Đam Mỹ Tọa Cửu Liễu Thối Tổng Ma

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tọa Cửu Liễu Thối Tổng Ma
Chương 20: Chương 20


Quý Truyền dẫn Lưu Duyệt Minh đến chỗ ngồi của mình với vẻ mặt bình tĩnh, phớt lờ ánh mắt tối tăm của những người có mặt.

Khoảnh khắc Lưu Duyệt Minh bước vào và trông thấy họ, anh đã hiểu ý nghĩa của bữa ăn này.
Anh chỉ là một công cụ được Quý Truyền sử dụng để lấy lại danh dự của mình.
“Làm sao,” Đỗ Thịnh nén giận, mở miệng nói, “Đến hẹn mà còn mang người theo, không giới thiệu chút à?” Lời nói là cho Quý Xuyên nghe, nhưng ánh mắt lại rơi trên mặt Lưu Duyệt Minh.
Quý Xuyên cười khẽ, lớn tiếng nói: “Không phải tổng giám đốc Đỗ có quen à? Lần trước không phải là anh dùng dự án để buộc tôi sa thải cậu ta hay sao? Tôi nghĩ thế này, tổng giám đốc Đỗ đã nhắc nhở tôi, những người tự mình nuôi dạy quả thực sự không nên để trong công ty, tốt hơn hết là nên phân biệt giữa công và tư.

Tôi phải cảm ơn tổng giám đốc Đỗ.”
Đỗ Thịnh cười khẩy: “Anh đúng là nên cảm ơn tôi, nếu không phải tôi dạy dỗ giúp anh, cậu ta cũng không thể hầu hạ tốt tổng giám đốc Quý được, dù sao thì tôi cũng là khách hàng đầu tiên của cậu ta.” Nói đoạn, Đỗ Thịnh rót một ly rượu đầy, ngón tay dùng sức đẩy nó đến trước mặt Lưu Duyệt Minh đang im lặng: “Đừng chỉ nói cảm ơn ngoài miệng, tổng giám đốc Quý, để bạn tình của anh uống một hai ly cùng khách hàng cũ đi, thế nào.


“Được.” Quý Truyền tựa lên ghế, ngón tay gõ nhẹ trên bàn hai cái, ánh mắt rất bình tĩnh: “Lưu Duyệt Minh, đi uống hai ly với khách quen của cậu đi.”
Không ai hỏi Lưu Duyệt Minh có muốn không, những người khác trong bàn đang xem một vở kịch, và hai người còn lại đang vũ nhục anh một cách chậm rãi từ từ.

Lưu Duyệt Minh nhướng mi, cầm lấy một ly đầy rượu trắng trên bàn rồi nở một nụ cười tuyệt đẹp với Đỗ Thịnh: “Cảm ơn tổng giám đốc Đỗ.

Nếu không có ngài, nào có Lưu Duyệt Minh tôi ngày hôm nay chứ.

Hôm nay, tổng giám đốc Đỗ bảo tôi uống bao nhiêu thì tôi sẽ uống bấy nhiêu.

Nhất định sẽ không làm tổng giám đốc Đỗ mất hứng.”
Anh ngẩng đầu uống cạn ly rượu trắng.
Lưu Duyệt Minh có tửu lượng tốt.

Anh từng làm việc trong quán bar, để kiếm tiền, anh còn làm nhân viên pha chế trong câu lạc bộ.

Anh biết cách khiến khách hàng uống nhiều hơn mua nhiều hơn.

Trong bữa ăn hôm nay, Đỗ Thịnh uống rất vui vẻ.

Gã mang đôi mắt say mèm mơ màng vỗ nhẹ vào mặt Lưu Duyệt Minh, nói đầy ẩn ý: “Năm đó tôi còn tưởng em là một đứa trẻ đáng thương bướng bỉnh, chỉ vì tôi đã kết hôn mà cho bao nhiêu tiền cũng không chịu theo.

Không ngờ rằng tôi đã nhìn lầm, em giỏi mưu tính lắm, mới vài năm mà đã tìm được khách hàng kế tiếp.

Không tệ, có tầm nhìn xa trông rộng, Quý Truyền là hình mẫu giữ mình trong sạch trong giới thượng lưu, chưa biết chừng em thực sự là một đứa trẻ bướng bỉnh hư hỏng, ha ha.”
Lưu Duyệt Minh uống rượu đến đỏ bừng mặt, nhưng ánh mắt lại sáng trong đáng sợ.

Anh giả vờ cạn ly, ghé sát tai Đỗ Thịnh và há miệng, phả hơi thở ấm áp vào cổ Đỗ Thịnh, nói: “Ngài Đỗ, cảm ơn anh đã cho tôi một đôi mắt.” Anh nói rất nghiêm túc, nói xong liền nhanh chóng ngồi thẳng dậy, nâng ly tiếp tục cười rạng rỡ với Đỗ Thịnh, với mọi người có mặt.
Lưu Duyệt Minh luôn cô độc, anh không muốn giao tiếp quá nhiều với bất kỳ ai trên thế giới này.

Anh ghét phải phơi bày bản thân trước mặt mọi người, vì vậy qua nhiều năm anh không kết bạn, cũng không quá thân thiết với ai.

Anh không muốn người khác hiểu biết về mình.

Khi ở bên Đỗ Thịnh, anh rất ít ra ngoài ăn cùng gã, cũng không thích làm quen với bạn bè gã, song lúc ấy Đỗ Thịnh vô cùng ấm áp.

Gã cưng chiều Lưu Duyệt Minh, mua cho anh một căn phòng và nói đó là nhà của họ.

Đỗ Thịnh rất hiếm khi làm trái ý Lưu Duyệt Minh.

Rõ ràng Đỗ Thịnh đã qua cái tuổi ngây thơ, song gã lại ngây thơ nghĩ rằng mình và Lưu Duyệt Minh có thể tiếp tục mãi mãi.

Gã mời bạn bè đến nhà của mình và Lưu Duyệt Minh, nói Lưu Duyệt Minh là người gã yêu.

Những người bạn đó, hiện tại đang ở trong căn phòng đặt riêng này.
Trong quá khứ, Lưu Duyệt Minh biết ơn Đỗ Thịnh đã giang tay giúp đỡ và cho anh một đôi mắt, tới tận bây giờ, Lưu Duyệt Minh vẫn biết ơn Đỗ Thịnh.
Cuộc hẹn giải tán đã là lúc đêm khuya, Quý Truyền dẫn Lưu Nguyệt Minh đi.

Bữa cơm này anh không ăn gì, chỉ uống rất nhiều rất nhiều rượu, uống nhức cả đầu, nhưng không say.

Quý Truyền không uống rượu, lái xe chở Lưu Duyệt Minh về nhà.
Mặc dù tối qua tuyết rơi rất nhiều nhưng trên đường phố không có nhiều tuyết đọng.

Không nên đánh giá thấp hiệu quả làm sạch ở các thành phố lớn, để giúp người dân đi lại dễ dàng hơn, tuyết đã được xử lý gần hết.

Thành phố không còn được bao phủ bởi màu trắng, chỉ có nhiệt độ thấp khiến người ta không khỏi rùng mình.
Quý Truyền đỗ xe dưới tầng, hiển nhiên là không muốn đi lên.

Lưu Duyệt Minh hiểu ý, anh hạ cửa kính xe ra một khe hở, hít một hơi khí lạnh ùa vào trong, miệng nồng nặc mùi rượu.
“Tổng giám đốc Quý, lần sau bao giờ anh tới?” Lưu Nguyệt Minh tựa đầu vào cửa kính xe, vẻ mặt có chút lười biếng.

Sau khi uống rượu, ánh mắt anh mê ly gợi cảm.
Quý Truyền nghĩ, khó trách cậu ta có thể khiến Đỗ Thịnh mê mẩn như vậy, Lưu Duyệt Minh quả nhiên rất lợi hại.

“Sao?” Giọng Quý Truyền lạnh lùng: “Cậu chỉ muốn tôi ch*ch cậu thôi à?”
Lưu Duyệt Minh chớp mắt, mỉm cười: “Đúng vậy, ở bên anh là điều tôi không dám nghĩ tới.

Nếu chúng ta đã bên nhau, tôi đương nhiên phải biết trân trọng.

Hôm nay anh đưa tôi tới cuộc hẹn, thanh danh tốt này coi như bị hủy hoại, cũng có thể coi là nhập tâm, tôi phải đền đáp anh chứ, đúng không?”
Quý Truyền liếc anh một cái: “Tôi quen cậu nhiều năm như vậy, nhưng thật sự không biết cậu là một người miệng lưỡi dẻo quẹo đấy.”
Lưu Duyệt Minh cười tủm tỉm, ngón tay lướt nhẹ trên đùi Quý Truyền: “Tôi không chỉ có một mặt này đâu, tổng giám đốc Quý, tôi nhất định sẽ làm anh vui vẻ.”
Quý Truyền không đồng ý cũng không từ chối.

Lưu Duyệt Minh nhướng mày ngoan ngoãn xuống xe.

Anh vừa xuống xe thì Quý Truyền nhấn ga hòa vào dòng xe cộ, Lưu Duyệt Minh đứng trong gió lạnh đưa mắt nhìn Quý Truyền rời đi.
Nụ cười của anh đã tắt từ lâu, đôi mắt trống rỗng vô hồn.

Anh châm một điếu thuốc, vừa hút thuốc vừa bước vào khu chung cư.
Không bao lâu sau, tuyết lại bắt đầu rơi, tuyết dày đến mức chậm rãi chất thành một lớp mỏng trên mặt đất, để lại một chuỗi dấu chân..
 
Tọa Cửu Liễu Thối Tổng Ma
Chương 21: Chương 21


Quý Truyền nhớ chuyện mình có một tình nhân nên dành nhiều thời gian ngủ lại ở chỗ của Lưu Duyệt Minh hơn, cũng nhiều lần đưa anh ra ngoài ăn, dù sao thì Lưu Duyệt Minh có tửu lượng không tệ, biểu hiện rất tốt trên bàn rượu.
Không lâu sau, mọi người xung quanh Quý Truyền đều biết đến sự tồn tại của Lưu Duyệt Minh, bao gồm cả Lưu Minh Hạo.
Lưu Minh Hạo đã kinh ngạc không thôi khi biết chuyện này.

Cậu ta không hiểu tại sao người luôn ghét Lưu Duyệt Minh là Quý Truyền lại dây dưa với anh.

Những tin đồn ấy thật thật giả giả, nhưng rất ít trong số đó là lời hay.

Lưu Minh Hạo đến hỏi Quý Truyền, song Quý Truyền luôn ngậm miệng giữ im lặng, Lưu Minh Hạo cau mày, chủ động liên lạc với Lưu Duyệt Minh.
Lưu Duyệt Minh chẳng hề bất ngờ trước cú điện thoại của Lưu Minh Hạo, họ đã hẹn gặp nhau.
Sắp hết năm, đường phố tràn ngập không khí lễ hội.

Lưu Duyệt Minh đội mũ và đeo khẩu trang, cúi đầu bước trên đường, không hòa hợp với bầu không khí lễ hội xung quanh.
Anh đến trễ mười phút, Lưu Minh Hạo đã đợi sẵn trong nhà hàng.

Lưu Minh Hạo trông rất đẹp trai, ngồi bên cửa sổ giống như một bức tranh.

Lưu Duyệt Minh vừa đến nhà hàng là lập tức trông thấy cậu ta.
Lưu Duyệt Minh đi tới và ngồi đối diện Lưu Minh Hạo.

Anh tháo khẩu trang xuống, nói: “Đã lâu không gặp.”
“Đã lâu không gặp.” Lưu Minh Hạo cười ôn hòa: “Anh Duyệt Minh.”
Nói xong liền chìm vào yên lặng, bầu không khí có chút lúng túng, Lưu Minh Hạo phất tay bảo phục vụ đi tới mới dịu đi một chút: “Anh muốn uống gì không?”
“Gọi bừa đi.” Lưu Duyệt Minh nói, “Tôi thấy cậu có vẻ rất bận rộn, đến tìm tôi cũng không phải thật sự muốn uống trà chiều với tôi nhỉ?”
Lưu Minh Hạo sửng sốt, tùy ý gọi hai tách cà phê.

Trong lúc chờ cà phê, cậu ta cẩn thận quan sát người đối diện.

Cậu ta phát hiện hình như Lưu Duyệt Minh đã khác trước.
Khi còn là một đứa trẻ, cậu ta sống với Lưu Duyệt Minh.

Người anh trai không có quan hệ huyết thống với cậu ta luôn chăm sóc cậu ta rất tốt, thậm chí còn có mấy phần nịnh nọt.

Lưu Minh Hạo không phải là một kẻ ngốc, cậu ta nhận ra, lúc ấy cũng loáng thoáng đoán là bởi Lưu Duyệt Minh được nhận nuôi nên mới lấy lòng đứa con nhà họ Lưu chân chính là cậu ta.

Khi cậu ta bị tai nạn xe cộ, vì sợ bị cha mẹ quở trách, và vì chân cậu ta từ đây trở nên tàn tật, thâm tâm cậu ta hận Lưu Duyệt Minh.

Cậu ta đã oán hận mấy năm, nhưng chưa từng gặp lại Lưu Duyệt Minh.

Hơn nữa có cha mẹ và Quý Truyền cưng chiều cậu ta, dần dần Lưu Minh Hạo không để tâm nữa.

Lúc nhìn thấy Lưu Duyệt Minh, nhìn thấy bộ dáng chật vật, sự luống cuống và mất tự nhiên phủ khắp khuôn mặt anh, ngoài thương xót thì Lưu Minh Hạo còn ngầm thấy sảng khoái, vỉ thế cậu ta đề nghị Lưu Duyệt Minh đến làm việc ở Hành Việt.

Suốt mấy năm sau, mỗi lần họ gặp nhau, Lưu Minh Hạo luôn cao cao tại thượng có một gia đình hạnh phúc, là người chiến thắng trong cuộc sống với sự nghiệp thành công, còn Lưu Duyệt Minh hầu như toàn mỉm cười khúm núm nịnh nọt với mình.
Lưu Minh Hạo đã quen với một Lưu Duyệt Minh như thế.

Nhưng hôm nay, người ngồi đối diện cậu ta tháo khẩu trang xuống và nói một cách lãnh đạm, không chút cảm xúc dao động: “Đột nhiên muốn gặp tôi là vì muốn hỏi tôi một câu, đúng không?”
“Ừm…” Lưu Minh Hạo mở miệng: “Anh và anh Truyền… Em nghe nói các anh…”
“Đúng, giống như những gì cậu đã nghe nói.” Lưu Duyệt Minh đáp.
Nhận được câu trả lời khẳng định, Lưu Minh Hạo cảm thấy hơi bực bội, sắc mặt trở nên lạnh lùng: “Sao anh có thể ở bên anh Truyền được? Anh có biết rằng anh làm như vậy sẽ hại anh Truyền không? Anh Truyền mới tiếp quản Hành Việt không lâu, nếu bị bác Quý biết chuyện… Anh Duyệt Minh, em có thể cho anh tiền nếu anh cần, anh đừng dùng thủ đoạn như vậy.”
“Tôi không cần tiền.

Chỉ cần tôi muốn, tôi muốn bao nhiêu tiền cũng có thể kiếm được.

Tôi thậm chí còn chướng mắt tiền của Đỗ Thịnh, huống chi là của cậu.” Lưu Duyệt Minh thản nhiên lên tiếng: “Cậu là ai chứ, đến thay Quý Truyền chia tay với tôi.”
“Anh!” Lưu Minh Hào nổi giận: “Anh tự sa đọa thì đừng liên lụy tới anh Truyền, anh ấy không giống anh.”
“Tôi biết.” Lưu Nguyệt Minh bình tĩnh nói: “Tôi biết, các người, Quý Truyền, Đỗ Thịnh, các người đều không giống tôi.

Tôi biết rõ, nên không cần nhắc đi nhắc lại đâu.

Tôi, Lưu Duyệt Minh, đặc biệt hiểu phải tự biết mình.” Lưu Duyệt Minh nói xong nhướng mi, nhìn Quý Truyền sau lưng Lưu Minh Hạo đang đi về phía này.

Anh nở một nụ cười, tươi cười rạng rỡ khoa trương nhưng không giấu được tham lam lấy lòng.

Anh lên tiếng: “Tổng giám đốc Quý, anh đến rồi.”
Lưu Minh Hạo không quay đầu lại, cậu ta kinh ngạc trước nụ cười trên mặt Lưu Duyệt Minh.

Cậu ta cũng không biết phải làm sao, giống như người lãnh đạm chán nản ban nãy không phải là cái người tràn ngập d*c v*ng bây giờ.
Quý Truyền ngồi bên cạnh Lưu Minh Hạo, nghiêm mặt: “Đang nói gì vậy?”
Lưu Duyệt Minh cười khẽ: “Minh Hạo đang khuyên tôi rời xa anh.

Tôi không quyết định được việc này.

Tổng giám đốc Quý, anh là kim chủ mà, đúng không?”
Quý Truyền trừng Lưu Duyệt Minh, anh im lặng không nói nữa.

Sau khi Quý Truyền nhỏ giọng nói vài câu với Lưu Minh Hạo, Lưu Minh Hạo đứng dậy rời đi với vẻ mặt không vui.
“Về sau đừng gặp Minh Hạo một mình nữa.” Lưu Minh Hạo rời đi rồi, Quý Truyền lạnh lùng nói.
Lưu Duyệt Minh chống hai tay lên cằm, cười gật đầu: “Yên tâm đi, phần tử nguy hiểm như tôi về sau nhất định sẽ tránh xa Lưu Minh Hạo, nhưng mà,” Lưu Duyệt Minh chớp chớp mắt, “Anh phải đồng ý với tôi một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Để tôi đi thăm con mèo.”.
 
Tọa Cửu Liễu Thối Tổng Ma
Chương 22: Chương 22


Quý Truyền chưa nói đồng ý nhưng cũng không từ chối.

Lưu Duyệt Minh không quan tâm lắm, anh vẫn cười nói với Quý Truyền, mặc dù Quý Truyền chẳng hề phản ứng.
Quý Truyền nghĩ rằng Lưu Duyệt Minh cố tình gây chuyện, thật ra Quý Truyền không có ấn tượng gì nhiều về con mèo mà anh đang nhắc đến.
“Tôi nhờ Lưu Minh Hạo nhận nuôi con mèo.” Thấy Quý Truyền nghi hoặc, Lưu Duyệt Minh nghiêm mặt hỏi: “Nó còn sống không?”
Quý Truyền ngạc nhiên trước vẻ mặt nghiêm túc của Lưu Duyệt Minh.
Lúc trước Quý Truyền luôn cho rằng Lưu Duyệt Minh chỉ là một người đàn ông hèn nhát nhu nhược với nội tâm hiểm ác, song sau mấy tháng chung đụng với anh, nhiều khi y lại cảm thấy mình nhìn không thấu người đàn ông trước mặt.
Anh nịnh nọt lấy lòng trước mặt y, anh khéo léo trên bàn rượu, anh quyến rũ và gợi cảm trên giường, nhưng đôi lúc anh lại có một đôi mắt trống rỗng đáng sợ.

Thỉnh thoảng Quý Truyền ngoái đầu, thứ y nhìn thấy là một đôi mắt không một ý cười, như vũng nước đọng.
Quý Truyền vừa muốn tìm hiểu sâu thêm về anh, vừa không ngừng nhắc nhở bản thân rằng Lưu Duyệt Minh không phải là người tốt, dù sao y cũng đã từng tận mắt chứng kiến anh làm những việc xấu xa đó.
“Nếu Minh Hạo đã hứa với cậu, cậu ấy nhất định sẽ làm được.” Quý Truyền cúi đầu nhìn đồng hồ, đứng dậy rời đi.
Lưu Duyệt Minh không níu giữ, chỉ lẳng lặng dõi mắt nhìn theo.
Lưu Duyệt Minh đã đợi Quý Truyền đưa mình đi xem mèo rất lâu, chờ đến năm mới cũng không thấy Quý Truyền giữ lời.

Giữa tiếng pháo hoa năm mới, Lưu Duyệt Minh mới sực nhớ hình như hôm đó Quý Truyền không đồng ý với mình, là anh tự cho là đương nhiên.
Anh đứng trên ban công mờ tối, hút một điếu thuốc theo làn gió lạnh thổi qua, ánh mắt không chút lo lắng rơi xuống đám trẻ con đang chơi đùa dưới tầng.

Anh nghe thấy âm thanh náo nhiệt từ ban công tầng trên truyền đến, còn nghe thấy tiếng bọn họ chơi mạt chược, nghe thấy tiếng tiệc mừng năm mới, nghe thấy tiếng chúc tụng lẫn nhau.

Anh ngắm pháo hoa khắp bầu trời lúc không giờ sáng, mà xung quanh anh là tàn thuốc khắp mặt đất.
Năm giờ sáng, Lưu Duyệt Minh quét tàn thuốc trên ban công cho vào túi rác, xách túi đi xuống tầng.
Đường phố tảng sáng có chút vắng vẻ, nhưng vẫn có rất nhiều người bật đèn trong những tòa chung cư cao chót vót, họ vừa vui vẻ sum họp, vừa đón chào năm mới.
Vứt hết rác xong, anh chậm rãi đi về phía trước.

Khi đến biệt thự nhà họ Lưu, sắc trời đã xám xịt, anh ngước mắt lên, từ xa nhìn thấy ánh lửa phản chiếu trong biệt thự.
Tuy là năm mới nhưng lúc này mọi thứ xung quanh vô cùng yên tĩnh.

Lưu Duyệt Minh không nghĩ ngợi gì cả, chạy thục mạng về phía biệt thự.
Khi đến gần, trông thấy ngọn lửa trong biệt thự, anh chưa kịp suy nghĩ mà đã lao vào trong ngọn lửa đó.
Biệt thự của nhà họ Lưu có ba tầng, nơi đang bốc cháy là ở tầng hai.

Nếu anh nhớ không lầm thì phòng ngủ của ông bà Lưu ở tầng hai, Lưu Minh Hạo một mình ở tầng ba.

Lưu Duyệt Minh phá mở cửa sổ nhảy vào, không quan tâm mà chạy lên gác, chỗ nào cũng chất đầy đồ năm mới, thức ăn và mạt chược.

Tối qua là đêm đoàn viên của nhà họ Lưu, bọn họ náo động đến rất muộn, giờ phút này tất cả đều chìm trong giấc ngủ ngon lành, không biết biệt thự đã bốc cháy.
Anh gõ mạnh từng cánh cửa phòng ngủ, đánh thức người nhà họ Lưu đang ngủ say.

Anh nhìn thấy một số gương mặt mình không quen, họ là thân thích của nhà họ Lưu.

Nhìn thấy ngọn lửa, họ lao như điên ra ngoài.

Lưu Duyệt Minh không có thời gian suy xét những chuyện khác, anh tiếp tục đập cửa phòng ngủ của ông bà Lưu, bấy giờ anh mới nhận ra ngọn lửa dấy lên từ phòng của ông bà Lưu, có lẽ người trong cửa đã bất tỉnh rồi.

Thâm tâm Lưu Duyệt Minh đột nhiên vô cùng khủng hoảng.

Anh không thể kiểm soát ngọn lửa lan rộng, đành đập vai vào cửa, anh đập cửa cho đến khi bả vai đau nhức mới phá được cửa, nhưng lại ngã nhào vì dùng sức quá mạnh, trán anh va vào góc bàn, máu trào ra.
Tiếng ồn ào đánh thức Lưu Minh Hạo.

Cậu ta không kịp đi giày, khập khiễng chạy xuống tầng, nhìn thấy Lưu Duyệt Minh với vầng trán đầy máu xuất hiện trong phòng cha mẹ, lúc này đang cõng mẹ trên lưng chạy ra ngoài.

Lưu Duyệt Minh nhìn thấy cậu ta, lớn tiếng quát: “Còn ngây người làm gì! Mau lại đây đỡ cha rời đi!”
Lưu Minh Hạo như vừa bừng tỉnh khỏi giấc mơ, lảo đảo chạy vào đỡ ông Lưu đang nửa mê nửa tỉnh chạy ra ngoài.
Trong phòng toàn là vật liệu dễ bắt lửa, ngọn lửa càng lúc càng lớn.

Lưu Duyệt Minh cõng bà Lưu trên lưng, không dám thả lỏng chút nào, song vừa đi tới cầu thang thì bị trượt chân, ngã mạnh một cái “phịch”.

Khoảnh khắc trượt chân, trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ.
Không thể để bà Lưu ngã xuống, anh nghiến răng và vặn người để bảo vệ bà Lưu, lại bất cẩn làm gãy tay mình.
Anh nghe thấy phía sau có tiếng lửa cháy vang không dứt, cũng bất chấp tất cả, gắng gượng đứng dậy cõng người chạy ra ngoài.
Anh kiệt sức ngã quỵ trong biệt thự, máu tươi mờ nhòe hai mắt.

Anh gần như ngồi bệt xuống đất, còn chưa kịp th* d*c đã được đỡ dậy.

Lưu Duyệt Minh lấy tay quệt vết máu trên mắt, nghiêng đầu nhìn Quý Truyền vội vàng chạy tới.
“Cậu không sao chứ?” Sắc mặt Quý Truyền có chút lo lắng: “Tôi nghe nói cậu vội xông vào gọi người, cậu bị thương rồi, xe cấp cứu và xe cứu hỏa đã tới, tôi đưa cậu đi băng bó trước…”
“Mèo đâu?” Lưu Duyệt Minh nhìn xung quanh, ngữ khí bức thiết: “Mèo đâu? Lưu Minh Hạo, mèo đâu?!”
Lưu Minh Hạo đỡ ông Lưu nằm trên cáng cứu thương, nghe vậy sắc mặt hơi mờ mịt: “Ở… Ở bên trong…”
Lưu Duyệt Minh tránh thoát khỏi tay Quý Truyền, trông dáng vẻ như định vào trong tìm con mèo.

Nhìn thấy ngọn lửa bốc ngút trời, Quý Truyền ôm chặt lấy anh và gầm nhẹ: “Cậu điên à! Đám cháy lớn như vậy, vào trong là chịu chết! Cậu muốn cứu mèo thì còn có lính cứu hỏa mà, trở về cho tôi, đừng đi vào!”
“Thả tôi ra! Quý Truyền, anh thả tôi ra!” Lưu Duyệt Minh gào thét giãy giụa.
Quý Truyền cau mày thật chặt, không dám buông tay: “Cậu điên rồi! Nó chỉ là một con mèo thôi! Cậu muốn bao nhiêu tôi cũng mua cho cậu!”
Lưu Duyệt Minh đột nhiên dừng động tác, quay đầu đau thương nhìn Quý Truyền, thanh âm khản đặc: “Tôi không biết nó đã bị vứt bỏ bao nhiêu lần, nhưng lần này, tôi sẽ không bỏ nó đâu.”
Sau khi nói xong, nhân lúc Quý Truyền đang ngẩn người, Lưu Duyệt Minh đã lao vào lửa lớn.

Lúc Quý Truyền kịp phản ứng thì bóng người đã biến mất trong biển lửa ngập trời.

Tim Quý Truyền đập loạn nhịp, y cất bước muốn đi vào cùng anh, nhưng lại bị lính cứu hỏa và nhà họ Lưu giữ chặt.
Bất kể y nói gì hay vùng vẫy ra sao, những người đó đều không cho y vào.

“Nhìn kìa!” Có người đột nhiên kêu lên.
“Anh ta ở đằng kia!”
Quý Truyền vội ngước lên, nhìn thấy cửa sổ tầng hai được mở ra từ bên trong, khuôn mặt nhuốm máu của Lưu Duyệt Minh xuất hiện.
Quý Truyền muốn gọi anh xuống, lại thấy Lưu Duyệt Minh đang ôm một con mèo trắng và dịu dàng hôn hôn nó.

Sau đó anh rướn nửa người, cẩn thận bế con mèo đưa ra ngoài.
Con mèo đáp xuống đất an toàn, Lưu Duyệt Minh như nhẹ nhõm hẳn.

Anh cười tùy ý, hàm răng trắng bóng dưới ánh nắng ban mai rạng rỡ.

Quý Truyền ngẩng đầu nhìn anh, có một thoáng thất thần.

Y thấy trong đôi mắt của người đàn nọ có ánh sáng.
Y đột nhiên tỉnh ngộ, hóa ra trước nay anh chưa bao giờ thực sự vui vẻ.

Những nụ cười trước mặt y hay trước mặt người khác giống như mặt nạ, ngoại trừ giờ phút này.

Khi người nọ cười vào lúc này, ý cười chạm tới đáy mắt anh, dịu dàng đến thế thật đáng yêu đến thế.
Sau đó có một tiếng động lớn, Quý Truyền nhìn thấy người đàn ông trượt khỏi cửa sổ.
Ngọn lửa đã đốt gãy chiếc tủ gỗ âm tường trong phòng, đúng lúc ập xuống đầu Lưu Duyệt Minh.
Quý Truyền đứng yên tại chỗ, không biết tại sao lại cảm thấy tay chân lạnh toát, bên tai vang lên tiếng mèo kêu thê lương..
 
Tọa Cửu Liễu Thối Tổng Ma
Chương 23: Chương 23


Vụ cháy biệt thự của nhà họ Lưu vào ngày mùng một tháng giêng âm làm xôn xao dư luận.

Mùng một tháng giêng, khu biệt thự nhà giàu và các loại tiêu đề khiến chủ đề nóng hổi suốt một thời gian dài.

Nhưng bất luận độ bàn tán sôi nổi ra sao, độ chú ý nhiều thế nào, mọi người cũng dần lãng quên và thay thế nó bằng một cái gì đó mới mẻ, họ sẽ không còn nhớ đến người duy nhất đã mất mạng trong đám cháy.
Có người nói anh là ân nhân của nhà họ Lưu, có người nói anh là anh hùng cứu hỏa, dù người khác có nói gì, sau khi nhiệt độ giảm xuống thì cũng chẳng còn bao nhiêu người nhớ tới anh.
Nhớ tới người đàn ông lố bịch đã chọn từ bỏ mạng sống của mình để cứu một con mèo.
Đỗ Thịnh đang ở nước ngoài khi nghe tin Lưu Duyệt Minh qua đời.

Thấy bạn bè xung quanh thuận miệng nhắc tới, gã đã vô cùng sửng sốt.
Gã đã bước vào tuổi trung niên, tham gia nhiều đám tang cũng từng tận mắt chứng kiến cái chết, nhưng người nọ còn trẻ như thế.

Đỗ Thịnh nhắm mắt lại và dựa vào máy bay, trong đầu gã chậm rãi nhớ lại những ngày họ ở bên nhau, cặp mắt đen láy đó.
Lúc nào cũng ưu thương mà hồn nhiên.
Gã hẹn Quý Truyền nhiều lần, song Quý Truyền luôn từ chối gã.

Đỗ Thịnh kiên nhẫn và cuối cùng bọn họ gặp mặt vào mùa thu.
“Tôi tìm người nghe ngóng nhưng vẫn không hỏi thăm được mộ của cậu ấy ở đâu.” Đỗ Thịnh nói thẳng vào vấn đề, nói với Quý Truyền: “Cậu ấy không có tang lễ, hậu sự là do anh phụ trách.

Tôi cần anh nói cho tôi biết, tôi đi thăm cậu ấy.”
“Không cần thiết.” Quý Truyền mặt không biến sắc mà từ chối.
Đỗ Thịnh nhíu mày: “Bất kể trước khi còn sống cậu ấy có quan hệ gì với anh, bây giờ cậu ấy đã… Tôi chẳng qua là đi thắp hương cho cậu ấy thôi, anh có tư cách gì hay lập trường gì ngăn cản chứ.”
“Tôi không có lập trường gì.” Quý Truyền nói: “Nhưng tôi muốn cậu ấy… Vui vẻ.

Có lẽ nếu không gặp chúng ta, cậu ấy sẽ vui vẻ hơn một chút.”
Ánh nhìn của Đỗ Thịnh ngưng trệ.
“Mãi tận mấy ngày trước, tôi mới nghĩ rõ một số chuyện.” Quý Truyền cười khổ: “Hiểu đã quá muộn, tổng giám đốc anh Đỗ, anh có muốn nghe không?”
Đỗ Thịnh bình tĩnh nhìn y.
“Anh đã bao giờ thấy cậu ấy cười chưa? Không phải diễn kịch với chúng ta, mà là nụ cười thực sự hạnh phúc.”
“Tôi đã nhìn thấy, vào cái ngày cậu ấy rời đi, ngày cậu ấy cứu mèo con.”
“Cậu ấy từng theo anh, từng theo tôi, nhưng chúng ta đã cho cậu ấy những gì, chi phí phẫu thuật mắt? Hay một ngôi nhà không có gì lưu lại?”

“Lưu Duyệt Minh đi rồi, tôi đã tìm kiếm những thứ cậu ấy để lại, cuối cùng chẳng thể tìm thấy một bức ảnh nào của cậu ấy.

Căn nhà cậu ấy ở trống rỗng như thể không có ai sống ở đó, ngoại trừ giấy tờ tùy thân đã bị ngọn lửa thiêu rụi của cậu ấy, không ai có thể chứng minh rằng cậu ấy đã từng tồn tại.”
“Một người phải có bao nhiêu tuyệt vọng mới có thể chuẩn bị sẵn sàng rời bỏ thế giới này bất cứ lúc nào?”
“Điều buồn cười là tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy đau khổ.

Cậu ấy luôn mỉm cười trước mặt tôi, trước mặt Minh Hạo và trước mặt anh.”
Quý Truyền từ từ nắm chặt bàn tay bên hông.
“Anh đang khó chịu cái gì đây?” Đỗ Thịnh lạnh mắt nhìn: “Hoặc là nói, anh chỉ áy náy, anh cảm thấy áy náy trước cái chết của cậu ấy.

Ha, nếu cậu ấy không phải anh hùng, không cứu nhà họ Lưu, ví dụ như xảy ra tai nạn giao thông… Như vậy Quý Truyền anh còn có thể giống bây giờ không? Thừa nhận đi, chúng ta đều là kẻ cặn bã cả thôi, anh, tôi từng bước đẩy cậu ta xuống vực sâu.

Nhưng tôi tốt hơn anh, tôi đã từng… Không, tôi luôn luôn, luôn luôn thích cậu ấy, tôi thích đôi mắt dưới lớp mặt nạ của cậu ấy.” Đỗ Thịnh nói xong, cười nhẹ nhõm, song trái tim chợt nhói lên.

Gã thích người thiếu niên yếu ớt ngây thơ đó, nhưng mọi thứ đã không còn kịp nữa.
Quý Truyền không chớp mắt nhìn chằm chằm nụ cười của Đỗ Thịnh, y giống gã, cũng đã động lòng.
Bắt đầu từ lúc nào?
Có lẽ bắt đầu từ nụ cười rạng rỡ buổi sáng sớm đó, lâu như vậy mà chẳng thể quên được, sau này có lẽ sẽ không bao giờ quên được nữa, càng không nỡ quên mất.
Quý Truyền trở về nhà, đi siêu thị dọc theo con đường mà lần trước Lưu Duyệt Minh dẫn y đi, mua một ít đồ, sau đó cũng mang về dọc theo con đường đó.

Khi ngước mắt lên, dường như có thể nhìn thấy bóng dáng người đi đôi dép lê ra ngoài trời bão tuyết ngày ấy.
Y trở về nhà, mở cửa ra, một con mèo trắng đang nằm trên ghế sofa đợi y.
Quý Truyền cúi đầu thay giày, bên cạnh là một đôi dép lê cũ nhỏ hơn một cỡ, Quý Truyền mỉm cười.
Nhìn xem, em đã từng sống trên thế giới này, từ nay về sau em trốn anh tìm, anh luôn có thể tìm được những dấu vết cuộc sống của em..
 
Back
Top Bottom