Đô Thị Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên

Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1162


Vì cô ta thật sự là quá đẹp, khoác trên mình một bộ váy trắng cổ điển dài thướt tha, như bước ra từ trong tranh vẽ.

Cuộc tranh tài vẫn còn tiếp tục, tiếp theo là đến lượt thi của bảng đấu thứ tư, thứ tám, và thứ mười hai của bảng đấu.

Advertisement

Người dự thi của ba bảng đấu này, có thiên tài nổi tiếng nào, khá là bình thường.

Nhưng trong đó, bảng đấu thứ thứ mười hai có một người dự thi, thủ đoạn cực kỳ quỷ dị, vậy mà có thể mời được lão tổ tông nhập hồn, để đạt được mục đích gia tăng thực lực.

Advertisement

Người này chính là thanh niên anh tuấn khó đoán của nhà họ Đỗ, Đỗ Phi Dương, sau khi mời được linh hồn được lão tổ tiên, liền đặt chân đến thần tông trung kỳ thành công.

...

Lúc này.

Tô Thương còn đang bị vây ở mật các Võ Đang, anh ấy bình tĩnh lại tinh thần, muốn khống chế trận pháp.

Trận pháp Tỏa Linh đã bị anh ấy phá giải, hiện tại chỉ còn lại ngũ hành Liên Hoàn Trận thôi, mà cái Liên Hoàn Trận này, cũng là khó khống chế nhất.

Thời gian tiếp theo, Tô Thương tập trung tinh thần đối phó với trận pháp Đường Vân, anh ấy ngồi khoanh chân, không nhúc nhích tí nào.

Thời gian thấm thoát trôi đi, đã tới ngày hôm sau rồi.

CMN!

Bỗng nhiên, Tô Thương mở mắt ra, khóe miệng nhếch lên để lộ ra một nụ cười, lẩm bẩm nói: “Trận pháp Võ Đang, cuối cùng cũng có thể có tác dụng với mình rồi!”

Tỏa Linh Trận và ngũ hành Liên Hoàn Trận, cấu tạo phức tạp, lại liên quan đến nhau.

Tô Thương trải qua hơn hai mươi giờ đồng hồ, cuối cùng cũng nắm giữ trận hoàn toàn trận pháp.

Điều này có nghĩa là anh ấy đã vô cùng quen thuộc với mấy trận pháp này, nếu đổi thành đại sư trận pháp khác, e là hai ngày hai đêm cũng không thể thành công.

“Cậu chủ, thành công rồi sao?” Lúc này, A Ly bước lên trước hỏi.

“Ừm.”

Tô Thương gật đầu, rồi đứng lên, khẽ cười nói: “Bây giờ, trận pháp Võ Đang trận pháp, tôi có thể tùy ý điều động, cứ coi như không có cô, thì Võ Đang cũng không ai có thể làm hại được tôi.”

“Nói đơn giản là, cảnh giới Nguyên Anh trở xuống, chỉ cần mình còn ở Võ Đang, thì tôi đều có thể dùng trận pháp để giết hết bọn chúng!”

Tô Thương tiếp lại lắc đầu nói: “Nhưng tiếc quá, Liên Hoàn Trận pháp đã tiêu hao rất nhiều linh thạch.”

“Cũng không biết người bố trí trận pháp, đã làm ra hơn ngàn khối linh thạch trung phẩm từ đâu ra nữa, ở trái đất mà cũng có thể gom góp được linh thạch trung phẩm, thật sự là không thể tưởng tượng nổi.”

Tô Thương tiếp tục nói: “Tiêu hao nhiều năm như vậy, những này linh thạch trung phẩm này đã sắp phải thay đổi cấp độ rồi, căn cứ vào phán đoán của tôi, chỉ sợ tôi chỉ có thể điều động được một trận pháp, những linh thạch trung phẩm bên trong linh khí này, toàn bộ sẽ bị dùng hết.”
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1163


“Một khi không có linh thạch trung phẩm, trận pháp giống như cùng không có điện khí để dùng, cũng chỉ là thùng rỗng kêu to thôi.”

Tô Thương gượng nói: “Mà tôi lại không bổ sung linh thạch trung phẩm, thì trận pháp liền sẽ mất đi tác dụng.”

Advertisement

“Cho nên, cơ hội này, tôi muốn dùng thật cẩn thận, nhất định phải dùng tận dụng thật tốt.”

“Cậu chủ.”

Advertisement

A Ly tò mò hỏi: “Anh có thể nhìn ra trận pháp được bố trí khi nào sao?”

“Khoảng hơn một trăm năm trước thì phải.” Tô Thương đáp lại nói.

“Hơn một trăm năm trước…”

A Ly nghi ngờ nói: “Khi đó, trái đất không phải đã xuất hiện điềm xấu sao, thậm chí có điềm xấu từ lâu rồi, người bố trí trận pháp, có thể đề ra gạt bỏ người tu trận pháp từ nguyên anh trở xuống, thì thực lực của người đó chắc chắn phải rất mạnh phải không?”

Tô Thương gật đầu nói: “Ừm, Liên Hoàn Trận pháp này, được làm ra hoành tráng như vậy, xem ra chỉ là đối phương đã tiện tay bố trí, thực lực của đại sư trận pháp kia, tất nhiên thâm sâu khó đoán, có khả năng cao sẽ là nguyên anh.”

“Có điềm xấu áp chế, trái đất sao lại xuất hiện người tu chân mạnh như vậy chứ?” A Ly càng thêm nghi ngờ nói.

“Không biết.”

Tô Thương lắc lắc đầu nói: “Hơn một trăm năm trước, chắc chắn đã xảy ra chuyện không muốn người khác biết rồi.”

Lúc này, Tô Thương nhớ tới lời Vương Trùng Dương nói trong điện thoại với mình.

Sở dĩ Tô Vô Kỵ không cần tháp Hư Không, là vì áp chế điềm xấu, chấn động cảnh giới nguyên anh, lại là chính mình chỉ điểm.

Điều này khiến Tô Thương không thể tin được, chẳng lẽ mình bị mất trí rồi sao, hơn một trăm năm trước, mình đã từng đến trái đất sao?

Được rồi.

Dù sao qua mấy ngày nữa, Vương Dương Minh sẽ tìm đến mình, sẽ nói với mình hết tất cả, bây giờ suy nghĩ còn lơ mơ thì cũng không có ý nghĩa gì.

Nghĩ đến đây, Tô Thương thản nhiên nói: “A ly, đợt hồi sinh của đại hội võ thuật trăm phái, cũng sắp bắt đầu rồi, chúng ta đi ra xem một chút đi, đừng bỏ qua cuộc thi đấu nào.”

“Đều nói sau đại hội võ thuật trăm phái, giới luyện võ sẽ sinh ra một sự thay đổi mới, người đứng đầu của đại hội võ thuật trăm phái, theo như thiên mệnh sẽ trở thành minh chủ giới luyện võ, tôi muốn xem xem, giới luyện võ sẽ xảy ra biến cố gì.” Tô Thương khẽ cười nói.

“Đúng.”

A Ly gật một cái, nhẹ nhàng đứng sau lưng Tô Thương.

“Tỏa Linh Trận này quả thực không tồi, tiêu hao linh thạch cũng không lớn, ngược lại có thể dùng nhiều thêm mấy lần.”

Lúc này, Tô Thương nhìn khí chướng xung quanh, lộ ra một nụ cười, sau đó hai tay co lại, lẩm bẩm nói: “Mở!”

Trong chốc lát.

Linh khí khí chướng ở mật các Võ Đang, liền dần dần biến mất, Tô Thương cùng A Ly cuối cùng có thể cảm giác được thế giới bên ngoài, liền bước ra.

Cùng lúc đó.

Bên ngoài mật các Võ Đang.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1164


Hôm qua, sau khi Vương Trọng Vân đưa Tô Thương vào, không hề rời đi, mà một mực canh giữ ở bên ngoài mật các.

Ông ta tận mắt nhìn thấy trận pháp ở mật các Võ Đang khởi động, còn chứng kiến được A Ly xông vào.

Advertisement

Vương Trọng Vân muốn ngăn cản, nhưng đã không còn kịp rồi.

“Tỏa Linh Trận sao lại đột nhiên mở ra vậy, đóng mở khởi động trận pháp, vô cùng bí ẩn, Tô thiếu gia làm sao mà tìm được chứ?”

Advertisement

Vương Trọng Vân vô cùng lo lắng nói: “Ôi, Tô thiếu gia ơi Tô thiếu gia, sao cậu lại không sợ người lạ một chút nào thế, cậu thành thật xem hết thư từ không được à, sao còn phải động đến đồ vật trong mật các chứ.”

“Những cuốn đạo pháp tâm kinh được giấu trong mật các, cậu xem cũng đã xem rồi, không có ảnh hưởng gì hết, sao hết lần này đến lần khác cậu lại áp chế chốt đóng mở của Tỏa Linh Trận xuống chứ.”

“Đây chính là nền móng của Võ Đang, theo như sư tổ mình nói, Tỏa Linh Trận là vị nhân vật lớn kia năm đó đã bố trí, trong thiên hạ, trừ ông ấy và vị nhân vật lớn kia ra, thì không ai có thể phá giải.”

Vương Trọng Vân buồn sầu nói: “Bây giờ đã qua một ngày một đêm rồi, Tô thiếu gia, cậu có khỏe không, ôi, sư tổ cố ý giữ lại thư từ cho cậu, mong rằng sẽ có một lời nhắn nhủ cho cậu, nếu như cậu chết trong mật các, tôi phải ăn nói thế nào với ông ấy đây.”

“Còn có co gái kia, thực lực thâm sâu khó đoán, chí ít cũng là cảnh giới võ thần lục địa, một vó thần lục địa lạ lẫm, vậy mà có thể tiến vào mật các Võ Đang được, tin này nếu bị truyền đi, thì Võ Đang còn mặt mũi nào mà tồn tại nữa đây, phải biết rằng, mật các là nơi bí mật nhất của Võ Đang, cô ấy…..”

Vương Trọng Vân đang nói, bỗng nhiên phát hiện ra Tỏa Linh Trận thế mà bị đóng lại, giọng nói bỗng lặng im rồi dừng hẳn lại.

Ngay sau đó.

Ông ta liền thấy Tô Thương và A Ly đi ra từ trong mật các, từng chân tơ kẽ tóc của hai người không hề tổn hại gì.

“Ông chủ Vương.” Tô Thương tươi cười chào hỏi.

“Tô thiếu gia!”

Vương Trọng Vân bỗng mừng rỡ, nắm chặt tay Tô Thương, vui vẻ cười nói: “Cậu không sao, thực tự quá tốt rồi, tôi còn lo lắng cậu sẽ vĩnh viễn bị Tỏa Linh Trận vây hãm trong đó nữa...Chờ một chút!”

“Tô thiếu gia, một khi Tỏa Linh Trận mở ra, ngoại trừ sư tổ tôi ra, thì chỉ có người bố trí trận pháp mới có thể giải trừ được, sao cậu lại đóng được Tỏa Linh Trận vậy?” Vương Trọng Vân nghi ngờ nói.

Hả?

Ngoại trừ Vương Dương Minh ra, chỉ có người bố trí trận pháp mới có thể giải trừ Tỏa Linh Trận sao?

Nói như vậy, thì mình chính là người bố trí trận pháp kia sao?

Tô Thương khẽ nhíu mày, kết hợp với lời nói trước đó của Vương Dương Minh, và hơn một trăm năm trước đã từng tới trái đất... Chẳng lẽ, mình thật sự đã bố trí trận pháp cho Võ Đang sao?

Trái đất căn bản không có người tu chân từ cảnh giới kết đan trở lên, bố trí trận pháp mạnh như vậy, thì có ích lợi gì nhỉ?

Tô Thương không nghĩ ra, bèn không nghĩ nhiều nữa, mà tự cười giải thích nói: “Ông chủ Vương, đẹp trai sáng ngời như vàng 24 K được nhắc đến trong thư, đã nói cách để giải trừ Tỏa Linh Trận, cho nên tôi mới đóng Tỏa Linh Trận lại.”

20221010041240-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1165


Tô Thương dừng một chút, anh cũng giống như người trong giới luyện võ, cũng không hề biết chuyện trụ cột nhà họ Tô vì cứu cha mà bị mất hết võ công.

Sau vài giây im lặng, Tô Thương gật đầu nói: "Vâng, Vương môn chủ có con mắt nhìn thật chuẩn."

Advertisement

"Quái lạ."

"Ở đại hội võ thuật trăm tông phái 20 năm trước, đã từng gặp trụ cột nhà họ Tô, chính xác là một phụ nữ, có điều đã tuổi già sức yếu rồi..."

Khuôn mặt Vương Trọng Vân tỏ vẻ nghi ngờ, sau đó lại giống như nhớ ra điều gì đó, liền nói: "Trụ cột cuối cùng của nhà họ Tô, cô Phù Dung, là 1 trong số 11 người Võ thần lục địa mạnh nhất nhà họ Tô ở Côn Luân, lại tinh thông thuật dịch dung. bây giờ cũng xem như được nhìn thấy thật rồi."

Advertisement

Sau đó, Vương Trọng Vân liền chắp tay khách sáo nói: "Cô Phù Dung, lão phu xin kính chào."

Cô Phù Dung?

Phù Dung?

Trụ cột cuối cùng nhà họ Tô, tên gọi là Phù Dung hả, mình từ nhỏ đến lớn, sao chưa từng nghe qua tên này chứ?

Tô Thương dừng một chút, sau đó liền nhìn về phía A Ly, hơi hơi ra hiệu, để cho cô trả lời.

"Ừm." A Ly lập tức hiểu ra, mà gật đầu với Vương Trọng Vân.

"Cô Phù Dung, mật các vốn là nơi bí mật của Võ Đang, người bình thường nếu không cho phép thì không được đi vào."

Vương Trọng Vân vuốt vuốt sợ râu cười nói: "Có điều, nếu là cô Phù Dung, cái này dễ rồi."

Ngay sau đó, Vương Trọng Vân nhìn Tô Thương, nhắc nhở: "Tô thiếu gia, hôm nay đại hội võ thuật trăm tông phái đấu trở lại, tổng cộng có 8 vòng đấu, cậu được sắp xếp ở trận thứ hai."

"Bây giờ, trận đầu đầu tiên đang diễn ra, có lẽ cũng nhanh kết thúc thôi, cậu nhanh chóng đến đó chờ đi, để tránh chậm trễ cuộc thi." Vương Trọng Vân nói.

"Được, cảm ơn Vương môn chủ nhắc nhở."

Tô Thương chắp tay cảm ơn, sau đó cười nói: "Vương môn chủ, ông có tò mò nội dung trong bức thư lão môn chủ viết gì không?"

"Tò mò, nhưng tôi không hỏi nhiều."

Vương Trọng Vân vuốt vuốt sợi râu, cười nói: "Chuyện tôi nên biết thì sư tổ sẽ nói cho tôi biết, chuyện tôi không nên biết thì tôi không cần thiết phải tìm hiểu làm gì."

"Sư tổ đã từng nói, bức thư này tôi không thể nhìn, nếu không có lẽ sẽ dẫn đến tổn thất tiền tài, hơn nữa lại là một khoản lớn."

Vương Trọng Vân nói nghiêm túc: "Võ Đang chúng tôi kiếm tiền không dễ dàng đâu, phải nuôi sống nhiều người như vậy, chỉ hận không thể một đồng tiền tách làm đôi mà dùng, những chuyện rủi ro thế này thì tôi không làm."

???

Tô Thương nghe vậy, nhất thời tức xạm mặt lại.

Cmn.

Lão già Vương Dương Minh này đúng là một tên trộm gà, sợ Vương Trọng Vân lén lút xem thư, chuyển khoản cho ông ấy, thế mà còn cố ý nhắc nhở Vương Trọng Vân, bụng dạ của các đạo sĩ Võ Đang đều dã man như vậy sao?

"Tô thiếu gia, có chút chuyện lão phu quên nói cho cậu biết, con gái của cậu Tô Du Du, hôm qua lúc tham gia đại hội võ thuật, bị thiên tài của núi Thanh Thành đánh bị thương rồi."

Vương Trọng Vân bỗng nhiên nghĩ đến chuyện xảy ra hôm qua, liền nói: "Tôi nghe đệ tử đến báo, Tô Du Du bị thương rất nặng, đến nay vẫn chưa tỉnh lại, chi bằng nhân lúc trận đấu đầu tiên chưa xong, cậu đi đến khách sạn Cửu Phong trước đi, để xem cô bé thế nào."

Vù!

Nghe nói như thế, Tô Thương nhất thời sững sờ, cả người như bị sét đánh.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1166


Sau khi dừng lại vài giây, Tô Thương mới kịp phản ứng lại, trên mặt đầy vẻ lo lắng, không nói thêm lời nào mà trực tiếp thi triển Chỉ xích thiên nhai rời khỏi đó.

A Ly theo sát phía sau.

Advertisement

"Tô thiếu gia, đừng tức giận, cũng đừng thương tâm quá, để tránh ảnh hưởng trận đấu của cậu..."

Khi thấy hai người rời khỏi, Vương Trọng Vân đuổi theo nhắc nhở, có điều, hai người Tô Thương sớm đã biến mất rồi: "Thân pháp này của Tô thiếu gia, quả thật không yếu, có lẽ đạt đến cấp độ thuấn di rồi, nếu mà cậu ấy dùng toàn lực chạy trốn, chỉ sợ Thần tông đỉnh phong cũng khó mà đuổi kịp."

"Không hổ là đời sau của Tô Vô Kỵ, có chút bản lĩnh nha, không biết đồ đệ Vương Dã của mình có thể dùng thuật Kỳ môn để phong tỏa thân pháp của cậu ta không nữa."

Advertisement

...

Tô Du Du bị thương rồi, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.

Biết được tin này, trái tim Tô Thương lập tức bóp nghẹn lại, liên tục thuấn di để đi đến khách sạn Cửu Phong.

"Tô thiếu gia."

Thanh niên tài tuấn của núi Cửu Phong, đã biết Tô Thương, vừa thấy Tô Thương bước vào cửa đã khách khí chào hỏi.

"Ừm." Tô Thương gật đầu, vẫn không ngừng bước.

"Tô thiếu gia, anh đến thăm Du Du phải không, tôi sẽ dẫn đường cho anh." Một người tài tuấn khác ở núi Cửu Phong nói.

"Cảm ơn, không cần."

Tô Thương từ chối, anh đã sớm cảm giác được vị trí của con gái rồi, liền bước lên lầu 4, trực tiếp đẩy cửa vào, A Ly cũng đi theo sát phía sau.

Rất nhanh, Tô Thương liền thấy được Tô Du Du đang nằm ở trên giường.

Thiên Sơn Tuyết, Thạch Cửu Thiên, Vương Phú Quý, Trương Mộ Cổ, Trương Trọng Ngu cùng một số cao thủ đời trước của núi Cửu Phong đều ở trong phòng.

"Tô Thương."

"Điện chủ."

"Em họ."

"Tô đại thiếu gia."

"Tô thiếu gia."

Sau khi nhìn thấy Tô Thương, mọi người đồng thanh mở miệng chào hỏi.

"Ừm."

Tô Thương gật gật đầu, lập tức nặng nề bước đến bên giường con gái, mở thần thức kiểm tra vết thương.

"Điện chủ, thuộc hạ đã kiểm tra rồi, tiểu thư Du Du bị thương khá nghiêm trọng, thuộc hạ bất lực."

Trương Trọng Ngu mặt mũi đầy hổ thẹn, sau đó nói: "Có điều thuộc hạ đã dùng Cửu chuyển hồi xuân châm, ổn định vết thương cho tiểu thư Du Du rồi, thuộc hạ tin cậu nhất định có cách khiến tiểu thư Du Du khỏi hẳn."

20221010132452-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1167


Theo từng luồng linh khí tiến vào, thần sắc của Tô Du Du thay đổi rất nhanh.

Nửa phút sau, Tô Thương dừng tay rồi nói: "Được, sức khỏe của Du Du đã tốt hơn nhiều rồi, nghỉ ngơi một chút là có thể tỉnh lại."

Advertisement

"Thần!"

"Thánh thủ thành phố đều đã hết cách, vậy mà Tô thiếu gia chỉ cần nửa phút, có thể chữa khỏi rồi sao!"

"Đây là thủ đoạn gì vậy, quá thần kỳ!"

Advertisement

"Không ngờ trình độ y thuật của Tô thiếu gia lại cường đại như thế, chẳng trách có thể trở thành điện chủ Dược Vương Điện."

Những tiền bối của núi Cửu Phong ở tại chỗ đó vốn không hiểu rõ Tô Thương, ồn ào lộ ra vẻ kinh ngạc, nhịn không được mà khen Tô Thương.

Tô Thương lại không để ý, mà nhíu mày nói:"Cuối cùng là chuyện gì đã xảy ra, Du Du sao lại trèo lên lôi đài vậy, ai mà ra tay nặng thế chứ?"

"Tô đại thiếu gia, anh xem cái video này đi, là biết." Lúc này, Vương Phú Qúy mở trong túi đồ ra, đưa điện thoại di động cho Tô Thương xem.

Tô Thương nhận lấy điện thoại di động, nhìn từ đầu đến cuối một lượt, con mắt lập tức ẩm ướt.

"Thì ra, đây chính là chuyện ngạc nhiên mà Du Du nói sao."

"Cô bé muốn cho mình thấy dáng vẻ cô bé tham gia thi đấu trên lôi đài."

"Tống Thanh Dương!"

"Người này ra tay độc ác, sau khi ăn đan dược, rõ ràng có thể đánh Du Du xuống lôi đài, nhưng hết lần này đến lần khác lại..."

Tô Thương nhìn thấy lúc sau, lập tức nhíu mày nói: "Không đúng, xem đến cuối video này, vết thương của Du Du cũng không nặng như vậy, Vương đại thiếu gia, video quay bị thiếu rồi hả?"

"Tôi..."

Vương Phú Quý đột nhiên ấp úng, cuối cùng bất đắc dĩ nói: "Quả nhiên không lừa được Tô đại thiếu gia."

"Có điều không phải quay thiếu, là Du Du không muốn nhìn thấy hình ảnh cô bé bị đánh, sợ anh khổ tâm, nên trước khi hôn mê cố ý dặn tôi cắt bỏ khúc sau của video rồi." Vương Phú Quý nói thêm.

"Sợ tôi khổ tâm?"

Trong lòng Tô Thương, đột nhiên như có kim châm, sau đó dò hỏi: "Vương đại thiếu gia, có video ban đầu không, tôi muốn xem!"

"Có thì có, có điều..."

Vương Phú Quý cực kỳ khó xử, không biết có nên cho Tô Thương xem hay không, thế là nhìn thoáng qua Thiên Sơn Tuyết bên cạnh.

"Đưa cho anh ấy xem đi." Thiên Sơn Tuyết gật đầu nói.

"Được."

Vương Phú Quý thấy Thiên Sơn Tuyết đồng ý, liền đi đến chỗ Tô Thương làm vài thao tác trên điện thoại của mình.

Rất nhanh, video lần nữa lại phát ra, chỉ có điều độ dài đã tăng lên.

"Tôi không đầu hàng, cha tôi là Tô Thương, tôi không thể để cho cha mất mặt được."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1168


"Cha tôi vẫn chưa xuất hiện, tôi muốn cho ông ấy một bất ngờ, tôi muốn để cha thấy dáng vẻ thi đấu của tôi."

"Cha nói, sẽ rất nhanh trở về thôi, tôi muốn chờ ông ấy."

Advertisement

"Chú Phú Quý...khụ...cha cháu đến rồi sao?"

"Phiền chú Phú Quý, cắt chỗ cháu đánh bị thương đi, cháu không muốn để cha nhìn thấy, như thế cha sẽ, cha sẽ..."

Chưa nói xong, Tô Du Du đã hôn mê rồi.

Advertisement

Sau cùng đoạn video này, không có hình ảnh, bởi vì lúc ấy Vương Phú Quý đang ôm Tô Du Du, không quay nữa, nhưng âm thanh lại được lưu vào.

"Du Du."

"Là do cha không tốt, cha không kịp đuổi tới, cha không bảo vệ tốt cho con."

Trái tim Tô Thương như tan nát, trong lòng cực kỳ tự trách, hai hàng nước mắt không kìm được mà tuôn ra.

Có điều, ngược lại, anh liền nghiến răng nghiến lợi, tức giận đến toàn thân phát run, trong mắt hiện ra sát ý nồng nặc.

"Tống! Thanh! Dương!"

"Đồ chó đáng chết này, dám ra tay nặng với con gái tao như vậy, mày thật đáng chết, tao nhất định sẽ trả lại cho mày gấp trăm ngàn lần!"

"Còn núi Thanh Thành nữa!"

"Ha ha, năm đó tham gia tiêu diệt nhà họ Tô ở Côn Luân, thù này tao còn chưa báo, bây giờ vừa vặn rồi, báo thù cùng một lúc luôn, cái sơn môn này, không cần thiết tồn tại nữa!"

Tô Thương giận không kiềm được, hai mắt đều đã đỏ lên, sát ý ngập trời.

"Tô Thương, đừng hành động thiếu suy nghĩ, núi Thanh Thành có Võ thần lục địa, mà có chỗ dựa là gia tộc Tây Môn, bây giờ không thể làm loạn quá đáng, nếu không thì hậu quả khó mà lường được."

Thiên Sơn Tuyết khuyên: "Trước tiên anh đừng nên kích động, chờ ông nội em đuổi tới, rồi đi đến núi Thanh Thành tính sổ cũng không muộn mà!"

"Đúng vậy!"

Thạch Cửu Thiên cũng nói ra: "Em họ, chuyện này phải bàn bạc kỹ hơn."

"Không cần, chỉ là Võ thần lục địa thôi, có đáng gì chứ?" Tô Thương thản nhiên nói: "Nếu như ngay cả thù của con gái mà cũng không báo được, thì có tư cách gì mà làm cha của con bé chứ?"

"Có một số việc, có thể từ từ tính toán, chờ thời cơ chín muồi, nhưng có một số việc, chờ lâu quá một giây cũng chính là sự dày vò!"

"A Ly, đi theo tôi, hôm nay tôi phải giết Tống Thanh Dương, tiêu diệt người của núi Thanh Thành, không ai ngăn được tôi đâu!"

Vừa nói xong, Tô Thương mặt trầm như nước, thi triển Chỉ xích thiên nhai, cơ thể lập tức biến mất.

"Cô chủ, không cần phải lo lắng đâu, có tôi ở đây rồi, không ai làm tổn thương cậu chủ được, hơn nữa, cậu chủ bây giờ cũng khác lúc trước lắm rồi, ở Võ Đang này, anh ấy cũng là thần rồi."

A Ly trấn an Thiên Sơn Tuyết một chút, ngay sau đó liền đi theo bước chân của Tô Thương.

"Tô Thương..."

Thiên Sơn Tuyết lo lắng gọi một tiếng, khi thấy Tô Thương và A Ly đã đi xa, liền nghiêm túc nói: "Sơn chủ của Thanh Thành cũng ngồi ở vị trí trên cao tại đại hội võ thuật, chắc hẳn Tống Thanh Dương cũng ở đó quan sát cuộc chiến."

"Người đâu, triệu tập tất cả mọi người của núi Cửu Phong, lập tức tiến về ba lôi đài lớn, Tô Thương tuyệt đối không thể có gì bất trắc được!" Thiên Sơn Tuyết hạ lệnh.

"Vâng!"
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1169


Hiện trường đông đảo tiền bối của núi Cửu Phong, đồng loạt trả lời, trong đó có rất nhiều Thần tông đỉnh phong, tất cả đều nghe theo lệnh Thiên Sơn Tuyết.

Thạch Cửu Thiên cũng vội vàng rời đi, chào hỏi ông nội Thạch Hạo Hãn trước.

Advertisement

"Anh Trương Mộ Cổ, anh ở khách sạn nghỉ ngơi một chút đi, tôi đi trợ giúp Tô đại thiếu gia, anh ấy là anh em tốt của tôi, cho dù chết thì tôi cũng phải bên anh ấy!" Vương Phú Quý khẽ cắn môi, sau đó quyết định nói.

"Anh Phú Quý, anh xem Trương Mộ Cổ tôi là ai chứ, Tô đại thiếu gia là anh em của anh, cũng là anh em của tôi!"

Advertisement

Trương Mộ Cổ nghiêm túc nói: "Anh em có chuyện, tôi sao lại làm con rùa đen rụt cổ được chứ? Hừm, Trương Mộ Cổ tôi cũng không phải hạng người tham sống sợ chết!"

"Huống hồ gì, ông nội Trương Thiên Lôi của tôi cũng đang ở đại hội võ thuật, tôi sẽ nói ông ấy ra mặt bảo vệ, yên tâm đi, Tô đại thiếu gia sẽ không có việc gì đâu." Trương Mộ Cổ thoải mái nói.

"Anh em tốt!"

Vương Phú Quý cực kỳ cảm động, nắm chặt tay của Trương Mộ Cổ.

Ngay sau đó, đoàn người vô cùng lo lắng tiến về hiện trường của đại hội võ thuật trăm tông phái.

...

Giờ phút này.

Xung quanh ba lôi đài lớn, người người nhốn nháo.

Trận đấu Phục sinh tổng cộng có tám đường đua, không cùng lúc vận dụng 3 lôi đài, mà thí sinh tham gia 8 đường đua này, sẽ lần lượt ở giữa lôi đài phân cao thấp.

Lúc này.

Trận đấu đầu tiên đã kết thúc, Mặc Đao đến từ vùng núi thâm sâu vân vụ thành công Phục sinh, tiến vào vòng tiếp theo.

Bây giờ đang là lúc lôi đài đang trống, chờ một chút xíu nữa thì người dự thi ở trận đấu thứ hai sẽ bước lên lôi đài.

Bởi vì lúc mới thi đấu, chắc chắn sẽ có người dự thi dấu dốt để bảo toàn thực lực.

Vì thế người xem loạt trận đấu Phục sinh cực kỳ nhiều, thậm chí các đại thiên tài cũng đi đến xem.

Vương Dã của Võ Đang, Phật tử Vô Cơ, Triệu Chỉ Nhược của phái Nga Mi, Tây Môn Long Ngâm, Sa Mã Sa Y, Đỗ Phi Dương...

Trong đó, tất nhiên bao gồm cả Tống Thanh Dương của núi Thanh Thành.

"Mời người thi đấu trận Phục sinh thứ hai vào trận!" Lúc này, trọng tài tại hiện trường cao giọng nói ra.

Ngay sau đó, liền có mấy chục người dự thi, lần lần lượt lượt trèo lên lôi đài.

Cùng lúc đó, Tô Thương và A Ly cũng xuất hiện.

Vù vù vù!

Trong lúc đó, ánh mắt mọi người tại hiện trường, gần như đều nhìn vào Tô Thương và A Ly.

20221010132549-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1170


"Mọi người nhanh nhìn kìa, Tô Thương không trèo lên lôi đài, anh ta trực tiếp đến chỗ Tống Thanh Dương rồi, sẽ không phải vì muốn báo thù cho con gái Tô Du Du của anh ta chứ?"

"Hôm qua lúc Tô Du Du bị hành hạ, Tô Thương lại không ở tại hiện trường, chỉ sợ thật sự là Tô Thương đến báo thù."

Advertisement

"Ha ha, Tống Thanh Dương là thiên tài núi Thanh Thành, dù là không uống Thượng cổ đan dược thì cũng là thần tông trung kỳ, hơn nữa người ngồi trên cao kia của núi Thanh Thành cũng sẽ nhìn thấy hết mọi chuyện, báo thù hả? Tô Thương dám sao?"

...

Mọi người tại hiện trường bàn luận ầm ĩ, tất cả đều hứng thú nhìn vào Tô Thương.

Advertisement

"Tống Thanh Dương?"

Lúc này, Tô Thương giận không kiềm được, đi đến trước mặt Tống Thanh Dương, khoảng cách giữa hai người còn chưa tới 3 mét nữa.

"Đúng vậy, chính là tôi."

Tống Thanh Dương nghênh tiếp ánh mắt của Tô Thương, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, nói: "Tô Thương, anh đến tìm tôi, là vì chuyện của Tô Du Du à?"

"Xem như mày tự mình biết mình đó."

Tô Thương mặt trầm như nước, giọng điệu lạnh lùng nói: "Nếu mày đã biết, tao không nói gì thêm nữa, chịu chết đi!"

"Ha ha!"

"Đúng là trò cười!"

Tống Thanh Dương nghe vậy, liên tục cười lạnh nói: "Tô Thương, chỉ là một nghiệt dư của nhà họ Tô, cũng muốn giết tao sao?"

"Cuộc thi ngày hôm qua, thật đáng tiếc, mày không tận mắt thấy, chẳng qua chỉ là có người nói lại cho nghe mà thôi nhỉ."

Tống Thanh Dương lộ ra một nụ cười khinh miệt, chỉ ở giữa lôi đài, sau đó cười lạnh nói: "Ngay tại lôi đài trên kia, con gái của mày bị tao đánh cho hộc máu không ngừng, khuôn mặt nhỏ trắng bệnh hết, có điều, con bé này cực kỳ bướng nha, dù bị đánh thế nào cũng không chịu nhận thua."

"Thế là tao bóp lấy cổ con bé, giơ nó từ dưới đất lên, cũng là dùng cái tay này bóp nè."

Vừa nói, Tống Thanh Dương giơ tay phải của mình ra, thoải mái cười nói: "Tô Thương, mày ngửi một chút, bây giờ ở một bên tay này của tao, còn có mùi máu tươi của con gái mày đó, ha ha ha, cái thứ nhỏ đó....A!"

Tông Thanh Dương đang nói, nhưng vào lúc này, Tô Thương vừa mới động suy nghĩ, liền lấy ra kiếm Thương Khung, nhắm ngay cánh tay của Tống Thanh Dương, trực tiếp chém đứt lìa.

Tống Thanh Dương theo đó phát ra một tiếng kêu thảm thiết, sau một giây, cánh tay phải của anh ta liền bị chặt đứt rơi xuống đất, máu tươi chảy đầm đìa, xương trắng lòi ra...

Một kiếm, chặt đứt cánh tay Tống Thành Dương!

Trong khoảnh khắc đó, Tống Thanh Dương kêu lên thảm thiết, vang vọng bốn phía, thê thảm vô cùng.

Vù!

Cảnh tượng vừa mới xảy ra, khiến cho mọi người đều trợn mắt há miệng, trong mắt tràn đầy kinh ngạc.

"Chuyện này...chuyện này thật là ác độc quá đi!"

"Không hổ là con cháu của Tô Vô Kỵ, làm việc gọn gàng."

"Tô Thương vậy mà chặt đứt cánh tay của Tống Thành Dương, cmn, tôi không nhìn nhầm chứ."

"Tống Thanh Dương đáng đời lắm, hôm qua trước mặt mọi người tra tấn Du Du còn chưa tính sổ, quan trọng là ở trước mặt Tô Thương, còn nhắc đến chuyện con gái bị sỉ nhục, đến mức bị thương nặng mà hôn mê, đừng nói là Tô Thương, dù là bất kỳ kẻ nào khác đều sẽ giận không kiềm được, một cánh tay cũng tính là nhẹ rồi."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1171


"Nhưng mà Tống Thanh Dương là Thần tông trung kỳ, thế mà không có sức đánh trả, trực tiếp bị Tô Thương đánh được rồi hả?"

"Ai ngờ được Tô Thương sẽ ra tay chứ, có lẽ Tống Thanh Dương nhất thời không kịp đề phòng, lại thêm chuyện hôm qua Tống Thanh Dương ăn Thượng cổ đan dược, chắc chắn tổn thương cơ thể rồi, nay chưa hồi phụ nên mới có kết cục thế này."

Advertisement

"Chuyện này làm lớn chuyện rồi, sơn chủ Thanh Thành chắc chắn sẽ không ngồi yên, tất nhiên chuyện này vẫn chưa xong đâu."

...

Mọi người tại hiện trường bình luận ầm ĩ, không chớp mắt nhìn sang, sợ bỏ lỡ hình ảnh đặc sắc.

Advertisement

Không chỉ có bọn họ, đến mấy vị trụ cột ngồi trên cao, cũng tỏ ra cực kỳ kinh ngạc.

"Cái tên công tử bột này, làm được lắm, ngược lại có mấy phần phong thái của Tô Vô Kỵ nha."

Sơn chủ Thái Sơn Thạch Hạo Hãn thấy vậy, vuốt vuốt sợi râu, trong mắt lộ ra một vẻ khen ngợi khó thấy.

Có điều, ngược lại, Thạch Hạo Hãn lại trầm giọng nói: "Nhưng mà làm việc bất chấp hậu quả, không tính toán được tình hình trước mắt, cực kỳ l* m*ng, hừm, không đáng trọng dụng!"

"Ha ha ha!"

Trương Thiên Lôi bên cạnh thì khiêng trống lớn da thú, cười cởi mở nói: "Đứa nhóc nhà họ Tô này, làm tốt lắm!"

"Ông đây đã sớm không vừa mắt cái tên Tống Thanh Dương kia rồi, cmn chứ, ra tay với một cô bé nặng như vậy, sớm nên nhận quả báo mà!"

"Thằng nhóc này, thực lực..."

Từ thiện sư thái tận mắt thấy Tô Thương nhẹ nhàng chặt đứt cánh tay của Tống Thanh Dương, lúc này liền nhíu mày.

Hôm qua bà ta nhìn Tống Thanh Dương thi đấu, bà ta cũng có chút hiểu biết về thực lực cậu ta.

Cho dù không dùng thượng cổ đan dược, cũng là Thần tông trung kỳ, dù là học trò cưng Triệu Chỉ Nhược của mình, cũng rất khó chặt đứt cánh tay của Tông Thanh Dương nhanh như vậy, mà Tô Thương lại làm được.

Cái này chẳng phải nói, thực lực của Tô Thương vượt xa Triệu Chỉ Nhược hay sao?

Nếu đã như vậy, tại đường đua thứ 6 ngày hôm qua, Tô Thương cần gì phải nhận thua, chẳng lẽ chỉ vì để Triệu Chỉ Nhược tấn cấp hay sao?

Nhưng mà, vì sao cậu ta làm vậy chứ, chẳng lẽ có tình cảm với Chỉ Nhược hay sao?

Không được!

Nếu là người nối nghiệp của mình, tương lai muốn làm chủ nhân của núi Nga Mi, tuyệt đối không thể để nó và Tô Thương tiếp xúc với nhau.

Nét mặt Từ Thiện sư thái phức tạp, âm thầm quyết định, nhất định phải tìm cơ hội giải quyết cái tai họa ngầm Tô Thương này, để tránh học trò cưng của mình đi sai đường.

"Ha ha."

"Được lắm, quả thực có phong cách của sư phụ."

Tây Môn Phong Vân sau khi nhìn thấy hành động của Tô Thương, vẻn vẹn lộ ra một nụ cười, không biết đang suy nghĩ gì.

Có điều.

Sơn chủ Thanh Thành nổi giận lôi đình, lập tức từ trên cao nhảy xuống, đến bên cạnh Tống Thanh Dương.

"Thanh Dương, con không sao chứ?" Sơn chủ Thanh Thành ân cần nói.

"Sư phụ."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1172


Tống Thanh Dương bưng bít lấy vết thương đang không ngừng chảy máu, sắc mặt trắng bệch, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cánh tay của con không có, giết nó đi, giết Tô Thương, Tô Thương phải chết!"

"Đồ nhi, con đừng lo lắng, ta sẽ mời thầy thuốc của Dược Vương Điện đến, nối liền cánh tay cho con."

Advertisement

Sơn chủ Thanh Thành đầu tiên là trấn an Tống Thanh Dương, sau đó ánh mắt nhìn lên người Tô Thương, giận không kiềm được nói: "Còn về Tô Thương, nó tất nhiên phải chết, sư phụ sẽ tự tay gi ết chết nó, trút giận cho con!"

Vừa nói xong!

Advertisement

Sơn chủ Thanh Thành liền phóng ra một luồng khí tức kinh khủng, trong mắt sát ý ngập trời, định tùy ý gạt bỏ Tô Thương.

Nhưng mà sau một giây, A Ly đứng sau Tô Thương, cũng phóng ra một luồng uy thế như vậy.

Trong chốc lát, hiện trường bụi đất tung bay, không khí vang lên vù vù, cục diện cực kỳ sôi nổi.

Người luyện võ bốn phía từ cảnh giới Thần tông trở xuống, vì không chịu được uy thế của A Ly, thân thể ngã trái ngã phải, thậm chí có người nằm xuống đất, thân thể run lẩy bẩy.

"Cái này...thật, thật kh*ng b*!"

"Võ thần lục địa, đây chính là thực lực của Võ thần lục địa sao!"

"Đời sau của nhà họ Tô lại có người này bảo vệ, chẳng trách dám ở trước mặt sơn chủ Thanh Thành chặt đứt cánh tay Tống Thanh Dương như vậy."

"Sơn chủ Thanh Thành cũng là Võ thần lục địa mà, nhưng bây giờ lại không dám nhúc nhích rồi."

"Võ thần lục địa cũng phân chia cao thấp, rõ ràng, người bảo hộ cho Tô Thương mạnh hơn."

...

Không dám nhúc nhích.

Quả thật.

Giờ phút này, sơn chủ Thanh Thành, bị ánh mắt của A Ly dùng uy thế khóa chặt, khí tức trên thân đã biến mất, toàn thân giống như gặp kẻ địch lớn, thấp thỏm lo âu đứng sang một bên.

"Cô...cô là Võ thần đỉnh phong?" Sơn chủ thanh Thành nuốt nuốt ngụm nước miếng, run rẩy cuống họng hỏi.

A Ly căn bản không để ý đến ông ta, mà nhìn về phía Tô Thương, nhỏ giọng hỏi: "Cậu chủ, giết hay không?"

"Đợi chút đã."

Tô Thương cầm trong tay kiếm Thương Khung đang nhuốm máu, ánh mắt nhìn chăm chú sơn chủ thanh Thành, khẽ cười nói: "Sơn chủ Thanh Thành, thân phận của tôi hôm qua tôi đã nói rồi, tôi muốn biết, năm đó người tham gia tiêu diệt nhà họ Tô ở Côn Luân, là ông đi hả?"

Ánh mắt này của Tô Thương, lạnh lùng như đao, khiến cho người khác như rơi vào hầm băng lạnh lẽo.

Đối mặt với câu hỏi của Tô Thương, đường đường là sơn chủ thanh Thành, vậy mà sợ hãi, hoảng hốt lùi lại một bước.

20221010132631-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1173


Tô Thương nhìn thoáng qua Tây Môn Phong Vân, ánh mắt lại nhìn vào sơn chủ Thanh Thành, lạnh lùng nói: "A Ly, thế thì giết đi!"

"Vâng!"

Advertisement

A Ly nghe vậy, đôi mắt đẹp lập tức tràn đầy sát ý.

"Ông chủ Tây Môn, ông đừng nói lung tung, ông hại tôi, ông muốn hại chết tôi sao..."

Sơn chủ Thanh Thành còn chưa nói hết, đã im lặng không nói được gì, cơ thể nhanh chóng ngã xuống.

Advertisement

Chỉ thấy A Ly vừa mới vung tay, ngón tay thon ngọc ngà đánh ra, tốc độ nhanh đến cực hạn, một chưởng liền g**t ch*t sơn chủ Thanh Thành.

"Ặc!"

Giờ phút này, sơn chủ Thanh Thành ngã ngửa xuống đất, miệng phun ra máu, khí tức dần dần yếu ớt, cuối cùng mất mạng.

b* ng*c của ông ta bị đánh ra một lỗ thủng, rõ ràng là dấu bàn tay, xuyên thủng người mà chết.

"Sư phụ!"

Tống Thanh Dương thấy cảnh này, đột nhiên sắc mặt thay đổi lớn, kinh sợ hô to, bị dọa đến cơ thể không ngừng run rẩy.

"Tống Thanh Dương, bây giờ đến lượt mày!"

Sau khi giải quyết xong sơn chủ Thanh Thành, ánh mắt Tô Thương nhìn vào Tống Thanh Dương mất đi một cánh tay, lạnh lùng cười nói: "Có điều tao không cho mày chết nhẹ nhàng được, trước khi chết, tao sẽ khiến mày cảm nhận được sự thống khổ cực hạn!"

Vừa nói xong, Tô Thương đứng tại chỗ, vung ra một kiếm, kiếm khí màu vàng hình trăng lưỡi liềm không ngừng rơi vào người Tống Thanh Dương...

Tô Thương hóa thân, lần lượt vung kiếm Thương Khung trong tay, kiếm khí dày đặc, tất cả đều thẳng hướng Tống Thanh Dương mà chém giết.

Ngàn đao băm thây, cũng không bằng cái này nữa.

Cảnh tượng này, khiến tất cả mọi người có mặt nơi đó đều ngây ngẩn cả người, tất cả mọi người không nhịn được mà nuốt nước miếng một cái.

Quá tàn ác rồi!

Tô Thương đúng là quá tàn ác!

Giết người cũng chỉ cần một chém một cái, đầu rớt xuống đất, nhưng Tô Thương lại dùng loại thủ đoạn này để hành hạ Tống Thanh Dương, quá tàn ác rồi.

Trong chốc lát, trong lòng mọi người ở nơi đó đều dâng lên một ý nghĩ: Tên Tô Thương này không thể chọc vào.

Về phần các thế lực tông phái năm đó tham gia tiêu diệt nhà họ Tô, sau khi chứng kiến sức mạnh cường hãn của A Ly và sự hung ác của Tô Thương thì trong lòng tất cả đều hoang mang, lo sợ.

Tô Thương sau khi hành hạ mấy phút, cuối cùng thì dùng một nhát kiếm cứa đứt cổ của Tống Thanh Dương.

Phụt!

Máu tươi bắ n ra đầy trời, Tống Thanh Dương cuối cùng cũng đã được giải thoát.

"Một trăm năm trước, ông cố Tô Vô Kỵ của tôi sau khi mất tích thì nhà họ Tô gặp họa diệt môn!"

Sau khi g**t ch*t Tống Thanh Dương, Tô Thương cầm trong tay kiếm Thương Khung, nhìn xung quanh bốn phía, lạnh lùng nói: "Món nợ này, tôi sẽ không quên, núi Thanh Thành, chỉ là một sự bắt đầu mà thôi."

"Những thế lực năm đó, có một thì tính một, ai cũng đừng hòng trốn thoát khỏi sự trừng phạt của tôi!"

"Nhưng mà, lão môn chủ Thiên Cơ Môn đã từng tiên đoán, sau đại hội võ thuật, cục diện của giới luyện võ sẽ xảy ra biến đổi, tôi muốn xem xem, cho nên vận khí của mấy người vẫn còn tốt lắm, có thể được sống thêm một thời gian nữa."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1174


"Đợi sau đại hội võ thuật, tôi sẽ từ núi Côn Luân bắt đầu, để các người nợ máu trả bằng máu!"

Cuối cùng, ánh mắt Tô Thương nhìn Tây Môn Phong Vân đang ngồi trên đài cao, híp mắt lại nói: "Tây Môn Phong Vân, báo với tất cả gia tộc Tây Môn các người, bao gồm cả ông, rửa sạch cổ của mình đi, đợi tôi đến!"

Advertisement

"Đến lúc đó, tôi sẽ để cho núi Côn Luân, được tưới bằng máu của gia tộc Tây Môn, để an ủi linh hồn của liệt tổ liệt tông nhà họ Tô!"

"Ha ha."

Tây Môn Phong Vân hoàn toàn không hoảng sợ, ngồi nghiêm chỉnh, khẽ cười nói: "Tô Thương, khí phách này của cậu, rất xứng với thân phận hậu nhân nhà họ Tô, được, sau đại hội võ thuật, tôi sẽ ở Côn Luân chờ cậu, năm đó tôi có thể giế t chết nhà họ Tô, thì bây giờ cũng có thể g iết chết cậu!"

"Muốn chết!"

A Ly nghe thấy lời này, ánh mắt lập tức trở nên lạnh lùng, bóng dáng biến ảo, thẳng hướng Tây Môn Phong Vân.

"Hừ!"

Tây Môn Phong Vân thấy vậy, hừ lạnh một tiếng, sau đó đột nhiên xuất thủ.

Ầm!

Trong chốc lát, nắm đấm của A Ly cùng với bàn tay của Tây Môn Phong Vân va chạm vào nhau.

Ảnh hưởng còn lại của lực chiến đấu lúc nãy, như những làn sóng lan ra bốn phía, linh khí cường hãn tàn phá hết mọi thứ xung quanh, mà không gian xung quanh đó tựa hồ như cũng bị bóp méo theo.

Sau khi hai người cùng ra tay với nhau một chưởng, A Ly liền bị đánh ngã lui trở về, đứng bên cạnh Tô Thương.

Về phần Tây Môn Phong Vân, cũng lùi lại giống như vậy, trên mặt viết đầy chữ kinh sợ.

Nhưng sau đó, ông ta liền nhìn A Ly, nở một nụ cười: "Ha ha, trúc cơ đỉnh phong, Tô Thương, người vệ sĩ này của cậu thực lực không yếu nha, chẳng trách cậu lại dám láo xược như vậy."

"Ông cũng không yếu."

Tô Thương nhìn thẳng vào mắt của Tây Môn Phong Vân, mỉm cười nói: "Tây Môn Phong Vân, không ngờ ông cũng là trúc cơ đỉnh phong, đá năng lượng do ông cố tôi thu thập đều bị ông hưởng không ít nhỉ?"

Tây Môn Phong Vân không trả lời lại mà dò hỏi nói: "Cô ấy là ai?"

"Trụ cột cuối cùng của nhà họ Tô."

"Nói láo, đừng hòng lừa tôi!"

Tây Môn Phong Vân số đỏ mỉm cười, lạnh giọng nói: "Trụ cột của nhà họ Tô là cô Phù Dung, tôi rất quen thuộc với khí tức của bà ấy, còn cô gái bên cạnh cậu, rất xa lạ, hơn nữa, cô Phù Dung là luyện võ, nhanh nói, cô ấy là ai, sao lại đạt được trúc cơ đỉnh phong, có phải Tô Vô Kỵ đã từng xuất hiện lại?"

"Tại sao lại phải nói cho ông chứ?"

Tô Thương chăm chú nhìn Tây Môn Phong Vân, mỉm cười nói: "Ông chủ Tây Môn, ông đang sợ hãi sao, sợ ông cố tôi trở lại sao?"

"Sợ?"

20221010132700-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1175


"Hừ cái đầu ông!"

Tô Thương híp mắt lại, cười nhạo nói: "Linh thạch trên núi Côn Luân, ông thay tôi bảo quản cho tốt vào, nhanh thôi tôi sẽ đi đến núi Côn Luân!"

Advertisement

"Tôi đợi cậu đến, chỉ sợ đến lúc đó cậu không dám lấy thôi!"

Sắc mặt của Tây Môn Phong Vân vô cùng khó coi nói, sau đó ông ta thu hồi lại ánh mắt, ngồi xuống nhắm mắt lại nghỉ ngơi.

Advertisement

Trải qua đợt thăm dò lúc nãy, ông ta đã biết được thực lực của A Ly vậy mà không kém mình bao nhiêu, đều là trúc cơ đỉnh phong.

Tây Môn Phong Vân biết rõ, giờ này ngày này, chính mình ắt hẳn không có cách gì dễ dàng gi ết chết Tô Thương được nữa rồi.

Cho nên, ông ta dứt khoát lựa chọn không tiếp tục giao đấu nữa, bảo tồn sức lực, để ứng phó với sự biến đổi sau đại hội võ thuật.

"Cậu chủ, tôi còn chưa trở về hình dạng gốc của mình, nếu không trong vòng ba chiêu, thì có thể gi ết chết Tây Môn Phong Vân rồi." Lúc này, A Ly dùng linh hồn truyền âm nói.

"Ừm."

Tô Thương âm thầm truyền âm nói: "Không gấp, mạng của ông ta, tôi sẽ tự lấy."

"Bây giờ tôi cũng gần đạt được trúc cơ rồi, cho tới nay, đối thủ của tôi đều là người luyện võ, tôi sắp nhanh quên đi mùi vì chiến đấu siêu cấp rồi."

Tô Thương khẽ cười nói: "Công pháp mà Tây Môn Phong Vân tu luyện chắc không yếu, nó thuộc công pháp thượng phẩm, nhưng cũng không tính là gì, dựa vào các loại chủ bài của tôi, trúc cơ sơ kỳ, cũng đã đủ tự tin để vượt qua vài ba cảnh giới nhỏ đó rồi, thẳng tay mà giết!"

A Ly nghe thấy lời này, thì không nhiều lời nữa, thu lại uy thế của mình, nhất mực cung kính đứng sau Tô Thương.

Mọi người ở nơi đó, lập tức thở phào nhẹ nhõm dường như trút được gánh nặng vậy.

"Trúc cơ, ông chủ Tây Môn quả nhiên là người tu chân!"

"Tu chân, nghe nói sẽ có cơ hội không già không chết, khiến ai cũng thèm muốn."

"Người vệ sĩ bên cạnh Tô Thương vậy mà không phải là trụ cột kia của nhà họ Tô, hơn nữa cũng là người tu chân, cảnh giới còn ngang bằng với ông chủ nhà Tây Môn, thật không thể tượng tưởng được."

"Đây chắc chắn là con át chủ bài cuối cùng mà Tô Vô Kỵ để lại, tôi nói rồi mà, đại nhân vật đã từng uy áp cả thiên hạ, sao lại có thể không lưu lại chút thủ đoạn cho đời sau của mình chứ."

"Tôi nghe nói một người trúc cơ thì đã có thể sánh ngang với võ thần lục địa, vậy thì trúc cơ đỉnh phong há không phải tương đương với võ thần đỉnh phong sao?"

"Vẫn là tu chân tốt hơn rồi, trên trúc cơ còn có cảnh giới kết đan, mà trong hệ thống luyện võ, trên võ thần thì không còn cảnh giới gì nữa rồi."

"Ở trái đất đều giống nhau được chưa, ở trái đất có thiên đạo áp chế, người tu chân chỉ cần đạt đến kết đan thì sẽ bị những hiện tượng lạ quấy rối, từ đó bị ép đi đến Tinh Không Cổ Lộ."

...

Mọi người bàn tán xôn xao, bàn qua bàn lại xem sự khác biệt giữa tu chân và luyện võ.

Thiên Sơn Tuyết sớm đã mang theo cao thủ núi Cửu Phong chạy tới, nhưng khi nhìn thấy thần uy của A Ly thì không ra tay nữa.

Đám người Vương Phú Quý, Trương Mộ Cổ, Thạch Cửu Thiên cũng như vậy, giờ phút này đều bị thực lực của A Ly làm cho chấn kinh.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1176


"Cái mẽo gì vậy, bà chủ nhỏ không thể trêu vào nha." Vương Phú Quý nhịn không được thì thầm nói.

Cậu ấy là người tu chân luyện khí tầng 9, đương nhiên biết trúc cơ đỉnh phong có ý nghĩa gì, thế là lại càng thêm sợ A Ly.

Advertisement

"Bà chủ nhỏ?"

Thiên Sơn Tuyết ở bên cạnh, loáng thoáng nghe được những lời lẩm bẩm của Vương Phú Quý, trên mặt nở một nụ cười.

Advertisement

Vốn dĩ cô ấy còn lo lắng, A Ly sẽ trở thành nổi uy h**p với Tô Thương, nhưng bây giờ thì cô ấy lại không lo lắng nữa rồi.

Lúc trước khi Tô Thương rời khỏi mật các ở Võ Đang, thì Vương Trọng Vân đã đuổi tới ba lôi đài lớn rồi, từ đầu đến cuối vẫn ngồi yên ở phía trên cao.

Nhưng mà, ông ta giống không thèm đếm xỉa gì đến chuyện gì, cũng không phát biểu bất kỳ ý kiến gì.

Bây giờ, mọi chuyện đã đến hồi kết thúc, ông ta liền đứng dậy thu xếp tàn cục, thúc giục đại hội võ thuật tiếp tục.

Cứ như vậy, vòng vé vớt của bảng hai bắt đầu.

Nhưng mà.

Ngay khi Tô Thương cầm thanh kiếm Thương Khung dính máu đi lên lôi đài, thì những người tham gia thi đấu của bảng đấu này, không có một ngoại lệ nào, toàn bộ đều lộ ra vẻ mặt sợ hãi nhảy xuống lôi đài, lựa chọn nhận thua...

Lúc trước.

Hình ảnh Tô Thương hành hạ Tống Thanh Dương rõ mồn một trước mắt, cho nên những người dự thi ở trên lôi đài, ai mà còn dám đụng vào cái đồ xúi quẩy Tô Thương này nữa chứ?

Lại thêm, bọn họ đã biết được thực lực của Tô Thương, ngay cả thần tông trung kỳ mà còn có thể g iết chết được, thì mình cần gì mà phải miễn cưỡng chứ, dứt khoát đầu hàng cho rồi.

Cứ như vậy, trên lôi đài chỉ còn lại một mình Tô Thương, những người thi đấu của vòng vé vớt bảng hai không ngoài dự tính, toàn bộ đều nhận thua.

Tự nhiên mà vậy, Tô Thương trở thành người chiến thắng, trở thành người mạnh thứ 20 năm nay, tiến vào vòng hai của đại hội võ thuật.

Vòng hai chính là 20 người chọn 10 người, bây giờ tính thêm cả Tô Thương nữa, thì đã xác định được 14 người.

Mà vòng vé vớt có tất cả 8 trận, trước mắt đã diễn ra 2 trận, còn lại 6 trận.

Tiếp theo đó, trận đấu lại tiếp tục, những người tham gia thi đấu vòng vé vớt bảng 3 đã nhảy lên lôi đài.

Tô Thương không có rời đi, mà đứng ở dưới đài, im lặng quan sát trận đấu.

"Tô đại thiếu gia, lợi hại quá, thần tông trung kỳ mà anh cũng có thể giết, không hổ là đại ca của tôi." Vương Phú Quý hấp tấp chạy tới trước mặt Tô Thương, nịnh nọt nói.

Tô Thương khẽ cười nói: "Vương đại thiếu gia, đừng có mà thổi phồng tôi nữa, nếu như cậu chịu cầm kiếm thì hẳn cũng có thể làm được như vậy."

"Dùng kiếm hả...hi hi, có cơ hội thì nói sau đi." Vương Phú Quý thuận miệng miễn cưỡng nói cho có lệ.

"Tô đại thiếu gia, đánh đẹp lắm, núi Thanh Thành chính là chó săn của gia tộc Tây Môn, không ngờ anh ở trước mặt mọi người giế t chết Tống Thanh Dương, giết luôn cả sơn chủ Thanh Thành, cái này không khác gì vả cho Tây Môn Phong Vân một bạt tai nha."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1177


Trương Mộ Cổ cười nói: "Nhìn thấy người của gia tộc Tây Môn ăn quả đắng, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng luôn đấy, ha ha."

"Đây chỉ mới là bắt đầu thôi, núi Thanh Thành và núi Côn Luân, tôi sẽ tiêu diệt hết, sớm muộn gì có một ngày, hai ngọn núi này cũng sẽ bị tôi quét sạch."

Advertisement

Tô Thương nở một nụ cười, sau đó nhìn sang Trương Mộ Cổ, khẽ cười nói: "Anh Mộ Cổ, anh cũng tham gia vòng vé vớt, anh bị phân vào bảng mấy vậy?"

"Tôi không vội, Thạch thiếu gia đều sắp xếp cả rồi, tôi và Tây Môn Hổ Tiếu, đều ở bảng 8."

Advertisement

Trương Mộ Cổ nghiến răng nghiến lợi nói: "Lần này, tôi sẽ dùng toàn lực để ứng phó, cho dù là phải chết, thì tôi cũng phải kéo Tây Môn Hổ Tiếu chết theo!"

"Người anh em."

Tô Thương nghe vậy, liền đặt một tay lên vai Trương Mộ Cổ, nghiêm túc nói: "Nghe tôi nói một câu, đừng làm như vậy."

"Nếu như anh dùng toàn lực thì có thể giết được Tây Môn Hổ Tiếu thì cứ thế mà giết."

Tô Thương nói tiếp: "Nếu như anh cần phải hy sinh tính mạng của mình mới có thể lấy đi mạng sống của Tây Môn Hổ Tiếu thì tuyệt đối phải nhẫn nhịn lại, đừng làm chuyện ngốc như vậy."

"Tây Môn Hổ Tiếu chỉ là một mạng sống rẻ tiền, không giống như anh, anh và anh ta đổi mạng với nhau, không đáng, anh lỗ nặng rồi."

Tô Thương khẽ cười nói: "Hơn nữa, anh không chỉ có một người, anh còn có bạn bè là chúng tôi nữa."

"Cứ coi như là anh thua đi, thì cũng còn có chúng tôi báo thù cho anh, chỉ là một tên Tây Môn Hổ Tiếu thôi mà, tính là gì chứ." Tô Thương cởi mở cười nói.

"Tô đại thiếu gia, tôi..."

Trương Mộ Cổ nghe đến lời này, lập tức lộ vẻ xúc động, trong lòng vô cùng cảm động.

Anh ấy chỉ là một người đàn ông thô kệch, nhưng lại đặc biệt nhạy cảm, anh ấy không ngờ tới Tô Thương sẽ nói với mình những lời như vậy.

"Anh Mộ Cổ, còn có tôi nữa."

Vương Phú Quý ở bên cạnh, cũng khoác lác nói: "Kèn tôi vang lên một tiếng thì Tây Môn Hổ Tiếu tính là cái rắm gì, anh không thể xảy ra chuyện được, nếu không ai tạo thành một đội với tôi chứ, tôi còn định cùng anh tham gia thực tập sinh thần tượng nữa kìa, tiết mục tuyển lựa nhân tài xuất sắc quan trọng như vậy, hai kỳ tài âm nhạc thế giới chúng ta, thiếu một người cũng không được."

"Đi cái đầu nhà cậu."

Tô Thương trợn mắt nhìn Vương Phú Quý, mặt tràn đầy ghét bỏ nói: "Vương đại thiếu gia, cậu còn nhắc lại chuyện lập đội này lần nữa thì tôi nói cho Lưu Sở Điềm biết chuyện cậu đi đến quán bar cao cấp, để cô ấy dạy dỗ lại cậu."

"Ha ha, Tô đại thiếu gia, cái này thì tôi không còn sợ nữa nhé, dù sao cây ngay không sợ chết đứng, tôi cũng không đi quán bar cao cấp mà." Vương Phú Quý ưỡn ngực nói.

"Vu oan hãm hại, muốn tìm hiểu một chút chứ?" Tô Thương nhíu mày.

20221010132810-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1178


Tô Thương liền ngẩng đầu lên xem xét, sau đó thì nhìn thấy Võ Đang Vương Dã, phật tử Vô Cơ, Tây Môn Hổ Tiếu, Tây Môn Long Ngâm, Nga Mi Triệu Chỉ Nhược, Mặc Đao thiếu gia, Thâm Thành Đỗ Phi Dương...cả đám thiên tài đỉnh phong đều tập hợp lại một chỗ và đang nhìn mình.

"Mọi người, Tô Thương đã đạt đến luyện khí tầng chín rồi, người tu chân cảnh giới này, mọi người có nắm chắc đối phó được không?" Lúc này, Tây Môn Hổ Tiếu mỉm cười, mở miệng nói trước.

Advertisement

"Ha ha."

Advertisement

Mặc Đao ở bên cạnh khẽ cười nói: "Tây Môn nhị thiếu gia, ông chủ gia tộc Tây Môn mấy người là trúc cơ đỉnh phong, ắt hẳn trong gia tộc Tây Môn cũng có người tu chân khác chứ nhỉ, lẽ nào nhị thiếu gia chưa từng giao đấu với người luyện khí tầng thứ 9 hay sao?"

"Mặc Đao thiếu gia quả nhiên thông minh."

Tây Môn Hổ Tiếu cười nói: "Nếu lão tổ tông nhà chúng tôi đã bộc lộ ra thân phận người tu chân của mình rồi thì tôi đương nhiên cũng không cần giấu diếm nữa."

"Gia tộc Tây Môn quả thực có người tu chân luyện khí tầng 9, người tu chân cảnh giới này, lực chiến đấu hoàn toàn không yếu, có thể sánh ngang với thần tông sơ kỳ, nếu như có thêm vài thủ đoạn thì cũng có thể gi ết chết thần tông trung kỳ."

Tây Môn Hổ Tiếu nói tiếp: "Nhưng mà, vì tu chân và luyện võ không giống nhau, người tu chân luyện khí tầng 9, đối với hệ thống luyện võ mà nói lực chiến đấu có khoảng cách lớn hơn nhiều."

"Tô Thương chính là đời sau của Tô Vô Kỵ, thủ đoạn ắt hẳn là tầng tầng lớp lớp, chỉ sợ khó đối phó nha."

Tây Môn Hổ Tiếu cười đùa nói: "Mọi người tham gia đại hội võ thuật, đều là muốn giành được hạng nhất, lẽ nào mọi người đối với Tô Thương không có chút kiêng kị nào sao?"

"Nhị thiếu gia, cái này không có liên quan gì nhiều đến anh nhỉ?"

Triệu Chỉ Nhược ở bên cạnh, nghe Tây Môn Hổ Tiếu đang khích bác mối quan hệ giữa các đại thiên tài và Tô Thương, liền lạnh lùng nói: "Anh ngay cả hai mươi người mạnh nhất cũng chưa được tiến vào, ở vòng loại còn chưa chắc có thể thắng, bây giờ lại muốn giật dây cho mọi người nhắm vào Tô Thương, không khỏi quá sớm hay sao?"

"Ha ha, cô Chỉ Nhược, vòng vé vớt tôi nhất định sẽ thắng, tên Trương Mộ Cổ đó, tuyệt đối không phải là đối thủ của tôi."

Tây Môn Hổ Tiếu mặt tràn đầy tự tin, sau đó nói: "Hơn nữa, tôi không có giật dây, chỉ là đang nói sự thật với mọi người mà thôi, sự tồn tại của Tô Thương, chính là một hiểm họa ngầm, nếu như có cách khiến anh ta không tham gia được đại hội võ thuật được thì tốt rồi."

Lời vừa nói ra thì mấy tên thiên tài kia đương nhiên đều hiểu Tây Môn Hổ Tiếu là có ý gì, đơn giản chỉ là dùng mấy thủ đoạn ti tiện, tạo ra sự cố ngoài ý muốn, khiến cho Tô Thương vô duyên không tham gia vào vòng hai mươi chọn 10 kia thôi.

"Hừ!"

"Hèn hạ, đại hội võ thuật, đều dựa vào bản lĩnh của mình, Tây Môn Hổ Tiếu, thu lại ý nghĩ của anh đi!"

Triệu Chỉ Nhược đứng lên tỏ thái độ đầu tiên, sau đó trước mặt mọi người, nhanh chân bước về phía Tô Thương.

Võ Đang Vương Dã đối với việc này cũng vô cùng xem thường, thậm chí cũng không thèm nhìn tới Tây Môn Hổ Tiếu, sau khi liếc nhìn Tô Thương từ xa một cái thì thân ảnh nhanh chóng rời khỏi nơi đó.

20221010132829-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1179


“A di đà phật.”

“Nhân gian chính đạo mới là đạo lớn, Tây Môn công tử chớ nhầm đường lạc lối.”

Advertisement

Vương Dã đi rồi, phật tử Vô Cơ chắp tay trước ngực, miệng tụng a di đà phật, ngay sau đó cũng rời đi.

“Tô Thương!”

Advertisement

Đỗ Phi Dương của nhà họ Đỗ tại Thâm thành dùng ánh mắt lạnh băng chăm chú nhìn Tô Thương, sau đó xoay người bước đi.

Sơn trang Y Vân ở Giang Bắc xảy ra chuyện, cậu ta đã sớm biết, Tô Thương chính là người giết cha của Đỗ Minh Viễn.

Bởi vậy, Đỗ Phi Dương hận Tô Thương thấu xương, tuy nhiên cậu ta cũng không muốn làm bạn với Tây Môn Hổ Tiếu.

Nhà họ Đỗ cũng là gia thế cổ võ.

Lão Tổ Tây Môn Phong Vân của gia tộc Tây Môn ý đồ nhất thống cổ võ thế gia, đã từng tới Thâm thành, hai bên ầm ĩ cũng chẳng vui vẻ gì.

Lão tổ nhà họ Đỗ là Đỗ Khôn thậm chí còn bị Tây Môn Phong Vân đả thương, hai nhà xem như kết thù rồi.

Dã tâm của gia tộc Tây Môn, mọi người đều biết hết, Đỗ Phi Dương đương nhiên sẽ không hy vọng bảo hổ lột da.

Huống hồ.

Hắn ta rất tự tin với thực lực của mình, nếu gặp được Tô Thương trên võ đài, chỉ cần cậu ta mời ba vị lão tổ thượng thân, ai cũng không phải đối thủ của cậu ta, muốn giết Tô Thương, dễ như trở bàn tay!

“Hổ Tiếu, tôi đã nói với cậu rồi, đừng đề xuất cách đối phó với Tô Thương trước mặt mọi người, vô dụng thôi.”

Lúc này, Tây Môn Long Ngâm giọng điệu khiển trách nói: “Những thiên tài đứng đầu đó đều kiêu ngạo tự mãn, tự giữ mình đi, chúng tối sẽ không dùng thủ đoạn đê tiện như cậu đâu.”

“Đại ca, em vốn muốn thử một lần, giờ em hiểu rồi, vẫn là anh phân tích đúng.”

Tây Môn Hổ Tiếu khách khí nói: “Về sau gia tộc Tây Môn giao vào tay đại ca, em rất yên tâm.”

“Ừm.”

Tây Môn Long Ngâm nghe vậy, trên mặt lộ ra thần sắc kiêu căng, nhẹ nhàng cười nói: “Hổ Tiếu, sau này em thành thật nghe anh phân phó là được, chuyện anh không cho làm thì em đừng làm, chuyện như hôm nay, tuyệt không không được phép xảy ra nữa, yên tâm, đại ca sẽ không bạc đãi em, dù sao chúng ta cũng là anh em ruột.”

“Được thôi, cảm ơn đại ca.”

Tây Môn Hổ Tiếu cung kính gật đầu, như đứa trẻ mới làm sai chuyện gì đó.

Tuy nhiên ở đáy mắt hắn ta, lại hiện lên một mặt cười khẩy nghiền ngẫm, căn bản không đặt Tây Môn Long Ngâm trong lòng.

Ha ha.

Anh cứ ngông cuồng đi, Tây Môn Long Ngâm, giờ tôi nuông chiều anh, nhường anh, rất nhanh anh sẽ biết bộ dáng chân chính của tôi thế nào thôi.

“Được rồi, em đi chuẩn bị đi, hôm nay em còn có trận tỷ thí mà, nhất định phải giành được tư cách thăng chức, không được để gia tộc Tây Môn mất mặt.” Tây Môn Long Ngâm kiêu căng ngạo mạn nói.

“Vâng, đại ca.”
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1180


Tây Môn Hổ Tiếu tất cung tất kính hành lễ, rồi bước đi.

Nhìn Tây Môn Hổ Tiếu rời đi, khóe miệng Tây Môn Long Ngâm hơi nhếch, kiêu căng trong mắt không còn lại chút gì cả, thay vào đó là một mặt cười khẩy khó nhận ra.

Advertisement

“Tây Môn Hổ Tiếu, chung quy là do cậu còn quá trẻ, muốn chơi với đại ca sao, cậu còn non lắm.”

Tây Môn Long Ngâm lắc đầu, tiếp đó cũng không ở lại hiện trường nữa.

Advertisement

Thiên kiêu chân chính của đại hội võ thuật trăm tông phái, hắn đều đã tìm hiểu qua rồi, ngoại trừ một vài người, số còn lại đều không có gì đáng sợ.

“Thiên tài này đó trong võ giới cổ này, tư chất đều là số một số hai, cho dù có chọn tu chân, cũng có thể đạt được thành tự rất lớn, xem ra, địa cầu mới nhiều nhân tài.”

Tô Thương chăm chú nhìn thiên kiêu ở phía xa xa, nhịn không được nói: “Khó trách vực ngoại Tiên đế năm đó lại kiêng kị chiến sĩ luyện khí thời tiền Tần, sợ đám người tu chân kia ngày càng cường đại, vượt khỏi tầm kiểm soát của mình.”

“Lại nói, rốt cuộc Tam Đại Tiên đế ở vực ngoại đang kiểm chứng gì thế, sao lại giám sát địa cầu?”

“Hệ thống cổ võ tuy không bằng hệ thống tu chân, có lẽ cũng do vực ngoại Tiên đế nghiên cứu ra, vì sao bọn họ lại cung cấp một hệ thống mới cho người địa cầu?”

“Sau đại hội võ thuật trăm tông phái, cổ võ sẽ được cách tân, chuyện này có liên quan đến âm mưu của vực ngoại Tiên đế sao?”

Tô Thương khẽ nhíu mày, nghĩ trăm lần cũng không ra.

“Tô Thương.”

Đúng lúc này, Triệu Chỉ Nhược bỗng xuất hiện, đứng cách Tô Thương không xa, khuôn mặt ngọc ngà có chút phiếm hồng.

“Chỉ Nhược cô nương.”

Tô Thương tỉnh táo lại, ánh mắt dừng trên người Triệu Chỉ Nhược, nhẹ nhàng cười nói: “Cô có chuyện gì sao?”

“Tô Thương, hôm qua anh lựa chọn xuống khỏi võ đài, có phải cố ý nhường tôi không?” Triệu Chỉ Nhược vào thẳng vào chủ đề, đôi mắt đẹp đẽ nhìn về phía Tô Thương, trong mắt lấp loáng vẻ chờ mong.

“Không hề.”

Tô Thương trái lương tâm nói: “Chỉ Nhược cô nương kiếm pháp cao siêu, tôi tự biết không phải đối thủ của cô, nên mới tự nguyện nhận thua.”

“Anh nói dối!”

Triệu Chỉ Nhược có chút thất vọng, cắn răng nói: “Rõ ràng anh nhường tôi, thực lực của anh không hề yếu hơn tôi, Tô Thương, anh…… có phải anh thích……”

“Chỉ Nhược!”

Lúc này, Từ Thiện Sư Thái đứng trên đài cao đột nhiên mở miệng, trầm giọng nói: “Con lại đây, đứng bên cạnh ta, đừng tiếp cận tên lãng tử như Tô Thương!”

“Vâng.”

Đối mặt với mệnh lệnh của sư phụ, Triệu Chỉ Nhược vâng vâng dạ dạ, cầm kiếm ôm quyền, bước một bước quay đầu ba lần, lưu luyến đi xa.

“Ha ha.”

20221011032417-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 1181


Tô Thương cười nói: “Xét theo hiện tại mà nói, cô lo lắng nhiều vậy, không phải đang suy xét tới vấn đề này đấy chứ.”

“Tô công tử, cậu nói gì thế, tối hôm kia ở Xuân Quang lâu, cậu chính miệng thừa nhận muốn cơ thể tôi mà, giờ mặc quần lại rồi không chịu nhận người sao?” Lan Diệu Y thổ khí như lan nói.

Advertisement

“Hôm trước đã xảy ra chuyện gì, trong lòng cô và tôi đều rõ cả, không cần nhắc lại nữa nhỉ.”

Tô Thương nhẹ nhàng cười nói: “Diệu Y cô nương, cô tới đây làm gì?”

“Xem thi đấu thôi.”

Advertisement

Lan Diệu Y đáp lại: “Hôm qua có chút việc nên không tới xem được, nghe nói Tô công tử bị loại rồi, hôm nay đấu vòng loại bổ sung, nên tôi tới đây nhìn một cái.”

“Kết quả, thật không ngờ, Tô công tử thần uy cái thế, chỉ đứng trên võ đài thôi cũng dọa đối thủ chạy mất rồi.”

Lan Diệu Y nghiền ngẫm cười nói: “Không hổ là người đàn ông tôi nhìn trúng, rất dũng mãnh.”

“Tuy nhiên, Tô công tử, trận đấu kế tiếp không có vòng loại bổ sung nữa đâu, đừng quên ước định giữa chúng ta, nếu cậu bị loại, sau đại hội võ thuật trăm tông phái, tôi sẽ không chút do dự thả nó……” Lan Diệu Y nghiêm túc nói.

“Chuyện ngày hôm qua đều có lý do cả, cô cứ yên tâm đi, từ nay về sau tôi sẽ một đường mà chiến thắng, không ai có thể cản.” Tô Thương tự tin nói.

“Được!”

Lan Diệu Y trịnh trọng gật đầu, rồi nói: “Tôi nghe khoác lác thế đủ rồi, tôi không thích bị người khác vây xem, Tô công tử, tôi đi trước đây, nếu cậu muốn gặp tôi, tùy lúc đều có thể tới Xuân Quang lâu.”

Để lại một câu, Lan Diệu Y khoác lụa trắng bay lên trời, chậm rãi trôi đi.

“Lan Diệu Y tới xem trận đấu kìa!”

“Cô ấy trực tiếp đi tìm Tô Thương kia, hai người họ đang nói gì thế?”

“Xem ra tin đồn giữa Tô Thương và Lan Diệu Y là thật rồi, mẹ nó, hâm mộ Tô Thương quá!”

“Sửa lại một chút, kia không còn là tin đồn nữa rồi, đó là sự thật, đêm ấy tôi ở đó, Lan Diệu Y tóc tai hỗn loạn, quần áo lộn xộn, tuyệt đối không thể là giả.”

……

Ngay khi Lan Diệu Y vừa xuất hiện, ánh mắt mọi người tại hiện trường nhìn về phía này, không còn cách nào cả, tuyệt đại giai nhân, ai không muốn nhìn nhiều chút chứ.

Lan Diệu Y đi rồi, đại hội võ thuật trăm tông phái vẫn tiếp tục tiến hành.

Mấy trận đấu này, đều là trận đánh ác liệt, nhưng không có thiên kiêu đặc biệt nào cả.

Đại khái khoảng buổi chiều, cuối cùng cũng đến vòng loại bổ sung của đường đua thứ tám.

Trương Mộ Cổ và Tây Môn Hổ Tiếu, song song lên sân khấu, các thí sinh khác cũng lục tục bước lên võ đài.

Cứ như vậy, trận đấu cuối cùng của vòng loại bổ sung, bắt đầu!

Ầm!

Ầm!

Ầm!
 
Back
Top Dưới