Đô Thị Toàn Thế Giới Đều Đợi Ngươi Động Tâm

Toàn Thế Giới Đều Đợi Ngươi Động Tâm
Chương 160: Niềm vui nhỏ 6 - cố tinh lan


/images/2024-0308.gif

Chương có nội dung bằng hình ảnh

Niềm vui nhỏ 6 - Cố Tinh Lan.

__________

"Chị Nhiếp Hi là bạn gái của chị em hỏ?"

Bạn gái của chị em? Là bạn gái của chị em...

Âm thanh như ma chú lặp lại bên tai Nhiếp Hi.

Đỏ mặt, Nhiếp Hi vội xua tay và lắp bắp phủ nhận: "Không...không phải."

"Ỏ~~" Cố Uyên Đình cảm thán, ung dung nhìn chị gái ngồi bên cạnh chị ruột. Sau đó Uyên Đình quay qua đối diện cặp mắt đầy thuốc súng của chị yêu.

"Cố Uyên Đình." Cố Tinh Lan gọi.

Cố Uyên Đình cười: "Em nè."

"Cô hai ở đây nên chị không muốn làm mày khóc." Cố Tinh Lan nở nụ cười từ thiện, cảnh báo nhẹ với em.

Cố Uyên Đình nghiêng đầu nhìn mẹ, thấy mẹ đang nói chuyện điện thoại nên nhẹ giọng nói với chị gái yêu: "Ai khóc thì chưa biết, chị yêu."

Cố Uyên Đình liếc qua Nhiếp Hi, ngọt ngào: "Nếu không phải là bạn gái của chị em thì chị Nhiếp Hi làm bạn gái em đi?"

Vừa dứt lời, Cố Uyên Đình lập tức chống cự lại bàn tay nắm chặt của chị gái. May là em đoán trước nếu không chắc giờ gãy tay rồi.

Cố Lộng Khê ho khan, tháo kính xuống: "Đừng để mẹ đánh hai mày tới bà cố nhận không ra. Hai đứa ranh con dám đánh lộn trên cái xe triệu đô của mẹ à?"

Người lớn ra tay là khác liền.

Hai đứa nhỏ buông nhau ra.

Cố Lộng Khê nhìn sau xe, tiếp tục nói chuyện điện thoại.

"Sao vậy em?"

Đôi mắt mất đi vẻ uy nghiêm, Lộng Khê nhẹ nhàng trả lời: "Con gái chị chọc chị nó giận."

"Mẹ! Mẹ Thiền, con không có chọc chị!" Cố Uyên Đình tức giận, cố gắng không để người bên đầu dây đối diện hiểu lầm.

Bên kia có tiếng cười, "Đình Đình, phải hoà thuận với chị nha. Chút nữa mẹ về bên cố, con không được làm ồn trong xe, biết chưa?"

Cố Uyên Đình lẩm bẩm, em thương mẹ Thiền nhất nên không dám làm mẹ buồn: "Đình Đình biết rồi."

"Vậy ngoan đi."

Sau khi nói chuyện với mẹ yêu, Cố Uyên Đình mới nhìn bà chị Tinh Lan - người làm chị nhưng không biết thương em, "Mẹ em nói rồi đó, chị không được ăn h**p em."

Cố Tinh Lan không mồm mép bằng Cố Uyên Đình, quyết định im lặng.

Nhiếp Hi ngồi hoang mang, hình như em gái của Tinh Lan...cũng có hai mẹ.

"Sao vậy?" Cố Tinh Lan nhìn chị Nhiếp Hi, em vẫn còn xấu hổ vì mấy lời của Cố Uyên Đình.

Nghĩ tới lời Uyên Đình nói, Cố Tinh Lan lại nhớ về chuyện đó. Bạn gái? Chị Nhiếp Hi muốn làm bạn gái của em không?"

Cố Tinh Lan nghi ngờ, nhưng Nhiếp Hi coi em là em gái nên sao có khả năng nghĩ về chuyện đó?

"Ừm, không sao." Nhiếp Hi lắc đầu.

Không mấy ngạc nhiên, từ nhỏ đã biết gia đình Cố Tinh Lan nên sớm cũng thành quen.

Nhiếp Hi vẫn nhớ như in lần đầu biết Tinh Lan có hai người mẹ còn hâm mộ muốn chết.

Chiều hôm đó, trong lớp vang lên tiếng quỷ thần thét gào, Nhiếp Hi còn đang ở văn phòng phân loại tài liệu. Vì là lớp trưởng lớp tiếng Anh nên mấy bạn học chạy lại kêu Nhiếp Hi, bảo là Tinh Lan đánh bạn.

Nhiếp Hi vội chạy về.

Mặt đất bừa bộn, bàn ghế bị lật hết cả lên. Ba bạn học nam ôm bụng nằm xuống đất khóc thảm thiết. Tuy nhiên, Tinh Lan mới là trung tâm của mớ hỗn loạn.

Nhiếp Hi nhớ rõ Tinh Lan lúc đó, em lạnh lùng nhưng rất cô đơn.

Mấy bạn cùng lớp không dám lại gần, chỉ đứng đó thì thầm với nhau.

Tinh Lan lẻ loi đứng đó, em một thân một mình và buồn bã không thôi làm Nhiếp Hi đau lòng. Vì vậy Nhiếp Hi không quan tâm tại sao Tinh Lan tức giận, tại sao lại động tay động chân, Nhiếp Hi chỉ biết Tinh Lan cần mình.

Nên Nhiếp Hi không nghĩ ngợi, chỉ biết lao đến ôm Tinh Lan.

"Không sao, không sao đâu, Tinh Lan."

Ngay sau đó, con người kiêu ngạo này lại bất lực nằm trên vai Nhiếp Hi, nước mắt chảy dài và phải dỗ rất lâu mới thôi khóc.

Tinh Lan thích khóc.

Sau này mới biết mấy người đó bảo Tinh Lan không có ba.

"Em có hai mẹ luôn, chị hâm mộ muốn chết."

"Sao lại hâm mộ?" Tiểu Tinh Lan khóc, nhưng nghiêm túc hỏi chị.

"Vì mẹ là siêu nhân, chị chỉ có một còn em có tận hai siêu nhân!"

Tinh Lan ngừng khóc.

.......

"Sao cười?" Cố Tinh Lan nhướng mày với Nhiếp Hi ngồi cười ngốc nghếch. Em vươn tay chạm vào má Nhiếp Hi, gò má hồng hào như quả táo, trông ngọt ngào còn có độ co giãn.

Nhiếp Hi cả kinh, thu lại hồi ức tuổi thơ. Đôi mắt sáng người nhìn Tinh Lan đã trưởng thành.

"Thấy nhà em thật tốt rồi nghĩ lại mấy chuyện vui." Vừa nói, vừa lúc đụng phải ánh mắt của Uyên Đình.

Trời ơi, biểu cảm cũng giống.

Cố Tinh Lan nghe, cau mày chỉ vào em gái bên cạnh: "Ai cũng tốt, trừ nó."

"Trừ chị á." Uyên Đình cắm dao vào mặt chị ruột.

Nhiếp Hi cười: "Em dễ thương quá à."

Muốn phá tiếp nhưng khi Uyên Đình nghe người ta khen mình "dễ thương" thì vội vã ngồi lại với dáng điệu thục nữ hiếm thấy, ngưng nhúc nhích.

Người ta được khen, người ta ngại, người ta không chọc chị với bạn gái chị nữa.

Mặc dù bà kia không chịu nhận.

******

Có vị khách nhỏ đến thăm làm cả bổn gia sôi động, háo hức cả lên.

Bé con là khách do Tiểu Tinh Lan mời đến, nói đến đây cũng biết Tinh Lan rất yêu quý chị Nhiếp Hi.

Đêm đến —---

"Tiểu Cố, Tiểu Bảo giỏi hơn cậu nhiều."

Ngôn Trăn vừa tắm xong, nàng bước vào phòng ngủ ngồi chảy tóc và nhìn ai kia đang đọc sách trên giường.

Cố Thanh Hà đọc sách, cau mày miễn bình luận.

Ngôn Trăn không chịu, nàng tắm xong rồi nhưng người này vẫn đọc sách. Sách đẹp hơn nàng chắc?

Ngôn Trăn duỗi bàn tay ngọc ngà châu báu giật sách khỏi tay Cố Thanh Hà: "Mình đang nói chuyện với cậu ~"

Cố Thanh Hà nhìn vợ yêu, say mê: "Cậu muốn nói gì?"

"Tôi nói con gái giỏi hơn cậu."

Được rồi, Tiểu Cố là "nóc nhà", báo cáo công việc là chuyện phải làm.

Cố Thanh Hà không hiểu, nhưng cô không thích Ngôn Trăn nghĩ người khác giỏi hơn cô. Thế nên cô nắm lấy đôi tay tinh nghịch của ai kia và trói Ngôn Trăn phía dưới người cô.

"Nói cho rõ, nếu không mai khỏi đến phim trường." Cố Thanh Hà câu lấy tóc Ngôn Trăn, nhìn xuống người dám khiêu khích mình.

Ngôn Trăn nhìn Cố Thanh Hà, đã bao nhiêu năm tháng nhưng dường như thời gian không để lại dấu vết trên khuôn mặt người này. Ngược lại càng ngày càng quyến rũ, càng ngày càng xinh đẹp, không công bằng.

"Tôi nói con gái mình thích Nhiếp Hi."

"Rồi sao nữa?" Cố Thanh Hà không quan tâm, cô quan tâm tới Ngôn Trăn thôi.

"Rồi đưa Nhiếp Hi đi gặp phụ huynh luôn, làm quen sớm để xây dựng cảm tình, giỏi hơn cậu nhiều!" Ngôn Trăn nhớ về câu chuyện Cố Thanh Hà dẫn mình về bổn gia gặp phụ huynh, tất nhiên không thể trách vợ vì dù sao họ cũng xa nhau mười mấy năm trời.

Nhưng mà, hôm nay vẫn phải k*ch th*ch Tiểu Cố.

"...Thì hồi đó tôi cũng dẫn cậu đi gặp ba mẹ." Cố Thanh Hà cảm thấy Ngôn Trăn cố ý.

"Nhưng bà nội khác."

Cố Thanh Hà hừ lạnh: "Cậu kiếm chuyện."

Ngôn Trăn giả vờ trừng mắt, "Giỏi quá rồi, Tiểu Cố xem tivi riết hư rồi, bảo tôi kiếm chuyện đồ nữa. Người ta bảo đôi lứa yêu nhau vượt qua ngưỡng bảy năm là bách niên giai lão, thì tôi cũng có, hơn bảy năm đi, nhưng mà, nhưng mà vẫn buồn..."

Cố Thanh Hà để Ảnh hậu diễn cho xong, không dỗ, chỉ nằm trên người Ngôn Trăn xem.

Ngôn Trăn thấy hết vui, không chảy được nước mắt.

"Thôi, cuối cùng tình cảm đã nhạt phai, nói chung tôi trao thân này cho sai người."

Ngôn Trăn than thở, đẩy Cố Thanh Hà ra, chuẩn bị đứng dậy lấy mặt nạ đắp. Suy cho cùng thì sắc đẹp quan trọng nhất.

Làm sao Cố Thanh Hà buông tha? Ngôn Trăn càng lớn càng chơi trội, khơi chuyện xong là bỏ.

Vì thế cần thêm một số hình phạt.

Chân của người mẹ tên Trăn nào đó kịp chạm đất đã bị ôm bay lên, nàng la muốn điếc tai rồi trừng mắt với đầu xỏ.

"Cố nhãi con, làm tôi hết hồn!"

"Hửm? Mới vậy đã hết hồn?"

Cố Thanh Hà ôm Ngôn Trăn qua sofa phòng khách.

"Gì đây? Cậu muốn gì..." Ngôn Trăn thấy mình chết tới nơi.

Cố Thanh Hà khẽ hé mở rèm phòng khách, nương theo ánh trăng thuần khiết lấp kín môi Ngôn Trăn.

"Tiểu Bảo ở nhà."

"Đi nhà Nhiếp Hi rồi, đừng đánh trống lảng." Cố Thanh Hà nắm tay Ngôn Trăn giơ lên cao, kéo hết những thứ cản trở cô xuống.

Giờ đây Ngôn Trăn mới nhớ ra Tinh Lan đã qua nhà Nhiếp Hi. Con bảo bố mẹ Nhiếp Hi đi vắng nên muốn qua ở cũng chị.

Vì vậy căn nhà lớn chỉ còn Thanh Hà và nàng.

"Tiểu Cố, mình nói cho rõ trước. Ngày mai tôi phải đi quay phim nên cậu mà dám bỏ lại một dấu là chết với tôi!"

"Cậu dọa tôi?"

Cố Thanh Hà vừa cười vừa thoát áo ngủ Ngôn Trăn, cầm lấy váy lụa trói tay nàng lại để tránh lộn xộn.

Ý cười của Cố Thanh Hà làm Ngôn Trăn thấy không ổn.

Tinh Lan ơi về cứu mẹ Trăn đi con.

Mẹ Trăn, tới số.

___________

Editor cũng tới số. Mới sáng vui vẻ đi làm, vừa mở cửa tiệm xong đổ máu🙂)

/assets/img/chapt/52261/chapter-160/toan-the-gioi-deu-doi-nguoi-dong-tam-chapter-160-1.jpg
 
Toàn Thế Giới Đều Đợi Ngươi Động Tâm
Chương 161: Niềm vui nhỏ 7 - cố tinh lan


/images/2024-0308.gif

Niềm vui nhỏ 7 - Cố Tinh Lan.

__________

Ánh trăng dịu dàng chiếu xuống thế gian.

Cố Tinh Lan yên lặng nhìn người đang chật vật mở cánh cửa sắt nặng trịch.

"Tinh Lan, chị cảm giác như chúng mình bị nhốt bên ngoài." Nhiếp Hi rút chìa khoá cổng ra, tựa như cánh cửa không nể mặt chủ nhà.

"Chú quản gia đổi mật khẩu, chú có nói cho chị nhưng chị nhớ không rõ." Nhiếp Hi u sầu.

Bản thân mời Tinh Lan đến nhà nhưng cứ loay hoay không mở được cửa để em vào.

"Để em."

Cố Tinh Lan bảo Nhiếp Hi đưa chìa khoá cho mình.

Nhiếp Hi đưa cho em.

Cố Tinh Lan cầm chìa khoá, đẩy cánh cổng sắt đã nhuốm màu thời gian - nơi em đã đứng đó nhiều năm.

Cánh cửa được mở dễ dàng, tại Tinh Lan khoẻ nên đẩy cái là ra.

"Trời ơi, Tinh Lan đỉnh quá!" Nhiếp Hi ngạc nhiên.

Tinh Lan kiêu ngạo ngay, đưa lại chìa khoá cho Nhiếp Hi.

Nhiếp Hi cất chìa khoá đi, nhưng nhét qua cho Tinh Lan cái chìa dự phòng.

"?"

"Chị thua đó, cổng vừa to vừa khó mở, đưa cho em có gì em giúp chị mở ra. Với lại mai sau chị phải nhớ kỹ mật khẩu để ra vào đỡ phiền nữa."

Cố Tinh Lan nghĩ nghĩ, cuối cùng nhận lấy. Em và Nhiếp Hi không phải giờ đùn đẩy hay không nhận đồ của nhau, đồ Nhiếp Hi đưa - em sẽ nhận.

"Chị đâu cần tốn sức, tương lai cũng không." Cố Tinh Lan an ủi Nhiếp Hi.

Nhiếp Hi nghe, ai chẳng muốn mình khỏe mạnh? Nhiếp Hi thật sự mong ước mình khoẻ như Tinh Lan, vô cùng mạnh mẽ, là sức mạnh người thường khó có thể đạt được.

Nhiếp Hi mỉm cười nhìn Tinh Lan, em bé nhỏ xíu thích khóc lại là người che chở bản thân qua bao tháng năm.

"Tinh Lan uống gì?"

Nhiếp Hi bật đèn, rửa tay rồi đi pha trà cho Tinh Lan.

Tinh Lan đổi dép lê, treo balo lên giá móc quần áo.

Mùi thuốc nồng nặc bay vào mũi, là mùi đặc trưng trên người Nhiếp Hi.

Đã quen với mùi thuốc trên người chị, nhưng lần đầu tiên mới ngửi được mùi mạnh như vậy làm Cố Tinh Lan bị sặc.

Nhiếp Hi quay đầu nhìn thấy em ho, vội vã mở hết cửa sổ trong phòng khách để thông gió.

"Chắc ba mẹ đi gấp nên chưa kịp mở cửa sổ." Nhiếp Hi đặt tách hồng trà trước mặt Tinh Lan.

Tinh Lan lắc đầu, không có gì.

Em cầm tách trà chị đưa, nhìn chị. Tuy nhiên, Nhiếp Hi tránh đi ánh mắt của Tinh Lan, đưa trà xong cho em là chạy về bếp dọn dẹp.

Thuốc đã sắc xong và để sẵn trong nhà.

Cố Tinh Lan đi đến chỗ Nhiếp Hi nhìn chén thuốc đậm đen.

"Ngày nào cũng uống nhiều vậy?" Giọng tuy lạnh mà lòng thì đau.

Nhiếp Hi cười: "Đúng rồi, lớn hơn thì uống nhiều hơn một xíu. Vậy nên nhà hơi nhiều mùi thuốc, em chịu không nổi cũng đúng..."

Cố Tinh Lan nhìn Nhiếp Hi, chị vẫn ôn hoà như ngày đầu gặp nhau. Tinh Lan vẫn còn nhớ kể từ khi mình biết Nhiếp Hi là ngày nào người này cũng uống thuốc, uống rất nhiều. Vì thế Nhiếp Hi gầy gòm, ốm yếu và mặt mày luôn luôn trắng bệch ra.

Như thể gió thổi sẽ ngã nhào.

Nhưng Nhiếp Hi trước mặt em luôn luôn mạnh mẽ, chị chưa bao giờ khóc. Trái lại, Tinh Lan là người luôn rớt nước mắt và Nhiếp Hi phải dỗ dành.

"Uống đến khi nào?"

Nhiếp Hi cầm bát thuốc trong tay, hít một hơi thật sâu và uống cạn chén thuốc. Uống xong mặt nhăn như khỉ, dù vậy vẫn cố gắng cho đến giọt cuối cùng.

Nhiếp Hi há mồm thở, cầm viên kẹo cho vào miệng.

Khổ, quá khổ, lúc nào uống thuốc cũng muốn rớt nước mắt.

Cố Tinh Lan vỗ nhẹ lưng Nhiếp Hi, chị uống thuốc đắng mà lòng em thấy đau. Em không muốn nhìn thấy Nhiếp Hi như vậy, nhưng em bất lực.

"Không sao, không sao nha, chị quen rồi. Bác sĩ bảo phải uống thuốc liên tục, có lẽ không giới hạn thời gian." Nhiếp Hi vịn lan can, hít thật sâu. Thuốc trong miệng thực sự muốn làm Nhiếp Hi nôn, cố chịu đựng sự khó chịu, gượng cười mong Tinh Lan đừng lo lắng vì mình.

"Không vui sao lại cười?"

Cố Tinh Lan thấp giọng, em không thích chị Nhiếp Hi cẩn thận như vậy trước mặt em.

"Vậy chị khóc Tinh Lan mới chịu?" Nhiếp Hi nhéo Cố Tinh Lan.

Cố Tinh Lan cúi đầu, lần đầu tiên em thấy chị Nhiếp Hi uống thuốc, thuốc đắng đến muốn nôn nhưng vẫn cố nuốt vào. Tinh Lan khó chịu, Tinh Lan không vui, em thật sự muốn chị Nhiếp Hi khóc để có thể an ủi chị.

Mà an ủi cũng vô dụng.

Quá bất lực.

"Sao Tinh Lan không vui? Không thích đến nhà chị sao?" Nhiếp Hi nhéo mặt Cố Tinh Lan, ép em đối diện với mình.

Cố Tinh Lan nhìn vào mắt Nhiếp Hi, mắt em có ánh sáng lấp lánh như sao, lại cụp mắt xuống rồi lắc đầu.

"Không vui còn giả vờ không sao. Chị nói cho em biết, em còn chán nản như này là chị hôn em liền!" Nhiếp Hi nói câu làm Tinh Lan sợ sệt, mở to mắt. Hiếm khi nhìn thấy Tinh Lan hoang mang như thế, Nhiếp Hi tiến lên ngay, "Sợ chưa, sợ chưa?"

Biết Nhiếp Hi trêu mình, Cố Tinh Lan quay đầu không cho Nhiếp Hi sờ mặt và hút sạch trà trong tách.

"Gia đình em ai cũng khỏe mạnh, hai mẹ em khoẻ và bà cố cũng khoẻ luôn. Tinh Lan, em hạnh phúc quá." Nhiếp Hi đi theo lảm nhảm với Tinh Lan.

Tinh Lan càng lớn càng kiệm lời, vì vậy Nhiếp Hi phải tự nói tự chơi.

Cố Tinh Lan dừng bước, quay đầu nhìn Nhiếp Hi.

"Chị thích thì mai sau em đưa chị đến nhà nhiều hơn."

Nhiếp Hi lấy đồ vệ sinh cá nhân cho Tinh Lan, cười với em: "Vậy đợi em lấy bằng lái đi, đi xe buýt hoài tốn thời gian quá."

Tinh Lan gật đầu, ghi nhớ. Hè năm sau em sẽ thi bằng lái xe.

Thấy Tinh Lan nghiêm túc, Nhiếp Hi cố gắng nhịn cười và thúc giục Tinh Lan nhanh đi tắm cho sạch sẽ thơm tho.

"Sao chị không tắm trước?"

Em sợ Nhiếp Hi cần em, vậy nên em muốn canh chị tắm, đợi chị xong hết thì bản thân mới vào sau.

Em sợ Nhiếp Hi xảy ra chuyện đột xuất.

Vì rất lâu trước đây, em nhớ Nhiếp Hi xỉu trong phòng tắm vì không đủ không khí. Lúc ấy em tưởng mình điên mất, thế là từ đó về sau em luôn yên lặng bảo vệ cho chị Nhiếp Hi.

"Thôi, chị đi trải giường cho em nữa. Lâu lắm rồi Tinh Lan mới qua nhà chị ngủ, chị phải chuẩn bị thật tốt."

"Đừng khách sáo với em, chị Nhiếp Hi."

Nhiếp Hi cứng người, khi Tinh Lan nghiêm túc sẽ kêu như vậy. Nói thật, Nhiếp Hi không muốn Tinh Lan xem mình là chị em.

Cố Tinh Lan không đồng ý, bắt Nhiếp Hi đi tắm trước.

Nghe tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm, Cố Tinh Lan yên lặng chờ ở cửa. Cửa phòng tắm chỉ khép hờ chứ không khoá, nếu lỡ Nhiếp Hi có cần gì là Tinh Lan xuất hiện ngay.

Em khoanh tay, ánh mắt rơi vào con gấu nhỏ trên sofa. Con gấu đó đã rất lâu và là quà em tặng cho Nhiếp Hi vào sinh nhật mười hai tuổi.

Nhiếp Hi luôn đặt con gấu trong phòng khách, bảo là mỗi khi thấy sẽ ôm gấu một cái, giống như ôm Tinh Lan.

Cố Tinh Lan thở dài, nào ngờ chỉ bởi vì cây kẹo, cái khăn mà đồng hành cùng nhau trong nhiều năm tháng. Không biết vì khăn tay, vì kẹo hay chỉ vì một nụ cười của đối phương.

Dần trao trái tim cho chị.

Em thích Nhiếp Hi, nhưng Nhiếp Hi vô tình xem em như là em gái.

Không sao, dù thế nào đi chăng nữa, em vẫn muốn hết lòng bảo vệ đối phương.

"Đùng"

Âm thanh làm xáo trộn tâm tình Cố Tinh Lan.

Em vội đẩy phòng tắm, kéo tấm rèm, chạy vào hỏi chị: "Sao vậy!!?"

Nhiếp Hi giật mình, chỉ vào chai sữa tắm trên đất: "Cái chai, cái chai rơi."

Cố Tinh Lan thở phào, cúi xuống giúp đối phương nhặt chai lên. Sương nước ẩm ướt khẽ chạm vào tóc Cố Tinh Lan.

Nhiếp Hi vội tắt vòi sen, "Ướt em, để chị."

Tay Nhiếp Hi ướt đẫm, khẽ chạm vào đầu ngón tay Cố Tinh Lan. Vào lúc này mới thấy được Nhiếp Hi làm Tinh Lan đỏ mặt, muốn chạy khỏi căn phòng đầy hơi nước. Nhưng mà em thấy tay chân Nhiếp Hi, những vết bầm tím trên da và cả những chỗ ứ máu.

Em nắm lấy tay Nhiếp Hi, ép mình bình tĩnh lại: "Gì đây?"

Nhiếp Hi kh** th*n, muốn đuổi Cố Tinh Lan ra ngoài, tuy nhiên tay bị nắm chặt, nắm rất đau, phải một hai nói ra Tinh Lan mới chịu buông.

"Trúng một xíu thôi, sắp tan hết máu bầm rồi...Tinh Lan, em đừng lo." Nhiếp Hi trả lời, nhưng dù hồi đáp thì Cố Tinh Lan vẫn không chịu buông.

Cố Tinh Lan không tin, cứ đứng đó nhìn cho đến khi xác nhận Nhiếp Hi nói thật mới chịu buông.

***

Cố Tinh Lan tắm xong, vừa bước ra là thấy Nhiếp Hi mặc đồ ngủ ngồi trên giường chờ mình lên.

Cố Tinh Lan lau tóc, ngồi bên nhép giường.

Nhiếp Hi quỳ thẳng lên, lấy khăn tay giúp Tinh Lan lau tóc.

"Tóc em chưa khô, để chị sấy cho em nha?"

"Thôi." Cố Tinh Lan nắm lấy tay Nhiếp Hi, ý bảo tóc mình sẽ tự nhiên khô.

Em kéo Nhiếp Hi đến gần để nhìn mấy vết bầm trên người Nhiếp Hi.

"Khi nào?" Cố Tinh Lan nhìn thật lâu mới hỏi.

Nhiếp Hi xấu hổ, cười cười kéo tay áo, "Chị đi đường cẩn thận mà, không biết đụng hồi nào nữa. Mà em biết cơ thể chị không khoẻ, đụng xíu là bầm, không có gì nên em đừng lo."

"Nhiếp Hi." Cố Tinh Lan gọi tên chị, nhưng không biết phải nói gì.

Nhiếp Hi ngồi cùng Tinh Lan, quay đầu nhìn em. Tinh Lan ngày càng xinh đẹp nhưng lông mày lại nhíu chặt vì lo, Nhiếp Hi không muốn nhìn thấy em như vậy.

Hiểu rõ cơ thể bản thân ra sao, quanh năm Nhiếp Hi luôn mặc áo dài tay để tránh bản thân bị đụng bầm người.

Không ngờ Tinh Lan nhìn thấy.

"Em thấy mấy vết bầm này xấu xí lắm đúng không?" Nhiếp Hi hỏi Tinh Lan đang im lặng.

Mày Cố Tinh Lan nhíu càng sâu, đang muốn mở miệng thì Nhiếp Hi lên tiếng.

"Nếu một ngày chị không còn nữa, Tinh Lan nhớ chị không..." Hai tay ôm lấy đầu gối, Nhiếp Hi vùi mặt vào giữa.

Từ nhỏ bác sĩ đã nói gia đình phải chuẩn bị tinh thần vì Nhiếp Hi có thể ra đi bất cứ lúc nào. Lúc sinh ra sức khoẻ đã yếu kém, ai cũng bảo Nhiếp Hi sống không được bao lâu. Con nít sốt nhẹ hay cảm mạo là chuyện bình thường, còn Nhiếp Hi mà bệnh là chẳng khác nào bước gần đến cửa tử.

Vốn tưởng cuộc đời ngắn ngủi sẽ mãi cô độc trong nhà, không tiếp xúc được với ai và cũng không có bạn. Ai ngờ trời thương gặp được người tốt nhất trong cuộc đời.

Tinh Lan là ánh sáng trong cuộc đời Nhiếp Hi, em tràn đầy sức sống, em dịu dàng và nhân hậu như một bông hoa. Nói chung em là người tốt đẹp nhất.

Kiếp trước làm việc thiện gì mà kiếp này được đồng hành với người chói sáng như vậy?

Nhiếp Hi dám khẳng định khoảng thời gian ở cạnh Tinh Lan là khoảnh khắc hạnh phúc nhất cuộc đời của bản thân.

Vì vậy, nếu một ngày trái tim ngừng đập thì Nhiếp Hi sẽ không tiếc nuối.

Chỉ duy nhất một điều, Nhiếp Hi sợ nếu bản thân ra đi thì Tinh Lan sẽ buồn. Dù vậy chắc chắn sẽ có người ở cạnh em, đồng hành với em. Hơn hết người đó sẽ không bệnh tật giống mình, chỉ biết lôi kéo làm phiền em.

Nhưng Tinh Lan có thỉnh thoảng hay đôi lúc nhớ đến chị Nhiếp Hi không?

Nhiếp Hi rũ mắt, đợi câu trả lời từ người bên cạnh.

Mà đợi lúc lâu vẫn không nghe Tinh Lan đáp lại, Nhiếp Hi đành ngước đôi mắt sáng ngời nhìn về phía người đang nghiêng mặt đi.

"Tinh Lan?"

Đối phương giật mình, cúi đầu đưa tay lau mặt.

Nhiếp Hi hoảng sợ.

Giờ mới thấy mắt Tinh Lan đã đỏ hoe, nước mắt rơi từng giọt từng giọt xuống mặt. 𝒯𝗿𝒖yện hay? 𝒯ìm ngay t𝗿ang chính ( 𝒯𝚁ÙM 𝒯𝚁U𝐘ỆN﹒vn )

__________

Tác giả: Những ngày tháng đồng hành cùng Tinh Lan là giây phút hạnh phúc nhất cuộc đời của Nhiếp Hi.
 
Toàn Thế Giới Đều Đợi Ngươi Động Tâm
Chương 162: Niềm vui nhỏ 8 - cố tinh lan


/images/2024-0308.gif

Niềm vui nhỏ 8 - Cố Tinh Lan.

__________

"Ôi, xin lỗi, xin lỗi Tinh Lan, chị không nên nói như vậy..."

Nhiếp Hi lấy khăn giấy, nhẹ nhàng lau nước mắt, nước mũi của em bé khóc nhè.

Từ cấp hai đã không thấy Tinh Lan khóc nhiều, nên giờ em khóc làm Nhiếp Hi hoảng loạn.

Cố Tinh Lan để chị lau, nhưng nín không được và nước mắt cứ chảy dài trên má.

Đầu ngón tay lạnh lẽo chạm vào má, dù trong phòng bật sưởi cũng lạnh lẽo không thôi.

Cố Tinh Lan không nén được đau khổ, kéo chị Nhiếp Hi ôm vào lòng.

"Huhuhuhuhuhuhuhu...."

Cố Tinh Lâu vùi mặt vào vai Nhiếp Hi nức nở. Em đâu muốn khóc đâu, nhưng em quá đau lòng.

Nhiếp Hi của em tốt như vậy phải sống lâu mới đúng, lâu hơn cả em cơ.

"Tinh Lan khóc nhè, chị dỗ sao mới được đây?" Nhiếp Hi cười cười, vỗ vỗ mặt em bé ấm áp.

Cố Tinh Lan lắc đầu lia lịa, em không muốn Nhiếp Hi thấy mình như này.

"Chị không nên nói vậy, chỉ tự nhiên nghĩ đến mới hỏi em thôi. Mai sau chị không nhắc đến nữa, được không Tinh Lan?"

Cố Tinh Lan khóc lớn như đưa đám, phải thật lâu mới chịu buông Nhiếp Hi ra.

Em không biết mình buồn đau đến nhường nào.

"Đừng có nhắc đến mấy cái này nữa. Em, em chịu không nổi." Cố Tinh Lan buông Nhiếp Hi ra, đôi mắt đẫm lệ nhìn Nhiếp Hi, nhìn xong vội nhìn qua chỗ khác.

Em sợ nếu nhìn chị Nhiếp Hi nữa em sẽ khóc.

"Chị sai, chị sai rồi. Chị sẽ khỏe thật khỏe mạnh, không làm em sợ nữa được không?"

Nhiếp Hi vươn tay nắm lấy em, thỉnh thoảng dùng khăn giấy lau nước mắt cho Tinh Lan.

"Nếu dì Ngôn Trăn thấy sẽ tưởng chị ăn h**p em đó, em thấy chị ăn h**p được em không?" Nhiếp Hi lẩm bẩm, thấy Tinh Lan khóc thở không ra hơi mà đau cả ruột gan.

"Chị ăn h**p em."

Cố Tinh Lan vừa nói vừa lau mặt tứ tung.

"Chị không có." Nhiếp Hi đưa cốc nước ấm cho Tinh Lan.

Người mình thích nhất chỉ vì câu "nói đùa" mà khóc đến khàn giọng.

Cố Tinh Lan không muốn uống cũng không muốn cầm lấy.

"Thôi, nín nào, mai tắt tiếng đó. Uống miếng nước có được không?" Nhiếp Hi nhẹ nhàng dỗ dành người bản thân luyến tiếc nhất.

Nhiếp Hi chẳng biết mình còn có thể đồng hành cùng Tinh Lan bao lâu.

Chỉ hi vọng ông trời thương xót cho thêm chút ít thời gian, chỉ mấy năm thôi cũng được. Chỉ cần đến lúc bản thân nhìn thấy được Tinh Lan tìm được người mình thích.

Để Nhiếp Hi biết Tinh Lan có người cùng bước đi trên đường đời. Tốt nhất có thể thấy Tinh Lan kết hôn, cùng người ta bước trên lễ đường thì đời này sẽ không hối hận.

Cho dù biết bản thân thích em như nào.

Nhưng sẽ không nói với em, không thể nào nói với em.

Nhiếp Hi cầm ly nước trong tay, Tinh Lan không chịu uống nên đành thở dài.

"Thôi, Tinh Lan không sợ gì hết, mai tắt tiếng cũng không thể đổ thừa chị." Nhiếp Hi định cầm ly nước đặt về bàn nhưng Cố Tinh Lan lại lấy đi.

"Em sợ."

Chỉ hai chữ, Cố Tinh Lan nhìn Nhiếp Hi.

"Uống hết đi, uống hết chị đi rót thêm." Nhiếp Hi cười.

Cố Tinh Lan buồn buồn, em chớp đôi mắt chua xót, uống hết nước rồi nhìn Nhiếp Hi.

"Không có chuyện gì em sợ."

"Vậy em sợ gì?"

Cố Tinh Lan nhìn Nhiếp Hi, em đưa tay v**t v* mặt chị nhưng không dám dùng sức. Em không dám, em sợ, sợ rằng Nhiếp Hi sẽ biến mất trước mặt em.

"Nói chị nghe, Tinh Lan sợ gì nè? Em nói đi, chị sẽ ghi nhớ để mai sau không nói kẻo làm sợ em." Nhiếp Hi để em chạm vào mình, nhưng vẫn rất muốn biết điều gì làm Tinh Lan lo sợ.

Em sợ.

Sợ mất chị.

Âm thanh từ đáy lòng làm nước tràn ra hốc mắt. Cố Tinh Lan cố gắng kìm nén cảm xúc của bản thân, cúi đầu điên cuồng chớp mắt.

"Sợ gì được, sợ chị gây ra mấy chuyện rắc rối để em đi dọn hậu quả." Cố Tinh Lan nhẹ nhàng nói "nỗi sợ" của bản thân.

Nhiếp Hi lẩm bẩm: "Ò...Vậy là sợ chị làm phiền em, quỷ hẹp hòi."

Cố Hành Lan nhẹ cười, Nhiếp Hi thấy em nín khóc nên xoa đầu em thành tổ quạ. Tóc Cố Tinh Lan vừa dài vừa xoăn, Nhiếp Hi rất thích. Và việc này cũng cho thấy hai người thân thiết với nhau.

Cố Tinh Lan để chị xoa, chỉ cần người này vui vẻ thì ổ gì cũng chịu.

Đồng hồ sinh học của Nhiếp Hi rất sớm.

Đến giờ sẽ ngã xuống ngủ, Cố Tinh Lan nằm cạnh nghĩ đến thất thần.

Em không ngủ được, không biết do bản thân khóc nhiều nên đau mắt hay vì muốn nhìn Nhiếp Hi nhiều hơn.

Tóc Nhiếp Hi không nhuộm nhưng không đen tuyền, trông rất đẹp.

Nhiếp Hi lại mãi bao do không hấp thu được dinh dưỡng nên tóc không đen.

Cố Tinh Lan hơi cong môi, nghĩ đến những lần Nhiếp Hi trêu chọc mình rồi dùng ngón tay v**t v* đôi lông mày và cánh mũi của chị.

Chẳng có chút ấm áp.

Bỗng nhiên Cố Tinh Lan thấy sợ hãi trong lòng, "Nhiếp Hi?"

Nhiếp Hi ngủ, không trả lời.

Không hiểu sao cơ thể phát thấy hoảng loạn, Cố Tinh Lan run rẩy đặt tay lên mũi đối phương,

Tiếng thở rất nhẹ.

Cố Tinh Lan như đi trên băng mỏng, em mất đi tự chủ, em vùi tay vào đầu tóc mình và lặng lẽ nằm đó khóc.

******

Khi thức dậy, Nhiếp Hi phát hiện trên giường có hai cái chăn.

Nhưng Tinh Lan đang nằm cùng chăn với mình, nằm áp ở sau lưng.

Nhiếp Hi đỏ mặt.

"Dậy rồi sao?"

Tiếng thì thầm nhè nhẹ phía sau, rất êm tai nhưng hơi khàn.

Nhiếp Hi hơi ngạc nhiên, xoay người đối mặt với Tinh Lan.

"Em dậy sớm vậy..." Dì Ngôn Trăn có bảo Tinh Lan thức dậy sẽ hơi bực.

Cố Tinh Lan hừ hừ hừ, không vui vì Nhiếp Hi cách xa mình một khoảng nên chủ động tiến lại gần.

"Chị ồn em." Nói đúng là hôm qua ngủ đâu có ngon, vì lòng nhớ thương sao có thể yên giấc?

Nhiếp Hi trừng mắt, che miệng, rất rất nghi hoặc: "Đừng, đừng, chị đâu có ngáy..."

Cố Tinh Lan thấy Nhiếp Hi xấu hổ đỏ mặt, tiếp tục diễn: "Chị ngáy như con lợn nhỏ, gừ gừ gừ. Em thấy chị ngủ ngon nên không kêu dậy đó, nếu có điện thoại kế bên là em ghi âm lại rồi."

Thật ra Nhiếp Hi chẳng phát ra tiếng động gì và làm Cố Tinh Lan sợ hết cả hồn.

"Tinh Lan, chị không có vậy.." Nhiếp Hi bĩu môi.

Cố Tinh Lan nhìn Nhiếp Hi, em cứ ngồi đó nhìn từng cử chỉ của chị, từ cái cau mày hay lúc chị cười và em cũng sẽ cười.

"Tinh Lan, thi xong em muốn quà gì? Chị tặng em." Nhiếp Hi nghĩ hoài, nghĩ mãi nhưng không biết nên tặng gì cho Tinh Lan.

Thứ Sáu tuần sau có cuộc thi Toán, Tinh Lan là thiên tài nhỏ, tất nhiên sẽ tham gia. Nhiếp Hi biết em thi ở đâu nên muốn đợi em và tặng quà cho em. Hoặc nếu không có quà thì đưa em đi ăn một bữa thật ngon cũng được.

"Thi xong em tìm chị." Cố Tinh Lan vuốt tóc Nhiếp Hi.

Em không muốn Nhiếp Hi chạy lung tung.

"Không, em không nói thì chị nghĩ tiếp. Chị biết em thi ở đâu đó, em không cản được chị."

Cố Tinh Lan không lay chuyển được Nhiếp Hi đành miễn cưỡng đồng ý.

Thật không may, thời tiết thứ Sáu không được tốt.

Sáng sớm đã mịt mù mây đen.

Nhưng dự báo thời tiết nói trời không mưa, chỉ có mây.

Những ngày nhiều mây làm lòng người mệt mỏi, vì vậy buổi sáng Nhiếp Hi đã gửi tin nhắn cho Tinh Lan, bảo em vui vẻ đi thi. Còn bản thân Nhiếp Hi sẽ chạy qua vào buổi trưa, lúc em đã thi xong và đưa quà cho em.

Tinh Lan bảo Nhiếp Hi đừng tìm em vì trời không mấy tươi đẹp.

Nhiếp Hi chịu, nhưng không làm.

Và khi Tinh Lan thi xong thì trời đã nhẹ mưa.

Cố Tinh Lan đứng ở cửa hội trường, ngẩng đầu nhìn mưa nhỏ tí tách rơi. Mưa lâm râm sẽ không ngừng sớm, nhưng may là có bạn học mang dư chiếc ô nên em hỏi mượn rồi vội chạy ra khỏi hội trường.

Trao giải gì đó em không tham dự, em bảo với giáo viên là nhà mình có việc nên phải về ngay. Dẫu đạt giải nhất gì đó cũng không quan tâm, em chỉ muốn gặp Nhiếp Hi thật sớm, muốn nhìn thấy chị vì em đã hứa sẽ đi tìm chị.

"Tinh Lan!"

Lúc Cố Tinh Lan bước ra khỏi hội trường, em nhìn thấy bóng người quen thuộc đứa dưới mái hiên của tòa nhà cạnh bên.

Cố Tinh Lan ngây người, vội chạy qua bên đó.

"Em nói là đừng đợi em!" Cố Tinh Lan tức giận vì Nhiếp Hi không nghe lời, cơ thể đã yếu nhưng lại đứng dưới mái hiên để gió thổi.

"Chị...thuận đường." Nhiếp Hi bị em hung dữ nên thấp giọng giải thích.

Cố Tinh Lan không muốn phát tiết trên người Nhiếp Hi, đành phải dùng khăn giấy lau đi vệt nước trên khuôn mặt ẩm ướt của chị. Em lấy tay sờ sờ tóc và quần áo của Nhiếp Hi, thực sự là chỗ nào cũng ướt.

"Không biết mang theo đô nữa, người ướt nhẹp nước mưa rồi, bị cảm thì phải làm sao!?" Cố Tinh Lan muốn cởi áo khoác của bản thân khoác cho Nhiếp Hi.

Nhưng Nhiếp Hi nắm chặt góc áo không chịu buông.

"Đợi chị, đợi chị, chị có quà cho em."

Cố Tinh Lan đành dừng lại, nhìn xem người làm mình sôi máu máu muốn tạo bất ngờ gì.

"Cho em hoa chị thích nhất - lan Nam Phi."

Cố Tinh Lan kinh ngạc nhìn đó hoa vàng nhạt, em biết, em biết đây là hoa chị Nhiếp Hi thích nhất.

Em nhận lấy bó hoa. Bông vẫn còn khô ráo, chưa hề dính một giọt mưa nhưng người Nhiếp Hi thì ướt sũng.

"Sao không biết tránh mưa, toàn che cho hoa thế này?" Cố Tinh Lan vừa đau lòng vừa tự trách.

Nhiếp Hi sờ sờ bộ quần áo đẫm nước mưa, nhẹ nhàng mỉm cười. Nhiếp Hi có thể Tinh Lan vui vẻ khi nhận được hoa.

"Mưa lúc đang đi nửa đường, nhưng muốn cho em hoa mà sợ bị ướt mới giấu vào người."

__________

Tác giả: Vì em, chị nguyện ý.
 
Toàn Thế Giới Đều Đợi Ngươi Động Tâm
Chương 163: Niềm vui nhỏ 9 - cố tinh lan - done


/images/2024-0308.gif

Niềm vui nhỏ 9 - Cố Tinh Lan - Hoàn

__________

Năm nào vào ngày này cũng mưa.

Cố Tinh Lan đỗ xe bên đường, ngẩng đầu nhìn mây đen bao phủ cả bầu trời. Chiếc ô vươn ra khỏi xe hơi màu đen, người trên đó bước xuống.

Năm nào Tinh Lan cũng đến mua một bó lan Nam Phi, là hoa Nhiếp Hi thích nhất lúc còn tại thế.

Nhớ lại lần đầu nhận được bó hoa, Nhiếp Hi vì bản thân đứng dưới mưa chờ đợi.

Cả người ướt sũng nhưng hoa không dính giọt mưa.

"Sao không biết trú mưa?"

Âm thanh lúc đó đầy trách móc nhưng bên trong là tràn ngập ưu thương.

Tinh Lan nhớ rõ lúc ấy người đó bảo muốn dành cho Tinh Lan những bông hoa xinh đẹp nhất.

Người kia mãi như thế, mãi làm những chuyện vì Cố Tinh Lan và luôn nghĩ đến Tinh Lan đầu tiên.

Cố Tinh Lan che ô vào tiệm hoa - nơi Tinh Lan đã đặt chân đến hơn mười năm.

Bà chủ tiệm hoa đã kết hôn và sinh con. Vừa vào cửa, em bé buộc thắt hai bím tóc nho nhỏ đã chạy qua vòng quanh chân Cố Tinh Lan, ngọt ngào mở miệng: "Chị, chị đến mua hoa nữa đúng không? Mẹ em đang lấy hoa cho chị bên này nè."

Cố Tinh Lan hơi khom lưng sờ tóc bé con.

Nhìn thấy đối phương đội mũ thắt bím làm Cố Tinh Lan thất thần.

"Cô Cố, biết hôm nay em đến nên bó xong hoa cho em rồi." Bà chủ bước ra nhìn cô gái xinh đẹp.

Ngày này năm nào đối phương cũng đến đến mua hoa, mặt mày luôn nhàn nhạt, tuy lễ phép nhưng xa cách.

Cô Cố sẽ mua một bó lan Nam Phi và chỉ lúc nhìn hoa cô mới trông dịu dàng.

Vì năm nào cũng đến nên bà chủ hỏi vì sao lại mua lan Nam Phi vào ngày này.

Cô Cố bảo mua cho người bạn rất thân chứ không nói gì thêm.

Chắc người đó rất rất quan trọng với cô Cố.

"Cảm ơn bà chủ." Cố Tinh Lan nhận hoa, chân thành cảm ơn chủ tiệm.

Bà chủ nhìn người trước mặt, thấy đối phương ngơ ngác nhìn hoa, khẽ thở dài: "Cô Cố đã mua hoa được mười năm rồi."

"Ừm." Cố Tinh Lan gật đầu.

"Người bạn nhận hoa chắc chắn sẽ rất hạnh phúc."

Cố Tinh Lan cười, "Tôi tặng gì cho chị ấy thì chị ấy cũng vui."

"Vậy hai người thực sự rất thương nhau, nếu tỏ tình thành công thì bảo tôi chuẩn bị hoa khác nhe."

Cô Tinh Lan nghe, bà chủ lúc nào cũng thích trêu bản thân.

Đôi mắt Tinh Lan rơi vào bó lan Nam Phi.

Bó hoa này rất xinh đẹp.Tinh Lan thật sự muốn đưa cho chị xem, hơn nữa còn muốn gửi cho chị bó hoa mang ý nghĩa khác.

Nhưng người Tinh Lan yêu đã không còn trên đời mất rồi.

Cố Tinh Lan ôm hoa nhìn chăm chăm hồi lâu, lâu đến mức trời đã đổ cơn mưa nhẹ.

"Thời tiết kỳ ghê, dự báo nói không mưa mà mắc mưa là mưa. À, hình như ngày này năm nay trời cũng mưa." Bà chủ nhìn màn mưa, oán giận thời tiết thất thường.

Cố Tinh Lan ngẩng đầu nhìn cửa sổ, dường như mưa ngày càng nặng hạt.

"Cô Cố đi luôn không? Mưa hơi to, hay là đợi chút thì đi?" Bà chủ sợ khách mình dính mưa.

Cố Tinh Lan nhẹ nhàng lắc đầu, bung chiếc ô màu đen và ôm bó hoa vào ngực rồi tạm biệt bà chủ.

Bà chủ nhìn bóng đen hoà vào màn mưa, lặng lẽ thở dài.

Hình như lúc nào cô Cố trông cũng bi thương.

Là tưởng tượng hay là thật?

Cố Tinh Lan lái xe đến nơi bản thân đến hàng năm.

Bước trên con đường đá và liếc nhìn những đoá tường vi trắng nở khắp đồi núi. Hoa tuy đẹp nhưng còn mưa dầm đã vui dập những bông hoa nhỏ cạnh bên.

Chiếc ô đen của Cố Tinh Lan cũng không che được mấy giọt mưa.

Người trực mộ vừa nhìn trời vừa thắc mắc vì thời tiết như này cũng có người đến thăm viếng.

Vốn muốn bước lên ngăn lại, nhưng thấy rõ bóng người trong mưa, ông không nói gì.

Cố Tinh Lan bước đến ngôi mộ kia, dừng lại.

Lặng yên nhìn tấm bia đá.

May là tấm bia không có ảnh người đó lúc sinh thời. Nếu không, Tinh Lan không biết trên mặt mình là mưa hay nước mắt.

Không thấy sẽ không nhung nhớ, đúng không?

Nhưng Nhiếp Hi, mười năm rồi vẫn chưa quên được chị, vì sao vậy?

Không thể quên, nhưng trong mơ chị vẫn không đến tìm Tinh Lan. Mười năm rồi, mười năm trôi qua không một lần gặp được. Dù chỉ là một cái bóng mơ hồ cũng không được, chị quá tàn nhẫn rồi.

"Chị không sợ em không sống nữa sao?"

Buông đôi mắt ướt đẫm, Cố Tinh Lan đặt câu hỏi với tấm bia mộ lạnh lẽo vĩnh viễn không trả lời câu hỏi của bản thân.

Dùng hết sức lực cuối cùng ngồi xổm xuống, v**t v* tấm bia đá ướt mưa, một lần rồi lại một lần.

Đến lúc tay áo toàn nước mưa cũng không biết.

"Nhiếp Hi, chị sống bên đó tốt không?" Đặt bó hoa trước mộ, Cố Tinh Lan sợ mưa làm ướt nên dùng ô che chắn cho mấy bông hoa, "Em luôn mang hoa chị thích cho chị, chị nhìn thấy chắc sẽ vui lắm. Mà nhớ đó, chị không được đưa hoa của em cho người khác đâu. Hoa em tặng cho chị là cho mình chị thôi, ở bên bển đi nữa cũng không được đưa ai. Nếu không, em sẽ đau lòng, chị biết chưa?"

Cố Tinh Lan thở dài, ngẩng đầu chớp chớp mắt vì không muốn để nước mắt rơi.

"Bà nội Lan Trân bảo là khi chị đến đó, chị sẽ trở về trong giấc mơ của người chị nhớ nhung, sẽ nói là mình sống tốt ở bên kia. Vậy Nhiếp Hi không nhớ em sao? Chị có thể, có thể về với em được không? Một lần, dù chỉ một lần thôi cũng được, nói với em là chị sống tốt ở đó..."

Cố Tinh Lan nói xong, lau nước mắt.

Nở nụ cười bi thương. Thật ra hôm nay không phải giỗ Nhiếp Hi mà là ngày hôm sau. Nhưng chưa bao giờ Tinh Lan đến đây viếng chị vào ngày đó. Vì sợ nếu gặp người nhà Nhiếp Hi sẽ chịu không nổi, khóc rống lên mất.

Thế nên hơn chục năm qua Tinh Lan vẫn đến đây sớm một ngày để tâm sự với người mình yêu.

Một người.

Hôm biết tin Nhiếp Hi qua đời là ngày thi đại học.

Thẳng đến kết thúc kỳ thi mới biết.

Buồn thay, Tinh Lan không nhìn thấy Nhiếp Hi vào lần cuối.

Là nỗi đau lớn nhất trong cuộc đời Cố Tinh Lan. Nhưng sống tới giờ này cũng không hiểu sao mình chịu đau giỏi đến vậy.

Định thi xong sẽ báo với Nhiếp Hi vì thấy bản thân làm bài khá tốt. Tinh Lan thi xong là có thể chạy qua thăm Nhiếp Hi, chị đã hứa sẽ về lại Trung Quốc, nhưng tại sao...

Tại sao phải chia đường rẽ ngã.

Tinh Lan hãy còn giữ lại tin nhắn cuối cùng của Nhiếp Hi gửi cho mình.

Hy vọng Tinh Lan dù thế nào đi nữa cũng sẽ vui sẽ, không cau mày nữa.

Cố Tinh Lan lắc đầu, Tinh Lan sẽ làm theo lời Nhiếp Hi, ngày nào cũng vui vẻ.

Đúng, Nhiếp Hi chắn sẽ không muốn thấy Tinh Lan như vậy, chị sẽ đau lòng.

Hai chân Cố Tinh Lan đã tê dạy, đứng đó hơn mấy tiếng đồng hồ cho đến khi mưa tạnh, gió ngừng.

"Nhiếp Hi, em đi nha, năm sau chúng mình lại gặp nhau."

Cố Tinh Lan lau mấy vệt nước trên mặt, trở lại vẻ mặt bình thường và cất ô đi, bước xuống cầu thang.

Tinh Lan đi rất chậm, đôi mắt buông lơi và mái tóc đen đã che khuất đi khuôn mặt trắng trẻo nhưng bi thương.

Tinh Lan không quan tâm mình đã lướt qua ai, vì nơi này không ai nhận ra Tinh Lan cả.

"Cô ở đó lâu lắm rồi đó, tôi thấy lo cho cô." Người giữ mộ nhìn cô Cố một thân quần áo đen bước ra ngoài, vội vàng bung ô che cho đối phương. Tuy là mưa nhỏ nhưng vẫn cần phải che.

Quần áo cô Cố ướt sũng, tất nhiên là không thèm quan tâm đến mưa lớn hay nhỏ.

Ông lão thở dài, mưa đã to vẫn muốn đến viếng, thật sự làm người ta sầu bi theo.

"Mưa lớn như này còn đi viếng chỉ có cô với người kia."

Cố Tinh Lan nghe, trả lời: "Bên đó chỉ có tôi."

"Đâu, lúc nãy có cô bé trạc tuổi cô đến đó. Nói thật nha, lúc ấy tôi cố gắng bảo cô bé đó về vì mưa quá to, kêu sau này hãy đến nhưng cô bé cứ không muốn, một hai phải vào mới chịu."

Cố Tinh Lan không để ý, chỉ muốn từ biệt ông cụ và ra về.

Người giữ mộ nhớ đến sổ đăng ký: "Cô Cố, xem giúp tôi chữ này với. Chốc nữa đổi ca mà cô bé kia viết không rõ lắm."

Cố Tinh Lan đành nhìn giúp ông cụ.

Nét bút rất nhẹ, nhưng Cố Tinh Lan có thể nhìn rõ trên đó: Người nhà Nhiếp Hi.

"Cô ấy...cô ấy trông như nào?" Cố Tinh Lan không thể tin nổi, ngẩng đầu nhìn người giữ mộ.

Ông cụ bị cô Cố làm giật mình.

"Mưa nên nhìn không kỹ, hình như thấp hơn cô chút. Mặt cô bé trắng lắm, gầy nữa, tóc cũng không quá đen. Tôi không nhìn rõ nữa..."

Dù không ôm hy vọng nhưng Cố Tinh Lan rất muốn quay lại.

Vì vậy, Tinh Lan thật sự quay lại, quăng bỏ chiếc ô vướng bận và một mình bay đến ngôi mộ dưới mưa.

Mới được mấy bước, Tinh Lan dừng lại.

Là mộng ảo hay thực tế? Cố Tinh Lan không dám tiến lên.

Trước mặt là người Tinh Lan chưa bao giờ gặp được trong mơ, người đó đứng rất gần.

Người ấy đang v**t v* tấm bia mộ.

Cố Tinh Lan chỉ đứng đó nhìn, nhìn đến khi nước mắt rơi như mưa.

Nếu là ảo giác thì Cố Tinh Lan cũng không muốn tỉnh lại.

Khi người đó quay lại, Cố Tinh Lại vội gục đầu xuống, không dám nhìn nữa. Vì sợ, Tinh Lan sợ giây tiếp theo, những ảo ảnh đó sẽ biết mất.

"Tinh Lan, hoa chị thích nhất, cảm ơn em."

Cố Tinh Lan không đáp lại, chỉ lẳng lặng cúi đầu, nước mắt thế rơi xuống từng giọt.

"Vẫn khóc nhè như xưa, sao chị yên tâm được?" Người nọ nói, đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước trên khoé mắt của Cố Tinh Lan.

Tay người nọ vẫn lạnh, nên Cố Tinh Lan không xác định được là thực hay ảo.

Chỉ ôm lấy đối phương theo bản năng vì sợ chị biến mất.

Em ôm làm Nhiếp Hi muốn rơi nước mắt. Cái ôm ao ước mấy năm nay, giờ đây mới thực hiện được, thật sự cảm giác như ảo ảnh.

Lúc trước ra nước ngoài nằm viện, đoạn thời gian đó Nhiếp Hi yếu đến nổi muốn sống không bằng chết.

Từ việc mỗi ngày gọi điện thoại với Tinh Lan một lần, dần đà đến thở không ra hơi.

Nhưng lúc đó Tinh Lan phải thi đại học, tuy vẫn nhờ ba mẹ báo cho em, nói là bản thân sẽ chữa thật nhanh để hết bệnh về nước. Mong Tinh Lan thôi lo lắng cho mình, tập trung ôn thi để có kết quả tốt nhất.

Muốn gửi cho em bó hoa sau kỳ thi nhưng bất lực. Hôm đó Nhiếp Hi chỉ cách cửa tử mấy bước chân.

Bác sĩ yêu cầu ba mẹ phải ký cam kết vì có khả tăng Nhiếp Hi sẽ không tỉnh lại. Thế nên Nhiếp Hi nói với bố mẹ không được báo cho Tinh Lan, phải đợi em thi xong mới nói.

Và bằng ý chí của mình, Nhiếp Hi đã sống. Nhưng sau khi bàn bạc với bố mẹ, Nhiếp Hi quyết định cắt đứt liên lạc với Tinh Lan. Vì không muốn liên lụy em, sợ em đau khổ. Thôi thì cứ bảo mình chết để em không còn lo sợ, để em buông bỏ mọi thứ tiến về phía trước.

Vì vậy, tấm bia bộ chỉ khắc tên cũng là phương tiện để Tinh Lan cắt đứt mối duyên với Nhiếp Hi.

Số mình không sâu thì không nên liên quan gì đến Tinh Lan.

Sức khoẻ dần khá hơn nhưng Nhiếp Hi không bỏ được thuốc. Giống như người này vậy, mười năm trôi qua nhưng Nhiếp Hi vẫn mãi nhớ thương.

Tivi hay trên mạnh đều thấy được tin tức của em, biết Tinh Lan giỏi giang và xuất sắc. Tinh Lan như những ngôi sao sáng trên bầu trời, em mãi mãi rực chói trên cao.

Không có bản thân, Tinh Lan sẽ hạnh phúc.

Nhiếp Hi mãi nghĩ như thế.

Cho đến ngày hôm nay mới đến thăm mộ của bản thân, nào ngờ gặp lại người mình cứ ngỡ sẽ mãi chia xa.

Nhìn thấy bó hoa trước bia đá là Nhiếp Hi biết được đầu đuôi. Cuối cùng nhận ra mấy năm đằng đẵng Tinh Lan luôn âm thầm gửi hoa cho mình.

"Mười năm trời không mơ thấy chị, em nghĩ chị Nhiếp Hi bỏ em rồi, vứt em đi rồi, không cần em nữa..."

"Tinh Lan, mấy năm trôi qua."

"Mấy năm trôi qua khổ gần chết. Nhiếp Hi, em ghét chị, mơ cũng không cho mơ thấy nữa."

Nhiếp Hi yên lặng lau nước mắt cho em, nhưng không ý thức được nước mắt mình rơi còn nhiều hơn em.

Vốn cho rằng bản thân rời đi là bảo vệ Tinh Lan - người Nhiếp Hi muốn bảo vệ nhất.

Vì bản thân là phiền toái của Tinh Lan.

Nhưng sai rồi.

"Em kệ, chị là người hay không phải người cũng kệ. Chị ở lại với em hoặc mang em theo chị có được không? Để em có thể luôn nhìn thấy chị, hứa với em đi?" Cố Tinh Lan bật khóc, khổ sở cực kỳ.

Có ai biết chục năm qua Tinh Lan vất vả như nào đâu.

"Chị hứa."

Cùng nhau răng long đầu bạc.

Hoàn toàn văn

Hi, này là xong thiệt nè. Cảm ơn mọi người đã đồng hành với mình và đọc tới đây rất rất nhiều. Tạm biệt Sông nhỏ, tạm biệt Trăn Trăn, Suối nhỏ, cô giáo Ôn, cục cưng Tinh Lan và Nhiếp Hi cũng như em bé Uyên Đình. Còn có bổn gia dễ thương và những thuyền trưởng đỉnh cao nữa. Toàn thế giới đều đang đợi người động tâm là đứa con tinh thần mình yêu nhất và cũng là nơi mình biết được nhiều bạn dễ thương lắm đó.

Là tác phẩm đầu tiên nên mọi thứ sai, sai nhiều chứ không phải sai sót nhưng vẫn mong mọi người bỏ qua cho mình. Nhiều khi mình thấy hơi có lỗi với độc giả vì làm tác phẩm không chỉn chu. Suy đi nghĩ lại cũng không biết làm sao nên cứ sửa từng chút từng chút. Không đảm bảo là hoàn thiện nhưng ít nhất đọc cũng được. Thì đó, mình vẫn beta nhưng không biết khi nào nó "ĐƯỢC", thôi kệ, chứ tui thua. Bên cạnh đó cũng mong mọi người góp ý và nhào vào sửa chính tả phụ. Nhiều khi tui beta thì nó không sai nhưng quý dị đọc thì nó sai.

Thôi, cuối cùng xin chân thành cảm ơn quý dị ngoan xinh yêu. Cảm ơn vì mọi người đã đến đọc truyện.

Bái bai mọi người, mong mấy truyện khác cũng sum vầy bắn pháo hoa đùng đùng như truyện này.

06.02.2024 và hôm nay cũng là sinh nhật tui ~~

_____________
 
Back
Top Dưới