Ngôn Tình Tôi Mới Là Ân Nhân Cứu Nam Chính

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Mới Là Ân Nhân Cứu Nam Chính
Chương 220


Cảm giác yên tâm như vậy là lần đầu tiên cô trải qua sau cái chết của bố mình, rồi cô sống lại một lần nữa —— đó không phải là do Lục Cảnh Thâm, người cô đã yêu suốt những năm tháng xanh tươi mang lại, mà là bởi người luôn âm thầm dõi theo cô sau lưng cô vậy mà cô không bao giờ quay lại nhìn những gì Cố Trì đã làm cho cô.

“Cố Trì …” Cô thì thầm tên anh.

Anh hơi nghiêng đầu và thì thầm với cô: “Hả?”

Sau đó là một giọng nói chân thành —— “Cảm ơn anh …”

Bởi vì đã toàn tâm toàn ý thích cô, chờ đợi và chấp nhận một người không hoàn hảo như cô.

Lòng bàn tay ấm áp đặt lên đầu cô vỗ về trìu mến, anh không nói gì nhưng cô đã nghe thấy tất cả.

Không còn vì Lục Cảnh Thâm mà trái tim đập điên cuồng nữa, vào khoảnh khắc này, vì người đàn ông bên cạnh mà nhẹ nhàng tán tỉnh.

Giờ cô cuối cùng cũng hiểu rằng thứ quý giá nhất mà bố cô để lại cho cô không phải là khối tài sản khổng lồ mà chính là tổ ấm này …

Có quản gia trông coi, nhà họ Thu vẫn như trước.

Vào thời khắc Thu Niệm đi qua vườn hoa, Cố Trì ở cạnh cô đột nhiên dừng lại một chút, cô nhận ra có gì đó khác thường, nghiêng đầu hỏi anh: "Có chuyện gì sao?"

Ánh mắt của Cố Trì nhìn xa xăm, nở một nụ cười ôn nhu: "Không có gì, chỉ là nhớ lại lúc trước anh hay đến nhà họ Thu, thường xuyên nhìn thấy em tưới hoa trong vườn..."

Một cô gái trẻ tuổi đội một chiếc mũ rộng che nắng, phía sau đầu có cái nơ bướm phát ra ánh sáng lấp lánh, tưởng chừng như nó sẽ vụt mất bất cứ lúc nào. Nhưng khoảnh khắc đẹp nhất lại là lúc cô ngoái đầu lại nhìn anh với nét mặt vừa vui vừa sợ, bờ môi cô khẽ nở một nụ cười ngây thơ ngượng ngùng, nhỏ giọng gọi anh "Anh Cố Trì" -- gọi anh đến mức khiến trái tim anh rung động không thôi. Chỉ tiếc, hình bóng đọng lại trong mắt cô lại không phải là anh, cho dù anh có muốn nâng niu giữ gìn cũng không có cơ hội để làm...

Trên khuôn mặt đầy lưu luyến của anh có chút buồn bã, Thu Niệm nghiêng đầu nhìn thấy, nhịn không được hối thúc anh nói: "Sau đó thì sao?"

Cố Trì liếc mắt nhìn cô ở đối diện: "Cái gì?"

"Anh thường xuyên nhìn thấy em tưới hoa trong vườn, sau đó thì sao?" Thu Niệm hỏi.

Mọi chuyện đều đã qua, Cố Trì không muốn nhắc đến nữa, vì vậy anh dời tầm mắt, chỉ nói: "Không có gì."

Thu Niệm lại hy vọng anh có thể nói hết mọi chuyện, từ giờ trở đi, cô muốn tận dụng mọi cơ hội để có thể hiểu được con người của anh.

Cho nên cô đi đến trước mặt anh, bắt anh đối diện với ánh mắt của cô một lần nữa, giọng điệu có chút rụt rè, khẩn cầu nói: "Rốt cuộc là có chuyện gì? Em muốn nghe."

Bị cô nhìn chằm chằm một lúc lâu, ánh mắt Cố Trì dần dần đỏ lên, có vài chuyện anh không muốn nói ra, nhưng khi nhìn thấy sự kiên trì của cô, anh liền kìm nén sự ngượng ngùng lại, nhỏ giọng nói: "Lần nào anh cũng cảm thấy mâu thuẫn..."

"Mâu thuẫn cái gì?"

Cố Trì im lặng một lát, mới nói tiếp: "Vừa không muốn em chú ý đến anh, như vậy anh có thể nhìn em nhiều thêm một chút, nhưng lại muốn em nhanh chóng phát hiện ra sự hiện diện của anh, chứng tỏ em cũng rất để ý đến anh."

Nói xong lời này, nét mặt của anh không được tự nhiên xoay mặt đi, nghiêng người tránh né cô, anh tự giễu mà hỏi cô: "Có phải rất buồn cười không?"

Thu Niệm đứng yên tại chỗ, trong cổ họng dân lên cảm giác khó chịu.

Cố Trì từng theo đuổi cô, giống như cô từng theo đuổi Lục Cảnh Thâm. Tấm lòng thành kính như vậy. Sao cô có thể cười anh được chứ? Cô chỉ cảm thấy đau lòng. Nếu cô có thể sớm tỉnh ngộ, sớm nhận ra tình cảm của anh, thì tốt biết mấy...

Cô xoay người đuổi theo, ôm lấy tấm lưng của anh: "Đừng nói những lời như vậy, Cố Trì, được anh thích, là điều may mắn nhất cuộc đời em."

Nhìn xuống hai tay đang ôm lấy eo anh của cô, Cố Trì nở một nụ cười yếu ớt, anh đưa tay ôm chầm lấy cô, sửa lại câu nói của cô: "Có thể thích em, mới là điều may mắn hạnh phúc nhất cuộc đời anh."

Mùa đông gió thổi rất lạnh.

Bất qua cảm giác ôm nhau cũng rất ấm áp.
 
Tôi Mới Là Ân Nhân Cứu Nam Chính
Chương 221


Bức ảnh gia đình được treo trước cửa sổ sát đất, ánh mắt của người đàn ông dịu dàng ấm áp hiện lên vẻ vui mừng. Thu Niệm quay đầu lại nhìn thấy.

Cô đưa mặt dựa sát lại gần Cố Trì, nhìn chăm chú vào bức ảnh chụp người đàn ông, đôi mắt cô bắt đầu rưng rưng.

Bố ơi, bố có nhìn thấy được không? Bây giờ Niệm Niệm đang rất hạnh phúc, không phải giả vờ giống như lúc ở cùng với Lục Cảnh Thâm, mà là thật sự cảm thấy hạnh phúc...

Nếu là chuyện sớm muộn gì cũng phải đối mặt, có tránh né mãi cũng vô ích, vì vậy ngày hôm sau Thu Niệm liền muốn cùng Cố Trì về ra mắt gia đình anh.

"Em không nghỉ ngơi thêm một chút được sao?" Cố Trì lo lắng cho cơ thể của cô, cũng lo lắng đến lúc đó mẹ anh sẽ nói những lời khó nghe làm tổn thương đến cô, cho nên anh đưa ra lời đề nghị: "Hay là anh đi về trước cùng bà ấy nói chuyện, em ở trong nhà đợi anh đi."

Anh muốn một mình giải quyết vấn đề này, để cô ở bên anh mà không phải buồn phiền bất cứ chuyện gì.

Nếu không phải trong nửa năm này xảy ra quá nhiều chuyện, Thu Niệm có lẽ đã chấp nhận ở lại, nhưng hiện tại cô sẽ không đồng ý...

"Chúng ta phải đi cùng nhau." Cô nhìn vào mắt anh, cương quyết nói: "Cố Trì, em không thể tiếp tục trốn sau lưng người khác, đợi người khác che chở bảo vệ em nữa, chuyện tình cảm này là chuyện của anh, nhưng cũng là chuyện của em, em muốn tự mình giải quyết."

Nhiều sự việc xảy ra khiến cho một cô gái không rành sự đời trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, Cố Trì không biết nên vui hay nên buồn.

Anh vuốt nhẹ lên gò má của cô, giọng điệu ôn nhu không đổi, lại lộ ra vài tia cứng rắn: "Em không cần phải làm cái gì cả, đời này anh sẽ chỉ ở cùng với em, cho dù người ngoài có chúc phúc hay là phản đối thì cũng không thành vấn đề."

Từ nhỏ cho đến lớn đã hai mươi mấy năm, anh luôn nghe lời trưởng bối, cũng không hay cãi nhau với mẹ, nhưng duy nhất chỉ có chuyện này, anh không thể nhượng bộ được.

Nhìn thấy bộ dạng ủ rũ của anh, Thu Niệm tỏ ý anh hãy thoải mái lên: "Tuy rằng bác gái phản đối chúng ta yêu nhau, nhưng chẳng phải còn ông nội Cố hay sao?"

Lời này đã đánh thức anh.

Mặt mày Cố Trì từ từ nhu hòa lại, anh giữ chặt lấy cô, hai khuôn mặt kề sát bên nhau, thấp giọng nói: "Đúng vậy, còn có ông nội mà … Đây là hôn lễ do chính ông ấy chỉ định, một lòng mong chờ anh cưới em về nhà."

Mặc dù những lời cuối cùng đều là sự thật, nhưng khi nói chuyện này trước mặt cô, anh bất giác cảm thấy ngượng ngùng.

Bàn tay của anh đang ôm cô hơi khựng lại, anh mím môi quay mặt đi, đáy mắt nóng rực.

Thu Niệm cũng cảm thấy xấu hổ, cúi đầu chui rúc vào lồ ng ngực anh, cô cảm thấy tháng mười hai năm nay sao lại nóng bất thường như vậy.

Hai người cứ đứng im lặng như vậy một lúc lâu, cuối cùng Cố Trì ho nhẹ một tiếng buông cô ra, xoay người đi ra ngoài trước: "Anh đi lấy xe."

Thu Niệm ậm ừ một tiếng, đưa tay lên sờ khuôn mặt đang nóng rực của mình, đứng yên tại chỗ một lát, mới chậm rãi đi theo anh ra ngoài.

......

Nhà họ Thu cùng nhà họ Cố cách nhau không xa, chiếc xe chạy vòng qua vài con phố cũ giữa trời đông lạnh giá, rất nhanh đã đến nơi.

Có lẽ người gác cổng nhìn thấy anh nên đã thông báo cho mẹ Cố một tiếng, cũng có thể là mẹ Cố vẫn luôn một mực chờ Cố Trì về, xe vừa chạy vào cửa, mẹ Cố đã từ trong nhà đi ra ngoài.

Cố Trì không vội lái xe chạy vào gara, anh cho xe đậu ở trong sân vườn.

Thu Niệm định mở cửa đi ra, thì bị anh nhẹ nhàng cản lại, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nét mặt có chút nghiêm nghị, nhưng giọng nói vẫn ôn nhu: "Em ở trong này chờ anh một lát."

Mẹ Cố đã đi gần đến chỗ này, tất nhiên Thu Niệm cũng nhìn thấy, thấy anh nhanh chóng xuống xe trước, cô vội bắt lấy tay áo anh: "Không phải đã nói phải cùng nhau giải quyết hay sao?"

Ánh mắt Cố Trì dừng ở trên bàn tay đang nắm lấy tay áo của anh, trên mu bàn tay ấy vẫn còn dấu xanh tím do truyền dịch, anh đau lòng nhẹ nhàng nới lỏng tay của cô ra, nói với cô: "Niệm Niệm, mẹ anh đang rất giận em, có thể bà ấy sẽ nói ra những lời khó nghe, anh sợ bà làm tổn thương em."

Thu Niệm lắc đầu, lại vươn tay ra, cũng không tiếp tục kéo lấy tay áo của anh nữa, mà là đan lấy mười ngón tay của cô với tay của anh.

Tổn thương lớn nhất đời này, cô đã cảm nhận được từ Lục Cảnh Thâm và Nghê San, việc mẹ Cố làm khó làm dễ cô thì có nhằm nhò gì?

Huống hồ...
 
Tôi Mới Là Ân Nhân Cứu Nam Chính
Chương 222


"Bác gái cũng từng rất thích em, bà ấy làm như vậy chẳng qua là vì thương con, sợ anh bị lừa rồi bị tổn thương, nếu em cùng bà nói chuyện, chắc chắn bà ấy sẽ hiểu thôi."

Thấy anh vẫn không chịu nhượng bộ, cô cố gắng thuyết phục anh: "Hãy tin em!"

Cố Trì cũng hiểu được, Niệm Niệm nhìn qua thì nhu nhược, nhưng thật ra cô rất cố chấp, nếu anh không đồng ý, cô sẽ nói đến khi nào anh đồng ý mới thôi.

Anh bất đắc dĩ thở dài một hơi, như ý cô muốn: "Được rồi, chúng ta cùng đi."

Hai người đẩy cửa bước xuống xe, lúc này họ mới nhận ra có người đi theo sau mẹ Cố, hóa ra người đã ở cùng với mẹ Cố gần đây là Lâm Mộ Vũ.

Cố Trì nhìn thấy cô ấy, anh chợt nhíu mày: "Cô tới đây làm gì?"

Không để Lâm Mộ Vũ trả lời, mẹ Cố liền mở miệng, bao che cho cô ấy nói: "Con hỏi gì mà lạ vậy! Mộ Vũ là con dâu tương lai của mẹ, nhà họ Cố nó muốn đến thì đến có vấn đề gì đâu!"

Bà nói xong liền nhìn về phía Thu Niệm, sự chán ghét hiện rõ trên mặt.

Mà Lâm Mộ Vũ sau khi nghe thấy câu nói này liền thẳng lưng hất cằm về phía Thu Niệm.

Đối với Thu Niệm mà nói, Lâm Mộ Vũ chỉ là một người lạ không quen biết, lúc trước trong mắt cô chỉ có Lục Cảnh Thâm, sao mà còn tâm tư để chú ý đến tình địch đơn phương này? Nếu không phải cô ấy châm chọc Thu Thanh Duy ở tiệc rượu của nhà họ Cố, còn giở trò xúi giục mẹ Cố tham gia vào cuộc tranh chấp, thì cô sẽ không nghĩ đến, người phụ nữ nổi tiếng là hiền lành trong giới này sẽ là một người hai mặt như vậy.

Còn đối với Cố Trì, người mà anh yêu chỉ có thể là Thu Niệm, tình cảm của Lâm Mộ Vũ anh không có cách nào tiếp nhận được, cho nên đến tận bây giờ anh luôn có thái độ cự tuyệt. Chẳng qua, Lâm Mộ Vũ cơ bản là không chịu hiểu, thậm chí cô ấy còn mơ mộng hão huyền.

Anh không thể không nhắc nhở một lần nữa: "Niệm Niệm mới là vị hôn thê của con, từ trước đến giờ vẫn luôn là như vậy."

Sắc mặt Lâm Mô Vũ tái nhợt, cô ấy lập tức cầu cứu mẹ Cố.

Mẹ Cố cũng bị chọc tức không ít, lúc này không có tâm trạng mà đi an ủi Lâm Mộ Vũ, mắng chửi đứa con trai của mình: "Người ta bắt con coi tiền như là rác, con còn tỏ ra vui mừng! Sao mẹ có thể sinh ra một đứa con ngu ngốc đến như vậy chứ!"

Nói vậy chẳng khác nào là đang chửi chó mắng mèo, Thu Niệm tất nhiên hiểu được, cô nắm chặt tay Cố Trì, trước mặt anh từng chút một giải thích: "Bác gái, lúc trước là con không hiểu chuyện, phụ lòng tốt của trưởng bối hai nhà, không nhìn thấy được Cố Trì tốt như thế nào, mắc kẹt trong một mối tình đầy sai trái, hiện tại con đã suy nghĩ chín chắn hơn, biết được ai thật sự là người con nên yêu, con muốn sống cùng với Cố Trì, con thật sự nghiêm túc muốn sống cùng với anh ấy, mong bác tác thành cho chúng con!"

Mẹ Cố còn nhớ chuyện lúc trước, sắc mặt khó coi nhìn cô: "Bây giờ mới suy nghĩ chín chắn, cô xem Tiểu Trì của chúng tôi thành người tốt đến như vậy sao? Tôi nói cho cô biết, mối hôn sự này tôi không đồng ý!"

Cố Trì đã biết trước sự việc sẽ diễn ra như vậy, anh lo lắng tình cảm khó khăn lắm anh mới có được sẽ bị mẹ mình phá hủy mất, anh vô thức liếc nhìn Thu Niệm một cái, vẻ mặt hiện rõ thái độ cương quyết: "Con đưa Thu Niệm đến không phải để cầu xin mẹ đồng ý, mà chỉ là thông báo trước một tiếng cho mẹ biết mà thôi, chúng con ở cùng với nhau, không có được lời chúc phúc của mẹ con cảm thấy rất tiếc nuối, nhưng cũng sẽ không cưỡng cầu, chúng con muốn đi thăm ông nội, con xin phép đi trước."

Anh nói xong liền kéo Thu Niệm đi, khoảnh khắc đi ngang qua mẹ Cố, bà chợt lớn tiếng quát mắng: "Đứng lại cho mẹ! Làm phản rồi,phản rồi! Con chỉ vì một cô gái đã từng kết hôn mà dám cãi lại mẹ!"

Chẳng trách các bà phu nhân trong giới thường nói kiếm con dâu là một việc làm đòi hỏi phải khôn khéo, lỡ như đứa con mình thích một người mà mình không thuận mắt, thì chính là giống như bây giờ có vợ liền quên mất mẹ nó là ai!

Lúc trước hôn ước hai nhà Cố - Thu là do ông nội chỉ định, bà thấy tính tình Thu Niệm ngoan hiền, cũng không nghĩ đến chuyện phản đối, ai biết được lúc sau cô lại làm những việc mất phẩm hạnh như vậy, toàn bộ thanh danh đều bị phá hủy. Nếu như phải cưới cô vào nhà, thì mặt mũi của bà biết để đâu bây giờ? Cho dù bà không cần sĩ diện, thì đối với sự che chở của Cố Trì dành cho một đứa con gái đã kết hôn, bà sao có thể dễ dàng chấp nhận đứa con dâu này đây?

Cố Trì không để ý, bước chân cũng chưa từng dừng lại.
 
Tôi Mới Là Ân Nhân Cứu Nam Chính
Chương 223


Thu Niệm vốn định kêu anh dừng lại để nói chuyện cùng với mẹ Cố nhưng khi ngước mắt lên nhìn thấy biểu cảm của anh, cô không thể nói được từ nào.

Cô rất ít khi thấy biểu cảm của Cố Trì như vậy, vài tia sợ hãi đang dâng trào trong đáy mắt anh, nhưng sự kiên quyết mạnh mẽ đang dần áp chế đi nỗi sợ đó. Bàn tay đang nắm chặt lấy tay cô nhẹ run rẩy, anh rõ ràng nhận ra được ánh mắt của cô nhưng anh lại né tránh không chịu nhìn về phía cô.

"Cố Trì..." Cô gọi hắn một tiếng.

"Hả?" Anh cúi đầu trả lời, vẫn không nhìn cô.

"Anh có sao không?"

"Có sao cái gì chứ?" Cố Trì hỏi ngược lại cô, rõ ràng là anh không muốn trả lời câu hỏi của cô.

Thu Niệm liền không hỏi nữa,im lặng đi theo anh vào nhà.

Nhà họ Cố vẫn giống như trước đây, rộng lớn vô cùng nhưng không mang lại cảm giác trống trải, nhìn rất ấm cúng náo nhiệt, không giống như ở nhà họ Thu, quanh năm đều lạnh lẽo hiu quạnh.

Thấy Cố Trì đã về, những người giúp việc đều chào đón anh ở mọi nẻo đường, vài ánh mắt nhìn lướt qua Thu Niệm, trong đó có chưa vài phần đánh giá, bất quá tất cả bọn họ đều không dám tò mò, theo lệ chào cô một tiếng "Thu tiểu thư."

"Ông nội đang ở đâu?" Cố Trì hỏi.

Người giúp việc trả lời: "Ông ấy ấy đang ở trong phòng sách, cậu chủ có cần tôi đi gọi ông ấy đến không ạ?"

"Không cần đâu." Cố Trì nói xong thì đi thẳng lên cầu thang, nghĩ đến cái gì đó, anh quay đầu lại dặn dò: "Tôi có việc muốn nói với ông nội, cấm bất kì kẻ nào lên lầu quấy rầy."

Người giúp việc nghe lời vâng dạ một tiếng rồi tiếp tục bận bịu với công việc của mình.

Cố Trì kéo Thu Niệm đang im lặng đi lên lầu ba.

Bầu không khí này khiến Thu Niệm cảm thấy có điều gì đó không ổn, ở một góc khác, cô siết chặt lấy tay anh.

Cố Trì cuối cùng cũng dừng lại, nghiêng mặt qua nhìn cô hỏi: "Làm sao vậy?"

Tầm mắt của anh vẫn không chịu đối diện với ánh mắt của cô, sự lẩn tránh hiện rõ trên khuôn mặt anh.

Thu Niệm lấy lại bình tĩnh, cùng anh trao đổi: "Cố Trì, chúng ta nói chuyện chút đi."

Những lời này giống như tảng đá đè lên trong lòng anh, khiến cho một chút sự kiên định trong lòng của anh chợt sụp đổ, anh đột nhiên ngẩng đầu lên, hốc mắt không kìm chế được mà đỏ ửng lên, anh nhìn cô, giọng nói đầy run rẩy: "Cho nên anh mới nói là để anh về trước..."

Vẻ mặt của Thu Niệm lộ vẻ hoài nghi: "Anh đang nói cái gì vậy?"

"Có phải em hối hận rồi không?" Cố Trì nhắm mắt lại, sắc mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi, mấy ngày hạnh phúc vừa qua giống như sự giả dối ảo mộng, anh đợi nhiều năm như vậy rốt cuộc cũng đợi được người quay đầu lại nhìn anh, còn chủ động nắm lấy tay anh, nói muốn cùng sống với anh, kết quả … vẫn là không thể chống lại được sự phản đối của người ngoài..."

Vừa rồi cô còn hoài nghi lý do vì sao anh lại hoang mang như vậy, hiện tại có dường như đã hiểu được rồi.

Thu Niệm bật cười: "Hối hận? Chuyện gì khiến anh nghĩ em đang hối hận?"

Cố Trì nhìn cô, Thu Niệm dường như không thể nhìn thấy được cảm xúc trong đôi mắt của anh.

Những lời mẹ nói lúc nãy khiến anh cảm giác bất an, anh sợ Niệm Niệm sẽ hối hận mà rút lui, cho nên anh phải ngay lập tức kéo cô đi, anh muốn chạy trốn khỏi bầu không khí ngột ngạt đó, trong lòng anh cầu mong cô hãy vì anh mà kiên trì hơn, chỉ cần kiên trì thêm một chút nữa thôi...

Anh rất ghen tị với Lục Cảnh Thâm, mặc dù anh giỏi hơn hắn về mọi mặt, nhưng anh ta lại có thể thắng được anh một cách dễ dàng — Bởi vì, Niệm Niệm sẽ không vì anh mà cố gắng hết mình.

Trước kia sẽ không, hiện tại, anh cũng không có niềm tin ấy.

Thấy anh im lặng, Thu Niệm đi tới, hỏi lại một lần nữa: "Vì sao anh lại cảm thấy em sẽ hối hận? Anh như vậy là không tin em sao?"

Không phải là anh không tin cô, mà đó đã là thói quen âm thầm nhìn cô theo đuổi một người khác, thế cho nên chuyện bị cô bỏ lại phía sau giống như là một điều hiển nhiên đối với anh.
 
Tôi Mới Là Ân Nhân Cứu Nam Chính
Chương 224


Thu Danh Duy hóa thân mình thành một nhân vật trong sách.

Ở chặng đua chung kết cuối cùng tại giải châu Á, chiếc xe bất ngờ mất lái và rơi từ đường núi cao hơn 3.000m so với mực nước biển.

Khi mở mắt ra lần nữa, cô lại trở thành vai nữ chính tiểu hoa đán của một tên trùm cẩu huyết, đang ngồi trong đại sảnh của tòa nhà tập đoàn nhà họ Thu, kiên nhẫn chờ đợi nam chính xuống gặp cô.

Ly cà phê cô cầm trong lòng bàn tay cũng dần nguội lạnh.

Ánh qua bề mặt chất lỏng màu nâu sẫm ấy, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt hao gầy, thiếu sức sống của cô.

Rất đẹp nhưng cũng tiều tụy và hốc hác.

Có lẽ là do sau khi chờ đợi quá lâu, trong lòng đã rõ người mà mình chờ mong cũng sẽ không xuất hiện, hàng lông mi run rẩy hạ xuống che khuất vành mắt ngấn lệ, chỉ biết nhìn bản thân mình mà thương hại.

"Thưa cô chủ, tôi có thể đổi giúp cô một tách cà phê khác được không? Tổng giám đốc Lục có quá nhiều công việc phải làm, vì vậy anh ấy cũng không có nhiều thời gian rảnh tiếp đón. Mong cô thông cảm." Những lời này của lễ tân bỗng vang vọng trong tâm trí cô.

Thu Danh Duy định thần lại, ngẩng đầu nhìn lại với nụ cười đầy gượng gạo, bộ dạng của lễ tân mắt thường cũng đoán ra là đang khó xử.

Đừng tỏ ra bối rối khó xử như thế có được không?

Dù gì thì tổng giám đốc Lục cũng từ chối khéo cô, lúc này chắc đang cùng một người phụ nữ khác trong văn phòng, ân ân ái ái với nhau, còn bản thân là vợ hợp pháp của tổng giám đốc thì lại bị bỏ mặc, ngồi chờ ở đại sảnh cả một buổi chiều.

Nữ chính Thu Niệm đường đường là thiên kim tiểu thư nhà hào môn, vừa có tiền vừa có sắc, trong tay toàn là quân bài tốt, tại sao lại sa ngã đến mức này?

Có trách thì cũng chỉ trách nữ chính, mang lòng yêu nam chính Lục Cảnh Thâm từ năm 16 tuổi, từ lúc đó trở đi cô bắt đầu theo đuổi người ta một cách điên cuồng.

Đến sĩ diện cũng bỏ đi, lòng tự trọng cũng không cần và đến cuối cùng, ngay cả mạng sống cũng không thèm màng đến!

Lúc Lục Cảnh Thâm bị tai nạn xe, cô bất chấp nguy hiểm đến cứu anh, kết quả là khiến bản thân bị thương nặng, rơi vào nguy kịch.

Tuy nhiên, sự hy sinh này của nữ chính không gì khác gì là đang tiếp tay cho hạnh phúc của kẻ khác. Trong thời gian cô đang dưỡng thương, Nghê San - cô bạn thân đầy mưu mô giảo huyệt của cô giả mạo trở thành ân nhân cứu mạng của Lục Cảnh Thâm, cũng trở thành người phụ nữ mà anh hết mực chiều chuộng yêu thương.

Nữ chính vừa sửng sốt, vừa tức giận, bèn chạy đến mong muốn vạch trần những lời nói dối của Nghê San. Nhưng bông hoa trắng nhỏ bé, vốn được nuông chiều, không hiểu cái gì là thế sự vô thường như cô làm sao có thể là đối thủ của một nữ nhân đa mưu đa kế như cô ta? Lục Cảnh Thâm tin tưởng vào lời nói của Nghê San, không chút nghi ngờ đến nỗi chân tướng từ miệng cô lại được xem là cô đang ghen tuông nên cố tình gây sự.

Vì vụ việc này, nữ chính trở nên buồn bã, chuyện này bị người bố thân yêu của mình để mắt đến, sau đó ông ấy uy hϊếp công ty của Lục Cảnh Thâm, ép anh cưới con gái mình.

Dù nữ chính được kết hôn với người đàn ông mà nàng hết lòng yêu thương, nhưng cũng chả khác gì là một góa phụ. Lục Cảnh Thâm trước giờ chưa lần nào về nhà, đã vậy còn dẫn Nghê San đến nhiều dịp gặp mặt hoành tráng, nhìn xứng đôi như hôn phu chưa cưới của anh ta vậy, để cho tất thảy mọi người nhìn cho rõ rành rành trò cười của chính thất.

Thời điểm Thư Danh Duy xuyên đến, tình cờ là một năm sau khi nam nữ chính kết hôn.

Hôm qua là ngày kỷ niệm ngày cưới của họ, trên giường, Lục Cảnh Thâm đang hôn lên vết sẹo lưu lại trên lưng Nghê San do cứu anh, lúc đó Thu Niệm đang ở trong căn biệt thự, tự đối mặt với kết quả chẩn đoán bệnh nan y của mình.

Cốt truyện này cũng quá cẩu huyết rồi.

Cách đây sáu tháng, bố Thu Niệm qua đời vì bệnh nặng, đến giờ Thu Niệm cũng mắc phải bệnh nan y, chỉ còn ba tháng nữa.

Nghĩ đến đây thôi, sắc mặt Thu Danh Duy trở nên rất khó coi bội phần.

Cho cô thêm một mạng, lại gặp phải một bệnh nhân nan y đang hấp hối, chắc ông trời đang chơi đùa với cô hay sao cơ chứ?

Đưa tách cà phê đã nguội lạnh trong tay cho lễ tân, Thu Danh Duy đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Lễ tân hỏi: "Thưa cô chủ, cô không muốn đợi nữa sao?"

Còn đợi chờ gì nữa?

Sinh mệnh của cô chỉ còn lại vỏn vẹn ba tháng, nếu cô không nhanh chóng rời xa đôi nam chính nữ phụ này, vô tư vui chơi xõa mình một lần, chả lẽ lại đi chờ đợi những âm mưu thâm độc tiếp theo của họ nữa sao?

Nói đến đây, sở dĩ cuốn sách "Lục Cảnh Thâm, Có Thể Yêu Em Không?" này ra đời không chỉ bởi những âm mưu đẫm máu kể trên, mà còn bởi những chuỗi ngày dằn vặt ngược tâm, khiến nó sau đó trở thành bộ phim truyền hình ăn khách nổi tiếng, chứa những câu chuyện về nhân sinh quan con người, càng là vì nhân vật nữ tuy bị ngược, cuối cùng lại có happy ending với nam chính!

Thu Thanh Duy nhìn một nửa hành trình đã qua bèn bỏ cuộc, rốt cuộc không nghĩ ra làm cách nào lại có được happy ending, ai mà dám đối xử với cô như thế này, cô sẽ vả vào đầu anh ta vài cái? Lại còn “đuổi vợ vào lò hỏa táng”, gọi điện trực tiếp hỏi nhà hỏa táng phải thiêu rụi cho bằng hết?

Cô mơ hồ nhớ ra, hôm nay Thu Niệm đến công ty tìm Lục Cảnh Thâm để cầu xin anh ta ở bên cạnh mình ba tháng cuối cùng này. Sau khi cha cô mất, nữ chính không còn người thân, chỉ có Lục Cảnh Thâm, người chồng trên danh nghĩa, chính là chỗ dựa cuối cùng của cô trên thế giới này.
 
Tôi Mới Là Ân Nhân Cứu Nam Chính
Chương 225


Thu Danh Duy hóa thân mình thành một nhân vật trong sách.

Ở chặng đua chung kết cuối cùng tại giải châu Á, chiếc xe bất ngờ mất lái và rơi từ đường núi cao hơn 3.000m so với mực nước biển.

Khi mở mắt ra lần nữa, cô lại trở thành vai nữ chính tiểu hoa đán của một tên trùm cẩu huyết, đang ngồi trong đại sảnh của tòa nhà tập đoàn nhà họ Thu, kiên nhẫn chờ đợi nam chính xuống gặp cô.

Ly cà phê cô cầm trong lòng bàn tay cũng dần nguội lạnh.

Ánh qua bề mặt chất lỏng màu nâu sẫm ấy, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt hao gầy, thiếu sức sống của cô.

Rất đẹp nhưng cũng tiều tụy và hốc hác.

Có lẽ là do sau khi chờ đợi quá lâu, trong lòng đã rõ người mà mình chờ mong cũng sẽ không xuất hiện, hàng lông mi run rẩy hạ xuống che khuất vành mắt ngấn lệ, chỉ biết nhìn bản thân mình mà thương hại.

"Thưa cô chủ, tôi có thể đổi giúp cô một tách cà phê khác được không? Tổng giám đốc Lục có quá nhiều công việc phải làm, vì vậy anh ấy cũng không có nhiều thời gian rảnh tiếp đón. Mong cô thông cảm." Những lời này của lễ tân bỗng vang vọng trong tâm trí cô.

Thu Danh Duy định thần lại, ngẩng đầu nhìn lại với nụ cười đầy gượng gạo, bộ dạng của lễ tân mắt thường cũng đoán ra là đang khó xử.

Đừng tỏ ra bối rối khó xử như thế có được không?

Dù gì thì tổng giám đốc Lục cũng từ chối khéo cô, lúc này chắc đang cùng một người phụ nữ khác trong văn phòng, ân ân ái ái với nhau, còn bản thân là vợ hợp pháp của tổng giám đốc thì lại bị bỏ mặc, ngồi chờ ở đại sảnh cả một buổi chiều.

Nữ chính Thu Niệm đường đường là thiên kim tiểu thư nhà hào môn, vừa có tiền vừa có sắc, trong tay toàn là quân bài tốt, tại sao lại sa ngã đến mức này?

Có trách thì cũng chỉ trách nữ chính, mang lòng yêu nam chính Lục Cảnh Thâm từ năm 16 tuổi, từ lúc đó trở đi cô bắt đầu theo đuổi người ta một cách điên cuồng.

Đến sĩ diện cũng bỏ đi, lòng tự trọng cũng không cần và đến cuối cùng, ngay cả mạng sống cũng không thèm màng đến!

Lúc Lục Cảnh Thâm bị tai nạn xe, cô bất chấp nguy hiểm đến cứu anh, kết quả là khiến bản thân bị thương nặng, rơi vào nguy kịch.

Tuy nhiên, sự hy sinh này của nữ chính không gì khác gì là đang tiếp tay cho hạnh phúc của kẻ khác. Trong thời gian cô đang dưỡng thương, Nghê San - cô bạn thân đầy mưu mô giảo huyệt của cô giả mạo trở thành ân nhân cứu mạng của Lục Cảnh Thâm, cũng trở thành người phụ nữ mà anh hết mực chiều chuộng yêu thương.

Nữ chính vừa sửng sốt, vừa tức giận, bèn chạy đến mong muốn vạch trần những lời nói dối của Nghê San. Nhưng bông hoa trắng nhỏ bé, vốn được nuông chiều, không hiểu cái gì là thế sự vô thường như cô làm sao có thể là đối thủ của một nữ nhân đa mưu đa kế như cô ta? Lục Cảnh Thâm tin tưởng vào lời nói của Nghê San, không chút nghi ngờ đến nỗi chân tướng từ miệng cô lại được xem là cô đang ghen tuông nên cố tình gây sự.

Vì vụ việc này, nữ chính trở nên buồn bã, chuyện này bị người bố thân yêu của mình để mắt đến, sau đó ông ấy uy hϊếp công ty của Lục Cảnh Thâm, ép anh cưới con gái mình.

Dù nữ chính được kết hôn với người đàn ông mà nàng hết lòng yêu thương, nhưng cũng chả khác gì là một góa phụ. Lục Cảnh Thâm trước giờ chưa lần nào về nhà, đã vậy còn dẫn Nghê San đến nhiều dịp gặp mặt hoành tráng, nhìn xứng đôi như hôn phu chưa cưới của anh ta vậy, để cho tất thảy mọi người nhìn cho rõ rành rành trò cười của chính thất.

Thời điểm Thư Danh Duy xuyên đến, tình cờ là một năm sau khi nam nữ chính kết hôn.

Hôm qua là ngày kỷ niệm ngày cưới của họ, trên giường, Lục Cảnh Thâm đang hôn lên vết sẹo lưu lại trên lưng Nghê San do cứu anh, lúc đó Thu Niệm đang ở trong căn biệt thự, tự đối mặt với kết quả chẩn đoán bệnh nan y của mình.

Cốt truyện này cũng quá cẩu huyết rồi.

Cách đây sáu tháng, bố Thu Niệm qua đời vì bệnh nặng, đến giờ Thu Niệm cũng mắc phải bệnh nan y, chỉ còn ba tháng nữa.

Nghĩ đến đây thôi, sắc mặt Thu Danh Duy trở nên rất khó coi bội phần.

Cho cô thêm một mạng, lại gặp phải một bệnh nhân nan y đang hấp hối, chắc ông trời đang chơi đùa với cô hay sao cơ chứ?

Đưa tách cà phê đã nguội lạnh trong tay cho lễ tân, Thu Danh Duy đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Lễ tân hỏi: "Thưa cô chủ, cô không muốn đợi nữa sao?"

Còn đợi chờ gì nữa?

Sinh mệnh của cô chỉ còn lại vỏn vẹn ba tháng, nếu cô không nhanh chóng rời xa đôi nam chính nữ phụ này, vô tư vui chơi xõa mình một lần, chả lẽ lại đi chờ đợi những âm mưu thâm độc tiếp theo của họ nữa sao?

Nói đến đây, sở dĩ cuốn sách "Lục Cảnh Thâm, Có Thể Yêu Em Không?" này ra đời không chỉ bởi những âm mưu đẫm máu kể trên, mà còn bởi những chuỗi ngày dằn vặt ngược tâm, khiến nó sau đó trở thành bộ phim truyền hình ăn khách nổi tiếng, chứa những câu chuyện về nhân sinh quan con người, càng là vì nhân vật nữ tuy bị ngược, cuối cùng lại có happy ending với nam chính!

Thu Thanh Duy nhìn một nửa hành trình đã qua bèn bỏ cuộc, rốt cuộc không nghĩ ra làm cách nào lại có được happy ending, ai mà dám đối xử với cô như thế này, cô sẽ vả vào đầu anh ta vài cái? Lại còn “đuổi vợ vào lò hỏa táng”, gọi điện trực tiếp hỏi nhà hỏa táng phải thiêu rụi cho bằng hết?

Cô mơ hồ nhớ ra, hôm nay Thu Niệm đến công ty tìm Lục Cảnh Thâm để cầu xin anh ta ở bên cạnh mình ba tháng cuối cùng này. Sau khi cha cô mất, nữ chính không còn người thân, chỉ có Lục Cảnh Thâm, người chồng trên danh nghĩa, chính là chỗ dựa cuối cùng của cô trên thế giới này.
 
Tôi Mới Là Ân Nhân Cứu Nam Chính
Chương 226


Thu Danh Duy hóa thân mình thành một nhân vật trong sách.

Ở chặng đua chung kết cuối cùng tại giải châu Á, chiếc xe bất ngờ mất lái và rơi từ đường núi cao hơn 3.000m so với mực nước biển.

Khi mở mắt ra lần nữa, cô lại trở thành vai nữ chính tiểu hoa đán của một tên trùm cẩu huyết, đang ngồi trong đại sảnh của tòa nhà tập đoàn nhà họ Thu, kiên nhẫn chờ đợi nam chính xuống gặp cô.

Ly cà phê cô cầm trong lòng bàn tay cũng dần nguội lạnh.

Ánh qua bề mặt chất lỏng màu nâu sẫm ấy, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt hao gầy, thiếu sức sống của cô.

Rất đẹp nhưng cũng tiều tụy và hốc hác.

Có lẽ là do sau khi chờ đợi quá lâu, trong lòng đã rõ người mà mình chờ mong cũng sẽ không xuất hiện, hàng lông mi run rẩy hạ xuống che khuất vành mắt ngấn lệ, chỉ biết nhìn bản thân mình mà thương hại.

"Thưa cô chủ, tôi có thể đổi giúp cô một tách cà phê khác được không? Tổng giám đốc Lục có quá nhiều công việc phải làm, vì vậy anh ấy cũng không có nhiều thời gian rảnh tiếp đón. Mong cô thông cảm." Những lời này của lễ tân bỗng vang vọng trong tâm trí cô.

Thu Danh Duy định thần lại, ngẩng đầu nhìn lại với nụ cười đầy gượng gạo, bộ dạng của lễ tân mắt thường cũng đoán ra là đang khó xử.

Đừng tỏ ra bối rối khó xử như thế có được không?

Dù gì thì tổng giám đốc Lục cũng từ chối khéo cô, lúc này chắc đang cùng một người phụ nữ khác trong văn phòng, ân ân ái ái với nhau, còn bản thân là vợ hợp pháp của tổng giám đốc thì lại bị bỏ mặc, ngồi chờ ở đại sảnh cả một buổi chiều.

Nữ chính Thu Niệm đường đường là thiên kim tiểu thư nhà hào môn, vừa có tiền vừa có sắc, trong tay toàn là quân bài tốt, tại sao lại sa ngã đến mức này?

Có trách thì cũng chỉ trách nữ chính, mang lòng yêu nam chính Lục Cảnh Thâm từ năm 16 tuổi, từ lúc đó trở đi cô bắt đầu theo đuổi người ta một cách điên cuồng.

Đến sĩ diện cũng bỏ đi, lòng tự trọng cũng không cần và đến cuối cùng, ngay cả mạng sống cũng không thèm màng đến!

Lúc Lục Cảnh Thâm bị tai nạn xe, cô bất chấp nguy hiểm đến cứu anh, kết quả là khiến bản thân bị thương nặng, rơi vào nguy kịch.

Tuy nhiên, sự hy sinh này của nữ chính không gì khác gì là đang tiếp tay cho hạnh phúc của kẻ khác. Trong thời gian cô đang dưỡng thương, Nghê San - cô bạn thân đầy mưu mô giảo huyệt của cô giả mạo trở thành ân nhân cứu mạng của Lục Cảnh Thâm, cũng trở thành người phụ nữ mà anh hết mực chiều chuộng yêu thương.

Nữ chính vừa sửng sốt, vừa tức giận, bèn chạy đến mong muốn vạch trần những lời nói dối của Nghê San. Nhưng bông hoa trắng nhỏ bé, vốn được nuông chiều, không hiểu cái gì là thế sự vô thường như cô làm sao có thể là đối thủ của một nữ nhân đa mưu đa kế như cô ta? Lục Cảnh Thâm tin tưởng vào lời nói của Nghê San, không chút nghi ngờ đến nỗi chân tướng từ miệng cô lại được xem là cô đang ghen tuông nên cố tình gây sự.

Vì vụ việc này, nữ chính trở nên buồn bã, chuyện này bị người bố thân yêu của mình để mắt đến, sau đó ông ấy uy hϊếp công ty của Lục Cảnh Thâm, ép anh cưới con gái mình.

Dù nữ chính được kết hôn với người đàn ông mà nàng hết lòng yêu thương, nhưng cũng chả khác gì là một góa phụ. Lục Cảnh Thâm trước giờ chưa lần nào về nhà, đã vậy còn dẫn Nghê San đến nhiều dịp gặp mặt hoành tráng, nhìn xứng đôi như hôn phu chưa cưới của anh ta vậy, để cho tất thảy mọi người nhìn cho rõ rành rành trò cười của chính thất.

Thời điểm Thư Danh Duy xuyên đến, tình cờ là một năm sau khi nam nữ chính kết hôn.

Hôm qua là ngày kỷ niệm ngày cưới của họ, trên giường, Lục Cảnh Thâm đang hôn lên vết sẹo lưu lại trên lưng Nghê San do cứu anh, lúc đó Thu Niệm đang ở trong căn biệt thự, tự đối mặt với kết quả chẩn đoán bệnh nan y của mình.

Cốt truyện này cũng quá cẩu huyết rồi.

Cách đây sáu tháng, bố Thu Niệm qua đời vì bệnh nặng, đến giờ Thu Niệm cũng mắc phải bệnh nan y, chỉ còn ba tháng nữa.

Nghĩ đến đây thôi, sắc mặt Thu Danh Duy trở nên rất khó coi bội phần.

Cho cô thêm một mạng, lại gặp phải một bệnh nhân nan y đang hấp hối, chắc ông trời đang chơi đùa với cô hay sao cơ chứ?

Đưa tách cà phê đã nguội lạnh trong tay cho lễ tân, Thu Danh Duy đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Lễ tân hỏi: "Thưa cô chủ, cô không muốn đợi nữa sao?"

Còn đợi chờ gì nữa?

Sinh mệnh của cô chỉ còn lại vỏn vẹn ba tháng, nếu cô không nhanh chóng rời xa đôi nam chính nữ phụ này, vô tư vui chơi xõa mình một lần, chả lẽ lại đi chờ đợi những âm mưu thâm độc tiếp theo của họ nữa sao?

Nói đến đây, sở dĩ cuốn sách "Lục Cảnh Thâm, Có Thể Yêu Em Không?" này ra đời không chỉ bởi những âm mưu đẫm máu kể trên, mà còn bởi những chuỗi ngày dằn vặt ngược tâm, khiến nó sau đó trở thành bộ phim truyền hình ăn khách nổi tiếng, chứa những câu chuyện về nhân sinh quan con người, càng là vì nhân vật nữ tuy bị ngược, cuối cùng lại có happy ending với nam chính!

Thu Thanh Duy nhìn một nửa hành trình đã qua bèn bỏ cuộc, rốt cuộc không nghĩ ra làm cách nào lại có được happy ending, ai mà dám đối xử với cô như thế này, cô sẽ vả vào đầu anh ta vài cái? Lại còn “đuổi vợ vào lò hỏa táng”, gọi điện trực tiếp hỏi nhà hỏa táng phải thiêu rụi cho bằng hết?

Cô mơ hồ nhớ ra, hôm nay Thu Niệm đến công ty tìm Lục Cảnh Thâm để cầu xin anh ta ở bên cạnh mình ba tháng cuối cùng này. Sau khi cha cô mất, nữ chính không còn người thân, chỉ có Lục Cảnh Thâm, người chồng trên danh nghĩa, chính là chỗ dựa cuối cùng của cô trên thế giới này.
 
Tôi Mới Là Ân Nhân Cứu Nam Chính
Chương 227


Anh lười cùng người ngoài tranh cãi, chỉ nói: "Tôi cùng Niệm Niệm sẽ tổ chức hôn lễ vào tết nguyên đán, nếu Lâm tiểu thư không thích chúng tôi thì đến lúc đó chúng tôi sẽ không mời cô. Hiện tại, cô có thể đi được chưa vậy? Nhà họ Cố không có thói quen chứa chấp người ngoài."

Bị người mình thích làm bẽ mặt, sự đắc ý trước đây của Lâm Mộ Vũ đã không còn nữa, cô ấy đứng yên tại chỗ, đi cũng không được mà ở cũng không xong, vừa xấu hổ vừa tức giận.

Đây chính là con dâu mà bà đã chọn, mẹ Cố đương nhiên phải bảo vệ, thấy thế, lập tức mắng đứa con của mình: "Mộ Vũ luôn suy nghĩ cho con, con sao có thể nói như vậy với nó? Còn không mau đi xin lỗi nó cho mẹ!"

Cố Trì: "Nếu cô ta thật sự suy nghĩ cho con, thì sẽ không ở trước mặt con sỉ nhục người mà con thích, lại càng không lợi dụng mẹ để chia rẽ chúng con."

Nghe thấy lời này có lý, mẹ Cố liếc nhìn về phía Lâm Mộ vũ trong chốc lát liền tái mặt, lờ mờ đoán ra.

Người giàu ắt hẳn không phải kẻ ngu dốt, mẹ Cố cũng như vậy, Lâm Mộ Vũ nói rất nhiều chuyện cho bà nghe, cái nào là thật cái nào là giả không phải bà không nhận ra, chỉ là mẹ Cố không muốn vạch trần mà thôi.

Còn đỡ hơn là Thu Niệm, vẫn là Lâm Mộ Vũ xứng đôi với con trai mình hơn. Dù cô ấy có chút tâm cơ cũng không sao, ít nhất sẽ không khiến cho con mình si dại, làm cho anh phải đau khổ giống như là Thu Niệm.

Im lặng một lúc lâu, ông nội từ trên lầu chầm chậm đi xuống, ông hỏi đám người đang cãi nhau trong phòng khách: "Tranh cãi cái gì? Có cho ông già này nghỉ ngơi hay không?"

Khí thế của mẹ Cố lập tức giảm xuống, kính cẩn mà chào ông một tiếng: "Ba."

Ông nội liếc nhìn bà một cái, lại nhìn sang Lâm Mộ Vũ đang tỏ vẻ thông minh, trong lòng chợt hiểu ra, ông niết nhẹ cây gậy bóng loáng trong tay, nói ra một câu đầy ẩn ý: "Chuyện của bọn nhỏ, thì cứ để bọn nó tự quyết định đi..."

Mẹ Cố rốt cuộc cũng hiểu ra, khó trách Cố Trì lại nói chuyện một cách tự tin đến như vậy, thì ra là có ông nội làm chỗ dựa!

Bà vội la lên: "Ba! Tiểu Trì không hiểu chuyện, ba cũng để mặt nó làm càn như vậy sao?"

"Nó không hiểu chuyện?" Ông nội cười ra tiếng: "Nó còn hiểu chuyện hơn là con đấy, so với bất cứ người nào càng hiểu chuyện hơn."

Bởi vì nó ngay từ đầu đã hiểu rõ, bản thân mình muốn cái gì.

Mẹ Cố không đồng tình, còn muốn khuyên can, ông nội nói một câu chặn miệng bà lại: "Chuyện này không cần bàn nữa, ông cũng không còn sống được bao lâu nữa, chỉ muốn được sớm bồng cháu thôi, hôn lễ sẽ được cử hành vào tết nguyên đán, ai phản đối thì chính là đang chống lại ông đây!"

"Ba!" Mẹ Cố không cam lòng, đuổi theo ông để khuyên ngăn.

Lâm Mộ Vũ cũng hiểu được, một khi ông nội đã lên tiếng, thì tất cả sẽ trở thành phù du, cô ấy không còn bất cứ cơ hội nào nữa rồi...

Mặt cô ấy tái mét liếc nhìn về phía Thu Niệm, tự hỏi tại sao tất cả mọi chuyện lại thành ra như vậy.

Xét về gia thế hay điều kiện bản thân, cô ấy cùng Thu Niệm đều tương xứng, thậm chí, sau khi Thu Niệm lấy Lục Cảnh Thâm, có thể nói danh tiếng của cô ấy hơn hẳn cô rất nhiều. Tại sao đến cuối cùng, cô ấy lại là người thua cuộc?

Lâm Mộ Vũ không thể hiểu được, ngay cả ngoại hình của cô ấy cũng hoàn hảo, cho dù tất cả mọi người đều nói cô ấy so với Thu Niệm tốt hơn gấp trăm lần, nhưng cô ấy vẫn không phải là người trong lòng của Cố Trì, cái gì cũng không phải...

***

Vào ngày tết nguyên đán, hôn lễ được cử hành một cách long trọng.

Thu Niệm đứng ở bên ngoài nhà thờ, cô mặc một bộ váy cưới trắng một mình tiến vào bên trong nhà thờ trước nhiều ánh mắt khác nhau, bước chân kiêng định đi về hướng Cố Trì, người đang đứng chờ đợi cô.

Khuôn mặt của người đàn ông giống như ánh trăng sáng, ôn nhu tĩnh lặng.

Khiến cho trái tim của cô đập loạn xạ.

Đây đã là lần thứ hai cô kết hôn, ngoài cửa sổ tuyết đầu mùa đang rơi xuống, nhẹ nhàng che đậy mọi sai lầm và đau đớn trước đây.

Cô không hối hận khi đã yêu Lục Cảnh Thâm, vì những giọt nước mắt cùng nỗi đau đớn, đã trở thành bài học lớn đối với cô, giúp cho cô biết mùi vị hạnh phúc thật sự là như thế nào, cho cô biết, khoảng thời gian ở cùng Cố Trì quý giá làm sao.

Cô đi đến trước mặt anh, đưa tay cho anh, cũng như đang giao phó cả cuộc đời về sau của mình cho anh vậy.

Cố Trì nắm chặt tay cô, anh nhìn cô không chớp mắt, trong đôi mắt ấy chứa đầy ánh sáng hạnh phúc.

Thu Niệm bị anh nhìn đến mức cảm thấy ngượng ngùng, cô gãi nhẹ vào lòng bàn tay anh. Lúc này Cố Trì mới bình tĩnh lại, cùng cô đi đến trước mặt cha xứ.

Vào thời khắc tuyên thệ, cô nghiêng đầu lặng lẽ nhìn anh một cái, biểu cảm của người đàn ông như đang nâng niu một báu vật quý giá.

Vì vậy cô cũng ngẩng đầu lên, nhìn vào những vị thần trong hư vô, lập lời thề sẽ cùng anh sống đến đầu bạc răng long.

Không gì có thể hạnh phúc bằng việc cưới được người phụ nữ mà mình yêu.

Ở trong đám cưới Cố Trì không từ chối bất cứ ai, cho nên anh uống không ít rượu, đợi đến lúc bữa tiệc kết thúc, thì anh đã bước đi không vững.

Cho dù là say đến như vậy, nhưng anh vẫn không quên cô dâu đang chờ mình trong phòng tân hôn, anh nới lỏng chiếc nơ trên cổ, rồi một mình đi về phía phòng tân hôn.

Đẩy cửa đi vào, anh liếc nhìn xung quanh một cái liền thấy được Thu Niệm đang im lặng ngồi đợi trên giường, nghe thấy có tiếng động, người phụ nữ ngẩng đầu lên nhìn về phía anh, dưới ánh đèn ấm áp, khuôn mặt vừa xinh đẹp vừa dịu dàng.

Men rượu khiến cho đầu óc anh có chút đần độn, nhưng ánh mắt nhìn cô lại trở nên tỉnh táo đến lạ thường.

Anh đi từng bước về phía cô, máu trong người cũng càng ngày càng nóng lên.

Cô vì anh mà mặc lên chiếc váy cưới này, làm sao anh có thể không mãn nguyện? Sao có thể tiếp tục kiềm chế giống như lúc trước?

Một bàn tay đầy nóng bỏng nhẹ chạm vào vai cô.

Thu Niệm nhẹ run rẩy, sau đó cô nhắm mắt lại, như ngầm đồng ý hành động của anh.

Vì vậy anh cúi người xuống, thử hôn nhẹ lên môi cô.

Chỉ hôn một chút, lại dễ dàng châm lửa nóng trong người.

u phục cùng váy cưới rơi rải rác trên mặt đất, hòa lẫn cùng những đóa hoa đỏ rực như lửa, một bầu không khí vừa lãng mạn vừa nóng bỏng.

Lần đầu Thu Niệm trải qua chuyện này, trong lòng có chút sợ hãi, vì vậy mà khi đau đớn đột ngột ập tới, cô hoảng sợ mà hét lên một tiếng.

Cố Trì lập tức dừng lại, anh thương tiếc mà hôn lên thái dương đang chảy đầy mồ hôi của cô, giọng nói khàn khàn: "Anh xin lỗi, làm em đau rồi..."

Đến cả lúc này, anh vẫn ôn nhu như vậy.

Trong lòng Thu Niệm cảm thấy lo lắng, cô ôm chặt lấy anh, đôi mắt cô chảy ra những giọt nước mắt đầy hạnh phúc: "Chúng ta không cần phải nói lời xin lỗi với nhau. Cố Trì, đây là niềm hạnh phúc của em, em muốn hoàn toàn trở thành người của anh."

Anh nhìn xuống phía cô, hôn lên môi cô, trên tường là hình bóng hai người đang quấn quýt lấy nhau, càng lúc càng dịu dàng.

Cố Trì đan mười ngón tay mình vào tay cô, những đốt xương nhô ra do căng thẳng tột độ, rồi từ từ nới lỏng ra.

Hai khuôn mặt đầy mồ hôi đang dựa sát vào nhau, anh cúi đầu nhỏ giọng nỉ non: "Niệm Niệm, hiện tại em có hối hận cũng không kịp nữa rồi, cả đời này anh sẽ không bao giờ buông tay em ra."

Cô nhìn anh, mỉm cười thỏa mãn: "Vậy không cần buông tay nữa."

Tuyết vẫn còn rơi.

Có hai con người suốt đêm không ngủ.

Đêm nay, Thu Niệm khóc đến mức khàn giọng, đôi mắt đỏ ửng, nhưng không phải vì bị chú rể bỏ lại trong phòng tân hôn mà khóc, mà là vì, người chồng này quá yêu cô....
 
Back
Top Bottom