Cập nhật mới

Truyện Teen Tôi Có Một Người Bạn Trai Bí Ẩn

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
591,209
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
361,707
toi-co-mot-nguoi-ban-trai-bi-an.jpg

Tôi Có Một Người Bạn Trai Bí Ẩn
Tác giả: thegioihacam
Thể loại: Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tôi có một người bạn trai vô cùng bí ẩn.

Tôi không biết anh là ai, cũng chưa từng hỏi anh về điều đó!​
 
Tôi Có Một Người Bạn Trai Bí Ẩn
Chương 1: Lần đầu gặp gỡ


Những cơn mưa sà xuống như muốn nhấn chìm cả thành phố, mọi người ai nấy đều chạy tán loạn tìm chỗ trú mưa. Nhưng cơn mưa nặng hạt cứ liên tục rơi xuống không ngừng nghỉ, trong đám đông ấy một cô gái vẫn đang bình thản đứng dưới mưa ngắm nhìn bầu trời nặng hạt một cách thích thú.

-May hôm nay mình cầm áo mưa không thì ướt như chuột lột rồi! Chẹp chẹp.

-XUUUUuuu!

Bỗng ở phía sau, một cô gái khác cầm trên tay một chiếc dù chạy đến, khuôn mặt cô lèm nhèm, mái tóc xơ rối.

-Cuối cùng cũng đến! Tui cứ tưởng bà chết ở xó nào rồi. Làm cái gì mà đến trễ thế!

Cô thở hồng hộc, giơ tay quệt mồ hôi trên trán. Đưa tay đặt lên vai cô gái kia.

-Tui tưởng bà không đi.. hộc hộc...bà thay đổi xoành xoạch như chong chóng thế kia.

-Rồi rồi.. lỗi của tui.. nhưng tui nói với bà 3h cơ mà.

-Sorry tôi mãi chăm chút quá nên quên mất thời gian.

-Thôi được rồi, đi mau kẻo trễ.

Hai người họ cùng nhau đi đến một quán cafe đậm chất truyền thống Nhật Bản. Họ cởi bỏ áo mưa và dù rồi bước vào nhà vệ sinh chỉnh sửa áo quần tóc tai.

-Hôm nay tui chắc chắn phải có bạn trai!

-Tui cũng thế!

Hai người họ bước đến trước một cái bàn. Đối diện là 5 người con trai, bên kia là 3 người con gái khác.

-Hai cậu đến muộn thế! Một cô gái cột tóc đuôi ngựa yểu điệu nói.

-Xin lỗi bọn tớ nhớ nhầm giờ thôi. Chúng ta bắt đầu thôi.

-Được!

------------------------Giới thiệu một tí -------------------------

Xin chào mọi người tôi chính là nhân vật chính của bộ truyện này.

Tên: Bạch Dạ Thảo( bạn bè thường gọi là Xu) ( Nó)

Tuổi: 16t

Mơ ước: Đang muốn có một người bạn trai

Bạn thân: Chi ( biệt danh Chi dog, cũng có mơ ước tương tự)

----------

Buổi hẹn hôm nay của chúng nó bắt đầu từ lí do hôm qua, Mai là một con nhỏ có rất mối nhiều quan hệ, thích có bạn trai nhưng chưa bao giờ có vì không có ma nào theo ( Một phần cũng do trường Mai học là trường nữ). Mai nó nảy ra ý định là nhờ thằng Tú em trai họ của nó bên trường nam hẹn mấy thằng đi gặp mặt chơi. Xong nhỏ đi loa cho cả đám gái bạn chơi với nó về vụ việc.Nó (Xu)và Chi thấy thú vị nên bu theo chơi, biết đâu có bạn trai và thế đó là lí do của vụ việc hôm nay.

.............................Tại buổi hẹn........................

Nó (Xu) đảo mắt nhìn một vòng qua bọn con trai trước mặt. Đôi mắt của nó dừng lại ngay phía người con trai đối diện nó."Có vẻ là người đẹp trai nhất trong cả đám. Để ý thì tất cả mọi người đều nhìn hắn hồi nãy đến chừ."Nó nghĩ

-Mọi người giới thiệu tên đi. Con trai trước rồi đến con gái nha. Ngọc Mai nhanh nhảu nói.

Từng người đều vui vẻ giới thiệu tên. Người con trai đầu tiên là một người nhìn có vẻ vui tính.

-Xin chào mọi người, mình là Vũ rất vui được gặp.

Người thứ 2 là một người khá là trầm tính, cậu ta có một làn da nâu.

-Mình là Đạt rất vui được gặp.

Người thứ 3 và thứ 4 hình như là anh em sinh đôi tuy không giống nhau lắm.

-Chào mình là Tuấn, mình là Tú em họ của Mai.

Đến cậu con trai cuối cùng, hồi nãy đến chừ mắt của cậu ta chỉ nhìn vào cái máy trên bàn, không hề rời một giây, kể cả lúc nó và Chi đến cậu ta cũng không hề rời màn hình một giây.

-Này! Lê Thái! Ông bỏ máy xuống đi.

Tuấn hất tay hắn. Hắn cau mày ngước lên.

-Gì!

-Giới thiệu đi. Các bạn nữ đang chờ đó.

-À,tên Lê Thái hết. Mọi người cứ tiếp tục đi. Nói xong hắn lại cắm mặt vào cái điện thoại.

-Chậc, mọi người cứ mặc kệ nó đi chúng ta tiếp tục nhé! Vũ vui vẻ nói

"Cái quái gì vậy, đẹp trai mà bất lịch sự vãi". Nó bực bội nhìn Lê Thái. Chi vỗ lưng nó, thì thầm.

-Ê mày, ông Lê Thái gì đó nhìn cool v ~

-Cool gì! nhìn phát gớm, bất lịch sự òm, tui ghét mấy thể loại cứ tỏ ra ngầu ngầu lắm.

~ Một ông sao sáng hai ông sao sáng, ông còn lại tắt rồi ~ bỗng tiếng nhạc từ đâu xuất hiện.Thu hút mọi ánh nhìn bao gồm cả Lê Thái. Đó là tiếng chuông từ điện thoại của nó.

-Chết tiệt!

Nó vội vàng tìm điện thoại, vừa tìm nó vừa liếc nhìn Chi. Chi đột nhiên thay đổi thái độ, trừng mắt lên nhìn nó.

-Bà dám thu âm giọng tôi để làm chuông điện thoại hả!!! Bà bà bà... bà chết với tôi.

-Sorry, tôi thấy giọng bà hay quá tôi không nỡ nghe một mình.

Nó lôi điện thoại ra, nhìn màn hình. Nó giơ tay chụp miệng con nhỏ bạn lại.

-Alo!

-Thảo à! Chú nè, tổng biên tập đây!

-À vâng, cháu chào chú!

Nó liếc nhìn qua lũ bạn mọi người đều đang nhìn chằm chặp vào nó. Nó che điện thoại lại nói:

-Hôm ni mình có việc tí, lần sau gặp nhé. Nói xong nó chạy ra khỏi quán vơ vội chiếc áo mưa mà không kịp nhìn.

Nó rời đi, bỏ lại lũ bạn ngơ ngác. Lê Thái đã dừng việc nhìn vào màn hình, hắn đứng dậy.

-Tau về trước đây bọn mày ở lại vui vẻ.

Nó vẫn đang đứng ở ngoài nghe điện thoai.

-Vâng,cháu sẽ cố gắng viết xong phần còn lại cho chú.

Lê Thái bước ra nhìn nó. Nó đang đi vòng vòng không để ý thấy hắn. Hắn bước đến trước mặt nó.

-Này!

Nó nhìn lên, nó khó hiểu chào tạm biệt chú tổng biên tập và cúp máy.

-Gì thế!

Hắn chỉ cái áo mưa trên tay của nó.

-Cái đó là cuả tôi, bộ cô định ăn trộm hả.

-Cái gì!

Nó nhìn vào chiếc áo mưa trên tay nó. Nó nhìn đi nhìn lại, phát hiện ra không phải áo mưa mình nó đỏ mặt.

-Trộm đâu mà trộm, tôi lấy nhầm thôi, nè ai thèm áo mưa của ông chớ!

Hắn nhìn nó khó chịu, giơ tay lấy cái áo mưa.

-Ừ thì đằng ấy không ăn trộm, nhưng đối với đằng này thì đằng ấy chẳng khác nào kẻ ăn trộm to miệng cả.

-Cái gì cơ!

Nói xong hắn bỏ đi để lại nó tức tối một mình.

Hắn mỉm cười đắc thắng...
 
Tôi Có Một Người Bạn Trai Bí Ẩn
Chương 2: Lần đụng độ thứ 2


Ngày thứ 2 sau hôm ngày gặp mặt,...

-Ê Xu, mày hôm qua sao thế? Tự nhiên bỏ về?

Nó đang nằm úp mặt nơi bàn, ngẩng mặt lên một cách mệt mỏi, nhìn nhỏ Chi.

-À có tí việc ấy mà... bà sao rồi, cua được anh nào chưa?

-Chuyện đó thì...

Chi đột nhiên đỏ mặt, gãi đầu..

-Vẫn chưa có tiến triển gì lắm?À mà thôi, đừng nói chuyện tui nựa, chuyện bà đi, hôm qua đoạn bà về Lê Thái cũng về luôn á.

LÊ THÁI... đột nhiên nó cau mày nắm chặt tay. Mặt bừng bừng tức giận.

-Tui cấm bà nhắc đến tên của thằng cha đó, nghĩ đến là thấy bực bội.

-Sao thế, người ta làm gì bà à?

-Đừng có hỏi nữa! Đưa tập của bà đây, tiết tiếp theo tiết toán của ông Hải mặt lạnh phải không?

-Đúng rồi đó! Bộ bà chưa làm bài à?

-Đứa chuyên toán như bà sao hiểu được nỗi khổ của tui.

Rầm, đột nhiên cánh cửa lớp bật toang. Một con nhỏ tóc cột 2 bên xuất hiện, mặt nhìn vui mừng.

-Bọn mày ơi, ngày mốt lễ giao lưu trường đấy! Chúng ta sắp được gặp các anh chàng đẹp trai bên trường nam sinh rồi.

-Thật à? Ngọc Mai bật dây.

Cả lớp ùa lên như trúng thưởng, các bạn nữ bắt đầu lôi điện thoại ra tìm kiếm các web áo quần và mĩ phẩm.

-Chà! Vui nhỉ. Nó nói

Đột nhiên Chi nhìn nó mờ ám, rồi bụm miệng cười.

-Có lẽ bà cũng sẽ được gặp ngươì ta hôm đó!

- Bà im đi.

.....Trong giờ toán........

Tùng...tùng... tùng....tùngggggg

-Yeee! Thoát rồi.

Nó thở phào nhẹ nhõm nói. Liếc nhìn sang Chi đang xếp sách vở rất nhanh.

-Ủa bình thường bà chậm rãi lắm mà, sao hôm nay vội vàng thế!

-Hả! À thì lâu lâu cũng phải nhanh tay chút. Bà cũng nhanh lên!

-Xong lâu rồi. Đi thôi!

Bước đến cổng sân trường, nó thấy một nam sinh đứng đợi ai đó, mấy đứa con gái đi ra ai cũng nhìn và cười với hắn. " Nhìn quen quen ghê, hình như là một trong 5 người con trai ngày hôm qua, hình như tên..." Nó nghĩ

-Vũ! Chi vẫy tay với người con trai đó.

-Phương Chi!

"Ủa, cái thể loại thân thiết này là sao, hai người này từ bao giờ " Nó bơ vơ đứng nhìn 2 người.

-Chi chuyện này là sao vậy? Nó bối rồi nhìn nhỏ bạn.

-À hôm qua lúc bà về ấy, bọn tui phát hiện ra là hai đứa có điểm chung là thích chơi Liên Quân,nên hôm nay tui hẹn ổng ra quán net chơi với tui.

-Đúng vậy! Vũ cười cười nhìn tôi rồi nói

-Bà đi không?

-Thôi tui không có hứng thú với lại có chơi bao giờ đâu? Hai ông bà tự đi với nhau đi, bye mai gặp.

-Ừa bye

-Bye nha!

"hôm nay phải đi bộ về một mình rồi buồn ghê, bầu trời bình thường chói chang thế này sao " Nó vừa đi vừa ngước nhìn lên trời. Đột nhiên có một lực kéo từ phía sau kéo nó lại, làm nó giật nảy mất thăng bằng nên bị ngã. Nó quay lại nhìn kẻ vừa kéo mình.

-Này ai làm gì thế?

Người từ phía sau chạy nhanh lên phía trước đỡ em bé bị ngã khỏi xe đạp.

-Em không sao chứ! Để anh đỡ em lên nhé!

Nó sững sờ, tuy không hiểu chuyện gì nhưng cũng khập khiễng chạy lại đỡ chiếc xe đạp lên.

-Có chuyện gì thế? Nó liếc nhìn người con trai bên cạnh.

-Bà đi đứng kiểu gì thế, sao không nhìn đường mà đi.

Người đứng trước mặt nó là Lê Thái, đang ngồi xoa cho em gái bé nhỏ đang khóc thút thít.

Nó tuy không hiểu gì nhưng vẫn lại lấy trong cặp ra một chai nước lọc và một miếng băng dán cá nhân.

-Ông đỡ em ấy đi! em để chị rửa vết thương cho nhá, không đau đâu?

- Bà đang làm gì vậy?

-Sát trùng!

Nó không do dự đổ chai nước lên vết xước, nhờ nước mà bụi bẩn nơi chân cô bé trôi đi.Lê Thái nhìn nó chằm chằm như người lạ.

-Đauuu. Cô bé vừa khóc vừa nói

-À không sao đâu, sắp xong rồi. Nói xong nó lấy trong cặp ra một tờ giấy lau nhẹ xung quang vết thương và dán băng cho cô bé.

-Xong rồi, em về bảo mẹ sát trùng bằng oxi già với bôi thuốc chống sẹo nữa là được. Cho chị xin lỗi nhé, lỗi của chị.

Nó và Lê Thái tạm biệt cô bé, Lê Thái nhẹ nhàng liếc nhìn nó.

-Sao bà biết mấy chuyện này mà làm vậy.

-Ba tui là bác sĩ mà. Chộ suốt nên biết thôi. Mà ông đi đâu đây?

-Đi về chứ đi đâu hỏi ngớ ngẩn. Mà hồi nãy đằng đó suy nghĩ cái gì vậy, vì đằng đó mà em gái hồi nãy bị đau đấy nếu đằng này mà không đến kịp là có chuyện rồi.

-Tui xin lỗi rồi còn gì. Mà sao ông cứ gọi tui là đằng đó thế nghe kì v ~ cả ra.

-Không gọi đằng đó thì gọi là gì? Tui có biết tên bà đâu.

-À tui chưa nói tên nhỉ, tôi tên là Dạ Thảo.

-Dạ Thảo à... hừm... tui vẫn thích gọi đằng đó hơn. Đi đây.

Nói xong hắn bỏ đi. Bỏ lại nó một mình, nó khập khiễng đi như bị tật. Lê Thái đi được một đoạn thì quay lại nhìn nó. Nó nhìn Lê Thái với vẻ mặt khó hiểu. Đột nhiên hắn chạy vào chỗ quán bán đồ ăn vặt lấy ra một chiếc xe đạp.

-Ê! Leo lên, đây chở về.

-Tại sao tui phải nghe ông chớ!

-Cái chân của bà hồi nãy bị ngã nên bị thương ở chỗ ngón chân phải không?Da nó bong ra thế kia.

-...

-Leo lên đi, lỗi của tui khi kéo bà ngã mà.

Nó chần chừ nhìn Lê Thái một hồi lâu. Rồi cuối cùng nó cũng leo lên.

-Nhà tui xa lắm đó!

-Ở đâu?

-Thôn Phúc Tự.

-Ờ!

Đi được một đoạn, nó lo lắng nhìn lưng của Lê Thái.

-Này! Có năng không?

-Bà có ăn cái gì không? Đúng là nhìn người không thể đoán được trọng lượng nhỉ!

-Cái gì cơ!

Nó tức giận, nắm tay đấm vào lưng Lê Thái.

Hai đứa cứ nhẹ nhàng lướt đi qua con phố,mặt trời lúc hoàng hôn thật ấm áp, phản chiếu lên mái tóc của người con trai và người gái.
 
Tôi Có Một Người Bạn Trai Bí Ẩn
Chương 3: Ngày lễ


Nó nằm trên giường lăn qua lăn lại hồi nãy đến chừ đã hơn chục lần.

- Ngày hôm qua nhìn hắn ngầu thật đấy!

Nó ôm con gấu bông nhỏ mà thủ thỉ.

-Có lẽ hắn cũng không đến nỗi tệ lắm, gấu bông nhỏ!

.......Ngày lễ giao lưu trường.......

-Chà! Ngày hôm nay ai cũng trang điểm đẹp đẽ quá nhỉ! Nó chán nản nhìn xung quanh.

-Tất nhiên rồi hôm nay là cơ hội để các bạn nữ sinh được gặp các bạn nam sinh cơ mà! Mà nhìn bà có vẻ tươi tỉnh hơn hôm qua một chút đấy.

-Cũng thường thôi, bà hôm qua đi với Vũ vui không?

-Vui lắm, biết được nhiều cách chơi hay lắm tề,hôm qua bà nên đi.

Đột nhiên toàn bộ con gái trong lớp tập trung về hướng cửa sổ. Hoá ra là nam sinh bên trường kia đến, đứng đầu là các thầy cô giáo.

-Bà mau lại đây coi đi Xu, hoành tráng lắm đấy!

Nó nhìn xuống cửa sổ, thứ đập vào mặt nó đầu tiên là Lê Thái cùng 4 anh chàng hôm bữa.

"Hắn hôm nay cũng đến!" Nó nhẹ nhàng chạm tay vào mặt kính cửa sổ.

Cả bầu trời được bao phủ bởi tiếng cười của các học sinh, bao phủ ngôi trường là những dải ruy băng thật nhiều màu sắc, những quả bóng bay như những bông hoa, lơ lửng khắp bầu trời. Vang vọng xa xa là tiếng thầy hiệu trưởng của trường nam đang đọc bài phát biểu.

Nó đang trên chiếc ghế nhựa màu đỏ truyền thống bên cạnh lũ bạn.

-Trời nóng quá đi! Nó vừa dơ tay phẩy phẩy vừa nói.

-Thầy hiệu trưởng nói gì nói lắm thế! Nhanh nhanh để còn tổ chức lễ hội nưạ chớ.

Nó đảo mắt xung quanh toàn trường các bạn nữ đang ngồi nhìn các bạn nam và ngược lại. Phân cách giữa hai trường là dàn giáo viên hùng hậu đang liên tục nhắc nhở.

-Này! Xu.

-Gì thế!

-Nhìn kìa.

Nó ngẩng mặt nhìn lên phía sân khấu, bài phát biểu của hiệu trưởng đã kết thúc. Và tiếp theo là phần văn nghệ. Một dàn nam sinh bước ra, ai cũng sáng sủa và đẹp trai. Họ khoác lên mình một bộ phục màu trắng chuyên dùng cho việc tập võ.

"Tiếp theo sau đây là màn biểu diễn võ thuật của trường B Nam Sinh"

Một dàn pháo tay và tiếng hét vang lên làm cả khán đài ồn ào náo nhiệt. Từng từng người mặc quân phục trắng bước vào các vị trí đã được xếp sẵn.

Một cậu trai đi ra phía trước sân khấu, dùng tay nắm hai đầu dây áo và kéo mạnh, miệng thì cứ nói đi nói lại từ: Osu.

Sau đó cậu ta lùi xuống lấy lên một tấm ván gỗ. Phía sau lần lượt là 2 người con trai khác cũng trên tay cầm ván gỗ đứng ở phía sauu. Bên mép sân khấu một người con trai mang mặt nạ xuất hiện, trên người cột đai màu đen khác với những người con trai hồi nãy. Hắn đến gần người cầm tấm gỗ sau đó phát ra một âm thanh rất lớn, hắn dơ đôi chân dài và thẳng lên,sau đó dùng toàn sức đá mạnh và tấm gỗ. Tấm gỗ gãy làm hai rớt xuống mặt đất, mọi người đứng dậy hò hét. Tiếp theo lần lượt từng người con trai phía sau leo lên lưng của người đầu tiên. Người ở dưới làm trụ giúp cho người ở trên đứng thẳng. Bây giờ tấm ván gỗ ở rất cao, tầm 2m. Người đeo mặt nạ vẫn không lượng lự đi ra xa hơn để lấy đà và lại phát ra một âm thanh sau đó anh ta chạy nhanh về phía tấm ván và bật nhảy người lên không trung, anh ta lộn hai vòng trên không sau đó đá tấm ván. Tấm ván nứt đôi. Mọi người hò hét mạnh mẽ hơn hồi nãy. Vỗ tay tán thưởng cho người đeo mặt nạ. Nó cũng đứng dậy hò hét lần đầu tiên trong đời nó được xem một buổi trình diễn võ thuật.

Tiếp sau đó là màn đấu cướp và múa võ theo nhạc... và những bài văn nghệ của cá bạn nữ.

"Bây giờ xin mời các em nữ về lớp và dựng sạp hàng của lớp mình lên! Lớp nào có sạp hàng được bầu chọn nhiều nhất sẽ được cộng điểm thi đua trong đợt này.""Các bạn nam ở trường B có thể bắt đầu được đi tự do và có thể tham quan sạp hàng của các bạn nữ ở trường A, chúc các em có một ngày vui vẻ, xin hết ".

Cả trường bỏ đi tán loạn như kiến vỡ tổ mọi người đều thi nhau chạy về lớp mình và thay đồ. Lớp nó thì trang trí theo kiểu Cosplay Nhật. Nó cosplay kero trong phim thủ lĩnh thẻ bài sakura. Và đứng phát tờ rơi cho lớp nó,mấy đứa con gái khác thì theo chủ nghĩa dễ thương nên toàn lựa hầu gái. Chi thì là cầu thủ đá banh đang đứng bếp.

-Bộ đồ này nóng dễ sợ! Sao mình lại giơ tay lấy cái này chứ, chẹp.

Kyaaaaa!

-Cái gì vậy?

Từ xa một dàn nam sinh đi đến phía sau là các bạn nữ liên tục bám theo như đĩa. Một nam sinh tiến tới chỗ nó, đó là Vũ. Vũ mỉm cười nhìn nó.

-Kuro - chan à! Dễ thương quá, bạn cho xin mình một tờ được không?

-Chào mừng cậu đến với quán cà phê cosplay của lớp 10-D. Nó chìa tay ra đưa tờ rơi cho Vũ.

-Giọng nói này không lẽ là, bạn của Phương Chi.

-Này cậu đang làm gì thế Vũ. Một cậu con trai đeo mắt kính xuất hiện, chạm vào vai của Vũ.

-Tớ đang tìm bạn cậu thả ra đi Tuấn!

-Bạn, bộ cậu có gấu rồi à nhóc! Hắn vừa nói vừa vỗ vai của Vũ.

Đột nhiên Chi ở trong lớp chạy ra.

-Vũ, cậu đến rồi đấy à?

-Phương Chi!!

Đột nhiên Chi đảo mắt nhìn phía sau Vũ. Nhìn xong nó lôi Vũ lại thì thầm gì đó.

"Thế mấy người kia đâu, hôm qua tớ nhắn tin bảo mấy cậu ấy đến đây mà"

-Chúng nó ấy hả, ở đằng sau ấy. Nói xong hắn chỉ tay về phía sau lưng Tuấn.

2 người nam sinh đang bị chèn ép ở trong đám đông đang cố thoát ra. Chi nhón chân chớp chớp nhìn vào phía trong đám đông.

-Thế này vẫn chưa đủ, Chi thì thầm.

-Cho tui tờ đi. Đột nhiên Tuấn đứng trước mặt nó.

-Ừa,nè!

Phương Chi đang nói chuyện với Vũ xong thì nhìn nó ( người đang ở trong bộ đồ con gấu)

-Xu bà đừng đứng đây nữa đi phát chỗ khác đi, đứng đây không ổn. Nói xong Chi đẩy nó đi và chỉ về phía mấy sạp kia.

-Đi lôi khách về đây! Vừa nói mắt Chi vừa sáng rực ánh mắt hiếu thắng.

Nó không hiểu gì nhưng vẫn di chuyển đi xung quanh trường và thực hiện nghĩa vụ phát tờ rơi của nó, thỉnh thoảng nó đứng lại cùng chụp ảnh với một số bạn.

Đi qua phòng âm nhạc nó thấy cái mặt nạ màu đen hồi nãy nó nhìn thấy. Nó cởi cái đầu con gái ra và bước vào phòng. Trong phòng âm nhạc không có ai ngoài nó. Nó bước vào phòng, ngồi dưới cánh quạt. Nó lấy tay lau mồ hôi. Khẽ liếc nhìn cái mặt nạ. Nó đảo mắt xung quanh không thấy ai, nó liền lấy mặt nạ đeo lên và hét.

-Ya! Ta là võ sư bí ẩn đây há há!

Nó quơ tay mua chân như thể mình là võ sư đang chìm đắm trong thế giới riêng thì nó cảm thấy ngớ ngẩn quá nên dừng lại. Tự cười với bản thân. Nó bước ra khỏi phòng và huýt sáo.

Hahaaaaa há há... một tiếng cười lớn bật lên đằng sau cánh cửa tủ đựng đồ.

-Võ sư cái quái gì! Hahaa...hà

-Dạ Thảo..., cái mặt nạ này thú vị vậy sao!
 
Tôi Có Một Người Bạn Trai Bí Ẩn
Chương 4: Siêu sư ?!!


Nó đã thay đồ, cởi bỏ bộ con gấu nóng nựa ra. Nó thở phào nhẹ nhõm.

-A mệt quá đi!

Cốc cốc...Tiếng gõ cửa phát ra từ phía bên kia nhà vệ sinh.

-Xin lỗi có ai trong đấy không?

-Có đấy, đợi mình tí mình ra liền.

Nó mở cửa bước ra, người đứng trước nó là Hà Phương hot girl lớp 10-1, nói là hot girl nhưng không có ai ưa,lúc nào cũng nhõng nhẽo bên mấy đứa con trai.

Nó trên tay xách đồ bước ra không thèm liếc nhìn lấy con nhỏ đó một cái. Nhỏ Hà Phương cũng phớt lờ nó.

-Xu, bà phát được hết tờ rơi chưa?

-Xong rồi, ba cầm đồ đi trả đi này! Lớp mình thế nào rồi?

-Tốt lắm, tui thật không sai khi nhờ Vũ, lớp mình bán sạch hàng rồi. Giải Nhất trong tầm tay.

-Bà hứng thú với mấy vụ thế này quá nhỉ.

-Tất nhiên tui nằm trong ban lãnh đạo lớp mà.

-Eeee, có đánh nhau mấy bà ơi. Đột nhiên nhỏ lớp bên chạy tới. Nó không hiểu gì cũng chạy theo xem.

Đến nơi nó nhìn thấy Lê Thái trán đầy máu me, chiếc ghê nhựa màu đỏ bị bể ra làm 3 mảnh nằm tung toé dưới đất. 2 thằng còn lại mặt mày bầm dập đứng hai bên như đề phòng. Phía sau lưng Lê Thái là hai nữ sinh đang đứng sợ hãi phía sau.

-Này, 2 thằng kia hình như không phải học sinh trường B đâu, nhìn áo quần chắc côn đồ đấy. Chi thì thầm với nó.

Nó nhìn chằm chằm vào cái đầu bê bết máu của Lê Thái. Tất cả học sinh đều đến nhưng chỉ dám đứng xung quanh chứ không ai có biểu hiện sẽ chạy đến giúp đỡ hay có ý định rời đi. Nó run rẩy trước cảnh tượng máu me đó, nó nắm chặt tay lấy hết hơi hét.

-GIÁO VIÊN ĐẾN KÌA!!!!

Ngay lập tức cả đám đông toán loạn bỏ chạy vì sợ dính vào rắc rối, 2 thằng côn đồ cũng sợ hãi, leo qua hàng rào và chạy biến. Hai cô nữ sinh hồi nãy cũng chạy biến. Chi và nó chạy đến đỡ Lê Thái. Lê Thái giật mình nhìn nó.

-Gì thế! Hắn nói như thể chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

-Bọn tui đưa ông về phòng y tế. Nó nhìn Lê Thái quả quyết.

Chi lấy điện thoại ra điện cho ai đó, sau đó thì nhặt cái ghế nhựa bỏ vào thùng.

-Như thế là ổn! Đi thôi.

Đến phòng y tế, Lê Thái ngồi trên chiếc giường màu trắng.

-Có cần phải thế này không, chỉ là chút máu thôi mà!

-Chút máu á! Nó nhìn Lê Thái. Bọn tui mà không đến kịp là có chuyện lớn rồi đó.

Rầm rầm... Vũ Tuấn Tú Đạt cùng lúc xuất hiện tại phòng y tế.

-Ông không sao chứ Lê Thái. (Tú)

-Chà máu bê bết thế này.(Tuấn)

-Nhìn tởm v ~, ông đánh nhau đấy à!(Vũ)

-Cô y tá đâu? ( Đạt)

Lần lượt từng người hỏi thăm Lê Thái.

-Cô y tá đi ra ngoài rồi, có khi nào cô ngồi yên một chỗ đâu.

-Thế chừ làm sao, ít nhất cũng băng bó cho nó chứ ( Tuấn)

-Tủ thuốc kìa ( Tú) chỉ tay về hướng tủ.

Vũ đi lại mở tủ.

-Khoá rồi, làm sao đây!

Nó đột nhiên hét lên

-A

Nó vừa nói vừa mở cặp tìm kiếm. Nó lôi ra một chiếc chìa khoá.Nó đến chỗ tủ thuốc mở khoá.

-Sao bà có chìa khoá vậy Xu. Chi nhìn nó kì lạ.

-Tui lấy cái sơ cua của cô y tế ý mà, cô thỉnh thoảng không có ở đây mà tui lại hay bị đau đầu nên phải tự xử.

-Được rồi! Mấy ông là bạn Lê Thái phải không lại đây phụ một tay đi.

Cả đám con trai không hiểu lắm, nhìn nhau.

-Được. Tuấn bước tới giơ tay đỡ dụng cụ từ nó.

Nó nhẹ nhàng đổ thuốc oxi già ra bông gòn và thấm nhẹ lên chỗ máu tụ của Lê Thái.

-Chân tay ngóng ngớt thế kia có sao không đấy! Lê Thái cười cười nhìn nó.

-Ông im đi, muốn tôi làm mạnh tay hơn không hả.

-Nhìn chỗ máu này đi Đạt, Vũ,Tuấn. Ông làm gì mà ra đến nông nỗi này vậy. Tú chỉ tay vào đống bông gòn bẩn.

-Lâu lâu làm anh hùng ấy mà! Hắn cười cười nói.

-Mày đánh nhau giỏi thế mà vẫn dính hả! Tuấn nói.

-Nó đánh bất ngờ.

-Xong rồi đấy!

-Phụt Haa ha ha haa..

Mọi người đồng loạt ôm bụng cười như sắp chết. Lê Thái khó hiểu nhìn nó,Chi đã đứng bên chụp ảnh từ khi nào.

-Cái quái gì! Hắn bước tới chỗ gương soi.

-Bà quấn hơi quá tay rồi đấy! Vũ vừa cười vừa nói.

-Nhìn ông như thương binh ấy Lê Thái! HÁ HÁ

-Đằng đó lại đây đằng này biểu! Hắn tức nhiên ngoắt nó.

Nó vừa bụm miệng cười vừa lùi lại.

-Tuấn Tú giữ bà đó lại.

Hai người lập tức giữ chặt nó lại, Lê Thái lấy băng cuốn y tế còn thừa lại quấn đầu nó.

Căn phòng y tế đột nhiên tràn ngập tiếng cười réo rít.

-Trời đã chiều muộn, mọi người đã bắt đầu thu dọn sạp. Kết quả về giải thì mai mới công bố.

Mọi người bắt đầu tách nhau đi về. Lê Thái chào tạm biệt mấy thằng bạn sau đó lại đến nơi hắn thường để xe đạp. Nó và Chi đi bộ về với nhau như thường lệ.

Lê Thái đạp xe đi lảng vảng phía sau 2 đứa. Chi để ý thấy bèn ngay lập tức nói.

-Tui về trước nhá, hôm nay tui phải về nấu cơm sớm.

-Gì nấu cơm nhưng không phải bà nói hôm ni đi ăn giỗ à?

Không kip nói hết câu thì Chi đã chạy sang đường bên kia.

-Cái khỉ gì thế!

-Này! Đột nhiên Lê Thái lẽo đẽo theo sau kêu lên.

-Gì thế!

-Hôm nay cảm ơn đằng đó nhiều.

-Không có gì, chỉ là giúp đỡ bạn bè thôi mà.

-Mà... Đằng này hỏi đằng đó thiệt lòng một câu thui nhé.

-Gì?

-Bộ đằng đó thích làm siêu sư lắm à? Vừa nói hắn vừa bụm miệng cười.

Nó nhìn hắn khó hiểu.

-Siêu sư là cái thá gì?

-Siêu nhân + Võ sư = Siêu sư.

Nó nhìn Lê Thái chằm chằm khó hiểu, một lúc sau nó chợt nhận ra, nó giơ tay che mặt, co giò chạy nhanh như cơn gió.

Lê Thái nhìn theo cười khúc khích, rồi đạp xe chạy theo.

-Này, đua không?

-Chạy bộ đua với chạy xe đạp, bộ ông bị thần kinh à!!

Miệng thì nói thế nhưng chân của nó có vẻ như bị ma nhập hay sao mà chạy còn nhanh hơn lúc nãy.Mặt nó đỏ bừng bừng vì chạy, tóc tai rũ rượi như một con điên. Lê Thái vừa cười vừa ngắm cái dáng chạy như cờ hó của nó.
 
Back
Top Bottom