Khác Tình Yêu Vượt Thời

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tình Yêu Vượt Thời
Part 16


Sau khoảng hơn nửa ngày thì cả ba cuối cùng cũng đã có mặt ở nhà, nhưng khi đến trước cổng nhà, Nanon bỗng sực nhớ ra là mình để quên cây guitar của mình ngoài chợ nên cậu định bụng đi ra đó lấy nhưng chưa kịp quay đi thì cô Lan cũng vừa về và cầm trên tay cô là một cây đàn guitar rất ư là xịn xò.

Khỏi nói cũng biết cây đàn đó là của ai rồi, Nanon chứ ai bởi Perth đã từng nói là nhà anh làm gì có ai biết văn nghệ văn gừng gì đâu, cậu đang tính đi lên xin lại cây đàn thì cô Lan đi ngang qua cậu chưa kể là cổ còn làm lơ cậu mới ghê chớ xem cậu cứ như là không khí ấy, cô Lan đi ngang nhiên đi vào nhà và trưng ra một giọng nói không thể nhựa hơn mà nói với Ohm "Mình..em đi ngang chợ, thấy cây đờn này ở trong chòi của cô Bảy, mà cây đờn có vẻ mắc nên em nghĩ đó là của mình.

Em đem dìa cho mình nè."

Vừa nói, cô vừa đưa cây đàn cho Ohm cứ như kể công, Ohm nghe xong thì liếc nhìn cây đàn này, nó có vẻ rất quen thuộc, à cây đàn mà anh mua cho thiên thần nhỏ chứ đâu.

Ohm nghe vợ nói xong thì chỉ ừm một tiếng trong cổ họng rồi nói với cô "Để đó rồi mần chi thì mần đi đa."

Anh nói với chất giọng không thể lạnh nhạt hơn với cô khiến cô giật mình không thể tin vào tai mình, đây là người mà trước đây đã từng xin hỏi cưới cô bằng những lời nói và hành động ngọt ngào, đầy sủng hạnh đây sao, nhưng vì cô cũng không thể gặn hỏi anh được, nên cũng đành để cây đàn ở đó rồi đi vào nhà trong.

Còn về phía Ohm, sau khi xác minh được đây là cây đàn của mình mua cho thiên thần thì anh cũng rất điềm tĩnh mà đợi chủ nhân nhỏ của cây đàn về lấy.

Nanon cũng đã xác nhận được đó là đàn của mình thì cậu cũng cùng hai người kia đi vào nhà, vừa vào phòng khách, Nanon đã chạy đến chỗ Ohm "Ohmmmm ơiiiii, cho non lấy lại cây đàn nha, non để quên ý chứ hong phải là cố tình bỏ món quà Ohm tặng non đâu, cho non lấy lại nha."

Cậu vừa nói vừa cười để lộ ra chiếc má lúm đáng iu nhất của mình với hy vọng là sẽ làm cho Ohm xiêu lòng mà đưa lại cây đàn cho cậu, tất nhiên là với chiêu này của cậu thì Ohm không thể nào nói không được rồi, anh chỉ cười cười rồi trả lời lại cậu với một tông giọng không thể nào ôn nhu hơn "Thì Ohm có nói là không cho thiên thần lấy lại đờn đâu đa, đó là món quà mà Ohm tặng thiên thần mà.

Nó là của thiên thần ngay từ đầu rồi, Ohm để ngay đó đấy, thiên thần lấy đi."

Rồi anh cũng nhiệt tình chỉ chỗ đang để cây đàn cho Nanon dễ dàng nhìn thấy và lấy nó, sau khi đã có được thứ mà mình muốn thì cậu và First chạy nhanh vào phòng để mặt ba người đứng đơ trong phòng khách.

Perth nhìn thấy sắc mặt của anh em mình thì cười thầm, hên là chưa nghe được giọng hát của cả hai đó đa, chứ nếu nghe xong thì không biết là còn mê mẩn đến mức nào nữa đó đa. khác với cả hai người anh em đang ngơ ngác vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Perth khá điềm tĩnh ngồi xuống bàn uống trà rồi nói với hai con người đang ngơ ngác kia "Nè, chú út với anh mần cái chi mà đứng đực mặt ra đó vậy đa.

Nếu hai người có thắc mắc cái chi á thì cứ đợi đi, chỉ có tầm khoảng hơn ngày nữa là được chứng kiến rồi đó đa."

Nói rồi Perth chỉ lặng lẽ đi vào phòng bỏ lại cả hai đang chưa hiểu được chuyện gì xảy ra.

Kể từ hôm đó, Nanon, First và Perth cứ đi ra chợ cùng với hai cây đàn rồi đóng đô ở đó đến tận chiều tối mới về.

Ohm với Khaotung thì thắc mắc không thôi nhưng cũng không làm gì được vì mỗi lần mà Ohm muốn khai thác thông tin từ thiên thần là y như rằng, cậu cứ lặp đi lặp lại mãi một câu "Rồi Ohm cũng sẽ biết được thôi mà, còn có nhiêu ngày nữa đâu,Ohm ráng chờ Non nghe."

Sau câu nói đó thì khỏi phải nói cũng biết là cậu cả chỉ có thể ôm một vẻ mặt không cam tâm mà đi ngủ hoặc làm công chuyện của mình thôi.

Còn về phía Khaotung thì cũng không khá hơn là bao khi cậu cũng từng gặng hỏi anh nhưng cậu cũng chỉ nhận lại câu trả lời từ phía anh "Đanh đá cứ chờ đi, còn nhiêu ngày nữa đâu, rồi Khao cũng sẽ biết mà.

Vậy nha, giờ First phải đi trước đây."

Nói rồi anh cùng Nanon đi ra ngoài chợ cùng nhau.

---------------------------------------------------------------------------------------------------
 
Tình Yêu Vượt Thời
Một Vài Lời


Hello tất cả mọi người, lời đầu tiên thì cho mình xin cám ơn mọi người vì đã yêu thương và đón đọc fic đầu tay của mình và em gái mình thời gian qua.

Nhân dịp năm hết Tết đến, mình xin chúc cho tất cả mọi người được bình an, vạn sự như ý, mọi điều hanh thông và sức khỏe dồi dào.

Chúc cho otp của mọi người và nhất là xanh đỏ năm nay sẽ vui vẻ hơn năm ngoái và thả nhìu ke hơn năm ngoái nha.

Nói tóm lại là HAPPY NEW YEAR 🎍🎍🎍🎆🎆🎆
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 17


Rồi thì cái ngày mà cô Nguyệt mong chờ nhất cũng đã tới, rạng sáng hôm ấy thì ngoài ba cậu ấm trong nhà đang còn say giấc nồng ra thì tất cả gia đinh và kể cả các mợ dâu trong nhà đều tất bật làm đủ thứ việc trong nhà, người dọn nhà chuẩn bị đón khách, người làm bếp, người phụ bếp còn các mợ dâu thì chỉ huy gia đinh làm việc, trang điểm và chuẩn bị quần áo tươm tất, sạch sẽ và gọn gàng, ai cũng muốn trong mắt chồng mình, mình là người đẹp nhất và cuốn hút nhất trong ngày hôm nay nhất là mợ dâu cả Nguyệt, ừ thì dù sao hôm nay cũng là sanh thần của bà Hồng và kỉ niệm ngày cưới của cô Nguyệt và Ohm cơ mà nên mợ Nguyệt cứ thay đổi hết bộ này đến bộ kia không biết đã qua bao lâu rồi nữa, các mợ khác trong nhà thì cũng biết điều mà "tu" một bữa, nhường lại "sì pót lai" cho mợ Nguyệt trong ngày hôm nay.

Mà mọi người có thắc mắc là tại sao tất cả mọi người đều tất bật làm việc còn Nanon và First thì không ra phụ không?

Số là từ sáng sớm, Nanon đã bị đánh thức bởi các tiếng động trên nhà, cậu định bụng là sẽ gọi First dậy rồi cả hai sẽ ra phụ mọi người vì dù sao thì mình cũng là đang ở nhờ nhà người khác nên phải biết điều chút, nghĩ là làm, cậu bèn gọi First dậy rồi cả hai cùng lên nhà trên để phụ, nhưng chưa được bao lâu thì Ohm cũng thức giấc do thiếu hơi ấm của người nằm bên cạnh, ờ thì sau cái đêm say rượu hôm ấy thì Ohm hầu như là đóng đô tại căn phòng trống đó, rồi dần dần anh chuyển hết đồ đạc của mình qua đó và tất nhiên làm sao có thể thiếu "roomate" Nanon của anh được, lúc đầu là viện cớ để cậu ngủ lại, còn sau này là anh tự ý tách hẳn cậu và First ra riêng và cậu bất đắc dĩ trở thành "roomate" của anh.

Còn Khaotung sau khi biết chuyện thì cậu đề nghị ở chung với First với một lý do hết sức là ấu trĩ đó là "Tôi với anh nằm một mình cũng buồn, nên giờ tôi qua ngủ chung với anh để có gì hai đứa còn buồn chung."

Dĩ nhên thì nếu không có cớ đó thì vẫn sẽ được qua ngủ chung bởi cả căn nhà này là của cậu, chỉ là viện cớ nghe cho nó sang thôi.

Quay lại với buổi sáng hôm đó thì sau khi Ohm đi lên nhà trên để tìm "roomate" của mình thì anh thấy hiện tượng là Nanon đang cầm chổi quét nhà dưới sự "điều hành" của con Hiểm thì khỏi phải nói anh đã cọc đến mức nào khi nhìn thấy, tay thiên thần sinh ra là để cầm tay anh chứ không phải là cầm chổi.

Ohm nổi máu xung thiên bèn tằng hắng vài cái cho mọi người chú ý đến mình, ngay khi cô Nguyệt và tất cả mọi người nhận ra Ohm đang có mặt tại đó thì cô định bụng sẽ chạy đến và nhõng nhẽo với chồng một tý, nhưng ý định của cô bị dập tắt hoàn toàn ngay sau cú tằng hắng đó là một trận dạy dỗ gia đinh trong nhà bằng một chất giọng không thể nào giận dữ và lạnh lùng hơn "BỘ TỤI BÂY QUÊN MẤT ĐIỀU MÀ TAO NÓI NGAY TỪ ĐẦU RỒI THÌ PHẢI, AI CHO PHÉP TỤI BÂY GIAO CHIỆN TRONG NHÀ CHO HAI CẬU ẤY?

HẢ!

TAO TRẢ TIỀN CHO TỤI BÂY ĐỂ TỤI BÂY MẦN CÔNG CHIỆN NHÀ CHỨ KHÔNG PHẢI ĐỂ TỤI BÂY SAI NGƯỜI KHÁC LÀM, CHỨC QUYỀN CỦA TỤI BÂY LỚN QUÁ HÉN MÀ DÁM CÃI LỜI LUÔN CẢ TAO, TAO ĐÃ CẢNH CÁO TỪ TRƯỚC RỒI THÌ PHẢI, NẾU AI DÁM ĐỂ CHO HAI CẬU ẤY ĐỤNG MÓNG TAY VÀO CÔNG CHIỆN NHÀ THÌ NGƯỜI ĐÓ CHẾT CHẮC.

XEM RA BÂY GIỜ TAO PHẢI PHẠT ĐỂ LÀM GƯƠNG RỒI.

CẢ LŨ TỤI BÂY TRỪ THẰNG NÔ, THẰNG KHẢM VÀ NHỮNG NGƯỜI DƯỚI BẾP THÌ MỖI NGƯỜI CÒN LẠI PHẠT 10 ROI, NHỊN ĐÓI TỐI NAY VÀ RỬA HẾT ĐỐNG CHÉN BÁT TAN TIỆC, AI LÀM KHÔNG XONG HAY KHÔNG MUỐN LÀM PHẠT THÊM 5 ROI VÀ NHỊN LUÔN BỮA SÁNG MƠI, ĐỒNG THỜI THÁNG NÀY TỤI BÂY ĐỪNG HÒNG MÀ LÃNH TIỀN.

RIÊNG CON HIỂM TAO PHẠT THÊM TIỀN LƯƠNG THÁNG SAU VÀ NHỊN ĐÓI HAI NGÀY, AI DÁM CHỐNG LẠI TAO, LÉN CHO NÓ ĂN THÌ THẤY CÁI CẢNH."

Nói rồi Ohm dắt tay Nanon đi vào trong phòng.

Sau đó, anh đi qua phòng của Khaotung, gọi cậu dậy rồi học lại những gì anh vừa mới chứng chứng kiến, Khaotung nghe nói First phải làm việc nhà đến nỗi suýt té thì cậu bật dậy ngay, tay cầm theo roi rồi đi lên nhà trên với anh mình.

Lúc Ohm và Khaotung đi lên nhà trên, mấy đứa gia đinh sợ đến nỗi mặt xanh chành hết cả, chỉ mong có cao nhân nào đó cứu giúp, cô Nguyệt thấy vậy thì cũng xen vào nói đỡ, biết sao giờ, chính cô là người biểu chúng nó làm mà, với lại cô cũng đang muốn ra oai một xíu, thế là cô bèn đi lại chỗ Ohm, níu tay áo của anh rồi nhỏ giọng "Mình...nay ngày vui của dợ chồng mình với lại tía má....hông ấy mình bỏ qua cho tụi nó nghen."

Vừa mới dứt câu, Ohm liền quay qua nhìn vợ bằng ánh sắt lẹm rồi lớn giọng nói "ĐỪNG CÓ MÀ XÍA VÔ, KHÔNG PHẢI CHUYỆN CỦA CÔ."

Nói xong, anh ngay lập tức quay đi tìm ghế ngồi để chuẩn bị xử lý cái đám gia đinh trong nhà, may mắn sao mà hồi nãy, lúc Ohm đưa Nanon vào phòng để nghỉ rồi anh đi đâu đó Nanon không biết nhưng mà cậu đã nhanh chóng đi kiếm thằng bạn chí cốt của mình rồi thuật lại những gì mà mình chứng kiến từ nãy giờ, xong xuôi đâu đó thì Non cũng kêu bạn mình lẹ lẹ chạy ra can hai người ấy lại.

First nghe xong thì cũng nhanh chóng chạy theo Nanon, anh thầm nghĩ "cái nhà này có ai bình thường không vậy chời, ở nhà hay ở trong showbiz mà cứ dăm bữa nửa tháng là xảy ra drama dị nè chời.

Đúng là Firts không tìm đến drama mà drama tự tìm đến First mà."

Sau khi cả hai đi lên trên nhà trên, cả hai thấy Ohm và Khaotung đang chuẩn bị sẵn sàng để xử lý mọi người trong nhà thì cả hai tức tốc chạy lên can ngăn.

Nanon chạy lại chỗ Ohm rồi nhẹ giọng bảo anh "Ohm....thôi mà....lúc đó là Non muốn làm mà, có ai ép Non đâu.

Nhaaa, Ohmmmm" Ohm nghe vậy thì cũng bảo với Nanon "Nhưng mà tụi nó..."

"Ohm mà hong dừng là Non dận, Non hong nói chuyến dí Ohm luôn cho coi."

Nanon chặn đứng câu nói còn dang dở của Ohm, mà cũng không biết từ khi nào mà Nanon luôn nũng nịu với Ohm trong từng câu nói như thế nữa.

Ohm nghe nói thế thì cũng bất lực bảo với cậu "Ohm biết rồi, Ohm hong phạt nữa."

Rồi anh quay sang liếc tụi gia đinh trong nhà thay cho lời cảnh cáo, sau đó anh nói tiếp "Tao không phạt roi tụi bây nhưng hình phạt khác tao đưa ra thì tụi bây bị bù lại gấp đôi.

Từ rày về sau nhớ lời tao."

Nói rồi, anh bỏ đi vào trong với nanon trước sự bất ngờ của tụi gia đinh và sự bất lực của First, sau đó anh cũng chạy lại phía Khaotung rồi bảo cậu "Thôi, đanh đá cũng bớt dận đi, tụi mình dô trong chứ làm quá mọi người hoảng cũng tội."

Rồi cả hai cũng đi vào trong, bỏ lại tụi gia đinh một phen bỡ ngỡ.

Cô Nguyệt thấy một màn ân ái đó thì tức đỏ mặt, hóa ra chỉ có mình cô là trông đợi buổi kỉ niệm này thôi, còn Ohm thì không mấy quan tâm.

Cô sẽ trả thù Non, làm cho cậu phải bẽ mặt trong tối nay "mày cứ chờ đó mà coi đi, thằng giựt chồng."

------------------------------------------------------
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 18


Thoắt cái mà đã đến giờ đón khách, thật ra là nói đón khách cho sang vậy chứ cũng chỉ có mấy người bạn của cô Nguyệt, tía má cô với lại một vài người quen của gia đình thôi.

Earth và "anh" thầy lang Mix là người đến sớm nhất bởi dạo này bệnh nhân cũng thưa, cả hai và Perth đang đứng nói chuyện rôm rả thì từ đằng xa, ông bà phú hộ Lê, tía má cô Nguyệt cũng đã đến.

Cô Nguyệt thì cứ như là vớ được cọng rơm cứu mạng, chạy như bay về phía tía má mình rồi lớn tiếng gọi họ "Tía, má."

Hai người nghe thấy vậy thì cũng quay lại nhìn cô con gái mình thì cũng cười hiền hậu, bà Lê còn chậm rãi nói với con "Đi từ từ thôi con, kẻo lại té bây giờ."

Cô chạy đến chỗ tía má mình rồi cười nói trò chuyện với cả hai trong khi Ohm đang năn nỉ Nanon bên trong phòng để được chiêm ngưỡng 'ao phít' của cậu nhưng bị cậu từ chối thẳng thừng, còn phía First với Khaotung thì khỏi cần phải bàn, cậu út cừ tò tò đi theo First, miệng thì cứ luôn bảo với anh "First, cho Khao coi trang phục xíu đi, Khao hông nói ai nghe đâu mà, nha."

Còn về phía anh thì không biết từ lúc nào mà anh cũng có câu cửa miệng "Thôi mà Khao, từ từ rồi Khao cũng được nhìn mà."

Nói rồi anh kiếm cớ đi tìm Nanon rồi cả hai cứ lấp ló rồi bàn bạc nhau xì xầm to nhỏ gì đó với nhau mà bỏ mặt Ohm và Khaotung đang thắc mắc ở phía sau.

Còn bên ngoài nhà thì Perth cứ thấp thỏm không yên khi chưa nhìn thấy Chimon đâu, lạ thật ấy, mới hôm qua anh còn đi ra ngoài sạp của cậu để nói chuyện cũng như là để chắc rằng cậu sẽ có mặt cơ mà.

Đang suy nghĩ thì bỗng anh nghe tiếng hét lớn của con Hiểm ở ngoài sân, anh cứ tưởng rằng có ai đó quấy rầy nên cũng chạy ra xem thì thấy con Hiểm đang lớn tiếng nói với Chimon "NÈ, thằng ăn mày kia, mày dám lởn vởn ở trước nhà của ông hả?

Mày còn dám nói là chính con trai của ông mời mày á hả? mày nằm mơ hay sao vậy đa."

"Vậy mày mần lớn quá hen con kia mà dám lớn tiếng với người của tao."

Perth lớn tiếng quát con Hiểm để giải vây cho cậu trai kia, con Hiểm quay ngoắt lại, thấy Perth thì cái dáng vẻ oai phong lúc nãy cũng biến đâu mất tiu mà thay vào đó, nó khép nép thấy rõ rồi cúi đầu thưa gửi với perth "Cậu....cậu hai ạ" Perth cũng gật dầu với nó nhưng với một khuôn mặt không thể nào lạnh hơn, anh đi về phía Chimon rồi nhẹ nhàng bảo cậu "Cuối cùng Chi cũng tới rồi, cậu cứ sợ là Chi không tới cơ.

Thôi, tụi mình đi vào trong tham dự tiệc đi nào."

Nói rồi anh dắt Chimon vào trong nhà rồi chỉ cho cậu chiếc bàn khá đặc biệt để ngay chính giữa rồi nói với cậu "Chi ngồi đây đi, lát nữa anh cả, chú út với lại bạn của Chi cũng ngồi ở đây đó, không cần phải sợ. bây giờ cậu đi ra ngoài đón tiếp mấy người bạn của mợ Nguyệt rồi cậu vô sau hen."

"Dạ, cậu Perth."

Sau khi nghe được câu trả lời của Chimon thì Perth mới yên tâm đi ra ngoài sân để tiếp tục đón khách, sau một hồi lâu thì hai cặp kia cũng chịu đi ra ngoài và dĩ nhiên là trước con mắt ngỡ ngàng của Ohm và Khaotung vì 'ao phít' của First và Nanon quá là 'sẹc xy' và nhức mắt người xem kể cả các quan khách đang có mặt ở đó, cả bốn người không hẹn mà cùng nhau ngồi xuống bàn cùng chỗ với Chimon, trong khi Nanon và First cứ liên tục hỏi han Chimon kèm thêm mấy câu như "Chimon còn nhớ không?

Tụi tôi kĩ lưỡng lắm rồi đó?

Còn run không vậy?"

Khiến cả ba cậu trai nhà ông Trần cứ ngơ ngác nhìn cả ba người đang xì xầm to nhỏ trước mặt.

Không được hòa thuận như bàn của mấy cậu, phía bên bàn của cô Nguyệt thì tía má cô cứ thắc mắc mà hỏi cô rằng ba người kia là ai mà sao chồng cô có vẻ thân thiết quá, quan khách cũng xì xầm to nhỏ về cả ba cậu trai lạ mặt thì bị cái liếc mắt của Ohm dọa sợ nên cũng không dám hó hé gì thêm khiến lửa hận của cô Nguyệt cùng các mợ khác lại được dịp bùng lên mạnh mẽ lên cả ba cậu trai trẻ.

Mấy phút sau, ông bà Trần cũng đứng lên phát biểu cùng quan khách và khai tiệc, ông Trần lên tiếng trước "Hôm nay là sanh thần của bà nhà tôi, tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn quý vị đã đến chung vui với gia đình tôi."

Bà Hồng tiếp lời chồng mình "Hôm nay là sanh thần của tôi, con dâu cả trong nhà là người đã đề nghị ý tưởng này, má cám ơn Nguyệt nhiều, sẵn đây má cũng muốn nói là má với tía thì cũng lớn tuổi nên cũng muốn có cháu bồng rồi, Ohm với Nguyệt xem xem thế nào đi nghen."

Mọi người ai ai nghe xong cũng đều ồ lên rồi chọc ghẹo cô và Ohm, trong khi cô đang tận hưởng cảm giác sung sướng thì Ohm lên tiếng như chặn đứt mong ước của mẹ mình "Má, con xin lỗi nhiều nhưng hiện giờ con chưa nghĩ đến chiện sanh con, tạm thời mình đừng nhắc dìa chiện này nữa má, con không muốn bữa tiệc này bị mất vui."

Ngay sau khi nghe Ohm nói, bà Hồng như cắn phải ớt, tính nói chuyện với Ohm thì bị bà ành và mợ Bình cản lại, bà Lành lên tiếng vuốt giận "Thôi chị cả, tụi nhỏ cũng còn trẻ mà, với lợi tụi nó cũng ở với nhau cả đời chứ đâu phải mơi chia tay đâu mà chị lo, nay ngày vui của chị, chị cho nó qua đi nghen."

Bà Hồng nghe nói thế thì cũng ậm ừ cho qua, còn riêng với các vợ của ba cậu thì mặc dù là cay lắm nhưng không dám hó hé gì bởi các mợ đã chứng kiến cảnh cô Trúc bị cậu hai Perth la cho một trận chỉ vì dám lỡ lời xúc phạm đến Chimon, bị chồng bạo lực lạnh khiến cô chịu không được mà chủ động chia tay và xé giấy kết hôn cách đây một tuần trước khi bữa tiệc này diễn ra, khỏi phải nói sau khi cô trúc đi thì uy phong của ba cậu cũng tăng lên không ít, vì thế cho nên bây giờ các mợ cũng chỉ biết ngậm ớt chứ không dám làm gì.

Sau khi cuộc khẩu chiến kết thúc thì cũng là lúc đồ ăn được lần lượt đem ra nên tất cả mọi người cũng đang tập trung chuyên môn, bữa tiệc diễn ra trong không khí khá là yên bình nhất là chiếc bàn ở giữa, cả sáu người thì cứ Nanon, Khaotung, và Chimon mà ăn uống gì thì có sẵn cả ba người luôn sẵn sàng để mà chăm sóc cặn kẽ như lau miệng, gỡ xương cá hộ với một lý do hết sức củ chuối của Ohm "Lát nữa thiên thần nhỏ với bạn lên hát nên Ohm sợ dơ đồ của thiên thần nhỏ nên là để Ohm làm cho."

Perth cũng đồng tình với anh cả của mình, còn First thì khóc không ra nước mặt khi Khaotung cứ khăng khăng bắt anh phải làm cho mình với lý do khá là thuyết phục (ít nhất thì hơn hai anh lớn của cậu) đó là "Tôi là cậu chủ mà, với lợi tôi còn cho cậu ở nhờ nữa, xem như cậu trả tiền nhà cho tôi đi."

Ừ thì đúng mà, nên anh đâu cãi được nhưng mà thằng nanon cũng ở nhờ mà, sao nó lại được chăm sóc đến tận răng thế kia còn anh thì phải chăm sóc người này vậy.

U là trời đúng là 'thiên thần nhỏ của Ohm' nhờ.

Cũng được mà, coi như là anh vừa được ăn tiệc vừa ăn 'cơm chó' của 'otp' luôn.

Một công đôi việc, không sao First chấp nhận được, nhưng anh không biết rằng ở phía sau lưng anh có một ánh mắt sắc như dao găm rồi nở một nụ cười không thể nham hiểm hơn, cô Nguyệt vừa nghiến răng vừa nói thầm trong bụng "Lát nữa tụi bây sẽ nếm được thế nào là trái đắng, bây giờ cứ tận hưởng những phút giây vui vẻ ít ỏi còn sót lại đi.

Lát nữa tụi bây sẽ không được cười tươi như thế nữa đâu nên là chuẩn bị tinh thần đi đó đa."

-------------------------------------------------
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 19


Sau hơn hai canh giờ ăn uống no say, cô Nguyệt bỗng nhên đứng phắt dậy cầm lấy đôi đũa rồi gõ gõ vào chiếc ly thủy tinh trước mặt mình, nghe thấy tiếng động mọi người đều quay sang chỗ có tiếng động rồi nhìn chằm chằm vào vị tiểu thư cũng như là dâu cả của ông Trần, nhận thấy mọi người dồn sự tập trung vào mình, cô tằng hắng vài cái rồi lớn tiếng trịnh trọng nói "Thưa tất cả mọi người đang có mặt tại đây, thưa tía má hai bên, em thưa mình.

Như mọi người đã biết thì hôm nay là sanh thần của má chồng tôi, bà cả Hồng và đồng thời trùng khớp ngay kỉ niệm ngày cưới của tôi và cậu cả Ohm đây, thế nên tôi cũng đã chuẩn bị tiết mục văn nghệ khá đặc sắc để chiêu đãi mọi người và tía má đôi bên cùng với mình.

Mong mọi người không chê."

Nói rồi, cô bước lên ngay trước mặt mọi người cùng tiếng vỗ tay kịch liệt, cô ngồi xuống chiếc ghế có sẵn và rồi cô nói nhỏ với con Đào hình như là kêu con Đào đi vào nhà lấy thứ gì đó ra, mấy phút sau con Đào lấy ra một cây đàn bầu rồi đưa nó cho cô.

Cô nhận lấy nó rồi nhếch mép liếc nhìn hướng về phía Nanon và First, sau đó cô tấu một khúc nhạc dài khoảng nửa canh giờ và khi tiếng nhạc kết thúc, tất cả mọi người đều vỗ tay tán dương cô kèm theo những lời khen hoa mỹ như "Thật đúng là con nhà phú hộ Lê có khác, tài sắc vẹn toàn." ; "Nhất cậu cả nhà này rồi đấy, lấy được cô vợ vừa có tài, vừa có sắc như cô Nguyệt đây." ; "Cô Nguyệt với cậu Ohm đúng là một cặp tiên đồng ngọc nữ mà."

Và hàng ngàn câu từ khác để khen ngợi cô.

Đột nhiên, mợ Lan đứng dậy rồi đi qua bên bàn chỗ chồng mình đang ngồi rồi nói với Perth "Mình, em thấy mợ Nguyệt chơi hay quá, em ngưỡng mộ thật đó đa."

Rồi đột nhiên cô quay qua nói với Nanon và First "Hay là nhân dịp này, cả mấy cậu cũng lên làm cái gì đó góp vui cho bữa tiệc này đi đa."

Như bắt được tín hiệu từ thằng bạn thân của mình, Nanon đứng lên, cầm theo cây đàn rồi nói với cô Lan "Được thôi, nhưng mà cô Nguyệt phải nhường chỗ đó cho tôi chứ, cứ ngồi đó như vong vậy rồi ai lên làm gì được chời."

Nói rồi cậu đi thẳng lên chỗ cô Nguyệt rồi đẩy cô ra khỏi chiếc ghế đó, cậu rất tự nhiên mà ngồi xuống ghế rồi nói với mọi người "Ờ thì chào mọi người, tôi tên là Nanon, tôi thì đang tá túc trong nhà của Ohm nên hôm nay tôi mới được vinh dự để mà ngồi dự tiệc chung với mọi người, thôi thì nhân dịp này tôi xin trình diễn một bài để coi như là góp vui."

Cô Nguyệt thấy thế thì cười khẩy, cho rằng Nanon sec không bao giờ làm được điều gì ra hồn cả, kể cả First, rồi thì họ sẽ tự động mất mặt trước mọi người thôi.

Kế hoạch quá hoàn hảo, nếu như truy cứu trách nhiệm thì chỉ có là cô Lan thôi, bởi cô là người đã khích mà, Nguyệt chỉ là người giật dây phía sau thôi, có gì thì cứ giả bộ không biết là xong thôi.

Nghĩ là thế nên cô cũng đứng dậy, phủi bụi rồi đi về bàn của mình ngồi chờ xem kịch, nhưng thứ mà cô không ngờ đến là khi Nanon vừa ngồi xuống ghế và căng chỉnh dây đàn xong xuôi thi cậu cũng cất tiếng hát hòa cùng tiếng đàn trong trẻo vang lên:

"Ánh trăng lạc lối gieo phù hoa duyên hóa thành tro

Mặt hồ rung lên mang hạt mưa xuyên nát lòng ta

Trái tim rộng lớn thu nhân gian trong đôi mắt sầu lo

Bầu trời riêng ta ru lời ca nhắn ai đừng xa

Nhắn ai đừng xa

Nhìn từng chiếc lá úa phai màu rụng rời ngoài hiên

Mình ta với ta thôi mà

Tấm thân này chịu nhiều đớn đau lưu luyến

Gió lung lay bàn tay nâng cánh hoa tình

Dẫu trăm năm người thương vẫn cách xa mình

Thuyền mãi ra khơi đi về nơi con sóng vô hình

Chốn xa xăm trùng dương muôn hướng vạn lý"

Sau khi kết thúc bài hát, nanon khiên mọi người không thể rời mắt và kèm với đó là hàng ngàn tiếng vỗ tay kèm theo đó là hàng vạn lời tán dương còn nhiều hơn là lúc cô Nguyệt lên biểu diễn nữa, nào là "Ước gì cậu trai đó là con trai nhà tôi." ; "Nhà tôi mà có đứa con như vậy chắc mát lòng mát dạ lắm đa." ; "Người gì đâu mà vừa đẹp vừa tài năng nữa, nếu cậu ấy là con gái thì chắc tôi xin làn con gể nhà cậu ấy lâu rồi đó đa."

Còn các vị tiểu thư đi chung với gia đình họ thì cứ nhìn chằm chằm chằm cậu rồi tấm tắc khen cậu đẹp trai, tài hoa, còn có mấy cô bạo dạn hơn thì tiến đến gần cậu rồi hỏi cậu có vợ chưa, có ý trung nhân chưa khiến cho Ohm ngồi ở dưới vừa tự hào vừa lo.

Tự hào vì anh không thể nào ngờ được thiên thần nhỏ của mình lại tài năng đến thế, còn lo vì chắc chắn rằng thiên thần nhỏ của anh có rất nhiều vệ tinh vây xung quanh kể từ ngày hôm nay.

Nanon cũng đang khá tự hào, không phải vì cậu được nhận nhiều lời khen của mọi người vì đó là điều đương nhiên nhưng cậu hài lòng khi từ đây nhìn xuống, cậu có thể nhìn thấy được vẻ mặt cay cú của cô Nguyệt, xời tưởng đâu nhiêu đây là làm cậu mất mặt được ấy hả, có nào khó hơn được nữa không vậy, cậu mang vẻ mặt tự hào đi xuống chỗ mình ngồi, khi đi qua chỗ cô Lan ngồi, cậu nói nhỏ vào tai cô "Cô tưởng làm vậy là khiến tôi mất mặt được ấy hả, cô đúng là y như cái tên của tôi ha, không phải giống Na mà là cô còn NON lắm."

Cậu cố tình nhấn mạnh chữ Non lập tức thành công khiến cô Lan tức điên, gì chứ cậu cũng hỗn lắm chứ đùa, chẳng qua là tại nể tình mấy người này làm chủ nhà thôi chứ đừng có đụng đến cái nư của cậu.

Sau khi cậu an tọa thì First cũng xách theo cây đàn đi lên chỗ đó, anh cũng chào mọi ngươi bằng câu tương tự Nanon "Ờ thì chào mọi người, tôi tên là First, là bạn nối khố của Nanon, tôi thì cũng y chang bạn tôi là cũng đang ở nhờ nhà của cậu Ohm nên nay thì nối tiếp bạn tôi, tôi cũng muốn trình diễn một tiếc mục để góp vui cho bữa tiệc này vậy."

Nói rồi, anh cũng làm một loạt thao tác y chang Nanon, sau khi làm xong xuôi hết tất cả mọi thứ thì anh cũng bắt đầu cất giọng

"Đang ung dung trên trời

Đạp mây xanh hôm nay xuống chơi

Anh hôm nay hơi buồn

Thấy em tự nhiên thảnh thơi

Em đang cô đơn

Thì bàn tay đâu đưa đây

Thôi coi như cho qua năm sau

Đám cưới liền tay

Đó ngay mùng 2 có ai đi nhiều

Em ơi em ở đâu

Anh mang trầu cau qua

Anh rước dâu luôn

Mai đây ta sang giàu

Quá xá to thịt kho rau muống

Thắm thiết sẽ mặn nồng

Yêu thương lắm mênh mông

Vậy thì còn chần chờ chi nữa

Ngày mình bên nhau

Dây tơ hồng lại nối thành đôi

Anh thiếu em như đang lục tìm mất thứ gì

Người chịu anh đi, em sẽ được rất nhiều

Đời không đắn đo em cần chi phải lo

Vì mình thương nhau

Nên dây tơ hồng lại nối thành đôi

Anh thấy vui hơn

Khi hai gia đình mình nghĩa tình

Tính toán cho gần

Cuộc đời đâu xa thế

Trên dưới phu thê

Hai đứa về bên nhau

Ơi hò ơi ơi hò ơi

Ra giêng em nên lấy chồng

Như ngần ấy năm trôi nhợt nhạt đôi môi

Giờ thì đậm màu tình lên ngôi

Em nè em có muốn đi về làm dâu

Đừng có bắt anh phải buồn rầu

Xập xình xập xình nhạc đong đưa

Anh chưa có hứa cho em nhiều đâu

Thôi cho qua năm sau đám cưới liền tay

Đó ngay mùng 2 có ai đi nhiều

Em ơi em ở đâu

Anh mang trầu cao qua

Anh rước dâu luôn

Mai đây ta sang giàu

Quá xá to thịt kho rau muống

Thắm thiết sẽ mặn nồng

Yêu thương lắm mênh mông

Vậy thì còn chần chờ chi nữa

Ngày mình bên nhau

Dây tơ hồng lại nối thành đôi

Anh thiếu em như đang lục tìm mất thứ gì

Người chịu anh đi, em sẽ được rất nhiều

Đời không đắn đo em cần chi phải lo

Vì mình thương nhau

Nên dây tơ hồng lại nối thành đôi

Anh thấy vui hơn

Khi hai gia đình mình nghĩa tình

Tính toán cho gần

Cuộc đời đâu xa thế

Trên dưới phu thê

Hai đứa về bên nhau"

Sau khi anh hoàn thành xong bài hát của mình thì tất cả mọi người kể cả tía má cô Nguyệt và ông bà Trần cùng mợ bình đều vỗ tay tán thưởng anh, bởi trong lúc anh hát, tất cả mọi người đều đứng lên nhún nhảy theo từng nhịp beat của anh.

Nếu như bài của Nanon là một bài khá trầm buồn và sâu lắng thì bài của anh lại là một bài vui vẻ và phù hợp hơn với bầu không khí của bữa tiệc này.

Sau khi First trở về chỗ ngồi của mình, cả hai tưởng đâu là mọi thứ kết thúc êm đẹp rồi thì cô Nguyệt tiếp tục lên tiếng "Ủa, Chimon, bạn cậu đều lên biểu diễn hết rồi kìa, hay cậu cũng đi lên đó góp vui một bài gì đó luôn đi."

Chimon nghe cô Nguyệt nói thế thì giật mình, cậu ngước mặt lên nhìn cô, Nanon nhận ra được rằng Chimon đang khá sợ nên cậu nói nhỏ với Chimon "Đừng có sợ, tụi mình tập kĩ rồi mà, yên tâm đi nha."

Chimon nghe thấy thế thì cũng yên tâm phần nào, cậu cũng rụt rè bước lên chỗ đó rồi nhỏ giọng "Tôi tên Chimon, tôi là bạn của Nanon và First, nhân dịp hôm nay tôi được vinh dự tham gia bữa tiệc này thì tôi xin phép được góp vui bằng một bài hát cùng với Nanon và First, hai người bạn của tôi."

Sau khi cậu nói xong thì Nanon cùng với First một lần nữa cầm theo cây đàn của mình đi lên chỗ của Chimon, Nanon hỏi nhỏ bạn mình "Chimon ổn không?

Tụi mình bắt đầu được không vậy?"

Chimon nghe bạn mình hỏi vậy thì cậu gật đầu ra dấu là mình ổn, sau khi nhận được tín hiệu từ Chimon, Nanon quay sang First ra hiệu, rồi cả ba cùng cất giọng hòa theo tiếng đàn

"Thời sinh viên có cây đàn ghi-ta

Đàn ngân lên chúng ta cùng hòa ca

Có anh bạn xa nhà, có cô bạn nhớ cha

Cất vang cùng lời ca...

Đời sinh viên quý cây đàn ghi-ta

Nhờ ghi ta mới quen nàng mời ca

Buông tiếng đàn tang tình tang tính

Hát lên bài nhớ thương, thương mến tình đồng hương

Đời sinh viên sống trong tình bạn thân

Khi thấy anh buồn tôi nâng phím đàn, tính tang tình tình tang

Cùng dắt nhau qua những ngày gian khó

Cùng dắt nhau qua quãng đời sinh viên

Rồi mai đây bước danh lợi phồn hoa

Khi nghe tiếng đàn ta nhớ năm nào

Thức suốt đêm dài những ngày thi đến

Giờ nhớ nhau, nhớ nhau thật nhiều

Giờ nhớ nhau ta ôm đàn ghi-ta...."

Khi kết thúc tiếc mục của mình, cả ba nhận được rất nhiều lời khen của tất cả mọi người có mặt trong bữa tiệc đó cùng với những ánh mắt ngưỡng mộ và tự hào của cả ba cậu ấm đang ngồi phía dưới, cả ba cũng cuối chào mọi người rồi đi xuống bàn của mình để tiếp tục công cuộc ăn uống của bản thân mà không biết rằng ở phía sau, cô Nguyệt và cô lan đang phóng cho cả ba ánh mắt căm phẫn, riêng cô Nguyệt thì tức anh ách trong bụng khi rõ ràng cô đã lên kế hoạch rất kĩ càng vậy mà cũng không thể nào làm khó được kẻ thù không đội trời chung của mình.

----------------------------------------------------

Những bài hát mà mình lấy để vào trong chap này là bài

'Rồi Tới Luôn của Hồ Phi Nal

Ai Mang Cô Đơn Đi của K-ICM và APJ

Cây Đàn Sinh Viên của Quốc An-Thuận Thiên'

Theo những gì mình seach được thì thông tin nó là như thế, còn nếu mình có lỡ nói sai thông tin gì thì mong mọi người comment nhẹ nhàng, nhắc nhở mình để mình sửa lại cho đúng nha, cám ơn mọi người rất nhiều ạ.
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 20


Sau hơn một canh giờ nữa sau khi việc ca hát kết thúc thì tiệc cũng vừa vặn kết thúc, chính vì thế mà tất cả quan khách cũng ra về còn lại gia đinh trong nhà thì lo dọn dẹp tàn cuộc, Ohm, Perth và Khaotung cũng đã ngà ngà say nên Nanon, Chimon và First có trách nhiệm dìu cả ba về phòng vì các mợ thì vẫn phải phụ gia đinh dọn dẹp một số thứ sau bữa tiệc.

Bên phía Nanon, sau khi cậu đã dìu được Ohm lên trên giường, cậu tính đi lấy nước ấm để lau người cho anh thì bỗng nhiên, anh chồm người ngồi dậy, nắm lấy tay cậu.

Nanon cảm thấy cơ thể mình có một lực nào đó níu kéo thì cậu cũng quay qua nhìn anh, khoảng khắc cậu chạm mắt với anh, cậu khá bất ngờ bởi trong ánh mắt mắt ấy, cậu cảm nhận được sự mong chờ cũng như một tia hoảng loạn nhẹ.

Cậu nhỏ giọng bảo anh "Ohm....bỏ Non ra nào....Non đi lấy nước ấm lau người cho Ohm mà, ha."

Ohm nghe thế thì cũng chịu buông tay với câu nói với theo "Thiên thần đi nhanh về nhanh đó nha, Ohm đợi đó."

Nanon nghe thế thì cũng gật đầu rồi cười nhẹ với anh tỏ vẻ mình đồng ý với anh, sau một vài phút sau khi lau người rồi thay đồ xong xuôi cho Ohm, đồng thời cậu cũng tắm rửa sạch sẽ thì cậu tính đi về phòng mình mà ngủ thì bỗng nhiên Ohm đi về phía cậu rồi ôm cậu từ phía sau, Nanon bỗng sững người, cậu lắp bắp "O...Ohm...l...làm gì vậy" , nghe thấy câu hỏi của Nanon, Ohm chỉ cười nhẹ rồi nói với cậu trong khi còn ôm con người ta cứng ngắc "Thiê...à không, Nanon, Ohm nói chuyện này ra nghe có vẻ hơi khó tin như mà Ohm mến Nanon lắm ý, Ohm đã để ý Nanon kể từ lúc nanon mới đến đây rồi.

Mặc dù chỉ có hơn một tháng thôi nhưng mà Ohm mến Nanon lắm, Nanon có thể cho Ohm cơ hội tìm hiểu và chăm sóc Nanon nha."

Nanon nghe đến đây thì sững người, chuyện gì đây, Ohm thích mình á hả, đây là đang tỏ tình mình sao.

Thật ra thì không phải Nanon không có tình cảm gì đặc biệt với anh bởi trong một vài khoảng khắc sau hơn một tháng khi cậu đến đây thì cậu cũng có hơi rung động nhẹ với anh, nhưng như vậy thì không phải là quá nhanh rồi sao.

Còn bên phía Ohm, sau hơn mấy phút mà anh không thấy cậu hồi đáp thì anh cũng tưởng đâu là cậu không có cảm giác như mình nên anh cũng từ từ thả lỏng lực tay đặt ngay eo cậu, sau khi cảm nhận được lực tay đặt ngay eo mình bị buông lỏng thì Nanon cũng giật mình quay người ra sau, nhận thấy Ohm đang từ từ quay trở về giường thì cậu cũng đi lại phía Ohm rồi nhẹ nhàng nói với anh "Ohm...Non chưa nói là sẽ từ chối mà, ở đây Non không có ai ngoại trừ Ohm với First đâu đó, Ohm hông được bỏ rơi Non đâu đó."

Ohm nghe cậu nói thì cũng từ từ ngẩn đầu lên nhìn cậu, vậy là cậu đồng ý rồi đúng không ta "Non...Non đồng ý hả, Non đồng ý cho Ohm được chăm sóc cho Non rồi đúng không?"

Nhận được cái gật đầu chắc nịch từ Nanon, Ohm như vớ được vàng, anh ôm chầm cậu rồi nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi cậu, nhưng không biết từ lúc nào mà nụ hôn này trở nên nóng bỏng hơn, từ cái chạm môi nhẹ nhàng ban đầu trở thành cái hôn cháy bỏng, môi lưỡ dây dưa không dứt, sau một vài phút âu yếm môi lưỡi thì Nanon phải đập đập mấy cái vào lưng anh để ra hiệu cho anh dừng lại, Ohm cũng cũng biết ý mà dứt ra và kéo theo đó là một sợi chỉ bạc sau hơn một vài phút dây dưa.

Ohm cụng trán mình vào cậu rồi mỉm cười nhẹ nhìn cậu rồi anh bất ngờ lên tiếng "Ohm hứa với Non là sẽ không để cho Non phải thiệt thòi gì nhiều đâu, Non tin Ohm nha."

Nanon cũng cười cười với anh rồi cậu nhẹ giọng đáp nửa thật nửa đùa "Ohm yên tâm, Non tin cậu mà."

Ohm nghe Nanon trả lời thì ngơ ngác hồi lâu, cha mẹ ơi, sao hôm nay thiên thần nhỏ trông đáng yêu thế này, kiểu này mà không cong cũng uổng ha.

Thế là sau mấy phút ân ân ái ái, cả hai cũng lẳng lặng ôm nhau đi ngủ.

Bên phía của Perth cũng chẳng khá khẩm gì hơn khi vừa mới nãy, anh cũng nói lời tỏ tình với Chimon, nhưng cậu chẳng nói chẳng rằng gì mà chỉ lủi thủi lau mình, dọn dẹp phòng ốc rồi thay đồ giúp anh, mà cậu hai thì không cam tâm khi Chimon lơ mình, anh bèn đứng dậy, tiến lại chỗ Chimon đang lúi húi làm công việc rồi nhẹ nhàng hết sức có thể mà hỏi cậu "Sao Chi không trả lời câu hỏi của cậu?

Khinh cậu à, hả."

Chimon đang dọn dẹp, nghe thế cậu cũng giật mình quay lại, bắt gặp ánh mắt của Perth thì cậu khựng lại đôi chút, nhưng sau đó cũng dè dặt mà trả lời anh "Cậu...cậu Perth....cậu xỉn rồi thì cậu đi nghĩ trước đi ạ, Chimon dọn dẹp xong đống này rồi đi dìa liền, cậu khỏi lo.", "Vậy ai bảo với Chi là Chi không được ở lại đây vậy?

Chi còn chưa trả lời câu hỏi lúc nãy của cậu đâu đó đa."

Perth cắt ngang câu nói của Chimon mà trả lời cậu, Chimon nghe thấy Perth hỏi cậu về câu hỏi vừa rồi, cậu cúi gằm mặt xuống rồi lí nhí đáp lời anh "Dạ cậu, Chimon không dám coi thường cậu nhưng mà Chimon cũng không dám suy nghĩ tới việc đó đâu cậu, xung quanh cậu có biết bao nhiêu là cô gái đẹp mà, chắc là cậu chỉ say xỉn nhất thời nên mới nói vậy thôi...."

Perth chặn đứng câu nói dang dỡ của cậu bằng một nụ hôn nồng thắm rồi sau mấy phút chạm môi, anh dứt môi ra kéo theo một sợi chỉ bạc huyền thoại Anh nhìn cậu bằng ánh mắt trìu mến rồi nhỏ giọng nói với cậu "Nếu mà như vậy thì chắc không phải xỉn nhất thời nữa đâu ha, cậu thương Chi thiệt lòng mà, nếu mà Chi không tin thì Chi cứ cho cậu cơ hội để chứ minh đi, xem xem đây có phải là sự nhất thời hay không."

Chimon đang chưa hoàn hồn lại sau nụ hôn vừa rồi mà còn được nghe những lời tỏ tình của Perth, Chimon ngẩn người một úc lâu rồi sau đó không biết vì sao mà cậu cũng gật đầu đồng ý với lời đề nghị của Perth.

Sau khi thấy người thương của mình cuối cùng cũng đã đồng ý lời tỏ tình của mình thì khỏi phải nói cũng biết là Perth mừng tới mức nào rồi nhưng anh không quá bạo dạn giống như Ohm nên chỉ bẽn lẽn nắm tay cậu rồi sau đó tranh thủ lúc Chimon đi tẳm rửa thì anh dọn dẹp lại chiếc giường cho sạch sẽ rồi sau đó anh đợi cậu ra rồi cả hai cùng đi ngủ và tất nhiên là chỉ dừng lại ở mức nắm tay thôi.

---------------------------------------------------------
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 21


Về phần của First và Khaotung, cả hai đều uống đến say bí tỵ nên cả hai người họ phải dìu dắt nhau để đi được đến phòng ngủ, sau khi đến nơi thì Khaotung nằm lăn ra mà ngủ, thấy người bạn mình ngủ say như chết còn về phần anh thì anh cũng đã mệt lắm rồi và cũng muốn nhanh chóng đi ngủ thế nhưng mà lương tâm của anh không cho phép anh bỏ mặt cậu thế, nên là anh dường như lặp lại hành động y chang như Nanon và Chimon đã làm đó là giặt khăn, lấy nước nóng lau người cho cậu rồi giúp đỡ cậu thay quần áo, một hồi lâu sau, sau khi đã làm xong hết tất cả mọi việc, anh định là sẽ đi tìm Nanon xin ngủ ké một ngày để cho con sâu rượu này ngủ riêng một hôm nhưng khi đang tính lấy đồ để đi thì Khaotung bỗng chốc ngồi dậy rồi nói một tràng dài với anh "First tính đi đâu à?

Sao lại đi?

Không muốn ngủ với nhau nữa à?

Đồ đờn ông tệ bạc, anh ngủ với tôi cho đã rồi giờ anh lại tính chơi bài chuồn trong khi tôi đang ngủ, anh có ngon thì đi luôn đi nha, đừng để tôi thấy mặt anh, tôi mà thấy là tôi đụng đâu đánh đó cho anh coi, đồ tồi."

First nghe thấy một tràng liên tục được phát ra từ chiếc mỏ hỗn kia thì cũng chỉ biết cười trừ thôi, tâm trạng của anh hiện tại là ba phần bất lực bảy phần như ba.

Sau khi Khaotung nói xong (thực chất là nghĩ lấy hơi để chuẩn bị nói tiếp) thì First lên tiếng nhằm chặn đứng câu nói chuẩn bị phát ra kia "Thế giờ Khao không muốn First đi à, nhưng mà tụi mình là gì của nhau đâu mà ngủ chung, First nhớ hình như lúc First mới tới đây có người nói là chỉ có vợ chồng hoặc người yêu mới được ngủ chung thôi đó nha, ngay cả bạn bè cũng mỗi người một phòng riêng mà ta?"

Anh chỉ nói thế nhằm trêu chọc cậu út một tí thôi, nào ngờ hôm nay rượu vào lời ra, cậu út bạo dạn hẳn, đứng ngay trước mặt anh rồi cười khẩy nói "Thì đúng là vậy mà....trước giờ vẫn thế mà....nên là....First nghĩ thử xem tại sao Khao lại cho phép First ngủ chung với Khao nhờ."

Nói xong rồi cậu còn nhếch nhếch chân mày cứ như là đang ra một tín hiệu nào đó cho anh, First nghe thấy con mèo đanh đá tự nhiên lại đổi cái giọng điệu nghiêm túc thì anh cũng hơi rùng mình mà suy nghĩ, một hồi lâu sau như có một cái gì đó khai sáng trong đầu, First giật mình khi suy nghĩ đến việc đó, anh lắp bắp "Gì...gì chứ....chả lẽ...Khao lại...lại..."

Nghe thấy anh lắp bắp hỏi mình, Khaotung chỉ tỉnh bơ mà nói ra đáp án khiến cho anh cả đời cũng không thể nào quên được "Ừa, tôi thích First đó, sao hả, anh có thích tôi không?"

U là trời, hơn 20 mấy năm gìn giữ, nhưng nghĩ kĩ lại thì bị mất vào tay người như Khaotung cũng gọi là hợp lí nhể, tính ra thì trời sinh ra ba cậu nhà này ai cũng đẹp trai, ga lăng, thông minh và tinh tế chỉ có điều là mỏ hơi hỗn xíu thôi nhưng mà cũng đúng, ông trời không cho ai tất cả mà, nhưng nếu khuyết điểm chỉ có mỗi thế thì First ưng nha.

Nói tóm lại là anh cũng có tình cảm với cậu đấy, nói chưa nhỉ đó là First là bi thế nên anh có thể hẹn hò cả trai lẫn gái, quan trọng là nói chuyện hợp nhau và con tim rung động cùng tần số thì yêu thôi, anh còn thầm thích Nanon một thời gian dài nữa cơ, nhưng sau khi Nanon có bạn gái thì First mới bắt đầu từ bỏ tình đơn phương mà cố gắng để làm bạn bè của cậu, ủa mà nhắc tới Nanon mới nhớ, liệu trai thẳng như cậu thì cậu cả nhà này có cua đổ được không ta, công ship thuyền của First đó, cầu trời cho Nanon đổ Ohm đi.

À mà bỏ qua chuyện đó thì bằng một ánh mắt trông chờ của Khaotung, First đã gật đầu đồng ý ngay "Thì cũng thích đó, mà đằng ấy hỗn quá nên ngại nói thôi."

Và thế buổi tối hôm ấy, trong nhà ông bà Trần có ba cặp đôi hoàn hảo mới nhú ôm nhau ngủ ngon lành sau mấy màn ân ái sến sẩm cả hơn 1 canh giờ.

-------------------------

Cùng lúc đó tại phòng khám, nói đúng hơn là nhà của Earth, có hai thân ảnh đang ngồi ngắm trăng, trăng đêm nay đẹp thật đấy chứ, tính ra là tối nào cũng thế, mỗi khi đã đóng cửa phòng khám xong xuôi thì Mix có sở thích là ngồi trước cửa nhà ngắm trăng một lúc lâu.

Cái thói quen đó chắc được hình thành từ lúc cậu mới nghe tin cha cậu qua đời rồi đấy nhỉ, khi ấy cậu tin rằng cha cậu đang ở trên trời và dõi theo cậu, vì thế nên việc ngắm trăng mang cho cậu ý nghĩa rất lớn.

Cậu là đang trò chuyện cùng với cha mình sau một ngày vất vả, nhưng mà hôm nay không hiểu tại sao mà trăng lại đặc biệt đẹp đến thế, chắc có lẽ là do người ngồi ngắm cùng chăng?

Không bị nữa nhưng có lẽ là vì mặt trăng vẫn thế, khung cảnh vẫn thế chỉ có lòng người là thay đổi thôi, ngồi ngắm trăng cùng người thương thì đừng nói chuyện ngắm trăng, chỉ cần thấy nhau là cũng đủ để vui vẻ suốt cả một ngày rồi.

Nhưng hiện tại chẳng hạn, họ chả cần làm gì hay nói gì cả, chỉ cần cùng nhau ngồi ngắm trăng và nắm chặt tay nhau thì trời có lạnh cách mấy thì cũng thấy ấm lòng thôi.

Có lẽ là vì cha Mix hiểu được sự vất vả cũng như là cô đơn của cậu nên mới nhờ anh đến cạnh cậu, san sẻ hết những hỉ nộ ái ố trong cuộc sống này, giúp nó đỡ tẻ nhạt và buồn chán hơn chăng.

Cả hai cứ ngồi ở đó một lúc lâu, vẫn đan tay vào nhau và cùng nhau nhìn lên bầu trời đầy sao đêm, khi màn sương bắt đầu phủ xuống dương gian một lớp mỏng thì ngay lập tức Earth đứng dậy và đồng thời cũng kéo Mix đứng lên theo rồi cả hai cùng nhau quay vào trong nhà và ngủ.

Đêm hôm ấy, trong ngôi làng vốn dĩ yên bình ấy lại có thêm màu sắc hồng phấn do tình yêu đem lại.

Mà không chỉ có một mà là tận 4 'couple' sẽ phá vỡ định kiến ngoài kia khi họ sẵn sàng rủ bỏ con người cũ, trở nên tốt đẹp hơn vì người con trai mà họ thương.

Như một nhà hiền triết đã từng nói rằng 'sở dĩ thần cupid bị che mắt bởi do thứ tình yêu ông ban cho con người là thông qua trái tim chứ không phải là con mắt' cơ mà.

---------------------------------------------------------
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 22


Trời vừa sáng tinh mơ thì bỗng nhiên Perth cảm thấy cổ họng mình khô rát do đêm qua mình đã uống khá nhiều cồn nữa cơ, anh tính ngồi dậy rồi đi lên nhà trên kiếm nước, khi anh kẽ nhấc người lên khỏi giường một chút thì chợt nhận ra cánh tay phải của mình khá là nặng nề cứ như có vật gì đó đè lên vậy, anh quay đầu lại nhìn thì tá hỏa tâm tinh khi thấy bé bánh bao nằm kế bên mà còn là tư thế rúc vào hết trong lòng mình nữa chứ.

Anh dĩ nhiên là nhớ tất cả mọi thứ xảy ra hồi đêm qua nhưng anh chỉ không ngờ là nó lại nhanh đến thế, khi anh còn đang lúng túng chưa biết làm sao thì bỗng dưng Chimon cựa quậy tỉnh giấc, cậu chớp chớp rồi lấy tay dụi dụi vào mắt để nhìn cho rõ ràng hơn do ánh sáng chiếu vào làm cậu bị chói.

Sau khi cậu nhận ra được người nằm kế bên mình cũng đã thức mà còn là thức từ trước mình thì cậu cũng vô thức xoay qua rồi dùng giọng điệu nửa tỉnh nửa mơ mà chào anh "Cậu Perth dậy rồi ạ, cậu dậy sớm thế, đêm qua cậu khá say nên Chimon tưởng đâu là cậu còn đang ngủ chớ."

Nghe người trong lòng mình chào hỏi với tông giọng đó thì trong lòng anh bỗng dậy sóng thầm nghĩ "Chimon ơi là Chimon, em chào cậu buổi sáng như vậy là chết cậu rồi, chào như vậy thì không chỉ có mỗi mình cậu thức thôi đâu đó đa."

Nhưng dĩ nhiên là anh cố gắng bình tĩnh bên ngoài mà đáp lại cậu "Ừa, cậu khát nước nên tỉnh dậy tính đi lấy nước uống thôi ấy mà, cậu lỡ làm em tỉnh theo hả?

Em có muốn ngủ tiếp tục không?"

Chimon nghe thế thì đỏ mặt tía tai lắc lắc đầu nhỏ trả lời anh "Dạ thôi, Chimon ngủ đủ rồi cậu, Chi tranh thủ đi dìa với cô, Chi đi lâu vầy chắc cô đang trông dữ lắm cậu ạ."

Bên đây thì Perth không hài lòng với cách xưng hô của Chimon nên nhỏ nhẹ bảo cậu "Hôm qua mình đã trở thành người thương của nhau rồi mà sao em xưng hô với cậu xa cách quá đa, còn sử dụng kính ngữ nữa chớ.

Cậu buồn đó" và đương nhiên là Chimon tưởng thật với cái khuôn mặt đáng thương như cún con của người trước mặt, cậu cuống quýt lên tiếng "Cậu...cậu Perth đừng có buồn Chi...e...em nha, em chưa bao giờ xưng hô như vậy nên có chút chưa quen lắm" cậu lắp bắp nói với anh, Perth đương nhiên là vui đến nhảy cẫng lên rồi nhưng mà ngoài mặt thì vẫn cố gắng bình tĩnh, rồi bất ngờ anh hôn cậu một nụ hôn chuồn chuồn phớt rồi nói với cậu "Cậu chọc em thôi, nếu em chưa quen thì tập làm quen dần dần rồi cũng sẽ quen thôi, nụ hôn chào buổi sáng của cậu.

Em về cẩn thận nghen, để cậu ra tiễn" nói xong thì cậu và anh đứng dậy, chỉnh trang và đầu tóc cho nghiêm chỉnh rồi anh đưa cậu ra tận cửa, sau khi quấn quít nhau thêm mấy phút nữa thì anh cũng chịu buông tay để cậu đi về nhà, sau đó anh quay trở vào trong.

Bầu trời hôm nay đẹp thật đấy nhờ, hay là do trong tim của anh đang có sự thay đổi lớn.

Về phần First Khaotung thì khỏi phải nói rồi, cả hai vẫn còn đang ngủ say sưa trong nhà ấy bởi cả hai đều uống say như nhau hôm qua.

Bỗng nhiên Khaotung cục cựa trở mình rồi từ từ tỉnh dậy, cậu nhận thấy mình đang nằm trong lòng của người lớn hơn thì bừng tỉnh, gì vậy nè, lục lại kí ức hôm qua thì tá hỏa, phải ha mình là người tỏ tình với người kia trước cơ mà, anh cũng đã hồi đáp lại đoạn tình cảm của cậu.

Nghĩ tới nghĩ lui mà Khaotung không nhận ra được kể từ khi nào mà First cũng đã tỉnh giấc do thiếu hơi ấm của người nằm kế bên.

Anh vươn vai đón chào bình minh đôi tiện tay xoa xoa đầu cậu rồi lên tiếng "Chào buổi sáng, người yêu" cậu nghe thấy thế thì ngước nhìn anh, cảm thấy người này với người trước đó dường như là hai người hoàn toàn khác nhau, trước đó là kẻ thù của cậu còn bây giờ thì sao, vâng người con trai của đời mình.

First thấy cậu không trả lời trả vốn gì thì cũng suy nghĩ "Chả nhẽ hôm qua chỉ là một lời nói bông đùa trong lúc say thôi sao?"

Đang khi anh tính hỏi cậu thì cậu ngay lập tức đặt một nụ hôn lên má anh rồi lên tiếng "Chào buổi sáng, người yêu, bầu trời hôm nay đẹp nhỉ?"

Nói rồi cậu hướng mắt nhìn ra phía cửa sổ, trời hôm nay đẹp thật đấy, Bình minh đang dần ló dạng, chính vì thế mà bầu trời có những vệt hồng hồng sẵn sàng nhường chỗ cho mặt trời trong một vài giờ tới.

First nhìn theo hướng cửa sổ rồi đặt cằm mình trên đỉnh đầu cậu mà lên tiếng "Bầu trời hôm nay bình thường như mọi khi mà, Khao thấy nó đẹp thì chắc có lẽ là do trái tim của Khao đang có sự thay đổi chăng?"

Khaotung nghe anh nói vậy thì ngước lên nhìn anh rồi hỏi anh "Vậy thì First nghĩ sự thay đổi trong trái tim em là gì?"

Anh cười bảo cậu "Trái tim của Khao không thay đổi gì nhiều đâu, chỉ là bây giờ nó chứa thêm một người nữa, mà người đó trùng hợp lại là anh thôi."

Nói rồi cả hai nhìn nhau cười cười rồi trao cho nhau nụ hôn chào đón bình minh.

Còn về phần Nanon thì cậu lại dậy trước Ohm, cậu sốt sắng đi rót nước để sẵn cho anh rồi cậu đi vào nhà vệ sinh mà tắm rửa, xong xuôi thì cậu tính đi ra ngoài nhà trên nhưng sau khi cậu đi ra từ nhà vệ sinh, thấy anh đã tỉnh, cậu bèn đi lại chỗ anh, đưa cho anh ly nước rồi trong khi anh uống nước, cậu ngồi xuống bên cạnh rồi cất giọng hỏi anh "Ohm ngủ không ngon à, hôm qua Non thấy Ohm ngủ khá trễ mà sao mới giờ này Ohm đã dậy rồi."

Ohm nghe cậu hỏi mình thì vui vẻ nở một nụ cười không thể nào gâu đần hơn rồi trả lời cậu "Thì tại iu dấu của Ohm đi đâu ấy, mất hơi ấm nên Ohm không thể nào ngủ được nữa ấy mà."

Nanon nghe vậy thì cũng cười nói "Xời, dẻo quẹo cái mỏ, như vậy là bao em đổ đứ đừ thì cũng đúng thôi.", "Vậy mà có người không đổ Ohm cơ" Ohm dang tay ôm cậu vào lòng rồi đáp trả cậu, Nanon cũng đâu dễ dàng chịu thua mà nói với anh "Vậy giờ chắc Non xin rút lại lời nói của mình nha..."

Ohm sau khi nghe người thương nói vậy thì vội vàng chặn câu nói dở dang bằng một nụ hôn nồng thắm, sau vài giây chạm môi, Ohm dứt ra khỏi môi cậu rồi anh làm ra vẻ như ủy khuất lắm rồi nói "Thôi mà iu dấu, iu dấu bỏ Ohm rồi Ohm biết yêu ai nữa đây, trái tim người ta đặt ngay đây rồi mà."

Vừa nói anh vừa đặt tay mình lên bên trái của Nanon nơi mà trái tim cậu đang đập loạn nhịp từ lúc anh ôm cậu đến giờ.

Cùng lúc đó thì Earth Mix cũng đã thức dậy đón bình minh, cả hai chỉ đơn giản là nấu bữa sáng, cùng nhau ngồi ăn rồi trò chuyện ngắm bình minh.

Buổi sáng hôm ấy là một ngày mới đồng thời nó cũng chứng kiến nhiều sự đổi mới trong chính ngôi làng vốn dĩ đã rất yên bình này, cụ thể hơn là có những thứ tình cảm mới đang len lỏi vào từ ngóc ngách của trái tim đối với một số người nào đó.

---------------------------------------------------------
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 23


Sau hơn ba canh giờ kể từ lúc bình minh vừa ló dạng, Ohm đã nhận được cuộc điện thoại khẩn cấp từ một công nhân trong nhà máy nói rằng có một cái ống nước đang bị rò rỉ ra ngoài và nó rất nguy hiểm cho mọi người làm trong nhà máy bởi nhà máy có rất nhiều thiết bị điện tử khác nhau mà ổng nước bị rỉ ra thì sẽ có nguy cơ chạm mạch điện gây cháy nổ.

Vừa nghe thấy vậy, Ohm đã nhanh chóng nói lại cho Perth với Khaotung rồi cả ba nhanh chóng sắp xếp đồ đạc để đi lên Sì Gòn một chuyến.

Đang khi cả ba sắp xếp đồ chuẩn bị lên đường thì Ohm sực nhớ ra một việc khá quan trọng, anh nói với hai đứa em trai mình "Nè mấy chú, mấy chú có muốn đưa ai đó đi theo thì mần nhanh lên đi nghen, không còn nhiều thời gian đâu đó đa."

Mặc dù là nói phong long và không nhắc tới tên cụ thể nhưng cả hai cũng hiểu ý rồi chạy đi mỗi người một hướng.

Perth chạy 'hỏa tốc' ra ngoài chợ, anh dừng lại ngay khi đến sạp giò chả quen thuộc, thấy Chimon đang bận rộn dọn dẹp sạp, anh bèn tiến lại gần rồi nhỏ giọng hỏi cậu "Sao hôm nay sạp của em lại không mở bán vậy?"

Chimon nghe thấy giọng nói quen thuộc thì ngước lên nói với anh "Dạ tại nguyên liệu trong nhà hết chơn rồi cậu, em tính đi lên Sì Gòn một chuyến để mua thêm nguyên liệu nên hôm nay em mới không mở bán đó đa."

Perth nghe thế thì vui như trẩy hội trong lòng, anh nói với cậu "Vậy bây giờ em vào trong sắp xếp đồ đạc lẹ đi đa, cậu đang tính lên Sì Gòn do nhà máy bị một số trục trặc đây."

"Dạ vậy em đi vào xếp đồ đây" , "Ừa, tầm nửa canh giờ nữa cậu lợi đây đón em đi đó nghen, tranh thủ đi đó đa, thôi giờ cậu dìa lo tranh thủ xếp đồ cho xong đây."

Cả hai cứ như thế mà anh một câu em một câu rồi ngay sau khi thông báo cho cậu biết thời gian rõ ràng thì Perth bèn quay về nhà để tranh thủ xếp đồ cho xong.

Bên phía Khaotung thì không cần nói nhiều, cậu chỉ cần làm nũng anh một xíu thôi thì First cũng đồng ý đi với cậu với một lý do nghe có vẻ vô lý nhưng hết sức thuyết phục của Khaotung đó là "First cũng biết em sát gái cỡ nào rồi đó, bây giờ First mà không đi chung với em, mấy cô gái đẹp đó mà vây quanh em là First mệt đó nghen."

Sau khi nghe câu nói đó phát ra từ miệng người yêu mình thì First đâu còn cách nào khác ngoài gật đầu đồng ý đâu.

Còn riêng Nanon thì khỏi cần làm nũng hay năn nỉ gì nhiều đâu, bởi sau khi nghe anh nói là sẽ đi lên Sài Gòn thì Nanon đã nằng nặc đòi đi chung với anh bởi vì cậu muốn được tận mắt chứng kiến nơi cậu sống trong quá khứ nó sẽ ra sao, Ohm thì vui mừng hết biết rồi, anh gật đầu lia lịa ý muốn nói là cậu có thể đi theo anh kèm theo lời thúc giục "Vậy giờ iu dấu đi xếp đồ đạc lẹ đi đa, chút xíu nữa là mình đi luôn đó."

Nanon gật đầu đồng ý với anh rồi đặt lên má anh nụ hôn phớt, sau đó cậu chạy đi xếp đồ, trước khi đi, cậu quay lại nói với anh "Thay lời cám ơn của Non tới cậu cả ạaaa."

Ohm cười cười rồi phất tay ý nói cậu đi làm công việc đi.

Sau gần nửa canh giờ trôi qua thì cả bốn con người cũng đã xếp đồ đạc xong xuôi và Ohm cũng đã thưa chuyện với tía và hai má thì bây giờ đây, trên chiếc oto nhỏ đó chứa đựng tới tận 7 con người gồm FirstKhaotung, Ohmnanon, con Đào, thằng Nô và Perrh.

Chiếc oto nhỏ xuất phát từ nhà ông Trần ra đến ngoài chợ thì dừng lại ở ven đường, Perth cũng biết ý mà chạy thật nhanh vào trong chợ, sau tầm khoảng hơn 15 phút giờ hiện đại thì Perth cùng Chimon bước ra xe rồi chiếc xe ngay sau đó mới chính thức đi lên Sì Gòn và sau hơn hai tiếng 45 phút giờ hiện đại thì chiếc xe đã đậu nay trước dãy nhà trọ của Khaotung.

Ca ba cậu nhanh chóng bước vào bốn căn phòng nằm khuất dưới tận cuối cùng hành lang.

Khi đi ngang qua các phòng khác, Chimon, Nanon và First nghe thấy tiếng la ó của các nữ sinh khi thấy bóng dáng của ba cậu lướt qua.

Cả hai cũng không quan tâm lắm vì ngày trước, ba cậu sát gái hay như nào thì cũng không quan trọng vì giờ đây người mà ba cậu yêu chả phải là con trai sao nhưng hình như Chimon thì không như thế, cậu cứ rụt rè thế nào ý khi rõ ràng đây là nơi cậu sống mà.

Ờ ha quên, thì đây là nơi cậu sống mà nơi cậu sống thì sẽ gặp gia đình cậu mà gặp thì nó cũng bình thường cho đến khi họ biết là con họ yêu một người nam nhân.

Ở thời đại của Nanon và First còn chưa có nhiều gia đình chấp nhận chuyện yêu đồng giới mặc dù chuyện đó rất phổ biến chứ nói chi đến hồi này.

Nhưng mà chuyện đó bỏ qua một bên, hôm nay là ngày đầu tiên đi chơi cùng với người yêu mà, thế nên là mình cứ chill thôi, sợ gì.

Khi đang đi ngang qua một phòng trọ, không biết là bạn gái ấy ăn gan hùm hay sao mà cô ấy chạy ra rồi la lớn tiếng "Cậu Khao, sao cậu đi lâu quá vậy, em ngóng cậu bữa giờ."

Rồi luôn, sau khi First nghe được câu nói đó thì cái mỏ anh cũng hơn giật giật rồi đó nha, bộ thiếu hơn trai đến độ không biết là người ta là 'trai' đã có 'chồng' rồi hả?

Nanon và Chimon giây trước đang cười đùa trên nỗi đau của người khác thì giây sau cả hai lại bị xịt keo, cứng ngắc khi cả hai người đều nghe được câu tương tự.

Xời, 'giờ thì ai cười'.

Nên nhớ một điều đó là First dù sao cũng vẫn là cột nhà nha, còn hai người kia là nóc thì cũng đủ hiểu kíp nạn của hai người cậu ấm đang tái mét mặt mày sau câu nói ấy rồi.

First sẽ lên kế hoạch để trả món nợ mà trước đây Khaotung đã dám kêu anh gọi lịch sự chỉ để bao một bữa ăn sáng, hehe.

Còn hội nóc nhà á hả, khỏi lo đi vì First thấy cái mỏ của Nanon chuẩn bị giựt giựt rồi đó, hai cậu Ohm và Perth dù sao thì cũng là người đã có gia đình mà, First sẽ chờ coi coi là Nanon sẽ xử lý Ohm và bày mưu cho Chimon để xử Perth như thế nào đối với cái nư của bạn mình.

Phải gọi là 'tội cho cô gái ấy' quá đi.

---------------------------------------------------------
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 24


Về phía Perth và Ohm thì sau khi nghe thấy cả hai cô gái ấy nói với mình bằng chất giọng ấy thì cả hai không còn cảm giác gì ngoài lạnh sống lưng, ừ thì ai mà không sợ khi con người con gái khác tán tỉnh mình trước mặt bé iu nhà mình đâu, dù sao thì giờ anh đã là chồng người ta rồi.

Nhưng mà không hiểu tại sao mà Ohm và Perth lại sợ Nanon và Chimon đến thế nhỉ, hồi xưa bọn họ cũng có vợ rồi nhưng mà bọn họ vẫn đi trêu hoa ghẹo nguyệt rất bình thường thôi mà ta với lại cả hai người kia cũng chưa làm gì động đến họ, có khi đây là đúng người đúng thời điểm trong truyền thuyết.

Quay lại với Nanon thì kể từ khi cô gái đó xà nẹo trước mặt Ohm thì cái mỏ của cậu đã chuẩn bị sẵn sàng để khịa rồi đấy nhưng mà nghĩ lại thì người ta vẫn là con gái, thôi thì mình cứ im lặng mà xử lý người đàn ông của mình cái đã.

Là một GenZ ưu tú thì nghĩ là làm, Nanon canh lúc cả hai đang còn ngớ người, lúng túng trả không biết làm sao thì cậu đã nói nhỏ vào tai của Chimon rồi, mà họ nói gì thì chỉ có trời mới biết bởi vì Perth đang đứng kế bên và sát rạt Chimon mà anh cũng chỉ nghe loáng thoáng những câu gì mà "Cậu chắc không Nanon?

Không sao đấy chứ?

Tôi biết rồi.vân vân và vân vân."

Chỉ có điều là không hiểu tại sao mà anh lại thấy lạnh hết cả sống lưng như khi sắp gặp ma tới nơi ấy, còn về phần Ohm thì sao, anh để cho hai cô ấy nói cho đến khi họ tự ngưng lại thì anh gằng giọng nói họ "TRÁNH ĐƯỜNG" ừ thì sau khi nghe thấy thì không ai bảo ai mà cả ba người kể cả người đang dẹo dẹo Khaotung ở phía trước cũng không hẹn mà đồng loạt tránh ra cho bọn họ đi.

Sao khi thoát ra khỏi đó thì cả 8 người đã quy hoạch xong chỗ ở cho 2 tuần sau đó, nhưng điều mà họ không ngờ tới đó là cả ba người Nanon, Chimon và First đều ngó lơ họ rồi tự nhiên Nanon lên tiếng nói với Ohm "Chỗ này dù sao cũng là của Khaotung và cả ba anh cũng có công việc chung một chỗ nên để thuận tiện cho mọi người thì tôi xin mạn phép ngủ chung với First và Chimon, không cần thiết phải lấy nhiều phòng như vậy đâu, ba phòng là đủ rồi."

First nghe đến đây thì cũng hiểu được là bạn thân mình nó cọc rồi, khổ thân Ohm rồi đây bởi sau khi nghe Nanon nói thế và cậu cũng đổi cách xưng hô thì cậu cả lần đầu tiên trong đời thấy hoang mang hoảng loạn và đương nhiên là anh đã ra dấu cho mấy người còn lại đi ra khỏi phòng, mọi người cũng hiểu ý mà lui hết cả ra rồi ai về nhà nấy.

Sau khi mọi người đi ra hết thì Ohm chạy lại ôm chặt lấy Nanon từ đằng sau rồi nhẹ giọng hỏi cậu "iu dấu của Ohm làm sao vậy?

Sao tự nhiên lại thay đổi xưng hô như thế, Ohm làm gì iu dấu giận à?

Sao lại không muốn ngủ chung với Ohm, không có iu dấu làm sao mà Ohm ngủ được."

"Thì anh đi mà tìm mấy cô đào ngoài kia ấy, tôi không quan tâm" Nanon đanh đá cãi lại, Ohm nghe thế thì hiểu được vấn đề rồi, người ấy của anh ghen, cũng đúng thôi vì anh đẹp trai ngời ngời thế này mà.

Ủa mà giờ nghĩ lại thì thấy nó cấn cấn ý, bởi kể từ khi gặp Nanon trong cái hộp sắt tên điện thoại thì anh nào nó đi trêu chọc ai nữa đâu, chung tình gần chết mà vẫn không thoát khỏi mấy cô mê trai được, ôi thôi có chết không cơ chứ.

Mà nói gì thì nói điều quan trọng nhất bây giờ vẫn là dỗ dành con mèo nào đó đang bốc khói ở đây này, thế là Ohm xoay người cậu lại, đặt lên môi cậu một nụ hôn rồi sau vài phút chạm môi thì anh cũng dứt ra rồi nói "Ohm đã nói rồi mà, trái tim của Ohm Ohm để chỗ iu dấu rồi thì Ohm cũng đâu có cần ai nữa đâu mà.

Họ cũng chỉ trêu chọc thế thôi mà, nếu iu dấu không thích thì Ohm sẽ không bao giờ cho họ nói như thế nữa, ở lại với Ohm nha."

Nanon nghe thấy thế thì cười thầm trong bụng nhưng mà với một GenZ hiện đại thì cậu đâu thể nào xiêu lòng dễ dàng như vậy "Cậu Ohm dùng mấy lời nói đó đi trêu ghẹo, tán tỉnh biết bao nhiêu lần, bao nhiêu người rồi bây giờ cậu nói thế tôi cũng chả biết là cậu có đang thật lòng không nữa."

Ohm nghe iu dấu nhà mình nói mà khóc trong lòng nhiều chút, anh chuyên gia đi trêu hao ghẹo nguyệt thật nhưng mà chưa bao giờ anh nói mấy câu sến sẩm như vậy cả bởi anh không cần nói nhiều thì họ vẫn đổ ầm ầm ra đấy, anh ôm trọn con mèo nào đó vào lòng rồi thì thầm "Ohm chưa bao giờ nói mấy câu này kể cả là với mấy mợ ở nhà đâu đó iu dấu của Ohm ơi, iu dấu là người đầu tiên đó đa.

Cái này nếu iu dấu không tin thì Ohm có thể thề độc mà."

Nanon thì đỏ mặt từ lúc nào rồi lí nhí trả lời Ohm "Non biết rồi, Ohm không cần nói nữa đâu, cũng không cần phải thề gì hết á, Non tin Ohm mà."

Rồi thì sau câu nói đó, cả hai cứ ôm ấp rồi trao cho nhau những chiếc hôn vụn vặt mà ai nhìn vào cũng tưởng đây là tuần trăng mật của một cặp vợ chồng son không đó đa.

Còn bên phía Perth thì dễ dàng hơn nhiều bởi sau khi vào phòng của cả hai thì Chimon lên tiếng trước "Cậu Perth, Chimon thấy mấy cô đó đẹp hơn Chimon, hợp với cậu hơn Chimon nhiều đó đa, lời cậu nói hôm cậu xỉn.

Cậu có chắc chắn không vậy đa."

Perth nhìn ra được bé bánh bao của anh đang bị tủi thân rồi, từ giờ chắc anh phải ăn chay để mấy bé 'bánh bèo' đó tránh xa quá chứ để vậy hoài là mất nóc có ngày.

Anh không nói không rằng chỉ đi đến ôm lấy cậu rồi nhỏ nhẹ bảo cậu "Cậu không phải ngốc mà không biết điều mình nói là gì, nó có ảnh hưởng như thế nào nhưng em yên tâm đi, cậu đã nói là cậu thương em rồi thì có chết cậu cũng sẽ không bao giờ quên.

Từ rày sắp tới cậu sẽ vạch rỏ ranh giới để em khỏi phải suy nghĩ nhiều mà tủi thân nữa, hôm nay làm em tủi thân là lỗi của cậu, cậu xin lỗi em nhiều nghen" sau câu nói đó thì đó thì sao ạ, cả hai cứ lời ngọt ngào hường phấn không kém phần Ohmnanon nhưng chỉ là không hun nhiều như cặp bên kia thôi.

Còn phần First Khaotung thì anh không xin lỗi hay nói quá nhiều điều ngọt ngào như hai cặp kia mà anh chỉ cần một câu nói thành công làm cho cậu út nhà ông bà Trần bật khóc "Khao này, anh không buồn hay giận gì Khao khi Khao có nhiều mối quan hệ với mấy cô gái khác đâu, Khao cũng biết là anh không đến từ thời điểm này rồi đúng không.

Anh chỉ sợ một ngày nào đó khi mà anh quay về thời gian của mình thì anh sẽ khiến Khao không thể nào quay về lại cuộc sống ban đầu thì anh sẽ cảm thấy bức rứt khó chịu lắm đấy vì không ai muốn thấy người mình thương đau khổ cả nên Khao cứ mặc kệ anh nếu Khao có tình ý với ai đó nhé."

Nói rồi anh xoa xoa đầu cậu rồi cũng lúi húi sắp xếp đồ đạc cho cả hai xem như chưa có gì xảy ra còn Khaotung thì sao khi nghe anh nói xong thì tự nhiên cậu cảm thấy tủi thân cực kỳ mà òa khóc, First đang soạn đồ nhưng anh lại nghe thấy tiếng khóc thì anh quay lại xem xem có chuyện gì thì bất ngờ khi thấy Khaotung đang đứng sau lưng anh mà khóc ngon lành.

Cậu út cứ đứng im đó thút thít đã đời xong thì cậu ôm chầm lấy anh rồi nhỏ giọng "Em không muốn First đi đâu hết á, nếu First không thích thì cứ nói thẳng với em đi, em sẽ sửa đổi mà, First đừng có nói mấy lời như vậy được không anh.

E...em sợ."

First nghe thế thì cười nhẹ rồi cũng ôm chầm lấy cậu mà nói "Anh xin lỗi Khao nhá, lỗi tại anh, tự nhiên nói về mấy chuyện này chi không biết nữa.

Anh yêu Khao lắm nên em yên tâm, dù cho anh có về lại thời điểm của mình thì anh vẫn sẽ tìm cách để đến bên Khao nhé.

Đến lúc đó Khao phải chờ anh đấy, nhé."

Khaotung nghe thế thì cũng không còn khóc nhiều nhưng vẫn còn mấy tiếng thút thít nhè nhẹ, cậu gật đầu đồng ý với anh rồi thì cả hai trao nhau nụ hôn nồng cháy rồi cứ thế, cả ba cặp cứ xà nẹo với nhau trong phòng, tận hưởng cuộc sống màu hường mặc cho vẫn còn có sóng gió và trắc trở khác đang đợi họ ở phía trước.

---------------------------------------------------------
 
Tình Yêu Vượt Thời
Không phải chap mới


Hello mọi người, lại là mình đây.

Thì thật ra là hôm qua mình cũng đã nghe nói về việc Neo công khai người yêu và dĩ nhiên là có rất nhiều bạn đu otp NeoLouis đang khá là suy nên mình cũng muốn lên vài dòng tâm sự cùng mọi người để nếu mọi người có đọc được thì hy vọng là lời tâm sự của mình sẽ một phần nào đó giúp cho mọi người lấy lại được mood.

Mình biết nghe có vẻ hơi bị dư thừa nhưng việc tụi mình đu một otp của dòng phim bl thì tỉ lệ real là rất khó nên việc họ công khai người yêu hay có cảm tình với một người nào đó mà không phải đối phương thì cũng hơi buồn cho fan nhưng mong các bạn hãy tiếp tục ủng hộ cho Neo cũng như là Louis nha, trước giờ từ khi mình bắt đầu viết fic này thì mình không quá quan trọng việc comment bởi mình cũng không biết nói gì để giao lưu với mọi người ấy ạ, nhưng mà hôm nay mình xin phép là nếu ai đu otp NeoLouis mà có xem được cái này thì mọi người hãy comment cho mình biết là fic sau mọi người có muốn mình viết về NeoLouis không ạ, mình biết thời gian này mà mình hỏi thì cũng còn hơi sớm bởi fic này của mình vẫn còn chưa end, nhưng mình cũng muốn biết là liệu mọi người có muốn hay không ấy ạ.

Nhưng mình cũng nói trước luôn là bất cứ một cp nào cũng là cp phụ trong fic của mình bởi otp chính của mình vẫn là Ohmnanon nhưng mà mình sẽ chia thời lượng đều cho các cp nên mọi người yên tâm nhé.

Còn bây giờ thì mình xin được gửi cho mọi người ngàn cái ôm nhé, hy vọng là mọi người ai đu otp đó mà coi được cái này thì sẽ cảm thấy khá hơn ạ.
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 25


Nanon, Chimon và First cứ ngỡ là lên Sì Gòn hai tuần sẽ là một khoảng thời gian ngọt ngào khi cả ba cặp sẽ đi ăn, đi chơi....nhưng không, sau ngày đó thì cả ba cậu ấm nhà ông Trần ngay lập tức lao vào làm việc sửa chữa nhà máy không ngơi nghỉ, ngày nào cũng sớm tinh mơ đã đi rồi tối muộn mới về, ngay cả Chimon cũng thế khi cậu tất bật đi so sánh giá cả nguyên liệu bởi quán ruột cậu hay mua hiện tại đã đóng cửa vì một số lý do cá nhân nên cậu phải mất gần cả ba ngày chỉ để đi mua ba-bốn món nguyên liệu thôi đấy.

Hôm nay đã là ngày thứ tư kể từ sau vụ đó xảy ra, Nanon, Chimon và First khá chán nản khi cả ba chỉ đi quanh quẩn trong nhà, mà có đi xa lắm thì cũng chỉ có là đi ra chợ mà thôi nên hôm nay, Nanon đã kêu Chimon và First rồi cả ba lên kế hoạch để đi chơi, dù sao thì cũng đã lên đến Sì Gòn mà không đi chơi thì thật là phí phạm thời gian.

Nghĩ là làm, cả ba nói với con Đào là cả ba sẽ đi chơi một chút rồi cả ba lên đường đi khám phá Sì Gòn xưa.

Cả ba đi khám phá khắp nơi, First lâu lâu cũng lôi cái điện thoại của anh mà chụp chụp vài tấm, cứ ngẫm tưởng đâu hôm nay sẽ là một ngày đi chơi tuyệt vời, vui vẻ nhưng không, đang khi vừa đi vừa nói chuyện với nhau do không nhìn đường nên Nanon đâm sầm vào người đi trước mặt.

Cậu luống ca luống cuống xin lỗi rối rít nhưng xui thay, người mà cậu đụng trúng là Hòa, cô có thể nói là nhân tình được Ohm yêu thương nhiều nhất từ trước đến khi gặp Nanon, ừ thì chuyện là mỗi khi mà Ohm đi lên Sì Gòn có việc thì anh đều sẽ dành thời gian để gặp cô, đi ăn uống với cô khiến cho người khác nhìn vào cứ đồn thổi với nhau là anh sẽ cưới cô và cho cô về nhà làm bé nữa rồi đó chớ, nhưng hiện giờ thì cậu đâu biết chuyện đó, cậu chỉ thấy là mình đi đứng không cẩn thận nên phải xin lỗi người ta vì lý do lịch sự thôi "Tôi...tôi xin lỗi cô nhiều nha, là do tôi đi đứng không cẩn thận, tôi lỡ đâm vào cô, cho tôi xin lỗi cô nhiều, cô có sao không vậy."

Cô Hòa nghe vậy thì cũng kênh kiệu trả lời lại cậu "Thiệt tình, hôm nay tôi đi ra đường gặp bà bầu trước hay đạp phải vỏ chuối vậy nè, xui xẻo ghê, cậu đâm phải tôi làm dơ bẩn váy của tôi rồi thì tôi lấy đâu ra đồ đẹp để đi gặp cậu Ohm đây.

Trời ơi là trời."

Nanon nghe thấy cô nàng này quen biết Ohm thì không cần nói cũng biết đây là ai rồi, khi thấy cô ả không bị gì thì cả ba tính đi tiếp thì Nanon bị cô Hòa chặn lại rồi nói với cậu "Ơ hay cái cậu này, cậu làm dơ đồ của tôi mà cậu tính bỏ đi không không vậy á hả, cậu phải đền tiền mua váy này lợi cho tôi đi chứ."

Nanon nghe vậy thì cũng không vừa mà nói lại cô "Ơ kìa, cô cũng đâu có bị gì với lại cả cái váy của cô cũng đâu có dơ hay rách gì nặng lắm đâu mà cô đòi tôi bồi thường thiệt hại chứ."

Cô ả nghe thấy Nanon cứng rắn đáp trả thì tức anh ách trong người, cô nắm lấy tay của Nanon rồi nói với cả ba người "Được thôi, cậu không đền bù cũng được nhưng tôi sẽ dắt cậu đi nói chuyện với chủ nhân thật sự của chiếc váy này, đây là chiếc váy anh trai tôi mua tặng tôi ngày sanh nhật nên bây giờ tôi có thể bỏ qua cho các cậu nhưng mà chưa chắc anh trai tôi bỏ qua được cho mấy cậu.

Đi với tôi, nhanh lên."

Nói một tràng dài rồi cô ả nắm tay Nanon lôi cậu đi cùng và tất nhiên là Chimon và First cũng phải đi theo rồi.

Cô dắt cậu đi khoảng 1 cây số thì cũng tới nơi mà cô nói với họ là nơi anh trai cô làm việc, tưởng nơi nào ghê gớm lắm ai dè lại là nhà máy của 'bạn trai' cả ba người, xời ơi em gái ơi là em gái, em còn non ghê lắm.

Còn cô thì sau khi đi vài nhà máy đã đong đỏng cái mỏ lên mà gọi anh trai mình ra, cô gọi một hồi lâu thì anh trai của cô cũng ra tới nơi, anh cất giọng hỏi "Có chuyện gì xảy ra ở đây vậy, còn em nữa sao em lại ở đây?

Không phân biệt em nói là nay em muốn đi gặp cậu Ohm à?

Còn ba cậu trai đây là..."

"Anh hai, ba cậu này làm dơ váy em trên đường em đi gặp cậu Ohm nè anh, cái váy anh hai mua cho em em còn không dám mặc thường xuyên nữa mà bây giờ họ làm hư nó rồi mà còn không chịu bồi thường tiền cho em nữa.

Làm sao mà em có thể đi gặp cậu Ohm trong bộ dạng như vậy được chớ."

Anh nghe em mình nói xong thì cũng phải bênh vực em mình một tý bởi dù sao cũng là anh em, anh nhìn cả ba người rồi lên tiếng "Chào mọi người, tôi tên Nam, tôi là anh trai của Hòa, bây giờ tôi thấy vụ việc cũng không có gì to tát cả, bây giờ các cậu chỉ cần bồi thường cho cái váy là xong ấy mà."

Nanon nghe thấy thế thì máu dồn lên não, ulatr vậy là chuyện nhỏ dữ chưa, chung quy lại thì cũng là đòi tiền chiếc váy thôi, đang khi cậu đang tính nói thì First chặn cậu lại rồi lên tiếng "À, chào anh, tôi là First còn đây là Nanon và Chimon bạn tôi, tôi thấy đúng như anh nói đây cũng không phải là việc gì quá to tát mà bọn tôi cũng từ ở xa mới lên Sài Gòn, vả lại váy của em gái anh cũng không có bị gì quá nặng nên coi như mình bỏ qua cho nhau đi nha, dù sao lúc nãy bạn tôi nói cũng đã xin lỗi rồi mà."

Cô Hòa nghe First nói vậy thì tính cãi lại nhưng cô nghe đâu đằng xa có tiếng bước chân nên giả vờ bị ngã rồi cố tình la lớn "Ui da, đau quá, mấy cậu làm cái gì vậy?

Sao lại đẩy tôi, nếu mấy cậu không muốn bồi thường thì thôi chứ tôi cũng đâu có ép buộc gì đâu mà mấy cậu lại làm thế?"

Tất nhiên là người từ đằng xa thấy thế thì chạy lại đỡ cô ấy lên rồi đang khi cả ba còn ngơ ngác thì anh ta đã làm cho một tràng "Nè mấy cậu kia, mấy cậu làm gì vậy hả, mình là đờn ông mà đi ăn hiếp một người con gái như vậy có đáng mặt hay không?

Hả?

À à tôi biết rồi, nhìn cái bộ dạng ăn mặc thì luộm thuộm, quê mùa như vậy là mấy cậu đang muốn ăn vạ chứ gì, mà sao bảo vệ nhà máy lại cho đám người hèn hạ, dơ bẩn, nghèo nàn như vậy vào đây làm gì không biết nữa."

Đang khi cái mỏ hỗn của Nanon và First tính hoạt động thì cả sáu người đều nghe thấy giọng nói mà cả cái nhà máy này ai cũng đều khiếp sợ kể cả cô Hòa và anh Nam.

"Mấy người không lo làm việc đi mà ở đó tụm năm tụm ba nhiều chuyện vậy hả?

Tôi trả lương cho mấy người để mấy ngày làm việc hay là nhiều chuyện?

HẢ?"

Chủ nhân của giọng nói đó không ai khác ngoài Ohm, người 'bạn trai 10đ không có nhưng' của Nanon, cậu đang tính chạy đến thì bị cô Hòa cướp tay trên khi cô cố ý đẩy ngã cậu rồi chạy về phía Ohm nhưng mà khi Ohm thấy người thương của mình bị té ngã thì anh vội vàng chạy qua bên chỗ Nanon để xem xét tình hình của cậu mà bỏ mặt cả cô Hòa trước sự ngạc nhiên của tất cả mọi người tất nhiên là trừ Perth và Khaotung, cả hai cũng đi đến chỗ người yêu của mình, rồi Ohm tiếng hỏi han cậu "iu dấu có sao không, sao iu dấu lại đến đây vậy?

Giận Ohm hả, Ohm xin lỗi nhá tại Ohm không nghĩ là việc hư hỏng nó lại nặng thế nhưng mà bây giờ nó cũng đỡ hơn được một nửa rồi, ngày mơi là cuối tuần ý, Ohm sẽ dành thời gian để đi chơi vơi iu dấu mà nên iu dấu đừng có giận Ohm nghen."

Nanon nghe một tràng hỏi han kèm theo dỗ dành đó thì cậu quay sang Hòa mà nhếch mép nhẹ với cô (dĩ nhiên là không cho Ohm thấy rồi), xời ơi thấy gì chưa, trà xanh hả mậy, không có cửa nghe cô gái.

Rồi thì cậu cũng lên tiếng kèm với một chút ánh nhìn rưng rưng nom đến tội "Non hông có cố ý đâu mà Ohm, cứu Non với, cô này với hai anh này nói là Non phải đền bộ váy mới cho cổ mà Non làm gì có mang theo tiền đâu, rồi cổ còn chê Non nghèo nàn nữa, nói Non hông xứng đáng được bước vào nhà máy của Ohm."

Và tất nhiên là First cũng phối hợp biểu diễn theo rồi, gì chứ dăm ba cái tiểu phẩm này nhằm nhò gì, anh quay ra nói với Khaotung "Anh đã nói rồi mà, Khao cứ đi lên Sài Gòn giải quyết công việc của Khao đi, dắt anh theo làm gì để mất mặt như vậy, Khao nhìn anh ăn mặc vậy nè, đến cả bác bảo vệ nhiều khi còn sang trọng hơn cả anh nữa, mọi người nói anh là thằng nghèo nàn dơ bẩn thì có phải làm mất mặt Khao không cơ chứ."

Còn Chimon thì chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng mà sau một tràng dài của người thanh niên bênh vực cho Hòa thì hiện tại cậu cũng đang khá là run và Perth cũng có thể cảm nhận được điều đó.

Ohm với Khaotung nghe thấy người thương của mình bảo thế còn kèm theo hiệu ứng rưng rưng của Non thì tức sôi máu và thế là không nể nang gì ai và không cần biết là việc này có lọt vào tai tía má anh hay không mà anh và Khaotung cùng song kiếm hợp bích mắng chửi tất cả mọi người đang có mặt tại đó "MẤY NGƯỜI HÔM NAY ĂN GAN HÙM RỒI PHẢI KHÔNG HẢ, TÔI NÓI CHO MẤY NGƯỜI BIẾT NANON LÀ NGƯỜI THƯƠNG CỦA TÔI, MẤY NGƯỜI MÀ THỬ ĐỤNG ĐẾN EM ẤY MỘT LẦN NỮA XEM, XEM TÔI CÓ ĐUỔI MẤY NGƯỜI KHÔNG, CÒN CẬU NAM VÀ CẬU VỸ, LIỆU TRONG HÔM NAY, MẤY CẬU LO LÀM ĐƠN TỪ CHỨC ĐI LÀ VỪA, TÔI KHÔNG MUỐN THẤY MẤY CẬU NGÀY MAI NỮA."

Khaotung cũng không khá khẩm gì hơn khi cậu và Perth cũng chửi cả hai người kia một tràng dài rồi nắm tay người thương đi về.

Mặc dù là rất đã nư của Nanon nhưng mà cậu vẫn lo lắng việc này bị lộ nên cậu kéo kéo tay áo của Ohm rồi nhẹ nhàng nói với anh "Ohm làm vậy không sợ là ba mẹ của Ohm biết hả?

Người yêu của Ohm lại là con trai nữa chớ."

"iu dấu của Ohm yên tâm đi, tía má của Ohm không có biết đâu mà nếu biết thì Ohm công khai luôn lo gì không biết nữa, Ohm nghĩ là iu dấu nên lo lắng việc khác đi cà."

Ohm trả lời cậu mà sao Nanon thấy nó sai sai ở đâu ấy nhở, rõ ràng là câu nói an ủi mà ta, rồi kêu cậu lo lắng việc khác, còn việc nào khác cần phải lo hơn việc này à, càng nghĩ càng thấy rối thế nên cậu hỏi ngược lại anh "Non nên lo lắng việc khác á?

Việc khác là việc gì cơ Ohm?"

Nhận thấy ánh mắt của người yêu có một sự lo lắng nhẹ, Ohm chỉ cười rồi nói với cậu "Bộ iu dấu không nhận ra là nếu không cần phải lên nhà máy thì tụi mình đâu khác gì là đang đi tuần trăng mật đâu đa."

Sau câu nói của Ohm thì Nanon đã nhận ra được rồi, ý là cậu sắp khổ đó, còn First bên này nghe Ohm nói thì phá lên cười như được mùa, hiểu rồi đó nha, tuần trăng mật đồ đó, 'khi chậu cúc nở hoa' anh cũng thở phào nhẹ nhõm và thầm cám ơn trời phật vì ít nhất thì mình cũng dậy thì 'thành công' nên chắc là đã tới lúc mình sẽ được 'hưởng thụ' rồi.

Cả ba cặp cứ thể cười cười nói nói vui vẻ với nhau, ừ thì hiện tại chỉ cần có nhau và có thời gian để tìm hiểu thêm về nhau thôi là đủ lắm rồi, còn phần còn lại thì cứ để cho vũ trụ sắp xếp thôi.

---------------------------------------------------------
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 26


Ngay tối hôm đó, cả 6 người rủ nhau đi nhậu cho biết là bia rượu trên Sì Gòn thì khác gì so với ở chỗ anh.

Vừa bước vào trong quán thì đã thấy sự khác biệt rồi đó, các cô gái trẻ đẹp mặc váy canh váy đỏ trông rất xinh đẹp và quyến rũ đứng ngay lối ra vào để chào mời khách hàng, anh cũng thấy là mấy ông khách lớn tuổi thì chết mê chết mệt với mấy người đó còn về phần mấy anh á hả, ai thèm quan tâm chứ, họ có người mà họ cần đang ở ngay bên cạnh họ mà.

Thế rồi cả 6 người cứ thế mà bước vào trong, vừa thấy họ thì chủ quán đã nhận ra ngay đây là những vị khách quý rồi, ông vội vã đem rượu quý đến cho họ rồi ông vội vàng kêu nhân viên của mình gọi thêm mấy cô đào mà ông cho là đẹp nhất của quán vào để phục vụ mấy anh mà ông không biết là ông đã phạm phải một sai lầm rất lớn vì ngay khi mấy cô đào đó vừa mới bước vào chỗ ngồi của bọn họ là Nanon và Chimon đã tằng hắng một tiếng rõ to rồi không kiêng nể gì mà gằn giọng nói "OHM!

Sáu người hình như là hơi ít so với anh nhỉ."

Ohm vừa nghe xong câu hỏi của Nanon thì thấy sắp toan tới nơi nên vội vàng đuổi hết mấy ả kia ra ngoài rồi lầm bầm toan tính "Nhà máy mà xong việc thì coi chừng cái quán này đó, đi chơi với iu dấu mà cũng không yên ổn nữa."

Rồi anh quay dang ưu tiên của mình mà trưng ra bộ mặt cún con của mình rồi làm nũng với cậu "iu dấu à, Ohm hông có làm như vậy đâu mà, tại ông chủ tưởng đâu tụi mình là bạn bè với nhau thôi ý, nếu mà iu dấu không thích thì để Ohm công khai luôn nha, được hông."

"Thôi Ohm cho Non con đi, Non chưa muốn bị ba mẹ Ohm xử đâu nha."

Nanon vội vàng đáp lại khi thấy Ohm có một mong muốn mãnh liệt được công khai tình yêu với cậu, nói thật thì Nanon cũng khá là thích khi người yêu của mình đồng ý công khai mình cơ chứ nhưng mà cậu vẫn đủ tỉnh táo để nhận biết được nơi đây là đâu, khó khăn thế nào trong việc hai người con trai yêu nhau thế nên cậu mới phản đối Ohm làm việc đó nhưng trái với suy nghĩ của cậu, cậu càng cấm thì Ohm lại như phát tiết ý, bỗng dưng anh đứng phắt dậy rồi la lớn tiếng "NÈ, TÔI NÓI CHO MẤY NGƯỜI BIẾT NHA, NGƯỜI CON TRAI NGỒI KẾ BÊN TÔI LÀ NGƯỜI MÀ TÔI YÊU NHẤT TRẦN ĐỜI NÀY, HỒI ĐÓ TÔI XÁC NHẬN LÀ TÔI CÓ HƠI ĐÀO HOA MỘT TÝ NHƯNG MÀ BÂY GIỜ NANON MỚI LÀ NGƯỜI MÀ TÔI YÊU NHẤT NÊN ĐỪNG CÓ ĐƯA MẤY CÔ ĐÀO GÌ GÌ ĐÓ CỦA MẤY NGƯỜI LẠI GẦN TÔI NỮA NHA."

Rồi xong, thế là toang, Nanon vò đầu trong bất lực đáng lẽ ra anh phải nên biết tính khí của anh người yêu cậu chứ ta rồi tiếp theo sau Ohm thì lần lượt Perth và Khaotung cũng đứng dậy làm điều tương tự như Ohm.

Cả ba người đều bất lực trông thấy, toang cả một buổi đi chơi luôn rồi, sau đó thì cả 6 người đành phải đi về nhà sớm hơn dự kiến nhưng khi vừa bước chân vào nhà thì cô Hòa ban sáng lại chạy đến tìm Ohm rồi giở giọng nũng nịu "Cậu cả, sao cậu lên Sì Gòn mà cậu không báo trước với em vậy, em đợi cậu bữa giờ rồi đó đa." , "Tôi không nhớ là mình còn có đứa em gái thất lạc nữa đó đa, vả lại hồi lúc sáng, chả phải là cô cũng thấy tôi sao?

Tôi nói cho cô biết, bây giờ tôi đã có người mà tôi yêu thương nhất trên cõi đời này rồi thế nên là bớt bớt lợi dùm tôi đi, tôi không muốn người ấy hiểu lầm."

Ohm dùng giọng nói không thể nào lạnh lùng hơn đáp trả lại cô, nói rồi anh nắm tay Nanon đi thẳng vào trong phòng trọ, hai người em của anh thấy vậy thì cũng hiểu ý nên cả hai cũng nắm tay người thương của mình rồi đi thẳng vào phòng trọ.

---------------------------------------------------------

Hé lô mọi người lại là mình đây, ban đầu thì mình tính là ra chap tại hôm nay mình bị bệnh ý nhưng mà nghĩ lại thì hôm nay mình ra chap cho mọi người đọc cho đỡ buồn vậy, thế nên là chap này hơn ngắn một tý.

Ngày mai mình sẽ ra chap dài hơn nha.

Hy vọng là mọi người có khoảng thời gian thư giãn khi đọc fic của mình ạ
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 27


Sau một đêm không mấy vui vẻ gì đối với ba cậu ấm con ông Trần do là ba cậu bị cách ly bởi chính người thương của mình vì cái tội trăng hoa quá nhiều trong quá khứ.

Chuyện là sau khi nắm tay nhau vào phòng trọ thì Nanon, First và Chimon ngồi nói chuyện với nhau đến khuya do chưa buồn ngủ thì bỗng cả ba chợt nhận ra được một chân lý rằng nếu như ba cậu ấm kia không gian díu với con gái trên Sài Gòn hoặc không thường xuyên đi nhậu nhẹt với nhau rồi gọi mai đào gì đó thì ông chủ quán sẽ không hành động theo thói quen như vậy và cũng sẽ không có cô Hòa gì gì đó gây sự với ba người, dù biết rằng đó chỉ là chuyện trong quá khứ chưa kể đến là cả ba còn có vợ nữa cơ, họ là người đến sau nhưng tại thời điểm đó thì 'lửa hận thù đốt cháy kí ức hai ta' nên cả ba người sau khi ngồi bàn bạc với nhau hồi lâu thì nhất trí là ban lệnh 'cách ly' cho 'bạn trai' mình, lệnh có hiệu lực từ lúc cả ba thống nhất với nhau và lệnh sẽ được diễn ra trong 2 tuần dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa.

Và thế là cả ba cậu ấm phải chịu cảnh hoa đẹp chỉ có thể nhìn chứ k thể chạm dĩ nhiên là họ cũng không ngủ chung rồi.

Sáng sớm hôm sau cả ba người vì ấm ức và thiếu hơi người ấy nên cả ba quyết định thức dậy từ sớm, mặc dù là ăn no ngủ kĩ nhưng vì thiếu người ấy nên bọn họ nguyên ngày hôm sau thấy người yếu đi hẳn.

Hên là cả ba nhanh trí đợi sau khi người ấy ngủ say mà lén lút đi vào ngủ chung nên cũng gọi là tàm tạm, khoảng vào giữa giờ Sửu, Nanon, First và Chimon cũng dậy và bọn họ quyết định sẽ đi chơi theo ý kiến của Ohm, Perth và Khaotung xem như là lấy công chuộc tội nhưng vừa đi ra tới cổng thì cô Hòa chạy đến còn cả gan nắm tay Ohm trước mặt Nanon và 4 người còn lại mà giở giọng nũng nịu "Cậu cả định đi đâu hả đa.

Hôm nay em quởn nguyên ngày, hay để em đi theo bầu bạn với cậu được không vậy đa."

Nanon thấy một màn 'ngôn tình' như thế thì cũng chỉ tằng hắng nhẹ rồi thốt lên hai từ khiến người kia rén xanh mặt "Ba tuần!"

Nói rồi cậu bỏ mặt luôn người ấy đang không biết phải làm sao mà leo lên xe với First và Khaotung.

Về phần Ohm, khi nghe thiên thần nhỏ của mình nói thế thì rén trông thấy, anh vội vàng gỡ tay cô Hòa ra rồi đi theo cậu nhưng đã quá muộn rồi, cậu đã đi xe chung với Khaotung thế nên ngoài đi cùng Perth và Chimon ra thì anh tất nhiên là hết cách, ngay khi anh leo lên xe thì cô Hòa cũng định mở cửa xe để lên thì anh thẳng tay khóa cửa rồi hạ kính xe xuống mà nói với cô "Nhắm đuổi theo kịp thì đi."

Vừa dứt lời, anh đạp ga phóng thẳng một mạch theo sau đuôi xe của Khaotung, Khaotung thấy một màn vừa rồi thì cũng chỉ biết cầu bình an cho anh trai mình rồi thầm nghĩ bây giờ thì có được một người có thể làm khắc tinh của anh trai mình rồi sao, nghĩ rồi cậu liếc nhìn First, gì vậy hôm qua đã không cho ngủ chung thì chớ bây giờ thì ngồi nói chuyện ríu rít với Nanon làm như thể cả thế kỷ mới gặp lại nhau không bằng, cậu cọc rồi đó nghen.

Sau khi cả 6 người đi đến chợ để chuẩn bị ăn sáng thì Ohm, Perrh và Khaotung nhận ra là khi không đi chung với mình thì nửa kia của mình thu hút được rất nhiều người nha, kể cả là nam hay nữ thì ai gặp cả ba cũng chào hỏi rồi làm thân, có người còn cho ăn thử đồ họ bán hoặc đãi cho ba người kia một bữa nữa chớ nhưng mà giận nhất thì cũng vẫn là vậy mà họ thế mà lại không từ chối bất cứ lời mời nào hết.

Ừ thì Ohm, Perth và Khaotung biết là ngày xưa khi họ chưa xuất hiện trong cuộc đời của mình thì mình cũng như họ vậy thôi, mà còn hơi cả vậy khi mình cũng tận dụng việc này mà trêu đùa ong bướm nhưng mà nói gì thì nói chứ bây giờ thì họ đã có nhau rồi với lại họ cũng đang dần thay đổi theo chiều hướng tích cực hơn rồi cơ mà.

Đang đi cùng với những luồn suy nghĩ kia thì bỗng một giọng nói không thể nào quen thuộc hơn cất lên "Em thưa mình."

Cả sáu người bọn họ đều dừng chân mà quay sang nói vừa phát ra âm thanh đó, cô Bình vợ cậu hai Perth và cô Thu vợ cậu cả Ohm đi theo hai mợ là hai người nam nhân khá lạ mắt.

Cả bọn cũng hiểu ý mà tìm một quán nước vắng vẻ rồi ngồi xuống đó và dĩ nhiên là Chimon, Nanon và First cũng biết ý mà ngồi sang bàn khác, sau khi yên vị hết thì Perth và Ohm đồng thanh "Cô có việc chi muốn thưa thì mần lẹ lên."

Cả hai cô đưa ra giấy ly hôn ra trước mắt hai cậu cùng lúc rồi cô Bình lên tiếng "Mình, em đã thưa chuyện này với tía má trước hôm sanh thần của má diễn ra rồi, tía má sau khi nghe thì cũng níu kéo nhưng mà em đã giải thích cho họ hiểu rồi đó đa, em muốn đưa cái này cho mình rồi chắc em sẽ đi với anh Hải dìa lợi quê hương của mình."

Perth nghe cong thì chỉ gật đầu xem như là mình đã hiểu rồi anh không do dự mà cầm tờ giấy đó xé ra làm đôi rồi đưa lại cho cô, sau khi xong việc thì cô Bình liếc nhìn Chimon một cái rồi mỉm cười nói với Perth "Em chúc cậu hạnh phúc nghen."

Perth nhìn theo hướng ánh mắt của cô rồi cũng mỉm cười nhẹ rồi nói với cô "Cám ơn cô Bình nghen, cô cũng vậy nghen, hai người lên đường bằng an."

Rồi sau đó cô chào tạm biệt họ và cùng với anh Hải đi, còn về phần cô Thu thì khỏi nói Ohm cũng biết là đây là người thương của cô, chỉ vì ngày trước anh vì muốn trêu ghẹo cô một tý mà đã lỡ trả nợ dùm cho tía cô, thế nên thầy đồ cảm động mà gã con gái mình cho anh xem như một lời cám ơn chứ anh cũng chả có tình cảm gì sâu nặng với cô cả nên khi thấy tờ giấy đó thì anh cũng thẳng tay xé ra làm dôi và cũng như Perth, anh chả do dự gì cả.

Sau đó cô Thu chỉ nói lời cám ơn về món nợ mà anh giúp cô trả năm xưa rồi cô cũng tạm biệt anh và mọi người mà cùng với người thương của mình đi khuất.

Sau khi xong việc, Ohm và Perth đều không hẹn mà cùng nhìn về phía Nanon và Chimon đang ngồi, phía Chimon và Nanon cũng không hẹn mà cùng nhau nhìn đáp trả lại Ohm và Perth, sau đó thì tạm gác lệnh 'cách ly' qua một bên khoảng chừng nửa canh giờ, cả hai cặp bốn con người tay trong tay tung tăng đi dạo chơi khắp chợ, First thấy vậy thì cũng biết ý mà cũng nắm tay rồi cả sáu người chia ra làm ba cặp mà công khai ân ân ái ái đi dạo phố rồi còn đi chơi nhiều nơi mà không cần phải dấu dấu diếm diếm gì sất.

--------------------------------------------------------- Chú thích nhẹ: theo như những gì mình tìm hiểu được thì vào thời xưa, khi một cặp vợ chồng muốn li hôn thì họ chỉ cần xé tờ giấy kết hôn thôi là được chứ không cần thiết phải lên tòa hay kí tên gì hết.

Mình sợ mọi người đọc không hiểu nên mình ghi chú thích thêm cho mọi người ạ
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 28


Sau nửa ngày trời dạo chơi khắp nơi ở Sì Gòn thì cả sáu người cũng cảm thấy hơi đói nên họ quyết định tìm một quán ăn để tắp vào ăn nhưng lần này thì mấy cậu ấm đã rút kinh nghiệm hơn lần trước nhiều nên họ không chọn quán nào quá sang trọng mà chỉ chọn những quán ăn bình dân lề đường để ăn tối thôi, mà đời thì không đẹp đẽ được như mơ khi cả sáu người mới đặt chân vào quán là con gái ông chủ quán đã nhận ra họ rồi cô rất tự nhiên mà gọi "Anh Ohm, anh Khaotung."

Rồi vẫy vẫy tay chào họ, và đương nhiên là Ohm và Khaotung lại tiếp tục có một màn rén đi vào lòng người khi cả hai sượng ngắc sau tiếng gọi ấy rồi thì họ cũng phải chào lại theo phép lịch sự thôi nhưng hình như là cái gì mà nhiều quá thì cũng không tốt cho lắm khi cô thấy vậy thì được nước làm tới, cô chạy ra bàn rồi dùng một vẻ mặt ngây thơ nhất để hỏi han họ "Anh Ohm với anh Khaotung mới lên hả đa, hỗm rày em không thấy hai anh, anh Perth thì em cũng biết rồi tại lần nào đến đây hai anh cũng huyên thuyên dìa ảnh còn ba người kia chắc là bạn bè của mấy anh hả đa, em thấy lạ quá."

Rồi luôn, Nanon với First nghe được câu hỏi han có vẻ như là vô hại này mà rùng mình, thầm nghĩ hóa ra là ở thời điểm nào cũng có pick me girl ha, u là trời cái này có được tính là trời đánh trúng miếng ăn không dị, đi ăn mà cũng không yên nữa, nếu ở thời này mà có wifi là First sẽ không chần chừ mà mở bài vô lượng nghe rồi đó đa...ủa lộn nha.

Nanon nghe em ấy nói thế thì cũng lên tiếng bảo với anh "Em ấy hỏi Ohm Non là ai kìa, trả lời cho người ta biết đi chớ, sao Ohm im re vậy, HẢ."

Rồi rồi tới công chiện chuyến này rồi, Nanon gằn giọng thật mạnh vào chữ hả phía cuối câu, Ohm còn đang hoang mang thì First ghé vào tai anh nói thầm "Nanon nó mà gằn giọng như vậy là nó tức lắm rồi đó, thôi thì chúc anh một đời an nhiên."

Nói xong anh cũng phải đánh tiếng dùm cho Ohm chứ phận cột nhà với nhau không nên anh có một sự đồng cảm sâu sắc với Ohm "Thôi nào bạn iu, bạn làm quá người ta sợ kìa, để từ từ cho Ohm nói xem nào."

Rồi anh quên mất là mình đang ở thời điểm nào và cũng quên bén đi việc mình và thằng bạn chí cốt của mình đã có người yêu nên anh rất tự nhiên mà đặt tay lên ngực Nanon rồi làm động tác vuốt xuống mấy cái liên tiếp rồi nói với cậu "Hông dận nữa nha, vuốt dận vuốt dận má lúm ná."

Nanon đang bực bội khó chịu trong người mà cũng phải phì cười trước hành động của thằng bạn thân mà cười lộ ra cái má lúm đồng tiền sâu hoắm rồi nói với anh "Ờ, tao biết rồi, không có dận nữa, hết dận rồi nè.

Mày thấy tao cười chưa."

First nhìn thấy nụ cười và cái má lúm hiện hữu trên khuôn mặt của bạn mình thì gật đầu rồi rút tay về, nhưng tất cả những việc diễn ra từ nãy giờ đã được người ấy của Nanon và anh thu toàn bộ vào tầm mắt, thành công làm cho hai người nào đó tức xì khói rồi Ohm cáu gắt mà bảo với cô bé kia "Người mà ngồi kế anh là người yêu của anh, được chưa.

Thôi dẹp đi, không ăn quán này nữa, hôm nay ăn không vô, đi dìa."

Nói rồi anh nắm tay Nanon mà lôi cậu một mạch bước ra khỏi quán, tiếp theo sau đó là Khaotung và First rồi thì PerthChimon cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài rời đi để lại cô bé đứng ngẩn người ra đó.

Cô tên Hoa, là con gái rượu của chủ quán ăn này, cô nhỏ hơn Khaotung một tuổi nên cô phải gọi hai người đó là anh là chuyện bình thường, còn có cô cũng đã cảm nắng Khaotung khi có một lần cô đang phụ cha bán hàng thì đám bảo kê từ đâu đi đến rồi đập phá quán mà bắt cha cô phải đưa tiền bảo kê cho tụi nó, chính vào lúc cô đang không biết xoay sở ra sao thì Khaotung đi ngang qua thấy cảnh tượng đó rồi ra tay nghĩa hiệp nên kể từ lúc đó, cô cảm nắng cậu út nhà này nhưng cô nhanh chóng cũng bị vẻ đẹp của Ohm làm cho xiêu lòng nên cô chỉ mong mỏi gặp lại mấy anh đẹp trai đó lần nữa thôi, nhưng một tuần trước khi họ lên thì cô đã nghe phòng người ta nói là họ là con nhà quyền thế thì mừng ra mặt bởi cô nghĩ rằng đờn ông sẽ dễ dàng bị đánh bại bởi một cô gái mang vẻ bề ngoài ngây thơ trong sáng nhưng đáng tiếc thay bây giờ thời thế thay đổi, ba cậu đã không còn cảm giác gì với con gái nữa rồi, ba cậu thương con trai mà cụ thể hơn là Nanon, Chimon với First.

Quay lại với phía Ohmnanon thì sau khi nắm tay Nanon đi được một đoạn khá xa thì anh bắt đầu công cuộc tra khảo người thương "iu dấu trả lời cho Ohm biết đi, thằng kia nó là gì của iu dấu mà nó được đụng vô người iu dấu hả?

Trong khi đó Ohm còn chưa được đụng vô thì ai cho nó đụng, iu dấu là người thương của Ohm mà, nó cũng là người thương của Khaotung em trai Ohm đó đa mà trông hai người còn ra dáng một cặp hơn iu dấu với Ohm nữa chớ."

Nói là tra khảo thế cho sang chứ từ lúc mới quen biết Nanon tới giờ, anh có bao giờ dám lớn tiếng với cậu lần nào đâu nên bây giờ anh tức lắm ý nhưng mà tông giọng của anh vẫn hết sức là nhẹ nhàng nghe cứ như đang hờn dỗi vu vơ vậy.

Nanon nghe thấy thế thì không khỏi mắc cười nhưng cậu cũng ngạc nhiên lắm vì cậu chưa bao giờ thấy dáng vẻ khi ghen của Ohm, cậu nói nhỏ nhẹ vừa đủ để hai người nghe "Ohm quên mất là thằng First nó là bạn thân từ bé của Non hả?

Chứ nếu thật sự Non với nó yêu nhau thì Ohm nghĩ có tới lượt Ohm không?

Suy nghĩ cho thấu đáo một chút dùm em với cậu cả ạ."

Ohm đang tính bật nóc tiếp thì nhận ra là những gì mà Non nói quả thật không sai nên anh chỉ cười khờ rồi nói với cậu "Nhưng mà iu dấu cũng phải biết giữ kẻ chứ, iu dấu đã có người yêu rồi đó đa."

"Non biết rồi, mai mốt Non sẽ chú ý hơn, bây giờ mình đi kiếm quán khác ăn nha Ohm.

Non đói."

Cậu lên tiếng nói với Ohm kèm thêm câu phủ đầu để tránh trường hợp bị hỏi thêm bất cứ một thứ gì đó khác, còn Ohm thì khi nghe nói là cậu đói thì anh không chần chừ mà nắm tay cậu rồi đưa cậu đi ăn ở quán ăn khác.

Về phần Perthchimon thì Perth sau khi đã đi ra khỏi quán ăn đó thì tất nhiên là anh phải đưa bé bánh bao đi ăn món khác rồi, anh cũng muốn tìm hiểu thêm về Chimon nên anh viện cớ là đây là nơi Chimon sinh sống nên Chimon chịu trách nhiệm dẫn anh đi ăn và đương nhiên là trên cương vị là người dùng của cậu thì món ăn và nhà hàng/ quán ăn thì Chimon chọn còn tiền thì Perth trả, nghe có cứ hợp lý thế nào ý nên là không mất quá nhiều thời gian để cả hai chốt nhà hàng/quán ăn mà cả hai sẽ đi.

Còn First Khaotung thì hơi khó khăn một xíu khi Khaotung giận dỗi anh vì tội 'thân thiết quá mức với bạn bè cùng giới', First nghe thế thì ngọn lửa ghẹo gan trong lòng sục sôi, thế là anh miệng nhanh hơn não nói với cậu "Vậy là anh được quyền thân thiết với bạn khác giới đúng hong Khao?"

Kết quả là cũng giống như những cột nhà khác, anh bị cậu giận và phải đi dỗi nhưng qua một hồi lâu mà không thấy cậu có vẻ như là hết dỗi thì anh phải dùng đến tuyệt chiêu cúi cùng, thế là từ đi song hành với cậu, anh thụt lùi lại một chút và sau đó là cậu nghe bên tai tiếng *bịch* rất lớn nên cậu mới quay sang nhìn thì không thấy anh đâu, cậu hoảng hồn quay ra đằng sau thì thấy anh nằm im bất động một đống, cậu vội vàng chạy lại lay lay anh cùng với đôi mắt đỏ hoe tưởng chừng như sắp khóc đến nơi thì anh lấy tay đặt lên má cậu rồi bảo "Lo lắng cho người ta mà sao nãy giờ em bơ người ta vậy hả."

Cậu ngơ ra một lúc thì mới biết mình bị lừa nên cậu tức giận đẩy anh ra rồi đứng lên ngoảnh đầu đi một mạch, nhưng chưa đi được bao xa thì nghe tiếng phía sau "Anh đẹp trai có sao không ạ, có cần em đưa đi trạm xá không anh hay là anh đi dìa nhà em cũng được đó nghen."

Nổi máu xung thiên, cậu quay lại với vẻ mặt hầm hầm rồi nắm tay anh mà gằn giọng nói với cô gái kia "Cám ơn cô đã cất công lo lắng cho người yêu tôi nhưng mà người yêu tôi, tôi tự lo được."

Nói rồi cậu kéo anh ngồi lên mà lôi anh đi không thèm quay đầu lại nhìn.

Anh đạt được mục đích của mình thì vui phải biết nhưng không quên dỗ dành thêm một xíu nữa thì cậu mới hết giận và cả hai mới chịu vác cái bụng đói meo mà đi kiếm quán ăn.

Màn đêm từ từ bao trùm cả một thành phố hoa lệ và đâu đó trong thành phố hoa lệ ấy đã có sự len lỏi bởi những thứ tình cảm không thể diễn tả bằng lời cũng như có những sự thay đổi lớn mà chỉ có thể cảm nhận và cả những điều hạnh phúc mà họ không cần dùng đến lí trí để phân biệt.

---------------------------------------------------------
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 29


Sau hơn bốn ngày thì cuối cùng mọi chuyện trong nhà máy cũng dần dần êm xuôi, ngẫm tưởng đâu là cả sáu người sẽ có được những ngày còn lại để thoải mái vui chơi, ăn uống và hẹn hò mà không cần phải kiêng nể ai thì bỗng nhiên buổi sáng hôm ấy, cô Nguyệt và cô Huệ cùng với hai người vợ của cậu út Khaotung lên Sì Gòn tìm chồng mình, khi cả bốn người vừa lên tới nơi thì đập vào mắt họ là thân ảnh sáu người con trai đang hết sức là tình tứ với nhau, cả bốn người há hốc mồm mà khẽ nhìn nhau, và sau hơn 20 phút.

Một chiếc xe hơi nữa đã đậu ngay ngắn ngay sau chiếc xe chở bốn mợ, xe của ông bà Trần.

Số là ông bà thấy các vợ của mấy đứa con trai nhà mình thì ngày càng thưa thớt dần nên bà quyết định cùng chồng và mấy người con dâu còn lại đi lên Sì Gòn mục đích chính là để thăm hỏi tình hình của nhà máy cũng như là sức khỏe của mấy đứa con rồi thứ nhì là giúp vợ chồng họ hàn gắng lại mối quan hệ nhưng ông bà ngàn lần không thể ngờ được là cả hai ông bà già phải chứng kiến cái cảnh mấy đứa con trai nhà mình chơi đùa và có những hành động khá tình tứ cùng với những người con trai khác.

Hai ông bà mặt mày hầm hầm dắt tay bốn cô vợ đi vào nơi mấy đôi chim cu kia đang ân ái, không nói không rằng cả hai bà, bà Hồng và bà Lành đi đến rồi giáng xuống ba cú tát đau điếng rồi lớn giọng bảo ba cậu "Tía má cho bây tiền để ăn học chứ không phải để bây làm ra mấy cái thứ ghê tởm này.

Còn mấy cậu nữa, mấy cậu thấy nhà tôi giàu có nên bỏ bùa mấy thằng con trai tôi nhằm chiếm đoạt tài sản của gia đình tôi đúng không?

Mấy đứa con tôi ai cũng có vợ hết rồi nên mấy cậu đừng có hòng mà nhúng tay vô.

Đúng là cái thứ gì đâu không biết, nam nhân mà lại đi yêu nam nhân, tởm."

Cả sáu người chưa kịp định hình thì đã bị một loạt những hành động đó làm cho choáng, sau khi bình tĩnh hơn thì Perth bắt đầu lên tiếng "Má, má hai, tía, sao mọi người lại lên đây mà không báo trước cho tụi con?"

Trái ngược hoàn toàn với sự điềm tĩnh của Perth thì Ohm và Khaotung như phát điên ngay sau câu nói của bà Hồng.

Má anh nói vậy là có ý gì?

Má anh làm vậy thì chẳng khác nào má anh lại nói Nanon là thứ ghê tởm, chế giễu tình yêu của đời anh và quy chụp cho Nanon là người xấu nữa.

Khaotung đang tính cãi lại thì anh dùng tay ra hiệu cho cậu giữ im lặng, còn bà Lành sau khi nhận được câu hỏi của Perth thì bà điềm tĩnh đáp "Tại tía với má lớn của tụi con thấy dạo này tình cảm của tụi con với vợ không được mặn nồng cho lắm, vả lại sau bao nhiêu biến cố khi hết con Trúc tới con Bình rồi con Thu lần lượt bỏ đi nên tía má mới tính là đưa tụi nó lên đây trước là để hỏi thăm sức khỏe cũng như là tình hình của nhà máy sau là đặng để tụi bây cũng hàn gắn lợi được tới đâu thì hay tới đó á mà."

Perth thoáng nhăn mặt nhẹ nhưng sau đó anh cũng lấy lại được vẻ điềm tĩnh mà gật đầu với bà Lành xem như là đã hiểu, nhưng vừa mới dứt lời thì phía sau lưng truyền đến tiếng động *bịch* khá lớn, cả đám người quay lại nhìn, chưa kịp định hình thì một tiếng *chát* nữa lại vang lớn trong cái bầu không khí đáng sợ đó, chỉ nhìn thấy Nanon tay ôm má đã sưng đỏ ửng rồi nhìn ông Trần, ông Trần thì sùng lên la lớn tiếng với cậu "NÈ, AI CHO CẬU ĐỤNG CHẠM LÀM CON DÂU TÔI TÉ NGÃ, HẢ, THỨ DƠ BẨN NHƯ CẬU MÀ CŨNG DÁM ĐỤNG VÀO CON DÂU TÔI SAO, HẢ?"

Còn cô Nguyệt thì sau khi được ba chồng 'bảo kê' thì kênh kiệu ra mặt, tính hùa vào chửi cậu thì bị cái ánh nhìn của Ohm làm cho rén và sốc hẳn, cái ánh nhìn của anh nó lạnh lẽo, mang một xíu tia lửa hận thù và tức giận.

Đó có phải là ánh nhìn mà một người chồng dành riêng cho vợ mình không vậy, tại sao nó chẳng hề có sự yêu chiều, ngọt ngào nào hết vậy.

Cô biết là ngày trước Ohm vẫn luôn nhìn cô bằng ánh mắt ấy nhưng nó không lạnh lùng như bây giờ.

Anh cười khẩy rồi nói với ba mình "Tía có chắc đây là đang bảo vệ cho vợ con không hay là tía chỉ đang bảo vệ cho chính nhân tình bé nhỏ của tía?

Còn nữa, tía cũng lớn rồi nên có gì thì tía cứ nói thẳng ra thôi, mần chi mà tía cứ phải dấu giếm chi cho cực dị đa.

Việc xé giấy kết hôn với cô Nguyệt đây là chuyện rất bình thường mà, nếu tía muốn thì tía cứ nói thẳng với con với hai má."

Rồi anh quay sang nhìn bà Hồng mà tiếp tục lên tiếng "Má còn nhớ cái hồi tiệc sanh thần của má không?

Con có nói là con đang không muốn có con một phần cũng là vì chuyện này đó thưa má, con phát hiện ra là vợ con...à không, cô Nguyệt đây với tía đã qua lại với nhau lâu rồi má à, trước khi Nanon xuất hiện nữa, nên con hy vọng là má sẽ không làm khó dễ gì tụi con kể cả chú hai và chú út nữa."

Bà Hồng nghe thấy thế thì sững sờ, nhìn vẻ mặt của tất cả mọi người thì chắc chỉ có mình bà là người cuối cùng biết tin, thấy tình hình có vẻ căng thẳng hơn khi tất cả mọi người đều im lặng, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ thì Khaotung cũng lên tiếng "Mọi người vào nhà trước đi đã rồi tính tiếp, chứ việc trong nhà mà cho người ngoài biết thì không hay cho lắm."

Mọi người đều đồng ý nhất là bà Lành, sau đó Ohm sai thằng Nô ra ngoài lấy hành lý vào rồi sai con Đào đi pha trà và tất cả mọi người đều bước vào trong phòng, trên đường đi, không ai dám hó hé gì cả.

Lâu lâu chỉ có nghe thấy tiếng an ủi chắc chắn là không đến từ những người mới lên Sì Gòn ngày hôm nay "iu dấu đừng sợ, Ohm đã nói là sẽ bảo vệ em mà, em tin Ohm nha.", "Dù cho có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa thì chỉ cần em không bỏ cuộc thì không đời nào lại có chuyện cậu bỏ cuộc đâu, em không cần phải sợ chỉ cần tin tưởng vào cậu là được.", "Em biết với First việc này rất bình thường nhưng đây là thời điểm của em và em cũng sẽ không bao giờ buông tay First đâu, chỉ cần First cũng đừng buông tay em là được."

Không khí mặc dù đang rất căng thẳng nhưng không hiểu tại sao chỉ cần nghe những câu nói ấy thì trong lòng của Nanon, Chimon và First thấy nhẹ nhõm hẳn dù cho Nanon và First là người của hiện đại đi nữa thì việc cấm yêu đương đồng giới cũng không phải là không có nên họ cũng khá là sợ, Chimon thì còn tệ hơn khi cậu đang run lẩy bẩy ngay từ đầu khi ông bà Trần và bốn mợ kia mới vừa đến nhưng sau khi nghe được những lời an ủi đó thì cả ba cũng cảm thấy nhẹ lòng hơn nhiều rồi, đúng rồi ha, tại sao lại phải sợ trong khi chúng ta chưa biết thế nào mà.

Không vội kết luận cũng như là không vội bỏ cuộc vì biết đâu được nó lại có cú twist gì xảy ra thì sao?

Đời mà, không ai có thể nói hay biết trước được điều gì sẽ xảy ra đâu.

Cứ phải thử thì mới biết được.

---------------------------------------------------------
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 30


Sau khi tất cả mọi người đều vào và an vị trong phòng thì con Đào mới đem trà lên rồi nó cùng thằng Nô và con Hiểm cũng biết điều mà đi hết ra ngoài rồi đóng cửa lại.

Bà Hồng thì cứ nhìn chằm chặp vào ông Trần và cô Nguyệt đang run rẩy ngồi kế bên, cô biết là một khi mà đã đạt đến giới hạn của Ohm thì anh sẽ không có bất cứ một cái gì có thể ngăn cản được anh hết, nhưng điều quan trọng là từ trước đến nay cô không bao giờ thấy Ohm phát điên đến như thế dù cho cô có qua lại với ba của anh đi nữa nhưng hôm nay, chỉ vì một cú tát vào mặt Nanon mà anh đã điên tiết lên rồi lôi hết những bí mật của cô mà tiết lộ cho tất cả mọi người trong nhà biết.

Giờ đây cô đang phải đối mặt với những gì cô cũng không biết nữa, trong lúc tức giận, bà Hồng lên tiếng nói "Được rồi, tôi sẽ không truy cứu chiện này nữa, hai thằng con trai tôi nó muốn yêu ai thì tùy nó, chỉ cần nó không lơ là việc nhà máy là được.

Còn mợ hai Lành, đây dẫu sao cũng là chiện riêng của mợ nên tôi cũng không tiện chen vào, nhưng mà tôi muốn khuyên mợ vầy, mợ nghĩ cho kĩ vô, coi chừng bị đâm một nhát sau lưng như tôi đó đa."

Mặc dù là giọng nói của bà Hồng vẫn đều đều và điềm tĩnh nhưng từng câu chữ mà bà nói nó sắc bén như dao khiến cho ông Trần với cô Nguyệt lạnh hết cả sống lưng.

Cô Nguyệt không cam tâm việc Nanon có thể đến với chồng mình một cách dễ dàng như thế nên cô lên tiếng nói "Má, dù sao thì con vẫn là con dâu của má, là vợ của Ohm vả lại con còn đang mang thai nữa mà má, má nỡ lòng nào để cho con con mồ côi tía nó sao má.

Má ơi, con biết là con sai, con xin chấp nhận mọi hình phạt nhưng mà con của con không có sai, nó vô tội mà má."

Vừa nói, cô vừa sướt mướt như thể mình bị oan ức gì lắm.

Bà Hồng nghe cô nói cô đã có thai thì mừng ra mặt nhưng chưa kịp làm gì thì Ohm đã gằn giọng nói "Cô qua lợi với tía tôi lâu như vậy, làm sao mà tôi chắc rằng đứa con trong bụng của cô là con tôi chớ, tôi chưa có khùng đến mức đó đâu."

Bà Hồng nghe con trai nói vậy thì cũng lấy lại được lí trí, bà lên tiếng nói chêm vào "Phải đó, sao tôi chắc rằng đây là con của con trai tôi, cháu nội tôi trong khi cô ngủ với chồng tôi và con trai tôi cùng lúc hả đa.

Không nói nhiều nữa, đợi khi nào thằng Ohm dìa, tôi với nó sẽ ra xã để lấy giấy kết hôn mà xé cho cô được tự do đến với chồng tôi."

Ohmnanon và Perthchimon thì thở phào nhẹ nhõm được phần nào bởi hai anh em họ hiểu tánh nết của mẹ họ, một khi mà mẹ họ đã quyết định dù cho có ra sao thì bà cũng sẽ không bao giờ trở mặt dù cho đó là lúc bà suy nghĩ kĩ càng hay chỉ là một phút nông nỗi do tức giận, nhưng có điều là cả hai vẫn phải dè chừng bởi vì họ còn có những người gây cản trở việc họ yêu đối phương, vợ Perth và cô Nguyệt- vợ ba của tía họ.

Còn bên phía FirstKhaotung thì ngược lại, bà hai Lành hỏi họ đủ thứ chuyện và còn cả tình cảm mà Khaotung dành cho hai cô vợ của mình, cậu không ngại ngần gì mà trả lời bà "Nếu như mà họ muốn xé giấy kết hôn thì con sẵn sàng làm việc đó, bởi bây giờ đây con đã tìm được người mà con xác định rõ là sẽ đồng hành cùng với con hiện tại và trong những ngày sau đó."

Bà Lành biết là với tánh khí con trai của mình thì cậu sẽ không bao giờ bỏ cuộc dù cho có bất kỳ lý do gì đi chăng nữa, thế nên bà cũng chỉ gật đầu miễn cưỡng nói với cậu "Nếu nhưng lòng con đã quyết định như thế thì mẹ cũng không thể nào cưỡng ép con được, chỉ là con phải chắc chắn với sự lựa chọn của mình và phải chuẩn bị tinh thần cho những điều tồi tệ nhất sẽ xảy đến với cái quyết định này của con đó."

Khaotung nghe mẹ mình nói vậy thì cũng gật đầu tỏ ra là mình đã hiểu và cũng sẽ đồng ý với quan điểm của mẹ mình.

Rồi cả nhà cũng hỏi thăm sức khỏe của nhau rồi khi nào về, công việc thế nào rồi Khaotung cũng sắp xếp chỗ ở cho mọi người, còn hai người vợ của Khaotung cô Hoàng và cô Ngọc và cả cô Lan khi chứng kiến hết mọi thứ thì cũng nín thinh không dám nói bất cứ một thứ gì vì cả ba biết rõ rằng đụng đến Nanon, Chimon hay là First thì chỉ có con đường chết mà thôi.

Mọi chuyện cũng đã khá ổn định hơn và ba cặp đôi chim cu đó cũng sẽ không cần phải lén lén lút lút nữa mà họ đã có thể công khai với mọi người dĩ nhiên là ngoại trừ người trong làng ra nhưng dù sao thì đây vẫn là một tín hiệu đáng mừng cho mối quan hệ còn quá mới mẻ so với thời điểm hiện tại rồi.

---------------------------------------------------------
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 31


Sau hơn năm ngày thì cuối cùng cả ba cậu ấm cũng đã chịu dìa nhà sau hơn một tuần làm việc và ăn chơi trên Sì Gòn hoa lệ, và đúng như lời của bà Hồng nói, ba chiếc xe vừa mới đậu ở trước cổng nhà là bà đã lo điện cho chú Tuấn-anh họ của bà làm bên xã để lấy lại giấy kết hôn và đem đến nhà cho bà rồi với sự góp mặt của đông đủ các thành viên trong gia đình kể cả đám gia đinh trong nhà và chú Tuấn, bà mạnh dạn tuyên bố kể từ ngày hôm nay, cô Nguyệt không còn là con dâu của bà, vợ của Ohm nữa mà cô ấy chính thức trở thành mợ ba-vợ của tía Ohm rồi sau đó Ohm ngay lập tức xé giấy kết hôn làm đôi mặc cho sự can ngăn của ông Trần, tía má cô Nguyệt ở làng bên nghe được tin tức này thì sốc đến độ má cô lên cơn tim rồi phải nhập viện cấp cứu, cô phải tranh thủ đi về làng lo cho tía má ngay trong ngày hôm đó.

Qua đến hôm sau thì khỏi phải nói, ngoài chợ đang rần rần việc vợ cả của Ohm bây giờ lại trở thành vợ ba của tía anh, ai ai cũng rì rầm bàn tán khiến cho phiên chợ mới sáng sớm mà đã ồn ào náo nhiệt hơn bao giờ hết, ai ai cũng xì xầm bàn tán, lời ra tiếng vào, có người thì nói là tiếc cho cặp vợ chồng tiên đồng ngọc nữ, có người thì nói là đáng đời do cô Nguyệt ham phú phụ bần, không biết đủ còn có người cũng nói là chắc do Nanon đã chơi bùa ngải gì đó lên Ohm nên anh mới dễ dàng dứt áo ra đi như vậy chứ dẫu sao cũng là tình nghĩa vợ chồng hơn ba-bốn năm nay.

Dù bây giờ không còn tình thì vẫn còn cái nghĩa nhưng dĩ nhiên là anh chả thèm quan tâm đến những cái lời nói của thiên hạ, dẫu sao thì cha anh vẫn là người có chức có quyền nhất trong cái làng này thế nên anh muốn bịt miệng ai mà chả được.

Còn về phần Perth thì ngay chiều tối hôm đó, anh đã dắt Chimon về sạp của cô Bảy rồi xin cô cho anh được chăm sóc cho cậu nói là xin vậy thôi chớ cô Bảy đời nào mà dám từ chối đâu đa, cô chỉ dặn anh là phải chăm sóc cho Chimon thật tốt rồi anh cũng được nước làm tới khi anh cả gan xin phép cô Bảy cho Chimon được ở chung với mình, anh cũng vạch ra một kế hoạch đó là từ giờ đến lúc Chimon tốt nghiệp thì khi nào cậu phải đi học, anh và cậu sẽ chuyển lên Sì Gòn sống và anh sẽ là người trông coi, giám sát chặt chẽ công việc ở nhà máy luôn, rồi đến mỗi dịp lễ Tết được nghỉ, anh và cậu sẽ dìa lợi làng.

Cô Bảy nghe thế thì sốc không thể tả nhưng vì tía anh có chức có quyền nhất trong làng nên cô không còn cách nào khác ngoài miễn cưỡng đồng ý.

Và thế là anh vui vẻ dắt cậu đi soạn đồ đạc nào cần thiết để trước qua bên nhà anh rồi sáng sớm hôm sau, anh đã rủ cậu cùng nhau lên Sì Gòn để mà mua nhà, chứ mang danh là cậu hai mà ở trọ thì nó cũng kì mặc dù là phòng trọ đó cũng là kinh doanh hộ gia đình cả, anh lựa chọn tầm nửa ngày trời thì anh cũng chốt được căn nhà vừa gần nhà cậu mà cũng vừa gần nhà máy, rồi cả hai dự định là sẽ ở lại trên Sì Gòn thêm hai hôm để chọn lựa nội thất cho tổ ấm của họ.

Còn FirstKhaotung thì khá là rảnh rang do họ chẳng cần phải đối mặt với 'drama' như Ohmnanon cũng chẳng cần phải mua bán nhà đất hay lập kế hoạch gì nhiều như Perthchimon, cả hai cứ suốt ngày tình tình tứ tứ ân ân ái ái còn không thì chạy qua bên phòng mạch của Mix mà chọc ghẹo anh.

Nói là chọc ghẹo vậy thôi chứ thực chất là chỉ có mỗi mình Khaotung là lâu lâu mới đi chọc ghẹo này nọ còn First thì nghiêm túc ngồi coi Mix bắt mạch, châm cứu và bốc thuốc, ngoài ra anh còn hỏi Mix đủ thứ chuyện liên quan đến Đông Y bởi vì ước mơ của anh là được học ngành dược sĩ Đông Y mà, còn Khaotung thì ngồi chơi ngắm bồ lâu lâu thì chọc ghẹo bồ với Mix cho họ chửi chơi.

Thế là một ngày như mọi ngày lại tiếp tục trôi qua trong một làng quê yên bình không có sự thay đổi gì nhiều ngoại trừ tình yêu và cảm xúc của mỗi cá nhân thôi.

---------------------------------------------------------
 
Tình Yêu Vượt Thời
Vài Lời Tri Ân


Hé lô mọi người ạ, đầu tiên thì mình xin cám ơn mọi người rất nhiều vì mọi người đã yêu thương và ủng hộ cho chiếc fic đầu tay của mình và em gái mình, hôm tụi mình viết ra chap đầu tiên của chiếc fic này thì chị em mình cũng rất là lo vì chiếc fic này là chiếc fic đầu tay của chị em mình và vì mình cũng đang rất thích cốt truyện của bộ phim Love Destiny của Thái Lan nên mình đã nghĩ ra idea cho fic và em mình cũng giúp đỡ mình suy nghĩ ra sườn bài của fic.

Thì hôm nay chiếc fic đầu tay của chị em mình đã đạt được 1K mắt xem, mình rất vui và hạnh phúc khi mọi người đã yêu thương và ủng hộ cho fic.

Hy vọng là mọi người cũng sẽ ủng hộ và yêu thương những chiếc fic sau của chị em mình ạ.

Mình cám ơn mọi người rất nhiều ❤️❤️❤️
 
Tình Yêu Vượt Thời
Part 32


Mọi chuyện tưởng chừng đang diễn ra một cách rất êm đềm thì ba ngày sau đó ông bà Trần đã đích thân đến thăm hỏi tình hình nhà xui gia và cũng như là sắp xếp ngày lành tháng tốt để đón cô Nguyệt trở về với một cương vị mới-vợ ba ông Trần, ba đôi chim cu thì vẫn cứ ngọt ngào như thế, từ sau khi PerthChimon trở về từ Sì Gòn thì cậu hai bạo dạn hẳn ra khi trước đây cậu hai lad người rất điềm tĩnh trong số ba anh em mà giờ đây cậu cứ lợi dụng cơ hội để mà ân ái trước mặt cẫ anh em khiến Ohm và Khaotung bó tay toàn tập bởi sự phô trương quá đáng của Perth, anh và Khaotung cũng có người thương vậy, khác gì Perth đâu suy cho cùng thì cả ba anh em họ cũng không khác biệt gì nhau.

Trước đây họ luôn khó ăn khó ở đó là do học chưa gặp được đúng người ở đúng thời điểm còn bây giờ thì khác, họ đã gặp được một mà họ thực sự muốn cùng với người ấy đi hết quãng đường còn lại thế nên họ cũng tận tâm tận lực thay đổi thói hư tật xấu của mình để hoàn thiện bản thân mình hơn.

Chiều tối hôm đó, ông bà Trần cũng dìa tới nhà rồi thông báo cho mọi người biết là hai ngày nữa, họ sẽ làm lễ thông báo gia tiên để đón cô Nguyệt trở về.

Cả ba cậu ấm nghe thế thì tối sầm mặt mày nhất là Ohm, anh biết khi cô quay lại đây với tính năng của cô ấy thì cô dễ gì tha thứ cho Nanon, bởi vì sao mà cô nhắm đến Nanon á hả?

Là do cô rất thích Ohm nên cô chắc chắn là sẽ không làm gì tổn thương đến anh rồi, và vì anh cũng thương Nanon như cách cô thương anh nên anh sẽ không bao giờ để cho cô đụng chạm hay làm tổn thương đến thiên thần nhỏ của anh đâu, anh hứa với Nanon trước đây rồi mà.

Nhưng nói gì thì nói, anh cũng muốn phình bệnh hơn chữa bệnh nên anh đã lập ra sẵn một đống kế hoạch để đối phó với cô trong những ngày tháng sau này.

Còn cô Lan và hai cô vợ của Khaotung sau khi cô Nguyệt bị Ohm xé giấy kết hôn thì cả ba cô cũng tự nguyện xé giấy kết hôn với chồng mình rồi dứt áo ra đi, trước khi đi thì cô Ngọc nói với Khaotung "Nếu mà hai cậu có muốn sanh con đẻ cái cho tía má thì cậu Khao cũng biết phải tìm gặp tôi ở đâu rồi đó đa.

Thôi hai cậu ở lại mạnh giỏi, chúc hai cậu hạnh phúc, tôi đi nghen."

Nói rồi cả ba đi mất, trước khi đi khỏi đó, cô Lan cứ ngoái đầu lợi nhìn vào nhà với một sự không cam tâm nhẹ, nhưng rồi cô cũng chọn cách ra đi.

-----------------

Rồi thì cái ngày mà Ohm lo lắng nhất cũng đã đến, hôm nay là ngày mà đón cô Nguyệt trở về nhà chồng và làm lễ ra mắt gia tiên thế nên là từ rất sớm, mấy đứa gia đinh trong nhà đều thức dậy rồi tất bật chuẩn bị mọi thứ, Nanon bị tiếng ồn ào làm cho tỉnh táo và cậu không tài nào ngủ lại được nên cậu mới đi vệ sinh cá nhân xong rồi thì lên nhà trên kiếm việc mà phụ mọi người nhưng vì còn dư âm của trận lôi đình của Ohm mà mọi người nhất quyết không cho phép Nanon làm bất cứ việc gì cả, tầm năm mười phút sau thì First cũng đã có mặt trên nhà và sau hơn nửa tiếng năn nỉ gãy lưỡi thì họ cũng đã được giao cho một công việc khá là nhẹ nhàng đó là lau dọn tủ thờ, cả hai đang ngồi chán nghe nói có việc thì hăng hái mà lấy thau nước, khăn để bắt tay vào dọn dẹp.

Đang khi cả hai dùng hết năng lượng tuổi trẻ để dọn dẹp thì bỗng First thấy ở trong một ngăn kéo tủ có một cuốn sổ khá là mục nát nên khi hỏi ý kiến của mọi người trong nhà thì họ bảo anh là vứt nó đi nên anh cũng nghe lời mà làm theo nhưng kì lạ thay ngay khi anh chạm tay vào cuốn sổ thì bỗng đầu óc của anh quay cuồng rồi ngất xỉu, Nanon thấy vậy thì cũng hoảng hốt thế là cậu liền bỏ khăn xuống rồi tính lay lay bạn mình, điều không ngờ đến lad khi cậu đi ngang qua chỗ để cuốn sổ thì cậu cũng gặp phải tình trạng y chang như First.

Con Đào nghe tiếng la hét thất thanh thì tưởng đâu là ai làm đổ bể đồ đạc gì nên chạy lên xem thử, ngay sau khi chạy lên và được mọi người tường thuật lại câu chuyện thì nó mặt mày xanh lè rồi chạy xuống nhà, lần lượt gõ cửa phòng ngủ của Ohm và Khaotung mà lắp bắp nói "Dạ...c...cậu cả/cậu út...cậu..cậu Nanon/cậu First ....c....có ....chuyện rồi ạ."

Nghe thấy thế, cả hai như người mất hồn, nhanh chóng chạy lên nhà trên theo chỉ dẫn của con Đào, khi lên đến trên nhà thì cả hai thấy mồn một thân ảnh của hai người nằm trên phản do lúc nãy mới được mấy thằng gia nô khiêng lên, Khaotung vội vàng chạy đi tìm Mix còn Ohm thì không làm gì cả, chỉ là ngồi ngay cạnh Nanon rồi nắm tay cậu.

Khi Mix qua tới nơi và bắt mạnh cho cả hai thì cậu bảo với Khaotung là chạy đi kiếm nhà sư chứ bệnh tình của cả hai anh chịu thua bởi vì mạch chủ và nhịp tym thì rất giống với người sắp chết nhưng mà hơi thở và các bộ phận khác trong cơ thể thì vẫn hoạt động bình thường nên Ohm bèn bảo với Khaotung và đồng thời nhờ Mix coi chừng cho hai người họ rồi anh chạy đi đến một ngôi chùa gần nhà nhất mà mời sư trụ trì đến để xem.

Cũng chính vì lý do này và sự nổi giận của Khaotung và Ohm khi cà hai người nghe má nói là việc sẽ tiến hành bình thường nên cả hai đã đập phá đồ đạc rồi làm ầm ĩ hết cả lên nên việc đón cô Nguyệt và lễ ra mắt gia tiên phải dời chưa biết ngày nào.

Khaotung, Mix, Perthchimon đợi Ohm ở nhà mà lòng như lửa đốt, nhất là Chimon, cậu không có bạn bè gì nhiều cũng như là tình yêu đích thực nên là cậu suốt ngày cứ hết đi học rồi về nhà lâu lâu thì cậu lại đi xuống làng thăm cô Bảy rồi lại lên Sì Gòn để học, nhưng từ khi có Nanon và First cậu đã có được những người bạn đích thực để chơi đùa trò chuyện cậu còn tìm thấy được tình yêu của đời mình nữa chứ nên cậu cứ thút thít mãi thôi.

Về phần Mix cũng không khá hơn vì từ khi cả hai có mặt tại đây, cậu đã can đảm hơn để nói chuyện với người nhà của Earth rằng cả hai đang yêu nhau, rồi từ khi tía má anh không cho phép, cậu lại gặp First, trò chuyện với anh để có thêm can đảm để chứng minh rằng cả hai yêu nhau không có gì là sai trái cả và hiện tại thì tía má Earth đã dần chấp nhận được cậu cũng như là tình cảm của hai người vậy mà giờ đây, cả hai lại như là đang thoi thóp mặc dù mới hôm qua First còn chạy đến phòng mạch của Mix mà đòi anh chỉ dạy.

Ngay lúc này thì tất cả mọi người có mặt tại đó đều thầm cầu mong cho Ohm với sư thầy dìa kịp thời và cầu nguyện cho họ được bình an.

---------------------------------------------------------
 
Back
Top Bottom