"Vậy nếu tôi muốn, em có cho cơ hội không?"
Câu hỏi còn rất ngay thẳng dứt khoát.
Tuy nhiên, cô thực sự không thể trả lời vấn đề này, dứt khoát giả vờ như không nghe thấy.
Ăn xong đồ ăn nhẹ trong hộp, cô cất chiếc hộp rỗng vào cặp sách, rút khăn ướt ra lau tay.
Tần Hoài Sơ chẳng biết từ lúc nào đã cầm một cuốn sách trên tay, đang nghiêm túc đọc, đột nhiên trở nên khá yên tĩnh.
Thẩm Băng Đàn ăn xong, ánh mắt vô thức vụng trộm rơi vào khuôn mặt điển trai của anh.
Anh trời sinh đã có đôi mắt hoa đào rất đẹp, đuôi mắt nhuốm màu hồng phớt tự nhiên, lông mi rất dài, dày và đen nhánh, khi đọc sách thì tùy tiện cụp xuống, khẽ run rẩy theo động tác chớp mắt.
Một người đàn ông cao to, mà lại như phù thủy nối mi ấy.
Nhưng thực sự rất thu hút và đẹp mắt.
Xuống chút nữa, sống mũi thẳng, màu môi không nhạt cũng không đậm, phớt hồng.
Dáng môi rất đẹp, khóe miệng cong tự nhiên như có như không.
Hồi học trung học, Tần Hoài Sơ đã là một trong những người đẹp trai hiếm thấy trong trường, có vô số nữ sinh thầm thương trộm nhớ anh.
Bây giờ đã là ông chủ lớn, khí chất cao cao tại thượng lại càng mạnh mẽ hơn trước, quả thực chỉ có hơn chứ không kém.
Thẩm Băng Đàn còn đang ngây người suy nghĩ, chợt nghe thấy Tần Hoài Sơ không nặng không nhẹ hỏi một câu: "Nhìn đủ chưa?"
Thẩm Băng Đàn: "?"
"Hay là em nhìn kỹ hơn đi?" Tần Hoài Sơ chậm rãi quay mặt sang, tiến gần sát cô, "Thế nào, tôi đẹp trai không?"
Thẩm Băng Đàn: "..."
Khi không nói chuyện, anh trầm ổn cẩn trọng, còn khá tinh tế.
Bây giờ vừa mở miệng, là tràn đầy vô lại, cà lơ phất phơ, thậm chí còn có chút kiêu ngạo.
Thẩm Băng Đàn bình tĩnh quay đi, dời ánh mắt ra ngoài cửa sổ, trong miệng còn lẩm bẩm: "Nhan sắc rõ ràng rất bình thường, có gì mà tự luyến như thế chứ."
Bên tai truyền đến tiếng cười trầm thấp của Tần Hoài Sơ: "Nhan sắc bình thường mà em còn có thể ngắm lâu như vậy. Nếu tôi đẹp trai hơn, chẳng phải em sẽ nhào tới ăn tươi nuốt sống luôn à?"
"..."
Thẩm Băng Đàn nhớ tới sự thất thố vừa rồi của mình, nhất thời á khẩu không nói nên lời.
Cô nuốt nước bọt, nhắm mắt lại, nghiêng đầu sang một bên chợp mắt.
Đêm qua ngủ không ngon giấc, cô phải nhân cơ hội này nghỉ ngơi thật tốt.
Thẩm Băng Đàn vốn dĩ vì muốn tránh nói chuyện với Tần Hoài Sơ, nhưng không hiểu sao cô lại ngủ quên mất.
Khi tỉnh dậy, cô thấy mình đang tựa vào vai Tần Hoài Sơ.
Cảm nhận được động tĩnh, Tần Hoài Sơ dư quang nhìn sang: "Tỉnh rồi à?"
Thẩm Băng Đàn vốn còn đang lơ mơ buồn ngủ, nhưng vừa chạm phải ánh mắt của anh, cô đã hoàn toàn tỉnh táo, nhanh chóng dựng thẳng lưng lên.
Hôm nay Tần Hoài Sơ mặc một chiếc áo gió dài màu đen, trên vai lưu lại vệt nước mơ hồ.
Thẩm Băng Đàn theo bản năng sờ lên khóe miệng mình, hận không thể tìm một cái lỗ để chui xuống.
"Sao anh không đẩy tôi ra?" Cô nhỏ giọng hỏi.
Tần Hoài Sơ tựa hồ không chú ý tới nước miếng cô lưu lại trên vai anh, tùy ý dựa vào tựa lưng, cười như không cười trêu chọc: "Chẳng phải là giữa ông chủ với thư ký nên giúp đỡ lẫn nhau sao? Em vừa mới tự tay đút cho tôi ăn, tôi cho em mượn vai để tựa là chuyện rất bình thường. Hơn nữa, tôi cũng không phải là loại người hẹp hòi."
"..."
Thẩm Băng Đàn quay đầu nhìn phía sau xe một chút.
Phần lớn mọi người đều đang ngủ, còn những người không ngủ thì đeo tai nghe và chơi điện thoại di động, trong xe yên tĩnh, không ai để ý đến bên này.
Cô thoáng yên tâm hơn chút.
Không biết tại sao, cô cảm thấy kể từ khi Tần Hoài Sơ trở thành hàng xóm của mình, thái độ của anh hai ngày nay rất kỳ lạ.
Dường như đột nhiên khác hẳn với trước đây, luôn vô tình hay cố ý trêu chọc cô.
Cũng không biết trong lòng anh đang nghĩ gì.
Sẽ không đến mức, thật sự muốn dùng quy tắc ngầm chốn công sở gì đó với cô đấy chứ?
Anh có thói quen này từ khi nào vậy?
Thẩm Băng Đàn rùng mình, cơ thể vô thức nhích về phía cửa sổ.
Cách xa anh một chút!
Khi cả đoàn đến khu nghỉ dưỡng ven biển ở Đồng Thành thì đã là buổi chiều.
Xe khách đưa mọi người đến thẳng một biệt thự nghỉ dưỡng sang trọng bên bờ biển, Tần Hoài Sơ dặn mọi người vào trước chọn phòng, thu dọn hành lý, lát nữa đi ăn tối.
Biệt thự Tần Hoài Sơ thuê tổng cộng có bốn tầng, anh ở tầng trên cùng, từ tầng một đến tầng ba cho mọi người tùy ý chọn.
Trong công ty nam nhiều nữ ít, căn cứ theo nguyên tắc ưu tiên phái đẹp, mọi người nhường tầng 3 cho tất cả đồng nghiệp nữ, có view thoáng hơn.
Thẩm Băng Đàn không quen biết cô gái nào ở những bộ phận khác.
Lúc phân chia phòng, Tiết Văn đã chủ động kéo cô đến ở với mình.
Buổi tối định ăn tiệc BBQ ở bãi biển, bây giờ mọi người chỉ ăn qua loa trong nhà ăn, liền cùng nhau ra bãi biển chơi.
Thời tiết hôm nay nắng, không có mây.
Nước biển trong xanh, bước trên bãi cát mịn nhìn ra xa, sóng vỗ rì rào, nhìn thoáng qua không thể thấy tận cùng.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Băng Đàn nhìn thấy biển.
Dù không làm gì mà chỉ lẳng lặng quan sát, dường như tâm hồn cũng được gột rửa, trở nên thoải mái thư thả hơn.
Tần Hoài Sơ dẫn mọi người lướt ca nô, lái xe cát địa hình và chơi bóng chuyền trên bãi biển.
Cả bãi biển tràn ngập tiếng cười đùa vui vẻ.
Thẩm Băng Đàn hơi khó gần, chơi đùa cùng mọi người một hồi, cô liền một mình đi đến bờ cát nhặt vỏ sò.
Cô vẫn thích khung cảnh yên bình như này hơn.
Có rất nhiều vỏ sò, vất vả lắm cô mới chọn được một cái đẹp đẽ, vội vàng chạy ra bãi biển dùng nước biển rửa sạch.
Lúc này, cô cảm thấy có ai đó vỗ nhẹ vào vai mình.
Thẩm Băng Đàn ngẩng đầu lên.
Một người đàn ông trung niên mặc áo khoác da màu nâu nhạt, đeo kính râm đứng sau lưng cô.
Thẩm Băng Đàn đứng dậy.
Người đàn ông tháo kính râm xuống, lịch sự nhã nhặn, hào hoa phong nhã, mỉm cười với cô.
Thẩm Băng Đàn có chút không kịp phản ứng, ngây người hai giây mới có kích động chào hỏi: "Thầy Lục, sao ngài lại ở đây ạ?"
Lục Kế Thần nói: "Hôm nay tôi quay MV ở đây. Nhìn thấy có vẻ hơi giống cháu nên đến xem thử một chút. Cháu đến Đồng Thành khi nào vậy?"
Thẩm Băng Đàn ngoan ngoãn vén mái tóc bị gió thổi ra sau tai, còn chưa kịp nói chuyện thì Tần Hoài Sơ đã gọi cô.
Thẩm Băng Đàn quay người nhìn sang, anh xách túi sải bước đi tới, đứng thẳng bên cạnh Thẩm Băng Đàn.
Tựa như giờ mới nhìn thấy rõ Lục Kế Thần, anh lễ phép lại xa cách chào: "Chú Lục, thật trùng hợp."
"Chú có chút việc ở đây." Lục Kế Thần đáp lại, nhìn Thẩm Băng Đàn, lại nhìn Tần Hoài Sơ, khóe môi nở nụ cười, trong mắt mang theo vẻ nhìn thấu tất cả, trêu chọc, "Hoài Sơ, hai đứa biết chọn địa điểm phết đấy, đến đây nghỉ phép à?"
Thẩm Băng Đàn vừa định nói là team building của công ty, những đồng nghiệp khác trong công ty ở bên kia cũng đã nhìn thấy Lục Kế Thần.
Rất nhiều người là fan của ông, kích động chạy tới xin chữ ký, lập tức vây quanh Lục Kế Thần.
Tính tình Lục Kế Thần rất tốt, ký tặng và chụp ảnh với từng người mà không hề mất kiên nhẫn.
Tần Hoài Sơ ở một bên nhìn, liếc nhìn Thẩm Băng Đàn: "Sao không chụp ảnh với thần tượng của em?"
Thẩm Băng Đàn cúi đầu nghịch vỏ sò trong tay: "Trước đây tôi từng xin chữ ký rồi, không quen chụp ảnh với người khác."
Ánh mắt Tần Hoài Sơ rơi vào vỏ sò trên tay cô.
Vỏ sò rất đẹp, trắng như ngọc, tháp ốc xà cừ cao nhọn, phần thân nhô ra giống như cành cây được băng khắc.
Thì ra là một con ốc tiên hoa.
Vận may không tồi.
"Em nhặt được ở đâu vậy?" Tần Hoài Sơ hỏi.
Thẩm Băng Đàn chỉ về phía trước bên phải: "Ở bên kia."
Anh đưa tay ra: "Cho tôi xem nào."
Thẩm Băng Đàn đưa tới, thả vào tay anh, trong lòng có chút đắc ý: "Đẹp lắm phải không, khó khăn lắm tôi mới tìm được một cái đấy."
Nhân viên bên đó hô gọi Lục Kế Thần, ông xin lỗi mọi người rồi đi tới chào hỏi Tần Hoài Sơ và Thẩm Băng Đàn: "Các cháu chơi vui vẻ nhé, chú còn có việc."
Tần Hoài Sơ gật đầu: "Chú Lục đi thong thả ạ."
Lúc này đã sẩm tối, hoàng hôn màu cam đỏ đang dần lặn xuống đường chân trời, Tần Hoài Sơ bảo mọi người dọn dẹp dụng cụ nướng thịt, bắt đầu chuẩn bị tiệc BBQ.
Trong lúc mọi người đang bận rộn, Thẩm Băng Đàn nhớ tới vỏ sò của mình, nhân lúc không có ai chú ý, cô bước tới kéo ống tay áo anh.
Tần Hoài Sơ cụp mắt nhìn sang.
Thẩm Băng Đàn hỏi: "Vỏ sò của tôi đâu?"
"Cái nào?"
"Chính là cái vỏ sò rất đẹp kia ấy, anh vừa bảo cho anh xem qua, còn chưa trả lại cho tôi."
Tần Hoài Sơ xòe tay nói: "Hình như mất rồi."
Vẻ mặt anh bình tĩnh, không hề có chút cảm giác tội lỗi nào, lời nói ra cũng khó phân biệt được thật giả.
Thẩm Băng Đàn có chút tức giận, quay người bỏ đi.
Tần Hoài Sơ nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, im lặng cười một tiếng, từ trong túi móc ra con ốc tiên hoa.
Đùa nghịch một hồi, anh lại nhét vào túi, một mình đi đến bãi cát vắng vẻ phía xa, lại tìm kiếm thứ gì đó.
Mọi người đều bận rộn nướng thịt, không có ai để ý Tần Hoài Sơ đi đâu.
Các đồng nghiệp đã dựng một bếp nướng và một sân khấu nhỏ bên cạnh, có cả micro và đèn chiếu sáng, mọi người đang ca hát đùa giỡn trên đó.
Thẩm Băng Đàn đang cùng mọi người xiên thịt cừu nướng, Dương Hiên hỏi cô: "Vừa nãy tôi thấy Lục Kế Thần trò chuyện với cô, nhân vật lợi hại như vậy mà cô c*̃ng quen sao?"
Thẩm Băng Đàn nhớ rõ lần đầu tiên cô gặp Lục Kế Thần là khi đi cùng Tần Hoài Sơ đến nhà họ Lục.
Đang do dự không biết trả lời thế nào thì Phạm Dương nói: "Chẳng phải trước kia Thẩm Băng Đàn cũng rất lợi hại sao? Cô ấy là vũ công, Lục Kế Thần là nhạc sĩ, hai người quen nhau cũng chẳng có gì lạ."
Dương Hiên ngẫm thấy cũng phải.
Cậu ta bỗng nhiên nhiệt huyết sôi trào nhìn Thẩm Băng Đàn: "Tối nay náo nhiệt như vậy, sân khấu đã dựng sẵn rồi, mấy đồng nghiệp trong công ty cũng muốn thể hiện tài năng, cô múa đẹp như thế, hay là cũng biểu diễn cho mọi người mở mang tầm mắt đi?"
Đề xuất của Dương Hiên đã thu hút được sự đồng tình của rất nhiều người, Tiết Văn c*̃ng nói: "Ý tưởng hay đó, tôi mới nghe các trưởng phòng khác nói, mỗi bộ phận của bọn họ đều chuẩn bị sẵn một tiết mục, thế mà c*̃ng không báo trước với chúng ta một tiếng, bây giờ xem ra chỉ có văn phòng thư ký chúng ta là không có tiết mục nào thôi. Tốt xấu gì cũng là người bên cạnh Tần tổng, tối nay không thể để bọn họ dìm được, Thẩm Băng Đàn, đến lúc đó em đại diện văn phòng thư ký múa một điệu nhé?"
Phạm Dương nói: "Vừa hay tôi thấy trong biệt thự có các loại trang phục, đạo cụ, còn có váy múa nữa đấy, hẳn là có thể dùng tới."
Kể từ khi Thẩm Băng Đàn lên hot search cách đây không lâu, những người dù thân hay không thân với cô đều đã xem video múa của cô trên mạng, hết lời khen ngợi.
Bây giờ có cơ hội tận mắt chứng kiến, mọi người bắt đầu reo hò.
Thẩm Băng Đàn hơi mất tự nhiên, xoắn xuýt nói: "Đã lâu lắm rồi tôi không múa nữa."
Tiết Văn nói: "Không sao cả, đây không phải là dịp nghiêm túc hay quy mô lớn gì, đều chỉ là đám người chúng ta giải trí với nhau thôi. Em cứ múa thoải mái. Thế nào hả?"
Thẩm Băng Đàn cũng không đặc biệt bài xích loại chuyện này, thấy mọi người đều đồng tình phụ họa, cuối cùng cô cũng gật đầu: "Được ạ, vậy em sẽ thử xem."
Trong lúc trò chuyện, có người phát hiện thấy thiếu một thành viên: "Ô, Tần tổng nhà mình đi đâu rồi, qua lâu thế rồi mà không thấy bóng dáng anh ấy đâu."
Thẩm Băng Đàn cũng nhìn chung quanh, quả thật không thấy bóng dáng Tần Hoài Sơ đâu.
Nhưng nghĩ đến cái vỏ sò của mình bị anh đánh mất, cô vẫn cảm thấy có chút tức giận.
Tiết Văn nói: "Tần tổng trước nay hành tung bất định, mặc kệ anh ấy, chúng ta cứ tận hưởng đi."
Cô lại kéo Thẩm Băng Đàn đứng dậy, "Đi thôi, chị dẫn em đi xem có váy múa nào phù hợp không."
Bầu trời dần tối lại.
Tần Hoài Sơ cầm đèn pin dạo quanh bãi biển, vẫn luôn cúi đầu tìm kiếm thứ gì đó.
Mấy lần anh cúi xuống nhặt vỏ sò, chiếu đèn pin vào, không hài lòng lắm, lại dùng hết sức ném chúng trở lại biển khơi.
Xa xa thỉnh thoảng có tiếng nhạc vang lên, chắc là nhóm người kia đang vui đùa, anh c*̃ng không để ý mà chỉ toàn tâm toàn ý tập trung tìm kiếm vỏ sò.
Trời không phụ người có lòng.
Sau vô số lần thất vọng, cuối cùng anh cũng nhặt được một con ốc tiên hoa tương tự.
Anh lấy cái của Thẩm Băng Đàn nhặt được trong túi ra, đặt chung một chỗ so sánh.
Cái của Thẩm Băng Đàn toàn thân trắng nõn như tuyết, cái này của anh phần nhô ra hơi hồng nhạt, nhưng nhìn chung cả hai đều rất giống nhau.
Nhìn hai chiếc vỏ sò trên tay, cuối cùng anh cũng mỉm cười hài lòng, nắm vào lòng bàn tay.
Đầu gối chân phải truyền đến cảm giác hơi đau nhức, có chút sưng tấy.
Anh cau mày, xoa đầu gối vài lần rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm.
Trời đã tối hoàn toàn.
Gần đến Trung thu, trăng sáng treo trên bầu trời, xung quanh là vài vì sao thưa thớt.
Anh liếc nhìn đôi chân đau nhức của mình, thầm nghĩ: Thời tiết hôm nay đẹp như vậy, thế mà buổi tối lại mưa.
Anh cầm hai vỏ sò đi bộ quay lại.
Đèn phía trước sáng rực, xung quanh vang lên tiếng nhạc, xen lẫn tiếng reo hò vô cùng nhiệt tình.
Tần Hoài Sơ từ xa nhìn thấy một thân ảnh yêu kiều xinh đẹp trên sân khấu.
Bước chân anh hơi khựng lại, chậm rãi đi về hướng đó.
Ánh đèn sân khấu chiếu vào Thẩm Băng Đàn, cô mặc một bộ váy múa dài màu hồng, mái tóc đen búi cao.
Cơ thể chuyển động nhẹ nhàng theo tiếng nhạc, từng bước đi đều chính xác theo nhịp trống.
Những bước nhảy uyển chuyển, thân hình nhẹ nhàng như cánh én, mềm mại thướt tha.
Không biết đã bao lâu rồi Tần Hoài Sơ chưa được xem cô múa.
Vẫn đẹp như trước kia.
Cô nhảy theo điệu nhạc trên sân khấu, mỉm cười tự nhiên, ánh mắt tràn ngập linh khí.
Khóe miệng cong lên không hề gượng ép mà xuất phát từ tận đáy lòng.
Cô rất thích múa, nói rằng vũ đạo có thể khiến người ta quên đi những âu lo.
Ở trường trung học, trong đủ loại hoạt động khác nhau của trường, đều không thể thiếu bóng dáng nhảy múa của cô.
Tần Hoài Sơ vẫn luôn biết, Thẩm Băng Đàn đứng trên sân khấu, mới là cô chân thật nhất.
Hào quang vô tận, linh khí động lòng người, giống như một nàng tiên không bị pháo hoa nhân gian vấy bẩn.
Anh đã từng xem cô tỏa sáng trên sân khấu Gala Lễ hội mùa xuân, bộc lộ tài năng, vẻ ngoài rực rỡ và lộng lẫy nhất của mình.
Có đôi khi, anh sẽ xấu xa h*m m**n giấu đi vẻ đẹp của cô, chỉ để một mình anh được nhìn thấy.
Nhưng cũng có những lúc anh lại cảm thấy, Thẩm Băng Đàn sinh ra là dành cho sân khấu.
Cô xứng đáng được đứng ở vị trí cao nhất, như một ngôi sao, được người người yêu mến.
Sau khi điệu múa kết thúc, Thẩm Băng Đàn cúi người chào khán giả.
Phía dưới là một mảnh yên tĩnh.
Mãi đến khi có người đằng sau dẫn đầu vỗ tay, suy nghĩ của mọi người mới được kéo trở về, mới nổ ra một tràng pháo tay nhiệt liệt.
Tần Hoài Sơ đang đứng dưới bóng cây, quay đầu nhìn người vỗ tay đầu tiên.
Lục Kế Thần và người đại diện Diêu Dĩnh đi tới.
Lục Kế Thần mỉm cười với Tần Hoài Sơ: "Chú vừa xong việc, vốn định tới đây chào các cháu, không ngờ còn có thể xem được một màn mãn nhãn như vậy. Hoài Sơ, cô bạn gái nhỏ của cháu khá lợi hại đấy nhé."
Tần Hoài Sơ cười đắc ý: "Chú Lục quá khen rồi."
Lục Kế Thần liếc nhìn Thẩm Băng Đàn bước xuống sân khấu liền bị đồng nghiệp vây quanh, cảm khái nói: "Nhưng tại sao con bé lại không múa nữa vậy? Thật đáng tiếc."
"Vì một số lý do cá nhân thôi ạ."
Tần Hoài Sơ không nói thêm gì nữa, Lục Kế Thần c*̃ng không tiện hỏi.
Ông liếc nhìn đồng hồ: "Đã muộn rồi, chú còn phải vội ra sân bay. Đám người trẻ tuổi các cháu cứ chơi vui vẻ nhé."
"Chúc chú Lục thượng lộ bình an."
Sau khi rời đi, Lục Kế Thần lại quay đầu nhìn lại, không biết đang nghĩ tới điều gì, ánh mắt có chút ảm đạm: "Diêu Dĩnh, cô nói xem, nếu như năm đó đứa bé kia của tôi còn sống, trưởng thành như bây giờ, liệu nó có đa tài đa nghệ, cũng khiến người ta yêu thích như vậy không?"
"Anh Lục..." Diêu Dĩnh hé miệng, muốn an ủi vài câu, nhưng lại không biết nên nói gì, cuối cùng chỉ hỏi, "Đã nhiều năm như vậy, anh vẫn không thể buông bỏ được người đó sao?"
Sắc mặt Lục Kế Thần tối sầm, trong mắt hiện lên mấy phần sắc lạnh, thậm chí là căm ghét.
"Người mà tôi không thể buông bỏ, " Ông nhìn về phía bóng đêm vô tận nơi xa, giọng nói nhẹ dần, có chút đau lòng, "Là đứa trẻ ngoan bị cô ta hủy hoại."
Không muốn tiếp tục chủ đề này nữa, Lục Kế Thần lại nói sang chuyện khác: "Trên mạng nói trước kia Thẩm Băng Đàn là niềm hy vọng của múa cổ điển Trung Quốc, hôm nay, xem ra những người đó không hề nói bừa. Nhưng mà, một tài năng tốt lại rời bỏ giới vũ đạo ở độ tuổi trẻ như vậy, thật đáng tiếc."
Diêu Dĩnh nghĩ tới điều gì đó nói: "Anh Lục, anh còn nhớ buổi hòa nhạc bốn năm trước không, lúc đó anh phát hành một ca khúc cổ trang mới. Bọn em vốn định mời Thẩm Băng Đàn làm vũ công phụ họa cho anh trong buổi hòa nhạc."
Nói tới đây, Lục Kế Thần có chút ấn tượng, ông nhìn Diêu Dĩnh: "Tôi nhớ cuối cùng ý tưởng của các cô bị thất bại, Thẩm Băng Đàn không tới, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Diêu Dĩnh lắc đầu: "Lúc đó Thẩm Băng Đàn vẫn còn là trẻ vị thành niên, c*̃ng chưa ký hợp đồng với công ty nào cả nên em đã gọi điện cho gia đình cô ấy. Người nghe điện thoại chính là mẹ cô ấy. Em vừa ngỏ ý bày tỏ ý định của mình thì bên kia đã lập tức cúp máy, em gọi lại thì không có ai trả lời nữa."