Ngôn Tình Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 20: 20: Chăm Sóc


Lại có một thứ cô chưa từng thấy, cô mở cái nút gỗ trên đầu ra, thấy bên trong có một lớp ruột, giống như là thủy tinh?Cô lại gõ vỏ rơm bên ngoài, ở giữa có một khoảng trống, bên trong còn có một lớp sắt.

Hóa ra là công nghệ giữ nhiệt nhiều lớp.

Du Hà đứng bên cạnh nhìn một cái, cho thêm củi đốt, kéo hộp gió một cái, tia lửa như pháo hoa bùng nổ, bay cao lên, chiếu ấm áp lên người.

Nước sôi rồi, lập tức Du Hà đổ vào ấm giữ nhiệt.

Sau khi đi tới đi lui loay hoay cho đến khi nước gần đầy, Thịnh Kiêu mới nói được, Du Hà lại múc một ít nước trong thùng tắm ra bỏ vào chậu rửa mặt bên cạnh, tránh cho nước quá nhiều tràn ra ngoài.

Cậu để một ấm nước nóng và một thùng nước lạnh ở bên cạnh: "Giữa chừng nước bị lạnh tự cô làm được không?"Thịnh Kiêu ngước mắt nhìn cậu, cười hai tiếng.

Du Hà bỗng thấy ngượng ngùng, bỏ cái bầu múc nước xuống chạy ra ngoài.

Làm sao chưa tới một ngày, cậu lại chăm sóc cô gái này giống như chăm sóc đứa nhỏ vậy.

Có Chu Đại Quý làm thợ mộc thật tốt, ít nhất nhà cửa không thiếu cái gì, từ chậu, thùng, bát đũa, bàn ghế giường tủ cái gì cũng có.

Muốn có mấy cái thùng nước thì có mấy cái thùng nước.

Thịnh Kiêu ngâm trong nước, thoải mái tắm một cái.

Sau khi đi ra, cô nói: "Cái hộp gió vừa rồi đưa tôi thổi khô tóc một chút.

"Du Hà lông mày cũng không nhíu lên: "Cái hộp gió đó chỉ có thể dùng để nhóm lửa, không thể lấy xuống được.

"Thịnh Kiêu hơi thất vọng, cầm một cái ghế nhỏ ngồi trước lò sưởi: "Vậy tôi chỉ có thể dùng lửa để sấy tóc thôi.

"Cô ở bên cạnh hơ tóc cho khô, Du Hà tự giác đi rót nước cho cô, không chỉ rót nước mà còn tiện tay lau sạch vết nước đọng ở trong nhà.

Đúng lúc Thịnh Kiêu nhớ ra điều gì: "Đúng rồi, cậu lau sạch cái bàn trong đó đi, chiều nay tôi chạm vào một bàn tay bụi.

"Du Hà chưa kịp để xuống cái cây lau nhà, lại qua lấy cái chậu gỗ và khăn lau: "Được rồi.

"Trước đây Thịnh Nghênh Đệ ngủ ở bên trong, cậu không hay vào.

Cô ngồi ở đây nhìn cái nhà tranh lều này, xung quanh có vài cái nhà nhỏ, xem như tách giữa hai phòng chứa đồ và phòng khách ra.

Phòng ngủ nằm ở phía sau của phòng khách, mỗi bên một cái.

Đợi mọi thứ sắp xếp xong xuôi, Thịnh Kiêu ngáp một cái vào phòng: "Sáng ngày mai nhớ gọi tôi dậy.

"Du Hà ừ một tiếng, chưa kịp vào phòng, lại nghe Thịnh Kiêu gọi: "Bữa sáng còn phải nhờ cậu rồi.

"Du Hà nhìn về phía giếng, nghĩ đến canh gà treo ở bên trong, cùng với trứng gà rừng mình lấy được trưa nay, trả lời cô: "Ừ.

".
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 21: 21: Hợp Tác


Buổi sáng, Du Hà dậy sớm để nấu cơm.

Cậu không quen với Thịnh Nghênh Đệ, những ngày này không có gì để nói chuyện.

Chẳng qua Chu Đại Quý đã định cho cậu một người vợ, cho nên bất cứ ai cũng được.

Nhưng không ngờ bên trong lại thay đổi hồn khác, không biết là thứ gì ở đâu.

Khuôn mặt cậu thanh tú, đứng ở ngoài gõ cửa phòng Thịnh Kiêu, gọi cô: "Dậy ăn sáng đi.

"Sau khi Thịnh Kiêu tỉnh dậy, đầu tiên xoa cái vai đau nhức không thôi của mình.

Cái giường này quá cứng, giống như ngủ trên đá vậy, chăn vừa thô ráp vừa nặng trịch, cô đành phải dựa vào giấc ngủ để thôi miên bản thân.

Chờ cô cầm cái cốc sứ bắt đầu đánh răng thì mới tỉnh táo hẳn lên, cầm bàn chải đánh răng hỏi: "Cậu đã đun nước nóng cho tôi chưa? Tôi muốn dùng nước nóng rửa mặt.

"Du Hà xoay người, đi tới bếp kia, múc lấy nước còn lại trong nồi đổ cho cô: "Nước luộc trứng được không?"Thịnh Kiêu nhìn cái nồi sắt quen thuộc, rồi nhìn Du Hà: "Cậu nghĩ sao?"Du Hà dường như đã biết trước, thuận tay lấy cái ấm giữ nhiệt, mở cái nút gỗ rót nước nóng cho Thịnh Kiêu.

Thịnh Kiêu: "Tối qua cậu đun hai ấm nước rồi mới ngủ à?"Du Hà: "Ừ.

"Thịnh Kiêu lấy cái cốc ra: "Cảm ơn nhé.

"Du Hà vẻ mặt khó hiểu nhìn Thịnh Kiêu, thốt ra một tiếng ừ.

Rồi giơ cao cái ấm giữ nhiệt, rót cho Thịnh Kiêu một ly nước để ở một bên, đợi Thịnh Kiêu đánh răng xong rửa mặt xong thì nhiệt độ chắc vừa phải.

Lúc luộc mì, Du Hà vẫn cho nước vào trong để làm sạch cái nồi sắt, rồi cho thêm nước sạch vào đun nóng, sau đó lấy bột mì màu vàng ra bắt đầu nhào.

Cậu nhào rất nhanh, sau khi nhào trực tiếp kéo phẳng miếng bột thành mì, dùng dao cắt ra.

Ban đầu cậu chỉ cắt mấy dao, toàn là mì sợ rộng, một lúc sau, cậu lấy dao sắt, cắt mì sợi rộng thành miếng mỏng chỉ có một centimet.

Sau khi mì sợi cắt xong, trước tiên cậu rửa mì trong nước, rửa đi lớp bột ở trên, lúc này mới cho vào nồi luộc.

Luộc xong rồi vớt ra, cho vào canh gà hôm qua, ở bên cạnh Thịnh Kiêu khen hai tiếng.

Cô khen ngợi: "Tay nghề cậu thật tốt, ngửi thấy thơm lắm.

"Rõ ràng canh gà còn lại từ tối qua, mà cô có thể khen như vậy, Du Hà luôn cảm thấy đối phương giống cái bẫy bọc đường.

Đúng lúc cậu định mang bát mì ra ngoài, Thịnh Kiêu lại nói: "Hành hoa đâu? Rắc lên trên cho đẹp mắt.

"Ăn mì còn phải để ý đẹp mắt! Nhưng Du Hà có một cảm giác giống như đã biết trước, từ trong sân nhổ ra hai cây hành hoa rửa sạch, cắt nhỏ rắc lên trên.

Cắt xong cậu tiện tay lau sạch bếp.

Thịnh Kiêu liên tục gật đầu: "Nhìn thế này thì càng thêm ngon miệng.

"Đợi cô ngồi xuống và bắt đầu ăn mì, Du Hà đưa cho cô một quả trứng luộc: "Cho cô, trứng luộc.

".
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 22: 22: Đi Vào Thị Trấn


Thịnh Kiêu nhận lấy quả trứng, hỏi cậu: "Cậu luộc mấy quả trứng vậy?"Du Hà vùi đầu ăn mì: “Một quả.

”Trong bát mì của anh không có thịt, chỉ có canh và mì trần.

Thịnh Kiêu bóc quả trứng ra, lại hỏi cậu: "Tổng cộng cậu có bao nhiêu quả trứng?"Nhà bọn họ vốn không nuôi nhiều gà, hai người đàn ông toàn dựa vào làm thuê và làm mộc kiếm tiền, sau này Thịnh Nghênh Đệ đến mới nuôi được vài con gà mái.

Chỉ là trong thời gian bị bệnh cậu đã mang đi đổi thuốc và đổi cái khác.

Cho nên chỉ có mấy quả trứng gà rừng cậu đi lên núi lấy được, cậu nghĩ một chút: "Còn tám quả.

"Thịnh Kiêu ừ một tiếng, chia quả trứng làm đôi, cho một nửa vào bát của cậu, nói: "Mỗi ngày có thể luộc hai quả.

"Du Hà ừ một tiếng, không để ý.

Thịnh Kiêu lại nói: "Mỗi người một quả.

"Du Hà nói: "Tôi không thích ăn trứng.

"Thịnh Kiêu cứ như vậy nhìn cậu: "Đừng nói nhảm.

"Du Hà như là cười một tiếng: "Ừ.

"Sau khi ăn xong, Thịnh Kiêu đứng trong sân làm vài đồng tác thể dục, giãn cơ thể.

Du Hà ngồi xổm ở chỗ quen thuộc rửa bát, nước sáng sớm lạnh buốt, cậu không thèm để ý.

Sân nhà trống trải, hàng rào gỗ bao quanh, ở bên kia nhà bếp chỉ có một cái cửa gỗ nhỏ, nhìn vào trong một cái thấy hết.

Những cây đan sâm thì một nửa để trong bếp phơi khô, một nửa được phơi nắng bên ngoài, đợi mặt trời mọc lên thì có thể phơi nắng cả ngày.

Có điều nhà Chu Đại Quý hơi xa so với người trong thôn xung quanh, nhà họ làm thợ mộc, sợ làm phiền người khác, nên cố tình chọn một nơi trống trải.

Khi mặt trời lên cao một chút, Chu Trúc Sinh đi sang gọi họ: "Vợ Du Hà, Du Hà, đi thôi, vào thị trấn.

"Thịnh Kiêu cầm dưa chuột đi tới: "Chú ơi, ăn một quả dưa chuột đi, rất tươi ngon và giòn ngọt.

"Chu Trúc Sinh cười ha hả: "Làm gì phải khách sáo như vậy, nhà chú cũng tự trồng mà.

"Người đi đằng sau Du Hà nhìn quả dưa chuột một cái, chiều hôm qua cô nhận từ người khác về lúc đó chỉ ăn một quả.

Hóa ra quả còn lại không ăn mà đợi đến bây giờ à?"Chuyện hai ba quả dưa chuột, chú đừng khách sáo.

" Thịnh Kiêu kéo Du Hà qua: "Gọi chú đi.

"Du Hà gọi ông ta: "Chú Trúc Sinh ạ.

" Tiếp theo không đợi Thịnh Kiêu vỗ nữa, nói trước: "Cháu cảm ơn chú.

"Chu Trúc Sinh cảm thấy kỳ lạ, Thịnh Kiêu hình như trở nên sảng khoái hào phóng hơn, trước đây cũng là người siêng năng, nhưng cuộc sống khổ quá lâu rồi, không có sảng khoái như vậy.

Kể cả Du Hà cậu bé này cũng vậy, trước đây không hay nói chuyện, tối tắm giống như hũ nút vậy.

.
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 23: 23: Bệnh Viện


Nhưng điều này rất tốt, trải qua nhiều thứ vẫn có thể sống tốt, đó là điều tốt.

Xe kéo rung lắc, cái mông Thịnh Kiêu đập mạnh.

Cô nắm lấy cánh tay Du Hà, thầm thở dài.

Du Hà điều chỉnh vị trí một chút, để cho cô ngồi thoải mái hơn.

Bọn họ ngồi ở vị trí khá tốt, xe kéo không phải vô cớ vào huyện, còn kéo theo nhiều gốc cây lớn và hàng hóa.

Thịnh Kiêu ngồi trên tấm gỗ bằng phẳng, tựa vào khung, bên cạnh còn có Du Hà chống cho cô.

Còn có vài người đều ngồi trực tiếp trên gỗ, cao hơn khung xe kéo, chỉ có thể tự mình giữ vững thân thể.

Có một anh thanh niên tri thức ngồi trên gỗ, đau mông không nói, còn không ổn định, qua một con đường đá cứ lắc lư, rất sợ rơi xuống.

Bọn họ cả đường đi không nói lời nào, mở miệng sẽ bị dính đầy bụi, ăn đầy miệng khói xe và bụi bặm.

Khi đến thị trấn, Chu Trúc Sinh nói với cô: "Vợ Du Hà, cháu có việc gì thì cứ đi làm đi, vào buổi trưa chú sẽ đợi bọn cháu ở cửa này.

"Thịnh Kiêu nói một câu cảm ơn, có chút cứng nhắc bước xuống xe, cảm thấy cơ thể mình sắp tan thành mảnh nhỏ.

Chiếc máy kéo này, thật đúng là nổi tiếng như lời đồn.

Cô dẫn theo Du Hà, chỉ huy nói: "Đi bệnh viện!"Du Hà nhìn hướng đi của cô, lặng lẽ chỉ sang phía kia: "Chỉ có trạm y tế, ở bên kia! "Họ cũng không gọi là bệnh viện, chỉ gọi là trung tâm y tế xã, cả thị trấn chỉ có một cái này.

Đây là một tòa nhà khá đẹp trong thị trấn, nhưng tiếc thay, đã làm cho bọn họ thất vọng.

Bác sĩ duy nhất còn lại ở thị trấn này có lẽ xem mọi bệnh, nhưng không chữa được gì, thường chỉ chữa một số cảm cúm sốt.

Kể cả công nghệ chụp ảnh CT cũng không có, sờ vào mắt cá chân của Du Hà rồi chép miệng, nói: "Chỉ có thể lấy một ít thuốc hai trăm hai và bột kháng viêm.

"Thịnh Kiêu hỏi ông ta: "Hai trăm hai là thuốc gì bậy?"Bác sĩ lấy ra một lọ nhỏ, trong lọ có nước thuốc màu đỏ.

Cô hiểu rồi, hai trăm hai chính là nước thuốc đỏ…Cô có chút không hiểu: "Xương cậu ấy bị nối lệch, mà ông chỉ kê đơn nước thuốc đỏ à?"Bác sĩ bất đắc dĩ nói với cô: "Không có biện pháp, nơi này không có ai biết nối xương, mà cậu ấy lại nối sai, không thể làm gì được cả.

"Du Hà ngồi bên cạnh không nói gì, nhưng cậu đã sớm chuẩn bị cho tình huống này, lông mày không động một chút nào.

Thịnh Kiêu không lấy nước thuốc đỏ 220 và thuốc kháng viêm, cùng Du Hà đi ra ngoài, ngồi trước cửa trạm y tế nhỏ cũ kỹ suy nghĩ.

Điều kiện sản xuất ở đây quá lạc hậu.

Trình độ chưa bệnh còn lạc hậu hơn.

.
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 24: 24: Cung Tiêu Xã


Du Hà đứng bên cạnh cô, hỏi: "Cô có về không?"Thịnh Kiêu không chịu thua: "Về cái gì, cậu dẫn tôi đi chỗ bán báo.

"Du Hà hỏi cô: "Cô mua báo làm gì?"Thịnh Kiêu đứng dậy vỗ bụi ở mông: "Cậu không hiểu cái này đâu, người ta nói trước khi hành động phải nắm rõ thông tin, không có thông tin ai dám lao vào.

"Du Hà ồ lên một tiếng, Thịnh Kiêu nói với cậu: "Tôi nói cậu chính là cậu bé mù chữ mà.

"Khi xuống cầu thang, Thịnh Kiêu quay lại: "Không có cách nào chữa cái chân khập khiễng của cậu, lại còn phải chữa cho tôi bệnh thiếu máu.

"Nhưng để tiết kiệm tiền, cô tự mình đi bắt một ít đương quy, kỷ tử, còn đi mua lúa mì, táo đỏ, long nhãn và những thứ khác.

Cô không có tiền mua thuốc đông y, đành lấy ít lúa mì để bổ sung vào thực ăn của mình, mỗi loại lấy không nhiều.

Trong cũng tiêu xã có quá nhiều người, Thịnh Kiêu cuối cùng lấy giấy bút và đường đỏ rời khỏi chiến trường của các bà.

Du Hà im lặng mang đồ cho cô ở phía sau, Thịnh Kiêu vừa đi vừa hỏi cậu: "Cậu biết giá vé tàu hiện nay bao nhiêu không? Tính theo quãng đường hay thế nào?"Du Hà lắc đầu: "Không biết, tôi chưa bao giờ mua vé.

"Thịnh Kiêu chậc một tiếng: "Sao cái gì cậu cũng không biết thế?"Du Hà mím miệng, cậu chưa bao giờ rời khỏi nhà đi xã, thì làm sao biết được những chuyện này.

Trong lúc vô tình Thịnh Kiêu nhìn vào ngõ nhỏ, bỗng thì thầm hỏi: "Cậu nhìn kìa, có phải đang bán gà rừng không?"Du Hà nhìn vào ngõ: "Đấy là đang bán gà rừng và thỏ rừng.

"Thịnh Kiêu hỏi: "Bao nhiêu tiền một con?"Du Hà nói: "Phải xem đổi vé hay tiền, đổi tiền thì gà rừng là một đồng ba một cân, trứng gà rừng tám xu một quả.

Thỏ rừng đắt hơn một chút, một đồng sáu một cân.

"Thịnh Kiêu hỏi: "Thỏ ít thịt mà đắt như vậy?"Du Hà nói: "Thỏ có da lông, mà da lông thì đắt.

"Ra là thế, Thịnh Kiêu lại hỏi: "Thế cậu bán được mấy lần?"Du Hà trả lời cô: "Nửa tháng một lần thôi, nhân lúc ruộng vườn không có việc gì.

"Thịnh Kiêu hỏi: "Thế cậu tiết kiệm bao nhiêu tiền rồi?"Du Hà: "Không nhiều! " Cậu vừa muốn nói ra, thì nhận ra gì đó, im lặng không nói.

Thịnh Kiêu cười, sao chuyện này không thể hỏi ra được?Cuối cùng bọn họ đến được báo xã, báo xã chỉ là một cái kiốt nhỏ khiép kín, bên ngoài sơn màu xanh lá cây, trước mặt là bến xe buýt, người đến người đi.

Thịnh Kiêu hỏi thẳng: "Anh trai, gần đây có báo gì không?"Anh trai chỉ vào đống báo: "Báo Nhân Dân Nhật, báo Tân Dân Nhật,báo Văn Hội Nhật! Cô muốn cái gì, còn có báo địa phương nữa.

""Nhưng chỉ có những bản trước ngày hôm qua thôi.

".
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 25: 25: Vé Xe Đi Tỉnh Thành


Thị trấn của họ nhỏ, báo chỉ chỉ có thể đến trễ một ngày.

Thịnh Kiêu nói: "Cho tôi lấy bảy ngày gần nhất của báo Nhân Dân Nhật và báo Tân Dân Nhật, tất cả cần hết.

"Ông chủ vừa tìm vừa nói: "Cô cần nhiều báo làm gì vậy?"Thịnh Kiêu nói: "Trong nhà con cái lớn hết rồi, cần phải học chữ, nhận biết được vài chữ lớn sẽ tốt hơn.

""Còn có thể dán lên tường, xem lời dẫn của lãnh đạo lớn, để học theo.

"Cô ấy dùng ánh mắt giễu cợt nhìn về phía Du Hà, còn Du Hà thì không có đứa con nào, mặt lạnh lùng, mắt nhấp nháy đứng ở bên cạnh.

Ông chủ vừa gật đầu vừa nói: "Đúng vậy, cần phải học vài chữ.

"Nhìn thấy báo có đủ loại, Thịnh Kiêu lại hỏi ông ta: "Anh trai, giờ vé xe đi tỉnh thành bao nhiêu tiền vậy?"Thật ra vé xe về tỉnh thành những người trí thức thanh niên biết rõ nhất, nhưng Thịnh Kiêu không quen bọn họ.

Với lại đi hỏi những người trí thức thanh niên trong thôn để tìm hiểu chuyện rất dễ bị nghe thấy.

Ông chủ cũng thường nghe thấy những câu hỏi như thế, nói với cô: "Vé xe đi tỉnh thành là một đồng hai.

"Thịnh Kiêu lại hỏi: "Vậy đi tàu hoả từ tỉnh thành đến thủ đô Bắc Kinh thì sao?"Ông chủ lẩm bẩm một tiếng, nói: "Vé tàu đi thủ đô Bắc Kinh tôi cũng biết, vé đứng là bốn đồng.

"Thịnh Kiêu ngạc nhiên: "Đứng à, thế có phải còn có người có thể ngồi xuống hoặc nằm xuống không?"Ông chủ lấy ra một đống báo cho cô: "Không phải, vé ngồi là năm đồng bảy, một cái giường muốn chín đồng năm nè.

"Thịnh Kiêu nói: "Đắt vậy à?"Ông chủ lộ ra vẻ mặt bi ai: "Đây là còn đi chậm đấy.

"Sau khi Thịnh Kiêu nhận được thông tin, cầm lấy báo của mình trả tiền rời đi.

Cô che tờ báo trong cái gùi nhỏ trên lưng của Du Hà, nhét vào một cách thô bạo, che kín những thứ bên trong, rồi làm nhăn báo mới.

Du Hà hỏi: "Cô đang làm gì vậy?"Thịnh Kiêu trả lời: "Khi đi ra ngoài, không được để lộ tiền, biết không?"Du Hà nói: "Ý tôi hỏi tại sao cô lại làm nhăn báo.

"Thịnh Kiêu nói: "Đó là vì báo cũ không đáng giá gì sao?"Du Hà im lặng một lúc, hỏi cô: "Thế tại sao cô không mua báo cũ luôn?"Thịnh Kiêu! Mắc sai lầm rồi, cô chỉ cần mua một tờ báo mới, còn đâu những tờ khác thì lấy báo cũ! Để bù đắp cho lỗi lầm này, cô chỉ mua hai cái bánh bao thịt và một cái bánh tráng trong căng tin nhà nước.

Thịnh Kiêu cắn một miếng bánh bao, có chút ghét bỏ đẩy ra trước mặt.

Bên trong thịt trắng và thịt đỏ trộn lẫn với nhau, còn cho nhiều hành lá, rất dầu mỡ và rất ngấy.

.
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 26: 26: Làm Sao Để Kiếm Tiền


Nhưng cơ thể của Thịnh Nghênh Đệ dường như đã lâu không ăn thịt, ăn vào trong miệng có một loại hương vị khó nói.

Trong tư tưởng cảm thấy ngấy, nhưng về khẩu vị được thỏa mãn.

Du Hà ăn không hề thô lỗ, nhưng rất nhanh, nhìn một cái bánh bao thịt còn lại trong tay Thịnh Kiêu, hỏi cô: "Cô sao vậy?"Thịnh Kiêu lắc đầu, ba hai miếng ăn hết: "Không có gì.

"Trong tay còn lại một cái bánh tráng làm bằng củ cải xào, cô đưa cho Chu Trúc Sinh: "Chú Chu, cháu đặc biệt mua cho chú cái bánh tráng, mùi thơm lắm.

"“Vẫn là bánh tráng trong tiệm này ngon.

"Chu Trúc Sinh đi chuyến này thật sự đói đụng rồi, ông ta cười ha hả: "Cháu gái, sao cháu còn khách sáo thế.

"Thịnh Kiêu cười một tiếng: "Một cái bánh làm sao đã khách sáo, chú còn đợi chúng cháu nữa kìa.

"Chu Trúc Sinh cũng không khách sáo, há miệng ăn hết bánh tráng, để cho cô ngồi chỗ có vị trí phía trước.

Du Hà lặng lẽ leo lên phía sau xe, ôm cái sọt không nói gì.

Trên đường chỉ thấy Thịnh Kiêu ngồi ở chỗ phụ lái, nói đủ mọi chuyện với Chu Trúc Sinh, giống như những người bạn cũ quen biết từ lâu vậy.

Đến khi về nhà, Thịnh Kiêu lần lượt lấy báo ra, trải ra trên bàn.

Thịnh Kiêu xếp báo theo ngày, nói với cậu: "Thị trấn này không thể chữa được cái chân què của cậu, không biết Bắc Kinh có thể chữa được không?"Du Hà không dễ tin cô, chỉ hỏi: "Làm gì có tiền đi Bắc Kinh chữa?"Thịnh Kiêu ngồi ở vị trí của mình, cười cậu: "Tiền chính là thứ dễ kiếm nhất.

"Du Hà im lặng: "Làm sao để kiếm?"Thịnh Kiêu chỉ vào tờ báo này: "Thì tìm câu trả lời trong báo chứ sao?"Nếu không thì có thể bán đan sâm đổi tiền.

Cô lộ ra răng nanh của mình: "Du Hà, chúng ta hợp tác nhé.

""Tôi đưa cậu đi chữa chân, nhưng cậu nhất định phải nghe lời tôi.

"Du Hà không nói gì, giúp cô phân loại báo: "Cô muốn làm gì?"Thịnh Kiêu nói: "Cậu có nghe lời tôi không?"Du Hà mắt phượng sáng: "Cô nói trước đi, muốn làm gì.

"Thịnh Kiêu cười: "Không hại trời hại đất, cũng không vi phạm pháp luật.

""Làm một người bạn hợp tác biết nghe lời, tôi bảo đảm cậu sẽ khỏe.

"Du Hà rũ mắt xuống, nhưng cậu muốn biết người phụ nữ này muốn làm gì.

Một lúc sau mới nói một chữ: "Được.

"Dù sao thì cũng không thể tệ hơn được nữa.

Chữ trên báo chí được dựng thẳng xếp hàng, còn có một số chữ phồn thể.

Thịnh Kiêu im lặng, nhìn kỹ một chút, có lẽ chữ đã được đơn giản hóa một lần, hơn nữa càng nhìn nhiều thì càng quen một chút.

Dù sao cũng là chữ Hán đã quen biết nhiều năm.

Mấy chục tờ báo trộn lẫn với nhau, sau khi nhìn nhiều rồi Thịnh Kiêu bắt đầu đọc nhanh như gió, biết đại khái ý nghĩa là được.

.
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 27: 27: Cơ Hội Kiếm Tiền


Cô không chỉ tìm cơ hội, mà còn muốn bổ sung một số thông tin và tài liệu của thời đại này.

Văn tự của một thời đại đều tập trung ở báo cáo chính thức của nó, từ văn tự trên này, có thể nhìn ra bầu không khí của thời đại này.

Chỉ là việc bổ sung tài liệu không thể vội được.

Biết trước ngàn dặm xa, chỉ làm những việc trước mắt.

Chỉ cần bị cô phát hiện ra một tia ánh sao, cô sẽ nắm lấy nó.

Tìm thấy rồi!"Trận giao hữu thể thao thế giới sắp diễn ra.

""Trận giao hữu thế giới dựa trên bóng bàn sắp bắt đầu, lần này tham gia có Pháp, Anh, Mỹ, Nhật Bản và các nước khác! "Thời gian là bảy ngày sau.

Thịnh Kiêu rút tờ báo này ra, không nghĩ tới trong giai đoạn này, thể thao của Trung Quốc có thể phát triển liên tục như vậy.

Có lẽ tinh thần vì vinh quang của đất nước vẫn còn đó.

Nhà thi đấu thể thao Bắc Kinh à, Thịnh Kiêu suy nghĩ, có lẽ trong trận đấu "dùng quả bóng nhỏ quay quả bóng lớn" đó, mối quan hệ giữa hai nước đá bị phá vỡ băng, một năm sau tổng thống Mỹ đến thăm Trung Quốc.

Bây giờ Trung Quốc dường như hiểu được cách dùng thể thao để giao lưu với thế giới, đặc biệt là dùng bóng bàn mà người Trung Quốc giỏi.

Lần này hội giao lưu quốc tế cũng được đưa tin trên nhiều tờ báo chung, tất cả các nước sẽ cử đội tham gia.

Vì vậy, tự nhiên hội giao lưu này sẽ mở cửa cho người bên ngoài.

Dùng hình thức mua vé vào cửa.

Thịnh Kiêu bỏ xuống đồ trong tay, bắt đầu tính toán chi phí cần thiết để đi qua.

Chi phí đường đi, chi phí ăn ở, chi phí khác! Phân chia to nhỏ, cũng như chi phí ứng phó với các tình huống bất ngờ.

Cô tựa vào ghế, nhắm mắt bắt đầu tính toán.

Khi Du Hà tiến vào, thì thấy Thịnh Kiêu nhắm mắt suy nghĩ, ngón tay còn động động, trên bàn vẽ ra cái gì đó.

Cậu để bát cơm xuống, bên trong có hai bánh bao: "Ăn cơm đi.

"Thịnh Kiêu chậm rãi mở mắt, màu tối trong mắt chưa phai đi, thoáng qua lạnh lùng và thờ ơ.

Một lát sau, Thịnh Kiêu ngã ra sau: "Nhanh thu dọn báo đi, tôi đói chết mất.

"Du Hà mang món xào vào, một bát đan sâm luộc, một bát khoai tây kho.

Thịnh Kiêu biểu tình nghiêm trọng: "Tại sao khoai tây lại xào thành màu đen?"Du Hà ngón tay dừng lại, cậu nói: "Tôi bỏ thêm đậu tương.

""Đậu tương là gì vậy?" Dường như Thịnh Kiêu đã nghe qua, nhưng không ăn cái này.

Du Hà giải thích: "Là được làm bằng đậu nành! "Thịnh Kiêu không nói nữa, gắp hai miếng cho vào miệng, một loại hương vị đậm đà của nước sốt đậu nành.

Cô không ghét bỏ mà ăn từng miếng, nghiêm túc ăn hết bánh bao trong tay.

.
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 28: 28: Thịt Sốt


Bánh bao trắng, chấm một chút đậu tương, hương vị tạm được.

Cô vừa ăn vừa khoác lác: "Đợi sau này tôi sẽ đưa cậu đi ăn thịt sốt.

"Du Hà hỏi cô: "Thịt sốt gì?"Thịnh Kiêu nói với cậu: "Phải dùng thịt bò, thịt ba chỉ, thịt gà băm, nấm, đậu phụ sốt và những thứ khác, nấu với mỡ lợn và dầu thực vật, một khi mở ra thơm phức, có thể ăn ba bát cơm.

"Du Hà nghĩ đến hương vị đó, híp mắt lại, ồ một tiếng.

Thịnh Kiêu cười ha hả: "Cậu không tin tôi à?"Du Hà trả lời cô: "Tôi không phải không tin.

"Thịnh Kiêu lại hỏi cậu: "Thế tại sao cậu có cái biểu cảm này?"Du Hà nói: "Tôi không tưởng tượng ra được hương vị gì.

"Thịnh Kiêu nuốt xuống mảnh đan sâm cuối cùng: "Không phải thịt bò thôi sao? Sau này mang cậu đi ăn cá hồi, tôm hùm xanh hàng đầu! "Du Hà thờ ơ đáp một tiếng, cậu nhanh chóng quét sạch rau trong bát, rồi mang bát đi rửa, trong lúc rửa bát, cậu nói: "Chiều nay tôi xuống ruộng làm việc rồi.

"Trong hiện thực không có tôm hùm xanh, chỉ có công việc làm không hết.

Nhà chỉ còn lại hai người cậu và Thịnh Kiêu, cậu cần đi làm kiếm công điểm, ngay cả khi kế hoạch của Thịnh Kiêu thất bại cũng có công điểm để lấy.

Thịnh Kiêu đáp một tiếng, cũng không hỏi đối phương đi làm gì.

Theo ký ức của mình, bây giờ nông thôn vẫn chưa cải cách, mọi người đều ăn cơm chung, đúng giờ đi ruộng làm việc kiếm công điểm, đến cuối năm sẽ chia tiền, lương thực, thịt và những thứ khác theo công điểm.

Thịnh Kiêu nghĩ đến một ít tiền tiết kiệm của Chu Đại Quý, xem ra người nàykhông tệ, trong thời đại này vẫn có thể tiết kiệm được một chút tiền.

Không giống như Thịnh Nghênh Đệ, lúc gả tới đây, trong túi không có gì cả.

Ngay cả quần áo trên người cũng mặc quần áo rách rưới mặc nhiều năm.

Một lúc sau, Du Hà không nghe thấy Thịnh Kiêu nói, cậu ngẩng đầu hỏi: "Cô có ở nhà một mình được không?"Thịnh Kiêu nhìn cậu: "Tôi ba nghìn tuổi, chứ không phải ba tuổi.

"Du Hà không nói gì, chỉ là khóe mắt liếc một cái.

Không biết nên tin hay là không nên tin đây.

Khả năng nói láo của Thịnh Kiêu, hai ngày nay cậu đã chứng kiến thấy rồi.

Du Hà thu dọn bát đũa, ngồi xổm ở sân rửa bát.

Thịnh Kiêu thì ở bên cạnh tập thể dục, từ từ tiêu hóa và vận động.

Sau khi Du Hà rửa xong bát, Thịnh Kiêu gọi cậu: "Ngâm gạo lứt, táo đỏ, long nhãn cho tôi, buổi chiều trở về thêm cho một ít gạo nấu cháo cho tôi ăn.

"Du Hà vừa để bát xuống, liền cầm bát vào phòng đựng những thứ này cho cô.

Những nguyên liệu đắt tiền này cậu không dám để ở bếp, bị phát hiện là một chuyện, còn sợ bị nước làm ướt, hoặc bị chuột ăn.

.
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 29: 29: Rượu Mao Đài


Cô duỗi lưng một cái rồi tiến vào trong phòng: "Tôi đi ngủ trưa, cậu đi làm thì đừng làm ồn đến tôi.

"Du Hà nói: "Tôi biết rồi.

"Chờ Thịnh Kiêu ngủ dậy, vừa đúng hai tiếng sau.

Thường thì cô ngủ trưa chỉ cần ngủ bốn mươi phút đến một tiếng, bây giờ lại đến hai tiếng, tỉnh dậy còn cảm thấy buồn ngủ.

Cô cầm một bó đậu phộng và táo đỏ, cầm theo một cốc nước đi chậm rãi ra ngoài.

Cô lên núi, phần đất ở phía sau núi được dùng làm phần mộ tổ tiên của thôn, phần mộ luôn đi kèm với nhiều câu chuyện im lặng và cảm xúc bi thương, nên rất ít người lên núi.

Phần mộ được bao quang bởi hàng rào gỗ, có thể nhìn thấy trong đó những ngôi mộ được làm bằng cỏ, bên trong đặt một đống tro tàn của một sinh linh trên trần gian.

Cỏ dại mọc um tùm, bùn đất đầy những dấu vết lộn xộn.

Đám tang của Chu Đại Quý làm rất vội vàng, nhưng với sự giúp đỡ của người trong thôn, cái gì cần có đều có.

Sau khi chôn cất Chu Đại Quý, Thịnh Nghênh Đệ nhớ lại chuyện mình bị nhà mẹ đẻ ép lấy tiền, thì ngất xỉu, được Du Hà cõng cô ấy về nhà.

Còn bây giờ, Thịnh Kiêu để đậu phộng và nước đặt trước mộ của Chu Đại Quý: "Người anh em, bây giờ không có tiền, trong nhà không có là trà, chỉ có thể mang cốc nước đến, lần sau có cơ hội mời anh uống Mao Đài.

"Cô đứng trước mộ, cúi lạy ba lần cho Chu Đại Quý, đổ nước trước mộ ông ấy: "Kính trọng anh.

"Một lúc sau, cô nói với bia mộ: "Chu Đại Quý, anh Chu, tôi lấy tiền phúc lợi của anh, tự nhiên sẽ giúp chữa khỏi cho con trai anh.

""Người ta thường nói sự phát triển của con cháu, là một sự chuyển giao của tài sản, cho nên tôi mượn trước dùng một chút tiền tiết kiệm của anh, đừng trách tôi.

"Sau một lúc, cô lại nói: "Thịnh Nghênh Đệ, tôi cũng không trách cô hãm hại tôi một phen, chúc cô luân hồi chuyển thế vào gia đình tốt, vui vẻ sống một đời nhé.

"Cuối cùng cô cúi một lần nữa: "Anh em đi nhé, chúc hai người kiếp sau vinh hoa phú quý, sống tốt hơn một chút nhé.

"Cô lảo đảo xuống núi, có người thấy cô từ trong mộ tổ ra, nhìn cô một cái rồi lắc đầu thở dài.

Nhưng Thịnh Kiêu vô cùng tự nhiên chào họ: "Này, anh đi làm à?"Chu Khải Nghĩa người bị gọi lại trả lời cô: "Đúng vậy, em gái, cơ thể em khỏe hơn chưa?"Thịnh Kiêu nói: "Em khỏe hơn nhiều rồi, nên mới ra ngoài đi bộ một chút đó.

"Cô cười rồi nhìn về phía kia, vẫy tay chào: "Thím Triệu, quần áo của thím vẫn ở nhà cháu đấy.

"Thím Triệu bỏ việc trong tay, nói: "Chuyện nhỏ mà, tối nay thím qua nhà cháu lấy về.

".
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 30: 30: May Áo Sơ Mi


Thịnh Kiêu vẫy tay: "Cháu nhất định mang qua cho thím, làm sao có thể để thím qua lấy.

"Cô lại hỏi: "Đại đội trưởng ở đâu ạ? Cháu có việc tìm ông ta một chút.

"Thím Triệu chỉ đường cho cô: "Cháu gái, cháu đến nhà đại đội trưởng đợi đi, thím gọi ông ta về cho.

"Thịnh Kiêu kéo bà ta: "Thím ơi, cháu còn có chút việc muốn nhờ thím giúp đỡ.

"Thím Triệu bảo cháu trai nhỏ của mình đi gọi đại đội trưởng về nhà, chính mình ở lại hỏi cô: "Cháu gái, việc gì vậy?"Thịnh Kiêu nói: "Thím ơi, trong thôn tay nghề may quần áo của thím là tốt nhất, nhà cháu có nhiều vải trắng, cháu thấy thanh niên trí thức bọn họ mặc cái áo sơ mi trắng đó, thím có thể giúp cháu may một cái không? Cháu sẽ đổi với thím vài phiếu vải.

"Cô chỉ muốn quần áo của thím Triệu may cho cô, vì tay nghề rất tốt.

Thím Triệu nói thẳng: "Không cần đổi, thím may cho cháu một cái không mất nhiều thời gian.

"Rất nhiều quần áo của thanh niên trí thức xuống nông bị hỏng đều đến tìm bà ta khâu vá, gối với loại áo sơ mi trắng này bà ta đã sớm quen thuộc.

Thịnh Kiêu giữ bà ta: "Thím ơi, cháu vẫn còn có quần áo muốn nhờ thím giúp cháu may bằng máy móc, nên phiếu vải này nhất định phải đưa cho thím.

"Cô không nói hai lời nhét phiếu vải vào túi áo của thím Triệu.

Thím Triệu thấy cô kiên trì, nói: "Vải trắng này làm quần áo không tốt, thím còn có một cái áo sơ mi cũ của nữ thanh niên trí thức bỏ lại không muốn, cháu có muốn không?""Nữ thanh niên trí thức đó đến được vài ngày, chịu không nổi khổ đi rồi, quần áo cũng không mang theo.

"Áo sơ mi của thanh niên trí thức đều làm bằng vải ngoại, không phải loại vải trắng trong thôn có thể làm ra được.

Thịnh Kiêu vui vẻ cảm ơn: "Được thế thì tốt ạ, cháu cảm ơn thím ạ.

"Một phiếu vải đổi một cái áo, thật tốt.

Ban đầu thím Triệu muốn giữ cái áo đó cho con gái nhà mình mặc, nhưng cái phiếu vải này có thể kéo miếng vải rất dài, có thể may được vài cái áo, cả nhà già trẻ đều có áo mới mặc.

Cái áo sơ mi lại cũ, chỉ có áo, không có quần.

Với lại họ là người nông thôn, mặc áo sơ mi trắng cũng không tiện làm việc.

Sắc mặt bà ta hiện lên nụ cười, nói: "Còn một đôi giày vải không muốn, chấu có muốn lấy đi không.

"Thịnh Kiêu gật đầu mạnh: "Cháu muốn.

"Phiếu vải thật sự có thể đi kéo vải, nhưng vẫn phải trả tiền.

Đi cơ sở cung tiêu xã mua một thước vải dệt bằng máy, còn phải bù thêm vài xu nữa.

Sau khi nói lời tạm biệt với thím Triệu, cô đi thẳng về phía đại đội trưởng.

.
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 31: 31: Đại Nha


Cô đi đến đó, nhận được nhiều ánh mắt thương cảm thở dài và đánh giá, cô không thèm để ý, tự nhiên đi đến nhà đại đội trưởng.

Cả nhà đại đội trưởng đều ra ngoài làm việc, chỉ còn lại mấy đứa trẻ ở nhà.

Thịnh Kiêu kinh ngạc, trong một cái sân nhỏ mà trẻ con lớn bé nhiều thế?Lớn dắt bé, tất cả đều đang làm việc.

Đại Nha hỏi cô: "Chị gái, chị tới đây làm gì?"Thịnh Kiêu mò trong túi, còn có vài quả táo đỏ và đậu phộng, cô đưa cho cô bé: "Chị tới tìm đại đội trưởng.

"Đại Nha nhận lấy đậu phộng, cười vui vẻ, mang cho cô một cái ghế: "Chị gái ngồi đây, em đi gọi bác cả về.

"Thịnh Kiêu gọi cô bé lại: "Không cần đi nữa, có người gọi rồi.

"Đại Nha chia đồ cho mấy đứa em trai em gái, sau đó tiếp tục chặt cỏ lợn.

Con dao to hơn mặt cô bé, lách cách chặt vào gỗ.

Một lúc sau, đại đội trưởng xuất hiện ở cửa, bảo cô đi vào trong: "Vợ Du Hà, cháu tìm chú có việc gì?"Thịnh Kiêu ngồi ở một bên, nói với ông ta: "Đại đội trưởng, cháu muốn chú mở cho cháu một lá thư giới thiệu đi Bắc Kinh.

""Cháu muốn đi Bắc Kinh?" Khuôn mặt đại đội trưởng lộ vẻ ngạc nhiên: "cháu đi Bắc Kinh làm gì?"Thịnh Kiêu từ đống tiền đó có thể biết được đại đội trưởng là người như thế nào, cô thẳng thắn: "Cháu phải đi chữa chân cho Du Hà, bác sĩ ở thị trấn nói chỉ có thành phố lớn mới có thể chữa khỏi cho cậu ấy.

"Đại đội trưởng gõ cái tẩu thuốc: "Cháu đã suy nghĩ kỹ chưa?"Thịnh Kiêu cười một cái: "Suy nghĩ kỹ rồi ạ, có thể chữa thì nhất định phải chữa.

Cậu ấy mới sống được mười mấy năm, chưa đến một phần năm, còn chưa đi ra ngoài nữa, chân què thì làm điều đó sao được.

"Đại đội trưởng không nói gì, chỉ là đi lấy lá thư giới thiệu ra, viết cho cô một bức thư.

Ông ta từ trong túi áo ngực lấy ra con dấu đóng cho cô: "Cháu đi đi, cần giúp đỡ gì thì cứ nói với chú.

"Ông ta viết rất nhanh, Thịnh Kiêu chưa kịp nói gì.

Nhưng vẫn thương lượng với ông ta: "Đại đội trưởng, chuyện cháu đi Bắc Kinh cũng không phải cố ý giấu diếm mới đến nhà tìm chú, cháu nghĩ đừng để mọi người biết là đi chữa chân, trưởng hợp không chữa được, người ta lại cười chê! "Đại đội trưởng giọng điệu uy nghiêm: "Chú biết.

" Ông ta sẽ không nói lung tung ra ngoài, người ta nói việc chưa thành không nên nói ra ngoài, nói ra sẽ không thành.

Thịnh Kiêu còn nói: “ Cháu đi Bắc Kinh, đại đội trưởng có muốn mang đi đồ gì không? Đại đội trưởng viết ra, cháu sẽ giúp đỡ mang về.

”.
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 32: 32: Khi Nào Chúng Ta Đi


Đây đúng là chuyện tốt, đại đội trưởng suy nghĩ một lúc, viết cho cô một số đồ cần thiết của thôn, rồi đưa thư cho cô: "Cháu ký tên đi.

"Thịnh Kiêu đang định ký tên, lại cười ngốc: "Đại đội trưởng, cháu không biết viết chữ.

"Đại đội trưởng mới nhớ ra, viết tên cô, sau đó đưa mực đỏ: "Cháu ân dấu tay, chú đưa tiền cho cháu.

""Khi nào cháu về rồi đưa cũng được ạ.

" Thịnh Kiêu thu thư lại, định đứng dậy rời đi.

Nhưng đại đội trưởng hút một hơi thuốc, kéo cô lại: "Phải đưa trước.

"Ông ta từ trong túi lấy ra một bó tiền, đếm mấy tờ phiếu đưa cho Thịnh Kiêu: "Cháu dùng trước đi.

"Thịnh Kiêu cười một cái, cảm ơn ý tốt của ông ta.

Đợi cô chậm rãi về đến nhà, vừa mở cửa thì thấy Du Hà đang muốn đi ra ngoài, khuôn mặt có chút lo lắng.

Du Hà thấy cô về hỏi: "Cô đi đâu vậy?"Thịnh Kiêu đi vào nhà: "Tôi đến nhà đại đội trưởng.

"Du Hà đi theo sau cô: "Tại sao cô không nói một tiếng?"Thịnh Kiêu nói: "Lúc tôi tỉnh dậy cậu đã đi làm rồi mà.

"Du Hà lại nói: "Buổi trưa lúc ăn cơm cô có thể nói.

"Thịnh Kiêu nhìn cậu một cái, mắt phượng của Du Hà híp lại, xoay người nấu cháo cho cô.

Thịnh Kiêu bước đến trước mặt cậu: "Cậu không muốn biết tôi đi làm gì à?"Du Hà rũ mày vo gạo: "Vậy cô đi làm cái gì?"Thịnh Kiêu lấy ra lá thư giới thiệu, từ từ mở ra trước mắt cậu: "Tôi đưa cậu đi mở mang kiến thức.

"Du Hà mở to mắt, nhìn chằm vào tờ giấy trong tay cô: "Đây là cái gì?"???Thịnh Kiêu để lá thư giới thiệu trước mặt cậu, hỏi: "Cậu không biết chữ à?"Du Hà mím miệng: "Biết vài chữ! "Cậu chỉ nhìn lúc người khác đọc sách, học được vài chữ.

Lúc đó Chu Đại Quý muốn đưa cậu đi học, nhưng khổ vì vấn đề hộ khẩu, hộ khẩu vẫn ở nhà Chu, không có biện pháp cho cậu lên hộ khẩu, tự nhiên cũng không có cách nào đi học.

Sau đó nhà Chu cuối cùng chia ra, nhưng lại gặp đói kém và thời kỳ chính sách không tốt, làm cho việc học bị chậm.

Thịnh Kiêu chỉ từng chữ đọc cho cậu nghe: "Nhìn kỹ nào, đây là thư giới thiệu chuyên dụng vật chất! " Cô thu thư lại, lại lấy ra một tờ khác: "Xin lỗi lấy nhầm, làm lại.

""Kính gửi Bệnh viện Đệ Nhất thủ đô, hiện có hai người trong thôn Thịnh Nghênh Đệ, Du Hà đến xin chữa bệnh, trên đường! "Du Hà nghe cô đọc xong, mắt phượng mở ra: "Thật không?"Thịnh Kiêu cười cậu một cái: "Tôi còn có thể lừa cậu à?"Ngón tay Du Hà vô thức rửa gạo: "Làm sao để đi?"Thịnh Kiêu cất thư giới thiệu vào túi áo ngực, xoay người đi vào nhà: "Nên đi xe thì đi xe, nên đi bộ thì đi bộ.

"Du Hà vội vàng để nồi lên bếp nấu, đi theo sau hỏi: "Khi nào chúng ta đi?".
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 33: 33: Ga Trải Giường Màu Đen


Thịnh Kiêu đi vào nhà, nhìn đồ vật xung quanh, duỗi tay kéo cái ga trải giường màu đen xuống, gấp đôi quấn quanh eo: "Sáng sớm ngày kia xuất phát.

""Nhanh thế?" Du Hà chưa kịp ngạc nhiên, lại thấy Thịnh Kiêu lắc cái ga trải giường trên tay, so sánh phần eo dùng viên đá màu vàng bên cạnh kẻ một dấu hiệu, trả lời cậu: "Làm việc nên sớm không nên chậm trễ, chưa nghe qua à?"Ba ngày nghỉ lấy lại sức, hai ngày chuẩn bị, một ngày ngủ ngon giấc.

Vừa đúng.

Du Hà đã từng nghe, nhưng cậu vẫn ngạc nhiên, và càng không hiểu bây giờ Thịnh Kiêu đang làm gì.

Thịnh Kiêu tung cái ga trải giường lên không trung, miếng vải rộng lớn vẽ một vòng xoáy màu đen trên không, giống như bầu trời đêm đầy sao trải trên giường.

Tiếp theo cô lục ra trí nhớ, mang cái ghế ra, đứng lên ghế, mở cái tủ trên cao, từ trong lấy ra một cái hộp.

Cô lật cái hộp ra, ném xuống đất, hộp ‘bộp’ một tiếng rơi xuống đất, khuấy động bụi và tiếng vang.

Giống như một loại tiếng kèn gầm rú.

Từ trên ghế Thịnh Kiêu nhảy xuống, ngồi xổm bên cạnh, mở cái hộp lấy ra màn chụp, vung tay ném cho Du Hà: "Đi giặt sạch.

""Cô đang làm gì vậy?" Cậu nhận lấy màn chụp Thịnh Kiêu ném qua, ôm để sang một bên.

Thịnh Kiêu quay lại nhìn cậu, ánh mắt kiên định và sáng như ngọn lửa nhảy múa: "Tôi đang làm chiến bào.

"Nhìn nhau vài giây, Du Hà siết chặt màn chụp trong tay, quay đi cầm cái thùng gỗ lấy nước, cho tất cả những thứ Thịnh Kiêu ném qua vào trong nước: "Cô còn cần gì nữa không?"Thịnh Kiêu bung cái ga trải giường rồi quấn quanh người: "Cậu đi lấy kim chỉ lại đây.

"Du Hà mang hộp kim chỉ cô muốn đi tới, chỉ thấy Thịnh Kiêu chọn sợi chỉ màu đen, ngẩng mặt đối mặt với ánh sáng xuyên qua kim bạc.

Đường cằm và cổ, nối thành một đường cong sắc nhọn.

Miếng ga trải giường màu đen cồng kềnh trong tay cô biến hình, cảnh đêm mạnh mẽ lướt qua, được cắt và vuốt phẳng.

Cái ga trải giường này vốn được làm bằng vải thô, Thịnh Kiêu quấn quanh một vòng, rồi gập một nửa.

Lấy miếng vải dư thừa ở góc dưới bên phải của nó cách một khoảng lên trên, biến thành viền hoa sen không cân xứng kinh điển.

Cô lấy kéo ra, nhắm vào phần dài nhất ở dưới, mắt nhìn chăm chú, không do dự cắt hết.

Tiếng kéo kêu mấy tiếng, miếng vải đen lần lượt rơi xuống đất, váy nửa người dần hình thành,Cuối cùng Thịnh Kiêu nhấc cái váy nửa người này lên, lắc một cái ở chỗ trống, so với trên người.

Cô cười với Du Hà: "Đẹp không?"Viền hoa sen từ góc trên bên phải đến góc dưới bên trái di chuyển theo động tác của cô, giống như một cơn gió thổi qua hồ nước, hàng ngàn hoa sen nghiêng xuống trong nước.

Tao nhã và linh động.

.
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 34: 34: Thật Đẹp


Cơn nóng của mùa hè bị sự mát lạnh của lá xanh hồ nước quét sạch, cậu nhớ đến vào ban đêm, sẽ có gió thổi qua lớp voan mỏng dưới ánh trăng.

Du Hà ngẩn ngơ tại chỗ, trả lời cô: "Thật đẹp.

"Thịnh Kiêu ném cái váy cho cậu: "Giúp tôi giặt sạch, sáng mai sang bên cạnh tìm thím Triệu, mượn máy may của thím may viền tinh xảo.

"Du Hà ôm cái váy, ừ một tiếng.

Ngoài một viền hoa sen không cân xứng, cô còn làm một cái váy toàn thân có viền hoa sen dưới.

Váy đen nhỏ của Hepburn, mãi mãi không bao giờ lỗi thời.

Chỉ là cô không thể làm thành kiểu dây đeo, mà thành áo cộc tay.

Bên trong làn váy lại may thêm một lớp màn chụp màu trắng có viền hoa sen, đi đường lắc lư, làn váy đẹp như hoa nở trong hồ nước vậy.

Thực ra váy làm rất thô sơ, tay nghề của Thịnh Kiêu không tốt, cô chỉ có thể làm ra một hình dáng.

Nhưng lúc cô ướm thử váy lên người, trông như đang phát sáng vậy.

Du Hà cẩn thận ngâm hai cái váy đang phát sáng vào nước, ngón tay nhẹ nhàng ma sát làm sạch, rất sợ làm hỏng.

Đợi Du Hà phơi xong màn chụp và váy của cô, Thịnh Kiêu mới phát hiện, Du Hà không có quần áo.

Cô đứng trong sân, có chút do dự: "Cậu có quần áo mới không?"Lúc khó khăn thì cái gì cũng có thể lấy ra làm quần áo, xé cái ga trải giường của cậu cũng được.

Du Hà suy nghĩ một lúc, nói: "Tôi có.

"Từ trong tủ cậu lấy ra hai bộ quần áo.

Hai bộ quân phục màu xanh.

Chu Đại Quý nói ổn rồi sẽ đính hôn cho Du Hà, nên ông ấy đã đặt cho Du Hà một bộ quân phục xanh.

Ông ấy thật lòng coi Du Hà như con trai của mình, rất vui vẻ khi cậu có thể lấy vợ sinh con.

Còn chuẩn bị cho Thịnh Nghênh Đệ một bộ quần áo màu đỏ.

Cái màu đỏ này, trông vừa tục vừa xấu, Du Hà cười một tiếng, gấp cái váy này lại một lần nữa, cẩn thận thu vào.

Cậu lấy bộ quân phục xanh ra, lúc đó Chu Đại Quý rất vui, khuôn mặt thật thà đầy vẻ vui mừng, kéo cậu đi lên thị trấn mua vải làm quần áo.

Còn hỏi cậu: "Tiểu Hà, cha cho làm cho một bộ quân phục nhé.

""Cái này đẹp, trong thành phố bọn họ đều mặc cái này.

"Du Hà nhớ lại, lúc đó cha suy nghĩ gì?Có phải đang nghĩ mình lại cứu được một cô gái, còn con trai lại sắp lấy được vợ.

Dường như Du Hà không quan tâm vợ mình sẽ là ai, chỉ nói: "Cha, cha cũng mua một cái đi.

"Chu Đại Quý dường như đang cười, cười rất vui vẻ.

Khuôn mặt của Du Hà rất thanh tú, khi mặc lên một bộ quân phục xanh vừa vặn lộ ra khí chất chính trực và đẹp trai, Thịnh Kiêu hừ một tiếng: "Trông rất tinh thần đấy.

".
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 35: 35: Khăn Choàng


Dáng người Du Hà hơi gầy, nhưng cánh tay có cơ bắp.

Tuy cậu cao hơn một mét tám chút, nhưng mặc quân phục vào, sống lưng thẳng tắp, xem ra có khí chất của một mét tám lăm.

Ngón tay Du Hà ấn vào viền cổ áo có lá cờ đỏ, nhẹ nhàng sờ vài cái.

Cậu nhìn cái váy treo ở một bên, hỏi cô: "Thế còn quần áo của cô đâu?"Cái váy này chỉ có một nửa, chẳng phải cần có một cái áo nữa sao?Thịnh Kiêu khoanh tay: "Buổi tối nó sẽ đến.

"Du Hà nhướng mày: "Tối nay?"Thịnh Kiêu gật đầu, nhíu mày cười: "Sẽ có người gửi đến.

"Cô đi tới xem cháo trong nồi: "Cháo của tôi đã chín chưa?"Cháo trong nồi trở nên sệt và thơm, Thịnh Kiêu ngửi mùi thơm, gọi cậu: "Du Hà, đường đỏ ở đâu?"Du Hà lấy đường đỏ của cô, sau khi mở túi giấy, bên trong là từng miếng màu nâu đỏ.

Một tấm chỉ có mười miếng, một miếng dài bằng ngón tay.

Du Hà lấy ra một miếng và hỏi cô: "Cô muốn cho bao nhiêu?"Thịnh Kiêu liếc mắt: "Bẻ một nửa đi, trước tiên phải tiết kiệm đã.

""Ừ.

" Du Hà bẻ một nửa, nghiền nát và cho vào nồi, cẩn thận cất đi đường đỏ dư lại.

Một bát cháo ngọt long nhãn kỷ tử táo đỏ nóng hổi!Thịnh Kiêu ăn nửa cái bánh bao, còn Du Hà ăn một cái rưỡi.

Ngọt ngào, lại nóng hổi mềm nhũn, Du Hà uống rất chậm và rất kỹ.

Sau khi ăn xong, Thịnh Kiêu ra sân tiêu hóa, thím Triệu ở ngoài gọi: "Cháu gái, cháu có ở nhà không?"Thịnh Kiêu vội vàng đáp: "Tới đây!"Thịnh Kiêu cầm xuống những chiếc váy đang phơi, gió ở đây lớn, tranh thủ buổi chiều mặt trời chưa lặn phơi hai tiếng, gió lại lớn, rất nhanh khô.

Cô chỉ cho thím Triệu xem những chỗ mình may: "Thím xem, những chỗ này giúp cháu làm lại một chút, sau đó đuôi váy thu một bên có được không?"Thím Triệu nhìn chiếc váy cô làm: "Chiếc váy này thật đẹp, thím có thể làm được.

"Thịnh Kiêu thuận tiện còn đưa cho thím Triệu cái màn tháo ra: "Thím làm cái màn này thành khăn choàng không có nút được không?"Thật ra cô đang nói cái loại áo chống nắng phổ biến nhất ở đời sau, không có nút áo, hai bên vạt áo buộc lại là xong.

Thím Triệu suy nghĩ nói: "Có thể làm được, nhưng làm thành áo rất mỏng rất xuyên thấu.

"Thịnh Kiêu cười nói: "Không sao, thím cứ làm cho cháu, làm lớn một chút, cháu có việc dùng ạ.

"Cô gọi Du Hà: "Du Hà, đưa cho thím một nắm táo đỏ.

"Du Hà ở trong đáp một tiếng, vội vàng lấy cho cô một bát táo đỏ, thím Triệu vừa muốn từ chối: "Không cần không cần, chuyện nhỏ thôi mà.

"Tay bà ta chưa đẩy ra, Thịnh Kiêu đã nắm lấy túi của bà ta nhét vào: "Ôi, làm phiền thím rồi.

".
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 36: 36: Tiết Kiệm


Táo đỏ tròn trịa theo túi rơi vào, túi phồng lên, nhìn thấy bên trong có chút màu đỏ, thím Tiệu vui vẻ rời đi.

Thịnh Kiêu đưa cái áo sơ mi trắng và giày vải cho Du Hà: "Giúp tôi giặt đi.

"Tâm trạng cô rất tốt, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn.

Du Hà nhìn cái vải trên tay, trng nhà người ta đều là vợ giặt quần áo nấu cơm, sao đến nhà cậu thì toàn là ngược lại vậy?Nhưng hình như Thịnh Kiêu không phải vợ của anh! Bọn họ là đối tác hợp tác?Sáng sớm hôm sau, Du Hà nấu xong cháo gạo trước, lại như thường lệ ở trên bàn làm bánh bao, vừa muốn cất bột mì đi, Thịnh Kiêu giữ lấy túi bột mì: "Cậu làm hết đi.

"Du Hà nhìn về phía cô: "Làm hết một túi bột mì à?"Thịnh Kiêu gật đầu: "Đúng vậy, làm lương khô ăn trên đường.

"Mỗi một khoản tiền đều phải dùng trên lưỡi dao, có thể tiết kiệm thì phải tiết kiệm, không thể tiết kiệm thì phải tính toán kỹ.

Cần thiết mới tiêu, chi phí có thể tiết kiệm một chút.

Dù Thịnh Kiêu chưa bao giờ trải qua lúc không có tiền, nhưng cô không coi thường lúc này.

Phải chi thì chi, phải tiết kiệm thì tiết kiệm.

Chỉ là ăn kém một chút, cô có thể chịu được!Du Hà cuối cùng cảm thấy được, bọn họ thật sự sắp đi xa.

Nhưng cậu nghĩ một chút, nói: "Sáng mai dậy làm đi, có thể để thêm một ngày.

"Thịnh Kiêu im lặng một lát, nói: "Tôi không dậy nổi, xe kéo chắc phải đi rất sớm.

"Du Hà nhìn về phía cô, ánh mắt kiên định lại có ánh sáng: "Tôi sẽ dậy được.

"Thịnh Kiêu bị ánh mắt của cậu làm giật mình: "Ồ, được rồi.

"Cô quay lại nhìn bát cháo của mình, làm cô giật mình một cái.

Chồng chưa cưới tiện lợi này thường ngày yên lặng ít nói, lông mày nhíu lại, đột nhiên mở to mí mắt, lộ ra đôi mắt phượng hoàn chỉnh, mắt lại sáng, trông như cái bóng đền lớn.

Cháo sôi, gạo trắng và gạo kê màu vàng no căng, gạo nở tung ra, mỗi hạt đều cực kỳ mềm tan.

Hương gạo đậm đà tỏa ra, cho tất cả táo đỏ và long nhãn vào nấu, cuối cùng rắc lên kỷ tử và đường đỏ.

Thịnh Kiêu múc một thìa cháo mềm ngọt thơm, ăn vào bụng, dạ dày ấm áp, ăn đến tâm trạng của người đều tốt lên.

Gạo kê dễ nuôi người nhất, long nhãn táo đỏ lại bổ tim gan, dưỡng đỏ an thần.

Cô cảm thấy mình khỏe hơn nhiều.

Ăn xong, Du Hà đang suy nghĩ mình có nên ra ngoài làm việc không.

Không ngờ Thịnh Kiêu quay đầu nhìn cậu một cái: "Hôm nay cậu không ra ngoài làm việc à?"Du Hà nhẹ nhàng thở ra, đáp một tiếng, rồi quay người rời đi.

Cậu đi rất chậm, không nhìn rõ chân cao chân thấp, nhiều lúc sẽ quên chân của cậu bị lệch.

.
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 37: 37: Bện Giỏ


Thịnh Kiêu nghĩ, thế này cũng tốt, ít nhất chịu đựng được đau đớn khi chữa trị chân.

Đợi Du Hà đi xa, Thịnh Kiêu trở lại phòng, đọc lại từ đầu đến cuối những thông tin quan trọng trên báo, giấy thảo cũng viết một số ký hiệu và bản đồ tư duy chỉ có mình cô biết.

Đợi cho tất cả mọi người đi làm hết, thím Triệu đi qua: "Cháu gái, cháu có ở nhà không?"Thịnh Kiêu đứng dậy đi mở cửa, còn không quên cầm một nắm long nhãn trên tay: "Thím, cháu có nhà ạ.

"Khi cô nhìn thấy thím Triệu, trước tiên nhét long nhãn trên tay vào túi của bà ta, rồi mới nhận áo mở ra xem: "Thím thật lợi hại.

"Thím Triệu cười to: "Cháu gái, cháu muốn làm vừa người thì hơi khó, cháu nói cái áo này làm to một chút, thì đơn giản lắm, lại không cần nút áo và khóa kéo, rất đơn giản.

"Bây giờ người lao động, đều không hiểu chi phí lao động và dịch vụ.

Thịnh Kiêu cảm thấy mình chiếm lợi lớn, lợi dụng người khác.

Nhưng thím Triệu cảm thấy đưa cái áo là được, bà ta cầm lấy một nắm long nhãn rời đi.

Tuy trên tay cầm một ít long nhãn, nhưng không ngăn được lòng bà ta rất thoải mái.

Thịnh Kiêu cắt bỏ phần màn còn lại, muốn tìm một cái kim nhỏ, tìm nửa ngày trong nhà không có.

Cuối cùng chỉ có thể kẹp vài cái, tùy tiện gấp một cái viền hoa rồi may lại.

Lúc Du Hà trở lại, đã thấy Thịnh Kiêu cắn chỉ khâu, dáng vẻ cắn đứt đầu dây chỉ.

Cậu hỏi: "Cô đang làm gì vậy?"Thịnh Kiêu trả lời cậu: "Làm một cái phụ kiện viền hoa.

"Du Hà hỏi: "Có ích gì không?"Thịnh Kiêu nghĩ một chút, nói: "Tôi chưa nghĩ ra.

"Du Hà xoay người rời đi, Thịnh Kiêu cười to, mới mười bảy mười tám tuổi, để ở thời của cô còn ở trường chuẩn bị thi đại học kìa, suốt ngày mặt nghiêm.

Cô gọi người quay lại: "Không chọc cậu nữa, qua đây giúp tôi một việc đi.

"Du Hà hỏi cô: "Giúp việc gì?"Thịnh Kiêu chỉ vào cái giỏ mây ở góc kia: "Đó là anh bện hả.

"Trong trí nhớ của Thịnh Nghênh Đệ, cô ấy cũng biết bện, nhưng hình ảnh trong trí nhớ là một chuyện, Thịnh Kiêu không biết làm.

Còn Chu Đại Quý là một thợ mộc, cả đời giỏi nhất chính là một đôi tay khéo, kỹ năng này, ông ấy không giữ riêng cho mình mà dạy cho Du Hà.

Du Hà ừ một tiếng: “Là tôi bện.

"Bện giỏ là chuyện quá đơn giản, từ nhỏ cậu đã biết.

Thịnh Kiêu gọi cậu tới: "Cậu bện cho tôi một cái giỏ xách tay, phải dài như này!" Cô cho cậu xem cái túi nhỏ được vẽ cỏ mây cổ điển trong lòng.

Thời đại chẳng qua là một vòng luẩn quẩn, cái túi cỏ mây đơn giản nhất ở đời sau có thể là phong trào một thời.

Đều từng xuất hiện trên các tạp chí thời trang lớn.

.
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 38: 38: Thu Dọn Đồ Đạc


Nhưng trong mắt Thịnh Kiêu, đẹp là đẹp, chỉ là có chút thuế trí tuệ, đây chính là cái giỏ rau của bà lão nông thôn đi mua rau đấy?Bây giờ cô sẽ sử dụng cái giỏ rau này.

Du Hà thử nhiều cách bện, còn đi chặt mấy cây mây tươi về, dùng tre, rơm, mây đều thử một lượt.

Cuối cùng Thịnh Kiêu thích cái giỏ rau nhỏ làm bằng mây kia, còn dùng phần màn còn lại trang trí quanh chỗ quai xách, cuối cùng ghim ở phần dưới tay cầm.

Một cái giỏ rau thời trang mới ra lò!Cô cầm túi nhỏ vui sướng đặt sang một bên, lại gọi Du Hà: "Thu dọn đồ đạc đi.

""Mang theo cốc sứ, vừa có thể rửa mặt vừa uống nước còn có thể đựng cơm.

""Đường đỏ long nhãn táo đỏ kỷ tử cầm theo, chia ra từng túi giấy đóng gói kỹ, trên đường ngâm nước uống, còn có thể ăn bánh bao chấm đường.

""Mang chăn nhỏ, ga giường cũng được, gấp lại có thể làm gối, trải ra có thể chắn gió làm chăn! ""Quần áo giày tất! "Động tác Du Hà lanh lợi lại dứt khoát, có trật tự dọn đồ cho cô.

Chờ những vật trên tờ giấy nhà họ Thịnh đều làm xong từng cái một, Du Hà xoay người về phòng mình, lại đi ra, đưa cho cô một gói đồ: "Cho cô.

"Thịnh Kiêu hoài nghi: "Cái gì vậy?"Du Hà nhìn về phía cô: "Tiền.

""Kho bạc nhỏ của cậu?" Thịnh Kiêu nhận lấy, "Không phải cậu bảo vệ kỹ lắm sao?"Du Hà cụp mắt, thấp giọng nói một câu: "Không phải kho bạc! "Thịnh Kiêu nhìn vào trong, ôi một tiếng: "Vậy mà có vài chục đồng.

"Thấy cô vui, Du Hà cười lên.

Thịnh Kiêu thu lại túi tiền, quay về phía cậu: "Du Hà, tôi dạy cậu nói tiếng phổ thông.

"???Du Hà vẻ mặt cứng ngắc: "Không phải tôi đang nói tiếng phổ thông sao?"Thịnh Kiêu khóe miệng giật giật: "Cậu nghĩ chúng ta nói giống nhau à?"Không phải thay "ta" đổi thành "tôi" được gọi là tiếng phổ thông rồi.

Ban đêm, Du Hà đi đến nhà Chu Nhị Kỳ, ở phía sau gõ cửa nhà đại đội trưởng.

Đúng lúc mở cửa là Chu Nhị Kỳ, cậu ta gọi một tiếng: "Đại ca, muộn thế này anh tới đây làm gì?""Nhị Kỳ.

" Du Hà bảo cậu ta đi ra ngoài, đứng trước đống củi, đưa trứng gà trên tay cho cậu: "Những quả trứng này cho cậu, cậu chia cho mấy người Tiểu Phi Tiểu Dương đi.

"Nhà Chu Nhị Kỳ vẫn chưa chia nhà, tránh bị người bên ngoài nhìn thấy.

Chu Nhị Kỳ nhìn quả trứng trước mặt, tuy rằng thèm ăn, nhưng vẫn nghiêm túc đẩy lại: "Đại ca, anh làm gì vậy, đã nói trứng gà cho anh rồi mà.

"Du Hà để trứng gà vào tay cậu ta, tiện thể đưa cho cậu ta cái chìa khóa: "Nhị Kỳ, tôi có việc phải đi xa, cậu phải giúp tôi quét dọn nhà một chút.

".
 
Tn 70 Vợ Của Phản Diện Phải Vùng Lên
Chương 39: 39: Lên Xe


Nhà ở thứ này rất kỳ quái, lâu không có người ở sẽ thành hoang phế, đống cỏ trên mái nhà, củi dưới mái nhà đều sẽ mất đi sức sống.

Giống như linh hồn của ngôi nhà không chờ được người trở về, từ từ sẽ tan biến.

Chu Nhị Kỳ ngẩn ngơ: "Đại ca, cậu đi ra ngoài làm gì vậy?"Du Hà mím chặt môi, cậu không muốn nói dối anh em của mình, chỉ có thể nói: "Tôi đi làm một số việc, nếu thành công tôi sẽ gửi thư cho cậu.

"Chu Nhị Kỳ sờ sau đầu, gật đầu mạnh: "Đại ca, nhất định anh sẽ thành công!"Đây chính là người thông minh nhất, đẹp trai nhất của thôn đó!Là cậu bé thiên tài mà Nương Nương Tống Tử ban cho chú Đại Quý.

"Mỗi ngày tôi sẽ lên thị trấn trông thư!"Du Hà dường như cười một cái, cậu nhắc nhở: "Tôi chưa về, cậu đừng một mình đi chợ đen.

"Chu Nhị Kỳ ừ một tiếng: "Đại ca, em sẽ không đi.

"Lúc này Du Hà mới yên tâm, thừa dịp còn có chút ánh nến, quay người đi về.

Muốn từ nơi này đi Bắc Kinh, trước tiên phải đi xe kéo đến thị trấn, rồi từ thị trấn đi xe buýt đến tỉnh thành, cuối cùng từ tỉnh thành lên tàu hỏa.

Thịnh Kiêu từ lúc lên xe đã bắt đầu chóng mặt, khói thuốc, khí thải xe, mùi mồ hôi, mùi hôi chân! hỗn hợp lại thành vũ khí sinh học, xông thẳng vào mũi.

Cô mạnh mẽ mở cửa sổ xe bắt đầu hít thở, mà con đường này quả thật gập ghềnh, va chạm liên tục, lắc trái lắc phải.

Từ thị trấn đến huyện rồi đến tỉnh thành, cứ như vậy lắc lư được bảy tiếng rưỡi.

Thịnh Kiêu ngồi xổm ở ven đường, bóp bụng nôn một hồi, buổi sáng ăn cháo coi như không.

Du Hà từ túi da rắn lấy ra một cái bình nước cho cô, rồi lấy ra khăn mặt đưa tới: "Lau một cái.

"Cậu hỏi: "Cô chưa bao giờ đi xe buýt à?"Thịnh Kiêu trả lời: "Dĩ nhiên là không.

"Du Hà suy nghĩ một lát, nói: "Còn phải ngồi xe đến ga tàu.

"Đi xe đến tỉnh thành còn chưa tính, bọn họ còn phải trực tiếp từ bến xe tổng này đổi một chuyến xe buýt tiếp tục đi đến ga tàu.

Mắt Thịnh Kiêu gần như tối sầm lại, cầm cái cốc súc miệng.

Cái này không được coi là cái cốc, không biết từ đâu Du Hà lục ra một cái chai nhựa kín, rửa sạch sau đó đựng một ít nước lạnh mang theo.

Cô ngửa cổ uống một ngụm nước, súc miệng nhổ ra trên đất bùn, rồi lấy khăn lau khóe miệng.

Cửa vào bến xe người đến người lại, Du Hà chưa bao giờ đến nơi xa như vậy, cậu đi xa nhất là đến thị trấn.

Ở thị trấn cậu quen thuộc, biết chỗ nào có kiểm tra, chỗ nào có thể bán thú rừng, còn chỗ nào có thể hỏi tin tức người khác.

Nhưng ở chỗ này, cậu chỉ có thể nắm chặt túi da rắn trên tay, lại duỗi tay đi sờ cái ba lô của mình.

.
 
Back
Top Bottom