Đam Mỹ Tôi Chỉ Thích Khuôn Mặt Của Em

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Chỉ Thích Khuôn Mặt Của Em
Chương 100


Edit: ji
[Ừm, đã lâu không gặp…]
—–o0o—–
Mạt Minh không thấy Hàn Thiệu Chu xuất hiện nữa, thỉnh thoảng mới nghe nói chút tin tức về hắn, từ trong miệng của bạn bè hay là ở trên mạng.
Cho đến tận đêm giao thừa, anh đút tay vào túi áo khoác, đang đi dạo ven sông xem mọi người đốt pháo, bỗng nhiên có người bên cạnh đưa cho anh một cây pháo hoa đang cháy.
Theo bản năng quay đầu lại, anh đối diện với một đôi mắt đen và quen thuộc, hàm chứa sự dịu dàng, hắn cười nói: “Giao thừa vui vẻ.”
Mạt Minh sửng sốt vài giây, lông mi dày run lên.
Một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ quấn quanh cổ, che đi một nửa khuôn mặt đẹp đẽ, chóp mũi lộ ra bị đông lạnh trở nên đỏ bừng.

Hàn Thiệu Chu nhìn mà đau lòng, tháo xuống cái bịt tai giữ ấm màu xám bạc, duỗi tay đeo lên đầu Mạt Minh.
Trên bề mặt mềm mại vẫn còn sót lại hơi ấm, chóp tai lạnh lẽo truyền đến hơi ấm lạ thường, Mạt Minh khẽ cụp mắt xuống, vài sợi tóc mái trên trán che đi cảm xúc trong mắt.
“Anh không nên để ông nội ở nhà một mình …” Mạt Minh nói.
“Nếu tôi nói …” Hàn Thiệu Chu cười nói: “Ông nội bảo tôi tới đây, em có tin không?”
“…”
“Em yên tâm, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của ông luôn không thay đổi, thời điểm này ông cũng đã ngủ rồi.” Hàn Thiệu Chu nhìn Mạt Minh cười nhạt: “Hơn nữa, ngày mai tôi sẽ đi công tác, không biết đến bao giờ mới có thể rảnh rỗi, đêm nay coi như em thông cảm cho tôi, để tôi ở bên em một lát, được không? “
Lúc này, đồng hồ đã điểm mười hai giờ đêm.
Pháo hoa nổ vang rực rỡ, ánh sáng chói mắt cùng dừng lại trong đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông, cũng phản chiếu bóng dáng người trước mặt càng thêm hư ảo.
Mạt Minh không trả lời câu hỏi của Hàn Thiệu Chu, nhưng anh nhàn nhạt nói: “Năm mới vui vẻ, Hàn Thiệu Chu…”
Hàn Thiệu Chu lồng ngực nóng lên, hắn đột nhiên muốn ôm người trước mặt, nhưng lại cố gắng nhịn xuống.
“Năm mới vui vẻ…”

Năm mới vui vẻ… bé ngoan.
Quảng trường vô cùng náo nhiệt, cả hai cùng đi dạo dọc theo bờ hồ nhân tạo.
Hàn Thiệu Chu chân phải vẫn chưa bình phục, bước đi khập khiễng, dường như sợ bị ghét bỏ, nghiêm túc giải thích với Mạt Minh: “Nhiều nhất là hai ba tháng nữa sẽ khôi phục lại như bình thường, nhất định sẽ không để lại di chứng.”
Mạt Minh quay đầu nhìn về phía mặt hồ, không khỏi bật cười.
Như nhận được sự khích lệ nào đó, Hàn Thiệu Chu ngập ngừng chạm vào ngón tay út của Mạt Minh, nhận ra không bị ghét bỏ, cuối cùng hắn lấy hết can đảm nắm cả bàn tay của Mạt Minh.
Trên quảng trường pháo hoa bắn rất lâu…
Sau khi rời đi, Mạt Minh mới nhớ tới mình quên trả lại Hàn Thiệu Chu cái bịt tai ấm áp, lông ở trên xù xù, còn ấm áp che chở tai anh.
Đến năm sau, Mạt Minh chính thức gia nhập đoàn làm phim và bắt đầu công việc.
Quá trình quay phim kéo dài bốn tháng không ngừng nghỉ, cũng giống như hai tháng trước đây, Hàn Thiệu Chu hoàn toàn biến mất.
Tuy nhiên, thỉnh thoảng anh vẫn nhận được tin nhắn của Hàn Thiệu Chu, thường chỉ ngắn ngủi một vài từ.
Chăm sóc bản thân, hoặc, nhớ em.
Tối hôm đó, trong bữa tiệc đóng máy của đoàn phim, Thành Cảnh và những người khác dự định đi hát, nên nhanh chóng đặt một phòng ở trên mạng.
Mạt Minh uống không ít rượu, chóng mặt và buồn ngủ, muốn định từ chối nhưng tất cả diễn viên trong đoàn đều có mặt, anh là diễn viên chính hiển nhiên không thể từ chối, nên đành đáp ứng.
Trong bữa tiệc, Mạt Minh nhận được một tin nhắn của Hàn Thiệu Chu.
[Hàn Thiệu Chu]: Hiện tại em có bận không?
[Mạt Minh]: Có chuyện gì vậy?
[Hàn Thiệu Chu]: Không có chuyện gì, vừa mới xã giao xong quay trở về khách sạn.

Muốn nghe giọng nói của em.

Tôi có thể gọi điện thoại được không?
[Mạt Minh]: Đoàn phim đang liên hoan, gọi điện không tiện.
[Hàn Thiệu Dương]: Sau khi liên hoan.
[Mạt Minh]: Còn muốn đi hát.
[Hàn Thiệu Chu]: Em uống rượu sao?
[Mạt Minh]: Ừm.
[Hàn Thiệu Chu]: Em uống rượu thường không tỉnh táo, vẫn nên về nghỉ ngơi sớm đi.
[Hàn Thiệu Chu]: Có muốn tôi đến cứu không? [Mặt ngầu đeo kính râm]
Mạt Minh nhìn gương mặt lạnh lùng đeo kính râm, không nhịn được cười.
[Mạt Minh]: Anh hiện tại vẫn đang ở nước Y, có thể đến cứu sao?
[Hàn Thiệu Chu]: Em hóa ra còn để ý đến hành trình của tôi, còn biết tôi ở nước Y [mặt cười]
Mạt Minh: “…”
Sau khi rời khỏi khách sạn, Thành Cảnh muốn Mạt Minh lên xe của mình, lúc này, một chiếc Lincoln dài màu đen chậm rãi dừng ở trước cửa khách sạn.
Một chiếc xe hơi sang trọng thình lình xuất hiện, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Cửa sổ xe từ từ hạ xuống, Hàn Trường Tông ở trong xe nghiêng đầu, cười cười nhìn về phía Mạt Minh.
Mạt Minh rất kinh ngạc: “Hàn Đổng?”
Không chỉ Mạt Minh mà tất cả những người khác đều giật mình, bọn họ trước giờ làm sao lại có cơ hội nhìn thấy người quyền quý như Hàn Trường Tông.
Hàn Trường Tông, người đang dựa vào ghế sau, mặc một bộ đồ màu xám sẫm kiểu Tôn Trung Sơn, khuôn mặt luôn nghiêm nghị và lạnh lùng, lúc này, mang theo nụ cười có vẻ hiền từ đi rất nhiều, ông nhìn Mạt Minh trong đám người cười nói: “Tiểu Mạt, đây đều không phải là bạn bè của con sao, nếu không phải là trước mặt người ngoài, trực tiếp kêu ông nội là được, gọi Hàn Đổng gì chứ, quá xa lạ”.
Thành Cảnh và những người khác đều sững sờ, ánh mắt không thể tin được đảo qua Hàn Trường Tông lẫn Mạt Minh.
Chuyện gì thế này?
Hàn Trường Tông thực sự yêu cầu Mạt Minh gọi ông là ông nội?

“Tiểu Mạt, ông nội tìm con muốn nói một chút chuyện, lên xe có tiện nói chuyện không?”
Mạt Minh ngơ ngác gật đầu, chợt nghĩ Hàn Thiệu Chu có lẽ không có giải thích quan hệ của bọn họ với Hàn lão gia.
Lẽ nào hiện tại Hàn lão gia vẫn không hề biết gì?
Lúc này ánh mắt Hàn Trường Tông chậm rãi chuyển tới những người khác bên cạnh Mạt Minh, trong mắt mang theo ý cười sâu xa: “Có phải là ảnh hưởng đến hoạt động của mọi người?”
“Không, không …” Một đám người lần lượt xua tay, lập tức có người cười nói: “Đương nhiên chuyện của Hàn Đổng quan trọng hơn, hoạt động giải trí bắt đầu lúc nào cũng được ạ”.
Cuối cùng, dưới cái nhìn chăm chú của một đám người, Mạt Minh lên xe của Hàn Trường Tông.
Xe đi xa, Thành Cảnh và những người khác phải mất một lúc lâu mới lấy lại tinh thần.
“Trời ạ, này Hàn Đổng coi Mạt Minh như người nhà của mình sao? Chẳng lẽ Mạt Minh và Hàn tổng đã ở bên nhau?”
“Chỉ có duy nhất khả năng này, bằng không làm sao có thể gọi ông nội?”
“Hơn nữa Hàn Đổng còn chủ động lại đây tìm Mạt Minh, hỏi ai có thể có loại đãi ngộ này.”
“A, a, tôi thật ghen tị.

Trên mạng nửa năm nay không nghe chuyện gì liên quan đến Mạt Minh và Hàn tổng, cũng chưa từng nghe nói bọn họ bí mật gặp nhau.

Kết quả, ngay cả trưởng bối trong nhà cũng đều đã gặp”.
Ở trong xe, Mạt Minh lễ phép hỏi Hàn Trường Tông có chuyện gì.
Hàn Trường Tông bật cười: “Không có chuyện gì, tình cờ ông ăn tối với bạn bè ở gần đây.

Ông nhận được điện thoại của Thiệu Chu nhờ ông một chút.

Không phải, phải nói là đến đây cứu người.”
“…”
Mạt Minh khuôn mặt không khỏi nóng lên, anh không hề nghĩ rằng Hàn Thiệu Chu thật sự sẽ để cho ông nội tới giúp anh giải vây.
Đây chính là Hàn Trường Tông…
“Xin lỗi vì đã gây phiền toái cho ông.” Mạt Minh nghiêm túc nói: “Cháu không nghĩ Hàn Thiệu Chu sẽ liên lạc với ông, đây cũng không phải chuyện lớn”.
“Làm sao mà phiền toái chứ.” Hàn Trường Tông cười cười: “Ông nội này cũng không chỉ để gọi không”
Mạt Minh im lặng một hồi, nhưng vẫn là kiên quyết nói ra: “Ông nội, con có chuyện muốn nói, kỳ thật con và Hàn…”
Hàn Trường Tông khẽ xua tay, cười ngắt lời: “Thiệu Chu thích con, ta là trưởng bối đương nhiên cũng không có bỏ mặc, nhưng cũng biết, tình cảm là chuyện nên thuận theo tự nhiên, con và Thiệu Chu quen biết nhau mấy năm, hẳn là con cũng hiểu rõ về nó, trong lòng nhất định cũng có quyết định hay phương hướng rõ ràng, cho nên Mạt Minh, ông có làm cái gì cũng không quan trọng, con chỉ cần lắng nghe trái tim mình là được.

Quá khứ không quan trọng, mà quan trọng là hiện tại, là sau này…”
“…Vâng.”
——————————-
Những cơn giông giữa hè kéo dài trong nhiều ngày, Mạt Minh nhận được kịch bản mới và sẽ bắt đầu vào sáu tháng cuối năm, đóng vai nam chính trong bộ phim truyền hình mới do Thái Triệu làm đạo diễn.
Trước khi tiến vào đoàn làm phim Mạt Minh có thời gian rảnh rỗi, anh trở lại đoàn kịch Đại Dương, đúng lúc tham dự đám cưới của Hạ Tiểu Đường và Kỳ Dược.
Mạt Minh trở thành phù rể, là bạn nhiều năm, tặng cho Kỳ Dược và Hạ Tiểu Đường một chiếc xe hơi.
Hạ Tiểu Đường xuất phát từ lòng cảm kích, cố tình ném bó hoa về phía Mạt Minh.
“Mạt Minh, hạnh phúc truyền lại cho anh.” Hạ Tiểu Đường cười nói.
Hoa hồng nhạt được anh ôm trong ngực, hương hoa nhàn nhạt lưu lại trong mũi, Mạt Minh nhìn xuống bó hoa trên tay, một thoáng sững sờ rồi nở nụ cười, nhìn Hạ Tiểu Đường và Kỳ Dược phất phất tay: “Cảm ơn, tôi đã nhận được.”
Có người thân, bạn bè vây quanh để chụp ảnh, cũng có người chia sẻ hình ảnh trên mạng.
Trước khi hôn lễ kết thúc, Mạt Minh còn đang ăn trong bữa tiệc, thì nhận được tin nhắn từ Hàn Thiệu Chu.

Hàn Thiệu Chu trực tiếp gửi bức ảnh nhìn thấy trên mạng cho Mạt Minh, đó là bức ảnh Mạt Minh đang đứng trong đám người với một bó hoa màu hồng trên tay.
[Hàn Thiệu Chu]: Em có biết nhận được bó hoa này có ý nghĩa gì không?
[Hàn Thiệu Chu]: Có nghĩa là em cách hạnh phúc không còn xa nữa.
Mạt Minh xem tin nhắn, khóe môi nhếch lên.
[Mạt Minh]: Không xa là rất xa.
[Hàn Thiệu Chu]: Có lẽ là trong năm nay.
[Mạt Minh]: Ồ
[Hàn Thiệu Chu]: “Ồ” là sao?
[Mạt Minh]: [Mèo nhàm chán · jpg]
Hàn Thiệu Chu đang ở nước Y xa xôi, lúc này cầm điện thoại di động, trợn tròn mắt nhìn biểu tượng con mèo mới xuất hiện trên giao diện trò chuyện, sững sờ hơn mười giây.
Hoảng hốt, lại giống như cùng Mạt Minh trở về những ngày tháng thân mật nhất.
Khi đó, Mạt Minh luôn thích gửi những biểu tượng cảm xúc như vậy, cả người giống như một con mèo con lộ ra cái bụng mềm mại chỉ hắn được thấy, ngoan ngoãn và lười biếng.
Lúc này, biểu tượng cảm xúc con mèo đột ngột biến mất khỏi giao diện trò chuyện.
[Bé ngoan thu hồi lại tin nhắn]
Hàn Thiệu Chu hơi nheo mắt lại.
[Hàn Thiệu Chu]: Tôi đã nhìn thấy [khuôn mặt tươi cười]
[Hàn Thiệu Chu]: [Con chó nhảy cao ba thước.jpg]
Mạt Minh: “…”
Hạ qua đông đến, trận tuyết đầu đông bắt đầu cũng là lúc bộ phim truyền hình mới của Mạt Minh đã hoàn thành, lại trùng hợp với thời gian phát sóng [Độ Ấm].
Liên tiếp nhiều ngày, theo đoàn phim đi tuyên truyền khắp nơi, cuối cùng cũng có ngày nghỉ, Mạt Minh mua cho mình một vé xem phim và ngồi ở hàng ghế cuối cùng của phòng chiếu phim chờ mở màn.
Ngồi ở bên cạnh Mạt Minh là một người đàn ông xa lạ, được một nhân viên lịch sự gọi lên để nhận giải với lý do được chọn là người may mắn trúng thưởng trong ngày, một lúc sau thì đèn tắt, mới có một bóng người cao lớn ngồi xuống bên cạnh Mạt Minh, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng nhẹ nhàng trong trẻo, Mạt Minh vô thức quay đầu lại.
Vốn chỉ là dửng dưng liếc mắt một cái, giây tiếp theo lại ngây ngẩn cả người.
Chung quanh tối om, chỉ có màn hình cực lớn chiếu ra ánh sáng lúc sáng lúc tối, nhưng cũng đủ phản chiếu rõ ràng đường nét khuôn mặt trước mặt anh.

Trên trán rơi xuống một sợi tóc, trông càng có vẻ thâm thúy và sâu sắc hơn, nhưng ở đuôi mắt lại hàm chứa ý cười, lại cảm giác như ôn nhu ổn trọng.
Mạt Minh ngây người nhìn khuôn mặt trước mặt, cho đến khi người kia nghiêng người, gò má gần như ở ngay trước mắt.
“Đã lâu không gặp …” Hàn Thiệu Chu nhẹ nhàng cười nói.
Sau khi định thần lại, Mạt Minh nâng tay đỡ trán, thật lâu sau mới trầm giọng cười một tiếng.
“Ừm, đã lâu không gặp…”
—————————–
Ji: Vậy là đã hoàn chính văn bộ truyện mà tôi yêu thương này rồi, ngày mai là chương phiên ngoại cuối cùng của bộ truyện này.

Chúng mình cùng đón đọc kết thúc ngọt ngào gần 6000 từ nhớ.
 
Tôi Chỉ Thích Khuôn Mặt Của Em
Chương 101


Edit: ji
[Ừm, đã lâu không gặp…]
—–o0o—–
Mạt Minh không thấy Hàn Thiệu Chu xuất hiện nữa, thỉnh thoảng mới nghe nói chút tin tức về hắn, từ trong miệng của bạn bè hay là ở trên mạng.
Cho đến tận đêm giao thừa, anh đút tay vào túi áo khoác, đang đi dạo ven sông xem mọi người đốt pháo, bỗng nhiên có người bên cạnh đưa cho anh một cây pháo hoa đang cháy.
Theo bản năng quay đầu lại, anh đối diện với một đôi mắt đen và quen thuộc, hàm chứa sự dịu dàng, hắn cười nói: “Giao thừa vui vẻ.”
Mạt Minh sửng sốt vài giây, lông mi dày run lên.
Một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ quấn quanh cổ, che đi một nửa khuôn mặt đẹp đẽ, chóp mũi lộ ra bị đông lạnh trở nên đỏ bừng.

Hàn Thiệu Chu nhìn mà đau lòng, tháo xuống cái bịt tai giữ ấm màu xám bạc, duỗi tay đeo lên đầu Mạt Minh.
Trên bề mặt mềm mại vẫn còn sót lại hơi ấm, chóp tai lạnh lẽo truyền đến hơi ấm lạ thường, Mạt Minh khẽ cụp mắt xuống, vài sợi tóc mái trên trán che đi cảm xúc trong mắt.
“Anh không nên để ông nội ở nhà một mình …” Mạt Minh nói.
“Nếu tôi nói …” Hàn Thiệu Chu cười nói: “Ông nội bảo tôi tới đây, em có tin không?”
“…”
“Em yên tâm, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của ông luôn không thay đổi, thời điểm này ông cũng đã ngủ rồi.” Hàn Thiệu Chu nhìn Mạt Minh cười nhạt: “Hơn nữa, ngày mai tôi sẽ đi công tác, không biết đến bao giờ mới có thể rảnh rỗi, đêm nay coi như em thông cảm cho tôi, để tôi ở bên em một lát, được không? “
Lúc này, đồng hồ đã điểm mười hai giờ đêm.
Pháo hoa nổ vang rực rỡ, ánh sáng chói mắt cùng dừng lại trong đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông, cũng phản chiếu bóng dáng người trước mặt càng thêm hư ảo.
Mạt Minh không trả lời câu hỏi của Hàn Thiệu Chu, nhưng anh nhàn nhạt nói: “Năm mới vui vẻ, Hàn Thiệu Chu…”
Hàn Thiệu Chu lồng ngực nóng lên, hắn đột nhiên muốn ôm người trước mặt, nhưng lại cố gắng nhịn xuống.
“Năm mới vui vẻ…”

Năm mới vui vẻ… bé ngoan.
Quảng trường vô cùng náo nhiệt, cả hai cùng đi dạo dọc theo bờ hồ nhân tạo.
Hàn Thiệu Chu chân phải vẫn chưa bình phục, bước đi khập khiễng, dường như sợ bị ghét bỏ, nghiêm túc giải thích với Mạt Minh: “Nhiều nhất là hai ba tháng nữa sẽ khôi phục lại như bình thường, nhất định sẽ không để lại di chứng.”
Mạt Minh quay đầu nhìn về phía mặt hồ, không khỏi bật cười.
Như nhận được sự khích lệ nào đó, Hàn Thiệu Chu ngập ngừng chạm vào ngón tay út của Mạt Minh, nhận ra không bị ghét bỏ, cuối cùng hắn lấy hết can đảm nắm cả bàn tay của Mạt Minh.
Trên quảng trường pháo hoa bắn rất lâu…
Sau khi rời đi, Mạt Minh mới nhớ tới mình quên trả lại Hàn Thiệu Chu cái bịt tai ấm áp, lông ở trên xù xù, còn ấm áp che chở tai anh.
Đến năm sau, Mạt Minh chính thức gia nhập đoàn làm phim và bắt đầu công việc.
Quá trình quay phim kéo dài bốn tháng không ngừng nghỉ, cũng giống như hai tháng trước đây, Hàn Thiệu Chu hoàn toàn biến mất.
Tuy nhiên, thỉnh thoảng anh vẫn nhận được tin nhắn của Hàn Thiệu Chu, thường chỉ ngắn ngủi một vài từ.
Chăm sóc bản thân, hoặc, nhớ em.
Tối hôm đó, trong bữa tiệc đóng máy của đoàn phim, Thành Cảnh và những người khác dự định đi hát, nên nhanh chóng đặt một phòng ở trên mạng.
Mạt Minh uống không ít rượu, chóng mặt và buồn ngủ, muốn định từ chối nhưng tất cả diễn viên trong đoàn đều có mặt, anh là diễn viên chính hiển nhiên không thể từ chối, nên đành đáp ứng.
Trong bữa tiệc, Mạt Minh nhận được một tin nhắn của Hàn Thiệu Chu.
[Hàn Thiệu Chu]: Hiện tại em có bận không?
[Mạt Minh]: Có chuyện gì vậy?
[Hàn Thiệu Chu]: Không có chuyện gì, vừa mới xã giao xong quay trở về khách sạn.

Muốn nghe giọng nói của em.

Tôi có thể gọi điện thoại được không?
[Mạt Minh]: Đoàn phim đang liên hoan, gọi điện không tiện.
[Hàn Thiệu Dương]: Sau khi liên hoan.
[Mạt Minh]: Còn muốn đi hát.
[Hàn Thiệu Chu]: Em uống rượu sao?
[Mạt Minh]: Ừm.
[Hàn Thiệu Chu]: Em uống rượu thường không tỉnh táo, vẫn nên về nghỉ ngơi sớm đi.
[Hàn Thiệu Chu]: Có muốn tôi đến cứu không? [Mặt ngầu đeo kính râm]
Mạt Minh nhìn gương mặt lạnh lùng đeo kính râm, không nhịn được cười.
[Mạt Minh]: Anh hiện tại vẫn đang ở nước Y, có thể đến cứu sao?
[Hàn Thiệu Chu]: Em hóa ra còn để ý đến hành trình của tôi, còn biết tôi ở nước Y [mặt cười]
Mạt Minh: “…”
Sau khi rời khỏi khách sạn, Thành Cảnh muốn Mạt Minh lên xe của mình, lúc này, một chiếc Lincoln dài màu đen chậm rãi dừng ở trước cửa khách sạn.
Một chiếc xe hơi sang trọng thình lình xuất hiện, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Cửa sổ xe từ từ hạ xuống, Hàn Trường Tông ở trong xe nghiêng đầu, cười cười nhìn về phía Mạt Minh.
Mạt Minh rất kinh ngạc: “Hàn Đổng?”
Không chỉ Mạt Minh mà tất cả những người khác đều giật mình, bọn họ trước giờ làm sao lại có cơ hội nhìn thấy người quyền quý như Hàn Trường Tông.
Hàn Trường Tông, người đang dựa vào ghế sau, mặc một bộ đồ màu xám sẫm kiểu Tôn Trung Sơn, khuôn mặt luôn nghiêm nghị và lạnh lùng, lúc này, mang theo nụ cười có vẻ hiền từ đi rất nhiều, ông nhìn Mạt Minh trong đám người cười nói: “Tiểu Mạt, đây đều không phải là bạn bè của con sao, nếu không phải là trước mặt người ngoài, trực tiếp kêu ông nội là được, gọi Hàn Đổng gì chứ, quá xa lạ”.
Thành Cảnh và những người khác đều sững sờ, ánh mắt không thể tin được đảo qua Hàn Trường Tông lẫn Mạt Minh.
Chuyện gì thế này?
Hàn Trường Tông thực sự yêu cầu Mạt Minh gọi ông là ông nội?

“Tiểu Mạt, ông nội tìm con muốn nói một chút chuyện, lên xe có tiện nói chuyện không?”
Mạt Minh ngơ ngác gật đầu, chợt nghĩ Hàn Thiệu Chu có lẽ không có giải thích quan hệ của bọn họ với Hàn lão gia.
Lẽ nào hiện tại Hàn lão gia vẫn không hề biết gì?
Lúc này ánh mắt Hàn Trường Tông chậm rãi chuyển tới những người khác bên cạnh Mạt Minh, trong mắt mang theo ý cười sâu xa: “Có phải là ảnh hưởng đến hoạt động của mọi người?”
“Không, không …” Một đám người lần lượt xua tay, lập tức có người cười nói: “Đương nhiên chuyện của Hàn Đổng quan trọng hơn, hoạt động giải trí bắt đầu lúc nào cũng được ạ”.
Cuối cùng, dưới cái nhìn chăm chú của một đám người, Mạt Minh lên xe của Hàn Trường Tông.
Xe đi xa, Thành Cảnh và những người khác phải mất một lúc lâu mới lấy lại tinh thần.
“Trời ạ, này Hàn Đổng coi Mạt Minh như người nhà của mình sao? Chẳng lẽ Mạt Minh và Hàn tổng đã ở bên nhau?”
“Chỉ có duy nhất khả năng này, bằng không làm sao có thể gọi ông nội?”
“Hơn nữa Hàn Đổng còn chủ động lại đây tìm Mạt Minh, hỏi ai có thể có loại đãi ngộ này.”
“A, a, tôi thật ghen tị.

Trên mạng nửa năm nay không nghe chuyện gì liên quan đến Mạt Minh và Hàn tổng, cũng chưa từng nghe nói bọn họ bí mật gặp nhau.

Kết quả, ngay cả trưởng bối trong nhà cũng đều đã gặp”.
Ở trong xe, Mạt Minh lễ phép hỏi Hàn Trường Tông có chuyện gì.
Hàn Trường Tông bật cười: “Không có chuyện gì, tình cờ ông ăn tối với bạn bè ở gần đây.

Ông nhận được điện thoại của Thiệu Chu nhờ ông một chút.

Không phải, phải nói là đến đây cứu người.”
“…”
Mạt Minh khuôn mặt không khỏi nóng lên, anh không hề nghĩ rằng Hàn Thiệu Chu thật sự sẽ để cho ông nội tới giúp anh giải vây.
Đây chính là Hàn Trường Tông…
“Xin lỗi vì đã gây phiền toái cho ông.” Mạt Minh nghiêm túc nói: “Cháu không nghĩ Hàn Thiệu Chu sẽ liên lạc với ông, đây cũng không phải chuyện lớn”.
“Làm sao mà phiền toái chứ.” Hàn Trường Tông cười cười: “Ông nội này cũng không chỉ để gọi không”
Mạt Minh im lặng một hồi, nhưng vẫn là kiên quyết nói ra: “Ông nội, con có chuyện muốn nói, kỳ thật con và Hàn…”
Hàn Trường Tông khẽ xua tay, cười ngắt lời: “Thiệu Chu thích con, ta là trưởng bối đương nhiên cũng không có bỏ mặc, nhưng cũng biết, tình cảm là chuyện nên thuận theo tự nhiên, con và Thiệu Chu quen biết nhau mấy năm, hẳn là con cũng hiểu rõ về nó, trong lòng nhất định cũng có quyết định hay phương hướng rõ ràng, cho nên Mạt Minh, ông có làm cái gì cũng không quan trọng, con chỉ cần lắng nghe trái tim mình là được.

Quá khứ không quan trọng, mà quan trọng là hiện tại, là sau này…”
“…Vâng.”
——————————-
Những cơn giông giữa hè kéo dài trong nhiều ngày, Mạt Minh nhận được kịch bản mới và sẽ bắt đầu vào sáu tháng cuối năm, đóng vai nam chính trong bộ phim truyền hình mới do Thái Triệu làm đạo diễn.
Trước khi tiến vào đoàn làm phim Mạt Minh có thời gian rảnh rỗi, anh trở lại đoàn kịch Đại Dương, đúng lúc tham dự đám cưới của Hạ Tiểu Đường và Kỳ Dược.
Mạt Minh trở thành phù rể, là bạn nhiều năm, tặng cho Kỳ Dược và Hạ Tiểu Đường một chiếc xe hơi.
Hạ Tiểu Đường xuất phát từ lòng cảm kích, cố tình ném bó hoa về phía Mạt Minh.
“Mạt Minh, hạnh phúc truyền lại cho anh.” Hạ Tiểu Đường cười nói.
Hoa hồng nhạt được anh ôm trong ngực, hương hoa nhàn nhạt lưu lại trong mũi, Mạt Minh nhìn xuống bó hoa trên tay, một thoáng sững sờ rồi nở nụ cười, nhìn Hạ Tiểu Đường và Kỳ Dược phất phất tay: “Cảm ơn, tôi đã nhận được.”
Có người thân, bạn bè vây quanh để chụp ảnh, cũng có người chia sẻ hình ảnh trên mạng.
Trước khi hôn lễ kết thúc, Mạt Minh còn đang ăn trong bữa tiệc, thì nhận được tin nhắn từ Hàn Thiệu Chu.

Hàn Thiệu Chu trực tiếp gửi bức ảnh nhìn thấy trên mạng cho Mạt Minh, đó là bức ảnh Mạt Minh đang đứng trong đám người với một bó hoa màu hồng trên tay.
[Hàn Thiệu Chu]: Em có biết nhận được bó hoa này có ý nghĩa gì không?
[Hàn Thiệu Chu]: Có nghĩa là em cách hạnh phúc không còn xa nữa.
Mạt Minh xem tin nhắn, khóe môi nhếch lên.
[Mạt Minh]: Không xa là rất xa.
[Hàn Thiệu Chu]: Có lẽ là trong năm nay.
[Mạt Minh]: Ồ
[Hàn Thiệu Chu]: “Ồ” là sao?
[Mạt Minh]: [Mèo nhàm chán · jpg]
Hàn Thiệu Chu đang ở nước Y xa xôi, lúc này cầm điện thoại di động, trợn tròn mắt nhìn biểu tượng con mèo mới xuất hiện trên giao diện trò chuyện, sững sờ hơn mười giây.
Hoảng hốt, lại giống như cùng Mạt Minh trở về những ngày tháng thân mật nhất.
Khi đó, Mạt Minh luôn thích gửi những biểu tượng cảm xúc như vậy, cả người giống như một con mèo con lộ ra cái bụng mềm mại chỉ hắn được thấy, ngoan ngoãn và lười biếng.
Lúc này, biểu tượng cảm xúc con mèo đột ngột biến mất khỏi giao diện trò chuyện.
[Bé ngoan thu hồi lại tin nhắn]
Hàn Thiệu Chu hơi nheo mắt lại.
[Hàn Thiệu Chu]: Tôi đã nhìn thấy [khuôn mặt tươi cười]
[Hàn Thiệu Chu]: [Con chó nhảy cao ba thước.jpg]
Mạt Minh: “…”
Hạ qua đông đến, trận tuyết đầu đông bắt đầu cũng là lúc bộ phim truyền hình mới của Mạt Minh đã hoàn thành, lại trùng hợp với thời gian phát sóng [Độ Ấm].
Liên tiếp nhiều ngày, theo đoàn phim đi tuyên truyền khắp nơi, cuối cùng cũng có ngày nghỉ, Mạt Minh mua cho mình một vé xem phim và ngồi ở hàng ghế cuối cùng của phòng chiếu phim chờ mở màn.
Ngồi ở bên cạnh Mạt Minh là một người đàn ông xa lạ, được một nhân viên lịch sự gọi lên để nhận giải với lý do được chọn là người may mắn trúng thưởng trong ngày, một lúc sau thì đèn tắt, mới có một bóng người cao lớn ngồi xuống bên cạnh Mạt Minh, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng nhẹ nhàng trong trẻo, Mạt Minh vô thức quay đầu lại.
Vốn chỉ là dửng dưng liếc mắt một cái, giây tiếp theo lại ngây ngẩn cả người.
Chung quanh tối om, chỉ có màn hình cực lớn chiếu ra ánh sáng lúc sáng lúc tối, nhưng cũng đủ phản chiếu rõ ràng đường nét khuôn mặt trước mặt anh.

Trên trán rơi xuống một sợi tóc, trông càng có vẻ thâm thúy và sâu sắc hơn, nhưng ở đuôi mắt lại hàm chứa ý cười, lại cảm giác như ôn nhu ổn trọng.
Mạt Minh ngây người nhìn khuôn mặt trước mặt, cho đến khi người kia nghiêng người, gò má gần như ở ngay trước mắt.
“Đã lâu không gặp …” Hàn Thiệu Chu nhẹ nhàng cười nói.
Sau khi định thần lại, Mạt Minh nâng tay đỡ trán, thật lâu sau mới trầm giọng cười một tiếng.
“Ừm, đã lâu không gặp…”
—————————–
Ji: Vậy là đã hoàn chính văn bộ truyện mà tôi yêu thương này rồi, ngày mai là chương phiên ngoại cuối cùng của bộ truyện này.

Chúng mình cùng đón đọc kết thúc ngọt ngào gần 6000 từ nhớ.
 
Tôi Chỉ Thích Khuôn Mặt Của Em
Chương 102: Phiên Ngoại


Edit: ji
[Khung cảnh mùa đông năm nay được định sẵn là đẹp vô cùng…]
—–o0o—–
“Nam diễn viên chính xuất sắc nhất tại Lễ trao giải Asuka lần thứ 19 là—”
“Mạt Minh!”
Khi người dẫn chương trình vừa dứt lời, toàn hội trường tiếng vỗ tay như sấm.
Ống kính máy quay nhanh chóng tập trung vào Mạt Minh đang ngồi ở khu vực khách quý, trên màn hình lớn phía sau bục, Mạt Minh từ vị trí ngồi đứng lên, mặc một bộ vest đen sang trọng và lịch lãm, ôm Lưu Hách Khôn bên cạnh, dưới cái nhìn của tất cả mọi người, đi về phía bục trao giải.
Hàn Thiệu Chu nhìn bóng dáng mảnh khảnh, trong mắt hiện lên sự nóng bỏng, nhất thời không thể rời mắt, hắn cố ý kết thúc công việc sớm vội vàng trở về, chỉ để chứng kiến giây phút vinh quang này của người mình yêu.
Hắn được như ý nguyện, trao giải thưởng cho bé ngoan của mình …
Tiếng vỗ tay như sấm, hắn đưa cúp cho Mạt Minh, cười nhẹ nói: “Chúc mừng em, Mạt Minh…”
Mạt Minh nhìn người đàn ông mặc âu phục và giày da trước mặt, ánh mắt đẹp đẽ cong thành hình vòng cung: “Cảm ơn…”
Ánh đèn trên sân khấu, giống như vô số vì sao rải rác trong sâu thẳm con ngươi của Mạt Minh, phản chiếu khuôn mặt tuấn tú vô cùng ngay trước mắt, Hàn Thiệu Chu nhìn chằm chằm hồi lâu, ánh mắt gần như chìm vào trong đó.
Tình yêu trong lòng hắn dường như không bao giờ kết thúc, mỗi giây mỗi phút càng trở nên mạnh mẽ, cũng càng thêm, thật cẩn thận…
Trong lễ trao giải này, [Độ Ấm] vô tình thu được thắng lợi lớn nhất, xong việc Lưu Hách Khôn dẫn đầu mời khách, cùng một nhóm người đi ăn mừng, ca hát.
Buổi tiệc chúc mừng thành công náo nhiệt mãi đến nửa đêm mới kết thúc.
Vừa đi ra, gió lạnh mùa đông phả vào mặt, thổi bay hơi nóng trên mặt do cồn mang đến, Mạt Minh liền cảm thấy tỉnh táo hơn rất nhiều.
Một người bạn đi qua nhỏ giọng nhắc nhở: “Mạt Minh, người kia có phải là bạn của anh không?”
Mạt Minh nhìn theo hướng ngón tay của bạn mình, liền nhìn thấy một bóng dáng cao lớn quen thuộc đang đứng bên cạnh chiếc Aston Martin màu đen cách đó không xa, mặc một chiếc áo khoác màu đen mỏng manh, quấn khăn quàng cổ và đeo khẩu trang, chỉ có đôi mắt sắc bén lộ ra ngoài, nhưng nhìn về phía này lại rất dịu dàng.
“Ừm, anh ấy đến đón tôi.”
Sau khi vẫy tay chào tạm biệt bạn mình, Mạt Minh xoay người đi về phía người nọ.
Đêm khuya mùa đông gió lạnh như dao, khoảng cách không xa là bao, nhưng chóp mũi Mạt Minh lại lần nữa đông lạnh đỏ bừng.
Hàn Thiệu Chu cởi khăn quàng vào cổ Mạt Minh, nhìn thấy một mảng đỏ lên trên làn da trắng nõn, ánh mắt phức tạp hỏi: “Em uống bao nhiêu thế?”
Mạt Minh chớp chớp mắt, đôi mắt dưới hàng mi dài có chút ngơ ngẩn: “Dù sao chưa đến mức say.”
Hàn Thiệu Chu cười cười, giúp Mạt Minh buộc lại khăn quàng cổ: “Nếu em say, anh sẽ nhân cơ hội chiếm chút tiện nghi.”
Khóe miệng Mạt Minh khẽ mấp máy: “Kể cả không say anh cũng chiếm tiện nghi.”
“…”
Trên đường trở về căn hộ, Mạt Minh dựa vào ghế phó lái ngủ thiếp đi.
Đại não của anh hoàn toàn thả lỏng, ý thức cũng rời rạc rối tinh rối mù, khi Hàn Thiệu Chu đỗ xe ở gara dưới lòng đất, Mạt Minh giống như một miếng nhựa dẻo nằm nguyên ở ghế phó lái… Lúc này, anh thật sự là say.

Hàn Thiệu Chu trực tiếp bế ngang người, xoay mặt lại, dùng đầu cụng vào đầu Mạt Minh: “Lần sau đừng uống nhiều như vậy…”
Mạt Minh ôm chặt cổ Hàn Thiệu Chu, trong miệng mơ hồ nỉ non: “Buồn ngủ quá…”
“Được, được, hiện tại anh đưa em đi ngủ.”
Nơi này là căn hộ của Mạt Minh, sau khi [Độ Ấm] phát sóng bạo hồng, đề phòng paparazzi chụp trộm nên đã thay đổi căn hộ.
Từ khi trở lại Xuyên Hải, hơn một năm qua hắn tới đây không ít lần, công việc có chút thời gian rảnh rỗi, hắn liền chạy đến căn hộ mang theo canh bổ dưỡng mà Mạt Minh yêu thích nhất, hoặc là để Mạt Minh lười biếng nằm trên sô pha mà nấu cơm, đồ ăn tươi ngon luôn là hắn tự mình đến siêu thị mua.
Sự ân cần suốt một thời gian dài cuối cùng đã được đền đáp xứng đáng … phần thưởng chính là chìa khóa dự phòng của căn hộ!
Trở lại căn hộ, Hàn Thiệu Chu nhẹ nhàng đặt người bế ngang xuống giường.
Tay Mạt Minh tuột khỏi cổ Hàn Thiệu Chu, con mắt khẽ mở mơ hồ nhìn người trước mặt.
Hàn Thiệu Chu nhéo nhéo đôi má ửng hồng của Mạt Minh: “Yên tâm, sẽ không chiếm tiện nghi của em, anh đi pha cho em một cốc nước mật ong…”
Khi Hàn Thiệu Chu ra khỏi phòng, điện thoại vang lên.
Là Triệu Thành gọi điện tới.
Hàn Thiệu Chu bấm nút nghe, mở loa ngoài, đặt điện thoại ở trên quầy bếp, xoay người đi đến tủ lạnh lấy mật ong.
“Lão Hàn, tôi nhìn thấy ảnh chụp cậu trao giải cho Mạt Minh ở trên mạng” Triệu Thành cười: “Ánh mắt kia thâm tình, thật là buồn nôn chết tôi.”
Hàn Thiệu Chu lấy ra một lọ mật ong, mở nắp, thản nhiên nói: “Về sau mấy người các cậu sẽ càng buồn nôn hơn.”
“Nói như vậy quan hệ của hai người phát triển rất tốt?”
“…Còn tốt.”
“Sao lại còn tốt?”
Hàn Thiệu Chu cầm thìa mật ong hơi dừng lại một chút, do dự vài giây mới nói: “Trên tình bạn, dưới tình yêu.”
“Không phải đâu lão Hàn, cậu hiện tại chả lẽ không phải là bạn trai của Mạt Minh sao? Vậy mà tôi nghĩ hai người đã sớm xác định quan hệ rồi.”
“… Vẫn còn đang cố gắng.”
“Nói nghe này, tôi còn đang nghĩ đến chuyện hai người bao giờ kết hôn đấy.

Hóa ra cậu vẫn còn chưa theo đuổi được người.

Tôi hoài nghi cậu thật sự không thích Mạt Minh?”
Hàn Thiệu Chu đặt lọ mật ong trong tay xuống, ngẩng đầu hít sâu một hơi: “Tôi đương nhiên là thích em ấy, thích đến mức không thể kiềm chế, nhưng còn phải suy xét suy nghĩ của em ấy nữa… Tôi không thể đi sai một bước, đến khi nào tôi xác định được em ấy hoàn toàn chấp nhận tôi, tôi sẽ tỏ tình với em ấy, đề nghị em ấy làm bạn trai của tôi”.
Hai người ở chung ngoại trừ bước cuối cùng thân mật nhất, kỳ thật quan hệ giữa hai người căn bản giống như người yêu, nhưng quan hệ chưa bao giờ nói rõ ràng.
Mặc dù trong lòng hắn vô cùng khát khao có thể cùng Mạt Minh tiến tới một mối quan hệ thực sự, nhưng không hiểu vì sao, trong lòng hắn vẫn luôn có chút không tự tin.
Hắn không thể xác định, cũng không dám xác định, liệu Mạt Minh có thích hắn từ tận đáy lòng hay không, hắn không muốn Mạt Minh thích hắn, chỉ vì đã mất đi Chu Tự nên đối diện với hiện thực tạm chấp nhận hắn, sợ hãi trong lòng anh thực sự không thích hắn, hắn ở trong lòng Mạt Minh cũng không có một chút ưu thế nào.
Đầu dây bên kia trầm mặc một hồi, Triệu Thành buông một tiếng thở dài: “Lão Hàn, cậu đã thay đổi rất nhiều.”
Hàn Thiệu Chu cười: “Con người ai cũng phải trưởng thành.”
“Không phải, ý của tôi là cậu càng sống càng thụt lùi, cậu đứng trước mặt Tiểu Mạt Minh cũng không có chút tự tin.”
“…”
“Lão Hàn, tôi đề nghị cậu tỏ tình càng sớm càng tốt, càng trì hoãn lâu, mọi chuyện càng có nhiều thay đổi.” Triệu Thành nghiêm túc nói: “Về ngoại hình của Tiểu Mạt Minh và địa vị hiện tại của cậu ấy trong giới giải trí, có bao nhiêu người nhớ thương cơ chứ, cậu không lo lắng một ngày nào đó xuất hiện một người chen ngang cậu, trong giới giải trí không thiếu những anh chàng đẹp trai, nếu tôi là Tiểu Mạt Minh, tôi sẽ không thể cầm lòng được.”
“…”
“Tôi nói thật, lão Hàn, tôi sẽ giúp cậu lên kế hoạch chuẩn bị một buổi lễ tỏ tình lãng mạn.

Tôi đã quen với cách bài trí và quy trình làm việc.

Tôi sẽ đảm bảo một loạt các bước hoàn chỉnh, có thể khiến Mạt Minh cảm động đến rối tung rối mù”.
“Không cần, Mạt Minh sẽ không thích nghi lễ giống như lừa người mang đi thế này.

Tôi thích em ấy, dù sao tôi sẽ tự mình thực hiện.”
“Cái này làm sao có thể gọi là lừa người mang đi chứ? Nếu mối quan hệ giữa hai người chỉ cách một lớp giấy dán cửa sổ không chịu đâm thủng, buổi lễ này sẽ chỉ có lãng mạn và bất ngờ.” Triệu Thành bất đắc dĩ nói: “Nói đến cùng, trong lòng cậu vẫn là không muốn”.
“Coi là vậy đi”.
“Được rồi, lão Hàn, tôi hiểu rồi.” Triệu Thành nói: “Tôi cá là trong vòng năm năm, cậu sẽ không thể cưới được Tiểu Mạt Minh.”
Cúp điện thoại, Hàn Thiệu Chu nặng nề nhắm mắt lại, trong lòng cảm thấy có chút khó chịu, cuối cùng bưng nước mật ong quay người chuẩn bị đi ra, ngẩng đầu liền nhìn thấy Mạt Minh đang dựa vào cửa phòng bếp, khoanh tay trước ngực, bình tĩnh nhìn hắn.
Hàn Thiệu Chu thực sự kinh ngạc, hắn không biết Mạt Minh đã đứng ở cửa từ lúc nào, càng không biết vừa rồi hắn cùng Triệu Thành nói chuyện Mạt Minh nghe được bao nhiêu.
“Mạt Minh…”
Hàn Thiệu Chu giật giật khóe miệng cười, nhưng đại não lại điên cuồng lục lọi trí nhớ, nhớ lại lúc trước có phải đã nói gì đó với Triệu Thành khiến Mạt Minh không vui hay không.
Mạt Minh đáy mắt vẫn còn có chút say, ánh mắt lưu luyến mà mềm mại, bước tới nhận lấy nước mật ong trên tay Hàn Thiệu Chu, cái gì cũng không nói, vừa uống vừa xoay người đi ra khỏi phòng bếp.
Uống nước mật ong xong, Mạt Minh vào phòng tắm đi tắm.
Hàn Thiệu Chu ở trong phòng khách trêu Tiểu Hàm.
Tiểu Hàm đã trở thành một con chó to xác, há miệng lè lưỡi, nghiêng đầu lắc lắc đuôi, trông càng thêm ngốc.
Hàn Thiệu Chu gãi gãi cằm Tiểu Hàm, hơi có chút phiền muộn nói: “Em nghĩ nếu bây giờ anh tỏ tình với ba em, ba em có đồng ý để anh làm bạn trai không?”
“Gâu, gâu!”
“Đúng không, anh cũng nghĩ ba em sẽ đồng ý, nếu không lát nữa anh cầu ba em hẹn hò với anh, lợi dụng lúc này ba em uống rượu, đầu óc không tỉnh táo, dỗ dành ba em đồng ý”.
“Gâu, gâu, gâu, gâu!”

“Muốn anh qua đêm ở đây sao, không thể.

Ba em mới cùng anh gần gũi một chút, anh làm sao lúc này được một tấc lại muốn tiến một thước.”
“Gâu!”
“Em còn chê anh không có tiền đồ? Em cho rằng anh muốn sao? Anh hiện tại muốn lao vào phòng tắm để kì cọ cho ba em, nhưng người làm việc lớn phải học cách nhẫn nại.” Hàn Thiệu Chu vươn tay gãi gãi mũi chó: “Huống chi so với năm trước tốt hơn nhiều rồi, nhưng vẫn cần nắm chắc mọi thứ, nếu không sau này đến cửa anh cũng chẳng thể bước vào.”
“Gâu, gâu!”
“Ừm, vẫn là Tiểu Hàm em hiểu anh nhất, chờ đến ngày anh cùng ba em chuyển thành chính thức, anh nhất định sẽ không đối xử tệ với em”.
Mạt Minh: “…”
Bị hơi nước trong phòng tắm xông lên, Mạt Minh thanh tỉnh hơn phân nửa, vừa đi ra liền nhìn thấy một người một chó ngồi xổm trên mặt đất trong phòng khách, cùng nhau trò chuyện kỳ quái.
Bỗng nhiên cảm thấy bản thân mình vẫn chưa tỉnh rượu…
Mạt Minh lặng lẽ không một tiếng động ngồi xổm xuống bên cạnh Hàn Thiệu Chu, dùng ngón tay chọc nhẹ vào mũi của Tiểu Hàm khiến Hàn Thiệu Chu cả người chấn động.
Hàn Thiệu Chu đặt Tiểu Hàm xuống, ánh mắt có chút chột dạ: “Anh chỉ là nói đùa với Tiểu Hàm.”
Mạt Minh cúi người, lại gần Hàn Thiệu Chu, mùi hương sữa tắm nhàn nhạt lập tức quấn lấy Hàn Thiệu Chu, Hàn Thiệu Chu cụp mắt xuống một chút, liền có thể nhìn thấy bên trong áo choàng tắm hơi hở ra, một mảnh da thịt trắng nõn, trắng sáng như tuyết.
Hầu kết của Hàn Thiệu Chu chuyển động, đáy lòng điên cuồng thúc giục… muốn vươn tay ôm lấy người nọ, làm chuyện cặn bã!
Nhưng mà, giống như bị phong ấn, trong lòng có một cỗ không tên do dự, Hàn Thiệu Chu chỉ có thể nhìn ngơ ngác đến gần Mạt Minh, cuối cùng chỉ vươn tay v**t v* gò má Mạt Minh.
Mạt Minh giống như con mèo con được gãi cằm, hơi nhắm mắt lại, nhẹ giọng hỏi: “Sáng mai anh đi với em đến một nơi.”
“Được.” Hàn Thiệu Chu lập tức gật đầu nói: “Đi đâu?”
“Ngày mai anh sẽ biết.”
Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười gần ngay trước mắt, Hàn Thiệu Chu nuốt nước bọt: “Mạt Minh, anh hôn em có được không?”
Ngón tay Mạt Minh nhéo nhéo môi Hàn Thiệu Chu, cười nói: “Đã muộn rồi, anh trở về nghỉ ngơi sớm đi.”
Hàn Thiệu Chu tuy rằng thất vọng, nhưng trong lòng cũng không có oán giận, hôn lên đầu ngón tay Mạt Minh, cười nói: “Được rồi, em cũng nghỉ ngơi sớm đi.”
Khi Hàn Thiệu Chu chuẩn bị rời đi, Mạt Minh lại nhắc nhở: “Sáng mai đến đây, đừng quên mang theo giấy tờ tùy thân.”
Hàn Thiệu Chu ngẩn ra: “Giấy tờ tùy thân? Tại sao?”
“Ngày mai anh sẽ biết.”
Hàn Thiệu Chu không hỏi chi tiết, chỉ nói: “Vậy anh ngày mai qua sớm.”
Tới cũng thật quá sớm…
Chưa đến bẩy giờ sáng hôm sau, Hàn Thiệu Chu mở cửa căn hộ của Mạt Minh bằng chìa khóa dự phòng, mang bữa sáng do đầu bếp của Hương Tân Sơn đến, cùng ăn sáng với Mạt Minh.
Sủi cảo tôm hương vị rất ngon, Mạt Minh không khỏi khen ngợi, Hàn Thiệu Chu cố ý cười nói: “Chờ em dọn qua, muốn ăn cái gì cũng có thể”.
Trái với dự đoán của Hàn Thiệu Chu, Mạt Minh mỉm cười gật đầu với hắn.
Như nhận được sự đồng ý ngầm nào đó, Hàn Thiệu Chu đứng dậy giúp Mạt Minh cầm canh: “Nào bé ngoan, nếm thử món canh này đi, đầu bếp trong nhà thật sự nấu không tồi”.
Nói chưa hết lời, Hàn Thiệu Chu nhận ra mình theo bản năng lại gọi “bé ngoan”, lúc trước hắn đều tránh gọi cái tên thân mật này, sợ trước khi xác định quan hệ làm Mạt Minh khó chịu, nhưng lúc này thấy anh không có phản ứng gì, trái tim Hàn Thiệu Chu càng bành trướng.
Cảm thấy khả năng thành công của việc tỏ tình đã tăng lên một chút.
Ăn sáng xong, chín giờ sáng, Mạt Minh lên xe của Hàn Thiệu Chu, báo cho Hàn Thiệu Chu địa chỉ một trung tâm mua sắm.
Hàn Thiệu Chu không hỏi Mạt Minh đến đó làm gì, thành thật cả đoạn đường lái xe đi.
Xe đậu gần trung tâm mua sắm, Hàn Thiệu Chu còn tưởng Mạt Minh đi vào trung tâm mua sắm, nhưng Mạt Minh lại bảo hắn lấy giấy tờ tùy thân, hai người cùng nhau băng qua đường, đến cửa Cục Dân Chính phía đối diện.
“Em… ừm, em không giỏi nói chuyện yêu đương.” Mạt Minh nhéo nhéo chóp mũi, nhìn người đàn ông trước mặt, nhẹ giọng nói: “Hàn Thiệu Chu, chúng ta đăng kí kết hôn đi”
Hàn Thiệu Chu sững sờ: “Đăng ký, kết hôn?”
“Ừm, là bây giờ.”
“…”
Nhịp tim của hắn giống như mô tơ đập hoàn toàn mất kiểm soát, ngay cả hơi thở cũng trở nên rối loạn hơn.
Hàn Thiệu Chu sững người tại chỗ, không thể tin được liếc nhìn cổng lớn của Cục Dân Chính, rồi quay lại nhìn Mạt Minh.
Đôi mắt cong cong của Mạt Minh chứa đầy những ánh sao, nắm lấy tay Hàn Thiệu Chu, xoay người đi về phía cổng.
Hàn Thiệu Chu nhìn bóng lưng trước mặt, nhất thời không phân biệt được đây là thực hay mơ.
Ngay cả là một giấc mơ cũng quá xa xỉ.
Tới gần trưa, ánh sáng rơi xuống đầu, Hàn Thiệu Chu cảm thấy cơ thể phiêu phiêu, như thể gót chân giẫm trên cát mềm.
Sau khi ra khỏi Cục Dân Chính, Mạt Minh đeo khẩu trang vào, đưa hai cuốn sổ đỏ nhỏ trong tay cho Hàn Thiệu Chu.
“Em phải bay đến thành phố Trung An vào buổi chiều.

Có một bộ phim ngắn phải quay.

Buổi tối ngày mai mới có thể trở về”, Mạt Minh nhìn Hàn Thiệu Chu: “Ngày mai anh sẽ đến sân bay đón em chứ? “
Hàn Thiệu Chu cúi xuống nhìn hai cuốn sổ đỏ trong lòng bàn tay, chăm chú nhìn ba chữ “giấy kết hôn” màu vàng trên đó không chớp mắt, mãi đến khi Mạt Minh gọi hắn mấy tiếng mới lấy lại tinh thần.
“A? Đến sân bay đón sao?” Hàn Thiệu Chu thất thần, sau đó thẳng thắn gật đầu: “Được, không thành vấn đề, giao cho anh, anh có thể làm được.”
Mạt Minh nhìn Hàn Thiệu Chu dáng vẻ vẫn còn chưa tỉnh lại, không nhịn được cười, anh kéo khẩu trang trên mặt xuống, hơi kiễng chân lên, nhắm mắt lại nhẹ nhàng hôn hắn.
Lần nữa từ từ mở mắt ra, Mạt Minh nhìn ánh mắt Hàn Thiệu Chu tràn đầy sương mù, hốc mắt đỏ bừng.
Mạt Minh mỉm cười lau mắt Hàn Thiệu Chu, sau đó ấm áp nói: “Từ nay về sau, anh Hàn chính là người đã có gia đình.”
Hàn Thiệu Chu không nói nên lời, một bên nước mắt rơi xuống, một bên dùng sức gật đầu.
Hắn không thể tin ông trời lại có thể ưu ái hắn như vậy …

Hắn thực sự đã kết hôn với người mà hắn yêu thương nhất.
Cuối cùng, Mạt Minh từ chối Hàn Thiệu Chu đi cùng với mình đến thành phố Trung An, anh lo lắng Hàn Thiệu Chu sẽ quá kích động sẽ ảnh hưởng đến việc quay phim của mình.
Hàn Thiệu Chu cũng nghe lời, ngoan ngoãn ở lại Xuyên Hải.
Sau khi Mạt Minh rời đi, Hàn Thiệu Chu cầm hai cuốn sổ màu đỏ đến quán bar của Triệu Thành, chân dài bước đi vững vàng, đi đường như mang theo gió.
“Lão Hàn, cậu thật không cần tôi chuẩn bị lễ tỏ tình sao?” Triệu Thành cười nói, “Nếu như cậu không chủ động, cẩn thận cả đời này sẽ là cẩu độc thân.”
Hàn Thiệu Chu ngồi trên sô pha, tự mình rót một ly rượu trước, uống một ngụm xong thở hắt ra, sau đó từ trong lồng ngực lấy ra hai quyển sổ nhỏ màu đỏ, đập xuống bàn một cách sảng khoái: “Hiện tại muốn hỏi mặt cậu có đau hay không?”
Triệu Thành cầm lên hai cuốn sổ nhỏ màu đỏ, vẻ mặt ngơ ngác, đọc xong liền hít một hơi thật sâu rồi mở to mắt: “Mẹ kiếp, lão Hàn, làm sao cậu lại lừa được Tiểu Mạt Minh đi Cục Dân Chính?”
“Có biết nói chuyện hay không?” Hàn Thiệu Chu duỗi tay đoạt lại cuốn sổ nhỏ màu đỏ trong tay Triệu Thành, lại ôm vào trong ngực như bảo bối, khóe môi không khỏi nhếch lên: “Làm cậu thất vọng rồi, chính Mạt Minh chủ động bảo đi đăng ký kết hôn”.
Triệu Thành hét lên: “Tiểu Mạt Minh hẳn là rất yêu cậu.”
Hàn Thiệu Chu lúc này mới hoàn toàn bình tĩnh lại, thể xác và tinh thần vô cùng thoải mái, lấy ra cuốn sổ kết hôn, cầm trên tay xem kỹ.
Đôi mắt hắn vẫn nóng bừng không kiểm soát được.
Đúng vậy, là Mạt Minh thật sự thích hắn…
Hắn cuối cùng cũng xác định, Mạt Minh đối với hắn không phải là tạm chấp nhận, hắn là người chồng mà Mạt Minh chủ động lựa chọn, là người mà Mạt Minh muốn ở bên cả đời.
Buổi tối hôm sau, Hàn Thiệu Chu đón Mạt Minh ở sân bay.
Gió lạnh bên ngoài đại sảnh mang theo những bông tuyết bay bay, trong sảnh đón, Hàn Thiệu Chu chạy chậm đến trước mặt bé ngoan, ôm chặt trong lòng.
Hàn Thiệu Chu trực tiếp bế ngang Mạt Minh lên ôm người vào trong ngực, cũng mặc kệ những ánh mắt soi xét của một đám người qua đường ở sân bay, vững chắc ôm chặt bà xã của mình, xoay người bước ra khỏi đại sảnh.
“Bỏ em xuống.” Mạt Minh nhỏ giọng nói.
“Không bỏ, là em chủ động trước.”
Mạt Minh lấy cái mũ rộng của áo khoác trùm xuống đầu, đầu chôn vào hõm vai của Hàn Thiệu Chu, dù sao cũng không thể lộ mặt.
“Em còn xấu hổ à?” Hàn Thiệu Chu bật cười: “Khi nhào vào trong lồng ngực của anh, lúc đó sao không thấy xấu hổ?”
Mạt Minh cắn bả vai Hàn Thiệu Chu: “Trước kia anh rất quy củ.”
“Có thể so sánh quá khứ với hiện tại được không? Hiện tại em là bà xã của anh.” Hàn Thiệu Chu quay đầu, dùng chóp mũi dụi vào cổ ấm áp của Mạt Minh: “Ông xã cùng với bà xã nào có chuyện quy quy củ củ? Chẳng phải như vậy giống kết nghĩa huynh đệ sao.

Lại nói, em có biết trước đây anh nghẹn đến thế nào không?”
Mạt Minh không nhịn được cười: “Hiện tại lộ nguyên hình?”
“Lúc này chỉ lộ ra ít nhiều.” Hàn Thiệu Chu lại cọ cọ mặt Mạt Minh, sủng nịnh nói đùa: “Còn có một mặt tàn bạo hơn, bé ngoan có muốn thử không?”.
Mạt Minh khẽ nâng một góc mũ lên, chớp mắt nhìn khuôn mặt đã gần trong gang tấc: “Muốn.”
“…”
Hàn Thiệu Chu hít sâu một hơi, đột nhiên bước chân rất nhanh, sau khi bế người lên xe, giây sau liền lấy điện thoại di động gọi cho ông nội ở nhà, mặc kệ ông nội háo hức muốn gặp cháu rể của mình, kiên quyết nói sẽ trở về nhà muộn một chút.
Sau khi cúp máy, Hàn Thiệu Chu hướng về phía tài xế nói: “Đi khách sạn.”
Nhìn dáng vẻ sốt ruột của người nào đó, vai Mạt Minh run lên, không nhịn được cười, vươn tay chọc chọc môi Hàn Thiệu Chu: “Chậc chậc, xem ra sẽ rất tàn bạo, có chút đáng sợ.”
Hàn Thiệu Chu nắm lấy bàn tay Mạt Minh không chịu an phận, nhẹ nhàng hôn lên đầu ngón tay thon dài của Mạt Minh.
Không có tiếp lời trêu đùa của Mạt Minh, chỉ hôn môi sau đó hắn chăm chú nhìn vào Mạt Minh, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn em, Mạt Minh, em đã làm cho cuộc sống của anh trở nên đầy ý nghĩa …”
Mạt Minh cười, nghiêng người hôn Hàn Thiệu Chu.
Khung cảnh mùa đông năm nay được định sẵn là đẹp vô cùng…
————–
Ji: Truyện kết thúc thật sự rồi, dù có thể với bạn chưa được trọn vẹn đi chăng nữa nhưng với tôi, tôi luôn mong Chu Ngáo cùng bé ngoan sẽ luôn hạnh phúc và ngày càng hạnh phúc hơn.

Hai người đã quá khổ sở, đau đớn rồi.
Cám ơn tất cả các thím đã vật vã đi cùng tôi đến cái chương cuối cùng này, cũng cám ơn những tình cảm của các thím dành cho nhân vật trong truyện của má Cáp.

Văn phong tôi chưa hay, còn lỗi văn bản với edit không được mượt mà, cái này ghi nhận và sẽ khắc phục trong những bộ sau.
Tiện đây, mời các thím ghé qua bộ tôi chuẩn bị edit: Tài nguyên hàng đầu là một con mèo.

Cẩu huyết vô cùng, khiến trái tim tôi chưa bao giờ về đúng vị trí.

Xin đừng bỏ lỡ câu truyện đó, bởi vì nó hay đến mức các thím không thể dừng lại khi đọc..
 
Back
Top Bottom