Cập nhật mới

Khác Tình sai thâm cung ngọc nhan toái: Đại tội tù phi - Hoại Phi Vãn Vãn

Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 31: Trị tội


Nắm tay Vân Mi đột nhiên căng thẳng, nàng cũng bị lời nói của Nguyên Thừa Hạo dọa sợ, một tay che miệng, quay đầu nhìn ta.

Ta biết, chúng ta không nên tiếp tục ở đây nghe lén.

Chỉ là giờ phút này, hai chân như bị đóng đinh xuống mặt đất, một bước cũng không rời đi được.

Kỳ thật, không phải bất động, mà là không dám động.

Xung quanh lập tức an tĩnh, ngay cả hơi thở cũng phải nhẹ lại.

Gió đêm thổi tới, lạnh lẽo, ta nhịn không được mà rùng mình.

Qua một lúc lâu, mới nghe tiếng của Nguyên Phi Cẩm truyền tới: "Thần đệ biết."

Gã đứng dậy, nói tiếp, "Thần đệ còn biết vì sao Thái Hoàng Thái Hậu lại đồng ý quyết định của Hoàng Thượng."

Ta cắn môi, ai còn có thể nói rõ hơn Nguyên Phi Cẩm?

Thái Hoàng Thái Hậu dẫn gã vào cung, không phải hưởng vinh hoa phú quý, như vậy, chỉ có thể là cùng Hoàng Thượng đọc sách, ngầm làm con tin.

Thời điểm đăng cơ Hoàng Thượng tuổi còn nhỏ, quan trọng hơn là, Hoàng Thượng không phải thân sinh của Tiên Hoàng, mà Thái Hoàng Thái Hậu chỉ là một nữ nhân, vì tránh chư vương phản loạn, bà chỉ có thể dùng nhi tử của Cảnh Vương làm con tin, kiềm chế ông ta.

Trong các vị Vương gia, hiện giờ cũng chỉ có Cảnh Vương thế lực hùng hậu nhất.

Mà Nguyên Thừa Hạo đột nhiên phong hầu cho Nguyên Phi Cẩm, là không muốn để gã dùng thân phận này ở lại hoàng cung.

Thái Hoàng Thái Hậu đồng ý, chỉ sợ Nguyên Thừa Hạo đã dùng lý do làm suy yếu thế lực của Cảnh Vương lừa gạt bà, mà hắn suy xét nhiều như vậy, đều vì Nguyên Phi Cẩm.

Ta không khỏi lại nhìn hắn bằng con mắt khác.

Đối với Nguyên Phi Cẩm, hắn có thể làm được bộ dáng một vị huynh trưởng, khắp nơi vì gã mà suy xét.

Nhưng với tỷ tỷ của ta, hắn lại lãnh khốc vô tình đến không màng hi sinh hạnh phúc của nàng ấy cũng muốn buộc nàng ấy vào cung.

Nghĩ đến lại tức giận, ta theo bản năng muốn xoay người rời đi.

Bước chân khẽ nhúc nhích, lập tức nghe thấy tiếng của một người cách đó không không xa: "Ai?"

Ta hình như còn nghe thấy tiếng binh khí rút khỏi vỏ.

Thời điểm quay đầu, Vân Mi bên cạnh đột nhiên đẩy ta vào bụi hoa, chính mình chạy về phía trước.

Thường công công đã đi ra, Vân Mi kinh hoảng quỳ xuống, cúi đầu nhìn mặt đất.

Ta che miệng, ta không nên để Vân Mi một mình đi thừa nhận, nhưng ta rất rõ ràng, giờ phút này ra ngoài, càng không có cơ hội cứu Vân Mi.

Nam tử kia đã tới gần, ta nhận ra ông ấy, là Dương tướng quân Dương Thành Phong.

Vân Mi vẫn khom người, nhỏ giọng: "Nô tỳ...

Nô tỳ giúp tiểu chủ tìm khăn tay bị mất, vô ý lạc đường."

Sắc mặt Thường công công thay đổi, mắng: "Ngươi...

Ngươi cũng biết Hoàng Thượng ở đây!"

"Nô tỳ không biết, nô tỳ chỉ vừa mới tới đây."

Giọng Vân Mi đã run rẩy, nhưng vẫn một mực không nhận.

Thường công công định lên tiếng, lại nghe Dương tướng quân nói: "Vừa rồi bản tướng quân ở bên kia hình như nghe nói có cung nữ nhặt được chiếc khăn tay, có lẽ là đồ của tiểu chủ nhà ngươi."

Ông ta nói khiến ta cả kinh, ta thật sự không biết đúng là có người trùng hợp nhặt được khăn tay, hay là ông ta cố ý nói như thế.

Vân Mi đương nhiên cũng kinh hãi, theo bản năng ngước mắt.

Bên kia truyền tới tiếng của Nguyên Thừa Hạo: "Thường Cừ, chuyện gì?"

Dương tướng quân đã tiến lên một bước, duỗi một tay kéo Vân Mi đứng lên, nhíu mày nói: "Còn không đi?

Chờ Hoàng Thượng trị tội sao?"
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 32: Nghe nói


Vân Mi miễn cưỡng đứng thẳng người, không nói hai lời, cẩn thận đuổi theo ông ấy.

Ta ôm ngực, một câu cũng không dám nói, giờ phút này ngã ngồi trong bụi hoa cũng không dám đứng lên.

Thường công công đã xoay người trở về, bẩm báo: "Là Dương tướng quân, ngài ấy dẫn theo một cung nữ lạc đường đi rồi."

Nguyên Thừa Hạo chỉ "Ừ" một tiếng, không quá để ý, lại nói với Nguyên Phi Cẩm: "Nếu đệ đã biết ý của Thái Hoàng Thái Hậu, vậy cũng không uổng phí trẫm làm những việc này.

Chuyện rời kinh, không cần nhắc lại nữa."

Hắn muốn xoay người, Nguyên Phi Cẩm lại lớn tiếng: "Thần đệ không muốn đi ngay lúc này!"

Bước chân hắn cứng đờ, trầm giọng: "Thường Cừ, tiểu vương gia uống say rồi, gọi người đưa đệ ấy về đi."

"Vâng."

Thường công công gật đầu, đỡ lấy Nguyên Phi Cẩm, "Tiểu vương gia, nô tài gọi người đưa ngài về."

"Ta không say!"

Gã gào thét.

Mà Nguyên Thừa Hạo đã đi rồi.

"Hoàng Thượng!"

Gã còn muốn đuổi theo, thân mình đã bị giữ Thường công công giữ chặt: "Tiểu vương gia còn không hiểu tính tình của Hoàng Thượng sao?

Chuyện ngài ấy quyết định, ai cũng không thay đổi được.

Ngài vẫn là về trước đi."

Nhìn bóng lưng kia, Nguyên Phi Cẩm bỗng nhiên cười rộ: "Công công sợ ngài ấy lại phạt ta chép kinh thư sao?"

"Tiểu vương gia..."

Thường công công thở dài, "Ngài thật sự say rồi."

Cách đó hơi xa, ta không nhìn rõ vẻ mặt của gã, nhưng ta cũng cảm thấy gã đã say.

Nếu không, gã sao dám to gan nói chuyện với Nguyên Thừa Hạo như thế?

Nhớ tới vừa rồi gã điên cuồng uống cạn bầu rượu, là vì sợ bản thân không dám nói thẳng hay sao?

Thường công công vòng qua bụi hoa muốn đỡ gã ra ngoài, lại nghe "Bang" một tiếng, bầu rượu vốn đặt trên bàn đã bị đập nát.

Ta vội nhân cơ hội này bò lên, vội vàng rời đi.

Một mình qua Trữ Ngọc Cung, không dẫn theo cung nữ, dường như có chút không ổn, chẳng qua không rảnh lo nhiều như vậy, vốn dĩ việc chúc mừng với ta mà nói chỉ là nhiệm vụ mà thôi.

Đế Cơ đã ngủ, ta nói vài câu với Diêu Phi, lại vội vàng ra ngoài.

Trở về Thủy Yên Các, ở cửa, nhìn thấy Vân Mi.

"Nhị tiểu thư."

Thấy ta đã về, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Ta kéo tay nàng, hỏi: "Dương tướng quân không làm gì ngươi chứ?"

Trước sau ta vẫn không tin thật sự có người trùng hợp rớt khăn như vậy.

Vân Mi gật đầu: "Hôm nay ít nhiều nhờ Dương tướng quân, hù chết nô tỳ."

Nàng vẫn còn sợ hãi, "Nô tỳ lo cho Nhị tiểu thư còn ở chỗ đó, nhưng không dám quay lại tìm người, hiện tại người đã về thì tốt quá."

"Ta không sao, chỉ là vì sao Dương tướng quân lại nguyện ý ra tay tương trợ?"

Vân Mi lắc đầu: "Nô tỳ cũng không biết, a...

Băng gạc trên cổ tay Nhị tiểu thư đâu?"

Nghe nàng nói, ta mới phát hiện cổ tay vốn có băng gạc quấn quanh hiện tại đã lõa lồ.

Cẩn thận nghĩ, nhất định là vừa rồi vội vàng rời đi mà đánh rơi, nếu không, ta không thể một chút cảm giác cũng không có.

"Nô tỳ đi tìm."

Ta cản nàng, cũng không phải đồ gì quan trọng.

Về phòng, Vân Mi cẩn thận xem xét ngân phiếu An Kỳ Dương đưa, lại dặn dò ta chỗ cất.

Ta cười nàng giống lão bà quản tiền, nàng đỏ mặt nói, đây là đồ biểu thiếu gia đưa cho ta, không thể không coi trọng.

Kỳ thật ta biết, ngân phiếu này, với ta mà nói không chỉ là tiền tài.

Hôm sau cứ theo lẽ thường đi thỉnh an Thái Hậu.

Thời điểm rời khỏi Úc Ninh Cung, cỗ kiệu của Hiền Phi chưa rời đi, khuôn mặt mỹ lên từ bên trong dò ra ngoài, nói: "Nghe nói hôm qua Hoàng Thượng ngủ lại Thủy Yên Các sao?"

Ta kinh hãi, vội hỏi: "Nương nương nghe ai nói?"
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 33: Lương tâm


Nàng khẽ cười: "Nhìn xem muội muội khẩn trương chưa kìa, cho dù Hoàng Thượng thật sự tới chỗ của muội cũng không phải đại sự gì."

Nàng nói nghe thật phong đạm vân khinh, ta ngẩn ra, thì ra nàng chẳng qua chỉ thuận miệng hỏi.

Cười nhạt, ta trả lời: "Hôm qua Hoàng Thượng tiến vị cho Diêu Phi nương nương, đương nhiên là, sẽ qua Trữ Ngọc Cung."

Lời vừa nói ra, ta bất giác thở dài.

Ta phải dần dần dung hòa với thế giới dối trá này, Nguyên Thừa Hạo căn bản không qua Trữ Ngọc Cung, ta biết.

Trong lòng hắn, đối với Ngọc Đế Cơ, có hỗ thẹn.

Đó là nữ nhi hắn yêu thương ba năm, hắn lại tự tay khiến nó bị thương.

Ta chỉ là không biết, đêm qua hắn uống rượu có phải vì việc này hay không, bởi vì Nguyên Phi Cẩm nói, ngày thường hắn sẽ không uống rượu.

"Hôm qua Hoàng Thượng cũng không ở Trữ Ngọc Cung."

Hiền Phi nói, ánh mắt lướt qua bả vai ta nhìn ra sau.

Ta theo bản năng quay đầu, thấy Đường Tiệp Dư từ xa đi tới.

Thì ra, cỗ kiệu chậm chạp không rời đi, vì Hiền Phi đang đợi nàng ấy.

Ta cùng Vân Mi tránh sang một bên, nói: "Nếu nương nương không có việc gì, tần thiếp cáo lui trước."

Nàng gật đầu, tựa như mới nhớ ra gì đó, nói: "Mấy ngày trước bổn cung nhận được bức họa, nghe nói là miêu tả điệu múa Nghê Thường Vũ Y, muội muội và Đường Tiệp Dư đều là thiện vũ, bổn cung định lát nữa mời muội muội cùng qua Tuệ Như Cung thưởng họa, thế nào?"

Hiền Phi đã mở lời, ta đương nhiên cự tuyệt không được, vội gật đầu: "Vâng, lát nữa tần thiếp sẽ qua."

Hiền Phi cười một tiếng, Đường Tiệp Dư cũng đã đến gần, nàng chỉ nhìn ta, liền nâng bước vào trong kiệu.

Ta và Vân Mi xoay người rời đi, lúc này nàng mới dám thì thầm hỏi: "Nhị tiểu thư, Hiền Phi nương nương thật sẽ gọi người đi thưởng họa sao?"

Ta lắc đầu, thưởng họa chẳng qua là lý do mà thôi.

Hiền Phi nhiều lần mượn sức ta không được, nàng vẫn chưa từ bỏ ý định sao?

Than thở, ta vì chuyện của Cung Khuynh Nguyệt mà phiền lòng, căn bản không muốn đi quản tranh đấu trong cung.

Mắt thấy thời gian tuyển tú ngày càng gần, Nguyên Thừa Hạo không chịu thu hồi mệnh lệnh đã ban, chỉ sợ lần này, Cung Khuynh Nguyệt muốn trốn cũng trốn không thoát.

Trở về Thủy Yên Các, ta không ngờ lại gặp Nguyên Phi Cẩm bắt chéo ngồi trên tảng đá bên đường.

Ta đi qua, hắn cũng không đứng dậy, chỉ ngẩng đầu nhìn ta chằm chằm.

Ta không khỏi kinh, hôm qua hắn thật sự say đến phải ở lại trong cung sao?

Tuy từ nhỏ gã ở trong cung đọc sách với Hoàng Thượng, nhưng hiện tại đã trưởng thành, chung quy vẫn phải dọn ra ngoài.

Hậu cung, chỉ có một nam tử.

"Tiểu vương gia."

Vân Mi thức thời thỉnh an.

Ta tới gần, hỏi: "Chẳng lẽ tiểu vương gia đặc biệt ở đây chờ ta sao?"

Gã cười với ta, lại đột nhiên thu lại ý cười, nghiêm trang nói: "Tiệp Dư lớn mật, nghe lén Hoàng Thượng nói chuyện là tử tội!"

Hắn vẫn không đứng dậy, ta nhìn thấy trong cổ tay áo có một cái băng gạc.

Theo bản năng xoa cổ tay, nơi đó sớm đã thay băng gạc mới.

Trên người Nguyên Phi Cẩm chính là cái đêm qua ta làm rơi thời điểm hoảng loạn đào tẩu.

Vân Mi đương nhiên hoảng sợ.

Ta lại không sợ gã, nếu thật sự muốn tố giác, gã đã không ở nơi này chờ ta.

Nhìn bốn phía, không có ai, ta cũng không tới gần gã, thấp giọng: "Cũng không phải đại sự gì, nếu Hoàng Thượng đã muốn tốt cho ngài, ngài tội gì phải tranh cãi với ngài ấy."

Hắn sửng sốt: "Ngươi thì biết cái gì!"

Buồn cười nhìn gã, ta sao lại không hiểu?

Nguyên Thừa Hạo chưa cầm quyền, cho nên thời điểm này gã không muốn đi, đơn giản là thế.

"Hoàng Thượng muốn ngài đi, đương nhiên có đạo lý của ngài ấy, có lẽ, Hoàng Thượng căn bản không cần ngài."

Sắc mặt gã trở nên khó coi, nhảy dựng lên: "Sao một chút ngươi cũng không lo cho ngài ấy?"

Nắm chặt hai tay, ta vì sao phải lo cho hắn?

Ta thay tỷ tỷ tiến cung, hắn còn trăm phương nghìn kế ép buộc tỷ tỷ, nghĩ tới, ta liền tức giận.

Gã ném băng gạc trong tay áo lại đây: "Hoàng Thượng đối đãi với ngươi thế nào hả?

Ta thấy lương tâm của ngươi bị cẩu ăn rồi đúng không?

Thật không nên thay ngươi giấu thứ này!"

Băng gạc rơi xuống đất, ta cũng không nhặt lên, hiện tại thứ này rơi ở đâu cũng chẳng sao cả, chỉ cần tối qua không bị Nguyên Thừa Hạo nhìn thấy là được.

Điều duy nhất Nguyên Thừa Hạo đối với ta không tồi, đó là không giết ta.

Có lẽ, hắn vì tương lai mà tính toán.

Người trong lòng hắn vào cung, phát hiện muội muội của mình đã chết, chung quy vẫn không tốt.

Ta lập tức đi về phía trước, một mặt nói: "Nếu tiểu vương gia không còn việc gì khác, ta muốn trở về, lát nữa còn phải qua chỗ Hiền Phi nương nương."
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 34: Lựa chọn


Hắn dường như bị ta chọc giận, vội đuổi theo: "A Tụ..."

"Là Tiệp Dư."

Ta cắt ngang lời gã.

Gã rất bất mãn, nhưng cũng không có lý do phản bác, chỉ nói: "Sao mới vào cung mấy ngày ngươi đã thay đổi như thế?

Đừng việc gì cũng chạy tới cung này cung kia!"

Ta trừng mắt nhìn gã: "Vậy sao?

Đường đường tiểu vương gia cũng quản việc này?"

Gã định mắng, cuối cùng lại nói: "Ta sợ trong lòng Hoàng Thượng khổ sở."

Bước chân bên dưới cứng lại, nhớ tới những lời Nguyên Thừa Hạo nói lúc Hiền Phi tặng vòng ngọc cho ta.

Hiền Phi là người của Thái Hoàng Thái Hậu, nếu ta đi lại gần gũi với nàng, ta cũng là người của bà ấy.

A, Nguyên Phi Cẩm thật quan tâm hắn, đúng là huynh đệ tình thâm.

Ta không khỏi khó chịu, ai mà không có thân tình?

Ta cũng có tỷ tỷ, nhưng Nguyên Thừa Hạo lại ép tỷ muội chúng ta cùng thờ một chồng, không biết tại sao, ta lại nghĩ tới Hoàng Hậu và Hiền Phi, khẽ cười một tiếng.

Ta và tỷ tỷ, còn có thể thế nào?

Liếc nhìn Nguyên Phi Cẩm, ta lạnh giọng: "Ngài ấy mà khổ sở cái gì!"

Dù sao, ta cũng không phải người kia trong lòng hắn.

Dứt lời, ta lập tức đi về phía trước.

Không biết có phải vì ngẩn người hay không, lần này, Nguyên Phi Cẩm không còn đuổi theo.

Thời điểm về tới Thủy Yên Các, đã có cung nữ của Tuệ Như Cung tới mời.

Hiền Phi nương nương đúng là 'nhiệt tình', vì sợ ta không tới sao?

Đường Tiệp Dư quả nhiên ở Tuệ Như Cung, lúc ta tới, nàng và Hiền Phi đang uống trà trò chuyện.

Tới gần hành lễ, mới thấy trên bàn đặt một bức họa, dùng gấm vóc màu đỏ bó lại, bên trên còn cẩn thận làm cái kết xinh đẹp.

Đây hẳn là bức họa mà Hiền Phi nhắc đến.

Hiền Phi buông chén trà trong tay xuống, ngón tay thon dài chậm rãi lướt qua bức họa, nhìn ta, cười nói: "Lát nữa muội muội nhất định phải cho cái bình phẩm, rốt cuộc là mỹ vị cua trong cung của Hoàng Hậu nương nương, hay bức họa này của bổn cung tuyệt hơn?"

Thì ra, nàng là đang thử ta có phải là người của Hoàng Hậu hay không.

Ta khẽ cười: "Nương nương nói đùa, cua và bức họa, sao có thể giống nhau?"

Một thứ để ăn, một thứ để ngắm, hoàn toàn không có điểm tương đồng.

"Muội muội thật biết nói chuyện."

Đường Tiệp Dư ngồi cạnh cười như không cười mà nói.

Các nàng, đều không phải kẻ ngu xuẩn.

Ý tứ trong lời nói của ta đã rất rõ ràng.

Hoàng Hậu và Hiền Phi, ai ta cũng không chọn.

Ngón tay thon dài đã rời khỏi bức họa kia, Hiền Phi nhìn cung nữ cạnh mình, lên tiếng: "Lăng Hương, mở nó ra."

"Vâng."

Cung nữ nhận lệnh, duỗi tay cầm lấy bức họa, nhìn Vân Mi đứng cạnh ta, "Phiền hỗ trợ."

Chỉ nhìn là biết, bức họa này rất lớn, một mình Lăng Hương không thể mở ra.

Nhưng, nơi này là Tuệ Như Cung, cung nữ há chỉ có một mình Hương Lăng, tội gì lại muốn Vân mi giúp đỡ.

Giật mình, ta đang muốn ngăn cản, Vân Mi đã cầm lấy phía dưới bức họa kia.

Hương Lăng đột nhiên mở miệng: "Nương nương, ả ta làm hư bức họa của người!"

Vân Mi vừa mở ra liền thấy một chỗ bị rách, ta đương nhiên đó không phải lỗi của nàng.

Thì ra, đây mới là nguyên nhân trước đó Hiền Phi hỏi ta có đứng cùng chiến tuyến với nàng ấy không!

Hôm nay nàng gọi ta tới, chính là muốn đánh phủ đầu ta.

"Nhị tiểu thư..."

Ta kéo Vân Mi ra sau, lên tiếng: "Nương nương từ tâm sẽ không trách phạt cung nữ của tần thiếp."

Nàng khẽ cười: "Đã nói muội thông minh, bổn cung thật sự thích."

"Nhưng tần thiếp không phải quân cờ nương nương tưởng tượng."

Mọi người trong cung ai cũng hiểu sai, các nàng cho rằng ta được thánh sủng, nhưng sự thật căn bản không phải như vậy.

Nàng làm như không nghe thấy ta nói, chỉ nhẹ giọng: "Thái Hoàng Thái Hậu cũng thích muội."

Cắn răng, Thái Hoàng Thái Hậu sao có thể thích ta?

Loại thuốc hôm ấy bà ấy ban là gì, ta biết.

Mà hiện tại Hiền Phi mang danh nghĩa của Thái Hoàng Thái Hậu ra là muốn nói rằng, Thái Hoàng Thái Hậu không diệt được ta, sẽ thu nhận vì mình mà dùng.

Hôm nay, nếu ta không đồng ý, chờ đợi ta, là kết cục bi thảm của Vân Mi.

Khóe miệng Đường Tiệp Dư gợi lên ý cười đắc ý, trong nháy mắt các nàng kinh ngạc, ta đã duỗi tay, xét nát bức họa kia.

Hôm nay, bị phạt nếu là Vân Mi, tất nhiên không còn đường sống.

Nhưng, nếu đổi thành ta, ta vẫn còn cơ hội.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 35: Nước bẩn


Vứt bức họa trong tay xuống đất, ta thong dong quỳ gối: "Tần thiếp không cẩn thận làm hỏng bức họa của nương nương, thỉnh nương nương trách phạt."

Kỳ thật, vô luận là người của Hiền Phi, hay người của Hoàng Hậu, xét đến cùng đều là người của Thái Hoàng Thái Hậu.

Ta không biết liên quan tới các nàng, không phải vì Nguyên Thừa Hạo, chỉ vì ta không muốn.

"Nhị tiểu thư!"

Vân Mi kinh hãi, vội quỳ xuống theo ta.

Hiền Phi nhịn không được mà đứng lên, cúi đầu nhìn ta: "Chẳng qua là một cung nữ mà thôi, ngươi tội gì?"

Cung nữ, cũng là một mạng người.

Ta không vào cung, Vân Mi cũng không cần vào cung.

Cúi đầu, ta nhẹ giọng: "Nương nương phạt đi."

Đường Tiệp Dư cũng đứng lên, giật mình nhìn ta, tiếng lục lạc theo bước chân của nàng mà vang lên.

Hiền Phi lạnh lùng lên tiếng: "Hôm nay ngươi không biết tốt xấu làm hỏng bức họa của bổn cung, vậy ra ngoài quỳ, khi nào biết lỗi rồi, bổn cung mới cho đứng lên."

Ta hiểu ý nghĩa của 'biết lỗi' mà nàng nói, ta nghĩ, ta vĩnh viễn không biết.

Đứng dậy ra ngoài, Vân Mi muốn đuổi theo, lại bị Hương Lăng ngăn cản: "Ngươi không cần chịu phạt cùng."

"Nhị tiểu thư!"

Vân Mi nào chịu, nhưng đã có thái giám tới giữ chặt lấy nàng.

Ta hít một hơi thật sâu, lần này, Hiền Phi quang minh chính đại phạt ta.

Nếu Nguyên Thừa Hạo hỏi tới, ta đương nhiên thừa nhận mình xé bức họa của nàng, vừa nhìn liền biết là cố ý.

Ra ngoài quỳ, đầu gối chạm sàn nhà, quả nhiên không hề thoải mái.

Ta nghĩ, Hiền Phi chính là muốn như vậy, trừ phi, ta chịu thua nàng ấy.

Nhưng ta không muốn.

Trong lòng rõ ràng, trong hậu cung này, đối nghịch với Thái Hoàng Thái Hậu, ta sẽ không có kết cục tốt.

Nhưng...

Vừa nhớ tới chén thuốc Thái Hoàng Thái Hậu từng ban cho ta, ta thật không thể cam tâm tình nguyện đứng cùng phía bà ấy.

Cúi đầu nhìn sàn nhà, nghĩ cách, ta phải nghĩ cách...

Đừng nói giờ phút này không có người đi thông báo với Nguyên Thừa Hạo, cho dù hắn biết, sợ là cũng không tới.

Ta nên dùng cách gì kêu hắn tới đây?

Thời gian cứ thế trôi qua, tận lực ép bản thân không được hoảng loạn, ta không nhận sai, chắc chắn chỉ có thể tiếp tục quỳ.

Ta không phải Vân Mi, Hiền Phi sẽ không dám lấy mạng ta.

Buổi trưa, ánh mặt trời chiếu xuống sống lưng, rất nóng, y phục dán trên người, tất cả đều là mồ hôi.

Lăng Hương đi ra, đứng trước mặt ta, cười hỏi: "Nương nương chúng ta hỏi tiểu chủ đã biết lỗi chưa?"

Ta cũng cười: "Trở về nói với nương nương, tần thiếp làm sai, nương nương trách phạt là điều nên hiển nhiên."

Nàng giật mình, cuối cùng mặt không cảm xúc quay vào bên trong.

Vân M i bị ép đứng dưới mái hiên, nàng tránh không được, chỉ biết nhìn ta mà khóc.

Đầu gối bắt đầu đau, ta cắn răng chịu đựng, trong đầu hiện lên vô số ý tưởng, chỉ là vẫn không có cách thoát thân.

"Hoàng Hậu nương nương giá lâm!"

Bên ngoài đột nhiên truyền tới giọng bén nhọn của thái giám.

Ta kinh hãi, nhìn thấy Hiền Phi cùng Đường Tiệp Dư ra nghênh đón.

Thời điểm đi ngang qua ta, bước chân của Hiền Phi rõ ràng cứng lại, còn liếc xéo ta một cái.

Ta thầm cười trong lòng, chẳng lẽ nàng cho rằng Hoàng Hậu tới cứu ta sao?

Phía sau, truyền tới tiếng hành lễ.

Tiếp theo, nghe Hoàng Hậu lên tiếng: "A, đây là làm sao vậy?"

"Hồi Hoàng Hậu nương nương, Tiệp Dư mạo phạm Hiền Phi nương nương, còn không biết hối cải."

Đường Tiệp Dư vội đáp.

"Vậy sao?"

Hoàng Hậu được Thiển Ca dìu đi về phía trước, lại nói, "Hiện giờ Tiệp Dư là sủng phi của Hoàng Thượng, Mạn Tâm, muội không sợ Hoàng Thượng biết được sẽ không cao hứng sao?"

Hiền Phi hừ một tiếng, hợp tình hợp lý mà trả lời: "Hoàng tử phạm pháp tội như thứ dân, nếu đã phạm lỗi, đương nhiên phải chịu phạt.

Hôm nay Hoàng Thượng tới, cũng sẽ như thế."

Hoàng Hậu cười rộ lên: "Nếu đã vậy, bổn cung cũng không can thiệp.

Hôm nay bổn cung tới là có vài lời muốn nói với muội."

"Vậy thỉnh nương nương vào trong nói chuyện."

Hiền Phi không nóng không lạnh mà đáp, nàng thậm chí một tiếng 'Tỷ tỷ' cũng không gọi.

Mọi người đều đã vào bên trong, ta vẫn còn quỳ.

Lại không biết qua bao lâu, thân mình ẩn ẩn bắt đầu không thoải mái.

Bụng vô cớ mà đau lên, duỗi tay xoa, tính toán thời gian, hẳn là nguyệt tin.

Trong lòng chấn động, đúng rồi, đây không phải lý do tốt sao?

Nặng nề hừ một tiếng, ta nghiêng người ngã xuống.

"Nhị tiểu thư!"

Vân Mi sợ hãi tới sắc mặt trắng bệch, cho rằng ta xảy ra chuyện.

Cung nhân bên ngoài cũng đưa mắt nhìn về phía ta.

Ôm bụng, ta kêu lên: "Đau bụng quá, Hoàng Thượng...

Gọi Hoàng Thượng tới, hài tử..."

Trong hậu cung này, không phải tất cả mọi người đều cho rằng Nguyên Thừa Hạo muốn ta hoài hài tử sao?
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 36: Diễn kịch


"Nhị tiểu thư!"

Vân mi sợ hãi kêu lên, thái giám giữ lấy nàng có lẽ bị ta dọa sợ, nhất thời không chú ý mà để Vân Mi thoát được.

Nàng chạy về phía ta, cẩn thận nâng ta dậy, lo lắng hỏi: "Tiểu thư, người chỗ nào không thoải mái?"

Tay đỡ lấy ta đã run rẩy, nàng thật sự hoảng sợ.

Kỳ thật, ta cũng không đau như vậy, chỉ là nếu đã ngụy trang, đương nhiên phải ngụy trang giống một chút.

Duỗi tay bắt lấy ống tay áo của nàng, ta cắn môi, nói: "Đau bụng...

Hoàng Thượng...

Vân Mi, tìm Hoàng Thượng tới.

Hài tử...

Hài tử của Hoàng Thượng..."

Nghe ta nhắc tới 'hài tử', Vân Mi đầu tiên là sửng sốt, nàng cũng không biết Nguyên Thừa Hạo căn bản chưa chạm vào ta, giờ phút này càng thêm hoảng sợ.

Nàng ngước mắt nhìn thái giám bên cạnh, vội nói: "Còn không mau đi tìm Hoàng Thượng?

Tiểu chủ...

Tiểu chủ chúng ta nếu có chuyện gì, ai dám đảm đương hả?"

Thái giám kia nghe chúng ta nói chuyện, cả người run rẩy không thôi.

Có một cung nữ vội chạy vào trong, qua một lát, Hoàng Hậu, Hiền Phi, còn cả Đường Tiệp Dư đều vội vàng chạy ra.

Ta nằm trên người Vân Mi, rên rỉ.

Đường Tiệp Dư nghi ngờ nhìn ta, nâng bước đi về phía trước: "Muội muội diễn thật khá."

Thời điểm nàng nói chuyện, ánh mắt dừng ở váy áo của ta, hai mắt bỗng nhiên mở lớn, khăn lụa trong tay liền bị vò nát.

Ta sớm đã cảm giác được, dưới váy, sớm đã có máu đỏ thẳm chảy ra.

Hiền Phi cũng thấy sự tình không ổn.

"Truyền thái y!"

Nàng kêu, thanh âm cuối cùng đã không còn ôn nhu như ngày thường, ẩn ẩn, có chút hoảng loạn.

Long tự, nếu có sơ sót, ai cũng không gánh vác nổi.

Ta cắn răng, nức nở: "Hoàng Thượng...

Kêu Hoàng Thượng tới..."

Nguyên Thừa Hạo nhất định phải tới trước thái y, chỉ vì, thái y bên kia, sợ là không nghe theo ta.

Nghĩ đến, hắn chắc cũng không muốn ở trước mặt Hoàng Hậu và Hiền Phi nói mình chưa chạm vào ta, nếu không, mặt mũi hắn phải để vào đâu?

Sắc mặt Hiền Phi vô cùng kém, lạnh giọng: "Ngây ra đó làm gì?

Còn không đi truyền thái y!"

Nàng là sợ sự tình nháo lớn, nên muốn tuyên thái y trước, nhìn xem 'hài tử' trong bụng ta có giữ được không.

Vân Mi khóc lóc: "Hiền Phi nương nương, nương nương phái người đi mời Hoàng Thượng được không?

Hiền Phi nương nương, nô tỳ cầu xin người!"

"Thiển Ca, đi mời Hoàng Thượng qua Tuệ Như Cung."

Thanh âm của Hoàng Hậu nhàn nhạt vang lên, ta rõ ràng nhìn thấy trong mắt Hiền Phi lóe lên một tia không thể tin được.

Hoàng Hậu phảng phất không phát hiện, chỉ tiến lên vài bước, "Người đâu, còn không đỡ Tiệp Dư vào trong nghỉ ngơi?"

Thiển Ca đã chạy đi, cung nữ của Tuệ Như Cung cũng không dám chậm trễ, vội tới giúp Vân Mi dìu ta đi vào.

Thời điểm đi ngang qua Hiền Phi, ta thấy ánh mắt nàng không dừng trên người ta, mà là phẫn hận nhìn Hoàng Hậu.

Tỷ muội các nàng đều là người của Thái Hoàng Thái Hậu, nhưng lại không cùng một thuyền.

Hiền Phi truyền thái y trước vì muốn áp chế việc này, mà Hoàng Hậu lại vui vẻ nhìn cảnh Nguyên Thừa Hạo tới trước thái y.

Ta nghĩ, Hoàng Hậu không hề để ý 'hài tử trong bụng' ta.

Trái tim căng chặt thoáng buông lỏng, ta nên đa tạ Hoàng Hậu vì ta mà tranh thủ thời gian.

"Nhị tiểu thư, người cố chịu đựng."

Vân Mi run giọng an ủi.

Ta cúi đầu, suy nghĩ lát nữa phải ứng đối thế nào.

Nguyên Thừa Hạo tới rất nhanh, còn nhanh hơn ta tưởng tượng.

Thấy ta nằm trong lòng Vân Mi, sắc mặt hắn lập tức thay đổi, nhanh chóng đi tới ôm lấy ta, gấp giọng: "Tại sao lại như vậy?

Thái y!"

"Hoàng Thượng, đã cho người truyền thái y."

Hoàng Hậu tiến lên một bước, đáp.

Hiền Phi và Đường Tiệp Dư chỉ đứng ở phía xa, ai cũng không dám nói chuyện.

Ta nằm trong lòng hắn, gian nan gọi: "Hoàng Thượng, hài tử của chúng ta..."

"Đừng sợ, sẽ không có chuyện gì đâu."

Hắn nhìn ta, kiên định mà nói.

Ta không khỏi ngẩn người, những lý do nghĩ được trước đó đều không dùng được, bởi vì ta không thể ngờ, ta thế mà phối hợp cùng ta diễn kịch.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 37: Bế mạc


Ta nhịn không được mà sửng sốt, nhìn hắn chằm chằm.

Cổ tay đột nhiên bị hắn nắm chặt, ta đau nhưng không dám rên ra tiếng.

Hắn vừa ôm ta, vừa an ủi: "Đừng sợ, trẫm ở đây, trẫm ở chỗ này."

Thời điểm tiến vào, thấy Nguyên Thừa Hạo ở đây, thái y dường như hoảng sợ, vội quỳ xuống hành lễ.

Hắn có chút không kiên nhẫn mà trầm giọng: "Không cần hành lễ, lại đây bắt mạch cho Tiệp Dư nhanh!"

"Vâng, vâng."

Thái y vội đi tới.

Ta chần chờ, hắn dứt khoát kéo tay ta ra, đặt dưới lòng bàn tay của thái y.

Theo bản năng muốn trốn, hắn lại giữ thật chặt.

Chưa đợi thái y mở miệng, hắn đã hỏi: "Thai nhi trong bụng Tiệp Dư thế nào?"

Bàn tay đang bắt mạch cho ta run lên, thái y cả kinh ngước mắt.

"Sao hả?"

Hắn lại hung tợn hỏi.

Thái y run run môi, nhất thời không biết trả lời thế nào.

Từ lúc bắt đầu bắt mạch cho ta, trong lòng ông ấy liền hiểu rõ, ta nơi nào có thai?

Ông ấy là thái y, không phải lang băm!

Vân Mi ở cạnh nhìn không được mà nức nở, thấy Nguyên Thừa Hạo và thái y như vậy, ai cũng đều cho rằng đã xảy ra đại sự.

Hoàng Hậu nâng bước đi tới, thấp giọng hỏi: "Chẳng lẽ...

Không giữ nổi sao?"

Thời điểm hỏi chuyện, mắt phượng lặng lẽ xẹt qua khuôn mặt trắng bệch của Hiền Phi, khóe miệng cong lên ý cười nhạt.

Thái y giật mình, thấy Nguyên Thừa Hạo phẫn nộ, ông ta chỉ biết cúi đầu, run rẩy đáp: "Hoàng Thượng thứ tội, thần không thể ra sức."

"Nương nương!"

Đường Tiệp Dư vội đỡ lấy Hiền Phi thiếu chút té ngã, sắc mặt nàng cũng rất không tốt.

Chỉ có trong mắt Hoàng Hậu có ý cười, thần sắc lại trầm xuống, khuyên nhủ: "Hoàng Thượng đừng thương tâm..."

Hắn ngụy trang thật giống, lớn tiếng mắng thái y "Cút", một tay ôm ta lên, hùng hổ lao ra ngoài.

Ta thật sự hoảng sợ, hắn chỗ nào cũng không đi, lập tức đưa ta về Thủy Yên Các.

Vào phòng, hắn ném lên giường, Vân mi lui xuống chuẩn bị y phục cho ta thay, bên trong chỉ còn lại ta và hắn.

Hắn nhìn ta hồi lâu, cười lạnh: "Diễn thật tốt."

Ta nhìn hắn: "Hoàng Thượng cũng không kém."

Ánh mắt sắc bén lên, hắn đột nhiên xoay người.

"Hoàng Thượng..."

Ta bật thốt lên gọi hắn.

Hắn không quay đầu, chỉ trầm giọng: "Lát nữa trẫm lại đến."

Dứt lời, hắn đã ra ngoài cửa phòng.

Vân Phi tiến vào, phía sau còn có một cung nữ.

"Nhị tiểu thư, Hoàng Thượng đâu?"

Lúc nàng đi hắn vẫn còn ở đây, hiện tại trở về, người đã không thấy đâu.

Ta nhấp môi không nói lời nào, kỳ thật, nhìn thái độ vừa rồi của hắn với thái y, ta liền biết bàn tính trong lòng hắn.

Giờ phút này, hắn đương nhiên quay lại Tuệ Như Cung.

Ta ngụy trang mang thai để 'thoát tội', mà hắn cùng ta diễn kịch cũng là có mục đích.

Ta và hắn, chẳng qua đều vì bản thân mà thôi.

Thay xong y phục, hai mắt Vân mi vẫn hồng hồng.

Ta cho cung nữ kia lui xuống, kéo nàng tới gần, nhỏ giọng: "Đừng khóc, là nguyệt tin tới."

Nàng "A" một tiếng, mở to hai mắt nhìn ta, sau một lúc lâu mới nói chuyện: "Người hù chết nô tỳ!"

Như vậy mới giống, không phải sao?

Hoàng Hậu tin, Hiền Phi và Đường Tiệp Dư cũng tin.

Thời điểm Nguyên Thừa Hạo quay lại đã là buổi tối, thái y đi theo sau hắn vẫn là người bắt mạch cho ta ban ngày.

Hắn vào phòng, vẫy tay, cho mọi người lui xuống.

Thái y không theo cùng, chỉ thấy Thường công công bưng chén thuốc vào, cẩn thận gác ở đầu giường của ta.

Hắn ngồi xuống, cầm chén thuốc đẩy về phía này, thấp giọng: "Uống đi."

Ta ngước mắt nhìn hắn: "Đây là cái gì?"

Con ngươi thâm thúy kia nhìn ta, cười nhạt: "Quên rồi sao?

Nàng sinh non, không uống thuốc, sợ là thai nhi ở trong bụng sẽ không sạch sẽ.

Vở kịch này nếu đã khai mạc, đương nhiên phải bế mạc hoàn mỹ."

Ta cắn răng, hắn đã cầm chén thuốc tới gần...
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 38: Lấp liếm


Nhìn chén thuốc màu nâu kia, ai mà biết hắn cho ta uống cái gì!

Hắn quay đầu nhìn vị thái y kia, lên tiếng: "Mạch cũng đã bắt, có thể lui xuống rồi."

Thái y vẫn còn run lên bần bật, nghe hắn nói thế, như trút được gánh nặng mà lặng lẽ lui xuống.

Thường công công cũng lui ra ngoài, cẩn thận đóng cửa lại.

"Sao thế, nàng có gan nói dối như cuội, lại không dám uống chén thuốc này sao?"

Giọng của nam tử lần nữa truyền tới.

Ta lúc này mới hoàn hồn, khẽ cắn môi.

Uống thì uống, nếu hắn muốn độc chết ta, cũng không cần vòng vo như vậy.

Duỗi tay nhận lấy, ta ngừng hít thở, ngửa đầu uống cạn.

Thuốc vẫn còn hơi nóng, từ yết hầu một đường trượt xuống dạ dày, dư vị thế mà lại là ngọt ngào.

Dùng đầu lưỡi liếm liếm, thật sự rất ngọt.

Như là...

Nghĩ tới một thứ, ta đột nhiên ngước mắt nhìn hắn.

Hắn cười rộ lên: "Sao hả?

Chẳng qua là chén nước đường mà thôi, dễ uống vậy sao?"

Không khỏi cảm thấy túng quẫn, ta thế mà bị một chén nước đường chơi xỏ.

Nhưng hắn làm việc thật cẩn thận, còn đặc biệt kêu thái y tới Thủy Yên Các một chuyến, phân phó cung nhân nấu 'thuốc' mang tới đây.

Tất cả, đều giống như ta vừa sinh non.

Mà chén nước đường này, đúng lúc là thứ giúp ta làm dịu cơn đau bụng.

Ta không biết hắn là cố ý hay vô tâm.

Ngơ ngẩn suy nghĩ, lại nghe hắn nói: "Chẳng lẽ uống chưa đủ, muốn trẫm lại có người làm cho nàng thêm một chén?"

Ta cắn răng: "Đa tạ Hoàng Thượng, không cần."

Nghe vậy, nụ cười trên mặt hắn cẩn đi, bàn tay chậm rãi lướt qua chăn gấm trên người ta, nhẹ giọng: "Nàng đúng là, muốn thoát tội, cách như vậy cũng dám dùng, ai mà không biết nàng mới vào cung mấy ngày, cho dù hoài hài tử của trẫm, thời gian cũng quá ngắn."

Hắn bỗng nhiên ngước mắt, phảng phất muốn nhìn thấy trái tim của ta.

Thân mình theo bản năng lui về sau, ta cười đáp: "Nhưng Hoàng Thượng sẽ nói, thời điểm ở Du Châu kỳ thật đã muốn thần thiếp."

Nếu tính từ khi đó, như vậy cũng đã hơn một tháng.

Hắn đương nhiên không ngờ ta sẽ trả lời như vậy, tay đặt trên chăn gấm thoáng cứng đờ, thoáng nhíu mày.

"Hoàng Thượng cho rằng thần thiếp nghe lén chuyện ngài nói?"

Vẻ mặt hắn đã nói cho ta, ta đoán đúng rồi.

Kỳ thật cũng không tính là đoán, hắn muốn giúp ta lấp liếm, chỉ có thể nói như vậy.

Hắn, thời điểm ở Du Châu đã chạm vào ta.

Không ai nghi ngờ, ai cũng không dám.

Hắn là hoàng đế, hắn muốn một nữ nhân, hết sức bình thường.

Hắn cười nhạt: "Trẫm thật đúng là đã coi thường nàng."

Nghe hắn nói như vậy, ta cuối cùng cũng được thở phào nhẹ nhõm.

Thoáng chần chờ, ta thấp thỏm hỏi: "Hoàng Thượng đã làm gì Hiền Phi nương nương?"

Nếu hắn đã lăn lộn trở về Tuệ Như Cung, tuyệt đối sẽ không tay không rời khỏi.

Nghe vậy, sắc mặt hắn trầm xuống.

Ta không khỏi giật mình, xem ra sự tình không được thuận lợi.

Như vậy, chỉ có thể là Thái Hoàng Thái Hậu đã tới.

Đúng rồi, sao ta lại quên, Hiền Phi là người của Thái Hoàng Thái Hậu.

Hắn đứng dậy, đưa lưng về phía ta, lạnh giọng: "Điều trẫm muốn làm, không chỉ dừng lại như vậy."

Trước sau hắn chưa từng nói đã xử lý Hiền Phi thế nào, nhưng ta biết, hắn muốn rất nhiều thứ, nhưng lại không dám cãi ý Thái Hoàng Thái Hậu.

Bất giác giơ tay chậm rãi xoa cánh tay phải, bởi vì chỉ cần điều tra, rất nhanh sẽ tra ra được, ta, vẫn là tấm thân xử nữ.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 39: Ban thưởng


Nhìn theo bóng lưng của hắn, nhìn thật lâu, ta hít một hơi thật sâu, mới có dũng khí lên tiếng: "Nhưng, vô luận thế nào, lần này thần thiếp cũng coi như đã giúp Hoàng Thượng một việc."

Hắn xoay người nhìn ta, dường như vừa nghe một chuyện nực cười, lại ngồi xuống, hỏi: "Trẫm chỉ biết là trẫm tới cứu nàng, nàng giúp trẫm cái gì?"

"Giúp Hoàng Thượng làm tan rã thế lực của Diệp gia."

Ánh mắt dừng trên y phục của hắn, hắn không mặc long bào, chỉ là một bộ thường phục, mà ở chỗ góc áo, còn có thể mơ hồ nhìn ra một mạt đỏ thẳm.

Đó là...

Đột nhiên, đỏ mặt.

Lúc đi, hắn chưa kịp thay y phục.

Ta còn đang suy nghĩ miên man, lại nghe hắn nói: "Lá gan của nàng thật không nhỏ."

Một câu, đem tất cả suy nghĩ của ta trở về.

Ánh mắt nhìn chằm chằm chăn đệm trước mặt, xem ra, hắn biết ta đang ám chỉ điều gì.

Việc này nếu Thái Hoàng Thái Hậu can thiệp, hắn dù muốn xử trí Hiền Phi cũng không thể nặng tay, nhưng qua chuyện này, ngăn cách giữa Hoàng Hậu và Hiền Phi chính thức hình thành.

Thái Hoàng Thái Hậu đã lớn tuổi, nếu không cũng không vội vã đưa hai cháu gái của mình tiến cung.

Một người là Hoàng Hậu, một người là Hiền Phi, thế lực không thể khinh thường.

Cho dù hiện tại có lẽ Hiền Phi đã không còn là Hiền Phi, nhưng chỉ cần nàng hận Hoàng Hậu, với Nguyên Thừa Hạo mà nói, luôn sẽ có lợi.

"Trẫm sẽ luận công ban thưởng."

Hắn lãnh đạm nói.

Ta gấp giọng hỏi: "Hoàng Thượng biết thần thiếp muốn cái gì không?"

Hai mắt bình tĩnh nhìn ta, ý bảo ta tiếp tục.

Ta vội nói: "Thần thiếp vẫn là một câu đó, thỉnh Hoàng Thượng buông tha tỷ tỷ của thần thiếp."

"Nàng cho rằng lời trẫm đã nói có thể thu hồi?"

Hắn hỏi lại.

Ta lắc đầu: "Vì thế diễn, ngài sẽ không, nhưng nếu ngài có làm, cũng sẽ không có kẻ nào dám nhiều lời nửa câu."

Hắn bật cười, thanh âm không quá lớn: "A, nàng rốt cuộc lo lắng nàng ấy tiến cung tranh sủng với nàng, hay là thế nào?"

Ta ngây ra, tranh sủng?

A, người khác không biết, hắn còn không rõ sao?

Trên người ta có cái gì đáng để tranh sủng?

"Tỷ tỷ vốn không yêu Hoàng Thượng."

Hắn dường như rất tự tin: "Nàng sẽ không quên trẫm, giống như trẫm vĩnh viễn sẽ không quên nàng ấy."

Tay nắm chặt chăn gấm, ý tứ của hắn, phảng phất phức tạp đến khiến ta sợ hãi.

Hắn đã đứng lên, nâng bước ra ngoài, nói: "Nàng vẫn là nghỉ ngơi đi, còn về ban thưởng, trẫm sẽ suy xét, nhưng, không phải việc này."

Dứt lời, thân ảnh kia đã tới cửa.

Một tay đột nhiên nhấc chăn lên, ta nhảy xuống giường, cắn răng hỏi: "Hoàng Thượng thật sự cho rằng người nhảy Lăng Ba là tỷ tỷ sao?"

Nếu hắn chỉ vì một điệu múa mà nhớ mãi tỷ tỷ không quên, ta đây nên nói rõ chân tướng.

Nhưng, trong thâm tâm ta lại mơ hồ cảm thấy không phải vì nguyên nhân này.

Hắn đã dừng bước, một lát, cuối cùng cũng xoay người, nhíu mày hỏi: "Nàng nói cái gì?"

Nắm chặt hai tay, việc đã đến nước này, ta, tiến thoái đều không được.

"Người nhảy Lăng Ba, kỳ thật...

Kỳ thật...

Là thần thiếp."

Có đôi khi, thừa nhận một sự thật còn khó hơn nói dối.

Bởi vì thời điểm nói dối còn có chứng cứ, mà lúc thừa nhận, cái gì cũng không có.

Hắn vẫn đứng một chỗ, chỉ hỏi: "Vậy sao lúc đó không nói?"

"Bởi vì..."

"Bởi vì nói là tội khi quân, nhưng hiện tại nàng nói, cũng là tội khi quân."

Hắn lạnh lùng cắt ngang lời ta.

"Ngài không tin?"

Ta ngước mắt nhìn.

Hắn đột nhiên bật cười: "Tin."

Chỉ một chữ, ta đã thấy hắn vòng qua tấm bình phong lần nữa tiến vào, bàn tay to lớn bắt lấy cổ tay ta, kéo ta đi: "Vừa lúc trong cung có sẵn sân khấu, hôm nay nàng nhất định phải cho trẫm mở rộng tầm mắt!"
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 40: Không biết


Sợ hãi không nhẹ, hắn nói tin, lại muốn ta nhảy Lăng Ba cho hắn xem!

Theo bản năng muốn dừng bước, nhưng sức lực hắn quá lớn, cứ thế mà kéo ta đi.

"Hoàng Thượng!"

Ta vội kêu.

Hắn không để ý, cũng không nói lời nào, chỉ đi về phía trước.

Mắt thấy hắn duỗi tay sắp chạm tới then cửa, ta càng căng thẳng, cắn răng nói: "Thần thiếp không muốn nhảy!"

Hắn thu tay về, đột nhiên dừng bước, xoay người lại.

Ta không có thế trụ, vô ý đâm vào lồng ngực hắn, nghe hắn hài hước cười: "Rốt cuộc là không muốn hay không biết?"

Ánh mắt khôn khéo đó khóa chặt tay như muốn nói rằng, hắn căn bản không tin.

Nhất thời nghẹn lời.

Không ngờ, sẽ không, cả hai đều phải.

Như vậy, hắn sẽ tin ta sao?

Càng nghĩ càng cảm thấy chính mình hồ đồ.

"Hoàng Thượng, Thái Hoàng Thái Hậu phái người mời ngài qua Úc Ninh Cung."

Bên ngoài truyền tới tiếng của Thường công công.

Hắn buông lỏng tay, thoáng chần chờ, lại nói: "Nghỉ ngơi đi, mấy ngày nay không có việc gì đừng ra ngoài."

Nói rồi, hắn đưa tay đẩy cửa, ra khỏi phòng.

Thường công công thấy hắn bước ra, vội nói: "Hoàng Thượng, ngự giá đã chờ sẵn bên ngoài."

Hắn chỉ "Ừ" một tiếng: "Không vội, trẫm hồi cung thay xiêm y trước."

"Vâng."

Thường công công theo sát hắn ra ngoài.

Ta ngơ ngẩn nhìn hắn rời đi khỏi tầm nhìn, bất đắc dĩ cười rộ lên.

Chuyện Cung Khuynh Nguyệt vào cung, tới cuối cùng ta vẫn ngăn cản không được.

Hồi tưởng lại khi nãy hắn lôi kéo ta, bộ dáng muốn ta nhảy Lăng Ba cho hắn xem, thật buồn cười.

Hắn đúng là thành công dọa ta sợ, bởi vì hắn tin chắc ta sẽ không nhảy.

Mà ta chậm chạp không thừa nhận nguyên nhân, trừ tội khi quân kia, quan trọng hơn, còn có lý do khá.

Ta không múa, như vậy nói gì hắn cũng đều không tin.

Miệng nói không bằng chứng, mắt thấy mới là thật.

Nếu không, hắn sẽ càng cho rằng ta vì ngăn cản hắn ép tỷ tỷ vào cung mà nói dối.

Thời điểm Vân Mi vào phòng, trong tay có bưng một chén nước đường đỏ, thoạt nhìn còn rất nóng, nàng đang cúi đầu thổi thổi.

Nàng không hỏi chuyện của Nguyên Thừa Hạo, chỉ kéo ta lên giường, đưa nước đường tới bên miệng ta.

Không khỏi nhíu mày, vừa rồi mới uống một chén, hiện tại lại uống...

Vân Mi nhìn chén không đặt bên cạnh, kinh ngạc, cười hỏi: "Nhị tiểu thư, đây là Hoàng Thượng đưa tới sao?

Thì ra ngài ấy cẩn thận như vậy."

Nàng cười buông chén nước đường xuống, giúp ta chỉnh lại chăn đệm, "Nếu đã thế, Nhị tiểu thư nghỉ ngơi đi.

Nô tỳ canh giữ bên cạnh, dù sao mấy ngày tới cũng không cần qua Úc Ninh Cung."

Nhưng ta một chút cũng không cao hứng.

Vân Mi thở dài: "Vẫn băn khoăn chuyện của Đại tiểu thư sao?

Người đã tận lực rồi."

Đúng vậy, ta tận lực, kết quả lại không như mong muốn.

"Nhị tiểu thư, Hoàng Thượng đã tước phong hào của Hiền Phi nương nương, giáng xuống nhị phẩm Phu Nhân."

Vân Mi nhỏ giọng.

Ta ngẩn ra, qua một lúc mới hoàn hồn.

Giáng làm Diệp Phi, như vậy, cho dù là Diêu Phi cũng có quyền cùng nàng ngồi cùng một bàn.

Kỳ thật, với Nguyên Thừa Hạo mà nói, cục diện như vậy không quá kém cỏi.

Diệp Phi có thể mang thù, không phải hắn, sẽ chỉ là Hoàng Hậu, còn có...

Ta.

Tay bất giác xoa bụng nhỏ, ta diễn vở kịch này, hóa giải mối nguy trước mắt của ta và Vân Mi, lại không ngờ, phiền toái căn bản không dừng lại.

Lần này Hoàng Hậu xuất hiện bất ngờ, nàng lợi dụng ta muốn diệt trừ Diệp Phi, lại không ngờ, Thái Hoàng Thái Hậu muốn bảo vệ nàng ấy.

Mà ngày sau, khẳng định Hoàng Hậu có thể vui vẻ xem ta và Diệp Phi đấu đá không ngừng.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 41: Cơ hội


"Nhị tiểu thư đừng nghĩ nhiều, cố gắng nghỉ ngơi đi."

Vân Mi an ủi.

Nằm xuống, tuy không phải sinh non, nhưng đau bụng lại là thật.

Nhắm hai mắt lại, lần nữa nghĩ tới sự tình của tỷ tỷ, cứ thế, dần dần mơ màng chìm vào giấc.

Thời điểm tỉnh lại đã là sáng hôm sau.

Trong phòng không có ai, ta ngồi dậy, định gọi Vân Mi vào, lại nhớ ra chuyện bản thân không cần qua Úc Ninh Cung thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu.

Khó trách không ai vào đánh thức.

Cách một lát, có người đẩy cửa vào, ngước mắt nhìn, là Vân Mi.

Nàng thấy ta, vội vàng đi tới, nhỏ giọng: "Nhị tiểu thư sao đã tỉnh rồi?

Người nên nằm xuống."

Ta cười nói: "Chỉ có hai chúng ta, sợ cái gì?"

Nàng cúi người giúp ta lót thêm đệm mềm phía sau: "Vậy cũng phải cẩn thận, nô tỳ kêu người mang nước tới hầu hạ người rửa mặt chải đầu."

Ta gật đầu, nàng liền ra cửa phân phó vài câu.

Rửa mặt chải đầu một phen, cảm giác cả người thoải mái hơn nhiều.

Dùng xong bữa sáng, nghe nói Diêu Phi tới.

Vân Mi đứng hầu một bên, Diêu Phi dắt tay Đế Cơ vào, ta muốn đứng dậy, nàng vội đè thân thể ta lại, nói: "Những nghi thức xã giao đó đều miễn đi."

"Tạ nương nương."

Ta nằm xuống, ngụy trang bị bệnh tới có chút không được tự nhiên.

Diêu Phi ngoái đầu, thấy cửa sổ vẫn mở một bên, nàng nhíu mày, vội nói: "Sao lại mở cửa sổ?

Còn không mau đóng lại?"

Nàng ngồi bên mép giường, cầm tay ta, "Muội trẻ tuổi không biết, ngày sau nếu để lại bệnh căn gì thì không tốt."

Vân Mi vội chạy đi đóng cửa sổ lại.

Đế Cơ tới gần, nhón mũi chân nhìn ta, nhỏ giọng: "Mẫu phi nói người bị bệnh."

Trên trán hài tử vẫn còn quấn băng gạc, nhưng sắc mặt thoạt nhìn rất tốt, trong lòng vẫn ôm hoa cầu kia.

Ta không khỏi bật cười, hướng Chiêu Phi mà nói: "Tạ nương nương quan tâm.

Vết thương của Đế Cơ không đáng ngại chứ?"

Nghe ta nhắc tới Đế Cơ, Diêu Phi cũng mỉm cười, đưa tay vuốt ve đầu hài tử: "Đế Cơ còn nhỏ, té ngã là chuyện thường tình, nhưng lúc ấy thật sự dọa bổn cung sợ hãi."

Nàng dường như nhớ tới gì đó, lại nhìn ta, thu lại ý cười, "Chỉ đáng tiếc cho muội muội, Diệp Phi, có lẽ cũng vô tâm."

Ta gật đầu: "Là tần thiếp trước đó làm hỏng bức họa của Diệp Phi nương nương."

Diêu Phi giống như muốn hỏi điều gì, nhưng cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.

Đế Cơ đã bò lên giường, ngồi bên cạnh ta, mắt nhìn Diêu Phi, chu miệng: "Diệp mẫu phi và mẫu hậu thật giống nhau, đều thích phạt quỳ người khác."

"Ngọc Nhi!"

Diêu Phi vội che miệng Đế Cơ lại, nhíu mày, "Không được nói bậy!"

Dứt lời, ngoài cửa liền truyền tới giọng Hoàng Hậu: "Bổn cung vừa mới tới đây, đã nghe thấy tiếng của Đế Cơ."

Nghe vậy, ta thấy sắc mặt Diêu Phi lập tức thay đổi.

Đế Cơ ôm chặt hoa cầu trong lòng, cúi đầu.

Thiển Ca đỡ Hoàng Hậu vào phòng, mọi người đều đứng dậy hành lễ.

Nàng tới đây, Đế Cơ thấp người gọi một tiếng "Mẫu hậu".

Hoàng Hậu cười dịu dàng: "Bổn cung không tới Đế Cơ cứ nhắc bổn cung mãi, hiện tại tới rồi, sao Đế Cơ không tiếp tục nói chuyện?"

Diêu Phi không khỏi căng thẳng, ta vội lên tiếng: "À, là vừa rồi tần thiếp nói hôm qua ít nhiều có Hoàng Hậu nương nương ra tay tương trợ, Đế Cơ liền theo hỏi sự tình, thật trùng hợp, đúng lúc nương nương người tới."

Diêu Phi cảm kích nhìn ta.

Hoàng Hậu lúc này đã ngồi xuống: "Bổn cung chẳng làm gì cả, chỉ đáng tiếc, hài tử vẫn không giữ được."

Mắt phượng quét ngang mặt ta, "Có điều muội muội không cần lo lắng, Hoàng Thượng thương muội, còn sợ không có cơ hội lần hai sao?"

Bàn tay nhẹ nhàng vỗ tay ta, lòng bàn tay của nàng rất ấm, giống hệt ý cười trên mặt.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 42: Đa tạ


Ta không đáp, đột nhiên nhớ lại lời ngày đó Diêu Phi nói với ta.

Hoàng Thượng, không phải Hoàng Thượng của mình ta.

Đặc biệt là hiện tại còn ở trước mặt Hoàng Hậu.

Đế Cơ cũng không nói chuyện, chỉ cúi đầu ôm chặt hoa cầu.

Diêu Phi ôm nó đứng dậy, khom người với Hoàng Hậu: "Nương nương, Ngọc Nhi nên thay thuốc rồi, tần thiếp cáo lui trước."

Hoàng Hậu mỉm cười: "Chuyện của Đế Cơ là đại sự, đi đi."

"Vâng."

Diêu Phi gật đầu, lại nhìn ta, nói, "Muội muội cố gắng tĩnh dưỡng, bổn cung sẽ tới thăm muội."

Ta nói câu đa tạ, nàng mới nâng bước ra ngoài.

Đế Cơ quay đầu nhìn ta, gương mặt nhỏ nặng nề nhìn qua không hề vui vẻ.

Ta nghĩ, có lẽ vì Hoàng Hậu tới.

Hoàng Hậu ở đây, ta có chút rụt rè, nàng lại không câu nệ, cười nói: "Vốn dĩ Thái Hoàng Thái Hậu cũng muốn tới thăm muội, không khéo đêm qua nhiễm phong hàn, nên mới không tới."

Ta vội đáp: "Tần thiếp làm sao dám phiền Thái Hoàng Thái Hậu nương nương tới thăm?

Vậy tần thiếp sẽ tổn thọ mất."

Hoàng Hậu thở dài: "Hài tử của Hoàng Thượng, khó mà có được."

Ánh mắt xẹt qua nữ tử trước mặt, lưu quang trong đáy mắt nàng lúc ẩn lúc hiện.

Thái Hoàng Thái Hậu muốn Hoàng Hậu sinh hạ hoàng trưởng tử, ta thật không rõ, vì sao nhiều năm như vậy, nàng lại không mang thai?

Đương nhiên, việc này ta không thể hỏi.

Hoàng Hậu ngồi một lát, bên ngoài có người thông báo Nguyên Thừa Hạo tới.

Sắc mặt nàng không hề thay đổi, chỉ trong nháy mắt, ý cười đã hiện lên.

Thiển Ca đỡ nàng đứng dậy, vừa lúc gặp nam tử tiến vào, liền hành lễ: "Thần thiếp thỉnh an Hoàng Thượng."

Ta kinh ngạc, không ngờ lúc này hắn lại tới.

Duỗi tay đỡ Hoàng Hậu đứng dậy, hắn cười: "Thì ra Hoàng Hậu cũng ở đây, trẫm tới thật trùng hợp."

Hoàng Hậu ngẩn ra, nghe hắn nói tiếp: "Doanh Nhi vào cung, vốn muốn tìm nàng trò chuyện, lại nghe nói nàng không ở Quan Sư Cung.

Hiện tại có lẽ muội ấy đã chạy tới Úc Ninh Cung."

"Vậy sao?

Vậy...

Thần thiếp liền qua Úc Ninh Cung, miễn cho muội ấy không tìm thấy thần thiếp."

Hoàng Hậu hiền huệ hành lễ, sau đó cùng Thiển Ca rời đi.

Nguyên Thừa Hạo còn chưa gỡ đế quan xuống, xem ra là vừa hạ triều liền tới đây.

Nhíu mày, ta nhịn không được mà hỏi: "Hôm nay Hoàng Thượng không cần qua Ngự Thư Phòng sao?"

Hắn ngồi xuống, thấp giọng: "Đương nhiên đi, có điều ái phi của trẫm vừa sinh non, trẫm đau xót hài tử đã mất, theo lý nên đến Thủy Yên Các hỏi thăm."

Ta bị hắn nói tới cảm thấy quẫn bách, nơi này chỉ có hai người ta và hắn, những lời này, hắn không nhất thiết phải nói.

"Đúng rồi, trẫm tới, còn để ban thưởng cho nàng.

Thường Cừ."

Hắn cao giọng gọi.

Thường công công vội tiến vào, trong tay cầm đạo thánh chỉ màu vàng chói lọi.

Ta kinh hãi, lại nghe hắn nói: "Không cần đứng dậy tiếp chỉ, nằm đi."

Hắn đưa mắt nhìn, Thường công công vội mở ra, bắt đầu đọc: "Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết.

Tiệp Dư Cung thị, ôn nhu hiền thục, rất được lòng trẫm, nay tiến vị Chiêu Nghi, ban cư Hinh Hòa Cung, khâm thử!"

"

Thường công công dường như rất cao hứng, gã tới gần, cẩn thận đặt thánh chỉ bên cạnh ta, lại nói một câu "Chúc mừng nương nương" mới lui xuống.

Ta ngơ ngẩn nhìn đạo thánh chỉ kia, nhất thời không phản ứng kịp.

Đây, chính là luận công ban thưởng mà Nguyên Thừa Hạo đã nói.

Hắn ho một tiếng, hỏi: "Sao hả?

Không vui?

Cảm thấy trẫm ban thưởng còn ít?

Vàng bạc châu báu, nàng hẳn cũng không thiếu."

Ta không khỏi cả kinh, vàng bạc châu báu, ta hẳn không thiếu, lời này sao lại khiến ta nhớ tới đống ngân phiếu An Kỳ Dương cho ta?

Nhìn nam tử trước mặt, hắn vô cùng bình tĩnh, không thể nhìn ra cái gì.

Có lẽ, chỉ là ta nghĩ nhiều.

Hắn đã đứng dậy: "Ngày mai dọn qua Hinh Hòa Cung đi.

Trẫm còn phải qua Ngự Thư Phòng, trước hồi cung thay xiêm y đã."

"Hoàng Thượng..."

"Hả?"

Hắn quay đầu.

Ta đột nhiên sửng sốt, vì sao lại gọi hắn, ta cũng không rõ, chỉ là buột miệng mà thôi.

Thấy hắn xoay người nhìn mình, ta cư nhiên ma xui quỷ khiến mà nói: "Đế Cơ, rất tốt."

Cách ngọc châu, ta rõ ràng thấy hai mắt hắn hiện lên ý giận, qua một lát, thế nhưng lại nói: "Đa tạ."
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 43: Chúc mừng


Một câu "Đa tạ" của hắn thế mà khiến ta nhất thời nghẹn lời.

Rõ ràng, ta vẫn còn giận hắn, vì sao còn muốn nói hắn biết chuyện của Đế Cơ?

Mà hắn nghe xong, sao lại nói "Đa tạ"?

Đáy lòng hoảng loạn mà nghĩ, thời điểm hoàn hồn, nam tử trước mặt đã rời đi, chỉ còn lại cánh cửa mở rộng.

Than nhẹ một tiếng, ta nghĩ mình điên thật rồi.

Vân Mi tiến vào trông rất vui vẻ, nắm lấy tay ta, cười nói: "Hoàng Thượng tiến vị cho Nhị tiểu thư, thật tốt!

Nhị tiểu thư, người thật thông minh."

Ta cũng cười theo, ta chỉ muốn giúp bản thân và Vân Mi thoát tội, căn bản không ngờ hắn sẽ mượn việc an ủi ta 'sinh non; mà gia phong.

Chiêu Nghi, đứng đầu cửu tần.

A, hiện giờ vì Diệp Phi, Thái Hoàng Thái Hậu cũng không dám ngăn cản Nguyên Thừa Hạo hạ đạo thánh chỉ này.

Vân Mi nhìn ta, chậm rãi thu lại ý cười, nhỏ giọng: "Nô tỳ biết trong lòng tiểu thư có tâm sự, nô tỳ chỉ cầu xin người suy nghĩ cho bản thân một chút.

Hôm qua, nếu Hoàng Thượng không giúp người, trong hậu cung này, ai sẽ giúp người?

Chuyện của Đại tiểu thư người luôn canh cánh trong lòng, nô tỳ biết, nhưng...

Nô tỳ thật sự cảm thấy người làm đủ nhiều rồi."

Nàng đột nhiên quỳ xuống, "Vân Mi là nô tỳ, không nên nhiều lời.

Chỉ là nếu không nói ra, trong lòng Vân Mi rất khó chịu."

Ta ngơ ngẩn nhìn tỳ nữ bên dưới, mười ngón tay buộc chặt.

Hôm qua, nếu Nguyên Thừa Hạo không giúp, ai sẽ giúp ta?

Lời này, đáy lòng thầm tự hỏi, bỗng nhiên rùng mình, chuyện này, ta thật sự chưa từng nghĩ tới.

Thì ra, một khắc bước vào thâm cung, mọi thứ đối với ta đều lạ lẫm.

Giờ phút này, chỉ có Vân Mi.

Nhưng nàng chẳng qua chỉ là một tỳ nữ nhỏ nhoi, đôi khi, còn cần ta bảo hộ.

Nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại: "Vân Mi, ngươi đứng lên đi."

"Nhị tiểu thư."

"Đứng lên, lời ngươi nói, ta đều hiểu."

Vân Mi lúc này mới cười đứng lên, lại hỏi ta có muốn nghỉ ngơi không.

Ta lắc đầu, chỉ là giả bệnh mà thôi, mọi người ai cũng đều cho rằng ta thật sự bị bệnh.

Bỗng nhiên nghĩ tới một chuyện.

Ta vội kéo tay nàng, hỏi: "Vân Mi, thời điểm biểu thiếu gia cho ngươi ngân phiếu, có ai trông thấy không?"

Ta chỉ là bỗng dưng nhớ tới lời Nguyên Thừa Hạo nói.

Vân Mi nghi hoặc nhìn ta, qua một lát, mới lắc đầu: "Không có, biểu thiếu gia lén đưa cho nô tỳ, đang êm đẹp sao Nhị tiểu thư lại hỏi?"

Ta cười: "Không có gì, chỉ là thuận miệng thôi."

Nàng cũng "Vâng" một tiếng, không hỏi gì thêm.

Buổi chiều, tin tức ta được sắc phong Chiêu Nghi truyền khắp hậu cung.

Các phi tần sôi nổi tới chúc mừng, Vân Mi lấy lý do ta đã nghỉ ngơi mà thoái thác.

Chỉ có Hoàng Hậu và ngồi một lát, Diêu Phi vì phải ở cùng Đế Cơ, cũng chỉ phái người tới chúc mừng.

Diệp Phi không tới, Đường Tiệp Dư cũng không tới.

Đây là sự tình sớm đã đoán trước.

Mà ta lại cảm thấy, Diệp Phi trở lại vị trí cũ là chuyện sớm muộn.

Không vì nguyên nhân nào khác, chỉ vì nàng cũng là nữ nhi Diệp gia.

Niên Tần tới, bên ngoài đã tan từ lâu, nàng cuối cùng cũng vào, mà ta, rất có hứng thú nói chuyện với nàng.

Hôm nay nàng vận một bộ y phục vàng nhạt, tóc đen búi tóc bình thường, bên cạnh vẫn dẫn theo cung nữ tên Vô Song kia.

Tiến vào, nàng theo quy củ mà hành lễ.

Ta kêu nàng ngồi xuống, nàng chỉ thấp đầu, nhìn chằm chằm dưới đất.

Ta nhìn nàng, hỏi: "Niên Tần nếu đã không muốn tới, sao phải ép buộc chính mình như vậy?"

Nàng nghe xong, không khỏi kinh hãi, cuống quít đứng dậy quỳ xuống: "Tần thiếp không dám."

Nàng thật nhát gan, lại yếu đuối.

"Hiện giờ đã vào cung rồi, mọi chuyện không cần nghe theo kẻ khác."

Ta vừa dứt lời, nàng liền ngước mắt, hai hàng lệ dọc theo gương mặt trượt xuống...
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 44: Quận mã


Chẳng qua chỉ một câu đơn giản, lại khiến nàng nghẹn ngào không thôi.

Ta không biết nàng vào cung đã khiến nàng ủy khuất nhiều như vậy.

Ba năm, nàng không thổ lộ, cũng không có người để nàng thổ lộ.

Mà ta, là người có thể khiến nàng nói hết sao?

Không, ta không dám xác định.

Vô Song sợ hãi, nhấp môi, cuối cùng lại không nói gì, chỉ cầm khăn tiến lên, giúp nàng lau nước mắt.

Mà nàng, trong lúc lơ đãng, hốc mắt đã đỏ.

Thật lâu, tâm tình mới dần hồi phục, tự đưa tay lau khóe mắt, nàng nói giọng khàn khàn: "Tần thiếp thất thố, khiến nương nương chê cười."

Ta lắc đầu.

Nàng đã đứng lên, nhỏ giọng: "Tần thiếp quấy rầy nương nương lâu rồi, xin về trước, nương nương nghỉ ngơi đi."

Dứt lời, nàng hành lễ với ta, mới cung kính lui ra ngoài.

Ánh mắt dõi theo thân ảnh gầy nhỏ kia, trong lòng, lại trăm mối ảm xúc ngổn ngang.

Vân Mi nhịn không được mà hỏi: "Nhị tiểu thư, sao Niên Tần tiểu chủ lại khóc?"

Vì sao...

Vì quá nhiều chuyện!

Nàng bất đắc, nàng ủy khuất, cuộc đời nàng không thể thoát khỏi gông xiềng.

Kỳ thật, ta cũng giống như nàng, bởi vì, ta không thể buông xuống chuyện của tỷ tỷ.

Vân Mi đi đóng cửa, lúc này đã gạt qua chuyện của Niên Tần, chỉ hỏi: "Người nói hôm nay Hoàng Thượng có tới không?"

Hơi ngẩn ra, ta lắc đầu, nhưng trong lòng lại rõ ràng, nếu hắn đã có thể vừa hạ triều vội vàng tới đây thăm ta, như vậy đêm nay, chắc chắn sẽ tới.

Rốt cuộc trong hậu cung hiện tại, ta là phi tử được sủng ái, còn vừa sinh non, cần hắn an ủi.

Vân Mi lại nói: "Nô tỳ thật hi vọng Hoàng Thượng sẽ tới."

Nha đầu này, tâm tư của nàng, ta biết.

Ngước mắt nhìn nàng, ta thấp giọng: "Đi lấy sách tới dạy ta thêm mấy chữ đi."

OoOoO

Hai người ở trong phòng cả buổi trưa, tới chạng vạng, nghe bên ngoài truyền tới động tĩnh, có cung nữ vào bẩm báo nói Chỉ Doanh quận chúa tới.

Không ngờ ngờ ấy còn chưa xuất cung, ta vội gọi người mời vào.

Vân Mi thu dọn đồ trên giường, nhanh chóng ra ngoài tiếp đón.

Ta kéo chăn, nửa nằm trên giường.

Thấy Nguyên Chỉ Doanh vào, ta khẽ cười, nhưng chỉ cái chớp mắt, nụ cười trên mặt liền cứng đờ.

Buổi sáng, Nguyên Thừa Hạo chỉ nói Chỉ Doanh quận chúa vào cung, lại không ngờ, thì ra An Kỳ Dương cũng tới.

Sau lần từ biệt ở Du Châu, ta xem như vẫn chưa gặp hắn, lần trước, khoảng cách quá xa, chỉ có thể nhìn hắn vài lần.

Sắc mặt hắn có chút ảm đạm, nhưng vẫn tươi cười sáng lạn với ta.

Chỉ Doanh quận chúa thân mật kéo cánh tay hắn đi tới, hành lễ với ta, lúc này mới nói: "Hôm qua nghe nói nương nương xảy ra chuyện, hôm nay mới đến thăm, mong nương nương đừng để trong lòng."

"Sao có thể?"

Ta vội lắc đầu.

Vân Mi vội lấy ghế dựa tới cho họ.

Chỉ Doanh quận chúa kéo An Kỳ Dương ngồi xuống, ánh mắt hắn trước sau đều chưa từng dời khỏi mặt ta, nhịn không được mà hỏi: "Nương nương đã khá hơn chưa?"

Hắn không còn gọi ta 'A Tụ', đã học theo người khác gọi ta 'nương nương', nhất thời ta không kịp thích ứng.

Cười với hắn: "Không sao, biểu thiếu gia không cần lo lắng."

Hắn có lẽ cũng cho rằng ta thật sự sinh non.

Chỉ Doanh công chúa bật cười: "Hai người thật là, nương nương hiện giờ đã là Chiêu Nghi tôn quý, sao còn gọi Kỳ Dương là 'biểu thiếu gia'?

Nếu để Hoàng Thượng nghe thấy thì làm sao cho phải đây?"

Ta kinh hãi, để Nguyên Thừa Hạo nghe thấy, ta đúng là làm thân phận hắn ban cho thấp đi vào vài phần.

Không khỏi quẫn bách.

Nàng lại làm như không có chuyện gì mà chuyển hướng An Kỳ Dương, cười hỏi: "Kỳ Dương, chàng nói xem có đúng hay không?"

"Doanh Nhi, đừng nháo, để nương nương chê cười."

Hắn đẩy nàng ra.

Nàng lại ôm chặt cánh tay của hắn, cười nói: "Không nháo, chàng là quận mã của ta, nương nương không phải không biết."

Đúng vậy, quận mã, ta nên sửa miệng gọi hắn 'Quận mã'.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 45: Ngân phiếu


Vân Mi tới dâng trà, Chỉ Doanh lại xua tay, nói: "Không uống, vừa uống ở chỗ Thái Hoàng Thái Hậu, giờ phút này một chút cũng không khát."

Hai mắt nàng sáng lên nhìn An Kỳ Dương, hỏi, "Kỳ Dương muốn uống không?"

Hắn cũng lắc đầu.

Vân Mi gật đầu, gác chung trà lên bàn, lui sang một bên.

Nguyên Chỉ Doanh luôn nắm tay hắn, ở bên cạnh hắn, nàng cười rất chân thật, đó là nụ cười của hạnh phúc, ta nhìn ra.

Hắn không né tránh, nhưng lại có vẻ bất đắc dĩ.

Ngồi một lát, bên ngoài lại có cung nữ tiến vào, bẩm báo: "Quận chúa, Thiển Ca cô nương bên cạnh Hoàng Hậu nương nương tới, nói người làm rơi đồ trong cung của Hoàng Hậu nương nương, mời người qua đó lấy."

Nguyên Chỉ Doanh nhíu mày, ta cũng cảm thấy kỳ quái, nếu đã rơi đồ, vì sao không kêu Thiển Ca đưa tới, lại muốn nàng ấy tự mình đi một chuyến?

"Còn không đi?

Đừng để Hoàng Hậu nương nương chờ sốt ruột."

An Kỳ Dương nhắc nhở.

Nàng hoàn hồn, có chút tức giận, cắn răng: "Kỳ Dương, xem chuyện tốt chàng làm kìa!

Đồ đâu, đưa cho Thiển Ca mang về là được."

Hăng buông một tay: "Thứ gì?"

"Kỳ Dương!"

Nàng cao giọng.

"Quận chúa...

Quận chúa, Thiển Ca cô nương nói Hoàng Hậu nương nương đang chờ người."

Cung nữ lại thúc giục.

Nguyên Chỉ Doanh đứng dậy, lôi kéo hắn: "Nếu như thế, cáo lui với Chiêu Nghi nương nương đi."

Hắn vẫn ngồi im, ngước mắt cười nói: "Hoàng Hậu nương nương đâu phải gọi ta, hơn nữa, hôm nay mệt rồi, ta ở chỗ này của Chiêu Nghi nương nương chờ nàng trở về."

Nguyên Chỉ Doanh rất không vui, cung nữ bên cạnh lại thúc giục, nàng chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn mấy lần rồi ra ngoài.

Ta kinh ngạc nhìn nam tử trước mặt, hắn ngoái đầu nhìn ta, đắc ý nói: "Nàng ấy làm gì có thứ làm rơi?

Lần trước tua rua nàng ấy kết đưa cho Hoàng Hậu, Hoàng Hậu thật sự thích, muốn làm cho Hoàng Thượng một cái.

Nàng ấy vẽ lại cách hướng dẫn cho Hoàng Hậu nương nương, ta có lòng tốt giúp nàng ấy cất đi."

"Ngài vứt nó rồi."

Hắn nào có hảo ý, hắn là cố ý ném đô đi.

Thì ra Hoàng Hậu muốn lấy lòng Nguyên Thừa Hạo, nàng là Hoàng Hậu, sự tình này đương nhiên không thể nói ra, cho nên mới kêu Thiển Ca tới, nói Chỉ Doanh quận chúa có đồ làm rơi ở Quan Sư Cung, như thế, không sợ nàng ấy không quay về.

Mà An Kỳ Dương rõ ràng đang muốn đuổi nàng ấy đi.

"Cũng không tính là vứt đi, chỉ không cẩn thận mà thôi, có lẽ trên đường nàng ấy đi sẽ nhặt lại được."

Hắn híp mắt cười, đứng lên, vô cùng tự nhiên mà ngồi ở mép giường, lại nói, "Ngày hôm qua làm ta sợ muốn chết, thật sự sợ ngươi xảy ra chuyện."

Tim đột nhiên đập nhanh hơn, Vân Mi thức thời lui ra ngoài, canh giữ bên cửa.

"Ta...

Ta không sao."

Không thể nói hắn biết chuyện ta ngụy trang mang thai, sự tình trong cung, hắn vẫn là biết càng ít càng tốt.

Huống hồ, Nguyên Thừa Hạo không chạm vào ta, đó là ước định giữa ta và ngài ấy.

Hắn gật đầu, dường như suy nghĩ hồi lâu, mới nói: "Tuyển tú, sắp bắt đầu rồi."

Ta biết hắn muốn nói gì.

Bất đắc dĩ mà cười: "Hôn sự của tỷ tỷ xảy ra vấn đề, ta biết, ta cũng không nghĩ được cách."

"Không có cách nào hết."

Hắn lắc đầu, "Trừ phi, muội ấy chết."

Lời hắn nói khiến ta nhịn không được mà rùng mình.

"Tỷ ấy không thể..."

"Muội ấy sẽ không, yên tâm."

Hắn đè hai vai ta lại, ý bảo ta đừng kích động, "Muội ấy không biết vì lần đào tẩu đó mà ngươi phải vào cung, muội ấy vẫn luôn tự trách, không có cơ hội nói một câu xin lỗi với ngươi."

Cánh mũi chua xót, nước mắt lập tức rơi ra.

"Nhìn ngươi xem, chỉ có chút tiền đồ."

Hắn khẽ cười, nhưng trong mắt lại mang theo đau lòng.

Nâng tay, hắn giật mình, lại buông xuống, nói, "Bổn thiếu gia rất mệt, tay cũng nâng không nổi."

Ta nhịn khóc, lại cười, vội lau khô khóe mắt, cúi người, từ dưới giường lấy ra hộp đựng ngân phiếu kia.

"Làm gì?"

Hắn hỏi.

Ta lấy ra, đưa cho hắn: "Ngân phiếu của ngài."

"Đây là cho ngươi."

Hắn nhìn ta.

"Trả ngài."

Nhét vào lòng hắn, ta cắn răng nói, "Nếu để quận chúa biết ngài cho ta nhiều tiền như vậy, nhất định không tha cho ngài!"

Hắn cau mày: "Nào có đồ đã đưa đi lại lấy về?

Có điều nếu ngươi đã khăng khăng trả ta, ta nhận lại vậy.

Chỉ là, ngân phiếu này cho ngươi để tìm trợ giúp trong cung, hiện tại ngươi đã trả ta, như vậy, ta nể tình chồng ngân phiếu này, vào triều làm quan."
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 46: Thuận tiện


Nể tình chồng ngân phiếu này, vào triều làm quan...

An Kỳ Dương, hắn rốt cuộc có biết mình đang nói gì không?

Trừng mắt nhìn hắn, sau một lúc lâu, ta thô lỗ cướp lấy ngân phiếu trong lòng hắn về.

Hắn đau tới nhíu mày, lại cười hỏi: "Sao hả?

Đổi ý nhanh như vậy?"

Không phải đổi ý, là sợ.

Sợ hắn thật sự nể tình chồng ngân phiếu này, làm những việc ta không muốn nhìn hắn.

Thấy hắn theo bản năng xoa xoa cổ tay, ta chột dạ hỏi: "Biểu thiếu gia vẫn ổn chứ?"

Ta đúng là quên mất hắn có bệnh hoàng tử.

Hắn xua tay, thong dong nói: "Không sao, đừng nghĩ ta đáng thương như vậy.

Bổn thiếu gia là Thừa Tướng công tử cao cao tại thượng, nhiều người hầu hạ, chút bệnh này không đáng là gì."

Bất giác cười, ta nào cảm thấy hắn đáng thương chứ?

"Còn chưa chúc mừng ngài và quận chúa."

"Chẳng có gì đáng chúc mừng cả, để xem ta trị bảo nàng ấy thế nào."

Hắn híp mắt nhìn ta.

Ta tin, Chỉ Doanh quận chúa ở trước mặt hắn rất dịu dàng, từ một khắc nhìn thấy tua rua nàng nàng kết ở chỗ Hoàng Hậu, tình yêu nàng dành cho hắn, ta tin không chút nghi ngờ.

Sắc trời dần tối, Nguyên Chỉ Doanh vẫn chưa trở về, Vân Mi vào phòng thắp đèn.

Hắn duỗi tay tới muốn lấy đồ trong tay ta, ta theo bản năng rút tay về, hắn không khỏi bật cười: "Gấp cái gì, chẳng qua là muốn ngươi cất lại mà thôi.

Chẳng lẽ ngươi muốn ôm nó đi ngủ?"

Ta "A" một tiếng.

Cất hộp ngân phiếu ổn thỏa, hắn đứng lên, nhìn ta mà nói: "Hôm kia dượng gửi thư tới hỏi tình hình, ta cũng không kịp hỏi ngươi, chỉ trả lời tất cả đều mạnh khỏe."

Cha ta...

Hắn không nhắc tới, ta dường như cũng sắp quên, thì ra ta còn có cha.

Ta không định tha thứ cho ông ấy, cho nên chuyện của ông ấy, ta chưa từng để trong lòng

Hắn lại lấy ra một bình sứ nhỏ trong ống tay áo đưa cho ta: "Để ngươi điều trị thân mình, tuy rằng thuốc trong cung không thiếu, nhưng ta vừa vặn tiến cung, thuận tiện mang theo."

Ta đỏ mặt, hắn thật sự cho rằng ta bị bệnh.

Đang định mở miệng đạ tạ, chợt nghe Vân Mi ở bên ngoài lớn tiếng: "Nô tỳ tham kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế!"

Chết, sao ta lại quên Nguyên Thừa Hạo sẽ đến chứ?

Chỉ Doanh quận chúa còn chưa trở về, để Nguyên Thừa Hạo thấy ta và An Kỳ Dương ở trong phòng...

Còn đang suy nghĩ, An Kỳ Dương đã đứng lên, ta vội vuốt phẳng mép giường.

Nguyên Thừa Hạo đã tới, chỉ có một mình, không dẫn theo Thường công công.

"Tham kiến Hoàng Thượng."

An Kỳ Dương hành lễ với hắn.

Hắn ngẩn ra, nhíu mày hỏi: "Quận mã...

Sao lại ở đây?"

Ta vội nói: "Quận mã cùng quận chúa tới, mới ngồi một lát, Hoàng Hậu nương nương phái Thiển Ca tới mời quận chúa qua Quan Sư Cung, nói...

Không tiện để quận mã đi cùng."

"Vậy sao?"

Hắn nhíu mày, ngồi xuống, "Ở lại Thủy Yên Các là tiện?"

Nói rồi, hắn lại đứng lên, đổi lại ngồi ghế dựa gần ta một chút.

Ta bị hắn làm cho nghẹn lời, xác thật, vô luận thế nào cũng không phải cái cớ hợp lý.

"Không phải tiện thể, là thuận tiện."

Ngoài cửa truyền tới giọng Nguyên Chỉ Doanh.

Ta theo bản năng ngẩng đầu, thấy nàng vội vàng tiến vào, thấy An Kỳ Dương vẫn còn quỳ dưới đất, bước chân càng nhanh hơn, tiến lên dìu hắn đứng dậy, hỏi, "Không sao chứ?"

Thấy An Kỳ Dương gật đầu, nàng mới xoay người hành lễ với Nguyên Thừa Hạo: "Thỉnh an Hoàng Thượng, Hoàng Thượng thật là keo kiệt, vừa gặp liền lấy chàng xả giận.

Nhiều ngày vội vàng chuẩn bị hôn sự, Kỳ Dương mệt muốn chết, hôm nay Doanh Nhi kéo chàng vào cung đi tìm Thái Hoàng Thái Hậu trò chuyện, giờ phút này đau lòng cho chàng, muốn chàng ở đây nghỉ ngơi, quên mất chuyện tốt của Hoàng Thượng.

Hiện tại, Doanh Nhi bồi tội với ngài không phải được rồi sao?"

Nguyên Thừa Hạo cười như không cười mà nói: "Muội đây là bề ngoài nhận lỗi, nhưng bên trong thì đang âm thầm chỉ trích trẫm."

"Làm sao Doanh Nhi dám?"

Nàng không hề sợ hãi.

"Muội thật đúng là giống vương huynh của mình, thôi, đừng quấy rầy Sinh Nhi nghỉ ngơi, không có việc gì thì trở về đi."

Hắn phất tay.

Nàng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vội kéo An Kỳ Dương cáo lui.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 47: Hôn ta


Thở phào nhẹ nhõm.

Hắn đã đứng dậy, đi tới mép giường, cúi đầu chăm chú nhìn ta: "Trẫm thật không ngờ thì ra quan hệ giữa nàng và An Kỳ Dương lại tốt như vậy."

'

Ta bị hắn nói tới trở nên hồ đồ, thấy lòng bàn tay hắn lướt qua mép giường, chậm rãi ngồi xuống: "Quận mã, là phu quân của quận chúa, không phải phu quân của nàng.

Nơi này, ngoại trừ trẫm, không thể có nam nhân thứ hai ngồi, biết chưa?"

Ta lúc này mới bừng tỉnh.

Nghĩ lại khi nãy ban đầu hắn ngồi ở ghế bên ngoài, sau lại thay đổi.

Ta cho rằng, hắn muốn ngồi gần một chút, thì ra, ý của Túy Ông không phải ở rượu, hắn chỉ là muốn thử độ ấm của hai cái ghế đi.

An Kỳ Dương không có khả năng đứng nói chuyện với ta cả buổi, như vậy chỉ có thể là...

Nguyên Thừa Hạo, hắn khôn khéo như hồ ly.

"Trẫm đồng ý không chạm vào nàng, nhưng không đồng ý nàng có thể quang minh chính đại thân cận với nam nhân khác."

Hắn nói thật bình tĩnh, khóe miệng còn cong lên ý cười ôn hòa.

Nụ cười khác thường này, ôn hòa đến trái tim rét run, ta biết, hắn đang tức giận.

Nhưng ta và An Kỳ Dương, chẳng qua chỉ nói chuyện một lát mà thôi, hắn tội gì phải tức giận?

"Vì thể diện?"

Ta ngước mắt hỏi.

Hắn liền nhíu mày: "Đừng thử trẫm."

Giật mình, ta vội nói: "Ngài ấy là người quận chúa thích."

Hắn lại ngồi gần hơn một chút, thấp giọng: "Trẫm biết, nếu không, vừa rồi thời điểm ngồi ở ghế dựa bên kia, trẫm đã giết An Kỳ Dương."

Ta thật sự sợ hãi, gần vua như gần cọp, hắn là hoàng đế, muốn giết người, ai cũng không thể ngăn cản.

"Hoàng Thượng đừng quên, ngài ấy còn là Thừa Tướng công tử."

"Thiên tử phạm pháp tội như thứ dân, huống chi, là An Kỳ Dương câu dẫn nữ nhân của trẫm."

"Thần thiếp và quận mã thanh thanh bạch bạch!"

Cái gì là An Kỳ Dương câu dẫn ta?

Hắn là hoàng đế, lời này cũng nói bậy được sao?

Hắn không nói, lại đột nhiên cúi người, hôn lên môi ta.

"Ưm..."

Theo bản năng đưa tay đẩy ra, liền bị bàn tay to lớn của nam tử giữ chặt, đầu lưỡi linh hoạt tiến vào.

Ta mở to hai mắt nhìn hắn, hắn lại dứt khoát nhắm hai mắt, đầu lưỡi trêu chọc, thâm nhập...

Hắn đúng là tay phong nguyệt già đời, ta bị hắn giam cầm, chỉ có thể thở dốc.

Mùi Long Tiên Hương bao trùm, ta ngửi tới choáng váng.

Hắn vẫn bá đạo hôn ta, ta nhịn không được mà rên rỉ, thanh âm nhỏ như tiếng mèo kêu.

Tay hắn thoáng thả lỏng, chậm rãi di chuyển tới eo ta, dùng sức giữ chặt, ép thân thể ta kề sát lồng ngực hắn.

Bắt đầu khẩn trương, tim cũng theo đó mà đập loạn nhịp.

Hắn hôn rất sâu, dường như khiến ta không thể hít thở, đưa tay nắm chặt long bào của hắn, định đẩy hắn ra, lại phảng phất không có sức lực.

Hắn như ý thức được, rời cánh môi đi, nhìn ta, bật cười: "Gầy yếu như vậy, quả thật không thích hợp hầu hạ trẫm."

Thở hổn hển, ta tức giận chất vấn: "Ngài là hoàng đế, chính mình nói gì chẳng lẽ không nhớ rõ sao?"

Dứt lời liền run rẩy, bởi vì lời ta nói, rất có khả năng sẽ chọc hắn tức giận.

Lại không ngờ, hắn chỉ nói: "Trẫm chỉ đồng ý giữ lại thủ cung sa cho nàng, chưa từng hứa không thể hôn nàng."

Không tin mà nhìn hắn, Nguyên Thừa Hạo, hắn thế mà...

Ưm...

Nhíu mày, vốn vừa ngủ một giấc, cơn đau bụng lại kia lại tới.

"Sinh Nhi?"

Hắn cau mày gọi.

Ta không để ý tới hắn, chỉ khom người.

Hắn chần chờ, nhích người ngồi gần lại, bàn tay duỗi tay vào trong chăn.

Ta kinh hãi, theo bản năng muốn bắt lấy tay hắn, cũng không biết hắn dùng thủ đoạn gì, ta rõ ràng đã bắt được, cư nhiên vẫn để hắn tránh đi.

Cuống quít chuyển động thân mình, bàn tay của hắn đã dán lên bụng ta.

Mà lòng bàn ta của hắn, thế nhưng lại rất nóng, thật thoải mái.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 48: Đắc ý


Xấu hổ ngồi trên giường, ta rụt người muốn trách đi, vô tình chạm đến người hắn, nhiệt độ rất bình thường.

Như vậy, chỉ có thể là hắn truyền nội lực qua lòng bàn tay.

"Hoàng Thượng cho rằng làm thế có thể lấy lòng thần thiếp sao?"

Ta không phải hài tử ba tuổi, khi dễ ta, rồi cho ta đường ngọt.

Hắn thế mà hỏi lại: "Nàng chắc chắn lúc này trẫm không phải đang chiếm tiện nghi của nàng?"

Trái tim đột nhiên thắt chặt, ta quẫn bách không biết nên nói gì mới tốt.

Hắn lại nói: "Trẫm còn cần nàng phối hợp diễn kịch."

Chớp mắt liền nói chuyện nghiêm chỉnh, có điều nghe hắn nói thế, lòng ta ngược lại càng thêm kiên định.

Nghiêng đầu nhìn nam tử bên cạnh, ta hỏi: "Vậy...

Thần thiếp vẫn quan trọng đối với Hoàng Thượng, đúng không?"

Đôi mắt đen nhánh kia nhìn qua, nhấp môi: "Việc đó, không cần nhắc lại."

Nghẹn lời, ta còn chưa nói, hắn đã hiểu rõ.

Ta cắn răng: "Cho dù thần thiếp chết, ngài cũng không mất cái gì."

Dùng mạng của ta làm tiền cược.

"Chưa chắc, nếu nàng chết, trẫm còn có thể phạt Diệp Phi nặng hơn, có điều..."

Dừng lại, hắn tiếp tục, "Dùng mạng của nàng để đổi, hình như không đáng."

Ta hít một hơi thật sâu, tận lực làm tâm tình của mình bình tục.

Tất cả, hắn nói đều quá bình tĩnh, phân tích càng thấu triệt.

Trong lòng thầm tính toán, nhưng rốt cuộc, ta không có lý do cùng hắn làm giao dịch.

Huống chi, ta lại cảm thấy không thể có chuyện gì có thể làm hắn từ bỏ tỷ tỷ.

Hắn vẫn luôn nói, Cung Khuynh Nguyệt sẽ không quên hắn, đây là có ý gì?"

Muốn hỏi, lời đến bên miệng, bỗng nhiên nghe hắn hỏi: "Còn đau sao?"

Mặt nóng lên, tâm tư theo đó mà hỗn loạn, ta nắm chặt chăn đệm, nhẹ giọng đáp: "Đau."

Kỳ thật cũng không đau như vậy, chỉ là một khắc vừa rồi, đột nhiên cảm thấy rất đau.

Nghĩ đến, thật đúng là bị hắn chọc giận.

Hắn vẫn chưa buông tay, độ ấm từ nơi đó vẫn truyền đến.

Hắn không phải người thiện lương, ta, khiến hắn tiêu hao ít nội lực, trong lòng cũng đắc ý.

Cơn đau chậm rãi biến mất, ta mơ mơ màng màng thiếp đi, nghe hắn gọi: "Thường Cừ."

Cửa bị đẩy ra, có tiếng bước chân đi vào: "Có nô tài."

"Truyền khẩu dụ của trẫm, Du thái y chẩn trị bất lực, cách chức, trục xuất khỏi Thái Y Viện."

Hắn lãnh đạm nói, mà ta lại giật mình tỉnh dậy, nếu ta nhớ không sai, Du thái y chính là người Diệp Phi truyền tới Tuệ Như Cung bắt mạch cho ta.

Thường công công lãnh chỉ lui xuống.

Ta ngồi dậy, hỏi: "Hoàng Thượng trục xuất ông ấy xuất cung, không sợ có người nghi ngờ sao?"

Hắn không nhìn ta, chỉ nói: "Không giữ được long duệ, lý do này đã đủ."

Im lặng không đáp, hắn không giữ Du thái y đó ở trong cung tự có lý do của hắn.

"Người đâu, hầu hạ trẫm cởi áo."

Có cung nữ tiến vào, không phải Vân Mi, là cung nữ chuyên hầu hạ hắn.

Ta kinh ngạc: "Hôm nay Hoàng Thượng muốn ngủ ở đây sao?"

Hắn lúc này mới quay đầu, hỏi ngược lại: "Bằng không, nàng cho rằng?"

Sắc mặt hắn không phải rất tốt, ta không biết có phải vừa rồi hao tổn chân khí hay không.

Đáy lòng ẩn ẩn có một tia xin lỗi.

Khẽ cắn môi, hắn tự làm tự chịu.

Cung nữ hầu hạ hắn nằm xuống, mới nhẹ bước lui ra ngoài.

Hắn an tĩnh nằm, thật lâu sau, ta cho rằng hắn đã ngủ, lại không ngờ, hắn đột nhiên nói: "Lần đó, trẫm cho rằng nàng đã chạy thoát, không ngờ, nàng lại lần nữa trở về."

Không khỏi chấn động, lần đó?

Thời điểm ở Du Châu sao?
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 49: Ô uế


Ta không biết nên đáp thế nào, mà hắn cũng không nói chuyện nữa, chần chờ thật lâu, đành im lặng.

Thời điểm nghiêng người, vô ý chạm đến bình sứ trong lòng ngực, ta chột dạ nhìn hắn.

Hắn hỏi: "Thứ gì?"

Nhìn, hắn cũng không mở to hai mắt.

Ta không khỏi khó xử, có lẽ, vừa rồi ta và hắn thân cận như vậy hắn sớm đã phát hiện.

Nghĩ như thế, ta chỉ đành thành thật đáp: "Một lọ thuốc mà thôi."

Hắn lại hỏi: "An Kỳ Dương đưa?"

Lần nữa kinh ngạc, ta trừng mắt nhìn hắn.

Hắn lại nói: "Nàng ở Thủy Yên Các dưỡng bệnh, không thể lúc nào cũng mang theo thuốc, trẫm nói đúng không?"

"Ngài đã nói, sao có thể không đúng!"

Nắm chặt lọ thuốc trong tay.

Quả nhiên, hắn duỗi tay tới muốn đoạt lấy lọ thuốc.

"Hoàng Thượng..."

Nguyên Thừa Hạo đã mở nắp, để gần mũi ngửi ngửi, hừ một tiếng: "An Kỳ Dương thật sự cho rằng nàng bị bệnh?

Hắn ra tay cũng hào phóng, thuốc trân quý như vậy cũng cho nàng."

Nói rồi, Nguyên Thừa Hạo trả đồ cho ta.

Ta không khỏi ngơ ngẩn, An Kỳ Dương nói, thuận tay lấy.

Hắn nhắm mắt, bộ dáng thoạt nhìn rất mệt mỏi.

Ta bỗng nhiên nhớ tới công dụng của thuốc này, bật thốt lên: "Hoàng Thượng có cần dùng một viên không?"

Hắn xoay người, nhàn nhạt hai chữ: "Không cần."

Tức giận trừng mắt nhìn hắn, ta đóng lọ sứ lại, cất dưới gối: "Cũng tốt, thần thiếp luyến tiếc."

Nghe vậy, hắn bỗng dưng ngồi bật dậy, cúi đầu nhìn ta.

Ta theo bản năng kéo chặt chăn, hắn nhíu mày nói: "Trẫm ngủ không thoải mái, nàng dọn ra ngoài ngủ đi."

Nhấp môi nhìn hắn, ta cho rằng bản thân nghe lầm.

"Còn không đi?"

Ta không đi.

Nếu hắn ngủ không thoải mái, tại sao không về Càn Nguyên Cung?

Có điều, lời này ta không thể hỏi.

Nhìn hắn, ta cười nói: "Thần thiếp vừa sinh non, sao có thể rời giường?"

Có bản lĩnh thì đi nói với kẻ khác ta không phải sinh non đi!

Hắn cũng cười, thậm chí sáng lạn hơn ta, nhưng cánh môi lại tái nhợt, thoạt nhìn, hình như thật sự không thoải mái.

Quay mặt, ta sẽ không khoan nhượng với hắn, hắn lúc nào cũng muốn tỷ tỷ vào cung, ta tuyệt đối không khoan nhượng.

Không biết vì sao, ta bỗng nhiên nhớ tới 'căn bệnh kỳ lạ' trên người hắn, hít một hơi thật sâu, ta sẽ không quan tâm hắn nữa.

"Sinh Nhi, nàng diễn kịch tới nghiện rồi sao?"

"Là Hoàng Thượng nói muốn thần thiếp diễn kịch với ngài, cho nên, vở kịch này, thần thiếp sẽ tận lực diễn."

Hắn gật đầu: "Rất tốt."

Mắt thấy hắn duỗi tay xuống gối lấy lọ thuốc An Kỳ Dương cho ta, thong dong uống một viên.

Ta giật mình nhìn hắn, hắn đã nhấc chăn đẩy ra, tay ôm ngực, phun ra một ngụm máu tươi.

Tất cả đều quá nhanh, nhanh đến ta thậm chí không kịp phản ứng.

Hắn lưu loát đưa tay lau vết máu trên khóe miệng, lớn tiếng: "Người đâu."

Ta ngồi dậy, nhìn hai cung nữ tiến vào, trong đó cũng có Vân Mi.

Hắn đứng lên, chỉ vào khăn trải giường: "Chiêu Nghi nương nương làm bẩn khăn trải giường, gọi người vào đổi cái mới đi."

Mấy cung nữ đưa mắt nhìn vết máu trên khăn trải giường kia, đỏ mặt.

Ta bị hắn nói tới sững sờ, nhất thời không biết làm thế nào.

Nguyên Thừa Hạo, sao hắn có thể làm như vậy?

Cái gì là Chiêu Nghi nương nương làm bẩn khăn trải giường?

Cái này kêu ta...

Kêu ta để mặt mũi ở đâu?

"Ngây ra làm gì?

Còn không mau dìu nàng ấy ra ngoài nghỉ ngơi trước?"

Hắn nói.

Vân Mi vội lấy áo choàng khoác lên người ta, nhỏ giọng hỏi: "Nhị tiểu thư, có cần nô tỳ hầu hạ người thay xiêm y trước không?"

Trời ạ, Vân Mi, ngươi kêu ta sống thế nào đây...

[Hết quyển 2]
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Quyển 3: Trên Thiên Sơn chỉ có tuyết - Chương 1: Trêu đùa ta


Hai cung nữ kia tiến lên hỗ trợ thu dọn, Vân Mi cẩn thận đỡ ta đứng dậy.

Các nàng đã tới, ánh mắt cố ý vô tình nhìn thân dưới của ta, có điều, hiện tại ta đã khoác áo ngoài, giờ phút này thật sự không nhìn ra gì khác.

Ta chỉ là một cô nương, cư nhiên bị oan uổng chuyện mất mặt như vậy.

Thất thần mà đi về phía trước, lại quên bậc thang ở mép giường, không cẩn thận dẫm lên, cả người ta mất cân bằng mà ngã về trước.

Vân Mi sợ hãi, thân thể ta đã được nam tử ôm lấy, nghe hắn ôn nhu cười, sủng nịnh nói: "Nhìn nàng kìa?

Sao vậy?

Không còn sức sao?

Để trẫm ôm nàng."

Dứt lời, làm trò trước mặt cung nữ, hắn ôm ngang ta lên, xoay người đi đến giường nệm bên ngoài.

Nếu vừa rồi ta còn lo lắng cho hắn, giờ phút này đã không cần.

Hắn có thể nhẹ nhàng ôm ta như vậy, ngụm máu kia, chẳng qua là diễn kịch.

Vân Mi giật mình, nhưng không đi theo.

Thời điểm quay đầu, ta thấy nàng cười rất vui vẻ.

Cắn răng trừng mắt nhìn hắn, hắn vẫn tươi cười: "Sao hả?

Trẫm diễn kịch không kém hơn nàng chứ?"

Khom người, đặt ta xuống giường, thoáng chần chờ, hắn cũng leo lên.

Hai người nằm ở ghế Quý Phi, rốt cuộc vẫn có chút chen chúc.

Hắn cũng mặc kệ, cứ thế mà ngủ.

Ta tức giận: "Thần thiếp vẫn là nên đi thay y phục trước, Hoàng Thượng không sợ thần thiếp cũng làm bẩn y phục của ngài sao?"

Trước đó không phải hắn nói ta vì việc đó mà làm bẩn khăn trải giường à?

Đưa tay đẩy ngực hắn, hắn thật nặng, vững như Thái Sơn.

"Trẫm thích nàng, trẫm không ngại bẩn."

Trời...

Vân Mi lấy chăn tới, có lẽ nghe được cuộc đối thoại giữa ta và hắn, một tay che miệng, liều mạng nén cười.

Ta quẫn bách mà đỏ mặt, Nguyên Thừa Hạo sao có thể?

Hắn ôn nhu tới khiến ta cảm thấy vô sỉ.

Vân Mi đi tới, đắp chăn lên hai người chúng ta, nhỏ giọng: "Hoàng Thượng, khăn trải giường đã thay mới rồi."

Cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cung nữ của hắn, tốc độ thật nhanh.

Hắn giữ chặt ta, không hề quay đầu, chỉ nói: "Biết rồi, các ngươi lui xuống đi."

"Vâng."

Vân Mi hành lễ, hai cung nữ kia cũng đi tới hành lễ, cùng nhau lui xuống.

Cửa lần nữa đóng lại, hắn nhắm mắt, căn bản không có ý ngồi dậy, thậm chí, hô hấp cũng trở nên đều đều.

Ta kinh ngạc, thân mình bị hắn ôm, không thể động đậy, cho dù có thể xoay người, vậy nhất định cũng sẽ ngã xuống.

Cứ nằm như vậy thật không thoải mái.

Hít sâu mấy hơi, ta vốn tưởng hắn khinh thường chơi trò này với ta, xem ra, vẫn là ta sai rồi.

Hắn thật biết tra tấn người, ta chưa từng nếm thử, nhất thời quên mất thống khổ Nguyên Phi Cẩm từng chịu.

Chép kinh thư!

"Cười cái gì?"

Hắn nhắm mắt hỏi.

Ta thu lại ý cười, đáp: "Không có gì, Hoàng Thượng không về giường bên trong ngủ sao?"

Chính hắn nói hai người ngủ không thoải mái, một hai đuổi ta ra ngoài, giờ phút này, giường nệm chật hẹp như vậy, hai người ngủ càng không thoải mái.

Nghe thế, hắn mở to hai mắt, ngạc nhiên nhìn ta: "Chẳng lẽ giường nệm này nàng cũng làm bẩn?"

"..."
 
Back
Top Bottom