Ngôn Tình Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ
Chương 40: Chương 40


Lộ Phong hiểu ra: "Bảo thím Chu ra ngoài với em đi.

"Nguyễn Văn Văn lắc đầu: "Không muốn.

""Tìm Trâu Mỹ chơi với em.

""Không muốn.

"Lộ Phong lại hiểu ra điều gì đó, lạnh nhạt nói tiếp: "Gần đây tôi không rảnh.

"Nghĩa là: Không thể ra ngoài đi dạo với em.

Ban đầu Nguyễn Văn Văn không định để anh dẫn mình đi dạo phố, cô tỏ vẻ bí ẩn nói: "Anh không cần đi dạo phố với em đâu.

""Vậy rốt cuộc em muốn cái gì?""Em muốn theo anh tới công ty.

""…"Bây giờ tới lượt Lộ Phong giật mình: "Tới công ty sao? Lộ Thị à?"Nguyễn Văn Văn gật đầu, ôm lấy cổ anh: "Người ta muốn mỗi ngày đều thấy anh, ở chung với anh.

"Lộ Phong kéo tay cô nhưng không kéo được: "Công ty là chỗ làm việc.

"Nguyễn Văn Văn nhướn mi: "Em biết mà, em muốn tới đó làm việc.

"Lộ Phong: "Công ty tạm thời không thiếu người.

"Nguyễn Văn Văn: "Vậy anh bảo nhiều thư ký vất vả như thế là không được đâu.

"Mục đích thực sự của cô là muốn làm thư ký của Lộ Phong, là loại lúc nào cũng theo bên cạnh anh.

Cô Lộ nghĩ gì làm nấy, Lộ Phong vừa muốn mở miệng từ chối thì Nguyễn Văn Văn đã bĩu môi làm ra dáng vẻ muốn khóc: "Có phải anh ghét em không?""Không muốn gặp em sao?""Cảm thấy em phiền phức đúng không?""Thấy em rất chướng mắt sao?""Thôi, anh không nói gì em cũng hiểu mà.

""Ngày mai em sẽ rời khỏi đây.

""A, không phải, bây giờ em sẽ đi luôn.

"Cô nói xong bèn vén chăn muốn xuống giường.

Lộ Phong kéo tay cô lại: "Đừng quậy.

""Em không quậy.

" Nguyễn Văn Văn nói: "Em rất nghiêm túc.

"Cô dùng sức hất cánh tay ra, chân chạm đất, quay đầu nói: "Anh không cần cản em, bây giờ em sẽ đi ngay.

"Miệng nói đi nhưng chân lại không di chuyển, rõ ràng muốn để cho Lộ Phong tới cản cô.

Lộ Phong xoa mi tâm, diễn xuất của cô Lộ càng ngày càng vụng về.

Anh vươn tay kéo người trở về: "Được rồi, cho em đi.

""Thật chứ?" Nguyễn Văn Văn quay đầu nhìn anh, đáy mắt tỏa sáng.

"Ừ, thật.

" Lộ Phong đáp.

Nguyễn Văn Văn đạt được mục đích, trong lòng hát vang, cuối cùng cũng có thể làm việc chung với anh rồi, hạnh phúc quá!Tuy Lộ Phong không cảm nhận được hạnh phúc nhưng anh có thể dự đoán những việc sẽ xảy ra sau khi cô vào công ty, nên phải ra ba điều quy ước trước:"Đi làm không được làm loạn.

"Nguyễn Văn Văn nhấc tay hứa hẹn: "Chắc chắn không làm loạn.

""Nghe sắp xếp từ bên trên.

""Không thành vấn đề.

""Không được tùy tiện ra vào phòng làm việc của tôi.

""Hả?""Hửm? Không chịu à?""Được thôi.

"""Chúng ta phải giấu thân phận của mình trước đã.

""Được.

"Chỉ cần có thể tới công ty làm việc cùng với anh, cô có thể làm bất cứ việc gì.

Chẳng phải chỉ là thư ký thôi sao, cô chắc chắn có thể làm được.

Nguyễn Văn Văn đi ngủ với tâm trạng vui vẻ.

Vì sợ Lộ Phong đi sớm nên sáng hôm sau cô dạy còn sớm hơn anh, mặc quần áo chỉnh tề nhéo mũi anh.

Lộ Phong chậm rãi mở mắt ra, khuôn mặt đang chúm chím cười của cô gái đập vào mắt.

Nguyễn Văn Văn biến thành cô bé báo thức, mỉm cười nói: "Tổng giám đốc Lộ, rời giường thôi.

"Lộ Phong tỉnh táo, ngồi dậy.

Dưới sự thúc giục của Nguyễn Văn Văn mà bước vào nhà vệ sinh, rửa mặt không lỡ quá nhiều thời gian.

Sau khi thay quần áo xong, hai người cùng nhau xuống tầng.

Thím Chu chào đón: "Cậu chủ, mợ chủ, đồ ăn sáng đã được chuẩn bị xong.

"Lộ Phong nhẹ nhàng gật đầu sau đó đi tới phòng ăn.

Sức ăn của Nguyễn Văn Văn nhỏ nên ăn vài miếng rồi thôi, cô chống cằm nhìn anh ăn.

Lộ Phong ngó lơ ý cười ở đáy mắt cô, anh chậm rãi ăn rồi nắm tay Nguyễn Văn Văn lên xe.

Mọi thứ đều rất trôi chảy nhưng đến nửa đường lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Xe đang lái đột nhiên có người chạy ra, tài xế thấy thế thì vội vàng đánh lái.

Cả người Nguyễn Văn Văn theo đà bị ngã sang một bên, đầu đụng vào cửa kính xe.

Ánh sáng lấp lóe, dường như cô đã thấy được điều gì đó.

Để tránh người đi đường, đầu tiên tài xế đánh vô lăng sang trái, sau đó lại đánh sang phải.

Lộ Phong phản ứng nhanh vội cầm tay vịn ở cửa xe để cơ thể mình không bị chao đảo quá mức.

Nguyễn Văn Văn không phản ứng được nhanh như thế, cô ngã sang một bên, va mạnh vào kính xe.

Một tiếng “cốp” vang lên, bên tai là tiếng ong ong, trước mắt như xẹt qua thứ gì đó, còn chưa kịp suy nghĩ thì thân thể đã nghiêng về hướng khác.

Lần này cô ngã vào ngực Lộ Phong, sắc mặt trắng bệch nhìn anh, trên trán đổ mồ hôi, giọng yếu ớt gọi: "Chồng.

"Sau đó ngất đi.

Lúc cô tỉnh lại lần nữa thì đã nằm trong bệnh viện, trên mu bàn tay cắm kim truyền.

Cô chậm rãi mở mắt, đập vào mắt là gương mặt tuấn tú.

Đôi mắt hẹp dài, sống mũi cao thẳng, môi mỏng, góc nghiêng đẹp trai, là Lộ Phong.

Lộ Phong thấy cô tỉnh lại, nắm chặt một tay khác của cô, hỏi: "Sao rồi? Vẫn ổn chứ?".
 
Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ
Chương 41: Chương 41


Nguyễn Văn Văn muốn ngồi dậy, nhưng vừa ngẩng đầu lên lại có cảm giác choáng váng, ngã xuống giường lần nữa.Lộ Phong thấy thế đè bờ vai cô lại: "Được rồi, trước tiên em đừng nhúc nhích."Bây giờ Nguyễn Văn Văn muốn động đậy cũng không được, cứ cảm thấy choáng váng, thân thể khó chịu.

Cô nắm chặt tay Lộ Phong, kéo đến cọ lên mặt mình, nũng nịu nói: "Em sợ."Lộ Phong an ủi cô: "Không sao, đã qua rồi."Tài xế đứng cách giường bệnh mấy bước, cúi đầu xin lỗi: "Xin lỗi cô chủ, là do tôi."Đừng thấy tính cách Nguyễn Văn Văn hay giả vờ, cô chỉ làm thế với Lộ Phong thôi, hơn nữa đây chỉ là hành động vô hại không mất lịch sự mà thôi.

Vào thời điểm then chốt cô tự biết rõ, nhếch môi nói: "Chuyện không liên quan đến anh."Nói xong, Lộ Phong liếc mắt ra hiệu cho tài xế đi ra ngoài trước.Không có người ngoài ở bên cạnh, Nguyễn Văn Văn lại bắt đầu làm nũng, giơ ngón tay lên nói đau.Trên ngón út của cô có vết cắt, có lẽ lúc xe lắc lư không cẩn thận quẹt qua nên bị thương.

Vết cắt không lớn, chỉ lờ mờ, trên đó không có máu, chỉ hơi đỏ lên.Cô đưa đến bên môi Lộ Phong, nhíu mày.Lộ Phong không hiểu, cầm ngón tay cô: "Làm gì thế?"Nguyễn Văn Văn bĩu môi: "Đau."Lộ Phong nói: "Tôi đi gọi bác sĩ."Nói xong anh đứng lên muốn đi ra ngoài, Nguyễn Văn Văn giữ chặt cánh tay anh, chớp mắt hỏi: "Đừng gọi bác sĩ, em chỉ cần anh.""Cần tôi?" Lộ Phong không hiểu.Nguyễn Văn Văn kéo anh lại, đưa ngón tay đến bên môi anh khẽ chạm vào.Lộ Phong liếc nhìn cô, dường như không hiểu cô có ý gì, đuôi mắt nhướng lên, vẻ mặt khó hiểu.Nguyễn Văn Văn chờ thật lâu không thấy anh làm gì, cô áp tay lên môi anh, mạnh miệng nói: "Thổi cho em đi."Đúng là.Cô chỉ muốn anh thổi một lát thôi.Lộ Phong ngẩn người, trong đáy mắt hiện lên rất nhiều dấu chấm hỏi, càng ngày cô Lộ càng làm mới nhận thức của anh.Nguyễn Văn Văn tưởng rằng anh không vui, cô mím môi, vẻ mặt ấm ức: "Em hiểu rồi, anh không..."Cô còn chưa nói xong, Lộ Phong đã nắm chặt tay cô để bên môi thổi nhẹ.Lúc thổi ánh mắt anh nhìn cô chăm chú.Mặt Nguyễn Văn Văn dần nóng lên, trong lòng vui vẻ, a a a, chồng đáng yêu quá.Cảnh này rất ấm áp, bố Nguyễn vốn đang muốn đẩy cửa đi vào, sau khi nhìn qua khe cửa thấy cảnh này thì dừng lại, đôi mắt lóe lên ý cười.

Bố Lộ đi từ phía sau tới hỏi ông: "Sao lại không vào?"Bố Nguyễn liếc mắt ra hiệu cho ông, chỉ vào bên trong.Bố Lộ nhìn vào, sau đó cười còn vui hơn cả bố Nguyễn.Bà Lộ đi phía sau cùng thấy hai người bọn họ đứng ở cửa không vào, vừa muốn cất tiếng, bố Lộ đã kéo bà qua ra hiệu im lặng.Bà Lộ nhìn theo ánh mắt ông, lát sau bà cũng nở nụ cười như hoa.Ba người nhìn nhau lặng lẽ rời đi, sau khi vào thang máy lại bắt đầu bàn bạc, tiệc đầy tháng của đứa bé tổ chức ở nhà hàng nào.Nhà họ Lộ và nhà họ Nguyễn không thiếu tiền, bố Nguyễn nói: "Đương nhiên phải tìm chỗ tốt nhất."Bố Lộ gật đầu đồng ý.Chuông điện thoại di động vang lên cắt ngang hai người đang nhìn nhau, Lộ Phong buông tay, lấy đi động trong túi ra vừa bấm nhận cuộc gọi vừa đi ra khỏi phòng bệnh.Cửa phòng bệnh đóng lại, bóng dáng cao lớn in trên mặt đất.

Ánh nắng chiếu vào phản chiếu hình bóng kéo dài.Nguyễn Văn Văn nhìn chiếc bóng nở nụ cười nhạt, chồng cô đó, ngay cả chiếc bóng cũng đẹp như thế.Đúng là đẹp trai.Chợt nhớ đến lúc còn đi học, khi tan học cô cùng Lộ Phong đi về nhà.

Hôm đó, đột nhiên cô nghe thấy những bạn học khác nói Lộ Phong sẽ đến thư viện gần đây.

Cô chờ trong ngõ nhỏ từ sớm, sau khi anh đi ra ngoài thì cô âm thầm đuổi theo.Ngày đó trời đông giá rét, gió thổi rất mạnh, vô cùng lạnh.

Cô lạnh đến mức run lẩy bẩy, không biết vì sao khi nhìn bóng dáng anh đi mà cảm thấy rất ấm áp, trong lòng như có ngọn lửa ấm.Sau đó cô muốn đi cùng nhưng không có cơ hội.Lúc ấy tâm trạng của cô rất tệ, làm chuyện gì cũng không tập trung.Không thể nào so sánh với bây giờ.Nguyễn Văn Văn cong môi cười nhẹ, thật tốt, có thể nhìn thấy anh mỗi ngày.Lộ Phong nghe điện thoại rất lâu, lúc anh xoay người đi nghe điện thoại thì điện thoại của Nguyễn Văn Văn cũng vang lên.

Trâu Mỹ gọi đến hỏi cô đi làm có cảm giác gì.Nguyễn Văn Văn thở dài: "Đừng nói nữa."Trâu Mỹ nói: "Hừm, đừng thế chứ, nói thử nghe xem."Sau đó, Nguyễn Văn Văn nói tuốt tuồn tuột mọi chuyện."Khụ khụ, cậu nói cái gì, cậu lại gặp tai nạn xe." Trâu Mỹ chậc chậc nói: "Không phải chứ, có phải năm nay cậu phạm Thái Tuế không, sao hai ba ngày lại xảy ra chuyện thế!""Không biết." Nguyễn Văn Văn hậm hực nói."Vậy lần này thì sao, có nhớ ra chuyện gì không?" Trâu Mỹ hỏi."Hình như có.""Sao lại nói hình như có?""Lúc đụng vào cửa kính hình như tớ nhìn thấy cái gì đó.""Sau đó thì sao?""Không thấy nữa.""Không có chút ấn tượng nào sao?""Ừm.".
 
Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ
Chương 42: Chương 42


Trâu Mỹ an ủi: "Không sao, chắc qua một khoảng thời gian ngắn nữa sẽ nhớ ra thôi.

"Nguyễn Văn Văn không quan tâm chuyện mình có nhớ ra hay không, chuyện cô lo là bị thương, Lộ Phong có đồng ý cho cô đến công ty làm không.

"Cậu cảm thấy anh ấy có cho tớ đến công ty làm không?""Không chắc.

""Vậy tớ muốn đi thì phải làm sao?""Quấn lấy anh ấy năn nỉ.

"Trâu Mỹ nghĩ kế nói: "Nếu không thì cậu dùng mỹ nhân kế, trói buộc tổng giám đốc Lộ nhà cậu lại.

"Nguyễn Văn Văn đang bối rối, lập tức tiếp thu tinh hoa, hùa theo nói: "Đúng, mỹ nhân kế.

"Trâu Mỹ cười ha ha, nhắc nhở cô: "Nhưng cậu phải kiềm chế một chút nhé.

""Vì sao?""Tớ sợ cậu không xuống giường được.

"Nguyễn Văn Văn cười nói: "Không thể nào.

"Trên thực tế, đúng là cô không thể xuống giường được.

Sau khi kết thúc cuộc gọi, cô và Lộ Phong cùng đi về nhà, trong lúc đó không ầm ĩồn ào, không nói sẽ đi công ty.

Lộ Phong thấy cô vô cùng ngoan ngoãn, buổi tối anh bỏ qua buổi tiệc quan trọng mà trở về nhà sớm.

Không nói đến lúc trước, trong hoàn cảnh bình thường, Nguyễn Văn Văn sẽ ôm cổ anh nũng nịu nói mấy câu làm nũng không quá ảnh hưởng đến sự thanh nhã lịch sự.

Lộ Phong cũng rất phối hợp, cô muốn làm gì anh đều chiều theo.

Phong cách thay đổi sau khi tắm xong, cô mặc bộ đồ ngủ máu trắng khêu gợi, phía trước áo ngủ nhìn rất bình thường, ai ngờ chân lý của chiếc váy lại nằm ở sau lưng.

Hở lưng.

Mảng lưng lớn như vậy đều lộ ra hết.

Da thịt cô trắng nõn như ngọc, ánh đèn chiếu xuống tỏa ra ánh sáng trong vắt, loại ánh sáng rất dụ dỗ người.

Hôm nay cô bị hoảng sợ nên Lộ Phong không định làm gì cô, lịch sự dời ánh mắt đi, hờ hững nói: “Em nghỉ ngơi trước đi, tôi tới phòng sách.

”Cô Lộ càng lúc càng biết chơi, nếu anh không nhanh rời khỏi thì khó tránh khỏi sẽ xảy ra chuyện cầm thú gì đó.

Đương nhiên mồi dẫn lửa là cô.

Nhưng đã chậm một bước, Nguyễn Văn Văn chắn trước cửa, ẩn ý đưa tình liếc nhìn anh, chọc vào ngực anh: “Gấp gáp như vậy làm gì?”Lộ Phong nắm chặt bàn tay giở trò xấu của cô, giọng điệu thấp xuống: “Hôm nay em bị hoảng sợ, ngủ sớm đi.

”“Nhưng em không ngủ được.

” Nguyễn Văn Văn mím môi: “Nếu không anh kể chuyện cho em nghe trước khi ngủ đi.

”Trừ hiệu quả rất tốt của việc kể chuyện trước khi ngủ lần đầu tiên ra, lần thứ hai và thứ ba đều bình thường, mục đích của Nguyễn Văn Văn vốn không phải muốn nghe anh kể mà là muốn làm gì đó với anh.

Trước đó đã làm rồi, nhưng đêm nay không được, cô sẽ bị hoảng sợ.

Lộ Phong nói: “Đêm nay không được, tối mai.

”Nguyễn Văn Văn ôm eo anh, cọ vào ngực anh: “Em chỉ muốn nghe đêm nay thôi.

”Cô Lộ lại bắt đầu nũng nịu.

Lộ Phong muốn đẩy cô ra, nhưng càng bị cô ôm chặt hơn, mắt anh hơi cụp xuống, bóp lấy eo cô, dùng sức nhấc lên, đặt người dựa vào tủ bên cạnh, nhướng mày hỏi: “Hôm nay em không muốn ngủ đúng không?”Giọng nói không hề có hơi ấm.

Nhưng Nguyễn Văn Văn không sợ hãi, bởi vì cô biết anh mặt lạnh tim nóng, sẽ không làm gì cô.

Đưa chân quấn lấy chân anh, ngón chân gãi đằng sau bắp chân của anh, mỉm cười nói: “Ừ, không muốn ngủ.

”Hôm nay cô ngủ rất lâu trong bệnh viện rồi nên thật sự không buồn ngủ nữa.

Hơn nữa, cô còn có chuyện quan trọng chưa làm, đương nhiên không thể ngủ.

Chân móc lên, cánh tay cũng thuận thế vòng qua, ngẩng cổ lên nhìn anh, chớp mắt mấy cái: “Kể chuyện trước khi ngủ, nha?”Ánh mắt của cô xinh đẹp, lại có thần thái, rất hấp dẫn người.

Lộ Phong nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, gương mặt hai người dần dần tới gần… tới gần hơn.

Lúc sắp chạm vào, Lộ Phong ôm ngang cô lên.

Nguyễn Văn Văn hét một tiếng, tay vòng lên cổ anh, mặt dán vào lồng ngực anh, thầm nghe lén nhịp tim của anh, rất mạnh mẽ.

Âm thanh giống như rơi vào tim cô, khiến trái tim cô run rẩy một cách khó hiểu.

Lộ Phong ôm cô vào phòng ngủ, đặt lên giường, lúc đèn tắt, cô biết mình đã thành công.

Nhưng mà cô không ngờ sẽ xảy ra sai sót, người luôn không có h*m m**n giống như bị thứ gì đó k*ch th*ch, hai người dây dưa đến tận sau nửa đêm.

Đúng như Trâu Mỹ nói, cô thật sự run chân không xuống nổi giường, buổi chiều mới đỡ một chút.

Trâu Mỹ lái xe đón cô đi tắm suối nước nóng, sau khi nhìn thấy vết tích trên người cô trong bể tắm nước nóng, cô ấy kinh ngạc thốt lên tiếng: “Tổng giám đốc Lộ nhà cậu ra tay cũng nặng quá!”Nguyễn Văn Văn cúi đầu nhìn vết đỏ, không biết thẹn nói, là cô trêu chọc trước, là cô cắn anh trước.

Trâu Mỹ còn tò mò một chuyện khác, chớp mắt: “Thế nào? Anh ấy đồng ý rồi hả?”Nói đến đây Nguyễn Văn Văn có lời muốn nói.

Cũng dâng mình ra rồi mà Lộ Phong vẫn không đồng ý, lý do rất đường hoàng là sức khỏe cô không tốt, phải tĩnh dưỡng trước, thêm một thời gian nữa hãy tới công ty.

“Chưa.

”Trâu Mỹ rất tán thành với quan điểm của Lộ Phong: “Anh ấy cũng là vì tốt cho cậu, tính tình này của cậu cũng không thể ở trong công ty được.

”.
 
Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ
Chương 43: Chương 43


Việc này nói không sai, trước đó lúc Nguyễn Văn Văn làm việc ở Nguyễn thị, thường xuyên ba ngày hai lần bay ra nước ngoài, nói là khảo sát, thật ra chính là đi chơi và mua sắm.“Anh ấy không cho cậu đi chắc chắn là có lý do, nếu không cậu đợi thử xem?”Nguyễn Văn Văn rũ vai xuống, hình như cũng chỉ có thể như vậy.Trâu Mỹ thấy tâm trạng cô không tốt, lập tức đổi chủ đề, nói về xu thế thịnh hành gần đây.

Sau khi ngâm suối nước nóng xong thì cùng đi dạo phố.Nhìn quần áo trong túi, tâm trạng Nguyễn Văn Văn vẫn không tốt lắm, sau khi về đến nhà cũng không chuyển biến tốt đẹp hơn, bình thường nhìn thấy Lộ Phong kiểu gì cũng sẽ quấn lấy anh, ôm hôn, đêm này thì không.Cô ngoan ngoãn ăn cơm, sau khi ăn xong thì tập yoga khoảng một tiếng rồi đi tắm một tiếng, sau đó ngoan ngoãn lên giường.Trước kia lúc ngủ cô dùng cả tay và chân ôm lấy anh, đêm nay lại không làm gì, nằm nghiêng đưa lưng về phía anh.Dưới ánh đèn mờ mịt, Lộ Phong nhìn bóng lưng cô, nhớ tới lúc hai người vừa mới kết hôn, lúc đó cô cũng thường quay lưng với anh như vậy.Không thèm nhìn anh một cái.Nếu anh vô tình tới gần, kiểu gì cô cũng sẽ nhắc nhở anh, đừng quên thỏa thuận trước hôn nhân.Vẻ mặt kia, bên trong sự trong trẻo lạnh lùng lộ ra vẻ không vui.Cũng đúng, quan hệ hôn nhân thương mại không có tình cảm sẽ không tốt đến đâu.Mí mắt Lộ Phong hơi cụp xuống, đáy mắt lộ vẻ khác thường, sau đó quay người nhìn lên trần nhà.Đêm nay Nguyễn Văn Văn ngủ không ngon, mơ rất nhiều rất mơ kỳ lạ, trong mơ quan hệ của cô và Lộ Phong không tốt lắm, cũng không phải cãi nhau, là kiểu ở chung gần như hờ hững.Hai người không giống vợ chồng, càng giống người xa lạ hơn.Bọn họ tự làm chuyện của mình, chỉ có cuối tuần mới gặp nhau một lần, làm chuyện thân mật với nhau theo thường lệ xong thì cùng nhau chìm vào giấc ngủ, cũng có lúc chia phòng ngủ.Sau khi tỉnh lại, Nguyễn Văn Văn giật mình, loại cảm giác này quá chân thực và tồi tệ, khiến cô hơi sợ, nhanh chóng xoay người chui vào ngực Lộ Phong.Cô chọc nhẹ cằm anh nói: “Anh thật xấu xa.”Hại cô bị giật mình sợ hãi mà tỉnh lại.Trong bóng tối, Lộ Phong mở mắt ra, có điều anh không nhúc nhích, im lặng lắng nghe, xem cô muốn làm gì.Nguyễn Văn Văn kéo cánh tay anh qua khoác lên lưng mình, cười hài lòng, ôm như vậy có lẽ sẽ không thấy ác mộng nữa.Lộ Phong vốn muốn đợi sau khi cô ngủ say mới ôm cô trở về vị trí của cô.

Lúc đầu ngón tay chạm vào lại do dự, một lát sau anh xốc chăn mình đắp lên người cô.Cánh tay khẽ động đậy, anh ôm cô càng chặt hơn.Nguyễn Văn Văn phát ra tiếng nói mơ thỏa mãn.Khóe môi hơi mím của Lộ Phong bỗng nhiên nhếch lên, đợi đến lúc nhận thức được chuyện gì thì anh lại khôi phục bình thường.

Không bao lâu lại lặng lẽ nhếch lên.Trước kia không thích ngủ chung với người ta, cảm thấy lãnh địa của mình bị xâm chiến, bây giờ thì…Vẫn được.Cánh tay Nguyễn Văn Văn đặt lên ngực Lộ Phong, bởi vì động tác xoay người mà trượt xuống, đợi sau khi cô điều chỉnh tư thế xong, Lộ Phong lại lần nữa kéo tay cô đặt lên ngực mình, sợ tay cô sẽ lại rơi xuống nên lần này anh nắm chặt lấy.Nắm mấy giây, bỗng nhận ra mình quá trẻ con, lại thả lỏng tay ra.Tay Nguyễn Văn Văn trượt xuống, lần này anh không nắm nữa, chậm rãi nhắm nghiền hai mắt.Ngủ ngon lành tới sáng, Nguyễn Văn Văn mở mắt ra, sau khi nhìn thấy mình nằm trong ngực Lộ Phong thì lại lặng lẽ meo meo lùi lại.Khống chế mức độ di chuyển thật tốt, lúc xoay người còn suýt chút bị rơi xuống.Thật sự là suýt chút nữa, nếu không phải Lộ Phong giữ chặt cánh tay cô, cả người cô đã rơi xuống rồi.Lộ Phong dùng sức nhấc lên, cô thả lỏng nửa người thuận thế bò lên, không hề có giảm xóc, đập thẳng vào người anh.Khoảnh khắc chóp mũi bị va chạm, cảm giác đau buốt nhức nhối truyền đến, khiến Nguyễn Văn Văn rơi nước mắt: “Ui da đau.”Lộ Phong nâng mặt cô lên, hỏi: “Đau ở đâu?”Nguyễn Văn Văn đầm đìa nước mắt nói: “Mũi.”Lộ Phong đưa tay khẽ vuốt, động tác rất nhẹ nhàng.

Nguyễn Văn Văn nhìn anh mà tim đập nhanh hơn mấy nhịp.Cho dù nhìn anh dưới góc độ nào anh cũng mê người như thế.Lộ Phong không biết suy nghĩ của cô, cho rằng cô bị đau đến choáng váng, vừa xoa vừa hỏi: "Sao rồi? Khá hơn chút nào chưa?"Đầu mũi của Nguyễn Văn Văn truyền đến cảm giác mềm mại, trái tim ấm dần lên, môi cong lên lại hạ xuống, làm nũng nói: "Vẫn chưa.

Anh tiếp tục xoa đi.”Lộ Phong rất nhẫn nại, ngồi dậy ôm eo cô, xoa rất lâu.Nguyễn Văn Văn nhìn anh, trong mắt chứa đầy hạnh phúc, như thể gặp được anh cô rất vui..
 
Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ
Chương 44: Chương 44


Sau khi xoa nhẹ khoảng mười phút, Lộ Phong thả tay xuống, hỏi cô: "Còn choáng không?"Nguyễn Văn Văn định lắc đầu, sau đó thay đổi, gật đầu: "Ưm, vẫn còn khó chịu."Lộ Phong nói: "Một lát nữa đi bệnh viện."Nguyễn Văn Văn kéo tay, xoa ngón tay anh: "Những loại thuốc kia không có tác dụng với em.""Vậy thế nào mới có tác dụng?" Lộ Phong hỏi."Nhìn anh đó." Nguyễn Văn Văn cười nói: "Chỉ cần nhìn thấy anh thì em không khó chịu nữa."Nói tới nói lui vẫn muốn đi công ty với anh.Lộ Phong hiểu ý, gật đầu: "Ừm, một lát em đến công ty với tôi."Nếu không phải Nguyễn Văn Văn đang thể hiện hình tượng "Yếu ớt" thì lúc này đã nhảy lên rồi.Cô kìm chế ho nhẹ một tiếng: "Anh không gạt em chứ?"Lộ Phong xuống giường, nhắc nhở: "Nếu không rửa mặt nữa sẽ đến muộn đấy."Dứt lời, Nguyễn Văn Văn vội vàng bước xuống chạy vào nhà vệ sinh trước.Lộ Phong ở phía sau khẽ lắc đầu.Sau khi sửa soạn xong, hai người cùng đi xuống tầng ăn sáng.

Trước mặt Nguyễn Văn Văn bày canh sâm, thím Chu nói: "Mợ chủ phải ăn nhiều một chút."Nguyễn Văn Văn kinh ngạc: "Vì sao?"Thím Chu xoay người khẽ nói: "Đây là do cậu chủ đích thân làm cho mợ."Nguyễn Văn Văn: "..."Còn có chuyện gì vui hơn khi được người mình thích làm đồ ăn sáng cho chứ!Huhu, Lộ Phong tốt quá!Chồng thân yêu của cô đúng là tuyệt vời!Lộ Phong không phản ứng gì, sắc mặt vẫn lạnh nhạt.

Cho dù Nguyễn Văn Văn chăm chú nhìn anh, anh vẫn giống như trước.Nhưng không ai chú ý, tay đang cầm thìa của anh dừng lại, dường như trầm tư một giây.Ngay chính anh cũng không biết mình suy nghĩ điều gì.Nguyễn Văn Văn nghe lời ăn hết canh, ôm tay Lộ Phong ra khỏi cửa.

Dáng vẻ đi ra ngoài cùng nhau thế này Lộ Phong không quen nên rút tay ra.Đôi mắt Nguyễn Văn Văn lóe sáng nhìn qua: "Sao thế?"Hôm nay thời tiết rất tốt, ánh nắng vàng chiếu xuống dường như khiến ánh mắt của cô càng có hồn hơn.

Lộ Phong nhìn con ngươi sáng lấp lánh của cô mà hơi ngẩn người."Không có gì." Cánh tay anh lại không nhúc nhích.Nguyễn Văn Văn rất biết giả vờ vô tội, khi nãy cô cố ý hỏi thế, đúng là anh không đành lòng từ chối cô.Trước đó phòng thư ký đã nhận được điện thoại của Chu Hải nói có thư ký mới sắp đến, đặc biệt chịu trách nhiệm việc lớn nhỏ của tổng giám đốc Lộ.Phạm vi "Việc lớn nhỏ" này tương đối rộng, phải chú ý khá nhiều.

Bề ngoài chỉ là một số việc trong công việc, nhưng suy cho cùng không chỉ là chuyện làm ăn.Nhất là phòng thư ký đều là đàn ông, lúc Chu Hải nói người đến là phụ nữ, phòng thư ký như vỡ tổ, họ rất tò mò rốt cuộc là thần thánh phương nào đến.Dám làm phiền trợ lý Chu phải đích thân thông báo.Điều làm cho họ tò mò hơn chính là xưa nay bên cạnh tổng giám đốc không bao giờ có nhân viên nữ, sao hôm nay lại như thế?Mặc dù cảm thấy khó hiểu nhưng không ai dám thăm dò.Mọi người đi làm đúng giờ như ngày thường, nắm chắc công việc.

Nhưng khác với ngày thường, ai cũng nhìn về phía cửa thang máy.Bởi vì năm phút trước bọn họ nhận được tin tức tổng giám đốc đến, còn dẫn theo một thư ký nữ.Cuối cùng nhân vật thần bí đã xuất hiện, nhóm nhân viên ăn dưa quên luôn cả công việc.Nguyễn Văn Văn không biết mình gây nên sóng to gió lớn thế nào, cô âm thầm kéo ngón tay Lộ Phong.

Thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, ngoại trừ Lộ Phong ra không ai đi cả.Vì vậy, không ai có thể nhìn thấy.Lộ Phong ho nhẹ một tiếng: "Chúng ta đã nói rồi."Trước khi đến, anh đã nói rõ trong xe, tất cả phải dựa theo điều lệ công ty.

Cô không được nói những lời đặc biệt, không được có hành động thân mật với anh.Ví dụ như: Động tác kéo ngón tay vừa rồi là một trong những hành động thân mật.Nguyễn Văn Văn mím môi, rút tay lại, sau đó nhích sang một bên kéo giãn khoảng cách giữa hai người.Lộ Phong nhìn hành động của cô, cảm thấy không vui lắm, còn cảm thấy có chút khác lạ.

Anh khẽ nhíu mày lại buông ra, lúc đang muốn nói điều gì đó thì cửa thang máy mở ra.Chu Hải đứng nghiêm túc ở cửa ra vào, cúi đầu nói: "Tổng giám đốc Lộ, cô..."Anh ta vội đổi cách nói: "Thư ký Nguyễn."Nguyễn Văn Văn gật đầu cười chào hỏi: "Trợ lý Chu, chào buổi sáng."Khi cô cười gương mặt rất đẹp, Chu Hải bất ngờ, không biết hồn trôi đi đâu mất.Lộ Phong liếc mắt nhìn, anh ta hoàn hồn lại, khẽ nói: "Không dám nhận.."Để vợ tổng giám đốc chào hỏi mình, anh ta không muốn sống nữa chắc!"Tài liệu đâu? Chuẩn bị xong chưa?" Lộ Phong hỏi.Chu Hải ở sau lưng anh cúi đầu báo cáo: "Đã để trên bàn làm việc của anh."Lộ Phong: "Lộ Dương đâu?"Chu Hải: "Tối hôm qua phó giám đốc Lộ đã về Nam Thành."Hai người vừa đi vừa nói, Nguyễn Văn Văn đi theo sau nhìn xung quanh.

Trong lúc đó có mấy ánh mắt nhìn qua, cô mỉm cười gật đầu.Trong nhóm chat như bùng nổ..
 
Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ
Chương 45: Chương 45


[Đệch, nữ thư ký mới của tổng giám đốc Lộ đẹp quá.][Giống như tiên nữ vây.][Không biết còn độc thân không, muốn theo đuổi.][Dường như ánh mắt tổng giám đốc Lộ nhìn cô ấy rất khác biệt.][Ánh mắt tổng giám đốc nhìn ai mà không khác biệt.][Rốt cuộc cô ấy có lai lịch thế nào?][Có thể để tổng giám đốc Lộ dẫn đường, chắc chắn có địa vị chúng ta không chạm tới nổi.][A a a, nhan sắc của cô ấy còn đẹp hơn ngôi sao nữ trong giới giải trí.][Nếu cô ấy vào giới giải trí, nhất định sẽ rất hot.][Dáng người đẹp, khí chất tốt, mấy người thấy váy cô ấy mặc không, nếu tôi đoán không lầm chắc hẳn tám chữ số.][Còn đồng hồ cô ấy đeo nữa, hình như là bản giới hạn.][Ôi trời, thế giới của người có tiền.][...]Trong nhóm chat bàn tán ngất trời, Nguyễn Văn Văn đi theo nhóm người Lộ Phong.

Chu Hải mở cửa văn phòng tổng giám đốc, Lộ Phong đi vào.Nguyễn Văn Văn muốn đuổi theo, Chu Hải ngăn lại: "Thư ký Nguyễn, nơi này là văn phòng tổng giám đốc."Nguyễn Văn Văn không hiểu, chớp mắt hỏi: "Thì sao?"Chu Hải: "Là chỗ làm việc của tổng giám đốc Lộ."Nguyễn Văn Văn gật đầu, nhìn giống như hiểu ra nhưng thật ra vẫn không hiểu: "Cho nên thế nào?"Chu Hải chỉ vào bàn trước mặt: "Cô làm việc ở đây nhé?"Nguyễn Văn Văn nhìn theo tay anh ta, tỏ vẻ kinh ngạc: "Tôi không ở cùng văn phòng với tổng giám đốc Lộ sao?"Chu Hải khó xử lắc đầu: "Không."Nguyễn Văn Văn hơi thất vọng, sau một lúc lại ổn, không sao, cách rất gần, vẫn có thể nhìn anh.Cô nói: "Ừm, tôi biết rồi."Cô vẫy tay với Lộ Phong, Chu Hải sợ những người khác nhìn thấy nên dùng thân thể ngăn lại.Nhóm người tò mò nhìn ở phía sau không thấy được gì cả.Sắc mặt Lộ Phong không thay đổi, đi vào văn phòng.Nguyễn Văn Văn nhìn cửa phòng làm việc từ từ đóng lại, hơi bĩu môi.

Làm thư ký khó thật, không thể đường hoàng ngắm anh.Buổi sáng, Lộ Phong bộn bề nhiều việc, mở ba cuộc họp liên tiếp.

Sau khi buổi họp kết thúc, có một người phụ nữ cầm tài liệu đến phòng anh, định gõ cửa đi vào thì đột nhiên dừng lại, xoay người hỏi: “Cô là thư ký mới đến hả?”Nguyễn Văn Văn đứng dậy, gật đầu: “Đúng.”Người phụ nữ nọ quan sát cô một lát, thản nhiên nói: “Đi pha hai tách cà phê.”Thật ra, Nguyễn Văn Văn không biết pha.

Mỗi khi cô muốn uống cà phê, sẽ có người giúp việc pha hộ, hoặc là cô đi mua.Người phụ nữ nọ thấy cô không nhúc nhích thì nhíu mày: “Không nghe thấy à?”Đương nhiên Nguyễn Văn Văn có nghe, nhưng không đi pha, đang định lên tiếng thì người phụ nữ nọ đã gõ cửa, đi vào phòng làm việc của Lộ Phong.Nguyễn Văn Văn nhắn tin cho Trâu Mỹ, nhờ cô ấy hướng dẫn pha cà phê như thế nào.Chuyện khó như vậy, tạm thời cô không học nổi.

Trâu Mỹ nói: “Trong công ty thường có sẵn cà phê hòa tan, cậu cứ pha loại đó là được.”Tiện thể cô ấy nói cho cô biết các bước pha cà phê.Cũng khá là đơn giản.Nguyễn Văn Văn gửi cho cô bạn một tràng moa moa moa.Trâu Mỹ thuận miệng hỏi: [Sếp Lộ nhà cậu muốn cậu làm thư ký thật hả?]Nguyễn Văn Văn: [Chỉ tạm thời thôi.]Gia thế của Trâu Mỹ không thể nào sánh bằng nhà của Nguyễn Văn Văn.

Cô ấy lăn lộn trong ngành nhiều năm, biết rõ đường đi nước bước nên nhắc nhở: [Cậu tới công ty cũng tốt, vừa khéo nhìn xem có con hồ ly tinh nào mơ ước sếp Lộ nhà cậu hay không.]Nhắc tới hồ ly tinh, Nguyễn Văn Văn lập tức nhớ đến người phụ nữ cao gầy, trang điểm đậm vừa rồi, thừa dịp này cô kể cho Trâu Mỹ nghe.Trâu Mỹ: [Chuyện này khó mà kết luận, phải quan sát kỹ càng hơn mới được.]Chưa tám chuyện xong thì đã có người vào phòng cà phê, vừa đi vừa nói: “Sao cô Hồ kia lại tới nữa vậy?”“Lần trước bảo là có dự án hợp tác muốn bàn với tổng giám đốc Lộ.”“Tôi thấy cô ta vốn không phải đến để bàn chuyện hợp tác đâu, mà là có ý đồ với tổng giám đốc Lộ đó.”“Tôi cũng thấy vậy.”Hai người họ chỉ lo tám chuyện, không để ý thấy còn có người thứ ba ở đây.

Nguyễn Văn Văn đặt mấy tách cà phê lên khay, dọc đường đi, cô suy nghĩ mãi về những lời họ nói.Có ý đồ khác sao?Nằm mơ đi.Nguyễn Văn Văn không phải kiểu cô chiêu đài các không hiểu việc đời.

Người ta đã bắt nạt muốn đè đầu cô, cô cũng không nhịn đâu.Cô nhếch môi, nghĩ ra một kế.Nguyễn Văn Văn đứng trước cửa phòng làm việc của tổng giám đốc, giơ tay gõ cửa.

Giọng nói lành lạnh của người đàn ông trong phòng vang lên: “Vào đi.”Nguyễn Văn Văn đẩy cửa đi vào, người phụ nữ kia vừa uốn éo nửa người trên vừa nói chuyện với Lộ Phong, ra vẻ nói chuyện công việc y như thật.Lộ Phong thì sao?Anh vốn không thèm để ý cô ta, ánh mắt anh luôn đăm đăm nhìn vào tài liệu trên bàn, giọng điệu lạnh lùng: “Chuyện hợp tác, tôi sẽ cân nhắc.”Hồ Lệ sao có thể từ bỏ cơ hội gặp anh, cô ta cười e lệ: “Đây là chuyện lớn, tôi phải đích thân đến mới đủ tỏ lòng thành.

Anh nói được đi mà tổng giám đốc Lộ.”.
 
Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ
Chương 46: Chương 46


Vừa nói, cô ta vừa vén tóc trên vai khiến mùi nước hoa nồng nặc phả vào mặt anh khiến anh nhíu mày.Nguyễn Văn Văn đến gần, dịu dàng nói: “Tổng giám đốc Lộ, cà phê ạ.”Giọng cô vừa vang lên, Lộ Phong lập tức ngẩng đầu, phải gọi là ngẩng đầu không chút do dự, trông có vẻ gấp gáp.Hồ Lệ nhìn hai người với cặp mắt săm soi.Lộ Phong để giấy tờ xuống, tự tay nhận lấy cà phê.

Mặt anh không đổi sắc, nhưng ánh mắt thì khác, cảm xúc trong đó có gì đó không bình thường.“Sao em lại mang cà phê đến đây, những người khác đâu?”Nguyễn Văn Văn cười hiền hòa: “À, chị này chỉ mặt gọi tên, bảo em mang đến đây.”Đúng là Hồ Lệ bảo cô mang vào, đây là sự thật.Lộ Phong nhìn cô gái trước mắt, ánh mắt ra hiệu cô đi ra phía sau phòng làm việc.

Sau đó, giọng nói của anh trở nên lạnh hẳn: “Cô bảo cô ấy mang vào à?”Hồ Lệ không biết mình sai ở đâu, cô ta mím môi ngụy biện: “Cô ta là thư ký mà, làm thư ký thì bưng trà rót nước là chuyện thường ngày hay làm đấy thôi.”Nếu như lúc trước, Lộ Phong còn tỏ ra khách sáo với cô ta thì giờ phút này, ngay cả ứng phó anh cũng lười.

Anh để tách cà phê xuống, ấn điện thoại nội bộ.Chu Hải tức tốc xuất hiện.

Sau khi vào phòng làm việc của Lộ Phong, anh ta nhìn lướt qua là biết có chuyện gì xảy ra.

Cái cô họ Hồ này, tác oai tác quái trong công ty nhà cô ta thì thôi đi, lại còn chạy tới đây làm khổ người khác.Chỉ trách cô ta ngu xuẩn, dám chọc vào vợ của Tổng giám đốc.Chu Hải nói: “Cô Hồ, mời đi bên này.”Hồ Lệ không muốn đi nhanh như vậy: “Tôi còn chuyện chưa nói xong mà.”Lộ Phong đưa mắt ra hiệu bào Chu Hải nhanh chóng đưa người ra ngoài.Chu Hải không thèm để ý Hồ Lệ: “Cô Hồ, mời.”Cứ như vậy, Hồ Lệ được “mời” ra ngoài.Nguyễn Văn Văn không phải kiểu người ghen tuông vô cớ, nhưng lúc cần thể hiện sự bất mãn, cô sẽ không che giấu.Thấy Lộ Phong định cầm tách cà phê lên uống, cô vươn tay lấy lại: “Không cho anh uống.”Giọng điệu chua lè.Lộ Phong cúi xuống, sau đó nhếch môi, nhìn cô hỏi: “Không phải pha cho tôi à?”Chỉ khi đối diện với cô, anh mới có vẻ mặt hòa nhã này.Nguyễn Văn Văn: “Không phải, em pha cái này để em uống.”Dứt lời, cô cúi đầu uống một hớp cà phê, vì trong lòng đang bực dọc nên cô cũng không để ý cà phê có nóng hay không.

Một giây sau, tay cô run rẩy.“Á, nóng quá.”Cô run tay nên tách cà phê cũng nghiêng theo, chất lỏng tràn ra, vừa khéo rơi trúng mu bàn tay cô.Cô đỏ mắt phát ra tiếng hic hic.Cảnh tượng này xảy ra quá nhanh, Lộ Phong muốn ngăn cũng không kịp.

Anh vội đứng dậy, đứng cách cô một cái bàn lấy lại tách cà phê, sau đó cầm tay cô lên nhìn kỹ.“Sao thế này, đau lắm hả?”Nguyễn Văn Văn càng ấm ức: “Đau.”Lộ Phong kéo cô vào trong nhà vệ sinh, mở vòi nước xối vào mảng đỏ trên mu bàn tay cô.Không hiểu vì sao, mảng đỏ này lại trở nên cực kỳ chói mắt với anh, cảm xúc trong lòng anh đột nhiên xấu đi.Nguyễn Văn Văn thấy cằm anh có vẻ hơi căng ra, tưởng anh giận mình, hơn nữa nơi bị bỏng đau thật sự, cô càng nghĩ càng ấm ức.Càng ấm ức thì nước mắt càng tuôn rơi lã chã.Đôi mắt cô đỏ bừng, cắn chặt môi, khóc không thành tiếng.Ánh nắng nương theo cửa sổ lọt vào, chiếu sáng khuôn mặt cô, nước mắt như được nhuộm một lớp sáng óng ánh, hàng mi dài tinh tế rung động nhè nhẹ, thấp thoáng phủ xuống đôi mắt.Ánh sáng giao hòa chiếu lên khuôn mặt cô, càng nổi bật màu da trắng.Không phải kiểu trắng bình thường, mà là tái nhợt vì đau đớn.Lẽ nào anh không thích cô...Hu hu, cô không muốn thế.Bàn tay vô tình hơi rút lại, cô từ từ ngẩng lên, nhìn người bên cạnh mình.Lộ Phong cảm giác được cô đang run rẩy, anh tưởng mình dùng sức quá mạnh, định ngẩng đầu lên nói xin lỗi thì đột nhiên va phải ánh mắt cô.Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, đôi mắt như phủ hơi sương, chóp mũi đỏ ửng, trực tiếp in sâu vào đáy mắt anh.Trông cô thật tội nghiệp.Ngón tay anh tự dưng run lên, run với biên độ rất nhỏ, chính anh cũng không cảm nhận được.Nguyễn Văn Văn rưng rưng nhìn anh chằm chằm, đôi mắt cô sưng vù vì khóc.Lộ Phong đưa tay lau nước mắt cho cô, nhưng lau mãi không hết, anh hỏi: “Phải làm sao em mới không khóc nữa?”Nguyễn Văn Văn nghẹn ngào nói: "Anh hôn em đi.”Dứt lời, cô thấy anh không nhúc nhích.Cô nói tiếp: “Em hôn anh cũng được.”Dáng người Lộ Phong cao lớn, Nguyễn Văn Văn không với tới nổi, lúc nhón chân lên để hôn anh lại xảy ra sự cố nhỏ, bàn tay cô vô tình kéo dây thắt lưng của anh.Sau đó...Người thì chưa hôn được, thế mà thắt lưng đã bị mở ra trước.Nguyễn Văn Văn: “Nếu em nói em không cố ý, anh tin không?”.
 
Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ
Chương 47: Chương 47


Ánh mặt trời chói mắt làm cho Nguyễn Văn Văn sửng sốt ba giây, ba giây sau cô mới hồi phục tinh thần nhìn vẻ mặt một lời khó nói hết của Lộ Phong, muốn cứu vãn chút gì đó.

Cái gọi là càng giúp càng rối chính là tình huống trước mắt.

Cô run rẩy đưa tay ra: “Xin lỗi em không cố ý.

”Trong lúc nói chuyện đầu ngón tay của cô chạm vào thắt lưng của anh, thắt lại thắt lưng nam không khó mà khó là ở chỗ tâm trạng của cô lúc này.

Lúng túng lại là hoảng hốt.

Ngón tay không nghe theo sự sai khiến của cô, rõ ràng là muốn cài thắt lưng nhưng không ngờ không thắt được mà càng kéo lại càng mở ra.

Nguyễn Văn Văn sợ anh hiểu lầm nên vội vàng giải thích: “Không phải em muốn c** q**n của anh mà em chỉ muốn cài thắt lưng cho anh! ”“Xoẹt.

” Thắt lưng còn chưa cài được thì khóa kéo đã mở ra trước.

“! ” Nguyễn Văn Văn ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, thật sự không biết phải làm sao bây giờ.

A a, cô không thể sống nổi nữa.

Một giây sau cô từ từ ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Lộ Phong, dường như cô nhìn thấy anh nói: Đùa giỡn đủ chưa, hửm?!!!Cô thực sự không đùa.

Nguyễn Văn Văn khẽ ho rồi giải thích: “Anh nghe em giải thích, em thật sự không muốn làm gì cả, em chỉ đơn thuần là muốn giúp anh.

”Vẻ mặt một lời khó nói hết của Lộ Phong càng rõ ràng hơn, dường như không biết phải nói gì cho phải nên anh dứt khoát không nói gì.

Nguyễn Văn Văn thấy anh không nói gì, trong lòng rất thấp thỏm, cô chìa tay muốn ngoắc ngón út của anh nhưng không nắm chắc phương hướng nên vừa hay ngoắc vào khóa quần của anh.

Được rồi, vốn dĩ khóa kéo chỉ kéo có một nửa nhưng sau cái ngoắc tay của cô thì cả cái khóa đều bị kéo xuống hết.

Lộ Phong: “! ”Nguyễn Văn Văn: “! ”Loại tình huống này còn có thể cứu vãn được nữa không?Con người lúc xui xẻo thì uống nước lạnh cũng sẽ mắc răng.

Nguyễn Văn Văn chính là như thế, ngay khi cô đang suy nghĩ phải làm thế nào để cứu vớt hình tượng người dịu dàng thùy mị của mình để Lộ Phong không hiểu lầm mình là cô gái háo sắc thì có tiếng bước chân từ phòng làm việc truyền đến.

Tiếng bước chân ngày càng gần.

Nguyễn Văn Văn còn chưa kịp phản ứng thì cửa nhà tắm xuất hiện một bóng dáng, người đàn ông rất cao, trên sống mũi đeo kính, trong tay cầm tài liệu, người đó là Chu Hải.

Hiển nhiên Chu Hải cũng không ngờ lại nhìn thấy cảnh tượng đặc sắc trước mắt.

Anh ta sững sờ không nhúc nhích, trong đầu tổng hợp cảnh tượng trước mắt thành một bài văn nhỏ không dễ miêu tả.

Ông chủ và bà chủ đang đứng đối mặt với nhau, dáng người ông chủ cao lớn mà dáng người bà chủ lại nhỏ nhắn, chênh lệch chiều cao là đáng yêu nhất, đương nhiên điểm quan trọng không phải là chiều cao mà là tư thế đứng hoặc là vị trí tay của họ.

Bà chủ dường như đã đặt tay lên chỗ… của ông chủ.

Hình ảnh hạn chế nên Chu Hải không nhịn được nấc thành tiếng, âm thanh vang lên lập tức đánh thức ba người đang ở đây.

Nguyễn Văn Văn phản ứng nhanh nhất, cô lập tức nghiêng người né tránh xua tay nói: “Trợ lý Chu, không phải giống như anh nghĩ đâu, chúng tôi không làm gì cả.

”Hình ảnh trong đầu Chu Hải vốn dĩ rất nhỏ nhưng sau khi Nguyễn Văn Văn di chuyển, ánh mắt của anh rơi xuống trên người Lộ Phong, vừa lúc nhìn thấy thắt lưng lỏng lẻo cùng với khóa kéo đã tuột xuống của anh.

Cả người anh ta giống như bị điện giật, đầu tiên mắt anh ta mở to sau đó hơi híp lại.

Trời ạ, đây không phải là được xem phim miễn phí sao.

Đây là nội dung phải trả tiền đấy.

Chu Hải đứng im không nhúc nhích giống như một tác phẩm điêu khắc.

Nguyễn Văn Văn giơ tay đỡ trán, thật là quá trùng hợp.

Trong ba người, Lộ Phong xem như là người bình tĩnh nhất, anh lạnh lùng nói: “Cậu nhìn đủ chưa?”Nếu như giọng nói có hình dáng thực thể thì Chu Hải đã chết rồi.

Anh ta rùng mình quay đầu sang chỗ khác: “Tổng giám đốc Lộ, tôi không nhìn thấy gì hết.

”Lộ Phong chậm rãi k** kh** q**n lên, nhét vạt áo vào trong thắt lưng sau đó thắt lại thắt lưng, khi anh làm những việc này trông có vẻ rất bình tĩnh không bối rối chút nào.

Lúc nhìn anh sửa sang lại quần áo, khóe mắt Nguyễn Văn Văn lặng lẽ nhìn thoáng qua, tất cả lực chú ý đều dồn trên người Lộ Phong.

Động tác thắt thắt lưng của chồng cô rất phóng khoáng.

Thật là quyến rũ.

Lộ Phong ngước mắt lên thì bắt gặp ánh mắt của Nguyễn Văn Văn, Nguyễn Văn Văn vội vàng gãi đầu nhìn trời nhìn đất mà không dám nhìn anh.

Lộ Phong cầm tay cô, nhìn thấy trên mu bàn tay còn có mấy vết đỏ thì lạnh lùng nói với Chu Hải: “Cậu đi mua thuốc trị bỏng về đây.

”Chu Hải ngửa cổ nhìn chằm chằm trần nhà trả lời: “Vâng.

”Dứt lời anh ta xoay người đi ra ngoài.

Phải nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi này nếu không anh ta chết như thế nào cũng không biết.

Anh ta vừa đi được hai bước thì Lộ Phong gọi anh ta lại: “Cậu bỏ tài liệu xuống đã.

”Chu Hải lại lần nữa quay người lại đặt tài liệu ở trong tay xuống sau đó bước ra ngoài mà không chớp mắt.

Sau khi cửa phòng làm việc đóng lại, Nguyễn Văn Văn buông tay xuống thở phào nhẹ nhõm, cô quay đầu nhìn thấy khuôn mặt Lộ Phong thì lại cảm thấy xấu hổ.

“Anh, anh bận việc đi, em, em đi ra ngoài trước.

”Nói xong cô nhấc chân rời đi.

Lộ Phong sải bước chân đi theo cô ra ngoài, khi cô nắm tay nắm cửa phòng làm việc thì anh nắm chặt cổ tay cô kéo trở lại.

“Còn đau không?” Anh hỏi.

“Em không đau.

” Bây giờ cô không cảm thấy gì ngoài hoảng hốt.

“Thật sao?”“Ừ.

”.
 
Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ
Chương 48: Chương 48


Lần này Lộ Phong không hỏi nữa mà dùng đầu ngón tay ấn nhẹ lên trên, Nguyễn Văn Văn nhíu mày khẽ kêu.Anh nhướng mày nói: “Không phải là em không đau sao?”Nguyễn Văn Văn giải thích: “À, vừa rồi không đau, bây giờ thì đau rồi.”Lông mi của cô run rẩy, không dám nhìn thẳng vào mặt Lộ Phong.Lộ Phong nhớ tới dáng vẻ cô làm nũng muốn anh thổi lúc trước thì khóe miệng thản nhiên nhếch lên, anh nắm tay cô đưa tới bên môi nhẹ nhàng thổi.Hơi thở mát lạnh thổi qua làm cho đau nhức ở trên mu bàn tay lập tức dịu đi rất nhiều.Trái tim Nguyễn Văn Văn không ngừng đập thình thịch.Làm sao anh có thể như vậy chứ.Anh đối xử tốt với cô như thế.Hu hu, cảm động thật đấy.Lúc Nguyễn Văn Văn đang cảm thấy cảm động cũng là lúc suy nghĩ đang nhảy nhót, quên luôn chuyện xấu hổ xảy ra ở trong nhà tắm, giơ tay kia lên chọc cánh tay anh làm nũng: “Trước kia em đã bao giờ khen anh chưa?”Chuyện này...Còn có thể không có sao.Trước kia Nguyễn Văn Văn xem Lộ Phong giống như người xa lạ, nói như vậy cũng không chính xác, phải là người xa lạ sống chung một mái nhà mới đúng, thời gian hai người ở cùng nhau rất ít.Mặc dù ở cùng nhau nhưng mà mỗi người làm chuyện riêng của mình, gần như không giao tiếp với nhau.À, cũng không phải là không giao tiếp chút nào, thỉnh thoảng vẫn có.Ví dụ như cô sẽ gửi cho anh một số ảnh chụp màn hình và nói với anh đó là một sản phẩm mới.Anh sẽ chuyển ảnh chụp màn hình cho Chu Hải bảo Chu Hải đi mua.Ví dụ như cô sẽ nói cho anh biết có nhà hàng mới mở ở phía Nam thành phố.Sau khi anh nghe thấy thì sẽ bảo Chu Hải đi đặt chỗ.Tuy nhiên không phải họ đi ăn mà là Nguyễn Văn Văn và nhóm chị em bạn dì của cô.Chuyện như vậy xảy ra rất nhiều nhưng trong mắt Nguyễn Văn Văn đó là những chuyện mà anh cần phải làm.Cô sẽ không khen ngợi anh.Nhìn vẻ mặt do dự của anh, Nguyễn Văn Văn lập tức hiểu ra, mình chưa từng khen anh, cô nắm tay anh nói: “Chồng, anh thật tốt, moah moah!”Nói xong, không đợi Lộ Phong nói chuyện cô đã đẩy cửa đi ra ngoài.Lộ Phong nhìn bóng lưng mảnh khảnh phía trước, chợt cười một cách khó hiểu.Trâu Mỹ thật sự lo lắng, lúc buổi trưa lại gửi tin nhắn wechat cho Nguyễn Văn Văn hỏi cô ăn cơm ở đâu, có phải cùng với Lộ Phong không.Không nhắc tới còn được, nhắc tới là Nguyễn Văn Văn lại hơi tủi thân.

Ngày đầu tiên đi làm đã bị Lộ Phong cho leo cây, rõ ràng đã nói cùng nhau ăn trưa, lúc gần đi thì anh lại nhận được cuộc điện thoại phải đi ra ngoài.Tuy đã hứa khi về sẽ đưa cô đi ăn món ngon, nhưng cô vẫn không vui.Thứ cô để ý là đồ ăn sao, thứ cô để ý là thái độ của anh.Đúng, là thái độ của anh.Trâu Mỹ nghe cô nói xong thì phân tích cho cô: [Vậy chắc là có chuyện quan trọng.]Hình như đúng là chuyện quan trọng, công trường đang thi công xảy ra vấn đề, Nguyễn Văn Văn không hỏi cụ thể, dù sao có hỏi cũng không hiểu.Z: [Được rồi, chỉ là một bữa cơm thôi mà, không phải buổi tối là có thể gặp được rồi sao?]Nguyễn Văn Văn rầu rĩ.

Đây là vấn đề một bữa cơm sao, vấn đề là cô đã gần hai tiếng không gặp anh rồi.Gái thẳng không hiểu nỗi khổ của tình yêu thầm.R: [Cậu không hiểu.]Z: […]Hai người nói chuyện khoảng mười mấy phút, Trâu Mỹ có việc nên đã kết thúc cuộc nói chuyện.Không có Lộ Phong ở bên, Nguyễn Văn Văn cũng không có hứng ăn uống gì, chỉ ăn đơn giản rồi đi thang máy lên tầng 55.

Vừa ngồi xuống, Lộ Phong gửi tin nhắn cho cô.Chồng thân yêu: [Trong văn phòng của tôi có phòng nghỉ ngơi, em có thể ngủ trưa ở đó.]Nguyễn Văn Văn nhìn chằm chằm wechat, xem đi xem lại mấy lần, mắt cong lên, khóe miệng nhếch lên rất cao.Chồng vẫn quan tâm cô.Bỏ đi, không giận anh nữa.Cô trả lời: [Vâng vâng, được ạ.]Lộ Phong chăm chú xem điện thoại khẽ cười, thuận miệng hỏi: [Buổi trưa em ăn gì?]Nguyễn Văn Văn rất biết làm nũng, cũng biết nói sao để anh đau lòng.Cô Lộ: [Không gặp được anh không có hứng ăn, icon *bĩu môi*.]Lộ Phong vốn đang trên đường quay về, nhìn thấy tin nhắn wechat thì nói với tài xế: “Tới đường Vân Hải.”Đường Vân Hải là con đường ẩm thực lớn nhất Nam Thành, rất nhiều nhà hàng xa hoa đều mở ở đó.

Anh nhớ Nguyễn Văn Văn thích ăn bánh tiểu long bao nên định tới đó mua.Sau khi xe rẽ, anh đột nhiên sửng sốt, mắt hơi nheo lại.

Anh đã bắt đầu quan tâm cô ăn gì từ khi nào.Vốn định nói không cần đi nữa, nhưng dáng vẻ cô chớp mắt nũng nịu hiện ra trước mắt, lời ngăn lại đổi thành thúc giục: “Lái nhanh lên một chút.”Tài xế đạp chân ga, chiếc xe lao nhanh đi..
 
Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ
Chương 49: Chương 49


Ở một nơi khác.Tập đoàn Lộ thị.Nguyễn Văn Văn vào văn phòng, đi thẳng vào phòng trong rồi nằm lên giường nhắn tin với Lộ Phong.Cô gửi nhanh, anh trả lời chậm, nhưng cô không để ý, dù sao anh về là được.Cục cưng đáng yêu: [Chúng ta không gặp bao lâu rồi?]Chồng thân yêu: [Không phải đã ở cùng nhau cả buổi sáng rồi sao?]Cục cưng đáng yêu: [Em nói không phải buổi sáng, là buổi trưa.]Chồng thân yêu: […]Nguyễn Văn Văn xoay người, đưa điện thoại lên trên đầu.Cục cưng đáng yêu: [Một tiếng hai mươi phút mười giây.]Chồng thân yêu: […Rất lâu sao?]Nguyễn Văn Văn trả lời tốc độ tính bằng giây: [Đương nhiên, thế này cũng là quá lâu rồi, em nhớ anh nhớ đến tim gan đều đau.]Nói về nghệ thuật giao tiếp, cô Lộ nhận thứ nhất, không ai dám nhận thứ hai.Lộ Phong nhíu mày, trả lời: [Tôi cũng đau.]Nguyễn Văn Văn bỗng trở nên căng thẳng: [Anh đau ở đâu?]Lộ Phong hiếm khi hài hước: [Phôi đau.] Thật ra là phổi đau.Không ngờ Nguyễn Văn Văn hiểu ngay: [Sau khi về em hô hấp nhân tạo cho anh, bảo đảm phổi anh cực khỏe.

icon động *chớp mắt*.]Cảnh giới trêu người cao nhất chính là nói những lời không nghiêm túc một cách nghiêm túc, khiến bạn không thể phản bác.Lộ Phong không đỡ nổi.

Lúc này, cảm nhận rõ ràng nhất của anh là, có thể cô Lộ này là giả.Cô Lộ có phải là giả hay không tạm thời không nói, nhưng biết trêu chọc là thật.

Hai người lại nói chuyện thêm một lúc, số lần Lộ Phong nhíu mày càng nhiều hơn.Tài xế đã không nhìn nổi: “Tổng giám đốc Lộ, anh khó chịu sao?”Lộ Phong buông tay: “Không có gì.” Bị cô Lộ trêu chọc thôi.Lời này không thể nói, vì vậy anh thản nhiên nói: “Sắp tới chưa?”Tài xế: “Ngay đằng trước.”Lộ Phong nhìn qua cửa kính trong suốt của xe, lại cúi đầu, khung trò chuyện trong wechat đã bị Nguyễn Văn Văn kh*ng b* tin nhắn.Cục cưng đáng yêu: [Nhớ anh, moah moah.]Cục cưng đáng yêu: [Chụt chụt, moah moah.]Cục cưng đáng yêu: [Một tiếng bốn mươi phút rồi, icon *đáng thương*.]Cục cưng đáng yêu: [Làm sao đây? Hình như em trúng độc rồi.]Cục cưng đáng yêu: [Loại độc tên là Lộ Phong, icon *mắt hình ngôi sao*.]Cục cưng đáng yêu: [Anh có thể cho em thuốc giải không?]Cục cưng đáng yêu: [Anh chính là thuốc giải của em đó, icon *dễ thương*.]Cục cưng đáng yêu: [Không được rồi, nếu em còn không nhìn thấy anh nữa thì sẽ điên mất.]Cục cưng đáng yêu: [Muốn tìm bé cưng đáng yêu của anh, mời tới “phòng bệnh tương tư”số 1, cô Lộ đang đợi anh.]Xem tới đây, mí mắt Lộ Phong giật giật mấy cái.Nguyễn Văn Văn nhiều lời kêu gọi Lộ Phong trở lại.

Chẳng có loại tiểu long bao nào ngon bằng môi của chồng, cô muốn ôm lấy cổ anh làm loạn rồi hô hấp nhân tạo cho anh.Lộ Phong không thể từ chối, chỉ có thể phối hợp bế cô ngồi trên bàn làm việc, rồi chậm rãi cúi đầu, như vậy để tiện cho cô hôn anh.Trước ánh mặt trời, Nguyễn Văn Văn khép hờ mắt, ánh nước sóng sánh trong đôi mắt long lanh, quyến rũ một cách kỳ lạ khiến lòng người ngứa ngáy.Trước giờ năng lực tự khống chế của Lộ Phong luôn rất tốt, cộng thêm anh luôn nghi ngờ đây là trò đùa dai của Nguyễn Văn Văn nên không quá để tâm.Cô nghịch ngợm muốn hôn, vậy anh sẽ để cô hôn.Có điều, cô hôn không theo trình tự nào, cuối cùng quyền chủ động lại về tay anh.

Anh nằm cằm cô, dịu dàng hôn.Chốc lát, anh khép hờ mắt nhìn cô đang mơ màng, đầu ngón tay trắng trẻo mát lạnh di chuyển tới sau gáy cô, dùng sức kéo nhẹ, rút ngắn khoảng cách giữa hai người.Nụ hôn nhẹ nhàng đã trở thành nụ hôn mạnh bạo, răng môi hòa vào nhau, phát ra những âm thanh nho nhỏ.Dây dưa quá kịch liệt, má Nguyễn Văn Văn dần nóng lên, sau tai thoáng đỏ ửng.Hô hấp của cô trở nên dồn dập, bàn tay nắm chặt quần áo trước ngực anh.

Áo sơ mi trắng hiện lên vài nếp nhăn có to có nhỏ, lên lên xuống xuống như trái tim sục sôi lúc này của cô.Trái tim nhảy nhót không theo quy tắc.Nụ hôn này kéo dài một lúc lâu, Lộ Phong chậm rãi tách ra trước khi Nguyễn Văn Văn ngạt thở.

Đáy mắt người đàn ông cũng phiếm đỏ, nhưng che giấu rất tốt, chỉ thoáng hiện rồi biến mất.Nguyễn Văn Văn thì không ổn như vậy.

Cô vuốt ngực, há miệng thở gấp, một lúc lâu sau trái tim đập điên cuồng mới bình thường trở lại.Khi đã bình tĩnh lại, cô mới ý thức được có điều gì đó không ổn.Bàn làm việc hơi cao, hai chân cô lơ lửng.

Cô cũng không quan tâm giày của mình có bẩn hay không, móc lấy chân anh, ngẩng đầu nhìn anh với ánh mắt không rõ cảm xúc.“Nói đi, kỹ năng hôn của anh tốt như vậy, có phải đã từng luyện tập với cô gái khác rồi đúng không?”Lòng chợt cảm thấy chua xót một cách khó hiểu..
 
Tôi Kết Hôn Sau Khi Mất Trí Nhớ
Chương 50: Chương 50


Khuôn mặt nhỏ của Nguyễn Văn Văn trở nên buồn bã, chân mày nhíu lại, hàng mi run rẩy, môi cũng mím lại, khóe miệng rủ xuống, giống như bị Lộ Phong bỏ rơi vậy.

Người mình thích lâu như thế bây giờ lại nói vậy, hu hu, buồn quá đi.

Trong lúc đối mặt với anh, cô suy nghĩ rất nhiều, lỡ như Lộ Phong nói không thích cô thì cô phải làm thế nào?Hoặc là, nếu anh thừa nhận, cô phải làm thế nào?Nghiêm trọng thêm chút nữa, anh muốn chia tay cô, vậy lại nên làm thế nào đây?Nghĩ đến khả năng cuối cùng, tim cô như muốn vỡ nát, buồn và thất vọng, là kiểu hô hấp nhân tạo cũng không cứu sống được.

Lồng ngực truyền đến cơn đau như bị kim đâm vào, lại cứ như có kiến đang gặm nhấm, không phải là một con kiến, mà là kiểu có rất nhiều, đau đến nỗi co rút.

Nguyễn Văn Văn không có tâm trạng đối mặt với câu trả lời của anh, chầm chậm cúi đầu xuống, cánh tay chống trên bàn làm việc, cẩn thận dè dặt trượt xuống, trước tiên là chân trái chạm đất, sau đó là chân phải, cũng không biết là cố ý hay thế nào, lúc chân hạ xuống đã giẫm lên trên giày da của anh.

Giẫm gần mười giây.

Sau đó cô cúi đầu, không nói lời nào, bước đi về phía trước.

Dáng vẻ cô đơn đó như được phủ lớp ánh sáng mờ mịt, nhìn vào khiến người ta vừa mơ màng lại hơi đau lòng.

Vừa đi vừa khụt khịt mũi, cảm giác uất ức càng thêm nặng nề, cô nhỏ giọng lẩm bẩm: “Lộ Phong xấu xa, Lộ Phong thối, đồ cún thối, xấu xa, bại hoại,! ”Cũng không biết Lộ Phong đi đến phía sau cô từ khi nào, nghiêng người về phía trước, khẽ vươn đầu ra, tiến đến gần hỏi: “Em nói cái gì vậy?”Nguyễn Văn Văn còn đang chìm đắm trong đau buồn, không ý thức được ai đang nói chuyện với mình, buột miệng thốt ra: “Mắng tên xấu xa kìa.

”Lộ Phong khựng lại, hàng lông mày hơi nhíu, đưa tay nắm cánh tay cô, nhẹ nhàng kéo người trở lại, giọng nói rõ ràng từ trên đỉnh đầu truyền xuống: “Nói cái gì, đồ xấu xa, hửm?”Giọng nói lọt vào trong tai Nguyễn Văn Văn, khiến đầu óc Nguyễn Văn Văn như có pháo hoa vừa nổ tung bùm một tiếng.

Đợi đã.

Cô vừa nói cái gì vậy?Đồ xấu xa?Anh là đồ xấu xa, vậy cô là cái gì? Vợ của đồ xấu xa, đồ chết tiệt?!Cô không thèm.

“Hửm? Sao lại không nói chuyện?” Lộ Phong kéo người đến trước mặt, dáng người Nguyễn Văn Văn nhỏ nhắn, đầu cao đúng đến cằm anh, chỉ cần anh hơi cúi đầu là có thể hôn vào trán cô.

Nhận thức này khiến trong lòng anh đột nhiên vui mừng, giọng điệu khi nói chuyện cũng dịu dàng hơn rất nhiều, giải thích nói: “Không có ai.

”Nguyễn Văn Văn còn đang chìm đắm trong đau buồn, đầu óc hoạt động cũng chậm: “Cái gì không có ai?”“Chưa từng luyện với ai.

” Lộ Phong vừa nói vừa đẩy cằm cô lên.

Nguyễn Văn Văn đón lấy tầm mắt của anh, có một khoảnh khắc sững sờ: “Thật, thật sao?”Câu hỏi này rất nghiêm trọng, cô không chấp nhận được việc người mình thích làm việc gì đó với người phụ nữ khác.

“Đương nhiên.

” Lộ Phong bị mắc bệnh sạch sẽ nặng, không phải phụ nữ nào cũng có thể đến gần, năm đó trước khi quen biết với Nguyễn Văn Văn, người lớn nhà họ Lộ cũng từng giới thiệu một vài người phụ nữ cho anh nhưng anh ngay cả gặp cũng không.

Anh là tổng tài bá đạo lạnh lùng nổi danh.

Còn về năm đó tại sao đồng ý kết hôn với Nguyễn Văn Văn, bản thân anh cũng không biết, tóm lại vừa nhìn thấy cô, ý nghĩ kết hôn liền nảy ra.

Nếu như đối tượng kết hôn là cô thì có thể thử thử xem.

“Được rồi, thật sự không có ai.

” Lộ Phong lại dỗ dành.

Con người Nguyễn Văn Văn không có sức đề kháng khi được dỗ dành, giây trước còn đau lòng, giấy sau liền bình thường rồi.

Cô khoác cánh tay Lộ Phong, ngọt ngào gọi một tiếng: “Chồng ơi?”Tính cách như thời tiết của cô Lộ e là ngoài Lộ Phong ra, không có ai có thể chống đỡ nổi.

Anh nhàn nhạt đáp lại: "Ừm.

"Giọng điệu thật sự khá nhạt khiến Nguyễn Văn Văn có suy nghĩ khác.

Anh chắc chắn là đang trách cô lúc nãy nghi ngờ anh rồi.

Không được, cô phải dỗ dành người mới được.

Nghĩ đến đây, đá bỏ đôi giày trên chân, chân đặt lên mắt cá chân anh, kéo kéo ống quần anh, thuận theo đó tiến lên trên.

Lộ Phong không biết cô học cách quyến rũ người khác từ đâu, thật sự là càng lúc càng to gan rồi, chỗ này là phòng làm việc, cửa sổ sát đất, chỉ cần bên ngoài có người đi qua thì sẽ có thể bị nhìn thấy.

Chân anh bình tĩnh di chuyển ra sau.

Nguyễn Văn Văn lại xem hành động lùi về sau của anh thành gượng gạo, chân lại đưa qua đó, động tác vuốt chân lần này càng lớn.

Lộ Phong cảm thấy cổ họng có hơi ngứa, yết hầu lên xuống khẽ dao động, ánh mắt cũng trở nên hơi u ám, không phải vẻ u ám của tức giận, mà là do cơ thể nóng bức gây nên.

Thấy Nguyễn Văn Văn vẫn còn muốn di chuyển chân lên, anh đưa tay giữ lấy chân cô, trong đáy mắt có thứ gì đó cuộn trào: “Vẫn còn nghịch.

”Còn tiếp tục nghịch, anh không dám bảo đảm sẽ xảy ra chuyện gì đâu.

.
 
Back
Top Bottom