Đô Thị Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên

Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1262


“Cái gì, Quân Vô Ưu vậy mà lại lại là người tu chân, không thể nào có chuyện này được!”

“Chân khí và linh khí không thể cùng tồn tại, một giây trước anh ta vẫn đang dùng chân khí, sao bây giờ lại thành linh khí rồi!”

Advertisement

“Nhìn dao động linh khí này đi, so với Lâm Uyên kia còn mạnh hơn, không phải anh ta đã Trúc cơ thành công rồi chứ!”

Advertisement

“Ngay khi vừa tiến vào Trúc cơ, đó là Võ thần lục địa, thế này thì đánh thế nào nữa, ai là đối thủ của anh ta được chứ?”

Không chỉ quần chúng ăn dưa dưới đài sững sờ, ngay cả những người phía trên đài cao cũng cảm thấy ngạc nhiên vô cùng.

“Quân Vô Ưu này che giấu kỹ thật!”

Vương Trọng Vân nhịn không được nói: “Tuy nhiên, sao cậu ta có thể để chân khí cùng và linh khí cùng tồn tại được?”

“Cũng không phải cùng tồn tại, cậu ta vẫn luôn là người tu chân, trong cơ thể không có chân khí, chẳng qua trên người có bảo vật che giấu khí tức mà thôi.”

Tây Môn Phong Vân chăm chú nhìn Quân Vô Ưu, mắt sáng như đuốc, nói tiếp: “Còn về chân khí trước đó, nó được đựng trong hồ lô rượu, cũng không thuộc về cậu ta, lúc đánh nhau có thể phóng ra, dùng hết thì không còn nữa.”

“Người này đương nhiên đã chuẩn bị rồi mới đến, ngay cả tôi cũng bị lừa, xem ra mười đại cổ tộc đã hành động rồi.” Tây Môn Phong Vân bổ sung.

“Hửm?”

Thạch Hạo Hãn tuy khó chịu với Tây Môn Phong Vân, nhưng dù sao bọn họ cũng là người trong võ giới cổ, cần phải đồng khí liên chi, nghe được tin tức về cổ võ, lập tức nhíu mày nói: “Sao ông biết cậu ta đến từ mười đại cổ tộc?”

“Hỗn Nguyên chưởng.”

Tây Môn Phong Vân nói: “Thứ Quân Vô Ưu đang dùng là Hỗn Nguyên chưởng.”

“Đây vốn là tuyệt học của gia tộc Đoan Mộc trong mười đại cổ tộc, không truyền ra ngoài.”

“Mấy ngàn năm qua, gia tộc Đoan Mộc vẫn luôn chiếm cứ núi Côn Luân, nhưng vào thời đại Tô Vô Kỵ quật khởi, dùng thủ đoạn lôi đình đuổi gia tộc Đoan Mộc đi, vì vậy phương pháp tu luyện Hỗn Nguyên chưởng, vẫn luôn nằm trong mật thất ở núi Côn Luân.”

“Sau khi Tô Vô Kỵ xem xét xong, cảm thấy Hỗn Nguyên chưởng rất mạnh, liền sửa chữa thêm, đổi tên thành Hỗn Nguyên thần công, truyền cho tôi.”

Tây Môn Phong Vân nói tiếp: “Mà sau khi tôi bước vào tu chân, liền tới mật thất học Hỗn Nguyên chưởng, đương nhiên có thể nhận ra nó.”

“Quân Vô Ưu không đơn giản chút nào, cậu ta dày công tôi luyện Hỗn Nguyên chưởng, chỉ riêng lĩnh ngộ Hỗn Nguyên chưởng thôi, so với tôi, cậu ta cũng không hề kém cỏi.”

20221017064112-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1263


“Không được, không thể đánh nữa, cần phải tước tư cách dự thi của Quân Vô Ưu!”

Advertisement

“Vô dụng thôi, hiện tại cậu ta là Lão Quân Sơn Quân Vô Ưu, chúng ta không có lý do nào để ngăn cản cả.”

Tây Môn Phong Vân lắc đầu, rồi nói: “Lại nữa, cậu ta vẫn chưa Trúc cơ, chẳng qua chỉ mới bán bộ Trúc cơ mà thôi, linh khí còn mạnh hơn Lão Độc Vật một chút nữa kia.”

Advertisement

“Bách tông hội võ năm nay, thực lực các đại thiên kiêu đều không yếu, Quân Vô Ưu chưa chắc có thể giành thắng lợi.”

“Vạn nhất nếu cậu ta thắng, trở thành cổ võ minh chủ, vậy chẳng phải võ giới cổ sẽ hỗn loạn sao?” Vương Trọng Vân nghiêm mặt nói.

“A di đà phật.”

Lúc này, trụ trì Viên Thông chắp tay trước ngực nói: “Vậy cứ để cậu ấy làm minh chủ đi, hết thảy đều được định sẵn, chẳng lẽ các người đã quên lời nói của vị nhân vật lớn kia hơn một trăm năm trước sao?”

“Đệ nhất danh bách tông hội võ năm nay, tuân theo thiên địa khí vận, muôn vàn nhân quả thêm thân, cho dù có là ai, chúng ta đều phải tán thành, tôn người đó là chủ!”

Trụ trì Viên Thông mở miệng, những nhân vật lớn trên đài cao không nhiều lời nữa, cam chịu theo lời ông ta nói.

……

Trên võ đài.

Tây Môn Hổ Tiếu hoàn thành súc lực.

Cậu ta quá hưng phấn, không để ý tới thay đổi của Quân Vô Ưu, lúc này liên tục cười khẩy, trực tiếp đánh ra chiêu thức mạnh nhất của mình.

Mà Quân Vô Ưu, không nhanh không chậm, một chưởng phóng ra, linh khí nháy mắt tàn sát bừa bãi.

Ầm!

Cùng với một đạo trầm đục, Hỗn Nguyên thần công của Tây Môn Hổ Tiếu bị phá vỡ.

Ngay sau đó, Quân Vô Ưu một chưởng đánh vào ngực Tây Môn Hổ Tiếu.

20221017064134-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1264


Hối hận!

Giờ này phút này, Tây Môn Hổ Tiếu trong lòng cực kỳ hối hận, biểu cảm cực kỳ phức tạp, giống như ăn phải một đống ph*n vậy.

Advertisement

Nếu như đối thủ nhà Đỗ Phi Dương nhà họ Đỗ ở Thâm Thành, anh ta còn có sức đánh một trận.

Nếu đánh nhau thật, thì với thực lực của Đỗ Phi Dương, Tây Môn Hổ Tiếu nắm chắc một nửa phần thắng trong tay.

Advertisement

Nhưng bây giờ, đối thủ đổi thành Quân Vô Ưu, cái đồ đáng chết đã che giấu thực lực này, khiến Tây Môn Hổ Tiếu thật sự tuyệt vọng.

Dù là bây giờ anh ta không bị thương nặng, vẫn có khả năng đánh trả, nhưng lại không muốn đánh nữa.

Bởi vì Quân Vô Ưu là bán Trúc cơ, mà thông qua trận đánh nhau lúc nãy, rõ ràng là mạnh hơn mình.

Nếu tiếp tục đánh nữa, chính mình sẽ càng thêm mất mặt, điểm này thì Tây Môn Hổ Tiếu cực kỳ rõ ràng.

Vì thế, anh ta nhận mình thua, chủ động từ bỏ.

"Cái gọi là Hỗn nguyên thần công. chỉ là biến hóa từ Hỗn nguyên chưởng mà thôi, anh chắc chắn không phải là đối thủ của tôi." Lúc này, Quân Vô Ưu uống một ngụm rượu, khẽ cười nói.

Tây Môn Hổ Tiếu biểu cảm cực kỳ phức tạp, ánh mắt nhìn chăm chú Quân Vô Ưu, giọng điệu lạnh lùng nói: "Rốt cuộc anh là ai, sao tôi lại không nhớ núi Lão Quân có loại thiên tài như anh được chứ!"

"Ha ha, Thập đại cổ tộc, gia tộc Đoan Mộc, tôi tên là Đoan Mộc Vô Ưu." Quân Vô Ưu cười đáp lại.

"Cái gì, Thập đại cổ tộc, anh ta là người của Thập đại cổ tộc!"

"Thập đại cổ tộc không phải bị cấm xuất thế rồi hay sao, hơn một trăm năm, chưa từng nghe đến tin tức của họ, bây giờ sao lại tái xuất giang hồ rồi chứ."

"Nghe nói thời gian Thập đại cổ tộc bị hạn chế, chỉ trong một thời hạn nhất định mà thôi, chắc chắn là thời gian đó đã trôi qua rồi."

"Người của Thập đại cổ tộc, toàn bộ đều là người tu chân, bọn họ chắc chắn không đồng ý nhìn thấy giới luyện võ biến đổi, chắc chắn sẽ đến ngăn cản thôi."

"Quân Vô Ưu tới, không phải Thập đại cổ tộc cũng có lão quái vật cùng đi tới đó chứ."

"Trước khi Tô Vô Kỵ mạnh lên, giới luyện võ vẫn luôn bị khống chế bởi Thập đại cổ tộc, dù là tông phái mạnh mẽ tới đâu, cũng phải khúm núm trước Thập đại cổ tộc, nhớ lại những năm bị Cổ tộc làm cho sợ hãi, tôi đến giờ còn cảm thấy như đang ở trước mắt mình đây."

"Aiya, Thập đại cổ tộc quá cường đại rồi, tôi nhớ trên sách có ghi chép một sự kiện, khoảng mấy trăm năm, Cổ tộc chỉ cần phái ra một tên đệ tử trẻ tuổi, thì đã có thể đến giới luyện võ làm mưa làm gió rồi, dù là trắng trợn cướp đoạt các cô gái của những ngọn núi nổi tiếng, đối phương cũng không dám phản kháng, chỉ có thể thuận theo, nếu không thì sẽ có tai họa diệt môn."

"Thập đại cổ tộc xuất hiện, chỉ sợ giới luyện võ sẽ không dễ dàng thực hiện biến đổi như vậy được đâu."

...

Đông đảo người xem bên dưới lôi đài, bình luận ầm ĩ, tất cả mọi người đều nhìn ánh mắt về phía Quân Vô Ưu, ai nấy tràn đầy kiêng kỵ.

"Anh là người của Cổ tộc!"

Tây Môn Hổ Tiếu giật nảy mình, sau đó cắn răng nói: "Người Cổ tộc, bây giờ còn có thể nhập thế rồi sao?"

"Không thể."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1265


Quân Vô Ưu lộ ra một nụ cười, sau khi uống thêm một ngụm rượu nữa, liền khẽ cười nói: "Vì thế, tôi bây giờ gọi là Quân Vô Ưu, Quân Vô Ưu núi Lão Quân."

"Hừm!"

Advertisement

Tây Môn Hổ Tiếu hừ lạnh một tiếng, tất nhiên hiểu ý của Quân Vô Ưu rồi.

Advertisement

Nếu làm Đoan Mộc Vô Ưu, thì giờ phút này anh ta không thể xuất hiện tại lôi đài, không thể tham gia đại hội võ thuật trăm tông phái.

Nhưng nếu làm Quân Vô Ưu, thì anh ta hoàn toàn có tư cách này.

"Quân Vô Ưu."

Lúc này, Tây Môn Phong Vân ngồi phía trên cao nhìn vào Quân Vô Ưu, mở miệng nói: "Cậu lấy thân phận là thiên tài của núi Lão Quân tham gia đại hội võ thuật, tuổi tác lại phù hợp, không có gì đáng trách."

"Có điều, có thể tôi cho tôi biết, đã là thiên tài số một số hai của Thập đại cổ tộc rồi, thì cậu đến đây tham gia đại hội võ thuật là có mục đích gì chứ?"

"Ông chủ Tây Môn."

Quân Vô Ưu đón nhận ánh mắt của Tây Môn Phong Vân, lộ ra một vẻ tôn kính hiếm thấy, khách khí nói: "Gia tộc Đoan Mộc chúng tôi, chỉ là muốn chứng kiến giới luyện võ biến đổi mà thôi, mong ông chủ Tây Môn cứ thoải mái tinh thần, gia tộc Đoan Mộc tuyệt đối không nhúng tay vào chuyện của giới luyện võ."

"Còn về tôi hả, ha ha, lâu lắm rồi không đánh nhau với người đồng trang lứa, chỉ là hoạt động chút gân cốt mà thôi."

Quân Vô Ưu nói tiếp: "Vốn dĩ tôi định chỉ lên đấu một trận rồi sẽ chủ động thua người khác, rồi ẩn trong đám người, để thần không biết quỷ không hay mà đứng xem kịch."

"Có điều, không ngờ rằng trong đại hội võ thuật lại xuất hiện bán Trúc cơ."

Quân Vô Ưu thoải mái cười nói: "Tôi nhất thời ngứa ngáy chịu không được, liền tranh thủ tranh tài, định mở mang kiến thức một chút với thiên tài giới luyện võ mà thôi."

Trúc cơ trong miệng anh ta, cũng chính là Lão Độc Vật.

"Thì ra là thế."

Tây Môn Phong Vân gật gật đầu, vội nói tiếp: "Cậu cảm thấy mình có mấy phần thắng, sau khi thắng lại muốn làm gì nữa, chẳng lẽ lại muốn làm minh chủ giới luyện võ sao?"

"Tôi không có hứng thú với vị trí này."

Quân Vô Ưu lắc đầu, sau đó uống một ngụm rượu, cười nói: "Xin ông chủ Tây Môn cứ yên tâm, tôi sẽ không bước vào chung kết đâu, bất kể thắng thua, tôi đánh thêm một trận nữa thì sẽ rời khỏi, có điều, xác suất tôi thua lại không lớn đâu, ha ha."

"Được."

20221019135203-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1266


Sau khi dừng lại vài giây, Tây Môn Phong Vân nhìn về phía Tây Môn Hổ Tiếu, thản nhiên nói: "Tây Môn Hổ Tiếu, con xuống đi, cuộc thi này thắng bại đã định rồi."

"Vâng, lão tổ tông."

Tây Môn Hổ Tiếu cung kính đồng ý, sau đó ánh mắt nhìn vào Tô Thương, tức giận nói: "Tô Thương, có phải anh đã sớm biết Quân Vô Ưu che giấu thực lực rồi không, vì thế nên mới đồng ý đề nghị của tôi?"

"Ồ?"

Quân Vô Ưu bên cạnh, ánh mắt cũng nhìn vào Tô Thương, rõ ràng như rất muốn biết được câu trả lời.

Anh ấy đối với thủ đoạn ẩn giấu của mình, cực kỳ tự tin, đến Trúc cơ đỉnh phong cũng không nhận ra được, mà một người luyện khí tầng thứ chín như Tô Thương lại có thể nhìn ra hay sao?

Tô Thương không sợ, lạnh lùng nói: "Đúng thì sao hả, tất cả chuyện này đều do anh gieo gió gặp bão thôi!"

"Anh!"

Tây Môn Hổ Tiếu giận không kiềm được, trầm giọng nói: "Chó má, cứ chờ đó cho tao."

"Sau đại hội võ thuật trăm tông phái, tao chắc chắn phải tự tay giết mày, nghiền xương mày thành tro bụi!"

"Ha ha!"

Ai biết, Tô Thương lại nhướn mày lên, lạnh lùng nói: "Sao phải đợi đến sau đại hội võ thuật chứ, bây giờ chúng ta có thể kết thúc được rồi!"

Vừa nói xong, ánh mắt Tô Thương lập tức trầm xuống, quanh thân tản ra một luồng sóng linh khí kinh khủng.

Ầm!

Thi triển Chỉ xích thiên nhai, sau một giây thì Tô Thương liền xuất hiện trên lôi đài.

Trên đường di chuyển, anh vừa động suy nghĩ, liền lấy kiếm Thương Khung nắm trong lòng bàn tay.

Lúc này.

Tô Thương cầm trong tay kiếm Thương Khung, đứng trên lôi đài, mặt trầm như nước nói: "Tây Môn Hổ Tiếu, lúc trước tao từng nói, hôm nay mày chắc chắn phải chết!"

"Nam tử hán đại trượng phu, tất nhiên nói là làm, bây giờ, tao phải thực hiện lời nói đó rồi đây!"

Nói xong, cơ thể Tô Thương lập lòe, dùng luân hồi ý cảnh của Bách thế luân hồi quyền trên kiếm Thương khung, uy thế ngập trời.

"Mày...mày muốn làm gì...Phụt!"

Sau khi đến gần Tây Môn Hổ Tiếu, chỉ thấy Tô Thương vừa chém ra một nhát, kiếm Thương khung liền chặt đứt cổ họng của Tây Môn Hổ Tiếu.

20221019135229-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1267


Tô Thương của hiện tại, tuy còn ở luyện khí tầng thứ chín, nhưng thực lực thì ngày càng tiến bộ.

Bây giờ anh ấy sử dụng nghệ thuật luân hồi của Bách thế luân hồi quyền, có thể khiến ý thức của Tây Môn Hổ Tiếu rơi vào trạng thái luân hồi.

Advertisement

Tuy chỉ có không phẩy mấy giây ngắn ngủi, nhưng đối với Tô Thương mà nói, thời gian này hoàn toàn đủ rồi.

Bởi vậy.

Advertisement

Tây Môn Hổ Tiếu còn chưa kịp phản kháng lại, thì đã bị một kiếm của Tô Thương cứa đứt cổ, máu chảy ồ ạt ra.

“ y…”

Hai mắt Tây Môn Hổ Tiếu lộ ra vẻ kinh sợ, lấy hai cánh tay che cổ họng lại, nhưng vẫn không cầm nổi vết thương, vài giây sau liền ngã trên lôi đài, đi tong một mạng rồi.

Tây Môn Hổ Tiếu tắt thở, hiện trường bỗng rầm lên âm thanh to lớn.

“Chết rồi, m* ki*p, thế hệ sau nhà họ Tô mạnh thật đấy, vậy mà có thể giết Tây Môn Hổ Tiếu trước mặt mọi người.”

“Ha ha, Tây Môn gia tộc chiếm đoạt núi Côn Luân, Tô Thương là thế hệ sau nhà họ Tô, vốn dĩ không có cảm tỉnh gì đối với Tây Môn Hổ Tiếu huống hồ mấy ngày nay, Tô Thương và nhà họ Trương ở Phượng Dương, qua lại khá thân thiết, nghe đồn là Tây Môn Hổ Tiếu đã giết chị gái của Trương Mộc Cổ, hơn nữa lúc trước Tây Môn Hổ Tiếu mở miệng khiêu khích, Tô Thương giết cậu ta, không kì lạ một chút nào.”

“Cái tên thế hệ sau nhà họ Tô này, rốt cuộc là thực lực gì vậy, thế là một kiếm lại có thể chém chết được Tây Môn Hổ Tiếu.”

“Chỉ là đánh bất ngờ thôi, giống như giết Tông Thanh Dương đấy, thủ đoạn của Tô Thương dơ bẩn quá.”

“Ha ha, ngang nhiên giết người, lần này slot của Tô Thương phải bị tước bỏ, thậm chí còn bị đuổi ra khỏi núi Võ Đang nữa.”

...

Mọi người bàn tán ầm ĩ, không chỉ mọi người hóng chuyện dưới lôi đài, ngạc nhiên, mà đến cả mấy vị trụ cột ngồi trên ghế giám khảo cũng vô cùng khiếp sợ.”

Ai cũng không ngờ rằng, Tô Thương ra tay quyết đoán như vậy, trong chốc lát đã giết được Tây Môn Hổ Tiếu.

Trong đám người kia, Trương Mộ Cổ đứng cùng một chỗ với Vương Phú Quý, tận mắt nhìn thấy Tây Môn Hổ Tiếu bị giết, mãi một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại được.

“Chị ơi, mối thù của chị, Tô đại thiếu gia đã báo thù cho chị rồi, hi vọng chị trên trời có linh, có thể yên nghỉ được rồi ạ.”

Sau khi kịp phản ứng lại, hai mắt Trương Mộ Cổ ửng đỏ, rưng rưng nước mắt, nhìn về phía Tô Thương, nghẹn ngào rồi tự lẩm bẩm: “Tô đại thiếu gia... Cảm ơn, cảm ơn anh!”

“Nhát kiếm ân tình này, khiến cho trời đất thay đổi, Tô đại thiếu gia ngầu quá đi!”

Vương Phú Quý đứng bên cạnh, hai mắt bỗng sáng lên nói: “Không biết khi tôi dùng kiếm, có thể ngầu như vậy được không ta.”

Giờ phút này.

Tô Thương đứng trên lôi đài, từ từ lau vết máu trên kiếm Thương Khung, thể hiện ra vẻ bình tĩnh.

Chẳng biết từ lúc nào, A Ly đã xuất hiện sau lưng Tô Thương, cảnh giác nhìn về bốn phía, hộ tống cho Tô Thương.

“Tô Thương!”
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1268


Phía trên hàng ghế giám khảo, Tây Môn Phong Vân không kìm được cơn giận, đứng người lên nói với giọng lạnh lùng: “Cậu to gan thật đấy, thế mà lại dám ra tay ở ngay trước mặt tôi, giết thế hệ sau của tôi!”

“Ha ha.”

Advertisement

Tô Thương nghe vậy, tay phải cầm kiếm, nhận lấy ánh mắt của Tây Môn Phong Vân ánh mắt, cười chế giễu nói: “Người tôi đã giết rồi, ông có thể gây khó dễ tôi được sao?”

Advertisement

“Cậu!”

Tây Môn Phong Vân tức quá hoá giận, linh khí tản ra quanh người, nếu không phải A Ly ở đây, đương nhiên ông ta sẽ tự tay gi ết chết Tô Thương, báo thù cho Tây Môn Hổ Tiếu.

“Thế hệ sau như cậu, chuyên gia làm những chuyện ác, lại còn khiêu khích tôi, đáng giết lắm!”

Tô Thương nhìn về phía Tây Môn Phong Vân, lạnh lùng nói: “Tây Môn Phong Vân, đây mới chỉ là bắt đầu mà thôi, tôi sẽ để cho ông tận mắt xem tôi, giết hại toàn bộ Tây Môn gia tộc, cuối cùng sẽ đến lấy mạng của ông!”

“Được!”

“Được!”

Hai mắt Tây Môn Phong Vân đỏ ngầu, tức quá cười phá lên: “Tô Thương, vẫn là câu nói kia, tôi chờ cậu!”

“Nhưng bây giờ, cậu phải có thể cút ra khỏi Võ Đang được, giết người trước mặt tập thể, cậu đã mất đi tư cách dự thi rồi!” Tây Môn Phong Vân nói sang quy tắc của đại hội võ thuật trăm phái.

“Sao tôi phải cút chứ?”

Tô Thương khẽ cười nói: “Tôi quả thức nhớ rất rõ một quy định, đó là không thể tự ra tay giết người, nhưng trên lôi đài, lại không giới hạn sống chết, tôi nói không sai chứ?”

“Đúng thì như nào chứ?” Giọng Tây Môn Phong Vân lạnh lùng nói.

“Ha ha, xin hỏi Tây Môn Hổ Tiếu, chết ở đâu vậy?” Tô Thương cười cợt nói.

“Ha ha, chết ở lôi đài, thi thể còn đang nằm trên trên lôi đài kìa.” Ở dưới đài Vương Phú Quý, nói xen vào.

“Không sai!”

Trương Mộ Cổ tiếp tục nói hùa theo: “Tây Môn Phong Vân, Tô đại thiếu gia giết Tây Môn Hổ Tiếu trên lôi đài, trái với quy định chỗ nào vậy hả?”

“Tên thế hệ sau nhà họ Tô này, tinh nhanh thật đấy, vậy mà lại đùa giỡn được như thế!”

20221019135303-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1269


Lúc này, Trương Thiên Lôi khiêng chiếc trống làm bằng da thú đứng lên, giọng lạnh lùng nói: “Sao lại không có tác dụng được, tôi cảm thấy Tô thiếu gia công tử nói rất có lý!"

“Dưới lôi đài thì không thể giết người, nhưng trên lôi đài, bất kể là sống hay chết, đây vẫn là quy tắc từ trước đến nay của đại hội võ thuật trăm phái.”

Advertisement

Giọng Trương Thiên dõng dạc nói: “Ông không thể vì người đời sau chết ở trên lôi đài, là muốn phá hỏng quy tắc đâu đấy, tuy nhiên những năm gần đây Tây Môn gia tộc ngày càng lớn mạnh, nhưng Tây Môn Phong Vân, đại hội võ thuật trăm phái cũng không phải là do một lời của ông nói là được đâu.”

Advertisement

Cho tới nay, Trương Thiên Lôi cũng hận không thể giết Tây Môn Hổ Tiếu, để báo thù rửa hận cho cháu gái.

Nhưng ông ta nhất định phải lấy đại cục làm trọng, muốn suy nghĩ cho cả nhà họ Trương, không thể va chạm với Tây Môn Phong Vân được, cho nên Trương Thiên lôi đành phải nhẫn nhịn.

Bây giờ Tô Thương đã ra tay g iết chết Tây Môn Hổ Tiếu, Trương Thiên Lôi liền coi Tô Thương là ân nhân, đương nhiên là phải bảo vệ rồi.

“Hừ!”

Tây Môn Phong Vân chăm chú nhìn Trương Thiên Lôi, giọng lạnh lùng nói: “Trương Thiên Lôi, ông câm miệng cho tôi!”

“Tây Môn Phong Vân, ông kiêu ngạo quá đấy, ông thật sự cho rằng đây là nhà ông à, ông nói cái gì thì là cái đó sao?” Lúc này, Thạch Hạo Hãn cũng đứng lên, mặt trầm tư như nước nói.

“Thạch Hạo Hãn, liên quan gì đến ông, chẳng lẽ ông muốn nhận đứa cháu hoang do Ngọc Yến sinh ra sao?” Tây Môn Phong Vân lạnh lùng cười nói.

“Hừ!”

Về chuyện này, Thạch Hạo Hãn cũng không trả lời, chỉ là ngườm nguýt Tây Môn Phong Vân, sau đó chân khí tỏa ra quanh người.

Tây Môn Phong Vân lạnh lùng cười liên tục, dù là đối mặt với sự chèn ép của Thạch Hạo Hãn và Trương Thiên Lôi, nhưng ông ta vẫn không hề yếu thế, không nói nhiều bèn động thủ.

“Được rồi, anh Phong Vân, bớt giận, có chuyện gì thì từ từ nói, làm to chuyện như vậy làm gì.”

Vương Trọng Vân đứng ra hoà giải, khẽ cười nói: “Để Tô Thương tiếp tục tham gia đại hội võ thuật trăm phái đi.”

“Nhưng cậu ta là luyện khí tầng thứ chín, người dự thi còn lại, có hai tên bán bộ Trúc Cơ, dù là Tô Thương dự thi, cũng chỉ là đánh cho có thôi.”

“A di đà Phật, Vương môn chủ nói có lý đấy, ba vị sao phải vì một quyết định không quá quan trọng mà tranh luận đến đỏ mặt tía tai thế.” Viên Thông trụ trì nói, kết luận Tô Thương không có khả năng đoạt được danh hiệu hạng nhất.

Chỉ cần không phải hạng nhất, vậy cũng không sao, dù là hạng hai, thì cũng chỉ là làm nền thêm thôi

Bời vì vị trí thứ nhất của đại hội võ thuật trăm phái, về tình về lý sẽ được làm minh chủ võ lâm, mà vị trí thứ hai, thì chẳng là cái thá gì cả.

20221019135334-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1270


Sở dĩ anh ấy thu hồi kiếm Thương Khung lại, là bởi vì Đỗ Phi Dương không xứng.

Dựa vào thủ đoạn cầu hồn của Tô Thương, thì khua khua tay một cái liền có thể phá giải được bí thuật kiêu căng của Đỗ Phi Dương.

Advertisement

“Thu vào bên trong cơ thể, thanh kiếm này là bản mệnh pháp bảo sao?” Lúc này, Quân Vô Ưu còn chưa xuống đài, mà ánh mắt đã dừng lại trên người Tô Thương rồi.

Tô Thương chỉ nhìn anh ta đúng một cái, không thèm nói năng gì.

Advertisement

“Ha ha, xem ra đúng thật là bản mệnh pháp bảo rồi, cũng đúng, anh là thế hệ sau của Tô Vô Kỵ, có chút thủ đoạn cũng bình thường.”

Quân Vô Ưu không thèm để ý chút nào, sau khi uống một ngụm rượu, lại hỏi lần nữa: “Tô Thương, lúc trước anh đã nhận ra được thực lực của tôi rồi sao?”

“Ừm.”

Tô Thương nhẹ gật đầu, sau đó không nhịn được bèn nói: “Hỏi xong chưa, hỏi xong rồi có thể đi xuống rồi đấy, đừng làm lỡ cuộc thi đấu của tôi.”

“Ha ha, thú vị đấy, anh là Tô Vô Kỵ là một loại ngông cuồng y chang nhau, nhưng đáng tiếc, anh lại không ngông cuồng về tố chất của bản thân, chẳng qua cũng chỉ là luyện khí tầng thứ chín thôi mà.” Quân Vô Ưu lắc đầu nói.

“Thật sao?”

Tô Thương đón lấy ảnh mắt của Quân Vô Ưu, nhíu mày nói: “Anh có tin là tôi có thể đánh bại anh không?”

“Dựa vào anh á?”

Quân Vô Ưu hơi sững sờ, rồi khẽ cười nói: “Thứ tôi nói thẳng nhé, anh không làm được đâu.”

“Danh tiếng của tôi, ở trong giới luyện võ cũng không có tiếng lắm, thậm chí cực ít người biết, nhưng trọng mười cổ tộc lớn, và trong cảnh giới tu chân, dường như không có người nào là đối thủ của tôi cả.”

Quân Vô Ưu nói tiếp: “Anh chỉ là luyện khí tầng thứ chín, có lẽ có thể vượt cấp chiến đấu, đánh bại bán bộ trúc cơ bình thường, nhưng gặp phải tôi, thì chỉ có một kết quả, đó chính là thảm hại thôi.”

“Anh còn ngông cuồng hơn tôi đấy.”

Tô Thương cười chế giễu nói: “Ai cho anh tự tin vậy, là cái hồ lô rượu trong tay anh kia sao?”

“Hả?”

Quân Vô Ưu nghe nói như thế, sắc mặt liền thay đổi, ánh mắt chăm chú nhìn về phía Tô Thương, bắt đầu xem kĩ thế hệ sau nhà họ Tô ở trước mặt một lần nữa.

Hồ lô rượu.

Đây cũng là bản mệnh pháp bảo của Quân Vô Ưu, hơn nữa còn là thánh vật của gia tộc Đoan Mộc, được kế thừa mấy ngàn năm.

Nhìn từ bên ngoài, cái hồ lô rượu bình thường này, chỉ là một cái vật chứa đồ mà thôi.

Cho dù là người tu chân ở cảnh giới trúc cơ, cũng không cách nào phát hiện ra được dấu vết của hồ lô rượu, nhưng Tô Thương làm sao biết được, bản thân vô cùng phấn khích, là vì hồ lo rượu này sao?

“Ha ha.”

Tô Thương nhìn ra sự nghi ngờ của Quân Vô Ưu, khẽ cười nói: “Hồ lô rượu này của anh, không có không gian, còn có thể chứa đựng chân khí, lúc trước anh sử dụng chân khí, chính là đựng rượu trong hồ lô phải chứ, chẳng trách lại kiêu ngạo như tế.”

“Thú vị, thú vị đấy.”
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1271


Sau khi Quân Vô Ưu ngạc nhiên, liền cười nói: “Ban đầu trong lòng tôi có ba đối thủ.”

“Một là Vương Dã của Võ Đang, hai là Phật tử Vô Cơ, và cuối cùng là Lâm Uyên ở cảnh giới bán bộ trúc cơ,bây giờ xem ra lại nhiều thêm một người rồi.”

Advertisement

Quân Vô Ưu khẽ cười nói: “Tô Thương, hi vọng dưới một trận đấu anh có thể thăng cấp, để tôi gặp được anh, tôi sẽ cho anh biết, thế nào là người tu chân đích thực.”

Advertisement

Nói xong, Quân Vô Ưu liền nhanh chân đi xuống lôi đài, đứng ở dưới đài lẳng lặng làm một người hóng chuyện.

Tô Thương cũng không thèm để ý.

Chỉ là một tên cảnh giới bán bộ Trúc Cơ rác rưởi khiêu khích thôi, Huyền Thiên tiên đế sao có thể để tâm được chứ?

“Nhà họ Đỗ ở Thâm Thành, Đỗ Phi Dương, mời lên lôi đài!”

Theo giọng vang lên của trọng tài hiện trường, Đỗ Phi Dương khoác trên mình một chiếc áo đen, vững vàng bước lên trên lôi đài, trong mắt tràn đầy sát ý, chăm chú nhìn Tô Thương.

Đón lấy ánh mắt của đối phương, Tô Thương khẽ cười nói: “Anh muốn giết tôi sao?”

“Đúng!”

Giọng Đỗ Phi Dương lạnh lùng nói: “Tô Thương, chuyện xảy ra ở Giang Bắc, tôi biết hết rồi, anh đã giết cha tôi, hôm nay tôi sẽ báo thù cho cha!”

Vừa nói xong, hiện trường bỗng ầm ầm lên.

“Thì ra Tô Thương có ân oán với Đỗ Phi Dương, chẳng trách lúc nãy Đỗ Phi Dương mới đồng ý đổi đối thủ.”

“Tôi nghe nói ông chủ nhà họ Đỗ đã liên kết với mấy người, muốn đàn áp Dược Vương điện, không ngờ đã bị Tô Thương giết luôn.”

“Bây giờ Tô Thương là điện chủ của Dược Vương điện, Đỗ Minh Viễn âm mưu làm loạn, coi như chết là còn may đấy.”

“Nhà họ Đỗ bình thường không hay thể hiện ra bên ngoài, đến ông chủ nhà họ Đỗ, cũng chỉ là cảnh giới thiên tông, không ngờ rằng lại có một thiên tài trẻ tuổi kinh khủng như Đỗ Phi Dương khủng.”

“Cậu ta mồi một lúc được ba linh hồn, mỗi linh hồn, cũng là thần tông trung kỳ, đúng là có chút mạnh.”

“Bình thường thôi, lão tổ tông nhà họ Đỗ Đỗ Khôn, chính là nhân vật lớn có tiếng của giới luyện võ, bây giờ lại ngồi trên kia, ít nhất cũng là lục địa võ thần.”

“Thực lực của Tô Thương cũng không yếu, lúc trước giết Tống Thanh Thương, lại giết Tây Môn Hổ Tiếu, tuy đều có chút đánh lén, nhưng cũng không thể khinh thường được.”

20221019135408-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1272


“Tôi khuyên anh tốt nhất trực tiếp mời ra ba linh hồn, tránh để tôi đánh nhanh gọn, liến cơ hội mời lão tổ tông nhập xác cũng không có.”

“Hừ, không cần anh nhắc nhở!”

Advertisement

Đỗ Phi Dương lạnh lùng đáp lại, lập tức liền bắt đầu im lặng đọc chú ngữ, khói đen tỏa quanh thân.

Nhắc nhở sao?

Advertisement

Không thú vị gì hết.

Tôi chỉ là muốn bắt linh hồn trên người anh đi mà thôi.

Trong lòng Tô Thương cười lạnh, liền đứng ở một bên, yên lặng nhìn Đỗ Phi Dương thi triển bí thuật nhà họ Đỗ.

Rất nhanh.

Khí tức của Đỗ Phi Dương đột nhiên biến đổi, một luồng linh hồn của tổ tiên, đã nhập xác.

Ban đầu anh ta chỉ là thiên tông đỉnh phong, bây giờ lại qua một cảnh giới lớn, biến thành thần tông sơ kỳ.

“Bí thuật nhà họ Đỗ đúng là thần kỳ thật, thiên tông biến thành thần tông, thủ đoạn này kinh khủng thật!”

“Nếu như người luyện võ nhà họ Đỗ tu luyện bí thuật, chẳng lẽ có thể có rất nhiều cao thủ thần tông sao?”

“Anh nghĩ đơn giản quá đấy, đầu tiên bí thuật nhà họ Đỗ sẽ không truyền ra ngoài, chỉ có người nhà họ Đỗ mới có thể tu luyện, hơn nữa cũng không phải người nào cũng có thể luyện thành đâu.”

“Không sai, đoán là toàn bộ nhà họ Đỗ, chỉ có một ít mấy người hiểu được bí thuật Đỗ.”

...

Đỗ Phi Dương biến hóa, khiến mọi người kinh ngạc.

“Ha ha, đây chỉ là bắt đầu mà thôi!”

Đỗ Phi Dương có chút đắc ý, tiếp tục im lặng đọc chú ngữ, sau một lúc lại mời ra một linh hồn.

Hai linh hồn của người thân, cảnh giới của Đỗ Phi Dương, đã gần đến thần tông trung kỳ rồi.

Vèo!

Sau đó, Đỗ Phi Dương mời ra linh hồn tổ tiên thứ ba, từng bước bước vào thần tông trung kỳ.

Quan trọng nhất chính là, khí tức của anh ta vô cùng lớn mạnh, vượt xa thần tông trung kỳ, nếu không, cũng không có khả năng đánh bại được Mặc Đao thiếu gia.

Đỗ Phi Dương đặt chân đến thần tông trung kỳ, trên người có ba linh hồn bao quanh, xung quanh người tản ra một luồng khí kinh khủng khiếp, bảo phủ toàn hiện trường, khiến mọi người sợ hãi và thán phục.

20221019135426-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1273


Chỉ thấy Tô Thương hơi khẽ nâng lên cánh tay lên, trên bàn tay giống như có một loại sức lôi kéo, vậy mà đem ba linh hồn bao quanh người Đỗ Phi Dương, toàn bộ đều bị hút vào trong bàn tay anh ấy.

Sau đó, Tô Thương nhếch miệng lên, cười chế giễu nói:

Advertisement

“Đỗ Phi Dương, cảm ơn món quà anh tặng cho tôi nhé.”

Advertisement

Cảnh tượng vừa xảy ra ở hiện trường, khiến cho mọi người trợn mắt há miệng.

"Cái...cái tình huống gì vậy, Đỗ Phi Dương mời hồn phách tổ tiên ra, sau lại chạy vào tay Tô Thương rồi?"

"Bàn tay Tô Thương thật quỷ dị nha, ba hồn phách này thế mà bị anh ấy trấn áp rồi!"

"Cmn, nhanh nhìn kìa, cảnh giới của Đỗ Phi Dương rớt xuống rồi, lại trở lại Thiên tông đỉnh phong rồi!"

"Cái cmn đánh cái rắm gì nữa chứ, muốn mời lão tổ tông hỗ trợ, kết quả lão tổ tông lại bị đối phương nắm rồi còn đâu."

...

Giờ phút này.

Đỗ Phi Dương dừng bước, sắc mặt cực kỳ nghiêm trọng, trên trán mồ hôi đầm đìa, không thể tin được mà nhìn về phía Tô Thương.

"Anh làm cái gì với tôi vậy hả?" Đỗ Phi Dương vừa thở hổn hển, vừa nghiến răng nghiến lợi hỏi.

"Không có gì, chỉ là câu hồn qua đây thôi mà."

Lúc Tô Thương nói chuyện, ba đạo hồn phách tổ tiên nhà họ Đỗ đột nhiên cực kỳ cáu kỉnh, giống như muốn tránh khỏi trói buộc của Tô Thương.

"Hừ!"

Tô Thương lạnh lùng hừ một tiếng, ánh mắt lạnh lùng uy h**p nói: "An phận một chút cho tôi, nếu không tôi lập tức khiến các người hồn phách đều hủy diệt hết!"

Lời này vừa nói ta, ba đạo hồn phách tổ tiên nhà họ Đỗ, lập tức không gây sự nữa, nhẹ nhàng ngoan ngoãn vờn quanh thân Tô Thương, giống như đang nịnh nọt Tô Thương vậy.

"Tổ tiên!"

Đỗ Phi Dương thấy vậy, nhất thời thẹn quá hóa giận, giọng điệu lạnh lùng nói: "Tô Thương, trả lại hồn phách tổ tiên cho tôi!"

"Ha ha, lúc trước còn muốn giết tôi, giờ lại nói tôi thả ba đạo hồn phách này đi, Đỗ Phi Dương, anh cảm thấy có thể không?" Tô Thương cười lạnh.

"Tôi..."

20221019135444-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1274


Đúng lúc này, Đỗ Khôn đang ngồi trên cao, đứng lên nói: "Là tôi dạy dỗ không nghiêm khắc, chuyện lúc trước, nhà họ Đỗ đã đắc tội với cậu, mong Tô thiếu gia rộng lòng tha thứ, trả lại hồn phách của tổ tiên cho nhà họ Đỗ."

"Ồ?"

Advertisement

Ánh mắt Tô Thương nhìn vào Đỗ Khôn, khẽ cười nói: "Ông là ông tổ nhà họ Đỗ hả, nhà họ Đỗ các người đắc tội với tôi, Đỗ Phi Dương còn tuyên bố phải giết tôi, chỉ nói một câu xin lỗi là coi như xong hả?"

"Vậy theo như ý của Tô thiếu gia, phải làm sao thì mới khiến cậu hài lòng?" Đỗ Khôn cố nén giận mà nói.

"Đơn giản thôi, ba đạo hồn phách này thuộc về tôi, ân oán qua lại, coi như xóa bỏ." Tô Thương thản nhiên nói.

Advertisement

Bây giờ giới luyện võ đang thay đổi không biết tốt hay xấu, lại có thêm Thập đại cổ tộc nhìn chằm chằm như hổ đói.

Trừ cái đó ra, trái đất chỉ là một cái bẫy của Tiên đế Ngoại vực.

Ở trái đất, bất luận là người tu chân hay người luyện võ, đều có chung kẻ thù, đó chính là Thiên đạo, là Tiên đế Ngoại vực.

Đương nhiên quan trọng nhất là, nhà họ Đỗ không có tư cách làm đối thủ của Tô Thương, lại không có thâm thù đại hận gì với Tô Thương.

Vì thế, Tô Thương không muốn đuổi tận giết tuyệt.

"Muốn hồn phách tổ tiên nhà họ Đỗ?"

"Hừm!"

Ai ngờ, Đỗ Khôn hừm lạnh một tiếng, trầm giọng nói: "Con cháu nhà họ Tô kia, tôi đã có thiện ý muốn thương lượng với cậu, cậu thật sự coi nhà họ Đỗ dễ bắt nạt hay sao?"

Vừa nói xong, ánh mắt Đỗ Khôn trầm xuống, bắt đầu yên lặng đọc thần chú.

Cùng lúc đó, quanh thân ông ta hiện ra một đạo hồn phách màu đen, tản ra uy thế kinh khủng.

Một hồn phách của tổ tiên gọi lên, khí tức của Đỗ Khôn lập tức vô cùng cường đại, đã có thể so sánh được với Võ thần lục địa hậu kỳ.

Ông ta giống như Đỗ Phi Dương, tổng cộng có thể mời được 3 đạo hồn phách tổ tiên, sau đó thực lực vươn thẳng lên Võ thần đỉnh phong.

Có điều.

Bây giờ Đỗ Khôn biết, mình không thể ra tay với Tô Thương, nếu không thì mấy vị ngồi trên cao, chắc chắn sẽ có người ngăn cản.

Sở dĩ ông ta mời ra hồn phách tổ tiên, chỉ là muốn dọa Tô Thương một chút mà thôi.

"Hửm?"

"Đạo hồn phách này thật là tinh khiết!"

Nhưng mà Tô Thương thấy vậy, cũng không hề lo sợ, mà hai mắt tỏa sáng, mừng rỡ nói: "Thuộc về tôi!"

Vừa nói xong, Tô Thương giơ tay lên, lòng bàn tay nhắm thẳng hướng Đỗ Khôn.

Thấy cảnh này, Đỗ Khôn phát ra một nụ cười lạnh: "Ha ha, dốt nát không sợ hậu quả!"

"Tôi đã là Võ thần lục địa rồi, cậu chẳng qua là luyện khí tầng thứ chín, vậy mà ảo tưởng lấy được...Cái gì!"

Ai ngờ còn chưa nói hết câu, Đỗ Khôn bỗng nhiên sắc mặt biến đổi, lập tức hiện ra vẻ cực kỳ hoảng sợ.

20221019135540-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1275


"Đơn giản chỉ là bí thuật câu hồn mà thôi, thật đúng lúc, vừa vặn trấn ấp được bí thuật nhà họ Đỗ."

Tô Thương lộ ra một nụ cười ngây thơ, khẽ cười nói: "Tổ tiên nhà họ Đỗ, ông có thể mời được mấy đạo hồn phách vậy, ông mời hết ra đây đi, có lẽ ông liên tục mời mấy cái này ra, thì tôi sẽ hút không nổi đâu."

???

Advertisement

Lừa quỷ hả!

Lừa ai đây chứ!

Advertisement

Đỗ Khôn đương nhiên không bị mắc lừa, sắc mặt khó coi nhìn sang Tô Thương, sau khi cân nhắc một lúc, cuối cùng nói: "Tô thiếu gia, nhà họ Đỗ chúng tôi đã thua, từ nay về sau, từ trên xuống dưới nhà họ Đỗ, tuyệt đối sẽ không trêu chọc Tô thiếu gia nữa, hi vọng Tô thiếu gia đừng đem thuật câu hồn truyền ra bên ngoài."

Bí thuật câu hồn của Tô Thương, quả thực là khắc tinh của nhà họ Đỗ.

Đỗ Khôn trước tiên là muốn giết Tô Thương, chấm dứt hậu loạn.

Nhưng sau lưng Tô Thương, có hộ vệ siêu cường đại, ông ta không có khả năng làm được điều đó.

Nếu đã giết không được Tô Thương, thì Đỗ Khôn đành phải chịu thua, để thỏa hiệp với Tô Thương, cầu nguyện Tô Thương không đem bí thuật truyền ra ngoài.

Nếu như người luyện võ đều biết bí thuật này, nhà họ Đỗ coi như tiêu đời!

"Ông yên tâm, loại bí thuật này, chỉ có một mình tôi dùng được, bốn đạo hồn phách này thuộc về tôi, tôi cam kết không đem bí thuật truyền ra ngoài, ân oán với nhà họ Đỗ, coi như xóa bỏ!" Tô Thương nhẹ nhàng cười một tiếng, cam kết.

"Được, hi vọng Tô thiếu gia nói được làm được."

Đỗ Khôn mặc dù rất buồn, nhưng cũng chỉ có thể đồng ý, vội nói tiếp: "Phi Dương, cúi đầu nhận lỗi với Tô thiếu gia, sau đó đi xuống lôi đài đi."

"Vâng."

Lão tổ đã mở miệng, mặc dù Đỗ Phi Dương không tình nguyện nhưng cũng chỉ đành phải làm theo: "Tô thiếu gia, trước đó đã đắc tội nhiều với anh rồi!"

"Ha ha, biết sai mà sửa thì tốt rồi, tôi cũng không phải người hẹp hòi." Tô Thương rộng lượng nói.

"Hừm!"

Đỗ Phi Dương cực kỳ khó chịu, hừm lạnh một tiếng, sau đó liền đi xuống lôi đài.

"Chuyến đi này thật không tệ nha."

Tô Thương nhìn bốn đạo hồn phách tổ tiên nhà họ Đỗ đang vờn quanh mình, lộ ra một nụ cười hài lòng, sau đó vung tay lên, bốn đạo hồn phách liền bị thu vào vòng tay lưu trữ.

Đây chính là đồ cứu mạng, có thể bồi dưỡng đại linh hồn lớn lạnh, tương đương với nhân sâm trăm năm của người bình thường.

Thời điểm hấp hối, hấp thu những hồn phách này, có thể đảm bảo chính mình không chết.

Phần đại lễ này của nhà họ Đỗ, Tô Thương hết sức hài lòng, ân oán trước kia, liền không tính toán nữa.

Sau đó, Tô Thương đi xuống lôi đài, đại hội võ thuật tiếp tục diễn ra, Vương Phú Quý đấu với Vương Dã của Võ Đang.

Hai người họ đánh nhau, không có gì đáng nói, Vương Dã không cần dùng toàn lực cũng có thể đánh được Vương Phú Quý rồi.

Có điều.

Thực sự mà nói, nếu như Vương Phú Quý dùng kiếm, thắng bại chưa chắn nói trước được.

Trận đấu thứ tư, là Lão Độc Vật đấu với Triệu Chỉ Nhược phái Nga Mi.

20221019135559-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1276


Tây Môn Long Ngâm cùng với phật tử Vô Cơ đánh nhau, sở dĩ đáng xem, ngoại trừ chuyện hai người đều là thiên tài đã lâu, còn có một nguyên nhân khác.

Cái đó chính là, hai người này đều là người cuồng nhiệt theo đuổi Lan Diệu Y của Xuân Quang Lâu.

Advertisement

Vì Lan Diệu Y, hai người họ cực kỳ không hợp nhau, trước đó thậm chí từng đánh nhau, đánh đến mặt đỏ tía tai, nhưng vẫn chưa phân thắng bại.

Lần này, không phải vì Lan Diệu Y, mà là vì vị trí số 1 của đại hội võ thuật, tất nhiên muốn phân ra ai mạnh ai yếu.

Advertisement

"Ha ha, thú vị lắm, Tây Môn Long Ngâm lại đụng phải phật tử Vô Cơ."

"Tôi nghe nói rất nhiều thiên tài tranh tài trước đó, đã giao ước cẩn thận rồi, ai lấy được vị trí số 1 của đại hội võ thuật, thì có thể có được Lan Diệu Y."

"Có được cái cọng lông ấy, lần đầu tiên của Lan Diệu Y đã bị Tô Thương lấy mất rồi, bọn họ có thắng ở đại hội võ thuật cũng không thể thay đổi được sự thật này."

"Phật tử Vô Cơ vì Lan Diệu Y mà hoàn tục 3 năm, chuyện này cần đến bao nhiêu quyết tâm chứ, nếu như anh ta là minh chủ giới luyện võ, có lẽ sẽ không dễ dàng từ bỏ Lan Diệu Y đâu."

"Vậy nhưng chưa chắc nha, bây giờ phật tử Vô Cơ đã quy y của phật lần nữa rồi, nhìn thấu hồng trần, quay về núi Bồ Đề, chắc hẳn đã buông được chấp niệm trong lòng rồi."

“Vô dụng thôi, phật tử Vô Cơ 3 năm nay không tu phật pháp, Tây Môn Long Ngâm mỗi giờ mỗi phút lại đều tiến bộ, hai người tất nhiên là có khoảng cách."

"Đúng vậy, Tây Môn Long Ngâm cũng không phải nhân vật đơn giản, chưa từng biểu hiện ra thực lực của mình ở trước mặt người ngoài, làm đại thiếu gia của gia tộc Tây Môn, anh ta sao lại không nắm chắc con át chủ bài chứ?"

...

Mọi người nhìn thấy hai người trên lôi đài, nhẹ nhàng bình luận, nhưng vẫn không chớp mắt nhìn lên, sợ bỏ lỡ hình ảnh đặc sắc.

Cách đó không xa.

Vương Dã của Võ Đang, Lão Độc Vật Lâm Uyên, Triệu Chỉ Nhược phái Nga Mi, Vương Phú Quý, Quân Vô Ưu, Tô Thương,... đông đảo thiên tài đều đang ở lại xem.

Cho dù là Vương Dã đạo trưởng đã đánh thắng, trận đấu này cũng không hề rời khỏi, rõ ràng có hứng thú với trận đấu này.

"Vương Dã đạo trưởng, anh cảm thấy hai người họ ai sẽ thắng?" Lúc này, Quân Vô Ưu khẽ cười nói, chủ động nói chuyện với Vương Dã.

"Có gì khác nhau chứ?"

Vương Dã ngáp một cái, thuận miệng nói: "Dù là ai thắng, đều sẽ không ảnh hưởng đến chuyện tôi giành được ví trí số 1."

"Cái này...ha ha!"

Quân Vô Ưu đầu tiên là sững lại, sau đó tán thành nói: "Nói đúng lắm, vậy thì sớm chúc mừng Vương Dã đạo trưởng nha."

"Khách sáo rồi."

Vương Dã nhìn về phía Quân Vô Ưu, giống như kiểu như tỉnh ngủ, uể oải nói: "Đoan Mộc Vô Ưu, anh không cần cố gắng kết thân với tôi, bây giờ giới luyện võ cũng khác trước đây lắm rồi."

"Nếu như gia tộc Đoan Mộc các người, còn muốn khống chế giới luyện võ như trước đây, Vương Dã tôi sẽ là người đầu tiên không đồng ý!"
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1277


Vương Dã bỗng nhiên mở to mắt, nghiêm mặt nói: "Chức trách minh chủ giới luyện võ, cũng là bảo vệ giới luyện võ, tôi khuyên anh tự giải quyết cho tốt, đừng giở thủ đoạn gì, để tránh tổn thương hòa khí!"

"Ha ha."

Advertisement

Quân Vô Ưu cũng không e ngại, khẽ cười nói: "Vương Dã đạo trưởng không cần phải có thành kiến đối với gia tộc Đoan Mộc chúng tôi đâu, kinh nghiệm dày dặn hơn 100 năm nay, gia tộc Đoan Mộc sớm đã nghĩ thông suốt rồi, bây giờ chúng tôi chỉ muốn kết thân với giới luyện võ, chung sống hòa bình thôi."

"Tốt nhất là như thế."

Advertisement

Vương Dã nắm tay đặt lên miệng, ngáp một cái, sau đó nhìn về phía lôi đài.

"Vương Dã đạo trưởng, anh cảm thấy cái người Tô Thương này như thế nào?" Lúc này, Quân Vô Ưu nhìn thoáng qua Tô Thương ở xa xa, nhỏ giọng nói.

"Anh ta?"

Vương Dã không nhìn Tô Thương lấy một cái, thản nhiên nói: "Một con tép nhãi không biết trời cao đất rộng là gì mà thôi, không đủ gây sợ."

"Ha ha, tư tưởng lớn gặp nhau rồi." Quân Vô Ưu phụ họa theo đuôi, đồng thời khiêu khích liếc nhìn Tô Thương một chút.

Tô Thương tất nhiên chú ý đến ánh mắt của Quân Vô Ưu, cũng nghe được cuộc nói chuyện của anh ta với Vương Dã.

Có điều.

Tô Thương chỉ nhếch miệng lên, nhẹ nhàng cười một tiếng, cũng không quá để ý.

"Tô đại thiếu gia, hai cái tên này nói thầm cái gì vậy, không phải đang nói xấu về anh đó chứ?" Vương Phú Quý đến gần nói.

"Chắc là thế rồi."

"Cmn!"

Vương Phú Quý nghe vậy, thẹn quá hóa giận nói: "Hai hai tên rác rưởi này, dám nói xấu sau lưng anh em tôi hả!"

"Tô đại thiếu gia, hai chúng ta từ nhỏ đã chơi với nhau, mặc chung một cái quần mà lớn lên, là thanh mai trúc mã, hai tên vô lại đó, họ nói xấu anh, có nghĩa là nói xấu tôi, không được, cơn giận này tôi nuốt không trôi!"

Vừa nói, Vương Phú Quý vén tay áo lên, giả bộ như đi về hướng Quân Vô Ưu và Vương Dã.

Nhưng anh ấy chỉ là làm dáng một xíu thôi, chính mình vừa mới bị Vương Dã đánh bại, biết rõ Vương Dã cường đại thế nào, nên làm gì có chuyện dám gây sự chứ.

Vương Phú Quý biết, Tô Thương chắc chắn sẽ giữ anh ấy lại, vì thế mới nói dõng dạc như vậy.

20221021131442-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1278


Vương Phú Quý thấy vậy, lập tức sợ rồi, chê cười nói: "Hay là hôm nay bỏ đi, tha cho bọn họ một lần đã, dù sao bề trên luôn có đức hiếu sinh, tôi ra tay nặng như thế, lỡ như đánh chết hai bọn họ, thế thì nhiều nghiệp chướng lắm đó."

"Ha ha, thôi đi, anh Phú Quý, anh bao nhiêu cân, còn không biết rõ hay sao, giả vờ làm ra vẻ gì chứ." Trương Mộ Cổ bên cạnh vô tình vạch trần.

Advertisement

"Cmn, anh Trương Mộ Cổ, anh xem thường tôi hả?" Vương Phú Quý nổi giận, cắn răng nói: "Thực lực bây giờ của tôi, không nói thiên hạ vô địch thì cũng là thế gian hiếm có, đánh hai người bọn họ như là đánh gà đánh chó, còn không giống như đang hành hạ người mới hay sao chứ?"

Trương Mộ Cổ bĩu môi nói: "Anh chém gió quá nha, cái người vừa mới bị Vương Dã dùng một chân đạp xuống lôi đài, chẳng lẽ không phải anh hả?"

Advertisement

"Tôi..."

Vương Phú Quý giải thích nói: "Đó là tôi mắc đi tiểu, nên hoảng loạn, ảnh hưởng đến trận đấu đó chứ, nếu không thì chỉ là một Vương Dã mà thôi, tay tôi bóp một cái là được liền đó chứ."

"Tay anh bóp một cái? lợi hại quá à, không hổ là anh Phú Quý, thật là giỏi quá!"

Trương Mộ Cổ đầu tiên là lấy lòng Vương Phú Quý, sau đó nhìn về phía Vương Dã, lớn tiếng nói: "Vương Dã đạo trưởng, anh Vương Phú Quý nói..."

"F*ck!"

Vương Phú Quý đuổi lên phía trước, bịt kín miệng Trương Mộ Cổ, không cho anh ấy tiếp tục nói nữa.

Ngay thời điểm hai người đang tranh cãi, trận đấu của Tây Môn Long Ngâm cùng phật tử Vô Cơ, đã bắt đầu rồi.

Ầm ầm!

Ầm!

Ầm!

Nhất thời, chân khí tung hoành trên lôi đài, phật quang chiếu sáng khắp nơi, cảnh tượng cực kỳ dọa người.

Tây Môn Long Ngâm cũng giống như Tây Môn Hổ Tiếu, đều tu luyện Hỗn nguyên thần công.

Nhưng rõ ràng có thể thấy được, Tây Môn Long Ngâm cường đại hơn, bởi vì anh ta đã đặt chân đến Thần tông hậu kỳ!

Thân tông hậu kỳ Tây Môn Long Ngâm, cảnh giới của anh ta là cấp cao nhất trong số những người dự thi.

Cho dù là Vương Dã Vương Dã, cũng không bằng anh ta, có điều, thiên tài thi đấu đẳng cấp này, không phân thắng bại theo cảnh giới.

Thủ đoạn của Vô Cơ cũng không yếu, cho dù ba năm không tu phật, nhưng phật lực quanh thân vẫn hùng hậu như cũ.

Cứ như vậy, hai người đánh qua đánh lại, xem ra ngang sức ngang tài, trong thời gian ngắn không có cách nào mà kết thúc trận chiến này được..

"Tô Thương."

Đúng lúc này, dưới lôi đài, Triệu Chỉ Nhược, cầm trong tay kiếm Hà Hoa, đi đến trước mặt Tô Thương...
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1279


Triệu Chỉ Nhược hôm nay, mặc bộ áo trắng, cầm trong tay kiếm ngọc, thật đơn giản giống như tiên nữ cổ tích ngoài đời thực vậy, tươi mới và tinh tế.

Giờ phút này.

Advertisement

Cô dừng trước mặt Tô Thương, khuôn mặt đỏ ửng nhìn sang Tô Thương, trong mắt lộ ra một vẻ ngượng ngùng, nhỏ giọng nói: "Ngày đó tôi có chuyện muốn hỏi anh, còn chưa hỏi xong đã bị sư phụ gọi đi rồi."

Advertisement

"Hôm nay sư phụ tôi không đến đây, tôi muốn tiếp tục hỏi anh, anh có thể trả lời tôi không?" Triệu Chỉ Nhược nhẹ nhàng nói, nhìn qua thấy quyến rũ mê người.

"Cô Chỉ Nhược, có gì cứ nói đừng ngại." Tô Thương khẽ cười nói.

"Vậy tôi muốn hỏi..."

Triệu Chỉ Nhược nhìn về phía Tô Thương, giống như xấu hổ mở miệng, nhưng cuối cùng vẫn lấy hết can đảm mà nói: "Tô Thương, anh có phải thích tôi đúng không?"

Hỏi xong, Triệu Chỉ Nhược liền ngại ngùng nhìn về một phía khác, không dám đối mặt với Tô Thương, nhưng cùng lúc này, cô lại mong chờ câu trả lời từ chính miệng của Tô Thương, thế là ánh mắt liếc qua lén nhìn Tô Thương.

"Ầy..."

Tô Thương đột nhiên sững sờ, lúng túng sờ lên mũi, nhìn con thỏ trắng nhỏ mặc trang phục cổ trang, nhất thời không biết trả lời thế nào.

"Thích."

Lúc này, Vương Phú Quý bên cạnh cướp lời nói: "Cô Chỉ Nhược, tôi thay Tô đại thiếu gia trả lời, anh ấy thích cô, yêu cô cực kỳ yêu, cô chính là trái tim của anh ấy, là lá gan của anh ấy, là bảo bối của anh ấy, không có cô thì anh ấy sống không được."

"Ah.?"

Triệu Chỉ Nhược nhất thời giống như con thỏ bị hoảng sợ, nhưng trong lòng lại cực kỳ mừng rỡ, vừa loay hoay góc áo của mình, vừa nhỏ giọng hỏi: "Anh...sao anh biết Tô đại thiếu gia thích tôi, anh ấy nói cho anh sao?"

"Cái này còn cần anh ấy nói sao, tôi là anh em của Tô đại thiếu gia, anh ấy thế nào thì tôi là người hiểu nhất, đừng nói cô xinh đẹp động lòng người như vậy, cho dù là sư phụ Từ Thiện sư thái của cô tỏ tình, Tô đại thiếu gia cũng không từ chối, chỉ cần là giống cái, bất kỳ ai đến thì anh ấy cũng luôn luôn không từ chối."

Vương Phú Quý thuật miệng trả lời, sau đó chăm chí hỏi: "Đúng rồi, cô Chỉ Nhược, hôm nay cô có thể ăn lạnh và cay hay sao?"

"Có thể ăn...tôi là người Tứ Xuyên, đặc biệt có thể ăn cay, lạnh cũng có thể ăn, anh hỏi cái này làm gì chứ?" Triệu Chỉ Nhược nghi ngờ nói.

"Có thể ăn là được, chứng tỏ hôm nay ‘họ hàng’* chưa ghé thăm rồi." Vương Phú Quý nói thầm một câu, sau đó nhỏ giọng nói: "Cô Chỉ Nhược, buổi tối hôm nay, Tô đại thiếu gia..."

*Họ hàng chưa đến thăm: ý chỉ phụ nữ chưa tới kỳ kinh nguyệt.

"Cmn cậu nha!"

20221021131528-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1280


"Nhanh nhìn kìa, cô Chỉ Nhược, trên bầu trời lại có...có một đám mấy trắng!" Tô Thương cố hết sức đổi chủ đề.

Trương Mộ Cổ bên cạnh nghe vậy, khóe miệng nhịn không được mà co giật một chút.

Advertisement

Bầu trời có mây trắng?

Cái này cmn, có gì đáng ngạc nhiên chứ?

Advertisement

"Như thế hả, tôi nghĩ tôi biết đáp án rồi."

Triệu Chỉ Nhược nhìn thấy Tô Thương vẫn luôn không chịu trả lời, cũng đã đoán được, nhất thời cực kỳ khổ sở, cái mũi chua chua bắt đầu nghẹn ngào, hai hàng nước mắt chảy ra.

Ngay sau đó.

Ánh mắt phức tạp của cô liếc Tô Thương một chút, sau đó liền đau khổ thương tâm rời khỏi hiện trường.

"Cô Chỉ Nhược, tôi..."

Tô Thương nhìn theo bóng lưng Triệu Chỉ Nhược, nhịn không được mà thở dài một hơi, cuối cùng cũng không giải thích nữa.

"Aiya, được rồi, để cô ấy đi thôi."

"Cmn!"

Lúc này, Vương Phú Quý từ từ bò lên, nghiến răng nghiến lợi nói: "Tô đại thiếu gia, cái gì mà để cô ấy đi thôi, anh tuyệt tình quá đi."

"Thật không biết miệng anh vốn 37 độ luôn đó nha, sao có thể nói ra những lời lạnh như băng thế chứ, cái này không phù hợp với tính cách của anh nha."

Vương Phú Quý chửi thề một lúc, sau đó nhỏ giọng nói: "Nếu như là trước đây, cô gái có nét đẹp cực phẩm như Triệu Chỉ Nhược, dù là cô ấy không chủ động lại gần, anh cũng sẽ kéo vào quán bar nghiên cứu thảo luôn một chút về sự huyền bí giữa nam và nữ, gần đây anh đã đổi tính rồi hả?"

Tô Thương vốn không muốn trả lời Vương Phú Quý, có điều lúc này, anh chợt thấy Lưu Sở Điềm đi tới, đã đứng sau lưng Vương Phú Quý rồi.

Tô Thương muốn trừng phạt Vương Phú Quý một chút, liền khẽ cười nói: "Không phải cậu cũng thay đổi rồi sao, trước kia cậu mỗi ngày đều đi quán bar, còn tuyên bố quán bar là nhà cậu, thuận tiện cho cậu qua lại, bây giờ cậu còn dám đi quán bar không?"

Vương Phú Quý không hề biết nguy hiểm đang tới gần, nghe được Tô Thương nói anh ấy không dám đi quán bar, Vương Phú Quý nhất thời nổi giận.

"Dám, sao lại không dám chứ!"

Vì để giữ mặt mũi của mình, Vương Phú Quý nghiêm túc nói: "Bây giờ quán bar cũng là nhà tôi, đáng tiếc, Võ Đang cổ trấn không có quán bar. nếu không phải thì tôi chắc chắn mỗi ngày đều đến, đêm đêm hát hò!"

"Vậy sao, cậu không sợ Lưu Sở Điềm biết hay sao?"

Tô Thương nhìn thoáng qua Lưu Sở Điềm đang đứng phía sau Vương Phú Quý, nói tiếp: "Nếu như Lưu Sở Điềm biết rồi, chỉ sợ cậu phải quỳ bằng võ sầu riêng tiếp nha."

"Ha ha, đúng là trò cười mà."

Vương Phú Quý ngẩng mặt ưỡn ngực, hung hăng nói: "Ông đây là chủ của gia đình, bình thường dạy dỗ Lưu Sở Điềm cực kỳ nghe lời, cô ấy biết tôi đi quán bar, không những không ngăn cản, thậm chí còn lái xe đưa tôi đến đó, nói không chừng ngày hôm sau còn hầm canh đại bổ dưỡng cho tôi uống, bồi bổ cơ thể đó."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1281


"Tô đại thiếu gia, anh sở dĩ từ chối Triệu Chỉ Nhược, là vì hai chị dâu Lý Nguyệt và Tuyết Nhi không đồng ý à?"

Advertisement

Vương Phú Quý khinh bỉ nói: "Tô đại thiếu gia ơi là Tô đại thiếu gia, tôi khinh thường anh quá nha, đàn ông cái gì cũng có thể vứt đi, nhưng chỉ có mặt mũi là không được vứt đi nha, anh phải học tập tôi thật tốt, chấn chỉnh địa vị người chồng, quản cho tốt phụ nữ của mình, đừng có suốt ngày lăng nha lăng nhăng, không có ý nghĩa gì hết."

"Cậu lợi hại như vậy hả."

Advertisement

Tô Thương nhìn thấy khuôn mặt Lưu Sở Điềm đã tối sầm xuống, nhất thời buồn cười, nịnh nọt nói: "Vương đại thiếu gia, ở điểm này, xem ra tôi phải học tập cậu nhiều rồi, cậu có thể nói cho tôi biết làm sao để chấn chỉnh địa vị của người chồng được đây?"

"Đánh!"

"Nhất định phải đánh!"

Vương Phú Quý nghiêm túc nói: "Phụ nữ không thể nuông chiều, nếu như không nghe lời, nhất đinh phải đánh hung dữ vào, đánh đến khi cô ấy phục mới thôi!"

"Vương đại thiếu gia, cậu dạy dỗ Lưu Sở Điềm như thế sao?" Tô Thương hỏi.

"Điều đó là đương nhiên rồi."

Vương Phú Quý nói khoác: "Là anh không biết, tôi ở thành phố mấy ngày, Lưu Sở Điềm mỗi ngày đều gọi loạn xạ cho tôi, nhìn thấy tôi là ngoan vô cùng, tôi nói cô ấy đi hướng đông, cô ấy không dám bước sang hướng tây, cực kỳ nhghe lời luôn nha."

"Thật ngầu nha."

Tô Thương nhịn không được mà duỗi ra ngón tay cái về phía Vương Phú Quý, sau đó thoải mái cười nói: "Anh em, chúc cậu may mắn."

"Hửm?"

"Chúc tôi may mắn, có ý gì chứ?"

Vương Phú Quý hơi sững sờ, mơ hồ có dự cảm không tốt, trong lòng hoảng một trận.

"Vương!"

"Phú!"

"Quý!"

Đúng lúc này, Lưu Sở Điềm thẹn quá hóa giận, kìm chế lửa giận trong lòng, hét to tên Vương Phú Quý.

"Cmn!"

"Tô đại thiếu gia, tôi là anh em tốt của anh, thế mà anh lại lừa tôi hả!"

20221021131601-tamlinh247.jpg

 
Back
Top Dưới