Ngôn Tình Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 60: 60: Ép Buộc Kết Hôn


Bắt đầu từ hôm đó cô không phiền tới anh cũng trôi qua 3 ngày sau.

cô cứ ăn chơi trong bar đến gần sáng mới về.

Cô về nhà trong tình trạng say xỉn ngồi mạnh xuống sofa vứt túi xách qua một bên.
Đan Thanh lúc tối có nhắn tin cho cô rằng "Chị không về, hôm nay chị ở nhà Alan"
Oa? Hay thật ai cũng bên cạnh người yêu đến bỏ cô hết như vậy sao.
Bất ngờ chuông cửa vang lên, vì không muốn phiền người làm muốn để họ nghĩ ngơi nên cô lảo đảo đi ra ngoài mở, nhìn thấy người trước mặt đang đứng đó cô có phần ngạc nhiên.
- Tại sao anh lại ở đây? (cô nhướn mắt nhìn)
- Em uống say sao?
- Đó là chuyện của tôi.
- Mở cửa có chuyện muốn nói.
- Không mở.

Giỏi thì đứng đấy mà đợi.
Cô nói xong quay đi định đi vào thì Vũ lại cất tiếng.
- Nếu không mở cửa, tôi phá cửa đó?
- Anh nghĩ sức anh có thể?
- Một mình thì không nhưng nhiều người thì không biết?
- Giỏi lắm..( cô không cãi lại được)
Cô mở cửa mặc cho Vũ đi vào, mặc dù bề ngoài là tức giận anh nhưng trong lòng lại có một chút nhớ nhung.

nếu không sao cô lại mượn rượu giải sầu chứ.
Bước vào nhà cô tỉnh cả rượu, rót 2 ly nước rồi ngồi xuống nhìn anh.

Ánh mắt chăm chú nhìn từng hành động của cô từ anh khiến cô bị mất tự nhiên, nhất nhất cử nhất động đều bị anh nhìn thấy cô khó chịu hỏi.

- Anh nhìn gì thế?
- Nhìn em.
- Muốn gì nói nhanh đi tôi mệt.
- Một người thì làm việc gần sáng, một người thì đi uống rượu tới gần sáng.
- Anh thôi cái kiểu nói móc nhau đi.

Anh cũng có uống mà.
- Tôi đi bàn việc mới sử dụng nó.

Có như em sao?
- Mặc kệ tôi.
Cô cười khẩy nói, bất ngờ anh chòm tới chóng hai tay lên thành ghế đè cô ngã vào ghế.

Cô hơi bất ngờ nhìn anh, cảm nhận được nhịp tim mình đánh loạn cả lên.
- Rõ ràng là vẫn còn cảm giác.
- Anh nói vậy...có ý gì?
- Kết hôn.

Tôi và em kết hôn.
Những câu đó cứ lặp đi lặp lại trong cô nó có thể thốt ra như câu nói đùa trong gương mặt đầy trêu chọc của anh làm cô tức giận đẩy mạnh anh ra đứng lên.
- Dễ dàng thật, tôi không muốn đem chuyện này ra đùa.
- Chẳng phải trước đó em một hai muốn tôi quay về sao?
- Cũng chẳng phải vừa mới vào hôm trước anh xua đuổi tôi sao?
- Nếu đã muốn bên cạnh tôi như vậy, thì đừng đi lòng vòng.

Kết hôn đi.
- Không.

Bởi vì cái tôi cần là tình yêu không phải ràng buộc.
Cô quay lưng đi, định chạy lên phòng liền bị anh chạy theo kéo tay lại.

Cô vùng vẫy đẩy anh ra nhưng anh lại dùng sức mạnh hơn bế cô lên phòng đóng mạnh cửa lại.
Cô vùng vẫy nhảy xuống khỏi tay anh nhìn anh tức giận, cả hai đều nồng nặc mùi rượu.

Không ai còn đủ tĩnh táo nữa.
- Anh muốn làm gì.
- Cho dù không muốn quay về với em, tôi cũng không cho em được cái quyền bên cạnh người khác.

- Anh đang nói cái gì vậy hả?
- Thằng đó cho dù tốt thế nào, cũng không bao giờ bằng tôi.

Bởi vì thứ tôi không cho không ai lấy được.
- Tôi thật sự không hiểu nổi......
Cô chưa nói hết câu anh liền lao tới ôm chặt cô đè cô xuống giường hôn cuồng nhiệt khiến cô không chống cự được vì bị anh giữ chặt.

Do quá bất ngờ không kịp né tránh mà bị anh chủ động biến cô bị động cố quay mặt đi né cái hôn của anh nhưng cũng vì lẽ đó mà nụ hôn dần chuyền xuống cổ.

Cô cố né tránh nhưng không được, bởi vì hơi ấm từ môi anh khiến cô bị cuốn vào với nhịp điệu ấy vòng tay ôm lấy cổ anh đáp lại.

Từ mạnh bạo chiếm đoạt trở nên nhẹ nhàng ôn nhu hơn.
Sáng sớm đã sức cạn lực kiệt, vừa mệt vừa mỏi đến mức cô trở mình cũng thấy cực nhọc, ánh sáng của buổi trưa len qua màn cửa khiến cô không chịu được mở mắt, bên cạnh cô chính là một người đàn ông quen thuộc.

Cô nhận thức được việc cả 2 vừa làm mấy tiếng trước cô bật người ngồi dậy rồi ôm đồ chạy vào phòng tắm.
Bước ra trong trạng tháng chỉnh chu sạch sẽ sau khi tắm gội, cô nhìn thấy anh.

Anh đã thức dậy mà không thiết mặc quần áo vào.
- Tôi...!(Cô lắp bắp không biết nói gì)
- Làm gì đó thì cũng đã làm rồi! Đợi tôi tắm rồi nói chuyện.
- Tôi biết rồi.
Cô quay đi bước ra khỏi phòng, chưa bao giờ cô phát hiện bản thân trở nên lúng túng như vậy trước một người.

Đúng là đây không phải lần đầu tiên của cô và anh nhưng đây lại là lần đầu tiên sau khi làm gì đó xong cô lại đối diện với anh.

Cảm giác này cũng chẳng khác gì đầu làm chuyện ấy cả!
30 phút sau!
Cô ngồi dưới nhà lúng túng không biết làm gì, anh từ trên bước xuống trong một bộ đồ chỉnh chu, cô không dám nhìn thẳng mà cứ né tránh ánh mắt của anh.
- Tôi sẽ chịu trách nhiệm cho việc này.
- Không cần, anh cứ coi như đó là tình 1 đêm.
- Em đi chuẩn bị giấy tờ liên quan, chúng ta đi đăng kí kết hôn.
- Tôi đã nói không cần.
- Tôi không muốn trở thành một thằng đàn ông tồi.
- Cứ coi tôi như những cô gái anh đã từng, lên giường được rồi thôi.
- Tôi phân biệt được đâu la cuộc chơi đâu là cuộc đời.
- Tại sao anh muốn cưới tôi?
- ...!(anh nhìn cô không chớp mắt)
- Không trả lời được thì không cưới.

Nếu là vì trách nhiệm thì không cần.
- Tôi có thứ này cho em xem.
Vũ lấy điện thoại, cô lại linh cảm chắc chắn có gì đó liên quan cô mà còn chắc chắn bất lợi cho cô nữa.

Anh đưa trước mặt cô một tấm ảnh vừa chụp cách đây vài giờ lúc cô và anh đang ngủ bên nhau.

Có vẻ như anh biết trước cô sẽ không đồng ý nên mới dùng cách này đây mà.
- Anh...!Anh bi3n thái vô liêm sỉ vừa thôi.
- Vì lợi ích của mình, nói tôi tâm thần phân liệt tôi cũng không chấp.
- Anh....!
Cô tức giận giơ tay giật lại điện thoại nhưng không được, không lẽ cô lại phải chấp nhận phải lấy một người coi mình một người phiền phức cho dù có yêu cô cũng không muốn là gánh nặng cho khác.
- Anh là đang muốn ép tôi tới vậy sao?
- Nếu không kết hôn thì tấm ảnh này sẽ được hàng triệu người chiêm ngưỡng.
- Anh dùng thủ đoạn với tôi à?
- Tôi nhúng nhường lắm rồi ấy chứ? Em cũng biết với sức của tôi sẽ làm cho bức ảnh này lan rộng tới đâu mà.

Em đang là tổng giám đốc của Vương Thị quyết định làm cho hình ảnh mình đẹp hay xấu là em tự chọn.
- Được, kết hôn thì kết hôn.

Nhưng anh phải xoá ảnh.
- Vậy đi đăng ký kết hôn trước, sau đó sẽ tổ chức hôn lễ sau.

Chiều nay tôi rước em.
Nói xong anh quay lưng đi ra khỏi nhà cô lên xe chạy đi.

Trong khi cô bàng hoàng tới mức không còn biết phải làm gì nữa? Cô biết anh sẽ không từ bất cứ thủ đoạn nào để có được cô.

Chỉ một tấm ảnh đương nhiên không liên luỵ tôi mấy nhưng Vương Thị thì có, mà thực sự cô cũng rất muốn kết hôn với anh nhưng không phải trong hoàn cảnh như thế này...
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 61: 61: Thông Báo Kết Hôn


Chiều hôm đó, anh nhanh chóng chở cô đi đăng ký kết hôn, mà cả 2 cũng chưa thông báo gì cho ai cả.

Đến tối về, anh chủ động mời mọi người đến nhà có mặt đông đủ người thân bạn bè hai bên.
- Hôm nay tôi muốn thông báo một chuyện.

Con và An Kỳ đã đăng ký kết hôn và chuẩn bị tổ chức hôn lễ.
Câu nói thốt ra làm tất cả đều bất ngờ, ai cũng nhìn cô và anh không chớp mắt mà hình như cũng chỉ có cô là thấy khó xử, ngượng ngùng còn anh vẫn điềm tĩnh ngồi đó như chưa có gì cả!
- Hai đứa??? (Ba mẹ anh cười tủm tỉm)
- Ba mẹ, con đã tìm được con dâu cho hai người rồi đây.
- Việc cưới hỏi cũng không muốn ép buộc hai đứa, để hai con cứ việc chuẩn bị những thứ mình thích.

Hai bên gia đình sẽ hỗ trợ.

(mẹ Alice cười nói)
- Con cám ơn mẹ.( cô ôm chầm lấy bà)
Đến khuya mọi người đều đã về chỉ còn cô, Đan Thanh, Alan, Tiểu Mỹ, Quốc Thiên, Leon và anh ở lại cùng nhau trò chuyện.
Bất ngờ Leon đứng bật dậy cười hớn hở.

Bên ngoài là một cô gái nóng bỏng chạy một chiếc xe đỏ sang trọng tới đón.
- Tôi không ở đây với mọi người nữa, tôi phải đi vui vẻ rồi.
- Đúng là đàn ông! (cô chề môi nói)

- An Kỳ tiểu thư à, bên cạnh cậu bây giờ tôi thừa rồi.

(Leon vỗ vai cô rồi quay lưng đi trong phấn khởi)
Một cuộc hôn nhân diễn ra không một chút chuẩn bị trước, cô bị ép phải dọn tới nhà anh, không hiểu sao còn tận 1 tháng mới làm lễ cưới nhưng bây giờ đã là vợ người ta.
Ngày đầu tiên cô đến nhà, cả đêm anh không về.

Ngày thứ hai, về rất khuya và lúc ấy cô đã ngủ.

Ngày thứ ba, tôi vừa chuẩn bị bước vào phòng ngủ thì chuông cửa vang lên, người làm ra mở còn cô thì tiếp tục mở cửa bước vào phòng như không quan tâm mặc dù cô có để trong lòng.

Nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra, cô biết anh vào phòng cô nhắm mắt lại giả vờ như đã ngủ để tránh né.
Anh bước lại càng gần cô càng cảm nhận rõ những luồng khí lạnh ngắt, cô quay trở mình quay lưng lại với anh.
Anh ngồi xuống rồi từ từ kéo chăn nằm xuống cạnh cô khiến cô hơi bất ngờ.

Mấy hôm nay cô và anh hoàn toàn không chạm mặt nhau, bây giờ anh như thế cô có hơi không chịu được.

Vừa định quay sang ôm anh thì anh đã nhanh hơn một bước kéo cô ôm vào lòng cô mở mắt ngước lên nhìn anh, anh đã nhắm mắt rồi nói.
- Ngủ đi!
Hai chữ thôi đã khiến con tim cô như bùng cháy không thể tắt được nữa.

Cô nhắm mắt ngủ một giấc yên bình cho đến sáng hôm sau thức dậy, Vũ đã đi làm.
Cô bước xuống giường tắm rửa thay đồ rồi hẹn Đan Thanh đi dạo nhưng chị ấy lại bận.

Bởi vì buồn chán nên cô đã đến Hàn thị tìm anh.

Vừa đặt chân xuống ra khỏi xe, một chiếc xe khác chạy lao tới khiến cô hốt hoảng, cũng may chỉ là vượt mặt cô.

Chiếc xe đậu vào bãi một cách ung dung ngay cả chủ chiếc xe cũng vô ý như vậy.

Cô tức giận bước tới.
- Sau này lái xe cẩn thận 1 chút ạ.
- Tôi chạy có gì không cẩn thận?
- Cô có nhìn thấy mình xém đụng vào người khác không? (cô kiềm chế tức giận)
- Đụng chưa? Chừng nào đụng đi rồi hãy tính.

(Cô gái đó quay đi)
Nếu xã hội ai cũng xấu tính như thế chắc chắn không thể phát triển được.

Cô đứng đó nói sau lưng, cô gái kia dừng bước quay lại nhìn cô cô chỉ cười rồi quay đi vào thang máy đặc biệt dành cho anh phía dưới để lên phòng Vũ vừa hay khiến cô gái kia tức giận tới mức cứng cả họng.
Bước tới phòng anh cô mở cửa đi thẳng vào, Vũ ngước lên thấy cô chỉ chớp mắt cười nhẹ rồi lại hỏi.
- Em tới đây có chuyện gì sao?
- Không có chuyện em không tới được sao?
- Tối qua ngủ có ngon không?
- Quả thực lâu rồi không ngủ được ngon như vậy?
- Có giống cảm giác đi du lịch với bạn trai cũ không?
Câu hỏi móc méo đó khiến cô khự lại, nhíu mày nhìn anh.

Nghiêm túc hỏi anh một câu mà muốn hỏi từ mấy ngày trước.
- Anh nói người đàn ông nào? Là ai?
- Em giả vờ không biết hay thực sự không biết? Đừng nói là nhiều quá nên không thể nhớ hết! (Vũ nhếch môi nói)
- Anh thôi cái cách nói như vậy đi? Tôi đã làm gì khiến anh phải đối xử như vậy? (cô không kiềm chế được quát lớn)
Vừa là ra đường thì hết chuyện này tới chuyện khác kéo tới.

Hôm nay là cái ngày gì với cô vậy không biết.

Có thể nào cho cô biết người đàn ông đó là ai không? Sao cứ phải nhắc tới một người tôi không hề biết.

Không tên không họ không một chút thông tin rồi cứ lấy đó mà gây chuyện với cô.
- Tôi nói cho em biết tốt nhất là em và hắn chấm dứt đi nếu không tôi sẽ không tha cho hắn ta đâu?
- Cho dù người ta là ai, anh cũng lấy tư cách gì gây sự?
- Tôi không có tư cách? Phải...tư cách gây sự không có.

Nhưng tư cách là chồng em để giết hắn luôn thì có.

- Anh...!vô lý quá đấy..
- Để tôi gặp hắn thì em sẽ biết tôi còn ác hơn thế nữa chứ không vô lý thôi đâu.
Cô bực tức nhìn anh vẫn thản nhiên nói, không hiểu ai đã làm gì khiến anh nghĩ tôi có người khác rồi lại nói cô là một người lăng nhăng? Bất giác cô cười nhìn Vũ anh thấy vậy nhìn nhíu mày.

Cô từ từ bước lại gần anh, đứng trước mặt trêu chọc.
- Là anh đang ghen?
- Tôi? Ghen sao? Không hề..

(Anh lớn giọng rồi quay đi)
- Rõ ràng anh chột dạ!
- Tôi không có là em tự suy diễn.
- Vậy sao? Ghen rồi rõ ràng đã ăn phải giấm chua rồi?
Cô cười lớn, nhìn thấy anh càng che giấu cảm xúc cô càng thích thú mà cười lớn hơn trêu ghẹo anh.
Bất ngờ Vũ kéo tay cô mạnh mẽ làm cả người cô ngã xuống đùi anh một nụ hôn phớt qua môi làm cô ngưng cười.

Cô trừng mắt bất ngờ nhìn anh?
- Tại sao không cười nữa?
- Vô sỉ...!(cô nhăn nhó)
- Tôi còn có thể hơn thế?
Nói xong, anh ghé sát môi cô mỗi lúc một gần khiến con tim cô như động lại, từng nhịp tim trở nên đập mạnh hơn, hơi thở dồn dập...........
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 62: 62: Bạn Gái Tìm Đến


"Cạch" khi môi hai người gần chạm vào nhau, một tiếng mở cửa có thể phá tan tất cả.

Cô giật mình định đứng lên, lại bị Vũ kiềm chặt, cô vì ngại nên cố chóng cự đứng lên nhưng cũng không che mắt được người kia.
Cô gái đó nhìn cô với ánh mắt bốc hoả như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.

Cô quay sang anh thấy anh hơi bất ngờ khi nhìn cô ta cô bắt đầu nghi ngờ bọn họ có gì đó?
- Cô gái này là ai? (cô ta chỉ thẳng mặt cô)
- Là người cô gặp ở bãi đậu xe.

(cô cười nhạt nói)
- Tôi không hỏi cô, im miệng cho tôi? (Cô ta hất mặt nói)
Cô vừa định lên tiếng thì Vũ đã mở lời trước.
- Tôi đã cho cô vào đây sao? Cô đến làm gì?
- Anh hỏi em sao? Em là bạn gái anh sao không được quyền tới tìm anh.
Tôi càng ngạc nhiên hơn với hai chữ "bạn gái".

Cô ta vừa nói là bạn gái Vũ, rốt cuộc là sao? Cô quay sang nhìn Vũ anh cũng vừa lúc quay lại nhìn cô
- Sao vậy? Biết tao là bạn gái rồi nên hồ ly tinh như mày có thể biến khỏi đây trước khi tao còn đủ sức chịu đựng.
- Cô cho tôi là hồ ly tinh?
- Không lẽ tao phải coi mày là thiên thần! Biến!
Cô biết bản thân cô nếu còn không đuổi con người này đi thì có thể án mạng sẽ xảy ra đó bởi vì sức chịu đựng của cô là không có.

Nếu đó là tổn thương tới trái tim của cô!
Vũ đứng thẳng lên, vẻ mặt lạnh lùng tức giận định cất tiêng nhưng cô không cho, liền khoác lấy tay anh làm anh bất ngờ nhìn cô.

Cô cố nở nụ cười khiêu khích nhìn cô ta.
- Cô ta tên gì vậy Vũ..

(cô hỏi bằng giọng đầy ngọt ngào)
- Anh không nhớ, anh thật sự không...!(anh định giải thích)
- Vây em tên là gì hả anh? (cô đứng sát hơn)
- Vương An Kỳ! (anh cười nói)
Chính vì thế mà càng khiến cô gái kia tức giận hét lên...
- Tao tên Tâm Ly, mày nhớ cho rõ.
- Sao? Ly Tâm? À không là Tâm Ly.
Cô cười chọc tức rồi bước tới gần hơn, Vũ lo lắng đi theo cô.

Có lẽ anh cũng biết sức đánh người của cô vì cô nghĩ anh đã từng nên biết rõ.
- Mày dám! (cô ta giơ tay định tát cô)
- Cô thử xem..( Vũ hét lên)
Chính cô cũng bất ngờ trước sự tức giận này của anh không nghĩ anh lại hét lớn và gương mặt trở nên đáng sợ như thế.

Nhưng cũng không quá thể hiện rõ ra ngoài vì không muốn Tâm Ly biết cô đang nghĩ gì!
- Em là bạn gái anh đó!
- Giữa vợ và bạn gái? Cô nghĩ đàn ông sẽ chọn ai? Một là nhà hai là bãi rác? Người ta sẽ chọn ngủ ở đâu?
- Vợ....!Con nhỏ này...!(Tâm Ly hốt hoảng nhìn cô)
- Đừng có con này con kia, là Vương An Kỳ..!!
Cô cười nói nhẹ nhàng sau đó khoác tay Vũ kéo anh né qua một bên, rồi đưa tay chỉ ra phía cửa nhìn Tâm Ly.

Muốn đuổi thẳng cô gái không biết lịch sự đó đi.
Tâm Ly tức giận nhìn cô rồi bỏ đi, có vẻ do tự nhận thấy bản thân đã quá đủ xấu hổ.

Vừa lúc cánh cửa khép lại chỉ còn hai người, cô buông tay anh tắt luôn nụ cười.
- Bạn gái tìm đến tận đây??
- Chuyện này...
- Mấy ngày trước không về nhà, tôi đã cho rằng anh bận làm việc nhỉ.

Cô cười nhạt muốn bước đi ra khỏi phòng, không muốn ở lại thêm bất cứ một giây phút nào.

Vũ nắm lấy tay cô nhìn cô bằng ánh mắt mơ hồ không rõ.
- Em cho rằng việc tôi ra ngoài chơi gái là do thú vui?
- Cho dù là do cái gì? Thì tôi cũng không cảm thấy mình được tôn trọng.
- Tôi nói tôi không làm gì cô ta em tin không?
- Đương nhiên là không.

Tôi muốn về nhà làm ơn bỏ tay ra.
Cô giằng tay ra khỏi tay anh tức giận nhìn anh, phản ứng của cô lại khiến anh tức giận nhìn cô rồi nói lớn.
- Việc em với người đàn ông khác cười cười nói nói.

Em cho rằng tôi chấp nhận được sao?
- Tôi nói là không có ai cả, tại sao anh cứ cho
rằng tôi có người khác.

Cho dù là có thì sao? Anh cũng có đấy thôi.
Cô bực bội đi ra khỏi phòng làm việc của anh tức giận bỏ chạy ra khỏi công ty, cô lên xe chạy thẳng một mạch bỏ anh phía sau chạy theo không kịp.

Cô lái xe nhanh tới mức có thể không thể tin được.

Cảm thấy bản thân vừa bị oan lại còn phải đối mặt với một cô gái không quen không biết tự nhận là bạn gái của chồng mình, có điên lên không chứ.
Tôi dừng xe ở một cô viên khóc nức nở cảm thấy bản thân như bị phản bội.

Không một ai có thể hiểu việc mình yêu một người nhưng bên ngoài lại vờ như không quan tâm đến khi bị lừa dối chỉ có thể khóc một mình, không thể trách móc, không thể than thở.

Cô về nhà là lúc chiều, căn nhà vừa lạ lại vừa quen khiến cô càng thấy trống rỗng, vẫn là tình trạng như thế, không một ai ở nhà ngoài người Từ quản gia và cô.

Bất ngờ Đan Thanh từ ngoài chạy xe vào, cả tiểu Mỹ cũng đến cùng.

Cô liền vui trở lại dù sao thì buồn cũng không giải quyết được gì.
- Hai người đến thôi sao hai ông anh kia đâu rồi?
- Alan với Quốc Thiên đi với Chính Vũ mà? Em không biết hả? (Đan Thanh ngạc nhiên)
- Đúng là không biết thật? (cô cười trừ)
- Chị sao vậy An Kỳ? (tiểu Mỹ nhìn cô)
- Không sao, chị bình thường mà..
Lẽ ra cô đã vui vẻ rồi, không biết làm sao lại nhắc tới cái tên đó tâm trạng liền chùn xuống.
- Mà nè, hai người có thấy Vũ bị điên rồi không?(cô bắt đầu khó hiểu)
- Chuyện gì?
- Thì dạo gần đây, em nhớ bản thân cũng không có qua lại với nam giới nào, mà không hiểu sao cái tên đó cứ nói em có đàn ông khác? Vốn dĩ em cũng rất muốn biết người anh ta nói là ai đó? (cô vừa khó chịu lại vừa tò mò)
- À, không chừng cái tên đó hiểu lầm đó.
- Ừ ừ, em cũng nghĩ là có hiểu lầm còn không là do Vũ tự biên tự diễn để ép chị kết hôn.

Còn có thể giấu được tình cảm của anh ấy không cho chị biết.
- Thật không? (cô nghi ngờ)
Đương nhiên là nghi ngờ hai con người này, từ lời nói tới ánh mắt đều trái ngược nhau.

Chắc chắn hai con người này biết chuyện gì đó đây mà.
- Trời chị nói dối có lợi gì đâu.(Đan Thanh cười trừ)
Cô nhìn càng nghi ngờ hơn, nhíu mắt lại tra hỏi, chắc chắn liên quan.

Thấy cô không tin cũng dường như bị lộ chuyện nên Đan Thanh thở dài nói!
- Thì...chị thấy anh cứ che giấu tình cảm với em.

Nên chị giúp em kiểm tra nó một chút.(Đan Thanh nhìn cô hối lỗi)
- Hay ha, không những không nhìn thấy được mà con bị anh ta nói lên nói xuống.

Người đàn ông đó là ai chị khai đi? (cô bĩu môi nhăn nhó)
- Thì là bạn của Leon chị đã làm gì đâu chỉ là nói với Leon rồi cậu ta nói người đó bạn đó.

Chị vô tội...!!
- Chị mà vô tội? Tội của chị là lớn nhất đấy.
Cô bất mãn nhìn bộ dạng như vô tội của Đan Thanh vừa tức cười lại vừa không biết nói gì thêm nữa mấy cái con người này thật là sao lại phiền phức cho cô vậy chứ??
- Chuyện này cả Thiên và Alan cũng không biết, chị sợ hai người đó sẽ khai.
- Ngày mai hẹn bạn của Leon cho em sẽ xử tội từng người luôn!.
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 63: 63: Lâm Thiên Vỹ


Buổi tối, cô cùng Đan Thanh và tiểu đến chổ hẹn với Leon và bạn của Leon để nói rõ.

Vừa bước vào quán, tôi lập tức nhìn thấy Leon đang ngồi cạnh người đó.

Cô nhớ hình như đã gặp người này rất quen mà không nhớ rõ đã gặp ở đâu.

Cô đi nhanh tới ngồi xuống không muốn mất thời gian mà vào thẳng vấn đề.
- Xin hỏi anh là?? (Cô lên tiếng)
- Tôi là Lâm Thiên Vỹ, cứ gọi tôi là Vỹ được rồi.
- Xin chào, tôi là Vương An Kỳ? Hôm nay tôi phiền anh tới đây là để nói với anh một việc.
- Cô không cần nói, tôi sẽ nói luôn.

(Vỹ bất ngờ cười chặn trước những lời nói của cô)
- Tôi là bạn trai cũ của Vương An Kỳ thật! Tôi về đây là để giúp cho dì Vương tức là mẹ nuôi của cô dì Alice.

Tôi nghe nói cô đang bị điều tra thân thể thật sự sau việc cô và chồng sắp cưới bị truyền tin tức ra ngoài.

Bởi vì trước đó khi An Kỳ còn sống được biết tới là quen với tôi, sau này khi cô ấy ra đi tôi cũng rời khỏi Anh vì cú sốc lớn quá nhưng chuyện đó thì không ai biết vì nhanh chóng có người mới thay thế vị trí của An Kỳ là cô.

Nhưng có một điều, chuyện của chúng ta mọi người vẫn cho là còn yêu nhau.

Bất ngờ tin cô sắp kết hôn mà người đó không phải tôi.

Đương nhiên đối thủ công ty cũng nên kiếm chút lý do chứ.

Vì thế tôi về đây là để ra mặt cạnh tranh với Hàn Chính Vũ để mọi người nghĩ rằng cả tôi và anh ta đều giành cô.

Như vậy người ta chỉ cho rằng tình tay ba bình thường chứ không hề có ẩn khúc hay kì lạ nào.
- Theo như Thiên Vỹ nói thì, nếu bên kia tìm manh mối lí do tại sao lại có khác biệt về bạn trai của An Kỳ như vậy chắc chắn sẽ tra ra An Kỳ thật đã chết.

Nên anh mới bỏ nước Anh đi.

Còn nếu bây giờ anh quay về và ra mặt giành lại An Kỳ hướng suy nghĩ của họ sẽ cho rằng do năm xưa hai người chia tay trong âm thầm nên mới mỗi người một cuộc sống, sau này khi An Kỳ và Chính Vũ yêu nhau anh mới quay về giành lại.

Vậy thì hướng điều tra thân thế của An Kỳ không còn nằm trong suy nghĩ của họ.

Bị chúng ta đánh lạc hướng? (Đan Thanh phân tích thêm)
- Đúng là vợ chủ tịch Alan, trợ thủ giỏi bên cạnh An Kỳ.Tại sao xung quanh tôi toàn người giỏi vậy? (Thiên Vỹ cười nhìn bọn cô)
- Vì là người kinh doanh, cách đối phó này cơ bản thôi.
Khó trách khi cô nhìn người đàn ông này đã thấy quen vì cô từng vô tình nhìn thấy ảnh của họ chụp chung.

Nhưng lí ra lúc đầu anh ta phải ra mặt và nói cho cô biết sớm, sao lại phải ẩn ẩn núp núp, làm không biết đường để mà xử lí với Vũ cô nghĩ thế liền vừa nhẹ nhõm vừa có chút lo sợ.
- Vậy nếu công ty đối thủ mà anh nói có thể điều tra ra tôi là giả mạo thì sao? (cô có phần không an tâm)
- Hình như cô lo yêu quá nên không còn bản lĩnh nữa rồi.

Cô của hiện tại là Vương An Kỳ không phải Trương Phương Linh.
- Ý của anh??
- Trước mặt Hàn Chính Vũ cô có thể là 1 Trương Phương Linh trẻ con, ngốc nghếch nhưng đối với xã hội cô chính là 1 Vương An Kỳ thông minh, tự tin, bản lĩnh và kiêu ngạo không ai có thể làm gì được cô.
- Nhưng thân phận không giấu được cả đời?
- Nhưng ngay lúc này cần phải giấu, vì trước khi mẹ Alice giao toàn bộ tài sản cho cô, cô không được để ai biết thân phận của mình.

Cô đã quá đủ thời gian để con nít với tên Vũ rồi, bây giờ cô lớn được rồi.
- Ý của anh, tôi phải nhận anh là người yêu cũ và xem như anh thật sự về giành tôi, lẽ ra Vũ phải biết để cùng diễn chứ?
- Nếu anh biết, cô nghĩ biểu hiện của anh ta có đạt được như hôm nay không? Càng không biết anh ta sẽ dễ dàng khiến người ta tin, anh ta thật sự là vì An Kỳ mới dám đối đầu với bạn trai cũ của An Kỳ để tranh giành.

Mà như thế cũng có thể để cô nhìn rõ tình cảm của Hàn Chính Vũ?
Thiên Vỹ nói đúng, vòng vo một lúc cô mới biết một người xinh đẹp thông minh như An Kỳ có bạn trai thông minh lại tài giỏi như Vỹ cũng phải.
Quả thật trai tài gái sắc đến với nhau thì còn gì bằng.

Đáng tiếc ông trời chỉ cho họ một hạnh phúc ngắn ngủi, cuộc sống thật vô thường.

Cô chợt nghĩ ra liền nhìn Leon và Đan Thanh hỏi.
- Sao nói là tìm đại một người chọc tức Vũ, bây giờ hai người lại bày ra nhiều chuyện như vậy.

(cô thấy Vỹ cười trừ còn Leon thì lên tiếng)
- Quả thật Đan Thanh chẳng hiết gì đâu, chỉ nói muốn tìm người chọc tức Hàn Chính Vũ thay An Kỳ thôi, còn việc tôi tìm Thiên Vỹ là vì tôi cũng có nghe dì Alice nói chuyện này trước đó, sẵn dịp tôi bày ra một kế hoạch 1 công đôi việc luôn.

Vừa Vũ vừa người khác nữa.

Cô trở về nhà sau buổi gặp mặt, định là kết thúc không ngờ lại mở ra một trang mới, cho đến khi cô và anh tổ chức lễ cưới, thì mọi chuyện mới xong.

Tình yêu thôi, trắc trở như vậy sao?
Nhìn thấy Vũ từ trên cầu thang bước xuống đi lại phía cô, cô không biết phải đối diện thế nào nên định bước đi, không ngờ bị anh kéo tay lại.

- Chuyện của Tâm Ly?
- Qua rồi, cô ta không tới phiền em là được.
- Anh không muốn chúng ta vì cô ta mà nảy sinh thêm vấn đề.
- Em nghĩ cứ để chuyện này như vậy là tốt rồi.

Giải thích thêm mệt thôi.
Nói xong cô hất tay đi thẳng một mạch lên phòng khoá cửa lại, đi tắm xong là ngủ.

Một đêm trôi qua vô vị như thế.
Sáng hôm sau, cô đến tập đoàn làm việc, cô bỏ phép mà trở lại làm việc vì ở nhà thực sự rất buồn chán.
- Tổng giám đốc, chị ăn trưa chưa? Đi ăn với tụi em đi lâu lắm mới gặp lại chị.
- Ok, đặt bàn đi hôm nay chị mời.
Cô cười úp sấp hồ sơ lại đứng lên, cùng nhân viên đi ăn trưa.

Khi về lại phòng làm việc cô nhìn thấy Tâm Ly, hình như là tìm cô.

Tìm tới tận Vương Thị thì chắc chắn là muốn gây chuyện rồi.

Cô bước tới nhìn cô ta.
- Có chuyện gì vào phòng nói đi.

(cô mở cửa phòng mời cô ta)
- Khó trách, hôn nhân chính trị? (Tâm Ly nhếch môi)
- Hôn nhân chính trị? Đừng cho rằng ai cũng lấy nhau vì cái đó?
- Nhưng cô và Vũ thì là vì đó chứ là gì? (cô ta nhìn cô cười khẩy)
Cô không biết do cô ta cố tình nói như thế hay chuyện thật sự là như thế, cô chưa bao giờ nghe mẹ Alice nói về chuyện này.

Nếu là hôn nhân chính trị, chắc chắn hai bên gia đình sẽ nói chúng tôi.
- Ăn bậy thì được nói bậy thì không nhé.

(điềm tĩnh nói)
- Cô cho là tôi rãnh quá đi nói bậy? Hôm nay tới đây tìm cô để nói cho cô biết một bí mật.

Vũ lấy cô vì ba anh ấy ép thôi.

Cô không biết lí do sao? Tôi nói cho cô biết, bởi vì ba anh ấy muốn hai tập đoàn xác nhập lại, sau đó Vũ sẽ nắm toàn quyền để cô lui về đằng sau.

(cô ta cười lớn khinh bỉ cô)
- Cho dù là vậy thì làm sao? Chuyện gia đình tôi, chồng tôi làm gì thì cũng là của chúng tôi? (cô lại càng giữ bình tĩnh)
- Cô nghĩ một người đàn ông không yêu cô, sau khi có tất cả của cô, thì còn không mau đá cô ra ngoài sao?
- Phải, cám ơn cô đã nói cho tôi biết cô cho rằng việc cô tự biến tự diễn nghĩ là tôi sẽ tin cô sao?
- Đừng cố gồng mình với tôi, cô tin hay không thì cũng nghe rồi.

Tôi biết, cô chỉ là đang cố diễn vẻ điềm tĩnh thôi.

Tôi chỉ nói vậy, cô có thể tự nghĩ.
Nói xong cô cười rồi quay lưng đi, vẻ mặt đắc ý đó khiến tôi tức điên.

Cứ nghĩ mọi chuyện đã xong, không ngờ còn chưa được sống yên ổn..
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 64: 64: Đến Thăm Phương Nghi


Sau khi tan làm, cô một mình chạy xe tới trại giam thăm Phương Nghi? Nói là trại giam nhưng sự thật là viện tâm thần chuyên giam những phạm nhân có vấn đề thần kinh.

Phương Nghi là một trong số đó, Phương Nghi từng cứu cô não cũng có vấn đề nên sau khi bị phán án tù thì cũng trở nên điên dại vì sốc.
Cô bước tới gần chổ góc cây có băng ghế Phương Nghi đang ngồi chơi một mình, tóc rối bù xù, nụ cười hồn nhiên như một đứa trẻ khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm.

Nụ cười đó chắc chẳng bao giờ cô tự lấy lại được cho mình, như vậy có phải sống an nhàn tốt hơn hơn không? Tôi đặt túi quà bánh trái cây mua trước mặt Phương Nghi nó nhìn cô cười rất tươi..
- Chào chị.

Chị lại đến thăm em hả? Có mua kẹo cho em hông? (Phương Nghi nhảy bổ nắm tay cô vui mừng)
- Có, chị hai có mua cho em.

Em ngồi xuống chị chải tóc buộc lại cho đẹp nhé.
- Dạ.

(Phương Nghi vô tư cầm từng trái cam lột ra, yên vị vừa ăn vừa để cô chải tóc)
Buộc tóc lại xong, Phương Nghi còn nắm lấy tóc khen đẹp, lúc ấy tôi càng muốn khóc hơn, có phải bây giờ chỉ cần cô và Phương Nghi có thể nhỏ lại, chị em cô sẽ không vì một người đàn ông mà một mất một còn chắc chắn sẽ có thể cười hồn nhiên như trước.Ước gì! Phương Nghi thấy thế lau nước mắt cho cô.
- Chị sao chị khóc?
- Chị không sao!
- Chị là tiên nữ mà, chị khóc là trời mưa đó.

Mẹ em nói vậy? (Cô bật cười)
- Đúng rồi, chị quên mất.

Em cười thì chị cũng phải cười.
- Chị, lần sau chị đến nhớ mua bánh kem dâu tây cho em nhé.

Em muốn ăn! (Phương Nghi nhìn cô nũng nịu)
- Được, lần sau mua bánh kem to đùng hương dâu nhé.
Cô đưa tay ngóc véo với Phương Nghi chưa gì y tá đã đi tới nhìn cô cười nói.
- Tới giờ Phương Nghi phải đi kiểm tra, tôi xin phép đưa em ấy đi ạ.
- Vâng ạ chị nhớ giúp em thường xuyên gọt trái cây cho em ấy tôi sợ nó tự làm đứt tay.
- Vương tổng yên tâm, gia đình cô trả tiền thuê tôi làm riêng cho Phương Nghi, tôi cũng nhờ Vương tổng đây giúp em tôi mới được học trường tốt.

Tôi không thương Phương Nghi thì làm sao ăn nói với cô được.
- Cám ơn cô.
- Không không tôi phải cám ơn Vương tổng nữa, em tôi nhờ Vương tổng mới được bạn bè yêu thương không phân biệt đối xử.
- Vậy tôi về trước đây.
- Được.

Vương tổng về cẩn thận.
Cô rời đi, trên đời này nếu cô có thể làm được gì, cô sẽ không ngại.

Vậy mà chỉ có tình yêu, cô đều không dám chắc chắn.

Cô cảm nhận được tình yêu dành cho cô của Vũ nhưng lại sợ đó là do anh diễn.

Cô không dám tin anh yêu cô là thật.
Vẫn là căn nhà đó, vẫn là nơi cô đối diện với ái ngại.

Nhìn thấy Vũ đang trong bếp, tự mình làm thức ăn khiến cô cười nhạt.

Mùi thơm của thịt, của cá sốt cà.

Trái tim cô như ngừng lại.

Loay hoay như thế, Vũ vô tình nhìn thấy cô khi quay lại.

Tắt bếp đem món cuối cùng ra, cười với cô.
- Chắc em chưa ăn gì nhỉ?
- Buổi trưa có ăn.
- Bây giờ đã 6h chiều tối rồi, ăn đi rồi tắm.

Anh đưa em đến một nơi.
- Đi đâu? (cô ngạc nhiên hỏi)
- Rồi em sẽ biết.
Vũ kéo tay cô ấn cô ngồi xuống bàn, liên tục gắp thức ăn bỏ vào chén cô không thì đưa tận miệng đút cho cô.

Cố dặn lòng không thèm tin lời của Tâm Ly.
Cuối cùng nơi mà Vũ đưa cô đến, chính là nhà chính Hàn gia cô bất ngờ nhìn anh.
- Anh đưa em tới đây làm gì?
- Để chứng minh cho em thấy một chuyện?
- Chuyện gì? (cô bị anh dắt tay kéo vào nhà không biết gì)
Ba mẹ đã chuẩn bị sẳn trái cây, còn có nước cho cô và anh.

Có lẽ Vũ đã báo trước với họ rồi.
Cô không muốn nhắc tới chuyện kia vì không
muốn rắc rối nhưng không ngờ Vũ nắm chặt tay cô đề cập tới chuyện đó.
- Ba, con muốn nói với ba một điều.

Con và An Kỳ đến với nhau là vì tình cảm.

Không phải vì những thứ vật chất.
- Con nói gì vậy Vũ? Ba không hiểu?
- Con không muốn ba dựa vào con để được lợi ích từ vợ con.

Con tự có cách bảo vệ Hàn thị, ba đừng không tin tưởng con.
- Ai nói cho tụi con biết chuyện này? (Hàn lão gia tức giận nói)
- Con không tin ba sẽ làm vậy ạ? Con nghĩ có người muốn chia rẽ chúng ta.

(cô nhận ra ba anh dường như không biết chuyện này nên cô nói)
- Con hiểu là tốt An Kỳ à, ba không biết hai đứa đã bị ai gây ảnh hưởng nhưng chuyện tập đoàn thật sự có việc bị một số việc ảnh hưởng nhưng không tới mức ba phải làm vậy? (Hàn lão gia thở dài nói)
- Ba, ba có biết Tâm Ly không? (cô hỏi lại vì có nghi vấn)
- Tên nghe rất quen.

Tâm Ly, cô gái đó làm ở
quán bar của Quách Minh mà? Nghe nói là người của ông ta?
Hàn lão gia vừa ngẫm nghĩ vừa nói khiến cô liên tục hiểu ra vấn đề.

Khó trách cô ta không còn chỗ dựa nên mới ghét cô, cố tình câu dẫn Vũ để gây hiểu lầm.

Nếu hôm nay không gặp mặt rõ ràng có lẽ cô sẽ hiểu lầm họ.

Quả thực may mắn là cô không về mà cãi nhau ầm ĩ với anh nếu không sẽ hiểu lầm anh.

Nhưng tại sao Vũ lại biết chuyện này? Rồi còn ra mặt giải quyết vấn đề không để cô tự hỏi để khó xử.
Cuối cùng, cả hai về nhà trong tâm trạng thoải mái nhất có thể, cô quay sang cười với anh.
- Cám ơn anh, nếu không có anh em chắc chắn sẽ bị người khác ảnh hưởng tâm lí.

- Anh biết, tuy em đã thay đổi mọi thứ nhưng tâm hồn vẫn vậy.

Em vẫn yếu đuối trong tình cảm vẫn, luôn có trái tim rất nhạy cảm.
Anh nắm lấy tay cô tay còn lại thì lái xe cô mỉm cười chân thành, bất chợt nhớ lại chuyện khó hiểu trong lòng cô liền hỏi anh.
- Tại sao anh lại biết chuyện này?
- Sáng nay có đến tìm em, vô tình nghe được.

Anh biết chuyện này là do cô ta bịa đặt nhưng nếu anh giải thích em sẽ cho là nguỵ biện và tin cô ta.
- Cho nên anh cố tình đưa em tới đối chiếu với ba anh.

Anh cố tình nói thế để em nhìn thấy ba anh ngạc nhiên và tự nhận ra sự thật.
- Em vốn được mẹ Alice dạy dỗ tốt, em nhìn nhận sự việc bằng mắt hơn là lời nói.

Nên anh sẽ không giải thích.
- Thì ra là vậy.

Nhưng công ty gặp chuyện sao?
- Bị chơi xấu thôi, anh lo được.
- Chuyện này có lớn không?
- Thật ra chuyện này chỉ cần tìm ra người tung tin đồn giả về công ty là bắt được kẻ chủ mưu.

Chuyện này không làm khó được anh.
- Có cần em giúp không?
- Anh muốn bản thân tự xử lý chuyện này, không muốn người ta nói anh vì gia thế của em mới hỏi cưới.
Cô nghe câu đó và nhận ra ánh mắt Vũ rất kiên quyết, anh có tự tôn riêng nên cô không tiện chen vào nếu anh không cho phép..
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 65: 65: Hàn Chính Vũ Ghen


Sáng hôm sau thức dậy, cô nhận được tin từ Đan Thanh.

Người muốn điều tra thân phận của cô là một công ty nghành trang sức đá quý nên mới đấu đá.

Đan Thanh đã cho người giải quyết nhưng không biết người đứng phía sau ra lệnh là ai.

Nhưng có lẽ hắn chưa muốn dừng lại.

Cô được Vũ đưa đến tập đoàn vừa đến đã thấy Thiên Vỹ đứng đợi trước sảnh tập đoàn.
Ôi trời, lại có chuyện nữa rồi.

Từ đây hôn lễ chỉ còn nửa tháng, phải xong hết mọi chuyện mới được.
Cô lo lắng nhìn sáng thấy Vũ mặt khó chịu, cô nhanh chóng xuống xe cho anh đi làm, không ngờ Vũ cùng cô bước xuống.
- Sao anh?
- Anh đưa em lên phòng rồi đi.
- Oh.
Cô khó xử đi với Vũ, bước ngang qua Thiên Vỹ anh cùng bước tiếp theo cô và Vũ càng khiến Vũ không vui, một người thì mặt như bánh bao chiều còn một người lại tươi tắn như hoa? Có cô đi ở giữa mà không dám lên tiếng câu nào.

Bước vào thang máy cửa thang máy khép lại cũng là lúc đại chiến xảy ra.

Vũ đút tay vào túi quần, nói trống không không chỉ đích danh ai.
- Không có việc làm sao? Tại sao phải cứ làm phiền không gian của người khác nhỉ?
Cô lùi một bước ra sau.

Vì Vũ nói Thiên Vỹ.
- Việc của tôi là bảo vệ cô gái của tôi không để cô ấy tổn thương thôi.

- Vốn dĩ cô ấy chưa bao giờ bị tôi làm cho tổn thương cả? (Vũ cười khẩy)
- Anh chắc chứ? (Thiên Vỹ cũng cười khẩy hỏi lại)
Lần này trông Vũ yếu thế hơn tức giận nhưng
anh vẫn đang cố kiềm chế.

Thiên Vỹ lập tức được đà nói tiếp.
- Nếu bản thân đã không thể làm cho An Kỳ nhận ra tình cảm thì nên lùi một bước.
- Lẽ ra người lùi đi phải là người không có danh.
Chính Vũ không hề kém cạnh khiến cô thật sự bị khó xử.
- Đến một lúc nào đó anh sẽ hiểu vì sao tôi lại kêu anh lùi một bước vì ngay cả yêu anh còn không dám nói.

Lấy tư cách gì để dành An Kỳ?
- Mày vừa nói gì? (Vũ tức giận)
Hai tay nắm lấy cổ áo của Thiên Vỹ đẩy mạnh vào tường làm cô hoảng hốt, nét mặt Vỹ có vẻ lưng bị đập nên hơi nhíu lại.

Cô lo lắng nắm cánh tay Vũ.
- Anh bỏ ra đi đây là nơi làm việc.
- Em đang bảo vệ nó? (anh nhìn cô)
- Em đang bảo vệ hình tượng cả ba.

Để nhân viên thấy còn ra thể thống gì.
- Sao vậy? Tôi nói đúng hả? (Vỹ thêm khiêu khích)
- Được rồi.

Hai người nể mặt tôi đi.
Cô tức giận hét lên, thang máy kêu một tiếng rồi cửa dần mở ra, lúc này Vũ cũng buông tay ra chỉ lại quần áo bước ra ngoài.

Một hai nhân viên đang đứng đợi thang máy đã nhìn thấy nhưng cũng không dám nói gì.
Bước vào phòng họp riêng, Vũ tức giận nhìn Thiên Vỹ rồi nói chiều đến rước cô sau đó quay đầu đi.

Trong phòng lúc này chỉ còn cô Đan Thanh và Thiên Vỹ đang nói chuyện.
- Bây giờ tính sao đây? (Đan Thanh hỏi)
- Lần này Thiên Vỹ là người lên kế hoạch, chúng tôi tôn trọng anh.
- Vừa rồi có nhân viên nhìn thấy tôi và Hàn Chính Vũ cãi nhau.

Miệng truyền miệng sẽ thành giành gái với nhau.

Như vậy càng tốt.

Còn việc người đứng sau là ai tôi biết rồi, tôi sẽ giải quyết.

Bắt đầu từ bây giờ sẽ không có ai làm gì được thân thế cô nữa.

Mấy người này dạng tép riu thôi, không như những chuyện trước kia một mình cô đối mặt đâu nên không phải nghĩ sâu xa.
Thiên Vỹ nhàn nhã nói, người này giỏi thật, nói làm nhanh là làm nhanh xong xuôi mọi thứ.

Anh ấy vì cái gì lại giúp cô nhiều như thế chứ.

- Sao anh lại giúp tôi nhiều thế?
- Vì cô là một nửa của An Kỳ, tôi muốn bảo vệ An Kỳ.
- Cám ơn anh!
Chiều hôm đó Vũ chạy xe đến rước cô, cô quyết định sẽ giải thích với anh về chuyện của Thiên Vỹ vì mọi chuyện đã có thể giải quyết rồi.
Trên xe, cô biết Vũ vẫn còn bực mình chuyện của Thiên Vỹ, cô lén nhìn anh rồi lên tiếng.
- Em có chuyện muốn nói cho anh biết.

(cô nói khẽ)
- Nếu là chuyện của Lâm Thiên Vỹ thì không cần, anh không muốn nghe?
- Tại sao anh phải tức giận? Em và Thiên Vỹ dù sao cũng chỉ là tình cũ? (cô bĩu môi nói)
- Em chưa nghe câu tình cũ không rũ cũng tới hả.
- Anh đang ghen phải không?
- Điên? Anh mà đi ghen sao? (Vũ trợn to mắt lên nói)
- Nếu vậy thì em yên tâm rồi.

Tối nay em có thể đi ăn với Thiên Vỹ mà không sợ anh ghen nữa.

(cô được nước lấn tới khiến anh giận dỗi)
- Cái gì á? Em đi ăn tối.

Anh cấm em không được đi đâu cả.

(Vũ thắng xe khiến cô giật bắn người tới giật mình cô hét lên)
- Anh điên rồi hả? (cô nhìn anh)
- Ừ, anh điên mới để em muốn làm gì làm? Anh cảnh cáo em nha, em mà đi với hắn ta anh không tha cho em đâu.

Em là vợ anh lại đi ăn tối với tình cũ 8 năm....!(Vũ đang nói đột nhiên khựng lại)
Cô nhìn thấy nét mặt đang ngẫm nghĩ của anh mà buồn cười nhưng vẫn cố nhịn, có lẽ anh đã nhận ra điều gì rồi.

Cô bắt đầu nhịn cười để anh tự phát hiện không cần giải thích nữa.
Nếu nói vậy thời gian chúng ta từ thời học sinh tính đến nay chỉ có 8 năm? Vậy cũng ngang với Lâm Thiên Vũ và em quen nhau nhưng lúc đó em ở đây và Lâm Thiên Vũ đã nói biết nhau ở Anh? Vậy người mà anh ta nói không thể nào là em được? Là Vương An Kỳ thật? Suốt thời gian qua tại sao anh không nhận ra? Anh bị điên rồi.
- Tại vì anh ghen đến đầu óc lú lẫn.

- An Kỳ? 8 năm? Tôi đúng là ngu mà.

(Vũ bắt đầu cười)
- Vậy bây giờ em cũng sẽ nói tại sao Thiên Vũ lại quay về và tại sao không nói anh nghe sớm hơn.
Vũ nhìn cô trông chờ, anh nhíu mày lại để chờ cô nói.

Thấy vậy cô cũng không im lặng lâu hơn.

Cô lên tiếng kể lại hết tất cả cho anh nghe và anh gật gù hiểu từ từ ra vấn đề.

Cuối cùng kết thúc câu chuyện bằng tiếng cười lớn của Vũ.
- Quả thật anh bị mấy người làm cho xoay vòng vòng.

Nói sớm hơn có phải sẽ không khiến anh gây sự với người ta hay không?
- Vậy anh từ từ lựa lời xin lỗi.
- Anh không có lỗi, nếu như không cố tình làm anh hiểu lầm.

Anh chỉ làm theo bản năng một
người đàn ông thôi.
- Bản năng ghen à? (Cô trêu chọc)
- Đúng đấy thì sao.

Nhìn vợ mình cười nói với đàn ông, một thằng đàn ông không bao giờ để chuyện đó xảy ra.
- Anh lí lẽ thật, em không cãi lại anh.
Vũ cười trừ rồi nhấn ga chạy xe đi, cô cảm thấy vui vẻ với những ngày sống nhàn nhã như thế này..
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 66: 66: Hàn Chính Vũ Bị Tai Nạn


Mấy hôm sau, cô đang ngủ trên phòng bất ngờ có tiếng mở cửa phòng mình? Hình như ai đó đang vào phòng cô cảm giác không an toàn cô mở mắt bật đèn lên.

Giật mình khi nhìn thấy Vũ đang nở nụ cười với cô.
- Anh làm em thức giấc sao?
- Sao anh vào được phòng của em?
- Anh có chìa khoá.

(Anh giơ chìa khoá lên nhìn cô)
Cô bất ngờ nhìn chăm chăm vào anh rồi mới thoáng nhớ ra đây là nhà của anh mà cuối cùng cô mới cố gắng lên tiếng.
- Anh vào phòng em có việc tìm em sao?
- Uhm, anh đi mấy ngày không lẽ em không nhớ anh hả?
- À, chuyện đó...mai rồi nói hôm nay em buồn ngủ quá.
Cô tránh né đẩy anh ra khỏi phòng, bất ngờ anh nắm lấy tay cô khiến cô giật mình.

Vũ nhìn cô thẳng thắn khiến cô có chút ngại ngùng.
- Em sao vậy?
- Em không có sao? Em buồn ngủ thôi.

(Cô gượng cười nói).

||||| Truyện đề cử: Ôm Chặt Bắp Đùi Nhân Vật Phản Diện |||||
- Không giống, em đang giận anh đúng không?
- Em không có giận.

- Nhìn em lạ lắm, nói chuyện cũng rất xa lạ.
- Anh đừng có nghĩ lung tung, ra ngoài đi mai rồi nói chuyện.
Cô dùng sức đẩy anh ra khỏi cửa rồi giật chìa khoá trong tay anh vào phòng khoá chốt, anh đứng ngoài gõ cửa vài lần, tôi nằm bên trong không trả lời rồi anh cũng không gõ cửa thêm.
Sáng hôm sau cô thức dậy rất sớm, tránh mặt anh nên cũng đi làm rất sớm, không biết tại sao bây giờ cô cứ nghĩ tới anh không nói yêu mình liền khó chịu mà không muốn gần gũi với anh.

Tìm cách né tránh mọi lúc có mặt anh.

Chiều tan làm, cô chạy về nhà của mình luôn, không muốn gặp anh.
Cô quyết định đến khi có đủ tin tưởng mới chịu về nhà Vũ.

Tắm xong cô bước xuống nhà ăn cơm, Đan Thanh cứ vừa ăn vừa cười, còn tiểu Mỹ thì cứ cười mãi nhìn cô.
- Nè, tôi kêu hai người qua chơi cho vui chứ có kêu qua chọc quê tôi không hả?(cô đập tay lên bàn nói)
- An Kỳ, chị hỏi thật.

Em vì sao không tin Chính Vũ?
- Em không biết vì sao.

Đột nhiên em không có cảm giác an toàn khi ở bên Vũ.
- Thật ra em cũng cảm nhận được, anh Vũ ngày một kín tiếng yêu đi.

Không bao giờ nói ra yêu thương với bất cứ một ai từ ngày chị rời khỏi và mất tích.

Điều đó càng lộ ra rõ hơn khi anh ấy phát hiện chị chính là người đã ra đi và trở về với một hình hài khác.

Cho nên từ đấy, người ta cũng chẳng còn nghe được một từ yêu thương nào trong miệng Vũ.

Nhưng ánh mắt anh ấy nhìn chị, chưa bao giờ là như vậy.

Nó chất chứa rất nhiều điều.

(Tiểu Mỹ nhẹ nhàng nói)
- Chính vì chị đã từng quá tin vào trực giác, tin vào điều chưa bao giờ hiện hữu nên đã năm lần bảy lượt bị từng người từng người mình tin tưởng hảm hại.

Chính vì thế, chị sợ nhất là niềm tin đặt sai chổ.

Chị muốn nghe tận tai thấy tận mắt.

Muốn chính người chị yêu nói ra mà không hề bị ép buộc nào.

Làm chị đủ lòng tin để tin tưởng.

Đúng, cô là kẻ nhát gan cô không dám đối diện sự thật vì có quá nhiều sự thật từng khiến cô gục ngã.

Mọi chuyện của hôm nay đã kết thúc, Thiên Vỹ sau khi giúp cô liền bay về Anh, Tâm Ly thì không còn ở đây nữa.

Vậy mà vấn đề của cô và anh lại không thể giải quyết được.

Cho đến cuối cùng chính là tự bọn cô phá đi những tin tưởng của chính mình.

Im lặng một lúc lâu, Đan Thanh nhìn cô rồi lại tiếp tục lên tiếng.
- Em định ở đây bao lâu, Chính Vũ gọi chị từ chiều đến giờ chị luôn giấu là em không có về đây?
- Hơizzz nhà em em ở thôi.

Chị đừng nghe nữa là được.
Cô nói xong quay lưng đi lên phòng không nuốt thêm được chén cơm nào nữa.

Mở điện thoại lên, hàng chục cuộc gọi nhỡ từ Vũ thêm mấy tin nhắn đi kèm nữa.
Cô không muốn đọc vì sợ yếu lòng nên lập tức lật ngược màn hình điện thoại xuống bài rồi đi tắm.

Không ngờ vừa tắm xong, cô lật đật xuống nhà định uống trà với hội chị em thì nhìn thấy tiểu Mỹ hối hả chạy lên, cả hai gặp nhau ở giữa cầu thang.
- Chị An Kỳ chị đi với em.
- Sao vậy? Ra ngoài sao? Thôi chị làm lười đi quá.
- Chị không nhận được tin nhắn hay cuộc gọi từ anh Vũ sao?
- Có nhận được nhưng chị không có gọi lại.

Làm sao?
- Anh Alan vừa gọi cho chị Đan Thanh, nói Vũ lái xe quá tốc độ trong người có rượu nên đã......!(tiểu Mỹ đột nhiên ngừng nói hai mắt rươm rướm nước mắt nhìn cô.

Tay chân run rẫy nói năng loạn хạ)
- Đã làm sao? Sao? Em nói đi? (1 dự cảm chẳng lành vây lấy cô)

- Chị nhanh chóng đi tới bệnh viện với em, Chính Vũ đang cấp cứu.
Cô không đợi thêm, chạy xuống vơ đại một chiếc áo khoác dài mặc vào rồi lên xe với tiểu Mỹ và Quốc Thiên cô không khóc được mà trong lòng chỉ lo lắng, rất sợ hãi.

Bước vào bệnh viện ai cũng nhìn, một cô gái với mái tóc xoã vẫn còn ẩm ẩm hơi nước chưa kịp khô mặc trên người một cái áo thun form rộng, dưới chân là đôi dép lông đi trông nhà bình thường chạy hối hả.

Không còn kịp suy nghĩ mà cứ chạy như thế cho đến phòng cấp cứu.

Nhìn thấy Đan Thanh và Alan đang ở đó cô tức tốc chạy lại.
- Tình hình anh ấy sao rồi chị? (cô run rẫy hỏi)
- Đang cấp cứu, lúc đưa vào đây tình hình rất nguy kịch.
Nhân viên y tá hấp tấp chạy vào, còn quay sang nhìn Alan.

Giọng nói tức giận mà còn rất khó chịu thêm phần gấp gáp.
- Anh Alan, giám đốc rất tức giận, anh lên đó gặp ông ấy.
Câu nói đó khiến cô giật mình, tại sao lại kêu Alan và nói chuyện không liên quan như thế.
- Anh Alan có chuyện gì?(cô hỏi trước)
- Lúc nảy anh vì muốn Hàn Chính Vũ được bác sĩ giỏi nhất cấp cứu cho mà quậy tung bệnh viện trong khi người ta vừa chuẩn bị vào ca phẫu thuật cho người khác.

Có lẽ anh được mời lên để giải thích cũng như bồi thường hư hại.
Trong tình huống này, những lời Alan nói khiến cô vừa lo lắng vừa không nhịn nổi sự trẻ con này, tại sao lại mang một tiểu phẩm hài vào bi kịch.

Cô nhếch môi cười nhưng cũng không tươi tỉnh nổi..
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 67: 67: Màn Cầu Hôn Có 1 Không 2


Một lát sau khi đèn cấp cứu tắt đi.

Bác sĩ bước ra với hai cái bao tay dính đầy máu, quần áo cũng thế khiến cô sợ hãi.

Cô lập tức chạy lại nắm lấy cách tay ông.

Bởi vì nét mặt u sầu của bác sĩ khiến cô lo lắng..

- Bác sĩ, chồng tôi làm sao rồi?
- Rất tiếc, chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng vì bệnh nhân mất máu quá nhiều và không còn cơ hội để cứu chữa.

Người nhà hãy vào nhìn mặt lần cuối.

Tôi lao vào phòng nhưng bị Ngọc kéo tay tôi, nhìn tôi đầy căng thẳng.

- Vũ vì em mới có chuyện, lỗi lầm này là của em đó An Kỳ.

Vì em quá ngu muội, em có đủ mặt mũi nhìn nó không??
Câu nói đối với cô thật sự rất ác độc cô đã đủ đau lòng rồi, tại sao lại còn phải sát muối vào tim chứ.

Cô hất tay Đan Thanh ra đẩy mạnh cánh của phòng phẫu thuật mọi thứ như chậm lại khi cô nhìn thấy cả một đoạn đường thẳng tấp từ cửa phòng cấp cứu đến căn phòng chính toàn là cánh hoa, chẳng những thế, người trước mặt cô phía xa xa đằng kia lại là Vũ đang cầm trên tay một bó hoa tươi đỏ rực rỡ bước tới, mỗi một bước đều khiến tim cô đập mạnh.

Anh bước tới đặt hoa lên tay cô sau đó đưa cô đi ra ngoài.

Rồi cười như bản thân không bị gì, mà thật sự con người ấy lúc này rất khoẻ khoắn, chẳng có dấu hiệu nào sắp chết cả? Nói không chừng lại còn là hồi dương phản chiếu.

Cô bị Vũ và mọi người kéo lên tần thượng của bệnh viên trên này mới thật sự đã nơi được trang trí hoành tráng, quả thực nó khiến cô quên mất lí do sao cô có mặt ở đây.

Quên mất mình nên hỏi gì, làm gì trong phút chốc.

Khoảng khắc một buổi tối lộng gió, trên tần thượng bệnh viện trống trãi được trang trí trở nên lãng mạn, cầu kì.

Người làm ra nó quả thực rất cực khổ nhỉ.

Vũ dắt tay cô bước tới một hộp quà tô lớn đặt trên bàn, rồi cười nụ cười mê người nói:
- Nhắm mắt lại đi rồi hãy lấy tay chọn 1 cành hoa bất kỳ anh sẽ nói ý nghĩa của nó.

Nói xong, Vũ cười.

Còn cô mặc dù hàng ngàn câu hỏi đang được đặt ra, cô vẫn không thể hỏi ngay mà phải làm theo lời anh nói.

- Oải hương tím.

(cô nhìn trên tay mình nói)
- Ý nghĩa của hoa oải hương là chờ đợi, là thuỷ chung chờ đợi một người.

Chẳng lẽ anh chờ em lâu như vậy? Em vẫn không tin tình yêu của anh dành cho em?
Vũ đỏ hoe khoé mắt nhìn cô khi anh nói đến điều đấy, cuối cùng Vũ kéo tay cô đứng giữa sân, quỳ gối xuống nhìn cô đưa hẳn lên một hộp nhẫn bên trong là chiếc nhẫn kim cương sáng lấp lánh khiến cô ngạc nhiên.

- Anh không nói gì nữa.

Chỉ muốn hỏi em, mỗi ngày đều chờ anh về ăn cơm, sinh con cho anh làm bà chủ của Hàn thị, làm thiếu phu nhân Hàn gia làm bà xã của anh em có thấy thiệt thòi quá không?
Câu hỏi đấy chính là lời cầu hôn cô cần cô biết mọi việc diễn ra chỉ để cô đến đây.

Cô không trách cũng không cần hỏi thêm bất cứ gì nữa? Cô đã hiểu và tin tưởng những việc ngày hôm nay anh làm.

Cô chỉ có thể gật đầu lia lịa trong nước mắt, cô tin anh bởi vì nước mắt của anh trên khoé mắt đã nói cho cô biết anh yêu cô đến nhường nào?
- Em không thiệt thòi, em đợi lâu lắm rồi.

Cô khóc ôm chặt anh vừa nũng nịu vừa khóc to hơn để được anh vuốt lưng dỗ dành.

- Hiccc, tại sao bây giờ anh mới nói? Em đợi lâu lắm rồi đó có biết chưa huhu..

(cô lại trách móc)
- À hả..

thôi anh sai rồi anh xin lỗi.

Về bên anh được rồi chứ gì? bà xã của anh?
- Ừm? Không đi nữa.

Cô ôm chặt anh hơn cười trong nước mắt, đang ôm nhau thắm thiết bất chợt Alan từ dưới đi lên hét lớn.

- Có cái màn cầu hôn sến súa như thế này, mà ông cậu tôi chữi tao um sùm nãy giờ kia kìa Hàn Chính Vũ chết tiệt? Phá hoại đâu không phá đi phá bệnh viện là sao chứ thiệt là khổ tôi quá mà...!
- Rồi về được chưa, còn ở lại thêm 5 phút nữa là đi đến đồn bảo lãnh anh đây nhá vì tội quấu rối bệnh viện bây giờ.

Haizz Alan chính là nam thần phá hết một mảng hạnh phúc của người ta đây mà..

Tối hôm ấy, cô tắm xong cùng anh tắt hết đèn, cả hai nằm mặt đối mặt, không ai nói gì chỉ lẳng lặng nhìn nhau như thế.

Không giấu được những câu hỏi nữa cô lên tiếng.

Mặc dù không nhìn thấy rõ mặt nhau nhưng lờ mờ nhận ra cả 2 đang mắt đối mắt.

- Tại sao lại đem cả tính mạng ra đùa giỡn như vậy? (cô hỏi khẽ)
- Vì anh biết, em trốn tránh, em không tin anh.

- Anh và mấy người đó sắp xếp từ bao giờ?
- Từ cái lần anh trở về thấy em là lạ, anh đã chuẩn bị lên kế hoạch để người thông minh như em cũng trở nên ngu ngốc.

(anh cười nhìn cô)
- Anh giỏi lắm, may cho anh là tôi vì bị cảm động mới tha nếu không anh chết chắc.

(Cô đánh vào vai anh nói)
- Anh không nghĩ, anh lại có ngày sợ vợ thế này?
- Từ thời em là bạn gái anh? Thì anh đã sợ em rồi.

- Vậy hả? Nhắc anh nhớ xem nào? Lần nào anh sợ em nhỉ? À, lúc em trốn viện??? Trên giường hay trong phòng tắm vậy?
Vũ càng nói càng khiến cô đỏ mặt bịt miệng anh lại lườm nhìn anh.

Sau đó cả hai cùng cười.

Im lặng một lúc, cô lại hỏi, câu hỏi lần này chính là câu hỏi cực kì nghiêm túc.

- Tại sao lần này anh không giận vì em không tin anh.

- Vì anh đã nắm tay em rồi, anh không muốn buông em ra nữa.

Đời này, lạc nhau bao lần chưa đủ sao em?
- Anh yêu em không?
Cô biết mình đang hỏi câu hỏi rất thừa thãi nhưng bản chất của phụ nữ là luôn muốn nghe những điều đã biết rõ câu trả lời.

Dù là yêu hay không yêu cũng muốn nghe cho bằng được.

- Yêu, anh luôn luôn yêu em.

Từ nay về sau không bao giờ giấu lời yêu vào lòng anh nữa.

Anh sẽ nói, mỗi ngày đều nói.

Anh nắm lấy tay cô đặt lên ngực anh? Để cô có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập ấy, để cô cảm nhận rõ ràng những lời nói chân thành, tình yêu chất chứa.

Cuối cùng cô đã nhìn thấy nước mắt của anh điều đó khiến trái tim cô như tan nát, tại sao anh lại khóc.

Những giọt nước mắt không rơi lã chã như con gái chúng ta, mà từng giọt một rơi xuống tận đáy của linh hồn.

- Tại sao anh lại khóc? (cô cũng như anh rơi từng giọt nước mắt)
- Anh cảm thấy đã bỏ lỡ quá nhiều thời gian chúng ta bên nhau.

Trong thời gian qua, có phải em đã gây ra quá nhiều tổn thương cho anh không? (lau nhẹ đi những giọt nước mắt ấy, lắp bắp cô hỏi)
- Nếu em biết như vậy thì sau này đừng làm những chuyện ngu ngốc nữa, ai nói gì cũng chỉ cần tin anh thôi.

Tại sao chúng ta phải để tâm tới người muốn chia rẽ chúng ta.

- Em biết rồi, cả đời này em chỉ tin anh.

Chỉ chọn mình anh thôi.

Cô vội cuộn người vào vòng tay của anh ôm lấy anh nhắm mắt, những giọt nước mắt buồn thảm thay vào là hạnh phúc.

Chỉ cần như vậy thôi đã đủ lắm rồi, chỉ cần yêu một cách bình yên thôi.

Sóng gió nhiều rồi, trời lại sáng.

Biết yêu là sẽ mất hết, yêu là mang máu nuôi con tim yêu là mang nỗi đau một đời khó nhưng không lìa xa.

Yêu là nhớ đến chết là tan biến trong nhau là thương đến khi nào hòa lấy nhau trong từng linh hồn.

" Em sẽ yêu anh và anh cũng thế, cho dù đời này có lạc nhau cũng sẽ tìm nhau khác kiếp khác.

Cho dù là tìm giữa thiên hà rộng lớn thì sao chứ, em vẫn sẽ tìm....".
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 68: 68: Hôn Lễ Thế Kỷ


Ngày mong chờ cuối cùng cũng đã đến, ngày cô khoác lên mình bộ váy trắng tinh khôi tiến từng bước thật gần đến hạnh phúc của mình.

Lễ cưới được diễn ra một cách trang trọng tại khách sạn lớn nhất thành phố.

Toàn bộ đại sảnh tổ chức hôn lễ được trang hoàng bằng toàn hoa hồng juliet màu vàng tươi sang chảnh và đắt đỏ.

Xen giữa những đóa hoa là những ngọn đèn thủy tinh lung linh nhiều màu sắc.

Giúp hôn lễ vừa thêm phần cổ tích nhưng không kém phần trang trọng.

Lối đi dọc hai bên sân khấu nơi bước đi của cô dâu trải đày hoa tươi.

Giờ khắc thiêng liêng chứng kiến hạnh phúc của tình yêu đã đến.

Vương An Kỳ khoác lên mình chiếc váy cô dâu màu trắng tinh khôi.

Chiếc váy được thiết kế cổ vuông khoe trọn xương quai xanh tinh tế, hai bên ống tay được làm bằng ren thêu mỏng, vừa kín đáo nhưng vẫn không che mất đi vẻ đẹp hình thể.

Phần váy xòe to, nhiều lớp voan xếp chồng lên nhau tạo độ bồng bềnh và yển chuyển trong mỗi bước đi của người mặc.

Đặc biệt, trên phần thân váy được đính rất nhiều viên pha lê và kim cương nhỏ sáng lấp lánh.

Nói không sai khi bảo Vương An Kỳ hôm nay chính là 1 nàng công chúa.

Hàn Chính Vũ hồi hộp đứng chờ cô dâu của mình.

Anh hôm nay thật lịch lãm trong bộ vest đen được cắt may tỉ mỉ, với nơ cổ và hoa hồng cài áo.

Mái tóc được vuốt gel gọn gàng ra phía sau càng làm anh thêm phần lịch lãm.

Anh thật sự xứng đáng trở thành chàng hoàng tử trong mơ mà bất cứ cô gái nào cũng mong muốn có được.

Nhưng hoàng tử thì bao giờ cũng chỉ chờ đợi công chúa chúa mình mà thôi.

Cánh cửa phòng rộng lớn được mở ra, Vương An Kỳ xuất hiện trong sự chú ý của mọi người.

Vì với thân phận hiện tại và cũng vì cô thật sự cũng chưa gọi là buông bỏ được quá khứ nên người hôm nay sẽ cùng cô bước những bước cuối cùng của thời con gái đơn độc là mẹ Alice.

Ba mẹ Trương hiểu được mình đã sai và cũng không đòi hỏi gì nhiều chỉ cần có thể có mặt trong ngày hôm nay chứng kiến cô hạnh phúc thì cũng đã mãn nguyện lắm rồi.

Vương An Kỳ khuôn mặt có chút e ấp sau lớp voan trắng mỏng, cô bước từng bước chậm rãi về phía người đàn ông đang đợi cô phía cuối con đường kia.

Chỉ sau ít phút nữa thôi, người đàn ông ấy sẽ là người cùng nắm tay cô đi đến hết quãng đời còn lại.

Người sẽ cùng cô xây dựng một gia đình chỉ thuộc về riêng hai người mà thôi.

Mẹ Alice đặt bàn tay cô vào lòng bàn tay của Hàn Chính Vũ, bà vui vẻ nói khẽ.

- Trước giờ ta đã xem con bé là con gái ruột của mình rồi bây giờ gả cho con rồi thì mong con sẽ đối xử với con bé thật tốt.

Anh không chút chần chừ mà đáp lại.

- Chắc chắn rồi, cô ấy đồng ý gả cho con là cái phúc của con.

Con sẽ giành hết những gì mình có để mà trân trọng cô ấy cả đời.

Trước sự chứng kiến của anh em, bạn bè hai bên, đối tác làm ăn trên thương trường, cũng như sụ có mặt của một số quan chức cấp cao trong thành phố, hai người cùng trao cho nhau những lời thề non hẹn biển, cũng như cặp nhẫn cưới chứng minh hai người nhưng như một.

Hàn Chính Vũ nắm lấy tay cô thâm tình nói.

- Chẳng mong sẽ nói những lời hoa mỹ, cũng chẳng mong thề thốt sông cạn đá mòn, anh chỉ mong được cùng em đi hết quãng đời còn lại.

Cùng em xây dựng và vun đắp cho tổ ấm nhỏ của chúng ta, cùng em già đi, cho đến ngày mắt mờ chân chậm, trở về với cát bụi, vẫn được ở bên em mà thôi.

Cô nước mắt lúc này chẳng biết vì đâu mà đã trực trào trên mi, cô dịu dàng đáp lại lời của anh.

- Hàn Chính Vũ, cảm ơn anh.

Cũng may anh vẫn chờ em và may vì em vẫn còn có anh ở bên cạnh.

Thật sự cảm ơn anh.

Tiếng vỗ tay phía dưới sân khấu vang lên giòn giã như uốn hòa chung vào niềm vui của đôi bạn trẻ.

Alan, Đan Thanh, Tiểu Mỹ, Quốc Thiên, Leon và có cả 2 người mà rất lâu rồi cô chưa gặp lại đó là chị Anna và Vương Cảnh bọn họ ngồi ngay bàn tiệc đầu tiên gần sân khấu nhất, đồng thanh hô to.

- Hôn đi, chú rể hôn cô dâu đi.

Cả hội trường cũng vì thế mà hùa theo lời cả nhóm, lời nói nhốn nháo cả lên.

- Hôn đi, mau hôn đi.

Sự cổ động của đám đông lại làm Vương An Kỳ có phần ngại.

Giữa anh và cô không phải chưa từng xảy ra những hành động thân mật.

Đặc biệt những gì nên làm cũng đã làm hết.

Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc thoải mái thể hiện tình cảm giữa chốn đông người.

Ngược lại với sự ngượng ngùng của cô, anh tỏ ra vô cùng bình thản.

Anh ung dung vén tấm khăn voan che mặt của cô lên mà đặt lên môi cô một nụ hôn nồng cháy.

Phía dưới sân khấu càng thêm kích động vì nụ hôn của hai người.

Nghi thức hôn lễ cuối cùng cũng kết thúc, Hàn Chính Vũ và Vương An Kỳ cùng nhau đi mời rượu quan khách tham dự tiệc cưới.

Chiếc váy to và nặng cộng thêm với việc di chuyển trên dày cao gót khiến cho mỗi bước đi của cô có chút khó khăn.

Vũ rất nhanh chóng phát hiện ra sự bất thường của cô.

Bữa tiệc còn chưa bắt đầu được bao lâu, anh đang hiên ngang bế cô rời đi, chẳng để tâm đến cái nhìn của mọi người dành cho mình.

Cô ngượng ngùng hỏi anh.

- Thả em xuống đi, tiệc chỉ mới vừa bắt đầu chưa có bao lâu mà, mọi người đang nhìn anh đó, anh không ngại sao?
Anh thản nhiên đáp.

- Mặc kệ ai muốn nhìn gì và nói gì, anh chính là muốn cho họ thấy, anh kết hôn là để nuông chiều vợ mình.

Cô hạnh phúc nép vào lồ ng ngực anh, cảm nhận sự ấm áp khi dựa vào lồ ng ngực vững chãi đó.

Sự hạnh phúc chính là điều duy nhất mà cô cảm nhận được bây giờ..
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 69: 69: Ngoại Truyện Mang Thai


Thế là đêm hôm đó, ở trong căn phòng tân hôn, một cặp đôi dây dưa trong hạnh phúc và tình ái ngọt ngào.

Bên ngoài hội trường hôn lễ, khách khứa đã về hết Alan, Quốc Thiên, Leon và Vương Cảnh vì tác dụng của việc uống nhiều mà ôm nhau vừa kể khổ, vừa oán trách ai đó mới cưới được người đẹp đã vội bỏ anh em.

_____________________
Cuộc sống sau hôn lễ của Hàn Chính Vũ và Vương An Kỳ hạnh phúc chẳng khác gì những cặp đôi đang yêu nhau.

Anh vẫn ngày ngày săn sóc cô chu đáo, đưa đón cô đi làm.

Mặc dù đã kết hôn nhưng anh cũng không quên dành cho cô những lời có cánh.

Bởi anh đặc biệt yêu thích cái dáng vẻ bẽn lẽn như thiếu nữ mới biết yêu kia của cô.

Đêm đã khuya, không gian tĩnh mịch ngoài kia, nhưng trong phòng lại tràn ngập hân hoan và ái muội hơn bao giờ hết.

Anh và cô vừa trải qua một cuộc mây mưa nồng nhiệt.

Cô lụi xơ nằm trong lòng anh.

Ngón tay thon dài khẽ mân mê trên lồ ng ngực săn chắc.

Cô chưa muốn ngủ, vì cô còn điều muốn hỏi anh.

Trong đêm tối, cô nhẹ cất giọng.

- Vũ?
- Ừm, sao thế em?
- Anh không muốn có con sao?
Vũ ngạc nhiên trước câu hỏi của cô.

Anh nhẹ nhàng vuốt mái tóc suôn mềm của cô.

Giọng nói đầy dịu dàng và yêu chiều hỏi lại.

- Sao em lại nghĩ anh không thích có con?
- Vì...!Vì...!
Cô áp úng không biết bắt đầu từ đâu, cô ngồi thẳng dậy, tách khỏi lồ ng ngực anh như để lấy thêm dũng khí, anh vẫn nhìn cô chăm chú như chờ đợi câu trả lời của cô.

Cô hít một hơi thật sâu rồi từ từ nói.

- Chúng ta kết hôn cũng được hơn ba tháng rồi, lần nào chúng ta quan hệ, nếu anh không dùng biện pháp an toàn thì cũng sẽ xuất ra ngoài.

Như vậy làm sao em có thể mang thai được.

Anh bật cười thành tiếng trước câu trả lời của cô.

Giọng anh bông đùa.

- Thì ra em nôn nóng vậy? Biết thế anh đã không sử dụng biện pháp phòng tránh rồi.

Em không biết đâu, dùng biện pháp...!thật sự không thấy...!sướng chút nào.

Anh dùng chất giọng đáng thương, lại còn cố tình kéo dài lời nói của mình làm cho nó trở nên mờ ám gấp bội phần làm cô xấu hổ muốn độn thổ.

Cô đánh vào ngực anh mấy cái, hờn dỗi nói.

- Không nói chuyện với anh nữa, chẳng nghiêm túc chút nào.

Anh bắt lấy bàn tay đang làm loạn của cô, mạnh bạo kéo cả thân trên của cô vào lồ ng ngực mà ôm lấy, anh yêu chiều nói với cô.

- Sao anh không muốn có con cho được.

Anh cũng sợ thêm mấy năm nữa, mình thành một ông chú, sẽ không giúp em sinh nổi vài nhóc đáng yêu, lúc đó ba mẹ anh khéo sẽ xây một miếu hòa thượng mà đuổi anh đi mất.

Nhưng anh chỉ muốn khi em thật sẵn sàng.

Anh không muốn em phải trở thành mẹ khi em chưa muốn.

Bởi anh biết trọng trách và gánh nặng khi làm mẹ và khi mang thai thật sự không dễ dàng chút nào....!Anh...!
Anh còn muốn nói thêm, nhưng ngón tay cô đã nhanh chóng chặn môi anh lại.

- Em biết anh là suy nghĩ cho em, nhưng em yêu anh và sẵn sàng trở thành mẹ của con anh.

Chính vì thế chúng ta cứ thuận theo tự nhìn được không anh?
- Được, tất cả nghe em hết.

Anh nắm lấy tay cô, giọng đầy hờn tủi.

- Coi bộ, từ bây giờ anh phải cố gắng hơn rồi.

Cô nhất thời chưa hiểu được ý tứ trong lời nói của anh, cả mặt cứ nghệt ra nhìn chằm chằm vào anh.

Cho đến khi cả người cô đã bị anh đè lên, cô giật mình đánh vào vai anh.

- Anh làm gì vậy, chúng ta mới vừa quan hệ xong thôi mà.

Giọng anh nghe rất thành thật trả lời.

- Anh đang làm theo lời em nói đó, thuận theo tự nhiên.

Chỉ có điều anh là người siêng năng chăm chỉ.

Anh đang cố tranh thủ đây.

Vương An Kỳ lúc này mới ngộ nhận ra rằng mình vừa mở đường cho một con sói đói.

Câu nói của cô đã trở thành lý do chính đáng để cô bị anh mỗi ngày ăn sạch đến không còn mẩu xương.

Chỉ khi nào cô hết chịu nổi thì anh mới buông tha cho cô mà thôi.

Bữa ăn của đôi vợ chồng cứ thế diễn ra trong vui vẻ.

Sẽ chẳng có gì đáng nói nếu như không có biểu hiện kỳ lạ của Vương An Kỳ.

Vũ gắp cho cô một miếng cá hấp lớn, anh cẩn thận lấy hết xương ra cho cô, bởi anh biết cô vô cùng thích món này, cô háo hức muốn cho ngay miếng cá vào miệng, nhưng chỉ vừa đưa đũa đến lưng chừng, cô cảm thấy mùi cá hôm nay thật tanh.

Ruột gan cô cũng vì cớ đó mà thi nhau lộn nhào.

Cô bụm miệng vì buồn nôn, buông đũa chạy thẳng vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

Anh lo lắng chạy theo, anh giúp cô vuốt sống lưng mong sao dễ chịu đôi chút.Bỗng một tia suy nghĩ xoẹt qua đầu Từ quản gia đang đứng gần đó bà thoáng ý cười.

Cô nôn hết những gì vừa ăn được ra, cổ họng vừa chua vừa đắng Vũ dìu cô ra ngoài, vẻ mặt xót không thôi.

Nhưng Từ quản gia lại vô cùng hào hứng nói.

- Thiếu gia hay là không ăn nữa, thiếu gia đưa thiếu phu nhân đến bệnh viện đi.

||||| Truyện đề cử: Vợ Ngọt |||||
- Không cần đâu ạ, chắc con bị bệnh dạ dày thôi bác Từ.

Cô vội vàng từ chối, nhưng Từ quản gia nhất quyết thêm phần giục giã.

- Thiếu phu nhân cô nên đến bệnh viện nhanh đi sẽ rõ
Anh liền ra lấy xe nói thật nhìn cô như vậy anh cũng thấy lo lắng, lại thêm Từ quản gia nói vào nữa, anh phải đốc thúc cô đi cho bằng được.

Đến bệnh viện cô được đưa vào khám 1 lúc sao vị bác sĩ bước ra cùng cô, cô nhìn anh cười hạnh phúc.

- Sao rồi bác sĩ, vợ tôi có làm sao không?( anh hỏi)
- Vâng Hàn thiếu phu nhân đã mang thai được bảy tuần rồi.

Anh nghe thế kích động và vô cùng vui mừng xém chút nữa là đã nhảy cẩn lên rồi.

Bác sĩ vô cung tỉ mỉ dặn dò.

- Trong mười hai tuần đầu, thai nhi chưa hoàn toàn ổn đinh, sản phụ nhớ kiêng hoạt động mạnh, việc quan hệ vợ chồng cũng nên hạn chế.

Nên chú ý chế độ dinh dưỡng khi mang thai.

Tôi sẽ giúp sản phụ kê thêm một số thực phẩm chức năng bổ sung sắt, canxi và vitamin tổng hợp, lát nữa mọi người nhớ lấy thêm cho sản phụ uống, hướng dẫn sử dụng tôi đã ghi đầy đủ trong đơn.

- Vâng, cảm ơn bác sĩ,
- Và còn nữa, nhớ đi khám lại khi thai nhi đủ 12 tuần để kiểm tra sự phát triển và khám sàng lọc một số bệnh lý di truyền, Giờ không còn gì nữa, Hàn chủ tịch và phu nhân có thể về được rồi.

Cả 2 người ra về trong niềm vui hân hoan, anh thậm chí còn không chờ được cho đến lúc về mà đã ngay lập tức gọi điện thông báo tin vui này cho ba mẹ Hàn, mẹ Alice, ba mẹ Trương và Hội bạn bè thân thiết của họ..
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 70: 70: Ngoại Truyện Sinh Con


Cô chỉ mới bước qua tuần thứ chín của thai kỳ, đã bắt đầu có hiện tượng ôm nghén.

Cô ngủ rất nhiều, bản thân thì lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi.

Cô không ăn được nhiều, chỉ cần là món không hợp khẩu vị lập tức khiến cô nôn thốc nôn tháo, có những ngày cô chỉ sống dựa vào sữa.

Công việc ở Vương thị cũng vì thế mà chỉ đành để 1 mình mẹ Alice làm việc.Anh vừa lo việc Hàn thị, vừa chăm sóc vợ bầu.

Cũng may là cô chỉ nghén có hơn hai tháng, từ tháng thứ năm trở đi cô đã có thể ăn uống bình thường, chứ nếu tình trạng của cô còn kéo dài thì Vũ cứ gọi là xác định lo đến mức chỉ còn bộ xương khô.

Việc cô bị nghén không hề ảnh hưởng đến sự phát triển của thai nhi.

Hàng tháng anh vẫn đều đặn đưa cô đi khám định kỳ, thai phát triển khỏe mạnh, chỉ là về phần giới tính hai người đều không muốn biết trước, cứ chờ đợi đến ngày chào đời là được.

Dù không nói ra, nhưng anh vẫn mong là cô mang thai công chúa thì tốt hơn như vậy sẽ chẳng ai dành cô với anh.

Thời gian cứ thế qua đi chẳng ai nắm bắt được.

Đông qua xuân đến, những càng trơ trụi giờ đây đầy lộc non mơn mởn, rồi tán lá xanh um khi hè về.

Cuối hè, cái nóng bức vẫn làm người ta khó chịu.

Cô khệ nệ vác theo chiếc bụng bầu đã đến tháng sinh.

Vũ đi bên cạnh, dịu dàng đỡ lấy cô đi dạo trong khuôn viên vườn hoa.

- Muộn rồi, anh đỡ em vào nhà nghỉ ngơi nhé, mấy ngày nay anh thấy em không ngủ được nhiều.

- Chắc tại sắp đến ngày sinh nên trong người cảm thấy khó chịu.

Vậy chúng ta vào nhà thôi.

Anh đỡ cô về phòng, giúp cô xoa bóp chân tay một lượt.

Càng gần về những ngày cuối thai kỳ, bụng cô ngày càng lớn, thì chân tay càng thấy buồn bực và hay bị chuột rút ban đêm, chính vì lẽ đó việc bóp chân cho cô đã thành thói quen của anh.Ngày nào cũng chờ cô đã ngon giấc anh mới yên tâm đi ngủ.

Anh chỉ mới vừa chợp mắt không bao lâu, bên cạnh đã nghe thấy tiếng rên nho nhỏ của cô.

Anh giật mình bật chiếc đèn ngay đầu giường, quay qua mặt cô đã va đầy mồ hôi và xang nhợt nhạt.

Chắc cô đang với cùng khó chịu.

anh hoảng hốt hỏi.

- An Kỳ em sao vây? đừng làm anh sợ.

Giọng cô ngắt quãng
- Em...!em đau quá.

Chắc...!chắc em sắp sinh rồi.

Anh cố gắng trấn tĩnh chính bản thân mình.

Giờ phút này anh không cho phép mình được hoảng, bởi cô chỉ có thể trông cậy vào anh mà thôi.

Anh bế thốc cô xuống xe, đưa cô đến bệnh viện.

Giúp cô sắp xếp xong xuôi anh mới gọi điện cho ba mẹ mình, Mẹ Alice và Ba mẹ Trương.

Không lâu sau, mọi người cũng có mặt tại bệnh viện.

Mẹ Alice cũng rất nhiệt tình báo cho cả hội bạn của cô và anh luôn ấy chứ Alan, Đan Thanh, Tiểu Mỹ Quốc Thiên và cả chị Anna điều có mặt cả.

Cho đến mãi chín giờ sáng, An Kỳ đau đến không chịu nổi, chân không đứng vững, bác sĩ mới khám lại cho cô.

Xác định mọi thông số từ tim mạch, huyết áp cho đến độ mở rộng của cửa mình mới đẩy cô vào phòng sinh.

Vũ nắm lấy tay cô không buông, anh trực tiếp vào phòng sinh cùng cô.

Trong thời khắc khó khăn thế này sao anh có thể để mặc cô một mình được.

Những người bên ngoài thở dài thườn thượt, sót ruột chờ đợi.

Bên trong phòng sinh, cô đang vật vã với chính cơn đau của mình.

Cô nắm chặt lấy tay anh, móng tay bấu vào tay anh hằn lên sâu hoắc, vài chỗ còn rỉ máu.

Nhưng anh làm gì quan tâm chút vết thương nhỏ này.

Đối với anh, bây giờ anh chỉ ước mình có thể thay cô mà chịu đựng nổi đau kia.

Cô đau đến kiệt sức, nhưng tiếng bác sĩ vẫn thúc giục.

- Sản phụ, cố gắng thở đều, nuốt hơi vào trong.

- Cố gắng chút nữa, lấy sức rặn mạnh, đã thấy đầu của em bé rồi.

Bản năng của người làm mẹ giúp cô càng cố gắng làm theo lời bác sĩ hơn.

Cô nuốt hơi vào trong, cố gắng lấy hết sức bình sinh của mình mà rặn.

Qua mấy hơi dài, cuối cùng tiếng khóc của trẻ em cũng vang lên.

Giọng khỏe khoắn, tiếng khóc vang, chứng tỏ sự khỏe mạnh của bé.

Cô khẽ thở ra một hơi thỏa mãn.

Cô lúc này mệt mỏi nằm lụi xơ trên bàn sinh.

Anh khẽ hôn lên trán cô, trấn an cô.

- Bà xã, em thật giỏi.

Cảm ơn em đã vì anh mà vất vả sinh con cho anh.

Cô mệt, không đáp lại, nhưng khóe mắt và khoé miệng cong lên một nụ cười, thay cho sự đáp lại lời anh.

Đứa trẻ được bế ra với người nhà bên ngoài, ai cũng giành nhau để được nhìn cháu.

Y tá thông báo cho mọi người biết.

- Chúc mừng gia đình, là 1 bé trai.

Mọi người theo chân y tá đón cháu về phòng bệnh sau sinh đã được chuẩn bị sẵn.

Cô sau khi được bác sĩ sử lý những công đoạn cuối cùng thì cũng được đưa xuống phòng sau sinh với con trai mình.

Cô hoàn toàn mệt mỏi không thể gắng gượng hơn, nhanh chóng thiếp đi chìm vào trong giấc ngủ.

Khi cô tỉnh dậy đã là buổi chiều muộn.

Đứa bé được Vũ đặt tên là Hàn Nhất Kiên mọi người cũng đều rất hài lòng.

Cô nằm lại bệnh viện một tuần thì cũng được cho xuất viện về nhà.

Cô cảm thấy trong người thoải mái hơn hẳn.

Thú thật ở bệnh viện sắp làm cô ngán đến tận cổ rồi, không đâu hạnh phúc bằng nhà mình.

Phòng ngủ rộng lớn bây giờ được kê thêm chiếc nôi cùng với nhiều đồ chơi cho trẻ.

Cô mỉm cười hài lòng với hạnh phúc mình đang có hiện tại.

" Hạnh phúc đôi khi chỉ là yêu và được yêu.

Ngàn dặm xa xôi cũng không sao cả.

Chỉ cần khi em trở về anh vẫn ở đó, cuối đường chờ em.

Ngàn lần trắc trở cũng không phải ngại, chỉ cần anh vẫn bên cạnh nắm tay cùng em vượt qua"
"Anh Không Chỉ Là Thanh Xuân Và Còn Cả Cuộc Đời Của Em"
__________ END_____.
 
Back
Top Bottom