Ngôn Tình Tình Yêu Thầm Kín Của Cá Voi Nhỏ

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
670,873
0
0
AP1GczO8oDV1MD1nP2WZ9aMEQ5ZSVO3bzatNMj09ri51YvQjto4RkSGdIqM03EcLc7IMmg297YIQKV0OY6XLJUcd04HmnN_I_6eiEDhZR0RNi_oxFmkX3lV6HnXuUYPufUQwZMEw9wWD6sT5vs9YEu8ZNdME=w215-h322-s-no-gm

Tình Yêu Thầm Kín Của Cá Voi Nhỏ
Tác giả: Triệu Chúc Chúc
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[ZHIHU | TÌNH YÊU THẦM KÍN CỦA CÁ VOI NHỎ*]

(*) Tên do editor đặt

Tác giả: Triệu Chúc Chúc (赵粥粥)

- -----------------------------------------------------

Vì tên giống nhau cách phát âm, nên đối tượng yêu thầm ba năm trung học của tôi luôn coi tôi là em gái.

Cho đến một ngày, nhân lúc anh ấy đang ngủ, tôi lén lút hôn anh.

Anh đột nhiên mở mắt, thanh âm khàn khàn: “Hôn lần nữa được không?”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Dư Tình Khả Đãi
  • Phương Pháp Hồi Sinh Tình Yêu Của Tôi
  • Cổ Tình Nhân
  • Công Viên Tình Yêu
  • Chồng Nghèo Thâm Tình Thực Ra Là Đại Gia
  • Hành Tinh Hoa Hồng
  • Tình Yêu Thầm Kín Của Cá Voi Nhỏ
    Chương 1


    Vì tên giống nhau cách phát âm, nên đối tượng yêu thầm ba năm trung học của tôi luôn coi tôi là em gái.

    Cho đến một ngày, nhân lúc anh ấy đang ngủ, tôi lén lút hôn anh.

    Anh đột nhiên mở mắt, thanh âm khàn khàn: “Hôn lần nữa được không?”

    1.

    Tên của tôi và anh ấy phát âm giống nhau.

    Tôi là Trình Kình Ngữ, anh ấy là Trần Cảnh Dữ.

    *Phát âm lần lượt là là Chéng Jīng Yǔ và Chén Jǐng Yǔ.

    Tiết học chung đầu tiên ở đại học, chúng tôi được phân công học cùng một giảng viên.

    Trước giờ học hai phút, giảng viên đã điểm danh, gọi tên anh ấy trước.

    “Trần Cảnh Dữ.”

    Đây là tiết học đầu tiết ở trường đại học, là một lớp học lớn mà nhiều sinh viên từ các chuyên ngành khác nhau cùng tham gia.

    Tôi vào lớp sớm, ngồi hàng ghế ở giữa.

    Lớp học đã kín chỗ một nửa, còn hai phút nữa sẽ vào tiết, giảng viên bắt đầu điểm danh.

    Nghe thấy tên “Trần Cảnh Dữ”, tôi vô thức đứng dậy và đáp lại.

    Vị giáo sư già nhìn tôi, rồi nhìn danh sách điểm danh trên tay, lông mày nhíu lại, thoáng tức giận.

    “Tiết học đầu tiên đã tìm người điểm danh hộ? Sao nào? Em định điểm danh hộ cậu ta cả học kỳ à? Giới tính còn không khớp. Sao mà lừa được tôi?”

    Vị giáo sư già hơi buồn, ngữ khí trở nên nghiêm nghị.

    Mọi ánh mắt trong giảng đường đều đổ dồn vào tôi, nóng đến mức khiến tôi trong phút chốc mặt đỏ bừng.

    Tôi ngượng ngùng, mấp máy môi chuẩn bị giải thích.

    “Em…”

    Nhưng đột nhiên ánh mắt tôi đông cứng, trước cửa giảng đường có một bóng người cao lớn, áo ngắn, quần thể thao, giày thể thao, sạch sẽ và thoáng đãng, trông đẹp như thể bước ra từ anime.

    “Trần Cảnh Dữ, có.”

    Ngữ điệu của anh có chút giễu cợt, vẻ ngoài cực kỳ đẹp, gần như thu hút được sự chú ý của tất cả nữ sinh trong lớp.

    “Thầy à, giữa ban ngày không nên hiểu lầm người khác đâu, em không có tìm người điểm danh hộ, hơn nữa em gái này nhìn có vẻ là học sinh giỏi.”

    Vẫn là giọng điệu xấu xa đó, nhưng không khiến tôi khó chịu.

    Vị giáo sư già nhìn lại tờ danh sách, cuối cùng cũng tìm thấy tên tôi.

    Thầy ấy nhận ra mình sơ suất và xin lỗi tôi, còn liên tục thở dài than thở tại sao trong lớp lại có những cái tên giống nhau như vậy.

    Trần Cảnh Dữ từng bước tiến về phía tôi, tôi đột nhiên cảm giác hơi thở của mình đang ngưng lại.

    Tim đập rộn như trống.

    Trần Cảnh Dữ tới ngồi bên cạnh tôi, “Nói không chừng, tám trăm năm trước chúng ta là người một nhà đấy.”

    Hơi thở của anh quá gần, lại vì lời nói của anh khiến tôi suýt làm đổ chiếc cốc trên tay.

    Anh đỡ lấy chiếc cốc giúp tôi, hỏi: “Em gái, em hoảng cái gì chứ?”

    Vị giáo sư già có lẽ nhìn thấy mặt tôi đỏ bừng suốt buổi học, cho rằng là tại thầy ấy nên sau giờ học, thầy đã gọi tôi và Trần Cảnh Dữ lại.

    Thầy đưa tiền cho tôi và Trần Cảnh Dữ để đi uống nước.

    “Anh trai đưa em gái đi đi.”

    Thầy ấy bắt đầu lấy tiền ra.

    “Không cần, thầy ơi, thật sự không cần đâu.”

    Tôi vô thức từ chối.

    Trần Cảnh Dữ chỉ nhìn tôi đang từ chối lời đề nghị của thầy.

    Cuối cùng vị giáo sư già không thuyết phục được tôi, lẳng lặng quay trở lại bục giảng.

    “Cô nhóc này, hết Tết Nguyên Đán rồi vẫn có thể nhận lì xì mà.”

    “Hả?” Tôi nghi hoặc, rồi chợt nhận ra.

    Lúc này thầy mời tôi và Trần Cảnh Dữ đi uống nước, nhưng tôi dường như không hỏi ý anh mà chỉ từ chối.

    Tôi cắn môi nói: “Trần Cảnh Dữ, nếu không thì em sẽ mời anh uống nước nhé?”

    “Được.”

    Anh mỉm cười, đôi mắt màu hổ phách tựa như mặt hồ trên cao nguyên, vô cùng xán lạn.

    Tôi thu dọn cặp sách, Trần Cảnh Dữ hỏi tôi có học lớp nào tiếp theo không, vì chúng tôi học khác lớp.

    “Em vẫn còn một buổi học nữa, nhưng vẫn còn thời gian mời anh uống một ly.”

    Trong toà nhà này có một căng tin ở tầng dưới, Trần Cảnh Dữ lấy một hộp sữa AD.

    Hình như tôi nhìn anh quá lộ liễu, nên anh ấy nhìn lại tôi, “Em cũng muốn cái này à?”

    Tôi không còn cách nào khác ngoài gật đầu.

    Thế là anh ấy lấy một hộp khác ra khỏi tủ lạnh, nhét vào tay tôi.

    Lúc tôi đang trả tiền, Trần Cảnh Dữ đã ngăn tôi lại: “Chẳng lẽ anh trai lại để em trả tiền sao?”

    2.

    Trần Cảnh Dữ rất nổi tiếng ở trường V của chúng tôi, đến nỗi ngay cả “em gái” như tôi cũng trở nên nổi tiếng.

    Anh ấy luôn nổi bật ngay cả khi được bao quanh bởi một nhóm nam sinh.

    Thỉnh thoảng lớp chúng tôi gặp nhau trong giờ thể dục, đám nam sinh thân thiết với Trần Cảnh Dữ cũng gọi tôi là em gái.

    Trần Cảnh Dữ nghe được lời này, sẽ mỉm cười và mắng một câu: “Nhận người thân bừa cái gì đấy?”

    “Chúng ta đều là anh em, em gái của anh Dữ không phải là em gái của chúng ta sao?”

    Trần Cảnh Dữ phớt lờ họ, đi tới đưa cho tôi một chai nước.

    Anh ấy tuỳ ý chỉ vào vài người rồi nói: “Nhìn cho rõ, sau này cứ bảo mấy người đó mua nước cho em.”

    Tôi không còn cách nào khác ngoài việc cười cùng với anh ấy.

    Sau đó, tôi là em gái của Trần Cảnh Dữ đã thành tin tức được lan rộng, nhưng càng lan rộng thì lại càng thái quá, tên của tôi đã đổi thẳng từ “Trình Kình Ngữ” thành “Trần Cảnh Dữ”.

    “Kình Ngữ, tớ thật ghen tị với cậu đấy, vừa vào trường đã trở thành em gái của giáo thảo. Ngày nào cũng có thể nhìn ở cự ly gần, nghĩ đến đã thấy vui rồi.” Bạn cùng phòng tôi nói.

    Tôi nở nụ cười, nhưng trong lòng có chút cay đắng trào dâng.

    Trần Cảnh Dữ quen tôi ba ngày, mọi người đều biết, tôi thích anh ấy ba năm, chỉ mình tôi biết.

    Phải, tôi thích Trần Cảnh Dữ, từ khi còn học trung học.

    Ngay cả việc vào trường này, cũng là vì Trần Cảnh Dữ.

    Hồi sơ trung, thành tích của tôi không tốt, đến cao trung, Trần Cảnh Dữ gần như là chỗ dựa tinh thần của tôi.

    Để có thể vào cùng trường đại học với anh ấy, việc tôi chỉ ngủ ba tiếng một ngày hồi lớp mười hai là điều bình thường, tôi đã giải gần hết những đề tham khảo có trên thị trường, cuối cùng chồng bài tập được hoàn thành đã cao hơn cả tôi.

    Những lúc không chịu nổi, tôi điên cuồng viết tên anh ấy vào vở bài tập, dùng hết sức lực như thể đầu bút xuyên qua cuốn sổ có thể giúp ánh sáng xuyên thấu vào thế giới đen tối của tôi.

    Bởi vì khoảng cách giữa tôi và anh ấy quá xa.

    Không ai biết rằng tôi thích Trần Cảnh Dữ.

    Tôi đã giấu nó rất kĩ.

    Ngày tôi thích Trần Cảnh Dữ không giống như cảnh nam nữ chính gặp nhau trong phim ảnh. Không có ánh nắng vàng rực rỡ, chỉ có mây đen bao phủ thành phố.

    Hồi sơ trung tôi học ở quê, tới cao trung thì công việc kinh doanh của bố tôi mở rộng hơn, ông ấy đã đưa tôi tới thành phố.

    Ông ấy đã trả một khoản phí khá cao để đưa tôi vào trường trung học số 1.

    Vì nhà gần nên tôi học ngoại trú.

    Mỗi ngày đều đi xe buýt số 412 đến trường.

    Đó là ngày đầu tiên tôi đi xe buýt số 412, vì lên xe buýt trước nên tôi có chỗ ngồi.

    Có rất nhiều hành khách trên tuyến này, tình cờ cũng là giờ đi chợ nên xe buýt thực sự khá đông đúc.

    Một bà dì đi chợ về, xách theo hai mớ xà lách và một con cá, không biết có phải cố ý hay không, dù con cá đã được làm thịt, ngăn cách bằng túi nilon nhưng nước vẫn thấm ướt đẫm quần đồng phục của tôi.

    Tôi để gọn chân vào ghế, nhưng dì ấy cứ nghiêng người về phía tôi.

    Tôi nhận ra dì ấy cố tình làm vậy.

    Tôi suy nghĩ mãi, cuối cùng cũng mở miệng: “Dì ơi, cá của dì chạm vào con rồi.”

    Nhưng lời nhắc nhở của tôi gần như không có tác dụng, ngược lại dì ấy còn bắt đầu nói những lời khó nghe, rằng tôi không có phép tắc, không biết nhường chỗ cho dì ấy.

    Dì ấy rất hung hăng, mọi người xung quanh đều nhìn tôi, chẳng quan tâm như thể không liên quan gì đến họ.

    Tôi tuyệt vọng, hốc mắt bắt đầu đỏ lên.

    Cặp sách của tôi rất nặng, tôi cũng cảm thấy hơi say xe.

    “Tại sao phải nhường chỗ cho dì?”

    “Nếu dì muốn cảm thấy thoải mái thì gọi taxi đi.”

    Đó là cách Trần Cảnh Dữ xuất hiện. Anh khi ấy cắt tóc rất ngắn, trông đặc biệt dữ tợn.

    Bà dì ấy có lẽ hơi sợ anh, nhưng vẫn không ngừng mắng thêm vài câu.

    Trần Cảnh Dữ bình tĩnh đi tới chỗ tôi, đặt một tay lên phía sau ghế, lặng lẽ nghiêng cốc bột yến mạch trong tay tôi, “Này, cậu bị say xe à?”

    “Bác gái à, nếu không đứng dịch ra, có khi nôn hết vào người bác đấy.”

    Đầu tôi choáng váng, khi nhìn thấy Trần Cảnh Dữ chớp mắt nhìn tôi, tôi lập tức hiểu ra, liền nôn khan hai lần.

    Bà ấy thấy vậy, sắc mặt lập tức tái xanh, cách xa hai mét.

    Sau khi xuống xe, Trần Cảnh Dữ cười nói: “Biết trước đã đổ nửa cốc cho cậu rồi.”

    “Cậu là người ngoại thành sao? Vừa rồi nghe cậu nói chuyện, không giống như người ở đây.”

    Tôi đỏ mặt gật đầu, nghĩ rằng mình đã nói giọng địa phương.

    Kết quả là anh ấy nói: “Giọng nói thật nhẹ nhàng, nghe như người Giang Nam vậy.”

    “Thành phố này rất tốt. Đừng thay đổi cái nhìn của cậu về thành phố này chỉ vì một hay hai người.”

    “Phần lớn họ đều là những người tốt như anh trai đây thôi.”

    Vì một người, mà tôi dường như đã thực sự yêu cả một thành phố.

    3.

    Tôi đã quen với việc giúp Trần Cảnh Dữ chiếm chỗ trong các lớp đào tạo tư tưởng. Tôi rất tích cực đến các lớp học vào thứ hai, tích cực đến mức ngay cả bạn cùng phòng tôi cũng nhìn ra điều bất thường.

    “Kình Ngữ, cậu không phải là thích Trần Cảnh Dữ đó chứ?” Bạn cùng phòng tôi ngồi trên giường, nhìn tôi đang bận rộn chọn quần áo trước gương.

    Tai tôi lập tức đỏ bừng, dù sao việc thích Trần Cảnh Dữ là thật, đó là bí mật mà nhiều năm qua tôi đã chôn sâu trong lòng, cũng quen với việc giấu nó trong bóng tối.

    “Cậu ấy là anh trai tớ.” Tôi mím môi, thanh minh.

    Nhưng bạn cùng phòng gần như đã nhìn thấu, “Cũng không phải từ một bụng mẹ sinh ra, Cá Voi Nhỏ*, cậu xấu hổ cái gì?”

    (*) Chữ Kình trong tên của nữ chính có nghĩa là cá voi.

    “Tớ…”

    Bị nhìn thấu, tôi vội xách cặp chạy đến lớp.

    Như thường lệ, khi đến căng tin mua bữa sáng, tôi cũng mua cho Trần Cảnh Dữ một phần.

    Anh ấy thích sữa đậu nành mới xay và bánh bao nhân thịt sốt trong căng tin, anh ấy cao lớn, ăn uống rất ngon miệng, có thể ăn bốn chiếc bánh trong một bữa.

    Trần Cảnh Dữ quen đến đúng giờ, nhưng sau này vì tôi mang bữa sáng cho anh, nên anh ấy sẽ đến sớm năm phút.

    Khi tôi đến trước cửa giảng đường, Trần Cảnh Dữ và một nam sinh khác tình cờ đi đến.

    Tôi đã gặp nam sinh kia, đó là bạn cùng phòng của Trần Cảnh Dữ.

    Trần Cảnh Dữ lấy bữa sáng từ tôi một cách tự nhiên, khiến nam sinh bên cạnh kêu lớn.

    “Trần Cảnh Dữ, sao cậu lại may mắn thế chứ, khi không tự nhiên có một cô em gái tốt như vậy.”

    “Sao? Ghen tị à?” Trần Cảnh Dữ cười, ánh nắng vàng phản chiếu lên vành tai, rực rỡ đến chói mắt.

    “Ghen tị gì chứ?”

    Nam sinh kia không học cùng lớp với chúng tôi nên vừa nói xong đã rời đi.

    Tôi và Trần Cảnh Dữ cùng đứng trước hành lang ăn bánh bao.

    Vị giáo sư già cũng đến, nhìn thấy chúng tôi, liền trêu đùa: “Tên nhóc Trần Cảnh Dữ chịu ăn sáng, đều là công lao của em gái đó.”

    “Chẳng phải là điều hiển nhiên sao?”

    Nhờ buổi học đầu tiên, thầy giáo đã hiểu chúng tôi hơn rất nhiều.

    Tôi mỉm cười chào thầy.

    Tôi thật sự rất biết ơn thầy, nếu không phải vì chút hiểu lầm trong buổi đầu tiên, Trần Cảnh Dữ có lẽ sẽ chẳng bao giờ biết đến sự tồn tại của tôi.

    Vị giáo sư già vào lớp trước, còn đặc biệt dặn chúng tôi ăn xong thì vào ngay.

    Tôi ngoan ngoãn đáp lại.

    Trần Cảnh Dữ cắn chiếc bánh bao cuối cùng thì đột nhiên dừng lại, sau đó ngước mắt nhìn tôi: “Hôm nay em ghé hai căng tin à?”

    Tôi choáng váng, sáng nay bị bạn cùng phòng làm phiền, tôi có chậm trễ một chút nên lúc tới căng tin chỉ còn lại ba chiếc bánh bao nhân thịt sốt. Tôi nhớ bữa sáng của Trần Cảnh Dữ thường có bốn chiếc bánh bao, nên đã đến căng tin số hai mua thêm một chiếc. Tôi chỉ không ngờ, anh ấy còn có thể phân biệt được bánh bao nào ở căng tin nào.

    Tôi cắn một miếng bánh, nghĩ xem nên trả lời anh thế nào.

    Đột nhiên anh đưa tay nhéo vào cổ tôi một cái, động tác rất nhẹ nhàng, cứ như đang nhéo một con mèo vậy.

    “Trước mặt anh trai, căng thẳng cái gì thế?”

    “Không có…”

    Vừa lúc tiếng chuông vang lên, anh đã ăn xong miếng bánh cuối cùng, đẩy vai tôi bước vào lớp.

    Đang ngồi trên ghế, anh đột nhiên quay đầu lại.

    “Lần sau không cần theo ý anh, anh có thể ăn bất cứ thứ gì.”

    Hóa ra anh ấy đều biết cả.

    Tôi thầm cảm thán.
     
    Tình Yêu Thầm Kín Của Cá Voi Nhỏ
    Chương 2


    4.

    Trần Cảnh Dữ tham gia đội bóng chuyền của trường.

    Bọn họ có buổi tập luyện vào cuối tuần, tôi thường đến xem anh ấy chơi bóng.

    Mối quan hệ của Trần Cảnh Dữ với những thành viên khác khá tốt, nên mọi người rất chiếu cố tôi.

    Đội bóng chuyền được chia thành đội nữ và đội nam.

    Thỉnh thoảng, đội nữ và đội nam sẽ tập luyện cùng nhau.

    Tập luyện không phải là chơi, trong sân bóng chuyền chỉ có mình tôi ngồi phía trên. Tôi cầm cuốn sổ vẽ phác thảo của mình, tuy chỉ là những đường nét đơn giản nhưng nhìn thoáng qua cũng có thể hiểu được nhân vật chính.

    Tôi luôn tập trung vào anh ấy.

    Đội trưởng đội bóng chuyền mang tới một thùng nước chia cho mọi người, thậm chí còn đến và đưa cho tôi một chai.

    “Cảm ơn tiền bối.”

    “Đừng khách sáo.”

    Đội trưởng rời đi, có mấy người của đội nữ liền đi tới, nữ đội trưởng đang dùng khăn lau mồ hôi, người bên cạnh là Khương Nam, em họ của đội trưởng bên nữ.

    “Tăng tiền bối thật là, nước của đội bóng chuyền đều là được tài trợ. Nếu như có người chạy theo người khác đến đây, đều được một chai, chẳng phải đội chúng ta sẽ phá sản sao?”

    Khương Nam nói đầy châm biếm.

    Tôi cầm chai nước trên tay, thoáng chốc liền cảm thấy xấu hổ.

    Tôi vẫn thường mang theo nước, nhưng hôm nay lại quên mất.

    “Vậy tôi sẽ mua một chai rồi trả lại sau.” Tôi nhẹ nhàng nói.

    Trần Cảnh Dữ vẫn còn ở trên sân, Tăng Nhiên nghe thấy, liền đến nói giúp tôi: “Chỉ là một chai nước thôi mà, hơn nữa, Cá Voi Nhỏ cũng không phải người ngoài.”

    Khương Nam trợn mắt, nhìn về phía tôi đầy mỉa mai.

    “Cái gì mà anh trai em gái chứ, còn không phải có ý đồ riêng sao?”

    Hầu như mọi người trong đội đều nghĩ tôi là em gái ruột của Trần Cảnh Dữ, nhưng Khương Nam này biết tôi không phải.

    “Có chuyện gì thế?” Trần Cảnh Dữ đi tới hỏi, yết hầu trượt lên xuống khi anh uống nước, nhưng ánh mắt lại hướng về phía tôi.

    Tôi nhìn Trần Cảnh Dữ, đột nhiên cảm thấy an tâm. Khương Nam nói cũng không sai, tôi đối với Trần Cảnh Dữ thật sự là có ý đồ.

    Trần Cảnh Dữ để chai nước trong tay xuống, đặt một tay lên vai tôi: “Sao vậy? Em đâu phải không có người chống lưng, sợ cái gì?”

    Tôi ngơ ngác nhìn anh rồi nói: “Cô ấy nói em đã uống nước của đội.”

    Trần Cảnh cau mày, nhìn Khương Nam đang đứng một bên, không nhìn rõ ánh mắt anh, sau đó lại nhìn về phía Tăng Nhiên: “Từ giờ trở đi tôi sẽ lo phần nước cho đội, phần tiền của Cá Voi Nhỏ, tôi sẽ trả.”

    Khương Nam sắc mặt tái nhợt, cắn môi.

    Trần Cảnh Dữ kéo tôi ra ngoài, từng ngón tay siết lấy cổ tay tôi, cảm giác ấm áp rất nhanh truyền tới, nhịp tim cũng tăng theo nhiệt độ.

    5.

    Trần Cảnh Dữ bảo tôi đợi anh ấy, anh để quên đồ trong phòng tập.

    Tôi đợi ở đó gần mười phút vẫn chưa thấy anh về, liền chạy đi tìm.

    Vừa đến sân bóng chuyền, tôi đã nghe thấy giọng nói tàn nhẫn và lạnh lùng của Trần Cảnh Dữ, “Dáng vẻ của cậu mà cũng tự tin đi nói xấu sau lưng người khác sao, nhìn lại bộ dạng của mình trước khi nói đi.”

    “Dáng vẻ của Trình Kình Ngữ thì làm sao, đây là chuyện của tôi và cô ấy, không đến lượt cậu phán xét.”

    “Tự lo việc của mình đi.”

    Trong sân gần như không còn âm thanh nào khác, Khương Nam bị Trần Cảnh Dữ đối xử khắc nghiệt như vậy, bắt đầu khóc nức nở.

    Đội trưởng bên đội nữ nói: “Trần Cảnh Dữ, cậu đừng nặng lời vậy, sao lại đôi co với một cô gái?”

    “Hơn nữa, em ấy chỉ là thích cậu thôi mà…” Nữ đội trưởng kia cho rằng con trai thích nhìn con gái tranh giành mình và ghen tị với nhau, cô ấy cho rằng nói ra lời này, cơn tức giận của Trần Cảnh Dữ sẽ tiêu tan.

    Nhưng ai ngờ được Trần Cảnh Dữ chỉ lạnh lùng nói: “Đâu phải chuyện của tôi?”

    Sau này tôi mới biết nguyên nhân sự việc là do Khương Nam tức giận đến mức nói xấu tôi với các thành viên trong đội nữ, không ngờ Trần Cảnh Dữ đang quay lại lại nghe được mấy lời này.

    Trần Cảnh Dữ rất tức giận.

    Trần Cảnh Dữ luôn có tính cách tốt, Tăng Nhiên còn nói, đây là lần đầu tiên cậu ấy thấy Trần Cảnh Dữ phát hoả như vậy.

    Trần Cảnh Dữ đưa tôi đi ra ngoài ăn, quán nằm ở trong một con hẻm nhỏ, hương vị không tồi.

    Tôi vừa ăn, vừa lén nhìn anh, điều điều mà trước đây tôi chưa dám làm.

    Tôi sợ anh ấy phát hiện ra, tôi sẽ không còn có thể làm “em gái” nữa.

    Nhưng hôm nay, anh ấy không chút do dự đứng ra bảo vệ tôi, khiến tôi phấn khích quá mức.

    “Anh đẹp trai đến vậy à? Tập trung vào thức ăn đi, em vừa đưa nó vào mũi kìa.”

    “Không... không nhìn anh.”

    “Ăn nhiều một chút, sao lại gầy như vậy. Ra ngoài người khác lại nghĩ là dễ bắt nạt đấy.”

    Tôi trông khá nhỏ nhắn, nhỏ hơn nhiều so với các bạn cùng trang lứa. Có lẽ vì lý do này mà mọi người thấy tôi là “em gái” đều cảm thấy hợp lí.

    Đột nhiên tôi nhớ lại, khi Trần Cảnh Dữ “giải cứu” tôi trên xe buýt, anh ấy còn tưởng tôi là học sinh năm nhất sơ trung nên đưa tôi đến cổng trường cấp hai.

    Nghĩ đến đây, tôi lại nhét thêm vài miếng cơm vào miệng.

    Tôi nuốt đồ ăn vào trong, rồi nói: “Không phải còn có anh sao?”

    “Đúng. Chỉ cần em chịu nhận anh là anh trai em.”

    Tôi dừng tay lại, đột nhiên ngẩng đầu lên, phát hiện anh cũng đang nhìn tôi.

    “Cứ nhận anh là anh trai của em đi.”

    Những lời này văng vẳng bên tai tôi như một câu thần chú.

    Chỉ có thể là anh trai thôi sao?

    Anh ấy đối xử tốt với tôi, vì anh coi tôi như em gái của anh.

    Một khi anh ấy có bạn gái, tôi sẽ phải rời đi.

    Nếu không sẽ thật sự trở thành thứ mà người ta gọi là trà xanh.

    6.

    Một tuần sau, trường chúng tôi bắt đầu huấn luyện quân sự.

    Trần Cảnh Dữ và tôi không ở cùng một đội.

    May là người hướng dẫn của tôi cũng không nghiêm khắc quá.

    Chỉ là thời tiết thật sự rất nóng.

    Tôi chuẩn bị trước kem chống nắng và lót giày, cũng chuẩn thêm một phần cho Trần Cảnh Dữ.

    Trùng hợp, Trần Cảnh Dữ cũng chuẩn bị cho tôi một phần.

    Đêm trước ngày huấn luyện quân sự, Trần Cảnh Dữ sau khi tập luyện cùng đội bóng chuyền xong đã mang đến cho tôi một bữa đồ ăn đêm, đưa cho tôi một chiếc túi lớn chứa vật dụng cần thiết cho việc huấn luyện quân sự.

    Tôi cười thầm, trong lòng cảm thấy rất vui.

    “Thật ra em cũng chuẩn bị cho anh.” Tôi nói.

    “Anh bôi kem chống nắng làm gì chứ? Cũng không phải là mấy cô gái có làn da mỏng manh và mềm mại.” Trần Cảnh Dữ nói, nhưng anh vẫn nhận lấy phần tôi đã chuẩn bị.

    Trần Cảnh Dữ rất trắng, là kiểu không bị rám nắng.

    Thậm chí anh ấy còn rất thích thể thao, thật là đáng ngưỡng mộ mà.

    Tuy nhiên dù không bị rám nắng, nhưng anh ấy vẫn có thể bị cháy nắng.

    Anh ấy từng bị cháy nắng trong khoảng thời gian huấn luyện quân sự hồi năm nhất trung học.

    Tôi thấy cổ anh bị cháy nắng, một vùng da lớn đỏ thẫm và bong tróc.

    Hồi năm nhất trung học, tôi đã mua cho anh ấy một tuýp thuốc mỡ, lén đặt nó trên bàn của anh.

    Vì chúng tôi không học cùng lớp, nên để không bị phát hiện, khi đó tôi đã nói dối mình bị say nắng.

    Sau khi bạn học đưa tôi về lớp rời đi, tôi đã lặng lẽ đi đến lớp học của Trần Cảnh Dữ, giống hệt một tên trộm, tôi đặt tuýp thuốc mỡ lên bàn của anh ấy.

    Nhưng lúc chuẩn bị rời đi, ngoài hành lang có tiếng bước chân, tôi nghe thấy họ đang nói chuyện với Trần Cảnh Dữ.

    Tôi hoảng sợ, chui xuống gầm bàn của Trần Cảnh Dữ.

    Toàn thân tôi run lên, không thể hình dung được nhưng đó là một sự run rẩy với nhiều cảm xúc lẫn lộn.

    Cảm giác như má.u đang dồn hết lên đ ỉnh đầu.

    Điều làm tôi sợ nhất là đột nhiên có người ngồi xuống chỗ của Trần Cảnh Dữ.

    Là anh ấy.

    Anh mặc quần và đi giày huấn luyện quân sự, nhưng nhìn thoáng qua tôi vẫn biết đó là anh.

    Tôi không còn cách nào khác là phải lùi lại. Không gian dưới gầm bàn đã chật hẹp, sự xuất hiện của anh nên nó càng chật hẹp đến mức, tưởng chừng như tôi chỉ cần xoay người sẽ chạm vào anh.

    Nhưng đột nhiên tôi cảm thấy sự chật hẹp vơi đi rất nhiều, hóa ra anh đã kéo ghế lại để nhường chỗ cho tôi.

    Tôi nhìn thấy những ngón tay thon dài trắng nõn của anh đặt dưới đáy bàn, nhưng cuối cùng anh ấy không nhìn xuống.

    "Đi thôi." Trần Cảnh Dữ đột nhiên nói.

    Quả nhiên, những người đó lần lượt rời đi cùng anh ấy, tiếng ồn ào càng ngày càng xa. Đột nhiên, chân tôi nhũn ra, tôi ngồi bệt xuống đất.

    Tôi không biết lúc đó anh ấy có để ý đến tôi không, nhưng sau đó, tôi nhìn thấy tuýp thuốc mỡ tôi mua đang ở văn phòng thất lạc.

    Còn mới, anh ấy chưa hề sử dụng nó.

    Tôi không lấy lại được.

    Cũng không biết chuyện gì đã xảy ra với tuýp thuốc mỡ đó sau đó.

    Lần này tôi bôi kem chống nắng mà Trần Cảnh Dữ đã chuẩn bị cho tôi, đồng thời sử dụng bình nước 1 lít mà anh ấy chuẩn bị, có lẽ là do báo ứng, lúc đó tôi nói dối là say nắng, nhưng lần này tôi thật sự bị say nắng.

    Lúc đang đứng trong tư thế quân đội, tôi nghĩ mình có thể vượt qua được nếu cố gắng bám trụ, nhưng đột nhiên tầm nhìn của tôi tối sầm, rồi ngã xuống.

    Khi tôi hoàn toàn mất đi ý thức, tôi nghe thấy có người đang gọi tên mình.

    Khi tỉnh dậy, trên mu bàn tay tôi vẫn còn một chiếc kim truyền dịch, Trần Cảnh Dữ đang ngồi bên cạnh tôi.

    Tôi nghe anh ấy hỏi bác sĩ: "Sao cô ấy vẫn chưa tỉnh? Ngoài say nắng còn có vấn đề gì khác nữa không ạ?"

    "Con bé không sao cả, chỉ là ngủ quên thôi, cậu có thể gọi đánh thức con bé."

    Trần Cảnh Dữ nói ồ.

    “Lợn con có thể ngủ rất ngon.”

    Không biết tại sao, nhưng tôi nghe thấy giọng điệu của anh ấy có chút gì đó trìu mến.

    “Em tỉnh rồi.” Tôi mở mắt ra nhìn anh.

    Trần Cảnh Dữ nhìn thấy tôi đã tỉnh, anh dùng tay chặn tầm nhìn của tôi.

    “Không, em chưa tỉnh. Ngủ đi, anh muốn lười thêm chút nữa.”

    Thấy anh nói nghiêm túc như vậy, tôi gật đầu nhắm mắt lại, lại nghe thấy tiếng anh khẽ cười.

    Tôi vừa định mở mắt ra, anh lại thì thầm vào tai tôi: “Ngủ đi, anh trông em.”

    Tôi ngủ thẳng đến buổi tối.

    Khi tôi thức dậy, ánh hoàng hôn vàng óng ngoài cửa sổ xen lẫn màu đỏ hồng và màu chàm, giống như bảng phấn mắt bị tán tung lên.

    Trần Cảnh Dữ không có ở trong phòng, chắc là đã đi huấn luyện quân sự.

    Đang lúc tôi đang suy nghĩ, một bàn tay đầy "dây điện" mở rèm ra, Trần Cảnh Dữ bước vào, tay kia cầm hộp đồ ăn.

    “Ngủ ngon lắm, lợn con.”

    Anh ấy ngồi xuống cạnh giường, đặt thức ăn mang theo lên bàn.

    “Không phải là anh bảo em ngủ sao.”

    Tôi lật chăn ngồi dậy, không biết là do ngủ lâu quá hay vì sao, đột nhiên đầu choáng váng.

    Tôi hoảng hốt ôm lấy vai Trần Cảnh Dữ.

    Trần Cảnh Dữ thấy tôi có gì đó không ổn, nên đưa tay ôm lấy tôi, kéo tôi lại gần anh.

    Tôi lao phải vòng tay anh, có lẽ khi tập luyện xong anh đã tắm qua rồi mới đến đây, trên người không có chút mùi mồ hôi nào cả, chỉ có mùi cây cối, tươi mát như mưa.

    Nhưng nhiệt độ trên cánh tay anh vẫn rất cao, khiến cả tai tôi đỏ bừng, tim cũng bắt đầu loạn nhịp.

    “Vẫn khó chịu sao? Cá Voi? Chịu khó một chút, anh đi gọi bác sĩ.”

    Anh nói như thể anh ấy sẽ đứng dậy và gọi bác sĩ ngay.

    Tôi nắm lấy một ngón tay của anh, nói: “Em không sao, chắc chỉ hạ đường huyết một tí thôi.”

    Anh bắt đầu mở gói đồ ăn ra, nhìn tôi ăn.

    Trần Cảnh Dữ dường như không thấy điều kỳ lạ gì ở tôi, nhìn thấy tai tôi đỏ bừng, anh còn nghĩ tôi nóng nên đã lấy chiếc quạt nhỏ mượn của chị y tá để quạt cho tôi.

    7.

    Ngoại trừ việc bị say nắng, khoảng thời gian huấn luyện quân sự sau đó đối với tôi mà nói khá là ổn.

    Tuy nhiên, Trần Cảnh Dữ đã được chọn làm người đứng đầu của đội bên cạnh.

    Mặc dù chuyện này không có gì quá bất ngờ, nhưng tôi vẫn muốn khen ngợi tầm nhìn của người hướng dẫn.

    Bằng cách này, anh ấy đã đứng đầu của đội bên cạnh, tôi có thể nhìn thấy anh trong nháy mắt.

    Trần Cảnh Dữ có bờ vai rộng và đôi chân dài, bộ quân phục trông càng phẳng phiu và cao ráo trên người anh, toàn thân dường như tỏa sáng.

    Có điều bây giờ mỗi ngày trước buổi tập luyện quân sự, Trần Cảnh Dữ sẽ mang theo một hộp ống Hoắc hương chính khí đến, nhìn tôi uống hết, đề phòng tôi bị say nắng lần nữa.

    Hoắc hương chính khí có mùi nên khá khó uống, mỗi lần uống tôi đều kháng cự.

    “Không uống được có được không?”

    Bản thân tôi khi đó cũng không nhận ra, cứ như thể tôi đang làm nũng vậy.

    Nhưng hành động như một đứa trẻ dường như không có tác dụng gì với Trần Cảnh Dữ, anh ấy rất giỏi trong việc tránh say nắng.

    Tôi cảm thấy mình giống như một quả mướp đắng*.

    (*) ý nói cực khổ (khổ qua).

    Trần Cảnh Dữ thấy tôi khó khăn để uống hết, anh liền lấy từ trong túi quần của mình ra một chiếc kẹo, đưa cho tôi.

    Hình như Hoắc hương chính khí đột nhiên không thấy đắng nữa.

    Trong suốt thời gian huấn luyện quân sự, việc thoải mái nhất là ca hát vào buổi tối.

    Đơn ca hay song ca, đều là cơ hội tốt để mọi người thể hiện tài năng.

    Một số người hát theo, một số người lại nhảy theo, rất thú vị.

    Trần Cảnh Dữ được các cô gái ở đội bên cạnh cổ vũ, yêu cầu anh biểu diễn một tiết mục, anh không ngần ngại cầm lấy mic từ người hướng dẫn, hát bài “Sứ thanh hoa” của Châu Kiệt Luân.

    Giọng hát của anh ấy thực sự rất hay, nhiều cô gái dũng cảm thậm chí còn bật flash trên điện thoại di động, tạo thành những “lightstick” cổ vũ anh ấy.

    Tuổi trẻ có lẽ là như thế. Có người giỏi ca hát, giỏi nhảy múa, thích hợp nắm bắt cơ hội để tỏa sáng. Có người lại thích hợp ẩn mình trong bóng tối, cẩn thận nắm lấy tia nắng rơi trên bàn tay, chỉ sợ nó sẽ tuột khỏi kẽ tay.

    Sau khi Trần Cảnh Dữ hát xong, có rất nhiều cô gái thảo luận về anh.

    Nhưng điều thú vị nhất đêm đó là khi Chu Dĩnh, một cô gái ở trong đội, đã hát bài “Thích anh” để tỏ tình với Trần Cảnh Dữ.

    Một đêm mùa hè, nghe người khác kể về tình cảm của họ dành cho anh, tôi không chỉ cay đắng mà còn ghen tị, vì không biết khi nào tôi mới dám nói “thích” với anh.

    Vì có người tỏ tình nên trên sân diễn ra một màn náo nhiệt chưa từng có.

    Nhưng Trần Cảnh Dữ hồi lâu vẫn không có phản ứng.

    Mọi người trong đội của anh đã tìm kiếm khắp nơi, nhưng không ai tìm thấy Trần Cảnh Dữ đâu.

    Sau đó người hướng dẫn của đội bên cạnh mới nhớ là Trần Cảnh Dữ đã xin phép ra ngoài đi vệ sinh.

    Người trong cuộc không có ở đó nên cũng chẳng thế cổ vũ, lại thêm người khác nhảy múa tiếp, nên dần dần không ai để ý nhiều nữa.

    Gần mười phút sau, tôi cảm thấy có người kéo mình từ phía sau, tôi quay lại thì thấy đó là Trần Cảnh Dữ.

    “Suỵt, đi với anh.”

    Vị trí của tôi vốn ở một góc khá tối, mọi người khác đều đang xem chương trình nên không ai để ý đến chúng tôi.

    Tuy nhiên, tôi vẫn cảm thấy có lỗi nên đã xin phép người hướng dẫn để đi ra ngoài.

    Tôi chạy tới tìm Trần Cảnh Dữ, anh đang đứng dưới gốc một cây đa cao lớn, cắn cây kem ốc quế, trên tay cầm một cây kem các còn nguyên.

    Đây là loại mới ra hôm nay, thường thì phải xếp hàng rất dài, khó có thể mua được.

    Tôi nhớ ra sáng nay Trần Cảnh Dữ quên mang kẹo cho tôi, nói sẽ mua kem bù cho tôi.

    Hóa ra anh ấy không nghe thấy lời tỏ tình của người khác vì đi mua kem cho tôi.

    Không hiểu sao trong lòng tôi lại cảm thấy tội lỗi.

    Có lẽ là vì tôi biết, “thích” đòi hỏi rất nhiều sự khao khát, kỳ vọng và cả sự buồn bã từ một người, trong khi đó, tỏ tình lại cần nhiều dũng khí hơn.
     
    Tình Yêu Thầm Kín Của Cá Voi Nhỏ
    Chương 3


    Hóa ra anh ấy không nghe thấy lời tỏ tình của người khác vì đi mua kem cho tôi.

    Không hiểu sao trong lòng tôi lại cảm thấy tội lỗi.

    Có lẽ là vì tôi biết, “thích” đòi hỏi rất nhiều sự khao khát, kỳ vọng và cả sự buồn bã từ một người, trong khi đó, tỏ tình lại cần nhiều dũng khí hơn.

    8.

    Kỳ quân sự kết thúc, chúng tôi cởi bỏ bộ đồng phục huấn luyện quân sự, ai nấy đều đen nhẻm.

    Sau buổi tập luyện cuối cùng, tôi và Trần Cảnh Dữ đã hẹn ăn trưa cùng nhau.

    Nhưng khi tôi thay xong quần áo và đi tìm anh, bạn cùng phòng của Trần Cảnh Dữ lại nói anh đã ra ngoài với Chu Dĩnh.

    Chu Dĩnh là cô gái đã hát để tỏ tình với anh lúc huấn luyện quân sự.

    Tôi ngẩn ngơ rời đi, một mình đi về phía khu phố ẩm thực ở bên ngoài, đám đông nhộn nhịp, nhưng dường như tôi bị tách biệt với cái náo nhiệt ấy.

    Tôi từng thấy cô gái đó, cao và gầy, không giống tôi chút nào, nhưng lại gần giống với bạn gái của Trần Cảnh Dữ hồi trung học.

    Ban đầu tôi và Trần Cảnh Dữ hẹn nhau tại một nhà hàng thịt nướng mới mở trong khu phố ẩm thực.

    Vô tình tôi đã dừng trước cửa nhà hàng.

    “Cá Voi Nhỏ đến rồi hả, vào ngồi đi, Trần Cảnh Dữ đã đặt bàn số 12.” Chủ nhà hàng nhìn thấy tôi liền nhiệt tình chào hỏi.

    Chủ nhà hàng này là sinh viên năm cuối của trường chúng tôi, Trần Cảnh Dữ khá quen với anh ấy, nên anh ấy cũng biết tôi.

    Anh chủ quá nhiệt tình, còn tôi lại không giỏi từ chối sự nhiệt tình của người khác nên do dự một chút rồi đi vào trong.

    Anh chủ dẫn tôi ngồi bàn số 12.

    Cửa hàng rất náo nhiệt, hầu như mọi người tới ăn nướng đều đi theo nhóm.

    Chỉ có tôi đi một mình.

    Tôi uống nước chanh có sẵn trên bàn, vị chua từ đầu lưỡi truyền vào, chảy xuống dạ dày, cuối cùng là truyền đến tim.

    Vì đến trước nên tôi đã gọi đồ trước.

    Tôi chọn ngẫu nhiên một vài món, muốn thử tự mình nướng. Nhưng tôi không giỏi lắm nên một miếng thịt đã dính vào vỉ nướng, tôi đành dùng kẹp cố gắng cạy nó lên.

    Kết quả, miếng thịt bay ra, dính vào cánh tay của một nam sinh đi ngang qua.

    Tôi vô cùng bối rối.

    Nhanh chóng lấy giấy ăn và lấy miếng thịt ra, “Xin lỗi, thật sự xin lỗi.”

    “Không sao, không cần lo đâu, tôi sẽ vào bếp rửa qua với nước lạnh.”

    “Sao thế?”

    Là giọng nói của Trần Cảnh Dữ, tôi quay người, không hiểu tại sao nhưng nhìn thấy anh, tôi lại thấy bớt lo lắng hơn.

    “Em làm rơi thịt lên người khác.”

    Trần Cảnh Dữ khẽ xoa đầu tôi, “Đừng lo, anh sẽ xử lý.”

    Vì miếng thịt rơi vào cánh tay nam sinh kia không lâu, nhiệt độ không quá cao nên vết bỏng trên cánh tay nam sinh kia không quá nghiêm trọng, chỉ hơi ửng đỏ.

    Trần Cảnh Dữ nhờ anh chủ quán mang thuốc mỡ tới để bôi lên cho nam sinh kia.

    Tôi xin lỗi thêm lần nữa, nam sinh kia chỉ ngượng ngùng, mỉm cười và nói không sao.

    “Tôi là Lâm Sầm, học lớp 3 bên cạnh. Tôi trước đây có biết cậu, hôm nay coi như có duyên, chi bằng chúng ta thêm WeChat đi?” Lâm Sầm nói.

    Tôi lấy điện thoại ra, thấy trên máy có rất nhiều cuộc gọi nhỡ, đều là của Trần Cảnh Dữ.

    Tôi ngước mắt nhìn Trần Cảnh Dữ, ngược lại vẻ mặt của anh ấy có vẻ không tốt lắm, mặt tối sầm.

    “Nếu sau này bạn học Lâm có di chứng gì, cứ trực tiếp đến tìm tôi.” Trần Cảnh Dữ đột nhiên nói.

    Lâm Sầm nhìn tôi và Trần Cảnh Dữ, có lẽ lúc này Trần Cảnh Dữ nhìn hơi “khó ở”, nên Lâm Sầm chỉ rụt rè gật đầu.

    Trần Cảnh Dữ ngồi xuống bàn, tôi thêm WeChat của Lâm Sầm, Lâm Sầm thấp giọng hỏi tôi Trần Cảnh Dữ là ai vậy.

    Tôi còn chưa kịp trả lời, Trần Cảnh Dữ đã thản nhiên đáp, “Người giám hộ.”

    Tôi quay đầu nhìn Trần Cảnh Dữ, anh cụp mắt xuống, dùng kẹp gắp miếng thịt đã cháy trên vỉ ra, vẻ mặt rất chăm chú, tựa như không để ý mấy từ “người giám hộ” của anh mơ hồ đến mức nào.

    “Sao anh lại ở đây?” Tôi hỏi Trần Cảnh Dữ.

    “Không phải hôm nay hẹn nhau ăn nướng sao?” Anh nhìn tôi.

    “Sao em không đợi anh? Điện thoại cũng không nghe.” Trần Cảnh Dữ nói có phần oán giận.

    Tôi thì thầm: “Không phải là anh ra ngoài với người khác à?”

    “Em không nhìn điện thoại, em quen tắt chuông lúc ở trường.” Nếu tôi quên không tắt trong giờ học sẽ phiền đến cả lớp.

    “Em đang nói đến Chu Dĩnh ư?” Trần Cảnh Dữ đột nhiên cười lớn, sắc mặt giãn ra, “Dù có từ chối cũng phải đích thân nói cho rõ chứ? Tránh sau này hiểu lầm lại rắc rối thêm.”

    Hóa ra đã từ chối, sương mù trong lòng bỗng tan đi rất nhiều.

    Vốn nghĩ chỉ mỗi mình ăn nên tôi gọi không nhiều, lại cháy gần một nửa, trên bàn không còn nhiều đồ ăn nên Trần Cảnh Dữ gọi người phục vụ mang thực đơn đến, bảo tôi chọn thêm một chút đồ.

    Trần Cảnh Dữ đứng dậy, đến nói gì đó với lễ tân ở quầy.

    Kỹ năng nướng thịt của Trần Cảnh Dữ rất ổn, chăm sóc tôi rất tốt, dùng kéo cắt thịt thành từng miếng đặt lên đ ĩa, đưa đến trước mặt tôi.

    Sau này, bạn tôi đã nói một lời đánh thức kẻ mộng mơ.

    Cô ấy nói, thật ra tôi và Trần Cảnh Dữ đều như đang trêu đùa nhau vậy, đã từ lâu trong mắt mọi người, ngoại trừ việc tôi không mang thân phận “bạn gái” thì Trần Cảnh Dữ đối xử với tôi, không có gì là không giống với tiêu chuẩn đối xử với bạn gái.

    9.

    Tôi thấy rất kỳ lạ, cảm thấy mình chưa từng gặp Lâm Sầm, nhưng từ hôm ở quán nướng, tôi luôn có thể gặp cậu ấy.

    Thậm chí tôi và cậu ấy còn học chung một vài lớp.

    Ký túc xá của chúng tôi là ký túc xá hỗn hợp, nên nhiều lúc không thể đến lớp cùng nhau, phần lớn thời gian tôi phải ngồi học một mình.

    Lâm Sầm đi tới ngồi cạnh tôi.

    Lâm Sầm có vẻ ngoài nho nhã, so với Trần Cảnh Dữ thì hoàn toàn không cùng một kiểu.

    Sau giờ học, bạn cùng phòng rủ tôi đi mua đồ, nhưng Lâm Sầm giữ tôi lại.

    "Hôm đó cậu đã thanh toán hóa đơn cho bàn tôi đúng không? Sao có thể để như vậy? Tôi trả lại tiền cho cậu.”

    Tôi hơi bối rối, mới nhận ra số tiền đó là của Trần Cảnh Dữ.

    "Không cần, không cần trả lại đâu. Hôm đó tôi thật sự xin lỗi.”

    Lâm Sầm nói: "Tay tôi không sao, dùng tiền của cậu như vậy thì xấu hổ lắm.”

    Bạn cùng phòng của tôi cũng đã tới đây.

    Để cô ấy không chờ quá lâu, tôi tiếp tục từ chối Lâm Sầm.

    Không ngờ Lâm Sầm đã chuẩn bị sẵn tiền mặt, thấy tôi rời đi, cậu ấy tiến tới kéo tôi lại, định giữ lấy tôi để đưa tiền.

    Nhưng ngay trước khi bàn tay cậu ấy chuẩn bị chạm vào cánh tay tôi, một cánh tay chắc khỏe đã trực tiếp khóa chặt lấy eo tôi từ phía sau, tôi thấy bàn chân nhẹ bẫng, cả người được anh ôm vào lòng.

    Nhìn nghiêng, là khuôn mặt với những đường nét sắc bén của Trần Cảnh Dữ.

    Trần Cảnh Dữ ôm tôi lùi lại một bước, tránh tay của Lâm Sầm.

    Cho đến khi bàn chân chạm đất lần nữa, tôi vẫn còn choáng váng, ngực anh nóng bừng, nơi ấm truyền đến lồ ng ngực, khiến nhịp tim tôi một lần nữa rạo rực bởi tình yêu thầm kín cuồng nhiệt.

    “Làm gì thế?” Trần Cảnh Dữ không chút cảm xúc, đứng giữa tôi và Lâm Sầm.

    Lâm Sầm nhìn thấy là Trần Cảnh Dữ, liền giải thích, “Tôi chỉ muốn trả lại tiền…”

    “Vậy sao phải động chân động tay?”

    Trần Cảnh Dữ, quay đầu nhìn tôi, tôi gật đầu: “Lúc đó... anh giúp họ thanh toán hóa đơn ở nhà hàng đồ nướng.”

    Trần Cảnh Dữ biết điều đó, rồi quay sang Lâm Sầm, “Không cần, hôm đó là do chúng tôi có lỗi trước.”

    Sau khi Trần Cảnh Dữ và Lâm Sầm rời đi, bạn cùng phòng của tôi nắm lấy cánh tay tôi và hét lên, nói rằng tình tiết của mấy bộ phim thần tượng đã thành hiện thực.

    Cô ấy nói làm tôi đỏ mặt, nhưng trong lòng lại tràn ngập vui mừng.

    10.

    Học kỳ đầu tiên năm nhất của tôi dường như trôi qua rất nhanh, tưởng chừng như mới chỉ bắt đầu hôm qua, không chú ý một chút đã là cuối học kỳ.

    Thành phố V ở phía nam, không có hệ thống sưởi vào mùa đông nên việc trải qua mùa đông phụ thuộc vào thân nhiệt mỗi người.

    Học kỳ sắp kết thúc, thư viện thật sự rất đông. Ký túc xá nam khá gần thư viện nên Trần Cảnh Dữ thường giúp tôi giữ chỗ ngồi trong đó.

    Tôi sợ lạnh nên mỗi ngày đều dậy muộn, không biết từ lúc nào Trần Cảnh Dữ bắt đầu mua bữa sáng cho tôi, sau đó mỗi tối lại đưa tôi về ký túc xá.

    Tôi và Trần Cảnh Dữ học khác chuyên ngành nên thời gian thi cũng khác nhau.

    Anh ấy thi xong trước tôi.

    Trần Cảnh Dữ biết được anh và tôi ở cùng một thành phố, nghiễm nhiên cùng nhau về nên anh đã mua vé tàu cao tốc trước.

    Trước buổi thi cuối cùng, tôi đã đưa hành lý của mình cho Trần Cảnh Dữ giữ trước, anh đợi tôi ở quán cà phê ở cổng phía đông của trường. Tôi thi xong sẽ trực tiếp đến tìm anh.

    Đại học không giống như cấp 2 hay cấp 3, không có hoạt động chữa đáp án sau khi thi.

    Tôi sợ Trần Cảnh Dữ đợi lâu nên làm bài xong tôi liền nộp trước, lên bục lấy lại điện thoại rồi vui vẻ bước ra ngoài.

    Lần này được cùng Trần Cảnh Dữ về nhà, nghĩ tới đây, tôi bắt đầu cười thầm.

    Nhưng nụ cười của tôi không kéo dài được bao lâu.

    Khi đi vòng qua góc quán cà phê, tôi nhìn thấy Trần Cảnh Du quay lưng về phía tôi đang nói chuyện điện thoại, tôi im lặng đợi anh ấy gọi điện xong rồi sẽ đột nhiên xuất hiện làm anh ấy ngạc nhiên.

    Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc ở đầu bên kia ống nghe.

    Vu Tâm, bạn gái của Trần Cảnh Dữ hồi trung học.

    “Sao trường anh vẫn chưa cho nghỉ thế? Em đã về lâu rồi, em không biết đâu, anh mà không về thì ai nướng thịt cho em?” Giọng cô gái đều từ sự chiều chuộng mà sinh ra phóng túng, lại rất nữ tính, điều mà tôi không thể nào sánh được.

    Rõ ràng tôi cũng biết mình không có tư cách ghen tị, nhưng cứ nghĩ đến sự dịu dàng của anh trước đây thuộc về một cô gái khác, tôi cảm thấy rất buồn.

    “Vé là hôm nay đi, tối sẽ tới.”

    “Vậy khi nào anh về, chúng ta tới quán gần trường trung học số 1…”

    Cách hai người họ hoà hợp với nhau vẫn quen thuộc như ngày nào, tôi lúc này cảm tưởng như quay trở lại năm thứ hai trung học vậy.

    Mặc dù Vu Tâm rất nổi tiếng, nhưng buổi biểu diễn hôm Trung thu năm lớp 11 mới là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với Vu Tâm.

    Trong buổi biểu diễn đêm Trung thu năm đó, Trần Cảnh Dữ và Vu Tâm đều là người dẫn chương trình, hai người họ dường như rất ăn ý khi làm việc với nhau, sự kết hợp giữa váy dạ hội và vest khiến họ trông như một cặp đôi hoàn hảo.

    Đêm đó, Trần Cảnh Dữ và Vu Tâm trở thành tâm điểm chú ý.

    Tôi lúc đó do cuối tuần về thị trấn thăm người già, tôi bị một con bọ nhỏ ở địa phương gọi là “kiến ba khoang” cắn vào mặt, trên mặt có một vết đỏ lớn, tôi phải đeo một chiếc khẩu trang lớn để che vết trên mặt.

    Tôi thấy Trần Cảnh Dữ nhấc váy giúp Vu Tâm lúc bước ra ngoài sân khấu, thấy anh ôn nhu gỡ những hạt cườm trên tóc Vu Tâm ra.

    Nhìn dáng vẻ thu hút sự chú ý của Trần Cảnh Dữ, tôi nhất thời cảm thấy tự ti về chính mình.

    Đôi khi tôi tự hỏi, tại sao mình không thể cao như Vu Tâm, tại sao tôi không thể dễ dàng vào top 3 của lớp như Trần Cảnh Dữ, tại sao tôi vẫn quên những bài văn đã đọc đi đọc lại, tại sao tôi thích lại không thích tôi…

    Họ đứng trên sân khấu rực rỡ ánh đèn, còn tôi như chìm đắm trong đám khán giả đông đúc.

    11.

    Tôi nhớ đêm Trung thu năm đó được nhắc đến nhiều vì Trần Cảnh Dữ và Vu Tâm.

    Tôi không xem hết tất cả tiết mục biểu diễn và bỏ dở giữa chừng.

    Tôi biết Trần Cảnh Dữ là người dẫn chương trình nên đã đăng ký tham gia buổi biểu diễn, mặc dù đó chỉ là bài đồng ca của cả lớp.

    Tôi tự hỏi nếu đăng ký tham gia buổi biểu diễn, liệu anh ấy có đi ngang qua tôi trong phòng chờ hay không.

    Tuy nhiên, vì mặt bị thương nên tôi đã từ bỏ tiết mục đồng ca.

    Tôi thực sự dường như không gặp may mắn khi thích Trần Cảnh Dữ.

    Ngay khi tôi chuẩn bị vào toà các lớp học, thì đột nhiên có người ngăn tôi lại.

    Tôi quay người, trái tim chợt run lên, là Trần Cảnh Dữ.

    “Bạn học, tôi có thể nhờ bạn một việc được không?” Trần Cảnh Dữ hỏi.

    Lần cuối cùng tôi gặp Trần Cảnh Dữ là trên xe buýt khi bắt đầu đi học, và lần đưa tuýp thuốc mỡ trong quá trình huấn luyện quân sự. Hơn một năm sau, anh ấy luôn ở trong tầm mắt của tôi, nhưng tôi đã trở thành điểm mù trong ký ức của anh.

    Tôi cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, hỏi anh ấy cần giúp gì.

    “Bạn học, bạn có thể giúp tôi vào nhà vệ sinh nữ bên trái ở tầng 6 của tòa nhà này để đưa cái này được không?”

    Trần Cảnh Dữ từ phía sau lấy ra một cái túi màu đen, trong đó mơ hồ chứa một gói băng vệ sinh.

    Tôi ậm ừ, nhận lấy nó từ tay Trần Cảnh Dữ, rồi quay người đi đưa.

    Tôi nghe anh nói cảm ơn từ phía sau, nhưng tôi không đủ can đảm để quay lại để nói không có gì, tôi chỉ kéo khẩu trang lên, như muốn che giấu khuôn mặt của mình kỹ hơn.

    Tôi đưa túi đồ vào nhà vệ sinh nữ. Đúng như tôi nghĩ, người đang mắc kẹt bên trong chính là Vu Tâm.

    Vu Tâm cũng cảm ơn tôi và tôi nói không sao. Cho dù người nhờ giúp đỡ không phải là Trần Cảnh Dữ thì tôi cũng sẽ giúp, dù sao cũng là con gái.

    Nhưng khi Vu Tâm muốn hỏi tên và lớp của tôi, tôi đã bỏ chạy.

    Mọi người trong trường trung học số 1 đều biết Trần Cảnh Dữ và Vu Tâm là người yêu của nhau, nhưng sau đó, Trần Cảnh Dữ được nhận vào Đại học V, còn Vu Tâm thì vào Đại học M, cách Đại học V hàng nghìn cây số, nên từ đó bắt đầu lan truyền rằng họ đã chia tay từ hồi tốt nghiệp.

    Tôi không làm phiền Trần Cảnh Dữ gọi điện, chỉ lặng lẽ đi vào.

    Trần Cảnh Dữ thấy tôi vào quán cà phê, liền hỏi tôi nộp bài trước hay sao.

    Tôi ậm ừ, chợt nhận ra sắc mặt Trần Cảnh Dữ không tốt lắm, chẳng lẽ sau khi tôi rời đi anh ấy và Vu Tâm cãi nhau sao?

    Trần Cảnh Dữ nhìn có chút uể oải, lần này về nhà cùng nhau không giống như tưởng tượng.

    Tôi nhìn khung cảnh lướt qua ngoài cửa sổ mà có cảm giác như bị một cục bông gòn nhét vào ngực.

    Tôi rất muốn hỏi anh ấy và Vu Tâm có chuyện gì, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng, không thể nói ra.

    Cho đến khi xuống tàu cao tốc, chúng tôi lại bắt taxi về.

    Trần Cảnh Dữ vừa lên xe liền nhắm mắt lại, trông anh có vẻ rất buồn ngủ.

    Người lái xe hỏi tôi đi đâu, tôi buột miệng nói ra vị trí nhà của Trần Cảnh Dữ.

    Trần Cảnh Dữ đột nhiên mở mắt ra: “Cá Voi Nhỏ, sao em biết?”

    Đầu tôi ong ong như bị chập điện.

    Sao tôi biết nhỉ? Lúc tốt nghiệp trung học, tôi đã giúp giáo viên ở ủy ban Đoàn Thanh niên sắp xếp danh sách thành viên của đoàn và các thông tin khác nhau, và tôi vô tình nhìn thấy bảng thông tin của Trần Cảnh Dữ.

    Dường như chỉ cần nhắc đến anh ấy thì tôi không bao giờ có thể quên được.

    “Lần trước máy in ở ký túc xá nam của anh bị hỏng nên em đã in tài liệu cho anh.” Trong lúc tuyệt vọng, tôi nghĩ đến lần trước anh ấy nhờ tôi in tài liệu cho anh ấy.

    Nhưng rồi tôi nghĩ, thứ tôi in cho anh lúc đó hình như là bản báo cáo phân tích dữ liệu của lớp thực nghiệm, làm sao mà trên đó lại có địa chỉ nhà?

    Tôi chợt thấy lo lắng. Đôi lúc tôi cảm thấy mình rất mâu thuẫn, vừa muốn anh hiểu tình cảm của mình dành cho anh, nhưng cũng sợ anh biết được mối tình thầm kín của tôi.

    Tuy nhiên, Trần Cảnh Dữ dường như không nhận thấy điều gì bất thường, chỉ nói ừ.

    “Em về nhà em trước, anh đưa em về, sau đó anh quay lại sau.”

    Nhưng điều này chẳng khác gì đi đường vòng, biết tôi muốn nói gì, Trần Cảnh Dữ hơi ngẩng đầu lên, sau đó nhìn tôi, “Nghe lời.”

    Tôi trầm giọng hừ một tiếng, đã hơn chín giờ tối, chỉ cần có Trần Cảnh Dữ ở cạnh, anh ấy sẽ không để tôi đi một mình.

    Vài ngày sau kỳ nghỉ đông, tôi rủ mấy người bạn cấp ba của mình đi chơi.

    Thật trùng hợp, tôi gặp Trần Cảnh Dữ và Vu Tâm.

    Tất nhiên, không chỉ có hai người bọn họ, còn có một số người khác nhìn rất quen, hình như đều là bạn học cũ của trường trung học số 1.

    Đây là một con phố ăn vặt, những người đi cùng họ đang xếp hàng dài để mua xiên viên chiên.

    Trần Cảnh Du hình như tâm tình không tốt, ngồi trên ghế gần cửa quán ăn, một tay chống vào lưng ghế, tựa đầu vào cánh tay.

    Anh nhắm mắt lại, trông có vẻ không thoải mái.

    Tôi nghe thấy một bạn học khác hỏi Trần Cảnh Dữ sao vậy.

    Tiếp đó là lời nói của Vu Tâm, “Cảm nặng, hôm mới về bị sốt, mấy nay đỡ hơn rồi, cứ nhất quyết đòi tôi ra ngoài, kết quả bây giờ, trông có giống sắp ch ết lần nữa không…”

    Hóa ra là anh ấy bị bệnh.

    Hơn nữa, hôm về nhà thấy anh không thoải mái, lúc đó còn nghĩ do anh ấy và Vu Tâm có mâu thuẫn.

    Tôi định bước về phía anh, nhưng đột nhiên suy nghĩ lại, có Vu Tâm ở đây, tôi tới đó làm gì?

    Cho dù anh có bệnh, người anh nóng lòng muốn gặp vẫn là Vu Tâm.

    Nghĩ tới đây, tôi chợt cảm thấy khoé mắt bắt đầu nóng lên, cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại.

    Tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cho anh:「Mấy hôm nay anh bị ốm sao? Nhớ đi khám sớm, nghe lời bác sĩ…」

    Tôi vừa gõ vừa khóc, bạn tôi mua trà sữa về thấy tôi ngồi khóc, nhất thời bị sốc, chạy tới ôm lấy tôi và hỏi tôi có chuyện gì.

    Tôi cố gắng kìm nước mắt, nhưng mắt vẫn càng ngày càng đỏ, nước mắt cứ chảy dài, “Tớ rất thích một người, nhưng có lẽ tớ không còn thích được người ấy nữa.”

    Có lẽ đã đến lúc tình yêu thầm kín của tôi sẽ phải kết thúc.
     
    Tình Yêu Thầm Kín Của Cá Voi Nhỏ
    Chương 4: Hoàn


    Tôi cố gắng kìm nước mắt, nhưng mắt vẫn càng ngày càng đỏ, nước mắt cứ chảy dài, “Tớ rất thích một người, nhưng có lẽ tớ không còn thích được người ấy nữa.”

    Có lẽ đã đến lúc tình yêu thầm kín của tôi sẽ phải kết thúc.

    12.

    Thất tình khiến tôi buồn suốt một thời gian dài.

    Không lâu sau, ngày hội quan trọng nhất trong kỳ nghỉ đông, hội xuân cũng sắp đến.

    Tôi dọn dẹp nhà cửa từ trong ra ngoài, cố gắng không nghĩ đến Trần Cảnh Dữ nữa. Anh rủ tôi đi chơi, nhưng tôi đều kiếm cớ từ chối.

    Cho đến hôm nay, khi đang dọn dẹp phòng mình, tôi sững sờ khi nhìn thấy quả cầu pha lê.

    Đó là vào Tết Trung thu năm nay, tôi và Trần Cảnh Dữ đi chơi thì tình cờ gặp một cuộc thi ăn que cay. Trần Cảnh Dữ thấy tôi nhìn chằm chằm vào quả cầu pha lê mấy lần, lập tức đăng ký tham gia.

    Trần Cảnh Dữ đã thật sự dốc hết sức để lấy cho tôi quả cầu pha lê, hoàn toàn trút bỏ hình tượng “nam thần”, vì chỉ được ăn trong thời gian giới hạn, anh ấy nóng đến mức mặt đỏ bừng, môi dính đầy dầu cay.

    Khi đó anh còn bị một sinh viên chụp ảnh và đăng lên diễn đàn trường, khiến mọi người bất ngờ, nhiều nữ sinh còn tuyên bố “thoát fan”.

    Phần thưởng cao nhất trong cuộc thi này là một chiếc PSP (máy chơi điện tử), mọi người trên diễn đàn còn than thở trò chơi điện tử này mới là chân ái với Trần Cảnh Dữ.

    Nhưng chỉ có tôi biết, mặc dù Trần Cảnh Dữ giành được vị trí thứ nhất, nhưng anh ấy đã đổi phần thưởng với vị trí thứ năm, đổi PSP để lấy quả cầu pha lê mà tôi yêu thích.

    Vốn dĩ tôi muốn ngăn cản Trần Cảnh Dữ, nhưng anh ấy nói, đối với anh, giá trị của một món đồ không phụ thuộc vào nó bao nhiêu tiền, mà phụ thuộc vào việc có thích hay không.

    Quả cầu pha lê này đã được tôi giữ rất cẩn thận trên đường từ trường về, vì tôi sợ để trong thùng xe sẽ bị nát.

    Nhưng không lâu sau, quả cầu pha lê mà tôi cẩn thận giữ gìn vẫn bị vỡ.

    Quả cầu pha lê mà Trần Cảnh Dữ cho tôi bị em trai tôi đặt trên mặt đất làm mục tiêu, ngoài quả cầu pha lê, ở nhà còn có những chiếc gối ôm, đ ĩa giả sứ Thanh Hoa… Nó nằm trên mặt đất, chơi với quả cầu như những viên bi.

    Vừa bước vào cửa đã thấy quả cầu pha lê của mình nổi bật trên sàn, tôi vô thức lớn tiếng, “Trình Trạc! Em đang làm gì vậy!”

    Trình Trạc nhìn lại tôi mà không hề sợ hãi chút nào, đồng tử tôi giãn ra, không thể kiểm soát. Quả cầu pha lê mà Trần Cảnh Dữ đưa cho tôi đã vỡ tan trên sàn nhà.

    Lúc mẹ tôi quay về, tôi đang giơ tay tát vào mặt Trình Trạc.

    Trình Trạc thấy mẹ tôi, nó càng khóc nhiều hơn, rõ ràng là nó đã cắn tôi hai lần, tôi chỉ đang định chống trả.

    “Con đi ên à? Nó là em của con đấy? Nếu con làm hỏng nó thì nhà chúng ta sống thế nào?”

    Mẹ tôi luôn thiên vị Trình Trạc bất kể lý do gì.

    “Nó làm vỡ quả cầu pha lê của con… Nó còn nghịch mấy thứ này trong nhà.”

    Mẹ tôi đẩy tôi ra, ôm Trình Trạc dỗ dành nó và mắng tôi.

    “Làm sao mà một đứa trẻ có thể không nghịch ngợm chứ?”

    “Quả cầu pha lê của con đáng giá bao nhiêu? Con có thể mua một quả khác, nhà này đâu có đưa thiếu tiền cho con chứ?”

    Tôi chợt cảm thấy lồ ng ngực mình như bị một bàn tay bóp chặt, rất khó thở.

    13.

    Tôi thu dọn hành lý, muốn về nhà bà ngoại ở thị trấn.

    Bọn họ đang ăn tối, bố tôi muốn đến giữ tôi lại, nhưng mẹ lại mắng tôi, “Cứ để nó đi, xem nó đi được bao xa, đại học chẳng học được cái gì, chỉ có tính khí ngày càng tệ hơn.”

    Tôi ngẩng cao đầu bước đi mà không ngoảnh lại, họ trông giống như một gia đình, chỉ có tôi là lạc lõng.

    Khi tôi đến ga, người soát vé nói với tôi vì mùa đông đã đến, cũng không có nhiều hành khách đến Thị trấn Đông Miên, nên thời gian đưa đón xe đã đẩy sớm hơn.

    Tôi đã lỡ chuyến tàu cuối cùng, nên hôm nay tôi không thể quay lại Thị trấn Đông Miên được.

    Tôi ngồi trên ghế chờ ở nhà ga trong tuyệt vọng, như thể cả thế giới đang chống lại mình, dường như tôi chưa từng nếm trải cảm giác “may mắn”.

    Nhìn nhà ga dần thay đổi từ tấp nập chỉ còn vài người, cảm giác cô đơn như thủy triều ùa dâng về phía tôi.

    Tôi nhớ lại nhiều thứ. Khi còn học sơ trung, điều kiện ở nhà không tốt lắm, tôi sống với bà ngoại ở Thị trấn Đông Miên, còn Trình Trạc thì sống với bố mẹ tôi ở thành phố.

    Mẹ tôi nói do điều kiện tài chính nên không thể cho cả hai con lên thành phố cùng học, nên tôi phải vâng lời.

    Nhưng mà, tại sao tôi phải vâng lời?

    Rõ ràng tôi mới là người đến ngôi nhà này trước.

    Chỉ là, tôi chưa bao giờ có cơ hội hỏi những lời này.

    Tôi vẫn còn nhớ có một kỳ nghỉ hè, mẹ tôi dẫn Trình Trạc về nhà bà ngoại chơi.

    Trình Trạc thích một món đồ chơi, lúc đó mẹ tôi vừa mới trả xong khoản thế chấp, trong tay không có nhiều tiền.

    Nhưng Trình Trạc lại rất thích món đồ chơi đó, nếu không mua nó sẽ khóc.

    Mẹ tôi gọi thợ cắt tóc đến, cắt đi mái tóc dài mà tôi đã nuôi được mấy năm, để đổi lấy tiền.

    Bà ấy dùng tiền mua đồ chơi cho tôi và Trình Trạc.

    Tôi cũng khóc, nhưng bà ấy lại mắng tôi.

    “Con vốn dĩ đã không cao, tóc dài khiến con thấp hơn, trông không đẹp. Hơn nữa không phải là đồ chơi dành cho con sao? Mấy ngày nữa tóc sẽ dài ra, sao lại phải khóc?”

    Tôi ôm con búp bê và im lặng suy nghĩ, tôi không muốn món đồ chơi đó, tôi chỉ muốn mái tóc của mình.

    Tôi kéo vali đi, định tìm một khách sạch để ở tạm.

    Vừa đi đến gần một dãy phố thương mại, tôi nghe thấy có người gọi mình.

    “Cá Voi Nhỏ.”

    Tôi quay lại thì nhìn thấy Trần Cảnh Dữ… và Vu Tâm.

    Tôi hoảng sợ muốn bỏ chạy, bộ dạng của tôi lúc này trông rất xấu hổ.

    Điều quan trọng nhất là Vu Tâm cũng ở đó.

    Trần Cảnh Dữ bước mấy bước lớn đến, tóm lấy tôi.

    “Sao em lại chạy?”

    Anh cúi đầu nhìn tôi, giọng điệu đột nhiên nhẹ nhàng hơn, lông mày trở nên sắc bén, “Sao vậy? Ai bắt nạt em?”

    “Đừng sợ, anh đến rồi.”

    Trần Cảnh Dữ cầm lấy vali từ tay tôi, tay còn lại kéo tôi vào lòng mà không nói thêm lời nào.

    Tôi vẫn còn chút tỉnh táo cuối cùng nên đưa tay chống cự trước ngực anh.

    Trần Cảnh Dữ nhìn tôi, rồi lại nhìn Vu Tâm, rồi nói với cô ấy: “Em về nhà trước đi, hôm nay anh không về với em được.”

    Ngạc nhiên là Vu Tâm chỉ nhìn tôi đầy tò mò, ngoài ra không có cảm xúc nào khác.

    Vu Tâm dường như muốn đến gần tôi, nhưng Trần Cảnh Dữ đã trực tiếp ôm tôi vào lòng.

    Tôi nghe thấy Vu Tâm tức giận phàn nàn: “Không cho nhìn thì không nhìn, đồ keo kiệt, có bạn gái mà còn giấu giếm.”

    Vu Tâm nhìn tôi rồi nói lớn: “Chị dâu, chị thật đáng yêu. Nghe lời khuyên của em này, anh trai em không xứng với chị đâu…”

    Bị tình địch gọi là chị dâu, thái dương tôi đau nhói.

    Tôi thấy đầu óc choáng váng, mơ hồ nhận ra mối quan hệ giữa Trần Cảnh Dữ và Vu Tâm khác xa với những gì tôi tưởng tượng.

    “Đó là con gái của chú anh, em họ, Vu Tâm.”

    Trần Cảnh Dữ đã giải quyết những nghi ngờ của tôi.

    Vu Tâm là con gái của chú anh ấy sao?

    Tôi còn tưởng mình nghe nhầm.

    “Cô ấy không phải bạn gái cũ của anh sao?” Tôi hỏi thẳng.

    “Sao em biết nó giả làm bạn gái anh?”

    Trần Cảnh Dữ cẩn trọng nhìn tôi, tôi khịt khịt mũi, nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hoe.

    “Em đoán vậy.” Tôi tỏ vẻ chỉ là tình cờ biết.

    Cũng may Trần Cảnh Dữ không để ý chuyện này nữa, mà kiên nhẫn hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì.

    Tôi kể lại ngắn gọn cho anh ấy nghe chuyện xảy ra hôm nay, cuối cùng nói, “Em nên đi tìm khách sạn trước đã.”

    "Đừng ở khách sạn, tới nhà anh đi.”

    “Không, không cần…” Mặt tôi thoáng chốc phiếm hồng, mặc dù Vu Tâm là hiểu lầm, nhưng tùy tiện đến nhà anh như vậy cũng không tốt.

    Trần Cảnh Dữ cứ nắm tay tôi, tôi cố gắng hết sức phớt lờ cảm giác tay mình bị anh nắm lấy, thậm chí không dám cử động, chỉ giữ nguyên tư thế cứng ngắc.

    "Bố mẹ anh không có nhà, anh ở một mình. Không có gì bất tiện cả.” Trần Cảnh Dữ nghiêm túc nhìn tôi, “Còn em mà ở khách sạn một mình, anh làm sao yên tâm được?”

    “Đi thôi, Cá Voi Nhỏ, em không muốn lo lắng cho anh đến ch ết đâu đúng không?” Trần Cảnh Dữ rất dịu dàng, từng lời rơi vào màng nhĩ của tôi đầy mê hoặc.

    14.

    Khi đến nhà Trần Cảnh Dữ, đúng như anh ấy đã nói, anh là người duy nhất ở nhà.

    Trần Cảnh Dữ gọi một ít cháo và đồ ăn kèm, bảo tôi ăn trước.

    Sau đó, anh mang khăn ấm chườm lên mắt tôi.

    “Ngủ một giấc, thức dậy mọi thứ sẽ ổn thôi.”

    Tôi ở trong phòng dành cho khách của nhà Trần Cảnh Dữ, vì đã khóc rất lâu, cùng với tâm trạng thất thường nên tôi thật sự mệt mỏi và nhanh chóng ngủ thiếp đi.

    Tôi thức dậy một lần vào lúc nửa đêm. Có một quả cầu pha lê còn nguyên vẹn trên chiếc bàn cạnh giường ngủ, tim tôi chợt thắt lại, chắc chắn rằng mình đang mơ.

    Tôi ngủ tiếp cho đến sáng hôm sau.

    Khi tỉnh táo hơn, ý thức của tôi dần trở lại, thật sự có quả cầu pha lê trên chiếc bàn cạnh giường ngủ.

    Đây là cái ban đầu, vì nó có ba chữ cái Latinh “CJY” được khắc trên đế, là tôi, cũng là anh ấy.

    Trần Cảnh Dữ nhân lúc tôi đang ngủ, đã tìm được người sửa quả cầu pha lê trong đêm, các đồ trang trí bên trong được dán lại từng cái một, lớp kính bên ngoài cũng được thay mới.

    Còn có một mảnh giấy nhét dưới quả cầu pha lê, dòng chữ trên đó rất mạnh mẽ và uy lực: “Dù là quả cầu pha lê hay tuổi thơ tan vỡ, sau này anh cũng sẽ hàn gắn lại.”

    Tôi cầm mảnh giấy, nước mắt bỗng rơi.

    Hóa ra, ông trời không phải không ưu ái tôi, mà những điều tốt đẹp nhất đều ở phía sau, người tốt nhất đang ở bên cạnh tôi rồi.

    Tôi xỏ đôi dép nhung mà Trần Cảnh Dữ đã chuẩn bị vào, rồi chạy xuống tầng.

    Nhưng vừa xuống tầng, tôi toàn thân run rẩy, ngơ ngác nhìn cảnh tượng trong phòng khách.

    Có một cặp vợ chồng trung niên ở dưới, rõ ràng là bố mẹ Trần Cảnh Dữ, hành lí và đồ đạc của họ vẫn đặt trên sàn, nhìn có vẻ là vừa về tới.

    Người nhìn thấy đầu tiên khi về đến nhà không phải con trai mình, mà lại là một cô gái xa lạ, bố mẹ Trần hiển nhiên vẫn chưa thể định thần.

    Tôi cố gắng không tỏ ra hoảng loạn, ổn định giọng nói run run của mình: “Chào chú dì ạ…”

    “À, xin chào, xin chào.”

    "Bố mẹ, sao hai người lại về?” Trần Cảnh Dữ vừa mua bữa sáng về, rất ngạc nhiên khi thấy bố mẹ mình.

    Mẹ Trần nói: “Vốn là muốn cho con một bất ngờ…”

    Trần Cảnh Dữ đi tới bên cạnh tôi, đưa tôi lên tầng.

    Lúc này tôi mới nhận ra mình vẫn đang mặc đồ ngủ.

    Trần Cảnh Dữ nói: “Em thay đồ trước đi. Thay xong thì xuống ăn sáng, đừng sợ, bố mẹ anh rất dễ hòa hợp.”

    “Họ đang làm việc ở nước ngoài. Anh còn nghĩ năm nay họ không về được.” Anh ấy giải thích với tôi.

    Tôi gật đầu, mặt vẫn cảm thấy nóng rát.

    Tôi thay quần áo, nhưng khi đi ra ngoài, Trần Cảnh Dữ đã đợi ở cửa, vành tai đỏ bừng, tựa hồ có chuyện gì đó do dự chưa nói.

    “Có chuyện gì sao?” Tôi hỏi.

    Trần Cảnh Dữ: "Cá Voi Nhỏ, vừa nãy mẹ anh hỏi chúng ta có quan hệ thế nào, anh nói là... người yêu…”

    Anh cụp mi xuống, nhìn tôi có chút đáng thương: “Cá Voi Nhỏ, em có thể coi như giúp anh một việc được không? Nếu không lần này về mẹ anh nhất định sẽ giới thiệu những cô gái khác cho anh.”

    Lúc anh ấy nói “người yêu”, tim tôi bắt đầu đập điên cuồng, những lời anh nói sau đó tôi dường như không thể nghe rõ nữa.

    “Có được không?”

    “Được… được thôi…”

    Lúc này không ai trong chúng tôi có thể cười nhau được, vì tai của chúng tôi, đều đã đỏ bừng.

    15.

    Trong những ngày ở nhà Trần Cảnh Dữ, anh ấy đưa tôi đến khu vui chơi, mua cho tôi búp bê, thậm chí còn đưa tôi đến chùa để xin bùa bình an, dường như anh thực sự muốn giúp tôi bù đắp những thiếu sót của tuổi thơ.

    Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất chính là Vu Tâm.

    Vu Tâm đ ến nhà Trần Cảnh Dữ, vừa nhìn thấy tôi, cô ấy liền đưa tay xoa mặt tôi. “Wow wow wow, hoá ra thật sự có người trông giống nữ sinh trong Manhua sao, dễ thương quá, thật muốn nựng má!”

    Cô ấy xoa xoa tôi như một con mèo, cuối cùng vẫn là Trần Cảnh Dữ cứu tôi khỏi tay cô ấy.

    Thật lòng mà nói, tôi không ngờ “tình địch” của mình lại như thế này.

    Tôi cũng không ngờ rằng với ngoại hình và thể trạng của mình, tôi lại được nhiều người yêu thích.

    Từ miệng Vu Tâm mà tôi biết được, hóa ra hôm đó tôi tình cờ gặp Trần Cảnh Dữ và Vu Tâm ở phố ăn vặt, là do Trần Cảnh Dữ gọi Vu Tâm ra ngoài để chọn quà Tết cho tôi.

    Bố mẹ của Trần Cảnh Dữ thật sự rất hòa thuận, với tư cách là “bạn gái” của anh, dì Trần đã đưa cho tôi một phong bao đỏ lớn trước khi tôi rời đi.

    Tôi không dám nhận, Trần Cảnh Dữ không nhịn được liền trực tiếp cầm lấy, nhét vào túi tôi.

    Trần Cảnh Dữ có bằng lái xe, nên anh đã đưa tôi về nhà bà ngoại ở Thị trấn Đông Miên.

    Tôi chỉ nhờ anh đưa đến thị trấn, chứ không mời anh vào nhà.

    Trần Cảnh Dữ có vẻ cũng hiểu, nên đã lái xe trở về.

    Tôi xách chiếc hộp đến trước cửa ngôi nhà quen thuộc, nhưng vì đã lâu không có người ở, nên trên cửa đã hình thành mạng nhện.

    Thực ra bà ngoại tôi đã qua đời nhiều năm trước rồi.

    Tôi không muốn Trần Cảnh Dữ biết tình trạng khó khăn của tôi.

    Nhưng khi tôi đang cầm chổi quét sân, Trần Cảnh Dữ lại xuất hiện ở phía ngoài hàng rào.

    Anh nhẹ nhàng đẩy hàng rào gỗ ra, đi tới xoa đầu tôi, sau đó tự nhiên cầm lấy cây chổi trong tay tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi: “Trình Kình Ngữ, anh sẽ không bỏ rơi em đâu.”

    Tôi tiến tới ôm lấy eo của Trần Cảnh Dữ, vùi mình vào vòng tay anh.

    Tôi có lẽ sẽ không còn cô đơn nữa.

    Trần Cảnh Dữ giúp tôi dọn dẹp ngôi nhà.

    Thấy anh ấy đứng bất động cạnh bàn, tôi liền cúi người nhìn xem.

    Sau khi tôi nhìn rõ thứ anh ấy đang cầm, mặt tôi đỏ bừng.

    Đó là bức ảnh của Trần Cảnh Dữ khi anh ấy học cao trung. Cũng không thể nói đó là một bức ảnh, nó chỉ là một tấm vải trên hộp đèn được cắt ra, có in tấm hình 1 inch (~2,54cm) của Trần Cảnh Dữ.

    Bảng vinh danh của trường trung học số 1 sử dụng vải hộp đèn, sau mỗi kỳ thi lớn sẽ được thay mới, mặc dù lần nào Trần Cảnh Dữ cũng có mặt.

    Có lần, tôi thấy các công nhân nhà trường gắn những cái mới vào, rồi vứt cái cũ vào thùng rác.

    Lúc đó hết giờ học, mọi người đi ăn trưa nên trong trường không có ai, tôi lén lút gỡ vải trên hộp đèn ra, nhưng nó lại quá lớn nên tôi chỉ lấy một góc, cắt tấm ảnh 1 inch của Trần Cảnh Dữ ra.

    Tôi ném phần vải còn lại vào thùng rác.

    Khi mang nó về nhà, tôi sợ Trình Trạc sẽ moi ra ảnh của Trần Cảnh Dữ khi nó lục lọi đồ đạc của tôi, nên tôi đã mang đến Thị trấn Đông Miên.

    Vì thế bức ảnh này luôn được đặt trong phòng tôi.

    Khi đặt nó xuống, tôi không bao giờ tưởng tượng được, một ngày nào đó nó sẽ xuất hiện trước mặt chủ nhân thật.

    Trần Cảnh Dữ nhìn tôi, trong mắt tràn đầy ý cười: “Cá Voi Nhỏ, em không định giải thích sao?"

    Tôi mở miệng, tai đỏ bừng, không biết giải thích thế nào.

    Suốt ba năm yêu thầm, tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có một ngày mình được anh biết đến.

    Nhưng bây giờ anh ấy như đang khích lệ, cho tôi dũng khí để nói ra.

    Tôi hít một hơi thật sâu, tim đập thình thịch, hơi thở không ổn định, thậm chí còn không dám nhìn vào mắt anh, “Em thừa nhận, từ lâu rồi, em đã có ý với anh.”

    Anh đột nhiên chạm vào tai tôi, nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn em đã thích anh.”

    “Cho anh một cơ hội, sau đó, để anh thích em.”

    Tôi nhìn anh, trong đầu như có pháo hoa nổ, tôi choáng váng, nhưng Trần Cảnh Dữ đã kịp ôm tôi vào lòng.

    Tôi ôm anh, hình như tôi vừa phát hiện ra bí mật của anh, hóa ra nhịp tim của anh ấy cũng nhanh như tôi.

    16.

    Trần Cảnh Dữ và tôi ở lại Thị trấn Đông Miên thêm vài ngày rồi trở lại thành phố.

    Tôi không về nhà mà thuê một căn ở ngoài, bố tôi thỉnh thoảng vẫn đến thăm tôi.

    Tôi tự tìm được một công việc bán thời gian, cả tôi và mẹ đều không nhượng bộ, chẳng biết cuộc chiến tranh lạnh này sẽ kéo dài bao lâu.

    Nhưng tôi luôn có một người cạnh bên, sẽ kiên nhẫn lắng nghe mong muốn của tôi, sẽ tôn trọng mọi quyết định của tôi.

    Hóa ra yêu đương lại giúp tôi tự tin đến vậy.

    Trần Cảnh Dữ đưa tôi đi gặp bạn bè của anh ấy ở trường Cao trung số 1.

    Chúng tôi ở KTV, Trần Cảnh Dữ đã say khướt, tôi tìm một phòng trống riêng để nghỉ ngơi.

    Anh nằm nghiêng trên bàn, gục đầu lên một tay, tay kia vẫn ôm chặt tôi.

    Ánh đèn mờ mờ ảo ảo, tôi nhìn anh, vẫn cảm thấy có chút không chân thực, tôi lén lút lại gần, cúi người hôn lên môi anh.

    Không ngờ ngay sau đó, anh đột nhiên mở mắt, đôi mắt trong veo, nhưng thanh âm khàn khàn: “Hôn lần nữa được không?”

    Mặt tôi đỏ bừng vì xấu hổ, nhưng vẫn gật đầu.

    Giây tiếp theo, Trần Cảnh Dữ nghiêng người ôm đầu tôi, hơi thở đan xen, giữa cánh môi có hơi ấm mơ hồ.

    “Trần Cảnh Dữ, em thật sự thích anh.”

    Tôi nép vào hõm cổ anh, cuối cùng cũng từ chính miệng bộc bạch tình cảm của mình với anh. Từ nay trở đi, sẽ không còn tồn tại cái mơ hồ và khó chịu của việc yêu thầm nữa.

    “Cá Voi Nhỏ, có lẽ anh không thể hiểu lòng em trong ba năm đó, nhưng anh có thể đảm bảo những năm tháng sau này, “anh thích em” sẽ nhiều hơn “em thích anh”.”

    Ngoại truyện.

    Sau này tôi mới phát hiện, lần đầu tiên tôi biết đến cái tên “Trình Kình Ngữ” là từ miệng của giáo viên chủ nhiệm lớp cô ấy.

    Sau khi thi xong đại học, tôi quay lại trường trung học số 1 để lấy hồ sơ và những thứ khác.

    Khi đó, có một số giáo viên chủ nhiệm cũng ở đấy, tôi nghe họ nói Trình của ban xã hội là chú ngựa ô* lớn nhất của năm nay, đã đỗ vào Đại học V.

    (*) 黑马 - ngựa ô: dùng để chỉ một con ngựa ban đầu không được mong đợi, nhưng giành chiến thắng bất ngờ trên trường đua ngựa.

    Vì cùng trường, nên tôi có chút lưu tâm về chuyện đó.

    Chỉ là, tôi không ngờ ngay tiết học đầu tiên ở đại học, tôi đã gặp cái tên "Trình Kình Ngữ” này.

    Tôi cứ nghĩ đó là duyên phận, nhưng sau này mới phát hiện, cô ấy đã nỗ lực nhiều thế nào để chúng tôi có được duyên phận ấy.

    Cô ấy dường như thích đỏ mặt, đôi lúc nhìn giống hệt như động vật nhỏ nhút nhát.

    Tôi không thể ngăn mình trêu chọc cô ấy.

    Cũng không thể tưởng tượng được, thế nào mà một cô gái nhỏ bé như vậy, lại âm thầm thích tôi suốt ba năm trong khi không nhận được chút phản hồi nào.

    Sau đó, khi tôi tìm thấy bức ảnh trong phòng cô ấy, tôi thực sự có ấn tượng việc cô ấy đã cắt ảnh của tôi rồi để ảnh của người khác trở lại.

    Khi đó có một người bạn khác cũng ở trên bảng vinh danh như tôi, sau khi biết được mình có tên trên bảng, cậu ấy đã đi khoe với mọi người. Nhưng không lâu sau, tấm vải đó đã bị vứt vào thùng rác.

    Cậu ấy quay lại nói với tôi, chỉ có cái của tôi bị mất.

    Khi đó Vu Tâm vẫn đang giả làm bạn gái của tôi, giúp tôi chặn rất nhiều “hoa đào”, để tôi có một cuộc sống yên bình ở trường trung học số 1.

    Tôi căn bản không để ý đến những thứ khác.

    Lần huấn luyện quân sự ở trường trung học, tôi nhìn tuýp thuốc mỡ trên bàn, nhận thức được có người đang ở dưới gầm bàn, kỳ thật chỉ cần nhìn xuống dưới thì có thể biết đến cô ấy sớm hơn.

    Nhưng lúc ấy, tôi cảm nhận được cô ấy rất lo lắng và sợ hãi, nên sau đó đã rời đi ngay.

    Trình Kình Ngữ nói, hồi năm nhất trung học, khi xếp hạng toàn khóa, nhưng khi đó điểm số của cô ấy tương đối thấp, vậy nên tôi chưa từng biết đến cô ấy.

    Sau này tôi chọn khoa tự nhiên, cô ấy học khoa xã hội, xã hội và tự nhiên lại ở các tòa nhà khác nhau, thành tích cũng không xếp cùng một danh sách nữa.

    Chính vì sự ngẫu nhiên đó, tôi đã không hề biết đến cái đuôi nhỏ của mình.

    Tôi thật may mắn vì được cô ấy yêu thương.

    Mọi người trong ký túc xá đều nói tôi không đứng đắn, lấy danh nghĩa “anh trai” mà cậy nhà gần nước liền được trăng ưu ái*, lúc đầu tôi còn cười chế giễu, lại không ngờ cái vả vào mặt lại đến nhanh như vậy.

    (*) ý chỉ việc có những cơ hội ưu tiên do vị trí gần nhau.

    Khi nhìn thấy nam sinh khác hỏi xin WeChat của cô ấy, tôi thấy vô cùng khó chịu, hận không thể đuổi tất cả nam sinh khác xung quanh cô ấy ra.

    Lúc đầu tôi tự an ủi, có lẽ tôi chỉ là nhập vai “anh trai” quá mức, nhưng dù thế nào tôi vẫn không thể thuyết phục được bản thân, cũng không thể tự lừa dối mình, tôi từ lâu đã không phải một “anh trai đơn thuần” nữa, tôi muốn trở thành “bạn trai”.

    Vì vậy, tôi đã nhờ cô ấy giả làm bạn gái của tôi. Hoá ra trong tình yêu chẳng ai có thể đơn thuần được, tôi bắt đầu có những toan tính riêng.

    Quay trở lại trường trung học số 1 lần nữa, nhìn nơi quen thuộc đó, và tôi bắt đầu từ từ tưởng tượng ra Trình Kình Ngữ mặc bộ đồng phục của trường trung học số 1.

    Tôi dần nhớ lại nhiều thứ, cô gái ở sân bóng giúp tôi tìm thẻ ăn trưa, cô gái viết tên tôi lên cây ước nguyện ở trường, cô gái đã viết thiệp mừng tặng tôi,... giống như từng thứ từng thứ một đều là cô ấy.

    Hoá ra tôi không có nhiều người theo đuổi như vậy, nhưng tình cảm của cô ấy quá sâu sắc, đến mức tôi cảm thấy tình cảm của riêng cô ấy là tình cảm của rất nhiều người.

    Cái bóng mơ hồ cuối cùng cũng thành hiện thực, tôi thấy rõ khuôn mặt trẻ trung và rụt rè của Trình Kình Ngữ.

    Đó là Trình Kình Ngữ mười lăm, mười sáu tuổi, cũng là Trình Kình Ngữ thích tôi.

    Lần đầu tiên gặp Trình Kình Ngữ trên xe buýt là vì tôi hôm trước tôi ở lại nhà dì tôi, ngày thường tôi vẫn đạp xe tới trường.

    Đôi khi có những điều thật kỳ diệu, tất cả khởi đầu hay quá trình đều được kết nối với nhau, rồi hiệu ứng cánh bướm sẽ mang lại kết quả không ngờ.

    Tôi đang đứng ở trạm chờ xe buýt số 412. Hôm nay nắng vàng xán lạn, gió êm êm phẩy nhẹ, khung cảnh thật sự thích hợp để nhớ lại một thời thanh xuân tươi đẹp.

    Nếu thời gian có thể quay lại ngày đó ba năm trước, tôi nhất định sẽ nói với Trình Kình Ngữ mười lăm tuổi, đừng sợ, bạn trai tương lai của em đến cứu em đây.

    (Hết toàn văn)
     
    Back
    Top Dưới