Cập nhật mới

Ngôn Tình Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon

Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 160: Cơm Hộp 1


Sau khi trả sạch nợ, Thời Nhiễm cảm thấy người mình chợt nhẹ nhõm hẳn đi.

Tuy hiện tại tiền vốn lưu động trên người cô đã rút lại còn bốn chữ số, còn phải hoàn thành hai, ba bữa tiệc chưa xong trong tháng tám mới có thể có tiền trả tiền lương cho hai nhân viên.

Nhưng không nợ nần gì, Thời Nhiễm thấy rất tốt.

Cô đã có thời gian rảnh, chuyện đầu tiên là cho hai nhân viên nghỉ phép hai ngày trước.

“Khoảng thời gian này chúng ta cũng đã bận kha khá rồi, mấy ngày nay cũng không có tiệc, mọi người nghỉ ngơi hai ngày nhé.”

Lúc nói câu này, trước mặt Thời Nhiễm bày hai đĩa đồ nhắm, một đĩa là bánh lạnh rưới nước đường đỏ, một đĩa là đậu phộng ngũ vị đã ngâm trong nước ép ngũ vị nửa ngày.

Hai nhân viên ngồi đối diện bàn nhỏ bốn góc, trên mặt là vẻ nghiêm túc như nhau.

Nếu không phải phớt lờ nửa gương mặt dưới của họ.

Chị Linh vô cùng chung tình với bánh lạnh màu trắng rưới nước đường đỏ đậm đặc, cách làm khiến người ta hoa mắt kia của Thời Nhiễm, dù trước kia chị Linh đã ăn qua không ít món ngon cũng thấy nếu cho món bánh này vào thực đơn, bán không tới năm mươi đồng một đĩa cũng là sỉ nhục với cô ấy.

Khoai từ bào nhuyễn, trộn với nước dừa và sữa bò, sau khi bánh lạnh được hấp chín dù biên độ lên đĩa hơi lớn chút cũng sẽ rung lắc núng nính qua lại.

Cho vào miệng một muỗng nhỏ, hương sữa tinh tế đã chinh phục chị Linh chỉ trong chốc lát.

Mà Mục Phi thì một ngụm nước ngọt có gas một miếng đậu phộng ngũ vị, ăn tới mức không màng đến xung quanh.

“Vâng ạ… Nghỉ phép?”

Thời Nhiễm gật đầu: “Đúng thế, hơn nữa tôi cảm thấy chế độ nghỉ phép lúc trước của chúng ta cũng không hợp lý, tôi định nhân khoảng thời gian này tìm thử xem có sinh viên đi làm bán thời gian có thể đến giúp đỡ vào cuối tuần không. Như vậy thì cuối tuần hai người có thể đến muộn chút cũng được.”

Trả hết nợ xong, tính lười biếng trên người Thời Nhiễm dần bộc lộ.

Dù gì thì cuối tuần không có nhu cầu làm hai trăm phần ăn cố định vào buổi trưa, cô chỉ cần tìm hai người giúp xử lý nguyên liệu, đơn lẻ của cơm trưa cô hoàn toàn có thể ứng phó một mình.

Mục Phi hơi ngỡ ngàng: “Vậy tôm hùm đất buổi tối thì sao? Cá nướng thì sao?”

Thời Nhiễm: “Không nấu nữa.”

Thật ra dù có tạm thời ngưng việc nấu tiệc này hay không, Thời Nhiễm cũng không định nấu tiếp tôm hùm đất và cá nướng buổi tối nữa.

Quá nóng!

Nhiệt độ từ khi vào tháng bảy đã bắt đầu tăng cao, dù có là người sắt cũng không chống lại nổi việc cắm cọc trước bếp nướng hai ba tiếng đồng hồ.

Cô không phải nhà tư bản lòng dạ xấu xa có thể bắt nhân viên làm việc đến cảm nắng mãi mà không thấy đau lòng.

“Chúng ta vốn chỉ là quán ăn nhỏ, không đủ nhân lực để gồng gánh một gian hàng lớn như thế.”

Chị Linh: “Vậy hay là… tuyển thêm người?”

Thời Nhiễm lắc đầu: “Thấy nhiệt độ cũng sắp giảm rồi, nửa ngày sau trời lại trở lạnh. Tuyển người đến tạm thời cũng chẳng dùng tới.”

Cũng phải, ba người lo liệu một quán ăn nhỏ, nếu không nhận thầu mấy bữa tiệc và gian hàng nhỏ, thật ra nhân lực này vừa đủ.

Mục Phi vẫn chưa từ bỏ: “Em cảm thấy tạm thời không cần loại bỏ cá nướng và tôm hùm đất… Em không cần nghỉ phép.”

Nhân viên tiến bộ yêu cầu chế độ 996 như vậy, Thời Nhiễm cũng rất cạn lời.

“Chúng ta cũng không phải cửa hàng lớn trên mạng… Cơm trưa cuối tuần có thể đóng gói trước một ngày.”

Mục Phi: “…”

Không thể không nói, ý kiến này của Thời Nhiễm đã thật sự đánh trúng tâm sự của Mục Phi.

Đi làm gì chứ… Còn không phải vì có thể ăn được đồ ngon vào miệng mỗi ngày sao?

Thành công bàn bạc dự định của mình cho hai nhân viên, Thời Nhiễm cũng nói cho họ nghe chuyện tìm đến cửa dạo này.

“Còn một chuyện nữa, chính là một khách quen hay ăn cơm ở chỗ chúng ta.”

Nói đến vị khách quen này, lúc trước Thời Nhiễm còn từng nói chuyện với đối phương, chính là lập trình viên ban đầu đặt giao cơm trưa, viết một kịch bản đơn giản cho Thời Nhiễm, tên Kỷ Vân.

“Đối phương đề nghị hợp tác, là nếu sau khi cửa hàng của chúng ta truy cập vào chương trình của anh ấy thì anh ấy có thể sắp xếp cho chúng ta một gói quảng cáo khuyến mãi, hơn nữa…”

Sau khi Thời Nhiễm hiểu hết được ứng dụng giao đồ ăn của thế giới này xong, nguyên nhân cô cố chấp không chịu sử dụng là vì ứng dụng giao đồ ăn của thế giới này không phải Đói XX và Mỹ X của thế giới cô ở, mà là một app giao đồ ăn độc đoán nào đó tên Sóc Chuột.

Đương nhiên, so với hai app giao hàng không phải con người ngày xưa, app giao hàng độc đoán này càng không phải người.

Hai ứng dụng kia dù gì cũng là qua vài năm mới dần lộ ra chút khí chất không phải người, ăn hai đầu của nhân viên giao hàng và người bán, làm liên lụy đến rất nhiều quán ăn thật ngoài đời không mở cửa nổi nữa.

Mà app Sóc Chuột này còn tồn tại nhiều nhiều nhiều vấn đề hơn.

Hệ thống nát bét, rất nhiều chức năng không tồn tại, cưỡng chế yêu cầu người bán buôn bán sản phẩm bao bì giá đồng nhất, lừa đảo khách hàng còn muốn làm web kết toán tăng tiền đột ngột, toàn bộ nhân viên giao hàng đều đi làm không có sự đảm bảo, sàn đánh giá trên chính app này gửi đánh giá tiêu cực bừa bãi với rất nhiều thương nhân mới vào, nếu muốn xóa đánh giá phải tốn tiền mua quảng cáo…

Lúc ấy Thời Nhiễm biết đối phương có mấy mặt xấu này, đừng nói là mở bán mang đi, quả thật cô không muốn giao thiệp với nhân viên của cái app này để quảng cáo.
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 161: Cơm Hộp 2


Ứng dụng không có tính người như này, thường sẽ có người đến khiêu chiến ngay tức khắc, suy cho cùng thì người bán, khách hàng và nhân viên giao hàng đã bị lừa, tự nhiên thành một phe đồng minh.

Thời Nhiễm thân là một bà chủ nhỏ, không có ý nghĩ tham gia vào cuộc tranh đua của tư bản, có điều…

Hai bên cạnh tranh với nhau sẽ tốt hơn là chỉ có một bên chiếm ưu thế nhỉ?

Cộng thêm đãi ngộ mà app giao hàng Gấu Trúc cũng tốt hơn, dù với người bán hay nhân viên giao hàng đều như vậy.

Thời Nhiễm hài lòng nhất vẫn là hệ thống của app giao hàng Gấu Trúc.

So với hệ thống sụp đổ không nhúc nhích của app giao hàng Sóc Chuột, hệ thống của app giao hàng Gấu Trúc lại có tình người hơn, Thời Nhiễm dùng điện thoại là có thể thao tác thêm xóa món ăn…

Chức năng cực kỳ giống với hai ứng dụng ở kiếp trước.

“Nên tôi định lên món trên ứng dụng giao hàng của chúng ta, giờ cơm trưa hằng ngày có thể tiến hành tự chọn, cơm rang mì xào miến xào, buổi tối thành món được cung cấp lâu dài.”

Không khí ấm áp ở thành phố B là nhiệt độ ấm điển hình của phương Bắc, hằng năm chỉ có hai mùa hạ và đông là cực kỳ có cảm giác tồn tại, lúc nóng thì nóng đến nỗi không ở được, mà lúc lạnh thì cũng lạnh đến nỗi không chịu được. Mà thời gian hai mùa này lại dài nhất.

Quyết định này của Thời Nhiễm nhận được sự đồng ý thống nhất của hai nhân viên.

Chị Linh: “Thế này được đấy, tiện hơn nhiều.”

Mục Phi thì cân nhắc đến việc từ khi đến quán cơm Bốn Mùa làm, cậu ta ít về chỗ sư phụ mình rồi. Mấy hôm trước cậu ta nói với sư phụ là bà chủ nhỏ tay nghề tốt, ông ấy còn không tin.

Giờ thì tốt rồi, để ông ấy tự đặt hàng giao về ăn thử.

Thời Nhiễm hài lòng gật đầu: “Mọi người không cần lo về lượng công việc, ứng dụng giao hàng Gấu Trúc có thể tự nhận biết, nếu vượt hơn mười đơn đang tiến hành, hệ thống sẽ tự động hiển thị không thể đặt, sau đó khách hàng phải chờ bên mình giao đơn xong mới có thể đặt tiếp.”

Phải nói trong tất cả chức năng, chỉ có duy nhất chức năng này khiến Thời Nhiễm hài lòng nhất.

Vượt số đơn nhất định thì tự động đóng nhận đơn, cô hoàn toàn có thể không cần trông coi hệ thống bị bùng đơn.

Họp với hai nhân viên xong, Thời Nhiễm mới được coi như là rảnh rang thật sự.

Tiểu Nhị giờ đã là chú chó gần nửa tuổi, so với cục bé xíu lúc mới đến, giờ nó đã là một chú chó to bằng cẳng tay của một người rồi.

Lông đen vô cùng bóng mượt, cơ thể cũng không thon gầy như những chú chó khác, mà vẫn là dáng vẻ béo tròn như trước.

Ai cũng nói chó ta nuôi lớn đều như quay số may mắn, suy cho cùng cũng là giống chó lớn lên đốt cháy mệnh giá nhan sắc.

Nhưng Tiểu Nhị trước mắt hiển nhiên là quay ra SSR.

Ngay cả nhà mẹ đẻ Hoàng Lão Tam của Tiểu Nhị cũng thấy mà thèm, cứ vỗ đùi hối hận sao chó con nhà mình không được vậy. Rõ ràng đều là giống chó tốt mà!

Tiểu Nhị thấy Thời Nhiễm tỉnh dậy thì vẫy đuôi kéo dép để dưới giường. Lắc mông chạy ra vặn vòi nước. Ừ thì, là thói quen được tạo ra sau nhiều lần đánh đập của con mèo gian ác nào đó.

Trại Linh gần như coi Tiểu Nhị thành đối tượng bồi dưỡng, không chỉ dạy kỹ năng đánh nhau cấu xé các kiểu mà còn muốn dốc sức để nó cũng “hữu dụng” như mình.

Phải biết rằng, anh thân là người bảo vệ ngôi nhà nhưng mà ngày nào cũng phải rửa bát!

Thời Nhiễm thức dậy đánh răng rửa mặt xong, thấy Trại Linh từ mái hiên nhảy xuống.

Con mèo mắt xanh lam lớn này, việc đầu tiên phải làm mỗi buổi sáng là leo lên nóc nhà đi tuần tra lãnh địa của nó.

Nhưng…

Thời Nhiễm làm rơi chú mèo cô định ôm vào lòng: “Cậu nóng không!”

Trại Linh không để ý lắm đến bộ lông dài của mình, mà so với vẻ lạnh lùng cao ngạo hồi đầu, dạo này anh vô cùng thích dụi vào Thời Nhiễm.

Trại Linh bị quăng xuống đất kêu meo meo kháng nghị, mà gần đây Thời Nhiễm bận bịu nên cũng chẳng để ý mấy thứ này, sau khi vệ sinh xong thì đội mũ rơm lên đầu, dỡ bậc cửa ra gọi Tiểu Nhị: “Đi chợ thôi!”

Tiểu Nhị đang xoay hai vòng trên bãi cỏ, lè lưỡi nhảy phốc lên xe ba bánh.

Trại Linh vốn đang bực bội xù lông ở một bên, thấy Thời Nhiễm muốn đi chợ thì cũng vội vàng đi theo.

Đã mấy ngày rồi Thời Nhiễm không đi chợ.

Hai đứa nhóc trong nhà chen chúc trên chiếc xe ba bánh, lại quăng lên xe mấy cái bao tải không, Thời Nhiễm lái chiếc xe ba bánh của mình ra vùng ngoại ô.

Chợ sớm vẫn náo nhiệt, nhân lúc mặt trời mới mọc, nhiệt độ không cao lắm, bầu không khí trong chợ cũng đông vui, người người chen chúc.

Thời Nhiễm một tay kéo xe đẩy, một tay dắt Tiểu Nhị, Trại Linh thì ngồi xổm trên xe.

Đầu tiên là ăn một cái bánh nướng thịt bò và húp một bát cháo bắp to đùng ở sạp hàng bán đồ ăn sáng, sau đó Thời Nhiễm mới bắt đầu dạo chợ.

“Rượu gạo này bán thế nào vậy bác?”

“Cô gái thật có mắt nhìn, rượu gạo này là nhà bác nấu đấy, nếu con mua, bác tính con một bình ba mươi đồng.”

“Được, bác cho con thêm hai cái mochi.”



“Thịt hầm này cho con hai phần.”

“Con lấy tim heo rồi.”

“Đường nâu? Cho con một phần ba mươi đồng đi.”



Trại Linh vừa tỏ ra lạnh lùng, vừa kích động trong lòng mà l**m lông, canh tim heo! Lần trước Thời Nhiễm nấu, một con mèo như anh mà uống tận hai bát lớn!

Đang kích động, đột nhiên Trại Linh nhìn thấy một đôi mắt mèo lười biếng trong đám đông.

Trại Linh: “!!!”
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 162: Cá Nấu Dưa Chua, Đậu Hũ Dầu Tôm 1


Trong khoảng thời gian dài đằng đẵng trong quá khứ, Trại Linh đã quên mất rất nhiều chuyện. Trước khi đuổi theo Thời Nhiễm đến thế giới này, chuyện khắc sâu nhất trong ký ức của anh là đến trung tâm thành phố với anh Hai lăn lộn kiếm ăn.

Nhưng từ khi đến đây, tự nhiên không tìm thấy bóng hình anh Hai nữa.

Lúc trước Trại Linh gần như chạy hết đường vành đai ba cũng chỉ tìm thấy vài con mèo gần giống Bếp gas.

Nên lúc nhìn thấy đôi mắt mèo có con ngươi màu nâu xanh mang vẻ lười biếng ban nãy, phản ứng đầu tiên của Trại Linh là – Sao anh Hai lại đến đây rồi?

Nhưng sự hiểu lầm như vậy không kéo dài quá lâu, sau khi Trại Linh phản ứng lại thì cẩn thận đánh giá đối phương.

Một bộ lông màu xanh đen, từ mặt đến cơ thể đều tròn vo.

Nghĩ cũng biết anh Hai không thể biến thành con mèo như vậy được.

Hàng này là mèo ngoại quốc.

Trại Linh cảm thấy nhạt nhẽo, đang định leo lên xe đẩy, đột nhiên phúc chí tâm linh*, quay đầu lại nhìn một cái…

*Phúc chí tâm linh: khi vận may đến, người ta sẽ linh hoạt, khôn ngoan hơn.

*Phúc chí tâm linh: khi vận may đến, người ta sẽ linh hoạt, khôn ngoan hơn.

Con mèo mập Trại Linh trông thấy có vẻ như không thua kém gì Bếp gas bên kia, vậy mà mặc một quần áo toàn thân!

Bên trên in hình người mặc áo sơ mi đeo cà vạt khoác tây trang, trên cổ còn đeo trang sức bằng bạc tinh xảo. Toàn bộ cơ thể mèo trông rất cao quý, hoàn toàn không cùng đẳng cấp khi so với anh, hay với những con mèo bữa đực bữa cái như Bếp gas.

Trại Linh: “…”

Tức quá.



Trước khi sử dụng app giao đồ ăn Gấu Trúc, Thời Nhiễm đã đăng thông báo rằng mình rút khỏi app giao đồ ăn Sóc Chuột, chuyển sang hợp tác với ứng dụng giao đồ ăn khác mà ngay cả tên cũng chưa từng nghe nói tới trong nhóm trò chuyện “Chị gái đừng run muỗng” vẫn chưa tan rã.

Đối với vấn đề lượng khách giảm đi trong một khoảng thời gian sau khi chuyển ứng dụng, Thời Nhiễm đã có chuẩn bị trong lòng. Suy cho cùng thì một ứng dụng mới, hay là đã có vị trí thống trị trong ngành đương nhiên luôn phải đi một khoảng thời gian khá dài.

Có điều, phản hồi trong nhóm lại rất nhiệt liệt.

[Tóc Đừng Vểnh Lên Nữa Được Không: Cảm ơn trời, cảm ơn đất, cảm ơn số mệnh… Bà chủ nhỏ ơi nếu cô không mở cửa nữa, có thể tôi sẽ xông đến nhà cô mất. Dạo này tôi ăn toàn phải đồ quỷ gì không à.]

[Đến Cầu Nhị Tiên: +1, nhớ mì xào, cơm rang, tôm hùm đất, cá nướng không gì bằng…]

[Tiểu Mễ Đại Mễ: Bà chủ nhỏ bận việc xong rồi nhỉ? Khi nào bán lại đây! Tôi lập tức đến ủng hộ ngay.]

[Mẫn Mẫn: Dạo này tôi nằm mơ toàn thấy vị của tôm hùm đất.]

Thời Nhiễm thấy khách hàng trong nhóm trò chuyện này bỗng lạc đề, vừa cười vừa trả lời trong nhóm.

[Thời Nhiễm: Ngày mai bán lại, không nấu tôm hùm đất và cá nướng nữa, đặt cơm trưa chuyển tới app giao đồ ăn Gấu Trúc nha.]

[Hôm Nay Bên A Còn Là Người Không: Vui đến nỗi xoay tròn tại chỗ luôn hahahaha, ngày mai cuối cùng cũng không cần ăn nhà hàng bọc rau dưới công ty nữa rồi!]

[Tuần Này Có Được Nghỉ Không: Đổi app cũng được, phí ship của app Sóc Chuột tăng mắc quá rồi, lần nào cũng bốn năm đồng.]

[CP Của Tôi Ở Bên Nhau Chưa: +1, bà chủ nhỏ đổi app rồi, sức cạnh tranh của chúng ta nhẹ được chút hí hí…]

[Đến Cầu Nhị Tiên:!!! Nói đúng lắm! Lúc trước có mấy lần tôi cũng không cướp được bữa trưa!]

[Tóc Đừng Vểnh Lên Nữa Được Không: Vui, chắc app mới người dùng khá ít nhỉ, lần này không cần lo không đặt được cơm trưa rồi.]

[Tiểu Mễ Đại Mễ: Chỉ có tôi quan tâm đến chuyện không nấu tôm hùm đất nữa sao? Đừng mà!]

[Mẫn Mẫn: Huhuhu, nếu không ăn được tôm hùm đất, dung mạo của tôi, vóc dáng của tôi, còn có lễ nghi xã giao của tôi, còn có mấy phẩm đức tốt đẹp, thậm chí linh hồn cũng sẽ bị tiêu hủy…]



Đọc được các khách hàng nói châm chọc cười đòi tôm hùm đất trên màn hình, lập trình viên Kỷ Vân ở màn hình bên này cười bất lực luôn.

Từ khi Kỷ Vân tự nhảy việc kéo ra đội ngũ làm ăn riêng lẻ cũng chỉ mới bốn tháng ngắn ngủi.

Trong bốn tháng này, xây dựng dữ liệu nền tảng của ứng dụng, còn phải tìm nhà đầu tư, kéo người bán tham gia sử dụng trong vòng nửa tháng trước khi khởi công hạng mục, còn phải hạch toán tiền lời tiền vốn…

Kỷ Vân treo cái bọng mắt to tướng đổ cà phê trên mặt bàn vào trong miệng.
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 163: Cá Nấu Dưa Chua, Đậu Hũ Dầu Tôm 2


App giao đồ ăn Sóc Chuột thân là ứng dụng giao đồ ăn lớn nhất trong nước, đang trong quá trình đưa vào hoạt động, chẳng hề có ưu điểm gì xứng đáng như đã nói. Chỉ có duy nhất một thứ xứng với danh xưng đó là người ăn cua đầu tiên trong ngành, app giao đồ ăn Sóc Chuột chiếm hết thiên thời địa lợi. Giai đoạn khởi nghiệp ban đầu kéo được nền tảng công ty đầu tư lớn nhất nước.

Mấy lần thay nhà đầu tư, app giao đồ ăn Sóc Chuột dựa vào tiền đầu tư của công ty đầu tư khổng lồ, gần như không cần phí sức đã chiếm lĩnh thị trường.

Vì không phí sức nên không trân quý.

App giao đồ ăn Sóc Chuột không hề tích cực giải quyết các sai lầm đi kèm với sự mở rộng quy mô mù quáng trong giai đoạn khởi đầu, lại quá tham lam trong lúc đưa ứng dụng vào hoạt động. Vận hành mấy năm nay, tất nhiên người tiêu dùng và người bán đều oán than dậy đất.

Kỷ Vân nhắm chuẩn thời cơ, mới quyết định làm một app cạnh tranh với app giao đồ ăn Sóc Chuột.

Đồng nghiệp bên cạnh Kỷ Vân vươn vai, dưới khóe mắt cũng là một vùng thâm đen.

“Đã mở đăng ký rồi, ngày mai chính là ngày đầu tiên đưa vào sử dụng… Lão Kỷ à, cậu nói xem ngày mai chúng ta có thành công hay không đây.”

Ứng dụng mới luôn phải đẩy ra vài thủ đoạn thu hút người bán để đảm bảo chắc chắn rằng người bán sử dụng đủ để khiến khách hàng lựa chọn, nhưng phải đào người từ app giao đồ ăn Sóc Chuột qua thì không phải là chuyện đơn giản cho lắm.

Tuy đa số người bán cũng khổ sở bởi các vấn đề của app giao đồ ăn Sóc Chuột, nhưng app giao đồ ăn Gấu Trúc mới phát hành cũng không thu hút mọi người đến thế. Ứng dụng như cá diếc qua sông thế này, cũng không biết một năm sập bao nhiêu cái.

Nên cả nhóm cùng nhau cố gắng, hiện tại app giao đồ ăn Gấu Trúc cũng chỉ được hơn trăm cửa hàng sử dụng, vẫn còn tập trung nhiều ở cửa hàng trong vòng đường vành đai ba, độ bao phủ của khu kinh doanh cỡ lớn cũng không cao.

Kỷ Vân thở một hơi: “Để mai xem.”

Chẳng ai có thể bảo đảm rằng mới ngày đầu đã có thể lập ra được số liệu cao gì, chỉ cần có thể có số người đăng ký vượt qua mười ngàn là đã rất tốt rồi, cũng đã có thể lấy được thành tích cho nhà đầu tư xem qua.



Mười hai giờ, trong khu phố cũ của trung tâm thành phố.

Một cô gái nhỏ tóc mái bằng đeo chìa khóa trên cổ, gần như là chạy một mạch về nhà.

Trời nóng nực, bên ngoài là một vùng khí nóng như bốc hơi, cả cây xanh cũng bị phơi cong, tiếng ve nối tiếp nhau kêu lên không ngừng.

Cô gái nhỏ về đến nhà, việc đầu tiên làm là mở tủ lạnh của mình lấy coca, coca vừa lấy ra từ trong tủ lạnh bỗng chốc đổ ra một tầng hơi nước ở ngoài, mặt cô bé đỏ rực uống một ngụm tận nửa chai trước, sau đó áp chai lên má mình.

Mẹ cô bé nghe thấy tiếng động nên từ trong phòng đi ra, vẻ mặt đau lòng, vội mở điều hòa lên: “Đóa Đóa à, trời nóng lắm, hay là buổi trưa cứ để mẹ đi đưa cơm cho con nhé, nếu không thì ngày nào cũng chạy về như vậy lỡ như say nắng thì biết làm sao đây?”

Cô bé vừa uống coca, sảng khoái thở dài một hơi.

“Mẹ ơi, sao mẹ không bật điều hòa. Nóng quá rồi, mẹ không cần tiết kiệm chút điện đó đâu mà.”

Mẹ cô bé lấy khăn mặt ra từ hộp khăn nhỏ hẹp, nghe cô bé nói vội trả lời: “Mẹ cũng mới về, chưa kịp bật.”

Đưa khăn mặt cho con gái, bà ấy lại xoay người định đi vào nhà bếp. Lúc đi, một bên chân hiển nhiên vô cùng không tự nhiên.

“Mẹ ơi mẹ định nấu cơm ạ?”

Bà ấy sợ con gái cùng vào nhà bếp, lớn tiếng đáp lại: “Ừm, con ngồi ngoài phòng khách là được rồi, mẹ nấu nhanh lắm. Lát là được ăn ngay.”

Nhưng vào nhà bếp rồi, bà ấy lại không biết nên nấu gì.

Con gái hễ cứ đến mùa hè thì sụt cân, mới vào hè hơn một tháng thôi mà cô bé đã gầy hơn bảy tám cân trông thấy.

“Đóa Đóa, con muốn ăn gì nào? Trong nhà có dưa leo, mướp, khổ qua, thịt thì có thịt bò, ức gà với thịt thăn.”

Cô bé chưa nghe mẹ nói hết đã thò móng mèo ở cửa nhà bếp rồi, vừa nghe thấy câu này thì vô cùng chần chừ.

Tay nghề của mẹ không ra sao cả, cộng thêm mùa hè nóng nực, vốn dĩ miễn cưỡng bảy phần khẩu vị cũng giảm phân nửa sức ăn.
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 164: Cá Nấu Dưa Chua, Đậu Hũ Dầu Tôm 3


Cô gái tên Đóa Đóa không nhẫn tâm phụ lòng tốt của mẹ, lại thấy thương ngày nóng như này mà mẹ còn phải xuống bếp.

Tuy nhà không giàu có nhưng vì chân của mẹ bị thương khi làm việc, nên cũng có công việc ổn định trên tổ dân phố, mỗi tháng cũng có mức tiền trợ cấp cố định.

Theo lý mà nói cuộc sống của hai người hoàn toàn có thể thư thái.

Nhưng người làm mẹ này cứ luôn lo chuyện tương lai sau này của con gái mình, luôn ước gì có thể để lại chút tiền cho cô bé, nên cứ thắt chặt cuộc sống của chính bà ấy.

Về chuyện này, Đóa Đóa vừa lên cấp hai luôn không biết phải khuyên bà ấy thế nào.

Mẹ ở trong nhà bếp lại gọi to: “Đóa Đóa, con muốn ăn gì?”

Đóa Đóa: “… Mẹ, chúng ta đặt cơm bên ngoài đi!”

Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, cô bé nhớ ra tờ rơi phát trên đường lúc nãy.

“Mẹ ơi, mẹ xem nè, app giao đồ ăn này hôm nay phát hành trên mạng đó, trên đó có nói, đủ mười lăm đồng giảm tám đồng nè! Tương đương với khuyến mại 50%.”

“Gọi đồ ăn bên ngoài gì chứ, con chưa xem tin mới sao, mấy app giao đồ ăn đó là dùng dầu ăn tái chế làm đó, nói không chừng bên trong còn cho thêm thứ gì không thể ăn. Hơn nữa mấy cửa hàng nhỏ đó, đều là cửa hàng chuyên bán mang đi, không đảm bảo chất lượng chút nào hết.”

“Vậy chúng ta đặt mỗi hôm nay thôi, ngày mai không đặt nữa. Dù sao thỉnh thoảng ăn dầu ăn tái chế một lần cũng không bệnh đâu, mẹ à.”

Bà ấy không hề có sức phản kháng với sự làm nũng của con gái, vậy nên đành cởi tạp dề ra, mặt đầy bất lực: “Rồi rồi rồi, vậy đặt đi.”

Cô bé hô lên “vạn tuế” rồi vui vẻ cầm điện thoại trên bàn bắt đầu đăng ký tài khoản.

“Chọn một cửa hàng gần xíu, ăn cơm xong không thể đến trễ lớp thư pháp của con.”

“Con biết rồi mẹ.”

Đăng ký tài khoản mới trên mạng, lập tức nhận được một bao lì xì chào mừng người mới của hệ thống phát, cô bé lướt cửa hàng gần đây.

Một cửa hàng lâu đời bán bánh bao, thời tiết nóng như này, hiển nhiên không thích hợp để ăn.

Một chuỗi cửa hàng bán lẩu Malatang, cô bé l**m môi, sau đó bĩu môi rồi lướt qua, nghĩ cũng biết tuy mẹ thỏa hiệp cho mình đặt đồ ăn ngoài, nhưng chắc chắn sẽ không cho cô bé đặt lẩu Malatang bên ngoài thế này đâu.

Một cửa hàng bán bánh chẻo, cô bé dứt khoát bỏ qua…



Lướt lên lướt xuống mấy lần, chỉ có duy nhất một cửa hàng cũng coi như phù hợp với yêu cầu của mẹ.

“Mẹ ơi, con đặt cửa hàng này có được không?”

Bà ấy thò đầu qua: “Quán ăn Bốn Mùa? Cửa hàng này gần đây sao? Sao mẹ không nghe nói nhỉ?”

Nhấn vào cửa hàng, có lẽ do hôm nay là ngày đầu, cửa hàng này thậm chí còn chưa kịp đăng ảnh món, chỉ có phân loại các món đơn giản.

“Mì xào xốt thịt băm, cơm chiên thập cẩm, bánh nướng, mấy món này cũng đâu ngon gì đâu… À, còn có cơm trưa có thể chọn món. Mẹ xem xem, hay là đặt cơm trưa này đi, chọn một cá nấu dưa chua, thêm đậu hũ chiên, thêm rau chay ăn kèm là được.”

Cô bé nghe lời đặt đơn.

“Ủa! Con đặt mấy phần?”

Cô bé ngơ ngác: “Đặt hai phần ạ.”

“Trời ơi, đặt một phần được rồi, chiều mẹ tan làm trễ, ăn đại chút gì là được…”

Nhưng đã đặt rồi, bà ấy cũng không thể xin hoàn tiền đặt lại, nghĩ đến hai phần cơm thế này cộng thêm tiền ship, sau khi áp dụng mã khuyến mãi vẫn là tốn gần ba mươi đồng, trái tim bà ấy hơi nhỏ máu.

Ôi, cũng chẳng trông chờ vị của nó ngon cỡ nào, chỉ mong có thể nấu sạch sẽ chút thôi.

Qua hơn mười hai giờ rưỡi, tiếng chuông cửa vang lên.

Cô bé bụng sớm đã kêu ọt ọt nhảy cẫng lên đi mở cửa, người đến mặc quần đùi áo tay ngắn màu trắng in chữ giao đồ ăn Gấu Trúc, chỉ có dấu màu đen nhỏ ở góc bên trên quần đùi áo ngắn, cách xa cũng có thể nhận ra được.

Sắc mặt của nhân viên giao hàng cũng đỏ ửng lên, người đó lịch sự đưa túi cơm: “Bữa ăn của bạn, chúc bạn dùng cơm vui vẻ. Vì hôm nay là ngày đầu tiên nên ứng dụng của chúng tôi còn tặng thêm một chai coca.”

Hai mắt Đóa Đóa sáng rực, tuy thời tiết nóng nhưng mẹ chỉ cho phép cô bé một ngày uống một chai. Phần của hôm nay lúc nãy đã uống hết rồi.

Giờ đột nhiên được tặng tận cửa một chai…

Vui quá!
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 165: Cá Nấu Dưa Chua, Đậu Hũ Dầu Tôm 4


Mẹ ngồi bên sô pha nào có thể thấy suy tính của con gái, có điều nhiệt độ hôm nay thật sự rất cao, đặc cách cho thêm một chai cũng coi như có thể chấp nhận được.

“Còn ngơ ra đó làm gì, mau đem cơm qua đây đi.”

Hai mẹ con ngồi xuống bàn cơm, trong túi giao hàng có hai hộp cơm đóng gói kỹ, ngoài ra có thêm một cái hộp nhỏ tròn tròn, bên trên gói mấy lớp màng bọc thực phẩm, chắc là canh tặng kèm.

Chỉ nhìn từ bên ngoài thì không khác gì mấy món đặt bên ngoài khác.

Mở nắp ra, hai mẹ con mỗi người tách một đôi đũa dùng một lần, không hẹn mà cùng bắt đầu ăn từ món cá nấu dưa chua trước.

“Mẹ ơi, cá này ngon lắm á!”

Lô dưa chua này là lô Thời Nhiễm ngâm hai tháng trước, lúc ấy Thời Nhiễm ngâm tận năm sáu vò, sau này nấu tiệc dùng hai vò, mấy vò còn lại thì luôn giữ đến giờ.

Vì thời gian cất giữ hơi lâu, vị chua bên trong cũng nồng đậm hơn.

Canh cá trắng sữa là dùng xương đầu cá đuôi cá hầm nhừ, bên trong cho thêm dưa chua cắt thành đoạn nhỏ, lại đem miếng cá phi lê tẩm bột đảo một vòng trong chảo.

Lúc lấy ra còn phải rắc hạt tiêu và tiêu xanh ớt đỏ ớt xanh lên trên, rưới một muỗng dầu nóng lên, hương vị có thể khiến k*ch th*ch miệng lưỡi người ta chỉ trong một khoảnh khắc.

Cùng với sự khen thưởng của con gái, mẹ cũng cảm thán không thôi bởi miếng thịt cá mềm tươi trong miệng.

Thịt cá trơn mềm, xương cá cũng ít, hương vị dưa chua vô cùng gợi lên cảm giác thèm ăn, một muỗng dầu nóng cuối cùng kích phát ra hương vị tê dại cũng lưu lại giữa răng môi. Sau khi nuốt hết thịt cá xuống họng, hương vị tê dại ấy từ trong khoang miệng đấu đá lẫn nhau, khiến người ta không ngừng lại được.

“Ngon thật.”

Cho dù là thịt cá bên trên hay là dưa chua phía dưới, đều khác với món cá nấu dưa chua từng ăn trước kia.

Rõ ràng trên trán đã rịn ra những giọt mồ hôi li ti nhưng lại thấy bà ấy cùng sảng khoái.

Con gái xúc ăn cơm rồi cầm cái muỗng nhỏ lên, dứt khoát chan canh cá nấu dưa chua lên cơm trắng.

Lúc này, vị chua còn …

Hương chua xông thẳng đến vị giác, tạo nên cảm giác thèm ăn hiếm có trong mùa hè.

Một ngụm cắn nửa miếng thịt cá, lúc này mẹ mới chú ý đến đậu hũ chiên bên cạnh.

So với cá nấu dưa chua, đậu hũ chiên mộc mạc hơn nhiều. Đậu hũ được chiên hai mặt vàng óng, bên trên rải thêm chút hành màu xanh lá, nhìn thế nào cũng là cách nấu trong gia đình.

Gắp một miếng đậu hũ cho vào miệng thì cảm giác ngoài giòn trong mềm, mẹ ngạc nhiên thử lại cẩn thận.

Là một người không có sở trường nấu nướng làm việc nhà, đậu hũ chiên được coi là món ăn gia đình đơn giản bà ấy nấu khá nhiều lúc ngày thường. Nhưng đậu hũ chiên lại có thể nấu ra mùi vị thế này sao?!

Không chỉ là vị tươi mới lớp ngoài của đậu hũ chiên, bên trong đậu hũ cũng toàn mùi đậu. Trong ngoài dung hòa, quả thật khiến người ta không buông đũa xuống được.

Đậu hũ bà ấy nấu lúc trước không phải thế này đâu!

Nếu Thời Nhiễm ở đây, cô sẽ giải thích cho đối phương tỉ mỉ chút.

Không phải vấn đề tay nghề, thật sự chỉ là khác biệt về mặt nguyên liệu mà thôi.

Món đậu hũ chiên này, khoan không nói đến đậu hũ là do quán cô tự làm bằng máy xay điện, chỉ là bước chiên đậu hũ. Thật sự không có chuyện giấu giếm không thể nói…

Chỉ là dùng dầu đầu tôm để chiên đậu hũ mà thôi.

Thứ được gọi là dầu đầu tôm, thường dùng để chỉ nước mắm tôm, lên men tôm tươi, cuối cùng chiết lấy nước.

Dùng dầu đầu tôm xào rau, trong rau chay cũng sẽ mang theo vị tươi của tôm cá tươi.

Hai mẹ con gần như chỉ tốn một nửa thời gian bình thường để ăn hết cơm.

Cô con gái luôn sụt cân ngày hè, hộp cơm trước mặt vậy mà cũng chẳng còn lại hạt cơm nào.

Ai làm mẹ mà không thương con gái, sau khi tiễn con gái ra ngoài, bà mẹ này vội lướt điện thoại.

Ngày mai, vẫn đặt cơm bên ngoài!



Từ hơn mười giờ trưa Kỷ Vân luôn căng thẳng, rõ ràng là giờ cơm trưa, nhưng anh ấy luôn nhìn chằm chằm vào giao diện, sợ ngày đầu tiên đã xảy ra vấn đề lập trình gì bị đứt mắc xích.

Tâm trạng đang thấp thỏm, đồng nghiệp trông chừng số liệu thị trường bên kia chợt hét lên một tiếng.

Còn không đợi Kỷ Vân mở miệng, đối phương đã đứng bật dậy, mặt đầy vui mừng.

“Lượt đăng ký vượt qua bảy ngàn rồi!”
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 166: Bì Cuốn 1


Vào ngày mở cửa đăng ký, còn chưa tới cao điểm giờ ăn tối mà đã có bảy nghìn lượt đăng ký rồi. Kỷ Vân không che giấu nổi niềm vui trong mắt.

"Mau lên, chúng ta mau phát thêm tờ rơi đi. Để ông Đường chịu trách nhiệm thị trường lập thêm một kế hoạch mở rộng nữa đi!"

Vốn dĩ theo như tính toán của Kỷ Vân thì sẽ là làm ít và kiên trì làm nhiều, giai đoạn vừa mới bắt đầu chỉ đơn giản là phát tờ rơi thôi.

Nhưng nhìn tình hình hiện tại thì tính toán của bọn họ đã quá bảo thủ rồi.

"Nâng mức ngân sách dành cho việc mở rộng thị trường lên! Mau kéo độ nổi tiếng lên!"

Kỷ Vân quyết định rất nhanh, sau đó ngay lập tức bắt đầu động viên mọi người.

Nếu thị trường đã phát một chút tín hiệu tích cực thì đương nhiên anh ấy phải nắm lấy cơ hội rồi.

Nếu như hôm nay có thể vượt qua con số hai mươi nghìn lượt đăng ký thì...

Mắt Kỷ Vân sáng lên như có một cây đuốc trong đó vậy.

Mà bên phía Thời Nhiễm, quán ăn nhỏ vừa mới làm ăn buôn bán trở lại. Việc này vẫn có sức hấp dẫn nhất định với những vị khách quen lâu ngày xung quanh. Thế nên trong quán ăn xuất hiện rất nhiều khuôn mặt quen thuộc.

Húp một miếng cá nấu dưa chua có vị chua khai vị, không ít người cảm thấy khẩu vị tốt hơn hẳn.

"Tay nghề của bà chủ nhỏ tốt quá. Mấy ngày bà chủ đóng cửa không bán, tôi cứ thế mà gầy mất mấy cân rồi."

"Ông nói xem cá này nấu kiểu gì mà sao ăn ngon vậy nhỉ?"

"Bậy, nói cho ông biết rồi thì người ta còn mở quán làm gì nữa. Ai bảo tay nghề của người ta tốt chứ."

"Bà chủ nhỏ ơi còn canh đậu xanh nữa không? Lần trước tôi được ăn một lần sau đó cứ nhớ mãi đến tận bây giờ."

Nhờ có những khách hàng trẻ tuổi thường xuyên lui tới này mà bây giờ chỉ cần đến ăn là dù người già hay người trẻ thì đều gọi Thời Nhiễm là bà chủ nhỏ hết.

Bà chủ nhỏ Thời Nhiễm suy nghĩ một chút: "Được rồi, ngày mai sẽ nấu món đó."

Nấu canh đậu xanh cũng không có gì phức tạp. Đến lúc đó cô sẽ nấu một nồi lớn, ướp lạnh một chút rồi làm món canh cho phần cơm bữa trưa luôn.

Còn thức ăn thì...

Thời Nhiễm nhìn thời tiết như đang bốc lửa ngoài kia một chút rồi quyết định hôm nay sẽ chuẩn bị một ít đồ ăn mát mẻ.

Mì chứa kiềm màu vàng chanh ngâm nước lạnh, cộng thêm một ít dưa chuột, cà rốt xắt sợi, mầm đậu, trứng gà sợi để nguội. Sau đó rưới lên trên một muỗng nước xốt làm từ hạt vừng, bơ đậu phộng, tỏi băm và đủ loại gia vị khác rồi rắc đậu phộng giã nhỏ lên trên.

Thế là xong một bát rau trộn đơn giản.

Thời Nhiễm chụp ảnh món mì lạnh trên bàn lại rồi thêm món này vào mục lựa chọn để bán mang đi.

Kèm theo ảnh của món mì lạnh là món đậu phụ trộn hành được niêm yết giá năm đồng một phần.

Thời Nhiễm quyết đoán đưa ra lựa chọn bữa ăn theo combo luôn. Một phần mì lạnh cộng đậu phụ trộn hành, kèm theo một cốc coca hoặc là canh đậu xanh. Một bữa ăn theo thực đơn mùa hè, giá chỉ mười hai đồng một phần.

Thời Nhiễm vừa mới thêm phần ăn này lên app thì ngay tối hôm đó, chỉ trong vòng một tiếng đồng hồ, năm mươi phần giới hạn trên app đã được bán hết sạch.

Chu Mẫn và Tiểu Mễ ngồi trong quán, gọi một phần đậu phụ trộn hành.

"Má ơi, trước đây bọn họ bảo ở chỗ Tiểu Nhiễm ngay cả nước sôi cũng ngon hơn chỗ khác, tôi còn không tin cơ. Nhưng bây giờ thì tôi tin thật rồi. Loại thức ăn không cần kỹ thuật gì như món đậu phụ trộn hành này mà cũng có thể làm ngon như vậy!"

"Đúng rồi đó. Đậu phụ này vừa non vừa ngon miệng, không có chút mùi đậu nào!"

Chị Linh ở bên cạnh đáp lời: "Đó là vì đậu mà mọi người ăn chỉ mới làm trong xế chiều hôm nay thôi đó nha."

Xế chiều hôm nay cô ấy đã nhìn thấy rồi. Chỉ là một mẻ đậu phụ thôi mà Thời Nhiễm đổi mấy loại cách làm khác nhau, thế nên đậu phụ này cũng không giống với nhà người khác.

Những thứ non mềm là thứ bây giờ được dùng để làm đậu phụ trộn hành, còn phần đậu phụ rắn hơn thì Thời Nhiễm để lại một chút để dự bị rồi còn lại thì cắt nhỏ ra hết, chuẩn bị để ngày mai phơi khô làm thành đậu phụ khô. Còn có một loại chất đậu mịn màng hơn thì Thời Nhiễm để vào chỗ râm mát, bảo là muốn giữ lại để làm "đậu phụ thối".
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 167: Bì Cuốn 2


"Thảo nào, tôi cứ bảo đậu phụ hôm nay ăn vào có mùi vị như thứ mà tôi được ăn ngày còn bé. Thì ra là do Tiểu Nhiễm tự làm."

"Vị này thật là đặc biệt. Hu hu hu ngày mai còn nữa không? Nếu không thì tôi mua một phần trước rồi về để vào tủ lạnh, ngày mai mang tới công ty ăn."

Thời Nhiễm vừa mới xào xong một món trong bếp: "Ngày mai cũng có."

Có máy nghiền điện, sao làm đậu phụ lại khó khăn được chứ?

"Trưa mai sẽ có bì cuốn và mì lạnh đấy."

Theo tình trạng hôm nay thì mì lạnh vẫn có ưu thế rất lớn, đủ để thấy thời tiết nóng bốc lửa đã ép người ta thành dạng gì rồi.

So với mì lạnh thì cách làm bì cuốn lại phức tạp hơn một chút. Bước rửa mì rất hành hạ người ta.

Thời Nhiễm bèn nghĩ xem một lần có thể rửa bao nhiêu cân mì, đủ để làm được năm mươi tấm bì cuốn là được rồi. Còn bì cuốn thì mỗi tấm làm được một cuốn, tiết kiệm công sức cắt ra.

Lúc mấy người đang trò chuyện thì bên ngoài có tiếng mèo kêu truyền tới.

Thời Nhiễm biết đây là "Hoàng thượng" trong nhà thúc giục cô về dâng lễ vật lên đây mà. Cô bèn đứng dậy đưa phần ăn đã chuẩn bị xong từ trước đi.

Hết lần này tới lần khác, Trại Linh ăn xong rồi vẫn không ngừng, cứ dụi đầu vào người Thời Nhiễm, còn lôi Thời Nhiễm vào trong phòng nữa.

"Ui chao cậu đừng có kéo tôi!"

Thời Nhiễm bị anh kéo vào trong nhà, ngồi xổm trước tủ quần áo rồi không ngừng kêu, đôi mắt mèo sáng lấp lánh.

Thời Nhiễm: "???"

"Làm gì thế? Trong tủ quần áo có cái gì hả?"

Thời Nhiễm mở tủ quần áo ra nhìn một chút: "Làm gì có gì đâu?"

Trại Linh lại kêu lên lần nữa rồi dụi đầu vào cửa tủ quần áo.

Thời Nhiễm: "...Hoàng thượng à, cậu nói rõ một chút được không?"

Trại Linh bị chọc tức gần chết nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định. Anh bèn lôi một bộ quần áo từ trong tủ ra phủ lên đầu mình rồi meo một tiếng.

Đột nhiên Thời Nhiễm ngộ ra: "Cậu... Cậu muốn mặc quần áo hả?"

Trại Linh gật đầu thật mạnh. Trong khoảng thời gian này anh lăn xả bên ngoài nên cuối cùng cũng biết được vấn đề.

Có rất nhiều mèo trạch linh trong mấy căn nhà ở khu chung cư mới kia có mặc quần áo nhỏ!

Trại Linh không cam lòng. Mấy con kia nhìn một cái đã thấy là mèo đủ loại dáng dấp hình thù kỳ lạ quái dị rồi. Dựa vào đâu mà mặc đẹp hơn anh chứ!

Hơn nữa bọn nó còn có khung leo cho mèo, đồ chơi cho mèo, đồ hộp cho mèo, đồ khô cho mèo, thậm chí còn có cả máy chạy bộ cho mèo nữa!

Nhìn lại mình một chút...

Ở trong một căn nhà tồi tàn.

Không có phòng riêng.

Không có đồ mặc, cũng không có đồ chơi riêng.

...

Mặc dù cơm Thời Nhiễm làm ngon hơn đống đồ khô đồ hộp kia nhiều nhưng trừ cái miệng ra thì anh chẳng còn sự đối đãi tốt đẹp nào nữa!

Chưa nói gì đến việc ngày nào anh cũng phải mò mẫm rửa bát! Còn phải theo dõi Tiểu Nhị không để nó phạm sai lầm nữa chứ.

Trại Linh bây giờ gọi là có lý chẳng sợ!

Anh cũng muốn có quần áo nhỏ để mặc!

Ý thức được yêu cầu của con mèo, Thời Nhiễm cảm thấy hơi không biết phải làm sao: "Lông cậu dài như vậy... Được được được, mua! Cậu đừng kêu nữa!"

"Hoàng thượng" đã lên tiếng rồi nên Thời Nhiễm ngay lập tức lên app mua sắm lướt xem.

Ặc... Mỗi một bộ quần áo nhỏ như vậy mà một trăm hai lận á?

Thời Nhiễm lén liếc nhìn Trại Linh một cái. Con mèo này đã nhận được lời cam đoan của cô rồi nên lúc này không hề đề phòng chút nào, đang nhìn mấy hình ảnh hoạt họa trên máy tính bảng với sự nhiệt tình cao độ.

Hừm...

Thời Nhiễm lén lút nhấp vào một phần mềm XX.

Kỷ Vân suốt một tháng chưa được nghỉ ngơi đàng hoàng cuối cùng cũng được ngủ một giấc ngon lành. Lúc tỉnh lại, anh ấy chỉ cảm thấy cả người toàn năng lượng.

"Ngày hôm qua số người đăng ký đã vượt qua con số hai mươi nghìn rồi!"

Kỷ Vân tỉnh lại đã cười toe toét rồi, ngay cả đánh răng cũng tràn đầy sức sống và vui vẻ.

Có được một khởi đầu thuận lợi của ngày hôm qua nên ngày hôm nay, việc điều chỉnh truyền thông toàn diện cũng sẽ được triển khai.

"Nhất định phải đảm bảo tốt bước vận hành trung gian. Không thể để xuất hiện tình trạng thiếu hụt người giao hàng được."

"Công tác tuyên truyền cũng phải làm tốt. Cố gắng hết sức bao hết tất cả văn phòng cùng khu dân cư trong vành đai ba này."

"Người giao hàng phải chú ý phối hợp tốt với một ít doanh nghiệp vượt trội hơn nhé."
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 168: Bì Cuốn 3


Vương Đào là người giao hàng mới đăng ký của app Gấu Trúc.

Đừng thấy cậu ta tuổi còn nhỏ. Thật ra thì cậu ta đã là một "người giao hàng có thâm niên" ba năm rồi.

Bây giờ trời đã sáng rồi nhưng hơi nóng vẫn chưa tản ra. Công ty mới yêu cầu bọn họ mỗi buổi sáng đều phải tập hợp ở một địa điểm cố định. Sau khi tập hợp xong thì mọi người sẽ tản ra.

Nhưng đây là một khoảng thời gian rất lúng túng, bởi vì không có nhiều đơn hàng để chạy.

Vương Đào quyết định ngồi xổm xuống một bóng cây ven đường, lấy bình nước trong thùng đựng đồ ăn ra, bên trong có chứa nước đá trước khi ra khỏi nhà cậu ta đã chuẩn bị.

Sau khi nước sôi xuống bụng, Vương Đào nếm được một ít vị ngọt nhè nhẹ trong nước đá.

Khiến tâm trạng của cậu ta cũng tốt hơn nhiều.

Vương Đào mở giao diện cá nhân của mình ra, nhìn lợi nhuận ngày hôm qua rồi ngồi cười ngây ngô.

Trước kia cậu ta làm người giao hàng cho giao hàng Sóc Chuột. App này cũng coi như là lớn nhất nhì trong nước rồi. Tiếng tăm của giao hàng Sóc Chuột không thể nói là không vang dội được.

Nhưng quyền lợi mà giao hàng Sóc Chuột dành cho người giao hàng đúng là không được tốt lắm.

Ép buộc nhận đơn, bất chấp thời tiết, không có bảo hiểm xã hội...

Mấy năm qua, nếu không phải nhờ giao đồ ăn Gấu Trúc mới mở này xông lên thì e rằng bây giờ Vương Đào cũng đã từ chức về quê từ lâu rồi.

Vương Đào vui vẻ uống hết nước đá rồi chụp ảnh màn hình thu nhập của mình lại sau đó gửi vào nhóm nhỏ của cậu ta và các đồng nghiệp cũ.

"Má ơi, Đào Tử, cậu được quá nhỉ. App mới này hào phóng quá vậy!"

"Có mệt không A Đào, bên chỗ các cậu còn thiếu người không?"

"Thằng này được, số lẻ giống nhau, số đơn bên Gấu Trúc cao hơn bên Sóc Chuột không ít."

Vương Đào vui rạo rực trả lời: "Anh em ơi, có bảo hiểm xã hội, thời gian giao hàng rất thoải mái, giá cả thống nhất..."

"Má ơi, động lòng động lòng."

"Ặc, tui vẫn còn giữ cách liên lạc mà trước kia có người đưa cho tui..."

"Gửi vào nhóm gửi vào nhóm đi, tui vứt mất rồi."

...

Lúc Vưng Đào đang tận tụy giúp công ty đào người thì trên mạng cũng xuất hiện một ít tiếng gió.

【Năm Nay Có Thể Giảm Xuống Dưới Một Trăm Cân Không: Chị em ơi, app giao đồ ăn mới kìa, mới khai trương, có mã giảm giá nữa đó. Ngày hôm qua tui mới đặt một phần cơm trưa xong, hết mười đồng.】

【Cột Đèn Đường Bằng Sắt Điêu Khắc: App giao đồ ăn Gấu Trúc đúng không? Tui cũng nhận được tờ rơi của nhà bọn họ. Nhưng mà vẫn chưa đặt thử lần nào.】

【Con Chuột Xách Đao Đi Khắp Phố Tìm Con Mèo: Má ơi, cuối cùng thì cũng có tư bản gia nhập ngành giao đồ ăn rồi hả? Mau! Mau quên sạch app giao hàng Sóc Chuột đi! 】

【Xin Hoãn Thiên Tai Thứ Tư: App giao đồ ăn Gấu Trúc... Tìm được rồi! Tải app xuống, đặt thêm một miếng ngói vào quá trình đập sập tiệm app giao hàng Sóc Chuột đi nào!】

【Tui Mệt Quá Trời: Đã tải xuống, xin đề cử quán ăn ngon gần đây. Nơi nào có mã giảm giá thì nơi đó có tui!】

【Có Phải Scotland Nên Độc Lập Rồi Không: Đề cử quán ăn Bốn Mùa nha. Buổi trưa hôm nay tui và đồng nghiệp cùng đặt món bì cuốn của nhà này. Tui chỉ có thể nói rằng mau xông lên đi, muộn một chút thôi là có thể ăn không khí đấy!】

【Thường Uy Đang Đánh Lai Phúc: Bì cuốn là cái gì vậy?】

【Sập Phòng Sập Đến Tan Nát Cõi Lòng: Oa, đến cả bì cuốn mà ông anh cũng chưa ăn bao giờ à?】

【Thường Uy Đang Đánh Lai Phúc: Chưa ăn bao giờ.】

【Sập Phòng Sập Đến Tan Nát Cõi Lòng: Là cái món mà dùng bì cuốn rau cải ấy. Gia vị thì không khác bì lạnh lắm, nhưng mà cuốn thành một cuộn nhỏ, giống như ăn bánh cuốn ấy.】

【Có Phải Scotland Nên Độc Lập Rồi Không: Xin cho tôi được trân trọng giới thiệu món bì cuốn của quán ăn Bốn Mùa. Bì lạnh vừa mỏng vừa dai, bên trong có dưa chuột và cà rốt xắt sợi, mầm đậu, mì và gân, trộn đều lên cùng tương hạt vừng, bột ớt và những gia vị khác nữa, sau đó cuốn vào. Cắn một miếng là mì, gân kèm với nước dùng và bì lạnh tràn vào miệng, cực ngon luôn. Cay cay ngon miệng, nhân bánh rất nhiều. Đặc biệt là bên trong còn có đậu phộng giã nhỏ là điểm nhấn hoàn hảo nữa.】

【Sập Phòng Sập Đến Tan Nát Cõi Lòng:...!!! Muốn ăn. Tôi đi tải app về đây!】
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 169: Giò Heo Hầm Đậu Nành, Bánh Quẩy Xào Mướp 1


Thời Nhiễm xem các bình luận trên app giao đồ ăn Gấu Trúc, tâm trạng vô cùng phấn khởi.

Không một đầu bếp nào lại từ chối cơn mưa lời khen cả.

“2nXXXd: Cho món bì cuốn ngàn like, bì cuốn dai mềm, trong suốt, bì được cuốn vài vòng nhưng cũng có thể nhìn thấy rau củ bên trong, nhân rất nhiều và đầy đặn, mùi vị cay thơm được chia thành nhiều tầng, có thể nói là món ăn số một trong những món tôi đã từng ăn.”

“34XXXw: Chất lượng món ăn quá ổn, cho dù là món cá nấu dưa chua của hôm qua hay là đậu hũ hấp hành và bì cuốn hôm nay, tất cả đều rất ngon.”

“6wxxxB: Tôi đã khóc rất to đó, vừa bước vào đã thấy phần bì cuốn cuối cùng bị người ta mua mất… Cầu xin chủ quán làm thêm đi! Hãy nhìn đứa nhỏ xui xẻo sụt cân do mùa hè đi, gần đây tôi đã gầy đi rất nhiều rất nhiều rồi, nếu như vẫn không được ăn bì cuốn nữa thì tôi khóc cho các người xem thật đấy!”

“9wXXXK: Ai cũng khen món bì cuốn, thật sự không có ai khen món mì xào của quán giống tôi sao? Thịt xay đậm vị không có mỡ, mì xào khô ráo vừa phải, dầu ớt cũng thơm. Tôi đã lén để lại một ít dầu ớt, lúc sáng ăn bánh bao đã chấm vào ăn thử… Bây giờ tôi chỉ muốn hỏi dầu ớt của quán mình có bán riêng không? Tôi muốn mua!”

“8QXXXj: Bọn trẻ rất thích ăn, bao bì và vệ sinh của quán tất cả đều rất tốt. Hy vọng có thể đảm bảo chất lượng cả về sau.”



Thời Nhiễm nghiêm túc đọc hết tất cả bình luận, sau đó hài lòng bỏ điện thoại xuống.

Tiếng của chị Linh từ ngoài vọng vào, mang theo sự ngạc nhiên: “Tiểu Nhiễm à, em mau qua đây xem đi.”

Thời Nhiễm ra ngoài, thấy Mục Phi và chị Linh đều đang vây quanh góc tường trong sân, đang khoa chân múa tay tìm thứ gì đó.

“Tiểu Nhiễm, mau lại đây! Em xem quả này là bí đỏ hay là mướp vậy?”

Nói những chuyện trồng rau như này thì cả ba người người đang đứng trong sân đây chưa ai làm qua việc nông cả.

Thời Nhiễm, Mục Phi thì tuổi còn nhỏ, cả hai lớn lên ở thành phố, nói ra thì những thứ trồng trọt này thì cũng chỉ đến trình độ trồng cây xương rồng và trầu bà tại nhà thôi. Mặc dù chị Linh lớn hơn nhưng cũng là một người thành phố chính gốc, từ nhỏ đã ở trong Tứ Cửu Thành không hay ra ngoài, đương nhiên cũng không tâm đắc gì với cuộc sống đồng rộng.

Thời Nhiễm vừa trồng bí đỏ vừa trồng mướp trong sân, hành lang đối diện còn trồng một giàn nho xanh như tấm màn sân khấu, trong sân có vài mét vuông dùng để trồng hành lá và tỏi, bên trên trồng khoai lang bằng phương pháp học từ trên mạng vài tháng trước.

Nay mấy tháng trôi qua, đám tỏi trong sân là biết phấn đấu nhất, hiện giờ hành hoa và tỏi mà quán ăn sử dụng có một nửa là từ “mảnh vườn nhỏ” này của Thời Nhiễm. Thời Nhiễm đã tự nếm thử, không biết là ảo giác đến từ đâu nhưng cứ cảm thấy số tỏi và hành của mình trồng như thể có mùi vị nồng đậm hơn so với bên ngoài bán. Cho dù là chỉ dùng tỏi xào với trứng một cách rất bình thường thôi nhưng mùi vị cũng ngon hơn trước rất nhiều.

Số khoai lang bên cạnh cũng rất phấn đấu, mọc rất nhanh, tháng trước đã bắt đầu cống hiến lá khoai lang tươi giòn để Thời Nhiễm dùng làm bột khoai. Bởi vì gần đây thời tiết nóng bức nên tạm ngừng kinh doanh bột khoai, có lẽ do không bị ngăn cản nên lá mọc vô cùng tươi tốt. Đôi khi có một số người hàng xóm thân thiết sẽ đến lấy một ít, Thời Nhiễm cũng vui vẻ cho người ta.

Có sự đối lập của mảnh vườn nhỏ những sợi dây leo trong sân cũng trở nên bình thường hẳn, chúng mãi không có động tĩnh gì cả, lá thì mọc rất sum suê tươi tốt nhưng lại không thấy kết trái.

Giàn nho thì còn có thể niệm tình tha thứ được, thường thì những năm đầu nho sẽ không kết trái, ít nhất cũng phải đợi đến hai ba năm sau mới nếm được mùi vị của nó. Thời Nhiễm cũng đã sớm chuẩn bị tâm lý cho việc này.

Nhưng giàn bí đỏ và mướp thì mãi không thấy tăm hơi gì cả, khiến Thời Nhiễm nghi ngờ bản thân mình có phải cô không có tay nghề trồng trọt không.

Lúc này thì lại nghe nói cây leo trong sân kết trái, lập tức tinh thần Thời Nhiễm phấn chấn lên hẳn.

“Có lẽ là mướp thì phải, có nhiều quả đây lắm này… Ở đây cũng có!”

Giàn mướp như đọc hiểu suy nghĩ oán giận trong lòng Thời Nhiễm, lần kết trái này mọc nhiều đến mức khiến người ta kinh ngạc. Cành lá trên trường ẩn giấu rất nhiều quả tròn màu xanh.
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 170: Giò Heo Hầm Đậu Nành, Bánh Quẩy Xào Mướp 2


Chị Linh đếm thử, cũng vô cùng ngạc nhiên: “Được mười ba quả rồi này!”

Càng quá đáng hơn là trên dây leo còn có một số quả vẫn chưa mọc ra hết.

Thời Nhiễm cũng ngạc nhiên lây, cô chưa trồng mướp bao giờ, cũng không biết sản lượng của loài này.

Thì ra có thể nhiều đến thế sao?

“… Đợi khi chín chúng ta có thể làm vài món mướp.”

Ngay lập tức suy nghĩ của Thời Nhiễm đã chuyển vào nhà bếp.

Nhiều mướp như vậy, có thể làm canh mướp, bánh sủi cảo mướp, mướp nhồi thịt, bánh mướp…

Nghe Thời Nhiễm gọi tên các món ăn, chị Linh và Mục Phi đều không khỏi nuốt nước miếng, rồi lúc quay sang nhìn giàn mướp đang mọc sum suê bên này thì ánh mắt đã trở nên nóng rực như đang nhìn người yêu vậy.

*

Ở bên kia thành phố, một cô gái trẻ tuổi mặc bộ đồ vest màu đen chau chặt mày, trên tay đang cầm tài liệu vội vàng bước vào phòng làm việc của cấp trên.

“Tổng giám đốc Vương, đây là danh sách nhân viên giao hàng xin từ chức mấy ngày gần đây… Trong vòng một tuần đã có năm sáu mươi người xin từ chức rồi!”

Người đàn ông trung niên ngồi bên trên ghế có dáng người không cao, mặt mày dữ tợn, trên mặt ửng đỏ bất thường do uống rượu lâu ngày để lại.

“Sao đột nhiên lại nhiều người xin từ chức đến vậy?”

Cô gái phụ trách công việc nhân sự của công ty vội vàng đáp lại: “Không biết ông có biết app giao đồ ăn Gấu Trúc mới được ra mắt gần đây không, tôi đã thu thập được một số thông tin, đối phương đang thu hút nhân viên giao hàng của chúng ta trong phạm vi rộng.”

“Theo như tôi điều tra được, tôi phát hiện đãi ngộ của đối phương dành cho nhân viên giao hàng cao hơn chúng ta một bậc. Đơn giá gần như gấp đôi chúng ta… Tổng giám đốc Vương, có phải chúng ta nên tiến hành điều chỉnh lương của nhân viên giao hàng không?”

Tổng giám đốc Vương nhận tài liệu trong tay cô gái, lật xem vài trang dưới ánh mắt mong chờ của cô ấy.

“… Tiểu Tăng, cô ngồi đi.”

Cô gái tên Tiểu Tăng ngồi xuống, ánh mắt vẫn vô cùng sốt ruột. Nếu như không phải thấy người đối diện vẫn còn đang lật tài liệu thì sợ là cô ấy sẽ lập tức khuyên bảo ngay.

Tổng giám đốc Vương không hoảng loạn bỏ tài liệu xuống: “Tiểu Tăng, tôi nhớ cô mới tốt nghiệp được ba năm đúng không?”

Lòng Tiểu Tăng hoảng sợ: “Đúng vậy tổng giám đốc Vương, tôi đã làm việc được ba năm rồi.”

Tổng giám đốc Vương: “Chẳng trách… Cô gái trẻ làm việc nên vẫn suy nghĩ thiếu chu toàn.”

Tiểu Tăng đưa mắt lên nhìn cấp trên đang thanh thản như không có chuyện gì xảy ra.

“Loại nền tảng nhỏ bé này mỗi năm đều sẽ xuất hiện vài cái. Năm ngoái còn có người lôi kéo bộ phận quản lý cấp trung của chúng ta đi, lần lớn nhất là lôi kéo phó giám đốc nhân sự của chúng ta…”

“Bắt đầu lôi kéo từ nhân viên giao hàng chứng tỏ vốn của đối phương cũng chỉ có vậy thôi… Tôi nói có đúng không Tiểu Tăng?”

Tiểu Tăng: “Nhưng…”

Tổng giám đốc Vương cắt ngang: “Vị trí của nhân viên giao hàng ai cũng có thể làm được, lôi kéo thì lôi kéo vậy, họ có thể lôi kéo hết tất cả nhân viên giao hàng của chúng ta được à? Tiểu Tăng, cô đang phụ trách công việc nhân sự của khu vực này, có đôi lúc đừng ném công việc của mình cho cấp trên chứ. Duy trì nhân viên ổn định, đảm bảo người ở mặt nhân sự, đây đều là công việc của cô chứ không phải của tôi… Cô hiểu ý của tôi chứ?”

Tiểu Tăng: “Tổng giám đốc Vương, tôi không phải…”

Ánh mắt tổng giám đốc Vương không hài lòng: “Cô xem đi, tôi chỉ mới có một vài câu thì cô đã liên tục cãi lại tôi rồi. Cũng may là tôi tốt tính, luôn rộng rãi với mọi người. Tiểu Tăng à, tôi thấy cô còn trẻ nên mới dặn dò một câu, đổi lại là người khác thì chưa chắc tôi sẽ nói những lời này đâu. Cô còn trẻ, có đôi lúc nên nói ít làm nhiều. Công ty ấy mà, doanh trại bằng sắt nhưng năm nào cũng có binh lính ra đi, mỗi bộ phận đều có nhiệm vụ riêng của mình, công việc của cô là giải quyết những vấn đề này, cũng như chuyện lần này vậy, chẳng lẽ chỉ có một con đường là tăng lương thôi sao?”

“Cô hoàn toàn có thể đi làm thử công việc của họ mà, công ty giao hàng Sóc Chuột của chúng ta là một nền tảng lớn, không giống với những nền tảng sớm nở tối tàn kia.”

“Tiểu Tăng, tôi rất coi trọng cô, trước đây công việc mảng nhân sự vốn dĩ giao cho Tiểu Lý, nhưng do tôi cảm thấy cô có năng lực nên mới đưa cô đảm nhiệm. Cô đừng phụ lòng kỳ vọng của tôi đấy.”

Tiểu Tăng im lặng không nói gì nữa.
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 171: Giò Heo Hầm Đậu Nành, Bánh Quẩy Xào Mướp 3


Tổng giám đốc Vương đắc ý: “Được rồi, cứ như vậy đi. Cô quay về xử lý công việc thật tốt. À đúng rồi, sẵn tiện tổ chức hoạt động đoàn thể vào cuối tuần… Khu nghỉ dưỡng suối nước nóng lần trước tôi đề cử với cô cũng không tệ, cô tổ tức ở đó đi, nhanh chóng nộp đủ chi phí của ngành này đi.”

Tiểu Tăng thấp giọng đáp lại, đi ra khỏi phòng làm việc.

Phía sau tổng giám đốc Vương hài lòng ngã đầu ra phía sau ghế, tài liệu Tiểu Tăng mang đến cũng bị ông ta tiện tay vứt đi.

Tiểu Tăng quay về chỗ làm việc của mình, đồng nghiệp bên cạnh thấy sắc mặt cô không tốt nên lén lút chọc cô một cái: “Sao vậy?”

Tiểu Tăng miễn cưỡng cười: “Không sao.”

“Lại bị tổng giám đốc Vương phê bình sao? Cô đừng quan tâm đến ông ta, ông ta là như vậy đấy, không dạy dỗ người khác không được.”

Tiểu Tăng nhìn đồng nghiệp trẻ tuổi bên cạnh, rõ ràng cũng chưa tốt nghiệp được bao lâu, cuối cùng gương mặt cũng hiện ra sự chán nản: “Tiểu Vân, tôi sắp không làm nổi nữa rồi.”

Ai cũng nói giao hàng Sóc Chuột là một nền tảng lớn, cô ấy vào công ty này cũng không dễ dàng gì. Ai ngờ sau khi vào lại phát hiện cuộc sống cô hướng tới lại không ăn nhập gì với thực tại.

Có một cấp trên như cha mình, lúc nào cũng phải bỏ tiền túi để trả tiền hoạt động tập thể, yêu cầu tăng ca nhưng lại không trả tiền tăng ca…

Tiểu Tăng nằm dài lên bàn: “Tổng giám đốc Vương nói cuối tuần phải tổ chức hoạt động tập thể, bảo tôi tham khảo giá…”

Đồng nghiệp trẻ tuổi lập tức sốt ruột: “Mẹ nó, người này bị bệnh à? Không phải tuần trước đã tổ chức rồi sao? Ngày hè như vậy lại kéo người ta ra ngoại thành leo núi, tuần này lại làm nữa ư!”

“Hơ hơ, lần này muốn đi khu nghỉ dưỡng suối nước nóng.”

Đồng nghiệp trẻ tuổi kia dường như nhận thức được vừa rồi mình nói hơi lớn tiếng nên lúc này cố gắng đè nén cơn tức của mình: “Vẫn AA* hả?”

* AA: chia đôi.

* AA: chia đôi.

Tiểu Tăng uể oải gật đầu.

“Tôi *¥&@%@...”

Đồng nghiệp trẻ tuổi cố gắng kìm nén: “Vậy chuyện lúc nãy cô tìm ông ta…”

Tiểu Tăng: “Bác bỏ rồi.”

Đồng nghiệp trẻ tuổi lập tức im lặng.

Rất lâu sau đối phương mới lên tiếng: “Không được, tôi không làm nữa.”

Tiểu Tăng trợn tròn mắt, liên tục khuyên ngăn.

Nhưng đối phương lại rất kiên định: “Nếu tiếp tục làm sớm muộn gì tôi cũng bị tức chết ở đây.”

Động tác của đồng nghiệp nhanh đến mức khiến Tiểu Tăng không cách nào tưởng tượng nỗi, chiều vừa vào làm là người kia đã gõ xong đơn từ chức rồi.

Mới một tuần thôi nhưng đồng nghiệp bên cạnh Tiểu Tăng đã đi hết ba bốn người rồi.

Tiểu Tăng nhìn những đồng nghiệp nhanh chóng rời khỏi công ty, bất chợt nắm chặt lấy điện thoại.

Hôm quan HR bên phía giao đồ ăn Gấu Trúc đã gọi điện thoại cho cô ấy…

*

Cây mướp của Thời Nhiễm cuối cùng cũng lớn lên trong vòng một tuần sau khi kết trái, trái mướp dài ra quả trên dây leo, niềm vui khi thu hoạch khiến khóe môi người ta không khỏi cong lên.

Mướp là một loại rau củ rất dễ chín, cách làm thường thấy nhất chính là xào và nấu canh.

Ngày đầu tiên thu hoạch mướp, Thời Nhiễm đã làm món mướp xào, thêm vào thực đơn bữa trưa. Mướp xanh tươi, thơm ngon giòn ngọt, vô cùng thanh đạm ngon miệng.

Trên ghế của quán ăn, bạn nhỏ Tráng Tráng ngày càng tròn trịa mũm mĩm đang vẫy cái thìa, lựa ra những sợi mướp xào trên đĩa một cách chính xác.

Dì Vương không nhịn được lại đau đầu: “Con ăn chút mướp đi! Đây là món chị Thời Nhiễm con làm đấy, chắc chắn không có vị đắng đâu.”

Bản thân mướp mang theo một vị đắng nhàn nhạt, nếu như để lâu thì vị đắng sẽ càng rõ ràng hơn.

Thêm vào đó là trước đây lúc nào dì Vương xào mướp cũng xào đến đen, khiến bây giờ Tráng Tráng không có ấn tượng tốt với mướp.

“Con không ăn đâu!”

Lông mày dì Vương nhướng cao lên, bà cầm đĩa giò heo hầm đậu nành mà cậu nhóc cứ cặm cụi ăn lên: “Không ăn mướp thì không được ăn giò heo!”

Tráng Tráng mếu máo muốn khóc đến nơi.

Dì Vương: “Khóc cũng vô dụng!”

Tráng Tráng khịt khịt mũi, đương nhiên cậu biết khóc không có tác dụng gì rồi. Tháng trước cậu nhóc khóc lăn lóc muốn ăn mì xào nhưng kết quả lại bị bà nội đánh cho mấy cái.

Tráng Tráng ấm ức ăn hai miếng mướp xào, lúc này dì Vương mới trả đĩa giò heo hầm đậu nành lại cho cậu nhóc.

Mướp Thời Nhiễm trồng đặc biệt xanh tươi, lượng nước vừa phải, vị thơm của bản thân nó thôi cũng đã đủ rồi.
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 172: Giò Heo Hầm Đậu Nành, Bánh Quẩy Xào Mướp 4


Vốn dĩ Tráng Tráng bị bà nội ép ăn, sau đó lại cảm nhận được mùi vị cũng không đến nỗi tệ nên cứ vươn đũa gắp liên tục.

Ưm… Nhưng thứ ngon nhất vẫn là thịt!

Giò heo hầm màu đường nâu được cắt thành miếng nhỏ, hầm chung với đậu nành đã được luộc sẵn, đến khi da heo và xương của giò heo mềm nhừ, cuối cùng thêm ớt vào để làm dậy hương vị rồi tắt bếp.

Một bát giò heo hầm đậu nành đỏ rực, vô cùng thu hút người khác đã được làm xong.

Chỉ cần dùng đũa là có thể đâm xuyên qua giò heo, tách lớp da màu đỏ tương bên ngoài ra, bên trong là màu sắc tươi sáng của thịt, trong suốt mê người. Thịt chắc và mềm, lúc nhai như hòa tan trong miệng, hạt đậu nành tròn trịa mọng nước, mang theo vị mặn hơi cay xong vào dạ dày.

Tráng Tráng ăn món giò heo hầm đậu nành xong, dì Vương muốn ngăn nhưng không kịp, trơ mắt nhìn nhóc mập kia uống hết nước canh còn sót lại trong bát, ánh mắt mãn nguyện híp lại.

Theo lý mà nói những ngày nóng bức thế này không nên ăn những món dầu mỡ, nhưng Thời Nhiễm lại có tay nghề này, giò heo hầm dai mềm mang theo vị cay nhưng lại không ngấy.

Ăn đến nỗi mọi người trong quán đều thèm thuồng nhưng ăn không được nữa, rất muốn mọc ra được thêm một dạ dày khác.

Trong nháy mắt khu bình luận của app giao đồ ăn cũng được làm mới.

“7sXXXa: Tôi nguyện gọi nó là tình đề trong mộng, sao lại ngon đến thế chứ! Giò heo mềm đến nỗi ông tôi cũng có thể nhai được, đậu nành trơn mềm, thơm đến nỗi nhà bên cạnh tôi cũng phải chạy qua hỏi… Cầu xin quán bán món giò heo hầm đậu nành cỡ lớn đi! Phần ăn của quán nhỏ quá!”

“6QXXX9: Tôi cũng không muốn ăn món giò heo hầm đậu nành cho lắm, dù gì trời cũng đang nóng, thịt có mỡ một chút đã chẳng ăn nổi rồi. Nhưng quán làm không ngấy chút nào! Tuyệt thật! Tôi ăn cùng với cơm nhưng ăn bát đầu không đủ phải lấy thêm một bát nữa…”

“5%XXXO: Ngon đến mức tôi xoay vòng vòng tại chỗ, chỉ là phần ăn quá ít, bị mấy con “kền kền” trong ký túc xá mỗi người một miếng cướp đi. Số đậu nành cuối cùng chúng tôi chia theo đầu người.”

“9TXXXO: Lầu trên à, có lố đến thế không? Chia đậu nành theo đầu người sao?”

“5%XXXO: Ha ha, thậm chí đám người này còn muốn dùng một chiếc cốc đong để chia đồ ăn đấy. Nhưng bị tôi ngăn lại rồi… Đồ ăn và canh đều là của tôi! (chống nạnh kiêu ngạo).”

“6wXXX7: Món bánh quẩy xào mướp chủ quán làm rất ngon! Tôi ăn gần một nửa mới nhớ ra chụp lại.”

“8EXXXc: Không đúng, của tôi chỉ có mướp xào thôi! Làm gì có món bánh quẩy xào mướp để chọn chứ?”

“0rXXXs: +1, rõ ràng lúc đó chỉ được chọn mướp xào không thôi!”

“&ajXXX: Tôi ngửi thấy mùi âm mưu đâu đây… Chẳng lẽ app này lại giấu đồ ăn sao!”

“7nTTFX: Xui xẻo đến thảm thương, là thật hả? Gọi đồ ăn ngoài cũng có thể ăn được món “ẩn nấp” à?”

“4GCCCU: @Chủ quán, tôi cũng muốn ăn bánh quẩy xào mướp.”



Thời Nhiễm và hai nhân viên ngồi trong quán, trước mặt là ba phần ăn của ba người.

Trên bàn trừ một bát giò heo hầm đậu nành lớn ra thì đĩa còn lại là bánh quẩy xào mướp – nguyên nhân của công cuộc nháo nhào trên khu bình luận.

Cũng là do hôm nay Thời Nhiễm không tính đúng số lượng cần dùng, hái được khoảng hai mươi trái mướp chín trong sân, nhưng càng xào về sau thì Thời Nhiễm lại phát hiện mướp không đủ!

Không biết làm thế nào nên Thời Nhiễm chỉ có thể bảo Mục Phi nhanh chóng sang quầy hàng bánh quẩy bên kia cầu mua vài cái về.

Bánh quẩy được cắt thành từng đoạn nhỏ, đảo mướp trên chảo cho đến khi sắp chín rồi nhanh chóng múc một thìa bột súng vào, đổ bánh quẩy giòn thơm được cắt nhỏ vào đảo vài cái rồi tắt bếp.

Bánh quẩy thơm giòn, mướp mềm mịn, bên ngoài bánh quẩy được phủ một lớp nước cốt của mướp, ngoài giòn trong mềm, hương vị của mướp mềm và ngọt.

Lúc chị Linh ăn vào cũng ngạc nhiên: “Vậy mà có thể dùng mướp để xào chung với bánh quẩy, trước đây chị chưa nghe nói bao giờ.”

Thời Nhiễm nếm thử một miếng bánh quẩy, cảm thán vị ngon không đủ, đáng lý ra nên dùng bánh quẩy loại nhỏ mới đúng.

“Bên thành phố S đã làm rồi, nhưng cũng không thể xem đó là món độc nhất của địa phương nào được.”

Mục Phi vùi đầu vào bát, ăn vô cùng hăng say.

Mấy người họ đang trò chuyện thì ông Giả dẫn một người đi vào.

“Tiểu Nhiễm, đang ăn đấy à?”
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 173: Thịt Rang 1


Người ông Giả đưa đến là một cô gái da hơi ngăm đen, người cũng ốm yếu.

Không cần hỏi Thời Nhiễm cũng biết đây là sinh viên đến từ vùng núi khó khăn mà trước đây ông Giả từng nhắc đến.

Ông Giả vui vẻ giới thiệu với Thời Nhiễm: “Đây là cháu gái của ông, tên Tiểu Mai, năm nay thi đậu đại học X ở chỗ chúng ta, là đại học trọng điểm!”

Đại học X là một trường tốt, đừng nói đến chuyện Tiểu Mai là người của vùng núi xa xôi lại thi đậu được, nghĩ thôi cũng biết đây là một chuyện không dễ dàng gì.

“Chúc mừng ông ạ, giờ này qua đây chắc mọi người chưa ăn gì đâu nhỉ? Đến đây xem thử muốn ăn gì nào.”

Vừa nhìn là biết Tiểu Mai là một cô gái hay ngại ngùng, mang theo một chút kiêng dè của người đi từ tỉnh lẻ đến thành phố lớn. Thời Nhiễm bước lên kéo cô ấy đến xem thực đơn nhưng lại khiến mặt cô ấy đỏ bừng.

Chị Linh cũng ngưỡng mộ ông Giả: “Cô gái này đúng là không chịu thua kém ai, từ vùng núi mà có thể thi được như vậy đúng là không dễ dàng gì.”

Ông Giả cũng than thở y như vậy: “Còn không phải sao, trường cấp ba ở chỗ họ đi cũng phải mất mười kilômet, muốn đi học phải đi tận hai tiếng đồng hồ.”

“Nhưng bây giờ tốt rồi, thi đậu được một trường đại học tốt, đến lúc đó cũng có thể ở lại đây. Haiz, cũng quên hỏi, cô bé học chuyên ngành gì vậy ông?”

Ông Giả cảm thấy vinh hạnh: “Học máy tính! Tiểu Mai nói rồi, học chuyên ngành này muốn ở lại thành phố B cũng dễ hơn, cũng có thể thường xuyên đến thăm ông.”

“Vậy ông Giả đúng là có phúc rồi, có một đứa cháu hiếu thảo đến vậy.”



Trước khi đến đây Tiểu Mai còn hơi thấp thỏm, lần gặp ông Giả là ba năm trước, lúc đó cô ấy vừa mất cha mẹ, trong nhà vẫn còn một đứa em trai, gia đình nghèo đến nỗi không có gì ăn, chỉ còn lại mấy gian nhà ngói.

Sau đó em trai được nhà chú hai nhận nuôi, căn nhà cũng không có phần cô ấy. Học chưa được nửa năm cấp ba thì thím hai lại nói bóng nói gió, chê cô ấy bất tài, cứ ẩn ý nói con gái nhà người ta đã ra ngoài làm việc kiếm không ít tiền.

Tiểu Mai khóc một trận lớn, rồi xin thím hai trăm đồng đi xe lửa đến thành phố B.

Kết quả đến đây rồi mới phát hiện, một người vị thành viên vẫn chưa tốt nghiệp cấp ba như cô ấy, đừng nói là tìm việc, cho dù là làm thời vụ cũng không ai thuê.

Nếu không phải ông Giả…

Tiểu Mai vô cùng cảm kích, nếu không phải mình gặp được người tốt thì bản thân cô ấy cũng không tưởng tượng được lúc đó mình sẽ thế nào.

Thời Nhiễm nhanh tay xuống bếp làm một đĩa thịt rang cho cô bé, cho thêm một bát mì xoắn, bên trên đã được rưới thịt bò kho.

“Món này làm rất nhanh, mau nếm thử đi.”

Trên người Tiểu Mai vẫn còn mặc chiếc áo ngắn tay màu xanh sọc trắng, trông có vẻ giống với đồng phục của các trường cấp ba cũ, trên vai mơ hồ có thể nhìn thấy được các sợi vải nhô ra do giặt vài lần.

Thời Nhiễm không kìm lòng được xoa đầu cô, trên thực tế tuổi tác của hai người chênh lệch không nhiều. Thậm chí Tiểu Mai trông vừa đen vừa gầy, nhìn qua thì còn lớn hơn Thời Nhiễm nữa.

Nhưng đối với cô ấy, Thời Nhiễm lại giống một người chị lớn dịu dàng.

Tiểu Mai cẩn thận gắp một miếng thịt rang lên, lớp thịt cắt lát phía trên như được phủ một lớp dầu rộng khoảng hai ngón tay, lát thịt mỏng, phần thịt mỡ màng theo ánh sáng bóng bẩy, phần thịt nạc được xào rút lại, bên trên còn có vài hạt tiêu, lát ớt. Phần thịt mỡ nạc xen lẫn nhau, chỉ nhìn thôi đã khiến người ta bị chinh phục.

Tiểu Mai nếm thử một miếng đã trợn tròn mắt lên, đôi tay gắp thức ăn càng ngày càng nhanh.

Vài người lớn ngồi bên cạnh đều cười híp mắt nhìn cô ấy ăn.

Thời Nhiễm rót cho Tiểu Mai một ly nước, tiếp lời ông Giả: “Hôm nay trời nóng lắm, cháu múc cho ông ít canh đậu xanh nhé?”

Ông Giả phất tay: “Không cần phiền cháu đâu, ông ăn rồi.”

Ông Giả đến không chỉ đưa Tiểu Mai đến ăn cơm, chủ yếu là muốn sớm giải quyết bữa tiệc thi đỗ với Thời Nhiễm.

“Quan trọng là phải xem thời gian của cháu, ông thấy tiệm của cháu kinh doanh rất tốt nên không muốn làm lỡ việc cháu buôn bán.”

Dù gì cũng là hàng xóm ở chung một ngõ với nhau, làm sao ông Giả không biết bây giờ quán ăn nhỏ của Thời Nhiễm ngày càng phất lên được chứ. Mỗi lần đến trưa mà cả một đám nhân viên giao đồ ăn đến rồi lại đi, còn có không ít khách đến ăn ở quán nữa.
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 174: Thịt Rang 2


Bữa tiệc thi đỗ này Thời Nhiễm chỉ lấy một ngàn đồng, lòng ông Giả đầy thấp thỏm, cứ sợ làm lỡ việc kinh doanh của cô.

Thời Nhiễm suy nghĩ một lúc, quyết định hẹn ông Giả tối cuối tuần: “Thường thì tối chủ nhật khách cháu đến ít hơn thường ngày, đến lúc đó cháu mở app giao đồ ăn sớm chút, tầm bảy giờ tối là có thể kết thúc. Khoảng tám giờ sẽ trống để ông bao hết.”

Đương nhiên ông Giả không từ chối, run rẩy lấy tiền từ trong túi ra.

Tiểu Mai vốn đang vùi đầu ăn cơm, nghe thấy lời này thì vội vàng nuốt mì xuống: “Ông à, không cần đâu! Cháu có tiền!”

“Đứa trẻ ngốc, cháu thì có tiền gì chứ, đây là ông chúc mừng cháu, cháu đừng ngại. Chúng ta thi đậu một trường đại học tốt như vậy không thể không khoe khoang được đúng không?”

Tiểu Mai sốt ruột: “Ông ơi, cháu có thật mà! Thi đại học xong thì cháu đổ bê tông giúp người trong trấn, cháu có tiền!”

Nói xong thì nhanh chóng lấy túi tiền của mình ra, nghiêm túc móc tiền từ trong túi.

“Mấy năm nay đã khiến ông tốn kém quá nhiều rồi, đáng lý ra bữa cơm này là cháu mời các ông các bà mới đúng.”

Ông Giả: “Ấy, đưa trẻ này…”

Hai người đẩy qua đẩy lại một lúc lâu, không ai chịu nhường bước.

Thời Nhiễm ngồi bên cạnh thấy vậy mới lên tiếng: “Hay là như này… Còn một thời gian nữa Tiểu Mai mới nhập học đúng không?”

Tiểu Mai: “Đúng ạ, tháng chín em khai giảng, còn khoảng nửa tháng nữa. Em muốn nhân lúc trước khi khai giảng đến thành phố B tìm một công việc bán thời gian.”

Thời Nhiễm vỗ tay: “Như vậy không phải đúng lúc sao? Chỗ chị cần một nhân viên bán thời gian, em đến giúp chị nửa tháng, tiệc mừng thi đỗ cuối tuần này thì khấu trừ cho em, khoảng thời gian này chị bao ăn bao ở luôn, em thấy thế nào? Sau khi nhập học nếu em không ngại phiền thì cuối tuần đến đây làm việc.”

Thời Nhiễm sớm đã muốn tìm một sinh viên đến làm thời vụ, dù gì hiện nay quán ăn cũng chỉ có ba người, không làm hết việc được, mỗi khi có người nghỉ thì đều phải cuống cả lên.

Dù gì trước đây cũng đã nói rõ sẽ cho hai nhân viên nghỉ cuối tuần, vậy chi bằng bắt đầu từ hôm nay tuyển trước nhân viên thời vụ đến làm thử xem thế nào.

Tiểu Mai nghe vậy thì không dám tin, sau khi hiểu rõ thì vô cùng vui mừng: “Thật sao?”

Cô ấy đang buồn vì không biết mình phải làm thế nào ở thành phố B, dù sao mình cũng đã mười tám tuổi rồi, dù ông Giả vẫn cho tiền thì cũng không thể lấy được. Học phí có thể đi vay nhưng năm đầu sẽ không có học bổng, tiền sinh hoạt phải tự kiếm lấy.

Bây giờ có câu nói này của Thời Nhiễm thì tiền sinh hoạt năm đầu tiên của cô ấy không còn là vấn đề nữa.

Thêm vào đó mình làm thời vụ ở đây cũng gần nhà ông Giả, thời gian cuối tuần cũng có thể chăm sóc ông.

Ông Giả cũng rất vui mừng, ông không có con gái, mặc dù hằng ngày hàng xóm láng giềng rất náo nhiệt nhưng đến cuối cùng thì vẫn cô đơn.

Tiểu Mai có thể thường xuyên đến thăm ông, đối với ông mà nói đó đã là một sự an ủi rất lớn rồi.

“Ông thấy được đấy! Nhưng tiền buổi tiệc thì cháu vẫn phải lấy, đây là hai chuyện khác nhau.” Ông Giả vẫn khăng khăng.

Thời Nhiễm thấy hai người họ vẫn chưa thống nhất ý kiến với nhau, bây giờ lại cãi nhau inh ỏi, cô chỉ đành bất lực.

Cuối cùng ông Giả vẫn đưa tiền cho Thời Nhiễm, than thở: “Một mình con bé ở đây cũng không dễ dàng gì…”

Thời Nhiễm nhận tiền, viết một tờ biên lai cho ông Giả: “Ông cứ yên tâm đi ạ, cháu bảo đảm trong vòng nửa tháng sẽ nuôi cô bé mập lên.”

*

Trong quán ăn Bốn Mùa có thêm một cô bé làm chuyện vặt, công việc chị Linh phụ trách cũng thoải mái hơn không ít.

Còn lý do Thời Nhiễm tuyển một nhân viên thời vụ là vì…

Sắp đến Trung thu rồi.

Chị Linh cảm thấy khó hiểu: “Còn hơn nửa tháng cơ mà?”

Chuẩn bị bánh Trung thu sớm vậy sao?

Thời Nhiễm: “Làm xong bánh Trung thu còn phải để bột nở, thêm vào đó có một số người mua để gửi tặng, tính thời gian thì chúng ta phải bắt đầu trước nửa tháng.”

Tết Đoan ngọ năm nay chị Linh đã được thấy Thời Nhiễm làm đa dạng đủ kiểu, bây giờ nghe cô nói thế thì lập tức hiểu ra…

Đương nhiên bánh Trung thu này không phải là loại bánh thông thường.

“Vậy chị đặt trước vài hộp!”
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 175: Thịt Rang 3


Thời Nhiễm cạn lời: “Chị Linh, em không thể để chị chịu thiệt được, quán chúng ta sẽ tặng mỗi người hai hộp, chị không cần mua đâu.”

Chị Linh kiên trì: “Hai hộp không đủ! Nhà chị nhiều người lắm.”

Chị Linh nói vậy cũng không phải nói dối, nhà cô ấy nhiều người thật, hằng năm chỉ riêng tặng bánh Trung thu qua lại thôi cũng đã mất mấy ngàn đồng rồi.

“Chị đặt trước mười hộp.”

Không đợi Thời Nhiễm nói thêm, Mục Phi đứng bên cạnh cũng chen vào một câu: “Em lấy tám hộp.”

Thời Nhiễm: “…”

“Được thôi, vậy ngày mai chúng ta bắt đầu, đừng đợi nửa tháng làm gì.”

Nhu cầu của nhân viên nhà mình đã nhiều như vậy rồi, Thời Nhiễm phải tăng thêm số lượng dự định của mình mới được.

Vì thế hôm nay lúc mọi người mở app giao đồ ăn Gấu Trúc ra thì phát hiện trang đầu của quán ăn Bốn Mùa có thêm một sản phẩm.

“Bánh Trung thu đặt trước - chín mươi chín đồng một hộp. Ghi chú: Đặt trước một ngày, ngày hôm sau sẽ gửi nửa cái ăn thử theo đơn, mùi vị ngẫu nhiên.”

“… Nửa cái ăn thử? Quá keo kiệt rồi!”

“Mùi vị ngẫu nhiên sao? Tôi không thích ăn vị mặn đâu! Nếu như gửi bánh mặn đến cho tôi thì tôi phải làm sao?”

“Team ăn mặn ở đây! Tuyệt đối không ăn nhân thập cẩm!”



Sau đó…

Thời Nhiễm ở phía sau nhận hai trăm phần ăn thử…

“Không phải trong phần bình luận ai nấy đều oán trách sao? Tại sao đôi tay giành đơn cũng nhanh như vậy chứ!”

“Hai trăm phần ăn thử! Rõ ràng tôi đã đặt rồi mà! Sao lại không giành được vậy?”

“Lời nói kiên định rằng chỉ ăn nhân mặn không ăn nhân ngọt đâu mất rồi?”

“Có ma mới tin mấy người, lão già chết tiệt. Miệng ai nấy cũng đều oán trách nhưng hành động lại rất thành thật.”

Thời Nhiễm nhìn đám đông bắt đầu nháo nhào lên trong phần bình luận thì không kiềm lòng được bật cười.

Trước đây đôi lúc cô giao món bánh quẩy xào mướp bị người ta truy vấn, thậm chí còn có người gọi điện thoại đến tiệm hỏi khi nào mới có món bánh quẩy xào mướp, mấy ngày sau Thời Nhiễm chỉ đành thêm món đó vào thực đơn, đám người này được nếm thử hương vị mới thôi.

Nhưng cuộc chiến bánh Trung thu lần này thì Thời Nhiễm không dễ nói chuyện.

Hương vị ngẫu nhiên, toàn bộ đều được trộn lẫn, mỗi ngày chỉ được đặt hai trăm phần, đợi khi bánh Trung thu nở xong thì bảo khách hàng cầm biên lai đặt hàng đến lấy.

“Hương vị đương nhiên bắt đầu từ thập cẩm rồi!”

Thời Nhiệm hoàn toàn xem nó là lẽ đương nhiên.

Cô rất hiểu nguyên nhân bánh Trung thu nhân thập cẩm bị người ta chê, dù gì lúc nhỏ cô cũng rất ghét ăn bánh Trung thu nhân thập cẩm.

Trước mười lăm tháng tám và sau mười lăm tháng tám, một chiếc bánh Trung thu nhân thập cẩm thông thường sẽ có hai giá hoàn toàn khác nhau. Đủ có thể thấy loại quà tặng ngày lễ này có giá đến mức nào.

Bánh Trung thu bán không hết thì phải làm sao? Rất nhiều tiệm sẽ giữ lại, đợi một năm sau rồi bán tiếp.

Thật ra loại bánh điểm tâm có lượng đường và dầu cao như bánh Trung thu nhân thập cẩm không thích hợp để quá lâu. Mặc dù sau khi để lâu vẫn có thể ăn được nhưng nhân bên trọng sẽ bị chảy dầu, lúc ăn vào vừa khô lại vừa gắt, lớp vỏ bên ngoài cũng trở nên vừa dính vừa mềm.

Không cần nói đến những năm về trước, vì để giành “số tiền” từ bánh Trung thu, có rất nhiều xưởng bánh nhỏ dùng loại nhân vốn không phải là loại tốt gì để làm, tay nghề thô đến mức đường ở bên trong bánh cũng không được trộn đều, cứng thành một khối, ăn nhanh còn có thể bị mắc vào răng.

Còn có các loại tơ hồng lục *kém chất lượng…

*Tơ hồng lục: Một nguyên liệu thường dùng trong món bánh trôi nước, bánh Trung thu, bánh ngọt, được làm từ vỏ cam, củ cải trắng…

*Tơ hồng lục: Một nguyên liệu thường dùng trong món bánh trôi nước, bánh Trung thu, bánh ngọt, được làm từ vỏ cam, củ cải trắng…

Nhiều nguyên do như vậy gom chung lại khiến cho bánh Trung thu nhân thập cẩm bị người ghét bỏ.

Sự ngộ nhận của Thời Nhiễm về bánh Trung thu thập cẩm cũng đã kéo dài rất nhiều năm, cho đến khi sau này trở thành một blogger, đến một cửa hàng bánh Trung thu lâu đời, nhìn một sư phụ lớn tuổi nướng bánh, sau khi nướng xong nhân lúc còn nóng tách bánh ra.

Lập tức thế giới quan của Thời Nhiễm đã được làm mới. Thì ra bánh thập cẩm cũng có thể ngon như vậy!

Lớp vỏ ngoài mềm, nhân bên trong phong phú, vừa cắn vào nhân thì miệng đã ngập tràn hương thơm, vị ngọt nồng nhưng lại không hề ngấy. Tơ hồng lục dùng hoa hồng sợi và mứt thanh mai làm thành cũng không khó ăn, ngược lại còn mang theo một mùi thơm ngát. Bên trong còn thêm đường quế hoa và đường hoa hồng, hương hoa nhàn nhạt hòa vào giữa phần nhân xốp giòn.
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 176: Thịt Rang 4


Bắt đầu từ lần vả mặt đó, Thời Nhiễm đã trở thành một người kiên định theo nhân thập cẩm.

Tay chân nhanh nhẹn của Thời Nhiễm xử lý nguyên liệu nhân, các loại quả đều chọn loại tươi ngon nhất. Thời Nhiễm đưa Mục Phi đến tiệm bán đồ khô trong chợ nếm thử từng loại một, bảo đảm nguyên liệu sử dụng đều là tốt nhất.

Các loại thành phần như óc chó, hạnh nhân, ô liu, hạt dưa, mè…

Nhân được làm ra có màu sắc khác nhau, khiến Mục Phi đang đứng bên cạnh chờ ăn không rời mắt đi được.

Đợi đến khi vỏ bánh và nhân đều được làm xong hết, chuyện gói bánh còn lại thì Thời Nhiễm giao cho cô bé Tiểu Mai mới đến.

Thời Nhiễm lại vây quanh lò nước to bằng inox trong bếp, không có việc gì rắc rối, cô lại được rảnh tay.

Chiếc lò nướng lớn mới không giống chiếc lò nướng treo phía trước dùng để quay vịt, thứ to xác này chỉ đơn giản là hàng thương mại, là một lò nướng cao một mét rưỡi, một lần có thể nướng được hơn hai trăm cái bánh.

Đặt trong nhà bếp không chỉ bắt mắt mà còn vô cùng có khí chất.

Thời Nhiễm như một đứa trẻ vừa có được một món đồ chơi, không chịu buông tay khỏi chiếc lò nướng.

Đợi đến khi mấy trăm cái bánh Trung thu được nặn xong, Thời Nhiễm dùng khay đựng số bánh này bỏ lò nướng.

Nướng được một nửa thì hương thơm của bánh đã bắt đầu tỏa ra bên ngoài.

Tiểu Mai đang giúp chị Linh rửa bát trong sân, ngửi được hương thơm không khỏi hít thêm vào hơi rồi lại xấu hổ cúi đầu xuống.

Cô ấy rất khâm phục chị Thời Nhiễm, rõ ràng giữa hai người chỉ chênh lệch nhau có vài tháng, mặc dù chị Thời Nhiễm không học đại học nhưng dù cho là bất cứ thứ gì thì cũng có thể làm ra được.

Đang ngơ ngác rửa bát thì chị Linh kéo cô ấy đứng dậy đến nhà bếp: “Thơm quá đi, chúng ta qua đó xem thử… Nói không chừng đến kịp lúc ra lò, có thể hít được mùi thơm đó.”

Bị hương thơm của bánh Trung thu thu hút không chỉ có chị Linh và Tiểu Mai mà còn có Trại Linh nữa.

Trại Linh ngồi trước cửa nhà bếp, đôi mắt mèo nhìn chằm chằm vào chiếc lò nướng điện đang bốc hơi nóng, ánh mắt chất chứa đầy sự thèm muốn.

“Meo~”

Chị Linh: “Phụt… ha ha ha.”

Chẳng trách chị Linh bật cười thành tiếng, thật sự…

Vốn dĩ Tiểu Mai vẫn chưa biết đang xảy ra chuyện gì, lúc nhìn xuống con mèo đang ngồi dưới đất thì lập tức ngẩn ra, cô ấy cũng không nhịn được nhếch khóe môi lên.

Trại Linh, một con mèo sư tử lạnh lùng.

Nó mặc trên người một chiếc áo màu trắng hồng, trên cổ đeo một chiếc nơ màu đen.

Nhìn kỹ thì chiếc nơ ấy có một sợi chỉ bị kéo ra, mắc trên lông mèo.

Còn về chiếc áo màu trắng hồng thì trông như một chiếc áo sơ mi, nhưng bởi vì quá ngắn nên cả thân mèo chỉ có hai chân trước được che đi, ngay cả một nửa thân mèo cũng không được che.

Trại Linh chẳng thấy sao cả, vẫn vô cùng oai. Trong mắt đều là sự khinh thường loài người.

Nghe thấy tiếng cười của chị Linh, mặt mèo đang nghiêm túc quay sang nhìn một cái.

Chị Linh: “Tao đang nghĩ đến chuyện vui thôi mà.”

Chị Linh: “Bánh Trung thu sắp xong rồi.”

Ha ha ha ha, rõ ràng là một con mèo sư tử lạnh lùng, mặc một bộ quần áo chẳng ra gì, quả thực tác dụng gây cười được nhân đôi.

Đuôi mèo của Trại Linh run lên, không còn nhẫn nại quay đầu đi.

Hơ, không phải chỉ mặc một bộ quần áo thôi sao? Có chuyện gì lớn làm phải ngạc nhiên như vậy?

Tôi biết mình rất đẹp trai, mặc quần áo như vậy thì càng đẹp hơn, không cần nhắc nhở đâu, cảm ơn.

Tiểu Mai dùng tay che miệng lại, cười đến nỗi run bần bật.

Nếu như không phải Thời Nhiễm nhắc nhở từ trước không thể tùy tiện ôm con mèo này do rất dễ bị cào trúng thì cô ấy sẽ ôm lấy con mèo ngu ngốc này thật đấy.

Thời Nhiễm nhìn thời gian trên lò nướng, thấy thời gian cũng kha khá rồi thì nhanh chóng ngắt điện.

Cô đeo một chiếc găng tay thật dày, lấy mớ bánh Trung thu nóng hôi hổi ra khỏi lò nướng.

Chỉ thấy bánh Trung thu trên khay có màu nâu đỏ, cái nào cái nấy đều đẹp mê người, các đường hoa văn trên mặt bánh hiện ra, mang theo chút bóng loáng.

Không đợi nó nguội, Thời Nhiễm đã lấy hai cái bánh cắt đôi ra, chia cho mọi người có mặt mỗi người nửa cái.

“Nào, nếm thử bánh Trung thu thập cẩm này đi.”
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 177: Hịt Lợn Hấp, Mề Gà Xào Me 1


Hơn mười một giờ trưa.

Trong một tòa nhà văn phòng cách hẻm Ngân Ty không xa, trong tiếng bàn phím lách cách, một cô gái trẻ tuổi nào đó còn chưa tới thời gian nghỉ ngơi đã nhìn chằm chằm vào app giao đồ ăn Gấu Trúc trên màn hình điện thoại mà không hề chớp mắt.

Cùng lúc đó, các đồng nghiệp xung quanh cũng bắt đầu tụm năm tụm ba nhắn tin cho nhau, thật sự là thời gian nghỉ ngơi giữa trưa quá ngắn, tất cả mọi người phải gọi đồ ăn bên ngoài trước, như vậy mới có thể ăn xong càng sớm càng tốt trong giờ giải lao, để có thể dành ra nhiều thời gian nghỉ ngơi hơn.

“Tiểu Trâu, trưa nay cô ăn gì?”

“Chúng tôi định gọi salad của một cửa hàng đồ ăn nhanh, cô có muốn đặt cùng không?”

Cô gái trẻ tên Tiểu Trâu nhìn tin nhắn trên điện thoại, nhanh chóng mở trang trả lời: “Tôi gọi đồ rồi, mọi người ăn đi.”

Trả lời xong, Tiểu Trâu vội vàng thoát ra, chuyển trang trở lại giao diện của app giao đồ ăn Gấu Trúc.

Nhìn một con gấu trúc trắng đen nho nhỏ, dáng vẻ đáng yêu trên bản đồ, khoảng cách mình càng ngày càng gần.

585 mét, 456 mét, 265 mét, 124 mét, 60 mét…

Tiểu Trâu đứng phắt lên, nhận điện thoại.

“Chào anh, vâng, anh cứ đưa vào là được. Tôi đến quầy tiếp tân lấy. Cảm ơn.”

Tiểu Trâu vội vã rời khỏi văn phòng, mấy phút sau đã trở lại vị trí làm việc của mình, người xung quanh đều gọi đồ ăn theo nhóm, thỉnh thoảng lại có người ra ngoài lấy.

“Tiểu Trâu, cô gọi cái gì vậy?”

Đồng nghiệp nói chuyện đang tách đôi đũa dùng một lần ra, trước mặt đặt một bát lẩu Malatang đậm đà dầu mè, một bát lớn đầy dầu, bên trong nổi lên từng mảng dầu đỏ làm cho người khác nhìn thấy phải khiếp sợ.

Tiểu Trâu thần bí mở hộp thức ăn: “Một cửa hàng siêu ngon! Hôm nay suýt chút nữa là tôi không cướp được.”

Đồng nghiệp: “Đến mức đó sao? Hay là cô đến nếm thử món lẩu Malatang của tôi xem? Món lẩu Malatang Đông Bắc, mùi vị khá ngon.”

Tiểu Trâu giơ ngón trỏ ra hiệu: “No, no, no, cô không hiểu đâu.”

Sau khi Tiểu Trâu mở hộp cơm ra, đồng nghiệp lập tức khịt khịt mũi.

“Ôi, món gì mà thơm thế?”

Tiểu Trâu ra vẻ đắc ý: “Đương nhiên là... thịt lợn hấp và mề gà xào me!”

Thật ra còn có một bát rau trộn nhỏ, nhưng Tiểu Trâu là một loài động vật ăn thịt, đương nhiên đã bỏ qua món rau trộn có thể ăn ở bất cứ nơi đâu.

Sau khi Thời Nhiễm khai trương lại cửa hàng trên giao hàng Gấu Trúc, phần ăn trưa đã biến thành tự lựa chọn, mỗi ngày ba loại món mặn, ba loại món chay, chỉ xem khách hàng chọn cái gì.

Hôm nay Tiểu Trâu may mắn, mặc dù lúc vào một món mặn đã bán hết nhưng vẫn còn hai món mặn khác. Cho nên cô ấy đã nhanh tay chọn, ngoài ra còn chọn thêm một món chay khác để ăn kèm.

Chỉ thấy trong hộp cơm nho nhỏ, mấy miếng thịt lợn hấp lớn được sắp xếp ngay ngắn trong bát, bên ngoài những miếng thịt được phủ một lớp gạo với tương đỏ, bóng loáng động lòng người. Bên cạnh còn đặt hai cái bánh lá sen nho nhỏ như vỏ sò. Một bát mề gà xào me có mùi thơm vô cùng đặc biệt, mùi chua xông vào mũi, lúc Tiểu Trâu rút đũa ra cũng không nhịn được nuốt một ngụm nước miếng.

Món ăn được bán hôm nay vô cùng hấp dẫn, Tiểu Trâu vội vàng gắp một đũa mề gà xào me trước.

Vào miệng chính là vị chua xông thẳng vào vị giác, kế đến là vị cay nhẹ, me giòn chua dịu, mề gà thơm và dai dai. Đến khi ăn xong, vị cay của ớt ngâm vẫn còn đọng lại ở trong khoang miệng.

Một miếng này, trong nháy mắt đã k*ch th*ch sự thèm ăn của Tiểu Trâu.

Đồng nghiệp ở bên cạnh đột nhiên cảm thấy món lẩu Malatang này của mình không còn thơm nữa.

“Tiểu Trâu, cô gọi món gì vậy? Thơm quá.”

Tiểu Trâu vui vẻ cầm bánh lá sen kẹp thịt lợn hấp: “Chính là cửa hàng hôm qua, cửa hàng tôi đặt bánh Trung thu ấy.”

Đồng nghiệp không thể tin được: “Là cửa hàng đó sao?”

Tiểu Trâu: “Đúng vậy, chính là cửa hàng mà cô nói là bán đồ ăn không ngon đó, họ còn làm bánh Trung thu nữa, bánh Trung thu chắc chắn cũng không ngon.”

Đồng nghiệp: …

Tiểu Trâu cắn một miếng bánh lá sen kẹp thịt lợn hấp thật to. Chà, bánh lá sen mềm, thịt lợn hấp thơm ngon. Cô ấy còn ghi chú bảo chủ quán bỏ thêm một ít dầu ớt, dầu ớt thêm vào trong bánh lá sen, vị cay cay, phối hợp với mùi thơm của thịt lợn hấp, gạo mềm đẫm sốt bao quanh thịt ba chỉ, dậy mùi thơm nồng.

Đồng nghiệp nhịn rồi lại nhịn, rốt cuộc không nhịn được nữa.

“Tiểu Trâu thân yêu, tiểu tiên nữ… Hôm qua là tôi nói sai.”

Tiểu Trâu vô cùng đắc ý: “Đây, cô tự gắp đi… Đừng gắp nhiều như vậy!”

Đồng nghiệp vội vàng nhét một miếng thịt lợn hấp vào miệng, cả người ngây ra.

Sao lại ngon đến thế! Vị mặn mềm mại, thịt mỡ mềm mà không ngấy, gạo dẻo không bị khô, hương thơm đặc biệt kéo dài.

“Tôi sai rồi! Tôi thật sự sai rồi!”

Hôm qua tại sao cô ấy có thể chỉ vì một cửa hàng nhỏ lại bán quá nhiều sản phẩm mà đoán người ta làm ăn không tốt chứ? Đúng rồi, trưa hôm qua Tiểu Trâu ăn món gì nhỉ?

Là gà nước bọt và cà tím vị cá!

Huhuhu, bỏ lỡ mất một cơ hội tốt.

Cô ấy thích ăn cà tím nhất đó!

Đồng nghiệp tỏ vẻ hối hận: “Sớm biết thế thì hôm nay tôi đã không ăn lẩu Malatang rồi.”

Ăn một miếng thịt như vậy, cô ấy phải làm sao để ăn hết số lẩu Malatang còn lại đây!
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 178: Thịt Lợn Hấp, Mề Gà Xào Me 2


Tiểu Trâu ăn hai ba miếng đã ăn hết món thịt lợn hấp, sau đó đổ mề gà xào me vô cơm: “Haha, tôi đã nói rồi mà, quán ăn này năm sao, mùi vị chắc chắn không tệ đâu.”

Đồng nghiệp tức giận cắm đũa vào bát lẩu Malatang: “Đều là do giao hàng Sóc chuột, trước đây tôi gọi đồ ăn ở Sóc chuột, đến bây giờ chưa từng gặp cửa hàng nào năm sao. Thỉnh thoảng có một cửa hàng được đánh giá cao thái quá, gọi một lần phát hiện còn không bằng mấy cửa hàng bình thường ăn.”

Lời này thật ra cũng không sai, bên giao hàng Sóc chuột hay có một số cửa hàng bị đánh giá xấu, đến khi những cửa hàng này muốn xóa bình luận, thì lại phải trả tiền. Vì vậy, có một số cửa hàng chỉ cần tiêu tiền, đánh giá tự nhiên có thể muốn tốt bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu.

“Ai ngờ điểm số của Gấu Trúc không hề có thủy quân.”

Đồng nghiệp ấm ức ném nồi cho giao hàng Sóc chuột.

Nhìn Tiểu Trâu nhẹ nhàng quét sạch mấy món ăn, malatang của đồng nghiệp cuối cùng vẫn còn hơn phân nửa hộp.

“Đúng rồi, hôm qua không phải cô nói hôm nay còn có bánh Trung thu được ăn thử đúng không?”

Tiểu Trâu vỗ đầu, lấy ra một hộp nhỏ không bắt mắt ở trong góc bàn.

“Đây, vừa nãy đến tôi mới nhìn thoáng qua… Bánh nhân thập cẩm.”

Vẻ mặt Tiểu Trâu khó coi: “Tôi ghét nhất là bánh thập cẩm!”

Mùi dầu của bánh trung thu nhân thập cẩm quả thực là cơn ác mộng thời thơ ấu của cô ấy.

“Hơn nữa tôi thuộc phe của bánh mặn!”

Đồng nghiệp chớp mắt: “Hay là tôi nếm thử giúp cô nhé?”

Tiểu Trâu vốn còn đang ghét bỏ bánh thập cẩm thì bỗng im lặng. Cô ấy không thích ăn bánh nhân thập cẩm nhưng đồ ăn của quán này thật sự làm rất tốt, ví dụ như cô ấy vốn không thể ăn cay, nhưng hôm nay trong món mề gà xào me cho nhiều ớt như vậy, cô ấy lại không cảm thấy có gì.

“Được, cô... cô bẻ một nửa đi, nửa còn lại lát nữa chia cho Tiểu Hứa nếm thử.”

Ban đầu cô ấy định đặt bánh Trung thu cũng là do lo lắng Trung thu năm nay không thể về nhà, đặt một hộp bánh Trung thu để gửi cho cha mẹ ở nhà.

Hai mắt đồng nghiệp sáng rực nhận lấy nửa chiếc bánh nhân thập cẩm ngon lành kia, chỉ nhìn từ bên ngoài thì cũng không có gì khác biệt, thậm chí ở chỗ cắt còn có lớp xanh đỏ quen thuộc.

Đồng nghiệp bẻ một nửa, Tiểu Trâu ở bên cạnh nhịn không được nuốt nước miếng.

Kỳ lạ, rõ ràng cô ấy không muốn ăn nhưng hình như chiếc bánh nhân thập cẩm này đang tỏa hương thơm ngọt ngào.

Đồng nghiệp vui vẻ cắn một miếng lớn, chiếc bánh Trung thu này Thời Nhiễm đã làm với nguyên liệu đầy đủ, bánh Trung thu vô cùng đầy đặn, nửa chiếc bánh ở trong hộp cũng không quá nhỏ.

“Thế nào?”

Tiểu Trâu vừa hỏi ra khỏi miệng đã biết mình hỏi một câu vô nghĩa, không thấy đồng nghiệp đang nhìn một nửa còn lại với đôi mắt phát sáng hay sao?

Trong lòng đồng nghiệp vô cùng khen ngợi, vỏ bánh mềm, nhân bên trong càng nhai càng thơm, ngọt mà không ngấy.

Sau khi nuốt xuống, tất cả chỉ gói gọn trong hai chữ: “Quá ngon!”

Tiểu Trâu kéo phần còn lại về phía mình: “Ngon thật à?”

Đồng nghiệp: “Cái đó… cô có phải là người đu idol không?”

Tiểu Trâu: “???”

“Chính là cái loại, idol của anh hát với người khác, sau đó cô phát hiện ra, không phải bài hát tệ mà là hát không hay.”

Tiểu Trâu: “...”

Cảm ơn, kiến thức thật sâu sắc.

Tiểu Trâu không nhắc tới việc mặn ngọt nữa, cô ấy lập tức nhét một phần tư chiếc bánh Trung thu còn lại vào miệng.

“Thế nào? Tôi nói có đúng không?”

Tiểu Trâu nuốt miếng bánh xuống nhưng cũng không trả lời. cô ấy đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại đặt trên bàn.

“Này, cô làm gì vậy?”

Tiểu Trâu đặc biệt tự tin: “Tôi hỏi ông chủ xem có thể đặt thêm mấy hộp bánh không?”

Quả nhiên, sự ra đời của bánh Trung thu lập tức tạo nên một cơn sốt.

Các bình luận trên nền tảng giao đồ ăn bùng nổ.

“7Dxxxp: Không còn gì để nói, xin hãy thu nhận tôi, tôi tình nguyện làm bảo vệ cho quán ăn. Cô có phải là hậu duệ của đầu bếp hoàng gia xuất hiện để tạo phúc cho ngành chế biến thực phẩm không? Bánh Trung thu nhân thập cẩm hôm nay khiến tôi cảm thấy tất cả bánh Trung thu tôi ăn hai mươi mấy năm nay đều là giả!”

“9iXXXo: +1 là giả, chắc chắn chúng ta ăn không đúng cách. Làm sao bánh Trung thu nhân thập cẩm lại ngon như thế này cơ chứ!”

“8uXXXi: Anh em lầu trên không biết à? Lúc tôi còn nhỏ, gần nhà tôi có một tiệm bán điểm tâm lâu đời, bánh Trung thu nhà họ có hương vị y như thế này! Khi đó một mình tôi có thể ăn hết bốn cái! Nhưng tiếc là sau đó cửa hàng không tồn tại được lâu.”

“3iXXXc: Người phía trên, anh nói nghe vô lý quá, theo lời anh nói, tay nghề của cửa hàng kia rất tốt thế sao lại đóng cửa? Cầm công thức gia truyền này rồi tùy ý mở mấy cái tiệm cũng kiếm được rất nhiều tiền, duy trì đến bây giờ cũng không có vấn đề gì.”
 
Tôi Kế Thừa Tứ Hợp Viện Nấu Ăn Siêu Ngon
Chương 179: Thịt Lợn Hấp, Mề Gà Xào Me 3


“8uXXXi: Đúng vậy, tùy tiện mở cũng được nhưng công thức gia truyền nhà họ phải cần chính tay họ làm mới được.”

“2dXXXl: Cười chết mất, công thức gia truyền này bí mật quá.”

“1fXXXk: Đừng dông dài nữa, tôi chỉ muốn hỏi chủ cửa hàng, khi nào có thể đặt bánh Trung thu? Tôi có thể đặt bao nhiêu hộp? Gia đình tôi nhiều nhân khẩu… Mọi người hiểu ý tôi chứ?”

“4HXXXd: Hiểu rồi, cậu đinh mang cho cả dì bảy cô tám chứ gì?”



Thời Nhiễm bị phần bình luận chọc cười, cô không nhịn được mà mỉm cười một cái.

Phải có giới hạn mua, một người chỉ được mua tối đa hai hộp, cô định ngừng kinh doanh bánh Trung thu trước tết hai ngày.

“Có vẻ bánh Trung thu nhân thập cẩm bán rất chạy, hay là làm thêm một chút.”

Thời Nhiễm định bỏ bánh vào hộp, mỗi hộp có tám cái. Nghĩ đến mỗi người có một khẩu vị khác nhau, cô tính bỏ mỗi vị một bánh. Nhưng nhìn khu bình luận hôm nay thì…

Xếp vào một hộp hai bánh Trung thu nhân thập cẩm đi.

Sau khi hoàn thiện chiến lược bán bánh Trung thu tiếp theo, Thời Nhiễm vội đi ra ngoài.

Cô đã hẹn một người nông dân ở ngoại ô thành phố để mua đậu phộng, tình cờ mấy ngày hôm nay là ngày thu hoạch đậu phộng, bên kia đã gọi điện thoại cho cô.

Thời Nhiễm đội chiếc mũ rơm đã chuẩn bị rồi cưỡi chiếc xe ba bánh đi.

Chị Linh đuổi theo đưa cho cô ly nước ô mai ướp lạnh nói: “Trời nóng như vậy mà em còn ra ngoài, sao không bảo Mục Phi đi với em.”

Thời Nhiễm đáp: “Cũng không xa đâu, hơn nữa Mục Phi chọn đồ không bằng em.”

Cách đó không xa, Mục Phi vừa giúp Thời Nhiên dỡ bậc cửa, Thời Nhiễm rất có năng khiếu trong việc phân biệt và sử dụng các nguyên liệu nấu ăn, ai có thể vượt mặt cô ấy chứ?

Đừng nói về đậu phộng, trước kia chọn quả hạch, cô ấy có thể chọn đâu là hạt hạch cũ trong một bao tải lớn!

Chị Linh đành dặn dò: “Vậy em đi cẩn thận, đi sớm về sớm."

Thời Nhiễm đáp lại, cô không cảm thấy chị Linh nói nhiều. Ngày bé cô cũng mong có người nói “đi sớm về sớm” với cô.

Vừa định nổ máy, cô nghe thấy một tiếng “rầm”, hình như có thứ gì đó mới nhảy lên xe.

Thời Nhiễm quay đầu lại, cô cảm thấy có chút ê răng.

Trại Linh đang ngồi xổm trên xe trong bộ đồ kẻ sọc màu hồng yêu thích của anh.

“Cậu cũng đi?”

“Meo~”

Thời Nhiễm không khỏi cảm thấy chột dạ, cô mua cho Trại Linh một bộ quần áo thú cưng phiên bản XX. Bởi vì giá cả phải chăng (một bộ chỉ 9.9 đồng, còn bao ship nữa chứ) cho nên cô không được chọn màu sắc và kiểu dáng.

Cô tiện tay đặt ba bộ, kết quả là…

Tất cả đều màu hồng!

Người khác không biết thân phận của Trại Linh, đôi khi Thời Nhiễm cũng quên con mèo nhà cô không phải là con mèo bình thường.

Nhưng mà…

Thời Nhiễm nở nụ cười nịnh nọt với Trại Linh.

Dù sao Trại Linh cũng thích bộ đồ đó nhỉ?

Màu hồng rất hợp với một con mèo lông trắng!

“Meo?”

Trại Linh nghiêng đầu, sao thế nhỉ.

Thời Nhiễm cười gượng: “Đi thôi!”

Dù sao đi nữa, chẳng ai có thể nói với Trại Linh bộ đồ của anh rất xấu, thôi sao cũng được!

*

Gia đình cung cấp hàng hóa lâu dài cho Thời Nhiễm là một gia đình bình thường sống ở ngoại ô thành phố.

Hai vợ chồng đều là người chịu khó, họ nhận khoán ruộng đất từ những năm rất sớm.

Thời gian đầu họ trồng các loại hoa màu, sau này cuộc sống khấm khá hơn, họ bắt đầu trồng thêm dâu tây, dưa hấu, đào ao trồng sen lấy củ.

Dù diện tích đất không thể so với mấy nghìn mẫu đất của công ty nông nghiệp nhưng số họ cũng may. Họ không mất nhiều công sức để thuê công nhân thời vụ.

Thời Nhiễm chọn nhà cung cấp này chỉ đơn giản vì dưa hấu họ bán rất ngon.

Sau đó, cô thấy hai vợ chồng họ đều là người thật thà, Thời Nhiễm cảm thấy đỡ rắc rối hơn trong việc tìm nguồn cung, cô quyết định mua luôn rau dưa ở đây luôn.

Lúc Thời Nhiễm đến là thời điểm nóng nhất trong ngày.

Thím Tăng dẫn Thời Nhiễm để cô nghỉ ngơi trong phòng điều hòa trước.

Thời Nhiễm uống một lon nước ngọt có ga: “Không sao đâu, thím Tăng, thím đóng gói đậu phộng xong chưa ạ? Để con xem trước đã.”

Thím Tăng xách ba bao lớn: “Xong rồi, xong rồi đây, nhưng mà đậu phộng chưa phơi được thôi.”

Thời Nhiễm không thích đậu phộng đã phơi, cô nhìn qua số đậu phộng trong bao rồi nói: “Không sao ạ, chỗ đậu phộng này con lấy hết.”

Thím Tăng: “Trời còn nắng như vậy, con…”

Bà định bảo Thời Nhiễm ở lại ăn cơm nhưng bên ngoài truyền đến tiếng cười đùa.

Một cô gái có mái tóc hồng nhạt, theo sau là một con mèo.

"Đây là cháu gái thím, tên Tiếu Tiếu, nó mới nghỉ làm nên đến chỗ thím giải sầu.”

Thời Nhiễm lịch sự gật đầu.

Lúc Trại Linh nghiêng đầu nhìn sang, trước mắt cô ấy là một con mèo có gương mặt béo tròn, đôi mắt đen lay láy mang theo chút lười biếng… Trông quen quen, hình như cô ấy đã nhìn thấy nó ở đâu đó rồi.

Đúng rồi! Con mèo man rợ ở phiên chợ sáng hôm ấy!
 
Back
Top Bottom