Ngôn Tình Tỏ Tình Em Từ Chối Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tỏ Tình Em Từ Chối Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì
Chương 40: Ba Ảo Giác Lớn Trong Cuộc Sống Cô Ấy Thích Mình!


Cổng trường đại học Thanh Bắc.

Giang Chu nhàn nhã đi bộ qua bên đường.

Vị trí mở tiệm đã bàn xong.

Tiếp theo chính là thiết kế website và logo trên điện thoại di động.

Sau đó, chính là nói chuyện hợp tác với các cửa hàng bán đồ ăn, và phát quảng cáo ở trong trường học.

Để cho học sinh và các cửa hàng bán đồ ăn từng bước quen thuộc với phương thức này.

Giang Chu cảm thấy, giai đoạn này sẽ không quá lâu.

Dù sao thì dân dĩ thực vi tiên.

(Dân lấy ăn làm đầu)Có phương thức gọi đồ ăn đơn giản hơn, thì ai sẽ muốn gọi điện thoại để đặt món chứ.

Đến khi đó, lại tìm một ít học sinh muốn làm thêm, để bọn họ đi làm nhân viên giao đồ ăn, rồi lấy đơn hàng để thanh toán tiền lương.

Giang Chu vừa suy nghĩ một lát, thì đã đến trước cổng đại học Thanh Bắc.

Lúc này, Sở Ngữ Vi cũng đã chờ ở trước cổng.

Nàng đứng ở dưới một chiếc cột đèn lờ mờ.

Quần áo bị gió đêm thổi qua, nhìn trông như một tiên nữ trong tranh.

Có điều, Giang Chu cũng nhìn thấy một đám con trai đứng ở phía sau nàng.

“Bạn đã đến rồi!”Giang Chu lùi về sau một bước, lại nhìn thoáng qua: “Đây là đi ăn cơm tối, hay là kéo bè kéo lỹ đi đánh nhau?”Sở Ngữ Vi vênh khuôn mặt nhỏ nhắn của mình lên: “Không phải không phải, bọn họ nhất định phải mời mình đi ăn cơm, nhưng mình không đi!”“Sao không nói sớm là có người mời cơm rồi đi, haiz, mất công đi một chuyến!”Giang Chu giả bộ thất vọng, định quay người rời đi.

Cũng không biết dạo này hắn bị bệnh gì.

Mà rất thích bắt nạt Sở Ngữ Vi.

Nhưng mà lần này, Sở Ngữ Vi bỗng nhiên khóc thành tiếng.

“Giang Chu, bạn không thể đối xử với mình như vậy.

.

.

”Giang Chu không ngờ Sở Ngữ Vi lại phản ứng kịch liệt như vậy: “Sao vậy? Ai bắt nạt bạn?”“Ô ô ô.

.

.

”“Được rồi được rồi, không khóc nữa, mình dẫn bạn đi ăn cơm.

”“Thật sao?”“Bằng không thì mình đến đây làm gì, dù sao đường xá cũng xa xôi, mình chạy suýt nữa gãy chân rồi đây này.

”Sở Ngữ Vi dùng hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn Giang Chu: “Bạn vất vả rồi, vậy lần sau để mình đi qua tìm bạn.

”Tìm mình?Không được không được không được, tuyệt đối không được.

Mình còn muốn tán Phùng Tư Nhược nữa mà.

Loại chuyện k*ch th*ch như Tu La tràng vẫn để lại cho người khác đi!(*) tu la tràng, nơi diễn ra cạnh tranh khốc liệt, ngươi chết ta sống, ai tham gia không chết thì cũng bị thương.

Giang Chu lập tức đổi sang khuôn mặt tươi cười: “Không phiền không phiền, thân thể mình rất tốt.

”Sở Ngữ Vi gật đầu: “Vậy bọn mình đi ăn cái gì?”“Đi phố ẩm thực, bạn thích ăn gì thì ăn.

”“Mình biết bạn là kẻ có tiền, ăn nhiều cũng đừng đau lòng.

”Hai người đi dọc theo con đường, chuẩn bị băng qua đường cái.

Lúc này, Trịnh Vũ ở phía sau nhìn chằm chằm vào hai người họ.

Cậu ta rất khó tin tưởng, Sở Ngữ Vi lại đi cùng Giang Chu.

Nhưng chuyện này không phải chuyện khiến người ta đau lòng nhất.

Chuyện khiến người ta đau lòng nhất là, Giang Chu nói đi qua đây tìm Sở Ngữ Vi quá mệt mỏi, thì Sở Ngữ Vi còn nói, lần sau sẽ chủ động qua tìm Giang Chu.

Vậy mình là cái gì?Cậu ta ngồi hai tiếng trên tàu điện ngầm, lại ngồi nửa tiếng xe buýt.

Chạy từ phía bắc đường vành đai ba sang phía nam.

Bởi vì tiết kiệm thời gian, cho nên khát nước cũng không dám đi mua nước uống.

Trịnh Vũ vẫn không cảm thấy mình là một l**m cẩu.

Từ trước đến giờ, cậu ta luôn cho rằng, mình là Sở Ngữ Vi là lưỡng tình tương duyệt.

(song phong đều có tình cảm với nhau)Song, đến hôm nay, lần đầu tiên cậu ta nhìn rõ hiện thực.

Bản thân mình dĩ nhiên lại là một l**m cẩu?Không phải!Không thể nào!Trong này nhất định có hiểu lầm!“Giang Chu, ông chờ đã!”Trịnh Vũ cắn răng một cái, rồi trực tiếp đuổi theo.

Lúc này, Giang Chu mới phát hiện, thì ra Trịnh Vũ qua bên này thật.

Con bà nó, chạy nửa cái thành phố cơ à.

Theo đuổi con gái mà cũng cố gắng như vậy sao?Có điều, tốt xấu gì thì cũng là bạn học cũ.

Đến cũng đến rồi, cũng không cần đuổi về.

Giang Chu cảm thấy, mình nên làm tròn bổn phận của một người chủ nhà.

“Đến từ khi nào vậy? Có muốn đi ăn cơm chung không?”Trịnh Vũ nguýt Giang Chu một cái: “Đừng giả vờ giả vịt, cỏ phải ông vẫn luôn dây dưa với Ngữ Vi không? Có phải ông đang ép buộc Ngữ Vi, đúng không?”Sở Ngữ Vi ngẩng đầu lên: “Trịnh Vũ, bạn đừng nói lung tung, là mình gọi Giang Chu đến!”“Ngữ Vi, bạn không cần sợ, mình sẽ bảo vệ bạn!”“Mình thật sự không thích bạn, mình bảo bạn đừng đến cũng là thật, phải làm thế nào thì bạn mới tin tưởng đây?”Sở Ngữ Vi hiện giờ rất muốn văng tục, thật.

Nàng vất vả lắm mới gọi được Giang Chu đến.

Tại sao người này lại nhảy ra gây sự chứ?Rốt cuộc mình phải nói thế nào để cho người này hiểu đây?Nhưng đúng lúc này, Giang Chu bỗng nhiên có một cú điện thoại.

Hắn nhìn Trịnh Vũ với ánh mắt khó hiểu, rồi mới đưa tay móc điện thoại di động ra.

“Alo! Giang Chu đây, tìm ai?”“À, học viện công nghệ đúng không, tôi muốn tìm người thiết kế một cái website.

”“Không cần lo lắng vấn đề tiền, nếu như anh có thể thiết kế ra hiệu quả có giá trị 100 ngàn, thì tôi cũng có thể cho anh 100 ngàn.

”“Ừm, trong vòng 3 ngày, tôi cần nhìn thấy thành quả trước.

”“Chủ đề website à? Thế này đi, lát nữa tôi sẽ gửi một văn kiện cho anh!”Giang Chu cúp điện thoại xong, quay sang nhìn Trịnh Vũ: “Ông nói gì cơ, vừa rồi nghe không rõ?”.
 
Tỏ Tình Em Từ Chối Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì
Chương 41: Là Bạn Bè Là Người Yêu


“Tôi.

.

.!”Giờ phút này, Trịnh Vũ bỗng nhiên lại hơi do dự.Cậu ta phát hiện ra, Giang Chu hoàn toàn khác với bản thân mình và đám người đằng sau.Bản thân mình vẫn luôn muốn tán gái, muốn chơi lãng mạn.Còn cảm thấy như vậy là rất si tình, luôn làm cho chính mình cảm động.Nhưng Giang Chu thì lại khác, vừa mở miệng đã nói đến chuyện làm ăn 100 ngàn 100 ngàn.Lại thiết kế website, lại viết văn kiện.Dường như sau khi tốt nghiệp, thì bọn họ đã khác nhau một trời một vực rồi.Mình căn bản là không cùng một đẳng cấp với Giang Chu.Có lẽ, đây cũng chính là nguyên nhân Sở Ngữ Vi thích Giang Chu?Vậy bản thân mình không phải là một tên hề rất ngây thơ sao?Trịnh Vũ yên lặng một lúc lâu: “Không có gì.

.

.”Giang Chu lộ ra nụ cười: “Tôi còn tưởng là ông muốn đánh tôi chứ, hóa ra là hiểu lầm à!”“Ừm, là hiểu lầm!”“Là hiểu lầm thì tốt rồi, đều là bạn học nha, ban đầu tôi cũng khuyên Cát Ngọc Kiệt như vậy!”Trịnh Vũ nghe thấy câu này thì bả vai bỗng nhiên run lên.Cậu ta nhớ ra một chuyện.Cát Ngọc Kiệt.Người này là một tên côn đồ ở trong trường học.Chính là người đã dâng thuốc lá cho Giang Chu trong ngày đi lấy bằng tốt nghiệp.Người này rất vênh váo, không phục ai bao giờ.Nhưng hết lần này đến lần khác, lại không dám làm càn trước mặt Giang Chu.Bởi vì, Giang Chu đã đánh cho người này một trận, ba ngày còn không dám đi học lại.Đây chính là chuyện lớn duy nhất mà Giang Chu 18 tuổi đã làm.Dáng dấp của hắn rất cao to, nói đến đánh nhau thì Cát Ngọc Kiệt kia cũng phải sợ.Học sinh trung học đánh nhau không giống như trong phim điện ảnh.Bọn họ cũng chẳng có chiêu thức hay võ công mẹ gì.Ai ác hơn thì người đó sẽ thắng, kẻ nào sợ hãi thì kẻ đó thua.Mà Giang Chu lại không có ưu điểm gì, ngoài việc một khi đã nóng máu lên thì sẽ không sợ đau đớn.Trịnh Vũ nghĩ đến đây thì mới phát hiện, ban nãy mình đã hơi xúc động rồi.Bình thường thì cậu ta còn sợ cả Cát Ngọc Kiệt.Thế mà bây giờ lại còn muốn ra tay với Giang Chu mới chết.“Đi thôi, nếu đã đến thì cùng đi ăn một bữa cơm thôi.”Trịnh Vũ liếc mắt nhìn Sở Ngữ Vi: “Cũng.

.

.

hay là thôi đi, tôi phải về rồi.”“Được, vậy tôi không giữ ông lại nữa.”“Ừm!”Trịnh Vũ quay người, chuẩn bị đi đến trạm xe buýt để chờ xe.Ai ngờ đúng lúc này, Giang Chu bỗng nhiên lại mở miệng.“À đúng rồi, lần sau không có việc gì thì đừng chạy qua bên này, đường xá xa xôi lắm!”“Nhớ tôi thì gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ qua bên đó tìm ông.”“Chúng ta đều là bạn học, ông trực tiếp tìm tôi là được, không cần qua Ngữ Vi làm gì.”Trên đường đi đến phố ẩm thực.Sở Ngữ Vi vừa đi vừa nhìn trộm Giang Chu.Tuy là ngày hôm nay nàng vẫn luôn cường điệu rằng mình đã có bạn trai.Nhưng trên thực tế, nàng biết đó là mượn cớ mà thôi.Nhưng mà nàng lại không hiểu, quan hệ của hai người hiện giờ được gọi là gì.Là bạn bè?Nhưng mà rõ ràng cảm giác của mình đối với Giang Chu đã vượt qua khỏi giới hạn của tình bạn.Là người yêu sao?Nhưng mà lúc trước mình đã từ chối lời tỏ tình của Giang Chu rồi.Hơn nữa, Giang Chu cũng đã nói, cậu ấy từng tỏ tình với rất nhiều người, nhưng cậu ấy không nghiêm túc với ai cả.Dù bây giờ mình có muốn đồng ý, thì cũng ngại không dám hỏi.Nếu như Giang Chu lại nói sớm tụ sớm tan thì làm sao bây giờ?Chẳng lẽ mình thật sự phải bỏ sự rụt rè của con gái, để theo đuổi ngược lại sao?“Nhìn mình như vậy làm gì? Mình đẹp trai như vậy, nhìn nhiều là phải thu phí!”Sở Ngữ Vi lấy lại tinh thần, nói: “Ai thèm nhìn bạn, mình đang nhìn chú bán bánh!”Giang Chu quay đầu, liếc mắt nhìn quầy hàng bên cạnh.Nơi đó có một ông chủ mập mạp mặc áo trắng đang bán bánh, nhưng chiếc áo trắng hơi nhỏ, không che được cái bụng bự như trống kia.“Sở Ngữ Vi, khẩu vị của bạn mặn thế, chẳng trách mình lại tỏ tình thất bại, hóa ra là vì mình quá đẹp trai rồi!”“Mình không có, mình nhìn là bánh, chứ không phải là người!”Giang Chu thuận tay châm điếu thuốc lên: “Nói chuyện chính đi, bạn đã gọi điện cho chú Sở chưa?”Sở Ngữ Vi gật đầu: “Cha mình còn bảo mình cảm ơn bạn, còn nói.

.

.”“Nói gì?”“Bảo mình hỏi bạn một chút, nghỉ lễ có muốn qua nhà mình ăn cơm không?”Giang Chu gẩy tàn thuốc: “Được được!”Sở Ngữ Vi bỗng nhiên ngẩn ra: “Không phải bạn không muốn ở cùng một chỗ với mình sao? Còn nói mình rất đáng ghét nữa!”“Ai bảo là vì bạn? Mình cảm thấy chú Sở không tệ, còn từng biểu dương mình nữa!”“Ồ!”Giang Chu liếc mắt nhìn Sở Ngữ Vi: “Ồ là câu trả lời gì, bạn không muốn mình đi?”Sở Ngữ Vi lập tức giải thích: “Không phải, ồ chính là biết rồi ý!”“Cô gái nhỏ mà không thẳng thắn gì cả, ước chừng buổi tối sẽ không có điện thoại.”“Ủa? Buổi tối không có điện thoại là sao?”“Chuyện người trưởng thành, đừng hỏi!”Sở Ngữ Vi không thể làm gì khác hơn là cúi đầu, ngoan ngoãn đi theo sau lưng Giang Chu..
 
Tỏ Tình Em Từ Chối Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì
Chương 42: Xin Đừng Thích Mình!


Cùng lúc đó, rất nhiều ánh mắt đều tập trung về phía hai người họ.Sinh viên, ngoại trừ là học tập ra, thì cuộc sống cũng chỉ còn có hóng hớt.Cho nên, từ khi Sở Ngữ Vi báo danh, thì đã có người post ảnh của nàng lên diễn đàn trường học.Bởi vậy, chỉ trong thời gian nửa ngày ngắn ngủi, đã có rất nhiều học sinh Thanh Bắc biết được, trường học xuất hiện một em gái rất xinh đẹp.Nhưng mà tại sao em gái xinh đẹp khóa dưới này lại đi dạo phố cùng một tên con trai hèn mọn thô bỉ như vậy chứ?Sở Ngữ Vi thấy hơi xấu hổ, bỗng nhiên nhỏ giọng nói một câu: “Bọn họ đều đang nhìn chúng ta kìa!”Đây là lần đầu tiên nàng đi dạo phố cùng một tên con trai, lại bị một đám người vây xem.Giang Chu gật đầu: “Chắc là chưa từng nhìn thấy trai đẹp đi với dã thú thôi.”“Giang Chu thối, bạn nói ai là dã thú!”“Nói nhầm nói nhầm, là trai đẹp và cái đuôi nhỏ không đủ dinh dưỡng.!”Sở Ngữ Vi thở phì phò: “Mình xác định, mình không phải người không đủ dinh dưỡng!”Giang Chu không khỏi hơi ngạc nhiên: “Bạn xác định kiểu gì?”“Mình.

.

.

mình đã hỏi bác sĩ trong học viện Y của mình rồi.”“Nữ bác sĩ trong học viện Y? Bao tuổi, có xinh không?!”Sở Ngữ Vi hận đến nghiến răng nghiến lợi: “Bạn đang đi với mình, có thể không quan tâm đến cô gái khác hay không?”Giang Chu bỗng nhiên dừng bước, mắt nhìn thẳng vào Sở Ngữ Vi: “Sở tiểu thư, xin hỏi, mình là gì của bạn?”“Mình.

.

.”“Hai chúng ta là bạn bè, đúng không? Mình còn đang định nhờ bạn giúp mình cua gái bên đại học Thanh Bắc đây, xin đừng thích mình nha.”Sở Ngữ Vi lập tức nhớ lại lời của mình đã nói.Chúng ta không thể làm người yêu, nhưng cũng có thể làm bạn.Thật sự là Thiên Đạo có Luân Hồi mà.Những gì mình nói với Giang Chu lúc trước, giờ lại phản hồi lên người mình rồi.Đúng lúc này, có một đám con gái đi từ phía đối diện qua.Người đi ở giữa đoàn người chính là Hoàng Kỳ, người đã ném giấy cho Giang Chu.Mấy người khác hình như là bạn cùng phòng ký túc xá của Hoàng Kỳ.Mấy người nhìn thấy Giang Chu đi dạo phố với một cô gái thì đều lộ ra vẻ ngạc nhiên.Anh chàng đẹp trai duy nhất trong lớp lại có bạn gái rồi sao?“Giang Chu, sao bạn lại ở chỗ này?”Giang Chu ngẩng đầu lên: “Ồ, hóa ra là Mỹ Nữ tiểu thư, trùng hợp thật!”Hoàng Kỳ cười xán lạn: “Gọi tên mình đi, trên đường mà gọi mỹ nữ mỹ nữ thì sẽ bị người ta cười cho đấy!”“Hoàng tiểu thư, chào buổi tối!”“Giang tiên sinh, cũng chào buổi tối!”Sở Ngữ Vi nhìn thấy bọn họ mắt đi mày lại, lập tức nảy sinh lòng cảnh giác.Giang Chu đã nói là muốn cua gái ở trong trường.Lẽ nào chính là người này sao?Lúc này, Hoàng Kỳ cũng chú ý đến Sở Ngữ Vi: “Đây là bạn gái của bạn à? Xinh thật đấy!”“Không phải, là bạn thời cấp ba, hẹn nhau cùng đi ăn cơm thôi!”“Ồ, hóa ra là như vậy!”Đúng lúc này, Sở Ngữ Vi bỗng nhiên bắt lấy tay của Giang Chu: “Ba ba, đói bụng!”????Giang Chu mờ mịt, mê mang.Tại sao tiếng xưng hô này lại xuất hiện rồi?Con bé không đủ dinh dưỡng này rất biết tìm thời cơ nha.Vừa nói là bạn bè xong, đảo mắt lại gọi ba ba.Đây là đánh mặt mà!“Đi thôi, đi ăn cơm thôi ba ba!”Giang Chu không thể làm gì hơn là quay đầu: “Xin lỗi, bọn mình còn chưa ăn cơm, để lần sau trò chuyện tiếp nhé.”Hoang Kỳ cái hiểu cái không mà chớp chớp mắt: “Quan hệ bạn bè của hai người không tệ nhỉ, vậy mình không quấy rầy nữa.”“Hẹn gặp lại!”“Ừm, hẹn gặp lại!”Đoàn người vừa đi, Giang Chu liền nhìn về phía Sở Ngữ Vi: “Tại sao bạn không trợ giúp mình, mà lại còn phá đám?”Sở Ngữ Vi hừ một tiếng: “Là bạn bảo mình gọi bạn là ba ba mà, hơn nữa, mình thấy đói bụng rồi.”“Đói bụng? Vậy ăn ở quán này đi, ăn xong thì cút về trường đi!”“Quán nào?”Giang Chu chỉ cửa tiệm trước mặt.Quán lẩu cay Phiêu Hương.Sở Ngữ Vi thấy hơi phiền muộn.Nào có ai mời con gái ăn món này chứ.Có điều, đúng là nàng đã rất đói bụng, nên là không thể làm gì khác ngoài đi vào trong.Sau khi gọi đồ ăn xong, hai người đi tìm một nơi hẻo lánh để ngồi xuống.Giang Chu đi lấy một phích nước nóng, lại giúp Sở Ngữ Vi tráng bát đũa một phen.Lại đi mượn tạp dề ở quầy lễ tân, rồi giúp nàng mặc vào.Hôm nay nàng mặc quần áo màu trắng.Ăn lẩu lại có rất nhiều nước.Chẳng may bị bẩn thì sẽ không dễ giặt sạch.Mà khi hắn làm những điều này.Thì Sở Ngữ Vi vẫn ngoan ngoãn không động đậy, chỉ yên lặng nhìn chằm chằm vào hắn.Nàng cảm thấy, Giang Chu rất kỳ lạ.Ngoài miệng thì luôn ghét bỏ mình, nhưng lại rất ân cần, chu đáo và cẩn thận.Giống như lúc ở ký túc xá vậy, nàng cũng bị Giang Chu làm cho cảm động đến suýt khóc.Rốt ruộc Giang Chu là một người như thế nào?Rốt cuộc Giang Chu có thích mình hay không?.
 
Tỏ Tình Em Từ Chối Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì
Chương 43: Có Chuyện Gì Quan Trọng Hơn Tán Gái


“Cho bạn cái này!”“Cái gì vậy?”Trên đường trở về, Giang Chu đưa cho Sở Ngữ Vi một cái túi nhựa.Nàng nhìn thoáng qua, liền phát hiện bên trong là một ly trà sữa.Nàng lập tức cảm thấy Giang Chu là một người rất ấm áp.Có lẽ Giang Chu chỉ lăng nhăng ở ngoài miệng thôi!“Đây là trà sữa đu đủ, có khả năng giúp cơ thể phát triển tốt hơn!”Sở Ngữ Vi đột nhiên đỏ mặt: “Giang Chu, mình căn bản không nhỏ như vậy mà!”Giang Chu liếc mắt một cái: “Cũng không có quan hệ gì với to cả!”“Dù sao.

.

.dù sao có to hay không cũng không liên quan gì đến bạn!”“Móa, vậy trả mình nước đu đủ, lần sau bạn tìm người khác đi ăn cơm đi!”Sở Ngữ Vi lập tức né một cái: “Không được, không trả đấy, đây chính là ly trà sữa đầu tiên ở đại học của mình!”Giang Chu hơi sững sờ.Con bé Sở Ngữ Vi này, quả nhiên đã bắt đầu tự công lược chính mình.Giang Chu giả bộ thất vọng: “Được rồi, dù sao cũng không liên quan gì đến mình, sau này mình cũng không quan tâm nữa.”“Vậy.

.

.vậy thì có liên quan đến bạn, được chưa?” Sở Ngữ Vi nhỏ giọng nói, gò má càng ngày càng đỏ lên.Hai người vừa đi vừa trò chuyện, bất tri bất giác đã tiến vào đại học Thanh Bắc.Mười mấy phút sau, khu ký túc xá nữ của sinh viên năm nhất.Dưới màn đêm, ánh đèn đường lờ mờ, có ném đá cũng tuyệt đối không nhìn thấy.Nhưng cũng chính là hoàn cảnh này, có thể khiến cho hormone của nam nữ bắt đầu leo thang.Lúc này, dưới ký túc xá đã có mấy cặp tình nhân đang ôm nhau.Đồng thời, còn có những âm thanh kỳ lạ vang lên.Mặt Sở Ngữ Vi đã đỏ lên giống như một quả táo chín.Tâm trạng của nàng bây giờ rất là hoảng loạn.Giang Chu này, sau khi tỏ tình thất bại thì đã biến thành cặn bã nam.Lát nữa cậu ấy có làm như vậy với mình không?Trước mặt nhiều người như vậy thì quá xấu hổ rồi.Nhưng đúng lúc này, Giang Chu bỗng nhiên dừng bước.“Trời cũng không còn sớm, mình về trường học đây!”Sở Ngữ Vi liếc mắt cặp tình nhân bên cạnh theo bản năng: “Bạn cứ đi như vậy?”“Đi thôi, nhớ kỹ là không có chuyện gì thì đừng tìm mình, mình còn phải tán gái!”“Giang Chu, bạn là tên khốn khiếp, mình không muốn nghe những lời này!”Giang Chu quay đầu nói: “Không tôn trọng ba ba, lần sau sẽ không trả lời QQ nữa!”“Ba ba, mình sai rồi.

.

.”“Ngoan, về ngủ đi!”Giang Chu cũng không quay đầu lại, chỉ vẫy vẫy tay chào, rồi rời khỏi đại học Thanh Bắc.Hiện giờ, hắn không thể có bất cứ tình cảm nào vượt qua khỏi tình bạn với Sở Ngữ Vi.Bởi vì, mặc kệ Sở Ngữ Vi có biểu hiện ngoan ngoãn như thế nào, thì nói cho cùng nàng cũng là một hoa khôi kiêu ngạo, tính chiếm hữu rất mạnh mẽ, trong mắt không chứa được một hạt cát.Nếu như có một ngày, nàng tự nhận nàng là bạn gái mình, vậy nàng tuyệt đối sẽ không cho phép cô gái khác tiếp cận mình.Mà những cô gái hướng nội như Phùng Tư Nhược lại rất nhạy cảm.Nếu như hai người gặp mặt, thì chắc chắn Sở Ngữ Vi sẽ là người chiếm thượng phong.Cho nên, hắn nhất định phải xây dựng một loại cảm giác, Phùng Tư Nhược mới là vợ cả.Như vậy thì Sở Ngữ Vi sẽ sản sinh ra một loại cảm giác e ngại với Phùng Tư Nhược.Vậy thì, coi như Phùng Tư Nhược có hướng nội đến đâu, đến khi đó cũng có thể bất phân thắng bại với Sở Ngữ Vi.Haiz, quá rắc rối.Đầu năm nay, muốn làm cặn bã nam cũng quá mệt mỏi.Mười rưỡi tối, bóng đêm từ từ nặng hơn.Giang Chu trở lại ký túc xá.Đẩy cửa bước vào phòng, liền thấy ba tên bạn cùng phòng đều đã trở về.Một tên chỉ mặc quần đùi, đang điên cuồng nâng tạ trong tay.Một tên khác thì dùng điện thoại di động ngắm vào thân thể, chắc là đang muốn chụp một tấm ảnh có cơ bụng sáu múi.Còn một tên đang nằm trên giường, chùm chăn kín mít, cũng không biết làm gì.Giang Chu cũng không muốn đoán tên này đang làm gì, cũng không dám hỏi.“Mấy ông anh đều bận rộn thế?”Cao Văn Khải cười hì hì nói: “Tôi vừa quen một đàn chị khóa trên, chị ấy nói là thích con trai có cơ bắp, cho nên đang nỗ lực rèn luyện!”Trương Nghiễm Phát cũng không chụp ảnh nữa: “Bạn gái trên mạng của tôi muốn tôi gửi một tấm ảnh cơ bụng, nhưng mà tôi vẽ lại không giống lắm.”Từ Hạo Đông thì hơi dừng động tác lại: “Tôi thì hoàn toàn khác với hai tên này, tôi là tự cung tự cấp.”“Không thể không nói, mấy ông anh thật sự quá trâu bò!”“Ông thì sao, không phải ra ngoài ăn cơm với hoa khôi sao? Tại sao về sớm vậy? Có phải là chém gió đúng không?”Giang Chu xắn tay áo, đi đến trước máy vi tính: “Tán gái phải tiến hành từng bước một, hơn nữa, tôi còn có chuyện quan trọng hơn!”“Còn có chuyện gì quan trọng hơn chuyện tán gái?”“Kiếm tiền!”Giang Chu nói xong thì ngồi xuống bàn của mình.Hắn mở máy vi tính xách tay mới mua ra, bắt đầu viết một kế hoạch kinh doanh..
 
Tỏ Tình Em Từ Chối Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì
Chương 44: Huấn Luyện Quân Sự!


Đồng thời, Giang Chu cũng gửi tin nhắn cho ông anh sinh viên của học viện công nghệ kia online.

“Thiết kế website càng ngắn gọn, đơn giản càng tốt, để làm nổi bật các chức năng chính.

”“Có thể thả mấy tấm hình của mỹ nữ ở xung quanh, để đề cao lượng truy cập!”Lập trình viên bối rối: “Hình ảnh mỹ nữ? Giáo viên không dạy như vậy mà?”Giang Chu đánh chữ rất nhanh: “Dạy anh một bài học, sẽ không thu học phí!”“Nhưng mà treo mấy tấm ảnh này thì có lợi ích gì?”“Cảnh đẹp ý vui thôi!”“Thì ra website, còn có thể thiết kế như vậy.

.

.

”“Đây chính là những thứ không học được trong trường đâu, nhớ kỹ nha!”“Cảm ơn đàn anh đã dạy dỗ!”Lập trình viên ở đối diện cảm thấy Giang Chu chính là sinh viên năm cuối.

Dù sao thì chính hội trưởng hội sinh viên Hàn Nhu cũng gọi người này là anh trai.

Giang Chu nhìn mấy tấm ảnh đối phương gửi đến, lại nói thêm: “Viết mấy đường liên kết này ở dưới mấy tấm ảnh này cho tôi.

”Lập trình viên: “Nội dung là gì?”“Vừa đói vừa khát, mau đi với em!”Lập trình viên yên lặng ba phút: “Đàn anh, loại chuyện này là phạm pháp!”Giang Chu: “Không phạm pháp, ấn vào mấy tấm ảnh này thì trực tiếp nhảy sang khu ẩm thực là được.

”Lập trình viên: “.

.

.

”Giang Chu: “Được rồi, thứ còn lại anh xem mà làm là được, tôi nghỉ trước đây!”Một đêm này, ánh trăng như nước.

Giang Chu cũng ngủ rất yên ổn, rất sâu.

Nhưng trái lại, thì người lập trình viên giúp hắn làm website lại không ngủ yên ổn như vậy.

Hôm nay, anh ta bỗng nhiên có sự hiểu biết khác về việc thiết kế trang web.

Hóa ra dẫn link cũng có thể chơi như vậy.

Treo đầu dê bán thịt chó, chính là ý này rồi.

Vừa đói vừa khát, mau đi với em!!!Ấn vào dĩ nhiên lại là khu vực đề cử ẩm thực.

Đồ chơi này nhìn qua đúng là không có chút vấn đề nào, hơn nữa lại còn rất hấp dẫn người khác.

Nhưng mà tại sao mình vẫn cảm thấy không thích hợp nhỉ?Có điều, không thích hợp thì không thích hợp đi.

Dù sao cũng đạt được mục đích, không phải sao?Các giáo viên đại học đúng là không dạy qua những kỹ thuật cao siêu như vậy.

Quá bá đạo, quá kiêu ngạo.

Lập trình viên cảm thấy, bên kia QQ nhất định là một vị đàn anh khóa trên cực kỳ giỏi.

Sáng sớm hôm sau, tiếng ve mùa hè rất ồn ào.

Các sinh viên năm nhất đại học lục tục tập hợp ở thao trường để tham gia huấn luyện quân sự.

Bọn họ đều mặc đồng phục rằn ri như nhau, nhìn qua giống như một vùng biển xanh.

Lúc này huấn luyện viên vấn chưa đến.

Cho nên tất cả mọi người đều ngồi xuống nói chuyện tán gẫu với nhau.

Bên ngoài khu vực thao trường có rất nhiều thành viên của hội học sinh, bọn họ xuất hiện ở đây để duy trì trật tự huấn luyện quân sự.

Trên tay bọn họ còn cầm một quyển sổ, giống như mấy anh trật tự phường đang đi đuổi chợ vậy.

Cùng lúc đó, trong đọi ngũ của học viên tài chính và kinh tế.

Sau khi Giang Chu đến đây, thì ánh mắt của hắn vẫn luôn rất thất thường.

Rốt cuộc, hắn cũng đã xác định được một sự thật.

Phùng Tư Nhược chưa đến tham gia huấn luyện quân sự!Giang Chu đẩy đoàn người ra, tìm được cô bé đeo kính đen ngày hôm qua.

“Đinh Duyệt, vợ tôi đâu?!”“Chẳng lẽ cô ấy xin nghỉ? Nhưng huấn luyện quân sự là không cho xin nghỉ cơ mà?”Đinh Duyệt liếc mắt nhìn Giang Chu một cái, trong mắt viết đầy bất đắc dĩ.

Phùng Tư Nhược là một cô gái cực kỳ xinh đẹp.

Nhưng chuyện này vẫn không có quá nhiều người biết.

Bởi vì Phùng Tư Nhược báo danh xong thì chỉ ở trong ký túc xá.

Buổi họp ra mắt sinh viên mới cũng không tham gia.

Tại sao Giang Chu này cứ lôi kéo không buông đây?“Tham gia biểu diễn bữa tiệc tối đón sinh viên năm nhất thì không cần tham gia huấn luyện quân sự, còn nữa, ông đừng có gọi người ta là vợ này vợ nọ nữa có được không?”Giang Chu bối rối: “Không cần huấn luyện quân sự, thật sao?”Đinh Duyệt nguýt Giang Chu một cái: “Người ta không tham gia huấn luyện quân sự thì mắc mớ gì đến ông?”“Xem ra tôi không thể bị động như thế nữa rồi, vậy thì tôi sẽ tự đi bắt cô ấy!”“Hả?”“Sân huấn luyện của người tham gia tiệc đón sinh viên mới ở đâu?”Đinh Duyệt suy nghĩ một chút: “Hình như là phòng luyện tập của học viện Múa!”Giang Chu nghe thấy câu này thì lập tức quay đầu đi về phía ngoài thao trường.

“Này, ông muốn đi đâu? Huấn luyện quân sự là không được xin nghỉ!”Giang Chu cũng không quan tâm cái này.

Từ khi hắn đến Thượng Kinh, thì trong lòng chỉ có hai việc lớn.

Một là tìm hạng mục thích hợp để bắt đầu gây dựng sự nghiệp.

Một chuyện khác chính là dắt tay cô vợ kiếp trước của mình.

Hiện giờ, chuyện thứ nhất đã xem như là thuận lợi.

Làm sao có thể để cô vợ kiếp trước của mình chạy loạn khắp nơi đây?Có điều, hắn vừa mới đi ra khỏi thao trường, thì đã bị người của hội sinh viên chặn lại.

“Bạn học, huấn luyện quân sự sắp bắt đầu rồi, bạn định đi đâu vậy?”.
 
Tỏ Tình Em Từ Chối Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì
Chương 45: Tôi Muốn Tìm Vợ!


Giang Chu dừng bước lại, nói: “Tôi có chút việc gấp cần xử lý, làm xong sẽ về ngay!”“Không được, không có giấy xin nghỉ của phòng giáo vụ, thì không thể đi ra ngoài được!”“Được rồi, vậy giờ tôi đi đến phòng giáo vụ xin nghỉ, được chưa?”Đàn anh trong hội sinh viên không nói gì, chỉ hung hăng lườm hắn một cái.

Học sinh mới năm nay thật sự không hiểu chuyện.

Ngay cả đàn anh khóa trên mà cũng không để vào mắt.

Dù sao bản thân mình cũng là thanh viên của hội sinh viên, lẽ nào không đáng để sinh viên năm nhất tôn kính một chút sao?Giang Chu lại suy nghĩ một chút: “Tôi thật sự có việc gấp mà, làm phiền dàn xếp một chút, lần sau mời anh ăn cơm.

”Vị đàn anh trong hội sinh viên lại lườm Giang Chu một cái, như thể chưa nghe thấy gì.

Làm sao anh ta có thể nể mặt một sinh viên năm nhất chứ?Nhưng đúng lúc này, Giang Chu bỗng nhiên kêu lên một tiếng: “Em gái!”Tất cả mọi người trong thao trường đều quay sang bên này, biểu cảm hết sức cổ quái.

Vị dũng sĩ nào đang tìm em gái ở thao trường vậy?Đúng lúc này, phía nam thao trường xuất hiện một bóng người xinh đẹp.

Hội trưởng hội học sinh Hàn Nhu chạy chậm qua bên này.

Chiếc váy trắng của nàng không ngừng bồng bềnh theo nhịp chạy.

“Anh trai, sao anh lại ở chỗ này?”Lời này vừa vứt, tất cả ánh mắt trong thao trường đều trở nên vô cùng khó hiểu.

Ngay cả vị đàn anh bên cạnh Giang Chu cũng vô cũng ngạc nhiên.

Một sinh viên năm nhất vừa mới vào đại học, lại chính là anh trai của hội trưởng hội sinh viên?Đây là chuyện gì thế này?Phải học lại bao nhiêu năm mới thi được vào trường này vậy?Giang Chu chỉ chỉ vào vị đàn anh đang trợn mắt há hốc mồm này: “Anh ta không cho anh ra ngoài!”Hàn Nhu hơi sững sờ, sau đó trợn tròn mắt: “Anh là sinh viên năm nhất đại học?”“Đúng vậy, anh chưa nói cho em biết à?”Lúc này, vị đàn anh trong hội sinh viên cũng mở miệng nói chuyện: “Hội trưởng, huấn luyện quân sự sắp bắt đầu rồi, nhưng người này lại không có giấy xin nghỉ.

”Giang Chu trừng mắt một cái: “Ông anh đang tố cáo tôi trước mặt em gái tôi? Ông anh đã nghe qua câu, giúp người thân không giúp đạo lý chưa?”“Tôi.

.

.

”“Tuổi còn nhỏ mà đã biết học xấu rồi, thế mà cũng đòi làm đàn anh à, vậy sao có thể làm tấm gương cho tôi?!”Vị đàn anh kia nuốt nước miếng, không biết trả lời như thế nào cho phải.

Anh ta lại bị một sinh viên năm nhất dạy dỗ.

Nếu như là trước đây, anh ta sẽ trực tiếp xông lên solo rồi.

Nhưng người này thì không được.

Người này là anh trai của hội trưởng.

Theo một nghĩa nào đó, thì hội trưởng cũng có thể thay thế một giáo viên trong phòng giáo vụ.

Hơn nữa, hội trưởng còn có quyền phê duyệt một số phí hoạt động.

Cho nên, bình thường không có ai dám trêu chọc hội trưởng.

Giang Chu thu hồi ánh mắt: “Em gái, anh phải đi ra ngoài.

”Lúc này, Hàn Nhu cũng thấy hơi oán hận.

Rõ ràng tên này còn nhỏ hơn mình hai tuổi, thế mà lại dám lừa mình gọi là anh trai!Có điều, nàng cũng thấy hơi sợ người này.

Trên người nàng vẫn còn điềm xấu, đang chờ tên này giải quyết nữa.

Hàn Nhu bĩu môi: “Được rồi, vậy anh đi đi, tôi sẽ giải quyết chuyện xin nghỉ giúp anh.

”“Em gái ngoan, ngày mai mời em ăn cơm.

”“Ngày hôm qua anh cũng nói là ngày mai!”“Vậy thì không mời nữa!”Giang Chu vứt lại một câu, rồi quay người đi ra khỏi thao trường.

Lúc này, Hàn Nhu cũng thấy dở khóc dở cười.

Đang yên đang lành lại có thêm một người anh trai.

Kết quả là người anh trai này còn là một người rất khó hiểu.

Hàn Nhu lấy lại tinh thần, sắc mặt thay đổi, quát to một câu: “Nhìn cái gì, nhanh đi duy trì trật tự đi, các huấn luyện viên sắp đến rồi!”Đám người đang hóng hớt lập tức sợ hết hồn, tất cả liền tản ra bốn phía.

Cùng lúc đó, Giang Chu ngựa không dừng vó đi đến cửa học viện Múa.

Hắn tìm một cô em gái vừa bước ra khỏi tòa nhà, hỏi được vị trí của phòng luyện tập.

Sau đó, Giang Chu liền đi thang máy lên tầng năm.

Cùng lúc đó, hành lang bên ngoài phòng luyện tập.

Có một cô gái đeo khẩu trang, mang theo tâm sự nặng nề đi về phía nhà vệ sinh.

Nàng cúi đầu, nên không thấy rõ dung mạo lắm.

Bộ quần áo rộng thùng thình ở bên ngoài, cũng khiến cho người ta không thấy được dáng người của nàng ra sao.

Chỉ là có một loại cảm giác tinh tế và mềm mại không giải thích được, hơn nữa, ánh mắt của nàng cực kỳ xinh đẹp.

Giang Chu vừa đi đến hành lang, hắn đang định cất bước đi thì liền dừng lại.

Cuộc sống rất dài, nhưng cũng rất ngắn.

Thật ra cũng không có quá nhiều chuyện có thể được ghi nhớ.

Cho dù đó là một chuyện rất tuyệt vời, cũng sẽ khiến cho bạn cảm động ở thời điểm đó.

Nhưng sẽ luôn có những ký ức mới đè lên nó.

Nhưng sẽ luôn có những việc, cho gì làm thế nào cũng không thể quên nổi.

“Em có biết anh không?”Giang Chu bỗng nhiên tiến lên, áp cô gái đeo khẩu trang vào bên tường.

Những thứ này xảy ra quá nhanh, khiến cho cô gái không kịp phản ứng.

Nàng chỉ biết trợn tròn đôi mắt xinh đẹp, toàn thân giống như một con thỏ nhỏ bị hoảng sợ.

.
 
Tỏ Tình Em Từ Chối Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì
Chương 46: Sau Này Em Chính Là Vợ Anh!


“Đang hỏi em đấy, có biết anh không?”“Không.

.

.

không biết!”Phùng Tư Nhược nghiêm túc nhìn Giang Chu, trong mắt nàng viết đầy hoảng sợ.Nhưng mà nàng vẫn không nhận ra người này là ai.Hoặc là nói, nàng căn bản chưa từng gặp người này.Dù sao, hôm nay mới coi như là ngày đầu tiên sau khai giảng mà.Nàng còn chưa từng đi đến lớp học, trừ đến đây thì nàng chỉ ở trong ký túc xá.Làm sao có thể bỗng nhiên quen biết một tên con trai được?Giang Chu mỉm cười: “Đừng sợ, chúng ta chưa từng gặp mặt, em không biết anh cũng là bình thường!”Vành mắt của Phùng Tư Nhược từ từ đỏ lên, giống như chuẩn bị khóc đến nơi.Không quen biết còn cố tình hỏi, người này thật là.Giang Chu thấy thế thì cũng không dám ức h**p nàng nữa.Hắn liền thả lỏng tay, lại sửa sang lại bộ đồ tập quân sự như kiểu một quý ông.“Ban nãy hơi kích động nên không thể khống chế nổi tâm trạng!”“Tự giới thiệu một chút, mình là Giang Chu, lớp ba tài chính và kinh tế, chúng ta là bạn cùng lớp!”Phùng Tư Nhược thở phào một hơi, sau đó nhẹ nhàng gật đầu.Nếu đã là bạn học cùng lớp, vậy người này không phải là người xấu, đúng không?Nàng ngẩng đầu lên, lặng lẽ nhìn Giang Chu một cái.Giang Chu thì vẫn nhìn chằm chằm vào Phùng Tư Nhược: “Hôm nay mình đến đây là để thông báo cho bạn một chuyện rất quan trọng, muốn nghe không?”Phùng Tư Nhược nghe thấy hai chữ quan trọng thì lập tức gật đầu.Nàng cảm thấy người này chạy đến đây tìm mình, chắc chắn là vì chuyện trường học.“Là.

.

.là chuyện gì?”“Sau này, bạn sẽ là vợ mình, biết chưa?”Phùng Tư Nhược nhất thời mở hai mắt thật to, lại liều mạng lắc đầu.Giang Chu lại đẩy nàng dựa vào tường: “Lắc đầu cũng không được!”“.

.

.”“Nói!”“Vì sao bắt nạt mình?”Giang Chu hơi sững sờ: “Mình không bắt nạt bạn, cái này gọi là tỏ tình, hiểu không?”Phùng Tư Nhược kinh ngạc nhìn Giang Chu: “Không hiểu!”“Không hiểu cũng không sao, vài lần nữa bạn sẽ hiểu!”“Không muốn!”Lần này, Phùng Tư Nhược thật sự bị dọa sợ.Nàng rất hướng nội, bình thường cũng vô cùng trầm tính.Nhưng điều này không đại biểu nàng là một kẻ ngốc.Nàng đương nhiên biết tỏ tình có nghĩa là gì.Người này là tên lưu manh, đến đây để lợi dụng nàng!Đúng lúc này, cửa phòng luyện tập bỗng nhiên bị mở ra.Ngay sau đó, một cô gái mặc đồ luyện múa đi ra.Người này nhìn Phùng Tư Nhược: “Em gái, sao em lại chạy ra ngoài? Tất cả mọi người đang chờ em đấy!”Phùng Tư Nhược yên lặng một chút: “Bên trong quá nhiều người, em không thở nổi!”“Bữa tiệc đón sinh viên mới sẽ sớm bắt đầu, em không thể để tất cả mọi người chờ em như vậy chứ, mau vào trong đi!”“Em thật sự không thở được, đây không phải là từ diễn tả tâm trạng!”Vị đàn chị khóa trên này tỏ vẻ không kiên nhẫn: “Cô là đại tiểu thư đấy à, sao mà yếu ớt thế?”Giang Chu nghe thấy câu này thì lập tức nhướn mày lên.Phùng Tư Nhược có chứng sợ đám đông khá nhẹ, hắn hiểu rõ điều này.Nàng nói mình không thở nổi, đây là vấn đề thể chất chứ không phải là tâm lý.Bởi vì chứng sợ đám đông cũng là một loại bệnh.Khi nàng lo lắng sợ hãi thì trái tim sẽ bắt đầu đập nhanh hơn.Mà người này là ai vậy?Tại sao nói chuyện thô lỗ như vậy?Giang Chu nhìn Phùng Tư Nhược, nói: “Không sao, cứ ở đây hít thở đi đã, khi nào thoải mái hơn thì vào cũng được!”Phùng Tư Nhược liếc mắt nhìn Giang Chu một chút, do dự một giây rồi gật đầu.Giang Chu vừa nói xong thì bà chị kia đã không vui.“Vị bạn học này, cậu mặc đồ huấn luyện quân sự, chắc cũng là sinh viên năm nhất đúng không?”Giang Chu gật đầu: “Tôi là chồng cô ấy, cô ấy có chứng sợ đám đông, để cho cô ấy nghỉ ngơi một chút đi!”Phùng Tư Nhược nghe thấy câu này thì lại cắn cắn bờ môi.Tại sao lại còn nói là chồng mình.Người này là lưu manh đúng không?Bà chị mặc đồ múa kia cười nhạt: “Bây giờ 10 người thì 9 người nói mình có chứng sợ đám đông, sao cô ấy đi hẹn hò yêu đương thì lại không sợ đám đông rồi?”Giang Chu nhìn chằm chằm vào người này: “10 người thì 9 người có cha đấy, bà chị là người không có cha nên mới không có giáo dục à?”“Cậu nói cái gì? Cậu dám nói tôi không có giáo dục?!”“Là bà chị cho tôi biết, bà chị không có giáo dục!”Bà chị này tức giận đến mức suýt nổ tung: “Cậu là một sinh viên mới, mà lại dám nói chuyện với đàn chị như vậy à?”Giang Chu còn đang định mắng thêm vài câu, thì bỗng nhiên cảm thấy tay áo mình bị kéo một cái.Phùng Tư Nhược đang ngồi xổm dưới mặt đất mà thở hổn hển, nàng đang dùng mắt để ra hiệu cho Giang Chu dừng lại.Kiếp trước, Giang Chu đã nhìn thấy vẻ mặt này không biết bao nhiêu lần.Nên đương nhiên hắn hiểu được ý của nàng.Đó chính là đừng gây rắc rối nữa.Đây chính là tính cách của nàng.Nàng không thích gây rắc rối, cũng không thích bị người chú ý..
 
Tỏ Tình Em Từ Chối Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì
Chương 47: Chào Chị Dâu!


Giang Chu hít một hơi thật sâu: “Đàn chị, vừa rồi là tôi không đúng, nhưng khi chị gọi cô ấy đến tham gia biểu diễn, chị đã hỏi ý của cô ấy chưa?”“Nếu là một phần tử của đại học Thượng Kinh, vậy thì phải có ý thức tập thể!”“Vậy ý thức tập thể là bỏ qua trình trạng cơ thể của người khác?”Vị đàn chị kia lại lạnh lùng liếc Giang Chu một cái: “Xem ra cậu rất quan tâm bạn gái mình nhỉ? Nhưng mà hôm nay cậu đã chọc giận tôi, vậy tôi nhất định sẽ ‘chăm sóc’ cô ấy thật tốt!”Giang Chu suy nghĩ một chút: “Không phải bạn gái, mà là vợ!”“Gọi thân thiết như vậy cơ à, hai người kết hôn rồi?!”“Trước đây từng kết hôn, giờ thì chưa!”“Cậu bị điên à?”Giang Chu yên lặng một lúc, hắn cảm thấy chuyện này không thể giải quyết trong hòa bình nữa rồi.Cô gái trước mặt này chẳng những rất kiêu ngạo và còn rất hẹp hòi.Nếu như Phùng Tư Nhược tiếp tục tham gia tiệc chào đón sinh viên mới, thì chắc chắn cô ta sẽ bắt nạt Phùng Tư Nhược.Giang Chu nghĩ đến đây thì đã có xúc động muốn đánh người.Hắn liền móc điện thoại di động ra, mở khung chat của Hàn Nhu.“Em gái, đến tầng năm tòa nhà học viện Múa, anh có việc tìm em!”“Chuyện gì thế?”“Chuyện tốt, em đến thì biết, nhanh lên!”“Hừ, cơm cũng không thèm mời mà còn nói là chuyện tốt!”Giang Chu vừa gửi tin nhắn xong, thì bà chị mặc đồ múa kia bỗng nhiên nhìn về phía Phùng Tư Nhược.Vốn dĩ, thái độ của cô ta đối với Phùng Tư Nhược cũng khá kiềm chế, nhưng bởi vì Giang Chu, nên thái độ của cô ta lập tức trở nên tồi tệ hơn rất nhiều.“Chết hay chưa? Không chết thì đi vào tập luyện cho tôi!”Phùng Tư Nhược định vịn tường đứng lên.Nhưng Giang Chu không cho phép nàng làm như vậy: “Nghỉ thêm một lát đi, không vội!”“Mình đi thôi!”“Nghe lời, thân thể quan trọng hơn.”Phùng Tư Nhược nhìn Giang Chu, nàng cũng không biết làm gì hơn, đành phải ngồi xuống.Lần này, bà chị kia thật sự không nhịn được nữa.Sinh viên mới năm nay đều có tính tình như vậy sao?Xem ra, vẫn là vì trong nhà quá chiều chuộng rồi.Vậy mình phải dạy dỗ bọn họ biết cách tôn trọng tiền bối khóa trên mới được.“Đứng lên cho tôi!”Bà chị mặc đồ múa lại xông lên, muốn túm lấy Phùng Tư Nhược.Nhưng bà chị này rất ác độc, cô ta không hướng về phía quần áo của Phùng Tư Nhược, mà là muốn túm lấy mái tóc đen của nàng.Giang Chu thấy thế thì lập tức chắn ở trước người Phùng Tư Nhược.Dám bắt nạt người phụ nữ của mình ở trước mặt mình?Wow, kiêu ngạo đấy!Nếu như hắn thật sự là một tên lưu manh, thì hắn tuyệt đối sẽ cho người này một trận tơi bời.“Tránh ra!”Giang Chu nhìn cô ta: “Cút!”Hai người cứ như vậy, bắt đầu mắt to trừng mắt nhỏ.Ba phút sau, Hàn Nhu từ trong thang máy đi ra.“Các người đang làm gì?”Bà chị mặc đồ múa kia nhìn thấy Hàn Nhu thì lập tức nở nụ cười tươi: “Chị Hàn, sao chị lại đến đây?”“Tìm anh trai tôi!”“A, anh trai chị cũng ở chỗ này?”Hàn Nhu không nói chuyện, mà nhìn sang Giang Chu.Tên này chính là ông anh trai nhỏ hơn mình hai tuổi.Lúc này, Giang Chu đỡ Phùng Tư Nhược đứng lên.Hắn ngẩng đầu nhìn bà chị khóa trên kia, lại quay người nhìn về phía Hàn Nhu.“Giới thiệu cho em một chút, đây chính là chị dâu của em.”Hàn Như tò mò nhìn Phùng Tư Nhược: “Đây là chị dâu tôi?”“Ừm, hôm nay mới lừa được!”“Được rồi, chào chị dâu!”Phùng Tư Nhược cũng không biết phải làm sao, không thể làm gì khác hơn là gật đầu theo bản năng.Nhưng nàng vừa gật đầu xong thì lại cảm thấy không đúng.Đây không phải là thừa nhận lời nói của Giang Chu rồi sao?Vì vậy, nàng lại lập tức lắc đầu.Giang Chu cũng không để ý nàng, mà chỉ phất phất tay, “Được rồi, em gái, em có thể về rồi!”Hàn Nhu choáng váng: “Chỉ vì lý do này, mà anh gọi tôi chạy từ thao trường lên đây?”“Nhận người thân, chuyện này mà còn không quan trọng à?”“Anh có thể chờ tôi làm xong mà!”“Làm xong thì không được, làm xong thì chị dâu em đã bị người đánh rồi.”Hàn Nhu nghe thấy câu này thì cảm thấy rất khó hiểu.Vì sao chị dâu lại bị người đánh?Mà vì sao bị người đánh lại liên quan đến mình?Chẳng lẽ mình là loại người sẽ đánh đuổi chị dâu để độc chiếm anh trai sao?“Là sao?”Giang Chu mỉm cười: “Nói lung tung thôi, em mau về đi!”Hàn Nhu nguýt hắn một cái: “Vậy tôi đi nhé?”“Ừm, ngày mai mới em ăn cơm!”“Tôi cũng không tin anh nữa!”Hàn Như nhìn thoáng qua Phùng Tư Nhược: “Chị dâu, hẹn gặp lại!”Phùng Tư Nhược cảm giác gò má của mình đã nóng bừng lên.Từ nhỏ đến lớn, nàng còn không có bạn là con trai ý chứ.Thế mà hôm nay lại bị người ta gọi là chị dâu.“Buông mình ra.

.

.”Giang Chu lấy lại tinh thần, phát hiện mình vẫn còn đang nắm chặt tay nhỏ của Phùng Tư Nhược.Có điều, hắn cũng không thả ra, mà tiếp tục nắm chặt.“Không có việc gì, có mình ở đây, không phải sợ!”Phùng Tư Nhược yên lặng một chút: “Hiện giờ, mình sợ nhất.

.

.

là bạn!”???Giang Chu không khỏi sửng sốt.Bỗng nhiên hắn lại cảm thấy Phùng Tư Nhược hơi xấu bụng là chuyện gì xảy ra?Kiếp trước cô ấy không như vậy mà!.
 
Tỏ Tình Em Từ Chối Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì
Chương 48: Chỉ Một Người Có Thể Ở Lại!


Đúng lúc này, vị đàn chị khóa trên kia bỗng nhiên lên tiếng.

“Em.

.

.

vị bạn học này, tôi nghĩ chuyện vừa rồi chỉ là hiểu lầm mà thôi!”“Tôi cảm thấy đó không phải là hiểu lầm!”Bà chị kia lại yên lặng một chút: “Vậy cậu muốn thế nào?”Giang Chu suy nghĩ một chút, lại nhìn về phía Phùng Tư Nhược: “Bạn còn muốn tiếp tục tham gia biểu diễn không?”“Bác sĩ nói, tham gia các hoạt động như vậy có thể giúp ích cho chứng sợ đám đông!”“Đó chính là muốn?”“Ừm!”Giang Chu quay đầu lại, nói: “Vậy xin lỗi đàn chị rồi, tôi muốn chị rời khỏi buổi biểu diễn này!”Bà chị kia khó có thể tin: “Cậu nói gì cơ?”“Vợ tôi đã muốn ở lại, vậy thì chị chỉ có thể rời đi, tôi không muốn ngày nào cũng phải đến đây trông chừng cô ấy, chẳng may chị bắt nạt cô ấy thì làm sao?”“Tôi cam đoan, sau này sẽ không bắt nạt cô ấy, còn chiếu cố cô ấy thật tốt!”Giang Chu liếc mắt nhìn cô ta một cái: “Tôi không dám tin lời cam đoan của chị!”“Nhưng tôi là người duy nhất đăng ký tiết mục vừa nhảy vừa hát trong buổi biểu diễn này, không ai có thể thay thế tôi!”“Vậy tôi hát, vợ tôi múa, chẳng phải xong rồi sao?”Bà chị mặc đồ múa kia lại như nghe thấy một câu nói đùa: “Cậu hát? Đùa gì thế?”Khi cô ta nói vừa nói xong, bỗng nhiên một vị giáo viên nữ đi ra khỏi phòng luyện tập.

Giáo viên kinh ngạc nhìn bọn họ: “Hứa Văn, tại sao em lại ở chỗ này? Em nên vào luyện tập đi!”Giang Chu mới biết, hóa ra bà chị khóa trên kiêu ngạo này tên là Hứa Văn.

Đệch, phí cả một cái tên dịu dàng như vậy.

“Không có gì, em có chút việc thôi!”“Chuyện gì thế? Mau vào trong luyện tập đi, đừng chậm trễ thời gian!”Vừa dứt lời, Giang Chu bỗng nhiên lên tiếng: “Cô giáo, đàn chị Hứa Văn nói là trong nhà có việc gấp, nên phải về nhà, không thể tham gia biểu diễn nữa.

”Nữ giáo viên nhất thời cau mày: “Như vậy sao được? Thiếu Hứa Văn thì sẽ thiếu một tiết mục.

”“Là như vậy, chị Hàn Nhu cũng biết chuyện này, cho nên chị Hàn Nhu đã đến tìm em để thay thế cho Hứa Văn!”“Ồ, là Hàn Nhu tìm em đến à?”“Vâng!”Rõ ràng nữ giáo viên rất thân thiết với Hàn Nhu, lông mày lập tức giãn ra: “Em biết vừa ca hát vừa nhảy múa à?”Giang Chu suy nghĩ một chút: “Em biết hát, còn nhảy thì em chỉ biết nhảy mỗi bài Chim Non Cất Cánh thôi!”Phùng Tư Nhược thầm thầm chọc Giang Chu một cái: “Chim Non Cất Cánh là phát thanh thể thao.

”“Ồ, vậy em chỉ biết hát thôi!”“Như vậy à, vậy em đi vào thử một chút xem.

”Nữ giáo viên mở cửa, rồi vẫy vẫy tay.

Giang Chu lập tức kéo Phùng Tư Nhược đi qua.

Hứa Văn thấy thế thì toàn thân khó chịu.

Tiết mục của mình cứ bị xóa bỏ như vậy?Không phải mình chỉ muốn dậy cho tên sinh viên năm nhất ngỗ ngược một bài học sao?Mình có lỗi gì?!Nhưng cô ta lại không thể vạch trần Giang Chu.

Bởi vì Hàn Nhu là em gái của Giang Chu.

Là hội trưởng hội sinh viên, Hàn Nhu có rất nhiều biện pháp đối phó cô ta.

Nhưng cô ta vẫn rất không cam tâm.

“Cậy mạnh đúng không? Tôi không tin là cậu thực sự biết ca hát!”Hứa Văn cắn răng, cũng đi theo vào phòng tập luyện.

Bên trong phòng tập luyện có rất nhiều người.

Bọn họ nhìn thấy một người mặc đồ huấn luyện quân sự đi vào thì thấy rất ngạc nhiên.

Chẳng lẽ bữa tiệc đón sinh viên mới lại có thêm tiết múc?“Mọi người an tĩnh một chút!” Nữ giáo viên vỗ vỗ tay: “Tôi muốn xem một tiết mục, các em có thể luyện tập sau.

”“Vâng!”Các học sinh tham gia biểu diễn liền đồng loạt ngồi xuống.

Bọn họ vốn cũng thấy hơi mệt rồi.

Không ngờ là nghỉ ngơi lại còn có tiết mục mới để xem.

Hơn nữa, còn là sinh viên mới biểu diễn, thú vị đây!Nữ giáo viên quay đầu nhìn Giang Chu: “Em dự định hát bài gì?”Hát bài gì à.

.

.

?Giang Chu suy nghĩ cẩn thận một chút.

Mình chỉ là không trâu bắt chó đi cày thôi mà!Nhất thời bốc đồng, không ngờ lại nhận một công việc khó khăn.

Có điều, kiếp trước Giang Chu cũng được coi là một kẻ yêu thích ca hát.

Nhưng người nghe hắn hát karaoke đều biểu thị là không tệ.

Vậy thì chơi cái gì mới mẻ thôi.

Dù sao hắn cũng là một cái Bug xuyên việt trở về.

Tùy tiện lấy một bài hát người khác chưa từng nghe qua, chuyện này không đơn giản sao?“Thưa cô, em chuẩn bị một ca khúc, tên là ‘Nổi gió rồi’!”“Ủa? Đây là bài hát của ai, sao cô chưa nghe thấy?”“Là bài hát mà em đã dành tâm huyết vài chục năm để viết!”Giang Chu mặt không đỏ tim không đập nhanh, lấy trộm một bài hát khá hot ở kiếp trước.

Dù sao phim “Cố lên cậu là tuyệt nhất” vẫn chưa công chiếu.

Mà Châu Thâm cũng chưa cover lại.

Nên chắc chắn chưa có ai nghe qua bài hát này, không phải sao?Có điều, Giang Chu vừa dứt lời, thì toàn bộ người trong phòng luyện tập đã cười vang.

Dốc hết tâm huyết vài chục năm?Tên này là sinh viên năm nhất, vậy khẳng định chỉ mới 18 19 tuổi thôi!Vậy tên này viết ca khúc từ trong bụng mẹ rồi hả?Tên này cũng biết chém gió đấy!Mà trong đó, thì Hứa Văn là cười vui vẻ nhất.

Tự viết bài hát?Kẻ ngu mới tin.

Đến khi đó, tên này hát quả dở, vậy tiết mục của mình có thể giữ lại rồi!Nữ giáo viên nhìn Giang Chu một cái: “Em chắc chắn chứ?”“Vâng, chắc chắn!”“Vậy em có nhạc đệm không?”“Em không mang, hát chay trước đi, có được không?”Nữ giáo viên gật đầu, đưa cái microphone cho Giang Chu.

Giang Chu nhận lấy, hơi suy nghĩ để nhớ lại lời bài hát.

Câu đầu tiên là gì ý nhỉ?Suốt chặng đường vừa đi vừa nghỉ?Ừm, chắc là vậy rồi!Lúc này, Phùng Tư Nhược cũng đang tò mò nhìn Giang Chu.

Tất cả những chuyện xảy ra ngày hôm nay đều rất khó hiểu.

Nhưng khó hiểu nhất vẫn chính là Giang Chu này.

Bỗng nhiên xuất hiện, lại bỗng nhiên gọi mình là vợ.

.
 
Tỏ Tình Em Từ Chối Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì
Chương 49: Tôi Từng Mê Muội Trước Thế Giới Rộng Lớn Này


Ban đầu, Phùng Tư Nhược thật sự bị giật mình.Nàng còn tưởng tên này là người xấu.Nhưng sau đó, tên này lại bảo vệ nàng.Cho nên, ấn tượng của Phùng Tư Nhược với người này cũng không xấu.Hiện giờ, nàng lại nghe nói Giang Chu tự viết bài hát.Lòng tò mò của nàng lập tức trỗi dậy.Cùng lúc đó, Giang Chu đi lên trước sân khấu.Hắn cầm micro, từ từ nhập tâm.Bên trong phòng tập luyện lập tức lặng ngắt như tờ, tất cả đều đang chờ Giang Chu mở miệng.Giang Chu từ từ nhắm hai mắt lại.Sau đó, một giọng hát nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc bất ngờ vang lên.“Suốt chặng đường vừa đi vừa nghỉ, dấu chân chàng trai trẻ lang bạt trải dài khắp lối!”“Khoảnh khắc trước lúc rời trạm xe bỗng hơi chần chừ, chợt mỉm cười nhận ra nỗi nhớ vẫn còn cồn cào dẫu đã về đến quê nhà.”“Bầu trời ở Nagano vẫn luôn ấm áp như vậy!”(Đừng hỏi tại sao lời bài hát lại khó hiểu, không khó hiểu thì không phải lời bài hát).

.

.Trong giai điệu này, những người trong phòng luyện tập lập tức choáng váng.Đây là một bài hát tự sự sao?Hơn nữa, giai điệu còn khá vui vẻ.Nhưng họ dường như nhìn thấy những bức tranh trong bài hát.Trên cánh đồng quê mênh mông, trên con đường lầy lội gió thổi qua lúa mì.Thiếu niên chậm rãi bước đi dưới nhà ga.Anh đã trở về quê hương thửa nhỏ, tất cả những trước mắt đều vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.Nhưng mà khi đến nơi, anh lại sợ hãi mà không dám cất bước.Lúc này, bầu trời xanh thẩm bỗng nhiên xuất hiện một cơn gió thổi qua.Mang theo hơi ấm của mặt trời và mùi thơm của cánh đồng.Một cơn gió thoáng qua.Trong phút chốc, mang chàng trai trở về quá khứ.Thì ra đây chính là tên của bài hát.Nổi gió rồi, hay cho một cái nổi gió rồi..

.

.“Ngày tôi vừa biết đến thế gian này, lòng tò mò với mọi thứ!”“Trông về chân trời tựa như gần ngay trước mắt!”“Cam nguyện xông phá khắp nhân thế dẫu chỉ một lần trong đời.”“Nay tôi đã dạo khắp thế gian, lòng vẫn lưu luyến hết bao điều.”“Thấy được những góc cạnh của năm tháng cuộc đời!”“Thế mà lại bất ngờ gục ngã trước nụ cười của em.”.

.

.Mọi người nghe xong đoạn này thì tâm trạng bỗng nhiên chấn động.Nếu như đoạn trước chỉ là một bức tranh.Thì đoạn này là hát về tâm trạng.Người trẻ tuổi luôn khao khát thế giới bên ngoài.Nơi đó có cảm giác rộng lớn và tự do.Vì vậy, dù có trải qua bao nhiêu sóng gió, thì bạn vẫn muốn đi ra ngoài để cố gắng một lên.Quê hương không thể giữ lại kẻ lãng tử sắp đi xa.Giống như những con chim nhạn sẽ bay về phía nam khi mùa đông đến.Chàng trai đi khắp thế giới này, cuối cùng lại trở về địa phương ban đầu.Nhớ lại những người và những gì mình từng thấy.Đột nhiên, một nụ cười bừng lên trong trí nhớ của chàng trai.Mọi người hít sâu một hơi, ánh mắt từ từ chuyển sang kinh ngạc.Một bài hát có câu chuyện hay như vậy sẽ có điệp khúc thế nào đây?Bọn họ nghĩ đến đây thì không khỏi có chút bận tâm.Bởi vì.

.

.

nửa đoạn đầu của bài hát này quá tốt rồi, bọn họ không hy vọng mình sẽ nghe được một đoạn điệp khúc quá nát.Như vậy sẽ trực tiếp phá hủy cả bài hát này.Nhưng đúng lúc này, Giang Chu nhìn thẳng vào Phùng Tư Nhược.Đồng thời, giọng hát của hắn cũng trực tiếp cao vút!“Tôi đã từng mê muội trước thế giới rộng lớn này!”“Cũng đắm chìm trong những câu chuyện hoang đường!”“Không màng thực sự, không tranh đấu, cũng chẳng sợ chê cười.”“Tôi đã từng trao cả thanh xuân của mình cho cô ấy!”“Những ngón tay khảy lên chuyện tình mùa hạ!”“Bao rung động con tim đành tùy theo duyên phận!”“Bước đi ngược chiều ánh sáng, mặc gió táp mưa sa.”.

.

.Mọi người nghe đến đây thì không khỏi nổi một lớp da gà.Tôi đã từng khao khát thế giới bên ngoài, đến nỗi không thể tự kiềm chế được.Những người từ bên ngoài trở về đã mô tả cho tôi một khung cảnh đẹp như mơ.Vì vậy, bất kể điều đó đúng hay sai, tôi cũng kiên quyết đi lên cuộc hành trình này.Sau này, tôi trải qua tình yêu, cũng trải qua thăng trầm của cuộc sống.Ngày càng quyết tâm hơn, ngày càng trưởng thành hơn.Đám người há hốc miệng.Bài hát có ý nghĩa sâu sắc không?!Nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc ở đó.Mà Giang Chu vẫn đang tiếp tục bài hát của mình.“Tôi nghỉ chân rồi lại tiếp tục bước đi chân con đường ngắn!”“Thật ra khoảng cách đã khá xa rồi!”“Chẳng biết là chuyện xưa hay tâm tình vỗ về cõi lòng hưu quạnh.”“Có lẽ bao mong đợi chẳng khác nào đối địch với thời gian!”“Tôi lại gặp em vào một ngày nắng sớm se lạnh!”“Nụ cười của em sao quá đỗi ngọt ngào!”“Tôi đã từng mê muội trước thế giới rộng lớn này!”“Cũng đắm chìm trong những câu chuyện hoang đường!”“Không màng thực sự, không tranh đấu, cũng chẳng sợ chê cười.”“Tôi đã từng trao cả thanh xuân của mình cho cô ấy!”“Những ngón tay khảy lên chuyện tình mùa hạ!”“Bao rung động con tim đành tùy theo duyên phận!”“Bước đi ngược chiều ánh sáng, mặc gió táp mưa sa.”Lúc này, Giang Chu vẫn còn đang nhìn vào Phùng Tư Nhược.Điều này làm cho Phùng Tư Nhược hướng nội phải cúi đầu xuống.Mà tất cả mọi người ở trong phòng luyện tập vẫn đang đắm chìm trong bài hát.Hai đoạn này kể về một kẻ lãng tử đi ra ngoài lại trở về nhà.Rất hoàn chỉnh, cũng rất có chiều sâu.Nhưng.

.

.

còn nữa không?Bất kể là học sinh hay giáo viên, tất cả đều chưa thấy thỏa mãn.Nếu như bài hát kết thúc ở đây, thì nó cũng là một tác phẩm xuất sắc.Nhưng không biết vì sao, mà bọn họ vẫn luôn cảm thấy, bài hát này vẫn còn thứ gì đó..
 
Tỏ Tình Em Từ Chối Anh Thay Lòng Đổi Dạ Em Khóc Cái Gì
Chương 50: Nói Thật Vậy Mình Muốn Cua Bạn!


Quả nhiên, tiếng hát của Giang Chu vẫn chưa dừng lại.Chỉ là trong chốc lát này, giọng hát của hắn đã trở nên nhu hòa hơn.“Cơn gió đêm thổi qua tóc mai của em đã có vài sợi bạc.”“Xoa dịu vết sẹo hằng lại trong hồi ức!”“Đôi mắt em ngời sáng mà cũng mịt mờ nở một nụ cười như hoa thắm tươi.”“Hoàng hôn che đậy cho bước chân loạng choạng của em.”“Đến gần bức tranh giấu nơi đầu giường.”“Hình ảnh em trong tranh đang cúi đầu trò chuyện!”.

.

.“Anh vẫn cảm thán trước thế giới bao la này!”“Cũng say đắm trong bao lời ngọt bùi thủa nhỏ.”“Chẳng còn thật giả, chẳng thiết vẫy cùng, chẳng bận tâm lời cười nhạo!”“Thế rồi tôi đã trả thanh xuân lại cho cô ấy!”“Những ngón tay khẩy lên tâm tình ngày hạ!”“Bao rung động nơi con tim đã cuôi theo làn gió!”“Em vẫn chấp nhận tình yêu của anh chứ?”.

.

.Bài hát đã kết thúc, mọi người cũng giống như vừa mới tỉnh mộng.Từ nhỏ đến già, cuối cùng thì trở lại chính mình.Giống như chàng trai đã đi mất nửa đời người, nhưng khi trở về vẫn là một thiếu niên.Nhưng tầng da gà trên người mọi người vẫn chưa phai nhạt.Chứng tỏ dư vị của bài hát này vẫn còn lưu lại trong lòng họ.Mãi cho đến khi tiếng hát dừng lại một lúc lâu.Mọi người mới mở to hai mắt, trong mắt tràn đầy kinh ngạc..

.

.Giang Chu yên lặng một lát: “Các vị, hãy trân trọng người trước mắt, đi tốt con đường dưới chân, dù gió táp mưa sa cũng không nên bỏ cuộc.”Vừa dứt lời, cả phòng tập luyện đột nhiên vang lên những tiếng vỗ tay như sấm.Vô số người đều nhìn Giang Chu với ánh mắt sùng bái và kính nể.Người này có thể viết một bài hát như vậy, tuyệt đối là một thiên tài!“Mang danh sách chương trình ra đây!”Nữ giáo viên bỗng nhiên đứng dậy, đi tìm người phụ trách an bài tiết mục để lấy danh sách biểu diễn.Sau đó, nữ giáo viên lại nhìn về phía Giang Chu: “Em tên là gì?”“Giang Chu, Giang trong Trường Giang, Chu trong Chu(con thuyền)!”“Cô họ Vu, là người phụ trách bữa tiệc đón sinh viên mới năm nay, em không bị bệnh sợ hãi sân khấu chứ?”“Thưa cô Vu, em không sợ sân khấu.”“Được, vậy cô sẽ xếp bài hát này của em ở vị trí cuối cùng!”Cô Vu trợn mắt lên nói: “Tên nhóc nhà em nhất định sẽ nổi tiếng đấy!”Giang Chu nghe được câu này thì sửng sốt một chút.Chờ đã, mình không muốn nổi tiếng mà!Mình chỉ đến đây để tán vợ mình thôi mà!Chẳng may đám con gái cả trường đều thích mình thì làm sao bây giờ?Cô giáo, chúng ta có thể thương lượng lại một chút hay không.Em muốn đổi bài hátBài ‘dân làng của chúng tôi’ thì sao đây?Hay là bài ‘học cách kêu meo meo’?Dù sao cũng đừng để em nổi tiếng mà!Nhưng lời của Giang Chu vẫn chưa nói ra.Thì nữ giáo viên đã hào hứng mà rời khỏi phòng tập luyện.Cùng lúc đó, ánh mắt của Hứa Văn cũng ảm đảm đi vài phần.Cô ta biết, mình đã bị thay thế.Cũng không ai để ý đến cô ta nữa.Bởi vì ngay cả cô ta cũng bị bài hát này làm cho say.Trên đường trở về từ học viện Múa.Phùng Tư Nhược vừa đi vừa ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn lên trời.Bình thường thì nàng quen với việc cúi đầu đi bộ hơn.Như vậy sẽ không có ai chú ý đến nàng.Nàng thật sự là kiểu người luôn lo lắng khi có người chú ý đến mình.Nhưng mà nàng cũng rất tò mò.Bầu trời ở Nagano như thế nào, vẫn là ấm áp như trước, hay là đã có gió nổi lên rồi đây?Giang Chu nhìn Phùng Tư Nhược: “Nhìn gì thế, trên trời cũng không có máy bay mà, chẳng lẽ là bị tài năng của mình làm cho say mê rồi?”Phùng Tư Nhược mặt đỏ lên: “Có.

.

.

có!”Hử?Có cái gì?Có bị say mê sao?Giang Chu ngẩng đầu lên nhìn theo bản năng.Con bà nó, trên trời thật sự có máy bay bay ngang qua này.Hắn vốn định đùa giỡn Phùng Tư Nhược một chút, hiện giờ lại không biết nói tiếp thế nào.Từ Hạo Đông kia cũng rất cố gắng, ngày nào cũng ở ký túc xá bắn máy bay, làm sao trên trời vẫn còn nhiều máy bay như vậy?!Vì vậy, hai người đều chìm vào yên lặng.Nhưng điều làm cho Giang Chu bất ngờ chính là.Không lâu sau, Từ Hạo Đông lại chủ động mở miệng trước.“Bài hát kia.

.

.

thật là do bạn viết?”“Ừm, là mình tự sao chép!” Giang Chu trả lời rất thành thực.Đây cũng là không có cách nào khác.Nói dối với người khác thì dễ dàng, ít nhất thì cũng không cần bận tâm.Nhưng cô gái này thì khác, một thời gian nữa nàng sẽ không còn chứng sợ đám đông nữa, mà còn biết làm nũng với mình.Chẳng may nàng bảo mình viết cho nàng một bài hát thì làm sao bây giờ?Phùng Tư Nhược liếc mắt nhìn Giang Chu một cái, nhỏ giọng nói: “Mình thích nó.”“Được rồi, vừa rồi mình hơi khiêm tốn, chính là mình viết, thích không?”Giang Chu lại cợt nhả, nhưng trong lòng thì lại thấy hơi đau lòng.Hắn biết vì sao Phùng Tư Nhược lại thích bài hát này.Bởi vì, đối với những người có chứng bệnh sợ hãi đám đông như Phùng Tư Nhược mà nói, thì làm sao có thể kiềm chế được trước thế giới rộng lớn này?Chỉ là trước khi mình xuất hiện, thì chưa từng có người nào dẫn nàng đi xem thế giới này thôi.“.

.

.”Sau đó, lại là một thời gian dài yên lặng.Ngay từ đầu, Giang Chu còn định giả bộ thâm trầm như nàng.Nhưng chưa được ba phút thì hắn đã không nhịn được.“Mình nói thật vậy, mình muốn cua bạn!”Phùng Tư Nhược nghe thấy câu này thì trong lòng liền hoảng hốt, lập tức nhấc chân lên chạy.Đừng thấy cô gái nhỏ này bình thường không biểu hiện ra.Nhưng thật sự chạy rất nhanh!.
 
Back
Top Bottom