Đô Thị Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên

Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1242


Tô Thương gật đầu đồng ý, sau đó dẫn A Ly đi theo Từ Ngọc Phong…

Advertisement

Ba người bọn Tô Thương cùng nhau đi qua khu vực thành thị, ở chỗ khác, trận chiến của Đỗ Phi Dương và Mặc Đao thiếu gia cũng sắp đến hồi kết.

Mặc Đao thiếu gia giỏi hạ độc, thâm sâu khó đoán, nếu như cuộc thi trước đó không gặp phải sư phụ Lão Độc Vật, thì tuyệt đối sẽ không bị thua.

Advertisement

May mắn thay, ở trận thi hồi sinh, anh ta dùng dáng vẻ khí thế của người vô địch, đánh bại tất cả đối thủ, nhận được slot thăng cấp.

Thực lực của Mặc Đao thiếu gia, đương nhiên không thể nghi ngờ.

Nhưng.

Đỗ Phi Dương cũng không là nhân vật tầm thường gì, anh ta đã dày công tu luyện bí thuật thâm hậu của nhà họ Đỗ.

Mời lão tổ tông nhập xác, lão tổ tông được mời càng mạnh, càng khó khống chế, do đó, mời càng nhiều, cũng càng khó khống chế.

Đến cha của Đỗ Phi Dương, Đỗ Minh Viễn ông chủ nhà họ Đỗ, cũng chỉ có thể mời được hai linh hồn thôi.

Mà Đỗ Phi Dương, vậy mà có thể mời được ba vị lão tổ tông nhập xác, trong lúc đó, thực lực cũng gia tăng đáng kể, rồi trực tiếp thăng cấp lên thần tông hậu kỳ.

Đỗ Phi Dương dưới tình huống này, đám bụi đen bao quanh khắp người, giữa trán hiện lên một cái ấn màu đen, trên người toát ra sự uy quyền đáng sợ, khiến tim mọi người đập rất nhanh.

Trong đó, bao gồm cả Mặc Đao thiếu gia.

Nếu là thần tông hậu kì bình thường, thì Mặc Đao thiếu gia tự tin, có thể đánh một trận, thậm chí còn có thể chiến thắng.

Nhưng Đỗ Phi Dương vốn là thiên tài, bây giờ đã tăng vọt đến thần tông hậu kì, trong lòng Mặc Đao đương nhiên đã mất đi động lực.

Hai người đi qua đi lại, đánh nhau mấy trăm hiệp, cuối cùng Đỗ Phi Dương lại hơn một bậc, dựa vào trạng thái của ba bị tổ tông nhập xác, để đánh bại Mặc Đao thiếu gia.

“Đỗ Phi Dương, nhà họ Đỗ ở Thâm Thành, thắng!” Trọng tài hiện trường thấy kết quả thắng bại đã định, liền tuyên bố kết quả ngay tại chỗ.

“Tôi đã thua rồi!”

Mặc Đao đứng dậy, lau vết máu ở khóe miệng, ánh mắt dừng lại trên người Đỗ Phi Dương, nghiến răng nói: “Đỗ Phi Dương, coi như anh lợi hại, nhưng anh cũng đừng nên đắc ý!”

“Tôi chỉ thua anh một bậc thôi, lần sau nếu có cơ hội, nhất định tôi sẽ đánh bại anh!”

“Ha ha.”

Đỗ Phi Dương kiêu ngạo đứng trên lôi đài, nở một nụ cười lạnh nhạt, giọng lạnh lùng nói: “Bất cứ lúc nào tôi cũng đợi, nhưng, Mặc Đao thiếu gia, anh không có cơ hội lại giao đấu với tôi nữa đâu.”

“Dù sao thì tôi nhất định phải trở thành người đứng đầu của đại hội võ thuật trăm phái, làm minh chủ của giới luyện võ, đến lúc đó, khoảng cách thân phận giữa tôi và anh, thì anh chỉ là thuộc hạ để tôi tùy ý sai khiến mà thôi!”

“Anh!”

Mặc Đao nghe vậy, không kìm được cơn giận chăm chú nhìn Đỗ Phi Dương, sau đó lạnh lùng nói: “Ngông cuồng, Đỗ Phi Dương, anh chỉ thắng tôi thôi, kiêu căng cái gì!”
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1243


“Đừng quên, sư phụ Tuyệt Tuyệt Tử của tôi, dùng tên giả Lâm Uyên, để tham gia đại hội võ thuật trăm phái đấy, thậm chí đánh bại cả Thạch Cửu Thiên, anh thì là cái thá gì, mà cũng dám mơ mộng đến vị trí minh chủ của giới luyện võ vậy?”

“Nói nhiều thì có ích gì, chống mắt lên mà chờ đi!”

Advertisement

Đỗ Phi Dương giải tán ba linh hồn trong người ra, không thèm nhìn Mặc Đao, nhanh chân rời khỏi hiện trường.

“Nói mà không biết ngượng, sẽ có lúc anh phải khóc thôi!”

Advertisement

Mặc Đao lạnh lùng cười một lần nữa, nhớ lại bản thân đã thua, khuôn mặt tràn đầy sự hổ thẹn liếc nhìn Thiên Sơn Tuyết đang ngồi ở vị trí ghế trên cao, tức vì không tìm được cái lỗ nào để chui vào, sau đó anh ta cũng nhanh chóng biến mất trong đám người.

“Trận đấu tiếp theo, Tây Môn Long Ngâm của gia tộc Tây Môn ở Côn Luân, chiến đấu với thiên tài của Đao tông, Triệu Tầm Hoan!”

“Mời hai người dự thi lên sàn!”

Ngay sau đó.

Trọng tài hiện trường lớn tiếng hô to, Tây Môn Long Ngâm và Triệu Tầm Hoan, cũng lên sàn theo. tùy theo đăng tràng.

...

Giờ phút này.

Ở vùng ngoại thành, sơn trang Phú Xuân.

Các tông phái luyện võ lớn, đều có sản nghiệp ở trong thành phố, dựa vào điều này để bảo đảm rằng tông phái của mình không thiếu tiền, có thể thường xuyên mua sắm đồ ăn thức uống vật dụng hàng ngày.

Khu sơn trang Phú Xuân này, chính là một trong những sản nghiệp của núi Phú Xuân.

Do cách núi Võ Đang khá gần, không khí trong lành, khung cảnh cũng không tệ, cho nên Từ Ngọc Phong thỉnh thoảng sẽ tới nơi này ở một thời gian ngắn.

Hiểu theo một cách khác, nơi này là chỗ ở cố định của Từ Ngọc Phong.

Sân sau của sơn trang, từ trước đến nay không đón tiếp khách, ở trong trạng thái đóng cửa, nhưng có người trông coi, chỉ có Từ Ngọc Phong mới có thể ra vào được.

Lúc này.

Tô Thương và A Ly, dưới sự chỉ dẫn của Từ Ngọc Phong, đã đi tới sơn trang Phú Xuân, đồng thời trực tiếp tiến vào sân sau.

“Tô thiếu gia, cô A Ly, hai người đi theo tôi, đá năng lượng ở ngay trong phòng của tôi.”

Từ Ngọc Phong nở một nụ cười thân thiện, đẩy cửa phòng ra, mời Tô Thương và A Ly bước vào.

“Ừm.”

Tô Thương gật đầu, nhưng không trực tiếp đi qua đó, mà về phía ngón tay phải của Từ Ngọc Phong.

Trên ngón tay cái của Từ Ngọc Phong, có đeo một chiếc vòng tay màu đen, phía trên có hoa văn theo phong cách cổ.

Nếu là người bình thường, đương nhiên sẽ không nhìn ra manh mối, nhưng Tô Thương thì khác, liếc mắt một cái là nhìn ra ngay, chiếc vòng này là vòng tay chứa đồ.

Từ Ngọc Phong biết, đá năng lượng cũng là sử dụng linh thạch của người tu chân, hơn nữa ông ta còn có ý nghĩ trở thành người tu chân nữa.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1244


Kể từ đó, đá năng lượng trở nên vô cùng quý báu.

Như vậy, tại sao Từ Ngọc Phong lại đem đá năng lượng, đặt ở sơn trang khu ngoại thành nhỉ, không sợ đá năng lượng mất đi sao?

Advertisement

Nếu đã đặt ở núi Phú Xuân, thì Tô Thương cũng có thể hiểu, nhưng nơi này không phải núi Phú Xuân núi.

Toàn bộ sơn trang, đến một cao thủ thiên tông cũng không có, mạnh nhất cũng chỉ là cảnh giới địa tông, hơn hai ngàn viên đá năng lượng, đây cũng không phải là số lượng nhỏ đâu.

Advertisement

Kỳ lạ.

Chỗ này có chút đáng nghi nha.

“Cư sĩ Từ.”

Tô Thương nhìn sang Từ Ngọc Phong, rồi hỏi: “Chiếc vòng trên tay ông, xem ra rất cổ nhỉ, là vòng tay chứa đồ trong truyền thuyết đây sao?”

Từ Ngọc Phong thấy nói như vậy, sửng sốt rõ rệt, sau đó nở một nụ cười, nói: “Tô thiếu gia, sao lại nói ra câu ấy.”

“Tôi còn chưa từng thấy vòng tay chứa đồ trong truyền thuyết, nên khá tò mò thôi, còn nữa, tôi nghĩ nếu ông có vòng tay chứa đồ, thì sao không cất đá năng lượng vào trong đó ta.”

Tô Thương mặt ngoài thuận miệng nói như vậy, nhìn có vẻ không giống để ý chút nào, nhưng thực ra, anh ấy đang quan sát phản ứng của Từ Ngọc Phong.

“Ha ha.”

Từ Ngọc Phong khựng lại một lát, trong mắt lóe lên một ý nghĩ kì lạ, sau đó nói: “Tô thiếu gia, cậu xem trọng tôi quá rồi.”

“Sau khi chiến sĩ luyện khí trước đời trần biến mất, thì không ai có thể luyện chế được vòng tay chứa đồ nữa rồi, thủ đoạn luyện đan, luyện khí, người tu chân đều muốn trúc cơ, mới có thể khống chế được, cho nên thượng cổ đan dược, là thứ vũ khí mãnh liệt, người còn sót lại cũng chẳng có mấy người.”

“Kiểu đồ vật như nhẫn chứa đồ, làm sao mà tôi có được chứ, vòng tay tôi đeo chỉ là một chiếc vòng bình thường thôi.”

Từ Ngọc Phong khẽ cười nói: “Còn nữa, Tô thiếu gia, cậu nói không sai, nếu tôi có vòng tay chứa đồ, thì phải đem theo đá năng lượng bên mình chứ.”

“Ồ, tôi còn muốn mở mang kiến thức về vòng tay chứa đồ một chút, xem ra nguyện vọng này đã tan vỡ rồi.”

Trên mặt Tô Thương nở nụ cười đáp lại, thể hiện sự vô cùng nuối tiếc, nhưng sâu trong ánh mắt, lại hiện lên một nụ cười lạnh lùng.

Tên cư sĩ này, không có ý tốt gì nha!

Nhưng, mẹ nó chứ một tên đầu đất bị Lão Độc Vật đùa giỡn xoay vòng vòng mà còn muốn chơi trò tâm cơ với ông đây à?

Cái diễn xuất ngu như bò này, không có tí trình độ nào, tưởng tôi đây không nhận ra à, thật sự cho rằng Tô Thương tôi ngu ngốc lắm sao?

“Ha ha, Tô thiếu gia, muốn hiểu biết về vòng tay chứa đồ, sau này sẽ có cơ hội thôi.”

20221014095518-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1245


Giờ này phút này.

Xung quanh vách tường bốn phía của căn phòng đều nghiêng ngả, mà vây xung quanh là từng cái côn sắt vừa thô vừa to như cổ tay.

Advertisement

Trên nóc của căn phòng, bị đóng chặt lại, rõ ràng là cái lồng sắt này đã chuẩn bị rất lâu rồi.

"Từ cư sĩ."

Advertisement

Tô Thương nhìn xung quanh nhưng không hề hoang mang, sau đó ánh mắt anh nhìn vào Từ Ngọc Phong, khẽ cười nói: "Không phải muốn dẫn tôi đi lấy đá năng lượng à, đây là ý gì chứ?"

"Ha ha."

Từ Ngọc Phong nhìn thấy Tô Thương cùng A Ly trúng bẫy của mình, cái đuôi hồ ly nhất thời lộ ra, nghênh tiếp ánh mắt của Tô Thương, cười lạnh nói: "Tô thiếu gia, đá năng lượng cực kỳ trân quý, sao tôi lại đưa cho cậu được nhỉ? Câu có phải ảo tưởng rồi không!"

"Ồ?"

Tô Thương nhếch miệng lên, nghi ngờ nói: "Từ cư sĩ, tôi đã đắc tội gì với ông hả, vì sao ông lại lên kế hoạch nhốt tôi?"

"Thất phu vô tội, Hoài bích kỳ tội*!"

*Thất phu vô tội, Hoài bích kỳ tội: Ý chỉ dân thường vốn không có tội gì, nhưng vì trong người mang theo ngọc bích mà thành tội. Ý đen là mang theo bảo vật thì dễ bị rước họa vào thân.

Từ Ngọc Phong nhìn chăm chú Tô Thương, trầm giọng nói: "Tô thiếu gia, giao tháp Lưu Ly chín tầng ra đây, có lẽ tôi sẽ tha cho cậu một mạng đó!"

"Tháp Lưu Ly chín tầng?"

"Đúng vậy."

Từ Ngọc Phong lạnh lùng nói: "Mọi người đều biết, tháp Lưu Ly chín tầng có thể trấn áp điềm xấu!"

"Tôi có công pháp tu chân, những năm nay chỉ vì e ngại điềm xấu, không dám tùy tiện đặt chân đến hàng ngũ tu chân, nếu như chỉ có thể tấn cấp đến Trúc cơ đỉnh phong, tôi cũng không muốn từ bỏ chân khí để tu chân."

Từ Ngọc Phong nói tiếp: "Dù sao tuyệt đỉnh của người luyện võ, chính là Võ thần lục địa, mà Võ thần lục địa đỉnh phong, đối mặt với Trúc cơ đỉnh phong có sức đánh một trận."

"Sau hai, ba trăm năm khổ tu, tôi mặc dù chưa đặt chân đến Võ thần đỉnh phong, nhưng cũng là Võ thần lục địa hậu kỳ, chỉ thiếu chút nữa thì có thể so sánh với cảnh giới Trúc cơ đỉnh cao rồi, tôi tất nhiên sẽ không từ bỏ chân khí, để bắt đầu tu chân lại lần nữa."

Từ Ngọc Phong nhìn chăm chú Tô Thương, thoải mái cười nói: "Có điều, một khi có được tháp Lưu Ly chín tầng, lại khác biệt rồi."

"Tôi có thể không gặp điềm xấu, sau khi đặt chân đến Trúc cơ đỉnh phong, lại tấn cấp đến cảnh giới kết đan."

"Vừa vào kết đan, tôi không chỉ là thiên hạ vô địch, còn có thể sống thọ thêm được hơn mấy trăm năm, đến cuối cùng đột phá đến Nguyên anh kỳ, thậm chỉ là cảnh giới càng cao, cuối cùng sẽ được trường sinh!"

Từ Ngọc Phong nhìn chăm chú Tô Thương, giọng điệu lạnh lùng nói: "Tô thiếu gia, tôi khuyên cậu nên thức thời đi, đưa tháp Lưu Ly chín tầng giao ra đây, nếu không cậu chắc chắn phải chết, không ai cứu được cậu đâu!"

"Ha ha, hóa ra đây chính là mục đích của ông,"

Tô Thương cười lạnh liên tục, sau đó nói rằng: "Có điều, Từ Ngọc Phong, sao ông biết tháp Lưu Ly chín tầng ở trên người tôi?"
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1246


"Hơn một trăm năm trước, lúc Tô Vô Kỵ đánh sâu vào cảnh giới Nguyên anh, cũng không mang theo tháp Lưu Ly, ông ta vừa ứng phó những điềm xấu, vừa chống lại lôi kiếp, cảnh này tôi tận mắt nhìn thấy!"

Từ Ngọc Phong chuyển hướng, chắc chắn nói: "Vì thế, tháo Lưu Ly chín tầng, tất nhiên để lại bên người đời sau nhà họ Tô rồi!"

Advertisement

"Năm đó các tông phái lớn bao vây nhà họ Tô ở Côn Luân, cũng nghĩ sẽ tìm được tháp Lưu Ly chín tầng, đáng tiếc không thu hoạch được gì!"

Từ Ngọc Phong tiếp tục nói: "Hơn hai mươi năm sau, con cháu nhà họ Tô xuất hiện, người đó chắc chắn là cha của cậu nhỉ."

Advertisement

"Ông ta thật ngây thơ, mang theo trụ cột nhà họ Tô, dám lộ diện ở đại hội võ thuật trăm tông phái, quả thực là muốn chết, nhưng nếu không có người thay ông ta giải quyết hậu quả thì ông ta chắc chắn phải chết không nghi ngờ rồi."

"Ồ?"

Tô Thương không phải lần đầu nghe chuyện cha mình đi tham gia đại hội võ thuật, nhưng lại chưa hề biết năm đó có người thay cha giải quyết hậu quả, thế là tò mò hỏi: "Ai giải quyết hậu quả thay cha tôi vậy?"

"Tại sao tôi phải nói cho cậu nghe?"

Từ Ngọc Phong lạnh lùng nói: "Tô thiếu gia, không cần nói nhảm nhiều lời như vậy, tháp Lưu Ly chín tầng ở đâu?"

"Từ Ngọc Phong, ngay trước đó, lúc Lão Độc Vật muốn giết ông, là tôi cứu ông, bây giờ ông lại muốn ra tay với tôi sao?" Tô Thương nhíu mày nói.

"Đúng thế thì sao nào?"

Từ Ngọc Phong hơi có chút xấu hổ, nhưng sau đó liền nói: "Tô thiếu gia, cậu chịu ra tay giúp tôi, tôi rất cảm động."

"Nhưng ở trước mặt tháp Lưu Ly chín tầng, những điều này đều không quan trọng, cái gì mà ân nhân cứu mạng, không đáng để nhắc đến!"

Từ Ngọc Phong lạnh lùng nói: "Có điều tôi cam đoan với cậu, chỉ cần cậu giao tháp Lưu Ly chín cho tôi, tôi sẽ tha cho cậu một mạng, đợi tôi vô địch thiên hạ, sẽ báo thù cho cậu, xóa sổ Tây Môn Phong Vân, lấy lại núi Côn Luân, hơn nữa sẽ tặng lại ngàn năm vinh hoa cho nhà họ Tô, chỉ cần có tôi ở đây một ngày, nhà họ Tô cũng sẽ ở đây, thấy thế nào hả?"

"Thú vị đấy."

Tô Thương nghe vậy, cười nói: "Ông nói rất mê lòng người nha, có điều những thứ này, tôi tự mình làm được, không phiền đến Từ cư sĩ rồi."

"Hừm, ngu xuẩn mất không!" Từ Ngọc Phong lạnh lùng nói: "Tô thiếu gia, nếu cậu không giao ra tháp Lưu Ly chín, đừng mong sống sót rời khỏi lồng thiên thạch này!"

"Thật sao?"

Tô Thương nhìn về phía Từ Ngọc Phong, nhếch miệng lên nói: "Ông thật sự cho rằng, lồng thiên thạch này giữ được tôi hả?"

"Tất nhiên!"

20221015143940-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1247


Một ánh sáng hiện lên, ngay lập tức, một con hồ ly toàn thân trắng như tuyết, liền xuất hiện bên trong lồng thiên thạch.

Hồ Ly trắng, sau lưng có chín cái đuôi, trên người tản ra uy thế ngập trời.

Advertisement

Cửu vĩ hồ!

A Ly hiện nguyên hình, đây là trạng thái mạnh nhất của cô, Kết đan không được, ai dám tranh phong!

Advertisement

"Cái này..."

Từ Ngọc Phong ở bên ngoài lồng thiên thạch nhìn vào, thấy cảnh này, nhất thời hoảng sợ đến sắc mặt biến đổi, lẩm bẩm nói: "Yêu...yêu tộc!"

"Từ sau khi những chiến sĩ luyện khí thời tiền Tần biến mất, trái đất chưa từng có yêu tộc xuất hiện, đến mức thế hệ sau này, đều cho rằng yêu tộc chỉ là tồn tại trong truyền thuyết mà thôi."

Từ Ngọc Phong không thể tưởng tượng được mà nói: "Đến ngay cả tôi, cũng đã từng cho rằng yêu tộc không có trên đời này, không ngờ rằng hôm nay vậy mà có thể nhìn thấy!"

Ầm!

Ngay thời điểm Từ Ngọc Phong khiếp sợ đó, thân thể A Ly đã đánh vỡ lồng thiên thạch.

Vèo!

Sau đó, A Ly hóa thành một luồng ánh sáng, bỗng nhiên nhào về phía Từ Ngọc Phong, như muốn b*p ch*t.

Từ Ngọc Phong hoảng sợ đến sắc mặt biến đổi, đồng tử nhanh chóng co vào, muốn tránh né.

Đáng tiếc, đối mặt với A Ly, ông ta ngay cả trốn cũng không thể, ông ta chắc chắn phải chết không nghi ngờ.

"Đợi đã."

"A Ly, giữ lại mạng của ông ta, tôi có chuyện muốn hỏi."

Có điều lúc này, Tô Thương lại gọi A Ly lại, sau đó từ từ đi ra khỏi lồng thiên thạch.

"Vâng!"

A Ly cung kính trả lời, sau khi biến thành hình người, liền trở lại sau lưng Tô Thương, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Từ Ngọc Phong.

Chỉ cần Từ Ngọc Phong dám hành động thiếu suy nghĩ, A Ly chắc chắn sẽ gi ết chết ngay lập tức.

"Tô thiếu gia, tôi sai rồi, là tôi bị ma quỷ ám ảnh, bị tháp Lưu Ly chín mê hoặc, van xin thiếu gia cho tôi một cơ hội."

Từ Ngọc Phong kịp phản ứng lại, ông ta biết mình trốn không thoát khỏi lòng bàn tay của A Ly, liền quỳ bịch xuống đất, hướng đến Tô Thương cầu xin tha thứ.

"Ha ha!"

Tô Thương lộ ra nụ cười lạnh lùng, cúi đầu xuống nhìn Từ Ngọc Phong đang kính sợ, trầm giọng nói: "Trả lời tôi một câu hỏi, còn giết hay không giết, thì phải để xem cảm giác của tôi đã."

"Tô thiếu gia xin cứ hỏi, tôi nhất định là biết gì nói nấy." Từ Ngọc Phong vội vàng nói.

"Ừm."

Tô Thương gật gật đầu, sau đó hỏi ra vấn đề mình đang nghi ngờ: ""Hơn hai mươi năm trước, người giúp cha tôi giải quyết hậu quả, là ai?"
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1248


Giờ này phút này.

Cơ thể Tô Thương tản ra uy thế mạnh mẽ, ánh mắt lạnh lùng như đao, lấy uy thế của Tiên đế mà bao trùm mọi thứ xung quanh.

Advertisement

Lại có A Ly đứng bên cạnh, Từ Ngọc Phong hoảng sợ đến sắc mặt biến đổi, căn bản không dám giấu diếm điều gì.

"Tô...Tô thiếu gia."

Advertisement

Từ Ngọc Phong vội vàng nói: "Tôi chỉ nhớ người đó dáng người vạm vỡ, cũng không biết thân phận ông ấy là ai."

"Hửm?" Tô Thương nhíu mày, trầm giọng nói: "Ông lại lừa tôi?"

"Không phải, Tô thiếu gia, tôi thật sự không biết."

Từ Ngọc Phong hoảng hốt giải thích nói: "Năm đó lúc cha của cậu rút lui khỏi đại hội võ thuật, đông đảo trụ cột giới luyện võ cũng không dám quang minh chính đại ra tay với ông ấy."

"Dù sao, mặc dù Tô Vô Kỵ đã biến mất, nhưng mà uy thế vẫn còn, huống hồ bên cạnh cha cậu còn có một vị cao thủ mạnh mẽ, mọi người ai cũng không muốn làm chim đầu đàn."

Từ Ngọc Phong nói tiếp: "Có điều sau lưng, đông đảo trụ cột của giới luyện võ, lại không chịu buông tha cho cha của cậu, rất nhiều người âm thầm đuổi theo, muốn tìm cơ hội cướp đi tháp Lưu Ly chín tầng."

"Tôi nhớ đó là một buổi tối, cha cậu cùng với trụ cột cuối cùng nhà họ Tô, và thiên tài tuyệt đỉnh Thạch Ngọc Yến của vùng núi tế trời, ba người đang hướng xuống núi mà đi."

"Mấy tên Võ thần lục địa quyết định không đi theo, định liên thủ để tìm ra tháp Lưu Ly chín tầng trước, trong đó có ông chủ gia tộc Tây Môn, Tây Môn phong Vân."

"Thời điểm đó, Tây Môn phong Vân vẫn là một người luyện võ, cũng chưa đặt chân đến tu chân, thực lực của ông ta mạnh nhất trong số họ."

"Nhưng vào thời điểm bọn họ quyết định ra tay, một người đàn ông dáng người vạm vỡ, từ trong bóng tối từ từ đi ra."

"Ông ấy đeo mặt nạ, không nhìn được mặt, một người chặn đường đến bốn, năm Võ thần lục địa, đồng thời còn nói, muốn ra tay với con cháu nhà họ Tô, trước hết phải bước qua cửa của ông ấy đã."

"Đối mặt với người đeo mặt nạ đột nhiên xuất hiện đó, mọi người tất nhiên không sợ, ngay tại chỗ liền có một Võ thần lục địa ra tay, đánh nhau với ông ấy."

Nghe đến đó, Tô Thương nhíu mày nói: "Sau đó thì sao, thông qua võ công mà đối phương sử dụng, không có cách nào mà xác định thân phận sao?"

"Không thể?"

Từ Ngọc Phong lắc đầu, kiêng kỵ thâm sâu mà nói: "Người đó rất mạnh, chỉ một chiêu mà thôi, liền đánh lui sơn chủ của núi Thanh Thành, cảnh giới Võ thần lục địa sơ kỳ rồi."

"Nếu như tôi không đoán sai, người đó thấp nhất cũng là Võ thần lục địa hậu kỳ, thậm chí có thể là Võ thần lục địa đỉnh phong."

Từ Ngọc Phong nói tiếp: "Sau khi ông ấy ra tay, Tây Môn phong Vân liền đứng dậy, hỏi thăm ông ấy có chắc chắn là người bảo vệ cho con cháu nhà họ Tô không, người đó khẽ gật đầu."

"Ngay sau đó, Tây Môn phong Vân liền lên tiếng, để mọi người tản ra, còn nói có người đó ở đây, không ai có thể lấy được tháp Lưu Ly chín tầng, ngay cả ông ta cũng vậy."

Từ Ngọc Phong tiếp tục nói: "Sau khi nói xong, Tây Môn phong Vân liền dẫn đầu mọi người rời đi trước."

"Thực lực của Tây Môn phong Vân là mạnh nhất, mọi người thấy ông ta rời đi, tất nhiên không dám có chủ ý đánh với con cháu nhà họ Tô nữa."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1249


"Từ đầu đến cuối, cái bị cao thủ thần bí giải quyết hậu quả cho nhà họ Tô đều không lộ mặt."

Từ Ngọc Phong cười khổ nói: "Tô thiếu gia, tôi nói những lời này là thật, cậu phải tin tưởng tôi."

Advertisement

"Ừm."

Advertisement

Tô Thương gật đầu, nhìn thấy được Từ Ngọc Phong không nói dối, cũng không cần thiết phải nói dối,sau khi dừng lại vài giây sau, anh hỏi: "Thực lực của người kia, là Võ thần hậu kỳ hoặc Võ thần đỉnh phong, hơn 20 năm trước, cao thủ cấp bậc này trong giới luyện võ, cũng không nhiều phải không?"

"Không nhiều."

Từ Ngọc Phong trả lời: "Có thể nói là lác đác không bao nhiêu, cảnh giới Võ thần điền phong, không quá 5 người."

"Là những ai?" Tô Thương hỏi.

"Tây Môn Phong Vân là một, lão minh chủ núi Cửu Phong Thiên Niên Sát, bà Ngô Thanh Ảnh cũng tính là một."

Từ Ngọc Phong vừa nhớ lại vừa nói: "Trừ những người đó ra, ông già Lao Sơn ở vùng núi giữa núi và biển, Viên Thông trụ trì núi Bồ Đề, còn Lão Độc Vật ở vùng núi thâm sâu vân vụ, thực lực ông ta khá khó đoán, thực lực luân hồi sơ kỳ cũng không cao nên không tính, ngoài ra thì còn...đúng rồi, còn một người nữa."

"Thạch Hạo Hãn ở vũng núi tế trời, ông ấy cũng là Võ thần lục địa đỉnh phong mà lại cực kỳ mạnh!"

Từ Ngọc Phong nói thêm: "Ông ấy từng thi triển thần công Thái Sơn, ba chiêu là tiêu diệt được Võ thần đỉnh phong, kinh động khắp toàn bộ giới luyện võ."

"Cũng là trận đấu kia, địa vị của Thái Sơn đứng vững, vài chục năm gần đây, Thái Sơn vẫn luôn là bá chủ trong giới luyện võ, gần như trở thành thế lực đệ nhất trong giới luyện võ."

"Có điều, cảnh giới Võ thần lục địa đỉnh phong cũng chỉ là vẻ bên ngoài, trên thực tế, các thế lực lớn chắc là còn có trụ cột ẩn giấu, chỉ là vẫn luôn không hiện thân mà thôi, những người kia sẽ không tùy tiện rời khỏi tông môn của mình, chắc là sẽ không giúp con cháu nhà họ Tô giải quyết hậu quả đâu."

Nói đến đây, Từ Ngọc Phong suy đoán nói: "Tô thiếu gia, cái người đeo mặt nạ kia, có phải là Thạch Hạo Hãn hay không nhỉ?"

"Tôi có thể cảm giác được, Tây Môn phong Vân nhận ra được thân phận của người đó, nên mới từ bỏ ra tay với con cháu nhà họ Tô."

"Mà với thực lực của Thạch Hạo Hãn, hoàn toàn có thể đánh lui Tây Môn phong Vân, nếu thật sự đánh nhau, chỉ sợ lúc đó Tây Môn phong Vân phải chịu thiệt thòi, dù sao thần công Thái Sơn cũng quá cường đại mà."

"Không thể nào!"

Tô Thương trực tiếp phủ định, lắc đầu cười nói: "Chuyện năm đó tôi có biết, nếu không phải cha tôi xuất hiện, thì đệ nhất đại hội võ thuật năm đó chính là mẹ Thạch Ngọc Yến của tôi."

20221015144209-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1250


"Ừm."

Tô Thương gật gật đầu, cũng đoán tới đoán lui, chi bằng trực tiếp hỏi Tây Môn phong Vân.

Advertisement

Ngược lại, sau khi mình Trúc cơ, sẽ ra tay với Tây Môn phong Vân, sau khi đánh bại Tây Môn phong Vân, có gì mà không hỏi ra được chứ?

"Từ Ngọc Phong, ông nói cặn kẽ như vậy, xem ra năm đó trong số những Võ thần lục địa muốn ra tay với cha tôi, có ông hả." Bỗng nhiên, Tô Thương cười lạnh nói.

Advertisement

"Tôi, Tô thiếu gia..."

Từ Ngọc Phong kinh sợ nói: "Tôi thật sự đã biết sai rồi, xin Tô thiếu gia hãy xem tôi đã trả lời câu hỏi của cậu thành thật như vậy, mà cho tôi một cơ hội mới, từ nay về sau, trên dưới núi Phú Xuân, nguyện xem Tô thiếu gia như Thiên Lôi mà tùy ý sai đâu đánh đó."

"Ha ha!"

"Có thể!"

Tô Thương cúi đầu, nhìn xuống Từ Ngọc Phong đang quỳ xuống đất, sau đó liền ngưng kết ra một phần khế ước linh hồn, giọng điệu lạnh lùng nói: "Lấy ra một giọt máu, ký khế ước chủ tớ với tôi, tôi sẽ tha cho ông không chết!"

"Cái này...được!"

Liên quan đến thủ đoạn của người tu chân, Từ Ngọc Phong đã từng nghe qua, tất nhiên biết khế ước linh hồn là gì.

Sau vài giây do dự, cuối cùng khẽ cắn môi, đem máu trên đầu ngón tay của mình, nhỏ lên trên khế ước...

Sau một giây.

Linh hồn khế ước được ký kết, đường đường là một ông chủ của một núi, Võ thần hậu kỳ Từ Ngọc Phong, liền trở thành nô lệ của Tô Thương, sống hay chết hoàn toàn bị khống chế bởi một suy nghĩ của Tô Thương.

"Cậu chủ!"

Từ Ngọc Phong vẫn quỳ dưới đất như cũ, một mực cung kính chào hỏi về hướng Tô Thương, ánh mắt tràn đầy kính sợ.

Ông ấy có thể cảm nhận được sự mạnh mẽ của khế ước linh hồn, chỉ cần một suy nghĩ trong đầu của Tô Thương thôi, ông ấy liền mất mạng ngay, vì thế tất nhiên kính sợ Tô Thương.

"Ừm, đứng lên đi."

Tô Thương nhẹ nhàng gật đầu, đồng thời hơi hơi đưa tay, ra hiệu cho Từ Ngọc Phong đứng dậy.

Vốn dĩ.

Tô Thương cũng không muốn giết Từ Ngọc Phong, dù sao ông ấy cũng là Võ thần hậu kỳ, thực lực cũng được tính là mạnh rồi.

Người luyện võ cảnh giới này, vẫn có thể lợi dụng được một chút, vì thế Tô Thương mới cố ý dội gáo nước lạnh vào Lão Độc Vật, tỏ ý muốn kết thân với Từ Ngọc Phong.

20221015144240-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1251


Đi theo Tô Thương lăn lộn, có lẽ cũng không phải chuyện xấu, vì thế Từ Ngọc Phong cũng không che giấu, định chủ động đưa vòng tay lưu trữ ra.

"Vòng tay thì tôi không cần, có điều, ông có đá năng lượng thì đưa ra trước đi, nếu ông có thì cho tôi hết." Tô Thương thản nhiên nói.

Advertisement

"Vâng."

Từ Ngọc Phong gật đầu cung kính, sau đó liền lấy ra hơn hai ngàn viên đá năng lượng trong vòng tay lưu trữ ra, toàn bộ thả xuống đất.

Advertisement

Tô Thương thấy vậy, vừa mới động suy nghĩ, liền thu vào vòng tay lưu trữ của mình.

Từ Ngọc Phong thấy vậy, thì lộ ra một nụ cười khổ.

Thì ra cậu chủ đã sớm biết mình dùng thủ đoạn rồi, trước đó còn giả vờ như chưa từng thấy qua vòng tay lưu trữ nữa chứ.

Nhớ lại những hành động lúc nãy của mình, Từ Ngọc Phong liên tục cười khổ.

"Hôm nay tôi không phải thi, ngày mai lại về Võ Đang cũng được, Từ Ngọc Phong, tìm cho tôi cái phòng." Lúc này, Tô Thương phân công nói.

"Vâng!"

Từ Ngọc Phong không dám chậm trễ, nhanh chóng đã sắp xếp cho Tô Thương được một căn phòng yên lặng.

Còn về Từ Ngọc Phong, thì quay về Võ Đang, tiếp tục ngồi trên vị trí trọng tài.

Mà Tô Thương, tâm lặng như nước, ngồi thiền trong phòng, chuẩn bị tốt để tấn cấp Trúc cơ.

Chỉ có hoàn toàn làm tốt được khâu chuẩn bị, ngày sau mới có thể tránh bị ma tâm quấy nhiễu.

Nhất là công pháp Tô Thương tu luyện, Cửu u trấn ngục quyết vốn là đến từ địa ngục Cửu U, nền tảng Trúc cơ nhất định phải thận trọng.

Lúc này, cuộc thi ở đại hội võ thuật trăm tông phái, đang diễn ra với khí thế hừng hực.

Tây Môn Long Ngâm đấu với Triệu Tầm Hoan, không chút lo lắng nào, Tây Môn Long Ngâm chiến thắng.

Ngay sau đó, Tây Môn Hổ Tiếu cũng thắng, đánh bại một vị thiên tài không biết tên, thành công tấn cấp vòng tiếp theo.

Sau đó, phật tử Vô Cơ, Triệu Chỉ Nhược,...đông đảo thiên tài lần lượt tấn cấp.

Vốn dĩ có dự định hai, ba ngày tranh tài mới xong, nhưng giờ mới trước 8 giờ đêm đã kết thúc rồi.

...

Ngày thứ hai.

Tô Thương kết thúc trạng thái ngồi thiền, cùng với A Ly đi đến khách sạn Cửu Phong ở Võ Đang cổ trấn.

Ở đây, anh gặp được Thiên Sơn Tuyết.

20221015144309-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1252


"Huống hồ, đừng nhìn võ Đang bây giờ sóng yên biển lặng, sau đại hội võ thuật trăm tông phái, nơi này sẽ có một trận đại loạn, để con bé ở đây quá nguy hiểm." Thiên Sơn Tuyết nghiêm túc nói.

Tô Thương nghe vậy liền nói: "Tuyết Nhi, em nói đại loạn, là chỉ Thập đại cổ tộc sao?"

Thiên Sơn Tuyết kinh ngạc hỏi: "Làm sao anh biết?"

"Hôm qua anh đi gặp Lão Độc Vật, có nói chuyện với ông ta một lúc." Tô Thương nói như vậy.

"Thì ra là thế."

Thiên Sơn Tuyết gật gật đầu, sau đó nhắc nhở: "Tô Thương, mặc dù em không biết Lão Độc Vật nói gì với anh, có điều, anh phải cẩn thận lão già này, ông ta từ trước đến nay luôn quỷ kế đa đoan."

"Anh hiểu rồi."

"Ừm."

Thiên Sơn Tuyết nhẹ nhàng gật đầu, vội nói tiếp: "Chuyện về Thập đại cổ tộc, em trước đó định nói cho anh, chỉ là sợ anh lo lắng quá, nên vẫn luôn không nói ra."

"Có điều anh yên tâm, trước kia Thập đại cổ tộc có thể sai khiến giới luyện võ, nhưng bây giờ lại không giống trước nữa rồi."

Thiên Sơn Tuyết nói tiếp: "Giới luyện võ bây giờ, không thể so sánh được."

"Mặc dù Thập đại cổ tộc đều là người tu chân, nhưng lại bị Thiên đạo kìm hãm, không thể đặt chân đến Kết đan được, người tu chân cảnh giới Trúc cơ, thì Võ thần lục địa hoàn toàn có thể chống lại được."

Thiên Sơn Tuyết nghiêm túc nói: "Ông nội của em ít ngày nữa sẽ đến Võ Đang, không chỉ có như thế, em vừa nhận được tin, các trụ cột ẩn giấu của những tông phái lớn, cũng đang trên đường đi đến, dù là Thập đại cổ tộc có xuât hiện, cũng đừng hòng biến đổi giới luyện võ."

"Tô Thương, chuyện bây giờ phải làm, là nghiêm túc thi đấu, dưới khả năng cho phép của mình, tranh thủ lấy được thứ tự tốt nha." Thiên Sơn Tuyết an ủi nói.

"Được."

Tô Thương cười cười nói: "Tuyết Nhi, em ngồi phía trên nhìn anh biểu diễn được rồi, anh nhất định cầm chắc quán quân."

"Cái gì mà minh chủ Cửu Phong, cấp bậc quá thấp đi, anh sẽ để cho em làm phu nhân minh chủ giới luyện võ, nắm giữ toàn bộ giới luyện võ." Tô Thương cam kết.

"Cố gắng là được."

Thiên Sơn Tuyết cười một tiếng, sau đó nói: "Đúng rồi, tên của 10 người mạnh nhất có rồi, anh biết có những ai không?"

"Nói nghe thử xem." Tô Thương cười nói, trong lòng có chút tò mò.

20221015144855-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1253


Thiên Sơn Tuyết trả lời lại, nói: "Anh ta hoàn toàn dựa vào may mắn, không gặp phải thiên tài đẳng cấp, mỗi một trận đều chém giết sau cùng, bản thân lại bị trọng thương, miễn cưỡng tấn cấp vào top 10."

"Cuộc thi ngày hôm qua em có xem, đối thủ của Quân Vô Ưu, đều là thiên tài không nổi tiếng, hai người đánh hơn một giờ, cuối cùng Quân Vô Ưu khó khăn mới thắng được."

Advertisement

Thiên Sơn Tuyết khẽ cười nói: "Anh có thể nhẹ nhõm gi ết chết Tống Thanh Dương, người này không đủ gây nguy hiểm."

"Cuộc tranh tài của 10 người tấn cấp mạnh nhất, hôm nay phải rút thăm trước mặt mọi người, để quyết định đối thủ của mình."

Advertisement

"Bên ngoài bây giờ đều đang đồn, nếu ai rút được Quân Vô ưu, nhất định tấn cấp vào 5 người mạnh nhất đó."

Thiên Sơn Tuyết cười nói: "Thời gian cũng sắp đến rồi, Vương Phú Quý và Trương Mộ Cổ đã ở lôi đài bên kia rồi, Tô Thương, đi thôi, qua hiện trường rút thăm, hi vọng anh có thể kéo được may mắn của ngày hôm qua, rút được Quân Vô Ưu."

"Ha ha, Tuyết Nhi, xin vía của em nha."

Tô Thương nhẹ nhàng cười một tiếng, sau đó liền cùng Thiên Sơn Tuyết rời khỏi khách sạn Cửu Phong...

Rất nhanh, Tô Thương cùng Thiên Sơn Tuyết đi đến hiện trường đại hội võ thuật trăm tông phái.

Còn về A Ly, thì biến mất, ẩn núp trong bóng tối để bảo vệ Tô Thương bất kỳ lúc nào cần.

Giờ phút này, xung quanh lôi đài người người nhốn nháo, rất rõ ràng, vòng đấu 10 chọn 5 thu hút rất nhiều người xem.

Vương Phú Quý cùng Trương Mộ Cổ, đứng ở trong đám người.

Trong đó, Vương Phú Quý liếc mắt liền thấy được Tô Thương, hấp tấp chạy đến chào hỏi.

"Cmn, Tô đại thiếu gia, cuối cùng anh cũng xuất hiện, hôm qua anh đi làm gì thế?"

Vương Phú Quý kích động nói: "Anh không biết đó thôi, ngày hôm qua tranh tài đặc cắc cực kỳ nha, Tây Môn long Ngâm cùng với Tây Môn Hổ Tiếu, đều cmn không phải là dễ chơi đâu nha."

"Còn có cái cô người tình nhỏ Triệu Chỉ Nhược nữa, đặc biệt lắm nha, một tay kiếm Hà Hoa, mặc dù kiếm ý không có lợi hại như tôi, nhưng kiếm chiêu biến hóa khó lường, mạnh đến mức không còn gì để nói."

Vương Phú Quý nói tiếp: "Nhất là cái tên đầu trọc ‘Vô Kê’ đó kìa, thật là đáng sợ nha, dáng vẻ trang nghiêm giống như vạn pháp bất xâm, ông đây cảm thấy cuộc thi hôm nay muốn thua rồi đây."

Nói xong lời cuối cùng, Vương Phú Quý lộ ra một vẻ uể oải, rõ ràng có chút không vui.

"Ha ha, coi như dừng ở 10 người mạnh nhất, cũng tính là được đó chứ, với biểu hiện của cậu, đủ để cho nhà họ Lưu hài lòng rồi." Tô Thương an ủi nói.

"Nói cũng đúng."

Nghe nói như thế, Vương Phú Quý lại tự hào, cười đắc ý nói: "Ông đây có thể đứng trong danh sách 10 người mạnh nhất, cái cô nàng bạo lựu Lưu Sở Điềm kia nếu như biết được, chắc chắn sẽ rất dùng bái tôi nha, nhà họ lưu cũng phải coi tôi là khách quý, hì hì hì."

"Anh Phú Quý, Lưu Sở Điềm là ai?" Lúc này, Trương Mộ Cổ bên cạnh nghi ngờ nói.

"Vợ của tôi." Vương Phú Quý nói như thế.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1254


Trương Mộ Cổ nghe vậy, trong mắt đột nhiên lóe lên một vẻ mất mát: "Aiya, anh Phú Quý có vợ rồi, đáng tiếc quá."

"Hửm?"

Advertisement

Vương Phú Quý nhìn thấy biểu càm này của Trương Mộ Cổ, nhất thời lỗ đ*t nín chặt, lùi lại mấy bước, cảnh giác nhìn sang Trương Mộ Cổ, thận trọng hỏi: "Anh Trương Mộ Cổ, anh thế này là có ý gì chứ, không phải có ý đồ gì với tôi phải không?"

"Tôi cảnh cáo anh nha, ông đây là đàn ông, đàn ông thẳng tắp nha, anh đừng suy nghĩ lung tunng, nếu không thì chúng ta đến bạn bè cũng không còn là bạn bè được nữa đâu nha!” Vương Phú Quý nghiêm túc nói.

Advertisement

"Tôi...Mẹ nó chứ!" Sắc mặt Trương Mộ Cổ lập tức tối sầm lại, nhịn không được mà chửi thề.

"F*ck!"

"Khốn nạn!"

Vương Phú Quý vội vàng tránh sau lưng Tô Thương, cắn răng nói: "Khốn nạn, Trương Mộ Cổ, anh thật sự có ý đồ xấu với tôi hả, đã thẳng thắn muốn...F*ck...rồi!"

"Cmn!"

Sắc mặt Trương Mộ Cổ càng tối sầm hơn, cắn răng nói: "Tôi có một chị gái họ, đẹp như hoa như ngọc, tuổi vừa tròn đôi mươi, tôi vốn định giới thiệu chị họ cho anh, vì thế khi biết anh có vợ rồi, mới cảm thấy tiếc hận như thế, anh ở đây nói bậy cái gì thế hả!"

"Khụ khụ."

"Hóa ra là như vậy!"

Vương Phú Quý biết rõ chuyện này, có chút xẩu hổ, lúng túng nói: "Ha ha, anh Trương Mộ Cổ, lần sau anh nói rõ ràng ra nha, để tránh mọi người hiểu lầm ha."

"Anh cho tôi cơ hội để nối hay sao?" Mắt Trương Mộ Cổ trợn lên, liếc nhìn Vương Phú Quý một cái.

"Được rồi, anh Trương Mộ Cổ, bớt giận, bớt giận, đừng để ý nữa, coi như lúc nãy tôi đang nói đùa."

Vương Phú Quý cười cười, giải thích nói: "Kỳ thật, cái này cũng không trách tôi được, chủ yếu là do Tô đại thiếu gia."

"Anh ấy nhớ thương tôi từ lâu, mỗi lần nhìn tôi thì ánh mắt ánh ấy đều toát lên vẻ không bình thường, từng nhiều lần ám chỉ tôi, nói anh ấy đổi giới tính thì không vấn đề gì, tôi mới theo bản năng cảm thấy anh..."

"Vương đại thiếu gia!"

Vương Phú Quý còn chưa nói hết lời, Tô Thương liền trầm mặt xuống, ngắt lời: "Cậu vừa nói cái gì?"

"Ha ha, Tô đại thiếu gia, không nói gì hết, tôi...ai...ui..."

Vương Phú Quý đang định giải thích, nhưng Tô Thương đã nhấc chân lên đá vào mông Vương Phú Quý một cái, dọa đến Vương Phú Quý vừa che mông vừa chạy.

20221015144932-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1255


"Tô Thương, không ngờ anh anh lại có hứng thú đối với mông của đàn ông như thế đó nha." Thiên Sơn Tuyết bên cạnh, ôm cánh tay mỉm cười nói.

"Khụ, đừng nghe Vương Phú Quý nói lung tung." Tô Thương lúng túng sờ lên mũi.

"Em họ!"

Đúng lúc này, Thạch Hạo Hãn vùng núi tế trời đi tới, trước tiên là chào hỏi với Tô Thương.

"Anh họ."

Tô Thương cười đáp lại, sau đó ân cần hỏi: "Vết thương của anh thế nào rồi, hôm qua em thấy anh bị thương khá nặng đó nha."

"Cũng gần như khỏi hẳn rồi, vùng núi tế trời có cổ đan dược trị thương, chút tổn thương này của anh không đáng gì đâu."

Thạch Cửu Thiên thở dài một hơi nói: "Chỉ tiếc, anh thua trận mất rồi, phải dừng lại ở 20 người mạnh nhất."

"Vết thương khỏi hẳn là tốt rồi."

Tô Thương gật gật đầu, sau đó an ủi nói: "Anh họ, thi đấu thắng thua là chuyện rất bình thường, không cần để ý trong lòng đâu."

"Hơn nữa, chỉ là anh không may mắn lắm thôi, đối thủ của anh là Lão Độc Vật đã tu luyện mấy trăm năm rồi, dù là thua cũng không mất mặt."

"Thua cũng là thua, anh không tìm bất kỳ lý do gì khác, em họ, em không cần phải an ủi anh, anh không phải người không chấp nhận thua đâu."

Thạch Cửu Thiên cười nhạt một tiếng, ngay sau đó cười nói: "Có điều, anh không thể nào dựa vào sự cố gắng của mình, để ông nội thả cô Ngọc Yến ra được, em họ, anh nghe nói em cũng có một cái giao ước với ông nội."

"Chỉ cần em có thể đạt được vị trí số một, ông nội sẽ tiếp nhận em, cho phép em đến vùng núi tế trời gặp cô."

Thạch Cửu Thiên khích lệ nói: "Vì thế, em họ, trận đấu tiếp theo, em nhất định phải dốc hết toàn lực, dù là không vì mình, cũng phải vì cô mà cố gắng một lần nha!"

"Anh họ, anh yên tâm đi, vị trí số 1 của đại hội võ thuật, em nhất định phải được!" Tô Thương nói nghiêm túc.

"Ha ha, ban ngày ban mặt, mà đã nằm mơ rồi hả, Tô Thương, anh tốt nhất cầu nguyện đừng để gặp được tôi nha!"

Lúc này, Tây Môn Hổ Tiếu từ bên cạnh đi qua, tất nhiên nghe được lời Tô Thương nói, liền lộ ra một điệu cười chế nhạo, sau đó bước lên lôi đài.

"Tây Môn Hổ Tiếu!"

"Ha ha, anh đã sống quá hai ngày rồi, hôm nay anh phải chết!"

Tô Thương nhìn chằm chằm bóng lưng của Tây Môn Hổ Tiếu, hai mắt híp lại, trong mắt hiện ra sát ý ngập trời.

"Em họ, ổn định tâm lý đi, em không cần để ý đến anh ta, cứ chờ phân cao thấp ở trên lôi đài." Thạch Cửu Thiên vỗ vỗ vai Tô Thương.

"Ừm." Tô Thương gật đầu.

20221015144957-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1256


Lời của trọng tài vừa nói xong, người dự thi tấn cấp vòng 10 người, lần lượt đi lên lôi đài.

"Anh họ, không nói chuyện nữa, em đi lên trước đây."

Advertisement

Tô Thương nói tạm biệt với Thạch Cửu Thiên,lại nhìn vào Thiên Sơn Tuyết nở ra một nụ cười, ra hiệu đối phương không cần lo lắng, ngay sau đó liền bước lên lôi đài.

Quy tắc rút thăm rất đơn giản, hiện trường có 5 miếng ngọc bội, mỗi một miếng ngọc bội ở trước mặt mọi người cũng chia làm hai nửa, bỏ vào một cái hộp đặc chế nhưng không trong suốt.

Tên của 10 người dự thi, mỗi người rút ra nửa miếng ngọc bội, hai người nào lấy được nửa viên ngọc bội của nhau thì sẽ đối đầu, chính là đối thủ của nhau.

Advertisement

Dưới sự sắp xếp của trọng tài tại hiện trường, quá trình rút thăm diễn ra bình thường, rất nhanh liền có kết quả.

Vương Phú Quý không may mắn lắm, rút được Vương Dã của Võ Đang.

Lão Độc Vật là đối thủ của Triệu Chỉ Nhược phái Nga Mi.

Đỗ Phi Dương là đối thủ của Tây Môn Hổ Tiếu.

Tây Môn Long Ngâm cũng tính là không may mắn, rút được Phật tử Vô Cơ.

Còn về Tô Thương, xem ra may mắn hình như thật sự rất tốt, đối thủ đến từ núi Lão Quân, là Quân Vô Ưu bình thường không có gì đặc biệt.

Kết quả này vừa ra tới, hiện trường nhất thời sôi dục.

"F*ck, Tô Thương lại dẫm nhầm c*t chó rồi!"

"Lần thứ nhất thì không phải đánh nhau, cmn lần này lại rút được người yếu nhất Quân Vô Ưu, thật là trùng hợp quá đi."

"Cái này nếu không có nội tình thì tôi thật sự không tin!"

"Đúng thật chứ, liên tục hai lần, tôi không phục nha, chắc chắn là chuyện Võ Đang làm!"

"Quá đen tối, quá đen tối, tôi yêu cầu rút lại lần nữa!"

...

Nhất thời, mọi người đều bàn luận.

"Yên lặng!"

Vương Trọng Vân nghe được mấy lời bàn luận này, nhất thời không vui, đứng lên bất mãn nói: "Các vị, xin đừng nói xấu Võ Đang, Võ Đang làm việc từ trước đến nay luôn công bằng, công khai trước công chúng!"

"Vừa rồi lúc rút thăm, mọi người tận mắt nhìn thấy, trên lôi đài có mấy vị trụ cột làm chứng, làm giả thế nào được chứ?"

"Tô thiếu gia chẳng qua chỉ là may mắn nghịch thiên mà thôi, cậu ấy rút thăm được Quân Vô Ưu, không liên quan đến Võ Đang."

"Hôm qua Thạch Cửu Thiên ở vùng núi tế trời không may mắn gặp phải Lão Độc Vật Lâm Uyên, bị loại thê thảm, dừng ở vòng 20 người mạnh nhất, mọi người thấy cậu ấy có lời oán giận nào không?" Vương Trọng Vân chất vấn.

Nghe được mấy câu này, hiện trường mọi người im miệng ngay, dù sao không liên quan đến mình, không ai muốn vì chuyện này mà làm cho võ Đang không vừa lòng.

Có điều.

Tây Môn Hổ Tiếu trên lôi đài lại không vui, đứng ra nói: "Vương môn chủ, những chuyện ông nói tôi đều biết rồi, nhưng chuyện này lại trùng hợp quá đi, sao mà hai lần người may mắn đều là Tô Thương vậy!"

"Ồ?"
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1257


Ánh mắt Vương Trọng Vân nhìn vào Tây Môn Hổ Tiếu, nhíu mày nói: "Tây Môn Hổ Tiếu, theo ý kiến của cậu thì phải làm sao?"

"Ha ha."

Advertisement

Tây Môn Hổ Tiếu lộ ra một nụ cười, thuận miệng nói: "Nếu muốn nghe tôi nói, thì để tôi đổi với Tô Thương đi, tôi đánh với Quân Vô Ưu, anh ta đánh với Đỗ Phi Dương."

Advertisement

Quân Vô ưu thực lực gì, Tây Môn Hổ Tiếu hết sức rõ ràng, mấy lần thi trước đều là miễn cưỡng chiến thắng, mà đối thủ cũng đều rất bình thường, cùng lắm là giỏi hơn một chút so với Thần tông trung kỳ bình thường, đây không phải là kinh nghiệm trẻ con hay sao?

Nếu mình đánh với Quân Vô Ưu, tin chắc không quá 10 chiêu, có thể đánh được rồi, giành được thắng lợi, thành công tấn cấp 5 người mạnh nhất.

Còn Đỗ Phi Dương thì lại khác.

Mặc dù Tây Môn Hổ Tiếu chưa từng đánh nhau với Đỗ Phi Dương, nhưng lại thấy tận mắt rồi.

Đỗ Phi Dương triển khai bí thuật nhà họ Đỗ, mời ba linh hồn tổ tiên hiện thân, vậy mà có thể đánh bại được thiếu gia Mặc Đao ở vùng núi thâm sâu vân vụ, thực lực quá mạnh.

Tây Môn Hổ Tiếu không nắm chắc phần thắng với Đỗ Phi Dương, nên mới đưa ra yêu cầu trao đổi đối thủ.

"Ha ha, Tây Môn Hổ Tiếu thiếu gia thật là biết trộm gà quá đi mà, ai mà không biết Quân Vô Ưu có thực thực yếu nhất chứ."

"Quân Vô Ưu ở núi Lão Quân, thông qua mấy lần tranh tài trước thì có thể thấy được, thực lực kém xa Mặc Đao thiếu gia và Thạch Cửu Thiên, căn bản không xứng với 10 người mạnh nhất, hoàn toàn nhờ vào may mắn, vốn chỉ đến để cho đủ số lượng thôi mà."

"Đúng vậy, ai rút được anh ta, đều có thể nhẹ nhàng tấn cấp 5 người mạnh, Tây Môn Hổ Tiếu thật là không khách khí, trực tiếp đưa ra yêu cầu muốn đổi đối thủ với Tô Thương."

...

"Không thể nào!"

Sau khi mọi người bình luận ầm ĩ, Vương Trọng Vân từ chối thẳng: "Tây Môn Hổ Tiếu, cậu cho rằng lúc nãy rút thăm là trò đùa à, nói thay là thay liền được sao?"

"Vương môn chủ."

Lúc này, Tây Môn Phong Vân khẽ cười nói: "Không thể nói như thế, đây là chuyện cá nhân của Tô Thương, Quân Vô Ưu, Đỗ Phi Dương, còn có Tây Môn Hổ Tiếu nữa mà."

"Chúng ta không cần quá độc đoán đâu, hỏi ý kiến bọn họ xem thử thế nào, nếu như bốn người họ đều đồng ý trao đổi, lại không ảnh hưởng đến những người dự thi khác, thì trao đổi một chút cũng không sao." Tây Môn Phong Vân đề nghị.

"Chuyện này..."

Vương Trọng Vân sau khi dừng lại vài giây, sau đó gật đầu nói: "Vậy được rồi, ông chủ Tây Môn nói cũng có lý, không thể quá độc đoán được."

20221017063925-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1258


Lần này anh ta tham gia đại hội võ thuật, ngoài muốn dành được vị trí số 1, còn có một mục đích nữa, chính là gi ết chết Tô Thương, báo thù cho cha.

Mấy trận đấu này, Đỗ Phi Dương không gặp được Tô Thương, đã sớm tức sôi ruột rồi.

Advertisement

Mà bây giừo chỉ cần mình đồng ý thì có thể đánh nhau với Tô Thương, cái này còn gì tốt hơn mà phải do dự chứ.

Vì thế.

Advertisement

Đỗ Phi Dương chắc chắn đồng ý, anh ta đã không còn kịp chờ để xóa sổ Tô Thương nữa rồi.

Dù là Tô Thương luyện khí tầng thứ chín như thế nào, mình chỉ cần mời tổ tiên hiện thân, thì với bí thuật nhà họ Đỗ, đánh bại Tô Thương còn không dễ như trở bàn tay hay sao?

"Hửm?"

Cảm nhận được sát ý của Đỗ Phi Dương, Tô Thương đón nhận ánh mắt của anh ta, khóe miệng nhếch lên một nụ cười.

Trước đó, ông chủ nhà họ Đỗ ở Thâm Thành, cùng với Trương Trường Sinh và Cổ Hồng Nguyệt, đến tạo áp lực cho Dược Vương Điện.

Sau đó Tô Thương ra tay, giết hết toàn bộ bọn họ, ông chủ Đỗ cũng không ngoại lệ.

Chắc hẳn Đỗ Phi Dương đã biết, mình giết Đỗ Minh Viễn, vì thế mới tức giận như vậy.

Có điều.

Tô Thương không thèm để ý, căn bản không xem Đỗ Phi Dương ra gì, thậm chí còn có chút vui nữa.

Nếu như đối thủ của mình là người khác, Tô Thương nhất định phải phí chút sức lực.

Nhưng mà đổi lại là Đỗ Phi Dương thì lại khác biệt.

Tô Thương có một loại bí thuật, có thể câu hồn, hoàn toàn khắc chế được nhà họ Đỗ mời tổ tiên hiện thân.

Chỉ cần Đỗ Phi Dương dám ở trước mặt Tô Thương mời linh hồn tổ tiên, Tô Thương nhất định có thể lập tức đem những linh hồn đó, câu đến trong tay mình, thậm chí có thể lấy tổ tiên nhà họ Đỗ, làm chất dinh dưỡng lớn mạnh bổ sung cho lực lượng trong linh hồn của mình.

"Aiya."

Lúc này, Vương Trọng Vân thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về phái Tô Thương toát ra một vẻ tiếc hận, giống như là trách Tô Thương quá kích động nên đưa ra quyết định sai lầm.

Có điều ba người Tô Thương đều đã đồng ý rồi, vậy ông ấy tất nhiên phải theo như lời Tây Môn Hổ Tiếu nói, để Tây Môn Hổ Tiếu trao đổi đối thủ với Tô Thương.

"Được, bốn người các cậu đều đồng ý rồi, tôi cũng không cản nữa."

"Từ giờ trở đi, Tô Thương là đối thủ của Đỗ Phi Dương, Tây Môn Hổ Tiếu là đối thủ của Quân Vô Ưu."

20221017063957-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1259


Tô Thương, Đỗ Phi Dương, cùng với những thiên tài khác, cũng rời khỏi lôi đài.

Giờ phút này, trên lôi đài chỉ còn hai người Tây Môn Hổ Tiếu cùng với Quân Vô Ưu, cuộc thi chính thức bắt đầu.

Advertisement

"Tô Thương, cảm ơn anh."

Hai người không lập tức ra tay, Tây Môn Hổ Tiếu thậm chí nhìn về phía Tô Thương, trên mặt mang nụ cười hài lòng, nói lời cảm ơn với Tô Thương: "Nếu như anh không đồng ý, tôi còn không nắm chắc tấn cấp, có điều, giờ tôi đã chắc chắn vào top 5 người mạnh rồi, ha ha."

Advertisement

"Bây giờ nói những lời này, không phải quá sớm rồi hả?" Tô Thương ở dưới lôi đài, khẽ cười nói.

"Ha ha, không sớm chút nào đâu, Quân Vô Ưu chỉ là thần tông trung kỳ mạnh hơn bình thường một chút, tôi dùng chút thủ đoạn thì có thể thắng rồi."

Tây Môn Hổ Tiếu cười khinh miệt nói: "Ngược lại là anh, Tô Thương, không chỉ có bỏ qua cơ hội tấn cấp, còn muốn quyết đấu với Đỗ Phi Dương nữa chứ."

"Tôi nhìn thấy cái tên Đỗ Phi Dương này, đối với anh có sát ý rất lớn, ha ha ha, nếu không có bát ngờ gì xảy ra thì anh sẽ chết trên lôi đài, như thế cũng tốt, không thì tôi cũng phải ra tay giết anh rồi."

"Không có hiểu biết."

Đối với những chuyện này, Tô Thương vẻn vẹn lộ ra một nụ cười lạnh, cũng không tiếp tục nói chuyện với anh ta nữa.

"Anh nói đủ chưa, bây giờ đánh được chưa hả?" Đúng lúc này, Quân Vô Ưu không nhịn được mà nói.

Vừa nói, anh ta vừa ngước cổ lên, uống một ngụm rượu trong hồ lô.

"Ha ha, Quân Vô Ưu, ai cho anh can đảm mà nói chuyện với tôi như vậy hả?"

Nhìn thấy thái độ của Quân Vô Ưu, Tây Môn Hổ Tiếu nhíu mày, ánh mắt nhìn lên người Quân Vô Ưu, trong lòng đầy vẻ khó chịu, cảm giác như đang khiêu chiến uy nghiêm của mình.

Quân Vô Ưu không trả lời, tiếp tục uống rượu, cũng không thèm nhìn Tây Môn Hổ Tiếu.

"Cuồng vọng, anh bình thường cũng to gan như thế sao?" Tây Môn Hổ Tiếu lạnh lùng nói.

"Thật ngại quá, tôi vẫn luôn thế này." Quân Vô Ưu thuận miệng nói ra, đã có một chút men say rồi.

"Hừm!"

"Uống rượu trên lôi đài, Quân Vô Ưu, anh chọc giận tôi thành công rồi đấy, núi Lão Quân cho ra một thiên tài đã không dê dàng gì, vốn định đánh rớt anh xuống lôi đài là coi như xong, bây giờ tôi thay đổi chủ ý rồi!"

Khuôn mặt Tây Môn Hổ Tiếu trầm lại, giọng điệu lạnh lùng nói: "Tôi phải tự tay cắt ngang xương cốt của anh, để anh bò xuống lôi đài, coi đó như sự trừng phạt!"

Vừa nói xong, Tây Môn Hổ Tiếu không nhịn được nữa, vọt thẳng về phịa Quân Vô Ưu.

Quân Vô Ưu thì cất đi hồ lô rượu, cùng lúc đó, ánh mắt sắc bén hơn, chủ động tiếp chiêu của Tây Môn Hổ Tiếu.

Ầm ầm!

Ầm!

Ầm!

Cứ như vậy, hai người đánh tới đánh lui, chân khí trên lôi đài tàn phá bừa bãi, nhất thời khó phân thắng thua.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1260


"Quân Vô Ưu được đó chứ, thế mà ngang tài ngang sức với Tây Môn Hổ Tiếu, quả nhiên người tấn cấp top 10, thật sự không kém cạnh ai nha."

"Tây Môn Hổ Tiếu còn chưa dùng Hỗn nguyên thần công, nếu như có thực lực đối phó được với Trương Mộ Cổ, chỉ sợ Quân Vô Ưu chưa đến mấy hiệp đã bị thua rồi."

Advertisement

“Quân Vô Ưu cũng chưa hề dùng kiếm mà, chẳng lẽ anh ta giấu thựuc lực rồi sao?"

Advertisement

"Ha ha, nhắc đến chuyện này thật mắc cười, Quân Vô Ưu đánh mấy trận liền, dù là gian nan cũng chưa dùng kiếm bên hông, có người đoán anh ta căn bản sẽ không dùng kiếm, treo ở bên người chỉ là trang trí mà thôi."

"Đúng vậy, trong trận đấu 20 chọn 10, anh ta chỉ là khó khăn mà chiến thắng, suýt chút nữa còn bị đối thủ đánh chết, cũng chưa từng rút ra bội kiếm, rõ ràng là không dùng, không có chuyện ẩn giấu thực lực đâu."

"Tây Môn Hổ Tiếu thật biết chọn chỗ tốt nha, Tô Thương cũng thật là, sao phải đồng ý trao đổi chứ, thật đúng là tên đại ngu ngốc mà."

"Mặc dù nói như vậy, có điều tôi vẫn bội phục Tô Thương nha, vượt khó tiến lên, có lòng tin vô địch, có can đảm đối mặt với đối thủ mạnh, về điểm đó thì không thể không phục rồi, không hổ là con cháu nhà họ Tô, có khí phách của tiền bối Tô Vô Kỵ."

...

Trận đấu trên lôi đài, vẫn đang tiếp tục.

Vốn dĩ mọi người nghĩ, trận này sẽ nhanh chóng kết thúc, dù sao thực lực mà Tây Môn Hổ Tiếu biểu diễn ra trước đó, hoàn toàn có thể nghiền ép Quân Vô Ưu.

Nhưng mà.

Hai người họ đánh nhau sau nửa tiếng, vẫn chưa phân thắng bại.

Tây Môn Hổ Tiếu thậm chí đã dùng Hỗn nguyên thần công, nhưng kết quả là Quân Vô Ưu vẫn tiếp tục chống đỡ được.

Mặc dù rất gian nan, nhưng dứt khoát vẫn chưa bị thường.

Điều này khiến Tây Môn Hổ Tiếu giận không kièm được, tức hổn hển gào thét, sau đó liền dùng thủ đoạn mạnh nhất của bản thân, thức thứ tám của Hỗn nguyên thần công!

"Ha ha!"

"Hỗn nguyên thần công, tông cộng có chín thức, tôi thiên phú bẩm sinh, tu luyện đến nay đã hiểu thông đạo lý của thức thứu tám rồi."

"Đến tham gia đại hội võ thuật, cho đến bây giờ vẫn chưa ai có thể ép tôi sử dụng thức thứ tám, cho dù là Trương Mộ Cổ, cũng không có!"

"Quân Vô Ưu, có thể thua dưới thức thứ tám của Hỗn nguyên thần công, anh đủ để kiêu ngạo rồi đó!"

Vừa nói xong, Tây Môn Hổ Tiếu huy động hai tay, chân khí vô tận hiện lên...

20221017064040-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1261


“Nghe nói Hỗn Nguyên thần công được ghi lại trong mật thất nào đó ở núi Côn Luân, là chiêu thức tiền bối cao nhân của mười đại cổ tộc bất truyền để lại, chỉ có chân khí mới có thể thúc giục, có điều sau khi núi Côn Luân bị Tô Vô Kỵ chiếm cứ, đuổi cổ tộc ban đầu đi, Tô Vô Kỵ liền sửa đổi nó, để Hỗn Nguyên thần công thích hợp cho võ giả cổ sử dụng, nhưng uy lực vẫn không hề giảm.”

“Quả thực sắp kết thúc rồi, Quân Vô Ưu không đánh nữa, Hỗn Nguyên thần công vừa xuất hiện, ai dám so tài đây? Chỉ sợ ngay cả thiên kiêu cấp bậc như Võ Đang Vương Dã và phật tử Vô Cơ còn phải dùng toàn lực ứng phó.”

Advertisement

……

Có người nói lai lịch của Hỗn Nguyên thần công, hiển nhiên rất kiêng sợ Hỗn Nguyên thần công.

Advertisement

“Ông cố tôi thay đổi nó sao?”

Ánh mắt Tô Thương dừng trên người Tây Môn Hổ Tiếu, nhịn không được gật đầu nói: “Sửa không tồi, Tây Môn Hổ Tiếu thi triển Hỗn Nguyên thần công hẳn có thể đánh bại Thái Sơn thần công của anh họ cậu ta.”

“Tuy thức thứ tám không hoàn chỉnh, nhưng Quân Vô Ưu không có cách nào chống lại cả.”

“Với thực lực anh ta thể hiện cho tới bây giờ, nhất định sẽ thua trận trước Tây Môn Hổ Tiếu, trừ phi anh ta còn thủ đoạn nào khác……”

Nghĩ đến đây, Tô Thương chuyển mắt nhìn về phía Quân Vô Ưu, đối với gia hỏa bình bình vô kỳ đến từ Lão Quân Sơn này, tràn ngập chờ mong.

Lúc này.

Quân Vô Ưu nhìn Tây Môn Hổ Tiếu đang tích lũy sức mạnh, vẻ mặt rốt cuộc cũng chịu nghiêm túc.

“Ha ha, đây là Hỗn Nguyên thần công Tô Vô Kỵ từng sửa mà, có chút thú vị.”

Quân Vô Ưu lộ ra một nụ cười, rồi nói: “Tuy nhiên cũng chỉ có thế mà thôi, so với Hỗn Nguyên thần công chân chính vẫn có chênh lệch.”

“Việc đã đến nước này, không để lộ một chút thực lực, e rằng không được.”

“Tây Môn Hổ Tiếu, giờ tôi sẽ cho cậu nhận thức một chút, cái gì mới là Hỗn Nguyên thần công chân chính.”

“Không, nên gọi là Hỗn Nguyên chưởng mới đúng!”

Nói xong, Quân Vô Ưu nở nụ cười, khí tức trên người anh ta đột nhiên thay đổi rõ rệt.

Ban đầu.

Thứ Quân Vô Ưu sử dụng chính là chân khí, thứ mà anh ta thể hiện cho tới bây giờ, cũng chính là Thần Tông trung kỳ, không khác Tây Môn Hổ Tiếu mấy.

Nhưng hiện tại, dao động chân khí trên người Quân Vô Ưu hoàn toàn biến mất, thay vào đó là linh khí!

Đúng vậy!

Chính là linh khí, hơn nữa còn là linh khí mạnh mẽ, không thua gì Lão Độc Vật, thậm chí còn mạnh hơn Lão Độc Vật một chút!

“Tu…… Người tu chân!”
 
Back
Top Dưới