[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Tôi Bị Engima Nhà Hào Môn Đánh Dấu
Chương 39
Chương 39
Tối thứ Hai, Nguyễn Thư Dương lại nhận được tin nhắn của Trì Diệp.
Từ lần cậu từ chối lời mời thực tập hè kia, Trì Diệp dường như chẳng hề để bụng, còn chủ động gửi cho cậu vài tin nhắn, từng mời đi ăn một lần, sau đó do bận dự án nên không gặp lại.
Tối nay, Trì Diệp nhắn: Ngày nhập học ở T đại sẽ có sinh viên khóa trên phụ trách dẫn đường cho tân sinh viên.
Trì Diệp: Anh có thể dẫn đường cho em.
Nguyễn Thư Dương trước đó cũng đã tìm hiểu những việc cần chú ý khi nhập học đại học.
Nghe nói điều đáng để ý nhất là nhiều địa điểm làm thủ tục nằm ở những góc khuất khó tìm, có người dẫn đường sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian.
Cậu liền hỏi: Học trưởng, dạo này anh có bận dự án không?
Lần trước đi ăn, còn nghe người trong câu lạc bộ nói anh bận lắm.
Trì Diệp liếc nhìn đám người trong phòng sinh hoạt câu lạc bộ đang gõ gõ gõ gõ, rồi trả lời: Có bận, nhưng cũng phải tham gia hội sinh viên đón tân sinh, đây là nhiệm vụ nhà trường sắp xếp.
Nguyễn Thư Dương: Vậy thì tốt quá, hôm nhập học phiền học trưởng nhé~
Hôm nhập học, Bùi Tư Việt đặc biệt dành nửa ngày để đi cùng Nguyễn Thư Dương tới trường báo danh.
Nguyễn Thư Dương biết anh bận thế nào, lo việc đi cùng sẽ ảnh hưởng đến công việc nên cứ nói mình có thể tự đi.
Nhưng Bùi Tư Việt lại bảo: "Em có thể làm một đứa trẻ, để phụ huynh đi cùng."
Cậu liền không nỡ từ chối nữa.
Khi đi báo danh mà có người bên cạnh, không phải một mình lẻ loi, sẽ cảm thấy hạnh phúc.
Ừm, anh trai cũng coi như là phụ huynh vậy.
Đứng chờ ở cổng trường hôm đó, Trì Diệp thấy Nguyễn Thư Dương và Bùi Tư Việt cùng bước xuống xe, nụ cười cứng lại trên mặt.
Sao Bùi Tư Việt cũng tới.
Mặc dù qua lời Trì Hành, cậu ta mơ hồ đoán được Nguyễn Thư Dương và Bùi Tư Việt có quan hệ, nhưng vẫn không chịu tin đó là sự thật.
Khoảng cách giữa hai người quá lớn.
Bùi Tư Việt thâm sâu khó lường, nếu thật sự ở bên nhau, Nguyễn Thư Dương sẽ bị ăn sạch đến cả mảnh vụn cũng không còn.
Thấy Trì Diệp đứng gần vị trí đón tân sinh viên, Nguyễn Thư Dương lập tức tươi cười chào: "Học trưởng."
Cậu nhanh chóng chạy đến, Bùi Tư Việt theo sát bên cạnh khẽ dặn: "Cẩn thận."
Trì Diệp thấy Bùi Tư Việt đi bên cạnh Nguyễn Thư Dương, bị áp lực tin tức tố từ enigma cao lớn đè nặng, suýt không kìm nổi muốn lùi lại, nhưng vẫn gượng cười: "Em đến báo danh à, sớm thế."
Nguyễn Thư Dương gật đầu, gương mặt tràn đầy mong chờ: "Học trưởng, giờ chúng ta đi làm thủ tục nhập học đúng không?"
"Đúng vậy."
Trì Diệp trả lời, rồi cố gắng ngẩng đầu nhìn thẳng vào Bùi Tư Việt, hít sâu, giọng khách khí nhưng xa cách: "Chú Bùi, đưa đến đây là được rồi, chú không cần vào, cháu sẽ dẫn Thư Dương đi làm thủ tục."
Bùi Tư Việt cúi mắt nhìn cậu ta, sắc mặt khó đoán.
Áp lực tin tức tố từ enigma đè nặng khiến Trì Diệp toát mồ hôi lạnh sau lưng, nhưng cậu ta vẫn kiên quyết không lùi bước.
Bùi Tư Việt khẽ cười, giọng chậm rãi: "Tôi và anh trai cậu, Trì Hành, là bạn cùng thế hệ, không cần gọi là chú."
"Tôi sẽ cùng Thư Dương làm thủ tục, sắp xếp ký túc xá, rồi đưa em ấy về nhà."
Mắt Trì Diệp hơi mở to.
Ý là Thư Dương sẽ không ở ký túc xá sao?
Cậu ta cau mày, Bùi Tư Việt đúng là có vấn đề đến cả chuyện ở ký túc xá cũng không cho ở.
Cậu takhông nhịn được cúi nhìn Nguyễn Thư Dương, thấy cậu không phản đối lời Bùi Tư Việt, liền nhỏ giọng hỏi: "Em không ở ký túc sao?"
"Ừm, bình thường không ở."
Nguyễn Thư Dương có chút ngại khi nói đến chuyện này, luôn cảm thấy như vi phạm nội quy nào đó, nên càng nói càng nhỏ: "Ở ký túc bất tiện, chắc lắm thì chỉ ở lại ngủ trưa thôi."
Nụ cười của Trì Diệp trở nên gượng gạo.
Đúng lúc này, Bùi Tư Việt giả vờ lơ đãng nói: "Nghe Trì Hành nói, vị học trưởng Trì Diệp của em cũng không ở ký túc."
"Thật ạ?"
Nguyễn Thư Dương lập tức thấy như tìm được đồng minh, thở phào: "Hóa ra học trưởng cũng không ở ký túc à."
Trì Diệp: "......"
Cậu ta cười khổ, có thể từ bây giờ bắt đầu chuyển vào ở ký túc xá không?
Trì Diệp chưa bao giờ cảm thấy rõ rệt như lúc này rằng Bùi Tư Việt đúng là kiểu người thâm hiểm, còn hơi "trà xanh".
Trận giao đấu này,cậu ta thảm bại, chỉ có thể cố ổn định tâm trạng dẫn Nguyễn Thư Dương đi làm thủ tục, nghĩ bụng ngày sau còn dài.
Dù gì Bùi Tư Việt bận rộn công việc, chắc chẳng có nhiều thời gian đến trường, còn trong trường chính là lãnh địa của cậu ta.
Học phí đã đóng từ trước, thủ tục nhập học giờ chỉ cần đăng ký học chính quy, nhận thẻ sinh viên và một số vật dụng ký túc đi kèm tiền phòng.
Hơn một tiếng sau, Bùi Tư Việt ôm cả đống đồ dùng ký túc, đi cùng Nguyễn Thư Dương vào phòng.
Trì Diệp đi trước dẫn đường, nghe thấy Bùi Tư Việt khẽ nhắc: "Cẩn thận dưới chân, có bậc thang."
Trì Diệp lập tức thêm vào: "Phía trước có người, coi chừng va phải."
Đến trước thang máy, hai người một câu lại một câu, hễ một người nói thì người kia nhất định phải bổ sung.
Bị kẹp giữa hai bên, Nguyễn Thư Dương: "......"
Có chút nghẹt thở.
Dù thần kinh có trì độn đến mấy, cậu cũng nhận ra có gì đó không đúng.
Hình như giữa Bùi Tư Việt và Trì Diệp có bầu không khí rất lạ... có khi nào thật ra Bùi Tư Việt và anh trai Trì Diệp là đối thủ thương trường không?
Cậu thử nhỏ giọng: "Em có thể tự......"
Nhưng còn chưa nói xong, thang máy đã tới.
Ngày nhập học, ký túc xá đông nghịt sinh viên và phụ huynh.
Vừa vào thang, Nguyễn Thư Dương bị đẩy vào góc, Bùi Tư Việt đứng sát bên che chở, Trì Diệp đứng phía bên kia.
Nguyễn Thư Dương cảm thấy mình đúng là một omega yếu ớt, đáng thương, lại bất lực.
May mà thang nhanh chóng lên đến tầng sáu, cả ba cùng đi đến phòng.
Khi đó Quý Hoài đã giúp cậu trải giường xong, Bùi Tư Việt đặt đồ dùng ký túc vào tủ riêng, rồi đưa chăn màn thừa cho Quý Hoài xử lý.
Trì Diệp giới thiệu: "Học đệ, tòa này là ký túc xá nam hệ đại học.
Tầng một đến sáu là nam omega và nam beta, tầng bảy đến mười lăm là nam alpha và nam beta.
Thang máy được phân cách, không phải mùa nhập học thì thường không dùng chung."
Trong phòng lúc này đã có một bạn beta ngồi ở giường đối diện, tò mò nhìn cả nhóm đi vào, tựa như đang nghĩ: Sao lại đến đông thế.
Nguyễn Thư Dương bị nhìn đến đỏ mặt.
Thấy đã làm thủ tục xong, sắp xếp phòng ổn thỏa, cậu cũng thêm số liên lạc của cố vấn học tập, rồi nói với Trì Diệp: "Học trưởng, em đại khái nắm rõ rồi, hôm nay cảm ơn anh."
Cậu mỉm cười: "Khai giảng sẽ mời anh ăn cơm."
Bùi Tư Việt nãy giờ im lặng đứng bên cạnh, nghe đến câu cuối thì hơi nheo mắt, nhưng không nói gì, chỉ thuận thế ôm vai Nguyễn Thư Dương: "Chúng ta đi thôi."
Trì Diệp còn chưa kịp đáp, Bùi Tư Việt đã đưa Nguyễn Thư Dương đi mất, cậu chỉ kịp quay đầu lại cười xin lỗi với anh ta.
Khi hai người đi xa, Trì Diệp lờ mờ nghe được giọng trầm thấp của Bùi Tư Việt: "Nếu em muốn cảm ơn học trưởng này, chúng ta có thể cùng mời cậu ta, rồi gọi cả anh trai cậu ta đến."
Trì Diệp: "......"
Cậu ta có thể khẳng định, Bùi Tư Việt thật sự cực kỳ "trà"!
Nhưng vì khoảng cách ngày càng xa, cậu ta không nghe thấy Nguyễn Thư Dương đáp gì.
Nguyễn Thư Dương bị Bùi Tư Việt ôm vai dắt đi, thật ra cũng chẳng cảm thấy gượng gạo, bởi cậu đã quá quen với tin tố tố của anh, cực kỳ ỷ lại vào người này.
Được ôm, được dắt đi chỉ khiến cậu cảm thấy an toàn, hoàn toàn không nhận ra mình đang bị "dẫn đi mất".
Đợi đến khi ý thức lại thì cậu đã ở trong thang máy rời ký túc xá rồi.
Cậu nghĩ đến lời của Bùi Tư Việt, vẫn cố lấy dũng khí nhỏ giọng nói: "Để em tự mời học trưởng Trì Diệp là được rồi, anh không cần tới đâu, cũng không cần gọi anh trai của Trì Diệp tới."
Ánh mắt Bùi Tư Việt sâu thẳm, nhìn biểu cảm của Nguyễn Thư Dương rồi hỏi: "Tại sao?"
"Chỉ là cảm thấy chuyện giữa bạn học với nhau mà để anh can thiệp thì không hay." — trên gương mặt nhỏ bằng bàn tay của Nguyễn Thư Dương tràn đầy sự nghiêm túc — "Hơn nữa, hình như quan hệ giữa anh và anh Trì Hành cũng không được tốt lắm."
"Sao em lại nghĩ thế?"
"Vì em thấy hình như anh không thích anh Trì Diệp."
Nguyễn Thư Dương hơi không chắc chắn mà nói, "Chỉ là không biết có liên quan đến anh Trì Hành hay không."
Khi cửa thang máy mở ra lần nữa, hai người cùng rời khỏi ký túc xá, Bùi Tư Việt cúi đầu nhìn Nguyễn Thư Dương, nhưng không nói gì.
Nguyễn Thư Dương nắm tay Bùi Tư Việt, giống như trẻ con lắc tay người lớn: "Anh ơi, mỗi lần nhìn thấy anh Trì Diệp, pheromone trên người anh đều biến thành nước lạnh."
Cậu ngẩng đầu nhìn Bùi Tư Việt, trong đôi mắt to sáng tràn đầy dè dặt: "Thật ra anh Trì Diệp rất tốt, đã giúp em rất nhiều lần."
Dưới tán liễu rủ cạnh ký túc xá, ánh nắng rực rỡ nhuộm sáng hàng cây, bầu trời xanh thẳm đến chói mắt.
Người ra vào tấp nập trong ký túc, nhiều ánh mắt chú ý đến cặp đôi dưới bóng cây: một enigma cao lớn và một omega mảnh mai.
Enigma kia dù chỉ mặc đồ thường màu cà phê nhạt, rõ ràng không phải sinh viên.
Khí chất lạnh nhạt, cao quý, mang theo uy thế bẩm sinh của kẻ đứng trên, lớn hơn omega bên cạnh vài tuổi, đứng bên cậu với tư thế của một người bảo hộ.
Mà omega đi cùng bị anh ta làm nổi bật đến mức càng thêm nhỏ bé, làn da trắng mịn, gò má ửng hồng, đôi mắt to sáng long lanh, như một mầm non được chăm sóc kỹ lưỡng đang nở ra bông hoa rực rỡ nhất.
Bùi Tư Việt trầm giọng hỏi: "Nếu anh nói anh ghét Trì Diệp thì sao?"
Sắc mặt Nguyễn Thư Dương lập tức ảm đạm, đôi vai rũ xuống, giọng nhỏ đầy ủy khuất: "Em... em nghe lời anh."
Bùi Tư Việt khẽ nhắm mắt.
Ở nơi Nguyễn Thư Dương không thấy, anh suýt nữa đã không kiềm chế nổi dục vọng chiếm hữu ngập tràn trong lòng.
Anh rất muốn nói đừng gặp Trì Diệp, đừng gặp bất cứ ai có ý đồ với em, thậm chí ở nhà thôi, chỉ cần cho anh nhìn là đủ.
Nguyễn Thư Dương chắc chắn sẽ nghe lời.
Trong sự đánh dấu giữa enigma và omega, thuộc tính phục tùng vô cùng cao.
Những mệnh lệnh anh đưa ra, Nguyễn Thư Dương gần như theo bản năng sẽ nghe theo, cho dù có thể rất đau khổ.
Nhưng anh vẫn nhớ rõ, ngay lần thứ hai gặp mặt Nguyễn Thư Dương đã thẳng thắn nói cậu rất để ý đến sự chi phối và phục tùng ẩn trong đánh dấu pheromone.
Vậy nên anh chưa từng nghĩ sẽ thật sự khống chế, biến tiểu omega này thành con rối của mình.
Anh đưa tay nâng cằm Nguyễn Thư Dương, dùng ngón cái và ngón trỏ khẽ kẹp lấy, giọng nói đầy nhẫn nại và kiềm chế: "Anh sẽ không can thiệp vào việc em kết bạn bình thường."
Nguyễn Thư Dương ngơ ngác nhìn Bùi Tư Việt, câu này rốt cuộc nghĩa là gì?
Vậy anh có ghét Trì Diệp không?
Đến khi Bùi Tư Việt buông cằm cậu ra, kéo cậu đi khỏi, cậu mới hiểu ra đôi chút.
Ý Bùi Tư Việt là bất kể anh có ghét hay không, cũng sẽ không cản trở việc cậu kết bạn với người khác.
...
Nhưng như vậy vẫn không trả lời là anh có ghét anh Trì Diệp hay không.
Mãi đến khi ra khỏi cổng trường, Nguyễn Thư Dương vẫn mang gương mặt đầy mâu thuẫn, không biết phải làm sao.
Bùi Tư Việt khẽ thở dài, đưa tay vuốt má cậu, giải thích thêm: "Enigma sẽ theo bản năng ghét việc bên cạnh omega của mình xuất hiện enigma hoặc alpha khác."
Nguyễn Thư Dương dừng bước, ngẩng đầu nhìn enigma cao lớn nổi bật đứng cạnh mình.
Bùi Tư Việt, với gương mặt anh tuấn sắc nét, dáng người thẳng tắp, quả thực là một sự tồn tại cực kỳ nổi bật trong đám đông.
Cậu thật sự là omega của Bùi Tư Việt sao?
Nghĩ vậy, cậu vô thức hỏi thành lời.
Bùi Tư Việt nhếch môi hỏi ngược: "Em nghĩ sao?"
"Đã đánh dấu nhiều lần như vậy, liên kết pheromone giữa chúng ta còn sâu hơn bất kỳ ai khác."
Đúng là vậy.
Lúc nhờ Bùi Tư Việt chữa bệnh, Nguyễn Thư Dương chưa từng nghĩ sẽ thành mối quan hệ như bây giờ, cứ tưởng chỉ đơn giản là bác sĩ và bệnh nhân.
Nhưng cùng với đánh dấu ngày càng sâu, pheromone đã khiến họ theo bản năng coi nhau là enigma và omega của đối phương.
Chẳng lẽ Bùi Tư Việt cũng không ngờ tới điều này sao?
Nguyễn Thư Dương không nghĩ sâu hơn, chỉ mơ hồ nhớ đến những gì mình học được về trách nhiệm của một omega đối với người đánh dấu mình.
Trong tiết Sinh lý từng nói, sau khi bị đánh dấu, omega sẽ theo bản năng dựa dẫm và tin tưởng người đánh dấu; còn alpha sẽ nảy sinh ý muốn khống chế và độc chiếm.
Dù không có bài giảng riêng về enigma, nhưng hẳn cũng giống alpha, thậm chí còn nặng hơn.
Nếu thế thì cậu hiểu rồi.
Anh Trì Diệp cũng là một alpha, việc Bùi Tư Việt không thích — thật ra chỉ là việc bài xích theo bản năng.
Nghĩ đến đây, cậu lập tức dừng bước, quay sang cam đoan với Bùi Tư Việt: "Anh ơi, em nhất định sẽ cố gắng không để anh nhìn thấy cảnh em tiếp xúc với alpha hay enigma khác."
Như vậy hẳn sẽ không ảnh hưởng đến tính chiếm hữu nữa, phải không?
"Ngay cả khi anh không thấy, em cũng tuyệt đối sẽ không có hành động nào vượt quá khoảng cách xã giao với người khác."
Cậu phải có trách nhiệm làm một omega của Bùi Tư Việt.
Bùi Tư Việt: "..."
Anh xoa nhẹ ấn đường, bỗng thấy không biết nên cười hay nên khóc.
Nguyễn Thư Dương nghĩ chỉ cần anh không thấy thì anh sẽ không để ý sao?
Không, chỉ cần có tồn tại thì anh đã để ý rồi.
Nhưng anh vẫn nói với cậu: "Anh biết rồi."
Nguyễn Thư Dương cảm thấy mình cam đoan rất chân thành, nhưng Bùi Tư Việt lại chẳng tỏ ra vui vẻ, cậu cũng không hiểu tại sao.
Có lẽ... enigma so với alpha sẽ để ý hơn chăng.
Cậu nghĩ vậy.
Sau khi ăn trưa cùng Nguyễn Thư Dương, Bùi Tư Việt lại bận công việc nên rời đi.
Nguyễn Thư Dương về nhà ngủ một giấc, tỉnh dậy thì thấy trong nhóm lớp có người nhắc đến việc họp lớp và đi ăn chung.
Giờ thì đã khác xưa, Nguyễn Thư Dương không còn vì túi tiền eo hẹp mà phải từ chối hoạt động tập thể.
Trước khi nhập học, Bùi Tư Việt đã chuyển cho cậu một khoản tiền, nói đó là sinh hoạt phí anh trai cho em trai học đại học, lại còn tạm ứng phần chia lợi nhuận từ ba sợi dây chuyền đã đặt hàng trước.
Hai khoản cộng lại đã là bảy con số, chưa kể tiền đặt cọc của Văn Du Thanh vẫn còn trong thẻ.
Khiến cậu nhìn vào số dư tài khoản cứ có cảm giác bản thân giống như một "tiểu phú hào".
Nhưng rõ ràng mới chỉ hơn một tháng trước, cậu còn là một "con ma nghèo" toàn thân chỉ có vài trăm đồng.
Tất cả đều nhờ Bùi Tư Việt.
Mỗi lần nghĩ đến đây, cậu lại thấy mình thực sự nợ Bùi Tư Việt quá nhiều.
Phải trả thế nào đây?
Nguyễn Thư Dương khổ não.
Điện thoại lại rung, cố vấn trong nhóm lớp đại học @mọi người, yêu cầu những ai đã đến trường và làm thủ tục nhập học xong thì ba giờ rưỡi chiều họp.
Nguyễn Thư Dương nhìn đồng hồ đã ba giờ, liền nhắn tin choB ùi Tư Việt nói mình đi họp lớp, sau đó từ nhà đi bộ tới trường.
Căn hộ Bùi Tư Việt mua cho cậu cách cổng Đông đại học chỉ năm phút đi bộ, tính ra cũng như ở ký túc xá xa hơn một chút, hoàn toàn không gây bất tiện về đi lại.
Cậu đến lớp lúc ba giờ mười lăm, trong phòng đã có lác đác vài bạn, trong đó có Thẩm Biên Ngôn, bạn cùng phòng beta cậu mới gặp buổi sáng.
Thẩm Biên Ngôn thấy cậu liền mỉm cười vẫy tay ra hiệu đến ngồi cạnh, đợi Nguyễn Thư Dương ngồi xuống liền nhỏ giọng hỏi: "Hai alpha đưa cậu sáng nay là ai vậy?
Cả hai đều cao lớn, cảm giác như vừa vào phòng đã chặn hết cả lối đi, chẳng còn chỗ cho ai khác."
Thật ra là một enigma và một alpha.
Trong lòng Nguyễn Thư Dương âm thầm sửa lại, nhưng không nói ra, bởi sự tồn tại của enigma đối với nhiều người vốn là một điều bí ẩn.
Nếu không gặp Bùi Tư Việt, có lẽ cậu cũng không biết trên đời này có enigma.
Thôi cứ để Bùi Tư Việt tiếp tục là một "ẩn số" đi.
"Một người là học trưởng phụ trách dẫn dắt tân sinh, người còn lại là... anh trai mình."
"Thật sự là anh trai sao?" — Thẩm Biên Ngôn rõ ràng biết người lớn tuổi hơn kia chính là "anh trai" trong lời Nguyễn Thư Dương, nhưng cậu cảm thấy không giống lắm — "Hai người chẳng giống nhau chút nào, là anh em ruột à?"
Nguyễn Thư Dương: "...
Không phải."
Thẩm Biên Ngôn kết luận: "Vậy là kiểu không có quan hệ huyết thống, nhưng lại thân thiết đến mức tiễn cậu nhập học luôn."
"Nói thật nhé, hai người có phải sống chung không?"
Nguyễn Thư Dương kinh ngạc nhìn cậu, không hiểu sao Thẩm Biên Ngôn có thể đưa ra kết luận như vậy.
"Tại sao cậu nghĩ thế?"
Thẩm Biên Ngôn nhún vai: "Chuyện có ở chung hay không rất dễ nhìn ra.
Nếu không thì lúc tiếp xúc sẽ có chút gò bó, còn đã sống cùng thì cử chỉ sẽ trở nên tự nhiên và thân mật hơn hẳn."
Nguyễn Thư Dương: "..."
Rõ ràng như thế sao.
"An tâm đi, an tâm đi." — Thẩm Biên Ngôn ra vẻ trấn an, "Yên tâm, tớ giữ miệng kín lắm, có nhận ra cũng sẽ không kể với ai trong lớp đâu, cậu đừng lo."
Nguyễn Thư Dương thật sự không biết nên dùng vẻ mặt nào.
Có nên giải thích mối quan hệ giữa cậu và Bùi Tư Việt không?
Nhưng thấy lạ lùng quá, cũng chẳng biết giải thích thế nào.
Nói đến cùng, bản thân cậu cũng không rõ Bùi Tư Việt rốt cuộc là "anh trai" kiểu gì.
Bùi Tư Việt bảo cậu tự nghĩ, mà cậu thì vẫn chưa nghĩ ra.
Ba giờ rưỡi, cố vấn đúng giờ đến lớp họp, tổ chức bầu chọn lớp trưởng và cán bộ lớp.
Nguyễn Thư Dương chưa từng làm cán bộ lớp, cũng không muốn, nên chỉ ngồi yên lặng bỏ phiếu.
Ngược lại, Thẩm Biên Ngôn bên cạnh rất năng động, còn ra tranh cử cán sự lớp.
Sau khi bỏ phiếu xong, cố vấn rời đi để chủ trì buổi họp lớp khác, lớp trưởng mới được chọn phụ trách tổ chức ăn liên hoan.
Hồi Nguyễn Thư Dương điền nguyện vọng xét tuyển, cậu vẫn bị Nguyễn gia giám sát, không dám chọn ngành thiết kế hay kinh tế, cuối cùng đăng ký khoa Lịch sử vốn khá "lạnh".
Ngành Lịch sử là chuyên ngành Văn ít người chọn, phần lớn sinh viên là beta và omega, alpha rất hiếm.
Nhưng lớp trưởng lại là một alpha nam tên Kim Lãng.
Kim Lãng nói hôm nay mới vừa đến báo danh, muốn đi tìm hiểu mấy nhà hàng quanh trường rồi mới quyết định chỗ ăn, nên cho mọi người tan họp trước.
Thẩm Biên Ngôn hỏi Nguyễn Thư Dương: "Cậu về ký túc xá không?"
Nguyễn Thư Dương vốn không giỏi từ chối người khác, ấp úng đáp: "Không về đâu, tớ... không ở ký túc, đã báo với thầy cố vấn rồi."
Thẩm Biên Ngôn ngạc nhiên nhìn cậu, sau đó như chợt hiểu ra: "Cậu ở cùng với anh trai kia đúng không?
Anh ấy nhìn qua đã thấy kiểu tinh anh thượng lưu, siêu giàu, thuê hoặc mua căn hộ gần đây chắc chẳng thành vấn đề."
Nói xong, cậu ta lại tò mò hỏi: "Nghe nói alpha có tính chiếm hữu siêu mạnh, có đúng không?"
Nguyễn Thư Dương: "..."
Nói thế nào nhỉ, thực ra cậu cũng cảm nhận được Bùi Tư Việt có tính độc chiếm, đôi lúc rất rõ, nhưng cậu lại cảm thấy anh không hề quá mức hạn chế mình.
Hai người cùng rời khỏi tòa giảng chính, Nguyễn Thư Dương vẫn giải thích: "Anh ấy rất tốt, không quá quản lý hay giới hạn mình đâu."
Lần này đến lượt Thẩm Biên Ngôn nghẹn lời.
Nói thật, cậu ta thấy hai alpha đi cùng Nguyễn Thư Dương sáng nay đều chẳng phải hạng dễ trêu, nhất là người lớn tuổi hơn.
Khi không nhìn Nguyễn Thư Dương, sắc mặt người đó liền trở nên lạnh nhạt, khí chất toàn thân vừa băng lạnh vừa sắc bén, áp lực cực mạnh.
Ngay cả một beta không có pheromone như cậu ta cũng cảm nhận rõ rệt sự đè nén từ người đó.
Trong tình huống ấy, Thẩm Biên Ngôn thật sự khó mà phụ họa với câu "anh ấy rất tốt" của Nguyễn Thư Dương.
Trong mắt cậu ta, alpha lớn tuổi kia giống như một con mãnh thú viễn cổ chỉ khoác lên lớp áo ngoài ưu nhã, đóng vai tinh anh.
Loại người đó tuyệt đối không thể tính là "người tốt", ngược lại còn đặc biệt nguy hiểm, phải tránh xa.
Cuối cùng cậu ta chỉ nắm lấy trọng điểm: "Thì ra hai người đúng là ở chung."
Mặt Nguyễn Thư Dương lập tức đỏ bừng, đỏ đến tận vành tai, lắp bắp đáp: "Phải... phải đó."
Ban đầu cậu không thấy ở chung có gì không đúng, nhưng bây giờ bị bạn cùng lớp nói ra lại thành ra đặc biệt mờ ám.
"Được rồi, tớ hiểu."
Thẩm Biên Ngôn vỗ vai cậu, "Ký túc bốn người một phòng, sao bằng căn nhà to ngoài trường.
Nếu tớ có điều kiện, tớ cũng muốn ra ngoài ở."
Nguyễn Thư Dương nhớ ra một chuyện, nhưng không dám tự tiện quyết định, định về hỏi ý Bùi Tư Việt trước.
Sau khi tạm biệt Thẩm Biên Ngôn, cậu liền nhắn tin cho Bùi Tư Việt.
...
Bùi Tư Việt lúc này đang ở văn phòng, căn dặn thư ký Trình Dịch tìm vài nghệ sĩ trong công ty giải trí trực thuộc Tập đoàn Bùi thị, những người sắp hết hạn hợp đồng, lại có vết nhơ nhưng chưa bị công khai, rồi gửi hồ sơ cho anh.
Trình Dịch không hỏi nhiều, một giờ sau đã đưa tài liệu vào hòm thư của Bùi Tư Việt.
Khi nhận được tin nhắn của Nguyễn Thư Dương, Bùi Tư việt đang đọc hồ sơ mấy nghệ sĩ đó.
Nguyễn Thư Dương: Anh ơi, sau này em có thể đi ăn, đi chơi cùng bạn học được không?
Nguyễn Thư Dương: mặt cười dễ thương.jpg
Bùi Tư Việt trả lời: Được.
Anh nhắn xong thì đặt điện thoại sang một bên, tâm tình chẳng mấy tốt.
Với bản chất enigma - alpha cực kỳ chiếm hữu, anh hoàn toàn không thích việc bạn đời định sẵn của mình đi chơi cùng người khác.
Nhưng Nguyễn Thư Dương còn nhỏ, mới vào đại học, đang ở độ tuổi thích chơi đùa và kết bạn.
Hơn nữa chỉ ở trong trường, cậu mới có thể có được tình bạn trong sáng nhất.