Đô Thị Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên

Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 2302


Người đàn ông mặc áo xanh cười nói: "Hoặc là cậu có thể gọi tôi là Diệp Miễn, Miễn trong miễn lịch*"

*勉励: động viên

"Diệp Miễn?"

"Ừm."

Người đàn ông mặc áo xanh gật đầu nói: "Tất cả Thiên Đạo Ý Chí đều là người tu hành chí cường, có người tu chân, có người luyện võ cổ đại."

"Những điều này tôi sẽ không nói quá nhiều, Tô Thương, tôi biết lai lịch của cậu, hai kiếp trước của cậu đều rất tài giỏi xuất chúng, hơn nữa còn nhận được lời mời của tôi."

Người đàn ông mặc áo xanh nhìn về phía Tô Thương, khẽ cười nói: "Tôi muốn khiến cho bọn họ tiếp nhận tôi, trở thành Thiên Đạo Ý Chí, nhưng đáng tiếc, bọn họ đều không đồng ý."

"Bây giờ, tôi muốn mời cậu thêm một lần nữa. Tô Thương, cậu có bằng lòng thay thế tôi không?" Người đàn ông mặc áo xanh nghiêm túc nói.

"Tôi có bằng lòng hay không thì cũng không có ý nghĩa gì, vì ông đã tìm được người thay thế rồi." Tô Thương bình tĩnh nói, anh có thể cảm nhận được sự chênh lệch giữa anh và Diệp Miễn, cho nên anh không dám liều lĩnh ra tay.

"Người cậu nói là Vương Dương Minh đúng chứ."

Thiên Đạo Ý Chí Diệp Miễn nghe anh nói vậy, thì lắc đầu nói: "Người kia mang tâm tư quá nặng, tôi không thích chút nào."

"Tô Thương, trên trái đất có vô số thiên tài, nhưng người có thể được tôi lựa chọn, lại chỉ có cậu."

Diệp Miễn cười nói: "Hơn nữa, có thể được tôi chọn đã là vinh hạnh của cậu, kiếp này, cậu, có đồng ý hay không?”

Đồng ý không?

Nghe Diệp Miễn nói, Tô Thương rơi vào trầm mặt, trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ.

Anh đã từ chối mấy lần, cho dù là Tổ Long đời thứ nhất, hay là Huyền Thiên tiên đế đời thứ hai, đều không đồng ý.

Kiếp này, dựa theo tính cách của anh thì sao có thể từ bỏ đây?

Nhưng mà.

Tô Thương hiểu rất rõ, một khi anh từ chối, rất có thể sẽ bị Thiên Đạo Ý Chí xóa sổ.

Mà mình lại không hề có sức đánh trả, dù sao cảnh giới của đối phương cũng cao hơn Đế cảnh, sức mạnh vượt xa anh.

"Tô Thương, cậu không cần trả lời, tôi đã biết suy nghĩ trong lòng cậu rồi."

Diệp Miễn thấy vậy, nhẹ nhàng cười nói: "Tổ Long không đồng ý, Huyền Thiên tiên đế cũng không đồng ý, mà cậu, Tô Thương, chắc chắn cũng sẽ không đồng ý."

"Nhưng mà, tôi muốn nói cho cậu biết, cậu chỉ có hai lựa chọn, hoặc là chết, hoặc là sống."

"Tiếp nhận tôi, trở thành Thiên Đạo Ý Chí, ngang hàng với tôi, sau này chúng ta chính là đồng nghiệp với nhau, cậu sẽ có được tuổi thọ vô hạn."

Diệp Miễn nói tiếp: "Lựa chọn thứ hai, chính là từ chối tôi. Cậu cứ yên tâm, rằng tôi sẽ không giết cậu, nhưng Vương Dương Minh thì không chắc."

"Hôm nay, tôi chắc chắn phải chọn ra một người kế nhiệm, nếu cậu không đồng ý, tôi đành phải lựa chọn Vương Dương Minh."

"Tôi có thể nhìn ra, cậu đã đặt chân vào Đế cảnh hậu kỳ rồi, với sức mạnh trước mắt của Vương Dương Minh, muốn xóa sổ cậu thì có hơi tốn sức, nhưng ông ta vẫn có thể làm được."

Diệp Miễn cười nói: "Nếu như tôi mở ra Thiên Môn, giúp ông ta đặt chân lên Đế cảnh, vậy ông ta giết cậu sẽ là chuyện vô cùng dễ dàng."

"Đến cuối cùng, kết cục của cậu chỉ có một con đường chết, không có khả năng nào khác."

"Là sống hay chết, tôi cho cậu thêm một cơ hội lựa chọn nữa, hy vọng cậu không khiến tôi thất vọng." Diệp Miễn bình tĩnh nói, đồng thời biểu cảm cũng trở nên nghiêm túc.

"Nếu tôi tiếp nhận ông, trở thành Thiên Đạo Ý Chí, vậy thì những người thân và bạn bè của tôi có thể thoát khỏi được sự sụp đổ của kỷ nguyên hay không?" Lúc này, Tô Thương hỏi.

"Không thể."

Diệp Miễn nghiêm túc trả lời: "Kỷ nguyên sụp đổ, cho dù ai cũng không tránh được. Và đương nhiên, cậu với tư cách là Thiên Đạo Ý Chí, là người khởi động cho kỷ nguyên sụp đổ, cậu có thể sống."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 2303


"Chạy ra ngoại vực, cũng không thể sống sót sao?" Tô Thương hỏi thêm.

"Đúng vậy."

Diệp Miễn nói: "Chỉ cần sinh ra ở trái đất, sẽ có dấu ấn của trái đất, cho dù có trốn đến ngoại vực hay là thứ nguyên không gian cao cấp đi chăng nữa, thì cũng không thể thoát khỏi kỷ nguyên sụp đổ."

"Vũ trụ Thương Khung bao la mênh mông, chỉ có người đạt từ Đế cảnh trở lên mới có thể ở trong thời kỳ kỷ nguyên sụp đổ mà sống sót."

Diệp Miễn nói tiếp: "Mà muốn thăng cấp từ Đế cảnh trở lên, chỉ khi thông qua được sự cho phép của tổ chức chúng tôi, mở ra Thiên Môn. Cho nên, Tô Thương, gia nhập tổ chức của chúng tôi, đối với cậu mà nói là một lựa chọn vô cùng chính xác."

"Bạn bè và người thân đều chết hết, sao tôi có thể sống một mình?" Tô Thương nghe vậy, lại khinh thường chất vấn.

"Vậy thì tính là cái gì, cho dù là tình cảm gì thì cũng không ngăn được sự xâm nhập của năm tháng."

Diệp Miễn nghiêm túc nói: "Tình thân, tình yêu, tình bạn, thậm chí là cơ tình, thời gian dài cũng sẽ chậm rãi biến mất, cuối cùng không còn sót lại chút gì."

"Huống hồ gì, sau khi kỷ nguyên sụp đổ, cậu vẫn còn sống, cậu có thể chờ kỷ nguyên mở ra, xây dựng gia đình, kết bạn, cảm nhận cuộc sống mới một lần nữa."

** Truyện được nhóm dịch đăng độc quyền trên app tamlinh247. Nếu bạn đọc ở các trang web khác, đó là tamlinh247.com.vn. Vui lòng đọc tại app tamlinh247 để ủng hộ công sức của nhóm dịch và cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất.

Diệp Miễn nhìn Tô Thương, tràn đầy thương cảm nói: "Thế nhưng tôi tin rằng, sau khi trải qua vài lần, cậu sẽ không còn lối suy nghĩ này, bởi vì cậu sẽ nhìn thấu hết tất cả, tìm hiểu cái gọi là tình cảm."

"Đây chỉ là quan điểm tình cảm của ông, không nên lấy quan điểm của ông về tình cảm áp đặt lên tôi."

Tô Thương lạnh lùng nói: "Diệp Miễn, bây giờ tôi nói rõ ràng cho ông biết, tôi từ chối lời mời của ông!"

"Ha ha!"

Diệp Miễn nghe anh nói như vậy, biểu cảm lập tức trở nên lạnh lùng, trầm giọng nói: "Tôi đã đoán được cậu sẽ từ chối tôi, chỉ là tôi không nghĩ tới, lý do cậu từ chối tôi lại giống y như đúc lý do của hai kiếp trước."

"Cậu ở đời thứ nhất, tôi đã xuất hiện hỏi cậu có đồng ý tiếp nhận tôi hay không, trở thành người bất tử chân chính, vĩnh viễn khống chế trái đất, không cần lo lắng triều đại sẽ thay đổi."

"Nhưng lý do cậu từ chối, chính là sau khi kỷ nguyên sụp đổ, sống một mình không hề có ý nghĩa, vì thế cậu đã đến ngoại vực, đi để tìm một con đường sống, mà tôi cũng không ngăn cản cậu, nhưng tôi nghĩ mãi cũng không hiểu."

Diệp Miễn tò mò nói: "Rốt cuộc cậu là một người như thế nào, trên đời này, thật sự có người sẽ vì bạn bè và người thân mà lựa chọn từ bỏ ký ức bất tử sao?"

"Tôi không hiểu, cho nên tôi chẳng những không ngăn cản cậu, thay vào đó còn giúp cậu một tay, đánh cậu rơi vào thời không hỗn loạn, cho cậu đii tới tinh vực mười vạn năm trước, bây giờ tinh vực đó đã được cậu đặt tên là Huyền Thiên tinh vực."

Diệp Miễn nói tiếp: "Lúc đó, tôi rút mất một phần ký ức của cậu, muốn xem nếu như cậu đạt đến đỉnh cao một lần nữa, thì cậu sẽ lựa chọn như thế nào."

"Nhưng quả nhiên cậu không khiến cho tôi thất vọng, lại một lần nữa bước l*n đ*nh phong. Thiên Đạo Ý Chí của Huyền Thiên tinh vực là sư đệ tôi, có quan hệ vô cùng tốt với tôi, tôi đã giao cho ông ấy thăm dò cậu, kết quả cậu vẫn vì không thể vứt bỏ tình thân, mà thẳng thừng từ bỏ gia nhập vào tổ chức của chúng ta."

Diệp Miễn nói tiếp: "Nhưng tôi vẫn không thể nào hiểu nổi, cậu làm cho tôi rất mất mặt. Vì thế tôi đã bảo Thiên Đạo Ý Chí của Huyền Thiên tinh vực âm thầm dẫn cậu vào Cửu U Địa Ngục, tôi trốn ở nơi đó, rút đi một phần ký ức của Huyền Thiên tiên đế cậu, giam giữ cậu ở Cửu U Địa Ngục."

"Vốn dĩ tôi nghĩ rằng, cậu vĩnh viễn sẽ bị phong ấn, nhưng tôi không hề ngờ tới, cậu lại trở về trái đất, thậm chí sức mạnh còn khôi phục đến đỉnh phong."

"Ký ức hai đời của tôi, là do ông rút mất?" Tô Thương lạnh lùng hỏi.

"Không sai."

20230206094219-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 2304


"Nhiệm kỳ của tôi trên trái đất cũng đã kết thúc, và đó là lúc để chấm dứt tất cả."

"Nếu cậu không đồng ý, vậy tôi đành phải tìm đến Vương Dương Minh để làm người thay thế."

Dứt lời, Diệp Miễn hướng lên trời cao, hét lớn một tiếng: "Vương Dương Minh, ra đây cho tôi!"

Vù!

Ngay sau đó, bầu trời bị một bàn tay xé toạc lộ ra một lỗ hổng, ngay sau đó Vương Dương Minh bước ra từ trong khe nứt.

"Bái kiến Diệp tiền bối!"

Sau khi đi tới bên cạnh Diệp Miễn, Vương Dương Minh quỳ xuống. Biểu cảm đầy vẻ kính sợ và thành kính, hoàn toàn giống như một con chó vậy.

"Ừm."

Diệp Miễn gật nhẹ đầu, sau đó nhìn về phía Tô Thương, cười lạnh nói: "Tô Thương, cậu thấy chưa, đây là thái độ của cậu đối với tôi, và thái độ của ông ta đối với tôi."

"Ông ta giống như một con chó của tôi, vốn dĩ không thích hợp làm đồng nghiệp của tôi. Nhưng mà, cậu lại mạnh mẽ nhường cơ hội này cho ông ta."

Diệp Miễn khẽ cười nói: "Bây giờ cậu đổi ý, vẫn còn kịp."

"Đừng có mơ!"

Tô Thương lạnh lùng nói: "Nếu tôi đã quyết định, thì chưa bao giờ đổi ý!"

"Hừ, ngu xuẩn hồ đồ!"

Diệp Miễn tức giận nói: "Vương Dương Minh, bây giờ tôi sẽ mở ra Thiên Môn, Thiên Môn sẽ duy trì trong vòng nửa tiếng, ông hãy nhanh chóng vào đột phá trên Đế cảnh đi!"

"Nhớ kỹ, quy tắc mở ra Thiên Môn rất nhiều, tôi đã nhậm chức ở trái đất hơn mười vạn năm, nhưng cũng chỉ mở ra cơ hội có một lần mà thôi, hơn nữa chỉ có thể mở ra trong vòng nửa tiếng."

"Trong vòng nửa tiếng đồng hồ, nếu ông không thể đặt chân lên Đế cảnh, thì đó là do ông không đủ cơ duyên, vậy thì cứ bỏ mạng trong đó đi!"

Diệp Miễn lạnh lùng nói, sau đó vung tay lên, trên bầu trời lập tức truyền đến tiếng ầm ầm.

Thiên Môn!

Mở ra rồi!

Đây chính là cơ hội để thăng cấp lên Đế cảnh!

Giờ phút này.

Trên không trung, bầu trời xuất hiện một cái động hình tròn màu đen, trong đó có ngôi sao chuyển động, tỏa ra sức hấp dẫn vô tận.

Đây chính là thiên môn!

Chỉ cần bước vào thiên môn, là sẽ có cơ hội đặt chân đến trên cảnh giới tiên đế!

"thiên môn!"

Vương Dương Minh nhìn thấy thiên môn mở ra, trong mắt hiện lên sự hưng phấn vô cùng: "Tôi đợi ngày đã quá lâu rồi, không ngờ đến bây giờ, cuối cùng tôi có thể nhìn thấy thiên môn rồi!"

"Tiền bối Diệp, cảm ơn ông đã tác thành, tôi nhất định sẽ không phụ sự mong đợi của mọi người đâu, chắc chắn sẽ đặt chân đến trên cảnh giới tiên đế!"

Vương Dương Minh phấn Diệp Miễn, lễ phép nói: "Đợi tôi đặt chân đến cảnh giới đế, chắc chắn tôi sẽ quản lý thật tốt trái đất, và chỉ nghe sự sai khiến của một mình ông thôi!"

"Ừm."

Diệp Miễn khẽ cười nói: "Tuy tôi không thích ông, nhưng không thể không nói, khi ông nịnh hót, khiến tôi cảm thấy rất dễ chịu trong lòng, có đồ chó má như ông, cũng có thể coi như không phải chuyện xấu gì."

"Cảm ơn sự công nhận của tiền bối Diệp, có thể làm chó của tiền bối, cũng là niềm vinh hạnh của tôi!" Vương Dương Minh thành tâm nói.

"Ha ha."

Diệp Miễn hài lòng cười cười, rồi nói: "Vương Dương Minh, ông không nên vui mừng quá sớm, ông chỉ còn nửa tiếng nữa, mau đi vào nhanh lên."

"Tuy thiên môn đã mở ra, nhưng khi tiến vào thiên môn, cũng có khả năng không thăng cấp lên trên cảnh giới tiên đế."

"Tôi thấy cơ hội của ông rất lớn, tích lũy nhiều sử dụng ít, chắc chắn có thể thành công, bản thân phải nỗ lực nhiều đấy."

Diệp Miễn nói ra: "Nếu ông thất bại, sẽ là sự tổn thất vô cùng lớn đối với tôi, cho dù ông còn sống sót trở về, thì tôi cũng không bỏ qua cho ông đâu!"

"Vâng!"
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 2305


"Vậy, tiểu nhân vào bên trong đây ạ, tiền bối Diệp hãy chờ tin tốt của tôi!"

Vương Dương Minh lễ phép hành lễ, sau khi tạm biệt, liền nhún người nhảy vào bên trong thiên môn.

Ầm ầm!

Đi cùng với âm thanh phát ra từ bên trong thiên môn, là tiếng sét vang dội, tiếng kêu vô cùng lớn.

"Vương Dương Minh!"

Tô Thương đưa mắt nhìn theo bóng người của Vương Dương Minh tiến vào thiên môn, biểu cảm có chút phức tạp, không biết anh ấy đang suy nghĩ đến điều gì.

"Tô Thương, cậu đã hết cơ hội rồi."

Lúc này, Diệp Miễn nhìn về phía Tô Thương, khẽ cười nói: "Khi Vương Dương Minh ra ngoài, chính là ngày chết của cậu."

"Cậu cũng đừng mơ tìm người nhà để chào tạm biệt, tôi đã niêm phong nơi này lại rồi, tôi sẽ không để cậu được như ý nguyện đâu, giống như cậu đã từ chối thế chỗ của tôi, không để tôi được toại nguyện."

Sự trả thù của Diệp Miễn rất thâm độc, ông ta lạnh lùng nhìn chằm chằm Tô Thương, muốn tìm ra cảm giác trả thù trên người của To Thương.

Nhưng.

Rất đáng tiếc, Tô Thương không hề để ý tới Diệp Miễn, mà ngồi khoanh chân, hai mắt khép hờ lại.

"Hả?"

Diệp Miễn thấy vậy, giọng lạnh lùng nói: "Tô Thương, chuyện đã đến nước này rồi, cậu còn giả bộ cái gì nữa, ông thật sự tưởng rằng còn có người sẽ cứu được cậu sao?"

"Tại sao lại không?" Tô Thương nhíu mày, không hề sợ hãi nói.

"Ha ha!"

Diệp Miễn lạnh lùng cười nói: "Những tên trợ thủ bên cạnh cậu, đến cảnh giới tiên đế cũng không đặt chân đến, thì dựa vào cái gì mà đòi đối phó với Vương Dương Minh, huống hồ, bây giờ chỉ có mỗi mình tôi ở đây."

"Không cần dựa vào bọn họ, mà chỉ dựa vào chính cậu, ha ha, thật là nực cười, Vương Dương Minh của cảnh giới trên tiên đế, khua tay một cái là có thể giết được cậu!"

Nghe thấy vậy, Tô Thương cũng không giải thích, mà chỉ lặng im vận công, không coi ai ra gì.

"Hừ!"

"Để tôi xem cậu kiêu căng ngạo mạn được đến khi nào!"

Diệp Miễn lạnh lùng hừ một tiếng, sau đó đứng ở một bên, đợi kết quả của Vương Minh Vương.

Cứ như vậy, sau hai mươi phút.

Đi kèm với tiếng nổ vang trời, Vương Dương Minh đi ra từ bên trong thiên môn bên trong đi ra, khí tức quanh người vô cùng mạnh mẽ và kinh khủng, hoàn toàn giống như một người khác vậy.

Không nghi ngờ gì nữa, ông ta, đã thành công!

Cảnh giới trên tiên đế!

Bây giờ, Vương Minh Dương đã đặt chân đến cảnh giới trên tiên đế, cuối cùng cũng đã chạm tới vị trí cảnh giới ý chí thiên đạo!

"Vương Dương Minh, không sai, ông đã thành công rồi đấy, quả nhiên ông không khiến tôi phải thất vọng."

Diệp Miễn cười cười, sau đó hướng về phía Tô Thương, giọng lạnh lùng nói: "Bây giờ, giết nó đi, tôi sẽ đem món quà của ý chí thiên đạo này tặng cho ông, đến lúc đó, ông chính là người của tổ chức chúng tôi rồi."

"Được!"

Vương Dương Minh nghe vậy, không một chút do dự nào, lập tức liền điều động toàn bộ sức mạnh của mình, đột nhiên hướng thẳng về phía Tô Thương.

Ngược lại, Tô Thương, thì vẫn ngồi ngay ngắn tại chỗ, lông mày không hề nhúc nhích, cũng không có ý muốn đánh trả.

"Ngồi chờ chết sao?"

"Ha ha!"

"Tô Thương, coi như tôi đã nhìn nhầm cậu rồi!"

Diệp Miễn lạnh lùng cười liên tục, đương nhiên vô cùng thất vọng về Tô Thương, kết luận chắc chắn Tô Thương sẽ chết ngay tức khắc.

Nhưng vào lúc này, Vương Dương Minh đột nhiên đột nhiên thay đổi hướng tấn công, trực tiếp hướng về phía Diệp Miễn, uy thế ngút trời.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 2306


"Hả?"

Diệp Miễn tất nhiên đã nhận ra, có chút nghi ngờ, sau đó liền đánh một chưởng.

Ầm!

Một tiếng vang đùng đoàng qua đi, liền bộc phát ra luồng sóng chiến đấu kinh khủng.

Ngay sau đó.

Vương Dương Minh không hề rút lui, mà đứng vững vàng trên mặt đất, tất nhiên là không ở thế yếu.

Còn về Diệp Miễn, ông ta cũng không chùn bước, đứng ngay tại chỗ lạnh lùng nhìn chằm chằm Vương Dương Minh.

"Vương Dương Minh, ông dám ra tay với tôi à!" Diệp Miễn tức giận gào thét lên.

"Ha ha!"

Vương Dương Minh nghe vậy, đường đường chính chính nói ra: "Diệp Miễn, chính ông là người đã nhìn nhầm tôi đấy!"

"Tôi là thiên tài của trái đất, sinh sống ở đây rất nhiều năm, sao lại nịnh nọt, vì bản thân mà chọn cấu kết với ông để làm việc xấu chứ?"

"Tất cả mọi thứ tôi làm, đều là muốn mượn tay của ông, để đặt chân đến trên cảnh giới tiên đế thôi!" Vương Dương Minh nói ra mục đích của mình.

Còn về Tô Thương, lúc này anh ấy đứng lên, trên mặt không hề bất ngờ gì, bởi vì anh ấy đã đoán được kết quả này từ lâu.

"Cậu Tô, cậu bình tĩnh như vậy, xem ra kỹ xảo của tôi quá kém rồi, chưa từng lừa được cậu." Vương Dương Minh vừa cười vừa nói.

"Không."

Tô Thương lại lắc đầu, khẽ cười nói: "Ông diễn rất tốt, lần sau ông không được phép diễn nữa, không tôi sẽ b*p ch*t ông đấy.

"Nhưng sau này, tôi muốn tu luyện ngàn năm ở một không gian khác, muốn nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện."

Tô Thương nói tiếp: "Ông cố tôi đã từng nói, người có thể tin tưởng duy nhất ở trái đất này, chính là Vương Minh Vương ông, câu nói này, kiếp trước Huyền Thiên tiên đã nói, tôi tin tưởng bản thân của thời kì đỉnh cao, sẽ không nhìn nhầm người đâu."

“Nhưng ngay từ đầu, tôi nghĩ mãi mà không ra, tại sao ông lại phải giết Thiên Sơn Tuyết, về sau thì tôi đã nghĩ thông suốt rồi."

Tô Thương tiếp tục nói: "Có lẽ, đây chính là phương pháp hòa hợp trí nhớ hai kiếp của Tuyết Nhi sao?"

"Lúc ấy, thủ đoạn tôi giả chết, tuy thông minh, nhưng ông đã là cảnh giới tiên đế đỉnh phong rồi, chắn sẽ không phát hiện ra khí tức của tôi, nhưng ông vẫn chọn rời đi, trước khi đi đã nói một đống chuyện không thể giải thích được."

Tô Thương khẽ cười nói: "Kết hợp những thứ này lại, tôi lại không đoán ra được ý đồ của ông, vậy là tôi ngốc nghếch rồi."

"Ha ha."

Vương Dương Minh nhìn về phía Tô Thương, nói như muốn khoe khoang: "Cậu Tô, đừng nói mấy thứ này nữa, không không biết, trên cảnh giới tiên đế, thật sự vô cùng mạnh đấy, cả người tôi tinh thần sảng khoái."

"Cậu còn mười phút nữa, sau mười phút thiên môn sẽ mở ra, cậu mau vào thiên môn đi."

"Ba người chúng ta dùng hai mươi phút, đã đặt chân lên cảnh giới trên thiên đế, cậu đừng xem thường tôi, cho cậu mười phút, chắc là đủ rồi nhỉ?" Vương Dương Minh vừa cười vừa nói.

"Đủ rồi!"

Tô Thương ngẩng đầu, chăm chú nhìn thiên môn, trầm giọng nói: "Thậm chí là không dùng hết!"

Vừa nói xong, Tô Thương liền bay lên không trung, hướng thẳng về phía thiên môn.

"Dừng lại!"

"Tôi bảo cậu tiến vào sao!"

Đúng lúc này, Diệp Miễn bỗng nhiên ra tay, muốn giết hại Tô Thương: "Tô Thương đã phá vỡ quy tắc, hung hăng xông đến thiên môn, nên giết!"

"Đối thủ của ông, là tôi!"

Nhưng Vương Dương Minh liền đứng dậy, đứng chặn ở phía trước Tô Thương, ngăn cản Diệp Miễn.

"Vương Dương Minh!"

Diệp Miễn không kiềm chế được cơn giận, nghiến răng nghiến lợi nói: "Ông phản bội tôi, tôi còn chưa tính toán với ông đâu, bây giờ ông còn dám ngăn cản tôi, muốn chết thật sao hả?"

"Ông vừa đặt chân đến cảnh giới trên tiên đế, cảnh giới còn chưa vững hẳn, mà tôi đã đặt chân đến cảnh giới đó 10 vạn năm rồi, ông dựa vào cái gì mà đòi so sánh với tôi?" Diệp Miễn tự tin hỏi lại.

"Một mình ông ta không được, vậy thì thêm cả tôi nữa, thì sao đây?"

Bỗng nhiên, có một người phụ nữ mặc váy dài màu trắng, bay ra từ trong thiên môn, đứng ngang hàng với Vương Dương Minh.

Người đến kia không phải là ai khác, mà chính là Lý Nguyệt, tà váy tung bay, khí chất trầm tư, cô ấy đã đặt chân đến cảnh giới trên tiên đế!

"Còn có cả tôi!"

Đúng lúc đó, lại có một người phụ nữ đi ra từ trong thiên môn, cô ấy mặc chiếc váy màu xanh lam, lạnh lùng như băng, gương mặt xinh đẹp nghiêng nước nghiêng thành.

Thiên Sơn Tuyết!
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 2307


Thiên Sơn Tuyết đã hồi sinh rồi, không, nói trắng ra là cô ấy chưa chết, chỉ là tiến vào một trạng thái khác thôi.

Lời tiên đoán lúc trước của Tô Thương không sai, đó là phương pháp dung hợp kí ức của hai kiếp của Thiên Sơn Tuyết, chính là phá hủy trước để tái sinh sau.

Bây giờ, Thiên Sơn Tuyết đã đặt chân đến trên cảnh giới đế cảnh, giống với thực lực của Vương Dương Minh, Lý Nguyệt.

"Thanh Hoàng nữ đế!"

"Hiên Viên thần am!"

Diệp Miễn đương nhiên nhận ra Lý Nguyệt và Thiên Sơn Tuyết, ngạc nhiên nói: "Hai người các ngươi, sao lại đi ra từ bên trong Thiên Môn"

"Ha ha, cái này đương nhiên là công trạng thuộc về tôi rồi."

Vương Dương Minh khẽ cười nói: "Tôi tốn sức nịnh hót ông, còn làm chó của ông nữa, bỏ ra công sức lớn như vậy, cũng không thể chỉ có một mình tôi đặt chân đến cảnh giới trên tiên đế, như thế không phải là tôi bị thua thiệt rất lớn sao?"

"Vương!"

"Dương!"

"Minh!"

Diệp Miễn không kiềm chế được cơn giận, khàn giọng gầm thét lên: "Tôi phải giết ông!"

"Chị em đâu, đấu với ông ta một trận, để tranh thủ thời gian cho Tô Thương!" Vương Dương Minh nói ra.

Không cần ông ta nhắc nhở, Lý Nguyệt và Thiên Sơn Tuyết đã xông ra ngoài, cùng nhau chiến đấu với Diệp Miễn.

Vương Dương Minh theo sát phía sau, cũng tham gia chiến đấu.

Cứ như vậy, ba người bọn họ cùng chiến đấu với Diệp Miễn, nhưng kết quả lại không như ý muốn.

Thực lực của Diệp Miễn rất mạnh, dù gì thì ông ta cũng đã tu hành cảnh giới trên đế cảnh nhiều năm, mà ba người Dương Minh Vương, Lý Nguyệt, Thiên Sơn Tuyết, chỉ là mới đặt chân đến cảnh giới này.

Nếu như bất kì người nào trong bọn họ, đơn độc đánh nhau với Diệp Miễn, chưa đến một phút, sẽ thua ngay tức khắc.

Ba người bọn họ ở cùng một chỗ, hiệu quả tốt hơn một, nhưng như vậy cũng không kiên trì được bao lâu.

Rất nhanh.

Khoảng năm phút, Diệp Miễn ra đòn tấn công mạnh nhất, trực tiếp đẩy lui ba người Vương Dương Minh ra.

Ngay sau đó.

Ông ta thừa thắng xông lên, bịch bịch bịch, ba chưởng được tung ra, ba người bọn Vương Dương Minh ngã ra đất, thi nhau nôn ra máu, sắc mặt tái nhợt, giường như đã mất đi sức chiến đấu.

Đế cảnh phía trên chênh lệch, cũng là rất lớn!

Vương Dương Minh, Lý Nguyệt, Thiên Sơn Tuyết, ba người họ có thể kiên trì đến bây giờ, đã là rất tốt.

"Ha ha!"

Diệp Miễn thấy vậy, lạnh lùng cười nói: "Sức mạnh kinh khủng ở trước mặt này, bất kì âm mưu quỷ kế gì đều không thể dùng được, tôi bế quan trước, rồi sẽ giết Tô Thương, sau đó sẽ dần dần tra tấn các người.!"

Nói xong, hai tay Diệp Miễn liền co lại, định đóng thiên môn lại, muốn dùng thiên môn để nhốt chết Tô Thương.

"Các vị, thời cơ đã đến, đại trận Phạt Thiên, đã đến lúc mở ra rồi!"

Đúng lúc này, Vương Dương Minh đột nhiên phát ra một âm thanh, giống như nhạc khí, vang vọng khắp trời đất.

Bất kì ngóc ngách nào của trái đất, cũng có thể nghe được âm thanh của ông ta, đây chính là sức mạnh của cảnh giới trên tiên đế.

"Thạch Hạo Hãn của vùng núi tế trời, nhận lấy, coi thường cái chết!"

"Lão nhân ở núi Lao Sơn của vùng đất giữa núi và biển, nhận lấy, tranh luận đạo giáo, chung quy cũng chỉ là tôi lo nghĩ mà thôi!"

"Từ Thiện sư thái ở núi Nga Mi, nhận lấy, thận trọng dùng một chút sức mọn, thay đổi đại cục thiên hạ!"

"Viên Thông hòa thượng ở núi Bồ Đề, nhận lấy, thị phi đúng sai, người đời sau sẽ phán xét!"

"Quân Vô Ưu của núi Lão Quân, nhận lấy, Tô Thương, kiếp này, tôi làm mai mối cho cậu, vì tôi biết có cậu ở đây, người ở ngoại vực chắc chắn sẽ không dám đụng đến trái đất, đây là tâm nguyện của cả đời tôi, giao cho cậu hết đấy!"

...

Trong chốc lát, mọi nơi trên thế giới, quần chúng đang đợi thông báo, có thái độ coi thường cái chết, đồng thời mở ra trận pháp.

Hơn một ngàn tòa trận pháp, đồng thời mở ra, cục diện kinh khủng như vậy, liền chấn động khắp mọi nơi.

Rất nhanh.

Những trận pháp này liền đan xen lẫn nhau, tại thành một mạng lưới vô cùng lớn, từ trên trời giáng xuống, trực tiếp vây quanh Diệp Miễn.

"Hả?"

Diệp Miễn nhíu mày, không đợi ông ta kịp phản ứng, thì ngay lập tức đã có vô số tiếng kiếm đao truyền đến.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 2308: Kết - Hoàn văn !!!


Sau đó, từng nhát từng nhát kiếm sắc phóng tới, uy thế khiếp sợ.

"Sát trận!"

"Cái gì, sát trận kinh khủng như thật đấy!"

Diệp Miễn giật nảy mình, không dám tin nói: "Tô Thương vậy mà lại dùng thực lực của cảnh giới tiên đế, bố trí một trận pháp có thể đả thương được cả cảnh giới trên tiên đế luôn!"

"Trình độ về phương diện trận pháp của cậu ta, quá là kinh khủng, nếu sư tôn mình biết, chắc chắn sẽ mừng như điên, rồi nhận cậu ta làm đệ tử chân truyền!"

Ánh mắt Diệp Miễn lạnh lùng, nghiêm túc nói: "Không được, Tô Thương phải chết, nếu không địa vị của mình sẽ bị ảnh hưởng!"

"Cái sát trận cỏn con này, mặc dù có thể khiến mình bị thương, nhưng mình không tiếc một cái giá nào, thì chắc chắn nó cũng không nhốt được mình."

Vừa nói xong, cuối cùng Diệp Miễn cũng bộc phát ra, khí tức mạnh hơn trước đó không hề ít.

Sau đó.

Ông ta trực tiếp lao tới, chưa tốn đến hai phút đồng hồ, liền phá được đại trận Phạt Thiên.

Cùng lúc đó, tất cả những người tham gia mở trận pháp, đã tử vong… toàn bộ, không ai may mắn thoát khỏi được!

Thạch Hạo hãn!

Lão Nhân của núi Lao Sơn!

Từ thiện sư thái!

Viên Thông chủ trì!

Quân Vô Ưu!

Ngô Thanh Ảnh!

...

Đây đều là những người có tiếng tăm và không có tiếng tăm!

Bọn họ biết mở trận pháp, thập tử nhất sinh, nhưng vẫn không chùn bước, chỉ vì một tiếng thơm của trái đất!

"Vương Dương Minh, ông đã chọc giận tôi, nếu đã như thế, thì tôi sẽ giết ông trước!"

"Còn các người nữa, Thanh Hoàng nữ đế, Hiên Viên thần am, các cô là người phụ nữ được Tô Thương để ý, tôi muốn các cô chết không có chỗ chôn!"

Diệp Miễn bị đại trận Phạt Thiên làm cho bị thương, cuối cùng liền nổi giận lôi đình, muốn giết ba người bọn Vương Dương Minh, để xả mối hận trong lòng!

Ầm!

Nhưng vào lúc này, Tô Thương đi ra từ bên trong thiên môn, thực lực thâm sâu vô bờ bến, không yếu hơn so với Diệp Miễn.

Cảnh giới trên tiên đế!

Cậu ấy đã thành công, dùng không hết tám phút, là có thể dung hợp trí nhớ của ba kiếp lại!

Bây giờ Tô Thương, đã siêu mạnh rồi!

"Tô Thương!"

Diệp Miễn nhìn thấy Tô Thương, khẽ cắn môi, liền không kiềm chế được cơn giận nên đã lao tới.

"Diệp Miễn, thời đại của ông đã kết thúc rồi!"

Tô Thương lạnh lùng trả lời, sau đó chiến đấu với Diệp Miễn.

Thực lực của hai người, tương đương nhau, đánh qua đánh lại, công lực tỏa ra xung quanh.

Ầm!

Ầm!

Ầm!

Tô Thương và Diệp Miễn, đánh từ trên trời xuống dưới đất, đánh từ ban ngày đến ban đêm, đánh bảy ngày bảy đêm, cuối cùng cũng phân ra thắng bại.

Không nghi ngờ gì nữa, Tô Thương, đã thắng!

"Không!"

"Tô Thương, cậu không thể giết tôi được, tôi là một thành viên của tổ chức các vị thần, sư tôn tôi ở tổ chức các vị thần, nắm giữ quyền lực trong tay, nếu cậu giết tôi, vũ trụ thương khung, sẽ không còn chỗ nào để cậu dung thân nữa đâu!"

Sau khi mất đi sức chiến đấu, Diệp Miễn luống cuống vô cùng, muốn ra oai để trấn áp Tô Thương.

Đáng tiếc, Tô Thương không thèm để ý chút nào, mà trực tiếp ra tay giết Diệp Miễn.

Nhìn thấy Diệp Miễn biến một cỗ thi thể, Tô Thương lạnh lùng nói: "Tôi đã nói, thời đại của ông, đã kết thúc rồi mà!"

"Bây giờ trái đất, là do tôi khống chế, nơi này thuộc về tôi, thuộc về tất cả những linh hồn sinh ra ở chỗ này, không ai có thể định đoạt quyền sống chết của bọn họ cả!"

"Kỷ nguyên sụp đổ, từ giờ trở đi, vĩnh viễn sẽ không xảy ra ở trái đất!"

Nói xong, Tô Thương vung tay lên, liền phá hủy thi thể và hồn phách của Diệp Miễn.

Bụi về với bụi, đất về với đất, tất cả đều đã kết thúc, thiên hạ đã ổn định!

Sau trận chiến này, linh khí khôi phục đã mở ra toàn diện.

Điềm xấu, đã được giải trừ!

Áp chế cảnh giới tiên đế, đã giải trừ!

Tất cả người tu chân, đều có thể không lo sợ chuyện thăng cấp!

Tô Vô Kỵ, Tô Ma, Bạch Khởi, Thương Ưởng, đông đảo người có cảnh giới chuẩn đế đỉnh phong, cũng cuối cùng đã được như ý nguyện, thực sự đặt chân đến cảnh giới tiên đế.

Còn về Thạch Hạo Hãn, Lão Nhân của núi Lao Sơn, Từ Thiện sư thái, Quân Vô Ưu… Vân vân.

Tuy cơ thể của bọn họ đã bị phá huyr, nhưng sức mạnh linh hồn đã bị kiếm Thiên Đế của Vương Dương Minh thu lại.

Cuối cùng Tô Thương đã lấy ra một loại bí thuật, hỗ trợ bọn họ hồi sinh.

Trái đất bước vào thời kì hòa bình, Tô Thương và vợ con, cũng có được sự yên bình.
 
Back
Top Dưới