Tiên Hiệp Tối Cường Thế Lực Khởi Tạo

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tối Cường Thế Lực Khởi Tạo
Chương 120: Dpe 13 Bước Đầu Của Tấm Màn Đen!


"Vậy là Quân đoàn hải lực Phù Sa có chuyện rồi!.

" Từ những đầu mối và phỏng đoán, đại khái Khải Minh cũng rõ phần nào.

Theo như trước mắt, rất có thể quân đoàn Phù Sa bị quân địch tấn công, nhưng nếu vậy bọn họ không chỉ bị tấn công bởi quân địch, mà có cả quân ta.

Xét theo ý nghĩ trên, vậy càng phức tạp, hiện giờ chưa biết mọi chuyện ra sao, ai là kẻ phản bội, nói chung ở trong sương mù thì không biết đường đâu mà mò.

Kẻ gian thì có ở khắp mọi nơi, không chỉ trong quân khu mà có khi có ở cả nhóm người hiện trên quần đảo Trăng Sa, nói chung lòng người khó dò, đâu thể ai cũng mổ tim ra để xem nó có màu đen hay đỏ nhỉ?
Cũng đâu giống như Đại Việt phái, có chức năng xem được lòng trung thành của từng người.

Nói thật, phức tạp nhất là lòng người và sự tín nhiệm, sự tin tưởng, có đôi khi kẻ gian chính là người mà mình không ngờ tới.

"Quay tàu về quần đảo Trăng Sa đi, tôi cần nói chuyện với thủ trưởng.

" Khải Minh sau nửa ngày đắn đo suy nghĩ, hắn cuối cùng ra một quyết định không phải đi tìm kiếm, mà là trở về.

Với tình trạng kia, rất có thể quân đoàn Phù Sa vẫn còn một phần, và họ đang trốn chạy ở đâu đó, nếu tìm kiếm thì có khi tìm được một số người còn sống.

Nhưng Khải Minh lại không, hắn có ý nghĩ khác.

"Đội trưởng, không liên lạc được với khu liên lạc ở quần đảo Trăng Sa.

" Vừa cho tàu trở về, Khải Minh vừa cho người liên lạc với nhóm người kia.

Tuy rằng hệ thống thông tin liên lạc của thời đại này rất cổ lỗ sĩ, phải liên tục q*** t** để tạo điện nên lúc có lúc không, tuy vậy liên lạc gần hai tiếng mà không được, đây ắt hẳn không bình thường.

"Anh Minh, có chuyện gì à?" Thấy thái độ của Khải Minh không đúng, Ngọc Mơ liền trở nên lo lắng.

"Trong nhóm người của chúng ta, đặc biệt có Việt gian, có kẻ phản bội.

" Khải Minh gật đầu nói, trong giọng nói tràn ngập nghiêm túc.

Lúc trước không phải quân liên hợp ngu ngốc, mà đó chính là cái bẫy được đặt ra, bọn họ cố tình tạo cho quân giải phóng Đại Việt một con đường thoát, mục đích đương nhiên là dụ quân đoàn Phù Sa vào trận chết.

Và nếu để kế hoạch thành công, tất nhiên trong quân giải phóng ở đảo Vinh Xa phải có người nắm mọi nhất cử nhất động, mà đặc biệt phải có tiếng nói để điều tiết các bước kế hoạch.

Theo đó, trong quân giải phóng đảo Vinh Sa nhất định có nội gián, người này chức vụ thấp nhất cũng phải Thượng tá hoặc thậm chí cả tên Đại tá kia.

Sự xuất hiện của nhóm người thủ trưởng Dũng chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, tuy vậy, chính sự xuất hiện này làm cho kế hoạch của bọn chúng càng thêm thành công.

Là một thủ trưởng đương nhiên có giá trị hơn một Đại tá, có giá trị rất cao theo mọi hướng, do đó điều động chi viện sẽ trở nên không vấp phải ý kiến gì.

Nói chung, hiện giờ nhóm người ở khu vực quần đảo Trăng Sa có thể đối mặt với nguy hiểm, việc với quân đoàn Phù Sa đã xong, nhóm người quân giải phóng đảo Vinh Xa không còn tác dụng, do đó kẻ xâm lược sẽ không muốn họ tiếp tục tồn tại.

"Đội trưởng, phát hiện một đoàn t** ch**n đang hướng về phía chúng ta.

" Chạy thêm một lúc, các thành viên trên chiến hạm liền gặp một tổ đội tàu thuyền khoảng hai mươi chiếc tiến đến.

"Đội trưởng, bọn họ tấn công ta.

" Khi áp sát khoảng cách gần, tổ đội tàu thuyền kia không nói gì mà lập tức bắn phá về phía chiến hạm.

"Tiến hành bắn trả, đừng quên đây là chiến hạm.

" Khải Minh dùng ánh mắt hung ác ra lệnh, qua quan sát nhóm thuyền này là của quân liên hợp, do đó không cần phải nhân nhượng.

Với chiến hạm, tuy không tự động nhưng trang bị vũ khí đầy đủ, thời gian qua các thành viên trên tàu cũng bổ túc đến khá giỏi, do đó vận hành không còn là việc khó khăn.

Chiến hạm công nghệ hiện đại đấu với hai mươi chiếc tàu thuyền có công nghệ thấp, đơn giản như xe tăng đấu với xe máy, do đó không đáng nhắc đến, chỉ là tốn chút ngư lôi và tên lửa.

[Đinh, kích hoạt nhiệm vụ ẩn thay thế nhiệm vụ trước kia.

Nhiệm vụ trước đây hệ thống đưa ra về việc ký chủ không tham gia vào trận chiến vừa rồi, đó chỉ là hình thức nhiệm vụ giả, căn bản không phải nhiệm vụ thật sự, vì quân giải phóng Đại Việt không thể nào thắng được.

]
{Ký chủ, tiểu Thê Tử sẽ giải thích, mục đích của việc trên là theo quy trình thế giới, hệ thống muốn ký chủ lật mật sự phản bội của những kẻ b*n n**c cầu vinh, nếu lúc đầu ký chủ tham gia vào trận chiến, ký chủ sẽ bị liệt vào đối tượng bị gạt bỏ, ngoài ra chiến thuyền cùng các vật công nghệ cao khác sẽ bị nội gián buộc ngài giao lên cho tổ quốc, bọn họ có công nghệ cao này, trong tương lai quân Đại Việt sẽ không thể nào giành được độc lập, do sự xuất hiện của ký chủ mang đến thay đổi rất lớn, nên ký chủ phải hiểu cho hệ thống, phải theo quy trình vì phần cuối hệ thống xâm nhập rất khó khăn.

}
[Đinh, nhiệm vụ ẩn!
Khởi động một thế lực tại tinh cầu này, chiếm lại khu vực quần đảo Trăng Sa, Bạch Long, Thiên Xa, Phú Linh, cho phép sử dụng những gì mình có.

Nhiệm vụ thành công: Tiến trình 1% của phần trăm thứ 80 sẽ được mở khóa cho cả hai chương trình.

Nhiệm vụ thất bại: Làm lại một nhiệm vụ khác.

]
Sau khi tiêu diệt toàn bộ nhóm tàu kia, âm thanh của hệ thống và tiểu Thê Tử vang lên liên hồi.

Nghe đến âm thanh nhiệm vụ, Khải Minh liền hiểu tại sao tiến trình xâm nhập đạt đến 79% liền ngưng lại, hóa ra cần phải làm nhiệm vụ để đến bước kia.

"Tiểu Thê Tử, có thể xem xem trên tàu có tên nội gián nào không?" Biết được thật sự trong quân mình có nội gián, Khải Minh nghĩ về nhóm người của mình hiện tại, tuy rằng rất tin với con mắt nhìn người của mình, nhưng có đôi lúc mắt cũng bị mù tạm thời mà.

{Ký chủ, hệ thống có thể giúp ký chủ quét nội tâm của tất cả người ở đây một lần miễn phí, lần sau quét một người phải cần một ký lô vàng nguyên chất.

}
[Đinh, tiến hành quét!.

.

]
[Đinh, kết quả!.

.

Lê Ngọc Mơ nội tâm! !.

! ! ! ! ]
Âm thanh của tiểu Thê Tử cùng hệ thống lại vang lên, sau khi quét xong hệ thống liền đưa lên trước mặt Khải Minh một bảng danh sách của từng thành viên trên tàu.

{Ký chủ, hệ thống đã kiểm tra hoàn tất, hiện tại không người nào có ý định xấu, tổng kết không có nội gián trên tàu.

} Vì tránh cho Khải Minh mất thời gian tra xét, tiểu Thê Tử nhanh chóng giúp hắn tra kết quả.

Ngoài ra tiểu Thê Tử chỉ nói là hiện tại, tức là trong tương lai vẫn có thể thay đổi, suy nghĩ và ý định của từng người đâu thể khóa chết một chỗ được.

Mà theo việc Khải Minh chọn người, hắn chỉ chọn toàn thanh niên thiếu nữ tuổi mười tám đôi mươi, một độ tuổi chưa hiểu nhiều về lợi ích tham vọng, một độ tuổi chỉ biết về sự đau thương tàn khốc, do đó ý định làm gian vẫn chưa xuất hiện.

"Tất cả mọi người chuẩn bị chiến đấu, trước mắt khu vực căn cứ ở quần đảo Trăng Sa ắt hẳn có chuyện, thậm chí rất tồi tệ.

" Nhìn nhóm thuyền tiến đến từ quần đảo Trăng Sa, Khải Minh đoán rằng bọn chúng rất có thể đã tấn công khu vực quần đảo kia.

Đêm tối, khi mà chiến hạm vạch nước, chạy hết tốc độ lướt băng băng trên mặt biển, quần đảo Trăng Sa rất nhanh hiện ra trước mắt nhóm người Khải Minh.

Gọi là quần đảo Trăng Sa, vì cụm nhóm những hòn đảo này đều giống như những ánh Trăng chiếu lên mặt biển, có hòn đảo dạng Trăng khuyết, nửa mặt Trăng hoặc Trăng tròn, vào ban đêm, cảnh sắc của đảo hiện lên với ánh Trăng, trông rất tuyệt đẹp.

Nhưng hôm nay, đêm của một ngày tồi tệ, nhóm người Khải Minh nhìn thấy một khung cảnh không phải ánh Trăng màu bạc, mà là một ánh Trăng Huyết chiếu khắp mọi nơi, tựa hồ như mặt Trăng đang khóc thương cho tình trạng bên dưới.

Trên hòn đảo lớn nhất của quần đảo Trăng Sa, đảo Vô Minh, một hòn đảo hình lưỡi liềm với đủ các dạng sinh thực vật để con người sinh tồn, đây cũng chính là nơi tập kết tạm thời của quân giải phóng và dân thường Đại Việt.

Lúc này, cảnh sắc đêm của toàn đảo không phải ánh sáng màu bạc kết hợp với sắc xanh và đèn đom đóm, hiện lên bây giờ là màu Trăng Huyết kết hợp những ánh lửa cùng những con suối toàn màu đỏ.

Đèn pha trên chiến hạm chiếu sáng trên đảo đến đâu, người trên chiến hạm lặng người tới đó, ai cũng nắm chặt nắm đấm, nghiến răng, một số không kiềm chế nổi tức giận mà đấm vào mạn thuyền bằng thép, dù đấm đến ra máu nhưng nỗi đau từ trên tay không sánh bằng nỗi đau trong lòng.

Trên đảo Vô Minh hiện giờ, không có một tia sức sống nào, mà chỉ có máu, lửa, thi thể và sự chết chóc.

.
 
Tối Cường Thế Lực Khởi Tạo
Chương 121: Dpe 14 Tiến Trình Hoàn Thành 80!


Đảo Vô Minh, tình cảnh hiện giờ đâu đâu cũng đầy thi thể, từ quân giải phóng cho đến cả dân thường, quân liên hợp không tha cho một ai.

Kể cả trẻ con, người già, một người cũng không tha, thậm chí cách mà bọn chúng hành hạ so với chiến sĩ còn kinh khủng gấp nghìn lần.

Chiến sĩ quân giải phóng, cùng lắm bị bắn chết tại chỗ hoặc nổ mất xác, nhưng đối với dân thường, nữ thì bị lăng nhục đến chết, người già bị bọn chúng đánh đập cho thoải mái, trẻ con thì dùng các chiêu trò bại hoại khác nhau, với súc sinh cũng không bằng.

Nghe nói về sự tàn ác của chế độ phát xít, nhưng nhìn hoàn cảnh này, phát xít chỉ dám nhận cháu.

Toàn bộ gần ba mươi ngàn dân thường, cùng khoảng bảy ngàn chiến sĩ giải phóng quân, không ai sống sót.

Quân sư Tâm bị chúng cắt lưỡi, chảy hết máu mà ra đi, sau đó bị treo lên cây dừa tại bờ biển.

Thủ trưởng Dũng bị chúng chém đầu, đặt trên một tảng đá lớn trước một bờ biển khác, sắp xếp giống như kiểu hiến tế.

Một vị Đại Tá đi theo thủ trưởng Dũng cũng có cách chết rất thảm, chỉ duy nhất vị Đại Tá trên đảo Vinh Xa không thấy bất kỳ bóng dáng nào.

Lên đảo kiểm tra xung quanh, Ngọc Mơ ngồi trước thi thể thủ trưởng Dũng khóc, Khải Minh đứng kế bên nhìn trầm lặng không nói gì, khung cảnh lúc này chỉ duy nhất vang lên tiếng khóc của Ngọc Mơ và tiếng sóng biển, mọi âm thanh còn lại yên tĩnh đến một cách rất lạ.

Cứ thế, toàn đội im lặng trầm lắng nhìn tình cảnh này suốt cả đêm, không ai nói gì, không ai muốn làm gì!.

Sáng hôm sau, đau thương đã trải, yên ắng đã qua, người đã mất không thể hồi sinh!.

.

ừ, đại khái thì trong tình trạng hiện tại Khải Minh hắn chịu, nhưng tu tiên thì việc này rất dễ, chỉ là cảnh giới chưa đủ để chưởng khống luân hồi, sinh tử.

Khải Minh nhanh chóng cho người sắp xếp lại các thi thể, an táng chôn cất cho toàn bộ những người đã nằm lại nơi đây, và cũng từ lúc này, đảo Vô Minh chính thức đổi tên thành đảo Thiên Thu, một hòn đảo vĩnh viễn có người nằm đến ngàn năm.

"Hóa đau thương thành động lực, đến lúc không đau buồn rồi em, nếu chú Dũng nhìn thấy em hiện tại chú sẽ mắng đấy.

" Một tên gỗ mục, vì thế Khải Minh cũng chả biết cách khuyên người khác kiểu gì.

Nhìn Ngọc Mơ khóc một đêm một ngày, quả thật hắn không đành lòng.

Và qua một số người, Khải Minh lại biết tại sao cô ấy căm thù quân Cam đến vậy, tất cả cũng vì cả gia đình nội ngoại, mẹ và em gái cô ấy, tất cả đều mất mạng trong tay bọn giặc kia.

Nay lại thêm người cha yêu quý, lúc này nỗi căm thù của cô ấy đã đến mức không thể thay đổi.

Sự khốc liệt của chiến tranh là vậy, dù là hiện đại, tiên hiệp hay khoa huyễn, nỗi mất mác đau thương chỉ đi về người yếu, người bình thường, niềm vui thú chỉ ở mỗi lãnh đạo cao tầng, ấy vậy mà không ai nhận ra để kết thúc.

Trong chiến tranh, người mất mác nhiều nhất là ai?
Ngoài dân thường, đó đương nhiên là binh sĩ và gia đình họ, mấy tên lãnh đạo có tác dụng quái gì ngoài chỉ tay năm ngón?
Bán mạng là binh sĩ, thăng chức lãnh tiền là ai?
Nếu binh sĩ Cam nhận ra việc này, thế thì còn ai cầm súng, còn đâu chiến tranh?
Thực quyền đi xâm lược và gia đình, đương nhiên bọn họ chọn gia đình rồi, chỉ khi đất nước bị xâm lược ảnh hưởng đến gia đình và nơi sinh sống, bọn họ mới đứng lên, còn mà đi đến một nơi không phải của mình, bán mạng để giành giật, không ai ngu mà làm.

Chỉ vì một phần họ không nhận ra, lúc nhận ra lại không dám phản đối vì sợ cả gia đình mình bị nguy hiểm bởi chính nơi mình cống hiến.

Sau khi hoàn tất mọi việc, Khải Minh trở lại với ý định tạo ra một cái thế lực, điểm đóng quân cùng nơi bắt đầu sẽ là khu vực quần đảo Trăng Sa này.

Gần đảo Thiên Thu có một hòn đảo lớn khác, diện tích tổng hơn một trăm cây số vuông, đảo này có nước ngọt nhưng không nhiều như đảo Thiên Thu, tài nguyên cũng ít.

Nhưng địa hình và hoàn cảnh lại rất tốt để thiết lập một căn cứ, đảo có hình Trăng Lưỡi Liềm, hai cực của đảo chụm lại gần sát để tạo nên một cái Vịnh lớn, trong Vịnh có mực nước cũng rất sâu.

Trên bờ biển hướng ngược lại là một dãy núi cao thẳng đứng, rất thích hợp trở thành một bức tường tự nhiên, trên dãy núi có đến bảy đỉnh núi cao cùng trống trải, được trải dài đều cả hòn đảo, thích hợp cho tấn công phòng thủ và quan sát.

Bước vào thiết lập căn cứ, Khải Minh nhanh chóng cho xây dựng các công trình thiết yếu, về phần vũ khí cũng không kém, tuy không quá hiện đại, nhưng vũ khí tạm thời cũng đi trước thế giới này hơn năm mươi năm.

Hỏi tại sao hắn có vũ khí, đó là do khi hắn đạt đến 79% tiến trình, hệ thống mở khóa chức năng trao đổi mua bán, vật phẩm trao đổi chính là vàng bạc châu báu, dầu mỏ khoáng sản!.

.

Mà ở hải đảo thì mấy thứ này làm gì thiếu, tuy dầu mỏ chưa thể khai thác, nhưng trong quần đảo này cũng có rất nhiều đảo núi lửa, mà đảo núi lửa thiếu các chất hóa học sao?
Thiếu khoáng sản và kim loại Vàng sao?
Do đó, chuyện mua bán trao đổi gạch cát để xây dựng, thiết bị vũ khí để lắp đặt, đơn giản không phải vấn đề gì, vấn đề duy nhất chính là mấy thứ càng quá hiện đại thì càng mắc, vì thế Khải Minh hiện giờ chỉ có sản phẩm thế hệ thứ tư đời đầu.

Thời gian trôi qua hai tháng, căn cứ của nơi này đã hoàn thiện đến bước cuối, tốc độ xây dựng phải nói là rất nhanh.

Về phần hạm đội liên hợp lúc trước đâu, bọn họ sau khi tấn công nhóm người thủ trưởng Dũng liền rời khỏi đây, mục đích chắc là đi truy sát quân đoàn Phù Sa, trong hai tháng nay chỉ có vài chiếc tàu thuyền đến đây kiểm tra, tất cả đều được Khải Minh cho tắm muối hết.

Về phần căn cứ, cả đảo trở thành một căn cứ quân sự, đảo được đặt tên là Tiên Long, thế lực gọi Tiên Long Quân Đoàn, danh Tiên Long Vệ Quốc Quân, quân đội giải phóng nhân dân Tiên Việt.

Ngoài đảo Tiên Long, khu vực quần đảo Trăng Sa cũng trở thành địa phận của Tiên Long Quân Đoàn, mười một đảo lớn có nước ngọt, hai trăm đảo nhỏ, chín mươi thực thể đá ngầm, ba mươi bãi san hô, hai mươi bãi cạn.

Trong đó qua thăm dò, Khải Minh phát hiện số trữ lượng dầu mỏ khủng khiếp trong khu vực này, hơn 50 nơi có dầu khác nhau, trữ lượng tính cả ngàn tỷ mét khối.

Đó là tính nhẩm, còn thật sự không biết có bao nhiêu số không?
[Đinh, chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ, bước xâm nhập thế giới đạt 80%, Dpe Miền Vân Tinh.

Đang xâm nhập điều bị che giấu!.

.

Phát hiện bất thường khu vực, đang tải!.

.

Giới thiệu lại Tinh cầu!
Tinh Cầu: Dpe!
Tuổi: 4,54 tỷ năm.

Đường kính trung bình: 121 134, 51 kilômét.

Diện tích: 1 891 321 023 kilômét vuông.

Mặt Đất: chiếm 36% diện tích hành tinh.

Mặt Nước: chiếm 64% diện tích hành tinh.

Chu kỳ tự quay một vòng: 24 giờ 0 phút 9 giây.

Chu kỳ quay quanh ngôi sao chủ một vòng: 569,099 ngày.

Thời gian trên hành tinh: 12 tháng, mỗi tháng 47 ngày, riêng tháng 2,4,6,8,10, mỗi tháng 48 ngày.

Một tuần vẫn quy định bảy ngày, mỗi ngày 24 giờ, mỗi giờ 60 phút, mỗi phút 60 giây.

Chủng tộc chưởng khống: Con người, một phần tiến hóa từ ADN kết hợp giữa Vượn Hình Người nguyên thủy + Người An Thar, một phần tiến hóa giữa ADN Vượn Hình Người hiện đại + Người Somilat.

Dân số con người trên hành tinh: 5,6 tỷ người.

Chủng loại: Đa sắc tộc.

Lịch Năm hiện tại: Thế Kỷ 20, năm 1970.

Lưu ý: Người An Thar đến từ Tinh Cầu Tinh Vân Mộc, người Somalat đến từ tinh cầu Hỏa Huy tinh.

Cấp cao quyền hạn: Thiên Đạo Dpe không hoàn chỉnh, tự phong bế với thế giới cấp cao, sau khi mở khóa phong bế Thiên Đạo, Dpe có thể tồn tại thể thức tu luyện, nhưng cũng đối mặt với sự hủy diệt vì Thiên Đạo không đủ khả năng tự bảo vệ, Dpe không có hình thức Thủ Hộ giả.

]
Sau khi Khải Minh hoàn tất căn cứ, cũng là lúc hệ thống thông báo đến thông tin rõ ràng về nơi này, tình trạng cùng mọi thắc mắc hắn nghĩ đến.

Bước tiến chưởng khống gần, sự việc liền dễ dàng hơn nhiều, trong tay có đầy đủ thông tin, thế thì không cần thêm lo lắng.

Từ giờ, hòa bình thế giới, Khải Minh hắn quyết định!.
 
Tối Cường Thế Lực Khởi Tạo
Chương 122: Địa Tinh 17 Trở Lại!


"Việc gì vậy?" Vừa trở lại Địa Tinh, Khải Minh lập tức nhận được rất nhiều tin nhắn từ lệnh bài, có của tiểu Sầu, tiểu Hổ, tiểu Ngưng, cả của đại trưởng lão, nhiều nhất đến từ tên đệ tử ký danh Hứa Dương kia.

Xem xong tất cả nội dung tin nhắn, Khải Minh trầm mặt, sát ý dần hiện lên đến vô biên.

Bên phía Đại Việt phái, Minh Việt trấn cùng Long Thành không có gì đáng ngại, những nơi này chỉ có vài việc lặt vặt từ thế lực bên ngoài.

Việc khiến Khải Minh quan tâm nhất, nó đến từ Địa Tinh, từ cái lớp mà hắn dạy học.

Thời gian hắn ở bên Dpe tất cả là năm tháng, tức là 237 ngày, theo tuyến thời gian, ở Địa Tinh đã trải qua gần 28 ngày.

Một thời gian tính theo người nơi này, cũng rất dài.

Việc lúc trước, ngoài một số yêu thú hung thú lúc đầu, năm ngày sau đó liền xuất hiện rất nhiều yêu thú từ trong cánh cổng không gian, chúng ra đến liền hung tợn tấn công người dân, cấp bậc cao nhất đạt đến Tứ Giai Trung Kỳ.

Số lượng lại không ít, căn bản lực lượng bảo vệ an ninh không làm gì được, chỉ trơ mắt cứu một người bỏ một người.

Vòng phòng thủ loạn cả lên, đến hiện giờ vẫn chưa đẩy bọn yêu thú rời khỏi khu vực sinh sống của nhân loại, người dân được quân đội đưa đến những căn cứ tạm thời để cố thủ, chờ mong cường giả đẩy lui được sóng gió lần này.

Lớp học mà Khải Minh chủ nhiệm, hai mươi chín học sinh, lúc này đã có mười bốn người vĩnh viễn nằm xuống, bốn tàn phế, năm trọng thương, còn lại sáu bị thương nhẹ.

Trong sáu học sinh bị thương nhẹ đó, có Hứa Dương, bốn người được chọn Khí Vận Chi Tử và lớp trưởng Thùy Dương.

Sau những trận chiến, lúc này những học sinh còn sống cùng gia đình hai mươi chín học sinh đều đang ở Biệt Thự Đại Việt, cũng vì ở biệt thự có trận pháp nên nơi đây khá an toàn so với những căn cứ tạm thời.

Phần các học sinh, nếu lúc đầu các em ấy mặc kệ mấy cái căn cứ kia, chắc có lẽ không ai phải nằm xuống, không ai phải bị thương, chỉ là! !
Trong Biệt Thự Đại Việt!
"Sau khi khôi phục tui có dự định lại đi một chuyến đến trường, có ai nguyện đi cùng không?" Hứa Dương nói với mấy người bạn học.

"Tui đi!"
"Tui cũng đi!"
"Thêm tui!"
"! ! ! ! ! !"
Hứa Dương vừa hỏi xong, bốn học sinh khí vận và Thùy Dương liền lên tiếng, tất cả đều muốn đi đến trường.

"Tui! !.

Cho tui theo với.

" Ngay sau lời nói của mấy bạn trên, một học sinh mất một cánh tay, trên người thì băng bó đủ chỗ, học sinh này sau khi nói chuyện với người nhà xong liền đi đến chỗ đám bạn chuẩn bị xuất phát kia.

Trường học vẫn còn các bạn lớp khác, còn cả thầy cô giáo, bọn họ không thể chỉ đứng nhìn, do đó kể từ lúc Khải Minh rời đi, học sinh của hắn cứ khỏe liền đi trợ giúp, mệt hoặc bị trọng thương thì trở về khôi phục.

Những học sinh nằm xuống vĩnh viễn cùng tàn phế trọng thương, đều từ vậy mà ra.

Tuy biết rằng với thực lực thấp, mình không thể tạo ra sóng gió gì, nhưng dù dùng mạng để đổi tí giá trị, mấy em học sinh này tất nhiên không chần chừ.

Tất nhiên sẽ có người hỏi rằng mấy học sinh này không sợ chết à?
Sợ!
Đương nhiên sợ rồi! Cái chết ai mà chẳng sợ! Mấy em học sinh này cũng vậy.

Thêm nữa là các em đều ở độ tuổi mười bảy mười tám, cái tuổi vẫn còn non nớt, vẫn còn rất nhiều ước mơ hoài bão, thế càng thêm sợ.

Nhưng mà, không chết thì cũng chả sống nỗi, chẳng nhẽ cứ phòng thủ một nơi nhỏ nhoi này cả đời?
Với lại, thân là một tu luyện giả, chẳng lẽ thua cả những người thường.

Trong quân đội Đông Dương, chiếm hơn 70% số lượng là người thường, nhưng họ vẫn cầm súng liều chết đấy thôi.

Nói chung, đám học sinh này tuy thực lực, thiên phú và tài nguyên đều vô cùng kém, nhưng lòng dũng cảm lại ăn đứt những thiên tài kia.

"Bạn nên ở nhà dưỡng thương đi, bạn cũng hiểu mà!" Thùy Dương nhẹ giọng nói với người học sinh kia.

Bị thương như vậy, ra ngoài kia chỉ có thể trở thành gánh nặng.

Mà thật, đã như thế mà vẫn có tinh thần, lòng dũng cảm vẫn cao, đối mặt với cái chết lại không sợ, những người như vậy rất khó tìm được.

"Cẩn thận!" Thừa hiểu tình trạng hiện giờ, do đó người học sinh kia đành miễn cưỡng nở một nụ cười nói.

Sau đó, tất cả phụ huynh cùng những học sinh còn có thể đi được, bọn họ đều tập trung trước cổng biệt thự, đưa tiễn những tên học sinh đầy lòng dũng cảm, cùng! ! !.

ngu xuẩn, đần độn, muốn tìm chết kia.

"Không có đi đâu, lập tức trở về biệt thự.

" Lúc mà đám nhóc kia vừa bước được vài bước, bất ngờ thanh âm của Khải Minh vang lên.

Mấy người quay lại, nhìn quanh một lúc mới phát hiện thân ảnh Khải Minh đứng trên mái ngói biệt thự.

"Thầy?"
"Sư phụ!"
"Thầy Minh!"
"! !.

.

"
Cả nhóm người kinh ngạc, sau đó là rất nhiều biểu cảm khác nhau hiện lên, có mừng rõ, có phức tạp, có cả hận!.

.

! ! ! !.

.

Sân vườn Biệt thự!
"Tại sao các em muốn tìm chết như vậy?" Nhìn đám học sinh, Khải Minh nghiêm giọng hỏi.

Khải Minh hắn không phải một người tốt, nhưng cũng không phải kẻ xấu, nhưng hắn thừa biết cái kiểu Người Không Vì Mình - Trời Tru Đất Diệt.

Làm Thánh Nhân thì sao?
Làm Ma đầu thế nào?
Tất cả cũng vì cái Danh trong mắt người khác, và cái Ngạo trong chính bản thân mình.

Sĩ diện tốt không?

Lợi nhiều không?
Tuy biết rằng cứu giúp người khác không xấu, nhưng dùng cả tính mệnh của mình để giúp, đó là ngu xuẩn, không chỉ xuẩn bởi tự mình, mà cả trong mắt người khác.

Muốn giúp người, trước phải giúp chính mình, mình phải mạnh mẽ, giàu có đến một đẳng cấp thật cao, cao đủ để chặn lấy hậu quả bất kỳ nào đó.

Thế nhưng, có đôi lúc cố chấp và ý nghĩ của mỗi người lại khác.

Họ bất chấp, họ tuy biết hậu quả nhưng vẫn làm, đến một mức độ không thể hiểu nỗi.

Với đám học sinh này, trong mắt Khải Minh, hắn không quá đồng ý.

Nhưng ngẫm lại, cũng có thể hắn ở Thiên Tinh nhiều nên tâm lý khác, người ở Địa Tinh có cách sống và giáo dục khác hơn.

"Em, em chỉ muốn đi cứu người!" Hứa Dương dùng ánh mắt kiên cường trả lời Khải Minh, nói xong câu này trong tâm hắn liền lên đầy nhiệt huyết.

"Em cũng vậy, các bạn kia tuy không cùng lớp nhưng cùng trường, còn các thầy cô nữa.

" Thùy Dương nói với ánh mắt long lanh, khi nhớ lại các bạn học và dân thường bị yêu thú tàn sát, nàng thấy cảm thương cùng đau xót.

Muốn cứu, muốn giúp, nhưng không có đủ sức mạnh.

"Ừ, đi cứu người, cứu kiểu gì?" Không đợi có thêm học sinh nói, Khải Minh nhìn về Hứa Dương quát lớn.

"Tu vi Đại Tông Sư trung kỳ, cũng tức chỉ đến Tam giai yêu thú trung kỳ, ngoài kia có bao nhiêu Tứ Giai? Tam giai thôi cũng phải vài con số, đi đâu, làm gì, cứu ai?" Khải Minh nhìn Hứa Dương nói với giọng đầy tức giận.

"Thầy đã nói với em, em, và cả hai em nửa, mạng sống của chính mình là quan trọng nhất, muốn cứu người trước hết phải tự xem thực lực của mình, không đủ thực lực thì tốt nhất im lặng, muốn cống hiến thì chỉ cần nhớ lại, sau này mạnh mẽ rồi trở lại báo thù, như vậy không tốt sao? Các em không đủ thực lực, ra ngoài đó rồi cùng chết với những người mình muốn cứu, rồi sau này ai báo thù cho em và mấy người kia? Chẳng phải chết vô ích sao?" Khải Minh nhìn đến bốn tên đệ tử học sinh còn lại răn dạy.

Lời Khải Minh nói không có chút sai nào, mà thật sự lại rất đúng, không đủ thực lực, ra kia chẳng phải chết vô ích sao, chi bằng chạy, đủ thực lực trở lại báo thù, như thế không tốt ư?
Uống tí nước trà cho hạ hỏa, Khải Minh mặt kệ đám này, hắn nhanh chân bước vào biệt thự, đến cổng truyền tống rồi về đến đảo bên kia.

Việc răn dạy, hắn cũng chỉ to tiếng với tên đệ tử ký danh thân truyền và bốn tên đệ tử ký danh môn phái, với những học sinh khác, Khải Minh chỉ nhắc nhở nhẹ hậu quả mà thôi, những học sinh kia có quyền quyết định cho tự mình, hắn không thể quan tâm quá sâu.

.
 
Tối Cường Thế Lực Khởi Tạo
Chương 123: Địa Tinh 18 Sự Mục Nát Của Quyền Lực!


Trở lại đảo nhân tạo Đại Việt Huyền Môn, Khải Minh lập tức tìm hiểu thông tin trong thời gian qua.

Về phần tên Đại Việt Huyền Môn, đây là tên mà tiểu Sầu đặt cho đảo.

Hiện giờ, trên đảo có tất cả năm mươi tên đệ tử Nội Môn Đại Việt phái, tất cả không tham dự bất kỳ sự việc nào mà tập trung về đảo, kể cả hai tên đệ tử ở biệt thự cũng vậy, đây là lệnh của tiểu Sầu.

Trong năm mươi tên đệ tử này, tu vi thấp nhất đạt đến Ngưng Đan sơ kỳ, cao nhất có mười một tên Ngưng Đan đại viên mãn đỉnh phong.

Về phần khu vực xung quanh, do ở đảo Đại Việt Huyền Môn có trận pháp hộ trận cấp Hóa Thần đại viên mãn đỉnh phong, cũng tức là cấp cao nhất ở thế giới này, do đó dù bên ngoài tràn đầy yêu thú, nhưng trên đảo vẫn bình an vô sự.

Về phần yêu thú, cấp bậc yêu thú cao nhất xâm lấn thế giới này, có bốn con yêu thú đạt cấp Hóa Thần, trong đó có một con đến đại viên mãn đỉnh phong, chỉ có điều chúng hình như đang làm gì đó dưới đáy biển, vẫn chưa tấn công vào thế giới loài người, nếu không thế giới này đã hủy diệt từ lâu.

Thực lực của nhân loại hiện giờ cao nhất vẫn chỉ Linh Đan cảnh đại viên mãn đỉnh phong, ở đây gọi là Võ Thánh, cấp như vậy hiện giờ có tổng cộng mười tám vị trên tinh cầu và khu vực ngoài không gian kia.

Trong đó có mấy vị chỉ mới đột phá không lâu.

Mà nhìn qua thông tin này liền thấy không công bằng, tại sao quy tắc ở thế giới này chỉ áp dụng đối với nhân loại, đối với yêu thú không có tí áp chế nào.

Yêu thú muốn đột phá hay từ thế giới nào đến đây cũng không vấn đề gì, thực lực có thể đến Thần Nhân cảnh đỉnh phong, vậy mà nhân loại thì không, nhân loại không thể đột phá đến cấp Hóa Thần, từ thế giới khác đến đây cũng bị quy tắc áp chế đến Linh Đan cảnh đại viên mãn đỉnh phong.

Nói chung quy tắc ở thế giới này, hình như chỉ nhằm vào nhân loại thì phải.

Về tình trạng thế giới, lúc này ở bất kỳ quốc gia nào cũng có chiến sự, có rất nhiều những cánh cổng không gian trên khắp tinh cầu, không biết những cánh cổng này kết nối với nơi nào, chỉ biết rằng bên trong liên tục xuất hiện yêu thú đi ra, số lượng cứ tăng theo cấp số nhân.

Nơi an toàn duy nhất hiện giờ tại khu vực Địa Tinh chỉ có Trạm Vũ Trụ Thiên Cung, Trạm Vũ Trụ Âu Châu, Trạm Vũ Trụ Khởi Nguyên, Trạm Vũ Trụ Hy Vọng.

Bốn trạm vũ trụ, phân biệt ở bốn hướng khác nhau của Địa Tinh, đây là những quốc gia vì tham vọng tài nguyên, gây ra hậu quả không kiểm soát được, cuối cùng buộc phải từ bỏ một phần hoặc toàn bộ miền đất của mình, sống tha hương trong vũ trụ.

"Ở vũ trụ, tốt sao?" Xem phần thông tin ngoài vũ trụ, Khải Minh cười khinh nói đến.

Ngoài vũ trụ, tuy thật sự nó an toàn trong lúc này đấy, nhưng sau này thế nào, khi mà tai nạn của hành tinh càng lên cấp cao hơn.

Phải biết, đạt đến cấp Hư Linh liền có thể ra ngoài vũ trụ hoạt động một thời gian, đến cấp Thần Nhân có thể tự do hoạt động không hạn chế trong vũ trụ.

Vậy, khi mà yêu thú đạt đến cấp Hư Linh hoặc Thần Nhân, ngoài vũ trụ còn an toàn không, hay là chết càng nhanh.

Trừ việc rời khỏi khu vực này, rời khỏi thật thật xa, nếu không ở bất cứ đâu cũng vô ích, do đó việc cần làm là phải đối mặt chứ không phải trốn chạy.

Mà thật Khải Minh hắn cũng chỉ xem thử thông tin của mấy quốc gia kia mà thôi, tự hủy diệt nơi sống của mình, tâm thái rách nát như vậy, dù có thể giúp đỡ, cứu trợ, hắn không bao giờ cứu đám người ngoài vũ trụ kia.

Thế giới Địa Tinh này cần thanh lọc, Địa Tinh chỉ cần một phần nhân loại để bắt đầu lại từ đầu.

Trở lại với quốc gia Đông Dương, năm trăm năm trước, đây là một quốc gia rất đoàn kết, tinh thần dân tộc cao, sĩ khí cường đại, nước hùng quân mạnh.

Nhưng hiện giờ, phong thái đất nước sa sút rất nhiều, tinh thần không còn cao, dân và quân không còn đoàn kết, nội bộ lại hủ hóa, dân thì không tin quan, quan lại vô cùng sa đọa, tham ô, chỉ sáng mắt trước quyền lực và tiền, trạng thái mục nát vô cùng.

Trừ người của bên Quốc Phòng và Y Tế, tất cả các bộ sở còn lại đã không còn quan trung, chỉ có quan phế.

Một phần cũng do lòng tham và tính tự tôn của bọn họ gây ra.

Đông Dương hiện tại rối loạn khắp nơi, yêu thú tấn công chỗ nào cũng có, nhưng trừ người của Quốc Phòng và Y Tế, mấy bộ sở còn lại không hề thấy bóng dáng của bất kỳ người nào.

Chẳng hạn như thủ đô Đông Dương, nơi đây hiện tập trung toàn bộ các quan chức cấp cao của quốc gia, tuy bảo vệ quan chức là điều cần làm, nhưng nơi đây lại thái hóa đến không cần thiết.

Bên trong thủ đô là toàn bộ mười nghìn thành viên Thiên Cảnh Vệ Đoàn, đây là một tổ chức cường giả của Bộ An Ninh, tất cả đều có tu vi từ Tiểu Tông Sư đến Đại Tông Sư, tổ chức này được thành lập với mục đích là hỗ trợ cảnh quân an ninh bảo vệ người dân, tuyến đầu chống lại mối nguy hiểm bất ngờ từ yêu thú, nhưng hiện giờ tất cả được điều đến thủ đô để bảo vệ quan chức, đây là một sự mục nát đầu tiên.

Tiếp đến là Đặc Cảnh Cơ Động, một tổ chức có đến một trăm ngàn thành viên, tu vi đều từ Đại Võ Sư đến Đại Tông Sư, mục đích cũng là bảo vệ người dân trong tình trạng bất ngờ, ấy vậy mà lúc này có đến bảy mươi ngàn thành viên được điều đến bảo vệ phòng lũy xung quanh thủ đô.

Sự mục nát thứ hai.

Ngoài hai tổ chức trên, còn có rất nhiều tổ chức thế lực khác đều được điều động về bảo vệ thủ đô, khiến thủ đô trở thành một nơi kiên cố nhất của cả đất nước, trở thành một nơi bất khả xâm phạm.

Hơn bảy phần quân lực nội bộ của các bộ ngành đặc biệt được đưa đến đây, cũng vì thế, sự an toàn của đất nước bên ngoài thủ đô mới giảm đến vậy.

Và sự an toàn trong nước giảm, điều này khiến cho bên Quốc Phòng phải phân chia quân lực qua, do đó tiền tuyến biên giới càng thêm khó khăn.

Đám quan kia chỉ lo đến an nguy của chính mình, khiến cho tình hình hiện giờ của đất nước tràn đầy tuyệt vọng.

"Thật không hiểu nỗi đám kia nghĩ cái gì?" Nhìn thông tin rối loạn của quan chức cấp cao, Khải Minh chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

Đất nước này đúng thật nên lập lại từ đầu, cần phải lấy lại tinh thần của năm trăm năm trước cho quốc gia này.

"Sư phụ, đệ tử! ! " Xem gần xong phần thông tin, Hứa Dương liền đi đến sau lưng Khải Minh.

"Không cần phải nói gì, trở về biệt thự tu luyện đi, ngày mai ta nói cho một số việc.

Có một số việc cần làm và quyết định, do đó Khải Minh đã có sắp xếp cho định hướng tương lai.

Đã hệ thống muốn hắn tạo thế lực và phát triển, tuy rằng không biết mục đích cuối cùng là gì, nhưng trước mắt cứ theo quy trình hệ thống đi.

Địa Tinh đã rách nát, thế thì Đại Việt phái sẽ đến phá cho nát rồi tạo cái mới.

Xem xong thông tin, không còn gì phải lưu ý, Khải Minh lập tức rời nơi này, bước qua cổng không gian, đi về Minh Việt trấn.

Trước mắt sự tình quan trọng là ở Địa Tinh, nhưng nhân số và thực lực vẫn bị giới hạn, do đó phải về Đại Việt phái giải quyết mấy việc nhỏ kia, như vậy sẽ có thêm nhân lực rảnh để hắn đem đến Địa Tinh hoạt động.

.
 
Tối Cường Thế Lực Khởi Tạo
Chương 124: Bước Đầu Đại Việt Khởi Thế Tại Địa Tinh!


Ủy Ban Trấn Minh Việt!
"Tiểu Sầu, báo cáo hết những việc xảy ra trong thời gian qua đi.

" Tại phòng hội nghị, Khải Minh nhìn tiểu Sầu nói.

Với thời gian 1:7, Địa Tinh qua 28 ngày, nơi đây đã qua gần bốn ngày, tuy thời gian bốn ngày chỉ là một thời gian ngắn, nhưng với thế giới cấp cao như Thiên Tinh, thời gian này có thể làm rất nhiều việc.

"Chưởng phái, hai ngày trước, mùa đông bất chợt biến mất một cách kỳ lạ, theo như hiện tại bây giờ vẫn trong mùa đông, nhưng không có băng tuyết hay giá lạnh gì.

Do đó, yêu thú tại khu vực bên ngoài Long thành bắt đầu rục rịch, chúng tụ hội lại ở một địa điểm cách Long thành không đến mười cây số.

Bên ngoài Minh Việt trấn cũng có một số nhỏ yêu thú, thỉnh thoảng bọn chúng tấn công vào trấn, tuy nhiên cấp bậc cao nhất của chúng chỉ đạt đến Tam giai hậu kỳ nên không gây ra tổn thất gì.

Một việc khác, do mùa đông bất ngờ kết thúc, khu vực thành trấn thôn trang xung quanh liền bị rất nhiều yêu thú hung thú tấn công, do đó ở bên ngoài Minh Việt trấn và Long thành có một số lượng lớn nạn dân, bọn họ mong muốn được chúng ta cứu giúp, đệ tử và các trưởng lão không dám quyết định việc này nên vẫn chưa trả lời bọn họ.

Việc cuối cùng, sau khi mùa đông kết thúc, bên Thuận Thiên tông cho người đưa đến hai bức thư, một bức có nội dung nói rằng sau mười ngày, chưởng phái phải đến Thuận Thiên tông để bàn luận gì đó, bức thứ hai được gửi từ cao tầng Thiên Tà quốc, lệnh chưởng phái một tháng sau phải đến hoàng thành Thiên Tà quốc.

Cả hai bức thư đều nêu, nếu chưởng phái không đi sẽ xóa bỏ quy cách tông môn, giải thể Đại Việt phái.

Hiện giờ chỉ có những việc này.

" Tiểu Sầu chậm rãi nói, rõ ràng, rành mạch.

"Vậy trước hết, đại trưởng lão cùng những trưởng lão khác, mọi người sắp xếp các bài kiểm tra, tiến hành kiểm tra lựa chọn những nạn dân kia, ai thông qua liền đưa vào gia nhập chúng ta, không thông qua bảo họ lập tức rời khỏi khu vực, nếu không giết bất luận tội.

Riêng phần bên Thuận Thiên tông và Thiên Tà quốc, khi đến lúc rồi đi.

" Khải Minh sau ba giây suy nghĩ liền có quyết định.

Tình trạng nạn dân không có gì phải lo, cái lo duy nhất ở họ là việc bạo loạn, đại dịch, là mồi nhử thu hút yêu thú.

Riêng phần bên Thuận Thiên tông, từ nơi này đến đó phải mất đến năm ngày đi đường, do đó hắn còn lại năm ngày để giải quyết việc ở Địa Tinh.

Dù gì cũng đăng ký ở chỗ người ta, không đi cũng không ổn.

Phần thực lực của Đại Việt phái hiện giờ, tổng hợp đâu đó có thể đạt đến cấp tam phẩm thế lực, duy chỉ có nhân số quá ít.

Hiện giờ tổng cường giả đệ tử của Đại Việt phái vừa hơn năm nghìn người, thực lực trung bình đều ở cấp Luyện Hồn, Ngưng Đan.

Giải quyết thêm một ít chuyện vặt vãnh, Khải Minh mang theo tiểu Hổ, hai trăm đệ tử nội môn, một nghìn đệ tử ngoại môn trở về Địa Tinh.

Thực lực của tiểu Hổ hiện giờ đã đạt đến Ngưng Đan cảnh hậu kỳ, đệ tử nội môn đều là Ngưng Đan, ngoại môn có Luyện Hồn cảnh.

Với số lượng người và thực lực như vậy, ít nhiều cũng có thể ổn định một phần cái tai nạn kia.

"Tiểu Hổ, ngươi phụ trách trấn thủ hòn đảo này, bên phía cao tầng Đông Dương có nói gì hoặc muốn gì thì cứ mặc kệ, không ảnh hưởng đến chúng ta, chúng ta không cần quản.

" Trở lại Đại Việt Huyền Môn, sau khi phân việc cho tiểu Hổ, Khải Minh lập tức trở về Biệt Thự, đi cùng với hắn là một trăm đệ tử nội môn và hai trăm đệ tử ngoại môn.

Một trăm Đại Tông Sư và hai trăm Tông Sư, đây là khái niệm gì?

Đến biệt thự, Khải Minh gọi đám học sinh lại, sau đó cho mấy tên đệ tử Đại Việt phái tạo thành những đội khác nhau, mỗi đội có ba tên đệ tử nội môn, mười đệ tử ngoại môn, cùng với đó là một hoặc hai học sinh đi theo.

Những đội này sẽ bắt đầu hướng bốn phía biệt thự tấn công yêu thú, quét sạch và ổn định an ninh trong khu vực.

Phần có học sinh đi theo, mục đích của Khải Minh muốn bồi dưỡng bọn họ, dù gì cũng đến thế này, thôi thì nhận hết vào môn phái, về việc những học sinh bị thương kia, với đan dược cao cấp thì không gì không làm được.

Trừ việc hồi sinh người chết, tái tạo thân thể chỉ là giá trị đồng tiền.

Cứ thế, ngoài xã Tân Phong, chỉ trong một ngày nhóm người Khải Minh liền quét sạch toàn bộ yêu thú trong địa phận Huyện Bình Long.

Mà nhanh như thế, tất cả cũng vì Khải Minh chi tiền cho hệ thống, sau đó tìm được cánh cổng không gian bị ẩn giấu kia, do đó hủy được cánh cổng cũng xem như thắng lợi.

Biệt Thự Đại Việt!
"Thầy mạnh như vậy, tại sao lúc đầu không giúp chúng em?" Sau khi trải qua lần truy quét yêu thú này, Thùy Dương liền tìm Khải Minh, dùng giọng điệu trách cứ hỏi hắn.

Lúc đầu nếu như giống bây giờ, vậy thì các bạn học sẽ không phải nằm xuống, mọi người sẽ không phải chịu tai ương.

Nhìn trạng thái của Thùy Dương, Khải Minh cũng hiểu rõ lắm chứ, cái cảm giác bất lực nhìn người quen của mình mãi mãi ra đi, khó chịu, ray rức, dằn dặc.

Nhưng!.

.

thì sao?
Thế nào?
Hắn không phải không muốn cứu giúp, mà là không thể.

Trước không nói về việc hắn không có mặt ở Địa Tinh, mà là nói về việc khác, chẳng hạn như tại sao hắn phải cứu họ?
Bọn họ không phải đệ tử của hắn, không phải người của môn phái, thế tại sao phải cứu?
Lợi ích là gì? Ở đâu?
Ngay cả đám học sinh, hắn cũng không có nghĩa vụ phải cứu, chức giáo viên chỉ là lớp ngụy trang, không có lợi ích cho hắn, vậy cần phải có trách nhiệm sao?
Đau đầu vì một nhóm người lạ, để sau này bị cắn lại rồi không biết than trách ai?
Nói chung, Khải Minh không có bất kỳ một tia trách nhiệm nào với việc này, với cái thế giới này, trừ tên đệ tử ký danh và bốn tên ký danh môn phái kia.

Việc bảo hộ nhân thân gia đình của hai mươi chín học sinh trong thời gian qua, đó đã là một việc quá giới hạn trong phần trách nhiệm.

Khải Minh hắn không phải Thánh Nhân, cũng không muốn làm Nhân của Thánh.

Hắn chỉ muốn làm theo cách của mình, tùy tính và tùy cơ.

Vả lại, cái chết của mấy tên học sinh kia, là do ý nghĩ ngu xuẩn của chính bản thân họ, tự đi tìm chết thì đổ lỗi cho ai?
Nơi an toàn không ở, đi làm anh hùng anh bá làm chi để mất mạng!
Ai mượn?
"Em còn trách thầy? Nếu các em không rời khỏi đây, làm mấy cái việc ngu ngốc kia, thì có xảy ra cơ sự như vậy không?" Khải Minh lạnh nhạt trả lời.

"Hơn nữa, những người khác, họ và thầy đều là những người xa lạ không quen biết gì hết, lý do để thầy cứu bọn họ là gì? Đừng nói là vì chính nghĩa, thầy không có cái đó, về phần là trách nhiệm giáo viên, thầy cũng không phải.

" Không chờ Thùy Dương trả lời, Khải Minh tiếp tục nói.

Tiếp đó, Khải Minh bắt đầu giáo dục hàm nghĩa của tư tưởng chính mình, giảng giải cho đến Thùy Dương mém chút khóc.

Nàng nghe, nàng hiểu, biết Khải Minh nói những điều đó có ý nghĩa gì, phân biệt được đúng và sai.

Nhưng nàng vẫn không thể chấp nhận được những điều này, có thể do nàng quá cố chấp đi.

Mặc kệ Thùy Dương thất thần tại chỗ, Khải Minh trở về đảo, tìm đến tiểu Hổ.

Vừa mới đây, tiểu Hổ có gọi đến, nói là bên kia đang có cao tầng Đông Dương tìm hắn, tuy không muốn quan tâm nhiều nhưng Khải Minh cũng hiếu kỳ vì mục đích của họ.

.
 
Tối Cường Thế Lực Khởi Tạo
Chương 125: Địa Tinh 20 Yêu Cầu Quá Đáng!


Đảo Đại Việt Huyền Môn!
Phòng hội nghị cấp cao!
"Chưởng phái, ở đây có hầu như gần đủ các quan chức cấp cao của Đông Dương, người cao niên ở phía kia là Tổng Quyền, ngồi kế ông ta ở bên phải là Thủ Tịch, bên trái là Quản Bộ, ngoài ra có bộ trưởng của các bộ, các ngành khác.

" Tại trung tâm phòng hội nghị, tiểu Hổ nhỏ giọng nói với Khải Minh.

Hiện giờ ở một chiếc bàn dài, một bên là Khải Minh cùng tiểu Hổ và một số đệ tử khác, phía đối diện bao gồm những thành viên cấp cao của chính phủ Đông Dương.

"Các vị hôm nay có mặt ở đây, xin hỏi là có việc gì vậy?" Khải Minh chậm rãi nhìn nhóm người hỏi, thái độ trầm tĩnh cùng không hiện chút cảm xúc nào.

Lạnh như băng là cách tốt nhất để đàm phán.

"Không cần dài dòng, chúng ta trực tiếp vào việc đi!
Chúng tôi muốn các vị bảo hộ chúng tôi!
Đầu tiên, mong các vị phái ra một trăm vị cao thủ cấp Đại Tông Sư, mười vị cao thủ cấp Võ Thánh, những cao thủ này sẽ có nhiệm vụ bảo vệ thủ đô, ngoài ra bọn họ phải vô điều kiện xuất động khi chúng tôi cần.

Thứ hai, chúng tôi muốn các vị cung cấp Thiên Tài Địa Bảo, cung cấp tài nguyên cho chúng tôi vô điều kiện, các vị cần đào tạo theo cách tốt nhất cho những thiên tài bên chúng tôi.

Thứ ba, chúng tôi muốn di chuyển một số người đến thế giới của các vị, phía các vị cần bảo đảm an toàn, nơi ở, điều kiện sinh sống tốt nhất cho người của chúng tôi.

Đổi lại, các vị sẽ được công nhận là một tổ chức trên hành tinh này, các vị có thể tự do hoạt động trên khắp Đông Dương, các vị sẽ được truyền thông ca ngợi, nhân dân luôn nhớ mãi tên cùng công danh, ngoài ra các vị còn được nhận những danh hiệu anh hùng từ chính phủ.

Tôi xin hết!"
Sau lời của Khải Minh, phía bên kia liền có một nam tử mang mắt kính, khoảng tầm bốn mươi tuổi đứng lên nói.

Qua tra cứu, người này là một trong ba vị thư ký của Tổng Quyền.

Nhìn thái độ nói chuyện của tên thư ký này, Khải Minh phải cực khổ kiềm chế việc muốn một tát đập chết hắn.

Quá cao điệu, quá xem thường người khác đi.

Cố nén cảm xúc, Khải Minh không nói gì mà cầm lấy bản danh sách tên thư ký kia đưa, chăm chú xem.

Xem xong mấy cái tên trên danh sách cùng đối chiếu với tư liệu, cảm xúc muốn súc tên thư ký kia lại xuất hiện trong đầu Khải Minh.

Tuy biết rằng ý kiến điều kiện vừa rồi không phải của tên này đưa ra, nhưng ai biểu hắn là người đứng lên nói, do đó tên thư ký này được Khải Minh ghim vào danh sách đen.

Trở lại với phần danh sách, trên đây là tên của những gia đình, những nhân vật cần bảo vệ, tức có nghĩa họ yêu cầu cường giả để bảo vệ những người này.

Thân phận của mấy nhân vật được bảo vệ đúng như Khải Minh nghĩ lúc đầu, không phải quan chức cấp cao quyền quý thì đều là những người có tiền.

Thậm chí có một số là phú nhị đại, thiếu gia, con ông cháu cha, toàn mấy kẻ ăn chơi phá hoại.

Không hiểu nổi tại sao lại phải bảo vệ cho những kẻ này, riết rồi chán không thèm nói.

Xem hết toàn bộ các tên, tất cả đều là những kẻ không đáng để bảo vệ, những nhân vật cần được bảo vệ thì không thấy đâu.

Chẳng hạn như một gia đình kia, hai đứa con là thiên tài tu luyện, ba mẹ là giáo dư ngành đan dược, trọng trách lớn lao, hiện giờ bị yêu thú vây khốn nhưng chẳng ma nào đi cứu viện.

Thẳng ra là không muốn cho người đi cứu.

Phần danh sách thứ hai cũng vậy, những thiên tài muốn bên Khải Minh bồi dưỡng, bảng danh sách toàn mấy tên phế vật, chẳng có tên thiên tài nào, xét duyệt chắc cũng vì là con ông cháu cha mà ra.

Phần danh sách thứ ba không cần nhìn cũng biết, di chuyển một nhóm người qua Thiên Tinh, nhóm người này cũng toàn quyền quý, mục đích chắc vì hiểu rõ tình trạng Địa Tinh, muốn chạy qua kia trốn, hơn nữa về các mặt, Thiên Tinh tốt hơn Địa Tinh rất nhiều.

Tóm lại, cái danh sách này, không giành cho người dân thường.

Không có một yêu cầu, tình tiết nào nói về việc bảo vệ người dân, bảo vệ đất nước.

Chỉ biết lo cho lợi ích chính bản thân mình, sự mục nát xuất hiện từ những người có quyền lực cấp cao như vậy, thì cấp dưới nó lại nát đến mức nào.

"Xin thứ lỗi, tất cả những điều vừa nói, chúng tôi không giúp được.

" Im lặng một lúc, Khải Minh nhìn nhóm người nói với giọng lạnh như băng.

Bọn họ không có thái độ tốt, Khải Minh cũng không cần ôn hòa với họ.

"Tại sao vậy, chúng tôi đều có thành ý, các vị tại sao lại không thực hiện được?" Tên thư ký kia đứng dậy nói với vẻ mặt tức giận.

Không quan tâm tên này, Khải Minh nhìn đến ba nhân vật cấp cao nhất, thấy ánh mắt Khải Minh nhìn mình, ba người kia đều dùng vẻ mặt lẫn tránh không muốn đối diện.

Chắc không muốn trực diện trở mặt với Khải Minh, cho nên bọn họ mới đưa tên thư ký ra làm người thế mạng, mục đích chắc hẳn xem xem thái độ của phía Khải Minh thế nào.

"Các vị muốn bị trục xuất khỏi thế giới này hay sao?" Thấy Khải Minh không thèm để ý đến mình, tên thư ký kia vừa vênh váo vừa hùng hổ thêm.

"Trục xuất?" Khải Minh cười nhìn hắn, cái tên này làm kiểu gì mà lên được chức thư ký Tổng Quyền vậy?
"Cậu này, tôi cũng có vài điều muốn nói.

" Trong lúc Khải Minh muốn buông bỏ để bành trướng, bất ngờ vang lên một âm thanh khác.

Nhìn đến, Khải Minh liền nhận ra người vừa mới nói là đại sứ quán của Hoa Linh quốc, cũng là quốc gia sỡ hữu trạm vũ trụ Hy Vọng.

Một quốc gia có nhân khẩu gần ba tỷ, nhưng vì tham vọng nên chín mươi phần trăm đất nước bị hủy diệt, lúc này trên phần Địa Tinh bọn họ chỉ có dân số chưa đến hai trăm triệu người, hơn hai tỷ người còn lại sống trên trạm vũ trụ.

Nhìn cái cảnh chen chúc lít nha lít nhít người trong trạm vũ trụ, quả thật không ai muốn.

Mà gần hai trăm triệu người còn trên Địa Tinh, đây cũng toàn người nghèo khổ, không đủ tiền để lên trạm vũ trụ sống cùng công nghệ hiện đại.

"Mời nói.

" Vì muốn hiện hữu là đoàn người dễ gần, nên Khải Minh tạm tha cho tên thư ký kia thêm năm phút.

Năm phút sau phải lập giấy báo tử cho tên đó, Khải Minh muốn tên kia tử thì có chúa đến cản, chúa cũng phải đắp mộ cùng.

"Việc của các ngài chúng tôi không xen vào, tôi ở đây chỉ thuật lại những gì chính phủ Hoa Linh đưa ra, có gì cậu Minh đây xin thông cảm.

" Xuất thân là người Ngoại Giao nên tên sứ quán này nói chuyện rất dễ nghe, không như tên thư ký muốn chết bên kia.

"Phía chúng tôi muốn mượn con đường truyền tống xuyên không gian chỗ các vị, điều kiện phía các vị cứ đưa ra, nếu yêu cầu hợp lý chúng tôi sẽ thực hiện.

Cũng như phía Đông Dương, chúng tôi dự định nhờ các vị bồi dưỡng cho năm trăm vị thiên kiêu, chúng tôi muốn mua lại một mảnh đất đai nhỏ tại nơi bên kia, hiện tại phía Hoa Linh chỉ có những yêu cầu này, mong rằng chúng ta hợp tác tốt đẹp, Hoa Linh rất muốn trở thành đồng minh của các vị.

" Đại sứ quán Hoa Linh mỉm cười nói, thái độ muốn bao nhiêu tốt liền có bấy nhiêu.

Tiếp đó, đại sứ quán của các nước khác như Bổn Triều quốc, Tiên Anh quốc, Hàn Âu quốc, Lan Cam quốc, My Man quốc, Phi Đô quốc, Chủng Úc quốc! ! Liên tục đứng dậy đưa ra các yêu cầu.

Đa số đều có thái độ rất hòa ái, điều kiện trao đổi cũng rất rõ ràng, hai bên đều có lợi, không như bên phía Đông Dương.

Tuy biết mục đích và trong tâm của mấy nước kia cũng chả tốt lành gì, nhưng thái độ ban đầu tốt, thì chẳng phải mọi người đều vui.

Phía Đông Dương nghe thấy đại sứ quán của mấy nước khác nói như vậy, bọn họ ai cũng có sắc mặt không tốt.

Bọn họ quên mất là trên Địa Tinh không chỉ có mỗi Đông Dương, mà vẫn có quốc gia khác.

Lúc đầu họ tưởng rằng mình độc đoán việc này nên mới nói những điều quá phận như vậy, giờ mấy quốc gia khác chen vào thì họ còn tác dụng gì?.
 
Tối Cường Thế Lực Khởi Tạo
Chương 126: Địa Tinh 21 Đàm Luận Yêu Cầu!


"Ý của các vị chúng tôi sẽ xem xét!" Không từ chối cũng không chấp nhận, Khải Minh cần phải xem lại quy cách của mấy cái thế lực này.
Nơi nào cũng có mục đích riêng, chỉ là ai quan tâm cho dân, ai chỉ muốn hưởng lợi.
"Rồi rốt cuộc phía các người có đồng ý yêu cầu bên chúng tôi không?" Tên thư ký kia dùng ánh mắt hung tợn liếc nhìn mấy người đại sứ quán, sau đó nhìn Khải Minh nói với giọng điệu vô cùng khó chịu.
"Tiểu Hổ, đánh hắn." Bực mình đã lâu, giờ cũng đến lúc nên không cần phải nhịn.
Tiểu Hổ nghe vậy liền hưng phấn tiến đến chỗ tên thư ký ấy, chắc có lẽ tiểu Hổ cũng không ưa gì tên mất não này.
Tên thư ký chết não kia chỉ có tu vi Đại Võ sư, vì thế khi mà tiểu Hổ bạo lực, hắn không có gì để hoàn thủ.
Mấy người cao tầng cùng bảo vệ an ninh dù có lòng muốn ngăn cản, nhưng tất cả bọn họ đều được đệ tử Đại Việt phái nhìn chằm chằm, do đó bọn họ chỉ có thể nhắm mắt cầu siêu cho tên này.

"Các vị, còn lời gì muốn nói không?" Thái độ dù gì cũng đã công khai, bên kia quá phận, bên đây không nhường, do đó không cần phải cười cười nói nói.
Cứ trực tiếp là được, muốn trở mặt cũng không sao.
"Tôi....!Chúng tôi....."
".........."
Cứ thế, nguyên một ngày bàn luận trên hội nghị cấp cao diễn ra không mấy suôn sẻ, và là vì bí mật hội nghị cùng chỉ có tranh cãi, nên việc này không đề cập đến nhiều.
Kết lại, phía Khải Minh không chấp nhận những yêu cầu từ chính phủ Đông Dương, phần bên đại sứ quán, Khải Minh tạm thời vẫn chưa có quyết định.
Nhưng dù gì cũng muốn phát triển một thế lực tại Địa Tinh, do đó, vì thái độ không tốt của chính phủ Đông Dương, Khải Minh đã loay hoay tìm được một cách rất hay.
Trước hết vạch một đống tội không hữu hảo với họ, sau đó bất bình phản xét, cuối cùng cao tầng bên kia đành chịu cho Khải Minh hoành hành tự chủ.
Thế là, hiện tại toàn bộ Tỉnh Minh Hải trở thành Địa Khu Đại Việt, do Đại Việt phái nắm toàn bộ quyền kiểm soát
Nhân đó, Khải Minh thông báo cho toàn đất nước, Học Viện Đại Việt chính thức xuất hiện, học viện được sự hậu thuẫn bởi Đại Việt phái, trụ sở chính thức tại Thành Phố Minh Hải.
Và từ bây giờ, Đại Việt phái chính thức có sự phân bố tại Địa Tinh.
"Từ giờ trưởng lão Hồng Tuyết đảm nhiệm vị trí Viện Trưởng Học Viện, phần giáo viên sẽ có một số trưởng lão khác bên Đại Việt đến đảm nhiệm, phó Viện Trưởng sẽ do tiểu Nhiên phụ trách, ngoài ra tiểu Hổ có trách nhiệm bảo vệ an ninh cho học viện cùng Đại Việt Huyền Môn...." Tại biệt thự Đại Việt, Khải Minh phân việc cho từng thành viên, do tiểu Sầu hiện tại rất bận, nên việc ở đây đành phải giao cho một số trưởng lão của môn phái.
"Ngoài ra, tạo một cái thông báo cho truyền thông, sau ba ngày Học Viện Đại Việt bắt đầu tuyển sinh lần thứ nhất, yêu cầu tuyển sinh không cần phải Tinh hay Thiên Tài, yêu cầu chỉ bao gồm Trung và Dũng, Trung Thực cùng Dũng Cảm." Khải Minh nhìn đám người nói thêm một câu rồi rời khỏi biệt thự, tiến về thành phố Minh Hải.
Tuy hiện giờ đã nắm hoàn toàn quyền kiểm soát, nhưng tình hình toàn Tỉnh Minh Hải, Khải Minh hắn vẫn chưa rõ ràng cho lắm.
Từ xã Tân Phong, đi khoảng 30 cây số hướng về phía đông, đó chính là trung tâm thành phố Minh Hải, một trong hai thành phố của tỉnh.

Thành phố Minh Hải có diện tích tổng 1120 cây số vuông, với đủ các hình thức phục vụ dân sinh xã hội, hệ thống thiết thực gần như đầy đủ.
Bệnh viện, trường học, các sở các ngành, quy hoạch dân cư......!đều đạt tiêu chuẩn cấp cao.
Về dân số, toàn tỉnh Minh Hải có hơn hai mươi triệu nhân khẩu, trong đó Thành Phố Minh Hải là nơi tập trung đông dân nhất của tỉnh, tổng gần năm triệu người.
Về thực lực, nếu không tính nhóm người Khải Minh và đám người học sinh, nơi đây người có thực lực cao nhất đạt đến Đại Tông Sư trung kỳ, ngoài ra còn có ba vị Đại Tông Sư sơ kỳ, phần Tông Sư có ba mươi hai người, tiểu Tông Sư hơn trăm.
Tính theo trung bình lực lượng của Đông Dương, tỉnh Minh Hải chỉ đứng thứ 89/108 tỉnh/thành phố trên toàn đất nước.
Tuy thực lực không được cao, nhưng trình độ sầm uất quy chuẩn đô thị hiện đại, cùng với độ hạnh phúc dân cư, tỉnh Minh Hải không thua bất kỳ nơi nào của Đông Dương.
Ngoài ra có thêm một việc mà lúc trước Khải Minh đe.....!à nhầm, trao đổi đòi bồi thường với chính phủ, đó chính là toàn bộ tỉnh Minh Hải, không chỉ lãnh địa mà bao gồm cả dân cư, công trình, tài nguyên,....!đều thuộc về sự quản lý của Đại Việt phái, do đó những cường giả, quân đội, dân thường ở đây, nói theo cách dễ hiểu, tất cả hiện giờ đã là người của Khải Minh theo mặt pháp lý.
..............
Tại Học Viện Đại Việt!
Trước mắt trong khi chờ xây dựng học viện, Khải Minh dùng tạm một trường Đại học trong trung tâm thành phố Minh Hải làm trụ sở học viện tạm thời, ngôi trường này cũng có đủ mọi trang thiết bị, thiết kế,.....!chuyên về tu luyện, do đó dùng ngôi trường này cũng không có vấn đề gì.
"Chỉ nửa ngày liền có hơn hai mươi triệu người, thật không thể tin được!" Nhìn tư liệu thông tin, Khải Minh bất chợt cười khổ.
Nhiều người, đất lại rộng, quả thật rất đau đầu.
"Tiểu Nhiên, mang tập hồ sơ này rồi tìm thêm vài đệ tử mà tiểu Sầu huấn luyện lúc trước, sau đó cứ theo những gì ghi trên này mà tiến hành cải cách lại toàn tỉnh, việc này làm càng nhanh càng tốt." Tại phòng hội nghị học viện, Khải Minh phân việc cho tiểu Nhiên.
"Trưởng lão Hồng Tuyết, công việc tuyển sinh thế nào rồi?" Xong việc kia, Khải Minh quay sang chỗ trưởng lão Hồng Tuyết hỏi.

"Theo như tình hình hiện giờ, sau ba ngày chúng ta liền có thể tuyển sinh, đợt tuyển sinh đầu tiên học viện Đại Việt chỉ tuyển ba trăm vị trí." Hồng Tuyết nhẹ nhàng trả lời.
"À ừhm, mà trước tiên chỉ tuyển sinh trong khu vực tỉnh Minh Hải thôi, không nhận người tỉnh bên ngoài nhé, trong tình hình này nói không chắc sẽ có một số gian trá lẻn vào gây loạn." Khải Minh gật đầu, sau đó nghiêm túc nói một vài điều cần lưu ý.
Tiếp đó, ổn định cùng lên kế hoạch một số việc cho học viện cùng Đại Việt Huyền Môn, Khải Minh liền lâm vào trạng thái quan sát.....!chính xác là muối ướp cá.
Còn thừa năm ngày thời gian Thiên Tinh, ở Địa Tinh tức là ba mươi lăm ngày, theo đó thời gian này chỉ đủ để chậm rãi làm một số việc cắm rễ, không thể làm mấy chuyện quá lớn được, vì thế Khải Minh chỉ có thể quan sát phòng trường hợp xảy ra sai xót, về việc nơi khác cùng với chính phủ các nước, trước mắt hắn không muốn quan tâm đến.
Sau ngày thứ hai Đại Việt phái tiếp nhận toàn quyền tỉnh Minh Hải, Đại Việt phái liền tổng thanh lọc toàn bộ cấp cao của các bộ các ngành trên toàn tỉnh, ai phù hợp mới giữ lại, ai có lòng hoặc điều tra ra đã từng gian trá, tham lam, ô ám, tất cả đều bị trục xuất khỏi địa phận tỉnh Minh Hải.
Những nơi thiếu nhân sự, nơi ưu tiên quan trọng, tất cả đều được đệ tử Đại Việt phái thế vào.
Ngày thứ năm, Đại Việt phái phong tỏa toàn bộ tỉnh Minh Hải, nội bất xuất, ngoại bất nhập, ngăn cách hoàn toàn tỉnh Minh Hải với thế giới bên ngoài.
Ngày thứ bảy, Đại Việt phái đưa ra một thể chế với dân cư toàn tỉnh Minh Hải, ai muốn tiếp tục ở lại nơi này, từ giờ đến về sau chính là người của Đại Việt phái, không được phản bội lại môn phái, ai không muốn liền có thể rời khỏi khu vực tỉnh, ngoài ra những người rời đi sẽ được Đại Việt phái bồi thường giá trị tài sản gấp ba so với hiện tại.
Qua việc trên, khu vực toàn tỉnh Minh Hải chỉ còn khoảng bảy triệu người, mất hơn năm mươi phần trăm dân số.
Dù mất một số lượng lớn dân cư, nhưng đây chính là điều Khải Minh muốn, nhiều người nhưng có hai lòng thì cũng không cần..
 
Tối Cường Thế Lực Khởi Tạo
Chương 127: Dpe 15 Trở Lại Dpe!


Đại Việt phái!
Bên ngoài môn phái, đường đến Thuận Thiên tông!
Trải qua hơn một tháng ổn định bên Địa Tinh, bước đầu mọi việc đều đi vào khuôn khổ, do đó hiện giờ không còn gì đáng lo.

Khải Minh hiện tại trở về Thiên Tinh, cùng với một nhóm người hướng về khu vực chính thức của Thuận Thiên tông, bắt đầu trở lại với quỹ đạo Quan Thiên giới.

"Xuất phát!" Khi toàn bộ nhóm người đều lên Bảo Khí Phi Hành, Khải Minh nhanh chóng ra lệnh cho mấy vị đệ tử đang chịu trách nhiệm điều khiển.

Cái Bảo Khí Phi Hành này là được Khải Minh dùng giá cao mua từ hệ thống, tuy vậy dù có cấp Bảo Khí, phi hành ngày đêm không nghỉ, muốn đến Thuận Thiên tông cũng phải mất năm ngày.

Trong năm ngày thời gian rảnh rỗi này, những người khác chuyên tâm dùng để tu luyện, nhưng Khải Minh hắn lại không, hắn muốn trở lại Dpe xem xem.

Quy định thời gian trôi qua đã hơn bảy ngày rất lâu, do đó cũng đến lúc phải trở lại xem tình hình bên kia.

Thiết lập một cái Truyền tống trận hàng dùng một lần trên Bảo Khí, Khải Minh lập tức truyền tống trở lại Địa Tinh, sau đó không do dự tiếp tục đi đến Dpe.

Và vì cái gì Khải Minh hắn lại dùng đồ dùng một lần, đương nhiên là hắn không đủ tiền mua bộ nguyên cấp.

Bộ Nguyên cấp có thể vĩnh viễn truyền tống, chỉ cần đủ linh thạch truyền tống sẽ không bao giờ hết hiệu lực.

Nhưng bộ dùng một lần, mỗi bộ chỉ đi và về liền phế, tuy vậy nó lại rẻ hơn gấp cả ngàn lần bộ nguyên cấp.

! ! ! ! !.

Dpe!
Căn cứ Tiên Long, đảo Tiên Long, quần đảo Trăng Sa!
Với thời gian quy đổi, Khải Minh lại có thêm 140 ngày tại Dpe, sau đó hắn phải trở lại Thiên Tinh, tham dự hội họp gì đó, hiện giờ hắn có hai ngày Thiên Tinh để đi qua Dpe.

[{T/G: Thiên Tinh 2 ngày = Địa Tinh 14 ngày = 140 ngày Dpe}]
[{T/G: Hơi phức tạp nhưng tuyến thời gian là vậy, khi quy tắc kết hợp mới ổn định được.

}]
Vì đã đăng ký, nếu không đi sẽ bị xóa bỏ tên, như vậy nhiệm vụ hệ thống đối với Đại Việt phái liền kết thúc, tức cũng có nghĩa thăng cấp kiến trúc và các vật khác của môn phái trong tương lai sẽ không có.

Do đó không đi là không được!
Trở lại với vị trí mà Khải Minh hắn rời đi lúc trước, sau khi tập trung quan sát toàn bộ căn cứ phía dưới, hắn liền thở phào nhẹ nhõm.

Khải Minh sợ, hắn sợ kịch bản ở đảo Thiên Thu lại xảy ra, khi nhìn thấy trạng thái mọi việc đều bình thường, hắn mới an tâm lại.

"Anh!" Đang chuẩn bị hướng về phía căn cứ bước đi, bất chợt từ phía sau lưng Khải Minh vang lên một âm thanh.

Âm thanh này nhẹ nhàng mà êm ái, tuy chỉ có một từ nhưng nó gần như bao hàm rất nhiều cảm xúc, có ngạc nhiên, vui mừng, trách cứ! !.

Và âm thanh này đối với Khải Minh cũng không xa lạ gì, Ngọc Mơ chứ không phải ai khác.

"Chào em, anh trở về rồi!" Khải Minh mỉm cười nhìn cô ấy, khi nhìn thấy trạng thái cảm xúc của Ngọc Mơ, hắn lại bâng khuâng về tình trạng của mình.

Ngọc Mơ không nói thêm gì, cô ấy lao đến ôm Khải Minh rồi khóc, cứ thế, một buổi chiều trôi qua rất nhanh.

Tối đến, nhìn những hoạt động nhộn nhịp của đảo Tiên Long, Khải Minh cảm thán cho thế giới hiện tại, qua đó hắn có thêm một ý nghĩ mới về chiến tranh!.

Chiến tranh quả thật chỉ có tàn khốc, mất mác cùng vô nghĩa!
Trên đảo Tiên Long hiện tại, phía Vịnh là căn cứ, phần bờ biển bên kia là một vài ngôi làng nhỏ của dân thường, về những người dân này, bọn họ là những người trốn chạy khỏi bàn tay của kẻ xâm lược, một phần khác là từ những hòn đảo nhỏ gần đây.

Ngọc Mơ vì muốn bảo vệ bọn họ, cùng với đó là muốn nơi này nhộn nhịp hơn, do đó trong thời gian rồi cô ấy cho xây dựng lên nơi này, tìm và cứu giúp những người dân kia rồi mang đến đây.

Dù tình trạng nguồn lương thực hiện giờ lâm vào bế tắc, nguồn sống tuy không dồi dào nhưng những nụ cười trên khuôn mặt của bọn họ lại không phai mờ.

Sống không bị đàn áp, không bị bóc lột, dù khổ nhưng không ai than, khổ nhưng tự do thì thà khổ còn hơn sung sướng trong ngục tù.

Nhưng vẫn trừ một số bộ phận người khác nhân loại, tinh thần phân tán.

Về việc nguồn lương thực tại sao lâm vào bế tắc, đó là do số lượng dân cư bỗng chốc tăng nhiều, lương thực dự trữ không đủ để chèo chống.

Trước khi rời đi, Khải Minh đã để lại số lượng lương thực đủ ăn cho 600 người trong vòng hai năm Dpe, nhưng khi có thêm gần bốn nghìn dân thường chuyển đến, tình trạng lương thực liền lâm vào khó khăn.

Khải Minh trở về bên kia khoảng sáu ngày Thiên Tinh, quy đổi ra sẽ là 420 ngày Dpe, thời gian gần một năm Dpe.

Với việc thêm số lượng dân thường kia, tuy ăn uống tiết kiệm, mỗi ngày chỉ hai bữa với đa số đều là cháo lỏng, ngoài ra còn kèm với một số loài sinh vật biển, dù vậy kho lương thực hiện giờ vẫn chạm đáy.

Nếu như Khải Minh về trễ thêm nửa tháng Dpe, người ở nơi này chỉ có thể ăn cây cỏ sống qua ngày.

Hỏi vì sao nơi đây bọn họ không trồng trọt tạo nguồn lương thực?
Nên biết, khu vực quần đảo Trăng Sa vẫn là một nơi hoang sơ, chưa tạo được các yếu tố để trồng trọt nông nghiệp, một phần khác những người dân kia đều là dân biển, bọn họ chỉ có đánh bắt sinh vật biển, sau đó vào bờ đổi lấy lương thực.

Quan trọng nhất vẫn là Hạt giống, không có Hạt giống thì lấy gì mà trồng trọt, những người kia đều là dân nghèo trốn chạy, bị đàn áp qua tầng tầng sàng lọc của kẻ xâm lược, muốn mang theo Hạt giống là chuyện không thể nào.

Ở Đại Việt hiện giờ, trừ khu vực do Đại Việt kiểm soát, ở những nơi khác, người dân muốn trồng trọt phải báo lên cho quân xâm lược, nếu không đừng mong trồng được thứ gì.

Nếu không báo sẽ bị bắn chết tại chỗ, sau khi báo lên, lúc thu hoạch sẽ nhận được 1 phần mà mình trồng được, 9 phần còn lại phải nộp lên hoặc bị cưỡng đoạt.

Hỏi vì sao cao thấp như vậy, đừng hỏi, có hỏi đi mà hỏi mấy cái đế quốc ấy.

Còn một điều khác làm cho Khải Minh cảm thấy khá khó chịu, đó chính là tuyến thời gian, tuyến thời gian chênh lệch quá nhiều đi, bên kia mới mấy ngày thôi mà ở đây đã gần cả năm.

Khải Minh ở bên kia vài năm chắc bên đây trôi qua không thể tưởng tượng nỗi quá.

Loay hoay xác nhận thông tin, cuối cùng Khải Minh cũng rõ chuyện hiện giờ, và việc cần phải làm tiếp theo thế nào hắn cũng có luôn kế hoạch.

Trước mắt cần lương thực, thế thì tạo lương thực thôi, chuyện này đối với một kẻ có hệ thống xác thực không khó.

Với tài nguyên ngoài kia, Khải Minh có thể mua từ hệ thống phần lương thực, nhưng hắn không thể lúc nào cũng xuất hiện ở đây.

Tuy có thể mua một số lượng lớn, nhưng vấn đề bảo quản thế nào, chẳng may Khải Minh lại rời khỏi đến mười năm hai mươi năm gì đó, thế đến lúc đó lương thực lại lâm vào khó khăn, vả lại còn có rất nhiều điều có thể phát sinh khác nhau, nói chung chỉ bằng việc mua lương thực, căn bản không tạo được gốc rễ cho tương lai.

Do đó nhất định phải chính tay tạo ra, việc nhân công lúc này cũng đã có nên càng thuận lợi.

Quần đảo Trăng Sa, tổng diện tích toàn bộ gần năm mươi nghìn mét vuông, với sáu đảo lớn và mười một đảo nhỏ, cùng với đó là bảy thực thể đá, ba bãi san hô.

Về tài nguyên tự nhiên, nơi này cũng rất phong phú với đa dạng chủng loài, xét theo nhiều khía cạnh, nơi đây không thua gì khu vực màu mỡ trong đất liền.

Một số hòn đảo lớn trong quần đảo có những con sông lớn, nước lại chảy mạnh, bên cạnh là dòng phù sa bồi đắp, rất thích hợp cho trồng lúa nước, trên cao là đất đỏ đầy chất tốt, trồng thêm cây này cây kia thì khỏi nói.

Tóm lại, tất cả điều kiện đều phù hợp để canh tác, từ nông nghiệp cho đến công nghiệp, thủy hải sản,!.

.

Sau khi xem xét, Khải Minh nhanh chóng bắt đầu công việc,
Đầu tiên là bắt đầu từ đảo Thiên Thu, nơi này là nơi có đất phù sa màu mỡ nhiều nhất trong khu vực, ngoài ra còn có hồ nước ngọt, sông lớn,!.

.

vô cùng phù hợp cho việc canh tác nông nghiệp ngành lúa.

Vả lại, thêm sắc thái cho những phần mộ, nơi đây liền trông có vẻ ấm áp hơn.

Vai trò của đảo Thiên Thu được hoạch định sẽ là, một phần nghĩa trang, một phần chuyên canh lúa nước, khu vực cao sẽ trồng cây ăn quả cùng những cây dạng tinh bột khác.

Ngoài đảo Thiên Thu, có thêm bốn đảo khác trồng được lúa nước, tất cả khu vực cộng lại có khoảng vài nghìn mét vuông, đây là một con số cũng rất lớn.

.
 
Tối Cường Thế Lực Khởi Tạo
Chương 128: Dpe 16 Lịch Sử Đại Việt!


Ngoài lúa nước, Khải Minh còn cho trồng thêm các loại cây nông nghiệp, cây ăn trái trên những hòn đảo có thể trồng trọt được ở quần đảo này, bước đầu xem như nền móng đã ổn định.

Thậm chí một vài nơi nhỏ có cả cây cà phê, cây cao su,!.

.

một số khu vực nuôi cá trên bè, chuyên canh - thâm canh tôm cua các loại.

Mọi địa hình có thể canh tác hoạt động được, Khải Minh đều chăm chú tận dụng đến mức tối đa.

Về những vật dụng, con giống, hạt giống lần này, tất nhiên đều được Khải Minh trao đổi với hệ thống, khu vực nơi này tài nguyên phong phú như vậy, mua đồ không cần phải xem giá.

Tuy vậy, Khải Minh vẫn không dám quá bành trướng ra những khu vực khác, chẳng hạn như liên lạc đến quân đội Đại Việt hoặc chiếm lấy những quần đảo xung quanh.

Với thực lực hiện đại như bây giờ, chiếm lấy mấy quần đảo xung quanh đương nhiên không chút khó khăn gì.

Kết hợp với quân đội Đại Việt cũng có lý, chỉ là nếu làm vậy sẽ dẫn đến vô số phiền phức không đáng có.

Trong đó tất nhiên là việc hắn bị bọn Việt gian lợi dụng để trục lợi, khiến cho Khải Minh phải giao hoặc chia sẽ công nghệ.

Qua sự việc của quân đoàn Phù Sa lúc trước, Khải Minh thừa hiểu rõ tình trạng nội bộ Đại Việt hiện tại thế nào, chắc có lẽ bên trong lúc này vô cùng loạn.

Vì thế, hợp tác với Đại Việt hiện giờ là không thể!
Ly gián và chia rẽ tất nhiên là những điều khiến hắn không muốn dây vào chút nào.

Do đó, cứ tạm thời phát triển cho đến tự cung, tự cầu, tự sản xuất, tự lo, tự do!.

.

đến lúc đó không còn cái gì gọi là khó khăn.

Bốn mươi ngày sau!
Hoạt động tại quần đảo Trăng Sa cứ thế không xảy ra bất cứ rắc rối khó khăn nào, mọi chuyện đều vô cùng thuận lợi, lương thực tuy chưa thể thu hoạch nhưng sự phát triển vô cùng tốt, sinh cơ dồi dào, dự đoán lượng lương thực thu vào cũng rất cao.

"Anh, em muốn đi cùng được không?" Trên một bến cảng, Ngọc Mơ nhìn Khải Minh nói với bộ dạng lo lắng.

"Nơi anh đến vừa an toàn vừa nguy hiểm, do đó anh chỉ đi một mình mà thôi, ở đây chờ anh.

" Khải Minh nhìn Ngọc Mơ ôn nhu nói, nói xong hắn nhìn đến những người xung quanh, gật đầu một cái rồi hướng lên chiếc thuyền ở sau lưng bước đi.

Lên đến thuyền, nhìn Ngọc Mơ cùng đám người, Khải Minh phất phất tay rồi ra hiệu cho những người trên thuyền khởi động máy, hướng ra biển, thẳng hướng tây bắc.

Hành trình lần này của Khải Minh, đó chính là thủ đô hiện giờ của Đại Việt, Kinh Thành Kim Long!
Kinh Thành Kim Long nằm ngay trung tâm vùng thảo nguyên Lâm Viên, vị trí này cũng là trung tâm miền bắc Đại Việt.

Thời gian hành trình kéo dài đến tận năm ngày, Khải Minh mới đến được đất liền, cập bến Điện Biên, một cảng cũng là cửa ngõ giao thương hàng hóa quan trọng nhất của Đại Việt hiện giờ.

Nhìn bến cảng tuy không phồn hoa hiện đại, nhưng sự nhộn nhịp lại không thua gì.

"Mọi người trước hết tìm một chỗ neo thuyền cùng nghỉ ngơi đi, tôi đi lòng vòng một thời gian rồi trở lại.

" Sau khi phân phó cho những người trên thuyền, Khải Minh hướng vào trung tâm thành phố bước đi.

Mục đích của chuyến đi lần này, cũng là vì Khải Minh muốn xem tình hình Đại Việt hiện giờ thế nào.

Mặc dù theo tuyến thời gian hiện tại là năm 1970, nhưng nó lại không liên quan đến đã từng là lịch sử ở Địa Cầu năm 1970.

Nói chung, lịch sử và mọi điều mọi vật ở đây đều rất khác với lịch sử Địa Cầu, trừ những cái tên, dân tộc có vài phần tương tự.

Xét và so sánh theo nhiều khía cạnh, có thể ví thế giới Dpe này đang ở cuối kỳ chiến tranh thế giới thứ hai, nhưng phần khoa học công nghệ phát triển rất mạnh, hầu như đạt đến cấp 3.

5.

Đã có V* kh* h*t nh*n, máy b** ch**n đ** thế hệ thứ tư sơ khai!
Nói về phần Đại Việt, tính theo lịch sử sau thời phong kiến bước qua xã hội hiện đại, nó bao gồm như sau.

Năm 1850, Vương Triều Áo Xanh từ bên kia đại dương tiến hành nổ súng tấn công lãnh thổ Đại Việt, chưa đầy ba ngày toàn bộ khu vực Miền Tây Nam Đại Việt liền thất thủ, sau một tháng toàn bộ Đại Việt đều bị thuộc địa hóa bởi chính quyền thực dân đô hộ.

Xem cái phần này cùng truy xét so sánh thông tin, nếu tính Đại Việt là nước Việt, thì Vương Triều Áo Xanh tương tự như Hàn Triều ở Địa Cầu, qua đó lịch sử nơi này bước đầu đã khác biệt rất lớn.

Năm 1900, sau năm mươi năm bị bóc lột bởi chế độ thực dân, cuộc khởi nghĩa của Ngô Bá Khá cùng nông dân đã giành được chính quyền độc lập, tuy nhiên, đến tháng 7 năm 1901, Vương Triều Áo Xanh lại đánh tan thế lực Ngô Bá Khá, Đại Việt lại chính thức bị thực dân đô hộ.

Thời gian từ năm 1905 - 1930, có đến hơn 300 cuộc khởi nghĩa giành lấy tự do của những anh hùng hào kiệt, nhưng tất cả đều thất bại hoặc thành công nhưng sau đó liền bị đàn áp.

Người dân vô tội liên tục bị kéo vào các cuộc phân tranh, mất mác đau thương khó nói ra lời.

Năm 1931, một vị anh hùng hào kiệt đứng lên phất cờ khởi nghĩa, kêu gọi nhân dân đấu tranh tại núi Chứa Chan tỉnh Bảo Lộc, mặc dù được hưởng ứng rất tốt từ nhân dân, nhưng do trang bị cùng thực lực có hạn, chiến trận của họ vô cùng gian nan cùng khó khăn.

Tháng 9 năm 1932, vì không thể chống chịu do quân thực dân dùng số lượng lớn quân đội đến thanh tẩy, quân khởi nghĩa trên núi Chứa Chan chỉ đành mở đường máu thoát ra ngoài, tiến về vùng biên giới nước TanBa.

Đến những cánh rừng vùng biên giới, đoàn người tiếp tục di chuyển về hướng bắc, đến vùng lòng chảo rừng Nguyên Sinh U Minh tại tỉnh Kiên Lương, đoàn người chính thức dựng trại lập lán, canh tác ổn định, đây cũng là căn cứ lâm thời trong tương lai của quân đội Đại Việt.

Năm 1933, vị lãnh tụ của nhóm người khởi nghĩa chính thức bước chân ra thế giới bên ngoài, sau nhiều lần chu du ở khắp các nước khác nhau, ông ấy dừng lại tại Liên Bang Bắc Dương, gia nhập một tổ chức xã hội chủ nghĩa, Đảng Cộng Sản Liên Bang Bắc Dương.

Sau nhiều năm học tập và thu thập kinh nghiệm, điều hướng và ý chí phát triển, năm 1941, vị lãnh tụ kia trở về Đại Việt, lập nên Đảng Cộng Sản Nhân Dân Đại Việt, kêu gọi nhân dân cùng nhau đấu tranh, vùng dậy.

Dẫu vậy, các cuộc khởi nghĩa vẫn đều bị đàn áp mạnh mẽ.

Ở đây, Khải Minh phát hiện một điều giống với Địa Cầu, đó chính là tiêu chí của Cộng Sản, Cờ Đỏ Búa Liềm.

Về phần quốc kỳ của Đại Việt nó chỉ giống một nửa, nửa còn lại rất khác biệt.

Quốc kỳ của Đại Việt là màu nửa phần trên màu đỏ, nửa phần dưới màu xanh da trời, ngay trung tâm là hình ngôi sao năm cánh nhưng nó không phải màu vàng, mà là màu trắng, thêm nửa là ở trung tâm hình ngôi sao năm cánh là hình một con rồng màu vàng ngũ trảo, tư thế uy hùng kiêu mãnh, trên năm cánh của ngôi sao theo thứ tự có thêm hình của chim Bồ Câu, Phượng Hoàng, Hoa Sen Tím, Lúa Nước, Tre Xanh.

Tháng 9 năm 1949, được sự hỗ trợ từ Liên Bang Bắc Dương, cùng với đó là tinh thần ý chí bất khuất của nhân dân, Đảng Cộng Sản Đại Việt chính thức đánh bật thực dân khỏi đất nước, Đại Việt hoàn toàn giải phóng, chủ nghĩa xã hội chính thức phát triển trên đất nước khó khăn này.

Từ năm 1950 - 1955, đất nước Đại Việt phát triển mạnh mẽ, cuộc sống người dân trở nên tốt hơn, đất nước phát triển càng thêm tốt đẹp, dấu son chói sáng của một đất nước hùng cường dần dần hiện rõ.

Đầu năm 1956, lợi dụng sự bất ổn của thời kỳ sau chiến tranh thế giới thứ hai, Đế Quốc Cam, một Đế Quốc hùng cường ở phía nam Đại Việt, chính thức nổ tiếng súng tấn công vào lãnh phận Đại Việt, khơi mào cuộc chiến tranh mà nhiều người không mong muốn.

Xét theo khía cạnh cùng so sánh bởi vị trí địa lý, ở địa cầu, cùng vị trí với Đế Quốc Cam chính là Indonesia.

Lại một trang lịch sử rất mới lạ!
Năm 1968, sau nhiều lần tranh đấu, tuy là một Đế Quốc với quân lực hùng mạnh, Đế Quốc Cam vẫn rất khó khăn khi muốn chiếm lấy Đại Việt, do đó tránh cho tổn thất, cùng với đó là sức ép của các nước khác trên thế giới cùng Quân Liên Hợp, một hiệp định được tạo ra, từ vĩ tuyến 19 trở ra là địa phận Đại Việt, trở vào là địa phận của Đại Ngu, một thế lực tổ chức bù nhìn được Đế Quốc Cam tạo ra để có lý do kiểm soát nơi này.

Tuy vậy, Đế Quốc Cam không hề từ bỏ âm mưu thôn tính phía bắc Đại Việt, tháng 5 năm 1969, với lý do muốn thống nhất đất nước, Đại Ngu chính thức tiến quân đánh về phía bắc, hậu thuẫn mạnh mẽ từ quân Liên Hợp.

Và từ đó đến nay, chiến tranh cứ thế tiếp diễn.

.
 
Tối Cường Thế Lực Khởi Tạo
Chương 129: Dpe 17 Đến Thủ Đô Đại Việt!


Thời gian lúc này là tháng 12 năm 1970, cũng tức là chiến tranh đợt này kéo dài hơn một năm.

Tình hình chiến sự vẫn vô cùng căng thẳng, hai bên vẫn đánh nhau với khí thế không ai thua ai, từ vĩ tuyến 18 đến vĩ tuyến 20 là một chiến trường đầy khốc liệt.

Trở lại với việc Khải Minh đến đây, ắt cũng là vì hắn hiếu kỳ về sự mới lạ và khác nhau bởi lịch sử Dpe.

Ngoài ra, một điều khiến Khải Minh chú ý đến, chính là vùng phía bắc Đại Việt hiện giờ, nơi này đang trong nạn đói, một nạn đói không hề nhỏ.

Trước đây ở Địa Cầu, Khải Minh có xem qua một nạn đói ở quá khứ, nạn đói ấy đã khiến đến vài triệu người tử vong, nạn đói lần này ở Dpe cũng tương tự như vậy.

Nhưng có vẻ, ở nơi này thêm phần trầm trọng!
Hắn không nhớ rõ nạn đói kia ảnh hưởng đến số lượng bao nhiêu Dân số, nhưng chắc rằng Dân số không thể đông như ở đây.

Chỉ tính riêng từ vĩ tuyến 19 về phía bắc Đại Việt, sơ lược có đến khoảng 70 triệu người.

Nếu một nửa số bọn họ bị nạn đói hoành hành, số lượng tử vong sẽ là bao nhiêu?

Dù rằng Khải Minh không phải thánh nhân, hắn cũng không muốn làm thánh nhân, nhưng! cũng không thể bỏ mặc khi trong tay có đủ điều kiện để giúp đỡ.

Người ta chỉ ghét khi mà một vị thánh mẫu trở nên nhu nhược, mềm yếu trước kẻ thù, chứ không thể ghét một vị thánh mẫu cứu giúp người Dân lương thiện.

Mục đích trước mắt Khải Minh đến đây là thế, tìm hiểu và xem xem có thể cứu giúp bọn họ không, được người nào hay người đó.

Loanh quanh trong Thủ Đô, rất nhanh Khải Minh tìm được một địa điểm vô cùng phù hợp cho việc này.

Địa điểm này là một cơ sở từ thiện được một số người có lòng tạo ra, mục đích gom góp lương thực thực phẩm dư giả từ thương nhân và người giàu có trong thủ đô, sau đó chuyển đến nơi bị nạn đói cứu trợ.

Tuy rằng trong thủ đô cũng không tốt gì về vấn nạn lương thực, nhưng dù chỉ một cái bánh bao trắng cũng giúp một người sống thêm một ngày.

"Xin hỏi, người phụ trách nơi đây là ai vậy?" Bước vào trong trụ sở từ thiện này, sau khi quan sát một lúc Khải Minh mới tìm người hỏi.

Qua quan sát, hắn nhận thấy lương thực tích trữ nơi đây cũng không nhiều mấy, những người ủng hộ cũng chỉ vài ba củ khoai hay chút gạo tấm, nhưng được cái liên tục có người đến ủng hộ.

"Anh tìm người phụ trách để làm gì?" Một người thanh niên, dáng vẻ tựa như nhân viên nơi này, bước đến chỗ Khải Minh hỏi.

"Tôi muốn ủng hộ một số vật tư lương thực, chỉ là có yêu cầu muốn đi theo đoàn mà thôi.

" Khải Minh mỉm cười đáp lại, tỏ vẻ thân thiện nhất có thể.

"Anh chờ một chút!" Người thanh niên kia nhìn Khải Minh từ trên xuống dưới, sau đó hướng phía trong kia bước đi, Khải Minh thấy vậy liền ngồi một bên chờ đợi.

"Anh có thể nói rõ được không?" Tầm mười phút trôi qua, một nhóm người với một cô gái trẻ tuổi dẫn đầu, tiến đến chỗ Khải Minh.

Nhìn đám người này, tâm lý trong lòng Khải Minh chỉ muốn chửi mịa.

Bà nó sao cứ động chút là có nhân vật nữ dẫn đầu?
Bỏ qua ý nghĩ kia, trở lại với cô gái dẫn đầu vừa lên tiếng ấy, Khải Minh lại sững sờ rồi lâm vào thất thần.

"Anh, anh ơi?" Thấy Khải Minh đứng nhìn mình một hồi lâu mà không nói gì, tuy tâm lý cảm thấy khó chịu nhưng vì tính chất công việc, cô gái này cố gắng bình phục tâm trạng mà hỏi tiếp.

"Khụ khụ, xin lỗi, có chút thất thần!" Khải Minh chợt tỉnh, khi nhận ra vấn đề vừa rồi hắn liền lúng túng, thật sự lần đầu gặp mặt mà nhìn chằm chằm người ta như vậy, rất là bất lịch sự.

Về việc thất thần, không phải vì dung mạo của cô gái ấy xinh như tiên hay gì, mặc dù cô gái này xinh thật!
Lý do ở đây là Khải Minh bị cuốn vào giọng nói của cô ấy, giọng người con gái của miền bắc Đại Việt.

Một giọng nói nhu hòa mang theo tính chất nào đó rất khó tả, chỉ biết vừa nghe thấy giọng nói này, tâm trạng của Khải Minh như muốn hòa tan vào không khí, linh hồn bị câu dẫn vậy.

Nghe có vẻ hơi quá, nhưng thật sự là vậy, chắc cũng có thể là do cách nghĩ mỗi người mỗi khác.

Về phần tính chất giọng nói và ngôn ngữ, vâng, nơi này không khác gì đất nước kiếp trước của Khải Minh, giọng nói của hai miền đều có khác biệt, không chỉ vậy, văn hóa và cách sống cũng khác rất nhiều.

"Xin chào, tôi tên Khải Minh, một thương nhân đến từ Phương Nam, nay đến đây chúng tôi nhận thấy về cuộc sống khốn khó và tai ương hoành hành, do đó chúng tôi muốn giúp đỡ một phần nào đó.

" Khải Minh giản lược rồi nhìn đám người nói.

"Chào anh, tôi tên Xuân Lan, tôi là người phụ trách về những vấn đề thiện nguyện ở đây, rất cảm ơn! ! " Nghe Khải Minh nói, Xuân Lan mỉm cười đáp lại rồi tiếp tục nói về việc ở đây, các điều cần lưu ý và góp ý cho hắn.

Cứ thế, qua buổi trò chuyện, Khải Minh cũng hiểu phần nào đó về Xuân Lan và nơi thiện nguyện này.

Nơi này có tên là Từ Tâm, là một trong hàng trăm nơi được lập ra để kêu gọi người dân quyên góp lương thực, sau đó chuyển đến những nơi khó khăn đói kém cứu trợ, nơi lập ra Từ Tâm là bệnh viện Hoàn Mỹ, một bệnh viện lớn nhất thủ đô Đại Việt.

Xuân Lan, một cô gái hai mươi sáu tuổi, một bác sĩ và cũng là con gái của viện trưởng bệnh viện Hoàn Mỹ, là người chịu trách nhiệm hoàn toàn cơ sở Từ Tâm.

Nhìn vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn động lòng người của Xuân Lan, Khải Minh rất kinh ngạc về độ tuổi của cô ấy, lúc đầu cứ tưởng cô ấy đâu đó chỉ mười chín hai mươi mà thôi.

"Rất cảm ơn tấm lòng tốt của anh và đoàn thương nhân, từ nay anh sẽ được hướng dẫn từ Xuân Nhi, mọi chi tiết cùng cần sự giúp đỡ anh cứ liên hệ với em ấy.

" Sau khi thảo luận cùng thống nhất, Xuân Lan gọi ra một cô gái khác trông có vài phần giống mình, sau khi giới thiệu thì cô gái kia chính là em gái của Xuân Lan, tên là Xuân Nhi.

"Hai chị em vừa đẹp người mà tên cũng đẹp ha!" Cùng Xuân Nhi đi một lúc về hướng bến cảng, Khải Minh quay qua bắt chuyện với cô ấy.

"Cảm!.

.

cảm ơn anh!.

" Xuân Nhi lúng túng nói.

Tuy chỉ tiếp xúc trong thời gian ngắn, nhưng Khải Minh nhận thấy Xuân Nhi khá là rục rè, trông có vẻ như không giỏi về việc giao tiếp hoặc ngại ngùng với người lạ.

"Mọi người lên bờ đi theo tôi một lúc, mang lương thực theo luôn.

" Đến bến cảng, Khải Minh nói với những người trên thuyền, tiện thể vận chuyển lương thực từ trên thuyền.

Những người có mặt trên chiếc thuyền này tuy chỉ là dân thường, nhưng trước khi đến đây Khải Minh đã đào tạo sơ qua, chí ít bọn họ biết mình phải làm gì.

Về phần lương thực, tất cả cũng đều do Khải Minh mua từ hệ thống, số lượng là một nghìn ký gạo, mười ký muối, năm trăm trứng gà cùng hai trăm ký khoai lang mật.

Tất cả hàng đều là loại tốt nhất, số lượng bấy nhiêu cũng do hắn không đủ người vận chuyển, nếu không Khải Minh ắt sẽ mua càng nhiều, với lại có không gian hệ thống, đến địa điểm nạn đói rồi tính tiếp.

Tiếp đó, đoàn người Khải Minh theo hướng dẫn của Xuân Nhi, di chuyển về nhà kho Từ Tâm, sau đó đến một nhà trọ ở tạm.

Sáng hôm sau, nhóm người Khải Minh cùng với một nhóm nhỏ của cơ sở Từ Tâm, theo sự dẫn đầu của Xuân Nhi, hướng về địa điểm cứu trợ lần này mà xuất phát.

Địa điểm cứu trợ lần này là một xã nghèo ở hướng Tây, Xã có tên An Yên, Huyện Cái Keo, Tỉnh Tây Giang, cách thủ đô khoảng 250 cây số đường bộ.

Dự kiến đi bằng xe tải quân sự, ắt cũng cần khoảng 4 đến 5 tiếng đồng hồ để đến nơi.

.
 
Tối Cường Thế Lực Khởi Tạo
Chương 130: Dpe 18 Xã An Yên!


Xã An Yên, đây là một vùng trồng lương thực khá lớn thuộc khu vực miền bắc Đại Việt, chỉ là do vừa rồi xảy ra lũ lụt trầm trọng, hậu quả khiến cho những vùng canh tác bị ngập úng, dẫn đến mất mùa trên diện rộng, kéo theo đó là sự ảnh hưởng cho hai mươi ngàn dân của Xã An Yên.
Vì hỗ trợ cho tiền phương miền nam, do đó bọn họ không tích trữ lương thực, kết quả khi có tai ương xảy ra, không có lương thực dự trữ chèo chống, rất nhanh bọn họ liền lâm vào khủng hoảng.
Đói kém, dịch bệnh hoành hành, khiến cho người dân ở đây lâm vào bế tắc.
{Đinh, phát động nhiệm vụ nhân đạo, Cứu Trợ Hà Nam, bởi vì sự phá hoại từ những kẻ phản bội, Long Mạch Đại Việt bị hủy hoại trầm trọng, vận khí đất nước giảm xuống mức nguy cơ, do đó tai ương liên tục hoành hành, đỉnh điểm là sau năm tiếng, tại vùng biên giới Đại Việt, trên Địa bàn toàn tỉnh Hà Nam sẽ xảy ra một thảm họa nghiêm trọng, hủy diệt gần như hoàn toàn tỉnh Hà Nam và ảnh hưởng đến ba tỉnh xung quanh, mong ký chủ tập hợp vật lực nhân lực tiến đến Cứu Trợ, cứu được một người sống sót ký chủ sẽ nhận được một điểm nhân đạo.}
"Chấm hỏi?" Vừa tiến đến cổng vào xã An Yên, Khải Minh liền nghe thấy âm thanh thông báo từ hệ thống, thông báo một cái nhiệm vụ mà sau khi nghe liền điếng người.
Tai nạn?
Động đất?

Hủy diệt toàn bộ một tỉnh?
Giời ạ, đây là một việc vô cùng trầm trọng!
"Nhưng....." Tuy vậy, với tình hình hiện giờ, Khải Minh không biết phải làm sao cho thỏa đáng.
Chỉ có năm tiếng, căn bản không đủ để làm bất cứ việc gì.
Ngay cả từ vị trí hiện tại đi đến tỉnh Hà Nam, ít nhất cũng cần mười mấy tiếng.

Bên cạnh đó, Đại Việt hiện giờ không có đủ khả năng cứu nạn cứu hộ những thảm họa kiểu này.
"Xuân Nhi, giúp anh tìm hiểu toàn bộ thông tin về tỉnh Hà Nam!" Thở dài, nghĩ ngợi một lúc Khải Minh hướng về cô ấy nói.
Xuân Nhi nghe vậy liền chần chừ, ánh mắt khó hiểu cùng nghi hoặc nhìn Khải Minh.
"Anh muốn đến đó giúp đỡ à?" Một lúc sau Xuân Nhi mới hỏi lại.
"Đúng vậy!" Khải Minh gật đầu thừa nhận, tính theo nhiệm vụ từ hệ thống đây cũng chẳng phải giúp đỡ sao?
Về phần Xuân Nhi, cô ấy lúc đầu tuy không hiểu lý do thật sự là gì, nhưng qua quan sát cùng thực tại, Xuân Nhi liền cho rằng Khải Minh là muốn đi cứu trợ ở đó.
Nếu đổi lại là Xuân Lan, ắt hẳn cô ấy không hỏi như vậy, mà bắt đầu tra hỏi cùng tìm hiểu thông tin thân phận của Khải Minh, đề phòng Khải Minh là kẻ gian có ý định bất chính.
Bởi vì địa bàn tỉnh Hà Nam có một trong những căn cứ quan trọng của quân đội Đại Việt, nơi đây cũng tập trung một số lượng lớn dân cư, và là nơi giao thương đặc biệt đến những nước phía bắc.

Nói thẳng ra, tỉnh Hà Nam là một khu vực vô cùng quan trọng cho Đại Việt, do đó nếu ai đó quan tâm đến hay cố gắng điều tra nơi này, ắt hẳn người đó đều bị nghi ngờ rất lớn.
Về phần thân phận Khải Minh, tuy qua ải kiểm tra, nhưng Xuân Lan vẫn mang lòng nghi ngờ đối với hắn.
Riêng Xuân Nhi, do rằng cô ấy ít giao tiếp với xã hội, nên lòng phòng bị vẫn chưa nhiều, chứ nếu không, sau khi tên Khải Minh hỏi câu vừa rồi, hắn ắt hẳn đã bị còng đầu thẩm vấn.
Rất nhanh, ba mươi phút sau Xuân Nhi liền đưa những thông tin mà hắn cần, có thông tin Khải Minh lập tức vào xem xét.
Tỉnh Hà Nam, một tỉnh thuộc vùng biên giới phía bắc, phía bắc giáp ranh với Đế Quốc Hoa Tinh, phía tây cùng tây nam giáp với tỉnh Kiên Lương, phía đông và đông bắc giáp với tỉnh Hậu Sơn, phía nam giáp với tỉnh Cần Giờ, qua tỉnh Cần Giờ đi thẳng thêm hơn trăm cây số về phía nam chính là Kinh Thành Kim Long.
Tỉnh Hà Nam có diện tích hơn 10 ngàn kilômét vuông, với dân số gần bốn triệu người, địa hình toàn tỉnh chủ yếu là núi cao, thung lũng sâu cùng rừng rậm, cao nguyên đá.
"Thật sự không ổn...." Qua xem xét Khải Minh lại càng lâm vào thế khó, địa hình của tỉnh Hà Nam toàn núi cao và đá, người dân lại tập trung ở những thung lũng màu mỡ, do đó nếu thảm họa động đất xảy ra, tất cả bọn họ có thể sẽ bị vùi lấp.
Cùng với đó, địa hình như vậy, việc di chuyển đến đây lại là một vấn đề vô cùng khó khăn, chứ không cần nói đến việc cứu trợ.
"Thôi, mọi người chuẩn bị sẵn sàng hỗ trợ cho người Dân." Vấn đề động đất kéo theo quá nhiều hệ lụy, do đó Khải Minh đành phải cứ tùy theo tình hình mà thôi, trước mắt cứ cứu trợ nơi này đã.
Hệ thống liên lạc của Đại Việt rất rắc rối, giờ hắn cũng không thể chứng minh cho người khác về việc thảm họa ở Hà Nam, nếu sơ sót, chính Khải Minh sẽ được xem như dị đoan hoặc gián điệp, tuy không sợ nhưng sẽ thật phức tạp.
Cả đoàn tiếp tục hướng vào xã An Yên tiến vào, từ cổng chào của xã đi tầm vài trăm mét, sự hiện diện của nạn đói liền xuất hiện trong tầm mắt của đoàn người cứu trợ.
Rất nhiều người dân nằm bên lề đường hoặc trước những căn nhà cũ kỹ, ánh mắt vô thần trông về phía xa xa, tựa hồ đang trông mong một điều gì đó.
Dáng vẻ của họ chỉ còn da bọc xương, sắc mặt tái nhợt, sinh cơ đều đang dần trôi đi.
"Cái này không ăn được!" Nhìn thấy một bé trai khoảng bốn tuổi đang cặm cụi ăn mấy chiếc lá cây, Khải Minh tiến đến nhẹ nhàng nói.

Tuy không nhận ra mấy chiếc lá này là gì, nhưng ắt hẳn nó không thể nào ăn được, vì trên đường từ thủ đô đến đây, lá này ở đâu cũng có.
Khải Minh nhìn xung quanh rồi lắc đầu, sau đó đổi mấy chiếc lá bằng ba củ khoai luộc, bé trai này khi nhận được mấy củ khoai, ánh mắt bé ấy liền sáng lên, tiếp đó liền lập tức lấy một củ khoai ăn ngấu nghiến, chỉ chốc lát cậu bé này liền ăn xong, tuy ánh mắt nhìn về phía hai củ khoai còn lại hiện đầy vẻ thòm thèm, nhưng chỉ nhìn một hồi cậu bé ấy liền hướng phía Khải Minh quỳ xuống nói một câu cảm ơn.
Khải Minh nhìn thấy hành động của bé trai này liền kinh hồn, trần đời nào có việc người khác quỳ gối hắn, hơn nửa là một đứa bé chỉ ba bốn tuổi như này.
Cảm ơn xong Khải Minh, bé trai liền dùng dáng vẻ háo hức cùng những bước đi siêu vẹo, cố gắng chạy chậm về một căn nhà cách đây khoảng mấy căn.
Nhìn bộ dáng chạy nhưng muốn ngã, quả thật Khải Minh cũng có chút đau lòng, trông sơ qua bé trai này đã chịu đói không phải thời gian ngắn.
"Xuân Nhi, từ lúc nơi này nhờ giúp đỡ cho đến lúc chúng ta đến đây, thời gian đã kéo dài bao lâu?" Nhìn bộ dáng thất thần của Xuân Nhi, Khải Minh tiến đến hỏi.
Về phần Xuân Nhi, khi nhìn tình cảnh này, cô ấy liền thất thần đứng chết chân tại chỗ, đây cũng là lần đầu tiên cô ấy gặp cảnh này.
"À.....!à anh,....!Lúc đội khảo sát đến đây thì nơi này đã chịu đói trước gần mười ngày, sau đó....!sau đó....!do người báo cáo ghi là không cấp thiết, không nguy cơ, cho nên...!cho nên thời gian người khảo sát trở về cho đến chúng ta đến đây, tổng cộng đã trôi qua gần ba mươi ngày." Xuân Nhi ấp úng nói, nhìn tình cảnh này cô ấy cũng hiểu rõ tầm quan trọng của việc này.
Khải Minh nghe vậy liền không nói gì, hắn thở dài rồi gọi nhóm người của mình tiếp tục tiến sâu vào trong trung tâm xã, riêng nhóm người của Xuân Nhi không đi theo mà ở lại làm cái gì đó.
Quan sát một đoạn đường dài, cùng với đó là xem toàn bộ địa hình cùng trạng thái của xã An Yên, Khải Minh quyết định tạo nên một doanh trại tạm thời ở trung tâm xã, tiếp đó hắn cho người nấu mười nồi cháo siêu to khổng lồ, luộc khoai luộc trứng, và cũng nhờ loay hoay, Khải Minh liền nảy sinh ra trong đầu một kế hoạch đặc biệt cho nhiệm vụ..
 
Tối Cường Thế Lực Khởi Tạo
Chương 131: Dpe 19 Cứu Trợ Xã An Yên!


Biết rằng, hiện giờ không chỉ mỗi Xã An Yên mà có thể ở những Xã khác cũng có tình trạng như vậy, nhưng thật sự Khải Minh không có tâm tư để nghĩ đến.

Cũng không đủ thời gian hoặc vật lực để quan tâm.

Mặc dù hệ thống hiện tại đã xâm nhập vào quyền thế giới 81%, theo sau là 79% lưu vực bản đồ, nhưng chỉ có hai đặc quyền, thứ nhất giúp Khải Minh phá không gian trở về Địa Tinh, thứ hai là trao đổi vật tư các loại.

Bởi vì thế giới này bị Phong Cấm, do đó thế giới không tồn tại Linh Khí, không có linh khí, Khải Minh không có đủ năng lực để giải quyết những việc ngoài khả năng.

Xét theo hiện tại, Khải Minh chỉ là một người bình thường, nếu có một viên đạn găm vào người hắn, hắn vẫn bị tróc da, chỉ là có thân thể Hư Linh cảnh nên khi ăn một quả tên lửa hạt nhân loại lớn, Khải Minh hắn mới cáo phó.

Về phần tài sản, tuy trước đây ở quần đảo Trăng Sa tài nguyên nhiều, nhưng trước mắt Khải Minh chỉ có thể thu hoạch những tài nguyên lộ thiên, những tài nguyên ngầm như khoáng sản hay dầu mỏ hắn không có thiết bị thu thập.

Mà có thiết bị, cũng không có chuyên gia, nhân lực chuyên nghiệp làm việc, Khải Minh hắn cũng không thể chính mình đi moi dầu đào đá.

Do đó, lượng tài sản của Khải Minh cũng không nhiều, sau khi thiết lập căn cứ cùng khai phá trồng trọt, hiện tại số tiền còn lại của hắn chỉ trên một trăm tỷ.

"Biết vậy tống tiền Đông Dương vài chục ngàn tỷ! " Nhìn tài khoản, Khải Minh cảm thấy có chút áp lực.

"Mọi người chia thành những nhóm nhỏ, một nhóm khoảng hai đến ba người, mỗi nhóm mang theo ít cháo tiến về những nơi có người đang bị đói, gặp những người dân yếu sức liền hỗ trợ họ ăn cháo, người dân nào còn sức lực thì bảo họ tiến đến đây lĩnh cháo, người dân nào yếu đến mức hôn mê hoặc bệnh tật gì thì mang họ về doanh trại này,!.

.

" Khải Minh nhìn nhóm người phân phó từng việc, dặn dò một số việc cần thiết cùng những yêu cầu thiết yếu.

Bởi vì chỉ có bốn mươi hai người, hai mươi tư người từ quần đảo Trăng Sa, mười tám người dân ở Xã An Yên, do đó về nhân lực liền khiến Khải Minh bất lực.

Nếu lúc đầu hắn không nghĩ đến việc nhờ đến những người dân của xã này hỗ trợ, với hai mươi tư người hắn mang theo, không mệt chết cũng đột tử sạch.

Cứ thế, nhóm người phần thì đi xung quanh hỗ trợ phân phát cháo cho những người không còn sức, một phần ở tại chỗ phát cho những người đến lấy.

Hai tiếng sau, sau khi phân phát cho người thứ tám mươi, nhìn dòng người liên tục, Khải Minh cau mày quan sát xung quanh.

Từ lúc nấu cháo đến bây giờ, Khải Minh không nhìn thấy được nhóm của Xuân Nhi, không biết cô nàng dẫn nhóm người của mình làm gì và ở đâu?
Nghĩ nghĩ cũng chả để làm gì, Khải Minh rất nhanh quăng cái ý nghĩ này khỏi đầu, trước cứ mặc kệ, nhóm của cô ấy không ảnh hưởng đến việc hắn làm là được.

Ấy vậy, không có chuyện lại thành có chuyện!
"Công tử, có chuyện xảy ra!" Khoảng mấy phút sau, bất ngờ có một đoàn người tiến đến chỗ Khải Minh nói, dẫn đầu chính là những người của hắn, phía sau là nhóm người của Xuân Nhi đang khuân cán cứu thương.

Quan sát kỹ, ngoài hai cán cứu thương, còn có thêm bốn người được dìu đến.

"Mau đem vào trong, chuyện gì xảy ra?" Thấy vậy Khải Minh nhanh chóng hướng dẫn đoàn người vào doanh y tế, sau khi đặt những bệnh nhân này lên giường bệnh, Khải Minh một bên dùng máy kiểm tra, một bên hỏi.

"Chuyện là như vầy!.

.

" Xuân Nhi nhanh chóng giải thích những chuyện đã xảy ra.

"Cô! ! cô không biết như vậy là không được sao? Rốt cuộc cô có kiến thức về cứu hộ không vậy? Làm được thì làm, không làm được cũng đừng gây khó khăn cho người khác!" Nghe xong Xuân Nhi nói, Khải Minh liền bão nổi chửi ầm lên.

"Bảo và chú Khang ở lại, người không phận sự ra ngoài hết đi.

" Quát xong, Khải Minh tiếp tục quan sát và cứu chữa những người vừa rồi.

Nhóm người Xuân Nhi nghe Khải Minh mắng, bọn họ đều trầm mặt lủi thủi đi ra ngoài, riêng Xuân Nhi chạy đi chỗ nào đó mà khóc.

Về việc mà nhóm người Xuân Nhi làm, đó là bởi bọn họ không theo nhóm Khải Minh mà tiến hành cứu trợ nạn nhân từ đầu đường xã trở vào, tuy nhiên, cách cứu trợ của bọn họ sai lầm vô cùng.

Biết rằng, tình trạng hiện tại của người dân ở đây là sức cùng lực kiệt, ấy thế mà nhóm người Xuân Nhi lại trực tiếp đưa cho họ gạo, khoai sống, và những cái bánh khô khan khô hốc.

Với tình trạng người dân như vậy, bọn họ đủ sức để đi nấu nướng sao, do đó khi nhìn thấy thức ăn, bọn họ không chần chừ mà lập tức ăn ngay những gì họ đưa, tình trạng đã yếu nay càng yếu hơn, thậm chí nguy kịch.

Cũng may nhóm người Xuân Nhi cứu trợ không nhiều, nếu không con số không phải vài bệnh nhân như bây giờ.

Cũng khó trách khi nhóm người Xuân Nhi đều là những sinh viên đại học, lần đầu tham gia cứu trợ, hơn nữa, khi nhìn thấy tình cảnh của người dân như vậy, bọn họ cũng rối lắm chứ.

Vả lại, thời gian quá ngắn nên nhóm người Xuân Nhi chưa tiếp thu kịp kiến thức cứu trợ, mà cũng có khi ai đó xem nhẹ vấn đề này nên không mở ra một buổi dạy về những điều cần thiết.

Mặc dù có vài người nguy hiểm đến tính mạng, nhưng với thuốc và thiết bị hiện đại, Khải Minh cứu được tất cả những người kia.

Qua chuyện này, tài khoản của hắn lại bị mất thêm hai tỷ!
Đơn giản báo quá báo!
Tiếp đó, mặc kệ nhóm người của Xuân Nhi, Khải Minh tiếp tục hỗ trợ cho người dân nơi này, phát cháo cứu đói, ai đỡ đói khỏe mạnh liền được phát gạo, khoai và trứng!.

.

Tối hôm ấy!
"Mệt như mấy chú bốn chân giữ nhà!" Khải Minh nằm trên một ghế tựa ở ngoài doanh trại mà buông lỏng, quả thật ngày hôm nay quá mệt.

Vừa chạy ngược chạy xuôi phát cháo, vừa chữa bệnh cứu người, thật sắp cáo phó luôn.

[Đinh, kết toán, chúc mừng ký chủ hỗ trợ và cứu giúp được 1104 người, ký chủ nhận được 1104 điểm nhân đạo!] Khi mà bước sang ngày mới, Khải Minh đang say giấc nồng, bất chợt âm thanh của hệ thống liền vang lên.

"Tiểu Thê Tử, điểm nhân đạo dùng để làm gì?" Không biết thì hỏi, Khải Minh lập tức đến với tiểu Thê Tử.

Nhưng đáp lại câu hỏi của Khải Minh, đó chính là hai từ không biết, vậy có nghĩa trước mất điểm nhân đạo là một loại điểm phế.

Đã hiện giờ không có tác dụng, tranh thủ đã tỉnh, Khải Minh mở ra phần thông tin, kiểm tra về thông tin thảm họa kia.

Cái phần thông tin này đã được gửi vào chiều hôm qua, chỉ là do Khải Minh bận nên vẫn chưa xem nội dung cụ thể.

* Thông tin Thảm Họa!

Loại Động Đất kéo dài, thời gian 15 giờ 08 phút ngày 18 tháng 12 năm 1970, theo lịch Đại Việt.

Thời gian và cường độ diễn ra thảm họa động đất: khởi sinh 49s với 9,9 độ richter, dư chấn lần một 31s với 8,2 độ richter, dư chấn lần ba 45s với 7,2 độ richter,!.

.

Tâm chấn chính thức sâu khoảng 16km, vị trí chấn tâm ngay trên địa bàn thôn Vĩ Ngạn, xã Tân Bằng, huyện Cao Bằng, tỉnh Hà Nam.

Tâm chấn dư chấn lần lượt sâu từ 10 đến 40km, vị trí ở các xã khác trên địa bàn huyện Cao Bằng.

Giới hạn ảnh hưởng động đất kéo lan rộng toàn tỉnh Hà Nam với cấp hủy diệt, tỉnh Kiên Lương, Cần Giờ, Hậu Sơn, và hai tỉnh của Hoa Tinh quốc đạt cấp thảm họa.

Những tỉnh: Hậu Nghĩa, An Long, Thái Yên, Hưng Ninh, Phước Long, cảnh báo cấp thiên tai.

Người dân ở khu vực Kinh Thành Kim Long và những tỉnh lân cận khác trong phạm vi 700 đến 1000km vuông tính từ tâm chấn, tất cả đều có thể cảm nhận được rung chấn cùng chấn động mạnh.

Nguy cơ cấp cao, dự đoán lượng dân cư ảnh hưởng đạt khoảng 20 triệu người, phán đoán số lượng tử vong có thể đến 50%.

! ! ! ! !
Nhìn phần thông tin, Khải Minh chỉ cảm thấy sống lưng mát lạnh, động đất này tại sao lại đáng sợ như vậy, 9,9 độ richter là khái niệm gì, không những vậy còn thêm cái tám phẩy cùng bảy phẩy theo sau.

Sống sót được trong tình trạng này,!.

.

quả thật rất khó!
Hơn nửa, nếu sống sót được sau thảm họa, thì đó lại là một thời gian địa ngục kéo theo sau, vô số những sự đáng sợ sẽ tiếp tục tra tấn tinh thần và thể xác của những người may mắn sống sót.

.
 
Back
Top Bottom