Ngôn Tình Tôi Được Người Trong Lòng Của Kẻ Thứ Ba Bao Nuôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Được Người Trong Lòng Của Kẻ Thứ Ba Bao Nuôi
Chương 60: 60: Bị Quấy Rối


Đình Nam đưa hai người tới trung tâm của bữa tiệc, mặc dù bà Tuyết không thường xã giao trong giới thượng lưu nhiều nhưng các quý bà đều biết mặt của bà nên lần lượt tiến tới chào hỏi.

Lúc trước Á Hân nghĩ rằng mình trở thành mợ chủ của nhà họ Trần rồi thì cả đời sẽ không qua lại với Đình Nam nữa nên sau khi về nước không hề tiếp cận người trong gia đình của anh, cô ta chỉ biết anh có mẹ và một đứa em gái mà thôi.

Bây giờ bà đứng đó nhưng cô ta không dám đi qua, bởi vì Bảo Quốc vừa mới bị Đình Nam chửi xéo, sắc mặt đang vô cùng khó coi, cô ta sợ mình tự ý quyết định sẽ khiến anh ta nổi điên rồi tiếp tục sỉ nhục cô ta trước đám đông.

Nào ngờ Bảo Quốc như nhận ra tâm tư của cô ta bèn nói:
- Nhiệm vụ của em trong các bữa tiệc xã giao thế này là làm quen lôi kéo hậu phương của các doanh nhân, em đứng ngẩn người ở đây làm gì? Còn không mau qua đó trò chuyện với đám quý bà quý cô đi.

Lúc nói chuyện, ánh mắt của Bảo Quốc luôn nhìn chằm chằm về phía Linh Lan, cô đứng ở bên cạnh bà Tuyết, trước mặt có vô số hoa thơm cỏ lạ nhưng đều lu mờ trước vẻ đẹp của cô.

Hôm nay cô mặc một chiếc váy đuôi cá màu bạc, đường may tinh tế khéo léo giúp cô khoe trọn ba vòng quyến rũ.

Bảo Quốc nhìn mà không khỏi ngẩn ngơ, thật không ngờ sau khi giảm cân xong, người vợ quê mùa xấu xí kia của anh ta lại lột xác ngoạn mục như thế.

Cũng chính thân hình này đã hành hạ anh ta suốt một năm qua, nay cô đã trở lại vậy thì ngoan ngoãn tới phục vụ cho anh ta đi.

1
Mà Á Hân nghe Bảo Quốc sai khiến mình xong trong lòng rất không vui, cô ta có thể tự động làm quen xã giao nhưng rất ghét cái kiểu ra lệnh này của anh ta.

Nhưng biết sao được bây giờ anh ta đã lấy lại Vạn Nghiệp từ trong tay cô ta rồi, nếu không ngoan ngoãn phục tùng thì cô chỉ có nước trắng tay.

Vì thế Á Hân nhanh chóng điều chỉnh lại vẻ ngoài của mình, nở một nụ cười thật tươi tiến tới chỗ các quý bà quý cô đang trò chuyện.

- Xin chào mọi người, không biết em có vinh hạnh được nhập cuộc với mọi người không?
Á Hân có một gương mặt gây thiện cảm trời sinh, lúc còn bên Mỹ mặc dù là người phương Đông nhưng cô ta vẫn luôn được chào đón ưu ái, thiết nghĩ những người phụ nữ này cũng thế thôi nên cô ta vô cùng tự tin, thậm chí đắc ý liếc nhìn Linh Lan đang đứng như tượng đá ở bên cạnh bà Tuyết.

Hừ, gái bán hoa thấp hèn đúng là không thể đưa lên mặt bàn, vừa bước chân vào giới thượng lưu lập tức hiện nguyên hình.

Để xem hôm nay tôi trừng trị cô thế nào.

Á Hân nghĩ rất hay, nhưng những người ở đây đều là cáo già thành tinh, ai mà không biết ý đồ của cô ta, chính vì như vậy cô nàng Linh Lan điềm đạm ít càng khiến họ thích hơn.

1
Mặc dù nhan sắc của Linh Lan quá mức kiều diễm khiến họ nổi lòng phòng bị, sợ rằng chồng hoặc bạn trai của mình sẽ bị cô hớp hồn, nhưng ban đầu bà Tuyết đã giới thiệu cô là bạn gái của Đình Nam nên họ không còn khúc mắc gì nữa.

Á Hân thấy đám người trước mặt bơ đẹp mình thì nụ cười công nghiệp trên mặt suýt không giữ được, tuy nhiên cô ta vẫn cố gắng gượng gạo nói:
- Nghe nói anh Nam còn một cô em gái, sao hôm nay không thấy em ấy đến dự tiệc vậy dì?

Á Hân tự cho bản thân đã bắt chuyện đúng cách, nhưng bà Tuyết đã nghe con gái kể về mấy hành vi ngang ngược của cô ta, cộng thêm việc cô ta bỏ rơi Đình Nam về nước cướp chồng người ta để làm mợ cả nhà họ Trần càng khiến bà chán ghét người phụ nữ tâm cơ trước mặt.

Tuy nhiên vì phép lịch sự, bà vẫn phải đáp:
- Nó có việc bận không thể tới dự được, hơn nữa cũng không cần đưa hết người trong nhà tới, chỉ mỗi tôi và con dâu tương lai của tôi có mặt là được rồi.

Nghe đến từ con dâu tương lai, không chỉ Á Hân và mấy người ở đây giật mình mà ngay cả Linh Lan cũng rất kinh ngạc, nếu là bạn gái thì có thể chia tay nên cô không quá lấn cấn khi bà giới thiệu cô với thân phận này, nhưng con dâu thì…
Á Hân hít một hơi thật sâu, sau đó dẫn dắt sang đề tài khác, cô ta nhìn bộ trang sức trên người bà Tuyết rồi cười nói:
- Những viên đá quý đính trên trang sức và lễ phục của dì thật đẹp, không biết nó có tên gì và mua ở đâu?1
Bà Tuyết thông thả trả lời:
- Là do con dâu tương lai của tôi tặng đấy, tôi cũng cảm thấy đẹp, sờ vào mát lạnh không thôi.

Những người khác đồng loạt lên tiếng phụ họa, đây không phải lời khen đểu mà họ thật lòng cảm thấy mấy viên đá này đẹp, có người biết chút giám định còn cho rằng giá trị của nó liên thành không sao với tới được.

Chính vì điều này, khi nghe đá quý là do Linh Lan tặng, họ lập tức vây quanh cô hỏi chỗ mua, vừa biết là tổ tiên truyền lại họ đều tỏ ra vô cùng thất vọng, đồng thời cũng thầm cảm thán cô chịu chơi, vì lấy lòng mẹ chồng tương lai mà lấy ra cả bảo vật gia truyền.

Á Hân nghiến chặt răng trợn mắt nhìn Linh Lan, rõ ràng cô đang nói dối, cô xuất thân từ con nhỏ nhà quê nghèo khó thì làm gì có đồ gia truyền quý giá như vậy, chắc chắn là do Đình Nam mua rồi cô mượn hoa kính Phật đây mà.

Hai lần liên tiếp bị bà Tuyết chặn họng, Á Hân biết khôn chuyển sang trò chuyện với những người khác, Linh Lan vẫn cứ đứng bên cạnh làm nền, ai hỏi gì đáp nấy chứ không chủ động thân thiết với ai cả.

Mãi cho đến khi một phục vụ đến và nói nhỏ bên tai Linh Lan, cô mới tạm biệt mọi người rồi rời đi.

Á Hân thấy vậy định kiếm cớ đi theo nhưng bà Tuyết lại như có như không giữ cô ta lại, đợi đến khi bóng dáng của Linh Lan biến mất bà mới mặc kệ cô ta.

Bên này, Linh Lan nghe phục vụ nói Đình Nam uống say cần cô giúp đỡ nên cô vội chạy tới phòng nghỉ ngay, nào ngờ khi tới nơi thì không thấy anh đâu, chỉ có một người đàn ông trạc tuổi anh đang ngồi ở bên trong.

- Thật ngại quá tôi nhầm phòng rồi, xin lỗi anh.

Linh Lan cúi đầu xin lỗi người đàn ông một cái rồi xoay người bước ra cửa, đột nhiên người đàn ông kia nhào tới ôm lấy cô từ phía sau rồi quăng cô lên trên ghế sô pha dài.

- Trí nhớ của em tệ thật đó, với đầu óc hay quên này làm sao em nhớ được những vị khách nào đã từng tới chơi em?1.
 
Tôi Được Người Trong Lòng Của Kẻ Thứ Ba Bao Nuôi
Chương 61: 61: Bà Tuyết Thất Vọng


Linh Lan dùng hết sức lực đẩy người đàn ông đang đè trên người mình ra nhưng không thành, kể từ khi đỡ nhát dao kia cho Nhã Trúc khả năng dịch chuyển tức thời của cô đã biến mất, bây giờ cô không khác gì người bình thường cả.
Đối mặt với một người đàn ông to khỏe thế này, cô cũng chỉ có thể liều mạng chống cự.
- Buông tôi ra, khốn kiếp!
Người đàn ông kia vẫn không buông, gã vùi đầu vào cổ của cô hít lấy hít để.
Linh Lan cảm thấy cổ họng truyền tới cơn buồn nôn, cô rất ghét bị người lạ động vào cơ thể thế này.
- Thời gian qua em được thằng Nam chăm sóc tốt quá nhỉ? Vừa rồi khi em mới bước vào, thằng nhỏ của tôi đã cứng ngắt rồi đấy.
- Buông ra thằng khốn! Cứu tôi với!
Linh Lan hét toáng lên với hy vọng phục vụ hay bất cứ ai đi ngang qua sẽ cứu mình, nhưng gã đàn ông nọ lại bịt miệng cô lại, cười d.â.m tà nói:
- Suỵt! Em la lớn lỡ thằng Nam vào thấy được thì nó sẽ bỏ em đó.

A!
Linh Lan cắn mạnh vào tay của gã ta sau đó đẩy ngã gã ta rồi nhân cơ hội chạy về phía cửa.

- Mẹ kiếp con chó cái này!
Gã đàn ông nhào tới túm tóc Linh Lan giật ngược ra phía sau, tiếp đến gã ta cho cô một cái tát rồi kéo cô trở về ghế sô pha.
Xoẹt!
Vai áo bị xé xuống để lộ ra vòng một căng mịn, nhìn hai miếng dán đ** t* trên ngực cô, gã đàn ông để lộ ra nụ cười thèm thuồng.
- Em đẹp như vậy thảo nào thằng Nam cứ giấu em mãi thôi, thật không biết cái lỗ nhỏ phía dưới của em có khiến đàn ông hồn vía lên mây hay không?
Nói xong gã ta đưa tay nhào nặn cặp gò bồng một cách rất mạnh bạo, nước mắt lăn dài trên gò má của Linh Lan, giờ phút này cô thật sự rất muốn Đình Nam tới cứu mình.
Rầm!
Cửa bị đá văng ra, Đình Nam hùng hổ xông vào.
- Mẹ nó!
Anh thét lên một tiếng rồi kéo mạnh gã đàn ông trên người Linh Lan ra.
- Tao giết mày!
Đình Nam lao tới chỗ của gã đàn ông vung nắm đấm nện lên trên người gã.

Bà Tuyết cũng vào phòng, nhìn tình trạng nửa thân trên l** th* cùng với đầu tóc rối bời của Linh Lan, bà vội vàng khoác áo ngoài của mình cho cô.
Lúc này Linh Lan vẫn run rẩy tựa vào lòng của bà Tuyết, bà cũng không trách mắng hay nghi ngờ về tình cảnh vừa rồi, bởi vì bà biết cô đã bị gã đàn ông kia lừa vào đây chứ không phải lỗi ở cô.
- Ngoan đừng sợ, có dì ở đây rồi.
Bên kia Đình Nam vẫn đấm đá túi bụi vào người gã đàn ông vừa xâm phạm Linh Lan, gã không phải đối thủ của anh nên chỉ có thể xin tha:
- Anh Nam, anh nghe tôi nói, là cô ta quyến rũ tôi trước, tôi cũng bị hại mà…
Đình Nam nghe xong còn tức giận hơn, anh vừa đánh vừa nói:
- Mẹ mày, mày lừa Linh Lan nói rằng tao đang ở đây, khi cô ấy vào mày lập tức giở trò đồi bại mà còn dám nói cô ấy quyến rũ mà hả? Chết đi!
Gã đàn ông tiếp tục chịu đựng đòn thịnh nộ của Đình Nam, bà Tuyết sợ xảy ra án mạng bèn khuyên anh dừng tay, lúc này ngoài cửa vang lên tiếng ồn ào, bà Tuyết vội đứng dậy đóng cửa lại.
Mặc dù Linh Lan là người bị hại nhưng nếu để chuyện này lọt ra ngoài thì danh tiếng của cô cũng chịu ảnh hưởng, đặc biệt cô còn là streamer nổi tiếng, vì một gã tồi tệ phá hủy sự nghiệp đang phát triển của con bé thì thật thiệt thòi.
Gã đàn ông thấy Đình Nam đã dừng tay bèn ấp úng nói:

- Anh Nam à, chuyện này không thể trách tôi, cô ta là gái bán hoa chuyên lẳng lơ quyến rũ người khác, tôi nghĩ đây là nghề của cô ta nên nhất thời không kiềm chế được mới làm vậy, anh nể tình chúng ta là anh em bỏ qua cho tôi lần này đi.
Gã ta không tin Đình Nam lại vì một con đ**m mà không nhận người anh em này, huống hồ anh còn đang hợp tác với gia đình gã ta.
Mà lời gã vừa nói khiến bà Tuyết rất kinh ngạc, nhưng phần nhiều là không tin, sao Linh Lan có thể là gái bán hoa được chứ?
Quả nhiên Đình Nam lập tức xốc cổ áo của gã lên hét lớn:
- Cô ấy là bạn gái của tao, vợ sắp cưới của tao! Không phải gái bán hoa mày nghe không?
Gã đàn ông kia không chịu thua bèn tiếp tục phân bua:
- Lần trước chẳng phải chính miệng anh đã nói cô ta được anh bao nuôi sao? Hơn nữa tôi cũng nghe bọn công tử kia nói rằng cô ta là gà của má mì trong quán bar mà anh thường lui tới, cô ta nhắm trúng anh nên chủ động quyến rũ, ai biết bây giờ cô ta đã bay lên cao làm phượng hoàng rồi chứ?
Gã đàn ông này chính là Kha Phong, cậu ấm của một doanh nghiệp khá lớn trong nước, lúc trước gã thường xuyên tụ tập với Đình Nam, sau lần đó anh kéo Linh Lan tới mặc cho đám công tử chuốc rượu thì gã đã bắt đầu thèm muốn cô rồi.
Thế nhưng sau khi cô uống say bị Đình Nam lôi đi thì gã không còn gặp lại cô nữa mãi cho đến hôm nay buổi tiệc diễn ra, gã mới có cơ hội được ngắm nhìn cô.
Thấy cô đã được Đình Nam và mẹ của anh thừa nhận nên nảy sinh ý định cưỡng đoạt cô trước khi cô trở thành vợ của anh, chỉ cần nghĩ tới chuyện bản thân đã từng ăn nằm với vợ của chủ tịch tập đoàn W thôi thì máu hư vinh trong lòng gã lại sôi sục rồi.
Chính vì như thế Kha Phong không màng hậu quả mà tạo ra màn kịch này.
Bà Tuyết nghe vậy thì đã hiểu lời Kha Phong nói là sự thật, ngay lập tức bà đẩy Linh Lan đang tựa vào lòng mình ra, đứng dậy rồi nhìn cô với ánh mắt thất vọng.
Bà không ngại nghề nghiệp lúc trước của cô, nhưng bà nghi ngờ nhân phẩm của cô.
Linh Lan ngẩng đầu lên nhìn bà với ánh mắt hoang mang, tuy nhiên rất nhanh sau đó cô đã hiểu ra vấn đề.

Bà đang tỏ thái độ chán ghét sau khi biết cô từng tiếp khách.

Linh Lan rất muốn giải thích mình không hề làm nghề đó nhưng lời tới cửa miệng lại không thốt ra được.

Tính ra thì sao cô có thể nói mình chỉ giả vờ là đào của quán bar để tiếp cận Đình Nam được chứ?

- Mày câm miệng cho tao!
Đình Nam vung tay lên định đập cho Kha Phong vài cái nhưng bị bà Tuyết cản lại, bà nói:
- Thôi đừng đánh nó nữa, con hãy nói chuyện với với cha mẹ của nó đi.

Mẹ mệt rồi, mẹ sẽ về nhà trước.
Bà nhìn sang Linh Lan một cái, sau cùng quay mặt dứt khoát rời đi.
Linh Lan cứ nghĩ bản thân đã quá quen với ánh mắt khinh bỉ của người khác, nhưng không hiểu sao lúc này cô lại cảm thấy vô cùng hụt hẫng, chắc có lẽ là vì cô sắp mất đi một người yêu thương cô thật lòng rồi..
 
Tôi Được Người Trong Lòng Của Kẻ Thứ Ba Bao Nuôi
Chương 62: 62: Đình Nam Nói Ra Sự Thật


Bà Tuyết bỏ về, Đình Nam ôm Linh Lan rời khỏi bữa tiệc, khách khứa trong bữa tiệc nhận ra điều khác lạ nhưng chỉ có thể ôm tò mò mà tiếp tục giao lưu với nhau.

Tuy anh là người chủ trì của buổi tiệc, nhưng không có anh thì vẫn còn có các chủ quản cấp cao trong tập đoàn tiếp khách, nên việc anh vắng mặt cũng không quá ảnh hưởng đến họ, có điều dường như họ đã nghe phong thanh về chuyện gì đó ở bên trong phòng nghỉ rồi.

Đứa con trai út Kha Phong của đối tác W group đột nhiên xuất hiện với khuôn mặt bầm dập rồi chuồn thật nhanh ra khỏi đại sảnh, sau đó Đình Nam, bà Tuyết và Linh Lan cũng biến mất khiến trong đầu họ không khỏi sinh ra vài suy đoán điên rồ.

Vừa rồi họ nhìn thấy Linh Lan tiến về phía phòng nghỉ trước, không bao lâu sau bà Tuyết và Đình Nam mới tới, chẳng lẽ…
Bắt gian tại giường?1
Đình Nam lái xe đưa Linh Lan về biệt thự riêng của anh, lúc nãy anh cũng nhận ra thái độ khác lạ của bà Tuyết cho nên không dám đưa cô tới nhà bà.

Suốt quãng đường đi Linh Lan không nói gì cả, cô nắm chặt lấy áo khoác của Đình Nam mà run rẩy, nước mắt cũng liên tục rớt xuống.

Đến nơi, Đình Nam chủ động bế Linh Lan vào phòng, tắm rửa cho cô, sau đó đặt cô nằm lên giường.

Linh Lan kéo chăn che kín từ đầu đến chân, Đình Nam sợ cô ngộp bèn khuyên:
- Không sao đâu, anh sẽ xử lý tên khốn kia thật thảm, thậm chí em muốn tự tay xử nó anh cũng cho phép.

Chăn được kéo ra, gương mặt của Linh Lan phủ đầy nước mắt, cô cắn răng để bản thân không phát ra tiếng khóc, Đình Nam thấy vậy trong lòng càng thương tiếc cho cô.

Lúc sau Linh Lan nghẹn ngào hỏi:
- Có phải dì Tuyết thất vọng về em lắm không? Dì ấy đã biết rõ thân phận không sạch sẽ của em rồi.

Cô biết cả đời này cô cũng không có phúc làm con dâu của bà, nhưng ít nhất cô phải giữ hình ảnh tốt đẹp trong mắt bà chứ? Cả Kiều Ly nữa, một trong những người bạn tốt hiếm hoi của cô.

Chỉ cần nghĩ đến việc hai người họ nhìn mình với ánh mắt khinh rẻ chán ghét thôi, trái tim của cô lại nhói đau rồi.

Đình Nam ôm Linh Lan vào lòng, bàn tay to đặt lên lưng nhẹ nhàng vỗ về an ủi:
- Em yên tâm, anh sẽ giải thích rõ cho họ nghe mà.

Linh Lan nằm trong vòng tay của anh, ủ rủ lên tiếng:
- Còn giải thích gì nữa, em thật sự là gái tiếp khách đang được anh bao nuôi mà.

Lần đầu tiên cô hối hận khi mình lựa chọn lấy thân phận gái làng chơi để tiếp cận Đình Nam, nếu cô dùng cách khác trong sạch hơn thì bây giờ đã không khổ sở khi mất đi người quý mến mình rồi.

Còn mẹ và em trai nữa, nếu họ biết cô như vậy liệu có xa lánh cô hay không?
Thấy Linh Lan tự khiến bản thân khổ sở như thế Đình Nam cũng không nỡ, anh chợt nói:
- Nhưng em đâu phải là gái tiếp khách thật sự? Em chỉ giả vờ làm vậy để tiếp cận anh thôi mà.

1
Linh Lan hoảng hốt đẩy anh ra rồi nhìn anh với ánh mắt sợ hãi, sau đó cô lại ngoảnh mặt đi che giấu tâm trạng thật sự của mình, lắp bắp nói:
- Anh… anh nói gì em không hiểu.

Nhưng Đình Nam không cho cô cơ hội trốn tránh, anh dùng hai bàn tay bưng mặt của cô lên bắt cô đối diện với mình, trong mắt anh vẫn tràn ngập vẻ thâm tình, chỉ là do cô quá sợ hãi nên không nhận ra mà thôi.

- Linh Lan, cái tên này trùng hợp với vợ cũ của Bảo Quốc, một năm trước cô ấy rơi xuống biển mất tích, một năm sau thì em xuất hiện từng bước trả thù những kẻ đã hại em.

Đôi mắt của Linh Lan càng trợn to hơn nữa, cô không ngờ anh lại phát hiện ra thân phận thật sự của cô nhanh như vậy, tuy nhiên cô tuyệt đối không thể nhận, bèn nói:
- Chỉ là trùng tên mà thôi, ngoại hình của em và cô ấy hoàn toàn khác nhau.

- Anh biết.

Đình Nam v**t v* từng bộ phận xinh đẹp trên mặt cô, khóe môi hơi mím, nói:
- Anh cũng cảm thấy rất lạ, nếu chỉ giảm cân thôi cũng không ra gương mặt hoàn hảo thế này.

Anh đã hỏi bác sĩ thẩm mỹ rồi, mặt của em chưa từng phẫu thuật chỉnh hình lần nào.

Nghe Đình Nam nói vậy Linh Lan khẽ thở phào, chỉ cần cô tiếp tục vịn vào sự khác biệt này phủ nhận đến cùng thì anh cũng không làm gì cô được, tuy nhiên chưa đợi cô mở miệng thì đã nghe anh nói tiếp:
- Nhưng anh đã làm xét nghiệm huyết thống cho em và Minh Hòa rồi, là chị em ruột.

Sau đó anh sợ em bịa chuyện mình là chị em của cô vợ cũ kia cho nên anh cũng tìm kiếm mẫu AND của cô ấy để làm đối chiếu, kết quả cho thấy hai người là một.

1
Đình Nam tiến sát lại gần Linh Lan, dịu dàng nói:1
- Vậy nên em không phải gái bán hoa chuyên làm công việc phục vụ đàn ông gì cả, em chỉ là cô gái tốt bụng đáng thương bị những kẻ xấu xa dồn vào đường cùng mà thôi.

1
- Linh Lan, anh yêu em, anh giúp em giải thích với mẹ và Kiều Ly, anh cũng có thể giúp em trả thù.

Chỉ cần em chịu ở lại bên cạnh anh thôi.

Linh Lan vẫn chưa định thần lại chuyện gì đang diễn ra trước mắt mình thì cánh môi đã bị Đình Nam phủ lấy, anh nhẹ nhàng đẩy cô nằm ra giường sau đó kéo dây áo trên vai của cô xuống, động tác vô cùng dịu dàng, anh nâng niu cô cứ như cô là một báu vật vô giá vậy.

Cô nhìn anh với đôi mắt ngấn lệ, lúc này cảm xúc vừa hạnh phúc vừa đau khổ đang quấn quanh tâm trí khiến đầu óc của cô trống rỗng.

- Linh Lan, anh yêu em.

1
Đêm đó, Linh Lan nghe thấy câu nói này vô số lần, trái tim của cô vốn không phải sắt đá, nó đang dần dần tan chảy trước người đàn ông này, cô lại yêu một lần nữa rồi.

Nhưng mà cô không thể yêu anh.

.
 
Tôi Được Người Trong Lòng Của Kẻ Thứ Ba Bao Nuôi
Chương 63: 63: Nhã Trúc Sảy Thai


Hôm sau, Đình Nam rời khỏi biệt thự rồi lái xe đến nhà của mẹ mình, có lẽ anh cần phải giải thích rõ ràng với bà.

Khi tới nơi, anh thấy Kiều Ly cũng có mặt, cô ấy ngồi bên cạnh bà Tuyết, sắc mặt của hai người không quá vui vẻ.

Bà Tuyết mở lời trước:
- Tại sao con không nói cho mẹ biết về thân phận của Linh Lan?
Đình Nam lắc đầu đáp:
- Cô ấy không hề làm nghề thiếu đứng đắn, mẹ và em cũng tiếp xúc với cô ấy nhiều rồi thì nên biết con người cô ấy thế nào chứ?
- Còn có thể thế nào? Cô ta diễn giỏi thôi.

- Kiều Ly đáp với giọng điệu mỉa mai.

Trước khi xảy ra chuyện trong phòng nghỉ thì Kiều Ly đã điều tra kỹ càng về Linh Lan, biết được cô là đào của quán bar Đình Nam thường lui tới hơn nữa cô còn tiếp cận anh có chủ đích chứ không hề dựa vào may mắn hay duyên phận gì cả.

Có lẽ ngay cả lần đầu tiên gặp mặt cũng do cô sắp xếp, nếu không thì sao có thể trùng hợp tới mức hôm trước làm quen với em gái, hôm sau leo lên giường anh trai được?
Nếu cứ để Đình Nam bị một người tâm cơ như vậy mê hoặc, cô ấy sợ anh sẽ bị luộc sạch ngay cả xương cốt cũng không còn.

Bà Tuyết thấy hai anh em sắp cãi nhau bèn lên tiếng:

- Mẹ và em con không để ý tới quá khứ của nó, nhưng đó là với điều kiện nó lợi dụng lừa gạt con.

Thú thật Linh Lan là cô gái bà ưng làm con dâu nhất từ trước đến giờ, nếu cô không tính kế con trai bà thì dù xuất thân thế nào bà cũng sẽ bấm bụng cho qua, ai ngờ…
Đình Nam đau đầu trước mẹ và em gái của mình, hiện tại anh cũng không thể nói rõ với hai người về thân phận của Linh Lan, vì thế chỉ có thể bất lực thở dài nói:
- Tóm lại Linh Lan là người đàng hoàng, cô ấy quý mến mẹ, em và nhóc Gia Kỳ thật lòng, việc cô ấy tiếp cận con cũng không vì mục đích xấu xa mà chỉ tìm nơi nương tựa thôi.

Bà Tuyết vốn không quá tin Linh Lan là người xấu nên trong lòng cũng hơi lung lay, chỉ có Kiều Ly là đang vô cùng tức giận, bởi vì cô ấy thật lòng coi cô là bạn vậy mà lại bị lợi dụng trắng trợn như thế, hỏi sao cô ấy không phẫn nộ?
Những gì có thể nói đều nói, Đình Nam đứng dậy tới tòa cao ốc làm việc.

Lúc này, tại căn biệt thự riêng.

Suốt đêm bị Đình Nam dày vò nên Linh Lan ngủ đến tận chín giờ mới dậy, cô nằm trên giường nhìn chằm chằm lên trần nhà một lúc thật lâu mới thở dài ngồi dậy đi vào phòng vệ sinh rửa mặt thay đồ.

Sau khi làm xong, Linh Lan lại ngồi thừ người trên giường, cô cảm thấy bản thân không biết nên làm gì tiếp theo, đầu ốc cứ trống rỗng không suy nghĩ được gì, nếu cô vẫn còn đang sống ở nhà bà Tuyết thì có khi bây giờ đã ngồi ăn sáng với bà và bé Gia Kỳ rồi.

Reng reng reng…
Chuông điện thoại vang lên, Linh Lan mở ra xem thì phát hiện là số điện thoại lạ, cô định bấm tắt nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại bấm nhận cuộc gọi.

Ngay khi cô muốn tắt thì giọng nói của một người phụ nữ vang lên:
- Xin hỏi cô có phải người nhà của bệnh nhân Nhã Trúc hay không?
Linh Lan vừa nghe hai chữ “bệnh nhân” thì nhịp tim bắt đầu tăng tốc, cô vội đáp:
- Phải, bây giờ Trúc thế nào rồi?
- Cô Nhã Trúc bị tai nạn xe, khi đưa đến bệnh viện thì phát hiện phần dưới chảy ra nhiều máu, hiện cô ấy đang cấp cứu, khi chúng tôi nói cần người nhà đến để làm thủ tục thì cô ấy đọc số điện thoại của cô.

1
Nghe người bên đầu dây kia nói vậy Linh Lan vội vàng đáp vài câu sau đó cúp máy đón xe chạy đến bệnh viện mà người nọ đã miêu tả.

Khi Linh Lan đến nơi thì đúng lúc phòng cấp cứu tắt đèn, thấy bác sĩ đi ra cô vội hỏi:
- Bệnh nhân bên trong thế nào rồi bác sĩ?
Bác sĩ đáp:
- Đã không còn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng đứa nhỏ trong bụng đã mất, thành thật chia buồn cùng gia đình.

Bác sĩ nói xong thấy đối phương không hỏi gì nữa bèn rời đi.

Linh Lan thẫn thờ ngồi bệt trên băng ghế ở hành lang, đứa bé kiên cường kia rốt cuộc cũng không chịu nổi mà rời khỏi thế gian này rồi, có phải lại bởi vì cô nên Nhã Trúc mới bị tai nạn hay không?
Chuyện ở bữa tiệc công thêm Nhã Trúc sảy thai khiến tinh thần của Linh Lan vô cùng mệt mỏi.

Ngồi thừ ở băng ghế một lúc lâu, cuối cùng Linh Lan thở hắt ra một hơi rồi đứng dậy đi đến phòng bệnh của Nhã Trúc.

Lúc này cô ấy đã tỉnh, thấy Linh Lan tới bèn chống người ngồi dậy.

Linh Lan vội vàng chạy tới kê gối cao cho Nhã Trúc, sau đó ngồi bên cạnh cô ấy, hốc mắt cay xè.

Nhã Trúc nhăn mặt đưa tay lau nước mắt cho Linh Lan rồi quở trách:
- Khóc cái gì? Có lẽ đứa bé kia sẽ có tương lai tươi sáng hơn khi làm con của tôi đấy.

Câu nói đùa của cô ấy khiến tâm trạng của Linh Lan khá hơn nhiều, sau đó cô ấy chợt nói:
- Nhưng vụ va chạm xe thật sự có vấn đề, tôi nghĩ có người muốn giết tôi và đứa nhỏ.

- Là ai? - Linh Lan vội hỏi.

Nhã Trúc trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Mẹ con Bảo Quốc.

Ông Phát vì cảm thấy mắc nợ mẹ con cô ấy nên đã chuyển hết cổ phần của mình cho cô ấy, vô tình biến cô ấy trở thành một trong những cổ đông lớn tại Trần thị.

Nhã Trúc cảm thấy dựa vào Đình Nam phá sập Trần thị quá lâu nên muốn dựa vào số cổ phần này tiến vào Trần thị nắm giữ chức vụ quan trọng.

Thật không ngờ ngay cả ông cụ Trần cũng đồng ý với kiến nghị này mặc kệ Bảo Quốc và Á Hân luông miệng phản đối.

Nhã Trúc vừa vào Trần thị đã giữ chức trưởng phòng kế hoạch, hơn nữa cô ấy cũng không che giấu việc mình là tình nhân của ông Phát nên người trong công ty bàn tán rất nhiều, cô ấy không cảm thấy xấu hổ nhưng Bảo Quốc thì có.

Dạo này anh ta làm gì cũng khó khăn nên tính tình trở nên rất nóng nảy, mắt thấy Nhã Trúc ngang nhiên diễu võ giương vai trước mặt mình thì ý muốn giết người nổi lên.

Nhã Trúc nhắm mắt lại cố nhớ biển số xe đã tông vào xe mình rồi bỏ trốn, trong lòng thầm nghĩ nếu để cô ấy tra ra thật sự là Bảo Quốc làm, cô ấy sẽ tống anh ta vào tù ngay.

Linh Lan nghe suy đoán của Nhã Trúc xong toàn thân đều phát run, cô nắm lấy tay của cô ấy, nghẹn ngào nói:
- Trúc ơi mình xin lỗi, vì kế hoạch ngu ngốc của mình mà Trúc nhiều lần rơi vào nguy hiểm.

Đáng lẽ ngay từ đầu cô không nên kêu bạn mình đâm đầu vào hố lửa.

Nhã Trúc giơ tay lên nhẹ nhàng v**t v* mái tóc của Linh Lan, mỉm cười nói:
- Đây là chọn lựa của tôi, Lan à, tôi sẽ không dừng lại đâu.

.
 
Tôi Được Người Trong Lòng Của Kẻ Thứ Ba Bao Nuôi
Chương 64: 64: Ông Cụ Trần Bù Đắp


Linh Lan biết Nhã Trúc sẽ không dừng tay cho nên cũng không khuyên nữa, chỉ thầm nghĩ trước khi cô ấy làm ra chuyện không thể cứu vãn thì chính cô sẽ kết thúc tất cả.

Không bao lâu sau bà Hương và Chí Hòa đi vào bệnh viện thăm Nhã Trúc, bà Hương thấy cô ấy và Linh Lan đã quen biết nhau từ trước thì rất ngạc nhiên, tuy nhiên bà cũng không hỏi gì nhiều.

Lại thấy Linh Lan gầy hơn lúc trước, trên mặt cũng lộ rõ vẻ u buồn, bà bèn hỏi:
- Gần đây con bận rộn lắm hay sao mà để bản thân gầy như vậy?
Dù chỉ mới quen biết nhau hơn nửa năm nhưng bà có cảm giác rất thân thiết với Linh Lan, nhìn cô, bà luôn nhớ về đứa con gái xấu số của mình.

Linh Lan gượng cười đáp:
- Con vẫn bình thường, chắc là mấy hôm nay ăn không ngon nên hơi sụt cân.

Chí Hòa đứng bên cạnh nói xen vào:
- Hay chị về nhà ăn đồ ăn mẹ em nấu đi, mẹ em nấu ngon lắm.

Nghe lời nói ngây thơ của em trai, Linh Lan nhoẻn miệng cười, thật sự cô rất nhớ cơm mẹ nấu, nhưng bây giờ cô còn tư cách ăn nữa hay không?
Lúc này Nhã Trúc chợt hỏi:
- Vết thương lần trước trên vai Lan đã lành chưa?
Từ sau khi Đình Nam cảnh cáo không cho cô ấy qua lại với Linh Lan, cô ấy không có cơ hội quan tâm cô, không biết vết thương kia có để lại di chứng gì hay không.

Bà Hương và Chí Hòa vừa nghe vậy lập tức tỏ vẻ lo lắng, bà Hương hỏi:

- Chuyện gì vậy? Sao con Lan lại bị thương?
Biết Linh Lan không giỏi nói dối nên Nhã Trúc chủ động kể lại chuyện mình bị người tâm thần tấn công, Chí Hòa vừa nghe vậy lập tức nhớ đến chuyện Đình Nam đến trường tìm mình, có lẽ khi đó cô đã bị đâm nhập viện rồi.

Cậu quay sang nhìn Linh Lan, trong lòng vô cùng tự trách, đáng lẽ hôm đó cậu nên túm lấy Đình Nam hỏi cho rõ ràng để vào viện chăm sóc cô chứ không phải sợ hãi khí thế của anh mà làm con rùa rụt cổ như thế.

Càng nghĩ Chí Hòa càng cảm thấy mình hèn nhát, bất chợt sự tự ti trong lòng cậu trở nên bành trướng.

Rốt cuộc cậu còn có tư cách thích thầm Linh Lan nữa hay không đây?
Bà Hương không có nhiều suy nghĩ quanh co như Chí Hòa, bà nắm tay Linh Lan, dè dặt hỏi:
- Con cho dì xem vết thương được không?
Vừa nghe Linh Lan bị thương lòng bà đã nóng như lửa đốt, lúc sau lại biết cô bị dao đâm thì càng thêm hốt hoảng, vì thế mới đưa ra yêu cầu này.

Linh Lan cảm động trước sự quan tâm của mẹ bèn gật đầu đầu ý, sau đó xoay lưng lại kéo vai áo xuống.

Nơi bị đâm vẫn còn sẹo nhưng đã nhạt đi nhiều, bà Hương đau lòng đặt tay lên đó mà v**t v*, tuy nhiên ngay sau đó hai mắt bà trợn to, một vết bớt vô cùng quen thuộc nằm ngay sống lưng của Linh Lan đập thẳng vào tầm nhìn của bà.

Vết bớt kia giống hệt vết bớt trên lưng con gái bà, vị trí, kích cỡ cũng rất trùng khớp, tại sao lại như vậy?
Bà Hương ngẩn ngơ nhìn Linh Lan, trong đầu vô cùng hỗn loạn, lúc mới biết tên cô giống hệt tên con gái mình thì bà đã rất kinh ngạc, nhưng mặt mũi hình dáng hai người quá khác nhau nên bà cũng tự động gạt bỏ suy nghĩ kỳ lạ, nhưng bây giờ ngay cả vết bớt cũng giống.

Thế này còn là trùng hợp nữa không?
Linh Lan thấy bà Hương im lặng không nói gì bèn quay lại nhìn bà, phát hiện bà đang khóc thì vội hỏi han:
- Dì sao vậy?
Bà Hương lắc đầu, bàn tay cứ nắm chặt tay cô không buông, đây là đứa con gái số khổ của bà, mặc kệ vì nguyên nhân gì mà cô không chịu nhận bà và em trai, nhưng biết cô vẫn còn sống thì bà đã mãn nguyện lắm rồi.

- Dì không sao, chỉ là khi nhìn con, cô nhớ con gái của mình quá nên khóc thôi.

Linh Lan cúi đầu xuống, nước mắt cũng trào ra khỏi bờ mi, cô cảm thấy mình rất bất hiếu khi khiến mẹ đau lòng, nhưng bây giờ cô không thể thừa nhận thân phận thật cũng như không xứng làm con của bà nữa rồi.

Nhã Trúc thấy bầu không khí trở nên đau thương bèn nói:
- Dì à, dì cứ đau buồn như thế sẽ ngã bệnh mất, lúc đó ai sẽ lo cho Chí Hòa, với cả dì có thể xem Linh Lan như con ruột của mình mà, đúng không?
Bà Hương ôm Linh Lan vào lòng, gật đầu nói:
- Đúng vậy, Linh Lan mãi mãi là con gái ngoan của dì mà.

Hai người ôm nhau khóc một hồi, Chí Hòa đứng bên cạnh cũng lặng lẽ lau nước mắt, sau cùng vì không muốn ảnh hưởng đến sức khỏe của Nhã Trúc và bà Hương, mọi người cũng ngừng khóc.

Linh Lan thấy hiện tại trời đã trưa nên để bà Hương và Chí Hòa ở lại canh chừng Nhã Trúc, còn mình thì ra ngoài mua đồ ăn.

Tuy nhiên vừa đi hết dãy hành lang phòng bệnh, một người nào đó chợt bước ra chắn ngang đường đi của cô.

- Ông chủ muốn nói chuyện riêng với cô.

Linh Lan nhìn người nọ, sau một hồi suy nghĩ cũng thận trọng gật đầu rồi đi theo đối phương.

Cô được đưa đến một gian phòng trà, hương thơm dịu nhẹ chui vào chóp mũi khiến tinh thần của cô thoải mái hơn nhiều.

- Con đến rồi, mau ngồi xuống dùng thử trà ông nội pha đi.

Linh Lan dè dặt ngồi xuống đối diện ông cụ Trần.

Từ sau lần gặp ở bệnh viện, cô và ông cụ không chạm mặt nhau lần nào nữa, cô hận nhà họ Trần nhưng không hận ông cụ, vì thế cũng không muốn dính líu quá nhiều tới ông ấy.

- Ông gọi con đến có chuyện gì sao?
Linh Lan đi vào thẳng vấn đề, ông cụ Trần lại đẩy ly trà về phía cô, nói:
- Uống đi, chẳng phải lúc trước con thường khen trà ông pha ngon sao?
Linh Lan cụp mắt nhìn ly trà, một đứa con gái sống ở tỉnh lẻ mười mấy năm như cô đương nhiên không biết bình phẩm trà, uống vào miệng cảm thấy ngon thì khen ngon, lúc trước ông cụ Trần thường cười tít mắt mỗi khi nghe cô khen, thật không ngờ ông cụ còn nhớ đến tận bây giờ.

Linh Lan cầm ly trà lên uống một ngụm, mùi vị vẫn như xưa.

- Ngon lắm ạ.

Ông cụ gật gù, sau đó tự pha tra cho chính mình, uống xong một ngụm ông cụ thở dài nói:

- Ông đã biết chuyện con Trúc bị sảy thai rồi, đến giây phút quan trọng nhất nó vẫn không gọi cho thằng Phát thì cũng chứng tỏ thằng con này của ông không hề đáng tin một chút nào.

Hơn nữa theo ông cụ biết thì cho đến bây giờ ông Phát vẫn chưa biết chuyện Nhã Trúc gặp tai nạn, một người như vậy làm sao làm chỗ dựa cho người ta?
Nghe ông cụ than thở, Linh Lan trầm ngâm một lúc rồi hỏi:
- Ông có biết kẻ nào đã hại Trúc không?
Ông cụ ngạc nhiên hỏi ngược lại:
- Con nghi ngờ vụ tai nạn hôm qua là có người đã sắp đặt à? Là ai?
Linh Lan im lặng không nói gì, nhưng ông cụ Trần lại hiểu, sau cùng bất lực lắc đầu.

- Ông sẽ điều tra kỹ về chuyện này, nếu thật sự là do nó làm, ông sẽ bắt nó chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Linh Lan vẫn không lên tiếng, cô không tin ông cụ có thể từ bỏ Bảo Quốc, bởi lẽ anh ta là ứng cử viên sáng giá nhất để ông cụ trao quyền thừa kế kia mà.

Nhìn phản ứng của Linh Lan, ông cụ chỉ cảm thấy mình đã già rồi, có một số chuyện không thể lo chu toàn được nữa.

Ông cụ cầm lấy xấp hồ sơ bên cạnh đưa cho Linh Lan rồi nói:
- Trong này là ba mươi phần trăm cổ phần của Trần thị, ông đưa hết cho con, nhà họ Trần nợ con, bây giờ cũng nên trả rồi.

.
 
Tôi Được Người Trong Lòng Của Kẻ Thứ Ba Bao Nuôi
Chương 65: 65: Bảo Quốc Chuẩn Bị Ngã Ngựa


Linh Lan ngạc nhiên nhìn ông cụ Trần, cô chưa kịp nói gì thì ông cụ đã lên tiếng trước:
- Con đừng vội từ chối, đây là thứ con đáng được nhận, ông chỉ muốn xin con một điều đó là hãy tha thứ cho thằng Lâm, nó không phải đứa trẻ hư, sở dĩ năm xưa bắt nạt con là vì nghe lời người ta xúi bậy.

Với cả ông nghĩ nó cũng gặp quả báo của chính nó rồi.
Nói đến đây ông cụ Trần thở dài, Bảo Lâm đã nhiều lần bày tỏ rằng cậu ta thích Linh Lan, đợi đến khi cậu ta biết sự thật thì có lẽ sẽ hiểu thế nào là đau khổ.
- Hiện giờ mẹ chồng của con đã điên rồi, hôn nhân của thằng Quốc cũng trên đà đổ vỡ, đúng là ác giả ác báo mà.
Linh Lan cúi đầu lắng nghe ông cụ than thở, đợi khi ông cụ nói xong rồi cô mới lên tiếng:
- Vẫn chưa biết kẻ nào đã thuê giang hồ đánh cha và em con bị thương nặng.
Ông cụ Trần gật gù đáp:
- Ông cũng đang cho người điều tra đây, ông từng dò hỏi thằng Quốc rồi, có vẻ nó không biết gì về chuyện đó, phần lớn là do con Hân chủ mưu rồi.

Linh Lan không nói gì, lời của ông cụ cũng là suy đoán của cô, nhưng cô không muốn tha cho Bảo Quốc, bởi suy cho cùng thì bi kịch đời cô đều do anh ta gây ra.
Linh Lan đặt tay lên xấp tài liệu trên bàn, hỏi:
- Ông không sợ con sẽ khiến Trần thị sụp đổ sao?
Dù gì thì Trần thị cũng là tâm huyết của ông cụ Trần, ông cụ thật sự sẽ vì áy náy mà giao vào tay cô ư?
Ông cụ Trần không đáp chỉ lắc đầu mỉm cười, thật ra ông cụ cũng đang đánh cược, ông cược Linh Lan sẽ không khiến ông thất vọng.
Linh Lan mang theo xấp tài liệu rời khỏi phòng pha trà.
Cô không trở về bệnh viện mà bắt xe chạy đến biệt thự riêng của Đình Nam, sau đó trốn tránh một mình ở bên trong suốt cả buổi chiều.
Khi Đình Nam viawf trở về thì đã thấy cô co ro trong góc giường, khuôn mặt u sầu ủ dột trông vô cùng buồn phiền.
Anh ngồi xuống bên cạnh cô, dịu dàng hỏi:
- Buồn chán không? Anh đưa em đi hóng gió nhé.
Linh Lan lắc đầu, cô nhìn Đình Nam, sau khi tự cổ vũ bản thân xong cô bèn nói:
- Anh giúp em công kích Bảo Quốc một lần nữa được không?
Đình Nam vừa nghe cô nhắc đến tên chồng cũ thì sắc mặt hơi khó coi, nhưng rất nhanh sau đó anh đã điều chỉnh được cảm xúc của anh, anh không thích là một chuyện, tuyệt đối không thể giận cá chém thớt lên đầu cô.
Anh hít sâu một hơi rồi hỏi:
- Anh có thể tấn công Trần thị, nhưng có thể làm nó lung lay hay không thì anh không chắc.
- Không cần đánh cả Trần thị, em chỉ muốn anh nhắm vào một mình Bảo Quốc, chiếm lấy vận may của anh ta rồi biến anh ta thành một kẻ bất tài vô dụng.

- Linh Lan híp mắt đầy nguy hiểm, nói.

Đình Nam không nói hai lời lập tức gật đầu, đối phó cả Trần thị thì anh không xác định mình có bao nhiêu phần trăm thắng, nhưng khiêu chiến một mình Bảo Quốc thì anh tự tin mình có thể đè đầu anh ta xuống bùn lầy.
Anh đã cho người điều tra về cuộc sống của Linh Lan khi còn ở nhà họ Trần rồi, sau khi biết được những gì cô đã trải qua, anh chỉ hận không thể băm thây từng người trong gia đình Bảo Quốc ra thành trăm mảnh.
Hơn nữa anh hy vọng sau khi mình giúp Linh Lan trả được thù rồi thì cô sẽ ở lại bên cạnh anh.

Những lời cô nói khi say rượu không giống nói dối, rất có thể cô thật sự đã l*m t*nh nhân cho gã đàn ông nào đó mười năm và sinh con cho gã, nhưng rõ ràng cô chỉ mất tích hơn một năm và không ai biết cô đã đi đâu.
Điều mâu thuẫn này nhắc cho anh nhớ bí mật về cô còn quá nhiều, anh không dám chắc mình có thể giữ được cô ở lại với mình, lỡ như một ngày nào đó cô biến mất thì anh phải đi đâu tìm cô đây?
Ôm tâm trạng lo âu sẽ mất Linh Lan, Đình Nam chiến đấu với Bảo Quốc vô cùng hung hãn, bất kể anh ta để mắt đến dự án nào thì anh cũng đều sẽ tìm mọi cách đoạt lấy dự án đó cho bằng được.
Cho dù định hướng của nó không phù hợp với sự phát triển của W group thì anh cũng quyết phá cho hôi.
Liên tiếp gặp thất bại, uy tín của Bảo Quốc trong Trần thị đã sụt giảm đến mức báo động, chỉ vài ngày sau đó, một cuộc họp cổ đông đã diễn ra, nhóm chủ quản cao cấp muốn bãi bỏ chức vụ của Bảo Quốc và tiến hành bầu người mới lên thay.
Xoảng!
Bảo Quốc đập phá đồ đạc trong văn phòng của mình, miệng không ngừng chửi mắng đám người ác độc kia.
Anh ta cống hiến cho Trần thị bao nhiêu năm qua không có công lao cũng có khổ lao ấy vậy mà bây giờ lại muốn bãi miễn chức vụ của anh ta, thử hỏi cuộc đời này có quá bạc bẽo hay không vậy?

Đôi mắt của Bảo Quốc đã long lên sòng sọc.

Gần đây anh ta bị Á Hân tra tấn tinh thần nên rất dễ nóng nảy.
Rầm!
Đình Nam siết chặt nắm đấm rồi nện mạnh xuống cái bàn khiến nó chao đảo.
- Các người đã bất nhân thì đừng trách tôi bất nghĩa.

Trần thị tuyệt đối là của tôi.
Cuộc họp cổ đông diễn ra, Bảo Quốc sải bước đi vào phòng họp, sắc mặt của anh ta vẫn hồng hào khỏe mạnh, không hề giống một kẻ sắp bị tước quyền thừa kế cả..
 
Tôi Được Người Trong Lòng Của Kẻ Thứ Ba Bao Nuôi
Chương 66: 66: Lật Ngược Ván Cờ


Bảo Quốc vừa tiến vào, ông Lộc, chú ba của anh ta lập tức lên tiếng mỉa mai:
- Con như vậy là không được rồi nhé, hết làm uy tín của Trần thị giảm sút rồi bây giờ trở nên bê tha không tôn trọng thời gian của mọi người.

Tất cả cha chú ở đây đều đã đợi con suốt nửa tiếng đồng hồ rồi đấy.

Bảo Quốc không để ý đến lời ông ta nói, ung dung kéo ghế ngồi xuống trước mặt đám cổ đông.

Chú tư Lộc thấy vậy đập bàn quát:
- Mày dám tỏ thái độ như thế với cha chú của mày à, vốn dĩ bọn tao còn đang suy nghĩ có nên giữ ghế cho mày hay không, bây giờ thì khỏi luôn, mày mau cút khỏi Trần thị đi.

Bảo Quốc bình tĩnh nhìn đám cáo già đang nhảy nhót trước mặt mình, khóe miệng nhếch lên nụ cười châm chọc.

Anh ta chống tay lên cằm hỏi:
- Đá tôi đi rồi các người dự định sẽ cho ai lên làm tổng giám đốc? Chẳng lẽ là con của chú ba hay chú tư sao? Nghe nói mấy ngày trước hai đứa con trai của hai người đã bị bắt do uống rượu đua xe đấy.

Các người trông chờ hạng vô dụng đó sẽ dẫn dắt Trần thị phát triển à?
Con trai bị làm nhục, ông Lộc và ông Thọ đều tức đến mức nghiến răng nghiến lợi, nhưng sau cùng vẫn nén cơn giận xuống, ông Lộc nhếch môi nói:
- Chuyện này mày không cần phải lo, bọn tao đề cử cô Nhã Trúc lên thay vị trí của mày rồi.

- Ha ha ha…
Bảo Quốc cười đến mức ôm bụng ngã đầu ra sau, anh ta chỉ tay thẳng mặt từng người, vừa cười vừa nói:
- Không ngờ cả đám các người lại đưa một con đ**m lên làm tổng giám đốc, các người điên rồi ha ha…
Mặt của Bảo Quốc đỏ chót, nước mắt sinh lý chảy ra nhưng anh ta không thể ngừng cười được, hành vi này khiến vẻ mặt ông Lộc và ông Thọ đều trở nên sượng sùng khó coi.

Hai người đương nhiên đều biết Nhã Trúc là vợ bé của ông Phát, họ cũng không muốn để người phụ nữ này đè trên đầu mình nhưng ông cụ Trần chính miệng chỉ điểm cô ấy, họ không thể không nghe theo.

Huống hồ đưa cô ấy lên làm tổng giám đốc nói không chừng lại dễ cho họ khống chế, như vậy Trần thị sẽ sớm thuộc về tay của họ thôi.

1
Ông Lộc và ông Thọ đều không phải con ruột của ông cụ Trần nên họ nghĩ ông cụ sẽ không chia cho họ bất cứ thứ gì, chi bằng nhân cơ hội này đoạt lấy hết một lần, tính ra cũng không uổng công họ cống hiến cho nhà họ Trần bao nhiêu năm qua.

Nghĩ đến đây, ông Lộc quay sang nói với các cổ đông quan trọng của tập đoàn:
- Mặc dù cô Trúc chỉ mới vào Trần thị làm việc mấy tháng, nhưng năng lực của cô ấy rất mạnh, tháng vừa rồi còn tự mình giành được dự án lớn trong khi thằng Quốc thảm bại hết lần này tới lần khác, Trần thị lớn cách mấy cũng không chịu được nó dày vò đâu.

Trước khi tổ chức cuộc họp này, các cổ đông đều đã thống nhất với nhau, thế nhưng đề phòng mấy người này bị lời Bảo Quốc nói lung lay, ông ta phải rót thêm một chút mật ngọt mới được.

Mà nhóm cổ đông nghe ông ta nói xong đều gật gật đầu, tuy nhiên biểu cảm trên mặt lại không hề tán đồng như ông Lộc và ông Thọ nghĩ.

Cạch.

Lúc này Nhã Trúc mở cửa phòng họp ra tiến vào, vốn dĩ mới sinh non không nên xuất viện quá sớm, nhưng cô ấy đã gấp không chờ được để nhìn thấy cảnh Bảo Quốc bị đá đi như một con chó.

Tuy rằng cô ấy không có nhiều tình cảm với đứa bé vừa mới mất, nhưng dù sao nó cũng là con của cô ấy, sống chết của nó phải do cô ấy quyết định chứ không thể mất mạng dưới thủ đoạn hèn hạ của anh ta.

Hôm nay Nhã Trúc ăn mặc rất xinh đẹp, bộ trang phục công sở bó sát khoe trọn đường cong cơ thể, nhìn cô ấy ai mà nhận ra đã từng mang thai kia chứ?
Cô ấy chễm chệ ngồi xuống ghế trống, ông Lộc thấy đã đến thời cơ bèn nói:
- Nếu cô Trúc đã tới vậy chúng ta bắt đầu biểu quyết đi, ai đồng ý bãi miễn chức vụ của Bảo Quốc giơ tay.

Ông Lộc và ông Thọ xung phong giơ tay trước, cứ tưởng các cổ đông khác sẽ đồng lòng với mình, nào ngờ họ đều ngồi im không nhúc nhích, cũng không có ý định giơ tay tán thành.

- Các ông làm gì vậy? Chẳng phải đã thống nhất bãi miễn chức vụ của thằng Quốc sao?
Cả đám im lặng, lúc sau một vị cổ đông lên tiếng:
- Tụi này không có bị thiểu năng, mặc dù Bảo Quốc gần đây thua nhiều trận nhưng ít ra cũng là người tài giỏi đáng để kỳ vọng, đâu tới lượt một ả vợ bé lên nắm quyền, hai ông hồ đồ nhưng chúng tôi rất tỉnh táo đấy.

Một vị cổ đông khác tiếp lời:
- Chúng tôi đều ủng hộ cậu Quốc dựa vào cổ phần của mình, nếu hai ông muốn ủng hộ cô Trúc thì cứ đưa cổ phần của bản thân ra biểu quyết đi.

Nhà họ Trần chiếm năm mươi mốt phần trăm tổng cổ phần, những cổ đông đầu tư vào chia nhau bốn mươi chín phần trăm còn lại.

Tuy hôm nay không tập hợp đầy đủ cổ đông nhưng chỉ tính những người đang có mặt cũng hơn ba mươi phần trăm rồi, cộng thêm cổ phần của riêng Bảo Quốc thì kết quả hoàn toàn áp đảo hai người ông Lộc và ông Thọ.

Thậm chí tính luôn cả phần của ông Phát thì cũng không bằng một phần ba thế lực của Bảo Quốc.

Ông Lộc và ông Thọ lập tức lúng túng, rõ ràng họ làm theo lời ông cụ Trần, nhưng tại sao đám cổ đông này lại nửa đường lật mặt, chẳng lẽ đây là mưu kế của ông cụ, muốn họ lộ ra dã tâm để diệt một lần cho sạch sẽ luôn?
Đúng, chắc chắn là thế.

Tại sao họ không nghĩ ra chứ?
Hai người thẫn thờ ngồi phịch xuống ghế không còn chút sức lực, vậy là công sức họ bày mưu tính kế suốt bao nhiêu năm đã đổ sông đổ biển rồi.

Bảo Quốc nhìn thắng lợi trước mắt mà trong lòng rất thỏa mãn, anh ta liếc nhìn sang Nhã Trúc, thấy cô ấy vẫn thong thả điềm tĩnh thì cho rằng cô đang cố giấu cảm xúc, nghĩ vậy nội tâm càng thêm hưng phấn.

Anh ta cũng không sợ ông cụ Trần đứng về phe của cô ấy, bởi vì ông cụ sẽ sớm về với suối vàng mà thôi, đến lúc đó dựa theo di chúc đã lập từ trước, anh ta sẽ chính thức nắm toàn quyền điều hành Trần thị.

Lúc này Bảo Quốc vẫn còn chưa biết ông cụ đã sớm thay đổi di chúc và chuyển hết cổ phần của mình cho Linh Lan, mà trận chiến chức vị anh ta tưởng đã kết thúc thực tế cũng chỉ mới vừa bắt đầu.

1.
 
Tôi Được Người Trong Lòng Của Kẻ Thứ Ba Bao Nuôi
Chương 67: 67: Linh Lan Tới


Nghĩ rằng thắng thua đã tỏ, Bảo Quốc vỗ tay đứng dậy nói:
- Phần bầu lại chức vụ tổng giám đốc đã kết thúc, tiếp theo chúng ta tính chuyện nội bộ tập đoàn đi.

Chú ba, mấy ngày trước con trai chú tự ý lấy tiền của một chi nhánh ở tình L mà không hề có hóa đơn chứng từ, đây là hành vi cưỡng đoạt tài sản, chú cảm thấy nếu tôi báo công an thì con trai chú sẽ đi tù bao nhiêu năm?
Ông Lộc đập bàn đứng dậy quát:
- Mày dám…
Bảo Quốc chỉ nhìn ông ta rồi mỉm cười, hai bên đã chính thức trở mặt thì làm gì còn có chuyện anh ta dám hay không chứ?
Anh ta đang muốn bức cho hai người chú của mình phải chủ động rút lui hoặc cúi đầu sống như một con chó trong tập đoàn, hiển nhiên bị anh ta nắm thóp trong tay, ông Lộc không thể làm gì khác ngoài yên lặng nghe thằng cháu mình phán xét.

Còn về phần ông Thọ thì đừng nói tới, ông ta đang cố gắng giảm bớt sự tồn tại của mình.

Lúc này Bảo Quốc lại mở miệng:
- Tiền của tập đoàn phải trả đủ, còn về phần luật pháp, để tránh sau này Trần thị bị mấy tên sâu mọt làm hại thì hai chú hãy giao cổ phần ra rồi cầm tiền an hưởng tuổi già đi.

Ông Thọ nghiến răng quát:
- Mày đừng làm càn, ông nội mày vẫn còn sống, ông ấy sẽ không cho phép mày lộng quyền như vậy đâu.

Bảo Quốc nhếch môi cười nhạo, anh ta biết ông nội đang giữ hơn ba mươi phần trăm cổ phần Trần thị, nhưng hiện tại trong tay anh ta đã có hơn ba mươi lăm phần trăm, kể cả khi ông cụ Trần không đứng về phía mình, anh ta cũng có thể khống chế cả tập đoàn.

Sở dĩ vẫn chưa tuyên bố lấy luôn chức chủ tịch là vì anh ta muốn cho ông nội của mình một cơ hội, tốt nhất ông cụ không nên có ý định tước quyền của anh ta, nếu không đừng nói tập đoàn, ngay cả một tài sản nhỏ anh ta cũng không để lại và viện dưỡng lão chính là nơi đến cuối cùng của ông cụ.

Mà ông Thọ cũng biết rõ điều này nên khi thấy Bảo Quốc không quan tâm tới lời đe dọa của mình thì cũng bắt đầu lo sợ.

Đột nhiên Nhã Trúc lên tiếng:
- Ép các chú bán cổ phần cho mình ngay trong sản nghiệp của gia đình, cậu không cảm thấy quá đáng sao, để cha chồng biết được, người mẹ kế này cũng không giúp được cậu đâu.

Rõ ràng Bảo Quốc hơn Nhã Trúc tận năm tuổi nhưng giọng điệu lại như kẻ bề trên răn dạy con cháu khiến anh ta vô cùng tức giận.

- Cô nên hiểu thân phận của mình là gì, một ả vợ bé thấp kém lại ở đây giương oai diễu võ, để cô vào Trần thị làm là đã may mắn cả đời cô tích được rồi, vốn dĩ nếu cô an phận tôi còn cho cô công việc để kiếm ăn, nhưng bây giờ xem ra không thể rồi.

Bảo Quốc đuổi thẳng mặt Nhã Trúc, các cổ đông đều hoang mang nhìn nhau, giữa Bảo Quốc và Nhã Trúc, họ đương nhiên chọn Bảo Quốc, nhưng cũng không thể không thừa nhận năng lực của Nhã Trúc, cô ấy thật sự làm rất được việc.

Mặc dù không có bằng cử nhân kinh tế hay bất cứ bằng đại học nào, nhưng kế hoạch cô ấy đề ra, phương án cô ấy thi hành đều mang lại nguồn lợi nhuận lớn cho Trần thị.

Vậy mà bây giờ chỉ vì một câu nói của Bảo Quốc mà bị đá đi, không phải do năng lực không đủ mà là do ân oán cá nhân.

Nếu một ngày nào đó họ làm trái ý của anh ta, có khi nào anh ta sẽ không quan tâm đến những gì họ cống hiến mà đuổi họ đi hay không?
Bảo Quốc không biết tâm tư của đám cổ đông, anh ta cảm thấy mình làm không sai và nghĩ rằng người khác cũng bức xúc vì Nhã Trúc được đưa vào Trần thị bằng con đường không sáng rọi, chắc chắn họ hoàn toàn ủng hộ anh ta đuổi cô ấy đi.

Nhã Trúc nhìn vào đồng hồ, đoán chừng người cũng sắp tới bèn đứng dậy nói:
- Những gì tôi làm cho Trần thị các vị đều biết, sở dĩ có cuộc họp hôm nay là do cậu Quốc không đủ năng lực lèo lái tập đoàn, cậu ấy được mọi người ủng hộ giữ vững chức tổng giám đốc tôi không có ý kiến vì đây là bản lĩnh cá nhân của cậu ấy, nhưng lộng quyền đuổi hết người này đến người khác, ép buộc hai chú giao cổ phần trong tay ra, hành vi này có khác gì cướp bóc độc tài đâu chứ?
Nhã Trúc liên tục chất vấn, nhóm cổ đông cũng không lộ vẻ gì nhiều nhưng trong lòng đã sớm nôn nao rối loạn, chỉ có Bảo Quốc vẫn ngủ quên trên chiến thắng cười nhạo:
- Dù cô có xảo ngôn đến mấy cũng không thay đổi được cốt cách thấp hèn của mình đâu.

Nhã Trúc, cô đã bị sa thải, hãy rời khỏi Trần thị trước khi bảo vệ lên tới ném cô ra ngoài.

Nhã Trúc vẫn đứng đó không nhúc nhích, Bảo Quốc liếc nhìn trợ lý bên cạnh mình, anh ta hiểu rõ lập tức lấy điện thoại ra gọi bảo vệ lên phòng họp.

Nào ngờ chưa kịp gọi thì cửa phòng đã bị đẩy vào, Linh Lan đi phía trước, luật sư của ông cụ Trần theo sau.

Bảo Quốc nhăn mặt hỏi:
- Cô tới làm gì? Đây không phải nơi cô có thể tới.

Mặc dù bây giờ anh ta có ý định sẽ bắt cô về bên cạnh mình nhưng không có nghĩa là anh ta sẽ tha thứ cho việc cô làm bậy trong giang sơn của mình.

Linh Lan không quan tâm tới anh ta mà ngồi xuống bên cạnh Nhã Trúc, luật sư đi cùng cô mở miệng:
- Cô Lan đây là cháu nuôi của ông cụ Trần, ông cụ đã chuyển nhượng ba mươi phần trăm cổ phần của mình cho cô ấy, hiện tại cô ấy là cổ đông lớn nhất Trần thị.

Ầm!
Tất cả mọi người trong phòng họp đều cảm thấy kinh ngạc xen lẫn hoang mang, họ chưa từng nghe nói tới cô cháu gái nuôi này, tại sao hôm nay lại xuất hiện?
Luật sư phân phát tài liệu về việc chuyển nhượng cho từng người, ngay cả ông Lộc và ông Thọ cũng không khỏi sửng sốt với chuyện này, tiếp theo đó họ lập tức cảm thấy tức giận, ông cụ thà đưa người lạ cổ phần cũng không muốn chia thêm cho họ một phần trăm nào sao?
Họ rất muốn nói Linh Lan giả dạng nhưng có luật sư của ông cụ Trần bên cạnh, lời muốn nói lại nuốt vào trong bụng.

Bảo Quốc siết chặt tài liệu trong tay, biểu cảm vặn vẹo hung tợn, tròng mắt long lên sòng sọc cứ như muốn ăn tươi nuốt sống Linh Lan.

Ông nội của anh ta thật sự có thể làm tới mức này sao? Rốt cuộc tại sao ông cụ lại đối xử với anh ta như vậy?
Nếu đã thế thì đừng trách anh ta bất hiếu vô tình.

Rầm!
Bảo Quốc đập bàn nói:
- Việc chuyển nhượng cổ phần cho một người xa lạ đã đủ thấy tinh thần của ông nội tôi đã không còn được minh mẫn, chức vụ chủ tịch này tôi sẽ tự mình đảm nhiệm sau đó đưa ông cụ ra nước ngoài điều trị thật tốt, các vị thấy thế nào?
Đám cổ đông nhìn nhau, mặc dù bất mãn với cách làm của Bảo Quốc nhưng họ vẫn ủng hộ anh ta, sau đó anh ta quay sang nhìn ông Lộc và ông Thọ cười nói:
- Tôi sẽ cho các chú cơ hội sửa sai nếu ủng hộ tôi.

Hai người nhìn nhau, cuối cùng họ cũng lựa chọn đứng về phía Bảo Quốc.

- Hiện giờ tôi có bốn mươi phần trăm cổ phần, hai cô cộng lại chỉ có ba mươi hai phần trăm, ai thắng ai thua chắc không tới nỗi không đoán được đâu nhỉ?
Linh Lan mỉm cười nói:
- Hình như anh đã quên phần của mẹ anh rồi nhỉ?
Bảo Quốc tựa lưng vào ghế tự tin đáp:
- Hiện tại bà ấy đang điều trị tâm thần, ai cho phép sử dụng tài sản của bà ấy?
- Mẹ đã chuyển hết cổ phần cho em trước khi xảy ra chuyện rồi.

.
 
Back
Top Bottom