Ngôn Tình Tôi Nuôi Lớn Bá Tổng Bệnh Kiều

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,513,309
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
toi-nuoi-lon-ba-tong-benh-kieu.jpg

Tôi Nuôi Lớn Bá Tổng Bệnh Kiều
Tác giả: Lạc Khê Nhi
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Xuyên Không, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Hán Việt: Ngã bả bệnh kiều bá tổng dưỡng oai liễu

Tác giả: Lạc Khê Nhi

Converter: Leosing

Editor: Vũ Vũ

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Đoản văn, Đô thị tình duyên, 1v1, Thị giác nữ chủ, Ngôi thứ nhất

Văn án:

Tôi trở thành người thực vật.

Vì tỉnh lại, tôi xuyên trở về 20 năm trước để cứu vớt đại vai ác.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, tôi vui vẻ tỉnh lại.

Mới biết được anh bạn trai mới quen trước khi gặp tai nạn giao thông, vậy mà lại luôn canh giữ ở trước giường tôi.

Tôi cảm động không thôi, cùng anh về nhà.

Mãi cho đến một ngày mới phát hiện ra, tôi nhận sai người!​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Cáo Nhỏ Của Tôi
  • Bạn Gái Của Tôi Là Zombie
  • Xin Hãy Tha Cho Tôi
  • Tôi Là Một Con Cua
  • Ảnh Đế Mất Trí Tồi
  • Tôi Nuôi Lớn Bá Tổng Bệnh Kiều
    Chương 1


    Edit: Vũ Vũ

    Tôi ngủ say trên giường bệnh.

    Trong lúc mơ mơ màng màng, tôi cảm giác có người đang sờ mặt mình.

    Còn nghe thấy người đó sâu kín mở miệng.

    "Anh nói rồi, nếu em nuốt lời, anh sẽ nhốt em lại, nơi nào cũng không được đi? Em có thích chiếc lồng vàng anh làm cho em không?"

    Trong nháy mắt cả người tôi như rơi vào hầm băng.

    Còn chưa kịp thấy rõ là ai nói chuyện bên tai mình.

    Thì đã bị cơn buồn tiểu làm cho tỉnh lại.

    Bên cạnh truyền đến một giọng nói từ tính trầm thấp dễ nghe:

    Quan tâm hỏi: "Thân thể có chỗ nào khó chịu không?"

    Tôi nhìn về phía người đàn ông đang nói chuyện.

    Ngũ quan của anh thâm thuý tuấn mỹ, tây trang giày da còn đeo mắt kính tơ vàng, cực kì giống văn nhã bại hoại.

    Tôi lại hung hăng thở phào nhẹ nhõm.

    Hoá ra vừa rồi là gặp ác mộng.

    Lúc trước tôi gặp tai nạn giao thông, sau đó trở thành người thực vật.

    Ngủ ba tháng, hai ngày trước rốt cuộc cũng tỉnh lại.

    Người đàn ông đẹp trai trước mắt chính là bạn trai tôi.

    Tôi ngượng ngùng một chút, nói với anh: "Em muốn đi WC."

    Anh nghe xong, đứng dậy thoải mái ôm tôi vào toilet.

    Chờ tôi xong việc anh lại ôm tôi trở về giường.

    Nói thật, tôi có chút xấu hổ.

    Tôi và bạn trai không hề thân quen một chút não

    Trước đêm xảy ra tai nạn, tôi cùng em gái kế giận dỗi, nhất thời xúc động mới đồng ý quen anh.

    Đơn giản vì anh chính là nam sinh mà em gái kế tôi thích.

    Tôi cho rằng bản thân làm người thực vật ba tháng, bạn trai đã sớm vứt tôi ra sau đầu rồi.

    Không ngờ anh vẫn luôn dốc lòng chăm sóc tôi.

    Tôi vô cùng cảm động.

    Đỏ mặt nói một câu: "À thì...hình như em quên chưa hỏi, tên của anh là gì?"

    Đột nhiên phòng bệnh rơi vào tĩnh mịch.

    Anh hơi rũ mắt, dường như cả người được bao phủ bởi một tầng đáng thương cô tịch.

    Khiến lòng tôi áy náy.

    Không biết vì sao khi nhìn thấy dáng vẻ cô đơn của anh.

    Tôi lại nhớ đến Phó Nguyên.

    Phó Nguyên là đối tượng trong nhiệm vụ của tôi.

    Sau khi trở thành người thực vật, không hiểu sao tôi lại vướng phải một hệ thống cứu rỗi.

    Nó nói tôi chỉ cần cứu rỗi đại vai ác tương lai sẽ hắc hoá khiến mấy chục người chết thì tôi có thể tỉnh lại.

    Tôi không muốn vĩnh viễn nằm liệt trên giường, không nói hai lời liền đồng ý.

    Tôi nhập vào một chú gấu đồ chơi nhỏ, đi đến bên người đại vai ác lúc ấy chỉ mới 6 tuổi.

    Tôi làm bạn với anh mười năm, rốt cuộc cũng hoàn thành nhiệm vụ.

    Lúc này không khí trong phòng bệnh có chút xấu hổ.

    Tôi hoảng loạn muốn nói thêm gì đó.

    Lại nghe thấy tiếng anh cười khẽ.

    Tôi kinh ngạc nhìn về phía anh.

    Anh đối diện với tôi, dưới mắt kính tơ vàng là gương mặt thanh lãnh còn nhiễm ý cười sung sướng.

    Thấy tôi khó hiểu, anh cười giải thích.

    "Xin lỗi, là anh sai, chưa kịp nói tên cho em. Anh tên là Phó Minh Uyên."

    Anh nghiêm túc nhìn tôi nói.

    Đồng tử của tôi hơi phóng đại.

    Anh và Phó Nguyên cùng họ Phó?

    Trùng hợp thật đấy!

    Nhưng lại mơ hồ cảm thấy nam sinh mà em gái kế tôi thích hình như tên không phải ba chữ.

    Tôi không nghĩ nhiều, tuy rằng trong hiện thực mới trôi qua ba tháng.

    Nhưng với tôi mà nói nó lại dài 10 năm.

    Ký ức có lệch lạc cũng là chuyện bình thường.

    Phó Minh Uyên thật sự đối với tôi rất tốt.

    Chẳng những tự tay đút tôi ăn, gọt táo cho tôi, còn kiêm cả nhiệm vụ giặt quần áo.

    Lại không chê phiền luỵ mà giúp tôi tập đi lại.

    Ngay từ đầu tôi có hơi xấu hổ.

    Nhưng anh quá săn sóc dịu dàng.

    Tôi không dám tin tưởng, trừ Phó Minh Uyên ra sẽ còn có người yêu thương tôi một cách tinh tế như vậy.

    Thật ra tôi cũng nghĩ tới, anh đối tốt như vậy, không biết có phải do có đam ma kì quái gì hay không.2

    Nhưng sau khi tôi tỉnh lại, anh chưa từng quá phận lần nào.

    Nhìn thế nào cũng không giống bi ến thái.

    Tôi không chút nào ngoài ý muốn luân hãm.

    Ngày xuất viện, tôi giữ chặt tay anh son sắt thông báo:

    "Phó Minh Uyên, chỉ cần đời này anh đừng đầu trọc, bụng bia, biến thành ông chú dầu mỡ thì cả đời này em chỉ yêu mình anh."4

    Anh nghe vậy, vui vẻ gật đầu.

    Nhẹ giọng nói một câu.

    "Nếu nuốt lời...chắc anh sẽ nhịn không được mà nhốt em cả đời."

    Giọng nói có hơi nhỏ, tôi nghi ngờ mình có nghe lầm cái gì không.
     
    Tôi Nuôi Lớn Bá Tổng Bệnh Kiều
    Chương 2


    Edit: Vũ Vũ

    Tôi đưa anh đến căn phòng thuê khu còn học đại học.

    Vài tháng không đóng tiền nhà, tôi đã sớm bị đuổi ra

    Đồ đạc bị chủ nhà đặt ngoài cửa, không chút nào dư thừa.

    Phó Minh Uyên đề nghị tôi ở tạm nhà anh.

    Nhìn gương mặt đẹp trai ngắm mãi không chán ấy.

    Tôi không chống lại được dụ hoặc mà đồng ý.

    Thật ra tôi không dám thừa nhận, càng ở chung với anh, không hiểu sao tôi lại có cảm giác rất quen thuộc.

    Giống như mười năm ở bên cạnh Phó Nguyên vậy.

    Thậm chí tôi còn cảm thấy anh có rất nhiều điểm giống Phó Nguyên.

    Chẳng qua đây chỉ là ảo giác của tôi.

    Bởi vì hệ thống hạn chế, nhiệm vụ chỉ có mười năm, căn bản là tôi không thấy rõ diện mạo của hắn.

    Ngày rời khỏi Phó Nguyên, hắn mới 16 tuổi, đang ở thời kì vỡ giọng

    Thậm chí tôi không tưởng tượng ra nổi Phó Nguyên hiện tại 26 tuổi là dáng vẻ như thế nào.

    Lòng tôi nhịn không được áy náy, có phải mình đã quá nhớ thương Phó Nguyên, không cẩn thận đem Phó Minh Uyên trở thành thế thân của Phó Nguyên?

    Sau khi dọn vào ở trong biệt thự của Phó Minh Uyên.

    Tôi mới biết được ngày bình thường anh bận đến cỡ nào.

    Có đôi khi nhốt mình trong phòng sách cả ngày.

    Biệt thự còn có phòng thí nghiệm siêu lớn, thường thường sẽ có người đến để học hỏi gì đó.

    Một khi bọn họ vào phòng thí nghiệm thì chính là vài ngày.

    Lúc đi ra, rõ ràng những người đó tuổi tác rất lớn nhưng lại vô cùng cung kính mà bắt tay với anh, cảm ơn anh đã chỉ bảo.

    Tôi rất ngoài ý muốn.

    Phó Minh Uyên giống như đặc biệt lợi hại, chẳng những tự mình mở công ty, còn tự mình làm nghiên cứu.

    Khi tôi biết được gần đây bọn họ đang nghiên cứu tài liệu về thiên văn vũ trụ, khiến tôi kinh ngạc cảm thán không thôi.

    Còn sinh ra một tia tự ti.

    Bạn trai lợi hại như vậy, sao lại lọt vào tay người như tôi?

    Mấu chốt là anh đối xử với tôi cực kì cẩn thận tỉ mỉ.

    Phó Minh Uyên sợ tôi nhàm chán, trong biệt thự chỉ có một căn phòng là khoá lại, còn những nơi khác để tôi tuỳ tiện đi lại

    Hơn nữa, dù anh bận đến mấy nhưng vẫn bớt thời gian để ở cạnh tôi.

    Thỉnh thoảng còn mang tôi đi mua sắm, đi xem phim.

    Càng khiến tôi ngoài ý muốn hơn chính là mỗi lần đi ra ngoài ăn cơm, anh đều gọi những món mà tôi thích.

    Nhưng có một điều khiến tôi khó hiểu.

    Anh rất ít dắt tay tôi, chứ đừng nói là hôn môi.

    Tôi âm thầm nhẹ nhàng thở ra, đồng thời trong lòng cũng áy náy.

    Bởi vì ban đêm tôi thường xuyên mơ thấy Phó Nguyên.

    Mơ thấy hắn ngày còn nhỏ ở cô nhi viện bị bắt nạt, hắn gắt gao ôm chặt lấy chú gấu bông nhỏ chính là tôi.

    Còn trấn an tôi: " Đừng sợ, mình sẽ bảo vệ cậu."

    Mơ thấy ngày hắn học cấp hai.

    Toàn trường đều cười nhạo Phó Nguyên rằng lớn vậy rồi còn mang theo gấu bông đi học.

    Có một học sinh dở vì ghen ghét Phó Nguyên được hạng nhất toàn trường nên rao tin nói hắn gian lận. Nhưng Phó Nguyên không để ý tới.

    Nhưng tới khi tên học sinh dở đó ném chú gấu bông là tôi xuống đất rồi giẫm đạp.

    Lần đầu tiên Phó Nguyên bùng nổ, đánh tên đó nằm viện ba tháng.

    Mơ thấy lên cấp ba, Phó Nguyên mới 15 tuổi đã được cử đến học trường đại học tốt nhất.

    Năm nhất kết thúc, ngày nhận được học bổng toàn phần, vẻ mặt của hắn vân đạm phong khinh.

    Thấy tôi liền vô cùng vui vẻ, còn nói rằng, chỉ cần tôi luôn ở bên cạnh hắn, hắn sẽ đạt được càng nhiều giải thưởng và huy chương.

    Lúc ấy tôi quá xúc động.

    Nói chỉ cần hắn bảo đảm tuyệt đối không được làm chuyện xấu trái với pháp luật.

    Thì tôi sẽ ở bên hắn cả đời.

    Ai ngờ đêm đó, hệ thống lại nói với tôi rằng.

    Căn cứ kiểm tra đo lường, đời này Phó Nguyên sẽ không hắc hoá nữa.

    Tôi hoàn thành nhiệm vụ, đến lúc phải quay lại thân xác của mình.

    "Làm sao vậy? Hôm nay em không muốn ăn à?"

    Phó Minh Uyên thấy tôi chậm chạp không động đũa.

    Anh lo lắng hỏi tôi.

    Tôi có chút không chỗ dung thân.

    Rõ ràng cùng anh đi hẹn hò, nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ thương Phó Nguyên.

    Tôi muốn biết tin tức của hắn.

    Tuy rằng từ ngày tôi tỉnh lại đến nay mới chỉ hai tháng.

    Nhưng đối với Phó Nguyên mà nói, từ ngày tôi rời đi đã qua 10 năm.

    Tôi không biết hắn có trở thành thiên tài cống hiến những kiệt xuất vì xã hội, là thanh niên có tương lai xán lạn hay không.

    Lúc trước hệ thống từng nói, nếu tuổi thơ của hắn không bất hạnh mà hắc hoá, thì hắn đã sớm trở thành ông lớn của lĩnh vực khoa học kĩ thuật.

    Tôi muốn trộm đi xem Phó Nguyên.

    Dù sao cũng làm bạn 10 năm, sao có thể giống như hệ thống nói, không chút nào liên quan mà trở thành người xa lạ.

    Lòng tôi bảo đảm, chỉ cần xác nhận cuộc sống của hắn tốt, nhất định tôi sẽ không miên man suy nghĩ nữa, sẽ toàn tâm toàn ý ở bên cạnh Phó Minh Uyên.

    Tôi không thể phụ lòng của Phó Minh Uyên được.

    Về đến nhà, tôi trộm dùng máy tính của Phó Minh Uyên để đăng nhập tài khoản của mình.

    Trên mạng hiển thị trong thẻ ngân hàng của tôi vẫn còn dư lại mấy vạn.

    Tôi quyết tâm mua một chiếc di động mới.

    Điện thoại cũ của tôi đã hỏng từ lúc gặp tai nạn, thứ duy nhất còn sót lại chính là sim điện thoại.

    Tôi không dám dùng máy tính của anh để tìm kiếm tin tức của Phó Nguyên.

    Sợ anh sẽ phát hiện.

    Vất vả lắm mới nhận được điện thoại.

    Nhưng đó là Phó Minh Uyên lấy giúp tôi.

    Anh dịu dàng lại bất đắc dĩ trách cứ tôi.

    "Tiếu Tiếu, về sau em muốn mua cái gì thì cứ nói với anh. Em không cần tiết kiệm tiền cho bạn trai mình. Tiền của anh cả đời này tiêu cũng không hết."

    Lời này của anh quá khí phách.

    Nhưng tôi có tật giật mình, chỉ có thể lung tung gật đầu.

    Sau khi về phòng, tôi gấp không nổi mà mở trang web rồi gõ hai chữ "Phó Nguyên".

    Nhưng không có chút tin tức gì về hắn.

    Tôi ngây ra.

    Tại sao lại không có thông tin gì.

    Từ nhỏ tới lớn Phó Nguyên đều là người đứng đầu toàn trường, những giải thưởng hay huy chương còn có thể treo đầy nhà.

    Tôi không tin nổi.

    Tôi định trà trộn vào diễn đàn trường mà Phó Nguyên từng theo học.

    Sau khi đăng nhập tài khoản của mình.

    Nhìn thấy có một tin nhắn chưa đọc.

    Tôi nhấn vào mới nhận ra, đó là lúc tôi xảy ra tai nạn xe cộ, bạn trai đã gửi cho tôi mấy tin nhắn.

    "Quan Tiếu Tiếu, em bị sao vậy? Không phải hẹn 3 giờ chiều nay đi xem phim sao? Sao em còn chưa tới?"

    "Có đó không? Không để ý đến anh?"

    "Em đùa anh à? Sao không trả lời tin nhắn?"

    "Xem như tôi phục em, em cố ý đúng không?"

    Kì lạ quá, tôi cảm thấy những lời này không giống với những gì Phó Minh Uyên sẽ nói.

    Tôi tự tìm một cái cớ để thông cảm cho anh, hẳn là lúc đó anh không biết tôi gặp tai nạn, quá tức giận nên mới có thái độ như vậy.

    Tôi nghĩ nghĩ rồi gửi cho anh một tin.

    "Anh ngủ chưa? Hay vẫn làm việc trong phòng sách?"

    Kết quả nhìn thấy một dấu chấm than đỏ chót!

    Phó Minh Uyên block tôi!

    Đây là điều tôi trăm triệu không nghĩ tới.

    Tôi theo bản năng đi ra ngoài, liền nhìn thấy Phó Minh Uyên cũng vừa lúc bước từ phòng sách ra.

    Thời khắc đối diện với ánh mắt anh, không hiểu sao tôi lại hơi chột dạ.

    Còn có chút ấm ức.

    Rõ ràng biểu hiện là vô cùng thích tôi.

    Vậy tại sao lại block tôi?

    Tôi không nhịn được, đưa điện thoại ra trước mặt anh.

    "Anh block em à?"

    Anh ngẩn người, nhìn kỹ màn hình.

    Tôi hoài nghi mình đã nhìn thấy khoé miệng anh hơi nhếch lên.

    Ngay sau đó đã thấy anh mím môi.

    Đôi mắt thâm thuý mang theo ý xin lỗi.

    Nói với tôi rằng: "Xin lỗi em, là do tính chất công việc phải block những người quan trọng, anh sợ bọn họ sẽ làm ảnh hưởng đến em."

    Anh lấy điện thoại ra, kết bạn tôi bằng tài khoản khác.
     
    Tôi Nuôi Lớn Bá Tổng Bệnh Kiều
    Chương 3


    Edit: Vũ Vũ

    Sau khi kết bạn.

    Tôi nhìn thấy ảnh đại diện của anh, đột nhiên trái tim đập nhanh hơn bình thường.

    Là một bức ảnh chụp chú gấu đồ chơi nửa ẩn trong bóng đêm.

    Có lẽ là ảo giác, món đồ chơi này rất giống chú gấu mà lúc trước tôi nhập vào.

    Không đợi tôi nghĩ nhiều.

    Đột nhiên anh xoa đầu tôi.

    "Em đi ngủ sớm đi, khuya lắm rồi."

    Đây là lần đầu tiên anh làm động tác thân mật vậy với tôi.

    Phó Minh Uyên dịu dàng như vậy, ai mà chịu được chứ?

    Tôi càng ngày càng hãm sâu vào lưới tình.

    Nhưng tâm trạng tốt đẹp không duy trì được bao laia

    Tôi lướt đến tin nhắn mà em gái kế gửi đến hai ngày trước, sắc mặt liền khó coi.

    "Quan Tiếu Tiếu, nghe nói chị tỉnh lại rồi, còn không rên tiếng nào mà tự xuất viện?"

    "Mạng cũng lớn thật đó"

    "Ngày 10 tháng 5 là sinh nhật ba, chị nhất định phải về đó, tôi có bất ngờ dành cho chị.

    Bất ngờ sao?

    Nghĩ đến Phó Minh Uyên chính là người đàn ông mà em gái kế thích nhất.

    Tôi lập tức trả lời lại.

    "Không thành vấn về, tôi cũng có bất ngờ cho cô."

    Gửi xong, tâm trạng tôi vắng vẻ vô cùng.

    Trong ba tháng tôi thành người thực vật.

    Nghe nói ba tôi và mẹ kế chỉ ghé qua bệnh viện một lần.

    Ngay cả hộ sĩ cũng không mời cho tôi.

    Là Phó Minh Uyên ra mặt, chuyển tôi đến phòng bệnh tư nhân, còn tự tay chăm sóc.

    Tôi cảm thấy thật bi ai.

    Khi tôi 13 tuổi, mẹ mới mất một năm, ba tôi đã mang mẹ kế cùng cô em gái cùng cha khác mẹ về.

    Vốn dĩ tôi không muốn quay lại căn nhà kia.

    Nhưng tôi không chịu được cảnh tượng một nhà ba người hoà thuận vui vẻ của họ.

    Tôi tình nguyện làm một kẻ dư thừa phá hư bầu không khí, cũng không muốn bọn họ trải qua một ngày sinh nhật vui vẻ.

    Năm ngày sau mới là sinh nhật ba tôi.

    Để thuyết phục Phó Minh Uyên đi cùng mình.

    Tôi dùng hết thủ đoạn của mình.

    Gửi cho anh một tin nhắn:

    "Uyên Uyên thân yêu, thời gian như thoi đưa, năm tháng vô tình. Đều yêu nhau lâu như vậy, anh không có xúc động muốn mua nhẫn, váy cưới hay gặp ba mẹ hai bên sao?"

    Phó Minh Uyên không trả lời tin nhắn của tôi.

    Ngày hôm sau anh mua cho tôi một cái bánh kem nhỏ.

    Tôi đào từ trong đó ra một chiếc nhẫn gắn viên kim cương 10 cara.

    Tôi trợn tròn mắt.

    Lại thấy anh đột nhiên quỳ gối.

    Nâng tay tôi lên, nghiêm túc hỏi.

    "Tiếu Tiếu, anh đảm bảo cả đời này chỉ yêu em, đối xử tốt với em. Em đồng ý lấy anh chứ?"

    Tôi không ngờ rằng anh sẽ cầu hôn.

    Chột dạ rút tay về.

    Dư quang hình như nhìn thấy trong mắt anh đang có thứ cảm xúc gì đó kịch liệt quay cuồng.

    Hơi thở quanh thân Phó Minh Uyên trở nên lạnh lẽo.

    Tôi vội cúi đầu không dám nhìn anh.

    Tôi còn chưa xác nhận được tin tức của Phó Nguyên.

    Nên không có cách nào buông bỏ sự quan tâm với Phó Nguyên được.
     
    Tôi Nuôi Lớn Bá Tổng Bệnh Kiều
    Chương 4


    Edit: nnoc

    Nếu đồng ý lời cầu hôn của Phó Minh Uyên một cách qua loa thì không công bằng với cả tôi và anh.

    "Không phải em có ý từ chối, nhưng chúng ta còn chưa gặp cha mẹ hai bên. Như vậy quá nhanh. Ngày 10 này là sinh nhật ba em, nếu không đến lúc đó anh về với em, chọc ông ta tức chơi?"

    Tôi vừa nói xong, đôi mắt tối đen như mực lại sáng lên một lần nữa.

    Anh tựa hồ có chút không xác định.

    Hỏi tôi: "Chọc tức ông ấy?"

    Tôi sửng sốt, không cẩn thận ngay cả mấy câu thật lòng cũng nói ra mất rồi.

    -

    Phó Minh Uyên đồng ý về nhà cùng tôi.

    Tôi rất vui vẻ.

    Nhưng đến khi tiếp tục trộm tìm kiếm tin tức của Phó Nguyên, trong lòng càng thêm áy náy.

    Nhưng tiếc nuối duy nhất của tôi bây giờ chính là muốn biết cuộc sống của Phó Nguyên thế nào.

    Không liên quan đến tình yêu, là tôi không giữ lời hứa, bỏ hắn mà đi.

    Không xác định được hiện giờ hắn sống thế nào, lương tâm tôi rất bất an.

    Vất vả lắm tôi mới vào được diễn đàn trường cấp ba mà Phó Nguyên theo học.

    Muốn tìm hiểu một chút tin tức về hắn.

    Tôi đăng một dòng trạng thái.

    "Xin hỏi có ai biết cách liên lạc với Phó Nguyên không?"

    Ngay sau đó tôi bị quản trị viên kick ra khỏi diễn đàn.

    Trước khi bị kick ra, có người đã gửi tin nhắn cho tôi.

    "Đừng có làm chuyện vô ích."

    Tôi không hiểu ra sao.

    Hoàn toàn không biết đang xảy ra chuyện gì.

    Mắt thấy qua mấy ngày rồi vẫn không tìm được bất luận tin tức gì của Phó Nguyên.

    Lòng tôi có chút hoảng loạn.

    Không dám nghĩ trong 10 năm qua kể từ ngày tôi rời đi, có phải Phó Nguyên xảy ra chuyện gì hay không?

    Hệ thống đã sớm rời khỏi tôi, tôi cũng không có cách nào dò hỏi nó về tin tức của Phó Nguyên.

    Tôi có chút mất mát.

    Có lẽ hệ thống nói đúng, vốn dĩ tôi và Phó Nguyên không nên có bất kì quan hệ gì.

    Cho nên sau khi tỉnh dậy, không có khả năng nhận được tin tức gì từ hắn.

    -

    Sinh nhật của ba tôi đảo mắt đã đến.

    Phó Minh Uyên lái siêu xe chở tôi vào tiểu khu.

    Trong cuộc đời, lần đầu tiên tôi biết cảm giác được mọi người chú ý là thế nào.

    Cẳng chân tôi nhũn ra, bước từ trên siêu xe đắt đỏ xuống dưới.

    Một chiếc xe vận tải dừng trước mặt tôi.

    Công nhân thay nhau bê từng lãng hoa tươi xuống.

    Tôi biết mấy thứ này là Phó Minh Uyên mua, lúc ấy cằm còn suýt rớt xuống đất.

    Chờ tôi dẫn Phó Minh Uyên vào nhà.

    Phòng khách vốn đã hơi chật nay lại bị hoa chen đầy.

    Ba và mẹ kế tôi đều tức gần chết.

    "Quan Tiếu Tiếu, con cố ý đúng không? Xuất viện không không báo ai một tiếng, mới về đã làm cả nhà ngột ngạt."

    Sắc mặt tôi tối lại, còn chưa nói gì thì Phó Minh Uyên đã khách khí mở miệng.

    "Xin lỗi bác trai bác gái, thật sự là cháu không biết hai người thích cái gì nên mua 100.000 tệ hoa để bày tỏ tấm lòng. Chúc bác trai sinh nhật vui vẻ."

    Ba tôi cùng mẹ kế vừa biết được đống hoa này trị giá 100.000 tệ thì bị nghẹn đến nỗi nói không ra lời.

    Lúc này, đột nhiên phòng em gái kế tôi mở ra.

    Cô em mặc một thân váy trắng trang điểm cẩn thận nhìn thấy hoa tươi đầy nhà thì chất vấn tôi:

    "Chị, đây là bất ngờ mà chị nói?"

    Tôi lập tức lắc đầu, đắc ý giới thiệu Phó Minh Uyên."

    "Đây là bạn trai tôi, anh ấy mới là bất ngờ tôi muốn cho cô biết."

    Khoé miệng cô ta co rút.

    Khinh thường mà cười lạnh một tiếng.

    "Haha, chẳng lẽ chị không biết Lục Phong đã trở thành bạn trai của tôi nên cố tình thuê một người tới giả làm bạn trai mình đấy chứ?"

    Tôi nghi hoặc, cái tên Lục Phong này có hơi quen tai.

    Đột nhiên có một nam sinh đi từ phía sau cô ta ra.

    Nam sinh này vừa nhìn thấy tôi và Phó Minh Uyên thì đã nghiến răng nghiến lợi:

    "Quan Tiếu Tiếu, anh ta là bạn trai cô? Tôi còn đang tự hỏi sao cô vừa mới đồng ý quen tôi thì lại đột nhiên không liên lạc được, hoá ra cô coi tôi là lốp xe dự phòng?"

    Cả người tôi thiếu chút nữa thì nứt ra.

    Rốt cuộc tôi cũng nhận ra, Lục Phong mới là nam sinh mà em kế tôi thích, cũng là người theo đuổi tôi lúc trước, là anh bạn trai hờ trước khi tôi gặp tai nạn.

    Tôi cứng đờ nhìn về phía Phó Minh Uyên.

    Nếu Lục Phong mới là bạn trai tôi, vậy thì vị này là ai?
     
    Tôi Nuôi Lớn Bá Tổng Bệnh Kiều
    Chương 5


    bởi selnemoinguoi Theo dõi

    Edit: Vũ Vũ

    Mãi tới khi trở lại biệt thự của Phó Minh Uyên.

    Đầu của tôi vẫn trống rỗng.

    Anh thấy sắc mặt tôi trắng bệch thì ngồi xổm xuống trước mặt tôi, ngón tay thon dài cũng nắm lấy tay tôi.

    Quan tâm hò hỏi: "Tiếu Tiếu, em làm sao vậy?"

    Tay tôi không chịu khống chế mà hơi run rẩy.

    Vội vàng lùi lại rồi đứng dậy, hoàn toàn không dám nhìn anh.

    "À...em có hơi mệt, em về phòng trước."

    Phó Minh Uyên vẫn dịu dàng như trước.

    Nhưng ngay cả nhìn vào mắt anh tôi cũng không dám.

    Thậm chí tôi còn chẳng có gan hỏi rốt cuộc anh là ai.

    Càng không dám nghĩ tới, rõ ràng Phó Minh Uyên và tôi là hai người xa lạ, tại sao anh lại giả mạo làm bạn trai tôi?

    Còn chăm sóc tận tình một người thực vật như tôi suốt ba tháng!

    Lại còn đón tôi về nhà.

    Nhưng chưa bao giờ làm chuyện gì quá phận với tôi, ngay cả hôn môi cũng chưa từng.

    Vốn dĩ đầu óc tôi đã không nhanh nhạy.

    Nay gặp phải chuyện này lại càng rối hơn.

    Ý nghĩ duy nhất của tôi lúc này chính là rời khỏi đây!

    Tuyệt đối không thể ở lại thêm nữa.

    Ai biết cái gì sẽ chờ đợi tôi chứ.

    -

    Nửa đêm.

    Tôi ép sát vào cửa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.

    Đã 3 giờ sáng.

    Phó Minh Uyên muộn nhất cũng sẽ ngủ trước 12 giờ.

    Bây giờ hẳn là lúc anh ngủ sâu nhất.

    Tôi không mang theo gì cả.

    Chỉ cầm theo điện thoại mình tự mua

    Tôi thở sâu, lặng lẽ mở cửa.

    Mới bước ra một bước chân thì đã thiếu chút nữa bị Phó Minh Uyên đang đứng dựa vào tương không rên một tiếng làm sợ muốn ngất xỉu.

    Anh không nhìn tôi, ánh mắt ẩn trong bóng tối.

    Giọng nói dễ nghe nhưng lại khiến sống lưng tôi lạnh băng vang lên.

    "Tiếu Tiếu, muộn vậy còn không ngủ, em muốn đi đâu?"

    Tôi cảm thấy giờ phút này bản thân như bị ai đó bóp cổ, suýt nữa hít thở không thông.

    Tôi không nhịn được, run rẩy hỏi: "Sao anh biết em chưa ngủ?"

    Thật sự là tôi quá sợ.

    Trái tim kịch liệt nhảy lên, dường như tuỳ lúc có thể vọt ra khỏi cổ họng.

    Hành lang yên tĩnh trống trải.

    Phó Minh Uyên im lặng nhìn tôi.

    Sau một lúc lâu mới sâu kín thở dài.

    "Đèn phòng em chưa tắt, anh không biết là em quên không tắt hay là mất ngủ."

    Tôi kinh ngạc ngẩng đầu.

    Đối diện với con ngươi sâu không thấy đáy của Phó Minh Uyên.

    Tôi hoàn toàn không nhìn ra cảm xúc lúc này trong mắt anh là gì.

    "Bây giờ em sẽ về phòng tắt đèn đi ngủ ngay."

    -

    Tôi vội vàng khoá trái cửa, sau khi tắt đèn mới dựa vào tường thở d ốc.

    Nghĩ đến khả năng Phó Minh Uyên ở bên ngoài còn chưa rời đi, tôi nhanh như chớp chui vào chăn để trốn.

    Lúc này mới khôi phục lại chút lí trí.

    Tôi không thể ngủ được, lấy điện thoại ra bắt đầu tìm tòi.

    "Có người lạ nào sẽ dịu dàng cẩn thận chăm sóc một người thực vật không?"

    Không có kết quả.

    Tôi lại kiểm tra lần nữa.

    "Người đàn ông mang một cô gái xa lạ về nhà ở, nhưng lại không làm gì cô ấy, vì sao chứ?"

    Tôi nhìn thấy đáp án trong nháy mắt.

    Sợ tới mức suýt chút nữa ném điện thoại đi.

    "Có lẽ người đó muốn nuôi thức ăn."

    Trong đầu tôi bắt đầu nghĩ đến các cảnh máu me trong phim kinh dị.

    Lại nghĩ đến căn biệt thự của Phó Minh Uyên sẽ có mấy căn phòng thí nghiệm dưới tầng hầm hay mấy phòng hành hình.

    Tôi sợ tới nỗi mềm nhũn cả người.

    Tôi vốn dĩ cũng không có cái gan đi vào căn phòng bị khoá hay phòng thí nghiệm để điều tra, sợ không cẩn thận sẽ bỏ mạng.

    Tôi run rẩy bò xuống giường, cảm giác không có cách nào ở thêm trong căn nhà này một giây nào nữa.

    Tôi loạng choạng đi đến trước cửa sổ.

    Tự hỏi nếu từ lầu hai nhảy xuống, xác xuất gãy chân sẽ là bao nhiêu.

    Vất vả lắm mới nghĩ ra cách buộc quần áo thành một cái dây để leo xuống.

    Đến khi trời sáng, rốt cuộc tôi cũng buộc quần áo xong.

    Đang chuẩn bị bò cửa sổ để thử nghiệm.

    Cốc cốc!

    Đột nhiên cửa bị gõ vang.

    Tôi sợ tới mức như ngừng thở đến nơi.

    Mông ngồi phệt xuống đất.

    Lại nghe thấy Phó Minh Uyên ở bên ngoài nói:

    "Tiếu Tiếu, công ty có việc nên anh ra ngoài trước."

    Này quả thật là vui như lên trời.

    Rốt cuộc tôi không cần lo lắng việc bò cửa sổ không cẩn thận sẽ té gãy chân nữa.

    Tôi yên lặng nghe tiếng động cơ xe ngày càng xa.

    Kích động đến nỗi lập tức mở cửa chạy.

    Nhưng tôi không biết rằng, một chiếc xe đang dừng lại ở một góc khuất.

    Mà Phó Minh Uyên ngồi ở ghế lái, đang nhìn tôi rời đi.

    Mãi đến khi tôi lên xe bus, anh mới lẩm bẩm một câu:

    "Chung quy vẫn là không nỡ để em..."

    -

    Vất vả lắm mới đi vào được phố xá sầm uất.

    Tôi có cảm giác sống lại sau tai nạn.

    Tôi ngồi ở trung tâm thương mại cả một ngày.

    Buổi tối trung tâm thương mại muốn đóng cửa, tôi có chút mê mang.

    Bây giờ tôi không có chỗ nào để đi cả.

    Khi tôi gặp tai nạn, lúc đó mới tốt nghiệp đại học, còn chưa tìm được việc làm.

    Sau khi xuất viện cũng không đi tìm phòng ở mà lại tới chỗ Phó Minh Uyên ăn nhờ ở đậu.

    Bây giờ chỗ để nghỉ chân cũng không có.

    "Người đẹp này, vừa nãy cô dùng cơm ở quán chúng tôi, cô đã rút trúng giải thưởng lớn đó là một tháng trải nghiệm miễn phí phòng tổng thống của khách sạn năm sao. Xin chúc mừng, xin chúc mừng cô."
     
    Tôi Nuôi Lớn Bá Tổng Bệnh Kiều
    Chương 6


    Edit: Vũ Vũ

    Một người phục vụ đột nhiên xuất hiện rồi đưa cho tôi tấm thẻ phòng

    Tôi sợ ngây người.

    Vận may của tôi chưa bao giờ tốt như này!

    Thậm chí tôi còn nghi ngờ có người lừa mình.

    Tôi đến khách sạn hỏi trước, xác định thẻ phòng này thật sự không có vấn đề gì thì mới bình tĩnh lại được.

    -

    Tôi dọn vào phòng 888 - chính là phòng tổng thống.

    Nằm trên giường lớn mềm mại thoải mái, còn cảm thấy mọi thứ thật không chân thật.

    Trong lòng vẫn cứ lo sợ có ai gài bẫy mình.

    Cứ như thế sống trong phòng tổng thống ở khách sạn mấy ngày.

    Dùng cách thức trên mạng để xác nhận chỗ này không bị cài camera ẩn.

    Tôi mới cảm thấy an tâm.

    Lại ở thêm mấy ngày.

    Lúc này tôi mới có tâm trạng suy nghĩ, nếu Phó Minh Uyên phát hiện tôi chạy trốn thì anh có đi tìm tôi không.

    Tưởng tượng đến chuyện đó thôi khiến tôi chẳng dám bước nửa bước ra khỏi cửa.

    Đột nhiên tôi rất nhớ Phó Nguyên.

    10 năm làm bạn với hắn còn không phải hắn làm bạn với tôi sao?

    Tôi rất hối hận, sau khi tỉnh lại ở bệnh viện không nên thấy sắc mà quên nghĩa.

    Thấy Phó Minh Uyên điểm nào cũng hợp gu tôi lại đối xử tốt với tôi như vậy, liền không đề phòng gì mà theo anh về nhà.

    Hiện giờ tôi còn chẳng biết Phó Minh Uyên có ý đồ gì với mình

    Có phải tôi bị anh theo dõi không?

    Ý tưởng duy nhất lúc này của tôi chính là được gặp Phó Nguyên sớm một chút.

    Hắn thông minh hơn tôi rất nhiều.

    Nhất định hắn sẽ biết Phó Minh Uyên có âm mưu gì.

    Lúc này tôi thay một nick khác, gia nhập vào diễn đàn trường học của Phó Nguyên.

    Lặn lội tìm từng nick một.

    Chờ mong có thể tìm được Phó Nguyên hoặc bạn của hắn.

    Tôi tìm tòi một chút nhưng lại không thấy có Phó Nguyên hay tên bạn bè hắn.

    Đành phải ấn vào từng tấm ảnh để tìm kiếm dấu vết.

    Mới tìm chưa được mấy người.

    Đột nhiên phát hiện diễn đàn nổ tung.

    Tin tức spam nhảy loạn.

    Rất nhiều người gửi một câu:

    "Không thể tin được, Phó Nguyên chịu xuất hiện rồi ư?"

    Lòng tôi đột nhiên nhảy dựng.

    Vội vàng lướt lên trên.

    Nhìn thấy một câu.

    Phó Nguyên: Đã lâu không gặp.

    Nhìn đến hai chữ Phó Nguyên, không hiểu vì sao mũi tôi chua xót, thiếu chút nữa đã bật khóc thành tiếng.

    Tôi cũng không cẩn thận nghĩ lại, tại sao vừa rồi không tìm được tên Phó Nguyên.

    Tôi lập tức nhắn tin riêng với hắn.

    "Phó Nguyên, tôi là Quan Tiếu Tiếu."

    Gửi tin nhắn thêm bạn xong

    Tôi rất căng thẳng.

    Không biết Phó Nguyên có tin tôi hay không.

    Rốt cuộc hệ thống đã nói qua, tôi chỉ là một chú gấu bông bên cạnh hắn mà thôi.

    Thật ra trong lúc làm nhiệm vụ, hệ thống luôn theo dõi gắt gao, tôi không có cách nào nói họ tên hay lai lịch của mình cho Phó Nguyên.

    Nhưng hắn rất thông minh, quanh co lòng vòng thế nào lại điều tra ra được tên tuổi lai lịch của tôi.

    Hơn nữa còn giúp tôi tránh hình phạt từ hệ thống

    Tích tích.

    Âm thanh báo tin nhắn vang lên.

    Tôi gấp không chờ nổi mà mở ra.

    Phó Nguyên đã đồng ý kết bạn.

    Hắn gửi lại một dấu "?"

    Nhất thời tôi không hiểu ý của hắn là gì.

    Là không nhớ rõ tôi hay là đang hỏi tôi có chuyện gì?

    Trong ấn tượng của tôi, Phó Nguyên chính là trầm mặc ít nói như vậy.

    Nếu có thể dùng kí hiệu mà biểu đạt đượv rõ ràng chuyện muốn nơi, thì tuyệt đối hắn sẽ không lãng phí một chữ.

    Tôi vắt hết óc suy nghĩ.

    Mới gửi một câu qua.

    "Gấu bông của anh còn không?"

    Sau đó chờ rồi lại chờ.

    Đợi gần nửa tiếng đồng hồ.

    Rốt cuộc Phó Nguyên gửi lại ba chữ:

    "Không còn nữa."

    Tôi rất sốt ruột.

    "Sao lại không còn? Anh vứt đi à?"

    Gửi tin nhắn đi rồi tôi mới nhận ra, Phó Nguyên cũng 26 tuổi rồi.

    Lại không phải trẻ con, vứt một chú gấu bông thì có gì lạ.

    Cõ lẽ hắn còn cảm thấy chú gấu bông lúc trước vừa biết nói vừa biết cử động chỉ là tinh thần của hắn bị ảo giác mà thôi.

    Nghĩ đến khả năng Phó Nguyên hoàn toàn không nhớ rõ tôi.

    Cả người tôi héo úa ỉu xìu
     
    Tôi Nuôi Lớn Bá Tổng Bệnh Kiều
    Chương 7


    Edit: Vũ Vũ

    Tôi nghi rằng Phó Nguyên sẽ không trả lời tin nhắn.

    Không ngờ rằng, rất nhanh hắn đã gửi lại cho tôi một câu:

    "Cô tìm tôi có việc gì?"

    Trong nháy mắt, tôi lấy lại tinh thần.

    Phó Nguyên vẫn là người trong nóng ngoài lạnh như vậy.

    Nhìn có vẻ không dễ ở chung, thật ra trong lúc đi học, chỉ cần có người hỏi, hắn nhất định sẽ giúp, từ trước đến nay hiếm khi từ chối ai.

    Tôi nghĩ nghĩ, đem chuyện Phó Minh Uyên giả mạo bạn trai để chăm sóc tôi, lại còn đưa tôi về nhà nhưng tạm thời còn chưa làm chuyện gì quá phận để kể cho hắn nghe.

    Tôi hỏi: "Anh cảm thấy người đàn ông đối xử với một nữ sinh như vậy là có mục đích gì? Chẳng lẽ giống như trên mạng nói, đó là muốn nuôi tôi như thức ăn dự trữ? Có phải tôi nên đi báo cảnh sát không?"

    Tin nhắn của tôi vừa gửi đi.

    Phó Nguyên: "..."

    Hắn rất nhanh đã trả lời lại.

    "Cô có nghĩ tới khả năng rằng do người đó quá thích cô?"

    Tôi nhìn đến lời này, cả kinh đến nỗi trợn to mắt.

    Điện thoại cũng suýt chút nữa rơi xuống đất.

    "Sao có thể chứ? Chúng tôi là người lạ mà?"

    Tôi gửi xong lời này, rất lâu sau cũng không thấy Phó Nguyên nhắn lại.

    -

    Tôi rất buồn bực.

    Người tôi nhắn tin thật sự là Phó Nguyên sao?

    Sao hắn lại có vẻ không thông minh lắm nhỉ?

    Vậy mà Phó Nguyên cảm thấy một người xa lạ tỉ mỉ chăm sóc một người suốt mấy tháng trời là thích tôi?

    Cho dù thật sự là yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi cũng không tin tình cảm của Phó Minh Uyên lại sâu đậm như vậy.

    Càng làm cho tôi cảm thấy mất mát hơn chính là.

    Hình như Phó Nguyên không thèm để ý Quan Tiếu Tiếu là ai.

    Tôi lăn trên giường ngủ một giấc mới tỉnh lại.

    Mở điện thoại lên.

    Lại phát hiện nửa đêm qua.

    Phó Nguyên gửi tin nhắn cho tôi.

    "Vậy cô có cảm giác gì với người đàn ông kia?"

    Câu hỏi này khiến tôi nghẹn họng.

    Tôi có cảm giác gì với Phó Minh Uyên sao?

    Lúc mới tỉnh lại biết anh vẫn luôn chăm sóc cho tôi, nói thật tôi có chút xấu hổ.

    Rốt cuộc với tôi mà nói anh cũng chẳng khác gì người xa lạ.

    Nhưng không hiểu sao trên người anh có cảm giác rất quen thuộc, khiến tôi an tâm như lúc ở cạnh Phó Nguyên.

    Hơn nữa Phó Minh Uyên lại quá đẹp trai quá mê người.

    Mấy tháng ở chung, thật sự tôi có chút thích anh.

    Tiền đề là anh thích tôi hơn nữa còn không phải người xấu.

    Lúc trước tôi muốn gặp Phó Nguyên, chính là muốn tách hai người riêng biệt khỏi nhau.

    -

    Nhìn tin nhắn Phó Nguyên gửi tới.

    Tôi không biết nên trả lời thế nào.

    Nghĩ một lát vẫn là gửi lại một câu:

    "Anh cảm thấy anh ấy có phải người tốt không?"

    Mãi tới lúc tôi ăn xong cơm trưa miễn phí mà khách sạn đưa.

    Phó Nguyên mới trả lời:

    "Anh ta sẽ không làm chuyện trái pháp luật."

    Tôi có chút mờ mịt, không hiểu sao lại cảm thấy lời này có hơi quen thuộc.

    Không chờ tôi nghĩ nhiều.

    Phó Nguyên lại gửi một tin nhắn tới.

    "Cô muốn gặp tôi không?"

    Đột nhiên tôi hít một hơi thật sâu.

    Khó nén được vui vẻ.

    Phó Nguyên bằng lòng gặp tôi?

    Tôi cho rằng hắn chỉ coi tôi là bạn học cũ, còn đã sớm quên Quan Tiếu Tiếu là ai.

    Tôi không hề do dự chút nào.

    Lập tức trả lời lại:

    "Muốn."

    -

    Phó Nguyên gửi địa chỉ chỗ hẹn.

    Là một quán cafe rất lịch sự tao nhã.

    Tôi đi đến cửa quán.

    Đột nhiên cảm thấy căng thẳng.

    Tôi không tưởng tượng ra được dáng vẻ hiện tại của Phó Nguyên.

    Nhưng tôi thật sự muốn gặp hắn, đối với tôi mà nói, 10 năm làm bạn bên hắn cũng chính là 10 năm tôi tự cứu rỗi bản thân.

    Tôi hít một hơi thật sâu, kiên định đi vào.

    Vừa định tìm nhân viên để hỏi số bàn của Phó Nguyên, thì đột nhiên nhìn thấy Phó Minh Uyên ngồi một góc gần cửa sổ.

    Lúc này ánh mặt trời đang chiếu lên người anh.

    Mạ lên người anh một lớp ánh sáng nhàn nhạt.

    Hơn nữa mắt kính tơ vàng của anh cực kì mê người.

    Tôi phát hiện có rất nhiều nữ sinh đang chụp trộm anh.

    Nhưng mà tôi không có thời gian thưởng thức.

    Bởi vì anh đột nhiên nhìn về phía tôi.

    Tôi sợ tới mức lập tức ngồi thụp xuống.

    Ý định muốn trốn sau bồn hoa.

    Soa Phó Minh Uyên lại ở đây chứ?

    Chẳng lẽ anh theo dõi tôi?

    Nghĩ đến đây, sắc mặt tôi trắng bệch vì sợ hãi.

    Vội vàng gửi tin nhắn cho Phó Nguyên.

    "Cứu mạng! Phó Nguyên, anh đã đến quán cafe chưa? Tôi đang ở bồn hoa cạnh cửa."

    Tôi gửi tin nhắn xong, nhìn quanh bốn phía, nhưng chẳng thấy ai có khả năng là Phó Nguyên cả.

    Đang định xem Phó Nguyên có trả lời tin nhắn không.

    Đột nhiên có cảm giác một bóng người bao trùm lấy tôi.

    Tôi có loại dự cảm cực kì không tốt.

    Cứng đờ ngẩng đầu lên.

    Nhìn thấy chính là hàm dưới tuyệt đẹp của Phó Minh Uyên.

    Anh đứng từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt đen trầm dưới mắt kính nhìn chăm chú vào tôi.

    Tôi sợ tới mức một chữ cũng không nói được.

    Chúng tôi cứ như vậy đối diện với nhau.

    -

    "Xin hỏi hai vị muốn uống gì ạ?"

    Giọng nói của nhân viên cửa hàng đột nhiên làm tôi hoàn hồn.

    Ngay sau đó tôi đứng bật dậy rồi chạy.

    Cùng lúc đó, trong đầu tiên hiện lên giọng nói máy móc đã lâu không được nghe.

    "Hello, ký chủ, tôi tới tạm biệt...Cảnh báo cảnh báo! Chỉ số hắc hoá của mục tiêu đã đạt ngưỡng 80! Aaaaa! Ký chủ, cô làm gì với mục tiêu vậy hả? Sao chỉ số hắc hoá của anh ta lại cao quá vậy?"

    Tôi chạy không được mấy bước.

    Giọng nói trong đầu lại tiếp tục.

    "Giá trị hắc hoá +1+1+1, ký chủ đừng chạy nữa. Mỗi một bước của cô làm giá trị hắc hóa lại cộng thêm 1 điểm, nếu còn chạy nữa thì mục tiêu sẽ hoàn toàn hắc hoá."

    Nghe được lời này, theo bản năng, tôi dừng lại.

    "Hệ thống, là mày thật sao? Sao mày vẫn còn ở đây?"

    Hệ thống không có thời gian trả lời.

    Nói với tôi: "Cô mau lùi lại về sau đi."

    Tôi nghi ngờ mà lui về sau hai bước.

    "Giá trị hắc hoá -1-1."

    Tôi sửng sốt.

    Theo bản năng lại nhấc chân đi về phía trước.

    "Giá trị hắc hoá +1. Ký chủ đừng đùa, mục tiêu đang ở ngay phía sau nhìn cô đó."

    "Cô mau nói cho tôi biết, rốt cuộc cô đã làm gì mục tiêu? Rõ ràng đã quét sạch giá trị hắc hoá, sao mới mấy tháng không gặp mà nó đã tăng cao như vậy? Nếu không phải trước khi đi tôi nổi hứng quay lại chào cô thì suýt chút nữa đã không phát hiện rồi."

    Hệ thống nhắc nhở làm tôi đột nhiên quay đầu lại.

    Nhìn thấy Phó Minh Uyên đang đứng ở cửa.

    Anh đang lạnh nhạt nhìn tôi.

    Nhưng không nói gì cả.

    Tôi nghe hệ thống nói, rốt cuộc cũng hiểu ra.

    Ngây ngốc hỏi: "Ý mày là, người trước mặt tao chính là Phó Nguyên?"

    Hệ thống còn khiếp sợ hơn cả tôi.

    "Ký chủ, cô không biết đó là mục tiêu nhiệm vụ? Xong rồi, tôi lỡ miệng."

    Tôi trợn mắt há mồm nhìn Phó Minh Uyên.

    Đầu giống như bị thứ gì đó gõ mạnh vào.

    Hoàn toàn choáng váng.

    Phó Nguyên chính là Phó Minh Uyên?

    Hai người họ vẫn luôn là một?

    Khó trách tôi vẫn luôn cảm thấy Phó Minh Uyên giống Phó Nguyên.

    -

    Lúc này tôi mới nhớ lại quãng thời gian ở chung với Phó Minh Uyên.

    Mới biết được lúc trước mình ngốc cỡ nào.

    Rõ ràng Phó Minh Uyên và Phó Nguyên có nhiều chỗ giống nhau như vậy.

    Ví dụ những món thích ăn, thói quen xoa trán khi mệt mỏi, có thói ở sạch nhưng vẫn dung túng mà dọn sạch phòng khách bị tôi làm loạn.

    Phó Nguyên ở trước mặt mà tôi lại không nhận ra.

    Liệu trong lúc tôi muốn tìm Phó Nguyên, không biết anh có phải cũng đang muốn gặp tôi không?

    Nhớ tới Phó Nguyên từng mắng tôi là đồ ngu ngốc.

    Giờ phút này tôi mới nhận ra, những gì anh nói là thật.

    Tôi cảm thấy bản thân rất kì quái, khoảnh khắc biết được Phó Minh Uyên là Phó Nguyên, tôi không có bất kì cảm giác sợ hãi nào.

    Trong lòng còn dâng lên cảm xúc phẫn nộ.

    Tôi nhịn không được hùng hổ đi về phía Phó Minh Uyên.

    "Giá trị hắc hoá -1-1-1-1..."

    Âm thanh của hệ thống nhắc nhở cũng bị tôi làm lơ.

    Tôi đứng ở trước mặt Phó Minh Uyên.

    Ngửa đầu chất vấn anh.

    "Phó Minh Uyên, rõ ràng anh chính là Phó Nguyên, tại sao anh lại gạt em? Anh có biết suýt chút nữa em đã cho rằng anh chính là zombie muốn ăn thịt em không? Làm em lo lắng suốt mấy ngày, lại còn gặp cả ác mộng."
     
    Tôi Nuôi Lớn Bá Tổng Bệnh Kiều
    Chương 8


    Edit: Vũ Vũ

    Hình như Phó Minh Uyên có chút kinh ngạc.

    Xấu hổ mà sờ sờ mũi.

    Sao tôi lại cảm thấy anh đang chột dạ nhỉ?

    Chẳng lẽ anh thật sự muốn ăn tôi?

    Đột nhiên tới nhớ ra ban nãy khi hệ thống vừa xuất hiện.

    Nói giá trị hắc hoá của Phó Minh Uyên đã đạt đến 80.

    Tôi nhớ rõ giá trị hắc hoá cao nhất của anh ngày trước chính là vào năm cấp hai, học sinh dở ném chú gấu bông là tôi xuống đất, khi đó giá trị cao nhất cũng chỉ có 60!

    Tôi cả kinh đến nỗi suýt nữa rớt cả tròng mắt ra ngoài.

    Buột miệng hỏi: "Anh thật sự muốn ăn em?"

    -

    Gương mặt vẫn luôn bình tĩnh của Phó Minh Uyên nay lại hồng hồng một cách hiếm thấy.

    Tôi còn chưa hiểu lí do vì sao anh đỏ mặt.

    Thì anh đã lảng sang chuyện khác: "Lúc ở bệnh viện, là em nhận sai."

    Tôi bị anh làm cho nghẹn họng.

    Nhớ lại khi đó bác sĩ nói Phó Minh Uyên là bạn trai tôi.

    Lúc ấy tôi mới tỉnh lại, đầu óc chưa được nhanh nhạy.

    Vắt hết óc mới nhớ ra trước khi tai nạn có đồng ý hẹn hò với một nam sinh.

    Nên tự nhiên cho rằng Phó Minh Uyên chính là bạn trai của mình.

    "Vậy sao anh không giải thích? Còn đổi tên để gạt em?"

    Phó Minh Uyên im lặng trong chốc lát.

    Mới sâu kín mở miệng.

    "Tên là do bọn họ muốn bảo vệ anh nên mới sửa. Hơn nữa...mười năm trước em cũng lừa anh, em đã hứa sẽ không rời khỏi anh mà."

    Một lần nữa tôi lại cạn lời vì anh.

    Chuyện trước đây đúng là do tôi sai.

    "Xin lỗi anh, em muốn ở bên cạnh anh, nhưng nhiệm vụ hoàn thành, em phải trở lại thân thể của mình."

    Tôi áy náy cúi đầu xin lỗi.

    Không thấy được đôi mắt đen láy của Phó Minh Uyên đang dịu dàng nhìn mình.

    Anh lại hỏi: "Cho nên chỉ cần nhiệm vụ không hoàn thành, em sẽ vẫn ở bên cạnh anh?"

    Tôi gật đầu thừa nhận.

    Đột nhiên trong đầu truyền đến giọng nói nhắc nhở một cách điên cuồng của hệ thống:

    "Giá trị hắc hoá +1+1+1+1....Ký chủ, xin cô đừng lỡ miệng nữa mà, nếu cứ như vậy thì cả đời này cũng đừng nghĩ loại trừ được giá trị hắc hoá. Cô cũng phải ở bên cạnh anh ta cả đời để thực hiện nhiệm vụ."

    Tôi sợ tới mức vội vàng túm lấy tay Phó Minh Uyên.

    "Anh không thể hắc hoá, sẽ xảy ra chuyện đó! Em tình nguyện ở bên cạnh anh để thanh lọc giá trị hắc hoá, nhưng em không muốn nhìn thấy anh làm chuyện xấu."

    Tôi vừa mới nói xong.

    "Giá trị hắc hoá -1-1-1-1-1...Giá trị hắc hoá hạ xuống còn 1."

    Trong đầu có âm thanh nhắc nhở.

    Khiến tôi có cảm giác cực kì vớ vẩn.

    Nhớ trước đây phải ở bên cạnh Phó Minh Uyên 10 năm mới quét sạch giá trị hắc hoá mới đạt ngưỡng 60 của anh.

    Giờ giá trị hắc hoá tăng cao, nói thấp là thấp, thế này cũng tuỳ tiện quá rồi đấy.

    -

    Hệ thống hình như cũng nhận ra điều gì đó.

    Cạn lời nói với tôi: "Ký chủ, tôi phát hiện, chỉ cần cô ở bên cạnh mục tiêu thì giá trị hắc hoá của anh ta sẽ không tăng cao."

    Tôi vô cùng kinh ngạc.

    Trực tiếp dò hỏi hệ thống.

    "Tao thật sự có thể ở bên cạnh Phó Minh Uyên mãi mãi sao?"

    Hình như Phó Minh Uyên còn kinh ngạc hơn cả tôi.

    Nắm lấy tay tôi: "Em đồng ý ở bên cạnh anh?"

    Tôi lập tức gật đầu.

    Nếu biết Phó Minh Uyên chính là Phó Nguyên thì tôi còn chạy trốn làm gì chứ?

    "Giá trị hắc hoá -1."

    Hệ thống trong đầu nhảy nhót muốn chạy đi vì đã hoàn thành nhiệm vụ.

    Phó Minh Uyên nhận ra gì đó, đột nhiên mím môi.

    Hệ thống trong đầu lại vang lên tiếng nhắc nhở.

    "Giá trị hắc hoá +1."

    Hệ thống suýt nữa bị giá trị hắc hoá của Phó Minh Uyên làm cho tức hộc máu.

    Nó nhịn không được xin xỏ tôi: "Cầu xin ký chủ nhanh nhanh đảm bảo với mục tiêu là sẽ mãi mãi không rời khỏi anh ta đi mà. Giá trị hắc hoá không được thanh lọc thì tôi cũng không có cách nào rời đi. Huhuhu, biết vậy tôi đã chẳng thèm quay lại tạm biệt cô."

    -

    Hệ thống nhìn rất đáng thương.

    Tôi đành phải nói cho Phó Minh Uyên.

    Giá trị hắc hoá của anh cứ nhập nhằng không rõ thì hệ thống không thể rời khỏi tôi.

    Ngay sau đó trong đầu tôi vang lên giọng nói đầy kích động của hệ thống:

    "Giá trị hắc hoá -1, giá trị hắc hoá đã được thanh lọc hoàn toàn. Cúi chào tạm biệt ký chủ! Hẹn không bao giờ gặp lại!"

    Nói xong nó lủi đi như chạy trốn.

    Tôi suýt chút nữa nghẹn cười thành tiếng.

    Phó Minh Uyên lại hỏi: "Nó đi chưa?"

    Tôi lập tức gật đầu.

    Đột nhiên anh sâu kín nói: "Anh cảm thấy hình như giá trị hắc hoá của anh lại tăng cao. Em có muốn về nhà với anh không?"

    Anh vươn bàn tay thon dài về phía tôi.

    Tôi trợn mắt, lần đầu tiên phát hiện Phó Minh Uyên cũng có lúc trẻ con như vậy.

    Đương nhiên tôi cũng không phải kẻ ngốc.

    Lúc không biết thân phận của Phó Minh Uyên, tôi sẽ nghi ngờ sao một người xa lạ lại đối xử tốt với mình như vậy.

    Nhưng nếu người đó là Phó Nguyên.

    Thì cho dù anh muốn ăn tôi thật, lòng tôi vẫn không tin anh là kẻ xấu.

    Huống hồ trong mấy tháng ở chung này.

    Tôi sớm đã thích anh.

    Lúc trước tôi rối rắm khi ở bên anh là vì thường xuyên nghĩ tới Phó Nguyên.

    Tôi không hề do dự mà đặt tay mình vào tay anh.

    Cười cười gật đầu: "Vâng, về nhà."

    -

    Sau khi cùng Phó Minh Uyên hẹn hò nửa năm.

    Anh thẳng thắn với tôi, rằng ngay từ đầu anh đã lắp thiết bị định vị và chip nghe lén vào điện thoại của tôi.

    Nhưng anh nói với tôi rằng, trừ bỏ những lúc lo lắng tôi sẽ làm chuyện dại dột anh mới mở ra camera để giám sát.

    Còn những thời gian khác tuyệt đối không xâm phạm quyền riêng tư của tôi.

    Lúc này tôi mới nhận ra, vì sao ngày đó tôi muốn bò cửa sổ chạy trốn, lại vừa khéo lúc anh có việc phải đến công ty.

    Lúc tôi không có chỗ ở, lại có vận may trên trời rơi xuống, gì mà ở miễn phí phòng tổng thống khách sạn năm sao trong vòng 1 tháng.

    Thật ra tôi không phải quá để ý, rốt cuộc làm bạn bên cạnh anh 10 năm, tôi sớm đã biết anh thông minh lại phúc hắc.

    Tôi cố ý tức giận, nhân cô hội chất vấn anh.

    "Anh còn có chuyện gạt em, căn phòng ở cuối lầu 3 có phải đang cất thứ gì không thể để cho ai biết đúng chứ? Em muốn xem."

    -

    Phó Minh Uyên sửng sốt một chút.

    Rồi sau đó mỉm cười đưa tôi đi lên.

    Cửa mở ra, rốt cuộc tôi biết bên trong căn phòng này có gì.

    Là căn phòng để quần áo và vật dụng linh tinh hằng ngày.

    Bên trong còn có chú gấu nhỏ mà tôi từng bám vào, chăn gối mà tôi từng dùng qua.

    Đương nhiên được quan tâm săn sóc nhất chính là chú gấu nhỏ kia.

    Tôi hỏi Phó Minh Uyên.

    "Không phải anh nói không còn chú gấu bông kia nữa rồi sao? Anh lại lừa em?"

    Phó Minh Uyên mỉm cười.

    "Không lừa em. Là không còn nữa. Nhưng may mắn thay, em lại về rồi."

    Lúc này tôi mới nhận ra, thứ anh nói không còn nữa chính là tôi chứ không phải chú gấu bông.

    Tôi rất kinh ngạc.

    "Anh phát hiện em không còn ở bên từ khi nào? Không phải hệ thống nói sau khi em rời đi thì sẽ để cho anh không nhận ra sao?"

    Sắc mặt anh tối lại, ánh mắt cũng ủ rũ.

    Anh xoa nhẹ đầu tôi rồi nói: "Đồ ngốc, sao anh lại không nhận ra chứ?"

    Lời Phó Minh Uyên nói, không hiểu sao lại khiến trái tim tôi co rút đau đớn.

    Đôi khi anh quá thông minh.

    -

    Tôi không dám hỏi Phó Minh Uyên rằng, sau khi anh biết tôi rời đi, anh đã đau đớn đến cỡ nào.

    Sau khi ở chung với Phó Minh Uyên tám tháng.

    Tôi bắt đầu nghi ngờ rằng vốn dĩ anh không thích tôi.

    Chỉ là quen có tôi bên cạnh bầu bạn.

    Bởi vì hẹn hò lâu như vậy, ngoại trừ dắt tay và ôm khi hẹn hò.

    Thì nụ hôn đầu tiên của chúng tôi vẫn còn.

    Tôi có chút sốt ruột.

    May mắn đầu óc tôi nảy số nhanh, nghĩ đến chiếc nhẫn có viên kim cương mà lúc trước anh mua để cầu hôn tôi.

    Nhân lúc anh không có nhà, tôi trộm vào phòng anh để tìm nhẫn.

    Rất dễ dàng tìm được nó ở tủ đầu giường.

    Tôi để chiếc nhẫn đó ở bàn trà ngoài phòng khách, nơi dễ thấy nhất trong nhà.

    Phó Minh Uyên vừa về, đang đứng ngoài cửa cởi áo khoác.

    Sau đó cởi cà vạt một cách cực kì gợi cảm.

    Nước miếng của tôi suýt chút nữa thì chảy ra.

    Thấy anh muốn đi lên lầu hai.

    Tôi vội vàng giữ chặt lấy anh.

    "Gần đây em có thấy một bộ phim khá nổi, anh xem với em nhé?"

    Phó Minh Uyên cũng không từ chối.

    Cho dù rất bận nhưng anh vẫn dung túng, tuỳ ý để tôi kéo xuống sofa.

    Chờ anh ngồi xuống xong.

    Tôi mượn cớ lấy điều khiển, sau đó ra vẻ vô cùng kinh ngạc mà chỉ vào chiếc nhẫn trên bàn.

    "Này, anh xem anh sao lại để chiếc nhẫn đắt tiền như thế này ở trên bàn? Nhỡ mất thì sao?"

    Tôi còn có ý vươn tay lắc lư trước mặt anh.

    Cảm thán: "Đột nhiên cảm thấy ngón tay em trống rỗng quá, như kiểu thiếu thứ gì đó để trang trí ấy."

    Tôi còn chưa nói xong.

    Đã nghe thấy tiếng cười khẽ của Phó Minh Uyên.

    Tôi cảm giác máu toàn thân đang dồn hết lên mặt.

    Xấu hổ vl!

    Quả nhiên là ám chỉ của tôi quá rõ ràng.

    Phó Minh Uyên còn chê cười tôi.

    Tôi không chịu nổi, cũng chẳng dám nhìn anh.

    Đứng dậy muốn đi về phòng mình.

    Kết quả tay bị Phó Minh Uyên kéo lại.

    Tôi quay đầu, nhìn thấy đôi mắt đầy cưng chiều của anh.

    Anh thấy tôi ngượng ngùng thì nghiêm túc hỏi:

    "Tiếu Tiếu, em thật sự nguyện ý đeo chiếc nhẫn này, sẽ không hối hận chứ?"

    Tôi hoàn toàn hiểu ra.

    Phó Minh Uyên vẫn luôn không vượt qua một bước với tôi là vì sợ tôi sẽ hối hận.

    Tôi nhìn anh, đột nhiên trong lòng cảm thấy khổ sở.

    Anh căn bản không biết bản thân anh ưu tú đến cỡ nào, được nhiều người yêu thích ra sao.

    Anh lại vì tôi mà lo được lo mất.

    Tôi bổ nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy anh.

    "Sao em có thể hối hận được chứ? Em còn muốn dùng cả đời để hạ giá trị hắc hoá của anh xuống cơ mà!"

    Phó Minh Uyên ôm lấy tôi một cách đầy trân trọng.

    Sau đó trịnh trọng nói một câu: "Ừ, anh tin em."

    ————— TOÀN VĂN HOÀN —————
     
    Back
    Top Bottom