Ngôn Tình Tình Trong Tình Ngọt Ngào Chiếm Hữu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tình Trong Tình Ngọt Ngào Chiếm Hữu
Chương 80: 80: Là Lần Đầu Cũng Là Lần Cuối


Hàn Mạt trở về phòng làm việc của mình, tức Kiều Lục Nghị muốn xì khói vẫn không thể làm gì được.

Anh cùng A Lãng vừa bước vào giai đoạn nồng cháy đã bị Kiều Lục Nghị nhẫn tâm chia cắt mỗi người một nơi.
Nghĩ tới nghĩ lui, Hàn Mạt vẫn không tài nào chấp nhận được con người hiện tại của Kiều Lục Nghị.

Kiều Lục Nghị trước đây công tư phân minh, làm việc gì cũng thẳng thắn mà không giống như bây giờ, thủ đoạn thâm sâu, mang việc chia rẽ hạnh phúc người khác làm niềm vui.
A Lãng vừa về đến phòng đã bắt gặp Hàn Mạt mặt nặng mày nhẹ, cậu đặt tài liệu xuống bàn, cất tiếng hỏi: "Sao vậy?"
Hàn Mạt nhìn qua A Lãng, thành thật kể lại: "Cậu ta bị vợ ghẻ lạnh liền không cho chúng ta hạnh phúc."
A Lãng nhếch môi cười, biểu cảm chẳng chút lay động: "Các anh cũng ba mươi tuổi đầu rồi, vẫn trẻ con thế à?"
Giờ đây với Hàn Mạt mà nói không cách nào nuốt trôi cục tức trong bụng.

Anh trầm mặc nghĩ ngợi một lúc lâu mới mở lời đề nghị: "Lãng, anh xin nghỉ việc, em bao nuôi anh đi."

Ngụm cafe lạnh trong miệng A Lãng suýt chút phun thẳng ra.

Cậu nuốt vội xuống, vờ đánh trống lảng kiểm tra lại cốc cafe của mình, vừa cầm cốc đứng lên tìm cớ trốn, vừa vu vơ nói: "Cafe để trong máy lạnh hết nóng rồi, uống vào chắc đau bụng mất."
"Rầm" một tiếng, cánh cửa đóng lại sau lưng A Lãng, Hàn Mạt vẫn ngồi bất động một chỗ, chợt cười lạnh một cái bất cần thế gian.
Buổi chiều Kiều Lục Nghị tan làm về sớm, vừa vào nhà đã đi thẳng đến chỗ Lâm Nghiên Hy ngồi ở sofa phòng khách ôm chầm lấy cô.

Tuệ Mẫn ngồi gần cũng hiểu chuyện tự động tránh ra trả lại không gian riêng tư.
Kiều Lục Nghị đưa tay sờ sờ chiếc bụng đã dần nhô lên của Lâm Nghiên Hy, lo lắng hỏi: "Hôm nay có chỗ nào không khỏe không?"
"Không có." Lâm Nghiên Hy đáp, tiện thể bắt lấy bàn tay đang lợi dụng nhích lên trên dưới áo mình.

Cô khẽ nhíu mày nhìn anh, nghiêm túc chất vấn: "Anh bắt anh Lãng công tác thay anh?"
"Cậu ta nói?"
Lâm Nghiên Hy lắc đầu phủ nhận: "Là Hàn Mạt, anh ấy nói vì em giận anh, anh liền giận cá chém thớt chia cắt họ.

Anh thật sự làm vậy sao? Rõ ràng là anh sai trước mà, bảo đặt tên con lại đặt lung tung, em giận anh là sai à?"
Càng về sau giọng Lâm Nghiên Hy càng lên cao, lộ rõ ý bức xúc.

Kiều Lục Nghị vừa đi làm về liền bị vợ mắng một trận không kịp vuốt mặt, vẫn điềm nhiên đáp lại: "Bọn họ là cấp dưới dĩ nhiên phải làm việc cho anh rồi.

Vả lại anh là sếp, tại sao phải nhìn bọn họ hạnh phúc trong khi anh bị em giận?"
"Anh..." Lâm Nghiên Hy bị Kiều Lục Nghị làm cho cạn lời, không hiểu vì sao anh lại có thể nhét suy nghĩ đó vào đầu.

Cô hừ một tiếng, bực bội đánh vào tay anh trách móc: "Càng ngày càng hư!"

Nói đến đây biểu cảm Kiều Lục Nghị đột ngột chuyển sang trầm trọng, anh chợt quay mặt đi, giọng nói thể hiện sự giận dỗi: "Anh đúng là càng ngày hư, lý do em biết không? Vì từ lúc có con, em không còn để anh vào mắt."
Dứt lời Kiều Lục Nghị liền đứng dậy đi thẳng lên lầu không quay đầu lấy một lần.

Lâm Nghiên Hy ngơ ngác nhìn qua Tuệ Mẫn đứng cách đó vài mét, cô nàng thận trọng nhún vai khó hiểu theo.
Trên phòng ngủ, Kiều Lục Nghị vừa tắm xong bước ra Lâm Nghiên Hy đã đứng bên ngoài chờ sẵn, chạm mặt cô còn mỉm cười nịnh bợ lấy lòng.
Anh hờ hững lướt qua, không ngừng buông lời oán trách: "Đến lúc anh nói em mới quan tâm đến anh thì còn ý nghĩa gì? Anh từng nghĩ em vì yêu anh nên mới muốn sinh con cho anh.

Kết quả thì sao? Em có con liền không xem anh ra gì nữa."
"Không phải..." Lâm Nghiên Hy bước đến cạnh Kiều Lục Nghị đang đứng trước tủ quần áo mặc đồ ngủ.

Cô níu tay áo anh lay lay, áy náy bộc bạch: "Anh cũng biết không dễ mới có con, nên em mới chú tâm...!hơn anh."
Mặc quần áo xong Kiều Lục Nghị làm mặt lạnh ngồi xuống mép giường, vừa định lau tóc ướt thì Lâm Nghiên Hy đã nhanh hơn giành lấy giúp anh.
Không nhìn thấy mặt nhau, Kiều Lục Nghị mím môi nhịn cười.

Anh đương nhiên hiểu Lâm Nghiên Hy xem trọng đứa nhỏ này như thế nào, nhưng vị trí số một trong lòng cô chỉ có thể là anh.

Cũng vì đứa nhỏ chưa ra đời này anh đã phải chịu bao nhiêu uất ức, đợi khi nó ra đời anh nhất định không nương tay dạy dỗ cho một trận.
Do Lâm Nghiên Hy đang đứng sát trước mặt Kiều Lục Nghị, mùi hương trên người cô bay vào mũi anh.

Anh vòng hai tay ngang người cô ôm lại, vùi mặt vào ngực cô rồi giữ yên tư thế.
Lâm Nghiên Hy không phản kháng trước hành động của Kiều Lục Nghị, chỉ tập trung lau khô tóc cho anh.

Cô cũng không rõ cảm xúc trong lòng mình, đôi khi vì quá trân trọng đứa bé trong bụng mình mà quên đi Kiều Lục Nghị, bắt anh phải chịu những tủi thân không thể giải bày.
Cô yêu Kiều Lục Nghị, cô cũng yêu con của cả hai, chỉ là lần đầu được làm mẹ, tình cảm của cô hiện tại có hơi nghiêng về con nhiều hơn.
Kiều Lục Nghị thì khác, dù cho là anh lần đầu làm cha, may mắn có được đứa con này nhưng anh vẫn đặt sự an toàn của Lâm Nghiên Hy lên hàng đầu.

Mức độ rủi ro khi mang thai của cô lớn hơn người khác, muốn anh vui vẻ chào đón món quà bất ngờ được ban tặng, anh thật sự không vui nổi.
Mi mắt đang nhắm của Kiều Lục Nghị bỗng mở ra, đáy mắt sâu hút khó dò, trong đầu chợt hiện lên suy nghĩ: "Ranh con...!ngoại lệ thứ hai duy nhất, sẽ không còn một ngoại lệ nào khác."
 
Tình Trong Tình Ngọt Ngào Chiếm Hữu
Chương 81: 81: Hôn Nhân Là Nấm Mồ Chôn Thân


Buổi sáng hôm sau, Hàn Mạt đưa A Lãng ra sân bay rồi đến sòng bạc làm việc.

Hôm qua vì tức Kiều Lục Nghị "chia uyên rẽ thúy" mà Hàn Mạt cả đêm không ngủ được.
Trái ngược với Hàn Mạt, A Lãng với chuyến đi lần này vô cùng hứng thú, vừa có thể đi biển đổi gió, lại không bị anh "dằn vặt" mỗi đêm.
Kiều Lục Nghị chuyển về làm việc tại nhà để chủ yếu tập trung chăm sóc Lâm Nghiên Hy, thế nên đi ra đi vào đều nhìn thấy mặt nhau.
Những ngày đầu được bên nhau hai mươi bốn trên hai mươi bốn, tâm tình Lâm Nghiên Hy tốt lên không ít, nhưng sang đến ngày thứ bảy cảm xúc nhiệt tình không rõ theo đường nào bay mất.
Trời sáng hửng nắng, bầu không khí dịu nhẹ thoải mái, Lâm Nghiên Hy cùng Tuệ Mẫn định ra vườn hít thở khí trời một chút.

Nào ngờ, vừa bước ra hình ảnh Kiều Lục Nghị ngồi ở bàn trà trong vườn làm việc đập thẳng vào mắt Lâm Nghiên Hy, cảnh đẹp xung quanh hoàn toàn bị anh làm lu mờ.

Đưa Lâm Nghiên Hy đến gần chỗ Kiều Lục Nghị, Tuệ Mẫn nhanh chân lùi ra xa nhìn trộm trong ngưỡng mộ.
Kiều Lục Nghị vừa thấy Lâm Nghiên Hy đã vươn tay nắm lấy tay cô đỡ, thuận thế kéo cô ngồi lên chân mình.
Dưới ánh nắng len lỏi qua những tán cây lớn chiếu xuống những tia sáng nhỏ, gương mặt Kiều Lục Nghị tăng thêm vài phần ấm áp.
Trong khi Kiều Lục Nghị đang hưởng thụ niềm vui, nhìn sang mặt Lâm Nghiên Hy liền bắt gặp biểu cảm hết sức miễn cưỡng của cô.

Anh thu lại nụ cười, nghiêm mặt hỏi: "Biểu tình em thế kia là ý gì?"
Nét mặt Lâm Nghiên Hy hơi nhăn lại, cười khổ nói nhỏ: "Anh không định đến sòng bạc à?"
"Không, anh ở nhà chăm sóc em."
Lâm Nghiên Hy gật gù trong vô thức, nụ cười trên môi không có chút nào gọi là tự nguyện.
Cô không nói gì nữa, chỉ yên lặng quan sát khuôn mặt điển trai ngay gần sát.

Cô vô thức đưa ngón cái miết nhẹ trên vết sẹo dưới mắt anh, không hiểu vì sao lại thấy nó rất đẹp, nằm trên gương mặt anh càng bộc lộ được ưu điểm riêng là tăng cho anh thêm khí chất nghiêm nghị.
Thấy ánh mắt Lâm Nghiên Hy dừng ở vết sẹo dưới mắt mình, Kiều Lục Nghị liền lân la dò hỏi: "Em nghĩ gì vậy?"
Hai khóe môi Lâm Nghiên Hy từ từ cong lên, tâm mắt vẫn giữ yên không dời, thành thật đáp: "Em đang nghĩ, hình như em yêu vết sẹo này trước khi yêu anh..."
Kiều Lục Nghị: "..."
Lâm Nghiên Hy lúc này mới dời mắt nhìn thẳng vào mắt anh, nhẹ nhàng tiếp lời: "Thật ra dù có vết sẹo anh vẫn rất đẹp trai, nhưng ngày nào cũng nhìn mặt có hơi...!chán."
Biểu cảm Kiều Lục Nghị như đang cố cam chịu hiện thực phũ phàng, câu trước Lâm Nghiên Hy nói yêu vết sẹo trên mặt anh trước cả anh, câu sau lại chê nhìn anh riết đã chán.

Lòng dạ phụ nữ đúng thật là rất khó đoán.
Lâm Nghiên Hy nghĩ mãi cũng không thông, cô khẽ vỗ nhẹ vai anh, hỏi nhỏ: "Ông xã, em nhớ lúc trước anh đâu bám người như vậy? Bây giờ em đi đâu cũng thấy mặt anh."
Đáp lại, Kiều Lục Nghị nhếch một bên môi, nhàn nhạt trả lời: "Kẻ thứ ba xuất hiện cũng không có cơ hội độc chiếm riêng em."
Giọng điệu cùng hành động của Kiều Lục Nghị ngày càng lộ liễu, Lâm Nghiên Hy cũng đành bó tay chịu trận.

Cô khẽ thở dài một hơi bất đắc dĩ, vỗ nhè nhẹ lên vai anh: "Ông xã, bệnh chiếm hữu của anh hình như nặng hơn rồi."
Kiều Lục Nghị vòng tay ôm ngang người cô, tỏ ra bất lực đáp: "Bà xã, anh bị bệnh chiếm hữu di truyền không có phương pháp chữa trị, chỉ có thể phòng bệnh tái phát thôi, em hiểu cho anh mà, đúng không?"
Lâm Nghiên Hy nghiêm túc lắc đầu cự tuyệt: "Không muốn hiểu."
Kiều Lục Nghị: "..."
Trêu được Kiều Lục Nghị, Lâm Nghiên Hy không khách khí phì cười.

Nửa chừng sực nhớ ra chuyện Hàn Mạt nhờ vả, cô vội nghiêm chỉnh lại bắt đầu nhắc đến vấn đề.

"Phải rồi, sau khi anh A Lãng công tác về, anh cho anh ấy với anh Mạt nghỉ phép sang Mỹ đăng ký kết hôn nhé."
Đột nhiên nhắc đến chuyện này khiến Kiều Lục Nghị có hơi bất ngờ: "Cậu ta còn chưa cầu hôn thì đăng ký kết hôn cái gì?"
Kiều Lục Nghị vừa dứt lời liền nhận thức được vấn đề, nhìn qua đôi môi hơi cong lên ẩn ý của Lâm Nghiên Hy liền không khỏi tự trách bản thân.
Từ lúc đưa Lâm Nghiên Hy bước vào cuộc sống của mình, trước khi kết hôn cho tới khi có con ở hiện tại, Kiều Lục Nghị chưa từng cầu hôn cô hay nhắc đến việc cầu hôn một lần nào.
Kiều Lục Nghị không phải người thuộc tuýp lãng mạn nên những chuyện đó không để tâm, khi được nhắc đến mới nhớ ra.
Anh chợt nghiêm mặt, giọng nói kiên định vẫn toát lên sự dịu dàng: "Anh không cầu hôn em vẫn nguyện gả cho anh mà đúng không? Chính vì biết em sẽ đồng ý nên anh mới không bày vẻ."
"So với màn cầu hôn chỉ mang hình thức, em trân trọng tình cảm của anh hơn." Lâm Nghiên Hy mỉm cười hiểu ý, sau đó lại quay về vấn đề chính: "Chúng ta đã đâu vào đấy, anh phải tạo điều kiện cho anh Mạt với anh Lãng mới là ông chủ tốt, hửm?"
Nói xong Lâm Nghiên Hy còn nhướng mày một cái, Kiều Lục Nghị hết cách, đành nở nụ cười nịnh bợ thuận theo: "Nhị thiếu phu nhân nói gì cũng đúng."
 
Tình Trong Tình Ngọt Ngào Chiếm Hữu
Chương 82: 82: Cầu Hôn


Cuộc đời màu hồng, sóng gió dễ dàng qua đi, mỗi ngày trôi qua càng tăng thêm niềm vui và hạnh phúc.

Cuối cùng Lâm Nghiên Hy cũng hiểu, con chim bị nhốt trong lồng cũng có giá trị của riêng nó, con đường lót cánh hoa thơm đến tương lai tươi đẹp của cô đều do Kiều Lục Nghị một tay rải lên.
Kiều Lục Nghị chưa từng bắt Lâm Nghiên Hy phải chú trọng ngoại hình để giữ mặt mũi cho anh.
Kiều Lục Nghị chưa từng bắt Lâm Nghiên Hy phải làm một người nội trợ chỉ biết cúi đầu phục tùng chồng.
Kiều Lục Nghị chưa từng bắt Lâm Nghiên Hy sinh con nối dõi, thậm chí chỉ cần cô chứ không cần con.
Kiều Lục Nghị chỉ lặng lẽ mang những điều tốt nhất đến cho Lâm Nghiên Hy.

Anh âm thầm bảo vệ, âm thầm che chở, âm thầm giành công bằng cho cô.
Dù là ngẩng đầu hay nhìn khắp nơi, vòng tay của Kiều Lục Nghị vẫn luôn ôm lấy Lâm Nghiên Hy, anh chỉ cho cô thấy thế giới này màu hồng, màu đen u ám được anh âm thầm xóa đi.
Lâm Nghiên Hy không quen ai là Kiều Lục Nghị lạnh lùng vô cảm, cô chỉ quen một Kiều Lục Nghị ấm áp chân thành, dùng sự kiên nhẫn bao dung để yêu thương cô một cách trọn vẹn nhất.
Để rồi tình yêu hóa thành may mắn, biến thứ không có khả năng trở thành món quà quý giá nhất, chính là kết tinh tình yêu giữa Kiều Lục Nghị và Lâm Nghiên Hy.
Nhưng ở bên nhau lâu bản tính thật cũng dần lộ ra, Lâm Nghiên Hy càng ở bên cạnh Kiều Lục Nghị nhiều hơn một ngày càng biết được con người rối loạn nhân cách của anh nghiêm trọng đến mức nào.

Đầu tiên phải bàn đến bản tính keo kiệt tình thương của Kiều Lục Nghị.

Dù "kết quả tình yêu" trong bụng Lâm Nghiên Hy có dần lớn lên, anh đối với đứa con này dường như ác cảm nhiều hơn thiện cảm.

Tên con anh không thèm đặt nghiêm túc, chưa gì đã tính đến chuyện giao con cho ông bà nội nuôi.
Tiếp đến là nhân cách khó hiểu của Kiều Lục Nghị lúc về đêm.

Thai càng lớn, Lâm Nghiên Hy bị tỉnh giấc nửa đêm do khó ngủ thường xuyên hơn, có vài lần vừa mở mắt cô bắt gặp Kiều Lục Nghị ngồi thẫn thờ nhìn chằm chằm vào bụng cô, có lúc anh sẽ mỉm cười hưởng thụ, có lúc mặt mày cau có khó chịu.
Lâm Nghiên Hy cũng hiểu rất rõ, Kiều Lục Nghị là lần đầu làm cha, lại đón con bất ngờ không có dự tính trước nên đôi khi cảm xúc sẽ bị lẫn lộn, từ đó lại dẫn ra những suy nghĩ và phản ứng gây khó hiểu.
Trời cuối thu, trong phòng ngủ mang nhiệt độ ấm áp dễ chịu, đồng hồ cũng đã qua mười hai giờ đêm.

Lâm Nghiên Hy cảm giác trong người có chút không thoải mái mà tỉnh giấc.
Dưới ánh đèn ngủ dịu nhẹ, Lâm Nghiên Hy lại bắt gặp Kiều Lục Nghị vẫn chưa ngủ.

Anh ngồi chống khuỷu tay lên đùi đỡ cằm mình, tay còn lại dùng ngón trỏ chọt nhẹ vào chiếc bụng đã lớn của cô.

Nét mặt anh suy tư hơn mọi khi, có lẽ đang lo lắng về ngày con sắp chào đời.
Kiều Lục Nghị chợt thở dài một hơi đầy tâm sự, sau đó bỗng nhích người về phía gần cuối giường, nhẹ nhàng bóp bắp chân cho Lâm Nghiên Hy để tránh bị chuột rút.
Đôi khi, tình yêu không phải chứng minh bằng một lời thề, tình yêu vốn rất đơn giản, một hành động nhỏ lại lớn lao hơn rất nhiều những lời nói hoa mỹ.
Tròn một tháng A Lãng đi công tác, trong suốt thời gian đó Hàn Mạt chỉ có thể đến gặp cậu trực tiếp hai lần.

Lẽ ra, chuyến công tác này chỉ kéo dài nhiều nhất mười ngày, nhưng đến đó rồi A Lãng lại tự do tung hoành liền đề xuất với Kiều Lục Nghị tăng thời gian công tác lên, nào ngờ anh thật sự đồng ý.
Cũng vì Kiều Lục Nghị chơi xỏ lá, kế hoạch cầu hôn của Hàn Mạt buộc phải dời lại, cuối cùng Lâm Nghiên Hy lại là người phải nghe mắng vốn.
Buổi sáng tại sân bay đông đúc, Hàn Mạt sớm có mặt để đón A Lãng.

Suốt thời gian dài không ở bên nhau, Hàn Mạt chính xác ăn không ngon ngủ không yên, A Lãng được "thả" đi liền nuối tiếc không muốn về.
Hàn Mạt liếc nhìn sắc mặt tươi tỉnh của A Lãng sau bao tháng ngày, trong lòng bất giác lại gợn sóng, chỉ sợ con chim sổ lồng quá lâu lại không còn muốn quay lại lồng son.
Cả hai đi song song cùng nhau, Hàn Mạt chủ động kéo hành lý giúp A Lãng.

Hai người đàn ông điển trai, sở hữu vóc dáng cao ráo đi cạnh nhau liền tạo nên hình ảnh vô cùng nổi bật.
Đến ngay cửa chính của sảnh sân bay, những vệ sĩ được cử theo Hàn Mạt và A Lãng trước đó bỗng chạy đứng vây thành vòng tròn, ngăn cách hai nhân vật chính với xung quanh.
Vì hành động lộ liễu này mà những người có mặt ở sảnh sân bay đều hiếu kỳ đứng lại xoay đầu ngóng chuyện.
A Lãng vừa giật mình vừa khó hiểu, vừa quay qua định hỏi Hàn Mạt có chuyện gì thì ngay lúc ấy, thân hình to lớn lịch lãm trong vest đen bỗng hạ trước tầm mắt A Lãng.
Hàn Mạt quỳ một chân xuống sàn, nâng hộp nhung đen đựng một chiếc nhẫn bên trong lên đưa về phía A Lãng.
Mọi chuyện đến quá đột ngột, A Lãng nhất thời kinh hoảng lùi về sau một bước, trái tim trong lồng ngự.c đập thình thịch như muốn nhảy ra ngoài.
Nếu biểu cảm A Lãng trông hoảng hốt bao nhiêu, Hàn Mạt lại bình thản bấy nhiêu, anh mặc kệ xung quanh, từ tốn cất tiếng ngỏ lời: "A Lãng, ngay từ lần đầu gặp gỡ, anh đã lặng lẽ mang hình bóng em khắc vào tim.

Nhưng bao nhiêu năm qua, anh vẫn luôn tránh né lời mách bảo của trái tim.

Sau cùng, anh không đợi được nữa, càng không muốn để em thuộc về bất kỳ ai khác.

A Lãng, xin lỗi vì đã để em đợi, từ nay trở đi, em có thể cho anh một danh phận được không?"
Khắp nơi nổi lên tiếng xì xào, tán thưởng có, chê bai có, ủng hộ có, kỳ thị cũng có.

Có điều, tâm trí của A Lãng giờ đây chỉ đặt ở chỗ người đàn ông trước mặt mình.
A Lãng đã từng nghĩ, một kẻ kiêu ngạo như Hàn Mạt sẽ không bao giờ nghĩ đến chuyện này.
Con người cằn cỗi, khô khan không có nghĩa trái tim họ bằng sắt.

Gặp đúng người, kẻ có cái tôi lớn đến đâu cũng sẵn sàng hạ mình mà vứt bỏ.
A Lãng không muốn nghĩ ngợi gì nữa, chầm chậm cất bước tiến về phía trước.

Nụ cười trên môi Hàn Mạt lập tức hiện lên, cầm lấy bàn tay cậu đeo nhẫn vào ngón áp út.
Lùi một bước làm kẻ xa lạ, dậm chân tại chỗ chỉ mãi là anh em, chi bằng tiến lên một bước làm bạn tri kỷ suốt một đời.
 
Tình Trong Tình Ngọt Ngào Chiếm Hữu
Chương 83: 83: Em Là Giấc Mộng Của Hiện Thực


Đoạn clip quay Hàn Mạt cầu hôn A Lãng ở sân bay được lan truyền rầm rộ trong tíc tắc.

Ở nhà Lâm Nghiên Hy cùng Kiều Lục Nghị xem được liền xuất hiện hai thái cực khác nhau, một bên xuýt xoa cảm thán, một bên lại tỏ ý chê bai.
Cùng ngồi ban công trong phòng ngủ, Lâm Nghiên Hy ngồi trên chân Kiều Lục Nghị, ngả người đều ngả lên ngực anh, yên bình trong vòng tay anh.
Xem xong đoạn clip, Lâm Nghiên Hy liền nghiêng đầu ngước mặt lên nhìn Kiều Lục Nghị, thật lòng dò hỏi: "Nếu bây giờ anh cầu hôn em, anh sẽ nói gì?"
Kiều Lục Nghị phóng tầm mắt ra xa nghĩ ngợi, nghĩ xong lại hạ tầm mắt nhìn xuống Lâm Nghiên Hy, nửa thật nửa đùa đáp: "Em mang thai con của anh rồi, mau chóng lấy anh đi thôi."
"Hửm?" Lâm Nghiên Hy lên giọng trong cổ họng, sau đó lại ngây ngô bật ra: "Sao nghe cứ như gài bẫy, dụ dỗ con gái nhà người ta..."
Nghe đến Kiều Lục Nghị bày ra vẻ mặt tự đắc, Lâm Nghiên Hy liền thúc nhẹ khủyu tay vào người anh, nhấn giọng cảnh cáo: "Kiều Lục Nghị! Sao anh càng ngày càng hư thế hả?"
Kiều Lục Nghị khẽ cong môi cười, vòng tay ôm Lâm Nghiên Hy càng siết chặt hơn một chút, chợt cúi đầu gần sát mặt cô, trong lời nói thì thầm mang theo sự gian tà: "Em thiếu rồi, chính xác phải là tại sao anh càng ngày càng hư với em."
Hai chữ "lưu manh" đã dâng lên đến cổ nhưng Lâm Nghiên Hy vẫn phải nuốt xuống bụng.

Cô hiểu Kiều Lục Nghị rất rõ, càng cố đối đầu với anh, kết cục rất chi là không tốt.
Vào thời điểm giữa năm, sòng bạc không quá đông khách, Hàn Mạt và A Lãng nhận được phê duyệt nghỉ phép ngắn hạn để chuẩn bị tổ chức hôn lễ.
Khi tin Hàn Mạt và A Lãng thật sự tiến tới với nhau, không ít kẻ sau lưng đều mang chuyện này ra bình phẩm Kiều Lục Nghị.

Quá đáng hơn, họ bàn tán rằng hai cánh tay đắc lực của anh là người đồng tính, không chừng ngay cả việc anh lấy vợ chỉ là bức bình phong.
Nhưng vốn dĩ những lời nói chẳng đáng một xu ấy không làm ảnh hưởng đến người trong cuộc.

Bởi Kiều Lục Nghị là người đầu tiên âm thầm ủng hộ Hàn Mạt và A Lãng, còn anh yêu thương cô vợ nhỏ của mình đến mức nào chỉ sợ kẻ nói anh một góc cũng không bằng.
Hôn lễ của Hàn Mạt và A Lãng tuy đơn giản lại vô cùng ấm áp, mọi thứ cứ nho nhỏ như thế, tình cảm lại chất chứa dâng trào.
Ngày Hàn Mạt gặp A Lãng vào lần đầu, cậu chỉ mới là thanh niên mười tám tuổi chân bước chân ráo bước vào xã hội, người thân chỉ còn lại hai anh em tự nương tựa vào nhau.
Vì muốn kiếm tiền, vì muốn có cơ hội để sống một cuộc đời mới, anh em A Lãng tìm đến khu huấn luyện của Kiều gia, bán mạng đổ máu để đổi được vị trí như hiện tại.
Dù A Lãng và A Nhĩ là anh em sinh đôi giống nhau như đúc, nhưng Hàn Mạt chỉ gặp qua hai lần liền có thể phân biệt được.

Vì gian khổ đến mấy, A Nhĩ vẫn rất vô tư, trong khi đó A Lãng lại luôn mang trong ánh mắt một nỗi muộn phiền.
Nếu A Nhĩ là thanh niên tràn trề sức sống, A Lãng chỉ có thể thoải mái bộc lộ cảm xúc thật khi ở cạnh Hàn Mạt.
Trước mặt Hàn Mạt, A Lãng có thể trở thành một cậu em được thoải mái dựa dẫm vào anh.
Trước mặt Hàn Mạt, A Lãng có thể phô bày những thói hư, tật xấu mà không sợ anh chê cười.
Trước mặt Hàn Mạt, A Lãng không cần phải lo toan về cuộc sống, ngày ngày có thể quanh quẩn ở bên anh, được anh chăm sóc chu đáo toàn diện.

Hàn Mạt từng giống như Kiều Lục Nghị, luôn lạnh nhạt với thế giới này, nhưng khi bên cạnh lại xuất hiện một nguồn năng lượng tích cực ngầm, ngày ngày thủ thỉ bên tai anh đủ thứ chuyện, vô tình khiến cuộc sống tẻ nhạt của anh hóa muôn vạn sắc màu.
Tình cảm góp nhặt từng những thứ nhỏ nhất, theo năm tháng lại hóa thành sự chân thành ăn sâu đến gốc rễ.
Hội trường tiệc cưới được hạ đèn để nhường lại điểm sáng duy nhất cho cặp đôi chính trên sân khấu làm lễ.

Bên dưới, Lâm Nghiên Hy chăm chú dõi mắt trên sân khấu, chợt cất tiếng hỏi: "Anh Mạt thương thầm anh Lãng lâu như vậy, tại sao lúc sắp mất đi rồi mới chịu nói ra?"
Kiều Lục Nghị ngồi sát phía sau Lâm Nghiên Hy, dùng ngực và thân mình làm chỗ dựa lưng cho cô.

Nghe cô hỏi, anh không chần chừ liền đáp: "Vì cậu ta nhát gan."
Lâm Nghiên không đổi tư thế, nhàn hạ dựa người vào anh, không nhanh không chậm tiếp tục hỏi: "Vậy còn anh? Tại sao thương thầm em lâu như vậy, đợi đến lúc em sắp mất đi rồi mới chịu nói?"
Lần này Kiều Lục Nghị dừng lại suy nghĩ vài giây, trầm ngâm một lúc mới cất tiếng trả lời: "Vì anh sợ em sẽ phải lòng thần chết mà bỏ rơi anh."
Lâm Nghiên Hy không nhịn được phì cười, cô ngồi thẳng dậy, xoay người lại đối diện Kiều Lục Nghị, bàn tay anh đặt ở thắt lưng cô chưa từng rời ra.
Vị trí của Kiều Lục Nghị ngược sáng, ánh đèn trên sân khấu hắt xuống vốn không đủ để cô có thể nhìn rõ biểu cảm của anh giờ đây ra sao.
Dẫu vậy, cô vẫn mang thắc mắc trong lòng hỏi ra: "Xin hỏi Nhị thiếu, sau khi có được mái ấm cùng người anh thương thầm, cảm giác trong lòng anh như thế nào?"
"Đã đạt được ước nguyện." Kiều Lục Nghị ngắn gọn đáp.

"Ước nguyện?" Lâm Nghiên Hy nghi hoặc hỏi lại.
"Ước nguyện biến giấc mơ thành sự thật.

Trong đó, em là giấc mộng của hiện thực đời anh."
Lời Kiều Lục Nghị vừa dứt, ánh sáng trong hội trường được bật lên.

Lâm Nghiên Hy phút chốc bị cuốn vào đôi mắt ẩn chứa chân tình của anh.
Có thể, Lâm Nghiên Hy không rõ Kiều Lục Nghị yêu cô đến đâu, nhưng "chấp niệm" cô dành cho anh đã sớm ăn sâu vào xương tủy.
Vĩnh viễn, không bao giờ thay đổi.
 
Tình Trong Tình Ngọt Ngào Chiếm Hữu
Chương 84: 84: Kiều Dư Thừa Hay Kiều Thứ Ba


Đầu tháng chín, vào những ngày gần dự đoán sinh Lâm Nghiên Hy đã chuyển vào bệnh viện để theo dõi chờ sinh.

Từ Kiều Lục Nghị cho đến bố mẹ anh, kể cả Kiều lão gia đều trong tâm thế căng như dây đàn.
Nhất là Kiều nhị phu nhân, bà lo đến mất ăn mất ngủ, ngày ngày đều ba bữa đồ bổ, hai bữa ăn phụ chăm lo cho Lâm Nghiên Hy từng chút.

Bà vừa lo cho đứa cháu nội sắp chào đời, vừa lo cho an toàn của con dâu.
Buổi chiều trời bỗng đổ mưa, bên ngoài trời chuyển tối, trong phòng bệnh riêng Lâm Nghiên Hy cùng Kiều Lục Nghị và bố mẹ anh cùng ngồi quây quần dùng bữa.
Thời tiết bên ngoài tuy có hơi não nề lạnh lẽo, nhưng trong phòng lại vô cùng ấm áp không khí gia đình.
Ăn được một chút, Kiều nhị phu nhân sực nhớ ra chuyện quan trọng sau thời gian dài chỉ lo lu bu chăm sóc Lâm Nghiên Hy.

Bà nhìn qua cô và Kiều Lục Nghị, lên tiếng hỏi: "Hai đứa quyết định đặt tên em bé chưa?"

Kiều Lục Nghị ăn xong một đũa cơm mới cất tiếng đáp: "Con gái sẽ là Kiều Lục Hy hoặc Kiều Lục Nghiên.

Con trai sẽ là Kiều Dư Thừa hoặc Kiều Thứ Ba."
Nghe xong ai nấy chỉ biết che miệng cười, ngay cả Lâm Nghiên Hy cũng chuyển từ phản đối sang bất lực.

Không cần giải thích nhiều, Kiều Lục Nghị đích thực là người cha "trọng nữ khinh nam".
Đang yên đang lành bỗng phát lên một tiếng "Bụp", Kiều nhị phu nhân là người có phản ứng nhanh nhất, bà nhìn xuống sàn, giật mình thốt lên: "Vỡ nước ối rồi!"
Ngay lập tức, Kiều Lục Nghị bật dậy trong vô thức, tay chân luống cuống không ý thức được phải làm gì đầu tiên.

Lâm Nghiên Hy ngơ ngác nhìn từ Kiều Lục Nghị sang bố mẹ chồng, vẻ mặt cô điềm nhiên đến kỳ lạ.
Kiều nhị phu nhân loay hoay tập trung vào Lâm Nghiên Hy, lo lắng hỏi: "Con cảm thấy trong bụng thế nào?"
Lâm Nghiên Hy chớp mắt, thành thật đáp: "Vẫn chưa no ạ."
Kiều Lục Nghị và bố mẹ anh dở khóc dở cười vì sự ngây thơ của Lâm Nghiên Hy, nhưng tình huống hiện tại khiến họ không dám đùa giỡn tránh sơ suất.
Sau khi gọi bác sĩ đến kiểm tra, đảm bảo sức khỏe Lâm Nghiên Hy vẫn ổn định bầu không khí mới dịu xuống bớt.

Lâm Nghiên Hy tắm rửa thay váy xong lại tiếp tục ăn cơm.
Nhìn Lâm Nghiên Hy ăn cơm ngon lành, Kiều nhị phu nhân ở một bên vừa sốt ruột vừa không nhịn cười nổi, bởi bà sớm đoán được cô vẫn chưa biết sắp tới đây sẽ đau đớn đến thế nào.
Mà Kiều Lục Nghị sắc mặt sớm trở nên đầy căng thẳng, trong người ruột gan nóng như lửa đốt, chỉ mong mọi thứ mau qua nhanh trả lại Lâm Nghiên Hy bình an cho anh.
Buổi tối khi Lâm Nghiên Hy vừa ngủ thiếp đi, cơn đau co thắt ở bụng dưới bỗng truyền đến, mặt mũi lập tức nhăn nhó đến khó coi.
Kiều Lục Nghị thức trông chừng Lâm Nghiên Hy, bắt gặp phản ứng của cô thì mặt mày anh cũng nhăn theo, tay nắm chặt lấy tay cô không dám rời ra.

Càng về nửa đêm, tần suất cơn đau càng dày đặc, sắc mặt Lâm Nghiên Hy cũng kém đi vài phần.

Cắn răng chịu từng cơn đau ở bụng dưới ập đến, Lâm Nghiên Hy không tự chủ siết chặt lấy tay Kiều Lục Nghị đang nắm, đau đến muốn phát khóc.
Lâm Nghiên Hy phải chịu đựng cơn đau thay phiên nhau ập đến suốt mấy tiếng đồng hồ dài đằng đẵng, mồ hôi chảy ướt cả chân tóc.
Kiều nhị phu nhân đứng bên cạnh dùng cả cơ thể để hướng dẫn Lâm Nghiên Hy hít sâu thở ra điều hòa hô hấp, còn Kiều Lục Nghị đứng trước mặt đỡ tay cô đã quên thở từ lâu.
Hai tay Lâm Nghiên Hy đang đặt trên cánh tay Kiều Lục Lục bóp chặt, những ngón tay bấu vào da thịt anh.
Cơn đau dày vò liên miên, Lâm Nghiên Hy ngồi ở mép giường, úp đầu vào thân thể Kiều Lục Nghị tìm hơi ấm xoa dịu bớt nỗi đau trong cơ thể mình.
Cho tới khi bác sĩ kiểm tra đã có thể vào phòng sinh, Kiều Lục Nghị ngay phút chót lại đổi ý ký giấy sinh mổ.

Anh không muốn liều lĩnh để Lâm Nghiên Hy thử sinh thường, nếu nửa chừng sức khỏe cô không cho phép mà ngất đi thì phải chịu đau gấp đôi.
Hơn hai giờ sáng, trước cửa phòng sinh, Kiều Lục Nghị và Kiều nhị phu nhân thay nhau đi qua đi lại, riêng Nhị gia yên tĩnh ngồi một góc chờ đợi.
Thời gian cứ lặng lẽ trôi, khi tiếng em bé khóc từ bên trong vọng ra, Kiều Lục Nghị cùng bố mẹ anh vội vây quanh trước cửa.
Một lúc sau, một nữ y tá bế em bé được quấn kỹ càng trong khăn mềm ra cho người nhà, nhiệt tình nói: "Xin chúc mừng gia đình, là một bé trai."
Kiều Lục Nghị hoàn toàn phớt lờ con trai, may vẫn còn bố mẹ anh chào đón bế lấy.

Anh nôn nóng đứng không yên, nét mặt cũng vì lo lắng mà chẳng khác gì đang tức giận, hỏi nữ y tá bằng giọng điệu thiếu kiên nhẫn: "Vợ tôi thế nào?"
"Sản phụ vẫn bình thường, người nhà không cần quá lo lắng." Nữ y tá cười gượng dưới lớp khẩu trang, cẩn trọng đáp.
Kiều nhị phu nhân bế được cháu lên tay liền cười không ngậm được miệng, mắt đặt ở cháu nhưng miệng gọi con trai: "Nghị, mau qua xem con con đi, thằng bé y hệt con lúc nhỏ."
Tâm trí Kiều Lục Nghị lơ lửng trên mây, chỉ muốn được gặp Lâm Nghiên Hy ngay lập tức để tự mình xác nhận cô vẫn ổn.

Đến khi bị Kiều nhị phu nhân đưa con đến mặt, Kiều Lục Nghị mới từ từ bình tĩnh cúi đầu nhìn.
Đứa bé trong tay Kiều nhị phu nhân mở to mắt nhìn xung quanh.

Kiều Lục Nghị trầm mặc bất động ngắm nhìn, cảm giác kỳ diệu quanh quẩn trong lồng ngực, vừa hồi hộp lại vừa có chút gì đó cực kỳ sung sướng.
Tình yêu của Kiều Lục Nghị và Lâm Nghiên Hy được thừa nhận, giữa cả hai giờ đây có sự liên kết không thể tách rời chính là con của hai, Kiều Lục Kỳ.
 
Tình Trong Tình Ngọt Ngào Chiếm Hữu
Chương 85: 85: Quý Tử Của Kiều Lục Nghị


Nửa đêm nhận được tin báo Lâm Nghiên Hy đã sinh em bé, Kiều lão gia nôn nóng đến mất ngủ, sáng sớm đã vội vã vào viện thăm đứa cháu trời ban.
Tuy không có được cháu cố là con gái, Kiều lão gia vẫn chưa bỏ cuộc, mọi hy vọng của ông giờ đây đều chuyển sang cho Kiều Dương.
Trong phòng, Lâm Nghiên Hy ngồi tựa lưng vào thành giường, đưa mắt nhìn ông bà đang vây quanh cháu.

Vừa nhìn qua Kiều Lục Nghị, cô vừa xót vừa buồn cười, mới một đêm trôi qua trông anh hốc hác không khác gì đã nhiều ngày thức trắng.
"Nghe mẹ nói, anh không bế con lần nào à?" Lâm Nghiên Hy chỉ là hiếu kỳ hỏi, bởi cô cũng đã sớm dự đoán được tình huống.
Kiều Lục Nghị thành thật gật đầu, từ biểu cảm đến giọng nói đều lộ sự bất đắc dĩ: "Nhỏ quá, anh sợ."
Cũng rất khó để trách Kiều Lục Nghị, thân hình anh quá lớn, con lại còn quá nhỏ, nếu sơ ý cũng có thể làm con đau.

Có điều, Kiều Lục Nghị không "kỳ thị" con nhiều như Lâm Nghiên Hy vẫn tưởng.
Theo Lâm Nghiên Hy quan sát, Kiều Lục Nghị rất thích sờ con, lúc thì sờ cái mũi nhỏ, lúc thì sờ bàn tay bàn chân của Kiều Lục Kỳ.

Giống như lúc con trai vẫn còn trong bụng Lâm Nghiên Hy, anh đã hình thành thói quen dùng ngón trỏ cẩn thận sờ bụng cô.
Khi bảo Kiều Lục Nghị trông con, anh sẽ ngồi yên nhìn con, mọi sự tập trung đều thu vào bóng dáng nhỏ dưới tầm mắt.

Anh không thể hiện tình cảm dành cho con quá nhiều, miệng cũng hay nói lời chê bai nhưng qua cử chỉ của anh đều để lộ ra hết thảy.
Hôm Lâm Nghiên Hy được xuất viện, trong lúc đang loay hoay kiểm tra lại đồ đạc, sau lưng cô bỗng vang lên giọng nói của Kiều Lục Nghị.
"Cho bố mẹ, hai người mang về nuôi đi."
Lâm Nghiên Hy vừa buồn cười vừa bất lực, Kiều nhị phu nhân từ khi đón cháu ra đời lúc nào cũng cười nói, nghe lời kia của Kiều Lục Nghị khiến bà càng vui vẻ hơn.
Để Kiều nhị phu nhân bế cháu, Kiều Lục Nghị quay lại chỗ Lâm Nghiên Hy, nửa thật nửa đùa nói: "Về thôi bà xã, anh giao con cho ông bà nội nuôi rồi."
Lâm Nghiên Hy...!thật sự đã cạn lời.
Dù trưởng thành, trong Kiều Lục Nghị vẫn nhen nhóm bản tính trẻ con.

Đối với Kiều lão gia hay bố mẹ anh, Kiều Lục Kỳ là cháu cưng trời ban.

Nhưng đối với Kiều Lục Nghị, Kiều Lục Kỳ đích thực là con ghẻ.
Sau khi Kiều Lục Kỳ được sáu tháng, bố mẹ Kiều Lục Nghị thường xuyên đón cháu về nhà ông bà chơi, mà Kiều Lục Nghị đối với chuyện này cực kỳ ủng hộ.
Kiều Lục Kỳ càng lớn càng lộ ra tính cách hiếu động, suốt ngày nghịch ngợm không ai cản nổi.

Ngay cả dì Hai có nhiều kinh nghiệm trông Nhị gia và Kiều Lục Nghị từ lúc cả hai lọt lòng đến lớn, nhưng gặp Kiều Lục Kỳ thì bà đã tám phần muốn giơ tay đầu hàng.

Căn nhà lạnh lẽo ngày đó sớm đã được phủ đầy ấm áp, sau khi có Kiều Lục Kỳ lại rộn rã tiếng cười đùa của trẻ con.

Đi đâu, đến đâu cũng là niềm hạnh phúc.
Kiều Lục Kỳ được hai tuổi, độ nghịch ngợm có thể khiến người lớn "khóc thét", mà người duy nhất có thể cứng rắn trừng trị cậu nhóc chỉ có thể là Kiều Lục Nghị.
Buổi tối Lâm Nghiên Hy cùng Tuệ Mẫn đưa Kiều Lục Kỳ đến sòng bạc.

Cậu nhóc vừa ra khỏi thang máy đã lao vút trên hành lang như ngọn lốc nhỏ.
Lâm Nghiên Hy mới vừa bước vào phòng làm việc của Kiều Lục Nghị, chưa đến năm giây bên ngoài đã phát ra tiếng đùa giỡn của con trai.
Kiều Lục Nghị ở bàn làm việc chợt ngoắc tay Lâm Nghiên Hy lại gần, sau đó nhấn cô ngồi vào chỗ của anh, nhét vào tay cô con dấu đóng mộc được làm bằng gỗ quý.
Anh vỗ lên chồng tài liệu trên bàn, lên tiếng nhờ vả: "Đóng vào chỗ anh đã ký tên."
Lâm Nghiên Hy gật đầu, con ngươi chuyển động dõi theo Kiều Lục Nghị rời khỏi phòng, dưới chân anh mang đôi dép bông cô đã mua cho anh trước đó.

Lâm Nghiên Hy bất giác mỉm cười rồi quay lại tập trung giúp anh xử lý tài liệu.
Kiều Lục Nghị bước ra ngoài, đứng quan sát A Lãng và Tuệ Mẫn vội đuổi theo Kiều Lục Kỳ giữ lại, nhưng cậu nhóc chưa gì đã lộ bản tính tinh ranh, thân thể nhanh nhẹn luồn lách không thể xem thường.

A Lãng và Tuệ Mẫn thường xuyên bị biến thành bảo mẫu bất đắc dĩ, đối với sự hiếu động của Kiều Lục Kỳ cả hai chỉ biết nuốt ngược nước mắt vào trong.
Tuệ Mẫn nhìn Kiều Lục Kỳ chạy vèo vèo mà chóng hết cả mặt, giọng cô nàng trở nên nghẹn ngào vì khổ tâm: "Thiếu gia nhỏ, con đừng chạy nữa, dì sắp ngất rồi."
A Lãng bám lấy hành lang thở hồng hộc, cậu thà luyện tập cả ngày không nghỉ trong khu huấn luyện của Kiều gia còn hơn trông Kiều Lục Kỳ trong mười phút.
Nắm bắt được phương phướng, chân Kiều Lục Nghị từ tốn nhấc lên, đến bước chân thứ tư đã dễ dàng túm được cổ áo Kiều Lục Kỳ xách lên bằng một tay.
Đang hớn hở vì được đùa giỡn, vừa nhìn thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Kiều Lục Nghị, lại bị anh bắt, Kiều Lục Kỳ sợ hãi vùng vẫy, tay chân cựa quậy phản kháng, mếu máo gọi lớn: "A! Mẹ! Mẹ! Cứu con! Bố đánh..."
Trở lại phòng làm việc, Kiều Lục Kỳ vừa được Kiều Lục Nghị thả xuống liền cấp tốc chạy ào đến ôm chân Lâm Nghiên Hy, mếu máo diễn sâu mách lẻo: “Mẹ, bố đánh con.”
Lâm Nghiên Hy xoay ghế sang, cúi người xuống, dịu dàng hỏi: “Sao bố đánh con?”
Nghe hỏi xong Kiều Lục Kỳ không thèm suy nghĩ đã nhanh nhảu đáp: “Vì con quậy.”
Lâm Nghiên Hy: “...”
Kiều Lục Nghị từ cửa thong thả bước gần đến, nghe câu trả lời của Kiều Lục Kỳ liền hài lòng ra mặt: “Trung thực, đáng khen.”
 
Tình Trong Tình Ngọt Ngào Chiếm Hữu
Chương 86: 86: Gia Đình


Kiều Lục Nghị tranh thủ giải quyết công việc để dành thời gian đưa vợ con cùng bố mẹ đi ra ngoài du lịch đổi gió.

Địa điểm đến là thành phố biển, nơi anh chọn xây dựng sòng bạc trước đó.
Công việc ở sòng bạc được giao lại cho Hàn Mạt quản lý chính, anh cùng A Lãng đã lên kế hoạch tuổi trẻ phấn đấu kiếm tiền, đến một thời điểm thích hợp sẽ cùng nhau đi du lịch tận hưởng cuộc sống.
Tuổi trẻ để lại tiếng thơm, dốc sức cố gắng phấn đấu, sau này về già sống chậm lại hưởng thụ cuộc sống, mỗi ngày ra vào cùng nhau trồng rau nuôi gà, ôn lại kỷ niệm xưa, như vậy sẽ không còn gì để nuối tiếc về cuộc đời.
Đêm trước khi xuất phát, Kiều Lục Kỳ nghe nói sáng mai đi chơi liền hứng khởi nhảy tưng tưng.

Sáng sớm, cậu nhóc không cần ai gọi cũng tự động thức dậy sớm, thậm chí còn tích cực đánh thức Kiều Lục Nghị.
Kiều Lục Kỳ nghe đến đi chơi bao giờ cũng hăng hái, khác hẳn với Kiều Lục Nghị chỉ thích ở nhà nhiều hơn ra ngoài.
Trước khi xuất phát Kiều Lục Kỳ ríu rít không ngừng miệng, còn tự giác đòi Lâm Nghiên Hy dẫn qua chào tạm biệt dì Hai quản gia.

Ban đầu trong chuyến du lịch đã dự tính đưa cả dì Hai theo nhưng sức khỏe bà không cho phép nên chỉ đành ở nhà.

Tuy vậy, bà vẫn có niềm vui riêng là đến hội người cao tuổi giao lưu, tâm sự về quãng đời người dài đã qua đi.
Lúc ở nhà cho đến khi lên xe, Kiều Lục Kỳ là người giàu năng lượng nhất, nhưng khi xe chạy chưa được năm phút cậu nhóc đã đắm chìm trong giấc mộng riêng.
Lúc đến sân bay chuẩn bị lên phi cơ riêng, Kiều nhị phu nhân từ xa thấy Kiều Lục Nghị một tay bế Kiều Lục Kỳ nằm ngửa trước người liền hốt hoảng, bà vội vã nhanh chân đi tới, gằn giọng trách mắng: “Đã nói không được bế như vậy, nguy hiểm lắm có biết không?!”
Kiều nhị phu nhân vừa mắng vừa đưa túi xách cho Nhị gia, còn bà bế lấy Kiều Lục Kỳ trong tay Kiều Lục Nghị, đối với cháu nội liền dịu giọng rõ rệt: “Qua bà nội bế nha, tội cục cưng của tôi quá...”
Bế Kiều Lục Kỳ trên tay, Kiều nhị phu nhân cùng Nhị gia lên phi cơ trước.

Lâm Nghiên Hy đứng cạnh Kiều Lục Nghị không nhịn được bật cười: “Luật nhân quả.”
Kiều Lục Nghị nhếch môi cười hùa theo, vòng tay ôm vai Lâm Nghiên Hy đi về phía cầu thang lên phi cơ.
Sau chuyến bay kéo dài vài tiếng đồng hồ cũng đáp xuống nơi.

Xe của vệ sĩ Kiều gia bố trí chờ sẵn đón từ sân bay đến khách sạn nằm sát biển.
Trên đường đến khách sạn, trong lúc Lâm Nghiên Hy đang lơ đễnh tựa đầu vào vai Kiều Lục Nghị, anh bỗng chỉ tay ra ngoài cửa sổ, cất tiếng đề nghị: “Em nhìn ra ngoài đi.”
Lâm Nghiên Hy theo lời anh liền xoay đầu ra ngoài cửa sổ phía bên mình.

Rơi vào tầm mắt cô là sòng bạc vô cùng nổi bật được xây dựng theo lối thiết kế hiện đại, sang trọng với màu trắng đen chủ đạo, không đèn LED màu sắc vẫn đủ nhấn chìm khung cảnh xung quanh.
Bảng hiệu nền trắng, hai chữ Hy Kỳ mềm mại uốn lượn được khắc mạ vàng lấp lánh, tất cả cùng nằm trên một tòa kiến trúc màu đen đối lập, hoàn toàn thu hút mọi ánh nhìn của những người đi ngang qua.

Lâm Nghiên Hy kinh ngạc xoay đầu nhìn Kiều Lục Nghị liền bắt gặp ánh mắt dịu dàng của anh.

Người đàn ông ngoài lạnh trong nóng này chẳng mấy khi nói lời yêu thương, hành động t.ình cảm cũng rất ít thể hiện, nhưng một khi đã thể hiện tựa như muốn công bố cho cả thế giới biết rằng trong lòng Kiều Lục Nghị, Lâm Nghiên Hy và Kiều Lục Kỳ quan trọng với anh tới mức nào.
Cảm xúc trong lòng Lâm Nghiên Hy vừa xúc động lại vừa tự hào, nhờ có Kiều Lục Nghị, cô mới biết bản thân mình sống trên cuộc đời này có ý nghĩa.
Sự nghiệp lớn nhất của cuộc đời Kiều Lục Nghị là tự mình lập nên sòng bạc, và trên con đường đến thành công của anh đều đã khắc lên bóng dáng của vợ con.
Nhưng có những chuyện Kiều Lục Nghị không tiện nói ra.

Điển hình là ban đầu anh xây dựng sòng bạc Hy Kỳ vốn là vì sở thích và muốn tặng riêng cho Lâm Nghiên Hy, tên bảng hiệu lúc đầu dự tính cũng là tên cô.

Nhưng từ khi có Kiều Lục Kỳ, sòng bạc Hy Kỳ liền trở nên hữu dụng khi anh có cớ đuổi con ra khỏi nhà để tự lập khi cậu nhóc đủ tuổi.
Tương lai chứa đầy niềm vui đó lặng lẽ cất giấu kỹ, Kiều Lục Nghị bất chợt giơ tay ôm lấy gáy Lâm Nghiên Hy kéo gần lại, khẽ nghiêng đầu đặt lên môi cô một nụ hôn để thể hiện cho niềm vui ở hiện tại.
Tuệ Mẫn ngồi ở ghế phụ cạnh tay lái, vô tình bắt gặp cảnh tượng ngọt ngào qua gương chiếu hậu, cô nàng liền vội vàng bật máy ảnh treo trước cổ quay xuống chụp lén Kiều Lục Nghị và Lâm Nghiên Hy đang hôn nhau.

Xem lại ảnh đã chụp, Tuệ Mẫn chật lưỡi cảm thán, dù Kiều Lục Nghị và Lâm Nghiên Hy có sự chênh lệch về mọi mặt thì khi ở cùng một chỗ vẫn dung hòa, giống như sinh ra là để cố gắng cho ngày thuộc về nhau.
Căn phòng Kiều Lục Nghị chọn nằm ở tầng bốn cũng là tầng cao nhất của khách sạn, bước ra ban công liền có thể ngắm toàn bộ bờ biển rộng lớn và hàng cây xanh mướt bao quanh.

Cùng với cảnh đẹp thiên nhiên, bầu không khí trên cao đặc biệt thoáng đãng, mát mẻ, vô cùng thích hợp để đổi gió thư thả đầu óc.
Cửa ban công đóng kín, rèm cửa hé một khoảng nhỏ để ánh sáng rọi vào trong phòng.
Nằm trên giường nghỉ ngơi, Lâm Nghiên Hy đang mơ ngủ lúc trở người huơ tay bỗng phát hiện bên cạnh trống không, cô giật mình mở mắt bật dậy, trong trái tim liền lửng lơ hạnh phúc.
Cách chỗ Lâm Nghiên Hy một sải tay, Kiều Lục Nghị cởi trầ.n đang ngủ say, Kiều Lục Kỳ mặc đồ thú bông nằm sấp trên ngực anh.

Một tay anh đặt ngoài chăn ôm lấy con trai, dù nhìn ở bất kỳ góc độ nào cũng cực kỳ tình cảm ôn nhu.
 
Tình Trong Tình Ngọt Ngào Chiếm Hữu
Chương 87: 87: Món Quà Trời Ban


Sáu giờ tối tại sòng bạc, Hàn Mạt đang tập trung giải quyết giấy tờ công việc, nhìn qua đồng hồ điện tử đặt trên bàn gần đó liền tạm ngưng, đứng lên cầm điện thoại bước ra khỏi phòng làm việc.
Bên dưới sảnh chính của sòng bạc, không gian ồn ào náo nhiệt, A Lãng đi xung quanh kiểm tra qua một lượt.

Lúc đi đến gần chỗ hướng về lối dẫn tới thang máy riêng lên lầu, cửa bỗng bật mở, Hàn Mạt từ bên trong từ tốn bước ra ngoài.
A Lãng khựng người tròn mắt dõi theo Hàn Mạt chờ đợi.

Anh đi đến gần, hiên ngang nắm lấy bàn tay cậu chuyển hướng đi về phía ra cửa chính.
Đôi mày A Lãng hơi nhíu lại nghi hoặc: "Làm gì đấy?"
"Ăn tối." Hàn Mạt ngắn gọn đáp.
Trong một quán ăn gần sòng bạc, không quá sang trọng cũng chẳng quá sơ sài, tuy quán bình dị nhưng đồ ăn lại vô cùng ngon, khách ra vào quán nườm nượp không ngừng nghỉ.
Ngồi ở trên lầu cạnh lan can hướng ra đường phố, Hàn Mạt và A Lãng ngồi đối diện nhau cùng ăn tối.
Giữa chừng, A Lãng nhìn thấy gia đình ba người gồm đôi vợ chồng trẻ dẫn con nhỏ đi chơi ở phía vỉa hè đường đối diện, cậu chợt sinh lòng hiếu kỳ, lên tiếng hỏi: "Anh muốn có con không?"
Hàn Mạt trầm ngâm suy nghĩ thật kỹ mới cất tiếng trả lời: "Nếu như em muốn, còn anh hiện tại không muốn."
"Tại sao?"
Nhắc tới Hàn Mạt liền thở dài một hơi não nề, không chút giấu diếm, thật lòng kể: "Tấm gương của Kiều Lục Nghị quá sáng, vừa phải đối mặt với nguy cơ bị cướp vợ lại còn phải chăm lo cho tình địch."

A Lãng nghe xong liền phì cười, trong lòng từ lâu vốn nhen nhóm ý định xây dựng một gia đình trọn vẹn, bù lại tuổi thơ thiếu thốn chỉ có bà của anh em cậu.
Nghĩ rồi lại thôi, A Lãng thu lại suy nghĩ của riêng mình, đưa ra lời đề nghị: "Tùy duyên vậy, biết đâu sau này chúng ta có duyên nhận nuôi vài đứa nhóc kháu khỉnh."
Hàn Mạt gật gù, không có ý phản đối.
Dừng một chút, A Lãng chợt bổ sung thêm: "Tầm mười đứa chẳng hạn."
Vừa nghe xong, đồ ăn trong cổ Hàn Mạt bị mắc nghẹn, trong đầu lập tức nghĩ đến cảnh mười đứa nhỏ vây chặt lấy A Lãng từ phòng khách xuống phòng bếp, rồi vào cả phòng ngủ.
Hàn Mạt không muốn tiếp tục tưởng tượng cảnh mình bị đá ra một góc, liền chốt hạ: "Miễn bàn, xem như nãy giờ anh chưa nói gì."
Nét mặt mong chờ của A Lãng lập tức đanh lại.

Thấy Hàn Mạt trở mặt, cậu cũng không khách khí đá vào chân anh, thấp giọng mắng: "Đầu óc đen tối, ghen tuông vớ vẩn."
"Chịu." Hàn Mạt ngang nhiên thừa nhận, bày ra vẻ mặt bất đắc dĩ.
Cùng lúc, cả nhà Kiều Lục Nghị cùng nhau ăn buffet ngoài trời.

Trong lúc ăn Kiều Lục Kỳ gọi điện về cho Kiều lão gia và dì Hai để nhắc hai người họ ăn cơm, sẵn tiện còn khoe được ăn "tôm siêu to".
Quả thật, Lâm Nghiên Hy xem con trai là món quà trời ban, dù cho mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày, từ vẻ ngoài đến tính cách của con một chút cũng không giống mình nhưng cô lại vô cùng tự hào.
Kiều Lục Kỳ dù xuất hiện ở thời điểm cả Lâm Nghiên Hy lẫn Kiều Lục Nghị đều không ngờ nhất.

May mắn cậu nhóc vẫn bình an khỏe mạnh lớn lên, lại còn lễ phép hiểu chuyện.

Đừng nói là Kiều nhị phu nhân hay Nhị gia, ngay cả Kiều Lục Nghị cũng phải ngẩng cao đầu tự hào kiêu ngạo nhờ Kiều Lục Kỳ.
Sau khi ăn tối, Tuệ Mẫn đảm nhiệm vai trò nhiếp ảnh gia chụp ảnh cho Kiều nhị phu nhân và Nhị gia trên bờ biển.

Cho dù hiện tại đã có cháu nội, tình yêu của hai ông bà vẫn tươi trẻ gắn bó, nửa câu lớn tiếng cũng không có.
Kiều Lục Nghị rất giống Nhị gia ở khoảng này, dù bên ngoài có lạnh lùng khó gần đến đâu, chỉ cần ở bên cạnh người mình yêu tự khắc sẽ hóa thành một người đàn ông dịu dàng.
Trên ban công, Kiều Lục Nghị ngồi trên ghế lặng lẽ dõi theo bóng dáng bố mẹ phía xa đang tay trong tay đi dạo dưới biển để chụp ảnh lưu lại khoảnh khắc ngọt ngào bên nhau.
Từ trong phòng, Kiều Lục Kỳ ôm bình sữa chạy ra, không hề để ý đến ánh nhìn của Kiều Lục Nghị mà bám chân trèo lên ngồi trên đùi anh để nhìn ra ngoài.
Kiều Lục Nghị bế Kiều Lục Kỳ ngồi xích vào trong người mình để cậu nhóc không chồm người qua lan can.
Kiều Lục Kỳ dựa người vào Kiều Lục Nghị, tay cầm bình sữa uống.

Anh cúi đầu nhìn con trai, thấy chỏm tóc được buộc ở đỉnh đầu cậu nhóc có chút buồn cười.
Anh đưa tay vuốt chỏm tóc trên đầu con trai, cậu nhóc liền giơ tay kiểm tra, đảm bảo tóc mình vẫn không làm hư mới tiếp tục tập trung uống sữa.
Dọn dẹp trong phòng xong Lâm Nghiên Hy ra ban công cùng cha con Kiều Lục Nghị, vừa đến gần đã bị anh ôm ngang eo kéo ngồi lên đùi còn lại của anh.
Tình cờ phát hiện hai cha con Kiều Lục Nghị yên bình ở cùng nhau, trong lòng Lâm Nghiên Hy thầm cảm thán, sức hút của con trai mạnh mẽ như vậy, anh chắc chắn cũng không đành lòng mà đối xử phũ phàng.
Do Lâm Nghiên Hy đang mải nghĩ ngợi, Kiều Lục Nghị vừa kéo nhẹ thì cô đã ngả về phía người anh.

Trong chớp mắt, Kiều Lục Nghị đã phủ môi lên môi cô, giữ yên vài giây mới rời ra.
Từ ánh mắt đến nụ cười của Kiều Lục Nghị đều chỉ còn là ôn nhu chân tình, anh chợt hôn xuống vai cô, cất giọng vừa đủ nghe: "Bạn nhỏ Hy Hy, anh là của em.

Nhị thiếu phu nhân, em là của anh."
Lâm Nghiên Hy bất giác mỉm cười mãn nguyện.

Kiều Lục Nghị vì cô mà từ bỏ cái tôi để trở thành người đàn ông của cô.

Còn Lâm Nghiên Hy vì anh mà bỏ sự tự ti để trở thành người phụ nữ của anh.
Cả hai chỉ im lặng nhìn nhau cười, trong lòng đều biết đối phương nghĩ gì.

Không cần nói nhiều, chỉ cần kiên nhẫn để học cách thấu hiểu.
"Bố ơi..."
Giọng nói của Kiều Lục Kỳ bỗng vang lên cắt ngang, Kiều Lục Nghị cùng Lâm Nghiên Hy đồng loạt nhìn qua cậu nhóc.

Thấy bố hôn mẹ, cậu nhóc cũng bỏ sữa sang một bên chu môi chờ được hôn.
Kiều Lục Nghị bình thường đối với con trai nghiêm khắc, thấy dáng vẻ này có lẽ cũng chẳng cầm lòng nổi.
Anh chợt cúi thấp đầu xuống, khi sắp hôn trúng con trai liền chuyển phắc sang hôn lên môi Lâm Nghiên Hy.
Bị bố mẹ trêu đùa một vố, Kiều Lục Kỳ giận dỗi ôm bình sữa giận dỗi leo xuống khỏi chân anh.
Kiều Lục Nghị bỗng dưng đứng dậy, một tay bế Kiều Lục Kỳ lên, tay còn lại bế theo cả Lâm Nghiên Hy quay vào phòng tránh gió lạnh của biển thổi vào.
Đóng cửa, kéo rèm, trong căn phòng ấm áp sáng đèn, trên chiếc giường gia đình ba người khẽ vang văng vẳng tiếng cười đùa.
Ngày đó, Kiều Lục Nghị không hề đoán trước mình sẽ yêu cô gái từng "nhặt" được trên đường.
Ngày đó, Lâm Nghiên Hy không hề đoán trước mình sẽ có thể kết hôn với "chấp niệm" trong lòng.
Ngày đó, cả Kiều Lục Nghị và Lâm Nghiên Hy đều không hề đoán trước được sự xuất hiện của Kiều Lục Kỳ khi chỉ có mười phần trăm khả năng.
Nhờ có sự kiên cường cố gắng, Lâm Nghiên Hy đã khiến Kiều Lục Nghị động lòng.
Nhờ có sự ngọt ngào độc nhất, Kiều Lục Nghị đã khiến Lâm Nghiên Hy rơi vào lưới tình.
Nhờ có sự kiên trì và nhường nhịn, cả hai đều vượt qua sóng gió một cách dễ dàng.
Và nhờ có món quà trời ban là Kiều Lục Kỳ, hạnh phúc gia đình thực sự của Kiều Lục Nghị cùng Lâm Nghiên Hy đã trở nên đầy ý nghĩa với một cách trọn vẹn nhất.
...HẾT....
 
Back
Top Bottom