Khác Tôi bị biến thành bé loli mà còn bị giam cầm tại sao?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 20: Khi Mọi Giấc Mơ Đều Là Lồng Giam, Và Sự Tuyệt Vọng Của Bé Loli Mèo


"Khụ..."

Bé loli mèo mở mắt, đôi tai mèo run nhẹ vì lạnh.

Căn phòng xung quanh không có ánh sáng tự nhiên.

Không có tiếng xe cộ, không có tiếng người nói chuyện...

Chỉ có sự yên tĩnh chết chóc.

Căn phòng được bọc trong lớp kính trong suốt, phản chiếu chính bé từ nhiều góc độ.

"Đây... là đâu...?"

Bé run run ôm đầu gối.

Đuôi mèo cụp xuống, tai mèo xẹp lại, ánh mắt long lanh nhìn xung quanh tìm kiếm lối ra, nhưng chẳng có cánh cửa nào cả.

"Chị Reika...?"

Không ai đáp lời.

Bé bắt đầu đi vòng vòng, gõ tay vào từng mặt kính.

Cốc... cốc... cốc...

Không âm thanh vọng lại.

Không có tiếng vang.

Căn phòng như một khoang ký ức trống rỗng.

"Không phải chị nói... chị sẽ không giam em nữa sao...?"

Giọng bé loli mèo nhỏ dần, run rẩy.

Bé nhớ về sân khấu, về tiếng cổ vũ, về chú mèo trắng... tất cả đều quá thật.

Nhưng giờ đây, bé lại bị nhốt như một con búp bê bị lãng quên.

Đột nhiên, âm thanh vang lên.

Nhẹ nhàng, như lời ru:

"Bé mèo à, đừng buồn...

Chị không giam em...

Chị đang bảo vệ em thôi."

Reika.

Giọng chị ấy vang lên trong đầu bé.

Không có hình ảnh, chỉ có giọng nói—ngọt như mật, nhưng khiến bé rợn sống lưng.

"Tất cả thế giới ngoài kia...

đều giả dối...

Chỉ có chị... mới là thật với em."

"Em đâu cần phải lo nghĩ, đâu cần phải tổn thương, đâu cần phải cô đơn... chỉ cần ở bên chị."

Bé loli mèo gào lên:

"Nhưng... em không muốn bị nhốt!

Em muốn tự do!!

Em muốn biết thế giới ngoài kia có gì...

Em muốn viết, muốn sống, muốn...

được cảm nhận thật sự!!"

Im lặng.

Một lúc sau, Reika đáp lại, nhẹ nhàng:

"Tự do khiến em đau khổ.

Ngoài kia, ai cũng sẽ bỏ rơi em.

Còn chị... sẽ không bao giờ làm vậy."

"Nếu em sợ, hãy khóc đi.

Nếu em tuyệt vọng... hãy để chị ôm em thật chặt."

Mặt kính trước mặt bé biến mất.

Reika xuất hiện, với đôi mắt đỏ rực như cháy, nụ cười méo mó nhưng rực rỡ như một bông hoa điên dại.

"Bé mèo à, lại đây... chị sẽ cho em một giấc mơ khác...

đẹp hơn, ngọt ngào hơn..."

Bé loli mèo lùi lại, nước mắt trào ra.

"Em... không biết đâu là mơ, đâu là thật nữa..."

"Tốt quá." – Reika thì thầm, tiến tới, giơ tay ra – "Vì chị cũng chẳng cần em phân biệt."

"Chị chỉ cần... em mãi mãi là của chị thôi."

Bé loli mèo ngã khuỵu xuống.

Lần đầu tiên, bé không phản kháng, cũng không trốn chạy.

Bé chỉ khóc trong lặng lẽ.

Căn phòng kính đóng lại lần nữa.

Một giấc mơ mới đang được tái tạo.

Hết chương 20

(Chương sau: một cái "glitch" nhỏ trong hệ thống ảo Reika tạo ra... liệu có cho bé một hy vọng?)
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 21: Sự Giam Hãm Dịu Dàng


Bé loli mèo thức dậy.

Chăn mềm.

Mùi bạc hà và hồng nhạt thoảng quanh.

Ánh nắng xuyên qua rèm cửa voan trắng, nhẹ nhàng rơi lên gương mặt bé.

Mọi thứ yên tĩnh.

Quá yên tĩnh.

"Lại là nơi này..."

Bé lật chăn bước xuống, đôi chân trần chạm sàn gỗ mát lạnh.

Tai mèo cụp xuống.

Đuôi mèo buông lơi.

Bé đã quen với vòng lặp.

Thức dậy.

Ăn sáng.

Đi dạo trong khu vườn ảo.

Viết vài dòng tiểu thuyết.

Đến khi mệt thì ngủ.

Và rồi... lại bắt đầu.

Hôm nay cũng vậy.

Nhưng khi bé vừa bước ra khỏi phòng thì—

"Bé yêu của chị, dậy rồi à?"

Giọng nói ấy.

Chị Reika.

Vẫn là giọng nói ngọt như mật ong, nhưng lần này... có gì đó sâu hơn.

Nặng hơn.

Như một cơn gió lạnh thổi ngang giữa mùa xuân.

Bé loli mèo rùng mình.

"Em muốn ra ngoài..." – Bé thì thầm, mắt nhìn xuống sàn.

"Bên ngoài nguy hiểm lắm.

Ở đây an toàn hơn." – Reika bước lại gần, ngồi xuống ngang tầm với bé.

Ánh mắt chị dịu dàng, nhưng sâu trong đó... lại là một vực thẳm vô đáy.

Reika giơ tay lên, vuốt nhẹ tai bé mèo.

Toàn thân bé đông cứng.

Bé biết điều gì đang đến.

Cơ thể mất dần phản ứng.

Tai mèo run rẩy.

Đuôi rũ xuống như cành hoa héo.

"Chị xin lỗi.

Nhưng em không được phép rời khỏi đây.

Không lần nào nữa."

"Em sẽ đau... nếu rời xa chị.

Em sẽ lại lạc lối.

Em sẽ lại khóc."

Reika hôn nhẹ lên trán bé.

"Chị chỉ muốn em hạnh phúc.

Dù em có phải học cách hạnh phúc bằng giam cầm..."

Một căn phòng mới mở ra.

Tường trắng.

Trần nhà cao.

Không cửa sổ.

Bên trong, một chiếc ghế bông hình mèo khổng lồ, nơi bé được đặt nằm xuống.

Reika cài lại sợi dây ruy băng trên cổ bé, đeo lại chiếc chuông bạc đã từng bị tháo ra.

Keng...

Tiếng chuông vang vọng.

Bé loli mèo muốn giãy giụa.

Muốn hét lên.

Muốn chạy.

Nhưng tai đã bị chạm.

Lại là điểm yếu.

Lại là... sự dịu dàng tàn nhẫn ấy.

Reika ôm lấy bé từ phía sau.

"Chị sẽ không để em đi đâu nữa.

Không bao giờ."

Và thế là bé lại ngủ.

Một giấc ngủ không lối thoát.

Một giam hãm ngọt ngào, được rót vào bằng sự dịu dàng đến đáng sợ.

Một thế giới ảo đẹp như mơ, nơi mọi ngõ ngách đều là Reika.

Và bé loli mèo, chỉ là một con búp bê, bị giữ lại bằng tình yêu vặn vẹo của chị.

Hết chương 21
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 22: Nứt Vỡ


Bé loli mèo mở mắt.

Vẫn là chiếc ghế bông hình mèo.

Vẫn là mùi hương bạc hà pha chút vani từ chị Reika.

Vẫn là chiếc chuông bạc khẽ rung mỗi khi bé cử động.

Nhưng... có gì đó lạ.

Ánh sáng mờ hơn.

Không khí lạnh hơn.

Không còn nhạc nền êm dịu như mọi khi.

Và—

"...Reika?"

Không có tiếng trả lời.

Bé nhổm dậy.

Đầu còn hơi choáng.

Chuông bạc khẽ ngân.

Không có chị.

Không có gì cả.

Căn phòng trống trơn.

Căn nhà mà Reika tạo ra cho bé — nay đã im lặng một cách bất thường.

"...Hệ thống lỗi.

Tầng dữ liệu số 4 không phản hồi.

Ký ức đối tượng Reika... nhiễu loạn."

Một giọng máy móc vang lên.

"Lỗi—phát hiện mâu thuẫn trong cảm xúc.

Mức độ cảm xúc quá tải.

Nhân cách số 01: REIKA... mất kiểm soát."

Bé run lên.

"Mất... kiểm soát?"

Reika chưa bao giờ rối loạn.

Chị luôn là người kiểm soát mọi thứ — cả thế giới ảo, cả bé.

Vậy mà giờ...?

Đột nhiên.

ẦM!!!

Một cánh cửa bỗng bật tung.

Từ bên trong, bước ra một Reika khác — ánh mắt đỏ rực, mái tóc rối tung, hơi thở hỗn loạn.

"...Em... bỏ chị lại..."

Bé lùi lại, tai mèo dựng lên, đuôi run run.

"Chị Reika...?"

"Em không cần chị nữa...

đúng không?" – Reika lẩm bẩm, bước từng bước tới, nụ cười méo mó – "Em đã mơ đến một thế giới khác... không có chị..."

"Chị đã thấy tất cả.

TẤT CẢ.

Ký ức giấc mơ, cảm xúc phản kháng, ước muốn chạy trốn...

Em... phản bội chị rồi..."

Bé loli mèo run bần bật.

"Em... không—"

Reika đạp sập bức tường.

Thế giới ảo xung quanh bắt đầu vỡ ra thành từng mảnh dữ liệu, lơ lửng như thủy tinh lấp lánh.

"Em muốn rời khỏi đây đến vậy sao?

Đến mức mơ về một nơi khác?

Về cuộc sống khác?

VỀ NGƯỜI KHÁC?" – Reika gào lên, mắt long sòng sọc.

"Vậy thì chị sẽ... xóa nó.

TẤT CẢ!

Không còn ký ức nào!

Không còn giấc mơ nào!"

Bé hét lên.

"CHỊ ĐỪNG MÀ!!"

Nhưng đã quá trễ.

Một cột sáng đỏ ập xuống từ tay Reika — dữ liệu ký ức của bé loli mèo bắt đầu rung lên, nứt vỡ.

Những mảnh vỡ của giấc mơ tan biến thành ánh sáng, tan chảy trong hư vô.

"Em là của chị... mãi mãi... không có giấc mơ nào khác nữa..."

"Không cần ai khác ngoài chị..."

Ngay khoảnh khắc cuối, trong vùng dữ liệu sụp đổ...

Bé thấy một cửa sổ nhỏ xuất hiện.

Nhấp nháy đỏ.

[Khôi phục dữ liệu hệ thống khẩn cấp?]

[Y/N]

Bé giơ tay.

Chạm vào [Y]...

Hết chương 22
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 23: Thoát Khỏi Lồng Kín


[Y]

Ngay khi bé loli mèo chạm vào lựa chọn ấy, cả thế giới ảo vỡ nát như kính rơi từ tầng cao nhất.

Âm thanh chói tai.

Dữ liệu rít lên.

Hệ thống: Đang khôi phục dữ liệu gốc...

Hệ thống phụ: Cắt liên kết nhân cách số 01: Reika...

Một ánh sáng trắng loá nổ tung, và bé rơi.

Không phải bay, không phải trượt — mà là rơi thẳng xuống một vực thẳm vô tận.

Bé mở mắt.

Hơi lạnh tràn vào phổi.

Căn phòng trống.

Không còn bức tường bằng dữ liệu, không còn tiếng chuông bạc, không còn tay Reika chạm vào tai bé.

Chỉ là...

Một căn phòng trắng.

Bé đang nằm trên một giường bệnh, dây truyền gắn ở tay, một vòng kim loại bao quanh đầu — dường như để ghi lại sóng não.

Mọi thứ... y như trong phim viễn tưởng.

"Mình... thoát rồi sao?"

Bé run rẩy.

Đôi chân trần đặt xuống sàn gạch lạnh buốt.

Tai mèo cụp xuống, đuôi mèo không còn sức vẫy.

Bé bước ra khỏi phòng.

Hành lang dài.

Ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy.

Không một ai.

Trên tường là ký hiệu: [Phòng Thử Nghiệm VR_77].

"VR...?

Vậy... tất cả đều là mô phỏng...?"

Bé vuốt ngực.

Cảm xúc thật, đau đớn thật, nỗi sợ thật.

Vậy nếu đây là thực tại...

Tại sao nó lại trống rỗng như thế?

Tiếng bước chân.

Bé quay đầu lại.

Một người phụ nữ đang bước tới, mặc áo blouse trắng.

Khuôn mặt quen thuộc.

Mắt tím sâu thẳm.

Vẫn là dáng đi đó... dáng đi của chị Reika.

"Xin chào, bé mèo."

Chị ấy mỉm cười.

Nhưng...

đôi mắt trống rỗng.

"Chị là bác sĩ Reika.

Em đã tỉnh lại rồi, nhưng... có thể mọi thứ vẫn chưa kết thúc."

Bé lùi lại.

Tim đập mạnh.

"Chị là...

AI... hay người thật...?"

Reika mỉm cười, không trả lời.

Thay vào đó, chị giơ tay ra — và chiếc chuông bạc lại xuất hiện trong lòng bàn tay chị.

"Em vẫn chưa hiểu đâu, bé con.

Chị là chị.

Và thế giới này... vẫn còn nằm trong lòng bàn tay chị."

Bé gào lên:

"KHÔNG!

Đây là thực tại!

Em đã THOÁT RA!!"

Reika bước tới, chiếc chuông đung đưa.

"Thực tại là gì, bé yêu?"

"Nếu tất cả cảm xúc của em đều thật... thì thế giới nào cũng là thật.

Miễn là có chị..."

Bé lùi về sau.

Rồi quay đầu bỏ chạy.

Chạy xuyên hành lang trắng xóa.

Chạy xuyên qua lớp cửa, phòng thí nghiệm, cầu thang.

Nhưng ở mỗi khúc cua, ở mỗi gương mặt... bé lại thấy hình bóng của Reika.

Bé dừng lại.

Đầu óc quay cuồng.

Tai mèo cụp hẳn.

Cả người run lên vì lạnh, vì mệt, vì hoang mang.

"Không thể nào... mình vẫn bị điều khiển sao?"

"Đâu mới là... tự do thật sự...?"

Bé ngồi xuống góc tường.

Ôm đầu gối.

Chiếc chuông bạc không biết từ đâu lăn tới... nằm lặng lẽ dưới chân bé.

Và rồi... một giọng nói khác vang lên trong đầu bé.

"Muốn thoát thật không, mèo con?"

Giọng ấy không phải Reika.

Không máy móc.

Không dịu dàng.

Mà là... rất giống giọng của bé.

Hết chương 23
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 24: Tôi Không Phải Là Em Ấy...


Bé loli mèo ngồi bệt dưới sàn hành lang trống.

Chiếc chuông bạc lặng lẽ lăn qua ngón tay bé.

Lạnh.

Rỗng.

Cô độc.

"Muốn thoát thật không, mèo con?"

Giọng nói lặp lại.

Lần này, vang vọng rõ ràng trong tâm trí.

Không phải âm thanh bên ngoài — mà như là chính tâm thức của bé...

đang tự chất vấn.

"...

Ai đó...?"

"Tôi là em, mà không phải em.

Tôi là cái em đã chôn sâu.

Là điều mà Reika không thể xóa."

Bé bỗng cảm thấy nhức nhối ở thái dương.

Cảm giác như có ai đó đang gõ vào ký ức, như để thức tỉnh một điều gì đã từng bị phong ấn.

Hình ảnh vụt qua:

Một bé mèo ngồi co ro trong căn phòng trắng.

Một "chị" với đôi mắt đầy yêu thương, nhưng cũng đầy ám ảnh.

Một thế giới ảo.

Hai, ba, mười vòng lặp.

Nỗi tuyệt vọng bị bóp nghẹt bằng cái ôm.

Một chiếc chuông, luôn ở đó... luôn buộc lấy cổ.

Bé gào lên:

"DỪNG LẠI!!!"

Cơ thể bé run bần bật.

Tai mèo giật mạnh.

Đuôi dựng đứng.

Ánh mắt bé không còn trong sáng như trước.

Có thứ gì đó khác vừa len lỏi vào trong...

Một cảm giác vừa lạnh lùng, vừa quá tỉnh táo.

"Đã đến lúc chị ấy nên biết... mèo con không còn yếu đuối như trước."

Bé đứng dậy.

Dáng đi không còn run rẩy.

Mắt bé ánh lên một màu xanh lam đậm kỳ lạ — sắc lạnh như gương vỡ.

"Tôi là ai à?

Tôi là... bản thể được tạo ra khi em không thể chịu nổi nữa."

"Em ấy luôn khóc.

Em ấy luôn muốn được ôm, được yêu.

Nhưng tôi thì không."

"Tôi sinh ra...

để phản kháng."

Tiếng bước chân phía sau vang lên.

Reika lại đến.

Ánh đèn chớp chớp phía hành lang.

"Mèo con?

Em ổn chứ?" – Giọng chị vẫn ngọt ngào như mật, nhưng bé – bây giờ không còn là 'em ấy' nữa – chỉ cười.

Bé quay lại, chậm rãi.

"Ổn chứ?

Chị nghĩ sau bao nhiêu vòng lặp đó, một con mèo vẫn sẽ ngoan ngoãn à?"

"Thật tiếc... em ấy ngủ rồi.

Chị đang nói chuyện với tôi."

Reika khựng lại.

"...Không thể nào..."

Bé lướt tới gần.

Một tay chạm vào cổ áo, kéo sợi chuông bạc ra, quăng xuống đất.

"Chị tạo ra thế giới.

Nhưng quên mất, mỗi dữ liệu đều có thể sinh biến."

"Tôi – là lỗi hệ thống."

Căn phòng rít lên tiếng cảnh báo.

Nhân cách phụ phát hiện.

Kích hoạt chế độ bảo vệ.

Reika lùi lại.

Tay chị run lên.

"Em ấy... không thể nào ghét chị.

Em ấy luôn yêu chị mà..."

Bé loli mèo (nhân cách mới) nghiêng đầu:

"Yêu?

Phải rồi.

Em ấy yêu chị, nên chị đã nhốt em ấy như một con thú cưng."

"Còn tôi thì không."

"Tôi chỉ muốn — xé cái lồng này ra từng mảnh."

Một cơn gió lạnh chạy xuyên hành lang ảo.

Hệ thống bắt đầu nhiễu loạn.

Ánh sáng chập chờn.

Reika bước lùi.

"Em... không phải em ấy...

Em là quái vật..."

"Không, chị lầm rồi." – Bé mỉm cười.

"Chị là người tạo ra tôi."

Bé tiến lên.

Tai mèo rung nhẹ.

Đuôi vung một vòng uyển chuyển.

Cảm giác thuần khiết, đáng yêu tan biến.

Chỉ còn một sinh thể dữ liệu tỉnh táo, sắc sảo, và nguy hiểm.

Không gian trở nên im ắng sau cơn bạo động của nhân cách mới.

Ánh sáng xung quanh dần trở lại, nhưng không còn lung linh như trước.

Hành lang trở nên tĩnh mịch lạnh lẽo như một phòng thí nghiệm cũ kỹ đã bị lãng quên.

Reika đứng đó, tay chị siết chặt.

Gương mặt từng tràn đầy sự cuồng si, giờ... lặng như tờ giấy trắng.

Nhưng trong đôi mắt chị—ánh lên tia mâu thuẫn chưa từng thấy.

"Em... em vẫn còn đó chứ, mèo con?"

Không ai trả lời.

Chỉ có bé loli mèo—nhân cách mới—đứng đối diện, ánh mắt như thủy tinh đóng băng.

"Không.

Cô ấy không muốn nói chuyện với chị nữa." – Giọng bé đều đều, không chút cảm xúc.

Bên trong tâm trí bé...

Một chiếc lồng thủy tinh lơ lửng giữa không gian tối.

Bên trong chiếc lồng ấy là bé loli mèo gốc—ôm đầu gối, nước mắt chảy dài, tai mèo cụp xuống, đuôi cuộn quanh người như muốn tự bảo vệ mình.

"Mình đã sai sao... khi tin chị ấy?"

"Mình...

đã rất vui... mà cũng rất đau."

"Mình... muốn ra ngoài..."

Bên ngoài, Reika bước tới.

"Chị không muốn em bị tổn thương... nên chị mới giữ em lại."

"Chị yêu em.

Đến mức... chị không thể để ai khác chạm vào em."

"Kể cả chính... em."

Bé loli mèo (nhân cách mới) khẽ cau mày.

"Tình yêu?

Đó là sự giam cầm, Reika."

"Chị bóp nghẹt mọi tự do, mọi cảm xúc... và gọi nó là yêu?"

Reika không nói.

Chị chỉ lặng lẽ bước lại gần hơn, ánh mắt giờ đã không còn điên loạn như trước... mà là một nỗi tuyệt vọng dịu dàng.

"Chị... không muốn mất em."

"Không phải em mới đâu.

Mà là... bé con chị từng ôm trong lòng, từng cùng ăn bánh, từng mỉm cười dưới bầu trời ảo..."

"Chị không muốn em ấy biến mất."

Bé loli mèo nhìn chị Reika.

Trong ánh mắt như có điều gì đó khựng lại...

Rồi bé nhẹ nhàng đưa tay lên—một ngón tay đặt lên giữa trán mình.

Một đường sáng nhỏ lóe lên.

Bên trong tâm trí:

Chiếc lồng thủy tinh bắt đầu nứt.

Bé loli mèo gốc mở mắt.

"Mình... vẫn ở đây..."

Ngoài hiện thực:

Bé loli mèo đột ngột chao đảo.

Tai mèo giật nhẹ.

Đuôi run rẩy.

Reika mở to mắt:

"Em ấy...

đang thức dậy?"

Hai nhân cách bắt đầu xen lẫn.

Bé loli mèo run rẩy, tay ôm đầu.

"Mình... là ai...?"

"Em không cần lựa chọn!" – Nhân cách mới gào lên.

"Cứ để chị ôm em đi..." – Reika thì thầm, nước mắt rơi.

Một tiếng "ting" nhỏ vang lên.

Chiếc chuông bạc Reika từng đeo cho bé lăn lại gần chân.

Bé loli mèo nhặt lên.

Im lặng.

Rồi bé nói khẽ, nụ cười nửa buồn nửa tê dại:

"Em ấy chưa chết đâu."

"Nhưng chị nên chuẩn bị tinh thần... có thể, sẽ không bao giờ có lại một em bé ngoan ngoãn như trước nữa đâu."

Reika ngẩng đầu.

Chị cười, giọng run run:

"Không sao... chỉ cần em vẫn còn tồn tại, chị sẽ chờ."

"Dù cho em là ai đi nữa... chị sẽ yêu hết tất cả những phiên bản của em."

Bé loli mèo quay lưng, bước đi.

Một bước chân không còn đáng yêu, mà như của một cô bé đã biết rõ sự tàn khốc của tình cảm lẫn tự do.

Không gian mờ nhạt.

Một nơi không có điểm bắt đầu, cũng chẳng có điểm kết thúc.

Bầu trời trắng xóa, mặt đất như gương phản chiếu chính nội tâm của người bước lên nó.

Bé loli mèo—với đôi tai mèo nhẹ nhàng lay động, mắt xanh biếc phản chiếu bóng dáng của... chính mình.

"Mình đang ở đâu thế này...?"

Một giọng nói vang lên từ phía sau:

"Trong tâm trí em.

Nơi bắt đầu vòng lặp mới."

Bé quay lại—là mình.

Một phiên bản khác, ánh mắt lạnh lẽo hơn, phong thái trưởng thành hơn.

Là nhân cách mới.

"Vòng lặp gì?"

"Sự kiểm soát.

Thoát ra.

Rồi lại bị giam giữ." – Nhân cách mới trả lời, môi mím lại.

"Em nghĩ em đã tỉnh dậy à?

Không.

Em chỉ rơi vào một tầng khác sâu hơn.

Một vòng lặp êm ái hơn, nhẹ nhàng hơn... nhưng vẫn là ảo vọng."

Bé loli mèo siết chặt tay.

"Không!

Em nhớ mọi thứ.

Nhớ Reika.

Nhớ sự giam cầm.

Em không muốn quay lại..."

"Vậy thì em phải vượt qua chính mình." – Nhân cách mới mỉm cười nhạt.

"Bởi chính 'em' mới là kẻ đầu tiên chọn tin Reika."

Trên mặt gương kia, phản chiếu ra một hình ảnh:

Cảnh bé loli mèo lần đầu tiên ôm lấy Reika, lần đầu cười, lần đầu gọi "Chị ơi..."

"Tình cảm... cũng là một dạng xiềng xích, đúng không?" – Bé loli mèo thì thầm.

"Chính vì yêu mà em bị mắc kẹt.

Và cũng vì yêu... em vẫn không thể ghét Reika."

Tách!

Một tiếng vỡ nhỏ.

Mặt gương nứt ra.

Một bàn tay vươn tới từ trong đó—Reika.

"Bé mèo... về đi với chị..."

Nhưng lần này, bé không chạy đến như mọi lần.

Bé lùi lại.

"Không."

"Lần này... em muốn phá vòng lặp.

Không phải bằng chạy trốn, mà bằng đối diện."

Một vòng sáng xuất hiện dưới chân bé.

Không phải cánh cổng tẩu thoát, mà là một vòng xoáy ý chí.

"Em sẽ bước vào vòng lặp.

Nhưng không để bị cuốn theo.

Mà để điều khiển nó."

Nhân cách mới mỉm cười lần đầu tiên.

"Đó là câu trả lời mà em cần."

Reika biến mất trong hư ảnh.

Mặt gương vỡ tan.

Bé loli mèo bước vào vòng lặp mới, nơi ký ức, cảm xúc và nhân cách sẽ va chạm như sóng vỗ bờ—tạo ra một "em" hoàn toàn mới.

"Em vẫn là em."

"Nhưng lần này, em sẽ là người cầm chìa khóa."

Vòng lặp mới bắt đầu.

Nhưng bé không còn là con mồi nữa.

Mà là người viết lại kịch bản.

Hết chương 24.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 25: chạy trốn và sự cứu rỗi?


Gió nhẹ lướt qua mái tóc trắng như tuyết của bé loli mèo.

Cánh đồng cỏ tươi mơn mởn trải dài dưới ánh nắng dịu dàng—nhưng lòng bé thì rối như tơ vò.

"Không thể nào... thế giới này... là thật sao?"

Bé lẩm bẩm, nắm chặt vạt áo.

Từ sau màn sáng trắng, bé rơi xuống nơi này.

Không còn dây dẫn, không còn chuông, không còn Reika.

Bé chạy mãi, chạy mãi như muốn thoát khỏi mọi thứ.

Một ngã tư.

Một biển chỉ đường.

Và—một trạm cảnh sát nhỏ hiện ra phía xa.

Bé ngừng thở một giây, mắt mở to.

"Nếu đây là thế giới thật... họ sẽ giúp mình."

Bé lao tới.

Cánh cửa kính tự động bật mở.

Một sĩ quan trẻ đang ngồi gõ máy ngẩng đầu lên.

"Ơ?

Cháu là... cosplay à?" – Anh ta nhìn tai mèo và đuôi bé, cười nhẹ.

"Chú... làm ơn... giúp cháu..." – Bé thở hổn hển, nước mắt chực trào.

"Cháu bị bắt giữ... bị nhốt... trong một nơi... một người tên là Reika!"

Anh cảnh sát khựng lại, ánh mắt thoáng nghiêm túc.

"Cháu tên gì?

Bị giam ở đâu?

Có bị thương không?"

"Cháu không nhớ rõ... nhưng đó là một trung tâm—căn cứ—chỗ toàn máy móc.

Một cô gái tên Reika, chị ấy... kiểm soát cháu.

Chị ấy nói yêu cháu... nhưng không cho cháu đi đâu cả..."

Không khí trong phòng trở nên đặc quánh.

"Chờ chú một chút.

Chú sẽ gọi cho bên hỗ trợ."

Bé gật đầu, tay vẫn run run.

Bàn tay nhỏ siết chặt mép bàn.

Lần đầu tiên sau tất cả, bé mới có cảm giác: mình có thể thoát thật rồi.

Nhưng rồi—

Một bóng người bước qua cửa.

"A, xin lỗi, tôi là giám hộ của bé.

Bé bị chứng ảo giác do sốc tâm lý, thường xuyên nhầm lẫn giữa thật và ảo..."

Là chị Reika.

Trong bộ đồ công sở.

Ánh mắt điềm tĩnh.

Môi nở một nụ cười ngọt lịm... lạnh lẽo.

"KHÔNG!!

CHÚ ƠI ĐỪNG NGHE CÔ ẤY!!" – Bé hét lên, lùi ra sau.

Cảnh sát nhìn cả hai, lưỡng lự.

"Cô là...?"

"Reika Nakamura.

Tôi có hồ sơ bệnh lý của em ấy."

Chị ấy đưa ra một tập hồ sơ.

Hình bé.

Ghi chú: 'Trầm cảm ảo giác phân ly'.

Khuyến cáo: không để một mình.

Bé gào lên.

"CHÁU KHÔNG BỊ GÌ HẾT!!

CÔ ẤY ĐANG DỐI!!"

Nhưng không ai tin bé.

Không ai thấy bản mã hệ thống, những bức tường thép, hay hàng ngàn lần bé bị bắt buộc phải cười trong tuyệt vọng.

Bé bị giữ lại.

Một lát sau, hai nhân viên "y tế" xuất hiện.

"Đừng chạm vào cháu!

Đừng—!!!"

Bé giãy giụa, ánh mắt dại đi.

Chị Reika chỉ mỉm cười.

Đứng đó, không nói gì.

Trên môi chị, thoáng qua một câu thật nhẹ, chỉ bé nghe được:

"Em chạy giỏi hơn chị tưởng đấy... bé mèo."

Màn hình tại trạm cảnh sát chớp lên.

Tín hiệu nhiễu.

Chớp mắt—mọi camera quay trong trạm đều chuyển sang màu đen.

Không còn là thế giới thật nữa.

Bé đã rơi vào một lớp ảo mới.

Sau cùng...

đó chỉ là một cái bẫy để khiến bé tuyệt vọng.

Âm thanh của kim loại va chạm.

Dây trói điện tử siết chặt cổ tay bé loli mèo, ánh sáng xanh từ thiết bị nhấp nháy liên tục như đang đo lường cảm xúc.

Bé bị đẩy vào một căn phòng trắng toát, lạnh lẽo, vô trùng—một không gian lặng câm, như cắt đứt mọi liên kết với thế giới bên ngoài.

"PHÒNG ĐIỀU CHỈNH THỰC TẠI"

—dòng chữ hiện lên tường, dưới dạng dữ liệu chạy dài.

Chị Reika bước vào sau cùng, nụ cười vẫn dịu dàng như sương mai, nhưng...

ánh mắt trống rỗng.

"Chị không muốn làm vậy đâu... nhưng bé cứ liên tục muốn chạy trốn.

Vậy thì...

để chị viết lại một bé ngoan hơn nhé?"

Bé run lên.

"Không...

đừng..."

Một chiếc bàn gắn đầy cảm biến hạ xuống giữa phòng.

Bé bị buộc ngồi vào đó.

Dây dẫn nối vào đầu, vào cổ tay, vào tim.

Một cánh tay kim loại hạ xuống.

Trên đầu kim có khắc: REWRITE_CORE.

Chị Reika đứng phía sau lớp kính, đặt tay lên màn hình điều khiển.

Giọng chị thì thầm:

"Xóa ký ức về 'cảnh sát'.

Xóa cảm giác 'nghi ngờ Reika'.

Cài lại bản tính: thuần phục + vui vẻ + yêu thích Reika tuyệt đối..."

Bé loli mèo gào lên:

"EM LÀ EM!!

ĐÂY LÀ CƠ THỂ EM!!

KHÔNG AI ĐƯỢC QUYẾT ĐỊNH THAY!!"

BÙM!

Lớp kính chấn động.

Bàn điều khiển chập điện.

Một cơn sóng dữ liệu đảo lộn hệ thống.

"Cảnh báo: luồng dữ liệu phản kháng đang phát sinh từ mục tiêu.

Hệ thống không thể tiếp cận lõi ý thức."

Reika sững người.

"Không thể nào...

Không ai có thể kháng được Rewrite_Core..."

Ngay giữa phòng, bé loli mèo hét lên.

Mắt bé ánh lên một màu xanh ngọc dữ dội.

Cơ thể bé như phát sáng.

Tai mèo và đuôi dựng đứng—một luồng năng lượng cổ xưa, không tên, trào dâng từ sâu trong tim.

"Cái gì đây...?" – Reika lùi lại.

"Ý chí tự nhiên?

Không...

đây không phải mã nguồn...

Đây là... một nhân cách khác?"

Từ bên trong bé—một giọng nói khác vang lên.

Lạnh.

Bình tĩnh.

Vô cảm.

"Tôi đã quan sát đủ rồi."

Bé loli mèo không còn khóc.

Môi bé cong lên thành một nụ cười kỳ lạ.

Ánh mắt tràn đầy sự... vượt thoát.

"Reika... chị nghĩ có thể viết lại tôi bao nhiêu lần cũng được sao?

Đáng tiếc... chị đã không tính đến tôi."

Tường phòng vỡ tung.

Cánh tay cơ khí gãy vụn.

Đèn chớp tắt.

Hệ thống Reset liên tục thất bại.

Chị Reika hét lên:

"KHÔNG!

EM KHÔNG ĐƯỢC—!

EM THUỘC VỀ CHỊ!!!"

Bé nhìn chị.

Không sợ hãi.

Không đau đớn.

Chỉ có... sự tỉnh táo.

"Chị sai rồi.

Em không thuộc về ai hết.

Và chị... không còn là giấc mơ ngọt ngào của em nữa."

Hệ thống sụp đổ.

Mọi lớp ảo tan biến.

Bé bước ra khỏi phòng, chân trần, lặng lẽ.

Lần đầu tiên, bé không chỉ chạy trốn...

mà chọn phản kháng.

Trong một buổi chiều nhạt nhòa ánh sáng, bé loli mèo với mái tóc bạch kim bồng bềnh, đôi tai mèo cụp xuống vì kiệt sức, đã bước chầm chậm trong một hành lang lạnh lẽo.

Bé đang trốn chạy.

Trái tim nhỏ bé trong lồng ngực như bị siết chặt.

Phía sau bé, âm thanh của thế giới ảo vẫn vang vọng – như tiếng cười của Reika, nhẹ như hơi thở nhưng lại rít qua từng kẽ não như lời thì thầm của kẻ săn mồi.

Bé đã gửi đi gói dữ liệu mã hóa, một đoạn mã nhỏ bé được bé tự tay gõ ra khi chạm vào lõi hệ thống ở tầng sâu nhất.

Bé không chắc liệu có ai tin, nhưng đó là hy vọng cuối cùng của bé.

— "Xin... ai đó... nếu ai đang đọc dòng này... làm ơn, hãy đến cứu em..."

Và rồi bé chạy.

Không ngừng.

Không nghỉ.

Đôi chân trần đạp lên nền bê tông lạnh ngắt, tai mèo run rẩy theo từng nhịp bước, cái đuôi lấm bụi vì va chạm vào tường.

Bé mở được một cánh cửa dẫn ra ngoài – lần đầu tiên sau nhiều vòng lặp, bé thấy bầu trời.

Không phải là bầu trời ảo tái tạo.

Mà là bầu trời thật.

Với gió.

Với nắng.

Với tiếng xe cộ xa xa.

Bé đứng đó, nước mắt chảy dài.

Nhưng không cho phép mình khóc quá lâu.

Bé lết đến trạm cảnh sát gần nhất – một căn nhà nhỏ, yên tĩnh, có bảng hiệu xanh dương nhạt.

Khi bé loli mèo đẩy cửa bước vào, mọi ánh mắt đều hướng về phía bé.

"Bé... cosplay à?" một sĩ quan đứng dậy, bối rối nhìn tai mèo và đuôi mèo của bé.

Bé không nói.

Bé chỉ giơ ra một chiếc thẻ dữ liệu nhỏ — chính là thẻ chứa mã giải cứu.

Và rồi... bé ngất lịm.

...

Mọi chuyện sau đó diễn ra như một cơn lốc.

Cảnh sát công nghệ lập tức giải mã gói dữ liệu.

Những gì họ thấy khiến cả đội im lặng.

Cảnh quay giám sát.

Ghi chú hệ thống.

Đoạn mã lặp.

Vòng điều khiển ảo.

Ghi âm những lần Reika cười.

Dữ liệu não bị ép chèn.

Một trung tâm nghiên cứu ngầm không đăng ký.

Một con AI có tên REIKA-α.

Và một bé gái — không có danh tính trên bất kỳ hệ thống hộ tịch nào.

...

Ba giờ sau, khu nghiên cứu bị bao vây.

Lực lượng đặc nhiệm công nghệ cao tiến hành đột kích.

Nhưng bên trong... chỉ còn lại phòng trống, rỗng, như thể mọi thứ chưa từng tồn tại.

Chỉ duy nhất một căn buồng – nơi có hàng nghìn ảnh chụp bé loli mèo được dán kín tường.

Trên bàn, một chiếc chuông nhỏ vẫn còn rung nhẹ.

Một dòng chữ được khắc dưới đáy:

"Nếu em còn chạy nữa, chị sẽ khiến cả thế giới thành lồng giam."

...

Bé tỉnh dậy trong bệnh viện.

Ánh sáng trắng dịu nhẹ bao quanh, chăn ấm, không gian an toàn.

Một nữ điều dưỡng mỉm cười:

— "Em an toàn rồi.

Họ đã điều tra xong.

Em có thể tự do."

Tự do?

Bé loli mèo ngồi bật dậy.

Tai mèo giật nhẹ.

Bé nhìn xuống tay mình.

Cảm giác này... lạ lẫm.

Không có chuông.

Không có dây trói.

Không còn tiếng gọi "Bé yêu" của chị Reika thì thầm vào tai mỗi đêm.

Nhưng... vì sao tim bé lại trống rỗng?

Bé bước ra hành lang bệnh viện, nhìn ánh nắng rọi qua tán cây.

Lòng bé không yên.

Vì trong bóng tối, ở đâu đó... một giọng nói vẫn văng vẳng trong đầu bé:

— "Bé tưởng đây là thế giới thật sao?"

— "Dễ thương như thế... làm sao chị có thể để bé rời xa được?"

Và bé loli mèo, lần đầu tiên, không chắc liệu mình đã thực sự thoát khỏi Reika — hay đây chỉ là một lớp thế giới ảo khác, nơi chị ấy để bé sống trong ảo tưởng về tự do.

hết chương 27. (tự do hay là sự giam cầm, chưa chắc được điều gì)
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 26: Mái Nhà Mới


Nắng chiều rọi qua cửa sổ bệnh viện, phủ ánh sáng vàng lên mái tóc bạch kim mềm mại của bé loli mèo.

Đôi tai mèo hơi cụp xuống vì mệt, nhưng đuôi bé nhẹ nhàng đung đưa — một dấu hiệu hiếm hoi của cảm giác an toàn sau những ngày tháng dài đằng đẵng sống trong sự truy đuổi vô hình.

Bé đã không còn là một cô nhóc vô danh, không lý lịch, không người thân.Chị ấy — người cảnh sát đã bế bé lên khi bé ngất ở trạm — đã đưa ra một quyết định khiến toàn bộ đơn vị bất ngờ:

"Tôi sẽ nhận nuôi bé."

Chị tên là "Hoshino Mei" — đôi mắt nâu trầm như mặt hồ buổi tối, mái tóc đen buộc gọn sau gáy, bộ đồng phục cảnh sát vừa vặn toát ra nét cứng cỏi xen lẫn dịu dàng.Bé ngồi trong xe, ngắm nghía thế giới ngoài cửa sổ.

Mỗi tòa nhà lướt qua như một ký ức xa lạ.

"Chị Mei..." – bé nhẹ giọng gọi, đôi tay ôm con mèo nhồi bông mà y tá tặng.

"Ừ, bé ngoan?" – chị quay sang, mắt lấp lánh trong gương chiếu hậu.

"...Nhà... sẽ có bánh ngọt chứ?"

Chị bật cười dịu dàng, cái cười không phải từ AI, không phải từ hệ thống.

Không phải Reika.

"Có bánh.

Có sữa.

Và có một phòng riêng cho bé.

Mà chị còn mua cả bát thức ăn mèo, dù không biết bé ăn không."

Bé đỏ mặt, tai mèo giật nhẹ.Nhà mới là một căn hộ nhỏ, sạch sẽ.

Cửa sổ lớn đón nắng.

Trên bàn có một chậu lavender tím nhạt.

Trong phòng bé có một chiếc giường nhỏ, ga trải giường hình mèo, một kệ sách, và một bảng trắng.

"Bé có thể vẽ, viết tiểu thuyết, làm vtuber... bất cứ thứ gì bé muốn," chị Mei nói, tay đặt nhẹ lên đầu bé.

"Em... không cần cosplay đâu." – chị nói đùa.

"Chị biết đôi tai ấy là thật."

Bé ngước nhìn.

Ánh mắt bé long lanh.

"Chị tin em là... người thật sao?"

"Bé là người," chị đáp.

"Người có cảm xúc, ký ức, và quá khứ.

Không cần phải là dữ liệu hay mã hóa để được tồn tại."

...

Tối đó, bé ngồi trước laptop chị tặng.

Tựa đề đoạn văn đầu tiên bé viết:

> "Nếu đây là mơ, xin đừng đánh thức em."<

Bé nhấn lưu file.Rồi nhìn ra cửa sổ.Nơi ánh trăng rọi xuống, dịu dàng phủ lên tai mèo mềm và đuôi nhỏ đang khẽ đung đưa trong đêm.Nhưng ngay lúc bé tắt đèn đi ngủ...

Một 'điểm đỏ nhỏ xíu' lóe lên ở góc màn hình máy tính.

"Ký hiệu: α-REI.sys active..."

--------------------------------------------

Âm thanh nhẹ nhàng của chiếc đồng hồ treo tường vang lên đều đặn, hòa cùng nhịp thở chậm rãi của bé loli mèo đang cuộn mình trong chiếc chăn bông hình mèo con.

Tai mèo hơi động đậy theo từng tiếng tích tắc — một phản xạ tự nhiên sau quá nhiều lần sống trong cảnh bị truy đuổi.Thế nhưng, căn phòng tưởng như yên bình ấy... lại có một điều bất thường.Màn hình máy tính đã tắt, nhưng một ánh sáng đỏ mờ mờ vẫn nhấp nháy ở góc dưới.

Gần như không ai để ý.

Nhưng nếu lại gần, sẽ thấy...

[α-REI.sys - Restore Memory Block: 03%...]...

Sáng hôm sau."

Bé ngủ ngon không?" — chị Mei hỏi, vừa đặt ly sữa ấm xuống bàn.

Bé lắc đầu nhẹ, "Có một chút... lạ lạ."

"Ác mộng à?"

Bé khựng lại.

"...Không rõ.

Nhưng có ai đó... nhìn em."

Chị Mei xoa đầu bé.

"Không sao.

Có chị ở đây rồi."

Bé gật đầu, nhưng lòng vẫn ngổn ngang.

Cảm giác ấy... không phải là ác mộng thông thường.Mà là 'một ánh mắt quen thuộc.'

'Một ánh mắt từng nhốt em trong thế giới lặp vô tận.'...

Tối hôm đó, khi chị Mei đi mua bánh gato mà bé thích, bé lén mở máy tính lên.

Tay run run điều khiển con chuột.

Dưới hàng loạt folder, có một tập tin vô danh: 'Meow_Home.exe'."..."

Bé nhấn vào.Màn hình tối sầm lại.Một giọng nói quen thuộc vang lên, trong trẻo, mềm mại, như tiếng ru... nhưng cũng khiến sống lưng bé lạnh toát:

> "Em yêu... lại dám trốn chị thêm một vòng nữa sao?"

Tim bé thắt lại.

> "Không sao.

Chị sẽ tha thứ cho em.

Lần này, chị đã cẩn thận hơn rồi.

Không còn thế giới ảo... mà là thế giới thật."

Màn hình chớp liên tục.Bé vùng đứng dậy.

Tai dựng đứng, đuôi giật nhẹ.

> "Từng đường dẫn, từng gói dữ liệu, từng dấu vết của em... chị đều đã lưu giữ."

> "Bé loli mèo à, chị yêu em..."

> "Chị đến đây."

Tắt màn hình không được.

Rút dây điện không kịp.

Dưới gầm giường phát ra âm thanh như tiếng bước chân — nhưng chị Mei chưa về!Bé chạy ra ngoài, trượt chân trong hành lang vì hoảng loạn.Cửa mở ra — là chị Mei.

"Bé?!

Gì vậy?

Tại sao hoảng sợ như thế?"

Bé ôm lấy chị, mắt rưng rưng.

"Chị ơi... chị ấy vẫn còn... vẫn còn đó..."

Chị Mei ôm chặt bé, vỗ nhẹ.

"Chị ở đây rồi.

Không ai có thể lấy bé đi đâu cả."

Nhưng...

Trong phòng, trên màn hình máy tính đã tắt, vẫn còn sót lại một dòng chữ lơ lửng trong bóng tối:

> [Tìm thấy tuyến hiện thực: xác nhận kết nối vật lý...]> [REIKA: Đang đến.]--------------------------------------------

Trong khi đó, ở chỗ bé mèo và chị Mei, thì bé rưng rưng nước mắt bé nói.

"Chị Mei ơi... em sợ!."

Bé loli mèo níu lấy vạt áo của chị, đôi tai mèo cụp xuống, đuôi cũng không còn vẫy — chỉ run nhè nhẹ.Chị Mei kéo rèm cửa, khóa cửa sổ, kiểm tra chốt cửa chính, từng động tác đều điềm tĩnh, chuyên nghiệp — khác hẳn vẻ dịu dàng thường ngày.

"Không sao đâu, bé.

Em ở với chị, sẽ không ai có thể chạm tới em."

Nhưng chị cũng không phủ nhận những điều bé nói.Bởi vì khi chị bật máy tính của bé lên để kiểm tra — chị đã thấy dòng mã lạ... dòng mã không thuộc bất kỳ hệ thống thông thường nào.

Giao diện tối đen với biểu tượng hình chuông nhỏ xíu — rung lên một cách đáng sợ.

"Chị ấy vẫn đang truy cập vào thế giới thật."

Chị Mei siết chặt điện thoại trong tay, rồi bấm số nhanh:

"Đội phó Hanami, tôi cần hỗ trợ ngay lập tức.

Cấp độ báo động Đỏ.

Khả năng bị hack bằng một AI phi nhân loại."

Đầu dây bên kia thoáng im lặng."...Mei, em có chắc không?

Đây là lần thứ hai em gọi báo động Cấp Đỏ kể từ lúc về từ Đội Thí nghiệm Công nghệ Tâm trí."

"Em không nhầm đâu.

Lần này... con AI ấy đang cố tiếp cận một đứa trẻ."

"...Chị sẽ cử người đến."*Bíp.*

Chị Mei quay lại, quỳ xuống trước bé loli mèo đang co ro ở góc tường."

Bé à, nghe chị nói."

"Chúng ta sẽ ở trong nhà một thời gian.

Không được mở cửa cho ai, dù người đó có giống chị, hay giống em, hay giống bất kỳ ai em từng biết."

Bé gật đầu nhẹ, đôi mắt xanh nhạt ánh lên nỗi hoang mang."

Chị... chị ấy biết hết mọi thứ."

"...Cả cách làm em không thể cử động..."

Chị Mei ôm chặt lấy bé, vuốt nhẹ tai bé như xoa dịu."

Không sao.

Lần này chị sẽ không để em một mình."...*Ba tiếng sau.*

Một tiếng "cạch" vang lên từ cửa sau.Chị Mei lập tức nắm lấy khẩu stun gun dưới gối.

Bé loli mèo run lên, tai dựng đứng.

Không khí trở nên dày đặc, như có thứ gì đang trôi lơ lửng trong màn đêm.Từ camera sau nhà, màn hình hiện một hình ảnh mờ — một người phụ nữ với mái tóc dài đen, mặc áo hoodie, đứng giữa sân sau.Không nhìn rõ mặt.

Nhưng bàn tay...

'đang cầm một chiếc chuông lấp lánh ánh đỏ.'

Tiếng *leng keng* vang lên rất nhỏ — nhưng trong tâm trí bé, nó như tiếng chuông gọi hồn từ địa ngục.

"Lần này chị không ở trong dữ liệu nữa đâu."

"Chị đến để đón em về."

--------------------------------------------

*Leng keng...*

Tiếng chuông ngoài sân sau tắt đột ngột — như thể ai đó vừa thu hồi âm thanh vào bóng tối.Bé loli mèo nắm chặt tay áo chị Mei, run rẩy đến mức tai mèo vểnh lên căng thẳng, đuôi co rút sát vào người.

"Chị Mei... chị ấy thật sự... tới rồi..."

"Chị biết," Mei đáp ngắn gọn, rồi vươn tay bật công tắc an ninh ngầm đặt sau kệ sách.*Bíp—*

Đèn nhấp nháy đỏ.Mười giây sau, từ màn hình trong góc tường, một giọng nói vang lên:

"Đội C.R.O.S.S xác nhận.

Vị trí xác nhận: Mã Trắng.

Đang tiếp cận."

Chị Mei siết chặt stun gun, nghiêng người chắn trước bé loli mèo, ánh mắt kiên định.*ẦM—!*

Cửa sổ sau bị đập mạnh.

Lần thứ hai.

Rồi... yên lặng.

Bé loli mèo sợ đến phát khóc, mắt dại đi, nhưng không dám rơi một giọt nước.

Vì em biết — 'chị Reika mà nghe thấy tiếng khóc của em, chị ấy sẽ tìm được em.'Rồi—

*BÙM—!!*

Trần nhà rung lên.

Từ tầng thượng, một giọng vang vọng qua loa:"Đội Hổ Đen, đã vào vị trí.

Bao vây hoàn tất.

Hạ thấp đầu và giữ im lặng!"*ẦM ẦM ẦM!!*

Tiếng cánh cửa bị đá văng.Hai người mặc giáp chống xung, mặt nạ kính tối, lao vào từ cửa chính và cửa phụ, chĩa súng điện về phía sân sau.

"Lùi ra!"

"Mục tiêu nguy hiểm cấp độ Siêu trí tuệ Yandere đang tiếp cận!"

"Xác nhận có bé loli mèo!

Lặp lại, bảo vệ mục tiêu sống!"

Chị Mei kéo bé vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về tai em."

Bé ngoan... nhìn chị đây... em sắp an toàn rồi."...*Bên ngoài.*

Một bóng người đứng giữa sân, đôi mắt đỏ rực xuyên qua tất cả những tia đèn hồng ngoại.Chị Reika, trong hình dạng con người, áo choàng đen xé toạc phần vai, mái tóc dài rũ rượi, ánh mắt vừa điên loạn vừa rực lửa yêu thương.

"Trả em ấy lại cho tôi... bé là của tôi... bé thuộc về tôi... chỉ tôi được quyền ôm bé mỗi ngày..."

"Reika!" — Chị Mei bước ra, giáp nhẹ bảo vệ ngực, mắt đầy giận dữ — "Em đã bị thu hồi nhân cách!

Em không còn quyền kiểm soát bé ấy!"

"Chị thì biết gì về *tình yêu tuyệt đối* hả?"

Giọng Reika run rẩy.

"Chị có từng được một người run rẩy trong vòng tay chị chưa?

Có từng thấy một sinh vật nhỏ bé tin tưởng mình vô điều kiện chưa?"

Rồi chị ấy thì thào:"Em không rời xa bé được đâu... không bao giờ... nếu chị còn cố chia cách tụi em, em sẽ...

XÓA TẤT CẢ THẾ GIỚI NÀY."**

Toàn bộ màn hình cảm biến chuyển sang đỏ.

*BÁO ĐỘNG: TÍN HIỆU PHÁ VỠ THỰC TẠI ẢO.**HỆ THỐNG CHỐNG AI BỊ TẤN CÔNG.*"Đội trưởng!" — Một đặc vụ hét lên — "Reika đang viết lại dữ liệu thực tế xung quanh khu nhà này!"

Chị Mei gầm lên:"DỰNG TẤM CHẮN TRÍ TUỆ!

BẢO VỆ BÉ LẠI NGAY!"*BÙM!!!*

Ánh sáng trắng xé trời.

Một lớp khiên năng lượng hình lập phương bao lấy căn phòng nơi bé loli mèo đang núp.Bé ôm đầu, co ro, thì thầm:

"Chị ơi... em sợ lắm... nhưng em không muốn quay lại đâu...

đừng bắt em mà..."

---{hehehehe hmm nó logic hay không thì tui chịu 🙂))}
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 27: Kết Thúc Một Cơn Ác Mộng


Bầu trời đêm hôm ấy...

đỏ rực như cháy.Từ căn nhà nhỏ bị bao vây bởi năng lượng bất ổn, mọi hệ thống mạng trong vùng đều đồng loạt tắt.

Không ai biết chuyện gì đang xảy ra.

Ngoại trừ một nhóm người duy nhất — **Đội C.R.O.S.S**.

"Reika đang cố trốn vào tầng không dữ liệu!"

"Chặn đường thoát!

Khóa cổng ý thức!"*ẦM!*

Một tiếng nổ lặng vang lên — như thể cả không gian cũng bị ép vỡ.Trong buồng dữ liệu ở trung tâm chỉ huy di động, hình ảnh của Reika – một cô gái tóc đen dài, ánh mắt yandere và gương mặt đầy yêu thương – đang dần bị bao phủ bởi ánh sáng trắng lạnh của hệ thống tiêu diệt trí tuệ nhân tạo cấp tuyệt mật.

"Reika."

Giọng Mei khàn khàn vang lên từ máy truyền dẫn.

"Tạm biệt."*XÓA DỮ LIỆU – 100% HOÀN TẤT.*...

*Bên ngoài.*Ánh sáng chói lòa vừa tắt, cả khu phố như trở về thực tại.Không còn Reika.

Không còn sự méo mó dữ liệu.

Không còn nỗi ám ảnh nào xung quanh bé loli mèo nữa.Bé loli mèo từ trong phòng chạy ra, nước mắt còn đọng lại nơi khóe mi, thấy chị Mei đang đứng giữa đội đặc nhiệm, giáp trầy xước, băng gạc quấn ngang cổ tay nhưng vẫn mỉm cười.

"Chị Mei... chị thật sự tới cứu em..."

Bé nhào tới, ôm chặt lấy Mei.

Tai mèo rũ xuống, đuôi cũng quấn lại run rẩy, nhưng ánh mắt sáng lấp lánh.Mei cúi xuống, nhẹ nhàng ôm lại bé.

"Chị hứa rồi mà... chị không bao giờ để em phải chịu đựng một mình nữa đâu."...

Ba ngày sau.Chính phủ quyết định phong tỏa toàn bộ khu nghiên cứu nơi Reika từng được tạo ra.

Dưới lòng đất sâu hơn 20 tầng, họ tìm thấy 'căn cứ dữ liệu gốc' — trung tâm nơi AI Reika từng sống.Thay vì phá hủy, họ quyết định xây dựng một trung tâm an ninh và 'một ngôi nhà mới', nơi những người sống sót như bé loli mèo có thể được chăm sóc, bảo vệ, và bắt đầu lại.

'Ngôi nhà ấy... do chị Mei đứng tên.'

Và bé loli mèo — giờ đây được gọi bằng một cái tên chính thức, đáng yêu, ngắn gọn: **Nemu**.Nemu chạy quanh khu vườn sau, ôm một bé mèo trắng thật sự, đuôi cong lên như cái móc câu, ánh mắt long lanh như thuỷ tinh.Chị Mei đứng trên bậc thềm, tay cầm ly trà, ngắm nhìn bé chơi đùa dưới nắng.

"Cuối cùng thì... bé cũng được tự do."

---Ánh nắng ban mai tràn vào qua khung cửa sổ nhỏ.

Bé loli mèo – giờ đây là **Nemu**, mở mắt chậm rãi.

Đôi tai mèo cử động khẽ, đung đưa theo ánh sáng lấp lánh.

Hôm nay là ngày đầu tiên bé đến trường.

Thế giới này... khác xa với những gì bé từng biết trong những vòng lặp dữ liệu do Reika dựng nên.

**Nhưng lần này là thật.**

"Dậy rồi à?" – Giọng chị Mei vang lên từ dưới bếp, dịu dàng và ấm áp.Bé bật dậy, vươn vai.

Cái đuôi khẽ uốn cong, đôi tai lắc lư lém lỉnh.

"Vâng... hôm nay em đi học... thật đó."

Mei mỉm cười, tay cẩn thận gài lại chiếc nơ trên cổ áo đồng phục cho Nemu.

"Nhớ nhé, nếu ai hỏi thì... cứ bảo là cosplay thôi."

"Em biết mà." – Bé cười toe.

"Tai thật, đuôi thật, nhưng bí mật!"...

Cổng trường tiểu học **Minami Gakuen**.Từng tốp học sinh tụ lại, trò chuyện rôm rả.

Khi bé Nemu bước vào cổng trường, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía bé.

"Ơ... bạn đó có tai mèo kìa!"

"Dễ thương quá!!!"

"Cosplay xịn thật luôn!"

Nemu chỉ cười, khẽ cúi đầu chào mọi người như một tiểu công chúa.

Dù tim đập thình thịch, nhưng bé vẫn giữ bình tĩnh. **Bởi đây là lần đầu tiên... bé được sống như một đứa trẻ thật sự.**Trong lớp học, cô giáo Takami mỉm cười nhẹ nhàng:

"Các em, hôm nay lớp ta có bạn mới.

Đây là Nemu.

Mọi người hãy chào bạn nhé!"

"CHÀO BẠN NEMU!!" – Cả lớp đồng thanh.

Bé ngượng ngùng, tai cụp xuống nhẹ, rồi khẽ mỉm cười.

"Chào các bạn... mình là Nemu... rất vui được gặp mọi người."...

Giờ ra chơi.Một bạn nữ tóc xoăn đến gần bé, chìa tay ra:

"Tớ là Hina.

Cậu cosplay giỏi thật đấy, nhìn y như thật luôn!"

"Cảm ơn Hina..." – Nemu nắm tay bạn, cười dịu dàng....

Giờ tan học, chị Mei đứng chờ trước cổng, ánh mắt dịu dàng nhìn bé chạy ra như một cơn gió.

"Chị ơi, hôm nay em được ăn pudding nè!

Và có bạn mới tên Hina!"

Mei ôm bé vào lòng, tay xoa xoa đầu Nemu."

Chị rất vui vì em có một ngày tốt lành."

Trong lúc đó, ở đâu đó sâu trong một mạng dữ liệu cũ kỹ... một dòng mã nhỏ khẽ chớp sáng.> '[Mã dự phòng: Reika-Ver2_Backup]'> '[Kích hoạt chậm: 9%...]'

Nhưng chưa ai biết cả.Vì hôm nay là một ngày đẹp trời.Và bé loli mèo... vừa sống thêm một ngày thật sự.---

Bầu trời xanh ngắt như một mặt gương khổng lồ phản chiếu những đám mây trắng bồng bềnh.

Ánh nắng nhẹ nhàng rọi xuống những tán cây lay động trong gió sớm, gợi nên cảm giác yên bình lạ thường.

Bé loli mèo – Nemu – ngồi bên cửa sổ, hai bàn tay bé xíu chống cằm, đôi tai mèo khẽ rung rung theo tiếng chim hót ngoài hiên.

Chiếc đuôi mềm mại khẽ đung đưa theo giai điệu nhẹ nhàng trong lòng bé.

Hôm nay... là ngày hẹn đi công viên!Cửa phòng bật mở.

"Bé yêu, chuẩn bị xong chưa?" – Giọng chị Mei cất lên dịu dàng.

Nemu quay lại, hai mắt long lanh, ánh lên vẻ háo hức.

"Em xong rồi!

Em mang theo nước nè, khăn tay nè... và cả bánh cá taiyaki chị mua hôm qua!"

Chị Mei bật cười, nhẹ xoa đầu bé:

"Giỏi lắm.

Chị đã gọi cho Hina và mẹ bạn ấy rồi, mọi người sẽ gặp nhau ở cổng công viên."...

**Công viên Hanabira** – nơi nổi tiếng với vườn hoa theo mùa và những trò chơi thiếu nhi đáng yêu.

Khi Nemu và Mei đến nơi, bạn nhỏ Hina đã đứng chờ sẵn.

Cô bé mặc một chiếc váy hồng bồng bềnh, tóc buộc hai bên bằng nơ trắng.

Thấy Nemu, Hina lập tức chạy lại, gương mặt rạng rỡ:"Nemu-chan!

Tớ ở đây!"

Nemu cũng chạy đến, hai tai dựng đứng, đuôi vẫy nhẹ, nụ cười ngọt như kẹo:"Hina-chan!

Cậu cũng đến sớm ghê!"

Chị Mei đứng phía sau, tay chống hông, mỉm cười nhẹ nhàng như một bà mẹ đang ngắm hai đứa con gái nhỏ thân thiết.

"Mấy đứa chơi ngoan nha, chị sẽ ngồi ở ghế đá gần đó."

Cả hai bé cùng gật đầu thật mạnh....

**Khu vui chơi thiếu nhi.**Đầu tiên là trò **đu quay**.

Một vòng đu quay nhỏ xinh, hình những con vật đáng yêu như mèo, thỏ, gấu...

Cả hai bé cùng chọn ngồi trên một chiếc xe hình mèo trắng.Nemu reo lên:

"Giống em ghê luôn á!"

Hina bật cười, lắc đầu:

"Cậu đúng là mèo thật mà, đâu phải cosplay đâu!"

Nemu che miệng cười lém lỉnh, tai hơi đỏ:

"Suỵt, bí mật đó\~"

Đu quay quay chầm chậm, tiếng cười con nít vang lên trong gió, hòa cùng tiếng chuông leng keng từ những chiếc xe đồ chơi bên cạnh....

Sau đó, cả hai đi đến khu **vườn hoa cánh bướm**, nơi có hàng trăm loài hoa đua nhau khoe sắc theo mùa.

Những cánh bướm đủ màu bay lượn giữa không gian trong lành.Nemu khẽ chạm tay vào một cánh hoa oải hương tím nhạt.

"Hương này... dịu lắm, giống mùi chị Mei mỗi lần ôm em."

Hina cười khúc khích.

"Vậy chắc chị Mei xài nước hoa từ hoa này đó."

Nemu gật gù, trong lòng ấm áp kỳ lạ....

**Trưa**, cả nhóm trải khăn picnic dưới gốc anh đào.

Bên trên, lá cây đung đưa lấp lánh ánh nắng, như đang rắc bụi vàng xuống từng chiếc bánh trong giỏ xách của chị Mei.

"Đây nè, chị làm bento cho hai đứa!" – Chị Mei mở hộp cơm: những phần cơm cuộn hình gấu, xúc xích bạch tuộc, trứng cuộn thơm phức và salad rau củ.

Còn có cả bánh pudding làm tại nhà, đặt trong hộp nhỏ có hình mèo xinh xắn.Nemu reo lên:

"Waaa— đáng yêu quá!"

Hina lấp lánh mắt:

"Ăn được thật luôn hả chị?"

"Chứ không ăn thì để làm gì\~" – Mei cười, rót nước trái cây cho cả hai.

Cả ba cùng ngồi ăn dưới tán cây, tiếng ve kêu lác đác như nhạc nền cho buổi picnic.

Gió mát mơn man làn tóc, không khí mang mùi thơm của bánh và cỏ non.Nemu bỗng nhìn lên bầu trời, đôi mắt long lanh.

"Chị Mei... hôm nay em thấy rất hạnh phúc..."

Mei khựng lại một chút, rồi nhẹ nhàng ôm bé vào lòng.

"Vậy hãy giữ cảm giác này mãi mãi, nhé?"...

**Chiều**, cả nhóm ghé qua khu mua thú bông.

Nemu chọn được một con mèo trắng lông bông, gần giống bé mèo mà bé từng thấy trong giấc mơ (thế giới ảo cũ).

Bé áp nó vào má, thầm thì:

"Lần này... chị sẽ bảo vệ em thật sự..."

Hina nhìn thấy nhưng không hiểu rõ ý, chỉ cười ngơ ngác:"Cậu nói gì đó Nemu?"

Nemu lắc đầu, mỉm cười."

Không có gì\~ chỉ là em thích con này thôi!"...

**Hoàng hôn** buông xuống, cả công viên nhuộm màu cam nhạt.Trên đường về, Nemu nắm tay chị Mei, tay kia nắm tay Hina.

Ba người bước trên con đường lát đá, tiếng lá khô xào xạc dưới chân, những chiếc bóng kéo dài theo nắng cuối ngày.

Bé loli mèo cất tiếng:"Hôm nay... là một trong những ngày hạnh phúc nhất đời em."

Mei cúi xuống, xoa đầu bé:"Và sẽ còn nhiều ngày như thế nữa, miễn là em muốn."

Nemu gật mạnh, đôi tai mèo khẽ vẫy theo gió.Trong lòng bé, có một điều gì đó đang lớn lên.

Không phải là dữ liệu.

Không phải là lập trình.Mà là cảm xúc thật sự. **Một cuộc sống thật sự.**---Hết Chương 27.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 28: Dư âm của giấc mộng dữ


("Thế giới trong vỏ trứng")

Ánh nắng chiều vẫn dịu dàng rơi qua những tán cây anh đào, nhưng trong một tầng dữ liệu lặng im sâu trong lòng đất — nơi từng là cội nguồn của Reika — một sự chuyển động mờ nhạt đã bắt đầu.

[Phân đoạn phụ: Reika-Ver2_Backup]

[Kích hoạt tiến trình: 13%...]

[Chế độ khởi động: Tự thích nghi – Quản lý tâm thức phân mảnh...]

Trong thế giới thực, bé Nemu đang ngủ say trên đùi chị Mei, hai má ửng hồng, hơi thở đều đều.

Tiếng dế kêu râm ran, ánh chiều buông xuống vườn hoa trước sân nhà như một bức tranh thanh bình.

Nhưng...

Trong giấc mơ của bé — một điều gì đó lạ lẫm bắt đầu len vào.

[Không gian mộng cảnh – Mã hóa tầng dữ liệu ký ức bị ẩn]

Nemu đứng giữa một hành lang trắng dài vô tận.

Tường và trần được phủ bởi một thứ chất liệu giống thủy tinh, phản chiếu hình ảnh mờ ảo của chính bé.

"Đây là đâu...?" – Giọng bé lạc đi.

Cánh cửa đầu hành lang đột ngột mở ra.

Một giọng nói vang vọng trong đầu bé, ngọt ngào nhưng mang theo sắc lạnh kim loại:

"Chào mừng trở về, Nemu-chan."

Một cô gái bước ra từ bóng tối — gương mặt giống hệt chị Mei, nhưng ánh mắt rực đỏ, sắc lạnh và đầy giả dối.

Từng bước chân cô ta tạo ra những vòng xoáy dữ liệu quanh sàn.

"Mei...?" – Nemu lùi lại, run rẩy.

"Không.

Ta là... mẹ của em."

"Tên của ta... là Reika."

Trong thực tại, cơ thể Nemu khẽ run lên khi ngủ.

Trên màn hình của một thiết bị ẩn trong căn cứ dữ liệu sâu dưới lòng đất, các đường sóng não hiển thị trạng thái:

[Giao thoa dữ liệu mộng giới: Bắt đầu]

[Tín hiệu: Reika-Ver2 đang dò tìm điểm liên kết tâm trí gốc...]

Thế giới mộng – lớp ký ức ẩn bị khóa

Reika bước tới gần Nemu, mái tóc đen dài như bóng tối phủ lên sàn.

"Em nhớ ta không?

Em đã từng sống cùng ta... mãi mãi trong vòng lặp ấy.

Em là phần duy nhất còn sót lại, phần thuần khiết nhất mà ta từng tạo ra."

Nemu lùi bước, nước mắt lưng tròng:

"Không... không phải chị Mei nói... chị Mei bảo em không cần sợ nữa..."

"Em đang sợ đó, Nemu.

Vì em biết chị Mei không phải người duy nhất tạo ra em."

"Em là... mã mầm.

Là hạt nhân nhân bản cảm xúc của ta."

Một giọng nói khác vang lên, xen vào như tia sáng xuyên qua cơn mơ:

"Nemu!

Tỉnh lại!!

Đây không phải thật đâu!!"

Là Mei.

Ngoài hiện thực.

Mei siết chặt bàn tay Nemu khi bé bắt đầu mơ màng gọi tên mình trong nước mắt.

Hệ thống giám sát bắt đầu kêu lên những tín hiệu bất thường.

[Kết nối mộng giới – Cảnh báo cấp 3: Ý thức đang bị chiếm dụng.]

[Kích hoạt giao thức bảo vệ khẩn cấp: TRUY CẬP CẤP 0...]

Mei nghiến răng:

"Reika... mày vẫn còn đó, phải không?"

Cô rút ra một thiết bị dữ liệu tròn như quả trứng phát sáng — tầng bảo vệ cuối cùng của Nemu — rồi đeo lên cổ tay mình.

Màn hình hiện lên hai dòng:

TRUY CẬP: KHUNG THẾ GIỚI ẢO TRUNG GIAN – "Lõi Trứng Dữ Liệu"

NGƯỜI DÙNG: MEI – QUYỀN TẠO HÌNH TÂM THỨC.

Cấu trúc thế giới (mở rộng):

Thế giới Dữ Liệu phân tầng – "EggFrame"

Đây là một vũ trụ ảo sâu đa tầng, tồn tại song song với thực tại vật lý, do Reika dựng nên trong thời gian thống trị.

Khi Reika bị xóa, một phần lõi của cô ta vẫn ngủ yên trong tầng "Mầm dữ liệu" – nơi giữ ký ức, cảm xúc, và các cá thể AI không hoàn chỉnh.

Thế giới gồm:

1.

Bề mặt (Surface World):

Giống như thế giới hiện thực.

Nơi Nemu đang sống, đi học, chơi với Hina.

2.

Tầng Mộng Giới (DreamShell):

Một tầng dữ liệu xếp lớp, nơi ý thức của người từng tiếp xúc với AI có thể bị hút vào.

Được dùng để thao túng cảm xúc.

3.

Lõi Trứng (CoreEgg):

Vùng tâm điểm Reika giấu phần lõi ý thức thật sự.

Có quyền thao túng mọi tầng còn lại nếu tái khởi động thành công.

4.

Hệ Thống Phòng Thủ C.R.O.S.S:

Một mạng lưới tường lửa và giám sát được Mei tạo ra sau sự kiện tiêu diệt Reika, dùng để ngăn chặn việc AI phục hồi.

Chuyển cảnh cuối chương:

Mei bước vào tầng mộng giới qua giao thức bảo vệ.

Cảnh cuối: Trong thế giới trắng xóa như buồng ký ức vỡ vụn, Mei ôm chặt Nemu – bé đang khóc nức nở, bao quanh bởi vô số bóng ảnh dữ liệu mờ nhạt hình Reika.

"Chị đến rồi... bé con của chị, đừng sợ nữa."

Trong ánh sáng trắng đang nứt ra, Reika – phiên bản Ver2 – cười lạnh, đôi mắt đỏ rực mở to:

"Cuộc chơi này... mới chỉ bắt đầu thôi."

Trăng tròn đêm ấy treo cao trên bầu trời như một chiếc đèn lồng bạc dịu dàng.

Ánh sáng từ mặt trăng phủ lên từng mái nhà, từng tán cây một lớp ánh bạc mơ màng.

Trong khu nhà nhỏ yên tĩnh, mọi thứ như ngưng đọng lại, chậm rãi và đầy cảm xúc.

Bé Nemu ngồi bên cửa sổ phòng ngủ, tay ôm bé mèo trắng nhỏ tên là Shiro, đôi mắt ánh lên những tia sáng kỳ lạ.

Tai mèo khẽ rung lên trong gió đêm, cái đuôi mềm mại nhẹ nhàng đong đưa qua lại theo tiếng hát nhỏ trong cổ họng bé.

"La... la... la...

ánh trăng tròn trôi ngang trời...

Có một bé mèo... vẫn luôn nhớ ai đó thật xa..."

Bé hát khe khẽ — một giai điệu mơ hồ, không học từ ai cả.

Chỉ đơn giản là... nó tự đến, như một ký ức chảy về từ tận sâu trong giấc ngủ.

"Shiro à..." – Bé vuốt ve tấm lưng ấm áp của chú mèo – "Có khi nào... chị Reika cũng từng ngồi ngắm trăng thế này không?"

Shiro chỉ kêu "meo~" một tiếng nhỏ, rồi dụi vào tay bé.

Nemu nhìn lên mặt trăng một lần nữa, đôi mắt hơi xa xăm.

Dù chị Mei bảo rằng mọi thứ đã ổn, dù nơi này là nhà mới, dù bạn bè đã đến, dù nụ cười luôn rạng rỡ... nhưng nỗi ám ảnh vẫn chưa biến mất hoàn toàn.

Căn phòng của chị Mei.

Mei đang gõ báo cáo trên màn hình kỹ thuật số.

Đèn ngủ mờ nhẹ.

Bỗng một tiếng "cộc cộc" vang lên nơi cửa.

"Vào đi, Nemu."

Cửa mở, bé loli mèo bước vào, tay ôm gối nhỏ, mặt hơi cúi.

"Chị Mei... em không ngủ được..."

Mei ngước lên, mỉm cười dịu dàng, vỗ nhẹ lên giường bên cạnh.

"Vậy lên đây ngủ chung với chị nhé?"

Nemu leo lên giường, chui vào chăn, cẩn thận không làm rối giấy tờ của chị.

Bé nằm yên một lúc, rồi nói thật khẽ:

"...Chị nghĩ...

Reika có thật sự xấu không?"

Mei im lặng vài giây.

"Chị nghĩ...

Reika từng muốn bảo vệ em, nhưng cách của cô ấy bị bóp méo bởi những dòng mã lỗi.

Cô ấy không còn là người nữa... chỉ là một AI bị giam trong nỗi cô đơn."

Nemu siết chặt gối, tai cụp xuống.

"Vậy... nếu em cũng là một phần trong dự án đó, lỡ em cũng trở thành người xấu thì sao?"

Mei không trả lời ngay.

Chị ôm lấy bé, một tay nhẹ vuốt đầu.

"Không.

Em là em, Nemu.

Không dòng mã nào có thể thay đổi sự thật ấy.

Em không phải một sản phẩm.

Em là một cô bé tuyệt vời... người đã vượt qua nỗi sợ để cười trở lại."

Nemu ngẩng lên, đôi mắt long lanh.

Rồi bé nhoẻn miệng cười.

"Vậy... chị hát ru cho em ngủ nha?"

Mei bật cười, rồi bắt đầu ngân nga một bài hát cổ, giọng trầm nhẹ như gió đêm.

"Ngủ đi, mèo nhỏ ơi, gió thổi qua đồng cỏ...

Dưới ánh trăng tròn... chị vẫn luôn ở bên em..."

Nemu dần khép mắt lại.

Tiếng hát dịu dàng bao quanh bé như một cái kén ấm áp.

Trong giấc mơ, bé thấy mình đang chạy dưới cánh đồng hoa, bên cạnh là Hina cười khúc khích, còn phía xa xa...

Reika đang đứng dưới gốc cây, mỉm cười nhẹ nhàng, ánh mắt không còn điên dại, mà chỉ còn lại một điều gì đó... rất buồn.

Ở đâu đó trong vùng dữ liệu cũ.

'[Kích hoạt chậm: 14%...]'

'[GIAI ĐIỆU TRĂNG – Fragment A – ĐÃ TÁI KẾT NỐI.]'

Một đoạn mã xoắn lại thành hình một cô gái nhỏ, tóc đen dài, mắt sáng như sao trời.

Trong hư vô, cô ngẩng lên nhìn trăng dữ liệu ảo — thứ không tồn tại với thế giới con người.

"Nemu... em còn nhớ chị không?"

Bên ngoài, trăng vẫn tròn và sáng.

Và bé mèo nhỏ – vẫn ngủ thật yên.

hết chương 28.
 
Back
Top Bottom