Đam Mỹ Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 60: 60: Kế Hoạch


[Tôi đang có nguy cơ bị theo dấu rồi! Chuyện này khẩn cấp lắm, thiếu gia Hajin, thiếu gia Suho.

]
Hajin nghe được tin tức này bỗng chốc thế giới quan trong tâm trí cậu liền đổ vỡ.

Cuối cùng cậu mới có thể rời khỏi chốn kia mà có được cuộc sống như bây giờ, thế mà lại bị người khác đang theo dấu truy tìm ư?
Suho cũng đọc được tin nhắn nhưng không hề vội vàng hay hốt hoảng, chỉ để cây chổi lại về vị trí cũ và tiến lại chỗ cậu.

Hajin hốt hoảng, cố lay người Suho để bàn bạc chuyện này, nhưng cậu ta lại không nói lời nào khiến cậu trở nên sốt ruột hơn.

"Suho!.

.

KIM SUHO, CẬU NGHE TỚ KHÔNG VẬY? CHÚNG TA BÂY GIỜ BỊ GIÁN TIẾP THEO DÕI RỒI, NẾU HỌ TÌM THẤY CHÚNG TA THÌ! ! "
"Hajin, tớ đang nghĩ cách này! ! "
"Giờ còn có cách khác hả? Cậu không thể nào!.

"
Suho chịu không nổi liền hôn mạnh Hajin như một lời cảnh cáo, khuôn mặt dần trở nên đen như nước mực.

"Những lúc như vậy thì cậu làm ơn bình tĩnh đi, cậu cứ như thế thì làm sao tìm được cách giải quyết chuyện này.

"
"Thì!.

cậu nói! cũng không sai đâu!.

"

Tự nói tự chịu, giờ cậu cảm thấy bản thân đã đi quá trớn rồi, từ từ lấy bình tĩnh, hỏi han cậu một lúc hồi lâu.

"Vậy cậu sẽ làm thế nào trong mấy ngày này? Nếu như để bác ấy làm theo lịch trình thì còn nguy hiểm hơn.

"
Suho lấy ra hợp đồng lúc đấy đưa cho cậu xem, nói ra kế hoạch của mình để cậu có thể yên tâm phần nào.

"Trước mắt thì những ngày tiếp theo tớ sẽ đi săn cho cả phần của cậu, bác Soohyuk thì cần phải được nghỉ phép, làm vậy cho đến khi đám theo dõi ấy không còn nghi ngờ nữa.

"
"Bác ấy chắc chắn nghỉ có lương?"
"Cậu nghĩ tớ sẽ nhẫn tâm tới mức chặt đứt luôn đường sống của người già đông con?"
"Còn Amethyst sẽ tính sao?"
"Đương nhiên em ấy vẫn cần phải đi học mà? Tớ sẽ đưa em ấy đi từ sớm.

"
"VẬY TỚ SẼ KHÔNG CÓ GÌ ĐỂ LÀM TRONG MẤY NGÀY TỚI Ở BÊN NGOÀI!"
"Cứ yên tâm ở nhà đi, thế giới này tớ sẽ gánh vác thay cho cậu, còn cậu chỉ việc nằm chơi xơi nước.

"
"! ! ! "
Cậu ấy đang nói cái điều phi lý gì vậy?
Cậu cảm thấy bản thân đang dần hướng vào việc nội trợ full-time.

Nghịch lý này thực sự có thể tồn tại sao?
Cậu hoàn toàn không muốn tin chút nào.

"Vậy thống nhất nhé, tớ sẽ đi gọi cho Đội trưởng để sắp xếp kế hoạch ngày mai.

"
"Cậu gọi ở đây!.

cũng được!.

"
Suho đứng dậy đi vào phòng, vì để tránh làm phiền cậu trong lúc gọi điện.

Cậu khẽ vùi mình vào trong gối, dần dần suy nghĩ cũng thấy được kết quả của kế hoạch này.

Chỉ là!.

.

Cậu tự nghĩ cậu ấy có phải gánh vác hơi nhiều thứ không?
*Píp píp! *
Cậu thẫn thờ nhập vào dãy số trên đồng hồ, như đang có dự định gọi ai đó.

Bấm gọi chưa được 5 giây, bên đầu kia đã có lời phản hồi nhanh nhất.

[Hajin, sao hôm nay cậu lại gọi cho tớ vậy?]
"Rachel, xin lỗi cậu vì đã làm phiền, nhưng mà hiện tại cậu đang làm gì vậy?"
[Còn không phải đi học hả? Với lại mấy tuần nữa trường sẽ tổ chức buổi gia nhập quân sự rồi, nên lúc đó tớ có thể không gặp hai cậu trong mấy tháng tới.

]
"Quân sự? Trường yêu cầu như thế hả?"
Rachel thở dài, muốn mắng cậu ta vài trận nhưng không thể vì bị trục xuất khỏi đấy rồi thì làm sao hiểu được.

[Đại khái chính là vậy đó, tớ cũng buộc phải tham gia dù tớ sinh ra ở Mỹ.

Nhưng có cái lợi nhất là học quân sự ở Hàn Quốc thì không cần về lại quê tớ để tham gia.

]
"Vậy trước lúc đó, tớ có thể nhờ cậu việc đấy được không?"
[Thoải mái ~.

Chúng ta đều là bạn bè mà, đương nhiên là giúp có điều kiện rồi.

]
"Nhẫn tâm vậy!.

.

"
[Kinh doanh là đôi bên có lợi mà.

]
Hajin kể hết những gì xảy ra lúc Suho rời đi, và nhờ cô ấy giúp một tay trong việc xóa bỏ sự theo đuổi không rõ nguyên do.

Rachel tán thành mà không do dự, nhưng đổi lại sau khi trường kết thúc hoạt động quân sự sẽ mượn Kim Suho giả làm bạn trai mình trong một buổi tiệc thường niên.

Ban đầu cậu không thể chấp nhận việc này vì nó có thể mang tới sự nguy hiểm lớn, nhưng cô ấy nói đó là một vũ hội và buộc phải đeo mặt nạ mới có thể tham gia, nên cậu cũng gật đầu với điều kiện là phải đảm bảo an toàn lẫn nhau.

[Kim Hajin, tớ chắc chắn sẽ bảo vệ chồng cậu mà, nên đừng lo gì cho mình, với lại tớ không phải là nguồi thích đập chậu cướp hoa đâu.

]
"Tớ hiểu, nên tớ mới đồng ý, vậy tớ cúp máy nhé.

"
[Tạm biệt cậu nhé Hajin, nhớ chuyển lời chào của tớ đến Kim Suho đấy.

]
Hajin nói những lời cần nói cuối cùng sau đó tắt máy đi, quyết định chớp mắt một hồi, ngủ tới chiều để dư dả một chút thời gian cho việc đưa Amethyst về nhà.

Rachel lúc nãy cũng đang tự học trong thư viện, tình cờ một học viên nam lại đi về hướng của cô.

*Rầm*
"Rachel, giờ cậu có rảnh không?"
"Tớ!.

cũng!.

rảnh!.

"
Cô lắp la lắp bắp nói, trong lòng thầm nghĩ Kim Horak có phải là đứa điên không?
Cái thứ não cơ bắp đó mà cũng dùng thái độ đấy để nói chuyện, nếu đó là người khác thì họ chẳng muốn nói rồi.

"Cậu có biết Kim Hajin trốn ở xó nào không?"
"Chuyện đó cậu hỏi tôi thì tôi cũng chịu, đó cũng đâu phải là việc của tôi, nếu muốn hỏi thì làm ơn hỏi bên trường hay phía Hiệp hội.

"
"Cậu dám nói chuyện ngang tàng thế này với tôi hả? Biết tôi là ai không?"
"Tôi biết, nhưng tôi không muốn tiếp đấy.

Dù tôi biết cậu ta ở đâu, tôi cũng không hé răng nửa lời.

"
- --------------End--------------.
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 61: 61: Ngày Của Rachel


“Tôi biết, nhưng tôi không muốn tiếp đấy.

Cho dù tôi biết cậu ta ở đâu, tôi cũng không hé răng nửa lời.


Hai người lườm nhau, Horak vốn là người không thể chịu được sự kiên nhẫn quá 15 giây, khớp ngón tay cậu ta lại lại giở chứng.

Quản lý tới đúng lúc trực tiếp yêu cầu hai người rời khỏi thư viện ngay, Rachel hoàn toàn bực bội, vơ hết toàn bộ sách trên bàn, rời đi trước ánh mắt của bao người.

“Vừa lòng cậu chưa! Thay vì làm phiền người khác học trong thư viện quá mức, cậu nên rèn giũa cái cơ bắp cậu yêu quý và làm ơn phát triển trí tuệ cho tôi!”
Không quên đưa ra lời dặn dò, Horak lần này hoàn toàn bị chọc điên chỉ vì một đứa con gái tóc vàng nước ngoài.

Dồn hết sức lực đánh vỡ bàn lớn, học sinh lẫn quản lý đều không thể không nuốt nổi một ngụm nước bọt vì chưa từng thấy ai chống đối cậu ta một cách gần dạ và dứt khoát.

Chỉ ném lại một tấm thẻ đen sau đó rời đi, như thể nơi này là địa bàn của cậu ta vậy, làm gì cũng không có ai đứng lên cãi tay đôi cho tới hôm nay.

Rachel muốn tìm một nơi yên tĩnh khác để học tập, thì lại quá xui xẻo đi khi đụng phải Yoo Yeonha.

Cũng rất may mắn khi Yeonha là người có tính tự cao, vốn dĩ chẳng coi những người chưa từng gặp mặt như người lạ.

Cô ấy nhìn sắc mặt Rachel chưa quá 3 giây, liền quay đầu bỏ đi như cả hai chưa từng gặp nhau.

Rachel bỗng nhiên không có cảm giác tự học tập như lúc nãy, lặng lặng quay về lớp của mình.

Đa phần Thiếu Sinh Quân trong thời gian tập luyện hoặc chuẩn bị cho cuộc tham gia nhập ngũ, sẽ không ở lại đây tận lúc ra về.

Chỉ đành chọn bừa một chỗ sau đó ngồi xuống, sự thất thần liền lộ rõ tức khắc.

“Hôm nay rốt cuộc là thế nào vậy chứ? Sao cư nhiên phải chạm mặt với mấy tên khó ưa thế này?”
“Biết vậy mình nên về nhà tự học cho xong….

.


Vừa khóc vừa than trời, cách giải quyết tốt nhất đối với tiểu thư gia tộc đó chính là: Đặt hàng những gì vừa mắt, chẳng quan tâm giá cả.

Lướt qua hãng trang điểm, cô lại chuyển mục Đề cử, tìm thấy một vài món thú vị, đầu cô bỗng chốc nhảy số kinh hoàng.

“Mấy cái này quá được luôn đấy, hai người họ mà có nó, cùng dùng nó trên giường thì….

.


“Không được, mình là một cô gái tinh tế, thanh tao, tuyệt đối không thể tự mua những thứ này.


“…….

.


“Nhưng mà, chỉ tặng thôi cũng đâu có gì sai trái đâu nhỉ? Đúng, cứ gửi lời nhắn như thế đấy, hai người họ sẽ hiểu được tâm ý của mình mà.


Nghĩ xong cô lại toát lên một nụ cười bí hiểm, cố tất tay vào danh mục liên quan đến mặt hàng đang xem hiện tại, mua hết những gì trong mắt.

Nhất là đống bao bảo vệ đủ loại màu sắc, kích cỡ, hình dạng khác nhau, cô mua rất gọn chỉ với lượng tiền với một con số hoàn toàn kh ủng bố.

Cô đứng dậy, nhìn quanh nhìn quất một cách đề phòng.

Xác nhận hoàn toàn không có ai ở bên ngoài lẫn ai đang núp để rình mò, cô giải phòng hết tất cả nội khí ra, nói lớn thẳng mạch vào khoảng không.

“Kim Suho, hãy biết ơn tớ đi! Vì muốn để hai người có cơ hội gần gũi mặn nồng, lão nương đây đã đổ hết toàn bộ số tiền này lẫn liêm sỉ của mình đấy!”
——————

3h chiều.

Cô thản nhiên rời khỏi trường rất tuỳ hứng, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng xì xào giữa các học sinh với nhau.

Bỗng nhiên cô dừng chân lại và chợt nhận ra, bản thân có lẽ đã từng muốn tiếp chuyện như vậy rồi, nhưng lại e ngại trước thân phận nước ngoài của chính mình.

Nhìn bóng lưng của họ, cô lại chẳng hề buồn, thay vào đó là khẽ cười lên một đường cong vút, không ai nhìn thấy.

Giờ cô chẳng còn muốn làm những điều đơn giản thế này nữa, cô muốn tập trung hoàn thành sự nghiệp của gia tộc.

Và hoàn thành cả nguyện vọng của hai người bạn, dù họ hiện tại không thể gặp mặt thường xuyên trực tiếp nữa.

Nhưng rồi sẽ có lúc họ quy tụ sum vầy, nói chuyện thản nhiên với nhau, như thể quy tắc giữa quý tộc và người nghèo chưa từng có hay tồn tại ở Hàn Quốc này.

Mặt khác, phía của Hajin và Suho.

“Anh Hajin, em về rồi đây.


“Mừng em v….

.

Đống bùn đất trên người em là thế nào, mau đi tắm ngay đi.


Amethyst nhìn đống vết bẩn trên người, chỉ cười một cách ngây ngốc sau đó chạy vào phòng tắm.

Suho cầm trên tay một đơn hàng kì lạ, đối phương nhìn thấy không liền khỏi sự bàng hoàng.

“Suho, cậu sao lại mua nhiều thế, đó là bất ngờ dành cho tớ hả?”
“Không, mấy cái này đều là của Rachel, người giao hàng đưa tớ mà không lấy tiền.


“Chuyện lạ vậy? Để xuống xem thử bên trong có gì đi.


Suho nhẹ nhàng đặt hộp hàng xuống, cậu chạy vào bếp lấy dao rọc ra, cắt từ một khoảng trống hở giữa băng keo và nếp hộp.

Mở ra xem, bên trong toàn là những món đồ được dùng trên giường trong việc đại sự, cùng với một lời nhắn nhỏ bên trong.

Bàng hoàng lấy nó ra xem, kết cục cậu suýt ngất lâm sàng, Suho vội vàng đỡ cậu giúp qua cơn đột quỵ khẩn cấp.

[Mấy cái này tớ tặng cho các cậu đấy.

Mai làm một đứa cháu để tớ có thể bồng bế.

P/s: Không cần trả tiền, vì đống này tớ bảo thầu bằng thẻ tín dụng rồi.

]
————End———-.
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 62: 62: Ngày Nhập Ngũ


"Hajin, cậu tỉnh lại đi, cậu ổn không, ổn thì làm ơn nói một tiếng đi mà"
"Tớ không ổn chút nào, Suho, tớ có lẽ đành phải đi trước cậu mất rồi! ! "
"HAJIN, LÀM ƠN ĐẤY, ĐỪNG GỤC NGÃ CHỈ VÌ NHỮNG MÓN ĐỒ CHƠI NÀY!!!"
Cậu hoàn toàn không hiểu nổi, tại sao Rachel lại gửi cậu mấy món đồ chơi này chứ?
Cậu chết lặng trong tim, không ngờ tới rằng cô bạn cậu làm quen chỉ vọn vẹn 1 tháng lại có sở thích nhìn cậu giãy đành đạch bất lực trước người khác.

Còn có thể ngửi thấu được sự phảng phất một mùi hương đầy cám dỗ ở đấy, chắc chắn cô ấy đã động chạm nó trước khi gửi đến.

Thực sự muốn phi tang hết cả đống này vào biển lửa, xóa hết tất cả như thể nó chưa tồn tại ở đây môt jgiaay phút nào.

*Rè! ! *
"Anh Hajin, cái này xài sao vậy? Có vẻ như nó thú vị lắm, em xin mấy cái để chơi nhé?"
Hai người hoàn toàn trở nên hỗn loạn, quay đầu chứng liến Amethyst đang cầm máy rung, điên nhất lại là tự ý bật nó làm phát ra những âm thanh khiến ai nấy nghe xong đều phải đỏ mặt liên tục.

"AMETHYST, DẸP CÁI THỨ ĐÓ TRÊN TAY EM NGAY!"
"Chờ đã anh Hajin, mấy cái này, thật ra em không cố ý lấy nó đâu, nó bị rớt nên định để lại, mà có nút nhấn ở đây!.

.

"
"CÁI THÙNG NÀY EM TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC LẤY RA BẤT CỨ THỨ GÌ ĐÂU ĐẤY! GIỜ EM HÃY LẲNG LẶNG VÀO PHÒNG VÀ COI NHƯ CHUYỆN GÌ Ở BÊN NGOÀI ĐỀU LÀ VÔ HÌNH ĐI!"
Amethyst bị dọa một vố lớn nên chỉ có thể cắm đầu chạy bạt mạng vào phòng, Suho cũng bị Hajin quát cho một trận lớn mà chưa kịp nói gì.

"Còn cậu nữa Suho, trong khoảng thời gian này tớ cấm triệt để các hành động ân ái quá mức độ.

Cậu làm trái thì biết thân biết phận của mình đi!"
"Tớ biết rồi, lời cậu nói cho dù có phải nhảy xuống biển lửa hay đứng trước ngàn kiếm tớ cũng quyết giữ lời!"
Hajin sau đó đứng dậy, cầm luôn chiếc thùng đem ra ngoài, với mục đích là tiêu hủy chúng đi.

Cậu đóng cửa lại, chưa được bao phút thì thấy ngọn lửa đang dần dần lớn lên, cũng với tiếng tách tách do đống dụng cụ bị rò rỉ điện ra bên ngoài phát ra.

Đúng là người kiêng về sự cám dỗ, không muốn thứ gì liền triệt để diệt chết tâm đó ngay từ trứng nước.

- ---------------------
1 tháng sau, khoảng thời gian đó sự việc đang cũng dần có sự chuyển biến tốt.

Soohyuk được nghỉ dài hạn nên Nayun và Jonghak hoàn toàn không có được một manh mối nào mới cả, đành phải từ bỏ việc theo dõi.

Công việc của bác ấy cũng có thể hoạt động trở lại, Hajin thoát khỏi sự gò bó ở nhà khi phải làm nội trợ full-time, nên đang nhiệt huyết đi săn bắt ở Hầm ngục để bù lại những khoảng khắc ấy.

Amethyst học tập cũng không bị kì thị hoàn toàn chỉ vì hoàn cảnh mồ côi, có thể thân thiết thêm với một vài người bạn tốt.

Nhưng còn Rachel, chuyện gì tới cũng phải tới, ngày này - ngày tham gia nhập ngũ của toàn thể trường Cube đã diễn ra.

Cô ấy hẹn hai người tới trước trường để tiễn một đoạn, để ít nhất Rachel không cảm thấy quá xa lạ khi tới một nơi chưa rõ ràng.

Đa phần mọi người đều chọn đi xe buýt chung, nhưng cô ấy lựa chọn đi xe riêng vì gia đình cô bảo cô chọn thể này có thể đảm bảo an toàn cao hơn.

Cô hoàn toàn biết ơn vì điều này, cô muốn được thử cảm giác ngoài gia đình, có người khác tiễn cậu đi lên một con đường mới lại.

Giờ này ở trường đều không có ai cả, tài xế cũng nhanh chóng thúc giục cô lên nhưng cô vẫn cứng rắn chờ đợi.

“Rachel, chúc mừng cậu bước trên con đường quân nhân trong vài tháng.


Cô quay đầu về bên trái, Hajin và Suho cùng đi tới với bàn tay đang cầm bó hoa hồng, nụ cười của cậu cũng dần tỏa sáng.

“Kim Hajin, Kim Suho, hai cậu để tớ chờ hơi lâu quá đó.

Làm gì mới tới vậy, họ đều đi hết rồi.


“Xin lỗi cậu Rachel, đây là lần đầu tiên tớ tiễn một người bạn, nên tớ nghĩ chọn hoa này phù hợp để chúc cậu bình an……”
“Đóa hoa hồng này cậu chọn để tặng tớ ư? Nhưng cậu cũng đâu….

.


“Kim Suho chọn đấy, tớ nói nhỏ cho cậu biết, cậu ấy lạnh lùng thế thôi, cũng không ngờ tới lại có hành động thế này.


Suho đứng lên ngăn cách hai người, còn bảo cô nhanh chóng tới chỗ tập trung quân sự để tiến hành thủ tục nhập ngũ thực tập.

“Giờ cậu nhanh đi được rồi đấy, còn đứng đây với Hajin tám chuyện nữa, không biết chừng đấy có thể viết được lịch sử nhập ngũ của trường.


“Cũng đâu phải là cậu đi đâu, Hajin còn chưa giục tớ lên xe, cậu nóng lòng tới mức như vậy, không lẽ là….

.


“Đúng là….

.


“SAI BÉT! Cậu đừng nghĩ thứ gì tào lao đâu đấy Rachel! Hoàn toàn là một sự hiểu nhầm lớn đó.


“Còn chưa nói ra mà, thẹn nhanh vậy.


Rachel miệng nói nhưng cô cuối cùng cũng chịu lên xe, nhanh chóng bảo tài xế di chuyển tới chỗ nhập ngũ.

Xe dần dần rời khỏi cổng trường, họ còn thấy cánh tay đang vẫy qua cửa sổ, nhưng trong chốc lát liền đã biến mất.

Cậu dựa vào vai Suho, vẫn còn ngắm nhìn con đường cô ấy đã đi, trở thành một con đường vắng ngắt.

“Tớ thật sự muốn tham gia chuyến nhập ngũ này….

.


Suho như thể hiểu rõ nỗi khổ đó, nhẹ nhàng xoa mái tóc của cậu một cách ôn nhu.

“Tớ cũng vậy, chỉ ít có thể vui thêm nếu có cậu ở bên cạnh tớ……”
“Nhưng mà nhé….

chúng ta không cần thiết phải chờ lâu….

để gặp lại sai 1 tháng dài đằng đẵng đó.


“Cậu nói vậy là có gì?”
Chỉ thấy cậu híp mắt lại, khẽ nói nhỏ cho cậu ấy nghe được.

“Chúng ta sẽ bám theo cô ấy tới đó.


———End——-.
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 63: 63: Đảo Quân Sự


Một tuần sau kể từ lúc trường Cube triển khai hoạt động quân sự.

Tại một hòn đảo tư nhân trực thuộc địa phận Hàn Quốc.

"TẤT CẢ! NGHIÊM!"
"Vâng, thưa giáo quan!"
"Tất cả, chạy 10 vòng quanh đảo!"
"Vâng thưa giáo quan! Sẽ hoàn thành thật tốt nhiệm vụ ạ!"
Các học sinh từng lớp lần lượt chạy theo lượt, hoàn toàn có sự liên kết chặt chẽ, không có một sơ hở nào.

Họ chọn địa điểm này với 3 lí do: Địa hình khá trắc trở, có một vài thành phố nhỏ ở đây thuận tiện cho việc huấn luyện bảo vệ người dân, ở đây có nhiều khách sạn chuyên dụng dành cho những quân nhân.

Giáo quan cùng với các ban lãnh đạo đưa ra thống nhất như vậy, để các Thiếu Sinh Quân có thể tự mình ứng phó được các tình huống bất ngờ, còn có thể cấp bằng sớm hơn.

Nhưng hiện tại họ đang gặp rắc rối là không tìm thấy học viên bị nhà trường trục xuất một cách vu oan, và một người luôn tin vào sự thật cũng theo gót rời khỏi với nạn nhân.

Quay trở lại phía các học sinh đang chạy quanh đảo, họ đã đi ngang qua một khu cư dân, nhiệt tình chào hỏi những người dân ở đây.

Nhưng ngoại trừ một số người có thể năng vượt trội ra, đa số các học sinh sống trong cảnh sung túc, không vận động nhiều nên đều gần như rã rời trong nữa vòng đảo.

Còn Rachel vốn xuất thân từ gia định hoàng tộc Kỵ Sĩ, trải qua vô vàn bài huấn luyện từ lúc 3 tuổi, nên bài này cũng chẳng là nhằm nhỏ gì, cứ bình thản mà chạy nhẹ nhàng như lông vũ thôi.

Jonghak đi ngang qua thấy cô điềm tĩnh chạy như thể chẳng có gì xảy ra, lại giở trò lưu manh mà khẽ bức tốc lên cạnh cô.

"Này Rachel, cậu mệt chưa, nếu cần thì tôi có thể bế cô chạy vài vòng giúp này.

"
"! !.

.

"
"Rachel, bộ cô câm điếc hay gì hả?"
"Người có hôn phu như cậu nên trật tự đi, mất thời gian.

"
Rachel thờ ơ mà bỏ ngoài tai lời của đối phương, trực tiếp dùng mana thúc đấy tốc độ của mình, vượt xa các thành viên khác.

"Cô ta não bị úng nước hả? Người ta đã nói tử tế rồi! !.

.

"
*Binh*
"Shin Jonghak, lảm nhảm cái gì vậy, mau tiếp tục chạy đi, camera giám sát đuổi tới nơi rồi, giáo sư mà thấy thì cậu xong đấy!"
"! Tsk!.

.

"
Họ tiếp tục chạy và ngừng tám nhảm đi, mà họ không hề biết họ đã đi ngang qua một người.

"Mọi người chạy nhiệt huyết thật nhỉ? Nếu là mình thì chưa tới một phần thì đã ngất luôn rồi.

"
"Cậu bé, hôm nay cháu muốn mua gì nào?"
"Đúng rồi, Amethyst, em chọn gì đó để nấu cho cả ngày hôm nay đi.

"
Hajin và Amethyst đi theo họ tới đây để làm một chuyến du lịch, hiện tại họ ra tới các hàng rạp xung quanh để kiểm nguyên liệu ngon và tốt nhất.

Suho đang ở khách sạn vừa trông phòng vừa dọn dẹp sơ qua lại, đương nhiên cậu không thể nào để người ta chờ lâu được.

Amethyst nhanh chóng trả tiền và cầm lấy bịch nguyên liệu, Hajin cũng vui vẻ theo vì cậu bé từ ngày trầm cảm hôm đấy giờ đã dần bước ra khỏi cái bóng của quá khứ, ngày một giống đứa trẻ con hơn.

Cậu cảm thấy ganh tỵ, nhưng ganh tỵ với một đứa con nít cũng chẳng có gì là tốt cả, nên điều phải làm chỉ là noi gương theo thôi.

"Anh Hajin, chừng này nguyên liệu là đủ rồi, chúng ta nên quay về chứ?"

"Đương nhiên là phải về rồi, Suho còn đang đợi chúng ta nữa mà, nếu mặc kệ cậu ấy thì cảnh tượng thế nào thì khỏi phải nói.

"
Cậu chào tạm biệt người bán hàng tốt bụng, sau đó dẫn cậu quay về phòng khách sạn.

Cậu thích lối sống nhịp nhàng và hòa đồng của họ, nếu như cậu được lớn lên tại đây thì đó là một điều sung sướng nhất và khó diễn tả nhất.

Nhưng đó chỉ là một giấc mơ mà thôi, còn hiện thực thì chẳng bao giờ thay đổi.

Cậu cứ trân trọng cuộc sống này như bây giờ là tốt rồi, chẳng hoài tiếc gì đến lúc ra đi cũng là điều thoải mái nhất.

Nghĩ theo những điều tốt đẹp ấy, cậu đã quay về khách sạn lúc nào không hay.

"Thưa quý khách ơi, trông ngài có vẻ!.

không ổn lắm! ! "
Tiếp viên hỏi han khiến cậu choáng tỉnh, Thyst nhìn cậu bằng một vẻ mặt khó coi nahtas, thầm nghĩ người để hồn như trên mây vậy đó.

"Tôi! tôi xin lỗi, tôi lên phòng đây, xin lỗi vì làm trễ công tác của bạn.

"
Cậu ngại ngùng mà kéo Thyst vào thang máy, chọn tầng 15, lúc này cậu mới thở phào một hơi.

"Anh lúc nào cũng vậy, đi mua đồ mà lại để hồn của mình trôi dạt về đâu.

"
"Anh xin lỗi mà, lần sau! ! "
"Đừng nói từ lần sau đấy của anh, anh nói bao nhiêu lần rồi mà hơn 17 lần! ! "
Hajin hoàn toàn không đáp trả lại được, chỉ có thể ôm mặt mà hối hận việc mình làm ra.

Cũng vừa vạn lúc đến tầng 15, cậu dẫn Thyst đi tới phòng 470, dùng chìa khóa thẻ mở cửa ra, liền thấy Suho đã bày sẵn các dụng cụ nấu ăn, phòng cũng sạch không một góc bụi.

"Hajin, cậu về rồi.

Có gặp Rachel không?"
"Không có rồi!.

Cô ấy chạy nhanh quá, không thấy kịp.

"
Suho không nói gì thêm nữa, thay vào đó nhìn vào cậu với ánh mắt đầy phấn khởi.

"Cậu về nhà rồi, Hajin.

Chúng ta cùng nấu bữa sáng nào.

"
"Đương nhiên rồi.

Amethyst, chuẩn bị bao tay đi.

"
"Được thôi! Hôm nay em sẽ trổ tài cho mọi người xem tay nấu của em!"
- -------------End-----------.
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 64: 64: Trò Chuyện


3 tiếng sau, tại nơi huấn luyện kỹ năng.
"TẤT CẢ, DỪNG! NGHỈ GIẢI LAO!"
Lời giáo quan thốt lên, khẩu súng trên tay mọi người đều không hẹn cùng lúc mà rơi xuống, cả người đều vì chịu sức huấn luyện cao độ mà cơ tay cứng ran.
Họ bây giờ toàn phàn nàn lí do lại cho huấn luyện sớm như thế này, mà xuất thân đều là con quý tộc nhưng lại chẳng hề có sự đãi ngộ gì khác biệt cả.
Rachel đứng lặng một góc khuất không bóng người, nhìn những tấm bia vô hồn bị lủng chì chiết bởi các viên đạn, ánh mắt cũng theo đó mà mang đầy trầm tư.
Có lẽ vì đã lâu rồi cô mới có cảm xúc như thế, hay là vì ở cạnh hai người họ mà đánh mất đi những thứ này.
"Rachel, thầy có chút chuyện trao đổi với em."
"........"
Cô thờ ơ nhìn về các Thiếu Sinh Quân khác, nhưng chỉ nhìn lướt qua mà rời đi.
Tới chỗ dành cho các giáo quan khảo sát, họ bắt đầu một cuộc trò chuyện ngắn ngửi nhưng đầy ý.
Chỉ toàn là những lời hỏi thăm, những lời trao đổi về hình thức huấn luyện của hai nước, Rachel đâm ra càng mệt mỏi hơn, nên cô xin phép rời đi nhanh chóng.
"Đúng rồi, Rachel.

Nếu em cảm thấy không phiền, em có thể tìm kiếm bạn Hajin và bạn Suho được không? Cả trường đều nợ hai em ấy một lời xin lỗi....."
"Xin lỗi, em không hứng thú, cũng như em chẳng quan tâm gì cả."
Cô không bao giờ bán đứng đi bạn bè của mình để có vinh quang, càng nhận thức rõ được sự đúng sai vô lý mà họ giăng ra.
Cô rời đi trước ánh mắt ngỡ ngàng của giáo quan, thoải mái đi ra khu huấn luyện vì cô được đặc cách với hoàn cảnh của mình.
Sải bước đi trên con đường đầy đất và xi măng trát đều, nghe những âm thanh của thiên nhiên xen lẫn với các hoạt động ở chợ, cô mới gỡ bỏ được sự vô cảm của mình.
Không biết là có sự trùng hợp hay là có sự sắp đặt nào đó, cô đi một mạch tới một khách sạn, bước vào và đi thang máy dưới sự ngỡ ngàng của các nhân viên.
Chắc chắn có sự sắp đặt nào đó, Rachel lại tới tầng 15, không nhanh không chậm rời khỏi thang máy và tới căn phòng có số 470.
*Cộc cộc*
"........Không có ai....?"
Cô cứ nghĩ mình đã đi nhầm phòng, cảnh cửa bất ngờ mở ra, Suho ngó ngang nhìn ra thấy Rachel thì chẳng hề ngạc nhiên.
"Có ai theo sau không?"
"Cậu nghĩ tớ là người thân thiện lắm nhỉ Suho? Với lại tớ lúc nào cũng tới đây một mình mà, cậu còn dè dặt tới mức nào nữa!"
Suho chì phà phà cười lên rồi mời đối phương vào phòng, không quên rót cho hai ly trà lúa mạch cho mình và Rachel.
"Của cậu đây, trời nóng uống trà lúa mạch là hợp nhất rồi."
Cô cầm lấy một ly sau đó uống cạn một nửa, thoải mái bộc lộ ra vẻ thoải mái chưa từng có.

"Tuyệt vời ~.

Trời thì đang nóng mà tập bắn súng liên tục, rồi chạy bộ, hít đất quá trời luôn, tớ chửi thầm trong lòng cũng không biết bao lần rồi."
"Xem ra cậu cũng phải chịu đựng nhiều lắm để có thể gắng trụ tới bây giờ nhỉ? Đúng là cực khổ quá......"
"Giáo quan lại còn nghiêm khắc nữa, cậu với Hajin mà ở đấy thì cậu sẽ hiểu rõ nỗi khổ của tớ thôi."

"Có lẽ sẽ không bao giờ đâu...."
Cô nhìn quanh ngó dọc, mà vẫn không thấy ai khác.
"Hajin đâu rồi?"
"Cậu ấy dẫn Amethyst đi dạo quanh đảo rồi, có lẽ họ đang mua ít đồ đấy mà., đương nhiên là ăn xong mới đi."
"Amethyst......Tên cún nhà cậu hả? Mà khoan đã, khách sạn này làm gì có cho......."
"Thành viên của gia đình tớ với Hajin đấy.

Cậu vẫn chưa gặp đâu nhỉ?"
"......"
Ly trà trên tay cô rơi xuống, mặt biến sắc liên tục không biết nói gì, cô trực tiếp kéo tới gần, nắm cổ áo Suho và hỏi một tràng như súng liên thanh.
"HAI CẬU CÓ CON TỪ LÚC NÀO VẬY! AI LÀ BỐ, AI LÀ MẸ! BAO NHIÊU TUỔI RỒI! CHUYỆN LỚN SAO KHÔNG NÓI HAY CHO TỚ GẶP MẶT CHỨ!!!"
"Rachel, cậu đừng hốt hoảng, tớ sẽ giải thích........"
"MAU GIẢI THÍCH CHO TỚ! CHO DÙ HÔM NAY CÓ PHẢI NGỦ LẠI ĐÂY THÌ PHẢI LẤY CHO BẰNG ĐƯỢC CÂU TRẢ LỜI NÀY!!!"
"Rachel....Ngộp tớ...."
Suho bị khí thế tra hỏi của người ta dồn ép, Hajin và Thyst đang quay trở về, định mở cửa phòng nhưng lại nghe thấy tiếng động, vội nhanh chóng mở cửa, đứng ra trước mặt hai người.
"Rachel, Suho, hai người ngồi đây tâm sự mà định uỳnh lộn luôn hả?".

||||| Truyện đề cử: Nghiệt Duyên: Cô Dâu Nuôi Từ Bé! |||||
"Hai anh chị làm ơn dừng lại đi, đừng uýnh lộn mà......"
Hai người đồng thanh nói lên, chấm dứt cuộc chiến sắp nổ ra tại khách sạn nhỏ bé này, cậu không có đủ tiền dư sức đền nỗi hậu quả do hai người gây ra đâu.
Rachel nghe thấy giọng đối phương liền dừng tay mà buông cổ áo của Suho ra, sau đó lại nhìn cậu bé đứng núp cạnh Hajin, liền đoán ra được đó là Amethyst mà Suho nhắc đến.
Thyst nhìn cô ấy, lại nhớ tới hành động mới nãy, vô thức mà rụt rè đứng sau, ôm lấy chân của Hajin như một lời cầu cứu.
Cậu nhớ hình bóng ấy của cậu bé lúc đấy, nhưng lần này lại khác hoàn toàn, chỉ thấy cậu bé Thyst lên, giới thiệu ngay trước mặt cô vì dù Rachel đã ghé qua nhiều nhưng chưa gặp được.
"Rachel, đây là Amethyst, thành viên của gia đình tớ đấy.

Hân hạnh gặp mặt lần đầu."
- -------End-------.
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 65: 65: Đêm Sao


"Rachel, đây là Amethyst, thành viên của gia đình tớ.

Hân hạnh gặp mặt lần đầu."
"....."
Thyst vô cùng ngại ngùng trước chị gái lạ lẫm này, nhưng ít nhất thì cậu bé thầm nghĩ đây không phải là người xấu hoàn toàn, vì nếu là vậy thì không được vào đây.
Rachel nhìn đối phương lại ngỡ ngàng, sau đó từ từ chậm rãi đi đến chỗ cạnh Thyst, cúi người xuống chút để nhìn rõ hơn.
"Em là Amethyst? Hình như là chị có loáng thoáng thấy đâu rồi....."
"Ở viện bảo tàng Anh Hùng.....Nhưng em còn không thấy tóc chị lần nào mà."
Rachel lại khẽ nhìn qua Hajin, ánh mắt đầy ngờ vực mà hỏi ra một câu khiến cả hai đờ mặt ngay từ vẻ ngoài.
"Cậu bắt cóc con người ta đem về làm con mình đó hả? Sao tôi còn chưa từng nghe qua việc tin tức nào đó ai bị bắt cóc."
"Cậu bé đó bị người nhà bỏ rơi ngay tại đó, tớ cũng không nỡ lòng nào đem tới trại mồ côi được, mềm lòng mà nuôi nấng nó như con ruột thôi."
Rachel không tin, lại liếc sang thấy Suho cũng gật đầu tán thành về câu chuyện, nhân sinh của cô có chút thay đổi về tình cảm nam nữ này.
Nhìn qua Thyst sắp phải rơi lệ, cô chưa kịp xiêu lòng thì lại ôm chặt cậu brs, hối lỗi liên tục.

"Chị xin lỗi nhóc, đã khiến nhóc nhớ chuyện buồn rồi.

Lát nữa chị xong đợt huấn luyện chiều nay thì chị mua mấy món quà cho em coi như là bù đắp tinh thần nhé.

Tội em quá, đơn thân đơn cảnh thế mà...."
Hajin bị sự lật mặt đầy ngoạn mục của Rachel làm cho hết hồn, sợ cô ấy ấp úng âm mưu nào đó mà cậu không ngờ tới như lần trước, định tách hai người họ ra nhưng lại bị thẻ tín dụng của Rachel chặn lại trước mặt.
"Tiến tới đây tớ sẽ cào thẻ bằng khuôn mặt cậu cho đến khi nó in ra tiền thì thôi, đừng trách tại sao cậu tự mình lãnh hậu quả khi cắt ngang khoảnh khắc này."
"Cậu bị cuồng con nít hả........?"
Rachel mặc kệ lời bóng gió của đối phương mà vẫn xoa má của Thyst đến khi nó chảy xệ ra, nhưng vì đợt huấn luyện tiếp theo sắp bắt đầu nên không thể không quay về được.
Cô chỉ có thể xoa đầu và tạm biệt trước khi rời đi, hai người họ tưởng rằng có thể thở phài một hơi, ai ngờ đâu cô ấy lại nói một lời cuối cùng.
"Tối nay tớ sẽ quay lại đây ăn lẩu với mấy cậu.

Cứ bày dụng cụ hết đi, nguyên liệu tớ đãi hết và nhờ quản gia gửi qua!"
"......."
Sau 5 tiếng huấn luyện đặc cách và các khoảng thời gian tự do khác, cuối cùng cũng đến thời gian 9h.
Bảo vệ nơi quân sự về đêm khá lỏng lẻo, cũng không hề có giới nghiêm chỉnh vì một phần ảnh hưởng của giới quý tộc, nên cũng có một vài người lẻn ra đấy, Rachel cũng không phải là ngoại lệ.
Cô thất thần nghĩ tới việc huấn luyện chiều nay lại quá lâu, cộng thêm với một vài chuyện mà giảo quan cứ kể qua kể lại, giờ đã quá thời gian ăn tối của họ rồi.
Thất thần quá, tự mình hẹn họ cùng nhau ăn tối, mà chính bản thân cô lại khiến họ leo cây, đây không phải là tự mình lừa mình, tự đâm nhất dao vào lòng tin tưởng của họ rồi.
Nhưng ít nhất cô phải chứng kiến tận mắt, chuẩn bị sẵn nhừng lời xin lỗi thịnh trọng, để họ không thể mất tin tưởng vào cô.
Cô cứ men theo con đường cũ mà tới lại khách sạn, nhân viên cũng cung kính chào, cô lại thờ ơ đi ngang mà bước vào.
Dẫu sao thì nếu không phải vì Hajin ở đây, cô cũng chẳng thèm vào đây.

Nhưng lòng cô cứ mãi thấp thỏm, lòng như lại càng nóng hơn, dần dần không biết từ lúc nào mà để ý rằng cô đã đứng trước phòng của họ.
"........."

"Mình đáng lẽ nên cảm thấy hổ thẹn mới đúng.....Cứ cố chấp tới đây làm gì chứ, để họ lại có cơ hội từ mặt nhau?"
Cứ chần chờ mãi, bỗng nhiên tiếng mở cửa lại phát ra, Hajin với khuôn mặt vội vã mà nhìn cô đầy kinh ngạc.
"Rachel, cậu tới đúng lúc quá.

Lẩu cũng vừa mới chuẩn bị xong, cậu vào ăn cùng đi."
Rachel ngơ ngác, cô tưởng họ lại định trách mắng cô nữa chứ?
Cô nhìn vào bên trong thực sự có mùi hương của lẩu mới nấu, cửa sổ mở toang sẵn có thể nhìn ra bên ngoài bầu trời đầy sao đêm nay, và hai người khác ngồi trên bàn luôn chờ đợi cô vẫy tay bảo nhanh tới đây ăn cùng.
"Rachel, đống nguyên liệu này cậu gửi qua, tụi tớ có khâu xử lý hơi vụng quá, phải mất gần nhiều tiếng lắm mới ổn hết được đấy.

Hương vị thế nào thì cậu cùng đừng chê đấy nhé."
"Chị Rachel, cùng ngồi ăn với mọi người nào.

Sao đẹp lắm, ngồi cạnh cửa sổ ăn vui lắm."
"........"
*Ục....ục....ục....*
"Và thế là đấy, lão giáo quan đó cứ lải nhải quá trời cơ, tớ còn không thèm nghe nổi một chữ nào luôn đấy."
Rachel kể lại hết sự việc cô trải nghiệm chiều nay, ba người họ theo quán tính mà cười lên, suýt bị sặc thức ăn tập thể.

"Chị Rachel, chị đến từ nước Anh, ở đấy có gì vui lắm không?"
"Nếu nói là vui hay không, đợi lúc nghỉ hè chị sẽ dẫn em đi chơi nhé?"
"Nhưng còn anh Suho và anh Hajin......"
"Thôi mà em ơi, lâu lâu để hai người họ có một chút không-gian-riêng-tư nhé.

Em giờ có thể coi bản thân như là một bóng đèn cản đường đó."
Hajin nghe cuộc đối thoại liền muốn mặc kệ mà đánh không thôi, cô ấy đang tiêm nhiễm mấy điều kỳ quặc vào trẻ ngây thơ đó.
Suho thấy phản ứng của cậu chỉ cười nhẹ, sau đó lại hỏi Rachel.
"Rachel, bữa tối này......cậu cảm thấy vui không?"
Cô ngây người ra một chút khi nghe được câu hỏi, lại nhìn vào nồi lẩu còn sôi ùng ục và biểu cảm của họ.
"Vui lắm.....Vì tớ có thể trải qua khoảnh khắc này.....Cảm ơn hai cậu, và cả Amethyst nữa."
- --------End-------.
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 66: 66: Lòi Đuôi


*Lạch cạch*
*Rào!.

.

*
"Hajin, đống này tớ để cạnh đây nhé.

"
"Được thôi, cậu làm phiền xem Rachel và Amethyst thế nào nhé.

"
Suho đi tới chỗ hai người họ đang vui đùa với những thứ mới lạ mà cô ấy đem tới, Thyst cũng hoàn toàn mở lòng với đối phương nên cũng có thể thoải mái với nhau.

"Rachel, tớ biết là cậu mở lòng với em ấy, nhưng đừng có dạy những thứ quái đản cho em ấy đấy.

"
"Yên tâm đi mà, tớ đây làm sao có thể đầu độc tâm trí trong trắng của nhóc đó chứ? Đúng không Amethyst?"

Thyst gật đầu như có lệ, ánh mắt vẫn nhìn vào hình ảnh do máy chiếu phát ra.

Rachel đứng dậy chuẩn bị rời đi, không quên xoa đầu tạm biệt và thông báo cho hai người họ một điều.

"Tối nào tớ cũng định qua đây chơi với Amethyst, nên mấy cậu nếu không phản đối thì coi như là ngầm đồng ý rồi đấy.

"
"Cứ thoải mái mà qua đi.

Ngày tháng cậu giúp đỡ tụi tớ đếm qua cũng không hết được.

"
"Nhưng mà tụi này không đủ tiền dự trữ để lo cho cả bữa tối 4 người đâu đấy, nên từ bỏ việc ăn chực đi.

"
"!.

.

"
Suho thẳng thắn đáp một câu khiên cô phải nhíu mày hẳn, đóng cửa ra vào cái rập mà không quan đến người khác.

Cô bực mình rõ ràng, người ta đường đường là tiểu thư của gia tộc mà lại mang danh ăn bám bởi chính hai người bạn của họ, chắc phải đánh cho vài phát để họ tỉnh ngộ.

Hajin phải dạy dỗ lại cách ăn nói của Suho, còn phải bảo Thyst tắt máy chiếu để đi ngủ sớm, mai đi công viên nước.

Tối nay là một buổi tối khá vất vả đối với cậu, người vui thì nhiều.

- ---------------------------
Cứ như thế 1 tuần đã trôi qua, không có biến động ngoài tầm dự đoán, đều diễn ra một cách bình yên.

Rachel mỗi sáng đến chiều đều phải cắn răng chịu đựng những bài huấn luyện gắt gao, ăn xong ở đấy một ít thức ăn, đến tối thì lại len lẻn ra ngoài tìm tới khách sạn chơi với 3 người họ, than vãn đủ điều những gì xảy ra như một thói quen.

Đáng nói nhất là mối quan hệ giữa cô ấy và Amethyst, xét đến nó thì hoàn toàn vượt trội hơn hẳn tình chị em ruột thịt.

Nhưng cũng chính hành động đầy kì lạ ấy đã khiến cho 1 người dấy lên sự nghi ngờ vốn không đáng để có, đã khiến cho cuộc sống vốn bình yên có nguy cơ bị vỡ mộng.

Cụ thể là buổi tối của sau 1 tuần đó, Nayun bất ngờ nảy lên ý định trốn ra ngoài vì quá sức chịu đựng lắm rồi.

Cô tận hưởng bầu không khí tự do sau những ngày tháng đày đọa, định bụng đi ra ngoài ăn đêm bằng thứ ngon lành, lại tình cờ phát hiện thấy Rachel đang dắt tay Thyst đi chơi quanh.

Ban đầu cô chẳng quan tâm đ ến những người khác làm gì, lại thấy hình bóng cậu bé đó có chút quen mắt, nên không phải do bản tính hay là sự trùng hợp, cô lại bám theo họ.

Thấy họ tới một tiệm thuốc nhỏ, cô nghĩ chắc có bệnh gì đó nên Rachel mới động lòng giúp đỡ thôi.

Nhưng trong trí nhớ của cô, Rachel là một người hoàn toàn thờ ơ với mọi thứ xung quanh mà, có tâm trạng đi giúp một đứa nhỏ như vậy sao.

Ngay cả bạn cùng lớp cô cũng không nói lời chào tử tế, lúc nào cũng mang cái vẻ mặt như mang bệnh máu trắng.

Ngay cả lúc cô hỏi tung tích của Hajin thì vẫn là cái bản mặt như đưa đám, nên không ai dám hỏi một lời từ lúc đó đến bây giờ.

Cô đang nghĩ tại sao cô ấy có thể cười tươi rạng rỡ như vậy, hai người họ đã ra ngoài rồi, bản thân vẫn tiếp tục lẽo đẽo theo họ cho đến khi bước vào một khách sạn.

Cô nhìn dòng người đang đi qua đi lại, thấy được hai người họ vào bên trong thang máy nên định đuổi theo, chưa kịp tới thì nó đã đóng cửa lại rồi.

Cô rất não nề nhưng chỉ có thể nhìn dãy số trên cửa thang máy một lúc lâu, tới được con số 15 thì dừng lại, vừa lúc cửa thang máy bên kia mở ra, nhanh chóng chạy vào và bấm tầng 15.

Giữa lúc lên thì có tin nhắn của Yeonha, cô chỉ trả lời một cách qua loa sau đó tắt hẳn đi, bản năng của một xạ thủ tuyệt đối không thể nào để người ta phát giác ra được điều gì đó bất ổn, sau đó là bị bắt ngược lại.

Cuối cùng cũng tới được tầng 15, nhưng cô chỉ có thể đi mò mẫm xung quanh vì không biết đường đi ở đây, cô lại còn là đang ra ngoài một mình nữa.

Không hiểu sao cô lại bám theo họ một cách vô ích nữa, cô chẳng qua chỉ là muốn được cảm thụ sự tự do hiếm có này thôi mà.

Đang thất vọng trông thấy ra, tiếng nói chuyện rôm rả đâu đó vang lên đầy vui vẻ khắp cả hành lang này, trong đó có giọng của Rachel xen lẫn vào nên Nayun tin tưởng giác quan của mình một lần nữa, đi tìm nơi phát ra nó.

Cô núp với một khoảng cách đó không xa, thấy rõ mồn một Hajin, Suho và Rachel đang nói chuyện, cô thật sự không dám tin những gì trước mắt mình.

Cả trường tìm kiếm họ quá lâu nhưng vẫn không có ai có được manh mối, mà Rachel thường xuyên qua lại với họ, cũng không chịu nôn ra một tin tức nào cho họ biết.

Giữa lúc cô lo sợ, củi trỏ trái của cô vô tình chạm phải bức tranh được treo trên tường, vì đinh nó quá lỏng lẻo nên nó đã bị rơi xuống, phát ra một tiếng động lớn.

*Lộp cộp*
"Có tiếng gì vậy?"
- -----------End-----------.
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 67: 67: Bắt Cóc


Hajin chạy tới chỗ phát ra tiếng động, ngoài bức tranh bị vỡ một mảng kính thì chẳng thấy gì khác, cậu nhìn quanh cũng không cảm nhận được nguồn mana nào vương vấn.
Một nỗi bất an dấy lên không rõ thời điểm, nhưng cũng chỉ có thể tạm gác lại mà thôi.
"Hajin, có ổn không?"
"Suho, tớ không sao.

Từ mai cậu hãy cố gắng ở bên cạnh Amethyst nhé.

Rachel, cậu cũng hạn chế ra ngoài buổi tối."
"Kim Hajin, có chuyện gì hả? Sắc mặt cậu như thể......"
"Tớ nghi là từ nãy tới giờ có ai đó bám theo cậu.

Cậu có dẫn theo ai khác không?"
Rachel lắc đầu phủ định, cô lúc đó đang chìm đắm niềm vui với Thyst, tính cách cũng lan đồn ra, nên luôn buông bỏ cảnh giác một chút.
Ai ngờ đâu lại thành ra như vậy.....
"Đúng rồi, Hajin.

Mai tớ có giấy xét nghiệm của em ấy rồi, nếu được thì tớ sẽ gửi tập tin qua cho cậu."
"Nhanh vậy hả? Tớ cũng không biết thân thế của Thyst..."
"Tớ cảm thấy quen thuộc, nên tớ cũng chỉ làm liều một lần thôi.

Nhưng mà, nếu thật sự là vậy, có lẽ....."
".......Tớ sẽ ngăn nó lại."
- -----------------------------
*Lạch cạch*
"Ai mở cửa mà ồn ào dữ vậy? Thật là...."
Yeonha tỉnh dậy vì tiếng động ở cửa.

Giờ này Nayun lẻn ra thì chỉ ít nhất cũng nên gõ một tiếng hay tự mang chìa khóa phòng đi, làm phiền thế này cũng quá đáng lắm rồi.
*Cạch*
"Nayun, không phải chứ? Trốn ra bất thành nên bị giáo huấn tràng dài suốt đó chứ? Cậu còn tuyên bố hùng hồ là mua ít kem về đây mà."
Nayun giơ lên một hũ kem đưa cho Yeonha sau đó lê lết cơ thể nặng nề của mình lên giường.

Một loạt di chuyển chậm như chắc này ai tưởng tượng được cô ấy gặp chuyện gì chứ.
"Này Nayun, cậu thực sự ổn không vậy? Hay là tớ gọi Jonghak......."
"Cậu thôi đi! Gọi cậu ta tới để làm ồn nữa hả? Tha cho mọi người đi, mai còn huấn luyện dài lắm đó."
Yeonha thấy cô ấy cũng kiệt quệ thế này chẳng buồn hỏi thêm nữa, tận hưởng kem bạc hà mà đã lâu rồi chưa được ăn.
Nayun giờ vẫn chưa nhủ được, chỉ là cô ấy cứ bỡ ngỡ về cảnh tượng cô thấy thôi.
Nhưng thất vọng nhất là lòng tin của Hajin dành cho cô.
Hoặc là cậu ấy có nguyên do nào đó mà bản thân cô không nhận ra được, nếu không thì làm sao lại chặn cô không thể liên lạc được suốt cả 1 tháng nay.
Cô thực lòng cũng nhận ra sự bất công này, nhưng mọi chuyện thế nào thì đành phải đi hỏi đương sự mà thôi.
"Có lẽ mình nên hỏi Hajin.....Suho.....hoặc là cô ta....."
- ------------------

Sáng hôm sau.
"TẤT CẢ, BẮN!"
Tiếng súng ở sân tập vang lên liên hồi, giáo quan đi từng vị trí kiểm tra nhưng lại thấy trống một chỗ, nảy sinh nghi ngờ mà đi hỏi một trong những người trực ban ở vị trí này.

"Chỗ đó là của Thiếu sinh quân Chae Nayun.....Cô ấy nói là vì bất ngờ do cuộc ghé thăm của "bà dì" nên không tới được."
"Con gái cũng có những trường hợp này.....Cứ cho bạn ấy nghỉ ngơi đi....Còn ai có trường hợp như bạn ấy thi hãy nghỉ ngơi ngay lập tức."
Rachel nghe thấy vậy liền sinh nghi, cô ấy hôm qua rõ ràng là bình thường mà, sao lúc nãy lại phải nghỉ ngơi.
Trừ khi, chính hôm qua......
"Thầy ơi, em.....hình như cũng tới rồi ạ......"
"Em mau hạ súng xuống sau đó đi nói lại với giáo viên phụ trách, rồi vào phòng nghỉ đi."
Rachel cúi đầu cảm ơn giáo quan sau đó rời khỏi khu tập bắn, sân tập vẫn tràn ngập những tiếng động khai hỏa.
Nhưng Rachel đời nào lại chủ động về phòng nghỉ ngơi, mà cô ấy rời khỏi khu quân sự, đi lại tới chỗ khách sạn dù hôm qua mới ghé xong.
Cô cảm thấy lo lắng rất nhiều, vì lỡ đâu Nayun bất ngờ xin nghỉ không phải là do "bà dì" bất ngờ ập tới, mà là vì có một chủ đích khác.
Nhưng vì cô hành động khá trễ, Nayun sớm đã dùng năng lực phổ biến của một xạ thủ - Quang tốc, chạy tới chỗ khách sạn trước.
Bởi vì cô tận mắt nhìn thấy vị trí số phòng của họ, nên tìm lại cũng không quá khó khăn chút nào.
Nhưng cô biết làm sao để có thể ăn nói với người ta đây chứ, rõ ràng đây chính là một cuộc viếng thăm bạn cũ bất ngờ.
*Cạch*
"Ta ta ta ~ Mua đồ ăn là mua đồ ăn."
Thyst mở cửa ra, nhảy nhót tung tăng vui vẻ vì hiếm khi được cho tự do đi chơi một mình.

Nhưng đụng độ phải Nayun đang đứng cách đó cửa không xa, Thyst chỉ đóng cửa lại và nhìn chằm chằm vào người ta.
Không quên việc đề phòng, giữ một vị trí cách xa phù hợp.
"Chị là ai vậy? Hình như chúng ta từng gặp nhau rồi thì phải...."
".....Nhóc đang nói gì vậy? Chị hoàn toàn không quen biết gì...."
"Tôi cảm thấy chị không thân thiện một chút nào, rốt cuộc thì..."
*Phập*
"Nhóc nói nhiều quá, im lặng ngủ chút đi."
"Chị dám......"
Thyst bị một mũi tên Ru ngủ được phát động kèm với năng lực tàng hình bắn trúng vai, nhanh chóng ngủ thiếp đi.
Nayun cũng nhắn một đoạn tin cho Yeonha, vì cô biết rõ đứa bé này là một tầm quan trọng lớn nhất của Hajin và Suho.
Cô nhanh chóng rời đi, nhưng không quên nhặt cái vòng tay của Amethyst.
Đến khi Rachel tới nơi, thấy được vòng tay mình tặng cho em ấy bị rơi xuống, cô liền nhận thức được vấn đề.
"Hajin, Kim Hajin, mau ra nhanh! Amethyst bị bắt cóc rồi!"
- ----------End---------.
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 68: 68: Phân Vân


*Rầm rầm rầm*
"Kim Suho, cậu có đó không, chuyện khẩn cấp rồi mà cậu vẫn còn tỉnh bơ như vậy đó hả?"
"Mau ra nhanh!"
Rachel gõ cửa phòng liên hồi, tiếng động lớn suýt làm kinh động đến các phòng khác.

Cô tận mắt chứng kiến vụ bắt cóc, sao có thể bỏ qua được.

*Cạch*
"Ai mà ồn ào!.

.

Rachel, sáng nay cậu không phải đi tập luyện sao? Giờ này sao thành ở đây rồi.

"
Suho ra mở cửa, trên đầu sớm vẫn còn là tổ quạ vì bị đánh thức quá sớm, chưa kịp chỉnh chu lại gì cả.

Cô nhìn mà suýt cười thẳng mặt một trò, lần đầu tiên thấy người nghiêm túc cũng có mấy lúc cẩu thả.

Nhưng giờ chuyện chính quan trọng hơn, cô lén chụp cảnh này lại, sau đó nói thẳng những gì mới xảy ra cho đối phương biết.

"Nayun cũng có tới đây hả? Nhưng tớ chặn số của cô ấy rồi nhỉ, có khi nào! "
"Lỗi do tớ, hôm qua tớ cứ nghi là có ai bám theo nhưng không hề kiểm tra lại, thành ra để người ta có được thời cơ nắm thóp.

"
"! !.

"
"Giờ nên làm sao.

Nếu cậu ấy loan tin này, phía gia tộc cậu chắc chắn sẽ có động thái.

"
Rachel có chút hiểu biết về gia tộc họ Kim, thủ đoạn đoạt người của họ có chút tàn
"Chuyện đó là hoàn toàn vô căn cứ.

Tớ đã cắt đứt hoàn toàn rồi, đời nào lão già đó lại thu nhận một con chó vừa cắn chủ nhân.

"
Suho bước vào phòng chỉnh trang sơ sài, mặc quần áo và khoác bừa một cái áo dài, khóa trái cửa lại và ra bên ngoài.

"Rachel, cậu nói là đưa em ấy đi xét nghiệm ADN, tranh thủ ghé qua lấy được không? Tớ muốn biết rõ hơn về thân thế.

"
"Chuyện đó!.

.

Tớ sẽ qua lấy, nhưng đừng mong là giống những gì tớ tưởng tượng là được! ! "
"Xác suất thấp lắm, nếu thực sự đó là con rơi, thì cậu phải tự mình thừa nhận cậu là chị đi.

"
"!.

Tớ tự biết nên làm thế nào.

"
- --------------
Tại một ngõ hẻm giữa hai ngôi nhà lớn.

"Ha! ha!.

.

Nhóc đúng là!.

.

Ngủ vậy rồi mà vẫn không cản nổi là sao chứ.

"
Nayun ôm bịt miệng Thyst chạy tới đây, nhìn phía con đường dù đã đông người nhưng lại không ai mảy may để ý đến chỗ này, cô mới thở phào an tâm.

Cô đang nghĩ tới các bước làm tiếp theo, hoặc là từ bỏ và để đối phương trở về, hoặc là lấy nó làm cái uy để ép buộc Kim Suho và Kim Hajin trở về trường.

Hai tên đó, chỉ vì một quyết định cực kì ngu xuẩn nhất do chính Ban lãnh đạo trường và đơn kiến nghị sai lầm của Yeonha, cả trường đã phải bỏ tận 1 tháng chỉ để tìm họ và đưa trở lại.

Nhưng lương tâm lại trỗi dậy, cô cũng từng là một trong những người chê bai đối phương, sau đó lại làm hòa và trở thành một người bạn đúng nghĩa.

Giờ lại làm cái trò bắt con tin này, không những làm mất mặt bản thân, lại còn có nguy cơ tình bạn này bị rạn nút nếu họ tận mắt chứng kiến.

"Đúng là!.

giỏi làm đấu trí thật!.

Nhưng mình cũng đâu muốn làm chuyện tày trời này! ! "
"Chae Nayun! Tôi biết cậu ở đây, mau ló dạng cho tôi! Mau trả lại Amethyst hoặc tôi sẽ không nể nang gì với Hajin mà tha tội cho cậu đâu!"
Nayun nghe thấy giọng nói quen thuộc, liền cố rúc sâu vào bên trong ngõ.

Suho đang dần phát điên rồi, mất đi thứ quan trọng nhất đối với cuộc đời anh thì làm sao có thể bình tĩnh được, bây giờ còn phải vác kiếm và chuẩn bị sẵn tinh thần chém giết ngay khi phát hiện thủ phạm.

Thề rằng, không nể nang gì mà chém ngay luôn!
"CHAE NAYUN! MAU RA MẶT NGAY TRƯỚC MẶT TÔI!"
Cô giờ sợ hãi tột độ lắm rồi, lần đầu tiên đối phương phát điên tới tận lúc này, giờ mà ló mặt ra có khi bị ép cung luôn rồi.

Quyết định rồi!
Cô phải giấu bừa một chỗ nào đó để đối phương có thể dễ thấy mới được, nếu không làm vậy thì cô cũng có thể tượng tượng được tro cốt sẽ sớm hiện hữu trước mặt gia đình, cùng với những sự việc ở đây thì trận chiến sẽ nổ ra.

"Ực!.

"
Lấy chút can đảm nhìn xung quanh, thấy không có tung tích gì, nhanh chóng bế Amethyst ra khỏi con hẻm.

Cô cứ chạy đâm đầu bạt mạng không phương hướng, nhưng Thyst vẫn còn chút tỉnh táo, cố gắng tạo một đường chỉ bằng mana đến nỗi không thể nhạy bén nhận ra.

Tới chỗ khuất trong công viên, cô để Thyst dưới gầm cầu trượt, không quên kiểm tra lại xem đã ngủ sâu chứ, nếu chưa thì cô sẽ bỏ thêm 3 cục giấy để chặn cứng họng lại.

"Này nhóc, ngủ chưa, tỉnh dậy có 3 con thỏ đang nhảy lung tung kìa.

"

"zzz!.

.

"
"Ngon lành, ngủ cho sâu đi, khỏi tỉnh đến khi trời tối cũng được.

"
Nayun thầm nghĩ, đây chỉ là con nít thôi, ngủ sâu quá cũng là chuyện bình thường, liền an tâm thở phảo mà rời đi.

Lúc nãy bản năng của cô bỗng như phát giác ra điều khả nghi, phát hiện ra một đường chỉ màu xanh dưới đất.

Nó dẫn tới chỗ cổ tay của Amethyst, sống lưng cô run rẩy tột độ.

"Chờ đã, thằng nhóc này!.

Đường chỉ mana! ! ! ! "
"Chào nhé, chuột bạch.

"
Nghe thấy giọng nói đầy rẫy xa lạ lẫn một chút quen thuộc, phát hiện rằng số mình đã tới tận cửa Thần chết rồi.

"Giờ thì, đưa Amethyst ra, hoặc tôi chém cậu.

"
- ----------End----------.
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 69: 69: Huyết Thống


"Giờ thì, đưa Amethyst ra, hoặc tôi sẽ chém cậu."
Cô nuốt nước bọt, nhìn vào lưỡi thanh kiếm sắc nhọn, đang chĩa thẳng vào mình không chút do dự, nương tay hay sợ hãi.
Lần đầu tiên trong đời, cô bị chính thanh mai trúc mã chĩa kiếm chỉ vì một đứa bé có thân phận thường dân....
Sai rồi, giờ đối với cô thì thân phận có quan trọng gì nữa đâu chứ, trước tình huống này.
Phải sống trước, chuyện gì tới sau hẵng tính.
"Chae Nayun, tôi hỏi lại lần nữa.

Amethyst đâu rồi? Khôn hồn thì hãy đưa em ấy ra, tôi không nói lại lần hai hoặc chờ đến lúc Hajin thấy rõ bộ mặt cô luôn che giấu."
"Am...Amethyst....nào? Tớ từ khu quân sự chạy ra, là để mua thuốc chứ bộ.

Tôi đâu biết có đứa bé nào....."
*Vụt....*
Sóng kiếm vụt qua cắt đứt vài sợi tóc của cô, mặt đất cũng bị lún khá nông, nhưng vẫn thấy rõ được sự tức giận mà Suho đang phải cố gắng chịu đựng cho đến giờ.
Chae Nayun! Tôi yêu cầu cô lần cuối cùng, trước khi Kim Hajin tìm được đây thì hãy mau chỉ chỗ, tôi sẽ coi như không có gì xảy ra lúc này."

".....Nếu không thì sao?"
"Tùy cậu thôi, bị tôi cắt thành trăm mảnh, hoặc là Hajin trực tiếp từ bỏ quan hệ bạn bè với cậu.

Kiểu gì bây giờ vẫn còn cơ hội cứu vãn kịp thời, mong là cậu đưa ta một quyết định đúng."
"..Nói như tên du côn ở khu nghèo nhỉ."
"Cậu có gia đình thì sớm muộn phải trải qua cảm giác đó thôi."
Cô cắn chặt miệng, giơ tay chỉ về hướng cô để lại Amethyst.
"Nói được thì phải giữ lấy lời, đừng có bán đứng tớ hoặc tớ sẽ nói cho cả trường."
"Cậu yên tâm đi.

Kim Suho này không phải là người nói hai lời đâu."
Anh sau khi nhận được kết quả mình mong muốn liền không ngoảnh lại nhìn cô một lần mà đi tới chỗ chân cầu trượt, bế Thyst quay trở về.
Nayun đành phải quay trở về, vì nếu bây giờ giáo quan cảm nhận được điều không đúng liền phải người kiểm tra phòng không có ai, chắc chắn sẽ bị coi như là lời nói dối mà phạt thời gian huấn luyện.
Rachel cầm tờ giấy chứng nhận ADN chạy tới chỗ họ, thấy cậu bé đang được Suho bế trong lòng, cô an tâm phần nào.
"Kim Suho, Amethyst thì thấy rồi, còn Chae Nayun đâu? Tớ tưởng cô ấy sẽ đem về khu quân sự để gây áp lực cho hai cậu."
"......Coi như cô ấy còn chút lương tâm cắn rứt.

Đừng truy cứu việc làm của cô ấy nữa."
Rachel cũng nể tình cô ấy trước kia giúp đỡ một phần nhỏ trong vụ án nên cũng nhắm mắt làm lơ chuyện này.

Phụ nữ với nhau, đừng để hận thù che mờ tầm nhìn.
Cô nhẹ nhàng đưa giấy vào tầm tay Suho, sau đó rời đi với cảm xúc lẫn lộn không thể phân biệt.
"....."
"Tại sao cô ấy lại phải làm như vậy...?"
Suho cũng rời đi, đi trong sự im lặng dưới những tán cây lớn, cùng với Thyst vẫn còn ngủ say.
Anh nhìn xung quanh, lại hồi tưởng tới cảnh ngày xưa.
Tuy khác địa điểm, khung cảnh, thời gian, nhưng sự ấm áp này vốn dĩ chẳng thể thay đổi, chỉ là truyền đạt lại cho những người tội nghiệp muốn có cảm giác vỗ về nơi tổ ấm năm xưa.

"Cảm giác này......Có lẽ cũng không phải là do bản thân mình thật sự hồi quy,mà là người cần nó nhiều không đếm xuể."
- -------------------
Vài tiếng sau, phòng khách sạn.

*Cạch*
"Suho, Amethyst đâu, tớ tìm khắp cả đảo rồi mà vẫn...."
"Em ấy ngủ rồi, cũng lành lặn trở về, nên đừng lo quá."
Suho chỉ về phía phòng nghỉ ngơi, Hajin trút bỏ sự căng thẳng mà ngồi bệt xuống sàn.
Cậu như một người mẹ thực thụ, coi Amethyst như một đứa con ruột, sẵn sàng bất chấp việc lộ thân phận chỉ để chuộc lại con về.
"Hajin, trước khi vào phòng xem em ấy thế nào, tớ có chuyện này muốn nói với cậu."
"Có chuyện lớn hả? Em ấy không ổn chỗ nào?"
"........Thân phận, kết quả ADN đã có rồi."
Hajin trong chốc lại lại quay trở về dáng vẻ căng thẳng, đi khập khiễng tới ghế sofa, cầm lấy tờ giấy nhưng lại không có đủ dũng khí mở ra xem.
Thực muốn đốt quách luôn cả tờ giấy này rồi, để Thyst được công nhận là trẻ mồ côi, như vậy mới có lí do hoàn toàn chính đáng nhất để nuôi dưỡng.
"Hajin, cậu cứ mở nó ra xem đi, kết quả bất ngờ lắm đấy."
"Cậu đừng nói toẹt mồm ra thế, tim tớ giờ như đang muốn nhảy ra lắm rồi....."
Cậu hít thở, mở ra xem dòng bên dưới cùng.

[Thông báo giám định ADN giữa Rachel và Amethyst.
Kết quả: Không có mối liên hệ nào giữa hai người, nhưng xét về tính huyết thống có thể xem như chị em láng giềng.]
"Sao dòng cuối nó lạ vậy, không phải máy móc có vấn đề gì chứ?"
"Tớ cũng đi hỏi rồi, hoàn toàn không có.

Nhưng ít nhất có thể yên tâm rồi, không sợ em ấy bị tước khỏi tay chúng ta nữa."
Suho ôm chầm lấy Hajin, yên tâm để cậu ấy dựa vào.

Anh cũng coi như chấp nhận phận làm cha nuôi này rồi, dẫu sao sống chung với nhau anh mới có cảm giác như một mái ấm hạnh phúc.
Người mẹ dưới suối vàng của anh nghĩ là có thể chấp nhận chuyện này thôi, có ai lại không muốn con mình không hạnh phúc.
"Suho, tớ nghĩ chúng ta có nên thay đối....."
"Cậu muốn thay đối gì nào?"
Cậu nghĩ ngợi, nói ra lời thật lòng của mình.
"Cậu nghĩ thế nào về việc để em ấy gọi chúng ta là cha mẹ, ngay bây giờ?".
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 70: 70: Cha Mẹ


Vài tiếng sau, 12h trưa.
"Amethyst, dậy ăn trưa nào.

Mặt trời sắp lên tới đỉnh rồi."
"......"
Cậu bé cựa quậy một cách khó chịu, vẫn còn chút tàn dư của thuốc ngủ trên mũi.
Cảm giác choáng váng vẫn vẩn vương, thở dài có chút meệ mỏi, nhưng cũng quay trở về qũy đạo ban đầu.
Thoáng chốc cậu lại thấy một ảo giác, người mẹ ngày xưa vẫn còn ngồi cạnh mình, gọi một đứa lười biếng như bản thân mình mau dậy ăn trưa.
"........"
"Ảo giác hả....?"
Nheo mắt lại, mọi thứ lại trở thành trống không, chỉ vương vấn mỗi hình bóng nhỏ bé phản chiếu trên tường.
"......"
"Người mẹ đó đã vứt bỏ mình rồi, rốt cuộc lại mong chờ được điều gì về sẽ quay lại nuôi nấng mình......."
Chuyện đã qua bao lâu rồi, người đó giờ cũng quên đi sự tồn tại của đứa bé hay còn khóc nhè này.
Tim cũng giờ chai sạn rồi, chẳng mong chờ gì khác nữa.
Có quay trở về, cũng chỉ là chờ đợi trong sự tuyệt vọng và cô độc mà thôi.
"Amethyst, vẫn còn chóng mặt hả?"
"Em ra liền, anh Hajin."
Cứ suy nghĩ miên man về quá khứ không đâu vào đâu, không thể không hận bản thân tự đánh mình vài phát.

Mở cửa phòng ra, vẫn là một mùi hương đồ ăn ngon lành, không thể chống cự được cám dỗ, vô thức ngồi vào bàn.
"Hôm nay mẹ nấu mấy món tốt cho việc kháng lại cơn buồn ngủ, ăn thoải mái nhé."
"Cảm ơn....anh......Nãy anh mới nói gì vậy?"
"Đây là...những thực phẩm....."
"Không phải, trước đó anh nói bản thân anh là gì?"
"Mẹ....Không hợp sao?"
"........"
Tai cậu....Không có vấn đề.
Đầu óc......Vẫn tỉnh táo và minh mẫn.
Không phải đây là hiện tượng "Điên quá hóa rồ", càng không phải là "Tham quá sinh ảo".
Suho vừa lúc đem đồ ăn phụ ra, muốn hỏi trực tiếp mọi chuyện, những chuyện sau đó lại khiến cậu ngỡ ngàng toàn tập.
"Amethyst, hôm nay cha có mua thêm cho con hạt dẻ, lát nữa cùng mẹ ra ăn đấy."
"Không phải em nói là em hiện tại đang bị dị ứng với hạt dẻ mà, anh bảo em ra ăn cùng không sợ em nổi mụn gà hả?"
"Đúng rồi, quên mất mẹ con hiện tại không ăn hạt dẻ được, vậy con ăn đỡ trước nhé."
"......Anh Hajin...Anh Suho....."
"Sao vậy con?"
"......."
"Không có gì....."
Thyst cúi gặm mặt xuống ăn cơm, dù miệng đang nhai thức ăn nhưng cảm giác khó nuốt cứ ập tới, không thể nào nuốt trôi được, thậm chí còn suýt tự làm sặc mình vì xương cá.
"Nghẹn.....bị mắc....!"
"Thyst, con cố gắng lên, đừng cố nuốt."
Hajin vỗ lưng Thyst liên tục, cũng may mắn là chưa bị mắc sâu bên trong nên dễ nôn ra ngoài.
"Ư....."
"Ăn uống cẩn thận chứ, chắc do mẹ mua nhầm cá nhiều xương rồi, hay là mẹ nấu món khác cho con...."
"TRÁNH XA CON RA, LŨ CON NGƯỜI BẠC TÌNH BẠC RUỘT!"
Tinh thần nhóc bây giờ không ổn định hoàn toàn, trực tiếp đẩy mạnh Hajin sang một bên, chạy vào phòng trước sự ngỡ ngàng của hai người.
Đây là lần đầu tiên Hajin và Suho thấy Thyst có phản ứng kiểu này.

- ------------------------------
"Giả dối, hãy nói chỉ là mơ đi....."
"Đừng ấp ủ cho tôi thêm hi vọng nào nữa......"
"Dừng lại đi mà......"
"Tôi chịu đủ rồi....Thứ người tự nhiên xưng là "mẹ" đó....."
Nhóc đau khổ, dằn vặt trước nội tâm đầy những câu nói vẩn vơ của chỉnh mình.
Viễn cảnh một gia đình hạnh phúc vốn không hề tồn tại, đâu cần thiết phải xây dựng nó.

Thà rằng ngày đó cứ mặc kệ đi, đừng cưu mang làm gì.
"Hajin, anh thấy chuyện này phá sản hoàn toàn rồi.

Chừng nào em ấy vấn còn...."
Tiếng nói chuyện của hai người khá lớn, phòng khách sạn không có hệ thống cách âm vì giá cả.
Cậu muốn giải đáp chuyện vừa nãy xảy ra thế nào, lấy một cốc ly làm tai nghe bên tường.
"Em tưởng đó là một ý kiến hay, chỉ vì giáy ADN..."
"Chúng ta giờ không thể để em ấy xưng chúng ta là cha mẹ được rồi, hay là cứ giữ nguyên vẹn như cũ đi."
".....Em không hiểu nổi, bản thân mình làm sai chỗ nào nữa....."
"Có lẽ là do tâm lý sau tỉnh giấc thôi, chờ khi nào em ấy ổn định rồi sẽ thử lại cũng được."
"Nhưng em.....Thôi được rồi, nghe anh......"
"Vậy mới là Kim Hajin anh biết."
"..........."
Ngẫm nghĩ lại mọi thứ, cõ lẽ họ chỉ là muốn nhóc vui vẻ thêm thôi, chẳng có ý xấu nào cả.
Sống cùng nhau hơn 1 tháng trời rồi, đâu cần thiết phải nhớ lại nữa.
Sống với hiện tại cũng đủ rồi......
*Cạch....*
"Mẹ ơi, hôm nay chúng ta đi chơi không?"
Hajin ngước lên nhìn Thyst với một ánh mắt khác lạ.
Vừa nãy, mới gọi cậu là.......mẹ....?
"Amethyst, lại đây đi, anh muốn hỏi."
Thyst từ tốn đi tới ngồi giữa hai người họ, Suho vuốt v e mái tóc cậu bé nhẹ nhàng, tránh xảy ra sự việc không đáng có.
"Em thấy sao, gọi Hajin là mẹ cũng chẳng có gì là sai cả.

Nhưng mà, chúng ta là một gia đình, cũng nên đổi cách xưng hô không?"

".........."
"Em muốn thế nào cũng được, cứ xưng hô lúc nào khi em muốn."
".....Sao cũng được, anh Suh...Cha.

Em gọi thế nghe có kì không?"
"Chẳng kì chút nào."
Anh cười típ mắt, khẽ ôm lấy đứa con nuôi của mình.
Cảm giác được con cái gọi mình là cha này, vừa bất ngờ vừa hạnh phúc.
"Vậy Kim Hajin của chúng ta sẽ gọi là mẹ nhé.

Vợ ơi, chúng ta ăn trưa thôi nào........."
*BANG*
"Còn chưa kết hôn hay làm lễ cưới đừng có gọi kiểu đó!"
Anh bị Hajin ném một vá múc canh trúng ngay trán, nhưng cũng chỉ đủ để làm anh cười phá lên mà thôi.
Anh cũng nói chuyện này cho Rachel sau khi xin được số từ Hajin, cô rất ghen tị và muốn được Thyst gọi mình là chị.
Ai ngwof đâu lại bị Suho từ chối phũ phàng.
"......Hẹn kiếp khác rồi làm chị cũng chưa muốn đâu Rachel."
- --------End------.
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 71: 71: Thẹn Thùng


Hôm sau, Rachel đưa tới một bé gái tới phòng khách sạn của hai người.
*Cốc cốc*
"Hajin, hôm nay tớ vẫn tới chơi như thường này."
"..."
*Lạch cạch*
"Rachel, hôm nay cậu vẫn tới buổi sáng hả? Việc quân sự của trường thì sao?"
Cô xoa xoa mái tóc khá bù xù, nhẹ lòng nói ra lí do.
"Nghỉ 1 ngày rồi.

Huấn luyện khắc nghiệt quá nên giờ cũng bị giới quý tộc chèn ép rồi.

Ai lại nỡ lòng nào để con mình chịu khổ chứ, mà đừng nói đến chuyện đó, xem tớ đưa ai tới chơi cùng này."
Cô bé rụt rè sau lưng cô, Hajin cũng hiểu đó chỉ là lần đầu gặp mặt thôi, sợ hãi là chuyện đương nhiên.
"Cô bé, em là......"
"Em họ, Evan."
"Có cần thiết phải nói chuyện một cách khô khan và nghẹt thở không....?"
Suho dẫn Amethyst trở về cũng nhìn thấy hai người.

Nhưng có điều khác biệt là lúc Thyst nhìn thấy Evan, chỉ số ngại ngùng chưa bao giờ tăng vột mức thế này.
"Cha ơi....."
"Sao vậy A.....không phải, con có chuyện gì hả?"
"Bạn ấy.....có gì đó khác hẳn...."
Suho liền dùng cảm nhận mana, nhận thấy tần sóng cũng có nét tương đồng với của Rachel.
Hajin liếc nhìn phía sau thấy họ trở về, khẽ giơ tay ra hiệu là hãy vào nhanh đi, đứng bên ngoài khá nóng lắm.
Anh thì thản nhiên bước vào, lần này Thyst không hề thoải mái, mặt cậu lại đỏ bừng liên tục nữa.
"Amethyst, em sao vậy? Để chị đưa em vào bệnh viện, sau đó chị sẽ đập chết tên Kim Suho đó một trận."
"Tớ có tội gì!"
"Rõ rành rành thế này mà còn không phải hả?"
"Lúc ra ngoài em ấy.......không phải, con tớ đâu có biểu hiện gì đâu, vui chơi chạy nhảy còn sung sức lắm đó."
"Biện cớ! Tất cả chỉ là........"
"Hajin, cậu có ở nhà không, tớ đem một chút quà hối lỗi coi như là......."
"...."
"...."
Nayun bất ngờ xuất hiện từ đâu ngay trước cửa phòng khách sạn, mà điều bất ngờ hơn là Hajin đâu có nói gì từ lúc tạm thời cắt đứt liên lạc với đối phương chứ.
"Nayun, sao cậu lại biết chỗ này? Còn nữa, tớ nhớ là tớ đâu có bị cậu làm gì đến nỗi..."
"Chuyện đó là chuyện khác, tớ tới đây là để......"
"CON RANH! TỚI ĐÂY LÀM GÌ!"
".......Ra...chel....?"
"Rachel, cậu vừa mới..phát ngôn gì.....?"
Cô im lặng, chỉ đi tới bế Thyst, đặt đứng cạnh Evan nói to nhỏ với hai đứa.
"Amethyst, chị xử lý công chuyện một chút, em chơi với em họ chị một ít thời gian được không?"
"Cũng được thôi chị Rachel.

Chỉ là em có hơi ngại....."
"Đứng trước con gái cũng như vậy thôi.

Evan, chơi với em ấy một chút nhé, tiện thể nếu có thể làm thân luôn cũng được, em cũng ít bạn bè mà."
"Em hiểu rồi....."
Cô chỉ mỉm cười, đứng dậy, lấy ra ngọn thương bằng ý chí và kết tinh mana của mình.
"Con ả giở trò bắt cóc với em trai nhà tôi......"
"Khoan đã......"

"Rachel, mau dừng......"
"PHẢI XỨNG ĐÁNG BỊ CẮT THÀNH TRĂM MẢNH MỚI CÓ THỂ HẢ GIẬN!!!"
"KHÔNG!!!!!"
Nayun trực tiếp bỏ chạy trối chết, Rachel trở thành ma nữ tóc vàng đuổi theo con mồi ra tới tận bên ngoài.

Suho không muốn ai nhận ra chuyện hài hước này nên chỉ có bất lực mà phải đuổi theo để giải vây, giờ trong nhà chỉ còn mỗi 3 người họ mà thôi.
"......."
"Ban....bạn ơi.....chúng...chúng ta cùng chơi gì không....."
"......."
"Anh Hajin ơi, cứu em.

Em không thể khiến bạn ấy mở lời được, em còn ngại quá trời....."
Thyst cầu cứu đối phương, Hajin còn không biết ứng xử thế nào chưa hề có kinh nghiệm trò chuyện với người khác giới.
Evan từ tiến lại gần, Thyst cũng từ từ lui về phía sau, đến khi không còn đường lui.
"Cậu là Amethyst phải không?"
"V....vâng...."
"Cậu thú vị một chút đấy, chơi trò này với tớ không?"
"C.....Chơi.....?"
"Anh gì ơi, nhà anh có hai cái ly nhỏ không?"
".......Em nói cái gì?"
- -------------------------
Nửa tiếng sau.
"BUÔNG TỚ RA KIM SUHO! CÔ TA CHÍNH LÀ NGƯỜI ĐÃ BẮT CÓC THYST, ĐỊNH ĐEM TỚI TRƯỜNG ĐỂ DE DỌA ĐẤY!"

"RACHEL, CÔ NGẬM MÁU PHUN NGƯỜI HẢ? MÀ CẬU BIẾT VỊ TRÍ CỦA HAI NGƯỜI HỌ SAO KHÔNG BẢO TÔI QUA CÙNG, CẬU MUỐN ĂN MẢNH MỘT MÌNH HẢ!"
"AI MÀ TIN NỔI CẬU!"
"Hai người làm ơn thôi đi mà, người ta nhìn mà hai cậu vẫn không biết ngượng hả?"
Đã bảo giảng hòa với nhau rồi, kết cục thành ra thế này.
Suho bất lực lắm, nhưng cũng đâu thể làm gì khác được, nếu Yeonha đi ngang qua thấy và nghe thì cô ấy sẽ cử cả trường tới chỗ này, chuyến du lịch cũng theo đó mà đi tong.
Anh mệt mỏi mà mở cửa phòng, định bụng sẽ nằm trên sofa nghỉ, ai dè cả 3 người lại phải chứng kiến một cảnh tượng sốc hơn cả vụ hôm nay.
"H....hôm nay chúng ta sẽ chứng kiến sự thành thân của chú rể A...Amethyst và cô dâu Evan, qua cung kính r....rượu giao bôi này....."
"Tôi sẵn sàng cùng bạn uống một ly giao bôi này."
"T....tô...tôi cũng v...vậy....Chúng ta còn phải làm bao nhiêu lần đây....."
Hajin ngồi giữa được phân vai là người chứng kiến cho cuộc thề hẹn giả, chẳng biết làm gì khác ngoài ngồi yên một chỗ.
"Suho....., mừng anh trở......về......"
"Chị Rachel, em làm thân với bạn ấy rồi này, chị thấy em tuyệt không?"
"Cha ơi.....Đời con coi như tàn phận từ đây...."
"Làm tốt lắm Evan! Chị biết em thế nào cũng làm được mà!"
Rachel bất ngờ hào hứng lên, mọi người đều đổ dồn ánh mắt nghi ngờ.
"Rachel, cậu hào hứng chuyện gì, mau kể cho tụi tớ biết đi!"
- ------End------.
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 72: 72: Cãi Nhau


Sau khi đình chính lại vụ việc, Rachel cũng nói ra hết những kế hoạch của mình, Nayun đương nhiên không thể nào không nhìn cô với ánh mắt đầy ganh ghét.
Người ta âm thầm chơi với nhau, khác gì gián tiếp đá cô sang một bên lẻ loi.
"Cậu vậy là lấy em họ cậu ra để làm chuyện vớ va vớ vẩn, rượu giao bôi giao kèo, chỉ vì cái danh xưng là chị dâu?"
"Còn không phải ai đó từ chối cho tớ danh xưng là chị hờ hay chị ruột chứ, nên tớ phải làm vậy thôi.

Đương nhiên là tớ nhất quyết với bản thân là không phá vỡ quan hệ vợ chồng của hai cậu mà."
"........Nếu là tớ trước đây thì có lẽ chuyện này sẽ không có đồng ý đâu."
"Tớ cũng chẳng để tâm tới cái tập đoàn Ân Điển Sáng Thế của gia tộc cậu cũng như gia sản phía đó, tớ cũng là con gái của hoàng tộc mà, tiền nứt đổ vách lận."
Nayun lại bị bơ đẹp, Thyst vẫn còn hoảng hồn do bị Evan ôm chặt không buông, chỉ còn mỗi Hajin lặng lẽ quan sát, đành phải nói chuyện cùng.
"Hajin, cậu rời đi sao lại không liên lạc gì, tới tận 1 tháng trời?"
"........"
"Cậu cảm thấy khó nói lắm hả?"
"Không hẳn đâu, chỉ là........không biết phải diễn tả nó thế nào...vừa vui vừa sợ?"

"...Vậy hả?"
Cô cũng hiễu rõ được một phần, cuộc sống của người bị gán danh Ma Nhân chẳng bao giờ lại là một điều dễ dàng, sống ẩn dật vỗn dĩ chỉ là lựa chọn duy nhất mà.
Sao họ lại có thể thoải mái dù biết rằng họ có thể......
Bỏ đi, dẫu sao cô cũng đoán rằng cái gì xảy tới cũng đã xảy ra rồi, cứ gặng hỏi một vấn đề cũng chính là tự đẩy mình vào thế khó xử.
Cô tự nghĩ thầm như vậy đấy.
"Hajin, xảy ra chuyện gì, cậu vẫn còn có thể nhờ tớ giúp đỡ mà.

Không phải chúng ta là bạn bè ư?"
".......Tớ.......Tớ không quên chúng ta là bạn bè, nhưng......"
"Cậu cảm thấy.....khá ngột ngạt nhỉ? Hay là tớ vẫn chưa đủ sự tin......"
"Đúng vậy đó Rachel, tớ đây còn được tin tưởng hơn cậu đó, cậu làm hòa với họ sớm hơn mà lại không được như vậy đấy."
Rachel bất ngờ chen miệng vào khiêu khích bằng câu nói đầy sự thắng lợi, nhìn cô với một ánh mắt đầy chế giễu.
Giờ hay cho cô rồi, đang từ một cuộc nói chuyện ôn lại quá khứ lại sang một hướng chiến tranh lần hai giữa hai thiếu nữ.
"Rachel.

Tôi không chĩa miệng cắt ngang vô cớ như cậu, nhưng nói vậy cậu không thấy có cảm giác đả kích người khác lắm nhỉ?"
"Tớ đây cũng không rảnh hơi mà nói chuyện với người làm điều ác như cậu.

Suýt bắt cóc hại đời người, còn mặt dày mà muốn nói như hiển nhiên."
Hajin định buộc miệng hỏi nhưng Suho và Nayun đồng thời bịt miệng lại, làm cho Rachel có chút không khỏi thấy thú vị mà
khẽ cười.

Cậu khó khăn lắm mới có thể hô hấp bình thường.

Sức của Suho thì hoàn toàn không có chỗ nào đang để nói thêm, nhưng Nayun cũng có chút thay đổi vì trải qua ngày tuần huấn luyện.
Nhưng chuyện đó muốn bàn thì bàn sau, phải hỏi rõ để làm sáng tỏ câu của Rachel có hàm ý gì.
"Hai cậu đó nhé, tự nhiên bịt miệng tớ lại làm gì vậy? Hay là hai cậu có ý đồ riêng?"
"Hoàn toàn không có, cậu / em đừng có suy diễn lung tung, quên hết những gì vừa mới nãy đi."
"Hai người đồng thanh như thế, chắc không phải có giao kèo gì đấy chứ? Buồn quá đi, có trẻ em ở đây mà còn nói dối......."
"Tụi này hoàn toàn KHÔNG CÓ NÓI DỐI!"
Thyst giờ vẫn còn bị bám nhừ tử với Evan, hoàn toàn không còn chút sức lực nào, buộc lòng phải cấp cứu trong vô vọng.
Cậu nhìn thấy tình hình không hề khả quan bây giờ, nên đành lẻn ra khi chớp lấy thời cơ.

Còn hai người kia lại giở lại cãi nhau vô nghĩa, Suho cũng không còn sức ứng phó với họ nên đã gục ngay trên sofa.
Dẫu sao mọi chuyện đều xảy ra ở bên trong, cũng chẳng có ai để tâm gì cũng là điều may mắn.
"Evan, sao em vẫn chưa buông tha cho bạn ấy đi? Cứ ôm chặt thế, bạn ấy sẽ ngạt thở mà chết đấy em."
"Không chịu, em và cậu ấy đã uống rượu giao bôi rồi, em nhất định phải là bạn thanh mai trúc mã với cậu ấy.

Amethyst, cậu còn từ chối nữa thì tớ sẽ ở lại đây, buông không rời đâu."
"Cậu là ma nữ tình yêu hả? Làm ơn tha........"
Nói câu nào, siết cổ lần đấy.
Cậu buồn lòng nhưng không thể không kéo người ta được.

Con nuôi cũng là con của cậu mà, không đau lòng thì lại nhẫn tâm quá mà.
Nhưng cậu cũng không ngờ sức trẻ con lại lớn tới mức này, phải mất khá lâu mới kéo ra được.
"Đau quá mà.....Đây đích thị là một người chẳng hề ổn chút nào, mẫu thân ơi......"
"Thật luôn.....Suho, anh có thể...."
Thấy đối phương đang cố gắng nghỉ ngơi dưới sự cãi cọ, cậu biết không thể nhờ vào lúc này, chỉ đành tự lết thân lấy băng sơ cứu.
"Amethyst, tớ có chút điều muốn hỏi, cậu có nguồn mana giống cha hay mẹ vậy? Có màu sắc thế nào?"
"Evan, cậu cho tớ một chút ổn định..."
Lấy lạu bình tĩnh, Thyst từ từ tạo một sợi chỉ mana khá mỏng, nhưng cũng đủ để đối phương cảm nhận rõ ràng.
"Màu xanh lam.....Tuyệt quá đi, còn trong veo nữa, chẳng bù cho mana của tớ..."
"Con gái không phải màu hồng thì cũng là màu vàng, cậu cũng giống như chị họ của cậu mà, không phải sao?"
- -------End------.
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 73: 73: Ứng Xử


"Evan, ở độ tuổi này em cũng biết dùng mana như bạn Thyst hả?"
"Em được hoàng tộc mời gia sư riêng kèm nên cũng có chút hiểu biết, với lại cũng vận dụng được chút thôi....."
Hajin suy ngẫm một hồi lâu.

Quả thật nếu là người từ hoàng tộc thì chuyện họ dùng được mana từ sớm cũng không phải lạ lẫm gì, nhưng độ tuổi này cũng không phải là không hoang đường.
Vừa hay nếu như Evan không có bạn cùng lứa chơi cùng, để hai đứa ở chung trong lúc du lịch thì cũng có nhiều mặt lợi.
Nhưng Rachel có đồng ý cho đối phương ở lại hay không, cũng là điều khá oái oăm đối với việc kinh phí ban đâu.
Nằm trong khả năng thì vẫn có thể trở về lại Hàn Quốc, không thể thì đành nán lại.
"Em có muốn ở lại đây không? Đương nhiên là có thể không đủ tiền......."
"Được hả? Em thật sự có thể ở lại đây hả?"
"........"
"Đây không phải là điều mình nghĩ tới chút nào......"
Cậu cứ tưởng rằng đa số trẻ con sống trong môi trường sung sướng sẽ từ chối dứt khoác, hoặc là đòi hỏi quá đáng hay mắng chửi thậm tệ khi nghe việc ở lại với người nghèo.
Nhuưng cô bé lại quá hào hứng, giờ nếu rút lại lời thì họ cũng tìm cách thôi.

"Nếu đó là em không chê việc ở lại và phải được chị họ của em đồng ý, thì anh......"
"Chị Rachel có nói với em là nếu như anh Hajin đề nghị em ở lại cùng thì đã sớm đồng ý vô điều kiện rồi, còn kinh phí trả lại cho hai anh thì cứ để chị ấy lo hết."
"........"
Rachel, cậu sớm lên kế hoạch hết rồi, mà không nói một lời nào cho tụi này lần nữa.
Tụi tớ cũng đâu phải dạng đê hèn gì đâu.....
"Vậy để anh hỏi chuyện với Kim Suho, hai đứa cứ ngồi đó mà chơi tiếp đi."
"Được thôi, Thyst cùng chơi với tớ tiếp nào, tỷ đây sẽ dạy cho cậu thêm nhiều kiến thức về mana."
"Biến giúp tớ! Tớ sợ cách hành xử của cậu lắm rồi!"
Thyst buộc lòng phải trải qua cảm giác thống khổ thêm lần nữa, Hajin nhẹ nhàng tới cạnh Suho, không kinh động quá mức với hai con người vẫn còn tư tưởng tranh đấu lẫn nhau.
“Kim Suho, dậy đi.”
Anh lờ mờ mở mắt dậy theo lời của đối phương, định ngủ tiếp khi hai cô nương vẫn còn tranh chấp không ngừng nghỉ.
“Anh còn muốn ngủ bao lâu nữa? Em có chuyện này muốn hỏi này.”
“Cứ hỏi đi, anh đang nghe…..Mà giờ ồn ào lắm, phiền em ghé sát tai mà nói nhé.”
“……”
Cậu thảo dài, đành làm theo lời người ta.

Giải thích về việc có người sẽ ở lại đây cho đến khi thời gian hoạt động của trường kết thúc, anh miễn cưỡng gật đầu đồng ý.
“Anh sao cũng được, Rachel chắc hẳn cũng tính sẵn chuyện này mới dắt tới đây, tiện cho con chúng ta có thêm bạn chẳng có gì sai.”
“Nhưng mà, về kinh phí thì cô ấy cũng lo hết rồi, có phải nên…..”
“Lát nữa thương lượng với cô ấy chút, đâu thể cứ nói suông.”
“Em cũng biết, nhưng với tình cảnh này……”
“Cậu đấy nhé, dẹp bỏ suy nghĩ tới đây đi.

Lần nào tôi thấy cậu lấp ló sau họ, tôi xử đẹp cậu lần đấy.”
“Tôi sợ quá! Cậu là mẹ của họ hả, quản nhiều như thế sao không lo cho bản thân mình đi!”
“Cậu còn tư cách mà nói câu đấy với tôi hả!”

“Cậu khác gì……”
Cậu muốn ra can thiệp, nhưng giờ không phải là lúc tốt nhất rồi.
Khẽ khoác vai anh, nâng lên và cùng nhau vào phòng ngủ riêng, mặc kệ tình hình ở đây hỗn loạn đến mức nào.
*Lạch cạch*
“Oải quá….”
Cậu nằm trên cơ ngục anh, lấy mặt xoa liên tục chính giữa, giải tỏa áp lực từ nãy tới giờ.
“Đúng là chẳng có gì tuyệt hơn việc nằm trên người yêu cả.”
“Còn anh thì nên cảm ơn em nhiều lắm, không ra tay kịp thời thì anh lại còn phải nghe hai con người kia cãi quá trời.”
“Em chỉ cảm thấy tội cho con thôi.”
“Vốn dĩ con cái cũng chỉ là một sự cố ngang trái trong tình yêu của chúng ta thôi, con nó trải nghiệm sớm tự khắc bảo vệ được bản thân thôi.”
"......Em thấy anh không phải là đang dạy con, mà là hành hạ con theo một phương thức khác."
"Như nhau cả thôi, Hajin.

Giờ chớp mắt chút đi, có gì sau khi tỉnh dậy từ từ làm cũng được."
- ---------------------------
19h tối.
*Tít....tít.....*
".......Mấy giờ rồi.....?"
Hajin với tay lấy đồng hồ, nhưng mà cậu chợt nhớ ra là lúc trước khi ngủ thì cậu làm gì có chuyện đặt báo thức đâu.

Khi thấy đồng hồ điểm tới số 7, bên ngoài là khung cảnh ban đêm, cậu mới nhận rằng mình đã ngủ quá giấc trưa rồi.
"KIM SUHO! ANH MAU DẬY ĐI, TRỜI ĐÊM RỒI, MUỐN NGỦ LÚC NÀO NỮA!"
"Chờ đã nào Hajin....."
*Bụp*
Hajin ném quả gối vào mặt đối phương, vội chạy ra ngoài.
Đừng nói là ngủ quá giờ, ngay cả bữa tối cũng chưa kịp chuẩn bị vào giờ này, còn có 3 người tới thăm kia nữa, làm sao cậu nỡ để Thyst tự mình giải quyết hết mọi thứ chứ.
“Amethyst, anh ra trễ, xin lỗi vì lỡ để em……”
“Cuối cùng anh cũng chịu tỉnh rồi, ngủ lâu quá đến nỗi không phân biệt thời gian đung không?”
Hajin nhìn vào bàn ăn đầy ắp sơn hảo hải vị, sau đó quan sát hai đứa trẻ đang bày biện chén ra.
“Chị Rachel đặt những món ăn này, lát nữa họ tới ăn cùng.

Anh Hajin, phụ chúng em một tay đi.” - Evan.
———-End———-.
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 74: 74: Áp Lực


7h30, phòng ăn nhỏ.

*Ục!.

ục!.

*
"Cậu thấy đó Kim Hajin, thú thực thì tớ không chịu được mức độ rèn luyện nên tớ nhân lúc buổi đêm lẻn ra ngoài.

"
"Xem ra con gái từng luyện võ hay kiếm như cậu cũng không chịu nổi nhỉ? Tớ tưởng cậu như Rachel chứ.

"
"Thể chất mỗi người khác lắm, cậu không hiểu được nỗi khổ tới ngày dâu của tụi tớ đâu.

"
"Trả tớ miếng thịt này đi mà Evan!"
"Không chịu, trâu chậm uống nước đục đi! Tớ gắp được thì nó chính là của tớ!"
Bữa ăn hôm nay cũng diễn ra một cách đầm ấm và hạnh phúc.

Nhưng dần theo một chiều hướng khác nào đó, nó lại chuyển thành sự mỉa mai theo nghĩa bóng.

Hajin khẽ thở dài, nhìn vào cái chén cầm trên tay, lòng lại chẳng yên.

Cậu nhìn phía Suho đang ăn uống một cách bình thường.

Đó là đối với suy nghĩ của người khác khi nhìn thấy cảnh tượng này, nhưng đối với cậu, chỉ có cậu hiểu được rằng, nội tâm của anh cũng đang rất cảm thấy khó xử.

Không thể chen miệng vào cắt ngang, cũng như chẳng có thứ gì đánh lạc hướng cả.

Quá đỗi mệt mỏi! !.

.

Sau khi ăn xong, Hajin vẫn đảm nhiệm việc rửa bát như mọi khi, nhưng tốc độ lại chậm hơn so với mọi ngày, Rachel lo cho cậu nên định phụ một tay.

"Hajin, hôm nay làm cậu khó xử rồi, để tớ giúp cậu một tay.

"
"! !.

Cũng được, cùng làm với nhau đi.

"
Cậu thẫn thờ nói, tiếp tục cúi đầu rửa chảo.

Suho và Nayun ngồi ở phòng khách đang nói chuyện rôm rả, nhưng vì sắp tới giờ kiểm tra bất ngờ nên cô đành phải quay về thôi.

Nhưng nghĩ tới lần sau Nayun tiếp tục tới đây, anh chỉ thở dài liên hồi, nhìn hai đứa trẻ đang ngủ say dưới đống đồ chơi và tàn dư mana tồn đọng trên sàn.

"Ngủ vậy mà không biết lạnh nhỉ?"
"Tớ về nhé hai cậu, lần nữa cảm ơn vì bữa tối và hẹn ngày mai gặp nhau.

"
"Tạm biệt nhé Rachel, Evan cứ để tụi tớ chăm sóc cho, cậu yên tâm đi.

"
*Cạch*
"! !.

.

"
Cánh cửa đóng lại, mỗi người lại về một ngã khác nhau.

Suho nhẹ nhàng bước tới, ôm lấy cậu.

"Hajin!.

.

Tụi nhỏ đã ngủ rồi, cần tớ đưa vào phòng không?"
"! Anh! cứ làm vậy đi, chúng ta cũng nên ra ngoài vào ban đêm một chút.

"
"Được thôi, chờ anh ở đây đi.

"
Hajin nhìn bóng lưng đang bế hai đứa trẻ vào bên trong, cậu vô thức với cánh tay lên tắt điện đi, làm Suho có chút kinh hoàng vì sự việc bất ngờ.

"Hajin!.

em tắt đèn làm gì vậy? Anh có chút hơi sợ đấy.

"
"Em xin lỗi, em có chút vương vấn! ! "
"! ! !.

"
- ------------------------
Đài phun nước cạnh khách sạn.

"Ở đây thì không có ai nhin thấy đâu nhỉ?"
"Trừ khi ai đó dùng Ma Nhãn để quan sát xa thôi, nhưng mà em lo lắng về việc đó hả?"
"Không hẳn!.

.

"
Từ lúc Hajin đề nghị ra ngoài vào ban đêm đến giờ, họ ngồi đây tận 1 tiếng rồi.

Chỉ ngồi dưới ghế dài với ánh đèn đường chập chờn, ngắm nhìn khu quân sự đang dần mất đi ánh đèn.

Ánh mắt cậu luôn dõi theo cho đến khi ánh sáng ở căn phòng cuối cùng tắt đi, anh cũng không hiểu nổi ý nghĩa của việc này.

"Hajin, anh cũng không ngờ em lại có sở thích như thế đấy, cùng anh ra ngoài là làm điều này hả?"
"! !.

.

"
"Hajin, em cảm thấy!.

.

anh nói có hơi nặng nề lắm nhỉ?"
"Không có.

"
Một từ đơn giản, không dài dòng, cũng đủ để khiến người khác phải suy nghĩ bao điều để mở lời thế nào mà không phải túng quẫn.

Anh khẽ rời đi trong im lặng, Hajin vẫn không cảm nhận được gì ở bên cạnh, vẫn nhìn như không có gì có thể lay chuyển được một tảng đá trong người.

Cứ bần thần đến lúc nào, mãi khi một cái lạnh bất ngờ ập đến sau gáy một phát, Suho đem cho cậu một lon coca lạnh, cùng với nét cười đầy ấm áp dưới ánh đèn.

"Em thẫn thờ lâu thế này, muỗi cũng được xem là có đại tiệc máu lớn lắm.

"
"! !.

Tại sao không nói em một tiếng! Giờ chỗ nào trên người em còn không có không!"
"Có nhiều lắm, nhưng phần cổ thì không.

"
"! !.

.

"
Suho lại lần nữa ngồi xuống cạnh cậu, lần này anh đã tìm được hướng nói chuyện, không sợ bị gò bó như lúc nãy.

"Hajin, em có áp lực không? Việc quay lại trường bây giờ cũng là điều không thể.

"
"!.

.

"
"Hajin, đừng tự cảm thấy vậy mà? Anh!.

anh nghĩ bản thân anh cũng chỉ là nói đùa thôi, đừng tự cảm thấy áp lực quá nhé? Nhé, Hajin?"
"Không có, em! ! "
Hajin nói nửa chừng lại ngủ gật hẳn ra, sờ lên trán thì anh đoán thừa là đã bị sốt nhẹ rồi.

Nãy bị muỗi đốt quá trời mà, không tính đến có cả muỗi vằn nằm trong đấy, không sốt hay ho nhiều gì, biểu hiện một chút cảm giác đau đầu đi cũng chẳng bao giờ có thiệt.

Anh lần này phải bế cả Hajin quay trở về, nhưng điều này chẳng hề ảnh hưởng gì tới tình cảm cả, chỉ là chuyện lặt vật mà thôi.

Quay trở về liền chăm lo mọi thứ, không quên hôn nhẹ chúc ngủ ngon đối phương.

Vì bệnh sốt thường có khả năng lây nhiễm nên tối nay đành phải tản bộ bên ngoài, nhưng không hiếu sao anh lại gọi cho Rachel vào lúc không có ai đi bên cạnh.

*Tút! ! *
"Kim Suho, có chuyện gì vậy? Evan lại gây chuyện cho cậu nữa hả?"
"Không phải, mà là có chuyện này! !.

Cậu biết tổ chức lễ cưới lúc nào là đẹp nhất không?"
"! !.

.

CẬU ĐÙA NHAU HẢ!!!!"
- -------End-------.
 
Tớ Nguyện Ý Bên Cạnh Cậu
Chương 75: 75: Sốt


Sáng hôm sau.
"Hắt......Hắt xì!"
"Anh ơi, anh ổn chứ?"
"Cha ơi, đừng bỏ tụi con mà! Tụi con còn non thơ lắm, chưa muốn mồ côi lần nữa đâu! Con hứa sẽ nghe lời mà."
"......Ta vẫn chưa lìa đời đâu đấy!"
Vốn Suho nghĩ cậu bị sốt nhẹ tối hôm qua, nghỉ một chút liền tự khỏi.

Ngờ đâu vì không xem xét kĩ lưỡng, bệnh đã ủ quá 5 tiếng đồng hồ, triệu chứng cũng thể hiện một cách rõ ràng.
Đây là lần đâu tiên cậu tự mình dẫn bệnh tới cửa, cậu cũng phát ngốc luôn rồi.
*Cốc....cốc*
"Vào đi, cửa không khóa."
Suho bưng nồi cháo nhỏ kèm với ly nước, thuốc sắc vào, đồng thời dùng ánh mắt cảnh cáo với hai đứa trẻ đang nhoi nhoi trên giường của người bệnh.
Thyst và Evan rủ nhau rời khỏi phòng, Suho để đồ trên tủ đồ bên cạnh, ngồi xuống kiểm tra xem đã hạ nhiệt được chút nào chưa.
"Em vẫn còn sốt đấy, đừng nên cử động nhiều hơn ngày hôm nay."
".....Em xin lỗi, em rủ anh ra ngoài, kết quả là em lại mang bệnh về làm phiền anh....."

"Chỉ có em ngốc tới mức này thôi, rủ xong lại ngồi thẫn thờ một chỗ.

Em ở nhà cứ ăn uống, nghỉ ngơi điều độ.

Anh dẫn hai đứa đi chơi, Rachel lát nữa cũng tới thôi."
Suho ra ngoài đóng cửa lại, Hajin lần nữa chìm vào sự im lặng trong nội tâm, căn phòng trống trải ngoài chính bản thân, bấc giác nhớ tới giây phút cậu chịu đựng cơn đau thế này một mình.

Thời gian đúng là trôi quá nhanh rồi, có lẽ cậu chỉ mới nhận thức ra một cách chậm rãi.

*Cạch*
"Hajin, xem ra Suho không phải nói đùa với tớ rồi, cậu nhìn sốt nặng thế!"
Cậu từ từ ngồi dậy, Rachel bảo cậu tiếp tục nằm xuống nghỉ ngơi, còn lại để cô lo hết như một điều van nải không nói ra.
"Rachel hả, Suho nhờ cậu mua nó giúp hả?"
"Còn ai khác nữa, với lại khu quân sự bây giờ cũng thả lỏng rồi, tụi tớ hiện đang tổ chức chuyến tham quan nhỏ tại hòn đảo này."
"Nói vậy tức là, cậu ấy không phải cũng sẽ bị bắt gặp bất ngờ tại đâu sao?"
"Lo thừa quá, tớ có nói rồi nên yên tâm đi, cậu ấy sẽ tự biết mà ứng phó thôi."
“……..”
”Lo cho bản thân mình chút đi, nếu cậu còn không nhanh khỏi lại thì ai sẽ chơi cùng với hai đứa kia, còn tớ phỉ bị la oan đấy.”
“….Tớ nợ cậu lần này, cảm ơn Rachel.”
Cô nghe thấy liền có chút đỏ mặt, vội đóng cửa lại mà rời khỏi để người ta có chút yên tĩnh mà nghỉ ngơi.

Người bệnh vốn là vậy, cô không nên giao tiếp quá nhiều để làm chậm trễ quá trình phục hồi của người khác.
Cô sắn tay, lấy chổi quét xung quanh cả căn phòng, miệng không ngừng ngâm nga giai điệu quê hương.

Dọn chưa được bao lâu thì lại nghe được tiếng gõ cửa vang lên, tưởng là Suho đã quay trở về với hai đứa bé, hớn hở mở cửa ra thì vô cùng não nề vì Nayun là người đứng trước cánh cửa.

“C….chào……”
*Rầm*
Vì mối thù hôm qua nên cô quả quyết không cho đối phương vào nhà, ai ngờ người ta lại trực tiếp báo cho đội bảo an cuatoàn r khoá bị hư nên đã nhờ họ mở cửa, thuận lợi tiến vào bên trong.
“Rachel, ai cho cậu cái quyền cậu thích mở thích đóng tuỳ ý như vậy? Tôi tới chăm người bệnh mà còn bị cấm hả?”
“Xin lỗi nhé Nayun, nãy tôi cứ thấy con bị nào đang vô về bên tai tôi nên lỡ tay đó mà, cô không để bụng chút nào chứ?”
“Không….có…..gì…….”
Cô kìm nén lại cứ tức giận của mình, hôm nay là ngày gì, cô biết rõ nên không muốn làm to chuyện, đành đi vào phòng một cách im lặng, Rachel tiếp tục dọn dẹp các bụi bẩn bám xung quanh khe cửa sổ.
“Hajin, bệnh tình ổn hơn chưa?”
“Cảm ơn cậu Rachel, tớ cũng mới ăn sáng và uống thuốc xong, làm phiền cậu lắm rồi.”
“Tớ lại thấy không phiền, nhưng mà…..tớ có điều muốn nói…..”
“Cứ nói đi, đừng ngại gì hết.”
“Có thể cho tới tới nhà hai cậu hiện đang ở được chứ? Đương nhiên là tớ sẽ tới một mình hoặc tới cùng với Rachel….làm tiệc tân gia nhỏ.”
Lần đầu tiên cậu được tận hưởng một bữa tiệc Tân gia của người bạn, cậu cảm thấy hiếu kì.
Nhìn bộ dạng của đối phương hoá ra có thể đáng yêu thế này, cô giải thích tường tận về việc trải qua một ngày Tân gia sau khi chuyển tới nhà mới.
Cứ nói qua nói lại, thời gian cũng trôi nhanh từ lúc nào, Suho đã quay về, nhưng hai con người kia vẫn cứ như thế, như là một thế giới riêng mà không ai có thể xâm phạm.
Chỉ đành ho mấy tiếng để lôi kéo sự chú ý của đối phương, Nayun mới để ý đến người khác, ngại ngùng rời khỏi phòng dưới ánh mắt dò xét.
“Kim Hajin.

Đừng quên đấy, cậu mà không nhắn lại cho tớ thì đừng trách tớ sẽ nói cho Yeonha biết đấy.”

“Tớ sẽ làm vậy mà……”
“Em có vẻ trông vui nhỉ? Hạ sốt hết chưa?”
“Rồi…..em nghĩ là như vậy thôi, cũng chưa kiểm tra lại nhiệt độ lần nữa”
Anh khẽ hôn lên trán cậu, định cư ở đó một hồi lâu mới chịu khi về.

Cảm giác này không khỏi khiến cậu cảm thấy bàng hoàng.
“Xem ra giảm cũng khá nhiều rồi, Rachel cũng đang chăm lo hai đứa thay em rồi, nghỉ ngơi cả ngày đi.”
“Em cũng muốn….”
“Ngoan, bệnh nhân phải nghe lời, lát anh đem đồ ăn vào cho.”
Anh xoa đầu cậu sau đó ra ngoài.

Hajin xác nhận đối phương đã rời đi, khẽ lấy dưới ga giường một cái hộp nhỏ.
“Khi nào mình mới đường đường chính chính cầu hôn đây nhỉ? Thật không chờ nổi ngày đó…..”
——End——-.
 
Back
Top Bottom