Huyền Huyễn Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 20: Chương 20


Lâm Hành Tri hỏi: "Em có thể trả lời anh một cách khách quan chứ?"Trình Hi nghiến răng hỏi ngược lại: "Ai cũng nói giúp thân không giúp lý! Em là em gái ruột của anh, không phải là anh nên tin tưởng em, ưu ái cho em hay sao?"Lâm Hành Tri nhìn Trình Hi: "Mối quan hệ huyết thống là điều không thể thay đổi, nhưng nhà họ Lâm đã nuôi dạy Lâm Giai Hân hơn mười năm nay, và đây cũng là chuyện không thể thay đổi.

Tình cảm không phải chỉ cần nói là có, muốn xoá thì sẽ biến mất ngay lập tức được.

Nếu như sau khi anh và ba mẹ biết chuyện Lâm Giai Hân không phải là máu mủ ruột thịt thì liền đối xử thờ ơ lạnh nhạt với em ấy, thậm chí còn theo mong muốn của em mà đuổi em ấy ra khỏi nhà, một gia đình như vậy, em cảm thấy sẽ có mấy phần thiệt tình với máu mủ ruột rà của mình đây?”Trình Hi im lặng nhìn Lâm Hành Tri, cô chưa bao giờ ngẫm nghĩ vấn đề dưới góc độ này cả.

Cô chỉ cảm thấy mình là con cháu ruột thịt, nhà họ Lâm dĩ nhiên là phải tiếp nhận cô, thuận theo ý cô mà đuổi thứ hàng giả Lâm Giai Hân kia ra khỏi nhà.

Đời trước cô cũng đã đạt được mục đích của mình rồi đó thôi.Thậm chí, khi biết nhà họ Lâm vẫn âm thầm chiếu cố Lâm Giai Hân, cô đã nổi trận lôi đình, cố làm to chuyện bằng cách dẫn theo một đám người đến để bắt nạt đối phương, muốn tự tìm lại công bằng cho bản thân mình.

Thế nhưng sau khi nhà họ Lâm biết Lâm Giai Hân không có quan hệ huyết thống gì với bọn họ, bọn họ đã thật sự lạnh nhạt mặc kệ cô ta ư…Lâm Hành Tri ôn hoà mà nói: "Ban đầu, tình cảm hệ giữa các thành viên trong gia đình quả thật là thành lập trên mối quan hệ huyết thống, nhưng ngay cả khi những người không có quan hệ huyết thống cùng sống chung với nhau trong một thời gian dài thì vẫn sẽ nảy sinh tình cảm thôi.

Em yêu cầu mọi người ngay lập tức trở mặt không nhận Lâm Giai Hân, đây là điều không thể."Sắc mặt Trình Hi có chút khó coi, đôi mắt đỏ hoe, cô biết Lâm Hành Tri nói có đạo lý, nhưng rồi lại cảm thấy rất tủi thân, rất uất ức; có phải là cô không muốn lớn lên bên cha mẹ ruột của mình đâu? Rõ ràng cô mới là người chịu nhiều oan ức khổ sở trong sự nhầm lẫn này, tại sao lại bắt cô phải thông cảm cho người khác chứ.Lâm Hành Tri chú ý đến sự tủi thân uất ức của Trình Hi, anh thở dài trong lòng, đứng dậy đi đến trước mặt Trình Hi, đưa tay ra nhẹ nhàng xoa xoa đầu cô, nói: "Nhưng em cũng là người đã phải chịu rất nhiều uất ức nhất trong chuyện này, nếu không có chuyện ôm nhầm con này, sẽ có rất nhiều chuyện mà em không cần phải trải qua."Trình Hi đột nhiên rơi nước mắt: "Nhưng mọi người đều không chào đón em trở về, em biết, mọi người đều không muốn em trở về."Lâm Hành Tri ngồi xổm xuống, ngẩng đầu nhìn Trình Hi: "Nếu anh biết em gái mình bị ôm nhầm, lưu lạc ở bên ngoài, anh nhất định sẽ đi tìm em ấy về.

Để em phải tự mình tìm về nhà như vậy là do anh thất trách.

Thật xin lỗi, những năm qua đã để em chịu khổ rồi, là anh và mọi người làm không tốt."Trình Hi khóc rất khó xem, cả hai đời đều chưa từng có ai nói lời xin lỗi với cô cả.

Cô biết chuyện này cũng không thể trách ba mẹ cô được, ai lại sẽ rảnh rỗi mà nghi ngờ con mình không phải là con ruột chứ, dù sao thì cô và Lâm Giai Hân đến cả nhóm máu cũng giống nhau.Lâm Hành Tri lặng lẽ đứng bên cạnh đưa khăn giấy cho Trình Hi, sau khi cô khóc xong, anh còn đưa thêm cho cô một cốc nước ấm nữa.Trình Hi mím môi dưới, nói cảm ơn anh.Lâm Hành Tri ngồi trở lại vị trí ban đầu, lúc này mới hỏi: "Em có muốn đi nghỉ một chút không?"Trình Hi lắc đầu, cô vẫn còn nhớ câu hỏi vừa rồi của Lâm Hành Tri, bởi vì vừa mới khóc xong nên cô nói với giọng khàn khàn: "Ba mẹ rất tốt với em.

Mặc dù...!Mặc dù cũng có lúc khắc khẩu, nhưng họ thật sự rất tốt với em."*.
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 21: Chương 21


Khi Lâm Hành Tri và Trình Hi ra khỏi thư phòng, mẹ Lâm để ý thấy đôi mắt của Trình Hi sưng đỏ, bà không quan tâm đến Lâm Giai Hân đang ngồi bên cạnh mình, chỉ chạy vội đến bên người Trình Hi, hỏi cô: “Sao vậy con? Có phải vì anh hai con nói năng nghiêm khắc quá không?Nếu Lâm Hành Tri là một người lòng dạ hẹp hòi, nghe mẹ Lâm nói vậy, sợ là có thể sẽ sinh ra khúc mắc với cô em gái mới nhận về nhà này rồi.

Có điều Lâm Hành Tri cũng chỉ gọi mẹ mình một tiếng, liền nhìn về phía trợ lý có phần dè dặt đang ngồi chờ ở dưới phòng khách.

Anh đi qua đó, khom người ôm thùng các tông ở dưới đất lên rồi nói với trợ lý: "Chúng ta vào thư phòng nói chuyện đi."Trợ lý vội vàng nói: "Sếp à, cái này để tôi..."Lâm Hành Tri đã đứng dậy, nói: "Cầm văn kiện."Trợ lý cầm văn kiện ở bên cạnh, vẫn cố nói: "Cái này hơi nặng, cứ để tôi làm."Lâm Hành Tri ôm thùng các tông đi về phía thư phòng: "Đi theo tôi."Trợ lý đã đi theo Lâm Hành Tri hai năm, cũng biết phần nào tính tình của Lâm Hành Tri, lúc này khó có thể nói thêm gì nữa, vì vậy vội vàng đi theo sau lưng anh, sao khi tiến vào thư phòng thì đóng cửa lại.Lâm Hành Tri đặt chiếc thùng lên trên bàn, mở nó ra rồi lấy một cuốn tài liệu ôn thi cấp ba bên trong lên, lật xem.Trợ lý có biết chút chuyện về nhà họ Lâm, tuy rằng không biết cụ thể là đã xảy ra chuyện gì, nhưng là một trợ lý, anh ta vẫn biết cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi.

Thế là chỉ nói: “Tôi đã tham khảo ý kiến của các giáo viên cấp ba và những người trong hiệu sách rồi, đây là những tài liệu ôn tập mà họ đề cử."Lâm Hành Tri liếc mắt nhìn số tiền trong tài khoản, trực tiếp gõ một con số tròn trịa rồi chuyển cho trợ lý thông qua WeChat.

Đây là thứ mà cá nhân anh muốn, không cần phải lẫn lộn với các khoản chi của công ty: “Vất vả rồi."Trợ lý thật sự không cảm thấy vất vả, chỉ là chuyện tiện thể thôi, hơn nữa Lâm Hành Tri lại ra tay hào phóng, lập tức nói: "Sếp còn cần gì thì cứ nói với tôi."Lâm Hành Tri ra hiệu cho trợ lý ngồi xuống, sau đó bắt đầu xem văn kiện và hỏi han về tình hình công ty.Tận dụng khoảng thời gian này, Lâm Hành Tri cũng muốn ngẫm lại xem nên xử lý chuyện của Lâm Giai Hân và Trình Hi như thế nào.

Mặc dù anh vẫn chưa nhận được tài liệu điều tra, nhưng theo lời Trình Hi nói thì khi còn sống, ba mẹ Trình đối xử rất tốt với cô.

Thật ra Lâm Hành Tri không quá ngạc nhiên vì điều này, dù sao thì ba mẹ Trình sinh thời cũng không biết rằng Trình Hi là đứa trẻ ôm nhầm, mà bọn họ lại chỉ có một đứa con là cô.Nếu như bọn họ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì cho dù Trình Hi có biết mình bị bế nhầm, cũng sẽ không oán hận Lâm Giai Hân nhiều như vậy.

Có lẽ ban đầu hai cô bé sẽ vẫn cảm thấy xấu hổ, nhưng sau đó bọn họ vẫn có thể trở thành bạn tốt, hai nhà cũng có thể lui tới bình thường.Sau khi nghe báo cáo của trợ lý, Lâm Hành Tri nói: "Dự án này trước mắt gác lại đi đã, chờ tôi trở lại công ty rồi lại nói."Trợ lý do dự một chút mới nói: "Bên Phó tổng giám đốc đang giục gấp lắm."Lâm Hành Tri trầm giọng nói: "Vậy để ông ta tự mình đến gặp tôi.

Anh để mắt đến ông ta kỹ vào, đừng để ông ta có cơ hội lấy danh nghĩa công ty để ra mặt bàn bạc."Trợ lý lập tức trả lời: "Tôi hiểu rồi."Lâm Hành Tri lấy ra một phần tài liệu khác: "Để Trương Vũ tiếp xúc với nhà sản xuất của chương trình tạp kỹ này đi, nói là công ty có ý định đầu tư, yêu cầu ông ta đưa ra một bản kế hoạch."Trợ lý nhất nhất ghi nhớ từng điều anh nói..
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 22: Chương 22


Lâm Hành Tri suy nghĩ một chút, anh cảm thấy Lâm Giai Hân và Trình Hi vẫn cần phải có một người nào đó giám sát thì hơn, thế là nói với trợ lý: "Phỏng chứng tới đây công việc sẽ tương đối nhiều, anh giúp tôi tuyển thêm một trợ lý sinh hoạt đi.

Tốt nhất là người có kinh nghiệm làm gia sư và đối phó với mấy đứa trẻ bướng bỉnh."Trợ lý hỏi: "Có yêu cầu gì về giới tính không?"Lâm Hành Tri nói: "Chủ yếu là sẽ giao tiếp với hai cô em gái của tôi, thế nên tốt nhất là tuyển nữ đi."Trợ lý ghi nhớ, lại hỏi: "Sếp à, khi nào thì anh có thể đến công ty?"Lâm Hành Tri suy nghĩ rồi nói: "Ngày mai thông báo cho các giám đốc của tất cả các bộ phận, 3 giờ chiều sẽ mở họp.”Tiếng gõ cửa cắt đứt cuộc trò chuyện của họ, trợ lý đứng dậy mở cửa, người đứng bên ngoài là bác Lưu.Bác Lưu nói: "Cậu chủ, ông chủ đã về rồi."Vừa lúc cuộc nói chuyện của họ cũng đã gần xong, Lâm Hành Tri đứng dậy nói: "Cháu biết rồi."Sau khi bác Lưu rời đi, trợ lý đến giúp Lâm Hành Tri thu dọn các văn kiện đã ký.Lâm Hành Tri lại dặn dò trợ lý thêm vài chuyện nữa mới xong việc.

Trợ lý mang theo những văn kiện mà anh đã xử lý xong, đi theo sau anh ra khỏi thư phòng.Cho dù có chậm hiểu đến đâu, trợ lý cũng cảm giác được nhà họ Lâm có gì đó không ổn, dù sao thì theo như anh ta biết, sếp anh ta mặc dù có hai cô em gái, nhưng người sau chỉ mới ba tuổi thôi, hiện tại cũng không ở trong nước nữa chứ.

Hai cô bé trong phòng khách nhà họ Lâm lại còn trạc tuổi nhau, quả thật có chút kỳ lạ.Trợ lý đi đến phòng khách, sau khi chào hỏi ba Lâm và mẹ Lâm thì được bác Lưu tiễn ra ngoài.Lâm Hành Tri chào ba mình một tiếng rồi nói: "Con đã làm xét nghiệm ADN, quả thực là đã ôm nhầm rồi.

Còn chuyện đấy thuần túy chỉ là ngoài ý muốn hay là do có người cố ý làm ra thì còn phải đợi cảnh sát điều tra đã.”Ba Lâm sửng sốt, hỏi anh: "Sao lại có chuyện cảnh sát gì ở đây?"Lâm Hành Tri nghe vậy thì nói: "Là con đã báo cảnh sát."Sắc mặt ba Lâm có chút khó coi, ông lên giọng chất vấn: "Tại sao lại báo cảnh sát? Chuyện xấu trong nhà sao có thể phơi ra hết cho người ngoài nhìn như vậy được.

Anh muốn làm nhà họ Lâm chúng ta trở thành trò cười trong mắt người khác hay sao?"Ngay khi câu "chuyện xấu trong nhà sao có thể phơi ra" vang lên, cả Trình Hi và Lâm Giai Hân đều có vẻ hơi xấu hổ và nan kham, nhưng họ chỉ có thể cúi đầu, không dám nói lời nào.Thấy chồng mất bình tĩnh, mẹ Lâm nhỏ giọng nói: "Ông vừa mới về đến nhà, trước cứ bớt giận cái đã, chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện."Ba Lâm lập tức lườm mẹ Lâm một cái, nói: "Bà cũng vậy, bà ở nhà mà không biết đường cản nó hay sao, còn bắt tôi cũng phải mất mặt theo bà."Sắc mặt Lâm Hành Tri tối sầm lại, nhìn ba Lâm hỏi ngược ông: "Gọi cảnh sát thì có vấn đề gì? Con một không vi phạm pháp luật, hai không phạm vào điều cấm kỵ.

Gặp chuyện như vậy gọi cảnh sát thì có gì sai nào? Cái gì mà chuyện xấu trong nhà không thể phơi ra? Chẳng lẽ lúc trước là ba âm thầm tráo hai đứa nhỏ à?"Ba Lâm bị Lâm Hành Tri nói đến nổi tức đỏ cả mặt: "Mày nói nhảm nhí gì đó!"Lâm Hành Tri lạnh lùng nhìn ba Lâm, tiếp lời: "Nếu là ba tráo, con khuyên ba nên đi đầu thú ngay đi."Ba Lâm chỉ vào Lâm Hành Tri: "Mày dám vu khống ba mày à!"Lâm Hành Tri chỉ đứng đó không hề nhúc nhích, nhưng vẫn khiến ba Lâm cảm nhận được cảm giác áp bức từ anh: "Ngoài chuyện đó ra, con không thể nghĩ ra bất kỳ chuyện xấu trong nhà nào khác cả."Lâm Giai Hân và Trình Hi trộm liếc Lâm Hành Tri, sau đó lại lần nữa cúi đầu, nhưng lần này hai người họ không còn cảm thấy nan kham nữa..
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 23: Chương 23


Ba Lâm nói không lại Lâm Hành Tri, ông cả giận nói: "Tao là ba mày đấy, mày nói chuyện với tao như thế đấy à! Bây giờ cánh cứng rồi phải không! Chờ đến khi công ty giao hết cho mày, có phải mày sẽ đuổi tao ra ngoài luôn không?"Lâm Hành Tri nhẹ nhàng nói: "Nếu ba đã nghĩ như vậy, con cũng không còn cách nào."Ba Lâm tức giận ôm ngực: "Thuốc của tôi, đưa thuốc cho tôi, tôi bị thằng con bất hiếu này chọc cho phát bệnh tim luôn rồi.”Mẹ Lâm có chút sốt ruột, rồi lại nghĩ không ra nên cho ba Lâm uống thuốc gì, chỉ có thể tiến lên giúp ông xoa ngực: “Hành Tri, con đừng chọc giận ba con nữa, tim ông ấy không tốt.”Mặc dù Trình Hi và Lâm Giai Hân không biết chuyện ba Lâm bị bệnh tim, nhưng vẫn lo lắng mà nhìn qua.Lâm Hành Tri nghe vậy lại nói: "Kết quả khám sức khỏe tổng quát tháng này của ba đã được gửi đến hộp thư của con ba ngày trước rồi."Động tác của ba Lâm cứng lại, ông lại bắt đầu hét lên: "Ngực tao đau, tao là bị mày chọc cho tức phát đau đấy.”Lâm Hành Tri hỏi: "Bác Lưu, trong nhà có giấm táo không?"Bác Lưu nói: "Không có, nếu cậu chủ cần thì tôi sẽ mua ngay bây giờ."Lâm Hành Tri suy nghĩ một chút, lại nói: "Vậy thì mua ít thuốc tiêu hoá đi, đưa cho ba cháu hai viên."Bác Lưu cố nén ý cười, nói: "Được, tôi lập tức đi ngay."Ba Lâm cũng không tiếp tục giả vờ khó chịu nữa, ông trừng mắt nhìn Lâm Hành Tri: "Ý của mày là gì! Ý mày là tao ăn no rững mỡ, không có việc gì làm ấy hả?"Lâm Hành Tri và ba Lâm nhìn nhau: "Nếu ba muốn nói như vậy, con cũng không có cách nào."Ba Lâm thực sự là không có cách nào với đứa con trai Lâm Hành Tri này, rốt cuộc thì ông vẫn cần Lâm Hành Tri hàng tháng phát tiền cho mình tiêu.

Vốn ông còn định mắng bác Lưu vài câu, nhưng lại nghĩ đến bác Lưu là người do ông cụ nhà mình sắp xếp, lời đến bên miệng lại phải nghẹn trở về, lẩm bẩm nói: "Nhiều người như vậy lại chẳng ai có mắt hết.

Tôi trở về lâu như vậy, không biết đường mà dọn cơm lên cho tôi ăn à!”Mẹ Lâm biết đại khái thời gian chồng bà trở về nên đã bảo nhà bếp để lại đồ ăn.

Nhưng sau khi chồng bà về, đầu tiên là hỏi han một hồi, lại đến xem kết quả xét nghiệm ADN, sau đó quay qua hỏi thăm Trình Hi vài câu, rồi cuối cùng lại bắt đầu khắc khẩu với đứa con trai cả vừa mới bước chân ra khỏi thư phòng.

Giờ nghe ông nói vậy, bà mới lên tiếng: "Có bảo người để cơm lại cho ông rồi, bây giờ ông muốn ăn chưa?"Ba Lâm hừ một tiếng: "Hỏi thừa."Lâm Hành Tri quét mắt liếc nhìn ba Lâm một cái, mặc dù anh không nói gì thêm về thái độ của ba Lâm, nhưng anh lại quay qua dặn dò Trình Hi và Lâm Giai Hân: "Sau này, nếu hai đứa gặp phải bất kỳ chuyện gì thì cứ trực tiếp đến tìm cảnh sát.

Ở bên ngoài gặp chuyện nguy hiểm cũng cứ nhắm đồn cảnh sát mà chạy cho anh."Lời này gần chẳng khác gì trực tiếp nói với Trình Hi và Lâm Giai Hân là đừng nghe lời ba Lâm, dù sao thì vừa rồi ba Lâm vẫn còn đang chất vấn Lâm Hành Tri vì sao lại báo cảnh sát cơ mà.Ba Lâm nghe vậy thì hung hăng trừng mắt nhìn Lâm Hành Tri mấy cái, sau đó quay mặt bỏ đi ăn cơm.Nói ba Lâm không quan tâm chuyện của con gái mình thì không phải, sau khi nhận được tin là ông vội vã trở về ngay trong đêm, từ hôm qua đến giờ cũng chỉ tùy ý ăn qua loa vài thứ trên đường thôi.

Nhưng nói ông quan tâm đến chuyện của con gái mình thì ngoại trừ lúc vào cửa có hỏi han vài câu ra, một câu quan tâm cũng chẳng thấy đâu.Lâm Hành Tri nhẹ giọng nói: "Cứ ngồi xuống trước đi đã."Trình Hi trực tiếp nắm lấy tay mẹ Lâm rồi ngồi xuống bên cạnh bà.Lâm Giai Hân đợi sau khi Lâm Hành Tri cũng ngồi xuống rồi mới chọn một chỗ ngồi xa hơn chút để ngồi một mình.

Bác Lưu mang trà và nước trái cây lên cho bốn người rồi rời đi trước.----------Anh Tri PK Ông ba giở hơi => 1 – 0 =)))))).
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 24: Chương 24


Lâm Hành Tri nghiêm mặt nói: "Về chuyện ôm nhầm con này, về sau có lẽ hai đứa sẽ còn phải nghe thêm không ít nhàn ngôn toái ngữ nữa, nhưng hai đứa phải nhớ một điều rằng, chuyện này ngoại trừ hai đứa ra, bất kỳ ai có liên quan cũng đều phải chịu trách nhiệm một phần trách nhiệm hết."Lâm Giai Hân ngạc nhiên nhìn về phía Lâm Hành Tri, đời trước mọi người đều cảm thấy cô là tu hú chiếm tổ, là cô mắc nợ Trình Hi.Trình Hi học hành không tốt, đó là do Lâm Giai Hân chiếm dụng hoàn cảnh học tập đánh ra thuộc về Trình Hi.

Trình Hi tính tình không tốt, đó là bởi vì Trình Hi đã phải thay cô chịu đựng rất nhiều khổ cực trong ngôi nhà kia.

Tất cả những điều không tốt đều quy kết về một lý do, đó là bởi vì Trình Hi không được lớn lên trong ở nhà họ Lâm, nếu không có sự nhầm lẫn đó thì Trình Hi nhất định sẽ rất ưu tú, đa tài đa nghệ.Có một đoạn thời gian, Lâm Giai Hân cũng đã từng nghĩ như vậy.

Cô cảm thấy tất cả đều là lỗi của mình, thế nên ban đầu, cô luôn luôn nhượng bộ lùi bước.

Tất cả mọi người đều coi đó là điều đương nhiên, và cô càng bị những người khác bắt nạt nhiều hơn nữa.Lâm Hành Tri dùng ngữ khí kiên định mà nói: "Cả hai người các em đều vô tội."Trình Hi cắn môi, không nói gì.Lâm Giai Hân không muốn khóc, nhưng cô không thể kiềm chế được mà khóc mất rồi.

Chưa ai từng nói với cô như vậy cả, rằng đó không phải là lỗi của cô.Lâm Hành Tri nói: "Mặc dù anh không biết nguyên nhân cụ thể, nhưng chuyện hai em bị ôm nhầm, bệnh viện có sai, nhân viên y tế có sai, cả nhà không thể kịp thời phát hiện ra cũng là có sai.

Chỉ có hai em là không sai, hai em đều là người bị hại."Mặc dù trong giấc mơ đó, Lâm Hành Tri đã nhìn thấy Trình Hi và Lâm Giai Hân làm rất nhiều chuyện sai trái, nhưng những chuyện đó vẫn chưa thể xác minh được là thật hay giả, nếu chúng là sự thật thì sao? Đều là những chuyện chưa phát sinh cả.Ít nhất vào lúc này, dù là Trình Hi hay là Lâm Giai Hân thì đều vô tội cả.

Kỳ thực, Lâm Hành Tri cũng không hiểu tại sao trong giấc mơ đó, dù là trước hay sau khi sống lại, hai người họ lại đều coi nhau như là kẻ thù lớn nhất mình nữa.Lâm Hành Tri thấy lúc này cả hai vẫn còn có thể nghe vào lời anh nói thì dừng một chút mới nói tiếp: "Hai ngày nay các em tự mình nghĩ kỹ đi, xem kế tiếp nên làm như thế nào."Lâm Hành Tri nói xong liền đứng dậy, đi lên thư phòng rồi rất nhanh ôm một thùng các tông đi ra, sau đó ở trước mặt mọi người, chia số tài liệu ôn tập trong đó ra thành hai phần, nói: "Anh đoán bây giờ cả hai đứa đều không có tâm trạng đến trường, thế thì học ở nhà ôn tập chương trình họ cấp ba cũng được.

Ba ngày sau anh sẽ đến kiểm tra, nếu không đủ tiêu chuẩn thì sẽ đi học lại từ lớp mười.”Trình Hi và Lâm Giai Hân trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Lâm Hành Tri, sau đó lại lia mắt nhìn hai chồng tài liệu ôn tập giống hệt nhau kia, ánh mắt cả hai có chút dại ra.Lâm Hành Tri nhìn vẻ mặt của cả hai, trong giọng nói cũng mang theo kinh ngạc, anh hỏi thẳng: “Chẳng lẽ hai em cho rằng bị ôm nhầm thì có thể không cần đi học, không cần thi đại học hay sao?”Cả Trình Hi và Lâm Giai Hân trong nhất thời đều như là biến thành người câm.

Sao các cô cứ cảm thấy chuyện ôm nhầm con từ miệng của Lâm Hành Tri nói ra giống như chỉ là chuyện râu ria không đáng kể, so với nó thì kỳ thi đại học càng quan trọng hơn?Kỳ thi tuyển sinh đại học rất quan trọng, nhưng đối với một gia đình như nhà họ Lâm, điều đó có thực sự quan trọng đến thế không?.
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 25: Chương 25


Trình Hi nhớ là đời trước, sau khi cô trở về nhà họ Lâm thì không còn cố gắng học hành nữa, bởi vì dù sao nhà họ Lâm cũng có đủ tiền để đưa cô xuất ngoại du học: "Em vốn chẳng học hành được gì ở cái trường cấp ba dưới quê kia cả, còn vì không có tiền mà bị người khác bắt nạt nữa, giáo viên cũng mặc kệ chẳng quan tâm.

Em vào có lớn lên ở nhà họ Lâm này, nào có nhận được sự giáo dục ưu tú như ai kia, em lấy gì mà so với người ta chứ?” Nói xong, cô không khỏi nhớ tới những ngày tháng khó khăn vì bị bạn bè xa lánh và bắt nạt ở trường cũ, nhịn không được mà khóc lên.Vẻ mặt mẹ Lâm đầy đau lòng, bà nắm tay Trình Hi nói: "Con yên tâm, sau này có ba mẹ ở bên, con sẽ không phải chịu khổ nữa."Ba Lâm đã cơm nước xong, ông cũng đi qua đây: "Chuyện có lớn lao gì đâu, không được thì xuất ngoại thôi.

Trong nhà cũng không thiếu chút tiền này.”Lúc này, Lâm Giai Hân cảm thấy cực kỳ xấu hổ, nam kham; rồi lại bởi vì chuyện thi đại học mà nhớ tới những chuyện của đời trước.

Nếu không có Trình Hi, cô vốn dĩ có thể thi đậu vào một trường đại học tốt, thậm chí Trinh Hi còn hại chết cô nữa chứ.

Sự đau đớn khi bị ô tô đâm bay cả người, sự tuyệt vọng khi nằm trên mặt đất chờ chết, tất cả đều khiến cô hận đến nghiến răng…Lâm Hành Tri thu hết biểu cảm của từng người trong phòng khách vào trong mắt, anh nói: "Không sao, vẫn còn thời gian, nếu em mất gốc thì cứ học lại từ căn bản đi.

Trong nhà có tiền, có thể thuê gia sư về để dạy bù cho em, rồi cũng sẽ bắt kịp thôi.”Tiếng khóc của Trình Hi đột nhiên im bặt; vẻ mặt của Lâm Giai Hân cũng cương lại, có chút vặn vẹo méo mó.Lâm Hành Tri cũng không phải đang thương lượng mà chỉ là đang thông báo với họ thôi: "Nếu như thế vẫn không được thì chịu khó học lại thêm mấy năm cho đến khi được mới thôi.

Dù sao nhà ta cũng có tiền."Cả Trình Hi và Lâm Giai Hân đều trừng lớn mắt, hai người họ cảm thấy Lâm Hành Tri - lúc nói ra những lời này, trông chẳng khác gì ma quỷ cả.

Tại sao trong nhà có tiền mà còn phải buộc bọn họ phải tham gia thi đại học hả!Lâm Hành Tri lại rất hài lòng với quyết định của mình: "Anh không yêu cầu hai em phải thi đậu thủ khoa hay top đầu, chỉ cần là 985 hay 211 là được.

Thi không đậu thì có thể tiếp tục ôn tập để thi tiếp."(“Dự án 211” là dự án tập trung vào việc xây dựng khoảng 100 trường đại học hàng đầu của Chính phủ Trung Quốc.

Còn “Dự án 985” hay còn gọi là “Đề án các trường đại học hàng đầu thế giới” là dự án xây dựng các trường Đại học trọng điểm trong những trường trọng điểm của Trung Quốc và mang tầm cỡ quốc tế.

Có thể hiểu nôm na, các trường được lựa chọn nằm trong “Dự án 985” là các trường có chất lượng hàng đầu, trọng điểm được lựa chọn từ trong “Dự án 211” mà ra.)Ba Lâm nghe mà sợ ngây người, ông hỏi: “Nhưng nếu vẫn luôn thi không đậu thì sao?”Lâm Hành Tri chính là muốn tạo áp lực cho hai người họ, lục đục chơi xấu nhau làm gì, lo mà chăm chỉ học tập để thi đại học đi: "Vậy thì tiếp tục."Ba Lâm mặt đổi sắc mà nói: “Không được, nếu cứ luôn thi không đậu, người khác biết sẽ chê cười nhà ta mất.”Hiện tại, Trình Hi và Lâm Giai Hân chỉ biết gửi gắm hy vọng nơi ba Lâm thôi.Lâm Hành Tri mỉm cười, ngoại hình anh vốn đã đẹp trai, cười lên lại càng khiến người ta không thể rời mắt: “Vậy thì để hai đứa nó chuyên tâm học hành đi, chỉ cần hai đứa nó không quá ngốc, được giáo dục tinh anh trong ba năm thì sao có thể không thi tốt được chứ.”Ba Lâm im lặng, ông cảm thấy những gì con trai mình nói cũng rất có đạo lý, cũng quên luôn chuyện xuất ngoại mà mình đề cập lúc nãy.

Trong ba năm, mời nhiều gia sư một kèm một như vậy, cho dù là heo thì cũng có thể học giỏi: “Cũng phải cố gắng mà xếp hạng cao chút.”Lâm Hành Tri nghe vậy, nhẹ giọng nói: "Ba nói rất đúng.

Chờ hai cô em gái của con thi đậu Thanh Hoa Bắc Đại, nhà ta cũng có thể tổ chức một bữa tiệc lớn để chúc mừng rồi.

Đến lúc đó, đều mời bạn bè của ba mẹ đến tham dự, bọn họ nhất định sẽ rất hâm mộ và ghen tị với hai người cho xem.".
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 26: Chương 26


Trình Hi và Lâm Giai Hân nghe mà há miệng th* d*c, nhưng lại không phát ra được tiếng nào.Lâm Hành Tri hơi hơi rũ mắt: "Các loại xa xỉ phẩm đều có thể mua được bằng tiền, huống chi ba mẹ mua được thì người khác cũng có thể mua được.

Khoe khoang những thứ này thật vô nghĩa.

Thành tích học tập của con cái thì lại khác, chính là người thật việc thật, có tiền cũng không mua được.

Theo như con biết, con cái của các chú các dì kia cũng không có mấy đứa là giỏi giang như vậy đâu.”Những lời này chạm đến tâm khảm của ba Lâm, ông ngay lập tức gật đầu: "Đúng vậy, đến lúc đó nhà ta sẽ mở tiệc to để chúc mừng!"Mẹ Lâm cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, rồi lại cảm thấy bọn trẻ chăm chỉ học tập là điều tốt.

Nếu hai cô con gái của bà có thể thi đậu vào Thanh Hoa Bắc Đại thì mấy chị em trong giới nhất định sẽ ghen tị với bà lắm á: “Vậy thì thuê thêm gia sư đi con, chọn những người giỏi giỏi ấy."Lâm Hành Tri gật đầu: "Con đang chuẩn bị tuyển thêm một trợ lý sinh hoạt khác để phụ trách việc học cho hai đứa.

Trong thời gian này, con cũng sẽ hỏi thăm một chút để có thể tìm được gia sư phù hợp."Trình Hi vô thức hỏi: "Không phải anh nói là không cần phải đỗ top đầu hay sao?” Tại sao đột nhiên lại biến thành Thanh Hoa Bắc Đại rồi? Ngay cả thời điểm cô nỗ lực học tập nhất đi nữa, cô cũng chưa bao giờ dám nghĩ rằng mình sẽ thi đỗ vào Thanh Hoa Bắc Đại đâu.Lần này không đời Lâm Hành Tri lên tiếng, ba Lâm đã trầm mặt mà chất vấn: "Là con gái của nhà họ Lâm, một chút chí khí như vậy mà con cũng không có hay sao?"Trình Hi quả thực bị ba Lâm nói cho tức ngang, đây mà là chuyện liên quan đến chí khí à?Ba Lâm có chút sợ đứa con trai cả của mình, nhưng ông không sợ Trình Hi, ngay cả khi Trình Hi đi tìm ông cụ để khiếu nại đi nữa thì ông vẫn là bên chiếm lý.

Chẳng lẽ ông không được quyền yêu cầu con cái mình chăm chỉ học hành, có tinh thần cầu tiến hay sao?Nghĩ như vậy, ba Lâm lại càng thêm tự tin: "Trong người con đang chảy dòng máu của ba, chỉ cần con dốc hết tâm huyết thì nhất định sẽ có thể thi đậu thôi."Mặc dù những lời này có chút làm tổn thương Lâm Giai Hân, nhưng lúc này Lâm Giai Hân hoàn toàn không muốn tranh đua gì với Trình Hi hết.Ba Lâm lại nhìn qua Lâm Giai Hân, nói: "Mặc dù con không phải là con gái ruột của ba, nhưng dù sao con cũng đã ở nhà họ Lâm nhiều năm như vậy, ba cũng đã mới rất nhiều danh sư về nhà dạy con, trong ba năm này, con cũng phải đặt hết tâm trí vào việc học cho ba."Lâm Gia Hân: "..."Tại sao bỗng nhiên lại nhận định rằng cô cần học lại từ lớp mười vậy? Lại còn phải thi vào Thanh Hoa Bắc Đại? Rốt cuộc là vấn đề nằm ở đâu? Không phải bây giờ là thời điểm nên thảo luận về việc cô đi hay ở à?Ba Lâm đột nhiên nhớ ra mình còn có một cô con gái nhỏ khác nữa: “Khi Tình Tình từ chỗ mẹ bà trở về, chúng ta cũng phải tranh thủ để con bé bắt đầu học tập thôi.

Không phải người ta nói ‘ba tuổi xem lão’ hay sao? Hai con bé này xuất phát hơi chậm mất rồi." Nghĩ đến đây, ba Lâm cau mày mà trách cứ Lâm Hành Tri: “Anh làm anh cả mà thế à? Sao lại không nghĩ đến chuyện này hả?”Lâm Hành Tri cũng không nói là mấy năm rồi anh vẫn luôn ở nước ngoài, cũng không phải là ba mẹ Lâm Giai Hân, nghe vậy thì chỉ gật đầu, rất sảng khoải mà thừa nhận: "Là do con sơ suất."Nghe con trai nhận sai như vậy, ba Lâm càng cảm thấy thoải mái hơn cả về thể xác lẫn tinh thần, ông cảm thấy lúc này mình rất có uy nghiêm của một người đứng đầu gia đình.

Thế là quay qua nói với Lâm Giai Hân và Trình Hi: “Chuyện quan trọng nhất lúc này đối với các con là học tập.

Sau này ba sẽ kiểm tra thành tích hàng tháng cả đấy, nếu như điểm mà thụt lùi là đừng có trách, nghe chưa!”.
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 27: Chương 27


Lâm Hành Tri đẩy hai chồng tài liệu ôn tập về phía các cô đang ngồi: "Hai ngày tới thì cứ ôn tập trước đi, nhân tiện nghĩ xem tiếp theo muốn làm gì.

Chờ anh từ công ty trở về thì sẽ cho hai đứa làm một bài kiểm tra.

Được rồi, ôm hết sách về phòng đi.”Chờ Trình Hi và Lâm Giai Hân choáng váng mà ôm đống tài liệu học tập về căn phòng đang ở tạm, Lâm Hành Tri mới nghiêm mặt nhìn về phía ba Lâm và mẹ Lâm, nói: “Ba, mẹ, con có chuyện muốn nói với hai người."Vẻ mặt Ba Lâm rất không tình nguyện mà đi qua ngồi bên cạnh mẹ Lâm: "Anh có việc gì thì nói nhanh đi, tôi cũng bận lắm."Mẹ Lâm vỗ nhẹ vào người ông, sau đó nhẹ giọng hỏi Lâm Hành Tri: "Chúng ta có thể giúp gì cho con sao?"Điều Lâm Hành Tri muốn nói rất đơn giản, anh cũng đã đề cập đến với mẹ mình rồi, chỉ là lần này lại dặn dò thêm một lượt trước mặt ba mình thôi: “Hai ngày tới con phải đến công ty giải quyết một số công việc, chuyện của Giai Hân và Hi Hi đành phải làm phiền ba mẹ rồi."Mẹ Lâm lập tức nói: “Công việc quan trọng, chuyện trong nhà con cứ yên tâm, mẹ cũng sẽ để tâm đến chuyện ôn tập của hai đứa nó.”Thật ra, Lâm Hành Tri đề cập đến chuyện học hành sớm như vậy, ngoài việc khiến Lâm Giai Hân và Trình Hi bận rộn, anh còn muốn sắp xếp chút chuyện cho ba mẹ mình làm nữa.

Anh cũng không thể ở nhà cả ngày mà nhìn chằm chằm hai đứa nó được, còn có rất nhiều công việc đang chờ anh nữa: “Ngoài chuyện này thì còn một chuyện nữa, ba mẹ đừng có vì cám thấy ai đáng thương là đi hứa hẹn với người đó đấy.”Ba Lâm cau mày chất vấn anh: "Trình Hi là con gái ruột của tôi, con bé ở bên ngoài đã phải chịu khổ nhiều năm như vậy, giờ khó khăn lắm mới tìm về được, không phải là ta nên bù đắp cho con bé à.

Giai Hân đã ở nhà họ Lâm hưởng phước lâu thế rồi, sau này chúng ta cũng có thể tiếp tục nuôi nó, nhưng nó cũng phải nhận thức rõ được thân phận của mình mới được.

Chẳng lẽ tôi lại đi thương con gái của người khác hơn con gái của mình à?"Cũng không phải là ba Lâm sẽ đối xử khắc nghiệt với Lâm Giai Hân, chỉ là so ra thì ông càng quan tâm đến máu mủ của mình hơn.

Với lại, ông cảm thấy Lâm Giai Hân nên biết nhớ ơn, chứ không phải cảm thấy những gì mình nhận được từ nhà họ Lâm là điều đương nhiên.Mẹ Lâm có vẻ do dự, bà nói: "Con bé Giai Hân là chúng ta nhìn nó lớn lên đấy."Lâm Hành Tri không có ý định thuyết phục ba Lâm hay thay đổi quyết định của mình, nhưng anh vẫn nói: "Hơn mười năm nay, Giai Hân vẫn luôn coi ba là ba ruột của mình."Ba Lâm cau mày, không nói gì nữa, rốt cuộc thì mười mấy năm qua ông cũng có tình cảm với Lâm Giai Hân.

Lâm Giai Hân sẽ làm nũng quấn lấy ông đòi quà, cũng sẽ bưng trà rót nước cho ông mỗi khi ông từ bên ngoài về nhà, vào sinh nhật ông cũng chuẩn bị quà cho ông, đi theo sau lưng ông gọi ba, càng không nói đến lúc Lâm Giai Hân còn nhỏ, ba Lâm cũng không ít lần ôm cô dỗ cô.Lâm Hành Tri nói: "Con để hai người đứa nó tự mình suy nghĩ một chút, nhưng ba mẹ ruột của Giai Hân đã không còn, những thân thích bên đó lại càng...!Không thể nhìn con bé nhảy vào hố lửa được."Ba Lâm khịt mũi nói: "Cứ nhận nó làm con gái nuôi đi.

Dù sao nhà ta cũng đã nuôi hơn mười năm rồi, không thể để nó quay về nhà kia chịu tội được.

Nhưng Hi Hi mới là con gái của tôi, từ nay về sau, trong nhà nhất định phải lấy Hi Hi là chủ.”Lâm Hành Tri không phản bác, chỉ nói: "Con sợ để Giai Hân ở lại trong nhà thì không tiện lắm, để vài ngày tới con sẽ thu xếp một chút.”Sắc mặt ba Lâm khó coi: "Có gì mà không tiện? Cũng không phải là nhà ta nuôi không nổi."Mẹ Lâm cũng vội vàng nói theo: “Đúng vậy, để hai đứa nó ở lại trong nhà đi con.”.
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 28: Chương 28


Lâm Hành Tri nghe vậy thì nói: "Mặc dù Giai Hân vô tội, nhưng Hi Hi thực sự đã phải chịu đựng quá nhiều tủi hổ rồi, để hai đứa nó bên nhau ngược lại sẽ không tốt.

Mẹ, con đã nói với mẹ rồi."Mẹ Lâm mím môi không nói.Ba Lâm cảm thấy rất phiền lòng: "Anh đấy, cái này không được cái kia cũng không được.

Không muốn chúng tôi phân biệt đối xử cũng là anh, bây giờ muốn Giai Hân dọn đi cũng là anh.

Rốt cuộc thì anh muốn làm gì!"Lâm Hành Tri bình tĩnh nói: "Con muốn cho Hi Hi căn hộ mà ba mẹ Trình để lại, sau đó mua một căn nhà khác cho Giai Hân, trên giấy tờ nhà sẽ ghi tên con bé.”Đây cũng là vấn đề mà Lâm Hành Tri đã quyết định sau khi nói chuyện với Trình Hi.

Trình Hi dành rất nhiều tình cảm cho ba Trình và mẹ Trình, trong lời nói của cô đã vô thức tiết lộ nỗi nhớ về ngôi nhà ngày xưa.

Trình Hi đã sống trong căn nhà đó rất nhiều năm, cho dù nhà họ Lâm không thiếu một căn nhà như vậy, Lâm Hành Tri cũng sẽ không trơ mắt nhìn Trình Hi bị bắt nạt như thế được.Lâm Hành Tri muốn giải quyết cho xong vấn đề căn nhà kia và cả khoản tiền bồi thường nữa, sau đó sẽ cùng bàn bạc với Trình Hi và Lâm Giai Hân một chút.

Nếu hai người họ không phản đối, căn nhà kia sẽ được giao cho Trình Hi, và anh sẽ ra tiền mua một căn nhà khác tốt hơn cho Lâm Giai Hân, coi như là một sự trao đổi.Còn về khoản bồi thường của vợ chồng nhà họ Trình, cũng là dựa theo trình tự pháp luật mà làm, không có chuyện để cho những người đó đã chiếm nhà ở, chiếm luôn tiền bồi thường rồi mà còn ức h**p con cái nhà người ta nữa.Đến lúc đó, anh có thể sẽ phải tìm thêm một bảo mẫu đến để phụ trách chăm sóc Lâm Giai Hân, nhà họ Lâm sẽ chịu trách nhiệm về chi phí sinh hoạt và học phí cho cô, và tất cả những điều này sẽ được ghi cụ thể hết trong hợp đồng.

Mặc dù cuộc sống sau này của Lâm Giai Hân sẽ không còn giàu sang như lúc sống ở nhà họ Lâm nữa, nhưng cũng xem như là cơm áo vô lo.

Chờ đến sau khi Lâm Gia Hân tốt nghiệp, anh sẽ lại cho cô một khoản tiền, cũng sẽ không tiếp tục chi trả sinh hoạt phí cho cô nữa.Nếu Lâm Giai Hân nguyện ý, sau này cứ bình thường lui tới, còn nếu cô không muốn, thì coi như duyên phận dừng ở đây vậy.Còn với Trình Hi thì Lâm Hành Tri cũng đã có sự sắp xếp khác cho cô rồi.Ba Lâm lẩm bẩm nói: "Tự anh quyết định đi, sau này hai đứa nó có hận thì cũng là hận anh, không liên quan gì đến tôi cả."Lâm Hành Tri nghe vậy thì gật gật đầu, đứng dậy nói: "Vậy thì hai ngày tới chuyện trong nhà liền giao cho ba mẹ, có gì vấn đề gì thì gọi điện thoại cho con."Nói xong, Lâm Hành Tri đi lên lầu, thay quần áo rồi cầm văn kiện và máy tính đi ra cửa.Bác Lưu nói: "Tài xế đã đợi ở bên ngoài rồi."Lâm Hành Tri gật đầu, khi đi ngang qua phòng khách thì chào ba mẹ một tiếng rồi mới đi.Chờ đến khi ra khỏi cửa, anh mới dặn dò: "Bác Lưu, trong nhà có chuyện gì thì gọi cho cháu."Bác Lưu cười nói: "Cậu chủ, cậu cũng phải chú ý tới sức khỏe của mình đấy, đừng ham công tiếc việc mà quên mất nghỉ ngơi."Vẻ mặt của Lâm Hành Tri dịu đi rất nhiều, anh đồng ý với ông ấy rồi mới rồi đi.Tài xế đã đợi sẵn ở cửa, sau khi Lâm Hành Tri lên xe thì bảo anh ta: "Quay về Hoa Viên Tinh Dự."Ngôi nhà cũ của nhà họ Lâm cách công ty đoạn khá xa, mà Hoa Viên Tinh Dự là một căn hộ do Lâm Hành Tri tự mình mua.

Nơi đó gần công ty nên anh vẫn thường ở lại đó vì không muốn lãng phí thời gian cho việc đi lại.

Anh cũng đã quen ở một mình rồi, hơn nữa, công việc đã đủ mệt mỏi, anh không muốn còn phải xã giao với người khác sau giờ làm..
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 29: Chương 29


Từ khi Lâm Hành Tri từ nước ngoài trở về, anh liền bắt đầu giải quyết các vấn đề phát sinh trong nhà, hơn nữa liên tiếp nằm mơ nên căn bản là không thể nghỉ ngơi tử tế được.

Cho dù tố chất thân thể anh cũng không tệ lắm, nhưng cứ kéo dài tình trạng này thì không khỏi cảm thấy vừa mệt mỏi vừa bức bối.

Anh không muốn căng thẳng với người trong nhà, lại cũng cần bình tĩnh và lý trí để xử lý công việc công ty, thế nên không thể không lánh đi một khoảng thời gian ngắn.Mặc dù chạy trốn thì đáng xấu hổ thật đấy, nhưng không chạy thì không chịu nổi.Lâm Hành Tri không để tài xế lái xe vào, bởi vì anh không muốn để người khác biết cụ thể chỗ ở của mình.

Nơi này là không gian độc lập chỉ hoàn toàn thuộc về anh.Tài xế biết thói quen của Lâm Hành Tri, nên chỉ nói: "Lúc nào cậu chủ cần dùng xe thì cứ gọi cho tôi."Lâm Hành Tri gật đầu rồi đi vào trước.

Về đến nhà, anh đặt máy tính và văn kiện vào trong thư phòng, sau khi tắm rửa thay quần áo thì mới bước vào căn phòng kia.

Trong đó bày đầy đủ loại các loại figure lớn nhỏ khác nhau với đủ loại chất liệu.

Anh đưa mắt nhìn chỗ được đặc biệt để trống kia, lại nghĩ đến cái phiên bản giới hạn mà mình không cướp được lần rồi: "Cũng không biết có thể ra giá cao mua lại nó được không đây."*Lâm Hành Tri ngồi nhàn nhã trên tấm thảm nhung ở giữa phòng, chiếc máy tính đặt bên cạnh đang bật, phát một chương trình tạp kỹ rất nổi tiếng trong thời gian này.

Anh không chú tâm xem, thậm chí còn chẳng để ý gì đến nó, mà chỉ là muốn cho chút âm thanh náo nhiệt trong nhà thôi.Đến khi cảm thấy đói, anh mới đứng dậy vào bếp, tự chuẩn bị bữa trưa cho mình.

Cho dù đã sống ở nước ngoài gần chục năm nhưng anh vẫn không thể thích nổi đồ Tây, còn vì thế mà luyện được một tay nấu ăn không tồi nữa chứ.Lâm Hành Tri khi ở một mình thì rất thoải mái, ngay cả lúc ăn cơm cũng không ngồi thẳng lưng giống như lúc ở nhà cũ, mà ngược lại là vừa ăn vừa xem mấy cái video clip cắt nối biên tập được anh lưu trong máy tính.

Có clip về show giải trí, có phim truyện hình, có sân khấu biểu diễn,… thậm chí còn có cả mấy cái show sống còn để debut nữa.

Từ phương diện trang phục tạo hình, có thể nhìn ra là đống clip này đều nằm ở những quãng thời gian khác nhau, mà điều chung duy nhất của chúng là nhân vật chính trong đấy đều là cùng một người.Ăn uống rồi dọn dẹp xong xuôi, Lâm Hành Tri còn tranh thủ đánh được một giấc, sau đó anh mới đứng dậy chuẩn bị để đến công ty.

Chỉ là sau khi ra cửa, vẻ nhẹ nhàng thư thái trên khuôn mặt anh đã biến mất, thay vào đó là sự điềm tĩnh trong lớp tây trang.Trợ lý không ngờ chiều nay là Lâm Hành Tri đã đến rồi, vừa hay anh ta cũng đang định tìm Lâm Hành Tri để báo cáo công việc: "Sếp, bên phía phó chủ tịch rất bất mãn với yêu cầu tạm gác lại dự án đấy của anh."Lâm Hành Tri nghe vậy thì nói: "Bảo ông ta đến tìm tôi."Trợ lý lập tức đáp ứng.Lâm Hành Tri bước vào văn phòng không bao lâu thì Lỗ Sầm đã vác vẻ mặt khó chịu tới tìm anh rồi.Không đợi thư ký gọi điện thoại thông báo cho Lâm Hành Tri, Lỗ Sầm đã xông thẳng đến, đẩy cửa văn phòng của anh ra.Lâm Hành Tri nhướng mày nhìn ông ta, cũng không cảm thấy kinh ngạc, chỉ là nói với thư ký đang đi theo sau lưng Lỗ Sầm: "Pha cho Phó tổng giám đốc Lỗ một chén trà hoa cúc."Thấy Lâm Hành Tri không có ý trách cứ mình, nữ thư ký thở phào nhẹ nhõm: "Vâng."Lâm Hành Tri thanh âm bình tĩnh, trên mặt anh cũng nhìn không ra một chút tức giận nào, thấy Lỗ Sầm mang vẻ hưng sư vấn tội đến tìm mình, anh chỉ nhẹ nhàng nói: "Ngồi đi.".
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 30: Chương 30


Mặc dù Lỗ Sầm đã ngoài bốn mươi tuổi, nhưng dáng người bảo trì không tồi, hơn nữa vẻ ngoài của ông ta có phần văn nhã, lại đắp thêm nào là tây trang nào là đồng hồ xịn, thành thử nhìn cũng có vài phần mị lực của người đàn ông thành đạt.

Chỉ có điều, lúc này đây trông ông ta khá là hung hăng bực bội, ông ta đi tới trước bàn làm việc của Lâm Hành Tri, vung tay vỗ mạnh lên bàn rồi cao giọng chất vấn anh: “Lâm Hành Tri, anh có ý gì!"Mặc dù Lâm Hành Tri đang ngồi nhưng lại không ở thế yếu, ngược lại, vẻ mặt bình tĩnh của anh hoàn toàn trái ngược với Lỗ Sầm: "Ngồi trước đi."Lỗ Sầm căm tức nhìn Lâm Hành Tri: "Dự án này tôi đã phải bận rộn lâu như vậy, anh đã gác lại là gác lại hay sao? Dựa vào cái gì!"Thư ký đã bưng trà hoa cúc đến trước cửa rồi, nhưng đi vào cũng không được mà lùi lại cũng không xong, vẻ mặt cô có chút sợ hãi.Trợ lý của Lâm Hành Tri nghe thấy tiếng động thì chạy tới, anh ta đơn giản là tự mình nhận lấy tách trà, nói với cô thư ký: "Cô về chỗ trước đi."Thư ký thở phào nhẹ nhõm, đưa tách trà cho trợ lý rồi nhanh chóng về lại bàn mình.Trợ lý bưng trà hoa cúc vào văn phòng, đặt lên chỗ bàn trà cách bàn làm việc hơi xa, sau đó đóng cửa văn phòng lại.

Nhưng anh ta không rời đi mà ở lại, đứng sau lưng Lâm Hành Tri.

Anh ta lo lắng Lỗ Sầm chó cùng rứt giậu sẽ động thủ động cước với sếp mình mất.Lỗ Sầm dĩ nhiên cũng nhìn thấy hành động này của trợ lý, lại nghĩ đến việc anh ta là người đã thông báo cho các bộ phận khác rằng dự án này tạm thời bị gác lại thì không nhịn được mà chửi rủa: "Cậu chính là con chó mà Lâm Hành Tri nuôi đấy nhỉ! Nếu xảy ra chuyện, cậu nghĩ chủ nuôi của cậu sẽ che chở cho cậu sao!”Trợ-lý-chó-nuôi lại chẳng tức giận chút nào, mà ngược lại, trong lòng anh ta còn hy vọng Lỗ Sầm sẽ mắng anh ta thảm hơn chút nữa, dù sao thì lúc này anh ta càng khó xử, lúc sau sếp sẽ cho thêm càng nhiều tiền tài để bù đắp.

Cái loại không cần vất vả tăng ca mà lại có thể một bút tiền thưởng rủng rỉnh như thế này, anh ta thực sự là thích chết mất, chỉ nghỉ thôi mà đã thấy lòng phơi phới rồi.Lỗ Sầm nhìn vẻ mặt của trợ lý thì càng thêm tức giận: "Quả nhiên là chó mà, ngay cả tiếng người cũng nghe không hiểu!"Lâm Hành Tri nhịp nhịp ngón tay, hơi cụp mắt xuống, giọng điệu vẫn rất ôn hoà mà nói: "Chú Lỗ, đây là công ty, chú nói chuyện vẫn nên chú ý một chút."Sáng nay Lỗ Sầm không đến công ty, sau khi tâm phúc gọi điện thoại thống báo với ông dự án bị đình chỉ thì ông ta mới tất tã chạy đến.

Tất cả các bộ phận liên quan đều không muốn tiếp tục phối hợp với ông ta mà cứ một hai muốn đợi Lâm Hành Tri ban lệnh xuống cái đã.

Thực ra ông ta cũng có một số thân tín trong công ty, nhưng ngặt nỗi các bộ phận quan trọng đều là người của Lâm Hành Tri cả.

Lúc Lâm Hành Tri không ra lệnh, ông ta vẫn còn có thể dùng thân phận phó giám đốc của mình để sắp xếp họ làm việc, nhưng một khi Lâm Hành Tri đã ban lệnh xuống thì chẳng ai còn nghe theo ông ta cả: "Anh có biết dự án này có thể kiếm được bao nhiêu tiền không? Tôi đã phải dùng biết bao nhiêu mối quan hệ mới lấy được cái dự án này, vậy mà anh nói dùng là dừng!"Lâm Hành Tri ậm ừ: "Dù sao thì vẫn chưa ký hợp đồng, bây giờ dừng lại cũng sẽ không gây tổn thất cho công ty."Mặt Lỗ Sầm càng thêm dữ tợn: "Vậy tổn thất của tôi đây thì sao!"Lâm Hành Tri nhìn Lỗ Sầm: "Đi tìm người giật dây chú ấy.

Chuyện đầu tư của công ty không phải chỉ một mình chú Lỗ là có thể quyết định được mà còn phải thông qua trong cuộc họp cấp cao nữa.”Lỗ Sầm dĩ nhiên biết rằng dự án này không phù hợp với quy định đầu tư của công ty, nhưng ông ta vẫn cố nói: "Bỏ lỡ cơ hội này, anh đừng có hối hận!”.
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 31: Chương 31


Lâm Hành Tri nhẹ giọng nói: "Nếu chú Lỗ đã tin tưởng vào dự án này như vậy thì chú nên đưa nó ra thảo luận cùng với mọi người trong cuộc họp tới, chứ không phải là nhân thời điểm tôi xuất ngoại đàm phán hợp đồng mà làm những thủ đoạn nhỏ này.”Lỗ Sầm hung hăng trừng mắt nhìn Lâm Hành Tri, sau đó quay người rời đi.Lúc này, Lâm Hành Tri mới tiếp tục lật xem tài liệu.Trợ lý hỏi: "Sếp, để tôi đổi cho anh một tách trà khác."Dù sao thì tách trà của Lâm Hành Tri cũng không đậy lại, ai mà biết Lỗ Sầm có phun nước bọt vào đó hay không.Lâm Hành Tri ừ một tiếng.Trợ lý không chỉ có bưng tách trà của Lâm Hành Tri ra ngoài, mà còn nhân tiện đưa cả tách trà hoa cúc kia theo luôn.*Lỗ Sầm sắc mặt âm trầm, vừa trở lại văn phòng của mình, nhìn thấy tâm phúc thì liền hỏi: "Những cổ đông nhỏ kia nói sao rồi?"Tâm phúc lắc đầu nói: "Bọn họ đều nhát gan như chuột ấy, bị con sói mắt trắng Lâm Hành Tri dạy dỗ đến là ngoan ngoãn."Lỗ Sầm không biểu hiện ra vẻ giận dữ như hồi nãy mà chỉ trầm giọng nói: "Nó đã bất nhân cũng đừng trách tôi đây bất nghĩa, đồ mặt dày không biết xấu hổ.

Nếu không phải năm xưa ba tôi cứu ông nội nó, thì làm sao nó có mặt được trên đời này! Vậy mà con dám diễu võ dương oai với tôi! Đúng là đồ sói mắt trắng vô ơn."*Trợ lý bưng tách trà khác tới, sau khi được Lâm Hành Tri cho phép thì mới đi vào văn phòng của anh, đặt tách trà lên trên bàn làm việc: "Sếp, anh còn có gì cần dặn dò không?”Lâm Hành Tri nhẹ giọng nói: "Nói với kế toán, tháng này tiền thưởng của anh được tăng gấp đôi."Khóe miệng trợ lý cong lên: "Cảm ơn sếp."Lâm Hành Tri nói: "Lúc nãy đã để anh chịu uất ức rồi, đừng để mấy lời kia của ông ta trong lòng."Trợ lý lập tức nói: "Sếp cứ yên tâm."Lâm Hành Tri không phải là người thích chịu thiệt, hơn nữa Lỗ Sầm cũng chẳng phải là người nhà của anh, thế nên anh càng chẳng cần kiêng nể, anh hơi hơi rũ mắt hỏi: "Chứng cứ tôi nhờ anh thu thập thì thế nào rồi?"Trợ lý nói: "Bên thám tử tư đã tìm ra hai nơi mà Phó tổng giám đốc Lỗ dùng để kim ốc tàng kiều rồi.

Ông ta cũng có hai đứa con riêng nữa."Lâm Hành Tri gật đầu: "Gửi những thứ đó cho vợ và nhà vợ của ông ta đi.”Vợ của Lỗ Sầm có thể không quan tâm đến việc ông ta bao nuôi tình nhân bên ngoài, nhưng bà ta chắc chắn sẽ chẳng vui vẻ gì khi thấy ông ta có con riêng đâu, bởi thế tức là tổn hại sẽ đến lợi ích của con trai bà ta rồi.Trợ lý thấp giọng nói: “Con trai và con riêng của Phó tổng giám đốc Lỗ đều không phải là loại tốt lành gì, mấy người đó đã từng làm không ít chuyện trái pháp luật, phạm vào kiêng kỵ!”Lâm Hành Tri nghe vậy thì nói: "Thế gửi hết chứng cứ cho cục cảnh sát đi.

Làm việc mà công dân tốt nên làm!”*Là một công dân tốt vừa làm việc giúp ích cho đời, thế nên tâm trạng cực tốt của Lâm Hành Tri vẫn duy trì được đến tận sau khi tan tầm, thậm chí anh còn tự mình đi siêu thị mua sắm một phen.

Hơn nữa, bởi hiếm khi có được giấc ngủ ngon tại nhà riêng như hôm nay, thế nên ngay cả khi thức dậy chạy bộ vào sáng sớm mà anh vẫn cảm thấy mình tràn đầy năng lượng.Tâm trạng vui vẻ này vẫn luôn kéo dài cho đến khi Lâm Hành Tri tới công ty và nhìn thấy kết quả điều tra về nhà họ Trình mà thám tử tư đã gửi vào mail của anh vào lúc rạng sáng.

Sau khi đọc kỹ, trước tiên, anh liên hệ với luật sư để chuyển yêu cầu của mình cho đối phương, cũng hẹn luật sư sáng nay đến công ty của anh một chuyến, vẫn còn một số việc cần được thảo luận chi tiết hơn.Lâm Hành Tri rất thoải mái mà thanh toán nốt số tiền còn lại cho thám tử tư do một người bạn của anh liên hệ giúp, hơn nữa, anh còn đặt thêm một đơn hàng mới và thanh toán đặt cọc 60% phí dịch vụ cho đối phương luôn..
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 32: Chương 32


Mặc dù một số chuyện bây giờ vẫn chưa xảy ra, nhưng Lâm Hành Tri sẽ không bao giờ quên những gì anh đã thấy trong giấc mơ kia.

Đời trước, Trình Hi đã suýt chút bị ức h**p trên đường đi học về nhà.Dù sao thì Lâm Hành Tri cũng tự nhận mình là người có tiêu chuẩn kép, đối với Trình Hi và Lâm Giai Hân, nếu đời này hai cô còn chưa làm ra chuyện gì, vậy thì tất cả vẫn còn kịp.Về phần người ngoài ư, cho dù kiếp này vẫn chưa làm, nhưng anh đã nhìn thấy hành động của bọn chúng trong kiếp trước rồi.

Kiếp này bọn chúng không làm cũng chỉ bởi vì Trình Hi đã sớm tránh đi, chứ không phải là lương tâm của chúng trỗi dậy.

Hơn nữa, nếu lúc đó không phải Trình Hi thì có khi nào nạn nhân sẽ là một cô gái khác không? Liệu cô gái đó có thể trốn thoát được khỏi bọn chúng như Trình Hi không?Lâm Hành Tri là người có năng lực, thế nên anh không muốn đánh cuộc.

Nếu những người này đã từng làm đủ chuyện ác, vậy thì anh sẽ thu thập chứng cứ trước rồi gửi đến đồn cảnh sát, nếu bọn chúng vẫn chưa làm đủ, vậy thì anh sẽ dùng chút tiền để tiếp tục nhìn chằm chằm bọn chúng.Còn chuyện qua giấc mơ, Lâm Hành Tri chỉ biết đại khái tên và diện mạo của hai tên trong số bọn chúng, chuyện này cũng không thành vấn đề.

Với tư cách là một công dân tốt có chút tiền bạc trong người, anh có thể theo dõi hết đám du thủ du thực không học vấn không nghề nghiệp ở khu đó, coi như người tốt làm việc tốt thôi.Lâm Hành Tri cũng không liên hệ luật sư của công ty, dù sau thì các luật sư của Tập đoàn Lâm Thị giỏi là các vụ kiện tụng thương mại, mà thứ anh ta cần là luật sư cho một vụ kiện dân sự.Luật sư là một người phụ nữ khoảng hơn ba mươi tuổi, họ Tề, mang mắt kính, trông rất có năng lực.Trợ lý được Lâm Hành Tri giao nhiệm vụ, đứng đợi trước ở dưới tầng để đón người lên.Lâm Hành Tri mở cửa nói: "Luật sư Tề, làm phiền chị rồi."Luật sư Tề mỉm cười: "Tổng giám đốc Lâm."Lâm Hành Tri làm động tác mời, chờ luật sư Tề bước vào và ngồi xuống, anh mới ngồi xuống ở ghế sô pha đối diện, hỏi: "Luật sư Tề uống trà hay cà phê?"Luật sư Tề nghe vậy thì nói: "Cà phê là được."Lâm Hành Tri hỏi: "Không biết luật sư Tề thích uống loại nào?"Luật sư Tề đã lấy máy tính ra: "Cà phê đen là được."Lâm Hành Tri liếc mắt nhìn trợ lý, trợ lý liền đi chuẩn bị.

Rất nhanh anh ta đã mang trà cho Lâm Hành Tri và cà phê của luật sư Tề đến, lúc này mới rời khỏi văn phòng.Luật sư Tề cũng không để mất thời gian mà lập tức bắt tay vào việc: "Tôi đã biết về đơn kháng cáo của anh Lâm, tôi muốn hỏi một chút về tình hình cụ thể."Lâm Hành Tri nói qua đại khái một lần, đặc biệt là về khoản bồi thường và căn nhà.Luật sư Tề ghi nhớ từng vấn đề, lại nói với anh: "Ông Trình và vợ ông ấy đều không để lại di chúc.

Theo pháp luật của nước ta, những người thân trong gia đình họ đều có quyền thừa kế."Lâm Hành Tri nói: "Tôi biết, tôi hy vọng có thể dựa theo định giá mà cho họ số tiền nên được, nhưng tôi muốn quyền sở hữu căn nhà kia."Luật sư Tề gật đầu: "Còn về phần phân chia tiền bồi thường..."Trên thực tế, Lâm Hành Tri cũng không để chút tiền này vào mắt, nhưng anh lại không thể chấp nhận được chuyện người khác bắt nạt em gái mình: "Nên chia thế nào thì chia thế ấy, hết thảy theo trình tự pháp luật đi.”Yêu cầu như vậy cũng không phải là quá nhiều.Lâm Hành Tri nói: "Tôi hy vọng rằng họ sẽ phải chịu trách nhiệm về việc đã đối xử khắt khe với Trình Hi."Luật sư Tề đẩy mắt kính, chị ăn ngay nói thật: "E rằng chuyện này khó mà xác định được.

Trong khoảng thời gian đó Trình Hi không hề báo cảnh sát, cũng không có báo cáo thương tích nào cả.".
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 33: Chương 33


Lâm Hành Tri gật đầu: "Từ việc Trình Hi mất tích lâu như vậy rồi nhưng bọn họ lại không có bất cứ động thái gì như là tìm kiếm, báo nguy hay liên hệ với trường học để hỏi thăm, rồi cả các khía cạnh khác cũng nên xem xét một lượt.

Ngoài ra thì còn cả Giai Hân nữa.

Tôi không muốn Giai Hân phải quay về sống cùng bọn họ, cũng không muốn nghe thấy bất kỳ tin đồn xấu gì không hay về hai đứa nó."Chẳng hạn như là nói hai cô chê nghèo ham giàu, mặc kệ người già trong nhà không lo,…Luật sư Tề suy nghĩ một lúc rồi nói: "Truy cứu vụ ngược đãi này thì rất khó thắng kiện, nhưng xét từ góc độ đạo đức thì có thể bị lên án.

Nếu nhà họ Lâm muốn theo đuổi chuyện này, e rằng rất nhiều phương tiện truyền thông cũng sẽ quan tâm đến nó, nhưng có một số phương tiện truyền thông thì không được..." Chị dừng lại, xác định Lâm Hành Tri hiểu ý mà mình muốn nói rồi mới tiếp tục: "Chuyện nắm giữ tiên cơ, hẳn là Tổng giám đốc Lâm còn hiểu rõ hơn tôi mới phải."Lâm Hành Tri hơi hơi rũ mắt, nói: "Tôi hiểu rồi."Chỉ là anh không muốn đẩy Lâm Giai Hân và Trình Hi đến nơi đầu sóng ngọn gió, suy nghĩ một chút, anh mới nói: "Chuyện này cứ từ từ đã, để tôi về nói chuyện qua với hai đứa nó một chút."Luật sư Tề cảm thấy Lâm Hành Tri thực sự là quá nhọc lòng cho hai cô nhóc trời xui đất khiến mà bị ôm nhầm này, chị dịu dàng nói: “Còn về nguyên nhân của sự nhầm lẫn này, mặc dù là ngoài ý muốn nhưng vẫn có thể truy cứu trách nhiệm của bệnh viện."Lâm Hành Tri gật đầu: "Làm sai thì dĩ nhiên phải chịu trách nhiệm rồi."Luật sư Tề nghe hiểu ý tứ trong lời nói của Lâm Hành Tri.

Anh chắc chắn là sẽ truy cứu trách nhiệm của bệnh viện, ngay cả nhân viên y tế mắc sai lầm khi đó cũng sẽ không được yên đâu, nhưng đây cũng là chuyện có thể hiểu được.Sau khi hai người nói chuyện xong, Lâm Hành Tri đứng dậy tiễn luật sư Tề ra cửa, tiếp đó thư ký tiễn chị xuống dưới.*Giữa trưa, Lâm Hành Tri không đến nhà ăn của công ty mà nhờ trợ lý gọi một phần cơm rồi mang lên.

Nếu anh đến nhà ăn thì không chỉ anh cảm thấy không thoải mái mà những nhân viên đang ăn cũng sẽ không được tự nhiên.Trợ lý đã thông báo trước cho các phòng ban về cuộc họp chiều nay rồi.

Lâm Hành Tri vừa về nước là đã ra tay giằng mặt Phó tổng giám đốc Lỗ ngay, thế nên không ai dám làm chim đầu đàn để bị anh nhắm vào cả.Có điều, Lỗ Sầm vậy mà lại không đến.

Khi cuộc họp sắp bắt đầu, ông ta mới sai thư ký của mình đến thông báo một tiếng, nói là ông ta cảm thấy không được khoẻ nên hôm nay không đến công ty.Chuyện này Lâm Hành Tri đã biết từ sớm, anh cũng không để trong lòng mà ngược lại, còn gật đầu với thư ký của Lỗ Sầm, nói: “Anh về nói lại với Phó tổng giám đốc Lỗ một tiếng, nếu vì công việc mà thân thể mang bệnh thì khoản đó sẽ được chi trả cả đấy.

Công ty đều đóng đầy đủ Bảo hiểm xã hội cho mỗi nhân viên rồi, còn có thể dùng hồ sơ bệnh án để xin trợ cấp, hơn nữa sẽ không bị trừ lương và các khoản thưởng chuyên cần đâu.”Thư ký của Lỗ Sầm rất xấu hổ.

Bọn họ đều biết nguyên nhân hôm nay Lỗ Sầm xin nghỉ không tới hoàn toàn là bởi vì hôm qua Lâm Hành Tri đã không hề nể mặt ông ta mà trực tiếp cho gác lại dự án kia.

Lâm Hành Tri nói thì là lời quan tâm đấy, nhưng không hiểu sao lại cứ khiến người nghe cảm thấy cổ quái, giống như hận không thể để Phó tổng giám đốc Sầm bị bệnh nhập viện luôn đi: "Vâng, Tổng giám đốc Lâm yên tâm, tôi sẽ chuyển lời lại cho Phó tổng giám đốc Lỗ."Lâm Hành Tri làm trò dặn dò trợ lý của mình trước mặt mọi người: "Chút nữa anh cho người đưa trái cây và hoa tươi đến nhà của Phó tổng giám đốc Lỗ, nói là tôi chúc chú ấy nhanh chóng bình phục."Trợ lý cũng phối hợp diễn cùng anh trước mặt tất cả mọi người: "Tổng giám đốc Lâm yên tâm, tôi lập tức đi làm ngay."Lâm Hành Tri gật đầu, liếc nhìn quản lý của các phòng ban: "Nếu mọi người đều đã đến đông đủ, vậy bây giờ chúng ta bắt đầu cuộc họp thôi.".
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 34: Chương 34


Kỳ thực, ngoại trừ những phân công cho dự án mà Lâm Hành Tri ra nước ngoài để bàn bạc lần này, nội dung của cuộc họp chủ yếu là nghe báo cáo từ các phòng ban về tình hình công việc gần đây, cũng như các dự án đầu tư tiếp theo của công ty, trong đó bao gồm cả ý định đầu tư của anh vào chương trình tạp kỹ.Chỉ là Lâm Hành Tri vừa mới đề xuất thì đã có người lên tiếng phản đối, lý do đưa ra là công ty chưa từng tiếp xúc với ngành giải trí, quá mạo hiểm.Cho đến khi cuộc họp kết thúc, vẫn chưa có kết quả thảo luận nào được đưa ra.

Lâm Hành Tri không vội, cho dù công ty không đầu tư, anh vẫn có thể lấy danh nghĩa cá nhân để tiến hành đầu tư.Sau cuộc họp, Lâm Hành Tri trở lại văn phòng, bảo trợ lý mời một vài người đến giao việc.

Chờ đến khi sắp xếp công việc xong, điện thoại di động của anh đột nhiên đổ chuông, là cảnh sát Trần gọi đến.

Mấy người trong văn phòng thấy vậu thì đứng dậy, chào hỏi Lâm Hành Tri rồi rời đi.Lâm Hành Tri tiếp điện thoại: "Cảnh sát Trần, xin lỗi, vừa rồi bên tôi có chút việc nên nhận điện thoại hơi chậm."Cảnh sát Trần đương nhiên không để ý đến cái này, anh ta chỉ nói chuyện với Lâm Hành Tri về vụ tai nạn xe cộ của nhà họ Trình và việc điều tra về bệnh viện.

Vụ tai nạn xe hơi của nhà họ Trình thì không có vấn đề gì bàn cãi, nhưng tình huống bên phía bệnh viện thì hơi phức tạp, dù sao cũng là chuyện của hơn mười năm trước.Lâm Hành Tri tỏ vẻ lý giải, đồng thời cũng đề cập với cảnh sát Trần chuyện anh đang tìm luật sư: "Không phải tôi thiếu những thứ này, chờ sau khi lấy được, tôi sẽ quyên góp gấp bội cho những người cần nó.

Chỉ là tôi muốn cho Hi Hi và Giai Hân biết, rằng trên đời này có luật pháp và công lý.

Hơn nữa, cả Giai Hân và Hi Hi đều là những đứa trẻ ngoan, không ai trong số chúng nên lớn lên ở hoàn cảnh của Trình gia lúc này cả.”Những gì anh nói đều là hợp lý hợp tình, cảnh sát Trần ngay lập tức nói: "Đây là điều nên làm, có việc gì cần anh cứ liên hệ với tôi."Lâm Hành Tri lại lần nữa nói cám ơn anh ta.Sau khi cảnh sát Trần cúp điện thoại, thấy đồng nghiệp trong cục đang nhìn mình, liền hỏi: “Sao vậy?”Lập tức, một viên cảnh sát nói: "Đội trưởng, bên nhà họ Lâm nói thế nào?"Cảnh sát Trần chỉ nói đại khái, không đề cập quá nhiều đến chuyện Lâm Hành Tri nói sẽ quyên góp tiền, dù sao đây cũng là việc riêng của nhà người ta, không cần thiết phải nói cho nhiều người biết như vậy.Có một viên cảnh sát lẩm bẩm nói: "Khoản tiền bồi thường kia được chia cho Trình Hi, không, hiện tại hẳn là về trong tay Lâm Giai Hân đi, nhà họ giàu như vậy rồi, sao còn để ý đến chút tiền này nữa? Khoảng tiền đó còn chẳng đủ để trả phí luật sư đâu nhỉ.”Sắc mặt cảnh sát Trần tối sầm lại, nhìn viên cảnh sát kia, không chút lưu tình mà khiển trách: "Chẳng lẽ bởi vì nhà họ Lâm giàu có, nên dựa theo pháp luật thì họ phải đưa tiền cho người khác sao? Cậu cũng thật là biết ‘của người phúc ta’.”Mắt viên cảnh sát kia đỏ bừng: "Tôi không có ý đó, tôi chỉ là cảm thấy..."Cảnh sát Trần trực tiếp ngắt lời viên cảnh sát kia: "Cậu cảm thấy cái gì? Điều mà nhà họ Lâm quan tâm chính là công lý.

Nếu chúng ta đều dựa theo ý nghĩ và thành kiến của mình mà giải quyết mọi việc, thì ai sẽ bảo vệ công lý đây!"Viên cảnh sát kia cúi đầu không nói lời nào, cảm thấy vô cùng xấu hổ.Những người trong cục cảnh sát nhìn cảnh sát Trần nghiêm túc như vậy, cũng không ai dám nói gì.Cảnh sát Trần nhìn lướt qua đám người họ một vòng, cuối cùng nói với viên cảnh sát kia: "Cậu viết bản kiểm điểm đi, trong vòng ba ngày phải giao nó cho tôi.".
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 35


Lâm Hành Tri cũng không biết đến những chuyện này. Sau khi liên lạc với cảnh sát Trần, anh gửi phương thức liên hệ của cảnh sát Trần cho luật sư Tề. Sau khi hoàn tất công việc ở công ty thì lái xe trở về nhà cũ.

Chỉ là lúc này, bầu không khí trong nhà cũ so với khi Lâm Hành Tri rời đi còn kỳ quái hơn. Ba Lâm không có ở nhà, chỉ mới ngắn ngủi một ngày mà vẻ mặt mẹ Lâm đã tiều tụy hơn rất nhiều.

Sau khi Lâm Hành Tri vào nhà thì trực tiếp hỏi: "Bác Lưu đâu?"

Mẹ Lâm thấy con trai trở về thì thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau khi nghe con trai hỏi như vậy, bà lại do dự nói: "Bác Lưu sơ ý bị bong gân mắt cá chân, mẹ bảo bác ấy về nhà nghỉ ngơi trước rồi."

Lâm Hành Tri quét mắt, thấy Trình Hi và Lâm Giai Hân mặc dù đều ở trong phòng khách nhưng ánh mắt của họ lại né tránh, không dám nhìn thẳng vào anh. Anh hơi rũ mắt, trầm giọng hỏi: “Làm sao mà bác Lưu lại bị bong gân mắt cá chân?”

Bác Lưu làm việc gì cũng luôn cẩn thận cẩn thận, lại đã làm việc ở nhà họ Lâm mười mấy năm, làm sao mà chỉ không đến hai ngày đã đột nhiên bị bong gân mắt cá chân rồi.

Mẹ Lâm tựa hồ không biết nên nói thế nào cho phải, liền tránh đi câu hỏi của con trai mình, nói: "Mẹ đã cho người đưa ông ấy đến bệnh viện rồi, cũng thuê người chăm sóc cho ông ấy. Trong khoảng thời gian này, chi phí thuốc men đều do nhà ta phụ trách.”

Lâm Hành Tri lại từ đó nghe ra một tầng nghĩa khác: "Cho nên chuyện bác Lưu bị thương, trách nhiệm nằm ở nhà chúng ta à."

Mẹ Lâm do dự một chút mới đáp: "Cũng không phải là cố ý."

Lâm Hành Tri mím môi dưới, lấy điện thoại di động ra, vừa bấm máy gọi cho bác Lưu vừa đi về phía thư phòng. Bác Lưu rất nhanh đã đi tiếp máy, sau khi hỏi han về tình trạng của bác Lưu, anh mới nói: "Bác Lưu, ngày mai cháu đến bệnh viện thăm bác, bác cố gắng dưỡng thương đấy.”

Đúng như Lâm Hành Tri dự đoán, bác Lưu không đề cập đến việc ông bị thương như thế nào, mà Lâm Hành Tri cũng không cần hỏi. Anh cũng không để ý đến Trình Hi và Lâm Giai Hân, sau khi vào thư phòng thì mở máy tính xem camera theo dõi ở phòng khách.

Mẹ Lâm thoạt nhìn có vẻ hơi khó xử, Lâm Giai Hân cúi đầu không dám hé răng.

Không biết là Trình Hi bởi vì chột dạ hay là cảm thấy bị xem nhẹ, cô nói: "Không phải chỉ là một quản gia thôi sao, anh hai bày cái mặt đó ra cho ai nhìn chứ?"

Mẹ Lâm nhíu mày nói: "Hi Hi, không được nói như vậy."

Trình Hi lẩm bẩm: "Lại không phải là lỗi của mình con."

Lâm Hành Tri đã nhanh chóng mà xem xong video từ camera giám sát. Không lâu sau khi anh rời đi, Trình Hi và Lâm Giai Hân lại bắt đầu cãi nhau, ba Lâm khuyên nhủ vài câu, ngược lại mà như lửa cháy đổ thêm dầu, hai người họ ngay lập tức lao vào đánh nhau. Bác Lưu bước tới để bảo vệ mẹ Lâm, vừa lúc Trình Hi hung hăng đẩy Lâm Giai Hân một cái, thế là Lâm Giai Hân va vào bác Lưu, làm chân ông bị chiếc ghế dựa đè trúng.

Trong thư phòng, Lâm Hành Tri mím chặt môi, nhắm mắt lại, cố ép bản thân phải bình tĩnh. Sau khi bình ổn tâm tình, anh mới đứng dậy rời khỏi thư phòng. Nhìn mọi người trong phòng khách, anh không có trách mắng Trình Hi và Lâm Giai Hân, thậm chị còn không nhắc tới chuyện này, chỉ nói: "Mẹ nói với ba một tiếng, bảo ông ấy về nhà đi. Sáng mai mọi người dậy sớm, chúng ta phải ra ngoài một chuyến. Tám giờ sẽ ra cửa.”

Nói xong, Lâm Hành Tri đi thẳng lên lầu luôn. Bác Lưu vốn là ở bên chỗ ông cụ Lâm, có thể nói rằng trước khi Lâm Hành Tri bị đưa ra nước ngoài học, anh đều được bác Lưu chăm sóc, sự tin tưởng và tình cảm mà anh dành cho ông ấy thậm chí còn vượt qua cả ba mẹ mình.

Đầu tiên là Trình Hi cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng sau đó lại cảm thấy có gì đó không ổn.

Lâm Giai Hân cũng kinh ngạc nhìn bóng lưng của Lâm Hành Tri, trong lòng cô dâng lên dự cảm không lành.
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 36


Sau khi bác Lưu bị thương và được đưa đến bệnh viện, ba Lâm cứ thế đi ra ngoài để tránh mặt luôn. Sau khi nhận được điện thoại từ mẹ Lâm, ông hỏi: "Hành Tri không phát hoả à? Nó chỉ bảo tôi về nhà, sáng mai phải ra ngoài thôi?"

Mẹ Lâm ừ một tiếng, bà tránh đi Lâm Giai Hân và Trình Hi, nói với chồng mình: "Có điều con nó ở trong thư phòng một lúc rồi mới đi ra, nói sáng sớm mai cả nhà ta đều phải cùng ra ngoài một chuyến."

Ba Lâm thở phào nhẹ nhõm, trực tiếp đồng ý. Nếu là ngày thường, cho dù cuối cùng cũng phải về nhưng kiểu gì ông vẫn sẽ oán trách vài câu, trách móc Lâm Hành Tri ít nhiều. Nhưng lần này thì ông thoải mái đồng ý luôn, hơn nữa vừa cúp điện thoại là kêu tài xế chở thẳng ông về nhà.

Khi Lâm Hành Tri trở lại phòng của mình, anh liền bật máy tính, để các video clip phát lặp lại một vòng. Nhìn người trong video, cuối cùng anh cũng hoàn toàn bình tĩnh lại.

Một đêm này, Lâm Hành Tri không lại nằm mơ nữa. Buổi sáng, sau khi thức dậy, anh vẫn dựa theo thói quen mà chạy bộ một hồi. Lúc trở về thì bảo người làm đi gọi người nhà của mình dậy.

Ba Lâm ngáp dài đi ra, sắc mặt ông cực kỳ khó coi, rõ ràng là còn chưa tỉnh ngủ. Nhìn thấy Lâm Hành Tri, ông làu bàu: "Còn sớm như vậy, định đi đâu?"

Lâm Hành Tri đã sớm thông báo cho tài xế: "Đi viếng mộ."

Ba Lâm còn đang vươn vai, nghe vậy thì cứng cả người, ông khϊếp sợ mà nhìn Lâm Hành Tri: "Đi viếng mộ gì cơ? Anh có điên không đó?"

Mẹ Lâm cũng vừa ra tới, bà nghi hoặc hỏi: “Đi đâu vậy con?”

Vẻ mặt của Lâm Hành Tri rất bình tĩnh, thậm chí còn cho người ta có một loại cảm giác thờ ơ lạnh nhạt: "Đi viếng hai vợ chồng nhà họ Trình. Lúc sinh thời họ chưa từng bạc đãi Trình Hi, còn đem con bé nuôi lớn như vậy. Theo lý nhà ta cũng nên đến viếng một lần.”

Ba Lâm nghe vậy thì nói: "Sao anh không nói sớm."

Dù ông có phàn nàn đấy, nhưng cũng không có ý là ông sẽ không đi.

Mẹ Lâm cũng vội vàng nói: “Đúng vậy, phải đến viếng chứ.”

Ba Lâm cau mày nhìn quanh: "Hai con bé kia đâu? Chúng nó bao nhiêu tuổi rồi mà còn không hiểu chuyện như vậy, cũng chưa một lần nhắc đến chuyện viếng mộ.”

Lâm Giai Hân vừa đi ra thì tình cờ nghe thấy những lời này. Cô sửng sờ ngay tại chỗ, bất kể là kiếp trước hay kiếp này, cô chưa bao giờ nghĩ đến việc bái tế cha mẹ ruột của mình. Hơn nữa, Trình Hi cũng không đề cập đến chuyện này lần nào, nhận ra điều này, cô lập tức nói: “Con, con chỉ mới tiếp nhận chuyện này nên còn chưa nghĩ tới. Hi Hi thì sao? Để con hỏi Hi Hi xem họ thích hoa gì, con lập tức đi mua."

Ba Lâm nghe xong lại lẩm bẩm: "Giai Hân không nghĩ tới cũng là bình thường, nhưng mà tại sao con bé Hi Hi không quan tâm gì đến chuyện này chứ?"

Mẹ Lâm vừa gõ cửa phòng Trình Hi thì cô đã đi ra luôn. Bộ quần áo mà cô đang mặc trên người là do mẹ Lâm hỏi sở thích của cô xong rồi kêu người đưa đến. Lúc này, Trình Hi đang mặc một chiếc váy màu hoa oải hương, mẹ Lâm nhìn vậy thì vội nói: "Trở về thay một bộ khác đi con, có cái nào màu đen hoặc màu trắng không?"

Trình Hi cau mày nói: "Con không thích hai màu đó."

Mẹ Lâm nhớ ra là bởi vì Trình Hi không thích, cho nên cũng không kêu người chuẩn bị quần áo màu đen hoặc trắng cho cô, bà vội vàng nói: "Hôm nay nhà ta đi viếng mộ, chính là viếng mộ cha mẹ ruột của Gia Hân, con mặc màu này không thích hợp đâu.”

Nhưng ba Lâm cũng đã phát hoả rồi. Ông cảm thấy đến một người không có chút quan hệ nào như mình mà còn dậy sớm, còn Trình Hi thì lại như vậy, thế nên trong lòng ông cực kỳ bất mãn: "Vợ chồng nhà họ Trình đã nuôi nấng cô hơn mười năm qua, thế mà cô lại không hề nghĩ đến việc đi tế bái bọn họ một chút? Cô định mặc như vậy mà đi đấy à?”
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 37


Trình Hi sững người tại chỗ, đi viếng mộ ba mẹ ư? Đời trước, sau khi cô được tìm về, cô chỉ ước mình có thể lập tức vạch ra một ranh giới với quá khứ ngày xưa thôi. Đừng nói đến việc cúng tế, thậm chí cô còn không muốn nghĩ đến những ngày tháng mình đã từng sống ở nhà họ Trình nữa kìa. Mà đời này, cho dù cô đã từng nói với Lâm Hành Tri là ba mẹ Trình chưa từng bạc đãi cô, thì cô cũng không hề nghĩ đến cái phương diện này.

Mẹ Lâm vội vàng đẩy Trình Hi: "Con vào trước đi, mẹ kêu người đưa đến cho con."

Ba Lâm sốt ruột nói: "Đưa cái gì mà đưa, làm gì kịp thời gian hả? Không phải là Gia Hân có nhiều quần áo à? Lấy một bộ cho nó thay đi."

Lâm Hành Tri trầm mặc ngồi trước bàn ăn, vẫn không nói năng gì.

Mẹ Lâm đồng ý rồi lại vội vàng.

Lâm Giai Hân hơi cụp mắt, cô nhanh chóng về phòng rồi cầm ra một bộ đồ thể thao màu trắng, đưa cho mẹ Lâm: "Mẹ, cái này còn mới, con vẫn chưa mặc đâu, mẹ đưa nó cho Hi Hi đi."

Nói xong cũng tự mình về phòng thay qua một bộ quần áo thể thao màu đen không có hoạ tiết.

Tro cốt của vợ chồng nhà họ Trình cũng không được chôn cất mà chỉ được đặt ở nơi lưu giữ tro cốt. Dù sao thì muốn mua mộ địa cũng phải bỏ ra một khoản, hai ông bà cụ nhà họ Trình đều không muốn lấy ra. Trong suy nghĩ của bọn họ, người dù sao cũng đã chết rồi, bọn họ lại càng phải trông cậy vào gia đình người con thứ, thế nên số tiền bồi thường kia cũng muốn để lại cho một nhà thằng hai của họ dùng.

Trên đường đến nơi lưu giữ tro cốt, mấy người hiện đang ngồi trong một chiếc xe thương vụ đều không nói chuyện, còn Lâm Hành Tri thì đang giải quyết chuyện công việc.

Chờ đến khi xe đến nơi, những người mà Lâm Hành Tri liên hệ từ trước đã chờ sẵn rồi. Sau khi xuống xe, một phụ nữ trung niên mặc đồ đen đi tới, hỏi anh: "Có phải là anh Lâm không ạ?"

Lâm Hành Tri gật đầu.

Người phụ nữ trung niên nói: "Chúng tôi đã chuẩn bị xong những thứ mà anh yêu cầu rồi, bên nghĩa trang cũng đã sắp xếp thoả đáng. Chờ các vị chọn được vị trí của mộ địa rồi, chúng tôi sẽ tiến hành di dời tro cốt ông Trình và vợ.”

Lâm Hành Tri nói: "Làm phiền mọi người.”

Trình Hi mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, lần này cô cũng không nói là mình không muốn mặc quần áo của Lâm Giai Hân nữa. Lúc này, cô mím chặt môi, vẻ mặt vô cùng phức tạp, những chuyện này lẽ ra nên là do cô làm, nhưng cả hai đời, cô lại chưa bao giờ từng nghĩ qua.

Lâm Giai Hân trầm mặc không nói, đây là lần đầu tiên cô đến một nơi như vậy, cũng là lần đầu tiên trong hai đời cô đến bái tế cha mẹ ruột của mình. Trong nhất thời, cô không biết mình đang có tâm trạng gì nữa.

Mẹ Lâm đứng bên cạnh chồng, liếc nhìn Lâm Giai Hân và Trình Hi, thở dài trong lòng, nhẹ nhàng nói: "Chút nữa các con chỉ cần chọn một nơi có phong thủy tốt thôi, không cần phải nghĩ đến những chuyện khác."

Hồi lâu, Trình Hi mới dạ một tiếng.

Lâm Giai Hân trộm nhìn Lâm Hành Tri, lúc này cô không dám có ý kiến, hơn nữa, đã trọng sinh một lần, cô không khỏi có cảm giác kính đối với những chuyện như vậy.

Lâm Hành Tri trầm giọng nói: "Bọn họ sinh ra, nuôi nấng các em, ở trên trời có linh thiêng cũng hy vọng sẽ nhìn thấy các em hòa thuận. Thay ba mẹ các em chọn một nơi thích hợp đi.”

Đối với những người không biết chuyện, những lời này cũng chỉ là những lời dặn dò bình thường, nhưng nghe vào tai của Trình Hi và Lâm Giai Hân, chúng chính là lời cảnh cáo.

Trình Hi và Lâm Giai Hân không dám phản bác, chỉ rầu rĩ vâng một tiếng.

Sau khi đi vào, Trình Hi và Lâm Giai Hân cùng đi theo người phụ nữ trung niên xem những mộ địa còn trống, chẳng qua hai người họ lại chọn phải hai nơi khác nhau. Bọn họ cùng nhau nhìn về phía Lâm Hành Tri, vốn muốn để Lâm Hành Tri quyết định, lại phát hiện anh căn bản không có ý định lên tiếng.
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 38


Ba Lâm nhíu mày, có chút bất mãn mà thúc giục: "Đừng dây dây dưa dưa nữa, cứ theo Trình Hi chọn mà làm đi."

Theo quan điểm của ba Lâm, dù sao Trình Hi cũng được ba mẹ Trình nuôi lớn, thế nên cô đương nhiên biết ba mẹ nuôi của mình thích gì rồi.

Đôi mắt của Lâm Giai Hân đỏ lên, cô cúi đầu không nói nữa.

Trình Hi nói: "Mày còn chưa từng gặp họ cơ mà, chỗ mày chọn họ sẽ không thích đâu."

Lâm Hành Tri nghe Trình Hi nói thì khẽ cau mày, nhưng anh không nói gì mà nhìn qua người phụ nữ trung niên, nói với chị ta: "Vậy quyết định là khối mộ địa này đi.”

Người phụ nữ trung niên gật đầu với anh, lập tức bảo người đi hỗ trợ làm thủ tục, sau đó cùng người nhà họ Lâm đi thỉnh tro cốt của vợ chồng nhà họ Trình. Nơi gửi tro cốt cách nghĩa trang một khoảng, bọn họ đã chuẩn bị sẵn một chiếc xe buýt loại nhỏ, ngay cả ba Lâm cũng lên xe mà không nói gì.

Khi đến nơi, Trình Hi nhỏ giọng nói: "Cuốn sổ và chìa khóa không ở trong tay con."

Ba Lâm cau mày, chất vấn cô: "Lúc con bỏ đi không mang theo những thứ đó sao?"

Trình Hi không dám nói rằng mình quên mất, chỉ nói: "Bị bọn họ cất hết rồi, con tìm không thấy."

Lâm Hành Tri đã sớm đoán được rằng Trình Hi không nhớ rõ những chuyện này rồi, thế nên anh đã nhờ cảnh sát Trần cấp cho một tờ giấy chứng nhận từ trước, lại nhờ người phụ nữ trung niên kia móc ngoặc một phen, mới có thể nhận được tro cốt.

Người phụ nữ trung niên nhìn thấy hủ tro cốt thì nhỏ giọng nói: "Cái hũ này chất lượng không tốt lắm, sợ là dùng không được mấy năm là đã hỏng rồi."

Thời điểm tiễn đưa ba mẹ Trình gia ngày đó, Trình Hi cũng có mặt, dĩ nhiên cô biết những lời người phụ nữ trung niên này nói là sự thật. Cái mà người nhà họ Trình đã mua là cái rẻ nhất, hơn nữa còn là mua ở bên ngoài.

Lâm Hành Tri nghe vậy nói: "Chị có chuẩn bị rồi chứ chứ?"

Người phụ nữ trung niên nói: "Đã dựa theo yêu cầu của anh, chuẩn bị loại tốt nhất rồi."

Lâm Hành Tri gật đầu: "Đổi đi."

Người phụ nữ trung niên là chuyên gia trong lĩnh vực này, khách hàng của chị ta luôn là những người giàu có, mặc dù thu phí cao nhưng chất lượng hàng hóa và dịch vụ đều được đảm bảo.

Cuối cùng, Trình Hi và Lâm Giai Hân mỗi người ôm một hũ tro cốt đi đằng trước, những người được ngườip hụ nữ trung niên đưa tới cầm dù đen đi ở phía sau, cả đoàn người cùng tiến đến mộ địa đã chọn lúc nãy.

Mộ địa đã được dọn dẹp sạch sẽ, vòng hoa và lẵng hoa cũng được đặt lên, tên của Trình Hi và Lâm Giai Hân được viết chính giữa trên vòng hoa.

Chờ đến khi hạ táng ba mẹ Trình xong, Lâm Hành Tri nói: "Quỳ xuống, lạy họ ba lần đi."

Vừa rồi, người phụ nữ trung niên có nói, để Lâm Giai Hân và Trình Hi cầm hương khom lưng là vái là được. Nhưng bây giờ Lâm Hành Tri đã lên tiếng, Trình Hi và Lâm Giai Hân cũng không dám có ý kiến, họ quỳ xuống, cung kính dập đầu.

Sau khi ba Lâm, mẹ Lâm và Lâm Hành Tri cũng khom người vái lạy, cả nhà họ mới cùng nhau rời đi.

Chờ đến khi ra đến bên ngoài, Lâm Hành Tri lấy mấy cái bao lì xì đưa cho người phụ nữ trung niên, tất nhiên đây không phải là phí dịch vụ mà chỉ là một phong tục thôi.

Người phụ nữ trung niên cũng không từ chối.

Sau khi lên xe, ba Lâm cau mày nói với Lâm Giai Hân và Trình Hi: "Hai cô thật là quá đáng, nếu không phải anh của hai cô nghĩ tới chuyện, có phải hai cô cũng sẽ quên mất luôn không?”

Trình Hi và Lâm Giai Hân đều không lên tiếng.

Ba Lâm bất mãn nhất chính là Trình Hi: "Hi Hi, mặc dù họ không phải là cha mẹ ruột của cô, nhưng họ đã nuôi nấng cô hơn mười mấy năm, sao cô..."
 
Tôi Đã Xem Cuốn Sách Mà Mấy Người Xuyên Vào Rồi
Chương 39


Mẹ Lâm vội vàng kéo chồng mình xuống: “Hi Hi còn nhỏ, nhất thời suy nghĩ không chu toàn, hơn nữa con nó vừa mới về đến nhà.”

Lời nói của ba Lâm đã điểm trúng chỗ chột dạ của Trình Hi, cô cao giọng nói: "Nếu không phải cha mẹ làm mất con thì con cũng chẳng đến mức phải sống khổ sống sở nhiều năm như vậy mới tìm về được! Con gái ruột của bọn họ còn không nghĩ tới, dựa vào cái gì mà kêu con nghĩ!"

Mặc dù Lâm Hành Tri biết rằng những gì Trình Hi nói lúc này là do tức giận mà nói, không suy nghĩ thấu đáo, nhưng anh vẫn cảm thấy khó chịu phiền lòng. Nói cho cùng, chuyện bác Lưu bị thương vẫn ảnh hưởng đến anh.

Ba Lâm còn lớn giọng hơn cả Trình Hi: "Thì ra cô vẫn hận chúng tôi? Là chúng tôi làm mất chắc?"

Mẹ Lâm khuyên nhủ: “Đừng cãi nhau nữa, có chuyện gì chúng ta về nhà rồi nói.”

Lâm Hành Tri mệt mỏi xoa xoa giữa mày: "Những lúc mất bình tĩnh thì đừng nên nói chuyện, kẻo sau này lại phải hối hận."

Sau khi Lâm Hành Tri lên tiếng, ba Lâm hừ một tiếng, nhưng cũng không nói gì nữa.

Trình Hi cắn môi, bắt đầu nhỏ giọng khóc, chỉ là trong đó có bao nhiêu phần là vì ba mẹ nuôi, bao nhiêu phần là vì mình thì không ai biết.

Mẹ Lâm vội vàng đưa khăn giấy cho Trình Hi, dịu dàng nói: “Con đừng khóc, ba con không có ý đó.”

Chỉ là lời khuyên nhủ này của bà lại càng khiến Trình Hi thêm tủi thân: "Con biết mọi người đều không thích con, con biết! Các người đều cảm thấy con là người thừa, không nên trở về quấy rầy một nhà các người!"

Mẹ Lâm nghe xong liền nói: "Không phải đâu, Hi Hi, con..."

Ba Lâm bị tiếng khóc của cô làm cho phiền lòng, ông bất mãn nói: "Được rồi, cô cho rằng ai cũng đều mắc nợ cô, đều nên nhường cô sao? Vừa rồi ở nghĩa trang cũng không hề khóc tiếng nào, vậy mà bây giờ sao lại khóc hăng say thế."

Ngay cả mẹ Lâm cũng cảm thấy những lời này có chút khó nghe, vì vậy bà nói với ba Lâm: "Ông cũng nói ít lại vài câu đi."

Lâm Hành Tri cũng lười góp giọng cùng bọn họ, thế là anh đeo tai nghe lên, tiếp tục xử lý công việc.

Ba Lâm lầm bầm thêm vài câu nhưng cũng không còn nói tiếp nữa mà lấy điện thoại di động ra, bắt đầu liên hệ với bạn bè, hẹn chuyến đi biển tiếp theo.

Mẹ Lâm nhỏ nhẹ an ủi Trình Hi: “Ba con tính tình nóng nảy, nói năng bộc tuệch thế thôi chứ không có ý gì đâu.”

Lúc này, ngược lại Trình Hi không thể khóc nổi nữa, cô trộm nhìn Lâm Hành Tri, nghĩ đến những gì Lâm Hành Tri đã nói và sắp xếp cho cô, trong lòng cô dâng lên một cảm giác hối hận nhàn nhạt.

Lâm Giai Hân nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng cảm thấy hơi có chút phiền muộn.

Khi bọn họ về đến ngôi nhà cũ của nhà họ Lâm, Lâm Hành Tri lấy ra một bao lì xì màu đỏ khác, đưa cho tài xế rồi nói: "Hôm nay vất vả cho anh rồi.”

Tài xế vội vàng nói: "Đây là việc tôi nên làm."

Lâm Hành Tri nhẹ nhàng nhét bao lì xì màu đỏ cho anh ta: "Đi tắm rửa một cái, hôm nay anh nghỉ ngơi một bữa đi."

Người tài xế nhận lấy: "Cảm ơn Tổng giám đốc Lâm."

Lâm Hành Tri lắc đầu, lúc này anh mới xuống xe rời đi. Vừa vào nhà, anh đã lên tiếng: "Nửa giờ nữa mọi người đến phòng khách, cơm nước xong con có chuyện muốn thông báo."

Ba Lâm không hài lòng ra mặt: "Lại chuyện gì nữa? Tôi còn muốn ngủ bù một giấc đây."

Đã hai giờ chiều rồi, ba Lâm vừa mệt vừa đói.

Lâm Hành Tri nghe vậy thì trả lời ông: "Đến lúc đó lại nói.”

Ba Lâm cau mày: "Thần thần bí bí."

Mẹ Lâm kéo ba Lâm lại, nói với Trình Hi và Lâm Giai Hân: "Hai đứa cũng về phòng tắm rửa thay quần áo đi, đừng đến muộn."

Phòng bếp rất nhanh đã chuẩn bị xong xuôi đồ ăn, Trình Hi và Lâm Giai Hân cũng không tiếp tục tranh cãi. Sau bữa cơm, Lâm Hành Tri dẫn bọn họ vào thư phòng, chờ mọi người ngồi xuống, anh mới nói: "Về chuyện của Trình Hi và Lâm Giai Hân, con vốn tưởng từ từ lại nói, chỉ là nhìn tình hình hiện tại, cứ tiếp tục trì hoãn cũng không tốt."
 
Back
Top Bottom