Sáng hôm ấy, bé loli mèo hớn hở đi lang thang khắp phố.
Dù đã trải qua không ít những biến cố và những thế giới ảo kỳ lạ, nhưng hôm nay, bé chỉ muốn thả lỏng bản thân, cảm nhận chút gì đó bình yên và vui vẻ.
Ánh nắng ấm áp chiếu xuống những con phố đông đúc, những chiếc xe qua lại và những quầy hàng rực rỡ sắc màu.
Bé loli mèo nhảy nhót trên vỉa hè, đôi tai mèo vểnh lên, đuôi mèo nhún nhảy theo từng bước đi.
Bé mặc chiếc váy ngắn dễ thương, mái tóc bạc óng ả bay trong gió.
Mọi người trên phố không thể không chú ý đến cô bé này.
Dù nhìn qua, bé có vẻ như một cô bé rất đáng yêu với bộ trang phục cosplay đáng yêu, nhưng... chẳng ai có thể ngờ được rằng đây là một cô bé mèo thật sự.
"Ôi, dễ thương quá đi!
Chắc là cosplay mèo đó mà!"
"Nhìn bộ trang phục kìa, đáng yêu thật!"
Những người đi qua, đa phần là các bạn trẻ và các bậc phụ huynh, đều nghĩ rằng bé chỉ là một cô bé cosplay dễ thương thôi.
Những ánh mắt ngạc nhiên không thể rời khỏi hình dáng đáng yêu của bé, nhưng bé thì chẳng quan tâm đến việc mọi người nghĩ gì.
Bé đang tận hưởng từng khoảnh khắc.
Bé bước đến một công viên gần đó, nơi có những đứa trẻ đang chơi đùa và rất nhiều con vật nhỏ.
Một trong số chúng là một chú mèo với bộ lông trắng muốt, đôi mắt xanh biếc như ngọc, đẹp đến nỗi bé loli mèo không thể rời mắt.
Bé loli mèo càng nhìn càng muốn ôm chú mèo đó.
Bé bước lại gần, hào hứng và mỉm cười, chuẩn bị chạy đến ôm lấy con mèo ấy.
Đôi mắt của bé sáng bừng lên, không thể cưỡng lại được sự đáng yêu của chú mèo.
"Chú mèo đáng yêu quá đi~!
Mình muốn ôm một cái!"
Bé loli mèo thầm thì, đôi tay đã mở rộng, chuẩn bị lao về phía con mèo trắng.
Nhưng trong lúc bé loli mèo đang chuẩn bị lao về phía con mèo ấy, một bóng dáng bất ngờ xuất hiện trước mặt bé.
Là một người phụ nữ, với mái tóc đen dài và bộ váy thanh lịch.
Cô ta nhìn bé với ánh mắt hơi lạnh lùng, nhưng rõ ràng là không có ác ý.
Tuy nhiên, chẳng ai biết cô ấy sẽ làm gì khi bé loli mèo đang chạy như bay.
BANG!
Một cú va chạm bất ngờ!
Bé loli mèo đâm sầm vào người phụ nữ đó và ngã nhào xuống đất.
Tuy không đau lắm, nhưng vì bất ngờ, bé không kịp trở tay, mặt đập nhẹ xuống cỏ.
Bé loli mèo lúng túng ngồi dậy, nhìn người phụ nữ, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa ngạc nhiên.
"Xin lỗi!
Mình không cố ý đâu!"
Bé loli mèo vội vã đứng dậy, giọng run run nhưng lại vô cùng dễ thương.
"Mình chỉ muốn...
ôm con mèo mà thôi..."
Người phụ nữ nhìn bé, không nói gì trong một giây.
Cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc.
Rồi, một nụ cười nhẹ nở trên môi cô ta.
"Không sao đâu, bé yêu.
Cẩn thận một chút nhé."
"Nhưng... em thật đáng yêu."
Cô ấy mỉm cười, đôi mắt sắc bén quét qua bé, dường như nhìn thấy được sự tinh quái trong đôi mắt mèo ấy.
Bé loli mèo, hơi bối rối, vẫn nhìn về phía chú mèo trắng.
Con mèo vẫn ngồi đó, đôi mắt xanh sáng long lanh nhìn bé, như thể cũng ngạc nhiên vì tất cả những gì vừa xảy ra.
"Bé có thể ôm chú mèo sau mà, chị chỉ muốn em cẩn thận thôi."
Người phụ nữ nhẹ nhàng nói, rồi dời bước đi, để lại một khoảng không gian yên tĩnh.
Bé loli mèo nhìn theo cô ta, ánh mắt vẫn dán chặt vào chú mèo, trong lòng lại có chút bối rối không hiểu tại sao cảm giác của cô ta lại khiến bé có chút khó chịu, dù là nụ cười khá nhẹ nhàng.
Lúc này, bé loli mèo thở dài và quay lại, tiến về phía chú mèo với bộ lông trắng muốt.
Bé cúi xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên lưng chú mèo, rồi...
ôm lấy nó một cách nhẹ nhàng.
Đôi tai mèo vểnh lên, đuôi cũng vẫy vẫy một cách thích thú.
"Chào em, chú mèo đáng yêu!"
Bé mỉm cười, nắm lấy cơ thể mềm mại của chú mèo trong tay.
"Cuối cùng thì cũng ôm được rồi!
Em thật dễ thương quá..."
Cả hai ngồi trên bãi cỏ, bé loli mèo và chú mèo trắng, với không gian yên tĩnh và thanh bình.
Bé cảm thấy như mình lại một lần nữa tìm thấy được niềm vui trong những thứ giản đơn nhất.
Nhưng trong lòng bé, một nỗi lo lắng thoáng qua.
Cảm giác đó không thể nói ra thành lời.
Có điều gì đó kỳ lạ đang chờ đợi bé phía trước.
Hết chương 18 💖