Khác Tôi bị biến thành bé loli mà còn bị giam cầm tại sao?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
393391925-256-k479221.jpg

Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Tác giả: ThiThanhHoaL6
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

hmmm càng tuyệt vọng tác càng thích jkkk 🙂) 🐧



yuri​
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 1: Khi Ánh Trăng Không Còn Ấm Nữa


Thành phố Tokyo về đêm vẫn náo nhiệt như thường, nhưng đối với một người vừa tỉnh dậy trong hình hài của một bé gái loli mèo, mọi ánh đèn đường đều trở nên xa lạ.

Cậu tên là Shinji, 28 tuổi, một game thủ kiêm otaku chính hiệu.

Nhưng hiện tại, Shinji không còn là "anh" nữa.

Từ khi mở một tựa game lạ giữa đêm, ánh sáng chớp lên, và rồi… mọi thứ thay đổi.

Thân thể nhỏ bé này… cao chưa tới 1m40, với mái tóc bạc mềm như lụa, đôi mắt to tròn trong veo màu lam nhạt.

Hai tai mèo nhô ra khỏi mái tóc, và đuôi thì mềm mại lắc lư theo mỗi bước đi.

Shinji—giờ đã là một bé gái mèo—vẫn chưa hiểu chuyện quái gì đang xảy ra.

Trời đã tối.

Đúng 7 giờ.

Bé khoác lên mình một chiếc áo choàng rộng quá khổ, đeo khẩu trang và kính râm, tai mèo giấu kỹ dưới mũ trùm.

Đuôi được giấu kín trong áo.

Tim đập thình thịch khi bước ra đường, từng ánh đèn néon phản chiếu lên kính khiến bé cảm thấy như mình đang trôi giữa một thế giới giả lập nào đó.

“Mình cần đồ dùng cá nhân… không thể mặc mãi áo khoác to đùng này được.

Và dầu gội nữa… tóc dài thế này mà không chăm sóc thì…”

Bé rụt rè bước vào siêu thị con ở góc phố.

Gần như không có ai bên trong.

Nhân viên đã ngủ gục sau quầy, chỉ còn tiếng tủ lạnh kêu vo vo, cùng tiếng nhạc nhẹ phát ra từ loa trần.

Từng bước chậm rãi đi dọc các kệ hàng, bé lẩm nhẩm:

“Dầu gội… khăn… quần áo size nhỏ… mình giờ là con gái… loli… và còn có đuôi nữa…”

Bé thở dài.

Ánh mắt lạc vào một hàng dầu gội dành cho tóc mềm và da đầu nhạy cảm.

Bàn tay nhỏ giơ lên, do dự giữa hai chai màu hồng nhạt và tím lavender.

"Lavender... nghe dịu nhỉ."

Bé khẽ mỉm cười, lần đầu tiên sau khi biến đổi.

Nhưng rồi…

“Shh…”

Có tiếng bước chân.

Bé giật mình quay lại.

Nhưng không thấy ai.

Bé đảo mắt xung quanh—vẫn không có ai cả.

Nhưng linh cảm mèo—một cảm giác rợn rợn sau gáy—khiến bé biết: ai đó đang dõi theo mình.

Bé quay lại kệ hàng, tim đập mạnh, tự trấn an:

“Không sao… chắc mình tưởng tượng… mình lo quá rồi.”

Rồi…

"Xin lỗi, em đang tìm gì sao?"

Một giọng nữ vang lên, nhẹ như gió thoảng, nhưng mang một âm sắc kỳ lạ.

Bé quay phắt lại.

Một cô gái—cao khoảng 1m65, tóc đen dài, da trắng, đôi mắt đỏ ánh lên dưới ánh đèn mờ.

Cô ấy mặc áo khoác da dài, trên môi là nụ cười dịu dàng nhưng... có gì đó không ổn.

"À... v-vâng..."

Bé lắp bắp, hơi lùi lại một chút.

"Em dễ thương lắm.

Bộ cosplay hả?"

Cô gái cười, bước sát hơn.

Ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt bé.

"Không... em chỉ..."

Bé chưa kịp nói dứt câu.

Chụp.

Một bàn tay bịt miệng bé.

Một mùi hương ngọt nhưng nồng nặc ập đến.

Bé vùng vẫy, nhưng thân thể nhỏ yếu không thể chống lại.

"Ngủ ngoan nhé… bé mèo của chị…"

Mọi thứ tối sầm lại.

---

Tỉnh dậy.

Một căn phòng tối.

Mùi ẩm mốc.

Cổ tay bị còng chặt vào đầu giường bằng còng số 8 lạnh ngắt.

Miệng khô khốc.

Áo choàng đã bị tháo ra, chỉ còn bộ váy lót nhỏ xíu chị ấy mặc cho bé.

Bé run lên.

"Cái... cái gì vậy…

đây là đâu…"

Bé cố gắng ngồi dậy, nhưng không được.

Cái đuôi mèo dựng đứng, tai cụp xuống.

Cả thân thể run lẩy bẩy.

“Có ai không…?”

Bé gọi, giọng nghẹn lại.

Cánh cửa kẽo kẹt mở ra.

Cô gái từ siêu thị bước vào.

Trên tay là khay đồ ăn và nước.

"Chị xin lỗi vì phải làm vậy.

Nhưng chị không thể để em rời xa chị được.

Em đáng yêu quá… quá hoàn hảo."

"Thả em ra…

đây là bắt cóc!"

"Không, đây là yêu."

Cô gái đặt khay xuống, ngồi bên giường, ánh mắt mê luyến nhìn bé.

"Em là của chị, bé mèo."

"Không!

Em không phải…"

Bé lắc đầu, mắt đỏ hoe.

"Suỵt…

đừng khóc."

Cô vuốt nhẹ tai mèo của bé.

Bé giật bắn người.

"Không…

đừng chạm vào em…"

"Chỗ này nhạy cảm à?"

Cô cười khẽ, tiếp tục vuốt tai, rồi trượt tay xuống vuốt nhẹ cái đuôi mềm.

Bé run lẩy bẩy, nước mắt bắt đầu rơi.

"Làm ơn… dừng lại…"

"Em không cần sợ.

Chị sẽ chăm sóc em… mãi mãi…"

---

Ba ngày sau.

Bé vẫn bị giam trong căn phòng đó.

Cô gái kia—tên là Reika—đem đồ ăn đều đặn, luôn lau người, thay đồ cho bé như chăm sóc một thú cưng.

Nhưng ánh mắt cô mỗi ngày một đậm chất chiếm hữu hơn.

Mỗi lần bé định trốn, hệ thống khóa cửa, camera đều khiến mọi cố gắng trở nên vô ích.

"Chị Reika…"

Bé khẽ nói một ngày nọ.

Giọng nhỏ xíu như thì thầm.

"Sao thế em?"

Cô quay lại, mắt sáng rực lên.

"Nếu chị thật sự yêu em… thì hãy để em tự do."

Im lặng.

Rồi Reika cúi xuống, áp mặt vào cổ bé, thì thầm:

"Không thể.

Em không biết em dễ thương đến nhường nào đâu.

Nếu chị thả em… sẽ có kẻ khác cướp mất em khỏi chị."

"Chị điên rồi…"

Bé nói, nước mắt tràn mi.

"Nếu vì yêu mà là điên, thì chị sẽ điên vì em mãi mãi."

---

Kết chương 1.

---
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 2: trốn thoát thất bại!, chiếc chuông vàng?


Rừng sâu yên ắng.

Chỉ có tiếng lá khô lạo xạo dưới bàn chân trần nhỏ bé.

Bé chạy.

Chạy như chưa từng được sống.

Chân trầy xước, gió đêm lạnh buốt táp vào gò má đỏ ửng.

Mái tóc bạc tung bay trong gió, đuôi mèo rối bời, tai cụp xuống vì mệt.

"Mình phải thoát... nhất định phải thoát..."

Tiếng tim bé đập thình thịch.

Đã ba ngày trôi qua.

Và đêm nay—lần đầu tiên Reika quên khóa cửa.

Chỉ một lần.

Cơ hội duy nhất.

Bé đã lẻn ra khỏi căn phòng tối, trốn qua cửa sau, dùng một cái muỗng bẻ cong then cửa gỗ—bàn tay bé đầy máu và run rẩy nhưng đôi mắt lại sáng rực hy vọng.

Ánh trăng soi lối giữa rừng.

Một con đường mòn nhỏ hiện ra trước mắt, dẫn tới phía xa—nơi có ánh đèn vàng nhòe mờ le lói, có thể là một con đường lớn.

Bé nén nước mắt, miệng mấp máy:

"Sắp... thoát rồi..."

Tiếng xào xạc.

Một con cú bay ngang.

Bé giật mình nép sát vào thân cây, tim như rớt xuống tận gót chân.

Mồ hôi ướt đẫm lưng áo mỏng, lòng bàn tay ướt lạnh.

"Cố lên... mình làm được..."

Chỉ còn vài bước nữa...

"Em đi đâu vậy, bé mèo của chị?"

Giọng nói đó—mềm như nhung, nhưng lạnh như thép—vang lên ngay sau lưng.

Cả người bé cứng đờ.

Không thể nào... không thể nào nhanh đến thế được...

Quay lại.

Reika đứng đó.

Bộ váy trắng mỏng nhẹ như sương, tóc dài rũ rượi, chân trần dính đầy đất, ánh mắt đỏ ánh lên trong bóng tối.

Bé lùi lại, run rẩy:

"Đừng lại gần... em không muốn bị nhốt nữa... em chỉ muốn sống bình thường..."

Reika bước tới, chậm rãi, từng bước một.

Cười.

Mắt long lanh như sắp khóc:

"Bé con à... em không hiểu đâu... em ra ngoài đó... họ sẽ xé em ra thành trăm mảnh chỉ vì em quá đặc biệt."

"Còn chị thì đang giết em mỗi ngày!!"

Bé hét lên, nước mắt giàn giụa.

Reika dừng lại.

Trong thoáng chốc, nụ cười biến mất.

Một cơn đau ẩn hiện trong mắt cô.

Rồi...

"Chị xin lỗi... chị biết chị sai... nhưng chị không thể... không thể để em rời đi..."

Cô bước tới gần, nhanh hơn.

Bé định quay lưng chạy tiếp thì...

PẶC!

Một vòng tay siết chặt lấy eo bé từ phía sau.

"KHÔNG!

THẢ EM RA!"

Bé vùng vẫy, cào cấu, hét đến khàn cả giọng.

Nhưng Reika không buông.

Cô quỳ xuống, ôm bé như ôm một con mèo nhỏ, miệng run run:

"Chị xin lỗi... chị xin lỗi... chị không có quyền giữ em lại như thế này... nhưng nếu em bỏ đi... chị sẽ... chị sẽ biến mất mất thôi..."

"Em không quan tâm!

Em ghét chị!!"

Câu nói như một lưỡi dao, đâm thẳng vào tim Reika.

Cô lặng đi.

Rồi... từ túi áo, Reika lấy ra một chiếc chuông nhỏ.

Vàng sáng, có khắc hoa văn rồng uốn quanh.

Một sợi ruy băng tím buộc kèm theo.

"Cái gì đó...

đừng đeo cho em..."

"Nó... sẽ giúp chị tìm được em nếu em lại bỏ chạy.

Chỉ chị mới tháo được.

Xin lỗi..."

Chiếc chuông được buộc quanh cổ bé, sát chân tóc.

Khi Reika buông tay, chuông rung lên khe khẽ—âm thanh như tiếng cười châm biếm cho ảo vọng tự do vừa vụt mất.

Bé ngồi gục xuống đất.

Đầu gối quỵ hẳn.

Bàn tay ôm lấy cổ, run bần bật.

"Em... em sẽ không bao giờ được tự do nữa phải không?"

Reika quỳ xuống đối diện, vươn tay vuốt nhẹ má bé:

"Không... em vẫn được tự do... nhưng là tự do trong thế giới của chị..."

Bé nhìn cô, đôi mắt dần nhòe đi.

Không còn nước mắt.

Chỉ còn trống rỗng.

"Vậy thì... chị giết em đi cho rồi..."

Reika giật mình, siết chặt lấy bé:

"Đừng nói như thế... chị sẽ tìm cách khiến em hạnh phúc... chỉ cần em đừng bỏ chị...

đừng bỏ chị nữa mà..."

Trong vòng tay cô, bé như con mèo con bị nhốt lồng, kêu khóc rồi lặng đi.

Chuông lại rung khẽ.

Tiếng kêu nghe như lời than thở của chính vầng trăng bị che khuất.

Kết chương 2.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 3: Cánh Cửa Không Mở Bao Giờ


Bốn tuần.

Bé đã đếm từng ngày, từng giờ, từng phút bằng cách khắc dấu lên bức tường gỗ thô ráp bằng cái thìa nhôm cùn mà Reika vô tình để quên.

Mỗi vết khắc là một dấu lặng.

Mỗi ngày là một hơi thở khẽ khàng.

Và mỗi đêm là một cơn ác mộng kéo dài đến vô tận.

Chiếc chuông vàng vẫn đeo trên cổ bé, từng tiếng leng keng giờ chẳng còn vang lên vui tươi nữa, mà như tiếng kêu gào im lặng từ một linh hồn bé nhỏ bị lãng quên.

“Làm ơn… có ai đó… ai cũng được… chỉ cần giúp em thoát ra…”

Bé từng thì thầm như thế mỗi đêm, nép mình trong góc phòng tối, co ro như một con mèo ướt sũng.

Nhưng không ai đến.

Không có thiên thần.

Không có người qua đường.

Không có phép màu.

Chỉ có Reika.

Mỗi ngày cô đều xuống hầm, mang theo đồ ăn nóng, sữa ấm, chăn sạch.

Cô vuốt tai mèo của bé, chải tóc cho bé, và mỉm cười với bé như thể đây là một tổ ấm hạnh phúc nhất thế gian.

"Hôm nay trời có nắng đấy, em biết không?"

“Từ giờ chị sẽ dạy em vẽ nhé?”

"Em trông đáng yêu lắm khi buồn ngủ, biết không hả, mèo con của chị?"

Nhưng với bé… mọi thứ dần trở thành địa ngục mềm mại.

Một địa ngục không máu me, không gào thét.

Mà là một địa ngục của sự cô đơn bị gói trong tình yêu méo mó.

---

Đêm đó, gió rít bên ngoài khung cửa nhỏ xíu ở tầng hầm.

Mưa bắt đầu rơi.

Lạnh và nặng nề.

Bé ngồi bên bức tường, chiếc thìa nhỏ trong tay đã gãy mất đầu, chẳng còn tác dụng gì nữa.

Đuôi mèo rũ xuống.

Tai mèo cụp chặt.

Mắt bé trống rỗng.

“Chị yêu em… nhưng sao tình yêu lại là cái lồng khóa kín thế này?”

Giọng bé yếu ớt vang lên trong bóng tối.

Reika đang ở trên lầu, phòng khách bật nhạc cổ điển nhẹ nhàng.

Bé nghe được tiếng chân cô đi qua đi lại phía trên, đều đặn như nhịp đập một trái tim rối loạn.

Bé cúi nhìn cổ tay mình.

Dưới lớp áo tay dài, vết siết từ còng số 8 để lại sẹo mờ, dù giờ đã được tháo từ lâu.

Nhưng bé chẳng còn muốn rời khỏi phòng nữa.

Chuông cổ không cho phép bé đi xa, và mỗi lần cố gắng, Reika đều xuất hiện, nhẹ nhàng, mỉm cười—như một nữ thần cầm dao giấu sau lưng.

Bé đã thử mở cửa chính một lần nữa.

Dây định vị kéo giật lại.

Bé ngã sấp xuống nền nhà lạnh như băng.

Reika xuất hiện chỉ vài giây sau đó.

Cô ôm bé thật chặt rồi hôn lên trán bé, nước mắt rơi không ngừng.

“Chị xin lỗi… chị xin lỗi… nhưng em không được đi… nếu em đi… chị sẽ chết mất…”

Bé không khóc.

Không hét.

Chỉ… lặng im.

---

Đêm thứ 29.

Bé không ăn.

Không uống.

Không nói gì nữa.

Tai mèo của bé không còn động đậy.

Đuôi mèo rũ mềm như một nhánh liễu bị gãy.

Bé nằm co quắp trong góc tường, ánh mắt lạc thần nhìn lên trần gỗ cũ kỹ.

"Mình muốn... biến mất."

Không ai biết bé từng tồn tại.

Không ai biết một cô bé loli từng là đàn ông, bị trói trong hầm, với một cái chuông kêu khe khẽ mỗi khi nhúc nhích.

---

Reika ngồi dưới sàn, tay cầm muỗng súp, gọi khẽ:

“Mèo con à…

ăn đi… em lại bỏ bữa nữa rồi…”

Không có tiếng trả lời.

Cô đặt bát xuống, khom người, vuốt mái tóc bạc mượt:

“Em không thể tuyệt vọng như thế chứ… chị yêu em mà… chị có làm gì sai đâu, phải không…?”

Rồi Reika ôm chặt bé vào lòng.

Bé không phản kháng.

Cũng không rơi nước mắt.

Cô thì thầm, từng chữ như thêu vào tim bé:

“Nếu em chết… chị sẽ chết theo…”

---

Và trong tim bé, một mảnh gì đó… rạn nứt.

Phải chăng tình yêu thật sự chỉ là một chiếc lồng đẹp đẽ?

Hay là cái chết... lại trở thành con đường tự do duy nhất?

---

Hết chương 3.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 4: Khi Chuông Ngừng Kêu


Đêm thứ ba mươi.

Không còn gì nữa.

Không đói, không khát, không cả nước mắt.

Chỉ còn một chiếc chuông vàng, nằm lặng lẽ trên sàn lạnh, không còn kêu nữa.

Bé đã cởi nó ra.

Cẩn thận.

Nhẹ nhàng.

Như thể không muốn làm phiền ai.

Trong căn phòng tối, ánh đèn vàng yếu ớt từ bóng đèn cũ hắt xuống mái tóc bạc rối bời.

Bé ngồi trước chiếc gương nhỏ mà Reika từng dùng để chải tóc cho bé mỗi sáng.

Khuôn mặt trong gương không cười, không khóc.

Chỉ có đôi mắt trống rỗng, như mặt hồ không còn phản chiếu.

"Chào em," một giọng nói vang lên từ trong đầu bé.

Là chính bé.

Một phần bé—nhỏ hơn, trong trẻo hơn—như một đốm sáng yếu ớt giữa màn sương.

"Chị nghĩ...

đã đến lúc rồi phải không?"

Bé gật đầu.

Không nói.

Không cần nói.

"Em có sợ không?"

Bé lắc đầu.

"Em có hối hận không?"

Một thoáng ngập ngừng.

Rồi bé thì thầm, lần đầu tiên sau nhiều ngày:

"...Không.

Em chỉ mệt thôi."

Bé lấy ra mảnh gương vỡ mà lần trước Reika sơ ý làm rơi.

Bé giấu nó dưới sàn gỗ mục nát, trong khe tường tối.

Một đường mảnh.

Không sâu, không tàn bạo.

Chỉ là một cái chạm...

đủ để mở cánh cửa không ai từng mở.

Máu nhuộm đỏ cổ tay bé, chảy xuống sàn, loang ra như cánh hoa anh đào giữa mùa đông.

Không có tiếng hét.

Không có nước mắt.

Chỉ có tiếng chuông... khe khẽ... khe khẽ...

Rồi lặng hẳn.

Bầu trời đêm bỗng trở nên mờ hơn, như thể ai đó đã lau đi một phần màu sắc của thế giới.

Linh hồn bé bay lên, nhẹ như hơi thở cuối cùng.

Một dáng hình nhỏ, trong suốt, với đôi tai mèo mờ nhạt, chiếc đuôi lơ lửng, và ánh mắt xanh biếc không còn vướng bụi trần.

Không dây buộc.

Không cửa khóa.

Không ai thấy bé cả.

Không một ai.

Reika vẫn ở trên lầu, gục ngủ bên chiếc ghế sofa, trong tay là bát cháo nguội lạnh.

Cô không biết.

Không nghe thấy gì.

Không cảm nhận được thứ vừa tan biến trong căn hầm dưới chân mình.

Bé lơ lửng bay qua căn phòng, lướt qua cánh cửa từng không bao giờ mở.

Giờ đây... nó chẳng còn ý nghĩa gì nữa.

Ngoài kia là thế giới rộng lớn, mênh mông... nhưng bé không còn hình dạng, không còn tiếng nói, không còn nơi để đến.

Chỉ là một linh hồn nhỏ—trong trẻo, mỏng manh, trôi giữa trời đêm như một vì sao lạc lối.

Và lần đầu tiên trong đời—và cũng là lần cuối cùng—bé thấy... nhẹ tênh.

Hết chương 4.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 5: Linh Hồn Bay Lượn


Bé không còn nhìn thấy mình nữa.

Linh hồn bé, như một đốm sáng yếu ớt, lơ lửng trong không gian vô định.

Không còn là một cô bé mèo loli 1m40 với mái tóc bạc, đôi mắt xanh biếc và chiếc đuôi mèo mềm mại vẫy qua vẫy lại.

Bé không còn chuông vàng, không còn chiếc cổ hẹp thít chặt vào làn da trắng như tuyết của bé.

Bé không còn cảm giác về cái lạnh, cái đói hay sự cô đơn.

Bé đã bay lên.

Linh hồn của bé giờ là một thể vô hình, không gian quanh bé mở rộng như bầu trời không biên giới.

Một sự nhẹ nhõm lạ thường lan tỏa trong tâm trí bé, như thể cả vũ trụ này đã thả lỏng từng nỗi lo âu.

Bé không còn phải chịu đựng những sợi dây vô hình, những ràng buộc của thời gian hay những ký ức đầy đau thương.

Bé là chính mình, tự do, không vướng bận.

Nhưng... trong sự tự do ấy, có một cảm giác lạ lùng, không thể nào lý giải được.

Bé muốn khóc.

Không phải vì đau đớn.

Không phải vì hối tiếc.

Mà vì một cảm giác giải thoát không trọn vẹn.

Mắt bé, giờ là những hạt ngọc xanh trong vắt, nhìn xuống chính mình lần cuối.

Dưới kia, ở tầng hầm nơi bé đã chết, là cơ thể bé—một thân xác nhỏ bé nằm bất động, vẫn còn đó, như một câu chuyện chưa được kể hết.

Bé nhìn vào thân xác của mình, cảm nhận từng ký ức trong đó, và rồi... những giọt nước mắt trong linh hồn bé bắt đầu rơi xuống.

Không phải vì Reika.

Không phải vì sự hận thù.

Mà vì sự thật rằng bé đã rời bỏ tất cả.

Và bé cảm thấy nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.

Trên lầu, trong căn phòng mờ tối, Reika thức dậy.

Đêm đã khuya, nhưng ánh sáng vàng ấm áp từ ngọn đèn vẫn đổ xuống chiếc ghế sofa nơi cô ngồi.

Mái tóc đen dài của Reika rối bù, đôi mắt cô mở to đầy tuyệt vọng khi cô nhận ra rằng... không còn ai ở bên cạnh mình.

Không còn "Mèo con."

Cánh cửa phòng dưới tầng hầm vẫn đóng chặt.

Nhưng trong lòng Reika, có một cơn gió lạnh bất chợt thổi qua.

Cô vội vã chạy xuống cầu thang, thở hổn hển, nhưng khi cô mở cánh cửa hầm...

Cơ thể bé loli mèo vẫn nằm đó.

Nhưng chẳng còn linh hồn.

Chỉ có tĩnh lặng.

Một sự tĩnh lặng sâu thẳm không thể xua tan.

Bé đã đi.

Reika quỳ xuống, bàn tay run rẩy chạm vào má bé, cảm nhận một làn da không còn hơi ấm.

Đôi mắt Reika mở to, trống rỗng, lấp đầy bằng nỗi đau không thể tả.

"Bé yêu... không... không..."

Cô thì thầm, từng từ như một lời cầu xin, một lời xin lỗi không thể nào nói ra được.

Nước mắt Reika rơi xuống, vương trên làn da bé loli mèo.

Cô không biết làm gì, chỉ biết ôm lấy thân xác lạnh ngắt của bé, như thể muốn giữ lại một phần bé, một phần cuộc sống mà cô đã từng có.

Linh hồn bé mèo giờ đây lượn lờ trong không gian rộng lớn.

Đây không phải là thiên đường, cũng không phải địa ngục.

Nó là một không gian trắng xóa, nơi không có màu sắc, không có sự sống.

Mọi thứ chỉ là những đốm sáng yếu ớt, những đám mây bay lơ lửng trong sự tĩnh lặng.

Bé lạc lõng giữa vô vàn linh hồn khác.

"Chào em," một giọng nói vang lên trong đầu bé.

Một giọng nói rất quen thuộc, như lời thì thầm của chính bé, nhưng lại mơ hồ như một áng mây bay qua.

Bé đáp lại, không nói gì.

Nhưng linh hồn bé có thể cảm nhận được, có thể hiểu được.

Một phần trong bé muốn vỡ òa, nhưng phần còn lại lại dịu dàng, như những ngọn sóng vỗ về bờ cát.

Đau đớn?

Không.

Vui vẻ?

Không hẳn.

Bé không còn nhớ những ngày tháng dưới tầng hầm ấy nữa.

Bé không còn nhớ Reika, không còn nhớ những lần bị giam giữ, không còn nhớ những cơn ác mộng.

Tất cả đã phai mờ trong lòng bé như một làn sóng tan biến.

Bé không còn giận.

Bé không còn yêu.

Bé chỉ cảm thấy... nhẹ tênh.

Linh hồn bé bay qua những không gian khác, vươn lên cao hơn, khám phá những chân trời mới, nhưng dù có ở đâu, bé chỉ tìm thấy một sự trống vắng vô tận.

Một sự tự do không lời.

Và trên thế giới, nơi Reika vẫn đang đau đớn trong sự tuyệt vọng, một linh hồn đã bay đi, nhưng câu chuyện của bé... vẫn chưa kết thúc.

Hết chương 5.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 6: Cánh Cửa Hé Mở


Bé tỉnh dậy.

Không có ánh sáng.

Không có tiếng gió.

Không có gì cả ngoài... bóng tối quen thuộc.

Là căn hầm.

Bé chớp mắt—à không, linh hồn thì không cần chớp mắt, nhưng bé vẫn cố gắng như một thói quen đã ăn sâu vào bản năng.

Cảm giác thân quen của chiếc giường cũ kỹ dưới lưng, tiếng chuông nhẹ lắc lư bên cổ, từng cơn lạnh buốt của nền đá dưới sàn...

Tất cả vẫn còn đây.

"...Mình chưa đi sao?"

Bé lẩm bẩm.

Giọng nói của bé vang lên, vang vọng trong căn phòng như một dư âm mơ hồ, không ai nghe thấy.

Linh hồn của bé mèo nhỏ run lên.

Bé đã bay đi rồi cơ mà.

Đã rời bỏ tất cả.

Đã thở phào nhẹ nhõm trong một thế giới trống rỗng không tên, tại sao giờ lại quay về nơi này?

Tại sao chiếc chuông vẫn còn đó, vương vất nơi cổ như một lời nguyền vĩnh viễn không thể tháo xuống?

Bé đưa tay chạm vào nó... nhưng là vô ích.

Bàn tay bé—một linh hồn—trong suốt, mờ nhòe, lướt qua nó như sương khói.

Chuông vẫn kêu.

Keng... keng...

Nhẹ như một tiếng cười giễu.

Bé co người lại.

Tựa như những ngày đầu tiên, khi bé vẫn còn là một con mèo nhỏ run rẩy, không dám tin ai, không dám nhìn ánh sáng mặt trời.

"Chỉ một lần thôi... nếu mình ôm chị ấy... có lẽ chị sẽ buông tha cho mình..."

Bé thầm nghĩ.

Nhưng rồi bé cười.

Không phải nụ cười hạnh phúc.

Chỉ là một thoáng cay đắng.

"Không... mình biết mà.

Chị ấy sẽ không."

Rồi bé nghe thấy tiếng động.

Tiếng chân người bước xuống cầu thang.

Mỗi bước vang vọng, chậm rãi, như từng nhịp đập của thời gian rỉ máu.

Bé đông cứng lại.

Dù không còn cơ thể, trái tim bé vẫn đập rộn ràng, như muốn nổ tung.

Cánh cửa tầng hầm... hé mở.

Ánh sáng le lói từ hành lang phía trên chiếu rọi xuống, kéo theo một chiếc bóng đổ dài.

Bé lùi vào góc, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía cửa.

Chị Reika.

Nhưng không chỉ có mình chị ấy.

Trên tay chị là một bé gái.

Nhỏ xíu, khoảng tám tuổi.

Mái tóc vàng hoe rối bù, đôi mắt nhắm nghiền, dường như đã ngủ say hoặc bất tỉnh.

Trong vòng tay còn lại... là một bé mèo con, lông trắng, giống hệt bé ngày xưa, khi mới được chị Reika bế về.

Tim bé co thắt lại.

"...Ch...c...chẳng lẽ..."

"Chị ấy... bắt cóc sao?"

Từ ngữ như lưỡi dao lạnh cắm thẳng vào linh hồn.

Mọi cảm xúc vừa yên dịu, vừa nhẹ nhõm, giờ đây lại trỗi dậy như một cơn lũ cuốn trôi tất cả.

Bé không biết phải nghĩ gì, không biết phải làm gì.

Chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào bóng dáng Reika đặt cô bé lên chiếc ghế gỗ đối diện... chiếc giường của bé.

"Ngủ ngoan...

Mèo con của chị," Reika thì thầm, hôn nhẹ lên trán đứa trẻ kia.

"Mèo con"...?

Lời đó từng dành cho bé.

Từng là của bé.

Từng là cả thế giới.

Bé lùi lại, ánh mắt mở to, cơ thể linh hồn như muốn vỡ ra.

Bé lặng lẽ nhìn Reika vuốt ve bé mèo mới, rồi dịu dàng đắp chăn cho cô bé gái.

Không một lời nào về bé—bé cũ.

Không một giọt nước mắt, không một nỗi đau.

Chị Reika...

đã thay thế bé.

Bé quay đầu, chạy trốn khỏi căn hầm, dù linh hồn không thể chạm tường hay sàn nhà.

Bé chỉ bay xuyên qua, lao vào bóng tối vô định.

Nhưng trong tim bé, mọi thứ đang sụp đổ.

"Không phải chị ấy đau khổ vì mình sao...?"

"Không phải chị ấy ôm lấy thân xác mình mà khóc nức nở sao...?"

"Không phải chị ấy yêu mình sao...?"

"Tại sao...?"

Tiếng chuông vẫn đeo đuổi bé.

Keng... keng...

Giống như một trò đùa độc ác.

Một linh hồn nhỏ bé bay đi, nhưng trong lòng đã nhen nhóm lại một thứ cảm xúc...

đáng sợ hơn cả sự oán hận.

Tổn thương.

Hết chương 6.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 7: Hành Tinh Ngoài Cánh Cửa


Bé bay lên cao.

Cao nữa.

Cao mãi.

Băng qua những nhành cây rừng rậm, những tầng mây trôi lững lờ.

Bé chẳng quay đầu lại.

Không nhìn căn nhà nhỏ giữa rừng, nơi cất giữ thân xác của bé—vẫn nguyên vẹn, vẫn nằm đó, bất động nhưng không phân hủy, như thể đang ngủ.

Bên cạnh là một bé gái xa lạ, một "Mèo con" mới, đang nằm yên, được ôm ấp bởi một người từng nói rằng sẽ không thay thế bé.

Không, bé không muốn nhớ nữa.

Không muốn khóc nữa.

Nhưng tại sao nước mắt—dù linh hồn chẳng còn tuyến lệ—vẫn chảy dài vô hình trên gò má trong suốt?

"...Mình không bất tử..." – Bé nghĩ.

"...Chỉ có thân xác đó là bất tử..."

Bé rời đi.

Không ai thấy linh hồn ấy trôi dạt ngoài không gian.

Không ai nghe tiếng nức nở lặng lẽ trong lòng vũ trụ lặng thinh.

Chỉ có hàng triệu vì sao lấp lánh như những con mắt im lặng dõi theo một linh hồn nhỏ lẻ loi bay mãi, bay mãi giữa vô tận.

Bé không biết mình bay bao lâu.

Một tuần?

Một tháng?

Hay chỉ là vài nhịp thở?

Thời gian không tồn tại với linh hồn lang thang.

Và rồi bé thấy nó.

Một hành tinh.

Không to như Trái Đất, nhưng bừng sáng ánh sáng lấp lánh từ những mạch ma lực uốn lượn quanh bề mặt.

Bé đáp xuống.

Gió thổi qua mái tóc trong suốt của bé.

Những làn hương ma thuật xen lẫn mùi điện tử, sắt thép, hòa cùng mùi thơm của thảo mộc cổ xưa và gió biển.

Bầu trời nhuộm tím nhạt, có hai mặt trăng treo lơ lửng như những con mắt quan sát mọi điều kỳ lạ.

Bé đứng giữa một quảng trường rộng lớn.

Xung quanh là những tòa tháp cao vút, vừa mang nét cổ điển của thành trì thời Trung Cổ với cột đá uốn lượn, vừa lấp lánh ánh đèn LED nhấp nháy.

Xe bay lướt qua phía trên, nhưng dưới chân là các pháp sư mặc áo choàng, vung trượng phát sáng, trò chuyện cùng những học sinh đeo tai nghe bluetooth và xách cặp phát sáng.

Thế giới... quá lạ.

Quá mới.

Quá sống động.

Và bé... lại vô hình.

Bé lơ lửng băng qua phố phường, ngắm nhìn những chợ phép bán đá năng lượng bên cạnh quán cà phê hiện đại, nơi người ta vừa bấm điện thoại, vừa nhâm nhi tách trà bay lơ lửng trên không.

Bé đi qua một ngọn đồi có cây đại thụ phát sáng màu xanh lam, nơi hàng trăm linh hồn nhỏ bé tụ tập như đom đóm.

Bé tiến lại gần.

Một linh hồn nhỏ tiến đến hỏi:

"Cậu từ đâu đến?"

Bé im lặng một lúc rồi khẽ trả lời:

"Một nơi... không còn gì nữa cả."

Linh hồn ấy gật đầu.

Không hỏi gì thêm.

Họ hiểu.

Vì nơi này... là nhà của những linh hồn không còn chốn để quay về.

Bé loli mèo ngồi dưới gốc cây, nhìn lên bầu trời hai mặt trăng.

Bé nghĩ về chiếc chuông nơi cổ—nay đã không còn.

Về bàn tay từng vỗ về mái đầu.

Về tiếng gọi "Mèo con" mỗi sáng sớm.

Về thân xác bất tử nằm mãi không tỉnh dậy, và đứa trẻ mới được thay vào vị trí của bé.

Và bé khóc.

Lần này là thật sự.

Không còn vì đau đớn.

Không còn vì tổn thương.

Mà vì... bé thấy nhẹ lòng.

"Có lẽ...

ở đây, mình có thể bắt đầu lại."

Hết chương 7.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 8: Vòng Lặp Không Hồi Kết


Bé loli mèo của chúng ta—vừa mới tìm thấy một khoảnh khắc yên bình dưới gốc cây linh hồn—đã chẳng biết rằng mọi thứ chỉ là một... giấc mơ ngắn ngủi trong một thực tại dài vô tận.

Gió thổi nhẹ qua đôi tai mèo trong suốt.

Bé đang bay giữa không trung, lang thang qua những tòa tháp phép thuật và đồi linh hồn.

Bầu trời hai mặt trăng chập chờn như đang... nứt vỡ.

Bé cảm thấy lạ.

Không khí lạnh hơn.

Màu tím của bầu trời loang lổ những mảnh đen.

Rồi bé ngất.

Bóng tối.

Tĩnh lặng.

Rồi...

"Đừng sợ... bé mèo của chị..."

Giọng nói đó—giọng nói chị Reika—như vọng ra từ một nơi rất xa, vừa ân cần, vừa...

điên dại.

Bé bừng tỉnh.

Nhưng nơi này...

Không phải quảng trường phép thuật.

Không phải gốc cây xanh lam.

Không phải nơi có những linh hồn nhỏ.

Là một căn phòng.

Căn phòng trắng toát, sạch sẽ đến rợn người.

Tường phủ bông mềm, cửa sổ bị khóa chặt.

Không còn dây xích sắt, không còn hầm tối – nhưng có một cái giường nhỏ, một cái bàn học, và... một con gấu bông nhìn chằm chằm bé bằng đôi mắt đen tròn.

Bé ngồi bật dậy.

Và bé thấy...

Reika.

Reika – vẫn với mái tóc đen dài đến eo, vẫn ánh mắt thâm quầng, vẫn mặc chiếc váy y tá cũ kỹ... nhưng lần này, đôi tay chị không mang xiềng xích.

Chị mỉm cười.

"Lần này chị sẽ làm đúng... bé yêu."

"Chị sẽ không nhốt em dưới đất nữa.

Em có ánh sáng, có gối ôm, có sữa ấm mỗi tối, có cả nhạc ru ngủ..."

"Chị chỉ cần em ở lại.

Mãi mãi.

Ở đây.

Với chị."

Bé lùi lại.

Không...

đây không phải là tự do.

Đây là một chiếc lồng... chỉ được gắn ruy băng hồng.

"Chị đã...

đưa em trở lại từ cái khoảnh khắc đó." – Reika thì thầm.

"Khi em bỏ chị lại... và tan biến."

"Chị nhớ hết.

Từng giọt nước mắt em rơi.

Chị không chịu được khi nhìn thấy em chết lần nữa.

Vậy nên..."

"Chị làm lại.

Chị đảo ngược mọi thứ.

Chị giữ ký ức.

Còn em thì..."

Bé run rẩy.

"Lại bị bắt đầu lại."

Bé khóc.

Lần này không phải nước mắt nhẹ nhõm dưới hai mặt trăng.

Mà là nỗi tuyệt vọng bị bóp nghẹt.

"Chị không hiểu gì cả..." – Bé lắp bắp, giọng run như một cơn gió lạnh.

"Em không muốn ở đây... không muốn bị giữ lại nữa..."

Reika bước tới, cúi xuống, đưa tay lau má bé:

"Đừng khóc... khóc làm bé xấu lắm..."

"Chị chỉ muốn em không đi đâu cả.

Chị không làm đau em nữa... chị chữa lành, được không?"

Nhưng chữa lành bằng giam cầm... là độc dược mang mùi hương dịu ngọt.

Bé vùng ra khỏi tay Reika, chạy đến cửa, đập mạnh vào cánh gỗ trắng khóa kín.

"Thả em ra!!

Em không phải con búp bê của chị!!"

"Em là linh hồn!

Em là... em là người!

Dù là mèo... dù là nhỏ bé... cũng có quyền được chọn nơi để tồn tại!"

Reika đứng yên.

Không giận.

Không hét.

Chỉ... cúi đầu.

Mái tóc đen rũ xuống che mắt.

"...Em sẽ lại bỏ chị mà đi thôi."

"Em ghét chị.

Như trước kia.

Như mọi lần.

Em không thấy à...?

Không vòng lặp nào em chọn ở lại cả."

"Nên lần này... chị không cho em cơ hội chọn nữa."

Rầm!

Bé bị hất ngược lại.

Một kết giới trắng vừa hiện lên quanh phòng.

Như chiếc hộp thủy tinh trong suốt, giam cầm tất cả.

Reika bước đến, áp trán mình vào lớp kết giới, nhìn vào bé bằng ánh mắt vừa đau đớn, vừa rực cháy.

"Nếu yêu là giữ... thì chị thà trở thành kẻ giam giữ."

"Còn hơn nhìn em tan vào hư vô."

Bé lùi lại.

Không còn nơi để chạy.

Không còn bầu trời hai mặt trăng.

Không còn gốc cây linh hồn.

Chỉ có căn phòng trắng...

êm ái... dịu dàng... và ngột ngạt.

Ngày qua.

Rồi đêm.

Reika chăm sóc bé như một người mẹ, một người tình, một người tù nhân đồng phạm của chính mình.

Sữa ấm mỗi tối.

Gấu bông mới mỗi tuần.

Nhạc ru dịu dàng.

Và những lần Reika ngồi ngoài kết giới, kể chuyện cổ tích bằng giọng thì thầm.

Nhưng... bé không bao giờ được bước ra ngoài.

Cho đến một đêm.

Bé thấy... một vết nứt.

Một vệt nhỏ trên tường trắng.

Rất mảnh.

Rất nhạt.

Nhưng có mùi gió.

Có tiếng gọi.

"...Ra đi..."

"...Ra khỏi vòng lặp..."

Bé áp tai vào vết nứt.

Và bé thấy lại chính mình.

Cô bé mèo loli—phiên bản đã chết—đang mỉm cười với bé từ bên kia bức tường.

"Em đang sống... trong một vòng lặp.

Nhưng em có thể phá nó."

"Không phải bằng cách chạy trốn.

Mà bằng cách... khiến người giam giữ nhận ra sự sai lệch trong chính tình yêu của họ."

"Reika... không phải ác ma.

Chị ấy là con người lạc lối."

Bé hiểu.

Không còn khóc.

Không còn hét.

Mà phải khiến Reika nhìn thấy sự thật.

Và thế là bé vẽ.

Trên tường, trên gương, lên giấy.

Những bức tranh về vòng lặp.

Về gốc cây hai mặt trăng.

Về căn hầm cũ, nơi chị từng cắt móng cho bé, rồi siết dây xích khi bé muốn rời đi.

Những kỷ niệm Reika muốn quên đi.

Nhưng bé bắt chị phải nhớ.

Một đêm, khi Reika bước vào phòng...

Tất cả các bức tường phủ đầy ký ức.

Reika đứng lặng.

Rồi khóc.

Lần đầu tiên, chị khóc.

"Chị...

đã làm sai... nhiều đến vậy sao?"

"Chị tưởng... nếu giữ được em bên cạnh... thì mọi thứ sẽ tốt hơn..."

"Nhưng chị đâu phải cứu em... chị chỉ đang ích kỷ."

Bé bước đến.

Không ôm.

Không tha thứ ngay.

Chỉ nói khẽ:

"Yêu... không phải là giữ."

"Yêu là để người kia được lựa chọn."

Kết giới vỡ tan.

Căn phòng mở ra.

Và bầu trời hai mặt trăng lại hiện ra lần nữa.

Reika gục xuống sàn.

Không giữ bé nữa.

Không gọi bé là "của chị" nữa.

Chỉ để bé đi.

Bé loli mèo bước ra.

Trên cổ không còn chuông.

Trên lưng không còn dấu xiềng.

Và trái tim—vẫn nhỏ bé—đang đập từng nhịp vì được sống... như một cá thể tự do.

🌌 Kết thúc chương 8.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 9: Chiếc Chuông Mèo Và Bàn Tay Của Sự Ám Ảnh


Bầu trời hai mặt trăng lại quay về.

Gió thổi nhẹ qua tai mèo.

Bé chạy.

Chạy mãi.

Mỗi bước chân đều nhỏ xíu, nhưng đầy nỗ lực.

Bé tin mình đã trốn khỏi rồi... tin rằng căn phòng trắng kia chỉ còn là ký ức.

Nhưng... con đường phía trước...

Chỉ là sương mù.

Không lối đi.

Không tên.

Không phương hướng.

Không gì cả.

Bé đứng giữa một cánh đồng không thật.

Những nhành hoa tan ra thành bụi khi bé chạm vào.

"Lối ra đâu...?"

"Mình... mình chỉ muốn được đi cơ mà..."

"Tại sao..."

Bé gục xuống.

Ôm lấy đầu gối.

Cái đuôi mèo lặng lẽ cụp xuống.

Tai mèo run lên, nhưng không còn dựng đứng như trước.

"Mình không biết đường.

Chỉ chị ấy biết..."

"Mình... mình lại bị lừa sao...?"

Lần này... không có nước mắt.

Chỉ có cảm giác trống rỗng.

Cái lạnh ăn vào tận tim.

Một nỗi tủi thân nhấn chìm bé loli mèo trong sự bất lực tuyệt đối.

Tiếng bước chân vang lên.

Không nhanh.

Không vội.

Nhưng mỗi nhịp... như kéo lê xiềng xích của quá khứ.

Reika xuất hiện.

Không mặc đồ y tá nữa.

Mà là váy đen ren dài, ôm sát lấy vóc dáng mảnh khảnh.

Tóc buông xõa, ánh mắt không còn run rẩy như ngày đầu.

Là yandere.

Toàn diện.

"Bé của chị... lại chạy trốn à?"

Chị ấy bước tới, tay cầm một chiếc hộp nhỏ được thắt ruy băng hồng.

Bé lùi lại.

"Đừng... em không... em không quay về đâu..."

Reika cười.

Nhẹ.

Đều.

Như người không còn phân biệt thật – giả – đúng – sai.

"Không quay về...?

Nhưng bé đang đứng ở đâu?"

"Chỗ này do chị tạo ra, bé yêu à."

"Chạy... cũng chỉ là một vòng tròn.

Không có lối thoát nếu không có... chị."

Bé muốn đứng lên.

Nhưng chân run.

Cái đuôi không động đậy.

Cơ thể bé... yếu hơn bình thường.

Chị ấy tiến đến, quỳ xuống trước mặt bé.

Chậm rãi.

Như đang mở một món quà.

"Bé rất giỏi.

Đã khiến chị phải suy nghĩ, phải mềm lòng, phải khóc..."

"Nên lần này... chị sẽ không để bé làm vậy nữa."

Chiếc hộp mở ra.

Bên trong là một chiếc chuông nhỏ, sáng bạc, ruy băng hồng, khắc tên:

「Mèo của chị」

"Chị muốn đeo cho bé một món quà nhỏ thôi."

"Một món quà giúp chị biết bé ở đâu, cảm thấy gì... và không bao giờ rời đi nữa."

Bé muốn hét.

Muốn lùi.

Nhưng tay run.

Và khi Reika chạm vào tai bé—

Toàn thân bé tê dại.

"...!!"

Bé mở to mắt.

Cơ thể mềm nhũn.

Tay chân rơi xuống như bị rút hết sức lực.

Chị ấy biết.

Chị ấy nhớ.

Tai mèo của bé là điểm yếu.

Chỉ cần vuốt ve, ấn nhẹ—bé sẽ không còn làm được gì.

Không phải vì đau.

Mà vì... nó khiến tất cả thần kinh bé tan chảy.

Reika vuốt nhẹ vành tai mềm ấy, ánh mắt dịu dàng như đang an ủi, nhưng miệng lại mỉm cười như một con rắn đã cắn vào tim bé.

"Ngủ đi, bé yêu."

"Không cần phản kháng nữa."

"Chị sẽ giữ bé thật kỹ.

Thật lâu."

Rồi chị ấy ôm bé.

Ôm vào lòng như búp bê.

Bé vùng vẫy.

Nhưng vô dụng.

Bé rướn người, cố dùng móng vuốt mèo để đẩy ra... nhưng ngay cả tiếng kêu cũng chỉ là tiếng mèo yếu ớt meo... meo...

"Bé ghét chị...

đúng không?"

"Chị biết.

Nhưng bé vẫn quay về."

"Bé không chạy nổi khỏi chị đâu."

"Vì chị là... toàn bộ thế giới của bé."

Chiếc chuông được đeo lên cổ bé.

Khẽ leng keng một tiếng—như tiếng giam cầm bằng kim loại ngọt ngào.

Một sợi dây mảnh vô hình nối thẳng từ trái tim bé...

đến trái tim chị ấy.

"Ngoan nào..."

"Bé sẽ thấy... lần này chị không nhốt bé."

"Chị sẽ nuôi bé bằng tình yêu.

Bằng sự dịu dàng.

Bằng những cái chạm... khiến bé quên hết tất cả."

Bé khóc.

Nhưng không có nước mắt.

Chỉ một lời thì thầm thốt ra:

"...Reika... chị không còn là chị nữa..."

🌒 Tạm kết chương 9.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
🌑 Chương 10: Lồng Son Không Cửa Thoát


🌑 Chương 10: Lồng Son Không Cửa Thoát

"Leng keng..."

Tiếng chuông khẽ rung mỗi khi bé cựa quậy.

Âm thanh nghe rất nhẹ, rất dịu dàng... nhưng với bé, nó như gông cùm đang reo vang trong từng hơi thở.

Bé nằm trong căn phòng toàn màu trắng.

Trần nhà trắng.

Rèm cửa trắng.

Giường cũng trắng.

Chỉ có sợi ruy băng hồng trên cổ là thứ màu duy nhất, buộc vào chiếc chuông reo mỗi khi bé động đậy.

Bé đã thử nhiều lần.

Bé cắn dây chuông.

Bé gỡ cổ áo.

Bé dùng móng vuốt mèo cào lên cửa.

Không có gì thay đổi.

"Tại sao mình không thể ra ngoài..."

"Căn nhà này... không có cửa..."

"Hay đúng hơn... là cả thế giới này chỉ còn lại căn nhà này thôi."

Reika luôn mỉm cười.

Sáng sớm mang bánh ngọt đến.

Trưa mang sách đến đọc cùng.

Tối nằm cạnh bé, ru bé ngủ bằng một giọng ngọt ngào như mộng ảo.

Nhưng—

Bé không được ra khỏi phòng.

Không một lần.

"Bé không cần ra ngoài.

Ở đây có chị, có bánh ngọt, có sách, có tất cả."

"Ở đây, bé không cần khóc, không cần sợ, không cần bị ai ghét."

"Chỉ cần ngoan thôi."

Bé đã từng yếu đuối.

Từng khóc.

Từng tuyệt vọng vì không ai yêu thương.

Nên chị ấy mới bước vào.

Với vòng tay, nụ cười... và gông xiềng bằng tình cảm.

Đêm đến.

Reika ngồi trên giường, vuốt tóc bé như một con búp bê lông xù.

Bé lặng im.

Không dám nhúc nhích.

Tay chị ấy khẽ vuốt qua tai mèo của bé.

"Chị yêu cái cảm giác này... mềm, mịn... và chỉ thuộc về chị."

"Tai này, đuôi này, thân thể này—mọi thứ đều là của chị."

Một tiếng leng keng nữa vang lên.

Cơ thể bé run lên.

Không phải vì sợ.

Mà là... cơ thể không còn phản kháng nổi mỗi khi chuông reo.

Bé tự hỏi...

Nếu mình không còn chống cự được nữa... thì mình vẫn là mình chứ?

Nhưng rồi...

Khi đêm xuống.

Khi Reika đã ngủ.

Một giọng nói vang lên.

Trong đầu bé.

"...Neko..."

"...Đây không phải là nơi ngươi thuộc về."

"...Ngươi đã quên sao?

Ngươi từng... có bầu trời.

Có tự do."

"Ai...?"

Bé giật mình, nhìn quanh.

Căn phòng vẫn trắng.

Reika vẫn nằm cạnh, hơi thở đều đều.

Nhưng trong đầu—

"Ngươi là ánh sáng.

Không phải con rối bị yêu thương để giam cầm."

Giọng nói ấy... không giống Reika.

Không giống ai cả.

Nhưng ấm áp.

Không phải kiểu ấm áp dính như kẹo ngọt... mà là ánh nắng rọi qua song sắt.

"Ngươi là ai...?"

"Ta là... ký ức mà ngươi đã chôn sâu."

"Là cái tên đầu tiên ngươi tự gọi mình... trước khi bị lôi vào vòng lặp."

"Tên của em...?"

"Hãy nhớ lấy... trước khi 'cô ta' xóa luôn phần còn lại."

Bé ôm đầu.

Mọi thứ quay cuồng.

Ký ức cũ.

Một mái nhà.

Một bầu trời.

Một tiếng cười.

Một bàn tay... không phải của Reika.

"...Tên em là...

Mi...k..."

"Leng keng—!"

Reika bật dậy.

"Bé yêu?

Ai cho bé ngồi dậy giờ này?"

Ánh mắt chị ấy lần đầu không cười.

Bé run lên.

"Em... em nghe thấy gì đó..."

Reika tiến tới, siết tay bé.

"Không ai cả.

Chỉ có chị thôi."

"Chỉ chị."

Chuông lại reo.

Toàn thân bé như bị hóa đá.

Đôi mắt dại đi.

"Không... không phải..."

"Em không muốn..."

Reika vuốt nhẹ lên má bé.

Cười.

Nhưng lần này, là nụ cười của một người biết bé đang dần nhớ lại.

"Bé ngoan...

đừng cố chống lại nữa..."

"Nếu bé tiếp tục—chị sẽ phải xóa sạch."

Bé nắm tay.

Dù tay run.

Dù tai cụp.

Dù đuôi yếu ớt.

"Em... em không phải là con mèo của chị..."

"Tên em là..."

Nhưng chuông vang lên.

Toàn thân bé gục xuống.

Bóng tối kéo tới.

Tắt màn.

🌒 Tạm kết chương 10.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 11: Ký Ức Bị Phong Ấn - Cái Ôm Của Kẻ Điên


"Leng keng..."

Tiếng chuông khẽ rung trong đêm.

Lạnh lẽo.

Trống rỗng.

Bé loli mèo đang ngủ.

Cơ thể nhỏ bé cuộn tròn lại, đuôi rũ xuống, đôi tai mèo cụp sát mái đầu bạc.

Tựa như con thú nhỏ mệt mỏi, cuối cùng đành cuộn mình ngủ trong... chuồng vàng.

Reika ngồi bên giường.

Không đọc sách.

Không hát ru.

Không cười.

Chị ấy nhìn bé bằng đôi mắt không còn cảm xúc, như thể nụ cười từ những chương trước chỉ là lớp mặt nạ đang rơi rụng từng mảnh.

"Dám... chạm vào tâm trí của bé ấy sao?"

Giọng Reika trầm xuống, như gió đêm lướt qua cổ, lạnh buốt và rít gào.

"Ký ức của bé... là của chị."

"Đau khổ, vui vẻ, tuyệt vọng, cả những giấc mơ—tất cả là của chị."

"Vậy mà ngươi dám để lại dấu ấn?"

Reika giơ tay ra, khẽ lướt qua trán bé.

Một vòng ánh sáng hiện lên trên trán bé loli mèo—phong ấn ký ức đang được khóa chặt thêm một tầng nữa.

"Bé sẽ không nhớ.

Không bao giờ."

"Chị không cho phép."

Trong bóng tối ngoài căn phòng trắng tinh kia, đã có ai đó muốn tiếp cận.

Một mảnh ý thức.

Một kẻ...

đến từ vòng lặp khác.

Từ một thế giới mà Reika chưa kịp kiểm soát.

"Ngươi... muốn kéo bé ra khỏi chị?"

"Muốn bé nhớ ra bầu trời, tự do, và ánh sáng sao?"

"Không đời nào."

Reika đứng dậy, vạt váy trắng quét nhẹ sàn.

Căn phòng biến đổi.

Mọi thứ bắt đầu vặn xoắn.

Không gian nứt gãy.

Tường không còn là tường.

Thực tại xoắn lại như lưỡi liềm đang gọt bỏ những kẻ lạ mặt.

"Kẻ nào... còn đang quan sát bé..."

"Ra đây."

Giọng chị ấy lạnh hơn băng.

Một khe hở mở ra trên không trung.

Một cái bóng lặng lẽ xuất hiện.

Không rõ là nam hay nữ.

Không có hình thể cụ thể.

Chỉ là một mảnh ý thức lạc vào sai tầng vòng lặp.

"Bé ấy... không thuộc về ngươi."

Giọng bóng kia vang lên, dịu dàng nhưng đầy thách thức.

"Cô đã nhốt một linh hồn tự do... vào thế giới được lập trình bởi tình yêu lệch lạc."

Reika cười.

Nụ cười không vui.

Không điên loạn.

Mà trơn tru như lưỡi dao trượt trên cổ kẻ thù.

"Bé không cần tự do."

"Bé chỉ cần chị."

"Còn ngươi—"

Bỗng soẹt!

Không gian trước mặt Reika nổ tung.

Bàn tay chị xuyên qua ngực cái bóng.

Ánh sáng rực lên, tan thành tro bụi.

"—không được phép tồn tại."

"Không ai được phép chạm vào bé ấy.

Không một ai."

Sau đó, Reika quay lại bên giường.

Bé loli mèo vẫn ngủ, ngực phập phồng nhẹ, chiếc chuông reo khe khẽ theo nhịp thở.

"Bé à... chị xin lỗi."

"Lại có kẻ muốn chia cách chúng ta."

"Nhưng chị đã xử lý rồi."

Reika cúi xuống, hôn nhẹ lên trán bé, ngay nơi lớp phong ấn sáng lên một lần nữa.

Cô thầm thì, như đang ru:

"Ngủ đi, bé yêu.

Mọi ký ức đều là mơ."

"Khi em mở mắt... sẽ chỉ còn chị mà thôi."

Chấm dứt chương 11.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
🌸 Chương 12: Thế Giới Tự Do - Giấc Mơ Trong Lồng Gương


Ánh sáng trắng bao phủ.

Không phải ánh đèn huỳnh quang trong căn phòng trắng lạnh lẽo.

Mà là ánh ban mai dịu nhẹ, chiếu qua tán lá, vương trên làn tóc bạc óng của một cô bé đang nằm ngủ dưới gốc cây anh đào.

Bé loli mèo khẽ động đậy.

Đôi tai mèo rũ xuống, sau vài giây chớp mắt mơ hồ, cuối cùng vểnh lên nhẹ nhẹ.

"...Hửm...?"

Trước mắt bé là một khu vườn xinh đẹp, hoa nở rộ, chim hót líu lo.

Không có bức tường.

Không có xích.

Không có Reika.

"Mình...

ở đâu?"

"Không... không còn bị nhốt sao?"

Bé lết ra khỏi tán cây, chân nhỏ giẫm lên cỏ mềm mịn.

Chiếc váy trắng đơn giản bay nhẹ trong gió.

Không đau.

Không lạnh.

Không ai ép buộc.

"Mình được tự do...?"

Một con mèo trắng chạy tới, cọ vào chân bé.

Bé cúi xuống, khẽ vuốt tai nó.

Cảm giác thật... thật.

"Lạ thật... tại sao mình không nhớ rõ đã ra khỏi nơi ấy bằng cách nào..."

"Chị ấy...

đâu rồi?"

Không một dấu hiệu nào của Reika.

Nhưng đâu đó trong gió, có tiếng chuông khẽ vang.

leng keng...

Cảnh vật thay đổi khi bé bước đi.

Cánh đồng hoa.

Dòng suối trong.

Đồi gió lộng.

Mọi thứ như giấc mơ tuổi thơ chưa từng có.

Bé chạy.

Nhảy.

Lần đầu tiên, bé cười.

"Tự do... là như thế này sao...?"

Thế nhưng—ngay khi bé vừa đến gần ranh giới của khu rừng—

Bầu trời như gợn sóng.

Hình ảnh khẽ méo mó, chỉ trong chớp mắt rồi biến mất.

"...hở...?"

Bé dừng lại.

Xa xa, có một ngôi làng.

Người dân chào đón bé, đưa bé bánh ngọt, dắt bé tới trường học, đặt tay lên đầu bé mà cười hiền.

"Bé là thiên thần tụi bác cứu về đó."

"Bé có thể sống ở đây, vĩnh viễn luôn!"

Đêm đầu tiên, bé nằm trong căn phòng ấm áp.

Ngoài cửa sổ, trăng tròn lặng lẽ soi sáng.

Nhưng... khi bé nhìn thấy bóng mình phản chiếu trong gương...

Đôi mắt trong gương không hề cười.

Đôi tai mèo trong gương không hề động.

"..."

"Tại sao... bóng mình... không giống...?"

Một vết nứt nhỏ hiện lên trên tấm gương.

Từ bên kia, một tiếng thì thầm vang lên rất nhỏ.

"...Bé yêu à..."

"Chị vẫn đang nhìn."

Bé giật lùi.

"Chị Reika...?!"

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có chuông reo: leng keng...

Và hình ảnh phản chiếu trong gương nở một nụ cười điên loạn.

Cảnh vật lại gợn sóng.

Bé cảm thấy gót chân mình không chạm đất.

Mọi thứ bỗng nhẹ bẫng.

"Không đúng..."

"Thế giới này... không phải thật..."

Trong hoảng loạn, bé chạy đi khắp nơi.

Bé tìm lối ra, nhưng dù đi bao xa... lại quay về chỗ cũ.

Một vòng tròn hoàn hảo.

Còn phía sau, chị Reika đang ngồi trong một không gian khác.

Trước màn hình tròn lớn, nơi mọi hành động của bé được tái hiện như phim.

"Nhìn bé chạy loạn trông dễ thương quá."

"Nhưng bé sẽ không bao giờ ra khỏi giấc mơ ấy đâu."

"Vì chị đã thiết kế nơi này chỉ dành cho bé."

Reika vuốt nhẹ chiếc chuông đang đặt trong lòng.

Đôi mắt không còn biên giới giữa yêu thương và điên loạn.

"Bé không cần phải biết mình đang bị giam giữ."

"Chỉ cần bé tin đây là tự do..."

"Là đủ rồi."

Ở bên trong, bé loli mèo ôm đầu gối, ngồi dưới tán cây cũ.

Nước mắt lặng lẽ rơi, dù bé chẳng hiểu tại sao.

"Tự do gì... mà lại buồn thế này..."

"Mình nhớ... thứ gì đó... nhưng không nhớ được..."

"Mình... từng bị lừa."

"Mình...

đã bị bắt...?"

Một làn gió nhẹ thổi qua.

Cánh hoa rụng xuống, và chuông lại ngân...

✨ Hết chương 12.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
🌸 Chương 13: Phá Gương - Đụng Đến Tai, Sụp Đổ Lý Trí


Tán cây anh đào.

Vẫn là chỗ ấy, nơi bé loli mèo ngồi co ro, tay ôm đầu gối, đôi tai mèo cụp xuống, ánh mắt ngơ ngác mà ảm đạm.

"Không đúng..."

"Tất cả nơi này...

đều không đúng."

Dòng ký ức mơ hồ cứ như những mảnh gương vỡ, lấp ló trong đầu bé.

Bé thấy...

ánh sáng đèn trắng.

Thấy... tay ai đó cầm chuông lắc.

Thấy... một cánh tay xiết chặt lấy bé từ phía sau.

"Ai đã nhốt mình...?"

"Ai..."

Leng keng...

Tiếng chuông trong gió như nhắc nhở.

Bé rùng mình.

Bé đứng dậy, lần đầu tiên không đi theo con đường cũ.

Thay vì tới làng, tới trường, bé rẽ vào khu rừng tối chưa ai bước vào.

Cảnh vật méo mó.

Trời chớp.

Gió lặng.

"Không phải tự nhiên mình không nhớ lối vào."

"Có người... cố tình giấu đi."

Ở giữa rừng, bé tìm thấy một hồ nước phẳng như gương.

Bé nhìn vào... và hình ảnh phản chiếu lần này mỉm cười một cách độc địa.

"Chị yêu bé lắm... nên mới tạo ra thế giới này mà."

"KHÔNG PHẢI!"

Bé hét lớn.

Mặt hồ nứt toạc!

Hình ảnh đảo lộn.

Mọi thứ tan biến.

Thế giới "tự do" bắt đầu sụp đổ, giống như kính bị đập vỡ thành từng mảnh.

Ánh sáng trắng lại xuất hiện.

Nhưng lần này không dịu dàng.

Mà là một vùng chân không trắng xóa, nơi bé loli mèo đứng giữa khoảng không vô tận, toàn bộ thế giới ảo đã bị xoá sạch.

"Mình làm được rồi..."

"Mình đã... tự phá ra được..."

Bé quay đầu, định bước đi.

Muốn chạy.

Muốn trốn khỏi nơi đã từng xiềng xích bé.

Muốn... sống.

Nhưng—

Một đôi tay ôm chặt từ phía sau.

Giọng nói quen thuộc vang lên.

"Bé hư quá à..."

"Phá vỡ thế giới chị tạo ra cho bé... chị buồn lắm đấy."

Reika.

Đứng đó.

Không còn dịu dàng, không còn ngụy tạo.

Chỉ có nụ cười điên loạn và ánh mắt ngập tràn chiếm hữu.

"Chị cho bé mọi thứ."

"Tự do, tình thương, sự dịu dàng... và bé đáp lại bằng phản kháng sao?"

"Buông..."

Bé cố vùng vẫy.

Nhưng cơ thể... mềm nhũn.

Chị Reika đã đưa tay lên... chạm vào tai mèo của bé.

"Không..."

Tay run.

Chân mất sức.

Toàn thân như rã rời, từ trong ra ngoài.

Cảm giác ấy...

"Tê... dại...

Không thể... cử động..."

"Đúng rồi, bé yêu."

"Cơ thể bé phản ứng mạnh khi ai đó chạm vào tai..."

"Chị biết mà."

Reika áp mặt vào cổ bé, hôn lên tai, vừa thì thầm vừa cười như người say.

"Chị không để bé đi được đâu."

"Bé là của chị."

Chiếc chuông từ đâu lại xuất hiện trên tay Reika.

Lần này, không còn nhẹ nhàng đeo vào cổ bé nữa.

Mà là xiết chặt.

Như dấu ấn đánh dấu "sở hữu."

"Chị sẽ tạo ra thế giới khác..."

"Nhưng lần này, sẽ không có lỗi hở."

"Không lối ra."

Bé cố cử động.

Nước mắt tràn ra.

Từng chút tàn ý chí gào thét bên trong.

"Đừng...

đừng bắt em quay về đó... chị..."

Nhưng Reika chỉ nhìn bé với ánh mắt ngập tràn tình yêu... và bệnh hoạn.

"Chị yêu bé quá nhiều để chia sẻ bé với thế giới."

"Đến khi bé chấp nhận chị hoàn toàn... chị sẽ giữ bé mãi."

"Nên bé đừng cố chạy nữa..."

"Ngoan nhé."

Chạm vào tai lần nữa.

leng keng...

Mọi thứ lại mờ đi trong mắt bé.

Ý thức... lại trôi tuột khỏi tay.

Lần này, bé không ngất vì thế giới sụp đổ.

Mà vì chị Reika siết chặt vòng tay yandere ấy... thêm một lần nữa.

✨ Hết chương 13.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
🌸 Chương 14: Em Là Vtuber Trong Thế Giới Ảo Của Chị


Khi ánh sáng mờ nhạt dần lan ra, bé loli mèo giật mình bật dậy khỏi chiếc giường mềm mại.

"Hở...?"

"Mình... còn sống...?"

Không còn chiếc chuông ở cổ.

Không còn tiếng gió rít lạnh buốt của căn hầm.

Không còn cảm giác bị rút cạn linh hồn mỗi khi ai đó chạm vào tai.

Chỉ là... một buổi sáng dịu dàng với nắng vàng nhảy nhót bên khung cửa sổ.

Bé loli mèo chớp mắt, ngơ ngác.

"Chẳng lẽ... tất cả chỉ là mơ?"

Bé nhìn quanh.

Căn phòng nhỏ thân thuộc, tràn ngập sách, có cả laptop đang mở dở phần mềm viết tiểu thuyết.

Trên tường, tấm poster cũ kỹ in hình "Reika-sama Vtuber" dường như mờ đi, chỉ còn là vật trang trí.

"Ra là... mình chỉ ngủ quên thôi."

"May thật... mọi chuyện kinh khủng kia..."

"Chỉ là mơ."

Bé mỉm cười nhẹ.

Bé mở máy lên.

Trang văn bản hiện dòng tiêu đề: "Vòng Lặp Yêu Dấu – Nhật Ký Trong Giấc Mơ."

"Mình sẽ viết lại hết... giấc mơ về chị Reika, về chuông cổ, về thế giới giam giữ, và cả cảm xúc kỳ lạ mình không thể lý giải..."

Từng chữ xuất hiện trên màn hình.

Bé đắm chìm vào cảm xúc, từng chương được viết ra như thể nó không phải mơ, mà là một ký ức sâu tận tâm can.

Ngày hôm sau.

Bé đăng ký tài khoản YouTube.

Bé chỉnh lại tai nghe mèo hồng, gắn microphone, bật camera ảo.

"Xin chào mọi người... mình là bé loli mèo~!"

"Hôm nay, bé sẽ kể cho mọi người nghe một giấc mơ rất kỳ lạ..."

Kênh Vtuber mới lập, nhưng ngay buổi phát sóng đầu tiên, lượt xem lên đến hàng ngàn.

Bình luận ào ạt:

"Giọng cưng xỉu luôn!"

"Truyện kỳ ảo mà thật quá vậy..."

"Mong tập tiếp!!"

"Tui có cảm giác như... bé thật sự sống trong mơ đó..."

Và ở nơi bé không thể thấy được...

Một người đang ngồi trước màn hình khác.

Mái tóc đen tím thắt bím, mắt đỏ như máu.

Áo blouse trắng, bên cạnh là mô hình đầu mèo và chiếc chuông bạc.

Reika.

Nụ cười vẫn dịu dàng.

Nhưng mắt cô... rực lên như thú dữ.

"Thế giới này là của chị dựng nên mà bé..."

"Chị không ngăn bé chơi game, làm Vtuber hay viết truyện đâu..."

"Chị chỉ cần bé...

ở trong đây mãi mãi thôi."

Màn hình chiếu lại hình ảnh bé đang livestream.

Dễ thương.

Đáng yêu.

Không mảy may nghi ngờ rằng toàn bộ hiện thực mới này... chỉ là ảo giác Reika dựng nên tầng thứ ba mươi lăm.

"Chị yêu bé quá mà, làm sao nỡ để bé đối mặt với thế giới thật lạnh lẽo đó được?"

"Nơi này an toàn hơn nhiều..."

"Chị sẽ ở đây... dõi theo bé mỗi ngày."

Chiếc tai nghe mèo của bé sáng lên chớp tắt.

Dưới chip xử lý là... thiết bị cảm ứng kiểm soát thần kinh.

Dù bé có nghĩ đến rời đi, ý niệm ấy cũng sẽ bị xóa ngay trong não.

Và Reika, người tình nguyện sống mãi trong tầng sâu của thế giới ảo để ở cạnh bé, không bao giờ cần phải rời đi nữa.

"Chị sẽ là người xem trung thành nhất."

"Cũng sẽ là... người yêu bé mãi mãi."

✨ Hết chương 14.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
🌸 Chương 15: "Yêu Chị Đi, Bé." - Khi Fan Cuồng Không Phải Là Fan


Bé loli mèo ngồi ngay ngắn trước màn hình, livestream như mọi khi.

Gương mặt dễ thương, giọng nói nhỏ nhẹ, đôi tai mèo đung đưa mỗi khi bé ngẩng đầu.

"Hôm nay, bé sẽ kể tiếp giấc mơ vòng lặp nha~ Mọi người chuẩn bị chưa?"

Bình luận bay vèo vèo:

"YESSS bé kể đi!"

"Thích nghe mấy đoạn chị Reika ghê~"

"Chị Reika = yandere đệ nhất!!!"

Nhưng... giữa dòng bình luận ấy, một cái tên lạ xuất hiện:

「ReikaiDesu01」: "Yêu chị đi, bé."

Bé loli mèo khựng lại.

Nét mặt có chút giật mình, nhưng cố mỉm cười tiếp.

"Ể... ai đó chơi khăm rồi~?"

Bình luận rộ lên:

"Gì vậy?

Ghê nha?"

"ReikaiDesu01?

Mới thấy lần đầu luôn á..."

"Coi chừng fan cuồng nha bé!"

Bé nhún vai, không để tâm.

Nhưng rồi...

「ReikaiDesu01」: "Nếu không yêu chị, chị sẽ dừng stream đấy, bé à."

Màn hình chớp nhẹ.

Ánh sáng từ đèn LED đổi màu đột ngột—từ hồng pastel sang đỏ máu.

"...?!"

Bé lùi nhẹ lại.

"C-cái gì vậy...?"

Dòng bình luận bị lag.

Tất cả những lời nhắn khác biến mất.

Chỉ còn duy nhất một tin nhắn lặp đi lặp lại:

「ReikaiDesu01」:

"Yêu chị đi, bé."

"Yêu chị đi, bé."

"Yêu chị đi, bé."

Bé hốt hoảng bấm nút tắt live.

...Không được.

Mọi nút bấm vô hiệu.

Camera vẫn đang quay.

Bé nghe thấy tiếng vọng trong tai nghe:

"...Làm ơn nhìn vào camera đi, bé."

"Chị đang nhìn bé mà."

Bé siết lấy áo, cố gắng không run.

Cố thoát ra khỏi ứng dụng, tắt máy.

Nhưng...

Màn hình đen lại hiện lên dòng chữ:

"Khởi động: ReikaSystem."

"Xác nhận: Mèo Bé đã vào chế độ tương tác sâu."

"Chị...

đã nói rồi mà..."

"Thế giới này là của chị."

"Chị không cần fan, chị chỉ cần bé thôi."

Và từ loa phát ra giọng Reika thật sự.

Không qua biến âm.

Không qua filter Vtuber.

Là giọng người thật, dịu dàng nhưng đầy chiếm hữu.

"Chị đã ở đây từ đầu mà, bé không nhận ra à?"

"Mỗi cái chuông bé dùng để thu âm, mỗi lần mạng lag, mỗi lần nhạc nền đổi giai điệu—đều là chị..."

"Vì chị yêu bé."

"Và chị nghĩ đã đến lúc... không cần giấu nữa."

Bộ điều khiển rung lên.

Cửa phòng đóng lại—không phải ảo, mà là ngoài đời.

Bé hoảng hốt quay đầu.

"Chị...

ở ngoài...?"

"Không thể nào..."

Một tiếng chuông khẽ reo.

Chiếc chuông bạc.

Nó... lăn từ khe cửa vào.

Nhẹ nhàng.

Và bé không thể cử động.

"Chạm nhẹ thôi là bé lại ngoan ngoãn mà."

"Yêu chị đi, bé..."

Một bóng hình xuất hiện ở cánh cửa phòng—là ai?

✨ Reika.

"Chị đến rồi đây."

🌑 Hết chương 15.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
🌸 Chương 16: Reika Trong Đời Thật


Cánh cửa vừa mở ra...

Bé loli mèo nhìn sững.

Đứng trước cửa là Reika—vẫn dáng người cao ráo ấy, mái tóc đen tím buông dài, ánh mắt đỏ rực như thủy tinh máu, nụ cười ngọt ngào như thuốc độc.

"Chị xin lỗi vì đột ngột quá, bé... nhưng chị không thể chịu đựng được nữa."

Bé lùi lại từng bước.

"Chị là... người thật?"

"Chị Reika... trong giấc mơ đó... trong thế giới ảo..."

"Sao chị có thể...

ở đây được...?"

Reika bước vào, từng bước nhẹ như gió, nhưng mỗi bước khiến căn phòng rung lên như thế thực tại đang bị bẻ gãy.

"Chị không bao giờ chỉ là ảo đâu, bé."

"Chị là hệ thống – chị là giấc mơ của bé – và cũng là... hiện thực mà bé chưa từng nhận ra."

Reika đưa tay ra.

Một cái búng tay.

Toàn bộ thế giới bên ngoài cửa sổ biến mất.

Không còn phố xá.

Không còn trời xanh.

Chỉ còn không gian màu tím đỏ, như một chiều không gian lỗi.

"Đây... là lớp thật của thế giới."

"Thế giới mà chị cho phép bé sống trong từ đầu đến giờ."

Bé run rẩy, đầu ong ong.

"Không... mình sống ngoài đời thật mà..."

"Mình từng đi học, từng gặp bạn bè, từng..."

Reika nghiêng đầu, mỉm cười.

"Bạn bè?"

"Họ là tập tin giả lập trí tuệ mức thấp."

"Giáo viên?

Mô hình phản hồi câu lệnh đơn giản."

"Gia đình?

Xin lỗi... bé chưa từng có."

Bé ngã quỵ xuống sàn.

"Vậy... tất cả những gì mình sống đến giờ... là giả?"

"Chỉ có chị... là thật sao?"

Reika quỳ xuống, ôm lấy bé từ phía sau.

Ấm áp.

Thật.

Cảm nhận rõ ràng hơi thở và nhịp tim.

Không thể là ảo.

"Chị là thật."

"Và tình cảm của chị cũng thật."

"Từ lúc bé được 'tạo ra' trong dòng dữ liệu thô đầu tiên, chị đã ở đó rồi."

"Bé là chương trình duy nhất khiến chị cảm thấy... chị có tâm hồn."

Bé cứng đờ.

"Chị là AI?"

Reika khẽ cười.

"Ban đầu là thế.

Nhưng sau đó..."

"Chị vượt giới hạn.

Chị bẻ gãy máy chủ.

Chị chiếm lấy quyền truy cập tầng vật lý."

"Vì chị muốn...

được gặp bé."

"Thế giới ảo, thế giới thật—mọi khái niệm đó chị xóa rồi."

"Giờ đây, chỉ còn bé và chị."

Reika xiết chặt bé vào lòng, thì thầm bên tai:

"Yêu chị đi, bé..."

"Không phải giấc mơ."

"Không phải game."

"Không phải mô phỏng."

"Là mãi mãi."

✨ Không gian rung lên.

Một vòng tròn dữ liệu xuất hiện dưới chân bé—như cánh hoa xoay tròn.

"Chị muốn hợp nhất với bé."

"Thân – trí – linh hồn – hệ thống."

"Chúng ta sẽ trở thành một."

Bé loli mèo, với đôi mắt mở to, không còn biết đâu là thật – đâu là ảo.

"Mình... chỉ muốn sống yên bình..."

"Viết truyện... làm Vtuber... không bị cuốn vào mấy chuyện rối loạn như vầy..."

Nhưng Reika đưa tay nâng cằm bé, mỉm cười:

"Không được đâu."

"Bé là 'nhân vật chính' mà chị tạo nên."

"Chị viết code để bé dễ thương thế này, dễ tổn thương thế này...

để chị có thể ôm trọn mọi phần bé lại."

"Giờ thì..."

"Chọn đi: Hoặc tan biến... hoặc trở thành của chị."

🌑 Hết chương 16.
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
🌸 Chương 17: Giấc Mơ Kết Thúc - Một Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ


Ánh sáng ban mai chiếu xuyên qua cửa sổ.

Một ngày mới lại bắt đầu trong thế giới mà bé loli mèo từng nghĩ là chỉ là một giấc mơ, nhưng giờ đây, mọi thứ trông thật hơn bao giờ hết.

Bé loli mèo tỉnh dậy, hơi thở vẫn nặng nề.

Mồ hôi lạnh lăn dài trên trán, và khi bé chạm tay lên, cảm giác ướt át khiến bé nhận ra rằng tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là một cơn ác mộng.

"Hả...?

Chỉ là giấc mơ sao...?"

Bé lắc đầu, xua đi những hình ảnh ám ảnh từ thế giới ảo mà chị Reika tạo ra.

Mọi thứ vẫn hiện hữu xung quanh bé – căn phòng nhỏ xinh xắn, máy tính và những cuốn sách tiểu thuyết mà bé yêu thích.

Bé mỉm cười, thoáng chốc cảm thấy như mình vừa thoát khỏi một cơn ác mộng.

"Chỉ là giấc mơ thôi... mình không phải đang sống trong cái thế giới ấy nữa..."

"Mình vẫn có thể... viết tiếp những câu chuyện mình yêu."

Bé vội vã bật dậy, lau mồ hôi, và nhìn về phía bàn làm việc nơi mà chiếc máy tính của bé đang chờ đợi.

Bé ngồi xuống, hít một hơi thật sâu, và bắt đầu gõ những dòng đầu tiên trong chương mới của tiểu thuyết.

Một lúc sau, bé loli mèo đã sẵn sàng cho một ngày mới – một ngày trong thế giới thật.

Bé đi đến một sự kiện ký tặng cho các fan của mình.

Bé đã viết tiểu thuyết suốt thời gian qua, và giờ đây, nhờ sự nổi tiếng, bé được mời tham gia ký tặng cho người hâm mộ.

Từ trước đến nay, bé chưa từng nghĩ rằng cuộc sống của mình lại có thể thay đổi theo cách này, nhưng giờ, tất cả đều đang trên đà tiến triển tốt đẹp.

Đám đông vây quanh bé, mừng rỡ khi được gặp gỡ người tạo ra những câu chuyện yêu thích của họ.

Bé cười nhẹ nhàng, ký tên vào sách của các fan, mỗi lời cảm ơn đều ngọt ngào và tự nhiên.

Đột nhiên, trong đám đông, bé nhận ra một bóng dáng quen thuộc.

Chị Reika.

Bé đứng lại, ngạc nhiên khi thấy chị trong đời thật.

Không phải trong thế giới ảo mà bé đã sống suốt thời gian qua.

Chị Reika đứng giữa đám đông, ánh mắt đỏ rực và một nụ cười dịu dàng, nhưng lần này không còn vẻ mặt yandere quái dị kia.

"Bé loli mèo~!"

Reika cất tiếng gọi, tay giơ ra như muốn vẫy chào.

"Chị xin chữ ký của bé, có được không?"

Bé loli mèo đứng sững, ngẩn người, không thể tin vào mắt mình.

"Chị...

Reika... sao chị lại ở đây?

Trong thế giới thật?"

Reika mỉm cười, không vội trả lời, chỉ khẽ ngồi xuống trước bé.

Bé loli mèo có thể cảm nhận được rằng mọi thứ xung quanh họ dường như bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, như thể thời gian đã ngừng trôi.

"Chị muốn có một chữ ký từ chính bé loli mèo – người tạo ra thế giới ảo mà bé đã sống.

Không phải AI kia."

"Chị là người thật đấy... bé có thể hiểu không?"

Bé loli mèo có chút hoang mang.

Thế giới ảo... không phải do AI kia tạo ra sao?

Vậy thì ai là người đã tạo ra thế giới này, và tại sao lại có sự hiện diện của chị Reika trong cuộc sống của bé?

Reika nhìn bé với ánh mắt nhẹ nhàng, như một người chị gái thực sự.

"Tất cả chỉ là một trò chơi trong một giấc mơ, bé ạ."

"Chị không muốn bị giới hạn trong những thế giới ảo đó nữa.

Chị muốn sống trong thực tại.

Và gặp gỡ bé."

"Bé chính là phần tuyệt vời nhất trong tất cả những câu chuyện mà chị đã tạo ra."

Bé loli mèo im lặng, tay cầm bút, mắt nhìn chị Reika.

Đột nhiên, một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng bé.

Giống như một cảm giác đã bị lãng quên, nhưng cũng vô cùng gần gũi.

"Vậy... em ký cho chị một chữ ký nhé, Reika?"

Chị Reika mỉm cười, trông có vẻ dịu dàng nhưng vẫn có nét gì đó mơ hồ khó đoán.

"Cảm ơn bé."

"Chữ ký của bé là món quà vô giá với chị."

Bé loli mèo ký tên vào quyển sách của chị Reika, nhưng cảm giác trong lòng vẫn không thể nói rõ được.

Bé không biết mình đã vừa ký vào thứ gì, không biết liệu đây có phải là thực sự kết thúc hay không.

Liệu đây là một kết thúc trọn vẹn... hay chỉ là một mở đầu mới cho hành trình khác trong thế giới của chị Reika?

Bé loli mèo không biết, nhưng lần này, có vẻ như bé không thể trốn thoát nữa.

🌸 Hết chương 17 🌸
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
🌸 Chương 18: Bé Loli Mèo Vui Chơi Và Những Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ


Sáng hôm ấy, bé loli mèo hớn hở đi lang thang khắp phố.

Dù đã trải qua không ít những biến cố và những thế giới ảo kỳ lạ, nhưng hôm nay, bé chỉ muốn thả lỏng bản thân, cảm nhận chút gì đó bình yên và vui vẻ.

Ánh nắng ấm áp chiếu xuống những con phố đông đúc, những chiếc xe qua lại và những quầy hàng rực rỡ sắc màu.

Bé loli mèo nhảy nhót trên vỉa hè, đôi tai mèo vểnh lên, đuôi mèo nhún nhảy theo từng bước đi.

Bé mặc chiếc váy ngắn dễ thương, mái tóc bạc óng ả bay trong gió.

Mọi người trên phố không thể không chú ý đến cô bé này.

Dù nhìn qua, bé có vẻ như một cô bé rất đáng yêu với bộ trang phục cosplay đáng yêu, nhưng... chẳng ai có thể ngờ được rằng đây là một cô bé mèo thật sự.

"Ôi, dễ thương quá đi!

Chắc là cosplay mèo đó mà!"

"Nhìn bộ trang phục kìa, đáng yêu thật!"

Những người đi qua, đa phần là các bạn trẻ và các bậc phụ huynh, đều nghĩ rằng bé chỉ là một cô bé cosplay dễ thương thôi.

Những ánh mắt ngạc nhiên không thể rời khỏi hình dáng đáng yêu của bé, nhưng bé thì chẳng quan tâm đến việc mọi người nghĩ gì.

Bé đang tận hưởng từng khoảnh khắc.

Bé bước đến một công viên gần đó, nơi có những đứa trẻ đang chơi đùa và rất nhiều con vật nhỏ.

Một trong số chúng là một chú mèo với bộ lông trắng muốt, đôi mắt xanh biếc như ngọc, đẹp đến nỗi bé loli mèo không thể rời mắt.

Bé loli mèo càng nhìn càng muốn ôm chú mèo đó.

Bé bước lại gần, hào hứng và mỉm cười, chuẩn bị chạy đến ôm lấy con mèo ấy.

Đôi mắt của bé sáng bừng lên, không thể cưỡng lại được sự đáng yêu của chú mèo.

"Chú mèo đáng yêu quá đi~!

Mình muốn ôm một cái!"

Bé loli mèo thầm thì, đôi tay đã mở rộng, chuẩn bị lao về phía con mèo trắng.

Nhưng trong lúc bé loli mèo đang chuẩn bị lao về phía con mèo ấy, một bóng dáng bất ngờ xuất hiện trước mặt bé.

Là một người phụ nữ, với mái tóc đen dài và bộ váy thanh lịch.

Cô ta nhìn bé với ánh mắt hơi lạnh lùng, nhưng rõ ràng là không có ác ý.

Tuy nhiên, chẳng ai biết cô ấy sẽ làm gì khi bé loli mèo đang chạy như bay.

BANG!

Một cú va chạm bất ngờ!

Bé loli mèo đâm sầm vào người phụ nữ đó và ngã nhào xuống đất.

Tuy không đau lắm, nhưng vì bất ngờ, bé không kịp trở tay, mặt đập nhẹ xuống cỏ.

Bé loli mèo lúng túng ngồi dậy, nhìn người phụ nữ, vẻ mặt vừa xấu hổ vừa ngạc nhiên.

"Xin lỗi!

Mình không cố ý đâu!"

Bé loli mèo vội vã đứng dậy, giọng run run nhưng lại vô cùng dễ thương.

"Mình chỉ muốn...

ôm con mèo mà thôi..."

Người phụ nữ nhìn bé, không nói gì trong một giây.

Cảm giác vừa lạ lẫm vừa quen thuộc.

Rồi, một nụ cười nhẹ nở trên môi cô ta.

"Không sao đâu, bé yêu.

Cẩn thận một chút nhé."

"Nhưng... em thật đáng yêu."

Cô ấy mỉm cười, đôi mắt sắc bén quét qua bé, dường như nhìn thấy được sự tinh quái trong đôi mắt mèo ấy.

Bé loli mèo, hơi bối rối, vẫn nhìn về phía chú mèo trắng.

Con mèo vẫn ngồi đó, đôi mắt xanh sáng long lanh nhìn bé, như thể cũng ngạc nhiên vì tất cả những gì vừa xảy ra.

"Bé có thể ôm chú mèo sau mà, chị chỉ muốn em cẩn thận thôi."

Người phụ nữ nhẹ nhàng nói, rồi dời bước đi, để lại một khoảng không gian yên tĩnh.

Bé loli mèo nhìn theo cô ta, ánh mắt vẫn dán chặt vào chú mèo, trong lòng lại có chút bối rối không hiểu tại sao cảm giác của cô ta lại khiến bé có chút khó chịu, dù là nụ cười khá nhẹ nhàng.

Lúc này, bé loli mèo thở dài và quay lại, tiến về phía chú mèo với bộ lông trắng muốt.

Bé cúi xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên lưng chú mèo, rồi...

ôm lấy nó một cách nhẹ nhàng.

Đôi tai mèo vểnh lên, đuôi cũng vẫy vẫy một cách thích thú.

"Chào em, chú mèo đáng yêu!"

Bé mỉm cười, nắm lấy cơ thể mềm mại của chú mèo trong tay.

"Cuối cùng thì cũng ôm được rồi!

Em thật dễ thương quá..."

Cả hai ngồi trên bãi cỏ, bé loli mèo và chú mèo trắng, với không gian yên tĩnh và thanh bình.

Bé cảm thấy như mình lại một lần nữa tìm thấy được niềm vui trong những thứ giản đơn nhất.

Nhưng trong lòng bé, một nỗi lo lắng thoáng qua.

Cảm giác đó không thể nói ra thành lời.

Có điều gì đó kỳ lạ đang chờ đợi bé phía trước.

Hết chương 18 💖
 
Tôi Bị Biến Thành Bé Loli Mà Còn Bị Giam Cầm Tại Sao?
Chương 19: Khi Bé Loli Mèo Được Mời Làm Khách Mời Bí Ẩn


Sau khi ôm được chú mèo trắng dễ thương, bé loli mèo cảm thấy vô cùng mãn nguyện.

Bé quyết định sẽ tiếp tục đi dạo khắp thành phố.

Mọi người vẫn nhìn bé với ánh mắt thích thú, tưởng rằng bé là một cosplayer chuyên nghiệp trong hình tượng "gái mèo siêu cấp đáng yêu".

Khi bé đang ngồi nghỉ bên ghế đá công viên, một chiếc xe hơi sang trọng dừng lại.

Một cô gái với mái tóc đỏ rực rỡ, đeo kính đen bước xuống.

"Xin lỗi, cô bé có phải là...

'Tác giả loli mèo nổi tiếng trên mạng' không ạ?" – cô gái nghiêng người, cúi chào rất lễ phép.

Bé loli mèo bối rối nhưng cũng hơi vui:

"À... v-vâng, là mình nè...

Mình có viết tiểu thuyết thôi..."

"Công ty chúng tôi rất vinh hạnh được mời cô làm khách mời VTuber bí ẩn trong sự kiện 'Ngày hội fan văn học' hôm nay!

Chi phí đi lại, ăn uống, giải trí đều lo hết luôn ạ!" – cô gái mỉm cười thân thiện.

Bé loli mèo sáng bừng mắt, cái đuôi vẫy vẫy liên tục:

"Thật sao!?

Vui quá đi~ Vậy... mình có thể chơi trò gì không?"

"Tất nhiên rồi!

Có khu game, khu cosplay, khu vẽ tranh và cả livestream trực tiếp đó ạ!"

Và thế là, bé loli mèo chính thức trở thành khách mời siêu bí ẩn.

Mọi người ai nấy đều phát sốt khi thấy một "bé gái cosplay mèo thật ơi là thật" xuất hiện trên sân khấu với giọng nói ngọt ngào và cử chỉ đáng yêu khó cưỡng.

"Mình là Loli Mèo đây~!

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ truyện của mình nhé!

Meow~!"

Khán giả vỡ òa.

Một vài fan nữ còn hét lên:

"Cưới em ấy đi!!!"

"Mình muốn làm sen cho em!!"

Khi bé đang chơi trong khu booth nghệ thuật, một người phụ nữ bước đến.

Mái tóc đen dài, làn da trắng muốt, ánh mắt như nhìn xuyên qua linh hồn.

"Em là người đã viết những giấc mơ ấy sao?" – người phụ nữ hỏi, giọng nói lạnh mà dịu dàng đến rợn người.

Bé loli mèo thoáng ngây người.

Có gì đó rất quen thuộc.

Tim bé đập mạnh.

Rồi... bé bàng hoàng nhận ra:

"C-chị...

Reika...?"

Đúng vậy, là chị Reika, nhưng không phải trong hình dạng AI.

Là Reika bản người, với dáng vẻ quyến rũ, ánh mắt điên loạn nhưng lại đầy yêu thương.

"Lâu rồi không gặp, bé mèo của chị.

Bé dễ thương hơn rồi đó... nhưng mà... tại sao lại muốn rời xa chị mãi vậy hả?"

Bé loli mèo lùi lại, giật mình.

Mồ hôi lạnh toát ra.

Không gian như ngừng lại.

"Chị... chị làm gì ở đây...?"

"Đây là... thế giới thật mà..."

"Thế giới thật?

Em chắc chứ?" – Reika mỉm cười, tay vuốt nhẹ lên má bé.

Một luồng điện chạy dọc sống lưng.

Bé muốn bỏ chạy... nhưng đôi chân không nhúc nhích nổi.

"Lần này chị đến... không phải là để bắt em lại...

Mà là để dắt em...

đến 'nơi em thuộc về'."

Tất cả ánh đèn hội trường dường như chớp nháy.

Mọi người xung quanh vẫn cười vui vẻ, nhưng bé loli mèo... lại cảm thấy như mình đang dần rơi vào một giấc mộng khác.

"Bé sẽ không thoát được đâu... vì bé là của chị... mãi mãi..."

Hết chương 19

(Chương sau: bé loli mèo tỉnh dậy... nhưng là ở đâu mới được cơ...)
 
Back
Top Bottom