Cập nhật mới

Khác [ TNT | LONGFIC ] THIẾU NIÊN MÊ ÁN LỤC

[ Tnt | Longfic ] Thiếu Niên Mê Án Lục
VỤ ÁN 3: ÁC BÁ PHƯƠNG CHÂU (Chap 14)


Hạ Tuấn Lâm thân là tiểu thiên tài xã giao, vừa mở miệng đã nói với hai người: "Chúng ta đi hỏi là sẽ biết ngay thôi."

Nói đoạn, đôi mắt Hạ Tuấn Lâm liền quét một vòng, có hai hán tử đang đứng bên dưới mái hiên của ngôi nhà bên cạnh, thế là bèn sải bước đi sang đấy.

Trương Chân Nguyên và Nghiêm Hạo Tường nhìn nhau, sau đó cũng đi theo phía sau Hạ Tuấn Lâm.

"Hai vị đại ca, nơi này sao lại có nhiều người tụ tập như vậy?"

Hai hán tử đang nói chuyện, nghe thấy giọng nói của Hạ Tuấn Lâm, liếc mắt, liền nhìn thấy ba người trẻ tuổi dung mạo bình thường không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở đây, nhìn rất xa lạ.

Trong đó, một hán tử có vẻ đen hơn một chút lên tiếng: "Ba vị đều là người nơi khác nhỉ?"

Hạ Tuấn Lâm nghe vậy gật đầu, trên mặt mang theo nụ cười đáp lại: "Đúng vậy đại ca, ta và hai vị huynh đệ này đến từ Dự Châu kế bên đấy, đến nơi này để tìm chút việc mưu sinh."

"Hóa ra là như vậy, tiểu huynh đệ này ngươi tìm đến đúng nơi rồi đấy, bảo chủ tân nhiệm của Liêu Gia Bảo này rất đáng để nương nhờ đó!

Những ngày gần đây đều đang tuyển chọn hộ vệ trong phủ, ta và Hổ tử đến đây cũng là vì có thể cầu mong vào được Liêu Gia Bảo.

Chỉ là..."

Hán tử nhìn ba người từ trên xuống dưới, lắc đầu, tiếp tục nói: "Ba người các người ấy, hơi ốm quá, đoán chừng không được chọn đâu."

Hạ Tuấn Lâm cười đáp: "Đây là cớ vì sao?

Thật không giấu gì đại ca, ba người chúng ta chỉ là nhìn có chút gầy gò, thế nhưng trong nhà vốn cũng là thợ săn, cũng có vài phần quyền cước công phu đấy!"

"Ồ?

Nếu thật là như vậy, ngươi..."

"Được rồi, đừng nhiều lời nữa."

Vị đại ca này vẫn chưa nói xong, Hổ tử bên cạnh hắn đã không thể nhẫn nại thêm mà lên tiếng cắt ngang cuộc trò chuyện.

Ba người lúc này mới chuyển ánh mắt lên người Hổ tử bên cạnh.

Vị đại ca trước mặt da đẻ đen ngăm, vóc dáng cường tráng, mà Hổ tử lại mang dáng vẻ cao lớn thật thà*, song vẫn trông rất khôi ngô.

*Chỗ này tác giả dùng từ 虎头虎脑, tui đã tra tè le và so với ngữ cảnh thì hình như chỉ có cụm này là hợp lý nhất.

Mọi người ai biết thì góp ý cho tui với nha.

Cảm nhận được ba người kia đang nhìn mình, Hổ tử cau mày, trên mặt là vẻ mất kiên nhẫn không phù hợp với bộ dáng cao lớn thật thà kia.

Ánh mắt hắn bất thiện nhìn về phía ba người: "Muốn tham gia thì đi chỗ khác mà đợi."

Ba người khẽ nhướng mày, họ cảm nhận sâu sắc sự bài xích từ tận trong tim của người này.

Chẳng qua điều cần hỏi thì đều đã hỏi rõ ràng rồi, cũng không có ý muốn truy cứu, sau khi đáp lại một tiếng cảm ơn liền rời đi.

Vị đại ca kia có chút áy náy nhìn theo bóng lưng rời đi của ba người bọn họ, mãi cho đến khi bọn họ rời đi khá xa rồi mới cau mày nhìn Hổ tử, giọng trách móc: "Hổ tử, ngươi làm sao vậy?"

Hổ tử lại hậm hực đáp lời: "Ca, ta còn muốn hỏi huynh đây, huynh cũng biết mấy ngày nay Liêu bảo chủ thu nhận người đều phải thi đấu võ thuật, người thắng lợi cuối cùng mới có thể tiến vào Liêu Gia Bảo làm hộ vệ.

Hai chúng ta đến đây mấy ngày rồi?

Hết thảy đều bị người khác đánh bại, huynh hà cớ gì lại tự tìm thêm đối thủ cho bản thân?"

"Đại ca, huynh đừng quên, làm hộ vệ ở đây một tháng được tận mười lăm thỏi bạc đấy!"

Mười lăm thỏi bạc đó, đủ để cho họ tiêu sài cả nửa năm!

Nếu như làm thời gian lâu dài rồi, thì tích góp được biết bao nhiêu bạc cơ chứ.

Đại ca vẻ mặt buồn cười nhìn hắn: "Những chuyện này trong thành này có ai mà không biết?

Bọn họ sớm muộn gì cũng biết thôi."

"Nhưng mà..."

Ba người tuy rằng đã đi khá xa rồi, nhưng mà nội lực thâm hậu của bọn họ, thính lực cực tốt, vậy nên cuộc trò kia của hai người kia, bọn họ hoàn toàn có thể nghe rõ từng chút một.

Mãi cho đến khi xác định người bên cạnh cũng không nghe thấy tiếng trò chuyện của hai người kia nữa, lúc này mới dừng bước chân.

Trương Chân Nguyên khẽ cau mày, đè thấp giọng nói: "Liêu Gia Bảo này thu nhận nhiều thị vệ như vậy để làm gì?"

Hạ Tuấn Lâm tặc lưỡi một tiếng: "Hơn nữa còn phải thi đấu võ thuật, người thắng cuối cùng mới có thể vào Liêu Gia Bảo, bạc cho mỗi tháng cũng không ít."

Bọn họ luôn cảm thấy mục đích của tên Liêu Vĩnh Tín này không đơn giản.

Nghiêm Hạo Tường thấp giọng nói: "Nhưng mà đây lại là một cơ hội cực kỳ tốt."

Cơ hội để thâm nhập vào Liêu Gia Bảo.

Dựa vào võ công của bọn họ, muốn đánh thắng đám người ở đây rồi được chọn trúng, đó là chuyện dễ như trở bàn tay.

Thân là hộ vệ, khẳng định sẽ để cho họ quen thuộc với Liêu Gia Bảo, chuyện này thập phần có lợi đối với việc tìm kiếm chứng cứ của bọn họ.

"Đúng thật là như vậy," Trương Chân Nguyên gật đầu, "hôm nay có lẽ cũng sẽ có một lần tỷ thí, chúng ta cứ nhìn xem trước, sau khi quay về lại tính toán sau."

"Được."

Hai người còn lại gật đầu.

Lời vừa dứt, cổng lớn bên kia của Liêu Gia Bảo đột nhiên truyền đến tiếng bước chân rầm rập, ba người ngoảnh đầu lại nhìn, liền thấy một toán người mặc y sam cùng hệ rảo bước đi ra từ cổng trong của Liêu Gia Bảo đi ra.

Ánh mắt ba người chợt lóe lên, xem ra tỷ thí võ sắp bắt đầu rồi.

-----

Cùng lúc đó, Dị Diệu Đường cũng mở cửa.

Trước cửa sớm đã tập trung rất nhiều hành khất và kẻ lang thang, vừa nhìn thấy cổng lớn mở ra, liền lập tức đứng lên không kịp chờ đợi mà đi sang đó.

Thế nhưng những người này tuy rằng thập phần vội vã muốn chạy sang bên kia, thế nhưng lại không một ai dám liều mạng chen lấn, mà tự giác xếp thành hàng ở trước cổng lớn.

Dưới sự chỉ đạo của một nam tử trung niên mặc áo gấm ở cổng Dị Diệu Đường, từng người từng người một tiến vào, vô cùng trật tự rõ ràng.

Trong ánh mắt Mã Gia Kỳ, Tống Á Hiên và Lưu Diệu Văn xếp ở cuối hàng chợt thoáng qua một tia kinh ngạc.

"Những người này cũng khá là có quy củ."

Mã Gia Kỳ thấp giọng nói với hai người trước sau, phải biết rằng y từng nhìn thấy những tên hành khất hoặc là những kẻ lang thang này khi đối mặt với thức ăn, tranh đoạt kịch liệt điên cuồng tới mức nào.

Trong mắt Tống Á Hiên ở phía trước cũng có vài phần kinh ngạc.

Thương Châu năm trước từng bạo phát nạn đói, còn có lưu dân tị nạn lưu lạc đến đô thành, y cùng Mã Gia Kỳ đưa theo người của Đốc Tra Ti đến cổng thành dựng trạm phát cháo, đám nạn dân kia không khác gì hổ sói đói khát, nếu không phải có hộ vệ hoàng gia thủ hộ, thì có lẽ đến cả trạm tiếp cháo cũng bị lật tung lên rồi.

Đến tận bây giờ, y nghĩ lại vẫn còn hãi hùng.

Lưu Diệu Văn đi ở cuối cùng, xoa cằm: "Có lẽ là do Liêu Trạm quản lý tốt đi, hai người đừng quên, Liêu Vĩnh Tín ngồi lên vị trí gia chủ còn chưa được một tháng."

Mã Gia Kỳ cùng Tống Á Hiên nghe thấy lời này, đều ngẩn người.

Đúng nhỉ, Liêu Trạm trước kia là người thích làm việc thiện, Dị Diệu Đường này cũng là do chính y mở ra.

Mà Liêu Vĩnh Tín kia ngồi lên vị trí gia chủ chưa được bao lâu, không có khả năng quản lý Dị Diệu Đường tốt như vậy được.

Vậy nên, đều là do Liêu Trạm làm rất tốt.

Hàng người rất dài, ba người xếp hàng hồi lâu mới tới được cổng của Dị Diệu Đường.

Ở cổng là một nam tử áo gấm trung niên đang dẫn lối, vừa đến nơi trong tầm nhìn của nam tử kia, Lưu Diệu Văn cúi đầu cười xảo trá, hai tay khoác lên vai Mã Gia Kỳ đang đi trước mặt hắn.

Còn chưa kịp đợi Mã Gia Kỳ phản ứng lại, cả người Lưu Diệu Văn đã treo trên người Mã Gia Kỳ, trong miệng "yếu ớt" khẽ than thở: "Đói quá...đói quá...ca...đã đến chưa?"

Mã Gia Kỳ khống chế hồi lâu mới khống chế được khóe môi không co giật, vươn tay nắm lấy bàn tay đang đặt trên vai mình của Lưu Diệu Văn: "Ừm, sắp đến rồi, đệ ráng cầm cự thêm chút nữa."

Tống Á Hiên cũng nhận ra động tĩnh phía sau, ngoảnh đầu liền nhìn thấy Lưu Diệu Văn mềm nhũn cả người nằm nhoài trên người Mã Gia Kỳ, trong lòng bỗng dấy lên vài phần...vui mừng.

Cũng may là y không đi trước mặt người này!

Cái tên hý tinh* này, đúng là đỉnh thật đấy!

*Hý tính: người thích bày trò, diễn kịch, tục xưng ảnh đế, diễn viên hô ly gút =)))

Đối diện với ánh mắt có chút ai oán của Mã Gia Kỳ, Tống Á Hiên khẽ chậc một tiếng: "Đến rồi đến rồi đây."

"Thật sao?

Mau...mau đưa đệ vào trong..."

Lưu Diệu Văn được một bước lại tiến thêm một tấc, vươn tay về phía Tống Á Hiên.

Tống Á Hiên: ......

Đừng có mà qua đây á!

"Tiểu hữu này là đói đến lả người rồi sao?"

Lúc này, một giọng nói ôn hòa truyền đến, ba người nhìn sang, là nam tử áo gấm trung niên thủ ở cổng kia.

Mã Gia Kỳ gật đầu: "Đúng vậy, chúng tôi...chúng tôi là người từ nơi khác lưu lạc đến đây, đã rất lâu không ăn gì rồi.

Vị huynh đệ này của tôi có chút không cầm cự nỗi nữa rồi."

"Là vậy à, Tiểu Kim mau qua đây."

Nam tử trung niên gọi với vào bên trong.

"Tới đây!"

Rất nhanh, một thanh niên độ chừng hai mươi mấy tuổi chạy từ trong ra.

Thanh niên gọi là Tiểu Kim có chút tròn trĩnh, dung mạo bình thường, làn da hơi ngăm đen, lúc cười lên lại có chút ngốc nghếch.

Sau khi thanh niên ra đây, nhìn nam tử trung niên rồi hỏi: "Cha nuôi, làm sao vậy ạ?"

Nam tử trung niêm chỉ vào ba người: "Mau giúp ta đưa mấy vị tiểu hữu này vào bên trong, tiểu hữu này sắp đói đến ngất đi rồi."

"Dạ được!"

Tiểu Kim gật đầu, đi đến bên cạnh Lưu Diệu Văn, nhìn thấy hắn toàn thân vô lực dựa vào trên người Mã Gia Kỳ, liền biết rõ đây là sắp đói đến ngất đi rồi, vội vã vươn tay dìu hắn.

Lưu Diệu Văn cũng không khách khí, thuận theo lực đạo của Tiểu Kim mà dựa lên trên người hắn.

Đương nhiên, Lưu Diệu Văn cũng sẽ không áp toàn bộ trọng lượng của cơ thể lên người Tiểu Kim, dù sao thì tuy là bọn họ cố ý khom người xuống, thế nhưng cơ bắp trên người thì không hề mất đi.

Nếu như áp toàn bộ lên người của Tiểu Kim, người này chắc chắn sẽ nhận ra có gì đó không đúng.

Như thế này, lại càng giống một "người đã đói rất lâu rồi".

Quả nhiên, Tiểu Kim không nhận ra bất kỳ khác thường nào, nói với hai người còn lại: "Hai vị, xin hãy đi theo ta vào trong."

Trên mặt Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên tràn đầy cảm kích, gật đầu đáp: "Cảm ơn, cảm ơn hai vị, hai người là người tốt!"

Tiểu Kim cười ngốc nghếch: "Đừng cảm ơn ta, muốn cảm ơn thì cảm ơn Liêu Gia Bảo đi!"

Đáy mắt hai người chợt lóe, trên mặt vẫn đồng tình gật đầu: "Được, được."

"Được rồi, đi thôi."

Dứt lời, Tiểu Kim bèn đưa Lưu Diệu Văn vào trong, hai người Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên lại cẩn trọng đi theo phía sau Tiểu Kim.

Nam tử áo gấm kia nhìn bọn họ đi vào, suy nghĩ một chút, cũng rời khỏi cổng, đi vào bên trong Đường.

-----

Chợ phiên

Mặt trời càng lúc càng lớn, người trong chợ phiên cũng càng lúc càng nhiều.

Có người bày hàng bán đồ, cũng có người đến đây để mua đồ, trong đó, đương nhiên cũng có người đến để đi dạo chợ phiên.

Tiếng rao bán khắp nơi, tuy rằng người không nhiều như trong đô thành, nhưng lại thập phần náo nhiệt đông đúc.

Ba người lúc này vẫn đang ngồi trong quán hoành thánh, ăn một bát hoành thánh trước mặt.

Liêu Ngữ Yên vẫn luôn nhìn đường phố náo nhiệt, khẽ thở dài, thấp giọng nói một câu: "Cũng may."

"Hửm?

Cô nương sao lại nói thế."

Đối diện, Đinh Trình Hâm không hiểu nàng sao lại đột nhiên nói hai chữ này.

Liêu Ngữ Yên ngước mắt, cười: "Bách tính không bị liên lụy, vậy nên ta mới nói, cũng may.

Hai người không biết, vị đường huynh kia của ta là một tên tiểu nhân."

Đinh Trình Hâm gật đầu: "Ừm ta biết."

"Đại...khụ, ca làm sao huynh biết?"

Liễu tướng quân hỏi.

Đinh Trình Hâm vẻ mặt lạnh nhạt liếc nhìn hắn, trước đây khi đi ra ngoài đã dặn hắn đừng gọi là đại nhân, cứ dùng danh xưng huynh đệ mà xưng hô.

Thật ra, Đinh Trình Hâm nhỏ hơn Liễu tướng quân mấy tuổi, thế nhưng trong lòng Liễu tướng quân sớm đã thập phần kính trọng bảy người bọn họ, cho nên có nói thế nào thì hắn cũng không chịu gọi một tiếng "đệ".

Lúc này, bị một người lớn hơn mình mấy tuổi gọi là ca, Đinh Trình Hâm cảm thấy cứ kì lạ thế nào ấy.

Liễu tướng quân sờ mũi, dời ánh mắt đi.

Hắn thật sự không gọi đệ được mà...

Đinh Trình Hâm thu lại ánh nhìn, thấp giọng đáp: "Có thể làm ra chuyện độc ác như thế này, làm sao có thể là người lương thiện được."

Chỉ là, bách tính lại không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.

Có lẽ, là bởi vì vừa mới ngồi lên vị trí gia chủ, thu liễm rồi?

"Hà thúc, cho một bát hoành thánh."

Bỗng nhiên, trong quán hoành thánh có một người đến.
 
[ Tnt | Longfic ] Thiếu Niên Mê Án Lục
VỤ ÁN 3: ÁC BÁ PHƯƠNG CHÂU (Chap 15)


Người đến là một nam nhân trung niên tuổi tác có hơi lớn, thân hình gầy gò, thần sắc tiều tụy, dưới vành mắt còn có quầng thâm xanh đen.

"Có ngay!"

Hà thúc trong miệng nam nhân chính là chủ quán của tiệm hoành thánh, lên tiếng đáp lại một câu, bèn lập tức xoay người mở nắp nồi cho hoành thánh vào.

Hoành thánh nấu rất nhanh, sau khi cho thêm gia vị, một bát hoành thánh nóng nghi ngút khói được bưng lên bàn.

Hà thúc cười tươi rói nói: "Khách quan đợi lâu rồi, cẩn thận kẻo bị bỏng."

Người kia gật đầu, cũng không nói gì, cầm đũa bắt đầu ăn.

Bây giờ cũng đã qua thời gian dùng cơm, bên trong tiệm sẽ không lại có người đến.

Hà thúc rảnh rỗi không có việc gì làm, nhìn nam nhân vẻ mặt tiều tụy này, quan tâm hỏi han: "Làm sao vậy, nhìn dáng vẻ của ngươi xem, Kiều tử vẫn chưa liên lạc với ngươi à?"

Nam tử nuốt một ngụm hoành thánh, khẽ thở dài, cau mày đáp: "Không có."

"Vậy sao ngươi không đến Liêu Gia Bảo hỏi thử xem?"

Vừa nghe đến đây, động tác của ba người bên kia khẽ sựng lại.

Liêu Gia Bảo!

Ba người ngừng động tác, hai tai cẩn thận nghe ngóng cuộc trò chuyện của hai người kia, ánh nhìn nơi khóe mất của Đinh Trình Hâm đang ngồi đối diện hai người kia cũng chậm rời chuyển dời lên người họ.

Chỉ thấy người kia lắc đầu, vẻ mặt đầy vẻ u sầu, đau khổ nói: "Hà thúc, thúc cho rằng ta chưa từng đến đó sao?

Nhưng người của Liêu Gia Bảo lại nói, con trai ta căn bản chưa từng đến đấy."

"Hả?

Làm sao có thể," Vẻ mặt Hà thúc khó mà tin được, "ta nhớ ngày hôm đó vẫn còn đang ăn hoành thánh ở chỗ ta đây, lúc đó còn thề thốt chắc nịch mà nói với ta, y nhất định có thể được chọn mà."

Nam tử lại thở dài một hơi.

"Nhưng ta còn có thể làm gì cơ chứ, người của Liêu Gia Bảo nói không có, cũng không thể nào là gạt ta đi."

Hà thúc cau mày: "Cũng phải.

Chậc, nhưng mà như vậy thì lại càng kì lạ rồi, Kiều tử rốt cuộc là đi đâu rồi?"

Nam tử vẻ mặt sầu khổ lắc đầu.

"Vị bá bá này, có thể nói rõ là đã xảy ra chuyện gì không?"

Đột nhiên, một giọng nói thanh lãnh truyền đến, như gió xuân phảng phất, thập phần dễ nghe.

Nam nhân và Hà thúc đều ngẩn người, ngoảnh đầu nhìn sang, lại nhìn thấy một nam tử dung mạo bình thường mang theo nụ cười ôn hòa nhìn bọn họ.

Nam nhân sững người: "Công tử là..."

"Tại hạ Đinh Kim, chỉ là trùng hợp nghe thấy cuộc trò chuyện của hai vị, cảm thấy tò mò."

Đinh Trình Hâm nghiêng đầu, cười hỏi: "Kiều tử này, là nhi tử của ngài?"

Nam nhân sựng lại, sau đó lập tức đứng bật dậy, hai mắt dường như phát sáng nhìn Đinh Trình Hâm.

"Ngươi quen biết con ta?"

Đinh Trình Hâm không ngờ nam nhân sẽ nói cái này, ngẩn người một lúc, sau đó lắc đầu: "Không phải, ngài vừa nãy có nhắc đến."

Nam nhân cau mày: "Ta có nhắc đến sao?"

Lúc này, Hà thúc khẽ chậc một tiếng, có chút bất lực: "Vừa nãy người có nhắc đến."

"Vậy sao?"

Nam nhân có chút ngượng ngùng gãi gãi mũi, nhìn sang Đinh Trình Hâm, "Công tử thứ lỗi, là ta quá sốt ruột rồi."

"Không sao," Đình Trình Hâm cười lắc đầu, "lệnh công tử mất tích sao?"

Nam nhân khẽ thở dài một hơi: "Xem như là mất tích đi."

Liễu tướng quân có chút tò mò hỏi: "Cái gì gọi là xem như?"

Nam nhân lại lắc đầu, cười nói: "Xin lỗi ba vị, ta còn có việc phải rời đi trước."

Dứt lời, hắn lấy túi tiền có chút cũ kĩ rách nát xuống, cầm lấy năm đồng tiền đặt lên bàn.

"Hà thúc, ta đi trước đây."

Dứt lời, bèn rời khỏi tiệm hoành thánh.

Đinh Trình Hâm khẽ nhướng mày, xem ra rất rõ ràng, người này không quá nguyện ý nói về chuyện của nhi tử hắn.

Lúc này, Hà thúc thu dọn bát đũa, nhìn bọn họ cười nói: "Các ngươi cũng đừng trách hắn, dù sao thì loại chuyện này, cho dù có nói cho các người rồi, thì cũng vô dụng thôi."

"Tại sao?"

Liêu Ngữ Yên hỏi.

Hà thúc do dự chốc lát, vẫn là nói: "Các ngươi vừa đến trong thành này nên không biết, Liêu Gia Bảo gần đây đang tuyển chọn hộ vệ.

Kiều tử nhà hắn, từ nhỏ đã luyện võ, nên muốn đi thử một chút.

Nhưng mà nào ngờ đâu, lần đi này liền mất cả tung tích."

Nói đến đây, ánh mắt Liêu Ngữ Yên và Đinh Trình Hâm đều thoáng trầm xuống.

Chỉ có Liễu tướng quân suy nghĩ một chút, sau đó vỗ tay một cái: "Ồ ~~ Có khi nào là bỏ nhà ra đi không?"

Liễu tướng quân càng nghĩ càng cảm thấy chuyện này có khả năng, khó trách.

"Ha ha ha ha!"

Hà thúc bỗng nhiên cười lớn, lắc đầu: "Không thể nào đâu vị khách quan này, ta biết Kiều tử, đứa nhỏ đó hiếu thuận lắm.

Vị lúc nãy ấy, chính là cha hắn, thân thể không tốt, Kiều tử muốn vào Liêu Gia Bảo cũng là vì kiếm tiền cho cha hắn chữa bệnh.

Vậy nên, đứa nhỏ này không thể nào bỏ nhà đi được."

Liễu tướng quân bị cười cho sắc mặt có chút lúng túng, nhất thời không biết nên nói gì.

Liêu Ngữ Yên bên cạnh nhìn dáng vẻ quẫn bách của hắn, lên tiếng giảng hòa: "Hóa ra là như vậy, vị đại ca này của chúng tôi cũng là thẳng thắn bộc trực, cũng không biết những chuyện này, vẫn mong ngài chớ trách."

Liễu tướng quân không ngờ Liêu Ngữ Yên sẽ nói giúp cho mình, trong lòng có vài phần kinh hỷ, cảm kích nhìn nàng.

Liêu Ngữ Yên cũng khẽ nở nụ cười với hắn.

Liễu tướng quân thấy vậy, khóe miệng không khống chế được mà cong lên, rồi tiếp sau đó, biến thành dáng vẻ cười ngốc nghếch.

Đinh Trình Hâm: ...

Lần sau y không muốn cùng hai người này đi điều tra nữa!

Quá khổ sở rồi!

Bên kia, Hà thúc cũng không có ý định tính toán, cười gật đầu: "Biết rồi biết rồi, ta thấy ba người các người cũng khá lạ mặt, không biết cũng không sao."

Đinh Trình Hâm cảm thấy bản thân không thể ngồi tiếp nữa, bèn lấy ra ít bạc vụn đặt lên bàn: "Được rồi, hoành thánh cũng ăn xong rồi, chúng ta đi thôi."

Dứt lời bèn đứng lên, Liêu Ngữ Yên vội vã đứng lên, lại thấy Liễu tướng quân vẫn còn ngồi ngốc ở đấy, bèn vội vàng vỗ vai hắn.

Liễu tướng quân cuối cùng cũng tỉnh táo lại. lại thấy Đinh Trình Hâm đã đi ra khỏi tiệm, bèn mau chóng đứng lên, cùng Liêu Ngữ Yên đuổi theo sau.

Ra khỏi tiệm, Liễu tướng quân và Liêu Ngữ Yên đuổi theo kịp bước chân của Đinh Trình Hâm.

"Đại...ca, huynh làm cái gì mà đi nhanh như vậy chứ?"

Liễu tướng quân đuổi theo sau, không hiểu nên hỏi.

Đinh Trình Hâm nhìn hắn một, hít sâu một hơi, quyết định không tính toán với tên ngốc này, thấp giọng nói: "Tiếp theo đây chúng ta cần phải quen thuộc với kết cấu nội thành, Liêu cô nương, cần phải làm phiền cô dẫn đường."

Đi qua một vòng, y có thể ghi nhớ đại khái kết cấu nội thành, điều này giúp đỡ rất lớn cho việc tra án của họ.

Còn về Liêu Gia Bảo, Liêu Ngữ Yên biết, cũng có người đi rồi.

Liêu Ngữ Yên gật đầu: "Được, không phiền phức."

Dứt lời, do dự một chút, không nhịn được hỏi: "Ngài nói xem, Kiều tử kia..."

"Chuyện này chúng ta quay về rồi nói sau."

Đinh Trình Hâm ngắt lời nàng.

Liêu Ngữ Yên ngẩn người, sau đó gật đầu.

Nói xong, Liêu Ngữ Yên bèn dẫn Đinh Trình Hâm và Liễu tướng quân đi quen thuộc Tuyền Châu.

Mà cứ đi như vậy, bọn họ cũng phát hiện, bên trong thành người có tình huống giống Kiều tử kia không chỉ có một người.

Đi tầm nửa ngày, bọn họ phát hiện phải có tới bốn người mất tích.

Bốn người đều nói với người nhà là đến Liêu Gia Bảo tham gia tỷ võ, thế nhưng sau khi đi rồi lại không thấy bóng dáng người đâu nữa.

Nhưng cho dù là như vậy, bọn họ cũng sẽ không nghi ngờ có phải là Liêu Gia Bảo có vấn đề không.

Có thể thấy, danh tiếng tốt của Bảo chủ trước Liêu Trạm đã đi sâu vào lòng người.

Ba người bọn họ lại sâu sắc cảm nhận được, sự mất tích của những người này, tuyệt đối có liên quan đến Liêu Gia Bảo!

Xem ra, tất cả những thứ này đều phải đợi đến sau khi thâm nhập vào Liêu Gia Bảo, mới có thể thăm dò thực hư.

Một bên khác, ở cổng Liêu Gia Bảo, tỷ võ chính thức tiến hành.

Hiện trường tỷ võ rất đơn giản, chính ngay trên mảnh đất trống rộng lớn trước Liêu Giao Bảo, người xem tự giác vây thành một vòng hình chữ nhật ở xung quanh, người tham gia tỷ võ sẽ tiến hành thi đấu bên trong vòng này.

Lúc này, có hai hán tử đang tranh đấu.

Trên đoạn đường gần đến Liêu Gia Bảo, một nhóm các thị vệ Liêu gia đang canh giữ.

Có vài người thân mặc hoa phục đứng ở giữa, trong đó, chỉ có hai người đang ngồi.

Một người, trông vô cùng trẻ tuổi, dung mạo rất dễ nhìn, nhưng mà tướng mạo lại có phần mềm mại.

Hắn ngồi đoan chính ở đó, hai tay tựa lên chiếc bàn bên cạnh, trên mặt mang theo nụ cười hòa nhã.

Mà một người khác, lại đội mũ rộng vành, căn bản không nhìn rõ dung mạo.

Trương Chân Nguyên, Nghiêm Hạo Tường và Hạ Tuấn Lâm tuy là đang đứng trong đám người, ánh mắt lại nhìn về phía hai người đang ngồi kia.

Bọn họ nghi ngờ, người mà tướng mạo có chút mềm mại kia, chính là Liêu Vĩnh Tín.

Mà người còn lại...là người thế nào?

Bọn họ không thể biết được.

Bỗng nhiên, ánh mắt Nghiêm Hạo Tường chợt lóe lên, thấp giọng nói: "Hai người xem thứ đeo trên tay người kia, có phải rất quen mắt không?"

Trương Chân Nguyên và Hạ Tuấn Lâm khẽ sững sờ, sau đó ánh nhìn chầm chậm chuyển đến trên tay người kia, đồng tử chợt co rút lại.

Nhẫn ban chỉ!

Hơn nữa còn rất quen mắt, chính là cái lần mà bọn họ cùng với Đinh Trình Hâm gặp phải tập kích, chiếc nhẫn đeo trên tay của tên sát thủ dẫn đầu lần đó, quả thực là giống y như đúc.

Đó rõ ràng là nhẫn ban chỉ của Liêu Trạm!

Đợi một chút.

Trong lòng họ tức thì trĩu nặng.

Nếu như người này thật sự là Liêu Vĩnh Tín, vậy thì hắn tại sao lại xuất hiện ở đô thành?

Tại sao lại ám sát bọn họ?

Bọn họ lúc đó cực kỳ nghi ngờ không biết có liên quan gì với Đường Sinh Hoa không, nhưng mà bây giờ rất rõ ràng, hiển nhiên chính là Liêu Vĩnh Tín này!

Điều này nói rõ chuyện gì?

Rất có khả năng rằng Đường Sinh Hoa và Liêu Vĩnh Tín có liên quan đến nhau!

Vậy nên

Ánh mắt của bọn họ dời đến trên người đang đội mũ rộng vành kia, lẽ nào người này chính là...chính là Đường Sinh Hoa?

Nghĩ đến đây, sắc mặt của bọn họ liền trở nên khó coi hơn.

Nếu như thật sự là như vậy, vậy thì thế lực sau lưng Đường Sinh Hoa thật quá đáng sợ rồi, hắn ta rốt cuộc là người như thế nào?

Trong lúc họ đang mải suy nghĩ, trong vòng, một trong số hai người rất rõ ràng đã có chút trầy trật, bị người còn lại đè xuống đánh.

Bên kia, nam tử tay cầm quyển sổ đi đến gần nam tử được cho là Liêu Vĩnh Tín kia thì thầm vào tai vài câu, rất nhanh, người kia cũng đáp lại đôi lời.

Mà vào ngay lúc này

"Phịch!"

Một hán tử nặng nề ngã xuống đất, sau đó bị người còn lại đè chặt.

Người bên dưới hoàn toàn không có năng lực chống trả, chỉ có thể nhận thua.

Người thắng phấn khích hô vang, sau khi chắp tay chào người Liêu gia, liền lớn tiếng: "Còn ai muốn lên đây nữa không?"

Hán tử này, chính là hán tử trước đây nói qua đôi lời với bọn họ, tên gọi là Vương Đại Sơn.

Lần này, không còn ai khác lên tỷ thí, trên khuôn mặt thô ráp của Vương Đại Sơn, lộ ra nụ cười mãn nguyện.

Hắn cuối cùng cũng có thể bước vào Liêu Gia Bảo rồi!

"Bộp bộp bộp"

Phía sau, hai người đang ngồi cũng vỗ tay chúc mừng, những người khác của Liêu Gia cũng lần lượt vỗ tay.

Những người xung quanh không muốn vỗ tay chúc mừng, thế nhưng cũng không còn cách nào khác, nể mặt Liêu Gia Bảo, cũng miễn cưỡng vỗ tay tán thưởng.

Rất nhanh, Vương Đại Sơn liền theo chân người Liêu gia vào trong Liêu Gia Bảo, ba người Trương Nghiêm Hạ lặng lẽ rời đi.

_______

Trans: trời đất ơi cíuuuuuu.

Genz 10x nhưng bị tư bản bào đến mức 9h - 9h rưỡi tối là ngủ lăn quay !>.
 
[ Tnt | Longfic ] Thiếu Niên Mê Án Lục
VỤ ÁN 3: ÁC BÁ PHƯƠNG CHÂU (Chap 16)


Bên trong Dị Diệu Đường.

Tiểu Kim dìu Lưu Diệu Văn "hư nhược" đến ngồi bên cạnh bàn.

Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên đi theo phía sau, ánh nhìn nơi khóe mắt đang quét khắp nơi bên trong Dị Diệu Đường.

Bọn họ phát hiện, bên trong Dị Diệu Đường rất lớn, bày biện không ít bàn ghế.

Phía ghế ngồi bên trái, có bày một cái bàn dài, trên bàn xếp đầy các loại thức ăn khác nhau.

Phía trước bàn dài, lúc này có không ít hành khất, dân lưu lạc đang xếp hàng đợi nhận thức ăn.

Sau khi nhóm hành khất, dân lưu lạc nhận thức ăn xong, liền ngồi xuống phía bên dưới bàn, cầm đũa vội vàng ăn.

Mã Gia Kỳ khẽ nhướng mày, tuy rằng động tác của bọn họ đều vô cùng vội vã, thế nhưng vẫn biết phải dùng đũa, xem ra những hành khất lưu dân này cũng thường xuyên đến đây.

Phải biết rằng, trước đây y từng gặp qua dân lưu lạc hoặc hành khất, khi đối mặt với thức ăn thường thì sẽ trực tiếp dùng tay để ăn.

Đối với bọn họ mà nói, có cái để ăn đã tốt lắm rồi, làm gì rảnh rỗi để quan tâm những thứ hình thức đó.

Bên kia, nam nhân bên ngoài cửa bất thình lình bê khay có đựng ba bát canh gạo bước tới, nhìn thấy hai người "mắt long lanh" nhìn về phía đồ ăn bên kia, khóe môi khẽ cong lên, sau đó đặt khay đồ ăn lên bàn.

Đưa một bát nhỏ cho Tiểu Kim trước, sau đó nhìn về phía hai người kia, cười nói: "Hai vị tiểu hữu, ngồi xuống trước, ăn chút canh gạo cho ấm bụng đã."

Hai người ngồi xuống, nhìn bát canh gạo trước mắt, trên mặt có chút thất vọng.

"Đại nhân," Mã Gia Kỳ nuốt một ngụm nước miếng, "cái này, ít quá, ta..."

"Ta biết ăn cái này không no được," nam nhân ngắt lời y, cười nói, "các ngươi đói đã lâu, không thể ăn quá nhiều trong chốc lát được.

Đợi các người ăn xong bát canh gạo này, ta lại để Tiểu Kim mang ít cháo đến đây."

Tiểu Kim cũng chen lời: "Đúng vậy, không thể quá vội vã được!"

Lúc này, Tiểu Kim đã đút xong chén canh gạo cho Lưu Diệu Văn, sắc mặt Lưu Diệu Văn sắp "đói ngất" đến nơi đã tốt hơn không ít.

"Được rồi..."

Hai người gật đầu, không kịp đợi thêm mà nâng bát canh lên ăn vội.

Lưu Diệu Văn giả ngất phía bên kia hé mắt nhìn về phía hai người, trong lòng không khỏi cảm thán.

Phong Vương diễn dáng vẻ hành khất không tệ nha, ai có thể tin được, cái người quần áo tả tơi, hớp từng ngụm canh lớn kia, là đệ đệ ruột của đương kim thánh thượng?

Thật đúng là liều mạng.

Canh gạo chỉ qua chốc lát là thấy đáy, nam nhân nói với Tiểu Kim: "Đi lấy cháo với màn thầu đến đây."

"Được!

Vậy người này..."

"Không sao, để ta đỡ là được."

Nam nhân cười vươn tay, đón lấy Lưu Diệu Văn.

Lưu Diệu Văn cũng thập phần phối hợp, dựa lên vai người nam nhân.

Tiểu Kim rời đi, Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên nhìn chằm chằm theo hướng mà Tiểu Kim đi, hai người thập phần kính nghiệp diễn vẻ hành khất đã đói từ rất lâu.

Nam nhân thu hết dáng vẻ của họ vào trong mắt, đáy mắt lóe qua một chút ý tính toán.

Rất nhanh, Tiểu Kim liền bê đến ba bát cháo, cùng với sáu cái màn thầu qua.

Vào lúc này, Lưu Diệu Văn cũng thập phần tự nhiên mà tỉnh lại, nhìn thấy ba bát cháo này với màn thầu, giống hệt với hai người còn lại kia, bổ nhào qua đó, chộp lấy được màn thầu liền gặm lấy gặm để.

Tiểu Kim bị dọa cho một trận, đang muốn nói ăn chậm chút, lại thấy chủ nhân của hắn vẫy vẫy tay với hắn, tỏ ý để hắn rời đi.

Tiểu Kim sững người, gật đầu, xoay người rời đi.

Nam nhân cụp mắt nhìn bọn họ ăn uống, cười hỏi: "Có ngon không?"

Ba người vừa nghe thấy thế, đôi mắt chợt sáng lên, gật đầu lia lịa.

Ý cười của nam nhân càng sâu hơn: "Có muốn sống những tháng ngày không phải chịu đói nữa không?"

"Đương nhiên là muốn!"

Tống Á Hiên ngẩng đầu lên, trên má còn dính cháo, một đôi mắt chứa đầy hy vọng nhìn gã.

"Ta muốn được ăn no!"

"Các ngươi thì sao?"

Nam nhân cười nhìn về phía hai người còn lại.

Mã Gia Kỳ và Lưu Diệu Văn cũng ngẩng đầu, đôi mắt kia tràn đầy khát vọng chưa từng có.

"Rất tốt," nam nhân cười càng sâu hơn, "Liêu Gia bảo chủ thiện tâm, những ngày gần đây bên trong Liêu Gia Bảo đang rất cần hạ nhân, các ngươi có tình nguyện đi không?"

"Các ngươi phải biết rằng, có thể vào được Liêu Gia Bảo làm hạ nhân, chính là phúc khí mấy đời của các ngươi đấy."

"Được, tất nhiên là được!"

Lưu Diệu Văn xúc động đến rơi lệ, bàn tay đen sạm nắm chặt lấy tay áo sạch sẽ của nam nhân, nghẹn giọng nói: "Thật là cảm tạ các vị, các vị chính là ân nhân cứu mạng của ba huynh đệ chúng ta!"

Tay áo sạch sẽ của nam nhân lập tức bị vấy lên một vệt đen bẩn, Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên nhìn thấy rất rõ ràng, chân mày khẽ co giật của nam nhân, còn có gân xanh trên trán mơ hồ nổi lên.

Trong lòng khẽ cười, nhưng lại nói: "Ân nhân, quả thực là ân nhân cứu mạng!"

"Thật sự rất cảm ơn các ngươi."

"Quá tốt rồi, chúng ta cuối cùng cũng có nơi để ở rồi!"

"Hu hu hu..."

Thanh âm thập phần vang dội, nghe đến mức nam nhân đau tai nhức óc, không thể chịu đựng nỗi nữa: "Được rồi!"

Nhưng tiếng của gã chỉ trong chớp mắt đã bị giọng nói của ba người còn lại lấn át mất, nam nhân nghiến răng, cao giọng hét lớn: "Được rồi, câm miệng!"

Ba người lúc này mới ngậm miệng, có chút hoảng sợ nhìn gã ta.

Nam nhân thở phào một hơi, trên mặt lại treo lên nụ cười hiền hậu.

Từ trong tay áo lấy ra một chiếc bình sứ, đổ ra ba viên dược hoàn đen nhánh từ bên trong: "Tuy rằng sẽ thu nhận các ngươi, thế nhưng thân thể các ngươi vẫn còn quá suy nhược.

Thứ này tốt cho thân thể các ngươi, là dược tốt khó có thể có được, mau ăn nó đi."

"Sau khi ăn nó, thì cầm cái này theo rồi đi."

Dứt lời, gã lấy ra một tấm mộc bài, bên trên có khắc một chữ "Liêu", tiếp tục nói, "quay về tìm nơi tắm rửa sạch sẽ, giờ mão ngày mai, đến cửa sau Liêu gia gõ cửa, giao mộc bài này cho họ.

Đến giờ, sẽ có người đến đưa các ngươi vào trong."

"Được rồi, mau cầm lấy rồi ăn đi."

Dứt lời, lòng bàn tay vươn ra, đưa viên dược đến trước mặt họ.

Ba người cụp mắt, nhìn viên dược hoàn, đáy mắt khẽ tối lại.

Trực giác nói cho họ biết, viên dược hoàn này tuyệt đối có vấn đề.

Chỉ là, nếu như không ăn, sẽ bị lộ tẩy.

Nghiến răng, thôi vậy, bọn họ có thần y ở đây mà!

Cho dù là độc dược thì bọn họ cũng không sợ!

Nghĩ như vậy, Mã Gia Kỳ bèn dẫn đầu đưa tay lấy viên dược , nhưng tốc độ của Lưu Diệu Văn nhanh hơn, nhanh chóng vươn tay, lấy ba viên dược hoàn đi, sau đó liền bỏ tất cả vào miệng.

Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên bị dọa một phen.

"Tiểu hữu!"

Nam nhân kia càng kinh hãi hơn.

"Không được, không được đâu!"

Nam nhân vội vàng nói, "Dược tính của viên dược hoàn này rất lớn, không thể nuốt liền ba viên như vậy được đâu!"

Lưu Diệu Văn cau mày: "Không được sao?

Vậy thì thôi vậy."

Nói đoạn, hắn xòe bàn tay cầm dược ra, lấy ra một viên dược, hai viên còn lại đưa cho Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên, có chút không nỡ lên tiếng: "Ầy, ta còn tưởng có thể ăn nhiều hơn một chút!"

Khóe miệng hai người còn lại khẽ co giật, chằng qua, vẫn rất nhanh chóng đưa tay ra nhận lấy viên dược rồi cho vào miệng.

Sau khi bỏ vào miệng, không biết vì sao lại có chút mềm mềm, còn có chút mặn, lại còn có chút buồn nôn.

Bọn họ cố nén cơn buồn nôn, nuốt viên dược xuống.

Nam nhân thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, ba người lại đi ăn chút đồ, rồi rời khỏi Dị Diệu Đường.

Tại cổng Đường, nam nhân nhìn ba người họ mặt mày vui vẻ rời đi, đáy mắt lại tối tăm.

Tiểu Kim đi đến bên cạnh gã, lúc này trên gương mặt ngốc nghếch kia, lại tràn đầy vẻ lạnh lùng.

"Chủ nhân, có cần theo dõi bọn chúng không, điều tra lai lịch bọn chúng?"

"Không cần," Nam nhân đáp, "ba tên này đều là những kẻ lạ mặt, hơn nữa khi ta nhắc đến để chúng ở lại, chúng liền lập tức đồng ý, chắc hẳn là lưu lạc quá lâu rồi, hạng người này cần gì phải tra xét rõ lai lịch?"

"Chẳng qua không cần lo lắng có người lẫn vào trong," nam nhân cười chế giếu, "suy cho cùng, trừ bỏ Liêu Ngữ Yên sớm đã không còn, ai sẽ nghi ngờ Liêu Gia Bảo chứ?"

Tiểu Kim gật đầu, cười đáp: "Chủ nhân nói phải."

Nam nhân khẽ hừ một tiếng, phất nhẹ ống tay áo, lại nhìn thấy một dấu tay đen sẫm phía trên ống tay áo.

Ánh mắt thoáng qua sự ghét bỏ: "Ta về trước thay y phục, ngươi cứ canh chừng ở đây đi."

"Rõ."

Dứt lời, nam nhân bèn rời đi.

_____

Sau khi ba người rời đi, xác định không có ai theo dõi phía sau, bèn thẳng đường xuất thành.

Lúc này, đã là buổi chiều, ba người đến nơi đã hẹn gặp mặt ban đầu.

Sáu người khác lúc này vẫn chưa đến.

"Cái này rốt cuộc là dược gì?"

Tống Á Hiên vừa ngừng lại, liền dùng nội lực để thăm dò bất thường bên trong cơ thể mình, nhưng mà không phát hiện ra bất cứ thứ gì.

Hơn nữa, nói là thứ đồ tốt cho thân thể, nhưng mà lại không có tý cảm giác thoải mái nào cả!

Như này quá kỳ lạ rồi, cái này rốt cuộc là loại dược gì?!

Mã Gia Kỳ cũng như vậy, mày cau chặt.

Lúc này, ba người Nghiêm Hạo Tường, Hạ Tuấn Lâm và Trương Chân Nguyên quay trở lại.

Lại thấy thần sắc của Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên vô cùng nghiêm trọng, tim chợt thắt lại.

Trương Chân Nguyên lo lắng: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Tống Á Hiên nhìn Trương Chân Nguyên, nhất thời trong mắt ngấn lệ, chớp mắt liền bổ nhào về phía Trương Chân Nguyên.

"Trương huynh, Trương huynh mau cứu mạng!

Chúng ta đã ăn dược mà người Liêu gia đưa!"

Ba người đều hít ngược một hơi khí lạnh, lần lượt nhìn về phía Mã Gia Kỳ.

Mã Gia Kỳ cũng có chút khó chịu, lặng lẽ bước đến gần, vén ống tay áo lên: "Đúng vậy, vẫn phải nhờ Trương huynh xem giúp."

"Được, để ta bắt mạch cho các ngươi."

Trương Chân Nguyên vừa nghe thấy vậy liền không dám chậm trễ, vội vàng bắt mạch cho hai người.

"Phụt..."

Lúc này, Lưu Diệu Văn lại đột nhiên bật cười một tiếng, sau đó bị Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên giận dữ trừng mắt.

Tống Á Hiên bực dọc nói: "Đệ cười cái gì?

Không phải đệ cũng ăn rồi sao, còn không mau qua đây để Trương huynh nhìn xem."

Lưu Diệu Văn bỗng nhiên cười he he một tiếng, khẽ rung tay áo, cánh tay khẽ vung, ba viên dược hoàn màu đen liền rơi ra từ trong ống tay áo, lăn xuống lòng bàn tay hắn.

Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên đồng loạt sững sờ.

Cái này...?!!

Lưu Diệu Văn giải thích: "Thật ra vừa nãy là ta cố ý lấy dược đi đấy, mục đích là để đánh tráo.

Lúc ta lấy đi, được này đã rơi vào trong tay áo ta rồi, dược mà các ngươi ăn, là dược mà ta đã đánh tráo đấy."

Năm người vẻ mặt ngơ ngác nhìn dược hoàn trong lòng bàn tay Lưu Diệu Văn.

Tống Á Hiên lại càng nghiến răng nghiến lợi: "Vậy sao đệ không nói sớm!"

Lưu Diệu Văn mặt không đổi sắc.

"Các huynh không hỏi mà."

Năm người: ...

"Đợi đã," Mã Gia Kỳ đột nhiên nhớ tới gì đó, "vậy thứ chúng ta ăn là cái gì?"

Theo như họ biết, Lưu Diệu Văn không có thói quen mang dược theo bên mình, hơn nữa mấy viên dược kia đen ngòm, lúc bọn họ ăn nó, còn có chút mềm mềm.

Lúc đó bọn họ còn cảm thấy kỳ lạ, loại dược gì mà lại mềm như thế, vậy nên...chẳng lẽ là...

Nghĩ đến gì đó, sắc mặt hai người lập tức khó coi như nuốt phải ruồi.

Hạ Tuấn Lâm cũng nghĩ đến, có chút đồng cảm nhìn về phía bọn họ.

"Không lẽ, ...là thứ trên người đệ ấy..."

"Đừng nói nữa!"

Hai người đồng thanh hét lên, sau đó che miệng chạy sang một góc nôn khan.

Vậy nên, lúc Đinh Trình Hâm, Liêu Ngữ Yên và Liễu tướng quân về đến nơi, cảnh tượng mà họ nhìn thấy chính là dáng vẻ Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên đang nôn thốc nôn tháo.

_______

Trans: có vị nào đoán ra được, cái viên thuốc đen đen mà mấy người kia ăn là gì hơm?
 
[ Tnt | Longfic ] Thiếu Niên Mê Án Lục
VỤ ÁN 3: ÁC BÁ PHƯƠNG CHÂU (Chap 17)


Ba người bị dọa đến ngây người.

Đặc biệt là Liễu tướng quân, mắt thấy vương gia nhà mình nôn đến chết đi sống lại, liền vội vã chạy đến bên cạnh Mã Gia Kỳ, giọng run lẩy bẩy: "Vương...Vương gia, Tống công tử, ngài đây là làm sao vậy?

Khó chịu chỗ nào sao?"

Trời xanh ơi!

Thánh thượng đã dặn đi dặn lại cả trăm nghìn lần rằng hắn phải trông nom tốt cho an nguy của vương gia, trước mắt không chỉ vương gia, mà Tống công tử cũng như vậy, này này này...nếu như bọn họ xảy ra chuyện gì, hắn còn mặt mũi nào quay về gặp thánh thượng được nữa!

Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên nôn sạch sẽ tất cả những thứ đã ăn ở Dị Diệu Đường ra, mãi cho đến khi trong bụng không còn thứ gì để nôn nữa, khuôn mặt đầy vẻ thảm hại nhìn sang Liễu tướng quân.

Tim Liễu tướng quân đập thình thịch.

Toang rồi toang rồi toang rồi.

Đang lúc Liễu tướng quân cảm thấy trời sập đất nứt, Đinh Trình Hâm và Liêu Ngữ Yên bên kia đã hiểu rõ mọi chuyện từ chỗ Trương Chân Nguyên rồi.

Hai người dùng biểu cảm khó mà diễn tả bằng lời nhìn về phía Lưu Diệu Văn.

Liêu Ngữ Yên nhìn thấy vẻ mặt "sắp toang" của Liễu tướng quân, lòng không nỡ nên bước sang cạnh, nói khẽ: "Tướng quân, bọn họ không phải trúng độc, là...ăn phải bùn đất được cạo xuống từ trên người Lưu công tử."

Liễu tướng quân sững sờ, vẻ mặt khó tin nhìn về phía Liêu Ngữ Yên.

"Ngươi...nói cái gì?"

Liễu tướng quân không dám tin vào tai mình.

Vẻ mặt của Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên vừa mới tốt hơn, nghe thấy vậy lại trở nên khó coi, cảm giác buồn nôn nơi cổ họng lại lần nữa trào dâng, tựa lên cây lại bắt đầu nôn thêm trận nữa.

Cứu cái mạng già này đi trời!

Lưu Diệu Văn khẽ ho một tiếng, sờ sờ mũi, nhìn về phía hai người sắc mặt trắng bệt: "Hai người...hai người đừng như vậy mà, không phải ta cũng ăn rồi đấy sao?

Yên tâm, cái đó không phải cạo ra từ trên người ta đâu, là trên y phục của ta gom ra đấy!"

Hắn là người yêu sạch sẽ, cho dù là diễn kẻ hành khất, cũng không thể nào cọ ra nhiều bùn đất như thế từ trên người ra được.

Bọn họ diễn kẻ hành khất, trên quần áo có bôi không ít bùn đất, không ngờ lại có đất dụng võ cơ đấy.

Nhưng, vẻ mặt Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên vẫn không thể tốt hơn được tý nào.

Bởi vì

Đây là bùn đó!

Thế nhưng bọn họ cũng không thể trách Lưu Diệu Văn được, suy cho cùng nếu như không phải nhờ Lưu Diệu Văn phản ứng nhanh, dùng bùn thay thế, thì bọn họ đã phải ăn cái thứ dược không rõ ràng kia rồi.

Chẳng qua, nói đến loại dược kia...

"Khụ," Đinh Trình Hâm hắng giọng một tiếng, nhìn sang Lưu Diệu Văn, "Đó là dược gì?"

Lưu Diệu Văn lập tức đưa tay ra: "Chính là cái này."

Mấy người lập tức vây quanh, Trương Chân Nguyên lấy dược qua, tỉ mỉ xem xét, sau đó còn đưa lên mũi ngửi ngửi.

Liêu Ngữ Yên căng thẳng nhìn động tác của Trương Chân Nguyên, vội vàng: "Sao rồi, có thể nhìn ra là dược gì không?"

Nàng không ngờ đám người kia thế mà lại dám lợi dụng Dị Diệu Đường mà cha nàng để lại để chiêu người, còn cho bọn họ ăn loại dược không rõ ràng.

Nếu như loại dược này thật sự là dược hại người, vậy nàng...nhất quyết sẽ không tha cho đám người này!

Trương Chân Nguyên không lập tức trả lời nàng, mà nhìn về phía Hạ Tuấn Lâm: "Hạ nhi, cho ta mượn trâm kiếm của đệ một lát."

Hạ Tuấn Lâm ngẩn người, nhưng vẫn đưa tay gỡ trâm kiếm trên đầu xuống đưa cho y.

Trương Chân Nguyên nhận lấy, rút ra một lưỡi kiếm nhỏ mỏng, cẩn thận tách đôi dược hoàn trong tay ra.

Nhóm người vây quanh tuy không biết y đang làm gì, nhưng không có ai lên tiếng làm phiền y, chỉ căng thẳng nhìn chằm chằm vào động tác của y.

Rất nhanh, dược kia bị cắt ra, tách làm hai nửa.

Thế nhưng lại không có gì khác biệt so với những viên dược thường, trong mắt nhóm người càng thêm nghi ngờ, nhưng mà...

Bọn họ phát hiện, sắc mặt Trương Chân Nguyên trở nên càng nặng nề hơn.

"Xoẹt."

Bất thình lình, Trương Chân Nguyên xét một mảnh nhỏ trên y phục của mình, đặt hai mảnh dược đã bị tách đôi lên trên mảnh vải, ngồi xuống, trải ra đặt xuống đất.

Sau đó, y dùng trâm kiếm rạch đầu ngón tay mình, bóp ra hai giọt máu, rồi nhỏ lên trên hai mảnh dược.

Nhóm người cũng lần lượt ngồi xuống, nhìn viên dược kia.

Chưa được bao lâu, bọn họ phát hiện dược kia thế mà lại mềm dần theo vết máu lan ra, trong đó dường như còn có thứ gì đó đang ngọ nguậy.

Vì để xem rõ ràng hơn, Hạ Tuấn Lâm còn tiến lên trước một chút, kinh ngạc phát hiện, những thứ đang ngọ nguậy kia, thế mà lại là từng con từng con giòi bọ nhỏ!

"Đây là..."

"Cẩn thận!"

Bỗng nhiên, Hạ Tuấn Lâm nghe thấy giọng quát khẽ của Nghiêm Hạo Tường, cánh tay đột nhiên bị ai đó nắm chặt, cách xa đám giòi bọ.

Cùng lúc đó, bọn họ sững sờ nhìn thấy đám giòi bọ kia tựa như có cảm ứng với nhau, bay về phía y!

Chỉ thấy hàn quang chợt lóe, Hạ Tuấn Lâm chỉ kịp cảm thấy có một cỗ gió lạnh vụt qua, lúc phản ứng lại, chỉ thấy một thanh đao thép sáng loáng cách y không xa.

Nhìn xuống dưới, liền có thể nhìn thấy từng con giòi nhỏ xíu bị chém thành hai nửa, rơi đầy trên đất.

Những con giòi đó rất nhỏ, nếu như không phải do thị lực của y cực tốt, e rằng còn không thể nhìn thấy chúng.

Bên cạnh, ngoại trừ Nghiêm Hạo Tường xuất đao và Trương Chân Nguyên kéo y ra, những người khác vì tránh né đao của Nghiêm Hạo Tường, đều đã tản ra khắp các hướng khác nhau.

Bọn họ vẫn chưa hoàn hồn, nhìn chằm chằm vào thanh đao thép, trong lòng vẫn còn một trận sợ hãi dư âm.

Muốn mạng mà, Nghiêm Hạo Tường thế mà chẳng nói một câu nào liền vung đao, cũng may bọn họ trốn nhanh, nếu không không phải bị đao thép chém, thì cũng bị đao phong làm cho bị thương!

Đặc biệt là Liêu Ngữ Yên, nếu như không phải nhờ Liễu tướng quân kịp thời kéo ra, nàng thật sự đã bị chém thành hai mảnh rồi.

Nhưng mà, thứ bọn họ để ý nhất vẫn là...

Dược kia rốt cuộc là thứ quái quỷ gì!

Tại sao sau khi được nhỏ máu lên, lại biến thành thứ giòi bọ buồn nôn như kia!

Hơn nữa, cư nhiên còn biết chủ động bay về phía con người?

Lẽ nào thứ này là...

"Là cổ trùng."

Lúc này, Trương Chân Nguyên thấp giọng lên tiếng.

Nhóm người kinh ngạc.

"Cổ trùng?!"

Liêu Ngữ Yên không kiềm được mà thốt lên đầy kinh hãi, "Nhà ta tại sao lại có cổ trùng?!

Thứ tà vật này không phải đã sớm biến mất rồi sao!"

Cổ, chính là nhốt vô số trùng độc cực kỳ độc vào chung một không gian, để bọn chúng cắn giết lẫn nhau, nuốt chửng nhau, đến cuối cùng chỉ có một con còn sống sót.

Quá trình này chính là quá trình luyện cổ.

Cổ trùng lấy máu người làm thức ăn, hơn nữa nhu cầu của cổ trùng đối với máu còn thập phần quái gắt.

Có lời đồn, trong một tiểu quốc nọ còn có vu cổ sư chuyên môn luyện chế cổ, máu của bọn họ chính là vật cực phẩm để luyện cổ.

Cổ trùng mà bọn họ luyện ra càng cường đại hơn hẳn so với các vu cổ sư khác, hơn nữa chủng loại lại biến hóa đa dạng.

Chẳng qua, đây cũng chỉ là tin đồn mà thôi, bởi vì tiểu quốc kia sớm đã vong quốc, vu cổ sư trong đó cũng bị chém giết toàn bộ.

Về nguyên nhân, là bởi vì loại cổ này cực kỳ khó phát giác, thậm chí có một loại cổ, còn có thể thao túng người.

Cổ này tà đến như vậy, đương nhiên thế nhân không thể dung được.

Chỉ là tại sao trước mắt, lại xuất hiện cổ trùng này?!

Hơn nữa, còn là ở Dịch Diệu Đường?

Hơn nữa, nam nhân kia đưa dược cho họ, là bởi vì họ phải vào Liêu Gia Bảo làm hạ nhân.

Vậy nên, có phải là tất cả những người tiến vào Liêu Gia Bảo, toàn bộ đều phải uống loại dược được luyện chế từ cổ trùng này không?

"Đáng chết..."

Đôi mắt Liêu Ngữ Yên hơi đỏ lên, nàng vừa nghĩ đến việc đám người này lợi dụng Dịch Diệu Đường mà cha nàng để lại để làm những chuyện này, nàng liền hận.

Hận không thể lôi Liêu Vĩnh Tín và đám thuộc hạ của gã ra, ăn tươi nuốt sống bọn chúng!

"Nhưng mà, mục đích của bọn chúng là gì."

Mã Gia Kỳ khẽ cau mày.

Hạ Tuấn Lâm thấp giọng đáp: "Ta đoán, có khi nào là lấy những người đó làm thí nghiệm, từ đó luyện chế ra loại cổ càng tà ác hơn."

Trương Chân Nguyên khẽ nheo mắt: "Rất có khả năng, trước đó bọn ta đến Liêu Gia Bảo, phát hiện bọn chúng tổ chức võ đài thi đấu ở trước phủ, là vì muốn chọn hộ vệ trong phủ.

Nhưng mà, sau đó bọn ta tìm hiểu được rằng, những người được đưa vào phủ làm hộ vệ, sau đó không bao giờ xuất hiện nữa."

Nghe đến đây, đôi mắt Mã Gia Kỳ chợt lóe lên: "Hơn nữa, còn thu nhận hành khất...Ta đoán, cổ này hẳn là dùng để khống chế những người tiến vào Liêu Gia Bảo.

Thể trạng hai loại người này khác nhau, có lẽ bọn chúng dùng những người này làm thí nghiệm, xem thử cổ này sẽ có phản ứng như thế nào khi ở trên người những người này."

"Lấy cơ thể người làm thí nghiệm..."

Liêu Ngữ Yên lẩm bẩm nói, "Không đúng đâu, Liêu Vĩnh Tín gã tuy rằng không phải là người tốt, nhưng cũng là đứa nhỏ lớn lên trong nhà bọn ta, chưa từng phát hiện hắn trước đây có tiếp xúc qua cổ trùng mà."

"Hơn nữa...hơn nữa thứ tà vật này, không phải sớm đã..."

Đinh Trình Hâm xoa cằm, khẽ nheo mắt: "Hay là, vu cổ sư lúc đó chưa được thanh trừ sạch sẽ?

Còn có..."

Dứt lời, y nhìn sang Liêu Ngữ Yên, thấp giọng: "Không nhất định là Liêu Vĩnh Tín sẽ luyện cổ, là người luyện cổ, tìm đến gã thì sao?"

Như vậy, dựa dẫm vào vị vu cổ sư đó, đột nhiên sát hại Liêu Trạm, Liêu phu nhân còn diệt cả nhà mẹ của Liêu phu nhân.

Liêu Ngữ Yên cụp mắt, cắn chặt môi, mãi đến lúc môi rỉ máu vẫn cắn chặt không buông.

Bên cạnh, Liễu tướng quân nhìn thấy huyết sắc trên môi nàng, trong mắt là sự lo lắng không thể nào thốt nên lời.

Thật ra, bọn họ còn nghĩ đến một chuyện, nếu như thật sự có sự tồn tại của vị vu cổ sư kia, vậy thì những mệnh lệnh được ban hành trông có vẻ như thấu hiểu cho bách tính, có lẽ cũng là vì lợi dụng Liêu Gia Bảo, để thu hút càng nhiều "vật thí nghiệm" hơn.

Chỉ là không một ai nói ra, thế nhưng bản thân Liêu Ngữ Yên, sao lại có thể không nghĩ đến chứ?

"Nói như vậy, hôm nay người ngồi cùng với Liêu Vĩnh Tín trên võ đài thi đấu kia, rất có khả năng chính là vu cổ sư nọ."

Nghiêm Hạo Tường nghĩ đến người đội mũ rộng vành kia.

Mã Gia Kỳ nheo mắt: "Nếu đã như vậy, ngày mai chúng ta chia nhau hành động."

"Ta, Tống Á Hiên còn có Lưu huynh, ngày mai mang theo thẻ bài gỗ đến cửa sau Liêu Gia Bảo."

Hạ Tuấn Lâm đáp: "Vậy thì ba người bọn ta đi tham gia đấu võ vậy."

Sau đó liếc mắt nhìn Trương Chân Nguyên và Nghiêm Hạo Tường ở bên cạnh.

Trương Chân Nguyên suy nghĩ, nhìn sang Đinh Trình Hâm: "Đinh ca, tìm được phòng chưa?"

Đinh Trình Hâm gật đầu: "Tìm xong rồi, ngày mai trước khi chia nhau hành động, ta sẽ đưa mọi người đi xem trước."

"Được," Trương Chân Nguyên đề nghị, "Người tiến vào Liêu Gia Bảo chắc chắn phần lớn đều đã trúng cổ, vậy nên ta muốn ở lại bên ngoài, nghiên cứu một chút cách làm thế nào để giải cổ, có được không?"

Nghiêm Hạo Tường lập tức lên tiếng: "Ta thấy được."

Đinh Trình Hâm ngoài ý muốn khẽ nhướng mày, chẳng qua y cũng cảm thấy có thể, thế nên lên tiếng: "Vậy thì, ngày mai ta và Nghiêm huynh, còn có Hạ nhi đi tỷ võ.

Liêu tiểu thư cùng Liễu tướng quân, cùng thủ bên ngoài với Trương ca."

"Được."

Trương Chân Nguyên và Liễu tướng quân gật đầu.

Liêu Ngữ Yên vốn muốn nói bản thân cũng có thể đi vào Liêu Gia Bảo, nhưng mà nàng biết, bọn họ lo lắng nàng sẽ vì báo thù mà hành động theo cảm tính, làm hỏng kế hoạch của bọn họ.

Vậy nên, nàng không nói gì nữa.

Tất cả đều đã được sắp xếp ổn thỏa, Mã Gia Kỳ bèn nói: "Vậy thì cứ như vậy đi, chúng ta quay về trước, ăn một bữa cho đàng hoàng, nghỉ ngơi một đêm, tối ngày mai cứ hành động theo kế hoạch."

"Được."

Nhóm người gật đầu.

Dứt lời, chín người liền rời đi.
 
[ Tnt | Longfic ] Thiếu Niên Mê Án Lục
VỤ ÁN 3: ÁC BÁ PHƯƠNG CHÂU (Chap 18)


Đêm tối, trong hoàng cung đô thành, vẫn yên bình như mọi khi.

Đã là canh giờ Tý lúc nửa đêm, trong Ngự thư phòng vẫn đèn đuốc sáng trưng như cũ.

Thánh thượng ngồi sau ngự trác, trong tay cầm một chiếc bút lông sói, trước mặt là một quyển tấu chương.

Bên cạnh, tiểu thái giám nhẹ nhàng quạt gió cho y.

Quyển tấu chương cuối cùng đã được phê duyệt xong, tiểu Lục tử bèn rót một chén trà đậm đưa đến bên cạnh Thánh thượng.

Thánh thượng nhận lấy ly trà, lên tiếng hỏi: "Đã là giờ nào rồi?"

Tiểu Lục tử gật đầu: "Thánh thượng, đã là giờ Tý rồi ạ."

Thánh thượng cười đáp: "Không ngờ đã trễ như vậy rồi.

Ừm đúng rồi, tiểu Lục tử, Thái sư có từng quay về không?"

Y vẫn còn nhớ rõ, trước khi Mã Gia Kỳ rời đi đã đưa cho y một quyển sách。

Tàng thư trong Ngự Thư Phòng có thể xem như là bao trọn thư tịch trên thế gian, chỉ là, lúc rảnh rỗi y gần như đã xem hết toàn bộ, nhưng lại không hề có ghi chép nào liên quan đến văn tự và đồ án trong quyển sách này.

Tiểu Lục Tử cười đáp: "Bẩm thánh thượng, Thái sư vẫn chưa trở về ạ."

Thánh thượng cau mày: "Vẫn chưa về?"

Tiểu Lục Tử gật đầu: "Dạ phải."

Lông mày Thánh thượng càng nhíu chặt hơn, rốt cuộc Thái sư có chuyện gì, vì sao cứ luôn trống tránh không gặp y?

Cầm lấy quyển sách do Hạ Tuấn Lâm viết lại, Thánh thượng nhìn văn tự bên trên, trầm ngâm trong giây lát, mới bình thản lên tiếng: "Lục Tử, sắp xếp một chút, sau giờ Ngọ ngày mai, trẫm muốn đến Lý Quốc Tự một chuyến."

Nếu Thái sư đã không muốn quay về, vậy thì y sang đấy tìm hắn.

Thánh thượng thân lâm, không thể nào cứ tránh né y mãi được?

Tiểu Lục Tử cúi đầu, chắp tay: "Tuân chỉ."

Một đêm trôi qua rất nhanh.

Đồng dạng là buổi sớm tinh mơ ở Tuyền Châu, ba cổng thành mở ra, chín người dựa theo kế hoạch định ra trước đó, lần lượt tiến vào từ ba cổng khác nhau.

Hôm nay không giống hôm qua, ba người Mã Gia Kỳ, Tống Á Hiên và Lưu Diệu Văn chỉnh tề lại tóc tai, trên người trên mặt cũng đều sạch sẽ gọn gàng.

Chẳng qua, y phục thì không thay đổi, suy cho cùng thì theo thiết lập ban đầu, bọn họ vốn không có tiền để đổi lấy một thân y phục mới.

Bọn họ đi qua chính là cổng thành giống hệt ngày hôm qua, tên hộ vệ canh giữ cổng thành nói chuyện với họ ngày hôm qua thế mà chỉ cần liếc mắt liền nhận ra họ.

"Ồ, quyết định đến Liêu Gia Bảo rồi?"

Mã Gia Kỳ giơ tấm mộc bài trong tay, ngại ngùng cười đáp: "Đúng...đúng vậy."

Lưu Diệu Văn vẻ mặt cảm động: "Người trong Liêu Gia Bảo, toàn là người tốt thôi!"

Tống Á Hiên cũng bày ra vẻ mặt cảm khái: "Bọn ta đúng là may mắn thật đấy."

Hộ vệ nhàn nhạt cười: "Nếu đã như vậy, các ngươi phải làm việc cho thật tốt, báo đáp Liêu Gia Bảo tử tế mới được."

"Bọn ta biết rồi!"

Ba người đồng loạt gật đầu.

Hộ vệ phẩy tay: "Đi đi, đi đi, mau chóng đi điểm danh đi."

"Vâng, đa tạ đại ca!"

Ba người đồng thanh đáp, sau đó rời đi.

Sau khi ba người rời đi, đồng liêu bên cạnh hộ vệ khẽ hỏi: "Ba người đó...lại là người mới à?"

"Đừng hỏi nhiều, lo canh giữ cho tốt đi."

Hộ vệ trừng hắn một cái.

Đồng liêu lập tức ngậm miệng, nhưng lại không nhịn được mà lẩm bẩm trong lòng, không phải chỉ là có được sự xem trọng của Liêu bảo chủ thôi sao, có gì hay ho mà khoe mẽ chứ...

Ba người Mã Tống Lưu dựa theo kế hoạch vốn có, sau khi rẽ qua hai con đường, liền đi vào trong một con hẻm nhỏ.

Chẳng qua bao lâu sau, lại có sáu người tách ra đi vào trong hẻm.

Sau khi chín người hội tụ, liền hướng vào trong con hẻm sâu hơn mà đi, chẳng bao lâu sau, liền đi đến một viện lạc sớm đã hoang phế.

Viện tử này không lớn, nhưng thắng ở chỗ phòng bên trong nhiều, trừ một gian bếp ra, còn có ba phòng khác.

Trương Chân Nguyên, Liễu tướng quân và Liêu Ngữ Yên có thể mỗi người ở một phòng riêng.

"Xung quanh viện tử này cũng không có người nào ở, cách xa hơn chút nữa, mới có vài lão nhân sinh sống."

Đinh Trình Hâm lên tiếng, "gia cụ bên trong cũng toàn là đồ cũ kĩ, những thứ này thì cần mọi người tự mình mua mới."

Trương Chân Nguyên cười: "Những thứ đó không cần, chúng ta cũng không phải dọn đến đây sinh sống."

Đương nhiên, y vẫn cần phải ra ngoài mua ít dược liệu, y còn phải nghiên cứu loại dược có thể giải được cổ trùng.

Mã Gia Kỳ cũng lên tiếng phân phó: "Trong thành có lẽ có tai mắt của người Liêu Gia Bảo, vậy nên khi mọi người ra vào nhất định phải cẩn thận."

"Phải chú ý an toàn."

Nghiêm Hạo Tường hiếm khi nói chuyện, nhưng bọn họ biết, tuy rằng không biết tại vì sao, thế nhưng thứ Nghiêm Hạo Tường lo lắng nhất chính là an nguy của Trương Chân Nguyên.

"Được."

Trương Chân Nguyên cười, cùng Liễu tướng quân và Liêu Ngữ Yên đồng loạt gật đầu.

Tống Á Hiên: "Thời gian không còn sớm nữa, chúng ta đi thôi."

Nhóm người gật đầu, sau đó rời đi.

Lúc này, Trương Chân Nguyên đột nhiên nhớ đến gì đó: "Vương Gia, các người đợi một chút."

"Làm sao vậy?"

Mã Gia Kỳ dừng bước, ngoảnh đầu nhìn y.

Trương Chân Nguyên lấy ra một bình sứ màu trắng, từ trong đổ ra ba viên dược hoàn, đưa cho bọn họ: "Dược này là ta nghiên cứu chế ra suốt đêm qua, có thể giả làm các người trúng cổ độc.

Tuy nói các ngươi đã nuốt cổ dược trước mặt đám người Dịch Diệu Đường, nhưng bọn chúng khó tránh khỏi việc sẽ kiểm tra thân thể các ngươi."

"Vẫn là Trương huynh suy nghĩ chu đáo!"

Lưu Diệu Văn cảm thán một câu, thập phần dứt khoác cầm lấy dược hoàn rồi nuốt xuống.

Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên cũng lần lượt lấy một viên rồi uống vào.

Sau đó sáu người rời đi, trong viện tử chỉ còn lại ba người.

"Chúng ta thu dọn chỗ này một chút trước đi," Trương Chân Nguyên cười nhìn bọn họ, "ta đoán chừng chúng ta có thể sẽ phải ở đây một khoảng thời gian dài."

_____

Sáu người rời khỏi viện tử liền lập tức tách ra.

Ba người Mã Gia Kỳ, Tống Á Hiên còn có Lưu Diệu Văn trong thời gian sớm nhất đã đến cổng sau của Liêu Gia Bảo.

Đến cổng sau, bọn họ kinh ngạc phát hiện nơi đây không chỉ có ba người bọn họ.

Trừ ba người bọn họ ra, nơi này thế mà còn có sáu người khác!

Cả sáu người này toàn bộ đều vận y phục tả tơi, nhưng mà, tay và mặt đều sạch sẽ gọn gàng.

Ánh mắt ba người chợt lóe, xem ra nơi này thật sự thu nhận không ít người.

Ngoài khung cửa, còn có một nam tử mặc hoa phục, tuổi tác có vẻ không lớn lắm, trông dáng vẻ chừng khoảng hơn ba mươi tuổi.

Nam tử vóc người hơi mập, mặt cũng trắng trắng tròn tròn.

Tuy nói trên mặt là nụ cười thân thiện, nhưng bọn họ có thể nhìn thấy rõ, đáy mắt gã lóe lên sự khinh thường.

Nhìn thấy ba người họ đi đến, gã nở nụ cười tự cho là thân thiện: "Các ngươi cũng là người do Liêu Bình tiến cử sang?

Đã uống dược chưa, có lệnh bài không?"

Liêu Bình, chính là đường chủ tọa đường của Dịch Diệu Đường, cũng là nam nhân trước đây cho họ uống dược, đưa mộc bài cho họ.

Tống Á Hiên vừa định bước lên, nhưng không ngờ Lưu Diệu Văn lại nhanh hơn, trên mặt treo nụ cười nịnh hót, đưa tấm mộc bài vẫn luôn cầm trong tay đưa cho gã: "Đúng vậy đúng vậy, ngài xem, đây chính là mộc bài Liêu gia chủ đưa."

Lưu Diệu Văn tích cực như thế, vùng cơ nơi khóe mắt Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên không khỏi giật giật.

Nhưng mà, cũng không có do dự quá nhiều, lập tức bước lên phía trước đưa mộc bài cho nam nhân.

Nam nhân nhận lấy mộc bài, gật đầu.

Sau đó đặt mộc bài sang một bên: "Rất tốt, đưa tay ra."

Ba người sững sờ.

"Công tử, đây là muốn..."

"Xem thân thể các ngươi thế nào, sau đó dựa theo tình hình thân thể các ngươi để sắp xếp công việc cho các ngươi đấy."

Nam nhân cười đáp.

"Là như vậy à, vậy thì công tử ngài xem thử xem."

Dứt lời, Lưu Diệu Văn lập tức vén ống tay áo của bản thân lên, đưa tay ra trước mặt nam nhân.

Nam nhân vươn tay bắt mạch, Mã Gia Kỳ và Tống Á Hiên chăm chú nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nam nhân, mãi cho đến khi nam nhân gật đầu, lúc này mới thở phào một hơi.

Tiếp sau đó tới Mã Gia Kỳ đưa tay bắt mạch, trong lòng không khỏi cảm thán, Trương ca thật không hổ là thần y, cư nhiên còn có thể làm ra loại dược có thể thay đổi mạch tượng như thế này!

Sau khi ba người đều được kiểm tra xong, nam nhân liền để họ đợi ở bên cạnh hiện trường.

Đợi tròn một tiếng đồng hồ, lại có thêm năm người tới, sau đó, nam nhân này mới đưa bọn họ vào trong Liêu Gia Bảo.

Tính cả ba người họ, lần này vào Liêu Gia Bảo, có tổng cộng mười bốn người.

Cùng thời gian đó, cuộc tỷ võ ở trước Liêu Gia Bảo cũng chính thức bắt đầu.

Cũng giống hệt như ngày hôm trước, người xung quanh vây thành một vòng hình chữ nhật, vẫn là Liêu Vĩnh Tín cùng nam nhân thần bí đội mũ rộng vành kia.

Đinh Trình Hâm, Nghiêm Hạo Tường và Hạ Tuấn Lâm ẩn mình trong đám đông.

Giờ khắc này, trong vòng đã có hai người đang tỷ võ ở chính giữa.

Cả hai người này đều là kẻ luyện võ lâu năm, chỉ có điều thể trạng có sự khác biệt rất lớn.

Một người trong đó thể trạng cường tráng, trên người còn khoát một lớp da hổ, có thể nhìn ra, hán tử này có lẽ là một thợ săn.

Người còn lại lại rất ốm, trông có vẻ gầy yếu không chịu nổi gió.

Nhưng mà, một khi ra tay lại thập phần hung hãn.

Tên thợ săn này sức lực vô cùng lớn, thân hình lại không chịu bất kỳ ảnh hưởng gì, trốn tránh một cách linh hoạt những đòn công kích của đối phương, sau đó ôm chặt lấy eo người kia, một phát nhấc bổng lên.

Sau đó không để cho đối phương có cơ hội phản ứng lại, một tóm ném thẳng người kia ra ngoài!

Hán tử kia cũng là một người cực kỳ linh hoạt, sau khi bị ném ra ngoài, rất nhanh đã phản ứng lại.

Eo vặn một cái, liền xoay người trở lại, hai chân chạm đất.

Tiếp sau đó, lại một lần nữa xông thẳng lên!

Bên trong vòng tranh đấu kịch liệt, ba người chỉ yên lặng quan sát.

"Khi nào thì chúng ta vào sân?"

Hạ Tuấn Lâm hạ thấp giọng, không nhịn được lên tiếng hỏi.

Đinh Trình Hâm thấp giọng đáp: "Đợi đến khi không còn người nào dám lên sân khiêu chiến nữa, chúng ta hãy lên."

Suy cho cùng mỗi ngày sẽ chỉ chọn lấy người thắng lợi cuối cùng, bọn họ chỉ cần lên sân vào lúc cuối là đủ.

Dựa vào võ công của bọn họ, trừ Đường Sinh Hoa kia ra, rất ít người có thể đánh thắng họ.

Vậy nên, không cần thiết phải lên sân trấn đài lãng phí sức lực của bản thân.

Bây giờ, bọn họ có thể quan sát kỹ lưỡng Liêu Vĩnh Tín và nam tử thần bí ở bên cạnh gã ta.

"Rầm!"

Lúc này, trong vòng lại xuất hiện tình thế lật ngược.

Gã thợ săn thân cường thể tráng kia thế mà lại bị một nam tử với thân hình nhỏ hơn gã đánh trúng ngực, phun ra một ngụm máu, ngã rạp trên đất, ngất đi.

Người vây xem đều bị dọa một phen.

Bởi vì, sau ngần ấy thời gian, đây là người đầu tiên bị đánh đến thổ huyết ngất xỉu.

Mọi người đều dùng đôi mắt kinh hãi nhìn về phía thanh niên gầy ốm kia, cái người này...ác thật đó!

Liêu Vĩnh Tín dường như cũng không ngờ sẽ xuất hiện tình huống thế này, gọi một người đến đưa gã thợ săn kia đi trị thương, tiếp sau đó nhìn về phía thanh niên gầy gò kia, ánh mắt thoáng vụt qua một tia âm trầm, kèm theo vẻ hài lòng.

Bên cạnh, nam tử đội mũ rộng vành tiến lại gần gã, thấp giọng nói:

"Người này không tệ."

Liêu Vĩnh Tín gật đầu, cũng thấp giọng đáp lại: "Ta cũng cảm thấy không tệ."

Là một ....vật thí nghiệm không tệ.

______

Trans: Có chỗ nào trans không ổn, hoặc khó hiểu quá thì mọi người bảo tui nhó.

Tui sẽ tranh thủ chỉnh sửa lại, tại nhiều lúc não nó chỉ hoạt động tới mức đó thoi, lúc đó thấy ổn chứ lúc sau thì hỏng biết nựa.
 
[ Tnt | Longfic ] Thiếu Niên Mê Án Lục
VỤ ÁN 3: ÁC BÁ PHƯƠNG CHÂU (Chap 19)


"Còn ai lên nữa không!"

Tên nam nhân gầy gò mang vẻ mặt lạnh lùng kia, tuy rằng thân mặc bố y, thế nhưng dáng người thẳng tắp đứng giữa sân đấu, tựa như một cây tùng to lớn.

Ba người ẩn náu bên trong nhóm người bên dưới tỉ mỉ nghiêm túc xem xét người này.

Tướng mạo người này không xuất chúng, cực kỳ bình thường.

Đôi mắt nhìn xung quanh rất ư lạnh nhạt, cứ như không để bất kỳ người nào ở đây vào trong mắt.

Đinh Trình Hâm thấp giọng nói: "Sao mà ta có cảm giác hắn không giống như bách tính bình thường."

Hạ Tuấn Lâm cũng nói: "Quả thật không giống"

"Vậy sẽ là ai?"

Đinh Trình Hâm không hiểu.

"Các ngươi xem, Liêu Vĩnh Tín dường như rất hài lòng về người này."

Lúc này, Nghiêm Hạo Tường đột nhiên lên tiếng.

Dứt lời, Đinh Trình Hâm và Hạ Tuấn Lâm lập tức nhìn về phía Liêu Vĩnh Tín, quả nhiên, Liêu Vĩnh Tín có diện mạo mềm mại này nhìn về phía nam tử trong sân, trên gương mặt là nụ cười mãn nguyện.

Trong sân, nam tử kia vẫn đang chờ đợi người lên sân khiêu chiến, nhưng có lẽ là do biểu hiện vừa rồi của hắn quá mức hung hãn.

Bách tính có mặt tại sân chẳng qua chỉ là nghĩ muốn vào Liêu Gia Bảo tìm kế sinh nhai, chứ không hề muốn bị người đánh trọng thương.

Càng huống hồ, tỷ thí thế này thì ngày nào cũng có, hôm nay không vào được, thì vẫn còn ngày mai đó thôi.

"Không bằng để ta đi đi," Nghiêm Hạo Tường nhàn nhạt nói, "Chúng ta hôm nay, nhất định phải có một người đi vào."

Đinh Trình Hâm và Hạ Tuấn Lâm gật đầu.

Đinh Trình Hâm dặn dò: "Mọi việc cẩn thận, dược mà Trương huynh đưa, huynh nhất định phải cất kỹ, đề phòng lúc bất trắc."

Nghiêm Hạo Tường sờ vào phía bên hông mình, ở mặt trong của lớp áo lót, chính là dược bao mà Trương Chân Nguyên đặc biệt đưa cho hắn.

Đây là dược mà Trương Chân Nguyên suốt đêm chuẩn bị ra, sáu người mỗi người đều có một bao.

Khoảnh khắc mà hắn nhận lấy, liền đem dược bao giấu vào mặt trong lớp áo lót.

Hắn nhìn về phía Đinh Trình Hâm và Hạ Tuấn Lâm, gật đầu đáp: "Yên tâm."

Nói rồi, lập tức giơ tay, cất cao giọng: "Ta!"

Tất cả mọi người tại sân đều cho rằng không còn ai muốn lên sân nữa, giọng nói của Nghiêm Hạo Tường, chớp mắt đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người ở hiện trường.

Người bên trong vòng cũng quay đầu thờ ơ nhìn về phía hắn, đôi mắt có chút lạnh lẽo.

Nghiêm Hạo Tường đối diện với ánh mắt của hắn, rất nhanh y đã bắt được, trong đôi mắt người này nhìn về phía y có chút cáu kỉnh, y không nhịn được khẽ nhướng mày.

Đồng thời, người đứng trước mặt y lần lượt tản ra, Nghiêm Hạo Tường cũng không chút do dự, nhấc chân bước vào bên trong vòng.

Ánh mắt Đinh Trình Hâm và Hạ Tuấn Lâm chăm chú theo dõi từng hành động của y, trong mắt có chứa sự lo lắng mà đến cả bản thân họ cũng không nhận ra.

Trong vòng, Nghiêm Hạo Tường đứng vững trước mặt nam nhân.

Vừa mới đứng vững, nam nhân đã lên tiếng.

"Tự mình nghĩ cho kỹ, lên đây rồi thì không thể nào lành lặn đi xuống dưới được nữa."

Khóe miệng Nghiêm Hạo Tường cong lên, nhưng không nói chuyện, mà là trực tiếp rút từ bên cạnh ra một thanh trường đao.

Nâng lên, đầu mũi đao chỉ thẳng vào người nọ, sự khiêu khích trong ánh mắt khiến người ta muốn phớt lờ cũng không thể phớt lờ được.

Hai mắt người kia tối lại, cũng lập tức rút ra một thanh đại đao từ bên cạnh, không chút do dự mà chém thẳng về phía Nghiêm Hạo Tường!

Bởi vì phải che giấu thân phận, Nghiêm Hạo Tường đương nhiên không thể mang theo thanh đao thép của bản thân.

Cũng may lần tỷ thí này, Liêu Gia Bảo chuẩn bị không ít vũ khí.

Có trường kiếm, hỏa tiêm thương (thương dài mũi nhọn đầu có lửa), trường tiên (roi dài),...đầy các loại vũ khí khác nhau.

Phân lượng của thanh trường đao trong tay Nghiêm Hạo Tường nhẹ hơn nhiều so với trọng lượng của thanh đao thép mà y thường dùng, chính vì vậy, thanh trường đao này trong tay y được chơi đùa vô cùng nhẹ nhàng.

Mỗi một đao chém xuống, đều mang theo từng cơn gió lốc dữ dội, cuồn cuộn lao thẳng về phía người nọ!

Rất nhanh, Nghiêm Hạo Tường phát hiện đao pháp của người này cũng không hề yếu kém.

Hắn rất gầy, thân hình thập phần linh hoạt, cùng với lúc trốn tránh đại đao của Nghiêm Hạo Tường, vẫn có thể bổ mấy đao về phía Nghiêm Hạo Tường.

Đương nhiên, đao này không thể nào chém trúng Nghiêm Hạo Tường.

Không lâu sau, hai người đã giao đấu qua lại hàng trăm chiêu, người có mặt ở sân cơ bản toàn bộ đều xem đến ngốc mặt ra.

Từ trước đến nay trong các trận tỷ võ, cơ bản đều là giao đấu bằng quyền cước, tỷ thí bằng đao kiếm lâu như lần này, thì hôm nay mới là lần đầu tiên!

Lúc này, Nghiêm Hạo Tường sắc bén nhận ra khí tức của đối phương dần trở nên dồn dập.

Đáy mắt khẽ lạnh lại, đã đến lúc phải nghiêm túc rồi.

Không sai, cho đến hiện tại, Nghiêm Hạo Tường thực ra chỉ mới xuất ra ba phần thực lực.

Tuy nhiên, người trước mắt này đã xem như là không tệ rồi, nếu là kẻ khác, e là cũng không chống đỡ nỗi một phần lực của Nghiêm Hạo Tường.

"Keng!"

Thanh đao trong tay Nghiêm Hạo Tường cứ hệt như không có trọng lượng, xoay một vòng trong tay y, trực tiếp hất văng thanh đao đang chém tới từ phía đối diện.

Cùng lúc đó, tay còn lại nắm chặt thành quyền hung hăng nện thẳng vào bụng đối phương!

Tốc độ nhanh đến mức, chỉ vỏn vẹn trong một cái chớp mắt, bụng người kia đã phải hứng trọn một kích này.

Sắc mặt hắn tức thời thay đổi, thanh đao trong tay keng một tiếng rơi xuống đất, ôm lấy phần bụng bị đánh trúng, vẻ mặt méo mó liên tục lùi về sau.

Nghiêm Hạo Tường hạ mũi đao rũ xuống đất, ánh mắt lạnh lùng nhìn nam nhân trước mặt.

"Võ công của Nghiêm huynh thật sự là danh bất hư truyền mà!"

Hạ Tuấn Lâm trầm trồ khen ngợi, hơn nữa, một quyền cuối của Nghiêm Hạo Tường hiển nhiên cũng không dùng hết toàn lực.

Nếu không, người này sớm đã bị đánh bay đi rồi.

Đinh Trình Hâm cười cười không nói gì, nhưng giây tiếp theo, sắc mặt khẽ thay đổi.

Chỉ thấy nam nhân đau đến cong cả eo nâng tay lên, hét lớn một tiếng, lại nhặt thanh đao rơi trên đất, lao về phía Nghiêm Hạo Tường với tốc độ cực nhanh!

"Trời đất, hắn ta muốn làm gì vậy!"

Đinh Trình Hâm cả kinh, người này có nhất thiết phải liều như vậy không!

Nghiêm Hạo Tường cũng hoàn toàn không nghĩ tới, nhưng mà, tốc độ phản ứng của y không giảm một chút nào.

Hai chân xoay một vòng trên không, lưỡi đao sượt qua bờ vai, y lạnh giọng hỏi: "Ngươi muốn liều mạng?"

"Ta nhất định phải được vào."

Nghiêm Hạo Tường nghe thấy, sáu chữ này được thốt ra từ kẽ răng của người nọ, ánh mắt nhìn về phía y, mang theo sự cầu xin, ngoài ra, còn có một chút...thù hận không dễ nhận ra.

Nghiêm Hạo Tường nhíu mày, y có thể nhìn ra được, thù hận này không phải là nhằm vào y.

Người này tại sao lại có ánh mắt như vậy?

Có lẽ chính vì một khắc thất thần này, người nọ tìm thấy thời cơ.

Liều hết toàn bộ sức lực của bản thân, chém thanh đao về phần tay đang cầm đao của Nghiêm Hạo Tường.

"Trời ạ, Nghiêm huynh tại sao lại thất thần vào lúc này vậy?"

Hạ Tuấn Lâm hít ngược một hơi khí lạnh, mắt thấy tay Nghiêm Hạo Tường sắp bị chém trúng đến nơi.

Lúc này, Nghiêm Hạo Tường cũng xem như phản ứng trở lại, nghiêng người sang một bên để chặn đòn!

Chẳng qua, vẫn là chậm một bước, đao của người nọ rơi trên thanh đao trong tay Nghiêm Hạo Tường.

"Keng!"

Hai đao gặp nhau, tóe ra tia lửa, hai mảnh đao gãy trắng như tuyết văng ra ngoài.

Không thể ngờ đến, hai thanh đại đao cứ thế mà bị gãy nát!

Sắc mặt Nghiêm Hạo Tường trong lúc nhất thời có chút khó xem, chất lượng của thanh đao này không khỏi quá kém thì phải?

Nếu như là đao của bản thân y, chắc chắc sẽ không gãy.

"Lần nữa!"

Người đối diện kia vứt đi đại đao trong tay, lại rút ra một thanh trường kiếm, Nghiêm Hạo Tường cũng vứt khúc đao gãy kia, vừa lúc muốn lấy một thanh mới ra, vài ngay lúc này.

"Bốp bốp bốp."

Bỗng nhiên, bên cạnh truyền đến tiếng vỗ tay, nhất thời thu hút lực chú ý của tất cả mọi người, cũng đánh gãy động tác của hai người.

Lần lượt lần theo âm thanh mà nhìn sang, lại thấy thế mà lại là Liêu Vĩnh Tín.

Gã vừa vỗ tay vừa đứng dậy, trên mặt mang theo nụ cười hài lòng: "Hai vị tráng sĩ thật sự là võ nghệ cao cường đó!

Liêu Gia Bảo nếu như có hai vị gia nhập, thật sự là vinh hạnh vô cùng!"

"Không biết xưng hô với hai vị như thế nào?"

"Tiểu nhân Lý Nham."

Lý Nham cúi người đáp.

Nghiêm Hạo Tường cũng không do dự, chắp tay đáp: "Tiểu nhân Nghiêm Vũ."

"Rất tốt, rất tốt, hai người các ngươi quả thật không tệ, đặc biệt là Nghiêm Vũ ngươi."

Liêu Vĩnh Tín gật gù nói, đôi mắt tán thưởng nhìn về phía Nghiêm Hạo Tường.

Lúc này, hai người trong đám đông bên dưới.

Hạ Tuấn Lâm nhích lại gần bên cạnh Đinh Trình Hâm nhỏ giọng nói: "Đinh ca, sao đệ cảm thấy, Liêu Vĩnh Tín này có vẻ muốn nhận hết cả hai người bọn họ vậy?"

"Ta cũng thấy vậy."

Đinh Trình Hâm biểu thị tán đồng.

Không ngoài dự đoán.

"Hai người các ngươi đều theo ta vào trong đi!"

Liêu Vĩnh Tín cười nói.

Dứt lời, liền cùng người thần bí đội mũ rộng vành xoay người, đi vào trong Liêu Gia Bảo.

Lý Nham cũng không do dự, theo sát phía sau đi vào trong Liêu Gia Bảo, Nghiêm Hạo Tường nghoảnh đầu, đối mắt với hai người còn lại.

Nhìn thấy Đinh Trình Hâm gật đầu với mình, sau đó, cũng tiến vào Liêu Gia Bảo.

"Chúng ta quay về trước đi."

Đinh Trình Hâm thấp giọng nói.

"Được."

Cùng khoảng thời gian đó, ba người Mã Gia Kỳ, Tống Á Hiên và Lưu Diệu Văn vừa bước vào trong Liêu Gia Bảo, liền bị người khác dẫn đi, đi vào một viện lạc có chút sơ sài.

Đi vào trong này, ba người phát hiện tuy rằng viện lạc sơ sài, thế nhưng lại vô cùng rộng lớn.

Không chỉ có vậy, nơi này còn có không ít người.

Nhìn từ y phục tả tơi bọn họ mặc trên người mà nói, những người này không phải là lưu dân thì chính là hành khất.

Đợi một chút không đúng ấy.

Tại sao sau khi những người này tiến vào Liêu Gia Bảo, vẫn mặc loại y phục tả tơi rách nát kia?

Trong lòng bọn họ nhất thời có tâm trạng bất an.

Quay đầu lại nhìn, cổng viện đã đóng chặt, ba người ngơ ngác nhìn nhau.

Đám hành khất mới đến không ngờ sẽ như thế này, nhất thời cảm thấy rất bất an, có người to gan đi đến bên cổng, khẽ gõ cổng: "Tại...tại sao lại nhốt chúng ta lại vậy?"

"Không phải là để bọn ta làm công sao?"

"Đúng vậy, nương của ta còn đang đợi ta ra ngoài đó!"

Mà những hành khất đã đến đây từ trước, thì có kẻ co rúc trong góc tường, có số khác lại ngồi xổm trong phòng, lại làm như không thấy đám hành khất đang bất an kia.

Mã Gia Kỳ cau mày: "Thật kì lạ."

Cho dù là người nhốt bọn họ lại, hay là những tên hành khất đến trước họ kia, cũng đều kì lạ như nhau.

Lưu Diệu Văn ôm ngực, thấp giọng nói: "Tình huống như thế này, ta xem, có vẻ giống như đang nuôi nhốt đám người này."

Ánh mắt Tống Á Hiên chợt lóe lên: "Xem ra, bọn chúng quả thật đang làm chuyện gì đó."

"Đi, chúng ta đi vào trong bàn bạc."

Mã Gia Kỳ nói.

"Được."

Hai người gật đầu.

Nói đoạn, ba người lại nhìn về những hành khất đang bất an đang đứng ở cổng gõ cổng kia, sau khi thở dài một hơi, bèn đi về phía một căn phòng.

Vừa bước chân vào, ba người liền ngửi thấy một mùi hương cực kỳ khó ngửi ở bên trong.

Đó là một thứ mùi hỗn tạp bao gồm mùi phân, mùi nước tiểu, mùi mồ hôi, mùi thức ăn thừa trộn lẫn vào nhau, không chỉ có vậy, bên trong gần như chả có lấy một món đồ bày biện nào, chỉ có một ít chăn mền vô cùng bẩn thỉu, cũ kĩ rách nát mà thôi.

Những người kia ôm những tấm chăn mền bẩn thỉu nọ, tùy tiện nằm ra đó, có vài người thì co rúc vào trong góc.

Phát giác có người bước vào, ngơ ngác liếc nhìn bọn họ một cái, sau đó, lại tiếp tục nhắm mắt.

Những người này, dường như chẳng còn chút sinh khí nào, từng người từng người một cứ như xác sống biết đi mà thôi.

Trong lòng ba người khẽ nhói lên, đặc biệt là Mã Gia Kỳ, càng là giận dữ khôn nguôi.

Tên Liêu Vĩnh Tín này rốt cuộc coi con người thành thứ gì!

Chẳng qua, cơn giận này nhanh chóng được y kiềm nén xuống.

Quan sát một vòng, ba người ngồi xuống bên cạnh một hành khất đang ngồi dựa vào tường.

Hành khất này trông có vẻ tuổi tác không lớn lắm, đại khái chỉ khoảng mười ba, mười bốn tuổi.

Da bọc xương, thân hình gầy nhỏ, nhưng từ đường nét ngũ quan vẫn có thể lờ mờ nhận ra, nếu như được ăn uống đầy đủ, chắc hẳn cũng là một thiếu niên tuấn mỹ.

Còn chưa đợi bọn họ lên tiếng, hành khất kia đã mở mắt.

Ngơ ngác nhìn bọn họ một cái, chậm rãi nói:

"Các người cũng là bị lừa vào đây sao?"

_____

Trans: toi có một thắc mắc cần thỉnh giáo mọi người.

Thường cái cụm "我去" trong hiện đại thì mọi người sẽ dịch hẳn là dm hoặc đậu má, đậu móa các kiểu, thế nếu trong trường hợp cổ đại mà tác giả dùng cái từ này thì mọi người nghĩ là dịch từ nào sẽ hợp lý dị.

Tui đã đắn đo gất nhiều đí =(((((.
 
Back
Top Bottom