Khác Tình Thương Và Chiếm Hữu

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
353633991-256-k574340.jpg

Tình Thương Và Chiếm Hữu
Tác giả: HunhVnThng8
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả L O N E 💢❤
Thể Loại Chiếm hữu , bí ẩn , mù quáng ....

Ba và anh tôi ko may qua đời mà mẹ tôi tiến thêm bước nữa tôi tưởng họ sẽ ghét bỏ tôi nhưng không hon coi tôi như con anh em trong nhà nhưng trong lòng tôi cứ sợ hại một điều gì đó .

Và một số nhân vật khác sẽ được giới thiệu trong truyện.



tìnhyêu​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Tình Duyên Vạn Kiếp
  • [Truyện ngắn] Quả tình
  • Nhân Sinh Nợ Một Kiếp Tình
  • chuyện tình Đồng Giới Của A.Dương
  • nơi tình yêu ta bắt đầu
  • Mạch tình máu nhuốm đầu ngòi bút
  • Tình Thương Và Chiếm Hữu
    Tình Thương lạnh nhạt


    Tôi tên là Lý Châu tôi được sinh ra trong một gia đình khá giả tôi có bame và một người anh hôm đấy tôi đi học và tôi đang chờ xe buýt mẹ tôi gọi và tôi nhấc máy mẹ tôi có vẻ rất hoảng loạn.

    -Con mau về nhà đi ba và anh con tai nạn rồi .

    Tôi liền chạy đến bệnh viện mà lúc tôi tới tôi thấy mẹ tôi đứng chờ ở phòng cấp cứu bác sĩ mở đẩy cửa ra và mặt ông ấy có vẽ thật buồn và thất vọng.

    -Tôi xin lỗi người nhà tôi đã cố gắng hết sức.

    Nghe câu đó mẹ tôi liền gục xuống và khóc tôi cũng đứng đấy và rơi nước mắt sau vụ của ba tôi và anh tôi mẹ tôi đã tiến thêm một bước nữa ngày hôm ấy tôi và mẹ tôi chuyển vào nhà ông ta ông ta và con ông ấy ra đón chúng tôi mẹ tôi bảo chào ba và anh đi con.

    -Chào ba và anh ạ .

    -Chào con nha Châu.

    -Chào em Châu.

    Ông ấy bảo người hầu đem đồ mẹ tôi và tôi vào trong phòng phòng tôi được trang trí rất đẹp và tinh xảo trưa ng hầu lên phòng và gõ cửa.

    -Cô chủ bà chủ gọi cô xuống ăn trưa ạ.

    -Tôi hiểu rồi .

    -vâng.

    Và cô hầu liền rời đi tôi liền mở cửa ra bước ra khỏi phòng và xuống lầu ăn trưa bước xuống ba và anh mới của tôi chào đoán tôi như con và anh em trong nhà và tôi đồng ý tiếp nhận họ tôi buông bỏ quá khứ và sống với hiện tại thôi ông ấy liền lên lời.

    -Con ngồi xuống ăn cùng bố mẹ và anh đi.

    -vâng.

    Tôi và ba mẹ và anh ăn vui vẻ cười đùa trong bàn ăn ngập toàn tiếng cười đùa hạnh phúc ăn song tôi liền xin phép rời đi .

    -Thưa ba mẹ và anh con xin phép lên phòng .

    -Con đi đi .
     
    Tình Thương Và Chiếm Hữu
    Hôn ước


    Tôi xin phép tôi liền rời đi và lên phòng tôi đóng cửa phòng lại và nằm xuống bấm điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ Hàn tân.

    - lý Châu cậu khỏe không??

    - Tớ khỏe

    - Mai chúng ta gặp nhau trên lớp nhé Lý Châu

    - Được Hàn Tân

    Tôi kết thúc cuộc trò chuyện và ngồi học bài tôi đang học bài bỗng nghe tiếng ngồi gõ cửa cốc cốc.

    - Cô chủ ông chủ kêu cô chủ xuống lầu có việc ạ.

    - Tôi hiểu rồi tôi xuống ngay.

    -Vâng ạ

    Cô hầu liền rời đi tôi liền xem đồng hồ mấy giờ rồi 5h rồi tôi liền chạy xuống lầu xuống dưới lầu tôi liền thấy một cặp cô chú trong rất quý tộc và người bên cạnh họ là con trai họ anh ta nhìn đẹp trai và có vẻ trầm tính ít nói.

    -Con xuống rồi à Thần Châu.

    - Vâng ạ, Con chào hai bác và anh ạ

    -Con anh nói chuyện lễ phép thật á anh sui

    - Bác quên giới thiệu bác là Liễu Giai còn bác gái là giang ly còn con trai bác tên Liễu Thần

    - Con ngồi xuống ghế đi chúng ta nói chuyện

    Gia đình hai bên nói chuyện vui vẻ tươi cười thì bỏng tiếng nói vang lên.

    - Chú cho con hỏi sân thượng ở đâu ạ

    - Lý Châu con dẫn anh lên sân thượng nói chuyện với con đi.

    Tôi ngại ngùng

    - vâng ạ

    Tôi liền dẫn ảnh lên sân thượng tầng 3 nhà tôi lên tới đó ảnh chỉ đứng đó trong một màn đêm toàn sao nhìn thật đẹp bỏng một tiếng nói cắt ngang suy nghĩ của tôi.

    - Cô không phải con ruột của gia đình này đúng không.

    -Đúng vậy.

    - Tôi hiểu rồi gặp cô trên trường nhé cô bé .

    Anh ta nháy mắt với tôi và liền xuống lầu tôi cũng đi theo sau gia đình cũng nói chuyện song và gia đình tôi liền đưa gia đình sui ra ngoài cổng .

    - Chừng nào qua nhà bác chơi nhé con dâu.

    Tôi ngại ngùng đồng ý

    - Vâng ạ

    Gia đình ấy liền rời đi lúc đó cũng 8h tối rồi ba tôi nói.

    - Ba với mẹ đi công chuyện xíu rồi về chút con đi ngủ trước đi .

    - Vâng .

    Ba mẹ tôi lên xe và rời đi tôi đi lên lầu và vô phòng tôi ngồi nghịch điện thoại một lúc đó khoảng 8rưỡi gần 9h tôi liền cất điện thoại rồi đi tắm trong lúc tôi tắm tôi nghe một tiếng tin từ điện thoại tôi phát ra tôi cũng ko để ý và tắm tiếp tắm song tôi liền thay đồ và ra tôi liền cầm điện thoại và thấy cả chục tin nhắn từ cô bạn thân của tôi cô ấy tên Đào Tuyết.

    - Xin lỗi mày tôi vừa mới tắm song nên không rep được tin nhắn mày .

    - Mà tao tưởng mày ngủ rồi .

    - Tao tắm thôi.

    - Ê lý Châu mai có thể tao không đi học được tại vì nhà tao có chuyện

    - ok tao biết rồi .

    - Thôi bye mày nha Lý Châu.

    - Bye mày Đào tuyết.

    Tôi liền cất đỉnh thoại và ngủ ngủ được một lúc tôi khát nước quá tôi liền đi xuống lầu để uống nước tôi đi vào bếp và uống nước tôi liền nghe tiếng khóc của ai phát ra từ phòng khách tôi liền đặt ly nước trên bàn và đi đến phòng khách tôi ngó lên nhìn mặt tôi liền hốt hoảng anh trai tôi đang nằm trên sopa và say tôi tiến tới đỡ anh ấy dậy và nói.

    - Anh làm gì mà uống bia nhiều thế .

    Anh ấy nhìn tôi và khóc .

    - Anh sai rồi , Anh sai rồi.

    - Anh nói gì vậy .

    Anh ấy liền ôm tôi và nói

    - Đừng rời xa anh , đừng rời xa anh

    Tôi đỡ cho anh ấy dựa và một lúc sau tôi bảo chúng ta lên phòng nha.

    - được ạ.

    Tôi liền anh ấy lên lầu vào phòng ngủ và đỡ ảnh nằm xuống tôi phải cởi những chứ trên người như giày khăng quàng áo khoát rồi tôi đang tính đi ra anh ấy liền nắm tay tôi và khóc .

    - đừng xa anh mà.

    Và kéo tôi vào nằm cùng anh ấy tôi ko thể nhích dù chỉ một chút nên tôi phải nằm đến sáng sáng anh ấy nhìn thấy tôi liền kếu tôi dậy.

    - Lý Châu em dậy đi anh xin lỗi đã làm phiền em hôm qua

    Tôi liền đứng dậy và chạy ra khỏi phòng và đóng cửa phòng lại tôi liền vào nhà vệ sinh để rữa mặt và mặt đồ đồng phục và xuống lầu ăn sáng xuống tới phòng bếp tôi thấy ba mẹ tôi đang vui cười.

    - Con chào ba mẹ và anh hai ạ

    - con ngồi xuống ăn đi rồi tài xế chở con và anh đi học

    - Vâng ạ

    Ăn song tôi và anh tôi liền bước ra cửa để tài xế chở đi học.

    - anh xin lỗi chuyện hôm qua mong em đừng để ý những câu anh nói hôm qua

    - Vâng

    Tài xế cũng tới tôi và anh liền leo lên xe đang đi giữa đường thì tôi bắt gặp Uyển Nhi là bạn cùng lớp .

    - Tài xế dừng xe.

    - anh bạn em đi bộ tội quá cho bạn ấy đi chùng chúng ta nha.

    - tùy em.

    Tôi liền xuống xe và kêu.

    - Uyển Nhi .

    Cậu ta liền quay đầu lại nhìn tôi tỏ ra ánh mắt chán ghét chê bai.

    - Uyển Nhi cậu đi cùng tớ và anh tớ tới trường đi chớ đi bộ sẽ trễ học đấy.

    - Được thôi.

    Cậu ta và tôi liền lên xe và đi tới trường .

    - Chào ~ anh nha em là bạn của Lý Châu cảm ơn anh và bạn cho em đi cùng nhé không biết anh và bạn cho em vô nhà chơi nha .

    - Hỏi em tôi đấy .

    - Không biết tôi về hỏi mẹ tôi đã.

    Lúc đầu tôi tưởng giọng cậu ấy bình thường mà tại sao dẹo dữ vậy tôi càng chờ nên ko thích cậu ấy vì cậu tôi có một chút nhan sắc mà đi khinh thường những cô ấy trong trường hoặc trong lớp tôi .

    - Tới trường rồi thưa cậu chủ cô chủ.

    - Cảm ơn ông .

    Chúng tôi liền xuống xe và đi lên lớp .

    - Anh Xuân Hàn~ chút ra căn tin ăn với em được không .

    - Tôi không rãnh cô phiền quá biến đi phiền thật .

    Mặt anh tôi có vẽ rất tức giận và muốn trách né cô ta còn cô ta thì có vẽ bực mình vì không lấy được thiện cảm tôi liền lên lớp và ngồi xuống bàn Uyển Nhi liền tiếng tới bàn tôi nói .

    - Lý Châu sao anh cậu khó tính vậy.

    - Tôi không biết chắc tại anh ấy ko thích cô tôi cũng không thích cô phiền thật biến đi nói chuyện mà ỏng ẻo như mấy con bị khuyết tật ý.

    - Cô có tin tôi đánh cô không.

    - không .

    - Cô

    - Nếu đánh được thì nói không đánh được thì biến chỗ khác.

    Cô ta tức giận và rời đi Một tiếng vỗ tay từ xa chuyền đến tôi nhìn cậu ấy lạ lắm dóng như là học sinh mới tôi cũng để ý nhiều.

    -Chào cậu tôi tên là Lý Mạc bắt tay làm quen được không .

    - Được chào cậu tôi tên là Lý Châu .

    Lúc đó có một cánh tay vương ra và tách hai tay của chúng tôi ra.

    - Ai vậy lý Châu .

    - Học sinh mới đấy Hàn Tân tên cậu ấy là Lý Mạc .

    - Ừ Chào cậu nha lÝ MẠC .

    - Chào cậu Hàn Tân.

    Trống đánh tôi liền vào chỗ ngồi .

    - Cả lớp đứng .

    - Được rồi các em ngồi đi hôm nay lớp chúng ta có một học sinh chuyển đến tới lớp ta tên là Lý Mạc em vào đi.

    - Chào các bạn .

    Bọn con gái lớp tôi la hét lên khi thấy mặt cậu ấy.

    - Được rồi giờ em ngồi cảnh Lý Châu đi.

    - KHÔNG ĐƯỢC.

    - Sao lại không được hả em Hàn Tân .

    - Ơ dạ không ạ .

    - Vậy chúng ta vô tiết nha các em .
     
    Tình Thương Và Chiếm Hữu
    ANH TÔI CÓ NGƯỜI THÍCH Ư?


    Khi học hết tiết tôi và Hàn Tân đi cùng nhau xuống lầu mà tôi quên mất .

    -Hàn Tân tôi bỏ quên cuốn sách ở thư viện á cậu ra cổng trước đi .

    - Được tớ hiểu rồi cậu ra sau nha .

    Tôi liền và chạy ngay lên phòng thư viện khi lấy sách song và bỏ vào cặp tôi nghe tiếng nói từ bên phía tay phải tôi phát ra .

    -Tôi thích cậu Xuân Hàn cậu đồng ý làm bạn trai tớ nha.

    -Tôi không đồng ý.

    Hả?

    Là anh trai tôi ư móc khoá trên quần tôi lỡ rơi xuống .

    - tạch tạch tạch.

    -Ai đó

    Anh tôi đang tiếng về phía tôi ôi không anh ấy sẽ phát hiện ra mất tôi liền phát hiện ra chỗ chốn tôi liền đi chuyển mà chốn vào khe một bênh là những cuốn sách bao phủ.

    - Ai đó ra đi đừng để tôi phát hiện ra nếu không không yên ổn với tôi đâu.

    Tiếng bước chân anh tôi và cô gái đó cũng rời đi tôi thở phào nhẹ nhõm tôi bước ra tìm lại chìa khoá tôi liền hoảng hốt .

    - Có lẽ khi nào anh ấy lấy rồi không toang rồi.

    Tôi liền chạy ra khỏi thư viện truoecs cổng mà một ánh mắt sát khí đang nhìn tôi .

    - Hồi nảy giờ em đi đâu tôi chờ em hơi lâu rồi đấy.

    - Em xin lỗi em quay lại sớm lấy ít đồ.

    -Ừ

    Anh ấy lạnh nhạt rồi bỏ lên xe tôi cũng kéo lên xe đến nhà tôi vsf anh ấy bước xuống để tài xế cất xe mới xuống xe tôi phí như bây vào trong và và chạy lên lầu tới phòng tôi liền thở thào nhẹ nhõm tiếng tin trong điện thoại phát ra.

    -Lý Châu cậu về nhà chưa tôi là Lý Mạc nè.

    - Tôi về rồi.

    - Mại cậu rảnh không tôi hẹn cậu đi công viên chơi .

    - Để tôi hỏi mẹ đã.

    - Được nếu đi được thì nhắn .

    - OK

    Tôi dừng nhắn và đi tắm và thay đồ và đi xuống tần ra ngồi sân ngồi bắm điện thoại tiếng bước chân tiếng tới chỗ tôi và ngồi xuống.

    - Đây có phải chìa khoá của em phải không??

    - Vâng đó là của em.

    -Ô~ EM ĐÃ NGHE RỒI ĐÚNG KHÔNG.

    -Vâng

    - ANH CẤM EM NÓI RA VỚI BẤT KÌ AI BA MẸ ĐI CHĂNG NỮA CŨNG KHÔNG ĐƯỢC.

    -Vâng .

    - Cô chủ cậu chủ vô ăn cơm ạ.

    Tôi liền chạy thật nhanh vào nhà bếp và ngồi xuống ghế .

    - Mẹ à .

    - Sao con.

    - Mại còn đi chơi với bạn còn được không bạn ấy qua rước con.

    - Được .

    - Vâng còn cảm ơn.

    Tôi vui vẻ và ăn cơm .

    -Con ăn song rồi xin phép bà mẹ anh con lên phòng .

    -Ừ.

    Tôi lên phòng vui vẻ và nhắn lại.

    -Lý Mạc mại tôi đi được.

    - Vậy hẹn mai nhé Lý Châu

    -OK

    Tôi cũng cất điện thoại và lên giường nằm ngủ để sáng mai còn dậy sớm để đi.

    - Gốc Gốc

    - Cô chủ , Cô chủ

    - Có chuyện gì vậy Ora ngáp~~.

    -Cô chủ Cậu lý Mạc đang đợi cô ở dưới lầu ạ .

    - Tôi hiểu rồi có xuống trước đi Ora.

    - Dạ cô chủ.

    Tôi liền rữa mặt,đánh răng,thấy đồ tôi liền chạy xuống lầu xuống tới lầu tôi thấy Lý Mạc đang nói chuyện với bà mẹ tôi còn anh tôi thì hơi trầm mặt có vẻ khó chịu.

    - Con xuống rồi à Lý Châu .

    - Dạ con xuống rồi ạ.

    -Chào Lý Châu.

    -Chào Lý Mạc

    -Ba mẹ anh hai tụi con đi trước ạ .

    - Ừ con đi đi.

    Tôi với Lý Mạc ra tới cổng chuẩn bị lên xe thì.

    -Lý Châu cho anh đi cùng với .

    -Lý Mạc cho anh mình đi cùng được không.

    -Được chứ.

    Lên xe và đi đến công viên DojKa tới trước cổng một công viện rộng và đẹp .

    Chúng tôi vào một cái quán trọng công viên đó và ngồi xuống.

    -Cậu dùng gì Lý Châu.

    -Chào tớ bánh bánh mì và trà.

    -Nếu cậu đi cho tôi ly cà phê luôn nha.

    Cậu ấy liền rời đi một bóng xa xa nhìn quen nhờ hình Như là Uyển Nhi thì phải mà thôi kệ đâu liên quan tới mình tôi cuối đầu xuống và xem điện thoại .

    -Lý Châu và anh Xuân Hàn chào hai người nha tình cờ gặp hai người ở đây.

    Tôi và anh tôi im lặng cô ta lại gioẽ cái thói õng ẻo ra nữa rồi.

    - Anh~ à sao anh lạnh nhạt với em vậy cho em ngồi cùng nha.

    -Tùy cô mà tránh xa tôi ra một chút .

    -Ơ anh.

    -Tôi quay lại rồi đây.

    -Trà và bánh mì của Lý Châu đây.

    -cafe của anh đây.

    -Cảm ơn nha thằng nhóc.

    -Ừ ông anh.

    -Lý mạc cậu cho tớ ngồi cùng nha .

    -Biến .

    Tôi nghe bực mình và tôi liền bực mình và rờI đi .

    - Ê đi đâu vậy.

    - Vệ sinh .

    - Ừ đi con heo.

    - Ừ ông anh già.

    Tôi liền bước vào nhà vệ sinh nhanh chóng rữa mặt và đi vệ sinh khi tôi quay lại thì không thấy ai hết tôi tính lấy điện thoại ra thì tôi nhớ lại mình bỏ quên trên bàn hình như ai lấy mất rồi tôi liền ra trước cổng đứng đợi có khi họ ở trong đó chưa ra tôi đứng đợi tới trưa tới chiều mà không có họ và công viên cũng đóng cửa tôi đành đi bộ về đang đi trên đường bỗng một tiếng nói từ phía sau tôi phát lên.

    - Này Lý Châu giờ này cháu còn đi đâu đấy người nhà cháu đâu .

    -Chào chú Hàn Băng cháu đi chơi mà lỡ lạc mọi người rồi cháu cũng đỡ đâu mất điện thoại rồi.

    -hic hic hic .

    -Thôi nín lên xe chú chở về cho.

    -Vâng.
     
    Tình Thương Và Chiếm Hữu
    Sợ hãi


    Trên đường đi chú ấy nói.

    -Để chú nới ba mẹ và anh con biết để họ khỏi đi tìm.

    -Vâng ạ

    -Tôi đang chở con anh về đấy anh khỏi bảo gia đình đi tìm Lý Châu.

    -Vâng cảm ơn anh.

    Tắt máy và chú tôi đưa tôi về nhà về tới nhà mặt ba mẹ tôi có vẻ lo lắng còn anh tôi có vẻ tức giận .

    -Thôi anh chị đưa cháu vào nhà đi em đi về ạ .

    -Thôi em về đi tối rồi tạm biết em .

    -Ba mẹ cho con lên phòng trước ạ .

    -Con đi đi.

    -Tôi liền chạy nhanh lên lầu và lao vào phòng như một cơn gió tôi thở phào nhẹ nhỏm anh tôi có vẻ rất tức giận tôi cũng không nghĩ nhiều và đi vào phòng tắm .

    Cốc cốc từ cửa phát ra tôi liền cuốn khăn tắm ra mở khé cửa ra nhìn đạp vào mắt tôi là sát khí của anh tôi anh tôi tính đẩy cửa đi vào thì nhìn thấy khắn tắm trên người tôi anh ấy ngại ngùng và bỏ đi xuống lầu tôi.

    Tôi liền chạy vào nhà tắm và thay đồ và chạy xuống lầu .

    -Chào ba mẹ con xuống rồi ạ.

    -Ngồi đi con.

    -Anh đâu ba mẹ .

    -Anh con làm gì mà ba mẹ kêu hoài không xuống chút con đem đồ ăn lên phòng cho anh con được không.

    -Vâng được ạ.

    -À ba mẹ quên nói tối này bà mẹ sẽ đi công tác con và anh con ở nhà chăm chỉ học hành ba mẹ sẽ để lại thẻ cho hai con sài .

    -Vâng ạ.

    Tôi liền ngồi vô bàn và ăn tối vui vẻ cùng gia đình.

    -Thưa ba mẹ con ăn song rồi .

    -Con đem đồ ăn lên cho anh con chó mẹ đi.

    -Vâng .

    Tôi liền bưng khay đồ ăn lên phòng và gõ cửa .

    -Ai .

    -Em nè.

    -Vào đi.

    -Vâng.

    Tôi đẩy cửa đi vào và đặt đồ ăn xuống và nói

    -Anh ăn đi mà sao anh không xuống lầu ăn vậy.

    -Bận.

    -Em hiểu rồi em đi đây.

    Tôi liền bước sang phòng tôi và đóng cửa lại và ngồi vô ghế học bài mắt tôi từ từ hạ xuống và ngủ gật trên bàn học .

    -Cô chủ Cô chủ.
     
    Back
    Top Dưới