Cập nhật mới

[Truyện Dài] TOÀN DÂN XUYÊN KHÔNG: TA CÓ HỆ THỐNG NÔNG TRẠI SINH TỒN

Đại đế MinhZu

Xuyên qua! Đại đế ơi chạy đi đừng để a Trung bắt
Tham gia
2/1/26
Bài viết
10
Điểm cảm xúc
8
Điểm thành tích
3
Đến từ
Hai Duong
VNĐ
0
ẢNH BÌA TRUYỆN.webp
TOÀN DÂN XUYÊN KHÔNG: TA CÓ HỆ THỐNG TRANG TRẠI SINH TỒN
Tác giả: Đại đế MinhZu
Thể loại: Xuyên qua, hệ thống, sinh tồn, nông trại,…
Trạng thái: Đang ra.

***

Giới thiệu truyện:

Một ngày nọ, toàn nhân loại bị cưỡng chế kéo vào một thế giới Game sinh tồn.

Không có hồi sinh.
Không có bảo hộ người mới.

Quái vật rình rập trong bóng tối, người chơi khác có thể trở thành đồng minh… hoặc kẻ thù.

Khi phần lớn mọi người còn đang vật lộn vì miếng ăn và nơi trú ẩn, Lục Thanh Quân đã âm thầm kích hoạt Hệ Thống Nông Trại Sinh Tồn.

Từ trồng cây, chăn nuôi, thuần thú, đến xây dựng căn cứ.
Từ sinh tồn cá nhân, đến thành lập lãnh địa.

Đây là câu chuyện về một người bình thường, từng bước đứng vững trong thế giới tàn khốc,
dùng nông trại của mình…
sống sót, mạnh lên, và viết lại luật chơi của cả thế giới.
 
TOÀN DÂN XUYÊN KHÔNG: TA CÓ HỆ THỐNG NÔNG TRẠI SINH TỒN
CHƯƠNG 1: Khi Toàn Thế Giới Trở Thành Game Sinh Tồn


THÔNG BÁO TOÀN SERVER.webp

Lục Thanh Quân tỉnh lại trong một cơn choáng váng dữ dội.

Ý thức vừa mới kéo về, thứ đầu tiên hắn cảm nhận được không phải là trần nhà quen thuộc hay tiếng điều hòa kêu rè rè trong căn phòng trọ chật hẹp, mà là mùi ẩm mốc của đất, trộn lẫn với mùi cỏ dại và gió lạnh.

Hắn mở mắt.

Trước mắt không còn là căn phòng trọ tám mét vuông, cũng không phải màn hình máy tính đang mở dở trò chơi sinh tồn tối qua. Thay vào đó là một khu rừng xa lạ, cây cối cao vút, tán lá dày đặc che kín bầu trời. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua kẽ lá, tạo thành từng mảng sáng tối đan xen.

“Đây là đâu…?”

Lục Thanh Quân bật dậy theo phản xạ, nhưng vừa cử động, một cơn đau nhức truyền từ đầu xuống toàn thân khiến hắn suýt ngã trở lại.

Hắn cúi đầu nhìn xuống.

Quần áo trên người vẫn là bộ đồ mặc ở nhà hôm qua, áo thun xám, quần dài cũ. Không có vết thương, không máu me, nhưng xung quanh… hoàn toàn xa lạ.

Tiếng chim lạ vang lên từ xa. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có thứ gì đó vừa động đậy.

Một cảm giác bất an trào lên trong lòng.

Lục Thanh Quân không phải kiểu người dễ hoảng loạn. Hắn hít sâu một hơi, ép bản thân bình tĩnh, nhanh chóng quan sát xung quanh. Không có đường mòn, không có nhà cửa, không có dấu hiệu của con người.

Chỉ có rừng.

“Không thể nào…” Hắn lẩm bẩm.

Ngay lúc đó…

OÀNGGGGG!

Một âm thanh máy móc lạnh lùng vang lên thẳng trong đầu hắn.

【Thông báo toàn cầu】
Toàn bộ nhân loại đã được đưa vào Thế Giới Game Sinh Tồn - Khởi Nguyên.

Từ giờ trở đi, sinh tồn là mục tiêu duy nhất.

- Không có hồi sinh.
- Không có bảo hộ người mới.

Chúc các người chơi may mắn sống sót.
Lục Thanh Quân sững người.

Thông báo đó không chỉ vang lên một lần, mà như thể khắc thẳng vào ý thức. Trước mắt hắn, không khí bỗng méo mó, sau đó một dòng chữ bán trong suốt hiện ra.

【Đếm ngược bắt đầu: 10… 9…】
“Đây là… trò đùa à?” Hắn siết chặt nắm tay.

【8… 7…】
Nhịp tim đập mạnh.

【6…】
Lục Thanh Quân đột nhiên nhận ra một điều đáng sợ: mọi thứ đều quá thật. Mùi gió, cảm giác đất ẩm dưới chân, thậm chí là cảm giác sợ hãi đang lan khắp cơ thể.

【3… 2… 1…】
【Bắt đầu Sinh Tồn】
Ngay khoảnh khắc đó, trước mắt hắn hiện lên một giao diện quen thuộc đến mức khiến da đầu tê dại.

Giống hệt… giao diện game sinh tồn mà hắn từng chơi.

Một bảng thuộc tính hiện ra.

【Người chơi: Lục Thanh Quân】

- Cấp độ: 1
- Thể lực: 8
- Sức mạnh: 7
- Nhanh nhẹn: 8
- Tinh thần: 9
- Trạng thái: Đói nhẹ - Khát nhẹ

Kỹ năng: Không
Nghề nghiệp: Không
“…”

Lục Thanh Quân nhìn chằm chằm vào bảng thông tin, trong lòng dâng lên một cảm giác lạnh sống lưng.

Đây không còn là game.

Nếu chết ở đây… có lẽ là chết thật.

Ngay lúc hắn còn chưa kịp suy nghĩ sâu hơn, một thông báo mới lại hiện ra, khác hẳn với giao diện vừa rồi.

【Phát hiện dữ liệu dị thường】
【Đang liên kết hệ thống phụ…】
【Liên kết thành công】

【Hệ Thống Nông Trại Sinh Tồn - Đã kích hoạt】
Lục Thanh Quân hơi giật mình.

Một giao diện mới, màu xanh lục nhạt, mang theo cảm giác “hiền hòa” hơn xuất hiện.

【Hệ Thống Nông Trại Sinh Tồn】
Chủ nhân: Lục Thanh Quân

Mô tả:
Trong thế giới sinh tồn khắc nghiệt, kẻ kiểm soát được nguồn tài nguyên sẽ là kẻ sống lâu nhất.

Nhiệm vụ khởi đầu:
✦ Xây dựng mảnh nông trại đầu tiên
✦ Trồng thành công 1 cây trồng

Phần thưởng:
✔ Kỹ năng: Trồng Trọt Cơ Bản
✔ 1 Rương Tân Thủ
Tim Lục Thanh Quân đập mạnh.

Hệ thống.

Hắn không xa lạ gì hai chữ này. Đọc tiểu thuyết nhiều năm, hắn biết rất rõ ý nghĩa của việc sở hữu một hệ thống trong thế giới kiểu này.

Nhưng cùng lúc đó, một tiếng gầm trầm thấp vang lên từ sâu trong rừng.

Không xa.

Rất gần.

Lục Thanh Quân lập tức tắt giao diện, ánh mắt trở nên sắc bén. Hắn cúi người, nắm chặt một cành cây khô dưới đất, tạm thời coi như vũ khí.

Trong bụi rậm phía trước, một sinh vật chậm rãi bước ra.

Thân hình giống sói, nhưng lớn hơn rất nhiều, bộ lông xám xịt, đôi mắt đỏ lòm nhìn chằm chằm vào hắn.

【Lang Rừng – Cấp 1】
“Chết tiệt…” Lục Thanh Quân hít sâu.

Hắn hiểu rất rõ: đây không phải lúc để do dự.

Nếu không chiến đấu, hắn sẽ chết.

Lang rừng gầm lên một tiếng, thân hình thấp xuống, chuẩn bị vồ tới.

Lục Thanh Quân không chờ nó chủ động. Hắn lao sang bên, dùng thân cây làm chướng ngại, đồng thời ném mạnh cành cây trong tay về phía đầu con lang.

Cành cây không gây được nhiều sát thương, nhưng đủ để khiến con lang chậm lại trong khoảnh khắc.

Chỉ cần một khoảnh khắc đó.

Lục Thanh Quân xoay người, nhặt một hòn đá sắc cạnh dưới đất, dồn hết sức ném vào mắt con quái vật.

“Gàooo…!”

Lang rừng tru lên đau đớn, lùi lại vài bước.

Lục Thanh Quân không truy kích. Hắn biết rõ mình không phải chiến binh, càng không thể liều mạng. Hắn quay đầu chạy thẳng về phía ngược lại, lao sâu vào rừng.

Tim đập loạn xạ, phổi như muốn nổ tung.

Cho đến khi không còn nghe thấy tiếng gầm phía sau, hắn mới dám dừng lại, dựa lưng vào một thân cây lớn, thở hổn hển.

Sống sót.

Ít nhất là tạm thời.

Một thông báo nhẹ nhàng vang lên.

【Hoàn thành hành động sinh tồn đầu tiên】
✔ Thưởng: +5 EXP
Lục Thanh Quân cười khổ.

“Quả nhiên… đây là game thật rồi.”

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời bị tán cây che kín, trong lòng dần dần bình tĩnh lại.

Nếu đã không thể quay về, vậy thì chỉ còn một con đường.

Sống tiếp.

Và nếu đã có Hệ Thống Nông Trại Sinh Tồn…

Hắn mở lại giao diện hệ thống, ánh mắt dần trở nên kiên định.

“Bắt đầu từ trồng cây…”

“Ta sẽ sống sót bằng chính đôi tay này.”

Ở một nơi nào đó trong khu rừng, những đôi mắt đỏ lại lặng lẽ mở ra.

Thế giới sinh tồn… vừa mới bắt đầu.

Lục Thanh Quân ngồi bệt xuống đất, lưng dựa vào thân cây thô ráp. Mồ hôi lạnh thấm ướt sau lưng áo, dán chặt vào da thịt, mang theo cảm giác nhớp nháp khó chịu.

Hắn chưa từng nghĩ, có một ngày bản thân lại phải chạy trốn để giữ mạng, như một con thú yếu ớt giữa rừng sâu.

Nhưng cũng chính lúc này, trong lòng hắn lại dâng lên một loại cảm xúc kỳ lạ.

Không phải tuyệt vọng.

Mà là… tỉnh táo đến lạnh lùng.

“Nếu vừa rồi chậm thêm một chút…” Lục Thanh Quân tự nhủ, “có lẽ mình đã chết rồi.”

Hắn cúi đầu nhìn đôi tay mình. Tay run nhẹ, nhưng không phải vì sợ, mà là vì cơ thể vừa trải qua trạng thái sinh tồn cực hạn. Một lát sau, nhịp thở dần ổn định lại.

Lúc này hắn mới có thời gian suy nghĩ nghiêm túc.

Thế giới này, rõ ràng không cho phép ai sống dựa vào may mắn.

Hắn mở lại bảng hệ thống.

【Trạng thái hiện tại】
- Thể lực tiêu hao: Cao
- Đói: Nhẹ
- Khát: Trung bình
“Không ổn.” Lục Thanh Quân nhíu mày.

Nếu cứ tiếp tục như thế này, cho dù không bị quái vật giết, hắn cũng có thể chết vì đói khát hoặc kiệt sức.

Hắn chuyển sang giao diện Hệ Thống Nông Trại Sinh Tồn.

【Nhiệm vụ khởi đầu】
Xây dựng mảnh nông trại đầu tiên

Điều kiện:
✔ Chọn vị trí thích hợp
✔ Dọn dẹp khu vực
✔ Đánh dấu lãnh thổ
Một bản đồ mini mờ nhạt xuất hiện trong góc tầm nhìn, hiển thị khu vực xung quanh trong bán kính rất nhỏ. Phần lớn là màu xám – chưa được khám phá.

“Xây nông trại trong rừng…” Lục Thanh Quân lẩm bẩm.

Nghe có vẻ điên rồ, nhưng nghĩ kỹ lại, đây có thể là lựa chọn an toàn nhất ở giai đoạn đầu.

Rừng có gỗ, có nước, có thể tránh ánh mắt của người chơi khác.

Chỉ có điều…

Nguy hiểm cũng nhiều.

Hắn đứng dậy, lần theo hướng dòng gió và độ ẩm trong không khí, chậm rãi di chuyển. Khoảng mười phút sau, hắn nghe thấy tiếng nước chảy rất nhỏ.

Một con suối.

Không lớn, nhưng đủ để cung cấp nước sinh hoạt.

Lục Thanh Quân cúi xuống, dùng tay hứng một ít nước, do dự vài giây rồi uống thử một ngụm.

【Uống nước tự nhiên】
- Trạng thái khát: Giảm nhẹ
Không có debuff.

Hắn thở phào một hơi.

Ngay gần con suối, có một khoảng đất trống không quá lớn, ánh sáng xuyên qua tán cây chiếu xuống, đất không quá ẩm, cũng không quá cứng.

Một vị trí… vừa đủ.

Lục Thanh Quân đứng giữa khoảng đất đó, mở giao diện hệ thống.

【Bạn có muốn đánh dấu khu vực này làm Nông Trại Khởi Đầu?】

✔ Có / ✖ Không
Hắn nhìn xung quanh một lần nữa, xác nhận không có động tĩnh nguy hiểm, rồi chọn “Có”.

Khoảnh khắc xác nhận xong, mặt đất dưới chân hắn khẽ rung lên.

Không lớn, nhưng đủ để cảm nhận.

Một đường viền ánh sáng xanh nhạt hiện ra, bao quanh khu đất, sau đó dần dần chìm xuống, như thể hòa vào lòng đất.

【Nông Trại Khởi Đầu - Đã hình thành】
- Diện tích: 10m x 10m
- Trạng thái: Hoang sơ
Một cảm giác kỳ lạ tràn vào trong lòng Lục Thanh Quân.

Giống như… mảnh đất này đã trở thành “của hắn”.

【Hoàn thành một phần nhiệm vụ khởi đầu】
✔ Thưởng: +10 EXP
“Vậy là xong bước đầu tiên…”

Hắn chưa kịp thả lỏng thì một cơn đói rõ rệt ập đến.

Bụng sôi lên từng tiếng.

Lục Thanh Quân cười khổ. Có hệ thống, có nông trại, nhưng không có đồ ăn thì cũng vô dụng.

Hắn mở rương tân thủ.

【Rương Tân Thủ - Đang mở】
Một ánh sáng trắng lóe lên, sau đó ba vật phẩm rơi ra.

✔ Hạt Giống Lúa Mạch x5
✔ Cuốc Gỗ (Độ bền: 100/100)
✔ Bánh Mì Khô x2
Ánh mắt Lục Thanh Quân sáng lên.

Không do dự, hắn cầm lấy một chiếc bánh mì, ăn từng miếng nhỏ. Vị nhạt, khô, nhưng lúc này đối với hắn, đó gần như là mỹ vị.

【Ăn thức ăn】
- Trạng thái đói: Giảm mạnh

Sau khi ăn xong, tinh thần hắn rõ ràng tốt hơn rất nhiều.

Hắn cầm cuốc gỗ, bước đến khu đất đã được đánh dấu. Khi cuốc chạm vào đất, một cảm giác khác biệt xuất hiện - đất mềm hơn, dễ đào hơn so với khu vực bên ngoài.

“Buff nông trại sao…” Lục Thanh Quân lẩm bẩm.

Hắn bắt đầu cuốc đất, từng nhát một.

Không nhanh, nhưng đều.

Mồ hôi lại chảy xuống, cơ bắp mỏi nhừ, nhưng mỗi lần cuốc xuống, hắn đều có cảm giác mình đang đặt nền móng cho sự sống còn sau này.

Sau hơn nửa giờ, năm hố đất thô sơ cuối cùng cũng được đào xong.

Lục Thanh Quân lấy ra hạt giống lúa mạch, nhẹ nhàng đặt xuống, lấp đất lại.

Ngay khoảnh khắc hạt giống chạm đất:

【Hoàn thành nhiệm vụ: Trồng thành công 1 cây trồng】

✔ Nhận kỹ năng: Trồng Trọt Cơ Bản
✔ Thưởng: +50 EXP
Một luồng thông tin tràn vào đầu hắn.

Khoảng cách gieo trồng, độ ẩm, ánh sáng, chu kỳ sinh trưởng…

“Ra là vậy…” Lục Thanh Quân thở ra một hơi.

Hắn nhìn mảnh đất trước mặt, năm vị trí gieo hạt yên tĩnh nằm đó, trông chẳng có gì đặc biệt. Nhưng đối với hắn, đó lại là hy vọng lớn nhất.

Trời dần tối.

Ánh sáng trong rừng yếu đi nhanh chóng, nhiệt độ cũng hạ thấp.

Lục Thanh Quân biết rõ, ban đêm trong thế giới này chắc chắn nguy hiểm hơn ban ngày.

Hắn kéo vài cành cây khô, dựng tạm một chỗ trú ẩn đơn giản sát mép nông trại, dựa vào thân cây lớn. Không kín, không chắc chắn, nhưng đủ để che gió.

Ngồi trong bóng tối, hắn siết chặt cuốc gỗ trong tay.

Tai lắng nghe mọi động tĩnh.

Xa xa, lại vang lên những tiếng gầm trầm thấp, xen lẫn tiếng rít quái dị không rõ nguồn gốc.

Lục Thanh Quân không ngủ.

Hắn nhìn chằm chằm vào bóng tối phía trước, ánh mắt kiên định.

“Ngày đầu tiên… sống sót rồi.”

“Ngày mai…”

“Ta sẽ tiếp tục mở rộng nông trại.”

Trong màn đêm, bảng hệ thống lặng lẽ hiện lên.

【Sinh tồn ngày đầu - Hoàn thành】

Chặng đường của kẻ nắm giữ nông trại…
 
Sửa lần cuối:
TOÀN DÂN XUYÊN KHÔNG: TA CÓ HỆ THỐNG NÔNG TRẠI SINH TỒN
CHƯƠNG 2: Mầm Sống Trong Đêm Tối
Đêm trong khu rừng đến nhanh hơn Lục Thanh Quân tưởng.

Chỉ mới một lúc trước, ánh sáng vẫn còn lờ mờ xuyên qua tán lá, vậy mà bây giờ, bốn phía đã gần như chìm hẳn vào bóng tối. Không phải kiểu tối mịt hoàn toàn, nhưng đủ để khiến tầm nhìn bị bóp nghẹt, mọi thứ chỉ còn lại những đường nét mơ hồ, đen sẫm.

Lục Thanh Quân ngồi tựa lưng vào thân cây lớn, đầu hơi cúi xuống, hai tay ôm chặt lấy cán cuốc gỗ.

Hắn không ngủ. Không phải không mệt, mà là không dám ngủ.

Tai hắn căng ra, cố gắng phân biệt từng âm thanh nhỏ nhất trong rừng. Tiếng gió lùa qua lá cây, tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng nước suối chảy đều đều phía không xa… tất cả hòa vào nhau, tạo thành một bức nền âm thanh liên tục.

Chính sự liên tục đó lại khiến người ta bất an.

Bởi vì chỉ cần có một âm thanh lạc nhịp, hắn sẽ lập tức nhận ra.

Lục Thanh Quân liếc nhìn giao diện hệ thống.

【Thời gian hiện tại: Đêm - Ngày Sinh Tồn Thứ Nhất】
Trạng thái:
- Mệt mỏi: Nhẹ
- Đói: Không
- Khát: Nhẹ

“Ít nhất thì chưa đến mức nguy hiểm…” hắn thầm nghĩ.

Ánh mắt hắn dời xuống mảnh nông trại nhỏ trước mặt.

Trong bóng tối, năm chỗ gieo hạt chỉ là những ụ đất thấp thấp, hầu như không thể phân biệt rõ. Nếu không phải trong đầu hắn có cảm giác mơ hồ về “lãnh thổ”, có lẽ hắn cũng không nhận ra được ranh giới của nông trại.

Nhưng chính cảm giác đó lại khiến hắn hơi yên tâm.

Nơi này, tạm thời là điểm neo duy nhất của hắn trong thế giới xa lạ này.

Một tiếng động rất nhẹ vang lên từ phía bên trái.
Rất nhẹ.

Nhẹ đến mức nếu không tập trung, rất dễ bị bỏ qua.

Cơ thể Lục Thanh Quân cứng lại trong nháy mắt.

Hắn không quay đầu ngay, mà chậm rãi điều chỉnh nhịp thở, toàn bộ sự chú ý dồn vào tai trái.

Lại một tiếng “sột soạt”.

Lần này rõ hơn.

Có thứ gì đó… đang di chuyển trong bụi cỏ.

Khoảng cách không xa.

Lục Thanh Quân siết chặt cán cuốc, khớp ngón tay trắng bệch. Trong đầu hắn nhanh chóng lướt qua hình ảnh con lang rừng ban ngày. Nếu là thứ tương tự, ở cự ly này, hắn không có bất kỳ lợi thế nào.

Chạy?

Trong đêm tối, chạy trong rừng chỉ càng dễ chết hơn.

Hắn hít sâu một hơi, từ từ đứng dậy, lưng vẫn áp sát thân cây, cố gắng giảm thiểu bóng dáng của mình trong bóng tối.

“Sột… soạt…”

Lần này, âm thanh vang lên ngay rìa nông trại.

Tim Lục Thanh Quân đập mạnh, nhưng đầu óc lại tỉnh táo lạ thường. Hắn hơi nghiêng người, dùng ánh sáng yếu ớt từ bầu trời để quan sát.

Trong bụi cỏ, một bóng đen nhỏ nhô ra.

Không lớn.

Rất thấp.

Không phải lang rừng.

Lục Thanh Quân nheo mắt.

Con vật đó chậm rãi bò ra khỏi bụi cỏ. Thân hình cỡ con mèo, da xám sẫm, lưng gồ lên, đầu to hơn thân một chút, đôi mắt vàng đục phản chiếu ánh sáng yếu ớt, trông có phần quỷ dị.

【Chuột Đất Hoang – Cấp 0】
- Trạng thái: Đói

Một dòng thông tin hiện lên.

Lục Thanh Quân không lập tức thả lỏng, nhưng cũng không còn căng thẳng như lúc đối diện lang rừng. Chuột đất hoang nghe tên đã biết, không phải quái vật chiến đấu mạnh.

Nhưng vấn đề là…Nó đang nhìn chằm chằm vào mảnh nông trại.

Chính xác hơn, là những ụ đất mới gieo hạt.

“Không phải chứ…” Lục Thanh Quân thầm mắng trong lòng.

Ý nghĩ vừa lóe lên thì con chuột đất đã bò thêm một bước, cái mũi hếch hếch, rõ ràng là đánh hơi thấy thứ gì đó.

Hạt giống.

Lục Thanh Quân hiểu ra ngay.

Hắn không ngờ tới chuyện này. Trong suy nghĩ của hắn, nguy hiểm ban đêm chỉ đến từ quái vật lớn hoặc người chơi khác, nhưng thú hoang nhỏ phá hoại nông trại lại là một kiểu nguy hiểm khác.

Nếu để nó đào lên, toàn bộ công sức ban ngày của hắn coi như đổ sông đổ biển.

Không do dự nữa. Lục Thanh Quân bước ra khỏi bóng cây, cuốc gỗ giơ cao, cố tình tạo ra tiếng động.

Con chuột đất giật mình, quay đầu lại, đôi mắt vàng đục nhìn thẳng vào hắn.

Hai bên nhìn nhau trong im lặng ngắn ngủi.

Sau một giây, con chuột đất kêu lên một tiếng the thé, thân hình nhỏ bé bất ngờ lao về phía trước.

Không phải chạy trốn.

Mà là… lao tới mảnh đất gieo hạt.

“Muốn phá nông trại của ta?” Ánh mắt Lục Thanh Quân lạnh hẳn xuống.

Hắn bước nhanh hai bước, giáng cuốc xuống.

Cuốc gỗ không nặng, nhưng trong tay hắn lúc này, nó mang theo toàn bộ quyết tâm sinh tồn.

“Bộp!”

Một tiếng trầm vang lên.

Con chuột đất bị đập trúng, lăn lộn mấy vòng trên đất, kêu lên thảm thiết.

【Bạn đã tấn công Chuột Đất Hoang】
- HP mục tiêu: Giảm mạnh

Lục Thanh Quân không dừng lại.

Hắn hiểu rất rõ, trong thế giới này, do dự đồng nghĩa với nguy hiểm.

Cuốc gỗ giáng xuống lần thứ hai.

Trong bóng tối, một sinh vật nhỏ bé bị chấm dứt sinh mạng.

Rừng lại trở về yên tĩnh.

Lục Thanh Quân đứng thở dốc, nhìn cái xác nhỏ trước mặt, trong lòng không hề có cảm giác thắng lợi, chỉ có một suy nghĩ rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Nông trại… cũng cần được bảo vệ.”

Hắn cúi đầu nhìn những ụ đất chưa bị đào lên, chậm rãi thở ra một hơi.

Lục Thanh Quân đứng yên một lúc lâu sau khi con chuột đất hoang ngã xuống.

Không phải vì sợ hãi, mà là vì hắn đang ép bản thân thích nghi.

Giết một sinh vật sống. Dù chỉ là một con chuột đất, dù đây là thế giới sinh tồn, thì cảm giác đó vẫn để lại một chút dư chấn trong lòng hắn. Nhưng rất nhanh, Lục Thanh Quân đã cưỡng ép bản thân gạt bỏ sự do dự đó sang một bên.

Ở đây, mềm lòng đồng nghĩa với tự sát.

Hắn cúi người, dùng cuốc gỗ lật nhẹ cái xác nhỏ trên mặt đất.

Con chuột đất hoang này gầy gò, lông xám lốm đốm bùn đất, móng vuốt ngắn nhưng sắc. Nếu là ban ngày, có lẽ hắn sẽ chẳng thèm để ý tới nó. Nhưng trong đêm sinh tồn đầu tiên, mọi sinh vật đều có giá trị.

Một thông báo nhỏ bật lên.

【Phát hiện mục tiêu có thể thu thập】

✔ Thịt Chuột Đất Hoang (Thô)
✔ Da Chuột Đất Hoang (Hư hại)

“Thu thập.”

Lục Thanh Quân không chần chừ.

Một luồng ánh sáng nhạt lóe lên, cái xác con chuột đất biến mất, thay vào đó là hai vật phẩm xuất hiện trong kho đồ sơ cấp của hắn.

Hắn mở kho.

【Kho đồ】
- Thịt Chuột Đất Hoang (Thô) x1
- Da Chuột Đất Hoang (Hư hại) x1

“Có thể ăn sao…” Hắn nhíu mày.

Chữ “thô” phía sau khiến hắn không yên tâm chút nào. Nhưng nghĩ đến trạng thái hiện tại, hắn hiểu rõ, sớm muộn gì cũng sẽ phải ăn những thứ như thế này.

Ít nhất, hệ thống không báo độc.

Lục Thanh Quân liếc nhìn bốn phía một lần nữa. Sau khi con chuột đất chết, khu rừng lại chìm vào im lặng, nhưng hắn biết rõ, sự im lặng này không đồng nghĩa với an toàn.

Hắn kéo xác cành cây khô, dựng lại chỗ trú ẩn đơn giản, lần này cẩn thận hơn, tạo thành một góc khuất nhỏ, vừa đủ để che gió và che tầm nhìn.

Sau đó, hắn đặt cuốc gỗ trong tầm tay, ngồi xuống.

Không ngủ. Chỉ nghỉ ngơi.

Hắn mở giao diện hệ thống nông trại, quan sát từng mục một cách cẩn thận.

【Nông Trại Khởi Đầu】
Diện tích: 10m x 10m

Cây trồng:
- Lúa mạch (Giai đoạn nảy mầm: 0%)

Trạng thái:
- Không có hàng rào
- Không có bảo vệ
- Nguy cơ bị phá hoại: Cao

Một dòng chữ cuối cùng khiến ánh mắt hắn trầm xuống.

“Quả nhiên…”

Hắn đã lường trước chuyện này, chỉ là không ngờ nguy cơ lại đến nhanh như vậy.

Nếu tối nay chỉ có một con chuột đất, còn có thể xử lý. Nhưng nếu nhiều hơn? Nếu là sinh vật mạnh hơn?

Hắn không có khả năng thức trắng đêm mỗi ngày.

Lục Thanh Quân suy nghĩ một lúc, sau đó thử mở danh sách chế tạo.

【Chế Tạo – Chưa mở khóa】

Điều kiện:
- Kỹ năng Chế Tạo Cơ Bản
- Hoặc công trình liên quan

“Vậy thì chỉ còn cách…” hắn lẩm bẩm, “sống sót qua đêm nay trước đã.”

Thời gian trôi chậm chạp.

Trong đêm, hắn nghe thấy thêm vài tiếng động xa xa, nhưng không có sinh vật nào dám tiến sát nông trại nữa. Có lẽ mùi máu và cái chết của chuột đất đã tạo ra một tác dụng cảnh báo nhất định.

Không biết qua bao lâu, một tia sáng nhạt cuối cùng cũng xuất hiện giữa tán cây.

Trời… sắp sáng.

Lục Thanh Quân cảm thấy mí mắt nặng trĩu, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác khó tả.

Khi ánh sáng ban mai hoàn toàn xuyên qua khu rừng, Lục Thanh Quân cuối cùng cũng đứng dậy.

Cả người hắn đau nhức, cổ cứng lại vì giữ nguyên một tư thế quá lâu, nhưng tinh thần lại tỉnh táo hơn bao giờ hết. Ánh sáng khiến mọi thứ xung quanh trở nên rõ ràng, cũng khiến nỗi sợ hãi ban đêm dần tan biến.

Hắn bước đến mảnh nông trại.

Ngay khoảnh khắc ánh mắt rơi xuống những ụ đất hôm qua, hắn khựng lại.

“…”

Trên một trong những ụ đất, một mầm xanh non đã nhú lên.

Rất nhỏ.

Rất yếu ớt.

Nhưng thực sự tồn tại.

【Lúa mạch – Giai đoạn nảy mầm: 5%】

Lục Thanh Quân đứng yên vài giây, sau đó khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Nhanh hơn mình tưởng…”

Hắn không biết liệu đây là hiệu ứng của hệ thống hay quy luật của thế giới này, nhưng dù là lý do gì, mầm xanh đó cũng mang ý nghĩa cực kỳ quan trọng.

Nó chứng minh rằng con đường hắn chọn là đúng.

Một thông báo hiện lên.

【Sinh tồn qua đêm đầu tiên】

✔ Thưởng: +20 EXP

【Điều kiện ẩn đạt thành】

✔ Không rời bỏ nông trại trong đêm đầu

Thưởng bổ sung:

✔ Công thức đơn giản: Hàng Rào Gỗ Thô

Tim Lục Thanh Quân khẽ rung lên.

“Hàng rào…”

Đây chính là thứ hắn cần nhất lúc này.

Hắn mở công thức.

【Hàng Rào Gỗ Thô】
- Gỗ x5
- Dây thừng x2

Hiệu quả:

- Giảm khả năng sinh vật cấp thấp xâm nhập nông trại

“Gỗ thì có thể kiếm…” hắn suy nghĩ nhanh, “nhưng dây thừng…”

Ánh mắt hắn dời về phía khu rừng.

Hôm nay, hắn không chỉ cần thu thập.

Hắn cần mở rộng khả năng sinh tồn.

Lục Thanh Quân cầm cuốc gỗ, đứng thẳng người, hít sâu một hơi.

Ánh nắng chiếu xuống gương mặt còn non trẻ nhưng đã nhuốm vẻ trầm tĩnh của hắn.

Ngày sinh tồn thứ hai…chính thức bắt đầu.
 
Sửa lần cuối:
TOÀN DÂN XUYÊN KHÔNG: TA CÓ HỆ THỐNG NÔNG TRẠI SINH TỒN
CHƯƠNG 3: Kẻ Xâm Nhập
Buổi sáng trong khu rừng mang theo một thứ yên tĩnh giả tạo.

Ánh nắng xuyên qua tầng tầng lớp lớp tán lá, chiếu xuống mặt đất thành từng vệt sáng lốm đốm. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi cỏ ẩm và gỗ mục, khiến người ta tạm thời quên đi sự nguy hiểm rình rập trong bóng tối đêm qua.

Lục Thanh Quân đứng bên rìa nông trại, nhìn mảnh ruộng nhỏ của mình thêm một lần nữa, rồi mới quay người bước vào rừng.

Hắn không đi xa.

Rất có chừng mực.

Sau đêm đầu tiên, Lục Thanh Quân hiểu rõ một điều: tham lam trong giai đoạn đầu chính là tự tìm đường chết. Hắn cần gỗ, cần vật liệu, nhưng chỉ trong phạm vi mà hắn còn có thể quay về nông trại trong thời gian ngắn.

Hắn cầm cuốc gỗ, chạm tay lên thân một cây nhỏ gần đó.

Không quá to.

Thân gỗ thẳng, đường kính cỡ bắp chân.

“Bắt đầu từ mấy cây này…”

Cuốc gỗ giáng xuống, phát ra tiếng “cộc” trầm đục.

【Thu thập tài nguyên】

Gỗ +1

Hắn hơi sững lại.

“Thế này cũng được?”

Rõ ràng hắn chỉ chặt nhẹ, thậm chí còn chưa làm cây đổ, vậy mà hệ thống đã tính là thu thập. Điều này khiến hắn hiểu ra rằng, thu thập trong thế giới này không hoàn toàn tuân theo vật lý thực tế, mà là một dạng cơ chế game hóa.

Lục Thanh Quân không lãng phí thời gian suy nghĩ thêm, tiếp tục chặt.

Cuốc gỗ lên xuống đều đặn, mỗi vài nhát lại có thông báo thu thập hiện lên. Không lâu sau, cái cây nhỏ nghiêng ngả rồi đổ xuống.

【Gỗ +3】

Hắn lau mồ hôi, liếc nhìn kho đồ.

【Kho đồ】
- Gỗ x4
- Thịt Chuột Đất Hoang (Thô) x1
- Da Chuột Đất Hoang (Hư hại) x1

“Còn thiếu một ít…”

Hắn chuyển sang cây thứ hai.

Lần này, khi cuốc chạm vào thân cây, một thông báo khác xuất hiện.

【Kỹ năng Trồng Trọt Cơ Bản ảnh hưởng thu thập】

Hiệu suất tăng nhẹ

Lục Thanh Quân khẽ nhướng mày.

“Không chỉ trồng trọt sao…”

Hệ thống nông trại rõ ràng có tác dụng lan tỏa hơn hắn tưởng. Điều này khiến trong lòng hắn dâng lên một tia yên tâm hiếm hoi.

Hắn chặt thêm hai cây nữa, rất nhanh đã gom đủ số gỗ cần thiết cho hàng rào thô.

Nhưng dây thừng thì vẫn chưa có.

Lục Thanh Quân dừng lại, ánh mắt quét qua xung quanh, cuối cùng dừng ở một bụi cây leo có sợi dài, bám chặt vào thân cây khác.

“Có thể thử…”

Hắn tiến lại gần, dùng cuốc gỗ cắt thử vài sợi.

【Thu thập vật liệu】

Sợi Cây Leo x1

Thông báo hiện lên.

Khóe miệng Lục Thanh Quân khẽ cong.

Hắn cẩn thận thu thập thêm vài sợi nữa, không quá tham, rồi quay đầu nhìn về hướng nông trại, xác nhận vẫn còn trong tầm nhìn.

Ngay lúc đó! Một cảm giác bị ai đó nhìn chằm chằm bất chợt ập đến.

Lục Thanh Quân dừng tay.

Cơ thể hắn cứng lại trong khoảnh khắc.

Hắn không quay đầu ngay, mà lắng nghe.

Tiếng gió.

Tiếng lá.

Không có bước chân.

Nhưng cảm giác đó… không biến mất.

“Không phải quái vật…”

Lục Thanh Quân hít sâu một hơi, chậm rãi quay đầu lại.

Giữa hai thân cây cách đó không xa, một bóng người đứng im lặng.

Không phải NPC.

Không phải quái vật.

Là… một người chơi khác.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Không ai nói gì.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, Lục Thanh Quân đã hiểu rất rõ…Kẻ xâm nhập, đã xuất hiện.

Không khí giữa khu rừng như bị kéo căng.

Lục Thanh Quân đứng yên tại chỗ, cuốc gỗ vẫn nắm trong tay, mũi cuốc hơi chúc xuống đất. Hắn không có bất kỳ động tác thừa nào, nhưng toàn bộ cơ thể đã bước vào trạng thái cảnh giác cao độ.

Người đứng đối diện cũng không nhúc nhích.

Đó là một người đàn ông, tầm hai mươi lăm đến ba mươi tuổi, thân hình cao gầy, mặc áo khoác tối màu đã sờn rách ở vài chỗ. Trong tay hắn cầm một thanh gậy gỗ dài, đầu gậy quấn vải, trông giống một loại vũ khí thô sơ.

Hai người cách nhau chừng mười mét.

Khoảng cách không xa, nhưng cũng chưa đến mức có thể lao lên ngay lập tức.

“……”

Im lặng kéo dài vài giây.

Cuối cùng, người đàn ông kia là kẻ lên tiếng trước.

“Yên tâm.” Giọng hắn hơi khàn, mang theo sự mệt mỏi rõ rệt, “Tôi không có ý động thủ.”

Lục Thanh Quân không đáp.

Hắn chỉ nheo mắt, ánh nhìn bình tĩnh nhưng lạnh lẽo, tập trung vào từng cử động nhỏ nhất của đối phương.

Không phải hắn không tin lời nói đó.

Mà là… lời nói ở thế giới này không đáng tin.

Người đàn ông kia dường như cũng hiểu điều đó. Hắn hơi nhấc hai tay lên một chút, để lộ gậy gỗ trong tay, tỏ ý mình không giấu vũ khí.

“Chỉ là đi ngang qua thôi,” hắn nói tiếp, ánh mắt liếc nhanh về phía sau lưng Lục Thanh Quân, “nghe thấy tiếng chặt cây, nên qua xem thử.”

Lục Thanh Quân vẫn không trả lời ngay.

Hắn chậm rãi điều chỉnh tư thế, chân hơi lùi nửa bước, đảm bảo rằng nếu có chuyện gì xảy ra, hắn có thể lập tức quay đầu chạy về phía nông trại.

“Đi ngang qua,” hắn cuối cùng cũng mở miệng, giọng trầm thấp, “vậy thì anh có thể đi tiếp.”

Câu nói ngắn gọn, không mang theo bất kỳ thiện ý dư thừa nào.

Người đàn ông kia khẽ cười, nhưng nụ cười đó không chạm đến mắt.

“Bình tĩnh thật đấy,” hắn nói, “mới ngày thứ hai mà đã như thế này rồi.”

Ánh mắt Lục Thanh Quân khẽ động.

Ngày thứ hai. Đối phương cũng sống sót qua đêm đầu tiên.

Điều này có nghĩa là, người trước mặt hắn không phải kẻ yếu.

“Anh ở gần đây à?” Người đàn ông kia hỏi, giọng nói nghe như thuận miệng, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc quanh.

Lục Thanh Quân nhìn thẳng vào hắn.

“Không liên quan.”

Không khí lại trầm xuống.

Người đàn ông kia im lặng vài giây, sau đó thở ra một hơi, giống như từ bỏ ý định dò hỏi thêm.

“Được thôi,” hắn nói, “tôi chỉ muốn nhắc một câu.”

Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt trở nên nghiêm túc hơn.

“Ban đêm, khu rừng phía đông có quái vật bầy đàn. Tôi đã mất một người ở đó.”

Lục Thanh Quân không hỏi “người nào”.

Hắn hiểu rất rõ.

“Cảm ơn.” Hắn nói.

Lần này, là lời nói thật.

Người đàn ông kia gật đầu, rồi chậm rãi lùi lại một bước.

“Chúc anh may mắn,” hắn nói, “trong thế giới này.”

Nói xong, hắn quay người, bước sâu vào rừng, rất nhanh đã bị cây cối che khuất thân hình.

Lục Thanh Quân đứng yên thêm một lúc lâu.

Cho đến khi cảm giác bị theo dõi hoàn toàn biến mất, hắn mới chậm rãi thở ra.

“Người chơi khác…”

Hắn lẩm bẩm.

So với quái vật, người chơi khác nguy hiểm hơn nhiều.

Bởi vì họ biết suy nghĩ, biết lừa gạt, biết chờ đợi cơ hội.

Và quan trọng nhất! Họ cũng cần tài nguyên để sống sót.

Lục Thanh Quân nhìn về hướng người kia rời đi, trong lòng dâng lên một cảm giác cảnh giác sâu sắc hơn bao giờ hết.

Nông trại của hắn… có thể đã bị để ý.

Không thể trì hoãn nữa.

Hắn cúi xuống, nhanh chóng thu thập nốt những sợi cây leo còn lại.

【Sợi Cây Leo x2】

Đủ rồi. Không tham. Lục Thanh Quân lập tức quay về nông trại, từng bước nhanh nhưng không phát ra tiếng động lớn.

Khi bước qua ranh giới nông trại, cảm giác quen thuộc kia lại bao trùm lấy hắn.

An toàn hơn một chút.

Hắn mở giao diện chế tạo.

【Bạn có muốn chế tạo: Hàng Rào Gỗ Thô?】

✔ Có / ✖ Không

Lục Thanh Quân không do dự.

“Có.”

Một luồng ánh sáng nhạt lan ra từ mảnh đất nông trại. Những khúc gỗ trong kho đồ biến mất, sợi cây leo tự động kết nối, quấn chặt.

Dọc theo rìa nông trại, những cọc gỗ thô ráp dần nhô lên khỏi mặt đất, không cao, không dày, nhưng đủ để tạo thành một vòng ngăn cách rõ ràng.

【Hàng Rào Gỗ Thô - Chế tạo thành công】

Hiệu quả kích hoạt:

- Giảm nguy cơ sinh vật cấp thấp xâm nhập
- Tăng cảm giác an toàn trong nông trại

Lục Thanh Quân đứng bên trong hàng rào, nhìn ra ngoài.

Khoảng cách chỉ là vài bước chân.

Nhưng đối với hắn lúc này, đó là ranh giới sinh tử.

Hắn siết chặt cán cuốc, ánh mắt trầm xuống.

“Nếu người chơi khác dám vượt qua…”

Hắn không nói hết câu.

Nhưng trong lòng đã có đáp án.

Ở thế giới này, để bảo vệ sinh tồn của mình, hắn không ngại trở thành kẻ ra tay trước.

Hàng rào gỗ thô đứng lặng lẽ bao quanh nông trại.

Không cao quá ngực, cũng không chắc chắn như tường đá, nhưng từng cọc gỗ cắm sâu xuống đất, được sợi cây leo quấn chặt lại với nhau, tạo thành một vòng khép kín rõ ràng.

Lục Thanh Quân đứng bên trong, đưa tay chạm nhẹ lên một cọc gỗ.

Thô ráp.

Cứng.

Có cảm giác thực sự tồn tại.

“Ít nhất… cũng không còn là đất trống mặc người xâm nhập nữa.”

Hắn thở ra một hơi, nhưng sự cảnh giác trong mắt không hề giảm bớt. Cuộc gặp gỡ ban nãy với người chơi kia giống như một lời nhắc nhở thẳng thắn: nông trại của hắn đã không còn vô hình.

Chỉ cần có người thứ nhất phát hiện, thì sẽ có người thứ hai.

Và không phải ai cũng “đi ngang qua” một cách thiện chí.

Lục Thanh Quân kiểm tra lại kho đồ, xác nhận cuốc gỗ vẫn còn đủ độ bền, sau đó bắt đầu đi một vòng quanh nông trại, quan sát từng đoạn hàng rào.

Ngay khi hắn đi đến góc phía bắc, bước chân bỗng khựng lại.

Trên mặt đất, bên ngoài hàng rào, có dấu vết bị cào xước.

Rất mới.

Đất bị xới lên, cỏ bị dẫm nát.

Không phải chuột đất.

Dấu này lớn hơn.

Tim Lục Thanh Quân trầm xuống.

Hắn chưa kịp suy nghĩ thêm thì một tiếng gầm thấp vang lên, lần này không còn xa như hôm qua.

Ngay bên ngoài hàng rào.

Trong bụi rậm, một bóng đen cao lớn dần hiện ra.

Lông xám đậm, thân hình săn chắc, hàm răng lộ ra khi nó gầm gừ.

【Lang Rừng – Cấp 1】

Trạng thái: Đói – Hung hãn

Con lang rừng hôm qua.

Hoặc ít nhất… cùng loại.

Lục Thanh Quân lập tức lùi lại nửa bước, đứng vào vị trí thuận lợi nhất trong nông trại. Tay hắn siết chặt cuốc gỗ, tim đập nhanh, nhưng đầu óc lại tỉnh táo một cách kỳ lạ.

Lang rừng tiến lên, ánh mắt đỏ lòm dán chặt vào hắn.

Nó lao tới.

Nhưng ngay khi thân hình nó chạm vào hàng rào

“Rầm!”

Cọc gỗ rung mạnh, nhưng không đổ.

Con lang rừng bị bật ngược lại, tru lên một tiếng đầy tức giận.

【Hàng Rào Gỗ Thô phát huy hiệu quả】
- Cản trở sinh vật cấp thấp
- Gây choáng nhẹ trong thời gian ngắn

Lục Thanh Quân không bỏ lỡ cơ hội.

Hắn lao tới sát hàng rào, cuốc gỗ giáng mạnh xuống đầu con lang từ trên cao.

“Bốp!”

Con lang rừng né được một phần, nhưng vẫn bị trúng, máu bắn ra.

【Lang Rừng bị thương】

Con quái vật lùi lại vài bước, ánh mắt càng thêm hung dữ. Nó đi vòng quanh hàng rào, thử tìm khe hở, móng vuốt cào mạnh vào gỗ.

Cọc gỗ rung lên dữ dội.

【Độ bền Hàng Rào: 82%】

“Không thể để nó phá lâu được …”

Lục Thanh Quân nghiến răng.

Nếu để lang rừng phá hỏng hàng rào, hắn sẽ mất đi lợi thế duy nhất. Nhưng nếu mở cổng bước ra ngoài, đó lại là tự sát.

Trong đầu hắn nhanh chóng xoay chuyển.

Ánh mắt hắn rơi xuống thịt chuột đất hoang trong kho đồ.

Một ý nghĩ lóe lên.

Lục Thanh Quân lập tức lấy miếng thịt ra, ném mạnh sang một hướng khác, xa khỏi nông trại.

Miếng thịt rơi xuống đất, mùi tanh lập tức lan ra.

Lang rừng khựng lại, cái mũi giật giật, ánh mắt do dự.

Chỉ một giây sau, bản năng thắng lý trí.

Nó quay đầu, lao về phía miếng thịt.

Lục Thanh Quân không đợi thêm.

Hắn giáng cuốc xuống lần nữa, nhắm thẳng vào gáy con lang từ phía sau hàng rào.

“Rắc!”

Một tiếng khô khốc vang lên.

Con lang rừng tru lên thảm thiết, thân hình lảo đảo, rồi ngã gục xuống đất.

【Bạn đã đánh bại Lang Rừng - Cấp 1】

✔ EXP +30

Lục Thanh Quân đứng thở dốc, toàn thân căng cứng, mãi vài giây sau mới dám tin rằng mối nguy đã tạm thời được giải quyết.

Hắn nhìn cái xác con lang nằm ngoài hàng rào.

Lần này, hệ thống không chỉ hiện thông báo thu thập.

【Phát hiện sinh vật có thể thuần hóa】
Điều kiện:
- Sinh vật còn thoi thóp
- Có vật phẩm phù hợp

Ánh mắt Lục Thanh Quân chấn động.

“Thuần hóa…?”

Hắn nhìn lại kho đồ trống rỗng, rồi nhìn con lang rừng đang thở thoi thóp, máu thấm ướt đất.

Một lựa chọn xuất hiện trước mặt hắn.

Giết chết, thu thập tài nguyên.

Hoặc… bước sang một con đường hoàn toàn mới.

Lục Thanh Quân siết chặt cán cuốc, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm.

Hàng rào đã dựng xong.

Nông trại đã có mầm sống.

Bước tiếp theo của sinh tồn…

có lẽ Hàn không còn cô đơn nữa.
 
TOÀN DÂN XUYÊN KHÔNG: TA CÓ HỆ THỐNG NÔNG TRẠI SINH TỒN
CHƯƠNG 4:
Lang Rừng Bị Thương: Giết Hay Giữ
Con lang rừng nằm co quắp ngoài hàng rào.

Hơi thở của nó gấp gáp, ngắt quãng, từng lần hít vào đều kèm theo tiếng rít khàn khàn nơi cổ họng. Máu đỏ sẫm thấm ướt bộ lông xám, loang ra trên nền đất, mùi tanh nồng theo gió lan vào trong nông trại.

Lục Thanh Quân đứng cách nó chưa đầy hai mét, cuốc gỗ vẫn nắm chặt trong tay.

Hắn không tiến lên ngay.

Ánh mắt hắn dừng lại trên giao diện hệ thống đang lơ lửng trước mặt.

【Sinh vật có thể thuần hóa】

- Mục tiêu: Lang Rừng - Cấp 1
- Trạng thái: Trọng thương
- Tỷ lệ thuần hóa hiện tại: 12%

Gợi ý:
- Cung cấp thức ăn
- Chăm sóc vết thương
- Thể hiện hành vi không thù địch
12%.

Một con số thấp đến đáng thương.

Lục Thanh Quân thở ra một hơi chậm rãi.

“Nếu giết nó…”

Hắn liếc sang một giao diện khác.

【Thu thập sau khi tiêu diệt】
- Thịt Lang Rừng x2
- Da Lang Rừng x1
- EXP +30

Tài nguyên. Thứ mà bất kỳ người chơi sinh tồn nào cũng khao khát.

Thịt có thể ăn, da có thể dùng chế tạo, EXP giúp mạnh lên. Đó là lựa chọn an toàn và hợp lý nhất.

Nhưng ánh mắt hắn lại quay về con lang đang thoi thóp.

Đôi mắt đỏ lòm lúc trước giờ đã mờ đi, nhưng vẫn chưa hoàn toàn mất đi ý thức. Khi ánh mắt hai bên chạm nhau, con lang khẽ rên lên một tiếng rất nhỏ, thân thể run nhẹ. Không còn hung hãn. Chỉ còn… sợ hãi và đau đớn.

Lục Thanh Quân im lặng.

Hắn nhớ lại khoảnh khắc đêm đầu tiên, khi chính mình cũng ngồi co ro trong bóng tối, lắng nghe từng tiếng động, không biết liệu sáng mai còn sống hay không.

“Thế giới này…” hắn lẩm bẩm, “đã đủ tàn nhẫn rồi.”

Nhưng ngay sau đó, một ý nghĩ khác lập tức chen vào.

Nhân từ với kẻ yếu, có thể là tàn nhẫn với chính mình.

Hắn nhắm mắt lại một giây, rồi mở ra.

Lý trí quay về.

“Ta không cứu ngươi vì lòng tốt,” Lục Thanh Quân nói, giọng thấp và bình tĩnh, như thể con lang có thể nghe hiểu, “mà vì ngươi còn có giá trị.”

Hắn thu cuốc gỗ về sau lưng, từ từ ngồi xổm xuống, giữ khoảng cách an toàn.

Con lang rừng lập tức căng người, nhưng vì vết thương quá nặng, chỉ có thể giật giật chân trước, phát ra tiếng gầm yếu ớt.

“Bình tĩnh,” Lục Thanh Quân nói khẽ, tay giơ lên, lòng bàn tay mở ra, không cầm vũ khí. “Nếu muốn sống… thì đừng cử động.”

Hắn không biết lời nói có tác dụng hay không.

Nhưng con lang, kỳ lạ thay, thật sự ngừng giãy giụa.

Lục Thanh Quân chậm rãi mở kho đồ.

Bên trong, chỉ còn lại một vật phẩm có thể dùng.

【Thịt Chuột Đất Hoang (Thô) x1】

Hắn nhìn miếng thịt trong vài giây, rồi thở ra một hơi ngắn.

“Xem như đầu tư.”

Lục Thanh Quân đặt miếng thịt xuống đất, đẩy nhẹ về phía con lang, sau đó lập tức lùi lại nửa bước.

Miếng thịt dừng lại ngay trước mõm nó.

Mùi tanh lan ra.

Con lang rừng run lên, cái mũi khẽ động đậy. Nó do dự, ánh mắt vừa cảnh giác vừa khao khát.

Vài giây sau, bản năng sinh tồn chiến thắng.

Nó cúi đầu, cắn lấy miếng thịt, ăn ngấu nghiến, thậm chí không quan tâm đến cơn đau.

【Hành vi không thù địch được ghi nhận】

Tỷ lệ thuần hóa +5%

Ánh mắt Lục Thanh Quân khẽ động.

“Có tác dụng.”

Hắn không vội mừng, mà tiếp tục quan sát.

Sau khi ăn xong, con lang thở dốc, nhưng hơi thở đã đều hơn một chút. Nó không còn nhìn hắn bằng ánh mắt hoàn toàn thù địch nữa, mà xen lẫn một tia cảnh giác mơ hồ.

Ngay lúc đó, một thông báo mới hiện ra.

【Điều kiện mở khóa - Thuần Hóa Cơ Bản】

Yêu cầu:
- Hoàn thành hành động thuần hóa lần đầu

Trạng thái: Đang tiến hành…

Lục Thanh Quân đứng dậy, ánh mắt trầm xuống nhưng sâu sắc hơn trước.

“Xem ra…”

“Ta đã chọn con đường khó hơn.”

Hắn quay đầu nhìn mảnh nông trại phía sau, hàng rào gỗ vẫn đứng vững, mầm lúa mạch rung nhẹ trong gió sớm.

Rồi hắn lại nhìn về phía con lang rừng bị thương.

Một con thú.

Một đồng minh tiềm năng.

Hoặc… một mối nguy tiềm tàng.

Trong thế giới sinh tồn này, mọi lựa chọn đều có giá của nó.

Mặt trời dần lên cao.

Ánh nắng chiếu xuyên qua hàng rào gỗ, rơi xuống mảnh đất nông trại còn vương hơi ẩm sương sớm. Không khí không còn lạnh như đêm qua, nhưng trong lòng Lục Thanh Quân lại không hề nhẹ nhõm.

Hắn đang làm một việc mà chỉ cần sai một bước, cái giá phải trả sẽ là mạng sống.

Con lang rừng nằm ngoài hàng rào, thân thể vẫn run nhẹ theo từng nhịp thở. Sau khi ăn xong miếng thịt chuột đất hoang, nó không còn giãy giụa nữa, nhưng ánh mắt vẫn luôn khóa chặt vào Lục Thanh Quân.

Không phải tin tưởng. Mà là đề phòng.

Lục Thanh Quân hiểu rất rõ, chỉ cần hắn lộ ra một chút sơ hở, hoặc có hành động khiến con lang cảm thấy bị uy hiếp, nó sẽ lập tức phản công cho dù cái giá là cái chết.

Hắn hít sâu một hơi, mở giao diện hệ thống.

【Thuần Hóa Cơ Bản - Tiến trình】
- Mục tiêu: Lang Rừng - Cấp 1
- Tỷ lệ hiện tại: 17%
Trạng thái: Cảnh giác cao

Gợi ý tiếp theo:
- Xử lý vết thương
- Duy trì khoảng cách an toàn
“Xử lý vết thương…”

Lục Thanh Quân nhíu mày.

Hắn không có băng gạc, không có thuốc men, thậm chí không có công cụ y tế cơ bản. Thứ duy nhất hắn có, chỉ là nước sạch và một chút kiến thức sinh tồn rời rạc.

Hắn quay về lều gỗ, lấy ra túi nước, sau đó xé một mảnh vải từ lớp áo cũ đã sờn vai.


“Chỉ có thể làm đến mức này.”

Lục Thanh Quân không đi thẳng ra ngoài.

Hắn mở cổng nông trại một khe hẹp, vừa đủ để hắn bước ra nhưng vẫn có thể lùi lại ngay lập tức. Cuốc gỗ được đặt ngay tầm tay, chỉ cần con lang có dấu hiệu lao lên, hắn sẽ không do dự.

Từng bước một, hắn tiến gần.

Con lang rừng gầm khẽ, thân thể căng lên, nhưng vì mất máu và đau đớn, nó không thể đứng dậy hoàn toàn.

“Bình tĩnh,” Lục Thanh Quân nói chậm rãi, giọng thấp, đều, không có dao động. “Ta không giết ngươi.”

Hắn dừng lại ở khoảng cách hơn một mét, sau đó từ từ ngồi xổm xuống, đặt túi nước và mảnh vải xuống đất, rồi lùi lại nửa bước.

Hành động này khiến con lang do dự.

Nó cúi đầu, nhìn chằm chằm vào mấy thứ trước mặt, rồi lại ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt đầy nghi hoặc.

Lục Thanh Quân không thúc ép.

Hắn chỉ chờ.

Vài giây… rồi vài chục giây trôi qua.

Cuối cùng, con lang rừng chậm rãi cúi đầu, liếm một chút nước chảy ra từ túi bị ép nhẹ.

【Hành vi chăm sóc được ghi nhận】

Tỷ lệ thuần hóa +8%
Con số nhảy lên 25%.

Tim Lục Thanh Quân khẽ siết lại.

“Có tiến triển.”

Hắn chờ cho con lang uống xong, rồi mới tiến thêm nửa bước, tay cầm mảnh vải thấm nước, cử động cực kỳ chậm.

Khi mảnh vải chạm vào vết thương, con lang rít lên một tiếng đau đớn, móng vuốt cào mạnh xuống đất.

Lục Thanh Quân lập tức dừng tay.

“Xin lỗi” hắn nói khẽ, dù biết có thể vô nghĩa.

Hắn đổi sang động tác nhẹ hơn, chỉ lau sạch máu khô xung quanh, không chạm sâu vào vết thương.

Lần này, con lang không phản kháng.

Nó chỉ thở gấp, ánh mắt nhìn hắn không còn hoàn toàn là thù địch nữa, mà xen lẫn một tia gì đó rất mơ hồ giống như do dự.

【Chăm sóc vết thương thành công (một phần)】

Tỷ lệ thuần hóa +10%
35%.

Lục Thanh Quân lặng người.

Hắn không ngờ rằng, một hành động đơn giản như vậy lại có tác dụng rõ rệt đến thế.

Nhưng ngay lúc đó, một dòng chữ đỏ hiện lên.
【Cảnh báo】

Sinh vật thuần hóa trong quá trình hồi phục

→ Có khả năng thu hút sinh vật khác

→ Có khả năng bị người chơi khác phát hiện

Tim hắn trầm xuống.

Hắn lập tức đứng dậy, nhìn quanh khu rừng.

Gió thổi qua, lá cây xào xạc.

Không có động tĩnh bất thường.

Nhưng Lục Thanh Quân không hề thả lỏng.

“Nếu có người chơi khác thấy ta đang thuần hóa…”

Hắn biết rõ hậu quả.

Giết người đoạt thú cưng, trong thế giới này, không phải chuyện hiếm.

Hắn quay về nông trại, nhanh chóng đóng cổng, sau đó kéo một ít cành cây khô che chắn tầm nhìn từ bên ngoài.

Rồi hắn nhìn lại con lang rừng.

Lần này, nó không gầm gừ nữa.

Chỉ nằm yên, ánh mắt dõi theo từng cử động của hắn.

【Thuần Hóa Cơ Bản - Tiến trình】
- Tỷ lệ hiện tại: 35%
- Trạng thái: Tạm thời ổn định

Lục Thanh Quân tựa lưng vào hàng rào, thở ra một hơi dài.

“Chưa xong…”

“Nhưng ít nhất, ta vẫn còn sống.”

Hắn ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh mắt dần trở nên kiên định.

Trong thế giới này, muốn sống lâu chỉ mạnh thôi là chưa đủ. Còn phải dám lựa chọn.

Mặt trời dần khuất sau rặng cây.

Ánh sáng trong khu rừng nhanh chóng bị nuốt chửng, nhiệt độ hạ xuống rõ rệt. Bóng tối giống như một tấm màn dày nặng, chậm rãi bao trùm lấy nông trại nhỏ được quây bằng hàng rào gỗ thô.

Lục Thanh Quân nhóm lại đống lửa nhỏ trước lều.

Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt hắn, kéo dài cái bóng cô độc trên mặt đất. Hắn không dám đốt lửa quá lớn, chỉ vừa đủ sưởi ấm và xua đi phần nào cảm giác lạnh lẽo.

Ngoài hàng rào, con lang rừng vẫn nằm đó.

Nó đã thay đổi tư thế, không còn co quắp như ban sáng mà nằm nghiêng sang một bên, bụng phập phồng đều đặn hơn. Vết thương trên cổ và vai đã ngừng chảy máu, dù vẫn còn đỏ sẫm.

Lục Thanh Quân liếc nhìn giao diện hệ thống.

【Thuần Hóa Cơ Bản - Tiến trình】

Tỷ lệ hiện tại: 35%

Trạng thái: Ổn định - Cảnh giác thấp

“Cảnh giác thấp…”

Hắn lặp lại trong lòng.

Một con số không cao, nhưng ít nhất cũng chứng minh rằng quyết định ban ngày của hắn không hoàn toàn sai lầm.

Tiếng tru xa xa của dã thú vang lên trong rừng, kéo dài rồi tắt hẳn. Con lang rừng bên ngoài khẽ giật tai, thân thể hơi căng lên, nhưng rất nhanh lại thả lỏng.

Nó không đứng dậy. Không bỏ chạy. Cũng không quay lại tấn công. Chỉ lặng lẽ nằm đó, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía ánh lửa và bóng người bên trong hàng rào.

Lục Thanh Quân lấy từ kho đồ ra ít nước, đặt một bát gỗ gần cổng, không bước ra ngoài.

Hắn học được một điều trong ngày hôm nay: thuần hóa không phải là ép buộc, mà là kéo giãn ranh giới tin tưởng từng chút một.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Khi bóng đêm hoàn toàn buông xuống, giao diện hệ thống bỗng nhiên phát sáng.

【Đêm sinh tồn - Giai đoạn nguy hiểm】
- Tỷ lệ quái vật hoạt động tăng
- Người chơi có thể lựa chọn nghỉ ngơi hoặc canh gác

Lục Thanh Quân không do dự. Hắn chọn canh gác.

Cuốc gỗ được đặt ngay bên tay phải, ánh mắt hắn không rời khỏi khu rừng phía ngoài hàng rào.

Khoảng nửa đêm, một tiếng động rất nhỏ vang lên. Không phải tiếng thú gầm. Không phải tiếng bước chân nặng nề. Mà là… tiếng cành khô bị giẫm gãy.

Lục Thanh Quân lập tức đứng bật dậy.

Tim hắn đập mạnh, ánh mắt sắc bén nhìn về hướng phát ra âm thanh. Trong bóng tối, một cái bóng mờ lướt qua giữa các thân cây.

Không rõ hình dạng.

Nhưng rất nhanh.

Con lang rừng bên ngoài cũng đã phát hiện ra.

Nó chống chân trước xuống đất, cố gắng đứng dậy, phát ra một tiếng gầm trầm thấp không lớn, nhưng đầy cảnh cáo.

Tiếng động trong rừng khựng lại.

Hai giây.

Ba giây.

Rồi cái bóng kia lặng lẽ lùi sâu vào bóng tối, biến mất hoàn toàn.

Không có tấn công.

Không có truy đuổi.

Chỉ còn lại sự yên lặng nặng nề.

Lục Thanh Quân đứng bất động rất lâu.

Hắn chậm rãi quay đầu, nhìn con lang rừng.

Nó vẫn đứng đó, thân thể run nhẹ vì đau đớn, nhưng ánh mắt không còn hướng về hắn nữa, mà nhìn thẳng vào khu rừng như một kẻ gác đêm bản năng.

Giao diện hệ thống lặng lẽ hiện lên.

【Hành vi bảo vệ được ghi nhận】
- Tỷ lệ thuần hóa +15%
Con số nhảy lên.
50%

Lục Thanh Quân sững người.

Hắn không làm gì cả.

Nhưng con lang… đã tự lựa chọn.

Một cảm giác rất khó tả lan khắp lồng ngực hắn.

Không phải vui mừng.

Mà là một thứ gì đó nặng nề hơn, giống như trách nhiệm.

“Ngươi…” hắn mở miệng, rồi lại im lặng.

Con lang rừng chậm rãi nằm xuống lại, nhưng lần này, nó quay đầu về phía nông trại, lưng hướng ra rừng sâu.

Một tư thế bảo vệ vô thức.

Lục Thanh Quân ngồi xuống bên đống lửa, ánh mắt trầm mặc.

【Thuần Hóa Cơ Bản - Tiến trình】

Tỷ lệ hiện tại: 50%

Trạng thái: Thiết lập liên kết sơ bộ

Liên kết.

Một từ rất nhẹ. Nhưng trong thế giới sinh tồn này, nó có thể là ranh giới giữa sống và chết.

Đêm đó, không có thêm quái vật nào tiếp cận nông trại.

Cũng không có người chơi khác xuất hiện.

Khi ánh sáng đầu tiên của bình minh chiếu qua hàng rào gỗ, Lục Thanh Quân mới chậm rãi nhắm mắt lại, cho phép bản thân nghỉ ngơi trong chốc lát.

 
Sửa lần cuối:
TOÀN DÂN XUYÊN KHÔNG: TA CÓ HỆ THỐNG NÔNG TRẠI SINH TỒN
CHƯƠNG 5: Ngoài Vòng An Toàn
Bình minh vừa ló rạng, sương mỏng còn phủ trên mặt đất, từng giọt nước đọng trên hàng rào gỗ phản chiếu ánh sáng nhạt như thủy tinh.

Lục Thanh Quân mở mắt.

Đêm qua hắn gần như không ngủ, chỉ chợp mắt trong những khoảng thời gian ngắn, nhưng tinh thần lại tỉnh táo lạ thường. Có lẽ là do cảm giác nguy hiểm chưa hề biến mất, cũng có thể là vì sự hiện diện mới bên ngoài hàng rào.

Hắn quay đầu nhìn ra.

Con lang rừng vẫn còn đó.

Nó nằm cách cổng nông trại không xa, thân thể cuộn lại, tai khẽ động theo từng âm thanh trong rừng. Khi nhận ra Lục Thanh Quân đã tỉnh, nó mở mắt, ánh nhìn không còn đỏ ngầu hung hãn như trước, mà trầm xuống, mang theo sự dè chừng nhưng không thù địch.

Giao diện hệ thống lặng lẽ hiện lên.

【Liên kết sơ bộ đã thiết lập】

Mục tiêu: Lang Rừng - Cấp 1

Trạng thái: Trọng thương - Ổn định

Độ thân thiện: Trung lập (+)

Gợi ý tiếp theo:

- Đặt tên (không bắt buộc)
- Hoàn tất thuần hóa

Lục Thanh Quân nhìn dòng chữ “đặt tên” kia vài giây.

“Chưa phải lúc.”

Hắn tạm thời bỏ qua, đứng dậy bước ra khỏi lều. Cơ thể mỏi nhừ, nhưng cảm giác sống sót qua một đêm dài khiến hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Hắn kiểm tra hàng rào.

【Độ bền Hàng Rào Gỗ Thô: 79%】

“Vẫn chịu được.”

Nhưng hắn hiểu rõ, với tốc độ này, nếu gặp sinh vật mạnh hơn hoặc bị tấn công liên tục, hàng rào sớm muộn cũng sẽ sập.

Ánh mắt hắn dời sang mảnh ruộng.

Những mầm lúa mạch non đã nhú cao hơn hôm qua một chút, xanh mướt, tràn đầy sinh khí.

【Lúa mạch - Giai đoạn mầm non】

Thời gian trưởng thành còn lại: 2 ngày 18 giờ

“Ít nhất… nông trại đang đi đúng hướng.”

Lục Thanh Quân quay người, mở kho đồ.

- Gỗ: 0
- Sợi cây leo: 0
- Thịt: 0

Kho đồ trống rỗng khiến hắn hơi nhíu mày.

Hắn đã dồn gần như toàn bộ tài nguyên để dựng hàng rào và cứu con lang rừng. Lúc này, chỉ cần một biến cố nhỏ cũng có thể đẩy hắn vào thế bế tắc.

Ngay lúc đó, một thông báo mới vang lên.

【Nhiệm vụ khu vực đã kích hoạt】

Tên nhiệm vụ: Thích Nghi Sinh Tồn

Mục tiêu:
- Hoàn thành thuần hóa sinh vật đầu tiên (0/1)
- Nâng cấp nông trại lên cấp 1 (0/1)

Phần thưởng:
- Bản vẽ: Chuồng Thú Thô
- Mở khóa chức năng: Thú cưng - Trợ thủ

Ánh mắt Lục Thanh Quân sáng lên.

“Nâng cấp nông trại…”

Hắn lập tức mở giao diện nông trại.

【Nông Trại Sinh Tồn - Cấp 0】

Điều kiện nâng cấp:
- Gỗ x20
- Đá x10
- Hoàn thành 1 liên kết sinh vật

Gỗ, đá. Toàn bộ đều là tài nguyên hắn chưa có.

Lục Thanh Quân hít sâu một hơi, ánh mắt trở nên kiên định.

“Không thể trì hoãn nữa.”

Hắn nhìn về phía con lang rừng, rồi nhìn về khu rừng xa hơn, nơi sương mù chưa tan hết.

Nếu muốn sống sót, nếu muốn biến nông trại thành lãnh địa thực sự, hắn buộc phải đi xa hơn hôm qua.

Lục Thanh Quân siết chặt cán cuốc gỗ, mở cổng nông trại.

Cánh cổng kẽo kẹt mở ra, phá vỡ sự yên tĩnh buổi sớm.

Con lang rừng hơi nhúc nhích, ánh mắt dõi theo hắn.

Hắn dừng bước, quay đầu lại, nói khẽ, như tự nói với chính mình:

“Lần này… ta cần ngươi sống.”

Rồi hắn bước ra ngoài.

Lục Thanh Quân bước sâu hơn vào khu rừng.

Lần này, hắn không còn cảm giác mù mờ như những ngày đầu. Trải qua mấy đêm sinh tồn, qua việc đối mặt với quái vật và người chơi khác, hắn đã dần thích nghi với nhịp điệu tàn khốc của thế giới này.

Nhưng sự thích nghi không đồng nghĩa với an toàn.

Hắn đi rất chậm.

Mỗi bước đều đặt chân xuống những chỗ đất chắc, tránh giẫm lên cành khô hay lá mục có thể phát ra tiếng động. Cuốc gỗ luôn ở trong tư thế sẵn sàng, ánh mắt liên tục quét qua hai bên rừng.

Phía sau hắn, cách một khoảng không xa, con lang rừng đang lặng lẽ theo sau.

Không phải chạy.

Không phải áp sát.

Chỉ giữ một khoảng cách vừa đủ, giống như một cái bóng thận trọng.

Lục Thanh Quân nhận ra điều đó rất nhanh.

Hắn không quay đầu lại ngay, chỉ chậm rãi bước tiếp. Nhưng khóe mắt vẫn liếc nhìn, xác nhận con lang thật sự đang đi theo.

【Sinh vật liên kết đang theo dõi bạn】

Gợi ý:
- Không xua đuổi
- Không thể hiện đe dọa

“Xem ra ngươi cũng hiểu.”

Hắn lẩm bẩm, trong lòng không khỏi có chút phức tạp.

Một sinh vật từng muốn cắn chết hắn, giờ lại lặng lẽ đi theo phía sau, không rời nửa bước.

Khu rừng buổi sáng sáng hơn hôm qua, nhưng sương mù vẫn khiến tầm nhìn bị hạn chế. Những thân cây cao vút đan xen nhau, ánh nắng chỉ lọt xuống từng mảng nhỏ.

Lục Thanh Quân dừng lại trước một khu vực có nhiều đá lộ thiên.

Những tảng đá xám to nhỏ không đều nằm rải rác dưới đất, một số bị rêu phủ, trông không khác gì tài nguyên trong game sinh tồn mà hắn từng chơi.

Hắn giơ cuốc lên, thử gõ nhẹ.

“Cạch.”

Âm thanh vang lên rõ ràng.

【Thu thập tài nguyên】

Đá +1

Có hiệu quả. Lục Thanh Quân lập tức cúi xuống, bắt đầu thu thập. Mỗi lần cuốc chạm đá, hệ thống lại hiện thông báo, tốc độ tuy không nhanh, nhưng ổn định.

【Đá +1】

【Đá +1】

Con lang rừng đứng cách đó vài mét, nằm xuống nghỉ, tai dựng thẳng, mũi liên tục giật nhẹ,cảm nhận xung quanh.

Lục Thanh Quân để ý thấy, mỗi khi có tiếng động lạ từ rừng sâu vọng lại, con lang đều lập tức ngẩng đầu, thân thể căng lên.

“Ít nhất… nó thật sự có tác dụng vào những lúc này.”

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu hắn.

Nếu thuần hóa thành công, thú cưng không chỉ là trợ thủ chiến đấu, mà còn là trinh sát và cảnh báo sớm - thứ mà một người chơi đơn độc như hắn vô cùng cần thiết.

Sau khoảng nửa giờ, kho đồ hiện ra con số mới.

【Đá x7】

Chưa đủ. Hắn đứng dậy, lau mồ hôi trên trán, chuẩn bị tìm thêm khu vực khác.

Ngay lúc đó, con lang rừng bỗng gầm khẽ.

Không lớn, nhưng đầy cảnh giác.

Lục Thanh Quân lập tức dừng lại.

Hắn theo hướng ánh mắt con lang nhìn tới.

Giữa sương mù, có chuyển động.

Không phải quái vật.

Là người.

Một bóng người đang cúi thấp, di chuyển rất chậm, dường như đang cố tránh gây tiếng động.

Người chơi khác.

Tim Lục Thanh Quân đập mạnh.

Hắn lùi lại nửa bước, giữ khoảng cách với khu vực đá, đồng thời đưa tay ra sau, ra hiệu cho con lang một hành động vô thức, nhưng lại có hiệu quả bất ngờ.

Con lang rừng ngừng gầm, thân thể hạ thấp, núp vào bụi rậm.

【Hành vi phối hợp được ghi nhận】

Liên kết sinh vật ổn định hơn

Lục Thanh Quân nheo mắt.

Bóng người kia dần hiện rõ hơn.

Một thanh niên dáng gầy, trên vai đeo một cái túi thô sơ, trong tay cầm giáo gỗ. Ánh mắt hắn liên tục đảo qua đảo lại, rõ ràng là đang tìm kiếm tài nguyên hoặc tìm người.

Khoảng cách giữa hai bên chỉ còn chưa đến hai mươi mét.

Lục Thanh Quân không chủ động lên tiếng.

Ở thế giới này, im lặng thường an toàn hơn lời nói.

Nhưng người kia lại phát hiện ra hắn trước.

“Ê!”

Giọng nói vang lên, phá vỡ sự yên tĩnh.

“Anh cũng ở khu này à?”

Lục Thanh Quân nhìn thẳng vào đối phương, không trả lời ngay.

Hắn đang cân nhắc.

Giữa rừng sâu, hai người chơi gặp nhau không có hệ thống bảo hộ, không có luật lệ. Chỉ có lợi ích.

Con lang rừng trong bụi khẽ động tai.

Một tình huống nguy hiểm,

đang chậm rãi hình thành.

Khoảng cách giữa hai người chơi dần được rút ngắn.

Không ai chủ động tiến lên, nhưng cũng không ai rút lui.

Không khí trong khu rừng trở nên nặng nề, giống như chỉ cần một động tác thừa, toàn bộ cân bằng mong manh sẽ sụp đổ.

Người thanh niên cầm giáo gỗ kia đánh giá Lục Thanh Quân từ đầu đến chân, ánh mắt dừng lại khá lâu ở chiếc cuốc gỗ trong tay hắn, sau đó liếc nhanh sang hai bên, như đang tìm kiếm điều gì đó.

“Anh ở một mình?” hắn hỏi, giọng không quá cao, nhưng đủ để nghe rõ.

Lục Thanh Quân không trả lời ngay.

Hắn đứng thẳng, giữ tư thế thả lỏng, nhưng trọng tâm cơ thể đã dồn về phía sau, bất kỳ lúc nào cũng có thể lùi hoặc xoay người chạy.

“Có chuyện gì?” hắn hỏi ngược lại.

Người kia hơi nhíu mày, dường như không quen với việc bị phản hỏi.

“Không có gì” hắn cười nhạt, “chỉ là gặp người chơi thì chào hỏi một tiếng thôi. Ở chỗ quỷ quái này, gặp người sống đã là may mắn rồi.”

Lời nói nghe có vẻ thân thiện.

Nhưng ánh mắt thì không.

Lục Thanh Quân để ý thấy, khi đối phương nói chuyện, bàn tay cầm giáo gỗ vẫn luôn giữ lực, không hề thả lỏng.

“Chào hỏi xong rồi” Lục Thanh Quân nói bình thản, “vậy anh có thể đi tiếp.”

Không khí lập tức lạnh đi.

Người thanh niên kia nhìn chằm chằm vào hắn vài giây, rồi bật cười khẽ.

“Anh thẳng tính thật đấy ” hắn nói, “tôi tên Trần Hạo. Còn anh?”

“Không cần biết.”

Câu trả lời ngắn gọn đến mức khiến Trần Hạo sững lại một thoáng.

Nụ cười trên mặt hắn dần tắt.

“Anh không sợ à?” Trần Hạo hỏi, giọng hạ thấp, “hai người trong rừng, không có ai làm chứng.”

Lục Thanh Quân nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Vậy anh cũng nên sợ.”

Ngay khoảnh khắc đó. Một tiếng gầm trầm thấp vang lên từ bụi rậm bên trái. Không lớn. Nhưng đủ để khiến Trần Hạo giật mình.

Con lang rừng bước ra.

Thân hình nó không còn uy thế như lúc sung sức, nhưng ánh mắt lại lạnh và sắc, đứng chếch phía sau Lục Thanh Quân, tạo thành một góc bảo vệ rõ ràng.

【Sinh vật liên kết xuất hiện】

Đánh giá uy hiếp: Trung bình

Trần Hạo lùi lại nửa bước theo bản năng, ánh mắt lóe lên vẻ kinh ngạc.

“Thú… thú cưng?”

Hắn nhìn con lang, rồi lại nhìn Lục Thanh Quân, vẻ cảnh giác trong mắt tăng lên rõ rệt.

“Anh thuần hóa rồi?” giọng hắn không giấu được sự ghen tị.

Lục Thanh Quân không phủ nhận, cũng không xác nhận.

Hắn chỉ nói một câu:

“Ta không muốn đánh nhau.”

Đây là sự thật.

Hiện tại, hắn cần tài nguyên, cần thời gian, cần hoàn thành thuần hóa. Một trận PVP vào lúc này, dù thắng hay thua, đều không có lợi.

Trần Hạo im lặng vài giây.

Rồi hắn thở ra, nhún vai.

“Được thôi” hắn nói, “xem như tôi xui.”

Hắn lùi lại thêm một bước nữa, ánh mắt vẫn không rời con lang rừng.

“Nhưng nhắc anh một câu” Trần Hạo nói chậm rãi, “người có thú cưng… rất dễ bị để ý.”

Nói xong, hắn quay người rời đi, rất nhanh hòa vào sương mù.

Lục Thanh Quân đứng yên thêm một lúc lâu, cho đến khi hoàn toàn không còn cảm nhận được sự hiện diện của đối phương.

Hắn thở ra một hơi thật dài.

“Nguy hiểm thật…”

Con lang rừng tiến lên một bước, đứng sát bên hắn hơn trước.

Giao diện hệ thống hiện lên.

【Trải qua xung đột tiềm tàng】

Liên kết sinh vật được củng cố

Độ thân thiện +5%

Tỷ lệ thuần hóa hiện tại: 55%

Lục Thanh Quân cúi đầu nhìn con lang.

Lần này, hắn không do dự nữa.

“Ngươi cũng cần một cái tên.”

Hắn suy nghĩ vài giây.

“Gọi ngươi là… Hắc Nha.”

Con lang khẽ động tai.

【Đặt tên thành công】

Sinh vật liên kết: Hắc Nha

Thuần hóa tăng nhẹ

Một cảm giác rất nhỏ, nhưng rõ ràng, truyền lại qua liên kết.

Lục Thanh Quân nắm chặt cuốc gỗ.

“Đi thôi” hắn nói khẽ, “chúng ta còn thiếu đá.”

Hắc Nha bước theo bên cạnh hắn, không còn giữ khoảng cách như trước.

Hai bóng người - một người, một thú - chậm rãi tiến sâu hơn vào khu rừng.

Sau khi Trần Hạo rời đi, khu rừng lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.

Nhưng Lục Thanh Quân biết rất rõ sự yên tĩnh này chỉ là tạm thời.

Hắn không nán lại lâu ở khu vực vừa chạm trán. Ở thế giới sinh tồn, một chỗ từng có người chơi xuất hiện thì sớm muộn cũng sẽ có người thứ hai.

“Tiếp tục” hắn nói khẽ.

Hắc Nha khẽ gầm một tiếng nhỏ trong cổ họng, như đáp lại, rồi chủ động đi lên phía trước vài bước, mũi hạ thấp sát mặt đất, tai dựng thẳng.

Lục Thanh Quân để ý thấy, từ khi được đặt tên, hành vi của nó rõ ràng khác đi chủ động hơn, có trật tự hơn, giống như một đồng đội thực thụ.

Hai người một thú tiếp tục men theo sườn rừng, nơi địa hình thấp dần và đá lộ ra nhiều hơn. Lục Thanh Quân tìm được thêm một khu vực đá mới, bắt đầu thu thập.

“Cạch, cạch, cạch…”

Âm thanh cuốc gỗ vang lên đều đặn.

【Đá +1】

Hắc Nha đứng cách đó không xa, thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía sau, đảm bảo không có thứ gì tiếp cận từ mù sương.

Khoảng mười phút sau, khi Lục Thanh Quân đang cúi xuống thu thập một tảng đá lớn, Hắc Nha bỗng nhiên dừng lại.

Tai nó dựng đứng.

Lông gáy hơi dựng lên.

Một tiếng rít rất nhỏ vang ra từ cổ họng.

Lục Thanh Quân lập tức dừng tay.

Hắn quay đầu theo hướng Hắc Nha nhìn tới.

Giữa những tán cây rậm rạp, một bóng đen thấp thoáng lướt qua.

Không phải người.

Thân hình thấp, dài, chuyển động nhanh và sát mặt đất.

【Phát hiện sinh vật thù địch】

- Tên: Xà Lâm
- Cấp độ: 1
- Trạng thái: Ẩn nấp

“Rắn…”

Lục Thanh Quân cảm thấy da đầu tê dại.

Xà Lâm không lớn như lang rừng, nhưng cực kỳ nguy hiểm, nó có nọc độc, tập kích bất ngờ, khó mà phòng bị được.

Hắn lùi lại một bước, ra hiệu cho Hắc Nha giữ khoảng cách.

Nhưng con rắn đã phát hiện ra họ.

Nó lao ra như tia chớp.

Lục Thanh Quân phản xạ cực nhanh, vung cuốc gỗ quét ngang. Mũi cuốc chỉ sượt qua thân rắn, nhưng cũng đủ khiến nó lệch hướng.

Ngay sau đó, Hắc Nha lao lên.

Không phải liều mạng.

Mà là cắn vào đuôi, kéo giật mạnh.

Con Xà Lâm điên cuồng quẫy đạp, thân thể xoắn lại, cái đầu ngóc cao, chuẩn bị phản công.

“Bây giờ!”

Lục Thanh Quân không do dự, giáng cuốc thẳng xuống đầu nó.

“Bốp!”

Một nhát.

Rồi nhát thứ hai.

Con rắn co giật vài lần rồi nằm bất động.

【Bạn đã đánh bại Xà Lâm - Cấp 1】

EXP +20

Lục Thanh Quân thở dốc, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Nếu không có Hắc Nha cảnh báo từ trước, trận chiến này có thể đã kết thúc rất khác.

Hắn nhìn con lang.

“Làm tốt lắm.”

Hắc Nha khẽ vẫy đuôi, ánh mắt sáng lên trong chốc lát.

【Hành vi phối hợp chiến đấu được ghi nhận】

Thuần hóa +10%

Tỷ lệ hiện tại: 65%

“Gần xong rồi…”

Lục Thanh Quân thu thập chiến lợi phẩm.

【Nọc Xà Lâm x1】

【Da Xà Lâm x1】

Hắn không dừng lại lâu, tiếp tục thu thập cho đến khi kho đồ hiện lên con số mong muốn.

【Đá x10】

Đủ. Lục Thanh Quân lập tức quay về nông trại.

Khi bước qua hàng rào gỗ, cảm giác an toàn quen thuộc lại bao trùm lấy hắn. Hắc Nha cũng theo sát phía sau, không còn đứng ngoài như trước.

Giao diện hệ thống sáng lên.

【Nhiệm vụ: Thích Nghi Sinh Tồn - Tiến trình】
- Thuần hóa sinh vật đầu tiên (65%)
- Nâng cấp nông trại lên cấp 1 (Đủ tài nguyên đá)

Hắn mở giao diện nông trại.

Chỉ còn thiếu gỗ.

Nhưng lần này, Lục Thanh Quân không còn cảm giác hoảng loạn nữa.

Hắn đã có hàng rào.

Hắn có thú đồng hành.

Hắn có kinh nghiệm.

Hắn nhìn Hắc Nha, rồi nhìn khu rừng ngoài kia.

“Ngày mai” hắn nói chậm rãi, “chúng ta sẽ đi xa hơn nữa nhé Hắc Nha”

Ánh hoàng hôn rơi xuống nông trại, kéo dài bóng dáng một người một thú trên mặt đất.

Vòng an toàn đã bị phá vỡ.
 
Sửa lần cuối:
TOÀN DÂN XUYÊN KHÔNG: TA CÓ HỆ THỐNG NÔNG TRẠI SINH TỒN
CHƯƠNG 6: LẦN ĐẦU NÂNG CẤP

Sáng sớm ngày thứ ba. Sương mỏng phủ kín nông trại, không khí ẩm lạnh nhưng dễ chịu hơn hai ngày trước rất nhiều. Ánh mặt trời vừa ló lên đã bị hàng cây cao trong rừng chia cắt thành từng dải sáng đan xen, rơi xuống mảnh đất nhỏ được quây bởi hàng rào gỗ thô.

Lục Thanh Quân đứng trước lều, duỗi nhẹ vai, cảm nhận từng khớp xương còn hơi mỏi vì một đêm ngủ không trọn giấc.

Hắc Nha nằm ngay sát cổng nông trại.

Không còn nằm bên ngoài như những ngày trước, mà là ở trong phạm vi nông trại, lưng hướng ra rừng, đầu quay về phía hắn - một tư thế rất tự nhiên, nhưng lại khiến Lục Thanh Quân khựng lại trong chốc lát.

Hắn nhận ra một sự thay đổi rất nhỏ.

Con lang… đã bắt đầu coi nơi này là lãnh địa.

Giao diện hệ thống hiện lên.

【Sinh vật liên kết: Hắc Nha】
- Trạng thái: Ổn định
- Thuần hóa: 65%

Hiệu ứng tạm thời:
- Cảnh giới xung quanh tăng nhẹ

“Ít nhất hôm nay có cảm giác an toàn hơn.”

Lục Thanh Quân bước tới mảnh ruộng, kiểm tra tình trạng cây trồng.

Những mầm lúa mạch đã cao gần nửa gang tay, lá xanh đậm hơn hôm qua, sinh trưởng rõ rệt.

【Lúa mạch - Giai đoạn phát triển】

Thời gian trưởng thành còn lại: 1 ngày 21 giờ

Tiến độ rất khả quan. Hắn quay người, mở kho đồ.
- Đá x10
- Gỗ x0

Vẫn thiếu thứ quan trọng nhất.

“Nếu không nâng cấp nông trại sớm…”

Hắn liếc nhìn hàng rào.

【Độ bền Hàng Rào Gỗ Thô: 72%】

Con số này đang giảm dần theo từng đợt tấn công và hao mòn tự nhiên. Chỉ dựa vào hàng rào cấp thấp này, hắn không thể chống đỡ lâu dài.

Lục Thanh Quân hít sâu một hơi.

Hôm nay, phải thu thập đủ gỗ.

Hắn mở giao diện nhiệm vụ.

【Nhiệm vụ khu vực: Thích Nghi Sinh Tồn】

Tiến trình:
- Thuần hóa sinh vật đầu tiên (65%)
- Nâng cấp nông trại lên cấp 1 (0/1)

Phần thưởng:
-Bản vẽ Chuồng Thú Thô
- Mở khóa: Thú cưng - Trợ thủ

Chuồng thú. Chỉ riêng cái tên thôi cũng đủ khiến ánh mắt Lục Thanh Quân trở nên nghiêm túc.

“Có chuồng thú, Hắc Nha mới thật sự an toàn.”

Hắn nhìn con lang đang nằm cạnh cổng.

“Hôm nay sẽ vất vả hơn một chút đây!”

Hắc Nha khẽ động tai, đứng dậy, tiến đến bên cạnh hắn.

Không cần mệnh lệnh. Không cần giao diện. Chỉ là một hành động tự nhiên của một chú “cún”

Lục Thanh Quân cầm cuốc gỗ, mở cổng nông trại.

Tiếng kẽo kẹt vang lên trong buổi sáng yên tĩnh.

Hắn bước ra ngoài, lần này không đi theo lối cũ, mà hướng về khu rừng phía tây, nơi cây cối dày hơn, nhưng cũng đồng nghĩa với nguy hiểm lớn hơn rất nhiều.

Hắn biết. Muốn nâng cấp nông trại, muốn đặt nền móng cho sinh tồn lâu dài, thì hôm nay…hắn không thể đi an toàn nữa.

Và ở nơi sâu nhất của khu rừng, có thứ gì đó đang chờ hắn đến.

Lục Thanh Quân và Hắc Nha tiến vào khu rừng phía tây.

So với khu vực gần nông trại, nơi này rõ ràng rậm rạp hơn nhiều. Cây cối cao lớn, thân cây thô ráp, tán lá đan chéo khiến ánh sáng bị che khuất gần hết. Dưới chân là lớp lá mục dày, mỗi bước đi đều phải cẩn thận để không phát ra tiếng động quá lớn.

Hắc Nha đi trước hắn nửa thân người.

Mũi nó sát mặt đất, thỉnh thoảng dừng lại, ngẩng đầu quan sát bốn phía. Mỗi khi nó dừng, Lục Thanh Quân cũng lập tức khựng lại theo, sự phối hợp giữa một người và một thú đã dần hình thành một cách tự nhiên.

“Chỗ này… chắc sẽ nhiều gỗ.”

Lục Thanh Quân đưa mắt nhìn quanh.

Những thân cây nơi đây to hơn hẳn những cây hắn từng chặt trước đó. Nếu thu thập được, hiệu suất sẽ cao hơn, nhưng đồng thời cũng có nghĩa là sinh vật canh giữ cấp thấp sẽ ít, cấp trung sẽ nhiều hơn.

Hắn chọn một cây không quá lớn, thân cây phủ rêu xanh, rễ đã ăn sâu vào đất.

“Bắt đầu từ đây.”

Cuốc gỗ giáng xuống.

“Cộc!”

Âm thanh vang vọng trong rừng, nghe rõ hơn hắn tưởng.

【Thu thập tài nguyên】

Gỗ +1

Lục Thanh Quân hơi nhíu mày.

“Tiếng lớn quá…”

Hắn tăng tốc, liên tục giáng cuốc, cố gắng hoàn thành nhanh nhất có thể.

【Gỗ +1】

【Gỗ +1】

Hắc Nha đột nhiên quay đầu, phát ra một tiếng gầm trầm thấp.

Không phải cảnh báo nguy hiểm ngay lập tức.

Mà là… có thứ gì đó đang tiến gần.

Lục Thanh Quân lập tức dừng tay, ép sát vào thân cây, ánh mắt nhìn theo hướng Hắc Nha.

Từ sâu trong rừng, tiếng sột soạt vang lên.

Không đều.

Không giống thú.

“Người chơi…”

Hắn lập tức đưa ra phán đoán.

Một lát sau, hai bóng người xuất hiện giữa các thân cây.

Hai người chơi.

Cả hai đều là nam, một cao một thấp. Người cao cầm rìu đá, người thấp cầm dao gỗ, ánh mắt liên tục đảo quanh, rõ ràng là đang tìm kiếm mục tiêu yếu hơn chúng.

Lục Thanh Quân nín thở.

Khoảng cách quá gần chưa đến hai mươi mét.

Nếu bị phát hiện, rất khó để rút lui an toàn.

Hắc Nha khẽ lùi lại, áp sát bên chân hắn, thân thể thấp xuống, hoàn toàn không phát ra tiếng động.

【Liên kết sinh vật - Đồng bộ hành vi】

Một dòng chữ nhỏ hiện lên rồi biến mất.

Hai người chơi kia dừng lại bên một gốc cây cách họ không xa.

“Chắc có người ở gần đây” người thấp nói khẽ, “vết chặt ở đây còn mới.”

“Ừ” người cao gật đầu, “cẩn thận chút. Nếu có thú cưng thì càng phải giết nhanh.”

Tim Lục Thanh Quân trầm xuống.

Chúng không phải người mới.

Không do dự.

Hắn chậm rãi lùi từng bước, lợi dụng thân cây che khuất tầm nhìn. Hắc Nha theo sát, từng bước nhẹ như bóng.

Ngay khi họ lùi được khoảng năm mét

“Rắc.”

Một cành khô dưới chân Hắc Nha gãy nhẹ.

Rất nhỏ. Nhưng trong khu rừng tĩnh lặng, âm thanh đó vẫn quá rõ.

“Có động tĩnh!” người cao quát khẽ.

Không thể tránh nữa.

Lục Thanh Quân lập tức xoay người.

“Chạy!”

Hắn không lao về phía nông trại.

Mà đổi hướng.

Hướng đông bắc nơi địa hình dốc xuống, nhiều đá, ít cây, dễ cắt đuôi hơn.

Hai người chơi kia phản ứng rất nhanh.

“Đuổi theo!”

Tiếng bước chân dồn dập vang lên sau lưng.

Lục Thanh Quân chạy hết sức, nhưng vẫn giữ nhịp thở ổn định. Hắc Nha bám sát, thỉnh thoảng quay đầu gầm lên, làm chậm tốc độ đối phương.

Địa hình bắt đầu thay đổi.

Mặt đất dốc, đá lộ ra, bước chân trở nên khó kiểm soát.

Đột nhiên! Một tiếng gầm vang lên từ phía trước. Không phải của Hắc Nha.

Lục Thanh Quân khựng lại, tim đập mạnh.

Từ sau một tảng đá lớn, một thân hình to lớn bước ra.

Lông nâu sẫm, móng vuốt dài, thân hình cao gần bằng người.

【Gấu Rừng Non - Cấp 2】

Trạng thái: Lãnh thổ - Hung hãn

Một con quái vật cấp 2.

Hắn bị ép vào thế kẹp.

Phía trước là gấu rừng.

Phía sau là hai người chơi có ý đồ xấu.

Trong khoảnh khắc đó, não hắn hoạt động cực nhanh.

Lục Thanh Quân quay đầu, nhìn hai người phía sau, rồi bất ngờ hét lớn:

“Gấu cấp 2! Muốn chết thì cứ đuổi tiếp!”

Hai người kia sững lại.

Chỉ một nhịp do dự.

Nhưng con gấu rừng thì không do dự.

Nó gầm lên, lao thẳng về phía nguồn âm thanh lớn nhất - cả ba người.

“Đi!”

Lục Thanh Quân kéo Hắc Nha lao sang bên phải, lăn xuống một dốc đá thấp. Đá cứa vào tay đau rát, nhưng hắn không dám dừng.

Phía sau, tiếng gầm, tiếng la hét, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên cùng lúc.

Một trong hai người chơi không kịp né.

Tiếng hét bị cắt ngang.

Lục Thanh Quân không quay đầu lại.

Hắn chạy.

Chỉ chạy.

Cho đến khi không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.

Cuối cùng, hắn ngã ngồi xuống bên một thân cây đổ, thở dốc, tim đập như muốn vỡ lồng ngực.

Hắc Nha đứng bên cạnh, lông xù lên vì căng thẳng, nhưng không bị thương.

Một thông báo hiện lên.

【Bạn đã thoát khỏi tình huống nguy hiểm cao】

Đánh giá: Quyết đoán

Thưởng ẩn: Kinh nghiệm sinh tồn +1

Lục Thanh Quân bật cười khàn khàn.

“Xem ra… hôm nay chưa phải ngày tàn của mình.”

Nhưng hắn cũng hiểu rõ hơn bao giờ hết:

Kể từ khi bước ra khỏi vòng an toàn, thứ nguy hiểm nhất không phải quái vật.

Mà là người chơi khác.

Lục Thanh Quân mất gần mười phút mới ổn định lại nhịp thở.

Cơ thể hắn dựa vào thân cây đổ, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hai tay run nhẹ vì căng thẳng chưa tan, nhưng ánh mắt lại dần trở nên tỉnh táo hơn bao giờ hết.

Hắc Nha đứng bên cạnh hắn.

Nó không còn lộ vẻ hung hãn, nhưng thân thể vẫn giữ tư thế sẵn sàng, tai dựng thẳng, ánh mắt quét liên tục về bốn phía, xác nhận không còn mối đe dọa nào tiếp cận.

“Chúng ta… đi quá sâu rồi.”

Lục Thanh Quân thì thầm.

Hắn nhìn quanh.

Đây là một khu vực hắn chưa từng đặt chân tới địa hình gồ ghề, đá lộ thiên nhiều, cây cối thưa hơn nhưng lại cao và già, tạo cảm giác trống trải bất an.

Quan trọng nhất là… không còn nhìn thấy phương hướng quen thuộc để quay về nông trại ngay lập tức.

Hắn mở giao diện bản đồ thô.

【Bản đồ khu vực - Chưa hoàn chỉnh】

Vị trí hiện tại: Khu rừng phía tây - Vùng nguy hiểm trung bình

Gợi ý:
- Không khuyến nghị ở lại lâu
- Có thể tìm thấy tài nguyên gỗ chất lượng cao

Ánh mắt Lục Thanh Quân dừng lại ở dòng cuối.

“Gỗ chất lượng cao…”

Hắn siết chặt tay.

Nguy hiểm, nhưng cũng là cơ hội.

Nếu đã mạo hiểm tới đây, mà tay không quay về, thì chuyến đi hôm nay xem như thất bại.

“Chỉ lấy vừa đủ” hắn nói với Hắc Nha, như tự nhắc chính mình.

“Không được tham!”

Hắc Nha khẽ gầm một tiếng nhỏ, như đồng ý.

Hai người chọn một khu vực có tầm nhìn tương đối thoáng, nơi có vài thân cây lớn nhưng không quá gần bụi rậm.

Lục Thanh Quân bắt đầu chặt.

Lần này, mỗi nhát cuốc đều cẩn thận hơn, lực vừa đủ, tránh gây tiếng động quá lớn.

【Thu thập tài nguyên】

Gỗ +2

Hắn sững lại.

“…Hai?”

Hắn nhìn thân cây trước mặt rõ ràng dày và cứng hơn hẳn cây thường.

【Gỗ Cứng (Thô)】

Ghi chú:
- Hiệu quả chế tạo cao hơn gỗ thường
- Có thể dùng cho công trình cấp thấp - trung

Khóe miệng Lục Thanh Quân khẽ cong lên.

“Đáng giá!”

Hắn tăng tốc vừa phải, không tham lam.

【Gỗ Cứng +2】

【Gỗ Cứng +2】

Chỉ trong thời gian ngắn, kho đồ đã thay đổi rõ rệt.

【Gỗ Cứng x12】

Đúng lúc đó, Hắc Nha đột nhiên tiến lên chắn trước mặt hắn. Không gầm. Chỉ đứng yên. Một hành vi cảnh báo cao cấp.

Lục Thanh Quân lập tức dừng tay, nín thở.

Từ xa, tiếng bước chân rất nhẹ vang lên.

Không hỗn loạn như lúc nãy.

Mà có nhịp điệu.

Một người.

Hoặc… một nhóm có tổ chức.

Lục Thanh Quân nhanh chóng lùi lại, kéo Hắc Nha ẩn sau một tảng đá lớn, ánh mắt nhìn chặt về hướng phát ra tiếng động.

Giữa những thân cây, vài bóng người mờ mờ xuất hiện.

Không phải hai người ban nãy.

Là một nhóm ba người, trang bị rõ ràng tốt hơn có giáp da thô, vũ khí đá, di chuyển đội hình.

Tim Lục Thanh Quân trầm hẳn xuống.

“Không ổn…”

Đây không phải người chơi đơn lẻ.

Mà là tổ đội.

Ở giai đoạn này, các người chơi thành lập thế lực cùng nhau khám phá để trở lên mạnh mẽ hơn.

Hắn lặng lẽ thu cuốc vào kho đồ.

Không đánh. Không chạy ngay. Chỉ chờ họ đi qua.

Hắc Nha nằm sát đất, hoàn toàn không phát ra tiếng động.

May mắn thay, nhóm người kia không phát hiện ra họ. Chỉ lướt qua khu vực, vừa đi vừa nói chuyện nhỏ.

“…nghe nói có người đã thuần hóa được thú rồi.”

“…phải tìm cho ra.”

Những câu nói rời rạc, nhưng đủ khiến Lục Thanh Quân lạnh sống lưng.

Khi nhóm người khuất hẳn, hắn mới dám thở ra.

“Không thể ở lại nữa.”

Hắn kiểm tra kho đồ lần cuối.

【Gỗ Cứng x14】

【Đá x10】

Đủ rồi.

Không nhiều, nhưng vừa đủ để nâng cấp nông trại lên cấp 1.

Lục Thanh Quân không chần chừ thêm giây nào.

Hắn dẫn Hắc Nha quay đầu, men theo lối cũ, tránh xa khu vực vừa có tổ đội xuất hiện.

Mặt trời đã ngả về tây khi họ nhìn thấy hàng rào gỗ quen thuộc.

Khoảnh khắc bước qua cổng nông trại, Lục Thanh Quân gần như muốn ngã ngồi xuống đất.

“Về đến rồi…”

Giao diện hệ thống sáng lên.

【Tài nguyên đầy đủ】

Bạn có muốn nâng cấp Nông Trại Sinh Tồn lên Cấp 1?

Lục Thanh Quân nhìn mảnh đất nhỏ trước mặt nơi đã cứu mạng hắn nhiều lần.

Hắn hít sâu một hơi.

“Có.”

Khoảnh khắc Lục Thanh Quân xác nhận nâng cấp, toàn bộ nông trại rung lên nhẹ nhẹ.

Không phải chấn động dữ dội, mà giống như mặt đất đang thở.

Ánh sáng nhàn nhạt lan ra từ trung tâm khu đất, những đường vân mờ ẩn hiện trên bề mặt đất đai, giống như một trận pháp đơn giản vừa được kích hoạt.

【Đang nâng cấp Nông Trại Sinh Tồn…】

Tiến trình: 10%… 30%… 60%…

Lục Thanh Quân lùi lại vài bước, ánh mắt không rời khỏi biến hóa trước mặt.

Hàng rào gỗ thô ban đầu rung nhẹ, từng khúc gỗ bắt đầu dày lên, bề mặt trở nên mịn và chắc chắn hơn. Những khe hở giữa các cọc gỗ tự động khép kín, tạo thành một vòng phòng ngự liền mạch.

【Hàng Rào Gỗ Gia Cố - Hoàn thành】

Độ bền: 150%

Mảnh ruộng bên cạnh cũng thay đổi.

Đất đai được xới lại một cách vô hình, màu đất trở nên sẫm hơn, tơi xốp hơn, thậm chí có thể nhìn thấy từng luồng ánh sáng xanh nhạt thấm vào lớp đất.

【Đất Canh Tác - Cấp 1】

Tốc độ sinh trưởng +15%

Lục Thanh Quân vô thức siết chặt nắm tay.

“Không uổng công…”

Tiến trình nâng cấp vẫn chưa dừng lại.

【80%… 100%】

Nông Trại Sinh Tồn - Cấp 1

Nâng cấp hoàn tất!

Một loạt thông báo bật lên.

【Mở khóa kiến trúc mới】
- Chuồng Thú Thô
- Kho Chứa Nhỏ

【Mở khóa hệ thống phụ】
- Thú cưng - Trợ thủ

【Thưởng hoàn thành nhiệm vụ】
- Bản vẽ Chuồng Thú Thô x1
- EXP +100

Hắc Nha bỗng nhiên tiến lên vài bước, đứng giữa nông trại.

Nó ngẩng đầu, hít sâu không khí, ánh mắt lóe lên một tia sáng rất nhỏ.

【Sinh vật liên kết cảm nhận môi trường an toàn】

Thuần hóa +10%

Tỷ lệ hiện tại: 75%

Lục Thanh Quân nhìn thấy điều đó, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác kỳ lạ.

Không phải vui mừng đơn thuần.

Hắn mở bản vẽ Chuồng Thú Thô.

【Chuồng Thú Thô】

Yêu cầu xây dựng:
- Gỗ (Thường/Cứng) x20
- Đá x10

Hiệu quả:
- Tăng tốc độ hồi phục thú cưng
- Ngăn chặn thú cưng bỏ trốn

“Thiếu gỗ…”

Nhưng lần này, Lục Thanh Quân không còn cảm giác lo lắng nữa.

Hắn đã sống sót qua rừng sâu, qua PVP, qua quái vật cấp 2.

Chỉ là thêm chút thời gian mà thôi.

Hắn kiểm tra kho chứa mới mở.

【Kho Chứa Nhỏ】

Dung lượng: +20 ô

“Tiện thật.”

Trời dần tối.

Lục Thanh Quân không ra ngoài nữa. Hắn sửa lại lều, gia cố cửa, đặt cuốc gỗ và vũ khí trong tầm tay.

Hắc Nha nằm ngay bên cạnh lều, lần này không còn đứng gác bên ngoài hàng rào.

Mà là ở trong nông trại, trong phạm vi bảo hộ.

Đêm xuống.

Không có quái vật tấn công.

Không có tiếng gào.

Chỉ có tiếng côn trùng và gió rừng.

Lục Thanh Quân nhìn lên bầu trời đầy sao của thế giới này, lần đầu tiên cảm thấy một chút… bình yên.

Nhưng hắn cũng hiểu rất rõ:

Nông trại cấp 1 chỉ là hạt cát bụi. Ngoài kia, người chơi đang tập hợp. Thế lực đang hình thành. Luật rừng sẽ sớm thay đổi.

Hắn nhắm mắt lại, giọng rất khẽ:

“Ngày mai… sẽ vất vả hơn đó.”

Hắc Nha khẽ cựa mình, áp sát lại gần hắn.
 
TOÀN DÂN XUYÊN KHÔNG: TA CÓ HỆ THỐNG NÔNG TRẠI SINH TỒN
CHƯƠNG 7: Thông Báo Toàn Thế Giới

Buổi sáng ngày thứ tư đến sớm hơn Lục Thanh Quân tưởng.

Hắn mở mắt khi ánh sáng nhàn nhạt xuyên qua khe lều, chiếu thẳng vào mặt.

Hắc Nha đã tỉnh từ lúc nào, nằm ngay trước cửa lều. Nghe thấy tiếng động, nó quay đầu nhìn hắn, đôi mắt xám sẫm ánh lên vẻ tỉnh táo.

“Chào buổi sáng”

Lục Thanh Quân nói khẽ, chính hắn cũng thấy buồn cười vì mình lại chào một con lang.

Hắc Nha khẽ khịt mũi, đứng dậy, vươn người một cái, bộ lông dưới ánh sáng sớm trông bóng hơn hôm qua.

Hắn bước ra khỏi lều, kiểm tra nông trại.

Sau khi nâng cấp lên cấp 1, mọi thứ đều khác đi rõ rệt. Hàng rào gỗ gia cố trông vững chắc hơn, cổng không còn kẽ hở. Đất ruộng tơi xốp, lúa mạch cao hơn một chút so với tối qua.

【Lúa mạch】

- Giai đoạn: Sắp trưởng thành

- Thời gian còn lại: 18 giờ

Lục Thanh Quân mở kho đồ, kiểm tra tài nguyên.

【Gỗ Cứng x14】

【Đá x10】

Chuồng thú vẫn còn thiếu gỗ. Nhưng ngay khi hắn đang tính toán kế hoạch ra ngoài tiếp tục thu thập.

Một âm thanh không hề thuộc về tự nhiên vang lên.

Đinh

Toàn bộ không gian như bị kéo căng ra trong khoảnh khắc.

Giao diện hệ thống đột ngột mở rộng, chiếm gần trọn tầm nhìn.

【THÔNG BÁO TOÀN THẾ GIỚI】

Người chơi đầu tiên hoàn thành Nông Trại Sinh Tồn Cấp 1 đã xuất hiện

- Khu vực: Vùng Rừng Sơ Cấp
- Tiến độ toàn server: 0.03%

Từ thời điểm này:

- Mở khóa: Bảng Xếp Hạng Nông Trại
- Mở khóa: Kênh Trò Chuyện Khu Vực

Lục Thanh Quân sững người.

“…Toàn thế giới?”

Hắn còn chưa kịp phản ứng thì thông báo thứ hai đã nối tiếp.

【GHI NHẬN HỆ THỐNG】

Bạn là Người chơi số 1 đạt Nông Trại Cấp 1

Thưởng đặc biệt:
- Gói Tân Thủ Cao Cấp x1
- Danh hiệu tạm thời: Người Mở Đường

Hiệu ứng danh hiệu:
- Tốc độ thu thập +5%
- Dễ bị người chơi khác chú ý hơn

“…Cái cuối cùng không phải thưởng!”

Lục Thanh Quân thở ra một hơi, sắc mặt không biết nên cười hay nên khóc.

Hắn nhanh chóng mở bảng xếp hạng.

【BẢNG XẾP HẠNG NÔNG TRẠI】

Hạng 1: Người chơi 073 – Nông Trại Cấp 1
Hạng 2–100: Chưa xuất hiện

“073…”

Hắn nhìn con số, ánh mắt trầm xuống.

Hệ thống không công bố tên, nhưng chỉ cần có mục tiêu, sớm muộn cũng sẽ có người lần ra dấu vết.

Kênh trò chuyện khu vực lập tức bùng nổ.

“Cái gì? Cấp 1 rồi?”

“Mới ngày thứ tư mà?”

“Có bug không?”

“Người mở đường ở khu rừng à? Ai thấy chưa?”

Tin tức lan nhanh hơn hắn tưởng.

Hắc Nha bước tới, áp sát chân hắn, dường như cảm nhận được sự bất an.

“Không sao” Lục Thanh Quân nói khẽ, xoa nhẹ đầu nó, “chỉ là… hơi ồn ào.”

Hắn mở Gói Tân Thủ Cao Cấp.

【Nhận được】

- Rìu Đá Tinh Chế x1
- Hạt giống ngẫu nhiên x5
- Bản vẽ: Bẫy Gỗ Đơn Giản

Ánh mắt Lục Thanh Quân sáng lên.

“Đúng lúc quá!”

Có rìu đá, tốc độ thu thập gỗ sẽ tăng lên đáng kể. Bẫy gỗ - thứ hắn đang thiếu để phòng ngừa đột nhập cũng đã xuất hiện.

Nhưng khi hắn còn chưa kịp cất đồ, Hắc Nha bỗng nhiên gầm nhẹ. Không phải hướng rừng. Mà là… hướng bầu trời.

Lục Thanh Quân ngẩng đầu.

Trong khoảnh khắc đó, một thông báo mới, nhỏ hơn, chỉ hiện lên trước mắt hắn.

【SỰ KIỆN KHU VỰC – SẮP KÍCH HOẠT】

Thời gian đếm ngược: 12 giờ

Ghi chú:
- Người chơi có Nông Trại Cấp 1 sẽ bị ảnh hưởng mạnh hơn

Lục Thanh Quân khẽ siết tay.

“Vừa yên ổn… đã có chuyện tới rồi.”

Hắn nhìn quanh nông trại - nơi vừa mới được nâng cấp, còn chưa kịp xây chuồng thú.

Lần này, chủ động hay bị động…

Sẽ quyết định hắn có giữ được vị trí người mở đường hay không.

Thông báo sự kiện biến mất, nhưng dư âm của nó thì không.

Lục Thanh Quân đứng yên trước nông trại một lúc lâu, ánh mắt dừng lại ở hàng rào gỗ gia cố, rồi chuyển sang khu rừng rậm phía xa. Dưới làn sương mỏng buổi sáng, mọi thứ trông yên bình đến mức giả tạo.

“Mười hai giờ…”

Hắn khẽ lẩm bẩm.

Không đủ dài để xây dựng hoàn chỉnh, nhưng cũng không quá ngắn đến mức không làm được gì.

Vấn đề là hắn nên làm cái gì trước.

Lục Thanh Quân mở giao diện bản vẽ.

【Bẫy Gỗ Đơn Giản】

Yêu cầu:
- Gỗ x5
- Dây leo x2

Hiệu quả:
- Gây thương tích nhẹ
- Cảnh báo xâm nhập

“Bẫy không để giết” hắn suy nghĩ, “mà để biết.”

Biết ai tới, và từ hướng nào.

Hắn quay sang Hắc Nha.

“Chúng ta chia việc nhé.”

Hắc Nha ngẩng đầu, tai dựng lên.

“Ngươi canh hướng Bắc vàTây ” Lục Thanh Quân nói chậm rãi, vừa chỉ tay, “ta làm bẫy phía Nam.”

Không có thông báo hệ thống nào xác nhận mệnh lệnh.

Nhưng Hắc Nha vẫn quay người, chậm rãi bước về phía hàng rào bắc, nằm xuống đúng vị trí có thể quan sát sâu vào rừng.

Một hành vi rất… chính xác.

Lục Thanh Quân không khỏi liếc nhìn thêm một lần.

“75% thuần hóa… đã khác thật.”

Hắn không lãng phí thời gian nữa.

Cầm rìu đá tinh chế, hắn rời nông trại, chỉ đi rất gần, chọn những thân cây nhỏ ven rừng. Rìu đá cho hiệu suất vượt trội, mỗi nhát chặt đều chắc và gọn.

【Thu thập tài nguyên】

Gỗ +2

Gỗ +2

Chỉ trong chưa đầy nửa giờ, hắn đã đủ nguyên liệu làm bẫy.

Hắn bắt đầu bố trí.

Bẫy đầu tiên đặt cách cổng nông trại khoảng hai mươi mét, giấu dưới lớp lá mục. Một sợi dây leo căng ngang, nối với khúc gỗ treo lơ lửng.

Không giết người. Nhưng đủ để khiến kẻ đạp trúng lộ vị trí và phát ra tiếng động.

Bẫy thứ hai và thứ ba được đặt lệch sang hai bên, tạo thành một vòng cảnh báo bán nguyệt.

“Ít nhất sẽ không bị úp thẳng mặt.”

Hắn quay về nông trại, kiểm tra lần cuối.

【Bẫy gỗ đơn giản x3 - Hoạt động bình thường】

Thời gian trôi qua từng chút.


Mặt trời lên cao rồi lại dần ngả về tây.

Kênh trò chuyện khu vực thì chưa từng yên tĩnh.

“Ai đó ở rừng tây xây nông trại cấp 1 rồi.”

“Nghe nói có thú cưng.”

“Sự kiện sắp tới, mấy ông nghĩ sao?”

“Người mở đường chắc khó sống.”

Lục Thanh Quân tắt kênh.

Những lời đó không giúp ích gì.

Hắn đứng trong nông trại, tay đặt lên hàng rào, ánh mắt nhìn thẳng ra rừng.

Đúng lúc này

Rắc.

Một âm thanh rất nhỏ.

Hắc Nha lập tức đứng bật dậy, gầm khẽ về hướng nam.

Lục Thanh Quân quay phắt lại.

Âm thanh phát ra từ… bẫy số một.

Không lớn.

Nhưng rất rõ.

【Bẫy gỗ đã kích hoạt】

Hắn nắm chặt rìu đá.

“Đến sớm hơn dự tính…”

Từ sau lớp cây, một bóng người lộ ra.

Chỉ một người.


Trang bị dao đá, giáp da mỏng, dáng người không cao nhưng bước đi rất cẩn trọng.

Hắn đứng yên một lúc, nhìn xuống bẫy, rồi ngẩng đầu nhìn về phía nông trại.

Ánh mắt hai người chạm nhau từ xa.

Khoảng cách không gần.

Nhưng đủ để hiểu đã bị phát hiện.

Người kia giơ hai tay lên, tỏ vẻ không có ác ý.

“Không đánh,” hắn lên tiếng, giọng không lớn.

“Ta chỉ muốn nói chuyện.”

Lục Thanh Quân không hạ rìu.

“Đứng yên ở đó.”

Người kia làm theo.

“Ta tên Sở Lạc,” hắn nói, khóe miệng hơi cong, “nghe nói người mở đường ở khu này.”

Một cái tên.

Không phải ID.

Lục Thanh Quân nheo mắt.

Trong lòng hắn lóe lên một ý nghĩ rất rõ ràng:

Từ chương này trở đi người chơi không còn là bóng mờ nữa. Và sự kiện khu vực… có lẽ chỉ là cái cớ.

Gió rừng thổi nhẹ, làm lay động những tán lá phía sau lưng Sở Lạc.

Hắn đứng yên đúng như lời Lục Thanh Quân yêu cầu, hai tay giơ ngang ngực, dao đá treo lủng lẳng ở thắt lưng, không rút ra, cũng không che giấu.

Một tư thế rất “đúng mực”.

“Ngươi đi một mình?” Lục Thanh Quân hỏi, giọng không cao, nhưng đủ lạnh.

Sở Lạc cười nhạt.

“Nếu đi cùng người, ta đã không giẫm bẫy của ngươi rồi.”

Câu nói này không phải khoe khoang.

Mà là một lời nhắc nhở rất rõ ràng: ta có đồng đội, chỉ là hôm nay không mang theo.

Lục Thanh Quân không đáp.

Hắn đứng sau hàng rào gỗ gia cố, rìu đá nắm chặt trong tay, Hắc Nha đứng chếch bên phải, thân hình hơi hạ thấp, ánh mắt khóa chặt Sở Lạc.

Một người, một thú.

Áp lực vô hình lan ra.

Sở Lạc liếc nhìn Hắc Nha một cái, trong mắt lóe lên vẻ hứng thú.

“Thuần hóa được lang rừng… không đơn giản.”

“Ngươi tới làm gì?” Lục Thanh Quân cắt ngang.

Sở Lạc im lặng vài giây, như cân nhắc.

Rồi hắn thở ra.

“Ta tới để… nhắc nhở.”

“Nhắc nhở cái gì?”

“Sự kiện sắp tới,” Sở Lạc nói chậm rãi, “không phải chỉ có quái vật.”

Không khí xung quanh chợt trầm xuống.

“Ba giờ trước,” Sở Lạc tiếp tục, “ta và đội của ta đã gặp một nhóm khác. Sáu người. Có phân công, có người trinh sát, có người đánh chính.”

Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào Lục Thanh Quân.

“Họ không săn quái.”

“Họ đang săn… nông trại cấp 1.”

Lục Thanh Quân không hề tỏ ra bất ngờ.

Từ lúc thông báo toàn thế giới vang lên, hắn đã đoán được điều này sớm muộn cũng xảy ra.

“Vậy ngươi thuộc bên nào?” hắn hỏi.

Sở Lạc cười khẽ.

“Bên còn sống.”

Câu trả lời rất thẳng.

“Ta không có ý đối đầu với ngươi” Sở Lạc nói tiếp, “ít nhất là bây giờ. Một nông trại cấp 1 có thú cưng, có bẫy, có chủ biết suy nghĩ… không phải mục tiêu tốt.”

“Nhưng rồi sẽ có người thử.”

Hắn quay đầu, nhìn sâu vào rừng.

“Rất nhanh thôi.”

Một thông báo đột ngột hiện lên, cắt ngang cuộc đối thoại.

Đinh

【SỰ KIỆN KHU VỰC - KÍCH HOẠT

Tên sự kiện: ĐÊM THỬ THÁCH

Thời gian: 6 giờ

Nội dung:
- Quái vật tăng tần suất xuất hiện
- Hành vi quái vật trở nên hung hãn hơn
- Người chơi có nông trại sẽ bị đánh dấu tạm thời




Phần thưởng:


  • Tài nguyên hiếm
  • EXP lớn

  • Cơ hội mở khóa bản đồ mới

Không gian như đông cứng lại.


Dòng chữ “bị đánh dấu” khiến ánh mắt Lục Thanh Quân tối đi trong chớp mắt.


Sở Lạc hít sâu.


“Thấy chưa” hắn nói, “bây giờ thì không chỉ là chuyện giữa người với người.”


Từ xa, tiếng gầm đầu tiên vang lên.


Không phải lang.


Không phải gấu.


Mà là thứ gì đó trầm, dài, và rất đông.


Hắc Nha dựng đứng toàn bộ lông gáy.


Lục Thanh Quân không quay đầu, nhưng tay siết chặt rìu đá đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.


“Ngươi nói xong chưa?” hắn hỏi.


Sở Lạc nhìn hắn một lúc, rồi gật đầu.


“Ta sẽ không ở lại đây,” hắn nói, “nhưng ta khuyên ngươi đừng ra ngoài trong đêm nay.”


Hắn lùi lại một bước.


“Người mở đường… nếu chết quá sớm thì tiếc lắm.”


Nói xong, Sở Lạc xoay người, nhanh chóng biến mất vào rừng, không hề quay đầu lại.


Lục Thanh Quân đứng yên.


Hắn nhìn bảng sự kiện, nhìn bẫy đã kích hoạt, nhìn hàng rào gỗ gia cố.


Rồi hắn cúi xuống, đặt tay lên đầu Hắc Nha.


“Đêm nay” hắn nói chậm rãi, từng chữ một, “chúng ta thủ.”


Từ trong rừng, tiếng gầm đáp lại, nối tiếp nhau, như sóng.
 
Back
Top Bottom