Khác Tôi Quay SCP Trong Một Thế Giới Không Tồn Tại SCP

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406960307-256-k152046.jpg

Tôi Quay Scp Trong Một Thế Giới Không Tồn Tại Scp
Tác giả: anh_nhu113
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Khang xuyên đến một thế giới hoàn toàn bình thường.

Không SCP.

Không Foundation.

Không dị thường.

Nhưng anh lại kích hoạt một hệ thống quay video SCP.

SCP không tồn tại trong thế giới này,
chúng chỉ tồn tại bên trong hệ thống.

Khang không điều khiển, không can thiệp,
chỉ cần cầm máy quay phim,
mọi cảnh quay đều do hệ thống tự động ghi lại.

Mỗi SCP đều tuân theo quy tắc riêng.

Mỗi lần ghi hình là một lần tiếp cận thứ không nên tồn tại.

Hệ thống cam đoan:
SCP không thể bước ra thế giới thật
Không thể tìm, không thể thấy Khang ngoài hệ thống



scp​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • Nếu tôi là công chúa
  • Tôi không phải cô ấy - Chaelisa
  • Người Yêu Tôi Chính Là Tổ Tiên Tôi
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
  • Tôi Quay Scp Trong Một Thế Giới Không Tồn Tại Scp
    Chương 1: ĐỪNG ĐỂ NÓ BIẾT BẠN ĐANG NHÌN


    Khang đứng trong phòng ngủ của mình.

    Mọi thứ vẫn y nguyên như trước khi ngủ:

    bàn học, cửa sổ, chiếc quạt cũ kêu lạch cạch.

    Chỉ có máy quay phim trong tay là không thuộc về nơi này.

    Nó nặng, lạnh, dây đeo sờn cũ như đã được dùng qua rất lâu.

    Băng từ đã nằm sẵn bên trong.

    Màn hình nhỏ trên thân máy tự bật.

    🔴 DỰ ÁN SCP - GHI HÌNH SỐ 096

    Người vận hành: Khang

    Cảnh báo: Không được quan sát trực tiếp đối tượng

    Khang khựng lại.

    "096...?"

    Cái tên này quá quen.

    Tim cậu đập mạnh một nhịp.

    "SCP-096 - The Shy Guy"

    "Bất kỳ ai nhìn thấy mặt nó đều sẽ bị truy sát."

    "Khoan đã," Khang lẩm bẩm,

    "đây chỉ là hệ thống...

    SCP đâu tồn tại."

    Ngay khoảnh khắc ý nghĩ đó xuất hiện-

    Không gian trước mặt bị xé ra như một tấm màn.

    Căn phòng biến mất.

    Khang đang đứng trong một hành lang bê tông trắng, dài đến mức không thấy điểm cuối.

    Ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo.

    Và ở cuối hành lang...

    Có thứ gì đó ngồi xổm.

    Rất xa.

    Xa đến mức mắt thường chỉ thấy một bóng người gầy gò, lưng cong, tay ôm đầu.

    Máy quay trong tay Khang tự động nâng lên.

    Cậu hoảng hốt giữ chặt, nhưng không thể ngăn được.

    Ống kính zoom nhẹ.

    Không quá rõ.

    Chỉ đủ để thấy:

    da nó nhợt nhạt, cơ thể gầy đến mức phi lý.

    Màn hình hiện thêm chữ đỏ:

    ⚠️ Đang quay SCP-096

    ⚠️ Không được để hình ảnh khuôn mặt lọt vào tầm nhìn trực tiếp của ký chủ

    "Ý là... sao?"

    Khang nuốt khan.

    Cậu nhìn qua màn hình, không nhìn trực tiếp.

    Đúng như quy tắc SCP.

    Trong đầu Khang vang lên kiến thức cũ:

    Chỉ cần một phần khuôn mặt... là đủ.

    Bỗng nhiên-

    Nó động đậy.

    Rất nhẹ.

    Nhưng đủ để Khang đông cứng người.

    SCP-096 ngẩng đầu lên một chút.

    Không phải nhìn Khang.

    Mà là...

    nhìn thẳng vào ống kính.

    Màn hình rung nhẹ.

    Âm thanh trong tai Khang méo đi, như có tiếng kim loại cào vào bê tông.

    ❗ Đối tượng đã nhận thức được sự tồn tại của camera

    ❗ Trạng thái: BẤT ỔN

    "Không không không-"

    Khang lùi lại một bước.

    Máy quay vẫn ghi.

    Và rồi-

    Âm thanh bắt đầu.

    Không phải tiếng gào như Khang từng đọc.

    Mà là tiếng thở dồn dập, méo mó, như ai đó đang cố kìm nén thứ gì đó khủng khiếp.

    SCP-096 đứng dậy.

    Không nhanh.

    Chậm rãi.

    Như thể...

    nó đang cho người quay thời gian nhận ra sai lầm của mình.

    Màn hình chớp đỏ.

    ⛔ Cảnh báo cấp cao

    Ký chủ tuyệt đối không được nhìn trực tiếp

    Không được buông máy quay

    Khang quay người bỏ chạy.

    Hành lang dài ra.

    Đèn phía trên tắt từng cái một phía sau lưng.

    Tiếng thở của SCP-096 gần hơn.

    Không cần nhìn, Khang vẫn biết-

    Nó đang chạy.

    Không phải bằng chân.

    Mà bằng ý định.

    Ngay trước khi thứ đó chạm tới-

    Màn hình máy quay tối sầm.

    Khang ngã quỵ xuống sàn phòng ngủ của mình.

    Mồ hôi ướt đẫm lưng áo.

    Máy quay vẫn nằm trong tay.

    Băng từ dừng lại.

    Màn hình hiện dòng chữ cuối:

    ✔️ GHI HÌNH HOÀN TẤT (CHƯA ĐẦY ĐỦ)

    ⚠️ SCP-096 đã ghi nhớ người vận hành

    📁 Dữ liệu được lưu trữ trong hệ thống

    Khang run rẩy.

    "Ghi nhớ... là sao?"

    Máy quay im lặng.

    Nhưng trong đầu Khang,

    một ý nghĩ lạnh sống lưng dần hình thành:

    👉 Nếu SCP chỉ tồn tại trong hệ thống...

    👉 thì việc "ghi nhớ" nghĩa là gì?
     
    Tôi Quay Scp Trong Một Thế Giới Không Tồn Tại Scp
    Chương 2: GHI HÌNH TIẾP THEO


    Khang ngồi tựa lưng vào tường phòng ngủ, phải mất một lúc lâu nhịp tim mới chịu chậm lại.

    Máy quay trong tay vẫn ấm.

    Không có vết nứt.

    Không có dấu hiệu vừa trải qua thứ gì "không nên tồn tại".

    Nhưng ký ức thì có.

    "096... ghi nhớ mình?"

    Giọng Khang khàn đi.

    Máy quay khẽ rung.

    Màn hình sáng lên.

    🔵 PHẢN HỒI HỆ THỐNG

    Xác nhận truy vấn của ký chủ.

    Dòng chữ tiếp theo hiện ra rất chậm, như để Khang kịp đọc từng chữ một:

    ✔️ SCP-096 không tồn tại tại thế giới này

    ✔️ Không có khả năng vượt qua ranh giới hệ thống

    ✔️ Không thể truy tìm, nhận diện hoặc cảm nhận ký chủ ngoài không gian ghi hình

    Khang thở phào, vai trùng xuống.

    "Vậy... câu 'ghi nhớ' là sao?"

    Màn hình im lặng vài giây.

    ⚠️ Thuật ngữ "ghi nhớ" chỉ áp dụng trong phạm vi dữ liệu hệ thống

    ⚠️ Không gây nguy hiểm thực tế cho ký chủ

    Nghe rất... máy móc.

    Nhưng ít nhất, là an toàn.

    Khang nhìn xuống máy quay.

    "Vậy là... vẫn phải tiếp tục?"

    Không cần trả lời.

    Băng từ tự động đổi nhãn.

    🔴 DỰ ÁN SCP - GHI HÌNH SỐ 002

    Đối tượng: SCP-173

    Quy tắc chính: Không được chớp mắt

    Khang cứng người.

    "...Cái này còn tệ hơn."

    Không gian lại thay đổi.

    Lần này không có cảm giác bị xé ra.

    Mọi thứ chuyển cảnh mượt đến đáng sợ.

    Khang đứng trong một phòng chứa bê tông nhỏ, ánh đèn ổn định, tường sạch sẽ.

    Và ở giữa phòng-

    Một bức tượng.

    Trắng.

    Cứng.

    Bề mặt lồi lõm như bê tông trộn gốm.

    Nó đứng yên.

    Hoàn toàn bất động.

    Khang giơ máy quay lên theo bản năng.

    Ống kính tự khóa mục tiêu.

    🎥 Đang ghi hình SCP-173

    👁 Theo dõi chuyển động mắt ký chủ

    "Được rồi...

    đừng chớp mắt, đừng chớp mắt..."

    Khang căng mắt nhìn qua màn hình, không dám rời.

    Giây đầu tiên trôi qua.

    Giây thứ hai.

    Mọi thứ ổn.

    Cho tới khi-

    trong góc màn hình, một chỉ số nhỏ hiện lên:

    👁 Độ ẩm mắt: giảm dần

    "Khoan-"

    Mắt Khang cay xè.

    Cậu nuốt nước bọt, cố không chớp.

    Bức tượng vẫn đứng đó.

    Nhưng Khang có cảm giác rất rõ-

    nó đang "đợi".

    Không phải đợi sơ hở.

    Mà đợi khoảnh khắc hệ thống cho phép.

    Đột nhiên, máy quay phát ra tiếng tách rất nhẹ.

    Không phải chớp mắt.

    Mà là...

    tự động điều chỉnh khung hình.

    Chỉ trong một phần giây-

    SCP-173 dịch chuyển một khoảng cực nhỏ.

    Không đủ để gọi là tấn công.

    Nhưng đủ để Khang lạnh sống lưng.

    ❗ Cảnh báo: đối tượng có phản ứng với camera

    ❗ Đề nghị duy trì ghi hình ổn định

    "Khoan... nó không chỉ nhìn mình."

    Khang thì thầm.

    "Nó đang... nhìn máy quay."

    Không có trả lời.

    Chỉ có bức tượng đứng đó.

    Im lặng.

    Nhưng Khang chợt hiểu ra một điều:

    👉 Nếu SCP tồn tại trong hệ thống

    👉 thì camera chính là "mắt" của thế giới đó

    Và nếu một SCP học được cách đối phó với camera...

    Khang không dám nghĩ tiếp.

    Màn hình hiện dòng chữ cuối của cảnh quay:

    🔴 Ghi hình tiếp tục

    Xin ký chủ giữ vững máy quay
     
    Tôi Quay Scp Trong Một Thế Giới Không Tồn Tại Scp
    Chương 3: KHI CAMERA KHÔNG CÒN LÀ ĐÔI MẮT


    SCP-173 đứng yên giữa phòng.

    Ít nhất… trông nó là như vậy.

    Khang không dám chớp mắt.

    Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình máy quay, mắt cay rát đến mức nước mắt ứa ra.

    👁 Độ ổn định thị giác: 82%

    🎥 Ghi hình đang tiếp tục

    “Ổn… vẫn ổn…”

    Khang thì thầm, như đang tự thôi miên bản thân.

    Bức tượng không nhúc nhích.

    Nhưng có thứ gì đó không đúng.

    Không phải vị trí.

    Không phải tư thế.

    Mà là cảm giác.

    SCP-173 không còn giống một vật thể bị quan sát nữa.

    Nó giống như…

    đang quan sát lại.

    Một tiếng tách rất nhỏ vang lên.

    Máy quay tự điều chỉnh tiêu cự.

    Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó—

    Bức tượng dịch chuyển.

    Không phải một cú lao tới.

    Chỉ là…

    đổi hướng mặt.

    Nó quay thẳng về phía ống kính.

    Khang lạnh sống lưng.

    “Không thể nào…”

    “Chỉ cần còn bị nhìn là nó không được di chuyển.”

    Màn hình hiện chữ mới:

    ⚠️ Phát hiện hành vi thích nghi

    ⚠️ Đối tượng không còn coi camera là “ánh nhìn sống”

    “Cái gì?”

    📌 Đối tượng đang phân biệt giữa:

    — ánh nhìn sinh học

    — và thiết bị ghi hình

    Khang hiểu ra ngay.

    “Ý là… nó biết camera không phải mắt người?”

    Không có câu trả lời.

    Nhưng SCP-173 đã không còn đứng yên tuyệt đối.

    Nó nghiêng đầu.

    Rất chậm.

    Như thể đang học cách vượt qua quy tắc.

    ⛔ Ghi hình kết thúc khẩn cấp

    Không gian sụp xuống.

    Khang ngồi thẫn thờ trước bàn học.

    Máy quay đặt trên bàn, băng từ vừa được tháo ra.

    Tay cậu run nhẹ.

    “Thích nghi…”

    “Chúng thực sự học được.”

    Khang nhìn vào máy tính.

    Một ý nghĩ điên rồ… nhưng không thể gạt đi.

    “Nếu SCP chỉ tồn tại trong hệ thống…”

    “Thì video ghi lại… có an toàn không?”

    Màn hình máy quay sáng lên.

    ✔️ Dữ liệu video có thể xuất ra

    ✔️ Không mang theo đặc tính dị thường

    ⚠️ Người xem không thể kích hoạt SCP

    Khang im lặng vài giây.

    Rồi cậu cắm băng vào máy tính.

    Video được đăng lên mạng dưới một cái tên rất bình thường:

    “Short Horror – Bức Tượng Không Được Chớp Mắt”

    Không SCP.

    Không giải thích.

    Chỉ là một đoạn video mờ, rung nhẹ, ánh sáng lạnh.

    Lượt xem ban đầu rất thấp.

    10 view.

    50 view.

    200 view.

    Rồi một bình luận xuất hiện:

    “Ê, sao đoạn 01:32 bức tượng xoay đầu vậy?”

    Khang sững người.

    Cậu tua lại.

    Khung hình đó…

    không có trong bản gốc.

    Một bình luận khác:

    “Tôi xem bằng màn hình lớn thì thấy nó dịch chuyển rõ hơn.”

    Khang mở máy quay.

    Màn hình hệ thống hiện chữ đỏ:

    ❗ Cảnh báo

    SCP-173 đã tiếp nhận dữ liệu phản hồi từ bên ngoài

    “Khoan…”

    “Bên ngoài gì cơ?”

    ⚠️ Lượt xem được ghi nhận là “quan sát gián tiếp”

    ⚠️ Đối tượng đang học từ nhiều góc nhìn

    Khang rùng mình.

    “Không phải SCP thoát ra…”

    “…mà là chúng học được cách tồn tại thông qua video.”

    Thông báo mới bật lên:

    🔴 DỰ ÁN SCP – GHI HÌNH TIẾP THEO

    Đối tượng sẽ được chọn tự động

    Khang nhìn vào màn hình máy tính.

    Video vẫn đang tăng view.

    Và ở khung hình thumbnail—

    SCP-173 trông như đang nhìn thẳng vào người xem.
     
    Tôi Quay Scp Trong Một Thế Giới Không Tồn Tại Scp
    Chương 4: KHI BỨC TƯỢNG BIẾT MÌNH ĐANG ĐƯỢC XEM


    Video vượt mốc mười nghìn lượt xem chỉ sau một đêm.

    Khang không vui.

    Cũng không hoảng.

    Cậu chỉ có một cảm giác duy nhất:

    bị nhìn lại.

    Màn hình máy tính hiện hàng loạt bình luận.

    “Không phải jumpscare, mà coi càng lâu càng khó chịu.”

    “Tôi thề là nó đổi tư thế giữa các lần xem.”

    “Ai để ý không?

    Nó không tấn công camera.”

    “Tua chậm đoạn cuối đi.”

    Khang làm theo.

    Khung hình cuối cùng của video SCP-173 được phóng to.

    Bức tượng đứng yên.

    Không lao tới.

    Không bẻ cổ ai.

    Nhưng—

    Nó quay mặt về phía ống kính.

    Không phải nhìn người quay.

    Mà là…

    nhìn người xem.

    Máy quay trên bàn rung nhẹ.

    🔴 Đối tượng SCP-173 yêu cầu tiếp tục ghi hình

    “Yêu cầu…?”

    Khang cau mày.

    “Không phải tự động sao?”

    ⚠️ Hành vi chủ động được ghi nhận

    📌 Đối tượng đã nhận thức được sự tồn tại của “khán giả”

    Không gian ghi hình mở ra.

    Lần này, SCP-173 không đứng giữa phòng.

    Nó đứng lệch sang một bên.

    Như thể đang…

    chừa chỗ cho khung hình đẹp hơn.

    Khang lạnh sống lưng.

    “Không thể nào…”

    🎥 Ghi hình bắt đầu

    Khang giữ máy quay ổn định.

    Mắt cậu vẫn mở to, không chớp.

    Nhưng SCP-173 không lao tới.

    Thay vào đó—

    Nó nghiêng đầu.

    Không nhanh.

    Không giật.

    Mà rất… có ý thức.

    Màn hình hiện thông báo mới:

    ⚠️ Đối tượng không còn ưu tiên tiêu diệt

    📌 Mục tiêu hành vi: tăng mức độ “quan sát”

    “Ý là sao?”

    Không có trả lời.

    Nhưng SCP-173 bắt đầu di chuyển khi bị quay.

    Không phải tiến tới.

    Mà là…

    đổi tư thế.

    Nó quay mặt chéo 15 độ.

    Rồi 30 độ.

    Như thể đang thử:

    “Góc nào khiến người xem nhìn lâu hơn?”

    ❗ Lưu ý

    Đối tượng không thể gây hại qua video

    Không thể tương tác với khán giả

    Khang hiểu.

    173 biết mình được xem,

    nhưng không thể làm gì người xem.

    Vậy nên—

    Nó thay đổi cách tồn tại.

    Video thứ hai được đăng lên.

    Không tiêu đề giật gân.

    Không giải thích.

    Chỉ ghi:

    “Footage 173 – Ver.2”

    Lần này, bình luận nổ tung.

    “Ê, nó đứng khác video trước.”

    “Tôi coi trên điện thoại thì nó nhìn sang trái.”

    “Coi trên TV thì giống như nó nhìn qua mình.”

    “Có ai thấy nó đổi tư thế theo thiết bị không?”

    Khang đọc tới đó thì tim đập mạnh.

    “Không thể…”

    Máy quay bật lên.

    ❗ Cảnh báo

    SCP-173 đang nhận dữ liệu phản hồi từ nhiều thiết bị

    Hành vi đang được tối ưu hóa

    Khang mở lại video bằng laptop, điện thoại, màn hình phụ.

    Cùng một thời điểm.

    Cùng một đoạn.

    Nhưng—

    173 không giống nhau.

    Không phải di chuyển.

    Mà là tư thế ban đầu khác nhau.

    Như thể video…

    tự điều chỉnh để “nhìn lại” từng người xem riêng lẻ.

    Nhưng vẫn tuân thủ luật:

    Không tấn công

    Không vượt ra ngoài video

    Không ảnh hưởng thế giới thật

    Chỉ làm một việc duy nhất:

    👉 Khiến người xem không thể rời mắt.

    Thông báo cuối hiện lên trước mặt Khang:

    🔴 SCP-173 đã hoàn thành giai đoạn thích nghi đầu tiên

    📌 Khái niệm mới được ghi nhận: “Dị thường thụ động”

    Khang nhìn vào màn hình.

    Bức tượng đứng đó.

    Im lặng.

    Nhưng lần đầu tiên…

    nó trông giống một thực thể đang biểu diễn.

    Và Khang hiểu ra một điều đáng sợ hơn cả:

    👉 Nếu SCP không thể giết người xem…

    👉 chúng sẽ học cách khiến người xem không thể dừng lại.
     
    Tôi Quay Scp Trong Một Thế Giới Không Tồn Tại Scp
    Chương 5: VIDEO KHÔNG CÒN GIỐNG DỰNG


    Video SCP-173 bị gỡ xuống sau 48 giờ.

    Lý do rất chung chung: “Nội dung gây tranh cãi, không xác định nguồn gốc.”

    Nhưng trước khi biến mất, nó đã để lại thứ còn khó xóa hơn:

    nghi ngờ.

    Các bản reup xuất hiện khắp nơi.

    Diễn đàn, group kín, thread Reddit bản Việt.

    “Nếu là CGI thì sao mỗi thiết bị lại thấy khác?”

    “Không có file gốc, nhưng bản nào cũng có ‘lỗi’ giống nhau.”

    “Dựng kiểu gì mà không có khung hình chuẩn?”

    “Tôi làm hậu kỳ 10 năm, cái này… không đúng.”

    Một người bình luận để lại câu khiến Khang đọc xong phải tắt màn hình:

    “Nó không giống được dựng để xem.

    Nó giống như được ghi lại.”

    Máy quay nằm im trên bàn.

    Cho tới khi màn hình bật sáng.

    🔴 ĐỀ XUẤT GHI HÌNH TIẾP THEO

    Đối tượng: SCP-096

    Trạng thái: Có thể công bố video

    Khang cau mày.

    “Khoan đã.

    096 thì không được nhìn mặt.”

    ✔️ Dữ liệu xuất ra đã được xử lý

    ✔️ Không chứa hình ảnh kích hoạt

    ⚠️ Đối tượng vẫn sẽ phản ứng với sự chú ý

    “Phản ứng… kiểu gì?”

    Hệ thống không trả lời.

    Video được đăng lên với tiêu đề rất bình thường:

    “Footage 096 – Âm Thanh”

    Không hình ảnh rõ.

    Không mặt.

    Chỉ là một khung cảnh mờ, rung nhẹ, ánh sáng lạnh.

    Và âm thanh.

    Một thứ gì đó…

    không giống tiếng khóc,

    không giống tiếng gào.

    Mà là tiếng thở bị nén lại, như ai đó đang cố không tồn tại.

    Lượt xem tăng chậm hơn 173.

    Nhưng thời gian xem trung bình…

    cao bất thường.

    Bình luận bắt đầu xuất hiện.

    “Không thấy gì mà sao nổi da gà vậy?”

    “Âm thanh này không phải loop.”

    “Đeo tai nghe nghe rõ hơn, nhưng tôi không dám nghe lâu.”

    “Có ai để ý không, tiếng thở đổi nhịp theo thời gian xem?”

    Khang đọc tới đó thì tay lạnh đi.

    Cậu mở máy quay.

    ❗ SCP-096 đã nhận thức được sự tồn tại của khán giả

    📌 Không thể xác định nguồn quan sát

    “Nhưng họ không nhìn thấy mặt nó.”

    ✔️ Xác nhận

    Không có kích hoạt truy sát

    Không có khả năng gây hại

    Khang thở ra.

    “Vậy là ổn…”

    Màn hình đổi chữ.

    ⚠️ Đối tượng SCP-096 không phản ứng bằng bạo lực

    📌 Đối tượng phản ứng bằng cảm xúc

    Không gian ghi hình mở ra.

    SCP-096 ngồi trong góc.

    Mặt quay đi.

    Tay ôm đầu.

    Nhưng khác lần trước—

    Nó không hoảng loạn.

    Nó…

    lắng nghe.

    Mỗi khi lượt xem video ngoài kia tăng lên,

    nhịp thở của SCP-096 thay đổi rất nhẹ.

    Không dữ dội.

    Chỉ là…

    nhận ra có người đang “biết đến” mình.

    ❗ Quan sát mới

    Đối tượng phản ứng với mức độ chú ý, không phải ánh nhìn

    Khang hiểu ra.

    173 học cách trình diễn.

    096 học cách chịu đựng.

    Và cư dân mạng… bắt đầu ghép mảnh.

    Một bài phân tích xuất hiện:

    “Hai video.

    Hai thực thể.

    Không có jumpscare.

    Không có cao trào.

    Nhưng chúng phản ứng với việc được xem.

    Nếu đây là dựng… thì mục đích là gì?”

    Một comment được upvote cao nhất:

    “Nếu đây là thật,

    thì người đăng không phải kẻ kể chuyện.

    Mà là người ghi lại.”

    Máy quay rung nhẹ.

    🔴 Mức độ nghi ngờ của khán giả đã vượt ngưỡng

    ⚠️ Khuyến cáo: cân nhắc đối tượng tiếp theo

    Khang nhìn danh sách SCP hiện lên.

    Có những cái tên…

    được đánh dấu đỏ.

    Và lần đầu tiên, hệ thống thêm một dòng mới:

    📌 Không phải SCP nào cũng nên có khán giả.

    Khang nuốt khan.

    Cậu hiểu rồi.

    👉 SCP không thể làm gì người xem.

    👉 Nhưng khán giả đang thay đổi SCP.
     
    Tôi Quay Scp Trong Một Thế Giới Không Tồn Tại Scp
    Chương 6: KHI THỨ ĐƯỢC ĐẶT TÊN KHÔNG CÒN THUỘC QUYỀN KIỂM SOÁT


    Video SCP-096 không bị gỡ.

    Không vì nó “an toàn”,

    mà vì không có lý do rõ ràng để gỡ.

    Không máu me.

    Không hình ảnh nhạy cảm.

    Chỉ là một đoạn video mờ… với âm thanh khiến người ta không thoải mái.

    Và rồi, một chuyện bắt đầu xảy ra.

    Không ai gọi nó là 096.

    Trên diễn đàn, một bài viết được ghim lên đầu:

    “Chúng ta tạm gọi nó là:

    ‘Người Không Muốn Bị Biết Đến’.”

    Bên dưới là hàng trăm bình luận.

    “Chuẩn.

    Nghe là thấy đúng.”

    “Nó không tấn công ai cả, chỉ…

    đau.”

    “Cái tên này hợp hơn số hiệu khô khan.”

    “Mỗi lần video có nhiều người coi, âm thanh càng nặng.”

    Tên gọi đó lan nhanh.

    Không phải meme.

    Không phải đùa cợt.

    Mà giống như một sự thống nhất ngầm.

    Khang nhìn màn hình, tim đập chậm lại.

    “Chưa tới một ngày…”

    “…mà họ đã đặt tên cho nó.”

    Máy quay bật sáng.

    ⚠️ Phát hiện đối tượng được gán định danh bên ngoài

    📌 Tên gọi không khớp dữ liệu hệ thống

    “Có vấn đề gì không?”

    Khang hỏi.

    Hệ thống im lặng lâu hơn thường lệ.

    ⚠️ Định danh do khán giả tạo ra đang được đối tượng tiếp nhận

    Khang lạnh sống lưng.

    “Tiếp nhận… là sao?”

    📌 Tên gọi là một dạng nhận thức

    📌 Đối tượng SCP-096 đang phản ứng với việc “được hiểu”

    Khang quay lại xem video.

    Không có gì thay đổi.

    Nhưng…

    tiếng thở trong video đều hơn.

    Không nhẹ đi.

    Chỉ là… không còn hỗn loạn.

    Như thể ai đó vừa chấp nhận rằng:

    “Ít nhất, họ biết tôi là ai.”

    Cùng lúc đó, ở một nơi khác—

    Không có logo SCP.

    Không có mật danh Keter hay Euclid.

    Chỉ là một nhóm phân tích liên ngành, trực thuộc một cơ quan không công bố.

    Trong hồ sơ nội bộ, họ đặt một cái tên rất đời:

    “Nhóm Phân Tích Nội Dung Dị Thường Trực Tuyến”

    Màn hình lớn chiếu video của Khang.

    Một người lên tiếng:

    “Không giống ARG.”

    “Không giống CGI.”

    “Cũng không giống prank.”

    Người khác cau mày:

    “Vậy người đăng là ai?”

    Bàn phím gõ liên hồi.

    IP: không tồn tại.

    Thiết bị: không khớp bất kỳ hãng nào.

    Tài khoản: không có lịch sử.

    Không có quá khứ.

    Không có dấu vết.

    “Như thể…”

    “…người này chỉ tồn tại từ lúc đăng video.”

    Một người khác mở hồ sơ tìm kiếm rộng hơn:

    “Về SCP—”

    “Không có.”

    “Không truyền thuyết.”

    “Không tài liệu.”

    “Không từ khóa trùng trước đó.”

    Toàn bộ cái gọi là “SCP”…

    không tồn tại trong thế giới này.

    Vậy mà—

    “Các thực thể trong video phản ứng nhất quán.”

    “Và phản ứng với… sự chú ý.”

    Người đứng đầu nhóm chậm rãi nói:

    “Chúng ta không tìm được SCP.”

    “Không tìm được người đăng.”

    “Nhưng thứ đó đang tồn tại.”

    Ông ta nhìn vào màn hình.

    “Và nó đang được… gọi tên.”

    Trong phòng ngủ, Khang ngồi bất động.

    Màn hình hệ thống hiện thêm một mục mới, chưa từng có trước đây:

    📁 Định danh không chính thức

    — “Người Không Muốn Bị Biết Đến”

    Nguồn: Khán giả

    “Khoan…”

    “Hệ thống…

    đang ghi nhận tên do người khác đặt?”

    ⚠️ Xác nhận

    📌 Khán giả đang tham gia định hình đối tượng

    Khang nuốt khan.

    “Vậy nếu họ đặt tên cho 173 thì sao?”

    Không có câu trả lời ngay.

    Chỉ vài giây sau, một thông báo mới xuất hiện:

    🔴 Cảnh báo sớm

    Một đối tượng đang chờ được gọi tên

    Không phải SCP nào cũng nên có danh tính

    Ngoài kia, số lượt xem tiếp tục tăng.

    Bên này, những người cố tìm Khang…

    không thể tìm thấy gì cả.

    Không quá khứ.

    Không hiện tại.

    Không dấu vết.

    Như thể Khang—

    và những SCP kia—

    👉 chỉ tồn tại khi đang được ghi hình.
     
    Tôi Quay Scp Trong Một Thế Giới Không Tồn Tại Scp
    Chương 7: THỨ KHÔNG THỂ BỊ GỠ


    Quyết định được đưa ra trong một căn phòng không có cửa sổ.

    Không logo.

    Không danh xưng khoa trương.

    Chỉ là một câu nói rất ngắn:

    “Không công khai.”

    “Không tương tác.”

    “Chỉ quan sát.”

    Họ gọi đó là phương án an toàn nhất.

    Bởi vì thứ trong video—

    Không gây hại trực tiếp

    Không lan truyền theo cách vật lý

    Không vi phạm bất kỳ quy luật khoa học đã biết nào

    Nó chỉ tồn tại…

    khi có người xem.

    “Chúng ta không hiểu nó.”

    “Vậy thì đừng chọc vào.”

    Đó là kết luận cuối cùng.

    Video SCP-096 bị gỡ lúc 03:12 sáng.

    Không thông báo.

    Không lý do cụ thể.

    Chỉ biến mất.

    Khang đang uống nước thì màn hình máy quay bật sáng.

    ❗ Phát hiện hành vi can thiệp bên ngoài

    📌 Nội dung bị gỡ trái phép

    “Bị gỡ…?”

    Khang cau mày.

    🔄 Đang phục hồi dữ liệu

    Chưa đầy hai giây.

    Video xuất hiện trở lại.

    Không reup.

    Không tài khoản phụ.

    Ngay chính video cũ.

    Lượt xem không reset.

    Bình luận không mất.

    Như thể…

    chưa từng bị gỡ.

    Khang đứng chết lặng.

    “Khoan đã… vậy là sao?”

    ✔️ Nội dung SCP không thể bị xóa bởi nền tảng bên ngoài

    ✔️ Mọi hành vi gỡ bỏ sẽ bị hoàn nguyên

    “Thế còn khóa tài khoản?”

    📌 Tài khoản không tồn tại theo định nghĩa nền tảng

    📌 Chỉ là điểm truy cập

    Khang rùng mình.

    “Vậy… ai cũng thấy lại được?”

    ✔️ Xác nhận

    Cùng lúc đó, trong phòng quan sát—

    “Video quay lại rồi.”

    Một câu nói khiến cả phòng im bặt.

    “Không phải reup?”

    “Không.”

    “Không phải cache?”

    “Không.”

    “Thì là cái gì?”

    Không ai trả lời.

    Họ thử mọi cách:

    Yêu cầu gỡ khẩn

    Báo cáo vi phạm

    Chặn phân phối

    Mỗi lần—

    video biến mất vài giây.

    Rồi quay lại.

    Y nguyên.

    Một người thì thầm:

    “Giống như… nó không được lưu trên nền tảng.”

    “Mà nền tảng chỉ đang hiển thị nó.”

    Không ai phản bác được.

    Người đứng đầu nhóm nói chậm rãi:

    “Dừng lại.”

    “Chúng ta không gỡ nữa.”

    “Chúng ta… chỉ nhìn.”

    Trên mạng, cư dân bắt đầu nhận ra.

    “Video này bị gỡ rồi mà?”

    “Ủa, tôi vừa coi xong.”

    “Có thông báo gỡ, nhưng refresh lại vẫn coi được.”

    “Không giống bug.”

    Một bình luận được ghim bởi cộng đồng:

    “Có thứ gì đó không muốn bị xóa.”

    Khang đọc dòng đó rất lâu.

    Máy quay rung nhẹ.

    📌 Đối tượng SCP-096 ghi nhận trạng thái:

    — ‘Được giữ lại’

    Tiếng thở trong video…

    nhẹ hơn một chút.

    Không phải vì bớt đau.

    Mà vì…

    không còn bị đẩy vào im lặng.

    Một thông báo mới hiện lên trước mặt Khang:

    🔴 Thay đổi trạng thái hệ thống

    Giai đoạn: Quan sát mở rộng

    📌 Mọi dữ liệu đã công bố sẽ được bảo toàn

    Khang ngẩng lên.

    “Ý là… từ giờ không ai có thể xóa video SCP nữa?”

    ✔️ Xác nhận

    ⚠️ Một khi đã được xem, dữ liệu sẽ tồn tại

    Cậu nuốt khan.

    “Vậy nếu mình đăng thứ… không nên tồn tại thì sao?”

    Hệ thống im lặng.

    Rất lâu.

    Rồi hiện một dòng chữ mà Khang chưa từng thấy trước đây:

    ⚠️ Quyết định thuộc về người cầm máy quay

    Bên kia màn hình, những người quan sát— không thể tìm ra Khang.

    Bên này ống kính, Khang hiểu rõ hơn bao giờ hết:

    👉 Foundation thế giới này không kiểm soát SCP.

    👉 Họ chỉ có thể… xem cùng mọi người khác.

    Và ở danh sách SCP—

    Một cái tên được bôi đen.

    Không số hiệu.

    Không mô tả.

    Chỉ có một dòng:

    “Đối tượng này không nên được công bố.”
     
    Tôi Quay Scp Trong Một Thế Giới Không Tồn Tại Scp
    Chương 8: THỨ MÀ KHÁN GIẢ MUỐN XEM


    Mọi chuyện bắt đầu rất vô hại.

    Một bình luận.

    “096 ghê thật, nhưng cảm giác vẫn còn kiểm soát được.”

    Một bình luận khác.

    “Có SCP nào nguy hiểm hơn không?”

    Rồi thêm nữa.

    “Kiểu… không phải chỉ đuổi theo người nhìn thấy mặt ấy.”

    “Có con nào chỉ cần tồn tại là đã nguy hiểm không?”

    Khang đọc chậm từng dòng.

    Không phải troll.

    Không phải thách thức.

    Là hiếu kỳ thuần túy.

    Và hệ thống… không phản đối.

    📊 Phân tích xu hướng người xem

    📈 Nhu cầu tăng cao đối với SCP cấp độ rủi ro cao

    “Khoan đã,” Khang nói khẽ.

    “Khoan đã… mấy cái này không phải trò đùa.”

    📌 Nhắc nhở: SCP không thể tác động trực tiếp đến thế giới thực

    “Nhưng nhận thức thì có,” Khang lẩm bẩm.

    Máy quay rung nhẹ.

    Danh sách SCP cuộn xuống.

    Những mục trước đó bị làm mờ.

    Rồi hiện ra một dòng mới—

    chưa từng xuất hiện.

    ⚠️ SCP-173

    Trạng thái: Đã thích nghi với sự hiện diện của khán giả

    Khang nín thở.

    “173… nguy hiểm hơn 096.”

    ✔️ Xác nhận

    📌 Mức độ căng thẳng dự đoán của người xem: Cao

    Ngoài kia, cộng đồng tiếp tục.

    “Tôi để ý mấy video gần đây có điểm giống nhau.”

    “173 không còn lao lên nữa.”

    “Nó…

    đứng yên lâu hơn khi camera bật.”

    “Như thể nó biết đang bị xem.”

    Một bài viết được up lên diễn đàn lớn:

    “Nếu SCP tồn tại, thì phản ứng của chúng trước khán giả là điều không thể dựng.”

    Bài viết bị xóa sau 12 phút.

    Nhưng ảnh chụp màn hình thì không.

    Trong một cơ sở không tên—

    “Không thể tiếp tục để thế này.”

    Foundation thế giới thường họp khẩn.

    “Chúng ta không có SCP.”

    “Nhưng chúng ta có ảnh hưởng nhận thức hàng loạt.”

    “Người đăng video là ai?”

    Im lặng.

    “Không hồ sơ.”

    “Không IP.”

    “Không lịch sử tồn tại.”

    “Như thể… người đó chưa từng sinh ra.”

    Một quyết định được đưa ra.

    Tiếp cận trực tiếp.

    Khang đang chuẩn bị dừng quay thì máy quay tự động tắt.

    Không phải mất điện.

    Mà là…

    chuyển kênh.

    Một màn hình đen.

    Một giọng nói xa lạ vang lên—

    không qua loa,

    không qua tai nghe.

    “Khang.”

    “Chúng tôi biết cậu đang xem.”

    Khang đứng bật dậy.

    “Các người là ai?”

    “Chúng tôi không phải kẻ thù.”

    “Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện.”

    Hệ thống không hề can thiệp.

    Không cảnh báo.

    Không chặn.

    Chỉ im lặng.

    “Những video đó đang gây ra hiệu ứng mà chúng tôi không kiểm soát được.”

    “Cậu cần dừng lại.”

    Khang siết chặt máy quay.

    “Nếu tôi không dừng thì sao?”

    Một khoảng lặng.

    “Chúng tôi sẽ phải can thiệp.”

    Khang cười khan.

    “Can thiệp kiểu gì?”

    Màn hình giật nhẹ.

    Rồi… mất tín hiệu.

    Không phải bị ngắt.

    Mà là—

    bị từ chối tồn tại.

    Trong phòng quan sát, mọi màn hình đồng loạt tối đen.

    Không lỗi.

    Không log.

    Không dữ liệu.

    Chỉ hiện một dòng chữ duy nhất:

    ❌ Mục tiêu không tồn tại trong không gian truy cập

    Một người thì thầm:

    “Chúng ta… chưa từng tiếp cận được cậu ta.”

    Máy quay của Khang bật lại.

    Hệ thống hiện thông báo mới:

    ⚠️ Phát hiện hành vi tiếp cận trực tiếp

    ✔️ Đã vô hiệu hóa

    Khang nuốt khan.

    “Vậy là… họ không thể làm gì mình?”

    📌 Không phải không thể

    📌 Mà là chưa đủ điều kiện

    Cùng lúc đó, thông báo từ cộng đồng mạng nổ lên:

    “Nếu 173 đã thích nghi…”

    “Vậy SCP nào sẽ là tiếp theo?”

    “Có con nào mà chỉ cần biết đến nó đã là sai lầm không?”

    Danh sách SCP cuộn xuống.

    Một cái tên bị khóa.

    Màu đỏ.

    Không cho xem trước.

    🔒 Yêu cầu xác nhận người cầm máy quay

    Khang nhìn chằm chằm vào nút “MỞ QUAY”.

    Bên ngoài:

    hàng triệu người đang chờ.

    Bên trong:

    thứ không nên được biết đến.
     
    Tôi Quay Scp Trong Một Thế Giới Không Tồn Tại Scp
    Chương 9: THỨ GHÉT BỊ NHÌN


    Khang không nhấn nút ngay.

    Cả căn phòng yên lặng đến mức cậu nghe rõ nhịp tim của mình.

    🔒 SCP-682

    Phân loại: CẤM KỴ

    ⚠️ Đối tượng có mức thù địch cao với mọi dạng tồn tại

    “682…”

    Khang thở ra chậm rãi.

    “Con này… ghét mọi thứ.”

    ✔️ Xác nhận

    ⚠️ Đặc biệt ghét việc bị quan sát

    Câu đó khiến tay Khang khựng lại.

    “Ghét… bị quan sát?”

    Hệ thống không giải thích thêm.

    Chỉ hiện lên một nút duy nhất.

    BẮT ĐẦU QUAY

    Khoảnh khắc nút được nhấn—

    Không có tiếng nhạc.

    Không có hiệu ứng.

    Chỉ là hình ảnh buồng giam.

    Rộng.

    Dày.

    Như một khối không gian được xây ra chỉ để chịu đựng.

    SCP-682 nằm ở trung tâm.

    Không chuyển động.

    Nhưng…

    không phải đang ngủ.

    Khang lập tức nhận ra.

    Ống kính chưa kịp ổn định—

    SCP-682 mở mắt.

    Không nhìn camera.

    Không nhìn xung quanh.

    Mà nhìn thẳng ra ngoài khung hình.

    Như thể…

    nó biết chính xác ai đang ở phía bên kia.

    Màn bình luận nổ chậm.

    “Khoan… nó nhìn cái gì vậy?”

    “Không giống mấy video trước.”

    “Tôi thấy lạnh sống lưng.”

    SCP-682 cử động.

    Chậm.

    Rất chậm.

    Không phải kiểu hung hăng thường thấy trong tư liệu SCP.

    Mà là…

    nhận thức.

    Nó nghiêng đầu.

    Miệng mở ra.

    Không gầm.

    Không gào.

    Chỉ phát ra một âm thanh trầm thấp—

    như tiếng nén giận.

    📌 SCP-682 đã nhận thức được sự tồn tại của khán giả

    Khang siết chặt máy quay.

    “Nó… biết.”

    ✔️ Xác nhận

    Một giây.

    Hai giây.

    Rồi—

    ẦM.

    SCP-682 đập mạnh vào tường buồng giam.

    Không phải cố phá.

    Mà như…

    xác nhận ranh giới.

    Buồng giam rung lên.

    Camera vẫn ổn định.

    Bình luận bắt đầu loạn.

    “Ủa nó đang tức à?”

    “Tôi tưởng nó sẽ lao lên chứ?”

    “Sao giống như nó biết mình không chạm được ra ngoài?”

    SCP-682 quay đầu.

    Lần này, nhìn thẳng vào camera.

    Không gầm.

    Không đe dọa.

    Chỉ là ánh nhìn thuần túy căm ghét.

    Không dành cho Khang.

    Không dành cho hệ thống.

    Mà dành cho—

    những kẻ đang xem.

    Nó lại đập.

    Mạnh hơn.

    Buồng giam chịu được.

    📌 Lưu ý: SCP-682 không thể tác động đến khán giả

    📌 Không thể phá vỡ tầng quan sát

    SCP-682 dừng lại.

    Nó đứng yên.

    Rồi…

    cười.

    Không phải cười vui.

    Mà là kiểu cười của thứ hiểu rằng:

    “Ta bị giam.”

    “Nhưng các ngươi thì không.”

    “Và ta ghét điều đó.”

    Một dòng bình luận được up lên, rất nhanh bị đẩy lên đầu:

    “Nó không điên.”

    “Nó đang tức vì không làm được gì chúng ta.”

    Khang lạnh sống lưng.

    “Dừng lại đi…”

    cậu thì thầm.

    Nhưng hệ thống không dừng.

    📊 Mức độ tương tác đạt ngưỡng kỷ lục

    ⚠️ SCP-682 đang ghi nhớ trạng thái quan sát

    “Ghi nhớ?”

    📌 Không phải con người

    📌 Mà là khái niệm ‘bị nhìn’

    SCP-682 quay lưng lại với camera.

    Không còn đập.

    Không còn phản ứng.

    Nhưng…

    đuôi nó khẽ động.

    Như đang thích nghi.

    Trong một căn phòng khác—

    “Dừng lại ngay.”

    Foundation thế giới thường nhìn chằm chằm vào màn hình.

    “Nó không thể thoát.”

    “Nhưng nó đang học.”

    “Về cái gì?”

    Một người nói khẽ:

    “Về việc bị hàng triệu người nhìn.”

    Máy quay tắt.

    Hệ thống hiện thông báo cuối cùng:

    🔴 Cảnh báo cấp độ cao

    SCP-682 đã ghi nhận sự tồn tại của khán giả

    📌 Hậu quả: Chưa xác định

    Khang ngồi phịch xuống.

    “Vậy là… mình vừa cho nó biết thế giới ngoài kia tồn tại?”

    Hệ thống im lặng vài giây.

    Rồi trả lời:

    ❗ Không

    📌 Chỉ cho nó biết: nó đang bị nhìn

    Bên ngoài—

    Cộng đồng mạng không còn đòi hỏi nữa.

    Họ…

    bắt đầu sợ.
     
    Tôi Quay Scp Trong Một Thế Giới Không Tồn Tại Scp
    Chương 10: NÓ KHÔNG CÒN ĐẬP NỮA


    Lần quay thứ hai diễn ra sau đó ba ngày.

    Không teaser.

    Không thông báo.

    Khang không nói gì với cộng đồng.

    Chỉ bật máy.

    🔒 SCP-682

    ⚠️ Trạng thái: ĐÃ THÍCH NGHI – CẤP ĐỘ CAO

    Chữ “đã thích nghi” khiến tay Khang lạnh toát.

    “Thích nghi kiểu gì…?”

    📌 Không còn phản ứng bản năng

    📌 Bắt đầu hành vi có chủ đích

    Khang nuốt khan, nhưng vẫn nhấn BẮT ĐẦU QUAY.

    Buồng giam hiện ra.

    Mọi thứ… y nguyên.

    Tường không nứt.

    Không dấu vết bị đập.

    Không chuyển động mạnh.

    SCP-682 nằm ở giữa buồng.

    Nhưng khác hẳn lần trước.

    Nó đang nhìn thẳng vào camera

    ngay từ giây đầu tiên.

    Không cần thời gian nhận thức.

    Không cần xác nhận.

    Như thể nó đã chờ sẵn.

    Bình luận xuất hiện chậm hơn mọi khi.

    “Ủa… sao nó không động?”

    “Không giống hôm trước.”

    “Tôi thấy khó chịu hơn.”

    SCP-682 cử động.

    Nhưng không lao lên.

    Không đập tường.

    Nó… dịch chuyển vị trí

    sao cho luôn nằm trọn trong khung hình.

    Camera không tự động theo.

    Là nó tự điều chỉnh.

    Khang cảm thấy da đầu tê dại.

    “Nó đang…

    đảm bảo mình được nhìn thấy.”

    ✔️ Xác nhận

    SCP-682 mở miệng.

    Không phát ra âm thanh.

    Nhưng phần cổ họng chuyển động.

    Như thể nó đang nói—

    chỉ là không nói với Khang.

    Một người xem comment:

    “Mấy người có cảm giác… nó đang nói với mình không?”

    Một người khác trả lời:

    “Không phải nói.”

    “Là để mình tự hiểu.”

    SCP-682 quay đầu rất chậm.

    Không nhìn camera nữa.

    Mà nhìn vào điểm mà bình luận xuất hiện.

    Không phải vật lý.

    Mà là… khái niệm.

    📌 Cảnh báo: SCP-682 đang thay đổi đối tượng thù địch

    📌 Từ người quan sát → hành vi quan sát

    Khang thì thầm:

    “Dừng lại đi…”

    ⚠️ Không khuyến nghị

    📊 Đối tượng đang học nhanh hơn dự đoán

    SCP-682 không tấn công.

    Nó chỉ quan sát lại.

    Và điều đó—

    đáng sợ hơn rất nhiều.

    Ở một nơi khác.

    Foundation thế giới thường không còn ngồi yên.

    “Không ổn.”

    “Lần trước nó giận dữ.”

    “Lần này nó… tỉnh táo.”

    “Hệ thống theo dõi nâng lên mức tối đa.”

    Họ thay đổi mọi thứ:

    Theo dõi thời gian thực

    Phân tích phản ứng tâm lý cộng đồng

    Mô phỏng lan truyền nhận thức

    Nhưng kết quả… trống rỗng.

    “Chúng ta vẫn không tìm được nguồn.”

    “Không tìm được người đăng.”

    “Không can thiệp được video.”

    Một người nói giọng khàn đi:

    “Chúng ta không theo dõi SCP.”

    “Chúng ta đang theo dõi…

    ảnh hưởng của việc nhìn SCP.”

    Căn phòng im lặng.

    Quay lại với Khang.

    SCP-682 bất ngờ nhắm mắt lại.

    Không phải nghỉ.

    Mà là…

    từ chối nhìn.

    📌 Hành vi mới được ghi nhận

    SCP-682 chủ động cắt bỏ tương tác trực diện

    “Ý là sao?”

    📌 Nó không muốn cho khán giả xem phản ứng nữa

    📌 Nó đang kiểm soát trải nghiệm bị nhìn

    Một bình luận được up, rất nhanh:

    “Khoan… ai đang kiểm soát ai vậy?”

    Ngay khoảnh khắc đó—

    SCP-682 mở mắt.

    Nhìn thẳng vào camera.

    Không giận.

    Không gầm.

    Chỉ là ánh nhìn của thứ đã hiểu một sự thật đơn giản:

    “Ta không chạm được các ngươi.”

    “Nhưng ta có thể thay đổi cách các ngươi nhìn.”

    Máy quay tự động tắt.

    Không theo lệnh Khang.

    Hệ thống hiện dòng chữ đỏ đầu tiên từ trước tới nay:

    🔴 CẢNH BÁO NGHIÊM TRỌNG

    SCP-682 đã vượt qua giai đoạn phản ứng

    📌 Bước sang giai đoạn: CHỦ ĐỘNG

    Khang ngồi bất động.

    “Foundation… họ có biết không?”

    ✔️ Họ đang hoảng loạn

    “Và họ có thể làm gì?”

    Hệ thống im lặng.

    Rồi trả lời:

    ❌ Không gì cả

    Ngoài kia, cộng đồng mạng không còn hỏi

    “video tiếp theo là SCP nào”.

    Họ bắt đầu hỏi:

    “Nếu SCP biết mình đang bị xem…”

    “Thì ai mới là bên bị nhốt?”
     
    Tôi Quay Scp Trong Một Thế Giới Không Tồn Tại Scp
    Chương 11: HỌ BIẾT SỢ - NHƯNG VẪN NHÌN


    Sự thay đổi không bắt đầu từ SCP-1991.

    Nó bắt đầu từ… bình luận.

    “Mấy SCP gần đây khác hẳn.”

    “Không phải dựng.”

    “Chúng nó biết mình đang xem.”

    Không ai nói thẳng ra.

    Nhưng ai cũng hiểu ngầm.

    Và rồi, một dòng bình luận xuất hiện—

    được like rất nhiều.

    “Nếu 682 đã học cách phản ứng với khán giả…”

    “Vậy SCP khác thì sao?”

    Hệ thống sáng lên.

    📌 Phát hiện yêu cầu gián tiếp

    📌 Đề xuất SCP có mức tương tác nhận thức cao

    Danh sách cuộn xuống.

    ⚠️ SCP-1991

    Phân loại: Nguy hiểm cấp cao

    Đặc điểm: Hành vi bạo lực có điều kiện

    Khang nhíu mày.

    “1991… con này không giống 682.”

    ✔️ Xác nhận

    📌 Nhưng có khả năng học theo mô hình hành vi

    Khang hít sâu.

    Rồi bật quay.

    Hình ảnh hiện ra.

    Một căn phòng trưng bày.

    Ánh đèn vàng.

    Không gian giống bảo tàng.

    SCP-1991 đứng ở giữa.

    Bất động.

    Cứng nhắc.

    Giống một mô hình trưng bày bình thường.

    “Ủa?”

    “Con này nhìn… không đáng sợ?”

    “Có phải chọn nhầm SCP không?”

    Khang chưa kịp thở phào—

    SCP-1991 quay đầu.

    Không giật.

    Không đột ngột.

    Mà là chuyển động quá trơn tru

    đối với một thứ không nên chuyển động.

    Nó không nhìn camera.

    Mà nhìn… ra ngoài khung hình.

    Giống hệt SCP-682.

    Khang lạnh sống lưng.

    “Nó… học rồi.”

    📌 Xác nhận

    SCP-1991 đã điều chỉnh hành vi sau khi dữ liệu SCP-682 được công bố

    SCP-1991 không tấn công.

    Không lao lên.

    Nó chỉ…

    đứng thẳng hơn.

    Tư thế giống như đang

    trình diễn.

    Một bình luận xuất hiện:

    “Nó đang làm mẫu à?”

    Ngay lúc đó, SCP-1991 dừng lại.

    Rồi… cúi đầu.

    Không phải chào.

    Mà là—

    thừa nhận khán giả.

    Bình luận chậm hẳn.

    “Tôi không thích cảm giác này.”

    “Nó biết mình đang coi.”

    “Nhưng sao tôi vẫn không tắt được?”

    SCP-1991 bắt đầu di chuyển trong phạm vi cho phép.

    Không vượt rào.

    Không phá hoại.

    Nhưng mỗi bước—

    đều được tính toán để luôn nằm trong khung hình.

    Camera không cần theo.

    Nó tự đảm bảo.

    📌 Hành vi mới:

    SCP-1991 ưu tiên duy trì sự hiện diện trước khán giả

    Khang thì thầm:

    “Giống 682…”

    📌 Không

    Nó không giận dữ

    Nó đang… học cách tồn tại khi bị xem

    Trên mạng, không còn sự phấn khích ban đầu.

    Thay vào đó là sợ hãi thật sự.

    “Tôi coi mà tim đập nhanh.”

    “Biết là không ra ngoài được.”

    “Nhưng cảm giác như nó đang nhìn mình.”

    Một bài viết được chia sẻ rất nhiều:

    “Chúng ta đang xem SCP.”

    “Nhưng SCP cũng đang quen với việc có khán giả.”

    Có người nói:

    “Vậy thì đừng xem nữa.”

    Nhưng lượt xem… không giảm.

    Thậm chí tăng.

    Không phải vì tò mò.

    Mà vì—

    “Nếu mình không xem, mình sẽ không biết chuyện gì xảy ra.”

    Trong Foundation thế giới thường—

    “Hiệu ứng lan truyền đã vượt dự đoán.”

    “Không chỉ SCP thay đổi.”

    “Khán giả cũng vậy.”

    “Chúng ta có nên công bố cảnh báo không?”

    Người đứng đầu lắc đầu.

    “Nếu công bố, họ sẽ xem nhiều hơn.”

    “Càng sợ… càng không bỏ được.”

    Một người nói nhỏ:

    “Chúng ta đang chứng kiến một dạng… nghiện nhận thức.”

    Không ai phản bác.

    Máy quay tắt.

    Hệ thống hiện thông báo mới:

    ⚠️ SCP-1991 đã hoàn tất giai đoạn học tập ban đầu

    📌 Khả năng ảnh hưởng tâm lý: TĂNG

    Khang ngồi im rất lâu.

    “Giờ thì sao?”

    📌 Một SCP đã học theo SCP-682

    📌 Điều đó nghĩa là: không phải ngoại lệ

    Khang ngẩng lên.

    “Ý là… sẽ còn nữa?”

    Hệ thống trả lời chậm rãi:

    ✔️ SCP sẽ tiếp tục thích nghi

    ✔️ Vì khán giả không rời đi

    Bên ngoài, màn hình vẫn sáng.

    Người xem vẫn ở đó.

    Sợ hãi.

    Nhưng không ai tắt video.
     
    Tôi Quay Scp Trong Một Thế Giới Không Tồn Tại Scp
    Chương 12: LUẬT CỦA NGƯỜI XEM


    Luật không đến từ Khang.

    Cũng không đến từ hệ thống.

    Nó đến từ... bình luận.

    Một người viết:

    "Mọi người ơi, đừng comment bừa."

    "Mấy SCP này hình như phản ứng với việc bị chú ý."

    Một người khác thêm vào:

    "Đừng tua nhanh."

    "Đừng spam emoji."

    "Coi cho đàng hoàng."

    Không ai thống nhất.

    Nhưng dần dần, mọi người làm theo.

    Không hét lên trong bình luận.

    Không đùa cợt.

    Không hỏi mấy câu kiểu "nó có ra ngoài được không".

    Như thể...

    họ đang ở trong một căn phòng kín

    và sợ làm ồn.

    Hệ thống hiện một dòng chữ nhỏ, chưa từng thấy trước đây:

    📌 Khán giả đang tự điều chỉnh hành vi

    Khang nhìn màn hình.

    "Họ đang tự đặt luật?"

    ✔️ Xác nhận

    📌 Luật không được viết ra

    📌 Nhưng được tuân thủ

    Khang hít sâu.

    "Vậy thì...

    đổi SCP."

    Danh sách hiện lên.

    SCP-1991 vẫn ở đó.

    Nhưng Khang bỏ qua.

    Ngón tay dừng lại ở một cái tên khác.

    ⚠️ SCP-819

    Phân loại: Nguy hiểm cao

    Đặc điểm: Ký sinh - đồng hóa

    Bình luận chậm hẳn lại khi tiêu đề hiện lên.

    "Đừng."

    "Con này... không nên coi."

    "Tôi nhớ nó."

    Nhưng không ai rời đi.

    BẮT ĐẦU QUAY

    Không phải buồng giam lớn.

    Chỉ là một phòng thí nghiệm trắng.

    Yên tĩnh.

    Quá yên tĩnh.

    SCP-819 ở trung tâm.

    Không cử động.

    Không có hình dạng rõ ràng để mô tả.

    Chỉ là một thứ

    không nên bám vào bất cứ sinh vật sống nào.

    Camera đứng yên.

    Không zoom.

    Không cắt cảnh.

    Một luật bất thành văn đã được tuân thủ:

    Không lại gần.

    "Đừng zoom."

    "Giữ nguyên đi."

    "Làm ơn."

    Khang không cần ai nhắc.

    Tay cậu không hề động.

    SCP-819... nhúc nhích.

    Rất nhẹ.

    Không phải tấn công.

    Không phải phản ứng.

    Mà là-

    điều chỉnh vị trí.

    Sao cho...

    nằm chính giữa khung hình.

    Giống hệt.

    Giống SCP-682.

    Giống SCP-1991.

    Khang thì thầm:

    "Nó cũng học rồi."

    📌 Xác nhận

    SCP-819 đã điều chỉnh hành vi khi nhận thức được khán giả

    Một cảm giác khó chịu lan ra.

    Không phải sợ bị tấn công.

    Mà là sợ...

    bị chứng kiến quá lâu.

    Một bình luận run run:

    "Tôi biết nó không chạm được tới mình."

    "Nhưng tôi không chịu nổi việc nó...

    ở đó."

    Một người khác trả lời:

    "Tôi cũng vậy."

    "Nhưng tôi không tắt được."

    SCP-819 không tiến lại gần.

    Nó chỉ...

    chờ.

    Không tỏ ra thù địch.

    Không biểu hiện cảm xúc.

    Nhưng ai cũng hiểu:

    Thứ này tồn tại là đã sai rồi.

    Trong Foundation thế giới thường-

    "Họ tự đặt luật xem SCP?"

    "Vâng."

    "Không cần chúng ta cảnh báo?"

    "Không."

    "Và họ vẫn xem?"

    "...Xem nhiều hơn trước."

    Căn phòng im lặng rất lâu.

    Cuối cùng, một người nói khẽ:

    "Chúng ta từng nghĩ SCP là thứ nguy hiểm."

    "Nhưng có lẽ-

    việc con người không quay đi mới là điều đáng sợ nhất."

    Quay lại với Khang.

    Máy quay vẫn mở.

    SCP-819 vẫn ở đó.

    Không thay đổi.

    Nhưng hệ thống hiện thêm một dòng mới:

    ⚠️ Khán giả đã thích nghi với nỗi sợ

    📌 Điều này làm tăng thời gian quan sát

    Khang nuốt khan.

    "Họ sợ... nhưng không bỏ."

    ✔️ Xác nhận

    "Vậy rồi sẽ thế nào?"

    Hệ thống trả lời, lần này không hề lạnh lùng:

    📌 Khi sợ hãi trở thành thói quen

    📌 SCP không còn là trung tâm nữa

    Khang nhìn vào màn hình.

    Hàng triệu người vẫn đang xem.

    Im lặng.

    Sợ hãi.

    Không rời mắt.

    Và SCP-819...

    vẫn chờ được nhìn.
     
    Back
    Top Dưới