Ngôn Tình Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Bạn Cùng Bàn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,284,609
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc9sco4QQMqfh5V0iRs14IeHTU02Q2TcPJM-zxYAtDo1zwr6-qlL8FLLVZHra5MaWZFeXdS7V7Lc0FQfaGxuiZYGEr6HAeJwlNEDnMO6tx2Izp26xRgBij6-lendS-GSTnfHt00sqL8j3cQwqtjOizGk=w215-h322-s-no

Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Bạn Cùng Bàn
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Zhihu] Tôi nghe được tiếng lòng của bạn cùng bàn

Tác giả: 苍灵

Thể loại: Hiện đại, Thanh xuân vườn trường, Sủng ngọt, HE

Văn án

Sau khi chuyển trường, mỗi ngày tôi đều có thể nghe được tiếng lòng của trùm trường.

>

>

Khi khuôn mặt của trùm trường dần dần ửng đỏ, tiếng hít thở cũng trở nên dồn dập, tiếng lòng của cậu ấy lại truyền vào tai tôi.

Ngay lập tức, khuôn mặt của tôi biến thành màu vàng*: “Chu Kỳ An, cậu đúng là cái đồ bi3n thái!”

**tương tự như khuôn mặt chuyển sang màu đỏ vì tức giận​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tôi Đẹp Trai, Cậu Ấy Có Tiền
  • Đông Chí Chưa Tới
  • Sau Khi Tốt Nghiệp Tôi Làm Long Vương
  • Boss Game Kinh Dị Luôn "Chơi" Tôi
  • Sử Thượng Tối Ngưu Phò Mã Gia
  • Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Bạn Cùng Bàn
    Chương 1


    1

    Sau khi chuyển trường, tôi vốn là ngồi cùng bàn với Hách Hoan.

    Không nghĩ tới trùm trường vẻ mặt “Người lạ chớ lại gần” lại ngồi ở chỗ bên cạnh tôi.

    Tôi vừa mới đến lớp học đã thấy một thiếu niên đang nằm sấp ngủ trên bàn mình.

    Chuông vào học mới vừa reo, cậu thiếu niên mới động đậy thân mình vò vò tóc, mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ bắt chuyện:

    “Thẩm Ôn Ý đúng không? Chào bạn nhỏ cùng bàn.”

    !!!

    Người này không phải là trùm trường tiếng tăm lừng lẫy Chu Kỳ An sao?!

    Tôi hốt hoảng lùi lại hai bước:

    “Cậu, sao cậu lại ngồi đây? Hách Hoan đâu?”

    Chu Kỳ An ngáp một cái, một tay chống đầu nhìn về phía tôi, sau đó tay kia chỉ chỉ phía sau, chỉ thấy Hách Hoan ngay sau lưng.

    Hách Hoan nắm chặt bút bi, run rẩy viết chữ vào cuốn sổ ở trên bàn, rõ ràng là bị Chu Kỳ An hù doạ.

    Tôi nhìn những dòng chữ xiêu xiêu vẹo vẹo do sợ hãi của Hách Hoan, lòng liền lạnh đi một nửa.

    Tiềm thức nói cho tôi biết, Chu Kỳ An, không dễ đối phó.

    Tôi ngồi vào chỗ, đem quyển sách vượt ranh giới của Chu Kỳ An đẩy về phía hắn, nhỏ giọng nói:

    “Đồ đạc này nọ của tôi không đủ chỗ.”

    Chu Kỳ An liếc mắt nhìn tôi cười, cũng không phản bác, mặc tôi đẩy đồ của hắn qua.

    Mấy đàn em thấy Chu Kỳ An không tức giận, tức khắc ầm lên:

    “Chà chà, cây vạn tuế họ Chu nở hoa rồi? Dịu dàng với nữ sinh như vậy là lần đầu nha.”

    “Đúng đúng đúng, anh Chu ~ bất thường nha ha ha ha ha”

    Chu Kỳ An giơ nắm tay ra thế “Bọn mày muốn ăn đòn”, nhưng khoé môi cũng không khỏi hơi hơi nhếch lên.

    “Đi đi đi, đừng doạ bạn cùng bàn của tôi.”

    Nghe được những lời bảo vệ của Chu Kỳ An, tai tôi bỗng chốc nóng bừng.

    Chu Kỳ An, cũng không phải là khó gần như lời đồn.

    2

    Chuông tan học đã vang lên bốn năm phút rồi, thầy giáo dạy toán vẫn còn muốn dạy quá giờ học.

    Lúc này, giọng của trùm trường Chu Kỳ An đột nhiên vang lên ở bên tai tôi.

    Tôi quay sang nhìn trùm trường.

    Chu Kỳ An và tôi nhìn nhau, sau đó lạnh lùng dời tầm mắt.

    ?

    Không phải cậu ấy nói sao?

    Vừa nghĩ đến đây, tôi chợt nghe thấy…..

    !!!

    Đây đúng là giọng của Chu Kỳ An!

    Tôi đột nhiên phát hiện, hình như tôi có thể nghe được tiếng lòng của trùm trường!

    3

    Trong tiết toán, thiếu niên bên cạnh tuỳ ý lật sách giáo khoa, lướt qua một chút nội dung bài học, bất đắc dĩ thở dài.

    Sau đó, hắn lại nằm úp sấp trên bàn ngủ gục, ở trong tiết học lộ liễu ngủ gật!

    Càng làm cho tôi giật mình chính là, người này ngang nhiên ngủ từ buổi sáng đến thẳng buổi chiều, một tiết học cũng không thèm nghe.

    Ánh mặt trời tháng ba ấm áp và rực rỡ, mặt trời lên cao, từng tia sáng chiếu lên mái tóc màu hạt dẻ của thiếu niên bên cạnh, nửa bên má cũng nhuộm một vầng sáng.

    Bộ dáng trầm lặng của Chu Kỳ An hiện tại xem ra cũng khá ưa nhìn, khác hẳn với kiểu cà lơ phất phơ lúc nãy.

    Không biết có phải do tôi nhìn chăm chú quá lâu hay không, chàng trai trước mặt chậm rãi mở mắt ra.

    Ánh mắt hai người giao nhau, tôi vội quay đầu lại, tránh né.

    Chu Kỳ An uể oải ngáp một cái, thanh âm mềm mại, không biết có phải do vừa tỉnh ngủ hay không, lại có chút khàn khàn từ tính:

    “Sao cứ nhìn chằm chằm vào tôi thế? Trên mặt tôi có vết bẩn à?”

    Tôi lộ vẻ ngượng ngùng:

    “Không có..... ”

    Tôi đưa vở ghi bài của mình cho cậu ấy:

    “Bài tập về nhà, đến hạn trước tiết toán tiếp theo.”

    Chu Kỳ An cầm lấy, sau đó chưa cần sự đồng ý đã xoa xoa tóc tôi:

    “Cảm ơn bạn nhỏ cùng bàn nhé.”

    Tôi vừa định hỏi cậu ấy có cần tôi giúp học bù nội dung cần thiết của tiết vừa rồi hay không, Chu Kỳ An lại hỏi tôi trước:

    “Sao câu này cậu lại để trống?”

    Tôi ăn ngay nói thật:

    “Không biết làm, vừa rồi có nảy ra một ý tưởng, cũng không biết đúng hay không.”

    Chu Kỳ An suy nghĩ đề bài một phen:

    “Câu hỏi này……”

    Hắn thuận tay lấy một cây bút từ trong bóp bút, tính toán vài dòng ở trên giấy nháp, chỉ qua một lúc, hắn đã làm ra đáp án.

    Hắn nhẩm lại một lần, thấy chắc chắn không có sai sót mới hỏi tôi:

    “Thế này, trước tiên cậu cứ viết theo ý tưởng giải ban đầu của mình, xem coi bị kẹt ở bước nào?”

    Tôi nói ra ý tưởng giải đề của mình, Chu Kỳ An còn thật sự lắng nghe cẩn thận, ở chỗ tôi bị gián đoạn, Chu Kỳ An hướng dẫn từng bước, dẫn dắt tôi tiếp tục làm đến cuối.

    Tôi bất ngờ là, đầu óc Chu Kỳ An quả thật rất thông minh, chẳng trách trước kia có thể giành được hạng nhất ba năm liền của trường Trung học số 13.

    Hơn nữa tiết học vừa rồi hắn còn chẳng nghe chút nào!

    Chu Kỳ An không chỉ là giáo bá, hắn còn là học bá!

    4

    “Này, bạn nhỏ cùng bàn, nghe có hiểu không đấy?”

    Tôi ăn đau đến ôm đầu, chỉ vào chiếc bút hắn vừa gõ vào đầu tôi:

    “Không được đánh vào đầu tôi!”

    Chu Kỳ An cười nhẹ không nói gì, nhưng tiếng lòng của hắn lại truyền đến.

    Tôi không phục đến nhỏ giọng lẩm bẩm: “Ai choáng váng, cậu mới ngốc, cả nhà cậu đều ngốc!”

    Chu Kỳ An chỉ thấy môi tôi mấp máy, lại không nghe rõ tôi nói gì, hắn đột nhiên kề sát vào, chóp mũi của chúng tôi thiếu chút nữa chạm vào nhau:

    “Bạn cùng bàn nói gì vậy? Tôi không nghe rõ.”

    Tôi sợ đến mức vội vàng quay phắt đầu đi, trên mặt nổi lên một rạng mây đỏ: “Không, không có gì.”

    Ít phút sau, ở góc trái bàn học của tôi có thêm một hộp sữa:

    “Thấy cậu buổi trưa sao lại không ăn cơm, uống hộp sữa để bổ sung trí thông minh.”

    Tôi vừa định nói không cần, Chu Kỳ An giống như là đoán trước được tôi sắp nói gì liền ngồi xuống chỗ của mình, nằm úp sấp chuẩn bị ngủ:

    “Tôi không thích uống, nếu cậu không uống tôi sẽ ném đấy.”

    Hừ, lý do này quả thật làm cho người ta không thể phản bác.

    Tôi lúng ta lúng túng cầm lấy, cắn người miệng mềm*, nhỏ giọng nói:

    “Cảm ơn cậu nhé.”

    **một nửa của vế ‘Bắt người tay ngắn, cắn người miệng mềm’, nghĩa là ăn của người ta, thì nói năng với người ta cũng mềm mỏng hơn

    Chu Kỳ An xua tay:

    “Không cần cảm ơn, bạn nhỏ thích là tốt rồi, vừa mới hâm nóng, tranh thủ uống đi.”

    Tôi cầm hộp sữa, quả nhiên là còn rất ấm.

    Trong trường học không bán sữa nóng, Chu Kỳ An hẳn đã hâm nóng sữa ở phòng nước nóng trước khi vào lớp học.

    “Sau này ăn nhiều cơm một chút, nhìn cậu gầy như cây trúc vậy.”

    “Ò.”

    “Tớ ngủ đây, thầy giáo đến thì gọi tớ.”

    Chu Kỳ An thế mà đổi tính, kêu tôi gọi cậu ấy dậy để học!

    “Tiết sau cậu không ngủ sao?”

    Chu Kỳ An nhìn tôi như thể một đứa ngốc: “Tiết sau là môn thể dục, không lẽ tớ ngủ trên đường chạy 800m hả?”

    Tôi á khẩu không trả lời được.

    Tôi vừa mới bóc ống hút để đâm sữa, tiếng lòng của Chu Kỳ An lại truyền đến.

    Tôi:???

    Sau đó không biết hắn nghĩ tới chuyện gì, hai tay ở dưới gầm bàn không biết đang làm cái gì, sắc mặt Chu Kỳ An cũng dần dần đỏ ửng, tiếng hít thở cũng trở nên dồn dập.

    Tiếng lòng hiện tại của hắn đều bị tôi nghe được, xấu hổ đến mức vội vàng để hộp sữa xuống.

    “Chu Kỳ An, cậu đúng là cái đồ bi3n thái!!”

    5

    “Tiểu Ôn Ý, chuyện của nhà cậu thật ra tớ cũng không có quyền đánh giá, nhưng mà tớ thấy cậu học tốt như vậy, nhất định sẽ vào được một trường đại học tốt! Việc chuyển lớp có muốn về thảo luận lại một lần nữa với bố cậu không?”

    Hách Hoan nói xong, tôi cúi đầu thở dài:

    “Haizz, bọn họ sẽ không đồng ý đâu, hơn nữa... Chị tớ năm nay cũng muốn thi vào trường đại học.”

    Tôi lấy trong cặp sách một hộp sữa, tự mình uống: “Quên đi, đừng nghĩ ngợi nữa, đi một bước tính một bước vậy.”

    Hách Hoan liếc nhìn hộp sữa: “Trùm trường tặng cho cậu?”

    Tôi gật đầu: “Ừa.”

    “Tớ ngồi cùng bàn với Chu Kỳ An được một tháng rồi, ngoại trừ có hơi lưu manh một chút thì cậu ấy cũng không tệ lắm.”

    Hách Hoan nghe xong liền “shhhh” một tiếng:

    “Cậu nói hắn cũng không tệ lắm á, ý là hắn tụ tập đàn em hay ý là hắn đi học ngủ suốt ngày?”

    “Mấy người khác nhìn bộ mặt hung thần ác sát của Chu Kỳ An đều nhượng bộ lui binh. Tớ thấy có mỗi cậu là hắn đối xử không tệ lắm.”

    Hách Hoan vẫn luôn miệng phàn nàn, lại đột nhiên im bặt.

    Hoá ra là Chu Kỳ An đối diện đang đi tới.

    Ánh tà dương buông xuống trên người thiếu niên, chiếu xuống bóng dáng cậu cao gầy, hơn nữa hắn luôn thích một tay đút túi, quả thật là một bộ dáng không dễ chọc.

    Chu Kỳ An ném cho Hách Hoan một ánh mắt sắc bén:

    “Cậu nói xấu tôi?”

    Hách Hoan sợ đến mức run rẩy cả người:

    “Khônh không không? Làm gì có, tớ đang nói chuyện cậu rất quan tâm đ ến Ôn Ý bé nhỏ của chúng ta, phải không Ôn Ý?”

    Hách Hoan huých huých vào bả vai tôi, tôi vội vàng đáp:

    “Ừ, Hách Hoan nói cậu tốt lắm.”

    Ánh mắt Chu Kỳ An dừng ở mặt dây chuyền hình gấu dâu tây trên cặp sách tôi, không nói gì.

    Tiếng lòng của hắn truyền tới khiến tôi thở phào nhẹ nhõm, thật may là hắn không truy hỏi.

    Quả nhiên, giây tiếp theo hắn liền nói với Hách Hoan:

    “Như vầy đi, tôi sẽ đưa Ôn Ý về nhà sau.”

    Chu Kỳ An càng nghĩ càng giận, lại lườm Hách Hoan thêm một phát, lần này ánh mắt càng thêm phẫn nộ, dường như còn mang theo sát khí.

    Hách Hoan rùng mình một cái: “Được... Tôi... Tôi bây giờ cũng... muốn về nhà.”

    Sau khi Hách Hoan chuồn đi mất, Chu Kỳ An liền cầm lấy túi sách của tôi đeo lên vai.

    Tôi nghi hoặc nhìn hắn, trên mặt Chu Kỳ An liền hiện lên vẻ ửng hồng khó đoán:

    “Rất nặng, tôi xách giúp cậu.”

    6

    Chu Kỳ An một tay đút túi, một tay xách cặp tôi khoác lên vai, nhìn tư thế này có vẻ thật sự muốn đưa tôi về nhà.

    Nhưng trước khi tôi chuyển đến có nghe nói trùm trường Trung học số 13 thích nhất đi quán cà phê Internet sau khi tan học mà.

    Chẳng lẽ, lời đồn đại không đúng?

    “Không phải cậu muốn đến quán cà phê Internet sao?”

    Chu Kỳ An nhìn vẻ mặt nghiêm túc của tôi gãi gãi đầu, nói dối đến mặt không đỏ, tim không đập:

    “Tan học đương nhiên là phải về nhà, quán cà phê Internet? Đó là nơi nào?”

    Mặc dù Chu Kỳ An ngoài mặt đang cười, nhưng tiếng lòng của hắn lại rơi vào tai tôi, khiến tôi không khỏi rùng mình.

    Tốt hơn là cách xa hắn một chút.

    Tôi tự giác nhích về phía đường ngoài.

    Tôi vừa mới bước ra phía ngoài được hai bước, bỗng thấy chân nhẹ bẫng.

    Chưa kịp hoàn hồn, một bàn tay lớn đã vòng qua eo ôm lấy tôi kéo vào trong lồ ng ngực, cả người được bao bọc trong một vòng tay ấm áp.

    Chiếc ô tô lao vụt qua, trong gió còn truyền đến tiếng mắng chửi của tài xế:

    “Mẹ nó, ra ngoài không biết nhìn đường hả.”

    Bởi vì động tác quá nhanh mà gió theo cổ áo luồn vào đồng phục, tôi co rút vì sợ hãi.

    Thật may vì Chu Kỳ An đã kéo tôi lại.

    Cả khuôn mặt của tôi đều vùi vào ngực của Chu Kỳ An, theo bản năng ngẩng đầu, sau khi chạm mắt nhau trong giây lát, tôi nhìn thấy yết hầu của Chu Kỳ An trượt lên trượt xuống, mới ý thức được tư thế hiện tại của chúng ám muội đến mức nào.

    Chu Kỳ An không được tự nhiên buông bàn tay đang đặt trên eo tôi ra, ánh mắt liếc về phía đường cái:

    “Khụ, cậu đi phía bên trong đi.”

    Chu Kỳ An và tôi đổi vị trí, tôi ở phía trong, hắn ở phía ngoài.

    Bởi vì hành động ám muội vừa rồi, cả hai chúng tôi nhìn chằm chằm khuôn mặt ửng hồng của nhau không nói nên lời.
     
    Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Bạn Cùng Bàn
    Chương 2


    7

    Đi ngang qua một quán trà sữa, chúng tôi dừng lại đợi trà sữa thì một bóng dáng quen thuộc chạy về phía tôi.

    “Ôn Ý, em cũng tới mua trà sữa hả?”

    Người nói chính là con gái của cha dượng tôi, Thẩm An Nhiên.

    Nhìn thấy Chu Kỳ An bên cạnh tôi, cô ta siết chặt cánh tay tôi một cách bất thường, vô cùng thân thiết hỏi:

    “Em gái, thì ra em và trùm trường có quan hệ tốt vậy sao?”

    Tôi hơi ngạc nhiên khi Thẩm An Nhiên gọi tôi là em gái, dù sao trước đây cô ta và mẹ luôn gọi tôi là con chồng trước.

    Tôi trả lời:

    “Cậu ấy là bạn cùng bàn của tôi.”

    Thẩm An Nhiên nhìn cặp sách của tôi nằm yên trên người Chu Kỳ An, có chút đăm chiêu gật đầu: “Ồ~”

    Thẩm An Nhiên nhảy đến trước mặt Chu Kỳ An và vươn tay ra, thoạt nhìn đáng yêu cực kỳ:

    “Xin chào giáo bá, cậu còn nhớ tôi không?”

    Chu Kỳ An không trả lời cô ta, mà nhìn về phía tôi:

    “Cô ta là.....?”

    “Chị gái của tôi, Thẩm An Nhiên.”

    Chu Kỳ An “Ừ” một tiếng, không phản ứng Thẩm An Nhiên, rõ ràng là không quen biết người này.

    Bàn tay vươn ra của Thẩm An Nhiên dừng lại giữa không trung, vẻ mặt có chút xấu hổ.

    Vừa khéo, trà sữa đã có.

    “1406, hay ly trà sữa dâu tây khoai môn.”

    Thẩm An Nhiên nhìn thấy số phiếu trên tay tôi liền lập tức giơ tay hô:

    “Ở đây, là của chúng tôi.”

    Người phục vụ quán đem hai ly trà sữa đã đóng gói sẵn sàng đưa cho Thẩm An Nhiên.

    Thẩm An Nhiên đưa một ly trà sữa cho Chu Kỳ An, một ly tự mình chọc ống hút uống một hớp.

    “Này, đây là tôi mua cho Ôn Ý.”

    Thẩm An Yên nghe vậy vẻ mặt liền tủi thân: “Nhưng mà tớ cũng khát nước...”

    Sau đó cô ta liền nháy mắt với tôi: “Em sẽ không trách chị chứ?”

    Nhìn thấy khuôn mặt đen đến chảy mực của Chu Kỳ An, tôi nhất thời ngây người không biết phải làm sao.

    Thẩm An Nhiên liếc nhìn tôi, rồi lại quan sát Chu Kỳ An nói tiếp:

    “Nếu bố mẹ biết em có bạn cùng bàn tốt như vậy, nhất định sẽ rất vui vẻ, không giống chị, chưa có ai mua trà sữa cho chị uống cả.”

    Sau khi Thẩm An Nhiên nói xong, chuông cảnh báo trong tôi reo lên mãnh liệt: việc qua lại thân thiết với bạn nam cùng lớp này, tuyệt đối không thể để cho bố mẹ biết!

    “Ừm, tôi không thích uống trà sữa... Chị cứ uống đi.”

    Chu Kỳ An nghi hoặc nhìn tôi: “Nhưng mà cậu...”

    Lúc này, Thẩm An Nhiên hai mắt nhìn chằm chằm tôi, bàn tay ở nơi không nhìn thấy hung hăng véo mạnh vào chỗ thịt trên cánh tay tôi:

    “Em gái, chúng ta cùng nhau về nhà đi, về muộn mẹ sẽ lo lắng.”

    Tôi cắn môi đến đau đớn, lấy cặp từ trên vai Chu Kỳ An xuống, có chút chạy trối chết nói:

    “Chu Kỳ An, tớ về trước đây, ngày mai gặp lại.”

    8

    Sau khi tách Chu Kỳ An, vừa mới quẹo qua một hẻm nhỏ, Thẩm An Nhiên liền đẩy tôi qua một bên:

    “Tránh xa tao ra, đồ ghê tởm.”

    “Nói coi, mày thông đồng với Chu Kỳ An từ khi nào hả, người của tao mà cũng dám giành? Giống mẹ của mày, đê tiện!”

    “Nào là tặng sữa, nào là mua trà sữa đấy, nếu không phải ở ngoài đường lớn thì có phải đã nắm tay rồi đúng không? Cậu ta thích mày như vậy, đã bị nó đ* chưa?”

    Dù bị nhục nhã nhưng tôi vẫn ngay thẳng lắc đầu: “Tôi không có!”

    Tôi vừa dứt lời, Thẩm An Yên đã một cước đá vào bụng tôi: “Còn dám cãi lại?”

    Tôi vừa đến chu kỳ, cô ta còn nhắm vào bụng tôi mà đá, nhất thời bụng dưới đau như xoắn lại.

    Tôi ôm bụng đau đến không thể đứng thẳng, nhưng vẫn gằn từng tiếng trả lời: “Tôi không dụ dỗ bất kì kẻ nào!”

    Những lời này của tôi chọc cô ta tức giận, Thẩm An Nhiên càng thêm chắc chắn tôi có Chu Kỳ An chống lưng nên mới dám phản bác cô ta.

    Mẹ tôi bời vì cuộc hôn nhân trước không thành mà giận chó đánh mèo tôi, sau khi tái giá với chú Thẩm, bà càng lạnh nhạt với tôi, dù cho trơ mắt thấy tôi bị Thẩm An Nhiên bắt nạt cũng chẳng mảy may động tâm.

    Thường ngày tôi quen nén giận, nhưng có những việc không thể nhượng bộ.

    Thẩm An Nhiên cảm thấy địa vị của mình bị xâm phạm, thẹn quá hoá giận đem nắp trà sữa xốc lên, cầm trà sữa nóng hầm hập hất lên mặt tôi:

    “Chu Kỳ An không có ở đây, giả vờ thuần khiết bạch liên hoa làm mẹ gì?”

    Trà sữa theo cổ tôi chảy xuống, bộ đồng phục bị nhuộm thành từng mảng từng mảng lớn màu nâu.

    Những sợi tóc mái bị trà sữa dính dính bết vào một cục, chỗ ngọn tóc còn nhỏ từng giọt, nhìn tôi chật vật đến cực điểm.

    Thẩm An Nhiên chống nạnh nhìn đến buồn cười, từ trên cao nhìn xuống cảnh cáo nói:

    “Tao khuyên mày tránh xa Chu Kỳ An một chút, toàn bộ đồ của tao, vĩnh viễn cùng đừng nghĩ đòi tranh.”

    Nhưng mà, Chu Kỳ An không phải là đồ vật, đồ của cô ta bao gồm cả tình yêu của bố mẹ, tôi cũng chưa bao giờ nghĩ tranh giành.....

    “Khóc” là biểu hiện của kẻ yếu, tôi cố kìm những giọt nước mắt chực rơi và nghĩ:

    Chịu đựng một chút nữa thôi, đợi thi đại học xong thì tốt rồi.....

    9

    Sau khi về đến nhà, mẹ tôi đã chuẩn bị xong cơm nước, chú Thẩm vẫn chưa về.

    Vừa bước vào cửa, mẹ tôi đã nhanh chóng cầm lấy cặp sách của Thẩm An Nhiên, hoàn toàn không để ý đến một thân chật vật của tôi.

    Tuy rằng đã quen bị phớt lờ, nhưng trong lòng vẫn có một loại đau đớn không nói nên lời.

    Rõ ràng tôi mới là con gái ruột của mẹ mà.....

    Mẹ tôi theo sau mông của Thẩm An Nhiên ân cần hỏi han:

    “Con ngoan ngoãn đi học có mệt không? Mẹ đã làm món sườn xào chua ngọt con thích nhất đấy.”

    Thẩm An Nhiên cởi giày thể thao, thay dép bước vào nhà than phiền:

    “Quá nhiều bài tập, phiền chết mất.”

    Cô ta mân mê đôi đũa gảy gảy miếng sườn một lượt, liếc qua bàn ăn lại bỏ đũa xuống:

    “Mấy món này thoạt nhìn đã biết không ngon. Ai kêu dì làm sườn xào chua ngọt? Tôi muốn ăn cá.”

    Mẹ tôi vừa nghe liền vội vàng trấn an Thẩm An Nhiên:

    “Dì không biết, đừng nóng giận, bây giờ dì liền làm cho con.”

    Thấy tôi đang đứng ở chỗ Thẩm An Nhiên tuỳ ý vứt giày, lập tức mắng tôi:

    “Có nghe chị mày nói muốn ăn cá không? Mày chưa đổi giày, còn không mau ra ngoài mua con cá.”

    Đang chuẩn bị lấy dép lê, tôi nhìn hành lang tối om bên ngoài dừng lại một lát:

    “Nhưng mà bên ngoài trời đã tối rồi... Một mình con đi ra ngoài không an toàn...”

    Mẹ tôi ngay cả lời của tôi cũng chẳng thèm nghe xong, chỉ tỏ vẻ không kiên nhẫn:

    “Mày cũng không phải tiên nữ, kẻ bắt cóc nào bắt mày?”

    Thẩm An Nhiên mở gói đồ ăn vặt ngồi trên sô pha, nhướng mày nhìn tôi, sau đó làm nũng với mẹ tôi:

    “Dì ơi, tôi mặc kệ, tối nay tôi muốn ăn cá!”

    Cuối cùng mẹ tôi thế mà cầm lấy cái chổi định đánh tôi: “Mày điếc à? Đi nhanh lên!”

    10

    Buổi tối tháng ba ở phương Bắc vẫn còn rất lạnh, tôi đang trên đường đến chợ hải sản, gió mát xuyên qua cổ mà thổi vào trong.

    Có lẽ là do thời tiết, trên đường chẳng có bao nhiêu người.

    Lại một trận gió lạnh thổi qua, tôi co lại cánh tay siết chặt bộ đồng phục.

    Mua thật nhanh rồi mau chóng về nhà.

    Chỉ là tôi không biết rằng ở một góc sáng sủa cách đó không xa, có người theo đuôi tôi cả một đường.....

    Tôi chỉ cảm giác được đầu đau nhói liền ngất đi, đến khi tỉnh dậy, thì thấy một người đàn ông trung niên lạ mặt đang c ởi quần của tôi.

    Tôi bị bắt cóc.
     
    Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Bạn Cùng Bàn
    Chương 3


    11

    Mùi kinh tởm bốc ra từ bãi rác bỏ hoang, tôi liều mạng hét lên, nhưng không có ai trả lời.

    Thấy tôi muốn bỏ chạy, tên đàn ông trung niên lạ mặt túm lấy chân tôi, hung hăng ném tôi ngã xuống túi rác lớn chứa đầy chai nhựa rồi đè lên.

    Một tay hắn nắm hai tay tôi giữ ở trên đầu, một tay kia sờ s0ạng cơ thể tôi.

    Mỗi lần tôi hét một tiếng hắn đều tát tôi một cái, tiếng khóc xen lẫn với tiếng kêu cứu vang vọng khắp trạm tái chế.

    “Xung quanh trạm tái chế này chẳng có ma nào, mày nên tiết kiệm chút khí lực để chơi với tao đi.”

    Người đàn ông lạ mặt nói xong, bàn tay thô ráp liền luồn vào trong quần áo của tôi.....

    Không ai tới cứu tôi, chắc là tôi xong rồi.

    Bàn tay lạnh như băng của người đàn ông chạm vào da tôi, khoảnh khắc đó tôi đã nghĩ rất nhiều.....

    Tôi nghĩ, nếu mẹ tôi biết tôi bị người ta khi dễ, liệu trong lòng bà có chút hối hận nào khi đã để tôi ra ngoài một mình không?

    Tôi nghĩ, cô nàng Hách Hoan nếu biết có khóc nhè không nữa?

    Còn có cậu bạn trùm trường khẩu thị tâm phi kia, không biết có nhớ người bạn cùng bàn đã ngồi chung được một tháng này không?

    Rõ ràng còn có nửa năm nữa tôi sẽ thi vào trường đại học, còn có nửa năm nữa tôi có thể tự do đón nhận cuộc sống mới, tại sao.....

    Tôi nhắm mắt lại dần dần buông xuôi không giãy dụa, người như tôi vậy, hẳn là sẽ không ai quan tâm đâu......

    Ngay tại thời khắc người đàn ông kia chuẩn bị xé toạc quần áo của tôi, đột nhiên truyền đến một tiếng ‘rầm’.

    Theo tiếng hét đau đớn của người đàn ông, tôi mở to mắt.

    Nhìn thấy cái đầu đầy máu của người đàn ông, đầu tôi bỗng tê dại, tôi ngây ngốc đứng sững ở đó.

    Đột nhiên, tôi bị một người mạnh mẽ cầm tay kéo tôi chạy trốn:

    “Thất thần làm gì, chạy mau!”

    Chàng trai đang nắm lấy tay tôi, là Chu Kỳ An.

    Chu Kỳ An nắm lấy tay tôi chạy trốn dưới ánh trăng, trong đêm đen tối truyền đến tiếng chó sủa cùng tiếng người đàn ông phía sau chửi bậy, nhưng một khắc này tôi lại cảm thấy vô cùng lãng mạn.

    Thì ra, cũng có người quan tâm đ ến tôi.

    Tôi nói,

    “Chu Kỳ An”

    Chu Kỳ An đầu đổ mồ hôi, có trời mới biết hắn làm sao tìm được nơi này:

    “Đừng nói nữa, chạy mau đi, đến được đường lớn đông người phía trước là có thể thoát khỏi hắn.”

    “Cảm ơn cậu.”

    Một vệt sao băng xẹt qua, lặng lẽ rơi vào lòng tôi.

    Giọng tôi rất rất nhỏ, không biết cậu ấy có nghe thấy không.

    Nhưng tôi có thể cảm nhận được, bàn tay cậu ấy nắm lấy tay tôi, chặt hơn.

    12

    Cả hai chúng tôi đến đồn cảnh sát để báo án, và người đàn ông muốn dâm loạn tôi rất nhanh đã bị bắt.

    Trên đường trở về, chúng tôi im lặng suốt quãng đường.

    Chu Kỳ An đá một hòn đá trên mặt đất đột nhiên hỏi tôi:

    “Bạn cùng bàn, tôi hỏi cậu cái này.”

    “Ừm.”

    “Có một lọ thuỷ tinh hơi mệt, sau đó nó leo lên lầu nhảy xuống, cậu đoán nó nói cái gì?”

    “Nó nói gì?”

    “Nó nói, ‘Chúc ngủ ngon, tớ hỏng* rồi~’ ha ha ha ha, cười chết mất.”

    **là một câu đùa phổ biến bên Trung, hình như là chơi chữ gần giống với đi ngủ, có ai hiểu câu đùa đó giúp mình với nhé

    Chu Kỳ An nói xong liền ôm bụng cười to, thấy mặt tôi không chút thay đổi mới lúng túng ho khan một tiếng:

    “Khụ khụ, thật ra thì cũng không buồn cười cho lắm.”

    Thiếu niên mười mấy tuổi không giấu được suy nghĩ trong lòng, Chu Kỳ An hốc mắt liền đỏ:

    “Ôn Ý, xin lỗi... Nếu tớ đến sớm hơn một chút...”

    Người ta đồn rằng Chu Kỳ An tính tình nóng nảy, không dễ chọc, hiện tại trùm trường là hắn cứ thế khóc.

    Tôi bối rối vội lau nước mắt cho hắn:

    “Không phải lỗi của cậu, không trách cậu được... Cậu xem, tớ cũng không bị làm sao mà...”

    Chu Kỳ An đột nhiên ôm lấy tôi, cái ôm lần này khác hẳn với cái ôm bối rối buổi chiều.

    Cái ôm này thật ấm áp, lại kiên định.

    Chu Kỳ An vùi đầu vào cổ tôi, thanh âm khó nén run rẩy:

    “Cô gái mà tôi không dám chạm vào, hắn làm sao dám...”

    13

    Chuyện này chỉ có tôi và Chu Kỳ An biết.

    Bởi vì cảnh sát đã đến nhà tôi nhiều lần để lấy thêm thông tin, mẹ tôi và Thẩm An Nhiên tất nhiên cũng biết.

    Nhưng khi họ biết được thì không phải là an ủi, mà là mỉa mai.

    Mẹ tôi tịch thu tất cả váy của tôi:

    “Tại sao họ không như vậy với mấy cô gái khác mà cố tình lại là mày, có phải mày ở bên ngoài câu tam đáp tứ? Mấy cái váy này về sau không được mặc!”

    Mẹ tôi đem váy ném vào thùng rác, nhưng bộ tôi mặc ngày đó rõ ràng là bộ đồng phục học sinh bình thường đến không thể bình thường hơn...

    Thẩm An Nhiên cũng chạy tới chọc vào vết thương của tôi:

    “Em gái đúng là giỏi thật đấy, già trẻ lớn bé đều ăn được nha.”

    Sau đó sự việc này lại lan đến trường học, ánh mắt mọi người nhìn tôi đều khác đi.”

    Thậm chí tôi còn bị bạn cùng lớp đồn đại là loại nữ sinh nếu được cho tiền sẽ bồi ngủ.

    Khi tôi từ trong toilet đi ra, nhìn thấy Thẩm An Nhiên cùng mấy nữ sinh vây quanh lén lút cười nhạo tôi, tôi liền chắc chắn việc này là do cô ta phát tán ra ngoài.

    Thẩm An Nhiên liếc mắt ám chỉ, mấy nữ sinh bên người đều tản ra.

    Chờ mọi người đều đi rồi, Thẩm An Nhiên lấy tư thế của kẻ trên bước đến trước mặt tôi:

    “Thẩm Ôn Ý, mày cùng mẹ mày thấp hèn giống nhau, đêm đó mày phải chết luôn mới đúng!”

    Tôi không hiểu, tôi tự nhận là chưa bao giờ trêu chọc đến cô ta, vì sao cô ta luôn hận tôi thấu xương:

    “Vì sao?”

    Thẩm An Nhiên đột nhiên nắm lấy bả vai tôi:

    “Mày còn mặt mũi hỏi tao vì sao? Mẹ tao mất chưa được nửa năm bố tao liền lấy mẹ mày, mày dám nói mẹ mày không phải người thứ ba? Là các ngươi bức tử mẹ tao! Mẹ mày thiếu nợ, đến lượt mày trả lại, cũng không quá đáng đi?”

    “À, mày không phải muốn rời khỏi nhà của tao sớm sao? Được rồi, ba tao đã chuyển mày vào lớp thường, không cần chờ đến thi vào trường đại học, đến kỳ tuyển sinh bố tao sẽ ghi danh cho mày vào một trường nghề, giấc mơ đại học của mày, sắp tan thành mây khói......”

    Chẳng cần thương lượng trước với tôi, bọn họ cứ vậy trực tiếp quyết định cuộc đời tôi.

    Khoảnh khắc những lời của Thẩm An Nhiên rơi xuống, tôi cảm thấy tia hy vọng chống đỡ tôi bấy lâu nay, tan biến.

    14

    Thẩm An Nhiên nói được làm được, tôi vừa trở lại lớp, giáo viên chủ nhiệm đã gọi tôi lên văn phòng bàn việc chuyển lớp.

    “Ôn Ý, tài nguyên của lớp chọn rất dồi dào, em học tốt như vậy, chuyển đến lớp thường thật đáng tiếc.”

    “Nếu không em về thương lượng lại với bố mẹ nhé?”

    Cho đến khi tôi gọi về nhà từng cuộc đều không có người bắt máy, tôi liền biết việc này không còn đường quay lại.

    Đến tiết thứ hai, tôi liền đem sách vở chuyển vào lớp thường.

    Chu Kỳ An không biết đã đi đâu, nhìn thấy trên bàn không kịp lấy được hộp sữa cuối cùng tiễn tôi đi, chóp mũi liền đau xót.

    Thật xin lỗi Chu Kỳ An, tôi phải đi rồi.

    Sau này rốt cuộc không còn ai tặng tôi sữa, không còn có người gọi tôi “bạn nhỏ cùng bàn”, cũng không còn ai xoa đầu nói tôi ngốc, không hề phiền hà giảng bài cho tôi......

    15

    Tôi đã chuyển lớp, Thẩm An Nhiên vẫn không có ý định bỏ qua.

    Vừa đến lớp mới, bàn học của tôi đã bị vảy sơn, sách vở vừa chuyển vào cũng bị lật tung, có cái còn rơi xuống đất bị giẫm lên vài phát.

    “Chị Nhiên, nhìn vẻ mặt của cậu ta kìa ha ha ha ha, cười chết tôi.”

    “Đây là lớp chọn cái đó hả, trưởng thành như vậy, thoạt nhìn cũng rất giống ra ngoài bán d*m, chị Nhiên, em gái chị bao nhiêu tiền một đêm? Tôi cho cậu tiền, cậu cho em gái theo tôi ra ngoài chơi nhé ha ha ha...”

    Tôi nhìn Thẩm An Nhiên đang ngồi dựa vào cửa sổ, cô ta đang cười.

    Tôi mặc kệ bọn họ, lau khô bàn rồi dọn dẹp lại.

    Mấy bạn cùng lớp thấy tôi phớt lờ cũng thấy không có ý nghĩa gì, cũng ngừng nói.

    Đang chuẩn bị ngồi xuống bàn đọc sách một chút, ai biết “xoạch” một tiếng, chân ghế đã gãy.

    Tôi lại phải đứng dậy, mới phát hiện quần đồng phục có phủ một lớp keo trong suốt siêu dính dày đặc, tôi càng dùng sức, keo dính càng chặt, cản bản không thể đứng dậy được.

    Nhất thời, cả lớp phá lên cười như sấm.

    “Cô ta là một kẻ ngốc sao? Tôi còn sợ chân ghế có dấu vết cậu ta liền phát hiện được, lại có thể ngốc đến hồ đồ ngồi xuống.”

    “Keo dính phản chiếu đến mức bọn mình đều thấy được, Thẩm Ôn Ý không chỉ đầu óc có vấn đề, con mắt cũng có vấn đề ha ha ha”

    Tôi cố kìm xuống giọt lệ nơi khoé mắt, nhìn chằm chằm Thẩm An Nhiên, Thẩm An Nhiên chỉ cho tôi cái khẩu hình.

    Cô ta nói: Đáng đời.
     
    Tôi Nghe Được Tiếng Lòng Của Bạn Cùng Bàn
    Chương 4: Hoàn


    16

    Tôi vịn vào bàn, dùng hết sức đứng dậy, rời khỏi chỗ ngồi giữa những tiếng giễu cợt, vào toilet sửa sang lại quần.

    Chờ đến khi tôi quay lại, vừa bước vào đã thấy một đám người ngồi chồm hổm tựa vào bức tường bên cạnh, bọn họ cầu xin tha thứ, vừa tự tát vào mặt mình.

    Trong đám người này, Thẩm An Nhiên cũng ở trong đó, hơn nữa còn tát cực mạnh, cả mặt đều nhanh chóng sưng thành đầu heo.

    Thẩm An Nhiên vừa nhìn thấy tôi đã muốn chạy đến, nhưng bị người giữ bả vai lại:

    “Nhìn cái gì vậy? Người con gái của anh Chu mà cũng dám nhìn hả?”

    “Sao lại dừng tay? Nếu không muốn ăn nắm đấm của tụi anh em tụi tao, thì tiếp tục tự tát đi.”

    Tại sao Chu Kỳ An lại ở đây?

    Nam sinh vừa rồi nói muốn ngủ với tôi một phen nước mũi nước mắt giàn dụa quỳ rạp trên mặt đất cầu xin tha thứ:

    “Anh Chu xin tha mạng, chúng tôi cũng không dám... nữa, đều là do Thẩm An Nhiên khiến chúng tôi làm.”

    “Hơn nữa, chúng tôi cũng không biết bạn nữ kia... Không phải... Chúng tôi cũng không biết Thẩm Ôn Ý là người mà anh che chở, anh đại nhân đại lượng* tạm tha cho chúng tôi đi...”

    **người có lòng bao dung, tha thứ, không chấp tiểu nhân

    Chu Kỳ An từ trong đám người đi ra, vẫn như trước một tay đút túi, ánh mắt lạnh lẽo như chuẩn bị đánh người.

    Hắn nắm cổ áo nam sinh kia, đem hắn kéo tới trước mặt tôi:

    “Người mày nên giải thích không phải tao, mà là cô ấy.”

    “Có tha cho mày hay không......”

    Chu Kỳ An lại quét mắt nhìn các bạn cùng lớp run rẩy xung quanh, gằn từng chữ:

    “Còn có tụi mày nữa, cũng phải theo ý của Ôn Ý.”

    Một đám người đều vội vàng xông tới cầu xin tôi tha thứ, chỉ có Thẩm An Nhiên một mình phản đối:

    “Dựa vào cái gì?”

    Thẩm An Nhiên nhổ vào mặt tôi:

    “Thẩm Ôn Ý mày đừng có đắc ý, nếu không có Chu Kỳ An, mày là cái thá gì!”

    Lúc đó tôi sững sờ tại chỗ, cẩn thận cân nhắc những lời của Thẩm An Nhiên.

    Quả thật, nếu không có Chu Kỳ An, tôi chỉ có thể nhẫn nhục chịu đựng.

    Gia đình thân sinh mà tôi không thể thoát khỏi, bị Thẩm An Nhiên bắt nạt, bị bạn học phỉ báng chửi rủa hay trêu chọc, dường như đều là số mệnh của tôi.

    Mỗi lần trong lòng tôi dấy lên hy vọng, bọn họ lại lần lượt đem nó dập tắt... Ngoại trừ chờ đợi, quả thật tôi không thể làm gì khác.

    Tôi đã từng ảo tưởng rằng sau khi thi vào đại học sẽ chấm dứt, chờ tốt nghiệp đại học lại kiếm một công việc tốt, chờ đến khi tôi có thể nuôi sống bản thân mình liền thoát khỏi cái vận mệnh tồi tệ này.

    Nhưng bây giờ Thẩm An Nhiên lại muốn bóp nát tương lai của tôi, cô ta muốn tôi vĩnh viễn không được bình yên, nếu không có Chu Kỳ An, có thể tôi đã chọn kết thúc cuộc đời mình ở cái trạm phế thải bỏ hoang đó.

    Nhưng trong đêm đó có một ngôi sao băng đến trú ngụ trong lòng tôi, đồng thời cũng cứu chuộc tôi.

    Nhìn thấy vẻ mặt Thẩm An Nhiên thở hổn hển, tôi bỗng nhiên nở nụ cười:

    “Đúng vậy, tôi chính là được Chu Kỳ An che chở mà, không phục sao?”

    Đây là lần đầu tiên tôi phản kháng Thẩm An Nhiên, cũng là lần tôi tự tin tức giận nhất.

    17

    Chẳng qua nói xong câu này, mặt tôi liền đỏ bừng vì lo lắng.

    Lúc nãy chỉ lo cảm động, bây giờ ngẫm lại những lời vừa rồi, giống như thổ lộ tình cảm vậy.

    Tôi cẩn thận nhìn lén Chu Kỳ An, không nghĩ tới mặt cậu ấy so với tôi còn đỏ hơn.

    Thẩm An Nhiên đột nhiên phát điên cười lớn, cô ta không phục.

    “Vì sao, vì sao các ngươi muốn chen chân vào gia đình của tao, dựa vào cái gì mà mày học giỏi hơn tao, thanh danh của mày đã thối như vậy, vì sao còn có người giúp mày, dựa vào cái gì!”

    Ở thời điểm tất cả mọi người buông lỏng, Thẩm An Nhiên đột nhiên phát điên cầm con dao rọc giấy trên bàn học lao về phía tôi.

    Thẩm An Nhiên cầm dao vọt mạnh về phía tôi, mũi dao đối diện trái tim tôi.

    “Tao nói rồi, Thẩm Ôn Ý, mày đáng chết từ lâu rồi!”

    18

    Con dao rơi xuống người Chu Kỳ An, má* từ sau lưng hắn tuôn ra thấm đẫm bộ đồng phục học sinh, từng mảng lớn đỏ rực khiến ai nhìn cũng phải kinh hãi.

    Một giây cuối cùng trước khi nhắm mắt, Chu Kỳ An còn không quên trêu chọc tôi:

    “Đừng khóc, nếu bạn nhỏ cùng bàn bị thương, tớ ở đây hôm nay không phải là vô nghĩa rồi sao?”

    Nói xong hắn liền ngất đi.

    Trùm trường dẫn người đến trút giận cho tôi, còn tin tức Thẩm An Nhiên cố ý giết người lan nhanh như cháy rừng.

    Chu Kỳ An là người như thế nào, trùm trường nha, có thể trêu chọc sao? Đương nhiên không thể!

    Bây giờ trong trường học không còn ai dám bắt nạt tôi.

    Ngay cả khi Chu Kỳ An không ở bên cạnh, tôi vẫn giữ thói quen uống sữa mỗi ngày.

    Thẩm An Nhiên đã trưởng thành, dựa vào tội cố ý giết người cùng xúi giục bắt nạt bạn học bị kết án 5 năm tù, sau khi cảnh sát xử lý tốt vụ án, những lời đồn đại về tôi cũng tự động biến mất.

    Khi Thẩm An Nhiên bị thẩm vấn, mẹ tôi khóc muốn tôi đi cứu Thẩm An Nhiên: “Con không phải không chết sao? Đó chính là chị gái con! Năm năm tù, nếu như ngồi tù cuộc đời coi như hỏng rồi.”

    “Ôn Ý, con cứu chị gái con, con bé không phải cố ý, dao rọc giấy không giết được ai, chị gái con nếu vào tù, mẹ nên giải thích với chú Thẩm như nào đây.”

    Tôi lạnh lùng nhìn mẹ ruột của mình.

    Cuộc đời của Thẩm An Nhiên thì quan trọng, của tôi thì không sao?

    Mẹ vì lấy lòng một nhà chú Thẩm, khăng khăng cố chấp chuyển tôi từ lớp chọn đến lớp thường, lúc đó mẹ có nghĩ tới cuộc đời của tôi không?

    Tôi chạm vào những giọt nước mắt trên khuôn mặt bà:

    “Mẹ, con gọi mẹ là lần cuối.”

    “Nếu như, con dao trong tay Thẩm An Nhiên đâm vào tim tôi, bà có giống như hôm nay đòi lại công bằng cho tôi không?”

    “Con dao của cô ta, chính là ngắm ngay trái tim tôi.”

    Mẹ tôi sững sờ vài giây, môi mấp máy, nhưng không nói nổi một câu.

    Nhìn vẻ mặt của bà, tôi biết bà có trả lời như thế nào, cũng không quan trọng.

    Tôi còn có Chu Kỳ An che chở, vậy những bạn học giống tôi không có ai bảo vệ thì sao? Khi bị bắt nạt cùng sự lạnh lùng của bố mẹ, các cô ấy phản kháng bằng cách nào?

    Tôi quay mặt đi không nhìn bà:

    “Thẩm An Nhiên xúi giục bắt nạt không chỉ mỗi một mình tôi, bà vẫn là trở về ngẫm lại xem cách giải thích với những phụ huynh của các bạn học bị bắt nạt khác đi, tôi muốn đến bệnh viện thăm Chu Kỳ An.”

    19

    Sau khi chủ nhiệm lớp biết được hoàn cảnh gia đình tôi, sợ mẹ tôi quá khích lại làm ra chuyện gì, đã cho tôi ở nhà cô cho đến kỳ thi tuyển sinh đại học.

    Vết dao trên người Chu Kỳ An rất sâu, may mắn không tới bộ phận quan trọng, nhưng cũng phải tĩnh dưỡng.

    Trên lưng hắn cũng để lại một vết sẹo thật dài.

    Sau khi Chu Kỳ An xuất viện, mỗi ngày tan học, hắn giống như trước vẫn là người đưa tôi về, tôi đi ở phía trong, hắn đi ở phía ngoài.

    “Chu Kỳ An, sao cậu lại chuyển tới lớp thường? Chất lượng giảng dạy của lớp chọn tốt như vậy, nếu ở lớp thường sẽ làm chậm trễ việc học tập của cậu.”

    Chu Kỳ An lấy lại tinh thần, cà lơ phất phơ nhai nhai kẹo cao su, thuận miệng trả lời:

    “Học ở đâu không phải là học? Huống chi, cậu thấy tớ ở lớp chọn có học tập không? Chẳng qua là đổi địa điểm để ngủ thôi.”

    Tôi cẩn thận suy nghĩ một chút, trong đầu chỉ có hình ảnh hắn ghé vào trên bàn ngủ gục và giảng bài cho tôi nghe, về phần nghe giảng trên lớp cùng sự nghiệp học tập và vân vân đúng là không có ấn tượng.

    Chu Kỳ An vừa dứt lời, tiếng lòng của hắn lại truyền đến.
     
    Back
    Top Bottom