Đô Thị Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên

Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 522


Trước đây, anh đã kiểm tra cơ thể của cha mình không chỉ một lần, nhưng không tìm thấy bất thường nào trong cơ thể của cha mình.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 523


"Nói như vậy, điều đáng nói chính là Thiên Cơ môn của núi Võ Đang cũng chưa từng tham gia, thậm chí năm đó ông nội con có thể chạy thoát thân cũng nhờ vào lão môn chủ của Thiên Cơ môn âm thầm chỉ dẫn."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 524


Lão Độc Vật ở vùng núi nơi thâm sâu vân vụ, Tây Môn Ngọc Lâu của gia tộc Tây Môn!
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 525


"Tô Thương, thằng ranh con này, mày thấy tao đang nằm trên cáng cứu thương, không đánh được mày phải không, dám trả treo với ông đây hả."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 526


Tô Thần Binh nghiêm túc nói: "Các đại tông phái cũng cho là như thế, vì thế hơn một trăm năm trước, sau khi ông cố Tô Vô Kỵ của con mất tích, các tông phái lớn liền tụ tập ở núi Côn Luân, vây quét nhà họ Tô, mục đích của chúng là muốn tìm đến những phương pháp tu hành của chiến sĩ luyện khí thời thượng cổ."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 528


Trái đất ở thời kỳ Mạt pháp, linh khí cạn kiệt.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 529


Tô Thương cũng không giải thích.

Ngay sau đó, Tô Thương cùng với Tiêu Đình nâng Tô Thần Binh lên băng ca cứu thương, sau đó lái chiếc xe thương vụ rời khỏi nghĩa trang Vĩnh Ninh.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 530


"Nhà họ Tô này theo như tôi điều tra thì không có trụ cột nào hết, chẳng qua là còn có lão già Tô Kiền Khôn có chút võ công, nhưng cũng không đáng lo sợ."

Đỗ Minh Viễn nói tiếp: "Năm năm trước, lúc tìm được Ngọc Yến, tôi cũng có mặt ở đó, nhà họ Tô thật sự không có cao thủ, chồng của Ngọc Yến cũng chỉ là đồ bỏ đi ở cảnh giới hóa kình."

Nhắc đến Tô Thần Binh, Đỗ Minh Viễn liền nghiến răng, trong mắt tràn đầy thù hận, sau đó lại nói: "Chuyện của Hiên nhi là như thế nào, cậu nói cái chết của nó có liên quan đến nhà họ Tô sao?"

"Vâng."

Tên thuộc hạ nói: "Thạch Hiên thiếu gia lần trước đến nhà họ Tô ở Giang Bắc, kết quả là thất bại tan tác mà quay về, thời gian trước cậu ấy đến nhà họ Đỗ, đã từng nói sẽ đi đến nhà họ Tô ở Giang Bắc lần nữa."

"Ông chủ, nếu như thuộc hạ không có đoán sai thì Thạch Hiên thiếu gia đã chết ở nhà họ Tô."

"Hơn nữa, không chỉ có Thạch Hiên thiếu gia mà phu nhân Hồng Cẩm… cũng xảy ra chuyện rồi." Tên thuộc hạ này nói

"Hồng Cẩm sao?"

Đỗ Minh Viễn thản nhiên nói: “Cô em gái này của tôi,thật lực ngang ngửa với tôi, không hề yếu, nó thì có thể xảy ra chuyện gì chứ?"

"Hồng Cẩm phu nhân… chết rồi."

"Chết, chết rồi!"

Đỗ Minh Viễn giận tím mặt, nhìn chăm chú tên người làm kia, chất vấn nói: "Cậu nói cái gì, nói lại là một lần nữa xem!"

"Dạ thưa ông chủ, Hồng Cẩm phu nhân chết rồi." Tên thuộc hạ này nằm rạp xuống đất, toàn thân đều đang run rẩy.

"Sao lại có thể được chứ!" Đỗ Minh Viễn dò hỏi: "Nói cho tôi biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Cụ thể thì tôi cũng không rõ, vùng đất tới trời công bố bên ngoài nó là Hồng Cẩm phu nhân đột nhiên mắc bệnh nặng, đã vô phương cứu chữa, cho nên tối qua đã buông tay rời khỏi nhân gian rồi."

"Thật sự… chết rồi sao!"

Biểu cảm của Đỗ Minh Viễn vô cùng phức tạp, trầm giọng nói: "Đi thông báo cho Sở Phục Thịnh biết, tôi sẽ cùng với ông ta sẽ đi nhìn mặt em gái một lần cuối cùng."

"Chuyện này… xác của Hồng Cẩm phu nhân đã được thiêu rồi, vùng đất Tết trời đã ra thông báo không muốn tổ chức lớn cho nên miễn cho nhà họ Đỗ đến lễ tế."

Tên thuộc hạ này lại nói tiếp: "Hơn nữa…hơn nữa Sở Phúc Thịnh thiếu gia, cũng chết rồi."

"Chuyện này!"

Đỗ Minh Viễn nghe vậy nhất thời trầm mặc, trong lòng mơ hồ ngẫm suy đoán, lẩm bẩm nói: "Xem ra vùng đất tế trời đã phát hiện ra mối quan hệ của Đỗ Hồng Cẩm và Sở Phúc Thịnh rồi, cũng phát hiện ra thân phận thật sự của Hiên nhi."

"Được đó, Thạch Hạo Hãn, Thạch Vân Phi, không ngờ các người lại có thể ra tay tàn nhẫn, quyết đoán như vậy."

Đỗ Minh Viễn Không nghe theo sự phỏng đoán của người làm, ông ta cứ nghĩ rằng vùng đất tế trời đã g**t ch*t Thạch Hiên, Đỗ Hồng Cẩm cùng với Sở Phúc Thịnh.

Bởi vì ông ta biết mối quan hệ giữa Hồng Cẩm và Sở Phúc Thịnh, ông ta cũng biết Thạch Hiên chính là đứa con riêng của Sở Phúc Thịnh.

Theo như ông ta thấy thì ba người này liên tiếp bị chết, chắc hẳn là một thủ đoạn của sơn chủ núi Thái Sơn.

Hơn nữa Đỗ Minh Viễn biết nhà họ Tô không hề có cao thủ nào, cho nên đó là căn cứ quan trọng để ông ta phủ định suy đoán của người làm kia.

"Vùng đất tế trời, hừ, món nợ này nhà họ Đỗ chúng tôi tạm thời sẽ ghi lại, đợi sau một thời gian nữa chắc chắn sẽ bắt người trả lại gấp trăm lần."

Đỗ Minh Viễn ánh mắt âm lạnh, gằn giọng nói.

20220910033410-tamlinh247.jpg


20220910033410-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 532


Ngoài mặt Đỗ Minh Viễn cũng khuyên bảo, nhưng thực tế ông ta đoán chắc Thạch Hiên sẽ đi tiêu diệt nhà họ Tô nhưng ông ta cũng không hề ngăn cản.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 533


Sắc mặt của Trương Trọng Ngu vô cùng khó coi, vội vàng cúi người xuống, giải thích nói: "Thuộc hạ chỉ là hiếu kỳ, xin điện chủ trừng phạt."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 534


Nghĩ vậy, Tô Thương gửi cho Hứa Sơn Cư một tin nhắn, nội dung đại khái là thúc giục ông ta lấy được dược liệu rồi nhanh chóng trở về Giang Bắc.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 535


Về phần đá năng lượng, Trương Trọng Ngu nói, có thể gom góp mấy ngàn viên, Tô Thương cũng không cần phải mặc cần kiệm.

“Đại thiếu gia, pháp trận do ngài bố trí thực sự mạnh như vậy sao?” Lúc này, Tiêu Đình tò mò hỏi.

“Ừm.”

Tô Thương gật đầu, sau đó nhìn về phía Tiêu Đình, khẽ cười nói: “Sau này nếu có người đột nhập, cậu sẽ biết sức mạnh của Cửu m Cửu Dương trận.”

Vừa nói, ngón tay Tô Thương vừa niết quyết, đưa một tia sáng vào trong đầu Tiêu Đình, sau đó nói: “Tôi đã gửi cho cậu phương pháp mở trận pháp, nếu có kẻ địch tấn công, hãy trực tiếp mở nó ra.”

“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, bán bộ Thần tông sẽ tới cũng phải đẫm máu nuốt hận.”

“Vâng!” Tiêu Đình vô cùng kích động, ánh mắt nhìn Tô Thương đầy cung kính.

“Ừm.” Tô Thương nhẹ gật đầu, đưa mắt nhìn về hướng một giờ, ở đó không có cái gì, anh lại đối mặt với không khí nhẹ giọng nói: “Trương Trọng Ngu.”

Trước đó, Tô Thương đã phân phó cho Trương Trọng Ngu bảo vệ trang viên nhà họ Tô, Trương Trọng Ngu không từ chối.

Lúc này, Trương Trọng Ngu đang ẩn ở trong bóng tối, không bị lộ ra hơi thở.

“Không phải Điện chủ không tìm được tung tích của tôi sao, tại sao bây giờ lại đoán ra vị trí của tôi, chẳng lẽ là đoán ra sao?”

Trương Trọng Ngu trong bóng tối đầy tò mò, quyết định không hiện thân, để xem Điện chủ sẽ phản ứng như thế nào.

“Trương Trọng Ngu.” Tô Thương vẫn nhìn chằm chằm phương hướng một giờ, có chút bất mãn: “Nếu còn không đi ra, tôi sẽ tức giận.”

“Điện chủ bớt giận.”

Trương Trọng Ngu lập tức xuất hiện, cười khổ nói: “Điện chủ, không phải ngài không thể phát hiện ra tôi sao, vì sao lần này lại biết tôi ẩn thân ở đâu?”

“Ha ha, ai nói tôi không phát hiện ra ông?” Tô Thương nở một nụ cười đầy ẩn ý, cũng không giải thích quá nhiều.

Thực ra, sau khi bước lên Luyện Khí tầng chín, anh có thể cảm nhận được sự tồn tại của Trương Trọng Ngu. Chẳng qua lúc trước, anh cố ý nói mình không phát hiện ra, chỉ là đang thử Trương Trọng Ngu mà thôi.

Nếu Trương Trọng Ngu chiếu lệ với mình, không ở trong trang viên nhà họ Tô vào lúc này, thì tiếp theo Tô Thương phải cân nhắc xem có nên nâng cao năng lực của Trương Trọng Ngu hay không.

Bây giờ xem ra Trương Trọng Ngu đã nghe theo mệnh lệnh của mình, cho thấy ông ta vẫn đặt thân phận Điện chủ của mình ở trong lòng, cho nên Tô Thương tương đối hài lòng.

“Trương Trọng Ngu, tôi phải ra ngoài một chuyến, bảo vệ trang viên cho tốt, còn Tiêu Đình, thời khắc mấu chốt nhớ khởi động trận pháp.”

Lúc này Tô Thương bỏ lại một câu, rời khỏi trang viên nhà họ Tô.

Bản thân bế quan tu luyện sáu ngày, khôi phục thực lực lại mất một ngày, không liên lạc với Lý Nguyệt suốt bảy ngày, cũng không biết vợ như thế nào rồi. Còn có nhóc con Tô Tinh Hà kia, không biết có gây chuyện hay không, cho nên Tô Thương quyết định đi xem thử.

“Chào Điện chủ.”
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 536


Sau khi tiễn Tô Thương đi, Trương Trọng Ngu không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cả người như có cảm giác trút được gánh nặng.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 537


Còn Tiêu Đình thì đóng cửa lại, ra khỏi phòng và đứng canh bên ngoài.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 538


Sau khi phản ứng lại, sắc mặt Lý Thuần Phong lập tức tối sầm lại, khóe miệng co giật vài cái, hét lên: “Tô Bạch Mao, ông mẹ nó sa đọa rồi!”
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 539


Anh ấy không gọi điện thoại cho Lý Nguyệt, định tặng cho vợ một bất ngờ.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 540


Lý Nguyệt cười một tiếng, sau đó vén lại mấy sợi tóc trên trán, giải thích nói: "Phái Đại Tinh học chuyên ngành sản xuất phim điện ảnh,cô ấy muốn cùng em quay một video ngắn, sau đó cô ấy sửa lại một chút, coi như là tài liệu của cô ấy."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 541


Tô Thương vội vàng ho một tiếng, sau đó vội nói tiếp: "Vợ à, em nghe anh nói hết được không hả?"
 
Back
Top Dưới