Đô Thị Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên

Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 262


“Con gái sao?”

Tô Thương bỗng khựng lại, sau đó nhìn dì Phù một cái, gượng cười: “Là dì nói với cha con phải không?”

Loading...

“Đại thiếu gia, cậu nói cái gì, nói to lên chút, tôi không nghe thấy.” Dì Phù bắt đầu giả câm giả điếc.

Advertisement

“Tôi nói, có phải dì đem chuyện của Du Du, nói với cha tôi không?” Tô Thương nhắc lại.

“Á? Cái gì? Đại thiếu gia, sao cậu chỉ mở miệng, mà không nói ra thành tiếng thế?” Dì Phù tức giận nói.

“Được rồi được rồi, dì về phòng nghỉ ngơi đi.”

“Vâng đại thiếu gia.”

Dì Phù nhận lời, sau đó cả người đều rất khỏe mạnh, chạy một mạch vào biệt thự.

“Tôi.....”

Khuôn mặt của Tô Thương xám lại, nhìn theo dì Phù đang bê đĩa rau thơm vào phòng khách, suýt thì chửi bậy.

“Con cái gì mà con, Tô Thương, cháu gái cha đâu, tan học rồi sao?” Khuôn mặt Tô Thần Binh tràn đầy sự mong đợi liền hỏi.

“Thần Binh, con vẫn chưa hỏi đến vấn đề chính.”

Lúc này, Tô Kiền Khôn trầm mặc nhìn về phía Tô Thương, nói: “Tô Thương, Du Du mà dì Phù nhắc đến, rốt cuộc là có chuyện gì vậy, là con của cháu với ai?”

Tô Thương sờ mũi, làm ra vẻ không biết nói: “Cháu nói nó là con của cháu khi nào chứ, chuyện là thế này, Lý Nguyệt mở một lớp đào tạo vũ đạo, cô ấy...”

“Im mồm đi, lừa cái gì lừa, cha đã xem ảnh rồi, đứa bé đó có vài nét giống con khi còn nhỏ, người ta hay nói con gái thì giống cha, không thể giả dối được.”

Tô Thần Binh cắt ngang lời trước, sau đó nói: “Hơn nữa đứa bé đó họ Tô, lúc nào cũng quấn lấy con, con cảm thấy còn giấu cha được chuyện này à?”

“Được thôi.”

Tô Thương liền thành thật, khẽ cười nói: “Ban đầu con cũng không định giấu đâu, chỉ là con muốn tìm một cơ hội rồi mới nói với hai người, Du Du quả thực là con gái của con.”

“Ha ha!”

Tô Thần Binh vô cùng vui mừng nói: “Cha biết ngay mà, cha có cháu gái rồi, ha ha ha!”

“Thần Binh, bình tĩnh một chút, kích động như vậy làm gì, không có phong độ gì hết!” Tô Kiền Khôn bình tĩnh nói.

“Cha, con không thể kiềm chế được ạ, không ngờ rằng con đã là ông nội rồi, con...”

Tô Thần Binh đang nói, bỗng lúc đó, có một chiếc xe của trường học màu vàng dừng ở bên ngoài biệt thự.

Ngay sau đó, Tô Du Du đeo cặp sách, bước xuống từ trên xe.

“Ở trường học phiền chết đi được, cuối cùng cũng thoát khỏi cái bể khổ đó rồi, la la la, cảm thấy không khí bên ngoài trường học cũng rất dễ chịu quá đi!”

Tô Du Du nhảy chân sáo suốt cả quãng đường, xem ra cô bé cực lì vui vẻ, hai cái bím tóc đung đưa qua lại, vô cùng đáng yêu.

“Cháu gái!”
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 263


Tô Thần Binh nhìn thấy Tô Du Du, bỗng cực kì phấn khích, liền chuẩn bị sẵn kẹo, rồi định đến ôm Du Du.

“Đứng lại!”

Loading...

“Không ra cái thể thống gì cả, không có phong thái của một ông chủ gì hết, làm cha thất vọng quá đấy.”

Advertisement

Mặt Tô Kiền Khôn lạnh như băng, gọi Tô Thần Binh lại, quở trách bằng giọng lạnh lùng.

“Điều cha dạy là đúng ạ.”

Tô Thần Binh đã bị mắng, thì mới bình tĩnh trở lại, cúi đầu đứng ở bên cạnh cha.

“Con tự mà kiểm điểm lại đi.”

Mặt Tô Kiền Khôn nghiêm túc dạy dỗ Tô Thần Binh, đồng thời lấy đi nắm kẹo trong tay Tô Thần Binh, ánh mắt dừng lại trên người Tô Du Du, vẻ mặt bỗng xảy ra một sự thay đổi lớn.

Chỉ thấy ông ấy để lộ ra một nụ cười hiền lành, sau đó lấy cầm nắm kẹo lấy được từ trong tay Tô Thần Binh ra, vội vàng chạy về phía Tô Du Du....

"Chắt gái, cháu thật đáng yêu quá đi, tan học rồi nhỉ, có ăn kẹo không."

Tô Kiền Khôn chạy đến trước mặt Tô Du Du, ngồi xổm xuống ân cần cười nói, đồng thời đưa kẹo cho Tô Du Du.

Tô Du Du không nhận, cảnh giác nhìn Tô Kiền Khôn một chút, sau đó tò mò nói: "Ông là ai chứ?"

"Cháu ngoan, ông là ông cố của cháu đây." Tô Kiền Khôn khẽ vuốt tóc trên đầu nhỏ của Tô Du Du.

"Ông cố sao."

Tô Du Du không phản kháng,đồng thời cầm lấy kẹo, mong chờ nhìn qua Tô Thương, cầu xin: "Cha Tô, kẹo này con có thể ăn không?"

"Chắt gái, đừng hỏi nó, ở đây lời nói của ông cố là có tác dụng nhất."

Tô Kiền Khôn vì ở trước mặt Tô Du Du biểu lộ ra ra địa vị của mình, hung hăng trừng mắt liếc nhìn Tô thương một cái, sau đó nói: "Ông cho cháu ăn, cháu ăn là được rồi, không ai dám không đồng ý đâu."

"Thôi, cháu mới là người không tin ông."

Tô Du Du bĩu môi, đôi mắt nhìn mong đợi vào Tô Thương, chờ vào ý kiến của Tô Thương.

Tô Thương cười cười nói: "Du Du, nếu ông cố đã cho con, con cứ ăn đi nhé."

"Dạ, dạ, cảm ơn cha Tô." Tô Du Du bóc kẹo ra, vui vẻ bỏ vào trong miệng.

"Du Du, rõ ràng là ông đưa cho cháu, sao cháu lại cảm ơn tên phế vật kia làm gì." Tô Kiền Khôn lẩm bẩm.

20220819033158-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 264


"Thật sao?" Một ánh mắt như nước long lạnh của Tô Du Du nhìn trên người Tô Kiền Khôn.

"Tất nhiên rồi."

Loading...

Tô Kiền Khôn cực kỳ muốn thể hiện mình ở trước mặt chắt gái, thế là nói: "Nhớ năm đó, hai nhóm người mâu thuẫn với nhau, mỗi một phe đều có hàng trăm hàng ngàn người, không khí lúc đó gươm súng sẵn sàng, bất kỳ lúc nào cũng có thể đánh nhau."

Advertisement

"Có điều, những tên tiểu tử đó bị ông đánh, đến cái rắm cũng không dám thả, họ đều dẫn thuộc hạ của mình, chán nản bỏ đi."

Tô Kiền Khôn kiêu ngạo nói: "Bởi vì sự xuất hiện của ông, mà đã hóa giải được một trận đánh nhau, chắt gái, cháu thấy ông có lợi hại không?"

"Lợi hại!"

Tô Du Du vừa ăn kẹo, vừa vỗ tay cho Tô Kiền Khôn, sùng bái cười nói: "Ông cố lợi hại quá."

Lúc này, Tô Thương tò mò hỏi: "Ông nội, đây là chuyện từ khi nào thế, sao cháu lại không biết nhỉ."

"Hả, khi đó cháu còn nhỏ, không biết cũng là chuyện thường thôi." Tô Kiền Khôn thuận miệng trả lời.

Tô Thương lại càng tò mò hơn, truy hỏi: "Người ông đánh là ai nhỉ, cháu có quen không?"

Tô Kiền Khôn còn chưa kịp mở miệng, Tô Thần Binh bên cạnh liền tối sầm mặt mà nói: "Con biết, còn rất quen thuộc, bởi vì người đó... chính là cha."

"Ách."

Tô Thương nhất thời sững sờ, cố nhịn không cười, sợ ba của mình tức giận mà đánh cho mình một trận mất.

"Ha ha, cười chết cháu rồi, ông cố, nói chuyện nửa buổi trời, thì ra người mà ông đánh lại chính là con ruột của ông à."

Có điều, Tô Du Du lại không quan tâm những chuyện đó, cười khanh khách ra thành tiếng.

Điều này làm Tô Thần Binh mất hết mặt mũi, oán giận nói: "Cha, đây đều là những chuyện từ ngày xửa ngày xửa rồi, cha nói những chuyện này để làm gì chứ."

"Sao hả, không thể nói hay sao chứ?" Tô Kiền Khôn thổi râu, trợn mắt nói.

"Có thể, có thể nói."

Tô Thần Binh không dám cứng rắn với Tô Kiền Khôn, sau khi thỏa hiệp, nói: "Chỉ là, cha, con vừa mới lấy kẹo để chào đón Tô Du Du, sao cha nói con không đủ chững chạc, làm mất đi phong thái của chủ nhà, nhưng tại sao cha lại cướp đi kẹo của con, để tự mình chạy tới đây chứ?"

Vừa nói, Tô Thần Binh nhìn sang Tô Kiền Khôn, lòng đầy oán trách.

Tô Kiền Khôn lại nói: "Con nhìn cha làm gì, cha có phải chủ nhà đâu."

Tô Thần Binh: "???"

"Thần Binh à, nhìn con có vẻ như không phục hay sao đó nhỉ?" Ánh mắt Tô Kiền Khôn đầy uy h**p.

20220819033220-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 265


Tô Kiền Khôn từ trong túi quần móc ra năm tệ, mỉa mai nói: "Ở đây có năm tệ, nếu con không biết cha của cha gọi là gì, thì cầm lấy năm tệ này, đi đến cửa siêu thị, lắc cho đến khi hiểu ra rồi hãy quay về."

"Cha, cha có thể đừng phá đám con được không, điều này làm con rất mất mặt đó." Tô Thần Binh bất đắc dĩ nói.

Loading...

"Con vẫn còn mặt mũi nữa sao?"

Advertisement

Tô Kiền Khôn bĩu môi nói:"Tô Thương người ta bây giờ cũng đã là người luyện võ hóa kình trung kỳ rồi, con cũng mới ở cảnh giới này, đến con trai của mình cũng không bằng nữa, thì có mất mặt hay không chứ."

Tô Thần Binh tối sầm mặt xuống, lại không có cách nào cãi lại, dù sao thì những lời cha nói cũng là sự thật.

"Ha ha ha, ông cố, ông nội, hai người thật hài hước." Tô Du Du cười nói.

"Tô Du Du, con về biệt thự trước đi, để dì Dung nấu cho những món ngon cho con ăn nhé." Tô Thương thản nhiên nói.

"Dạ, dạ."

Tô Du Du đòi hỏi: "Cha Tô, cha phải thơm con, con mới đồng ý về biệt thự."

"Được thôi."

Tô Thương ngồi xổm xuống, thơm lên má bên phải của Tô Du Du một cái.

Tô Du Du chớp lấy cơ hội này, ôm cổ Tô Thương, chụt lại một tiếng, lại thơm lên mặt Tô Thương.

"La la la, xíu nữa gặp cha nhé."

"Ông cố, ông nội, hẹn gặp lại."

Tô Du Du cực kỳ vui vẻ, cũng rất lễ phép, sau khi chào tạm biệt liền mang cặp sách trên lưng, nhảy nhảy nhót nhót chạy vào trong biệt thự.

"Tô Thương, được rồi, Du Du đi rồi, bây giờ con hãy thành thật nói rõ ra xem."

Sau đó, Tô Thần Binh quay lại chủ đề chính, nghiêm mặt nói: "Du Du cuối cùng là con của con với ai?"

"Trước tiên là loại trừ Lý Nguyệt nhà họ Lý."

Tô Kiền Khôn cũng nhìn chằm chằm vào Tô Thương, nghiêm túc hỏi: "Tô Thương, cuối cùng ai là mẹ của Du Du."

"Cha, ông nội, đừng nóng vội, con sẽ từ từ nói cha hai người biết."

Tô Thương thấy mình trốn không nổi, nên thật sự nói: "Ngay từ đầu, con cũng không biết xuất thân của Du Du, sau này mới hiểu được, hai người còn nhớ Giang Tuyết Nhi không?"

"Giang Tuyết Nhi?"

Tô Thần Binh nhớ lại, sau đó như tỉnh ngộ ra nói: "Ý của con là, mẹ của Du Du là Giang Tuyết Nhi sao?"

Tô Thương gật đầu nói: "Vâng, chắc có lẽ không nhầm đâu."

"Năm đó xảy ra chuyện như thế, ông chủ nhà họ Giang không phải là đã rời khỏi Giang Bắc sao, Giang Tuyết Nhi đã phá thai rồi, sao có thể..."

Tô Thần Binh mặt nghi ngờ.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 266


"Nhà họ Giang chỉ là nói miệng, nói phá thai đi rồi, chúng ta lại không tận mắt nhìn thấy."

Loading...

Tô Kiền Khôn bên cạnh thở dài một hơi nói: "Ai ya, dù sao thì cũng là một sinh mệnh, có lẽ con bé Giang Tuyết Nhi không nỡ làm."

Advertisement

"Nhưng dù nói thế nào đi nữa, Giang Tuyết Nhi sinh đứa trẻ này ra, cũng đã để cô bé mang họ Tô, Tô Du Du này, cũng là dòng dõi nhà họ Tô, nhà họ Tô chắc chắn phải gánh vác trách nhiệm này."

Tô Kiền Khôn nhìn Tô Thương, trầm giọng nói: "Tô Thương, con nghĩ sao?"

"Vui, hay là không vui?"

"Chắc chắn là vui rồi"

Tô Thương cười nói: "Từ trên trời rơi xuống một đứa trẻ đáng yêu như thế, sao con lại không vui được chứ, con còn tiếc không thể đặt cô bé ấy lên trên lòng bàn tay của mình nữa đó."

"Ừm, thế này còn tạm được."

Tô Kiền Khôn hài lòng gật đầu, sau đó nói: "Đứa trẻ Du Du này, ông mới chỉ nhìn qua vài lần, đã thấy đây là đứa bé thông minh lanh lợi, là một hạt giống tốt, nếu Giang Tuyết Nhi đã đưa cô bé đến nhà họ Tô rồi, chúng ta nhất định phải chăm sóc tốt cho nó."

Tô Thần Binh hùa theo nói: "Tô Thương, ông nội con nói đúng đó, còn về nhà họ Lý bên kia, Lý Nguyệt là một cô gái có học thức, con từ từ nói chuyện với cô ấy, cô ấy có thể sẽ chấp nhận Du Du đó."

"Con hiểu rồi." Tô Thương gật đầu, định tìm cơ hội đi theo Lý Nguyệt nói rõ mọi chuyện.

"Ừm."

Tô Thần Binh gật đầu, sau đó hỏi: "Con đã gặp Giang Tuyết Nhi rồi sao, giờ cô ấy đang ở đâu?"

"Không rõ, con chưa gặp cô ấy." Tô Thương cười khổ nói: "Mấy ngày trước cô ấy đưa Du Du để ở lớp đào tạo múa của Lý Nguyệt, không gặp mặt con và Lý Nguyệt."

"Aiya, chuyện năm đó, dù sao cũng là nhà họ Tô chúng ta có lỗi với cô ấy." Tô Thần Binh thở dài một hơi.

"Chuyện trước đây đừng nhắc đến nữa, tìm cơ hội rồi bù đắp lại sau vậy."

Tô Kiền Khôn nhìn Tô Thương, sau đó nói: "Tô Thương, mối nguy hiểm của nhà họ bây giờ, cha cháu đã nói cho cháu nghe chưa?"

"Ừm, đã nói rồi."

Tô Thương gật đầu, sau đó nghiêm túc nói: "Ông nội, ông yên tâm, cháu cùng sống cùng chết với nhà họ Tô, không phải là một tông phái võ thuật sao, xử lý chút là xong rồi."

"Nghé con mới sinh không sợ cọp."

20220819033322-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 267


"Lần trước cậu ta đến, chỉ đi một mình thôi mà thiếu chút nữa đã tiêu diệt nhà họ Tô." Tô Kiền Khôn tiếp tục nói: "Mấy ngày trước, ông có nghe nói người ra tay ở chợ đen Cửu Môn tên là Cát Bình, đến từ Vô Ảnh Tông, cũng là một vị trưởng lão."

"Nhà họ Tô chúng ta, chưa từng có thù với Vô Ảnh Tông, Cát Bình chắc chắn là do người thanh niên kia sai khiến."

Loading...

Advertisement

Tô Kiền Khôn lộ vẻ nghiêm trọng nói: "Cậu ta có thể sai khiến Cát Bình, thì cũng có thể sai khiến được các trưởng lão khác."

Những người trưởng lão khác của Vô Ảnh Tông, thực lực mỗi người đều thâm sâu khó lường, trong đó có tứ trưởng lão Lưu Vĩnh Húc, nghe nói giết người không chớp mắt, thủ đoạn tàn độc, thực lực cũng đã đặt chân đến địa tông chân chính rồi."

Tô Kiền Khôn mặt mũi đầy vẻ buồn bã nói: "Nếu như ông ta bị sai khiến, đến Giang Bắc tiêu diệt nhà họ Tô, vậy thì nhà họ Tô chúng ta phiền phức rồi."

"Ông cũng cho người tìm hiểu một chút, tam trưởng lão của Vô Ảnh Tông gọi là Đinh Tắc, địa tông trung kỳ, có quan hệ cực kỳ tốt với Cát Bình, vừa là thầy vừa là bạn."

Tô Thần Binh bên cạnh cũng lo lắng nói: "Ông ta rất có thể sẽ đến Giang Bắc, báo thù cho Cát Bình, đến lúc đó nhà họ Tô sẽ không tránh khỏi phiền phức."

"Ông nội, cha."

Nghe xong những lo lắng của hai người, Tô Thương nhẹ nhàng cười nói: "Hai người đừng lo lắng, hai người bọn họ cả đời này cũng không thể đến Giang Bắc được đâu."

"Chỉ toàn nói bậy, sao cháu lại biết hai vị cao thủ không thể đến chứ." Tô Kiền Khôn liếc nhìn Tô Thương một chút, không hài lòng nói: "Ông biết cháu muốn cho chúng ta được thoải mái tinh thần hơn, nhưng nhà họ Tô chúng ta nhất định phải có cảnh giác, cháu phải luôn luôn biết, có một thanh kiếm sắc luôn treo trên đỉnh đầu nhà mình."

"Ông nội nói đúng lắm."

Tô Thương sờ sờ lên mũi, biết điều mà gật đầu, cũng không đem chuyện chính mình đã giết tam trưởng lão và tứ trưởng lão nói ra.

Bây giờ.

Thực lực của anh ấy còn chưa đủ để đè bẹp giới luyện võ, lúc này có nói ra thực lực của mình với ông nội và cha thì cũng không có ích gì cả.

Quan trọng là, khi vừa mới bắt đầu, chính mình đã lựa chọn giấu diếm thực lực, còn đần độn u mê lấy thân phận của Tô Huyền Thiên kết nghĩa với ông nội nữa.

Việc này khiến cho Tô Thương có chút bối rối, không dám nói thẳng với ông nội và cha, bằng không thì anh ấy khó có thể tưởng tượng được, phản ứng của ông nội và cha sẽ thế nào.

"Nói mới nhớ, mấy ngày rồi không gặp em trai Tô Huyền Thiên rồi, phải tìm cơ hội đến trước mặt cậu ấy nói lời cảm ơn mới được, mấy ngày trước nếu không phải cậu ấy ra tay, thì Thần Binh chắc chắc phải chết rồi."

Lúc này, Tô Kiền Khôn bỗng nhiên nói: "Huống hồ gì, em trai của mình có xuất thân thâm sâu khó lường, có lẽ cũng có thể giúp chúng ta một tay đó."

"Cha, hôm nay Thiên Sách đã đi chợ đen Cửu Môn để chờ chú Huyền Thiên rồi."

Tô Thần Binh nói: "Con đã bắt chuyện với Thiên Sách, khi nhìn thấy chú Tô Huyền Thiên ở đó thì anh ấy sẽ nói cho con đầu tiên."

20220819033354-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 268


Ánh mắt Tô Thần Binh nhìn vào Tô Thương, thản nhiên nói: "Nói không chừng làm cậu ấy vui, chỉ điểm cho con vào chiêu, cũng giúp ích rất nhiều cho con đó."

"Vâng."

Loading...

Advertisement

Tô Thương sờ lên mũi, sau khi đồng ý xong liền vội vàng chuyển sang chuyện khác, nói: "Cha, cha không phải bị thương ngồi xe lăn hay sao, cha khỏe từ lúc nào thế."

Tô Thương có chút nghi ngờ.

Dựa vào suy đoán của anh ấy, tổn thương của cha ít nhất cũng cần khoảng mười ngày nghỉ ngơi, sao mà nhanh như vậy đã khỏi hẳn rồi chứ.

"Ông lấy chân khí rót vào hai chân của nó, nó mới khôi phục được."Tô Thần Binh còn chưa mở miệng, Tô Kiền Khôn đã vội nói ra.

Tô Thương tò mò nói: "Chân khí còn có thể trị thương nữa sao?"

"Điều đó là tất nhiên rồi, ông với cha của cháu đều đã tu luyện được tâm pháp của nhà họ Tô, nội công không khác biệt nhau, nên sẽ không loại trừ nhau."

Tô Kiền Khôn nói tiếp: "Mặc dù có thể trị thương, nhưng ở tình huống bình thường, thì sẽ không có ai đồng ý sử dụng chân khí để trị thương cho người khác, vì sẽ tiêu hao một lượng chân khí tương đối lớn."

"Có điều, mối nguy hại của nhà họ Tô sắp đến, tình hình hết sức nguy hiểm, ông không thể làm gì khác ngoài trị thương thật tốt cho cha của cháu."

Tô Kiền Khôn tiếp tục nói: "Còn về phần của ông, uống một số thuốc khôi phục chân khí, cũng đã gần như trở lại trạng thái đỉnh phong rồi."

"Hóa ra là như vậy."

Tô Thương như tỉnh ngộ ra, cuối cùng là do mình đã xem nhẹ chân khí rồi, không ngờ chân khí còn có cái tác dụng này nữa.

Nhưng linh khí, cũng có thể trị thương như thế, mà hiệu quả lại tốt hơn chân khí nhiều.

Lúc trước anh ấy cũng là dùng linh khí để ổn định bệnh tình của cha mình.

Chẳng qua cơ thể cha có chân khí, lại loại trừ lẫn nhau, Tô thương không tiện thả ra quá nhiều linh khí.

Linh khí ngoài có thể trị thương ra, trải qua xử lý đặc biệt của Tô Thương, linh khí có thể chuyển hóa thành năng lượng mà người luyện võ có thể hấp thụ được.

Loại năng lượng này sau khi người luyện võ hấp thụ, thì thực lực sẽ đột nhiên tăng mạnh.

Lúc này.

Tô Thương nhìn cha và ông nội.

Thực lực của cha thì khá yếu, hóa kình trung kỳ, nếu là Tô Thương giúp đỡ, có thể làm cha trở thành tông sư.

Có điều, nếu cứ như vậy, cha ở hậu kỳ sẽ rất khó tiến bộ, hoàn toàn phải dựa vào sự giúp đỡ của Tô Thương mới có thể tiếp tục thăng cấp.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 269


"Phải tìm cơ hội để giúp cha trở thành người tu chân, hệ thống giới luyện võ quá yếu rồi."

Tô Thương đưa ra quyết định, không có ý định giúp cha đột phá ngay bây giờ.

Loading...

Còn về ông nội Tô Kiền Khôn, cố ý ẩn giấu thực lực, Tô Thương liếc một chút thì không thể nhìn ra, nhưng chắc chắn là tông sư rồi.

Advertisement

Lấy năng lực hiện tại của Tô Thương, cũng không có cách nào giúp tông sư đột phá, nên anh ấy liền bỏ qua ý nghĩ này luôn.

"Đừng nói đến chuyện này nữa, tôi phải đi gặp cháu gái của tôi."

Lúc này, Tô Kiền Khôn cười cười rồi bước nhanh vào biệt thự.

"Cha, chờ con." Tô Thần Binh theo sau.

Tô Thương cười nhẹ cũng đi vào theo sau.

Vừa mới bước vào, Tô Kiền Khôn đã trêu Tô Du Du: "Du Du, nếu như ông cố và cha con rơi xuống nước thì cháu sẽ cứu ai?"

Tô Du Du đang ôm đồ chơi nghe vậy liền nghiêm túc nói: "Cứu cha Tô ạ."

Tô Kiền Khôn có chút thất vọng nhưng vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục hỏi: "Nếu ông nội và cha con cùng rơi xuống nước thì cháu sẽ cứu ai?"

"Cứu cha Tô ạ." Du Du đáp lời.

Nghe vậy, Tô Kiền Khôn trong lòng biết là mình không thể bằng vị trí Tô Thương trong lòng con bé được, nên đã so sánh mình với Tô Thần Binh hỏi: "Nếu ông cố và ông nội con cùng rơi xuống nước, con sẽ cứu ai?"

"Cháu sẽ cứu..."

Tô Du Du nhìn Tô Kiền Khôn với vẻ bối rối, rồi quay sang nhìn Tô Thần Binh. Ngay sau đó, cô bé vui vẻ cười nói: "Bây giờ chúng ta vào ăn tối được không?"

"Ăn...Ăn..."

Khi Tô Kiền Khôn nghe thấy vậy thì mặt đơ ra, choáng váng.

Tô Thần Binh cũng ngẩn người ra, mở miệng định nói cái gì đó nhưng không biết nói gì nên thôi.

Tô Thương nhíu mày đi tới trách móc: "Du Du, con đang nói gì vậy?"

"Hichic, con chỉ đang nói đùa với ông cố hôi." Tô Du Du đắc ý cười nói: "Ông cố, ông nội, biểu cảm của hai người thật là buồn cười quá."

Đó là một trò đùa.

Tô Kiền Khôn đột nhiên nở một nụ cười và ân cần nói: "Đứa trẻ này thật là thông minh, hahaha."

Tô Thần Binh cũng đi lên cười nói: "Du Du, nói cho ông nội nghe hôm nay cô giáo dạy những gì nào."

"Cháu không biết."

"Vậy cháu làm gì ở trường?"

"Ăn, xem TV, ngủ, thức dậy và đợi ra về ạ."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 270


Nhắc đến trường học, biểu hiện của Du Du suy sụp, cô bé nói với vẻ bực bội: "Ông ơi, Du Du không muốn đi học, TV của trường không có kênh yêu thích của cháu, và giường chả êm gì, đặc biệt là đồ ăn thì quá tệ. Ông ơi, ngày mai con không đi học được không? "

Vừa nói, đôi mắt ngấn nước mắt của đỏ ngấn lên.

Loading...

"Được, được rồi, nếu không muốn thì đừng đi, chúng ta không cần đến những nơi tồi tệ như vậy." Tô Thần Binh an ủi.

Advertisement

"Có thật không ạ?"

Tô Thần Binh gật đầu nói: "Ừ."

"Tuyệt quá!".

Sau khi nghe được câu trả lời rõ ràng dứt khoát của ông nội, Du Du chạy tới ôm lấy chân của Tô Thần Binh dịu dàng nói: "Ông nội, ông thật tốt với cháu, cháu yêu ông nội nhiều."

"Cha."

Tô Thương thấy vậy liền khổ sở cười nói: "Trường học từ khi nào lại trở thành một nói tan nát tồi tệ như vậy. Từ nhỏ đến lớn đều bắt con đi học, nhưng bây giờ thì thay đổi như thế nào?"

"Du Du sao có thể giống con được?"

Tô Thần Binh ôm Du Du bĩu môi nói: "Trường học là nơi ăn không ngon, ngủ không yên, cha biết rõ điều đó. Cha bắt con đến trường cũng là vì ông nội con ép, không chịu đi thì đánh đòn, bắt cha chịu khổ. Nhưng bây giờ không thể để cháu gái của cha chịu khổ được."

"Thế cha muốn đẩy con vào hố lửa sao?"

Tô Thương sờ mũi, nhìn về phía Tô Kiền Khôn nói: "Ông nội, ông quản cha con như vậy, thì tiểu tử thối Du Du không thể không đi học được."

"Sao lại không được?"

Ai ngờ Tô Kiền Khôn lại nói: "Ông cảm thấy cha con nói có lý đó, cháu gái ông đáng yêu như vậy, tuyệt đối không thể đưa đến cái nơi trường học tồi tệ như vậy được. Bớt lo chuyện bao đồng đi, bằng không ông với cha con sẽ hợp sức đánh cho con đẹp mặt luôn, có giỏi thì thử xem!"

"Cháu.. ."

Tô Thương hết chỗ cãi, cười trong đau khổ.

Tiếp theo.

Tô Kiền Khôn cùng với Tô Thần Binh ở biệt thự ven sông đợi lâu lắm rồi mới được cùng nhau ăn được một bữa cơm tối.

Dì Phù làm đồ ăn rất ngon, rất giỏi,.... Nhưng không biết vì sao món nào cũng bỏ rau thơm vào?

Màu xanh mơn mởn của rau khiến cho Tô Thương còn tưởng rằng dì Phù đang ám chỉ bản thân dì ấy.

Sau khi kết thúc buổi cơm tối.

20220819033439-tamlinh247.jpg

 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 272


Sau khi Tô Du Du ngủ say thì Tô Thương mới đi về phòng của mình, ngồi khoanh chân lại.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 273


Nghe vậy, cơn tức giận của Lý Nguyệt bớt đi một chút, nhưng cô vẫn nghiến răng nghiến lợi: "Tô Thương, ông nội em nói, em không thể rời khỏi trang viên, trừ khi anh đến nhà họ Lý đón em."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 274


Lý Nguyệt lườm Tô Thương, rồi sau đó nói: "Không nói chuyện với anh nữa, em tập yoga tiếp đây."
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 276


“Ký Kỳ, vừa mới vào thu thôi mà, có lạnh mấy đâu.” Lý Nguyệt đóng cửa lại, khẽ cười nói.
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 278


“Không tổn hại sao?” Tô Thương mỉm cười, rồi hỏi: “Cậu cũng bị cô ấy đánh cho bị thương rồi sao?”
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 279


“Sau đó, tôi không thuê tài xế, mà tự mình lái xe đến nhà Lưu Sở Điềm.”
 
Tôi Ở Thành Phố Bắt Đầu Tu Tiên
Chương 280


Tô Thương mỉm cười: “Vương Phú Quý, hôm nay tôi gọi cậu tới đây, là vì chuyện tu luyện của cậu.”
 
Back
Top Dưới