Cập nhật mới

Khác TỚ SẼ LUÔN BÊN CẬU!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
350553523-256-k703641.jpg

Tớ Sẽ Luôn Bên Cậu!
Tác giả: nguyenvuhoaianh1906
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

▪️

Thể loại: Cảm hứng lịch sử Việt Nam, xuyên không...
▪️ Giới thiệu truyện:
Là một người phải gánh trên vai vô số kỳ vọng từ gia đình, mọi áp lực từ học hành và cuộc sống đều đè nặng trên nữ sinh lớp 11- Hạ Anh.

Đã có nhiều lần cô muốn " giải thoát" cho chính mình nhưng mỗi lần như vậy người bạn cùng lớp- cũng là người Hạ Anh tin tưởng, chia sẻ và tâm sự hết nỗi áp lực- Thanh Anh đều ngăn cản.

Một chuyện xui rủi đã xảy ra, vì một sự cố nào đó mà ngôi trường của hai người bị cháy.

Thanh Anh bị mắc kẹt trong đó.

Bất chấp mọi lời can ngăn, cảnh báo từ mọi người, Hạ Anh vẫn quyết tâm, không mang hiểm nguy chạy vào đám lửa hung hãn để cứu lấy người bạn của mình.

Mặc dù đã tìm được người bạn Thanh Anh của mình ở trong biển lửa nhưng hai người lại không thể tìm được đường ra mà còn bị ngạt khí đến ngất đi.

Không biết là phúc hay họa, hai cô gái đã cùng nhau xuyên không tới Đại Việt năm Hưng Long thứ 2.

Hai người chỉ có thể dựa vào nhau để sống ở chốn Thăng Long cho đến khi tìm được cách quay trở về thế kỉ 21.

"Nếu bố mẹ là người mang tớ đến với cõi đời này thì cậu lại chính là người giúp tớ tái sinh thêm một lần nữa."
▪️ Lưu ý:
1.

Truyện lấy cảm hứng từ lịch sử.

Hầu như tất cả nhân vật, sự kiện và tình tiết đều dựa trên hư cấu, truyện không có giá trị tham khảo.

2.

Tác giả năm nay 14 tuổi, ở độ tuổi này cũng không còn nhỏ nhưng nói lớn cũng không phải là lớn vì thế nên phong văn viết có thể còn chưa hay và con có sai sót mong mọi người bỏ qua và vui lòng đóng góp ý kiế



hưcấu​
 
Tớ Sẽ Luôn Bên Cậu!
Chương 1: Cháy Trường


Tiếng chuông báo hết tiết 3 vang lên, cô Chi- cô giáo dạy Tiếng Anh của lớp cất tiếng nhắc nhở:

"Các em nhớ về ôn kĩ lại phần từ vựng của Unit 10 và ôn lại phần ngữ pháp nhé!

Tiết sau cô sẽ cho cả lớp làm bài kiểm tra những gì đã học của phần này.

Được rồi, cả lớp nghỉ đi."

Cô giáo vừa dứt câu thì cả lớp đã đứng nghiêm chỉnh chào cô giáo.

Đợi cho cô bước ra khỏi lớp, đám học trò bắt đầu chia ra thành từng nhóm nhỏ bàn tán đủ mọi chuyện

"Ê Linh, mày được mấy điểm?"

Cái đứa tên Linh mặt mày hớn hở, giơ cái bài kiểm tra lên rồi đáp:

"Chị đây được 8,5 nhé.

Còn mày?"

Đứa vừa mới hỏi cũng vui mừng đáp lại:

"Tao được 8.

Mà công nhận bài kiểm tra lần này cô cho dễ thật không biết bài sau có dễ thế không nữa."

Mặc kệ không khí sôi nổi của cả lớp, Hạ Anh nằm ườn ra bàn, chán nản cầm tờ giấy kiểm tra có con số 8,75 tròn trĩnh được viết bằng mực đỏ trên giấy.

Một tiếng thở dài khẽ vang, Hạ Anh đưa ánh mắt nhìn những đám mây trắng, bồng bềnh như những cây kẹo bông gòn ngọt ngào đang trôi giữa bầu trời xanh, cô thầm nghĩ:

"Giá mà mình cũng như những đám mây kia, tự do tự tại bay trên bầu trời rộng lớn thì biết mấy."

Nghĩ tới đây, một tiếng thở dài lại phát ra.

Cô chán nản nhớ tới lời nói, tiếng chửi của mẹ:

"Mày mà còn ăn con 8 nữa thì đừng hòng vác xác về nhà."

"Nhìn con nhà cô Hương chưa?

Con nhà người ta thì thi hết giải này đến giải nọ còn con nhà mình thì chán không muốn nói."

"Con xem lại cách học của con đi.

Học ngày học đêm mà điểm cũng chỉ lẹt đẹt có 8 là sao?

Học con nhà cô Hương kia kìa, hỏi xem bạn học thế nào mà còn noi theo.

Con có biết mỗi lần mẹ đi họp phụ huynh nghe thấy cô giáo khen con bé là mẹ thấy tức rồi không."

Những câu nói cứ thế vang vọng trong đầu làm cho cô trở nên lo lắng, hơi thở dần đứt quãng.

Trong đầu lúc này lại nhớ tới cảnh mỗi khi được điểm tám là y như rằng Hạ Anh sẽ lại bị đem ra so sánh.

"Hạ Anh à, cậu đã cố gắng hết sức rồi."

Một giọng nói nhẹ nhàng quen thuộc vang bên tai tựa như liều thuốc an thần cho Hạ Anh tại thời điểm này vậy.

Bàn tay mềm mại của Thanh Anh vỗ nhẹ lên vai Hạ Anh, vừa vỗ cô vừa an ủi:

"Cậu sợ gì chứ?

Tớ đi hỏi rồi, cả lớp chỉ có mình cậu là cao nhất đấy, tới cả Bảo Châu còn không bằng cậu ấy."

Hạ Anh ngẩng đầu dậy, cô hướng ánh mắt đỏ hoe nhìn Thanh Anh sau đó nhỏ giọng:

"Tớ đi ra sau trường đây."

Thanh Anh vội bảo:

"Cậu không cho tớ theo à?"

Hạ Anh cười khổ đáp:

"Tớ muốn được một mình.

Xin lỗi cậu!"

Thanh Anh lắc đầu rồi nói:

"Không có gì.

Cậu đi đi."

Hạ Anh cúi gằm mặt, rảo bước thật nhanh ra sau trường.

Những áp lực từ gia đình, học tập và cả sự kỳ vọng của người thân đã khiến cho cô bé cảm thấy nghẹt thở, đã có những lần cô có ý nghĩ " hay mình giải thoát cho bản thân đi" nhưng ý nghĩ đó vừa lóe thì Thanh Anh - người cô tin tưởng nhất sẽ tới bên cạnh và an ủi cô.

Hạ Anh dựa lưng vào bức tường được quét một màu sơn vàng đã bị sờn lên theo thời gian.

Hai dòng nước mắt nóng hổi đã không thể kìm chế được nữa, chúng bất giác rơi xuống, phút chốc sự sợ hãi, lo lắng đã bao trùm lấy Hạ Anh.

Cô cảm thấy ám ảnh trước những lời phàn nàn của bố mẹ, sự giằng xé trong nội tâm cứ bủa vây.

"Cháy...

Cháy trường rồi."

Tiếng hô hoán làm cắt đứt mạch suy nghĩ.

Một giọng nói khác lại vang lên:

"Chạy nhanh chúng mày ơi!"

Hạ Anh tò mò, cô rời khỏi cái góc mình đang trốn để ra ngoài xem tình hình.

Một cảnh tượng thất kinh đập thẳng vào mắt.

Ngọn lửa lớn đang thiêu cháy tòa học sinh.

Cô chạy thật nhanh ra giữa sân trường, tình cờ các bạn lớp Hạ Anh cũng đang tụ lại ở đó, một giọng nam gọi lớn:

"Hạ Anh, mày chạy đi đâu đấy?

Lớp mình ở đây cơ mà."

Hạ Anh giật nảy mình, cô từ từ xoay người lại, ánh mắt vẫn không ngừng tìm kiếm Thanh Anh nhưng dù có cố gắng thế nào cũng không thể tìm thấy.

Hạ Anh sốt sắng hỏi đám bạn:

"Thanh Anh, Thanh Anh đâu?"

Một trong số người đang túm tụm lại lên tiếng, giọng nói có phần lo lắng:

"Thanh Anh hình như nó bị mắc kẹt lại trong lớp rồi.

Đội cứu hộ người ta đang cố gắng tìm cách cứu nó ra ngoài."

Nghe tới đây, Hạ Anh như phát điên, cô chả nói chả rằng mà chạy thẳng tới tòa nhà đang bốc cháy phừng phừng mặc cho tiếng gọi can ngăn:

"Hạ Anh mày đi đâu đấy?

Quay lại đây đi, nguy hiểm lắm."

Tất cả những lời can ngăn ấy giờ như gió thoảng qua tai, bây giờ đầu óc Hạ Anh chỉ lo lắng cho Thanh Anh mà thôi.

Cô lao thật nhanh về phía tòa nhà, vài người lính cứu hỏa phản ứng nhanh liền giữ cô lại rồi ra sức trấn an:

"Cháu gái, cháu có biết là nguy hiểm lắm không mau tìm chỗ an toàn để đứng đi."

Hạ Anh hét lớn:

"Các chú bỏ cháu ra, cháu phải cứu bạn cháu, bạn cháu đang ở trong đó."

Người lính cứu hỏa vẫn cố gắng trấn an:

"Cháu gái, bạn cháu các chú sẽ cố gắng cứu bạn ấy.

Cháu yên tâm."

Nghe người lính cứu hỏa trấn an như vậy, Hạ Anh cũng dần thả lòng người rồi sau đó nhìn người lính cứu hỏa, khẩn khoản nói:

"Chú cứu bạn cháu với, cháu xin chú."

Người lính cửu hỏa nhẹ nhàng vỗ nhẹ lên tay của Hạ Anh gật đầu, đáp:

"Chú sẽ cố gắng."

Hạ Anh nhận được câu nói này liền xoay người rời đi.

Cứ ngỡ cô đã từ bỏ ý định xông vào ngọn lửa nhưng không, nhân lúc người lính cứu hỏa không để ý, cô lao thật nhanh vào tòa nhà trước sự bàng hoàng của người lính.

Hạ Anh cố gắng sử dụng trị nhớ của mình để tìm ra vị trí của lớp, từng làn khói đen bao trùm khiến mắt cô khó có thể mở được, vừa đi cô vừa gọi lớn:

"Thanh Anh, cậu ở đâu?"

Một giọng nói yếu ớt vang lên:

"Tớ....

Tớ ở đây..."

Hạ Anh giật mình nhìn xung quanh lần theo giọng nói, cuối cùng cũng tìm thấy Thanh Anh đang yêu ớt nằm dưới đất.

Hạ Anh nhanh chóng đã Thanh Anh dậy rồi cố gắng tìm đường ra

"Hạ...

Hạ Anh, cậu đi đi, mặc tớ..."

Giọng nói yếu ớt một lần nữa cất lên.

Hạ Anh không đáp, cô tập trung tìm lối ra khỏi đám cháy.

"Hạ...

Hạ Anh, cẩn thận...."

Giọng nói thều thào, đứt quãng của Thanh Anh vang lên, Hạ Anh nhìn theo ánh mắt của Thanh Anh, một cột gỗ đang bốc cháy rơi trước mặt họ.

Hạ Anh tuy đang rất sợ hãi nhưng cô cố nén lại nỗi sợ, quay lưng tìm đường đi khác.

Không biết tình hình bên ngoài thế nào nhưng bên trong, lửa càng lúc càng cháy dữ dội, từng làn khói trắng bao trùm lấy hai cô gái.

Hạ Anh vì hít quá nhiều khói nên cũng không khá khẩm hơn Thanh Anh bây giờ là bao.

Cô nhìn Thanh Thanh yếu ớt nói:

"Xin lỗi vì đã không thể cứu cậu."

Thanh Anh lắc đầu nhẹ, cô nở nở nụ cười, thều thào đáp lại:

"Không....

Tớ phải cảm ơn ơn cậu mới phải."

Sau câu nói đó, hai tay Thanh Anh dần buông thõng, Hạ Anh sợ hãi gọi tên cô nhưng không có phản hồi.

Hạ Anh lảo đảo đỡ bạn mình đi được vài bước cũng không thể trụ nổi nữa, cô ngồi xuống nền đất, tự trách:

"Vô dụng thật!

Tới bạn mày mà mày còn không thể cứu được, đúng là đồ vô dụng!"

Sau đó cô cũng ngất đi, trước khi dần mất ý thức, bên tai cô còn nghe loáng thoáng ai đó đang gọi tên mình nhưng tiếng gọi đó dần nhỏ đi nhỏ đi rồi im bặt, một khoảng không tối đen trước mắt.
 
Tớ Sẽ Luôn Bên Cậu!
Chương 2: Xuyên không


Từng ánh nắng của buổi sớm tinh mai xuyên qua màn gió lạnh còn vương lại trên nhân gian, sưởi ấm cho hết thảy những sinh linh ở cõi trần thế.

Một vài con chim hót líu lo, có con giao lưu từ cành này qua cành khác chào đón một ngày mới, mọi người cũng bắt đầu một ngày với những công việc quen thuộc ngày liên tục.

Tất cả đều tạo nên một khung cảnh sôi động, vội vã.

Ở một góc nào đó, có một người tụ tập hàng đầu, họ bàn tán về hai cô gái lạ đang ở tư thế nghiêng vào nhau.

Họ bàn luận về thân thế của hai thiếu nữ, người thì thả tai thủ thỉ về bộ trang phục kỳ lạ mà hai cô gái đang vận động trên người.

"Bác có biết đây là con cái nhà ai không?"

"Tôi cũng chịu thôi.

Tôi sống ở đây lâu vậy mà vẫn chưa từng nhìn thấy mặt hai cô bé này."

"Chị, chị nhìn trang phục của hai con nó nhìn, nhìn kỳ lạ quá."

Những lời xì xào đã tạo nên một trong hai cô gái thức giấc.

Cô bé nằm dậy, đưa tay lên ví dụ mắt vài cái rồi ngoáp một cái rõ rõ ràng trước bao con mắt phán xét.

Cô đưa bé đôi mắt còn đang ngái ngủ nhìn hết một lượt như đám trước mặt, bất giác hỏi:

"Đây là thiên đường hay địa thế thế?"

Câu hỏi vừa dứt, ngay lập tức những tiếng xì hơi lại tiếp tục, một người tốt bụng cửa hàng hỏi:

"Cô gái, cô đã gặp chuyện gì hay sao mà lại phải cùng em gái ra đường ngủ thế?

Có gì cô cứ nói chúng ta sẽ báo quan giúp cô."

Cô bé được hỏi như vậy thì nghiêng đầu sang một bên suy nghĩ, cô nhìn người đàn ông trung niên trước mặt rồi ngu ngốc đáp:

"Ngủ ngoài đường?

Bác nói vậy là sao ạ?

Cháu bị ngạt ở trường do khí cụ."

Nghe tới đây, mọi người nhìn nhau không ai nói với ai một lời.

Lúc này cô gái mới quan sát kỹ hơn tới cách ăn mặc bất kỳ điều gì chưa biết của họ, trong lòng vui lòng lên hàng loạt câu hỏi không có câu trả lời:

"Ăn mặc kiểu gì mà lạ thế?

Là đàn ông mà sao lại để tóc dài nhỉ?

Sao mọi người ở đâu hầu như toàn đi chân đất thế nhỉ?"

Đang lan man suy nghĩ thì một giọng nói làm mạch suy nghĩ của cô:

"Hay ta đi gọi quan phủ đi, ta nghĩ con bé này đầu nó không được bình thường, nói tầm bậy tầm bạ bảo giờ."

Ý kiến được đưa ra, ngay lập tức đã có rất nhiều người đồng ý.

"Quan phủ?"

Trong đầu cô bắt đầu yên số, cô quét mắt nhìn nhanh một lượt xem tất cả những người có mặt rồi lại nhìn sang bên cạnh mình, cô bạn Thanh Anh của cô vẫn đang say mắt ngủ ngon lành.

Như nghĩ ra được điều gì đó, cô ngồi dậy rồi hỏi một người phụ nữ:

"Cô ơi, cô cho con hỏi bây giờ là năm bao nhiêu thế ạ?"

Người phụ nữ nhìn Hạ Anh dò xét nhưng vẫn đáp lại câu hỏi của cô:

"Bây giờ là năm Hưng Long thứ 2."

Nghe tới đây, cô như bị đánh ngang tai.

Cô nắm lấy vai người phụ nữ mà hỏi lại:

"Cô, cô đùa con đấy à?

Cái gì mà Hưng Long cơ?

Rõ ràng bây giờ là năm 2023 mà ."

Người phụ nữ tối đa Hạ Anh ra rồi khó chịu tối đa:

"Con bé này đầu óc có vấn đề à?

Ăn nói linh tinh."

Rồi người phụ nữ ấy lại đi.

Hạ Anh nhìn mọi người xung quanh, lúc này cô cũng đã ngờ ngợ ra vấn đề mà cô đang tìm phải, cô đơn lời nói với đám đông:

"Con từ phương xa tới đây tìm người thân làm đường xá xa xôi, trong người lại không có tiền nên bất khả dĩ phải cùng em gái ngủ ngoài đường.

Phiền mọi người phải lo lắng rồi ạ.

Trời cũng đã sáng, con xin phép cùng em gái rời đi ạ."

"Con có nhớ nhà của con thế nào không hoặc tên của con người, kinh thành Thăng Long rộng rãi thế này, con lại là người từ nơi khác tới sẽ rất khó tìm."

Hạ Anh cười rồi trả lời:

"Đa tấm tấm lòng của bác, con từng đến nhà người thân một vài lần nên vẫn còn nhớ một chút.

Con có thể tự đi được ạ."

Người đàn ông ậm ừ, sau khi nói với Hạ Anh vài câu rồi ông ta lên tiếng giải tán đám đông sau đó cũng rời đi.

Hạ Anh ngồi thụp xuống nền đất, bắt đầu tổng hợp tất cả những tình tiết, những câu nói mà cô vừa nghệ được, tất cả nơ-ron thần kinh hoạt động hết công suất.

"Quan phủ", "Hưng Long", "kinh thành Thăng Long" rồi cả cách ăn mặc định kỳ kỳ của tất cả mọi người ở đây Tất cả đều dẫn đến một kết quả không thể tin nổi, một phần chỉ có trên phim ảnh :

" Không lẽ mình thường xuyên phải không?"

Ý nghĩ đó vừa mộng qua thì Thanh Anh thức giấc, ngay lập tức, Hạ Anh nói như hét vào mặt Thanh Anh:

"Thanh Anh ơi, cậu tin được không chúng ta đã xuyên không rồi?"

Thanh Anh vẫn ngơ ngác chưa hiểu tôi đang nói gì, mãi một lúc sau cô mới phản ứng đáp trả rồi cười nói:

"Cậu cứ đùa.

Chuyện hoang đường đó làm sao có thể xảy ra cơ chứ?"

Hạ Anh gật đầu một cái chắc nịch như khẳng định lời nói của mình là đúng.

Cô chỉ tay về phía đường phố xung nhịp rồi bảo vệ Thanh Anh:

"Cậu nhìn đi!"

Thanh Anh theo dõi mắt theo hướng tay của Hạ Anh chỉ.

Chả khác gì Hạ Anh, sau khi nhìn thấy cách ăn vận kỳ lạ của mọi người thì rất động:

"Hạ Anh, đừng nói là chúng ta đã xuyên không thật đấy nhé?"

Tôi gõ đầu rồi trả lời:

"Chúng ta xuyên không thật đấy.

Có một người đàn ông nói với tôi đây là thời Hưng Long thứ 2.

Cậu có biết Hưng Long là thời ông vua ai trị vì không?"

Thanh Anh nhìn tôi, tôi nhìn Thanh Anh, cô đáp một câu tình bơ:

"Tôi không biết."

Hai đứa trẻ cứ thế nhìn nhau rồi rơi vào im lặng.

" Ọc...

Ọc...

Ọc..."

Đó là tiếng kêu báo hiệu của cái bụng đói.

Hai người nhìn nhau rồi bất giác bật cười.

Hai cô gái cùng nắm tay nhau đứng lên:

"Thanh Anh, đã đến lúc đi kiếm tiền rồi."

Thanh Anh nhìn Hạ Anh rồi gõ đầu sau đó cô hỏi:

"Nhưng chúng ta làm gì để kiếm tiền đây?"

Câu hỏi này làm Hạ Anh bài đo một hồi phục sau đó đôi mắt cô sáng lên như vừa nhẹ lên ý tưởng gì đó hay lắm.

Cô thì thầm với Thanh Anh tiếp đó Thanh Anh cười thật tươi, tán thành ý kiến của Hạ Anh.

Một cơn gió thổi tới làm cho tà áo dài trắng của hai cô gái hơi phơ trong gió, hai người nắm tay nhau đi thẳng về phía trước.

Ở nơi đây hai người chỉ có thể dựa vào nhau mà thôi!
 
Tớ Sẽ Luôn Bên Cậu!
Chương 3: Khởi Nghiệp


Hạ Anh và Thanh Anh dắt tay nhau tới một góc của một đoạn đường tấp nập, người đi qua đi lại như đưa thoi.

Thanh Anh một tay cầm cái xoong nát, tay kia cầm khúc củi vừa nhặt được ở lề đường lên gõ rồi nói lớn:

"Kể chuyện đây...

Kể chuyện đây...

Chuyện vừa hay vừa lạ.

Nếu không hay không lấy tiền."

Thanh Anh phải rao mấy tiếng mới có vài người chú ý tới.

Họ cũng tò mò kéo nhau tới trước cái góc mà Hạ Anh đang ngồi.

Thanh Anh nhanh miệng nói:

"Mọi người vào đây nghe kể chuyện đi.

Truyện độc và lạ, không hay không lấy tiền."

Một người cất giọng:

"Chỉ được cái nói quá."

Thanh Anh liền phản bác:

"Anh còn chưa nghe sao biết chúng tôi nói quá?"

Thấy hai người có dấu hiệu sắp cãi nhau, Hạ Anh liền lên tiếng:

"Công tử, nếu công tử không tin có thể đứng đây nghe tôi kể qua 1 vài câu chuyện, đến lúc đó hay dở thế nào công tử và mọi người kết luận vẫn chưa muộn mà."

Người đàn ông nghe có vẻ xuôi tai nên cũng không nói gì thêm.

Lúc này Hạ Anh lại cất tiếng:

"Câu chuyện đầu tiên ta muốn kể với mọi người có tên " Tấm Cám"

Mọi người lúc này bắt đầu xôn xao.

Hạ Anh khẽ cười thầm nghĩ:

"Hôm nay không lo đói bụng rồi."

Cô bắt đầu dẫn dắt câu chuyện

"Ngày xửa ngày xưa, có hai chị em cùng cha khác mẹ, chị tên là Tấm, em tên là Cám.

Mẹ Tấm mất sớm, sau đó mấy năm cha Tấm cũng qua đời, Tấm ở với dì ghẻ là mẹ Cám....."

Với cách kể chuyện lôi cuốn, hấp dẫn, Hạ Anh đã thành công thu hút những người qua đường khác.

Người nghe kể chuyện càng lúc càng đông, họ say sưa theo từng câu từng chữ mà cô kể, tất cả đều bị cuốn vào câu chuyện với những tình tiết gay cấn.

"....Ít lâu sau nhà vua mở hội trong mấy đêm ngày.

Già trẻ gái trai các làng đều nô nức đi xem, trên các nẻo đường, quần áo mớ ba mớ bẩy dập dìu tuôn về kinh như nước chảy.

Hai mẹ con Cám cũng sắm sửa quần áo đẹp để đi trẩy hội.

Thấy Tấm cũng muốn đi, mụ dì ghẻ nguýt dài, sau đó mụ lấy một đấu gạo trộn lẫn với một đấu thóc, bảo Tấm:

"Khi nào nhặt riêng gạo và thóc ra hai đấu thì mới được đi xem hội."

Nói đoạn, hai mẹ con quần áo xúng xính lên đường.

Tấm tủi thân òa lên khóc.

Bụt lại hiện lên hỏi:

"Làm sao con khóc?"

Tấm chỉ vào cái thúng, thưa:

-"Dì con bắt phải nhặt thóc ra thóc, gạo ra gạo, rồi mới được đi xem hội, lúc nhặt xong thì hội đã tan rồi còn gì mà xem."

Bụt bảo:

"Con đừng khóc nữa.

Con mang cái thúng đặt ra giữa sân, để ta sai...."

Kể tới đây, Hạ Anh dừng lại trước sự tò mò của mọi người.

Có người lên tiếng giục:

"Ô kìa, Kể tiếp đi chứ.

Đang hay!"

Tất cả mọi người đều đồng tình với người vừa nói.

Hạ Anh mỉm cười, cô hỏi:

"Tôi muốn có một câu hỏi muốn hỏi mọi người.

Theo mọi người, ông bụt sẽ sai con gì tới để giúp Tấm vượt qua thử thách lần này của dì ghẻ?"

Tất cả đều im lặng suy nghĩ.

Một lúc sau có một vài người ra đáp án:

"Con gà á?"

Hạ Anh lúc đầu:

"Không phải."

Một người phụ nữ nữa đoán:

"Thế là con chim à?"

Hạ Anh vỗ đùi cái đét nói:

"Gần đúng.

Nhưng phải nói chi tiết đó là chim gì cơ."

Người phụ nữ đó suy nghĩ mãi không ra nên nói:

"Thôi, cô kể luôn đi.

Đánh đố thế này nhức đầu quá!"

Hạ Anh hắng giọng đáp:

"Muốn ta kể tiếp đoạn sau cũng đâu phải khó.

Nhưng các vị biết đấy, ta kiếm cơm bằng cái nghề đi kể chuyện rong mà suốt buổi nay chưa được tí ngân lượng nào...."

Nói tới đây Hạ Anh kéo dài giọng rồi ra hiệu cho Thanh Anh bê cái bát mẻ cũng vừa mới nhặt được ở vệ đường ra tiến tới chỗ đám người.

Tên công tử vừa mới to tiếng với Thanh Anh là người bỏ tiền vào trước và cũng là người bỏ nhiều tiền nhất rồi tiếp tới là một đồng, hai đồng, chả mấy cái bát mẻ đã đầy tiền xu trong đó.

Hạ Anh nghểnh cổ lên nhìn bát tiền đầy ắp, không nhịn được mà nở ra nụ cười tham lam.

"Giờ thì kể được rồi chứ?"

Tên công tử khi nãy lên giọng.

Hạ Anh gật đầu rồi vui vẻ đồng ý sau đó kể một mạch hết câu chuyện " Tấm Cám".

Tiếp đó, cô lại kể tiếp đến chuyện "Sọ Dừa".

Với mánh khóe cũ, cứ tới đoạn cao trào thì cô sẽ dừng lại, chờ cho mọi người cho tiền vào bát tới khi cái bát mẻ không còn chỗ nào để đựng mới kể tiếp.

Hạ Anh cứ vậy mà kể một lèo tới tận chập choạng tối mới lên tiếng:

"Các vị, đa tạ các vị đã nán lại đây để nghe ta kể chuyện.

Ta thực lòng rất muốn ngồi đây kể cho các vị nghe thêm nhiều chuyện nữa nhưng cái dạ dày của ta không cho phép.

Mong các vị thông cảm và ta cũng rất mong các vị có thể ghé qua nghe ta kể vào ngày mai, ta vẫn sẽ ngồi chỗ này, vẫn tiếp tục kể chuyện cho các vị nghe."

Hạ Anh đứng lên, chào những người khách đã nghe mình kể chuyện.

Cho tới khi không còn ai, cô với quay sang Thanh Anh hỏi:

"Hôm nay kiếm được bao nhiêu?"

Thanh Anh mở cái ví tiền cô hay đem theo bên mình và cũng vì thế mà nó vô tình xuyên cùng cô tới đây.

Thanh Anh vui mừng đáp:

"Nhiều lắm."

Hạ Anh cũng không nhiều lời nữa cô nói thẳng vấn đề:

"Chúng ta đi kiếm cái quán trọ nào thôi.

Chứ tớ vừa đói vừa mệt lắm rồi."

Thanh Anh gật đầu tán thành.

Cô đáp:

"Đi chén một bữa no nê thôi.

Tớ cũng đói lắm rồi."

Vậy là hai cô gái dắt tay nhau đi tới quán trọ trước ánh hoàng hôn rực đỏ giống như một khởi đầu may mắn của Hạ Anh và Thanh Anh khi vừa mới xuyên không tới đây vậy.

Hai cô gái tự cho mình may mắn vì có thể ăn no, có tiền để thuê chỗ ngủ qua đêm.

Những thứ đơn giản như vậy đủ để khiến hai người thấy hạnh phúc ở chốn Thăng Long xa lạ này.
 
Tớ Sẽ Luôn Bên Cậu!
Chương 4: Hợp tác làm ăn (1)


Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng.

Mới đó mà Hạ Anh và Thanh Anh đã "sinh tồn" ở cái Thăng Long này được hai tuần rồi.

Ngày nào cũng vậy, hai cô gái chăm chỉ vác cái bàn nhỏ và một cái bát mẻ ra cái góc cũ ngồi đó hành nghề kể chuyện và cũng nhờ vào cái nghề này mà hai người mới không bị chết đói, không phải ngủ nơi đầu đường xó chợ.

Ông trời hôm nay thật keo kiệt, tới một tia nắng cũng không nỡ ban xuống nhân gian.

Mấy tán cây nô đùa với những cơn gió nhỏ thi thoảng lại đập vào nhau tạo nên tiếng xào xạc thật vui tai.

Hạ Anh ngồi ở góc cũ, giọng cô cứ lanh lảnh suốt mấy tiếng:

"Cũng như mọi ngày, mụ phù thủy đứng trước gương thần mà hỏi:

- Gương kia ngự ở trên tường,

Nước này ai đẹp đường dường như ta.

Gương thần trả lời:

- Xưa kia bà đẹp nhất trần

Ngày nay Bạch Tuyết muôn phần đẹp hơn

....."

Câu chuyện qua giọng kể truyền cảm và các biểu cảm của Hạ Anh đã thu hút được nhiều người.

Cứ đến đoạn gây cấn, Hạ Anh sẽ lại sử dụng những mánh khóe cũ để kiếm rất nhiều tiền.

Hôm nay cũng vì kiếm được nhiều tiền hơn nên cô hứng lên kể thêm 2 câu chuyện nữa tới tận tối mịt mới cùng Thanh Anh thu dọn đồ đạc để ra về:

"Thanh Anh, hôm nay chúng ta kiếm được nhiều tiền quá!"

Thanh Anh gật đầu.

Cô mở cái ví ra cho Hạ Anh xem rồi nói:

"Cậu nhìn xem.

Tiền xu chật cả ví tớ rồi đây này."

Hạ Anh cười khoái chí nói:

"Tí nữa tớ với cậu ghé qua chợ mua con gà về thịt ăn mừng đi.

Lâu lắm rồi chỉ toàn ăn rau với cháo tớ ngán lắm rồi."

Thanh Anh mỉm cười, cô gật đầu đồng ý.

Hai cô gái lại nắm tay nhau toan định ra về thì từ phía sau vọng tới tiếng gọi chua ngoa:

"Hai con kia đứng lại cho bà."

Hạ Anh và Thanh Anh cùng quay người nhìn về phía người phụ nữ.

Bà ta chắc cũng ngoài tuổi tứ tuần tuy vậy nhưng bà ta lại trang điểm rất lòe loẹt, theo sau bà ta là hai tên bặm trợn, hung hãn.

Người phụ nữ kia hắng giọng:

"Ai cho hai đứa chúng mày dám bén bảng ở đây cướp khách của tao hả?"

Hạ Anh nhìn bà ta rồi lại nhìn Thanh Anh, giọng nói hơi run run thanh minh:

"B..Bà nhầm người rồi.

Tôi không quen bà với lại tôi trước giờ nào có đi cướp khách của ai."

Bà ta gằn lên:

"Mày còn thích cãi à?"

Hạ Anh câm nín không dám nói thêm câu nào.

Kỳ thực là cô không sợ con mụ này mà thứ cô sự chính ra hai tên tai to mặt lớn, cơ bắp cuồn cuộn đang đứng sau mụ ta.

"Hạ Anh, bà ta là tú bà của cái tửu lâu đối diện chỗ chúng mình kể chuyện đấy.

Dạo gần đây, lúc nào tớ cũng thấy bà ta nhìn bọn mình chằm chằm hóa ra là vì cái này."

Thanh Anh thủ thỉ bên tai Hạ Anh.

Mụ tú bà lại tiếp tục quát:

"Tao nói cho mày biết nếu ngày mai mày không cuốn gói ra chỗ khác để bà làm ăn thì đừng có trách bà độc ác."

Nghe tới đây Thanh Anh tức tối lên tiếng:

"Bà làm ăn là việc của bà, chúng tôi kể chuyện kiếm tiền là việc của chúng tôi.

Hai bên cạnh tranh công bằng.

Nếu có thời gian qua đây đe dọa chúng tôi thì sao bà không về chỉnh đốn lại mấy con đào của bà ấy.

Xem chúng nó phục vụ thế nào mà để khách người ta thích đứng ở lề đường nghe chúng tôi kể chuyện."

Mụ tú bà nghe những lời nói sắc bén của Thanh Anh thì không thể đáp trả lại câu nào.

Thẹn quá hóa giận, mụ ta sai hai tên bặm trợn theo sau lên "tẩm quất" cho hai người.

Hai cô gái sợ hãi lùi ra phía sau, một tên giơ cao tay định tát một cái trời giáng vào Thanh Anh, Hạ Anh thấy thế liền xoay người ôm lấy bạn mình và một lẽ dĩ nhiên tấm lưng của cô ăn trọn cú đánh trời giáng của tên cao to đó.

Cái cảm giác vừa đau vừa rát truyền tới.

Thanh Anh lo lắng cho bạn, cô vội dùng tay xoa nhẹ lên vai bạn, lo lắng hỏi:

"Hạ Anh, cậu bị hâm à?

Sao lại đi đỡ cho tớ cơ chứ?"

Hạ Anh cắn chặt lấy môi, nín nhịn cơn đau, cô mới từ từ buông Thanh Anh ra sau đó đi tới phía tú bà.

Ả tú bà nhìn khuôn mặt xám xịt của Hạ Anh, một cảm giác sợ hãi không rõ nguyên do bao trùm lấy tâm trí bà tuy vậy bề ngoài bà vẫn cứng miệng vì bà ta cậy có hai tên thuộc hạ bặm trợn:

"Con tiện nhân, mày muốn làm gì?"

Hạ Anh im lặng hồi lâu làm cho không khí đã căng thẳng càng trở nên ngột ngạt hơn.

Mụ chủ cũng bắt đầu tưởng tượng linh tinh, bà ta tưởng tượng Hạ Anh sẽ tát trả lại bà tay hay nắm tóc bà ta mà tát.

Nhưng cái tát mà bà ta nhận được không phải từ Hạ Anh mà đến từ trí tưởng tượng phong phú của bà ta đã tát bà ta một cái khi Hạ Anh chợt nở nụ cười thân thiện khiến bà ta có chút đề phòng mà lùi về sau tên thuộc hạ còn lại.

Hạ Anh hạ giọng nói với bà ta:

"Hay chúng ta hợp tác với nhau đi.

Không biết ý bà đây thế nào?"

Ả tú bà nghe vậy ngẩn ra một lúc sau đó bà ta định thần lại, đưa tay lên cằm suy nghĩ:

"Ta có tài kể chuyện thu hút người khác nếu làm trong quán bà không phải là quán bà sẽ phất lên sao?

Không chỉ có những cô đào xinh mà còn có người kể chuyện mua vui khi ngồi ăn uống nữa.

Số ngân lượng tôi kiếm được từ việc kể chuyện sẽ cùng ba chia đôi.

Bà thấy thế nào?"

Bà ta nghe cũng xuôi tai nên gật đầu đồng ý luôn:

"Được.

Ngày mai ta sẽ sắp xếp cho người một chỗ để ngươi kể chuyện, tới lúc đó chúng ta sẽ thỏa thuận hợp đồng."

Lôi thôi thêm vài câu rồi bà ta cũng dắt mấy tên thuộc hạ lượn về cái tửu lầu của mình.

Hạ Anh và Thanh Anh lại cùng nhau sánh vai về căn nhà rơm mới thuê được từ một người nông dân.

Thanh Anh lo lắng hỏi Hạ Anh:

"Hạ Anh, lưng cậu còn đau không?"

Hạ Anh nhen răng cười với Thanh Anh đáp:

"Lưng tớ làm bằng thép mà cái đánh này có là gì."

Thanh Anh khẽ nhíu mày:

"Trời ạ!

Đau vậy rồi mà còn đùa được à?"

Hạ Anh cười nhăn nhở đáp:

"Không đau thật mà."

Thanh Anh lần này nhỏ giọng:

"Tớ cảm ơn cậu nhiều.

Cậu vì tớ mà phải chịu đau rồi."

Hạ Anh nghe bạn mình nói vậy thì vội lên tiếng:

"Cảm ơn gì chứ.

Chúng ta là bạn mà, thấy cậu bị đánh chả nhẽ tớ lại cứ đứng đó mà trơ mắt nhìn hay sao chứ?"

Thanh Anh im lặng.

Một lúc sau như nhớ ra điều gì cô quay sang nhìn Hạ Anh rồi thắc mắc:

"Mà sao cậu lại muốn hợp tác làm ăn với mụ tú bà kia vậy?

Cậu không nghĩ tới việc nếu làm với bà ta chúng ta sẽ là người thiệt hơn à?"

Hạ Anh suy nghĩ hồi lâu rồi tỉnh bơ đáp:

"Cậu nói tớ mới nghĩ ra đấy."

Thanh Anh nghe bạn mình đáp một câu tỉnh bơ vậy cũng cạn lời.

Hạ Anh tiếp tục nói:

"Tớ vốn không nghĩ nhiều tới vậy vì tớ đang lên một kế hoạch để trả thù."

Thanh Anh tròn mắt nhìn, cô tò mò hỏi:

"Kế hoạch?"

Hạ Anh gật đầu rồi cô nở nụ cười xảo quyệt:

"Phải.

Tớ sẽ cho bà ta ngồi tù mọt gông."

Dứt lời, Hạ Anh thì thầm to nhỏ với Thanh Anh về kế hoạch của mình.

Không biết Hạ Anh đã nói gì chỉ biết lời vừa dứt, Thanh Anh nhìn Hạ Anh đầy nghi hoặc:

"Cậu có chắc sẽ chót lọt không?"

Hạ Anh lắc đầu đáp:

"Không.

Nhưng tớ muốn thử xem, không thử sao biết.

Cậu có dám tham gia vào ván này với tớ không Thanh Anh?"

Thanh Anh không hề ngần ngại mà đồng ý ngay tắp lự.

Hạ Anh mỉm cười, cô đưa tay đẩy cánh cổng được cố định bằng mấy thanh củi* một cách xơ xài mà vào nhà.

Chú thích

* Đoạn này mình cũng không biết diễn tả thế nào nên mong mọi người thông cảm.
 
Tớ Sẽ Luôn Bên Cậu!
Chương 5: Hợp tác làm ăn (2)


Thời tiết hôm nay không còn được dễ chịu như những ngày trước nữa.

Mới sáng sớm, bầu trời đã bị những đám mây đen chiếm lấy, những hạt mưa nặng trĩu cứ vậy mà rơi xuống nhân gian, gột rửa cho từng chiếc lá, cho từng cánh hoa.

Những hạt mưa rơi xuống tạo nên những âm thanh rả rich thật vui tai, âm thanh ấy như giúp con người ta gột rửa hết những ưu tư, phiền muộn trong lòng.

"Thanh Anh ơi, đi thôi."

Thanh Anh đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ, cô nhìn ngắm những hạt mưa rơi, đôi mắt chất chứa điều gì đó.

Nghe thấy tiếng Hạ Anh mình gọi, cô giật mình.

Hạ Anh nói tiếp:

"Hay hôm nay cậu ở nhà nhé.

Trời đang mưa lớn, bây giờ cậu đi theo tớ nhỡ bị ngấm nước mưa là bị ốm đấy."

Thanh Anh vội đi dép vào, cô tiến tới góc phải của căn nhà tranh vách đất, lấy cái áo mưa được làm bằng rơm rồi đưa cho bạn sau đó cô cũng lấy cái áo rơm còn lại khoác lên vai, đoạn nói:

"Không sao đâu.

Ở nhà chả có gì làm, buồn lắm.

Tớ đi cùng cậu vừa nghe cậu kể chuyện lại vừa có thể phụ cậu một tay nữa."

Hạ Anh lo lắng nói tiếp:

"Nhưng tớ thấy tâm trạng cậu hôm nay không được tốt cho lắm.

Cậu nhớ bố mẹ à?"

Thanh Anh không hề né tránh câu hỏi của Hạ Anh, cô thật thà gật đầu.

Cô thở hắt ra rồi nói:

"Kể từ lúc tớ với cậu xuyên về Đại Việt tới nay cũng đã hơn hai tuần rồi.

Tớ không biết nếu bố mẹ tớ và cả bố mẹ cậu biết được không tìm thấy ai bọn mình thì họ sẽ đau khổ thế nào đây."

Nghe Thanh Anh dãi bày như vậy nhưng khuôn mặt của Hạ Anh lại không có lấy một gợn cảm xúc.

Cô khoác cái áo mưa lên rồi chỉ nói một câu:

"Chúng ta đi tới tửu lâu thôi.

Muộn rồi."

Thanh Anh không nói thêm, cô chỉ "ừ" một tiếng rồi cùng Hạ Anh đi tới tửu lâu vì hơn ai hết cô hiểu được Hạ Anh đối với bố mẹ mình là như thế nào.

Có lẽ cũng sẽ nhớ đấy, cũng lo lắng đấy nhưng cảm xúc ấy sẽ không kéo dài được lâu.

Trong lúc đó Hạ Anh cũng trầm tư chả kém gì Thanh Anh, cô nghĩ lại những lời nói của bố mẹ mỗi khi cô được điểm không như kỳ vọng của họ:

"Cho học nhiều vậy mà được có ngân đây điểm."

"Mày sang học hỏi bạn Châu kia kìa.

Con nhà người ta học nhiều vậy có thấy kêu câu nào đâu, con nhà mình học chả bằng một phần con nhà người ta đã ngoạc mồm ra kêu."

"Đấy cho ăn cho học, chả phải đụng tay vào việc gì mà học hành cũng không nên hồn."

Những câu nói ấy dường như đã trở thành một bóng ma tâm lý rất lớn đối với Hạ Anh.

Cô luôn bị bố mẹ kiểm soát mọi việc, cô muốn tự tử nhưng mỗi khi vậy Thanh Anh lại ở bên an ủi, động viên:

"Mình sẽ luôn bên cậu!"

"Cậu đừng làm điều dại dột, cậu không nghĩ cho cậu cũng phải nghĩ cho tớ chứ.

Cậu mà "giải thoát" thật thì người tự trách sẽ là tớ đấy."

"Tớ biết bây giờ cậu đang rất áp lực nhưng cậu đã có tớ ở bên rồi.

Có điều gì khiến cậu cảm thấy khó chịu thì cậu cứ nói ra, tớ luôn sẵn sang lắng nghe cậu bất cứ lúc nào."

Hạ Anh nhìn người bạn Thanh Anh của mình, bất giác nở nụ cười trên môi, một người như Thanh Anh quả thực rất hiếm có thể gặp nhưng Hạ Anh lại có thể gặp được.

Có lẽ đây là niềm an ủi to lớn nhất mà ông trời đã bố thí cho cô.

Thanh Anh cùng Hạ Anh bước vào tửu lầu, một tên tiểu nhị đã đứng sẵn ở đó chờ, vừa thấy hai người, hắn đon đả chạy tới chào rồi nhanh nhẹn cất áo rơm của hai người đi sau đó nói:

"Bà chủ con đợi hai cô lâu lắm rồi đấy ạ.

Mời hai cô theo con đi bên này."

Dứt lời, hắn đưa tay về phía trước ra hiệu cho hai người theo hắn.

Hai cô gái nhìn nhau rồi cuối cùng cũng cùng tên tiểu nhị đi lên tầng hai.

Những tiếng cười đùa, tiếng đàn, tiếng hát cứ vang vọng khắp tầng hai của tửu lầu.

Chuyện này thực sự rất lạ, Đại Việt đang được vị vua Trần Anh Tông trị vì, ngài là người đặc biệt ghét việc rượu chè, cờ bạc thậm chí nếu bị nghiện hai thứ là "thần cồn" và "thần đỏ đen" cũng coi như phạm pháp chả nhẽ cái tửu lầu này bê tha công khai mà vẫn chưa bị gì hay sao?

Cánh cửa gỗ mở ra, ả tú bà đang chễm chệ ngồi trên ghế, bà ta thong thả nhấp từng ngụm trà, thấy Thanh Anh và Hạ Anh vào, bà ta liền bỏ chén trà xuống, chỉ tay vào hai cái ghế đã được kê sẵn rồi nói:

"Ngồi đi."

Tên tiểu nhị nhanh nhẹn đẩy hai cái ghế ra cho hai người ngồi rồi lập tức rời đi.

Hai cô bé nhìn nhau rồi cũng ngồi xuống ghế.

Hạ Anh là người đầu tiên lên tiếng:

"Tôi tưởng tới đây là sẽ làm việc luôn chứ?

Bà gọi chúng tôi tới phòng này làm gì?"

Bà ta mỉm cười đầy ẩn ý trước sự khó hiểu của hai cô gái, bà ta lấy từ trong ống tay áo ra một tờ giấy sau đó để lên trên bàn cùng một khay mực lăn tay(1) rồi nói như ra lệnh:

"Điểm chỉ lên đây đi."

Hạ Anh và Thanh Anh nhìn nhau rồi lại nhìn vào tờ giấy trước mắt với hàng chục chữ tượng hình khó hiểu.

Ả tú bà lại tiếp tục giục:

"Điểm nhanh đi.

Đừng nói là các người không biết đọc chữ nhá."

Thấy vẻ bối rối của hai người bà ta liền ngờ vực hỏi.

Thanh Anh và Hạ Anh nhìn nhau đầy ái ngại quả thực là đúng như bà ta nói.

Bà ta thở dài rồi lại hớp thêm ngụm trà nữa rồi nói:

"Thôi cứ điểm chỉ vào đi.

Ta xưa nay chưa từng làm ăn gian dối với ai, các ngươi yên tâm."

Hạ Anh và Thanh Anh nhìn nhau vẻ lưỡng lữ pha lẫn suự ngờ vực.

Thanh Anh ghé vào tai thì thầm:

"Tớ thấy mặt bà ta cứ gian gian sao ấy.

Tốt nhất là không thể tin được."

Hạ Anh nhìn tổng thể bà ta rồi gật đầu tán thành với Thanh Anh, cô ghé vào tai Thanh Anh mà to nhỏ:

"Tớ đồng ý với cậu nhưng mà không vào hang cọp sao bắt được cọp.

Cái tát hôm qua nhất định tớ phải trả."

Thanh Anh đáp lại:

"Thôi.

Tớ không sao thật mà.

Chúng ta đi về đi."

Hạ Anh vỗ nhẹ tay Thanh Anh như một lời trấn an.

Sau đó cô dứt khoát chỉ điểm lên tờ giấy, ả tù bà thấy vậy thì ngay lập tức thu lại tờ giấy rồi vui vẻ nói:

"Từ nay ta và hai cô cùng là người làm ăn với nhau.

Bây giờ hai cô có thể làm việc của mình rồi."

Dứt câu bà ta liền hắng giọng gọi lớn:

"Mau dẫn hai cô xuống để hai cô làm việc đi."

Tên tiểu nhị vừa nãy nghe thấy lệnh thì nhanh chóng đẩy cửa, hắn tay khom người, tay hướng ra phía ngoài cửa, kính cẩn mời:

"Con mời hai cô ạ."

Thanh Anh và Hạ Anh cùng nhau đi theo sau tên tiểu nhị, vừa đi, Thanh Anh thì thầm với Hạ Anh:

"Hạ Anh, cậu không sợ bà ta làm gian sao?"

Hạ Anh lắc đầu rồi thì thầm đáp:

"Tớ sẽ cố gắng thủ tiêu cái tờ giấy đấy."

Tên tiểu nhị dẫn hai người xuống dười lầu rồi sau đó nói với một người đàn ông tầm ngoài ngũ tuần gì đó rồi rời đi.

"Hai cô là người mà bà chủ tôi mời tới sao?"

Hai cô gái gật đầu.

Người đàn ông trước mắt mỉm cười xã giao rồi dắt hai cô gái tới một cái sân khấu nhỏ được đặt ở chính tửu lầu.

Ông ta niềm nở giới thiệu với những người đang dùng bữa phía dưới.

"Các vị khách quan, rất xin lỗi khi đã làm gián đoạn bữa ăn của các vị.

Tửu lâu chúng tôi có một thông báo tới các vị.

Bà chủ chúng tôi vừa mới mời được hai vị tiểu thư kể chuyện rất hay, chắc các vị cũng không còn lạ nhỉ?

Hai vị tiểu thư này rất nổi tiếng trong kinh thành chúng ta dạo gần đây.

Bây giờ lão xin lui xuống nhường chỗ cho hai vị tiểu thư.

Chúc các khách quan ngon miệng.

Dứt lời, người đán ông nhanh chóng đi xuống.

Hạ Anh và Thanh Anh đứng đó nhìn nhau, lộ rõ vẻ lúng túng.

Thanh Anh hít một hơi rồi cô mở lời trước:

"Xin tự giới thiệu ta là Thanh Anh còn đây là Hạ Anh, người bằng hữu của ta và cũng là người kể chuyện cho các vị.

Rất mong các vị yêu thích những câu chuyện mà chúng tôi kể."

Sau đó Thanh Anh kéo tay Hạ Anh ngồi xuống, trước mặt Hạ Anh là một cái bàn gỗ nho nhỏ.

Thanh Anh ngồi ở đằng sau, cô vỗ nhẹ vào bàn tay Hạ Anh thay cho lời cổ vũ.

Hạ Anh nhìn cô bạn của mình rồi khẽ gật đầu thay cho lời đáp.

Cô cất giọng:

"Câu chuyện đầu tiên hôm nay ta muốn kể với các vị có tên "Chiếc lược ngà"

Sau khi giới thiệu tên câu chuyện, Hạ Anh bắt đầu dẫn dắt mọi người vào trong câu chuyện của mình.

Tuy có một số nội dung hiện đại đã bị cô lược bỏ nhưng nhờ khéo léo sửa đổi nên tất cả mọi người đều không ai nhận ra.

Tất cả khách quan có mặt ở đó đầu say sưa nghe Hạ Anh kể chuyện và tất nhiên cũng là những mánh khóe cũ mà các cô kiếm được rất nhiều tiền.

Mặt trời dần khuất sau ngọn núi cao, nhường chỗ cho mặt trăng ngự trị cả bầu trời.

Hạ Anh quay sang hỏi một tên tiểu nhị bên cạnh:

"Bây giờ là mấy giờ rồi?"

Tên tiểu nhị ngớ người một lúc nhưng rồi cũng thành thật trở lời:

"Dạ, bẩm cô, bây giờ là giờ là đầu giờ tuất ạ."

Hạ Anh gật nhẹ đầu sau đó quay sang nhìn cô bạn Thanh Anh đang ngồi ỉu xìu bên cạnh.

Hạ Anh nhìn bạn mình rồi mỉm cười dịu dàng sau đó cô nhẹ nhàng hỏi tiểu nhị bên cạnh:

"Bây giờ chắc chúng tôi có thể dùng bữa tối rồi chứ?"

Tiểu nhị lộ rõ vẻ phân vân, ánh mắt quét về phía dưới, nơi các vị khách đang dùng bữa.

Hiểu được ý của tiểu nhị, Hạ Anh liền nói:

"Ta biết giờ này sẽ có nhiều khách tới ăn.

Ta có thể ăn sau nhưng mà Thanh Anh có vẻ như đói không chịu được rồi.

Ngươi có thể lấy ít thức ăn cho cô ấy ăn lót dạ được không?

Dù sao cô ấy cũng chỉ giúp ta những chuyện vặt vãnh nên vắng mặt một lúc cũng đâu phải vấn đề đâu đúng không?"

Tên tiểu nhị nghe Hạ Anh nói có vẻ xuôi tai.

Hắn ta gật như gà mổ thóc rồi đáp:

"Vậy để ta vào trong bếp xem còn có gì ăn được không vậy."

Hạ Anh nhìn Thanh Anh, nhỏ giọng gọi:

"Thanh Anh, Thanh Anh,..."

Vừa định gọi thêm câu thứ ba thì Thanh Anh giật mình, câu trả lời theo phản xạ:

"Hạ Anh gọi mình sao?"

Hạ Anh gật đầu sau đó cô mỉm cười, nói với bạn mình:

"Cậu xuống bếp ăn chút gì đi.

Chắc cậu cũng đói rồi nhỉ?"

Thanh Anh gật đầu rồi nhỏ giọng hỏi Hạ Anh:

"Thế còn cậu thì sao?

Hay để tớ xuống dưới bếp mang một ít xôi cho cậu nhá!

Chứ không ăn thì sức đâu mà ngồi kể chuyện."

Hạ Anh đáp:

" Tớ chưa đói.

Cậu cứ xuống ăn đi."

Thanh Anh lắc đầu:

"Không.

Tớ chờ cậu làm xong mới ăn cơ."

Hai cô gái đang nói dở thì tên tiểu nhị tay cầm bó xôi được bọc bằng lá sen hớt hải chạy tới.

Y đưa cho Thanh Anh rồi nói:

"Cô ăn thì xuống dưới kia mà ăn."

Thanh Anh nhận lấy bó xôi sau đó cất vào tay nải rồi đáp:

"Đa tạ anh nhưng tôi không đói, bó xôi này tôi sẽ ăn cùng bạn tôi khi về nhà.

Rất đa tạ anh!"

Tên tiểu nhị cũng không them nhiều lời, hắn chỉ gật đầu nhẹ rồi xoay người bỏ đi.

Hạ Anh thấy bạn mình kiên quyết vậy cũng không nói gì thêm nữa, cô bắt đầu cất giọng kể chuyện cho những người đang ngồi ở dưới nghe.

Nửa tuần hương nữa cứ vậy mà trôi qua, trong lúc Hạ Anh đang say sưa trong câu chuyện của chính mình thì Thanh Anh bất ngờ kéo vạt áo cô khiến Hạ Anh giật mình quay sang nhìn bạn mình.

Thanh Anh liếc mắt như ra hiệu cho Hạ Anh điều gì đó, Hạ Anh nhìn theo hướng mắt của bạn mình.

Ánh mắt vừa nhìn tới tầng hai của tửa lầu thì thu gọn vào mắt cô là một người mặc áo đen, bên hông có dắt theo thanh kiếm, nhìn qua là biết không phải là khách vào đây chơi bời rồi.

Hạ Anh như hiểu ra ý của bạn mình, cô cười khẩy, thầm nhủ:

"Không ngờ lại nhanh tới như vậy."

Cô nháy mắt với Thanh Anh.

Thanh Anh cũng gật đầu nhẽ nhằm ra dấu đã hiểu

"Ây da!

Đau bụng quá!"

Thanh Anh thảng thốt, cô ôm bụng chạy tới chỗ tên tiểu nhị rồi khó khăn hỏi:

"Nhà vệ sinh ở đâu vậy?"

Tên tiểu nhị hơi ngớ người mà hỏi lại:

"Nhà vệ sinh?"

Thanh Anh biết mình dùng sai ngôn ngữ nên sửa lại:

"Ý ta là nhà xí.

Nhà xí ở đâu?

Nhanh lên.

Ta sắp không nhịn nổi rồi."

Tên tiểu nhị như hiểu ra, hắn chỉ tay ra một góc tửu lầu rồi nói:

" Cô cứ đi thẳng rồi sau đó rẽ sang trái là tới."

Thanh Anh ôm bụng, cảm ơn tên tiểu nhị rồi vội vã chạy đi luôn.

Trên môi của cô và Hạ Anh lúc này đều không thể giấu nổi nụ cười bởi họ không ngờ cơ hội lại tới nhanh như vậy
 
Back
Top Bottom