Cập nhật mới

Khác Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa

Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 38: Hồi hộp của nhịp tim và máu


Không gian bắt đầu sụp đổ.

Tường, sàn, trần — tất cả xoay tròn, méo mó, như thể từng phân tử đang tranh giành vị trí.

Máu, sương, dịch nhầy trộn lẫn trong không khí, đọng lại trên da tôi, từng hạt nặng trịch, lạnh lẽo, dính vào từng sợi tóc.

Tôi cảm nhận rõ ràng: từng dây thần kinh, từng sợi cơ, từng tế bào trong cơ thể bị giật, bị kéo căng như dây đàn.

Không chỉ là cảm giác — mà là thực tế, tôi bị giấc mộng thao túng, nhưng cùng lúc, tôi vẫn nắm quyền.

Mỗi bước chân, mỗi nhịp thở, tôi đặt ra luật chơi, dù cả cơ thể như muốn phản bội tôi.

Bóng phía sau tôi nhích lại gần hơn, cao lớn, da thịt méo mó, lởm chởm, ánh mắt sâu hoắm như hút tôi vào một hố đen.

Nó thở đều, nhưng từng hơi thở là một nhịp rung cơ thể tôi, từng sợi cơ phản ứng không phải theo ý tôi.

> “Em… em mạnh… nhưng không thể mãi tỉnh,” giọng nó rít lên, xen lẫn âm thanh gãy vụn, vang vào da thịt tôi, vào xương tôi, làm tôi rùng mình.

Tôi cắn môi, cảm giác từng thớ thịt co giật, máu nóng rỉ ra nơi cổ tay.

Tôi vẫn bước tiếp, nhưng mỗi bước là một trận chiến, không chỉ với thực thể phía sau, mà với chính cơ thể mình.

Sương quấn quanh chân, lạnh, dày đặc, và mỗi giọt nước khi rơi trúng da là một cú kích thích thần kinh, làm mạch máu sôi lên, làm da ớn lạnh, làm tinh thần căng như dây cung.

Tôi biết nếu chần chừ, chỉ một nhịp thôi, thực thể kia sẽ chiếm quyền, nuốt sống tôi cả về thể xác lẫn tâm trí.

> “Đừng… ngăn ta… em sẽ trả giá,” giọng nó thì thầm, vừa dịu dàng vừa bệnh hoạn, mỗi chữ là một cú đẩy vào não tôi.

Nhưng tôi cười, một nụ cười đen, tàn nhẫn:

“Ngươi chỉ là công cụ.

Và tao biết cách sử dụng ngươi.”

Tôi giơ tay, chiếc khóa rỉ máu trong tay bắt đầu tỏa ánh sáng đỏ, lan ra từng sợi dây thần kinh của thực thể phía sau.

Nó run rẩy, lưng uốn cong, nhưng vẫn cố giữ khoảng cách.

Mỗi nhịp rung từ cơ thể nó lại là một nhịp điệu tôi kết hợp với nhịp tim mình, biến thành một bản nhạc bệnh hoạn, vừa điều khiển vừa cầm chừng.

Không gian méo mó bắt đầu tăng tốc, từng mảng sàn, trần, tường biến thành những hình khối lộn xộn, nhọn hoắt, màu sắc chói mắt xen lẫn đỏ thẫm của máu và xám đen của sương.

Mỗi bước đi là một cơn bão giác quan, cơ thể tôi căng ra, nhưng tôi vẫn bước tiếp.

> “Em… em giỏi quá…” giọng nó vang lên, nhưng lần này có cả sợ hãi xen lẫn thích thú.

“Nhưng anh có thể kéo em xuống bất cứ lúc nào.”

Tôi đáp khẽ, môi rách, tay dính máu:

Krulydria : “Vậy thì thử xem.

Tao đã học cách chơi trò này.”

Từng mảnh ký ức tôi ném ra trở thành mồi nhử, làm nó “no” nhưng cồng kềnh, chậm chạp, và tôi cảm nhận quyền lực lan dần từ tay, qua cơ thể, vào toàn bộ giấc mộng méo mó.

Không gian có thể sụp đổ, cơ thể có thể bị chiếm, nhưng tâm trí tôi vẫn giữ cương vị người dẫn đường, và từng nhịp tim, từng cơn đau, từng rung động là vũ khí chiến lược.

Những mảnh ký ức vỡ tan, nhưng thay vì biến mất, chúng bay quanh tôi như bụi thủy tinh, phản chiếu hình tôi méo mó trong hàng trăm phiên bản — đứa trẻ, kẻ phản bội, thực thể, bóng đen — tất cả xoay vòng quanh nhau, cười, khóc, thở, gào.

Mỗi bản thể là một âm thanh, một cảm giác, một nỗi đau găm thẳng vào thần kinh.

Không gian như một cơ thể đang thở, từng hơi hít vào khiến tường co lại, từng hơi thở ra khiến mặt đất rung lên, phập phồng như da thịt.

Tôi đi giữa lòng của thứ gì đó sống — không, thứ gì đó đang tỉnh.

Thực thể phía sau tiến lại gần.

Tôi cảm nhận rõ mùi của nó — thứ mùi pha giữa kim loại, máu và sương lạnh, tan trên đầu lưỡi như vị của sắt rỉ.

Một bàn tay trượt lên vai tôi, nhẹ đến mức gần như dịu dàng, nhưng bên dưới lớp da đó, tôi nghe thấy âm thanh của xương trượt, mạch máu đập, và tiếng rít khe khẽ như động cơ chưa tắt hẳn.

> “Em đang tan vào trong anh đấy,” nó nói, giọng trầm xuống, lan thẳng vào hộp sọ.

“Cảm giác thế nào?”

Tôi cười khẽ, nhưng tiếng cười méo mó, hòa lẫn trong tiếng tim đập dồn:

Krulydria : “Nhột thôi.

Vì tao vẫn còn biết mình là ai.”

Ánh sáng quanh tôi chuyển màu — đỏ lẫn trắng, như máu loãng trong nước muối.

Từng bước, cơ thể tôi bắt đầu phản chiếu lại hình dạng của thực thể kia, vai co giật, cổ kéo căng, những mạch máu hiện rõ, da chuyển sắc.

Tôi cảm giác lưng mình mọc gai, xương sườn nở ra, nhưng tâm trí thì tỉnh hơn bao giờ hết.

Không gian phía trên nứt ra như mặt kính, và trong khe nứt đó, tôi thấy cặp mắt của chính mình — trống rỗng, không cảm xúc, nhưng đang nhìn xuống tôi với vẻ thương hại.

> “Đừng nghĩ tao yếu hơn mày,” tôi nói, giọng khàn đi vì máu.

“Nếu đã phải cùng tồn tại, thì tao sẽ là phần điều khiển.”

Thực thể kia không trả lời.

Nó cúi xuống, sát đến mức hơi thở của nó chạm vào gáy tôi — lạnh, khô, và nghe như tiếng rắn trườn qua lớp da kim loại.

Rồi nó thì thầm, từng chữ một, như rót vào não:

> “Vậy thì giữ chặt.

Vì nếu mày trượt tay, chỉ một lần thôi… tao sẽ nuốt cả linh hồn mày.”

Tôi nhắm mắt.

Hơi thở đứt đoạn.

Toàn thân căng như dây đàn.

Nhưng ngay khi thế giới quanh tôi bắt đầu tan chảy, tôi nghe thấy một âm thanh nhỏ — “click.”

Chiếc khóa trong tay tôi tự động khóa lại, sáng bừng, và dòng máu chảy ngược khắp người.

Giấc mơ rú lên.

Không gian rách toạc, kéo tôi và nó cùng nhau rơi xuống —

xuống một nơi khác, sâu hơn, thật hơn, nơi không còn phân biệt đâu là tôi, đâu là nó.

---

Mưa nặng hạt tạt vào mặt, sương quấn chân, nhưng tôi bước tiếp.

Tôi không còn là con mồi.

Tôi là người dẫn đường, là kẻ chiến thắng, và thực thể kia, dù cao hơn nửa mét, bệnh hoạn và ghê rợn, giờ phải bước theo nhịp của tôi.

> “Ta vẫn thích em,” giọng nó thì thầm, vừa mê hoặc, vừa rít, vừa bệnh hoạn.

“Nhưng… em giỏi đấy.

Em biết cách chơi.”

Tôi không trả lời.

Tôi chỉ mỉm cười đen — nụ cười của kẻ sống sót, của kẻ biết biến quái vật thành công cụ, của kẻ điều khiển trò chơi trong thế giới méo mó, nơi máu, da, xương và ký ức lẫn lộn, nhưng tôi vẫn đứng vững, vẫn nắm quyền.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 39: Nhịp điệu bệnh hoạn


Không gian méo mó căng lên từng nhịp, sàn nhà, trần và tường như nhấp nhô, xoắn tít, đôi khi bốc ra mùi máu tan rã, mùi xương cháy, mùi ký ức thối rữa.

Từng bước chân tôi là một nhịp trống đập vào cơ thể và tâm trí thực thể theo sau.

Nó cố vặn mình, cố kéo tôi về phía hỗn loạn, nhưng tôi không hề run sợ.

Mỗi ký ức tôi ném ra là một mồi nhử, làm nó cồng kềnh, như một cỗ máy bệnh hoạn vừa mê hoặc vừa yếu ớt.

Tôi quan sát từng chi tiết thể xác của nó: da nhăn nheo, thớ cơ xoắn như dây đàn, từng nhịp tim rít lên như kim loại quẹt vào xương.

Nó thở hổn hển, cố chạm vào tôi bằng hơi thở và nhịp tim, nhưng tôi cười đen, nắm chặt chiếc khóa — công cụ để tôi giữ quyền kiểm soát.

> “Em… em khiến ta… hỗn loạn,” giọng nó vang, rít lên như thép, xen lẫn thích thú và sợ hãi.

“Vậy thì hãy chịu đựng,” tôi đáp, mắt lạnh lùng, từng bước dẫm lên máu, sương và ký ức vỡ vụn.

“Nhưng tao là người đặt luật.”

Mỗi rung động của tôi truyền qua cơ thể nó, khiến thớ cơ nó giật giật, như bị kéo theo một giai điệu bệnh hoạn mà tôi sáng tạo.

Tôi nhận ra: quyền lực không phải ở sức mạnh tuyệt đối, mà ở khả năng điều chỉnh nhịp điệu, kiểm soát tần số, biến nỗi kinh hãi thành công cụ chiến lược.

> “Ta vẫn thích em,” giọng nó rít, nửa mê hoặc, nửa sợ hãi.

“Nhưng… em đã bắt ta phải theo em.”

Tôi mỉm cười đen, biết rằng giấc mộng này là chiến trường, và tôi là kẻ cầm trịch.

Từng nhịp tim, từng thớ cơ, từng mảnh ký ức rơi xuống là một chốt khóa, một bẫy chiến lược, biến sinh vật bệnh hoạn thành công cụ sống.

Sương, máu, cơ thể, và ký ức hoà vào nhau, tạo thành một không gian ngột ngạt đến mức khó thở, nhưng tôi vẫn bước tiếp, người dẫn đường, kẻ chiến thắng, và thực thể cao lớn phía sau — bệnh hoạn, ghê rợn — giờ phải bước theo nhịp tôi.

> “Đêm nay… em sẽ ngủ với ta?” giọng nó thì thầm, vừa đe dọa vừa dịu dàng.

“Ừ… nhưng theo luật của tao,” tôi đáp, và nụ cười đen lan rộng trên mặt.

Từng bước, tôi nhận ra: không ai có thể kéo tôi đi nữa.

Tôi đã biến kinh hoàng thành nhịp điệu, biến nỗi sợ thành quyền lực, và biến quái vật thành công cụ — ít nhất là cho đến khi giấc mộng kết thúc.

Không gian xung quanh như rút ngắn lại — từng bước chân tôi đặt xuống, mặt đất co giật, thở phập phồng như cơ thể sống.

Máu chảy ngược, sương cuộn lại thành hình vòng xoắn, và ánh sáng vỡ vụn thành những mảnh nhỏ rạch lên da.

Tôi vẫn đi, vẫn nghe tiếng bước chân nặng nề phía sau.

Nhưng giờ, nhịp tim của tôi và nó bắt đầu hòa vào nhau.

Cảm giác đó… lạ.

Không hẳn đau, không hẳn dễ chịu — chỉ như thể từng sợi dây thần kinh của tôi bị móc nối bằng kim loại, kéo căng, gắn chặt vào cơ thể nó.

> “Thấy chưa?” giọng nó vang lên, thấp, run, ấm một cách giả tạo.

“Luật của em cũng là luật của ta.

Em điều khiển ta… nhưng em có chắc là mình không bị ta điều khiển lại không?”

Tôi siết tay, móng bấu vào lòng bàn tay.

Máu rịn ra, đỏ thẫm.

Không gian phản ứng lại — tường nứt toác, tiếng xương gãy vang lên từ hư vô.

Tôi hít một hơi dài, đáp chậm rãi:

Krulydria : “Tao biết rõ giới hạn.”

Thực thể 👁️ : “Giới hạn à?”

“Em nghĩ mình vẫn còn cơ thể để giữ giới hạn sao?”

Tôi nhìn xuống — bàn tay, da thịt bắt đầu tan thành khói đen, lộ ra phần gân và mạch máu mảnh như sợi chỉ, dao động theo nhịp của nó.

Mỗi khi nó thở, da tôi co lại.

Mỗi khi nó cười, tim tôi lệch một nhịp.

Một nỗi bức bối khủng khiếp dâng lên — vừa kinh tởm, vừa nghiện cảm giác đó.

Tôi hiểu: tôi đang nắm quyền, nhưng quyền lực ấy khiến tôi dính sâu hơn vào nó.

Nó là công cụ, nhưng cũng là ký sinh.

> “Chúng ta đang hòa vào nhau, Krulydria,” giọng nó khẽ đến mức như thở vào tai.

“Không còn em, cũng không còn ta.

Chỉ có một thứ… mới.”

Tôi quay lại —

Nó đứng sát sau lưng, cao gấp rưỡi tôi, gương mặt nhòe như bị kéo dài bởi hàng trăm lớp da, mắt rỗng nhưng sâu như hố đen, miệng rách ngang mang tai.

Tôi nhìn vào, và thấy trong đó — hình phản chiếu của chính mình đang cười.

Tim tôi đập loạn, như có ai đó đấm từ trong lồng ngực để thoát ra.

Không gian nổ tung bằng ánh sáng trắng, từng mảnh ký ức tôi ném ra bắt đầu tan như bột tro.

Tôi hét lên, nhưng âm thanh bị nuốt mất.

> “Tỉnh đi, Krulydria,” nó nói, nhưng giọng giờ đã là giọng của tôi.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 40: Lối vào của những linh hồn không có tên


Sương mù dày đặc quấn quanh tôi như hàng trăm bàn tay lạnh buốt, kéo lê từng bước chân xuống những bậc đá lởm chởm phủ đầy rêu xám.

Mỗi lần gót giày chạm đất, âm thanh vọng lại như rơi vào một khoang rỗng khổng lồ - nơi tiếng vang không bao giờ dừng, chỉ kéo dài đến vô tận, như thể chính không gian này cũng đang thở.

Tôi không biết mình đã đi bao lâu.

Mọi khái niệm về thời gian - ngày, đêm, mưa, nắng - đều bị bóp méo.

Chỉ có một hướng duy nhất: xuống dưới.

Càng đi sâu, mùi tanh càng đậm, vừa là máu, vừa là thứ gì đó cũ kỹ hơn - như xương người bị nghiền vụn trong gió.

Đằng sau tôi, nó vẫn bước.

Những tiếng động lặng lẽ nhưng không thể lẫn được: tiếng xương kêu lắc rắc, tiếng thịt cọ vào sương, tiếng hơi thở bị bóp nghẹt rồi phả ra thành khói đen.

Giờ đây, nó đã có hình dạng gần như hoàn chỉnh - không còn chỉ là bóng.

Cái đầu cao hơn tôi gần nửa cái thân, làn da xám như tro, cơ thể dường như làm từ những lớp khói đặc quánh, đan xen những mạch sáng nhợt nhạt như tĩnh mạch của người chết.

Mỗi khi nó di chuyển, không gian méo đi một chút, như thể chính hầm ngầm cũng đang co rút để tránh né.

Tôi nghe giọng nó, trầm và khàn, như vọng ra từ sau bức tường dày:

> "Nơi này không dành cho người sống."

Tôi đáp, không quay đầu:

"Vậy thì ta sẽ học cách không còn sống."

Câu nói bật ra như bản năng.

Tôi không chắc mình hiểu hết ý nghĩa, chỉ biết rằng nó đúng.

Chúng tôi đi qua một hành lang dài.

Hai bên tường là hàng trăm khung cửa, tất cả đều khép hờ, phủ bụi, và đôi khi tôi thấy chuyển động mờ ảo phía trong - như có ai đó đang quan sát, hoặc đang chờ được mở.

Những ký tự lạ khắc sâu lên tường, cong queo, chồng chéo, tựa như ngôn ngữ người âm mà tôi chỉ vừa mới bắt đầu nghe hiểu: âm thanh của gió va vào xương, của máu chảy ngược trong mạch.

Mỗi lần tôi cố đọc, trong đầu lại vang lên một âm thanh lạ - như tiếng rên bị bóp méo.

Và tôi nhận ra... những ký tự này không cần đọc.

Chúng được nghe bằng cơ thể.

Tôi dừng lại, đặt tay lên bức tường.

Bề mặt lạnh ngắt, nhớp nháp.

Những ký tự bắt đầu chuyển động, trườn quanh cổ tay tôi, luồn vào dưới da, như những sợi chỉ sống.

Một luồng khí đen chạy dọc cơ thể, và trong khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy - không bằng tai, mà bằng tim.

Tiếng của hàng trăm giọng nói.

Giọng người chết.

Giọng linh hồn không có tên.

> "Cô... xuống làm gì?"

"Người sống không được phép ở đây."

"Nếu ở lại, cô sẽ quên mình là ai..."

Tôi rút tay lại, hơi thở dồn dập.

Thực thể sau lưng bước đến, tiếng chân của nó như nghiền nát những thứ vô hình dưới sàn.

> "Ngôn ngữ của bọn họ," nó nói khẽ, giọng như cười, "ăn vào da, vào máu.

Cô sẽ hiểu, nhưng đổi lại - cô mất một phần ký ức."

"Không sao."

- Tôi đáp.

- "Miễn là ta hiểu."

Một khoảng im lặng.

Nó đứng đó, nhìn tôi.

Ánh mắt - nếu có thể gọi là ánh mắt - là hai hố sâu đặc quánh, nơi hàng ngàn hình ảnh nhấp nháy như đoạn phim lỗi: người chết, máu, ánh sáng, và cả khuôn mặt tôi.

> "Em đang tự huỷ mình," nó nói, như vừa khâm phục vừa thương hại.

Tôi cười nhạt:

"Không.

Tôi chỉ đang thay da."

Chúng tôi đi sâu hơn.

Hầm ngầm mở ra thành một toà nhà khổng lồ, xoắn méo, tường cũ nứt, sàn ẩm mốc.

Mỗi phòng một mùi - có nơi tanh mùi máu, có nơi lạnh ngắt như nghĩa trang.

Đèn nhấp nháy, ánh sáng hắt qua những vệt nước bẩn loang lổ trên tường.

Mọi thứ như sống, như đang thở cùng tôi.

Tôi thử mở một cánh cửa.

Bên trong là một căn phòng trống, nhưng chỉ sau vài giây, tường bắt đầu chảy - như thịt người tan ra, rồi kết lại thành hình của chính tôi, gương mặt nhòe, méo, và nó bắt đầu nói, bằng giọng của tôi:

"Mày đang đi sai đường."

Tôi quay đi.

"Tao chỉ có một đường để đi."

Cánh cửa đóng sầm lại sau lưng, tự như có bàn tay vô hình.

Càng đi sâu, tôi càng thấy mọi hành lang không bao giờ dẫn về nơi cũ.

Có lúc, tôi nhận ra mình vừa đi qua cùng một hành lang ba lần - nhưng vị trí cửa, mùi, ánh sáng, tất cả đã khác.

Toà nhà này đổi hình theo ý muốn, hoặc theo trạng thái tâm trí của tôi.

Và tôi biết, mình đang gần trung tâm.

Không phải bằng lý trí - mà bằng cảm giác.

Một lực hút lạnh, đen, trơn, kéo tất cả máu trong cơ thể xuống.

"Sắp tới rồi," thực thể nói.

"Nơi đó, cô sẽ không cần luật của con người nữa."

Tôi liếc nhìn nó.

Trong ánh sáng chập chờn, da nó lấp lánh như được dệt từ sương và máu, cơ thể méo mó đến mức không phân biệt nổi đâu là vai, đâu là cánh tay.

Nhưng lần đầu tiên, tôi thấy nó có hình dáng thật: không chỉ là bóng, mà là một thứ sinh vật từng là người, bị kẹt giữa hai thế giới, như chính tôi bây giờ.

Tôi nói, chậm và chắc:

"Nếu ta dừng lại ở đó... ta sẽ nhớ lại mọi thứ.

Hoặc quên hết."

> "Không có khác biệt đâu," nó đáp.

"Cả hai đều là giải thoát."

Một cánh cửa lớn hiện ra trước mặt - không phải cửa gỗ, không kim loại, mà làm bằng những tấm gương vỡ ghép lại.

Mỗi mảnh phản chiếu một phần cơ thể tôi, nhưng trong đó, đôi mắt không giống.

Một số phản chiếu tôi như đứa trẻ, một số như xác chết, một số... như nó.

Tôi đưa tay chạm vào gương.

Bề mặt lạnh như nước hồ vào ban đêm, nhưng có nhịp tim.

Phía bên kia, tôi thấy bóng người đang cười.

Không phải tôi, cũng không phải nó.

"Trung tâm."

- Tôi thì thầm.

- "Nơi mọi luật lệ bắt đầu."

Và tôi đẩy cửa.

Một luồng khí xộc lên, tanh và ngọt, như hơi thở của ngàn vong hồn.

Căn phòng mở ra - tối, sâu, và yên lặng đến mức nghe được tiếng máu trong tai mình.

Thực thể đứng sau, không nói gì.

Tôi biết, bước tiếp là ranh giới.

Tôi hít một hơi dài.

Cổ họng đau rát.

"Nếu ta quên mình là ai," tôi nói, "hãy nhắc ta."

Nó cúi đầu, như một nghi thức.

> "Nếu ta có thể."

Và chúng tôi bước qua.

Không gian sụp xuống.

Ánh sáng tắt dần, chỉ còn nhịp tim - hai nhịp, một người, một thứ khác - hòa vào nhau, dẫn tôi đến trung tâm giấc mộng thứ hai, nơi tôi sẽ nhìn thấy bản thể thật của mình.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 41, 42


Chương 41 – Bản thể không có hình

Không có âm thanh.

Không có thời gian.

Chỉ còn lại những tầng sương dày, đặc quánh như máu đông, bám lấy da tôi, ngấm vào tóc, vào tận xương.

Mỗi bước đi, tôi cảm giác mình đang giẫm lên chính những ký ức của bản thân — trơn trượt, lạnh lẽo, và sống.

Tôi đã xuống sâu đến mức ánh sáng cũng bị bóp nghẹt.

Tòa nhà hầm dưới lòng đất giờ không còn là kiến trúc.

Nó là sinh thể, đang thở, đang dịch chuyển chậm chạp quanh tôi.

Tường rỉ ra thứ chất đen bóng như dầu, nhỏ từng giọt xuống nền đất nứt nẻ, vang lên âm thanh như tiếng tim đập trong lòng đất.

Mỗi cánh cửa tôi mở đều dẫn đến một căn phòng không giống nhau — hành lang co lại, bậc thang đổi chỗ, cầu thang cuộn ngược.

Tôi không thể biết mình đang ở đâu nữa, và có lẽ, chính nơi này cũng không muốn tôi biết.

> “Em đang ở đâu?”

Giọng thực thể cất lên, trượt dọc bức tường, len vào từng khe gạch.

“Ở trung tâm,” tôi đáp.

“Nơi kết thúc bắt đầu.”

Thực thể vẫn đi sau, hoặc bên cạnh — tôi không còn chắc.

Giờ nó đã có hình dạng cố định hơn: cao, mảnh, toàn thân bọc trong sương đen như dải vải trôi.

Mỗi khi tôi nhìn nghiêng, khuôn mặt nó lại biến đổi — lúc là mặt người, lúc là thứ không có mặt, chỉ có đôi mắt như hốc sâu rỗng tuếch, phản chiếu tôi.

Nhưng tôi không còn sợ.

Có lẽ vì trong tôi, một phần của nó đã bắt đầu sống.

Chúng tôi đi qua một hành lang dài đến mức tưởng như vô tận.

Trên tường treo những khung tranh mờ, mà khi tiến gần, tôi nhận ra — đó không phải tranh, mà là những mảnh ký ức bị đóng khung:

Tôi thấy chính mình, ngồi trên giường bệnh, mắt mở trừng, da nhợt nhạt.

Thấy những người tôi từng biết, nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại, hoặc sợ hãi.

Và ở góc cuối cùng — một cô gái mặc áo trắng, đang cười, nhưng môi nứt toác, rỉ máu.

> “Đừng nhìn nữa,” thực thể khẽ nói.

“Tại sao?”

“Vì em sẽ nhận ra ai trong số họ thật ra chưa từng rời khỏi đây.”

Tôi im lặng.

Nhưng tôi biết, nó đang nói về chính tôi.

Một cánh cửa mở ra — lần này không có tay nắm, chỉ là một vết nứt trên tường, tỏa sáng mờ mờ.

Tôi luồn qua, và thứ chờ ở bên trong… không còn là không gian nữa, mà là ý niệm.

Mọi vật xung quanh bị kéo giãn, những bóng hình rách toạc, tan vào nhau, rồi hợp thành những hình khối không thể gọi tên.

Tôi cảm giác cơ thể mình bị xé nhỏ, rồi ghép lại — nhưng không đúng chỗ.

Những ngón tay dài ra, cong quẹo, da như đang đổi màu, thay vì máu thì là sương đang chảy ra từ các vết nứt.

> “Đừng chống cự,” giọng nó vọng khắp nơi.

“Đây là hình dạng thật của em.”

“Không… tôi là người.”

“Người?” — nó cười, tiếng cười trộn giữa tiếng rắn trườn và kim loại rít. — “Người thì đã không xuống được tới đây.”

Tôi muốn cãi, nhưng môi không còn hoạt động.

Cả thân thể tôi run lên, rã ra thành hàng nghìn sợi ánh sáng mờ, rồi tụ lại.

Mỗi sợi mang một ký ức, một mảnh tôi — một phần là tiếng cười, một phần là tiếng gào, và phần còn lại là im lặng.

Tôi chạm tay vào tường — nhưng thứ tôi chạm phải lại mềm như thịt.

Dưới lớp bề mặt là những nhịp đập yếu ớt, và tôi nhận ra: nơi này sống nhờ ký ức của tôi.

Từng tầng hầm, từng cánh cửa, từng cái bóng là mảnh não bị tách ra — tòa nhà này là tôi.

> “Em thấy rồi chứ?”

“Thấy cái gì?”

“Thấy bản thể không có hình của mình.”

Không có hình.

Không có xác.

Chỉ là ý niệm tồn tại giữa ranh giới “muốn được nhớ” và “đang bị quên đi.”

Tôi ngẩng đầu.

Phía trên, có thứ ánh sáng như từ giấc mộng cũ, mờ, nhạt, nhưng ấm.

Tôi biết, nếu đi theo nó, tôi sẽ trở lại “hiện thực”.

Nhưng cũng hiểu, nếu đi lên, tôi sẽ bỏ lại phần tôi vừa tìm được — phần đã thôi sợ hãi.

Tôi đứng giữa hai tầng thế giới, nghe tiếng thực thể gọi phía sau.

> “Nếu đi, em sẽ quên ta.”

“Nếu ở, ta sẽ chiếm lấy em.”

“Vậy ta cùng ở giữa,” tôi nói khẽ.

“Không hoàn toàn đi, không hoàn toàn ở.”

Khi tôi nói xong, không gian lặng im.

Rồi một bàn tay — lạnh, mảnh, nhưng thật — chạm vào gáy tôi.

Tôi không quay lại, chỉ nhắm mắt.

Và cảm giác như cả thế giới nghiêng xuống.

Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy:

– Những vong hồn cúi đầu, thì thầm bằng ngôn ngữ cổ xưa mà tôi giờ đã hiểu.

– Những căn phòng xoay chậm, như khớp thần kinh tái định hình.

– Và chính tôi, không còn khuôn mặt, chỉ là một hình bóng phủ sương, đang cười.

Không còn ranh giới giữa tôi và nó.

Không còn ai dẫn, không còn ai theo.

Chỉ còn chúng tôi, trôi lửng giữa những lớp thực tại lẫn hư vô.

Ở đâu đó, một giọng nói vọng lên — không thuộc về tôi, cũng không thuộc về thực thể.

> “Ngươi đã học được ngôn ngữ của người chết.

Giờ, hãy xem ngươi còn đủ tỉnh để nói ngôn ngữ của người sống không.”

Tôi mở mắt, và mọi thứ tan ra.

Thành phố hiện thực ở xa kia vẫn sáng đèn, nhưng trong ánh phản chiếu của cửa kính, tôi thấy đôi mắt mình — không hoàn toàn là của con người nữa.

Chương 42 – Khi Giấc Mộng Mở Mắt

Tôi mở mắt, và thế giới vẫn còn đó.

Hay ít nhất, tôi nghĩ vậy.

Trần nhà quen thuộc.

Ánh sáng trắng hắt xuống từ ô cửa sổ hẹp.

Bàn tay tôi đặt trên chăn, còn hơi run nhẹ.

Tất cả đều bình thường, quá bình thường đến mức giả tạo.

Tôi thử ngồi dậy — không có máu, không có tiếng gió rít.

Nhưng mùi… thì khác.

Không khí trong phòng mang mùi sắt gỉ, thứ mùi tôi đã quen từ tầng hầm.

Nó len lỏi trong hơi thở, mỏng như sương.

Tôi chạm vào cổ mình — lạnh, không phải lạnh vì sợ, mà là thứ lạnh của kim loại vừa nguội.

Da vẫn mềm, nhưng tim thì… tim không đập cùng nhịp nữa.

Nó chậm hơn, sâu hơn, như đang đếm ngược.

> “Mày đã trở lại rồi,” tôi thì thầm với chính mình.

Nhưng từ đâu đó trong đầu, có tiếng đáp lại — thấp, méo, nhưng rõ:

“Không.

Chúng ta trở lại.”

Tôi khựng lại.

Môi khẽ mím, cố không run.

Giọng nói ấy… không còn nằm trong đầu tôi nữa.

Nó vang ra ngoài, như thể tường, sàn, và không khí đều đang phát âm.

Tôi bước xuống giường, chân trần chạm sàn lạnh.

Mỗi bước đi, bóng tôi in lên nền — nhưng bóng ấy không đi cùng nhịp.

Tôi bước một, nó bước hai.

Tôi quay lại, nó vẫn đứng, mờ nhòe, rồi giãn ra như bị kéo bởi gió.

> “Đừng quay lưng với ta,” nó nói.

“Mày…”

“Ta chỉ theo quy luật của em thôi.

Em kéo ta ra ngoài, nhớ chứ?”

Cửa sổ khẽ rung.

Ánh sáng ngoài trời nhạt đi, chuyển sang sắc xanh tro.

Tiếng xe cộ, người nói, âm thanh sống động của thành phố — tất cả như bị tắt đi cùng một lúc.

Tôi đi đến gương.

Người trong gương vẫn là tôi.

Nhưng ánh mắt — không.

Một bên mắt tôi đen đặc, không còn tròng, không còn phản chiếu.

Khi tôi chạm lên, làn da dưới đó lạnh như thủy tinh.

Và từ khoảng đen ấy, một sợi khói mảnh trườn ra, chậm rãi, uốn lượn quanh cổ tôi rồi biến mất.

> “Đừng lo,” giọng thực thể thì thầm, “ta chỉ cần một nơi để thở.

Còn em… cần ta để tồn tại.”

Tôi muốn phản kháng, nhưng môi không nghe lời.

Giống như tôi đã quên cách nói bằng ngôn ngữ của người sống, và giờ chỉ còn biết nói bằng ngôn ngữ của người dưới kia.

Tôi nghe thấy tiếng gió — à không, tiếng thì thầm.

Từ ngoài hành lang.

Từng chữ một, đứt quãng:

> “…lại tỉnh rồi… nhưng chưa thật đâu…”

“…đừng để nó mở mắt lần nữa…”

Tôi mở cửa phòng.

Hành lang bệnh viện dài hun hút, ánh đèn nhấp nháy từng nhịp.

Không một ai.

Chỉ có những cửa phòng khép kín, trên đó dán tên những bệnh nhân tôi chưa từng biết — hoặc có lẽ, chưa từng tồn tại.

Tôi bước đi.

Bóng dưới chân tôi tách ra, trườn lên tường, uốn cong theo lối đi như chất lỏng.

Nó chạm vào cánh cửa đầu tiên, và cửa tự mở.

Trong đó, có người — hoặc đúng hơn, có hình dạng người — đang ngồi quay lưng.

Vai run lên như đang khóc, mái tóc rũ xuống, che nửa khuôn mặt.

Tôi định rời đi.

Nhưng hình kia cất tiếng:

> “Cô biết mình đã chết chưa?”

Tôi đứng im.

> “Tôi chưa chết.”

“Không.

Nhưng phần ‘người’ của cô thì có rồi.”

Tôi chớp mắt — và hình kia biến mất.

Trên sàn chỉ còn lại cái bóng của tôi, giờ đã hoàn toàn tách rời, đang cười.

Tôi lùi lại, nhưng sàn như dính chặt.

Cả hành lang cong đi, méo mó như bị ai đó bóp bằng tay.

Đèn chớp sáng — và mỗi lần ánh sáng lóe lên, thực thể lại hiện hình rõ hơn: cao, mảnh, đôi mắt sâu, và bàn tay phủ sương chạm vào vai tôi.

> “Đừng sợ,” nó nói, “ta không muốn chiếm lấy em.

Ta chỉ muốn cùng sống.”

“Sống…?”

“Trong một thân thể.

Trong một thế giới.

Không người, không quỷ.

Chỉ là ta.”

Một giây sau, bóng đèn nổ tung.

Mảnh thủy tinh văng khắp nơi, nhưng rơi chậm như đang trôi trong nước.

Tôi nhìn lên — và thấy mình phản chiếu trên từng mảnh vỡ.

Mỗi mảnh là một phiên bản khác nhau của tôi: cười, khóc, gào, lặng, vô cảm.

Chúng đồng thanh nói:

> “Em nghĩ có thể quay lại được sao?”

Tôi cười, khàn giọng.

> “Tôi không quay lại.

Tôi chỉ mở mắt ở nơi khác thôi.”

Thực thể đứng bên, nụ cười của nó và tôi hòa làm một.

Ánh sáng cuối cùng tắt.

Chỉ còn một căn phòng trắng trơn, và một cơ thể đang ngồi đó — nửa người, nửa sương, đôi mắt mờ mở, như vừa tỉnh dậy từ một giấc mơ chưa bao giờ kết thúc.
 
Back
Top Bottom