Đô Thị Tôi Được Tiểu Thụ Trong Văn NP Tỏ Tình

Tôi Được Tiểu Thụ Trong Văn NP Tỏ Tình
Chương 120: 120: Chân Tướng 3


/images/2024-0308.gif

Nó làm vậy là để cậu trở thành thụ chính ở thế giới bên kia, giúp nó hút năng lượng của cả hai thế giới để chống lại chủ thần quản lý nghìn giới.
Tại sao cậu lại biết? Vì từ lúc ký ức trở về thì Hạ Dương cảm thấy có một nguồn năng lượng dồi dào từ đâu tràn về cơ thể cậu.

Chính nguồn năng lượng đó đã “nói” cho cậu nghe về âm mưu của ý thức chủ.
Hạ Dương mới chính là kiếp chủ của kiếp này.

Nhưng vì năng lượng của cậu quá mạnh nên nó đã tham muốn thứ năng lượng này.

Tuy nhiên, ý thức chủ quá yếu nên không thể hấp thụ được hết sức mạnh của cậu, bởi thế nên nó chỉ có thể lựa chọn lúc cậu mười tuổi, là năm chuyển giao sức mạnh của cậu.

Chỉ cần qua được năm này thì Hạ Dương sẽ trở nên mạnh hơn bất cứ ai.
Nhưng ý thức chủ lại không muốn như vậy, nó tách hồn cậu ra làm hai, một phần để ở đây, một phần đưa đến thế giới trước kia cậu đã sống.

Sau đó nó đưa kiếp chủ còn lại của thế giới này - Bạch Ân - lên làm kiếp chủ chính.
Nó tham lam đến mức muốn hút năng lượng của cả hai thế giới.
Vốn dĩ Hạ Dương và Bạch Ân đã có thể rất hạnh phúc ở bên nhau, bởi hai người mới là định mệnh của nhau, là kiếp chủ của thế giới này.

Nhưng chỉ vì tham vọng ích kỷ của ý thức chủ mà cả hai phải rời xa, thậm chí còn phải trải qua bao nhiêu gian truân mới có thể gặp lại…
Ý thức chủ phải ngăn cản tình yêu của cậu và hắn thì nó mới có sức mạnh được.
Những việc cậu đã từng trải qua như một thước phim trôi chậm, dần dần hiện ra trước mắt cậu.
Lúc trước chính bản thân trải qua, người trong cuộc nên mù mịt, bây giờ đứng ở góc độ khách qua đường mà nhìn thì thấy mọi chuyện đúng là đã có nguyên nhân và kết quả của nó.
Còn nhớ lúc mới xuyên vào, cậu hay bị nhức đầu chóng mặt, thậm chí là ngất xỉu vì OOC khi đối xử tốt với Bạch Ân, nhưng dần dần triệu chứng đó thuyên giảm, sau đó, dù cho cậu có tiếp xúc thân mật với Bạch Ân như thế nào đi nữa thì cũng không có chuyện gì xảy ra hết.
Bởi vì lúc này linh hồn của cậu đã dần dần dung nạp vào thân xác cũ.

Trước kia khi bị bệnh do OOC cũng là vì linh hồn cậu mới trở về, chưa dung nạp được với xác cũ và phần linh hồn sót lại ở thế giới này, thế nên ý thức chủ dễ dàng khiến cậu bị bệnh để điều khiển cậu đi theo nguyên tác.

Nhưng chỉ cần phần hồn cũ và phần hồn mới cùng với thân xác của cậu dung nạp hòa hợp một trăm phần trăm thì không ai làm gì được cậu cả.

Bởi theo lý mà nói thì đứa con thiên mệnh của thế giới này là cậu và Bạch Ân, ý thức chủ hại cậu tách hồn sang thế giới khác là để nó dễ hút năng lượng của cả hai thế giới.

Khi cậu là chính cậu, lại thêm sự hòa hợp đến từ tình yêu của Bạch Ân - định mệnh gốc của cậu, hai mảnh thiên mệnh của thế giới này đến với nhau thì ý thức chủ chả là gì cả.

Mọi thứ đã dần rõ ràng hơn rồi.
Khi biết được sự thật này, Hạ Dương rơi nước mắt.

Hóa ra cậu cũng có gia đình, hóa ra cậu không phải là trẻ mồ côi.
Cậu đã được trở về đúng với nơi mình thuộc về rồi.
Nhà của cậu, người thân của cậu, người yêu của cậu…
May quá, tất cả đều còn ở đây.
Từ lúc xuyên qua đến giờ, không lúc nào là Hạ Dương không có tham vọng ích kỷ.

Dù biết điều đó là không nên nhưng Hạ Dương mong mình có thể mãi mãi thay thế “Hạ Dương” nguyên tác để được ở nơi này vĩnh viễn.

Không ai có thể cưỡng lại sự cám dỗ của tình yêu và tình thân, ở nơi đây cậu có tất cả những thứ mà khi ở thế giới kia không có được.
Giờ đây khi sự thật bày ra trước mắt, hóa ra cậu chính là người của thế giới này, đây mới đúng là nơi mà cậu thuộc về.

Dù là bản thân đáng yêu lúc nhỏ hay bản thân độc ác lúc lớn thì cậu vẫn là cậu, Hạ Dương vẫn là Hạ Dương.
“Đừng khóc.” Một bàn tay từ trong không trung xuất hiện.

Theo đó, những ảo cảnh về sự thật trong quá khứ cũng dần tan vỡ.
Hạ Dương mở mắt ra, cậu vẫn đang nằm trên chiếc giường trong thế giới hư không, bên cạnh có Bạch Ân đang dịu dàng nhìn cậu.

Khoảnh khắc mở mắt ra đó, Hạ Dương cảm thấy Bạch Ân là cả thế giới của mình.
Có hắn, cậu không cần phải lo lắng bất cứ điều gì nữa.
Hạ Dương vùi đầu vào lồ.ng ngực hắn: “Anh đây rồi.”
“Ừm, anh đây.” Hắn hiểu tâm trạng của cậu, vì thế cũng nhẹ nhàng ôm lấy cậu an ủi.
Ôm đã rồi, Hạ Dương lúc này mới bàng hoàng nhớ ra: “Anh ơi, thật ra em…” Cậu muốn nói cho hắn biết việc mình chính là người của thế giới này.
Chuyện vui này, Hạ Dương muốn chia sẻ cho Bạch Ân đầu tiên.
Nhưng còn chưa để cậu nói thì hắn đã cướp lời: “Suỵt, anh biết mà.”
“Tại sao anh lại biết?”
“Ha ha ha.” Đang lúc hai người hạnh phúc bên nhau thì một tiếng cười man rợn lại cất lên, phá hủy cả bầu không khí.
Hạ Dương quay sang thì thấy ý thức chủ vẫn đang đứng đó, nhưng bây giờ đây nó đã bị trói lại, vì tiếng cười gây mất hứng đó nên Bạch Ân bực mình, hắn nhíu mày, ý thức chủ quỳ sụp xuống, tư thế vô cùng hẹn mọn.
Thế nhưng nó vẫn ngoan cố nói: “Ngươi không tò mò tại sao ký ức lại trở về với mình? Ngươi không tò mò tại sao ta lại bị trói ở đây? Ngươi không biết kẻ đang đầu ấp tay gối với ngươi thật ra là ai sao?”.
 
Tôi Được Tiểu Thụ Trong Văn NP Tỏ Tình
Chương 121: 121: Thân Phận Của Hắn


/images/2024-0308.gif

“Câm miệng.” Bạch Ân đầy sát khí nhìn ý thức chủ.
Nhưng hắn còn chưa kịp làm gì thì ý thức chủ đã nói: “Ngươi không biết hắn thật ra chính là chủ thần cai quản hàng vạn thế giới.

Ngay cả nơi ngươi sống trước kia cũng là do hắn quản.

nhưng vì sự sơ suất của hắn nên ta mới có thể tách hồn ngươi đưa đi.” Nó nhìn bọn họ với ánh mắt căm hận: “Vì thế nên việc ngươi phải rời khỏi gia đình là do hắn.

Ha ha ha, các ngươi hận nhau đi, căm ghét nhau đi.”
Hạ Dương nhìn ý thức chủ đang cười như một con khùng.
Còn Bạch Ân thì đang lo lắng, hắn sợ cậu hiểu lầm mình: “Dương Dương, anh có thể giải thích.”
“Em đánh nó được không?” Hạ Dương không đoái hoài gì đến lời nói của Bạch Ân, cậu hỏi: “Nếu anh là chủ thần thì liệu có thể chỉ em cách nào đó để đánh ý thức chủ, khiến nó hồn siêu phách tán luôn được không?”
Bạch Ân: “???”
“Em không hận anh?” Hắn dè dặt nhìn cậu.
“Anh bị điên hả? Em thương anh còn không hết, ở đâu ra mà hận.”
Bạch Ân sững người ra, sau đó cười hề hề như một tên ngốc.

Hắn ôm chặt cậu vào lòng: “Cảm ơn em.”
Hạ Dương mới lúc nãy còn ngoan ngoãn dựa vào người hắn, vậy mà bây giờ lại buông lời ác độc: “Anh buông ra coi, em ghét ý thức chủ quá.

Chính nó đã khiến em phải lưu lạc ở một thế giới khác hơn mười mấy năm, lại còn khiến chúng ta bị chia cắt.

Em muốn nó biến mất.”
Hắn hôn lên trán cậu một cái, dịu dàng nói: “Đều nghe em hết.” Sau đó, hắn chạm nhẹ lên tay cậu một cái, ngay lập tức, một sợi dây màu trắng xuất hiện.
“Em đánh đủ chín roi thì nó sẽ biến mất.” Nói xong hắn lại chừng chừ: “Nhưng thôi để anh đánh cho, em đánh sợ đau tay.”
“Anh ngồi yên đi, để em.” Dứt lời, cậu đi đến cạnh ý thức chủ, lần này vị thế đã thay đổi.

Nếu lúc trước là cậu quỳ lạy van xin nó, bây giờ đến nó quỳ dưới chân cậu.
Hạ Dương không chút do dự vung roi lên, quất lên người ý thức chủ tới tấp: “Roi này là cho cuộc đời mà ta đã mất.”
Cậu lại đánh tiếp: “Roi này là cho gia đình ta, chính ngươi đã làm họ đau khổ.”
“Roi thứ ba, ta đánh vì bạn bè.”
“Roi thứ tư, ta đánh vì số năng lượng mà ngươi đã hút.”
“...”
“Từ roi thứ năm đến roi thứ mười này là cho Bạch Ân - người mà ta yêu nhất.

Ngươi đã khiến anh ấy đau khổ một kiếp, đến kiếp thứ hai vẫn muốn âm mưu hãm hại anh ấy.

Ý thức chủ, đi chết đi!!”
Roi thứ mười vừa vung xuống, ý thức chủ cũng hoàn toàn tan biến.

Trước khi biến mất nó chỉ kịp hét lên một tiếng.
“AAAA.

TA HẬN!!!!”
Hạ Dương đã dùng rất nhiều sức lực để đánh, khi đánh xong cậu không còn hơi nữa, chỉ biết đứng th.ở dốc.
Bạch Ân từ phía sau ôm lấy cậu.

Hắn xoa xoa đôi bàn tay đỏ lên vì cầm roi của cậu, nỉ non: “Vất vả cho em rồi.”
Hạ Dương quay lại, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Được rồi, bây giờ anh giải thích đi, em nghe.”
Lúc nãy ý thức chủ nói vì Bạch Ân nên cậu mới bị chuyển hồn đi thế giới khác.

Nhưng cậu cũng không hận hắn, bởi cậu biết phải có nguyên nhân gì đó nên chuyện này mới xảy ra.
Sắc mặt Bạch Ân trầm xuống, hắn nhẹ giọng: “Quả thực chuyện em bị chuyển hồn qua thế giới khác có một phần lỗi là do anh.”
Hạ Dương không biểu cảm, cậu vẫn chờ lời giải thích từ hắn.
“Anh đúng là chủ thần của hàng nghìn thế giới, ngay cả thế giới cũ của em cũng nằm trong quyền quản lý của anh.

Nhưng một ngàn năm trước anh bị phó thần hãm hại, gã ta vì h*m m**n chiếc ghế chủ thần nên nội ứng ngoại hợp với đám thuộc hạ của anh, nhân lúc anh yếu nhất mà g.iết chết anh rồi đẩy anh vào trong ba nghìn thế giới.

Nhưng rốt cuộc anh không chết, chỉ là thể xác tan biến, còn linh hồn thì xuyên vào thế giới này, vì anh vốn là chủ thần nên năng lượng rất mạnh, vì thế nên thế giới nghĩ anh là kiếp chủ mới của nó.

Nhưng vốn dĩ em mới là kiếp chủ.”
“Năng lượng của anh và em rất hợp, nếu ý thức chủ không nảy sinh lòng tham với năng lượng của anh thì từ giây phút mà em đưa ô cho anh trong con hẻm đó, anh với em đã được định sẵn là sẽ vô cùng hạnh phúc.

Đó vốn là kết cục của “Bạch Ân”.

Chuyện sau đó thì em biết rồi.

Là ý thức chủ tách chúng ta ra, nó muốn lấy sức mạnh của anh vì muốn thay anh cai quản ba ngàn thế giới, mặc dù nó không hề biết anh chính là chủ thần.”

“Vậy… tên phó thần và đồng bọn của gã ta sao rồi?” Hạ Dương cảm thấy kết cục của họ không lành.
Quả nhiên, Bạch Ân cười: “Mấy ngày trước nhân lúc em ngủ say, anh đã trở về thế giới chủ, giết sạch bọn họ rồi.”
“Anh nhớ ra mình là ý thức chủ từ lúc nào?”
“Từ lần ý thức chủ điều khiển em đâm vào bả vai anh.” Hắn hôn nhẹ lên trán cậu, âu yếm: “Từ lúc đó anh đã nhớ ra rồi.”
“Ừm, được rồi, về nhà thôi.”
Bạch Ân ngạc nhiên: “Em không hận anh sao? Vì anh nên…”
Hạ Dương nhón chân lên hôn vào môi hắn: “Anh cũng là nạn nhân mà, tất cả là do bọn họ tham lam nên chúng ta mới gặp cảnh này.” Cậu xót xa nhìn hắn: “Hơn nữa việc anh phải chịu sự d.ê xồm từ ba tên tra công hết kiếp này đến kiếp khác còn khiến em đau lòng hơn.

Người yêu em đã chịu khổ quá nhiều rồi.”
Cách nói chuyện của cậu khiến hắn bật cười.
Hạ Dương ôm chặt hắn: “Bây giờ không sao rồi, em có anh, anh có em, chúng ta có nhau.

Những chuyện đã qua thì để nó qua thôi.

Nào, chúng ta về nhà.”.
 
Tôi Được Tiểu Thụ Trong Văn NP Tỏ Tình
Chương 122: 122: Hạnh Phúc


/images/2024-0308.gif

Hạ Dương và Bạch Ân tỉnh dậy, cả hai cùng nhau về nhà.
Về nhà nhìn thấy Hạ Thành Chí và Bạc Cảnh Ngôn đang âu yếm hạnh phúc khiến hai người cũng vui lây.
Hạ Thiên từ trên lầu đi xuống, nhìn em trai vừa đi về mà cả người lấm lem liền hết hồn: “Em trai, ai làm em ra nông nổi này?” Hắn liếc sang Bạch Ân: “Là cậu?”
Hạ Dương lập tức chắn trước mặt Bạch Ân: “Không không, anh ơi, không phải cậu ấy đâu.

Em bị người ta lừa vào bar… là Ân Ân đã cứu em.”
Hạ Thành Chí và Hạ Thiên nghe vậy, sắc mặt phút chốc âm trầm: “Là ai?”
Hạ Dương nhìn bọn họ lộ ra vẻ mặt nghiêm trọng liền không nhịn được mà bật cười: “Ân Ân đã xử lý kẻ đó rồi.

Giờ các anh có muốn ra tay cũng không kịp nữa đâu.”
Nghe vậy, hai anh em nhà họ Hạ mới thấy Bạch Ân thuận mắt hơn một chút.

Xem ra cậu em rể này cũng được việc.
Hạ Dương nhìn gia đình hạnh phúc, tất cả mọi người đều lo lắng quan tâm đến mình thế này khiến cậu vui vô cùng.
Rốt cuộc từ bây giờ cậu đã có thể thoải mái cảm nhận tình cảm gia đình mà không còn phải lo đây chỉ là một giấc mơ nữa rồi.

Đây là thế giới của cậu, là nơi cậu thuộc về.
Nơi này có người cậu yêu, có gia đình yêu thương cậu, có bạn bè luôn bên cạnh.
Dù cho sau này ai muốn đưa cậu đi thì cũng không được.

Bởi bạn trai cậu chính là chủ thần cơ mà.

Anh ấy lợi hại nhất, còn ai có thể quyền uy hơn anh ấy cơ chứ?
Bạc Cảnh Ngôn cũng lại hỏi thăm: “Em trai, em không sao chứ?” Vì anh thuộc kiểu người nhẹ nhàng nên khi nói chuyện cùng rất thoải mái.
Hạ Dương cười cười: “Dạ em không sao.” Cậu hết nhìn Bạc Cảnh Ngôn rồi lại nhìn Hạ Thành Chí: “Hai anh định chừng nào cưới nhau vậy.”
Bạc Cảnh Ngôn đỏ mặt được Hạ Thành Chí ôm vào lòng, hắn nói: “Đầu năm sau.”
“Ồ, đến lúc đó em sẽ đi mừng cưới một phần qua thật to.”
Bạch Ân hỏi Hạ Thiên: “Cha mẹ đâu rồi ạ?”
Hạ Thiên khó chịu đáp: “Nay biết gọi cha mẹ luôn rồi? Còn gọi thuận miệng như vậy?”
“Vì dù sao em với Dương Dương cũng đang yêu nhau, gọi như vậy sai sao?”
“Chậc.” Hạ Thiên khó chịu, nhưng nhìn khắp nơi cũng không ai xứng với em trai bằng tên này, vì thế hắn chỉ có thể mắt nhắm mắt mở cho qua: “Cha đang ở trên lầu, trong thư phòng đó.

Còn mẹ đi spa rồi, tối mới về.”
“Vậy để em lên chào cha, sẵn có chuyện muốn nói với ông ấy.” Hắn quay sang Hạ Dương: “Em ở đây trò chuyện với các anh đi, anh lên một xíu rồi lại về.”
*****
“Cốc cốc cốc.

Thưa cha, là con.”
“Vào đi.” Từ trong thư phòng vọng ra giọng nói vô cùng uy nghiêm.
Bạch Ân mở cửa bước vào, nhìn thấy người đến là hắn thì cha Hạ liên cười.
“Hôm nay con đến tìm ta có chuyện gì?”
Hạ Trạch Sơn có ấn tượng rất tốt với Bạch Ân.

Bởi con trai ông từng gặp nguy hiểm nhiều lần đều được cậu trai trước mặt cứu.

Thậm chí có những lúc gia đình ông điêu đứng cũng là Bạch gia ra tay tương trợ.
“Con muốn bàn với cha một việc.”
Thân thiết đến nỗi ông cũng đã đồng ý để hắn gọi mình là cha.

Khác với ba thằng con lớn cuồng em trai, Hạ Trạch Sơn công tư phân minh.

Ông không ngăn cấm con trai út yêu đương.

Đối với giới tính của con cái, ông không muốn xen vào, cứ để tụi nhỏ tự do yêu đương, miễn sao tình yêu đó có thể khiến chúng hạnh phúc là được.
Nhìn thấy được con út mình yêu Bạch Ân như vậy, và hắn cũng yêu con mình đến mức có thể hy sinh nhiều thứ, vậy thì ông cũng đâu còn lý do gì để ngăn cấm bọn trẻ được.
Huống hồ gì, vợ ông rất ưng ý cậu con rể này, dù ông không chịu thì cũng phải chịu.
Bạch Ân vào thẳng vấn đề: “Hiện tại tuy con đang phụ cha mình quản lý gia sản của Bạch gia, nhưng con vẫn chưa tốt nghiệp, bằng cấp không có.

Cha của con thì hiện đang ở Mỹ chữa bệnh cho mẹ con, ông ấy không còn nhúng tay vào việc của công ty nữa.

Vì thế nên con muốn xin cha chỉ bảo cho con nhiều hơn.

Hơn nữa…” Hắn ngập ngừng: “Con muốn xin cha cho Dương Dương ra nước ngoài du học với con.

Con muốn trở nên giỏi giang hơn nữa, tiếp quản Bạch gia thật tốt, có như thế mới có thể bảo vệ cậu ấy hơn nữa, để cậu ấy có một đời an yên.”
“Ha ha ha.” Hạ Trạch Sơn cười, ông đứng dậy khỏi ghế, đi đến vỗ vào vai Bạch Ân: “Con có chí cầu tiến như vậy rất tốt.

Ta sao có thể từ chối lời đề nghị hấp dẫn như vậy được? Từ giờ ta giao con út của ta cho con, nhớ chăm sóc thằng bé cho thật tốt.”
“Dạ.” Hắn vui mừng đáp ứng, sau đó nói: “Thưa cha, còn một điều nữa, con muốn đính hôn với cậu ấy trước.

Đợi sau khi cả hai chúng con đều học đại học xong rồi thì con sẽ đem cả gia sản của Bạch gia đến để hỏi cưới cậu ấy.”
Hạ Trạch Sơn ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Gia sản Bạch gia thì không cần đâu, Hạ gia sau này giao cho ba thằng con cả, còn Bạch gia thì con cứ quản lý cho tốt, thằng bé Hạ Dương không thích khổ đâu, nó chỉ thích sướng thôi.

Con đừng giao cho thằng bé, nó không chịu đâu.” Ông cười hiền từ: “Còn về chuyện đính hôn thì… tháng sau làm luôn đi, ta muốn giao con trai cho con rồi.”
Bạch Ân không ngờ cuộc nói chuyện hôm nay lại dễ dàng như vậy, hắn sung sướng gật đầu: “Con cảm ơn cha.

Con nhất định sẽ chăm sóc cho cậu ấy thật tốt.”.
 
Tôi Được Tiểu Thụ Trong Văn NP Tỏ Tình
Chương 123: 123: Lớp 12


/images/2024-0308.gif

Mùa hè nhanh chóng kết thúc, bây giờ toàn thể học sinh trường THPT Nhất Sinh đã chính thức bắt đầu bước vào năm mười hai đầy khó khăn vất vả.
Vốn dĩ lễ đính hôn sẽ được tổ chức vào ngày 20/9, nhưng do Hạ Dương vừa nhập học đã bị choáng ngợp bởi đống bài tập, vì thế nên cậu mè nheo với Bạch Ân rằng hãy dời ngày đính hôn lại.

Sau khi thi đại học xong rồi hẳn đính hôn có được không?
Sắc mặt hắn âm trầm, lạnh lùng nhìn cậu: “Em chắc chắn muốn dời ngày đính hôn?”
Hạ Dương cọ cọ vào người hắn: “Em cũng có muốn đâu, nhưng mà sắp thi giữa kỳ đến nơi rồi, em không lo học hành đến nơi đến chốn thì điểm sẽ thấp, không khéo rớt đại học mất.”
Bạch Ân buồn bã ngồi đó, không thèm đoái hoài đến cậu.
Hạ Dương biết bạn trai nhà mình lại bắt đầu giở trò giận dỗi.

Cậu phải nhanh đi dỗ hắn, nếu không hắn sẽ buồn mãi mất.
Hạ Dương leo lên giường, ngồi lên đùi hắn, đầu vùi vào hõm cổ hắn: “Anh thử nghĩ xem, anh thì giỏi giang như thế này, sau này chắc chắn sẽ đỗ một trường đại học tốt.

Là bạn trai của anh thì em đương nhiên không thể rớt đại học được.

Em cũng muốn mình trở nên xứng với anh mà.

Đợi đến khi cả hai chúng ta đều đỗ vào trường tốt rồi chúng mình đính hôn có được không?”
Trước sự thuyết phục của Hạ Dương, hắn chỉ có thể mềm lòng đồng ý.

Ai bảo người yêu hắn đáng yêu như này, sao hắn nỡ từ chối được?
Mặc dù hắn rất muốn nói với cậu rằng dù sao sau này cả hai cũng sẽ đi du học, bây giờ cậu không cần học nhiều làm gì.

Vợ chồng thì chỉ cần một người thông minh là đủ, hắn nguyện chăm sóc cậu cả đời, Hạ Dương chỉ cần ở nhà ăn chơi thoải mái là được.
Thậm chí nếu cậu muốn thì hắn có thể dùng quyền năng của chủ thần để tiết lộ trước đề thi cho cậu.
Nhưng Bạch Ân không nỡ cắt đứt hy vọng của Hạ Dương.

Bởi hắn biết cậu đang bị tự ti, cảm thấy bản thân không xứng với hắn.

Đối với việc này, hắn chỉ có thể ở phía sau chỉ bảo, ủng hộ cậu hết mình, để Hạ Dương cũng đại được số điểm đại học cao, sau đó cả hai đều đỗ vào trường top.

Có như vậy thì bé con nhà hắn mới vui vẻ lên được.
“Được rồi.” Hắn thỏa hiệp, dùng hai tay bưng mặt Hạ Dương: “Nhưng em không được để anh đợi quá lâu, lâu quá anh đói, anh ăn sạch em đến không còn một mẩu xương.”
Hạ Dương đỏ bừng mặt, lí nhí nói: “Em biết rồi mà, thật ra đủ mười tám tuổi rồi thì chúng ta kết hôn luôn cũng được…”
“Em nói cái gì?” Bạch Ân ngạc nhiên đến mức hưng phấn: “Bảo bối, nói lại một lần nữa cho anh nghe.”
“Không, không có gì.” Cậu vội chối, nhưng sau đó lại thành thật: “Thật ra em nghĩ chúng ta nên đi từ từ, tốt nghiệp cấp ba rồi đính hôn, tốt nghiệp đại học rồi kết hôn.

Trong quá trình học đại học, nếu anh thèm quá chịu không nổi thì em có thể cho anh ăn một xíu, nhưng mà chỉ là một xíu thôi.

Anh ăn nhiều quá lại đến lượt em chịu không nổi.”

Nghe những lời thẳng thắn đến mức đáng yêu của cậu, Bạch Ân phì cười, không còn cách nào khác chỉ đành đồng ý: “Được rồi được rồi, đều nghe em hết.” Nhưng trong lúc ăn liệu anh có nhịn được không cũng là một vấn đề, nếu lúc đó anh không nhịn được thì em… em chịu thiệt một chút là được rồi.
Nếu Hạ Dương biết được những suy nghĩ đen tối này của Bạch Ân thì cậu sẽ đánh hắn chết.
Năm lớp 12 trường có phân lớp giỏi dở, trước hôm thi phân lớp một tháng, dưới sự kèm cặp của Bạch Ân, Hạ Dương đã học tập vô cùng cực lực.

Bởi cậu biết học lực của mình và bạn trai cách nhau quá xa, nếu cậu không cố gắng thì còn lâu mới được chung lớp với hắn.
Cuối cùng, dưới sự cố gắng không ngừng nghỉ của mình, Hạ Dương thành công giành được slot cuối cùng ở lớp 12A1.

Lúc nhìn thấy tên mình đứng cuối trong lớp giỏi nhất, Hạ Dương vui đến mức bật khóc.

Bạch Ân phải ôm lấy cậu dỗ dành, hôn hôn sờ sờ cả đêm thì cậu mới nín.
Biết làm sao được, lưu lạc ở thế giới khác mười mấy năm chưa bao giờ Hạ Dương cố gắng vì tương lai của bản thân hay bất kỳ ai khác.

Bây giờ nếm được mùi vị của trái ngọt sau bao nhiêu gian lao, cậu không kiềm lòng được mà bật khóc.
Cứ thế, hai người bọn cậu ở cùng một ký túc xá, lên trường thì học chung lớp ngồi chung bàn.
Lớp 12A1 hội tụ toàn những người giỏi, đương nhiên giỏi nhất vẫn là Bạch Ân, tiếp theo là Mạc Tồn Văn rồi đến Hứa Tình Miên.

Tuy Hạ Dương đứng chót lớp nhưng cậu là người dở nhất trong lớp giỏi nhất, vì thế cũng không thể nói cậu dở được.

Hội bốn người lại ngồi chung với nhau, cùng trò chuyện trên trời dưới đất.
Tuy nhiên có một chỗ trống mãi mãi không thể lấp đầy, đó chính là chỗ của Tiêu Kha.
Hạ Dương hỏi Bạch Ân: “Anh ơi, vậy thì linh hồn Tiêu Kha sẽ đi đâu? Thật ra cậu ấy cũng không làm gì sai, chỉ vì tham vọng của ý thức chủ mà cậu ấy phải chết oan.”
Bạch Ân cưng chiều xoa đầu cậu: “Đừng buồn, thế giới nào cũng cần phải có ý thức chủ.

Mà ý thức chủ của thế giới này bị chúng ta gi.ết chết rồi.

Vì thế nên anh đã chọn ra một ý thức chủ mới.”
“Vậy tức là?”
“Ừm, Tiêu Kha đã trở thành ý thức chủ mới của thế giới này.

Cậu ta đang làm khá tốt, lúc nãy cậu ấy ngồi cạnh nhìn em, anh thấy phiền quá nên khóa cậu ta vào thế giới hư không một ngày rồi.”
Hạ Dương: “...” Anh ít có ác lắm!.
 
Tôi Được Tiểu Thụ Trong Văn NP Tỏ Tình
Chương 124: 124: Thi Cử


/images/2024-0308.gif

Lời nhắn của Nấm: Các sĩ tử 2k5 ơi, sắp đến đích rồi, cố lên các em nhé.

Năm ngoái chị cũng đã từng vật vã như các em và giờ thì chị hạ cánh an toàn ở nguyện vọng 1 rùi.

Chương này tặng các em để các em cảm nhận bầu không khí thi đại học một chút.

Cố lên nhé!!
*********
Thời gian nhanh như chó chạy ngoài đồng, vừa mới bắt đầu năm 12, chưa kịp thở thì đã đến tháng tư mất rồi.

Tháng sáu này kỳ thi đại học sẽ diễn ra, toàn thể học sinh lớp 12 trường THPT Nhất Sinh đều có chung một tâm trạng đó là áp lực và căng thẳng.
Liệu họ có đậu vào nguyện vọng một được không? Nếu không đậu được thì phải làm sao? Nhiều người chọn thêm nguyện vọng hai, nguyện vọng ba, nguyện vọng bốn… cho an toàn, nhưng cứ hễ nghĩ đến chuyện nếu rớt nguyện vọng một và đỗ nguyện vọng hai là lại đau đớn chịu không nổi.
Nhiều sĩ tử còn thức thâu đêm học bài, kết quả là chưa thấy trái ngọt đã thấy trái đắng, chóng mặt nhức đầu, chảy máu cam, nhập viện… rất nhiều điều không hay xảy ra.
Hạ Dương cũng đang trong tình trạng như vậy, nhưng cậu may mắn hơn vì có người yêu là chủ thần.

Những lúc chóng mặt mệt mỏi thì chỉ cần Bạch Ân hôn một cái cậu liền khỏe ngay.
Bởi trong nụ hôn có hắn có phép thuật, chính thứ phép đó khiến cậu ngay lập tức khỏe lại.

Nhưng ngoại trừ sức khỏe thì cậu không muốn hắn giúp mình thứ gì nữa cả, nếu có thì cậu chỉ muốn hắn chỉ cho những bài khó không biết giải mà thôi.
Nếu nhờ mãi thì chẳng khác gì một mối quan hệ toang tính lợi dụng.

Mà Hạ Dương thì lại không thích thế, cậu muốn bản thân tự nỗ lực cố gắng để có thể xứng với Bạch Ân.
Nhưng sắp tới hai người lại phải tạm thời chia xa rồi.
Khi nhận được tin này, tâm trạng Hạ Dương phút chốc trùng xuống.
“Anh nói mình phải đi đâu cơ?”
“Trường chọn anh đại diện cho đội tuyển quốc gia đi thi toán olympic cấp quốc tế.

Anh phải bay sang Mỹ bồi dưỡng một tháng, sau đó thi rồi mới về được.” Hắn nói: “Nhưng anh đang định đi từ chối họ, mấy cái cuộc thi này có cũng được mà không có cũng được.

Anh muốn ở bên em hơn.”
“Anh bị ngu hả?” Hiếm khi Dương giang hồ online, mà vừa online thì liền bật chế độ chửi tới tấp: “Anh đừng nghĩ mình là chủ thần rồi thì muốn làm gì thì làm.

Anh mau đi thi cho em, đừng bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy.

Một tháng thôi mà, em chờ được.” Mặc dù cô đơn lắm nhưng cậu không muốn bản thân lại ảnh hưởng gì đến tương lai của người yêu.
“Nhưng anh không muốn xa em.”
“Không thi thì chia tay!”
Sắc mặt Bạch Ân nháy mắt biến đen.

Biết vậy hắn khỏi nói chuyện này cho Hạ Dương, tự mình đi từ chối là được rồi.
Thấy tâm trạng bạn trai đang dần tồi tệ hơn, Hạ Dương chỉ đành tung đòn độc.
Cậu trèo lên người hắn, thì thầm vào tai hắn: “Nếu anh đậu giải nhất toán olympic quốc tế thì sau khi thi đại học xong… em cho anh làm, muốn làm gì hay làm bao lâu đều được.”

Ánh mắt hắn lóe lên, hưng phấn nhìn cậu: “Em nói thật?”
“Thật hơn vàng!”
Cứ như thế, Bạch Ân vì lời hứa của Hạ Dương mà lên đường chinh phục cuộc thi quốc tế.

Nếu hắn đậu giải này thì không cần thi đại học nữa mà có thể được tuyển thẳng vào rất nhiều trường top.
Ở trong nước, Hạ Dương cố gắng học tập để xứng với anh bạn trai mình.

Vì Bạch Ân không có ở đây nên những câu cậu không biết đều đi hỏi Mạc Tồn Văn và Hứa Tình Miên.
Không có sự chữa trị của hắn nên cậu cũng trở nên bình thường như những người khác.

Học đêm lao lực quá nên bắt đầu chảy máu cam, nhức đầu hoa mắt.

Có những lúc áp lực điểm số đến mức cậu khóc không ngừng.

Kỳ thi đại học dần tới, Hạ Dương cảm thấy bản thân ngày càng cách bạn trai xa hơn.

Trong khi hắn đang chinh chiến đấu trường quốc tế thì cậu lại phải ngồi đây giải từng tờ đề thi trong sự bất lực.
Đêm đó, Hạ Dương phát sốt, cậu nằm trong chăn co ro một mình.

Đèn học trên bàn vẫn đang sáng, sách vở vẫn đang mở ra, trên đó chi chít chữ.

Nhưng hiện tại Hạ Dương mệt đến mức không cử động nổi, đầu đau không chịu được, còn một tuần nữa là thi đại học rồi, đã ba hôm cậu không ngủ, hiện tại cậu buồn ngủ không chịu nổi.
“Ân Ân ơi, em nhớ anh.” Cậu thều thào.
“Anh ở đây.” Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai, ngay lập tức Hạ Dương rơi vào một cái ôm ấm áp.
“Anh ơi, em mệt quá.” Cậu không biết đây là mơ hay thật, chỉ biết hiện tại bạn trai đang ở cạnh mình, cậu phải tranh thủ làm nũng: “Em muốn từ bỏ, nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến sự vô dụng trước kia của mình rồi lại nghĩ đến tương lai tươi sáng nếu cố gắng học tập thì em lại không bỏ được.”
Bạch Ân nhẹ nhàng an ủi cậu: “Không sao đâu, cứ cố gắng hết mình là được.

Anh ở đây, gia đình và bạn bè cũng sẽ luôn đồng hành cùng em.

Sắp đến đích rồi, em đã cố được một chặng đường dài rồi, đừng để gần đến đích rồi lại bỏ cuộc chứ? Cố lên!”
Dứt lời, hắn hôn lên trán cậu: “Nếu mệt quá thì nghỉ ngơi một đêm đi, ngủ cho thật ngon, sáng mai có đủ năng lượng rồi thì lại tiếp tục cố gắng.

Ngoan, anh ở đây canh em.”
“Dạ.” Hai mắt Hạ Dương nặng trĩu dần, không biết có phải hắn lại làm phép lên người cậu hay không mà cậu cảm thấy cơ thể không đau nhức như vậy nữa, cơn sốt cũng dần hạ xuống.
Đêm đó Hạ Dương đã ngủ vô cùng ngon giấc..
 
Tôi Được Tiểu Thụ Trong Văn NP Tỏ Tình
Chương 125: 125: Kết Thúc Viên Mãn


/images/2024-0308.gif

Sáng hôm sau khi thức dậy, bên cạnh Hạ Dương không có ai, nhưng cậu cảm thấy bản thân lại khỏe như vâm.
Thời điểm thi đã đến, trước ngày thi một ngày, Hạ Dương chuẩn bị sẵn sàng dụng cụ và giấy tờ thi, sau đó vứt hết sách vở sang một bên, nằm thư giãn, lướt web, xem TV, thư giãn.

Hôm đó cậu ngủ rất sớm.
Có một chuyện khiến cậu vui vẻ bao lâu nay, đó chính là Bạch Ân đã đúng như cậu kỳ vọng mà thắng giải nhất toán Olympic quốc tế.
Hắn vừa thắng một cái là tất cả những trường top ùa vào kéo hắn về.

Cuối cùng, Bạch Ân chọn học ở Harvard.
Hắn đã thi xong từ một tháng trước, nhưng lại bị các giáo sư ở Mỹ kéo đi thực tập.

Bởi hiện tại hắn được tuyển thẳng rồi nên không cần lo lắng thi cử nữa.

Vì vậy đây là lúc hắn bắt đầu cho sự nghiệp của mình.
Hạ Dương biết hắn vì nhớ mình nên sẽ từ chối tất cả, vì vậy nên cậu đã gọi điện chặn họng trước: “Anh thử bay về coi, em chia tay anh liền đó.

Ở bên đó học tập làm việc cho tốt, thi xong em qua tìm anh liền.”
Nghe cậu nói vậy hắn chỉ đành ngậm ngùi xa vợ thêm một tháng nữa.

Bây giờ chỉ còn một ngày nữa là thi, Bạch Ân gọi điện nói chuyện với Hạ Dương.
“Bảo bối, em ôn thi xong chưa?”
“Giờ này mà còn ôn gì nữa? Em nghỉ ngơi rồi, ngày mai em sẽ ráng thi thật tốt để đạt điểm cao cho anh xem.”
Hắn cười: “Em vẫn còn nhớ lời hứa chứ? Anh nhịn hết nổi rồi!”
Cậu bĩu môi, cũng cùng theo hắn: “Đương nhiên là em nhớ rồi, yên tâm, thi xong em bay qua với anh liền.”
Hai người trò chuyện rất nhiều, họ kể nhau nghe về những gì xảy ra với họ.

Đáng lẽ cũng không cần phải trò chuyện qua điện thoại như này vì Bạch Ân có thể dùng phép để dịch chuyển đến chỗ Hạ Dương trong vòng một nốt nhạc.

Nhưng Hạ Dương không cho hắn làm điều đó, vì nếu bây giờ hắn làm vậy thì cậu sẽ vỡ òa mất, hai tháng qua nỗi nhớ chồng chất, nếu bây giờ gặp hắn thì chắc chắn cậu sẽ ôm hắn khóc cả đêm, như vậy rất có hại cho kiến thức mà cậu đã nhớ.
Hai người trò chuyện thêm một chút rồi Hạ Dương tắt máy đi ngủ.
Sáng hôm sau, ngày quan trọng nhất cuộc đời học sinh đã tới.

Điểm thi của cậu vẫn là ở trường THPT Nhất Sinh.

Hạ Dương đi sớm tận một tiếng rưỡi, dù vậy nhưng hiện tại điểm thi cũng đã đông nghịt người.
Buổi sáng trước khi đi thi thì đừng nên học gì cả, dậy sớm, ăn sáng nhẹ nhàng, thoải mái đến trường.

Phải đến điểm thi sớm, ít nhất là một tiếng.

Bởi chúng ta không biết được sẽ có những sự cố gì xảy ra, ví dụ như xe hư, kẹt xe… những yếu tố này ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng khi đi thi.

Vì nếu đã trễ thì chúng ta sẽ chạy, mà một khi chạy thì sẽ rơi kiến thức, đến phòng thi chưa kịp bình tĩnh thì giờ thi đã bắt đầu.

Như vậy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến khả năng làm bài và điểm thi của chúng ta.
Hạ Dương được Bạch Ân chỉ cho điều này, vì thế để chắc chắn, cậu còn đi sớm hơn một tiếng rưỡi.
Đến điểm thi rồi thì đi tìm phòng thi của mình, xác định phòng thi rồi thì ngồi trước phòng thi, có thể trò chuyện với sĩ tử khác hoặc nhìn đất ngó trời cho thư giãn.

Nói chung là chill lên thì tức khắc bài làm sẽ ổn.
Trước khi vào phòng thi, Hạ Dương tranh thủ đi toilet, sau đó đem dụng cụ và giấy tờ vào phòng thi.

Vì cậu đã có sự chuẩn bị tốt nên quá trình làm bài khá ok.

Môn thi đầu tiên là môn văn, thi trong 120 phút.

Chiều thi môn toán, thời gian là 90 phút.

Ngày mai thi tổ hợp khoa học tự nhiên/khoa học xã hội và ngoại ngữ.

Hai ngày thi trôi qua rất nhanh, mười hai năm đèn sách đọng lại vào 420 phút trong phòng thi đó.

Đến khi đã hoàn thành bài thi, tiếng trống cuối cùng đánh lên, môn thi ngoại ngữ kết thúc thì Hạ Dương biết rằng đời học sinh của mình cũng đã đi đến khoảnh khắc cuối cùng.
Vừa ra khỏi phòng thi cậu đã nhận được điện thoại từ Bạch Ân, hắn hỏi: “Bảo bối, em thi được không?”
Cậu cười: “Khá ổn, em nghĩ điểm của mình sẽ không thấp.”
Cậu ngoảnh đầu nhìn một lượt mái trường thân thương, từ bây giờ cậu sẽ không thể trở về được nữa rồi.
Tuy chỉ mới học ở đây từ năm lớp 11, nhưng nơi đây đã đọng lại trong cậu biết bao kỷ niệm.

Là những kỷ niệm vui nhất mà cậu có từ đó đến giờ.

Bạn bè có tốt có xấu, thầy cô cũng có tốt có xấu, nhưng tất cả đều đã qua rồi.

Bây giờ chỉ còn lại hai chữ “đã từng”.
“Hạ Dương.” Mạc Tồn Văn và Hứa Tình Miên thấy cậu liền vẫy tay.

Hứa Tình Miên nói: “Í, cậu đang nói chuyện với Bạch Ân à?”
“Ừm.”
“Bạch Ân, chúc mừng cậu đạt giải nhất olympic toán quốc tế nhé.”
Bạch Ân ở đầu dây bên kia nói: “Cảm ơn.”
Hạ Dương bật màn hình lên, cậu và hắn đang call video, cậu chỉa màn hình vào khuôn viên trường.
Lúc này đây, cả bốn người cùng nhìn một lượt ngôi trường mà họ đã từng học.

Thời thanh xuân của họ ở đây.
“Các cậu, đã đến lúc nói lời tạm biệt rồi.”
Họ vẫn là họ, họ vẫn bên nhau, nhưng họ không còn được gặp nhau mỗi ngày nữa.
Thời thanh xuân cấp ba, tạm biệt.
Nhưng không sao, vì hiện tại cả bốn người đều đang rất hạnh phúc.

Họ sẽ còn đồng hành với nhau trong tương lai, chỉ như vậy là được rồi.
☆☆☆CHÍNH VĂN HOÀN☆☆☆.
 
Tôi Được Tiểu Thụ Trong Văn NP Tỏ Tình
Chương 126: C126: Kết thúc viên mãn


/images/2024-0308.gif

Sáng hôm sau khi thức dậy, bên cạnh Hạ Dương không có ai, nhưng cậu cảm thấy bản thân lại khỏe như vâm.

Thời điểm thi đã đến, trước ngày thi một ngày, Hạ Dương chuẩn bị sẵn sàng dụng cụ và giấy tờ thi, sau đó vứt hết sách vở sang một bên, nằm thư giãn, lướt web, xem TV, thư giãn. Hôm đó cậu ngủ rất sớm.

Có một chuyện khiến cậu vui vẻ bao lâu nay, đó chính là Bạch Ân đã đúng như cậu kỳ vọng mà thắng giải nhất toán Olympic quốc tế.

Hắn vừa thắng một cái là tất cả những trường top ùa vào kéo hắn về. Cuối cùng, Bạch Ân chọn học ở Harvard.

Hắn đã thi xong từ một tháng trước, nhưng lại bị các giáo sư ở Mỹ kéo đi thực tập. Bởi hiện tại hắn được tuyển thẳng rồi nên không cần lo lắng thi cử nữa. Vì vậy đây là lúc hắn bắt đầu cho sự nghiệp của mình.

Hạ Dương biết hắn vì nhớ mình nên sẽ từ chối tất cả, vì vậy nên cậu đã gọi điện chặn họng trước: “Anh thử bay về coi, em chia tay anh liền đó. Ở bên đó học tập làm việc cho tốt, thi xong em qua tìm anh liền.”

Nghe cậu nói vậy hắn chỉ đành ngậm ngùi xa vợ thêm một tháng nữa.

Bây giờ chỉ còn một ngày nữa là thi, Bạch Ân gọi điện nói chuyện với Hạ Dương.

“Bảo bối, em ôn thi xong chưa?”

“Giờ này mà còn ôn gì nữa? Em nghỉ ngơi rồi, ngày mai em sẽ ráng thi thật tốt để đạt điểm cao cho anh xem.”

Hắn cười: “Em vẫn còn nhớ lời hứa chứ? Anh nhịn hết nổi rồi!”

Cậu bĩu môi, cũng cùng theo hắn: “Đương nhiên là em nhớ rồi, yên tâm, thi xong em bay qua với anh liền.”

Hai người trò chuyện rất nhiều, họ kể nhau nghe về những gì xảy ra với họ.

Đáng lẽ cũng không cần phải trò chuyện qua điện thoại như này vì Bạch Ân có thể dùng phép để dịch chuyển đến chỗ Hạ Dương trong vòng một nốt nhạc. Nhưng Hạ Dương không cho hắn làm điều đó, vì nếu bây giờ hắn làm vậy thì cậu sẽ vỡ òa mất, hai tháng qua nỗi nhớ chồng chất, nếu bây giờ gặp hắn thì chắc chắn cậu sẽ ôm hắn khóc cả đêm, như vậy rất có hại cho kiến thức mà cậu đã nhớ.

Hai người trò chuyện thêm một chút rồi Hạ Dương tắt máy đi ngủ.

Sáng hôm sau, ngày quan trọng nhất cuộc đời học sinh đã tới. Điểm thi của cậu vẫn là ở trường THPT Nhất Sinh. Hạ Dương đi sớm tận một tiếng rưỡi, dù vậy nhưng hiện tại điểm thi cũng đã đông nghịt người.

Buổi sáng trước khi đi thi thì đừng nên học gì cả, dậy sớm, ăn sáng nhẹ nhàng, thoải mái đến trường. Phải đến điểm thi sớm, ít nhất là một tiếng. Bởi chúng ta không biết được sẽ có những sự cố gì xảy ra, ví dụ như xe hư, kẹt xe… những yếu tố này ảnh hưởng rất lớn đến tâm trạng khi đi thi. Vì nếu đã trễ thì chúng ta sẽ chạy, mà một khi chạy thì sẽ rơi kiến thức, đến phòng thi chưa kịp bình tĩnh thì giờ thi đã bắt đầu. Như vậy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến khả năng làm bài và điểm thi của chúng ta.

Hạ Dương được Bạch Ân chỉ cho điều này, vì thế để chắc chắn, cậu còn đi sớm hơn một tiếng rưỡi.

Đến điểm thi rồi thì đi tìm phòng thi của mình, xác định phòng thi rồi thì ngồi trước phòng thi, có thể trò chuyện với sĩ tử khác hoặc nhìn đất ngó trời cho thư giãn. Nói chung là chill lên thì tức khắc bài làm sẽ ổn.

Trước khi vào phòng thi, Hạ Dương tranh thủ đi toilet, sau đó đem dụng cụ và giấy tờ vào phòng thi.

Vì cậu đã có sự chuẩn bị tốt nên quá trình làm bài khá ok. Môn thi đầu tiên là môn văn, thi trong 120 phút. Chiều thi môn toán, thời gian là 90 phút. Ngày mai thi tổ hợp khoa học tự nhiên/khoa học xã hội và ngoại ngữ.

Hai ngày thi trôi qua rất nhanh, mười hai năm đèn sách đọng lại vào 420 phút trong phòng thi đó. Đến khi đã hoàn thành bài thi, tiếng trống cuối cùng đánh lên, môn thi ngoại ngữ kết thúc thì Hạ Dương biết rằng đời học sinh của mình cũng đã đi đến khoảnh khắc cuối cùng.

Vừa ra khỏi phòng thi cậu đã nhận được điện thoại từ Bạch Ân, hắn hỏi: “Bảo bối, em thi được không?”

Cậu cười: “Khá ổn, em nghĩ điểm của mình sẽ không thấp.”

Cậu ngoảnh đầu nhìn một lượt mái trường thân thương, từ bây giờ cậu sẽ không thể trở về được nữa rồi.

Tuy chỉ mới học ở đây từ năm lớp 11, nhưng nơi đây đã đọng lại trong cậu biết bao kỷ niệm. Là những kỷ niệm vui nhất mà cậu có từ đó đến giờ. Bạn bè có tốt có xấu, thầy cô cũng có tốt có xấu, nhưng tất cả đều đã qua rồi. Bây giờ chỉ còn lại hai chữ “đã từng”.

“Hạ Dương.” Mạc Tồn Văn và Hứa Tình Miên thấy cậu liền vẫy tay.

Hứa Tình Miên nói: “Í, cậu đang nói chuyện với Bạch Ân à?”

“Ừm.”

“Bạch Ân, chúc mừng cậu đạt giải nhất olympic toán quốc tế nhé.”

Bạch Ân ở đầu dây bên kia nói: “Cảm ơn.”

Hạ Dương bật màn hình lên, cậu và hắn đang call video, cậu chỉa màn hình vào khuôn viên trường.

Lúc này đây, cả bốn người cùng nhìn một lượt ngôi trường mà họ đã từng học. Thời thanh xuân của họ ở đây.

“Các cậu, đã đến lúc nói lời tạm biệt rồi.”

Họ vẫn là họ, họ vẫn bên nhau, nhưng họ không còn được gặp nhau mỗi ngày nữa.

Thời thanh xuân cấp ba, tạm biệt.

Nhưng không sao, vì hiện tại cả bốn người đều đang rất hạnh phúc. Họ sẽ còn đồng hành với nhau trong tương lai, chỉ như vậy là được rồi.

☆☆☆CHÍNH VĂN HOÀN☆☆☆
 
Back
Top Dưới