"Tôi là ai?"
Russia đã từng tự hỏi như thế… rất nhiều lần.
Từ lúc còn là một đứa trẻ chưa cao quá đầu gối của người lớn, sống trong toà nhà cổ âm u giữa băng giá của vùng đất rộng lớn, Russia đã luôn cảm thấy mình... không thuộc về đâu cả.
Mẹ là ai – cậu không biết.
Những vú nuôi hay các bà quản gia chỉ bảo rằng “mẹ con mất rồi” hay “chuyện đó không nên hỏi.”
Cha – USSR – là người cậu nghe thấy nhiều hơn là gặp mặt.
Những người lính, những viên chức đi qua dãy hành lang dài, lạnh và trơ trọi đều nói về ông bằng giọng kính nể.
Một người vĩ đại.
Một lãnh tụ.
Một chiến thần.
Nhưng với cậu bé Russia…
ông chỉ là một hình ảnh lờ mờ, không thực.
Một cái bóng đi qua cánh cửa gỗ nặng nề, để lại sau lưng mùi thuốc súng và tuyết tan.
Người duy nhất còn lại trong căn nhà cũ kỹ, là ông nội cậu – Russian Empire.
Ngày nào cũng vậy, cậu bé Russia lặng lẽ ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh cửa sổ, chăm chú nhìn ông mình – người từng là một Sa Hoàng hùng mạnh, một đế chế từng khiến châu Âu khiếp sợ.
Ông từng cao lớn, thẳng lưng, đôi mắt nghiêm nghị và thần thái không ai dám cãi lại.
Người ta bảo rằng thời ông còn trị vì, những lời ông nói ra có thể quyết định số phận của hàng triệu con người.
Nhưng giờ đây…
ông không còn như vậy nữa.
Nửa tỉnh nửa mê, lúc hiền dịu, lúc hung tàn.
Có lúc, ông ngồi kể chuyện cho Russia nghe, bằng giọng trầm ấm và ánh mắt như cháy lên hồi ức xưa cũ.
> “Hồi ta còn trẻ, ta từng đánh bại Ottoman, từng khiến Napoleon phải thối lui, từng... từng khiến cả châu Âu phải run rẩy.
Nga của ta, là bất bại...”
Nhưng rồi đột nhiên, chỉ vài phút sau, ông gào lên, ánh mắt đỏ ngầu:
> “Mày… mày là cái gì vậy hả?
Là nỗi ô nhục!
Là thứ máu mủ dơ bẩn phản bội!
Mày không xứng đáng mang họ Romanov!”
Ông đập vỡ bình trà, quăng chiếc ghế gỗ qua phòng, khiến Russia co rúm người lại trong góc.
Cậu chỉ mới bảy tuổi, không hiểu gì cả – chỉ biết sợ, và lạnh.
Trong những khoảnh khắc như thế, cậu trốn vào góc hành lang sau tấm rèm, tay ôm lấy gối, nước mắt chảy dài trên má.
Nhưng cậu không khóc to, không bao giờ.
Russia đã học cách im lặng, học cách nuốt những đau đớn vào trong tim.
Mỗi đêm, căn biệt phủ vang vọng tiếng rít của gió bão, xen lẫn những tiếng la hét mơ hồ từ phòng ông nội:
> “Tránh xa hắn!
Tránh xa cái kẻ đó!!!
Nếu mày còn bước gần đến hắn, mọi thứ sẽ bị hủy diệt…!”
Nhưng “hắn” là ai?
Russia không biết.
Ông chưa bao giờ nói rõ.
Chỉ luôn miệng lặp lại như một cái đĩa vỡ.
Mỗi lần hỏi, ông lại nhìn cậu bằng ánh mắt hoảng loạn, rồi lẩm bẩm “Không được... không được để lịch sử lặp lại…”
---
Thế là Russia lớn lên, mang trong mình ba điều không trọn vẹn:
1.
Một tuổi thơ thiếu vắng tình thân – không mẹ, không cha, chỉ có những cơn điên loạn của ông nội.
2.
Một cái tên quá lớn – là hậu duệ của Russian Empire, là “con của USSR” – một di sản quá nặng trên đôi vai nhỏ.
3.
Và một bí ẩn chưa lời giải – “kẻ đó” là ai, và vì sao ông nội lại phát điên vì hắn?
---
Năm lên 10 tuổi, Russia lần đầu biết đến cái lạnh thật sự không đến từ mùa đông, mà từ ánh mắt người thân.
Hôm đó, cậu được gọi đến phòng ăn lớn.
Ông nội đang tỉnh táo bất ngờ – mặc quân phục cũ, ngồi thẳng lưng, mắt sáng như ngọc.
Trên bàn, có một tách trà nóng đang bốc khói.
> “Ngồi xuống,” ông bảo, giọng trầm như chuông đồng.
Russia ngồi xuống, tay run nhẹ.
> “Cháu có biết vì sao ta từng cấm cháu ra khỏi nơi này không?”
> “…Không ạ.”
> “Vì bên ngoài kia có nó.”
> “Nó… là ai?”
> “Một kẻ...
đã từng phản bội máu thịt,” ông nghiến răng.
“Nó từng khiến ta sụp đổ.
Từng khiến Nga của ta nhuộm máu.
Nếu cháu gặp nó, nếu để nó chạm đến linh hồn cháu... thì cháu sẽ không còn là cháu nữa.”
Cậu bé Russia ngước lên, ánh mắt hoang mang như muốn hỏi hàng vạn câu.
> “Nhưng nếu cháu không biết cháu là ai… thì cháu làm sao biết mình có bị thay đổi không ạ?”
Người ông im lặng rất lâu.
Rồi ông gục đầu xuống bàn.
Một giọt nước mắt – từ đôi mắt của một Sa Hoàng đã từng thống trị một đế chế – rơi xuống mặt bàn gỗ.
---
Đêm hôm đó, Russia lại một mình ôm chăn ngồi bên lò sưởi.
Tuyết rơi ngoài trời trắng xóa.
Cậu thầm thì vào khoảng không:
> “Tôi là ai…?”
> Là hậu duệ của một đế chế điên loạn?
Là con của một lãnh đạo độc tài chưa bao giờ gặp mặt?
Hay là một cậu bé đơn độc, bị nguyền rủa từ khi sinh ra?
Không ai trả lời.
Chỉ có tuyết, và tiếng tim cậu đập – nhỏ, lặng, và lạnh như chính vận mệnh của mình.
---