Ngôn Tình Tình Yêu Bất Chợt Có Chút Ngọt Ngào

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
653,292
0
0
AP1GczPu7Q3Qn-YdHrqvx-BU93cM85yGxgjTEKtmD4LZJiXjE0YGSCddWP0mF6SzsTnhNx-YlsSxZMaKBIqHrB3IjeiTdb1CSxFXok7dgc0a87kj6Ktn9fzazAs2fjProvkBgoB8tDayI91RGaiOwh3u479C=w215-h322-s-no-gm

Tình Yêu Bất Chợt Có Chút Ngọt Ngào
Tác giả: Ngưu Bì
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Tình Yêu Bất Chợt Có Chút Ngọt Ngào

Tác giả: Ngưu Bì

Thể loại: Hiện đại, ngọt ngào

Độ dài: 4 chương

Editor + Beta: Hachonie

Poster: Hachonie

Giới thiệu

Lời của tác giả: Ngọt, ngọt, ngọt, một đoạn văn ngắn rất ngọt.

Lời của editor: Truyện ngọt ngào nhưng rất kiểu teenfic.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Nhan Tiểu Thư Em Mãi Là Người Tình
  • Sau Khi Cự Long Vực Sâu Thức Tỉnh
  • Nữ Chính Đại Lão Là Bạch Cốt Tinh
  • Toàn Tinh Tế Đều Biết Tôi Là Tra Nam Của Hoàng Đế Bệ Hạ
  • Tinh Tế Bán Thú Nhân
  • Bạch Nguyệt Quang Đổi Tính Rồi
  • Tình Yêu Bất Chợt Có Chút Ngọt Ngào
    Chương 1


    Thành phố Ly này không thể so với thủ đô, nhưng lại có cảnh non xanh nước biếc, con người đôn hậu hơn so với ở thủ đô.

    Trùng hợp là ở thành phố Ly, nơi non xanh nước biếc này đã nuôi dưỡng ra Ôn Liễu, một cô gái xinh đẹp, tính cách khéo léo, thông minh ngoan ngoãn, là con gái nhỏ của nhà họ Ôn, là hòn ngọc quý trên tay ba mẹ.

    Hai ngày nay, cô đang giận dỗi với ba nên một mình dọn ra chung cư ở.

    Hôm nay, cô kéo bạn thân Lâm Kiều ra khỏi chăn, đưa đến một tòa nhà văn phòng ở phía đông thành phố.

    Nguyên nhân rất đơn giản, cô để ý một anh chàng đẹp trai, nhưng người ta hơi thẹn thùng nên muốn dẫn người đi chung cho có thêm can đảm.

    Lâm Kiều không muốn, đến rồi mà còn oán trách đối phương: "Chị hai à, cậu không xem đồng hồ sao, mình còn chưa tỉnh ngủ đâu."

    Ôn Liễu vừa kéo cô ấy lên lầu vừa nói: "Cậu không xem là mấy giờ rồi, qua giờ cơm trưa rồi đó, cậu không biết xấu hổ nói mình chưa tỉnh ngủ nữa sao?"

    Được rồi, đúng là ngủ hơi nhiều rồi, nhưng Lâm Kiều cũng tò mò, "Rốt cuộc cậu muốn làm gì, có thể nói lý do cho mình biết trước được không?"

    Nói tới chuyện mục đích đến tòa nhà văn phòng, Ôn Liễu hơi đỏ mặt, hơi xấu hổ nói: "Cậu biết mà."

    "Mình biết?"

    Lâm Kiều không biết, híp mắt suy nghĩ sau một lúc lâu cũng không nghĩ ra được Ôn Liễu dẫn cô tới đây để làm gì.

    Ôn Liễu đành phải nhắc nhở cô, "Tối hôm qua mình nhắn WeChat với cậu..."

    Ôn Liễu còn chưa nói xong, Lâm Kiều đã nghĩ ra, vỗ đầu hô lên: "Cậu để ý một anh giao hàng?"

    Ôn Liễu chạy nhanh đi che miệng cô ấy lại, khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp đã đỏ đến lỗ tai.

    Đề phòng nhìn bốn phía, "Cậu nói nhỏ chút, lỡ có người nghe được thì sao."

    Thấy Lâm Kiều gật đầu mới thả lỏng ra, lúc này, Lâm Kiều đã hiểu rõ hết, lạ lùng nhìn Ôn Liễu, "Sao cậu biết anh ấy ở đây?"

    Ôn Liễu hơi bị dị ứng với tia tử ngoại, da trắng nõn vì hồi hộp mà lộ ra những mạch máu nhỏ, xa xa nhìn như một quả táo lớn, rất hấp dẫn và ngon miệng.

    Vẻ mặt mang theo nụ cười, nhỏ giọng nói: "Mình nghe ngóng được, người hay giao hang ở khu chung cư của mình cũng làm ở đây, vừa hết bữa trưa lại chưa đến bữa tối, lúc này chắc họ đang nghỉ ngơi ở công ty."

    Lâm Kiều hơi kinh ngạc nhìn Ôn Liễu, con bé này này khi học đại học còn không yêu đương, lúc đi học, nam sinh theo đuổi cô ấy xếp hàng dài từ khu dạy học đến chợ bán đồ ăn, cũng chưa từng thấy cô động lòng với ai, sao lại để ý một nhân viên giao hàng?

    Quả nhiên não của con bé này không giống với người bình thường.

    "Cậu hỏi cũng kỹ ghê, đến chuyện này mà cũng biết?"

    Ôn Liễu đắc ý cười, "Đó là đương nhiên, mình muốn gả cho anh ấy."

    "Chậc chậc chậc."

    Lâm Kiều cười cô, "Xem cậu vô sỉ chưa kìa, mới gặp vài lần mà đã muốn gả cho người ra rồi sao?"

    Ôn Liễu không để bụng cô ấy nói thế nào, cô nhìn một chút đã xác định, cho nên hôm nay mới lấy hết can đảm tới tìm anh.

    Chỉ cần nhân phẩm anh ấy tốt, chịu làm việc, sau này đối xử tốt với cô là được rồi, cô không cần những cái khác.

    Lâm Kiều nhìn Ôn Liễu không nói lời nào, trực tiếp nắm chặt nắm tay đặt ở trước mặt Ôn Liễu, hắng giọng rồi mới nói: "Vậy tiểu thư Ôn cao quý, mình có thể hỏi cậu một chút, vì sao cậu lại thích một nhân viên giao hàng nho nhỏ vậy?"

    Ôn Liễu trừng cô, "Nghề nghiệp không phân sang hèn."

    "Được, không phân sang hèn, vậy mình hỏi chút là sao cậu lại quen biết nhân viên giao hàng cao cấp này rồi vừa ý anh ấy vậy?"

    Ôn Liễu cắn môi, đỏ mặt, không biết nên trả lời câu hỏi của cô như thế nào.

    Phải nói sao đây, đến tên của đối phương cô còn không biết nữa.

    Nửa tháng trước, vào một buổi tối, cô và bạn ăn sinh nhật xong rồi về, bởi vì đường không xa, cô chọn đi bộ, đi qua một cái hẻm nhỏ là có thể đến chung cư của mình.

    Đèn trong hẻm nhỏ không quá sáng, đêm hôm đó, trăng sao thưa thớt, ánh trăng bị bóng cây đánh tan, loang lổ trên mặt đất, đi đường về nhà, tâm trạng rất thoải mái.

    Cô còn uống chút rượu, toàn bộ trái tim giống như một cây đèn neon lấp lánh trong đêm, vừa bay vừa nhảy.

    Một tay cô xách túi, chân cố ý đuổi theo bóng cây, vui sướng nhảy như con thỏ nhỏ.

    Đúng lúc này, cổ tay đột nhiên bị người ta bắt lấy, sau đó, xoay người một vòng, lúc cô lấy lại tinh thần, cô đã bị một người áp sát vào cây bạch dương.

    Người đàn ông cao 1m87, cúi đầu, tóc trên trán che khuất nửa con mắt, xuyên qua ánh trăng, khuôn mặt người đàn ông cũng bị bóng tối che đi nửa khuôn mặt, nửa mặt kia đẹp như nhân vật trong truyện tranh vậy.

    Mùi hương trên người anh rất dễ chịu, mùi nước giặt quần áo thơm ngát hỗn hợp với hương vị hormone bùng nổ, trong nháy mắt, mùi hương tràn ngập trong xoang mũi cô, trong lòng đột nhiên bị buộc chặt, trái tim trong lồ ng ngực nhảy lên thình thịch.

    Hai tay Ôn Liễu nắm chặt lại để trên ngực, giờ phút này, cô hoàn toàn không để ý bị ai áp vào cây to lớn, đối mặt với người đàn ông mạnh mẽ, xa lạ.

    Thậm chí còn quên sợ hãi, giờ phút này, dưới tình huống này, đúng ra là nên kêu cứu, nhưng cô vẫn không hề nhúc nhích.

    Sau đó nghe thấy cách đó không xa các tiếng bước chân truyền đến, người đàn ông đột nhiên cúi đầu, đem cằm đặt ở chỗ cổ cô, còn nhỏ giọng nói một câu: "Đừng nhúc nhích."

    Hơi thở của anh đột nhiên đến gần hơn, tuy không chạm vào cô nhưng hơi thở của anh lại phả vào cổ cô, làn da mỏng manh và nhạy cảm bị anh nổi lên một lớp nổi da gà, một cảm giác tê dại lan từ cổ đến tim cô, khiến toàn thân không kiểm soát được run lên.

    Hơn nữa, giọng nói của anh thật sự quá êm tai, chính là giọng nói ám ảnh tâm hồn lúc nửa đêm, giống như trong một giấc mơ.

    Cho nên Ôn Liễu cứ như vậy đứng ở nơi đó, hoàn toàn không để ý đến thế giới bên ngoài, tất cả tế bào thần kinh đều đang tận lực cảm nhận người đàn ông này.

    Đối với người ngoài, hai người giống như đôi tình nhân thân mật, không ngại gì mà cứ âu yếm.

    Mãi cho đến khi tiếng bước chân phía sau biến mất, con hẻm hẹp trở lại yên tĩnh như thường lệ, người đàn ông mới buông cô ra, lùi lại một bước rồi áy náy nói: "Xin lỗi đã làm phiền rồi. Tạm biệt."

    Người đàn ông gật đầu, không cho cô thời gian để phản ứng, anh vững vàng và mạnh mẽ bước đi.

    Áp lực trước mắt đột nhiên biến mất, Ôn Liễu nặng nề thở ra một hơi, mặt đỏ bừng, vừa rồi cô gần như bị ngạt thở.

    Dù không có ai chặn miệng cô nhưng cô lại cảm thấy không thở nổi.

    Mãi cho đến khi bờ vai rộng, eo thon và tấm lưng cao lớn của người đàn ông biến mất ở đầu hẻm, Ôn Liễu mới thả lỏng, tên khốn kiếp, coi cô là gì, lợi dụng xong đã rời đi, còn chưa để lại tên mà.

    Khi cô đuổi theo hướng của người đàn ông, người đàn ông đã hoàn toàn hòa vào màn đêm, cô nhìn xung quanh một lúc lâu mà không nhìn thấy bóng dáng ai, hình bóng đến và đi một cách bí ẩn.

    Bầu trời đêm rất yên tĩnh, giống như khoảnh khắc vừa rồi chỉ là một giấc mơ.

    Hai ngày nay, Ôn Liễu không vui về chuyện này, cô cố ý quay lại con hẻm đó hai lần, đáng tiếc, người đàn ông đó thật sự như rơi từ trên trời xuống, lại về trời rồi, cô mang theo tình cảm chân thành đến, nhưng chưa bao giờ gặp lại người đàn ông đó.

    Cho đến tối ngày thứ ba, cô không có gì để ăn, cô ngẫu nhiên đặt đồ ăn trên điện thoại, sau đó, duyên phận của cô đã đến.
     
    Tình Yêu Bất Chợt Có Chút Ngọt Ngào
    Chương 2


    Khi anh chàng giao hàng gọi cho cô để cô biết thức ăn đã được giao đến, bảo cô xuống lầu lấy đồ ăn, có biết lúc đó cô có cảm giác gì không?

    Trong lòng cô không kìm nén được sự hưng phấn, dường như trái tim cô sắp nhảy ra ngoài, đến nỗi cô muốn nhảy ra khỏi cửa sổ.

    Mặc dù cô chỉ nghe thấy giọng nói, nhưng chỉ cần hai câu, cô đã biết đó là người đàn ông thuộc về cô.

    Ôn Liễu hào hứng chạy ra cửa, đột nhiên phát hiện cô đang mặc quần áo ở nhà, nên liền quay lại thay váy, lúc chạy ra cửa, cô cảm thấy sắc mặt mình không được tốt lắm nên lại chạy vào phủ một lớp phấn, sau đó thay một đôi giày xăng đan hơi gợi cảm, lộ ra đầu ngón chân như ngọc tròn, nhìn qua, cô hài lòng hơn rất nhiều.

    Ôn Liễu cảm thấy mình đã trì hoãn quá lâu, chạy ra khỏi cửa, trong mấy chục giây cô ở trong thang máy, cô tưởng tượng ra tất cả những cuộc gặp gỡ mà cô có thể nghĩ ra, bất kỳ cuộc gặp gỡ nào trong số đó đều rất đẹp.

    Một nụ cười hạnh phúc vô thức xuất hiện trên khuôn mặt cô.

    Nhưng...Còn người kia thì sao?

    Ôn Liễu bước ra khỏi cửa chung cư, không nhìn thấy người mà cô muốn gặp.

    Đinh linh...

    Điện thoại di động của Ôn Liễu vang lên, cô nhanh chóng cầm lên nhìn: "Xin lỗi, tôi có việc đi trước, đồ ăn để trên bàn đá."

    Ôn Liễu: "..."

    Cảm giác tràn đầy hy vọng rồi lại thất vọng là như thế này sao?

    Ôn Liễu cảm thấy mình giống như một người sắp chết đuối sau khi rơi xuống nước, khốn kiếp, chưa đến mười phút mà cũng không chịu chờ cô!

    Ôn Liễu không vui, rất không vui.

    Sau khi suy nghĩ, cô đã gửi lại một tin nhắn cho đối phương: "Xin lỗi, anh phục vụ khách hàng như vậy sao? Ít nhất cũng phải tự tay giao đồ ăn cho khách rồi mới đi chứ. Bây giờ tôi ở đây chờ anh, trong vòng năm phút, nếu không thấy anh, tôi sẽ khiếu nại đó!"

    Đối phương trả lời tin nhắn rất nhanh, chỉ có hai chữ: "Đừng nghịch."

    Ha!

    Ôn Liễu không khỏi cong khóe miệng, chẳng lẽ anh ấy thường dỗ dành con gái như vậy sao?

    Qua màn hình, cô có thể tưởng tượng được giọng nói trầm ấm, em dịu và ngọt ngào của anh ấy khi nói hai từ "Đừng nghịch" này, nó mang đến sự dịu dàng lưu luyến, lay động lòng người.

    Tai cô hơi đỏ.

    Nhưng cô không định cứ như vậy nên gửi một tin nhắn khác: "Anh thật vô trách nhiệm, cứ đặt đồ ăn ở đó, lỡ như có người hạ độc tôi thì sao?"

    Bên kia vẫn nhanh chóng trả lời: "Đừng lo, tôi đã quan sát tình hình rồi, sẽ không xuất hiện loại chuyện như vậy, Diêm Vương rất bận rộn, không phải tiểu quỷ nào cũng thu."

    Người đàn ông này!

    Không thể nói chuyện được.

    Bữa cơm này, Ôn Liễu ăn rất vui vẻ, khóe miệng không ngừng cong lên, thậm chí có hai con côn trùng nhỏ trong đó, cô cũng không tức giận.

    Tối hôm sau, cô lại đặt đồ ăn giống y như vậy.

    Lần này cô đã may mắn gặp anh chàng giao đồ ăn như cô mong muốn.

    Nói thế nào đây, đêm đó anh mặc áo sơ mi trắng, quần tây tối màu quấn quanh dáng người rất đẹp, nhưng hôm nay anh lại mặc đồng phục của ngupwì giao hàng, nhìn có vẻ...nam tính hơn một chút.

    Đôi mắt của người đàn ông sâu thẳm, đôi mắt đen láy, ánh mắt sắc bén, cô gái không tự chủ được mà bị thu hút, muốn đến gần hơn.

    "Xin chào, tôi tên Ôn Liễu."

    Ôn Liễu nói xong, thở phào nhẹ nhõm, phóng khoáng vươn tay ra, bắt chéo chân, nhìn người đàn ông đầy mong đợi, muốn bắt tay anh.

    Người đàn ông dừng lại, khóe miệng đột nhiên cong lên thành một vòng cung, xinh đẹp, nhưng...

    Ôn Lưu cảm thấy hơi lưu manh, k1ch thích trái tim nhỏ bé của cô đập mạnh, suýt chút nữa đã đứng không vững.

    Người đàn ông không đưa tay ra với cô, nhưng lại lấy một tấm danh thiếp ra khỏi túi, đặt nó vào lòng bàn tay cô.

    Ôn Liễu cảm thấy người đàn ông này nhất định là cao thủ tán tỉnh, bởi vì khi anh đặt danh thiếp lên, ngón tay anh cố ý ấn vào lòng bàn tay mềm mại của cô, mặc dù qua mảnh giấy, cô cũng cảm nhận được nhiệt độ của anh.

    Cô không kịp đề phòng, mặt nóng bừng lên.

    Xấu xa!

    Ôn Liễu cảm thấy mình đã hoàn toàn bị anh mê hoặc, cô không thèm nhìn danh thiếp, cho đến khi về nhà cô mới nhận ra tấm danh thiếp mà anh chàng đưa cho cô hóa ra là thông tin liên lạc của công ty.

    Tên công ty, địa chỉ và số điện thoại, không cần phải nói cũng biết đó chắc chắn cũng là số điện thoại của công ty, là số mà người đàn ông đó dùng để gọi cho cô.

    Và tên liên lạc duy nhất, vẫn là một số hiệu.

    Người giao hàng: Số 32.

    Cái rắm!

    Ôn Liễu oán hận mắng.

    Nhưng kể từ ngày đó, mỗi ngày Ôn Liễu đều phải gọi giao hàng ở đó, nhưng lần nào người đến giao hàng cũng không còn là người đàn ông mà cô mong đợi nữa.

    Cô cũng kéo người giao hàng kia, hỏi, người trước đó đâu rồi?

    Người đó dường như là một người mới, bối rối trước câu hỏi của cô, không đưa ra được manh mối hữu ích nào.

    Cho nên kết quả của việc Ôn Liễu nghẹn ở nhà nửa tháng, sau đó, cô quyết định trực tiếp đến hang ổ của anh.

    Cô không tin, tìm được công ty của anh, cũng không tìm được anh!

    Nghe cô kể lại, Lâm Kiều chỉ nói hai chữ: "Có bệnh!"

    Ôn Lưu hoàn toàn đồng ý, "Cậu nói mình đẹp vậy, xinh đạp hào phóng, đoan trang hiền thục, chưa kể mình đã có thể quen được một anh giàu có thế hệ thứ hai rồi, nhưng..."

    Cô ưỡn ngực, vểnh mông, "Đã vậy, sao anh ấy lại có thể khẳng khái từ chối như vậy?"

    Lâm Kiều bất lực nhìn cô: "Chị hai à, mình nói người có bệnh là cậu đó."

    "Mình?"

    Ôn Liễu không ngờ như vậy.

    Lâm Kiều kéo cô phân tích: "Đừng nói về công việc của anh ấy, một người giao hàng sao có thể cho cậu cuộc sống chất lượng tốt, một năm lương của anh ấy có mua nổi một cái túi Chanel không?"

    Ôn Liễu ngắt lời cô ấy: "Mình thích anh ấy, mình chấp nhận như vậy, mình có thể học, chỉ cần anh ấy bằng lòng, mình có thể mặc đồ hàng giả mấy chục đồng trên sạp hàng, cũng có thể không ngồi xe sang trọng, không ở nhà sang, cùng lắm là chịu vất vả chút thôi!"

    "Chậc chậc chậc."

    Lâm Kiều liếc nhìn cô, "Được rồi, cậu có thể chịu được mấy chuyện này, nhưng ba cậu có chịu được không?"

    Dừng một chút, cô đưa tay ra hiệu: "Đường đường là ông Ôn của thành phố Ly, trong tay nắm giữ mạch máu kinh tế của cả thành phố, có thể nhìn con gái mình tìm...À, một người giao hàng cao cấp như vậy sao?"

    Ôn Liễu không vui, bĩu môi trừng mắt nhìn cô ấy: "Là mình lấy chồng, không phải ông ấy lấy chồng, ông ấy quản mình sao!"

    Nghĩ như vậy, Ôn Liễu lấy hết can đảm, sau đó tìm địa chỉ ghi trên danh thiếp.

    Rất nhanh đã tìm được

    Ôn Liễu hỏi người phụ trách ở cửa: "Xin hỏi, ở đây có số 32 Mễ Đoàn không?"

    "Số 32 Mễ Đoàn..."

    Người đàn ông hét vào phòng.

    Trái tim số 32 Mễ Đoàn đã dâng lên cổ họng rồi, không cho cô biết tên, cô có thể tự mình tìm được, chuyện nhỏ này không thể làm khó cô được!

    Nghe thấy tiếng đế giày trên mặt đất càng lúc càng gần, ngón tay Ôn Liễu siết chặt, cô không kiềm chế được sự hồi hộp, nhịp tim càng lúc càng nhanh, cô phải suy nghĩ một lúc, cô không thể giống như lần trước, không thu hoạch được gì, trở mắt nhìn anh chạy trốn trước mặt cô.

    Kỳ vọng càng cao, sự căng thẳng trong lòng càng lớn, từ đó khiến cô càng lo lắng.

    Cuối cùng, hai bàn tay nhỏ bé của Ôn Liễu nắm chặt, đặt chặt lên ngực mình, cúi đầu, không ngừng trấn an bản thân, chỉ hy vọng kết quả lần này sẽ không quá buồn.

    "Cô tìm tôi?"

    "Hả?"

    Cho đến khi căng thẳng bị gián đoạn, Ôn Liễu ngẩng đầu lên, sự thất vọng trong lòng lập tức tràn ra.

    Không phải anh.

    Không phải anh.

    Thật sự không phải anh.
     
    Tình Yêu Bất Chợt Có Chút Ngọt Ngào
    Chương 3


    "Nói, có chuyện gì?"

    Nam Cung Trầm rót cho cô nửa ly rượu, cạn ly với cô, ánh mắt trêu tức hỏi.

    Ôn Liễu có chút ngượng ngùng, thích là một chuyện, dửng dưng hỏi vậy lại là chuyện khác.

    Nhưng cô vẫn lấy điện thoại ra, mở tấm ảnh, không rõ lắm, "Anh ơi, anh có thể giúp em tìm anh ấy không, tên anh ấy là…"

    "Đây không phải là thằng nhóc Cố Nghĩa sao?"

    Trước khi Ôn Liễu nói xong, Nam Cung Trầm đã gọi tên anh rồi, Ôn Liễu: "…"

    Thế nào là cảm giác có chuyện vui từ trên trời rơi xuống, "Anh õi, anh biết anh ấy à?"

    Đôi mắt đen láy của Nam Cung Trầm quét qua người cô, hứng thú hỏi: "Em tìm cậu ấy làm gì?"

    Khuôn mặt xinh đẹp của Ôn Liễu đỏ lên, nói thế nào đây, dù sao người ta cũng là con gái mà.

    Vẻ mặt như vậy, Nam Cung Trầm lập tức hiểu ra, đừng nhìn anh là đàn ông con trai nhưng an cũng rất tinh tế đó, vẻ mặt thẹn thùng như vậy, còn có thể là gì, để ý người ta rồi.

    Ôn Liễu bị anh làm cho xấu hổ, tức giận nói: "Anh, anh biết thì nói nhanh đi."

    Nam Cung Trầm kiềm chế không được muốn trêu chọc cô, "Mấu chốt là em muốn anh nói cái gì?"

    Ôn Liễu: "...

    Há miệng, vẫn còn có chút ngại ngùng, quên đi, lúc này còn giả tạo làm cái gì, "Chính là nhà anh ấy ở đâu, đang làm gì, số điện thoại là gì, có sở thích gì, có bạn gái chưa, và…"

    Nam Cung Trầm búng mạnh lên trán cô, "Thì ra em không biết gì hết mà còn dám nhào đến, không sợ gặp người xấu bắt cóc em đi sao."

    Ôn Liễu nghe thấy từ "bắt cóc", trong lòng thầm thở dài, bắt thì bắt thôi, bây giờ có có muốn bắt, cô cũng bằng lòng để anh bắt đi.

    Nhưng trên mặt cô vẫn chống chế, "Anh nói nhảm, người ta có vẻ rất tốt, sao có thể là người xấu được."

    Mặc dù có chút…

    Xấu xa.

    Nam Cung Trầm dựa nửa người vào quầy bar, dùng khuỷu tay chống đỡ thân thể, cầm ly rượu, không lên tiếng, chỉ nhìn cô hồi lâu.

    Ôn Liễu hơi hoảng hốt, mặt đỏ lên, im lặng cúi đầu xuống.

    Nam Cung Trầm trêu chọc cũng đủ rồi, dù sao em họ anh cũng rất ương bướng, chọc cho tức giận anh cũng phải lãnh đủ, dùng cằm hướng vào góc quán bar: "Kìa, ở đó, tự qua tìm đi."

    "Cái gì?"

    Một khoảnh khắc ngạc nhiên tràn ngập trong não, Ôn Liễu cảm thấy mình sắp nghẹt thở, dừng lại, nhìn theo ánh mắt của anh, quả nhiên nhìn thấy người đàn ông ngồi trong góc, hai tay chống lên lưng ghế, hai chân mở ra, vẻ mặt lười biếng, có chút rạo rực.

    Hì hì…

    "Anh, em đi đây, hôm khác cảm ơn anh."

    Sau khi Ôn Liễu nói xong liền bỏ chạy.

    Nam Cung Trầm nhẹ giọng chế nhạo, con nhóc mới biết yêu, cả biết kiêng kỵ gì, cảm giác này…thật là tốt!

    Tâm trạng của Ôn Liễu chưa bao giờ vui vẻ như vậy, tình yêu mà cô mong đợi đến rồi, a a a, cuộc sống ngọt ngào cũng đến rồi!!!

    Cố Nghĩa cúi đầu xuống, khuỷu tay vẫn chống lên tay vịn ghế, trong tay cầm một cái ly, không biết mình đang nhìn cái gì.

    Dưới ánh đèn, khuôn mặt như chạm khắc của anh càng thêm đẹp trai, xong rồi, xong rồi, xong rồi, Ôn Liễu không thể kiểm soát bản thân nữa, thật sự muốn nhào tới.

    "Cố Nghĩa…"

    Ôn Liễu gọi, đây là lần đầu tiên cô gọi tên anh trịnh trọng như vậy, cô luôn cảm thấy hai từ này khi được gọi bằng đầu lưỡi của mình có một sức hấp dẫn khác biệt, mềm mại và ngọt ngào nhưng không ngán.

    Cố Nghĩa ngẩng đầu lên, ánh mắt của người đàn ông rất đẹp, ánh sáng trên đầu chập chờn, khúc xạ trong mắt anh, khiến anh càng thêm đặc biệt đẹp trai.

    Ánh mắt của hai người chạm nhau, đùng đùng đùng, sấm chớp và pháo hoa nổi lên, tim Ôn Liễu đập nhanh không kiểm soát được.

    Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, hồi hộp đến mức cô sắp chết rồi.

    "Ngồi."

    Cố Nghĩa rất tự nhiên, giống như bạn bè quen biết nhau, dùng cằm ra hiệu hướng vào ghế cạnh anh, ra hiệu cô ngồi xuống.

    Ôn Liễu dừng lại, sau đó phóng khoáng ngồi xuống bên cạnh anh.

    Hai chiếc ghế rất gần, hơi chéo nhau, hai chân cô cách anh chưa đầy năm centimet.

    Nếu Ôn Liễu hướng đến một chút, một chút nữa thôi, thì…

    Cô dùng sức, chân ngắn, không thể chạm tới đôi chân dài của anh, hu hu hu…

    "Ngồi chỉnh tề, kẻo ngã đó!"

    Một tiếng mắng trầm thấp truyền đến, mặt Ôn Liễu đã đỏ đến tận tai.

    Xấu hổ muốn chết.

    Lúc này cô nắm lấy hai tay vịn, nửa cái mông ngồi lên ghế, chân còn chưa chạm vào chân Cố Nghĩa, cô đã bị bắt.

    Cô nhanh chóng ngồi thẳng người, quay mặt sang bên kia, từ từ tiêu hóa đôi má nóng bỏng của mình trong sự xấu hổ.

    Tuy nhiên, không sao, cô da mặt dày, một giây sau, cô đã xoay người, nhìn Cố Nghĩa, hỏi: "Sao anh không đi giao đồ ăn nữa?"

    Cố Nghĩa nhìn cô cười, điều này làm cho khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Liễu nóng lên, cô cảm thấy nụ cười này không có ý tốt.

    Cố Nghĩa từ từ nói: "Làm không vui thfi không làm nữa."

    "À…"

    Khá thoải mái

    Ôn Liễu được một tấc lại tiến thêm một thước, "Vậy bây giờ anh định làm gì?"

    Cố Nghĩa suy nghĩ một hồi: "Chính là nhìn người đến, nhìn người đi, nhìn người ta qua lại đang làm gì."

    Ôn Liễu: "...

    Công việc này là gì?

    Nhìn người đến, nhìn người đi, nhìn người ta làm gì…

    Thật là mê hoặc!

    Quả nhiên là người đàn ông cô coi trọng, ngay cả công việc cũng cao thượng như vậy.

    Ôn Liễu tán gẫu với Cố Nghĩa vài câu, sau đó dời ghế về phía anh, nhưng chiếc ghế hơi nặng, cô di chuyển hơi khó khăn.

    Quả nhiên như vậy đã tốt lắm rồi.

    Đầu gối cô và chân anh, chỉ cách một…centimet.

    Khóe miệng Cố Nghĩa cong lên, anh cũng không nói nhiều, mọi người đều nhìn Ôn Liễu giở trò ở đây.

    Nhưng vừa nãy, khi Ôn Liễu đi tới gọi tên anh, mấy người đột nhiên quay đầu lại, cho tới bây giờ vẫn còn có hai người quan sát anh.

    Cố Nghĩa đột nhiên cúi đầu xuống tới gần Ôn Liễu.

    Hơi thở thơm ngát của người đàn ông đột nhiên phả vào, cơ thểÔn Liễu vô thức cãng thẳng.

    Ngực. Miệng phập phồng, cãng thẳng tãng lên.

    Xong rồi, dựa vào rồi, tới gần, tới gần, càng lúc càng gần hơn.

    Phải làm sao đây, anh muốn hôn cô sao?

    Để anh hôn?

    Không để anh hôn?

    Có phải quá nhanh rồi không?

    Ôn Liễu cố ý dùng đầu ngón trỏ che môi, trong đầu không ngừng đấu tranh, có nên để anh hôn hay không.

    Không ngờ, Cố Nghĩa trực tiếp lấy ngón tay cô ra, ấn ngón cái hơi lạnh lên môi cô.

    Hơi thở của Ôn Liễu chậm lại, gần như thở không nổi.

    Đôi mắt mở to, quên mất phải làm gì.

    Dù sao đầu óc cô cũng trống rỗng, tai nóng bừng, cô đã bị phế nửa thân người rồi.

    Ngón tay cái của người đàn ông cử động, cái chạm thô ráp lướt qua khóe môi cô, dừng lại trên môi cô, cảm giác này...

    Thật tuyệt vời!

    Khuôn mặt người đàn ông vẫn tới gần, khóe miệng cong lên, nụ cười nặng nề, nói với giọng khàn khàn: "Đây không phải là điều em muốn sao?"

    Được rồi, cô muốn, nhưng không thể trực tiếp lấy mạng cô như vậy, ít nhất cũng phải từ từ mới tiến đến trình tự này.

    Quả nhiên Cố Nghĩa không phải là chính nhân quân tử, anh không ngừng xâm phạm, thật sự cúi đầu hôn cô, cọ xát liên tục lên môi cô một lúc, khiến toàn thân Ôn Liễu dường như là một con rối, không nhúc nhích.

    Thật ra, nói một cách chính xác, đó không phải là một nụ hôn thật sự, bởi vì người đàn ông giữ ngón tay cái của mình, tách môi anh với môi cô, không thật sự chạm vào nhau.

    Nhưng chỉ vậy thôi mà Ôn Liễu đã không chịu nổi, nếu thật sự hôn, cô đã trực tiếp lên cơn đau tim rồi.

    Nhưng anh có mùi rất thơm, hận không thể cứ giữ như vậy.

    Ôn Liễu trực tiếp bị cô lập với thế giới bên ngoài, toàn tâm toàn ý đóng băng trong thế giới nhỏ bé của chính mình, đợi rất lâu sau khi người đàn ông rời khỏi cô thì cô mới phản ứng lại những gì người đàn ông nói với mình.

    "Chờ anh liên lạc với em."

    A, không đúng, người đàn ông đi rồi.

    Ôn Liễu đột nhiên đứng lên, anh không thể bội tình bạc nghĩa với cô như vậy, cái gì mà chờ anh liên lạc, chịu liên lạc với cô mới lạ đó, nhất định là kê shoãn binh của anh rồi.

    Ôn Liễu trực tiếp đuổi theo anh ra ngoài, bất kể như thế nào, đêm nay cô cũng không thể buông tha cho anh.

    Khi Ôn Liễu chạy ra cửa, nhìn thấy một bóng người nhanh chóng lóe lên sau một hộp đèn.

    Cô không để ý gì hết đuổi theo, chỉ để thấy rằng không có gì.

    Rõ ràng vừa nãy thấy ở đây, sao lại biến mất rồi?

    Ôn Liễu lại bắt đầu hối hận, ngu ngốc, vừa nãy si mê vậy làm gì, phải lấy số điện thoại của anh trước chứ, bây giờ phải đi đâu tìm anh ấy đây?

    Làm sao bây giờ?

    Nhất thời cô không biết phải làm gì, bắt đầu lấy nắm đấm đánh vào đầu của mình.

    "Tự ngược?"

    Đột nhiên, một giọng nói truyền đến, Ôn Liễu giật mình, rồi lại mừng như điên.

    Quả nhiên, cô quay đầu lại nhìn, Cố Nghĩa đang đứng trước mặt cô.

    "Đáng ghét, anh muốn dọa em chết sao?"

    "Anh thấy em to gan như vậy, một mình mà dám đi vào con hẻm nhỏ, còn dám một mình tới quán bar nữa mà."

    Cố Nghĩa trêu chọc cô.

    "Anh biết hết sao?"

    Miệng Ôn Liễu ngạc nhiên mở to, khi anh nói đến hẻm nhỏ thì cô cũng quên mất, cô bị dọa chết là vì sợ không gặp được anh chứ không phải cô nhát gan.

    Cố Nghĩa gật đầu, giơ tay lên dùng ngón tay vỗ gõ trán cô, sau đó nói: "Đi thôi, đưa em về nhà."

    Hạnh phúc đến quá đột ngột, Ôn Liễu không biết làm sao, dường như nhanh hơn dự kiến!

    Anh đưa cô về nhà, sẽ được đưa lên lầu, sau đó vào nhà, và sau đó...

    Dần dần từng bước?

    "Suy nghĩ gì đó?"

    Cố Nghĩa nhìn nụ cười của cô, không nhịn được nhắc nhở cô.

    Ôn Liễu ngại nói ra, chỉ cúi đầu nói: "Không có gì."

    Sau đó đi về hướng nhà cô.

    Thật ra, đường hơi xa, hai người đi bộ khoảng 40 phút.

    Nhưng Ôn Liễu rất thích, trong một đêm yên tĩnh như vậy, đi cùng với người đàn ông mình thích, trên đời này có gì hạnh phúc hơn không?

    Cố Nghĩa cao chân dài, bước chân rất lớn, Ôn Liễu giẫm đi từng bước, theo sát phía sau, bóng dáng hai người bị ánh trăng kéo dài, một cao một thấp, một dài một ngắn, trông rất hài hòa.

    Sau khi đi được khoảng mười phút, cuối cùng Ôn Liễu cũng không nhịn được, chạy lên phía trước, rướn cổ hỏi: "Cố Nghĩa, anh có thể cho em số điện thoại di động của anh không?"

    Cố Nghĩa mỉm cười: "Anh không cho em không phải em cũng tìm được anh sao?"

    Người này, tâm tư con gái bỗng dưng bị người khác nói ra mà không kiêng nể gì cả, dù Ôn Liễu da mặt dày thế nào cũng không thể chịu được, che giấu nói: "Cái đó…Cái đó…Là tình cờ, tình cờ, tình cờ được không?"

    Cách nói của cô không hề tự tin chút nào.

    Người đàn ông cười khẽ từ cổ họng, nói với cô, "À, tình cờ, anh tin."

    Ôn Liễu cúi đầu xuống, bĩu môi không vui, đây không phải là điều cô muốn.

    Muốn hào phóng và tự nhiên một chút, nhưng trong lòng cô chột dạ nên không thể thực hiện được, cô cố giữ vẻ thẹn thùng thận trọng một chút, nhưng rõ ràng người ta không hiểu, nếu cô ấy tiếp tục lùi lại, có lẽ hai người sẽ không có cơ hội nữa.

    Sau khi xoắn xuýt trong một thời gian dài, quên đi, dù sao da mặt cô cũng dày, vì hạnh phúc cả đời, cô không thèm để ý.

    "Người ta…Người ta…"

    Thích anh mà.

    Vừa gặp đã yêu có được không?

    "Người ta thế nào?"

    Cố Nghĩa đột nhiên dừng lại, cúi xuống nhìn xuống mặt cô, hai tay vẫn đút trong túi quần, tư thế có chút kỳ quái, giống như đang trêu chọc một đứa trẻ đang tức giận.

    Ôn Liễu quay mặt đi, tức giận không nói lời nào.

    Rõ ràng là một người đàn ông trông có vẻ rất thông minh, cô không tin anh không hiểu.

    Nhiều lần muốn lấy số điện thoại của anh, còn phải đến công ty tìm anh, rồi tới quán bar nghe ngóng về anh, không phải thích anh chẳng lẽ do cô rảnh rỗi quá nên phát bệnh sao?

    Cố Nghĩa vươn tay vuốt tóc cô, dừng lại, "Anh hiểu ý em."

    "Hả?"

    Ôn Liễu quay mặt nhìn anh, anh thật sự biết sao?

    Cố Nghĩa hít sâu một hơi, dường như đã đưa ra quyết định trong nháy mắt, nói: "Nhưng không phải bây giờ."

    Ngay khi hai chữ này vừa nói ra, một đòn chí mạng, Ôn Liễu cắn môi, đột nhiên hai mắt đỏ lên, cô đang nghĩ đến việc kết hôn với anh, tại sao anh lại nói không được!

    Trái tim giống như bị ngâm trong thùng giấm, chua xót, chát chúa, khổ không tả được, nước mắt đột nhiên chảy xuống.

    Cô chỉ thích một người như vậy, còn nghĩ đến chuyện lâu dài, sao lại không được?

    Cố Nghĩa thở dài, vươn tay xoa đầu cô, mái tóc mượt mà mượt mà bồng bềnh, có vài sợi cọ xát của bàn tay to của anh.

    Anh bất đắc dĩ nói: "Cô gái ngốc nghếch, em không bắt được trọng điểm của anh."

    "Hả?"

    Ôn Liễu ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt to đen láy ngấn nước, nhìn thấy khiến cho người ta rất đau lòng.

    Cố Nghĩa nhấn mạnh: "Ý anh là không phải bây giờ."

    "Không phải bây giờ?"

    Ôn Liễu lặp lại, như muốn tìm ra trọng điểm, "Khi nào mới được?"

    Vị chua xót vừa rồi đột nhiên biến mất, lúc này cô vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, Ôn Liễu cảm thấy trái tim mình càng lúc càng mạnh mẽ hơn.

    Cố Nghĩa suy nghĩ một lát, "Đợi đến khi anh liên lạc với em."

    "Nhưng…"

    Ôn Liễu cũng cắn môi, lỡ như anh lại chiếu lệ với cô thì sao?

    Nếu anh vẫn không tìm cô thì sao?

    Càng nghĩ càng cảm thấy có khả nãng, có lẽ là nhìn thấy cô đáng thương, chỉ là thương hại cô.

    Cố Nghĩa mím đôi môi mỏng, cô bé này rõ ràng không tin anh, im lặng vài giây, đột nhiên nâng cằm cô lên hôn.

    Chỉ chạm một cái đã tách ra, sau đó mỉm cười nói: "Được rồi, đóng dấu rồi đó, cho anh chút thời gian, nhất định anh sẽ đi tìm em."

    Lần này…

    Là hôn thật sao?

    Tuy rằng hơi nhanh, Ôn Liễu còn chưa kịp trải nghiệm, nhưng thật sự là hôn!

    Như vậy là anh cũng thích cô đúng không?

    Chỉ là anh có việc phải làm, bây giờ không thể đồng ý với cô mà thôi.

    Dừng một chút, vẫn không yên lòng hỏi: "Thật sự không gạt em đúng không?"

    "Ừm."

    Cố Nghĩa gật đầu, "Ta thật sự không gạt em."

    Anh nói rồi, lấy trong túi ra một cái kẹp, bên trong có một miếng vải lụa đỏ được làm thành hình tam giác nhỏ, tay kia nắm tay Ôn Liễu, đặt miếng tam giác nhỏ lên tay cô, "Đây là món quà từ khi còn bé, mẹ anh đã xin cho anh, anh đã mang nó suốt 26 năm, bây giờ anh muốn tặng cho em, chúc phúc cho hai chúng ta."

    Khóe mũi Ôn Liễu chua xót, cô lẳng lặng nhìn Cố Nghĩa, sau vài giây, cô vẫn trả lại: "Anh giữ đi, chờ đến khi anh đến tìm em thì đưa."

    Cuối cùng, Ôn Liễu khăng khăng không chịu nhận, Cố Nghĩa giữ lại.

    Trong tiềm thức của Ôn Liễu, cô luôn cảm thấy Cố Nghĩa đang làm điều gì đó nguy hiểm, vì vậy anh càng cần được bảo vệ hơn.

    Cố Nghĩa tiễn Ôn Liễu đến dưới lầu căn hộ, lúc chuẩn bị rời đi, anh dặn dò: "Ngày mai em chuyển về nhà ở đi, đừng ở một mình bên ngoài, chờ đến khi anh đến tìm em."

    Anh dừng một chút, dứt khoát nói: "Nếu không, anh tức giận, không đến tìm em nữa."

    Ôn Liễu mỉm cười: "Được rồi, em sẽ về nhà."

    Ngày hôm sau, Ôn Liễu thật sự về nhà ở.

    Chờ lần này, Ôn Liễu chờ đợi hết một năm.

    Trong khoảng thời gian này, cô đến quán bar đó thêm vài lần nữa, còn đặt giao đồ ăn mấy lần, thậm chí còn làm phiền cả anh họ của mình, cuối cùng, nhỏ giọng nguyền rủa Nam Cung Trầm, "Hy vọng chị dâu sẽ không bao giờ quay lại với anh."

    Cô không tìm được tin tức nào của Cố Nghĩa cả.

    Anh giống như một giấc mơ, không bao giờ có thật, ngay cả nụ hôn đầu tiên mà cô bị ám ảnh cũng ngày càng nhạt dần, mờ dần, cuối cùng, cô không thể tìm thấy dấu vết của nó nữa.

    Nhưng những hình ảnh kia lại rất rõ ràng

    Lần đầu tiên, cô đang đi vào con hẻm nhỏ trong đêm khuya, anh đột nhiên xuất hiện, áp sát cô vào cây lớn.

    Lần thứ hai, ở dưới lầu, cô hỏi số điện thoại của anh, anh chiếu lệ đưa cho cô một tấm danh thiếp không thể liên lạc được.

    Lần thứ ba, anh hôn cô qua một ngón tay, sau đó hôn cô thật, mặc dù ngắn ngủi, nhưng đó là nụ hôn đầu tiên của cô.

    Nghĩ đến cả đời này, lần đầu cô mới đối xử tốt với một người đàn ông, tại sao anh lại thất hứa rồi?

    Ôn Liễu vừa buồn vừa thất vọng, cho dù là chuyện lớn thì giải quyết trong một năm cũng xong rồi đúng không?

    Haiz!

    Ôn Liễu dùng hai tay chống cằm, bất đắc dĩ thở dài.

    Thời gian chung đụng của hai người bọn họ quá ngắn, tính tổng thời gian cũng không tới hai tiếng, tổng cộng mưới gặp mặt ba lần thôi.

    Chỉ bằng nhìn cái này, cô thực sự không thể chịu được nữa.

    Tối hôm qua, ba cô lại gọi cho anh họ hỏi có chàng trai trẻ nào phụ hợp giới thiệu cho cô không, để cô khỏi phải ngồi nhà cả ngày than thở nữa.

    Sau đó, cô kiên quyết từ chối.

    Vào ngày này, Ôn Liễu đang nhớ lại những gì Cố Nghĩa đã nói với cô.

    Hình ảnh anh trao miếng tam giác đỏ cho cô, ngay cả những thứ mẹ anh xin cho anh, anh cũng đưa cho cô, chắc là cũng có tình cảm với cô.

    Không đến thì chắc chắn là có chuyện rồi.

    Mặc dù Lâm Kiều cũng nhắc nhở cô, có lẽ thứ đó chỉ là một sự ngụy trang, cái gì mà mẹ xin cho chỉ để lừa gạt mà thôi.

    Nhưng Ôn Liễu không nghĩ như vậy!

    Không thích thì trực tiếp nói với cô là được rồi, cô cũng không phải dạng quấn chặt lấy.

    Có một chiếc TV trong phòng khách, âm thanh hơi ồn ào, làm xáo trộn suy nghĩ của cô, cô cầm điều khiển chuẩn bị tắt, ánh mắt đột nhiên rơi vào một người.

    Dưới đây là một tin tức đặc biệt vào buổi trưa: Theo thông tin nhận được, cơ quan công an đã nhận được báo án và kiểm tra một câu lạc bộ ở thành phố XX và bắt giữ 16 người liên quan…

    Ôn Liễu chỉ cảm thấy não mình bùng nổ, giống như bị sét đánh, mắt không nhìn thấy gì, tai cũng không nghe được gì, cô hoàn toàn bị cô lập trong thế giới nhỏ bé của chính mình.

    Rất nhiều người dùng thuốc bị bắt giữ, trong đó anh đang bị còng và bị áp giải đi…
     
    Tình Yêu Bất Chợt Có Chút Ngọt Ngào
    Chương 4: Hoàn


    Rất nhiều người dùng thuốc bị bắt giữ, trong đó anh đang bị còng và bị áp giải đi...

    Nói sao đây, chuyện này đối với cô chính là một đòn đả kích nặng nề.

    Sao anh có thể làm vậy?

    Anh không biết cô đang đợi anh sao?

    Anh không biết mấy chuyện như vậy là phạm pháp sao?

    Không, Ôn Liễu đột nhiên lắc đầu, cô không tin, cô không tin anh là loại người như vậy.

    Anh đã từng nói anh sẽ quay lại tìm cô.

    Ôn Liễu đột nhiên như điên lao ra ngoài, nghĩ đến lái xe đến thành phố XX để tìm anh, nhất định anh phải cho cô một lời giải thích.

    Nhưng vì quá hồi hộp, dù sao đã xảy ra chuyện lớn như vậy, trong 24 năm, cô chưa từng gặp phải chuyện này bao giờ, cô không thể chịu được đả kích như vậy, cho nên đâm chìa vào ổ nhiều lần cũng không được.

    Rơi vào đường cùng, cô đành phải gọi thư ký của ba cô, lái xe đưa cô đi.

    Thành phố XX chỉ cách thành phố Ly hai giờ, lại thêm thư ký trì hoãn thời gian, nên phải ba tiếng sau khi nhìn thấy tin tức, Ôn Liễu mới có thể đến thành phố XX.

    Dù sao anh cũng là thư ký của ba Ôn, đi theo ông Ôn xông pha giành thiên hạ, bất kể là mối quan hệ hay kinh nghiệm cũng thể so với một con bé như Ôn Liễu.

    Ôn Liễu nắm lấy tay thư ký, năn nỉ: "Chú Lý, chú phải giúp con, đừng nói với ba con, giúp con hỏi rõ ràng Cố Nghĩa đã xảy ra chuyện gì vậy? Với anh ấy có phạm tội không? Sao anh ấy lại ở thành phố XX, còn bị bắt nữa, có phải bị oan không, làm sao mới cứu được anh ấy ra đây..."

    Ôn Liễu Lạc nói một tràng, cuối cùng chú Lý cũng chỉ vỗ mu bàn tay cô, an ủi nói: "Đừng lo lắng, yên tâm đi, cả đời chú đi theo ba con, chút chuyện này thì chú vẫn có thể xử lý được, chờ tin tức của chú."

    "Vậy thì, chú Lý, chú nhất định phải nghĩ cách để tụi con gặp nhau một lần."

    "Con sợ..."

    Ôn Liễu cắn môi, nước mắt rơi xuống, cô sợ, sau một thời gian dài, anh đã quên cô từ lâu, cô đã tự mình đóng kịch.

    Hai giờ sau, khi chú Lý rời đi, ông gọi điện về cho cô, nói có thể bí mật gặp một lần.

    Ôn Liễu khóc như mưa, khi Cố Nghĩa nhìn thấy cô thì mắt sưng lên, chỉ có thể hé ra một khe nhỏ.

    Hai người gặp nhau trong một cãn phòng nhỏ ở cục cảnh sát, có một cái bàn ở giữa, vài cái ghế, Cố Nghĩa vẫn bị còng tay.

    Người đàn ông đã đen hơn so với một năm trước, cũng như gầy đi. Mắt lõm sâu, nhưng vẫn giữ được sự sắc sảo. Trên cằm của anh còn mọc râu lún phún, dường như anh không chăm sóc bản thân tốt.

    Dù anh ta mặc áo ngắn tay, nhưng cánh tay nhìn rất săn chắc, với đường nét hài hoà và đẹp mắt.

    Ôn Liễu cúi đầu mắng: "Lừa đảo!"

    Hai người họ ngồi đối diện nhau cách một cái bàn, Cố Nghĩa cố gắng đưa tay ra nắm lấy tay cô, Ôn Liễu rút lại, nhưng giây tiếp theo, anh lại cầm lấy tay anh.

    Cố Nghĩa mỉm cười: "Vẫn ngốc như vậy!"

    Ôn Liễu cắn môi, không lên tiếng.

    Hai mắt Cố Nghĩa đỏ lên, anh im lặng vài giây, đột nhiên nói: "Anh không quên."

    Chỉ là vẫn chưa đến lúc.

    Ôn Liễu nhìn xuống bàn tay của hai người, một đen một trắng, một mềm mại, một xương khớp rõ ràng, nắm chặt vào nhau, một năm trước chưa từng như vậy.

    Một lúc sau, đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn Cố Nghĩa, nghiêm túc hỏi: "Vậy em sẽ tiếp tục chờ anh chứ?"

    Cố Nghĩa mím môi, sau vài giây gật đầu: "Đây là toàn bộ con người anh, không có gì để đảm bảo cho em, nhưng anh muốn nói một câu, anh yêu em, sớm hơn nhiều so với em yêu anh. Nếu tin tưởng anh, thì chờ anh, anh sẽ đi tìm em."

    Anh yêu em, sớm hơn nhiều so với em yêu anh...

    Ôn Liễu dùng móng tay bấu vào lòng bàn tay anh, khốn kiếp, xấu xa, ngu ngốc, khiến cô đau lòng, khiến cô cảm thấy như gần như xa, khiến cô nhớ mãi không quên.

    Một ngày nọ, khi anh quay lại tìm cô, nhất định cô phải thật xinh đẹp.

    "Được rồi."

    Cố Nghĩa nghiêng người về phía trước, lau nước mắt, mỉm cười nói: "Xấu hơn một năm trước nhiều, còn khóc nữa lại càng không đẹp."

    Ôn Liễu lau mặt, "Vậy em chờ anh, tuyệt đối đừng quên tìm em."

    Cố Nghĩa nhẹ nhàng than thở: "Cô gái ngốc nghếch."

    Rời khỏi thành phố XX, Ôn Liễu không biết mình sẽ phải đợi bao lâu, bởi vì Cố Nghĩa không thể cho cô câu trả lời mà cô muốn.

    Cho nên nàng chỉ có thể thuận theo ý trời, chờ một ngày là một ngày, đến một ngày thật sự không thể chờ đợi được nữa, chứng tỏ duyên phận đã hết.

    Nhưng lần này, Cố Nghĩa không để cô đợi quá lâu.

    Hai tháng sau, Ôn Liễu đang chơi đàn dương cầm thì đột nhiên nhận được một cuộc gọi từ số lạ: "Cô có phải là cô Ôn không?"

    "Là tôi."

    Ôn Liễu hơi kinh ngạc.

    Đối phương: "Tôi là đồng nghiệp của Cố Nghĩa, bây giờ anh ấy rất cần cô, hy vọng cô có thể đến."

    Ôn Liễu do dự một chút, sao Cố Nghĩa không gọi điện thoại cho cô?

    Bên kia dường như phát hiện ra nghi ngờ của cô, mỉm cười nói: "Đừng lo lắng, đây là đội Cảnh sát hình sự thành phố Z, tôi là đồng nghiệp cảnh sát của anh ấy, nếu cô không tin, tôi có thể gửi xe đến đón cô."

    "Cảnh sát?"

    Sự đảo ngược nhanh đến mức cô không thể tiêu hóa trong một thời gian ngắn, không phải hai tháng trước anh bị cảnh sát bắt sao, còn bị bắt vì tội dùng thuốc mà?

    Chuyện gì vậy?

    Người kia không giải thích nhiều, chỉ nói: "Cô đến sẽ biết, anh ấy sẽ giải thích cho cô."

    Dù sao Ôn Liễu cũng không thể chờ đợi thêm nữa, vội vàng chạy tới thành phố Z càng sớm càng tốt.

    Tất nhiên, cô vẫn tìm thư ký của ba làm tài xế.

    Cô không gặp Cố Nghĩa ở đồn cảnh sát thành phố Z, bởi vì ngay khi đến thành phố Z, cô đã nhận được một cuộc điện thoại yêu cầu cô trực tiếp đến bệnh viện.

    Lúc đó, cô vẫn đang bãn khoãn, sao lại đến bệnh viện?

    Mãi cho đến khi nhìn thấy chân Cố Nghĩa bị bó thạch cao thì cô mới hiểu được, anh bị thương.

    Vốn dĩ Cố Nghĩa muốn đợi bản thân khỏe lại rồi mới đi tìm Ôn Liễu, nhưng ai ngờ bị đồng nghiệp kiêm bạn thân của anh biết được nên đã bán đứng anh.

    Mãi đến giờ phút này, Ôn Liễu mới hiểu được cuộc sống thật sự của Cố Nghĩa, lúc này mới có cảm giác hai người đang yêu nhau.

    Anh không còn là một người bí ẩn, không thể nắm bắt được, bởi vì cô biết gốc rễ của anh, biết ngọn nguồn của anh.

    "Làm sao vậy?"

    Cố Nghĩa nhìn thấy cô gái đứng ở giữa, sững sờ nhìn anh, không lên tiếng, cũng không tiến lên phía trước.

    Vươn tay sờ mặt mình, "Có thứ gì sao?"

    Ôn Liễu đột nhiên bật khóc.

    Cả cãn phòng đều choáng váng.

    Chú Lý và đồng nghiệp của Cố Nghĩa liếc mắt nhìn nhau, sau đó âm thầm lui ra ngoài, đóng cửa lại.

    Cố Nghĩa muốn rời giường, nhưng một chân bị thương nặng, một chân bị thương nhẹ, khó có thể ngồi dậy, cho nên chỉ có thể nửa nằm.

    Ôn Liễu khóc không ngừng, một năm lẻ hai tháng tuổi thân, cứ bộc phát hết như vậy sao?

    "Ôn Liễu..."

    Cố Nghĩa gọi cô, lần đầu tiên cô nhìn thấy một cô gái khóc nhiều như vậy, chân tay hơi luống cuống.

    Ôn Liễu chỉ há miệng khóc, khó đến không còn hình tượng gì, lúc đầu còn dùng tay che miệng khóc, sau đó thậm chí còn không thèm che miệng nữa.

    Đôi mắt nhắm nghiền, giống như một đứa trẻ bị ngược đãi.

    "Ôn Liễu..."

    Cố Nghĩa lại gọi cô, cô gái đang khóc chật vật, trông vừa buồn cười vừa tức giận, nhưng khi nghĩ đến tất cả đều là vì mình, lại cảm thấy chua xót.

    Ngoài ra còn có sự tự trách sâu sắc.

    "Ôn Liễu..."

    Cho dù anh gọi cô thế nào, cô cũng không thể dừng lại, thấy cô đến mức không ra hơi, anh nằm trên giường không thể vươn tay chạm vào cô, trong lòng vừa tức vừa quát lên.

    "A..."

    Ôn Liễu đang buồn bã khóc, đột nhiên có quát lên, âm thanh vừa đứt quãng, vừa nghẹn ngào, không lên không xuống, cô đã hiểu chuyện gì, lại bắt đầu khóc tiếp, vừa khóc thút thít vừa nói đứt quãng: "Anh, anh, anh còn hung dữ với em..."

    Cố Nghĩa: "..."

    Được rồi, quả thật anh không còn cách nào.

    Mặc dù chân bị bó thạch cao, anh vẫn nhấc ra, đứng dậy, xuống giờng.

    Chỉ còn cách hai bước, một cái chân bị thương nhẹ giẫm lên mặt đất, chân thạch cao yếu ớt rơi xuống đất, cộng thêm cánh tay dài của anh, đã có thể kéo cô gái ngu ngốc kia qua.

    Nhưng anh vẫn đánh giá bản thân quá cao, cách đó chưa đầy một bước chân.

    Đành phải cắn rãng býớc về phía trước một bước, một lực đè lên chân thạch cao, mồ hôi lạnh toát ra trên trán ngay lập tức.

    "Ôn Liễu."

    Anh đưa tay ra muốn túm lấy cô, nhưng vẫn còn thiếu một chút, bởi vì một chân đang dùng lực, một chân bị thương, anh gần như nghiêng toàn bộ người về phía trước, trọng tâm không cân bằng, anh không thể tiếp cận, sau đó ngã cả người về phía trước.

    Vốn dĩ Ôn Liễu cách anh không xa, lúc ngã xuống thì tình cờ nằm đè lên người cô, Ôn Liễu trực tiếp bị anh đè ngã xuống đất khi không đề phòng.

    "A..."

    Đây là giọng nói đầu tiên của Ôn Liễu sau khi phàn nàn về việc anh hung dữ với cô, cũng là âm thanh duy nhất phát ra ngoại trừ tiếng khóc.

    Thấy anh sắp ngã xuống, cuối cùng, Cố Nghĩa đã từng luyện tập, trước tiên là ôm người dưới thân, khi Ôn Liễu ngã sắp chạm đất, Cố Nghĩa cố tính lật người lại, anh đã ngã xuống để đỡ cho cô.

    Khi Ôn Liễu lấy lại tinh thần, cô đã nằm trên người Cố Nghĩa.

    Nước mũi vẫn còn dưới mũi, hình tượng thục nữ duy trì 24 năm hoàn toàn biến mất, hai mắt sưng vù, lớp trang điểm trôi hết, cả người giống như một chú hề vậy.

    Cố Nghĩa bật cười, sau đó trên đùi dâng lên một cơn đau, e là vết thương của anh đã tồi tệ hơn.

    Ôn Liễu sững sờ vài giây, sau đó mặt đỏ đến tận tai, hai tay vẫn đặt trên ngực, lúc này không có chỗ nào để đặt, sau đó ngây ngốc nhìn người trước mặt, quên mất lúc này mình nên nhanh chóng đứng dậy, sửa soạn lại bản thân.

    Trái tim đập mạnh mẽ, trái tim cô ở bên trái, ở bên phải của anh, liên tục đập thình thịch không ngừng, ngày càng mạnh mẽ hơn.

    Đột nhiên thấy Cố Nghĩa mở miệng nói gì đó, Ôn Liễu không nghe rõ, cúi đầu nghiêng tai qua, "Hả?"

    Cố Nghĩa cố ý lớn tiếng hơn một chút, "Anh nói mũi..."

    "A..."

    Ôn Liễu Trì đứng dậy chạy vào phòng vệ sinh.

    Quả nhiên...

    Cô không còn mặt mũi gặp ai nữa, úp mặt vào bồn rửa mặt muốn mình chết đi.

    Sao lại mất mặt như vậy!

    Xong rồi!!!

    Có phải Cố Nghĩa cho rằng cô gái ch ảy nước mũi lòng thòng thật xấu xí, chỉ là chân của anh không thể chịu được nên đã bị thương nặng thêm, dường như đã bị tổn thương lần thứ hai rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy, chỉ sợ anh mưới là người phải khóc.

    Đau quá.

    Ôn Liễu nghiền ngẫm trong phòng vệ sinh hơn mười phút rồi mới đi ra.

    Dùng nước rủa mặt, chỉnh lại tóc, không trang điểm, ngược lại có cảm giác mộc mạc tươi mát hơn.

    Vừa bước ra khỏi cửa phòng vệ sinh, cô không có tự tin tiến về phía trước, chỉ cúi đầu đứng đó.

    Cố Nghĩa đã trở lại giường, nghiến rãng vẫy tay với Ôn Liễu: "Ôn Liễu, đến giúp anh nhìn chân anh thử xem, anh hơi đau."

    "Hả?"

    Quả nhiên, ngay khi Cố Nghĩa nói đau, Ôn Liễu liền chạy tới, lo lắng hỏi: "Đau ở đâu, ở đâu?"

    Xoay người rời đi, "Em sẽ gọi bác sĩ."

    Trước khi cô có thể bước một bước, cổ tay cô đã bị nắm lấy, sau khi dùng sức, cô phải ngồi xuống giường.

    Cố Nghĩa nhìn cô gái trước mặt, dùng đầu ngón tay dụi khóe mắt cô, mỉm cười hỏi: "Khóc đủ rồi sao?"

    Câu nói đùa giỡn như vậy khiến Ôn Liễu xấu hổ quay mặt đi, lần này cô khóc hết nước mắt từ nhỏ đến lớn rồi.

    Chỉ là cô không khống chế được, ai biết được năm nay cô đã tủ thân thế nào, bao nhiêu người khuyên cô để cô đừng đợi nữa, nói cô ngốc, ngay cả mơ hay thật cũng không phân biệt được.

    Tuy nhiên, cô đã quyết định chờ đợi. Nhưng với tâm tư nặng nề của một cô gái, đặc biệt là khi cô thấy có đôi có cặp, cô cảm thấy rất buồn.

    Một tin nhắn từ đối phương cô cũng không nhận được, thậm chí còn nghi ngờ trên đời này thật sự có một người như vậy không?

    Chẳng lẽ thật sự là giấc mơ của cô?

    Bây giờ được rồi, anh thật sự quay về rồi, không cô phụ kỳ vọng của cô.

    "Tủi thân?"

    Cố Nghĩa hỏi, giọng nói trầm thấp, khóe miệng cong, cả người trông rất thoải mái, lười biếng, hương vị khó tả.

    Ôn Liễu lắc đầu, không phải tủi thân, chỉ là nhớ anh.

    Cố Nghĩa nắm lấy tay cô đặt lên mặt anh, giọng nói đầy mê hoặc và mập mờ, "Sờ thử đi, xem có thật không?"

    Ôn Liễu cắn môi, bàn tay nhỏ bé đặt trên mặt anh, làn da của đàn ông không mỏng manh như phụ nữ, trên cằm có một lớp râu, khi cô chạm vào, lòng bàn tay cô cảm thấy ấm ấm, tê tê, sự rung động trong tim cô lại trở nên mạnh mẽ hơn.

    Bàn tay nhỏ bé của cô dính chặt vào mặt anh, trong khi đó, bàn tay to của Cố Nghĩa đi từ khóe mắt ra sau gáy.

    Sau đó, anh nắm gáy của cô, hướng đầu cô về phía trước, trong đôi đồng tử của cô giãn nở, khuôn mặt anh trở nên rõ ràng hơn, sau đó môi chạm vào nhau.

    Bịch, bịch, bịch...

    Trái tim của hai người bị rung động, nhiệt độ của toàn bộ phòng bệnh cũng bị tăng lên.

    Nụ hôn của người đàn ông vừa ngang ngược vừa dịu dàng, bắt đầu nhẹ nhàng vuốt v e, hơi thở của anh trở nên nặng nề hơn, môi anh bắt đầu dùng lực, sau đó khi cô mở miệng ra thì lưỡi anh xâm nhập vào.

    Một người né tránh, một người đuổi theo, cho đến khi không còn cách nào để trốn, rồi họ quấn lấy nhau, môi và răng quyện vào nhau, trên đời này không có cảm giác nào tuyệt vời hơn như vậy.

    Hai lưỡi, một mềm và một cứng, tương hỗ nhau, cùng nhau luân chuyển.

    Sau đó, người đàn ông được nếm vị ngọt dần dần không còn thỏa mãn d*c vọng này nữa, tay còn lại bắt đầu thò tay vào quần áo, làn da mỏng manh của cô gái, hai người...

    Không biết đã bao lâu, hai má cô gái đỏ như tôm luộc, cắn môi đẩy người đàn ông ra, ánh mắt nóng bừng.

    "Không muốn?"

    Cố Nghĩa áp vào tai cô, ngón tay vẫn trên da cô.

    Ôn Liễu lắc đầu, giọng khàn nói: "Nhanh quá"

    Sau đó cô lại liếc nhìn chân anh, hơi nhịn cười, đã vậy rồi còn làm được gì sao?

    Cố Nghĩa nhỏ tiếng nói: "Anh đã suy nghĩ về nó trong 14 tháng rồi."

    Giọng nói này...

    Hơi thở đọng lại bên tai cô một lúc lâu, một cảm giác như muốn đòi mạng.

    Ôn Liễu rút tay lại, không, gắt gỏng nói: "Không biết xấu hổ, mặc kệ anh."

    Cố Nghĩa buông cô ra, mỉm cười: "Cô gái ngốc nghếch."

    Ôn Liễu biết anh đang trêu chọc cô, mặt đỏ bừng, không nhìn anh nữa.

    Cố Nghĩa nắm lấy tay cô, khôi phục lại khuôn mặt nghiêm túc, đứng đắn nói: "Anh sẽ bù đắp cho em."

    Ánh mắt Ôn Liễu nóng lên, đợi lâu như vậy, cuối cùng cũng có kết quả.

    Cố Nghĩa hắng giọng, duỗi thẳng mặt, bắt cô nhìn thẳng vào mình, nhìn vào mắt cô nói: "Khi nào chân anh lành lại, chúng ta kết hôn đi."

    "Kết hôn?"

    Ôn Liễu ngạc nhiên mở to miệng, "Chúng ta chỉ mới gặp nhau năm lần thôi?"

    "Nhưng chúng ta đã hẹn hò được hơn một năm rồi."

    "Anh nói một năm mà không thấy ngượng miệng sao?"

    "Vậy làm sao bây giờ?"

    "Em không muốn chưa trải qua thời gian yêu đương mà phải kết hôn."

    "Vậy được, em cảm thấy thế nào mới là yêu đương?"

    "Ưm..."

    Ôn Liễu vùi đầu suy nghĩ thật kỹ: "Ít nhất chúng ta phải cùng nhau xem phim, cùng nhau đi dạo phố, cùng đi du lịch, chúng ta phải..."

    Cố Nghĩa mỉm cười: "Được rồi, chúng ta có cả đời để làm mấy chuyện này mà."

    Ôn Liễu đột nhiên nhớ tới điều gì đó, đó là chuyện cuối cùng, cô đã suýt quên chuyện xảy ra năm ngoái, "Anh còn chưa cho em một lời giải thích, em còn phải cân nhắc xem có nên ở bên anh hay không?"

    Cố Nghĩa: "..."

    Có sự im lặng trong vài giây, "Anh cảm thấy quan hệ giữa chúng ta lại quay trở lại như trước, vừa mới nói về việc kết hôn, bây giờ lại trở về trạng thái chưa xác định mối quan hệ."

    Ôn Liễu căng thẳng, trông có vẻ tức giận, "Điều đó tùy thuộc vào lời giải thích mà anh đưa ra cho em có hợp lý hay không."

    "Được rồi, anh sẽ giải thích cho em biết."

    Cố Nghĩa giải thích đại khái những chuyện trước đó, nhưng anh không nói quá chi tiết, dù sao cũng có một số chuyện liên quan đến bí mật công việc.

    Anh là một cảnh sát chìm, vì chất cấm, anh đã làm được 2 năm.

    14 tháng trước, ở thành phố Ly cũng là để truy tìm những người liên quan đến vụ án, khi làm người giao hàng cũng vậy, sau này, ở thành phố XX, để cảnh sát bắt cũng chỉ để lập ra một cái bẫy.

    Dù sao, mọi thứ đều đã có thu hoạch, những người kia đã bị tóm gọn, anh cũng bị thương trong nhiệm vụ cuối cùng, nhiệm vụ đã hoàn thành, anh mới quyết định đến gặp cô.

    Ôn Liễu nghe lời giải thích của anh, suy nghĩ một lúc, Cố Nghĩa kéo cô vào lòng, chạm vào trán cô nói: "Được rồi, sau này anh sẽ nghỉ ngơi một thời gian dài, có thể công việc..."

    Đợt hành động cuối cùng của anh có chút vấn đề, không biết còn làm cảnh sát được không, dừng một chút, "Chỉ sợ sau này em phải nuôi anh."

    Ôn Liễu quay đầu nhìn anh: "Thật sao?"

    Cố Nghĩa gật đầu: "Ừm, em thấy nếu anh làm người giao đồ ăn được không?"

    Ôn Liễu tưởng tượng anh mặc đồng phục, gật đầu, sau đó nói thêm: "Chỉ có thể giao cho một mình em."

    "Được. "

    Cố Nghĩa thản nhiên trả lời.

    Ôn Liễu mỉm cười, quay đầu vòng tay qua cổ anh, "Vậy việc của em là nuôi anh."

    "Vậy anh phải đợi vợ lo cơm ăn áo mặc cho mình sao?"

    "Ai là vợ anh?"

    "Còn dám nói không phải, đã đóng dấu rồi đó."

    Lần đầu tiên của hai người họ là sau khi chân Cố Nghĩa lành lại, trước đó Ôn Liễu hỏi anh có đau không, Cố Nghĩa nói không đau, không đau chút nào.

    Nhưng sau này, mỗi lần nhớ lại việc đó, Ôn Liễu hận không thể giết Cố Nghĩa.

    Cô đau mà còn không thể kêu lên, quả thật không công bằng.

    Không còn cách nào, ngày hôm đó Nam Cung Trầm đã ngủ ở nhà anh, Cố Nghĩa không biết lần đầu tiên lại có mặt anh họ cô.

    Tất nhiên, được ngãn cách bởi hai bức tường.

    Ôn Liễu rất tò mò, túm lấy cổ áo Cố Nghĩa hỏi: "Cố Nghĩa, sao anh quen với anh họ em?"

    Vẻ mặt Cố Nghĩa khựng lại, hai mắt nheo lại, như nhớ ra điều gì đó, anh im lặng vài giây, nói đầy ẩn ý: "Chuyện lớn khác."

    Ôn Liễu: "..."

    Sau đó, hai người họ lại sống một cuộc sống không biết xấu hổ.

    Hết
     
    Back
    Top Dưới