Cập nhật mới

Đô Thị  Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê

Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê
Chương 120: Theo Thói Quen


Bốn bước để thức dậy: lăn một vòng, cọ cọ, chà chà, vuốt vuốt. Mặc dù ngày hôm trước chưa thành công vuốt được nhưng trí nhớ cơ thể vẫn còn đó. Hứa Hoan, người vừa mới tỉnh dậy còn mơ màng, nhắm mắt lại, theo thói quen sờ sang bên cạnh gối.

Trong quá trình vươn tay ra, ý thức đã tỉnh táo lại, nhớ đến phần lớn những chuyện đã xảy ra hôm qua, cũng nhận ra mèo con Tinh Tinh đã sớm biến thành người Tinh Tinh, muốn vuốt cũng không vuốt được nữa rồi.

Trong lòng tiếc nuối một giây.

Tuy nhiên ngay khi cậu cười khổ định rút tay về, đầu ngón tay vô tình chạm vào một thứ trơn tuột.

Sờ vào mềm mại như lụa, ấn nhẹ xuống đáy có chút đàn hồi.

Cảm giác rất tốt, Hứa Hoan không nhịn được sờ thêm vài cái.

Kết quả sờ qua sờ lại, đầu ngón tay lại chạm đến một khu vực khác.

Cảm giác chạm so với sự trơn tru trước đó, chuyển thành mềm mại ấm áp, mịn màng như ngọc, là cảm giác của ngọc thạch cao cấp nhất.

Cái gì vậy, rốt cuộc là cái gì vậy?

Có một cảm giác quen thuộc mãnh liệt, nhưng bộ não hỗn độn vẫn chưa phản ứng kịp rốt cuộc đó là cái gì.

Mơ hồ nhận thấy có điều không ổn, Hứa Hoan vật lộn muốn mở mắt ra.

Tuy nhiên, điều xảy ra nhanh hơn việc cậu nhìn rõ thứ mình đang sờ là tiếng rên khẽ đột nhiên vang lên trong căn phòng yên tĩnh.

"Ưm." Khàn khàn, xen lẫn một chút bất mãn, hình như đang không vui vì giấc ngủ ngon bị làm phiền.

Rõ ràng âm thanh này không phải của cậu, vậy là của ai?

Dự cảm chẳng lành ngày càng mạnh, Hứa Hoan mở bừng mắt, vừa vặn đối diện với một đôi mắt khác cũng vừa mở, ngái ngủ và mơ hồ.

Ồ... Hóa ra là Tinh Tinh à.

Hứa Hoan thở phào một hơi.

Không đúng, sao lại là Tinh Tinh chứ?!

Hứa Hoan kinh hãi biến sắc.

Lúc này cơn buồn ngủ của Hứa Hoan đã hoàn toàn tỉnh, cậu ngồi bật dậy khỏi giường, chỉ vào Cơ Tinh Lan vẫn đang nửa nằm "anh anh anh" một lúc lâu, rồi không thể nói thêm lời thừa thãi nào nữa.

Nhận ra chuyện gì đã xảy ra, sự hoảng loạn trong lòng Cơ Tinh Lan thực ra không ít hơn Hứa Hoan.

Hắn vẫn còn mơ hồ, ký ức sau khi uống rượu tối qua mơ màng không rõ ràng.

Thông thường, rượu bình thường đối với tu chân giả như họ cũng gần như nước trắng. Chất cồn gì đó uống vào có thể nhanh chóng bị linh khí hay ma khí trong cơ thể tuần hoàn đẩy ra ngoài.

Nhưng điều tồi tệ là hôm qua là ngày đầu tiên hắn phục hồi hình người, trạng thái được duy trì một cách gắng gượng. Mặc dù sức mạnh bản thân có, nhưng không thể sử dụng quá nhiều khiến bản thân uống say thật.

Đây là lần đầu tiên Cơ Tinh Lan trải nghiệm say rượu.

Người choáng váng, đầu óc quay cuồng, lời nói và hành động bắt đầu tuân theo ý nghĩ chân thật nhất trong lòng.

Kết quả của việc này là, đến giờ ngủ, cảm thấy buồn ngủ, Cơ Tinh Lan hoàn toàn không nhớ phải trở về phòng tầng thượng một mình nghỉ ngơi, mà theo thói quen rất thành thạo cuộn tròn cơ thể chiếm nửa giường của Hứa Hoan.

Ký ức của hắn rất không may mắn dừng lại ở thời điểm vẫn là mèo con Tinh Tinh. Đến giờ ngủ là nên dựa vào Hoan Hoan ngủ ngon mơ đẹp, đến sáng hôm sau lại bị đối phương v**t v* tỉnh dậy. À, thỉnh thoảng còn được hôn vài cái nữa chứ~

Ban đầu muốn cuộn tròn bên cạnh gối, nhưng mèo con Tinh Tinh nhỏ bé và người Tinh Tinh to lớn có sự khác biệt cơ bản, ít nhất là kích thước đã chênh lệch hàng chục lần. Hắn thử cuộn một cái rồi bỏ cuộc. Để không bị rơi khỏi giường, hắn chọn nằm áp vào mép giường hướng mặt vào trong, lưng hướng ra ngoài tủm tỉm ngủ cả đêm.

Tất nhiên, vị trí đầu kiên cường không thay đổi, vẫn nằm bên cạnh gối.

Chính là cái chỗ mà Hứa Hoan mơ màng sờ thấy khi tỉnh dậy.

Không ngoài ý muốn nhưng vẫn xảy ra ngoài ý muốn, sờ tới sờ lui hai người đều tỉnh dậy.

Hứa Hoan bị dọa tỉnh.

Còn về Cơ Tinh Lan, là thuần túy bị "quấy rối" tỉnh dậy.

"Anh... tại sao anh lại ngủ ở chỗ tôi?" Hứa Hoan lắp bắp hỏi.

Nói xong cố gắng lật tìm ký ức tối qua, nhưng phát hiện ký ức dừng lại ở khoảnh khắc cậu tắm rửa xong nằm vật ra trên giường. Còn Cơ Tinh Lan đến từ lúc nào, và ngủ cùng cậu với tư thế nào, cậu hoàn toàn không biết.

Đúng là không xảy ra chuyện gì kỳ lạ... nhưng hai người đàn ông tỉnh dậy phát hiện ngủ chung trên một chiếc giường, bản thân đã hơi kỳ quái rồi...

Cơ Tinh Lan bị hỏi đến mức vành tai ửng đỏ lên một chút.

"Xin lỗi." Hắn nhanh chóng quỳ xuống, giải thích với vẻ mặt xấu hổ: "Tối qua ta vô tình uống say, sau khi say cơ thể hình như có ý nghĩ của riêng nó, nên mới..."

Những lời sau không nói hết, giọng nhỏ đến mức khó nghe, nhưng Hứa Hoan hiểu, là chưa quen với thân phận mới thuộc về "Cơ Tinh Lan" nên sau khi say theo bản năng quay về phòng ngủ cùng cậu.

Lời giải thích này rất hợp lý, cộng thêm hai người thật sự chỉ đơn thuần nghỉ ngơi cùng nhau một đêm. Ngắm nhìn đủ bộ dạng đại ma vương ánh mắt lấp lánh, nói năng ấp úng, Hứa Hoan "phì cười", xua tay ra hiệu Cơ Tinh Lan không cần nói tiếp nữa, cậu đã hiểu rõ tình hình rồi.

Lại thấy đối phương thở phào nhẹ nhõm khi nghe mình nói như vậy, trong lòng buồn cười đồng thời bổ sung một câu: "Thật ra anh như vậy cũng là bình thường. Thói quen nuôi dưỡng lâu ngày vốn dĩ không dễ dàng thay đổi. Khi tỉnh táo có thể kiểm soát tư tưởng hành động, khi đầu óc choáng váng chỉ có thể hành động theo bản năng thôi. Sau này chúng ta uống rượu cứ từ từ thôi nhé, đặc biệt là những loại rượu do Vương ngự trù ủ, cứ để khách hàng đến Ngự Thiện Phòng ăn uống tận hưởng thôi!

Thói quen ngủ ở đâu từ từ sửa đổi cũng được, không cần vội vàng đâu. Nếu anh cảm thấy ngủ trên lầu không ngon, cũng có thể nói với tôi, cùng lắm thì tôi sắp xếp thêm một phòng cho anh mà!" Chủ nhà lớn Hứa vỗ ngực nói như vậy.

Ý định của cậu là khách sáo một chút, coi như là lời an ủi Cơ Tinh Lan để hắn sớm thích nghi với thân phận mới của mình.

Nhưng không ngờ lời này lại thật sự được Cơ Tinh Lan nghe lọt vào tai. Một buổi tối sau ngày hôm nay, hắn đường hoàng gõ cửa phòng Hứa Hoan vào nửa đêm, nói rằng hắn không ngủ được, xin được dung nạp.

Hứa Hoan có biện pháp gì đâu, lời hứa là tự mình nói ra. Cộng thêm thuộc tính mê cái đẹp bùng nổ vào đêm khuya, do dự vài giây rồi cho người vào.

Đầu tiên là sắp xếp một căn phòng mới bên cạnh phòng mình cho người ta, sau đó lại không kìm được cám dỗ chia một nửa giường của mình ra.

Mọi thứ xảy ra rất tự nhiên, đến đâu hợp lý đến đó.

Tất nhiên, đó là chuyện sau này, tạm thời chưa nói tới.

Hiện tại hai người vẫn còn trong sạch vô cùng. Một người an ủi tận tâm, một người cẩn thận nhận lời an ủi này. Sau khi một lần nữa bày tỏ lời xin lỗi với Hứa Hoan, hắn rời đi trước bước lên lầu.

Cơ Tinh Lan: Hắn cần bình tĩnh lại.

Đợi đến khi hai người lần nữa đã là một giờ sau rồi. Thấy họ cuối cùng cũng xuống ăn sáng, Vương ngự trù còn dành thời gian trêu chọc một câu: Biết tửu lượng của mọi người kém như vậy, ông đã không lấy rượu mới ủ ra rồi, cứ uống nước ngọt tạm bợ thôi.

Đỡ suýt chút hỏng việc.

Hứa Hoan: emmm... Hình như đã hỏng việc rồi _🙂з」∠)_

Cơ Tinh Lan: Chột dạ đến mức chỉ có thể làm một cỗ máy cười khô không cảm xúc.

Vương ngự trù nói chuyện tiếng rất to, vì vậy Hứa Hoan và hai người còn chưa kịp phản ứng gì, đã có vị khách vừa đi ngang qua đột ngột quay đầu lại, phát ra tiếng muốn uống rượu.

Ông chủ, khát, khát rượu, rượu!
 
Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê
Chương 121: Cái Đuôi Nhỏ


Không nghi ngờ gì, các loại rượu do Vương ngự trù ủ đã trở thành sản phẩm hot mới của Ngự Thiện Phòng. Bất cứ ai thường xuyên uống rượu, sau khi nghe nói quán có rượu tự nấu đều không kìm được gọi một hai chai.

Những người bình thường không uống rượu cũng sẽ rung động mà gọi một ít, uống một ngụm là yêu thích ngay.

Chỉ là họ chỉ yêu rượu trong Ngự Thiện Phòng, bước ra khỏi cửa hàng vẫn không hề nhỏ giọt rượu nào.

Theo lời họ nói, đó là: Đã nếm qua "tiên phẩm" của Ngự Thiện Phòng rồi, ai còn để mắt đến những thứ lòe loẹt kém chất lượng bên ngoài nữa chứ~

Ngưỡng của họ đã bị kéo lên vô hạn rồi, có thể coi là "một lần vào Ngự Thiện Phòng hối hận cả đời".

Vương ngự trù: ... Mô tả rất hay, lần sau đừng mô tả nữa.

Làm cho Ngự Thiện Phòng của ông nghe như không phải nơi đứng đắn vậy.

Trong rất nhiều người yêu thích rượu của Ngự Thiện Phòng, có hai người lại là ngoại lệ.

Và vì bản thân họ là thành viên của Nhà Nhỏ Ngập Nắng nên trong tình huống này cực kỳ nổi bật.

Giờ ăn đêm sau khi Nhà Nhỏ Ngập Nắng kết thúc giờ làm việc.

"Ô kìa, Hoan Hoan, Tinh Tinh, hai người hôm nay lại không uống à?" Hồ mỹ nhân dùng ngón tay ngọc thanh mảnh nhẹ nhàng cầm chiếc ly rượu pha lê nhỏ nhắn. Bên trong là rượu màu hồng nhạt long lanh. Trong lúc lắc lư, hương đào nồng nàn lan tỏa trong ánh trăng.

Đây đã là lần thứ ba cô hỏi cùng một câu hỏi. Lần đầu tiên hỏi, hai người đều ngượng ngùng, nói là lần trước uống nhiều quá nên phải "kiêng rượu" vài ngày. Lần thứ hai, lý do đưa ra là muốn "tu thân dưỡng tính", cũng không biết người ngủ sớm dậy sớm, tập thể dục đúng giờ mỗi ngày tu cái thân gì, dưỡng cái tính gì.

Mặc dù cảm thấy hai người đều kỳ lạ nhưng mọi người ở Nhà Nhỏ Ngập Nắng giữ vững ranh giới của người trưởng thành, cái gì không nên hỏi thì không hỏi.

Hôm nay là lần thứ ba. Hai lần trước chỉ đơn thuần là tò mò, lần này thì mang hàm ý trêu chọc.

Oh hố hố, để họ đoán xem, tối hôm khui rượu mới, tất cả mọi người đều say, Hoan Hoan và Tinh Tinh đã xảy ra chuyện gì vậy ta~

Sự thật là không có gì xảy ra cả nhưng bị nhiều đôi mắt kỳ lạ nhìn chằm chằm như vậy luôn khiến người ta lạnh cả sống lưng, nghi ngờ mình đã làm chuyện xấu mà bản thân cũng không biết.

An ủi làn da nổi da gà trên cánh tay, Hứa Hoan khẽ ho một tiếng, nhẹ nhàng thở ra một hơi, nói: "Uống chứ uống chứ, hôm nay uống nhẹ một chút."

Uống nhiều hơn thì không dám nhưng uống một hai ly thì vẫn được mà.

Tay nghề Vương ngự trù rất tốt, rượu ủ cũng có hương vị độc đáo. Tối hôm đó cậu chỉ nếm qua vài vị, còn rất nhiều vị chưa nếm qua. Nhịn mấy ngày nay, thèm chết đi được.

Sống cùng ăn cùng lâu như vậy, sở thích ăn uống của Cơ Tinh Lan đã gần giống Hứa Hoan. Những ngày này hai người luôn âm thầm nhẫn nhịn. Đừng nói Hứa Hoan lén lút thèm thuồng nhìn người khác uống thỏa thích, hắn thực ra cũng vậy. Đang nghĩ khi nào mới có thể lấy lại tâm thái bình thường để bắt đầu uống rượu đây.

Nghe Hứa Hoan nói vậy, Cơ Tinh Lan cũng vội vàng bày tỏ, nói hắn cũng muốn uống.

Uống xong còn chủ động đứng dậy, chọn một chai hương hoa mộc, rót đầy ly rượu trước mặt hắn và Hứa Hoan.

Trong không khí, ngoài hương đào thanh nhã lại thêm vài sợi hương hoa mộc nồng nàn.

"Haha, như vậy mới bình thường chứ!" Vương ngự trù, một người đàn ông thô kệch, chưa hề nhận ra sự khác lạ giữa hai người, hay nói đúng hơn là sinh thời đã thấy nhiều, dù có phát hiện cũng chẳng thấy có gì. Bây giờ điều ông quan tâm nhất chỉ là sự công nhận đối với tay nghề của mình.

"Chú còn tưởng trước đó uống tốt như vậy, sao đột nhiên lại không ngon nữa, suýt chút nghi ngờ các cháu không thích rượu chú ủ đấy. May mà hôm nay cuối cùng cũng chịu uống, nếu không tối nay chú lại mất ngủ rồi~"

"Làm sao có thể không thích được!" Hứa Hoan kinh ngạc mở to mắt, không dám tin lời thiếu tự tin này lại thoát ra từ miệng Vương ngự trù.

"Tay nghề của chú Vương được công nhận là thiên hạ đệ nhất mà. Chỉ cần ăn qua đồ ăn chú làm sẽ trở thành fan trung thành của Ngự Thiện Phòng."

Nếu ông buồn bã thất vọng vì sự khó xử nhỏ của cậu và Cơ Tinh Lan thì tội lỗi của họ lớn lắm.

Nói xong, để tăng thêm độ tin cậy cho lời mình nói, Hứa Hoan giơ ly rượu kính Vương ngự trù một cái, rồi uống cạn ly rượu hoa mộc trong một hơi.

Vào miệng thanh khiết ngọt ngào, hương rượu thơm nồng. Nếu không phải có thể nếm ra chút vị cồn nhè nhẹ, nói đó là nước ngọt hương hoa mộc cũng không ngoa.

Cơ Tinh Lan thấy vậy, không nói gì, cũng uống một ly để biểu thị thái độ của mình.

Họ thật sự không có ý kiến gì về tay nghề Vương ngự trù. Vượt qua sự ngượng nghịu vô cớ mấy ngày này, ăn thì vẫn ăn, uống thì vẫn uống, vui vẻ khó tả.

Vương ngự trù hài lòng, cười ha ha báo trước ông lại có một lô rượu hương vị mới có thể khui. Đầu tiên kéo đầy sự mong đợi của vài người rồi giơ ly rượu trong tay bắt đầu cười mà không nói, cố tình không tiết lộ cụ thể có những vị gì. Nhìn thấy vài con ma men ngứa răng, rất muốn đánh ông một trận.

Chỉ tiếc trong tay có "rượu ngon", thật sự bảo họ ra tay thì kiên quyết không dám.

Hứa Hoan và Cơ Tinh Lan xem hóng hớt một lúc lâu, bữa ăn mới dần dần tan.

Sáng sớm ngày hôm sau, Hứa Hoan xách vài chai rượu ngon mua chạy cửa sau từ Vương ngự trù đi về nhà ông bà.

Sau lưng còn có Cơ Tinh Lan. Khoảng thời gian này hắn luôn như cái đuôi nhỏ, Hứa Hoan đi đến đâu hắn theo đến đó, cũng không thấy buồn chán.

Trong nhà có hai con ma men một già một trung đang ngóng chờ. Thấy hai người đến, cách xa đã bắt đầu vẫy tay kích động.

"Hoan Hoan đến rồi, Tinh Lan cũng đến rồi. Mau vào mau vào, đợi hai đứa lâu lắm rồi!" Ông nội Hứa nói với vẻ măt hiền từ, nhưng ánh mắt lại liếc qua liếc lại nhìn chai rượu trong tay Hứa Hoan.

Nhìn xong chai rượu, ông còn không quên lườm con trai mình vài cái. Trong lòng ầm thầm hối hận, tối hôm qua sao lại không giữ mồm giữ miệng nói với nó chuyện hôm sau cháu nội sẽ đến tặng rượu chứ?

Vốn dĩ con trai và con dâu định đi thành phố bên cạnh gặp bạn cũ kết hợp đi chơi vài ngày. Bây giờ thì hay rồi, cứ thế hoãn lời mời lại một ngày, chạy đến chỗ ông đứng đợi mong ngóng, mặt dày bày tỏ cũng muốn chia sẻ một phần, còn lấy cớ hay là muốn mang tặng bạn bè, để họ cũng được nếm đặc sản của Nhà Nhỏ Ngập Nắng.

Đây là gây dựng danh tiếng cho sự nghiệp của cháu nội mà!

Là một người ông tốt ủng hộ cháu cưng một trăm phần trăm, ông Hứa có thể từ chối sao? Tuyệt đối là không thể, chỉ có thể ngậm ngùi chấp nhận.

Chỉ là trong lòng khó tránh khỏi lại oán giận con trai tốt của mình, ngay cả khi đã đợi được cháu nội và bạn nó, lại nhìn thấy chai rượu trong tay họ.

Haizz, đôi khi cha con có cùng sở thích cũng không phải là chuyện tốt gì!

Ba Hứa chẳng thèm quan tâm ánh mắt của ông nội là gì. Nhiệt tình tiến lên đón lấy chai rượu trong tay con trai, cảm nhận trọng lượng trong tay, trong lòng hài lòng gật gù rồi mới nhớ chào hỏi hai người: "Hoan Hoan và Tinh Lan mau vào ngồi đi, bà nội và mẹ con cũng ở nhà đấy, bây giờ chắc đang làm món con thích ăn trong bếp. Hai đứa muốn ăn gì thì nói với ba, nếu trong nhà không có thì bây giờ đi mua."

Mặc dù tòa nhà nhỏ mà con trai ở có đầu bếp hàng đầu nhưng cả nhà quây quần ăn uống cũng là một kiểu hưởng thụ khác. Họ chưa bao giờ cho rằng nơi nào ngon hơn thì phải ăn ở đó. Ăn ở ngoài hay ăn ở nhà, cảm giác luôn có chút khác biệt.

"Dạ vâng, con vào thăm bà và mẹ đây." Gần đây Hứa Hoan vừa mới quay trúng vài món tuyệt kỹ gia truyền của Vương ngự trù từ Vòng Quay May Mắn nữa, đang lo không có chỗ thể hiện đây. Nghe vậy liền chạy nhanh vào bếp, định trổ tài một phen cho người nhà xem.
 
Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê
Chương 122: Muốn Mở Cửa Hàng


Hứa Hoan vui vẻ chạy đi, để lại Cơ Tinh Lan đi cùng cậu đứng đơ tại chỗ không nhúc nhích.

Bề ngoài: o_o

Thực tế: QAQ

Ký ức đã chết đột nhiên tấn công hắn. Khi hắn vẫn là mèo con Tinh Tinh, đã không ít lần làm nũng lăn lộn trên người và chân ba Hứa và ông nội Hứa...

Hễ họ đến Nhà Nhỏ Ngập Nắng tìm Hứa Hoan, hắn sẽ chạy lên cọ cọ chà chà thể hiện sự tồn tại.

Tóm lại là không ít lần bị họ v**t v*.

Mặc dù họ không biết người đang đứng trước mặt họ lúc này chính là chú mèo đen nhỏ hồi đó, nhưng bản thân hắn lại suy nghĩ sâu xa quá rồi.

Nếu một ngày họ biết hình ảnh trước kia của hắn, không biết sẽ nhìn hắn bằng ánh mắt nào... Ôi, nghĩ thôi đã thấy xấu hổ chết đi được.

Tốt quá, đây chắc chắn là lịch sử đen rồi.

Nếu có thể nhất định phải giấu kín bí mật này mãi mãi!

Kể từ khi Cơ Tinh Lan biến lại thành người, ông nội Hứa và ba Hứa đã gặp hắn vài lần. Đối với người bạn ít nói nhưng có vẻ ngoài ưu tú của cháu trai/con trai mình, họ thể hiện sự nhiệt tình rất lớn.

Thấy hắn bị Hứa Hoan bỏ lại trông đáng thương giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi, lòng thương xót nảy sinh. Họ chủ động kéo hắn vào nhà, ấn hắn ngồi xuống ghế rồi bê hết đồ ăn thức uống ra, bảo hắn buồn chán thì ăn uống một chút, không cần khách sáo với họ.

Nhưng tốt nhất đừng ăn quá nhiều, sắp đến giờ ăn cơm rồi.

Bữa cơm hôm nay có Hứa Hoan ra tay, mức độ ngon lại tăng thêm vài bậc.

Vì là người Hứa Hoan dẫn về thì cũn giống như con cái trong nhà. Cứ coi nơi này như nhà của mình là được.

Nếu Hứa Hoan có mặt, thấy ông nội và bố không hề khách sáo như vậy, e rằng mắt cậu sẽ trợn tròn kinh ngạc mất.

Rất muốn khoác vai họ lắc mạnh, hỏi họ rốt cuộc đang nói cái lời thâm hiểm gì vậy á á á!!

Tiếc rằng cậu đang ở trong bếp, đã mặc tạp dề xắn tay áo, thay thế bà nội và mẹ trở thành người làm chủ bếp lò, hoàn toàn không biết trong phòng khách Cơ Tinh Lan đang trải qua cơn bão trong lòng như thế nào.

Cơ Tinh Lan: Ông nội và bố thật nhiệt tình! Họ thích mình! Họ coi mình như người nhà!

Nhiệt độ trong đầu tăng cao đến mức suýt nữa nói hớ nhưng sau khi phản ứng lại vẫn nhanh chóng cảm ơn một cách lịch sự rồi cùng hai người trải qua khoảng thời gian chờ đợi ngắn ngủi.

Tay nghề nấu nướng của Hứa Hoan có thể nói là được chân truyền từ Vương đầu bếp, không thể chê vào đâu được. Có cậu ở đó thì gần như không cần bà nội Hứa và mẹ Hứa giúp đỡ. Chưa đầy một giờ, cậu đã làm xong một bàn đầy ắp món ăn từ nguyên liệu có sẵn trong bếp.

Nhìn thấy cả nhà sáng mắt, vui vẻ không khép được miệng.

Có món ăn, rượu tất nhiên không thể thiếu. Rượu mà Hứa Hoan và Cơ Tinh Lan mang đến bị ông nội Hứa mở vài chai dưới ánh mắt buồn bã của con trai mình, không khí trực tiếp đạt đến đỉnh điểm.

Chỉ là việc phân chia rượu khó tránh khỏi có chút bất hòa.

"Ba~ Không phải đã nói rồi sao rượu Hoan Hoan mang đến chia cho con vài chai để con mang cho bạn con mà. Con còn muốn khoe khoang với họ nữa!"

"Cái gì mà nói rồi? Ba chưa nói với con cái gì hết! Con muốn nhiều như vậy thì tự đi Nhà Nhỏ Ngập Nắng xếp hàng mua đi. Nghe Tiểu Vương nói ông ấy ủ rất nhiều mà, chắc chắn mua được. Những chai trong nhà này là Hoan Hoan cố ý biếu ba và bà nội nó. Ba không nỡ tặng đi đâu, hôm nay cho con uống vài ngụm đã là rất rộng rãi rồi!"

"Ơ? Ơ?? Bố nếu bố nói vậy thì con đến đây từ sáng sớm hôm nay, lại ngồi nói chuyện gần hết buổi với ba và mẹ coi như cái gì?"

"Ừm... Coi như thằng nhóc nhà con có lương tâm, biết hiếu kính ba và mẹ con? Hơn nữa, Hoan Hoan còn cố ý làm một bàn đầy món ngon nữa chứ. Nếu vợ chồng con không đến thì sẽ không được ăn sao? Nói cho cùng vợ chồng con vẫn là người lời mà!"

"... Khụ khụ, xem ba nói kìa, vừa nãy con đùa với bố thôi. Món ăn ngon do Hoan Hoan làm con không nỡ bỏ lỡ đâu. Còn về rượu thì... lát nữa ăn xong con sẽ đi mua!"

Hai cha con qua lại lời qua tiếng lại khiến những người khác trên bàn ăn cố nhịn cười rất khổ sở. Khó khăn lắm mới ăn xong, Hứa Hoan cảm thấy mặt mình sắp cứng đờ rồi. Đặt bát đũa xuống không nhịn được vươn tay xoa xoa má mình.

Cơ Tinh Lan liếc nhìn hành động này của cậu, đột nhiên cảm thấy tay mình hơi ngứa. Làm sao đây, muốn giúp Hoan Hoan xoa má quá...

Ăn cơm xong ở lại thêm một lúc, Hứa Hoan liền dẫn Cơ Tinh Lan xin phép ra về.

Hai người cũng không vội trở về, đã ra ngoài rồi, thôi thì thong thả đi dạo một vòng trong làng, đợi thức ăn trong bụng tiêu hóa hết rồi về cũng chưa muộn.

Còn về ba Hứa và mẹ Hứa còn phải đi thăm bạn bè ở thành phố bên cạnh, tiện thể mang rượu cho bạn, đã rời đi trước họ một bước chạy đến Nhà Nhỏ Ngập Nắng xếp hàng rồi.

Đợi đến khi Hứa Hoan và Cơ Tinh Lan đi dạo xong trở về, hai người kia đã mua được rượu suôn sẻ lên đường, hai bên còn chưa kịp gặp mặt.

Về chuyện này, Hứa Hoan bày tỏ đã quen từ lâu. Ba mẹ cậu là người thích đi chơi khắp nơi, thích kết bạn khắp cả nước và thế giới như vậy. Chỉ cần đến nơi báo bình an cho cậu là được, cậu cũng không nhất thiết phải có họ ở bên cạnh mới được.

Hai người trở về Nhà Nhỏ Ngập Nắng, rõ ràng cũng không rảnh quan tâm những chuyện khác, vì họ vừa vặn gặp mặt những khách hàng đang xếp hàng hoặc chờ chỗ, thành công bị họ vây quanh buộc phải bật chế độ trò chuyện sôi nổi.

"Chủ nhà Hoan Hoan, nghe nói người bên cạnh cậu là bạn cậu, anh ấy có ý định ở lại Nhà Nhỏ Ngập Nắng lâu dài không, sau này có ý định mở cửa hàng không ạ? Nếu có, có thể cho biết trước anh ấy định mở quán gì không?"

"Đúng vậy đúng vậy, anh chàng này trông thật cuốn hút, chúng tôi đang đoán riêng anh ấy sẽ mở loại cửa hàng gì nếu anh ấy mở! Nhưng anh ấy đẹp trai như vậy, dù mở cửa hàng hơi ít người biết đến, cũng sẽ không thiếu khách đến đâu hề hề hề~"

Câu nói này thật sự khiến Hứa Hoan và Cơ Tinh Lan bị hỏi ngớ người.

À? Mở cửa hàng gì? Mở cửa hàng nào? Sao họ không biết gì hết vậy. Rốt cuộc là ai đã bịa tin đồn rằng Cơ Tinh Lan muốn mở cửa hàng vậy?

Có lẽ sự nghi ngờ trên mặt hai người quá rõ ràng, tiếng bàn tán ồn ào xung quanh dần dần nhỏ lại. Mọi người nhìn nhau, sau một lúc lâu mới có người đứng ra gãi đầu hỏi:

"À... Chủ nhà Hoan Hoan, người bạn của anh không có ý định mở cửa hàng sao?"

Hứa Hoan dở khóc dở cười gật đầu, giải thích: "Đúng vậy, anh ấy đến chỗ tôi chơi, tiện thể ừm... nghỉ dưỡng một chút, không có, à, tạm thời không có ý định mở cửa hàng đâu, mọi người chắc đã hiểu lầm rồi."

Anh cảm thấy đôi khi không nên nói chắc chắn quá. Lỡ một ngày Cơ Tinh Lan thấy buồn chán cũng muốn mở một cửa hàng chơi thì sao? Hơn nữa cậu hiện tại đang thay Cơ Tinh Lan trả lời, không thể đại diện một trăm phần trăm ý muốn của hắn nên đã thêm vào chữ "tạm thời".

Thấy Hứa Hoan thừa nhận, người nói cười ngượng, giải thích rằng họ cứ tưởng chỉ cần là người thuê nhà của Nhà Nhỏ Ngập Nắng, chắc chắn sẽ "chiếm lĩnh" một tầng lầu mở một cửa hàng. Không ngờ còn có thể chỉ dùng để ở thuần túy nên mới hiểu lầm.

Nói xong còn ánh mắt ngưỡng mộ nhìn Cơ Tinh Lan vài lần. Có thể sống trong Nhà Nhỏ Ngập Nắng giống như chủ nhà Hoan Hoan, ăn uống vui chơi đều có thể thực hiện trong tòa nhà này, nghĩ thôi đã siêu sướng rồi chứ!

Giải thích xong, đám đông cũng tản đi. Hai người trực tiếp đi thang máy lên lầu.

Đợi đến tầng lầu của mình, Hứa Hoan định chào tạm biệt Cơ Tinh Lan thì bị đối phương gọi lại.

Cơ Tinh Lan hỏi với giọng điệu thương lượng: "Hoan Hoan, em nói xem nếu ta mở một cửa hàng thì sao?"
 
Tôi Có Một Tòa Nhà Ở Quê
Chương 123: Đại Kết Cục


"Á??" Hứa Hoan nghi ngờ mình có chút thiên phú nhà tiên tri trong người. Nếu không thì tại sao vài phút trước vừa nói với khách hàng rằng Cơ Tinh Lan "tạm thời" không có ý định mở cửa hàng, vài phút sau nhân vật chính của chủ đề lại rụt rè tiến lên thương lượng với cậu chuyện có nên mở cửa hàng hay không?

Sự nhận thức này khiến cậu rơi vào im lặng kéo dài.

Nếu trí nhớ cậu không sai, thân phận của Cơ Tinh Lan ở giới tu chân là Ma Tôn đúng không, đó là kẻ đứng đầu Ma giới đấy.

Mặc dù theo lời hắn nói, toàn bộ giới tu chân đã bị "ăn mòn" bởi Linh Mạng, tu chân giả ai nấy đều là mọt mạng, không còn phong khí đánh giết nữa nhưng hắn vẫn là biểu tượng sức chiến đấu bên đó.

Bây giờ, cựu biểu tượng sức chiến đấu giới tu chân đến nói với cậu muốn mở một cửa hàng giống như Vương ngự trù và những người "bình thường" khác, còn thương lượng với cậu nên mở loại cửa hàng gì,... rất ảo diệu.

Hứa Hoan vẫn còn hoang mang, nhưng người đưa ra ý tưởng này lại càng suy nghĩ càng thấy việc này khả thi.

Cơ Tinh Lan bày tỏ hắn cũng có sự cân nhắc của riêng mình.

Thật vậy, mỗi ngày quấn quýt bên Hứa Hoan, đối phương làm gì hắn làm theo cái đó, đối phương đi đâu hắn theo đến đó, khiến đáy lòng hắn luôn luôn sản sinh cảm giác hạnh phúc kín đáo.

Nhưng một khi cuộc sống nhàn rỗi kéo dài, khi thỉnh thoảng chỉ có một mình, hắn lại nảy sinh cảm giác trống rỗng lơ lửng rồi rơi vào sự nghi ngờ bản thân không thể giải thích được.

Hoan Hoan có thấy hắn phiền phức không?

Hoan Hoan có thấy hắn quá bám người, không độc lập không?

Hoan Hoan có thấy hắn quá vô vị, ở cùng hắn lâu thiếu sự tươi mới không?

Mặc dù không muốn thừa nhận, Cơ Tinh Lan biết hắn thực ra cũng là một thành viên bị "ăn mòn" bởi Linh Mạng. Hơn nữa khi hắn vẫn còn là một chú mèo đen nhỏ, đã thành thạo các kỹ năng lướt mạng. Có một thời gian còn đặc biệt mê mẩn việc đăng bài cầu cứu cư dân mạng về những điều không hiểu nữa.

Lời nói của cư dân mạng, cộng thêm những lời hắn thỉnh thoảng nghe các cô chú trong làng "tâm sự chuyện nhà" khiến hắn không kìm được đánh đồng trạng thái cuộc sống hiện tại của mình với "ăn bám".

Việc ăn ở của hắn đúng là một tay Hứa Hoan lo liệu nhưng họ đã thương lượng trước rồi, tiền thuê thu được từ người thuê hai người mỗi người một nửa. Hứa Hoan cũng chuyển một nửa tiền thuê nhận được mấy tháng trước vào thẻ của hắn, đơn giản thô bạo không cho phép từ chối.

Nhưng Cơ Tinh Lan bản thân không theo đuổi hưởng thụ vật chất. Ăn ở toàn bộ giải quyết ở Nhà Nhỏ Ngập Nắng, ngay cả mua sắm online cũng chưa từng. Tóm lại là rất dễ nuôi, cho gì ăn nấy, không ăn cũng được, dù sao đã tuyệt thực từ lâu rồi.

Thế là hắn không cần hỏi ai cũng biết rõ trong lòng, hình ảnh của hắn trong mắt người ngoài rất có thể là kiểu người đáng thương không có việc làm, không thu nhập, vô gia cư, hoàn toàn dựa vào Hứa Hoan nuôi sống.

Có phải ăn bám hay không thì chưa nói, cùng lắm là xì xào trong lòng, chắc chắn không dám hỏi trước mặt họ.

Vì vậy để phá vỡ ấn tượng cố hữu này, Cơ Tinh Lan cảm thấy mình vẫn nên tìm việc gì đó mà làm.

Đã từ giới tu chân đến thế giới hiện đại, Tháp Thông Thiên Ma Vương cũng thuận theo trào lưu thời đại, tự chọn trở thành một tòa nhà nhỏ bình thường, vậy hắn, người từng làm Ma Tôn, nhập gia tùy tục mở một cửa hàng chắc không có vấn đề gì chứ?

Hắn nói hết ý nghĩ của mình cho Hứa Hoan nghe. Trong khi kinh ngạc vì nội tâm Cơ Tinh Lan lại nhạy cảm đến vậy, Hứa Hoan cũng nhanh chóng đồng tình với lời hắn nói.

Chỉ là muốn mở một cửa hàng trong Nhà Nhỏ Ngập Nắng thôi chứ có phải không mở được đâu. Cả tòa nhà là của hắn mà, ngay cả khi mở một cửa hàng cực kỳ ít người hỏi đến cũng có toàn bộ người thuê trong tòa nhà bao gồm cả cậu bảo kê cho hắn chứ!

Mở đi! Ngay lập tức nhanh chóng đi mở!

Vậy bây giờ vấn đề đặt ra là, người nào đó ngoài đánh đấm ra còn lại không giỏi việc gì khác, rốt cuộc thích hợp mở loại cửa hàng gì?

Dù thế nào cũng không thể liên kết người đàn ông trước mặt với người cần nhiệt tình hô to "hoan nghênh quý khách" được.

Haha, chẳng lẽ dạy người dân Trái Đất tu tiên sao?

Kế hoạch nhập khẩu nhân tài Ma giới?

"Ưm... Đề nghị của Hoan Hoan hình như cũng không phải là không được?" Đôi mắt đang phiền muộn của Cơ Tinh Lan sáng lên, cho Hứa Hoan một ánh mắt khen ngợi "em thật thông minh quá đi".

Hứa Hoan lúc này mới phát hiện, vừa nãy suy nghĩ quá nhập tâm, thậm chí đã nói ra lời thầm trong bụng.

Lại còn bị đối tượng của lời thầm chấm điểm ngay tại chỗ.

Ngượng ngùng một lát, nhận ra Cơ Tinh Lan không hề đùa với cậu, cậu trực tiếp tiến lên, ra hiệu hắn mau nói rõ ràng rốt cuộc là chuyện gì.

Hiếm khi thấy Hứa Hoan hấp tấp như vậy, Cơ Tinh Lan cười cười, mới từ từ kể về phát hiện của mình cách đây không lâu.

Phát hiện này có thể nói là ngoài ý muốn, nhưng lại hợp tình hợp lý.

Giữa tầng mười một nơi Hứa Hoan ở và tầng thượng nơi Cơ Tinh Lan ở, thực ra vẫn tồn tại một không gian ảo. Cơ Tinh Lan đã thử đi vào khi sức mạnh của bản thân phục hồi được một nửa.

Quá trình đi vào không hề gặp trở ngại. Sau khi vào, hắn nhanh chóng phát hiện, không gian đó thực chất là tàn dư các mảnh vỡ của giới tu chân trước kia....

Sau khi hắn chọn ngủ sâu, giới tu chân không biết đã xảy ra chuyện gì, tóm lại kết quả cuối cùng là tan rã, toàn bộ thế giới vỡ vụn hòa vào ba nghìn tiểu thế giới. Có cái hợp nhất với một mặt phẳng nào đó, có cái ẩn náu trong một góc của một mặt phẳng nào đó, cũng có một phần vẫn cô đơn trôi nổi trong hư không, không chọn ai cả.

Mảnh được Cơ Tinh Lan phát hiện này, có lẽ là mảnh lớn nhất trong số các mảnh vụn này, bị Tháp Thông Thiên Ma Vương vô tình thu được. Giữa chừng không biết xảy ra sự cố gì, trong suốt thời gian dài, hai thứ lại hòa làm một, tạo thành một tiểu thế giới riêng trong kẽ hở giữa tầng thượng và tầng dưới.

Kích thước bên trong chỉ bằng một phần nghìn của giới tu chân nhưng cũng lớn hơn toàn bộ Trái Đất rất nhiều. Tuy nhiên nó cũng giống Cơ Tinh Lan, cần phải dựa vào nhân khí và độ phồn vinh bên trong mới có thể từ từ phục hồi đến thời kỳ đỉnh cao.

Bây giờ thì... vào trong trống trơn chẳng có gì, trăm mét đã bị sương mù bao phủ. Chỉ cần đáp ứng một số yêu cầu nhất định mới có thể hiện ra bộ dạng thực sự bên trong sương mù.

Một mảnh đất chưa có ai đặt chân nhưng lại đầy linh khí như vậy, có thể nói là tính khả thi cực kỳ cao, không gian thao tác rất lớn.

Cái này tính là gì, khai hoang một mảnh đất sao?

Với một mảnh đất như vậy, làm gì trên đó cũng có thể thu hoạch quả ngọt phong phú. Vì vậy dùng nó để chơi game thảm họa nhập vai hoàn toàn cũng không quá ngạc nhiên chứ?

Cửa hàng của Cơ Tinh Lan không mở ngay lập tức.

Sau khi có ý tưởng sơ bộ, hắn không chọn chiến đấu một mình, không chỉ kéo những người thuê nhà đã ra khỏi hồ lô ngọc bích "xuống nước", ngay cả những người vẫn còn trong hồ lô ngọc bích cũng không tha.

Mọi người có tiền thì góp tiền, có sức thì góp sức. Những người có ý tưởng càng bị vắt kiệt một phen, cố gắng vắt hết tất cả cảm hứng trong đầu như nước trong miếng bọt biển, không còn một giọt nào.

Cứ như vậy, toàn bộ thành viên Nhà Nhỏ Ngập Nắng trải qua một tháng đau khổ bận rộn nhưng rất ý nghĩa. Mảnh đất lộ ra từ không gian kẽ hở mở rộng vài vòng, có hình hài một ngôi làng nhỏ, đây là "làng tân thủ" do Hứa Hoan và họ tự tay xây dựng.

Nhưng bên trong không có NPC, chỉ có nhiệm vụ người chơi tự động nhận sau khi vào. Tiếp theo sẽ phải dựa vào chính họ để xây dựng làng, thị trấn, thành trì, quốc gia, thậm chí là môn phái tu tiên thực sự hoặc thế gia.

Mọi thứ đã sẵn sàng, cửa hàng của Cơ Tinh Lan mới được mở ra.

Tên cửa hàng sử dụng lời nói đùa của Hứa Hoan ngày trước, gọi là "Khai Hoang Một Mảnh Đất". Cái tên này lúc đầu nghe hơi kỳ quái, nhưng nhẩm đi nhẩm lại vài lần lại cảm thấy có cái gì đó âm thầm thức tỉnh trong sâu thẳm linh hồn, đột nhiên tràn đầy nhiệt huyết.

Do không gian kẽ hở lúc đầu không lớn lắm, "Bắt đầu Một Mảnh Đất" không mở hoàn toàn lúc ban đầu, mà áp dụng hình thức mời tham gia.

Khách hàng quan tâm có thể đăng ký trước. Sau khi hết hạn đăng ký sẽ chọn ra một số lượng người ưu tiên trải nghiệm. Một trăm khách hàng may mắn được chọn ban đầu nhận được phần thưởng trải nghiệm miễn phí trọn đời tại cửa hàng. Còn những khách hàng muốn vào chơi sau thì tính phí theo thời gian chơi, 100 tệ mỗi giờ.

Mức phí này có vẻ rất đắt nhưng chỉ những người đã vào chơi mới biết tỷ lệ hiệu suất chi phí cao đến nhường nào. Tốc độ thời gian giữa thế giới thực và "thế giới trò chơi" không giống nhau. 1 giờ trong thực tế bằng 10 giờ trong trò chơi. Tính ra rõ ràng là 10 tệ một giờ mà, quá hời, thật sự quá hời rồi!

Còn về một trăm khách hàng may mắn được chọn, ban đầu ai cũng ngưỡng mộ vận may của họ nhưng sau khi biết họ đã trải qua những gì trong "trò chơi", sự ngưỡng mộ lại pha lẫn sự đồng cảm sâu sắc.

"Hahaha, tưởng rằng họ vào sớm nhất là để hưởng phúc, không ngờ là đi làm c* li! Giai đoạn đầu của trò chơi đúng là không có gì cả, giống hệt tên cửa hàng mà anh Cơ đặt. Tất cả những thứ chúng tôi nhận được ngay khi vào trò chơi, toàn bộ là do họ cày cuốc từng chút một mà ra."

"Nghe tôi nói cảm ơn bạn, vì có bạn, sưởi ấm bốn mùa~"

"Oa~ Thì ra linh lúa ngon là do họ trồng, linh quả tuyệt vời là do họ trồng, linh thú thịt tươi ngon là do họ nuôi, ngay cả hầu hết các công trình, động phủ, cũng là do họ từng chút một xây dựng lên, hoặc dùng kiếm thuật vừa học đào ra~ Quá cảm động, yêu các bạn bắn tim!"

"Quả nhiên miễn phí là cái đắt nhất. Chúng ta vẫn cứ yên tâm trả tiền mà chơi thôi. Trả tiền rồi dù có làm loạn trong trò chơi cũng là thanh thản trong lòng, hề hề!"

"..."

"Khai Hoang Một Mảnh Đất" có thể nói là nổi tiếng chỉ sau một đêm, kéo theo danh tiếng của Nhà Nhỏ Ngập Nắng cũng tăng thêm vài bậc.

Cùng với việc khách hàng đến Nhà Nhỏ Ngập Nắng ngày càng nhiều, những người thuê nhà vừa tận tâm kinh doanh vừa mở rộng điên cuồng. Hứa Hoan mỗi ngày mở mắt ra đều có thể thấy kinh nghiệm chủ nhà của mình tăng vù vù. Vốn tưởng cùng với việc cấp độ tăng cao, việc nâng cấp sẽ càng khó khăn, không ngờ trong tình huống những người thuê nhà cạnh tranh điên cuồng, tự động tiêm máu gà cho mình, cậu vẫn duy trì tốc độ lên một cấp mỗi hai ba ngày, chưa đầy một năm đã đưa hết tất cả mọi người trong hồ lô ngọc bích ra ngoài.

Những người ra khỏi hồ lô ngọc bích này cũng không làm cậu thất vọng. Mỗi người chiếm một tầng lầu mở cửa hàng kinh doanh. Mặc dù giữa họ khó tránh khỏi có sự cạnh tranh nhưng nội dung kinh doanh không hoàn toàn trùng lặp, tổng thể là một bầu không khí cạnh tranh lành mạnh.

Một năm trôi qua, Nhà Nhỏ Ngập Nắng bây giờ không còn là ngôi nhà nhỏ thấp nhỏ ban đầu nữa. Mặc dù vẫn chưa đạt đến tầm vóc tiền thân "Tháp Thông Thiên Ma Vương" của nó, nhưng cũng có thể gọi là một tòa nhà chọc trời tinh xảo lộng lẫy.

Tuy nhiên dù số tầng có tăng lên, mọi người vẫn quen gọi nó là "Nhà Nhỏ Ngập Nắng".

Sau hơn một năm kinh doanh và phát triển, sự thần kỳ của Nhà Nhỏ Ngập Nắng đã nổi tiếng khắp thế giới. Không chỉ có khách hàng trong nước đổ về nơi này điên cuồng, số lượng khách du lịch nước ngoài cũng tăng lên rõ rệt bằng mắt thường.

Khách hàng trong nước tầng nào cũng đến, trong điều kiện thời gian cho phép, họ có xu hướng quét sạch Nhà Nhỏ Ngập Nắng từ dưới lên trên, rồi từ trên xuống dưới hai vòng, đi dạo thỏa thích rồi mới rời đi về nhà.

Còn khách du lịch nước ngoài thì rõ ràng ưa thích Ngự Thiện Phòng ở tầng một, phòng khám ở tầng bốn, và "Khai Hoang Một Mảnh Đất" ở tầng dưới tầng thượng hơn. Ẩm thực đặc sắc của Trung Quốc, y thuật đặc sắc của Trung Quốc, văn hóa tu tiên đặc sắc của Trung Quốc đều khiến họ mơ màng khao khát, chỉ mong được sống gần Nhà Nhỏ Ngập Nắng mãi mãi không rời đi.

Đừng nói là không có, thật sự có không ít khách du lịch nước ngoài nảy sinh ý định nhập cư Trung Quốc, cùng với tình yêu dành cho Nhà Nhỏ Ngập Nắng ngày càng sâu sắc, những ví dụ thành công cũng ngày càng nhiều.

Cùng với danh tiếng thần kỳ của Nhà Nhỏ Ngập Nắng được lan truyền, còn có câu chuyện xảy ra giữa chủ nhà Nhà Nhỏ Ngập Nắng Hứa Hoan, và "người bạn" Cơ Tinh Lan đột nhiên xuất hiện bên cạnh cậu, cùng với những lời đoán về mối quan hệ giữa hai người.

Có người nói họ chỉ là mối quan hệ bạn bè thuần túy không thể thuần túy hơn, cũng có người nói người sau từng "ăn bám" người trước một thời gian khá dài, cuối cùng quyết định "đi làm trả nợ".

Còn những người nghĩ họ là một cặp, thì bắt đầu tranh cãi về việc là yêu từ cái nhìn đầu tiên hay tình yêu lâu ngày mới nảy sinh.

Người này nói lúc đó lần đầu tiên thấy Cơ Tinh Lan xuất hiện bên cạnh Hứa Hoan, ánh mắt đối phương nhìn chủ nhà Hoan Hoan hoàn toàn không hề che giấu, cứ như coi đối phương là ánh sáng của cuộc đời, chậc chậc quấn quýt ghê~

Người kia lại phản bác rằng lúc đó ánh mắt chủ nhà Hoan Hoan vẫn rất trong sáng bình thản, đâu có bóng dáng của tình yêu nào, hai người rõ ràng là trong quá trình ở chung lâu dài mới hình thành sự ăn ý, nảy sinh tình cảm, cuối cùng mới ở bên nhau mà!

May mắn là họ dù cãi nhau cũng không thật sự làm ầm ĩ trước mặt chính chủ, nếu không hai người vừa mới ở bên nhau chưa được bao lâu, e rằng sẽ cùng nhau đỏ mặt lúng túng.

Nhưng nếu lén lút đi trò chuyện riêng với Cơ Tinh Lan, rất có thể hắn sẽ xấu hổ đồng thời đưa ra câu trả lời khẳng định: Vừa là tình yêu lâu ngày mới nảy sinh, vừa là yêu từ cái nhìn đầu tiên. Bất kể ở trạng thái nào, tâm trí của hắn đều bị Hoan Hoan chi phối, vui theo cái cậu vui, buồn theo cái cậu buồn. Bản thân hắn cam tâm tình nguyện.

"Sao đột nhiên dừng lại vậy, đừng đứng ngây ra nữa, bố mẹ ông bà họ còn đang đợi chúng ta về ăn cơm kìa!" Hứa Hoan vẫy tay với hắn ở cách đó vài bước, giục hắn nhanh lên.

Cơ Tinh Lan thu lại suy nghĩ, để mặc hơi nóng nảy sinh ở vành tai vì vô tình nghe thấy nội dung trò chuyện của vài khách hàng từ xa bị gió chiều cuốn đi. Hắn cười đáp lại, rồi nhanh chân đuổi theo, tự nhiên nắm lấy tay Hứa Hoan, mười ngón đan chặt.

Dưới ánh hoàng hôn yên ả, bóng hình hai người chồng lên nhau, quấn quýt, dần dần kéo dài, rồi khuất xa.

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------------

<i>>Thế là hành trình phát triển của Nhà Nhỏ Ngập Nắng đã kết thúc. Cảm ơn sự yêu quý và góp ý của tất cả các độc giả.</i>

<i>Cá nhân mình trọn edit truyện vì đọc văn án thấy thú vị, quá trình edit cũng là quá trình mình đọc truyện luôn. Có thể mọi người cảm thấy giữa truyện hơi lan man, truyện có phần đầu voi đuôi chuột, nam chính xuất hiện muộn, tuyến tình cảm hơi ít. </i>

<i>Tuy nhiên cá nhân mình cảm thấy đây vẫn là một cuốn truyện nhẹ nhàng, phù hợp với những bạn thích đọc để giải trí chủ đề mỹ thực, sảng văn cũng như góc nhìn chủ thụ</i>

<i>Một lần nữa xin cảm ơn tất cả mọi người! </i>

<i>Hẹn gặp lại trong các tác phẩm tiếp theo!</i>

<i>_Đào Tử_</i>
 
Back
Top Bottom