Cập nhật mới

Khác Tôi là ai ?

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
399493833-256-k471847.jpg

Tôi Là Ai ?
Tác giả: Reellimia_Bin
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Chẳng ai hiểu tôi...mọi thứ cứ như cơn say bên bờ sông tuyết, nàng lộng lẫy tựa ánh trăng.

Bạch Nguyệt Quang luôn là thứ ánh sáng thuần khiết, mơ màng, ảo mộng như khúc nhạc buồn



russiaxgermany​
 
Tôi Là Ai ?
Chương 1 : Hỗn Loạn trong Tâm


"Tôi là ai?"

Russia đã từng tự hỏi như thế… rất nhiều lần.

Từ lúc còn là một đứa trẻ chưa cao quá đầu gối của người lớn, sống trong toà nhà cổ âm u giữa băng giá của vùng đất rộng lớn, Russia đã luôn cảm thấy mình... không thuộc về đâu cả.

Mẹ là ai – cậu không biết.

Những vú nuôi hay các bà quản gia chỉ bảo rằng “mẹ con mất rồi” hay “chuyện đó không nên hỏi.”

Cha – USSR – là người cậu nghe thấy nhiều hơn là gặp mặt.

Những người lính, những viên chức đi qua dãy hành lang dài, lạnh và trơ trọi đều nói về ông bằng giọng kính nể.

Một người vĩ đại.

Một lãnh tụ.

Một chiến thần.

Nhưng với cậu bé Russia…

ông chỉ là một hình ảnh lờ mờ, không thực.

Một cái bóng đi qua cánh cửa gỗ nặng nề, để lại sau lưng mùi thuốc súng và tuyết tan.

Người duy nhất còn lại trong căn nhà cũ kỹ, là ông nội cậu – Russian Empire.

Ngày nào cũng vậy, cậu bé Russia lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ, chăm chú nhìn ông mình – người từng là một Sa Hoàng hùng mạnh, một đế chế từng khiến châu Âu khiếp sợ.

Ông từng cao lớn, thẳng lưng, đôi mắt nghiêm nghị và thần thái không ai dám cãi lại.

Người ta bảo rằng thời ông còn trị vì, những lời ông nói ra có thể quyết định số phận của hàng triệu con người.

Nhưng giờ đây…

ông không còn như vậy nữa.

Nửa tỉnh nửa mê, lúc hiền dịu, lúc hung tàn.

Có lúc, ông ngồi kể chuyện cho Russia nghe, bằng giọng trầm ấm và ánh mắt như cháy lên hồi ức xưa cũ.

> “Hồi ta còn trẻ, ta từng đánh bại Ottoman, từng khiến Napoleon phải thối lui, từng... từng khiến cả châu Âu phải run rẩy.

Nga của ta, là bất bại...”

Nhưng rồi đột nhiên, chỉ vài phút sau, ông gào lên, ánh mắt đỏ ngầu:

> “Mày… mày là cái gì vậy hả?

Là nỗi ô nhục!

Là thứ máu mủ dơ bẩn phản bội!

Mày không xứng đáng mang họ Romanov!”

Ông đập vỡ bình trà, quăng chiếc ghế gỗ qua phòng, khiến Russia co rúm người lại trong góc.

Cậu chỉ mới bảy tuổi, không hiểu gì cả – chỉ biết sợ, và lạnh.

Trong những khoảnh khắc như thế, cậu trốn vào góc hành lang sau tấm rèm, tay ôm lấy gối, nước mắt chảy dài trên má.

Nhưng cậu không khóc to, không bao giờ.

Russia đã học cách im lặng, học cách nuốt những đau đớn vào trong tim.

Mỗi đêm, căn biệt phủ vang vọng tiếng rít của gió bão, xen lẫn những tiếng la hét mơ hồ từ phòng ông nội:

> “Tránh xa hắn!

Tránh xa cái kẻ đó!!!

Nếu mày còn bước gần đến hắn, mọi thứ sẽ bị hủy diệt…!”

Nhưng “hắn” là ai?

Russia không biết.

Ông chưa bao giờ nói rõ.

Chỉ luôn miệng lặp lại như một cái đĩa vỡ.

Mỗi lần hỏi, ông lại nhìn cậu bằng ánh mắt hoảng loạn, rồi lẩm bẩm “Không được... không được để lịch sử lặp lại…”

---

Thế là Russia lớn lên, mang trong mình ba điều không trọn vẹn:

1.

Một tuổi thơ thiếu vắng tình thân – không mẹ, không cha, chỉ có những cơn điên loạn của ông nội.

2.

Một cái tên quá lớn – là hậu duệ của Russian Empire, là “con của USSR” – một di sản quá nặng trên đôi vai nhỏ.

3.

Và một bí ẩn chưa lời giải – “kẻ đó” là ai, và vì sao ông nội lại phát điên vì hắn?

---

Năm lên 10 tuổi, Russia lần đầu biết đến cái lạnh thật sự không đến từ mùa đông, mà từ ánh mắt người thân.

Hôm đó, cậu được gọi đến phòng ăn lớn.

Ông nội đang tỉnh táo bất ngờ – mặc quân phục cũ, ngồi thẳng lưng, mắt sáng như ngọc.

Trên bàn, có một tách trà nóng đang bốc khói.

> “Ngồi xuống,” ông bảo, giọng trầm như chuông đồng.

Russia ngồi xuống, tay run nhẹ.

> “Cháu có biết vì sao ta từng cấm cháu ra khỏi nơi này không?”

> “…Không ạ.”

> “Vì bên ngoài kia có nó.”

> “Nó… là ai?”

> “Một kẻ...

đã từng phản bội máu thịt,” ông nghiến răng.

“Nó từng khiến ta sụp đổ.

Từng khiến Nga của ta nhuộm máu.

Nếu cháu gặp nó, nếu để nó chạm đến linh hồn cháu... thì cháu sẽ không còn là cháu nữa.”

Cậu bé Russia ngước lên, ánh mắt hoang mang như muốn hỏi hàng vạn câu.

> “Nhưng nếu cháu không biết cháu là ai… thì cháu làm sao biết mình có bị thay đổi không ạ?”

Người ông im lặng rất lâu.

Rồi ông gục đầu xuống bàn.

Một giọt nước mắt – từ đôi mắt của một Sa Hoàng đã từng thống trị một đế chế – rơi xuống mặt bàn gỗ.

---

Đêm hôm đó, Russia lại một mình ôm chăn ngồi bên lò sưởi.

Tuyết rơi ngoài trời trắng xóa.

Cậu thầm thì vào khoảng không:

> “Tôi là ai…?”

> Là hậu duệ của một đế chế điên loạn?

Là con của một lãnh đạo độc tài chưa bao giờ gặp mặt?

Hay là một cậu bé đơn độc, bị nguyền rủa từ khi sinh ra?

Không ai trả lời.

Chỉ có tuyết, và tiếng tim cậu đập – nhỏ, lặng, và lạnh như chính vận mệnh của mình.

---
 
Tôi Là Ai ?
Chương 2 - Con cũng muốn có cha như người ta


“Đôi mắt ấy… giống hệt ông ấy.”

Mỗi lần nghe câu đó từ người hầu, nhũ mẫu hay quản gia, Russia chỉ biết cười nhạt.

Họ nói đôi mắt xanh của anh, sâu và lạnh như mặt hồ Baikal giữa mùa đông, là di sản của cha anh – USSR.

Cả mái tóc trắng như tuyết phủ kín cánh rừng Siberia cũng vậy – một đặc điểm không thể lẫn vào đâu được của dòng máu cường quốc.

Nhưng nếu thật sự là như vậy… thì sao anh lại chưa từng được nhìn thấy cha mình bằng xương bằng thịt?

Họ nói cha anh là người vĩ đại, là linh hồn của cả một đất nước.

Một vị lãnh tụ mà hàng triệu người cúi đầu kính phục.

Những bài báo luôn gọi ông là “Biểu tượng của Cộng sản thế kỷ XX.”

Những bức ảnh trên tường treo ông bên cạnh lá tượng trưng cho bộ mặt của đất nước, tay nắm tay với các lãnh đạo thế giới khác.

Nhưng với Russia – ông chỉ là một hình ảnh xa xôi, mờ nhạt như tuyết bay sau ô cửa kính.

---

Anh đã từng muốn được gặp ông một lần, chỉ một lần thôi cũng được.

Khi mới 8 tuổi, Russia từng lén trốn khỏi lớp học trong biệt phủ, chạy đến phòng của thư ký của ông – một cô gái tên Shasa, luôn ăn mặc nghiêm trang và đeo kính tròn.

> “Cháu muốn gặp cha.

Làm ơn… nói với ông ấy cho cháu gặp được không ạ?”

Cô thư ký lặng người.

Ánh mắt có chút áy náy, nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lùng của người từng trải.

> “Xin lỗi, cậu Russia… nhưng tôi cũng không được phép gặp ông ấy trừ khi có điều lệnh từ Bộ chính trị.”

Russia cúi đầu cảm ơn rồi lặng lẽ rời đi, trái tim nhỏ bé trĩu nặng hơn bao giờ hết.

---

Ở trường tư mà Russia theo học cùng các công tử, thiếu gia con nhà quyền quý khác, anh luôn nổi bật.

Không phải vì anh nói nhiều – anh gần như luôn im lặng.

Cũng không phải vì anh khoe khoang – anh chưa bao giờ kể về cha mình.

Mà là vì… anh có một thứ khí chất lạnh lẽo, xa cách, khiến người ta tò mò và kính nể.

Các bạn cùng lớp gọi anh là “ Con trai của thủ tướng ” với vẻ vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.

> “Ê Russia, hôm qua tớ được mẹ làm bánh mứt nè, ngon cực!”

> “Tớ đi trường đua với bố, ông ấy để tớ cưỡi con ngựa chiến luôn đó!”

> “Ba tớ bảo cuối tuần sẽ chở cả nhà ra ngoại ô, còn tớ được chọn chỗ đi chơi!”

Russia ngồi yên, không chen vào, không mỉm cười, chỉ gật đầu nhẹ rồi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trong lòng, một nỗi thèm muốn âm ỉ trào lên như ngọn lửa giữa tuyết lạnh.

Anh cũng muốn được ăn bánh mẹ làm, muốn được cha dắt tay đi giữa đám đông, được khoe khoang như những đứa trẻ khác.

Nhưng… mẹ anh là ai, đến giờ vẫn là một bí ẩn.

Và cha anh – USSR – thì luôn là "người của công việc", gánh vác cả quốc gia trên vai.

Với ông, những thứ như “ăn tối cùng con trai” hay “đọc truyện cổ tích trước khi ngủ” có lẽ là những khái niệm xa lạ.

---

Có một lần, Russia dồn hết can đảm viết một bức thư thật dài cho cha.

Anh kể rằng mình vẫn đang học giỏi, vẫn nghe lời, vẫn dậy sớm tập thể dục, vẫn chưa từng bị điểm kém hay làm gì xấu.

Và cuối thư, anh viết dòng nhỏ xíu ở góc cuối:

> "Cha có thể về nhà một ngày không?

Chỉ một buổi thôi, con chỉ muốn nói chuyện một lần..."

---

Vài tuần sau, một chiếc hộp gỗ nhỏ được chuyển đến từ Moscow.

Bên trong là một con ngựa gỗ được chạm khắc tinh xảo, và một lá thư ngắn gọn, viết tay.

> "Gửi con, Rus.

Cha xin lỗi vì không thể lo nhiều được cho con.

Ta là con người của Cộng sản, đó là điều không sai.

Nhưng con này…

Ta luôn sẽ trở về, nên con phải ngoan.

Học thật chăm, nhớ là không ngừng tiến lên phía trước, yêu con."

Chỉ một đoạn như thế.

Không hứa hẹn.

Không ôm ấp.

Không ký tên.

Nhưng Russia đã ôm bức thư đó như báu vật suốt cả ngày hôm đó.

Anh ngồi cạnh lò sưởi, xoay con ngựa gỗ trong tay, đọc lại bức thư đến cả trăm lần như thể sợ chữ sẽ biến mất.

Đêm đó, anh ngủ thiếp đi trên ghế, tay vẫn ôm con ngựa bé xíu ấy.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, nỗi cô đơn của anh được vá lại – dù chỉ là một mảnh nhỏ.

---

Ngày hôm sau, một bạn trong lớp trêu:

> “Ê Russia, cuối tuần cậu làm gì vậy?

Hay ở nhà ôm mấy quyển sách cách mạng à?”

Anh không trả lời.

Chỉ cúi xuống mở cặp, lôi ra con ngựa gỗ, giơ lên nhẹ nhàng:

> “Đây là ngựa chiến.

Cha tớ tặng đó.”

Lũ bạn ồ lên, mắt sáng rực.

Một đứa còn hỏi:

> “Ông ấy có cho cậu cưỡi ngựa thật chưa?”

Russia chỉ mỉm cười.

> “Chưa.

Nhưng một ngày nào đó…

ông sẽ trở về.”

---

Cậu bé ấy không biết, con ngựa gỗ đó đã từng được USSR chạm tay vào trong một buổi họp chính trị dài đằng đẵng, giữa hàng chục quyết định liên quan đến vận mệnh quốc gia.

Ông từng lặng người vài phút, trước khi viết bức thư ấy.

Và đó – là tất cả tình cảm mà ông có thể cho đi.

---
 
Tôi Là Ai ?
Chương 3 : Kí ức mờ nhạt


Năm Russia lên 12 tuổi, mùa đông dường như lạnh hơn mọi năm.

Tuyết đóng dày trên các bậc thềm đá, và những bức tường của tòa biệt phủ xám xịt cũng như trở nên lặng lẽ hơn.

Thế rồi, đúng vào một buổi sáng không ngờ tới, cậu có thêm hai đứa em không biết từ đâu xuất hiện.

Một cô bé với mái tóc trắng như tuyết, gương mặt xinh xắn như búp bê và ánh mắt đỏ lựu ánh lên sự mơ mộng – cô bé tên Belarus.

Một cậu nhóc cũng tóc trắng, nhưng đôi mắt lại là màu xanh lá cây nhạt, lúc nào cũng rụt rè như sợ ai bắt nạt – đó là Ukraine.

Ban đầu cậu không nghĩ hai đứa là anh em.

Nhưng màu tóc trắng của cả ba lại quá giống nhau, đến nỗi chính quản gia cũng chỉ khẽ gật đầu rồi lẳng lặng rời đi, như thể tất cả là một điều hiển nhiên.

Cả ba không hề cãi vã.

Ngược lại, dường như nỗi cô đơn giống nhau khiến bọn trẻ xích lại gần rất nhanh.

Không ai hỏi “cha mẹ em đâu?”, chỉ biết ôm lấy nhau trong sự thiếu vắng giống nhau.

---

Trong khi cậu có đôi mắt màu xanh biển sâu, thì Belarus có ánh mắt đỏ rực như viên ngọc lựu, còn Ukraine thì ánh mắt lại xanh như màu lá non mới nở.

Khác biệt, nhưng cũng hòa hợp một cách kỳ lạ.

---

Một ngày trời mưa nhẹ, ba đứa trẻ cùng ngồi bên lò sưởi, mỗi người một tờ giấy trắng, cùng nhau vẽ tranh về “gia đình”.

Tiếng bút chì sột soạt, tiếng cười khúc khích, và mùi bánh quy thoang thoảng từ bếp tạo nên một không gian mà Russia chưa từng nghĩ mình sẽ có được.

Belarus nói:

> “ Em nhớ mẹ em có mái tóc màu xanh rêu, lúc nào cũng cài một chiếc kẹp nhỏ hình bươm bướm.”

Cô bé vẽ một người phụ nữ đứng cạnh cha – người có gương mặt như tạc, được đánh dấu là “Ussr”.

Ukraine thì kể:

> “Mẹ em có mắt màu hổ phách.

Rất đẹp, như mật ong ấy.

Bà hay kể chuyện cổ tích rồi hát ru em ngủ.”

Cậu bé vẽ mẹ ngồi trên ghế, tay ôm mình, còn cha thì đứng phía sau như một bức tượng canh gác.

Đến lượt Russia, cậu chỉ… vẽ một mình cha.

Không có mẹ.

Bức tranh trống một nửa.

Hai đứa em nhìn nhau rồi quay sang anh, có chút ngạc nhiên.

> “Còn mẹ anh đâu?”

Russia im lặng một lúc, rồi chỉ cười nhẹ, xoa đầu hai đứa nhỏ, cố đánh trống lảng:

> “Mẹ anh… chắc chưa kịp bước vào tranh.

Mình vào bếp ăn bánh nhé?”

Nhưng hai đứa cứ khăng khăng muốn giúp anh tìm lại ký ức về mẹ, cứ như thể đó là sứ mệnh nhỏ xíu mà hai đứa tự đặt ra.

Russia, sau một lúc chống chế, mới cúi đầu, thì thầm:

> “Anh không nhớ…

Không có gì để nhớ cả.

Từ khi biết nhận thức… anh đã không hề có mẹ rồi.”

Belarus im bặt, còn Ukraine thì bặm môi, ánh mắt như sắp khóc.

---

Cứ tưởng mọi chuyện sẽ chỉ dừng lại ở đó, với ký ức trống rỗng ấy...

Nhưng rồi ngày hôm đó đến – một ngày thay đổi tất cả.

Belarus đang tưới hoa ở sân sau, tay vung nước theo từng vòng tròn, miệng ngân nga một giai điệu lạ.

Giọng cô bé nhẹ nhàng, du dương như ru.

Ukraine ngồi gần đó bỗng reo lên:

> “Bài hát đó!

Em từng nghe rồi!

Mẹ em hát bài đó!

Là bài hát ru truyền thống gì đấy…”

Russia lúc đó chỉ ngồi trên bậc thềm, mắt lim dim, đầu gối ôm sát ngực.

Nhưng ngay khi giai điệu ngân lên lần nữa…

...Trong đầu cậu bất ngờ lóe sáng một hình ảnh.

Mờ nhạt.

Kỳ ảo.

Như thể ai đó vừa hé mở một cánh cửa cũ kỹ bị khóa từ lâu.

---

Một người phụ nữ – không, cậu không chắc là phụ nữ – ôm lấy mình từ phía sau.

Bàn tay ấy ấm lạ thường, nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc cậu.

Có một nụ cười nhẹ, yên bình như thể tất cả bão giông đều không thể chạm đến.

Mái tóc người đó là màu đỏ nhạt, cắt ngắn như đàn ông, và… có một vết sẹo nhỏ kéo dài nơi mép trái – như dấu vết từ một cuộc chiến.

Giọng hát ấy ngân nga trong căn phòng tối, giữa tiếng gió lùa qua cửa sổ, dịu dàng đến mức khiến tim cậu thắt lại.

> “Ai… vậy?”

Russia lẩm bẩm.

Bức ảnh vừa hiện lên lại mờ đi.

Cậu đưa tay ôm đầu, tim đập thình thịch như vừa bị đánh thức khỏi cơn mộng sâu.

---

Belarus dừng hát, chạy lại:

> “Anh sao vậy?

Anh nhớ ra gì à?”

Ukraine lo lắng:

> “Có phải… là mẹ không?”

Russia không trả lời.

Cậu chỉ im lặng rất lâu.

Rồi thì thầm, như sợ rằng nếu nói lớn, ký ức đó sẽ tan biến:

> “Có ai đó… từng ôm anh rất chặt.

Tóc đỏ.

Cắt ngắn.

Có… sẹo.

Họ hát bài ấy.”

Ba đứa trẻ nhìn nhau, rồi lại nhìn khoảng sân nơi tuyết bắt đầu rơi.

Một manh mối đầu tiên – chập chờn nhưng thật đến lạ thường.

Và dù là mảnh ký ức duy nhất...

Russia biết mình sẽ không bao giờ quên giai điệu ấy thêm một lần nào nữa.

---
 
Back
Top Bottom