Khác Tình sai thâm cung ngọc nhan toái: Đại tội tù phi - Hoại Phi Vãn Vãn

Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 40: Hồi kinh


Hắn nhìn ta, bỗng nhiên khẽ cười, thấp giọng hỏi: "Chán ghét trẫm sao?"

Ta ngẩn ra, không rõ vì sao đang êm đẹp hắn lại hỏi như vậy.

Hoàn hồn, ta chậm rãi lắc đầu.

Hắn xoay người: "Vậy thì tốt."

Mắt thấy hắn muốn ra ngoài, ta vội hỏi: "Hoàng Thượng, biểu thiếu gia...

Không sao chứ?"

Nguyên Thừa Hạo thoáng dừng bước, cười trả lời: "Hắn rất tốt, trẫm đã tứ hôn cho hắn."

Tứ hôn?

Cùng Chỉ Doanh quận chúa sao?

Còn đang nghĩ ngợi, hắn đã rời đi.

Thường công công đã đứng chờ bên ngoài, thấy hắn không có ý định dừng lại, vội vã đi theo.

Vân Mi tiến vào, thấy ta vẫn ổn mới thở phào nhẹ nhõm.

Nàng lại gần, nhỏ giọng: "Nhị tiểu thư, bên ngoài đều đang bàn tán hôn sự của biểu thiếu gia và Chỉ Doanh quận chúa."

Tin tức truyền thật nhanh, hôn sự của họ chẳng qua là chuyện sớm muộn.

"Nhị tiểu thư, theo nô tỳ thấy, biểu thiếu gia đối với người..."

"Vân Mi!"

Ta vội cắt ngang, "Ngày sau đừng nói lời này nữa."

Ta biết nàng muốn nói gì, nhưng ta và An Kỳ Dương căn bản không có khả năng.

Trước kia, hắn là Thừa Tướng công tử cao cao tại thượng, mà ta chẳng qua là một nha hoàn của Cung phủ.

Hiện tại, hắn sắp trở thành quận mã, mà ta sẽ trở thành nữ nhân của Hoàng Thượng.

Ta và An Kỳ Dương, từ lúc bắt đầu, chưa từng có khả năng.

Nhìn sắc mặt của ta, Vân Mi thức thời ngậm miệng.

Một đêm này kỳ thật không hề bình tĩnh.

Hôm sau, Vân Mi tới hầu hạ ta xuống giường, kỳ thật ta sớm đã tỉnh.

Thời điểm ra ngoài, không nhìn thấy An Kỳ Dương, chỉ thấy Thừa Tướng ở xa xa.

Nếu ta là Thừa Tướng, ta cũng sẽ coi chừng An Kỳ Dương thật chặt, không cho hắn tiếp cận ta.

Nguyên Phi Cẩm rốt cuộc cũng thức thời không tới đây nữa.

Đội ngũ tới kinh thành đã là cuối tháng bảy.

Đây là lần đầu tiên ta tới kinh thành, lần đầu nhìn thấy hoàng cung, vẫn còn nhớ khi đó ở Cung phủ, mỗi lần An Kỳ Dương từ kinh thành tới Du Châu, bọn nha hoàn trong phủ đều quấn lấy hắn hỏi chuyện trong cung.

Các nàng luôn cho rằng, nơi này có thể giúp tất cả nữ nhân đạt được nguyện vọng.

Sau bức tường thành này, những nữ tử mặc hoa phục đó, mỗi người đều là quý nhân, hưởng không hết vinh hoa phú quý.

Mà ta hiện tại đứng ở nơi này, trong lòng lại không hề hưng phấn.

Bên tai lại văng vẳng lời Nguyên Thừa Hạo nói đêm đó, thậm chí, trong lòng vẫn cảm thấy mất mát.

Nguyên Thừa Hạo qua Úc Ninh Cung thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu, Thường công công dẫn ta tới Sồ Viện, cố tình chọn nơi an tĩnh cho ta, lại phái thêm hai cung nữ tới hầu hạ.

Lúc ra cửa, gã còn không quên dặn dò ta ngàn vạn không được đi loạn trong cung.

Kỳ thật lời này, không cần hắn nói, ta cũng biết.

Sồ Viện, là nơi an bài cho tú nữ lúc tuyển tú, hiện tại tuyển tú chưa bắt đầu, nơi này vô cùng quạnh quẽ.

Sợ là ngoại trừ ta, nơi này không còn ai.

Đứng bên cửa sổ, nghe có người đẩy cửa tiến vào, là hai cung nữ kia.

Gặp ta, họ cung kính hành lễ, gọi ta một tiếng "Tiểu chủ".

Ta gật đầu, lúc này các nàng mới gác đồ trong tay trên bàn, một người trong số đó nói: "Tiểu chủ hiện tại đã vào cung, nên thay xiêm y bên ngoài ra, để chúng nô tỳ hầu hạ người."

Nói rồi, nàng tới gần dìu ta.

Ta không khỏi giật mình: "Phải thay ngay lúc này sao?"

Nàng cười gật đầu: "Vâng, nếu không, để cô cô nhìn thấy, lại mồm mép."

Vừa lúc Vân Mi tiến vào, cười nói: "Tạ hai vị tỷ tỷ, tiểu thư nhà ta vẫn chưa quen thuộc, vẫn là để ta."

Nàng cầm một bộ y phục trên bàn, tới gần dìu ta.

Ta cảm kích nhìn Vân Mi, hai cung nữ kia nhìn nhau, phảng phất có chút xấu hổ.

Vân Mi vừa dìu ta vào trong, bên ngoài lại có người lớn tiếng: "Hiền Phi nương nương giá lâm!"
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 41: Hiền Phi


Nao nao, không ngờ lại nhanh như vậy đã có người chú ý tới ta.

A, khẽ cười, sao lại không thể?

Ta là nữ tử Hoàng Thượng khâm điểm vào cung, khác hẳn những người chờ tuyển tú.

Hiện tại, đôi mắt của nhóm phi tần hậu cung e rằng đều đang nhìn ta chằm chằm

Hai cung nữ vội xoay người mở cửa.

Vân Mi nhỏ giọng: "Nhị tiểu thư, Hiền Phi nương nương là cháu gái nhà ngoại của Thái Hoàng Thái Hậu."

Ta gật đầu, xem ra chuyện ta dặn dò, Vân Phi xử lý rất nhanh.

Thân thích của Thái Hoàng Thái Hậu, thảo nào mọi người đều còn quan sát, chỉ có mình nàng dám tới.

Ổn định tâm trạng mà ra ngoài, ta quỳ xuống hành lễ: "Nô tỳ thỉnh an Hiền Phi nương nương."

Nữ tử kia đi tới trước mặt ta mới dừng lại, thanh âm ôn nhu từ đỉnh đầu truyền tới: "Đa lễ như vậy làm gì?

Người đâu, còn không dìu nàng ấy đứng lên."

"Tạ nương nương."

Vân Mi đỡ ta đứng dậy, Hiền Phi cười nói: "Hoàng Thượng mới hồi cung, đi đường hẳn mệt mỏi, nói chuyện với Thái Hoàng Thái Hậu một lát còn phải qua Ngự Thư Phòng.

Khó có được chính miệng Hoàng Thượng nói muốn phong muội làm Uyển Nghi, cho nên Thái Hoàng Thái Hậu đặc biệt phái bổn cung đến xem, hi vọng cung nhân bên dưới không chậm trễ muội."

Tay nàng chậm rãi vỗ vỗ mu bàn tay ta, lời nói ôn nhu, quả nhiên đoan trang hiền huệ.

Vòng ngọc phỉ thúy trên tay càng tôn lên bàn tay mềm mại trắng nõn của nữ tử, ta nói câu cảm tạ, hơi ngước mắt, liền thấy nàng khẽ cười, ánh mắt sáng lên, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, nói: "Có thiếu thứ gì cứ nói với bổn cung, Hoàng Thượng thương muội, cũng khó trách Thái Hoàng Thái Hậu phân phó bổn cung tới gặp ngươi một lần."

Ánh mắt cười như không cười lướt qua gương mặt ta, lại cười nói, "Tư thái quả nhiên lả lướt, nghe nói, muội còn biết nhảy Lăng Ba?"

Không khỏi kinh hãi, ta vội hỏi nàng: "Nương nương nghe ai nói?"

Ta đã ở trước mặt Nguyên Thừa Hạo nói ta không biết, vì sao trong cung lại có lời đồn này?

Sắc mặt Hiền Phi thoáng thay đổi, chỉ nói: "Muội muội tốt, Lăng Ba là môn tuyệt kỹ, không phải ai cũng có thể học được, trên đời này, có thể giữ được trái tim Hoàng Thượng cũng chỉ có một mình muội."

Thì ra, nàng cho rằng ta sợ các nàng theo học Lăng Ba nên mới hỏi như thế.

Ta đành phải nói: "Nương nương hiểu lầm rồi, nô tỳ chỉ là..."

"Cũng không phải đại sự gì, không cần để ý."

Nàng kéo t ra ngoài, lại nói, "Chỉ là hôm nay Thái Hoàng Thái Hậu nói muốn xem, chi bằng tìm một ngày khác biểu diễn trước mặt Thái Hoàng Thái Hậu.

Hôm nay nếu đã tới, bổn cung liền dẫn muội đi dạo, coi như để quen đường."

Bị nàng kéo ra ngoài, ta không có lý do cự tuyệt.

Chỉ là, Thái Hoàng Thái Hậu muốn xem Lăng Ba...

A!

Lơ đãng mà cười, Nguyên Thừa Hạo, ta biết rồi.

Bọn cung nữ thái giám đều theo sau từ xa, Hiền Phi cuối cùng cũng buông tay nắm tay ta, ta phảng phất thở phào nhẹ nhõm, xấu hổ giấu dưới ống tay áo to rộng.

Đi được vài bước, nàng lại lân tiếng: "Ngày đầu vào cung, danh xưng nhảy múa đẹp nhất thuộc về Đường Tiệp Dư, ngày sau, e rằng sẽ thuộc về muội."

Tay bất giác nắm chặt, chẳng qua mới vào cung mấy canh giờ thôi, nơi này đã bắt đầu nổi sóng.

Hít một hơi thật sâu, ta thong dong trả lời: "Nô tỳ đa tạ nương nương nhắc nhở."

Hiền Phi nói như vậy không phải vì muốn ra oai phủ đầu, nàng là muốn mượn sức ta, như thế, không bằng ta lui một bước.

Ở nơi này, ta không có bằng hữu, cũng không muốn vừa tới đã gây thù chuốc oán.

Nữ tử trước mặt dừng bước, hơi nghiêng mặt nhìn ta, đột nhiên cười.

Ngón tay xẹt qua bụi hoa bên cạnh, nàng thấp giọng: "Bổn cung nói mà, nữ tử có thể khiến Hoàng Thượng yêu thích đương nhiên thông tuệ khả ái."

Ta cũng cười, thấp đầu.

Nàng lại kéo tay ta: "Hoa đằng trước càng đẹp mắt."

Nâng bước, ta đi theo nàng.

Dọc con đường nhỏ uốn lượn, một nam tử đi tới, không triều phục, chỉ một bộ thường phục nhẹ nhàng.

Hiền Phi không dừng bước, trực tiếp tiến lên, kéo ta lui sang một bên, cười hỏi: "Hoàng Thượng chẳng qua mới trở về, Dương tướng quân đã vội vã tiến cung rồi sao?"

Nam tử kia không nói nhiều, chỉ hành lễ, nhanh chóng rời đi.

Ánh mắt không khỏi hướng theo ông ta, bên tai truyền tới giọng của Hiền Phi: "Đó là Dương tướng quân Dương Thành Phong, phản loạn Thủy Hưng năm thứ hai, ông ta là công thần lớn nhất."

Tuy nói là công thần, nhưng ngữ khí của Hiền Phi lại ẩn ẩn không vui.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 42: Hồ sen


Ánh mắt của ta vẫn dõi theo thân ảnh ngày càng đi xa kia.

Thì ra, đây là Dương tướng quân trong lời đồn?

A, vì sao ta nhìn dáng vẻ của ông ấy, một chút cũng không giống chiến tướng rong ruổi ngoài sa trường?

Trên người ông ấy có loại nho nhã, cảm giác của người đọc sách.

Kỳ thật với ta mà nói, cảm giác này tương đối thoải mái.

Rũ mi cười, khi đó ở Cung phủ, chỉ có đọc sách đối với ta là điều xa xỉ.

Ta chỉ có thể ở lúc rảnh rỗi, từ chỗ tỷ tỷ học được mấy chữ.

Tỷ tỷ nguyện ý dạy ta, nhưng phu nhân lại trông chừng tỷ ấy rất chặt.

Không khỏi thở dài, hiện tại nghĩ về quá khứ còn ích lợi gì?

Lực chú ý của Hiền Phi rất nhanh khỏi Dương Thành Phong, quay đầu khẽ cười, kéo ta tiếp tục đi về phía trước.

Ven đường, quả nhiên rất nhiều hoa xinh đẹp nở rộ, ta không nghiên cứu kỹ về chúng, không biết chúng tên gì, chỉ biết rất đẹp.

Hiền Phi chỉ về phía trước: "Nơi đó là hồ nước trong cung, hiện tại đúng mùa, cảnh trí bên đó rất đẹp, mỗi khi tâm tình không tốt, bổn cung sẽ qua đó đi dạo."

Nàng dường như ý thức mình nói sai lời, cười xấu hổ, "Chuyện trong cung không đơn giản như vậy."

Gật đầu, ta đương nhiên biết.

Mà những việc không nên hỏi, một câu ta cũng sẽ không nhiều lời.

Đi về phía trước, có gió thổi tới mang theo hơi nước, có chút mát lạnh.

Tới gần mới thấy trong hồ đầy sen, xa hoa lộng lẫy.

Ta không khỏi kinh ngạc, nếu không phải nhìn thấy cung điện bên bờ hồ kia, ta thậm chí sẽ cho rằng bản thân đã trở về yển hồ ở Du Châu.

Hiền Phi nhìn ta, buông tay, cười nói: "Hoa sen ở đây là Hoàng Thượng tự mình hạ lệnh trồng, hiện tại tốt rồi, ngược lại giống như đặc biệt dành riêng cho muội muội vậy."

Dứt lời, nàng đi lên trước, ngồi xổm xuống, bàn tay mềm mại phất qua lá sen, mặt nước trong suốt bên dưới ẩn ẩn ảnh ngược gương mặt của nữ tử.

Mà ta vẫn kinh ngạc, nâng bước lại gần, thấp giọng hỏi: "Hoàng Thượng...

Thích sen sao?"

Chẳng lẽ vì lý do này, thời điểm ở Du Châu, hắn mới tới yển hồ?

Thì ra, là thưởng sen.

Hiền Phi phảng phất không nghe ta hỏi chuyện, chỉ ngước mắt nhìn ta, một tay vẫn nhẹ nhàng đặt trên lá sen, cười nói: "Bổn cung thật tò mò, mặt nước trôi nổi như vậy, rốt cuộc làm thế nào mới có thể nhảy được Lăng Ba?"

Dứt lời, nàng nhặt đá cuội ném xuống mặt hồ, chỉ thấy lá sen mềm mại trôi đi, nơi hòn đá cuội rơi xuống tạo ra gợn sóng nhộn nhạo.

Nữ tử đứng lên, ta thấp giọng: "Hoàng Thượng nói đùa rồi, kỳ thật nô tỳ không biết nhảy."

Sắc mặt nàng thoáng thay đổi, vẫn khẽ cười: "Từ trước đến nay Hoàng Thượng chưa từng gạt người."

Ánh mắt nàng lướt qua vai ta, nhìn ra phía sau.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 43: Tỷ muội


Ta theo đó xoay người, nhìn thấy thân ảnh minh hoàng kia ở phía xa xa.

Dương tướng quân đi bên cạnh hắn, dường như muốn nói gì.

Khoảng cách quá xe, ta không nghe thấy, thậm chí sắc mặt của hắn cũng không rõ lắm.

Hiền Phi vẫn an tĩnh đứng như vậy, ánh mắt trước sau chưa từng dời khỏi nam tử.

Mãi đến khi thân ảnh kia rời khỏi tầm mắt, nàng vẫn ngơ ngác đứng đó.

Phía sau truyền tới tiếng bước chân, trong mơ hồ còn kèm theo tiếng ngọc châu va chạm.

Ta lần nữa quay đầu, mới thấy cung nữ thái giám theo sau đã quỳ xuống đất.

Một nữ tử đi tới, y phục màu đỏ viền vàng, ngọc châu trước ngực rũ xuống, mỗi một bước đi đều tạo ra tiếng vang rất nhỏ.

Nàng bối tóc cao, mặt mày đoan trang hiền huệ, cẩn thận nhìn, dường như có vài phần tương tự Hiền Phi.

Nghĩ lại, trong cung, người duy nhất có thể dùng y phục này chỉ có Hoàng Hậu.

Vội quỳ xuống, ta cung kính hành lễ.

Hiền Phi lúc này mới hoàn hồn, hướng nàng hành lễ.

Hoàng Hậu được cung nữ dìu tới, cười nói: "Mạn Tâm, muội đúng thật vẫn không thay đổi.

Xa xa mà nhìn, không bằng đuổi theo, khoảng cách như vậy, làm sao Hoàng Thượng biết muội ở đây?"

Thanh âm của nàng rất dễ nghe, dịu dàng giống hệt Hiền Phi.

Hiền Phi chỉ cười: "Hoàng Thượng và Dương tướng quân đang có chuyện quan trọng cần thương lượng, thần thiếp không thể làm kẻ không hiểu chuyện."

Hoàng Hậu cũng cười: "Chẳng trách Thái Hoàng Thái Hậu thương muội, còn thường nói với bổn cung, muội muội này của bổn cung vô cùng hiểu chuyện."

Thoáng dời tầm mắt chuyển sang người ta, nàng vẫn cười, "A, đây là tiểu thư Cung gia Hoàng Thượng đưa về sao?"

Ta cúi thấp người: "Nô tỳ Cung Vũ Sinh."

"Ngẩng đầu lên."

Mắt phượng nhìn ta, cười kẽ "Quả thật rất xinh đẹp, chỉ là không biết tên của ngươi viết như thế nào?"

Ta ngẩn ra, đúng rồi, chợt nghĩ tới cái tên kia, ở trong cung thật không may mắn, cũng may, tỷ tỷ đã giúp ta sửa lại.

Ở nơi này chỉ có thể viết lên mặt đất, chỉ là hai chữ kia, ta thật sự không biết viết thế nào.

Ta không phải tỷ tỷ, cũng không thể dùng nhiều thơ từ ca phú giới thiệu tên của mình như vậy.

Cắn môi, ta nâng tay, lại nghe Vân Mi lên tiếng: "Hoàng Hậu nương nương thứ tội, bàn tay tiểu thư nhà nô tỳ ốm yếu, vẫn là để nô tỳ làm."

Dứt lời, nàng vội đứng dậy, chấm chút nước, lại quỳ xuống, cẩn thận viết hai chữ 'Vũ Sinh 妩妡'.

Ta cảm kích nhìn nàng, Hoàng Hậu cười nói: "Đúng là tên hay, không ngờ nét chữ của nha đầu này lại đẹp như vậy."

Lời Hoàng Hậu nói khiến ta không khỏi chột dạ, chữ của ta còn không viết tốt bằng Vân Mi.

Hoàng Hậu lại đi: "Đứng lên đi, không cần động một chút phải quỳ, ngày sau đều là người một nhà, bổn cung cũng nên gọi muội một tiếng 'muội muội'."

Ta tạ ơn đứng dậy, Hiền Phi đứng cạnh đột nhiên nhẹ giọng: "Chỉ là không biết một tiếng 'muội muội' này nàng ấy nhận nổi không."

Hoàng Hậu cười nhạo: "Muội ghen tỵ sao?"

"Không cần phải ghen tỵ, chuyện của thần thiếp và nương nương là ván đã đóng thuyền, người nói xem có đúng không?"

Hiền Phi ngẩng đầu nhìn nữ tử trước mặt.

Sắc mặt Hoàng Hậu thoáng thay đổi, hừ một tiếng, lại cười rộ lên: "Thời tiết hôm nay oi bức, bổn cung về cung trước."

Nói rồi, nàng lập tức xoay người rời đi.

Ta trộm nhìn Vân Mi, thấy nàng gật đầu một cái.

Ta đoán không sai, Hoàng Hậu và Hiền Phi là thân tỷ muội, vừa rồi Vân Mi vừa về Hiền Phi lại tới, cho nên nàng còn không kịp nói với ta.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 44: Nhận mặt chữ


Hoàng Hậu đã đi xa, Hiền Phi bỗng nhiên cũng nói phải hồi cung.

Ta vội hành lễ: "Nô tỳ cung tiễn nương nương."

Nàng cười, lại xoay người, tháo vòng ngọc trên cổ tay trắng nõn đưa cho ta: "Lần đầu gặp mặt, bổn cung cảm thấy muội muội rất hợp với mình, chưa kịp chuẩn bị lễ vật, nếu muội không chê, vậy nhận cái này đi."

Ta kinh hãi, còn chưa hoàn hồn, nàng đã kéo tay ta qua, giúp ta đeo lên, lại cười nói: "Thật đẹp mắt, rất xứng với muội.

Bổn cung mệt rồi, về trước, muội chỉ cần dọc theo con đường cũ có thể trở về."

Ta gật đầu, đáp: "Tạ nương nương ban thưởng."

Nàng cười, xoay người rời đi.

Chỉ là nụ cười kia dường như mất đi vài phần chân thật so với thời điểm trước khi Hoàng Hậu tới.

Kỳ thật nàng cười không nổi, bởi vì trong lòng nàng để ý.

Thấy Hiền Phi dẫn theo cung nữ thái giám đi rồi, Vân Phi mới nhỏ giọng: "Hoàng Hậu nương nương và Hiền Phi nương nương là tỷ muội, có điều Hiền Phi nương nương là thứ nữ của Diệp gia."

Thứ nữ?

Ánh mắt nhịn không được mà dõi theo phương hướng nữ tử vừa rồi đi, nương của ta tuy không phải thiếp thất, nhưng xét đến cùng, địa vị của ta và Hiền Phi ở trong nhà đúng lúc tương tự.

Có điều mạng của ta tốt hơn nàng, ít nhất ta có tỷ tỷ thương ta.

"Nhị tiểu thư, chúng ta về thôi."

Ta lúc này mới hoàn hồn, cười nói: "Ta còn không biết, ngươi thế mà biết chữ."

Thậm chí còn viết đẹp như vậy.

Nàng cũng cười: "Lão gia phân phó nô tỳ hầu hạ người, nếu người nguyện ý, nô tỳ sẽ dạy người nhận mặt chữ."

Trong lòng vui mừng, ta vội trả lời: "Sao lại không muốn?"

Giống như tỷ tỷ, biết nhiều chữ, đọc sách, viết chữ, tất cả vẫn luôn là chuyện khiến ta hâm mộ.

Ta đương nhiên nguyện ý.

Thì ra, lão gia vẫn luôn biết tâm tư của ta.

Thầm than một tiếng, nhưng thời khắc vào cung, lòng ta vẫn trách ông ấy, cho nên, một tiếng 'Cha' cũng bủn xỉn không muốn gọi.

Khẽ cười, như vậy, vì việc này, ta tha thứ cho ông ấy sao?

Không phải, thì sẽ thế nào?

"Nhị tiểu thư."

Vân Mi lần nữa gọi, ánh mắt có chút hoài nghi mà nhìn ta, "Người làm sao vậy?

Sắc mặt kỳ quái thế."

Bất giác đưa tay xoa mặt, ta cười cười: "Không sao, chúng ta về thôi, ta chờ ngươi dạy ta biết chữ."

Vân Mi gật đầu thật mạnh.

Hai người dọc theo đường cũ trở về, hoàng cung này thật lớn, nơi ta đi theo Hiền Phi chẳng qua chỉ là một góc băng sơn, hiện tại không quen thuộc đường, vẫn là đừng đi loạn, miễn cho chuốc thêm phiền toái gì.

Một cơn gió thổi tới, đóa hoa ven đường theo đó mà lay động, ta nhìn tới mê mẩn, nhất thời không chú ý tới có một quả cầu lăn lại đây, đợi có phản ứng, một chân ta đã dẫm lên.

Vân Mi không đỡ ổn, hai người cứ thế mà ngã xuống.

Lại không biết từ đâu xuất hiện một người kéo ta và Vân Mi, sức lực thật lớn, thế mà có thể dễ dàng giữ chặt hai người chúng ta.

Đợi đứng vững, lại nghe tiếng hài tử khóc truyền tới.

Nghe tiếng nhìn lại, hài tử nhìn chúng ta, lớn tiếng không, không biết vì bị dọa, hay như thế nào.

Cung nữ phía sau nó hoảng loạn chạy tới, vội vã hỏi: "Đế Cơ làm sao vậy?"

"Đế Cơ còn nhỏ, đừng để ngài ấy chạy loạn, nếu thật sự bị thương, Hoàng Thượng trách tội xuống, không phải ngươi có thể gánh vác."

Quả cầu vốn ở dưới đất bị ném qua, lăn tới bên chân cung nữ.

Sắc mặt nàng tái nhợt, vội gật đầu, khom lưng ôm Đế Cơ, lại nhặt hoa cầu vội vàng rời đi.

Ta giật mình quay đầu, không ngờ là Dương Thành Phong.

Vân Mi bên cạnh căng lớn hai mắt, sau một lúc lâu mới giật mình mở miệng: "Dương...

Dương tướng quân..."
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 45: Uyển Nghi


Ánh mắt Dương Thành Phong ngược lại dừng trên người ta, dường như lúc này mới hoàn hồn, vội buông tay, lui nửa bước, cúi đầu: "Mạo phạm tiểu chủ."

Ta vội lắc đầu: "Không, ta còn phải đa tạ tướng quân ra tay tương trợ."

Ông ấy khẽ cười: "Chẳng qua là chuyện nhỏ không tốn sức, tiểu chủ xin cứ tự nhiên."

Dứt lời liền xoay người rời đi.

Nam tử để chòm râu ngắn lại khiến người ta cảm thấy rất sạch sẽ.

"Nhị tiểu thư."

Vân Mi nhẹ giọng, "Ông ấy hình như không già, đúng không?"

Liếc nhìn nàng, ta cười hỏi: "Sao thế, nha đầu ngươi động tâm rồi?"

Nàng lập tức đỏ mặt, quay đầu sang chỗ khác: "Nhị tiểu thư đừng nói bậy."

Nàng có chút quẫn bách, nhưng ánh mắt kia vẫn trộm nhìn theo hướng nam tử kia rời đi.

Hai người về Sồ Viện, hiện tại trời đã tối, chúng ta nhanh chóng dùng bữa.

Ta cũng không có nơi nào để đi, chỉ biết cùng Vân Mi chờ đợi trong phòng.

Lấy mấy quyển sách gác trên kệ, kêu Vân Mi dạy ta.

Nàng dạy thật sự rất nghiêm túc, ta học từng chữ một.

Lại nhịn không được mà tò mò, ta nhìn nàng, hỏi: "Trước khi vào phủ ngươi từng đọc sách sao?"

Ở Cung phủ, nha hoàn biết chữ cũng chỉ có tỳ nữ Hành Nhi bên cạnh tỷ tỷ, ngoại trừ Hành Nhi, ở Cung phủ, không thể còn có nha hoàn biết nhiều chữ như vậy.

Vân Mi gật đầu: "Vâng, lúc vào phủ nô tỳ đã sáu tuổi.

Nhà nô tỳ ban đầu làm buôn bán nhỏ, cha cũng tìm tiên sinh dạy nô tỳ ít chữ, sau gia đạo sa sút, cha và nương lần lượt ra đi, nô tỳ mới vào Cung phủ làm nha hoàn."

"Vân Mi..."

Việc này ta thật sự không nên hỏi.

Nàng khẽ cười: "Cũng không có gì, nhân sinh có ai không lên xuống?

Nhị tiểu thư không phải cũng như vậy sao?"

Giật mình, đúng vậy, ta đã ở Cung phủ làm hạ nhân mười mấy năm.

A, thế sự vô thường, thật đúng là vậy.

Suy nghĩ lần nữa trở về cuốn sách, ta nghe Vân Mi nói: "Các chủ tử trong cung, ai ai cũng đều tài cao bắc đẩu."

Cắn môi, ta đương nhiên biết.

Nếu để người khác biết mấy chữ đơn giản này ta cũng không hiểu, chắc chắn sẽ bị chê cười.

Còn đang nghĩ ngợi, bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng bước chân vội vàng, tiếp theo, có cung nữ bẩm báo: "Tiểu chủ tiểu chủ, công công truyền chỉ tới!"

Không khỏi kinh hãi, ta vội đứng lên.

Vân Mi thu dọn đồ trên bàn, đi mở cửa.

Ngoài sân có rất nhiều cung nhân, tay cầm đèn lồng chiếu rọi toàn bộ Sồ Viện tới sáng trưng.

Công công dẫn đầu cầm đạo thánh chỉ màu vàng, ho nhẹ vài tiếng, lại nhìn thoáng qua ta.

"Tiểu chủ, người nên quỳ xuống."

Một cung nữ nhắc nhở.

Ta mờ mịt gật đầu, quỳ xuống.

Công công kia lúc này mới gân cổ kêu lên: "Phụng thiên thừa vận, hoàng đế chiếu viết, Cung thị Vũ Sinh, phẩm hạnh đoan trang, được lòng của trẫm.

Phong, Uyển Nghi.

Thưởng hoàng kim ngàn lượng, trân châu sáu xuyến, vòng ngọc một đôi, trang sức vô số, gấm vóc tám thất.

Ban cư Thủy Yên Các.

Khâm thử!"

Cung nhân phía sau mang đồ tới gần, đứng trước mặt ta.

"Uyển Nghi tiểu chủ còn không tiếp chỉ?"

Công công híp mắt nhìn ta.

Giơ cao hai tay, ta nói: "Nô tỳ tạ Hoàng Thượng ân điển."

Nắm chặt thánh chỉ trong tay, đó là gấm vóc tốt nhất, mềm mại, rất thoải mái.

Mà ta lại chua xót cười, đạo thánh chỉ này viết thật đơn giản, ta thậm chí còn cảm thấy, nếu người tiến cung là tỷ tỷ, phân vị sẽ không dừng ở Uyển Nghi.

Quan trọng nhất là, trong thánh chỉ, hắn một chữ cũng không nhắc tới chuyện khiêu vũ.

Ta thật sự không biết đây là cố tình, hay vì nguyên nhân nào khác.

Đồ đạc, suốt đêm được dọn tới Thủy Yên Các.

Ta kêu Vân Mi ban thưởng cho tất cả cung nhân, công công truyền chỉ vừa lòng ra về.

Vân Mi an bài công việc cho người bên dưới, một mình ta về phòng trước.

Nơi này lớn hơn Sồ Viện rất nhiều, vô luận là bố trí hay an bài đều vô cùng tinh tế.

Cảm thấy mệt mỏi, không có thời gian nghĩ nhiều, phất rèm châu đi vào, thời điểm ngước mắt, ta lại thấy Nguyên Thừa Hạo lười biếng tựa vào giường nệm.

Có lẽ nghe được tiếng bước chân của ta, đôi mắt đen nhánh kia chậm rãi mở.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 46: Đắc tội


Đương nhiên giật mình, e sợ chính mình nhìn lầm, ta dừng bước, cứ như vậy mà nhìn hắn.

Hắn không đứng dậy, cũng chỉ nhìn ta.

Thật lâu sau, không ngờ hắn nhắm mắt lại, tư thế giống như đã ngủ.

Ta không khỏi kinh ngạc, trộm nhéo má một cái, a...

Thật đau!

Không phải mộng!

Nhanh chóng uốn gối, vốn dĩ định hành lễ, có điều nhìn bộ dáng của hắn, lời nói tới yết hầu liền nuốt xuống, ta xấu hổ đứng dậy.

Không biết qua bao lâu, tiếng của Vân Mi truyền tới: "Nhị tiểu thư, nô tỳ tới hầu hạ người...

A!"

Nàng sợ hãi kêu lên, mở to hai mắt nhìn người trên giường, lập tức quỳ xuống.

Ai cũng không ngờ được, lúc này, hắn cư nhiên sẽ đến Thủy Yên Các.

Không, phải nói là, ta không ngờ hắn sẽ ở chỗ này chờ ta.

Ta và Vân Mi đều không nói lời nào, ngay cả hít thở cũng theo đó nhẹ xuống.

Người trên giường cuối cùng cũng lên tiếng: "Nàng định đứng đó cả buổi tối sao?

Uyển Nghi của trẫm?"

Bốn chữ phía sau, hắn nói vô cùng rõ ràng, dường như muốn nhắc nhở ta đã thật sự trở thành Uyển Nghi.

Tay nắm khăn thoáng căng thẳng, Vân Mi đã thức thời lui ra ngoài.

Thoáng chần chờ, ta quyết định tiến lên.

Hắn mở một mắt, liếc nhìn ta, cười hỏi: "Bây giờ đã biết sợ trẫm?"

Ta giật mình, không rõ hắn có ý gì.

Hắn đưa tay về phía ta, nhẹ nhàng cầm tay ta, chậm rãi vuốt ve.

Ngứa, khiến ta nhịn không được muốn tránh đi.

Hắn lại giữ chặt, trên tay đã dùng sức, vẫn cười nói: "Vừa hồi cung, trẫm bận tới chết, rất nhiều chuyện cần phải xử lý, vội vàng tới bây giờ, hiện tại đã nằm xuống, nhúc nhích cũng không muốn."

Mở to hai mắt, hắn lại nói, "Chỉ là không ngờ, Uyển Nghi của trẫm cũng bận giống trẫm."

Trái tim trầm xuống, ánh mắt lập tức dừng ở chiếc vòng ngọc phỉ thúy trên cổ tay.

Hắn quả nhiên đã biết, biết ta cùng Hiền Phi ra ngoài.

Hoặc là, còn biết ta từng nói chuyện với Hoàng Hậu.

A, có phải hắn cho rằng, vừa vào cung, ta liền bắt đầu tìm kiếm đồng minh?

Như vậy, nếu ta nói không phải, hắn sẽ tin sao?

Hắn vẫn cười, chỉ là sức lực trên tay tăng lên nói cho ta biết, hắn đang tức giận.

Ngơ ngẩn nhìn hắn, giờ phút này, hắn và bộ dáng của hắn lần đầu gặp mặt hoàn toàn đối lập.

Sự bình tĩnh khiến người ta hoảng hốt đó đã mất, thay thế, là cảm giác khó tiếp cận đến hít thở không thông.

Thì ra, chỉ khi hắn tức giận mới có thể tươi cười sáng lạn như vậy.

Mỹ lệ như hoa anh túc, trong truyền thuyết, nghiền hoa thành bột phấn có thể khiến người ta bị nghiện.

Nhưng sao ta lại cảm thấy, nụ cười của nam tử này mới giống độc dược.

Dùng lực, rút tay khỏi lòng bàn tay hắn.

Hắn nhíu mày, nhìn ta đưa tay, hung hăng đập vào vách tường, "Ầm" một tiếng, vòng ngọc vốn trên cổ tay trong nháy mắt vỡ thành nhiều đoạn.

Chỗ sắc bén xẹt qua da thịt, máu tươi theo đó chảy ra.

Hắn nheo mắt, thấy ta xoay người, cười nói: "Chẳng qua là một vòng tay mà thôi, cũng không thể chứng minh điều gì."

Không ai có thể thu mua được ta, một vòng tay càng không thể.

Nếu hắn để ý điều này, như vậy ta có thể nói với hắn, ta không phải người của Thái Hoàng Thái Hậu.

Người trên giường cuối cùng cũng ngồi dậy, kéo ta qua, ánh mắt dừng ở vết thương, trầm giọng: "Người đâu, truyền thái y!"

Bên ngoài lập tức có người nhận lệnh.

Hắn ngước mắt nhìn ta, lại nói: "Ngươi không cần phải thế."

Đúng vậy, ta có thể tháo ra rồi đập, chỉ là, vòng tay này rốt cuộc là Hiền Phi đưa.

Khẽ cười, ta chậm rãi nói: "Hôm nay nô tỳ vô ý té ngã, mới làm hỏng chiếc vòng phỉ thúy này."

Ta không thể đắc tội hắn, mà Hiền Phi cũng vậy.

Nam tử thu hồi ý cười trên mặt, bình tĩnh lên tiếng: "Thật khiến trẫm kinh ngạc."

Hắn dừng một chút, lại nói, "Ngày sau, không cần tự xưng nô tỳ trước mặt trẫm."
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 47: Rất tốt


Không cần tự xưng nô tỳ, ta không kịp phản ứng, sau một lúc lâu mới nhớ, ta thật sự đã là Uyển Nghi.

Cúi đầu rũ mắt, ta thấy ngón tay thon dài kia đã dùng khăn lụa màu vàng quấn lên chỗ vết thương, ta không khỏi kinh hãi, theo bản năng muốn rụt tay về.

Hắn lập tức bắt lấy, nhíu mày: "Đừng nhúc nhích."

Hắn nói không lớn, nhàn nhạt, truyền vào trong tai lại khiến ta đột nhiên bất an.

Lặng lẽ nhìn hắn, ta thấp giọng hỏi: "Hoàng Thượng tin thần thiếp sao?"

Tin ta không phải người của Hiền Phi, càng không phải người của Thái Hoàng Thái Hậu.

Hắn không đáp, chỉ hỏi lại: "Vậy vì sao không đứng về phía trẫm?"

Trái tim run lên, đứng về phía hắn?

Như vậy, ta không cần nói dối vì té ngã mà làm hỏng vòng ngọc kia, không cần để Hiền Phi cho rằng té ngã làm hỏng vòng ngọc vốn không phải ta cố ý.

Nhưng, ta có thể sao?

Mắt, đối diện với con ngươi thâm thúy của nam tử, ta cười hỏi: "Như vậy, ngài sẽ che chở thần thiếp sao?"

Tay đặt trên cổ tay ta thoáng cứng đờ, tiện đà xuy một tiếng, hắn trầm giọng: "Chưa từng có kẻ nào dám nói chuyện với trẫm như thế."

Hắn đứng dậy, khoanh tay, "Trẫm sẽ không che chở bất kỳ ai."

Có chút thất vọng, có điều, ngay từ đầu đây đã là chuyện nằm trong dự kiến, không phải sao?

Hắn trông có vẻ dịu dàng, kỳ thật lạnh lẽo như băng.

Sẽ không che chở bất kỳ ai, như vậy, vì sao ta phải đứng về phía hắn?

Chỉ là trong thâm tâm, đột nhiên có một tia không cam lòng nhợt nhạt.

"Nếu hôm nay là tỷ tỷ, ngài vẫn sẽ nói như vậy sao?"

Tay hắn thoáng dùng lực, lạnh giọng: "Ngươi muốn hỏi cái gì?"

Cười nhẹ một tiếng, lắc đầu, không cần hỏi, hắn đã nói, nói ta biết tất cả.

Nếu là tỷ tỷ, hắn chắc chắn sẽ không tuyệt tình như vậy.

Chỉ tiếc, ta vĩnh viễn chỉ có thể là ta, không có khả năng trở thành Cung Khuynh Nguyệt.

Hít một hơi thật sâu, ta mới nói: "Hoàng Thượng không chịu bảo vệ thần thiếp, thần thiếp cần gì làm loại chuyện tốn công vô ích này?"

Cắn răng nói hết, nếu hắn tức giận, nghe xong lời này, mạng nhỏ của ta có lẽ sẽ mất đi một nửa.

Người trước mặt đột nhiên xoay người, tuy trong lòng đã có chuyện bị, nhưng vẫn nhịn không được mà khẩn trương.

Khóe miệng hắn cong lên ý cười: "Rất tốt."

Hắn chỉ nói một câu "Rất tốt", không nhiều lời.

Ta không biết lời này của hắn rốt cuộc có bao nhiêu tầng ý tứ.

Thái y tới, cẩn thận kiểm tra vết thương cho ta, mới cung kính trả lời Nguyên Thừa Hạo: "Hồi Hoàng Thượng, vết thương trên tay Uyển Nghi tiểu chủ không sâu, chỉ cần những ngày tới không đụng nước thì không có gì đáng ngại."

Hắn vung tay, cho thái y lui xuống.

Thời điểm đóng cửa, ta thấy Vân Mi ở ngoài cửa nháy mắt, giờ phút này Nguyên Thừa Hạo đang ở đây, nàng không dám tiến vào.

Ta khẽ cười, ý bảo nàng không cần lo lắng.

"Trẫm thấy ngươi tâm tình rất tốt."

Hắn đột nhiên lên tiếng, ngồi ở mép giường, ra hiệu bảo ta bước qua.

Chần chờ, cuối cùng cũng tiến lên, tâm tình ta lúc này cũng chẳng có gì tốt, chỉ cần không chết, luôn sẽ có hi vọng.

"Hoàng Thượng cố ý ở đây chờ thần thiếp chỉ để hỏi việc này thôi sao?"

Mà điều ta không biết chính là, người hắn để ý, rốt cuộc là Hiền Phi, hay vẫn là ta.

Hắn khẽ cười, ôm ta vào lòng, nói: "Tối nay trẫm phong nàng làm Uyển Nghi, nếu trẫm không ở nơi này, người khác sẽ cảm thấy kỳ quái, không phải sao?"

Dứt lời, bàn tay to lớn đưa tới, ngón tay linh hoạt dừng ở nút thắt trước ngực ta...
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 48: Muốn ta


Hắn...

Ngước mắt nhìn nam tử trước mặt, hắn lại không nhìn ta, thành thạo cởi bỏ nút thắt, bàn tay to lớn tiến vào thăm dò.

Ta kinh hãi, nhanh chóng nắm lấy tay hắn: "Hoàng Thượng muốn làm gì?"

"Nàng nói xem?"

Hắn hỏi lại, chỉ cười, "Không biết hầu hạ trẫm thế nào sao?"

Mặt ta lập tức đỏ lên, cổ và bên tai cũng nóng rát.

Cắn môi, ta chưa từng thân cận với một nam tử như thế này.

Hắn là Hoàng Thượng, mà ta là Uyển Nghi của hắn, tối nay, hắn muốn ta.

Vô cùng khẩn trương, thậm chí còn có chút kháng cự.

Chưa bao giờ ngờ phu quân của mình sẽ là đương kim thượng, chưa bao giờ ngờ động phòng hoa chúc đơn giản thế này sẽ là đêm đầu tiên của ta...

Vẫn bắt lấy tay hắn, run lên nhẹ nhè, hắn làm như không cảm nhận được, vẫn đưa tay vào trong, gạt bỏ tầng phòng hộ cuối cùng, lòng bàn tay chậm rãi lướt qua da thịt.

Khẩn trương, ngay cả hô hấp cũng trở nên dồn dập, ta cắn răng, theo bản năng rùng mình.

Động tác cưa hắn bỗng nhiên mềm nhẹ, dọc thân thể ta mà đi xuống, dừng ở bụng nhỏ mềm mại, khẽ cười một tiếng, đẩy ngã ta xuống giường, chính mình xoay người đè lên.

"Hoàng Thượng!"

Ta hoảng sợ gọi hắn một tiếng.

Hắn trầm giọng đáp, nhìn ta: "Hửm?"

"Hoàng Thượng..."

Ta muốn nói gì đó, nhưng phảng phất không thể nói ra lời, chỉ có hai tay che trước ngực, muốn ngăn cách ta và hắn.

Hắn ôm ta càng chặt, cười nhẹ: "Thời khắc theo trẫm hồi kinh, nàng hẳn đã nghĩ tới việc này, hiện tại, còn ngụy trang cái gì?"

Ánh mắt xẹt qua gương mặt ta, lòng bàn tay cũng chậm rãi lướt qua, cúi người ngậm lấy đôi môi đang run rẩy.

Ấn đường nhíu chặt.

Nhìn hắn cúi đầu, ta theo bản năng nhổ cây trâm trên búi tóc xuống, dùng sức để trước ngực hắn, cánh tay không ngừng run rẩy.

Hắn thoáng động, bỗng nhiên bắt lấy tay ta, hỏi: "Muốn giết trẫm sao?"

Hoảng loạn mà lắc đầu, đương nhiên không phải.

Hắn cười: "Trẫm biết nàng không dám."

Đúng vậy, ta không dám.

Hắn là Hoàng Thượng, nếu ta tổn thương tới một chiếc lông tơ của hắn, chẳng những ta là tử tội, còn sẽ liên lụy người khác.

Buông tay, cây trâm theo khe hở giữa ngón tay mà rơi xuống, chạm vào chăn đệm, phát ra tiếng vang.

Phảng phất như chưa từng xảy ra chuyện gì, hắn lần nữa ôm lấy ta, ta vội vã gọi: "Hoàng Thượng!"

"Sao hả?"

Hắn nhíu mày.

Ta cắn răng nói: "Nếu đã không thích thần thiếp, Hoàng Thượng vì sao không thả thần thiếp đi?"

Nếu hắn chỉ muốn một thân thể, lục cung này nhiều phi tần như vậy, ai ai cũng vui vẻ hầu hạ hắn.

Hắn giật mình, ngay sau đó tán thưởng: "Thú vị!

Nếu đã biết trẫm không thích nàng, nàng không phải càng nên quý trọng tối nay sao?

Hoặc là, cho trẫm một hài tử, trẫm sẽ càng thêm sủng ái nàng.

Nữ nhân trong cung, nếu trẫm không thích, sẽ rất thảm."

Hắn là đang nói với ta, chỉ đêm nay, đúng không?

Cho nên, ta phải quý trọng một đêm này.

Nếu có thể hoài đế duệ, ngày sau ta ở trong cung còn có chút lợi thế.

Ta cắn môi: "Bởi vì thần thiếp thay tỷ tỷ tiến cung, ngài vẫn còn để ý việc này."

Chuyện hắn làm cũng là nói ta biết, người tốt, không phải làm như vậy.

Hai tay nắm chặt thành đấm, chỉ là Nguyên Thừa Hạo, ta không sợ.

Hắn khẽ cười nhìn ra, cặp mắt kia chậm rãi phát sáng: "Đồ trẫm muốn có, chưa từng không chiếm được.

Hôm nay, trẫm muốn nàng nhớ rõ những lời này."

Tim đập nhanh hơn, ta sớm đã quên tất cả, chỉ khẩn trương hỏi: "Vì sao không buông tah cho tỷ tỷ?

Người trong lòng tỷ tỷ không phải Hoàng Thượng!"

Sắc mặt hắn có chút khác thường, buông tay nắm lấy bả vai ta, chậm rãi xoa lồng ngực mình.

"Hoàng Thượng, Hoàng..."

Ta gọi hắn, thân mình hắn đột nhiên đổ xuống.

"Thường Cừ!"

Hắn gọi, thanh âm run lên nhè nhẹ...
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q1.Chương 49: Không chạm vào


Ta duỗi tay định dìu hắn, nhưng thân thể hắn quá nặng, ta đẩy mấy cái cũng không đẩy nổi.

"Hoàng Thượng sao vậy?"

Vừa rồi đã xảy ra chuyện gì?

Hắn lắc đầu: "Lồng ngực trẫm khó chịu, không thở nổi.

Thường công công vội xông vào, nâng hắn dậy.

Ta sửng sốt, vội mặc lại y phục, nhảy xuống giường, cổ tay bị bàn tay to của nam tử nắm lấy, chạm đến vết thương, đau đến khiến ta nhịn không được mà nhíu mày.

"Không được đi đâu cả."

Âm sắc của hắn nặng nề, rõ ràng là đang ra lệnh.

Hắn cho rằng, ta muốn chạy trốn sao?

Quay đầu nhìn, sắc mặt hắn rất không tốt, không giống ngụy trang.

Ta cắn răng: "Thần thiếp chỉ là muốn đi mở cửa sổ để Hoàng Thượng dễ dàng hít thở mà thôi."

"Nhị tiểu thư, có cần nô tỳ vào hầu hạ không?"

Có lẽ thấy Thường công công tiến vào, Vân Mi ở bên ngoài không khỏi lo lắng, nhưng lại không dám hành động tùy tiện, chỉ có thể sợ hãi hỏi.

Theo bản năng nhìn ra cửa, lại nghe Thường công công lên tiếng: "Hoàng Thượng nói, tất cả đều không cần vào đây."

Nghe vậy, Vân Mi cũng không dám tiếp tục nhiều lời.

Tay bắt lấy tay ta cuối cùng cũng buông lỏng, ta vội đi mở cửa sổ, thoáng chần chờ, quyết định chỉ mở một bên.

Thời điểm xoay người, liền thấy Thường công công cởi nút thắt trên cổ áo của hắn, lại rót chén nước, dường như còn trộn thêm thứ gì, cẩn thận đút hắn uống.

Ta ngơ ngẩn đứng một chỗ, không biết nên làm gì.

Hắn uống hết chén nước, lại ho khan.

Thường công công nhẹ nhàng vỗ lưng giúp hắn, lo lắng gọi, lại thấy hắn nâng tay, cái gì cũng không nói.

Thường công công lại xoay người rót thêm chén nước, đi đến lư hưởng, đổ hết vào trong, sau đó nói với ta: "Tiểu chủ thứ tội, mùi huân hương quá nồng khiến Hoàng Thượng không thoải mái."

Ta không nói lời nào, chỉ trơ mắt nhìn Thường công công.

Ánh mắt lặng lẽ dời tới gương mặt nam tử, sắc mặt hắn đã tốt hơn rất nhiều, nhưng ta lại cảm thấy nguyên nhân không phải vì huân hương.

Thường công công đang gạt ta, hoặc là nói, gã đang che giấu điều gì đó.

Hắn đuổi Thường công công ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại ta và hắn.

Hắn hít thở đều đều, trầm giọng: "Đóng cửa sổ."

Ta vẫn đứng bên cửa sổ, chỉ cần xoay người liền có thể đóng lại.

Cố tình nhìn ra bên ngoài, xác định không có ai, ta mới yên tâm khép cửa sổ lại, nói: "Long thể Hoàng Thượng không tốt, thật không nên tới Thủy Yên Các, thần thiếp gánh không nổi tội danh hầu hạ không chu toàn."

"Nếu muốn bàn về tội, hôm nay tội của nàng rất nhiều."

Tay nắm cửa sổ khẽ run lên, hắn là muốn nói, ta đã biết quá nhiều, đặc biệt là, ta còn nhìn thấy bí mật của hắn.

Ngón tay đột nhiên buộc chặt, đúng vậy, bí mật của hắn.

Từ lúc hắn gọi Thường công công vào phòng, ta đã cho rằng như thế, mà nhìn Thường công công thong dong xử lý mọi chuyện càng khiến ta tin tưởng.

Một tay bất động thanh sắc dò vào ống tay áo, nơi đó còn cất ngọc châu của hắn.

Không khỏi muốn cười, nếu hắn vì chuyện này mà muốn giết ta, như vậy, đồ trong tay của ta còn dùng được sao?

Mím môi, khiến nụ cười trên mặt càng thêm tự nhiên, ta xoay người nhìn hắn: "Vậy, thỉnh Hoàng Thượng định tội."

Hắn ngước mắt, nhe giọng: "Lại đây."

Lên trước, hắn thuận thế kéo tay ta, sau đó vòng lấy ôm hết thân thể.

Lắp bắp kinh hãi, cả người cứng đờ.

Thân thể hắn gần trong gang tấc, ta bỗng nhiên cảm thấy tim hắn đập thật chậm, hoàn toàn khác với trái tim ta không ngừng nhảy loạn.

"Không bằng Hoàng Thượng nghĩ ngơi trước đi."

Hắn lại nói: "Trẫm lúc này rất tốt, có thể làm theo lời nàng nói."

Ta cắn răng: "Hoàng Thượng muốn định tội thần thiếp sao?"

"Không thích?"

Một chút cũng không thích.

Ta biết, giờ phút này kỳ thật hắn sẽ không làm như vậy.

Thân thể run lên, lại nghe hắn hỏi: "Vậy cây trâm vừa rồi là chuyện thế nào?"

Ngón tay thoáng động, ngọc châu theo đó mà lăn xuống.

Hắn giật mình, mà ta nhìn ngọc châu trong sáng kia, lên tiếng: "Ngài đã từng nói, bất cứ chuyện gì cũng có thể đồng ý với thần thiếp."

"Muốn trẫm không chạm vào nàng?"

[Hết quyển 1]
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Quyển 2: Ngự bút điểm hồng trang - Chương 1: Kiêng kị


Đặt ngọc châu vào lòng bàn tay hắn, ta nhẹ nhàng đẩy thân mình hắn ra, lui về sau nửa bước, cúi đầu: "Thần thiếp tạ Hoàng Thượng ân điển."

Hắn cười nhạo: "Hậu cung nhiều phi tần như vậy, nàng là người đầu tiên cầu xin trẫm đừng lâm hạnh đấy."

"Thần thiếp, muốn sống."

Ta thong dong đáp, muốn sống, không hề sai.

Huống hồ, người trong lòng hắn căn bản không phải ta.

Là tỷ tỷ, luôn là tỷ tỷ...

Cho dù tỷ tỷ không yêu hắn, ta cũng không thể chấp nhận một nam tử trong lòng tất cả đều là tỷ tỷ chạm vào ta.

"Sống?"

Hắn cười, âm sắc ngược lại đã trở nên bình tĩnh, "Nàng cho rằng trẫm không chạm vào nàng, nàng có thể tránh khỏi cuộc chiến ở nơi này sao?"

Hắn nhìn ta chằm chằm, phảng phất cười chê ta quá ngây thơ.

Ta cắn môi, Nguyên Thừa Hạo, ngài đừng làm ta sợ.

Hắn cất ngọc châu vào lòng ngực, nghiêng người nằm xuống.

"Hoàng Thượng, ngài...

Ngài không hồi cung sao?"

Ta không khỏi kinh ngạc.

Hắn chỉ nhắm mắt: "Là nàng mới nói muốn trẫm nghỉ ngơi trước, chẳng lẽ quên rồi sao?"

Lại mở mắt nhìn ta, "Hầu hạ trẫm cởi áo."

Dứt lời, hắn lần nữa khép hai mắt lại.

Hít một hơi thật sâu, ta nửa quỳ trước giường, duỗi tay giúp hắn cởi giày, một mặt nhỏ giọng: "Thần thiếp chỉ lo trong phòng vẫn còn mùi của huân hương kia, lại khiến ngài khó chịu."

Huân hương, chẳng qua chỉ là cái cớ.

Thường công công có thể sử dụng, ta cũng thế.

Hắn chỉ "Ừ" một tiếng, vẫn không có ý đứng dậy.

Như vậy, ta cũng không thể dừng động tác trong tay.

Đặt giày sang một bên, ta đứng dậy, giúp hắn cởi nút thắt trên long bào, cẩn thận cởi ống tay áo xuống, hắn lại không nghiêng người, mặc ta làm việc.

"Hoàng Thượng, thỉnh dịch chuyển thân mình."

Ta nhịn không được mà nói.

Hắn vẫn không cử động, chỉ nói: "Nàng rất thông minh, biết cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi."

Thoáng chần chờ, hắn ám chỉ cái gì?

Là dị thường vừa rồi sao?

Như vậy, hắn ở lại Thủy Yên Các chỉ là muốn thử ta xem có nói ra chuyện tối nay thôi, đúng không?

Kỳ thật, với hắn mà nói, ta chẳng qua là một Uyển Nghi không quan trọng, hắn căn bản không cần đề phòng ta như thế.

Nếu lo lắng, sao không trực tiếp ban chết?

Lại nói, vừa rồi thân mình hắn chẳng qua không thoải mái, cho dù để người khác biết cũng chẳng phải chuyện gì kỳ lạ.

Là người, ai mà không sinh bệnh?

Hoàng Thượng, cũng là người, cũng có lúc không khỏe.

Hắn bỗng nhiên nắm tay tay: "Nhớ kỹ lời trẫm nói, trẫm sẽ không che chở bất kỳ ai."

Giật mình ngẩng đầu, lại thấy hắn không hề mở mắt, kỳ thật ta rất muốn hỏi, vì sao lại nhắc việc này tới hai lần?

Ta cười nhạt: "Thần thiếp sẽ không tranh, cũng không muốn tranh."

Chỉ cần không đấu, ta sẽ không cần người vào vệ.

Mà hắn, nếu đã không muốn ra tay che chở ai, như vậy, xin cứ tự nhiên.

Sau tối nay, ở hậu cung Tây Chu, với các nàng mà nói, ta chẳng qua chỉ là một Uyển Nghi thất sủng mà thôi.

Không thánh sủng, không bối cảnh, không đáng khiến các nàng để vào mắt.

Hắn nắm tay ta thật chặt, lại buông lỏng: "Thế lực của phủ Thừa Tướng, không ai dám không chú ý."

Lời này của hắn khiến ta giật mình.

Phủ Thừa Tướng?

A, từ đầu đến cuối, ta chưa từng nghĩ mình và phủ Thừa Tướng có quan hệ.

Giờ phút này nghe hắn nhắc nhở, ta không khỏi ngây ra, đúng vậy, tuy ta là thứ nữ Cung gia, nhưng rốt cuộc vẫn là người của Cung phủ.

Thế nhân ai chẳng biết, Cung phu nhân là muội muội của thê tử Thừa Tướng, Cung phủ và phủ Thừa Tướng, không thể phân ra.

Cắn răng.

Vì nguyên nhân này, tối nay hắn mới không đụng vào ta sao?

Hắn cũng...

Kiêng kị thế lực của phủ Thừa Tướng?
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 2: Đồng tháp miên (Ngủ cùng giường)


Lại nhìn hắn, hắn đã hơi nghiêng người.

Ta thuận thế rút long bào ra, cẩn thận treo trên giá, xoay người, đắp chăn cho hắn.

Lướt qua bờ vai kia, ta bỗng nhiên nhớ lại một chuyện, trên người hắn có một vết sẹo rất sâu.

Như vậy vừa rồi, cũng là vì vết thương này sao?

Nhưng, miệng vết thương rõ ràng đã khép kín, sao lại đột nhiên phát tác?

Thầm than một tiếng, trên người hắn có quá nhiều bí mật, không phải chuyện ta có thể dễ dàng đoán được.

Ngồi ở mép giường một lát, nghe tiếng hít thở của hắn dần đều đều, ta mới đứng dậy, tìm một tấm thảm trải bên dưới, nằm ngay cạnh giường.

Ngày mai, mọi người đều sẽ cho rằng ta đã được hắn sủng hạnh.

Ánh mắt bất giác thoáng nhìn nam tử bên kia, hắn đã ngủ say, không hề cử động.

Khóe miệng cong lên, đúng như hắn nói, chỉ một đêm này.

Tương lai người khác nhìn ta, còn không phải là như vậy sao?

Uyển Nghi chỉ nhận một đêm ân sủng.

Qua đoạn thời gian, sẽ không còn ai nhớ tới ta.

Quan trọng nhất là, Uyển Nghi chẳng qua chỉ là cung giai Tứ phẩm, vẫn chưa có tư cách thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu.

Cho nên, ta ở thâm cung này, mỗi ngày không cần ra ngoài gặp kẻ khác.

Kéo chăn bao lấy thân thể mình, ta an ổn nhắm mắt lại.

Bởi vì vào cung không lâu, hơn nữa đêm qua Nguyên Thừa Hạo còn ở trong phòng, ở trên giường, ta căn bản ngủ không sâu.

Thời điểm bước chân của nam tử tới gần, kỳ thật ta đã tỉnh, chỉ là không biết tại sao, đột nhiên không muốn mở mắt.

Hắn muốn làm gì?

Một khắc đó, lòng ta tràn đầy nghi vấn.

Mãi đến khi nam tử cúi người bế ta lên, ta mới không thể không mở to hai mắt, trùng hợp, đối diện với con ngươi của hắn.

Ta khẩn trương nắm lấy vạt áo của hắn, rất mỏng, dường như có thể chạm đến da thịt.

Hắn nhàn nhạt nhìn ta, lên tiếng: "Uyển Nghi của trẫm thế mà không cùng trẫm đồng tháp miên, kêu mặt mũi trẫm phải để ở đâu đây?"

Ta lúc này đột nhiên nhớ tới gì đó, quay đầu nhìn về phía cửa sổ, trời đã hơi sáng.

Đúng rồi, lát nữa sẽ có người vào hầu hạ hắn thay long bào thượng triều.

Nếu nhìn thấy tất cả trong phòng, truyền ra, cuối cùng vẫn không tốt.

Hơi giãy giụa, ta vội nói: "Vẫn là để thân thiếp tự đi."

Dựa vào hắn, sao ta lại có cảm giác y phục của hắn ngày càng mỏng chứ?

Nhiệt độ cơ thể hắn truyền tới khiến trái tim ta bất giác loạn nhịp.

"Chẳng qua là vài bước mà thôi."

Hắn nói, đã đến mép giường, cúi người buông ta xuống, "Còn sớm, nàng có tể tiếp tục ngủ."

Dứt lời, hắn không nhìn ta, lập tức leo lên, nằm bên cạnh.

Ta không khỏi quẫn bách, hỏi lung tung: "Long thể Hoàng Thượng đã tốt hơn rồi sao?"

Hắn nghiêng mặt nhìn ta, khẽ cười: "Quan tâm trẫm?"

"Nếu Hoàng Thượng ở Thủy Yên Các xảy ra chuyện, thần thiếp không thoát được can hệ."

Đây, hẳn không tính là quan tâm, đúng chứ?

Hắn không hề buồn bực, chỉ xoay người, cánh tay to lớn đè trên người ta, thoáng buộc chặt.

Trái tim ta thắt chặt, lại nghe hắn hỏi: "Khẩn trương cái gì?

Trẫm đâu phải mãnh thú hung cầm."

Bị lời hắn nói chọc cho bật cười, nếu thật sự chỉ là mãnh thú hung cầm thì dễ làm rồi.

Chỉ giết, không có nỗi lo về sau.

Mà hắn, không phải.

Ta không nói lời nào, hắn bỗng nhiên lại hỏi: "Tỷ tỷ nàng đã có người trong lòng, vậy còn nàng?"

Đây là lần đầu tiên hắn lướt qua tỷ tỷ, trực tiếp hỏi ta.

Tim đập càng nhanh, không rõ vì sao đang êm đẹp hắn lại hỏi ta như thế?

"An Kỳ Dương?"

Hắn nhíu mày, thử dò hỏi.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 3: Chúc mừng ta


Chưa đợi ta trả lời, hắn đã nói: "Chỉ tiếc, trẫm đã tứ hôn cho An Kỳ Dương và Doanh Nhi."

Ta gật đầu: "Hôn sự của biểu thiếu gia và quận chúa là chuyện sớm muộn."

Thời điểm ở Cung phủ, An Kỳ Dương im bặt không nhắc tới kinh thành, dù chưa từng nghe hắn nhắc tới Chỉ Doanh quận chúa, nhưng ta biết, danh môn vọng tộc như vậy, đương nhiên sẽ có một vị tiểu thư xứng đôi sánh vai với hắn.

Không phải Chỉ Doanh quận chúa, cũng sẽ là người khác.

Nhưng, trốn không thoát, đó là thân phận tôn quý, mà khó có được chính là tấm lòng quận chúa dành cho hắn.

Nguyên Thừa Hạo nhìn ta, nhếch miệng: "Xem ra, vẫn là trẫm đoán lầm.

Như vậy, nàng là vì ai?"

Nao nao, thì ra, hắn vẫn không tin lời tối qua ta nói.

Cho rằng ta không cho hắn chạm vào, không vì lý do nào khác, mà vì đã có người trong lòng.

Hắn mở kim khẩu, sẽ không nuốt lời, nhưng vẫn muốn biết tình hình thực tế.

"Trong lòng thần thiếp, không có ai cả."

Hoặc là nói, người kia còn chưa xuất hiện.

Hắn nhắm hai mắt lại, nhẹ giọng: "Có lẽ, nàng nên lấy lòng trẫm một chút."

"Nếu đó là những lời ngài thích nghe."

Chẳng qua là a dua nịnh bợ mà thôi, ta cũng biết nói.

Hắn bật cười, trầm giọng: "Thôi đi, những lời trái lương tâm trẫm nghe quá nhiều rồi."

Hắn vẫn không buông ta ra, cũng không buộc chặt, cứ thế mà ôm.

Kỳ thật, không phải ôm, chỉ đơn thuần là gác cánh tay lên người ta mà thôi.

"Hoàng Thượng, nên xuống giường rồi."

Bên ngoài truyền tới tiếng của Thường công công, tiếp theo, cửa bị ai đó nhẹ nhàng đẩy ra.

Tiến vào, ngoại trừ Thường công công, dường như còn có kẻ khác.

Ta ngước mắt nhìn, thấy theo sau Thường công công là nhóm cung nữ thái giám, đều tới hầu hạ Nguyên Thừa Hạo đứng dậy.

Hắn ngồi dậy, ta cũng nhúc nhích, lại bị hắn đè thân mình lại.

Không ngồi dậy, cũng không cử động, chỉ nhìn cung nữ thái giám hầu hạ xuống giường.

Mãi đến lúc ra ngoài, hắn vẫn không nhìn ta, ngay cả bước chân cũng không có chút chần chờ.

Gọi Vân Mi vào.

Nàng nghe tiếng của ta, nhanh chóng chạy tới, vào rồi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "Nhị tiểu thư không sao thì tốt, đêm qua hù chết nô tỳ."

Nàng vỗ ngực, nhỏ giọng hỏi, "Tối qua sao vậy?

Nô tỳ thấy sắc mặt Thường công công không tốt."

Ta cười cười: "Cũng không có gì, Hoàng Thượng nói không thích huân hương trong phòng ta, lệnh Thường công công vào dập tắt."

Nói rồi, ta thuận đường đưa mắt nhìn huân hương bị Thường công công dùng trà tưới lên.

Vân Phi lúc này mới yên tâm, đi tới dìu ta: "Hôm qua lại không cho nô tỳ vào, thật lo lắng tới chết.

A, tay của Nhị tiểu thư người..."

Thấy tay ta bị thương, nàng liền nhớ lại tối qua thái y tới.

"Không sao, vết thương nhỏ mà thôi."

Vân Mi lại hỏi mấy câu, xác định ta thật sự không sao, mới kéo ta đứng dậy, trang điểm chải chuốt một phen, lại hỏi: "Lát nữa ăn sáng xong, nô tỳ dạy người nhận chữ sao?"

Ta lắc đầu: "Không, lát nữa đến Tuệ Như Cung trước."

Không cẩn thận làm hỏng vòng tay Hiền Phi tặng, ta nên tự mình tới cửa bồi tội mới thỏa đáng.

Ngoài viện, hoàng anh không ngừng xướng ca.

Ta được Vân Mi dìu ra ngoài, cung nữ thái giám ra tới, ai nấy đều vui sướng quỳ xuống, dập đầu: "Chúc mừng tiểu chủ!

Chúc mừng tiểu chủ!"

Không khỏi giật mình, Nguyên Thừa Hạo chẳng qua chỉ tới Thủy Yên Các ngủ một đêm, một đám bọn họ cư nhiên có thể cao hứng như vậy.

Không, nói đúng hơn là, thay ta cao hứng.

Nếu biết đêm qua là đêm duy nhất, bọn họ còn có thể nói ra hai chữ 'Chúc mừng' này sao?

"Nhị tiểu thư."

Vân Mi nhỏ giọng gọi ta.

Ta lúc này mới hoàn hồn, cười nhạt: "Đều thưởng."

Người bên dưới vừa nghe, càng thêm vui sướng.

Vân Mi nhìn ta, ta chỉ cười, tiền tài với ta mà nói không có tác dụng gì.

Ở thâm cung, nơi nào không cần lấy lòng?

Thời điểm qua Tuệ Như Cung, Hiền Phi đã đi thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu.

Cùng Vân Mi đợi một lát, xa xa nhìn thấy Hiền Phi trở về, mà bên cạnh nàng còn có một nữ tử.

Vân Mi nhỏ giọng: "Nhị tiểu thư, là Đường Tiệp Dư."
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 4: Tuệ Như Cung


Thoáng nhìn Vân Mi, nàng lại nói: "Nô tỳ nghe một vị công công nói, Đường Tiệp Dư thiện vũ, Hoàng Thượng đặc biệt tặng nàng ta một chiếc chuông vàng."

Nghe Vân Mi nói, lúc này ta mới phát hiện có tiếng lục lạc rất nhỏ truyền đến.

Các nàng tới gần, ta vội nhún người hành lễ: "Thỉnh an Hiền Phi nương nương, thỉnh an..."

Ta giả vờ không quen biết, xấu hổ mà nhìn Đường Tiệp Dư.

Đường Tiệp Dư cũng nhìn ta, khẽ nhíu mày: "Ngươi chính là Uyển Nghi?"

Nàng hỏi, cẩn thận đánh giá ta.

Ta gật đầu, nghe Hiền Phi giới thiệu: "Đây là Đường Tiệp Dư, ngày sau mọi người đều là tỷ muội, vào trong nói chuyện đi."

Lúc nói chuyện, nàng đã buông tay Đường Tiệp Dư ra, được cung nữ dìu về phía trước.

Ánh mắt Đường Tiệp Dư nhìn ta lộ rõ vẻ không vui, ta làm như không biết mà hành lễ.

Đi theo vào trong, cung nữ dìu Hiền Phi ngồi xuống, lại rót trà cho nàng, mới nghe nàng nói: "Hôm nay sớm như vậy, sao muội muội lại tới nơi này của bổn cung?"

Đường Tiệp Dư cũng đã ngồi xuống, ta không ngồi, tiến lên nửa bước, quỳ xuống.

Vân Mi cũng quỳ theo ta.

"Muội muội làm gì vậy?"

Hiền Phi gác ly trà xuống, nhíu mày.

Đường Tiệp Dư ở cạnh cũng kinh ngạc, không khỏi đưa mắt nhìn Hiền Phi.

Ta cúi đầu, đáp: "Hôm nay tần thiếp tới là để thỉnh tội với nương nương, vòng ngọc hôm qua nương nương tặng tần thiếp, vì tần thiếp vô ý té ngã, nát rồi."

Khom người, ta để lộ cánh tay ra, bên trên vẫn còn quấn băng gạc.

"Bổn cung còn tưởng chuyện gì, thì ra là vì việc này.

Còn không mau đỡ chủ tử nhà ngươi đứng lên?"

Hiền Phi quát Vân Mi.

Ta tạ ơn, lại nghe nàng nói: "Vòng tay hỏng rồi thì thôi, sao lại không cẩn thận như thế, còn khiến bản thân bị thương?"

"Đã không đáng ngại."

Ta thấp giọng.

Đường Tiệp Dư cười một tiếng: "Bị thương ở tay là việc nhỏ, nếu bị thương ở chân, sợ là không thể dùng dáng múa độc bộ thiên hạ của muội muội hấp dẫn ánh mắt của Hoàng Thượng.

Muội muội kiềm chế một chút, nếu không đến lúc đó, muốn khóc cũng không kịp."

Nàng bỗng nhiên đứng lên, đỡ ta qua ngồi, lại nói, "Đừng trách tỷ tỷ nói thẳng, trong cung này, thứ muội am hiểu, nên bảo vệ thật tốt.

Nương nương, người nói xem đúng không?"

Nàng cười chuyển hướng Hiền Phi.

Hiền Phi gật đầu: "Đường muội muội nói đúng, chính là đạo lý này."

Thời điểm buông tay, Đường Tiệp Dư dùng sức kéo băng gạc trên cổ tay ta.

"A."

Ta rên một tiếng, băng gạc cọ qua vết thương, tuy vết thương đã khép miệng, không nứt ra, nhưng thật sự rất đau.

"Ai da, nhìn ta xem, chân tay vụng về.

Truyền thái y!"

Đường Tiệp Dư nhẹ giọng kêu.

Ta vội nói: "Không cần, không có chuyện gì."

Chẳng qua là muốn xem ta có thật sự bị thương hay không mà thôi, cho nên không cần làm bộ làm tịch mà truyền thái y.

Hiền Phi vừa lòng dời ánh mắt khỏi vết thương của ta, nói: "Chỗ này của bổn cung có rất nhiều vòng tay Hoàng Thượng ban thưởng, muội muội nhìn xem thích cái nào, bổn cung lại tặng muội một cái."

Ta vội cảm tạ, mới nói: "Tần thiếp tạ nương nương ân điển, chỉ là hiện tại tay tần thiếp bị thương, cũng không mang được.

Nếu nhận, đó là cô phụ ý tốt của nương nương."

Đồ của Hiền Phi, ta không dám tùy tiện nhận lấy.

Nàng khẽ cười, nói với Đường Tiệp Dư: "Xem cái miệng ngọt này, chẳng trách Hoàng Thượng lại thích muội ấy."

Đường Tiệp Dư cũng cười, thuận thế giúp ta quấn lại băng gạc lên tay: "Thứ này có hay không thật ra không quan trọng, chỉ là ngóng trông muội muội ngày sau chú ý đồ vật ra vào một chút."

Nàng lại gần, thấp giọng, "Hoàng Thượng là thật tâm muốn muội hoài hài tử đấy!"
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 5: Tính kế ta


Thời điểm nàng nhắc tới 'hài tử', ngón tay thon dài vòng qua băng gạc hung hăng buộc chặt, ta đau tới nhíu mày.

Không khỏi kinh ngạc với lời nàng nói, như thế nào Nguyên Thừa Hạo lại muốn ta hoài hài tử cho hắn?

Có lẽ nhìn thấy thần sắc kinh ngạc của ta, nụ cười trên mặt Đường Tiệp Dư dường như thêm chút hương vị khinh miệt.

Nàng xoay người, ngồi xuống.

Vân Mi lo lắng cho ta, vội tới gần.

Ta ra hiệu bảo nàng đừng nói chuyện, bởi vì hai người trước mặt rốt cuộc có ý gì, ta còn phải nghiền ngẫm.

Phi tần trong cung, ai nấy đều muốn mẫu bằng tử quý.

Mà hậu cung Tây Chu hiện tại, chỉ có Ngọc Đế Cơ do Diêu Tu Dung sinh hạ, mà nàng ấy trước đó chẳng qua là cung nữ nhận một đêm ân sủng mà trở thành Diêu Tần, bởi vì có Ngọc Đế Cơ, cho nên mới có Tu Đung vị, nhưng chẳng qua chỉ là một trong cửu tần mà thôi.

Nhớ tới, ta ẩn ẩn cảm thấy kỳ quái.

Nguyên Thừa Hạo ba tuổi đăng cơ, hiện tại đã mười sáu, mà trong cung vô luận là Hoàng Hậu hay Hiền Phi, bọn họ đều chưa có hài tử.

Hôm nay, Đường Tiệp Dư lại nói với ta, nói Nguyên Thừa Hạo muốn ta hoài hài tử.

Trong đầu xẹt qua vô số suy nghĩ, ta đột nhiên nắm chặt hai tay.

Ưm...

"Sao vậy?"

Hiền Phi chú ý tới vẻ khác thường của ta, lại cười nói, "Nghĩ đến, hẳn là Hoàng Thượng trẻ tuổi, đêm hôm qua, vất vả muội muội."

Đường Tiệp Dư cũng cười, nhưng ánh mắt nhìn ta đã trở nên lạnh băng.

Ta cắn môi, thất thần đáp, nhanh chóng đứng dậy: "Tần thiếp không quấy rầy nương nương nữa, cáo lui trước."

Nàng cũng không có ý định giữ ta, tiếp tục cùng Đường Tiệp Dư nói cười.

Rời khỏi Tuệ Như Cung, Vân Mi cuối cùng cũng nhịn không được mà hỏi: "Nhị tiểu thư, đã xảy ra chuyện gì?"

Nàng nhìn sắc mặt của ta liền có thể biết, tất nhiên đã xảy ra vài việc.

Hít một hơi thật sâu, e là đại sự.

Nguyên Thừa Hạo...

Trong lòng lặng lẽ gọi tên người kia.

Vân Mi như nhớ tới lời Hiền Phi vừa nói, vội hỏi: "Chỉ là...

Hoàng Thượng đã làm gì người?"

Ta cười nhạt, lắc đầu.

Hắn cái gì cũng chưa làm, đó mới là vấn đề lớn nhất.

Khó trách, hắn nắm tay ta, nói câu kia tận hai lần.

Hắn quả nhiên, không che chở ta.

A, hiện tại, ta dường như đã hiểu ý tứ trong lời của hắn.

Ta nên quý trọng đêm đó, khonogg phải sao?

Chỉ là, cũng không cần cầu nguyện có thể hoài hài tử của hắn.

Vân Mi thấy ta bước chân vội vàng, trước sau không nói một câu, cũng thức thời mà không hỏi tiếp.

Trở về, Thủy Yên Các sợ rằng đã náo nhiệt lên.

Vừa tới cửa, xa xa nhìn thấy đoàn người đi về hướng này, dừng chân nhìn trong chốc lát, trong lòng liền hiểu rõ.

Vân Mi cả kinh: "Nhị tiểu thư, đó là..."

Phương hướng đó, tất nhiên chỉ có Thủy Yên Các.

Ta xoay người vào trong, nói: "Chuẩn bị tiếp chỉ."

Nếu ta đoán không sai, đó là công công tuyên chỉ.

"Nhị tiểu thư!"

Vân Mi kinh ngạc đuổi theo.

Ta không vào phòng, chỉ ngồi ở ghế đá trong viện.

Có cung nữ tới, cẩn thận hỏi ta muốn dùng trà không, ta lắc đầu.

Chỉ chốc lát sau, liền có tiếng bước chân tới gần, tiếp theo, có công công lớn tiếng kêu: "Thánh chỉ đến!"

Làm ta giật mình chín là, lần này tới, là Thường công công.

Quỳ xuống, Vân Mi sợ tới sắc mặt trắng bệch.

Ta khẽ cười, lại không phải thánh chỉ chém đầu, đó là...

Ban thưởng.

Thường công công mở thánh chỉ, bắt đầu đọc.

Quả nhiên...

Hắn đem ta từ từ tứ phẩm Uyển Nghi trực tiếp phong làm từ tam phẩm Tiệp Dư, vừa vặn là phẩm cấp phải đi thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu.

Nguyên Thừa Hạo, cái gì hắn cũng tính toán tốt.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 6: Truyền triệu ta


"Chúc mừng tiểu chủ."

Thường công công tiến lên, nói.

Cung nhân Thủy Yên Các ai nấy đều vui vẻ ra mặt.

Chỉ có mình ta, một chút cũng cười không nổi.

Vân Mi cũng khiếp sợ, còn chưa kịp hoàn hồn.

Thường công công thu thánh chỉ lại, Vân Mi dìu ta đứng dậy, nhỏ giọng hỏi: "Nhị tiểu thư, đạo thánh chỉ này tới sao lại kỳ quái thế?"

Chưa đợi ta mở miệng, một cung nữ liền cười nói: "Vân Mi tỷ tỷ hỏi gì vậy?

Tiểu chủ được ân sủng, ngày thứ hai được Hoàng Thượng gia phong là chuyện thường tình, sao lại kỳ quái?"

Một người khác hùa theo: "Hoàng Thượng lướt qua phân vị Dung Hoa, cũng vì thích tiểu chủ mới trực tiếp tấn phong Tiệp Dư.

Tiểu thư có thánh sủng chiếu cố, ngày sau bọn làm nô tỳ như chúng thuộc hạ cũng được thơm lây."

Nàng càng nói càng cao hứng.

Ta nhấp môi, gia phong không phải chuyện kỳ quái, tất cả đều tiến hành dựa theo lệ thường trong cung, nhưng điều ta lo lắng chính là hắn bất động thanh sắc mà làm.

Không, ta lắc đầu, phải nói là hắn cố ý tạo thêm phân đoạn kia mới khiến ta lo lắng.

Sự tình liên quan tới long duệ.

Đang nghĩ, bên ngoài lại có thái giám vội chạy tới, quỳ xuống: "Tiểu chủ, Thái Hoàng Thái Hậu cho mời."

Vân Mi "A" một tiếng, ta cũng kinh hãi.

Thời điểm xoay người, lại thấy một cung nữ đi tới, so với cung nữ trong Thủy Yên Các, bà tựa hồ càng trầm ổn, nhìn y phục, hẳn là người hầu hạ bên cạnh Thái Hoàng Thái Hậu.

Bà hành lễ với ta, thấp đầu: "Nô tỳ Ti Y, phục mệnh Thái Hoàng Thái Hậu đặc biệt tới mời tiểu chủ qua Úc Ninh Cung."

Ta vội gật đầu: "Làm phiền cô cô."

Bà vào cung chắc đã lâu, ta gọi một tiếng 'Cô cô' cũng không quá đáng.

Người bên cạnh Thái Hoàng Thái Hậu, ta cũng không thể coi bà như nô tỳ.

Ti Y cười nhạt, nghiêng người.

Bên ngoài đã chuẩn bị cổ kiệu, Vân Mi dìu ta lên, thời điểm màn kiệu rơi xuống, ta nhịn không được mà mở miệng: "Xin hỏi, cô cô có biết vì sao Thái Hoàng Thái Hậu truyền triệu ta không?"

Dừng lại, ta vội giải thích, "À, ta là nghĩ không biết có nên thay xiêm y rồi không, sợ bôi nhọ đôi mắt của Thái Hoàng Thái Hậu."

Ti Y bật cười, thấp giọng: "Tiểu chủ nghĩ nhiều rồi, Thái Hoàng Thái Hậu chẳng qua truyền người qua nói chuyện mà thôi."

Trò chuyện, hi vọng chỉ có thể.

Cổ kiệu nâng lên, ta thở dài, dựa vào đệm mềm phía sau.

Trong Úc Ninh Cung vô cùng an tĩnh, hải đường trong viện đã nở, gió thổi tới, lay động lòng người.

Có chim chóc sà xuống, ríu rít mà kêu.

Ti Y cô cô dẫn ta tới tẩm cung của Thái Hoàng Thái Hậu, dừng ở cửa, nghe nàng bẩm báo: "Thái Hoàng Thái Hậu, Tiệp Dư tới."

Qua một lúc, bên trong mới truyền ra thanh âm: "Vào đi."

Ti Y lúc này mới mở cửa, dẫn ta vào.

Xuyên qua tấm bình phong trước mắt, vẫn không thấy Thái Hoàng Thái Hậu, chỉ có cửa sổ rộng mở.

Ti Y lập tức đi lên, mới biết Thái Hoàng Thái Hậu đang ở cạnh ao bên ngoài.

Trên ghế Tương Phi cao quý điển nhã, Thái Hoàng Thái Hậu nửa nằm nửa ngủ, cung nữ hai bên cẩn thận quạt mát cho bà.

Ta vội quỳ xuống: "Thần thiếp thỉnh an Thái Hoàng Thái Hậu."

Ta cúi người, cung cung kính kính hành đại lễ, Vân Mi cũng vội quỳ xuống hành lễ theo.

"Ngẩng đầu lên."

Người trên giường được Ti Y dìu dậy.

Phụ nhân hơn năm mươi tuổi vẫn tóc đen một đầu, phấn son bao trùm gương mặt, dường như không thể nhìn ra nếp nhăn, chỉ có đôi mắt sáng kia nhìn ta chằm chằm, phảng phất muốn xuyên thấu thân thể của ta.

"Nghe nói ngươi múa rất đẹp."

Thái Hoàng Thái Hậu đứng dậy, dời ánh mắt khỏi người ta, "Năm đó Đường Tiệp Dư cũng nổi danh nhờ nhảy múa, ai gia đến nay vẫn còn nhớ điệu Bôn Nguyệt kia, chỉ là không biết, so với Lăng Ba của ngươi thì như thế nào?"

Trong lòng cả kinh, ánh mắt theo đó nhìn lại.

Ao trước mặt rơi rụng vài đóa sen, nổi trên mặt nước phá lệ xinh đẹp.

Khẩn trương nhìn người trước mặt, bà ấy không phải là...

Muốn ta nhảy Lăng Ba ở đây chứ?
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 7: Ban thuốc bổ


Ta đang hoảng loạn tìm lý do cự tuyệt, lại thấy Thái Hoàng Thái Hậu xoay người nhìn ta, nói: "Nhưng hôm nay ai gia tìm ngươi không phải vì việc này."

Không khỏi kinh ngạc, không phải vì Lăng Ba sao?

Ti Y dìu bà lần nữa ngồi xuống, bà đoan trang nhìn ta, cười nói: "Hoàng Thượng sủng hạnh một phi tần như thế, ai gia vẫn là lần đầu nhìn thấy."

"Thái Hoàng Thái Hậu..."

Chuyện tới nước này, ta càng khẳng định suy đoán trong lòng.

"Thái Hoàng Thái Hậu, thuốc đã mang tới."

Ngoài cửa truyền tới tiếng thái giám.

Gã đi tới, gác chén thuốc viên lên bàn, sau đó lui sang một bên.

Ti Y đưa mắt nhìn, chần chờ, nhịn không được mà hỏi: "Thái Hoàng Thái Hậu, người..."

Còn chưa nói hết, lại nghe Thái Hoàng Thái Hậu khẽ ho, Ti Y tay nắm khăn run lên, vội ngậm miệng.

"Tiền Xử Hải."

Thái Hoàng Thái Hậu liếc mắt ra hiệu cho công công vừa tiến vào.

Tiền công công hiểu y, mang chén thuốc tới trước mặt ta, nói: "Mời tiểu chủ uống."

"Nhị tiểu thư!"

Vân Mi ở cạnh vội che chở, nàng bất giác nắm lấy ống tay áo của ta, cánh tay kia rõ ràng đang run rẩy.

Nàng nghĩ đây là gì?

Độc dược sao?

Không, không phải.

Ngước mắt nhìn Thái Hoàng Thái Hậu, bà ấy chỉ nhẹ giọng: "Còn không hầu hạ nàng ấy uống thuốc?"

Dứt lời, lập tức có hai cung nữ đi tới giữ lấy bả vai ta, Tiền công công lại gần, chén thuốc trong tay gã đong đưa, truyền tới vị thuốc khó ngửi nhè nhẹ.

Ta nhịn không được mà nhíu mày.

Vân Mi nhào lên trước, dập đầu: "Thái Hoàng Thái Hậu, nếu tiểu chủ có chỗ nào sai sót, cầu ngài cứ phạt nô tỳ!

Nô tỳ nguyện thay tiểu chủ chịu phạt!

Thỉnh Thái Hoàng Thái Hậu thủ hạ lưu tình, nô tỳ cầu người!"

"Vân Mi..."

Ta nghiêng người, lúc này mới phát hiện thân thể bị các nàng giữ chặt, muốn động cũng động không được.

Người trên giường giật mình, lạnh giọng: "Nghe xem, nghĩ ai gia là ai hả?

Ai gia đang ở Úc Ninh Cung, chẳng lẽ còn làm ra chuyện giết người phóng hỏa sao?"

Ta chấn động, vội nói: "Thái Hoàng Thái Hậu, nô tỳ này không hiểu chuyện, là lỗi của thần thiếp, đợi thần thiếp trở về sẽ giáo huấn một trận.

Thần thiếp, tạ Thái Hoàng Thái Hậu ân điển."

Nói rồi, ta đưa tay nhận chén thuốc của Tiền công công.

"Nhị tiểu thư!"

Vân Mi gấp tới hai mắt ửng đỏ.

Cánh môi chạm đến miệng chén, mùi thuốc nồng đậm xông tới khiến ta lại nhíu mày.

Tay khẽ động, lại nghe có tiếng cung nữ sốt ruột truyền đến: "Hoàng Thượng, Hoàng Thượng, nô tỳ giúp ngài vào trong báo trước một tiếng, Hoàng Thượng, Hoàng..."

Quay đầu, liền thấy thân ảnh minh hoàng kia vội vàng tới đây, mà cung nữ đi theo hắn sắc mặt tái nhợt, vội quỳ xuống: "Thái Hoàng Thái Hậu, nô tỳ...

Nô tỳ cản không được."

Nàng hoảng loạn dập đầu.

Nàng đương nhiên cản không được, ai có thể cản được Hoàng Thượng!

Thái Hoàng Thái Hậu được Ti Y dìu dậy, hắn tiến lên, hành lễ với bà: "Thỉnh an hoàng tổ mẫu."

Mọi người đều quỳ xuống: "Nô tài/ Nô tỳ tham kiến Hoàng Thượng, Hoàng Thượng vạn tuế!"

Sắc mặt Thái Hoàng Thái Hậu có chút không vui, lại không thể hiện, chỉ hỏi: "Lúc này Hoàng Thượng không nên ở Ngự Thư Phòng sao?

Sao lại tới chỗ này của ai gia?"

Hắn chỉ cười: "Nghe nói Hoàng tổ mẫu truyền triệu Tiệp Dư tới, trẫm lo lắng cho nàng nên mới tới đây, mạo phạm người."

Thời điểm nói chuyện, hắn đưa mắt nhìn ta, chậm rãi tới gần, bỗng nhiên đưa tay hất đổ chén thuốc.

Ta kinh hãi, theo bản năng quỳ lui nửa bước, chén thuốc kia vẫn bắn lên người.

Cũng may, đã không còn nóng.

"Hoàng Thượng!"

Thái Hoàng Thái Hậu trầm giọng.
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 8: Hoàng tằng tôn


Hắn chỉ cười, phất áo: "Trẫm vô ý làm đổ nó, xem ra thuốc bổ này nàng ấy không cần uống nữa."

Ta ngơ ngẩn nhìn hắn, không biết hắn rốt cuộc có ý gì.

Ngón tay thon dài đưa tới kéo ta từ mặt đất lên, ôm vào lòng, lại hỏi: "Hoàng tổ mẫu không thích trẫm tự quyết định sao?"

Thái Hoàng Thái Hậu dường như rất tức giận, qua một lúc lâu mới lên tiếng: "Hoàng Thượng biết ai gia muốn gì mà!"

"Trẫm đương nhiên biết."

Hắn quay đầu nhìn bà ấy, "Chỉ là con nối dõi của trẫm, hoàng tằng tôn của người, không phải sao?"

Ta khẩn trương tựa vào lòng hắn, hắn nắm tay ta hơi dùng sức, chỗ vết thương lại truyền tới đau đớn, nhưng ta không dám rên lên, chỉ cắn môi, ngay cả hơi thở cũng trở nên dồn dập.

Sắc mặt Thái Hoàng Thái Hậu không hề hòa hoãn lại, chỉ trầm giọng: "Đây là thái độ Hoàng Thượng nên có với ai gia sao?"

Nguyên Thừa Hạo vẫn ôm lấy ta, nói: "Trẫm là hoàng đế, chẳng lẽ không có chút quyền đi lựa chọn nữ nhân mình thích sao?

Hi vọng của hoàng tổ mẫu, trẫm không phải không làm.

Chỉ là, trẫm có suy nghĩ của trẫm."

Lời hắn nói khiến ta không thở nổi.

Cái gì là nữ nhân hắn thích, cái gì là suy nghĩ của hắn?

A, tất cả nào có chuyện gì liên quan tới ta?

Hắn và Thái Hoàng Thái Hậu trước đó có khúc mắc, thế nhưng lại kéo ta vào!

Cắn môi nhìn hắn, khuôn mặt tuấn dật kia nhìn xuống, đôi mắt hiện lên ý cười ôn nhu, thoạt nhìn, ta thật giống nữ nhân hắn âu yếm.

Ti Y đỡ lấy Thái Hoàng Thái Hậu, nhỏ giọng khuyên: "Thái Hoàng Thái Hậu bớt giận, thân mình quan trọng.

Hoàng Thượng trẻ tuổi, khó tránh khỏi tâm cao khí ngạo, người trước nay đều thương ngài ấy, lần này, cứ theo ý ngài ấy đi."

Bà ngước mắt nhìn Nguyên Thừa Hạo, lại nói, "Hơn nữa, Hoàng Thượng cũng không nói không tới cung của Hoàng Hậu nương nương, Thái Hoàng Thái Hậu..."

Lời của Ti Y khiến Thái Hoàng Thái Hậu thoáng hoà hoãn.

Mà trong lòng ta càng thêm rõ ràng.

Thái Hoàng Thái Hậu muốn hoàng tằng tôn, là đích trưởng tử của Hoàng Hậu.

Mà ta sẽ không quên, Hoàng Hậu là cháu gái của bà ấy, Thái Hoàng Thái Hậu chẳng qua là muốn duy trì thế lực của Diệp gia mà thôi.

Hoàng Thượng, không phải thân tôn tử của bà, bà làm như thế, thật ra mọi người có thể lý giải.

Ti Y cô cô đã khuyên, Thái Hoàng Thái Hậu cũng biết nên phải thu tay, chèn ép Nguyên Thừa Hạo, việc này đối với ai đều không tốt."

"Tôn nhi, không quấy rầy hoàng tổ mẫu nghỉ ngơi nữa."

Dứt lời, hắn liền kéo ta ra ngoài.

Ta vội nháy mắt với Vân Mi, nha đầu kia vội vội vàng vàng bò dậy theo sau chúng ta.

Ngự giá của hắn dừng ngay bên ngoài Úc Ninh Cung, Thường công công thấy chúng ta đi ra, vội ván mèn.

Hắn không nói lời nào, chỉ đẩy ta vào trong, bản thân cũng đi vào.

Vẫn không nói lời nào, chỉ nhìn ta.

Ta cuối cùng cũng nhịn không được, thấp giọng hỏi: "Hoàng Thượng vì sao phải như thế?"

Nếu ta đoán không sai, mỗi phi tử hắn lâm hạnh, sáng sớm hôm sau đều phải uống một chén thuốc, mà đó chính là thuốc không cho người ta mang thai.

Mà ta, lại không có.

Cho nên, Đường Tiệp Dư mới nói, Hoàng Thượng thành tâm muốn ta hoài hài tử của hắn.

Hắn như vừa nghe một hồi chê cười, môi mỏng cong lên, hỏi lại: "Trẫm căn bản không chạm vào nàng, cần gì phải ban cho nàng thứ thuốc đó?"

Hít sâu một hơi, quả nhiên là thế.

Ta nắm chặt hai tay, nhìn hắn: "Nhưng trong lòng ngài rõ ràng, nếu không có người đưa chén thuốc kia tới Thủy Yên Các, hậu cung này sẽ có rất nhiều người nhìn chằm chằm thần thiếp!"

Hắn rõ ràng cố ý, cái gì cũng không làm, cứ thể đẩy ta ra đầu sóng ngọn gió.

Nghiêng đầu nhìn ta, nam tử nhẹ nhàng nâng tay lên, dọc theo gương mặt ta trượt xuống.

Tay hắn rất lạnh, hoàn toàn đối lập với ý cười trong mắt, thanh âm theo đó mà truyền tới: "Nàng không phải cho rằng nàng có thể tránh khỏi trận chiến này sao?

Trẫm chỉ là đang nói nàng biết, đừng ngây thơ như vậy."
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 9: Trách cứ hắn


Ta nhìn hắn, hai mắt mở lớn.

Hắn buông tay, vuốt phẳng y phục, lên tiếng: "Từ thời điểm nàng thay tỷ tỷ mình vào cung, kỳ thật nên nghĩ kỹ.

Hoàng cung này, hoặc là huy hoàng mà sống, hoặc là, chết bi thảm."

Hắn nói nghe thật nhẹ nhàng, thật bình tĩnh, phảng phất chỉ đang kể câu chuyện xưa.

Trong lòng nhịn không được mà run rẩy, huy hoàng mà sống, hoặc chết bi thảm.

Ta, có thể lựa chọn sao?

Chăm chú nhìn nam tử trước mặt, ở nơi này, muốn huy hoàng, phải có được sự bảo hộ của hắn, hoặc là nói, trái tim của hắn.

Chỉ là, với ta mà nói, còn khó hơn lên trời.

Trái tim đã giao phó như nước đổ đi, khó mà thu hồi.

Mà trái tim của hắn, sớm đã không còn ở trên người, không phải sao?

Nhưng ta lại không muốn chết bi thảm, đây, không phải ước nguyện ban đầu ta thay tỷ tỷ tiến cung.

Ta chẳng qua là muốn tỷ tỷ hạnh phúc, lại không định hi sinh sinh mệnh của mình.

Nguyên Thừa Hạo, kỳ thật, ta trách hắn.

Trách hắn vô tình.

Hắn không chạm vào ta, cái gì cũng không làm, lại khiến mọi người trong hậu cung đều cho rằng hắn thành tâm muốn ta hoài hài tử của hắn.

Mà vừa rồi, hắn vội vàng Úc Ninh Cung, hất đổ chén thuốc của Thái Hoàng Thái Hậu, cũng là chứng tỏ ta là sủng phi của hắn không thể nghi ngờ.

Hắn không muốn ta có cuộc sống huy hoàng, lại muốn ta ở đứng cạnh bi thảm mà khổ đau giãy giụa.

Cố nén khó chịu trong yết hầu, ta hít một hơi thật sâu, nói: "Nếu vừa rồi Hoàng Thượng không tới, mọi chuyện vẫn sẽ không có gì như cũ."

Chén thuốc kia chẳng qua tới chậm mấy canh giờ mà thôi, hắn đưa, hay Thái Hoàng Thái Hậu đưa, kỳ thật không mấy khác biệt.

Ít nhất, ta không cần đắc tội Thái Hoàng Thái Hậu.

Hắn nhíu mày, châm chọc hỏi: "Nàng cho rằng chén thuốc kia là gì?"

"Đương nhiên là loại thuốc Hoàng Thượng chưa cho thần thiếp uống."

Hắn còn tưởng, ta không biết sao.

Ta vừa dứt lời, hắn liền bật cười ra tiếng, nhìn ta chằm chằm, nói: "Hai năm trước, trẫm lâm hạnh Từ Mỹ Nhân, nàng ấy tự cho thông minh, không uống chén thuốc trẫm đưa.

Sau Thái Hoàng Thái Hậu phái người tới ban cho nàng ấy chén thuốc, Thái Hoàng Thái Hậu nói, nếu ấy hi vọng hoài con nối dõi của trẫm như vậy..."

"Hoàng Thượng!"

Ta hoảng sợ cắt ngang lời hắn.

Không cần nói tiếp, ta biết rồi, đó căn bản không phải thuốc làm người ta không thể hoài thai, đó là thuốc khiến nữ tử mất đi thiên chức làm mẫu thân cả đời!

Thân thể nhịn không được mà run lên, nhớ lại khi đó, chén thuốc kia cơ hồ đã chạm đến môi...

Nếu không phải hắn tới, nếu không phải hắn đưa tay hất đổ chén thuốc kia, ta...

Ta...

Nhấp môi, thân mình run rẩy không thể kiềm chế, ta đúng là ngây thơ, cũng quá bất cẩn.

Nghĩ tới, không khỏi muốn cười, cho dù mọi việc đều cẩn thận thì sao?

Hôm nay nếu không có hắn, ta có thể cãi lại ý chỉ của Thái Hoàng Thái Hậu?

Bàn tay to lớn của nam tử đưa tới, kéo ta qua, nhẹ nhàng vòng lấy, khẽ cười: "Bây giờ mới biết sợ?"

Lần đầu tiên, ta không muốn đẩy nam tử này ra, liều mạng chui vào lòng hắn, đôi tay run rẩy mà ôm chặt lấy.

"Sao Hoàng Thượng còn chưa đi?"

Bên ngoài truyền tới tiếng của Ti Y, tiếp theo, màn bị vén lên, bà nhìn thấy cảnh tượng bên trong, thoáng xấu hổ, hành lễ với Nguyên Thừa Hạo.

Hắn thấp giọng: "Việc hôm nay, trẫm còn phải đa tạ cô cô."

Sắc mặt Ti Y vẫn như cũ: "Nô tỳ chỉ khuyên Hoàng Thượng, ngày sau không thể chống đối Thái Hoàng Thái Hậu như vậy, nếu không còn việc gì khác, Hoàng Thượng mau hồi cung đi."

Bà lại hành lễ, lệnh Thường công công hạ màn xuống.

Nguyên Thừa Hạo chỉ nói một câu "Hồi cung", không nhiều lời nữa.

Ta lúc này mới biết, thì ra là Ti Y âm thầm báo với hắn.

Ngước mắt nhìn nam tử trước mặt, như vậy còn hắn?

Vì lý do gì mà nguyện ý tới đây cứu ta?
 
Tình Sai Thâm Cung Ngọc Nhan Toái: Đại Tội Tù Phi - Hoại Phi Vãn Vãn
Q2.Chương 10: Trẫm thích


Ngự giá được nâng lên, ta vẫn bị hắn ôm trong lòng, không biết qua bao lâu, tâm tình khẩn trương mới thoáng bình phục.

Ta không trưởng thành trong hoàn cảnh như vậy, nhưng lục đục với nhau, ta hiểu, lại không biết, thì ra ở trong cung lại nhiều gợn sóng như thế, ta rốt cuộc vẫn cản không được.

Nâng mắt nhìn tuấn nhan của nam tử.

Hắn dường như ý thức được gì, cúi đầu nhìn qua, âm sắc bình tĩnh: "Đừng nghĩ quá nhiều, trẫm tới không phải vì nàng."

Không phải vì ta...

Vừa rồi một khắc hắn ôm ta, ta thậm chí có một tia hi vọng có được nam tử này che chở.

Mà hiện tại hắn nói với ta, khiến ta lần nữa thanh tỉnh.

Ta, không thể quên lời hắn nói.

Hắn sẽ không che chở bất cứ ai.

Hắn tới, chẳng qua là không muốn mất đi sự tôn nghiêm của bậc đế vương.

Hắn nói hắn có quyền lựa chọn nữ nhân mình thích, hắn chẳng qua là mượn việc 'giúp ta' tới cãi lời Thái Hoàng Thái Hậu mà thôi.

Nhớ tới tỷ tỷ, ta thật không biết, tư vị được nam tử thích mình bảo hộ trong lòng bàn tay rốt cuộc là như thế nào?

Mà ta, e rằng vĩnh viễn không thể nếm được.

Hối hận vào cung rồi sao?

Có lẽ, không thể nói thế.

Nếu vào cung là tỷ tỷ, đối mặt với người mình không yên, nàng thống khổ, sẽ không ít hơn ta lúc này.

"Nghĩ gì đó?"

Hắn đột nhiên thấp giọng hỏi.

Ta khẽ lắc đầu.

"Trẫm cho rằng nàng cái gì cũng không sợ."

Hắn nhìn ta.

Khóe môi giật giật, ta chỉ nói: "Thần thiếp, cũng chỉ là người."

Là người, luôn có thứ sợ hãi.

Chén thuốc vừa rồi, nếu ta uống hết, như vậy, cả đời này ta không thể có hài tử của mình, không phải sao?

Cắn môi, ta bỗng nhớ tới một chuyện.

Ta dùng ngọc châu thay đổi kết quả, không cho hắn chạm vào ta, vậy, ta còn có thể có hài tử của mình sao?

Trừ phi, hắn chịu thả ta, cho ta xuất cung.

Bất giác cười, như thế, càng không thể.

Cánh tay ôm lấy ta chưa từng buông ra, thân mình nam tử nhích lại gần, nghe hắn cười nói: "Nàng thật mềm."

Nói rồi, cánh tay hắn thoáng dùng sức.

Thân thể kề sát lồng ngực hắn, ta bỗng nhiên thấy ngượng ngùng.

Tuy không nhìn thấy, nhưng cảm giác nóng bỏng kia từ đáy lòng dâng lên.

Thể chất ta như thế, từ nhỏ học múa là một nguyên nhân, còn có một nguyên nhân khác, đó là trời sinh.

"Sinh Nhi."

Hắn thấp giọng gọi.

Ta giật mình: "Hoàng Thượng gọi thần thiếp là gì?"

"Sinh Nhi."

Ánh mắt hắn nhìn ta vẫn bình tĩnh như vậy.

"Vì sao...

Vì sao gọi thần thiếp như vậy?"

Ta và hắn vốn không cần phải vậy.

Hắn chỉ cần gọi ta "Tiệp Dư", mà hắn với ta mà nói chỉ là Hoàng Thượng, hoàng đế cao cao tại thượng.

"Trẫm thích."

Hắn nói nghe thật đương nhiên.

Đúng vậy, hắn là Hoàng Thượng, chỉ cần hắn thích, mọi việc đều có thể, ai cũng không thể can thiệp, ai cũng không cản được.

Hít một hơi thật sâu, ta lấy hết dũng khí mà hỏi: "Vì sao Hoàng Thượng không cần hài tử?"

Dường như có chút ngoài ý muốn, hắn nhíu mày nhìn ta: "Ai nói trẫm không cần hài tử."

"Thần thiếp...

Nghĩ thế."

Thái Hoàng Thái Hậu hi vọng hoàng trưởng tử sẽ do Hoàng Hậu sinh, mà ta lại cảm thấy, hắn căn bản không muốn hài tử!

Không biết vì sao, cảm giác này mỗi lúc một mãnh liệt.

Mà buồn cười chính là, ta thế mà không nói rõ nguyên nhân.

Hắn nhìn ta chằm chằm, đang muốn mở miệng, ngự giá lại đột nhiên dừng.

Bên ngoài truyền tới tiếng của Thường công công: "Hoàng Thượng, là hoa cầu của Đế Cơ lăn lại đây."

Nghe vậy, hắn chuyển hướng ra ngoài, thanh âm mang vài phần vui vẻ: "Dẫn nó lại đây, đã lâu rồi trẫm không gặp nó."

Thường công công nhận lệnh, rất nhanh, màn kiệu được vén lên, cung nữ đưa Đế Cơ tới.

Hài tử vừa thấy hắn, liền híp mắt cười, ngọt ngào gọi: "Phụ hoàng!"

Hắn đã buông tay ôm ta ra, một tay bế Đế Cơ lên, để hài tử ngồi trên đùi mình, sủng nịnh vuốt ve cái mũi nhỏ của nó, cười hỏi: "Ngọc Nhi có ngoan không?"

"Ngoan, Ngọc Nhi rất ngoan."

Đế Cơ vòng tay ôm cổ hắn, liên tục gật đầu.

Ta bỗng nhiên cảm thấy buồn cười, nếu hắn không muốn có hài tử, như vậy Ngọc Đế Cơ này tính là gì?

Nhìn phụ tử họ vui vẻ hòa thuận, ta cười tự giễu, ta, sao có thể biết suy nghĩ trong lòng hắn?
 
Back
Top Dưới