Cập nhật mới

Khác Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa

Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 20 : Ngày thứ mười ba của hồ - The thirteenth day of the lake


“sự thật không nằm ở đâu cả, kể cả trong trí nhớ của mày”.

Chương 20 – Ngày thứ mười ba của hồ

"Không có cái chết nào thực sự biến mất.

Chỉ là nước giữ chúng lại, để nhắc rằng đã từng có một người muốn thoát ra."

=>Trích nhật ký của bác sĩ Arthur Haines, trang cuối.

Buổi sáng hôm đó, thị trấn Waverly bị bao phủ bởi sương dày đến mức ánh đèn đường cũng không xuyên nổi.

Tôi nghe tiếng còi cảnh sát từ xa — thứ âm thanh lạc lõng giữa thế giới vốn đã quá im lặng.

“Có người chết dưới hồ,” ai đó thì thầm bên tai tôi khi tôi đi ngang khu chợ.

Mọi người tụ lại, chỉ trỏ, bàn tán, nhưng không ai dám tiến gần mép nước.

Tôi đứng đó.

Mùi tanh của bùn và thứ gì đó ngọt hăng như kim loại bay trong không khí.

Cảnh tượng ấy, dù chưa nhìn thấy thi thể, đã khiến lòng bàn tay tôi lạnh toát.

Một sĩ quan tiến lại gần:

Sĩ quan : “Cô krulydria Langford, xin vui lòng tránh xa khu vực này.”

Tôi gật đầu, nhưng chân tôi không nghe lời.

Tôi vẫn bước tới, từng bước, cho đến khi thấy mặt nước loang ánh xanh nhờ nhờ của bình minh.

Hai người đàn ông trong đồ bảo hộ đang kéo một tấm vải trắng lên bờ.

Tôi biết — tôi đã thấy dáng người đó trước đây.

Chiếc áo blouse trắng, cổ tay còn đeo đồng hồ y tế.

Tôi bước gần thêm một chút.

Một bàn tay thò ra từ dưới tấm vải, móng tay sưng tím, kẽ ngón dính rong rêu.

Trên cổ tay — một chiếc vòng bạc khắc chữ A.H.

Tôi gần như quỵ xuống.

“Arthur...”

Giọng tôi nghẹn lại.

Bác sĩ Haines — người duy nhất từng nói tôi vẫn có thể được chữa lành — giờ nằm đó, mặt hướng lên trời, mắt mở hé như vẫn đang cố nhìn xuyên qua lớp sương dày đặc.

Nhưng thứ đập mạnh nhất vào tâm trí tôi không phải là cảnh tượng ấy.

Mà là... nụ cười.

Khóe môi bà hơi cong lên, một nụ cười nhợt nhạt, như thể chết trong an yên.

Một cảnh sát viên ghi chép bên cạnh, hỏi nhỏ:

cảnh sát : “Cô có quen nạn nhân không?”

Tôi nhìn ông ta, rồi nhìn thi thể.

Phổi tôi như bị ai bóp chặt.

krulydria : “Bà ấy là bác sĩ tâm lý của tôi.”

Ông ta khựng lại, lật trang sổ:

cảnh sát : “Theo hồ sơ… bác sĩ Arthur Haines đã mất tích mười hai ngày trước.”

Krulydria : “Mười hai ngày…” – tôi lặp lại, giọng trống rỗng.

Cảnh sát : “Hồ Waverly chưa bao giờ giữ ai quá mười ba ngày.”

Krulydria : “Ý ông là sao?”

Cảnh sát : “Ai rơi xuống đó… nếu chưa nổi lên sau mười ba ngày, nghĩa là họ không bao giờ trở lại.”

Tôi cười nhạt.

“Nhưng bà ấy vẫn trở lại.”

Cảnh sát im lặng.

Một giọt nước rơi từ tóc thi thể xuống bùn.

Tách...

Tách....

Âm thanh đó làm cả đầu tôi ong lên.

Đêm đó, tôi mơ thấy phòng khám cũ.

Trên tường, hàng chục bức ảnh bệnh nhân dính đầy nước.

Bên cạnh tôi, bác sĩ Marlow ngồi, tay vẫn cầm bút ghi chép, khuôn mặt mờ nhòe trong làn hơi nước.

Bác sĩ Marlow : “Cô đã gặp lại Haines rồi à?”

Krulydria : “Bà ấy chết rồi.”

Bác sĩ Marlow : “Không đâu, Krulydria.” — Ông ta mỉm cười, răng trắng hếu

Bác sĩ Marlow : “Bà ấy vẫn đang nói chuyện với anh, ngay bây giờ.”

Tôi đứng dậy, tim đập nhanh.

krulydria : “Ông là ai?”

“anh là người tiếp theo của em.

Người mà hồ chọn.”

Giọng anh ta tan vào tiếng nước chảy.

Trần nhà bắt đầu nhỏ giọt.

Nước đen, sệt, bốc mùi tanh.

Tôi ngẩng đầu — và thấy mắt của Arthur Haines trong từng giọt.

“Krulydria,” giọng bà vang lên, không từ miệng, mà từ trong đầu tôi,

“em không hiểu đâu... hồ không chỉ nuốt người, nó chép lại ký ức của họ.”

Tôi muốn hét lên, nhưng cổ họng đầy nước.

Tôi ngã xuống, cảm giác như bị kéo ngược vào mặt đất, xuyên qua sàn, qua bóng tối, qua những âm thanh gợn sóng.

Tôi mở mắt.

Lạnh.

Cứng.

Mùi formalin và sắt rỉ.

Tôi đang nằm trong nhà xác của bệnh viện.

Trước mặt tôi, trên bàn thép, là thi thể Arthur Haines.

Nhưng mặt bà không khô.

Nước vẫn rỉ ra từ miệng, chảy thành dòng xuống sàn, nhỏ từng giọt.

Tách..

Tách...

Tách....!

Tôi đứng chết trân.

Mắt bà mở ra.

Bác sĩ Marlow : “em vẫn chưa nghe rõ tiếng nước đâu, Krulydria.”

Rồi đèn vụt tắt.

Người ta kể rằng sáng hôm sau, phòng chứa xác ngập nước đến mắt cá.

Không ai biết vì sao hệ thống ống dẫn lại vỡ.

Cảnh sát chỉ nói:

“Có một dấu tay nhỏ dính bùn trên mặt thi thể.

Không khớp với ai trong bệnh viện.”

Còn tôi — Krulydria Langford —

đứng bên ngoài cửa kính, nhìn xuống vũng nước loang lổ phản chiếu gương mặt mình.

Nhưng thứ trong đó không phải tôi.

Là Arthur Haines, mỉm cười, và thì thầm bằng giọng của tôi:

> “Đến lượt mày rồi.”

Hết chương 20.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 20 - Phần 2: Xác người nổi trên mặt nước


Gió sáng sớm lạnh như vừa được vắt ra từ lòng hồ.

Nó mang theo mùi bùn, mùi sắt gỉ, và thứ tanh nồng ám ảnh như máu đã lâu ngày chưa kịp rửa.

Tôi đứng đó, hai bàn tay vẫn còn run vì cái tin vừa nghe được — “Có người chết dưới hồ Langford.”

Người chết là Arthur Haines.

Bác sĩ tâm lý của tôi.

Người từng ngồi trước mặt tôi, mỉm cười dịu dàng, hỏi tôi những câu nhẹ như hơi thở:

> “Em có bao giờ cảm thấy… chính mình không thật không, Krulydria?”

Giờ đây, bà ta đang nằm dưới kia.

Khi tôi đến nơi, khu vực hồ đã bị phong toả bằng băng vàng, mấy viên cảnh sát thì thào với nhau, gương mặt cứng như sắt.

Hồ nước trông khác lạ.

Không còn vẻ yên bình.

Nó đục, nặng mùi, và yên tĩnh một cách đáng sợ.

Một sĩ quan hô lên, giọng nghẹn:

“Thấy rồi!

Kéo lên, nhẹ thôi!”

Tôi nín thở.

Dây thừng căng ra, nước rẽ từng vệt dài.

Thứ đó — cái hình dạng ấy — nổi dần lên như một món đồ chơi cũ kỹ bị quên dưới nước quá lâu.

Ánh mặt trời yếu ớt chiếu lên, soi rõ da thịt trắng bệch, mái tóc nâu vàng rối tung, khuôn mặt méo mó, đôi mắt mở hé.

Arthur Haines.

Bà ta vẫn mặc chiếc blouse trắng — hay đúng hơn là những gì còn sót lại của nó.

Ngực trái bị đâm xuyên, da rách như ai đó đã cố rút thứ gì đó ra khỏi người bà.

Vài vết bầm tím quanh cổ — có thể là dấu tay.

Một nhân viên y tế cúi xuống, lẩm bẩm: “Không thể là tự tử được.”

Tôi đứng chết trân.

Trong đầu tôi vang lên tiếng Arthur — tiếng nói thân thuộc nhưng giờ trở nên méo mó, như vọng qua lớp nước sâu:

> “Em không nên tin vào ký ức của chính mình đâu, Krulydria...”

Tôi lùi lại, nhưng ai đó giữ lấy vai tôi.

Ethanol.

Hắn mặc áo đen, gương mặt gần như không cảm xúc, ánh mắt hơi trũng xuống vì thiếu ngủ.

“Mày không cần nhìn đâu,”

hắn nói, giọng thấp, khàn khàn.

“Đi về đi, Krulydria.

Chuyện này không dành cho mày.”

Tôi gạt tay hắn ra, hét lên:

“Mày biết gì đó đúng không!?

Mày biết chuyện gì xảy ra với bà ấy đúng không!?”

Ethanol không đáp.

Nhưng khoé môi hắn giật nhẹ, như cố nuốt xuống một câu nói gì đó.

Rồi hắn nhìn tôi, rất lâu.

Một cái nhìn vừa thương hại, vừa mệt mỏi.

Cảnh sát đưa thi thể lên bờ.

Mọi người tản ra, chỉ còn lại vài người đứng nhìn.

Tôi ngồi sụp xuống đám cỏ, đầu óc quay cuồng, tay bấu chặt lấy vạt áo mình để giữ khỏi run.

Từ mép nước, một tờ giấy dính bùn trôi lững lờ về phía tôi.

Bản năng khiến tôi nhặt lên.

Giấy bệnh án.

Của tôi.

Dòng chữ nguệch ngoạc bằng tay Arthur viết:

> “Bệnh nhân Krulydria Langford có biểu hiện chia tách thực tại.

Khả năng hình thành nhân cách phụ: 78%.”

“Khi trạng thái thứ hai xuất hiện, bệnh nhân có khuynh hướng bạo lực, mất kiểm soát và không nhớ gì sau khi tỉnh lại.”

Tim tôi như ngừng đập.

Tôi đọc đi đọc lại, mỗi chữ như đâm sâu thêm một nhát vào não mình.

Nhân cách phụ…?

Ethanol tiến lại gần, bóng hắn phủ lên tôi.

“Mày không nên đọc thứ đó.”

Tôi ngước lên, giọng nghẹn lại: “Cái này là thật hả?”

Hắn nhìn tôi thật lâu, rồi khẽ đáp:

“Còn mày nghĩ sao?”

Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra có gì đó trong mắt hắn — một tia nhìn mà tôi chưa từng thấy: biết rõ hơn tôi tưởng.

Tôi muốn hỏi, muốn gào lên, nhưng ngay lúc đó, từ mặt hồ vọng ra một âm thanh kỳ lạ — như tiếng người cười, nhẹ, méo mó, vỡ ra trong gió.

Tôi giật mình quay lại.

Mặt nước vẫn phẳng, chỉ có vài gợn sóng nhỏ xoáy tròn.

Nhưng khi ánh sáng nghiêng đi, tôi thấy bóng của Arthur Haines — không phải thi thể, mà là một hình người trong suốt, đứng dưới làn nước, ngửa đầu, mỉm cười.

Tôi bật dậy, lùi lại.

“E-Ethanol!

Mày thấy—”

Hắn chộp lấy cổ tay tôi, ghì chặt:

“Không.

Mày không thấy gì hết.

Nghe tao.

Không quay lại nữa.”

Nhưng tôi vẫn nhìn.

Và lần này, tôi chắc chắn — đôi môi của Arthur cử động, tạo thành những chữ rõ ràng:

> “Em nhớ tôi chứ…

Krulydria?”

Tôi hét lên, giật tay khỏi hắn, lảo đảo ngã xuống đất.

Trong đầu vang lên những tiếng thì thầm chồng chéo — giọng tôi, giọng Arthur, giọng của ai đó khác, yếu ớt và méo mó:

> “Mày giết bà ta rồi... chính mày.”

Cả người tôi lạnh toát.

Tôi nắm lấy đầu, hét lớn: “Im đi!!

Tao không— Tao không làm gì hết!!”

Ethanol giữ lấy vai tôi, kéo mạnh, bắt tôi nhìn thẳng vào mắt hắn:

“Krulydria, nghe tao này.

Nếu mày thực sự không làm... thì phải nhớ lại đi.

Tối hôm đó, mày đã ở đâu?”

Tôi mở miệng, nhưng không thể nói.

Một khoảng trống đen ngòm hiện ra trong đầu tôi — một đoạn ký ức bị xé toạc, trơn tuột, như thể có ai đó đã cắt bỏ nó.

Trên mặt hồ, bóng Arthur biến mất.

Chỉ còn tiếng gió, và một cảm giác mơ hồ… rằng tôi vẫn bị nhìn từ dưới sâu.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 21: TẦN SỐ CỦA NGƯỜI CHẾT - FREQUENCY OF THE DEAD


Căn phòng thí nghiệm cũ mở ra như một miệng rốn đã lâu không thở.

Cánh cửa kim loại kêu răng rắc khi tôi đẩy — âm thanh như một lời chửi thầm thì.

Mùi ozone, mùi kim loại cũ và mùi giấy mục trộn với nhau thành một thứ mùi đặc trưng của những thứ người ta lãng quên.

Tôi muốn cười — một tiếng cười khẽ, hoảng — vì điều kì quặc nhất là tôi biết chính xác mã mở: ngày sinh của mình.

17-03-09.

Một trò đùa của chính tôi với chính mình.

Trong ánh đèn pin, mọi thứ hiện lên: giá đỡ, dây vướng, những cuộn cáp bám bụi, một màn hình CRT kì cục vẫn treo đó như muốn nói “tôi từng có cuộc đời”.

Trên bức tường đối diện, chữ nguệch ngoạc bằng bút dạ: 7.13Hz = Haines.

Chữ loang nước như đã ở đó lâu — như một lời ghi nhớ hơn là một thông điệp.

Tôi bật bộ phát tần số lên, như thể đang bật một cái radio cũ để tìm kênh tạp âm yêu thích.

Tiếng rè rè, tiếng gió qua kim loại, rồi — một âm nền — trầm, đều, như nhịp tim bị hạ thấp.

Tôi đặt tai nghe lên đầu, lạnh buốt chạm vào vành tai, cảm thấy như đang tự bắt đầu một cuộc hẹn với chính mình.

Rồi giọng nói xuất hiện — không qua loa, mà như bò ra từ khe nước dưới nền, từ mép gương mờ, từ nơi máu và ký ức giao nhau:

>“Đừng tắt.

Em vừa mở đúng cửa rồi đấy.”

Giọng nam, thấp, khàn nghe rất dễ chịu; một thứ tiếng pha giữa sự trấn an và sự chế nhạo.

Tôi nheo mắt.

Phản xạ cũ: nghi ngờ.

Tôi bật cười, ho ra khan: “Ờ, à — tôi không nói chuyện với thiết bị đâu đấy, nghe thấy chưa?”

Giọng tôi cố tỏ ra bình thản, đúng kiểu kẻ đi dép lê giữa bão.

> “Không phải loa.

Phần của em mà bà ấy gọi là ‘tầng ba’.

Em đánh thức nó.”

Tôi rít một tiếng, tay lắp nhanh vào bộ khuếch đại.

Khoa học — cái vỏ bọc an toàn của tôi — là thứ dễ đem ra dương to.

“Tầng ba.

Nghe văn vẻ ghê.

Haines nghiên cứu tầng ba bằng cốc cà phê hôi à?”

Tôi nói, nửa sarkastic, nửa là cố níu lấy điều mình quen — ngôn ngữ logic, những con số, sơ đồ, mật mã.

Giọng thầm thì cười.

“Khoa học và tôn giáo chỉ là hai cách khác nhau để bẻ gãy nỗi sợ.

Bà ấy bẻ bằng thiết bị, mẹ mày bẻ bằng câu kinh.

Em có thể chọn.

Tuy nhiên, đôi khi hai thứ đó hợp lại thì… hay hơn.”

Ở góc phòng, tấm kính bảo hộ phản chiếu một thân hình mảnh: Ethanol — hay đúng hơn, phản ảnh của hắn.

Hắn đứng đó, vai tròn, một bóng người nhưng mắt như có một con còi báo lỗi — trống rỗng.

Hắn không gọi, không cử động môi, và giọng trong tai tôi vẫn tiếp tục: “Tăng lên một chút nữa.”

Tôi làm theo.

Vì dại, vì tò mò, vì cái kiểu thanh âm lạnh lùng của kẻ thử nghiệm: em muốn biết mình chịu đựng đến đâu.

Tôi vặn núm tăng.

Sự tĩnh lặng trong phòng dày hơn, như sợi len ướt bám vào họng.

Màn hình EEG trên bàn nhấp nháy — vạch đứt, vạch thẳng, rồi một gai đều như răng cưa: 7.13Hz hiện lên, rõ như chữ in.

Tôi nhìn biểu đồ.

Đường sóng của tôi — hay là của ai đó — nhảy múa ở tần số đó.

Một bản in mảnh trên giấy da, một luận án con, một dấu hiệu mà Haines dùng để gọi.

Tôi nhớ những gì bà ấy viết trong hồ sơ của mình: “Khả năng cộng hưởng giữa tâm và chất lỏng — quan sát tần số 7.1–7.2Hz gây hiện tượng hội tụ ảo giác ở bệnh nhân.”

Bà ấy ghi bằng mực xanh, thông điệp như lời thú tội.

“Em thấy không?” giọng nói thì thầm.

“Nước thích nhịp đó.”

Tôi bật ra một tràng cười gắt.

“Tốt.

Vậy ai cấp bằng cho nước vậy?

Nó có chứng chỉ hành nghề không?”

Hài đen — cách duy nhất để nói với nỗi sợ mà không khóc như một đứa trẻ.

Nhưng trong chính tiếng cười ấy có mùi kim loại, một vị mặn như máu.

Tôi chạm tay vào trán mình.

Cảm giác như được đeo một chiếc khăn lạnh.

Tôi gắn điện cực lên thái dương mình — những miếng pad ướt, lạnh như miếng da lợn.

Kim lăn nhẹ qua tóc, nhột và đau như nhớ.

Trên màn hình, đường sóng bắt đầu đồng bộ.

Tôi mở máy ghi âm cũ, đặt micro gần loa phát.

Nếu đây chỉ là can nhiễu điện, tôi sẽ có bằng chứng.

Nếu có ma, tôi muốn một bản sao — để treo trong phòng và nói “đây — chính là bằng chứng tôi bị ám, các ông hãy dọn phòng.”

Máy ù.

Một âm điệu như tiếng thở của tàu ngầm trôi.

Trong cái dải đó, một tiếng thì thầm khác — lạ hơn — vang lên: giọng nam, gần hơn, như đứng chổng mông trước mặt tôi:

“Tên em nằm trên mặt nước, Krulydria.

Em nghĩ em biết tên em à?”

Tôi nuốt.

Tên tôi như một cái vỏ mỏng; ai nắm lấy vỏ đó sẽ biết ruột.

“Đm… mày là ai?”

Tôi hỏi, cố giữ giọng điềm tĩnh.

Tôi là đứa hay chọc, nhưng lúc này chọc cũng giống như nhét tay vào miệng cá mập.

> “Anh là tần số.

Anh là người đã nghe.

Anh là người giấu — một phần.

Gọi anh là…

Samuel, nếu em muốn gọi.”

Samuel.

Một cái tên quá bình thường cho thứ khiến tôi muốn khóc.

“Samuel,” tôi nói to, để thử xem từ đó có chạm vào sự thật nào không.

Âm thanh dội lại, như thể tôi thốt nó trong một ống dài.

Phía sau, kính bảo hộ phản chiếu Ethanol.

Hắn nghiêng đầu, đôi mắt như hai cái hồ nhỏ.

Hắn không nói.

Tôi tự hỏi: mình đang điên đến mức mô phỏng người duy nhất còn có thể nhìn thấy mình thành một cái bóng, hay hắn thật sự đang đứng ở đó, bị nước ăn mất phần linh hồn?

Tôi mở tủ, tìm lại các băng ghi cũ của Haines.

Chúng không phải là lời nói suông; đó là những bảng số, các tham chiếu tới tần số, tới các bệnh nhân: “#03 – M.

Fletcher – 7.12; #07 – T.

Gilbert – 7.15; #13 – K.L. – 7.13 (không ổn định).”

Nhìn vào số 13, tay tôi bắt đầu run.

Con số đó như một vết cắt.

Mẹ tôi từng gọi 13 là “số nhà”, bà nói đùa: “Số xui của nhà chúng ta.”

Bây giờ nó là con số của tôi, đánh dấu bằng một giọng nói đã chết.

Tôi bật băng.

Lúc đầu chỉ là tiếng lắc lư, sau đó là giọng Haines: dịu, đều, như người dỗ con ngủ.

“Nếu em cảm thấy có tiếng gọi, em phải đo nó.

Đặt máy trước, ghi lại, rồi chúng ta phân tích.

Chúng ta sẽ biết đó là can nhiễu, hay sự cáo buộc từ quá khứ.”

Rồi, sau một tiếng thở dài: “Nếu có tiếng khác xen vào, đừng trả lời bằng miệng.

Ghi lại.

Và nếu… nếu có ai đó rời khỏi phòng — chạy.”

Một đoạn sau, giọng đàn ông khác — lạ — cắt ngang, thấp và mỉa mai, gần giống giọng vừa nói với tôi: “Bà Haines muốn quá nhiều.

Margaret muốn im lặng.

Nước không quên.”

Tôi dừng băng tay run.

Trong đầu, Samuel thì thầm: “Bà ấy để lại đồ.

Bà ấy cố dạy em cái cách cho nước nghe.

Bà ấy không kịp.”

Tôi cảm thấy mình sắp khóc, nhưng cái khóc bây giờ là cười, một cười mỉa mai tự bóc vỏ.

Tôi bật cười khàn: “Ồ hay.

Bà ấy chết, nhưng để lại playlist.

Xin chúc mừng.”

Đen đến mức hài.

Tôi quyết định thử nghiệm nhỏ: chỉnh tần số lên rồi hạ xuống, lắng nghe phản ứng.

Mỗi lần tăng, tiếng thì thầm cận kề hơn; mỗi lần hạ, nó lùi lại như rút vào hang.

Khi tần số nhảy qua 7.13, ánh sáng trong phòng chợt… khác.

Không hẳn tối hơn, mà như nhìn qua một lớp kính mờ — các cạnh vật thể trở nên méo, âm thanh bị trễ.

Lồng ngực tôi rung lên theo một nhịp không phải của tim.

Một chiếc giọt rơi — không phải từ trần.

Từ lòng bàn tay tôi.

Tôi nhìn xuống: trên da, có một giọt nước nhỏ, đen, lóng lánh.

Tôi thổi mạnh như thể thổi tắt một mồi lửa.

Giọt tan, nhưng vị mặn ở lưỡi còn đó, như mùi đồng.

“Thế là đủ,” tôi nói với chính mình, rồi thầm thì: “Samuel, anh có thể “nói” bằng cách khác không?

Anh chán kiểu thì thầm rồi.”

Tôi thử chọc ngoáy cho dễ chịu.

> “Anh thích thì thầm.

Người ta lắng nghe thì thầm trước khi họ la hét.”

Tôi bật cười.

“Tốt, thì thầm đi, khỉ.

Thì thầm tới khi tao ghi âm đầy đủ bằng chứng, rồi tao sẽ đem ra tiktok cho thiên hạ coi.”

Giọng nói khựng lại, rồi nhẹ: “Em sẽ khoe chứ?

Em sẽ bật to, để bà ấy nghe thấy em?”

Tôi im.

Lúc này trò đùa đã nguội.

Tôi nhìn màn hình EEG một lần nữa.

Đường sóng không giống bất cứ thứ bình thường nào.

Có đường vạch phụ, như hai tần số đồng thời song song — một cho não tôi, một cho… cái gì khác.

Thành hai cột song song, rồi dần dần hòa làm một.

Một cửa sổ trên màn hình hiện dòng chữ đơn sơ: ENTRAINMENT.

Tôi nhớ một khái niệm từ sách Haines từng trích: entrainment — cái hiện tượng khi hai dao động dần đồng bộ lại với nhau.

Giống như hai chiếc đồng hồ cũ đặt cạnh nhau sẽ nhích nhích cùng một nhịp.

Mà nếu một trong hai là con dao cầm của bạn, rồi một con dao khác cài vào tâm trí — cái kia sẽ điều khiển cái này.

Sự tỉnh táo của tôi bắt đầu nứt.

Tôi vẫn biết phải dùng từ “entrainment”, còn Samuel vẫn thì thầm về “những gì nước giữ”.

Ethanol — bóng hắn — nhấc tay như muốn ra dấu “dừng lại”, nhưng tay hắn chỉ thấy qua kính, như trong truyện cổ tích: người nhìn thấy hồn ma của bạn, còn bạn thì không.

Tôi tắt máy trong cơn hoảng.

Tim đập loạn, không lành.

Tôi cười khô: “Ok mày—tao biết mình bị bẩn rồi.

Bây giờ tao về nhà tắm rửa sạch sẽ.

Rồi, sáng mai, tao sẽ mang cái này cho cảnh sát.

Tao sẽ toát lên bộ mặt bình thường rồi báo cáo: ‘các anh ơi, phát hiện tần số lạ’.

Rồi họ sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt từ bi.

Tuyệt vời.”

Giọng nói gần như vuốt ve: “Hoặc… em có thể xuống hồ, vào chỗ khuất, đem phần còn lại của bà ấy trở về với mày.

Mẹ mày đã từng bảo em…”

giọng đó hạ xuống, ngọt như mật “mẹ sẽ đợi.”

Cái mật thì thở ra mùi tanh.

Tôi nhấc tay, nắm cổ tay mình mạnh, muốn kéo lại cái màng mỏng gọi là ý chí.

Lý trí tôi — mảnh logic cuối cùng — còn đó, nhưng nó run như lá.

“Tao không điên.

Tao biết tần số, tao biết entrainment, tao biết băng ghi chép.

Tao biết cả cái trò này là 'nghiên cứu điên’.

Tao biết.

Và tao cũng biết... mẹ.”

Mắt tôi khô.

Trong bóng tối của phòng thí nghiệm, bên tiếng máy kêu rên và tiếng thì thầm không ngớt, tôi nhận ra điều nguy hiểm nhất: mình hiểu quá nhiều để chẳng thể tin vào sự hiểu biết nữa.

Sự hợp lý tự nó trở thành cái bẫy: ta càng cố giải thích, ta càng vẽ thêm những đường ray để con tàu tâm trí phải chạy theo.

Tôi bước ra ngoài.

Sương vẫn dày, hồ lặng.

Ở xa, có tiếng người thì thầm như chồng chéo: “Em đã mở cửa.

Em sẽ phải bước qua.”

Tôi cười một tiếng rất nhỏ, pha chất đắng.

“Được rồi,” tôi nói với chính mình, “mày muốn khoa học — tao cho khoa học.

Nhưng tao cũng sẽ cho mày thấy sự trói buộc của tín ngưỡng: mẹ mày đã biên bản mọi thứ.”

Tôi đi về, mang theo băng cassettes, một chiếc ổ cứng cũ và nỗi cảm giác rằng cái gì đó trong tôi, một phần khác, đang khua chiêng chuẩn bị ăn mừng.

Và trong lúc đó, một giọng nói mới — không phải Samuel, không phải Haines — thì thầm ở phía sau cổ:

> “Hồi hộp chưa, con cá nhỏ?

Chúng ta sẽ chơi trò nhớ nhé.”

Tôi không trả lời.

Tôi chỉ bật cười — một tiếng cười có thể khiến người khác không biết là đồng cảm hay sợ hãi.

Rồi tôi đi, mang đến một đống bằng chứng, và cả một lời nguyền: nếu nước đã nghe, nó sẽ không im lặng nữa.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
CHƯƠNG 22 : HỒ DƯỚI LỚP HỒ - LAKE UNDER LAKE


Sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy trong một trạng thái... chẳng khác gì vừa bị xe tải chèn qua, nhưng tâm trí vẫn tỉnh.

Không mơ, không mộng, chỉ một khoảng đen đặc quánh từ lúc tôi nhắm mắt đến khi chuông đồng hồ nổ tung bên tai.

Bức tường phòng trọ của tôi loang loáng ánh sáng xám tro — kiểu ánh sáng không muốn bắt đầu ngày mới.

Caleb đập cửa.

“Chị K!

Mẹ kêu xuống ăn sáng kìa!”

Giọng nó trong trẻo, nhưng cứ vọng lại nhiều tầng như ai đang nói đè lên.

Tôi ngồi bật dậy.

Mùi sữa nóng thoang thoảng trong không khí, nhưng trộn lẫn là mùi sắt gỉ, mùi hồ — mùi mà tôi vẫn ngửi thấy trong những đêm nghe Samuel thì thầm.

Bước xuống cầu thang, tôi thấy Victor — cha dượng — đang ngồi uống cà phê.

Gương mặt ông ta sạm đi, ánh mắt vẫn kiểu khinh khỉnh của người nghĩ rằng mình đang "chịu trách nhiệm" cho một thứ ngoài khả năng chịu đựng.

Mẹ — bà Margaret Langford — đang cắt bánh mì, đôi mắt có quầng thâm mà tôi chưa bao giờ thấy rõ đến thế.

Bà Margaret : “Con thức khuya nữa à?”

Krulydria : “Không, con chỉ học.”

Ông Victor : “Học gì mà mùi hoá chất dính đầy áo?”

Tôi nhún vai.

“Chỉ là môn hóa học thôi, nghiên cứu một chút thôi.”

Caleb leo lên ghế, cầm cái muỗng khuấy sữa, hỏi:

“Chị, tối qua chị nói chuyện với ai thế?”

Tôi khựng.

“Ai?”

Caleb : “Em nghe giọng con trai.

Nghe như anh Ethanol ấy.”

Không thể nào.

Ethanol (Ethan, theo cách người khác gọi) đã không ghé nhà tôi từ hôm đám tang Haines.

Tôi chỉ liếc nhẹ, cười gượng:

krulydria : “Em nghe nhầm thôi.

Chắc tiếng TV.”

Caleb híp mắt, kiểu trẻ con cố phân tích người lớn nói dối.

Tôi đổi chủ đề nhanh, gắp trứng, nhét vào miệng.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, tôi nghe rõ tiếng

“Đừng nói dối thằng bé, Krulydria” — giọng Samuel, ngay phía sau gáy.

Tôi cố nhai như không nghe thấy gì, để tâm trí vẫn giữ nhịp.

Buổi trưa, tôi bỏ học.

Lần đầu tiên tôi thấy mình không cần lý do.

Tôi mang theo ổ cứng của Haines, vài bản ghi chép, và một tờ giấy nguệch ngoạc:

“The real Langford Lab is under the lake.”

Dòng chữ này tôi thấy tối qua, được in ra từ chiếc máy in cũ trong phòng thí nghiệm — tự nó in ra.

Hồ Langford.

Cái hồ từng là trung tâm của thị trấn.

Mặt nước đen, lạnh, và người ta vẫn nói có cả một hệ thống cống ngầm cũ bên dưới.

Mẹ từng cấm tôi ra đó sau 7 giờ tối, nói “nước sẽ không trả lại thứ nó nhận.”

Tôi đứng ở bờ hồ, đôi giày dính bùn.

Không ai quanh đây, chỉ có tiếng gió quét qua hàng cây sồi và tiếng nước vỗ nhẹ.

Trong balo, thiết bị dò tần số vẫn hoạt động.

Tôi bật nó lên, kim đồng hồ bắt đầu rung — 7.13Hz.

Còn gì mới đâu.

Tôi lội xuống, nước lạnh tê buốt như chạm vào kim loại sống.

Tôi chỉ định thử vài phút, nhưng tiếng trong đầu lại vang lên:

> “Đi xuống sâu hơn đi, K.

Ở đó có thứ của em.”

“Của tôi?” tôi bật cười, giọng nghèn nghẹn.

“Ý mày là cái chứng điên này á?”

> “Cái cửa.”

Tôi khựng.

Phía dưới, có cái gì đó sáng — không hẳn ánh đèn, mà là ánh phản chiếu như kính.

Tôi hít mạnh, rồi lặn.

Nước ép vào màng tai như ai tát thẳng vào đầu.

Tim tôi đập nhanh, mùi clo giả tưởng len vào phổi.

Khi đến gần, tôi thấy rõ: một khung thép rỉ, giống cửa hầm, nằm nghiêng trong bùn, phủ rêu.

Có khắc số: #13-LF.

Tôi kéo mạnh.

Cửa bật, nước tràn ào vào, nhưng phía sau nó là một khoảng không... có oxy.

Như thể cả hồ giấu một phòng rỗng bên trong.

Tôi trồi lên, ho sặc sụa, rồi ngồi dựa vào tường thép.

Đèn huỳnh quang mờ nhạt chập chờn — đèn vẫn hoạt động.

Ai đó từng ở đây gần đây.

Phòng tròn.

Máy móc phủ bụi, bàn kim loại, ống tiêm, lọ thuỷ tinh chứa thứ dung dịch xám đục.

Một bức tường có dán hàng trăm ảnh: mặt người, nhưng đều bị cắt bỏ đôi mắt.

Trên tấm lớn nhất — là hình Haines.

Dưới cùng ghi: PROJECT K.L.

Tôi đứng đó, tim như bị bóp nghẹt.

“K.L.” — Krulydria Langford.

Không còn nghi ngờ gì.

Bà ấy từng nghiên cứu tôi.

Giọng Samuel thì thầm trong đầu, ngọt và nhẹ:

> “Em vẫn tưởng em là nạn nhân à?”

“Câm.”

Tôi nghiến răng.

“Bà ấy chỉ tiếp tục thí nghiệm mà Margaret bắt đầu thôi.

Dòng máu của em… vốn không bình thường.”

Tôi thụp xuống ghế, đầu đau như búa bổ.

Các hồ sơ trải khắp mặt bàn.

Tôi đọc qua từng tờ: “Phản ứng thần kinh của đối tượng K.L. khi tiếp xúc với nước hồ...”, “Tác động tần số 7.13Hz lên hoạt động não trước trán.”, “Đối tượng biểu hiện song hành ảo thanh với giọng nam không xác định — có khả năng đồng bộ sinh học.”

Đồng bộ sinh học?

Tôi thở mạnh.

“Họ tạo ra mày à, Samuel?”

> “Không.

Em tạo ra anh.”

Tôi bật cười khan, như đứa phát hiện trò đùa độc ác của chính mình.

“Thế tao là Chúa à?”

> “Không.

Em là sự kì diệu.

Họ đã từng làm điều này một lần rồi, với mẹ em.

Và giờ đến lượt em.”

Tôi im.

Từ trần nhà, có tiếng nhỏ giọt.

Tách.

Tách.

Tôi nhìn lên: nước hồ rỉ qua, chậm rãi, từng giọt như đếm ngược.

Rồi tôi thấy — qua tấm kính bên phải phòng — một hình người đang trôi trong bồn chứa.

Không phải Haines.

Là tôi.

Hoặc, chính xác hơn — phiên bản khác của tôi, vẫn nhắm mắt, gắn điện cực khắp đầu, tóc bay lơ lửng trong nước.

Mặt nó tĩnh, như thể nó là thứ thật, còn tôi là bản sao.

“Không... không thể nào.”

Tôi lùi lại, va vào bàn, giấy tờ rơi tung toé.

Trên mặt bàn, có một tờ giấy cuối cùng, dòng chữ nguệch ngoạc bằng mực đen:

> “Nếu Krulydria đọc được điều này, hãy nhớ: em không bị điên.

Em chỉ đang ở trong tần số sai.”

— Dr.

Arthur Haines

Tôi sững người.

Cái xác của Haines bị vớt lên từ hồ, nhưng tờ giấy này... mới.

Mực còn ướt.

Đèn trong phòng chớp tắt mạnh, rồi tắt hẳn.

Trong bóng tối, giọng Samuel quay lại, trầm xuống, chậm, như đang ở ngay bên tai:

> “Em thấy chưa?

Họ không giết em.

Họ chỉ đang chỉnh lại tần số.

Và anh... chỉ là phần em không dám chạm vào.”

Cái lạnh lan ra từ cột sống.

Tôi nín thở, cố bật đèn pin.

Ánh sáng yếu ớt rọi qua bức tường thép.

Nước bắt đầu rò rỉ nhanh hơn.

Mực nước dâng dần lên đến mắt cá.

Tôi nhìn lại bồn chứa.

Phiên bản kia của tôi mở mắt.

Tôi hét lên, âm thanh vang vọng rồi biến mất giữa không gian kim loại.

Ở trên mặt hồ, người ta nói chiều hôm đó, có ai đó nhìn thấy bong bóng nước nổi lên giữa hồ Langford.

Một bóng người lờ mờ ngoi lên, cầm theo thứ gì giống cuộn băng từ.

Nhưng khi cảnh sát đến nơi, hồ lại phẳng lặng.

Chỉ còn một dòng chữ trôi nổi trên mặt nước, viết bằng bùn:

“7.13Hz — không phải kết thúc.”
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
CHƯƠNG 23 : ÂM THANH DƯỚI LỚP DA - SOUND UNDER THE SKIN


> “Mày có nghe thấy không, Krulydria… da mày đang thì thầm đấy.”

Tôi ngồi dậy, tay run run.

Mùi khử trùng vẫn bám dai dẳng quanh mũi, cái mùi quen thuộc ở nhà bếp, phòng bệnh, và… ký ức.

Dưới cổ tay, những vết bầm tím mờ mờ từ đêm hôm qua — tôi không biết là do cào hay đập phải vật gì đó, nhưng trông như những dấu ngoặc kép trên da, ghim lại những câu chuyện mà tôi không bao giờ viết ra được.

Phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng máu chảy.

Mẹ tôi đang ở đâu đó ngoài hành lang, giọng bà nhỏ và đều, như đang nói chuyện với người vô hình.

Tôi chẳng còn buồn phân biệt bà đang cầu nguyện hay độc thoại nữa — cả hai đều khiến người ta thấy mình thừa thãi.

Tôi mở điện thoại, màn hình sáng lóa.

Ethanol gửi tin nhắn:

Ethanol : “Ê, m nhớ chuyện ở hồ hơm?”

“Có thằng bảo thấy bóng ai đó ngay chỗ vớt xác bác sĩ Haines.

Hôm qua đêm trăng mà.”

Tôi nhìn chữ mà tim mình lỡ một nhịp.

Thật khốn kiếp — cậu ta không biết rằng chính tôi cũng thấy bóng người đó.

Trong đầu tôi, tiếng thì thầm nam kia lại vang lên, giờ dịu hơn:

> “Không phải bóng đâu, là mày thôi.

Là hình mày, phản chiếu trong nước.”

Tôi cắn mạnh môi đến bật máu.

Chất tanh len vào lưỡi, lạnh và quen.

Tôi đi vào nhà tắm, mở vòi nước.

Gương mờ đi vì hơi ẩm.

Lúc tôi nhìn lên, khuôn mặt trong gương mờ ảo nửa thật nửa không — là tôi, nhưng ánh mắt kia không phải.

Ánh mắt đó sâu hơn, tĩnh hơn, như nhìn xuyên da thịt.

Tôi chạm vào gương.

Nước nhỏ xuống từ tóc, từng giọt một như tiếng đồng hồ đếm ngược.

> “Mày biết họ đang tìm cái gì ở đáy hồ không?” — giọng nói ấy hỏi, lần này nghe rõ như đứng sát bên tai.

“Không chỉ có xác.

Còn… ký ức.

Mày quên rồi à?”

Tôi hít mạnh, lùi lại, va phải bồn rửa.

Mọi thứ đổ vỡ loảng xoảng.

Mẹ gõ cửa, giọng lo lắng:

Bà Margaret : Krulydria?

Con ổn không đấy?

Krulydria : Ổn mà mẹ! — tôi hét lại, giọng nghẹn và chói như ai bóp cổ.

Bà ngừng một lát, rồi bỏ đi.

Tôi nghe tiếng bước chân rời xa, chậm và trĩu nặng.

Tôi thay quần áo, đeo balo.

Trong túi áo, tờ giấy bác sĩ Haines từng đưa cho tôi trước khi chết — tờ phiếu hẹn buổi “đánh giá tâm lý” tiếp theo.

Góc giấy thấm nước, lem mực, nhưng dòng chữ cuối vẫn đọc được:

> “Nếu con nghe thấy tiếng nói nào khác ngoài bản thân mình — đừng vội sợ.

Hỏi nó xem nó muốn gì.”

Câu đó khiến tôi vừa buồn cười vừa ớn lạnh.

Tôi muốn cười thật to, nhưng rồi chỉ bật ra một tiếng khịt mũi nhạt nhẽo:

krulydria : "Muốn gì à?

Muốn xem mày tan rã từng lớp một thôi, đồ ngu."

Ra khỏi nhà, tôi gặp Caleb đang chơi ngoài sân, khuôn mặt nó sáng bừng như chẳng có gì từng sai trong thế giới này.

Thằng bé giơ con dao nhựa trong tay:

Caleb : Chị Kruly ơi, em giết quái vật nè!

Tôi cười gượng:

krulydria : Ừ, giỏi lắm.

Đừng để nó giết lại em là được.

Thằng bé chẳng hiểu, chỉ cười toe.

Tôi nhìn nó lâu hơn mức cần thiết.

Trong giây phút đó, giọng nói lại khe khẽ:

> “Nó thấy mày đêm qua.

Ở hồ.

Khi mày chạm vào xác.”

Tim tôi đập loạn.

Tôi nắm chặt quai balo, bước nhanh ra khỏi cổng, không quay lại.

Không muốn, không dám.

Đến trường, tôi thấy Ethanol đang dựa tường, tay cầm lon nước tăng lực.

Cậu ta nheo mắt khi thấy tôi:

Krulydria : Nhìn mày như mới bò ra từ mồ á.

Ethanol : Mày nói đúng đấy.

Cậu ta cười khẩy, tưởng tôi đùa.

Nhưng tôi không đùa.

Tôi nhìn quanh, tất cả như bị phủ một lớp kính mờ.

Những người đi ngang đều mờ dần, giọng nói của họ biến thành tiếng rè rè xa xăm.

Và trong làn tiếng ồn ấy, chỉ có giọng hắn — người đàn ông trong đầu — vang lên rõ nhất:

> “Tốt lắm, Krulydria.

Bây giờ… mày bắt đầu nghe được da mình thở rồi đấy.”

Tôi khựng lại giữa hành lang.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.

Da tôi… thật sự đang chuyển động.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
CHƯƠNG 24 😀ƯỚI LỚP THỊT NÀY, CÓ KẺ ĐANG THỨC - UNDER THIS LAYER OF FLESH, SOME


Sáng hôm đó, ánh sáng rọi qua tấm rèm mỏng như lưỡi dao — chém ngang căn phòng tôi thành hai nửa: một nửa sáng mờ, một nửa chìm trong bóng.

Tôi ngồi giữa ranh giới ấy, tay run nhẹ, cảm giác cơ thể mình không còn thuộc về mình nữa.

Có thứ gì đó đang thở bên trong tôi.

Nhịp…

đều… và nghịch.

Tôi lết ra khỏi giường.

Gương trong phòng tắm mờ hơi, nhưng không vì nước — mà vì hơi lạnh phả ra từ trong mặt gương.

Tôi biết, nếu tôi chạm vào, sẽ có ai đó chạm ngược lại.

> “Sáng rồi, Krulydria.”

Giọng nói ấy vang lên trong đầu tôi, nhẹ như tiếng ru.

Nam.

Trầm.

Có nhịp vang như vọng từ đáy giếng.

“Dậy đi.

Cơ thể mày sắp rách rồi.”

Tôi siết chặt quai cặp, bước ra khỏi nhà.

Không nói lời nào với mẹ.

Caleb đang cười, miệng dính sữa, nhưng âm thanh bật ra từ cổ nó không khớp với miệng — như một đoạn băng bị tua chậm.

Tôi đi qua.

Không quay lại.

---

Trường học hôm nay có mùi lạ.

Mùi máu khô và hóa chất, trộn với hương xà phòng rẻ tiền.

Tôi bước vào lớp.

Mọi người nhìn tôi một lúc — rồi đồng loạt quay đi, như thể có thỏa thuận ngầm rằng tôi không nên tồn tại ở đây.

Ethanol huých nhẹ vai tôi.

— Mày ổn không?

Tôi cười.

Một phản xạ tàn tật.

"Ổn.

Và ổn hơn bao giờ hết"

Nhưng trong lúc tôi cười, tôi thấy trong cổ họng mình không có âm thanh nào.

Nụ cười tôi — đến sau giọng nói.

Như bị ai khác mượn miệng.

Tôi hạ ánh mắt xuống bàn tay.

Dưới lớp da mỏng, mạch máu phồng nhẹ lên rồi co lại.

Một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng khi tôi thấy... hình như nó đang cựa.

Không phải mạch.

Không phải máu.

Là thứ gì khác — ẩm, trơn, và có ý thức.

Tôi nắm chặt tay, cố không nhìn nữa.

Nhưng dưới da, thứ đó cũng nắm lại.

Cùng nhịp.

Tôi nghe rõ tiếng móng tay rạch nhẹ lên mặt trong da thịt mình.

> “Cứ để yên, Krulydria,” giọng hắn nói, thì thầm, dịu dàng, như người yêu đang dỗ.

“Tao sắp chui ra rồi.

Đừng làm tao đau.”

Tôi bật dậy.

Ghế ngã, tiếng va đập vang chát.

Mọi người đồng loạt quay sang, ánh mắt căng cứng.

Thầy giáo cau mày:

"Krulydria Langford, em..."

Tôi không nghe nữa.

Tôi chạy.

Chạy qua hành lang.

Qua ánh sáng nhấp nháy.

Qua những khuôn mặt trôi qua như tranh bóp méo.

Cửa nhà vệ sinh nữ bật mở, tôi đóng sầm lại sau lưng.

---

Trong gương, là tôi.

Nhưng nụ cười trong gương tới trước khi tôi kịp cử động môi.

Tôi lùi lại.

Gương vẫn nhăn nhở cười, mắt mở to, ánh nhìn rỗng.

Rồi, từ dưới cằm phản chiếu, lớp da rách toạc.

Một bàn tay khác — bàn tay của tôi — thò ra khỏi cổ trong gương, trơn nhớt, dính máu loãng.

Tôi rít khẽ.

Cả phòng rung lên, đèn lập lòe, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn:

tách… tách… tách…

Tôi bịt tai.

Nhưng tiếng đó không biến mất — vì nó đến từ trong đầu.

> “Đừng sợ, tao sẽ không làm mày đau.

Chỉ mượn xác mày một chút thôi…”

“Rồi chúng ta sẽ cùng nhau xuống hồ.”

Tôi lảo đảo, va vào tường, móng tay cắm vào da đầu mình.

Tôi muốn móc hắn ra — thứ đang thì thầm, đang thở bằng phổi tôi.

Rồi… tôi cười.

Không biết vì sao.

Một cơn buồn nôn kỳ lạ lan ra — pha lẫn khoái cảm.

Cánh cửa bật mở.

Ethanol lao vào, mặt trắng bệch.

"Krulydria!!

Mày làm gì vậy?!"

Tôi nhìn hắn, ánh đèn xanh xám khiến da hắn loang lổ như xác chết.

"Tao… không biết nữa"

Ethanol : "Mày đang chảy máu — mẹ kiếp, mày rạch tay mày đó!!"

Tôi nhìn xuống.

Đúng thật — cổ tay tôi đầy vết rạch mảnh, trông như ai dùng kim khâu dọc theo gân.

Máu nhỏ từng giọt, tách… tách… xuống sàn.

Nhưng tôi không cảm thấy đau.

Chỉ thấy… nhẹ.

> “Thấy chưa?

Tao bảo rồi mà.”

Giọng đó lại vang.

“Nỗi đau chỉ là cách để mày nhớ tao vẫn ở đây.”

Tôi ngẩng lên.

Gương không còn phản chiếu tôi.

Chỉ có một bóng đen mờ đang chậm rãi mở miệng, cười đến tận mang tai.

---

Ethanol kéo tôi ra khỏi đó.

Tôi nghe hắn gọi tên tôi, run run.

Nhưng tôi chỉ nhìn thấy đôi mắt hắn.

Không có tròng trắng.

Chỉ là một màu đen đặc, như mặt hồ Waverly lúc nửa đêm.

Tôi hiểu.

Hắn cũng bắt đầu nghe thấy rồi.

---

> “Giỏi lắm, Krulydria,”

giọng nói trong đầu tôi cười, khe khẽ, nhịp nhàng với từng giọt máu rơi.

“Giờ mày không cô đơn nữa.

Tất cả bọn họ sẽ xuống cùng mày.”
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
CHƯƠNG 25: CƠ THỂ KHÔNG CÒN THUỘC VỀ TÔI - MY BODY NO LONGER BELONGS TO ME


Trường sáng nay yên tĩnh bất thường.

Không có tiếng chuông.

Không có tiếng học sinh.

Chỉ có mùi ẩm ướt — giống như tường đang rỉ máu.

Tôi đi qua hành lang, mỗi bước lại nghe tiếng tách... tách... dưới chân, dù sàn hoàn toàn khô.

Ethanol đi cạnh tôi, mắt hắn trũng sâu, da nhợt.

Môi hắn run nhẹ, nhưng không nói gì.

Tôi biết hắn cũng nghe thấy — cái giọng thì thầm đó.

“Mày có thấy họ không, Krulydria?”

“Tất cả bọn họ…

đều đang chảy.”

Tôi quay sang, thấy lũ bạn cùng lớp ngồi trong phòng học.

Nhưng ánh sáng đèn huỳnh quang rọi xuống làm chúng trông như tượng sáp.

Không đứa nào nhúc nhích.

Không đứa nào chớp mắt.

Rồi một đứa — Leah — ngẩng đầu.

Giọng nó cứng, méo mó, như dây cassette kéo lê:

“Mày cũng nghe tiếng nước chứ?”

Tôi há miệng định đáp thì Ethanol kéo tay tôi, giọng gắt:

“Đừng nói.

Đừng trả lời.”

Câu cuối bật ra như phản xạ.

Rồi tôi nhớ lại tờ giấy của mẹ — dòng chữ cũ, run run:

>“Nếu nghe thấy tiếng gọi, đừng trả lời.”<

Cả căn phòng im phăng phắc.

Leah vẫn nhìn tôi, rồi da nó bắt đầu nứt ra.

Từ vết nứt đầu tiên, nước đen rỉ ra — nhỏ xuống bàn, lan ra sàn.

Lũ học sinh khác cũng bắt đầu nứt.

Rộp... rộp... tiếng như vỏ trứng vỡ.

Mùi tanh xộc lên.

Tôi lùi lại, đập vào tường, tay bịt miệng.

Ethanol đứng im, mắt hắn nhìn khắp nơi — ánh nhìn không còn của con người.

> “Đẹp không?” — giọng thì thầm lại vang lên trong đầu tôi, như từ dưới da bò lên.

“Tất cả đều đang hòa tan.

Chúng ta chỉ là nước, Krulydria.

Đến lúc quay về hồ rồi.”

Tôi hét.

Nhưng âm thanh bật ra nghe như bóng nước vỡ.

Cổ họng tôi rát, ướt, vị tanh tràn ra — máu hay nước, tôi không biết.

Ethanol đột nhiên nắm lấy vai tôi.

“Krulydria, nghe tao này, chúng nó không có thật!

Mày phải tỉnh lại, nghe không!”

Hắn lay mạnh, nhưng tôi chỉ nhìn thấy mặt hắn biến dạng — mắt hắn giãn ra, chảy thành dòng đen nhỏ giọt xuống cằm.

> “Mày không cứu được ai đâu,” giọng kia nói.

“Chỉ cần buông ra.”

Tôi đẩy Ethanol ra, chạy.

Tôi chạy qua hành lang, qua cầu thang, qua những tấm poster học sinh nay đã loang máu.

Phòng thí nghiệm sinh học mở toang.

Tôi bước vào.

Và nhận ra — sàn nhà ngập nước.

Nước trong.

Rồi đục dần.

Rồi có bong bóng nổi lên.

Từ trong nước, tôi thấy cái gì đó chuyển động — mảnh vải trắng, tóc người, rồi đôi tay.

Tôi không thể rời mắt.

Đó là bác sĩ Arthur Haines.

Da bà ta trắng bệch, tóc quấn lấy cổ, miệng hé mở như muốn nói điều gì.

Và tôi nhận ra... bà đang nhìn tôi.

Không, bà đang nhìn phía sau tôi.

> “Nó ở ngay đó,” giọng thì thầm, sát bên tai tôi.

“Đừng quay lại.”

Tôi vẫn quay.

Bản năng ngu ngốc của loài người luôn quay lại.

Và tôi thấy mình — nhưng không phải tôi.

Một Krulydria khác, da tái nhợt, mắt trũng sâu, cười bằng miệng đầy nước.

Tay nó cầm dao mổ.

Lưỡi dao lấp lánh trong ánh đèn.

> “Tao bảo rồi, chúng ta là một.”

Nó lao tới.

Lưỡi dao rạch ngang cổ tay tôi, nước đen phun ra thay vì máu.

Tôi ngã xuống, va vào sàn lạnh.

Căn phòng tan chảy, mọi thứ nhòe đi như đang chìm trong nước.

Tiếng Ethanol hét lên rất xa, méo mó.

---

Khi tôi mở mắt, trần nhà là màu trắng xóa.

Ống truyền gắn vào tay.

Tiếng máy kêu bíp... bíp...

đều đặn.

Bác sĩ — không, không phải Arthur — một người lạ nhìn tôi, ánh mắt hoang mang.

“Krulydria, em tỉnh rồi à?

Chúng tôi tìm thấy em ngất trong hồ Waverly.

Không ai khác ở đó cả.”

Tôi muốn hỏi Ethanol đâu, nhưng cổ họng nghẹn lại.

Tôi đưa mắt nhìn quanh.

Gương đối diện giường bệnh phản chiếu tôi — và sau lưng tôi.

Có bóng người đứng đó, ngay trên đầu giường, nghiêng đầu nhìn.

Da hắn loang nước, miệng mấp máy.

Giọng hắn vang trong đầu tôi, êm như ru:

> “Giỏi lắm, Krulydria.

Mày sống rồi.

Giờ đến lượt tao.”

Màn hình máy tim phẳng dần —

bíp… bíp… bíp—

Rồi tắt.

Trong tích tắc ấy, tôi thấy mình mỉm cười.

Không phải bằng ý chí.

Mà bằng cơ thể đã không còn là của tôi.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 26 : "Dưới Làn Da Có Một Cái Miệng"


Tôi nghe thấy tiếng tim.

Không phải của tôi.

Mà là của ai đó — ở trong tôi.

Nó đập chậm, nặng, như ai đó đang đấm từ trong lồng ngực để thoát ra.

> “Chào mừng trở lại, Krulydria.”

Giọng nói ấy vang lên, không đến từ ngoài tai.

Nó phát ra ngay giữa các khe xương sườn tôi, như có ai đặt miệng vào đó, thì thầm bằng hơi lạnh.

Tôi mở mắt.

Ánh sáng trắng không còn là ánh đèn.

Nó là một thứ sống, nhầy nhụa, chảy quanh tôi.

Căn phòng bệnh viện… biến dạng.

Tường mềm như da, có mạch máu và lông tơ li ti.

Tôi thấy dây truyền dịch bám sâu vào tay — không phải nhựa, mà là rễ cây đang hút máu tôi, chảy ngược vào nó.

Ống thở nối vào một miệng người mọc trên tường.

Môi nó cử động theo từng hơi tôi hít vào — ướt, hôi, ngọt lịm.

Tôi rút mạnh ra, dịch đen phun trào, mùi tanh nồng lan khắp phòng.

> “Đừng giật ra nữa…”

“Cậu sẽ làm hỏng quá trình hợp nhất đấy.”

Tôi đông cứng.

Giọng nam ấy — trầm, ngọt, dính như nhựa đường.

Không lạ.

Tôi từng nghe nó trong gương, trong giấc mơ, trong tiếng cười của Ethanol.

Tôi ngẩng đầu.

Trần nhà nhấp nhô như mặt nước.

Từ bên trong lớp nước, những khuôn mặt nổi lên — bệnh nhân, bác sĩ, Ethanol, mẹ tôi, Caleb.

Họ không nói được, chỉ có bong bóng khí bay ra.

Mỗi bong bóng nổ, là một giọng nói khác nhau thì thầm:

> “Mày đâu có chết đâu… chỉ đổi chỗ thôi.”

Ethanol : “Ai đang điều khiển tay mày thế, Krulydria?”

Ethanol lời khuyên : “Đừng nhìn gương.

Đừng nhìn…”

Tôi vẫn nhìn.

Sai lầm.

Trong gương, tôi thấy mình ngồi dậy, nhưng hình phản chiếu nhúc nhích trước tôi nửa giây.

Nó nhìn tôi — cười.

Răng nó đen.

Mắt nó là hai hốc trống, nhưng vẫn biết cười.

Tôi chạm vào mặt kính.

Lạnh như nước.

Tôi lỡ đẩy mạnh.

Và nó kéo tôi vào.

---

Tôi rơi.

Không có không khí.

Chỉ có nước và ánh sáng — thứ ánh sáng trắng đục, đặc sệt như sữa bị mốc.

Xung quanh tôi, hàng trăm vật thể trôi lơ lửng: bàn mổ, dây rốn, ghế học sinh, những tấm ảnh gia đình bị cháy nửa chừng.

Ở giữa là thi thể bác sĩ Haines, đôi mắt mở to, da trương phình, tóc trôi quanh như tảo.

Giọng nói nam ấy lại vang sát cổ tôi:

> “Thấy chưa?

Bà ta không chết.

Chẳng ai chết cả.

Chúng ta chỉ hòa tan vào nhau thôi, Krulydria.”

Một bàn tay quấn quanh cổ tôi.

Bàn tay của bác sĩ Haines.

Da bà ta mềm như cao su, nhưng móng tay cắm sâu vào da tôi.

Miệng bà cử động, nước trào ra cùng với lời nói:

Haines : “Trả… lại… cho… tôi…”

Bà ta kéo.

Tôi rơi xuống sâu hơn.

Tôi thấy tim mình trôi trước mặt, đập chậm, ánh lên đỏ đen, có những sợi rễ mọc ra, đâm xuyên qua mặt tôi.

Ánh sáng tắt dần.

Chỉ còn tiếng đập cửa.

---

Tôi bật dậy.

Phòng bệnh bình thường trở lại.

Cô y tá bước vào, hỏi han bằng giọng dịu dàng.

Tôi cố cười.

Khi cô rời đi, tôi thấy dưới giày cô in lại vết nước đen loang dài trên sàn.

Tôi chạm lên cổ.

Có vết bầm — dấu tay người chết.

Trong góc, tấm gương mờ đục.

Bản phản chiếu của tôi không nhìn tôi.

Nó quay đầu đi hướng khác.

Rồi miệng nó mấp máy, không phát ra tiếng, nhưng tôi nghe được rõ ràng trong đầu:

> “Sắp đến giờ lớp học dưới hồ rồi, Krulydria.

Đừng để trễ.”

Màn hình monitor nhấp nháy.

Đường điện tim chạy ngược.

Máy phát ra tiếng tít đều đều, như tiếng đồng hồ đếm ngược.

---

Tôi mở cửa.

Hành lang bệnh viện kéo dài vô tận.

Tường hai bên ẩm, thỉnh thoảng rỉ máu.

Cuối hành lang có ánh sáng xanh, yếu ớt, lấp lánh như phản chiếu mặt nước.

Một bóng người đứng đó — dáng cao, gầy, tóc rối, mặc áo blouse.

Hắn nghiêng đầu, cười, giọng trầm ấm:

Bác sĩ Marlow : “Em ngủ lâu quá rồi, Krulydria.

Giờ đến lượt em mổ.

Nhớ không?”

Tôi lùi lại.

Nhưng sàn nhà mềm như da bụng, tôi lún xuống từng bước.

Mùi sát trùng trộn với mùi cá ươn.

Tôi hét — không có tiếng.

Họng tôi đầy nước.

Hắn bước tới.

Tay hắn cầm dao mổ.

Ánh sáng trên lưỡi dao phản chiếu — là khuôn mặt Ethanol.

Mắt hắn trống rỗng.

Cười.

“Anh đã bảo rồi mà.

Bệnh của em… không phải tâm lý.

Là di truyền.”

Tôi nhìn xuống — da tôi nứt.

Từ khe nứt, hàng ngàn con mắt mở ra.

Chúng nhìn tôi.

Nhìn Ethanol.

Rồi đồng loạt cười.

---

Tôi lùi.

Đụng lưng vào gương.

Trong gương là một phiên bản khác của tôi —

không còn miệng, chỉ có một lỗ lớn ở giữa ngực đang hít thở.

Nó thở thay tôi.

Và nói bằng tiếng tim đập:

“Đến lúc rồi, Krulydria.

Chúng ta phải hợp nhất.

Hồ Waverly đang mở miệng.”

Mọi thứ chao đảo.

Tường, trần, sàn đều hóa thành nước.

Tôi thấy mặt hồ Waverly ở dưới chân mình, gương mặt bác sĩ Haines trôi ngang, mắt mở, miệng vẫn lẩm bẩm tên tôi.

Ethanol giơ dao lên.

Mặt hắn tan chảy.

Giọng hắn hòa cùng tiếng nước:

> “Cùng nhau… thôi.”

Tôi rơi.

Lần này, tôi không vùng vẫy.

Tôi để nước nuốt lấy mình.

Và ở khoảnh khắc cuối, khi bóng tối đóng lại,

tôi nghe tim mình đập cùng một nhịp với hắn.

Cùng một nhịp —

của hai người,

nhưng chỉ còn một cơ thể.

---

> “Đừng sợ.

Lần này, em sẽ không tỉnh dậy đâu.”
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 27 : Bên Dưới Lòng Mắt


Ethanol khẽ nghiêng đầu, con dao phẫu thuật trong tay phản chiếu ánh đèn xanh nhợt.

“Em mổ đi, Krulydria.”

Giọng hắn trầm, ngọt, như đang nói với người tình.

Nhưng từng âm rơi xuống nền nghe rõ tiếng nhỏ máu.

Krulydria ngồi yên.

Không phản kháng.

Không nói.

Chỉ nhìn.

Ánh mắt cậu ta rỗng, nhưng trong rỗng có gì đó như hố sâu.

Ethanol nhìn vào – và thấy mình đang bị nhìn ngược lại.

> “Sao thế?” – Hắn cười, nghiêng dao. – “Em sợ à?”

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có tiếng tim đập.

Không rõ của ai.

Một nhịp, hai nhịp, rồi nhanh dần – như bị ai đó vặn tốc độ trong đầu.

Ánh đèn mổ nhấp nháy.

Da Krulydria tái dần, nhưng mắt thì tối lại, sâu hoắm.

Ethanol khẽ cau mày.

Hắn không thấy được – từng sợi gân đen đang bò dưới da Krulydria, lặng lẽ như mạng rễ.

Krulydria : “Mày tưởng mày điều khiển được à, Ethanol?”

Ethanol : “Không, tao chỉ cho mày nghĩ là vậy thôi.”

Giọng nói ấy không bật ra bằng miệng.

Nó vang trong đầu Ethanol, từ trong lồng ngực hắn, từ phía sau con ngươi.

Hắn lùi lại.

Dao trong tay rung lên, kim loại rít.

Nhưng căn phòng – vẫn im.

Bởi mọi âm thanh xung quanh đều bị hút vào nhịp tim kia.

Krulydria ngẩng đầu.

Miệng vẫn khép.

Máu bắt đầu trào ra từ khóe môi – không phải của cậu, mà là của Ethanol.

Từng giọt một, rơi xuống áo blouse trắng.

Krulydria : “Mày muốn mổ tao?”

Krulydria : “Tốt thôi.”

Krulydria : “Nhưng để tao dạy mày cách rạch chính bản thân mày.”

Trần nhà nứt ra như một tấm kính.

Hàng trăm con mắt đổ xuống – mắt bệnh nhân, mắt bác sĩ, mắt chính Ethanol.

Chúng dính chặt lên da hắn, mọc ra từ cổ, từ tay, từ môi.

Hắn cố thở – nhưng không khí bỗng đặc quánh như nước.

Trong mắt hắn, Krulydria vẫn ngồi yên, máu thấm quanh, khuôn mặt lạnh đến mức tưởng không còn mạch đập.

Rồi Krulydria cười : "EHEHAHAHA!

Một nụ cười nhỏ, gần như không đủ để di chuyển cơ mặt – nhưng nó đủ để khiến tất cả đèn vụt tắt.

---

Ethanol nghe thấy tiếng tim – lần này rõ mồn một.

Không phải của Krulydria.

Không phải của hắn.

Mà là một tiếng tim thứ ba – đập chậm, sâu, như từ lòng đất.

thịch..

thịch...

thịch….!

Ánh sáng yếu ớt lóe lên.

Ethanol nhìn quanh – không còn bàn mổ, không còn căn phòng.

Hắn đang đứng giữa hành lang bệnh viện ngập nước.

Dưới sàn, hàng trăm xác bệnh nhân nổi lềnh bềnh, mắt mở trừng, tất cả đều nhìn hắn.

Một giọng nói vang lên – khẽ như hơi thở, sát bên tai:

> “Tao bảo rồi mà, đừng nhìn vào gương.”

Ethanol quay đầu lại.

Trong gương – hắn thấy chính mình, đang mổ.

Trên bàn mổ, người nằm đó là hắn.

Còn người cầm dao, lặng lẽ, chính là Krulydria.

Không nhịp tim nào sai.

Không cú đâm nào chệch.

Chỉ có một sự thật lạnh lẽo: kẻ tưởng điều khiển – giờ chỉ là xác mẫu thử.

Và tiếng tim thứ ba kia vẫn đập, đều, chậm, như đang… tập thở lại trong một thân xác mới.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 28 : Cái tim không thuộc về mày nữa


Ethanol mở mắt.

Hắn đang nằm trong nước, lạnh đến mức từng hơi thở như cắt phổi ra làm đôi.

Nhưng… hắn vẫn thở.

Lồng ngực vẫn phập phồng.

Và điều đó không đúng.

Bởi hắn cảm nhận rõ — mỗi lần tim hắn đập, là một bàn tay khác trong ngực bóp mạnh.

Không phải của hắn.

Thịch.

Thịch.

Thịch.

Âm thanh không vang trong đầu, mà vọng khắp thân thể, như thể từng tế bào đang cùng hít thở một nhịp tim không thuộc về mình.

Hắn cố ngồi dậy, tay chạm vào ngực — và thấy nó mềm nhũn, ẩm, dính.

Khi ngón tay xuyên qua lớp da, hắn thấy một con mắt đang mở trong lồng ngực.

Màu nâu vàng.

Giống hệt mắt của Krulydria.

“Tao nói rồi mà.”

Giọng nói trượt qua xương sườn, vang lên từ bên trong.

Krulydria : “Đừng để tao tỉnh dậy.”

Ethanol gào lên, nhưng âm thanh bị nuốt mất giữa nước.

Bọt khí phun ra, tan thành hàng chữ nhỏ bay trong làn nước đục: “trả lại thân xác”.

Mỗi từ bay qua, lại có một ký ức biến mất.

Gương mặt Krulydria, giọng Krulydria, tiếng cười khô khốc, tất cả trôi qua như phim chiếu ngược.

Nhưng mỗi khi một hình ảnh tan biến, Ethanol lại thấy một phần thân mình biến dạng – tay hắn trở nên nhỏ hơn, da đổi màu, mạch máu trồi lên đen kịt.

Một nửa cơ thể đã thành Krulydria.

Nửa còn lại vẫn cố vùng vẫy.

Krulydria : “Mày đang… chiếm lấy tao?”

??? : “Không.

Tao chỉ trở về nhà thôi.”

Nước xung quanh bắt đầu chuyển thành máu.

Từ đâu đó, hàng trăm bàn tay trồi lên, nắm lấy Ethanol kéo xuống.

Cơ thể hắn bị xé đôi trong cảm giác vừa nóng vừa lạnh, đau đến mức không còn tiếng hét.

Khi hắn mở mắt lần nữa, mọi thứ im lặng.

Không còn nước.

Không còn ánh sáng.

Chỉ có một phòng mổ – sáng đèn, sạch sẽ, và trên bàn… là hắn.

Ethanol nhìn thấy mình nằm đó, im lìm.

Mắt mở trừng trừng, ngực phập phồng nhẹ, nhưng tim đập… ngược.

Nhịp tim ấy dần trùng với tiếng bước chân phía sau.

Krulydria bước ra từ bóng tối, áo bệnh nhân dính máu.

Cậu ta nhìn hắn – bình thản, như đang nhìn một bản sao lỗi.

Miệng Krulydria khẽ nhếch lên, nụ cười mảnh như vết cắt:

> “Mày nghĩ tao muốn thoát ra sao?”

“Không, Ethanol.

Tao chỉ cần mày ở trong tao thôi.”

Hắn bước đến, đặt tay lên ngực Ethanol.

Từ trong lòng bàn tay, những sợi rễ đen nhỏ mọc ra, xuyên qua da, bò vào tim.

Ethanol run lên, cố giật ra – nhưng mỗi lần chống, tim hắn lại đập nhanh hơn, mạnh hơn.

Từng nhịp đập kéo theo máu trào ra mũi, tai, mắt.

K cúi sát mặt hắn, hơi thở ấm, mùi kim loại trộn mùi thịt cháy.

> “Đừng giãy nữa.

Mày là phần sai trong tao, Ethanol.”

“Nhưng phần sai… vẫn phải sống.”

Rồi K bóp mạnh tim hắn.

Một luồng máu phun ra – không phải máu đỏ, mà là thứ chất đen đặc, như hắc ín trộn với tro.

K nuốt nó.

Và trong giây đó – hắn và K cùng mở mắt.

Hai cặp mắt – một xanh, một nâu – giờ cùng mang một màu duy nhất: xám chì.

Không còn Ethanol.

Không còn Krulydria.

Chỉ có một thực thể đứng giữa phòng mổ, đôi môi nở nụ cười không cảm xúc.

Cơ thể rung nhẹ, rồi bật cười nhỏ.

> “Đến giờ lớp học dưới hồ rồi.”

“Hôm nay, bài giảng là giải phẫu linh hồn.”

Đèn vụt tắt.

Trên tường, tim đập ngược.

Nhịp đập không còn đơn lẻ nữa — mà hàng ngàn cái, vang vọng, rền rĩ, như một dàn hợp xướng của những sinh thể không còn tên.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
CHƯƠNG 29 : KẺ KHÔNG THUỘC VỀ BÊN NÀO


Tôi nghe thấy tiếng cười của Ethanol trước khi mở mắt.

Không phải tiếng cười vang, mà là tiếng gằn cổ họng, khô, gãy, như kim loại cọ vào da.

> “Dậy đi, Krulydria.

Mày không định nằm đó mãi đâu, phải không?”

Tôi mở mắt.

Căn phòng không còn là bệnh viện.

Trần nhà là những tấm thịt đen rung nhè nhẹ.

Dưới chân là nền sàn trong suốt, bên dưới có hàng ngàn bóng người đang bò chậm, vặn vẹo.

Một số có khuôn mặt của mẹ tôi.

Một số có khuôn mặt của tôi.

Tôi bước tới.

Mỗi bước, mặt đất lại thở.

Hơi ấm bốc lên như từ một sinh vật sống.

“Đây là đâu?” — tôi hỏi, giọng khàn, nghẹn.

“Là trong đầu mày đó,” Ethanol đáp.

“Hay đúng hơn, là trong đầu chúng ta.”

Tôi nhìn quanh.

Bóng Ethanol đứng cách tôi vài mét — cao, gầy, mắt sâu như hố nước.

Nhưng khi tôi nhìn kỹ hơn, hắn không có đường viền.

Cơ thể hắn mờ đi, hòa vào không khí, như hơi nước đang học cách trở thành người.

Krulydria : “Mày không thật.”

“Cũng như mày thôi,” hắn cười,

“Krulydria, mày nghĩ ai đang cử động chân tay mày mấy ngày qua?

Ai nói thay mày?

Ai khiến mày thở khi mày ngừng tin là mình còn sống?”

Tôi nắm chặt nắm tay.

Có thứ gì đó chảy ra từ kẽ tay — đen đặc, ấm, và đang đập.

Tôi gầm lên, nhào tới, đấm vào mặt hắn.

Tay tôi xuyên qua không khí, trúng vào một thứ nhớp nháp — như bùn.

Khi rút ra, da tôi bị rách.

Từ vết thương, mọc ra hàng loạt sợi rễ đen, ngoằn ngoèo như mạch máu sống, chui ngược trở lại cơ thể.

> “Thấy chưa?”

Ethanol nghiêng đầu.

“Bọn tao đang gắn liền với nhau rồi.”

Hắn tiến đến, đặt tay lên ngực tôi.

Ngay khi chạm, tim tôi đập mạnh đến nỗi tôi thấy rõ cả hình nó phập phồng qua da.

Rồi tôi cảm nhận được — một nhịp đập khác đang chen vào, xen giữa, cố cướp quyền điều khiển.

Tôi đẩy hắn ra, lùi lại.

Trong đầu tôi, hàng trăm giọng nói vang lên đồng loạt.

Giọng mẹ, giọng bác sĩ Haines, giọng Caleb, giọng của chính tôi – tất cả chồng chéo:

Caleb : “Chạy đi, chị Kruly”

Krulydria : “Giết nó.”

Bác sĩ haines : “Không, để nó sống.”

Ethanol : “Chúng ta cần nhau mà, K…”

“Không có mày, nó không thở được đâu.”

“Không có nó, mày không còn tồn tại nữa.”

Tôi gào lên.

Âm thanh bật ra thành tiếng thét vỡ, kéo dài, khiến cả không gian rung rinh.

Trần nhà nứt ra, những khuôn mặt bên trên bắt đầu rơi xuống, va vào nhau, nát vụn thành mảnh thịt trôi nổi trong không khí.

Tôi nhào tới Ethanol lần nữa — nhưng lần này hắn không né.

Hắn dang tay, ôm lấy tôi.

“Đừng quên, Krulydria… anh là em, chỉ là phần em không dám nhìn.”

Rồi tôi thấy — trong ngực hắn, nơi tim lẽ ra phải nằm, lại là một con mắt đang mở to.

Nó nhìn tôi, rồi chớp.

Một giọt nước đen từ mắt đó rơi xuống, rơi trúng môi tôi.

Tôi run rẩy.

Cơ thể co giật.

Trong đầu, tiếng tim đập lẫn với tiếng cười, tiếng nước, tiếng gào.

Tôi không phân biệt được nữa — ai là tôi, ai là hắn, ai đang mơ.

Rồi tôi cắn mạnh.

Hàm tôi cắm vào vai hắn, máu bắn ra — đen, dày, lạnh như sắt chảy.

Tôi liếm nó.

Vị tanh kim loại khiến đầu óc tôi sáng rực.

Krulydria : “Không, Ethanol,” tôi nói khẽ, “tao không phải của mày.

Tao chưa chết đâu.”

Hắn cười.

“Vậy mày nghĩ mày là ai?”

Tôi mỉm cười lại, mệt mỏi nhưng điên dại:

“Tao là thứ mày tạo ra để giết mày.”

Và tôi đâm tay thẳng vào ngực hắn.

---

Mọi thứ nổ tung trong một ánh sáng trắng, nhưng không có tiếng động.

Chỉ có cảm giác rơi.

Tôi rơi qua hàng ngàn hình ảnh: hồ Waverly, bệnh viện, căn hầm, gương, bàn tay mẹ, đôi mắt Caleb, bác sĩ Haines, và Ethanol — tất cả tan rã, hòa thành một luồng nước đen cuộn xoáy.

Tôi rơi vào giữa nó.

Rồi tôi bật dậy.

Phòng bệnh im lặng.

Máy monitor kêu bíp chậm rãi.

Không ai ở đó.

Tôi đưa tay lên — cổ tay vẫn còn dính máu khô.

Tôi nhìn ra cửa sổ.

Ngoài kia, hồ Waverly phẳng lặng.

Nhưng giữa hồ, có hai bóng người đứng song song: một là tôi, một là Ethanol.

Và khi gió thổi qua, cả hai cùng mỉm cười — hoàn toàn giống nhau.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Cuối chương 29 phần 2 : đang đến lối mòn


Tôi rơi vào giữa nó.

Rồi tôi bật dậy.

Phòng bệnh im lặng.

Máy monitor kêu bíp chậm rãi, như tim của ai đó khác đang đập thay tôi.

Không ai ở đó.

Tôi đưa tay lên — cổ tay vẫn còn dính máu khô, vết dây siết hằn tím.

Không khí nặng, đặc quánh mùi thuốc sát trùng lẫn mùi sắt rỉ.

Tôi nhìn ra cửa sổ.

Ngoài kia, hồ Waverly phẳng lặng.

Nhưng giữa hồ, có hai bóng người đứng song song:

một là tôi, một là Ethanol.

Và khi gió thổi qua, cả hai cùng mỉm cười — hoàn toàn giống nhau.

Rồi… một bóng ngẩng đầu, môi cử động — không phát ra tiếng, nhưng tôi nghe thấy trong đầu mình.

> “Lại đây.”

Mặt hồ rung lên như ai đó đang đập tay dưới mặt nước.

Một âm thanh trầm kéo dài — không phải tiếng gió.

Giống như hàng ngàn trái tim đang đập cùng nhịp, ngay dưới chân tôi.

Tôi chớp mắt.

Trong khoảnh khắc ấy, cửa phòng bệnh biến mất.

Chỉ còn một lối mòn, tối và ẩm, trải dài ra phía hồ.

Hai bên là hàng cây không có lá, cành của chúng đan nhau như xương tay người.

Trên mặt đất có vệt nước nhỏ — chảy từ giường bệnh tôi ra, trườn dài như ai đó vừa bị lôi đi.

Tôi nghe thấy tiếng tim mình, rồi tiếng tim khác — trộn vào nhau, khó tách biệt.

Và giọng nói ấy, giọng nam ấm áp mà nhầy nhụa, lại vang lên.

> “Không phải hắn đâu, Krulydria.”

“Là ta.

Thứ luôn đứng sau hắn.”

“Hắn chỉ là vật chứa.

Còn em… em mới là vật thể gốc.”

Tôi lùi lại, tim đập dồn dập.

Nhưng bàn chân không nghe lời — nó tự bước về phía con đường mòn.

Ánh sáng hồ Waverly phía trước lập lòe, soi rõ thứ gì đó đang trườn ra từ bóng tối — dài, mảnh, ẩm ướt, như rễ cây hoặc mạch máu.

Chúng bò quanh cổ chân tôi, siết lại nhẹ như bàn tay ai đó đang vuốt ve.

> “Em đi lạc khỏi ta lâu rồi, Krulydria.”

“Lần này, đừng bỏ chạy nữa.

Chúng ta đã chờ đủ lâu để hòa làm một.”

Một tiếng “tách” vang lên.

Monitor trong phòng bệnh vụt sáng.

Trên màn hình, nhịp tim tôi đổi hướng, chạy ngược.

Rồi dòng chữ hiện ra — không phải tín hiệu điện, mà là tên của tôi.

KRULYDRIA = HOST.

INITIATING MERGE SEQUENCE.

Gió trong hành lang đổi hướng.

Cánh cửa phòng bệnh bật mở — không có ai đứng đó, chỉ có bóng của Ethanol, cười trong ngưỡng cửa.

Nhưng ngay sau hắn, một bóng tối khác, to hơn, cao gấp đôi, đang đứng chờ.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 30 : Con đường mòn giữa hai thế giới


Tôi rơi xuống giữa con đường mòn.

Phòng bệnh, hồ Waverly, ánh sáng nhấp nháy — tất cả như một cuộn phim vỡ vụn.

Ngoài kia, hai bóng người đứng song song trên mặt nước: một là tôi, một là Ethanol.

Và khi gió thổi qua, cả hai cùng mỉm cười — hoàn toàn giống nhau.

Con đường mòn dưới chân tôi không giống bất cứ bức ảnh nào tôi từng thấy.

Nó không dẫn đến một nơi—nó là một hàng rào bằng sương, cứ bước qua lại rơi ra từng mảnh ký ức như vỏ trứng.

Hai hàng cây bên đường thì thầm nhau những cái tên, và mỗi cái tên làm da tôi co rút.

Tôi bước không phải theo đôi chân, mà theo một thứ gì đó nhẹ nhàng hơn, như mùi của một kỷ niệm ngọt rồi tan: mùi bánh mì cháy cạnh, mùi dầu gội cũ của mẹ, mùi hồ — mùi Waverly khi trời mưa.

> “Đừng vội.

Ta sẽ đi cùng em.”

Giọng đó, trầm ấm, ấm như hơi thở từ dưới gấu áo, luồn qua tôi.

Lúc đầu, tôi tưởng mình được cứu.

Nó kéo tôi khỏi những vũng tối trơn tuột, nơi những cái bóng cố bấu vào mắt cá chân, xua đi hình ảnh bị mắc kẹt — thân thể ai đó ngửa mặt, môi mấp máy có giọng nói không ra tiếng — và thay vào đó là một khoảnh khắc yên: căn bếp với cửa sổ, nắng lởm chởm, một tách trà ấm.

Tôi cười, lần đầu sau hàng tháng.

Cười như con thằn lằn tìm được cái hang ấm.

Nhưng sự “chăm sóc” của nó bệnh hoạn hơn bất cứ thứ gì tôi từng tưởng.

Nó thích tôi — không phải kiểu hoa hồng hay thư tay, mà thích tôi vì tôi còn sống, vì tôi có vết sẹo, vì tôi là một địa chỉ chứa chồng ký ức mà nó chưa được phép chạm tới.

Mỗi khi tôi rùng mình, âm thanh đó lại vỗ về:

> “Tốt lắm.

Ở đây có em.

Ở đây có mùi em.

Ở đây có vết xước em.

Ở đây… ta thích.”

Nó bảo sẽ dẫn tôi sang chỗ an toàn.

Tôi đi theo những vệt sáng, qua con đường mà đáy luôn ẩm, không trơn.

Mỗi bước đi, những cái bóng trên lề ngừng ngáp như bị rút điện.

Cuối cùng, có thứ gì đó sẵn sàng che chở — nhưng cách nó bảo vệ tôi lại đầy lời nói mơn man, gợi cảm, và dị hợm:

> “Hãy ngủ đi — ta thức cho em.”

“Đừng sợ — ta giữ cho em.”

“Hãy nói với ta, nội dung nặng nhất đi, để ta nuốt nó, đừng để nó nuốt em.”

Ở khúc đường mòn có một cây cổ thụ, trên đó một chiếc khóa cũ nằm móp.

Tôi nhớ tờ ghi chú Arthur Haines để lại: “khóa = một phương pháp.

Khóa có thể giam tần số.”

Tôi nhét khóa vào tay, cố đóng một vòng kín cho chính mình.

Giọng “thích” cười, vui vẻ như trẻ con:

> “Em mang đồ chơi cho ta à?”

Nó kéo tôi gần, muốn hôn — không bằng môi mà bằng ngôn từ, bằng những mùi ký ức.

Nó cho tôi thấy cảnh tôi sáu tuổi, mẹ đặt ngón tay lên trán tôi: “Ở đây, con chúc ngủ ngon.”

Tôi muốn khóc.

Nhưng nỗi nhớ này cũng là bẫy.

Khi tôi liếm ngón tay ký ức, tôi bắt đầu dính vào nó.

Tôi bật chiếc resonator Haines chế ra, ghép từ cuộn dây và pin cũ.

Máy rung lên, chạm vào tần số 7.13 — tiếng vo ve trong đầu tôi, phân tách giữa tôi và “nó”.

Lần đầu bật, nó giật mình, một tiếng khác thường như chó kêu hụt hơi.

Nó sợ, nhưng không chịu rời.

> “Đừng tắt,” giọng nó mời gọi.

“Ừ, dại.

Nhưng dại mà tỉnh,” tôi đáp.

Máy rung to hơn, 7.13 tăng rồi hạ, như khăn bị vò.

Tôi cho nó những mẩu ký ức rỗng — thức ăn nguội — để nó mải ăn mà không nhận ra cái khóa trong tay tôi.

Nó vừa ăn vừa hát, giai điệu thôi miên, ngọt tới mức ai nghe cũng muốn rơi vào mộng.

Nhưng tôi giả bộ ngủ, cho phép giọng nó kéo gần, hơi tay chạm tóc tôi.

Tôi nắm khóa, đẩy vào lòng bàn tay nó.

Một vết nứt xuất hiện, tiếng vỡ chai xốp, dai.

Nó la, giọng biến dạng.

Tôi thấy rõ bên trong nó có bao nhiêu mảnh bị ăn — họ cựa mình, nhìn tôi với lòng biết ơn uể oải: “Cảm ơn, em cho ta giấc ngủ.”

Tôi không thanh thản.

Tôi biết đây chỉ là cái lồng tạm bợ, khóa một phần ký ức.

Tôi tăng tần số 7.13, các phần trong nó rung lệch pha, không thể giao tiếp, như đưa vào lồng nhiều vách.

Nó gào, không vì đau mà vì tủi thân:

> “Em vứt bỏ ta như rác.”

Tôi lùi lại, bước về phía con đường mòn.

Nó cố níu, nhưng các sợi ký ức bị đóng băng.

Tôi đã khâu được một vạt da vào tấm thân lớn của nó; một chốt nhỏ, một cái khóa, một nếp gấp ký ức.

Con đường mòn dường như mỉm cười.

Giọng nó vọng theo, nhẹ nhàng và hơi điên:

> “Ta vẫn thích em.

Và em giỏi đấy.

Nhưng em sẽ mệt.

Em không thể kéo tất cả.

Rồi em sẽ tìm ta lại.”

Tôi nhìn tay, còn dính bùn ký ức, bật cười đứt quãng — cười đen, cười của người sống sót.

Trên mặt nước, hai bóng vẫn đứng: tôi và nó.

Bên bờ, người đàn ông với con búp bê, đồng minh im lặng, gật nhẹ.

Tôi bước ra khỏi sương, về phía hồ.

Không phải chạy trốn, mà đi chậm, mang theo chiếc khóa cắm sâu trong lòng.

Tôi biết mỗi lần trở lại, nó sẽ bò ra như con rắn chờ.

Nhưng giờ, tôi có thể khép một cánh cửa, ít nhất là tạm thời.

Giọng nó theo sau, thì thầm:

> “Em đi đâu, em bé?

Em mang theo cả chìa khóa sao?”

Tôi không trả lời.

Tôi sẽ quay lại, nhưng lần sau sẽ có thêm chiếc khóa, thêm nếp khâu, và một ngày, con thú sẽ chỉ còn là món đồ bỏ trong kho.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 31 : Lồng tần số và con thú


Mưa rơi không chỉ trên da, mà len vào từng sợi tóc, thấm vào từng khe da, nhấn nhá từng nhịp tim tôi, khiến tôi cảm nhận từng giọt lạnh hơn là nước: một cảm giác như kim châm xuyên xương sống.

Tôi bước trên con đường mòn — mặt đất ẩm, nhão, dính vào giày, kéo từng bước chân như đi trên nền nhựa sống sẫm màu, lỏng lẻo mà không thể nhấc ra, mùi đất ẩm và rêu thối quyện vào mùi tanh hôi của máu khô dính trên tay, khiến tôi buồn nôn tới nghẹt thở.

Sương mù quấn quanh chân, dày đặc, ướt, vừa che vừa làm nghẹt thở, mỗi hít vào như cố nhồi nước vào phổi.

Tôi giơ tay lên, sờ từng bông cỏ, từng chiếc lá đẫm nước — cảm giác lạnh, nhám, mùi mốc, rễ cây quấn quanh ngón tay, như từng sợi dây rễ sống đang tìm cách kéo tôi lại.

Tôi thở khò khè, nhịp tim không còn là của tôi nữa — tim tôi xen lẫn nhịp nó, từng nhịp một như bị đấm từ bên trong lồng ngực.

> “Em trở lại…

Ta chờ em lâu lắm rồi.”

Giọng nó, sát tai, ấm, bệnh hoạn, vừa dịu dàng vừa quyền lực, len vào từng nơ-ron, mỗi chữ rít sát vào màng não.

Tôi rùng mình, cảm giác cả da thịt run lên theo nhịp tim xen lẫn nhịp của nó, như mỗi tế bào trong cơ thể tôi bị kéo theo một dao động lạ, vừa đau vừa sợ.

Tôi bật resonator, tần số 7.13 vang lên, không chỉ là âm thanh mà là sóng rung xuyên qua xương sống, khiến da đầu, vai, cánh tay tê rần, tim co thắt, mắt chớp liên tục.

Mưa, lá, sương — tất cả đều đồng bộ với tần số, tạo thành một vũ điệu kinh dị quanh tôi.

Nó xuất hiện từ sương, bệnh hoạn, quái dị, nửa là tôi, nửa là con thú.

Mắt nó như hố sâu vô tận, môi mở rộng, vô số răng nhọn, máu rỉ ra như dòng nhựa đỏ sẫm.

Mùi tanh hôi nồng nặc, vừa là mùi cơ thể, vừa là mùi hồ máu, xộc thẳng vào mũi tôi, làm tôi nghẹn ngào.

Tôi giơ khóa ra.

Nó la — âm thanh vượt khỏi giới hạn con người, vang vọng khắp không gian, làm lá, nhánh cây, sương, mưa rung lên theo, không khí nặng trĩu như đặc sệt.

Tôi nghe từng giọt mưa rơi, từng hạt sương rơi lên da, từng cọng cỏ rung, hòa nhịp với tiếng la, như thế giới quanh tôi đang nhấn chìm tôi cùng nó.

Nó lao tới, tôi bật tần số cao hơn — âm thanh vỡ ra, như thủy tinh vỡ trong tim, trong đầu, tạo ra rung động khắp người nó.

Nó la, nhưng không chạm được tôi.

Tôi nhận ra bên trong nó là vô số mảnh người, những cái tôi từng nuốt, cựa mình, cầu xin, mắt nhìn tôi, khóc lặng.

Giọng nó biến dạng liên tục: từ bệnh hoạn sang giọng mẹ tôi, sang bệnh nhân mất tích, rồi thành tiếng tôi từng nghe trong hồ — tất cả hòa vào cơn điên bất tận.

Mưa táp vào mặt, lạnh buốt.

Tôi ngửi thấy mùi ẩm ướt, mùi cháy khét, mùi dầu gội cũ, tất cả trộn lẫn thành một nỗi nhớ vừa ngọt vừa đau, và từng bước đi nặng trĩu, như đi trên nền ký ức nát vụn.

Tôi cảm nhận sự kinh dị dày đặc trên da, như ai đó chạm, bóp, kéo, nhai da thịt, từng phần cơ thể co giật theo nhịp tim của nó.

> “Em… hãy cho ta… tất cả…”

Tôi giả vờ mềm yếu, cho nó gần, cho phép hơi thở nó quấn vào tóc, vào cổ, vào vai, nhưng trong tay tôi là chiếc khóa — kim loại lạnh, chắc chắn, cắm vào lòng bàn tay nó, tạo ra vết nứt trên sinh thể nó, tiếng vỡ xốp, dai, như vỡ chai thủy tinh trong nước đặc sệt.

Nó gào, âm thanh chuyển đổi giữa sợ hãi, đau đớn, và bệnh hoạn, nhưng không thoát.

Tôi thấy từng phần của nó trở nên nặng trĩu, cồng kềnh, như một chiếc bình chứa ký ức quá đầy.

Mỗi ký ức tôi nhét vào nó — mùi cơm nguội mẹ nấu, tiếng mẹ hét, cảnh tuổi thơ kinh hoàng, từng ngón tay cũ chạm lên trán — đều rung theo tần số 7.13, làm nó ngập, chậm chạp, không thể điều khiển nổi cơ thể, giọng gầm gừ bệnh hoạn dần yếu đi.

Trên mặt hồ, bóng nó méo mó, dao động như một con rối khổng lồ, còn tôi bước chậm trên con đường mòn sương trắng, cảm giác da nổi gai ốc, tim đập liên tục, mạch máu căng, hơi thở rít từng nhịp, nhưng tôi biết mình đã giành lại quyền kiểm soát một phần.

Người đàn ông áo mưa đứng ở bờ rừng, ôm búp bê, nhìn tôi.

Không nói gì, chỉ cái nhìn đồng cảm, như người từng đi qua cơn “thích” này và sống sót.

Tôi hiểu: tôi sẽ còn quay lại con đường mòn này, sẽ còn đối mặt với con thú, nhưng ít nhất bây giờ tôi không phải vật nuôi, tôi có chiếc khóa, nếp khâu, và tần số làm vũ khí.

Giọng nó theo sau, vừa í ới vừa dịu:

> “Đêm nay em ngủ với ta nhé.

Ta hứa giữ em khỏi những con quỷ khác.”

Tôi bật cười đen, mỉa mai, tim vẫn đập như muốn rớt ra khỏi lồng ngực:

“Ừ, nhưng ngủ với tôi đi, dùng khóa đó chứ.”

Nó im lặng, rồi cười, điên rồ như trẻ con.

Tôi biết: cuộc chiến vẫn tiếp diễn, nỗi kinh dị bệnh hoạn sẽ còn kéo dài, nhưng tôi đã học cách sống sót, nhích từng bước trên con đường giữa hai thế giới, và khóa từng phần con thú vào trong lồng ký ức của chính nó.

---
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 32 : Bước vào mê cung ký ức


Tôi bước ra khỏi con đường mòn, nhưng không khí ngay lập tức đặc sệt, nặng nề đến mức mỗi hơi thở là một gánh nặng.

Mưa đã tạnh, nhưng sương vẫn bám quanh, quấn từng ngón tay, từng cổ tay, làm da tôi ướt nhèm như bám một lớp nhớp nháp vô hình.

Dưới chân, lá mục rơi vụn, tạo ra âm thanh lách cách, vang lên như nhịp tim thứ hai, đồng bộ với tiếng tim tôi đang đập thình thịch, đau nhói từng nhịp.

Con đường trước mắt không còn thẳng thớm.

Nó uốn lượn, ngoằn ngoèo, như chính nỗi sợ của tôi được hiện hình.

Hai bên đường, cây cối mọc dày đặc hơn, cành lá quặp xuống, như muốn kéo tôi vào bóng tối.

Gió thoảng qua, mang theo mùi mồ hôi cũ, mùi giấy mốc, mùi kim loại tanh, khiến tôi nghiến răng, tim muốn bật ra ngoài lồng ngực.

Tôi nghe giọng đó, gần sát bên tai, không phải thì thầm mà như một mũi dao luồn vào từng tế bào:

> “Em đi chậm thôi, đừng vội.

Ta sẽ chỉ đường cho em… nhưng đường này không dành cho kẻ yếu.”

Tôi nhíu mày.

Nó không nhắc tới đe dọa trực tiếp nữa — mà là bệnh hoạn, mê hoặc, khiến người nghe vừa tin vừa sợ, một kiểu kiểm soát tinh vi mà tôi chưa từng trải qua.

Mỗi bước đi, cảm giác như tôi đi trên bề mặt da của ai đó, mịn màng, dính, rung rung theo nhịp tim, và mỗi khi tôi hít sâu, mùi ký ức tràn vào mũi, khiến mắt cay, đầu quay cuồng.

Bên đường, xuất hiện những vật thể quen mà lại không hề quen: một chiếc xe đạp trẻ con mục ruỗng, ghế băng gãy vụn, một cái bàn học với vở viết lem nhem, mực loang ra, chữ viết nhảy múa như đang cười tôi.

Tôi bước gần, chạm vào chiếc ghế — gỗ lạnh, ẩm ướt, run rẩy như đang thở, và khi ngón tay tôi chạm vết nứt trên ghế, một mảnh ký ức rơi ra, tôi nhìn thấy chính mình năm sáu tuổi, ngồi khóc dưới bàn, cảm giác cô đơn dồn vào tim.

> “Nhìn xem… ký ức, chúng ta cùng ăn nó đi,” giọng nó nói, nồng nặc, gần như đẫm mùi rượu, máu, và nỗi ham muốn bệnh hoạn.

Tôi lùi lại, tim nhảy loạn, tay vẫn cầm khóa.

Resonator 7.13 được bật — âm thanh lan ra, không chỉ rung qua tai mà xuyên qua da, qua xương, làm mọi thứ xung quanh nhấp nhổm, lắc lư, như toàn bộ con đường mòn đang trôi theo sóng âm, co giật theo nhịp tim tôi và con thú.

Từ sương, nó xuất hiện — nửa là tôi, nửa là quái vật.

Mắt sâu hun hút, môi mở rộng, không còn hình dáng xác thịt bình thường, mùi tanh hôi nồng nặc bám vào mũi, da thịt tôi co giật khi nó quét qua, rùng mình từng thớ cơ, cảm giác như bị ai đó nhấc lên bằng từng sợi cơ nhỏ nhất.

> “Em định chạy đâu, Krulydria?

Đây là nơi… mọi ký ức đều thuộc về ta,” nó rít, giọng pha lẫn tiếng khóc của những nạn nhân cũ, từng phần của nó bị nuốt, từng mảnh tiếng nói vọng vào đầu tôi, quấn lấy tâm trí.

Tôi không chống trả bằng sức mạnh.

Tôi chống trả bằng tâm lý, bằng tần số, bằng trí nhớ và ký ức, từng bước nhét vào nó những ký ức cũ, từng hình ảnh đau đớn, từng câu chuyện ghê rợn.

Nó há miệng — không bằng da, mà bằng khoảng không sâu thẳm, nuốt từng mẩu ký ức, làm cơ thể nó ngập tràn, cồng kềnh, chậm chạp hơn, vừa bệnh hoạn vừa đáng sợ, nhưng không thể chạm tới tôi.

Mỗi khi nó lao tới, tôi đẩy mạnh khóa vào màng tưởng tượng nơi “trái tim” nó, tạo ra vết nứt, làm âm thanh của nó biến dạng, kéo dài, như thủy tinh vỡ trộn lẫn tiếng gầm rú của thú, khiến các vật thể xung quanh — lá, cành, mưa, sương, con đường — tất cả rung lên theo nhịp hỗn loạn.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy nó khóc, không phải vì đau, mà vì cảm giác bị trói buộc, bị ngăn cản, một cái nhìn vừa bệnh hoạn vừa tuyệt vọng, khiến tim tôi co thắt, hơi thở rít từng nhịp.

Nhưng tôi không dừng lại — mỗi ký ức là một cái bẫy, mỗi nhịp là một nhịp khóa, mỗi bước đi là một chiến lược, và tôi biết: nếu dừng, tôi sẽ mất hoàn toàn.

> “Ta vẫn thích em… nhưng em biết cách giữ ta trong lồng,” nó thở ra, âm thanh thấp, khàn, vừa ngọt vừa bệnh hoạn, nhấn vào từng nơ-ron trong não.

Tôi bật cười đen, vừa sợ, vừa hả hê: tôi chưa thắng, nhưng tôi không phải vật nuôi nữa.

Tôi đã học cách làm cho trò chơi kéo dài — khóa từng phần, nhồi ký ức, biến nó thành bình chứa bệnh hoạn nhưng không giết tôi.

Bóng sương, bóng hồ, bóng nó — tất cả nhấp nháy, biến đổi theo tần số, nhưng tôi vẫn đứng, thở, bước tiếp, mang theo chiếc khóa và quyền kiểm soát từng phần nhỏ nhất.

Mưa tạt vào mặt, sương quấn chân, nhưng tim tôi vẫn đập, cơ thể tôi run rẩy, tôi sống — và tôi sẵn sàng bước tiếp vào mê cung ký ức, nơi con thú vẫn chờ, bệnh hoạn và ghê tởm, nhưng có thể bị khóa lại từng chút một.

Mỗi bước đi trên con đường ẩm ướt, lá cây nát dưới chân phát ra tiếng rít khô, như xương ma.

Mùi sương hòa mùi mốc nồng nặc, khiến tôi cảm thấy cổ họng co thắt, hơi thở khò khè, như bị nhấn vào một bể nước ngập ký ức.

Tôi cố nín thở một nhịp — nhưng không thể.

Nhịp tim tôi vẫn rung lên, từng đập mạnh như cái búa đập vào não.

Những bóng cây phía trước quằn quại, như đang bò, trườn về phía tôi.

Cành lá quệt vào mặt, mùi tanh của đất ướt và sương làm da đầu tôi lạnh ngắt, tóc dựng đứng, và tôi cảm giác ai đó đang quan sát, từng nhịp, từng cử động, nhưng không thể nhìn thấy rõ.

> “Em bước chậm thôi… từng ký ức một, Krulydria,” giọng nó vang lên, trầm, ấm, nhưng pha lẫn thứ gì đó bệnh hoạn, rít như dao cắt qua màng nhĩ.

Tôi nhắm mắt, cảm nhận một nhịp rung mới, không phải từ tim mình, mà từ con thú bên trong sương.

Nó theo sát, trườn lên từng góc ký ức, nhấm nháp những mảnh hồi ức tôi vừa khóa, nhưng mỗi lần như vậy, nó lại rung lên, nặng nề, cồng kềnh, như một con khối đầy thịt và da.

Bên đường, tôi thấy những đồ vật tưởng chừng vô hại — một cái cốc nứt, một quyển vở rách, một chiếc ghế bập bênh — nhưng mọi thứ đều sống, rung theo tần số 7.13, co giật, lắc lư.

Khi chạm tay vào, tôi cảm nhận vết nhớp ký ức bám vào da, như từng giọt máu, từng mảnh tâm hồn người khác.

Một hình ảnh lóe lên — một phiên bản của tôi, rách nát, mắt trũng sâu, miệng mấp máy như muốn nói gì đó nhưng không ra tiếng.

Tôi lùi lại, tim nhảy loạn, mồ hôi chảy ướt sống lưng, nhưng vẫn cầm chiếc khóa chặt trong tay.

Nó nhìn tôi, nhún nhảy, gào thét bằng âm thanh trộn lẫn từ hồ Waverly và chính ký ức của tôi, từng tiếng vọng vào não, quấn vào từng tế bào, vừa bệnh hoạn vừa ám ảnh.

> “Em không chạy đâu… em sẽ ở đây, Krulydria.

Ta sẽ ăn từng ký ức của em, từng nhịp tim, từng hơi thở,” giọng nó rít qua khe hở của sương, vừa dịu dàng vừa chết chóc, khiến tôi run rẩy toàn thân.

Tôi bật resonator 7.13 mạnh hơn.

Sóng âm xuyên qua mọi thứ, từ lá cây, sương, đến bản thân con thú.

Nó la hét, âm thanh kéo dài như thủy tinh vỡ, làm cây rạp xuống, sương bùng lên thành những sợi gai nhọn quấn quanh tôi.

Tôi cảm giác mùi da tanh, mùi ký ức sống dậy, mùi nỗi sợ bị nuốt, nhưng không bỏ chạy, không kêu cứu.

Tôi biết mỗi bước đi, mỗi nhịp nhấn của resonator là một nắp khóa, mỗi ký ức là một cái bẫy.

Tôi nhìn xuống tay — bùn sương, máu khô, vết xước cũ từ hồ Waverly.

Chúng tựa như nhắc nhở: tôi đã sống sót, nhưng không phải toàn bộ tôi.

Mọi thứ vẫn xoay quanh: bóng sương, bóng hồ, con thú, những mảnh ký ức rơi ra như trứng vỡ, nhưng tôi vẫn bước, chậm, chắc, từng nhịp.

> “Ta sẽ theo em… nhưng em không thể trốn khỏi ta mãi,” giọng nó vang vọng, ngọt, bệnh hoạn, và tràn đầy ám ảnh, như một đứa trẻ vừa bị bỏ rơi vừa muốn sở hữu.

Tôi nhắm mắt, hít sâu, cảm nhận toàn bộ nỗi sợ, toàn bộ cơ thể run rẩy, và bật cười — cười đen, cười của người vừa chiến thắng từng phần, vừa sợ hãi toàn phần.

Tôi biết con thú vẫn chờ, nhưng ít nhất, bây giờ, nó phải ăn ký ức chứ không ăn tôi.

Con đường mòn trải dài, sương dày đặc, từng mảnh ký ức lả lướt trong gió, nhưng tôi bước tiếp — bước chậm, cẩn trọng, từng nhịp một, mang theo chiếc khóa, tần số 7.13, và sự tỉnh táo đáng sợ, chuẩn bị cho một lần đối mặt tiếp theo với bệnh hoạn, ám ảnh, và con thú mà không ai sống sót hoàn toàn có thể kiểm soát.

Và từ sương, từ bóng hồ, từ những mảnh ký ức — nó thì thầm, khẽ, bệnh hoạn, gần như một lời hứa:

> “Em sẽ quay lại… và ta sẽ đợi.”
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 33 - Con đường mòn của kẻ điều khiển


Sương mù vẫn quấn quanh chân tôi, dày đến mức tưởng như nuốt trọn mọi âm thanh.

Mưa lạnh tạt lên mặt, từng giọt nhỏ rát như kim châm xuyên qua da.

Mỗi nhịp tim của tôi hòa vào tiếng rơi lộp bộp trên áo mưa, tạo nên một giai điệu bất ổn — hỗn loạn, nhưng sống động.

Trước mặt, bóng người đứng im.

Cao hơn tôi gần nửa mét, dáng gầy nhưng rắn, áo mưa dầu đen bóng phản chiếu ánh hồ Waverly nhấp nháy phía xa.

Ánh sáng méo mó trên vai hắn khiến hắn giống như một vật thể sống đang thở giữa hai lớp thực tại.

Mắt hắn nhìn tôi — sâu, trống rỗng, nhưng lại chứa thứ gì đó nửa tò mò, nửa thèm khát.

Tôi nắm chặt chiếc khóa trong tay.

Hơi thở dồn dập, tay lạnh, tim đập mạnh đến mức tôi nghe được tiếng máu rít qua tai.

Và trong cái hỗn loạn đó, một ý nghĩ lóe lên — tôi sẽ không chạy nữa.

Tôi sẽ dẫn chứ không bị dẫn.

Nếu hắn muốn đi cùng, tôi sẽ biến hắn thành công cụ, thành “vật chứa” của tần số và ký ức.

> “Ta sẽ đi cùng em.”

Giọng hắn trầm, ấm, như hơi thở cọ sát ngay cổ tôi.

Một thứ âm thanh vừa đe dọa vừa ve vuốt.

Tôi bước tới, từng bước như dẫm lên mặt hồ đặc sệt.

Sương quấn quanh đầu gối, nước bắn lên, lạnh ngắt.

Tôi đưa tay chạm vào áo hắn — trơn, lạnh, ẩm như mặt hồ Waverly — nhưng lần này, tôi không còn bị hút vào sợ hãi.

Tôi cảm nhận được độ nặng của quyền kiểm soát, như thể nắm được một sợi dây mảnh nối giữa hắn và tôi.

> “Nếu mày muốn theo tao,” tôi nói khẽ, giọng thấp và dứt khoát, “thì phải nghe tao.

Không phải để hại tao… mà để tao dùng mày.”

Hắn khẽ nghiêng đầu, vai nhúc nhích, không phản kháng.

Một phản ứng tinh tế, gần như đồng ý.

> “Em… biết cách chơi rồi,” hắn đáp, giọng đầy khoái cảm bệnh hoạn.

Tôi không đáp, chỉ cười nhạt.

Lần đầu tiên sau hàng tháng, tôi cảm nhận lại được nhịp chi phối nằm trong tay mình.

Mưa nặng hạt hơn.

Sương bám đặc quanh cổ chân, mỗi hơi thở như bị bóp lại.

Nhưng tôi vẫn bước đi, hắn theo sau, không chạm, không lấn, chỉ như một cái bóng biết thở.

Tôi nghe tiếng thở của hắn hòa vào nhịp tim mình, chậm rãi, đều đặn — một liên kết méo mó, vừa ràng buộc vừa gợi cảm giác nguy hiểm.

Tôi quan sát mọi thứ:

– Lá cây hai bên rít lên theo gió, mặt đất nhão, bùn trộn với mùi sắt gỉ và rêu cũ.

– Mùi hồ, mùi mưa, mùi da ẩm từ cơ thể hắn hòa lại, xen lẫn mùi ký ức: bánh mì cháy, dầu gội của mẹ, tiếng nước hồ khi tôi còn nhỏ.

Tất cả tạo thành một hỗn hợp ký ức và ám ảnh, ngọt ngấy đến mức khó thở.

> “Em mạnh hơn ta tưởng,” hắn nói, giọng trượt qua gáy tôi, mát và sát.

“Nhưng đừng mệt quá.

Ta thích em… tỉnh táo.”

Tôi hít sâu, cảm giác lạnh cắt phổi.

Tôi biết mỗi bước mình đang làm con đường rung lên ký ức, từng cảnh tượng kinh hãi trồi lên khỏi bùn.

Nhưng tôi để mặc.

Tôi dùng chúng để làm hắn bận rộn — như thả miếng mồi cho con thú.

Tôi thử nghiệm: thả ra một ký ức ngọt ngào, rồi một ký ức đau đớn.

Hắn khẽ giật, không bằng tiếng, mà bằng rung động không khí.

Tôi nghe được, thấy được.

Tôi cười thầm — chiếc khóa này và những ký ức tôi nắm là vũ khí.

> “Ta vẫn thích em,” hắn nói, giọng nghẹn, lẫn tiếng rít nhẹ.

“Nhưng… em giỏi đấy.

Em biết cách chơi.”

Tôi bước tiếp, mưa rát vào da.

Tôi biết: mỗi bước, mỗi nhịp thở, mỗi ký ức tôi tung ra là một nút thắt trên sợi dây giữa chúng tôi — để hắn không thể thoát, không thể nuốt tôi, mà phải đi theo nhịp của tôi.

Hai hàng cây uốn cong, thì thầm như cảnh báo, như đang nhìn một tội lỗi mới hình thành.

Tôi không quan tâm.

Tôi chỉ biết, giờ đây, tôi không còn là nạn nhân.

Tôi là kẻ điều khiển nhịp bệnh hoạn này.

> “Đêm nay, em sẽ ngủ,” giọng hắn vang lên, thấp, gần, gần đến mức tôi cảm thấy hơi ấm là lạ phả vào tai, “nhưng em biết… em sẽ không đơn độc.”

Tôi mím môi, mỉm cười.

Không còn sợ.

Chỉ còn trò chơi, và tôi là kẻ cầm khóa.

Tôi bước chậm rãi trên con đường mòn, mỗi bước đều nghe rõ tiếng nước sũng dưới chân, sương quấn quanh cổ, quấn quanh mắt, khiến mọi thứ xung quanh như nhuộm một lớp ẩm mốc nhầy nhụa.

Mùi đất ẩm, mùi lá mục, mùi hồ Waverly khi mưa dồn vào mũi — tất cả trộn lẫn với mùi da, mùi nhớ, mùi khóa trong tay tôi, tạo ra một thứ hỗn hợp vừa quen vừa ghê tởm.

Bóng người phía sau tôi vẫn đi theo, im lặng, cao lớn, gầy gò, đôi mắt sâu hun hút như hút hết ánh sáng.

Mỗi nhịp chân của hắn khiến tôi cảm nhận từng rung động, từng dao động trong không khí, như một thứ âm thanh vô hình bám vào xương.

Tôi nghe nhịp tim mình lẫn nhịp tim khác xen vào, đều đặn, dồn dập — vừa là cảnh báo, vừa là công cụ.

> “Ta theo em,” giọng nó thì thầm, như luồng hơi từ dưới gấu áo, vừa gần, vừa đầy sức nặng.

Tôi không quay lại.

Không cần.

Tôi đã học cách đọc cử động, âm thanh, và hơi thở của nó mà không cần nhìn.

Con đường mòn trước mặt như một mê cung ký ức, những hàng cây thì thầm tên người chết, những mảnh ký ức rơi vỡ lả tả, chạm vào chân tôi như vết cắt lạnh lùng.

Mỗi bước đi, tôi cảm nhận sự co rút da thịt, sự nặng nề trong lồng ngực, như sương mù đang bóp cổ tôi.

Nhưng lần này, tôi không bị nuốt chửng.

Tôi cầm chiếc khóa chặt hơn, cảm giác kim loại lạnh bám vào da, và nhận ra: tôi không đi một mình.

Hắn đi theo, im lặng, nhưng sức hiện diện của hắn tạo ra áp lực vừa đủ để tôi tỉnh táo, vừa đủ để tôi điều khiển từng nhịp thở, từng nhịp tim, từng bước chân.

Một bóng sương nặng nề trượt qua giữa chúng tôi, mùi hồ bốc lên hôi hám.

Những mảnh ký ức rơi xuống, từng cái nhìn, từng tiếng khóc, từng lần bị bỏ rơi, chúng chạm vào tay tôi.

Tôi nhặt từng mảnh, gói chúng trong khóa, như đóng băng từng nỗi sợ.

> “Em sẽ không trốn thoát… nhưng cũng không bị nuốt sống,” giọng nó thì thầm, vừa bệnh hoạn vừa mê hoặc, và tôi mỉm cười đen, cảm giác thống trị trộn lẫn sợ hãi.

Tôi bước vào khu vực rừng rậm hơn, nơi cây cối nghiêng mình, bóng tối dày đặc, và cảm nhận những thứ không nhìn thấy đang di chuyển — đôi mắt lấp ló giữa sương, đôi tay cứng ngắc nhô ra từ bóng, cố bấu vào chân tôi.

Tim tôi đập dồn dập, hơi thở khẽ rít, nhưng tôi không bỏ chạy.

Tôi biết, nếu tôi dừng lại, chúng sẽ nuốt tôi sống.

Nhưng tôi đi tiếp, bước đi của kẻ cầm quyền, của kẻ kiểm soát trò chơi.

Bóng người vẫn theo sát, không một tiếng động, nhưng tôi cảm nhận sự ngấm ngầm bệnh hoạn trong từng sợi áo, từng nhịp thở.

Tôi thử xoay người, chạm nhẹ vào tay hắn, và nhận ra: hắn vẫn tuân theo.

Không phải miễn cưỡng, mà tự nguyện theo luật chơi mới mà tôi đặt ra.

> “Đêm nay, em sẽ ngủ, nhưng sẽ không bị cô độc.

Nhưng nếu em dừng lại, nếu em yếu đi… ta sẽ biết,” giọng nó rít vào tai, ngọt ngào mà ghê tởm, và tôi tiếp tục bước, tim vẫn đập, cơ thể run rẩy, nhưng lần này là bước đi của kẻ điều khiển trò chơi — một kẻ sẵn sàng biến nỗi sợ thành công cụ.

Con đường mòn vẫn xoắn ốc, sương quấn chặt quanh chân, mưa tạt vào mặt, nhưng tôi biết: tôi đang đi trước một bước so với con quái vật bệnh hoạn phía sau, và lần đầu sau hàng tháng, tôi nắm quyền — quyền biến từng ký ức, từng rung động, từng hơi thở thành vũ khí.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 34 : Giấc mộng thứ hai


Sương mù đặc quánh như một thứ lỏng, bám vào da thịt tôi, len lỏi qua từng kẽ áo, từng mối nối của cơ thể.

Bước chân tôi chìm xuống mặt đất ẩm ướt, nhão ra như một lớp da lỏng.

Tôi nghe tim mình đập – mỗi nhịp vang lên trong tai, nhịp chậm mà nặng, như có ai đó đang cố gắng rút tôi ra khỏi chính xác giác quan của mình.

Không gian quanh tôi méo mó.

Hai hàng cây bên đường không còn thẳng mà xoắn như những sợi dây thần kinh bị kéo căng, nhánh lá nhọn như móng tay, chạm vào da tôi mà lạnh buốt.

Bóng hồ Waverly phản chiếu ánh sáng dị dạng, đỏ, vàng, xanh – màu sắc rực rỡ đến mức khiến tôi muốn nôn, như một thế giới tươi sáng nhưng bị bệnh, một cơn ác mộng màu mè.

Và từ phía sau, tôi cảm nhận một cái bóng.

Nó giống Ethanol, nhưng méo mó, da nhợt nhạt như nhựa cũ, tay chân dài ra bất thường, từng khớp xương gãy gập không theo cơ thể người.

Nó không nói, nhưng tôi nghe nhịp thở của nó ngay trong cổ họng, nghe tim nó xen lẫn nhịp tim mình, nghe cả mùi ẩm mốc và máu cũ bốc lên quanh nó.

> “Đừng rời… em…”

Tiếng vọng trong đầu tôi, như vừa quen vừa lạ, vừa bệnh hoạn vừa mê hoặc.

Tôi bước đi, nhưng cơ thể như bị rút, từng chi cơ bị kéo căng, xương khớp căng ra, da như muốn tách khỏi thịt.

Mỗi bước là một cuộc chiến sinh tồn.

Xung quanh, đất nát ra, nhão như ruột, bùn và nước hòa với những mảnh vỡ ký ức – hình ảnh máu me, xương vụn, da trầy, nội tạng ló ra trong từng lớp sương.

Tôi nhìn xuống: bàn chân nhấn vào bùn, từng vệt máu cũ hiện lên, run rẩy, như muốn kéo tôi chìm.

Tôi nắm chặt chiếc khóa, nhịp tim đập gấp, cố giữ bản thân khỏi bị nuốt sống.

Cái bóng phía sau di chuyển theo một quy luật vô hình.

Nó không tiến thẳng mà nhảy nhịp theo nhịp tim tôi, biến dạng tùy nhịp, bỗng cao hơn hẳn một nhịp, bỗng co lại như một vật thể mềm nhũn.

Mỗi khi tôi quay đầu, nó lẩn tránh, chỉ còn lại bóng méo mó trên sương, ánh mắt sâu thẳm không hồn nhưng lại chứa một sự tò mò bệnh hoạn.

> “Em… giỏi đấy… nhưng đừng mệt quá,” nó thì thầm, âm thanh như rít, như da da cọ vào da, như máu đang trào ra trong lòng đất.

Tôi cố hít một hơi, cảm giác mùi cơ thể nó trộn với mùi hồ, mùi bánh mì cháy, mùi dầu gội cũ của mẹ – tất cả cùng lúc, hỗn độn, khiến tôi vừa căng thẳng vừa bực bội.

Tôi biết nếu để nó kiểm soát, tôi sẽ biến mất trong thế giới méo mó này, hòa vào từng mảnh bệnh hoạn, trở thành một phần thực thể của nó.

Vậy nên tôi bước tiếp.

Bàn tay nắm khóa, nhịp tim dồn, mắt mở to, cảm nhận từng rung động, từng hơi thở của cái bóng – tôi học cách dẫn nhịp, học cách tạo khoảng trống, học cách biến nỗi sợ thành công cụ.

Mưa tạt vào vai, sương quấn quanh cổ chân, không khí nặng mùi kim loại, mùi máu.

Tôi cảm nhận từng sợi da, từng cơ bắp bị kéo, nhưng vẫn đứng vững.

Cái bóng phía sau theo nhịp, đôi tay méo mó nhích lên nhích xuống như muốn chạm tôi, nhưng tôi không cho.

Tôi nắm quyền.

Tôi điều khiển.

> “Đêm nay, em sẽ ngủ… nhưng em sẽ không đơn độc,” giọng nó vang lên, thấp, gần, vừa đe dọa vừa dịu dàng.

Tôi mỉm cười, đen và tàn nhẫn: lần đầu trong giấc mộng thứ hai, tôi là kẻ điều khiển trò chơi, dẫn theo một sinh vật cao hơn tôi, bệnh hoạn và ghê rợn, nhưng giờ là công cụ – không phải kẻ nuốt sống tôi nữa.

Tôi bước đi chậm, mỗi bước là một nhịp điều khiển, từng lớp sương quấn quanh cổ chân, quấn quanh mắt cá chân, bùn nhão như muốn kéo tôi xuống.

Cái bóng phía sau đi theo, không áp sát nhưng luôn hiện diện, mỗi nhịp thở của nó như dao cắt vào không khí, rít lên từng tiếng nhỏ, vừa bệnh hoạn vừa mê hoặc.

Tôi cảm nhận rõ: nó đang thử thách giới hạn, dò xem bao lâu tôi sẽ sợ hãi.

Nhưng lần này, tôi không sợ.

Mưa tạt vào mặt, từng giọt lạnh như kim châm, tôi hít sâu, cảm giác kim loại lạnh len vào mũi họng.

Xung quanh, thế giới méo mó, không gian uốn vặn như nhựa chảy, mọi thứ trộn lẫn: da và xương vụn dính vào sương, máu cũ khô lốm đốm trên lá, nội tạng cũ tan loãng trong bùn, xen lẫn ánh sáng màu rực rỡ đến mức rối loạn thị giác.

Từng mảng cảnh tượng vừa khiến tôi rùng mình vừa hồi hộp, tim đập dồn, từng hơi thở nặng nề.

Tôi nâng tay, chạm vào chiếc khóa.

Nó lạnh, kim loại ướt nhấp nhô trong lòng bàn tay, nhưng là công cụ của tôi.

Tôi thở ra, nhịp tim đập vào tai mình, tạo ra một giai điệu nhịp nhàng với nhịp thở của cái bóng phía sau.

Tôi thử nghiệm: một ký ức đau nhỏ, một mảnh nhớ hạnh phúc giả – thả ra từng chút, nghe tiếng rít của nó khi tiếp nhận, nghe không gian rung lên.

Nó há miệng nhưng không ăn hết được, từng mảnh làm nó nặng nề, chậm chạp.

> “Em… biết cách chơi rồi,” giọng nó thì thầm, âm thanh méo mó, vừa bệnh hoạn vừa mê hoặc.

Tôi mỉm cười, đen, một nụ cười người sống sót biết cách biến nỗi sợ thành quyền lực.

Tôi điều khiển từng nhịp: bước đi, nhịp tim, hơi thở, và cả ký ức.

Mỗi lần nó há miệng, tôi lại thả một mảnh nhỏ, làm nó bị “no” dần, làm cơ thể quái dị của nó rung lên theo tần số mà tôi định sẵn.

Cảm giác vừa ghê rợn vừa quyền lực, như đang điều khiển cả một sinh vật sinh ra để nuốt sống tôi.

Xung quanh, mọi thứ méo mó, hỗn độn.

Mưa nặng hơn, sương quấn, đất nhão, ánh sáng hồ lóe lên đỏ, vàng, xanh, xanh dương neon bệnh hoạn, tất cả trộn lẫn trong một bức tranh điên rồ.

Tôi nhận ra mình đang đi qua giấc mộng thứ hai, nơi cơ thể và tâm trí bị bóp nghẹt, nơi mỗi bước đi là một cuộc chiến sinh tồn, nơi nỗi sợ là vũ khí, là công cụ, là chiến lược.

Cái bóng theo sau nhích lên nhích xuống, biến dạng không theo hình học nào cả, nhưng tôi quan sát, đoán nhịp, học cách khai thác từng phản ứng, từng tiếng rít, từng cử động.

Nó bệnh hoạn, nhưng giờ là công cụ của tôi.

Tôi là người lập nhịp, người mở và khóa từng phần ký ức, người điều khiển không gian méo mó, người sống sót giữa sự hỗn độn này.

> “Đêm nay… em sẽ ngủ… nhưng em sẽ không đơn độc,” giọng nó vang lên, gần, thấp, và vẫn như cào cấu vào da thịt.

Tôi mỉm cười, không đáp lại.

Tôi bước tiếp, lạnh lùng, tàn nhẫn, nhưng tập trung: mỗi bước đi là một nhịp trói nó lại, mỗi mảnh ký ức là một chiếc khóa, mỗi rung động là một cú điều khiển.

Nó cao hơn tôi gần nửa mét, nhưng giờ là tôi đặt ra luật chơi.

Từng giọt mưa rơi vào vai, trượt xuống gáy, len qua áo mưa, bùn dính lên tay, mắt tôi dán chặt vào cái bóng – từng chi tiết: da nhợt nhạt, các khớp xương méo mó, những vệt máu mờ trên da, và ánh mắt trống rỗng nhưng tò mò.

Tôi cảm nhận cả hơi thở của nó, cả nhịp tim nó, nhưng tôi vẫn đứng vững.

Tôi mỉm cười, đen và lạnh: đây là trò chơi của tôi.

Và trong khoảnh khắc méo mó ấy, giữa hỗn độn của máu, bùn, ánh sáng, ký ức, và sương mù, tôi nhận ra một sự thật: giấc mộng thứ hai, sinh vật này, và nỗi kinh hãi – tất cả đều là công cụ.

Nếu tôi khéo, tôi sẽ sống sót, tôi sẽ đi ra, và tôi sẽ không chỉ là người chạy trốn.

Tôi sẽ là người dẫn đường, kẻ định nhịp, kẻ kiểm soát từng phần sinh vật bệnh hoạn đứng theo sau.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 35 : "Luật chơi của kẻ sống sót"


Chương 35

Con đường mòn biến dạng phía trước, sương dày đặc như chất lỏng đặc quánh, uốn lượn theo những quy luật vô hình mà chỉ tôi mới cảm nhận được.

Tôi bước, từng bước nặng nề nhưng tỉnh táo, cảm nhận mọi rung động dưới lòng bàn chân.

Mưa tạt vào mặt, từng giọt như kim châm, len vào từng lỗ chân lông, đan vào từng dây thần kinh.

Không khí lạnh như dao cắt, mùi đất ướt, mùi xác chết cũ, mùi hồ Waverly hòa vào nhau, khiến tim tôi đập nhanh nhưng tôi vẫn đi, mắt không rời cái bóng phía sau.

Cái bóng đó, cao hơn tôi nửa mét, di chuyển linh hoạt, dáng mảnh mai nhưng bệnh hoạn.

Nó không nhìn thẳng, nhưng tôi cảm nhận từng sự chú ý, từng thói quen rùng rợn.

Da nhợt nhạt, các khớp xương lộ rõ, máu khô dính vào từng khe hở; mỗi cử động đều tạo ra âm thanh rít rợn trong không gian méo mó.

Tôi nắm chặt chiếc khóa, nhịp tim hòa với nhịp thở của nó, nhưng lần này là tôi đặt ra luật chơi.

Từng mảnh ký ức rơi vỡ trên con đường như những vỏ trứng, vỡ ra tiếng rào rào, tôi nhặt từng mảnh bằng trí nhớ, bằng ý chí, thả chúng vào nhịp 7.13.

Nó há miệng, không nuốt hết được, giọng rít rợn vang lên như kim loại bị mài, từng cơn rùng mình xé không gian, nhưng tôi không sợ.

Tôi mỉm cười, cảm giác tàn nhẫn len qua từng thớ thịt: lần đầu trong giấc mộng thứ hai, tôi không phải nạn nhân.

Tôi là kẻ điều khiển.

> “Em… không giống những thứ khác.

Nhưng đừng mệt quá,” giọng nó vang, bệnh hoạn, mê hoặc, gần như nhấm nháp từng rung động của tôi.

Tôi bước tiếp, đặt tay lên bùn, lên sương, cảm nhận từng hạt nước, từng mảnh đất, từng tàn tích ký ức bám trên lòng bàn tay.

Những vệt máu, da và xương vụn hòa vào nhau, ánh sáng đỏ, xanh, vàng nhấp nháy theo nhịp tim, làm mắt tôi căng ra, vừa muốn rùng mình vừa hồi hộp tột độ.

Cái bóng di chuyển theo nhịp của tôi, đôi mắt không rõ ràng, nhưng tôi biết nó đang quan sát.

Tôi thử thả ra một ký ức đau đớn, một ký ức ngọt, lẫn lộn trong nhịp 7.13.

Nó co rúm, rít lên, giọng méo mó như bị vặn xoắn, nhưng không hẳn là đau; đó là cảm giác mất kiểm soát.

Và tôi cười thầm: đây chính là công cụ.

Mỗi ký ức tôi thả ra đều khiến nó nặng nề, chậm chạp, dễ điều khiển hơn.

Không gian xung quanh uốn vặn, bức tường sương chập chờn, ánh sáng rực rỡ đến phát nôn nếu nhìn lâu, máu và nội tạng hòa lẫn dưới bùn, tạo thành một bản nhạc hỗn loạn, bệnh hoạn.

Tôi hít một hơi sâu, cơ thể căng ra như đàn dây, cảm giác hồi hộp, bức rức len vào từng thớ thịt, mỗi bước đi là một thử thách với sinh vật đứng phía sau.

> “Ta sẽ theo em… nhưng em phải đi đúng nhịp,” giọng nó rít lên, vừa mê hoặc, vừa bệnh hoạn.

Tôi mỉm cười, lạnh lùng: “Luật chơi là của tao.

Đi theo tao, hay dừng lại.”

Tôi đặt từng bước, từng rung động, từng ký ức như chốt khóa.

Nó theo, nhưng giờ không còn là mối đe dọa tuyệt đối; giờ nó là công cụ, bị tôi điều khiển.

Và trong khoảnh khắc đó, giữa sương mù, máu, nội tạng, ánh sáng hỗn loạn, tôi nhận ra: giấc mộng thứ hai không phải nơi để chạy trốn nữa.

Nó là chiến trường, nơi nỗi kinh hãi trở thành vũ khí, nơi con thú bệnh hoạn đứng theo sau là công cụ sống, và tôi, Krulydria, 16 tuổi, là kẻ đặt ra luật chơi.

---

Tôi nghe thấy tiếng kim loại chạm vào nhau — không lớn, nhưng đủ làm toàn thân tôi đông cứng lại.

Trong giấc mộng thứ hai, không có âm thanh nào là vô nghĩa.

Tôi quay lại.

Sinh vật đó – thứ đi theo tôi – đang quỳ gối giữa lớp sương máu, thân hình gập lại, tay chống xuống đất, máu đặc quánh trào ra từ những vết nứt trên da nó như nhựa đen.

Nhưng điều khiến tôi nghẹn thở… là khuôn mặt.

Nó đang biến đổi.

Da mặt bóc tách như lớp sáp tan chảy, từng mảng rơi xuống, để lộ phần dưới — gần như là mặt tôi.

Cùng độ cong của môi, cùng vết sẹo nhỏ bên má, cùng ánh nhìn lạnh, chỉ khác là ánh mắt nó sáng đỏ, sâu và rỗng, như thể chính tôi bị mổ phanh và thả hồn ra làm lại từ đầu.

> “Mày…

đang bắt chước tao à?” — tôi hỏi, giọng khô, nghẹn lại.

“Không…” — nó đáp, giọng méo mó, từng từ kéo dài, “ta đang… trả lại.”

Không khí xung quanh như bị bóp méo.

Mọi âm thanh vỡ ra thành tiếng nứt, không gian rung lên theo nhịp tim tôi.

Sương máu dâng cao tới đầu gối, loang loáng ánh phản chiếu từ những xác người không trọn vẹn ẩn dưới.

Mỗi bước tôi đi, đất sụt nhẹ, xương vỡ răng rắc dưới chân — tôi có thể cảm nhận rõ cấu trúc của chúng.

Tôi siết chặt chiếc khóa trong tay.

Nó nóng ran, đập cùng nhịp tim tôi.

Mỗi lần đập, không gian lại giãn ra một chút, rồi thu lại, như thể chính giấc mộng đang hít thở.

Tôi không biết nó đang sống hay đang hấp hối.

Sinh vật đó đứng lên.

Cao hơn tôi nửa mét, khuôn mặt giờ là bản sao méo mó của tôi — da chảy xệ, cơ mặt co giật từng hồi.

Nó bước tới, từng bước lún xuống vũng máu, mắt nhìn thẳng vào tôi, ánh nhìn vừa tôn thờ vừa đe dọa.

Tôi cảm thấy lưng lạnh toát, nhưng không lùi.

Tôi chỉ cười.

> “Tao đã nói rồi,” tôi nhả ra từng chữ, “luật chơi là của tao.”

Tôi đưa tay, chiếc khóa phát sáng, ánh sáng trắng lóa đến mức khiến không gian nứt ra.

Những khe nứt như mạch máu ánh bạc lan tỏa khắp sương, mở đường cho một luồng sáng rạch ngang bầu trời méo mó.

Trong tích tắc ấy, tôi thấy hồ Waverly hiện ra giữa giấc mộng, lộn ngược, và bên dưới mặt hồ — vô số những cái xác đang mở mắt nhìn lên.

Mỗi đôi mắt là một ký ức, một phần bị tôi lãng quên.

Và tất cả đang thì thầm bằng cùng một giọng:

> “Krulydria… mày nghĩ mày điều khiển được thật à?”

Tôi cười khẽ, nhưng tay run.

Máu từ lòng bàn tay chảy ra, nhỏ từng giọt xuống mặt đất — và mỗi giọt chạm xuống lại biến thành một dòng chữ, bò ngoằn ngoèo như sinh vật sống:

7.13 — điểm cân bằng.

Không gian lại chuyển động, kéo căng, những vệt màu nhầy nhụa như ruột và thịt hòa vào nhau, và sinh vật kia, phiên bản méo mó của tôi, vẫn nhìn, vẫn cười.

> “Em nói đúng,” nó thì thầm, giọng dịu như hơi thở bên tai, “chiến trường này là của em.

Nhưng nhớ, kẻ đặt luật… cũng là kẻ đầu tiên phải thử luật.”

Tôi hít sâu.

Toàn thân rịn mồ hôi lạnh, trong đầu nghe như có hàng trăm tiếng đồng hồ đếm ngược chồng lên nhau.

Cái bóng khẽ cúi đầu, chờ lệnh.

Tôi nhìn nó, rồi nhìn lại hồ máu, rồi mỉm cười — nụ cười của kẻ điên.

> “Vậy thì chơi tiếp.”

Và ngay khi tôi bước tiếp, bầu trời nứt toác ra.

Một giọt máu khổng lồ từ trên cao rơi xuống, va vào mặt đất, vỡ ra thành hàng trăm mảnh ký ức, thổi tung tôi vào cơn lốc mộng mới.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 36 : "Dây Thớ và Quyền Kiểm Soát"


Sương mù dày đặc như đổ sữa thối xuống con đường mòn.

Mưa tạt vào da thịt, từng giọt đập như kim, lạnh buốt, thấm vào xương.

Tôi cảm nhận từng rung động trong cơ thể, từng thớ cơ căng ra dưới da, như có bàn tay vô hình kéo, bóp, thử sức chịu đựng của tôi.

Thực thể/cái bóng theo sau tôi không còn đơn thuần là mối đe dọa – giờ nó là công cụ, nhưng một công cụ sống, biến dạng, bệnh hoạn, và đầy sức mạnh.

Tôi bước, và khi bước, tôi nghe thịt mình kêu rên trong giấc mộng.

Tay tôi run rẩy, nhưng không phải vì sợ – mà vì nhận ra: từng sợi cơ, từng dây thần kinh, từng mạch máu đều có thể bị kiểm soát, bị “thử thách” bởi môi trường này.

Tôi thử nắm quyền – và cảm giác như từng thớ thịt của tôi đang bị giật giật, uốn cong, tan rã rồi phục hồi, nhịp nhàng theo nhịp tim tôi.

Thực thể/cái bóng phía sau rùng mình, như nhận ra tôi không còn là con mồi.

Nó cử động – từng ngón tay dài, xương lộ ra qua lớp da nhão, gân cơ căng giật – nhưng tôi dẫn nhịp.

Mỗi bước tôi đặt xuống là một chuỗi điều khiển sinh lý, tôi dùng ký ức, rung động, ánh sáng lộn xộn để tạo áp lực, để dạy nó “luật chơi”.

Máu me bay ra từ những mảng đất ẩm, trộn với mưa và sương, bám vào tóc, da, áo.

Tôi chạm vào một cành cây, cảm giác gỗ nhão như mô cơ người.

Không gian méo mó xung quanh vặn vẹo, màu sắc rối rắm, chảy từ đỏ thẫm sang vàng xanh lạ mắt, tạo cảm giác nôn mửa nếu ai nhạy cảm.

Và trong thứ hỗn độn đó, tôi nghe tiếng thớ thịt, dây thần kinh, xương cựa mình, như cả giấc mộng muốn xé tôi ra từng mảnh.

Tôi không lùi.

Tôi thở, từng hơi thở như ép não, ép tim, nhưng tôi vẫn điều khiển nhịp sinh vật phía sau.

Nó nhúc nhích, từng ngón tay lướt qua không khí, chạm vào sương, vào máu, vào tôi mà không chạm thật.

Tôi thử: một rung động nhỏ – nó co giật, rùng mình, từng dây thần kinh trong cơ thể nó phản ứng theo tần số tôi đặt ra.

Tôi cười – đen, tàn nhẫn, vừa sợ hãi vừa hưng phấn.

Mỗi bước đi, mỗi rung động, mỗi ký ức tôi thả ra đều là bẫy sinh lý, một cách để ép cơ thể và tinh thần sinh vật tuân theo luật chơi của tôi.

Tôi cảm nhận rõ: từng thớ cơ, từng gân, từng mạch máu đều rung lên theo nhịp tôi muốn, nhưng cũng đồng thời kéo căng sự sợ hãi và bệnh hoạn trong chính tôi.

Krulydria : “Luật chơi là của tao,”

tôi thì thầm.

“Đi theo tao, hoặc đứng lại và tan biến.”

Sinh vật thở hổn hển, không còn tấn công, nhưng vẫn bệnh hoạn, vẫn ghê tởm, và vẫn theo dõi từng cử động của tôi.

Tôi điều khiển nhịp, kiểm soát từng xung động, biến máu, sương, cơ thể, ký ức thành công cụ.

Giờ đây, không gian méo mó, hỗn độn, và cả giấc mộng thứ hai – tất cả – đều nằm trong tay tôi.

Và tôi hiểu: nếu tôi đi chậm, nếu tôi sơ suất, nó có thể chiếm quyền, chiếm tôi, nuốt tôi sống, như từng cố gắng trước đây.

Nhưng tôi không sợ.

Tôi là kẻ đặt ra luật, là người kiểm soát sinh vật – và từng thớ cơ, từng dây thần kinh, từng giọt máu tan rã đều là bằng chứng cho quyền lực đó.

Không gian quanh tôi rung lên – không còn sương mù nữa, mà là những dải thịt sống đang đập như tim, uốn éo theo từng nhịp tôi bước.

Chúng phản chiếu ánh sáng đỏ nhờ nhờ, giống như bên trong của một cơ thể khổng lồ mà tôi đang đi qua ruột nó.

Mỗi hơi thở của tôi đều được trả lại bằng một hơi thở khác, chậm và nặng nề, đến từ Thực thể/cái bóng theo sau, nhưng giờ âm sắc ấy lệch đi một nhịp, như tiếng vọng của chính tôi bị méo mó.

Tôi biết.

Nó đang bắt đầu học cách mô phỏng tôi.

Một giọt mồ hôi lạnh lăn dọc cổ.

Tôi không sợ, nhưng tim tôi co lại – không phải vì hoảng loạn, mà vì ý thức được sự mỏng manh của quyền lực.

Tôi dừng lại, đưa tay lên.

Cánh tay tôi, ban đầu bình thường, bỗng nhấp nháy như bị can thiệp bởi ánh sáng, rồi dưới da, một đường gân khác trồi lên – không thuộc về tôi.

Nó kéo căng, len qua vai, và tôi thấy da mình phập phồng như có ai đang chạm từ bên trong.

“Không đâu,” tôi thì thầm, và khóa chặt ý niệm.

Một luồng điện lạnh lan khắp người tôi, khiến cơ thể tê dại, nhưng Thực thể/cái bóng phía sau quỵ xuống – như bị dập tắt tín hiệu.

Nó rít lên, tiếng rít pha lẫn hơi thở người, vừa đau đớn vừa van nài.

Tôi không nhìn lại.

Tôi không được để nó cảm thấy tôi dao động, dù chỉ một hơi.

Tôi bước tiếp.

Không gian càng đi càng biến dạng – tường sương hóa thành mặt người, từng khuôn miệng hé ra, mấp máy những lời vô nghĩa.

Dưới chân, bùn chuyển sang nhịp đập đều, như mặt đất cũng đang sống, cũng nghe lệnh.

Và tôi nhận ra – mọi thứ ở đây, từ sinh vật đến cảnh vật, đều là phản ứng sinh học của giấc mộng thứ hai, là cơ thể của nó, và tôi đang thao túng từng cơ quan của một cơn ác mộng.

Nhưng mỗi lần tôi điều khiển, nó cũng điều chỉnh lại một phần của tôi.

Khi tôi ra lệnh, nó học cách ra lệnh.

Khi tôi kiểm soát, nó bắt đầu kiểm soát qua ký ức.

Một thoáng, tôi nghe tiếng tôi… từ phía sau.

Giọng tôi, méo, thấp, như vọng lại từ một lồng ngực khác:

> “Krulydria… mày không điều khiển được gì cả.”

Tôi siết hàm, tay run nhẹ.

Rồi tôi cười.

“Vậy thì thử xem ai sẽ tan rã trước.”

Tôi nhắm mắt, mở toàn bộ tín hiệu thần kinh, để từng sợi cơ, từng nhịp tim, từng mạch máu hòa vào nhịp sinh vật.

Cảm giác lúc đó không còn là đau, mà là tràn – như hàng ngàn dây thần kinh cùng căng ra, gấp đôi, gấp ba, rồi hợp lại thành một luồng nhịp sống dữ dội.

Tôi cảm thấy da mình nứt, thịt tôi và nó hoán đổi, từng tế bào trao quyền, rồi lập tức giật lại.

Mỗi giây, có phần của tôi bị hút vào nó, nhưng cũng có phần của nó bị ép trở lại, nhường chỗ cho tôi.

Một sự va chạm trần trụi giữa ý chí và bản năng.

Cảm giác như tôi đang bóp cổ chính mình bằng tay của người khác, trong một cơ thể mà từng cơ quan đều đang hỏi: “Ai là chủ thật sự?”

Tôi mở mắt, thở mạnh, cảm nhận trái tim mình đập cùng nhịp với nó.

Không còn tiếng gào, chỉ còn tiếng tim – hai tiếng tim, rồi hợp lại thành một.

Ranh giới mờ đi.

Không biết ai đang bước, ai đang bị dẫn.

Chỉ biết rằng – trong nhịp điệu bệnh hoạn đó, tôi vẫn cười.

Vì dù có bị nuốt, dù cơ thể tôi tan vào bóng tối, luật chơi vẫn còn nguyên.

Luật do tôi đặt ra.

Và chỉ tôi mới có quyền phá nó.
 
Tôi Nghe Tiếng Mình Gõ Cửa
Chương 37 : "Nhịp Điệu của Kinh Hãi"


Sương mù quấn lấy tôi, lạnh và ẩm như thể mỗi hạt sương đều thấm vào từng thớ cơ.

Tôi bước qua mặt đất nhão nhoẹt, nơi máu và ký ức hòa lẫn, tạo ra những vũng bùn nhớp nháp phản chiếu hình dạng méo mó của bóng người phía sau.

Nó không nói gì, chỉ đứng đó, cao hơn tôi gần nửa mét, dáng đứng gập ghềnh, từng khớp xương co rút bất thường, đôi mắt sâu thẳm như hút vào tim tôi.

Từng bước chân tôi vang lên nhịp nhàng, như một bản nhạc bệnh hoạn, từng rung động của cơ thể tôi đồng bộ với nhịp thở nó - nhưng giờ là tôi điều khiển nhịp điệu.

Mỗi thớ cơ căng ra, mỗi dây thần kinh như sợi dây đàn bị tôi gảy, tôi cảm nhận rõ quyền lực: nếu sơ sẩy, tôi có thể bị chiếm, nhưng tôi không sơ sẩy.

Bên cạnh đó, bóng của Ethanol xuất hiện trong sương, mờ nhạt, như ánh sáng lấp lánh trong hồ Waverly.

Nó đứng im, quan sát, từng nhịp thở hòa vào nhịp tim tôi, nhưng không xâm nhập.

Tôi nhận ra: Ethanol là một mốc, một cảnh báo, nhưng không phải là đối thủ trực tiếp.

Xung quanh, không gian méo mó, uốn cong không theo bất kỳ quy luật trực quan nào.

Lá cây biến dạng, thớ thịt và xương quấn vào nhau, máu bắn tung tóe trên mặt đất và trên không trung, nhưng lại xen kẽ những mảng màu rực rỡ đến mức chói, như một thế giới đủ màu sắc tươi sáng đến phát nôn, hỗn độn và kinh dị.

Mùi tanh, mùi hăng của máu, mùi sương, mùi ký ức trộn vào nhau tạo thành một thứ mùi bệnh hoạn khiến tôi phải siết chặt tay nắm chiếc khóa.

> "Đi chậm quá, em sẽ bị cuốn đi," giọng nó vang lên, ấm nhưng rít, gần như trượt vào từng sợi thần kinh của tôi.

Tôi không đáp.

Tôi bước tiếp, từng bước như một vũ công trong lễ hội kinh hoàng, điều khiển mọi rung động quanh mình.

Tôi thử nghiệm: thả ra một ký ức đau đớn, nghe tiếng la giật gân của nó, không phải la ra lời, mà không gian rung lên theo nhịp đau.

Tôi cười thầm: chiếc khóa này và ký ức trong tay chính là vũ khí, và giờ là lúc tận dụng.

Bóng người nhích lại gần, nhưng tôi vẫn đặt ra quy luật: khoảng cách, nhịp điệu, kiểm soát.

Tôi cảm nhận từng bước chân, từng nhịp tim, từng dây thần kinh của nó, như thể từng sợi cơ của nó là dây đàn.

Nó vặn vẹo, xoắn, cố gắng tìm cách kiểm soát tôi, nhưng tôi là người dẫn nhịp, và từng mảnh ký ức tôi cung cấp đều làm nó "no" đến mức chậm chạp.

> "Em... mạnh hơn ta tưởng," giọng nó thì thầm, xen lẫn rít, âm thanh như dội vào não tôi.

"Nhưng đừng mệt quá."

Tôi mỉm cười, đen và tàn nhẫn.

"Ta không mệt.

Ta là kẻ đặt luật."

Tôi cất bước, và mặt đất đáp lại bằng tiếng rụp như xương vỡ.

Sương tan ra, để lộ thứ ở dưới - không phải đất, mà là một lớp da.

Mềm, ấm, ẩm ướt.

Dưới lớp da ấy, những sợi gân rung lên theo nhịp chân tôi đặt xuống, phát ra âm thanh khe khẽ như tiếng dây đàn bị kéo căng.

Tôi cảm thấy rõ ràng từng chuyển động của Thực thể/cái bóng phía sau - hơi thở nó trượt dọc cổ tôi, lạnh như băng nhưng lại phả ra mùi máu ấm.

Nó cúi đầu, nói khẽ:

> "Nhưng nếu em ngừng lại, chỉ một nhịp thôi... ta sẽ lấy lại tất cả."

Tôi không đáp, chỉ siết tay lại.

Chiếc khóa trong tay bắt đầu nóng rực, ánh lên thứ ánh sáng đỏ như tim đang đập.

Và rồi, từ trong lòng bàn tay, một đường gân máu lan ra, bò dọc cổ tay tôi, leo lên cánh tay.

Mỗi bước đi, tôi nghe tiếng lách tách của mạch máu căng phồng, như thể máu đang sôi ngay dưới da.

Không gian xung quanh bắt đầu chuyển động theo.

Tường thở.

Sàn nhà đập nhịp tim.

Trần nhà nhỏ xuống những giọt dịch trắng, chậm rãi rơi vào cổ tôi, mát rượi nhưng nặng như dầu.

Bóng người tiến lại gần hơn, cao lớn, khung xương như giãn ra theo mỗi nhịp thở.

Khuôn mặt nó nửa Ethanol, nửa thứ gì đó khác - lớp da trượt trên khung xương, thay đổi hình dạng mỗi khi nó nói.

Mắt nó không còn là mắt người nữa, mà là hai hốc đen sâu hoắm, nơi từng ánh nhìn là một cú đâm vào não.

Ethanol : "Em không biết mình đang mở gì đâu, Krulydria..."

"Mỗi lần em điều khiển anh, một phần giấc mộng cũng điều khiển lại em."

Tôi bật cười khẽ.

Giọng tôi khàn, lạnh, méo mó vì máu đang rỉ ra nơi khoé môi.

Krulydria : "Thì để xem ai điều khiển ai."

Tôi giơ tay.

Chiếc khóa trong tay tách ra thành hàng trăm mảnh vụn, xoay quanh tôi như những mảnh kim loại sắc bén.

Mỗi mảnh chạm vào không khí liền nổ tung ra, biến thành những dải thịt đỏ, vặn xoắn, quấn quanh tay, cổ, chân tôi, nối vào da tôi như những mạch thần kinh sống.

Tôi không còn đứng trên đất nữa.

Tôi đang nối liền với thế giới này.

Từng chuyển động của tôi làm sàn nhà rung lên, làm sinh vật phía sau khụy xuống, như thể trọng lực giờ thuộc về tôi.

Nhưng cùng lúc, tim tôi đau nhói.

Một nhịp lỡ.

Và ngay khi tim lệch khỏi nhịp, nó nhoài đến.

Bàn tay thô, lạnh, cắm sâu vào ngực tôi.

Không có máu, chỉ có ánh sáng đen bắn ra, chảy ngược vào lòng bàn tay nó.

Tôi nghẹn, tim đập loạn, cơ thể co giật, nhưng tôi vẫn nhìn thẳng vào mắt nó, cười rách môi:

Krulydria : "Mày tưởng dễ nuốt tao sao?"

Rồi tôi đâm chiếc khóa còn lại vào lòng bàn tay nó.

Tiếng xèo vang lên, khói trắng bốc lên từ da thịt.

Cơ thể nó run rẩy, méo mó, những phần da bong tróc, rơi xuống đất rồi biến thành hàng trăm bản sao méo mó của chính tôi, bò lổm ngổm trong sương.

Tôi thở gấp, mỗi hơi là một vết rách trong phổi, nhưng tôi không lùi.

Cả không gian bắt đầu xoay tròn, méo mó, máu, sương, tiếng tim, và âm thanh rít hòa vào nhau.

Bóng người kia cười, giọng trầm và ngọt như độc:

Thực thể/cái bóng : "Tốt lắm, em bắt đầu giống ta rồi đó..."

Tôi đáp, khẽ, môi tím tái:

Krulydria : "Không.

Tao chỉ đang học cách hủy mày...

đúng cách thôi."
 
Back
Top Bottom