Ngôn Tình Tình Yêu Không Chậm Trễ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tình Yêu Không Chậm Trễ
Chương 40: 40: Cùng Lớp


Thời gian trôi qua rất nhanh, mới đó đã tới tháng chín, kì nghỉ hè cũng theo đó mà kết thúc.

Trường trung học của cô có quy định lớp mười hai sẽ quay lại trường sớm hơn các khối khác, để tiến hành phân ban và thi tuyển xét lớp lại từ đầu.

Vì chuyện này mà buổi tối Phương Nhật Hạ gọi điện cho Giang Vĩ nhờ anh giúp mình xem một vài bài toán khó của môn lí.

Buổi sáng trước khi đi thi, mẹ Phương hầm cho cô một bát mì bò hầm.

“Không cần quá áp lực, cứ thoải mái tinh thần vào.


Phương Nhật Hạ không đáp lại mẹ Phương, lúc này trong đầu cô chỉ có mấy con số toán học đang nhảy múa.

Hôm nay là ngày quan trọng, bố Phương là người đưa cô đến trường, bên cạnh còn có thêm một người là Giang Vĩ.

Thiếu niên thấy cô nhìn chằm chằm vào đề cương nửa ngày cũng không di chuyển, anh thở dài cầm lấy nó từ trong tay cô.

“Đừng đọc nữa, đọc nhiều một lát nữa sẽ dễ quên.


Phương Nhật Hạ ngơ ngác gật đầu, miệng lẩm bẩm: “Thần linh ban phước, ban tự nhiên hãy độ con!”
Mặc dù cô đã cố gặng vặn nhỏ âm lượng đến mức hết cỡ, nhưng không gian trong xe vốn yên tĩnh, lúc này cô nhỏ giọng nói như thế, từng câu từng chữ lại lọt vào tai bố Phương và Giang Vĩ vô cùng rõ ràng.

Hai người gần như là đồng thanh nói ra: “Nhất định ban phước mà.



Lúc cô đi tới phòng thi, trái tim vẫn vô cùng hồi hộp, tựa như lần đó nhận ra bản thân mình thích thiếu niên.

Toán - văn - anh là các môn bắt buộc phải học dù cho ở ban xã hội hay là tự nhiên, bọn họ chỉ cần thi tổ hợp Lí - Hoá - Sinh hoặc Giáo Dục Công Dân - Sử - Địa.

Đến tám giờ mười lăm phút, chính thức thi môn đầu tiên.

Phương Nhật Hạ làm bài thi khá suông sẽ, không có trở ngại quá nhiều.

Khi ra khỏi phòng thi, người Phương Nhật Hạ gặp đầu tiên là Tống Dương Kì, cô vội kiểm tra kết quả với cậu.

Đúng gần hết!
Phương Nhật Hạ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, lúc quay người lại, vừa hay nhìn thấy Giang Vĩ, cô vui mừng chạy tới, còn chưa kịp ôm anh đã thấy xung quanh vô cùng mơ hồ, ánh mắt dần tối đi, mất đi ý thức.

Giang Vĩ thấy cô gái nhỏ chạy tới đây, trên mặt đều là dáng vẻ dịu dàng hiếm có, nhưng trước một giây nhào vào lòng anh, cô lại ngã xuống, nếu không phải anh phản ứng kịp thời thì cô đã ngã xuống sàn nhà lạnh lẽo.


Phòng y tế.

“Em ấy chỉ bị căng thẳng quá độ dẫn đến choáng váng đầu óc, một lát tỉnh lại là ổn thôi.


Khi Phương Nhật Hạ tỉnh dậy, chung quanh mũi là mùi của thuốc sát trùng, cô khó khăn ngồi dậy, lại được một cánh tay rắn chắc đỡ lên.

Giang Vĩ nhìn khuôn mặt yêu ớt của cô, mấy lời định nói liền nuốt vào trong, chỉ nhẹ giọng hỏi: “Có khát nước không?”
Phương Nhật Hạ định lắc đầu, ngoài ý muốn bụng cô không yên phận ọt ọt mấy tiếng.

Giang Vĩ dặn dò cô nghỉ ngơi, còn anh thì nhanh chóng đi ra ngoài.

Trong phòng chỉ còn cô và vị bác sĩ đã ngoài tuổi trung niên.

ngôn tình hoàn
Vị bác sĩ kia mỉm cười: “Em học sinh tỉnh rồi thì uống cái này vào, bạn trai em cũng lo lắng cho em thật đó, vừa nãy đưa em tới đây cánh tay còn vô cùng run rẩy.


Vành tai cô hơi nóng lên, đột nhiên không muốn phủ nhận danh xưng “bạn trai” trong lời nói của bác sĩ.

Cô ngoan ngoãn uống thuốc, rồi lại nằm xuống.

Đến giờ ăn trưa, vị bác sĩ kia cũng ra ngoài.

Không để cô đợi quá lâu, Giang Vĩ cũng nhanh chóng đem cháo mua trở về.

Phương Nhật Hạ nhìn chén cháo trắng trước mặt, ánh mắt vô cùng uỷ khuất nhìn anh.

Giang Vĩ bị nhìn đến mức không được tự nhiên: “Ngoan, ăn thanh đạm một chút.


Cô bĩu môi nhận lấy chén cháo, hương vị cũng không khó ăn.

“Vừa nãy tớ kêu bọn họ về trước, sợ ảnh hưởng đến cậu.


Phương Nhật Hạ biết bọn họ trong lời Giang Vĩ là ai, nhanh chóng gật đầu, lau miệng sạch sẽ mới lấy điện thoại ra nhắn báo bình an.


Trải qua ba ngày bình yên và thư giãn, đến thứ bảy, trường đã có kết quả thi, Phương Nhật Hạ cùng Diệp Tiểu Mạn và Ôn Nhu hẹn nhau cùng đi xem.

Phương Nhật Hạ và Ôn Nhu đều học ban tự nhiên, chỉ có Diệp Tiểu Mạn lựa chọn xã hội.

Nhắc đến thì hơi hồi hộp một chút, không biết cô được xếp vào lớp mấy, có được học cùng với Giang Vĩ hay không.

Từ lớp B1 đến B6 là lớp dành cho ban tự nhiên, còn B7 đến B12 là xã hội.

Bọn họ nhanh chóng di chuyển tới bảng thông báo.

Phương Nhật Hạ mím môi dò tên mình ở những lớp gần chót, cũng may là không có.

Cô di chuyển lên trên, ngoài ý muốn thấy tên mình được xếp vào lớp 12B1 với tổng điểm: 267****.

***

*Vì thi ba môn thôi nên thang điểm là 257 trên tổng số 300.

Càng vui hơn nữa là Giang Vĩ cũng học cùng lớp với cô.

Còn có Ôn Nhu, Tống Dương Kì và Lâm Hạc Hiên cũng cùng một lớp.

Kết quả này cũng không nằm ngoài dự đoán, bọn họ đều là những học sinh top đầu của khối, nhưng một người chỉ đứng thứ hạng 400+ lại đột nhiên có thể vào được B1- lớp chọn ban tự nhiên, thật khiến người ta khó có thể tin tưởng.

Phó Nghê nhìn thấy bản thân mình chỉ được vào lớp B6 thì ai oán nhìn về phía cô, giọng nói vô cùng chua ngoa: “Có một số người dùng quan hệ mà lại có thể vênh mặt được như thế!”
Phương Nhật Hạ nhìn vào mắt cô ta, ánh mắt sắc bén ấy khiến Phó Nghê cảm thấy chột dạ.

“Còn một số người mắt rõ ràng không mù mà lại không thấy điểm thi trên bảng.


Sau đó cô lại “A” lên một tiếng: “Quên mất, bởi vì chỉ thi được hai con số nên không quen nhìn đến ba con số đây mà, thật tội nghiệp!”
Mọi người xung quanh cũng nghe rõ đoạn đối thoại của hai người, nghe cô nói vậy thì che miệng cười thầm.

Phó Nghê vẻ mặt ngượng đến bỏng rát, nhanh chóng chạy ra khỏi đám đông.

Phương Nhật Hạ bĩu môi, công lực yếu như vậy mà cũng muốn đấu với cô.


Phương Nhật Hạ: Muốn đấu với tôi? Còn non và xanh lắm!.
 
Tình Yêu Không Chậm Trễ
Chương 41: 41: Tựu Trường


Bởi vì buổi tựu trường ngày hôm nay mà cả buổi tối Phương Nhật Hạ bồn chồn đến mức không ngủ được.

Cũng không phải là cô hồi hộp vì sắp nhận lớp mới, mà bởi vì cô sắp được học chung lớp với Giang đại thần rồi!!!
Chỉ cần nghĩ đến quãng thời gian tươi đẹp ấy thôi, Phương Nhật Hạ đã vui tới mức nở hoa.


Sáng ngày hôm sau, Phương Nhật Hạ thức dậy muộn hơn so với dự tính, cũng không kịp ăn sáng mà vội đi tới trường.

Tâm trạng cô khá tốt, vừa nhảy chân sáo vừa ngâm nga một bài hát đang hot trend dạo gần đây.

Hôm nay Giang Vĩ có việc không thể cùng cô đi tới trường, ban đầu cô hơi thất vọng nhưng lại nhanh chóng xốc lại tinh thần, bởi vì một lát nữa là hai người có thể gặp nhau rồi!
Dãy lớp mười hai được sắp xếp ở lầu ba, Phương Nhật Hạ dễ dàng tìm được lớp 12B1.

Trong lớp đã có kha khá lượng học sinh, lúc cô bước vào, thoáng chốc các cuộc nói chuyện trở nên im bặt một cách lạ thường.

Một vài người nhận ra Phương Nhật Hạ, cảm thấy cô hẳn là đi sai lớp rồi.

Một nam sinh còn tốt bụng nhắc nhở cô: “Bạn học, đây là lớp 12B1.


Phương Nhật Hạ bình tĩnh nhìn cậu ta: “Tôi biết.



Trong lớp mỗi một người đều hiện lên một vẻ mặt khác nhau.

Phương Nhật Hạ từ lúc đặt chân vào lớp mười, đã được xưng danh là hoa khôi, từ trước đến nay chưa từng có người nào có thể đánh bại cô.

Dĩ nhiên ông trời bao giờ cũng công bằng, cho cô một nhan sắc động lòng người thì sẽ lấy đi trí não của cô.

Bây giờ cô bước vào lớp học tốt nhất của ban tự nhiên không khỏi khiến người ta bất ngờ.

Cuối cùng có người cũng nhớ tới cái gì, vội nói: “Tôi nhớ rồi, cậu ấy là người xếp thứ mười sáu ban tổ hợp tự nhiên chúng ta đấy, người ta vào đúng lớp rồi!”
Vẻ mặt mỗi người đều vô cùng phong phú.

Nhưng dẫu sao mọi người vẫn vô cùng hào hứng chào mừng cô, lớp tự nhiên vốn đã khan hiếm nữ sinh, bây giờ lại có một mĩ nhân, có ai mà không thích chứ?
Ôn Nhu vừa tới lớp đã thấy Phương Nhật Hạ đứng trước cửa.

“Giang Vĩ đâu? Sao cậu đứng đây?”
Thiếu nữ nghe thấy giọng nói quen thuộc, xoay người chạy tới khoác tay Ôn Nhu.

“Cậu đi trễ thế!”
Ôn Nhu cười hì hì, bộ dáng lưu manh, quả thực một chút cũng không phù hợp với cái tên dịu dàng của cô ấy.

“Đã để người đẹp chờ lâu rồi!”
Hai người nhìn một vài chỗ còn trống, cuối cùng chọn bàn thứ tư dãy thứ hai ngồi vào.

Ôn Nhu đang định đặt mông ngồi xuống, lại nhìn thấy ánh mắt nóng rực của Phương Nhật Hạ nhìn mình, nháy mắt liền hiểu ra, bĩu môi: “Cái đồ trọng sắc khinh bạn nhà cậu!”
Cô ấy di chuyển lên bên trên ngồi xuống.

Thật đúng là oan gia ngõ hẹp, Phó Từ cư nhiên thành tích hạng sáu, cũng học lớp này.

Lúc cậu ta bước vào, ánh mắt liền rơi xuống thân ảnh xinh đẹp đang giải bài trên bàn.

Mỗi một cái cử chỉ điệu bộ của Phương Nhật Hạ, đều khiến cậu ta không thể dời được ánh mắt.

Giang Vĩ cũng vừa hay bước vào, liền nhìn thấy một màn này.

Anh khẽ nhíu mày, đi ngang qua người cậu ta, rất tự nhiên mà ngồi xuống vị trí bên cạnh cô.

Phương Nhật Hạ hai mắt sáng lên, đem vở đặt sang bên cạnh anh: “A Vĩ, bài này tớ giải mãi không ra.


Giang Vĩ đem bữa sáng đặt lên bàn: “Ăn trước đi đã nào, mèo nhỏ ham học.


Ôn Nhu ở phía trên quay xuống nhìn hai người, mắt trừng lớn: “Hai người các cậu có phải quên mất sự tồn tại của tớ rồi không!?”
Phương Nhật Hạ cười vô tội, múc một miếng xôi đưa tới trước miệng cô ấy: “Ngoan há miệng nào.


Ôn Nhu hừ một tiếng, nhưng vẫn ngoan ngoãn ăn.

Một lúc sau, các bạn trong lớp đã tới đông đủ.

Giáo viên chủ nhiệm bước vào, là một người đàn ông trung niên, khuôn mặt phúc hậu, luôn duy trì nụ cười ôn hoà.

“Xin tự giới thiệu, tôi là Mạnh Tử, sau này sẽ là giáo viên chủ nhiệm của lớp các em.


Cả lớp vỗ tay nhiệt liệt.

Thầy Mạnh mỉm cười, lấy từ trong cặp ra danh sách lớp, bắt đầu điểm danh.

“Đặng Gia Bảo hạng mười, Tô Minh Đức hạng năm…”
“…”
“Giang Vĩ hạng nhất, điểm tuyệt đối.

” Thầy giáo nhìn về phía anh, gật đầu hài lòng.

“Em kỉ luật tốt, điểm số lại càng tốt.

Thế nào, có muốn cân nhắc vị trí lớp trưởng 12B1 không?”
Giang Vĩ nghĩ một lát gật đầu: “Em không có ý kiến, để các bạn bầu cử ạ.



Cả lớp đương nhiên là không ai có ý kiến, không ai phù hợp với vị trí này hơn anh.

Điểm danh hoàn tất, cũng đã chọn ra ban cán sự lớp.

Vì là lớp tự nhiên nên cũng không có nhiều học sinh nữ, trong lớp ngoại trừ Phương Nhật Hạ và Ôn Nhu ra thì chỉ có thêm ba bạn nữ nữa.

Tính cách của ba người này khá dễ gần.

Một người tên là Diệp Mộng Dao, bạn nữ này tính cách giống Ôn Nhu, phóng khoáng và dễ làm thân.

Khuôn mặt hoa dung nguyệt mạo*.

****là diện mạo tươi đẹp như hoa, như trăng.

***
Người thứ hai tên là Hạ Giai Tuệ, người cũng như tên, tính cách dịu dàng, ít nói.

Người cuối cùng là Trương Băng Nghiên, nữ sinh này có vẻ đẹp thanh thuần, nói chuyện cũng ngọt ngào.

Năm người nhanh chóng kết bạn wechat với nhau.

.
 
Tình Yêu Không Chậm Trễ
Chương 42: 42: Đại Thần


Ngày năm tháng chín là ngày khai giảng của học sinh trường trung học phổ thông XX*.

*Vì mình không biết đặt tên trường là gì nên để vậy TT.

Theo như những năm trước đây thì ngày này không có sự kiện gì quá đặc sắc, mở đầu quen thuộc của buổi lễ là tiếc mục văn nghệ của các em khoá dưới.

Sau đó là đến lượt hiệu trưởng lên sân khấu phát biểu.

“Kính thưa quý vị đại biểu! Kính thưa quý thầy, cô giáo cùng toàn thể các em học sinh thân mến! Tôi xin thay mặt quý nhà trường nêu lên những mục tiêu của năm học sắp tới…”
“…”
“Cảm ơn mọi người đã lắng nghe!”
Các bạn học sinh ở dưới căn bản không nghe thầy nói gì, chỉ vỗ tay một cách máy móc.

Ở hàng lớp 12B1.

Phương Nhật Hạ ngồi hàng ghế gần cuối, buồn chán dựa vào lưng Ôn Nhu, nhưng ánh mắt vẫn dõi theo sân khấu.

Giang Vĩ là học sinh có thành tích ưu tú, nên anh được chọn làm người đại diện phát biểu.

Bốn phía hội trường được sắp xếp một dàn loa, lúc này đang phát bài hát “Ngày đầu tiên đi học.


Phương Nhật Hạ lẩm bẩm: “Không thể đổi bài khác à, năm nào cũng nghe…”
Ôn Nhu mỉm cười: “Cũng chỉ có mấy bài này thôi, có đổi cũng thế.


Phương Nhật Hạ từ chối cho ý kiến.

Lúc này cả trường đột nhiên ồn ào đến kì lạ, nguyên nhân là bởi vì chàng trai đang đứng trên bục kia.

Thân hình thẳng tắp, trên người mặc áo sơ mi màu trắng được ủi cẩn thận, vòng eo thon gọn cùng với đôi chân dài miên man.

Ngũ quan hoàn hảo, mái tóc được cắt ngắn gọn gàng, cũng là cùng một loại đồng phục nhưng khi anh mặc lên người lại mang đến một cảm giác rất khác biệt.

Phương Nhật Hạ thấy Giang Vĩ lên sân khấu lập tức ngồi thẳng dậy, hai mắt chăm chú hướng lên.

Sân trường hiếm khi lại vỗ tay náo nhiệt như thế, ai ai cũng tập trung nhìn lên.

Quả nhiên là sức mạnh của đại thần.

Vóc dáng anh rất cao, phải cúi người xuống mới vừa tầm micro.

Ngón tay anh trắng nõn tương phản hoàn toàn với micro màu đen.

Dưới ánh mặt trời, cả người thiếu niên như nhiễm một tầng ánh sáng, khiến Phương Nhật Hạ ảo giác anh là thiên thần từ trên trời bước xuống tuỳ tiện dạo chơi dân gian.

“Kính thưa quý thầy cô giáo cùng các bạn học sinh thân mến.

Em là Giang Vĩ học sinh lớp 12B1…"
Anh đọc chậm rãi từ tốn, từng câu từng chữ rõ ràng rành mạch, giọng nói anh trầm thấp dễ nghe, khiến người nghe không khỏi nghiêm túc lắng nghe, sợ bỏ xót điều gì đó.

Toàn bộ quá trình anh phát biểu, các bạn học sinh đều ăn ý không phát ra tiếng động, sợ kinh động đến vị thần tiên trước mặt.

Trước kia mỗi lần đụng đến diễn văn, những người không ngáp thì nói chuyện, không nói chuyện thì nghịch điện thoại, hoàn toàn không tập trung lắng nghe.

Nhưng bây giờ đến lượt anh, lại khiến người khác bất giác ghi nhớ từng câu từng chữ rõ ràng.

Kết thúc, từng tràng vỗ tay vang lên mạnh mẽ.

Giang Vĩ nhìn xuống khán đài, chuẩn xác tìm thấy vị trí của cô, dịu dàng mỉm cười một cái, sau đó chàng trai hơi cúi người xuống rồi lặng lẽ rời khỏi sân khấu, thân hình thẳng tắp nhanh chóng biến mất sau cánh gà.

Khuôn mặt xinh đẹp của Phương Nhật Hạ nhanh chóng nhiễm một tầng đỏ ửng, tim đập rộn ràng…
Thiếu nữ lúc này nghe thấy phía bên cạnh lớp mình vang lên những lời bàn tán khó kìm nén.

“A đẹp trai quá đi mất!”
“Lần đầu tiên tôi thấy bản thân mình chăm chú lắng nghe như vậy!”
“Đúng đó, bình thường lúc này tôi hẳn là đã kêu gào thảm thiết rồi! Vậy mà trời nắng cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng tôi ngồi nghe đại thần đọc diễn văn!”
“Đại thần rõ ràng vừa đẹp trai lại còn vừa học giỏi, tiếc là khuôn mặt lúc nào cũng tỏ ra xa cách lạnh lùng, thật là khó tiếp cận!”
“Nếu được nói chuyện với cậu ấy, tôi hứa nhất định sẽ chăm chỉ học tập, tiến về phía trước!”
“…”

Những người trong trường đều biết đến danh tiếng của Giang đại thần, là chàng trai vô cùng khó theo đuổi.

Nhưng đó không phải là lí do khiến những cô gái ấy không dám theo đuổi anh, những điều càng khó có được lại càng k1ch thích h@m muốn người ta, mà bởi vì Giang Vĩ lại là người không nể mặt ai, từ chối vô cùng dứt khoát, hơn nữa lời nói của anh cũng khiến cho nhiều nữ sinh trái tim vỡ vụn, ví dụ như từng có một đàn chị khoá trên tỏ tình với anh.

“Giang Vĩ, chị sắp ra trường rồi, nhưng chị không nỡ, tại vì chị đang mê mệt em lắm đó!”
Giang Vĩ nhìn thẳng vào mắt đàn chị trả lời: “Chị đừng mê.



Đàn chị khó hiểu nhìn anh.

Giang Vĩ bình tĩnh phun ra hai chữ: “Mệt tôi!”
Bởi vậy ai cũng biết Giang đại thần là để ngắm, không phải để theo đuổi.

Nhưng các em mới vào lớp mười lại không tin, cảm thấy như vậy càng thú vị hơn, chỉ trong một buổi sáng, hộc bàn Giang đại thần đã chất đầy thư tình, quà và bánh kẹo.

Thậm chí nó còn lấn sang bàn của Phương Nhật Hạ.

Điều này làm cho người nào đó cảm thấy rất nguy cơ.

Đương nhiên Giang đại thần cái gì cũng không nhận, trực tiếp ném vào thùng rác.

Đối với anh đã không thích thì không cần phải nhận, nếu như ai đưa cái gì cũng lấy thì rất phiền phức, hơn nữa còn đem lại ảo tưởng cho người khác.

Chuyện này rất đỗi bình thường ở trường trung học phổ thông XX, nhưng các em trẻ người non dạ mới bước chân vào lại cảm thấy lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa.

.
 
Tình Yêu Không Chậm Trễ
Chương 43: 43: Tỏ Tình


Mùa thu đến, không còn cái nắng gắt gao chói chang của mùa hè mà thay vào đó là những cơn gió mát mẻ mang theo hương thơm của cỏ cây hoa lá.

Lớp mười hai không giống như lớp mười và mười một, vẫn có thể vừa học vừa chơi.

Nhưng lớp mười hai ngay cả thời gian rảnh cũng không có, chỉ biết vùi đầu vào học.

Sau khai giảng, Phương Nhật Hạ chính thức trở thành nô lệ của học tập, ba mẹ Phương đều nhìn không quen.

Tuy mới bắt đầu học kì nhưng trường học cũng không nương tình, tổ chức thi thử vào tuần tới, đúng là muốn mạng người mà!
Bây giờ ngoài thời gian đi học trên trường ra thì thời gian cô ở quán cà phê Thiên Đường* là nhiều nhất.

****Chỗ nam chính làm việc! ***
Nhiều lúc cô cảm thấy vô cùng bội phục Giang đại thần, vì sao anh có thể vừa đi học lại vừa đi làm mà vẫn có thể học giỏi như thế, hạng nhất của anh chưa từng bị lung lay.

Quả nhiên là bộ óc thiên tài!
Người thường sao có thể so sánh chứ.

Dạo gần đây Phương Nhật Hạ rất liều mạng, cô muốn nhanh chóng đuổi kịp Giang Vĩ, vốn dĩ cô đã sắp quên mất bản thân mình từng đạp nhầm “bãi phân trâu” từ lâu, không ngờ cư nhiên “bãi phân châu” ấy lại một lần nữa xuất hiện trong cuộc sống của cô, còn nói nhảm với cô.

“Vì cậu tôi có thể thay đổi!”
Phương Nhật Hạ đối với câu nói không đầu không đuôi, đầu đầy dấu chấm hỏi, khuôn mặt nhỏ nhắn ngơ ngác không hiểu Phó Từ đang có ý gì: “Cậu muốn nói gì?”
“Ý tôi là cậu có thể cho tôi một cơ hội không?”
Câu nói này vừa đúng lúc bị Giang đại thần nghe được, anh nhìn hai người trước mặt, khuôn mặt lạnh lùng không có biểu tình gì, môi mím lại, hai mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm hai người như muốn thiêu trụi, như vỡ lẽ ra điều gì đó, lặng lẽ rời khỏi.

Phương Nhật Hạ nhìn hắn ta, xác định hắn ta nghiêm túc thì biểu tình lạnh nhạt: “Không thể.


Lời nói của cô dứt khoát, không hề chừa mặt mũi cho hắn, tựa như tình cảnh ở sân vận động ngày đó, cô gái bị hắn ta từ chối đến tuyệt tình.

So cho cùng, cô không giống với hắn, không buông những lời lẽ nhục mạ.


Lúc Phương Nhật Hạ quay về lớp, tiếng chuông reo lên báo hiệu hết giờ ra chơi, Ôn Nhu phía trên nhịn không được quay xuống nói nhỏ với cô.

“Vừa rồi Giang Vĩ nhìn thấy cậu đứng với Phó Từ, sắc mặt không được tốt lắm, bây giờ cũng chưa thấy quay lại.


“Cái gì? Cậu ấy đi đâu rồi?”
Ôn Nhu lắc đầu: “Tớ cũng không biết.


Phương Nhật Hạ đem điện thoại trong cặp ra nhắn tin cho Giang Vĩ.

Cô hỏi anh đang ở đâu.

Thiếu nữ sốt ruột nhìn di động, lòng nóng như lửa đốt.

Không phải anh hiểu lầm quan hệ của bọn họ đó chứ!
Trong lòng cô thầm mắng tên Phó chó đó không biết bao nhiêu lần.

Lát sau thấy Giang Vĩ trả lời lại.

Bạn học nhỏ Giang: [ Sân thượng.

]
Phương Nhật Hạ nhìn thấy tin nhắn, trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng hạ xuống.

Ôn Nhu nhìn thấy cô chuẩn bị rời đi, lo lắng nói: “Vào lớp rồi mà, tiết cô phù thuỷ đó!”
Phương Nhật Hạ vội vàng đáp lại: “Cậu giúp mình báo ốm.



Lên tới sân thượng tầng bốn, Phương Nhật Hạ đã thấy Giang Vĩ.

Anh đưa lưng về phía cô, ngồi trên ghế cách đó không xa, mặc áo đồng phục, vai rộng, khuỷu tay đặt trên đầu gối, không biết là đang nhìn cái gì ở phía xa xa.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Giang Vĩ quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt xinh đẹp của người con gái, đầu óc anh trì trệ.

Anh…vẫn chưa kịp giấu đi điếu thuốc trong tay.

Phương Nhật Hạ sửng sốt, nhìn điếu thuốc được kẹp trong tay, ánh lửa màu đỏ đập vào mắt cô rõ ràng.

Nhìn động tác thuần thục kẹp điếu thuốc trong tay, cô biết đây không phải lần đầu.

Hai người nhất thời không nói gì.

Bầu không khí rơi vào trạng thái tĩnh lặng, xung quanh chỉ có mùi thuốc lá, hơi khó ngửi.

Giang Vĩ đem điếu thuốc trong tay ném xuống sàn, dùng chân dẫm lên.

Sau cùng vẫn là anh lên tiếng: “Làm hoà rồi?”
Vừa mới hút thuốc, giọng nói anh khàn khàn trầm thấp hơn thường ngày.

Cô ngây ngốc nhìn anh, sau đó mới chậm rãi hiểu ra.

Anh cho rằng cô và Phó Từ làm hoà rồi, chuẩn bị ở bên nhau.

Dù gì cô đã theo đuổi hắn ta rất lâu rồi, đâu thể nói bỏ là bỏ được.

Thiếu nữ trước mặt có làn da trắng nõn, khuôn mặt xinh xắn với đôi mắt to tròn và sáng ngời như hai viên ngọc lấp lánh, nhìn chăm chú anh: “Cậu ta nói tớ có thể cho cậu ta một cơ hội không.


Hai tay Giang Vĩ siết chặt, mắt nhắm lại rồi từ từ mở ra, trong ánh mắt tràn ngập tư vị chua xót cùng sụp đổ: “Đủ rồi.


Đừng nói nữa.

Cầu xin em, Hạ Hạ!
Giọng nói anh mang theo sự vô lực, dường như cả thế giới đang sụp đổ.

“Tớ từ chối rồi.

” Giọng nói cô gái dịu dàng như nước, giống như đang vỗ về những cảm xúc tiêu cực đang bủa vây chàng trai.

Cô nói như vậy, Giang Vĩ thật lâu không có phản ứng.

Phương Nhật Hạ mỉm cười, nụ cười như gió xuân tháng một, đẹp đẽ đến mức không dám chớp mắt, sợ bỏ lỡ một biểu tình của cô.

Thiếu nữ nhìn anh, hai mắt trong veo thuần khiết, giờ phút này tựa như một tiên nữ đang tới cứu rỗi cuộc đời anh: “Người tớ thích là cậu, A Vĩ.


Trái tim Giang Vĩ run lên, không dám tin đây là sự thật, cô gái mà anh tâm tâm niệm niệm, nói thích anh.

Mũi anh hơi chua xót, trái tim không ngừng đập lên, biểu thị đây là sự thật không phải mơ.

“Tớ cũng thích cậu, rất lâu rồi Hạ Hạ.



Tác giả có lời muốn nói: Độc giả kêu gào tỏ tình quá, phận làm tác giả thôi thì cho hai người yêu nhau vậy!!!.
 
Back
Top Bottom