Ngôn Tình Toang! Lộ Bí Mật Rồi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Toang! Lộ Bí Mật Rồi!
Chương 40: 40: Lá Xa Lìa Cành 4


Những ngày nằm viện đều là Vân Anh chăm sóc cô từng ly từng tí.

Từ vệ sinh cơ thể đến chăm sóc vết mổ theo hướng dẫn của bác sĩ đều do một tay cô ấy làm hết.

Dù phải đi làm nhưng cô ấy vẫn nấu đồ ăn để đưa vào viện cho cô mỗi ngày.

Thuý An thầm cảm ơn trời Phật vì ở nơi đất khách quê người này còn có một người bạn yêu thương cô nhiều như vậy.
"Cảm ơn mày"
Cô mỉm cười cảm ơn khi Vân Anh đưa cho cô hộp cháo của bữa tối.
"Ơn cái gì mà ơn, ở đây chỉ có hai đứa mình, không giúp nhau lúc này thì lúc nào"
"Sau này mày sinh con tao cũng sẽ đi chăm mày, hứa đó" cô mỉm cười.
"Ối giời chồng còn chưa có thì con ở đâu ra.

Tao chỉ định ở đây vài năm nữa, sau đó về nước mở một nhà hàng.

Còn mày thì sao? Định trốn ở đây luôn không về?"
"Tao cũng không biết nữa.

Nhưng nếu mày về thì tao cũng về, cho tao góp vốn vào nhà hàng nữa"
"Người giàu nói chuyện tự tin quá nhỉ.

Ở đây ra không biết tài khoản còn được mấy số"
Quả thật chi phí trong bệnh viện này khiến tài khoản của cô hao hụt từng ngày.

Nhờ có bố mẹ gửi tiền sang hỗ trợ nên bây giờ mới có thể ngồi đây nói chuyện phiếm được chứ không phải là sống ngày nay lo ngày mai.
"Yên tâm, tao còn nhiều của chìm của nổi lắm.

Bố tao đã mua cho tao một vườn bưởi rồi, tao có bán hết tài sản đi góp vốn thì vẫn còn ăn bưởi chống đói được"
"Được, vậy thì bắt tay với cổ đông lớn cái nhỉ"
Sau đó cả hai cùng bật cười.

Cô không dám cười lớn vì vết mổ vẫn còn đau.
"Nhưng mày về thì con phải tính thế nào? Không sợ nhà lão đó biết rồi đòi con sao?"
"Như mày nói đó, cứ nói là con lai Tây thôi, ai biết đó là đâu.

Dù sao tóc thằng bé cũng màu vàng"
"Cũng phải.

Với cả cùng lắm thì đi thành phố khác sống.

Mày có thích vào Nam không? Tao cũng đang cân nhắc về rồi sẽ sống ở miền Nam trước, nếu hợp thì ở luôn"
"Tao thoải mái thôi, bố mẹ tao cũng không quản, giờ đi lại dễ dàng, Bắc Nam cách nhau mấy tiếng bay thôi mà"
"Vậy được, để tao tính kỹ.

Với cả còn phải bảo mẹ tao đi xem nữa, coi số tao khởi nghiệp ở đâu phất hơn haha"
Người không bị chuyện tình cảm làm phiền lòng như Vân Anh thật tốt, mỗi ngày đều có thể cười hi hi ha ha.

Cô ngưỡng mộ cô ấy rất nhiều.
...
Thuý An đã có thể xuống giường đi lại được rồi.

Mỗi ngày Vân Anh đều dìu cô đi tới trước cửa kính của phòng NICU để nhìn con.

Đặt tay lên cửa kính, nhìn bé con nhỏ xíu mong manh của mình trong lồ ng ấp cô lại không kìm được nước mắt:
"Xin lỗi con, mẹ xin lỗi con, con cố gắng lên, mẹ sắp được đón con về rồi"
Bác sĩ nói em bé sẽ phải được chăm sóc đặc biệt 4 tuần thì mới có thể về bên cạnh mẹ.

Đến nay mới chỉ được hơn 2 tuần, cô đếm thời gian từng ngày.

Mỗi ngày bác sĩ đến kiểm tra cô không hỏi sức khoẻ của mình mà sẽ hỏi về con trước, chỉ cần họ nói con vẫn bình an là cô mới có thể yên tâm.
Bố mẹ cô vừa hạ cánh xuống thành phố này, không nghỉ ngơi mà lập tức vào viện thăm cô.

Gặp được bố mẹ, cô lập tức khóc oà lên như một đứa trẻ.

Đã dặn lòng sẽ không khóc nhưng nhìn thấy người thân ruột thịt vượt ngàn dặm xa xôi đến chăm sóc mình thì cô lại không thể mạnh mẽ được nữa.

Mẹ cô cũng khóc, nhưng vẫn vỗ nhẹ sau lưng dỗ dành cô.

Bố cô ở một bên xoa đầu cô, mắt cũng rưng rưng.

Đứa con gái rượu của ông, lúc trước luôn cười vui vẻ mỗi ngày, lớn rồi còn thích làm nũng đòi ông mua mấy thứ đồ ăn trẻ con, thế mà chỉ trong vòng 1 năm qua số lần ông thấy con khóc còn nhiều hơn cười.

Người làm cha nhìn con mình khóc sao có thể không xót xa? Ông tự nhủ sau này sẽ không giao con gái cho bất kỳ ai nữa, để con mình sống trong nhà mình vẫn là yên tâm nhất.
"Ngoan, không khóc nữa, có mẹ đây rồi" mẹ cô dỗ dành.

"Ừ, đừng khóc nữa, con muốn ăn gì bố mua cho con nhé" bố cô cũng an ủi.
"Đúng rồi đó đừng khóc nữa, không tốt cho người mới sinh con đâu" Vân Anh cũng nhắc cô, sau đó đưa hộp khăn giấy cho cô và mẹ lau nước mắt.
Sau đó cả nhà lại đi thăm bé con, tuy không được vào trong nhưng nhìn từ bên ngoài cũng đủ rồi.
"Nhìn ** cậu như con Tây ấy bà nhỉ, tóc vàng hoe kìa.

Hai đứa có nhầm với con ai không? Nhìn như cái bắp ngô ấy bà nhỉ, hay đặt tên ở nhà là Bắp luôn?" bố cô vừa được chỉ cho nhìn cháu thì đã nhận xét một câu như thế.
"Được đó bố, tên Bắp cũng dễ thương, bố nói con mới để ý nhìn tóc bé con cũng giống bắp ngô còn non ghê"
"Cháu cũng thấy thế, chào con nhé bé Bắp"
Cả cô và Vân Anh cùng hưởng ứng.
Mẹ cô liếc xéo bố cô một cái nói: "Thằng bé dễ thương, giống An nhà mình lúc nhỏ, chỉ khác mỗi màu tóc thôi, đúng cháu mình rồi không nhầm được đâu"
"Giống con thật hả mẹ? Tốt quá" cô rất mừng rỡ vì điều này.
"Tất nhiên, y đúc hồi con còn nhỏ"
"Mẹ, thế còn tên khai sinh, mẹ đã nghĩ ra gì cho cháu chưa"
"Bố mày cứ đòi đặt mấy cái tên hầm hố như đi đánh nhau, mẹ chưa duyệt.

Cũng nhờ phước đức tổ tiên mà hai mẹ con mới gặp dữ hoá lành, mẹ đang thích cái tên Gia Phúc, con nghĩ thế nào?"
"Tên hay ý nghĩa lắm mẹ, vậy cứ đặt cháu là Gia Phúc nhé" cô mỉm cười, cái tên nhẹ nhàng dễ nhớ, mong em bé của cô cũng luôn được hưởng phúc phần từ tổ tiên, bình an trọn đời.
"Cái tên hay quá, cháu cũng thích tên Phúc, đọc lên nghe rất ấm áp an tâm"
Con gái đã đồng ý rồi, bạn thân của con gái còn khen nữa nên bố cô cũng không ý kiến thêm.

Ông được đặt tên ở nhà cho cháu là đã vui lắm rồi.
...
Ở trong nước, Hoàng Duy lại trở về với cuộc sống tẻ nhạt, vô nghĩa của mình.

Anh không tìm được cô, biết cô đau ốm cũng không thể đến thăm nên đã dành thêm nhiều thời gian tụng kinh niệm Phật cầu bình an cho cô.

Nếu lúc trước anh lên chùa hàng tháng thì bây giờ là hàng tuần.

Anh cũng bắt đầu ăn chay nhiều hơn, thực sự muốn mỗi phần công đức mà mình tích được sẽ mang lại bình an cho cô.
Hôm nay anh vừa ở chùa ra về thì thấy một nhóm người túm năm tụm ba ở bên kia đường.

Anh tò mò lại xem thử thì hoá ra là có một ông cụ đang xem chỉ tay cho họ.

Ông cụ mặc áo the, đội khăn xếp thiếu mỗi chiếc kính đen nữa là trông giống các thầy bói trong tiểu phẩm hài.

Trước giờ anh không tin vào bói toán nhưng thấy người đang được xem tay thì gật đầu liên tục, dường như ông cụ nói rất đúng thì cũng tò mò.

Thế là anh cũng xếp hàng ngồi chờ đến lượt mình được xem.
Ông cụ cầm tay anh lên nhìn một hồi lâu, lông mày cũng nhíu chặt lại nhưng không nói gì.

Người xung quanh đều bắt đầu xôn xao bàn tán xem rốt cuộc vận mệnh của người này có chuyện gì mà ông cụ không nói gì.
"Công danh, sự nghiệp không có điểm gì để chê.

Càng về già danh vọng càng cao.

Nhưng đường tình cảm vất vả truân chuyên.

Số đa thê, trước 40 tuổi sẽ có hai đời vợ nhưng đều không dài lâu, phải cưới lần 3 mới được viên mãn.

Anh này cũng bạc phúc về đường con cái, con đầu mất sớm, con thứ thì xa cách không ở gần bên.

Phải làm nhiều việc thiện tích đức, nếu phúc đức dày rộng thì sau 40 tuổi lại có thêm con cái".
Anh khá bất ngờ về lời nói của ông cụ.

Quả thật anh đã trải qua 2 cuộc hôn nhân đều kết thúc trong đau buồn, tổn thương nhiều hơn cho người vợ.

Chỉ có một điều anh thấy ông cụ nói chưa đúng, anh đã mất hai đứa con bé bỏng rồi, làm gì còn con thứ nào nữa đâu.

Vì vậy anh cũng chỉ bán tín bán nghi, đặt tiền công xem tay xuống chiếc hộp trước mặt ông cụ rồi xin phép ra về.
Khi anh quay lưng đi rồi ông cụ còn nói với theo:
"Nhớ lấy ngày này, mỗi năm tôi sẽ xem ở đây vào đúng ngày này.

Sau này nghiệm lại thấy đúng đừng quên quay về báo cho tôi biết"
Anh mỉm cười, gật đầu chào tạm biệt nhưng không đồng ý hứa hẹn gì.
...
Sau hơn 1 tháng ở bệnh viện, mẹ con Thuý An được xuất viện về nhà.

Bé Bắp đã có thể dùng được sữa mẹ, cái miệng nhỏ xíu dễ thương lúc nào cũng đòi ăn.

Nhưng cô vẫn lo lắng về việc mình vệ sinh da chưa đủ kỹ, sợ con bị nhiễm khuẩn nên tạm thời vẫn dùng máy vắt sữa ra cho con dùng, đợi con cứng cáp hơn lại tập cho bú mẹ trực tiếp cũng không muộn.

Mỗi ngày cô đều ngẩn người ngồi nhìn con thật lâu, cảm giác hạnh phúc lan tràn trong tim.

Có lúc sẽ ôm con lên, để con nằm ngủ trên ngực mình.

Vân Anh bận đi làm nhưng cứ về đến nhà là thay ngay quần áo mới, rửa tay sát trùng cẩn thận rồi lại vào nựng bé con.

Cô ấy thường vừa bế vừa thì thầm:

"Bắp ngoan nha, lớn nhanh mẹ Vân Anh làm cho con thật nhiều món ngon nhé, mẹ mở cho con cả cái nhà hàng luôn thích không nào?"
"Ui này giọng mày lúc nói chuyện với con nó bánh bèo thực sự ấy" Thuý An ngồi một bên xem mà bật cười.

Bình thường cô ấy nói chuyện đâu có dịu dàng thế này.
"Kệ tôi, chị xích qua bên đi đừng làm phiền tôi" cô ấy bĩu môi, lập tức đổi giọng khi nói chuyện với cô.
Sau đó cả hai lại cùng cười lớn, không biết bé Bắp có hiểu gì không nhưng cũng nhoẻn miệng cười.
Bố mẹ cô cũng về đây, nhưng nhà thuê của hai người các cô khá nhỏ nên ông bà phải thuê một nhà khác để ở tạm trong thời gian này.

Cũng may Vân Anh tìm được chỗ gần đây, chỉ cần đi bộ là tới nơi được.

Bố mẹ cô ngày nào cũng sang chăm cháu cùng con đến tận tối muộn cháu đi ngủ rồi mới về nghỉ.

Sáng sớm lại thấy ông bà sang.

Từ lúc có bố mẹ cô ở đây thì Vân Anh cũng không cần nấu ăn nữa, một ngày ba bữa của tất cả mọi người đều do mẹ cô đích thân vào bếp.

Trùng hợp là cô ấy và mẹ cô rất hợp gu với nhau về chuyện ăn uống, thế nên càng dễ thân nhau hơn.

Bây giờ hai người đã có thể ngồi tám chuyện cả ngày về chuyện đồ ăn thức uống, cách làm món này món khác mà cô nghe chẳng hiểu gì.

Nếu mà để họ thân với nhau hơn nữa chỉ sợ trước nhà thuê của cô sẽ có thêm một cái sạp hàng bán đồ ăn quá.
Lúc này là sáng sớm, mẹ cô vừa nấu ăn sáng xong thì gọi cô dậy ăn còn bà thì đi thay quần áo, rửa tay kỹ mấy lần mới vào bế cháu lên nựng yêu.

Bé Bắp cũng hay quấy đêm, gần sáng mới ngủ nhưng ban đêm thì Thuý An sẽ lo vì ban ngày gần như cô không phải động tay vào việc gì.
"Em Bắp của bà dậy rồi đấy à? Bà thương em nào, bà xem em tè chưa nào.

Ông nó đâu lấy tã cho cháu đi" mẹ cô bế bé Bắp lên kiểm tra.
"Đây đây ông đây, để ông thay tã cho cháu nhé" bố cô cũng nhanh tay lấy tã giấy ra, đợi mẹ cô vệ sinh xong cho bé thì mặc vào.
Cuộc sống cứ trôi qua êm đềm như thế.

Khi bé tròn 3 tháng tuổi thì ông bà cũng sắp hết thời gian lưu trú, thấy cháu cũng đã cứng cáp tự bú được sữa mẹ nên ông bà cũng yên tâm ra về.

Trước khi về còn bịn rịn dặn dò, ôm cháu không nỡ rời tay.

Bố cô còn dặn cô nhất định phải gọi video hàng ngày để ông bà được nhìn cháu.

Mẹ cô thì dúi vào tay cô thêm một chiếc thẻ nói:
"Của ông bà cho thằng Bắp, phải nhận, mẹ con sống ở đây cứ hở ra là lại phải tiền"
"Vâng, cháu xin bà ạ, Bắp yêu ông bà ngoại nhất con nhỉ" cô mỉm cười nhưng mắt vẫn rưng rưng vì xúc động.
Bé Bắp nhoẻn miệng cười, đáng yêu vô cùng.

Cả nhà cũng cùng cười theo, ôm nhau chào tạm biệt rồi mới lên xe ra sân bay.
 
Toang! Lộ Bí Mật Rồi!
Chương 41: 41: Lá Xa Lìa Cành 5


Thời gian lặng lẽ trôi qua, thoắt cái bé Bắp đã sắp được 1 tuổi.

Lúc nhỏ còn giống cô, càng về sau các đường nét lộ rõ hơn thì lại giống anh.

Cũng may vì nhìn tổng hoà cả gương mặt thì vẫn giống cô nhiều hơn, chỉ khi nhìn ở góc nghiêng mới thấy giống anh.

Vì sinh non nên thời gian qua bé hay bị ốm, mỗi lần như thế là cả cô và Vân Anh đều lo lắng như đứng đống lửa như ngồi đống than.

Mỗi lần ốm cũng phải hơn 10 ngày mới khỏi, cô phải theo con vào viện liên tục nên cũng chưa thể đi làm lại.

Mới đây thôi chỉ vì mọc răng cửa mà ** cậu sốt liên miên, cô phải ôm con đi viện ngay trong đêm.

Người ta nghỉ sinh con 6 tháng còn cô đã nghỉ sắp tròn 1 năm rồi.

Lúc này cô mới thấy may mắn vì đã chịu khó tích góp tiền khi còn trẻ, cũng biết ơn bố mẹ rất nhiều vì ông bà đã hỗ trợ không ít.
Gần đây trên mạng nổi lên một trào lưu làm video ngắn, Vân Anh đã nhanh tay bắt kịp xu hướng tự mình lập một kênh nấu ăn.

Cô ấy không chỉ chia sẻ các món ăn mình nấu hàng ngày mà còn có cả món ăn dặm mà cô ấy làm cho bé Bắp.

Có rất nhiều người theo dõi cô ấy, chủ yếu là các mẹ bỉm sữa.
Cô ấy cho cả bé Bắp lên hình nhưng thường chỉ quay đôi tay nhỏ bé mũm mĩm đang bốc đồ ăn mà không để lộ mặt vì biết cô không muốn nhiều người biết đến con.

Những người theo dõi cô ấy đều rất tò mò về em bé, gần như video nào cũng có người bình luận mong sớm thấy bé cưng lộ diện.
Bé Bắp tập nói, cô kiên trì dạy bé gọi mẹ nhưng bé chưa gọi được.

Vân Anh thì toàn dạy bé gọi tên, thế nên bây giờ bé cứ bi bô An An, Anh Anh suốt ngày.

Nhưng điều kỳ lạ là chữ mẹ thì bé chưa gọi được mà lại gọi được chữ ông, chữ bà rất nhanh.

Bố mẹ cô nghe được qua video mà cười không khép được miệng.
Vốn dĩ ông bà định bay sang mừng sinh nhật 1 tuổi cho cháu nhưng đột nhiên lại có dịch bệnh bùng lên.

Cô chỉ nghe thoáng qua là dịch bệnh này bắt nguồn từ một quốc gia Đông Á, sau đó nhanh chóng lan ra toàn cầu.

Số người dương tính với bệnh càng ngày càng cao.

Ở vùng các cô sống mới chỉ ghi nhận số lượng ca bệnh khá ít, nhiều người còn khá coi thường, chính quyền cũng chỉ tuyên truyền qua loa nhưng mẹ cô nói ở trong nước đã cảnh báo về dịch bệnh rất nghiêm trọng, bảo cô đưa con về ngay.

Bố mẹ Vân Anh cũng gọi điện thúc giục mỗi ngày, bảo cô ấy phải về ngay.
Sắp xếp công việc, trả nhà, thu dọn đồ đạc, đặt được vé về thì cũng đã là chuyện của 1 tháng sau.

Lúc này dịch bệnh đã trở nên nghiêm trọng hơn, trong nước siết chặt quy định cách ly cho công dân nhập cảnh về từ nước ngoài.
Về nước tất nhiên là sẽ phải làm xét nghiệm, đi cách ly tập trung trước khi được về nhà.

Các cô được đưa tới một khu cách ly lớn có sức chứa hàng trăm người.

Mọi thứ đều được chu cấp đầy đủ bởi các chiến sĩ bộ đội và nhân viên y tế, bố mẹ cô còn gửi cả đồ vào nên các cô không thiếu thốn thứ gì.

Khi đi kiểm tra hàng ngày các nhân viên y tế còn hay khen bé Bắp dễ thương làm cô thấy rất hãnh diện.
...
Đầu năm nay, Hoàng Duy có một chuyến công tác nước ngoài giữa lúc dịch bệnh đang lan tràn khắp nơi, sau khi về nước thì anh phải đi cách ly tập trung theo quy định.

Anh được đưa tới đúng khu cách ly mà Thuý An, Vân Anh và bé Bắp đang ở chỉ sau họ vài ngày nhưng lúc này chưa ai hay biết về chuyện này.
Ngoài những lúc phải thực hiện lấy mẫu xét nghiệm, đo thân nhiệt ra thì hầu hết thời gian đều tự do.

Nhân viên y tế cho phép người dân được đi lại tập thể dục trong sân nhưng phải đảm bảo khoảng cách an toàn 2 mét với nhau.

Vì sợ con nhiễm bệnh nên Thuý An rất lo lắng, cô không dám bế con ra khỏi phòng nửa bước.

Thậm chí lúc ngủ cô còn mơ thấy con bị mắc bệnh mà giật mình tỉnh dậy, mồ hôi tuôn ra đầm đìa.
"Ngày nào mày cũng ôm rịt như thế thì thằng bé nghẹt thở vì mày mất thôi.

Tranh thủ mới sáng sớm ngoài sân đang vắng vẻ, bế con ra ngoài hiên cho nó thay đổi không khí chút.

Để tao đi trước xịt khử khuẩn xung quanh, mày bế con ra thôi"
"Có chắc là cách này ổn không? Con chưa đeo khẩu trang được tao lo lắm"
"Ổn, tao ngó nghiêng nãy giờ rồi sáng ra chưa có người mấy, có mấy người đang tập thể dục xa xa ngoài kia thôi, mình đứng trước hiên mà việc gì"
"Thế ra 15 phút thôi lại vào"
"Ừ, ngồi yên đó tao gọi thì ra"
Vân Anh cẩn thận cầm theo chai xịt khử khuẩn đi ra ngoài hiên xịt xung quanh trước, sau đó đi xuống sân, đứng cách xa hơn 2 mét rồi mới gọi Thuý An ra.

Cô ôm bé Bắp trước ngực, để con tựa đầu vào vai mình, cánh tay nhỏ xíu ôm cổ mẹ làm trái tim cô cũng muốn tan chảy.

Vân Anh thì đứng đằng xa làm trò nhảy múa, bé Bắp nhìn thấy thì vui vẻ cười toe toét.

Nghe tiếng con cười cô cũng nhẹ lòng đi rất nhiều, mấy ngày nay cô đã bất an thái quá rồi.
Hoàng Duy dậy sớm, mang khẩu trang rồi đi chạy thể dục.

Khu cách ly này có một hồ nước, chạy mấy vòng quanh đó cũng ổn.

Đang chạy thì anh bị thu hút sự chú ý bởi phía xa kia có một cô gái đang vung chân múa tay.

Phía trước mặt cô ấy là một cô gái khác đang bế một em bé, trông họ rất vui vẻ.

Nhìn bọn họ như thế anh chợt nhớ đến Thuý An và đứa con bé bỏng của hai người, trái tim lại nhói lên từng hồi.

Anh không mang kính, cô lại mang khẩu trang nên anh hoàn toàn không nhận ra cô vì cách nhau một khoảng sân rất lớn.

Không hiểu vì lý do gì mà anh cứ muốn nhìn họ thật lâu, cho đến khi họ bế em bé vào trong phòng rồi anh mới tiếp tục chạy.
Sau ngày đó, hôm nào anh cũng cố tình chạy bộ vào đúng giờ này nhưng không thấy họ bế em bé đó ra khỏi phòng nữa.
Ngày hết hạn cách ly, bố mẹ đã lái xe đến chờ sẵn để đón mấy người các cô.

Đang đi thì cô chợt nhớ ra quên một món đồ nên đưa con cho Vân Anh bế lên xe trước, còn mình quay lại lấy đồ.

Lúc cô đang đi ở sân thì vô tình bắt gặp Hoàng Duy.

Chỉ thoáng lướt qua, cô bịt khẩu trang, đội mũ lại trùm thêm khăn để che nắng nhưng anh đã nhận ra cô chỉ qua một ánh mắt.
"An? An? Là em sao?" anh run run cất tiếng gọi, không dám tin vào mắt mình.
Mỗi ngày anh đều mơ rằng mình sẽ gặp lại cô.

Anh đã tưởng tượng ra rất nhiều cảnh tượng khác nhau, nhiều địa điểm khác nhau mà họ có thể gặp lại.

Trên bãi biển, ở bến tàu, trong làng chài,...!nhưng chưa bao giờ nghĩ đến họ sẽ gặp lại nhau trong khu cách ly.

Gần 2 năm xa cách, anh nhớ cô da diết biết nhường nào, mỗi đêm đều phải nhờ tới thuốc ngủ mới có thể vào giấc nhưng sau đó lại mơ thấy cô trong đêm mưa ấy, lạnh lùng đóng cánh cổng lại không thèm nhìn mặt anh rồi giật mình tỉnh dậy.

Giờ đây được thấy cô đứng đây bằng xương bằng thịt, lòng anh vô cùng xúc động, mắt đã rưng rưng không biết từ lúc nào.
"An, anh đây.

Sao em lại ở đây? Em có khoẻ không?"
Anh toan bước đến thì cô lùi lại, giơ tay chắn trước mặt nói: "Xin lỗi, anh nhầm người, xin hãy giữ khoảng cách 2 mét".
Nhìn thấy anh, cảm xúc của cô cũng rất hỗn loạn.

Bất ngờ, tủi thân, tức giận, thương nhớ, sợ hãi trộn lẫn với nhau.

Nhưng lý trí nhắc cô rằng cô phải nhanh chóng rời khỏi đây, không thể để anh nhìn thấy bé Bắp.

"Được, anh không lại gần.

Nhưng anh không hề nhận nhầm, anh biết là em mà An.

Anh có chuyện muốn nói..."
"Em không muốn nghe" cô cắt ngang lời anh sau đó bỏ đi, nói cách khác là chạy thật nhanh ra cổng, lên xe nhà mình rời đi.
"An, An, em nghe anh nói, anh xin em đó" anh vội chạy theo cô nhưng không kịp, bất lực nhìn chiếc xe rời đi để lại làn bụi mịt mù.

Anh lại bỏ lỡ cô thêm một lần nữa rồi.
...
"Vừa nãy là thằng Duy à?" xe chạy được một đoạn xa rồi mẹ cô mới hỏi.
"Vâng" cô trả lời mà lòng còn chưa hết hoảng hốt, may mà bé Bắp đã lên xe từ trước, may mà cửa kính xe nhà cô đã dán chống nhìn trộm.
"Đúng là oan gia ngõ hẹp, đến chỗ này mà còn gặp nó.

Cái hồi con mới đi nó hay lảng vảng gần nhà mình lắm.

Có đợt còn đến trường Bông, Sữa để hỏi thăm.

May mà thằng Sữa lớn rồi biết giữ miệng, Bông nó biết ít chuyện nên mới không bị lộ ra" mẹ cô kể lại.
"Lão đó đấy hả? Đúng là chỉ được mỗi mã ngoài, tao chửi có oan đâu mày cứ bênh bênh" Vân Anh đang ru bé Bắp ngủ mà cũng phải chửi một câu cho hả dạ.
"Con đang rối quá, anh ấy nhận ra con rồi làm sao bây giờ?" cô ôm đầu, cố gắng điều chỉnh cảm xúc và nhịp thở.
"Không về nhà nữa.

Con nhớ cái vườn bưởi bố mua cho con lúc trước không? Vẫn còn nếp nhà cũ của chủ nhà, bố cho xây sửa rồi định sau này làm chỗ nghỉ cuối tuần nhưng còn chưa cải tạo lại cái vườn nên tạm để đó.

Đồ dùng cơ bản trong nhà đủ hết, trước mắt về đó nhé?"
Cô còn chưa đến nơi đó bao giờ, tất cả đều chỉ nghe bố cô kể, đến giấy sang tên cũng là bố đưa rồi cô ký chứ chưa từng hỏi tới.

Nhưng bây giờ cô cần một chỗ mà anh không biết để sống nên đó là sự lựa chọn tốt nhất.
"Vâng, được ạ.

Vậy nhà mình đến đó đi.

Vân Anh muốn đi không hay về nhà?"
"Cô chú có ở lại với mẹ con An không ạ?"
"Chú còn chạy đi chạy lại được chứ bây giờ hai đứa Bông, Sữa đều đang học online, bố mẹ lại không được nghỉ nên cô phải lo cho hai đứa" mẹ cô nói.
"Không sao đâu mẹ, con tự lo được mà.

Gần đây con chịu khó học nấu ăn lắm, con có thể làm được các món ăn dặm cho Bắp rồi"
"Ôi mày định cho thằng bé ăn hấp - luộc cả tuần à.

Mấy món khó chút tao dạy mày còn lóng ngóng lắm.

Mình mày chăm con tao không yên tâm, tao về nhà nhưng sẽ chạy đi chạy lại.

Chú ơi cách xa thành phố không ạ?"
"30km thôi, nhà chú có mấy con xe đó cháu cứ lấy mà chạy xuống nếu có thời gian rảnh"
"Vâng ạ, vậy lát cho cháu xin về nhà đã, ổn định xong cháu lại xuống đây thăm mẹ con nó"
Thế là cô đưa con về vườn bưởi mà bố cô mua cho cô.

Nhìn địa thế, diện tích thế này bảo sao khi bố cô mua mẹ cô lại mắng cho một trận.

Nhà ở sâu trong làng, dáng đất thì méo xẹo muốn bán phải cắt thổ ra.

Có lẽ ưu điểm duy nhất là vườn bưởi lớn cho hoa thơm trái ngọt.

Cuối vườn là gian nhà nho nhỏ.

Cô không biết lúc đầu trông thế nào nhưng hiện tại bố cô đã sửa lại khá đẹp.

Sân lát gạch đỏ, tường sơn màu vàng, ốp sàn gỗ, trang trí cũng dùng màu nâu chủ đạo nên tạo cảm giác hoài cổ, bình yên.
"Thế nào? ** Bắp thấy ông xây nhà đẹp không? Lớn nhanh ông cho cháu mấy thổ muốn xây gì thì xây nhé"
Bé Bắp chưa hiểu ông nói gì nhưng được ông bế trên tay cũng cười tươi lộ ra 2 chiếc răng cửa mới nhú bi bô gọi: "Ông..."
"Ơi, ông đây, lớn nhanh ông chở đi chơi nhé"
Cô không rõ ** cậu có nhớ được ông bà đã bế mình từ khi lọt lòng hay không nhưng sau gần cả năm gặp lại mà không hề lạ lẫm, không khóc quấy, bố mẹ cô bế còn biết dụi dụi đầu làm nũng.

Nhìn cảnh này cô khẽ nở nụ cười hạnh phúc, muộn phiền lo lắng trong lòng cũng vơi bớt đi phần nào.
 
Toang! Lộ Bí Mật Rồi!
Chương 42: 42: Cánh Hoa Bay Về 1


Hết hạn cách ly, Hoàng Duy lập tức chạy tới nhà bố mẹ cô hỏi về cô.

Nhưng ông bà vẫn luôn đóng cửa không tiếp với lý do chính đáng là không tiếp xúc với người lạ mùa dịch bệnh.

Gần như mỗi ngày anh đều tới khu vực gần nhà cô, chờ xem ông bà có đi gặp cô hay không.

Nhưng mà bố mẹ cô cũng không đi đâu xa, có ra ngoài cũng chỉ đi mua sắm.
Còn Thuý An và bé Bắp đang trải qua cuộc sống bình yên trong thôn làng.

Vân Anh về nhà vài ngày rồi cũng chạy xuống đây chơi cùng mẹ con cô.

Vừa thấy cô ấy vào sân là bé Bắp đang ngồi trên ghế ăn dặm đã vươn tay về phía trước miệng líu lo: "Anh, Anh, Anh"
"Anh đây, mẹ xuống với con rồi, thơm mẹ cái nào" cô ấy bế bé Bắp lên, cậu nhóc cũng ôm cổ cô ấy thơm lên má.
"Xe đâu? Sao lại chạy xe máy xuống đây?" Thuý An nhìn ra cổng thấy cô ấy chạy một chiếc xe máy xuống thì hỏi.
"Tại cái lão chồng cũ của mày chứ sao.

Tao định sang lấy xe đi thì vô tình thấy lão đang lảng vảng gần nhà mày, tao sợ bị theo dấu nên về đi xe máy cho lành"
Hoá ra, anh vẫn như hồi bọn họ mới chia xa, cố chấp không chịu bỏ cuộc.
"Cảm ơn mày"
"Trong phố bây giờ dịch nặng lắm, tao cũng không dám đi đâu mấy nay cứ ở nhà mãi.

Nghe nói sắp tới có khi còn cấm ra vào thành phố.

Hôm sau tao xuống sẽ mang thật nhiều đồ dự trữ cho mẹ con mày, nếu lúc đó tao không xuống được còn có cái mà ăn".
"Ở đây mua của bà con trong làng cũng được mà, tao thấy thực phẩm cũng tươi sạch"
"Nhưng không đa dạng má ơi, con nó đang ăn dặm cần đổi bữa nhiều cho nó quen với các loại đồ ăn"
"Ừ, thế mẹ cháu lại cảm ơn mẹ Vân Anh nhé.

Lát tao gửi tiền cho mày, cứ mua đi giờ này chắc nhiều chỗ đang hét giá vì khan hàng đó"
"Có lẽ vậy, con cháu được ngày giỗ ông mà"
Vân Anh ở lại đến chiều muộn mới về.

Trước khi về cô ấy còn sơ chế sẵn nguyên liệu làm đồ ăn dặm cho bé Bắp, chia thành các hộp khác nhau đủ nấu ăn trong 3 ngày.

Quả thật cô ấy xem bé Bắp như con ruột do mình sinh ra vậy, Thuý An nhìn thấy mà vô cùng cảm động.
Mấy ngày sau Vân Anh lại xuống, lần này cô ấy đã đi ô tô của nhà cô xuống, mang theo một xe đầy đồ ăn, đồ dùng thiết yếu.
"Muộn thế, đi đường gặp chuyện gì sao?" thấy tối mịt rồi cô ấy mới xuống thì Thuý An lo lắng hỏi.
"Không có gì, tìm đường tránh kẻ theo đuôi thôi.

Dám đi theo tao đến cả siêu thị, tao cho đi hết một vòng thành phố luôn cho chừa"
"Anh ấy đi theo mày hả?" cô do dự hỏi.
"Tao không chắc, nhưng thấy có một con xe Audi cứ đi theo sau tao mãi.

Thế là tao lái xe đến tất cả các siêu thị có thể đi, như một người gom đồ.

Sau đó lại về nhà tao, đến tối muộn không thấy nữa tao mới đi xuống đây.

Cũng may, tao ra khỏi thành phố đúng lúc chuẩn bị áp dụng cấm ra vào trừ xe chở hàng thiết yếu, lão đó không theo kịp đâu nên cả chặng từ chốt kiểm dịch về đây không có ai theo đuôi nữa"
"Khổ cho mày quá, vào nhà đi thôi"
"Thôi, nay đi nhiều nơi sợ rủi có dính bệnh lại lây cho con.

Mày với con cứ ở nhà trong đi, tao ở nhà ngoài, đợi 1 tuần không có triệu chứng gì rồi tính"
"Nhưng trong phố cấm ra vào thì mày không về nhà được nữa có sao không?"
"Yên tâm, tao bảo với bố mẹ tao là tao đi trốn dịch rồi, bố mẹ tao thoải mái lắm, chỉ cần biết đang ở Việt Nam an toàn là được"
Sau đó cô ấy liền lấy một cái xe đẩy hàng xuống xếp đồ lên kéo vào nhà.
"Cái này mà mày cũng có, đúng là siêu thị di động"
"Lấy ở nhà mày mà, cái này bố mày dùng chuyển mấy cái chậu cây chứ đâu"
"Ừ tao không để ý đấy, bình thường chỉ có bố tao quan tâm cây cảnh thôi"
...
Ban đầu chỉ giãn cách xã hội có 15 ngày, nhưng về sau do dịch bệnh căng thẳng, việc giãn cách này phải gia hạn liên tục kéo dài đến hơn 1 tháng rồi chưa hết.

Cũng may Vân Anh đã chuẩn bị kỹ, bé Bắp không thiếu món ăn mới lạ một ngày nào.

** cậu rất thích những món ăn cô ấy làm.

Gần đây bé Bắp đã tập đi, bước đi chưa vững lắm, mới chỉ đi được đoạn ngắn.

Nhưng còn nói thì đã tiến bộ không ít, giờ đây đã có thể gọi mẹ, gọi tên các loại trái cây, rau củ vì mỗi ngày đều quay video nấu ăn với Vân Anh.

Mỗi lần bé cưng gọi tiếng mẹ là cả hai nhìn nhau cười, trái tim cảm thấy ấm áp như có một dòng suối nước nóng chảy qua.
Kênh video của Vân Anh phát triển rất tốt, mọi người đều hỏi thăm là cô ấy đã chuyển nhà rồi sao, đồng thời cũng rất tò mò về em bé.

Giờ Thuý An đã thoải mái hơn, có thể để con xuất hiện trên video của Vân Anh với góc quay từ sau lưng, mọi người đều nói em bé có mái tóc vàng thật dễ thương, chắc chắn là con lai rồi.
Không gian ở đây bình dị, lại còn có vườn cây nên Vân Anh có nhiều ý tưởng quay video lắm, cô sẽ giúp cô ấy cầm máy đi theo như một trợ lý chuyên nghiệp.

Bé Bắp rất thích thú mỗi lần thấy họ lấy máy quay ra là lại vỗ tay hoan hô.

Cuộc sống gần đây của họ đều trôi qua bình yên như thế.
Có lẽ điều duy nhất khiến cô tiếc nuối là ở cách nhau mấy chục km mà cháu và ông bà vẫn phải đón sinh nhật 1 tuổi qua gọi video.

Bố cô nói khi được mở cửa trở lại nhất định sẽ làm bù cho cháu một sinh nhật siêu to.
...
Lần đó Hoàng Duy thấy một cô gái lạ mặt lái xe ra từ nhà Thuý An, linh cảm mách bảo có thể cô ấy sắp đi đến chỗ cô nên anh đã đi theo.

Không ngờ cô ấy đi một vòng lớn rồi về nhà mình đóng cửa.

Chờ đến tối muộn không thấy đi ra ngoài nữa anh nghĩ có lẽ tại mình quá mong mỏi được gặp cô nên mới lo lắng thừa.

Sau đó thì đến lúc giãn cách xã hội, nhân viên cũng phải chuyển sang làm việc tại nhà, anh cũng không còn cách nào khác nên đành ở nhà.

Anh tìm trong danh sách người có liên hệ với cô trên mạng xã hội, hỏi thăm rất nhiều nhưng không ai biết hiện tại cô đang ở đâu.

Anh cứ tìm kiếm trong vô vọng như thế, cảm giác phía trước mình là một con đường mờ mịt, chỉ có thể đi mà không nhìn thấy tương lai.

Hôm nay Vân Anh có một buổi livestream giao lưu với người theo dõi mình.

Cô ấy đã chuẩn bị từ sớm, chủ đề sẽ là vừa nấu ăn vừa nói chuyện.
"Chị ơi cho em bé lên hình đi"
"Idol tóc vàng hoe của tụi em đâu rồi"
"Bé nhà mẹ Vân Anh mấy tháng rồi nhỉ, con nói giỏi quá"
"Chị chỉ món ăn nào dễ làm cho mẹ mới tập nấu đi chị"
"Cho bé chào mọi người chút đi chị ơi"
Có rất nhiều bình luận chạy trên màn hình, số người đòi gặp bé Bắp càng ngày càng nhiều.

Vân Anh liếc nhìn Thuý An đang ngồi chỉnh máy quay cho cô ấy, Thuý An ra hiệu có thể quay sau lưng.

Thế là cô ấy tạm thời rời khỏi màn hình, bế bé Bắp ra sân còn mình thì chạy ra chỗ xa một chút để đứng.

Vừa được đặt chân xuống đất là ** cậu đã lon ton đi theo tiếng gọi của cô ấy ở đằng xa.

Thuý An xoay máy quay sang hướng của họ, ghi lại khoảnh khắc đẹp.
"Em bé dễ thương quá"
"Đi giỏi thật đó, tôi muốn nhìn mặt bé con ghê"
"Nhìn từ phía sau là thấy dễ thương rồi"
"Con lai hả mọi người? Tóc bé đẹp quá"
"Mẹ em bé cũng xinh đẹp bảo sao con xinh thế"
Có rất nhiều người theo dõi kênh này đều nghĩ bé Bắp là con ruột của Vân Anh.
Cô đang vừa đọc bình luận vừa mỉm cười thì đột nhiên bé Bắp chuyển hướng, quay đầu bước về phía cô miệng bi bô: "Mẹ...mẹ...An...An".
Cô hốt hoảng luống cuống tay chân vội xoay máy sang chỗ khác.

Bé Bắp đã bước tới, giơ cánh tay nhỏ xíu lên ôm cổ cô, cô vội bế con sang chỗ khác ngay.

Vân Anh thấy thế cũng vội chạy lại phía này.

Chỉ lộ mặt vài giây thôi nhưng khu vực bình luận đã rôm rả hơn rất nhiều.
"Á, mọi người thấy không? Tôi vừa thấy rồi bé đáng yêu lắm"
"Đôi mắt long lanh kia dễ thương quá"
"Trông em bé cứ như cục bông nhỏ ấy, dễ thương thế này mà cô ấy cứ giấu mãi"
"Chắc người ta muốn riêng tư cho con thôi mấy má"
"Dường như bé còn một người mẹ nữa.

Bình thường gọi Anh nghe rõ lắm, lúc nãy tôi thấy gọi là An"
"Đúng, tôi cũng nghe thấy gọi là An"
"Không lẽ em bé này là làm IVF mà có sao, chủ kênh là LGBT hả mọi người"
"Tôi nghĩ có lẽ đúng, mẹ bé tóc đen mà con lại tóc vàng, khẳng định là con lai"
Vân Anh cười trừ chào mọi người rồi lập tức tắt livestream.
"Vừa nãy tao sợ quá, không ngờ thằng bé lại quay đầu chạy về phía này" Thuý An vẫn chưa hết hốt hoảng.
"Yên tâm đi, livestream ở app này không lưu lại đâu, ai xem thì thấy chứ không xem là không thấy nha" Vân Anh vỗ vai cô an ủi.
Nói rồi cô ấy lại bế bé Bắp lên ngang mặt mình nựng yêu vào má: "Nhóc con, doạ mẹ con hết hồn rồi kìa, tét mông cho mấy cái bây giờ".
"Có chắc là sẽ không sao không? Đột nhiên tao thấy nóng ruột quá" Thuý An vẫn còn lo lắng.
"Không sao đâu, họ đều tưởng Bắp là con tao, có ai biết là con mày đâu.

Họ còn tưởng hai đứa mình đồng tính nữa kìa.

Sau này gặp người lạ cứ nói Bắp là con tao, ai biết đấy là đâu.

Hơn nữa kênh của tao không lớn lắm, chẳng mấy ai biết đâu" Vân Anh đưa cho cô một ly nước rồi trấn an.
"Được, sau này phải cẩn thận hơn"
Hai người họ không biết rằng Hoàng Duy cũng xem livestream đó.

Đúng lúc anh rảnh rỗi, thấy gần đây nhân viên đều chia sẻ video từ nền tảng này nên anh cũng lên xem một chút.

Không ngờ lại lướt tới một livestream nấu ăn.

Anh rất có hứng thú với video nấu ăn, lúc trước thường hay xem để nấu những món mới cho cô ăn.

Tuy anh không biết chủ kênh là ai nhưng nhìn không gian, cách bày biện đồ ăn và lối kể chuyện nghe khá thú vị nên đã xem tiếp.

Khi em bé quay đầu lại đột nhiên anh thấy trái tim mình nhói lên một cái.

Chỉ vài giây thôi nhưng anh như được thấy một phiên bản mini của cô, đặc biệt là đôi mắt to tròn đen láy kia.

Khi chủ kênh tắt video rồi, anh cũng tìm một cuốn sách để đọc nhưng vẫn còn nhớ như in khoảnh khắc đó, lại càng nhớ đến cô nhiều hơn.

Nếu như lúc đó không phải tại anh thì có lẽ con của hai người lúc này cũng đã bi bô tập nói, lò dò tập đi như thế.

Càng nghĩ càng đau lòng, nước mắt lại rơi xuống thấm ướt cả trang sách anh đang đọc.
 
Toang! Lộ Bí Mật Rồi!
Chương 43: 43: Cánh Hoa Bay Về 2


Tình hình dịch bệnh trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.

Các quốc gia trước đây coi nhẹ bệnh dịch này giờ cũng đã run sợ.

Ở trong nước cũng đang trên đỉnh dịch, thời gian giãn cách phải gia hạn liên tục.

Chẳng mấy chốc mà các cô đã về nước được hơn 3 tháng nhưng chỉ quanh quẩn trong ngôi nhà nhỏ này.
Đồ dự trữ trước đó cạn dần, các cô không đi đâu xa được nên chỉ mua ngay trong làng.

Vân Anh chọn rất kỹ, sau khi cô ấy mang về thì Thuý An lại ngâm rửa cẩn thận nhiều lượt.

Tuy nguyên liệu đơn giản nhưng Vân Anh lại có nhiều cách làm sáng tạo, bé Bắp luôn vỗ tay hoan hô mỗi lần đến giờ ăn.
Bé Bắp bây giờ đã đi vững, còn biết bám theo sau hai mẹ như một cái đuôi nhỏ.

** cậu trở nên hiếu động hơn, lúc ăn dặm không còn ngồi ngoan nữa mà thích vung vẩy đôi chân mũm mĩm đùa nghịch.

Thuý An chỉ định dạy con tiếng Việt nhưng Vân Anh thì khác, cô ấy dạy bé cả tiếng Anh.
"Này, cho con học sớm quá có tốt không mày? Tao xem nghiên cứu người ta nói 3 tuổi mới nên học"
"Ô hay thế mấy đứa trẻ nước ngoài 3 tuổi mới tập nói à? Bắp thông minh lắm, mày không nhận ra con tiếp thu ngôn ngữ rất tốt hả?" Vân Anh đưa ngón tay ra, bé Bắp liền nắm ngón tay của cô ấy đùa nghịch.

Sau đó cô ấy cao giọng nói tiếp: "Mở to mắt ra xem con tao thị phạm hơn 1 tuổi bắn song ngữ đây nè".
Vân Anh quay sang nhìn bé Bắp, mở một tấm ảnh trái táo trong điện thoại lên giơ cho bé xem rồi hạ giọng dịu dàng nói: "Baby, what is this?"
"Apple" bé phản xạ nói lại từ này rất nhanh, chưa tròn vành rõ chữ lắm nhưng cũng nghe ra được.
"Oh very good" Vân Anh cười tươi khen ngợi.
Vân Anh quay sang chỉ vào tai, nhìn cô cười đầy đắc ý ngầm nói dỏng tai lên mà nghe.
"Bắp, mẹ hỏi con nhé đây là gì?"
"Táo" bé Bắp vẫn bật ra từ này rất nhanh.
"Đúng rồi, bé cưng của mẹ giỏi quá.

Lát nữa mẹ sẽ làm bánh táo cho con nhé".
Thấy Thuý An chưa tin tưởng lắm thì Vân Anh còn thử hết một loạt các loại quả thường gặp mà bé vẫn nhận ra được, gọi được cả tên bằng tiếng Việt và tiếng Anh.
"Thế nào? Con tao đỉnh không? Mày biết tại sao cứ video nào có con là tao lại được nổi tiếng rồi đó"
"Ừ tao cũng không ngờ đó, tao chưa từng nghĩ con mình có thể cảm thụ và ghi nhớ ngôn ngữ tốt ở độ tuổi nhỏ như thế" Thuý An mỉm cười, trong lòng cô thấy vui mừng lắm.

Trước đây cô luôn lo lắng vì sinh non thì con sẽ phát triển kém hơn các bạn nhỏ khác nhưng bây giờ xem ra cô có thể buông gánh lo xuống rồi.
"Sau này mày lo dạy con tiếng Việt, tao sẽ lo dạy con tiếng Anh.

Đảm bảo đến tuổi đi lớp thả vào trường quốc tế nào cũng được"
"Mày tự tin thế, nhỡ con không đủ tiêu chuẩn thì sao? Tao nghe anh trai với chị dâu tao bảo vào trường quốc tế phải thi, test IQ các thứ đó"
Vân Anh nhanh tay cốc đầu cô nói: "Chưa thấy ai làm mẹ như mày, chỉ biết lo vớ lo vẩn.

Con mình giỏi thế này sau này có khi phiếu bé ngoan còn đủ dán từ đầu đến chân mày đó.
Nói xong thì cô ấy bế bé Bắp lên đi ra vườn xem mấy quả bưởi đang bắt đầu ngả vàng, lại còn liếc xéo cô một cái rồi nói: "Đi nào con, tránh xa bà mẹ overthinking này đi thôi.

Chúng ta đi hái bưởi làm bóng chơi nào".
Bé Bắp nghiêng đầu, gương mặt nhỏ khó hiểu nhưng vẫn ôm cổ Vân Anh bập bẹ: "Đi chơi...chơi đi...đi".
Có lẽ kiểu nói Anh - Việt lẫn lộn này hơi cao siêu với bé.
"Ơ này nhặt quả rụng thôi mày không dạy con yêu thiên nhiên à?" Thuý An nói với theo, bật cười vì câu nói của cô ấy.
"Vâng, tôi biết rồi, chị giữ lại để bán chứ gì, người đàn bà keo kiệt.

Xí!"
Gần đây vì ở trong nhà suốt nên Hoàng Duy rất hay xem kênh của Vân Anh.

Tuy không được thấy mặt em bé kia nữa nhưng có thể nghe được bé nói chuyện cùng chủ kênh.

Anh cũng thầm thán phục cô gái trẻ này, một em bé còn nhỏ như thế mà cô ấy có thể dạy con song ngữ.

Ban đầu thì là nhận biết được trái cây, các loại đồ ăn.

Dần dần anh thấy bé đã nhận được thêm cả màu sắc, nói được danh từ ghép.

Không biết vì lý do gì mà nghe tiếng nói non nớt của em bé đó anh lại cảm thấy lòng mình như được xoa dịu, chữa lành rất nhiều.

Anh hay tải video về, cắt riêng những đoạn có tiếng em bé đó nói chuyện để nghe lúc rảnh rỗi.

Đây quả thật là một liều thuốc tinh thần rất tốt với anh.

Ngay cả khi anh khó ngủ, chỉ cần xem đi xem lại video mà mình đã tổng hợp là có thể vào giấc mà không cần đến thuốc ngủ.
...
Mong mỏi từng ngày, cuối cùng cũng đến lúc kết thúc giãn cách xã hội.

Vân Anh tức tốc chạy về thành phố để mua thêm đồ đạc cho hai mẹ con cô, lần này vẫn là chất đầy một xe rồi mang xuống.

Nhưng cô ấy không ở lại mà về với gia đình mình.

Ngay hôm sau thì bố mẹ cô cũng xuống đây thăm cháu, nhưng tính ông bà cẩn thận nên cũng chờ đúng 7 ngày không test ra bệnh mới tiếp xúc gần với cháu.
** cậu được bà hát ru ngủ mỗi ngày, được ông cho ngồi lên vai đi xem bưởi ngoài vườn thì quấn ông bà lắm.

Bây giờ nếu cô giơ tay một bên còn mẹ cô giơ tay một bên thì chắc chắn bé sẽ chạy về phía bà ngoại.

Chỉ có buổi tối thèm ti mẹ thì lại ôm mẹ không rời, đúng là nhóc con khôn lỏi.
"Con định sau này thế nào? Không thể ở đây mãi đâu, sớm muộn Bắp cũng phải đi học cho dạn dĩ" bố cô nhấp một ngụm trà, nghiêm túc hỏi cô dự địmh của tương lai.
"Con chưa biết nữa ạ, có lẽ cũng phải về trong thành phố.

Nhưng mà..." nói đến đây cô lại do dự, nghĩ về anh là không biết nói tiếp thế nào.
"Mẹ thấy thế này, con cứ ra ở riêng đi, mẹ chạy đi chạy lại, cần thiết thì thuê thêm giúp việc.

Ông có nhớ cái căn ở ven hồ của nhà mình đang cho thuê không? Có 1 tầng sắp hết hợp đồng rồi, khách họ về nước nên trả nhà.

Hơi nhỏ nhưng hai mẹ con nó ở thế là vừa" mẹ cô góp ý.
Từ hồi cô lớn lên thì đã thấy bố mẹ kinh doanh bất động sản.

Bình thường chủ yếu ông bà sẽ mua những mảnh đất tiềm năng lên giá hoặc căn hộ trong các dự án để chờ thu lợi.

Cô chưa từng hỏi nhiều nên giờ mới biết nhà mình còn có cả căn hộ dịch vụ.
"Ơ nhà mình làm cái này từ bao giờ thế bố" cô ngạc nhiên hỏi lại.
"Chắc từ hồi con đi đó, thằng Ngọc đòi mở rộng sang mảng này.

Bố bỏ tiền đầu tư vợ chồng nó vận hành, coi như là cho thằng Sữa con Bông.

Đằng nào sau bố mẹ cũng cho con cho cháu cả.

Không thiếu của thằng Bắp đâu, lớn nhanh ông cho nhé" nói xong thì liền chọc cho bé Bắp cười khì khì.
Sau đó bố cô lại nói tiếp: "Chuyện thằng Duy con không phải lo.

Căn đó của nhà mình ở khu toàn người nước ngoài, không ai biết đâu.

Cho dù nó có nhìn thấy tận mắt thì ** Bắp giống Tây như thế, sao nó biết là con nó được?"
"Vâng, con nghe bố mẹ"
"Cứ chốt thế đi, qua Tết dọn về đó.

Mấy hôm nữa mẹ về mua sắm thêm đồ đạc cho bên đó, hai mẹ con chỉ việc về ở"
"Ừ bố thấy cũng hợp lý, Tết này nhà mình về đây ăn Tết là được, chả ai biết được đâu.

Mỗi lần ra ngoài bố mẹ đều cẩn thận lắm, chắc chắn không có ai theo đuôi"
"Con xin lỗi bố mẹ, cũng tại con mà bố mẹ phải tất tả ngược xuôi" cô rưng rưng nước mắt.
"Con bé này, cứ động tí là khóc khổ thật đó, cười nhiều lên cho đời nó sướng, chồng không lấy thằng này thì lấy thằng khác" mẹ cô an ủi.
"Thích lấy nữa thì lấy, không thích thì không phải gò ép mình, bố con còn nuôi con được, cần gì phải lấy thằng nào"
"Vâng"
...
Bởi vì ảnh hưởng của dịch bệnh nên Tết năm đó khá buồn tẻ, mọi người nâng cao cảnh giác nên ít đến nhà chúc Tết.

Nhà cô đã sớm đánh tiếng với hàng xóm là Tết này về quê nên khi anh hỏi thăm được tin này thì cả nhà đã cửa đóng then cài.

Bố mẹ cô lên Tết ông bà trước rồi về với mẹ con cô, gia đình anh trai cô năm nay ăn Tết nhà ngoại nên hẹn ra Tết mới gặp nhau.

Đón Tết ở một nơi ít ai biết đến mình cũng là một trải nghiệm mới lại với ông bà.
"Kể cũng thảnh thơi ông nhỉ, Tết mọi năm ngày nào cũng rửa cốc quét nhà chục lần" mẹ cô vừa ôm bé Bắp trong lòng vừa nói.

Bố cô cũng rót một chén trà rồi bảo: "Đúng thật, thấy bình yên hẳn, sau mà Tết thấy lười quá thì cứ về đây".
Thuý An rửa bát dọn dẹp thì bóc sẵn một đĩa bưởi vườn nhà cầm lên để vừa ăn vừa xem chương trình Tết cùng bố mẹ.
"Bố, mẹ ăn thử đi ạ.

Bưởi năm nay ngọt lắm, hái vào rồi để lâu càng ngọt.

Con cho Bắp ăn thử mà ** cậu cũng mê lắm"
"Đó bà thấy chưa, tôi mua cái vườn này quá chuẩn.

Vừa có chỗ thay đổi không khí, vừa có bưởi đầy vườn bán chán rồi lại ăn haha" nói xong còn cười rất đắc ý.
"Chỉ có mỗi ông mới nghĩ ra trò này" mẹ cô lườm ông một cái.
"Mai bữa kia nhà thằng Ngọc về đây chơi nữa thì vui.

Lần đầu mấy đứa nhỏ gặp nhau tha hồ cho chúng nó phá"
Mẹ cô nói đúng, mùng 4 Tết nhà anh trai cô đến đây thì không khí rôm rả lên hẳn.

Bé Bông vừa xuống khỏi xe nhìn thấy cô đã chạy tới ôm chắc lấy cô reo lên: "A cô út, cô út về với cháu rồi, cháu nhớ cô út lắm".
Thuý An xoa đầu con bé thủ thỉ: "Ừ, cô út về rồi.

Cô út mang cả em về chơi với cháu nữa cháu thích không?"
Đến giờ bé Bông vẫn chưa biết cô út đã sinh em bé.

Lúc này mẹ cô bế Bắp từ nhà trong ra làm con bé ngơ ngác không hiểu gì.
"Ơ em bé nào đây ạ?"
"Em Bắp nhà mình, là con của cô út.

Sau này Bông làm chị rồi đó, Bông cho em chơi cùng với nha" cô dịu dàng giải thích.
"A cháu hiểu rồi ạ.

Cháu bế em được không ạ?" cô bé giơ tay lên, chân thì nhún nhảy háo hức được bế em.
"Em biết đi rồi đó, để bà thả em xuống hai chị em chơi với nhau nha"
"Vâng ạ"
Bé Bông làm quen với bé Bắp rất nhanh.

Lần đầu ** cậu gặp người lạ nhưng lại không khóc.

Lại còn thích túm lấy mấy bông hoa đính trên áo khoác của bé Bông đòi giật xuống.

Bé Bông thấy thế thì cởi luôn áo khoác ra cho ** cậu nghịch.
"Cô út nhìn này, em Bắp thích cháu lắm"
Bé Sữa lớn rồi, cũng không còn thích em bé như lúc nhỏ.

Bây giờ còn ít chơi cùng em gái nên lâu lắm rồi bé Bông mới có người chơi cùng, cô bé phấn khích cười không ngớt.
Bé Bông chạy vòng quanh vườn, bé Bắp lũn chũn đuổi theo gọi chị.

Thuý An thấy thế thì mỉm cười ngọt ngào.
"Về rồi là tốt, bất kỳ lúc nào thì nhà mình vẫn là chốn bình yên nhất" anh trai cô đi đến vỗ vai cô, có rất nhiều lời muốn nói nhưng lại chỉ gói gọn trong câu này.
"An về là mừng rồi, sau này cho Bắp sang nhà anh chị ở luôn đi, lâu lắm mới thấy Bông nó vui thế.

Cái thằng Sữa này giờ cứ trốn không chơi với em để con bé phải chơi một mình"
"Em Bông ồn ào lắm làm con nhức cả đầu"
Bé Sữa nói một câu như ông cụ non làm cả nhà bật cười.
...
Mấy đứa nhỏ cứ loanh quanh chơi với nhau từ sáng đến tối.

Buổi tối bé Bắp lại bám mẹ, đòi mẹ bế cho bằng được.

Cô ôm con trong lòng, vỗ về ru con ngủ nhưng cậu bé ti xong lại quay sang đùa nghịch với bé Bông.
Tối nay bé Bông đòi ngủ cùng em bé nên bây giờ cô và hai đứa nhỏ nằm một giường.

Chiếc giường còn lại ở gian trong thì bé Sữa ngủ với ông bà còn anh trai và chị dâu cô ngủ ở nhà ngoài.
Bé Bông thỏ thẻ: "Cô út ơi, cháu hỏi cái này được không ạ?"
"Cháu hỏi đi"
"Sao nhà cháu có bố, có mẹ, có anh Sữa và có cháu nữa mà nhà cô út chỉ có cô và em Bắp thôi ạ?"
Thuý An hơi bất ngờ, trẻ con ngây thơ nên có những câu hỏi làm người lớn phải suy nghĩ.
Sau đó cô xoa đầu con bé, dịu dàng nói: "Ừ nhà cô út đặc biệt một chút, sau này Bông lớn cô sẽ kể cho nghe nhé".
"Vâng ạ.

Nhưng mà cô ơi sao tóc cô màu đen mà tóc em lại màu vàng ạ?"
"Cô cũng không biết, từ khi em sinh ra đã như thế rồi"
"A cháu nhớ rồi, ở lớp cháu có bạn Timmy cũng có tóc màu vàng, bạn Annie còn có tóc màu đỏ cơ.

Bố các bạn ý là người nước ngoài á cô.

Em Bắp cũng thế phải không ạ?"
Bé Bông và bé Sữa đều học trường quốc tế nên việc gặp các bạn nhỏ là con lai thì cũng không lạ.
"Ừ, cũng gần gần thế đó" cô cười trừ, để con bé hiểu lầm chút cũng không phải điều gì xấu.

Sau đó Thuý An đổi chủ đề: "Cháu có thích em không? Sau này em cũng sẽ đi học đó, cháu có dạy cho em học không?"
"Có ạ.

Cháu thích em lắm.

Cháu sẽ cho em bộ bút màu của cháu, cháu sẽ dạy em vẽ tranh thật đẹp"
"Ngoan lắm, sau này phải nhờ chị Bông quan tâm em nhiều nhé"
"Vâng ạ, cô út cứ yên tâm" cô bé cười rất tự tin.
"Ừ, giờ thì chị làm gương đi nào, mau ngủ ngoan nhé cho em còn học tập"
"Vâng ạ" nói xong cô bé liền quay sang thơm lên tay bé Bắp rồi nói: "Bắp học chị nè, nhắm mắt, thở đều, ngủ thôi".
Thuý An thấy thế thì bật cười khe khẽ.

Khi ở bên gia đình của mình tất cả đều bình yên như vậy.
 
Back
Top Bottom