Linh Dị Tôi Là Bình Hoa Trong Thế Giới Vô Hạn

Tôi Là Bình Hoa Trong Thế Giới Vô Hạn
Chương 120: Thị trấn ma (24) - "Ta không muốn phù hộ ngươi...."


Edit: Meii

Đường Ninh lập tức chìm trong sợ hãi và tuyệt vọng.

Không ai có thể nghe tiếng kêu cứu cuồng loạn của cậu, một sức mạnh kì quái bao bọc lấy cậu như một chiếc kén, thậm chí ngay cả khóc cậu cũng không làm được, như thể cậu đang bị thế giới này lãng quên.

Không, tại sao lại như vậy? Ai đến cứu tôi với!

Sự yên lặng chết chóc này có thể tra tấn người ta phát điên, bỗng nhiên Đường Ninh nghe thấy một chút thanh âm.

Đó là âm thanh của dòng nước.

Cảnh vật trước mắt cậu bỗng biến đổi, một dòng sông xuất hiện trước mắt cậu, tầm nhìn của cậu cũng vô cùng kỳ diệu, cậu đang nhìn từ trên cao như thần linh đang quan sát chúng sinh vậy. Dòng sông chảy xiết trước mắt cậu thật vô cùng, có khúc hẹp hẹp, nhìn qua như một tấm lụa bị gió thổi tung.

Cây cầu gỗ bắc qua sông đã bị gió thổi gãy sụp đổ hơn phân nửa, phần còn lại cũng đầy vết nứt gãy.

Đây là cái gì?

Đường Ninh mờ mịt vô cùng, nhưng bây giờ cậu vẫn không có cách nào phát ra tiếng, cũng không thể làm gì, thứ duy nhất có thể di chuyển có lẽ là thị giác của cậu mà thôi, giống như đang đi xem phim ngoài rạp với màn hình phóng đại, bây giờ cậu chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh kỳ lạ trước mắt.

Một lát sau, bên bờ sông có năm bóng người.

Bọn họ mặc đồ cổ đại, có người che ô, có người đẩy một chiếc xe lăn bằng gỗ, có người cõng hành lý, còn có người cầm đao, nhìn những người đó có vẻ là người hầu.

Người ngồi trên xe lăn là một vị công tử mặc đồ đen có đôi mắt phượng hẹp dài, mưa thật sự rất lớn, Đường Ninh nhìn không rõ bộ dáng của vị công thử này, cậu chỉ nghĩ đoàn người này đến vào lúc này thật sự không đúng lúc, gặp ngay lúc cây cầu đang chìm trong bão táp.

Tôi tớ đang đẩy xe lăn khom lưng nói chuyện với vị công tử kia, vị công tử kia chỉ chỉ về phía trước.

Đường Ninh đoán rằng vị công tử kia muốn đến cái đình phía trước nghỉ ngơi tạm, nhưng cậu không ngờ rằng mọi chuyện lại biến thành thế này ——

Kẻ tôi tớ kia lại đẩy vị công tử kia về phía cây cầu gãy!

Vị công tử kia mắt thì mù, chân lại què cứ thế ngã từ trên cầu xuống, mưa gió thật sự quá lớn, y mặc đồ đen, khi rơi xuống cũng bị gió thổi mạnh, Đường Ninh còn chưa kịp thấy rõ gương mặt của vị công tử kia thì cả người người đó đã rơi vào nước.

Công tử không ngừng giãy giụa, nhưng không ai cứu người đó.

Người đó cứ thế chết đuối.

Nước sông rất lạnh, Đường Ninh đã từng suýt chết chìm trong đó, cậu biết người kia sẽ tuyệt vọng thế nào, nhưng cậu chỉ có thể nhìn, không thể làm gì cứu người.

Đường Ninh có chút khổ sở.

Sau khi bão táp kết thúc, đã sang đoạn thứ hai của câu chuyện.

Vài thôn dân xuất hiện bên bờ sông, bọn họ phát hiện ra thi thể của người kia.

Chất liệu của trang phục trên người vị công tử kia rất xịn, đồ vật trên người cũng có vẻ quyền quý, bọn họ vui vẻ lột đi trang phục của vị công tử kia, liền thấy đôi chân gầy yếu của người đó.

Cơ bắp héo rút, nhìn hoàn toàn không còn sức lực.

Có người cười chân của vị công tử.

Đường Ninh nhìn gương mặt sưng vù kia đang ch** n**c xuống, nhìn qua như những giọt nước mắt của người đó.

Cuối cùng, một bà lão câm đứng đó không rời đi, bà đào một cái hố, chôn thi thể công tử xuống.

Sau khi công tử chết, không biết đã qua bao lâu, Đường Ninh thấy một linh hồn tỏa ra ánh sáng vàng kim bỗng nhiên chui ra từ lòng đất. Đây là lần đầu tiên Đường Ninh nhìn thấy hồn phách có màu vàng kim như vậy, như thể có thêm một vòng hào quang, tuy rằng không thấy rõ người đó trông như thế nào, nhưng Đường Ninh cảm thấy đó hẳn là một người rất đẹp trai.

Linh hồn phát sáng ánh vàng kia nhìn rất rõ ràng trong đêm đen, người đó an an tĩnh tĩnh tỏa ra ánh sáng, mỗi khi có người đi qua, người đó sẽ vô cùng lễ phép cúi chào đối phương, sau đó nhẹ nhàng hỏi: "Xin hỏi, ngài có biết ai đã an táng cho ta không?"

Thanh âm của người đó rất êm tai, dịu dịu dàng dàng.

Người bị hỏi chuyện lại hét chói tai điên cuồng, vừa gào có ma vừa chạy trốn.

Linh hồn kia lại an an tĩnh tĩnh ngồi xổm xuống, ánh sáng trên người cũng ảm đạm đi một chút.

Đường Ninh muốn nói chuyện cùng người đó, cậu biết người kia không thể nghe thấy giọng của mình, nhưng vẫn lẩm bẩm: "Tôi biết, người an táng anh là một bà lão câm, bà ấy ở thông bên trái."

Đường Ninh lại nói: "Anh tên là gì thế? Anh có muốn lập bia mộ không? Như vậy sẽ không còn là người vô danh nữa."

Người đó không nghe thấy giọng của Đường Ninh.

Chỉ có thể cô đơn ngồi ngốc ở đó.

Sau đó, người qua đường bị hỏi kia gọi thêm một đám người đến, trong đó có một ông lão có vẻ có kiến thức rất rộng rãi, ông lão kia hỏi rất nhiều chuyện, sau đó nói, có những người có mệnh cách vô cùng quý giá, chính bởi vì quá quý, nên khi còn sống khó mà an yên được, còn có thể có tật trên người.

Chờ đến khi chết đi, linh hồn có màu vàng chói, chứng tỏ linh hồn này có thể che chở cho người dân một phương trời.

Linh hồn đến báo ân, chính là muốn báo đáp người tốt bụng đã chôn cất mình tử tế.

Nhưng nếu chỉ như vậy thì quá lãng phí, đây là sự tồn tại khả ngộ bất khả cầu, bọn họ quyết định biến linh hồn kia thành một vị thần có thể che chở tất cả bọn họ.

Có người nói, nhưng chúng ta đã có thần rồi mà.

Thôn dân nơi này thờ phụng một con cá lớn màu đen, bọn họ cho rằng cá lớn đen có thể phù hộ cả thôn đánh cá được nhiều.

Ông lão kia cười thần bí.

Bọn họ đào mộ vị công tử lên, nâng thi thể gầy yếu của người đó ra, rồi mang thi thể lên dàn tế. Tại đó, bọn họ nhét một đôi mắt cá vào hốc mắt trống rỗng của thi thể, sau đó chém đôi chân của thi thể ra, rồi khâu một chiếc đuôi cá đen sì vào, biến thành một chiếc đuôi cá lớn vô cùng.

Rồi bọn họ bái lạy quái vật đó, gọi đó là vị thần mới của mình.

Đường Ninh nhìn linh hồn vàng kim của thi thể trên tế đàn, linh hồn ấy như bị một sức mạnh vô hình nào đó cải tạo thân thể, hai chân biến thành đuôi cá, người đó phát ra một tiếng kêu thống khổ, cứ thế bị nhốt trong thân thể quỷ dị.

Y đã biến thành Hà Thần.

Nhưng nơi khiến y chết đuối lại chính là con sông kia.

Phương pháp của ông lão kia quả nhiên hiệu nghiệm, bọn họ đã có một vị thần cường đại. Chẳng mấy chốc mà cả thôn đã giàu có, bọn họ tạc một bức tượng lớn cho vị Hà Thần của mình, xây thêm miếu. Miếu Hà Thần vô cùng tấp nập, người ra người vào quỳ gối trước tượng thần mà cầu nguyện.

Một bà lão câm đầu tóc bạc phơ quỳ gối trước tượng thần.

Bà lão cầm không thể nói ra tiếng, nhưng Hà Thần có thể nghe thấy ước nguyện thành kính sâu bên trong nội tâm của mọi người.

Y nghe thấy bà lão nói, cầu Hà Thần phù hộ hậu thế của ta.

Hai keo một úp một ngửa, Hà Thần đồng ý.

Thôn này càng ngày càng giàu có, từ một làng chài nghèo khổ biến thành một thị trấn lớn phồn hoa. Bọn họ xây một ngôi miếu lớn hơn nữa, tất cả mọi người đều tranh giành chức tư tế trong trấn, nhưng chức vị này cần Hà Thần tự chọn, Hà Thần đã chọn con trai của bà lão câm.

Sau khi con trai bà chết đi, Hà Thần lại chọn cháu trai bà làm tư tế kế tiếp.

Cả nhà bà lão biến thành một gia tộc quyền thế nhất trấn.

Hà Thần thiên vị cả nhà họ.

Đường Ninh ngồi trên điện thờ, tầm nhìn của cậu trùng với tầm nhìn của Hà Thần, cậu nhìn cháu trai của bà lão câm chết, lại nhìn chắt của bà lão câm xuất hiện...

Cậu đã không nhớ rõ dáng vẻ của bà lão câm trông như thế nào nữa, cũng sắp không nhớ nổi thời gian chọn vị tư tế đầu tiên là con trai bà là từ bao giờ, đã không còn nhớ lúc đó cả nhà bọn họ đã cảm động rơi nước mắt ngàn ân vạn tạ ra sao, cũng chẳng còn nhớ ban đầu con trai bà lão làm việc và phát ngôn thận trọng như thế nào, chỉ sợ làm việc không cẩn thận sẽ làm Hà Thần tức giận....

Nhưng Hà Thần lại vô cùng khoan dung với người nhà này.

Khoan dung đến mức bọn họ cho rằng những gì bọn họ đang hưởng thụ là lẽ dĩ nhiên.

Bọn họ đã dùng chức vụ tư tế này mà tham ô rất nhiều thứ. Đôi khi, Đường Ninh còn cảm giác bọn họ không khác gì những kẻ đã thản nhiên lấy đồ trên thi thể vị công tử lúc ban đầu.

Nhưng Hà Thần vẫn chọn người đời sau của nhà bà lão câm làm tư tế.

Sức mạnh tín ngưỡng thành kính hội tụ trên người Hà Thần đều biến dần thành màu đen, nặng nề đến mức một người ngoài đứng xem như Đường Ninh cũng không thở nổi.

Những nguyện vọng gửi đến Hà Thần đã không còn tốt đẹp như lúc ban đầu, mà thay bằng rất nhiều ý tham lam, d*c v*ng, thù hận, đủ loại đan xen như bụi bặm bám trên linh hồn.

Tượng Hà Thần càng lúc càng được làm cao lớn hơn, tầm nhìn của Đường Ninh cũng càng lúc càng cao, cậu đã không còn phân rõ thời gian ở thời không quỷ dị này nữa, mọi thứ xảy ra như thể chớp mắt một cái đã qua mấy chục mấy trăm năm, thời gian lúc nhanh lúc lại chậm chạp.

Cậu nhìn dòng người ra vào miếu nối liền không dứt, nguyện vọng của những người đó càng lúc càng lớn, giống như một đám quái vật hình người, lại giống như đám cá trong trại chăn nuôi đang há mồm đợi cho ăn.

Hà Thần không thể thực hiện những ước vọng đáng sợ của những người đó.

Có người muốn trường sinh bất lão.

Hà Thần làm thi thể của kẻ đó sống lại, như thế sẽ không bao giờ già đi nữa.

Lại có người muốn cả đời này tiền tiêu không hết, Hà Thần liền làm kẻ đó chết đi ngay lập tức, nhưng vậy thì cho đến lúc chết, kẻ đó vẫn không tiêu hết tiền.

......

Hà Thần biến ác rồi.

Tất cả mọi người đều nói thế.

Mặc cho tư tế Hà Thần mới vừa kế nhiệm không lâu, người đó còn trẻ tuổi, cũng rất hiền lành. Hắn quỳ gối trước mặt tượng thần, cầu xin Hà Thần không làm điều ác nữa.

Hà Thần không đồng ý nguyện vọng của hắn.

Tư tế lo lắng sốt ruột.

Tư tế nhìn đôi tay tượng thần mọc móng vuốt dài, rõ ràng trước kia chưa từng bị như thế. Đám người tập trung lại bàn luận, có người nói, có lẽ móng vuốt kia chính là nơi mà sức mạnh tà ác của Hà Thần phát ra, sau đó cả đám người quyết định chặt đôi tay của tượng thần, nếu như không có tay, có lẽ Hà Thần sẽ không giết người nữa.

Vì thế, tất cả mọi người đều quyết định chém tay của tất cả tượng thần.

Tượng trong hồ ước nguyện, tượng trong miếu thờ, tượng trên bàn thờ trong từng nhà dân, tượng làm từ bùn, từ gỗ, từ ngọc....

Tượng có biết đau không?

Đau hay không thì không biết, nhưng vì sao nơi bị chặt lại thấm ra một chất lỏng đỏ như máu?

Máu tươi quỷ dị làm tất cả mọi người nhịn không được mà hét chói tai.

Đường Ninh nhìn đôi mắt tượng thần bị nhuộm đen, ngay cả lòng trắng cũng dẫn biến đen. Hà Thần cao cao tại thượng ngồi trên điện thờ, lúc này, không có người ước nguyện, nhưng y lại khiến những người chém đứt tay tượng gãy tay ngay lập tức.

Những người đó đều cảm nhận được đau đớn, bọn họ đau đến mức lăn lộn trên đất, khóc lóc thảm thiết, liều mạng xinh tha ——

Đau quá đi!

Đau quá!!!

Chỉ có tư tế là ngoại lệ.

Hắn cũng chém tay tượng thần, nhưng hắn lại bình yên vô sự.

Tư tế đứng giữa những tiếng kêu gào của thôn dân, mờ mịt nhìn bốn phương tám hướng. Trên trấn vẫn còn đầy những chuyện quỷ dị, rất nhiều người đã chết đi bỗng "sống" lại, những quái vật nửa sống nửa chết đều biến thành những tín đồ trung thành nhất của Hà Thần, chúng nó quỳ lạy trước miếu, chặn con đường vào miếu duy nhất, ngoại trừ tư tế, không một ai dám vào miếu nữa.

Tư tế trẻ tuổi tiều tụy đi rất nhiều, hắn đã không ngủ mấy ngày liền rồi, hắn quỳ gối trước tượng thần cao vời vợi, hỏi thần tại sao lại làm như thế.

Hắn hỏi một cách vô cùng bi thương.

Đường Ninh ngồi trên vị trí của tượng thần, thật ra cậu cũng từng tự hỏi vấn đề này rất nhiều lần, nhưng khi cậu nhớ đến vị công tử bị tôi tớ đẩy mạnh xuống sông, khi cậu nhớ đến những thôn dân đào mộ vị công tử đó lên, khi cậu nhìn thấy đám thôn dân đó vây quanh đàn tế ghép thi thể....

Các người, tại sao lại làm như thế?

Cậu nhìn về phía tượng thần trong sương khói lượn lờ, tượng thần vô bi vô hỉ, chưa từng đáp lại tín đồ của mình.

Cuối cùng thì miếu thờ cũng yên tĩnh lại, tầm nhìn của Đường Ninh bỗng biến rộng hơn, cậu có thể nhìn thấy những chuyện trong miếu, mà còn có thể nhìn được cả những chuyện ngoài miếu.

Trong miếu Hà Thần có một quyển sách sách kỳ lạ, Đường Ninh nhìn một cái, phát hiện đó là một quyển sách tự tay ai đó làm, bút pháp vô cùng tinh tế, nhưng nội dung thì....

Xuân cung đồ.

Đường Ninh nhớ rõ quyển sách này, có một đứa trẻ nào đó đã bỏ quyển sách này lại miếu, tuy rằng tư tế các đời đều được chọn từ con cháu của bà lão câm, nhưng độ tuổi khi được chọn cũng khác nhau hoàn toàn.

Thỉnh thoảng sẽ có vài đứa trẻ ngốc trong miếu Hà Thần, cũng có đứa to gan dám mang cả loại sách này vào trong miếu.

Mà đứa cuối cùng, chính là tư tế tân nhiệm kia.

Lúc trước, Đường Ninh còn không hiểu tại sao Hà Thần lại chọn đứa trẻ đó, rõ ràng hắn không phải là người ưu tú nhất trong tất cả các phương diện.

Thật sự là......

Đường Ninh nhìn về phía tượng thần kia, một nửa tượng thần đã chìm trong bóng tối, nửa còn lại bị ánh nến chiếu sáng, dường như vị thần ở đó vốn nên là một vị thần vô dục vô cầu, nhưng nằm trên hồng trần khổ hải vô biên, lại lây dính đầy bụi bặm trần gian.

Đôi môi kia hồng như máu, khóe môi nhếch lên, dường như đang mỉm cười.

Trong hồi ức dài đằng đẵng của Hà Thần, đây là lần đầu tiên Đường Ninh thấy Hà Thần lộ ra nụ cười như thế này.

Những nụ cười trước kia cũng không chắc đã là vui sướng.

Nhưng khi y phóng túng d*c v*ng của mình, không kiêng nể gì mà trút xuống ác niệm của mình, cuối cùng cũng tìm được sự sung sướng đã lâu rồi không có.

Đường Ninh ngơ ngác nhìn y, nhìn vẻ mặt lạnh lùng ấy, đuôi cá đen nhánh như đuôi rắn trườn trên mặt đất. Y khoác lên mình chiếc áo vận khí như tơ vàng, như một quái vật thoát khỏi lồng giam mà bước ra khỏi miếu thờ. Bên ngoài miếu mây đen vần vũ, mỗi nhà đều treo đèn lồng, bên trong có ánh lửa lóe lên, như những thi thể quái dị bị đốt cháy.

Đôi mắt như giếng cổ không gợn sóng nhìn cảnh tượng bên ngoài miếu, dường như không có gì có thể làm y để tâm ——

Hai con kiến đang bò qua đến gần đuôi cá bỗng đứng dậy.

Bàn tay thon dài trong ống tay áo to rộng duỗi ra, một chiếc bút và một cuộn giấy bỗng xuất hiện, y nhanh chóng phác họa ra một bức xuân cung đồ của hai con kiến được nhân hóa!

Con kiến: "?"

Đường Ninh: "???????"

Ngay khi nét bút cuối cùng kết thúc, y ném bút lông đi, như thể bỗng thấy tẻ nhạt vô vị.

Đường Ninh si ngốc nhìn y.

Rõ ràng y không nhìn thấy Đường Ninh, nhưng lại như nhận ra điều gì, bỗng ngẩng đầu lên, nhìn về hướng Đường Ninh.

Đôi mắt y hơi rũ xuống, dưới ánh vàng kim mông lung, Đường Ninh mơ hồ thấy đôi mắt lạnh như băng.

Khi bốn mắt nhìn nhau, trái tim Đường Ninh chợt co lại, cậu bỗng cảm thấy ánh mắt này giống rất nhiều người, giống Thiệu Minh Ôn, giống Cố Vân, giống Kỳ Vân, giống Mạc Vân Sơ...

Cậu không nên cảm thấy như vậy.

Y là y, y không phải là những người khác.

Rốt cuộc thì làm gì có ai lại vẽ xuân cung đồ của kiến đâu.

Khi cậu mở mắt ra nhìn, lại thấy y đang lẳng lặng vẽ tranh một mình, Đường Ninh lại muốn đến gần người này. Cậu biết đối phương không nghe thấy giọng mình, nhưng cậu vẫn muốn nói chuyện với y, nói cái gì đây?

"Anh vẽ tranh giỏi thật đó."

"Có phải anh cô đơn lắm không?"

"Thật ra tôi cũng vậy."

"Biến thành tượng thần ngồi trong miếu thật cô đơn."

"......"

Đường Ninh lẩm bẩm một lúc, sau đó đi đến cạnh người kia, nhìn thấy y đang chuyên tâm vẽ tranh. Lúc này, người đó đã vẽ tranh một cách nghiêm túc, y vẽ một người mặc áo cưới màu đỏ, kiểu dáng của bộ đồ cưới kia nhìn vô cùng quen mắt, rất giống với bộ đồ mà cậu đã mặc khi xuyên vào phó bản kia.

Chắc là trùng hợp thôi, dù sao thì kiểu dáng áo cưới đụng hàng cũng không phải là chuyện gì khó hiểu.

Y vẽ tất cả rất tỉ mỉ, nhưng chỉ duy nhất gương mặt của người trong tranh là không. Bộ đồ cưới đỏ thắm được vẽ vô cùng tỉ mỉ, nhìn như thể đó là toàn bộ tâm huyết của y, nhưng tiếc là khuôn mặt lại bị bỏ trống khiến người xem vô cùng tiếc hận.

"Sao anh lại không vẽ nữa vậy?" Đường Ninh hiếu kỳ hỏi: "Hay là không có linh cảm thế?".

Đường Ninh biết người kia không nghe thấy tiếng mình, cậu đã quen tự hỏi tự đáp như vậy rồi.

Cậu cẩn thận đoán: "Anh muốn yêu đương đúng không?"

Cậu lại nói: "Yêu đương ấy mà, nhiều lúc sẽ thấy vô cùng vui vẻ, nhưng mà phải gặp đúng người mới được. Nhưng tôi cảm thấy nhất định anh sẽ gặp được một người không tồi đâu, đến lúc đó, hai người sẽ vui vui vẻ vẻ nói chuyện yêu đương, sau đó sẽ quên hết những chuyện không vui này đi."

"Nhưng anh cứ như vậy thì trạch quá, vòng xã hội như vậy thì khó mà tìm được đối tượng tốt. Tôi nói anh này, đợi mấy trăm năm nữa, khoa học kỹ thuật phát triển, anh có thể ở yên trong miếu chơi di động. Anh vẽ tranh tốt như thế, chắc chắn sẽ có rất nhiều người biết đến, lúc đó chắc chắn sẽ có nhiều người yêu thích anh...."

Trong lúc Đường Ninh đang nói một mình, y thu bức tranh lại, trở về miếu thờ.

Bên ngoài miếu đã náo loạn như một nồi cháo, người dân hoảng sợ, cuộc sống hàng ngày không yên. Bọn họ cầu xin tư tế giải quyết chuyện này, bọn họ không muốn một vị thần thế này nữa, bọn họ sợ hãi, thậm chí còn chán ghét, căm hận vị thần này.

Cuối cùng, có người nghĩ ra một cách.

Họ muốn xây cầu để trấn áp Hà Thần.

Bọn họ muốn xây một chiếc cầu vô cùng rắn chắc, như vậy thì có thể trấn áp Hà Thần dưới đáy sông vĩnh viễn, khiến y mãi mãi không trở mình được.

Đường Ninh biết kế hoạch của dân chúng, cậu nôn nóng nói tin này cho Hà Thần, nhưng cậu không nói ra tiếng, mà tượng thần cũng không có cách nào đáp lại cậu. Bọn họ chỉ có thể ở yên trong không gian này, đã lâu rồi không có ai đến đây quét tước miếu thờ, mạng nhện giăng đầy góc tường, kéo đến đế châm đèn, ngoài miếu cũng không có một bóng người, những quái vật quỳ trước miếu đã bị dân chúng lôi ra ngoài thiêu hủy.

Hà Thần không hề rời khỏi gian miếu thờ này, y vô cùng thờ ơ với những chuyện xảy ra xung quanh mình, chuyện y hay làm nhất là vẽ tranh. Y luôn vẽ một người không có khuôn mặt, chỉ vẽ cảnh cuộc sống sinh hoạt thường ngày của người đó cùng mình.

Cầu đã gãy.

Mưa sa gió giật.

Vẫn là y ngồi trên xe lăn, nhưng người không có mặt kia lại người đẩy y rời khỏi cây cầu ấy.

Y vẽ chân mình rất đẹp, đôi mắt cũng tốt, y mở mắt nhìn người kia, hai người cùng đi qua rất nhiều cây cầu, trời mưa, bọn họ sẽ cùng nhau mở ô đi đường.

Y vẽ bọn họ giao bái, uống chén rượu giao bôi, cùng chung chăn gối....

Đường Ninh nói với y, đừng vẽ nữa, anh đang mê muội mất đi ý chí rồi, anh nhanh chạy trốn ngay đi.

Nhưng y không nghe thấy gì cả.

Đám dân trấn tìm đại sư tài giỏi nhất, bắt đầu xây cầu. Nhưng khi xây cầu, đủ thứ chuyện không hay cứ xảy ra, không phải là xây được một nửa thì bỗng nhiên cầu sụp, không thì cũng là người xây cầu đang sống sờ sờ bỗng nhiên ngã xuống sông chết đuối.

Cứ như thế này thì mãi mãi cũng không xây xong cầu.

Đại sư nghĩ ra một biện pháp ——

Đóng sinh cọc.

Đóng sinh cọc cần dùng đồng nam đồng nữ, mà để trấn áp Hà Thần, chắc chắn là không thể dùng đồng nam đồng nữ bình thường được. Cuối cùng, bọn họ nhất trí chọn em trai và em gái ruột của tư tế để trấn áp Hà Thần.

Hà Thần sẽ không làm người nhà tư tế bị thương tổn.

Đây là sự thật rõ như ban ngày.

Dùng em trai và em gái của tư tế trấn ấp Hà Thần, nếu như Hà Thần muốn phá bỏ phong ấn, sẽ làm em trai và em gái của tư tế hồn phi phách tán.

Tất cả mọi người cùng đánh cuộc.

Bọn họ đánh cuộc trình độ nhân nhượng của Hà Thần với cả nhà tư tế.

Đường Ninh cũng đã biết được kết cục của chuyện này, nếu như bây giờ cậu có thể nói chuyện, có lẽ cậu đã khóc nấc lên rồi.

Tư tế là người bảo vệ miếu Hà Thần, nhưng chính tư tế là người dùng cây búa đập vỡ tượng thần của Hà Thần. Bức tượng vô cùng cao lớn, khi bị đẩy từ trên điện thờ xuống, bức tượng đã vỡ làm đôi ở phần eo, những bộ phận khác cứng rắn dị thường, từng là tâm huyết xây dựng của mọi người, nhưng nay muốn phá bỏ, chỉ dựa vào mình tư tế sẽ mất rất nhiều sức lực.

Không ai dám lên hỗ trợ, chỉ có thể để tư tế tự mình làm tất cả, những người còn lại không một ai dám tiến lên.

Bọn họ chỉ đứng đó nhìn chăm chú.

Bọn họ đã đánh cuộc thắng.

Quả nhiên từ đầu đến cuối, Hà Thần không hề tổn thương người nhà tư tế.

Y chỉ lẳng lặng nhìn ông nội của tư tế, y vẫn nhớ rõ không lâu trước đây, khi ông nội tư tế vẫn chỉ là một đứa trẻ thò lò mũi xanh, khi đói bụng còn cả gan trộm tế phẩm của y, y yên lặng nhìn đứa bé kia ngồi trên đệm hương bồ ăn điểm tâm của mình.

Y lại nhìn về phía bà nội của tư tế đã khóc đến ngất xỉu.

Y nhớ rõ khuôn mặt nhăn dúm dó của bà lão này ngày trước rất xinh đẹp, chính vì xinh đẹp như thế nên khi ở độ tuổi đẹp nhất, bà mới có thể gả vào nhà ông nội tư tế. Khi đó, bà mặc áo cưới đỏ, trang điểm xinh đẹp, đứng trước tượng Hà Thần bái đường. Ở thị trấn này, khi kết hôn sẽ bái Hà Thần chứ không bái đường tại nhà như nơi khác.

Bọn họ cầu nguyện với Hà Thần, xin Hà Thần phù hộ bọn họ bách niên giai lão.

Y đồng ý.

Y lại nhìn về phía cha mẹ của tư tế, hai người trung niên không ngừng quỳ lạy y, khóc lóc xin y buông tha cho thị trấn này. Người đàn ông trung niên đó đã từng khóc lóc cầu xin y, khi vợ mình khó sinh, cầu xin y phù hộ cho mẹ tròn con vuông.

Y đồng ý.

Y lại nhìn về phía tư tế, nhìn thanh niên mảnh khảnh hồn bay phách lạc quỳ trên mặt đất sau khi đập nát tượng thần xong, nhìn hắn vô cùng suy sụp. Người trẻ tuổi mà, một đường xuôi chèo mát mái không hề gặp vật cản nào bỗng nhiên lại gặp phải chuyện thế này đúng là khó mà chấp nhận ngay được.

Cuối cùng, y nhìn về phía hai đứa nhỏ kia. Hai đứa bé đáng yêu, cái gì cũng chưa hiểu, chỉ biết khóc thút thít thút thít. Y đã từng thấy hai đứa nhỏ này lúc mới sinh, trẻ con mới sinh xong không đẹp chút nào, chẳng khác gì khỉ con, cha mẹ hai đứa nhỏ ôm cả hai trong lòng, bọn họ cầu nguyện, "Hà Thần, cầu ngài phù hộ hai đứa nhỏ cả đời bình an."

Y đồng ý.

Năm ấy, y đã đồng ý với bà lão câm đầu tóc bạc phơ rằng sẽ phù hộ cho con cháu bà được bình an.

Nhưng bà lão lại không từng nhắc đến, nếu như con cháu bà muốn mang con của chính mình đi tìm chết, thì y nên làm sao bây giờ.

Y có chút mệt mỏi.

Ngay thời khắc bị trấn áp kia, y đã nói với vị tư tế trẻ tuổi kia rằng ——

"Ta không muốn phù hộ các ngươi nữa."

Người trẻ tuổi này đã đập nát tượng thần của y, làm y đau đến mức mỗi phần hồn phách đều bị xé rách, làm y nhớ đến năm đó trên dàn tế, y bị những kẻ đó đã chém đứt hai chân rồi bị khâu với một cái đuôi cá đen lớn.

Người trẻ tuổi này còn mang từng mảnh vỡ của tượng thần ném xuống đáy sông, làm y nhớ đến năm ấy khi còn ngồi trên xe lăn, không thấy một cái gì, trong bóng đêm bị người ta đẩy xuống vực sâu vạn trượng, rồi chết đuối trong con sông lạnh lẽo chảy xiết này.

"Ta muốn nguyền rủa ngươi, đời đời kiếp kiếp."

......

Cầu xây xong, Hà Thần bị trấn áp, ngôi miếu hoa mỹ bị dỡ xuống, bức họa sau bàn thờ cũng bị người dân phát hiện. Tuy rằng người không bức họa không có mặt, cũng không ai nghĩ đó là tranh Hà Thần vẽ, bọn họ chỉ cảm thấy kì lạ, cứ thế thả vào lửa thiêu sạch.

Không còn một mảnh, hôi phi yên diệt.
 
Tôi Là Bình Hoa Trong Thế Giới Vô Hạn
Chương 121: Thị trấn ma (25) - "Nhiều….”


Edit: Meii

Trái tim Đường Ninh dường như vỡ vụn theo mỗi mảnh tượng rơi xuống, cậu cũng như tượng thần, không thể phát ra âm thanh, ngay cả tiếng khóc thút thít cũng không.

Cậu nhìn những mảnh tượng bị vứt xuống nước sông lạnh băng, Đường Ninh muốn duỗi tay đỡ lấy những mảnh tượng nhỏ, đáy sông lạnh như vậy, tối như thế, không có lấy một tia sáng, còn là nơi mà vị công tử kia chết đi. Đường Ninh biết y không thích bóng tối, y rất thích nơi có ngọn đèn dầu thông, thích sương khói lượn lờ, thích mùi hương vòng vờn quanh tượng thần.

Nhưng cậu không có thân thể, chỉ có thể nhìn từng mảnh tượng vỡ chìm xuống con sông sâu không thấy đáy, từng vòng sóng gợn trên mặt nước, bầu trời cũng đổ một cơn mưa to.

Đường Ninh nhìn đám dân trấn đời đời đều được Hà Thần che chở, cậu nói với một ông lão: “Khi còn nhỏ, ông mắc bệnh vảy cá, mẹ ông đã cầu nguyện với Hà Thần, hy vọng Hà Thần chữa khỏi bệnh cho ông. Là y đã chữa cho ông mà, ông quên rồi sao?”

Cậu nói với một người trung niên: “Cha của ông lúc say luôn đánh mẹ ông, chính ông khóc lóc chạy đến miếu Hà Thần, sau đó cầu nguyện với Hà Thần, muốn cha ông không đánh mẹ ông nữa. Là Hà Thần đã chuyển dời mọi đau đớn thống khổ trên người mẹ ông sang cho cha ông cảm nhận, ông quên rồi sao?”

Cậu nói với một thanh niên: “Khi cậu mới đến trường học, có bạn học trong trường lấy trộm đồ của người khác, bọn họ nghi ngờ cậu ăn trộm. Chính cậu đã đi tìm Hà Thần, xin Hà Thần chứng minh cậu trong sạch, còn giúp các cậu tìm được những thứ bị mất, cậu quên rồi ư?”

Cậu nói với một đứa trẻ: “Nhóc nữa! Mấy hôm trước nhóc mới sốt cao, là Hà Thần chúc phúc cho cậu! Tôi biết, tôi biết nhóc chẳng nhớ rõ điều này…”

Nhưng mà, cậu đều nhớ rõ tất cả.

Cậu nhớ rõ khi những người đó cầu nguyện, vị Hà Thần kia sẽ chui ra khỏi tượng thần.

Có lẽ vì đã trở thành bán thần, người thường nhìn không thấy y, nhưng Đường Ninh có thể nhìn thấy y, cậu thấy bóng người vàng kim kia sẽ cúi người, nhẹ nhàng chạm l*n đ*nh đầu của tín đồ mình.

Năm đó, ông lão quyết định khâu thi thể vị công tử, vá thành “vị thần mới” đã từng nói, lão nói, loại người này ấy mà, quá thiện tâm, tâm địa như Bồ Tát vậy.

Trời mưa rất to, không một ai nghe được tiếng của Đường Ninh, nhưng Đường Ninh lại có thể nghe hết những lời nói cay độc của những người dân trấn kia:

“Sao chúng ta lại biến tà thần trở thành thần bảo hộ của mình chứ.”

“Chúng ta cung phụng kẻ đó lâu như thế, sao kẻ đó lại có thể tổn thương chúng ta chứ?”

“Không cần, bây giờ kẻ đó cũng ra được rồi…”

Từng mảnh tượng thần chìm dần vào trong nước bùn, mưa to xối xả trên mặt sông, từng vệt sét dài xé ngang bầu trời, ánh chớp lóe lên cùng tiếng sấm vang rền chiếu sáng khuôn mặt tất cả những người ở đó.

Có người che kín hai mắt con mình lại để nó không nhìn, có người cúi đầu thấp như muốn vùi đầu mình ngực, còn có mấy người còn kín đáo nhìn con sông kia bằng ánh mắt thù hận. Những người đó phần lớn đều là người đã bị Hà Thần làm gãy tay, nếu như không phải đang không dùng tay được, có lẽ bọn họ đã vỗ tay tỏ ý ăn mừng rồi.

“Rốt cuộc thì thứ kia cũng đã bị ngăn chặn rồi!”

Đường Ninh ngơ ngác nhìn tất cả mọi chuyện.

Cậu chưa bao giờ nghĩ những người này lại thế này, sự ác độc không kém gì những lời bình luận ác ý mà cậu thấy trên mạng, dường như cậu nghe thấy tiếng thế giới quanh cậu đang vỡ vụn thành từng mảnh.

Những kí ức về những người dân trấn này khi cùng nhau đắp tượng thần như chia năm xẻ bảy, những năm đó bọn họ quỳ lạy cung phụng tượng thần, từng lần từng lần bọn họ khẩn cầu, từ già trẻ lớn bé, từ trai đến gái, cả tiếng khóc lẫn tiếng cười ——

“Hà Thần đại nhân, cầu ngài phù hộ ta……”

“Đa tạ Hà Thần đại nhân đã phù hộ!”

“Hà Thần đại nhân ơi, số ta khổ quá……”

“Hu hu hu Hà Thần đại nhân ơi! Ba lại đánh mẹ rồi!”

“Thần à, vì sao ngài lại muốn làm điều ác vậy?”

“Đây mà là Hà Thần cái gì, là tà thần thì có! Sao thứ này lại trà trộn vào trong miếu thế này!!!”

“Nó sẽ hại chết ngươi đó!!!”

“Có chiếc cầu này! Hắn vĩnh viễn cũng không thể chuyển mình được!”

Thế giới quanh cậu lại trở lên yên tĩnh, hồn phách của Đường Ninh hơi chấn động, cậu có chút hoảng hốt, nhất thời không phân rõ đâu là ảo giác đâu là hiện thực.

Một lát sau, Đường Ninh mới có thể xác nhận được bản thân đang ngồi trên điện thờ như cũ, cậu vẫn là bức tượng thần lạnh băng trên điện thờ, trước mắt là miếu thời hoa mỹ, rường cột được chạm trổ công phu, ngọn đèn dầu trước mặt đầy dầu thông, không còn là những hồi ức bị đập tan tác cùng ánh lửa đổ nát thê lương.

Đây hẳn là gian điện thờ bỗng nhiên xuất hiện trong đêm kia.

Có lẽ cậu đã trở về rồi, trở về hiện thực.

Nhưng vừa rồi… tại sao cậu lại nhìn thấy quá khứ của Hà Thần vậy?

Vô số cảm xúc bi thương bủa vây lấy Đường Ninh, mới chỉ thoáng nghĩ đến những gì Hà Thần đã trải qua, Đường Ninh đã cảm thấy vô cùng áp lực và bi thương.

Trước khi chết chưa từng được đối xử tử tế, chết rồi cũng không được đối xử tử tế, thậm chí đến khi biến thành bán thần rồi, cũng chưa từng nhận được một chút thiện ý thật sự nào.

Cậu không biết vị Hà Thần này đã biến đổi từ bao giờ mà từ một bị thần biến thành tà thần, những hồi ức cậu vừa nhìn có lẽ là tâm địa tốt bụng ban đầu của vị tiểu công tử kia, nhưng cũng vì thế mà những hành vi sau này của người đó hoàn toàn không làm dậy lên chút chán ghét nào trong lòng cậu.

Những người dân trấn đó chán ghét Hà Thần như thế, phần lớn là do bọn họ chỉ nhìn thấy một mặt của Hà Thần, khi đó Hà Thần thực hiện nguyện vọng của đám dân trấn khiến mấy người bất ngờ tử vong, lại có người mong mãi mãi không chết, vậy nên những người chết bỗng sống lại trong một bộ dạng quỷ dị vô cùng. Với người thường mà nói, điều này vô cùng đáng sợ, mà sự sợ hãi sẽ ảnh hưởng đến phán đoán của mọi người, bọn họ cũng không có cơ hội biết được những gì Hà Thần đã trải qua.

Đường Ninh bỗng nhiên nhớ đến chuyện cậu từng đi hỏi Thiệu Minh Ôn cách để chống lại Hà Thần, Thiệu Minh Ôn hỏi cậu tại sao bỗng dưng lại hỏi chuyện này, lúc ấy cậu đã đọc lại những điều Lâm Uẩn bảo mình nói như một cái máy.

Kỳ thật lúc ấy, hành động của cậu khác gì đám dân trấn đó đâu.

Chỉ vì muốn tìm hiểu quy luật giết người của Hà Thần mới đi dò hỏi này nọ.

Dưới góc độ là một người chơi game thẻ bài, cậu không nên để những cảm xúc đó quấy nhiễu, mỗi một NPC trong thế giới thẻ bài đều không liên quan gì đến bọn họ, giống như người đi đánh bài vậy, bọn họ nên suy xét xem nên làm thế nào để thắng, chứ không phải tìm hiểu xem nhân vật trên lá bài đã từng trải qua chuyện gì.

Nhưng mà… bây giờ cậu vẫn cảm thấy rất khổ sở.

Không ai có ý định tìm hiểu Hà Thần đã trải qua những gì, cũng không có ai quan tâm xem y đã ngây người ở đáy sông lạnh lẽo bao nhiêu năm rồi.

Đường Ninh cố gắng loại bỏ cảm xúc vô dụng này ra khỏi người mình, cố gắng sắp xếp lại những thông tin mình đã được nhìn. Lúc đó, Hà Thần có vẻ rất muốn nguyền rủa tư tế, nhưng rốt cuộc thì đã nguyền rủa như thế nào?

Vì sao trong trấn lại lưu truyền chuyện người mắc bệnh vảy cá là chuyển thế của “ác niệm” Hà Thần? Nghi thức kia thật sự có hiệu quả sao?

Vì sao những người dân trấn lại muốn phá cầu, bọn họ quên mất rằng cây cầu này xây lên để trấn áp Hà Thần sao?

Ngay khi Đường Ninh đang nỗ lực suy nghĩ về những chuyện này, bên ngoài bỗng vang lên một tiếng động. Đường Ninh nhìn thấy một bóng người lén lút trong bóng tối, một bộ đạo bào màu lam vẫn còn dính chút máu lộ ra trước mắt Đường Ninh ——

Là Chu đạo trưởng.

Dường như Chu đạo trưởng đã xử lý qua vết thương của mình, chút máu dính trên chòm râu cũng đã được rửa sạch sẽ, lão đạo trưởng vẫn luôn tỏ ra phong thái cao nhân lúc này lại cúi đầu rũ mi đi vào trước mắt Đường Ninh.

Dưới ánh nhìn chăm chú của Đường Ninh, Chu đạo trưởng quỳ xuống, lão lạy đại lễ ngũ thể đầu địa, chính tư thế này khiến đồng hồ của lão cũng lộ ra ngoài rõ ràng.

Tuy biêt Chu đạo trưởng đang quỳ trước tượng thần, nhưng trong lòng Đường Ninh vẫn tràn ngập cảm giác vi diệu.

“Hà Thần đại nhân…” Giọng nói run rẩy của Chu đạo trưởng vang lên trong miếu thờ, lão cúi thấp mình như một bề tôi chân chính, “Tôi đã dâng tế phẩm lên, không biết ngài có vừa lòng không?”

Tế phẩm?

Đường Ninh nhìn đông nhìn tây, chỉ thấy hai tay Chu đạo trưởng trống trơn…

Đường Ninh không thể không nghĩ đến một chuyện.

Trước đó Chu đạo trưởng cũng không phải đi tay không vào miếu, không phải lão đã đưa qua tài vào sao, không những thế còn có cả cậu nữa, không phải là… cậu chính là tế phẩm mà Chu đạo trưởng hiến tế cho Hà Thần đó chứ?!

Chu đạo trưởng móc trong túi áo ra hai chiếc keo ra, lão vừa dâng keo lên một cách thành kính: “Nếu Hà Thần đại nhân hài lòng với tế phẩm này, xin hãy nói cho tôi ——”

Lão tung hai chiếc keo lên.

Đường Ninh cảm nhận được tượng thần có cảm ứng nào đó với hai chiếc keo, cảm giác này rất khó hình dung, giống như có một sợi dây từ tượng thần kéo ra ngoài, phía cuối dính lên hai chiếc keo, chỉ cần cậu nghĩ một cái, hoàn toàn có thể khống chế hai chiếc keo kia.

Ờm, nhưng mà không hài lòng thì điều khiển thế nào?

Làm sao để tên phản diện này thỏa mãn được.

Keo rơi xuống mặt đất, Đường Ninh nhìn vẻ mặt như cha mẹ chết đi của Chu đạo trưởng, tâm tình lập tức thay đổi.

Quả nhiên niềm vui luôn thành lập trên sự thống khổ của người khác.

Ai bảo tên đạo sĩ thối này đưa cậu như tế phẩm vậy chứ!

“Hà Thần đại nhân, ngoại trừ Đường Ninh ra…” Chu đạo trưởng sắp xếp lại tâm tình của mình, nịnh nọt Đường Ninh trong tượng thần: “Tôi còn chuẩn bị một tế phẩm khác, chắc chắn ngài sẽ hài lòng.”

Một tế phẩm khác sao?

Đó là cái gì?

“Tế phẩm này đã luyện chế xong, nếu ngài muốn quan sát tế phẩm gần một chút, tôi đã chuẩn bị sẵn tượng vàng để ngài tạm thời ẩn thân.” Vừa nói, Chu đạo trưởng móc trong túi ngực ra một cái hộp gỗ, hộp gỗ sáng bóng, bên trong tỏa ra ánh sáng vàng rực rỡ, bên trong là tượng thần bằng vàng ròng sáng loáng.

Tượng thần sáng chói làm Đường Ninh muốn mù mắt, nhưng càng kỳ diệu hơn là, Đường Ninh bỗng cảm thấy bản thân có thể chui vào trong bức tượng thần đó dễ dàng, như đổi phương tiện giao thông vậy.

Chu đạo trưởng cần thận đặt tượng thần sang một bên, lão tiếp tục nói một cách hèn mọn: “Nếu như Hà Thần đại nhân muốn nhìn tế phẩm còn lại, xin hãy nói cho tôi ——”

Lão lại tung keo lên.

Đường Ninh do dự một chút, điều khiển hai chiếc keo, tỏ ý thần linh đồng ý với thỉnh cầu của lão.

So với việc ngồi yên ở miếu thờ, cậu càng muốn ra ngoài tìm hiểu tin tức hơn, hơn nữa, Chu đạo trưởng là một tên cáo già chuyên đánh thái cực quyền, dưới tình huống bình thường, chắc chắn lão sẽ không làm lộ nhiều tin tức thế này, tình huống hiện tại đúng là khả ngộ bất khả cầu.

Nhìn thấy keo thành, trên mặt Chu đạo trưởng không giấu được ý cười, lão cười như một bông cúc đại đóa, lão cúi người làm một thủ thế kỳ quái với bức tượng vàng, sau đó cung kính nói: “Mời Hà Thần đại nhân thượng vị.”

Đường Ninh nhìn chằm chằm bức tượng bằng vàng kia, hàng thủ công được điêu khắc tỉ mỉ, ngay cả những sợi tóc nét mặt đều khắc ra, cậu thử một chút, hồn phách cậu lập tức chui vào bức tượng nhỏ kia.

Lần này, Đường Ninh cảm giác tầm nhìn của mình đã biến thành tầm nhìn của tượng thần nhỏ.

Vốn dĩ cậu đang nhìn xuống Chu đạo trưởng, bây giờ lại biến thành ngước nhìn, từ góc này nhìn Chu đạo trưởng xấu hơn nhiều.

Thật ra nếu bỏ đi đám râu bạc trắng cùng hàng mi bạc kia đi, cởi bỏ đạo bào xanh lam ra thì nhìn lão cũng chỉ còn là một ông lão bình thường, chẳng qua Chu đạo trưởng đã cẩn thận chỉnh chu bên ngoài của mình của mình nên có thể xây dựng được bầu kinh khí tiên phong đạo cốt quanh mình, nói chung là đẹp hơn tên đạo sĩ cậu từng gặp khi ở trường học Minh Đức kia nhiều.

Trong khi Đường Ninh đang mải nghĩ lung tung, Chu đạo trưởng đã cẩn thận đặt cậu lại trong hộp, lão đúng là một người rất cẩn thận từ những chi tiết nhỏ nhất, bên trong hộp chứa đầy khăn lụa tơ vàng lót bên dưới, để tượng thần không bị va đập.

Thế nhưng lão đóng nắp lên, Đường Ninh lập tức không thấy gì nữa.

Trong bóng tối, Đường Ninh nghe thấy tiếng của Lâm Uẩn: “Chu đạo trưởng, ông giải quyết những thứ này xong rồi sao?

“Ta đã nói chuyện với Hà Thần rồi, bạn cậu không gặp chuyện gì lớn, cậu ta chỉ tạm thời trúng tà thôi….” Tuy rằng không nhìn thấy bộ dáng của Chu đạo trưởng, nhưng Đường Ninh vẫn có thể não bổ ra dáng vẻ dọa người của lão bây giờ.

Rốt cuộc thì Lâm Uẩn đã phát hiện ra dị thường rồi sao!

Đường Ninh có chút thở phào, cậu cứ tưởng Lâm Uẩn không nhận ra đâu là cậu thật, đâu là cậu giả chứ. Ngay khi Đường Ninh đang nghĩ vậy, cậu lại nghe thấy Chu đạo trưởng nói: “Chỉ cần tĩnh dưỡng một chút, cái cậu Thường Hàm Lượng đó sẽ tự bình yên vô sự.”

Đường Ninh: “……”

Mé nó, sao cậu lại nghĩ rằng Lâm Uẩn đáng tin chứ?!

Thế nhưng Thường Hàm Lượng bị làm sao vậy?

Đường Ninh nghe Lâm Uẩn nói với Chu đạo trưởng mấy câu nữa, sau đó hai bên tạm biệt nhau, lần này Đường Ninh chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân của Chu đạo trưởng.

Chu đạo trưởng đi khoảng ba bốn phút, cuối cùng cũng đem Đường Ninh trong hộp ra, trong quá trình lấy tượng thần, Chu đạo trưởng rất cẩn thận dùng tơ vàng chạm lên Đường Ninh, chỉ sợ không cẩn thận in dấu tay mình lên tượng là phạm tội kinh nhờn thần linh, thái độ cần thận chuyên chú như chỉ hận không thể dâng hết tất cả lên để bày tỏ lòng thành với Đường Ninh vậy

Không hổ là một lão già tự mình nỗ lực kiếm tiền để mua đủ thứ đồ xa xỉ.

Với người ngoài có thể thuần thục chèn ép, với thần linh lại có thể khom lưng cúi đầu.

Người làm ngành dịch vụ chuyên nghiệp chưa chắc đã làm được như Chu đạo trưởng đâu.

Chu đạo trưởng đặt tượng thần mà Đường Ninh đang ở bên trong vào lòng bàn tay, dưới màn đêm tăm tối, lão đưa Đường Ninh đến một nơi vô cùng quen thuộc với cậu.

Đường Ninh sửng sốt một chút, đây không phải là cửa phòng của Chương Vân sao?

Chẳng lẽ, Chương Vân chính là tế phẩm còn lại ư?!

Cửa sổ phòng Chương Vân đang được đóng chặt, hơn nữa bên ngoài còn có một chiếc khóa mới tinh mà ông bà lão chèo thuyền khóa lại, dĩ nhiên là để phòng Chương Vân chạy ra ngoài.

Đường Ninh nhìn Chu đạo trưởng thuần thục lấy chìa khóa ra, mở chiếc khóa đồng một cách nhanh chóng.

Thế nhưng Chu đạo trưởng cũng không bước vào trong ngay, mà quay ra cười khiêm tốn với Đường Ninh, lão nâng một tay lên, một sợi dây tơ hồng từ cổ tay áo b*n r*, một loạt tiếng bước chân loạt soạt vang lên, cửa mở ra từ bên trong.

Một bàn tay phủ kín hoa văn như vảy cá duỗi ra từ khe cửa.

Đường Ninh nhìn thấy Chương Vân đứng thẳng tắp trước cửa!

Chu đạo trưởng kéo sợi tơ hồng một chút, Chương Vân lập tức cứng đờ đi ra ngoài như một cái xác không hồn.

“Hà Thần đại nhân, ta đã luyện chế nó được hơn phân nửa rồi, chỉ kém một bước nữa thôi là nó sẽ biến thành thập thế lệ quỷ, không có cách nào tiến vào luân hồi, vĩnh viễn phải chịu oán hận tra tấn.” Chu đạo trưởng nhẹ giọng giải thích.

Cái gì?

Luyện chế hơn phân nửa?

Chẳng lẽ cái kế hoạch nằm trong quan tài dụ hai tiểu quỷ kia, thật ra là để lão luyện chế Chương Vân sao?

Chu đạo trưởng nói vô cùng tàn nhẫn, vẻ tươi cười trên mặt càng thêm khiêm tốn nịnh nọt, lão ăn nói khép nép: “Chẳng qua trong lúc luyện chế đã xảy ra chút chuyện ngoài ý muốn, khiến phần ngực trái của nó có một lỗ hổng, nhưng Hà Thần đại nhân cứ yên tâm, nhất định tôi sẽ nghĩ ra cahcs tu bổ lại lỗ hổng này.”

Lỗ hổng nào? Thập thế lệ quỷ là cái gì? Chỉ còn kém một bước là bước nào chứ?!

Đường Ninh có rất nhiều câu hỏi, nhưng bây giờ cậu không có cách nào nói ra được, cũng chẳng thể truyền ý qua keo cho Chu đạo trưởng.

Đường Ninh chỉ có thể trơ mắt nhìn Chu đạo trưởng điều khiển Chương Vân đi về hướng nhà bếp, một lát sau, Chương Vân tìm thấy một thùng cá.

Trước ánh mắt kinh ngạc của Đường Ninh, Chương Vân bắt đầu túm lấy những con cá sống đang giãy dụa kịch liệt, há miệng ra, không chút do dự cắn lên bụng cá!

Tiếng nhai nuốt khiến da đầu người nghe tê dại, dường như Chương Vân cũng không ngại vảy cá hay xương cá, hắn cứ thế cắn xé hết con cá này sang con cá khác, mỗi lần cắn đều há lớn miệng, lớn đến mức Đường Ninh có thể nhìn thấy xương cá c*m v** lợi và đầu lưỡi của hắn.

Ngược lại, Chương Vân gần như không hề cảm nhận được chút đau đớn nào mà đi cuồng cắn nuốt, hắn cứ thế nhét cả một con cá vào miệng, miệng còn chưa kịp khép lại để nuốt xuống, đôi tay đã thò ra bắt một con cá sống giãy đành đạch lên chuẩn bị ăn tiếp.

Đường Ninh lo Chương Vân cứ thế này thì chắc chắn Chương Vân sẽ bị hóc xương cá mất. Ngay giây tiếp theo, cậu đã thấy Chương Vân thả con cá trong tay ra, rồi vươn tay ôm lấy cổ họng mình.

Chết tiệt! Thế mà lại bị hóc xương cá thật!

Đường Ninh chỉ có thể nhìn mà lo suông, lúc này, Chu đạo trưởng bỗng nâng tay lên, sợi tơ hồng hơi hơi run lên, Chương Vân lập tức há to miệng, lớn đến mức cái cằm sắp trật khớp đến nơi. Hắn đưa tay vào trong miệng, gương mặt xanh trắng vặn vẹo mang vẻ mặt thống khổ dị thường, một lát sau, hắn rút được một cái xương cá lớn ra ngoài.

Cái, cái này… móc ra kiểu đó thật hả?!

Tuy rằng bây giờ cậu không có thân thể, nhưng Đường Ninh cũng cảm thấy yết hầu mình nhói lên.

Chiếc xương cá dính máu kia bị Chương Vân ném trên mặt đất, sau đó hắn lại tiếp tục bắt cá sống lên ăn uống thỏa thích, nhưng có vẻ sự đau đớn ở yết hầu đã đánh thức được chút lý trí của Chương Vân, khiến hắn bỗng nhiên nhăn mi một cách thống khổ, rồi dừng lại không ăn nữa.

Chẳng qua Chu đạo trưởng thấy thế liền dùng tơ hồng khống chế Chương Vân tiếp tục ăn, đôi mắt phủ đầy tơ máu lóe lên một tia giãy giụa nhưng lại bị sự chết lặng che phủ nhanh chóng. Rất nhanh, Chương Vân lại tiếp tục ngấu nghiến thùng cá sống, hắn ăn đến mức bụng căng phồng lên, cả miệng đều là máu trộn lẫn thịt cá.

Đôi mắt hắn đờ đẫn nhìn về phía Đường Ninh, hắn, hoặc là nói “con rối” kia bỗng lộ ra tiếng cười thỏa mãn ——

“Cảm, ơn, đã, khoản, đãi.”
 
Tôi Là Bình Hoa Trong Thế Giới Vô Hạn
Chương 122: Thị trấn ma (26) - Lấy mạng đền mạng


Edit: Meii

Đường Ninh cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc toàn thân mình, may mà cậu đang trong tượng thần, vẻ mặt tượng sẽ không biến hóa, thế nên dù cậu sợ hãi đến phát run cũng không sao cả, Chu đạo trưởng sẽ không thể chỉ liếc mắt một cái là có thể nhìn ra cậu không phải là thần nữa.

Bây giờ tình huống của Chương Vân thế nào rồi? Hắn còn là người có lý trí không?

Đường Ninh nhìn chằm chằm thứ đang ngồi ăn cá kia.

Lúc trước tuy đám dân trấn đều ghét hắn như quái vật, nhưng lúc đó Chương Vân chỉ có làn da lạ thường thôi, mà hiện tại, từ ngoại hình đến hành động của hắn đều mang theo cảm giác quỷ dị không nói nên lời.

Chu đạo trưởng dùng sợi tơ hồng kia khống chế Chương Vân, khiến Chương Vân hoạt động như một con rối gỗ, nếu như có thể đoạt được đám dây tơ hồng đó thì có thể cứu được Chương Vân không nhỉ?

Nhưng mà bây giờ cậu không có cơ thể….

Thậm chí, cậu còn không có cách nào truyền được tin này cho người khác.

Ngay khi Đường Ninh đang lo lắng suông, phía sau bỗng vang lên một giọng nói khàn khàn thảm thương vang lên: “Ông đã đến rồi sao?”

Đó là giọng của bà lão chèo thuyền!

Chu đạo trưởng xoay người, Đường Ninh cũng theo đó mà nhìn thấy được dáng người lam lũ trong bóng đêm.

Không biết bà lão đã đứng đằng sau từ bao giờ, nhưng nhìn có vẻ bà ta cũng không có gì bất ngờ với sự xuất hiện của Chu đạo trưởng, ngữ khí có phần quen thuộc vô cùng.

Đường Ninh bỗng nhớ đến lúc ông lão chèo thuyền nhờ bọn họ không nói về chuyện Chương Vân sinh bệnh cho người khác, bà lão lại đồng ý cho bọn họ nói chuyện này cho Chu đạo trưởng.

Bà lão chậm rãi tiến lên, bà trầm mặc nhìn cháu trai của mình, Chương Vân cũng ngẩng đầu nhìn về phía bà lão, nhưng ánh mắt hắn vô cùng xa lạ, giống như đang nhìn một người lạ không quen biết, hoặc nên nói là, một món đồ ăn xa lạ.

Bàn tay khô gây thò ra khỏi cổ tay áo to rộng, bà lão nhẹ nhàng phủi đi miếng vảy cá dính trên khóe miệng hắn. Nhưng hình như động tác của bà đã k*ch th*ch Chương Vân, Chương Vân bỗng há miệng ra, hung hăng cắn lên bàn tay bà lão!

Đường Ninh nhìn hàm răng cắn chặt lên bàn tay khô gầy kia, tay Chương Vân giữ chặt tay bà nội mình, như thể lo lắng bà sẽ giãy ra như đám cá sống vừa nãy.

Chu đạo trưởng giơ tay lên, sau đó những sợi dây tơ hồng nối với người Chương Vân không ngừng rung động, Chương Vân lưu luyến buông lỏng miệng ra, nhưng dù mới cắn không bao lâu nhưng vẫn để lại một dấu răng rớm máu trên tay bà lão.

“Ài, không phải ta đã nói với bà rồi sao? Ăn cá sống chỉ để giảm bớt khát vọng cắn xé của hắn thôi, cá sống vẫn không bằng người sống được, chỉ cần hắn ngửi thấy hơi thở của người sống là sẽ công kích người đó.” Chu đạo trưởng thở ngắn than dài nói.

Bà lão như không hề cảm thấy đau đớn mà tiếp tục vươn tay, bàn tay thô ráp thê lương nhẹ nhàng sờ lên đầu Chương Vân, như đang vỗ về một đứa trẻ đang cáu kỉnh, bà nhẹ giọng nói: “A Vân, là bà nội đây.”

Chương Vân vẫn nhe răng về phía bà.

Bà lão nở một nụ cười đau thương, bà thong thả thu hồi tay lại, hành động này dường như đã tiêu hao một nửa sức lực của bà, bà lão lạnh lùng nhìn Chu đạo trưởng: “Lúc trước ông bảo ta đưa cháu trai ra đi làm mồi nhử, chưa từng nói sau đó nó sẽ biến thành thế này.”

“Bà có ý gì hả? bà biết thừa hai vị kia hận hắn thế nào mà, ta đã cố bảo vệ mạng của hắn từ tay hai vị kia rồi, thiếu chút nữa đã mất cả mạng mình đó!” Nói xong, Chu đạo trưởng còn nâng cánh tay quấn đầy băng gạc của mình lên cho bà lão xem. “Nếu như không phải để cứu cháu trai bảo bối của bà, sao tôi lại bị thương thế này chứ?”

Bà lão không nhìn thương tích của Chu đạo trưởng, mà chỉ nhìn tượng thần trong tay còn lại của Chu đạo trưởng.

Trong mắt bà là sự sợ hãi cùng cực.

“Tôi đã… làm theo những gì ông nói.” Bà lão cẩn thận nhìn về phía Chu đạo trưởng, thấp giọng nói: “Ta đã cho bọn họ ăn thứ đó, nhưng ông không hề nói cho tôi biết, bọn họ sẽ tự cào chết mình như thế.”

Đường Ninh nghe câu trả lời của bà lão mà sửng sốt, những người tự cào chết mình lúc này hẳn là đám dân trấn đã xây miếu kia đúng không?

Tại sao bỗng nhiên những người đó lại mắc phải căn bệnh cổ quái như vậy, do ăn đồ ăn mà bà lão mang đến sao?

Cẩn thận nhớ lại, hình như có một lần Chương Vân muốn cho bọn họ nếm thử canh cá mà bà lão làm, bà lão đã cự tuyệt, lúc đó hình như Chương Vân nói là….

—— “Thật ngại quá, bà nội nói hôm nay mọi người đi xây miếu rất mệt, canh cá hôm nay đều để mang đến cho những người xây miếu hết cả rồi.”

Chu đạo trưởng cười cười, “Chẳng lẽ bà không muốn bọn họ chết sao?”

Bà lão không nói chuyện.

“Làm gì có lần xây miếu nào mà không có người chết chứ? Nếu không nhờ bọn họ chết, miếu cũng không thể xong nhanh vậy được, hai vị kia cũng không nhanh bị trấn trụ như thế.” Chu đạo trưởng cười tủm nói.

“Nhưng nếu bị phát hiện thì…” Bà lão thấp giọng nói.

“Phát hiện cái gì? Gần đây xảy ra nhiều chuyện như vậy, không phải bà cũng mang đồ ăn cho nhiều người khác nữa sao?” Chu đạo trưởng nói: “Ai có thể chắc chắn rằng đồ ăn của bà có vấn đề chứ?”

Có vẻ bà lão đã bị thuyết phục,bà nhẹ giọng: “Nếu như hai vị kia đã bị trấn áp, vậy cháu trai tôi có làm sao không?”

“Bà cần gì phải hỏi lại thế chứ?” Chu đạo trưởng lắc lắc đầu, “Chương Vân là kiếp sau của tư tế, hai vị kia mới là người không hại hắn sẽ không ngừng đó…”

Nghe thế, Đường Ninh hoàn toàn ngây dại.

Chương Vân là kiếp sau của tư tế?!

Nhưng tại sao những người dân trấn kia đều coi Chương Vân là hóa thân của “ác niệm” Hà Thần?

Khoan đã.

Một hình ảnh mơ hồ bỗng nhiên xuất hiện trong đầu Đường Ninh ——

Hà Thần từng nói muốn nguyền rủa tư tế đời đời kiếp kiếp, nếu như Chương Vân thật sự là kiếp sau của tư tế, vậy thì cũng dễ hiểu. Trên trấn có một tin đồn rằng, người mắc bệnh vảy cá chính là hóa thân của “ác niệm” Hà Thần, nếu như mỗi kiếp sống, tư tế đều mắc bệnh vảy cá, vậy thì mỗi đời hắn đều phải nhận hết mọi tra tấn từ nghi thức kia.

Mà người trừng phạt hắn, lại chính là những người dân mà hắn đã bảo vệ năm ấy.

Lúc trước, mọi người đều biết Hà Thần khoan dung với cả nhà tư tế thế nào, ngay cả khi tư tế chém đứt tay tượng thần, Hà Thần vẫn chưa từng tổn thương tư tế.

Kỳ thật ngay cả khi Hà Thần đã biến thành tà thần, hắn vẫn có thể bảo vệ cả nhà tư tế sống trong vinh hoa phú quý cả đời, nhưng tư tế vì người khác, đã dứt khoát lựa chọn diệt thần.

Đường Ninh bị suy nghĩ của mình làm hoảng sợ.

Bên này, Chu đạo trưởng nâng tượng thần trong tay lên, Đường Ninh nghe thấy Chu đạo trưởng nói một cách bi thương: “Ta mới cầu Hà Thần vài lần, hỏi xem Hà Thần có đồng ý tha thứ cho Chương Vân không.”

Đường Ninh: “?”

“Nhưng mà Hà Thần không đồng ý cơ! Đặc biệt là năm nay còn không cử hành nghi thức, oán khí của Hà Thần không tiêu được đó!”

Đường Ninh: “???”

Đường Ninh giật mình, nếu không phải cậu đã nhìn thấy toàn bộ quá trình Chu đạo trưởng giao tiếp với Hà Thần, mà chỉ nhìn mỗi cảnh Chu đạo trưởng khóc lóc than phiền bày tỏ thành ý như bây giờ, có lẽ cậu đã tin tất cả những gì Chu đạo trưởng nói rồi.

Dường như bà lão đã biết chuyện Chương Vân là kiếp sau của tư tế từ trước, bà hoàn toàn không hề có chút hoài nghi nào với lời nói của Chu đạo trưởng, “… Vậy bây giờ tôi nên làm thế nào? Phải làm sao mới có thể cứu cháu trai tôi?”

Chu đạo trưởng vuốt râu, cau mày, lão thở dài một hơi, vẻ mặt nghiêm trọng nói: “Cũng có một cách đó, nhưng cách này chỉ có thể thử một lần thôi.”

Đôi mắt vẩn đục của bà lão lóe lên một tia hy vọng, bà nhìn Chu đạo trưởng, “Cách gì?”

Chu đạo trưởng nhìn bà lão, sau đó lắc lắc đầu, “Ài, cách này không hay đâu, bỏ đi.”

“Chỉ cần có thể cứu cháu trai tôi, cách nào tôi cũng dám thử. Chu đạo trưởng, ông mau nói cho tôi biết đi.”

Đường Ninh nghe Chu đạo trưởng gằn từng chữ, “Lấy mạng đền mạng.”

Lấy mạng đền mạng?

Trong đầu Đường Ninh như hiện lên một ngòi bút đầy máu viết từng nét từng nét bốn chữ này, mỗi chữ đều mang theo sát ý đáng sợ, căn bản không hề giống với thứ mà một vị đã tu thân dưỡng tính mang theo tiên phong đạo cốt sẽ nói ra.

“…. Là làm thế nào cơ?” Đôi mắt bà lão sâu thẳm, bà nhìn chằm chằm Chu đạo trưởng.

Đường Ninh nhìn bà lão, bỗng có cảm giác mình đang thấy một con mồi ngây thơ đang từng chút tiến vào bẫy của thợ săn, trong bẫy chính là đồ ăn mê người, nhưng một khi nhảy vào, dưới lớp đồ ăn chính là những lưỡi dao sắc nhọn đâm xuyên qua cổ họng.

“Tất nhiên là dùng mạng của bà để đổi lấy mạng cháu trai bà.” Chu đạo trưởng cuối cùng cũng nói ra ý đồ thật sự của lão, “Bà có quan hệ huyết thống với hắn, bà có tư cách thau hắn chịu tội, gánh mọi tai họa cho hắn.”

Chu đạo trưởng muốn làm gì thế?!

Đường Ninh biết Chu đạo trưởng không hề muốn cứu Chương Vân, Chu đạo trưởng đang muốn mang Chương Vân thành vật phẩm hiến tế cho Hà Thần, như vậy, khi Chu đạo trưởng đưa ra biện pháp thế này chắc chắn không phải là để cứu người!

Cậu không thể phát ra âm thanh, chỉ có thể lo lắng nhìn bà lão.

Bà lão trầm mặc hồi lâu, mới nhẹ giọng nói: “Làm sao tôi biết rằng ông có đang lừa tôi hay không?”

“Tôi thấy bà hồ đồ rồi đó, tôi đã dạy bà nhiều thứ như vậy, có chỗ nào giống đang lừa bà không?” Chu đạo trưởng tức giận nói: “Nếu không phải bà làm theo lời tôi, khiến đám người kia bị mắc bệnh vảy cá hết, thì cháu trai bà còn có thể ở đây đến giờ này không? Hay là bị bọn họ kéo đi cử hành nghi thức rồi! Nếu như bà không tin, thì bà tự mình hỏi Hà Thần đi!”

Nói xong, Chu đạo trưởng còn nhét hai cái keo vào tay abf lão, bà lão nắm lấy keo, chậm rãi quỳ xuống.

Bà quỳ trước tượng thần trong tay Chu đạo trưởng, hai khuỷu tay cùng hai đầu gối và trán quỳ sát chạm đất, bà lão run giọng hỏi: “Hà Thần đại nhân, ta có thể dùng mạng mình đổi lấy mạng cháu trai ta sao?”

Nói xong, lập tức tung keo lên.

Đường Ninh có thể cảm ứng được sự tồn tại của keo, vội vàng khống chế keo để ném ra keo âm!

Không thể!

Bà lão à! Đừng làm điều ngu ngốc!!!

Khi keo rơi xuống mặt đất, là hai mặt úp xuống, có nghĩa là không được.

Bà lão ngơ ngẩn nhìn kết quả này.

“Ầy, xem ra mỗi một mạng của bà là chưa đủ nha, chắc phải tính thêm mạng của chồng bà nữa, hai mạng của các người có lẽ mới đủ để đổi.” Chu đạo trưởng thở dài nói.

Đường Ninh bị câu nói vô sỉ tùy cơ ứng biến của Chu đạo trưởng làm khiếp sợ, cậu hận không thể khống chế keo đập vào đầu lão mấy cái, chỉ có thể khống chế keo lật hoặc úp mà thôi.

Không sao, không sao cả, chỉ cần bà lão lại hỏi, cậu lại phủ nhận hết là được.

Nhưng bà lão lại không tiếp tục hỏi.

Bà lão chỉ quỳ trên mặt đất, vận mệnh đáng sợ đè lên đôi vai gầy nặng như núi, làm bà không ngẩng được đầu lên, chỉ nhẹ giọng nói: “Tôi đã hại chết nhiều người như vậy, tôi có chết đi cũng là đáng…. Nhưng lão nhà tôi chưa từng giết cá, cũng không làm đồ ăn, cái gì lão cũng không biết.”

“Lão tích góp tiền cả đời, không tin thần, cũng không tin số mệnh, càng không tin căn bệnh kia không có cách chữa, lão chỉ chờ đến một ngày, chờ ngày căn bệnh này có cách chữa, lão sẽ mang A Vân đến bệnh viện tốt nhất trên thành phố này chữa bệnh.”

“Nhưng thật ra không có ngày đó, chính lão cũng biết rõ, người mắc bệnh này rời khỏi thị trấn sẽ chết, mọi người đã thử nhiều năm như vậy rồi, chỉ cần người đó ra khỏi thị trấn này sẽ chết ngay, không ai may mắn thoát được. Rõ ràng mọi người đều biết, nhưng lão vẫn cố chấp như vậy, vẫn cố tin rằng lão có thể đưa A Vân rời khỏi đây đi chữa bệnh được. Lão già ngốc cố chấp ấy ——”

“Làm sao tôi có thể để lão chết cùng tôi cơ chứ?”

_____

Đôi lời của
 
Back
Top Dưới