Khác TÔI KHÔNG TÀI NĂNG ĐẾN THẾ ĐÂU

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Không Tài Năng Đến Thế Đâu
Chương 87: Đi nghỉ không phải là đi nghỉ (3)


Deon thuần thục vượt qua bẫy dây và sử dụng nó như một công cụ chiến đấu.

Anh luồn lách qua những kẽ hở, dụ đám quái vật tiến lại gần để chạm vào những sợi dây vô hình hoặc tự mình vung dao cắt chúng thành từng mảnh.

Khi đã dần quen hơn, anh còn có thể dẫn chúng đến ngay khi có một thành viên Quân đoàn 2 vung dây.

Quan sát tình cảnh trước mắt, Ben vô thức nắm chặt túi đồ của mình, vẻ mặt anh dẫn thay đổi.

'Dòng chảy đã thay đổi.'

Những con quái vật phân tán loạn xạ di chuyển không có phương hướng giờ đã tập trung về một phía nhờ kế sách của ngài Demon.

Ngài ấy dường như đang muốn khiến chúng trở nên điên cuồng.

'Nhưng thế vẫn chưa đủ.'

Vẫn chưa được.

Dù họ có giết bao nhiêu thì lũ quái vật vẫn kéo đến không ngừng.

Khi nào thì viện trợ mới đến chứ?

Sao 15 phút lại dài đến thế?

"Khụ khụ!"

"Ngài Demon!"

"Đừng tới đây!"

Deon vừa ngăn Ben tới gần vừa đạp chân lên chuôi dao đẩy nó găm sâu vào giữa hai mắt con quái vật.

Lợi dụng phản lực, Deon nhảy ngược về phía sau và tiến vào phạm vi của bẫy dây.

Không thể kiểm soát tốc độ, con quái vật cứ thế lao vào cái bẫy đã đặt sẵn và bị cắt thành từng mảnh.

Đứng giữa những mảnh vụn cơ thể văng tứ tung, Deon lặng lẽ đưa mu bàn tay lên lau miệng.

Mặt anh giờ dính đầy máu không biết là của lũ quái vật hay của chính anh ta.

"Ngài ổn chứ ạ..."

"Ta không sao."

Anh đã cố gắng hết sức để tránh va chạm trực tiếp với đám quái vật, nhưng vẫn không thể tránh khỏi việc những gánh nặng cứ chồng chất lên cơ thể và đột nhiên bùng phát.

Deon lại ho tiếp, nhổ ra lượng máu bẩn còn tồn dư trong cơ thể rồi đứng bất động.

Chết tiệt.

Một tiếng chửi thề bật ra.

'Chỉ cần kiên trì thêm một chút nữa thôi.'

Cục diện mà anh khó khăn lắm mới xoay chuyển được một chút đã có sự thay đổi.

Tồn tại chúng coi là mạnh nhất đã đổ máu.

Những con quái vật vừa chùn bước đã bắt đầu lao lên tấn công...

Không, Deon nghiến chặt răng, chúng đang trở nên hung hãn hơn.

'Chắc cũng gần được 15 phút rồi nhỉ.'

Trấn an bản thân xong, anh rút ra một con dao găm mới và bước ra khỏi vùng an toàn.

Anh chộp lấy một con quái vật gần đó, đâm dao găm xuống một cách bừa bãi như đang trút giận.

Thoạt nhìn anh chỉ đang tấn công loạn xạ lên, nhưng việc này có một mục đích.

Anh hành động tàn nhẫn, bọn quái vật sẽ càng run sợ.

Chỉ khi đó phe ta mới có thể giành lại quyền kiểm soát.

"Nhưng ngài Demon...

Tình trạng của ngài trông không tốt cho lắm...!"

"..."

"Chí ít ngài cũng nên sơ cứu một chút.

Tư lệnh Quân đoàn 2 và các thành viên sẽ xoay sở được trong thời gian đó thôi, ngài hãy về kiểm tra trước rồi tiếp tục sau..."

"..."

"Ngài Demon!"

Xoay người lại, Deon không hề do dự phi dao găm đi.

Phập.

Lưỡi dao sượt qua má Ben và găm vào thành xe ngựa.

Máu rỉ ra từ má Ben, anh ta lập tức ngậm miệng lại.

Không phải vì con dao găm kia mà là bởi đôi mặt đỏ tươi đầy u ám đang nhìn anh.

"Câm miệng.

Phiền quá."

"..."

"Ta đã không sao rồi mà."

Dù đứng ở xa nhưng anh vẫn nghe rõ giọng nói khàn khàn gầm gừ như vang vọng bên tai.

Mặc cho máu của những con quái vật đã thấm đẫm khuôn mặt và che khuất tầm nhìn của mình, đôi mắt tràn ngập sự điên cuồng của Deon vẫn chuẩn xác nhìn vào anh.

"Ngươi cũng phải biết trước điều này sẽ xảy ra rồi chứ?"

"...!"

Cầm túi đồ nghề trên tay, cánh tay và con ngươi của Ben run lên dữ dội.

Deon lạnh lùng nhìn con quỷ không thể trả lời kia, anh nhẹ nhàng mở miệng.

Thay vì giận dữ, giọng nói của anh ta mang đầy vẻ thương hại như thể điều đó không điều này đang để tức giận.

"Cư xử cho đúng mực chút đi."

Đừng quá phận.

"..."

"..."

Hai người im lặng nhìn nhau giữa khung cảnh hỗn độn và Deon là người đầu tiên quay mặt đi.

Anh ta lại tiếp tục di chuyển, nhưng sự hài lòng vì giọng nói khó chịu kia đã biến mất không tồn tại được lâu.

"Ngài Demon!!"

Lần này anh không thèm đáp lại nữa.

Deon quay ngoắt lại, nhướng mày như thể lần này anh ta sẽ thực sự giết Ben.

Sau!!

Đằng sau!

Ben đang lao về phía anh, gào thét gọi anh.

Dường như Ben rất vội, anh ta thậm chí còn dùng túi đồ của mình như một lá chắn để tránh khỏi những sợi dây được giăng khắp nơi trong lúc lao thẳng về phía Deon, nhưng trước khi anh ta đến gần...

Phập!

Máu văng tung tóe khắp nơi.

Deon, người vừa xé xác một con quái vật khác, chậm rãi ngoảnh đầu lại.

Ngay đằng sau anh, một con quái vật đứng sừng sững tại chỗ, vị trí hiểm bị một con dao đâm vào.

Nhận ra tay con quái vật đang nhắm tới đầu của mình, Deon nghiêng đầu, nở một nụ cười tươi rồi lùi về phía sau một bước.

Ngay khoảnh khắc đó, vô số vết cắt bắt đầu xuất hiện trên cơ thể con quái vật, máu của nó bắt đầu tuôn ra không ngừng.

"...Ha."

Trong thoáng chốc, một con quái vật đã tan nát.

Nó rất giống phong cách hành xử của anh, nhưng điều vừa rồi không phải do anh làm.

Deon ngay lập tức nhận ra ai đã đến, anh bất ngờ mỉm cười gọi tên con quỷ.

"Silua."

"Xin chào ngài Demon!

Lâu rồi không gặp!"

***

Khi lấy lại ý thức lần nữa, trước mặt tôi là một cảnh tượng hết sức kinh hoàng.

Tôi ngỡ ngàng nhìn xuống cái xác con quái vật rồi lại nhìn người phụ nữ trước mặt.

Cô ta để tóc bob ngắn, đôi dao găm trên hai tay cùng con ngươi thẳng đứng phơi bày rõ sự điên cuồng của cô.

Mặc dù thâm tâm tôi không hề muốn có chút liên quan gì với một con quỷ như thế này, nhưng tàn nhẫn thay tôi lại biết cô ta.

Tư lệnh Quân đoàn 7 Silua.

Vũ khí chính của cô ta là dao găm và là Tư lệnh phụ trách khu vực biên giới giữa Nhân Giới và Quỷ Giới cùng với Tư lệnh Quân đoàn 9...

Cô ta đến đây có ổn không vậy?

"Ta đã tức tốc chạy đến đây khi nghe rằng ngài Demon đang tận hưởng cuộc vui một mình đấy!"

"...Cô nghe được ở đâu vậy?"

"Quỷ Vương Bệ Hạ nói cho ta biết!"

"..."

Tôi im lặng quan sát xung quanh.

Những sợi dây đặc thù kết nối với nhau trong một khu vực.

Một đàn quái vật dường như vô tận đang lao vào.

Là một cái bẫy.

Một cái bẫy mà bản thân chúng ta là mồi nhử.

Mặc dù tạm thời tôi không có kí ức gì do uống rượu, nhưng tôi có thể chắc chắn rằng nơi này không có gì gọi là 'cuộc vui' cả.

'Tên Quỷ Vương...!'

Không vui tí nào, tất cả đều đang vật lộn để sống sót đấy...

Không, không.

Có lẽ đối với Silua điều này chính là cuộc vui.

Không thể biết được con quỷ điên cuồng này sẽ làm gì nếu tôi phản bác lại, tôi chỉ có thể nhịn lại mà lẩm bẩm như đang than thở.

"Sao cô vào được đây...?"

"Ồ, không khó lắm.

Như này này."

Silua vung dao xác định vị trí của những sợi dây sau đó ấn dao găm xuống để lộ một khoảng trống đủ để đi qua.

Trên con dao lúc này đã có một vết nứt, nhưng cô ta không thèm để tâm mà cứ thế chui qua lỗ hổng đi ra ngoài cái bẫy.

Đứng từ bên ngoài nhìn vào trong, cô ta mỉm cười rạng rỡ.

"Ta làm thế đó."

"...Lần sau ta sẽ siết chặt hơn."

Việc những sợi dây đã được dùng làm bẫy và cắt xuyên qua cơ thể kẻ thù bị kéo ra như thế có hợp lí không cơ chứ?

Develania đang quan sát ở xa liếc nhìn Quân đoàn của mình.

Muộn màng nhận ra tình trạng cơ thể vô cùng tệ của mình, tôi vội vàng gỡ bỏ những mảnh thịt dính trên người ra.

Silua lúc này đã vào lại bên trong, cô ta nhìn bộ dạng chật vật và đẫm máu của tôi với đôi mắt lấp lánh, đột nhiên cô thốt lên.

"À ngài Demon này.

Có một con quái vật đằng sau..."

Phập.

Bịch.

"...?!"

"...đã định tấn công ngài."

Ối!

Cái gì vậy?!

Không nhận ra giọng điệu có chút thất vọng của Silua, tôi vội vàng quay lại nhìn.

Âm thanh của một thứ gì đó bị đâm trúng rồi rơi xuống xuống đất vang lên phía sau bên trái tôi.

Chưa kịp rũ hết phần thịt đỏ trên người xuống, tôi đã thấy Ben đứng đằng sau với khuôn mặt tái nhợt.

Anh ta đang cố tránh ánh mắt của tôi thì phải, tại sao nhỉ.

Tôi có chút khó hiểu nhìn anh ta, và khi tầm mắt của tôi dần hạ xuống...

Tôi đã thấy một cái túi xách dính đầy máu.

Tôi suýt thì quên mất một điều hiển nhiên đấy...

'Phải rồi, đây cũng là một tên điên mà.'

Nhìn vào hiện trường, có vẻ như anh ta đã dùng cái túi đấy đập bể đầu của con quái vật kia.

Để bảo vệ tôi.

Biết ơn thật đấy, nhưng mà...

đáng sợ quá.

"T-Thật xin lỗi.

Ngài Demon, tôi chỉ..."

Tôi còn chưa nói gì mà.

Anh ta tái mặt nhìn tôi và bắt đầu nói những điều vô nghĩa gì đó, đối mặt với cảnh tượng này, tôi chỉ có thể nhìn chằm chằm vào anh ta.

Sau đó không biết vì sao mà anh ta lại đột nhiên im lặng không nói nữa.

Tôi thấy rõ, đôi môi mím chặt của anh ta đang run rẩy.

'Sao anh lại phải xin lỗi dù đã cứu mình chứ?'

Cuối cùng tôi đã không thể hỏi điều đó, bởi Silua đã túm cổ anh ta trước.

Đôi đồng tử sọc dọc giận dữ trừng Ben.

"Biết là làm sai rồi thì quỳ xuống mà nhận lỗi.

Sao ngươi dám bất kính với ngài Demon chứ?"

"..."

"Ngươi nghĩ ngài Demon không nhận ra hay gì?"

Sao đột nhiên cô ta lại nổi giận vậy?

Đáng sợ quá.

Và tại sao Ben lại bị nói là bất kính vậy.

Anh ấy có làm gì sai đâu.

Ben đã cứu mạng tôi đấy.

'Nếu biết trước sau lưng có quái vật tôi đã trốn đi từ trước rồi việc gì phải đứng yên cho nó cắn chứ.'

Không hổ là một Tư lệnh, khí tức kinh khủng của cô ta khiến tôi dù chỉ đứng cạnh thôi cũng thấy rùng mình, nhưng Ben lại không hề bị áp đảo.

Anh ta sững sờ trong giây lát sau đó nhanh chóng nắm lấy cổ tay đang siết cổ mình của Silua, anh nhìn thẳng vào mắt cô ta nói.

"Tôi đang xin lỗi ngài Demon chứ không phải ngài Tư lệnh Quân đoàn 7."

"...Tên khốn kiêu ngạo.

Là vì ngươi từng là bác sĩ riêng của Quỷ Vương Bệ Hạ sao?

Ngươi cũng giữ cái thái độ đó với ngài Demon đấy à?"

"...Vậy nên tôi mới đang xin lỗi ngài ấy.

Xin hãy bỏ tay ra."

"Ngoan cố thật đấy.

Cẩn thận ta điên lên rồi giết luôn ngươi đó?"

"Ngài muốn làm trái lệnh thì cứ việc.

Tôi là bác sĩ dưới quyền của Tư lệnh Quân đoàn 0.

Tức là chỉ có Quỷ Vương Bệ Hạ và Tư lệnh Quân đoàn 0 ngài Demon mới có quyền đưa ra quyết định trừng phạt tôi."

Bình thường thì không ai được phép ra tay với các bác sĩ trừ khi tên bác sĩ đó không hoàn thành đúng bổn phận của mình.

Chỉ có 'bệnh nhân' mà bác sĩ đó chịu trách nhiệm mới có quyền đánh giá điều đó và đưa ra quyết định có giết chết hay không.

Dựa vào điều này nên Ben mới dám bật lại những Tư lệnh Quân đoàn khác.

Với tư cách là bác sĩ, anh không dám và cũng không đủ can đảm để hành xử lỗ mãng với bệnh nhân của mình, nhưng song song với đó thì các Tư lệnh Quân đoàn khác cũng không thể động tay vào anh.

'...'

Nếu xen vào đó lúc này, chắc chắn tôi sẽ không thoát khỏi đó toàn thây đâu.

Với ý nghĩ này, tôi tự giác ngậm miệng lại đứng yên tại chỗ.

Silua, người đang bực bội giơ con dao găm lên, liếc nhìn sang tôi sau đó tức tối hạ tay xuống.

Rõ ràng cô ấy đang cố kiềm chế cơn giận của mình, nhưng Ben lại không chịu buông tha, anh ta tiếp tục nói.

"Ngài tức giận với tôi không phải vì tôi bất kính với ngài Demon, mà là vì ngài không thể thấy ngài Demon tận tay giết chết con quái vật."

D-Dừng lại ở đó thôi.

Tại sao chúng ta, sao tôi lại đứng giữa một đám quái vật làm chuyện này cơ chứ?

Trong khi hai tên điên kia còn đang đánh nhau thì Develania và Quân đoàn số 2 vẫn đang kịch liệt chiến đấu.

Và không biết vì lí do gì mà lũ quái vật đang ngày càng háu chiến.

Dường như Develania cũng đã nhận ra điều này.

Cô ta đột nhiên ném một tảng thịt quái vật vào chỗ hai kẻ kia và nói với giọng đầy khó chịu.

"Sao cô lại ở đây?

Biên giới thì sao?

Cô tới đây chỉ để đánh nhau thôi đấy à?

Hay cô tới đây để làm phiền bọn này?"

"Ồ Develania cũng ở đây à?

Ta đã giao biên giới cho Phó Tư lệnh rồi.

Quỷ Vương Bệ Hạ cũng đồng ý rồi, ngài ấy bảo đằng nào Đế Quốc cũng không có thời gian tấn công đâu."

"Vậy là Quỷ Vương Bệ Hạ cử cô tới đây sao?"

"Ừ!

Mấy ngày nay ta toàn đi tìm Quỷ Vương Bệ Hạ than chán nên ngài ấy đã gửi ta tới đây luôn."

Cô ta than vãn với Quỷ Vương ư...

Nhưng mà cứ để thế có ổn không vậy?

Tư lệnh Quân đoàn 9 vốn phải trông coi biên giới lại lượn lờ trong Lâu Đài Quỷ Vương trước cả khi tôi về nữa.

Điều này nghĩa là hiện giờ không có Tư lệnh Quân đoàn nào canh gác ở vùng biên giới tiếp giáp với Nhân Giới.

Lỡ như 'Chiến Binh' thực sự xuất hiện và tấn công sao?

Trông Develania có vẻ cũng cạn lời, cô ấy mím môi một lúc rồi đành vuốt tóc thở dài.

"Như nào cũng được, thế nếu cô không giúp thì có thể đi về đi được không?"

"Ta sẽ giúp mà!

Chờ ta xem ngài Demon phanh thây một con quái vật đã!"

"...Hả?"

Sao lại là tôi...?

Nghe thấy tên mình, tôi giật mình quay đầu nhìn Silua theo phản xạ, chúng tôi chạm mắt nhau.

Và sau đó tôi đã tận mắt chứng kiến đôi mắt vừa nãy còn tràn ngập sự phấn khích cùng điên cuồng dần trở nên tăm tối, héo tàn.

Chỉ trong nháy mắt, Silua như mất hết sức sống, cô ta lẩm bẩm với giọng đầy thất vọng.

"...Không phải ngài Demon..."

"...?"

-Nine-
 
Back
Top Bottom