Đam Mỹ Tôi Bị Omega Vạn Người Mê Đánh Dấu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Bị Omega Vạn Người Mê Đánh Dấu
Chương 60


Đêm khuya, siêu thoại Thần Nhan CP đăng một bài viết làm bùng nổ đám fan CP đã lo sợ bất an nhiều ngày.

Fan đầu tiên của bảo bối Chức Chức và ca ca Nhất Tỉnh: Anh chị em ơi, thuốc an thần tới rồi! Nhìn tấm ảnh này nè (đừng hỏi tôi ảnh này chụp lén ở đâu, để lại cho tôi địa chỉ đi), màn hình khóa điện thoại của Phương Nhất Tỉnh có phải là bé con Chức Chức hay không, có phải hay không! Cho dù ở rất xa cũng có thể nhìn thấy quả đầu màu xanh của bé con nhà chúng ta!

Ảnh chụp hẳn là Phương Nhất Tỉnh đang cùng trợ lý đi ở trên đường, màn hình điện thoại anh cầm bên đùi sáng lên, trên đó lờ mờ thấy được một người con trai tóc xanh.

Hỏa nhãn kim tinh của các fan CP sáng bừng, ở khu bình luận thét chói tai: A a a a! Chính là Vân Chức! Chủ thớt tuyệt quá! Tôi tuyên bố bọn họ không phải đang yêu đương thì chính là Phương Nhất Tỉnh yêu thầm Vân Chức!

Các fan CP được một tấm ảnh có độ mờ cao trấn an, bọn họ đều bảo rằng mình ổn lại rồi.

Có mấy fan tinh mắt nhận ra bối cảnh là ở phố điện ảnh, ở trong khu bình luận hỏi vị chủ thớt này xem Phương Nhất Tỉnh có tài nguyên điện ảnh gì không.

Fan đầu tiên của bảo bối Chức Chức và ca ca Nhất Tỉnh: Nhân cơ hội này tôi lại bí mật tiết lộ một tin tức, cái bộ phim điện ảnh bé con Chức Chức thủ vai chính ấy, cái tên Tiết tra nam đóng vai Alpha công kia chẳng phải lui khỏi giới giải trí rồi sao, vai nhân vật chính công bị Phương Nhất Tỉnh cướp được rồi. (Ps, có cảnh hôn có cảnh giường chiếu, xoa xoa tay chờ mong)

Các fan CP: Bỗng nhiên sảng khoái!

Cảnh hôn cảnh giường chiếu vô cùng k*ch th*ch.

Đêm đó, siêu thoại Thần Nhan CP bị rất nhiều họa sĩ thần tiên và các tay bút thần tiên chấn động,từng bát từng bát cẩu lương ngọt bùi , không cần tiền sản xuất.

Sáng sớm, Vân Chức vừa mới rời giường, chuông cửa đã vang lên.

Vân Chức vỗ vỗ bọt nước trên mặt, chạy ra cửa, “Tới rồi tới rồi, Điềm Điềm hôm nay cậu tới sớm như vậy nha.”

Phương Nhất Tỉnh xuất hiện ở cửa nhà cậu xách hai túi bữa sáng lên: “Chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.” Vân Chức có chút ngoài ý muốn không biết anh sẽ đến sớm như vậy, một bên tránh người ra để anh vào, một bên nhỏ giọng nói: “Anh đến tiễn em đi phố điện ảnh à, sớm như vậy có buồn ngủ không?”

“Không đâu, muốn nhìn em sớm một chút.” Phương Nhất Tỉnh nghiêng đầu nhìn cậu cười, đem bữa sáng đặt ở trên bệ bếp Trung Đảo, “Điềm Điềm nói mấy ngày nay em thích ăn cái này, còn nóng đó, lại đây ăn đi.”

“A, được ạ.” Vân Chức vòng đến phía đối diện anh, cầm lấy một miếng bánh nếp đường nâu vùi đầu ăn. Mặt bị vùi lấp, nhưng cần cổ trắng như tuyết ngoài áo ngủ đã nhiễm một tầng hồng nhạt.

Phương Nhất Tỉnh nhìn Vân Chức cười không nói lời nào. Đứa nhóc đối diện khi đã thẹn thùng là che giấu không được, Phương Nhất Tỉnh thích phản ứng thân thể thành thật của cậu.

Vân Chức ăn xong miếng bánh nếp đường nâu, nhiệt độ do câu nói âu yếm kia gợi lên mới biến mất. Cậu gắp cho Phương Nhất Tỉnh miếng bánh ngọt, ngẩng đầu thì nhìn thấy màu xanh dưới mí mắt anh, hỏi: “Tối qua anh ngủ không ngon sao?”

“Ngủ hơi trễ, không đáng ngại.” Phương Nhất Tỉnh nhẹ giọng nói, cắn miếng bánh một cái, thật ngọt.

Sáng sớm, nhân viên công tác của đoàn phim đều đang bận việc, nhìn thấy Vân Chức cùng Phương Nhất Tỉnh hai người đơn độc từ trên một chiếc xe bước xuống, mấy nữ sinh không hẹn mà cùng nhìn bọn họ chằm chằm trong chốc lát, một lúc lâu sau mới thẹn thùng cười chào hỏi với bọn họ.

Trang điểm xong xuôi, buổi sáng quay cảnh diễn trong hoàng cung, buổi chiều bên ngoài trời mưa xối xả, thời gian đúng như dự báo thời tiết ngày hôm qua.

Vừa lúc thích hợp quay cảnh đánh nhau trong mưa.

Mưa xối xả, trước màn ảnh Phương Nhất Tỉnh thân mặc trường bào màu đen, anh che chở tiểu hoàng đế phía sau, tay cầm trường kiếm chuẩn xác đâm vào ngực hắc y nhân. Bảy tám tên thích khách nằm trên mặt đất, mưa to cuốn đi vết máu trên quần áo anh, cùng với máu tươi của những người khác đọng lại trong nước mưa trên mặt đất.

Sắc mặt anh trắng bệch, đôi môi không có huyết sắc có vài chỗ bị nứt ra, nhưng ánh mắt nhìn chằm chằm vào máy quay vẫn như cũ vô cùng kiên nghị.

Đạo diễn đợi ba giây đồng hồ: “Cắt —— qua!”

Nhân viên công tác chạy nhanh vào trong mưa che ô khoác khăn bông cho bọn họ.

Lúc Phương Nhất Tỉnh lấy được khăn bông của mình, lập tức quay đầu phủ lên mái tóc ướt sũng của Vân Chức, nhận lấy ô che mưa hơn phân nửa đều che ở trên đầu Vân Chức.

Gần như là nửa ôm Vân Chức trở về dưới mái hiên.

Hai nhân viên công tác còn cầm ô và khăn bông trong tay xấu hổ nhìn nhau, đem câu “Chỗ này còn có một chiếc ô” nuốt lại vào trong bụng.

Toàn thân hai người đều ướt đẫm, cần phải trở về thay quần áo.

Cảnh tiếp theo không có phần diễn của bọn họ, hai người lên xe của trợ lý đến khách sạn do đoàn phim chuẩn bị thay quần áo. Lát nữa Vân Chức còn một cảnh quay, thay quần áo xong Điềm Điềm sẽ đưa cậu đến đoàn phim.

Phương Nhất Tỉnh tắm nước ấm thay quần áo xong xuôi rồi đi sang gõ cửa phòng cách vách, đợi trong chốc lát không ai đáp lại, gọi điện thoại cho Vân Chức mới biết cậu đã về rồi.

Vân Chức muốn anh đi ngủ sớm một chút, liền nói: “Hôm nay không có phần diễn của anh, anh nghỉ ngơi cho tốt, đừng đến cùng em lăn lộn.”

“Được.” Giọng Phương Nhất Tỉnh có hơi khàn, anh đáp: “Chừng nào kết thúc công việc thì nói với anh, anh đến phố điện ảnh đón em.”

Ở bên này thiết bị của đoàn phim gặp vài vấn đề, chờ đến khi cậu kết thúc công việc đã là mười một giờ tối.

Cậu không nỡ để Phương Nhất Tỉnh đến đón cậu. Dù gì lộ trình cũng chỉ mất có mười phút, lại nói cậu với trợ lý còn có tổ nhân viên công tác về cùng nhau, sẽ không gặp nguy hiểm gì.

Phòng khách sạn của cậu và Phương Nhất Tỉnh ở cùng một tầng, thấp hơn những người khác một tầng.

Tại cửa thang máy chờ lên lầu, Thành Văn vội vội vàng vàng đuổi theo đứng ở bên cạnh cậu, trong tay xách theo một hộp cháo cùng một túi thuốc. Vân Chức liếc mắt nhìn một cái.

Tới tầng lầu có phòng của cậu, Vân Chức cùng những người khác nói ngủ ngon sau đó đi ra thang máy, Thành Văn cũng đi theo sau cậu.

Vân Chức quay đầu hỏi hắn: “Đây là cháo với thuốc cho Nhất Tỉnh ạ?”

“Vâng đúng vậy.” Thành Văn lau cái trán mướt mồ hôi, bước chân vội vàng.

“Dạ dày anh ấy không thoải mái sao?” Vân Chức có chút sốt ruột hỏi.

Thành Văn đứng trước cửa phòng Phương Nhất Tỉnh gõ mấy cái cũng chưa thấy ai ra mở, hắn một bên tiếp tục gõ một bên trả lời Vân Chức, “Hôm nay mắc mưa hình như có hơi không thoải mái, phát sốt, còn nôn mửa nữa.” Thành Văn quay đầu nhìn cậu một cái, áy náy nói: “Alpha trong kỳ mẫn cảm tố chất thân thể sẽ kém đi, là tôi không làm tốt trách nhiệm trợ lý.”

“…… Kỳ mẫn cảm, sao anh ấy không nói nhỉ.” Vân Chức lẩm bẩm một câu, “Cũng không thể trách anh. Đưa đồ cho em đi, em sẽ chăm sóc anh ấy.”

“Được, phiền cậu rồi.” Thành Văn không nghĩ nhiều liền đưa cháo với thuốc cho Vân Chức. So với một trợ lý Beta cứng rắn thì chắc chắn Phương Nhất Tỉnh sẽ nguyện ý để Vân Chức chăm sóc anh hơn.

Lúc Vân Chức gõ cửa lần thứ mười, cửa rốt cuộc cũng mở ra.

Phương Nhất Tỉnh xoa xoa mặt, cúi đầu nhìn thấy Vân Chức, tay mở cửa dừng một chút, giọng khàn khàn hỏi: “Trở về sao không nói trước với anh một tiếng?”

Vân Chức vừa đau lòng vừa tức, cậu trừng mắt liếc Phương Nhất Tỉnh một cái, đi vào phòng, “Nói với anh có phải anh sẽ cái lôi thân thể này ra đón em không?”

Phương Nhất Tỉnh đóng cửa, khô khan nói: “Chỉ bị cảm thôi, không sao đâu.”

Vân Chức bỏ đồ trong tay xuống, xoay người ôm lấy Phương Nhất Tỉnh, cánh tay mềm mại ôm lấy eo anh, giọng rầu rĩ: “Anh đã nói sẽ không gạt em nữa, anh còn gạt em sao, kỳ mẫn cảm không định nói với em à?”

Kỳ mẫn cảm của Alpha chỉ có thể bị khơi mào bởi tin tức tố trong kỳ đ*ng d*c của Omega, Phương Nhất Tỉnh chỉ có thể ngửi được tin tức tố của một mình Vân Chức, mà Vân Chức đ*ng d*c từ tuần trước, vậy có thể thấy kỳ mẫn cảm của anh đã kéo dài rất lâu rồi.

Alpha trong thời kỳ mẫn cảm thường cáu kỉnh và bạo lực, khả năng điều tiết cảm xúc kém, thể lực kém, thời cổ đại là thời kỳ dễ bị công kích nhất.

Biện pháp tốt nhất để vượt qua kỳ đ*ng d*c chính là đánh dấu Omega của mình, khả năng làm dịu tin tức tố do Omega phát ra lúc đánh dấu vượt xa tầm với của thuốc ức chế.

Phương Nhất Tỉnh nắm lấy tay Vân Chức đang đặt trên eo mình, ho khan một tiếng, cười bất đắc dĩ nói: “Bảo bối, anh khó để nói ra lắm.”

“Anh dùng thuốc ức chế là được, mấy ngày nữa sẽ hết.” Lòng bàn tay nóng bỏng của Phương Nhất Tỉnh xoa xoa tóc Vân Chức.

Vân Chức bị tiếng bảo bối này làm cho choáng váng, cậu bắt lấy tay anh, thì thầm: “Không cần nhịn.”

“Hả?” Phương Nhất Tỉnh cúi đầu nhìn cậu hỏi.

“Em nói, không cần nhịn.” Vân Chức lại ôm lấy, nghiêng cổ lộ ra tuyến thể trước mặt Phương Nhất Tỉnh, giọng mềm mềm: “Anh có thể đánh dấu em, Nhất Tỉnh ca ca.”

Nơi yếu ớt sau cổ trắng đến lóa mắt, Phương Nhất Tỉnh dời tầm mắt đi, ách giọng nói: “Anh không thể bắt nạt em.”

Tức giận thiệt chứ, cậu đã nói trắng ra như thế, vậy mà Alpha này lại không rõ ràng ý tứ của cậu. Vân Chức quay đầu trừng mắt liếc anh một cái, rất nhanh lại nhụt chí.

Hai tay Vân Chức ôm lấy mặt anh kề sát vào hôn lên khóe miệng anh một cái, nhìn anh l**m l**m môi nhẹ giọng nói: “Hiện tại em là Omega của anh, đây không phải bắt nạt. Em thích anh, em vui lòng để anh đánh dấu.”

Không khí an tĩnh ba giây, Vân Chức cùng Phương Nhất Tỉnh đối diện, cảm giác được bóng tối dưới đáy mắt anh càng dày, tim cậu đập như nổi trống.

“Anh yêu em.” Phương Nhất Tỉnh cười.

Anh chủ động ôm Vân Chức vào trong lòng, ôm trong chốc lát rồi hôn h*n l*n ch*p m** Vân Chức, sau đó lại hôn lên mắt và môi.

Vân Chức bị nụ hôn mềm nhẹ ấy làm cho mềm nhũn ngã vào trong lòng anh.

“Anh cắn.” Giọng nói khàn khàn, Phương Nhất Tỉnh lại hôn hôn lên tuyến thể Vân Chức, k*ch th*ch đến nỗi cậu không nhịn được run rẩy.

“Ừm, Nhất Tỉnh ca ca.”

Vân Chức nép vào trong lòng ngực anh, bắt lấy áo sơ mi của anh, thanh âm mềm mại giống như kẹo đào mật ong đang tan chảy, là chất xúc tác chết người nhất đối với Phương Nhất Tỉnh.

<i>*Bánh nếp đường nâu đặc sản Tứ Xuyên:</i>
 
Tôi Bị Omega Vạn Người Mê Đánh Dấu
Chương 61


Tin tức tố đậm đặc trong phòng vẫn còn quấn quýt, cho thấy những gì đã xảy ra ở đây vài phút trước.

Phương Nhất Tỉnh ngồi trên giường, ôm Vân Chức với đôi mắt ẩm ướt trong lồng ngực. Anh với tay lấy ra một miếng dán hình tròn từ trong hộp, xé màng nhựa ra, cẩn thận dán lên chỗ tuyến thể bị cắn của Vân Chức.

Miếng dán không chỉ có thể ức chế sự lan tỏa của tin tức tố mà còn có tác dụng kháng viêm, khử trùng để thúc đẩy vết thương nhanh lành. Trong những năm gần đây, các loại miếng dán đã phổ biến trên khắp cả nước, thương gia không chỉ thiết kế các loại miếng dán có nhiều tông màu da khác nhau mà đặc biệt hơn là mặt trên còn mô phỏng lỗ chân lông và kết cấu da thịt chân thật. Trừ khi chạm vào, nếu không sẽ khó mà nhận ra.

Nó phục vụ cho nhu cầu riêng tư của Omega không muốn cho người khác biết mình bị đánh dấu.

“Đau không?” Phương Nhất Tỉnh hôn qua nơi vừa mới cắn.

“Một chút.” Vân Chức có chút buồn ngủ, dựa vào lồng ngực hắn, híp mắt nói: “Anh ăn cháo với uống thuốc đi.”

“Được.” Phương Nhất Tỉnh ôm Vân Chức không thả, hai ba miếng uống cạn bát cháo rồi uống thuốc.

“Hôm nay ngủ ở đây.” Phương Nhất Tỉnh ôm Vân Chức, nắm lấy tay Vân Chức nhéo nhéo ngón tay, thấp giọng dụ dỗ cậu.

“Ừ, được rồi.” Vân Chức trở người trong lòng anh, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Phương Nhất Tỉnh bóp nhẹ mũi cậu, mỉm cười rồi bế cậu vào phòng tắm.

Vân Chức ngoan ngoãn ngồi trên bồn rửa mặt, ngửa mặt để Phương Nhất Tỉnh lau mặt và tay cho mình. Khi Phương Nhất Tỉnh thay khăn mặt lau bàn chân cho cậu, cậu lập tức mở mắt ra và co chân lại.

Phương Nhất Tỉnh giữ chặt bàn chân trắng nõn của cậu và lau cẩn thận: “Rất dễ thương.”

Vân Chức không rút chân ra nữa mà dúi mặt vào lồng ngực anh giả chết.

Trong một khoảng thời gian sau khi bị đánh dấu, Alpha và Omega sẽ cực kỳ phụ thuộc vào nhau.

Vân Chức làm ổ trong ngực anh đánh một giấc say nồng, nếu không phải sáng sớm bị tiếng gõ cửa đánh thức, cậu còn có thể ngủ tiếp cho đến giữa trưa.

Cậu cong người về phía sau, lưng áp vào lồng ngực ấm áp của Phương Nhất Tỉnh. Cảm nhận được tính khí có chút nóng của anh, Phương Nhất Tỉnh đưa tay lên áp tai Vân Chức, nhẹ giọng dỗ dành cậu: “Bảo bối ngủ tiếp đi.”

Vân Chức ưỡn người lên và uể oải thốt lên giọng sữa ngọt ngào: “Ừ.”

Phương Nhất Tỉnh nhẹ nhàng nhấc chăn lên, rời khỏi giường, mở cửa đi xem người phiền phức nào mới sáng sớm đã làm ầm ĩ đánh thức Omega Tiểu Điềm của anh.

Cánh cửa chỉ hé ra một khe rộng, thân hình cao lớn của anh chặn cửa khiến người bên ngoài không thể nhìn vào trong phòng.

Thành Văn và Điềm Điềm đứng ở cửa bưng bữa sáng, Thành Văn quan tâm hỏi: “Chào buổi sáng anh Nhất Tỉnh, sức khỏe của anh bây giờ tốt hơn chưa?”

“Tốt rồi, vất vả em tối hôm qua đưa thuốc tới.” Phương Nhất Tỉnh lời ít ý nhiều.

Thành Văn quen đưa bữa sáng vào nhà, thò đầu vào trong: “Anh Nhất Tỉnh, em để bữa sáng ở…”

Lời còn chưa nói hết, bỗng nhiên bị Điềm Điềm kéo cánh tay. Ngửi thấy mùi hương đào ngọt đậm đặc trên người Phương Nhất Tỉnh, y khéo léo giật lấy bữa sáng từ trong tay Thành Văn đưa cho Phương Nhất Tỉnh: “Anh Nhất Tỉnh, đây là bữa sáng, các anh, các anh ăn rồi nghỉ ngơi. Buổi sáng không có phần diễn của Chức Chức, giữa trưa chúng em lại đón các anh.”

“Được.” Phương Nhất Tỉnh cầm lấy bữa sáng, nhướng mày liếc Điềm Điềm một cái: “Tạm thời không nói ra ngoài.”

Cửa phòng bị đóng lại, Thành Văn giữ chặt Điềm Điềm khó hiểu nói: “Cậu với anh Nhất Tỉnh nói cái gì bí hiểm vậy? Gì mà không nói ra ngoài?”

Điềm Điềm thần bí lắc đầu, trả lại cho hắn động tác kéo khóa miệng.

Nói tới vấn đề phải công khai tình cảm, hai người đều cảm thấy không cần thiết che dấu với mọi người, fan cp của họ nhiều đến mức chiếm một nửa giang sơn trong tổng số fan hâm mộ của họ, công khai sẽ không ảnh hưởng đến sự nghiệp.

Nhưng bây giờ họ đang bọn họ hợp tác diễn phim, vẫn là CP trên màn ảnh sẽ có nghi vấn công khai tình cảm là đang xào CP. Cho nên cả hai người quyết định không chủ động tiết lộ nhưng bị hỏi cũng sẽ mạnh dạn thừa nhận.

Mối tình vụng trộm chưa đầy nửa tháng, thời kỳ ph*t t*nh củaVân Chức đã sắp đến.

Sáng sớm, Vân Chức tới phòng khách sạn của Phương Nhất Tỉnh, vội vàng chạy tới giường Phương Nhất Tỉnh muốn đánh dấu tạm thời.

Phương Nhất Tỉnh ôm Vân Chức tiêm tin tức tố vào tuyến thể của cậu, nhẹ nhàng đưa tay lên an ủi cậu.

Vân Chức hai mắt đỏ hoe, quay người ngẩng đầu nhìn Alpha của mình, vài giây sau lại ngẩng đầu nhìn nữa.

Phương Nhất Tỉnh từ vẻ mặt bối rối lại ngượng ngùng của Vân Chức ngầm đoán được suy nghĩ của cậu, bỗng hầu kết hơi nhúc nhích, hôn lên lông mày của cậu: “Muốn thuốc ức chế hay là anh, tùy em chọn.”

Vân Chức nắm lấy ga trải giường hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười ngọt ngào: “Em đã có Alpha rồi, sau này không cần thuốc ức chế nữa.”

Cả hai người đều xin phép đoàn phim một tuần nghỉ phép, lý do xin nghỉ phép rất quang minh chính đại không thèm che giấu.

Vân Chức: Tới kỳ ph*t t*nh nên xin nghỉ.

Phương Nhất Tỉnh: Omega của tôi đến kỳ ph*t t*nh, xin nghỉ để hộ tống.

Đạo diễn: Cái này??? Đây là trá hình công khai quan hệ với những người trong đoàn phim đúng không?

Hai nhân vật chính không giấu được chuyện đã xin nghỉ một tuần, bọn họ chân trước vừa rời đi thì những người khác trong đoàn phim bắt đầu bàn tán xôn xao.

Đạo diễn bỏ ra rất nhiều công phu nói hết lời khiến cho chuyện yêu đương của hai nhân vật chính không bị tuôn ra ngoài.

Vân Chức trở về nhà, thấy cánh cửa đối diện lại trống không, dì nhân viên vệ sinh mở cửa phân loại rác ở cửa.

Mở cửa, Phương Nhất Tỉnh nhặt một bức ảnh trên mặt đất lên, đó là Bụng.

Alai rời đi để lại cho Vân Chức bức ảnh Bụng làm kỷ niệm.

Bảo trọng – Vân Chức muốn gửi hai từ này đến Wechat của Alai nhưng phát hiện mình bị xóa kết bạn.

Quen nhau một hồi, hi vọng mọi chuyện của hắn đều tốt.

Một tháng sau, lễ hội thần tượng Trung Quốc được tổ chức long trọng.

Tất cả những lưu lượng trẻ tuổi và tài năng trong giới giải trí hiển nhiên đều được mời tham dự buổi lễ long trọng lần này.

Vân Chức và Phương Nhất Tỉnh thay trang phục ở phim trường, nhanh chóng đến hiện trường buổi lễ.

Sau khi cả hai lần lượt lên sân khấu cùng các thần tượng khác liền lặng lẽ ngồi dưới khán đài.

Đến khi trao các giải thưởng khác nhau, Vân Chức nghiêng đầu dựa vào vai Phương Nhất Tỉnh cứ thế ngủ thiếp đi. Trong cảnh quay vội vàng đêm qua, cậu thức cả đêm, Phương Nhất Tỉnh thực sự không nỡ đánh thức cậu.

Hắn xê dịch đầu Vân Chức để cậu ngủ thoải mái hơn một chút, không biết rằng những hành động này đã được camera trực tiếp ghi lại đưa lên nền tảng phát sóng trực tiếp.

Các nhiếp ảnh gia thỉnh thoảng cũng lia máy ảnh qua chỗ này chụp.

Thế là khán giả đều nhìn thấy dáng vẻ Vân Chức đang dựa vào Phương Nhất Tỉnh ngủ say. Người này ngủ còn không thành thật, lần sau camera quay sang bên này, Vân Chức trong lúc ngủ mơ còn dụi dụi đầu, giơ hai lên lên ôm lấy Phương Nhất Tỉnh.

Khán giả tròn mắt.

Hành động trong vô thức này, không ai có thể tin rằng bọn họ không ở bên nhau đâu!

Sau khi công bố giải thưởng diễn viên năng lượng tích cực hàng năm, giải thưởng diễn viên hài, giải thưởng diễn viên phật giáo thường niên, người dẫn chương trình kiêm người trao giải đưa tay nhắm ngay màn ảnh lớn và công bố: “Giải cp cho diễn viên xuất sắc nhất của năm – Kim Vân Chức, Phương Nhất Tỉnh! Để chúng tôi mời hai người lên sân khấu!”

Ống kính nhắm vào vị trí của Vân Chức và Phương Nhất Tỉnh không chỉ người trên nền tảng livestream có thể nhìn thấy Vân Chức ngủ say, hình ảnh này cũng đã được đưa lên màn hình lớn tại hiện trường.

Toàn trường minh tinh nhịn không được mỉm cười, rất nhiều người quay lại nhìn bọn họ.

Phương Nhất Tỉnh đứng dậy, chắn trước mặt Vân Chức, cúi người vỗ nhẹ vào má cậu, nhẹ nhàng gọi: “Vân Chức, tỉnh lại một lát được không? Chúng ta đi nhận giải.”

“Hừ.” Vân Chức cau mày như thể chưa ngủ đủ, ngơ ngác nhìn theo hướng phát ra âm thanh rồi hôn lên má Phương Nhất Tỉnh một cái: “Anh Nhất Tỉnh, em buồn ngủ.”

Bình thường cậu chưa tỉnh ngủ đều dùng cách này dỗ Phương Nhất Tỉnh cho cậu ngủ nướng, lúc này cậu còn tưởng ở trong nhà.

Nghe thấy tiếng cảm thán của những người xung quanh, Phương Nhất Tỉnh đưa tay lên che mắt cười bất lực.

Vốn còn muốn đợi phim ra mắt một thời gian rồi mới công khai mối quan hệ, ai ngờ Vân Chức của anh sẽ dùng cách này vạch trần mối quan hệ của họ ra ánh sáng.

Nhưng mà ảnh hưởng không lớn, nếu có người dắt mũi nói bọn họ lăng xê thì sử dụng quan hệ xã hội của công ty là được.

“Chức Chức, lát nữa về nhà hẵng ngủ có được không?” Phương Nhất Tỉnh kiên nhẫn dỗ dành cậu tỉnh lại.

Vân Chức nghe lời, lại hôn lên má hắn vài vệt nước miếng, hôn đủ mới chậm chạp mở mắt ra: “… Được thôi.”

Mở mắt ra, vẻ mặt dần trở nên tỉnh táo, Vân Chức nhìn thấy đám người đang xem náo nhiệt xung quanh còn có ống kính rõ ràng, lập tức lao vào trong lồng ngực Phương Nhất Tỉnh như một con đà điểu.

Cuối cùng Vân Chức biến thành một quả cà chua được Phương Nhất Tỉnh dẫn lên sân khấu.

Diễn viên cp xuất sắc nhất năm trở thành sự thật!
 
Tôi Bị Omega Vạn Người Mê Đánh Dấu
Chương 62: Phiên ngoại 1


“Cuộc sống thường ngày của những người hoạt động trong giới showbiz” đã chuẩn bị mấy tháng, chính thức bắt đầu ghi hình!

Chương trình tạp kỹ này sử dụng kết hợp hai hình thức là phát sóng trực tiếp và cắt nối biên tập. Trong lúc phát sóng trực tiếp, khán giả có thể lựa chọn phần phát sóng trực tiếp của khách mời để xem và thảo luận, sau khi phát sóng trực tiếp kết thúc, ê – kíp chương trình sẽ đem những đoạn nổi bật của chương trình cắt nối biên tập thành một kỳ hoàn chỉnh rồi chiếu.

Chương trình đã thả tin trước một tuần giới thiệu sáu vị khách mời tham gia, lần lượt là bậc thầy kinh kịch Trương Hiển Tùng, ca hậu dịu dàng Toàn Tiên, Vương tử street dance Jason, một diễn viên tài năng từng đoạt giải Ảnh đế năm 17 tuổi và hai người còn lại là những thần tượng đang nổi tiếng Vân Chức cùng Phương Nhất Tỉnh!

Các cư dân mạng biết được thân phận của các khách mời ngay lập tức cho ê-kíp chương trình một ngón tay cái! Ba ba trâu bò, đội hình thần tiên này, quyết định rồi!

Khi chương trình bắt đầu phát sóng trực tiếp, nền tảng mạng bị nghẽn mấy phút mới khôi phục bình thường.

Tác giả có lời muốn nói: Vài phút sau, Vân Chức oanh tạc màn ảnh.

“Rốt cuộc có thể nhìn thấy bé con rồi!”

“Chức Chức sau khi quay phim xong không biết đã bị Phương Nhất Tỉnh bắt cóc đi nơi nào rồi, một tháng! Mẹ già đã một tháng không thấy được bé con, đau lòng!”

“Giơ tay! Tôi có nhìn thấy một blogger ngẫu nhiên gặp được bé con cùng Phương Phương nghỉ mát ở Châu Âu! Ngón tay giữa của bé con còn đeo nhẫn! Đáng tiếc là ảnh chụp đã bị xóa.”

“Sốc, Phương Phương sẽ không bắt cóc bé con đi kết hôn đúng không?”

“Bé con còn chưa đủ tuổi kết hôn đâu, nhưng thật ra có khả năng là đính hôn.”

“Vui sướng.” “Hạnh phúc.” “Chúc mừng bé con giành được một Alpha siêu cấp.”….

Tầm mắt của khán giả theo ống kính của cameraman xuyên qua dòng người ở sân bay, đến thẳng cổng sân bay.

Vài phút sau, hai chàng trai có vóc dáng và khí chất cực kì ưu tú nắm tay nhau đi ra.

Trên tay hai người kéo một chiếc vali lớn và một vali nhỏ, chàng trai có vóc dáng nhỏ hơn có mái tóc mềm mại màu đen nghiêng đầu cười kề tai nói nhỏ với người bên cạnh, con ngươi màu hổ phách nhợt nhạt ánh sáng.

“Vân Chức!” “Phương Nhất Tỉnh!”

“ Bé con! Mau mau nhìn mẹ!”

Hoành Thánh và các ngôi sao vừa tụ tập quanh cổng đón đã hạ giọng hò hét, người xem trực tiếp không tiếng động cổ vũ.

Vân Chức nghe thấy tiếng hô, mắt sáng rực lên một chút, cậu vội vàng lôi kéo Phương Nhất Tỉnh nhanh chân đi ra.

Vân Chức cười cười chào hỏi các fan, sau đó đi ra phía sau của Phương Nhất Tỉnh, mở ba lô ra tìm kiếm, lấy ra mấy hộp chocolate cùng kẹo đưa cho fans nhỏ ven đường.

Những người hâm mộ vô tình nhận được quà của thần tượng vô cùng vui mừng, sau khi nhận được sự đồng ý của Vân Chức, bọn họ lấy điện thoại ra chụp Vân Chức cùng với Phương Nhất Tỉnh, đăng lên fan club khoe.

Người xem phát sóng trực tiếp hâm mộ đến mức muốn ch** n**c mắt từ khóe miệng.

Chua xót, vì sao bọn họ không có mặt ở sân bay, bọn họ cũng muốn bé con phát kẹo.

Trên xe bảo mẫu, Vân Chức lại lấy ra nửa hộp quà đưa cho các nhân viên công tác: “ Xin chào các lão sư, đây là món quà chúng tôi chuẩn bị cho mọi người, hy vọng các lão sư thích.”

Phương Nhất Tỉnh cùng Vân Chức phát quà: “ Vất vả mọi người đến đón chúng tôi.”

Nhân viên công tác càng thụ sủng nhược kinh hơn fan, cười ha ha nhận lấy.

Vân Chức liếc nhìn ống kính, chớp chớp mắt hỏi: “ Đã bắt đầu phát sóng trực tiếp rồi sao?”

“Đúng vậy, Vân Chức lão sư có muốn nói gì với người xem trực tiếp không?”

Vân Chức ngồi ngay ngắn, thẳng sống lưng: “ Đầu tiên, cảm ơn các bạn khán giả và nhóm Hoành Thánh đến đây gặp tôi, tôi sẽ cho mọi người nhìn thấy bộ dáng chân thật trong sinh hoạt và công tác. Thầy Trương Hiển Tùng, cô Toàn Tiên, thầy Jason, thầy Giang Ngư cùng với thầy Phương Nhất Tỉnh đang ngồi bên cạnh tôi đây đều là những người đặc biệt ưu tú, tôi rất may mắn khi có cơ hội cùng hợp tác với bọn họ. Hy vọng mọi người có thể thư giãn khi xem chương trình và có thể hiểu rõ hơn về giới nghệ sĩ trong ngành công nghiệp giải trí.

Lúc Vân Chức đang nói, Phương Nhất Tỉnh ngồi bên cạnh cậu yên lặng lắng nghe, ánh mắt rất tập trung.

Cùng một cảnh nhưng đến lượt anh chỉ nói chưa tới mười giây thì kết thúc. Lúc sau, đạo diễn giới thiệu cho bọn họ một chút về quy tắc của chương trình và hoạt động hàng ngày.

Cho đến khi trong xe an tĩnh lại, Vân Chức bất tri bất giác ngủ mất. Tối hôm qua ngủ hơi trễ, hơn nữa trên máy bay cậu không được nghỉ ngơi tốt, bây giờ cậu buồn ngủ không cưỡng lại được.

Phương Nhất Tỉnh cẩn thận đặt đầu nhỏ của Vân Chức lên gối dựa, mang tai nghe chống ồn cho cậu.

Sau đó anh khom lưng kéo ống quần tây của Vân Chức lên, nhìn thấy mắt cá chân hơi sưng của Vân Chức liền nhíu mày, anh quay đầu mở balo ra lấy một hộp thuốc mỡ, bóp một chút thuốc ra vào lòng bàn tay rồi chà xát.

Cho đến khi lòng bàn tay nóng lên anh ngồi xổm xuống, bàn tay to ôm lấy mắt cá chân của Vân Chức nhẹ nhàng xoa.

Đạo diễn quay phim hỏi: “Vân Chức…”

Lời còn chưa nói xong, Phương Nhất Tỉnh đã đưa ngón trỏ lên trước môi, đạo diễn lập tức im lặng.

Phương Nhất Tỉnh ngẩng đầu nhìn Vân Chức vẫn ngủ say như cũ, anh ngồi dậy xoa xoa tay rồi gõ vào phần ghi nhớ của điện thoại: Vân Chức ngồi máy bay hơn tám tiếng thì mắt cá chân sẽ sưng lên.

Máy bay tư nhân nhà mình đến lúc bảo dưỡng định kỳ, cho nên bọn họ ngồi máy bay của công ty hàng không về nước, độ thoải mái kém hơn rất nhiều.

Đạo diễn cũng móc điện thoại ra gõ chữ: Thì ra là thế, tới nhà mới rồi là hai người có thể nghỉ ngơi!

Phương Nhất Tỉnh gật đầu, một lần nữa ngồi vào bên cạnh Vân Chức, đỡ đầu cậu dựa lên vai mình, tay nhẹ nhàng ôm vai Vân Chức tránh cho ô tô xóc nảy cậu sẽ trượt xuống.

“Thật ấm áp.”

“ Phương Phương tự động biến thành bạn trai nhị thập tứ hiếu* ở trước mặt bé con.”

“Khóc, tôi muốn cho bạn trai học tập một chút.”

Tới cửa của biệt thự sống chung xe liền dừng lại, đạo diễn quay phim nhìn bộ dạng dễ thương đang ngủ say của Vân Chức, do dự không biết có nên đánh thức cậu hay không.

Phương Nhất Tỉnh đã xuống xe trước, mở cửa xe bên kia, anh giống như ôm trẻ con mà n*ng m*ng Vân Chức lên ôm người xuống xe. Đi được vài bước, Vân Chức mở đôi mắt nhập nhèm ra, tầm mắt liền đối diện cùng người quay phim ở phía sau.

Sửng sốt vài giây, mặt Vân Chức đỏ lên, cậu vỗ vỗ bả vai Phương Nhất Tỉnh, nhỏ giọng nói: “ Nhất Tỉnh ca ca, em tỉnh rồi, thả em xuống đi.”

Phương Nhất Tỉnh thực sự không muốn thả cậu xuống. Lúc Vân Chức vừa mới tỉnh ngủ, âm thanh là mềm mại nhất, người cũng vậy ngây thơ mờ mịt là thời điểm tốt nhất để bắt nạt.

Nhưng mà máy quay còn đang quay, anh không thể để bất kỳ ai nhìn thấy bộ dáng Vân Chức bị bắt nạt.

Anh chỉ có thể không tình nguyện thả Vân Chức xuống, nắm tay dắt cậu đi. Khi ống kính quét qua có thể thấy vẻ mặt lạnh lùng của anh.

Vân Chức tinh tường nhận ra bạn trai mình không vui, mặc dù cậu không biết tại sao nhưng cậu không đành lòng để anh tức giận và buồn bã, lập tức liền muốn dỗ dành anh ấy thật tốt. Có điều nhiều người nhìn như vậy, vẫn là có chút xấu hổ, cậu nghĩ nghĩ, hơi rút bàn tay đang nắm ra một chút rồi gãi gãi vào lòng bàn tay Phương Nhất Tỉnh.

Vân Chức nghiêng đầu chăm chú nhìn mặt Phương Nhất Tỉnh, nhìn thấy toàn bộ quá trình từ mây mù chuyển sang trời quang của anh.

Trong lòng Vân Chức ngọt đến mức sủi bọt, ùng ục ùng ục, giống như nấu trà sữa vậy. Cậu nghĩ thầm, bạn trai mình sao có thể dễ dỗ như vậy chứ.

“Tại sao khuôn mặt của hai người đột nhiên trở nên ngọt ngào như vậy?”

“Tôi bỏ lỡ cái gì sao?”

“Mặc dù tôi cũng không hiểu có chuyện gì, nhưng tôi không ngại mà muốn hét chói tai! Cầu nhiều hint hơn, tôi không ngại náo nhiệt đâu!”

<i>*Nhị thập tứ hiếu (chữ Hán: 二十四孝) là một tác phẩm trong văn học Trung Hoa kể lại sự tích của 24 tấm gương hiếu thảo do Quách Cư Nghiệp (có sách ghi Quách Cư Kinh 郭居敬, bính âm: Guō Jūjìng) vào thời nhà Nguyên biên soạn. Ông nổi tiếng là một người con hiếu thảo, và sau khi cha mất ông đã xuất bản quyển này. Hầu hết các người con hiếu thảo là nam giới báo hiếu cho mẹ già. Các câu chuyện được kể lại xảy ra từ thời Thuấn Đế đến đời ông</i>
 
Tôi Bị Omega Vạn Người Mê Đánh Dấu
Chương 63: Phiên ngoại 2


“Hai bạn nhỏ Vân Chức và Phương Nhất Tỉnh đến rồi à?” Nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài, ca hậu Toàn Tiên và khách mời đã đến biệt thự cùng ra ngoài đón.

“Chào các tiền bối ạ.” Vân Chức vừa chào hỏi vừa nắm tay Phương Nhất Tỉnh đi đến.

“Đáng yêu quá!” Trương Hiển Tùng vui vẻ nhìn Vân Chức cười, “Giống như búp bê mà con gái tôi thích nhất vậy.”

Jason nhướn mày vỗ vai Phương Nhất Tỉnh, nói: “Bro, tôi rất thích cách cậu biên khúc, có cơ hội thì cùng hợp tác nhé.”

Phương Nhất Tỉnh không do dự, “Được thôi, tôi từng xem cậu thi đấu, cậu rất giỏi.”

“Đến đây nào, người anh em.” Jason đẩy khách mời nhỏ tuổi nhất – Giang Ngư lên trước, “Lại nói chuyện đi, đây là em út của chúng ta, tên là Giang Ngư, là diễn viên đoạt được giải Ảnh đế đấy. Là em út nhưng cực kỳ lợi hại, các cậu làm quen với nhau đi.”

Phương Nhất Tỉnh không rành nói chuyện với trẻ con lắm. Trên máy bay Vân Chức đã nhiều lần dặn anh không được lạnh lùng quá với những khách mời, nhất là phải thân thiện với thiếu niên Giang Ngư đang tuổi dậy thì.

Khóe miệng anh cố cong hơn, dịu dàng nói: “Chào em, anh là Phương Nhất Tỉnh.”

Giang Ngư chỉ uể oải ngước mắt, mặt không biểu cảm gì, chỉ nói hai chữ: “Giang Ngư.”

Cậu nhóc tỏ ra không kiên nhẫn, nhìn như một anh trai lạnh lùng.

“Thằng nhóc này, chào hỏi người khác vô lễ thế.”

“Trà sữa Ngư Ngư xin lỗi hộ em trai, bình thường bé không thế đâu…chắc hôm nay tâm trạng bé không tốt đấy.”

“Xin lỗi, mong thầy Nhất Tỉnh bỏ qua.”

Phương Nhất Tỉnh cũng không để ý thái độ qua loa của cậu nhóc, chỉ là trẻ con thôi mà, anh không quan tâm.

Nào ngờ, ở trước mặt Vân Chức, bộ dạng lạnh lùng cứng nhắc của Giang Ngư biến mất tăm.

Hai má thiếu niên đỏ ửng, không dám nhìn thẳng vào Vân Chức, giống như một cậu học sinh nhỏ giới thiệu trước mặt thầy giáo âm nhạc xinh đẹp: “Thầy Vân Chức, em tên là Giang Ngư, Giang trong đất nước, Ngư trong thuyền đánh cá. Em, em thích thầy.”

Phương Nhất Tỉnh đang nhìn chằm chằm cậu nhóc:?

“??? Em trai à, em vừa nói gì đấy?”

“Trợn to mắt, bạn trai của Vân Chức đang đứng sau em đấy, em trai à, muốn tỏ tình cũng đừng tỏ tình trước mặt người ta thế chứ.”

“Muốn đào góc tường* à? Tinh Tinh không đồng ý!!!”

<i>*Đào góc tường: Là từ ngữ ẩn dụ chỉ việc muốn cướp người yêu của người khác.</i>

“Phương Phương: trừng mắt. Nguy hiểm đấy em trai!”

Vân Chức bị dọa muốn lùi lại, nhưng cậu cố nhịn. Thiếu niên tuổi dậy thì rất nhạy cảm, cậu không thể làm tổn thương tâm hồn của bạn nhỏ này.

Ngay khi cậu đang vắt não suy nghĩ cách từ chối uyển chuyển, giải thích cho cậu nhóc hiểu thì nghe thấy bạn nhỏ Giang Ngư đáng yêu ngượng ngùng nói: “Em đã xem hết tất cả tiết mục của thầy, em cũng là Hoành Thánh

“Em trai hừng hực này dọa tui sợ chớt rồi.”

“Triệu hồi Hoành Thánh.”

“Haha, thế bạn nhỏ Giang này cũng là em trai tui, chúng ta là người một nhà.”

“Thần tượng của thần tượng phải gọi thế nào, Ngư Ngư không biết đâu / khóc to/”

Vân Chức thở phào, cười lộ cả răng mèo dễ thương: “Này, trùng hợp quá, anh cũng là Ngư Ngư. Anh rất thích diễn xuất của em trong “Bão tuyết”. Em còn nhỏ đã giỏi như thế, sau này nhất định sẽ trở thành nhà nghệ thuật xuất sắc.”

Giang Ngư mở cờ trong bụng, trên bình luận các Ngư Ngư điên cuồng tặng hoa cho Vân Chức, chỉ có Phương Nhất Tỉnh và Tinh Tinh bị bỏ xó bốc lên mùi rất chua.

Sáu vị khách mời tâng bốc lẫn nhau, vui vẻ đi vào trong nhà.

Tốt lắm, không ai mâu thuẫn cũng không thấy ai có vẻ muốn gây chuyện, đây đúng là chương trình ấm áp mà cậu muốn.

Vân Chức và Phương Nhất Tinh là người cuối cùng đến biệt thự, mọi người đến trước đã sắp xếp phòng xong rồi.

Vân Chức kéo theo vali nhỏ, ngáp mấy cái làm nước mắt đầm đìa, vừa nhìn đã thấy bé con rất buồn ngủ rồi.

Toàn Tiên định rót nước cho hai người, nhưng bị Phương Nhất Tỉnh tranh làm, cô đành phải nói: “Cô dẫn hai đứa lên phòng cất hành lý, cũng gần trưa rồi, ăn cơm xong chúng ta sẽ có thời gian nghỉ trưa. Nào, Vân Chức đi với cô.”

Tầng một biệt thự có phòng khách, nhà bếp và khu vực hoạt động tập thể, trên tầng hai là nơi mọi người nghỉ ngơi. Tổng cộng có bốn căn phòng bố trí gần giống nhau, Toàn Tiên là Omega nữ cần ở một phòng riêng, ngoài Vân Chức và Phương Nhất Tỉnh là Omega và Alpha ra, những người còn lại đều là Beta.

Vân Chức và Phương Nhất Tỉnh là một đôi nên có thể ở chung một phòng.

Cô Toàn Tiên dẫn Vân Chức lên phòng trước, Phương Nhất Tỉnh kéo theo hai chiếc vali đi sau.

Căn phòng có hai giường lớn, không gian rộng rãi, đầy đủ thiết bị làm Vân Chức thấy rất hài lòng.

Phương Nhất Tỉnh nhìn quanh, cảm thấy khá ổn, vừa định bước vào phòng, đột nhiên anh bị một cánh tay ngăn lại.

Anh khó chịu quay sang nhìn Giang Ngư.

Khóe miệng Giang Ngư hơi nhếch lên, lại muốn giữ vẻ lạnh lùng trước mặt anh, cậu nhóc lạnh lùng nói: “Đây là phòng của tôi và Vân Chức.”

“Đúng rồi, tổ tiết mục sắp xếp Vân Chức và em Giang Ngư cùng phòng.” Toàn Tiên nghe thấy cuộc nói chuyện ở ngoài cửa mới vội vàng đi ra, nói với Phương Nhất Tỉnh: “Phòng của cậu ở đối diện đấy. Giang Ngư à, em có thể giúp chị dẫn Nhất Tỉnh đi xem phòng không?”

“Được ạ.” Giang Ngư lạnh lùng nói. Phương Nhất Tỉnh đứng tại chỗ, nhìn Vân Chức đang đứng trong phòng, tỏ vẻ cực kỳ không muốn đi.

“Tôi đoán nội tâm Phương Phương bây giờ: Ban đêm không thể ôm bé con mềm mại ngủ rồi, tiết mục nát này tôi không quay nữa.”

“Chắc đang nghĩ cách ám sát em trai nhỏ đấy /đầu chó/”

Vân Chức biết bạn trai thấy tủi thân, cậu chạy ra ôm eo anh, dùng má cọ cọ, ngước đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh, dụ dỗ nói: “Ngoan nào, cửa phòng chúng ta đối diện nhau, thỉnh thoảng vẫn sang chơi được mà.”

Phương Nhất Tỉnh nắm chặt bàn tay đang sờ loạn của cậu, nắm chặt, mãi mới thốt được một chữ: “Được.”

“Tuyệt chiêu số một của Vân Chức, chuyên trị tính xấu của Nhất Tỉnh.”

Giờ ăn cơm, ngoại trừ em trai nhỏ không biết nấu ăn, những người khác ai cũng góp một tay, mỗi người nấu một món.

Sau giờ nghỉ trưa, ai có lịch trình thì ra ngoài, không có việc thì nghỉ ngơi và tập luyện tại biệt thự. Đây chính là một chương trình giải trí giới thiệu cuộc sống hàng ngày của người làm nghệ thuật trong giới giải trí, điều họ muốn là phải chân thật.

Trương Hiển Tùng, Vân Chức và Phương Nhất Tỉnh đều đến công ty. Phương Nhất Tỉnh thì nhốt mình trong phòng làm việc riêng để sáng tác. Còn Vân Chức sau khi khi luyện tập các kỹ năng cơ bản hai tiếng xong, cậu hướng dẫn các thực tập sinh mới đến công ty luyện tập một chút.

Trong phòng khách của biệt thự, Giang Ngư cầm kịch bản, vừa đọc vừa ghi chú.

Cả buổi chiều bận rộn, đến tám giờ tối, sáu khách mời cuối cùng cũng tập trung ăn tối ở phòng ăn trong biệt thự, mọi người thư giãn nói về những điều mới lạ trong nghề của mình, bầu không khí rất hài hòa.

Sau bữa cơm, Phương Nhất Tỉnh xách một túi sách bài tập, kéo Vân Chức ra phòng khách, đứng sau lưng chăm chú nhìn cậu làm bài tập: “Trước tiên em học thuộc trọng điểm nội dung chương 3 môn lịch sử hôm qua anh tóm tắt cho đã.”

Đúng rồi đấy, dù đang trong kỳ nghỉ phép, bạn trai nhà cậu vẫn muốn giám sát cậu làm bài tập.

“Tôi nhìn thấy sách giáo khoa lớp 12, bé con định thi đại học à?”

“Ôi lớp 12, tôi vừa thấy đã run rẩy rồi.”

“Con yêu cố lên, mẹ rút lui trước đây, bao giờ con học xong mẹ lại đến xem tiếp.”

Vân Chức ngồi trước bàn trà trong phòng khách, cậu ngó Phương Nhất Tỉnh một cái rồi lại cúi xuống xem sách bài tập lịch sử, chau mày suy ngẫm.

Phương Nhất Tỉnh đang ngồi cạnh đọc sách, cậu cúi đầu bắt đầu niệm kinh. Mở sách ra: Mã Đông Mai, gập sách lại: Mã gì Mai nhỉ? Anh cầm lấy sách: gì Đông Mai?

Bé con trong đầu Vân Chức sắp khóc rồi, cậu không nhét nổi mấy kiến thức này vào đầu nổi. Bạn trai có trí nhớ ưu việt, sách nào đọc một lần đã nhớ, lần nào cũng bị anh nhìn chằm chằm khiến áp lực của cậu rất lớn.

Vân Chức nói muốn học đại học, nên là một người bạn trai, Phương Nhất Tỉnh tự thấy anh phải giúp đỡ Vân Chức học hành. Anh nghĩ trong lúc dạy cần phải dịu dàng chút nhưng lo lắng về đuổi kịp tiến độ lại khiến anh nghiêm túc, dọa Vân Chức sợ, làm cậu không muốn học bài trước mặt anh.

Omega nhỏ bị hành hạ suốt hai tiếng, cuối cùng cũng được về phòng nghỉ ngơi. Phương Nhất Tỉnh thấy cậu mệt nhọc như thế, đau lòng muốn chết. Trong lòng anh giận dữ tự trách, anh ôm Vân Chức vào lòng, vuốt tóc: “Xin lỗi, lần sau anh sẽ dịu dàng hơn.”

Vân Chức khẽ chạm môi anh: “Ngủ ngon nhé, anh Nhất Tỉnh.”

Vân Chức vừa vào phòng đã thấy bóng lưng Giang Ngư ghi chép giở sách tại bàn học, cậu liếc qua tên sách, chẳng phải là tập đề luyện sao.

Giang Ngư quay lại nhìn cậu, hay rồi, trên mặt cả hai đều tỏ vẻ đau khổ không muốn sống nữa khi phải làm đề.

Sau đó, hai người lập tức buôn chuyện.

“Mấy cái lịch sử này, anh không nhớ được, vừa nhiều sự kiện lịch sử vừa rải rác, vừa đọc đã quên rồi.”

“Nhớ được lịch sử phải có mẹo, não cá vàng như em phải dựa vào cách liên tưởng đồng âm để nhớ, anh xem triều đại này…”

“Oa, em giỏi thế!”

“Em học lịch sử rất khá, thành tích trong khối có thể đứng khoảng hai mươi hạng đầu.”

“Công thức này em không nghĩ ra…”

“Để anh giảng cho, cái này anh biết, Nhất Tỉnh vừa giảng cho anh.” Sau đó khán giả bắt đầu xem quá trình hai bạn học kém giúp đỡ nhau học bài.

“Đúng rồi, phải giải thế này.”

“Thầy giáo cấp ba của tôi đã giảng một cách làm đơn giản, cách suy luận cũng thế này…”

“Chờ đã, sao chúng ta cũng bắt đầu học? Tôi tốt nghiệp đại học rồi mà.”

Vào thời gian học tập tối ngày thứ hai, Phương Nhất Tỉnh không kéo Vân Chức đi nữa. Vì cậu nói thảo luận với Giang Ngư, đôi bên giúp đỡ nhau hiệu suất sẽ cao hơn, cậu càng có tinh thần học hành.

Anh thấy Vân Chức tuyệt tình như vậy, đành vác vẻ mặt tủi thân về phòng.

Trước bàn học, Giang Ngư và Vân Chức ngồi cạnh nhau.

Giang Ngư nhấn mạnh nói: “Phải thế chứ, các anh không thể lúc nào cũng dính lấy nhau. Anh có biết yêu đương ảnh hưởng học hành thế nào không? Anh phải học thật tốt, cố gắng phát triển sự nghiệp.”

Sau cánh cửa, Phương Nhất Tỉnh mài đao xoèn xoẹt.

Cuộc chiến giành bạn cùng phòng một tuần một lần cuối cùng cũng đến. Như khán giả dự đoán, Phương Nhất Tỉnh chọn Vân Chức là bạn cùng phòng mới.

Bạn nhỏ Giang Ngư dù dáng thấp nhưng sĩ khí không kém Phương Nhất Tỉnh là bao. Đến thì đến, xem ai là người chiến thắng.

Có hai hình thức thi đấu được chọn, thứ nhất là thi đấu thể lực, thứ hai là trả lời các câu hỏi lịch sử. Dùng cách tung xúc xắc để xác định người chọn đề. Phương Nhất Tỉnh tung ra chữ ‘lớn’ nên được chọn hình thức thi đấu.

Giang Ngư rất căng thẳng, cậu sợ Phương Nhất Tỉnh sẽ chọn thi đấu thể lực. Một thanh niên Alpha và một thiếu niên Beta, chưa cần đấu đã biết cậu thua chắc rồi.

Làm cậu vui nhất là Phương Nhất Tỉnh chọn trả lời câu hỏi về lịch sử. Quá tuyệt vời!

Toàn Tiên đọc đề: “Mời nghe đề. Đề một: Galileo chế tạo ra kính viễn vọng (sau này gọi là kính viễn vọng Galileo) vào năm nào? Mời trả lời.”

Giang Ngư ôm má. Cậu không biết, trong sách giáo khoa không có nội dung này.

Phương Nhất Tỉnh bình tĩnh gõ cốc thủy tinh: “Năm 1609.”

Toàn Tiên: “Bingo, trả lời chính xác, cộng một điểm.”

Anh nhìn sang Giang Ngư đang nhíu mày: “Trong sách lịch sử thứ ba trang 107, ở phần đọc thêm.”

Vẻ mặt cậu nhóc ngơ ngác. Ai lại đi đọc phần đọc thêm chứ, không thi vào phần đấy mà.

“Trong kỳ thi đại học năm 17 có vào phần này. Hàng năm có bao nhiêu học sinh chỉ vì xíu điểm mà bỏ lỡ ước mơ.” Phương Nhất Tỉnh thản nhiên bổ sung thêm.

“Đề hai…”

Phương Nhất Tỉnh gõ vào chén.

Toàn Tiên: “Trả lời đúng, cộng một điểm.”

Thân thể nhỏ gầy của Giang Ngư run rẩy.

Trong bình luận, các Ngư Ngư gọi luôn baba Phương Nhất Tỉnh, xin baba tha cho.

“Năm sau em trai thi đại học rồi, lòng tự tin rất quan trọng, xin baba nương tay.”

“Đừng đả kích em nó nữa, em trai sắp bỏ chạy rồi.”

“Em trai à, chịu thua thôi.”

Cuối cùng, Phương Nhất Tỉnh thắng với tỷ số 9:1.

Điểm duy nhất Giang Ngư lấy được là do nhanh tay nên giành được.

Phương Nhất Tỉnh thành công chuyển vào phòng của Vân Chức.

Trời đã tối, Giang Ngư bị đả kích không thể tiếp tục kiêu ngạo, cậu nhóc kéo Vân Chức xuống tầng cùng học bài, Phương Nhất Tỉnh thi thoảng lại qua kiểm tra tình hình học tập của bọn cậu.

Vân Chức ôn kỹ những trọng điểm mà anh đã tóm tắt cho cậu hôm nay, ôm sách đi lên tầng.

Vào phòng, nhìn hai chiếc giường bị đẩy sát vào nhau. Mặc dù tổ tiết mục không bảo không được làm thế, nhưng bọn họ có nói không thể thân mật quá, chắc không muốn bọn cậu ngủ chung giường đâu nhỉ?

Phương Nhất Tỉnh đi ra từ phòng tắm, chưa lau tóc đã giục cậu đi tắm rồi còn nghỉ.

“Cười chết tôi rồi, chỉ có chúng ta mới biết bộ dạng anh Phương cố gắng chuyển giường không tiếng động mấy giây trước.”

“Người chứng kiến +1.”

Vân Chức nhìn anh cười, yên lặng ôm quần áo đi vào phòng tắm. Có thể làm gì đây, bạn trai vừa nhỏ nhen vừa thù dai, đành phải cưng chiều thôi chứ biết sao.

Ban đêm, mỗi người nằm trên giường của mình, cách nhau có một mét, im lặng ngủ. Bọn cậu nhận được thông báo của đạo diễn, không thể thân mật trên giường, tốt nhất là đắp chăn nói chuyện thôi, khoảng cách giữa bọn cậu còn đủ nhét thêm một người này.

Cả hai đều phát hiện, chia phòng thế này còn tàn nhẫn hơn.

Bình thường quen ôm ấp v**t v* khi đi ngủ, bây giờ thấy mà không sờ được khó chịu quá.

Vân Chức lăn lóc trên giường như rang lạc, đến hơn nửa đêm, anh mới nghe thấy âm thanh hô hấp đều đặn của cậu.

Omega bé nhỏ của anh ngủ rồi.

Anh trở người, ép mình chìm vào giấc ngủ.

Một lúc sau, trong cơn mơ, tay chân Vân Chức trong chăn bắt đầu quơ loạn. Cậu ngửi được mùi mình thích ngay đây nhưng tóm mãi không được người.

Cậu sờ loạn trên giường, hớn hở tìm thấy nguồn nhiệt bên cạnh, thế là cậu lăn qua, ôm chặt.

Dựa đầu sát vào lưng Phương Nhất Tỉnh, cậu bình yên chìm vào giấc ngủ.

Không thể tắt camera trong phòng, ống kính ban đêm sẽ quay lại tất cả chuyển động của họ.

Người hâm mộ chuyên chầu chực trên sóng livestream xem được tướng ngủ này, fan CP lại bắt đầu hét lên trong bình luận, CP tui ship phải là thật nha.

“Ngủ rồi còn theo bản năng ôm lấy người yêu, ôi tình yêu.”

Sau đó, bọn họ đã thấy Phương Nhất Tỉnh xoay người, bá đạo ôm Vân Chức vào lòng. Hai người ôm nhau mà ngủ.
 
Back
Top Bottom