Ngôn Tình Tôi Bán Thức Ăn Trên Wechat Phát Tài

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tôi Bán Thức Ăn Trên Wechat Phát Tài
Chương 40


--Dịch : Autumnnolove--

🍉🍉🍉

CHƯƠNG 40

Sau khi trở về khách sạn, trong số ba nhân viên phục vụ, hai người đi đưa bánh mặc ngọc cho khách, một người còn lại thì mang bánh mặc ngọc đến phòng bếp. Người trong phòng bếp nhìn thấy cậu ấy trở về, một người tiến lên và đón lấy hộp bánh trong tay cậu ấy, những đầu bếp khác đồng loạt túm tụm lại.

Vừa mới mở hộp ra, một cổ mùi hương đã xông vào mũi. Nhóm đầu bếp hít hà hai cái, nhất thời không thể phân biệt được cụ thể mùi gì, chỉ cảm thấy chẳng những hấp dẫn mà còn khiến cho cả người thoải mái hơn. Chỉ với mùi hương này thôi, những người ở đây đã nhận ra chẳng trách bánh mặc ngọc này lại đắt hàng trong thời gian gần đây. Nhưng suy nghĩ trong lòng là một chuyện, đều là đầu bếp của khách sạn năm sao, họ vẫn có một sự kiêu ngạo nhất định. Cho nên sau khi cẩn thận xem xét hình dáng bánh mặc ngọc, ông chú đầu bếp có uy nhất mở miệng nói:

"Hình dáng của món điểm tâm không tệ, nhưng nếu để cho tôi làm, chắc chắn sẽ tinh xảo hơn so với cái này".

Bánh mặc ngọc của "Cửa hàng nhỏ mỹ thực dưỡng sinh" được công nhận là vô cùng xinh đẹp, thậm chí có thể nói là đạt được tinh xảo. Nếu ba Hướng chỉ làm một phần, cũng có thể tỉ mỉ hơn một chút. Nhưng bây giờ trong tiệm đang cần số lượng, không thể nào giống như khách sạn làm một phần điểm tâm là có thể mất thời gian nửa ngày, cho nên ông chú đầu bếp này chẳng qua là đang bới lông tìm vết mà thôi.

"Nếm thử hương vị trước đi!". Một ông chú đầu bếp khác lên tiếng, cầm dao lên và cắt bánh mặc ngọc ra.

Bánh mặc ngọc được chia thành những phần nhỏ, mặt cắt thoạt nhìn vô cùng bóng bảy, có cảm xúc giống như thạch pudding. Sau khi mọi người cúi đầu xem xét bẳng mắt, lúc này mới lần lượt cầm một miếng lên. Cảm giác đầu tiên khi vào miệng chính là mềm, ngọt và thơm, cảm giác tiếp theo chính là vừa vào miệng đã tan ngay. Cuối cùng chỉ còn lại miếng vụn ở chính giữa khối điểm tâm, mang theo mùi sữa nhàn nhạt và dư âm tinh tế.

Thực phẩm dinh dưỡng nói chung đều chú trọng vào hai chữ "dinh dưỡng" phía sau, nhưng món bánh mặc ngọc này ngay cả hai chữ đầu cũng không bỏ qua. Hương vị đậm đà, mặc dù chưa nhìn thấy hiệu quả, e rằng cũng có người sẵn sàng mua.

"Chẳng phải nói bánh mặc ngọc này còn được gọi là bánh hà thủ ô táo đỏ mè đen sao? Sao tôi chẳng cảm nhận được vị hà thủ ô chút nào cả?".

"Vị táo đỏ cũng nhạt lắm, nhưng vị mè đen thì có thể dễ dàng nếm ra được".

"Phần nhân có mùi hương sữa nhàn nhạt, nhưng vị có vẻ không giống sữa bò hoặc sữa dê".

"Tôi còn nếm ra được hình như bên trong có hương trái cây thoang thoảng nữa".

"Tuy không nếm ra được vị trứng gà, nhưng mặt cắt mịn như thế, có khi nào có cả trứng gà trong đó hay không?".

Người bình thường ăn bánh mặc ngọc, ăn xong cùng lắm cảm thán một câu đại loại như "Ngon quá!", "Nhức nách!", "Thơm quá!", nhóm đầu bếp chuyên nghiệp này lại muốn tìm tòi nguyên liệu nấu ăn bên trong. Thậm chí nếu có thể, họ còn muốn nghiên cứu cách làm một chút. Nhưng sau khi ăn thử, họ nhận ra ngay cả nguyên liệu nấu ăn cơ bản họ cũng chẳng thể liệt kê ra được. Lý do khiến họ cảm thấy tò mò về bánh mặc ngọc chủ yếu là bởi vì rất nhiều du khách đến ở khách sạn trong khoảng thời gian gần đây đều yêu cầu khách sạn giúp họ mua bánh mặc ngọc, cho nên họ muốn tìm hiểu một chút, tốt nhất có thể nghiên cứu ra cách làm, để du khách có thể ăn bánh mặc ngọc trong khách sạn bất cứ lúc nào.

"Xem ra bánh mặc ngọc này không đơn giản chút nào".

"Hay là chúng ta cứ dùng những nguyên liệu như hà thủ ô, táo đỏ, mè đen,...chế biến thử xem sao?".

"Tôi thấy chi bằng bảo giám đốc đi tìm bà chủ bên kia và mua công thức cho rồi".

"Người ta dựa vào món này để kiếm tiền, sao có thể bán công thức chứ".

"Chúng ta đâu có bán đại trà ở bên ngoài, chỉ cung cấp cho du khách ở khách sạn thôi mà, xung đột lợi ích gì với cửa hàng nhỏ của họ đâu".

Lời này không khác gì xem người ta là đồ ngu. Nếu khách sạn của họ cũng có bánh mặc ngọc, mà với độ nổi tiếng của bánh mặc ngọc hiện tại, chắc chắn sẽ chia bớt khách hàng của "Cửa hàng nhỏ mỹ thực dưỡng sinh".

–Wattpad: Autumnnolove–

Chuyện này đúng là không có hại gì đối với khách sạn cả, giám đốc khách sạn thật sự đã bớt chút thời gian và tranh thủ lúc "Cửa hàng nhỏ mỹ thực dưỡng sinh" sắp đóng cửa thì đến đó một chuyến. Nhưng ba mẹ Hướng không phải đồ ngu, sao có thể đồng ý bán cho người khác.
Sau khi bị từ chối, giám đốc khách sạn cũng không cảm thấy bất ngờ, dứt khoát nói thêm: "Bên khách sạn chúng tôi có một vài khách hàng thích bánh mặc ngọc của anh chị, có thể ưu tiên cung ứng cho khách sạn của chúng tôi...".

Đối với hai vợ chồng Hướng gia, họ mở cửa làm ăn buôn bán, chỉ cần tới cửa đều là khách hàng, đều được đối xử bình đẳng. Nghe những lời nói của giám đốc khách sạn ngụ ý rằng du khách ở khách sạn của ông ấy cao quý đến nhường nào, như thể họ nên ưu tiên cung cấp bánh mặc ngọc cho khách sạn ngay lập tức, mà không nên để họ cho nhân viên xếp hàng chờ mua. Hai vợ chồng có chút khó chịu trong lòng.

Làm giám đốc của một khách sạn lớn, bản lĩnh xem mặt đoán ý vẫn có, lập tức thu lại thái độ: "Anh chị đứng từ chối vội, đây là chuyện hợp tác đôi bên cùng có lợi. Trước tiên, chúng tôi lấy bánh mặc ngọc từ chỗ anh chị, sẽ trả hai trăm tệ cho một phần. Bánh mặc ngọc nhà anh chị bán cho ai cũng là bán, bán cho chúng tôi còn có thể kiếm được nhiều hơn một chút. Vả lại, ưu tiên cung ứng bánh mặc ngọc cho khách sạn Hương Tạ của chúng tôi truyền ra ngoài cũng nở mày nở mặt, còn có thể nâng cao vị thế cửa hàng của anh chị...Du khách đến ở khách sạn Hương Tạ của chúng tôi không giàu thì sang...Nếu ăn ngon...cũng coi như quan hệ cá nhân...".
Lời của ông ấy miễn cưỡng có hai phần đạo lý, nói đến mẹ Hướng cũng bắt đầu dao động. Nhưng nghĩ lại cửa hàng là hai vợ chồng buôn bán thay con gái, cuối cùng vẫn nói: "Tôi sẽ cân nhắc".

Hai vợ chồng về đến nhà đã hơn chín giờ tối, mẹ Hướng không gọi điện thoại cho con gái, mà chờ đến hôm sau lúc đi đưa bữa sáng mới nói với Hướng Vãn chuyện này. Hướng Vãn nghe bà nói xong, cảm thấy không có gì phải lưỡng lự:

"Con nghe nói...bên ngoài người ta bán trao tay bánh mặc ngọc của chúng ta giá cả đã đắt gấp đôi rồi. Nếu chúng ta muốn kiếm tiền chẳng phải dễ dàng hơn sao, còn mặt mũi gì đó, chúng ta bán đồ ăn chứ đâu có bán mặt mũi. Hơn nữa, với tình hình buôn bán bây giờ, cũng không cần dệt gấm thêu hoa...".

Nói tóm lại chính là, ưu tiên cung ứng sản phẩm cho Hương Tạ dường như không có ích lợi gì cho cửa hàng. Trái lại có thể sẽ làm ảnh hưởng đến tình cảm của một số khách hàng, bên phía khách sạn hưởng lợi nhiều hơn.
"Tất nhiên, nếu mẹ muốn hợp tác thì con cũng không có ý kiến". Nhìn chung vấn đề cũng không to tát gì, Hướng Vãn cảm thấy mẹ cô có thể vui vẻ là được rồi, bà ấy muốn hợp tác cũng được.

"Con nói đúng, suýt nữa thì mẹ bị ông ta lừa gạt rồi. Nếu chuyện này không có ích lợi gì cho chúng ta, còn lâu mẹ mới đồng ý". Chẳng qua tối qua mẹ Hương bị tên tuổi của khách sạn năm sao làm hồ đồ, lúc này càng nghĩ càng cảm thấy con gái nói mới phải.

Sau khi nói xong chuyện này với con gái, ba mẹ Hướng cũng đi trước. Họ đi rồi, Hướng Vãn tiếp tục ăn bữa sáng. Bữa sáng là sữa đậu nành táo đỏ và bánh khoai tây sợi chiên do đích thân mẹ Hướng làm. Hạt đậu nành và táo đỏ được Hướng Vãn lấy từ phòng bếp vô khuẩn cho mẹ Hướng, sữa đậu nành làm ra vô cùng thơm ngọt, vị táo đỏ nồng đậm mà không ngán làm người ta uống một hớp lại muốn uống thêm hớp thứ hai. Đây là lần thứ hai mẹ Hướng làm sữa đậu nành táo đỏ, bởi vì lần trước Hướng Vãn bảo uống rất ngon, cho nên lần này mẹ Hướng đã dùng một chiếc bình giữ nhiệt nhỏ rót cho cô một bình đầy ắp.
loading4.png


loading4.png


Sau khi uống xong một ly rưỡi sữa đậu nành, Hướng Vãn ợ một cái mang theo mùi hương của táo đỏ. Nhìn phần sữa đậu nành còn thừa, cô có chút đau đầu nên đã đăng bài trên wechat, hỏi xem có ai muốn uống sữa đậu nành táo đỏ hay không. Tất nhiên bài đăng wechat này sẽ ngoại trừ ba mẹ Hướng, sau khi đăng bài, có rất nhiều người bình luận muốn uống, nhưng đa phần chỉ là nói đùa. Ngược lại là Dương Điềm, hiếm khi thấy cô ấy dậy sớm như hôm nay, thật sự nhìn thấy hình ảnh cũng muốn uống sữa đậu nành táo đỏ. Nhưng cô ấy không muốn rời giường, đành phải bỏ lỡ một cách nuối tiếc.

[ Tần: Tôi có vinh dự được uống một ly không? ]

Món ngon như sữa đậu nành còn không hấp dẫn được đồ tham ăn Dương Điềm đến đây, Hướng Vãn có chút thất vọng. Cảm thấy kẻ háo ăn này chẳng chuyên nghiệp chút nào, lại nhận được tin nhắn từ Tần Sâm ngay sau đó.
[ W: Anh còn chưa ăn sáng sao? ]

[ Tần: Vẫn chưa. ]

Trong nhà đã hết thức ăn, Hướng Vãn đang chuẩn bị lát nữa ra ngoài mua ít rau, nhìn thấy tin nhắn thì trả lời ngay lập tức.

[ W: Đúng lúc tôi muốn ra ngoài, tôi mang qua cho anh hay sao? ]

[ Tần: Được, làm phiền em! ]

Chờ sau khi Tần Sâm gửi địa chỉ đến, Hướng Vãn thuận tay hâm nóng mấy cái bánh bao củ sen do ba Hướng Làm, đóng gói gọn gàng vào hộp giữ nhiệt và thay quần áo chuẩn bị ra ngoài. Lúc này thời tiết đang ấm dần, nhưng cô cũng không dám ăn mặc mỏng manh quá sớm, vẫn choàng áo khoác mùa đông trên người.

Trong tiết trời đầu xuân thế này, áo khoác màu thiên thanh làm cô thoạt nhìn vô cùng đằm thắm. Lúc cô vừa ra khỏi cửa chung cư, một đôi mẹ con ở bên đường không khỏi nở nụ cười khi nhìn thấy cô. Khi cô đi ngang qua, bé gái hơi mũm mĩm nhịn không được ngẩng đầu lên: "Mẹ ơi, chị đó thật là xinh đẹp!".
"Tiểu Di lớn lên cũng sẽ xinh đẹp như vậy", người mẹ vuốt mái tóc của cô bé và nói.

Hướng Vãn loáng thoáng nghe câu được câu mất, bắt taxi lại, bất giác đưa mắt nhìn về phía hai mẹ con kia một cái. Cô bé kia khoảng chừng 11 - 12 tuổi, vóc dáng hơi tròn trịa, nhưng mặt mũi xinh xắn. Nếu sau này có thể gầy đi một chút, chắc chắn sẽ trở thành một cô bé xinh đẹp. Hướng Vãn thu hồi ánh mắt, lấy một viên kẹo bách bảo trong túi xách ra và ném vào trong miệng. Trước kia sức khỏe không tốt, mỗi khi ngồi xe cô đều bị chóng mặt. Bây giờ sức khỏe thật sự cải thiện hơn rồi, nhưng cô vẫn có thói quen muốn ăn kẹo.
 
Tôi Bán Thức Ăn Trên Wechat Phát Tài
Chương 41


Dịch : Autumnnolove

🍉🍉🍉

CHƯƠNG 41

Sau khi uống một hơi hết ly sữa đậu nành, nghĩ lại có lẽ bởi vì những thứ đồ ăn này có liên quan đến Hướng Vãn nên mới có thể như thế. Tần Sâm lại cầm đôi đũa lên và gắp một chiếc bánh bao. Ba Hướng làm bánh bao cho con gái, nhưng vô cùng có tâm. Da mỏng nhân đầy ắp, củ sen và thịt bên trong đều được ông ấy lựa chọn tỉ mỉ, gia vị càng được cân đo đong đếm cẩn thận, hương vị bánh bao làm ra chắc chắn không thể chê vào đâu được.

Vấn đề của Tần Sâm có lẽ là chướng ngại tâm lý. Nếu như nói anh có thể nếm được hương vị bình thường của sữa đậu nành vì táo đỏ, bánh bao củ sen cũng như thế, đây rõ ràng là kết quả sau khi anh tự ám thị tâm lý* bản thân.

(*Ám thị tâm lý: Theo định nghĩa của từ điển thuật ngữ tâm lý học (GS. TS Vũ Dũng chủ biên): ám thị là quá trình tác động một cách trực tiếp hoặc gián tiếp lên tâm lý con người nhằm mục đích điều khiển họ thực hiện những yêu cầu nhất định.)

"Rất ngon!".

Hướng Vãn không biết lúc nảy trong lòng Tần Sâm còn đang trăn trở rất nhiều chuyện, sau khi nghe được anh khen ngon mới yên lòng. Mặc dù lúc Tần Sâm ăn rất đẹp mắt, nhưng Hướng Vãn không có sở thích nhìn chằm chằm người ta dùng bữa, cô nhanh chóng thu hồi ánh mắt và bắt đầu đánh giá văn phòng này.

Bữa sáng này là bữa ngon hiếm có đối với Tần Sâm, nhưng dù vậy, anh vẫn phân tán một ít lực chú ý trên người Hướng Vãn. Sau khi nhận ra tầm mắt của cô, anh nói: "Em có thể tự do đi tham quan một vòng". Nói xong, có lẽ sợ cô ngại ngùng, anh tiếp tục nói: "Chậu xương rồng của em ở bên kia".

Hướng Vãn nhìn theo tầm mắt của anh, vô thức đứng dậy và đi qua đó. Chậu xương rồng trên bàn làm việc thoạt nhìn non mềm, rõ ràng đã được chăm sóc rất tốt. Cô cúi đầu chiêm ngưỡng nó một lúc, rồi đi đến cửa sổ sát đất phía trước. Đây là tầng trên cùng, tầm nhìn rộng, đảo mắt nhìn xuống bên dưới mọi thứ đều trở nên vô cùng nhỏ bé. Vị trí của tòa nhà tập đoàn Tần thị rất đẹp, Hướng Vãn quét mắt nhìn khu vực xung quanh, cảm thấy đứng ở chỗ này ngắm cảnh đêm chắc chắn rất đẹp.

Đứng trước cửa sổ sát đất thưởng thức phong cảnh tấp nập một hồi, Hướng Vãn xoay người chuẩn bị xin phép ra về. Tần Sâm ngồi ở sô-pha đã ăn xong, anh dùng khăn tay lau nhẹ khóe môi và ngẩng đầu lên hỏi: "Tiếp theo em định đi đâu?".

"Đi mua chút thức ăn".

Hướng Vãn dứt lời, Tần Sâm đã đứng dậy và nói: "Tôi chở em đi". Hướng Vãn còn chưa kịp từ chối, anh đã tiếp tục nói: "Đúng lúc cho xuống cơm".

Nghe vậy, Hướng Vãn cúi đầu nhìn xuống bàn trà. Bánh bao thì không sao, bởi vì trong tủ lạnh chỉ còn có mấy chiếc nên cô cũng không mang đến nhiều lắm. Nhưng sữa đậu nành còn hơn nửa bình, thế mà anh giải quyết sạch sẽ, cô bất giác nhìn thoáng qua bụng của Tần Sâm. Mặc dù ở trong nhà, hàng cúc áo của anh vẫn được cài cẩn thận không chút cẩu thả, nhìn thế này thì cũng chẳng thấy được gì.

Hướng Vãn không biết rằng, một cái liếc mắt này của cô làm cho người ta vô thức hóp bụng lại. Sau khi thu hồi tầm mắt, cô thuận tay gói ghém gọn gàng bình giữ nhiệt và hộp cơm giữ nhiệt, cũng không từ chối việc Tần Sâm muốn chở cô đi.


 
Tôi Bán Thức Ăn Trên Wechat Phát Tài
Chương 42


Dịch : Autumnnolove

CHƯƠNG 42

Sau khi trường học nhận được điện thoại của mẹ Tiểu Di, xử lý những em học sinh đã bạo lực bằng lời nói đối với Tiểu Di ra sao tạm thời không đề cập đến.

Hôm sau, mẹ Tiểu Di cố tình chuẩn bị quà tặng và dẫn con gái đến nói lời cảm ơn. Lúc mẹ Tiểu Di đi tới Quảng trường Hoa Hưng, "Cửa hàng nhỏ mỹ thực dưỡng sinh" đã bắt đầu buôn bán, ngoài cửa có một hàng dài người xếp hàng. Nếu vào lúc này, chắc chắn người ta không có thời gian. Mẹ Tiểu Di suy nghĩ một lúc, dứt khoát bảo tài xế lái xe tới khách sạn Hương Tạ.

Ba của Tiểu Di họ Tôn, là cổ đông lớn của khách sạn Hương Tạ. Sau khi hai mẹ con họ tới khách sạn, giám đốc khách sạn hay tin đích thân có mặt tiếp đón. Tôn gia vốn dĩ là cổ đông lớn của khách sạn, tất nhiên sẽ có một phòng chuyên dụng ở đây. Mẹ Tiểu Di dự định để con gái nghỉ ngơi ở khách sạn, chờ khi nào cửa hàng không bận nữa mới tới.

Giám đốc khách sạn biết được mục đích tới đây của bà ấy, trên mặt không có vẻ gì, nhưng trong lòng lại lộp bộp, sau đó âm thầm cảm thấy may mắn. Sáng nay ông ta cử người tới "Cửa hàng nhỏ mỹ thực dưỡng sinh" để được một câu trả lời, bên đó một mực từ chối. Giám đốc khách sạn có chút không vui, ngẫm nghĩ bản thân quen biết nhân viên quản lý của Quảng trường Hoa Hưng, ông ta đang định tranh thủ thời gian mời người nọ ăn một bữa cơm, để người nọ giúp đỡ nói chuyện hoà giải. Ông ta cho rằng "Cửa hàng nhỏ mỹ thực dưỡng sinh" bày bán ở Quảng trường Hoa Hưng, chắc chắn phải nể mặt nhân viên quản lý. Tất nhiên, hành vi kiểu này ít nhiều cũng có một chút ý đồ ép buộc người khác. Nhưng giám đốc khách sạn không ngờ, một quán ăn gia đình nhỏ mà lại quen biết một trong những cổ đông của khách sạn, thậm chí cổ đông thoạt nhìn giống như mắc nợ ân tình người ta. Nghĩ tới điểm này, ông ta không khỏi cảm thấy may mắn, may mắn bản thân vẫn chưa hành động, nếu không e rằng đã đắc tội với người khác.

Mẹ của Tiểu Di không biết những suy nghĩ trong lòng ông ta, nhớ lại sau khi tới thành phố H đã có chút lơ là con gái, nhân cơ hội này trò chuyện với cô bé nhiều hơn. Trong lúc đó, mẹ của Tiểu Di còn thuê người mua hộ, mua bánh mặc ngọc và trà lá sen từ "Cửa hàng nhỏ mỹ thực dưỡng sinh".

"Mẹ ơi, món điểm tâm này thoạt nhìn đen ơi là đen, nhưng mùi thì lại rất thơm!", Tiểu Di hít hà và nói.

Có lẽ Tiểu Di ăn uống đủ chất, mái tóc vốn dĩ rất tốt, nhưng có thể tốt hơn cũng không phải chuyện xấu. Mẹ Tiểu Di vuốt tóc cô bé, nói: "Thế thì con nếm thử đi".

Hương vị bánh mặc ngọc tất nhiên là không có gì để bàn cãi, sau khi ăn một miếng, Tiểu Di không thể ngừng lại được. Mẹ Tiểu Di vốn không muốn ăn, nhưng ngửi mùi hương và nhìn thấy con gái ăn ngon đến vậy, không khỏi cầm một phần bánh khác lên và ăn. Trước kia gia đình của mẹ Tiểu Di cũng khá giả, sau khi lấy chồng cũng từng ăn không ít món ngon, tuy vậy vẫn bị hương vị bánh mặc ngọc làm cho kinh ngạc.

"Món điểm tâm này ngon quá!", Tiểu Di ăn xong, lộ ra nụ cười thỏa mãn trên mặt.

Nhìn thấy con gái vui vẻ, mẹ Tiểu Di cũng mỉm cười theo, đồng thời đặt trà lá sen tới trước mặt con gái. Trà lá sen tản ra mùi hương thơm ngát, nhưng nói chung là trẻ con ở lứa tuổi này đều thích uống trà sữa hơn, cho nên Tiểu Di thực sự có chút vô cảm đối với trà.

"Chỉ có ba và ông nội mới thích uống trà", ngoài miệng thì cô bé nói vậy, nhưng vẫn đón lấy ly trà từ tay mẹ.

Sau khi cúi đầu uống một ngụm, đôi mắt cô bé bỗng nhiên sáng rực: "Ôi, trà này dễ uống quá, còn hơi ngọt ngọt nữa!".

"Hơi đắng trong miệng, nhưng dư vị trong cổ họng lại ngọt", mẹ Tiểu Nhi uống một hớp trà lập tức bình phẩm.

Phát hiện con gái bị bạn bè bắt nạt ở trường học mà bản thân không hay, trong lòng mẹ Tiểu Di hơi giận chính mình, đến khi dùng bánh mặc ngọc và trà lá sen xong, tâm trạng mới tốt hơn một chút.

 
Tôi Bán Thức Ăn Trên Wechat Phát Tài
Chương 43


Dịch : Autumnnolove

CHƯƠNG 43

[ Hu hu hu, vì sao cửa hàng này lại không ở chỗ chúng tôi? ]

[ Một người dâng bức huyết thư cầu xin bà chủ đến thành phố A mở chi nhánh! ]

....

[ Đừng la hét nữa, mấy người có la hét ở đây bà chủ người ta cũng không nhìn thấy được đâu. ]

[ Ừ nhỉ, cửa hàng này có weibo không? Tôi xách đít qua đó la hét! ]

Có lẽ rất nhiều cư dân mạng đau đầu bởi vì rụng tóc đã bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ rồi, đồng loạt chạy tới bình luận bên dưới weibo Hướng Vãn. Từ sau khi "Cửa hàng nhỏ mỹ thực dưỡng sinh" của nhà Hướng Vãn bắt đầu nổi tiếng trên mạng, weibo của cô có không ít cư dân mạng la lối khóc lóc ăn vạ bởi vì không mua được hàng. Nhưng tất cả cũng chỉ là nhất thời, thỉnh thoảng mọi người nhớ ra mới tới kêu la vài câu mà thôi, chẳng hạn như không giành được hàng hoặc những lúc ra mắt sản phẩm mới. Tuy nhiên lần này những cư dân mạng mới biết đến weibo của cô vô cùng có nghị lực, thậm chí có vài người cứ ba bữa một ngày bình luận bày tỏ suy nghĩ bản thân cũng muốn mua bánh mặc ngọc. Dạo này tương đối bận rộn, Hướng Vãn cũng không lướt weibo mỗi ngày được, sau khi hoàn thành đề cương của luận văn tốt nghiệp, cô mới có thể thả lỏng một chút.

Hướng Vãn vốn dĩ muốn hẹn Dương Điềm và hai cô bạn ra ngoài đi dạo, nhưng ngoài trời bỗng nhiên mưa nhỏ lất phất. Cô đứng trước cửa sổ ngắm mưa một lúc, dứt khoát quay lại phòng bếp vô khuẩn. Mỗi ngày đều làm bánh a giao và trà lá sen, cho dù Hướng Vãn là người khá kiên nhẫn ít nhiều cũng cảm thấy tẻ nhạt. Sau khi cô vào bếp, nghĩ đến công thức bánh bạch ngọc thu được sau khi hoàn thành nhiệm vụ thứ ba, quyết định làm thử một chút, xem như đổi gió.

Nguyên liệu cần có để làm bánh bạch ngọc cũng không quá nhiều, chỉ có ba loại. Một loại sữa có mùi thơm khá giống sữa bò, một loại nguyên liệu nấu ăn đã được đánh thành bột, còn có những loại hạt mềm trong suốt có kích thước cỡ hạt gạo. Đã làm được bánh mặc ngọc rồi, sau đó làm bánh bạch ngọc hoàn toàn không có trở ngại gì. Nhất là nguyên liệu nấu ăn của bánh bạch ngọc ít hơn, cách làm đơn giản hơn một chút so với bánh mặc ngọc.

Sau khi nhào sữa và bột theo tỷ lệ thành một cục bột, cắt thành từng nắm nhỏ, ấn dẹt rồi bao lấy những hạt mềm trong suốt, vo tròn và bắt đầu tạo hình bằng khuôn có sẵn. Hoàn thành công đoạn này rồi, chỉ cần hấp trên lửa khoảng chừng mười lăm phút là chín. Trong quá trình hấp, một mùi hương sữa thoang thoảng thoải mái lãng đãng khắp cả căn phòng, Hướng Vãn chỉ cần ngửi mùi cũng cảm thấy chắc chắn rất ngon.

Mười lăm phút sau, cô nhấc nắp lồng hấp lên đúng giờ, hơi nước và khói bốc lên nghi ngút, bên trong lồng hấp nháy mắt xuất hiện từng đoá hoa mai trắng nở rộ.

Bánh bạch ngọc quả nhiên xứng với cái tên của nó, chờ sau khi hơi nước tản đi hết, thoạt nhìn giống như được chế tác từ một khối ngọc trắng thượng hạng, trắng trong như pha lê. Nếu không phải vì nó đang toả ra mùi thơm hấp dẫn, e rằng không dám tin thứ trước mặt này là đồ ăn.

Bánh bạch ngọc vô cùng xinh đẹp, Hướng Vãn thưởng thức hồi lâu mới cầm một chiếc bánh lên, cảm giác trơn trượt giống như bánh pudding, mềm mại và đàn hồi. Cô hé miệng cắn một miếng, hương sữa lập tức lấp đầy toàn bộ khoang miệng. Lúc hai hàm răng trên và dưới chạm vào và tiếp tục nhai, những hạt mềm được bao bọc trong phần bột trước đó bị cắn vỡ, nước cốt chua chua ngọt ngọt trào ra, vị ngọt thơm sảng khoái và hương sữa đi kèm hết sức vừa miệng. Những món ngon dưỡng sinh mà trước giờ hệ thống cung cấp chưa bao giờ khiến Hướng Vãn thất vọng, lần này cũng không ngoại lệ.

Bánh bạch ngọc thơm ngon, làm cho Hướng Vãn giải quyết sạch sẽ một phần nhỏ sản phẩm thử từ lúc nào không hay. Ăn hết rồi mà dư vị còn đọng lại trong miệng, thậm chí còn có cảm giác chưa đã ghiền.
Vốn dĩ đồ ngọt là thứ có thể khiến tâm trạng con người ta tốt hơn, huống hồ gì là đồ ngọt ngon miệng như vậy. Sau khi ăn bánh bạch ngọc xong, Hướng Vãn tiếp tục làm bánh a giao và trà lá sen mà cũng không còn cảm thấy chán chường. Kết thúc một ngày, thậm chí Hướng Vãn còn làm được nhiều bánh a giao và trà lá sen hơn những ngày trước đó. Bây giờ cô đã có thói quen trữ hàng, nghĩ đến kho hàng trong nhà có thể tăng lên rất nhiều, cho đến lúc Hướng Vãn ăn cơm chiều xong tâm trạng vẫn luôn phơi phới.

Hướng Vãn trò chuyện với nhóm Dương Điềm một lúc, nhận được tin nhắn của Tần Sâm cũng trao đổi qua lại vài câu với anh, sau đó mới mở weibo ra xem. Không kiểm tra thì thôi, vừa nhìn đã bị dọa cho nhảy dựng. Bình luận bên dưới bài đăng weibo mới nhất như muốn nổ tung, rất nhiều cư dân mạng thậm chí còn đang điên cuồng spam, hy vọng cô có thể mở chi nhánh ở chỗ của họ. Ngoài ra, còn có những khách hàng than thở mua bánh mặc ngọc quá vất vả.
[ Nhà tôi ở gần thành phố H, đi qua đó không tính là quá xa, nhưng cũng không tính là quá gần, bận đi bận về mất hơn ba tiếng đồng hồ. Từ sau khi vợ tôi biết đến cửa hàng này, ngày nào tôi cũng đến đây mua bánh cho cô ấy. May mà tôi là lao động tự do (freelancer), ít ra thời gian cũng thoải mái, nếu không thì không có thời gian rảnh rỗi như vậy đâu. Nhưng mà nói thật, đi một ngày hai ngày còn được, ngày nào cũng đi như vậy, thực sự sắp trụ không nổi rồi! ]

Đối với bình luận của người dùng này, bên dưới rất nhiều phản hồi bày tỏ hâm mộ, khen anh ta là một người chồng tốt. Nhưng cũng có những cư dân mạng là nam cho rằng anh ta đã quá dung túng vợ mình, còn nói nếu bà xã của họ mà dám làm mình làm mẩy kiểu đó với họ, đã bị đánh cho tơi bời hoa lá từ lâu rồi.
[ Mọi người không biết được tình huống ra sao thì đừng nói bậy, vấn đề ở đây là vợ tôi vừa mới sinh con xong và có xu hướng trầm cảm sau khi sinh. Nói tới chuyện này, tôi còn phải cảm ơn cửa hàng, bánh mặc ngọc của họ thật sự rất có hiệu quả móc tóc, vợ tôi ăn mới mấy ngày, tình trạng rụng tóc sau khi sinh dần dần thuyên giảm. Bởi vì như thế, tâm trạng của cô ấy dạo này tốt hơn rất nhiều....Thật ra tôi cũng không có oán trách gì cả, chủ yếu là mong muốn có thể có nhiều thời gian ở bên cạnh vợ con thay vì chạy tới chạy lui ngoài đường, cho nên tôi mới hy vọng bà chủ mở một chi nhánh ở đây. ]

[ Trầm cảm sau khi sinh mẹ gì, rảnh rỗi sinh nông nổi thì có. Hồi xưa sao không thấy con người có nhiều vấn đề vậy đi, anh bắt cô ta làm việc nhiều vào, đảm bảo tới thời gian ȶɦασ bủm bủm cũng chẳng có nữa là. ]
[ Lầu trên rác rưởi cút được bao xa thì cút cmmđ, không biết thì đừng nói bậy được không? Thời đại nào rồi chút kiến thức thông thường cũng đếch có? ]

[ Đừng tức giận với loại người này, tôi cảm thấy anh đang làm rất tốt, anh là một người chồng tốt, là một người cha tốt. Nếu hoàn cảnh gia đình khá giả một chút, thật ra anh cũng có thể tìm người mua hộ mà. ]

[ Tôi có đề xuất thế này, anh có thể tập hợp những người có nhu cầu mua bánh mặc ngọc ở địa phương lại thành một nhóm, hôm nay người này đi, ngày mai người kia đi, còn nếu bị giới hạn lượt mua, mọi người có thể tốn chút tiền thuê người xếp hàng hộ. ]

[ Nói tới nói lui, tôi vẫn hâm mộ những người ở thành phố H, gần quan được ban lộc! ]

[ Người ở thành phố H cho hay, người địa phương chúng tôi muốn mua bánh mặc ngọc cũng chẳng dễ dàng gì. Bây giờ càng ngày càng có nhiều người xếp hàng, đặc biệt gần đây hình như còn có cả bọn đầu cơ, dù gì cũng không dễ mua giống như lúc trước. ]
[ Bánh mặc ngọc không thể để được quá lâu, cho nên có bọn đầu cơ cũng không sao. Nói tóm lại các cậu ở thành phố H dù sao cũng dễ mua hơn chúng tôi ở địa phương khác. ]

--
 
Tôi Bán Thức Ăn Trên Wechat Phát Tài
Chương 44


Dịch : Autumnnolove

CHƯƠNG 44

Không đúng, hình như còn có chuyện cần phải suy nghĩ thêm chút nữa. Nếu thật sự khó ngửi giống như trong giấc mơ, Hướng Vãn lo lắng bản thân còn chưa chế biến được sản phẩm nào đã nôn mửa trước rồi.

Tần Sâm để ý thấy hai hàng lông mày của Hướng Vãn đột nhiên chau lại, đầu ngón tay khẽ động đậy, xúc động muốn đưa tay lên vuốt phẳng cho cô. Giọng nói của anh bất giác dịu dàng hơn, âm thanh trầm trầm lộ ra vài phần quan tâm và ân cần: "Đang suy nghĩ chuyện gì?".

"Nghĩ xem nếu món ăn làm ra có mùi vị quá quái dị thì phải làm sao...", Hướng Vãn thuận miệng nói ra suy nghĩ trong lòng.

"Chẳng phải việc buôn bán của tiệm đang rất ổn sao, sao còn phải làm món mới?".

Bởi vì Hướng Vãn, dạo này Tần Sâm đặc biệt chú ý đến Quảng trường Hoa Hưng nhiều hơn, tất nhiên biết được công việc kinh doanh của cửa hàng nhà Hướng Vãn rất tốt. Anh biết trong khoảng thời gian này Hướng Vãn rất bận, vừa siêng năng chuẩn bị tốt nghiệp, vừa bận rộn chuyện cửa hàng mới và cửa hàng trực tuyến, cho tới hôm nay thật sự nhịn không nổi nữa, anh mới hẹn cô đi ăn.

"Không phải món mới...". Hướng Vãn mới nói tới đây đã có người qua chỗ họ cho biết món ăn đã sẵn sàng, vì vậy hai người họ quay trở về phòng riêng chuẩn bị dùng bữa.

Hướng Vãn và Tần Sâm vừa mới ngồi vào bàn, thức ăn nhanh chóng được mang ra. Sườn xào chua ngọt, gà kim hoa ngọc thụ, cá mú hấp, ốc vòi voi luộc, đỉnh hổ thượng tố, chim bồ câu om,...lần lượt từng món được dọn lên, trong phòng lập tức tràn ngập mùi thơm thức ăn. Mỗi món ăn đều hội tụ đủ sắc - hương - vị, cho dù Hướng vãn vốn không đói bụng, sau khi nhìn một hồi cũng cảm thấy bụng hơi cồn cào.

(*) Sườn xào chua ngọt
loading4.png


(*) Gà kim hoa ngọc thụ
loading4.png


(*) Cá mú hấp
loading4.png


(*) Ốc vòi voi luộc
loading4.png


(*) Đỉnh hồ thượng tố
loading4.png


"Đồ ăn ở đây rất ngon!".

Hương vị món ăn của nhà hàng tư nhân này chắc chắn không thể chê vào đâu, Hướng Vãn mới vừa cầm đũa gắp một miếng sườn xào chua ngọt lên, không nhịn được mà khen ngợi. Sườn xào chua ngọt có rất nhiều công thức khác nhau, nhà hàng này rưới thêm một lớp sốt cà chua, tạo ra hương vị chua chua ngọt ngọt vừa phải, vô cùng ngon miệng, bên trong còn có củ sen giòn giòn.

Tần Sâm cũng bắt chước gắp một miếng, sau khi vào miệng vẫn là vị đắng như thường lệ, có điều nhìn thấy Hướng Vãn ăn uống vui vẻ, anh lại cảm thấy cũng không quá khó nuốt.

Trên bàn có rất nhiều món ăn, nhưng lượng thức ăn trên mỗi đĩa không nhiều, cho nên mặc dù Hướng Vãn ăn ít, nhưng cũng không lãng phí đồ ăn.

Có lẽ Tần Sâm nhìn ra Hướng Vãn rất thích phong cảnh ở đây, sau khi ăn xong, anh dẫn cô đi dạo xung quanh khu này.
"Có được không ạ?", tuy cảm thấy nơi này không đông khách nhưng dù sao cũng là nhà hàng, Hướng Vãn không hỏi hỏi lại kỹ càng.

Tần Sâm trả lời: "Tất nhiên là được".

Nhà hàng tư nhân này được xây dựng theo lối kiến trúc mô phỏng thời xưa, xung quanh là các loại hòn non bộ, cầu nhỏ và thác nước,...Lúc này trời đã tối hẳn, nhưng trong vườn có đèn lồng soi đường, đi trong vườn và cảm nhận được gió đêm lả lướt, cảm giác không tệ.

Đi qua cây cầu, Tần Sâm thấy Hướng Vãn đưa mắt nhìn xích đu trước bức tường hoa bên cạnh, chủ động đề nghị: "Có muốn qua đó ngồi chơi một lúc không?".

Bức tường hoa rất đẹp, vả lại Hướng Vãn thật sự muốn ngồi xích đu. Cô nhìn Tần Sâm, rồi gật đầu đi theo anh qua đó. Để hòa hợp với kiến trúc, xích đu cũng được làm bằng gỗ, là loại không có chỗ tựa lưng. Sau khi Hướng Vãn ngồi lên, cẩn thận nắm chặt dây thừng. Cô nhẹ nhàng đu đưa vài cái, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ.
"Anh không ngồi sao?", ở đây có hai chiếc xích đu, Hướng Vãn dùng chân tạo thế cho xích đu, nghiêng đầu nhìn người bên cạnh. Nói xong, cô tưởng tượng ra hình ảnh người đàn ông mặc âu phục đi giày da ngồi trên xích đu, không nhịn được mà cười rộ lên.

Ánh mắt Tần Sâm vốn dĩ vẫn luôn đặt ở trên người cô, nhìn thấy cô cười còn lộng lẫy hơn cả bầu trời sao kia, khóe môi bất giác nhếch lên một độ cong. Không biết mặt trăng đã treo mình trên trời cao từ khi nào, ánh trăng sáng soi rọi xuống điểm tô cho khung cảnh xinh đẹp tăng thêm vài phần thi vị.

"Nắm chặt, tôi đẩy xích đu cho cô", Tần Sâm nói xong, đã đi vòng ra phía sau Hướng Vãn.

Anh đẩy cái đầu tiên, Hướng Vãn còn thốt ra tiếng kêu nho nhỏ như có như không. Đến khi anh đẩy thêm mấy cái nữa, cô lập tức bật cười thích thú, còn xoay đầu lại năn nỉ: "Đẩy cao thêm xíu nữa được không?".
Kiểu xích đu này quá thô sơ, vốn dĩ Tần Sâm không muốn đẩy qua cao, đứng trước nụ cười và giọng điệu như đang nỉ non của Hướng Vãn, anh vẫn đẩy xích đu lên cao một chút.

Thuở nhỏ Hướng Vãn vô cùng hâm mộ những bạn nhỏ có thể liều lĩnh chơi xích đu, nhất là những lúc họ đánh đu thật cao, giống như sắp bay lên bầu trời. Thật ra không phải trước giờ cô chưa từng được chơi xích đu, nhưng cho dù có chơi, cũng trong sự trông chừng của người nhà, cẩn thận nhẹ nhàng đu đưa một chút thôi. Tới tận bây giờ, cô mới thật sự cảm nhận được sự thú vị trong trò chơi đánh đu.

Nhiệt độ buổi tối giảm xuống, vả lại còn có gió nữa, Tần Sâm nghe thấy tiếng hít thở của cô có phần dồn dập hơn trước đó, chậm rãi dừng xích đu lại. Chơi được một lúc lâu rồi, Hướng Vãn biết rõ tình trạng sức khỏe của mình nên vừa ổn định hô hấp vừa chờ xích đu dừng lại hẳn. Tay này Tần Sâm đỡ xích đu, tay kia bảo vệ Hướng Vãn, ánh mắt rơi xuống chân cô, dường như sợ cô không cẩn thận té ngã. Hướng Vãn nhảy xuống xích đu, nhìn thấy tư thế còn chưa kịp thu tay của Tần Sâm, đặc biệt là cách anh cụp mắt xuống, trái tim bỗng nhiên đập chậm lại nửa nhịp.
Chờ Hướng Vãn đứng vững, Tần Sâm mới ngẩng đầu lên, chạm vào ánh mắt của cô: "Sao thế?".

Hướng Vãn lắc đầu và nói cảm ơn, sau đó tiếp tục nói: "Chúng ta về thôi!".

Tần Sâm gật đầu, đi trước dẫn đường.

Sau khi hai người họ ra khỏi nhà hàng và lên xe, hai người không nói gì với nhau nữa. Nhưng cho dù là vậy, bầu không khí trong xe cũng không lúng túng chút nào. Hướng Vãn đổ một viên kẹo bách bảo ra và cho vào miệng, còn chia cho Tần Sâm hai viên, sau đó chồng cằm ngắm nhìn cảnh đến bên ngoài ô cửa kính xe. Cho đến khi xe ngừng lại trước cửa khu chung cư, cô xuống xe và xoay người nói chuyện: "Đi đường cẩn thận, hẹn gặp lại".

Tần Sâm nghe được câu "hẹn gặp lại" của cô, tâm trạng rất tốt: "Lên lầu cẩn thận".

Tần Sâm chờ Hướng Vãn đi vào tòa nhà chung cư, chờ Hướng Vãn lên nhà và mở đèn, lúc này mới bảo tài xế lái xe rời đi.
Hướng Vãn về nhà thì đi rửa mặt trước tiên, rửa mặt xong thì thời gian đã không còn sớm nữa, cô xua đi ý nghĩ đăng weibo vào lúc này. Vì vậy, đến sáng hôm sau, người theo dõi weibo Hướng Vãn mới nhìn thấy bài đăng mới nhất của cô. Họ phát hiện bà chủ thế mà thật sự tìm cách cho những khách hàng không thể đến thành phố H cũng mua được bánh mặc ngọc, người theo dõi thực sự vui mừng tới phát điên.

[ Quá tuyệt! Bà chủ là người tốt, khi nào có thể bắt đầu mua vậy? Vẫn mua ở cửa hàng trực tuyến sao? ]

[ Aaaaaaaaa, tôi muốn tỏ tình với bà chủ, lớp du chu cà mo! ]

[ What??? Đây là thật sao? Tôi muốn xuống sân chạy hai vòng cho bình tĩnh lại! ]

[ Rốt cuộc cũng chờ được ngày này, may mà đã không từ bỏ... ]

[ Bà chủ, cô có thiếu bạn trai không? Nếu không thiếu bạn trai, vậy cô có ngại có thêm một bạn trai không? ]
[ Bà chủ tốt bụng là của mọi người, muốn chiếm làm của riêng thì cút xa một chút! ]

[ Sáng sớm đã nhìn thấy tin này rồi, ô vui quá xá là vui! (like) ]

[ Huhuhu, cuối cùng mái tóc của tôi cũng được cứu rồi, hạnh phúc tới mức bật khóc luôn! ]

--
 
Tôi Bán Thức Ăn Trên Wechat Phát Tài
Chương 45


Dịch : Autumnnolove

CHƯƠNG 45

Sau khi Hướng Vãn nhận được tin nhắn từ Miêu Tinh Tinh, cô suy nghĩ một lúc rồi cũng đồng ý, nhưng cô không nhận tiền của cô ấy. Một mặt, cô không thiếu chút tiền này. Mặt khác, bản thân Hướng Vãn đang rất tò mò rốt cuộc bột mặc ngọc khó ăn đến mức nào, có người xung phong ăn thử cũng không tệ.

Được sự đồng ý của Hướng Vãn, Miêu Tinh Tinh liên tục nói cảm ơn, sau đó lập tức biên tập một đoạn trailer và đăng tải trong ngày.

Đoạn phim giới thiệu review bột mặc ngọc vừa được tung lên, nhanh chóng thu hút sự chú ý của rất nhiều cư dân mạng. Miêu Tinh Tinh nhìn số lượng người theo dõi của mình tăng vọt, cảm thấy bản thân quyết định đi nước cờ này xem ra đã đi đúng rồi.

Trong ngày hôm đó Miêu Tinh Tinh đã nhận được bưu kiện chuyển phát nhanh, cô ấy lập tức chuẩn bị bắt đầu phát sóng trực tiếp.

Như thường lệ, sau khi chào hỏi và giới thiệu đơn giản với khán giả, đầu tiên cô ấy phải "đập hộp" và giới thiệu sơ sơ về bao bì bột mặc ngọc cho khán giả được biết. Nhưng vào lúc này, khán giả nào có tâm trạng xem bao bì nữa, không ngừng thúc giục Miêu Tinh Tinh nhanh chóng vào việc chính.

"Được rồi, bây giờ chúng ta sẽ trực tiếp khui cái hũ này ra xem thử...", thấy hôm nay khán giả hết sức thiếu kiên nhẫn, Miêu Tinh Tinh đành phải nói vậy.

Vừa nói cô ấy vừa mở nắp hũ ra, hướng miệng hũ về phía ống kính máy quay và chia sẻ: "Tôi ngửi được mùi khét đâu đây, không dễ chịu lắm, nhưng cũng không thể nói là khó ngửi".

Chất liệu của hũ bột khá mờ đục, sợ khán giả xem không được rõ, cô ấy còn dùng chiếc muỗng tặng kèm bên trong hũ múc một muỗng bột ra đĩa sứ trắng trên bàn để trưng bày. Bột đen nằm trên đĩa trắng, thoạt nhìn càng đen đậm sâu hơn. Mức độ đen của loại bột này không giống màu đen của mè đen, mà là mơ hồ xen lẫn sắc xanh và tím thẫm.

Có lẽ Hướng Vãn đã từng nói rằng nó rất khó ăn, trong lòng khán giả đã có định kiến. Nhìn kiểu gì cũng cảm thấy bột trong cái đĩa kia không giống thứ có thể cho vào miệng.

[ Thứ này....nhìn kiểu gì cũng cảm thấy giống như thuốc độc dạng bột nhỉ? ]

[ Xin cho phép tôi nói thật, hình dạng thứ này thoạt nhìn có chút lộn xộn. ]

[ Tôi thấy đây mới chính là sắc đen tuyền toả ra năm màu sắc khác trong truyền thuyết nè _🙂з" ∠)_]

[ Thật sự ăn được sao? Đột nhiên hoang mang quá! ]

[ Chủ kênh đừng mất thời gian nữa, nhanh nhanh ăn một miếng coi hương vị thế nào! ]

[ Thứ này cũng quá ba chấm rồi, nhìn thôi là đã không muốn ăn. ]

....

[ Rõ ràng bánh mặc ngọc xinh đẹp thế kia, sao bột mặc ngọc lại có hình hài này? ]

[ Thật ra cũng không tới nỗi nào, cho dù có khó uống cũng chẳng thể khó uống bằng thuốc bắc được. ]

[ Chúng mình cần hiệu quả chứ đâu phải hương vị, dù sao chỉ cần bột mặc ngọc có hiệu quả tương đương, cho dù khó ăn tôi cũng không quan tâm. ]

Trong tiếng bàn tán xôn xao của khán giả, Miêu Tinh Tinh đã bắt đầu chuẩn bị pha bột mặc ngọc: "Theo như hướng dẫn sử dụng ở đây, chúng ta chỉ cần cho vào ba muỗng bột mặc ngọc mỗi lần, tiếp tục đổ 200ml nước ấm..."

Xuất phát từ tò mò, Hướng Vãn cũng đang theo dõi buổi phát sóng trực tiếp này. Khi nhìn thấy Miêu Tinh Tinh lấy ra một chiếc ly thủy tinh và cho ba muỗng phân mặc ngọc vào đó, sau đó đổ nước ấm vào và khuấy đều thành nửa ly chất lỏng sền sệt đen tuyền, cô bất giác nuốt một ngụm nước miếng. Tất nhiên, Hướng Vãn dám chắc không phải thèm thuồng gì cả, mà nhìn hỗn hợp hòa trộn trong ly càng khuấy càng giống xi măng phiên bản màu đen, cảm thấy bản thân không thể nuốt trôi.
Thành thật mà nói, bản thân Miêu Tinh Tinh nhìn cũng cảm thấy không ổn lắm khi nhìn vào thứ trong ly. Nếu chất lỏng sền sệt này thơm một chút, cô còn có thể tự thôi miên chính mình và ăn nó giống như bột mè đen, nhưng càng ngâm trong nước ấm, mùi hương có vị đắng của nó càng thêm mãnh liệt, thật sự không thể khiến người ta yêu thích.

"Sau khi pha với nước ấm thì vị có vẻ đắng hơn, mùi hương giống như thuốc bắc, tôi thật sự rất muốn cho thêm một chút nước để làm loãng nó rồi mới dùng thử".

Nhìn thấy Miêu Tinh Tinh bất giác nhíu mày, khán giả cách một cái màn hình cũng có thể cảm nhận được suy nghĩ của cô ấy.

Tuy nói như thế nhưng Miêu Tinh Tinh tất nhiên sẽ không thật sự thêm nước pha loãng, nhất là sau khi rất nhiều khán giả tặng quà cổ vũ cô ấy. Cô ấy nâng ly thủy tinh lên cho nhóm khán giả quan sát, cuối cùng cô ấy mới cầm lấy chiếc muỗng nhỏ và múc một muỗng. Trên chiếc thìa là một thứ đen sì, về mặt thị giác mang lại cho người ta cảm giác thứ này không thể ăn được.
Miêu Tinh Tinh hít một hơi thật sâu và đưa vào miệng, khán giả bên ngoài màn hình nín thở một cách bản năng, ngay cả Hướng Vãn cũng nhịn không được mà phải ném một viên kẹo bách bảo vào miệng để giải tỏa căng thẳng.

Miêu Tinh Tinh chỉ mới đưa hỗn hợp vào miệng thôi, khán giả đã sốt ruột spam bình luận thăm dò hương vị.

"Ủa? Hình như không có khó ăn lắm! Hương vị khá giống bột yến mạch đậu đỏ mà tôi đã từng uống trước kia, hơi đắng một chút. Sau khi nuốt xuống, cảm giác y hệt vừa mới uống thuốc bắc xong. Nhưng mà chờ thêm một lúc...hình như có chút ngọt ngào?".

Có lẽ là không chắc chắn, Miêu Tinh Tinh lại nếm thêm một muỗng nhỏ nữa, sau đó gật đầu: "Đúng vậy, sau khi ăn xong thật sự có vị ngọt nhàn nhạt, ăn được hơn so với tưởng tượng của tôi".

Đối với những gì Miêu Tinh Tinh vừa nói, rõ ràng khán giả không đồng tình.
[ Cô nghiêm túc đấy à? Tôi cảm thấy bột yến mạch đậu đỏ đã rất khó ăn rồi, thuốc bắc càng khó uống hơn, bây giờ hai thứ này kết hợp lại, cô nói với tôi rằng nó không khó ăn sao? ]

[ Tôi ít học nông cạn, cô đừng lừa gạt tôi đó! ]

[ Tôi chưa từng ăn bột yến mạch đậu đỏ nên tôi không cho ý kiến, chỉ cần có hai phần đắng như thuốc bắc thôi thì tôi cảm thấy chắc chắn nó rất khó ăn! ]

[ Thật ra bột yến mạch đậu đỏ ăn cũng không ghê lắm đâu, ăn quen rồi thì có thể chấp nhận được nó, nếu thật sự không được thì có thể thêm chút đường. ]

[ Miêu Miêu à, cô đừng cứu vớt danh dự cho bột mặc ngọc nữa, ngay cả bà chủ cũng nói rằng thứ này rất khó ăn. ]

[ Thôi rồi, chỉ cần ngửi được mùi giống thuốc bắc là tôi muốn ói ra ngay. ]

[ Đừng làm quá như thế chứ, tôi cảm thấy thuốc bắc cũng ổn, nếu nó ở mức này thì tôi vẫn có thể đón nhận. ]
[ Dù sao thì xem xong review tôi cũng không muốn mua nữa, chờ khi nào có dịp đến thành phố H ăn bánh mặc ngọc tốt hơn. ]

[ Đúng đó, bản thân bánh mặc ngọc không ngon sao? Mắc mớ gì phải chịu thiệt thòi như vậy! ]

--
 
Tôi Bán Thức Ăn Trên Wechat Phát Tài
Chương 46


Dịch : Autumnnolove

Chương 46

Không biết có phải bởi vì trước đó người ta không đặt quá nhiều hy vọng vào hương vị của bột mặc ngọc hay không, đa số khách hàng mua được bột mặc ngọc đều cho biết không quá khó ăn sau khi họ ăn thử. Một người nói không khó ăn những người khác còn không tin, nhưng mọi người đều nói không khó ăn khiến những khách hàng còn chưa mua được lập tức yên lòng, sau đó càng ra sức tranh giành để mua bột mặc ngọc.

Cách làm bột mặc ngọc đơn giản, thỉnh thoảng ba Hướng tới đưa bữa sáng cho con gái, còn có thể thuận tay giúp đỡ Hướng Vãn xào một nồi bột to, cho nên chẳng bao lâu số lượng bột mặc ngọc tồn kho đã vượt qua trà lá sen và bánh a giao. Khách hàng mua được bột mặc ngọc càng ngày càng đông, bên dươi weibo của Hướng Vãn cũng có thêm nhiều bình luận liên quan.

[ Bà chủ ơi, chị len lén nói cho em biết đi, có phải chị sợ người ta mua nhiều quá chị lo không xuể mọi chuyện cho nên mới nói rằng bột mặc ngọc rất khó ăn hay không? ]

[ Thành thật mà nói thì bột mặc ngọc đúng là không thể ăn mà. ]

[ Nhưng cũng đâu có quá khó ăn đâu, vả lại cô không cảm thấy hương vị của nó còn rất nâng cao tinh thần sao. Lúc mệt rã rời chỉ cần ăn một ly là lập tức có tinh thần lại. ]

[ Chớt tiệc! Tại sao tôi ăn xong trái lại cảm thấy mệt mỏi rã rời vậy nhỉ? ]

[ Nhìn thấy bà chủ nói khó ăn, cho nên sau khi mua được bột mặc ngọc tôi còn phân vân một lúc lâu, cuối cùng...chỉ vậy? Chỉ vậy thôi sao? ]

[ Cứ tưởng mình là người có khẩu vị bất thường nên cảm thấy nó không khó ăn, thì ra mọi người đều cảm thấy như thế. ]

.....

[ Lúc mới ăn đúng là khó ăn thật, chủ yếu là quá đắng, nhưng sau khi ăn quen rồi thì thấy cũng được. ]

[ Tôi trả giá gấp đôi để mua lại bột mặc ngọc, có ai muốn bán lại không? ]

[ Những người đã từng ăn bánh mặc ngọc rất muốn bà chủ giải thích một câu, bánh mặc ngọc thật ngon, tại sao bột mặc ngọc lại khó ăn đến vậy! ]

Hướng Vãn xem phản hồi của nhóm khách hàng, lộ ra vẻ mặt hoang mang.

"Hệ thống, chẳng phải cậu nói bánh mặc ngọc rất khó ăn sao?".

[ Đúng là khó ăn mà, ở hành tinh ái thực của chúng tôi chẳng có ai ăn thứ này cả. ]

Hướng Vãn chớp mắt, nghĩ đến những người ở hành tinh ái thực rất thích món ngon, vả lại họ cũng không thiếu bánh mặc ngọc để ăn, cho nên xem như cũng có thể hiểu được.

Thôi được rồi...

Trong đầu Hướng Vãn không khỏi liên tưởng đến câu chuyện "ngựa nhỏ qua sông", cảm thấy quả nhiên phải tự mình thử nghiệm mới biết được nước sông sâu hay cạn. Nghĩ đến đây, cô lấy một ít bột mặc ngọc ra pha và ăn thử một miếng. Sau đó phát hiện nó không khó ăn giống như hệ thống cảnh báo, nhưng cũng chẳng ăn ngon giống như một số khách hàng đã nói. Nếu như muốn nói, đại khái chính là không ngon và cũng không khó ăn.

-Wattpad: Autumnnolove-

Thời tiết càng lúc càng ấm áp, cây cối bắt đầu đâm chồi nảy lộc một lần nữa. Cho đến khi nhiệt độ hôm sau cao hơn hôm trước, đã có rất nhiều khách hàng từng rối rắm bởi vì rụng tóc và tìm đến Cửa hàng nhỏ mỹ thực dưỡng sinh đều đã mọc tóc lại rồi. Thậm chí những khách hàng ăn bánh mặc ngọc sớm nhất tóc đã dài cỡ một bàn tay.

Người không mắc chứng rụng tóc sẽ không hiểu được lo âu của những người hói đầu, không chỉ ảnh hưởng đến ngoại hình, mà tâm lý buồn bực càng ngày càng nghiêm trọng hơn khi nhìn thấy tóc rụng mỗi ngày. Chính vì điều này mà Cửa hàng nhỏ mỹ thực dưỡng sinh lại lục tục nhận được rất nhiều cờ thưởng, có "cứu tinh dành cho thiếu nữ đầu trọc", có "siêu phẩm mọc tóc", còn có "cảm ơn bà chủ, cứu mái tóc em",...trong cửa hàng có đủ cả. Các đơn vị truyền thông địa phương tới cửa phỏng vấn, thậm chí còn lên cả tivi. Tuy cửa hàng trên mạng có bán bột mặc ngọc, nhưng cũng không đủ cho lượng lớn khách hàng tranh giành, cho nên việc kinh doanh của Cửa hàng nhỏ mỹ thực dưỡng sinh ở trung tâm thương mại vẫn tốt như trước giờ.
Cuối tháng tư, Hướng Vãn nghĩ ba mẹ đến đây làm trong cửa hàng ít nhiều có phần lơ là em trai, cô đề nghị đón em trai đến đây chơi vào ngày Quốc tế lao động. Hướng Dật ở nhà ông bà nội, không có ba mẹ càm ràm cho nên tự do cỡ nào. Nhưng nhận được điện thoại của chị hai, cậu ấy vẫn đồng ý ngay, thậm chí cho biết không cần Hướng Vãn đến đón.

Em trai quyết tâm muốn tự mình đến đây, ba Hướng nói rằng để con trai rèn luyện nhiều hơn cũng không phải chuyện xấu. Cuối cùng Hướng Vãn không cần về nhà, mà chờ ở ga tàu hỏa từ sáng sớm hôm đó. Khoảng cách vốn dĩ không xa, ở quê có người thân đưa Hướng Dật lên tàu, tới ga tàu hỏa lại có chị hai Hướng Vãn chờ sẵn, thật sự rất khó xảy ra sự cố.

"Chị!". Từ trong đám người, cậu thiếu niên vốn dĩ đang xụ mặt ra vẻ người lớn vừa nhìn thấy chị gái thì lập tức nở một nụ cười xán lạn và chạy tới, "Em có mang cho chị mấy quả quýt trồng trong sân nhà nội, còn có những món mà chị thích ăn...".
"Chẳng phải đã bảo em đừng mang theo quả nhiều đồ hay sao". Hướng Vãn nhìn bao lớn bao nhỏ trong tay Hướng Dật, trong lòng vừa vui vẻ vừa sợ cậu ấy mệt.

"Không nặng, em xách nổi mà". Hướng Dật nói xong, túi đồ trong tay đã được người khác giành lấy, lúc này cậu ấy mới phát hiện bên cạnh chị gái còn có một ông anh.

"Chị, ảnh là ai thế?". Hướng Dật nhìn ông anh này, lông mày suýt nữa thì dựng thẳng đứng lên.

"Đây là bạn của chị, tên là Tần Sâm, em gọi là anh được rồi".

Lâu lâu em trai mới có thể đến đây một chuyến, tất nhiên Hương Vãn muốn dẫn cậu ấy đi chơi ở thành phố H vài ngày. Người khác phái duy nhất mà cô có quan hệ khá tốt chình là Tần Sâm, cho nên không thể không hỏi anh. Tần Sâm vừa nghe em trai của Hướng Vãn đến, lập tức nói rằng đúng lúc anh đang muốn nghỉ phép, có thể tiếp đãi em trai cùng Hướng Vãn. Hướng Vãn không nghĩ quá nhiều, cô cảm thấy nhiều người càng vui hơn, vì vậy đã đồng ý với anh, thành ra bây giờ mới có tình huống hai người cùng nhau đi đón em trai.
"Em có chị là đủ rồi, không thèm có thêm anh trai đâu", Hướng Dật hừ nhẹ.

"Không được bất lịch sự như vậy". Hướng Vãn thấy thấy độ của Hướng Dật, vỗ nhẹ l*n đ*nh đầu cậu ấy một cái.

Hướng Dật không muốn khiến chị gái không vui, lúc này mới chào Tần Sâm một tiếng. Tất nhiên Tần Sâm sẽ không tính toán với Hướng Dật, nhất là sau khi nhận ra mặt mũi cậu ấy có vài phần giống Hướng Vãn.

Lối ra ga xe lửa đông đúc, không phải là nơi thích hợp để trò chuyện. Hai chị em hỏi han vài câu, rồi nhanh chóng đi ra bãi đỗ xe và lên xe.

"Chị, lát nữa chúng ta sẽ đi đâu?". Sau khi lên xe, Hướng Dật nhìn thấy trong xe còn có tủ lạnh và màn hình tivi, cậu ấy không khỏi ngắm nghía vài lần.

"Em có muốn đi cưỡi ngựa không? Nếu em muốn thì chúng ta có thể đến nông trại ở vùng ngoại ô chơi vài ngày. Ở đó có thể cưỡi ngựa này, có vườn bách thú tư nhân này, có cả...". Địa điểm này được Tần Sâm giới thiệu, Hướng Vãn cảm thấy không tệ.
Hướng Dật nghe được hai từ "cưỡi ngựa" thì hai mắt sáng rực, không đợi Hướng Vãn nói xong đã gật đầu đồng ý.

"Vậy thì chúng ta đi thẳng đến đó", Hướng Vãn nói.

Có khách hàng cố ý từ địa phương khác tới thành phố H để mua bánh mặc ngọc và trà lá sen nhân dịp nghỉ lễ Quốc tế lao động nên ba mẹ Hướng không muốn đóng cửa cửa hàng, đã nói trước rằng con gái cứ dẫn em trai đi chơi.

--
 
Tôi Bán Thức Ăn Trên Wechat Phát Tài
Chương 47


TÔI BÁN THỨC ĂN TRÊN WECHAT PHÁT TÀI

Tác giả: Tô Hương Lan Sắc

Dịch : Autumnnolove

Chương 47

Sau khi tiễn cả nhà Viên Viên ra về, trong lòng Hướng Vãn bỗng nhiên nảy ra một vài ý tưởng. Hiện nay, cũng có rất nhiều người rụng tóc bởi vì mắc bệnh hoặc tai nạn giống như Viên Viên. Đối với vài người, rụng tóc không phải là vấn đề gì to tát, nhưng đối với một số người khác, chắc chắn vẫn muốn có tóc trên đầu. Một hộp bột mặc ngọc có giá 1,666 tệ, tình huống của Viên Viên khá nghiêm trọng cho nên cần ăn liên tục ba hộp bột mặc ngọc trong vòng một tháng mới có dấu hiệu mọc tóc. Không phải tất cả các gia đình đều có tiền để mua bột mặc ngọc, Hướng Vãn cảm thấy có lẽ có thể tặng bột mặc ngọc miễn phí cho những người có nhu cầu nhưng hoàn cảnh gia đình khó khăn.

Có ý tưởng rồi, nhưng cụ thể phải tiến hành thế nào, nhất thời cô chưa nghĩ ra. Một người nghĩ không ra, hai người chưa chắc nghĩ không ra. Hướng Vãn quyết định nhân dịp Dương Điềm và hai cô bạn tới nhà mình chơi, nói lại ý tưởng này với họ.

"Ý tưởng này rất hay, nhưng làm sao biết được ai đó thật sự cần được giúp đỡ hay chuyện gì đó có phần phức tạp hơn?", Lý Mộc Di nói. Không phải trong lòng cô ấy ác ý, mà với hiệu quả và độ khó mua của bột mặc ngọc, không chắc là sẽ không có loại người trong nhà không thiếu tiền chạy tới chung vui đâu.

Kỳ nghỉ Quốc tế lao động kết thúc, thời tiết càng ngày càng nóng. Ba cô bạn nhân dịp buổi chiều mát mẻ mới tới tìm Hướng Vãn chơi, lúc này đang ngồi bên cạnh bàn trà hóng gió điều hòa, thật sự thoải mái.

Dương Điềm gật đầu và nói: "Hoặc cũng có thể thành lập một quỹ từ thiện?".

"Thế thì quy mô quá, giống như Vãn Vãn mới nói, mình thấy chỉ cần lập một tài khoản công khai để những người cần thì tự đăng ký là được rồi". Hạ Thanh nói.

Hướng Vãn cảm thấy các cô ấy đều nói rất đúng, nhất là tài khoản phúc lợi cộng đồng mà Hạ Thanh nói không quá phức tạp, nhưng cần phải tốn chút tâm huyết để xét duyệt khả năng của những đơn đăng ký. Suy cho cùng, ý tưởng ban đầu của Hướng Vãn là muốn giúp đỡ những người thật sự cần, không muốn bị những người mưu đồ xấu xa đục nước béo cò.

Các cô gái vừa nhâm nhi đĩa trái cây được Hướng Vãn chuẩn bị trước đó, vừa thảo luận, Dương Điềm đột nhiên đề nghị: "Hay là cậu hỏi Tần Sâm nhà cậu thử xem, chắc chắn anh ấy biết phải làm gì".

Sau lần tình cờ gặp mặt ở sân vận động, thỉnh thoảng Hướng Vãn sẽ nhắc tới Tần Sâm trong các cuộc nói chuyện phiếm hằng ngày của các cô ấy, cho nên bọn Dương Điềm cũng biết sơ về Tần Sâm. Lúc nghỉ lễ tới nông trại chơi, Hướng Vãn đã mời họ đi cùng, nhưng ai cũng có kế hoạch riêng cho nên không đi.

"Cậu đừng nói bậy". Hướng Vãn thấy Dương Điềm lại trêu chọc mình, duỗi tay đánh nhẹ lên cánh tay cô ấy một cái.

"Cậu xem mình vừa nhắc tới anh ấy là cậu lập tức kích động rồi, còn nói mình nói bậy nữa", Dương Điềm cười khanh khách và nói.

Hướng Vãn thấy Dương Điềm vẫn còn nói tiếp, giả bộ muốn túm lấy cô ấy. Dương Điềm lập tức đứng dậy chuẩn bị chạy trốn, lại bị Lý Mộc Di bắt được: "Vãn Vãn, nhanh thu thập cậu ấy đi!".

Dương Điềm giãy giụa hai ba cái vẫn không thoát được, quay đầu cầu cứu Hạ Thanh. Hạ Thanh chỉ mỉm cười mà không tham dự, cuối cùng cô ấy bị Hướng Vãn và Lý Mộc Di hợp tác cù cho một trận.

"Ỷ đông hϊếp yếu, các cậu đúng là không có tinh thần võ đức chút nào!", Dương Điềm nằm liệt trên sô pha, cười nói.

Lý Mộc Di nghe vậy, ném cho cô ấy ánh mắt "thế thì sao nào".
Sau khi chơi đùa xong, Dương Điềm vẫn nghiêm túc nói: "Làm từ thiện thì tốt, nhưng dù sao chúng ta cũng chưa có kinh nghiệm, cậu thật sự có thể đi hỏi Tần Sâm thử xem thế nào".

Hướng Vãn gật đầu, chuyện này tạm thời bàn tới đây thôi.

Mọi người cùng nhau dọn dẹp đĩa trái cây trên bàn trà, Dương Điềm liếc nhìn điện thoại rồi nói: "Gần năm giờ rồi, chúng ta ra ngoài ăn tối nhỉ?".

Không có ai phản đối cả, vì vậy cả đám chuẩn bị ra ngoài.

--
 
Tôi Bán Thức Ăn Trên Wechat Phát Tài
Chương 48


TÔI LÀM GIÀU

TỪ BÁN THỨC ĂN TRÊN WECHAT

Tác giả: Tô Hương Lan Sắc
 
Tôi Bán Thức Ăn Trên Wechat Phát Tài
Chương 49


TÔI LÀM GIÀU

TỪ BÁN THỨC ĂN TRÊN WECHAT

Tác giả: Tô Hương Lan Sắc
 
Back
Top Bottom