Ngôn Tình Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,444,124
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tinh-song-sinh-han-tong-xin-buong-tha.jpg

Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Tác giả: Pé Kiều
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Trọng Sinh, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Thể loại: Đô thị, Ngôn Tình, Trọng Sinh ]

Bạn đang đọc truyện Tình Song Sinh: Hàn Tổng Xin Buông Tha của tác giả Pé Kiều. Tại sao ông trời lại thích đùa cợt ngườt ta như vậy?

Tại sao lại khiến hai chị em cô cùng yêu một người?

Cô và gái song sinh của mình phải làm sao bây giờ?

Hai người giống nhau như đúc, người yêu cô vì thế mà nhầm lẫn bao lần, nhưng chuyện sẽ không có gì xảy ra nếu em cô không nảy sinh tình cảm với anh ấy

Một chàng trai và hai cô gái, rồi cuộc tình sẽ trải qua buồn vui khóc cười khi hai chị em ruột tàn nhẫn chà đạp nhau để giành giật.

Khi em gái bắt đầu toan tính mưu mô chiếm lấy anh cả tinh thần, lẫn thể xác!​
 
Có thể bạn cũng thích !
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 1: 1: Ngày Đầu Năm Học Mới


Giới Thiệu Nhân Vật
Nam 9: Hàn Chính Vũ là học sinh mới chuyển về trường S.

Sau này là Tổng giám đốc Hàn thị cũng là người thừa kế Hàn gia và Hàn thị.

Đẹp trai thuộc loại cực phẩm.

Tính cách lạnh lùng bá đạo ít nói...
Nữ 9: Trương Phương Linh là đại tiểu thư của Trương gia học giỏi xinh đẹp hoà đồng.Cô còn có 1 em gái song sinh tên là Trương Phương Nghi tính cách trái ngược hoàn toàn với cô chảnh choẹ không xem ai ra gì luôn đố kị với cô vì cô được mọi người yêu quý.
Phương Linh từ nhỏ không được mẹ mình yêu thương như Phương Nghi nhưng cô luôn nghĩ mình là chị nên nhiều lần vẫn xem nó như chuyện bình thường chỉ là cô hơi buồn 1 chút....
______________________________________________
Năm 17 tuổi khi cô và Phương Nghi bắt đầu chuẩn bị cho một năm học mới năm cuối cấp.

Sáng sớm bước xuống bàn ăn, chị em mỗi người một vẻ xinh đẹp trong bộ đồng phục đi học.

Vốn gia đình sống trong nhung lụa nên Phương Nghi rất hay giở cái thói quát nạt người làm.

Tiểu Mỹ là con gái của người quản gia nhà cô sáng cũng ra dọn đồ ăn lên cô thấy vậy nên gọi vào ăn chung.
- Tiểu Mỹ, lại lấy thêm đĩa ăn sáng với chị nè.
- Dạ chị.
- Chị 2, sao cho người làm ngồi ăn chung rồi coi sao được.
- Em đừng có coi thường người ta,Em cứ vậy mãi.
- Nhưng người làm khác chủ chứ chị.

Thôi mệt em không ăn nếu nó ngồi chung.

Mất hết giá trị.
Nói xong Phương Nghi đứng lên đập mạnh xuống bàn.Trương Nhất Quân ba cô thấy vậy cũng lắc đầu...
- Kệ nó con gái sinh ra mà không biết thương quý ai.
- Anh sao nói con gái mình như vậy.

- Mẹ cô Nhan Lệ Quyên nhăn nhỏ.
Cảnh này xảy ra thường xuyên rồi, vì mẹ thương em gái nhất nhà đấy.

Cô hay bị bà mắng vì không chịu chiều theo ý con gái cưng của bà đấy nhé.
Lên xe đi học cô thấy Tiểu Mỹ cũng cầm cặp đi bộ nên kêu tài xế dừng xe lại.
- Tiểu Mỹ, lên chị đưa đi học.( Vì tiểu Mỹ là con của người quản gia làm lâu năm của nhà cô nên ba cô cũng rất thương tiểu Mỹ vì vậy đã cho tiểu Mỹ học cùng trường chị em cô)
- Dạ thôi em không dám.
- Lên đi không sao đâu mà
- Lên thì lên nhanh, đừng có đứng đó xà nẹo mệt quá đi.

- Phương Nghi nói lớn nhăn nhó.
Tiểu Mỹ được sự đồng ý của Phương Nghi mới dám lên xe ngồi, tới trường 3 người cùng bước vào, tiểu Mỹ nhanh chóng chạy lại lớp với hội bạn chỉ còn 2 chị em cô.

Cảm giác náo nhiệt lại ùa về.

Bạn bè tụ họp sôi nổi.

Có đám con trai bị Phương Nghi làm cho say đắm vì nó luôn makeup khi đi học còn cô lại không phô trương như em mình nên không sánh bằng.
Bước vào lớp ngồi ổn định chổ, vốn cô và em mình ngồi kế đột nhiên Minh Hoàng bạn trai cũ của Phương Nghi lên tiếng.
- Phương Nghi, qua ngồi chung với Hoàng nè.
- Chị 2, xin lỗi nhưng em đi đây haha.
Nói xong vào tai cô rồi cầm túi xách phi thẳng qua chổ Hoàng rồi nói chuyện vui vẻ bỏ quên bà chị đang ngồi đây luôn.

Cuối cùng vì không ai ngồi cạnh nên cô ngồi một mình, đột nhiên giáo viên bước vào cả lớp đứng chào cô lại để ý ngoài cửa có một bạn nam lạ mặt nữa hình như là học sinh mới.
Nhưng vẻ mặt lại đẹp trai mà nhìn cũng là dạng thiếu gia vì học trường của cô phải thuộc dạng nhà giàu mới đóng nổi tiền học vì là trường tư.
- Giới thiệu với các em, học sinh mới chuyển vào lớp chúng ta Hàn Chính Vũ.

Bạn là học sinh mới nên lớp phải giúp đỡ bạn.
- Vũ ơi, xuống đây ngồi với mình nè.

- 1 đứa mê trai của lớp cô
- Thưa cô em ngồi ở đâu?

- Xuống chổ của phó học tập đi
Cô giáo chỉ ngay chổ cô thì cũng phải duy nhất chổ cô còn trống.

Ánh mắt Vũ nhìn cô sau đó lướt nhanh xuống ngồi học, cô ngồi cạnh bên mà không dám mở lấy một lời chào hỏi vì gương mặt lạnh lùng kinh khủng.
- Bạn từ đâu chuyển tới vậy? - cô hỏi.
- ....
- Bạn sao không trả lời vậy?
- ....
- Có gì học không hiểu hỏi mình sẽ giúp bạn?
- ....
- Người gì vậy trời? Chảnh thấy ớn vậy?
Cô chề môi vì mình vừa bị cho ăn bơ một cách phủ phàng thật sự quê ê chề.

Cô quay mặt đi không thèm để ý..

có cơ hội thì bà phục thù nhé!!!
Ngồi học được một lúc tôi quay sang thấy Vũ đang nằm ngủ, ngồi cạnh phó học tập mày không học thì bà cho mày biết tay nhé.
- Dậy - cô kêu.
- Dậy đi.

- Tiếng thứ 2
- Vũ đại ca, dậy học..
- Cô ơi Vũ mệt quá nên ngủ rồi cô.

Đánh lên vai một cái rõ kêu làm cả lớp giật mình cô giáo quay xuống thấy Vũ biết chả ngủ liền nhướn mắt kêu lên bảng.
- Vũ ngủ ngon nhỉ? Lên sửa bài này cho tôi.
Cô cứ thấy thích thú khi một thiếu gia không lo học bị bắt lên làm bài tập, thế nào cũng không biết làm rồi lại nhục nhã cho mà xem, thử nghĩ tới bị phạt cầm hai xô nước đứng trước lớp vừa đẹp trai lại vừa đội xô thì đẹp mặt lắm nhỉ? Con nhà giàu thì chắc chắn chỉ có ăn chơi mới mệt mỏi thế này.

Ác cảm!!!

Cô chưa kịp hả hê với suy nghĩ của mình thì thấy Vũ phủi tay đi xuống bàn, mắt nhìn cô kiểu "đừng coi thường anh cưng nhé".

Bài trên bảng đã hoàn thành gọn lẹ lại không chút sai sót nào.

Cô giáo cười khen ngợi quá trời chẳng còn nhớ gì tới chuyện vừa ngủ trong lớp.

Còn cô chẳng được phen hả hê.
- Muốn chơi tôi cũng lại coi lại cách chơi của cậu nhé.

Phó học tập.
- Ai...??
Cô quê quá đánh trống lãng quay mặt đi tự nhủ sao cậu ta giỏi thế.
Tan học, cô với Phương Nghi cùng ra xe chuẩn bị về, một đám nữ sinh lại chạy ùa tới trước bảng thông báo gì đó nhưng hình như không đọc.

Mà ngó ai ấy, nhìn kĩ một chút cô mới thấy cái tên mặt lạnh lớp cô đang ngồi băng đá cạnh bảng đó.

Đúng là một lũ mê trai.

Cô chề môi..
Còn Phương Nghi đột nhiên dừng lại nhìn đắm đuối?
- Thích cậu ta?
- Không, em thấy khá thú vị.
- Thế có thích không?
- Không thích.
Phương Nghi nói xong cười bỏ đi, cô cũng đi theo sau.
Tiếng chuông điện thoại Phương Nghi vang lên, cô thấy vẻ mặt nó khi nói chuyện rất giận dữ rồi cúp máy quay đầu đi thẳng ra đằng sau trường, không bỏ Phương Nghi về trước được cô đành đi theo sau.
Phương Nghi hẹn với một đám nữ sinh ở lớp khác nói chuyện, hẹn đánh nhau thì đúng hơn.
- Tụi bây kiếm tao làm gì?
- Tối qua mày với Thượng Hào đi bar rất vui vẻ hả? Mày quên Tần Thượng Hào là bạn trai tao hả?
- Đừng có nói chuyện hồ đồ, là Thượng Hào năn nỉ tao mới đi.

Anh ấy nói mày với anh ấy chia tay rồi.
- Mày là loại lăng nhăng ai cũng biết, bắt cá hai ba thằng rồi bây giờ còn thêm cái tật giật bồ người khác.

Mày đẹp mà mày dơ vậy?
- Xin lỗi chính vì tao đẹp hơn mày nên mày mới bị đá đó con ngu.
Phương Nghi chỉ có một mình một ngựa mà em cô lại chẳng sợ gì, Cô đứng đó sợ chứ sao không nhưng con nào thử động vào em cô xem cô không tha đâu.

Nguyên đám kéo lên định đánh Phương Nghi cô vì muốn bảo vệ em mà chạy lại nhìn một đám đó.
- Nếu ai thử đụng tới em tao, tao thề tụi bây khỏi xuất hiện được ở cái thành phố này.
- Linh, chuyện tao với con Nghi, mày bớt xen vô.
- Mày biết chị em tao thì chắc biết thế lực gia đình tao.
- Em mày giành giật người yêu tao, mày tính sao? Dạy không được để đời dạy
- Em tạo sai nó sẽ xin lỗi nhưng đừng đụng đến nó.
Cô biết Phương Nghi thuộc tuýp người tự trọng nhưng nếu nó sai thì vẫn phải xin lỗi.

Cứ nghĩ em mình sẽ nghe lời với nể cô nên cô liền quay sang.
- Xin lỗi đi
- Chị nói gì vậy?
- Em đi với bạn trai người ta, để người ta kêu là kẻ thứ 3 em thích lắm hay sao?
- Không xin lỗi?
- Em đừng có tự cao lúc này, em sai nhé Nghi.
- Chị đi ra đừng xen vào.

Thách tụi nó đụng tới em đó.
Lần đầu tiên trong đời Phương Nghi không chịu nghe lời cô nói, nó cãi lại cô và còn dùng ánh mắt bực tức đó nhìn cô.

Tính tình ngày càng trở nên hỗn láo.
- Nếu em không xin lỗi chị sẽ nói ba từ nay về sau không cho em đi ra đường nữa.

Ok
- Chị đừng nghĩ là chị thì muốn nói gì nói, chúng ta bằng tuổi em cũng chẳng nhỏ hơn chị bao nhiêu....Nếu muốn chị đi nói ba đi.
Phương Nghi nói xong hất mặt quay đi vẫn nhất quyết không xin lỗi.
- Phương Linh mày thấy chưa.

Trong cái trường này không một ai ưa em mày đâu.

Vì người ta thương mày hiền nên không chấp nhất con em mất dạy của mày thôi.

Đừng xin lỗi thay em mày, tao không nhận tao đợi tự miệng nó nói.
Nói xong cả đám quay mặt đi để cô đứng đó.

Cuối cùng vẫn chưa đâu vào đâu..
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 2: 2: Phương Nghi Bị Đánh


Tối hôm đó cô không nói gì về việc của Phương Nghi cho ba nghe nhưng nó vẫn chưa biết sợ liền xuống lầu trong bộ dạng ăn mặc s3xy như người lớn lại đi chơi.
- Ba mẹ bạn con tổ chức sinh nhật.

Con đi tối rồi về.
- Đi ngày nào cũng đi – Ba cô lại la.
- Nó có bạn thì cho nó đi, chứ như Phương Linh cứ ở nhà ru rú.
Phương Nghi không nói gì vì biết mẹ sẽ nói hộ thôi nên cứ thản nhiên bước ra xe mà đi, cô nghi ngờ đi với thằng nào đó nên liền chạy ra.

Tần Thượng Hào đón nó bằng chiếc Mercedes màu trắng, Phương Nghi từ khi nào lại có thói quen ăn chơi như vậy? Còn có thói quen qua lại với bồ người khác.

Cô lập tức nhớ tới lời mẹ từng nói với bà thầy bói năm 12 tuổi.
"Hai đứa con gái chị sinh ra cùng ngày nhưng đứa sau ra trễ hơn 30 phút khắc giờ với đứa trước.

Hai đứa sau này nếu không cẩn thận sẽ nảy sinh mâu thuẫn, con gái nhỏ đẹp hơn vì có tướng hồ ly"
Bước vào trong quán bar tấp nập ồn ào, ai cũng lắc lư nhạc thì xập xình nhức đầu kinh khủng.

Thật sự nếu ai lần đầu tới như cô chắc chắn sẽ có cảm giác muốn về nhà liền.

Vậy mà con Phương Nghi lại thấy thích.Cô cứ như dân nửa mùa rụt rè đi từng bước vào kiếm Phương Nghi vì từ lúc nó đi cô cũng kêu taxi theo nó.

Thấy Phương Nghi ở đó định đi lại nhưng vừa bước tới đã có một người con trai đi tới đụng cô, rượu trên tay anh ta đổ hết lên cánh tay cô.

Không một tiếng xin lỗi đi luôn cô nhìn theo bóng thì thấy người đó ngồi xuống bàn phía trong góc, mặc dù đèn có hơi tối nhưng đủ để cô thấy gương mặt của Hàn Chính Vũ? Đúng là tên mặt lạnh học sinh mới lớp cô.

Khó trách lại ngủ gật trong lớp vì ăn chơi thế này cơ mà.
Vừa nghĩ sẽ đi lại đòi câu xin lỗi thì chợt nhớ ra em mình? Trời ơi sao lại quên mất con em mình quan trọng hơn được.

Cô quay lại không thấy Phương Nghi đâu nữa, nhìn xung quanh cũng không thấy.Nó đi đâu rồi mới thấy đứng nhảy nhót lắm thế cơ mà?
Cô vào nhà vệ sinh rửa tay sạch sẽ sau đó lại tiếp tục đi tìm Phương Nghi cô sợ không may nó lại xảy ra chuyện với bạn gái Tần Thượng Hào, chạy lại chổ đám bạn của Phương Nghi đứng lúc nảy tôi nghe bọn nó nói lớn với nhau.
- Con Phương Nghi ra sau quán nói chuyện gì với bồ cũ Thượng Hào.
- Coi chừng có đánh lộn con Nghi có 1 mình à..
- Kệ đi chuyện của nó xía vô làm gì!
Bạn bè kiểu gì mà lại vô tâm như vậy đúng là bạn bây giờ chỉ có lợi dụng nhau chứ làm gì có thật lòng coi nhau là bạn.
Cô chạy nhanh ra cửa sau kiếm Phương Nghi cô không muốn ba cô đang trong thời kì tranh cử thăng chức bộ trưởng lại bị mấy chuyện này làm mất uy tín.

Nên đành phải giúp Phương Nghi làm êm chuyện này và bắt nó xin lỗi người ta.
Nhưng không còn kịp nữa khi cô nghe tiếng hai đứa đang cãi vã rất to cô chạy tới thì thấy Phương Nghi và bạn gái Tần Thượng Hào đang đánh nhau, kẻ thì túm tóc đứa thì tát, cô vội chạy tới ngăn lại.

Tần Thượng Hào kéo được bạn gái ra cô kéo Phương Nghi ra nhưng nó lại hất tay cô lợi dụng bạn gái Tần Thượng Hào đang bị nó giữ lại tát mạnh vào mặt người ta.Cô giật mình vì nó hung dữ tới mức tát mạnh làm người ta chảy cả máu môi.
- Mày đánh ai vậy, nên nhớ Thượng Hào và mày đã chia tay.
- Mày không la l**m thì Thượng Hào bỏ tao hả?
- Thì tại mày xấu mày ngu.
- Má con này nó như hồ ly, tao đánh cho mày chết mẹ mày luôn.

Lên đi đánh hội đồng nó.

Hai thằng kia giữ Thượng Hào lại còn Thanh Thanh giữ Phương Linh lại..
Nói xong cô với Tần Thượng Hào bị giữ lại để Phương Nghi bị cả đám đánh tới tấp không có đường chạy, em mình bị đánh cô không giúp gì được nên liền khóc vi thương em chứ.
- Mày sống chó thì tao đéo cần sống đẹp đâu Trương Phương Nghi.

Má mày mày nghĩ mày con nhà giàu chức lớn thì mày không tôn trọng ai, tưởng người ta không dám làm gì mày.

Bố tao cũng không thua bố mày, coi tao dám đánh mày không.
- Dừng lại đi đừng đánh em tao nữa đủ rồi.
Cô la lên thấy vậy cũng có thể nói nể tình cô mà tha cho Phương Nghi, nó bị đánh bầm tím cả người.
Đến khi tụi nó về thì Tần Thượng Hào cũng đi theo bồ nó.

Làm gì có chuyện nó yêu Phương Nghi.

Cô chạy lại đỡ em cô lên, đương nhiên phải lo lắng nên cô hỏi.
- Nghi, có sao không em.
- Tại chị không đó.

- Em còn dám nói
- Không phải chị kéo em ra sao tụi nó đánh hội đồng em được..
- Nếu chị không ngăn cản em có biết chuyện càng lớn thế nào không? Đây cũng là cái tội em giành người của người ta đấy.
- Chuyện của em chị biết gì mà nói.
- Em là em chị, chị không được quyền nói hả, bây giờ em đi về nhà.
- Không về.
- Nếu em không về chị sẽ nói ba.
- Giỏi thì chị nói đi, chị là con cưng của ba mà chị nói gì mà ba không nghe theo chị.
Nói xong Phương Nghi bỏ đi, tay vuốt tóc vẫn cứ đi thản nhiên như vậy khi vừa mới xảy ra mâu thuẫn xong?Không hiểu em cô đang nghĩ gì nữa.
Cô cũng không muốn gây áp lực kéo nó về nhà liền bây giờ nên để nó đi.

Cuối cùng khi Phương Nghi lên taxi đi đâu đó cô lại bắt taxi định âm thầm theo sau lưng em mình.

Tay vừa đặt lên cửa thì đột nhiên bị ai cầm lại cô giật mình ngước lên thì thấy Hàn Chính Vũ.

Cái thằng ông nội này sau lại ở đây đó là những gì cô nói thầm trong bụng.
- Lúc nãy còn rủ tôi uống thêm vài ly sau đó ăn đêm? Bây giờ trốn??
- Cậu nói ai?
- Cậu đó, cậu rũ tôi.
- Cậu điên rồi hả tôi rủ cậu hồi nào.
Cái tên mặt lạnh này có cần say tới mức khùng luôn không? Đột nhiên ra đây kiếm chuyện với cô.

Cô thì đang gấp đi theo em mình lại còn vướng phải kẻ điên.
- Còn chối? Lúc nảy chủ động lại gần tôi bắt chuyện với tôi được sự đồng ý đi chơi của tôi rồi sao bây giờ trốn? Có phải thích tôi không?
- Trời ơi? Điên mất.

Bỏ ra đang gấp.
- Đi ăn đi.
- Không.

Ê đi đâu bỏ ra kéo đi đâu.
Vũ nắm tay kéo cô đi một mạch không thèm để ý cô vùng vẫy không chịu đi, chợt Vũ dừng lại cô bị kéo mất đà vì dừng lại đột ngột nên lao thẳng đập mạnh cái mũi vào bắp tay Vũ.
- Ui da, bị điên hả.

Đứng lại chi vậy?
- Không ăn nữa, phó học tập về đi.
- Cậu vô duyên vừa thôi nha tôi về, bỏ tay ra...
Cô tức giận vì bị Vũ làm cho mất dấu theo dõi Phương Nghi mà còn bị đau đâm ra cô cáu liền giựt tay lại bỏ lên taxi về nhà.

Ngang ngược tự nhiên bị lôi đi rồi bị bỏ giữa chợ như thế.

Làm chẳng ngô ra khoai gì cả..
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 3: 3: Gặp Rắc Rối


Sáng hôm sau thức dậy cô sửa soạn xong bước xuống lầu ăn sáng thì thấy ba đang tức giận cúp điện thoại, mẹ ngồi đó thở dài lắc đầu.

Trên bàn có một tờ báo nhăn nhúm lại tôi bắt đầu nghi ngờ chuyện Phương Nghi bị lộ.

Lên tới báo luôn.

Cô sợ hãi đi từ từ lại gần.
- Linh hả con, Phương Nghi về nhà chưa?
- Đang thay đồ trên phòng đó ba.
- Kêu nhị tiểu thư xuống cho ông đi tiểu Mỹ.
- Dạ con kêu liền.
Cô cầm báo lên đọc thấy tờ báo nội dung chưa rõ ràng như bản thảo nên quay sang nhìn mẹ mẹ gật đầu ý nói phải.

Tôi liền biết bạn của mẹ làm bên tạp chí gửi đến, chắc chắn mẹ cho chuyện này ém đi giải quyết trong âm thầm nhưng ba thì đọc được nên tức giận.

Cũng may chỉ mới bản thảo chứ chưa phải bán đi nếu không làm ra giao cho các sạp báo thì ba bị loại khỏi bầu cử bộ trưởng sắp tới.
Cô cũng không dám lên tiếng gì chỉ lặng lẽ ngồi xuống ăn sáng,mà ăn cũng không vô nữa, Phương Nghi bước xuống trong bộ đồ pijama má phải sưng hơi to với trầy mặt cô biết nó sẽ không đi học.

"Bốp"
Ba lập tức đi tới tát mạnh vào mặt Phương Nghi làm cả nhà giật mình không phản ứng kịp.

Phương Nghi khóc làm mẹ lo lắng chạy tới.
- Mày là đứa hư hỏng, sinh mày ra nuôi mày cực khổ mà mày không biết trên dưới, ba mẹ làm kiếm tiền từng đồng vì cái gì, ngày ngày đi làm từ thiện vì muốn phúc đức cho con.

Mà mày sống cứ hại ba hại mẹ hại chị mày là sao vậy Nghi.
- Ba đánh con, ba không bênh con ra mặt giải quyết con quỷ kia cho con thì thôi ba còn đánh con

- Tao đánh chết mày thứ mất dạy, không dạy dỗ được mày nữa.

Mày hư quá.
- Ông thôi đi, con tôi đứt ruột sinh ra mà ông lại đánh nó như vậy?
- Bà cứ bênh vực nó tiếp đi, rồi có ngày nó hư là tại bà.

Con hư là tại mẹ mà.
- Con tôi sinh ra tôi không dám đánh mà ông đánh hả?
- Con ghét ba, ba chỉ thương chị hai.

Chị hai nói ba mới đánh con, chị với ba đều không thương con toàn hùa nhau ăn h**p con..
Phương Nghi hét lên lớn tiếng trước mặt cô nhìn cô rồi ôm má chạy lên phòng đóng cửa lại, cô chẳng biết tại sao gia đình mình lại um sùm suốt ngày như thế.
Nhưng chắc chắn ba sẽ ảnh hưởng tới sức khoẻ lẫn công việc.

Ba tức giận cầm áo vest ra xe đi làm, còn mẹ thì chạy lên phòng với Phương Nghi.

Cô thì cùng tiểu Mỹ đi học.
Lại một buổi sáng trôi qua tẻ nhạt như vậy.

Chuông báo vào học nhưng người ngồi cạnh lại chưa vào tới lớp, cô đang phân vân không biết là đêm qua đi ăn rồi lạc đường hay lại vì ngủ quên mà không nhớ giờ vào lớp nữa? Đúng là bọn nhà giàu chỉ được cái gia thế à không trừ cô ra nhé.
- Thưa cô, em vào lớp.
- Mới học ngày thứ 2 đã trễ, vào đi.
Lớp đang học như thế mà cậu ta lại có thể không sợ đi vào vẻ mặt không tí ăn năn, trời đất quyền thế cỡ nào mà cả giáo viên cũng nhường một lời dữ vậy? quá đáng??
Cô vừa nghĩ vừa nhìn chầm chầm vào Hàn Chính Vũ đột nhiên cậu ta ngồi xuống, quay mặt sang nhìn cô làm cô giật mình quay đi vì ngại..
- Nhìn cái gì?
- Không có gì?
- Lại muốn bày trò hại tôi hả bạn.

- Ừa cũng định vậy đó.
- Vậy thì không cần, khó nhai lắm.
Vũ nói xong lật sách ra không thèm để ý tới gương mặt của cô, chợt cô lại thấy góc nghiêng này cậu ta trong mắt cô như nam thần ý.
Vừa tan học, tiểu Mỹ từ dưới lớp chạy lên ngay lớp cô trong lúc cô đang cất tập vỡ vào cặp tiểu Mỹ tức tốc chạy vào kéo tay cô.
- Chị Linh về lẹ đi chị.
- Có chuyện gì vậy?
- Chị của bồ Tần Thượng Hào lên đây kiếm chị Phương Nghi.

Em sợ sẽ nhầm chị là Phương Nghi............
- Không có đâu? Làm gì có chuyện lầm chị giải thích được mà.
- Người ta đánh bà người ta nghe bà giải thích.
- Về lẹ đi theo em.
Cô bị tiểu Mỹ lôi kéo đến không kịp nói gì chỉ biết đi theo.

Tới cổng trường liền bị đám đó chặn lại thật tụi nói nhìn cô ánh mắt giống như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.
Cô bắt đầu cảm thấy mình sẽ không yên kêu tiểu Mỹ về nhà trước nói với tài xế.

Tiểu Mỹ nhanh chân chạy về vì tụi nó không để ý cho lắm đâu.
- Mấy chị muốn gì ở em?
- Tao là chị con Thư, nghe nói mày giành bạn trai nó còn đánh nó phải không?
- Không phải.
Cô biết là mình với Phương Nghi rất giống nhau, nếu không phải người trong nhà hay thân thiết sẽ không thể nhìn ra nếu chỉ nhìn sơ qua một cái.

Có khi gặp nhiều cũng không nhận ra được đâu.

Hai bên nội ngoại cả ba mẹ đều bị lầm tưởng nữa mà.

Cô với Phương Nghi khác những cặp song sinh khác ở chổ càng lớn thì càng giống không có nét khác, chỉ có một điểm duy nhất là cái bớt son trên ngực tôi là điểm nhận dạng.

Nhưng tôi thường che kín đáo ít hở hang nên càng không biết được.

Cô không nhận mình là Phương Nghi cũng chưa lên tiếng giải thích thêm thì chị của Thư bay lại tát cô mạnh khiến cô chao đảo luôn.
- Sao chị đánh em ạ, em đã nói chị nhầm người.
- Không có ai tráo trở như mày, giật bạn trai người ta? Còn dám đánh người ta, mày còn thuê người chặn đánh em tao lúc sáng nó đi học để bây giờ nó nằm trong bệnh viện để truyền nước biển kìa?
Tiếng hét thất thanh tức giận của chị con Thư vang lên rõ ràng rành mạch từng chữ bên tai cô làm cô hốt hoảng???? Cái gì mà thuê người đánh? cô không có làm? Chả lẽ em cô nó gan tới mức như vậy?
- Nếu chị có bằng chứng thì lấy ra tôi không có làm.
- Nếu có bằng chứng mày đâu có ở đây mày ở sở cảnh sát rồi con chó.
- Nếu không có sao chị khẳng định em đánh Thư.
- Tối qua nó có chuyện với mày, sáng nay nó bị như vậy nếu là người khác cũng sẽ nghĩ như tao mà thôi.
- Vậy sao chị không nghĩ là Tần Thượng Hào dụ dỗ người khác phản bội Thư.
- Mày còn láo với tao, tao đánh cho mày khỏi nhìn đời.
Cô ôm đầu khi nguyên đám xông tới, cô ngồi xuống vì sợ mình sẽ bầm dập thay em mình sớm muộn.

Cô cũng không thể khai em mình ra, vì ít ra nếu là cô cô sẽ có nhiều chứng cứ chứng minh mình trong sạch hơn là Phương Nghi.

Nếu khai là em cô làm ra em cô có thể còn bị đánh nặng hơn, mà cô làm chị làm sao hại em mình được.

Thà bị đánh thay nó chứ ai nỡ nhìn nó bị người ta đánh bao giờ.
Cô ngồi đó trong tình trạng yên bình mắt nhắm tịt lại cúi xuống như con rùa, không thấy ai động chạm mình mãi mới ngước lên, nhìn thấy cả đám dừng lại nhìn người nào đó, cô quay lại nhìn thấy mấy người hơi hơi lạ mặt nhưng cũng thuộc dạng khá chững chạc có cả nam cả nữ.
- Ê, mấy đứa bây một đám làm gì một cô bé vậy?
- Mấy người phe nó hả? Không liên quan thì xía vô làm gì?
- Anh chị đây đi ngang thấu bạo lực học đường ngứa mắt giúp được không em? - Một chị gái nhìn cũng cứng lắm nói.
- Nó giành bồ người ta còn đánh người ta? Chị nghĩ nên đánh không?
- Chuyện của nó với bồ người ta thì nó giải quyết, chị thấy ngứa mắt tụi em được không?
Cô đứng lên nhìn một đám người lạ mặt đó nói chuyện với đám chị của Thư làm cô thấy hơi sợ hãi, giữa hai bên đó cô lại đứng giữa như một con khùng lạc lõng thì thấy Hàn Chính Vũ đi tới chổ cô, kéo tay cô qua một bên.
- Chỗ người ta nói chuyện đứng giữa làm gì vậy.
- Tui??? Tui đâu biết chuyện gì xảy ra?

- Đi, chuyện người ta.
Vũ kéo cô đi thì đám chị của Thư định chạy theo, cô quay lại thấy họ bị chặn lại bởi đám chị lớn kia.
Bị tên mặt lạnh kéo đi như siêu nhân, bực bội nhưng cũng thở phào vì mém tí banh mặt.
- Khoan.

Đứng lại...
- Chuyện gì?
- Kéo đi đâu?
- Đi cà phê có chuyện muốn nói.
- Giờ này chiều còn phải về nhà ăn cơm với ba mẹ
- Đúng là con ngoan thật đấy.
Chưa kịp đáp trả lại thì tiếng kèn xe vang lên inh ỏi sau lưng cô quay lưng lại thấy ba ngồi trong xe, cô quay lại nhìn Vũ.
- Thôi tôi về
- Tối nay rảnh không?
- Làm gì?
- Gặp nhau tôi muốn hỏi tí chuyện.

Liên quan tới cậu và một số người.
- Không rảnh.
- Yên tâm, người như cậu tôi không có thích đâu mà nghĩ rằng tôi muốn hẹn hò.

Có chuyện cần nói là thật.
- Người như bạn thì mình cũng không thèm nhé mặt lạnh.

Nhưng nói thật cũng không có gì để nói ha.
Cô không hẹn cũng không rảnh mà đi gặp mặt cái tên đó.

Trong lớp đã chán lắm rồi, bản thân vừa bị đánh oan lại bực thêm thôi.

Nên tôi chỉ muốn về nhà để yên ổn..
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 4: Chương 4


Về tới nhà, ba cô không nói một câu gì chỉ ngồi xuống mặt tức giận, cô cũng lẳng lặng ngồi xuống ghế.

Mẹ cô cùng Phương Nghi từ lầu đi xuống thấy mặt cô mẹ giật mình chạy lại.
- Linh sao vậy con.

Đi học kiếm chuyện với ai để người ta đánh.
- Bà còn dám hỏi câu đó.

Bà biết ai hại Phương Linh ra nông nổi này không?
- Ai?
- Con gái cưng của bà đó nó kêu xã hội đen đánh người ta để gia đình người ta kéo lên đánh lầm Phương Linh.

Mới 17 tuổi chưa được gì đã làm hại tới người khác.

Nó với chị nó không giống nhau chút nào không bằng một phần Phương Linh nữa.

Ba cô bắt đầu tức giận chỉ thẳng vào mặt Phương Nghi la lên, chuyện này ít nhiều chắc chắn ảnh hưởng tới bầu cử lên chức của ba, uy tín cả công sức bao năm gầy dựng cho gia đình bị Phương Nghi làm tổn hại.

Ba cô không tức giận thì không phải ba cô đâu.

Nếu Phương Nghi không làm lớn chuyện chắc chắn sẽ không bị nhiều chuyện xảy ra như vậy.
- Ba, sao ba lại nói con như vậy.

Lúc nào cũng đem con ra so với chị? Chị Linh với con lúc nào ba cũng thương chị hơn.

Ba cứ coi con là đứa quậy phá nhưng ba có biết con bị người ta đánh là tại chị không.

Chị không kéo con ngăn con con đâu có bị đánh hội đồng.
- Mày lợi dụng lúc người ta bị kéo lại đánh người ta trước mày còn dám nói người ta kiếm chuyện.
- Con...!con không có là chị hai nói dối.

Chị Linh tính ra cũng bằng tuổi con được quyền gì mắng con.

Chị Linh chỉ cần mách lẻo là ba tin, chắc chắn vụ này cũng do chị ta nói với ba..
- Nghi em đừng có quá đáng, chị không nói với ai.

Chị là chị của em đó.
- Nếu chị cứ mãi xen vô chuyện của em, thì đừng có trách em hỗn với chị.
Phương Nghi trừng mắt nhìn cô nói lớn tiếng quát nạt, cô cũng không ngờ em mình lại có thể nói như thế với mình Phương Nghi quay lưng bỏ đi ra ngoài, mẹ định chạy theo thì ba lập tức ngăn lại không cho.

Cô cũng chỉ có thể im lặng vì không dám nói thêm gì nữa.
Tối khi cả nhà cùng ăn cơm, mặt cô bắt đầu sưng đỏ hơn vì bị đánh lực mạnh lắm, nhai cũng đau ăn được một ít cô không thể ăn nổi nên ngừng lại.

Ba đột nhiên hỏi một câu làm cô đơ cả người.

- Cậu bạn lúc chiều của con là quan hệ thế nào?
- Dạ?....!quan hệ gì đâu ba.

Bạn bè chung một lớp thôi ba.
- Hai đứa làm bạn thì được muốn gì thì đợi tốt nghiệp cấp 3 rồi tính tiếp?
- Dạ không có chuyện đó đâu ba.

Cô liền phản bác lại ngay ấy chứ? Làm gì có chuyện cô với tên mặt lạnh yêu đương, oan gia thì còn nghe được cô đi lên phòng trong tâm trạng khó chịu, không hiểu sao nhắc tới nhớ tới tên mặt lạnh làm cô cảm giác ớn lạnh quá..
Đang ngồi học bài, mẹ đột nhiên lên gõ cửa phòng cô ra mở nhìn thấy mẹ đang bưng một ly sữa tươi bên cạnh là một đĩa cháo bò thơm phức.

Mùi này chỉ có mẹ mới nấu được chứ chẳng ai khác.
- Mẹ nấu cho con, biết con nhai không được bò mẹ xoay nhuyễn cho con.
- Cám ơn tình yêu của con.
- Được rồi ăn đi con.
Vừa ăn, mẹ cô vừa ngồi vuốt tóc rồi xem mấy bài tập cô đang làm sau đó chỉ cô cách làm ngắn gọn với súc tích nhưng vẫn đủ ý.

Mẹ cô giỏi lắm nhé.
Cô gật gật sau đó tiếp tục ăn, một lát sau mẹ nhìn cô thở dài.

Đột nhiên thấy mẹ nghẹn nghẹn rồi thút thít tôi quay lại.

- Mẹ sao mẹ khóc vậy?
- Xin lỗi con, em con nó làm con khổ quá.
- Mẹ có sao đâu, Phương Nghi là em con.
- Phương Nghi là út trong nhà có chuyện gì cũng phải bảo vệ em nhe Linh, em con nó còn nhỏ dại.
- Con hiểu mà.

Mẹ đừng khóc.

Truyện Khác
- Vậy con đừng giận em nữa nhé, nhớ nói với ba bỏ qua cho em để nó về.

Nó đang ở khách sạn không chịu về nhà.
- Vâng mẹ con sẽ nói.
Cô biết mẹ cô cưng Phương Nghi hơn cả mạng sống nữa, mẹ làm những món cô thích cũng là vì muốn cô khuyên ba, mà nếu mẹ không làm cô cũng sẽ tự động khuyên ba thôi chỉ là cô có hơi buồn vì mẹ không thực sự quan tâm mình..
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 5: Chương 5


Sáng hôm sau đi học, ai cũng để ý cô, cô biết chuyện của cô chấn động lắm vì làm rùm ben lên như vậy mà nhưng vừa đi tới cổng trường đã thấy Hàn Chính Vũ? Người đưa Vũ đến trường là một trong số những người hôm qua đã giúp cô mà? Quan hệ gì vậy?
Nhìn thấy Vũ đang cười nói với người đó như rất thân mật.

Cô lập tức chạy lại, trước mặt Vũ nhìn Vũ và anh ta thì Vũ chỉ nói một câu.
- Cám ơn anh nha, hẹn tối nay nha.
- Ok chú em anh đi.
Nói xong lập tức chạy đi một mạch làm cô không kịp nhìn thêm để chắc chắn là người đó một chút nữa.

Chính Vũ nhìn cô ánh mắt nhíu lại rồi quay lưng đi.Cô chạy theo kéo tay Vũ..
- Vũ!
Đột nhiên cô lại lên tiếng kêu tên như thân mật lắm Hàn Chính Vũ nhìn cô như thú lạ.
- Vũ nhìn cái gì?
- Lần đầu tiên kêu tên tôi một cách nghiêm túc nhỉ? Hết là tên mặt lạnh hay học sinh mới nữa rồi hả?
- Ờ thì...!cũng học với nhau nhiều ngày rồi.
- Thôi nói nhanh đi có chuyện gì?
- Người lúc nảy cậu quen à?
- Không biết nữa.

Hôm qua bảo đi gặp nói chuyện không đi mà.
- Tôi không muốn đi.
- Vậy đừng hỏi nhiều!
Vũ nói xong quay lưng giật tay khỏi tay cô làm cô hụt tay, cái tên này bộ điên hả? Giật cái muốn té theo luôn.
Nhưng mà cô vẫn cứ thắc mắc về nhóm người đó.

Quyết định phải gặp hỏi hôm đó có phải họ cố ý giúp cô không, có khi Vũ liên quan gì?
Cô chạy tiếp tục theo Vũ một lần nữa kéo tay Vũ làm cậu ta giật mình trừng mắt nhìn cô.
- Cái gì? Phiền quá đó nha.
- Tối nay tôi muốn đi với Vũ.
- Đi đâu?

- Đi đâu mà Vũ hẹn với anh lúc nảy?
- Đi thật không?(...Mặt cười đểu lắm....)
- Thật! Thề đó Tôi nghiêm túc nói.
Mặt Vũ đột nhiên cười nhếch lên cảm giác muốn đùa cợt cô,ghé sát tai cô hơi thở phả vào gáy làm cô cứng cả người, lại cảm giác tim cứ đập mạnh lên.
- Đi thì hẹn khách sạn H...9h chơi tập thể.
- Bốp..

Đồ đê tiện.
Cô hốt hoảng và tức giận vì câu nói đó mà theo phản xạ tự nhiên nhanh tay tát mạnh Vũ một cái rồi bỏ chạy.

Cô chạy thẳng một mạch vào nhà vệ sinh thở gấp vì tim đập mạnh.

Vừa cảm giác tức tối vừa cảm giác bất thình lình lại rung động..
Lấy lại bình tĩnh cô mới ra khỏi nhà vệ sinh rồi ung dung đi vào lớp như chưa có gì xảy ra.

Bước vào lớp cô thấy Phương Nghi đang ngồi nói cười với Minh Hoàng, đột nhiên Phương Nghi đi lại chổ Vũ, còn cô thì né tránh ánh mắt Vũ đang vô tình liếc qua cô.

Ngồi xuống ghế cũng là vô tình nghe được Phương Nghi ngồi bàn bên nói chuyện với Vũ.
- Thì ra là sinh đôi hả?
- Vậy chứ làm sao?
- Hôm bữa gặp ở bar là Phương Nghi hả? Khó trách ai kia làm như không biết gì đúng là không biết gì thật.
- Vũ nói gì vậy?
- Đâu có gì.

Vậy Phương Nghi qua đây có gì không?
- Không định tối nay rủ Vũ đi ăn với Nghi.
- Vũ không rảnh xin lỗi Phương Nghi.
- Vậy thôi hẹn hôm khác.
- Ừ.
Phương Nghi đứng lên đi về, nhìn cô như kẻ thù vì chuyện ở nhà chắc là từ khách sạn tới học chứ chưa về nhà.

Còn cô đang mải lo nghĩ về cái câu đá đểu vừa nảy của tên mặt lạnh.

Cái gì "ai kia" là sao.?Tự thân mình không phân biệt được hai người mặc đồ khác nhau mà lầm xía.

Đồ ngáo rượu ngáo gái nên mất hết nhận thức rồi à..
Trong giờ học cô thì đang lom khom viết bài thì đột nhiên Vũ khều tay cô, vẫn nét mặt lạnh lùng nhìn Cô.
- Rồi định thế nào?
- Thế nào gì?
- Không đi phải không?
- Ừa không đi.
- Vậy đừng hối hận.

- Có làm bậy gì không?
- Thưa tiểu thư, lúc nảy do đùa thôi ạ.
- Vậy bổn tiểu thư ta sẽ thứ tội cho ngươi.
- Tát một cái rõ đau vậy ai nên tha cho ai.
- Nếu không ăn nói hàm hồ thì đâu có ăn tát.
- Nhà ở đâu? Nói nhiều..
- Ở đường abc biết không?
- Ừ tối lại đó rước.

Ăn mặc cho đẹp vào!
- Biết rồi.
Bởi vì cô lo học nên không để tâm tới mấy câu nói của Vũ.

Đến chiều về nhà cô liền tắm rửa thay đồ đột nhiên nhớ tới lời nhắc nhở của Vũ cô thừ người suy nghĩ.
" Sao lại bảo mình mặc đẹp ừ mà lâu rồi không ra đường, mình đẹp tí cũng có hại đâu.Kệ mình cứ trang điểm đơn giản cũng được."
Nói xong cô lại ngồi ra bàn makeup sau đó ăn mặc xong cũng gần cả tiếng.

Cuối cùng cô bước xuống nhà, Phương Nghi cũng từ trong phòng bước xuống cả hai chị em đột nhiên nhìn nhau cười.
- Chị đi đâu hôm nay biết diện rồi.

Điệu rồi phải không?
- Biết rồi.

Chị khỏi hỏi cũng biết em đi chơi.
- Chị cũng vậy mà hay chị cùng đi với em đi.
- Không chị đi gặp bạn có việc.
- Vậy em đi trước nha.
Phương Nghi nói xong bước đi một cách rất nhanh hình như chuyện của nó mẹ đã giải quyết xong rồi, ém nhẹm không còn thấy tâm hơi đâu.

Mẹ không nói gì chỉ nhìn ba cười khi thấy cô.
- Cuối cùng con gái lớn cũng chịu ra đường gặp bạn bè rồi.(mẹ cô)
- Linh thì tôi yên tâm về nó còn Nghi thì phải nghiêm hơn..(ba cô)
- Đừng lo, tôi biết phải dạy con mà.
- Ba mẹ con đi gặp bạn, hôm nay có thể con xin về trễ một tí nhưng cũng không quá 11h đâu.
- Con cứ đi đi?
- Dạ vậy con đi đây.
Cô nói xong định quay lưng đi thì mẹ cùng theo cô ra tới cổng.
- Linh, chuyện đám đàn chị kiếm con gây chuyện mẹ có cho người giải quyết nhưng nghe nói.

Chị của con Thư gì đó đã hứa với ai đó sẽ không kiếm chuyện với con.

Không biết là ai?
- Chắc do sợ thế lực của ba đó mẹ.

Đừng nghĩ nhiều.
- Nếu không có gì thì tốt rồi con.

Yên tâm học hành..
- Dạ con đi đây.
Cô quay lưng đi nhưng cũng một phần đoán ra một là người của ba hai là đám anh chị ngày hôm đó giúp đỡ.

Còn về Vũ cô không có nghi ngờ, rõ ràng hôm đó Vũ nhìn mấy người đó như xa lạ nhưng hôm sau lại thân mật với 1 trong những người đó mâu thuẫn thật sự...
Vừa bước ra cửa điện thoại rung lên ngay, thấy số lạ biết ngay là của Vũ cô không nghe máy nhìn xung quanh thấy Vũ bên đường ra hiệu cho cô thấy cô liền lập tức chạy qua.

Vũ đi xe Rolls Royce nhưng không phải Vũ lái thôi.
Cô lên ngồi ghế sau cùng Vũ, xe chạy đi một
đoạn rất xa đường nhà cô.

Thật sự ngồi trong xe mà lòng cô sợ vô cùng, sợ bị Vũ bắt cóc đem đi làm mấy chuyện gì đó thì chắc không còn về nhà được nữa.

Lần đầu tiên cô đi với con trai ban đêm.Nên không tin tưởng hoàn toàn không tin tưởng.
- Làm gì cứng đơ vậy?
- Hả hả?...đâu có _Cô lắp bắp.
- Sợ tôi bắt cóc cậu hả?
- Đương nhiên.

Cậu đáng tin à?
- Không đáng đâu.
- Cái thằng này?
- Con nhà gia giáo hôm nay ăn nói thô lỗ rồi.
- Tại ai?
Cô bị cái con người này chọc cho quạo quay mặc nhìn ra phía cửa thật lòng muốn chửi quá mà....
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 6: Chương 6


Bước xuống một quán bar lớn, cô chưa đến đây bao giờ.

Là Bar Night lớn hơn bar lần trước cô vào tìm Phương Nghi nữa...
Cô cứ thấp thỏm không dám bước vào tới khi Vũ nắm tay cô.

Làm cô giật mình muốn rút ra nhưng không được.
- Đi thôi.
- Gặp bạn tôi mấy người anh chơi chung..
- Ờ nhưng người ta không có quậy gì chứ.
- Nói nhiều, có đi không.
Vũ khó chịu nhìn cô, cô cũng đi theo Vũ lên tầng vào phòng VIP Vũ đẩy cửa bước vào.

Trong phòng thấy cô với Vũ người đàn ông mà cô gặp đi tới.
- Dắt theo người yêu mới tới nữa kìa tụi bây.Chào chú em, chào em dâu thứ n của thằng em anh.
- Cô đứng hình nhìn Vũ? Em dâu thứ n đâu ra, trời cô bị hiểu lầm rồi..
- Ông chủ bar Night hình như muốn hại em hả?
- Anh nào dám hại mày, không mày không dắt gái tới ủng hộ tội tao lắm.
- Chán anh ghê.
- Vào đi anh xuống kêu tụi nhỏ thêm mồi rồi lên.
Vũ bước vào cô cũng nhìn sơ qua, thì ra đám người lần trước là dân anh chị của Vũ, thấy chị gái giúp cô lần trước cô cười chào.
- Em là bạn của Chính Vũ hả?
- Dạ chị.

Em tên Trương Phương Linh
- Chị là Anna, chị là người yêu của ông chủ nảy cưng gặp đó.

Anh ấy là Vương Cảnh.
- Dạ.

Em cám ơn chuyện chị giúp em hôm bữa..
Cô ngồi nói chuyện với chị Anna một vài câu thấy chị ấy cũng rất dễ gần nên cô cũng không còn sợ nữa.

Vũ cứ ngồi đó uống rượu với bạn không thèm để ý cô.

Nên cô cũng không nói gì về anh ta.

Đột nhiên chị Anna nhìn cô cười lớn.
- Em cám ơn chị làm gì? Cám ơn bạn trai em mới phải.
- Là sao chị?
- Nó chưa nói em nghe hả????
- Chưa ạ? Là có liên quan hả chị.
- Hôm đó, tụi chị lên trường định cà phê với Chính Vũ giải quyết chuyện nó với tụi nào xích mích thấy em bị kiếm chuyện.

Vũ nói với chị em là bạn cùng bàn với nó nhưng là con trai nó không ra mặt được nên chị ra mặt cho em...
- Nhưng nói vậy cũng đâu có gì liên quan Vũ ạ?
- Tính Chính Vũ ít chen chân bao đồng mà em là ngoại lệ nó lại xen vào? Em nghĩ thế nào?
- Vậy ạ? Lạ thật ạ?
Cô cười trừ vì ngại rồi gãi gãi đầu lén nhìn Vũ bắt gặp Vũ cũng quay lại nhìn cô, bất ngờ thẹn cô quay đi nhanh như chớp.
Trên xe về cô không dám hỏi Vũ gì cả chỉ im lặng đến khi chịu không nổi nữa mới lên tiếng.
- Này Vũ?
- Chuyện gì?
- Vũ thích tôi hả?
- Cái gì?
- Nếu không thích sao lại giúp tôi chuyện hôm bữa?
- Đừng có ảo tưởng được không? Giúp là giúp liên quan gì thích?
- Tôi chỉ hỏi thế, cậu có cần nói tôi ảo tưởng không?
- Uhm.

Không ảo tưởng? Nhắc lại cậu không phải mẫu người của tôi.

- Ừa, cũng không cần là mẫu người của cậu đâu nhé..
Đột nhiên cô cảm thấy xấu hổ, cô hỏi như vậy có lí do mới hỏi chứ không hề muốn hỏi đâu vì chị Anna nói với cô,Vũ rất ít khi chủ động với ai nhưng nếu có là thích mới làm.Cô thấy mình có gì đáng không thích đâu nên mới hỏi ai dè đâu lại không thích thật.

Đúng là xấu hổ chết mất.
Cô nhanh chóng xuống xe sau khi về tới nhà không thèm để ý tới Vũ trong tình trạng vừa quê vừa bực nên đi một mạch lên tới phòng cô đóng mạnh cửa lại.
Vừa tắm thay đồ bước ra cô ngồi xuống học bài chưa lật ra được cuốn tập thì điện thoại vang lên tiếng chuông báo tin nhắn.

Là số của Vũ cô liền mở ra đọc.
- Đừng nói cho ai biết chuyện tôi và cậu đi cùng.
- Đương nhiên, tôi cũng không muốn người ta biết tôi và cậu quá liên quan nhau.
Cô ngồi đợi tin nhắn đáp trả từ Vũ nhưng hoàn toàn trống rỗng không còn một tin nhắn.

Cuộc nói chuyện tới đó đã dứt.

Hụt hẫng!! Đặt điện thoại xuống bàn cô tập trung vào học bài.
Sáng hôm sau, cô với Phương Nghi bước vào lớp mỗi người một chỗ ngồi học.

Đột nhiên Phương Nghi chạy qua bàn cô ngồi chổ của Vũ nhìn cô.
- Gì vậy Nghi?
- Tối qua chị đi đâu với anh nào? Em thấy bóng dáng quen lắm?

- Bạn...bạn chị.
- Bạn trai hả?
- Không, làm gì có bạn trai.

Bạn bình thường.
Cô lắp bắp nói ấp a ấp úng cô không nói là Vũ vì tối qua Vũ đã dặn như vậy.

cô cũng không biết nên nói là ai nhưng Phương Nghi nghi ngờ bạn trai thì thôi nhé.

Không bao giờ cô chọn yêu một tên ăn chơi như tên đó cả.
- Linh chị nghĩ gì vậy?
- Hả đâu có gì?
- Thật không?
- Thật.

Giấu em chuyện gì thì toi nhé.

Em về chỗ đây.
- Ừa cô nương.
Chuông báo vào học tới tiết thứ 2 vẫn không thấy Vũ vào lớp.Cô thoáng nghĩ không biết lại đi chơi ở đâu nên hôm nay lại nghĩ học.

Đúng là dân chơi thật chứ chả đùa.
Ngồi học mà cứ để ý cạnh bên trống không cô có chút thiếu thiếu không ai cãi nhau thì cũng buồn thật.

Tan học đi về, Phương Nghi nhanh chóng ra xe đi với bạn trai mới của nó, còn cô thì bị nó bỏ lẻ loi như vậy.

Cô đơn kinh khủng.

Rồi mấy hôm sau cũng như thế, không thấy Vũ đi học.

Không biết chuyện gì đã xảy ra dù sao cũng là bạn cùng bàn cô quan tâm một chút cũng không sao cả.
Hôm đó, tan học vừa đi về vừa chăm chú vào điện thoại bấm gọi thử cho Vũ nhưng thuê bao, ba bốn cuộc như vậy cũng vẫn thuê bao.

Cô vào tin nhắn bấm vài chữ đại loại hỏi tại sao Vũ không đi học thì đột nhiên Phương Nghi từ đâu chạy tới vỗ vào vai cô làm cô giật mình bấm xoá.

Theo phản xạ cô lập tức tắt điện thoại.

- Chị nhắn tin cho ai?.

Truyện Phương Tây
- Đâu có nhắn gì đâu à.
- Xạo quá nhe.

Nhắn cho anh lần trước hả?
- Đã nói không mà con bé này.
- Có bạn trai thì nói với em chứ giấu em làm gì.

Sợ em giật của chị hả.
- Em điên hả? Em là em chị làm sao chị sợ.
- Vậy nếu em giật chị có giận em không?
- Đương nhiên là không em là em chị quan trọng hơn ai hết.
- Haha chị nhớ nói đó nhe.

Đừng có hối hận.
- Không bao giờ nhé.

Cho dù em muốn gì chị cũng nhường vì em là em chị.
- Yêu chị Linh đại ca nhất haha.
Lúc ấy cô chẳng biết rằng chính câu nói đó đã khiến cả đời cô ân hận, trách mình.

Cũng chưa bao giờ cho rằng cũng từ câu nói đó mà mọi chuyện của sau này rắc rối hơn.

Đơn giản cô nghĩ rằng cô sẽ chẳng có gì quan trọng bằng gia đình, nếu em cô muốn gì cô cũng có thể cho nó.

Đúng là suy nghĩ lúc chưa có gì thì dễ nhưng khi có và trân trọng rồi thì làm sao nhường cho được..
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 7: Chương 7


Sáng hôm sau cô cùng Phương Nghi đi học.

Vừa bước vào lớp thì Phương Nghi lại đi ra căn tin ăn sáng với tụi bạn, trong lớp chỉ còn một mình cô.

Không có ai, lạ thật.

Vừa tính bước ra khỏi lớp thấy Vũ từ ngoài đi vào.
Cô nhìn thấy trên mặt Vũ có một vết trầy, tay cũng băng lại cô hơi giật mình vì nét mặt Vũ hơi tái đi.
- Vũ? Cậu làm sao vậy?
- Không sao.
- Sao mấy hôm nay không đi học.
- Bận?
- Bận gì? Sao tôi gọi kêu đi học không được, còn mấy hôm nay bài tập nhiều.

Không đến học rồi bản thân bị gì cũng không nói bạn bè nghe là sao?
- Có cần hỏi nhiều vậy không? Chuyện của tôi liên quan gì cậu?
- Ừ.

Không liên quan gì cả.

Vậy mà tôi còn lo cho cậu không đi học không hiểu bài, ghi lại hết mấy bài giảng khó để trong hộc bàn cho cậu.
- Không cần lòng tốt dư thừa đó
- Ưkm..cũng không cần tôi đây có lòng với kẻ không biết ơn..
Cô tức giận với thái độ quá đáng của Vũ.

Cô có làm gì sai? Lo cho bạn là sai hả? Quát người ta như con không đẻ ừ có đẻ ra đâu.
- Chính Vũ này không cần bạn phó học tập siêng năng có lòng tốt phải quan tâm.

Cũng đừng dính líu tới tôi.

Nếu cứ sống trong bộ mặt giả dối đó thì tôi đây không cần làm bạn.
- Cậu nói gì? Tôi giả dối gì chứ? Tôi đã làm gì Vũ.
- Cậu có làm gì hay không cũng là cậu biết vờ vịt với tôi.
- Phải, vờ vịt.

Cậu bị thế này là đáng? Đáng lắm luôn đó.
Cô quay lưng đi không thèm nói gì thêm cho tới khi bước ra tới cửa lớp, đột nhiên chai nước suối bay thẳng vào tường mạnh kêu lớn lắm.

Ngay sát bên tai cô giật mình quay lại thì thấy Vũ tức giận nhìn cô.

Bị dằn mặt như vậy xin lỗi chứ cô đây cũng hơi nóng máu rồi.
- Nếu vẫn còn thái độ hung hăng đó với tôi thì tôi không khách sáo đâu.
- Cậu nghĩ cậu sẽ làm gì tôi?
- Đương nhiên không làm gì được nhưng tôi nghĩ chắc ba cậu không biết cậu bị thế này đâu ông ấy đang ở nước ngoài công tác mà phải không.
Cô nhanh chóng lấy điện thoại ra bước tới gần Chính Vũ chụp nhanh mấy tấm hình thấy rõ cậu ta bị thương.
- Làm gì vậy.
- Nếu ba cậu thấy chắc sẽ buồn lắm.
- Aaaaa...cái con nhỏ này.
- Haha đừng chọc chị giận.
Cô nói xong dùng đôi giày cao gót mình đang mang trên chân đá gót vào chân Vũ rồi chạy ra khỏi lớp.

Cũng may cô chạy nhanh xuống căntin với tụi bạn.

Vũ không chạy theo mà cô lại một mực hả hê.
Nhưng tới lui cô vẫn nghĩ đã có chuyện gì xảy ra khiến cậu ta đối với cô ác cảm như vậy, trong thời gian từ hôm đó đến nay không hề gặp làm sao cô làm gì cậu ta được.

Vừa nghĩ tới đó cô nghe 1 số người đi ngang cô nói..
- Con Linh kìa? Hôm trước tao thấy thằng Vũ lớp nó đánh lộn với thằng nào trong bar.

Hình như con Linh qua lại với thằng Vũ nên bạn trai nó bắt gặp đánh Vũ đó.
- Trời má tội nghiệp Vũ nam thần của tao vậy?
- Tưởng Phương Nghi thôi ai dè con chị cũng đáo để thật.

Chị em toàn loại không ra gì.
- Ai cũng quen được hết đó mấy má..
Cô giật mình vì những câu nói đó, cô làm gì có bạn trai.

Vũ đánh nhau với bạn trai cô là chuyện không thể nào? Lại chuyện gì mà toàn đổ lên đầu cô không chứ?
- Mới nói gì đó? - Tiếng Phương Nghi vang lên.

Đứa nào mới nói thử nói lại xem.
- Cô lập tức hiểu ra vấn đề Vũ hiểu lầm? Nhưng làm sao hiểu lầm được trong khi một người tên Linh một người là Nghi? Còn có gì đó nữa mới để mọi chuyện xảy ra như vậy.
Phương Nghi tiến tới chổ bọn con gái đang bàn tán về cô và Nghi, cô nhanh chóng đi lại để ngăn cản Phương Nghi gây chuyện mặc dù là bọn họ nói xấu sau lưng chị em cô trước nhưng mà cô vẫn không muốn xào xáo.

Phương Nghi xông tới nhìn đám đó, cô thấy có chút nóng giận hiện rõ lên khuôn mặt Phương Nghi.
- Nghi em định làm gì?
- Làm gì? Chị còn phải đợi em nói?
- Đừng gây thêm chuyện ồn ào thêm thôi.

- Chị nhịn được em thì không?
Bọn kia thấy cô có chút nhẫn nhịn còn Phương Nghi thì cứ bị cô kéo tay lại...
- Chả biết lấy đâu ra tự tin như vậy nữa...
- Nói vậy là ý gì?
- ý gì? Hai chị em mày suốt ngày đi dụ trai thì thôi đi còn làm như thanh cao lắm vậy? Nói sai chổ nào về mày vậy Phương Nghi.
- Chuyện của tao là của tao, bọn miệng rộng như tụi mày xen vô là sai rồi đó.
- Mới nói gì đó con kia.
- Tao nói tụi mày miệng hôi, thúi còn thua đống rác nữa đó.
Phương Nghi hất tay cô đi lên bước lên tụi nó có vẻ sợ lùi lại, cô không biết Phương Nghi dạo gần đây sau lưng có ai chống lưng nhưng bây giờ có vẻ như cả trường đều nể mặt Phương Nghi.
- Nghi có gì nói từ từ là được.
- Nếu tụi nó không đả kích em thì em đã không muốn làm tới cùng rồi.
- Chúng ta đi ra đây nói chuyện.
Cô không muốn trước mặt người ngoài mà cãi nhau với Phương Nghi để người ta cười chê cô kéo tới một chổ vắng người, lập tức hỏi..
- Em đã làm gì để người ta phải nói này kia vậy?
- Em không làm gì cả? (vẫn thản nhiên nói)
- Vậy chị hỏi em nếu em không như vậy em ngại lời đồn à?
- Chị nghi ngờ em?
- Chị chỉ nói sự thật.

Không nghi ngờ.
- Chị suốt ngày tin tưởng người ta nghi em gái mình..
- Nếu là chị chị không làm chị sẽ không thèm để tâm.

Hơn nữa em đã làm gì để gây chuyện đánh nhau.
- Chị nói gì em không hiểu.
Phương Nghi lập tức quay mặt đi trả lời câu hỏi của cô bằng sự che giấu.

Chột dạ!
- Nói gì? Em giải thích cho chị rốt cuộc tại sao bạn trai em lại đánh Vũ? Vũ có liên quan gì đâu?
Cô nhớ rất rõ bản thân không hề nói gì với ai cô với Vũ có đi chung, cũng không để ai biết cô với Vũ quá thân với nhau? Thì làm sao người khác biết cô đi với Vũ bị bạn trai bắt gặp đánh trừ phi người bị bạn trai Phương Nghi bắt gặp là tôi với Vũ nhưng mà lẽ nào Linh và Nghi cả tên cũng nhầm nhau à? Tại sao người ta luôn nói bạn trai Linh đánh Vũ mà không là bạn trai Nghi? Tại sao Vũ lại không phân biệt cô là Phương Linh em cô là Phương Nghi.

Mặt có thể giống nhưng tên khác mà? Trừ khi có ai đó đã nói dối về thân phận...
- Em nói dối cái gì phải không? Phương Nghi em ngày càng có nhiều bí mật rồi đó?
- Chị đừng xía vô chuyện của em.
- Nếu em không đem chị ra làm bia chị sẽ không xen vào.
Cô nói xong tức giận bỏ đi lên lớp, không biết thế nào cô lại cảm thấy mọi chuyện đang rối ren cả lên thậm chí sẽ có gì đó ảnh hưởng tới cuộc sống yên bình của cô.
Tan học, ai đó là bạn của Phương Nghi chạy lên lớp nói nhỏ gì đó với nó rồi cả 2 bỏ đi.
- Nghi em đi đâu?
- Chị về trước đi, em đi siêu thị mua đồ với bạn..
Cô chưa kịp nói gì Phương Nghi đã quay lưng bỏ chạy, dáng vẻ không giống như là gấp đi siêu thị mà trốn ai đó? Mãi mê lo nghĩ thì tiếng hất ghế mạnh ngã xuống làm cô giật mình.

Tất nhiên trong lớp không có ai cả và người duy nhất cùng trong lớp với cô là oan gia ba đời của cô đây..
- Nhặt ghế lên..
- Tự đi mà nhặt lên.
Nói xong Vũ nhếch môi nhìn cô bỏ ra về, biết làm sao đây.

Cô tự lại nhặt lên thôi nếu không mai cô chủ nhiệm lại mắng vì ý thức kém..
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 8: Chương 8


Cô bước xuống cổng trường định đợi tài xế nhà đến đón thì đột nhiên từ đâu chạy thẳng tới trước mặt một chiếc xe Maybach màu đen.

Cô hơi bất ngờ thì bước xuống xe là một người con trai khoảng 23 trở lên đi lại phía cô.
Anh ta giơ bó hoa ra làm cô giật mình, cô hơi bất ngờ mọi người đều nhìn cô như trung tâm vũ trụ còn cô thì quả thực không biết anh ta là ai.

Cô thấy khó xử không biết phản ứng ra sao cô hỏi?
- Xin hỏi anh là?
- Đừng giận anh nữa.

Đùa anh hoài anh là Dương Quốc Thiên nè.
- Đùa anh gì ạ? Tôi không quen anh.
- Phương Linh, em giận chuyện anh đánh nhau ở bar sao?
- Hả???? Phương Linh??? Đánh nhau ở bar??? Là Phương Nghi chứ sao lại là Phương Linh.

Cô dần hiểu ra vấn đề, Phương Nghi thay đổi thân phận là cô, làm cô va vào tình trạng khó đỡ thế này.

Sao có thể làm vậy, đem cô ra làm bia đỡ đạn chứ?
- Xin lỗi nhưng tôi không phải Phương Nghi mới là bạn gái anh.
- Em nói gì lạ vậy Linh anh có em thôi Phương Nghi nào?
- Anh đừng hiểu lầm thật ra tôi có một cô em gái......
- Đi theo anh nói rõ đi Linh.
- Anh làm gì vậy?
Tên Quốc Thiên gì gì đó đột nhiên kéo tay cô làm cô giật mình, cô cố vùng tay ra khỏi tay anh ta nhưng không được.

Mặc cho bao nhiêu người đứng nhìn, anh ta vẫn cứ lôi kéo làm cô sợ, sao tự nhiên cô lại gặp bi3n thái ngay giữa ban ngày thế...!Phương Nghi ơi Phương Nghi sao lại đối xử với chị như vậy?
- Em nói hôm nay sẽ cho anh cả ngày để bên cạnh em mà Linh..
- Nhưng không phải tôi.

Tôi không phải người anh cần.

Tôi là Phương Linh còn Linh mà anh cần là em của tôi là Phương Nghi..
- Em cứ vòng vo anh không hiểu đi nói chuyện với anh lên xe đi.
- Không đi đâu hết bỏ ra coi..
Cô cứ cố giằng tay ra nhưng vô ích, cổ tay cô bị chiếc nhẫn trên tay tên đó cấn làm cho đỏ cả tay nhưng không rút ra được...Cô đau quá nhăn nhó cũng vẫn bị kéo đi theo anh ta lên xe.
- Dừng lại đi....(Giọng của Hàn Chính Vũ)
- Vũ? (Cô mừng rỡ)
- Lại là mày? Xen vào chuyện của bạn gái tao với tao?
- Không định xen vào đâu nhưng thấy ngứa mắt.
- Biến chổ khác đừng phiền tao với Linh..
- Anh cũng biết chúng ta đánh nhau để giành lấy Linh.

Vậy giờ anh nghĩ tôi có biến đi được không?
Giành lấy Linh? Vũ thốt lên ba từ làm cô bất ngờ.

Ánh mắt đó có giống đang nói dối đâu..
- Vậy mày muốn đánh nhau à?
- Không rảnh...Anh chơi bẩn như vậy tôi đâu có tiếp nổi...
- Tại mày cứ bám riết Phương Linh, tao mới cho người đánh mày.

Mày bị nhiêu đó còn nhẹ..
- Nhìn Phương Linh như không muốn đi với anh nhỉ?
- Mày đừng xen vào chuyện của tao.
- Cá cược không?
- Muốn cá cược gì?
- Thả tay Phương Linh ra, Linh chọn một trong hai xem Linh sẽ đi cùng ai.
- Được, bởi vì bạn gái tao sẽ chọn tao..

- Ừk..

Để coi sao đã..
Vũ nhếch môi nhìn Quốc Thiên rồi nhìn cô, cô không biết thế nào nhưng Thiên vừa buông tay cô lập tức chạy nhanh về phía Vũ.

Ít nhất ngay lúc ấy cô tin tưởng Vũ hơn bất kì ai.

Thà là Vũ chứ không bao giờ là tên Quốc Thiên kia..
- Phương Linh...em chọn nó?
- Tôi đã nói là anh hiểu lầm rồi tôi không phải người anh cần tìm.

Người anh cần tìm là.....
- Vy đã chọn tao rồi thì đừng làm phiền nữa...Linh đi theo tôi.
Năm lần bảy lượt cô muốn nói là Phương Nghi và giải thích thì luôn bị ngăn lại không nói được hết lời.

Nói xong Vũ kéo tay cô đi không cho cô nói gì nữa, Quốc Thiên tức giận đứng đó đập mạnh bó hoa xuống đất cô đi theo Vũ tới băng đá công viên, đột nhiên Vũ dừng lại hất tay cô ra làm cô hụt hẫng.
- Đi đâu thì đi đi?
- Cái gì? Là cậu kéo tôi ra đây.
- Giúp tới đó thôi chứ?
- Nhưng tôi không liên quan tới anh ta?
- Không liên quan? Người ta biết trường biết cả tên còn nói không?
- Đó là Phương Nghi không phải tôi...
- Tên Linh làm sao là Nghi.

Còn đổ thừa cho em mình nữa hả?
- Không có nhưng thật sự đó là Phương Nghi.

Nó lấy tên của tôi nói dối Quốc Thiên.

Tôi không biết tại sao làm vậy nhưng tôi và Thiên chưa từng gặp nhau.

Từ khi biết tôi Vũ có bao giờ thấy tôi đi bar đi clup không?
- Tôi làm sao biết được...
- Vậy thì tôi không cần phải giải thích nữa.

Muốn nghĩ gì thì nghĩ..
Cô tức giận khi mình đang phí lời với cái tên không có đầu óc này,mệt mỏi lắm rồi ai muốn nghĩ gì thì nghĩ đi cô chẳng còn đủ sức để giải thích hay nói thêm gì vì bây giờ người thân của cô còn lợi dụng cô được cơ mà.
Cô vừa quay đi được vài bước thì Vũ lên tiếng làm bước chân cô dừng lại.
- Hôm đó đi bar đánh một trận vì chuyện đó đó.

Nhưng Dương Quốc Thiên chơi sau lưng tôi hôm sau kéo người đánh tôi nhập viện.

Ba tôi không biết..
- Vậy Vũ có sao không? Có định trả thù không?
- Có trả được phân nửa tiền hư đồ trong bar người ta?
- Vậy tại sao bỏ học mấy ngày?
- Có ai nằm viện còn đi học được không?
- Quên mất...
- Vậy tức là Linh không phải bạn gái Dương Quốc Thiên.

Không liên quan tới chuyện này?
- Đúng vậy?
- Vậy người trong bar hôm đó làm tôi và tên kia xảy ra chuyện là em cậu?
- Vũ gặp Phương Nghi, nó nhận nó là tôi?
- Phải? Đừng lo hôm đó chưa nói gì...!Phương Nghi mời rượu tôi thì có điện thoại nên ra ngoài nghe, sau đó bạn trai Phương Nghi tới gây sự..
Cô lại bất ngờ phát hiện Phương Nghi thực sự nói dối.

Không phải do Quốc Thiên bắt gặp cô và Vũ đi cùng mà tại bar hôm đó Phương Nghi đã tiếp cận Vũ làm họ xảy ra xung đột.

Mọi chuyện là do Phương Nghi gián tiếp gây ra hiểu lầm...
Cô sợ nếu nói nhiều ra Vũ sẽ coi thường và ác cảm Phương Nghi rồi lại có thêm mấy chuyện không đâu từ Quốc Thiên nên im lặng.

Không nói gì về Phương Nghi cho Chính Vũ nghe.

Cũng không muốn bêu rếu xấu cho Phương Nghi...
Chính Vũ đi bộ đưa cô về tới nhà vì sợ tên Quốc Thiên lại tới phiền, đợi cô vào nhà Vũ mới đi về.....
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 9: Chương 9


Vào nhà cô lập tức chạy ngay lên phòng Phương Nghi trong khi đồ còn chưa thay, chưa rời được cái túi xách khỏi người.

Gõ cửa phòng gấp gáp nhưng không ai mở cửa, cô biết Phương Nghi trong phòng.
- Nghi em mở cửa phòng chị có chuyện cần nói...
- Nghi em mau mở cửa phòng cho chị..
- Nghi..

Phương Nghi...
Cô cứ la lên như vậy, không biết là la bao lâu khi Phương Nghi không chịu nổi.

Khó chịu ra mở cửa nhìn cô thấy mặt tức giận liền tỏ ra như không biết gì..
- Chuyện gì chị la um sùm lên vậy?
- Em làm như vậy để làm gì?
- Em làm gì? Sao chị cứ kiếm chuyện với em thế?
- Tại sao em dùng thân phận của chị để nói dối với bạn trai em.

Em còn gây chuyện ở bar khi gặp Vũ rồi nói em là chị? Hôm nay em trốn bạn trai em lấy chị làm bia đỡ đạn.

Em có biết chỉ một chút nữa thôi là chị bị cái tên đó lối đi đâu không biết rồi không?
- Chị nói vậy là sao? Em chẳng có làm gì cả...
- Tất cả những gì em làm là vì em không muốn bị người khác phiền em, cuối cùng em đẩy hết phiền phức qua cho chị là sao??
- Chị làm gì quá lên vậy, em mượn tên có một chút chị có mất một miếng da miếng thịt nào đâu? Chị làm gì phải gắt lên với em.
- Chị không cho phép em làm vậy với chị, thân phận của chị, tự tôn của chị và chị có tự trọng.

Em đừng đạp lên nhân phẩm của chị.
- Chị nghĩ chị là ai? Ngôi sao thế giới hay gì mà có cái tên cũng làm quá lên?
Phương Nghi lớn tiếng quát lại cô trong khi người sai rành rạch bây giờ là nó.

Cô thà nó xin lỗi cô mọi thứ sẽ dễ dàng hơn.

Đằng này Phương Nghi vênh mặt với cô còn không hối lỗi và nhận ra cái sai của mình 1 tí nào cả..
- Nếu em còn dám lấy tên chị đi làm mấy chuyện như vậy chị sẽ thực sự nổi giận với em đó.
- Chị làm gì? Chưa nói tới chuyện lúc nảy bạn trai em nắm tay chị, kéo chị mà chị vẫn để anh ấy nắm đấy? Chị muốn giành Quốc Thiên với em?
- Em ăn nói đừng có quá đáng, là em làm bạn trai em nghĩ chị là em nên mới như vậy..

chị cố giằng tay ra nhưng không được.

Nếu lúc đó em có ở đó sao không ra mặt.
- Em....
Phương Nghi đột nhiên cứng miệng lại ấp a ấp úng không nói nhưng vẫn cố chấp không chịu là mình sai..Cô thấy vậy cũng không thèm nói định đi về phòng thì ba cô đi lên la cả hai..
- Chị em với nhau, hai đứa cãi um sùm dưới nhà còn nghe.
- Dạ không có gì đâu ba - Cô nói.
- Sao mặt con đỏ vậy? Cãi nhau dữ lắm hả?
- Dạ không có con đi nắng thôi.
- Chiều 5,6h còn nắng hả Linh? Nói dối à ba đẻ ra mày đó.
- Chị đừng có giả bộ trước mặt ba, biết ba dưới nhà chị cố tình cải lớn cho ba biết chứ gì??
- Nghi là em tự nghĩ lung tung chị không hề có ý gì cả...
Cô thậm chí còn muốn giấu ba chuyện của Phương Nghi nhưng có lẽ nó nghĩ cô đang diễn.

Cô chưa bao giờ có ý xấu với em mình nhưng nó thì luôn có ý xấu với chị của nó mà thôi..
- Chuyện gì? Nếu không nói rõ ràng thì hai đứa khỏi bước tới trường đi học nữa.

Ba cấm không được đi đâu luôn..
- Ba, ba phải tin con.

- Phương Nghi đột nhiên la lên...
5 phút sau, ba mẹ cô và Phương Nghi ngồi trong phòng.

Cô và Phương Nghi cũng không giải thích cho đến khi ba lên tiếng hỏi cô.

Cô kể lại toàn bộ sự việc theo đúng những gì diễn ra, Phương Nghi liên tục phủ nhận..
- Con giải thích đi Phương Nghi.

- Con không có, là họ tự hiểu lầm nhau liên quan gì con??
- Con có biết con làm vậy người thiệt thòi là chị con không? Con ra ngoài vui chơi thì là con vui, gây chuyện thì chị con liên tục gánh cho con.

Lần trước bị đánh thay con, lần này còn quá hơn hại chị con xém tí bị người ta lôi kéo đi đâu không biết.

Chị con chưa ra đường chưa va chạm với con trai làm sao biết cách né tránh như con.

Con làm vậy nếu là bọn giang hồ hay bi3n thái nó làm gì con đền được chị con không?
- Chị hai ngu thì tự chịu con đâu có bắt chị ta đưa cho Quốc Thiên.
- Bốppp....em quá đáng rồi đó Nghi.(cô không kiềm được nữa)
Phương Nghi vừa dứt câu, ba chẳng kịp phản ứng cô đã tát một cái mạnh vì câu nói vô tâm đó.

Nếu là em người khác chẳng phải chỉ đơn giản là một đâu.

Cô nhịn nhục đủ điều vì em mình để bây giờ nó chửi cô ngu, không tôn trọng cô một điều gì cả...
- Chị đánh em? Từ xưa tới giờ chị chưa bao giờ đánh tôi? Vậy bây giờ chị lấy quyền gì đánh tôi..
- Cái quyền là chị hai của mày..(Ba cô hét lên)
- Bây giờ ba và chị hùa nhau ăn h**p con phải không?
- Ông đừng có la con mình nó còn nhỏ...
- Còn nhỏ, bà lúc nào cũng còn nhỏ, vậy bao giờ nó mới lớn.

Bao giờ nó mới hiểu chuyện.

Bà cưng chiều nó quá riết nó không biết trên dưới gì cả.
- Nhưng con Phương Nghi là con ông, là may mắn là phúc tinh cái nhà này.
- May mắn mà hỗn láo mà đỏng đảnh như vậy tôi không cần.

Một đứa con không bao giờ hiểu chuyện chỉ biết ồn ào tôi không cần.
- Ba mẹ không cần thì con đi, con chính là người mang tới tiền tài địa vị cho ba mẹ từ khi sinh ra không có con ba mẹ có ăn nên làm ra như vậy không, không có con cứu chị hai bây giờ có khi chị ta đã bị xe tông chết khuất rồi.

Ai cũng nhờ vào con bây giờ hùa nhau ăn h**p con như vậy? Con đi cho mấy người vừa lòng..
Phương Nghi hét lên rồi chạy đi, lần nào cũng như vậy.

Mỗi lần khi nó tức giận điều gì đều nói về quá khứ về những chuyện đó cũng chính vì thế mà cô chẳng dám đối xử tệ với em mình...
Mẹ cô chạy theo Phương Nghi luôn miệng giữ nó lại năn nỉ nó còn ba thì tức giận bỏ lên phòng.

Tuy vậy nhưng cô biết ba có lẽ rất buồn khi nói ra những lời đó, người đàn ông tuy mạnh miệng như vậy thôi nhưng trong lòng cũng đau đớn cũng buồn phiền lắm.
Cả đêm ở trong phòng, cô không thể nào ngủ được, càng không biết Phương Nghi đã về nhà chưa.

Cho đến khi mẹ chỉ về một mình cô mới biết mẹ không thuyết phục được Phương Nghi.

Đang ngồi trong phòng đột nhiên mẹ gõ cửa rồi bước vào.
- Linh con chưa ngủ hả?
- Vâng mẹ..
- Mẹ có chuyện nói với con...
- Mẹ nói đi ạ..
- Chuyện của Phương Nghi con đừng trách em nữa.

Con cũng biết em tính tình nó đỏng đảnh, nó không biết trên dưới nhưng dù sao nó cũng là em con con đừng có làm em bị ba la mãi như vậy.
- Mẹ...con chưa bao giờ cố ý làm em bị la.

Con chỉ muốn em tốt hơn, Phương Nghi nó không thể ra đời với bản tính như vậy.

Hôm nay nó hại con, ngay cả chị nó nó còn dám làm vậy? Thì hôm sau nạn nhân sẽ là ai đây mẹ..
- Mẹ biết...vì quá nuông chiều em con nhưng nó thật sự là đứa đem tới cho gia đình ta tiền tài, thương em một chút thì có làm sao...
- Mẹ con buồn ngủ quá, chuyện của Phương Nghi từ từ hãy nói tiếp đi mẹ.

Mẹ về phòng đi...
Cô né tránh không muốn nói đến bất cứ gì bởi vì trong lòng cô vẫn còn rất giận, cũng cảm thấy bản thân mình cứ liên tục bị mẹ làm con rối để làm em cô vui.

Mẹ chưa bao giờ xem cô như một đứa con cả, phải rồi, cô khắc mẹ ngày giờ sinh ra cũng như thầy bói nói mà, không hợp với mẹ nếu ở gần sẽ gây tai hoạ phiền phức..
Những lời đó cứ ám ảnh cô suốt 5 năm qua.

12 tuổi cho đến 17 tuổi chưa bao giờ cô biết được bản thân mình đã gây hại gì mà cứ phải ám ảnh mẹ để mẹ không thân với cô như Phương Nghi.

Cô thật sự rất buồn.
Trước khi ra khỏi phòng, mẹ đột nhiên lạnh giọng với cô nói một câu khiến cô rưng rưng..
- Cho dù thế nào con cũng nên nghĩ ơn của em con đã cứu con thoát khỏi chiếc xe hơi đó thế nào và nó nằm viện điều trị xương cổ chân bao lâu..Hãy nhớ lại đi Linh con nợ em con...
Mẹ bước ra ngoài cũng là lúc nước mắt cô rơi xuống, phải rồi cô mang nợ.

Chính vì mang nợ mà liên tục bị người ta nói là vô ơn khi cô lấy lại công bằng cho mình.

Chính vì mang nợ mà cô bị em mình coi thường....
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 10: 10: Bị Bắt Cóc


Sáng hôm sau thức dậy, cuối tuần tuy không đi học ba mẹ không đi làm nhưng không khí nặng nề hẳn ra.

Cô tin chắc đêm qua ba mẹ đã có một trận cãi vã nên sáng ra mạnh ông ông ăn mạnh bà bà ăn không ai nói với ai câu gì.
Cô không muốn trong nhà mà lại khó xử đến thế nên thay đồ ra ngoài, cô vốn không có bạn bè gì nhiều vì có ai thèm chơi với cô đâu.

Đừng hỏi cô lí do hãy nhìn cách Phương Nghi hành động nên mọi người ghét em ghét luôn cả chị...Cứ đi lang thang như vậy tới khi cô gặp Tần Thượng Hào, Anh ta thấy cô liền chạy lại.
- Phương Nghi sao lâu như vậy em không liên lạc cho anh?
- Linh đây không phải Nghi?
- Ủa Linh hả? Xin lỗi Linh anh nhầm.

Anh quên hỏi trước khi gọi tên.
- Không sao em quen rồi.

Anh tìm Phương Nghi hả?
- Ừ, có thời gian đi cà phê không muốn nói tí chuyện...
- Được anh...
Cô với Hào ghé vào một quán nước.

Tần Thượng Hào ngồi hơi buồn rầu nên cô mới lên tiếng hỏi trước..
- Anh có chuyện gì vậy?
- Anh tìm Phương Nghi, Nghi từ sau vụ đó liền không liên lạc với anh, né tránh anh.

- Hai người đã nói chia tay chưa?
- Im lặng mà mất nhau đó em.
- Em không biết chuyện gì của anh và Phương Nghi nhưng em nghĩ rằng hai người không nên tiếp tục dính líu.

Anh nên quan tâm bạn gái anh, còn Phương Nghi cũng sẽ có cuộc sống của nó.
- Anh chỉ muốn biết Phương Nghi ở đâu? Anh cần nói chuyện rõ.
- Em cũng không biết nó bây giờ ở đâu.

Thôi em về trước.
Cô đứng lên, bước ra khỏi quán.

Đột nhiên Chính Vũ gọi đến cô vừa đi vừa nghe điện thoại..
- Alo Vũ?
- Cậu đang ở đâu?
- Có chuyện gì không?
- Không biết lần này là lí do gì mà lại đi chung với bạn trai cũ của em mình? Như vậy hình như hơi lố rồi.
Cô giật mình nhìn xung quanh không thấy ai, Vũ lại kiếm chuyện.

Sao lần nào cô cũng bị cái tên này cố tình kiếm chuyện cãi nhau thế không biết.
- Chuyện đó không liên quan gì Vũ cả..
- Không liên quan thật nhưng tôi gọi không phải để nói chuyện đó.
- Trời rảnh vậy? Chuyện gì thì nói đi còn dài dòng
- Đang ở chổ nào?
- Tôi đang ở gần ngã tư đường abc
- Đi qua bên đường, có hẻm đi tắc qua bên quán của bạn tôi quán bar hôm đó đấy.
- Qua đó nữa hả?
- ừ...nhanh..

Cô cúp máy bực bội, tại sao không chịu nói qua điện thoại mà hành hạ nhau thế.Cô đi tắc qua con hẻm mà Vũ chỉ đang đi lại có cảm giác mình bị theo dõi, cô quay lại không thấy ai.

Cảm giác lo sợ làm sao đó cô liền móc điện thoại đi nhanh nhanh gọi cho Vũ.

Gọi mấy cuộc nhưng Vũ không bắt máy, cô lại tiếp tục gọi không dám quay đầu lại nhìn chân cứ đi nhanh thật nhanh cho đến khi Vũ bắt máy.

Cô mừng rỡ nói ngay vào điện thoại.
- Tới chưa..Gọi gì lắm vậy.
- Alo Vũ có ai đó đi theo tôi..
- Là sao nói rõ hơn đang ở đâu.
- Đang ở....ummmm uhmmm

Chưa kịp nói thêm cô đã bị ai đó dùng khăn có hùi rất hắc bịt vào mũi, không la được, vì quá hoảng sợ cô đã làm rớt điện thoại và túi xách, sau đó là ngất đi.

Không còn biết gì nữa.

Khi cô lờ mờ mở mắt ra nhìn thấy mình nằm trong căn phòng sang trọng, đèn mờ màu vàng nhạt nhạt rất ảo.

Cô bắt đầu ngồi dậy nhưng hai chân bị trói lại tay cũng thế nên không ngồi dậy được cô sợ quá hét lên...
- Cứu tôi với có ai không cứu tôi với...
Cô cứ la lên như vậy nhưng dường như không ai bên ngoài nghe thấy cứ hét ầm ĩ trong vô vọng, cô cố lê lết để mình đứng lên được trên sàn rồi nhảy ếch tới bàn trái cây.

Đương nhiên là có dao rồi, cô không có ngu tới mức ngồi một chổ đợi chết đâu, bản thân làm được gì tự cứu được mình thì làm hết sức thôi may cho cô là tay bị trói đằng trước thuận chiều chứ nếu trói ngược ra sau thì đúng thật chỉ có chờ chết.

Cô cầm dao đưa lên miệng khứa vào sợ dây gân loại rút trên tay, cỡ 5 phút sau mới đứt vì bằng miệng nên lâu lắm dao khứa trúng tay cô làm xướt một đường lớn nhưng không quá sâu.

Cô cởi dây chân ra lấy khăn giấy dậm lên tay đỡ rồi chạy mở cửa, cô hồi hộp vì sợ có người phát hiện.

Nắm bàn tay lên cửa vặn mở nhưng không được.

Có ai đó đã khoá cửa phòng, cô cứ cầm mở nhưng không được.

Tâm trí bắt đầu rối loại chạy khắp nơi tìm cái gì mở được hay điện thoại gọi cho ba nhưng không có.

Nước mắt cô bắt đầu rơi xuống...
Đột nhiên cánh cửa cạnh một tiếng, cô giật mình.

Bước vào trong phòng là một người đàn ông làm cô bất ngờ? Vẻ mặt anh ta nhìn cô càng sợ hơn, ánh mắt tia thẳng vào cô rồi nhìn xuống tay cô.
- Anh Thiên? Là??? Sao anh lại bắt tôi??

- Linh...!em còn nhớ anh là Thiên à?
- Tôi nói anh bao nhiêu lần rồi tôi không phải là Phương Linh anh tìm đâu.
- Em đừng giả vờ nữa Phương Linh.
- Anh điên rồi, thả tôi ra đi..
Cô chạy lại cửa nhưng bị Quốc Thiên kéo mạnh tay lại.

Bất ngờ cô té xuống đất vì lực của anh ta mạnh, váy cô vướng vào cạnh bàn rách một đường dài cô lùi lại mấy bước vì Quốc Thiên đi tới...
- Tôi không phải Linh.

Anh nhằm rồi thật đó tôi là chị Linh và Phương Linh anh cần tìm là Phương Nghi...
- Linh em nói điên gì vậy? Phương Nghi nào em là Phương Linh và em không có chị em gì cả chính em nói với anh mà Linh...
- Anh nghe tôi nói được không? Đừng làm gì tôi thả tôi ra đi mà..
Cô chắp hai tay lại cầu xin, nước mắt cô rơi xuống, Quốc Thiên đột nhiên bế cô lên giường cô run rẩy, cho cô ngồi đó Thiên đi lấy hộp thuốc cho cô từ từ ngồi xuống, cầm tay cô làm cô giật mình rút lại, Thiên nắm chặt lại nhìn cô không nói gì chỉ kéo tay cô từ từ rửa vết thương cho cô rồi băng tay lại...
Nhìn cách Quốc Thiên làm cho cô làm cô nhìn ra được con người của anh ta, không phải người xấu chỉ là tính hơi cố chấp mà thôi.
- Tại sao em luôn nói em không phải là Linh của anh?
- Anh bình tĩnh được không?
- Anh đang rất bình tĩnh.
- Anh nghe tôi giải thích được được không?
- Em nói đi.
- Thật ra.....
Chưa kịp lên tiếng nói gì cánh cửa đột nhiên bật mở ra.......
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 11: 11: Giải Thích Mọi Chuyện


Cô nhìn thấy Vũ và chị Anna có cả Vương Cảnh chủ bar Night nữa.

Cô giật mình nhìn họ, Vũ cầm trên tay là túi xách điện thoại của cô thấy cô Vũ chạy tới đẩy mạnh Quốc Thiên ra kéo tay cô lại ôm chặt.

Làm cô một phen hốt hoảng vì hành động quá đụng chạm này...
- Tôi tới cứu cậu rồi đừng sợ...
- Vũ? Sao cậu biết mà đến...
- Có tôi ở đây, tôi không để một thằng nào đụng vào Linh đâu.

Thử‎ ????hách‎ ????ìm‎ ????ra????g‎ gốc,‎ géc‎ gô‎ [‎ TR????????TR????????EN﹒V????‎ ‎ ]
Những lời Vũ nói đột nhiên làm trái tim cô đập nhanh liên tục như có một luồng điện vô hình xẹt ngang qua đây..

Vũ cởi chiếc áo khoác cột ngang hông cho cô.
- Mày chơi lớn quá không Dương Quốc Thiên?Bạn gái em tao mày cũng động vào luôn - Vương Cảnh nói...
- Mày thiếu gà nói tao tao kiếm cho Thiên chứ đừng động vào Phương Linh, nó cũng coi như em dâu tao mà? - Chị Anna vén tóc cô lên vỗ lưng cô.
- Tao và Phương Linh là người yêu của nhau..(Quốc Thiên lên tiếng)

- Phải nói bao nhiêu lần mày mới hiểu Linh này không phải Phương Linh mày tìm ( Vũ lao tới nắm lấy cổ áo Quốc Thiên ánh mắt như muốn giết người vậy)
Quốc Thiên đẩy Vũ ra, tay phải phủi cổ áo thách thức sự nóng giận của Vũ cười đểu...
- Tao nói rồi, tao chẳng phải sợ thằng nào trong 3 đứa bây hết đâu mà nể ai.
- Mày động ai thì động chứ đừng đụng tới em tao.- Vương Cảnh lên tiếng.
- Chuyện của tao và Phương Linh để tao tự giải quyết..
- Giải quyết con mẹ mày, hôm nay tao giải quyết mày trước.
Chính Vũ xông tới đánh mạnh vào mặt Quốc Thiên làm không ai trở tav kịp...!Thiên đánh trả lại và cứ thế hai người cứ solo, bên ngoài cứ đứng nhìn mà cô thì lại sợ hãi vì Vũ đánh Quốc Thiên rất mạnh...
- Đừng lo Vũ bị thương.

Nó có học Muay Thái mà em.

- Chị Anna vỗ vai cô
- Em lo cho Quốc Thiên?
- Hả????
Cô không nói nữa liền chạy lại, lúc Vũ đang định đánh thiên cô đã chạy tới nắm cánh tay của Vũ đang giơ lên, Vũ bất ngờ nhìn cô.

Cô hơi lo lắng..
- Vũ đừng đánh nữa...
- Linh bị nó làm bậy mà còn không cho tôi đánh?
- Đừng đánh, tôi không muốn Vũ đánh nhau.
- Bây giờ đi về không đánh nữa.

Vũ kéo tay cô đi về nhưng cô lại chưa nói chuyện cho Quốc Thiên hiểu.

Nếu cứ tiếp tục im lặng Thiên sẽ càng hiểu lầm mà thôi.

Thay vì thế cô sẽ nói sự thật để mọi chuyện chấm dứt trong hôm nay.

Cô nghĩ thế mà dừng chân, nhìn Thiên cô quyết định mình phải nói cho Thiên nghe về Phương Nghi..

- Vũ? Đợi tôi 30p thôi được không?
- Còn muốn làm gì?
- Tôi có chuyện nói với Thiên?
- Còn nói chuyện với nó? Cô rốt cuộc là bị điên phải không?
- Không, Vũ đợi tôi dưới sảnh khách sạn đi.
- Được, tôi cho Linh 30 phút tâm tình với nó.

Bỏ tay ra.
Vũ hất tay cô tức giận bỏ xuống lầu, cô không biết là Vũ giận về cái gì nhưng lúc này tôi cần nói sự thật cho Quốc Thiên nghe trước để sau này cô không phải gặp lại Thiên nữa.

Cô đi tới đỡ Thiên ngồi xuống ghế Thiên lau mép môi chảy máu cô thấy vậy lấy khăn giấy với hộp thuốc xử lí mấy vết trầy cho Quốc Thiên..
- Cố chấp không chịu nhận là người yêu tôi bây giờ lại quan tâm tôi? Em chơi trò gì vậy Phương Linh??
- Anh đã có đủ bình tĩnh nghe tôi nói về chuyện này chưa?
- Em cứ nói đi...
- Tôi đúng thật là Phương Linh, và tôi còn có người em gái song sinh tên là Phương Nghi.

Người bạn gái quen anh là Phương Nghi và nó đã sử dụng tên của tôi để gạt anh, sau đó đổ hết mọi phiền phức qua cho tôi để bây giờ tôi phải bị anh lôi tới đây nè.

Chuyện của anh và Vũ và Phương Nghi cả tôi nữa tất cả hiểu lầm là một tay Phương Nghi ra.
- Những chuyện em nói là thật? Thật vậy sao? Nếu là vậy tôi bị Phương Nghi dắt mũi sao Linh?

- Anh đừng tự nói anh như vậy anh Thiên, em tin là anh thích Phương Nghi thật lòng anh tốt với nó.

Chỉ là anh quá tin nó và để nó gạt anh trong khi anh có đủ khả năng điều tra sự thật nhưng anh vẫn chấp nhận nghe nó nói gì tin đó thì tôi tin anh là người tốt.
- Anh không nghĩ Linh, à Phương Nghi lại có chị em sinh đôi.
- Gương mặt có thể giống, tính cách hoàn toàn khác.
Cô bắt đầu kể rành mạch chuyện những ngày qua giữa hiểu lầm của 4 người cô, Phương Nghi, Chính Vũ và Quốc Thiên để cho anh dễ hiểu hơn và tin rằng đó là thật hơn là nói trống không.

Ánh mắt anh có vẻ dần tin vào những gì cô nói.
Quốc Thiên nhìn cô bất ngờ, anh cứ ngơ ngẩn ra rồi lại xoa thái dương, thật sự cũng rối ren thật nhưng cô tin là anh sẽ tự tìm cách để biết sự thật.
- Em về đi, Phương Linh anh xin lỗi chuyện hôm nay....
- Tôi về nhé, anh hãy nghĩ thật kĩ xem tôi nói có sai không.

Không bao giờ có sự xuất hiện trùng hợp hay ngẫu nhiên nào cả.

Chỉ có hai người khác nhau mới có cách đối xử khác nhau với anh.....
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 12: Chương 12


Cô đi xuống sảnh khách sạn sau khi nói chuyện với Dương Quốc Thiên xong, Vũ ngồi đó cầm chặt điện thoại và túi xách của cô trong tay, mặt lạnh lùng không có biểu hiện gì nhưng cô lại có cảm giác như Vũ đang rất tức giận với cô..
Bước tới gần chổ Vũ? Ánh mắt cậu ấy không nhìn cô một cái nào, Vũ đứng lên quăng túi và điện thoại vào tay cô..
- Vũ sao vậy?
- Không làm sao cả? Đưa áo tôi về...
- Tôi không có tay cởi.
- Phiền phức thật.
Vũ quay đầu cúi xuống đưa hai tay đụng vào hông làm cô giật mình.
- Làm gì vậy?
- Lấy áo.
- Tôi....có cái áo cũng không cho mượn.
- Áo của tôi không dành cho mấy người bắt cá hai tay?
- Cái gì bắt cá hai tay?
Vũ lấy áo ra, váy cô rách bị lộ cả chân và đùi nhìn rất phản cảm như bị ai đó ***** *** vậy, Vũ nhìn dưới đó một hồi lâu cô lùi che váy lại, bi3n thái à??
- Phiền thật chứ chả đùa.Mặc lại đi...(Vũ nói)
Vũ quơ tay cầm chìa khoá xe trên bàn rồi đi, cô không kịp cột áo che lại liền chạy theo Vũ.

Không biết giận cô chuyện gì nhưng rõ ràng là kiếm chuyện cãi với cô đây mà...
- Vũ, Vũ ghen phải không??
- Ghen, ghen cái gì???
- Thừa nhận đi Vũ thích tôi?
- Nhảm, tôi đây không bao giờ thích cậu..
- Vậy tại sao Vũ lại giận.
- Tôi chỉ cảm thấy Linh xấu tính vô cùng, một bên thì cần tôi bảo vệ bên còn lại lại thì cùng Dương Quốc Thiên thân mật? 45 phút tôi ngồi chờ cậu dưới này cậu trên đó làm gì?
Vũ hét vào mặt cô rồi quay đi, cô chạy theo tới xe Vũ nắm tay Vũ thì bị hất ra.
- Bỏ tay ra...

Cô loạng choạng xém té còn Vũ thì phóng xe chạy đi một mạch mất hút, cô hụt hẫng trước sự hờ hững đó.

Cứ thể mà cô bị Vũ bỏ rơi như vậy? Cô không còn sức để mà làm gì nữa, vừa thoát khỏi cơn sợ hãi bây giờ lại bị bỏ rơi một mình, cô đi về trong cái giá lạnh của màn đêm, cái lạnh của tháng 12.
Dừng lại bên quán ăn lề đường, cô ghé vào ngồi gọi đồ ăn một mình cô đơn.

Điện thoại liên tục hiện lên số máy của ba cô...
- Alo con nghe đây ba
- Con đi đâu giờ này chưa thấy về?
- Con đang cùng bạn ăn tối, tí con về ạ.
- Về sớm đó đi khuya nguy hiểm lắm...
- Dạ ba.
Tắt máy, cũng là lúc chủ quán đem thức ăn ra cô nhìn mà không thể ăn nổi mặc dù bụng thì vẫn cứ đói muốn xỉu.

Cố gắng đưa lên miệng từng đũa mì mà vừa ăn vừa khóc, không biết tại sao lòng cô lại buồn tới như vậy.

Cảm giác như vừa đau đớn tột cùng vừa ấm ức hàm oan khi người yêu hiểu lầm vậy? Còn mơ tưởng Vũ thích mình, là người ta thương hại thôi.
Về đến nhà cô cũng chẳng muốn quan tâm đến chuyện gì nữa.

Vài ngày sau đó vẫn như vậy trôi qua lặng lẽ..
Tối ấy nằm trên phòng điện thoại đột ngột vang lên tiếng chuông làm cô có cảm giác bất an vô cùng, không biết là ai nhưng là số máy rất lạ..
- Alo chị Linh em Nghi nè.
- Nghi, sao em điện chị số lạ vậy?
- Chị giúp em lên phòng em lấy đồ của em đem tới khách sạn cho em nha.
- Sao lại ở khách sạn?
- Đồ em bị rách vì té, em không dám về sợ ba la, với lại ra đường không tiện người ta chú ý lại làm ba mất mặt.

Ba đang trong đợt tranh chức, chả lẽ chị muốn em hại ba có thêm tin xấu sao? Như vậy thì công sức của ba làm việc chăm chỉ bị chị em mình phá à?
- Cũng đúng.

Đợi chị tí nhắn địa chỉ qua cho chị nha..
- Ok.

Cô lập tức làm theo lời Phương Nghi nói, Phương Nghi nói như vậy chẳng sai vào đâu được nếu bây giờ ra đường thế nào bên người tranh cử với ba cũng theo dõi để ý vì tranh phiếu bầu lên chức với nhau không ngại mọi thủ đoạn chiêu trò.

Nên ai cũng cần đề phòng, tôi vì lo ba lại bị thêm tin xấu nên còn đeo khẩu trang ra ngoài vào ban đêm.
Cô đi taxi tới khách sạn chổ Phương Nghi ở chạy lên phòng chỉ rồi gõ cửa phòng nhưng tay vừa đặt lên, cánh cửa đã hé ra thực chất cửa hoàn toàn không có khoá.

Nhìn kĩ lại là số phòng đúng cô mới đẩy cửa đi vào.

Áo sơ mi của ai quăng tứ tung dưới đất, tim cô cảm giác nhói lên lạ thường, cảm giác đột nhiên bất an vô cùng, tay run run cầm túi đồ bóp chặt đi sâu vào trong...
"Bụp" túi đồ cô cầm rớt xuống đất, chân đứng muốn không vững vì cảnh tượng trước mắt là người con trai cô cho rằng cậu ta thích cô và trái tim cô cũng bắt đầu lay động đang ôm ấp em gái cô, tuổi 17 thôi mà có cần phải say mê nhau tới mức muốn lên giường cùng nhau không?
Chính Vũ và Phương Nghi đang nằm đè lên nhau trên giường, Phương Nghi quấn khăn trắng còn Vũ thì cởi bỏ áo sơ mi bên dưới hoàn toàn không cởi thêm gì nhưng đủ khiến tim cô quặn lại.
- Vũ! - cô run run kêu lên.
- Cậu?
Vũ dường như say nhìn cô sau đó nhìn Phương Nghi.
- Hai người ai là Nghi ai là Linh???
- Cậu khó nhận ra tới mức đó sao Vũ? - Phương Nghi cười nói..
- Cậu là Nghi? - Vũ chỉ Phương Nghi.
- Đương nhiên, chị tôi đem đồ lên dùm thôi.Không làm mất vui của tụi mình Vũ đừng lo.
- Nói điên gì vậy?(Vũ quát lớn)

Phương Nghi đi tới khoác tay Vũ trước mặt cô, Vũ hất tay ra đi lại gần cô, cô thì lùi lại theo phản xạ.

Cô có quyền gì ghen có quyền gì đánh ghen đây hả? Vũ đâu có thích cô còn chưa phải là quan hệ yêu nhau nữa mà.

Tư cách gì ghen, khóc còn không dám khóc trước mặt nữa kìa.

Cô thích Vũ thật rồi thật sự là đã thích Vũ rồi.
- Sao em nói là bị tai nạn..
- Em đâu có nói? Em chỉ nhờ chị đêm đồ tới cho em em còn nói em đang ở với Vũ mà?
- Nghi? Em nói gì vậy em mới nói trong điện thoại?
- Chị có nghe lầm không? Em đâu có tự nói xui mình làm gì?
- Ừ, coi như chị nghe lầm.

Vậy chị về, đồ nè.
Cô không đối mặt với Vũ được thêm lâu nữa, cô muốn chạy ùa đi khỏi nơi này thôi.

Còn nói tiếng nào nữa chắc cô không cầm được nước mắt nữa.

Đưa túi đồ rồi chạy ra khỏi phòng, đeo khẩu trang lại vào thang máy cô khóc, cô hiểu mình rồi.

Cô thích Vũ, yêu Vũ và là người đã rung động trước.
Cô chạy ra taxi thấy Vũ chạy theo kêu tên cô, cô né tránh đóng cửa lại kêu tài xế chạy đi về nhà.

Cô về nhà trong nước mắt, cũng may mọi người đã ngủ, chẳng ai biết gì cả.

Đêm đó cô đã thức trắng, bao nhiêu cuộc gọi tin nhắn của Vũ cô cũng không động tới.

Sáng hôm sau, vẫn đi học bình thường như vậy cùng Phương Nghi nhưng hai chị em đều không nói với nhau chuyện gì.

Xa cách như người lạ mà cô cũng chẳng biết nên nói gì với nó cả.

Bước vào lớp, không có Vũ khiến cô nhẹ nhõm hơn, Cô đã thầm mong rằng hôm nay Vũ không đi học để tôi có thể bình tâm lại chưa muốn gặp Vũ ngay lúc này.
Đời đâu như là mơ Vũ từ ngoài bước vào, Phương Nghi đứng lên bước tới Vũ, Vũ không để ý tiến tới chổ ngồi, làm Phương Nghi đơ ra vào giây, cô không nhìn trực tiếp Vũ nhưng biết ánh mắt ấy đang chăm chú vào cô.
- Nói gì đi Vy.
- ....(Cô cũng chẳng biết nói gì lúc này)
- Không nói phải không?
- ....(cô vẫn im lặng không có ý định trả lời)
- Được vậy im lặng mãi đi..
Vũ đứng lên đá ghế đi khỏi lớp, trong sự bàng hoàng của cả lớp, chỉ có cô là vẫn không biểu hiện gì im lặng coi như không thấy gì.
Những ngày học sau cũng như vậy cho đến khi chỉ còn những ngày học cuối cùng của năm học...Lớp bàn tán về tiệc cuối năm, đi chơi ở đảo trong thành phố B cô và Vũ bắt đầu trở nên ngày càng xa cách như người dưng còn Phương Nghi thì luôn ra vẻ thân mật với Vũ trước mặt cô, cô càng không có tư cách làm gì vì người ta đã hôn nhau rồi? Cùng nhau ôm ấp rồi còn cô chỉ là kẻ đơn phương.

Cứ tưởng đến trước ai ngờ là đến sau.
- Chị Linh ( cô đi một mình ra khỏi lớp thì Phương Nghi kêu)
- Chuyện gì vậy Nghi?
- Chuyện của Vũ tính sao?
- Chuyện của Vũ liên quan gì tới chị?
- Chị còn nhớ chị từng nói gì không?
- ....
- Em thích Vũ? Và em mong chị tránh xa Vũ để em và Vũ bên nhau.

Đừng làm Vũ tưởng lầm chị là em...
Nói xong Phương Nghi đi vào lớp, đây là cách để chặn miệng cô à, cách để cho cô và Vũ không còn thân thiết.

Cách để cô biết chuyện mà rời xa Vũ.
Nếu Vũ thích cô thì cô và Vũ đã quen nhau từ lâu rồi, chính vì Vũ không thích cô nên mới đến với Phương Nghi..

thì ra Vũ thích là em gái cô.

Cô tự cười vào bản thân ảo tưởng tình yêu của mình rồi đi vào lớp..
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 13: 13: Chuyến Đi Chơi Ở Đảo 1


Hai ngày sau, Vũ xuất hiện cùng Anna tại nơi hợp mặt của lớp.

Chị Anna đi lại nhìn cô và Phương Nghi.

Cô nghĩ chắc chị sẽ nói chuyện với Phương Nghi nhưng chị hỏi.
- Ai là Phương Linh vậy hai em?
- Dạ em Phương Linh nè chị ( Cô cười trả lời)
- Ừ, đeo cái vòng này đi bé.

Chị tặng em...
Chị Anna đưa cho cô một cái lắc tay mặt trái tim sau đó nhìn Phương Nghi.
- Chị biết 2 đứa là chị em sinh đôi, Phương Linh rất thân với chị nên tặng lắc cho Linh cũng có mua cho Phương Nghi nữa.
- Thật hả chị (Phương Nghi vui vẻ)
- Ừhm em.

Nè em đeo đi.

Chị thấy hình con hồ ly rất sắc xảo nên mua ngay cho Phương Nghi...
Cô nhìn lắc tay thấy thật sự là con hồ ly.

Chị Anna đeo lên tay cho Phương Nghi nhưng mặt nó có vẻ khó chịu, trong lời nói của chị Anna cô cũng nghe hiểu có phần là nhắc khéo và khinh thường.

Đột nhiên chị Anna kéo tay cô đi ra xa, Vũ nhìn theo rồi đi theo.

Phương Nghi bị bạn giữ lại nên không đi theo.

- Phương Linh nè, cái lắc này thằng Vũ chọn lâu lắm mới chọn được đó.

Nhớ đừng bao giờ tháo ra hay cho bất kì ai.

Vật bất li thân đó em.
- Dạ chị.

Nhưng là của Vũ?
- Ừ...( Vũ lên tiếng rồi quay lưng đi mất)
Lên máy bay để chuẩn bị bay sang đảo ở thành phố B thì lại được xếp ngồi kế bên Vũ cả 2 cũng chẳng nói với nhau câu nào...Sau đó cô ngủ lúc nào không biết.

Cuối cùng sau 2 tiếng đã đến sân bay thành phố A..Cô tỉnh lại thấy mọi người vừa xuống hết chỉ còn cô dựa vào vai Vũ ngủ..
- Sao không gọi tôi dậy.
- Có gọi mà không chịu thức?
- Uk vậy đi thôi...
- Ừ đi
Cô gật đầu cùng Vũ bước đi ra xe của trường để đi đến đảo...!Vừa đến đảo bước xuống, thấy đám bạn định đi lại nhưng đột nhiên Vũ nắm chặt cánh tay cô...
- Ra bên kia đi bên đó ồn lắm.
- à...ukm..
- Xin lỗi nhưng lúc nãy ngủ trên vai Vũ lâu chưa?
- Từ lúc mới ngủ là dựa vào rồi?
- Đâu có, tôi nhớ...
- Là tôi kéo đầu Linh ngã vào.

Sợ sẽ khó ngủ...!tôi xót...
- Hả???
Tiếng cuối Vũ nói gì đó rất nhỏ cộng với tiếng gió nên làm cô không nghe thấy cô hỏi lại Vũ lắc đầu cười trừ.

Không biết thế nào nhưng cô lại thấy Vũ đang ngầm tỏ tình với mình.
- Quan hệ của Vũ và Phương Nghi là thế nào?
- Không có quan hệ...
- Vậy hai người hôm đó?
- Không làm gì.

Linh nghe cho rõ nhé....
Vũ quay hai bờ vai cô cầm chặt đối diện với Vũ ghé sát mặt vào nhìn cô làm cả cơ mặt cô nóng hừng hực, sau đó Vũ chỉ nhìn cô cười nhẹ nhàng nhưng nụ cười đó làm cô say.

Thật sự say điên đảo.

Vũ ghé sát môi vào tai cô thì thầm...
- Từ nay tôi là của Phương Linh.

(Vũ nói rất nhỏ, nhỏ lắm.

Sau đó hôn má cô làm cả người cô cứng đờ tay nắm chặt lại)

Lần đầu tiên cô bị con trai hôn má đó, cảm giác tim đập mạnh, hơi sợ hãi nhưng vẫn có gì đó rất bồi hồi.

Gái 17 chưa biết tình yêu là gì hết là cô đây, cô còn non chưa biết mùi con trai chưa biết yêu là gì cả..

- Mặt đỏ quá? Tại sao vậy??? (Vũ cười híp mắt lại nựng mắt cô làm tim cô càng đập mạnh lên)
- Vũ là đang tỏ tình phải không??
- Từ nay Linh là của tôi...
- Ý gì? Đừng đùa tôi đó..
- Linh muốn nghĩ sao cũng được, chỉ cần biết tôi...
Nói chưa hết câu Vũ ghé sát xuống môi cô càng gần hơn làm cô nhắm mắt lại, bặm môi vì hơi rụt rè, hơi thở Vũ gần hơn môi vừa chạm vào nhau thì….
- Vũ (Tiếng Phương Nghi vang lên)
Cô giật mình theo phản xạ ngại ngùng đẩy vai Vũ ra, mặt Vũ khó chịu nhìn cô sau đó nhìn Phương Nghi lên tiếng hỏi nhưng giọng cọc hẳn...
- Chuyện gì vậy?
- Vũ chụp hình với Nghi đi.
- Chị Linh chụp cho tụi mình mà.
Nói xong Phương Nghi đưa máy chụp hình cho cô, đẩy cô ra xa khoác tay Vũ thân mật lắm.

Cô chỉ thấy Vũ chẳng biểu hiện gì, mà cô thì không biết có nên lên tiếng với Phương Nghi rằng cô và Vũ vừa mới bày tỏ với nhau không.

Cả hai đều chưa ai nói đối phương là của nhau trên thực tế cả hai vẫn chưa chính thức quen nhau nhưng sao cô thấy khó chịu thế này.

Cô là chị cô không thể chạy lại đẩy em mình ra rồi giành lại Vũ.

Nếu Vũ đẩy Phương Nghi ra có phải sẽ khiến cô đỡ khó xử hơn không chứ?
Chị em với nhau chả lẽ xích mích vì một người đàn ông, mà lại còn cãi nhau trước mặt người đó thì càng mất giá trị.
Cô cắn chặt môi không biết nên giận hay vui nữa.

Cầm máy chặt trong tay chụp đại vài tấm, Vũ đều không cười không để ý Phương Nghi mà nhìn ra ngoài.

Phương Nghi thì cứ tỏ ra rất vui vẻ tạo dáng đủ kiểu ngọt ngào Vũ đột nhiên hất tay Phương Nghi ra nói:
- Chụp rồi phải không?
- Uhm rồi.

- Vậy tôi đi, Phương Nghi đừng theo tôi nữa.(Vũ quay lưng đi trong sự tức giận của mình)
Mai đi lại nhìn tôi vẻ mặt rất nũng nịu.
- Chị...Em có thể xin chị một việc không?
- Chuyện gì vậy?
- Em rất thích chiếc vòng của chị.

Chị cho em nhé.
- Hả, không được đâu..

Đây là chị Anna tặng mà.
- Thì chị em mình đổi có sao đâu.
- Cái gì cũng cho em được nhưng vòng này thì không được đâu.
- Cái gì chị cũng thương em, cũng nhường em, bây giờ có chiếc vòng thôi cũng không cho em được sao?
- Không phải nhưng đây là đồ người khác tặng đâu thể cho em được...
Phương Nghi cứ muốn cô cho chiếc vòng tay cho con bé nhưng nghe lời chị Anna cô nhất định không tháo ra, bởi vì tôi cũng biết đây là của Vũ.

Của Vũ thì cô không muốn tháo nó ra chút nào.

Phương Nghi đi lại giật máy chụp hình trong tay cô nhanh như chớp mặt biểu hiện sự căm ghét với cô
- Thì ra đây là cách chị thương em gái, cách chị đối xử với người đã cứu chị thoát khỏi tai nạn xe.
- Phương Nghi chị không có ý đối xử vậy với em nhưng chị không tháo cho em được.
- Vậy em không xin xỏ chị nữa.

Vì cái gì của chị là của chị, cái gì của em thì nhất định em sẽ không buông tay đâu.....
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 14: 14: Chuyến Đi Chơi Ở Đảo 2


Đến nơi chia ra mỗi nhóm 4,5 người cùng 1 cái lều lớn rồi cách nhau nhưng cũng không quá xa.

Lúc dựng lều, cô vô tình nhìn qua thấy Vũ đang dựng lều cùng Phương Nghi, vì được xếp chung một nhóm.

Trong lòng cô có chút không vui nhưng lại không dám nói, vì Vũ cũng không gần gũi với Phương Nghi nên cô cũng không có gì để nói huống chi một nhóm thì nên chia nhau làm...
Lều dựng xong mọi thứ đâu đấy mọi người cùng chạy ùa ra biển tắm nhưng cô chỉ nghịch nước rồi thôi.

Chiều tối, đồ ăn nước uống được bày ra nữa bãi cát, tụi này còn chu đáo tới mức chiều đã đi kiếm mấy cái cây khô xung quanh, que diêm để đốt lên rồi.

Nói thật mũi đốt lắm mà cô lại quên mang theo thuốc bôi da chóng côn trùng nên cứ ngồi phủi phủi khi bị cắn.

Chai thuốc từ phía Phương Nghi đưa qua cho cô làm cô bất ngờ.

Nó đời nào đem theo mấy thứ này.

Chị Linh dùng đi, em đem theo cho chị em mình đó.
- Cám ơn Nghi chị quên mất luôn..
- Vũ...!Nghi có mua cho Vũ nữa nè...
- Không cần đâu, sài chung với Linh được rồi.
Cô đang bôi thì Vũ giật lấy đưa lên trước mặt Phương Nghi không biết có ý gì nhưng từ bên chổ kia Vũ đi lại chổ cô chen vào ngồi.

Có vẻ như Vũ đang dần rút ngắn khoảng cách của 2 người, còn với Phương Nghi thì Vũ tuyệt nhiên xa lạ nhưng giữ đúng khoảng cách.

- Thôi chơi trò chơi đi.

Quay chai nói thật hoặc bị phạt( 1 người trong lớp hào hứng nói)
- Ok...
- Chơi...
Nói xong cả đám tụm lại ngồi chơi? Những lúc đầu chai quay không trúng vào cô nên cô chán, không hứng thú nhưng tới lúc chai quay trúng Vũ cô mới để ý..
- Tới Vũ nha.

Tao hỏi nha ( Thằng gay lớp cô)
- Hỏi đi...(Vũ trả lời)
- Phương Nghi với Phương Linh ai mới là bạn gái mày?
Cô giật mình, có cô trong đấy nữa sao, cô nhìn Phương Nghi cũng thấy nó đang nhìn Vũ trông chờ giống như cô.

Nó đột nhiên quay sang nhìn cô thái độ kì lắm, Vũ ho vài tiếng không khí im lại như ai cũng muốn nghe câu trả lời của Vũ...
- Người tôi thích? Là người cười đẹp, không
hung dữ, không đa đoan và đặc biệt Phương Nghi hay Phương Linh đều rất giống nhau.

Nên tôi không thích cả hai.
- Vậy sao thấy mày cứ dính líu tới hai chị em nó (Minh Hoàng hơi bực nói..)
Câu Vũ nói ra làm cô hụt hẫng bởi vì cô còn nghĩ là Vũ sẽ thích mình nhưng câu trả lời là thích ai vậy? những hành động trên hôm nay là gì??
- Đúng, tao không thích Phương Nghi hay Phương Linh vốn tao đâu có dính líu với Phương Nghi nhiều..
- Ý mày là sao? (Minh Hoàng hỏi)
- Tao yêu Phương Linh...
Bốn chữ thốt ra như lấy lại toàn cảm xúc bực dọc, lấy lại sự buồn bã của cô.

Con tim cô như muốn vỡ tan ra khi nghe tới từ "yêu" lại còn là "yêu Phương Linh".
Công khai yêu cô luôn rồi còn gì, Phương Nghi nhìn cô kiểu hụt hẫng lắm nhưng vẫn có nét ganh ghét cô ánh mắt đó cô nhận ra nhưng không nói gì quay mặt né tránh..
- Tới tao quay (Vũ cầm chai lấy đà rồi nhìn cô)
Quay nhẹ.
- Trúng phốc (Vũ cười nói)
Cái chai quay ngay cô sau đó, giữa cả chục người mà không gian cứ như của cô và Vũ, trong mắt chỉ có đối phương.
- Vũ không hỏi Linh chọn phạt hay nói sự thật hả (Cô hỏi)
- Không, chọn phạt (Vũ nói)
- Phạt gì? (Cô hỏi)
- Phạt này chỉ phạt riêng nên bây giờ không nói...
Nói xong Vũ đứng lên kéo tay cô đi trong ánh mắt ngạc nhiên của tất cả, đương nhiên cô không ngoại lệ.

Cô quay lại lén nhìn thấy Phương Nghi đang nhìn theo nó nhìn cô ánh mắt căm ghét vô cùng, cô lại nhớ tới tai nạn xe năm đó.
Năm đó cô và Phương Nghi đều 12 tuổi, lúc đó nhà cô vẫn còn chưa giàu có gì đâu.

Vẫn còn nợ nần của ông ngoại để lại cho mẹ, ba đi làm nhân viên bình thường nên đi học, cô đều đi bộ đến trường.

Lúc đấy chị em chúng tôi rất thân vẫn còn rất vui vẻ, Phương Nghi có tính ngoan ngoãn hay giúp người thậm chí còn biết cách quan tâm hơn cô.

Lúc đấy cô sinh ra vốn nghịch ngợm, cứ thích chạy long bong ngoài đường, hôm đó đi học về mẹ bán hàng có dư nên ghé vào chổ bán trái cây mua trái cây về cho gia đình, cô thấy đằng xa bên lộ có một người bán bong bóng hình con mày con kia thấy Phương Nghi thích cứ nhìn chầm chầm mà không dám xin mẹ nên cô xin tiền mẹ, lúc đấy cô nhớ rất rõ mẹ đã bảo đợi mẹ tí mẹ sẽ dắt chị em cô qua mua nhưng cô lại không muốn, cô lấy tiền của mẹ chạy qua định bụng sẽ mua cho Phương Nghi hình con thỏ còn lại có 1 cái, cô chỉ nghĩ đơn giản còn 1 cái treo trên đó là hết rồi, nên mua cho em con thỏ cuối không may tự vấp trẹo chân nên té giữa lộ, cô đứng đó vì máu chảy đau quá, lúc đấy mẹ vừa quay sang có một chiếc xe chạy tới, cô đứng sợ run rẫy không biết chạy cũng không biết làm gì chân cứng ngắt, vì còn nhỏ mà..

Đột nhiên Phương Nghi lao tới ôm cô kéo cô vào liều lĩnh, cô và nó cùng té mạnh xuống đất, nó đập đầu vào cây máu chảy nhiều cô thì trầy xướt.

Mẹ cô giật mình gọi xe đưa hai chị em tới bệnh viện.

Tỉnh lại nghe mẹ kể rằng Phương Nghi do chân bị thương mạnh nên sau này không được làm gì kích động, nếu không sẽ tạo áp lực làm Nó có biểu hiện như người điên.

Nếu lần đó không có nó cô thật sự đã chết.

Sau lần đó mẹ cô mới đưa hai chị em đi xem bói về mạng của chị và em, Phương Linh ngồi bên ngoài nhưng tính cô thì cứ nghịch nên thấy mẹ vào trong lâu cô đã dắt tay Phương Nghi theo sau đứng nép bên cửa, và đã nghe hết tất cả những gì họ nói với nhau.
Vì vậy đừng ai nói cô rằng tại sao cô lại nhẫn nhịn em mình, nếu không nhẫn nhịn cô làm gì bây giờ.

Phương Nghi vốn bình thường không b3nh hoạn gì cả nhưng không được để nó tái bệnh, vì vậy cả nhà cô đều rất thương nó ba mẹ và cô đều không dám làm nó kích động mặc dù thời gian sau có tiền cũng đã trị khỏi ít nhiều về bệnh...
5 năm trôi qua, cô vẫn không dám cho mình cái quyền ức h**p bắt nạt em mình.

Vì đó là em cô, là ân nhân cứu cô, là chị em sinh đôi, là dòng máu cùng cha cùng mẹ.
Đang mải mê nghĩ, đột nhiên bàn tay của Vũ đặt lên vai cô làm cô giật mình mở to mắt nhìn Vũ mà thoát khỏi dòng suy nghĩ quanh quẩn trong đầu.
- Đang nghĩ gì vậy?
- Không có gì? Nhưng sao Vũ lại dám nói vậy?
- Sao lại không dám? Lúc trưa thấy tôi bị Phương Nghi thân mật như vậy không hề biểu hiện gì cả là sao??
- Thì cậu có biểu hiện gì đâu?
- Không thấy tức giận hả?
- Không? Thích quá còn gì?
- Ừ vậy đó nên phạt đúng rồi.

- Thù daiiii!
- Linh...
Vũ đột nhiên nắm hai tay cô làm cô hơi xao xuyến làm trò gì đây tim cô bỗng đập mạnh..
- Hửm.?? (Cô run run)
- Chưa bao giờ tôi có cảm giác đặc biệt với ai, Linh có giống tôi không?
- Vũ hỏi vậy Linh không biết trả lời sao nữa?
- Có thích tôi không?
- ....uhm...(Cô gật đầu)
- Vậy được rồi, bao nhiêu đó đủ nói lên quan hệ rồi..
- Hả??? Làm sao??
Vũ kéo cô lại sát gần với Vũ hơn, ngực chạm ngực tim đập mạnh.

Vũ ôm eo cô làm cô cứng cả người.

Chưa bao giờ cô bị con trai làm vậy đâu hic...!Vũ tiến sát lại gần cô, nhanh như chớp hôn nhẹ môi cô rồi buông ra
- Phạt tội Linh không biết giành người yêu về bên mình.

Đứng trơ ra đó khi tôi bị người khác quấy rối.
Nói xong Vũ cười quay đi vào trong bỏ cô đứng ngơ ra đó, còn cười rất tươi nữa.

Cô cứ đứng đó chưa lấy lại hồn nữa thì tiếng Phương Nghi sau lưng vang lên...
- Có tình yêu nên chị hạnh phúc ghê nhỉ?.....
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 15: 15: Em Gái Công Khai Tranh Giành


Trong câu nói là một sự chanh chua, giống như đang cố nói như muốn dằn mặt cô vậy.

Cô quay lại nhìn thấy Phương Nghi đang đi tới hai tay khoanh lại nhìn cô.
- Nghi em nói vậy là có ý gì?
- Chị với Vũ quen nhau hả?
- Phải, Vũ nói em và Vũ là hiểu lầm thôi vì Vũ tưởng em là chị?
- Tưởng tôi là chị? Sao chị không nói là Vũ tưởng chị là tôi đi.
- Nhưng em đã ăn mặc và make up giống chị.
- Chuyện ăn mặc và makeup là chuyện bình thường, đâu thể nói vậy....
- Nhưng ngày trước em đâu bao giờ làm vậy em còn chê chị không biết ăn diện, sao bây giờ....
- Bây giờ tôi thích làm đơn giản được không?
- Nghi chị đã nghĩ em làm thế vì em nghĩ thế nhưng sau bao nhiêu chuyện chị nghi ngờ em..
- Nghi ngờ cái gì?
- Em cố tình biết chị và em là sinh đôi giống đến không thể phân biệt, chỉ có vết bớt đỏ hình trái tim trên ngực chị là em không có, chỉ có chị có mà thôi.

Em biết chị luôn kín đáo, em biết rõ chị như vậy nên sợ mọi người hiểu lầm, lúc đầu em với Minh Hoàng quen nhau, cậu ta hiểu lầm chị là em bắt đầu từ đó em luôn trang điểm đậm hơn, thay đổi cách ăn mặc, vẻ bề ngoài khiến em đẹp hơn chị mặc đồ hở để mọi người phân biệt được em mới là Phương Nghi, Minh Hoàng không bị nhầm lẫn.

Chị cũng chưa bao giờ làm giống như em để cố tình gây hiểu lầm.

Nhưng từ khi Vũ xuất hiện, em thay đổi hoàn toàn, thời gian gần đây em luôn rất lạ.

Em muốn làm gì vậy Phương Nghi?
- Làm gì? Đơn giản là tôi thấy thích thì tôi sẽ có cho bằng được...
- Em thích Hàn Chính Vũ?
- Đúng tôi thích Chính Vũ.Chị sẽ nhường cho tôi chứ?
- Chính Vũ là bạn trai chị đó Phương Nghi..( Cô hét lên trong sự nghẹn ngào)
Em cô đang đứng trước mặt cô nói với cô những lời đó, dám nói thẳng thích bạn trai cô và muốn giành? Cô phải làm gì chứ? Đánh em gái giành trai? Chuyện mất mặt và thiếu hiểu biết như vậy cô làm được sao?
- Tôi không ngại nói cho chị biết.

Cho dù chị là chị của tôi thì đối với những gì tôi muốn chị cũng không ngoại lệ.
- Chúng ta là chị em? Em nỡ tuyệt tình và xấu với chị vậy sao Nghi.
Nó cười khẩy không có một chút tôn trọng dành cho cô bước tới gần cô mạnh tay chỉ vào ngực cô, miệng nghiến từng câu từng chữ thốt ra lời không phải dành cho người nói với người đặc biệt không dành cho người thân của nhau nói với nhau chút nào cả.
- Rồi chị sẽ biết, cái giá mà chị giành Chính Vũ với tôi phải trả đắt thế nào.

Vừa trả giá cho tôi vừa phải dâng Vũ bằng hai tay cho tôi..
Phương Nghi quay đi, vẫn giữ thái độ tự tin vốn không nên có của mình với cô, chôn chân tại chỗ vì không ngờ em cô lại đối xử với chị như thế.

Cô đi vào sau nhưng không còn tí tâm trạng nào nữa.

Bước về chổ cả đám đang ngồi cô thấy Phương Nghi đi tới chổ cô ngồi xuống nhìn cô với ánh mắt lạc cảm, chả ngại ngùng vui cười.

Riêng tôi vẫn phải tỏ ra không có gì để cả đám không mấy ai để ý, tụi nó nhìn chiếc vòng trên tay nên 1 đứa trong đám lại hét lên.
- Phương Nghi sao mày ngồi kế anh rể, có ý định gì vậy má.
- Tao có ý gì đâu? Chưa ai cưới ai mà anh rể gì ở đây.
- Thôi trả con người ta về với nhau đi má.

Con này đội lốp hồ ly hả mậy..
- Ê mày nói gì vậy (Phương Nghi tức giận quát)
- Tao đùa mà Nghi làm gì ghê vậy...
- Đùa chừng mực đừng có ăn nói xúc phạm nha thằng nữa trai nữa gái....
- Nè con kia đây mới là hơi xúc phạm nè...
Hai đứa bắt đầu đứng lên cãi nhau quyết liệt không ai cản được, một lát sau mới chịu thôi, Vũ đang ngồi đột nhiên lên tiếng.
- Phương Linh với bé gay nhà này cãi nhau, thôi đổi chổ hai đứa đi chứ để ngồi chung nhóm thế nào cũng không được.

- Ừa đổi đi..

(Phương Nghi nói vì cũng không muốn ngủ với nó)
- Chắc tao thèm quá à...

- Ừa, đổi Nghi qua bên Linh, Linh qua nhóm này (Vũ lập tức nhanh miệng nói làm Phương Nghi trơ mắt nhìn còn cô cũng bất ngờ)
Chính vì là Phương Nghi đồng ý đổi nên không thể nói được đành phải dọn đồ qua lại, khi cô đem đồ qua Phương Nghi cũng đem qua đổi thì ngang qua nhau nó hất vai cô mạnh làm cô lùi lại mấy bước chao đảo.
- Chị em với nhau em có cần phải coi chị như kẻ thù không Nghi?
- Cần.

Vì Vũ tôi bất chấp chị là ai...
Phương Nghi nói xong bước đi vào trong lều, cô cũng không biết mình đã làm gì sai để nó phải ngứa mắt cô thế này chị em cũng có ngày này sao.

Bước vào trong lều, cô nằm cạnh một đứa nữa cùng lớp, chợt nó ngồi dậy chạy qua chổ tôi.
- Gì vậy?
- Vy sao mày nằm đây?
- Chứ nằm đâu?
- Chổ con Phương Nghi dành là bên phía thằng Vũ kìa, là mày phải qua đó chứ?
- Cái gì? Nhưng chổ này còn trống mà sao tao qua nằm kế con trai được.
- Chổ này để đồ đạc, mày ngồi dậy qua đó đi.
- Thôi...
Cô nằm lì ở đó không chịu đi ôm chặt con gấu nhắm tịt mắt, nhỏ đó kéo mãi không được đành đi về chổ nằm xuống, cô cứ nghĩ thế là qua ải nhưng chưa kịp vào giấc thì có ai đó nằm xuống cạnh bên vai người đó đụng vào vai cô, cô giật mình mở mắt trợn to ra, liếc mắt chầm chậm qua bên cạnh nhìn thấy Vũ?
- Vũ? Sao lại qua đây (Cô nói khẽ sợ bên cạnh nghe)
- Bên kia chật quá..
- Bên đây chật hơn đó...
- Nhưng bên đây có người thương...
Vũ nhìn cô ánh mắt ngọt ngào làm cô không nói được gì, cứ bị ánh mắt đó làm cho tim đập mạnh ngoan ngoãn im lặng luôn..

Cô quay mặt đi bên khác nhắm mắt lại nhưng môi vẫn cười, lén cười.
Chợt tay Vũ luồng qua nắm lấy tay cô đặt lên ngực Vũ.

Lúc cô quay lại nhìn, Vũ nhắm mắt mà miệng vẫn cười.

Cô cũng cười và để đấy cho Vũ nắm rồi cũng chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau thức dậy cô là người thức sớm nhất, cô biết hôm nay là ngày công bố kết quả của ba, liền lấy điện thoại lên mạng tìm nhưng vẫn chưa cập nhật cô gọi vào máy ba không nghe nên gọi cho mẹ mẹ cũng thế.
Cho đến lâu sau khi mọi người thức dậy hết Phương Nghi cũng từ trong lều chạy ra, cười thông báo.
- Mấy đứa, mẹ vừa gọi cho Mình nói ba mình được thăng chức rồi.
- Vậy hả, chúc mừng nha, ba mày hay làm từ thiện, được may mắn người ta thương là đúng rồi.
- Còn nhờ cả quan hệ xã giao bên ngoài của tao nữa chứ.

Một phần trong đó có công của tao nhé.(Phương Nghi cười vui vẻ nói.)
Cô cười vì vui những vẫn đọng lại một chút buồn, cô gọi mẹ từ sáng lẽ ra người mẹ gọi đầu tiên phải là cô nhưng mẹ lại gọi Phương Nghi trước, sau đó cũng không gọi lại cho cô.

Cô thực sự buồn, ba cũng không gọi cho cô.

Không biết có chuyện gì nhưng hình như ba mẹ lãng quên cô mất rồi.
Cô quay lưng đi ra phía biển tự suy ngẫm lại, tại sao mẹ chưa bao giờ dành cho cô tình yêu như với Phương Nghi, cô là chị nhưng cô cũng cần tình yêu từ mẹ mà.

Thì ra sự khác nhau giữa hợp và không hợp là như vậy, giữa một người may mắn và một người bình thường thì đương nhiên người ta sẽ chọn người đem lại may mắn cho mình.

Con cái tình thân cũng như vậy sao?.
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 16: 16: Trao Đổi Vòng Tay


Ngày về, cô bắt đầu buồn, bởi vì năm cuối của đời học sinh mà, làm sao mà vui nỗi.

Lại sắp phải bước ra cuộc đời sinh viên, mỗi người một cuộc sống, không còn ai dính lấy với ai.

Bạn bè cũng chẳng còn gặp gỡ được nhiều nữa.

Ai đã từng bước qua cái khoảng thời gian đó chắc chắn sẽ hiểu..
Về đến nhà cô về phòng mệt mỏi, nằm xuống giường nhắm mắt lại định như thế mà ngủ luôn nhưng đột nhiên Vũ gọi điện cho cô.
- Alo Vũ..
- Em ngủ chưa? Anh vừa tắm xong nên gọi cho em.
- À um, em chuẩn bị ngủ.
- Vậy em ngủ sớm đi.
- Ngày mai anh rảnh không?
- Rảnh chứ mình nghỉ hè rồi mà..
- Vậy mai đến nhà em ăn cơm nhé chuyện của mình ba mẹ biết rồi..
- Sớm vậy sao?
Có một ai gửi hình chúng ta hôn nhau ở biển cho mẹ, em hỏi nhưng mẹ không nói ai.

Em nghĩ là chúng ta nên nói sự thật.(Lúc về nhà ba mẹ cô hỏi cô về tấm hình ấy cô chỉ nói rằng là quan hệ tìm hiểu bình thường thôi nên họ cũng không làm khó cô)
- Ừa, mai anh sẽ đến.

Không sao biết rồi thì đỡ phiền giấu.

Sau này đưa em đi đâu cũng dễ.
- Vậy anh ngủ sớm đi nhé...
- Ngủ ngon nhé Linh...
Cúp máy cô mỉm cười, cuối cùng cũng có một người sau những lần tôi mệt mỏi anh ấy sẽ xuất hiện, không khiến những chuyện đó biến mất nhưng cũng khiến cô nhẹ nhõm hơn...
7h sáng cô xuống nhà ăn sáng, ba không ở nhà nên chỉ có cô mẹ và Phương Nghi.

Đang ngồi ăn, Phương Nghi cứ nhìn chiếc vòng trên tay cô mẹ thấy vậy liền lên tiếng...
- Chiếc vòng đó ở đâu vậy Linh?
- Bạn con tặng ạ.
- Ai tặng?
- Chị Anna, chị của Vũ.
- Em con thích, con tặng em đi mẹ đưa tiền mua cái khác.
- Không được đâu mẹ.
- Tại sao, mẹ đã nói mua cho chiếc khác mà.
- Của bạn tặng làm sao cho được ạ.
- Con sợ thằng Vũ nó không phân biệt được chị em chứ gì? Nếu nó thật lòng yêu con nó sẽ nhận ra ai là Linh thôi Con sợ cái gì hả Linh??
- Nhưng đây là quà của con mà, làm sao có thể tuỳ tiện đem đồ người ta tặng cho người khác..
- Em con nó rất thích chiếc vòng, vả lại mẹ nghĩ cũng nên đổi vòng cho nhau.

Để xem chiều nay thằng Vũ đến nhà nó có nhận ra được hay không.

Nếu nó có thể phân biệt được, mẹ sẽ cho phép hai đứa quen nhau..
- Con suy nghĩ đã.
Cô nói xong đi lên phòng khoá chặt cửa lại, cô không biết nên chấp nhận hay không nếu lỡ Vũ không biết ai là tôi thì có lẽ sẽ còn khổ tâm hơn nữa lấy điện thoại gọi cho Vũ muốn thử hỏi anh một tí.

Gọi được một lúc cô lại thấy bản thân không đủ can đảm nghe câu trả lời lại quyết định cúp máy nhưng xui xẻo là khi vừa tắt điện thoại thì anh lại bắt máy...
- Em gọi anh có chuyện gì hả Linh?
- À không em định hỏi anh đang làm gì thôi...
- Anh đang cùng với chị Anna uống cà phê.
- Có rảnh nói chuyện với em một tí không?
- Rảnh, lúc nào nói chuyện với em anh cũng đều rảnh.
- Bớt nịnh đi nhé....
Vũ cười cô cũng cười, không hiểu sao chỉ cần nói chuyện với anh cô đều cảm thấy rất thoải mái, không phải nghĩ ngợi gì cả rất yên tâm.
- Vũ, em có chuyện muốn nói với anh.
- Không cần nói anh biết rồi.

- Anh biết rồi? Làm sao anh biết.
- Anh biết mà hôm qua em nói rồi còn gì?
- Hôm qua?
- Hôm qua em nói hôm nay anh đến nhà ăn cơm,biết anh sẽ chuẩn bị kĩ ra mắt gia đình bạn gái anh mà...
Vũ vẫn rất hời hợt không cảm nhận được điều cô muốn nói mà còn rất vô tư.

Nhưng cô hiểu rõ vấn đề hiện tại, giữa hai chị em là một người đàn ông..
Người khó xử nhất không phải là anh mà là cô.

Một bên là em gái, một bên là bạn trai, chọn cái nào cũng chẳng đành.
- Em có chuyện nghiêm túc muốn nói.
Chuyện gì vậy Linh? Em lạ vậy??
- Nếu như một ngày nào đó em mất đi chiếc vòng hay không có chiếc vòng tay nữa.

Anh có nhận ra em và Phương Nghi không?
- Thật khó cho anh.

Anh nói với em nhé Linh nếu Phương Nghi của lúc trước, s*x*, nóng bỏng và em là Phương Linh ngây thơ trong sáng anh có thể nhận ra.

Nhưng gần đây em và Phương Nghi hai người rất giống, cô ấy và em là sinh đôi ngoại trừ vẻ bề ngoài đối lập phong cách ra thì không khác gì là 1.
- Anh có yêu em không?
- Sao em hỏi anh vậy?
- Em sợ một ngày nào đó nhận ra tình yêu này chỉ là trò chơi giống như những người trước kia của anh.
- Anh sẽ không như vậy.

Anh yêu em và biết đâu mới là con người thật của em..
- Ý của anh là nếu không có chiếc vòng anh vẫn sẽ nhận ra em??
- Anh sẽ cố gắng nhưng anh chắc chắn em sẽ không bao giờ làm mất chiếc vòng.

Có chuyện gì sao Phương Linh?
- Không có gì em muốn biết thôi.
- Thật chứ?
- Thật mà không có gì hết.
- Đừng để anh biết em đang giấu giếm anh đó.
Vũ nói xong làm tim cô đau nhói, anh hoàn toàn không chắc chắn được việc bản thân có thể nhận ra cô hay Phương Nghi, chỉ nói giảm nói tránh đi những lần cô hỏi.

Cúp máy cô ngồi lì trong phòng không muốn ra ngoài vì sợ lại đối mặt với mẹ chuyện trao đổi vòng tay.
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại cô vẫn muốn thử, cô muốn xem Vũ có bao nhiêu tình cảm dành cho cô muốn biết nếu không có chiếc vòng anh lấy gì để nhìn ra Phương Linh của anh ấy, lấy gì nhìn ra đâu mới là người anh ấy cần tìm.

Liều quá hoá ngu thì phải làm sao? Nhưng nếu được mẹ sẽ để chúng tôi quen nhau, dù sao cũng chỉ là một ngày cô không phải sợ gì cả.
Đột nhiên tiếng cửa phòng mở ra liền thấy mẹ và Phương Nghi đứng đó..
- Con nghĩ tới đâu rồi?
- Tại sao phải lấy cho bằng được chiếc vòng vậy mẹ?
- Em con nó thích, chỉ một ngày thôi làm khó con lắm sao Linh.
- Hơn nữa có thể lấy chiếc vòng để biết được Vũ là như thế nào với chị mà.

(Phương Nghi tiếp thêm lời)
Cô biết mình chẳng còn đường nào lựa chọn, không từ chối được nên đành tháo chiếc vòng ra chưa kịp đưa thì Phương Nghi giật lấy rồi cười quay lưng bỏ về phòng, trước khi đi còn tháo chiếc vòng của mình đưa cho cô nữa..
- Chị Linh, cám ơn chị.
Nói xong Phương Nghi đóng cửa phòng lại, cô không đeo sợi lắc của nó, cũng không còn tâm trạng gì nữa.
Mẹ bước tới gần xoa đầu cô,cô ngước nhìn mẹ.
- Mẹ...!mong những gì mẹ làm có thể khiến chị em con không bất hoà.(Cô nói)
Mẹ ra khỏi phòng, lúc đấy trái tim tôi đông cứng lại chẳng thể khóc cũng chẳng thể cười.

Tối cô bước xuống nhà dọn thức ăn ra bàn với tiểu Mỹ và mẹ, còn Phương Nghi vẫn cứ trên lầu chưa chịu xuống..
Tiếng chuông cửa vang lên, cô thầm nghĩ bụng là Vũ nên đi ra, vừa đi tới cầu thang Phương Nghi đi nhanh xuống, cả cô và nó đều gấp nên đụng vào nhau, nó nhanh hơn hất cô ra làm cô té xuống, còn nó đi ra trước cổng mở cửa, cô đứng lên đi theo nhưng mẹ vội kéo tay cô.
- Linh, quần áo xốc xếch, lên thay đồ lại đi con...
- Dạ mẹ...
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 17: 17: Nhận Ra Cô Gái Anh Yêu


Cô ngồi đối diện Vũ,anh nhìn cô nhíu mày cô vẫn cứ nhìn anh nhìn một cách nghiêm túc nhưng sau đó anh lơ đi.Trong bữa ăn, ba luôn hỏi chuyện của cô và anh hỏi rất nhiều nhưng là Vũ trả lời, Phương Nghi chỉ ngồi im.

Cho đến khi ba nhìn chiếc vòng rồi lại hỏi tới nó.
- Chiếc vòng này là con tặng Linh hả?
- Là của chị con tặng Linh.
- Chị của con có vẻ quý con Linh nhà bác hả??(Mẹ cô hỏi)
- Vâng thưa bác chị con chỉ thích mỗi Linh thôi ạ?
Vũ chưa bao giờ nhắc tới chiếc vòng là anh mua tặng ngay từ đầu cũng vậy..Anh có ý gì vậy? Sao lại nói dối??
Cô ngồi đó im lặng nhìn Phương Nghi đang gấp từng đũa thức ăn cho anh, chu đáo khiến cô khó chịu nhưng lại chẳng dám nói gì.

Cuối cùng ai mới là bạn gái của anh đây Vũ? Anh vẫn không nhận ra sao?
Ăn cơm xong, ba mẹ và Vũ nói chuyện được một lúc mẹ liền lên tiếng.
- Con với Vũ lên phòng nói chuyện đi, dù sao cũng cần chút riêng tư.
- Uhm đi đi con (Ba cô nói)
Mẹ nói nhưng chẳng thèm bận tâm có mặt cô ở đó, điều này khiến cô không thể chấp nhận thêm được nữa liền đi lại kéo tay mẹ.
- Mẹ nói chuyện với con một chút được không?
- Được.

(cô và mẹ đi ra ngoài)
- Mẹ, mẹ có còn coi con là con của mẹ không?
- Con nói cái gì vậy?
- Mẹ làm vậy không phải muốn tốt cho con mà là muốn vùng vén cho Phương Nghi và Vũ sao mẹ lại làm vậy???
- Mẹ chỉ muốn con hiểu cho mẹ, con biết em con nó...
- Mẹ, chuyện gì chèn ép con cũng được nhưng chuyện này thì đừng mẹ ạ.

Con đau lắm...

Cô quay vào trong nhà nhưng chưa được năm bước đi mẹ cô đã lên tiếng, làm chặn lại bước chân cô lại.
- Nếu mẹ không làm vậy chị em con sẽ mâu thuẫn lớn lắm con biết mà.
- Con không mê tín vào mấy chuyện hoang đường đâu mẹ..
- Con im đi, con biết cái gì mà nói..
- Mẹ, mẹ đừng ác với con như vậy...
- Con coi như trả lại nợ cho Phương Nghi đi Linh trả lần này rồi sẽ không ép con làm gì nữa.

Em con yêu Vũ thật, con thương em đi Phương Linh...
- Rồi ai thương và hiểu cho con đây mẹ.
- Nếu con không nghe lời mẹ, không buông tay thằng Vũ, để em con được toại nguyện được hạnh phúc thì mễn không bao giờ để tâm tới con nữa.

Từ nay con muốn làm gì làm không quan mẹ...
Cô không nói gì nữa mà đi vào trong nhà, chạy lên sân thượng của nhà, định ngồi một mình trên đó để bản thân nhẹ nhõm hơn..

Nhưng bước chân cô khựng lại khi thấy Phương Linh đang ôm từ phía sau lưng Vũ bên đó.
Vậy là anh không hề nhận ra cô, không hề biết ai mới là cô trong khi cô luôn cố gắng làm mọi thứ để anh nhìn ra đâu là cô khi nãy.

Tất cả đều vô dụng!!!
Trước mặt cô là người cô yêu và em gái ruột của mình đang âu yếm ôm nhau nồng nàn.

Nếu cô là người ngoài liệu Phương Nghi có đứng đó yên bình như thế không? Nhưng tay chân cô dường như bất động, không phải cô
không DÁM làm gì em mình, cô sợ Phương Nghi thì không phải nhưng vì cô thương em mình...
Chính Vũ đột nhiên quay lại, thấy cô nhưng không nhìn cô lâu, ánh mắt chuyển dần xuống nhìn Phương Nghi.

Đưa tay ôm chặt lấy Phương Nghi khẽ cuối đầu vào tai cô ấy nhưng lại nói lớn đủ để cô có thể nghe rõ từng câu từng chữ.
- Tôi có thể nhận nhầm bề ngoài, nhầm gương mặt, nhưng tôi không nhầm được ánh mắt, nụ cười của bạn gái tôi được.

Đừng nghĩ chỉ có một chiếc vòng tay mà lừa được tôi.
Vũ buông tay Phương Nghi ra làm nó hụt hẫng, anh nhẹ nhàng tháo chiếc lắc tay của nó đeo ra, đi hướng về phía cô.

Cô hơi bất ngờ nhìn anh, anh đi tới chổ tôi cô ngơ ngác nhìn anh, không biết là anh thật sự có thể nhận ra cô, vậy những chuyện lúc nãy anh làm với Phương Nghi là sao??
- Chính Vũ (Phương Nghi chạy tới)
- Cám ơn Phương Nghi đã làm tôi nhận ra được đâu mới là người tôi yêu.

Sau này tôi sẽ không phải nhận lầm nữa.

Nói xong anh nắm tay cô kéo cô xuống nhà anh vẫn không nói gì chỉ kéo tay cô đi nhanh xuống lầu, nắm lấy tay cô rất chặt.

Bước xuống phòng khách, Vũ lấy chiếc vòng ra đeo trước mặt mẹ và ba vào tay cô trở lại.

Mẹ bất ngờ vì thấy Phương Nghi chạy xuống nhưng cũng không nói gì vì có ba ở đây..
- Bác gái thật biết cách thử lòng con, ngay tại đây con muốn khẳng định Phương Linh mới là bạn gái con, không phải Phương Nghi ạ.
- Con nói gì bác không hiểu gì cả??
- Con nghĩ bác gái hiểu và con muốn xin hai bác cho phép con và Linh bên nhau.

Con sẽ một lòng với Phương Linh không phản bội hay lừa gạt khiến cô ấy phải buồn.

- Bác mong hai đứa sẽ biết cái gì nên và không nên, còn chuyện quen nhau bác không ngăn cản nhưng cũng nên lo cho việc đại học sắp tới
- Cám ơn ba.(cô nói)
Ba cô đứng lên cười nhìn Vũ giống như rất vừa mắt chàng trai này.

Sau đó ba quay sang nhìn mẹ tôi.
- Bà biết cách thử con rễ lắm, sau này cũng chẳng lo thằng bé nhận nhầm người vì chính tôi còn hay nhầm nữa mà..
Ba cô cười rất vui vẻ lên lầu dường như chẳng biết mẹ và Phương Nghi là cố tình làm vậy chứ không phải muốn tốt cho cô.

Nhưng cô sẽ không nói vì muốn ba cô vui.
Lúc ba đã lên phòng Phương Nghi liền chạy lại nhìn cô và anh nói:
- Vũ nhận ra Nghi từ sớm sao còn giả vờ.
- Tôi muốn Cậu biết tôi không phải loại người ngu ngốc tới mức đó.
- Vũ không thích Nghi sao?
- Nghi là của Dương Quốc Thiên, Vũ là của Linh tôi chỉ thích Linh cho dù là trước đó bây giờ hay sau này vẫn như vậy...
- Được....Tôi chúc phúc hai người.
Nói xong Phương Nghi chạy lên phòng nước mắt nó rơi xuống mẹ cô chạy theo, không nói gì vì màn kịch bị Vũ vạch trần như vậy mẹ cô cũng cảmthấy xấu hổ.
Cô không biết thế nào mà Vũ lại biết chuyện đó nhưng khi biết anh có thể nhận ra được mình cô cảm thấy an ủi được phần nào.
- Vy, nói chuyện với anh một chút.
- Được..
Cô và anh bước ra ngoài, anh vẫn giữ nét lạnh nhạt nhìn cô hình như anh đang giận cô...
- Anh giận em sao?
- Em nghĩ không đáng giận sao?
- Không phải đâu.

Em chỉ là không còn cách nào khác.
- Không còn cách nào là sao? Em giấu anh để
Phương Nghi có cơ hội tiếp xúc với anh.

Em có thể nói với anh về chuyện chiếc vòng, sao em không nói.

Nếu không nhờ tiểu Mỹ lén nghe trộm tất cả nói với anh anh đã bị cả 3 người gạt rồi.
- Nói như vậy là anh nhờ tiểu Mỹ mới biết chuyện chứ chẳng phải anh tự đoán ra em và nhận ra em.

- Chuyện tiểu Mỹ nói là 1 chuyện nhưng chuyện anh có thể nhìn ra em không liên quan.

Anh đã nói anh sẽ nhận ra được người anh yêu.

Lúc đầu có thể anh không nhận ra nhưng bên cạnh em hơn 8,9 tháng anh còn không nhận ra sao? Anh đáng làm người yêu em không Linh? Sao em không tin tưởng anh, không chịu nói hết nỗi lòng của em cho anh biết không nói về những gì em chịu đựng.

Nếu không tin anh yêu chọn yêu anh làm gì?
Những lời Vũ nói làm trái tim cô nghẹn lại, đau đớn, tội lỗi.

Cô không nghĩ rằng bản thân mình lại khiến anh nghĩ ngợi nhiều như vậy, làm anh cũng mệt mỏi như mình.
Vũ đang giận cô, cố tình làm những chuyện đó để tôi biết được sự quan trọng và tức giận của anh.

Cô biết cô đã sai khi không tin vào tình yêu của anh..
- Đừng giận em có được không? Chúng ta hiểu cho nhau đi Vũ..
- Anh cần suy nghĩ một vài ngày? Anh sợ một ngày nào đó em lại khiến anh xoay vòng vòng như thế này.
Nói xong anh bước đi, tay hất nhẹ tay cô ra bỏ lên xe chạy về..

Bắt đầu từ giây phút đó cô nhận ra người này quan trọng với cô biết bao nhiêu sẽ không một lần nào nữa cô đánh mất anh.

Cô phải vì tình yêu của mình..
Cô lên phòng nhắn tin cho anh mẫu tin nhỏ "Em chờ anh suy nghĩ xong.

Em xin lỗi nhưng sẽ không có lần sau" rồi tắt máy cô cố gắng nhắm mắt ngủ.

Nhìn đi nhìn lại điện thoại, tôi vẫn không thấy tin nhắn hồi âm..
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 18: 18: Sự Thay Đổi Của Phương Nghi


Mấy ngày sau đó sáng cô thức dậy bước xuống nhà.

Nhìn thấy mẹ đang cùng ba ăn sáng, cô lại ngại đành quay lưng định lên lầu nhưng mẹ thấy cô...
- Lại ăn sáng đi con đi đâu vậy?
- Dạ mẹ..
Ngồi ăn sáng mà không muốn nói gì cô thấy hơi khó xử nên định đi qua luôn vờ không thấy nhưng đột nhiên em ấy gọi tên cô.
- Chị Linh, em có chuyện muốn nói.
- Chuyện gì vậy Nghi?
- Chuyện quan trọng.

Chị lên phòng em..
Cô đành để tiểu Mỹ đi một mình rồi lên phòng Phương Nghi, cô cảm giác có gì đó sắp xảy ra nữa rồi.

Nhưng không ngờ khi cô vừa bước lên phòng đóng cửa lại...
- Chị, em xin lỗi.
- Xin lỗi...!chuyện gì vậy Nghi??
- Chuyện của Chính Vũ em không nên làm nhiều chuyện như vậy.
- Em nói vậy là sao?
- Em hối hận rồi Vũ là của chị, hôm qua em đã gặp lại Quốc Thiên và anh ấy đã nói với em rằng anh ấy còn thích em.

Em sẽ quay lại với Thiên và chấp nhận sự thật.
Phương Nghi nắm chặt tay cô ánh mắt không hề giả tạo, thật sự từ lời nói cho tới ánh mắt đều chân thật nhưng cô lại có cảm giác không mấy tin tưởng lắm.

Nhưng dù sao cô vẫn nên nói gì đó để nó yên tâm.
- Chị không tin tưởng em ngay lập tức chị sẽ xem những gì diễn ra.
- Em biết chị sẽ chưa thể tin em được.

Em sẽ cho chị tin rằng em thật sự biết lỗi.
- Chị mong là chị em chúng ta đừng vì một ai mà có chuyện không vui.
- Chị, em xin lỗi.

Em thực sự chúc chị và Vũ hạnh phúc.
Phương Nghi ôm cô ôm rất chặt khiến cô bất ngờ, hành động này có thể khiến cô một phần nào đó tin tưởng không? Nhưng cô rất muốn những gì nó nói là thật.

Bây giờ mọi chuyện quá mâu thuẫn cô vẫn chưa dám chắc chắn một điều gì.
Mấy ngày sau đó, Phương Nghi hoàn toàn rất vui vẻ và không hề có một hành động nào khó chịu với cô cả điều đó khiến gia đình cô bắt đầu vui vẻ trở lại, khiến cô cảm thấy sóng gió cứ như đã qua đi và sẽ bình yên trở lại.
Một buổi chiều, cô thay đồ và quyết định đi gặp Vũ, đã hai tuần trôi qua Vũ vẫn còn giận cô chuyện hôm đó cô lại không muốn mối quan hệ này cứ tiếp tục như vậy.
Cô vừa bước xuống nhà thấy Quốc Thiên đang ngồi đợi Phương Nghi, dạo này nó và Quốc Thiên thường xuyên đi với nhau.
- Nghi em xuống rồi hả? Đi thôi em...
- Không phải em là Linh đây anh.
- À anh xin lỗi anh nhầm Nghi.
- Không sao.

Anh đợi con bé tí nha em có việc đi trước.
- Ok em...
Thật ra tôi với Thiên gặp nhau cũng chưa được bao lần nên anh ấy nhầm thì cô chẳng còn lạ, ngay từ đầu cô đã nói chị em song sinh người ta càng lớn càng khác còn chị em nhà cô càng lớn càng có nét giống nhau, để ý kĩ thì mới nhận ra được giọng nói có một chút khác thôi.

Nếu không vì vậy cũng sẽ không xảy ra nhiều chuyện.

Mà không xảy ra nhiều chuyện thì không biết ai có tâm địa thế nào cả.

Taxi dừng lại trước nhà của chị Anna, cô luôn muốn hỏi lí do Vũ vẫn thường ở nhà chị, không bao giờ ở nhà mình? vì cảm thấy không hay, dù sao cũng là chuyện riêng nên cô cũng không hỏi.

Hít thở sâu lấy can đảm cô bấm chuông hai ba lần không thấy ai ra mở cửa, mà cửa nhà bên trong lại mở có khi Vũ không muốn gặp cô sao.

Cuối cùng cô không còn đủ kiên trì đứng thêm, cảm thấy bản thân mình đang phiền người khác nên thôi lại quay lưng bỏ đi về..
Vừa quay đi thì có tiếng mở cửa vang lên quay lại thấy Anna ra mở cửa chị cười nhìn cô..
- Vào đi, nảy chị bận tay.
- Dạ chị.
- Thằng Vũ nó ngủ trong phòng, em lên đi.
Cô gật đầu bước lên, mỗi một bước cứ thập thò thấp thỏm như ăn trộm.

Bước tới cửa phòng cô gõ vài lần, không thấy tiếng động gì cô lại tự động mở cửa vào luôn.

Bước vào nhìn thấy Vũ ngủ và k mặc áo cô hơi bất ngờ mà cũng không mấy run lắm chỉ là hơi có chút gì đó lạ lạ trong người thôi.

Cảm giác vừa thẹn vừa ngượng cố giữ bình tĩnh đi lại gần, vỗ lên lưng Vũ nhẹ nhẹ vài cái.
- Vũ? (cô khẽ gọi.)
- Chuyện gì vậy?
- Anh không có ngủ hả?
- Không có!
Vũ ngồi dậy nhìn cô mắt thì mở to không giống như một người vừa tỉnh ngủ, không ngủ thì nằm nhắm mắt làm gì cô cũng chẳng biết.

Nhìn ánh mắt anh nhìn cô cảm nhận được anh vẫn còn để ý chuyện bữa cơm..
- Anh còn để ý chuyện bữa đó hả?
- Không anh quên rồi.
- Anh vẫn còn bận tâm lo em sẽ lại giấu anh phải không?
- Qua rồi, em đừng nhắc nữa.
Vũ khoác áo sơmi vào gài lại, cuối cùng cô và anh ngồi đàng hoàng lại, đối diện nhau cô sẽ nói chuyện của Phương Nghi để anh không phải lo lắng nữa..

- Phương Nghi nói với em, con bé sẽ không làm phiền anh và em nữa.
- Em tin không?
- Lúc đầu không tin nhưng sau mấy ngày vừa qua thì em tin là nó đã chấm dứt tình cảm với anh.

Vì con bé đang quen Dương Quốc Thiên.
- Quen Dương Quốc Thiên? Sao tự nhiên lại quay về bên nhau?
- Em không biết nhưng anh đừng nghĩ tới chuyện cũ nữa.

Vì bây giờ không còn sóng gió gì nữa.
- Anh không nghĩ tới chuyện cũ gì cả, anh chỉ muốn em biết, anh cần vị trí trong tim em, cần em biết giá trị tình yêu của anh.
- Em biết, em đang yêu anh và muốn bảo vệ mối tình này..
- Chuyện của Phương Nghi anh sẽ không để ý.

Anh mong em sau này có chuyện gì cũng đừng giấu anh nói sự thật cho anh biết được không?
- Được, em hứa mà.

Đừng giận em nhé.
Cô cười nhìn Vũ cười rất tươi vì trong hai tuần vừa qua cô cảm nhận được thiếu anh cuộc đời cô sẽ nhạt nhẽo lắm....
 
Tình Song Sinh Hàn Tổng Xin Buông Tha
Chương 19: 19: Phương Nghi Gài Bẫy


Sau một buổi sáng làm lành nhanh như chớp ấy thì tối đến Vũ đã hoàn toàn trở lại vui vẻ với cô không còn giận nữa.

Anh chở cô đến một nhà hàng mới mở để ăn.

Ngồi được một lúc, nhìn thấy Phương Nghi và Quốc Thiên cùng đi vào, cô định kêu thì anh lắc đầu, ý anh là vì người ta cần có không gian riêng, mà không biết là người ta hay là anh đây...
- Chị Linh, anh Chính Vũ hai người cũng đến đây ăn hả..
- Uhm, hai người ngồi chung không? (cô trả lời)
- Được..

Ngồi đi anh.
Cô thấy Vũ và Thiên không hợp nhau lắm, Vũ đứng lên qua ngồi cạnh cô để Phương Nghi và Quốc Thiên ngồi đối diện.

Thiên vừa định từ chối lời mời của cô nhưng Phương Nghi nhanh miệng đồng ý nên anh đành ngồi...
Trong bàn ăn, Thiên và Vũ cứ nhìn nhau như kẻ thù, mặc dù chuyện trước kia đã qua lâu như vậy nhưng trong lòng hai người con trai này vẫn còn căm ghét nhau vậy à? Cô cố gắng bắt chuyện để mọi người vui hơn.
- Hai người sao không ăn đi..
- Anh không đói lắm (Thiên cười nói)
- Vũ sao không ăn ( Phương Nghi hỏi)
- Không...
Không khí càng thêm nặng nề mà thôi, lúc về, Vũ hoàn toàn không nói thêm gì.

Cô vòng tay ôm eo anh không siết chặt quá chỉ ôm nhẹ nhàng rồi hỏi.
- Anh làm sao vậy? Từ nãy tới giờ anh cứ im im.
- Không sao chỉ là anh thấy Dương Quốc Thiên không vừa mắt.

- Vẫn còn thù dai vậy sao?
- Anh với anh ta không chỉ va chạm chuyện của em không đâu, còn nhiều chuyện nữa nên hai người tụi anh không hợp chơi với nhau lắm.
- Nhưng chuyện gì cũng bỏ qua đi chứ em lại cảm thấy Quốc Thiên rất được mà...
- Được thì em đi mà ở với nó.
- Anh nói gì vậy?
- Em thấy nó được thì đi mà ở với nó.
- Được, em sẽ về ở với nó.
Cô bắt đầu cảm thấy thức giận, vừa làm lành sáng nay bây giờ lại gặp tình trạng này.

Bản thân còn bị xúc phạm, ở với nó...!cô dễ dãi như vậy sao?
- Dừng xe (Cô gằng giọng)..Nếu anh nói vậy thì khỏi cần đưa tôi về..
Vũ dừng xe thật cô mở cửa bước xuống xe, chạy lại chổ taxi đang đậu đi về, anh không chạy theo mà cũng bỏ về luôn.

Chưa bao giờ cô thấy mình bị coi rẻ như vậy.
Cũng chưa bao giờ nghĩ người yêu lại nói những lời xúc phạm như vậy với mình.

Quay về nhà, cô khoá máy không nhận cuộc gọi nào của anh nằm ngủ luôn một giấc đến sáng.
Vừa thức dậy mở điện thoại ra, không ngờ Vũ lại gọi nhiều như vậy, từ 0h tới 2h sáng cứ liên tục gọi.

Vừa định gọi lại thì anh đã gọi trước, cô phì cười nhưng vẫn gằng giọng xuống nghe máy.
- Alo nghe..
- Em giận anh hả?
- Không đáng giận hay sao?
- Đáng, đáng giận..
- Anh có biết khi anh nói vậy em sẽ cảm thấy mình bị coi thường không? Anh có biết em cảm thấy anh chẳng tôn trọng em không?
Nhắc tới đấy cô lại cảm thấy tức giận nên nói ra lời giấu trong lòng từ tối đến giờ..
- Anh không cảm thấy mình sai..

- Vậy anh thấy em sai phải không?
- Anh không có ý đó?
- Anh có ý đó đấy.

Em tưởng anh đã hiểu ra vấn đề nên mới gọi cho em nhiều thế không ngờ anh lại cho rằng anh vẫn không sai.
- Anh nói như vậy vì anh tức giận, em không chịu tin anh lại còn bênh vực thằng đó, anh nói em về ở với nó em bảo ừ.

Đáng giận hơn là ai?
- Anh rõ ràng đang kiếm chuyện.
Cô bắt đầu chán nản những chuyện nhỏ nhặt thế này lại cãi vả, một câu xin lỗi anh cũng không nhường cô được.
- Anh không muốn nói nữa.
- Em cũng vậy, hôm nay không cần gọi cho em, mai em gọi cho anh.
Cô tắt máy bản thân cảm thấy mệt mỏi quá rồi, chưa được 10 câu lại tiếp tục cãi vã, tình yêu đầu là những xung đột nhỏ nhặt này sao?

Vừa tắm xong bước ra, cô thấy Phương Nghi đang ngồi trong phòng làm cô giật mình.

Ánh mắt nó nhìn cô có gì đó lạ lắm nhưng nhanh chóng thay đổi bằng ánh mắt cười vui trở lại.

Là cô hoa mắt hay tại nó quá giỏi che đậy điều gì đó, đưa ly cam cho cô, cô vừa uống vừa nghe nó hỏi.
- Chị Linh lúc nảy em đứng bên ngoài nghe chị cãi nhau với Vũ?
- Ừm, bọn chị cãi nhau từ tối..
- Có chuyện gì vậy chị nói em nghe được không?
- Không có chuyện gì đâu.

Chi xuống dưới trước nha.
Nói xong cô liền đi ra khỏi phòng cũng quên mất nó đang trong phòng, điện thoại cô cũng chẳng đem xuống theo.

Từ trước giờ cô cũng chưa bao giờ nghi ngờ ai vào phòng mình làm gì vì trong phòng cô cũng đâu có gì để lấy.
Xuống lầu cô và tiểu Mỹ cũng ngồi nói chuyện cười đùa với nhau quên mất điện thoại trên đấy không biết Vũ có gọi cho cô hay không.

Tiểu Mỹ đứng lên đi lấy thức ăn cho cô vẫn còn chưa kịp ăn thì nghe tiếng cửa phòng đóng mạnh vang lên làm cô giật mình, thấy Phương Nghi chạy vội xuống nhìn cô.
- Nghi có chuyện gì vậy?
- Chị Linh em vừa nhận được điện thoại từ một số lạ.
- Có chuyện gì sao em?
- Ai đó gọi cho chị nói từ bệnh viện gọi đến bảo Quốc Thiên bị tai nạn giao thông, em phải đi lại đó ngay bây giờ chị giúp em lại nhà của anh ấy lấy một ít đồ trong phòng anh ấy giúp em được không cho chị...
- Được được đưa chìa khóa cho chị...
Cô thấy Phương Nghi đang rất gấp mắt rưng rưng sắp khóc đưa chìa khoá nhà cho cô không nghĩ thêm gì nhiều cô lập tức lại đón taxi đến nhà Quốc Thiên như địa chỉ của Phương Nghi đưa.

Trên xe tôi không đem theo gì cả chỉ có chìa khoá nhà, vòng tay Vũ tặng cũng tháo ra để ở nhà.

Phải chăng là ý trời?
Bước xuống taxi cô vội vã chạy lên phòng Quốc Thiên, phòng cũng là Phương Nghi chỉ cho cô, bước vào phòng máy lạnh mở rất lạnh.

Kì lạ nhà không có ai sao lại có mở máy lạnh như vậy.

Chẳng có thời gian để cô nghĩ thêm, vội mở cửa tủ thấy vài bộ đồ liên gom lấy bỏ vào túi giấy.

Quay đi, đầu cô bắt đầu choáng váng, không còn thấy rõ nhìn mọi thứ như đảo lộn cả lên, trong người giống như có cái gì đó đang khiến cô lâng lâng, cả người rụng rời.

Cảnh cửa phòng tắm mở ra, cô thấy bóng dáng một người đàn ông không rõ mặt.

Anh ấy nhìn cô rồi đi lại gần cô..
Cô cố gắng lắc lắc đầu mình để tĩnh táo lại nhưng không được.

Hình như người đó..rất quen thuộc.
- Nghi em đến rồi.

Anh nghe lời em tắm sẵn chờ em đến nè.

(Giọng của Quốc Thiên)
Cô cảm nhận được bàn tay Quốc Thiên đỡ lấy lưng cô, cô lắc đầu thều thào muốn nói rằng cô là Phương Linh cuối cùng cô ngất đi, không phải ngất mà là không còn sức chống cự vì cảm giác buồn ngủ lan toả khắp người, không còn sức lực gì cả.
Không biết bản thân đã ngủ bao lâu, dần dần ý thức được việc gì xảy ra, cô ngồi dậy, bật chạy xuống giường nhìn lại quần áo trên người vẫn còn tươm tất không bị gì cả.
Bất thình lình nhìn thấy Quốc Thiên chưa kịp nói gì cánh cửa phòng lại một lần nữa bật mạnh ra.

Không gian trong mắt cô như tối sầm đi, rõ ràng mình không làm gì nhưng lại chột dạ như mình đang lén lút ngoại tình khi nhìn thấy Vũ bên cạnh Vũ một người có gương mặt y như cô, là em gái của cô.

Nước mắt giàn giụa, đau đớn nhìn cô nhưng cô đã làm gì đâu chứ?.
 
Back
Top Bottom